[ĐỒNG NHÂN TAM SINH TAM THẾ] TÌNH YÊU ĐẾN LÚC NÀO KHÔNG HAY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [đồng nhân tam sinh tam thế] tình yêu đến lúc nào không hay - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Thấy phụ quân tỏ ý lảng tránh, Mặc Uyên càng lo lắng: “Phụ quân! Người lại lảng tránh vấn đề.”

Ly Nguyệt lúc này mới hiểu ra. Bảo sao tự nhiên lại khen nàng.

Phụ thần chột dạ thở dài, lắc đầu nói: “Quả nhiên không thể tránh khỏi đôi mắt tinh tường của ngươi. Haizz.. Số trời đã định, vận mệnh khó mà tránh khỏi. Ngày trước, bao vị thượng thần cũng vì ứng kiếp mà lần lượt thân về hỗn độn, mà ta... cũng vậy cả thôi. Chỉ tiếc, mẫu phi ngươi không chờ ta mà đã ra đi quá sớm.”

Mặc Uyên nghe vậy kinh hãi: “Mẫu phi, người nói mẫu phi đã... Không thể nào! Không thể nào!”

“Mặc nhi, tu luyện lâu như vậy, ngươi phải biết sinh tử là chuyện thường tình, đừng quá đau lòng. Mẫu phi cũng không muốn nhìn thấy ngươi đau khổ đâu, vì vậy, Mặc nhi à, phải mạnh mẽ lên.”_ Phụ thần nhìn Mặc Uyên đau khổ cũng thấy lòng đắng chát. Nương tử chết, tất nhiên hắn cũng đau khổ không kém nhưng nếu hắn thể hiện sự đau khổ này ra, Mặc nhi cũng sẽ vì thế mà trở nên yếu đuối. Nhi tử của hắn, thân là nam nhân, thân là chiến thần của Thiên tộc, không thể là người yếu đuối nhu nhược được!

Mặc Uyên trầm mặc. Ly Nguyệt thấy Mặc Uyên dùng sức nắm chặt tay như thể muốn khắc chế nỗi đau, liền xé đôi chiếc khăn tay hoa bỉ ngạn, đem hai nửa khăn tay nhét vào từng lòng bàn tay của Mặc Uyên: “Như vậy ngài sẽ không làm chính mình bị thương cho dù nắm chặt đến mức nào. Sinh tử có số, dù ngài có đau lòng đến mức nào thì mẫu thân ngài cũng sẽ không sống lại. Tuy nàng không còn tồn tại trên thế giới này nhưng nàng vẫn tồn tại ở trong tim ngài. Chỉ cần kí ức vẫn còn đó thì mẫu thân ngài vẫn sống trong những hồi ức ấy, không phải sao?”

Nhìn thiếu nữ kiên trì nhét vải vào tay mình, Mặc Uyên đột nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp hẳn lên. Nàng là đang quan tâm hắn sao? Dường như nỗi đau này cũng không hẳn là khó vượt qua.

Thấy hành động của Ly Nguyệt, Phụ thần hai mắt lóe sáng, khóe miệng khẽ nhếch. Xem ra Mặc Uyên có hi vọng rồi. Thật tốt!

“Mặc nhi, ngươi đi nghỉ ngơi đi, ta có chuyện muốn nói với Ly Nguyệt.”_ Phụ thần cất tiếng, đánh gãy không khí ấm áp giữa hai người

“Vâng thưa phụ quân.”_ Mặc Uyên gật đầu thi lễ rồi đi ra ngoài.

Cả đại sảnh chỉ còn Phụ thần và Ly Nguyệt.

Ly Nguyệt ái ngại hỏi: “Sức khỏe của ngài..?”

“Yên tâm, ta vẫn còn trụ được một thời gian nữa. Ta thấy ngươi nên lo lắng cho chính mình thì hơn. Đã sắp độ kiếp phi thăng thượng tiên mà còn thản nhiên như không, ngươi không sợ bị thiên lôi đánh hồn phi phách tán hay sao?”_ Phụ thần liếc mắt nhìn Ly Nguyệt.

Ly Nguyệt bĩu môi: “Dù sao đây cũng đâu phải lần đầu tiên ta bị sét đánh! Hơn nữa ta là con của Thiên đạo, Thiên đạo nỡ lòng nào đánh chết ta!”

Phụ thần nghe vậy lắc đầu, chỉ giận rèn sắt không thành thép: “Ly Nguyệt, ngươi quá chủ quan rồi. Độ kiếp phi thăng thượng tiên sao có thể so sánh bằng với phi thăng thành tiểu tiên chứ! Thiên đạo vốn không có tình cảm, nó sẽ không vì ngươi là con nó mà tha cho ngươi. Trong thế giới này, kẻ mạnh mới tồn tại lâu dài, nếu ngươi yếu, Thiên đạo sớm muộn sẽ loại bỏ ngươi.”

Ly Nguyệt nghe vậy mới giật mình nhớ ra là Thiên đạo vốn không có tình cảm. Nàng ỉu xìu nói: “Ta đã biết. Ta sẽ cố hết sức.”

“Ta đã tính ra, kiếp nạn phi thăng lần này của ngươi là sinh tử kiếp, rất đặc biệt nhưng cũng rất nguy hiểm.”_ Phụ thần nhìn biểu hiện của Ly Nguyệt, hài lòng nói.“Sinh tử kiếp! Đùa gì vậy!? Chỉ là phi thăng thượng tiên thôi mà! Sao lại có sinh tử kiếp chứ?”_ Ly Nguyệt ngạc nhiên thốt lên.

Phụ thần tỏ vẻ ta đây rất là thông cảm cho ngươi nói: “Biết làm sao được, ai bảo thân phận của ngươi đặc biệt như vậy.”

Ly Nguyệt khóc ròng trong lòng. Ối trời ạ, cái thân phận cứt chó này! Sinh tử kiếp, nàng chịu nổi sao!? Phi thăng thượng tiên mà đã khó thế này thì phi thăng thượng thần sẽ khủng bố cỡ nào chứ!?

Nhân lúc Ly Nguyệt thất thần, Phụ thần đánh ngất nàng.

“Xin lỗi, vì để ngươi dễ dàng vượt qua kiếp nạn này, ta đành phong ấn sức mạnh của ngươi, để ngươi ở dưới nhân gian vượt qua kiếp nạn này vậy.”

Phụ thần thi triển thuật pháp phong ấn, rồi dịch chuyển không gian đem Ly Nguyệt xuống phàm giới.

“Haizz, ta chỉ có thể giúp ngươi như vậy thôi. Còn lại thì phải xem cố gắng của ngươi rồi. Kì quái, sao ta cứ cảm thấy sai sai cái gì ấy nhỉ? Ta đã quên mất cái gì thì phải? Thôi kệ đi, thân mình còn chả lo xong, nghĩ nhiều làm gì!”_ Phụ thần vuốt trán, nghĩ ngợi.

- --------

“Phụ quân, Ly Nguyệt đâu rồi ạ?”_ Mặc Uyên nghi vấn. Rõ ràng nàng chưa rời khỏi Côn Luân Khư nhưng tại sao tìm mãi không thấy?

Phụ thần liếc mắt nhìn: “ Sao thế, lo lắng cho nàng? Yên tâm đi, không có việc gì. Ta cho Ly Nguyệt xuống nhân gian để chuẩn bị phi thăng thượng tiên rồi.”“Phi thăng ở phàm giới? Như vậy cũng được sao ạ?”_ Mặc Uyên hồ nghi.

“Tất nhiên là không được. Bất quá, thể chất của Ly Nguyệt rất đặc biệt, phi thăng ở đấy an toàn hơn cho nàng.”_ Vì không thể nói ra thân thế của Ly Nguyệt, Phụ thần bắt đầu chém gió sang vấn đề thể chất thân thể.

Dù Mặc Uyên còn nhiều nghi vấn nhưng thấy Phụ thần không khỏe, hắn cũng đành phải gật đầu cho qua để Phụ thần nghỉ ngơi...

1 vạn năm sau, Phụ thần trở về hỗn độn, tứ hải bát hoang đau lòng tiếc thương, Mặc Uyên trở nên trầm mặc hơn, lạnh lùng hơn. Bề ngoài là vậy nhưng trong lòng hắn lại không ngừng tương tư, lo lắng đan xen. Kể từ chuyến cùng đi đến Côn Luân Khư, hắn vẫn chưa được gặp lại Nguyệt nhi. Phụ quân khi ấy từng nói nàng xuống nhân gian để phi thăng thượng tiên nhưng suốt 1 vạn năm, nàng đều chưa từng trở lại căn nhà gỗ ấy. Chẳng lẽ phi thăng thất bại? Không đâu! Không đâu!..

Cứ nghĩ đến việc nàng phi thăng thất bại mà bỏ mình, hắn lại thấy trái tim đau nhói từng hồi.

Lại 3 vạn năm nữa trôi qua, không ngừng nhớ nhung, không ngừng hi vọng rồi lại bị hiện thực đánh tới tuyệt vọng. Trái tim hắn dần chết lặng. Mặc Uyên hắn không muốn thừa nhận nàng đã chết. Tuyệt không muốn thừa nhận. Nguyệt nhi, nàng đang ở đâu?

Cũng trong 3 vạn năm này, Mặc Uyên lần lượt thu nhận 15 vị đệ tử. Cũng nhờ việc thu nhận đệ tử, cuộc sống của hắn mới dễ dàng trôi qua hơn. Bấy giờ hắn mới hiểu, trước kia phi thăng thượng thần, cái gọi là tình kiếp đó chỉ là một tình kiếp chưa hoàn chỉnh. Sự giày vò suốt 4 vạn năm này mới thực sự là tình kiếp hoàn chỉnh. Tình yêu khiến người ta hạnh phúc nhưng cũng khiến người ta đau khổ. Nó cho ta cảm giác ngọt ngào khi được yêu thương nhưng khi bị tổn thương, nó lại khiến ta cảm thấy vô cùng đau đớn, vô cùng đắng chát. Khi yêu, chúng ta sẽ đều được nếm trải cái gọi là đắng cay, ngọt bùi, chua chát. Chính vì thế người ta mới nói “tình yêu là gia vị của cuộc sống”.

Vòng quay số mệnh không hề dừng lại, vào thời điểm Ly Nguyệt biến mất ở Côn Luân Khư, tại Thanh Khâu, Bạch Thiển – người con thứ 5 của Hồ đế Bạch Chỉ ra đời. Vì Bạch Thiển là con gái út nên từ nhỏ đã được nuông chiều. Cũng chính vì vậy, Bạch Thiển thiên tư thông minh nhưng lại lười biếng tu luyện, nghịch ngợm, suốt ngày đi gây họa.

1 vạn năm sau, Mặc Uyên thành công luyện ra pháp khí ngọc thanh Côn Luân phiến. Quạt ngọc vừa xuất thế liền nghịch ngợm bay lượn khắp Côn Luân Khư, trêu đùa các đệ tử đến người ngã ngựa đổ. Lúc này, dưới chân núi, Chiết Nhan thượng thần dẫn Bạch Thiển lên núi.

“Chiết Nhan, trên kia có gì đó đang phát sáng kìa!”_ Bạch Thiển chỉ điểm sáng ở trên trời tò mò nói.

Chiết Nhan thi triển phép thuật biến Bạch Thiển thành nam nhân rồi nói: “Muốn biết nó là gì thì lên đó nhìn là sẽ biết thôi.”

Thấy y phục bị thay đổi, Bạch Thiển nghi vấn: “Chiết Nhan, sao lại biến ta thành thế này?”

“Côn Luân Khư không thu nữ đệ tử. Muốn bái sư bắt buộc phải là nam nhân. Tiểu ngũ, ngươi nhớ kĩ, kể từ bây giờ không phải là con gái của Hồ đế mà là Tư Âm, một tiểu hồ li được ta nhặt về nuôi rồi được đưa tới Côn Luân Khư, bái Mặc Uyên thượng thần làm sư phụ.”_ Chiết Nhan vừa đi vừa nói.

“Ông không sợ bị phát hiện sao?”_Bạch Thiển nghi hoặc.

Chiết Nhan thản nhiên mà nói: “Các đệ tử khác sẽ không phát hiện nhưng còn Mặc Uyên thì ta không thể đảm bảo. Hôm nay ngươi có được nhận hay không là tùy vào vận may của ngươi thôi.”

Chương 7

“Mặc Uyên đã lâu không gặp. Đây là một dã hồ li ta nhặt được ở rừng đào, Tư Âm, mong ngươi giúp ta dạy bảo nó. Tư Âm à, còn không mau bái kiến Mặc Uyên thượng thần.”_ Chiết Nhan nhắc nhở.

Còn tưởng một chiến thần danh danh khắp nơi có ba đầu sáu tay, ai ngờ đâu lại là một người phong lưu hơn cả Chiết Nhan. _Tư Âm thầm nghĩ

“Thập lý đào lâm Tư Âm bái kiến Mặc Uyên thượng thần. Vì ngưỡng mộ đại danh của ngài đã lâu, tiểu tiên không quản đường xa tới đây, mong thượng thần thu nhận tiểu tiên làm đệ tử.”_ Tư Âm thi lễ nói.

Hôm nay, mấy vạn năm không thấy phong lưu lão phượng hoàng đưa tới cho ta một cái tiểu mẫu hồ ly, còn lừa ta nói là ven đường nhặt dã công hồ ly, chỉ sợ thân phận của tiểu hồ li này cũng không phải tầm thường. Nếu đoán không sai, tiểu hồ li này hẳn là con gái út của Hồ đế Bạch Chỉ, Bạch Thiển.

“Sư phụ, quạt ngọc, quạt ngọc bay đi rồi.”_ Lệnh Vũ gấp gáp chỉ tay về phía cây quạt đang lơ lửng trên trời.

Mặc Uyên nghe vậy nhìn về phía quạt ngọc, thầm nghĩ: Nó là đang đi tìm chủ nhân của nó sao?

Tất cả mọi người cũng ngẩng đầu nhìn lên. Quạt ngọc càng ngày càng bay xa, bay ra khỏi Côn Luân Khư.

“Sư phụ sẽ đi xem sao, các ngươi không cần đi theo”_ Mặc Uyên nhíu mày nhìn chiếc quạt đã bay xa rồi nói.

“Vâng ạ.”_ Các đệ tử đồng thanh.

Nói rồi, thân ảnh Mặc Uyên biến mất.

“Tư Âm có muốn đi xem không?”_Chiết Nhan hứng thú hỏi.

Tư Âm tò mò nói: “Tất nhiên rồi.”

“Vậy đi thôi.”_ Nói xong, cả hai cũng biến mất, đuổi theo Mặc Uyên.

- --------

Nhìn quạt ngọc bay xuống phàm giới, Mặc Uyên nhíu chặt mày. Chẳng lẽ là ở nhân gian? Phàm nhân?

Bỗng nhiên hắn nhớ lúc trước khi đang tạo ra nó, đột nhiên trong lòng nhớ tới Nguyệt nhi, tình tố lại hiện ra khiến hắn xuýt tẩu hỏa nhập ma, xuýt chút nữa thì luyện chế thất bại. Phải chăng vì lúc đó mà ngọc thanh Côn Luân phiến mang theo chấp niệm? Phải chăng nó đang đi tìm nàng?.. Liệu có thể sao? Nó có thể tìm được nàng sao?...

“Sao pháp khí này lại xuống phàm giới nhỉ? Chẳng lẽ người có duyên với nó đang ở phàm giới?”_ Chiết Nhan nhìn Mặc Uyên đã xuống phàm giới, nghi hoặc nói.

“ Người có duyên với nó là một phàm nhân chăng?”_ Tư Âm đoán.

“Không có khả năng, một pháp khí có linh tính sao có thể chọn một phàm nhân không có pháp lực làm chủ nhân!”_ Chiết Nhan phủ định ý tưởng vừa nảy ra của Tư Âm.

Đuổi theo một hồi, cây quạt bay vào một ngôi nhà tranh cũ kĩ. Thấy vậy cả 3 dừng lại xem xét.

“Không ngờ phàm giới cũng có nơi có nhiều linh khí như vậy. Nơi này có kết giới hơn nữa loại kết giới này rõ ràng là của...”_ Cảm nhận linh khí dao động, Chiết Nhan kinh ngạc nói.Cảm nhận loại kết giới quen thuộc này, trong lòng Mặc Uyên rấy lên hi vọng mãnh liệt. Kết giới này rõ ràng là của phụ quân hắn để lại, như vậy, nàng.. đang ở đây?

Mặc Uyên vội vàng đi vào trong nhà. Thấy bộ dạng của Mặc Uyên như vậy, Chiết Nhan nghi hoặc, cũng đi theo vào xem sao. Còn Tư Âm, tất nhiên là tò mò đi cùng.

Bên trong bụi bám cả một tầng dày, điều này cho thấy nơi này vốn không có ai ở. Cả 3 đi vào một căn phòng khác, nơi mà quạt ngọc không ngừng phát sáng. Khác với căn phòng đầy bụi kia thì căn phòng này lại sạch sẽ tinh tươm. Vừa vào, Mặc Uyên liền nhìn thấy một thiếu nữ đang ngủ say. Người này không phải ai khác chính là Ly Nguyệt. Hắn vui vẻ chạy đến giường nàng, sung sướng cầm tay nàng mà thốt lên: “Nguyệt nhi! Hóa ra nàng ở đây, ta cuối cùng cũng tìm được nàng rồi!”

Chiết Nhan nhìn thấy cảnh này mà kinh ngạc rớt cằm. Hắn vừa thấy cái gì vậy?! Đây thật sự là Mặc Uyên lạnh lùng ít nói, khuôn mặt bất biến mà hắn biết à? Hắn là bị hoa mắt sao? Hay Mặc Uyên bị sét đánh cho điên rồi? Cái bộ dạng vui vẻ, sung sướng ngập tràn, ánh mắt thâm tình, lời nói ôn nhu kia là thế nào đây? Ai cho hắn câu trả lời được không!

Tư Âm thấy Chiết Nhan nhìn Mặc Uyên thượng thần mà ngốc lăng, trợn mắt thì nghi hoặc nghĩ: Chiết Nhan bị làm sao vậy?

Nhìn sang thiếu nữ nằm ngủ say trên giường, Tư Âm kinh ngạc mà nói: “Thật xinh đẹp!”

“Khụ! Mặc Uyên, ngươi biết vị cô nương này sao? ”_ Chiết Nhan tò mò hỏi. Nhìn biểu hiện của Mặc Uyên thì có vẻ như là quan hệ khá tốt nhỉ? Nhưng sao Mặc Uyên lại chưa từng nhắc đến?

“Ừm. Nàng tên Ly Nguyệt, là bằng hữu của phụ quân ta.”_ Nói xong, Mặc Uyên lại tiếp tục thâm tình mà nhìn Ly Nguyệt.

Chiết Nhan nghe vậy lại ngạc nhiên. Nàng là băng hữu của Phụ thần?! Sao hắn chưa từng nghe thấy Phụ thần nhắc đến vậy?

Lại nhìn sang bộ dáng không muốn rời xa của Mặc Uyên, Chiết Nhan khóe miệng co giật. Đây là Mặc Uyên giả đúng không? Nếu không sao Mặc Uyên lại như người khác vậy?

“Nguyệt nhi, Nguyệt nhi, mau tỉnh lại, ta là Mặc Uyên, mau tỉnh lại nhìn ta đi!”
Gọi mãi mà Ly Nguyệt vẫn không tỉnh, Mặc Uyên bắt đầu cảm thấy bất thường. Hắn bắt đầu lay lay người nàng mà vẫn không phản ứng gì. Mặc Uyên nhíu mày, trong lòng nảy lên lo lắng. Nàng sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!?

“Chiết Nhan, ngươi giúp ta bắt mạch cho nàng xem sao.”_Mặc Uyên nhìn sang Chiết Nhan.

Chiết Nhan gật đầu rồi bắt đầu xem mạch cho Ly Nguyệt. Nhìn Chiết Nhan mày nhíu lại, Mặc Uyên càng lo lắng: “Chiết Nhan, Ly Nguyệt nàng bị làm sao vậy?”

“Đem nàng về Côn Luân Khư trước đã rồi nói.”_ Chiết Nhan trầm trọng nhìn Mặc Uyên nói.

Nghe vậy, Mặc Uyên sốt ruột, nhanh tay bế lên Ly Nguyệt, cùng Chiết Nhan, Tư Âm trở về Côn Luân Khư. Quên mất luôn cả quạt ngọc. Bị quên lãng quạt ngọc ủy khuất bay theo sau.

- --------

Thấy sư phụ mang một cô nương trở về, các đệ tử xôn xao hẳn lên.

“Đây là có chuyện gì? Sao sư phụ lại mang về một cô nương?”

“Hình như cô nương đó bị thương thì phải?”

“Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì nhỉ?”

“...”

Đem Ly Nguyệt vào một căn phòng cạnh phòng mình rồi đặt nàng lên giường xong, Mặc Uyên quay sang hỏi: “Chiết Nhan, nàng rốt cuộc bị làm sao vậy?”

“Mặc Uyên, từ khi nào mà ngươi lại vì một cô nương mà có biểu cảm phong phú như vậy a?”_ Chiết Nhan tỏ ý chêu đùa một chút.

Mặc Uyên sốt ruột: “Là lúc nào rồi mà còn nói chuyện này! Nàng bị làm sao vậy?”

Thấy bộ dạng này của Mặc Uyên, Chiết Nhan nghiêm túc hẳn lên: “Mặc Uyên, nàng thật sự là bằng hữu của Phụ thần sao?”

“Sao lại hỏi chuyện này?”_ Mặc Uyên nghi vấn.

“Bởi vì ta thấy trong cơ thể Ly Nguyệt cô nương có phong ấn của Phụ thần và nếu ta nhớ không lầm thì trong y thư có một loại công pháp khiến người ta lâm vào ngủ say không tỉnh. Nàng đã trúng loại công pháp này nên khi ngươi gọi nàng, nàng vẫn không hề tỉnh lại.”_ Chiết Nhan nghiêm túc nhìn Mặc Uyên.

“ Nguyệt nhi thật sự là bằng hữu cùa phụ quân. Việc bị phong ấn, có lẽ là do 5 vạn năm trước, phụ quân muốn giúp nàng phi thăng thượng tiên ở phàm giới nên mới phong ấn sức mạnh của nàng. Còn chuyện trúng loại công pháp kia thì ta không rõ ràng lắm! Phụ quân chắc chắn sẽ không hại Nguyệt nhi.”_ Mặc Uyên suy luận.

Chiết Nhan gật đầu hiểu ra: “Thì ra là vậy. Có lẽ Ly Nguyệt cô nương đã trúng loại công pháp kia trước, sau đó Phụ thần phong ấn sức mạnh của nàng khiến cho công pháp kia mới phát huy tác dụng, làm nàng ngủ say suốt 5 vạn năm.”

Chương 8

Chiết Nhan gật đầu hiểu ra: “Thì ra là vậy. Có lẽ Ly Nguyệt cô nương đã trúng loại công pháp kia trước, sau đó Phụ thần phong ấn sức mạnh của nàng khiến cho công pháp kia mới phát huy tác dụng, làm nàng ngủ say suốt 5 vạn năm. Chỉ là ta vẫn có điều không hiểu. Tại sao muốn phong ấn Ly Nguyệt cô nương để nàng độ kiếp phi thăng ở phàm giới? Phi thăng thượng tiên thì phải chịu lôi kiếp, nàng không có pháp lực chống đỡ thì sao có thể chịu được! Quá không hợp lí!”

“Phụ quân từng nói thể chất của nàng không giống các tiên hữu khác, nói nàng độ kiếp phi thăng ở nhân gian thì sẽ an toàn hơn.Vậy ngươi biết cách làm nàng tỉnh lại sao?”_ Mặc Uyên đồng ý quan điểm của Chiết Nhan, mong chờ hỏi.

“Ách! Cái công pháp kì quái này ta chưa từng học nên cũng không biết cách giải, ta phải về tìm hiểu cách hóa giảitrước đã. Yên tâm, ngoại trừ ngủ suốt ngày thì nàng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng đâu!”_ Chiết Nhan nói xong liền biến mất.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng, Mặc Uyên dịu dàng vuốt má Ly Nguyệt, nhìn nàng không rời.

“Nguyệt nhi, lần này ta sẽ không để nàng rời khỏi ta lần nữa đâu.”

Ly Nguyệt ngủ không hay biết gì, nếu nàng mà nhìn thấy bộ dạng này của Mặc Uyên thì chắc phản ứng cũng không kém Chiết Nhan. Chẳng ai ngờ được, một chiến thần uy danh lừng lẫy, lạnh lùng như khối băng vậy mà lại có lúc dịu dàng, ôn nhu đến vậy.

1 tháng sau, mười dặm rừng đào:

“Hô.. Cuối cùng cũng cũng tìm thấy cách phá giaỉ. Lần này thì Mặc Uyên hẳn là vui rồi đây!”_ Chiết Nhan cười nhạt.

- -------

“Ta đã phá giải công pháp đó xong rồi, hẳn là ngày mai nàng sẽ tỉnh lại. Chỉ là tuy là tiên thể nhưng nàng đã bị phong ấn pháp lực, sau này sẽ phải ăn cơm như người phàm.”_ Chiết Nhan thản nhiên mà nói.

“Ta đã biết. Nhưng ngươi không thể giải phong ấn sao?”_ Mặc Uyên yên tâm, tâm trạng thả lỏng trở lại.

Chiết Nhan suy nghĩ rồi nói: “Thần lực dùng để phong ấn nàng của Phụ thần rất mạnh, ta không giải được. Ngươi cũng đừng nghĩ giải. Ngươi nói lúc trước Phụ thần phong ấn nàng để giúp nàng dễ độ kiếp thì bây giờ chỉ cần nàng độ kiếp thì phong ấn kia sẽ tự khắc mất đi thôi.”

“Cảm ơn.”_ Mặc Uyên chân thành nói.

“Chúng ta vốn là bằng hữu, giúp đỡ nhau là chuyện thường tình, không cần phải khách khí. Huống chi lúc trước ngươi đồng ý nhận Tư Âm làm đồ đệ là đã giúp ta một chuyện rồi.”_ Chiết Nhan vỗ vỗ vai Mặc Uyên cười nói.

“Ân.”_Mặc Uyên

Hôm sau, Ly Nguyệt chớp chớp mắt tỉnh lại, thấy mình ở trong một căn phòng xa lạ, nàng nghi hoặc: “Đây là đâu vậy? Sao cơ thể mình lại tê mỏi như vậy?”

Mặc Uyên đẩy cửa vào, thấy Ly Nguyệt đã tỉnh lại liền vui vẻ bưng cháo đi tới cạnh nàng

“Nguyệt... Ly Nguyệt, ngươi tỉnh lại rồi. Ăn cháo đi cho ấm bụng.”

“Ta đang ở đâu vậy? Kì quái, cơ thể ta sao lại mệt mỏi như vậy?”_ Ly Nguyệt hỏi.Mặc Uyên nhìn vẻ mặt khó hiểu của nàng, thở dài nói: “Đây là Côn Luân Khư. Ly Nguyệt, ngươi bị trúng một loại công pháp kì quái ngươi không biết sao? Ngươi đã ngủ suốt 5 vạn năm nên khi tỉnh lại tất nhiên là cả người mỏi mệt rồi.”

“Ta đã ngủ suốt 5 vạn năm?! Không thể nào! Ta nhớ, lúc đó khi đang nói chuyện với phụ thần thì bị đánh ngất đi, bây giờ tỉnh lại ngài lại nói ta ngủ suốt 5 vạn năm, chuyện này rốt cuộc là sao?”_ Ly Nguyệt kinh ngạc mà nhìn.

“Ngươi không biết gì sao?”_ Mặc Uyên ngạc nhiên. Lẽ nào phụ quân không hỏi ý kiến của nàng mà đã tự ý phong ấn nàng?

Ly Nguyệt lắc đầu tỏ ý không biết gì.

“Phụ quân vì muốn Ly Nguyệt dễ dàng phi thăng mà đã phong ấn sức mạnh của ngươi. Sau đó đem ngươi xuống phàm giới để ngươi phi thăng ở đó, nào ngờ ngươi lại trúng một loại công pháp kì quái nên ngươi không những không thể độ kiếp phi thăng mà còn ngủ li bì suốt. Cho tới gần đây, ta thành công luyện ra ngọc thanh Côn Luân phiến, nó xuống phàm giới, chọn ngươi làm chủ nhân nên ta mới phát hiện ngươi nằm ngủ suốt 5 vạn năm ở dưới phàm giới.”_ Mặc Uyên trần thuật lại tất cả.

“Thì ra là vậy. Nhưng mà sao ta lại trúng loại công pháp đó chứ? Trước giờ ta chưa từng giao thủ với ai.”_ Ly Nguyệt ngạc nhiên mà hỏi. Không chỉ như vậy, quạt ngọc phải chọn Tư Âm làm chủ nhân mới đúng, sao lại chọn ta?

Nghe vậy, Mặc Uyên lại ngạc nhiên. Nếu nàng chưa từng giao thủ với ai thì sao lại trúng loại công pháp đó? Lẽ nào là phụ quân? Như vậy cũng không hợp lí, phụ quân chẳng có lí do gì để hạ loại công pháp này vào Nguyệt nhi.

“Lẽ nào.. Phụ thần lúc đó đã hồ đồ mà..”_ Ly Nguyệt đột nhiên có suy nghĩ.

“Không thể nào, phụ quân sao có thể có loại sai lầm như vậy!”_ Mặc Uyên lập tức phủ nhận.

Ly Nguyệt suy nghĩ một lát rồi nói: “Ta nghĩ khả năng này cũng rất lớn. Ngoại trừ lần đó Phụ thần đánh ngất ta rồi âm thầm hạ phong ấn thì chẳng còn ai khác động vào ta. Hơn nữa lúc đó tinh thần của Phụ thần cũng không tốt lắm. Có lẽ điều đó đã ảnh hưởng đến ngài ấy nên nhầm lẫn mà khiến ta ngủ say. Cuộc đời ấy mà, ai mà chẳng có lúc hồ đồ.”

Mặc Uyên cũng phải công nhận là lời nói của nàng rất hợp lí. Chỉ là hắn khó mà tin nổi phụ quân oai phong lẫm liệt của hắn lại có loại sai lầm ngớ ngẩn này.“Ly Nguyệt, để ta giúp, ngươi sức khỏe còn chưa hồi phục.”_ Thấy Ly Nguyệt cầm thìa cháo bỡ ngỡ như lần đầu tiên học ăn của trẻ nhỏ, Mặc Uyên ân cần mà lấy lại cái thìa, đưa muỗng cháo lên miệng nàng.

Cũng phải thôi, ngủ suốt 5 vạn năm, cơ thể lâu rồi không hoạt động nên bây giờ có chút không thích ứng được là chuyện bình thường_ Tác giả.

Ly Nguyệt ngại ngùng từ chối: “Ta có thể tự ăn mà! Mặc Uyên không cần phải..”

“Đừng ngại, phụ quân ta tuy không cố ý nhưng cũng hại ngươi thành ra như vậy, ta nên làm vậy mới phải. Coi như là ta thay phụ quân xin lỗi Ly Nguyệt đi, được không?”_ Mặc Uyên ôn nhu nói.

Thấy vẻ mặt này của Mặc Uyên, Ly Nguyệt ngẩn ngơ mà đồng ý: “Ừm.”

Nói xong câu đó, Ly Nguyệt vừa bối rối vừa hối hận thối ruột. Mặc Uyên nghe vậy lại rất chi là sung sướng, chậm rãi đút cháo cho nàng. Ly Nguyệt đỏ bừng mặt mà ăn cháo.

Trời ạ, đãi ngộ thế này nàng thật sự nhận không nổi. Lúc trước xem phim, thấy cảnh này nàng còn cảm thấy hâm mộ, bây giờ tự mình trải nghiệm.. Cảm giác đúng là khó nói lên lời. Thật sự là rất ngượng ngùng. Đã vậy khoảng cách giữa nàng và Mặc Uyên còn gần như vậy nữa chứ! Ngại quá đi!_ Ly Nguyệt nghĩ.

Mặc Uyên nhìn vẻ mặt xấu hổ của nàng thì trong lòng vui vẻ không ngớt. Bất quá hắn cũng không nên vội vàng, nếu không hắn sợ sẽ dọa nàng chạy mất.

Hôm sau, sức khỏe Ly Nguyệt trở lại bình thường nhưng mấy hoạt động mạnh thì cơ thể nàng không theo kịp. Chí ít thì không cần Mặc Uyên phải đút cháo cho nàng nữa. Điều này thật sự là làm nàng nhẹ nhõm.

Ngọc thanh Côn Luân phiên xuất thế cũng có nghĩa là Phụ thần đã qua đời. Hôm trước nàng không suy nghĩ nhiều nên cũng không để ý, bây giờ nhớ ra, trong lòng nàng lại thấy mất mát, hụt hẫng. Trước kia tuy đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho ngày này nhưng khi biết Phụ thần không còn, trong lòng nàng lại không kiềm được sự mất mát này. Cảm giác cứ trống rỗng sao ấy. Một người cứ thế đột nhiên không còn nữa. Nàng thấy có chút cô đơn, có chút đau.Tắm nắng một lúc, lại đi dạo một hồi, tinh thần Ly Nguyệt trở nên tốt hơn.

Từ phía xa, nhìn các đệ tử của Mặc Uyên trêu đùa nhau rất vui vẻ, Ly Nguyệt lại có chút hâm mộ.

Mặc Uyên xuất hiện bên cạnh, thấy nàng ngẩn người nhìn về phía các đệ tử, liền nghi hoặc mà hỏi: “Ly Nguyệt, đang suy nghĩ gì vậy?”

“A! Cũng không có gì, chỉ là có chút ngưỡng mộ sự hoạt bát, náo nhiệt của bọn họ mà thôi.”_ Ly Nguyệt hơi giật mình vì sự suất hiện bất ngờ của Mặc Uyên nhưng vẫn cười nhạt mà trả lời.

Mặc Uyên nhớ Ly Nguyệt chỉ sống một mình, bây giờ vị bằng hữu là phụ quân hắn đã mất, chắc nàng cảm thấy cô đơn.

“Tuy phụ quân đã mất nhưng Ly Nguyệt còn có ta mà. Nếu cảm thấy buồn chán, ngươi có thể tìm tới ta.”

“Được sao?”_ Ly Nguyệt kinh ngạc mà hỏi.

Mặc Uyên mỉm cười, xoa đầu Ly Nguyệt, khẳng định: “Tất nhiên là được rồi, Ly Nguyệt ngốc.”

Chương 9

“Tuy phụ quân đã mất nhưng Ly Nguyệt còn có ta mà. Nếu cảm thấy buồn chán, ngươi có thể tìm tới ta.”

“Được sao?”_ Ly Nguyệt kinh ngạc mà hỏi.

Mặc Uyên mỉm cười, xoa đầu Ly Nguyệt, khẳng định: “Tất nhiên là được rồi, Ly Nguyệt ngốc.”

“Ta mới không có ngốc!”_ Ly Nguyệt phồng má nói.

Thấy bộ dạng này của nàng, Mặc Uyên phì cười sung sướng: “Hảo, không ngốc.”

Ly Nguyệt ngốc lăng nhìn Mặc Uyên đang cười. Đây thật sự là Mặc Uyên sao?

“Ly Nguyệt, cầm lấy nó.”_ Đột nhiên nhớ tới, Mặc Uyên đưa cho Ly Nguyệt ngọc thanh Côn Luân phiến.

“Cái này...”_ Ly Nguyệt do dự.

Mặc Uyên cầm lấy bàn tay Ly Nguyệt, tận tay đem quạt ngọc đặt vào tay nàng: “Nó đã chọn Ly Nguyệt làm chủ nhân rồi, ta giữ cũng vô dụng. Bất quá, nó là pháp khí của Côn Luân Khư, không thể cho người ngoài sử dụng. Chi bằng Ly Nguyệt sau này ở lại Côn Luân Khư đi. Huống chi muốn sử dụng nó, Ly Nguyệt còn phải học một số loại công pháp thích hợp với nó. Ở lại đây, ta sẽ dễ dạy cho Ly Nguyệt hơn.”

“Nhưng ta là nữ, như vậy không thích hợp lắm.”_ Ly Nguyệt suy nghĩ rồi nói.

“Nam nữ không quan trọng, vấn đề là quạt ngọc đã chọn Ly Nguyệt làm chủ nhân, như vậy ngươi không nên đem nó trở thành vật trang trí mà phải tận dụng hết khả năng của nó. Có như vậy, pháp khí mới có ý nghĩa tồn tại. “_ Ngoài mặt Mặc Uyên nói rất là hợp tình hợp lí nhưng trong lòng hắn lại có suy nghĩ khác. Hắn muốn nhân cơ hội này giữ nàng ở lại Côn Luân Khư. Có như vậy, hắn mới có cơ hội lấy được tâm của nàng.

Nghe vậy, Ly Nguyệt cũng rất là bất đắc dĩ. Ở lại tất nhiên là có chỗ tốt, vừa có thể theo dõi được diễn biến của cốt chuyện, vừa học thêm nhiều loại công pháp mới để bảo vệ bản thân. Nhưng mà ở Côn Luân Khư còn có một Dao Quang thượng thần si tình, yêu thầm Mặc Uyên. Nàng sợ sẽ đắc tội với Dao Quang a! Nàng bây giờ có thể nói là chẳng khác gì người phàm. Nếu không may mà bị Dao Quang nhớ thương, vậy chẳng phải nàng sẽ thực thảm sao! Nhưng không ở lại cũng không được. Nàng sao có thể để ngọc thanh Côn Luân phiến thành vật trang trí được! Haiz... Thôi thì ở lại vậy.

“Mặc Uyên, ta nên lấy thân phận gì để ở lại đây?”

“Lấy thân phận là chủ nhân của quạt ngọc là được rồi. Cần gì phải suy nghĩ nhiều cho phức tạp.”_ Mặc Uyên thản nhiên mà đáp. Thật ra hắn muốn nói nàng nên lấy thân phận là nữ chủ nhân của Côn Luân Khư nhưng nếu mà nói vậy chắc nàng sẽ lập tức dùng sức mà chạy khỏi đây mất. Thôi thì chậm rãi mà công thành. Về sau lại đổi một thân phận mới cũng được.

Ly Nguyệt thấy cũng hợp lí nên liền gật đầu đáp ứng ở lại.

- ------- 300 năm sau:

“Tư Âm, chép phạt 200 lần thanh tâm kinh.”_ Mặc Uyên liếc mắt nhìn Tư Âm đang ngủ gật trong phòng học, lạnh nhạt nói.

Ặc! Thật là thót tim mà! Cảm giác như mình mới là người bị phạt chép phạt vậy!_ Ly Nguyệt giật mình hồi tỉnh, bất đắc dĩ nghĩ.
Biết làm sao được, trước kia Phụ thần cũng hay phạt nàng chép phạt nên bây giờ mỗi lần Mặc Uyên nhắc đến, khiến nàng bị ám ảnh. Thiệt tình, sao cái vụ phạt người này, Mặc Uyên lại có sở thích giống Phụ thần thế cơ chứ! Chỉ là Mặc Uyên giảng bải chẳng có năng khiếu tị nào. Đừng nói Tư Âm nghe mà ngủ gật luôn trong lớp, đến nỗi nàng ngồi nghe ở bên ngoài mà cũng ngủ gật luôn ở trên cây đây này. Haiz...

Nhìn ánh mắt thấu hiểu của mọi người dành cho Tư Âm, Ly Nguyệt cũng cảm thấy đồng cảm với nàng.

Thấy buổi học đã kết thúc, Ly Nguyệt nhảy từ trên cây xuống. Ai ngờ hôm qua trời đổ mưa khiến mặt đất trơn trượt. Chân vừa chạm mặt đất liền trượt một đường khiến Ly Nguyệt không kịp giữ thăng bằng liền đổ người về phía sau. Từ giảng đường đi ra, trông thấy cảnh này, Mặc Uyên thất kinh dùng phép thuật dịch chuyển tức thời, bay tới đỡ lấy eo Ly Nguyệt, đem cả người nàng bế lên.

“A!”_ Cứ ngỡ sẽ phải chịu một cú ngã ghê gớm, Ly Nguyệt nhắm tịt mắt. Một lúc sau, không cảm nhận được cơn đau như trong suy nghĩ, Ly Nguyệt kinh ngạc mở mắt, ngơ ngác nhìn. Lúc này nàng mới nhận ra nàng được Mặc Uyên cứu.

“Không sao chứ?”_ Mặc Uyên ôn nhu nhìn Ly Nguyệt.

Cảm nhận tư thế hai người có chút thân mật, Ly Nguyệt hai tai đỏ lên, không dám nhìn Mặc Uyên nói: “Ta không sao. Cảm ơn. Mau thả ta xuống.”

Mặc Uyên có chút nuối tiếc nhuyễn ngọc ôn hương, chậm rãi đặt Ly Nguyệt xuống đất: “Ly Nguyệt sau này muốn nghe ta giảng thì có thể vào đó nghe, không cần phải ngồi trên cây nữa, biết chưa?”

Ly Nguyệt vẫn còn có chút xấu hổ, gật gật đầu cho qua chuyện. Ai nói nàng muốn nghe giảng chứ, chẳng qua là ngồi hóng gió tiện thể xem trò hay thôi mà!

Thấy bộ dạng đà điểu của nàng, Mặc Uyên buồn cười xoa đầu Ly Nguyệt: “Sau này nhớ cẩn thận một chút.”

“Ân. Đi thôi, hôm nay ta mới chế ra một loại trà mới, ngươi tới thử xem sao.”_ Ly Nguyệt cảm nhận được sự quan tâm của Mặc Uyên, trong lòng liền thấy vui vẻ ấm áp. Ly Nguyệt vui vẻ lôi kéo tay áo của Mặc Uyên đi thưởng trà.

Mặc Uyên cũng vui vẻ tùy ý nàng lôi kéo. Tuy hắn biết trong lòng nàng vẫn coi hắn là bằng hữu, tri kỉ nhưng hắn cũng cảm thấy được nàng dần dần mở lòng với hắn. Hắn cảm thấy nàng cũng là có cảm giác với hắn, chỉ là nàng vẫn ngây thơ không hiểu mà thôi. Kế hoạch mưa dầm thấm lâu của hắn có hiệu quả khá tốt đấy chứ!- -------

Thấy Tư Âm lén lút trở về, Ly Nguyệt buồn cười, giả vờ giọng của Mặc Uyên nói: “Tư Âm, ngươi lại xuống nhân gian chơi đúng không?”

Tư Âm giật thót tim, cứng đờ xoay người lại: “Sư phụ, đệ tử biết sai rồi. Đệ tử nhất thời ham chơi,... Ly Nguyệt! Sao lại là ngươi? Làm ta hết hồn!”

“Ngươi nên cảm thấy may mắn khi ta ở đây. Nếu là Mặc Uyên thì ngươi toi đời rồi.”_ Ly Nguyệt cười nói.

“Ly Nguyệt tốt, đừng nói cho sư phụ biết nha!”_ Tư Âm kéo kéo tay Ly Nguyệt, làm nũng nói.

Ly Nguyệt đang định nói thì lại bị tiếng nói của Mặc Uyên làm cho giật mình: “Nam nữ thụ thụ bất thân, mười bảy, ngươi định làm gì?”

Nghe vậy Tư Âm có tật giật mình, ngay lập tức buông tay, đứng nghiêm chỉnh, ấp úng mà nói: “ Sư phụ,.. ta...”

Ly Nguyệt khóe miệng co giật. Hắn rõ ràng biết Tư Âm là nữ mà còn bày trò.

“Tư Âm hắn ăn linh tinh nên bị đau bụng, vừa rồi hắn gấp gáp xin ta thuốc nên mới như vậy.”

Rõ ràng, Mặc Uyên tỏ vẻ không tin: “Thật sự như vậy? Sao ta chẳng thấy hắn có vẻ nào là đau bụng nhỉ!”

Tư Âm lập tức giả vờ lấy tay ôm bụng, nói: “Sư phụ, đệ tử đau bụng thật mà!”

“Hừm, vào phòng thuốc lấy thuốc uống đi.”_ Mặc Uyên phất tay cho qua. Hắn thừa biết sự tình không phải như vậy. Thôi thì tùy hai người diễn trò. Hắn mới không thừa nhận hắn ngứa mắt mười bảy lôi lôi kéo kéo Nguyệt nhi. Dù nàng là nữ thì cũng không được đụng chạm vào Nguyệt nhi của hắn.

Tư Âm nghe vậy liền vui vẻ thoát nạn mà chạy đi mất. Ly Nguyệt trừng mắt nhìn Tư Âm chạy nhanh như gió. Trốn thật nhanh!

“Sau này đừng để hắn lôi lôi kéo kéo ngươi như vậy nữa kẻo người khác nhìn thấy lại hiểu lầm.”_ Mặc Uyên tỏ vẻ vì hai người suy nghĩ mà nói. Tuy Tư Âm là nữ nhưng Nguyệt nhi lại không biết hắn là nữ, không may bị Tư Âm quải mất tâm thì sao!

Tác giả tỏ vẻ: Mặc Uyên ngươi suy nghĩ quá nhiều.

“Ta đã biết.”_Ly Nguyệt lại được một trận hắn tuyến đầy đầu. Hảo a Mặc Uyên, ngươi thật biết suy nghĩ chu toàn! Ngươi vì không muốn nói thân phận nữ nhi của Tư Âm cho ta biết mà nói đến lễ tiết tác phong. Ngươi tưởng ta không biết Tư Âm là nữ sao! Nếu đã không muốn nói ra sự thật thì vừa rồi đừng có đi ra chứ! Hay là ngươi sợ ta sẽ thích thượng một nữ nhân? (Không hổ là nữ chính đại nhân, đoán quá chuẩn._ Tác giả)

Chương 10

“Mặc Uyên, gọi ta đến có chuyện gì sao?”_ Ly Nguyệt nghi hoặc hỏi.

“Sau này, vào mỗi buổi tối, ta sẽ giúp Ly Nguyệt học thêm một môn nữa.”_ Mặc Uyên nhìn Ly Nguyệt nhàn nhạt nói.

Ly Nguyệt tỏ vẻ nghi vấn. Đang định hỏi thì lại bị câu tiếp theo của Mặc Uyên đánh cho choáng váng.

“Là môn thư pháp, giúp ngươi học tính kiên nhẫn.”

Ly Nguyệt co giật khóe miệng, nhăn nhó mà nói: “Ta cũng không có thiếu sự kiên nhẫn nha! Không học có được không?”

Trời ạ! Nàng kiếp trước thiếu nợ với cha con nhà này hay sao mà hết Phụ thần thường xuyên phạt nàng chép sách vô cớ, nay lại đến Mặc Uyên muốn nàng học thư pháp a!! Đã thế lại còn mỗi tối nữa chứ!

Mặc Uyên thấy bộ dạng nhăn nhó của nàng liền thở dài: “Ngươi a.. là một cô nương, môn này bắt buộc phải học.”

Thực tế hắn còn đang mở cờ trong lòng. Đây quả là một công đôi việc, vừa giúp nàng cải thiện chữ viết, vừa giúp hắn có nhiều thời gian tiếp xúc với nàng hơn.

“Nhưng như vậy cũng không cần tối nào cũng...”_ Ly Nguyệt ủy khuất. Hắn là chê chữ nàng xấu đi!

Mặc Uyên không nỡ để nàng ủy khuất nhưng vì kế hoạch truy thê, hắn không thể nhượng bộ: “Vậy Ly Nguyệt muốn học xong sớm hay là...?”

“Được rồi, mỗi tối thì mỗi tối.!”_ Ly Nguyệt ỉu xìu nói nhỏ. Vậy là bắt đầu luyện tự kiếp sống.

“Hai người đang nói chuyện gì thế? Mà sao trông sắc mặt Ly Nguyệt cô nương không vui cho lắm!”_ Chiết Nhan tò mò đi tới.

Ly Nguyệt thi lễ với Chiết Nhan rồi nói: “Cũng không có gì, hai người nói chuyện đi, ta đi nghỉ ngơi.”

Nói xong liền đi mất.

Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Mặc Uyên, Chiết Nhan bát quái hỏi: “Sao rồi, vẫn chưa câu được tâm người ta à?

Mặc Uyên bị thọc trúng chỗ đau, mặt lạnh nhìn Chiết Nhan: “Ngươi đến có việc gì?”

“Ôi chao, tức giận rồi?! Được rồi, ta là tới có chuyện muốn nói với Tư Âm, tiện thể tới thăm ngươi luôn. Hay là để ta giúp ngươi nha!”_ Chiết Nhan cười bất đắc dĩ. Hắn là người từng trải, tất nhiên là hiểu được tâm trạng của Mặc Uyên.

“Không cần thiết, ta tự có cách. Đánh một ván cờ đi.”_ Mặc Uyên hòa hoãn mặt mày, lấy ra một bàn cờ.

“Được thôi.”

- -------

Đang định trở về, Chiết Nhan nhìn thấy Ly Nguyệt đang luyện kiếm thì trong đầu liền nảy ra một ý nghĩ, tủm tỉm cười, lén thi pháp lên người Ly Nguyệt, biến nàng thành một con hồ li trắng.
“Thỉnh thoảng cũng nên thay đổi không khí nhỉ!”

Xong xuôi, Chiết Nhan liền trốn mất tiêu.

Ly nguyệt đang luyện kiếm thì không hề hay biết mà bị trúng thuật pháp, cứ thế mà bị biến thành hồ li. Thấy tay chân bị biến thành 4 cái chân đầy lông trắng, Ly Nguyệt kinh hãi. Chạy nhanh ra hồ nước, nhìn xuống thấy cái đầu nhỏ nhỏ với hai cái tai nho nhỏ, Ly Nguyệt đã biết mình bị biến thành cái gì.

Tên khốn kiếp nào đã đánh lén vậy?! Nếu mà để ta phát hiện ra, ta chắc chắn cho hắn không sống yên! Cậy nàng bị phong ấn không có sức đánh trả đúng không! Tốt nhất là đừng để ta phát hiện ra, nếu không... Hừ!.._ Ly Nguyệt nhe răng nghiến lợi, bực mình mà nghĩ.

Ở nơi nào đó, Chiết Nhan: “Hắt xì!..”

Một lúc sau, vẫn không phát hiện ra ai đã chơi xấu, Ly Nguyệt đành ngậm ngùi mà đi về phòng. Nàng cũng không đắc tội ai a! Mà cũng chẳng có lí do gì mà phải làm vậy với nàng cả! Mồ! Phải làm sao đây? Tối nay nàng còn phải học thư pháp nữa chứ, thế này thì viết kiểu gì?! Liệu Mặc Uyên có nhận ra nàng không nhỉ?

Tới giờ ăn cơm tối:

Sắp tới giờ ăn cơm rồi mà hình dạng của nàng thế này nếu xuất hiện chắc họ chẳng nhận ra, lại cho rằng nàng là dã hồ li rồi đuổi nàng đi cho mà xem. Xem ra phải vào phòng bếp trộm màn thầu ăn trước mới được.

Và rồi, một con hồ li trắng ăn trộm màn thầu bị Điệp Phong phát hiện. Điệp Phong nhíu mày bắt lấy hồ li: “Ngươi ở đâu tới mà lại dám vào đây ăn vụng? Để xem sư phụ sẽ xử lí ngươi thế nào! Hư đốn dã hồ li.”

Bị bắt tại trận, Ly Nguyệt chỉ biết khóc ròng trong lòng. Trời ạ, màn thầu của nàng! Đói quá a!

Tình trạng là vị màn thầu nào đó đã ngay lập tức rớt xuống đất khi Ly Nguyệt bị giật mình bởi có sự xuất hiện của Điệp Phong. Thú cưng không dễ làm a!

Bị mang đến phòng của Mặc Uyên, Ly Nguyệt chỉ mong sao Mặc Uyên mau nhận ra nàng.

“Sư phụ, con hồ li này ăn trộm đồ ăn bị đệ tử bắt được. Người định xử lí nó như thế nào ạ?”_ Điệp Phong chỉ chỉ hồ li hỏi.Nhìn tiểu hồ li trên người có nhàn nhạt khí tức của Ly Nguyệt, Mặc Uyên nghi hoặc nghĩ. Tiểu hồ li này là thú cưng của Ly Nguyệt? Nhưng trước giờ ta chưa từng thấy nó. Hay là nàng mới nhận nuôi?

“Được rồi, để nó ở đây đi.”

“Vậy đệ tử cáo lui.”_ Điệp Phong trừng mắt nhìn hồ li, đem nó đặt trên bàn rồi đi ra ngoài.

“Chi chi..!”_ Ly Nguyệt ủy khuất. Mặc Uyên, mau biến ta trở về như cũ a!

Mặc Uyên hoàn toàn không hề biết mong muốn của Ly Nguyệt, lạnh lùng hỏi: “Ngươi là đực hay cái?”

What?!! Cái gì thế này!? Hắn không nhận ra nàng sao? Toi rồi, phải làm thế nào đây? Mà vấn đề là cái hay đực là sao đây? Bộ nó liên quan tới việc nàng ăn trộm màn thầu à? Ta đói, mau mang ta đi ăn a!

Ly Nguyệt trừng mắt lên tiếng: “Chi chi chi”

“Giống đực?”_ Mặc Uyên tiếp tục hỏi, hoàn toàn bỏ lơ cái ánh mắt lên án của Ly Nguyệt.

Nghe thấy Mặc Uyên tiếp tục hỏi về vấn đề giới tính, Ly Nguyệt vô lực phun tào. Oh my good! Biết giới tính của nàng cần thiết lắm sao?

Lắc đầu tỏ vẻ phủ nhận, Ly Nguyệt ủ rũ nằm xuống bàn.

“Vậy là giống cái?”_ Mặc Uyên thấy hồ li lắc lắc cái đầu nhỏ thì trong lòng thấy yên tâm chút ít nhưng vẫn muốn chắc chắn liền hỏi tiếp.

Ly Nguyệt gật gật đầu.

Giờ phút này Mặc Uyên mới hoàn toàn yên tâm. Xem ra, tiểu hồ li này rất có linh tính, hiểu tiếng người. Chỉ cần là giống cái thì Nguyệt nhi muốn nuôi thú cưng gì cũng được, còn nếu là giống đực, cùng lắm thì hắn trộm đem thú cưng đó vất đi đâu đó cho nó tự sinh tự diệt là được. =_=

Tác giả tỏ vẻ, nỗi lòng của ngươi ta vô cùng hiểu.

Thấy dáng vẻ ỉu xìu của tiểu hồ li, Mặc Uyên nghi hoặc. Nó là làm sao vậy?

Mặc Uyên nhấc cả người Ly Nguyệt lên xem xét thì một âm thanh cô lỗ phát ra từ bụng của Ly Nguyệt. Ly Nguyệt xấu hổ cúi đầu không dám nhìn thẳng. Bấy giờ Mặc Uyên mới vỡ lẽ: “Ngươi đói?”

Ly Nguyệt lại gật gật đầu nhỏ

“Vậy ta dẫn ngươi đi ăn”_ Nói xong Mặc Uyên bế lên Ly Nguyệt, đi ra ngoài.

Vậy là vấn đề đói bụng đã giải quyết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau