ĐÔNG PHƯƠNG NHẤT CHIẾN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đông phương nhất chiến - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mình không khóc

Cô là người con gái chưa bao giờ khóc trước mặt người khác.

Cô cho rằng khóc chỉ là chuyện của kẻ nhu nhược.

... Làm một người con gái, có thể ôn nhu, có thể ôn thuận, nhưng không được hễ một chút là rơi nước mắt: rơi nước mắt cũng chia làm hai loại, lúc mình cảm động đau lòng, rơi nước mắt cũng chẳng sao, người ta cũng đâu phải cây cỏ, ai mà vô tình cho được?

Một người còn rơi nước mắt được chính là vì họ vẫn còn có tình cảm, Đường Phương cảm thấy mình là một người nhiều tình cảm; có điều, lúc gặp phải điều oan khúc, thật hoảng sợ thì nhất định không được rơi nước mắt, không những vậy, còn vạn vạn điều không được rơi nước mắt, bởi vì đang lúc bị thất thế mà rơi nước mắt, không phải là yếu hèn lắm sao?

Lúc yếu đuối mà rơi nước mắt, không phải là đi xin xỏ người ta đồng tình với mình?

Con người sống trên đời, có mạnh có yếu, hà tất phải đem cái chuyện lúc mình bị yếu đuối ra cho người ta đồng tình!

Đường Phương trước giờ cảm thấy làm cho người ta đồng tình với mình là một chuyện mất sĩ diện vô cùng.

Cô là Đường Phương của Đường môn, tại sao lại đi để người ta đồng tình với mình?

Còn có chuyện gì mà cái đầu thông minh và đôi bàn tay, với cả một thân bản lãnh ám khí của mình không giải quyết được?

Bởi vậy mà trước giờ cô chưa từng vì sợ hãi mà rơi nước mắt.

Hai chữ "bi phẫn", đối với cô mà nói, cô sẽ hóa bi phẫn thành một thứ lực lượng, sớm chiều vì thiên hạ mà xen vào chuyện bất bình, nổi giận mà rút kiếm ra giải quyết.

Có điều, kinh nghiệm nào thì cũng phải từ học hỏi mà có được.

Ai cũng đều phải trải qua cái lúc mình vừa mới học hành thành tài ra.

Cái lúc cô vừa xuất đạo ra, Đường Phương cũng đã "khóc" qua một lần.

Trước mặt công chúng rơi nước mắt qua một lần.

Cái chuyện lần đó thật tình làm Đường Phương "muôn kiếp không quên".

Bất quá, lần đó xảy ra rồi Đường Phương phản kích lại, cô cũng đã làm cho người trong vũ lâm "kinh hãi giật cả mình".

Và từ đó cũng đối với cô có một ấn tượng sâu xa, nhìn cô với cặp mắt khác biệt người thường.

Bọn họ đều là những tay hảo thủ sử ám khí rất nổi danh trong giang hồ :

Đại Thạch công tử Dương Thoát và Chí Tại Thiên Lý Lôi Biến.

Hai người bọn họ đánh ngang tay nhau, không phân thắng bại, nhưng Đường Phương cảm thấy hai người hình như đều chưa sử tận hết toàn lực.

... Cho dù bọn họ có sử tận hết năng lực, cô cảm thấy mình nhất định có thể thắng được bọn họ.

Châu Kê Đường Bất Toàn rón rén chạy lại chỗ cô khuyên: "Tiểu Phương, ta xem cháu đừng đánh nữa là hơn, ám khí của Dương công tử và Lôi thiếu hiệp, khó đề phòng lắm, vạn nhất cháu có sơ thất gì, ta cũng không muốn vậy".

Đường Phương bật cười: "Cháu ứng phó được mà, Ngũ Thập Thất thúc cứ yên lòng đi thôi".

Hỏa Hạc Lôi Bạo Quang cũng len lén lại chỗ cô khuyên bảo: "Thế điệt nữ, ta xem cháu như vậy là được rồi, nơi đây cao thủ nhiều như thế, cháu được hạng ba, cũng nên bằng lòng thỏa ý rồi, hà tất phải lên lôi đài thua trận cho xấu mặt!"

Đường Phương không chịu: "Lôi thúc thúc cho rằng cháu sẽ thua sao! Nói đến chuyện tỷ thí cho rõ thắng thua, cho dù Lôi thúc thúc với Ngũ Thập Thất thúc lên đài, cháu cũng muốn đánh thử rồi mới nói, tỷ thí rồi mới được!"

Lôi Bạo Quang cười nhạt, cùng với Đường Bất Toàn lắc lắc đầu, Đường Bất Toàn hình như thở ra một hơi.

Đường Phương chẳng thèm để ý đến những thứ đó.

Đường Phương của lúc đó là con nghé mới sinh ra có biết sợ gì đến cọp, chỉ biết có chuyện dùng tài nghệ tuyệt thế của mình ra tưởng lập công thế gian, có hiểu gì đến bao nhiêu chuyện nhân tình thế thái, mà tự mình ức chế lấy mình.

... Cho đến hiện tại, cô vẫn cứ y như vậy.

Lúc ấy đã gần tối, Hỏa Hạc Châu Kê tuyên bố sáng mai bắt đầu tỷ thí tiếp, Đường Phương thấy Đường Bất Toàn với Lôi Bạo Quang đang cùng Lôi Biến Dương Thoát thì thầm với nhau, nói thì nhỏ mà cười thì lớn, cô cũng chẳng để ý.

Trong mười tám tay cao thủ trẻ tuổi một thế hệ đó, trừ Đường Phương ra, còn có hai cô thiếu nữ khác, một người là Tam Sinh Hữu Hạnh Cổ Song Liên, người kia là Hồng Thần Thích Mai Kỳ, bọn họ hai người đều lại khuyên Đường Phương: "Chắc mi đừng có đánh nữa thì hay hơn, làm hạng ba, cũng chẳng phải là chuyện gì xấu mặt, mi xem, bọn tao mới có một ngày đã bị đào thải ra khỏi cuộc tỷ thí rồi đó!" Mai Kỳ kiên nhẫn ngồi khuyên bảo.

"Hạng ba?" Đường Phương nói: "Có gì thì cũng phải hạng nhất, lấy hạng ba về làm gì? Để mừng tuổi sao?"

"Ý, Tiểu Phương, mi không biết đó, Dương Thoát là con rể lớn của Đường Bất Toàn, Lôi Biến là cháu ruột của Lôi Bạo Quang", Cổ Song Liên ráng khuyên Đường Phương bỏ cuộc: "Mi nghĩ xem, Lôi Bạo Quang với Đường Bất Toàn làm gì để cho mi chiếm đầu bảng nhỉ?"

"Tao đánh thắng bọn họ, không phải là xong rồi sao!"

Đường Phương vẫn không để tâm, "Bọn mi cứ yên lòng, thứ nhất, tao sẽ thắng mà; thứ hai, tao xem Ngũ Thập Thất thúc của tao với Lôi thúc thúc đều là những người hiểu rõ chuyện công chuyện tư".

Đường Phương chẳng khi nào muốn nghe ai khuyên.

Sáng sớm ngày hôm sau, Đường Phương đang tắm rữa trong buồng tắm khách sạn.

Cô có cái thói quen phải tắm buổi sáng sớm.
Thình lình, dưới lầu có người la lớn lên: "Mau bắt ăn trộm!"

Tiếp theo đó, có bóng người thấp thoáng, tiếng người la ó om sòm, đổ xô lại trước cửa phòng.

Đường Phương vội vã la lên: "Đừng vào đây... Tôi đang...". cửa phòng tắm đã bị tông ra, người lãnh đầu xông vào là Dương Thoát và Lôi Hoán, tiếp theo đó là mười một mười hai gã cao thủ ám khí khác cùng đổ xô vào trong phòng.

Đường Phương trên người không có lấy một mảnh vải che thân, cô chỉ còn nước thụt người xuống vào trong bồn, hoảng hốt không sao kể xiết, cô đỏ cả mặt mày lên, la lớn: "Ra mau!"

Một bọn vừa xông vào, vừa la vừa hét, còn cố ý bước lại nhìn quanh nhìn quất: "Ủa, Đường cô nương thiệt hứng trí mà...".

"Úi dào, Đường tiểu muội không sợ bị lạnh sao?"

"Úi dào, Đường sư muội thân thể rắn rỏi quá, ta đi khắp cả thiên hạ còn chưa thấy một ai...".

"Đường đại muội tử, mạo muội quá, bọn ta vốn vào đây bắt ăn trộm, nào ngờ lại được no con mắt!"

Lôi Hoán và Dương Thoát lãnh đầu cả bọn nói năng sàm sỡ.

Đường Phương tức muốn khóc òa lên.

Binh khí cô không để bên cạnh mình, tự nhiên cũng chẳng đem ám khí vào trong bồn tắm.

Cô chẳng biết làm sao, chỉ còn nước trầm mình sâu xuống vào trong bồn.

Nhưng cái bọn đó cứ bước lại gần.

"Đồ vô sĩ!"

Đường Phương giận dữ mắng lên: "Mau cút ra ngay!"

"Cút?"

Lôi Biến cười đến độ cái nốt ruồi "mỹ nam chí" bên cổ bên trái muốn rung cả lên: "Chúng ta còn đang phải bắt trộm mà! Dưới bồn tắm của cô có giấu đứa nào không?"

"Y? Mới sáng sớm mà Đường nữ hiệp không mặc quần áo ở đây đợi ai.

Không lẽ tính dùng mỹ sắc dụ dỗ bọn ta sao?"

Dương Thoát dùng mu bàn tay đụng đụng vào bờ thành của bồn tắm, cố ý làm như chúi đầu vào bồn, vừa nói: "Muốn bọn ta cúi đầu xưng thần trên lôi đài sao?"

Đường Phương không còn nhịn nổi.

Cô xuất thủ.

Trong tay cô không hề có một tấc khí giới.
Cũng chẳng có ám khí.

Trên người cô không có lấy một mảnh vải.

... Cô chẳng thể nào trần truồng nhảy ra đánh nhau với một bọn vô lại du đãng đó cho được.

Cô không hề ra khỏi bồn tắm Trong bồn có nước.

Cô tạt nước.

Lực tụ vào trong nước, muôn ngàn giọt nước, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ lóng lánh muôn màu, thành ra những thứ ám khí vừa dày đặc vừa trong suốt.

Những thứ ám khí đó không thể nói là từng giọt từng giọt bắn xuyên thủng qua được thân thể đối phương, có điều, ít nhất nó cũng làm cho một bọn thiếu niên du đãng đập vào cho có đứa thì ôm mắt, có đứa thì ôm mặt, điệu bộ hốt hoảng hoang mang, la hét om sòm.

Chính ngay lúc đó, Mai Kỳ và Cổ Song Liên đã kịp thời chạy lại.

Đường Phương dù gì thì cũng là người có quyền lực lớn nhất trong Đường môn ở đất Thục... cháu cưng của Đường lão thái thái, bọn họ rốt cuộc cũng không dám đùa giỡn quá mức.

Mai Kỳ và Cổ Song Liên vừa lại, bọn họ bèn chỉ còn nước cười lên hô hố một trận rồi bỏ đi.

Đường Phương hoa dung nguyệt mạo, thật ra đã làm cho một bọn du côn mê mẫn tâm hồn, chỉ vì Đường Phương chán ghét cả bọn, nếu không nham nhở, thì thủ đoạn sử ám khí cũng tỷ bỉ âm hiểm, cô vẫn xem không thuận mắt, trước giờ không bao giờ rỗi công niềm nở với bọn họ.

Cả một bọn vô lại đó, chạy vào phòng tắm của Đường Phương phá rối một trận chờ cô ra khỏi bồn tắm, bây giờ chuyện đã qua lâu rồi, đứa nào đứa nấy vẫn còn thần hồn điên đảo, mơ màng không quên nổi.

Nhưng chính Đường Phương mới là kẻ thật sự nghiến răng nghiến lợi không bao giờ quên.

Cô thề trả cho được mối nhục đó.

Buổi trưa ngày hôm đó, tỷ thí lại tiếp tục.

Trước lúc khai chiến, mỗi người phải giao túi ám khí của mình cho Châu Kê và Hỏa Hạc kiểm tra, để đề phòng có người tẩm độc hoặc đem theo ám khí mạnh mẻ giết người lên lôi đài, tránh khỏi chuyện mất mạng.

... Ví dụ như cao thủ nhà họ Lôi nổi tiếng có phích lịch ám khí, nếu mà bọn họ trang bị hỏa dược mạnh mẻ vào ám khí của mình, e rằng ai trúng phải không khỏi máu me tan xác.

Còn như họ Ôn chuyên sử dụng độc dược, hoặc những tay hảo thủ phái độc tông của nhà họ Lôi, tẩm chất kích độc vô hình vào ám khí, e rằng không những gặp máu là đông lại, ngay cả chưa gặp máu mà gặp gió không thôi cũng không khỏi đoạt mạng người ta, càng không thể nào đề phòng cho nổi. Do đó, ám khí của những người tham dự tỷ thí phải được kiểm tra trước. Rốt cuộc, tỷ thí lôi đài thế này là chỉ để phân thắng bại, chẳng phải là mười oan chín cừu gì, nhất định phải sống chết mới xong. Đường Phương đem theo mười một thứ ám khí, trong đó có hai thứ là ám khí tuyệt môn của cô. Cô đưa tụi cho Lôi Thúc Thúc và Ngũ Thập Thất thúc kiểm tra xong bèn lên lôi đài. Lôi Biến và Dương Thoát đang cười tít mắt, mặt mày lộ vẻ đầy ác ý: "Đường tiểu muội tử, cô đã đầy đủ quần áo rồi, ai ai cũng thấy rõ thấy ràng rồi, lần này bọn chúng ta nhượng cho cô một trận được chăng?"

"Đường tiểu cô nương, bọn mình sáng nay cách biệt rồi, anh đây nhớ quá chừng chừng, bọn anh đây, em chọn một người lên đài, đều tùy theo ý em cả đấy".

Đường Phương mặt mày lạnh như tiền, cô dùng sức cắn chặt lấy môi, hất mặt lên một cái nói: "Hai đứa mày cùng lên hết cả đi".

Dương Thoát và Lôi Biến nhất tề cười lên hô hố.

"Cô nương hứng trí thiệt không vừa mà, tham quá chừng!"

"Nhất tề thì nhất tề, đó là cô kêu nhé, chúng ta chỉ nghe theo thôi đó!"

Đường Phương nghe không hiểu cái ý châm chọc trong lời nói của Lôi Biến và Dương Thoát.

Cô chỉ nghe có tiếng cười hắc ám tiếng huýt sáo thô bỉ dưới đài.

Cô tức giận quá chừng.

Mặt cô trắng như tuyết mùa xuân, eo cô nhỏ như lá cỏ, đôi môi mọng, nước da như mật, mặt mày xinh xắn như trăng rằm, mày ngài oai nghi sắc sảo.

Cô dùng sức chúm miệng lại, hai cái má lúm đồng tiền sâu hoắm hiện ra mồn một.

Ngay cả lúc muốn khóc cũng lộ cặp má lúm đồng tiền làm người ta muốn sụm cả linh hồn.

Cô giận muốn khóc lên.

Muốn khóc.

(Mình không khóc) Mình nhất định không khóc.

Mình nhất định không thể rơi nước mắt trước mặt bọn người thô bỉ ác độc đó.

Cô đợi.

Cô đợi bọn họ lên đài.

Bọn họ lên đài rồi, cô sẽ xuất thủ rõ ràng, không nể nang, giáo huấn cho bọn họ một trận cho thống khoái: cho bọn họ biết Đường Phương chẳng phải dễ chọc vào, chẳng phải thứ dễ đụng vào!

Chương 2: Tả ý đại bạt mặc

Đường Phương đối đãi với người, trước giờ vốn có một nguyên tắc: người ta đối đãi tốt với cô, cô đối đãi càng tốt với người ta; người ta xấu xa với cô, cô mới đối đãi xấu xa với người ta.

Cô vốn cho rằng, cô đối đãi tốt với người ta, người ta sẽ đối đãi tốt với mình, không biết rằng, trong giang hồ cũng có một nguyên tắc không thành chương pháp: người ta đối với mình tốt, mình bèn lấn lướt; người ta đối với mình hung dữ, mình bèn sợ người ta.

Còn nói đến Dương Thoát và Lôi Hoán đấy ư, cũng thật là không biết xấu mặt, hai người cứ vậy mà nhảy lên lôi đài một lượt.

Kỳ thực, chuyện đó, trước đó một đêm, Lôi Hoán đã cùng Dương Thoát bàn luận kỹ càng: "Đường Phương con nhỏ đó tuy chẳng hiểu chuyện gì, lại nóng nảy quá chừng, nhưng bản lãnh nhất định là không vừa, mi còn chưa thấy hôm nay nó đánh nhau một trận với Hành Vân Lưu Thủy Từ Vũ...". Lôi Biến gãi gãi cái mụt ruồi bóng loáng một bên cổ, nói: "Từ Vũ một mặt múa may một mặt phóng ám khí, cái kiểu múa may của hắn làm cho ai nấy đều hoa mắt cả lên, chẳng kịp thấy gì khác, ám khí của hắn tự nhiên là thanh đông kích tây bách phát bách trúng, có điều, gặp phải Đường Phương, lập tức đã bị con nhỏ dùng Tả Ý Đại Bạt Mặc và Lưu Bạch Tiểu Đề Thi đánh cho rớt xuống đài, xem ra, bọn mình không nên khinh thường nó, phải đề phòng cái chuyện cả năm đi bắt se sẻ, đợi đến hôm nay để cho se sẻ mổ mù mắt! Tuy nói là để cho bọn mình được thắng giải, nhưng cũng đừng có chìm thuyền vào trong rãnh nước, bại vào tay con nhãi ranh!"

"Đề phòng! Tao mà không đề phòng! Từ trận đầu tiên, tao đã thấy Bách Phát Bách Trúng Trương Tiểu Ngư bị thương luôn hai thứ Bạt Mặt Thần Phủ và Lưu Bạch thần tiễn của Đường Phương, tao mà còn không đề phòng nữa!"

Dương Thoát cũng nói giọng nặng nề: "May mà con nhỏ đó bản lãnh thì cao, nhưng kinh nghiệm trong giang hồ còn thua mình xa lắc, làm cho nó tức giận lên, dùng trí thắng nó cũng không khó!"

Nói một hồi rồi bỗng hứng chí lên, vỗ xuống mặt bàn một cái, thọt ra một câu: "Con mẹ nó, con nhỏ ranh đó đẹp ngứa ngáy muốn chết người!"

"Tao mày còn sợ ngứa ngáy gì? Một mình nó xông xáo trong giang hồ, còn chạy đâu cho thoát khỏi!"

Lôi Biến cười quái dị nói: "Với nữa là, Quang thúc và Đường lão, ai cũng không hiềm ra mặt giúp bọn mình!"

"Cũng phải coi chừng đó!"

Dương Thoát tự nhiên lại đâm ra cẩn thận, "Nói gì thì nói, cũng không thể đắc tội cái lão bà bà ở Đường môn xứ Thục kia, nếu không, có năm ba chục Đường Phương thì nghĩa lý gì, chỉ có điều vạn nhất mà chọc Đường lão thái thái nổi giận lên, bọn mình cũng chịu không nổi xoay mòng mòng đó!"

"Xoay mòng mòng?"

Lôi Hoán đưa hai bàn tay lên ngực, lòng bàn tay hướng lên trời, vừa cười thô bỉ vừa nói: "Bọn mình có thể mượn đao giết người, giết người không thấy máu cơ mà! Xoay? Tao xem thử sáng mai con nhỏ đó xoay có nổi không!"

Hai người một mặt vừa cười nói thô tục, một mặt đi tìm một bọn tử đảng Trương Tiểu Ngư, tìm kế làm bộ bắt trộm xông vào phòng tắm, bây giờ Đường Phương nhất thời tức giận quá, lỡ lời nói hung hăng, hai người bèn mượn cớ cùng xông hết cả lên đài ứng chiến.

"Được!"

Đường Phương cảm thấy cả một bọn đang cười cợt la ó hợp mưu với nhau, cô tức muốn nhạt cả môi, muốn lạnh cả mặt, cô không sợ, có tỷ thí thì xem ai cao minh hơn, được, muốn nhào lại, thì cứ nhào hết lại!

"Lại đi!"

Dương Thoát sử binh khí là chiếc khóa bằng đá.

... Ám khí chuyên về nhẹ, nhanh, nhỏ, linh xảo, làm sao đi sử một cái khóa bằng đá trầm trọng to lớn làm ám khí được?

Có điều Dương Thoát làm được.

Gã trời sinh thần lực, cầm đồ nặng như đồ nhẹ.

Cây khóa đá gã vung trên tay lên, xem nhẹ như không có gì cả.

Có điều Đường Phương lại bị bức cho không có chỗ mà né, không có chỗ mà dung thân.

Ngay cả những người đứng gần trước đài trong vòng ba trượng cũng bị kình phong từ cây khóa đá bức cho thở không muốn ra hơi.

Trên đài bây giờ chỉ còn có luồng kình phong phát ra từ cây khóa đá...

phảng phất cả một khoảng lôi đài rộng lớn thế, chỉ có một cây khóa đá đang qua lại bay múa!

Làm cho Đường Phương cảm thấy khó mà đối phó được, lại chẳng phải là cây khóa đá.

Mà là cái gã Chí Tại Thiên Lý Lôi Biến đang từ trong luồng kình phong khích thích khắp trời, dùng một cây roi mềm như tơ làm ám khí đánh tới!

Cây roi của Lôi Biến, biến hóa vạn nẻo!

Đáng sợ và khó ứng phó nhất, đã chẳng phải là cây khóa đá của Dương Thoát, cũng chẳng phải cây roi của Lôi Biến, mà chính là cây khóa đá của Dương Thoát phối hợp với cây roi trong suốt của Lôi Biến!

Đường Phương vốn vẫn đối phó được bao nhiêu đó.

Bởi vì cô có Lưu Bạch thần tiễn và Bạt Mặc thần phủ.

Chỉ cần địch thủ để lộ ra một chỗ sơ hở, cô có thể phóng ra Lưu Bạch thần tiễn!

... Cho dù ngay cả đối thủ có cao cường đi nữa, cô cũng có thể dùng Bạt Mặc thần phủ để chống cự lại!

Có điều, lúc này Đường Phương lại hoàn toàn chẳng thể nào chống cự được.

Bởi vì trong tay cô không có thứ ám khí gì để chống lại.

Cái bọc ám khí của cô đã lọt đi đâu mất ám khí!

Ám khí của cô vốn nằm trong bọc, tại sao lại lọt đi đâu mất nhỉ?

Chính cô cũng không biết.

Rõ ràng là cô đã bỏ châm và đao vào hết trong bọc, tại sao lại...?!

Cô chẳng còn kịp suy nghĩ gì nhiều.

Dương Thoát và Lôi Biến đang phát động toàn lực hướng về cô tấn công tới tấp!

Dương Thoát và Lôi Biến đã chắc mẫm là phải được, chắc hẳn là phải thắng!

Bọn họ lấy hai đánh một, Đường Phương chỉ là một cô con gái yếu đuối, huống gì trong tay cô chẳng còn có vũ khí gì để chống cự... Bọn họ chẳng còn lý do gì mà không thắng được!

Bất quá, bọn họ cũng không thắng được ngay lúc đó.

Bởi vì bọn họ quên đi mất một tuyệt nghệ của Đường Phương: khinh công!

Môn Yến Tử Phi Vân Tung của Đường Phương lại có thể đang lúc bị Dương Thoát và Lôi Biến hợp công như vậy, vẫn có thể duy trì không bị thua kém tý nào.

Ít nhất, không bị hai gã đàn ông gian trá đó bức cho rớt xuống đài.

Mãi đến lúc Dương Thoát thấy đánh hoài không thắng, bèn đi làm một chuyện.

Y thở ra một tiếng lớn.

Cây khóa đá bị tan nát ra.

Cây khóa đá vừa bị vỡ nát ra, bên trong nhảy ra ít nhất là bốn trăm sáu chục con bọ cạp, châu chấu, dơi, trùn, rắn độc, chuột nhắt một đám, hết cả thảy biến thành "ám khí sống" ào tới cắn xé Đường Phương.

Đường Phương sợ quá chừng.

Cô không sợ chết.

Cô sợ dơ bẩn, cô sợ trùn, sợ những thứ làm người ta thật gớm ghiếc!

Trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó, cô còn dựa được vào bản lĩnh khinh công của mình, bay lòng vòng trên không trung, cố sức duy trì, xem ra cũng chưa bị bức rơi xuống đài.

Đường Phương trên đài, như một con chim én bay qua bay lại, thành ra như có bảy Đường Phương đang bay lượn.

Mãi đến lúc Lôi Hoán không thể nào còn nhịn nổi, lại còn sợ đêm dài nhiều mộng mị, do đó rốt cuộc gã bèn xuất thủ... độc thủ.

Độc thủ của gã chẳng cần phải động thủ.

Gã chỉ cần động cái mặt.

Gương mặt của gã bỗng co nhúm lại, cái mụt ruồi một bên má, bay phụt ra nhanh như chớp!

Lần này, Đường Phương có đề phòng cũng đề phòng chẳng xong.

Cô trúng phải cái mụt ruồi, thân hình từ từ mềm nhũn ra, bao nhiêu con trùn rắn độc bèn bò hết cả lên người cô.

Phen này, cô sợ quá hét cả lên.

"Ngừng tay...". Đường Bất Toàn rốt cuộc đứng dậy, đằng hắng lấy giọng, nói: "Thu hết mấy thứ độc vật lại ngay".

Dương Thoát không dám trái lời.

Đường Phương nói giọng bi phẫn: "Tại sao Dương Thoát lại có thể dùng mấy thứ độc vật đó trong lúc tỷ thí? Lôi Hoán còn ám toán cháu nữa...". Đường Bất Toàn cười ra vẻ hiền từ nói: "Mấy thứ độc vật của Dương công tử, thật không hề cắn con có phải không? Như vậy cũng không kể là phạm quy".

Lôi Bạo Quang nhẫn nha nói: "Ám khí vốn là làm cho người ta đề phòng không sao hết, ám khí của Lôi Hoán không hề sai trái gì cả, ngược lại còn xuất sắc nữa là khác".Đường Bất Toàn nghiêm mặt, tay áo màu đỏ phất phơ oai vệ, nói từng tiếng một: "Tiểu Phương, cháu đã thua rồi, phải chịu nhận thua đi".

Lôi Bạo Quang nghiêm trang nói: "Kỳ tỷ thí ám khí tại Nhất Phụng Đình lần này, Dương Thoát và Lôi Biến đều đứng đầu, không hơn kém nhau, còn như tiểu điệt nữ, được bày hàng thứ ba, cũng xem như là đáng quý lắm đó".

Nói xong cười lên ha hả, hai người bước tới trước chúc mừng Dương Thoát và Lôi Biến.

Trong khoảnh khắc đó, Đường Phương đã hiểu hết ra mọi chuyện.

Cô hiểu tại sao ám khí trong bọc của mình tự dưng vô duyên vô cố biến đi đâu mất.

Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy tức giận quá chừng, oan uổng quá chừng, cơn tức xông lên thình lình, rốt cuộc làm cho cô bật khóc ra.

Nước mắt cô trào ra hai má, cảm thấy ngứa ngứa, bấy giờ cô mới biết mình đã khóc.

Mọi người đều nhìn dồn vào cô như nhìn một thứ gì lạ lùng từ trên mặt trăng rớt xuống, có người trên mặt còn không giấu được nụ cười ác ý, có người thì vẻ mặt lộ đầy vẻ đồng tình để tỏ ra mình là người có hậu ý, có người chẳng cười cũng chẳng đồng tình, ánh mắt chỉ lộ đầy hai chữ "đáng kiếp", còn đa số những người còn lại thì cười ầm cả lên.

... Thấy người khác khóc, người có đau khổ lắm cũng thấy tình cảnh mình thật tình vẫn còn khá hơn người đang khóc nhiều lắm!

Thấy người khác khóc phảng phất như một chuyện gì đáng được ăn mừng vậy.

... Làm như loài người sống là chỉ có thể cười không thể khóc vậy!

Trong giang hồ, hình như khóc so với bại trận còn muốn khó nuốt hơn gì cả, so với thất bại còn bị người ta khinh khi hơn gì cả!

Đường Phương biết rằng mình đã khóc.

Cô hận nước mắt của mình sao chẳng được việc gì cả!

Mình không khóc!

Mình không thể khóc!

Mình không được khóc cho họ xem!

Sao cứ mà nóng nảy.

Nước mắt như sợ không được trình mặt ra thế gian vậy, cứ trào ra như mưa, nhịn cũng nhịn không nổi lại.

Đường Phương bỏ đi.

Chuyện cô khóc trở thành ra một hài kịch.

Không phải cô bị thua phải bỏ đi, mà là vì nước mắt không được việc của mình phải bỏ đi.

Mọi người ở lại đó chưa đi, chúc mừng Dương Thoát và Lôi Hoán được thắng lợi hôm nay.

Dương Thoát cười nói: "Phải là cái mụt ruồi Phi Chí của mi quá hay! Nếu không, con nhỏ đó còn cứ lì ở trên đài không chịu xuống nhỉ!"

Lôi Hoán sờ sờ cái mụt ruồi mới trên má, trù trừ thỏa mãn nói: "Cái mụt ruồi của ta, đổi một ngàn giọt lệ của nó... con gái thật là tai họa!"

"Tai hại thế nào!" Dương Thoát lại ăn nói nham nhở, "thân hình nó mê ly thế, bọn mình uống một tý nước tắm của nó cũng còn có sao đâu!"

"Nó bỏ đi rồi...".

Dương Thoát cũng cười ám muội lên, "thiệt nhớ nó quá,"

Ngay cả Trương Tiểu Ngư là kẻ bị thua trận cũng nói: "Đường Phương thiệt là không biết lượng sức. Trận tỷ thí này rõ ràng đã đưa ra ai là kẻ thắng rồi, ai cũng đều phục. Nó thì đáng gì? Tranh được gì? Cũng không biết lượng sức: mày xem tao nè, khổ công lại đây để thua Lôi huynh và Dương đại ca, thua đến tâm phục khẩu phục, mặt mày quang vinh hỷ!"

Cho dù Giang Thần Thích Mai Kỳ cũng nói, "Tôi đã tuân theo lời hai cụ khuyên cô ấy rồi, cô ấy vần còn không chịu thấy được là lui, hiện tại còn khóc ngay ra công chúng, tôi đấy hả, thiệt đồng tình cô ta lắm; còn cô ta ấy hả, cũng nhỏ nhen quá! Mặt mày cũng được lắm, bản lĩnh cũng có được một vài, úi dào, lại cứ tưởng xông xáo giữa tam giang ngũ hồ vậy, bây giờ, còn không biến ra khóc bỏ chạy đi đấy sao!"

Lôi Bạo Quang thì lắc đầu thở ra nói: "Tiểu điệt nữ thiệt tâm cao khí ngạo, không biết tốt xấu, cái giang hồ này phải có mấy tay đàn anh phù trì cho thì mi mới nổi lên cho, cái vũ lâm này mọi người ủng hộ mi thì mi mới lên mặt mày, chuyện đó còn chưa biết, nếu mà không nể mặt lão thái thái Đường môn, hừ, hừm!"

Đường Bất Toàn vuốt râu nhấp rượu, nhẫn nha nói: "Xông xáo trong giang hồ, ai mà không lấm phải bụi bặm, ai mà không lăn qua lộn lại! Có chút xíu chuyện đó mà khóc ra thành như vậy, thiệt chưa từng trải qua chuyện gì đáng nói, không ra gì tý nào! Tôi đã nói trước mặt lão thái thái chuyện này: đừng để cho mấy đứa con gái loắt choắt chưa hết mùi sữa ra khỏi nhà, để khỏi làm nhục nhã tông môn nhỉ... Lão thái thái thì cứ thiên vị!"

Ly chén cụng nhau, mọi người đứng dưới lôi đài mời rượu hoan hỉ, một mặt vì kẻ thắng chúc mừng, một mặt dùng chuyện Đường Phương khóc lóc ra vẻ con nít ra làm đề tài trợ hứng.

Chính ngay lúc đó, một trận gió lướt qua như chim yến xé không trung, đáp xuống thành một màu đen tuyền trên lôi đài.

Chỉ nghe có giọng nói trong trẻo sắc sảo, bén nhọn thánh thót nói: "Đây là chuyện của ta và Lôi Hoán, Dương Thoát, người khác không liên can gì hãy đứng dưới đài".

Bọn họ ngẩng đầu lên nhìn.

Trên đài một khoảng đen như mực hiện ra một gương mặt trắng trẻo lồ lộ, ngay cả trong lúc giận dữ cũng xem ra mỹ lệ vô cùng.

Người đang đứng trên đài, áo chẽn màu đen bên trong, bên ngoài áo choàng màu đen mé trong đỏ thẫm, chính là Đường Phương.

Đường Phương đã trở lại.
Đường Bất Toàn đứng phắt dậy, đưa điệu bộ trưởng thượng kẻ cả ra nói :

"Con này muốn gì? Xuống đi mau!"

"Kêu Dương Thoát và Lôi Hoán đánh tôi xuống", Giọng nói của Đường Phương chắc nịch như sắt đá, "Nếu không, coi như bọn chúng đã bị tôi đánh rớt xuống đài rồi!"

Lôi Bạo Quang ném ly rượu xuống nói: "Đường Phương, nếu cháu mà chẳng phải là điệt nữ của ta, ta lo lắng giùm cho cháu, cháu còn đứng đó mà phá phách ồn ào! Cháu còn coi ta với Đường lão là trưởng bối nữa không?"

"Nếu mà công đạo, các ông là trưởng bối của tôi", giọng nói của Đường Phương sắc bén lạnh lẽo như nước đá: "Chỉ tiếc là các ông chẳng xứng đáng!"

Đường Bất Toàn và Lôi Bạo Quang biến hẳn sắc mặt.

Dương Thoát và Lôi Hoán trước giờ đoán nét mặt của bậc trưởng bối rất tài tình.

Vì vậy, bọn họ lần này chẳng cần phải khách khí.

Bọn họ phi thân lên đài.

Bọn họ biết rằng lần này mà bắt được Đường Phương, tùy bọn họ xử trí cô ra sao thì cứ việc, mọi người chẳng có còn ai dám dị nghị điều gì.

Bọn họ vừa nhảy lên đài, gương mặt trắng trẻo lồ lộ kia bỗng dưng chẳng còn thấy đâu.

Sau đó, bọn họ bèn có một thứ cảm giác.

Một thứ cảm giác bị ám khí đang phóng tới người mình.

Có điều bọn họ chẳng hề thấy có ám khí gì cả.

... Tuy bọn họ còn trẻ, nhưng ai cũng có kinh nghiệm đối địch lâu năm, thêm vào đó mỗi người từ nhỏ bốn tuổi đã bắt đầu vọc ám khí.

Bọn họ chỉ dựa vào cái cảm giác đó mà cảm thấy được có ám khí đang tấn công lại!

Có cảm giác là ám khí đang phóng vào mình mà lại không biết ám khí ở đâu... đấy là một chuyện vô cùng kinh khủng.

Dưới đài đèn đuốc sáng trưng.

Trên đài rất âm ám.

Trước lúc tỷ thí, lôi đài người ta dựng lên đó là chỗ tập trung.

Không có nó là chẳng có chỗ để người ta chú ý.

Sau khi tỷ thí, cả một lôi đài đồ sộ đã bị người ta quên bẵng đi chỗ đó, chẳng còn ai chú ý đến nó, cũng chẳng còn ai buồn quan tâm đến nó, chẳng còn ai thèm đưa mắt liếc qua nó một cái.

Vì vậy mà trên đài một màn đen tối như mực.

... Đúng vậy, đen tối như mực!

Đen chính là ám khí.

Ám khi Đường Phương phóng ra, chính là: "đen sì"!

Chính trong khoảnh khắc nhỏ bé đó, Dương Thoát cảm thấy mình đã nhìn qua ít nhất là một ngàn bảy trăm hai mươi ba thứ ám khí, Lôi Biến cảm thấy mình đã bị ám khí đánh tan nát biến đi cả hình dạng!

Bọn họ biết rõ ràng có ám khí đó, ám khí đang phóng lại người mình, nhưng tránh không được, né không xong!

Đấy là thứ ám khí gì vậy?!

Dương Thoát rống lên: "Lửa, lửa...".

Lôi Biến gào lớn: "Đèn, chúng tôi cần đèn!"

Dưới đài có tiếng người trầm giọng mắng lên: "Mau mau ném đuốc lên đài!"

Người nói đó chính là Đường Bất Toàn.

Ít nhất là có ba chục cây đuốc được ném lên lôi đài.

Trên lôi đài lập tức sáng rõ như ban ngày.

Dương Thoát và Lôi Biến bấy giờ mới phát hiện ra mình còn chưa chết.

Búi tóc của Dương Thoát đang có một cây búa cắm phập vào.

Một cây búa nhỏ xíu.

Chỉ cần chém xuống dưới một tấc nữa, lưỡi búa đã cắm vào đầu lâu của Dương Thoát, đi hỏi thăm bộ não của gã từ lúc nào.

Nhưng Lưu Biến thì chưa bị thương.

Chẳng một vết nhỏ.

Gã rất khoái trá... khoái trá là mình trong bóng tối còn tránh thoát được bao nhiêu đó ám khí của Đường Phương, gã đang tính sờ sờ cái mụt ruồi đen nói vài tiếng để gỡ gạc, bèn phát hiện ra mụt ruồi chẳng còn thấy đâu.

Sau đó, gã lại phát hiện có cái búa nhỏ cái đuôi còn đang rung động, cắm trên cột trụ gỗ... còn cái mụt ruồi của gã thì bị lưỡi búa tước ra cắm sâu vào trong cột!

Mọi người đều ồ lên một tiếng lớn.

Bấy giờ, thái độ của mọi người đối với Đường Phương, in như là có khác hẳn với lúc nãy thấy Đường Phương khóc.

Lôi Bạo Quang biến hẳn sắc mặt: "Đường Phương, mi muốn làm gì vậy?!"

Đường Bất Toàn ra vẻ phật ý nói: "Tiểu Phương, cháu lại muốn náo chuyện lên, đừng nói ta nói toàn chuyện lý lẽ không chịu nói giùm người thân".

Người đàn bà đứng trên đài, dùng một tư thế thật mỹ diệu thả nhẹ miếng vải mỏng choàng mặt xuống,... Lúc nãy cô lấy tấm choàng mặt che đi gương mặt trắng trẻo kia, cùng với bóng tối hợp thành một khối... cô cũng dùng một giọng thật an nhàn nói: "Tôi về lại đây, là chỉ muốn tranh cho được có hai chữ".

"Công bình".

Cô nói.

"Đúng vậy, chỉ dựa vào cái chiêu Tả Ý Đại Bạt Mặc và Hắc Phủ Thâu Tâm vừa rồi đó của Đường cô nương", có tiếng nói vọng lên ở dưới đài, "Đường Phương không phải đệ nhất là không công bình".

Đường Phương nhoẻn miệng cười.

Hai cái má lúm đồng tiền sâu thăm thẳm như một giấc mộng.

Cô đưa mắt nhìn xuống đài.

Chỉ thấy người mở miệng ra đó chính là Hành Vân Lưu Thủy Từ Vũ, người đã thua về tay cô lúc trước... cái gã con trai to lớn xương xẩu cặp mắt to to.

Y còn đang lên giọng đường đường chính chính nói: "Đường Phương đệ nhất mới là công bình!"

"Công bình?!"

Dương Thoát rống lên giận dữ: "Ả lợi dụng bóng tối tập kích bọn ta!"

"Bây giờ có đèn đuốc sáng trưng", Lôi Hoán nghiến răng ken két nói: "có bản lãnh thì lại thử thêm lần nữa xem!"

Nói dứt lời là động thủ ngay.

Không phải là Đường Phương động thủ.

Mà là Lôi Biến và Dương Thoát đồng thời sử ngay ra tuyệt môn ám khí của bọn họ... lần này là sát thủ!

Chương 3: Lưu bạch tiểu đề thi

Dương Thoát vung tay lên một cái, ném nguyên cả cái khóa đá tới Đường Phương, y đang sử dụng ám kình.

Cái khóa đá giữa không trung sẽ mở tung ra.

Dương Thoát biết ít nhất cũng sẽ có mười bảy thứ một trăm hai mươi bốn loại độc vật đồng thời chụp lấy vào đầu Đường Phương.

Dương Thoát xuất thủ lần này chính là độc thủ.

Bởi vì gã vừa mới bị thua dưới tay Đường Phương lúc nãy.

... Cỡ hạng người đàn ông như gã, vô cùng không thích thú đàn bà còn lợi hại hơn cả gã ta.

Lôi Biến thì lại sử độc chiêu.

Cây trường tiên một trượng hai của gã, trong suốt, phát gió ra tới bảy trượng sáu, ngón cái của gã chỉ cần bấm vào cán roi một cái, độc khí sẽ tùy theo gió quyện ra ngoài, cho dù không bị cây roi trong suốt của gã đánh trúng, cũng sẽ bị lăn ra ngất xỉu vì khí độc vô hình.

Đường Phương đang đứng trên đài.

Đèn đuốc sáng trưng.

Cô nhìn nhìn Dương Thoát và Lôi Biến cùng xuất thủ, và cũng nhìn nhìn Dương Thoát và Lôi Biến vừa xuất thủ đã ra ngay chiêu sát thủ, gương mặt cô lộ vẻ như đang chăm chú nhìn mà lại như không màng nhìn đến.

Ánh mặt cô sáng rực một vẻ con nít, mà lại rõ ràng đen trắng phân minh như nước da của cô và y phục của cô, đúng vậy, Từ Vũ cảm thấy, cô đứng nơi đó, mỹ lệ như một con chuồn chuồn.

Cái dáng cô đứng đó, là đang đợi chờ, nhưng chẳng phải là đang nhẫn nại.

Cô không động đậy.

Thậm chí cũng không phải là yên tĩnh.

... Cô không biết những thứ ám khí đó lợi hại lắm sao!

Không lẽ cô không biết hai gã đối thủ đó đang xuất thủ trong cơn cuồng nộ sao!

Từ Vũ đang vì cô kinh hoàng, đang vì cô khẩn cấp, cơ hồ muốn la hoảng lên giùm cho cô: tránh mau!

Nguy hiểm!

Chính ngay lúc đó, Đường Phương nhoẻn miệng cười.

Nụ cười đó, làm cho cả toàn trường sáng rực cả mắt lên, cũng như một làn hơi thổi tan hết đi ly rượu mạnh, đủ làm cho hết bao nhiêu đó hào kiệt thành ra kẻ điên cuồng, bao nhiêu đó kẻ điên thành ra hào kiệt.

Nụ cười đó.

Đường Phương đang mỉm cười đó, đưa bàn tay ra, như một đóa hoa đang từ từ nở.

Bàn tay cô, vừa mịn, vừa mềm, vừa nhỏ, vừa linh xảo.

Mũi tên bay vút từ trong bàn tay cô ra!

Làm cho mọi người cùng bàng hoàng kinh hãi, mũi tên đó!

Tên phóng ra sau nhưng lại đến trước, trúng ngay vào giữa ngực Dương Thoát, Dương Thoát hét lên một tiếng lớn, như bị cây khóa đá nặng một trăm chín mươi ba cân đánh vào mặt, rồi bay tà tà xuống lôi đài như một miếng dẻ rách!

Một cây tên nhỏ xíu bao nhiêu đó, lại có oai lực lớn dường đó!

Sau đó Đường Phương xoay qua Lôi Hoán, nói giọng khinh bỉ: "Ngươi còn chưa chịu tự mình lăn xuống sao...". Lôi Biến cắn chặt răng, ngón tay cái bấm xuống vào cán roi.

Bàn tay của Đường Phương vung lên.

Lôi Biến rú lên một tiếng lớn.

Vội vã nhún người, bay lên cao, xoay mấy vòng rồi rớt xuống, rồi lại nhón người búng lên như con cá, ngược về phía sau tránh né, đợi đến lúc phát hiện ra mình đã rớt xuống đài, gã cũng đồng thời phát hiện ra ngón cái của mình đã bị một cây tên cắm trúng vào đó.

Một mũi tên thật nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ, nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ, làm người ta kinh hãi đến tuyệt.

"Đấy là món Lưu Bạch Tiểu Đề Thi của ta đó, thế nào?"Đường Phương nhoẻn miệng cười, như một con mèo hư đốn, "Ta đã đem theo ám khí trong người rồi, các ngươi còn làm gì được ta nào?"

Tiếng vỗ tay.

Chỉ có tiếng một người vỗ tay.

Dĩ nhiên là tiếng vỗ tay hoan hô tán thưởng của Từ Vũ.

Đường Phương cười tươi tắn đáp lại.

Cô không biết rằng Từ Vũ chính vì đã từng thấy nụ cười đó của cô mà từ đó về sau đã lọt vào chốn ôn nhu không bao giờ thoát ra nổi, càng nghĩ càng cứ, không lúc nào quên, nếu có một giai nhân, người đó chính là Đường Phương.

Đường Bất Toàn cười khan một tiếng, giở giọng trách móc nói: "Tiểu điệt nữ, cháu thiệt... thiệt phá phách quá mức đi mà".

Đường Phương cười tươi nói: "Còn chưa quá mức đâu".

Đường Bất Toàn đần mặt ra: "Sao? Cháu còn muốn...".

Đường Phương nói: "Tôi còn muốn tỷ thí với hai vị một trận, xem ai thắng ai thua...".

Lôi Bạo Quang mắng lên: "Cuồng vọng thật!"

"Không phải là cuồng vọng, mà là to gan, chỉ cần chuyện đúng lý, trước giờ tôi vẫn to gan và làm liều!"

Đường Phương oai phong lẫm lẫm nói: "Chính là như vậy, Lôi thúc thúc, ông lên trước đi!"

Nói xong câu đó, cô nhìn năm ngón tay mủm mỉm của mình như một con mèo đang nhìn con bướm hoa vậy.

Mọi người cùng ồ lên một tiếng.

Một con bé nhỏ xíu như Đường Phương, lại dám khiêu chiến với trưởng giả bối phận cao trong Đường môn ở xứ Thục là Đường Bất Toàn và kẻ có địa vi cực cao của nhà họ Lôi ở Giang Nam là Lôi Bạo Quang!

"Được!"

Lôi Bạo Quang giận dữ nói: "Mi đã không biết sống chết thế nào, ta sẽ thế mấy người họ Đường dạy dỗ một đứa tiểu bối không biết lượng sức mình như mi!"

"Không được", Đường Bất Toàn cũng bước tới trước một bước, "Bọn đệ tử bất tiếu của họ Đường phải để cho người họ Đường ra tay dạy dỗ mới đúng, Lôi huynh cứ để cho ta phen này".
"Như vậy sao được!"

Lôi Bạo Quang đã nhảy một cái lên đài, "Đường điệt nữ rõ ràng là khiêu khích ta, ta mà không tiếp nó mấy chiêu e rằng thiên hạ anh hùng sẽ cười cho thôi!"

"Cái thứ đại nghịch bất đạo đó, để cho ta đụng phải, làm gì có chuyện không trừng phạt cho nó một trận!"

Đường Bất Toàn cũng lắc người nhảy lên đài, "Nếu không để đồn đãi ra ngoài, giang hồ hão hán không những sĩ tiếu ta, còn sĩ tiếu luôn cả Đường môn con nhà không có gia giáo hỷ!"

Thật ra, cả hai người đều có cùng một dụng tâm: bọn họ đã chứng kiến Đường Phương thi triển hai môn Tả Ý Đại Bạt Mặc và Lưu Bạch Tiểu Đề Thi, e rằng không phải là địch thủ của cô, nếu mà thua trận, cả một đời làm sao còn mặt mũi gì bày ra cho thiên hạ, chi bằng tính chuyện chắc ăn, hai người cùng nhảy lên, nhất tề xuất thủ, nhất tề thu thập con nhỏ này thì mới là thượng sách! (Chẳng qua, hai người đều là những bậc tiền bối tông sư có thân phận, không thể nào đàng hoàng ra mặt lấy số đông thủ thắng, huống gì, đối phương chỉ là một kẻ hậu bối, lại còn là một đứa con gái!)

"Khỏi lôi thôi đi hai vị", Đường Phương nói giọng sảng khoái, "tôi đã là một thứ đại nghịch bất đạo, chẳng ra gì chẳng nói năng gì được, hai vị xin ít giùm chuyện một chút, cứ một lượt xông lại thế thiên hành đạo, đại nghĩa diệt thân đi thôi!"

"Được...". Đường Bất Toàn đến nước này cũng mặt dày luôn, "Cái đó là mi tự tìm lấy đó!"

"Ta sẽ vì vũ lâm đại nghĩa mà dạy dỗ mi", Lôi Bạo Quang trước khi xuất thủ còn đưa vài lời gỡ gạc ra nói trước, nói gì thì nói chứ cũng phải đem chính nghĩa ra làm hộ thuẫn, đánh như vậy mới không bị phải lỗi "cái được không đủ để bù cái mất" :

"Còn Đường đại ca sẽ đại biểu Đường môn lại trừng phạt mi!"

Đạo lý đã có được ổn thỏa rồi, còn không xuất thủ, thì đợi đến lúc nào bây giờ?

Lôi Bạo Quang là một kẻ vô cùng đáng sợ.

Lão ít khi động thủ, động thủ chỉ có chết chứ không bị thương.

Không chừng con người lão cũng không có gì là hung bạo, có điều ám khí lão sử dụng lại mười phần hung tàn bá đạo.

Cái thứ lão sử dụng là lửa.

Lửa là ám khí của lão.

Lửa đang nằm trong tay lão, như một tia sáng rực rỡ của cả cái mặt trời, nằm gọn lỏn trong bàn tay lão.

Ngọn lửa đó của lão chỉ cần phóng ra mà dính vào người của đối thủ, nó sẽ cả đời không bao giờ tắt.

Cứ mãi đốt cho người ta thành ra tro, đốt thành ra bụi mới thôi.

Đấy là thứ ám khí cực kỳ đáng sợ.

Đường Bất Toàn là một tay hảo thủ của Ám Tông trong Đường môn.

Ám khí của lão cũng chẳng có gì đặc biệt.

Thật ra, lão phóng ra bất kỳ các thứ ám khí gì: cương tiêu, ngân châm, phi hoàng thạch, thiết tật lê, thiết đạn, phi đao, vũ tiễn...

Thứ ám khí gì lão phóng cũng được.

Đặc biệt không phải nằm ở ám khí Mà nằm ở thủ pháp phóng ám khí.

Trước khi phóng ra ám khí, lão phải bay cả toàn thân lên cao, từ cao đánh xuống, bấy giờ mới phóng ám khí ra, làm cho người ta không thể nào tránh thoát, không cách nào phòng ngự, không kịp bỏ chạy, thêm vào nữa, lão mặc cái áo bào màu đỏ, vung vẫy xoay động, ám thi sát thủ, giết người dễ dàng như dí chết một con kiến.

Do đó, người lão vừa bay lên không, là lập tức muốn phóng ám khí ra.

Chỉ cần lão mà tung người lên không, đối thủ của lão chỉ còn nước hứng đầy mình ám khí.

Có thể giữ cho mình một cái vị trí ngay giữa một cái xứ tàng long ngọa hổ như Đường môn Tứ Xuyên và Lôi gia Giang Nam, tuyệt đối không phải là một chuyện gì may mắn.

Đường Bất Toàn và Lôi Bạo Quang đều biết Đường Phương là đứa con gái một mạch chính truyền của nhà họ Đường: đồ đệ do Đường lão thái thái tự tay huấn luyện ra, bọn họ chưa từng dám khinh thị bao giờ.

Đường Bất Toàn chính đang muốn mượn cớ lập công đầu với đám thế lực chống đối với Đường lão thái thái đang lại đầu kháo nơi mình, làm nhụt bớt nhuệ khí của chi phái Đường lão thái thái một trận, còn Lưu Bạo Quang thì đã sớm mưu toan với Lôi gia bảo đi tiêu diệt họ Đường cả nhà: nếu có cơ hội, nếu không phải liên lạc trước hẳn hòi bọn phản loạn nhà họ Đường (như Đường bất Toàn), thì cũng mượn cớ trừ khử đi thành phần tinh anh (như Đường Phương). Bọn họ đang tính thi hành thủ đoạn. Vừa vào trận là Lôi Bạo Quang đã chụp ngay lấy cây đuốc vào tay, đánh ngay ra tia sáng của lão. Lão muốn dùng lửa thiêu rụi Đường Phương. Tia sáng của lão giống như một đám mây lửa bay thẳng lại Đường Phương. Đường Phương đang đợi lão xuất thủ. Lão xuất thủ cô cũng xuất thủ. Cô thò bàn tay ra, làm như muốn nắm tay hỏi thăm người khác. Bàn tay mềm mại, mủm mỉm, linh xảo mà nhỏ xíu.

Vèo lên một tiếng, một vật gì đó đã bay ra như điện xẹt, kình lực hung mãnh, sắc bén mà mãnh liệt!

Chương 4: Bạt Mặc thần phủ phá hỏa quang

Ngọn lửa bị chia ra làm hai. Cái thứ nhỏ bé đen thui đó, còn chưa hết đà, ngược lại càng thêm mãnh liệt, bay nhanh như chớp lại Lôi Bạo Quang!

Lôi Bạo Quang hét lên một tiếng lớn, toàn thân như một trái cầu lửa đang cháy bừng, vội vàng bay lên, chính ngay lúc đó, lão phát giác ra hai chuyện, thứ nhất, cây búa nhỏ đó tuy bị trật mục tiêu, nhưng lại đánh rớt bảy cây Long Nhan Đinh của Đường Bất Toàn đang đánh từ trên cao xuống. Thứ hai, Đường Phương đồng một lúc đó thò tay ra, làm như muốn nắm tay tỏ vẻ thân mật với lão. Dưới ánh lửa bừng bừng đó, còn một bàn tay nữa trắng ngần như bạch ngọc, mềm mại như cánh hoa, trông lại càng mỹ lệ hơn dưới ánh lửa, đang từ xa xa dứ tới hướng Lôi Bạo Quang! Trong cái biển người mênh mang đó lại có một bàn tay thuôn dài trong suốt như ngọc đưa ra, như một lời yêu cầu hiền hòa nhất của một người con gái mỹ lệ, thế mà Lôi Bạo Quang lại có cái cảm giác "hồn phi phách tán". Lão lùi nhanh lại. Chỉ bất quá là một khoảnh khắc nhỏ bé, lão đã lắc người ra phía sau đám quần chúng đang vây quang lôi đài xem đấu, chừng đâu đủ mười một trượng, ít nhất cũng có một trăm mười mấy người chắn trước mặt lão, còn bàn tay trái của lão thì đã chận ngay vào cổ họng của Tam Sinh Hữu Hạnh Cổ Song Liên, quặc hai bàn tay của cô ta ra phía sau lưng, để cô ta đứng chắn trước người mình: chỉ trong khoảnh khắc, Lôi Bạo Quang đã cách Đường Phương một khoảng xa lắc, tìm chỗ che núp, chế ngự bạn bè của đối phương, đứng vào chỗ không bao giờ bị thất bại. Có điều Đường Phương đang bật cười. Cô vẫn còn đang đưa bàn tay ra. Ánh lửa nhờ vào bàn tay đó mà có đỏ thêm vào được một chút nào đó... Chẳng có ám khí gì cả! Đường Phương chẳng hề muốn phóng ám khí gì cả, Lôi Bạo Quang trước mặt một đám hậu bối lộ vẻ như đang đối phó với kẻ địch gì ghê gớm vậy, lão bất giác đỏ bừng cả mặt lên.

"Tôi đã phóng ám khí gì đâu" Đường Phương còn đang ngắm nghía ngón tay của mình. Móng tay của cô chẳng tô chẳng điểm gì cả. Ngón tay cô vô cùng nhỏ, vô cùng mềm mại, vô cùng linh xảo, không những vậy còn làm cho người ta có cái cảm giác lạnh lẽo sao đó, phảng phất như bàn tay đó và chủ nhân của nó có cái vẻ gì sát khí vậy.

"Gì mà khẩn trương quá vậy?"

"Ám khí của mi chẳng làm gì được ta đâu!"

Giọng nói của Lôi Bạo Quang đang cuồn cuộn truyền lại, "Ta chỉ bắt vây cách của mi chế ngự trước, cho bọn chúng khỏi phóng ám khí tập kích thôi!"

Cổ họng của Cổ Song Liên bị kẹp cứng như gọng kềm, ngay cả nửa tiếng nói cũng không phát ra nổi. Đường Phương lạnh lùng vẻ mặt nói: "Ông cho là như vậy thì tôi chẳng có biện pháp gì để đối phó sao?"

Bỗng nghe có tiếng cọp rống, hai ống tay đỏ chói của Đường Bất Toàn lại vung vẫy lên, hai bàn tay biến thành ra như hàng trăm hàng ngàn bàn tay, rồi lại có bảy thứ ám khí từ trong hai ống tay áo bay ra như chớp không một tiếng động về phía Đường Phương.

Đường Phương xoay mình một vòng thật nhanh.

Ánh lửa chập chờn bay múa.

Chập chờn không ngớt.

Chiếc áo choàng gió của cô muốn át hết cả màn đêm qua một bên.

Lọn tóc dài của nó hình như đang làm cho cả một đêm mềm dịu lại.

Với tấm áo choàng đang xoay chuyển tung bay, cô đã dẹp hết đám ám khí đang nhắm về hướng của cô, trong bức màn đen đang xoay vòng đó, cô thò bàn tay trắng nõn như búp sen ra.

Hai bàn tay, như hai đóa hoa sen trong mộng mị.

Đại Bạt Mặc kết hợp với Tiểu Đề Thi, chính là do Đường Phương dùng hai môn tuyệt kỹ của Đường thái thái hợp lại thành một, sáng chế ra một thứ thủ pháp ám khí độc nhất vô nhị: Sơn Thủy Loạn Phi Phong.

Một cây búa nhỏ, xé gió bay vụt ra Cây búa nhỏ ấy bay như điện xẹt qua một trăm hai mươi đầu người, rồi sau đó trước cặp mắt đang đầy vẻ đề phòng của Lôi Bạo Quang, thong thả hạ xuống xẹt ngang qua giữa eo lưng của Cổ Song Liên rồi đột nhiên quay trở lại phập một tiếng cắm vào giữa bả lưng bên trái của Lôi Bạo Quang!

Nhát búa đó, kinh sợ nhất không phải là chỗ linh xảo, không phải chỗ tốc độ, mà là cái sức tồn trữ, không hề lấy mạng của Lôi Bạo Quang, mà chỉ đủ làm cho toàn thân công lực của lão bị nhát búa đó làm tiêu tán đi, do đó chỉ trong khoảnh khắc lãO bị trúng nhát búa, lão đã hoàn toàn không còn chế ngự được Cổ Song Liên, mà cô ta sau khi đã tranh thoát ra được cánh tay của lão, còn có thể căm phẫn đá cho lão một cái, cho lão bò lăn kễnh ra đó!

Cũng cùng một khoảnh khắc đó, ba mũi tên nhỏ cũng đang bay xẹt lại hướng Đường Bất Toàn.

Cũng như Lôi Bạo Quang vậy, Đường Bất Toàn cũng đang đề phòng hết sức nghiêm mật.

Người lão đang ở trên không, ba mũi tên đang làm hình tam giác bay tới, lão bay lên bay xuống đều phải bị hai mũi tên trúng vào, do đó lão vội vã né qua bên phải.

Mấy mũi tên đều đi trật mục tiêu.

Mũi tên ra ngoài mục tiêu tức là đồ bỏ.

Đường Bất Toàn đang tính phản kích.

Toàn diện phản kích.

Chính ngay lúc đó, mũi tên ở trên cùng nhất, hướng bay đã hạ xuống, còn mũi tên dưới cùng nhất, phương hướng lại xiên lên, do đó, lúc đã trật mục tiêu rồi, mũi tên chính giữa đã đụng hai mũi tên kia, bật lên một cái, làm như hai mũi tên đang sống vậy, có sinh mạng vậy, có suy nghĩ vậy, lập tức xoay đầu rượt theo Đường Bất Toàn!

Lần này Đường Bất Toàn phải dùng đến tám thứ thân pháp, năm cách đào mạng, mới thoát vừa đúng ra khỏi mấy mũi tên công kích lần thứ hai đó.

Lần thứ hai công kích còn chưa xong, ba mũi tên lại chụm vào một chỗ, làm như đang cấp tốc hội nghị chuyện gì một phen vậy, rồi sau đó lại bật lên một cái, chia ra ba hướng khác nhau tiếp tục công kích Đường Bất Toàn!

Đường Bất Toàn áo bào đỏ bỗng rớt ra, chụp chùm lên mũi tên, nhưng cũng đồng thời trong khoảnh khắc, ba mũi tên đã xuyên qua áo bào ra ngoài.

Rồi lại hướng lão xẹt tới!

Đường Bất Toàn rú lên một tiếng dài, bay thẳng lên không trung, xung phá cái nóc lôi đài, trong đám bụi gỗ nát mịt mù đang bay lả tả xuống, có kèm theo tiếng Đường Bất Toàn đang rống lên: "Tao chịu thua rồi!"

Đường Phương mở miệng cười tươi tắn, bàn tay xinh xắn đó lại xòe ra, làm như đang gọi con chó nghe lời chủ vậy, ba mũi tên xẹt xẹt xẹt lại bay trở về bàn tay Đường Phương, ngoan ngoãn như ba cái lông.

Bụi bặm ngói gạch đổ nát đang tới tấp rơi xuống, Đường Bất Toàn cũng đang hạ xuống lôi đài, y phục trên người cũng đầy gỗ vụn, rách nát mọi chỗ, trông thật tơi tả.

"Được, Đường Phương, mày ác lắm!"

Nói xong, lão nhảy xuống lôi đài, cái áo bào trên người cũng bị phá lũng ba cái lỗ hổng rõ ràng lồ lộ, bước khập khiễng vào trong đám người phía dưới, mọi người lập tức nhường ngay cho lão một lối đi, lão đỡ Lôi Bạo Quang dậy, đang tính bỏ đi, bỗng nghe có tiếng Đường Phương gọi: "Chậm chút!"

Đường Bất Toàn ánh mắt đầy vẻ thù hận và đề phòng quay người lại.

"Cái búa nhỏ đó", Đường Phương nói, "trả lại cho tôi".

Đường Bất Toàn hừ lạnh lên một tiếng, rút cây búa nhỏ ra, Lôi Bạo Quang rên lên một tiếng, mọi người ai ai cũng thấy rõ ràng mu bàn tay của Đường Bất Toàn đang có mấy sợi gân xanh nổi lên như mấy con rắn độc.

Lão vung tay xoay đầu búa vào trong cái áo bào rồi xoay ra ném tới Đường Phương, sau đó dìu Lôi Bạo Quang, hằn học bỏ đi, phía sau còn có Lôi Biến đang ôm Dương Thoát bị thương không còn chút sức lực để nói năng gì.

Đường Phương hớt tay trái một cái, tiếp lấy lưỡi búa.

Cây búa nhỏ xíu đen thui trong bàn tay trắng nõn nà của cô ánh lên một tia hắc quang.

Mãi đến lúc cái bóng Đường Bất Toàn dìu Lôi Bạo Quang đã chập choạng biến mất rồi, mọi người mới hoan hô ầm ỉ vang cả trời lên.

Trong đó có tiếng hoan hô nhiệt liệt nhất, dĩ nhiên là Hành Vân Lưu Thủy Từ Vũ.

Hầu hết trong số hoan hô đó, chỉ vì thấy Đường Phương đã đắc thắng mọi mặt rồi mới nổi lên, chỉ có Từ Vũ, Thiết Cán và thủ hạ của y là ngoại lệ.

Từ Vũ cũng đã từng bị thua dưới tay Đường Phương hôm trước.

Có điều y thấy Đường Phương được thắng lợi, còn muốn cao hứng sung sướng hơn là chính mình được vậy.

Thật ra, y còn nấn ná lại chỗ Nhất Phong đình chưa đi, không phải là vì muốn tham gia lại chúc mừng Dương Thoát và Lôi Biến, mà là đợi Đường Phương trở lại.

Y hiểu con người Đường Phương.

Cho dù thậm chí Đường Phương không biết gì, cũng không cảm thấy gì con người của y.

Y cảm thấy Đường Phương nhất định sẽ quay trở lại rửa mối nhục vừa rồi.

Chẳng có ai biết rằng, y lại tham dự cuộc thi Ám Khí ở Nhất Phong đình này, mục đích chỉ là để thua trận.

Thua trận với Đường Phương. Đường Phương rốt cuộc đã đạt được thắng lợi. Cô đã hả được lòng, còn dạy cho mấy kẻ lăng nhục cô một bài học. Cô đứng trên lôi đài, cười như thể cười hạnh phúc luôn cả một đời. Thật ra, Từ Vũ hy vọng hạnh phúc của cô có được còn quan trọng hơn của mình xa lắc. Trong tiếng hoan hô của mọi người, Đường Phương đang tính mở miệng ra nói, (cô đang muốn nói, hay đấy là dung nhan còn sán lạn mỹ lệ hơn cả nụ hoa đang nở?)... Thình lình, cô bủn rủn người ra, như một đóa hoa đã tàn hết nhụy khô héo, ngã lăn xuống đất. Mọi người đang hò hét bỗng im bặt lại, trên lôi đài u ám, chỉ thấy có đôi bàn tay và gương mặt trắng nõn như bạch ngọc, mái tóc đen dài và tấm áo choàng đen hòa một màu với bóng đêm.

Cô đang như nằm ngủ say vậy. Từ Vũ kinh hãi quá chừng, gấp rút quá, bèn nhảy một cái lên đài. Sơn đại vương Thiết Cán gầm lên một tiếng giận dữ: "Đừng đụng vào cô ta!"

Rồi cũng nhảy phóc lên đài.

Từ Vũ tâm tình mê loạn, một mặt bước lại một mặt gãi đầu bức tai nói :

"Tôi không có ác ý gì cả, chỉ là...".

Thiết Cán thấy y bước lại, đánh tới y một quyền mãnh bão, vừa mắng :

"Thằng nhỏ này, tính lợi dụng sao!"

Từ Vũ vội vã đỡ gạt một quyền, bởi vì vội vã hỗn loạn, cơ hồ bị Thiết Cán đánh cho một quyền rớt xuống đài, nhất thời cảm thấy huyết khí đang trồi lên, trong lòng đau đớn, cơ hồ muốn mửa ra một búng máu ngay đương trường.

"Tôi đâu có...".

Từ Vũ ôm lấy ngực, gắng gượng giải thích: "Làm sao tôi lại thừa lúc cô ta nguy nan...".

(Đúng vậy, làm sao mình có thể thừa lúc cô ta nguy cập nhỉ)

Từ Vũ gặp Đường Phương lần đầu tiên, y cảm thấy cô đang đi lại mình, như đang đi phiêu bồng trên đám bay bay là đà trên hoa cỏ vậy.

Trái tim của y bị chấn động có bao nhiêu đó, làm cho y không biết mình đang sung sướng đến vô cùng, hay là đau đớn quá cùng cực, sau đó rồi, y cứ cảm thấy trái tim mình đang ráng sức đập mạnh vào xương sườn, làm cho y không còn chút dũng khí nhìn thêm lần thứ hai.

Trong lòng y tuy lúc nào cũng càng lúc càng nghĩ đến cô.

Không lúc nào quên, có điều y nhớ không rõ hình dáng cô ra sao, chỉ hình dung ra cái gì đó xa lạ mà quá sức tưởng tượng, một thứ khí chất gì đó vô cùng thân thiết mà cũng hoàn toàn mơ hồ.

Dĩ nhiên còn có nụ cười đó, như những làn sóng mở ra từ trung tâm chỗ hòn đá vừa rơi xuống.

Y vì chuyện không nhìn lại cô không ngắm lại cô mà hối hận cùng cực, y gặp cô y như là đang bị bệnh nặng, gặp cô rồi, chữ đầu tiên hiện ra trong đầu không phải là "mỹ lệ", cũng chẳng phải là "ái mộ", mà là "số kiếp".

Số kiếp khó mà tránh khỏi.

Cô gái đó hiển nhiên là số kiếp của y.

Sau đó là, y trăm phương ngàn kế, bất kể với giá nào, tìm cách gặp lại cho được cô một lần nữa.

Chỉ bất quá là gặp một lần thôi, thậm chí, ngay cả Đường Phương cũng chẳng chú ý gì đến y.

Cái đêm đó gặp lại cô lần nữa, y nằm mơ thấy mình chết rồi, cô vì mình đau lòng quá, do đó y cảm thấy mình còn đáng sống lắm, vì vậy mà sung sướng vô cùng; ngày hôm sau tỉnh lại, y còn có cái cảm giác sung sướng đó, thậm chí còn mong mỏi cho mình mau mau chết quách cho rồi, may ra sẽ được cô quan tâm đến, rồi mãi đến giây phút tối hậu, y chợt nhớ ra cô chẳng hề biết có y trên thế gian này, y cảm thấy mình sống mà như là đã chết.

Do đó mà y đi làm hết chuyện gì khác của mình, sau đó bắt đầu tập trung vào một chuyện: y làm gì nghĩ gì, nhất thiết đều vì để cho có cơ hội được gần gũi với cô; bất kể là dùng phương pháp gì, y chỉ cần được gần gũi cô.

Y thường nói một mình với mình: "Đường Phương, cả cái biển người mênh mang vô cùng đó, lại để cho anh gặp được em, bây giờ đã gặp em rồi, đời của anh từ nay là không thể nào không có được em", những lời đó, dĩ nhiên là y chỉ có thể nói với chính mình, y tịch mịch đến độ thậm chí muốn viết một lá thư sai thằng thư đồng gởi về lại cho mình, cũng chỉ có bao nhiêu hàng đó chữ. Những hàng chữ đó phảng phất như đã đủ để làm tờ khế ước bán đi hồn bán đi xác mình. Y vốn thuộc dòng dõi công tử quý phái, nuôi chim nuôi thú, không có chuyện gì là không hay không giỏi, còn giỏi cả chữ triện chữ cỗ. Gặp Đường Phương rồi, y bỏ mặc mọi thứ, đem thân lăn lóc vào chốn giang hồ: y vốn không hề biết ám khí là gì, vì cô, y khổ công mài luyện ám khí, rốt cuộc cũng kiếm được chút danh tiếng. Đối với Đường Phương mà nói, giang hồ là chuyện phiêu bạc không ngơi, vũ lâm là chuyện xông pha không nghỉ; đối với Từ Vũ mà nói, giang hồ chính là gương mặt của Đường Phương, vũ lâm chính là vòng tay của Đường Phương. Y không ngớt an ủi mình: "Đường Phương, em mà thiếu đi mối tình của anh là xem như mất đi một giấc mộng đẹp trong đời", có điều lúc y tỉnh mộng lại rồi bèn buồn rầu phát giác ra một điều: đấy chỉ là giấc mộng đẹp của mình, cô không có can dự vào đó. Bất kể chuyện y vì cô mà hoang phế nghề nghiệp tổ tiên, bán hết ruộng vườn, lạc phách giang hồ, thất hồn thất vía, nhưng cô thậm chí còn không biết trong những người đang đeo đuổi cô có một người như y. Không chừng, chuyện duy nhất an ủi được y là, bởi vì y thường thường hay xuất hiện trong những trường hợp cô xuất hiện, do đó điều duy nhất được gần gũi với cô là cùng được cô hít thở chung một bầu không khí. Y có thể tưởng tượng ra được từng nét mặt từng nụ cười của cô; từng mỗi cử động của cô, chỉ có mỗi một y là người quan tâm đến nhất. Y thỏa mãn có bao nhiêu đó. Y thấy cô sung sướng là y rất sung sướng, y cảm thấy cô tịch mịch, y cũng rất tịch mịch. Thế rồi, lúc Đường Phương muốn tham dự đại hội tỷ thí ám khí ở Nhất Phong đình, y bèn hộc tốc lại ngay đó để "thua". Y cố ý chọn Đường Phương làm đối thủ. Do đó, lúc Đường Phương vì không có ám khí trong tay mà bị thua đến khóc òa bỏ đi, Từ Vũ biết ngay: Đường Phương nhất định sẽ trở lại. Không những vậy, trở lại còn rất mau chóng. Bởi vì y biết Đường Bi Từ đang ở đâu hướng bắc cách Nhất Phong đình không quá hai mươi dặm. Đường Bi Từ là người thuộc dòng đích hệ của Đường lão thái thái của Đường môn ở Tứ Xuyên, là thúc phụ thuộc dòng đích của Đường Phương, cũng là một trong những nhân vật đầu não của phái Minh Tông trong Đường môn, võ công bối phận, đều cao hơn Đường Bất Toàn xa lắc, là người chủ trì phân đà của Đường môn ở xứ này. Đường Bi Từ trước giờ vốn rất cưng chiều Đường Phương, lần này Đường Phương bị làm nhục, lấy tính cách của Đường Phương ra mà nói, nhất định sẽ không chịu cam lòng khuất phục, cũng nhất định sẽ lại chỗ đó lấy ám khí độc môn, rồi tái chiến với một lũ nhỏ nhen trong ổ rắn ổ chuột đó! Nhất thiết đều như y đã tiên liệu. Quả nhiên đường Phương đã trở lại. Đường Phương cũng đã chiến thắng.

Đường Phương bỗng dưng ngã ra trên lôi đài... "Chân trời góc biển mênh mang như thế mà sao để anh gặp em, Đường Phương, Đường Phương, sao em lại bị gì thế này? Em không thể chết!" Trong cái khoảnh khắc lúc y nhảy lên lôi đài đó, lòng đau đớn như cắt hồn mê loạn như ma, y đã hạ quyết tâm: nếu mà Đường Phương chết đi, y sẽ lập tức chết theo, cũng chính như y cùng thở một bầu không khí với Đường Phương hạnh phúc là thế, y muốn chết cho nhanh đủ, mới không chừng có thể theo kịp được với Đường Phương giữa cõi âm dương, không để cho cô phải một mình phiêu bạc lưu ly. Y đau lòng đến độ thậm chí còn không nghĩ đến chuyện vì cô báo thù.

Sơn đại vương Thiết Cán giận dữ nói: "Bọn sử ám khí tụi bay một đám thật là ty bỉ vô sĩ quá chừng!"

Y giận dữ đến độ ngay cả cái vết sẹo trên mặt cũng muốn nhảy ra chém người ta.

"Đúng vậy!"

Tả tướng Lão Ngư, một trong hai tên ái tướng bên cạnh Thiết Cán lập tức phụ họa: "Thảo nào mà Đại vương chẳng thèm luyện mấy thứ đồ ám khí lăng nhăng đó!"

Còn gã Hữu tướng Tiểu Nghi bên kia cũng nói theo, "Quá sức chừng chừng, ám toán còn chưa đủ, lấy số đông khi áp một người đàn bà cũng còn chưa đủ, còn muốn chơi cả độc dược!"

"Sao?"

Từ Vũ đang lúc không biết làm sao, hoàn toàn không giống như lúc bình thời tinh minh phi phàm, vừa nghe đến hai chữ độc dược, bấy giờ mới tỉnh ngộ, "Ý ông nói là... Đường cô nương trúng phải độc?"

"Ngươi còn thật tình không biết hay là làm bộ không biết?"

Sơn đại vương trừng cặp mắt hổ mục lên, bấy giờ mới rõ ràng ra gã chẳng phải là tay lục lâm thảo mãng đơn giản chỉ biết có sức lực mà thôi, chính gã cũng khoái cái vẻ mặt lộ đầy tâm kế của mình, gã cho rằng cái vẻ mặt của mình lúc này rất có mỵ lực: "Cô ta bị trúng phải Khoái Chiến Phong đó, một thứ độc dược do Đường môn và mấy nhà phú gia cùng nhau mài chế ra, rất độc, hừ độc quá là độc".

"Vậy thì phải làm sao bây giờ?"

Từ Vũ hoàn toàn không có lấy được một chủ ý, ruột nóng như than hồng, "Có giải dược không? Ai có? Đi đâu tìm?"

Sơn đại vương nheo nheo mắt lại nhìn y, lông mày nhíu lại cũng tít như gã giữ của, "Hừ, theo như ta xem, thứ độc dược này khó giải lắm...".

Gã làm ra vẻ trầm ngâm nói: "Bất kể ngươi có phải là người hãm hại cô ta hay không, tốt nhất là ngươi đừng có đụng vào cô ta. Khoái Chiến Phong mà chưa giải được, rất có thể sẽ nhiễm vào người người khác nhanh lắm".

Từ vũ còn đang nóng ruột, "Cô ấy... cô ấy đang như vậy, tại sao lại bị trúng độc nhỉ?"

"Đường Bất Toàn lúc trả lại cái búa cho cô ta, đã bỏ thuốc độc vào đó...".Sơn đại vương bức râu mấy cái, chau cặp mày rậm lộ vẻ cũng rất hoang mang bối rối, "Đường Bất Toàn cũng là một nhân vật thành danh, không ngờ lại như vậy... hắc, đàn bà, đàn bà, bắt chước người ta đánh lôi đài mà làm chi?"

Bỗng nghe có tiếng cười sang sảng nói: "Sao? Thiết lão đệ, nói xấu người khác sau lưng, không sợ thụt lưỡi sao?"

Sơn đại vương quay phắt người lại, mặt mày xanh xám nói: "Đúng là nhắc đến quỷ, quỷ đến ngay. Đường lão quái, đối phó với một người đàn bà dùng thứ thủ đoạn đó, không phải là không quang vinh lắm đấy sao!"

Người vừa trở lại đó, lần này là Đường Bất Toàn và Lôi Biến.

Lôi Bạo Quang và Dương Thoát, hiển nhiên vì bị trọng thương nên không thể theo về.

Đường Bất Toàn mặt mày dương dương, so với lúc nãy gầm đầu ủ rũ như con chó đực hoàn toàn không giống nhau.

Lão dở giọng oai vệ ra hỏi Đại sơn vương: "Binh bất yếm trá, Thiết lão đệ xông xáo giang hồ sóng gió bấy lâu nay, còn chưa nghe nói sao?"

"Trá thiệt hay!"

Đại sơn vương nói, "Có điều đây là bọn hậu bối trong phái của các ông!"

"Ông đã biết đây là chuyện của Đường môn, thì còn mắc mớ gì đến chuyện của ông!"

Đường Bất Toàn nói, "Ông lại đây xem nhiệt náo mà, nơi đây chẳng có ông xía vào!"

Sơn đại vương bật cười.

Cười hào sảng.

Tiểu Nghi và Lão Ngư cũng cười theo gã.

Cười khinh khỉnh.

"Xía vào không xía vào", Tiểu Nghi vừa nói vừa làm mặt quỷ.

"Đại vương chúng ta cứ muốn xía vào đấy!"

"Ngươi đắc tội Đại vương chúng ta, chính là muốn sinh chuyện đó".

Cái giọng của Lão Ngư như một tấm thanh la bể ném vào trong cái giếng khô lâu ngày bỏ hoang, "Cái này là không có chuyện gì mà ngươi muốn kiếm cho ra chuyện đó!"

Đường Bất Toàn bỗng khách lên một tiếng, người bàng quan còn cho là lão đang cười, nhưng nghe thêm mấy tiếng khách khách nữa, mới biết ra toàn thân xương cốt của lão đều đang kêu răng rắc cả lên, làm như có người bỏ vào trong người lão một giây pháo đang nổ vậy.

Lão sạm mặt lại nói: "Các ngươi dám xen vào chuyện của Đường môn, chỉ có tìm đường chết!"

"Đây chẳng phải là chuyện trong nhà của ngươi", Sơn đại vương có cái dáng vẻ hào tráng vô cùng, gã còn có cả bộ mặt đầy thương tích, rõ ràng trưỚc mắt nhất là cái sẹo nhát đao phía dưới cằm.

Ngay cả sóng mũi của gã hình như cũng làm bằng mấy khúc xương méo mó, ánh mắt trừng trừng của gã vốn đã có một vẻ như đang chịu đau chịu đớn rồi.

"Đây là chuyện trong vũ lâm ai ai cũng có thể xen vào, không xen vào là không đếm xỉa gì đến đạo nghĩa, xen vào mới là can thiệp vào chuyện bất bằng".

"Đúng!"

Lần này chính là Cổ Song Liên đang la lên: "Ông ta nói đúng lắm!"

Đường Bất Toàn thu nhỏ con ngươi lại, toàn thân xương cốt càng kêu rào rạo giòn tan hơn nữa.

Nhưng trong tiếng rào rạo đó lại có thêm tiếng chát chát vang lên.

Tiếng vỗ tay.

Dĩ nhiên là tiếng vỗ tay của Từ Vũ.

Y đang vừa vỗ tay vừa nhìn về Sơn đại vương với ánh mắt đầy kính phục "Ngươi muốn chết sao đây!"

Lôi Biến giận dữ mắng lên, "Ngươi cũng không chịu ở yên đòi quậy đây sao?!"

Từ Vũ chẳng thèm để ý đến gã.

Y chỉ làm một chuyện.

Y bước qua, đứng một bên với Sơn đại vương, Tiểu Nghi và Lão Ngư.

Cùng chung một trận tuyến.

"Đúng vậy, đây tuy là chuyện nhà của chúng ta, nhưng cũng là chuyện chung của mọi người".

Người này mặt mày hiền hòa, ăn nói từ tường, trừ phía sau lưng có giắt một cái ống không có tên ra, phía sau còn có bốn người tùy tòng mặt mày thanh tú, hai trai hai gái, trừ bao nhiêu đó ra, hoàn toàn không ra dáng một nhân vật trong vũ lâm.

Có điều giọng nói của ông ta vừa vang lên, Lôi Biến đã biến hẳn sắc mặt, người của ông ta vừa đến, Đường Bất Toàn cũng cúi gằm đầu xuống.

Có điều cúi đầu cũng chẳng ăn thua gì.

Người này đưa bàn tay ra vẫy một cái.

Xuất thủ rất chậm chạp.

Thậm chí còn chậm đến mức không hợp với thường lý.

Chậm đến độ người ta có thể thấy cấu ghét trong móng tay của cái người mặt mày thanh tú này (Kỳ quái, thân hình ông ta không có chút bụi bặm, phiêu dật siêu phàm thế, vậy mà móng tay lại có cáu ghét, không những vậy cả hai bàn tay đều có)

Nhưng Đường Bất Toàn vẫn cứ ăn phải một tát tai.

Không biết lão không tránh khỏi, hay là không dám tránh!

Cái tát tai đó đánh nghe thật kêu.

Kỳ này, Đường Bất Toàn không những áo đỏ mà ngay cả mặt mày cũng đỏ!

"Đường Ngũ Thất", người này gọi ngay tên tộc của Đường Bất Toàn ra, "ngươi có biết tội chưa?"

Đường Bất Toàn không chỉ có cúi đầu không thôi... còn gằm cả xuống...

còn thõng cả hai tay xuống... thõng xuống băng băng, không những vậy đầu gối bên trái khuỵu xuống, làm ngay cái lễ quỵ nửa đầu gối.

"Nhị Thập Tứ ca", Đường Bất Toàn hạ giọng, "xin anh tha giùm cho lần này".

Lão kêu lên bao nhiêu đó, mọi người ai ai cũng biết người mới đến là ai.
... Nhị Thập Tứ ca, một trong những kẻ chủ sự của Độc tông trong Đường môn: Đường Nã Tây.

Đường Nã Tây cũng là một tay sát thủ đệ nhất lưu trong giang hồ của Đường môn ở xứ Thục, không những vậy thân phận còn rất đặc biệt: ông ta kết nghĩa anh em với Không Minh Kim Tiêu Hoa Điểm Nguyệt, Tây Tiện Hoa Lôi Dĩ Tấn, Kim Bất Hoán Đường Đường Chính, Tam Hồng công tử Ôn Ước Hồng, ở Long Đấu Nam sáng lập ra phân chi Ngũ Phi Kim, thành ra một thế lực cực kỳ lớn lao trong vũ lâm dạo sau này.

Thế lực đó thật tình đã bao trùm hết Lôi gia ở Giang Nam, Đường môn ở xứ Thục, cao thủ Ôn phái, đụng vào sợi tóc là động hết cả toàn thân, cho dù có người dám chọc đến bọn họ cũng không cự nổi với cái núi đằng sau, do đó mà thành ra một thực lực trong giang hồ không ai có thể chạm vào tới.

Thật ra, nhà họ Đường giỏi sử ám khí, nhà họ Lôi giỏi chế hỏa dược và nhà họ Ôn giỏi ám thi độc khí, không hy vọng tự tương tàn sát nhau thì cũng giảm đi thực lực nhau, ngược lại làm cho người ta thừa cơ đánh vào; Do đó, Ngũ Phi Kim nhỏ nhỏ chút xíu nằm ở Long Đầu Nam, cũng thành ra một tổ chức bình thời thì biểu lộ sự đoàn kết giữa bọn họ, có chuyện thì giải quyết bên trong.

Do đó mà tổ chức tuy nhỏ, nhưng oai danh lại rất cường thịnh.

Đấy cũng là lý do tại sao Ngũ Phi Kim có thể bao trùm lên hết các nhà mà thành lập ra tổ chức, trong đó có Hoa Điểm Nguyệt là chủ não, có lẽ vì ông ta là người ngoại tộc, xử sự ngược lại ổn thỏa hơn ai cả.

Không nói chuyện gì khác, chỉ nhìn năm vị Đại đương gia: lão tam là Đường Đường Chính và lão ngũ Đường Nã Tây đều là người trong Đường môn, có thể biết ngay là thế lực của Đường môn chiếm chắc thế thượng phong.

Sơn đại vương vốn đang tính một trận quyết chiến.

Cho dù vì vậy mà phải đắc tội với Đường môn xứ Thục, cũng chẳng còn tiếc gì.

Có điều Đường Nã Tây đã lại, Sơn đại vương cũng đành phải buông tay.

Rốt cuộc, đó cũng là chuyện nhà của người ta, tự có người nhà người ta xử trí.

Đường Nã Tây cũng có ý định đó: "Ngũ Thập Thất, ngươi làm thế cũng quá lắm, không những chỉ làm mất mặt mình thôi, còn làm mất mặt cả Đường môn!"

Ông ta phân phó cho hai người tùy tòng phía sau, "Đem Đường Phương về Long Đầu Nam đi! Đường Bất Toàn, ngươi cũng đi theo ta!"

Đường Bất Toàn chỉ còn dám hạ giọng (cúi đầu) ứng lên một tiếng (thõng tay): "Vâng!"

Đường Nã Tây mặt mày hiền từ, nhưng ông ta có cái vẻ thần oai lẫm lẫm, ông ta đưa ánh mắt lạc xuống thân hình Lôi Biến đang đứng bên cạnh đó, Lôi Biến cơ hồ như muốn rùng mình lên một cái, "Lôi Biến".

Lôi Biến vội vã đáp: "Dạ có đây".

"Mi với Dương Thoát cũng quậy quá. Dương công tử là người ngoài tộc, chúng ta không quản giáo được tới y, nhưng Lôi Hạo Quang chẳng quản giáo gì được mi cho thành người".

Ông ta nghiêm giọng, một mặt nói một mặt gãy rơi cáu ghét trong móng tay, "Mi đem Lưu Bạo Quang lại luôn, giao hạn cho mi trong vòng đêm nay đến Long Đầu Nam chỗ Phân đường của Ngũ Phi Kim, Lôi Dĩ Tấn Lôi nhị đương gia tự nhiên là sẽ xử trí chuyện của hắn".

Lôi Biến run giọng nói: "Dạ".

Đến đó, mọi người đều thở phào ra một hơi.

Đường Nã Tây hướng về mọi người ôm quyền nói: "Chuyện này đều do người trong Đường môn chúng tôi không tốt, không tiến thủ, không biết nói sao được, thật làm cho các vị lao thần, cũng làm cho ai ai đều cười cả. Tôi sẽ tự có cách trị liệu cho Đường Phương, và cũng sẽ xử phạt những kẻ gây hấn thị phi, chuyện này thôi thì xin cám ơn các vị đã thấy chuyện bất bằng đứng ra tương trợ".

Mọi người đều vội vã đáp lại: "Làm gì có chuyện đó".

"Khách khí quá khách khí quá".

"Phải là vậy, vũ lâm đồng đạo, thấy là giúp đỡ thôi, không cần gì phải cám ơn. Giữa đường gặp chuyện bất bằng, rút đao ra tương trợ thế thôi".

Thật ra, lúc nãy ra tay tương trợ gì gì đó, cũng chẳng có người nào là nhúng tay vào.

"Có điều...".

Từ Vũ vẫn còn chưa yên lòng, "Thương thế Đường cô nương...".

"Không có chuyện gì đáng ngại".

Đường Nã Tây mỉm cười nhìn Từ Vũ chăm chú, "nó bị thương vì đầu cây búa có tẩm thuốc độc, đấy là Khoái Chiến Phong của nhà họ Ôn, tôi cũng trị không được, nhưng Ôn Ước Hồng Ôn tứ đương gia trong Ngũ Phi Kim nhất định là thuốc đến độc trừ ngay".

"Bất quá...".

Từ Vũ vẫn cứ không an lòng, "cô ấy...".

"Cô ấy" thì sao?

Y nói gì được bây giờ?

Y chỉ bất quá là người ngoài, mà Đường Phương lại là cô con gái vừa mỹ lệ vừa nổi danh như thế.

Còn chưa kể là một nhân vật xuất sắc nhất trong đám trẻ con nhà danh môn vọng tộc.

Chính ngay lúc đó, Đường Phương nằm trên đài bỗng có hơi nhúc nhích một chút, phát ra một tiếng rên nho nhỏ.

Đường Nã Tây chẳng thấy mình mẩy động đậy gì (thậm khí vai không rung, đầu gối không cong lại, mũi chân không thấy đưa lên) người đã nhảy lên lôi đài.

"... thúc thúc đó hả? Nhị Thập Tứ thúc... Con...".

Đường Phương nói vẻ yếu ớt, "Ngũ Thập Thất thúc bọn họ...".

"Ta biết", Đường Nã Tây nhìn bàn tay nhỏ xíu của Đường Phương, "cháu yên lòng đi".

Đường Phương khóe miệng lộ một nụ cười, còn chưa trọn vẹn, cô đã nhắm cặp mắt lại, không biết có phải vì quá mệt mỏi, hay là đã bất tỉnh đi mất.

Nụ cười cô còn chưa trọn, nhưng hai cái má lúm đồng tiền vẫn đã lộ ra rõ ràng.

Từ Vũ đang nhìn trước mắt.

Trong lòng của y đang than thở.

Y bỗng nghe có tiếng than thở.

... Có phải là của y đó không?

... Nhưng rõ ràng là y đã ráng hết sức không phát ra tiếng than thở mà?

Rốt cuộc ai là người đang than thở vậy?

Tại sao lại than thở?

Y đưa mắt nhìn quanh, nhưng chẳng tìm đâu ra người đã thở ra tiếng than mà trong lòng y đang muốn thở ra.

Đến lúc ánh mắt của y trở về lại trên lôi đài, Đường Nã Tây đã sai người đem Đường Phương dìu đi đâu mất.

Trên nền ván lôi đài, còn để lại cây búa có tẩm độc đó.

(Cô ấy đã đi rồi) (Mọi chuyện đều phải kết thúc hết cả sao?) (Năm nào tháng nào ngày nào lúc nào mình mới gặp lại cô ấy?) (Thương thế cô ấy sẽ chữa lành được không? Chất độc có giải trừ được không? Cô ấy có bình phục lại mau chóng không?) (Cô ấy vào trong Ngũ Phi Kim, mình sẽ không còn theo được vào rồi, cứ như thế mà chia tay cô ấy sao? Trong lòng cô ấy có mình trong đó không nhỉ?)

Từ Vũ hoang mang tự hỏi không biết chừng nào cô ấy mới bình phục?

Chừng nào y mới được gặp lại cô?

Đến lúc đó, e rằng cô chẳng còn biết đến y là ai nữa.

Cứ nghĩ rồi nghĩ, cặp mắt như đã có chút ươn ướt.

Nam tử hán làm sao mà rơi nước mắt được?

Y vội vã chùi nhanh ngấn lệ, nhưng chùi không hết cái cảm giác sinh ly tử biệt đó trong lòng.

Rồi lại nghe đám đông quanh đài đang lao xao lên.

Thì ra phía sau lôi đài lại tìm đâu ra có cái xác chết, gương mặt đã bị hủy hoại, còn trong bọc tiền của hắn lại có vô số các loại ám khí đủ hình đủ dạng, trên mặt có khắc một chữ Đường.

Chắc phải là một tên đệ tử của Đường gia không mấy danh tiếng.

Ám khí của Đường môn, trước giờ còn được chế tạo phối hợp tinh xảo, do đó có thể nói, đệ tử của Đường môn không cách nào giả mạo nổi: thứ nhất là độc môn thủ pháp phóng ám khí không giả mạo nổi, thứ hai là ám khí của Đường môn ngụy tạo cũng không xong Từ Vũ trong lòng đang buồn rầu muốn chết đi được, nhất thời không có chỗ tâm tình, không có chỗ nương tựa, sống cũng không có ý nghĩa, do đó chuyện gì đang xảy ra, y cũng chẳng màng để ý.

Chẳng bao lâu sau đó, bỗng nghe có tiếng vó ngựa dồn dập chạy lại, có tiếng hô trong đám đông: "Cao thủ Đường môn lại rồi kìa...". "Lại nhanh quá :

nơi này mới có người chết, bên kia mới đi hết một đám, bên này lại có một đám lại!"

"Xem ra, thế lực của Đường môn không thể khinh thường được".

"Hắc Quỷ, bọn mình nên cẩn thận chút, người trong Đường môn, cũng không nên đắc tội vào họ".

Từ Vũ cũng cảm thấy hơi kinh ngạc, nhưng y không màng để tâm nghe thêm rõ ràng.

Y cũng cảm thấy người của Đường môn đang lại nhanh lắm!

Nhưng y lại càng cảm thấy sâu xa hơn: Đường Phương đã đi rồi.

Nhất thiết mọi chuyện kết thúc sao nhanh quá.

Cô có biết chăng mình đã vì cô mà rơi nước mắt?

Cô có biết chăng mình sống chỉ là vì cô?

Cô có biết chăng nếu y không có cô sẽ chẳng sống nổi?

Thật ra Từ Vũ không hề biết.

Nhất thiết chẳng hề là đã kết thúc, mà là bắt đầu.

Bắt đầu của một âm mưu và một phát động âm mưu sắp bùng nổ.

"Từ thiếu hiệp...".

Từ Vũ chầm chậm đi không mục đích, chuẩn bị ra khỏi Nhất Phong đình, mà trời đất mênh mang chẳng biết nên đi về hướng nào.

Mỗi cất bước là mỗi quay đầu không sao cưỡng chế được về hướng Đầu Bắc, rồi bỗng nghe có người như thế mà gọi tên y.

Y quay đầu lại, bèn trông thấy một lão già nét mặt buồn rầu ở đó.

Người đó ánh mắt sắc bén, thần sắc thê lương, nhưng Từ Vũ vừa thấy lão là đã phát sinh cảm giác thật thân thiết: bởi vì trên má của lão già cũng có hai má lúm đồng tiền.

Hai cái má lúm đồng tiền thật sâu.

Chương 5: Người đàn bà có lòng bàn tay gạch ngang

Rốt cuộc cô đã gặp được y.

Nhưng mặt mũi của y ra làm sao nhỉ?

Chắc phải là mày kiếm mắt sáng, cổ nhân đã chẳng hình dung đàn ông mặt mày như vậy đó sao?

Có điều mày kiếm mắt sáng thì ra làm sao nhỉ?

Chắc đó cũng đại khái như là như cây ngọc trước gió đấy thôi?

Không phải là rất nhiều người cũng đã hình dung đàn ông phong thái là như vậy sao?

Nhưng cây ngọc trước gió rốt cuộc hình dạng ra thế nào nhỉ?

Bấy giờ cô mới phát hiện, thì ra "y" vẫn còn chưa hoàn toàn là một "người" trong tâm mục của cô, mà là một người có khí phách vô cùng động lòng người, thêm một chút gì xanh xanh, trước giờ cô vẫn cứ nghĩ rằng mình là người thích và ghét rõ ràng, không phải là màu trắng thì là màu đen.

Cô phát giác ra rằng, cái người mình tưởng niệm nhất đó, thì ra lại là người mình thấy ít nhất, nhớ ít rõ ràng nhất.

Trong ký ức của cô, hình dạng của y nằm chung hỗn độn với những thứ xung quanh y: bên cạnh bờ suối, cái ống thơ màu xanh nhạt; con đường sơn đạo Nga Mi, hoàng hôn đượm mù sương; khúc ca nghe đầu ưu lự bi thương :

chàng ở một nơi muội một nơi...

Cứ hát như vậy, phảng phất như y mới trở thành ra con người thật.

A, Tiêu đại ca, em xin cùng chàng sống chết bên nhau.

Cô vì cái cảm giác đó mà cảm thấy được hạnh phúc.

Cái hạnh phúc ấy hình như trở về những ngày tháng còn làm đứa bé gái nhỏ.

Lúc ấy, mẹ cô đem cô ra phố, hai bên bày đầy những đồ chơi muốn ngộp cả mắt.

Cô lại xem mấy cái lồng đèn linh xảo đẹp đẽ, cô có tiền, nhưng cô không mua: cô lại xem hàng bán đồ ăn, đói bụng, nhưng cô cũng không ăn.

Cô nhìn bên này một chút, bên kia một chút, sờ cái này một chút, cái kia một chút.

Có lúc cô bỗng dưng mua một vài thứ, đi phố đối với cô lúc nào cũng thế, cô thích nhìn người ta bán, cô thích nhìn người ta mua, dáng điệu của bọn họ, vẻ mặt của bọn họ, đồ hàng của bọn họ, xôn xao mua bán trả giá, những món đồ ăn nấu thật ngon chiên thật ngon xào thật ngon, cô còn thích lại ngửi mùi vải mùi lụa.

Mỗi nón hàng cô đều muốn đưa tay sờ mó một chút, bất kể đó là thứ gì, cô thích cái cảm giác truyền lại từ đầu ngón tay.

Có điều cô không hề đi cưỡng cầu chiếm những thứ đó làm sở hữu riêng cho mình, mãi đến khi cô gặp y...

Lông mày lười kiếm của y, cặp mắt sáng của y, cái dáng như ngọc đang đứng trước gió đó của y.

Cô cảm thấy kiếp trước nhất định mình đã từng thấy người này, kiếp sau không chừng còn gặp lại nữa.

Không những vậy, người này còn có cái gì đó, làm cho cô cảm thấy bức rức mà dễ chịu, cảm thấy xốn xang trong dễ chịu.

Cô không phải là người con gái gặp phải một con búp bế mình thích, là kiếm cách chiếm đoạt làm sở hữu; cảm giác của cô đối với y, như một cái dù, bên ngoài đang mưa mịt mù trời đất, không có sự che chở của nó, trong cơn mưa lũ không bờ không bến trong cuộc đời đó, chắc chắn cô sẽ ướt nhẹp, lạnh lẽo vô cùng...

Có điều y đang ở đâu nhỉ?

Cô đã gặp y rồi.

(Phải y đó không?)

Y đang đi về hướng cô.

(Có phải Tiêu đại ca không?)

Tiêu Thu Thủy cái tên đó nghe thật kêu, không phải vậy sao?

Chữ "Thủy" của nó thêm vào chữ "Phương" của cô, không phải cô chính là "tại thủy nhất phương" của y sao?

(Có điều tại sao thân hình của y lại trôi lềnh bềnh như vậy?)

(Hay là thân hình của mình mới là đang trôi lềnh bềnh?)

(Y đang đi lại chỗ mình đó sao?)

("Y" là y đó sao?)

("Mình" là mình đó sao?)

(Người con gái đó là mình đó sao?)

(Không phải... không phải đâu nhỉ?)

Người con gái đó đã quay mặt lại. Cô cười lên, cô có cặp má lúm đồng tiền, như hai thư; đồ trang sức.

Người con gái đó mỹ lệ như lưỡi đao.

Cô say lòng người như rượu.

Có điều, cô có phải là mình không?

Không, cô không phải mình...

Tiêu đại ca đang đi về hướng cô (không phải hướng mình)

(A, cô con gái đó cũng đã nhìn thấy mình, cô đang nhìn về hướng mình, gương mặt càng lúc càng giống mình, càng lúc càng thân thiết...

Sau đó cô bỗng nhổm người dậy, bừng tỉnh trong giấc mộng, mới biết ra mình vừa nằm mộng)

(Trong mộng của cô có mình).

(Còn mình thì sao?)

(Mình đang ở đâu?)

(Tiêu đại ca đâu? Y ở trong giấc mộng của cô, vậy thì mình đang ở trong giấc mộng của ai?)

(Rốt cuộc mình đang chìm xuống, hay là nổi lên?

Rốt cuộc mình đang vui hay đang buồn?

Tại sao tay chân mình chẳng buồn nghe mình sai sử như vậy, không có sức lực gì như vậy?

Mình là ai nhỉ?

Mình đang ở đâu?

Rốt cuộc là trời đang mưa, hay là mình đang khóc, làm cho mình cảm thấy mát, cảm thấy lạnh, cảm thấy thê lương vô hạn, cô độc vô cùng?

...

...)Đường Phương bừng tỉnh.

Bên ngoài trời đang mưa bụi, ngô đồng đang xào xạc.

Xem ra, trời mưa cũng đã lâu lắm.

Nhất thanh ty thập điểm vũ (Một sợi tóc mười giọt mưa)

Ngũ thập huyền cầm bán thiển sầu (Cây đàn năm mươi giây, nửa cơn sầu)

Bên ngoài có cái ao, chuồn chuồn đang bay lên bay xuống, bươm bướm bay qua bay lại, ánh mặt trời xuyên qua hoa lá, xanh mềm như thủa nào, phất phơ bên song lạnh lẽo.

Nhưng giấc mộng mình đâu rồi?

...

...

Nếu lúc nãy cô không phải thực, tại sao Tiêu đại ca lại thân thiết như thật thế?

Nếu lúc nãy là thực, tại sao bây giờ Tiêu đại ca lại không có?

Người con gái kia là ai?

Tại sao xa lạ như vậy, mà lại quen thuộc như vậy?

Rốt cuộc mình nằm mộng thấy cô hay cô nằm mộng thấy mình?

Hay là mình và cô cùng nằm chung mộng với nhau.

Nằm mộng tỉnh mộng rồi thấy lạnh, nằm mộng tỉnh mộng rồi quên mất, cảm giác không đi trở lại được.

Đường Phương nghĩ rồi nghĩ, bỗng dưng cô cảm thấy thật đau lòng.

Cô đang đau lòng bèn đưa bàn tay lên vuốt hàng lông mày muốn nhíu lại của mình xuống.

Lúc mẹ mình sắp qua đời, chết mà đau lòng như cắt: đau lòng làm bà nhíu cặp lông mày lại, bàn tay hoàn toàn lạnh buốt.

Bàn tay cô còn lạnh hơn cả của mẹ, một bàn tay cô nắm lấy bàn tay của mẹ, biết mẹ không yên lòng vì cô, không chịu nhắm mắt buông tay.

Cô bèn đưa bàn tay kia vuốt lông mày đang nhíu của mẹ xuống: mẹ ơi, mẹ yên lòng đi, mẹ đừng vì con mà mặt mày nhăn nheo thêm...

...

Mẹ ơi, thấy mẹ nhăn nheo, lòng con đau, con muốn đau giùm cho mẹ được không?

Nghĩ đến gương mặt mẹ lúc sắp chết, nếu không phải lão nhân gia nhíu mày đến mức nhăn nhó, cô còn cho rằng mẹ chỉ đang ngủ, không phải đã qua đời.

Bây giờ.

Cô đưa bàn tay vuốt nhẹ hàng lông mày, rồi lại nghĩ đến giấc mộng lúc nãy, cô bèn cảnh cáo mình: Không được đi nghĩ đến cái tâm tình lang thang của mình.

Em và anh chỉ là kiếp trước hẹn kiếp này gặp lại, có duyên thì phải đợi đến kiếp sau hẳn tiếp tục.

Có điều em còn chưa yêu anh đủ nhỉ.

Một đời một kiếp đã qua nhanh như vậy, huống gì em với anh chỉ gặp nhau bên nhau có mấy lần, đều là những lúc đang đối diện cường địch, mà phát sinh ra cảm tình.

Mình ngay cả mặt mày còn chưa kịp nhớ rõ ràng, lỡ mai sau kiếp tới, anh còn như vậy không?

Em còn là em không?

Anh còn nhận ra em không?

Em là một đóa hoa phủi rớt từ trên vai xuống, hay là một con thiêu thân không nơi nương tựa?

Xuân lạnh đêm tàn, kiếp sau có còn được kề vai sưởi ấm, thủ thỉ bên tai những lời triền miên không?Ôi, em còn chưa kịp yêu, còn chưa yêu đủ nhỉ.

Đau thương cũng tốt, nhưng cũng chẳng làm gì được, em đã chẳng còn cái tâm tình của cô bé gái năm xưa.

Thôi nhất thiết cũng như là một giấc mộng đi.

Có điều, tại sao cái cảm giác đang trôi lềnh bềnh lại cứ như thật thế nhỉ?

Tỉnh lại rồi, Đường Phương còn chưa biết mình đang còn trong mộng hay đã ở ngoài mộng, cô đang nằm mộng thấy người ta hay người ta đang nằm mộng thấy cô.

Cô nghĩ đến những người thân thiết nhất trong đời: Tiêu Thu Thủy, mẹ...

...

Vậy mà vẫn còn là cảm giác như trong mộng.

Vẫn còn cái cảm giác không nương tựa, không sức lực, còn thân thiết hơn cả mộng mị.

Không phải mộng đâu, đó là thật mà.

Thậm chí cô còn không có sức để nhảy xuống giường.

Cô hoàn toàn mất đi hết cả sức lực.

Cô đã trở thành một người không có chút sức lực!

Trong cái vũ lâm chỉ biết có cường thắng mạnh đó, người mất đi hết sức lực sẽ trở thành ra sao bây giờ!

Chăn còn có hơi ấm của mình, nệm còn có dư hương của mình, gối cũng có mấy sợi tóc của mình, nơi đây trang hoàng rất u nhã, bàn nữ trang cũng bày xếp chọn lựa tinh trí, trên bàn còn có mấy con cá đỏ, màu sắc lan ban, bơi qua bơi lại dáng tự tại, chúng nó đại khái chắc cũng đang nằm mộng đấy thôi nhỉ?

Nơi đây rốt cuộc là đâu?

"Đường Phương, cháu tỉnh rồi?"

Một giọng nói hiền từ làm người ta nghe muốn thiếp vào giấc ngủ: "Cháu tỉnh lại rồi là tốt lắm".

Đường Phương nhìn qua, người đang bước vào chính là Đường Nã Tây.

Ông ta làm cho cô sực nhớ lại chuyện mình bị Đường Bất Toàn tẩm chất độc vào lưỡi búa ám toán ngã lăn ra trên lôi đài ra làm sao.

"Nhị Thập Tứ thúc", cô kêu lên một tiếng, muốn lồm cồm bò dậy.

Đường Phương bấy giờ mới chú ý đến người cùng đi theo với Đường Nã Tây vào.

Cô vừa nhìn thấy người đó, bèn liên tưởng đến hai chữ "chiến đấu".

Người đó tuổi tác còn chưa đến nỗi lớn lắm, mặt mày cũng không có sẹo có vết gì, chân tay lành lặn không bị tàn tật, nhưng Đường Phương vừa nhìn ông ta, vẫn cứ nghĩ ngay đến hai chữ "chiến đấu".

Hạng người như ông ta, gương mặt và ánh mắt đều có cái vẻ gì như kiên nhẫn trong đó.

Nghĩ chắc là đã qua biết bao nhiêu tranh đấu mà vẫn còn sống sót ra đó, và bây giờ vẫn còn sống để tiếp tục tranh đấu.

Sự tồn tại của ông ta, cũng đồng nghĩa với hai chữ đấu tranh.

Người đó cười cười với cô, cho dù ông ta đang cười, con người quật cường như Đường Phương cũng không khỏi có cái cảm giác "đánh không lại ông ta"...

cười rất có lực lượng, "Chắc cháu không chừng đã có nghe qua tên của ra rồi, ta là Lôi Dĩ Tấn của Phích Lịch đường ở Giang Nam, cũng là Nhị đương gia của Ngũ Phi Kim".

Đường Phương "a" lên một tiếng: "Thảo nào".

Người đó hỏi: "Thảo nào làm sao?"

Đường Phương nói: "Thảo nào cháu vừa nhìn ông là đã nghĩ ngay đến tranh đấu, thì ra ông là Lôi nhị thúc".

Đường Nã Tây và người kia bước vào phòng, vừa cười vừa nói: "Sao? Vừa tỉnh là đã lộ vẻ giận dữ như vậy đó sao".

Đường Phương cảm thấy chân hổng trên không, người nhẹ lềnh bềnh, đầu nhức như búa bổ, lồm cồm một hồi, vẫn còn chưa bước được ra khỏi giường.

Ngược lại, đầu lại càng nhức, làm như bị búa rìu chém từng nhát từng nhát xuống đầu vậy.

Cô còn nhỏ đã có cái tật đầu hay bị nhức như vậy.

Cô thường thường cho rằng mình bị một chứng bệnh nan y, "Bệnh nan y? Mi cho là cứ muốn bệnh là bệnh sao?"

Người bạn thân tri giao lúc trước của cô là Đường Phì thường nói như vậy với cô, "đừng có lo, lòng bàn tay mi có gạch ngang, đường số mệnh dài lắm, thiên lĩnh tú viên, nhân trung sâu, mi còn sống dai hơn bọn ta nhiều hỷ".

Đường Phì còn chọc cô cái biệt danh là "lão bất tử".

Có điều, hiện giờ cơn nhức đầu này, có chỗ không giống như nhức đầu lúc bình thời.

Cơn nhức đầu bình thời lúc trước là cảm giác như bị bổ đầu ra, như bị người ta từ phía ngoài bổ cho từng nhát xuống đầu; hiện tại thì lại có cái cảm giác như có thứ gì sắc cạnh từ bên trong đầu cắt ra, kết quả xẻ tới tận lồng ngực, ngay cả trái tim cũng bị đau đớn quằn quại cả lên.

"Đường Bất Toàn!"

Đường Phương rên lên một tiếng, phẫn hận nói: "Lão ta hạ thứ độc đó...".

Đường Nã Tây bình tĩnh nói: "Bọn ta biết hết rồi, ngũ thập thất bá của cháu đã đem hắn về Đường gia bảo xử trí, Lôi Bạo Quang và Lôi Biến cũng đã bị y trừng trị nữa".

Lôi Dĩ Tấn nói: "Nghe nói gần đây trong Đường môn, có đứa con gái mê chết người ta, băng tuyết thông minh, hiểu ý thiên hạ, có phải là cháu đấy không?"

Đường Phương cười tươi một tiếng nói: "Đừng có nói hay ho quá. Giang hồ đồn dãi tính tình xấu xa lì lợm thiên vị nóng nảy của cháu, toàn là những loại đó".

Lôi Dĩ Tấn gật gật đầu nói: "Nói ra nghe cũng có lý, lúc ta trị thương cho cháu có thấy chỉ tay của cháu, cháu là đứa con gái có lòng bàn tay gạch ngang".

Đường Phương hơi có chỗ lo lắng: "Thế thì, tính tình của cháu có còn thuốc nào chữa được không?"

"Nếu cháu mà như những người con gái nào khác, tại gia tòng phụ xuất giá tòng phu, lo chuyện nhà cửa, giúp chồng dạy con, thì chắc không khỏi phiền toái một chút, và cũng lãng phí lắm".

Lôi Dĩ Tấn nói, "còn cháu thì xông xáo trong giang hồ, lòng bàn tay gạch ngang ngược lại quá hay, qua lại một mình, quyết đoán tự mình, ta xem mấy người đàn bà nổi danh trong vũ lâm, hậu phi nắm quyền lực trong tay, chỉ e không mấy ai là không có hoặc lòng bàn tay gạch ngang thật, hoặc gạch ngang giả, hoặc gạch ngang nửa chừng".

"Dĩ nhiên là cái tính của cháu là cái tính bàn tay gạch ngang rồi", Đường Nã Tây tiếp lời với giọng hiền từ.

"Nếu không, cháu cũng không lập tức chạy lại chỗ Long Đầu Bắc lấy ám khí của mình, trở về lại Nhất Phong đình đánh nhau với bọn Lôi Bạo Quang rồi. Nói sao thì nói, bọn họ cũng đều là trưởng bối của cháu hỉ".

Đường Phương nghe nói muốn uất ức lên, bèn đưa mắt nhìn vào bàn tay của mình, vừa nhìn đã khẽ hô lên một tiếng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau