ĐÔNG PHƯƠNG NHẤT CHIẾN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đông phương nhất chiến - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Diễm nhất tiễn

Mũi tên kèm theo bọt nước, cũng thật tuyệt đẹp.

Cái mũi tên đỏ nho nhỏ, chưa hại người mà đã đỏ như máu, vừa xuất thủ là đã tựa một trường diễm tuyệt, cho dù bị nó xuyên thấu thì bất quá cũng là một trường diễm tuyệt!

Cái mũi tên đẹp đẽ như vậy!

Tên đi giữa chừng, còn làm như tình nhân thỏ thẻ với nhau, phương vị giao hoán, mũi bên trái đang nhắm vào mắt phải, mũi bên phải đang nhắm vào mắt trái, bây giờ lại đổi hướng!

Phương Phương vừa phóng tên ra xong, cũng cảm thấy mình hạ thủ quá ác liệt!

Nhiều lắm, chỉ đui đi một con mắt của y cũng là quá...

Dáng điệu của Hoa Điểm Nguyệt cũng vẫn còn như thế.

Y vẫn còn tựa hồ như không thấy thân hình lõa thể của Đường Phương.

Y vẫn còn như chẳng chú ý gì đến hai mũi tên nhỏ đang muốn hôn vào cặp mắt của y.

Nhưng gương mặt y đang lộ vẻ gì đó như tỉnh ngộ ra.

Đường Phương mềm lòng, cơ hồ muốn la lên: "Mau tránh đi, nếu không là thành kẻ mù đó!"

Có điều tiếng la của cô làm sao kịp cho được hai mũi tên?

Hai mũi tên đỏ nhỏ nhỏ kia đang khoe cái tốc độ diễm tuyệt của nó!

Chính ngay lúc đó, vèo vèo hai tiếng, trong ống tay áo bên phải bên trái của Hoa Điểm Nguyệt, bỗng có một tia sáng vàng lóe lên, mũi tên vốn đang xẹt lại, thình lình bật lên giữa không trung, bộc bộc, rớt về mé bồn tắm của Đường Phương.

Ánh kim quang lại trở về ống tay áo của y.

Y nghiêng một bên tai, hoang mang làm như đang nghe thứ gì vậy, một hồi lâu mới nói: "Thì ra cô đang tắm".

Sau đó nhặt mũi tên lên, xếp tề chỉnh dưới mặt đất Sau đó y quay cái xe lăn lại, chầm chậm ra khỏi phòng, vừa đi vừa nói :

"Xin lỗi cô, tôi không biết, do đó thất lễ".

Đến trước cửa phòng, y còn ném lại một câu đầy khổ ải: "Cô đã thấy rồi đó, tôi trừ chuyện bị tàn tật ra, còn là một kẻ đui mù. Đấy là tôi nghe có người nói cô bị ngộ hiểm, thành ra mới hối hả chạy lại đây...".

Đường Phương nhất thời quên cả nhặt mũi tên dưới đất lên, cô cũng không biết mình có còn muốn tiếp tục tắm nữa hay không.

Lúc y mới gặp cô, y như là một người đã quen ở lâu trong một cái giếng khô, ánh sao trời chính là thứ mà y đang chờ đợi, nhưng y cũng chẳng có ý muốn với lên hái nó.

Có một hôm, bỗng có một cô con gái mỹ lệ, che đi hết sao trời, cúi đầu xuống, nhìn y một cái.

Có phải cô lại tìm y không, y không biết, y chỉ biết y đã gặp cô rồi, hoa dung trong khoảnh khắc đó, làm cho y múa may quay cuồng như kẻ điên, trong lòng tràn đầy những chuyện kỳ tưởng mỹ lệ bay múa, có thứ gì vô cùng xinh đẹp muốn bay lên.

Y biết mình chẳng là gì cả, cũng chẳng được xem là thứ gì cả, nhưng cái gì cô đã quyến cố tới, cái gì cô đã chú ý tới, đều là những thứ đẹp mắt, đều là những thứ vinh diệu, do đó y cảm thấy mình đã là một nhân vật rồi.

Dung nhan của cô đủ làm người ta thất hồn bạc vía, y nhìn cô nhìn muốn thất hồn bạc vía, y chỉ vì thường thường được thấy cô, do đó chẳng tiếc phá thứ này đập thứ nọ, hủy đi cái giếng khô đó.

Đùng một cái, y vừa ở trong mộng sực tỉnh ra, y vẫn còn nằm trong giếng.

Còn cô đang ngoài kia, đã không còn thấy đâu.

Ngũ Phi Kim là một cái giếng khác của y.

Đấy là cái giếng y tự giết mình vào đó, bởi vì cô ở trong cái giếng đó.

Bởi vì cô ở trong cái giếng đó, do đó mới có thể thường thường được thấy cô.

Dần dần y đã có thể gần lại được với cô, nhưng y vẫn còn chưa nói rõ cho cô biết chân tướng.

Bởi vì thời cơ còn chưa đến.

Y cảm thấy cô không vui vẻ tý nào.Vẻ lạnh lùng của cô đủ làm tấm lòng sung sướng của y vỡ nát.

Cô thoạt nhìn có cái vẻ đẹp cũng không có gì đặc sắc, nhưng có lúc cái thứ kiều diễm xem ra nhẹ nhàng tô phớt đó lại đủ làm cho máu đông cứng cổ họng, đủ làm áp đảo hết cả quần hùng!

Núi xanh che không hết, rồi cũng đông lưu mà đi.

... Thời khắc cũng đã gần tới.

Y dùng mấy con kiến gởi cái phong thơ tối hậu của kế hoạch Chủy Hiện ra: mồng một tháng năm tới giờ hợi chủy thủ sẽ hiện ra.

Cái ý của Chủy Hiện là: y muốn cứu Đường Phương ra đây, xin hãy tiếp ứng ngay chỗ đã ước hẹn trước.

Để không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, y đã gởi tất cả ra hai lần thơ.

Những gì đã làm y đều đã làm xong.

Y đem hết nhất thiết hy vọng giao hết vào mấy con kiến.

Mấy con kiến nhỏ xíu.

Đường Phương trước giờ chưa hề giết kiến.

Mỗi lần cô bắt được con kiến nào, cô bèn ngồi đó nói với nó cả nửa ngày, như nói với một đứa bé nghịch ngợm, sau đó phảng phất như đã cùng nhau thương lượng, đính ước giao kèo không được xâm phạm, cô mới ném nó xuống lầu, để cho con kiếm từ trong không trung theo gió bay đi là bay, cho nó được một đoạn du hành nguy hiểm nhưng không nguy đến tính mạng.

Không phải có nghe mấy con mèo từ chỗ cao rớt xuống cũng chẳng hề bị thương gì cả sao?

Kiến lại càng nhẹ, dĩ nhiên là chẳng sao cả.

Nếu không phải bọn chúng lại ăn cắp bánh, mật tiền, đường quả của cô, cô đã chẳng lại bắt chúng nó: cũng tại chúng nó hư hỏng, phá hoại hiệp định giữa quân tử với nhau.

Chúng nó bất nhân, mình bất nghĩa, ném chúng nó xuống lầu, dọa cho chúng nó một trận cũng hay, xem lần sau còn dám kêu bạn bè lại quấy nhiễu mình không?

Đường Phương vì không muốn ngồi nghĩ đến cái vị Đại đương gia vốn là rất dễ nhìn, tính lại tốt mà lại là một kẻ đui mù đó, cô đành phải đi nói chuyện với mấy con kiến (một lời mà không hợp nhau, có lúc còn chửi mắng cả lên)

Mãi đến bây giờ cô vẫn còn có một chuyện nghi hoặc trong lòng: có mấy lần cô phát hiện Từ Vũ đang ngồi chồm hỗm, trong miệng lẩm bẩm có vần, có điều trên mặt đất chẳng thấy có gì cả, chỉ có mấy con kiến đang bò ở đó... Rốt cuộc y đang làm chuyện giao dịch gì với mấy con kiến nhỉ?
Kết quả, tầm mắt của cô đã phát hiện ra có một con kiến đang khiêng một hột gạo, mắt cô tinh, cô thấy hình như hột gạo có chữ.

Cô cảm thấy hiếu kỳ.

Cô giật hột gạo ra khỏi con kiến.

(Đây cũng được xem là ăn cướp lương thực đấy thôi?)

Sau đó cô ta thấy được một chữ "sơ".

Cô làm mặt tỉnh, không bao lâu sau đó, lại có một con kiến nữa vượt ngàn vượt núi đi qua mé góc tường, hột gạo nó đang khiêng dĩ nhiên là bị Đường Phương cướp ngay.

Đấy là một chữ "ngũ".

... Sơ Ngũ (mồng một tháng năm) không phải là ngày mai sao?

Đường Phương bình tĩnh, truy theo đội ngũ hùng binh của mấy con kiến tìm thêm được chữ "hợi" chữ "thời", còn phát hiện ra được Từ Vũ đang lấm lét đưa hạt gạo cho mấy con kiến.

... Tên tiểu tử này giỏi quá ha!

... Ăn cơm trong nhà thờ ma ngoài đường, lại dám đi quậy liên gia nhà họ Đường, Lôi, Ôn, Hoa!

... Nhất định là lại đây nằm vùng!

... Thế này chắc chắn là đang liên lạc với bên ngoài rồi.

(Lúc đầu hắn làm bộ không nhận ra mình, sau này lại vô duyên vô cố sáp lại, nói chuyện ấp a ấp úng, thì ra là có lý do gì khác!)

(Mấy dạo sau này, cứ cảm thấy có người đang theo dõi mình, không lẽ là hắn đấy sao?)

(Không phải là hắn có nói giờ Dậu tối nay muốn lại tìm mình sao?)

(May mà mình phát hiện ra sớm!)

Giang hồ không phân biệt lớn nhỏ, chỉ cần dám xông vào tức là giang hồ.

Đường Phương cảm thấy Ngũ Phi Kim chính nó cũng là một giang hồ nho nhỏ.

Bất quá, cô không hề biết rằng, "xông xáo" có lúc cũng xông ra được thiên hạ, nhưng có lúc cũng xông ra phải tai họa nữa.

Rốt cuộc y cũng đã đợi được đến tối nay.

(Mình phải nói sao cho cô ấy biết mới phải?)

(Cô ấy ra khỏi đây rồi, có còn thèm để ý đến mình không nhỉ?)

(Cô ấy có trách mình cứ giấu mãi cô ấy không nhỉ?)

(Cô ấy có tin được những lời mình nói không?)

Từ Vũ sợ lúc mình gặp cô rồi, mình không biết ăn nói, thậm chí còn không nói được ra lời, do đó y đã phấn khởi viết ngay một lá thư, vẽ rõ tường tế họa đồ, cẩn thận khoanh vào chỗ thoát ra, chỗ nào là trận đồ, chỗ nào là cách đi qua, viết xuống đầu đó đầy đủ rồi, y lại vo tròn tờ giấy lại thành một nhúm, ném xuống mặt đất, trong lòng y có một luồng dũng khí trồi lên: Từ Vũ, mày đã có dũng khí vào hang cọp, tại sao lại không dám đối diện với Đường cô nương nói rõ ràng đầu đuôi gốc ngọn ra sao, rồi đem cô ấy thoát ra, còn vẽ vời họa đồ gì nữa?!

Viết thơ gì nữa?!

Y quyết ý không để cho mình có cơ hội thoát ra khỏi chuyện đó.

Y cứ nhiệt huyết lên vậy, nhiệt tâm lên vậy, và cũng nhiệt tình lên vậy mà đi đến Di Hương trai.

Nhất thời y quên bẵng không xé nát tụm giấy vo tròn, thật ra, y vẽ cho Đường Phương bất kỳ thứ gì, hoặc những thư; đồ có liên quan đến Đường Phương, y đều không nỡ tiêu hủy; ngay cả y phục y mặc lúc gặp Đường Phương lần đầu tiên, y cũng không nỡ mặc lại, y giặt sạch sẽ xong xuôi rồi đi đâu cũng mang theo người.

Chương 12: Một trận chiến hoang đường

Đường Phương nhoẻn miệng cười nói: "Anh lại đây đấy à".

Trái tim của Từ Vũ lại đang bay bỗng lên.

Y ráng trấn áp tâm thần, nói: "Đường cô nương, tôi lại đây, thật ra là có chuyện muốn nói cho cô biết...".

Đường Phương cười thật tươi liếc về phía y: "Dĩ nhiên là anh có chuyện nói với tôi, nếu không thì lại đây làm gì nhỉ?"

Từ Vũ liếm vành môi khô khan của mình một cái, y đang kiếm lời để bắt đầu, mà xem ra còn muốn hung hiểm hơn cả chọc ghẹo một con sư tử :

"Chuyện như thế này, tôi được Đường Bi Từ tiền bối nhờ" bỗng nghe có giọng nói thật hiền từ bên ngoài hàng dậu vang lên: "Ngươi lại đây nằm vùng, còn dám đem Thập Lục ca của ta kéo vào đó sao?"

Rồi có thêm một giọng khác thật nóng nảy vang lên: "Còn lăng nhăng gì nữa? Đem bắt hắn trói lại thôi!"

Hai người đang nói đó, một là Đường Nã Tây (lão ta đang gãy mấy móng tay cáu ghét), một là Đường Đường Chính (lão ta giống như một con hổ đang bị đốt cháy cái đuôi), nhất tề từ bên ngoài, hộc tốc xông vào.

Lúc bọn họ bước vào đó, người ta bèn có ngay cảm giác, cái khí thế "ép bức" đó.

Từ Vũ hoảng hốt nhìn về phía Đường Phương.

Đường Phương đắc ý dương dương nói: "Xem kìa, ta đã phát hiện ra ngươi ở đây nằm vùng từ lâu. Chính là ta đã thông tri cho Đường thúc thúc đó".

Từ Vũ cảm thấy như trong người cách lên một tiếng, có thứ gì đang vỡ tan ra, cứ vậy mà cả toàn thân như biến thành tàn khuyết không đầy đủ, ngược lại y đã hồi phục lại được cái tính cơ cảnh của bình thời.

"Tôi nói đây là sự thực đó, bọn họ muốn gạt cô giao cách luyện tuyệt kỹ của Đường môn ra, thuốc độc cũng là do bọn họ hạ thủ đó".

Từ Vũ nói vội vã, hạ giọng nói nhanh mà ngắn gọn: "Nếu không tin, cô có thể lại phòng tôi trước để lấy hai tờ giấy tôi vò nát dưới đất thì biết, còn có thể án theo họa đồ, tới phía sau Thủ Nguyệt Bán Đường chỗ Ưng Lưu Các xem thử thì biết ngay!"

Nói đến đó, Đường Nã Tây và Đường Đường Chính đã bước đến trước mặt.

Đường Đường Chính bỗng hét lên hỏi: "Ngươi nói gì?!"

Từ Vũ bỗng nói: "Giang Nam Phích Lịch đường Lưu Bạo Quang sai ta lại đó!"

"Nói bậy!"

Đường Đường Chính giận dữ nói: "Lưu Bạo Quang của Phích Lịch đường?! Ngươi nói bậy nói bạ: đợi lát nữa ta kêu Lưu Bạo Quang lại cho ngươi...".

Đường Nã Tây bỗng nói: "Chính ca, đừng thèm phí lời mất công, bắt nó xong rồi nói sau!"

Đường Đường Chính lập tức cảnh giác, im ngay miệng lại.

Đường Nã Tây bỗng hỏi Đường Phương: "Tiểu điệt nữ, lúc nãy hắn mới nói gi `vậy?"

Đường Phương trong lòng đang hỗn loạn thành một mớ.

Rốt cuộc cô là đứa con gái thông minh tuyệt đỉnh.

Nghe những lời nói của Đường Đường Chính, cô bèn bắt đầu đi nghĩ đến những lời của Từ Vũ.

"Cái miệng của hắn toàn nói chuyện tàm xàm!" Đường Phương xúc động linh cơ, "Hắn nói Ngũ Thập Thất thúc thúc sai hắn lại đó".

Đường Đường Chính mắng nhỏ: "Hoang đường!"

Đường Phương hỏi ngược lại: "Nói vậy không chừng hắn thật là do Ngũ Thập Thất thúc thúc sai lại đó thôi!"

"Hoang thiệt là hoang đường thiên hạ!"

Đường Đường Chính trừng cặp mắt lên, nói giọng đầy vẻ khó tin: "Làm sao mà có thể được?"

"Làm sao mà không được?"

Đường Phương chuyển thủ ra công, "Ngũ Thập Thất thúc tính tình cháu trước giỡ đã cảm thấy được...".

Đường Đường Chính hét lên một tiếng chận lại: "Dĩ nhiên là không thể được, bởi vì...".

Đường Nã Tây trước giờ rất tùy hòa, bấy giờ bỗng dưng hét lên một tiếng lớn: "Đồ thỏ đế, nói chuyện tầm bậy, còn không chịu buông tay chịu trói!"

Từ Vũ bỗng lướt người lên không trung.

Nơi đây chẳng còn nấn ná được.

Y nhất định không phải là kẻ ngốc, đến nước này, y chỉ còn cách bỏ đi xong rồi nói chuyện sau.Thân hình của y phiêu hốt, không hấp tấp, cũng không nhanh, cũng không có gì xuất kỳ, nhưng chính là cái đẹp thật xuất kỳ.

Đẹp đến độ hình như không phải là khinh công.

Mà là một điệu múa.

Trong cái tư thế múa cực kỳ đẹp đẽ đó, Từ Vũ đà phóng ra mấy chục sợi lông trâu, mười mất mảnh phi hoàng thạch, sáu miếng ngũ lăng tiêu, còn có một làn sáng lạnh.

Ám khí đều hướng về hết cả Đường Nã Tây.

Đương lúc Từ Vũ phát hiện ra Đường Phương vạch trần y là người nằm vùng, y lập tức tỉnh ngộ ra được mấy điều: thứ nhất, y đã lầm.

Đáng lý ra y phải nói cho Đường Phương biết từ lâu, nếu không, Đường Phương không biết y lại Ngũ Phi Kim cứu cô, ngược lại còn cho là y lại Ngũ Phi Kim đối địch với cô.

Thứ hai, giải thích đã không còn kịp, mà y cũng đã kịp thời nói ra những lời y muốn nói, hiện tại không thể nào sính cường, chỉ còn nước thoát ra trước rồi tính sau.

Trước mắt mấy người này, Đường Đường Chính là người võ công cao cường nhất, nhưng Đường Nã Tây là người cơ cảnh tinh minh nhất, y vừa xuất thủ, là muốn đánh cho Đường Nã Tây một cú không kịp thở, mình mới có cơ hội đào tẩu.

Đối thủ võ công cao cường còn là chuyện thứ, đối với một kẻ đang chạy trốn mà nói, cái tinh minh cơ cảnh của kẻ truy nã mới là thứ đáng sợ.

Ám khí của y vừa phóng ra, người y đã lập tức lướt ra ngoài.

Đường Nã Tây vừa đang tính động thủ, thì đã thấy Từ Vũ phóng ra ít nhất sáu chục thứ ám khí lại hướng lão.

Lão chỉ có một khoảnh khắc nhỏ xíu đó để đón đỡ bao nhiêu đó ám khí.

Nhưng trong cái khoảnh khắc đó, Từ Vũ đã lướt ra khỏi Di Hương trai như một cơn gió.

Y lướt qua một bên Đường Phương.

Cặp mắt trong như mặt nước hồ thu của Đường Phương đang nhìn y chăm chú, ngón tay có hơi động đậy, nhưng cô không hề động thủ.

Từ Vũ vừa đúng vào cặp mắt của Đường Phương bèn chấn động lên một cái, tuy Đường Phương chưa hề động thủ, như y vẫn còn chậm đi một chút...

Chỉ có cái khựng lại đó, Đường Đường Chính đã hét lên một tiếng lớn, phách chưởng đánh tới một cục vàng khối.

Một cục vàng khối nặng chình chịch, dày cồm cộm, xé gió bay tới sau lưng Từ Vũ, Từ Vũ la lên một tiếng lớn, sau lưng bị một luồng kình lực thật lớn đụng vào, bỗng nhiên xông thật nhanh về phía trước, tộc độ còn nhanh hơn lúc trước không chỉ mười lần!

Y lướt một mạch đi mấy trượng, mới dừng lại một chút, nhưng khối vàng dư lực còn chưa tiêu hết, y lại vội vã tung người tới mấy trượng nữa, chân vừa chạm đất, dư lực lần thứ hai của khối vàng lại đến, y lại tung người tới thêm mấy trượng nữa, sau đó lộn người trong không trung, thò tay ra đón lấy khối vàng một cách linh xảo.

Thì ra y đang mượn cái sức ném phi kim của Đường Đường Chính để giúp mình cấp tốc thoát khỏi vòng vây.
Đường Đường Chính giận dữ rống lên một tiếng.

Từ Vũ đón khối vàng rồi, cười nói: "Cám ơn nhé".

Bấy giờ Đường Đường Chính, Đường Nã Tây đều đã cách y chừng mười trượng hơn, lấy khinh công của y mà nói, đã xem như là nắm chắc tiên cơ, nhưng đại địch trước mắt, nguy cơ bốn bề, y chẳng hề dám chậm trễ, hấp vào một hơi dài, đang tính nhờ vào chuyện mình đã thuộc lòng mấy cái trận thế kỳ diệu chỗ này như trong lòng bàn tay, để xông ra khỏi Long Đầu Nam.

Thân hình của y vừa bốc lên về phía nam, bỗng nhiên hai vai bị người ấn xuống lại; đang tính dùng sức bật lên, hai đầu gối đã bị người đẩu khuỵu xuống.

Y đang tính phản kích, hai nắm tay đã bị người ta khóa cứng ngắc như gọng kềm ngay chỗ đó.

Y kinh hãi quá, hai má đã bị người ta dùng sức bóp lại, miệng không cưỡng nổi phải mở ra, lập tức bị nhét một thứ gì đó vào trong.

"Ngươi còn vùng vẫy nữa, chỉ một lần nữa thôi", người đứng trước mặt y nói, vẻ mặt y hệt như một thùng hỏa dược đang sắp sửa muốn nổ tung.

Người đó nói từng chữ một: "Ta sẽ cho người tan tành thịt xương".

Trái tim của Từ Vũ chìm hẳn xuống.

Lạnh xuống tận đáy.

Lôi Dĩ Tấn.

Người bắt giữ lấy y là Tứ Thiển Hoa Lôi Dĩ Tấn.

Gặp phải Lôi Dĩ Tấn, chẳng ai còn đào thoát nổi.

Đến giờ phút này, Từ Vũ chỉ còn nước nhận lãnh số mạng.

Bọn họ áp giải Từ Vũ đi rồi, trong đầu của Đường Phương vẫn đang còn một mớ hỗn loạn, ít nhất, còn hỗn loạn không sao thu thập hơn cả đám đồ lỉnh kỉnh Đường Tiểu Kê và Đường Tiểu Áp đang thu dọn.

Cô không thể nào quên được vẻ mặt của Từ Vũ lúc bị áp giải đi.

Vẻ mặt đó rốt cuộc muốn nói ra điều gì?

Đang nói điều gì?

Từ Vũ đi rồi, có điều ánh mắt đó phảng phất còn đang lưu lại nơi này.

Đường Phương quyết định đi đến Cúc Trì đình chỗ đó tìm cho ra sự thể.

Cúc Trì đình tại phòng bên trái, vốn là nơi Từ Vũ vẫn thường cư trú.

Đi lại đó cũng chẳng khó khăn gì.

... Từ Di Hương trai đến Cúc Trì đình, chính giữa cũng chẳng có trận thế phòng vệ nghiêm mật xảo diệu gì.

Vấn đề ngược lại là phải làm sao tìm cho được cái cớ.

... Tại sao phải đi tới đó?

Ta đi tìm Hoa đại đương gia.

Đường Phương hùng hùng hổ hổ nói, quá sức đi thôi, có người lén vào nơi đây bao lâu nay, mọi người chẳng ai phát hiện ra gì cả, nếu mà để bạn bè trong giang hồ biết được, chắc là cười trẹo quai hàm!

Đường Tiểu Kê và Đường Tiểu Áp quả nhiên không nghi ngờ gì.

Do đó cũng chẳng đi theo.

... Không chừng, đấy cũng là vì Đường Phương và Hoa Điểm Nguyệt vừa gặp đã rất thân, còn thân hơn là cả ai khác.

Đường Phương đi tìm Hoa Điểm Nguyệt, mọi người cũng chẳng lo ngại gì, có điều không ai biết rằng, sau cái lần Hoa Điểm Nguyệt xông vào phòng tắm của Đường Phương, hai người mãi đến giờ vẫn chưa gặp mặt lại.

... Không chừng, cũng vì đêm nay bắt được Từ Vũ lại nằm vùng, toàn là nhờ vào công lao Đường Phương báo cáo bí mật hay sao đó, do đó mọi người cũng chẳng đi lưu ý đến hành tung của cô.

Do đó, Đường Phương mới có thể lại sớm một bước hơn Lôi Dĩ Tấn, Đường Đường Chính và Đường Nã Tây, tới Cúc Trì đình, bước vào phòng, tìm hai mảnh giấy vo tròn, xem xong xuôi rồi, cô mới biết, mình vừa tạo thành vừa chứng kiến một trận chiến, một trận chiến thật hoang đường!

... Đường Phương, Đường Phương, nếu như chuyện này mà là thật, cái chuyện mi làm sao mà hoang đường quá chừng!

Chương 13: Đại phương nhất đường

Vì để chứng thực đáo để, có hay không có cái chuyện này, Đường Phương quyết định phải đi thám thính hư thực một chuyến.

Cô thi triển khinh công tối cao diệu nhất là Yến Tử Phi Vân Tung, len lén đi lại chỗ Ưng Lưu Các.

... Trong màn đêm tối mịt, nhờ đã nhớ kỹ họa đồ Từ Vũ vẽ ra, cô mới không đến nỗi bị đụng vào cơ quan, hoặc là bị lọt vào mê trận, bất quá, chính Đường Phương cũng có chỗ hơ kinh ngạc: không phải mình đã bị bệnh lâu nay sao?

Tại sao thi triển khinh công, lại chẳng có tý gì là cảm giác chân khí không kế tục, nguyên khí không ngưng tụ vậy nhỉ?

Như vậy dĩ nhiên là mừng quá rồi, bất quá đối với một người lâu nay ôm bệnh như Đường Phương, cô cũng cảm thấy vô cùng quái lạ.

Cô nằm phục xuống bên cạnh Thủy Nguyệt Trì Đường ở Ưng Lưu Các, không hề phát hiện ra chuyện gì khả nghi, cũng chẳng nghe được âm mưu nào cả.

Cô chỉ thấy một vài người, bèn bao nhiêu chuyện nhất thiết đều hiểu ra.

... Cô thấy đây, dĩ nhiên đều là người, nếu không, không lẽ là quỷ hay sao giờ!

Chỉ bất quá cô thấy những người này, đích xác đều là những người không nên có mặt ở đây.

Trong Ưng Lưu Các có mười mấy người, trong đó đại đa số đều là những tay hảo thủ của Lôi gia và cao thủ của Đường môn, trong đó còn bao quát Tam Hồng công tử Ôn Ước Hồng, đang ở đó uống rượu đọ quyền, cao đàm khoát luận.

Mấy người này ở trong đó cũng chẳng có gì là kỳ quái.

Có điều, có ba người cũng đang ở đó, Đường Phương cảm thấy kinh ngạc vô cùng, bọn họ là :

... Lưu Bạo Quang.

... Đường Bất Toàn.

... Lôi Biến.

Không phải là bọn họ ai ai cũng đã về lại quê mình chịu xử phạt sao? Tại sao lại xuất hiện ở nơi đây? Xem dáng điệu của bọn họ, tựa hồ như đã ở đây lâu lắm rồi, không những vậy, còn cư trú ở đây, và còn sẽ tiếp tục cư trú ở đây vậy.

Đường Phương kinh ngạc không sao tả xiết, cô quyết định phải truy xét cho ra chân tướng.

Do đó cô rón rén cẩn thận, bò qua Thủy Nguyệt Bán Đình, án chiếu theo họa đồ của Từ Vũ vẻ ra, tránh né chỗ phòng vệ và cơ quan trận thế mai phục, chạy thẳng lại hướng bắc của Long Đầu Nam chỗ cái bức tường hoang phế tên là Kim Cổ lâu.

... Bởi vì Từ Vũ đã nói trong phong thơ mà y không giao cho cô và cô đã nhặt lên đọc rằng: Dưới bức tường hoang phế ở Kim Cổ lâu, đã có người tại nơi đó tiếp ứng.

... Ai lại tiếp ứng?

Đường Phương quyết ý phải lại hỏi cái người tiếp ứng đó một phen, đáo để chuyện này nó như thế nào?

Ai là người lại tiếp ứng?

Đường Phương không hề biết rằng, chính lúc mình cho rằng không hề làm xao động gì ai, quay người lại bỏ đi thì, Tam Hồng công tử Ôn Ước Hồng bỗng quay đầu lại, nhìn về chỗ Đường Phương mới núp lúc nãy một cái; mặt mày của y đầy vẻ bệnh hoạn, đầy vẻ say sưa, nhưng ánh mắt lại có màu xanh lục.

Xanh muốn rợn người.

Kim Cổ lâu quả thật có treo một cái trống màu vàng ở đó.

... Có chuyện gì gió thổi cỏ lay, phòng vệ trấn thủ ở nơi đó sẽ lập tức đánh trống ra hiệu.

Có điều, đêm nay, trăng nối gió mạnh, nơi đây ngay cả một tên phòng vệ cũng chẳng có một mạng.

... Hiện tại đang vào giờ hợi.

Đường Phương phát hiện lập tức có sáu tên phòng vệ bị điểm trúng huyệt đạo, góc phía tây nam của bức tường cũng bị đục thủng một lỗ hổng lớn.

Lúc này cô phải có một quyết định :

... Một là, cô lập tức hô hoán lên, người trong Ngũ Phi Kim nhất định sẽ cảnh giác, chạy lại xem xét người nào đã xâm nhập vào.

... Hai là, cô về lại Di Hương trai, bởi vì cô đi ra ngoài cũng đã lâu, Đường Tiểu Kê và Đường Tiểu Áp nhất định sẽ sinh nghi, nếu mà kinh động mấy vị đương gia lên, chuyện này sẽ không thể nào che giấu nổi.

... Ba là, bước ra khỏi bức tường, xem thử đáo để ai đã làm chuyện này, đáo để chuyện này nó ra làm sao?

Người ta sinh ở trong đời, thường thường có rất nhiều chuyện không cho mình có thì giờ tư lự chu đáo, phải lập tức quyết định mới xong.

Đường Phương quyết ý phải tra xét chân tướng.

Cô bước ra khỏi cái lỗ hổng giữa bức tường chỗ Kim Cổ lâu.

Cô vừa bước ra khỏi lỗ hổng, bèn có người gọi cô: "Phương tỷ, rốt cuộc chị đã thoát ra được!"

Cô quay đầu lại, cơ hồ muốn giật bắn cả mình lên.

Cô đã liệu được trước sẽ có người đứng chờ ngoài tường rồi, nhưng không ngờ lại có bao nhiêu đó người!

... Đen thui thui chỉ e có đến ba bốn chục người, toàn bộ yên lặng nín thở nằm phục ra đó, một vẻ kỷ luật sâm nghiêm, sấm sét cũng không nhúc nhích tránh né!

Người gọi cô đã bước lại gần.

Đường Phương lập tức lùi lại, lộ vẻ đề phòng cực kỳ.

Người đó đưa tay lên vẫy cô, tỏ vẻ không có ác ý, móc ra hai mảnh thanh lân thạch đưa lại gần mặt mình chiếu một cái, chỉ thấy cái mũi vừa mỏng vừa cong cong vừa nhếch lên, dưới cằm còn có một vết sẹo nhỏ, xem ra lại có cái vẻ nam tử hán, Đường Phương nhận ra được người đó, chính là người thân phận dưới mình, nhưng rất được cái hệ Đường môn chính tông trọng dụng, tên là Đường Thôi Thôi.

Đường Thôi Thôi là con trai của Đường Bi Từ, trước giờ rất thân mật với Đường Phương.

Đường Phương vừa thấy gã, bèn lập tức yên tâm.

Cô bớt đề phòng đi: "Chú làm gì ở đây vậy?"

Đường Thôi Thôi ngẩn người ra.

Bấy giờ, một bóng người như một tòa núi thoáng một cái rồi hiện ra, có cái khí thế của một con hổ đang phục thân xuống, Đường Phương giật nãy mình lên, trong ánh sáng của thanh lân thạch chiếu tới, người này lưng hổ, eo hổ, mày hổ, mắt hổ, ngay cả cái giọng áp nhỏ xuống cũng như tiếng cọp rống :

"Tiểu Từ đâu?"

Gã hán tử như hổ đó đang nhìn trừng trừng vào Đường Phương, ánh mắt có cái vẻ thật đặc biệt.

"Tiểu Từ?" Đường Phương lấy làm kỳ hỏi: "Đáo để chuyện này ra làm sao vậy?"

Bấy giờ, dường như đã nghe có tiếng động lao xao từ Long Đầu Nam truyền lại.

Đường Thôi Thôi nói: "Đi, bọn mình vừa đi vừa nói chuyện".

"Đi?"
Đường Phương hỏi: "Đi đâu?"

Bấy giờ đuốc lửa đã sáng rực lên, chó sủa người la, từ từ truy đuổi lại gần.

Đường Thôi Thôi vội vã nói: "Ba sai tôi lại đón Phương tỷ đấy. Sơn đại vương, mình đi mau".

Sơn đại vương hừ lên một tiếng, chụp ngay vạt áo của Đường Thôi Thôi :

"Tiểu tử, lão tử muốn đi là đi, mi đừng có lại mà hạ lệnh này kia!" sau đó mới thả vạt áo ra, phủi phủi tay nói: "Ta hạ lệnh, mới là lệnh!"

Rồi nói với đại đội nhân mã: "Đi!"

Lập tức, người ngựa đều bật dậy, ai ai cũng kiêu dũng, cũng thân thủ lẹ làng.

Người ta nói Sơn đại vương đem quân công thành lược địa, cướp của kẻ bất nhân đem cho kẻ bần cùng, trừ gian giệt bạo, an phủ kẻ lương thiện, trước giờ vô địch, kiêu hãN vô song, kỳ này Đường Phương thấy rõ tận mắt, quả nhiên danh bất hư truyền.

Bấy giờ, ngay cả đèn đuốc nơi Kim Cổ lâu cũng đã được đốt sáng lên.

Đường Phương còn muốn hỏi thêm, Đường Thôi Thôi đã vội vã nói: "Mau, mau đi thôi, còn không đi sợ là không kịp!"

Thế rồi kéo con ngựa màu táo lựu qua, kêu Đường Phương leo lên, Sơn đại vương hú lên một tiếng dài, một đội thiết kỵ, lúc tĩnh thì im ỉm không nghe một tiếng, lúc động thì như vạn cái trống nhất tề đánh lên, người ngựa tung bay chạy về hướng bắc.

Đội thiết kỵ vừa chạy khỏi, Đường Nã Tây và Đường Chính đã suất lãnh hai ba chục người hộc tốc chạy lại dưới chân bức tường, thấy đại đội nhân mã đang khí thế như gió cuốn mây trôi chạy ra xa lắc, đứng đó thở hồng hộc mà bức tóc bức tai.

Đường Đường Chính tức không biết sao mà nói: "Chay mất rồi, chạy mất rồi, Đường Phương đi lần này, bọn ta chẳng còn chỗ nào để đứng trong Đường môn".

Đường Nã Tây cũng phẫn tức nói: "Nhất định là âm mưu ngụy kế của Đường Bi Từ! Thôi cũng xong, trước sau chuyện này cũng không giấu được ai, chỉ sớm hay muộn thôi, bọn ta quyết liệt với Đường môn, không còn cách nào tránh được, chỉ hận là tôi đã nói từ lâu, Đường Phương phải trừ khử trước, đều là Hoa lão đại cứ cố lự cho nhiều, nếu không, hừ!"

Đường Đường Chính cũng sạm mặt mắng chửi ỏm tỏi lên: "Hoa lão đại cái lòng nhân của đàn bà, giữ một người đó mà không giết, không phải là dưỡng hổ di hoạn sao! Ôn lão tứ cũng làm chuyện hay ho lắm, hạ cái thứ độc gì lạ thế? Chẳng có lý gì một người ngày nào cũng uống Thập Tam Điểm, mà còn có thể xông ra khỏi kỳ trận bọn mình bày ra!"

Đường Nã Tây nói: "Thôi khỏi đi, bọn mình dù gì cũng tóm được một tên, phải chỉnh trị cho nó một phen... coi vậy mà không ngờ Đường Phương cũng ác dữ. Hy sinh một tên đồng đảng, tố cáo chuyện bí mật cho bọn mình, nếu không, bọn mình cũng không đến nỗi nhất thời sơ tâm như vậy! Xem ra, con nhãi Đường Phương đó cũng không thể khinh thị nó! Rồi gì nữa, tôi đã không nói trước tên tiểu tử họ Từ kia chẳng phải là thứ gì hay ho sao? Lúc trước anh lại không chịu tin!"

Đường Đường Chính lập tức nổi nóng lên: "Tên tiểu tử đó, ta chẳng thể tha nó!... Xem nó cứng đầu cứng cổ có cứng được bằng trái tim của ta không!"

Đường Nã Tây nhìn nhìn cái lỗ hổng nơi bức tường, lẩm bẩm trong miệng :

"Bất quá, chuyện này mà loan truyền ra ngoài, bọn mình chắc phải đánh nhau ra mặt với một đám mụ ác bà ở Đường môn rồi, nhất thiết phải cẩn thận một chút mới phải! Bọn mình đi hỏi Lôi lão nhị trước, tối nay bàn toán, ngày mai lập tức bày trận mới lại mới phải".

"Bọn chúng còn dám lại sao!"

Đường Đường Chính đường đường chính chính cười sang sảng lên, "Chỉ sợ bọn chúng không lại! Mời mụ thái bà lại rồi, bọn mình đã có bao nhiêu cao thủ đó tụ lại; nếu chỉ có một bọn Đường Bi Từ thôi, bọn mình còn đợi gì nữa, khỏi cần phải đem binh đi đánh Long Đầu Bắc!"

"Vần phải cẩn thận một chút đi. Anh xem", Đường Nã Tây nói, "Không phải là đã xảy ra chuyện rồi sao!"

Con ngựa Đường Phương đang cưỡi chạy như giông như gió bỗng khựng lại rồi đứng đó.

Con ngựa đứng dựng hai chân, hí lên một tiếng dài... Đường Thôi Thôi còn ngỡ đã có chuyện gì xảy ra.

Đường Phương giật cương ngựa giữ lại, Sơn đại vương vung tay một cái, ngựa đang chạy nhanh bỗng dừng ngay lại, ba mươi lăm tên đệ tử binh tốt nhất tề giật cương, đồng thời bỗng nhiên bất động, đầu ngựa sắp ngang đều nhau, mỗi con ngựa không ngớt thở phì ra khói: Đại sơn vương bình thời luyện binh nghiêm ngặt, đám đệ tử binh tốt huấn luyện đã có quy cũ, nhìn như vậy là đã biết.

Đường Thôi Thôi cũng thấy, cũng đang sợ trong bụng: xem ra tám mươi mốt gã đệ tử của Đường môn ở Long Đầu Bắc, nếu mà muốn đánh nhau với bộ hạ của Đại sơn vương thật, e rằng chắc gì đã chiếm được phần hơn.

Đường Thôi Thôi không những kinh tâm, mà còn nóng ruột.

... Đường Phương là sư tỷ của gã.

... Gã sợ sư tỷ.

... Thậm chí gã sợ sư tỷ còn hơn là sợ phụ thân.

Nguyên do đó gã vẫn cứ không hiểu rõ.

Mãi cho đến có một lần, lúc gã dùng lưỡi đao để cạo bộ râu cứ mọc dài ra mỗi đêm của gã, bỗng nhớ đến Đường Phương, từ đó, dưới cằm lại có thêm một vết sẹo đao vĩnh viễn nằm đó.Bấy giờ gã mới hiểu, thì ra gã sợ phụ thân là vì ông ta nghiêm trang, gã sợ Đường Phương là vì sợ cô không cao hứng.

Chuyện của Đường Phương, là do mình gã chủ trương muốn cứu, lý do viện ra là: lão tổ tông rất cưng Đường Phương, nếu mà Đường Phương có táng mệnh ở Long Đầu Nam, e rằng lão gia gia truy cứu ra, ngay cả Đường Bi Từ cũng không tránh khỏi trách nhiệm.

... Lão gia gia một khi nổi giận lên, điều đó chẳng phải là chuyện giỡn!

... Huống gì thủ pháp ám khí tuyệt kỹ của Đường môn, không phải là có thể tiết lộ được ra!

Đường Thôi Thôi thuyết phục được Đường Bi Từ.

Đường Bi Từ trước giờ cũng rất thương đứa cháu gái Đường Phương này lắm... tuy nói là thương yêu đứa cháu gái, nhưng cũng là làm vui lòng lào tổ tông nữa, một trong những cách được gần gũi với trung tâm quyền lực trong Đường môn; huống gì, Đường Thôi Thôi lại còn là đứa con độc nhất của lão, người khác nói còn không nghe, nhưng con trai, cũng khó mà cự tuyệt nó.

Vì vậy, một Đường Bi Từ trước giờ vốn không vì chuyện nhỏ mà làm hư hỏng đến đại cuộc, mới chịu nghe lời Đường Thôi Thôi, nhờ Từ Vũ tìm vào hang cọp, tìm cách cứu Đường Phương ra... thuận đường còn để cho Từ Vũ tiềm nhập vào Long Đầu Nam nội bộ của Ngũ Phi Kim, truyền tin mật ra, đặng tiến một bước tìm hiểu trận đồ và cơ mật bên địch, không uổng là một diệu kế làm một mà được đến hai.

... Chuyện có hại và vô ích, cho dù cứu người làm việc thiện, Đường Bi Từ nhất quyết không thèm làm.

Đường Thôi Thôi không chừng chuyện gì khác còn chưa được chân truyền, đối với cái món "tuyệt học" đó, gã cũng đã học chín được chín rồi.

Gã yêu Đường Phương.

Gã quan tâm đến Đường Phương.

... Nhưng có yêu có quan tâm đến đâu, gã cũng không thể nào như Từ Vũ vậy, bất cố nhất thiết đem thân vào mạo hiểm chỗ nguy nan.

... Như vậy quá sức không thể nào được.

... Những thứ đó, để cho tên ngu ngốc là Từ Vũ đi làm thôi.

... Thuận tiện, cũng có thể trừ khử đi một tên tình địch.

Do đó Đường Thôi Thôi chỉ lo chuyện tiếp ứng.

Chỉ bất quá, gã vẫn một lòng mong mỏi Đường Phương thoát hiểm được.

... Hiện tại Đường Phương đã thoát hiểm, trên đường đi, hỏi gã mọi chuyện tiền nhân hậu quả, gã trả lời một chút, Tả tướng và Hữu tướng của Sơn đại vương miệng mồm lanh lợi, trả lời mười phần chu đáo, chỉ có Thiết Cán là chau cặp mày rậm không nói năng gì, ngựa chạy như điên cuồng như rồng bay gió cuốn.

Có điều Đường Phương nghe xong rồi, bỗng dưng không chịu đi nữa.

Đường Thôi Thôi đang lo sợ chính là chuyện kẻ địch truy đuổi lại, như vậy làm sao không khiến cho y nóng ruột nóng gan cả lên!

Đường Phương mặt lạnh như tiền hỏi Đường Thôi Thôi: "Bọn họ nói có phải là sự thật cả phải không?"

Đường Thôi Thôi chỉ còn nước gật đầu, trong lòng thì đang la lên: con bà nó, chạy đi mà, chạy đi mà!

Đường Phương xoay chuyển đầu ngựa: "Tôi không đi nữa".

Đường Thôi xém chút nữa đã la ầm lên: "Sao?!"

Đường Phương nói: "Tôi muốn trở lại".

Đường Thôi Thôi lần này la lên thật: "Chị nói gì?!"

Đường Phương nói: "Từ Vũ vì cứu tôi và hãm thân trong Long Đầu Nam, tôi nhất quyết không bỏ y đó không ngó ngàng gì tới".

Đường Thôi Thôi còn đang la ó: "Đó là tự hắn thoát không lọt, có phải là mình hại hắn đâu, ai bảo hắn...".

Đường Phương chặn ngay lời gã: "Đây là tôi hại y".

Giọng nói của Đường Thôi Thôi muốn the thé cả lên, "Bọn mình không thể trở lại, bọn mình không phải địch thủ của họ. Bọn họ đã bị chuyện này rồi, ắt là có phòng bị, nếu mà bày bố Phi Kim sát trận, mở một chỗ hổng cho mình lọt vào, sau đó thắt cái túi lại, bọn mình sẽ toàn quân bị tiêu diệt cả".

Đường Phương chỉ bình tĩnh nói: "Bất kể ra sao, chúng ta không thể bỏ mặc Từ Vũ lại đó. Từ Vũ vì cứu tôi mà không tiếc cam lòng mạo hiểm, còn tôi thì lại đi hại y! Tôi đã không biết chuyện này thì thôi, hiện tại đã biết rồi thì nhất quyết không để mặc vậy!"

Đường Thôi Thôi kỳ này chẳng còn cố kỵ gì, cho dù sợ Đường Phương giận dỗi, gã cũng la hét ầm lên: "Đó là hắn tự nguyện, bọn mình có bức bách gì hắn đâu, hắn đi tống mạng là chuyện của hắn, bọn mình chẳng thể vì hắn mà cũng tống mạng theo!"

Đường Phương nói giọng thật lạnh lùng: "Người ta nói: ‘Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng đương’, không hiểu hai câu tám chữ đó, làm sao còn hành tẩu được trong chốn giang hồ? Bọn mình mà đi đây, e không thành ra có phúc một mình mình hưởng, có nạn chẳng thèm lại đương sao, Đường môn đất Thục, ngày sau làm sao còn danh tiếng gì được trong giang hồ!"

"Nếu nói chuyện Đường môn đất Thục, phụng mạng lão gia gia nơi đây nắm giữ đại cuộc là ba tôi"

Đường Thôi Thôi la lên giọng quái dị: "Ông ấy nói: Chuyến này, cứu Đường Phương xong là đi ngày, không được làm chuyện ngoài lề, nếu không sẽ trừng phạt nặng nề không tha!"

Đường Phương giọng nói gieo xuống như tiếng vàng khối: "Được! Nếu vậy một mình tôi Đường Phương đây hành động, hiện tại tôi chỉ đại biểu cho Đại Phương Nhất Đường một mình tôi sáng lập một mình tôi làm một mình tôi gia nhập, cùng với ông, ông, ông", ngón tay cô chỉ từng người từng người một, càng nói gương mặt càng trắng bệch lạnh lùng ra: "Cùng với các ông chẳng có một chút quan hệ nào dính vào cả".

Sau đó cô cung tay lên chào: "Xin cám ơn ở đây, sau này sẽ có ngày gặp lại".

Nói xong, xoay chuyển đầu ngựa, chạy như bay về phương nam.

Đường Thôi Thôi vỗ vào má mình một cái: "Trời!"

Nhất thời không biết làm sao cho phải.

Tả tướng Lão Ngư nhìn về Đường Phương đang chạy xa dần, há hốc mồm ra, cằm dưới hình như trệ hẳn xuống.

Hữu tướng Tiểu Nghi nhìn qua bên trái tới Đường Thôi Thôi, nhìn lại bên phải tới thủ lãnh Sơn đại vương.

Sơn đại vương không nói năng gì một hồi thật lâu.

Sau đó cánh tay vượn thò ra, bàn tay chụp ngay lấy cổ áo Đường Thôi Thôi, gầm lên một tiếng nhỏ: "Nhớ đấy, người nơi đây đều là của ta, cái câu xui xẻo thối tha con mẹ nó "toàn quân tiêu diệt", ngươi mà dám nói!"

Đường Thôi Thôi bị gà chụp cổ áo, cơ hồ thở không muốn ra hơi.

Sơn đại vương buông gã ra, cười nhạt hắc hắc mấy cái: "Hỷ, đàn bà! Ôi, đàn bà! Đàn bà làm chuyện gì cũng tình cảm, chẳng nên trò trống gì! Mọi người bữa nay nhìn cho rõ đó: nam tử hán đại trượng phu muốn thành đại sự, ngàn vạn lần không được lấy vợ!"

Bọn của hạ của gã hò theo chẳng một chút nhiệt liệt gì: "Vâng".

Sau đó Sơn đại vương bỗng râu tóc dựng ngược, mắt hổ trợn trừng hướng về ba mươi lăm tên đệ tử ruột gào lên một tiếng như tiếng sấm giữa trời nắng hạn: "Tiên sư cha mười bảy đời của nó xem đó! Đàn bà của chúng nó đều biết giảng nghĩa khí, bọn ta còn đứng nơi đây làm con cháu rùa đen hay sao?! Có gan hả, mau theo ta Sơn đại vương đánh thẳng lại Ngũ Phi Kim thôi!"

Lần này cả bọn cùng hò hét lên một trận hưởng ứng, rồng tinh anh hổ hung mãnh, ngựa hý vó dồn, núi rừng chấn động lên cả một phía.

Chương 14: Kinh diễm nhất kiếm

Đường Phương dựa vào món khinh công tuyệt thế linh lung xảo diệu của cô Yến Tử Phi Vân Tung, lại thêm lần nữa lẽn vào Long Đầu Nam, chế ngự ba tên phòng vệ canh gác, xông vào Ngũ Phi Kim không một chút tiếng động không một ai phát giác.

Trừ lý do vì môn khinh công tuyệt đỉnh phi thường đó của cô, Đường Phương sở dĩ tiến vào được Ngũ Phi Kim, chủ yếu là vì: không ai ngờ được cô lại dám vừa thoát ra được đã trở lại.

... Một người rõ ràng là chạy trốn hoang mang như vậy, lại trở về làm một kẻ tấn công, chuyện đó đích xác làm cho bất kỳ ai đều không ngờ đến.

Làm người ta trở tay không kịp chính là cho mình cơ hội chiếm chắc cái thế thượng phong.

Sơn đại vương và ba mươi lăm tay thiết kỵ chẳng có cái may mắn đó.

Bọn họ có cái khí thế lớn lao hung bạo.

... Khí thế càng lớn, kinh động càng nhiều.

Do đó, kẻ cường dễ bị át chế, kẻ cứng dễ bị chẻ gãy.

... Làm kẻ cương cường cũng không dễ dàng, làm được lâu cũng không dễ dàng.

Có điều bọn Sơn đại vương vừa làm được còn làm lâu được.

Bọn họ lấy cái thế của kẻ cường, cái thế của kẻ bá đạo hoành hành thiên hạ, xông pha giang hồ!

Hiện tại bọn họ đang tính thổi bay Long Đầu Nam.

Lúc Đường Phương vừa vào Ngũ Phi Kim thì cũng vừa đúng lúc đại đội của Sơn đại vương đã tiến vào mười dặm trong lãnh địa của Long Đầu Nam, Ngũ Phi Kim lập tức phát hiện bèn đánh trống trên Kim Cổ lâu báo hiệu.

Lôi Dĩ Tấn lập tức như sét đánh không kịp bưng tai, ra tay bày bố trận pháp, sau đó cùng Đường Đường Chính tự mình thống lãnh cao thủ Tây môn năm mươi hai người, chạy ra nghinh chiến Sơn đại vương.

Lôi Dĩ Tấn và Đường Chính ra trận, Đường Nã Tây thì điều binh khiển tướng, bố trí trong Ngũ Phi Kim, điều độ có phương pháp, bấy giờ Lôi Biến lại hốt hoảng đến thông báo: "Có ba tên phòng thủ ở Kim Cổ lâu bị cầm chế, người lại thân pháp quá lẹ, xuất thủ cũng nhanh nhẹn, bọn họ chẳng thấy kịp là ai... Xem ra rất có thể đã có kẻ địch xâm nhập vào trong trang".

"Hoa lão đại và Ôn lão tứ chẳng phải là thứ vừa!"

Đường Nã Tây gãy gãy cấu ghét trên móng tay, giọng nói bình thường rất từ hòa bây giờ cũng đã the thé hẳn lên.

"Lại càng tốt, bắt rận trong bình, chạy đâu cho khỏi".

Lôi Bạo Quang sát khí đằng đằng nói: "Mấy tên thỏ đế không muốn sống này gan chó lớn lắm, rõ ràng đã chạy rồi, còn quay trở lại đánh! Nếu mà mà chờ đến ngày mai, bọn mình bày trận xong xuôi, cao thủ trong tổng đường cũng điều động trở về, thì lại hai đứa giết một cặp, lại càng nhiều càng đông chợ!"

Đường Bất Toàn thì nói giọng âm u hiểm độc: "Bọn chúng đánh trở lại, không chừng chắc là muốn cứu Từ Vũ đó? Nếu vậy thì tên họ Từ chắc là đã biết cơ mật trọng đại, nếu không, lấy cái tính tự tư tự lợi của Đường Bi Từ ra mà nói, làm sao dám hiên ngang phát động, chẳng tiếc mạng đánh cố vào? Để tôi lại khảo vấn thử xem một phen có hỏi ra được gì không? Nếu mà chuyện không xong, giết hắn trước cho đả tức cũng tốt!"

Đường Nã Tây khen một tiếng nói: "Được, chuyện này hai chú đi làm trước đi, một lát nữa ta sẽ lại".

Hai người phụng lệnh đi ngay.

... Võ công và thủ pháp phóng ám khí của Đường Nã Tây, với bối phận trong Ngũ Phi Kim, đều chẳng phải xem là tối cao gì, có điều trong kế hoạch liên minh Đồ Cùng của ba nhà, lại là một nhân vật đầu não, bình thời những kẻ túc trí đa mưu, lòng dạ cay độc, muốn chiếm một chân quyền hành chức phận trong cái thế lực mới dựng lên này, đều hiểu được phải trước hết thân với lão, nịnh bợ lão, như vậy mới có cơ hội bay bỗng tiến thân, và được trọng dụng.

... Người ta muốn sinh tồn, thể nào cũng phải tìm trăm phương ngàn kế.

Ai bảo mi là người?

Huống gì còn sống trong giang hồ, một nơi mạnh được yếu thua, ngươi mưu mô ta gian trá!

Đường Phương trí nhớ rất giỏi.

... Tấm họa đồ Từ Vũ đưa cô, cô chỉ nhìn qua một lần là đã nhớ hết chín mười, do đó tránh hết được rất nhiều cơ quan.

Cho mãi đến khi cô lướt tới Thủy Nguyệt Bán Đường rồi.

Bên ao có một người, mặt mày đầy vẻ bệnh hoạn, xem ra lại hình như đầy vẻ sầu khổ; vốn là mặt mày đầy vẻ sầu khổ, nhưng nhìn lâu một hồi lại thấy đầy bệnh hoạn, ngồi yên tĩnh ở đó (thậm chí còn rất có vẻ ôn thuận), hình như đang chờ ai.

(Gã đang chờ ai nhỉ?)

Bên cạnh gã, còn có một bầu rượu.

Trong Ưng Lưu Các, trên bàn chén đĩa hỗn loạn, bởi vì một đám người đang ăn uống đó, bỗng nhiên phải ùn ùn bỏ đi kháng địch, chỉ còn thừa một gã công tử sầu sầu bệnh bệnh, và chín bầu rượu đặt bên cạnh.

... Xem dáng điệu của gã, thật tình xem chín bầu rượu đó là chín người bạn thân thiết của mình.

Đường Phương vừa gặp phải gã, lập tức dừng lại.

... Yến Tử Phi Vân Tung là môn khinh công tuyệt đỉnh, nói ngừng là ngừng ngay, nói đứng là đứng, động và tĩnh, như linh dương nhảy nhót, không biết đâu mà tìm.

Có điều, cô vừa ngừng lại, gã công tử đang ngồi chờ đó đã dửng dưng nói :

"Cô đã lại".

... Người gã đợi hiển nhiên là cô.

Đường Phương trong lòng cũng đang có một tiếng than.

... Thật tình cô không muốn đánh nhau với người này.

Bởi vì Ôn Ước Hồng trừ võ công thâm bất khả trắc ra, độc công không thể nào đề phòng nổi, càng trọng yếu là, mãi đến bây giờ Ôn Ước Hồng vẫn đối đãi cô rất tử tế, do đó mà cô không muốn đánh nhau với gã.

"Tôi đã lại đây".

"Tại sao cô còn muốn trở về?"

"... Tôi không thể trở về được sao?"

"Cô muốn cứu Từ Vũ?"

"Từ Vũ vì muốn cứu tôi, do đó mới bị nhốt trong này".

"Tốt lắm. Theo như tôi thấy, y không tiếc tính mạng lại đây cứu cô, là vì trọng chữ tình; cô bất cố nhất thiết mạo hiểm vào đây, là vì trọng chữ nghĩa".

"Tình hay nghĩa, Ngũ Phi Kim các người mưu mô thâm độc như vậy hại tôi, tôi còn chưa hiểu rõ, dĩ nhiên là không cam tâm, không phục khí".

"Cô muốn biết lý do?"

"Chỉ vì muốn giữ tôi lại nơi này, say này dùng để áp bức lão gia gia?"

"Đường Đường Chính và Đường Nã Tây rất sợ lão tổ tông trong Đường môn của cô, bọn họ một mặt vừa muốn phản, một mặt lại rất sợ hãi, do đó cầm giữ cô, bọn họ sẽ yên tâm được một chút. Đương nhiên cũng không phải là không có lý do khác".

"... Các người muốn học bí kỹ của Đường môn: Lưu Bạch thần tiễn và Bạt Mặc thần phủ?"

"Không phải tôi, mà là bọn họ. Bọn họ muốn không chỉ có hai môn tuyệt kỹ đó... nghe nói Yến Tử Phi Vân Tung tối cao tuyệt kỹ, tên là Tại Thủy Thất Phương, bọn họ cũng rất ham muốn, không biết là cô có biết hay không biết?"

"Sao anh không thử thử xem?"

"Có cơ hội sẽ thử,... không phải là cô đã trở lại đây rồi sao?"

"Thật ra, sao anh không thẳng thắn chút, lúc xem bệnh độc tử tôi quách cho rồi?"

"Thứ nhất, tôi không hạ độc vào cô đâu. Thật ra thì, bọn họ lúc đầu muốn cho cô mất đi công lực, để dễ khống chế, sau đó lại khích cho cô luyện tập ám khí, để chứng thực mình đang hồi phục lại, sau này thấy cô không hcịu luyện tập bí kỹ của Đường môn, có lẽ là vì lý do cô không có nội lực không cách nào ngưng tụ vận công được cho nên chán nản, do đó muốn tôi giảm bới chất độc Thất Tam Điểm thành ra Thất Điểm, cho cô có cách luyện tập, nhưng bệnh thì chung quy vẫn không hết, để vạn nhất có chuyện gì còn dễ giải quyết; bất quá, tôi chẳng nghe lời họ nhờ, sau này tôi cho cô thuốc, trừ giúp cô hồi phục lại toàn bộ công lực ra, còn phụng mệnh của Đại đương gia, để cho cô hoàn toàn hồi phục thể chất, nếu không, hiện tại cô chẳng đi qua đi lại như ý vậy. Thật ra tôi đã có bỏ thuốc vào trong rượu, để cho cô bớt đau, rất tiếc là cô không hcịu uống rượu của tôi. Thứ hai, trước khi cô còn chưa tiết lộ ra bí quyết của mấy môn tuyệt kỹ đó, Đường Nã Tây, Lôi Dĩ Tấn, Đường Đường Chính không có vị đương gia nào sẽ để cô chết dễ dàng như vậy".

Đường Phương cười nhạt: "Nói vậy thì, tôi phải cám ơn anh đã đặc biệt ban ân, thủ hạ lưu tình chắc?"

"Không dám", Ôn Ước Hồng vẫn cái dáng điệu thu nhận không tý gì xấu hổ, "Tôi đã trị bệnh cho cô khỏi rồi, bọn họ cũng không biết nữa Bọn họ chỉ lấy làm lạ, mắt thấy cô khí sắc càng ngày càng khỏe ra, tại sao còn chưa chịu luyện Lưu Bạch, Bát Mặc và Tại Thủy mấy thứ tuyệt nghệ đó".

"Bởi vì tôi cảm thấy được lúc nào cũng có người đang lén lút dòm ngó".

Đường Phương mím môi một cái, hai cái má lúm đồng tiền dễ thương hai bên lại hiện ra, "Nói thẳng ra, từ lúc trước sau hai thứ đang tắm bị người xông vào rồi, tôi thể nào cũng có cảm giác là có người đang rình mò, tuy tôi không ngại có gì khác, nhưng bởi vì cảm thấy bất an, cho nên vẫn còn chưa muốn tại cái chỗ ở lâu mãi mà vẫn có cảm giác xa lạ này luyện tập tuyệt kỹ Đường môn".

Cô cười rồi lại nói: "Tôi vốn rất thích tắm rửa. Gần đây thật tình tôi có hơi sợ phải đi tắm rửa".

"Vậy thì cô đã làm đúng rồi".

Ôn Ước Hồng cười nói: "Bọn họ đã nhìn lầm"."Nhìn lầm?"

"Thật ra cô cũng không đơn giản", Ôn Ước Hồng nói: "Bọn họ cứ ngỡ cô chỉ là một đứa con gái ưa cười ưa khóc, vừa ra đời chưa biết trời cao đất dày là gì, thiên chân gần như là ấu trĩ".

"Thật ra bọn họ cũng không lầm đâu, tôi đích xác là vậy", Đường Phương nói, "Có điều, tôi còn có một mặt khác, bọn họ còn chưa nhìn rõ ràng thế thôi".

Ôn Ước Hồng cười nói: "Bọn họ chỉ nghĩ cô là một đứa con gái làm chuyện gì cũng theo hứng, nhưng không biết cô cũng là đứa con gái vừa thông minh vừa có nghĩa khí... Cô có gan mới đó đã trở lại cứu Từ Vũ, mọi người đều không ngờ tới".

Đường Phương nói: "Đã vậy thì, nói lại chính đề,... Từ Vũ ở đâu?"

Ôn Ước Hồng bật cười, nãy giờ gã vần chưa chính diện nhìn Đường Phương, hiện tại gã xoay người lại đối diện với cô và hỏi: "Bọn họ muốn tôi canh giữ nơi đây, tức là muốn tôi không cho ai lại cứu Từ Vũ, và cũng bắt giữ người lại cứu Từ Vũ... Tôi còn là Tứ đương gia trong Ngũ Phi Kim mà, không lẽ tôi không làm chuyện gì sao, còn không bằng cái hòn núi giả hòn đá giả ở đây nữa?"

Đường Phương ôm miệng cười nói: "Nói vậy, tuy anh có lòng ưu ái bảo hộ tôi, nhưng vì trong mình có trách nhiệm, đành phải giao thủ với tôi thôi?"

Ôn Ước Hồng gật đầu, sau đó thở ra một hơi nhỏ: "Trừ phi hiện tại cô lập tức bỏ đi, tôi sẽ cho là không hề thấy cô bao giờ".

Đường Phương kiên quyết nói: "Tôi đã lại đây rồi, chưa cứu được Từ Vũ, tôi sẽ chẳng đi đâu".

Ôn Ước Hồng thở ra một tiếng dài nói: "Thế thì chỉ còn nước đánh bại tôi trước thôi".

Đường Phương cắn cắn môi nói: "Tôi vốn không muốn đánh nhau với anh... ở đây, anh đối xử với tôi cũng không tệ".

Ôn Ước Hồng nói: "Tôi cũng không muốn cùng cô giao thủ. Nếu hiện tại cô muốn đi, vẫn còn kịp đấy".

Đường Phương nhoẻn miệng cười nói: "Đi, tôi nhất định là đi, nhưng phải cứu xong Từ Vũ rồi mới đi".

Ôn Ước Hồng thở dài nói: "Chúng ta không động thủ cũng được. Trừ phi cô chuốc rượu cho tôi say, thì lúc đó tôi say hồ đồ ra, chuyện gì cũng chẳng thấy, chuyện gì cũng ngăn không được, chẳng ai lại mà quái trách gì tôi được!"

"Kế hay lắm!"

Đường Phương cười nói: "Có điều tôi sợ uống không lại anh".

"Tôi uống ba vò cô uống một vò, tôi sẽ thả cô qua!"

Một người có thể uống nửa vò rượu đã là chuyện không thể tưởng tượng được rồi.

Nhưng Ôn Ước Hồng nghe Đường Phương chịu thi uống rượu, gã bèn sáng rực từ mắt đến cả khuôn mặt, "Cô nên lo chuyện trong rượu có độc mới phải... Rốt cuộc tôi cũng là người nhà họ Ôn Độc tông nổi tiếng ở Lĩnh Nam!"

"Tôi chỉ biết anh là Ôn Ước Hồng" Hàm răng trắng như ngọc của Đường Phương đang cắn vào môi, cô nói: "Được, thế thì tôi xá mệnh bồi uống rượu đây!"

Ôn Ước Hồng bật cười.

Gã hỏi Đường Phương bằng giọng rất ôn hòa: "Cô có biết ta thành danh vào chuyện gì không?"

"Lúc trước anh có biệt hiệu là Tam Tuyệt công tử, lấy rượu, độc, kiếm nổi danh thiên hạ;" Đường Phương trả lời: "Nhưng dạo sau này, người ta đều đặt cho anh biệt hiệu là Tam Hồng công tử, thịnh danh đó của anh hoàn toàn là do tửu lượng mà có".

Ôn Ước Hồng lại hỏi cô bằng giọng thật ôn nhu: "Trước giờ cô không thích uống rượu?"

Đường Phương cười nói: "Anh có bao giờ thấy tôi nếm qua chút rượu nào chưa?"

Giọng nói của Ôn Ước Hồng vẫn còn thật ấm: "Cho dù tôi nhường cô, cô có thể uống cho thành ngang tay với tôi, nhưng cô cũng sẽ say ngất ngư đi rồi, làm sao còn đi cứu được Từ Vũ?"

"Tôi biết, tôi cũng hiểu rõ. Anh làm tôi say rồi, bèn trục xuất tôi ra khỏi Long Đầu Nam, tôi cũng chẳng còn biện pháp gì để đi cứu Từ Vũ nữa;" Đường Phương nhìn chăm chăm vào Ôn Ước Hồng, nói từng tiếng một, "Anh cũng biết tính tình của tôi, trước giờ tôi không thích ai nhường nhịn mình".

Ôn Ước Hồng thở dài.

Lần này gã chẳng còn nói năng gì nữa.

Cánh tay gã duỗi ra, gã đã chụp ngay lấy một bình rượu, đánh phăng cái nắp qua một bên, mùi rượu lập tức thơm lừng lên tứ phía, làm người ta muốn say sưa cả luôn.

Gã đưa bình rượu qua cho Đường Phương.

"Đây là thứ rượu mạnh nổi danh tên là Yên Chỉ Lệ, không bị rát cổ họng, nhưng rất nặng, cô nên cẩn thận".

Ôn Ước Hồng vừa ngửi thấy mùi rượu, giọng nói đã biến thành dịu dàng như đang thủ thỉ với tình nhân.

"Nơi đây có sáu bình rượu Yên Chỉ Lệ, còn ba bình kia, tên là Cán Bất Đắc, thứ rượu đó, lại có tên là Truy Mệnh, còn nồng, còn cường, còn đằm, còn liệt, còn mạnh hơn cả Yên Chỉ Lệ!"

Sau đó gã nói: "Cô chỉ cần uống được nửa bình Yên Chỉ Lệ còn chưa ngã ra, tôi sẽ bồi với cô một bình Cán Bất Đắc, nếu cô uống được hết cả bình Yên Chỉ Lệ, coi như cô thắng".

Đường Phương dĩ nhiên là đã có nghe qua cái thứ rượu Cán Bất Đắc... nó được mang cái biệt hiệu của tay tửu lượng cao nhất trong Tứ Đại Danh Bộ vang lừng thiên hạ là Truy Mệnh làm tên, tự nhiên là không phải dễ dàng.

Cô gật đầu.
Tiếp lấy bình rượu.

"Tôi thử thử xem". Cô trịnh trọng nói.

"Được", Ôn Ước Hồng túm lấy một bình Cán Bất Đắc, cũng chặt bay nắp bình, nói: "Xin mời".

"Mời". Đường Phương nói.

Cô ực một hơi uống cạn.

Không phải là một ly rượu.

Không phải là một hồ rượu.

Cũng chẳng phải là nửa bình rượu.

... Mà là cả một bình rượu, một hơi cạn bình.

Cô uống xong bình rượu rồi, còn nhỏ mấy giọt còn lại vào miệng, liếm liếm môi, cười khanh khách lên, cười tươi như hoa, ánh mắt sáng rực, cả người in hệt như ly rượu mạnh mềm môi.

Cô cười hỏi Ôn Ước Hồng: "Còn có gì không?"

Ôn Ước Hồng há to miệng, quên cả bình rượu trong tay.

"Thiệt là đủ mạnh!"

Đường Phương dùng ngón tay nhỏ xíu xinh xắn quyệt vệt rượu còn dính trên miệng, "Sao rồi? Trên tay có rượu không uống, không phải là uổng của trời sao?"

Ôn Ước Hồng rú lên: "Cô...".

"Đúng rồi, anh uống là thứ Truy Mệnh, không công bằng với anh lắm phải không, chi bằng thế này đi", cô túm ngay lấy một bình Truy Mệnh, cười nói, "Tôi cũng uống Cán Bất Đắc với anh, anh uống một bình, tôi uống hai bình, được không?"

Sau đó bọn họ mỗi người tự mình tự uống, ngang tay nhau; một bình Cán Bất Đắc uống sạch.

Đường Phương sau đó là ánh mắt càng sáng rực, nụ cười lại càng kinh hồn diễm tuyệt.

"Chỉ còn thừa có mỗi bình Truy Mệnh thôi, chi bằng tôi uống nó", Đường Phương giành lấy nói, "Anh uống Yên Chỉ Lệ đi thôi".

Nói xong đã giành bình rượu qua bên mình, làm một hơi cạn.

Ôn Ước Hồng uống xong bình Yên Chỉ Lệ thứ hai, đã bắt đầu lảm nhảm nói một mình: "... Tôi không ngờ cô uống quá nghề như vậy!"

"Tôi chỉ nói với anh tôi không thích uống rượu, tôi có gạt nói với anh là tôi không biết uống rượu đâu". Đường Phương cười hì hì dùng bàn tay sờ sờ lên cái má lúm đồng tiền đang hiện lờ mờ ra trên má.

Uống xong bình thứ ba, Ôn Ước Hồng đã trợn trừng cặp mắt lên, liên tiếp ựa ra hơi rượu.

Đường Phương cười tươi như hoa, mặt mày trắng trẻo ướt át, Ôn Ước Hồng cặp mắt say sưa nhìn cô dáng điệu phong lưu kiều mỵ đó, vốn đang sáu phần say đã biến thành tám phần, rốt cuộc nói: "... chẳng ngờ...".

Còn chưa hết lời, Đường Phương đã uống xong bình thứ tư.

Cô còn đảo ngược bình lại, đưa về phía Ôn Ước Hồng để chứng tỏ cô đã uống sạch không còn một giọt!

"... Không xong rồi, tôi chẳng còn uống nổi nữa". Ôn Ước Hồng nói.

Y đích xác là Tam Hồng công tử, uống xong ba bình rượu mạnh, vẫn còn chưa ngã xuống, bất quá cũng đã say tới bảy tám phần rồi.

"Tửu lượng của cô khá lắm, có điều...".

Đường Phương cười nói: "Có điều anh còn chưa uống bình thứ tư".

"Tôi không uống nữa", Ôn Ước Hồng nói năng không còn thong dong, "Tôi muốn tỷ kiếm với cô!"

"Sao?"

Đường Phương nhướng mày lên, "Còn không chịu thua sao?"

Ôn Ước Hồng chỉ nói: "... Cẩn thận đấy!"

Nói xong gã bèn rút kiếm ra.

Kiếm ở chỗ nào?

Trên tay gã vốn không có kiếm.

Eo lưng cũng không có kiếm.

... Thì ra kiếm nằm cuốn quanh dưới bình rượu thứ ba.

Nhuyễn kiếm.

Kiếm vừa đánh ra, trong mà sáng rực, đẹp mà lóe mắt, giống như một trường kinh diễm từ hỗng hoang sơ khai đợi chờ dưới đáy biển sâu!

Đường Phương không tránh né.

Có phải cô tránh không kịp?

Hay là cô say quá tránh không được?

Nhát kiếm kinh diễm đó, bất chợt ngừng lại trước cổ họng của Đường Phương.

Nhát kiếm ấy đụng phải Đường Phương, tựa hồ như kinh diễm đi một cái.

Kinh kiếm nhất diễm!

Ôn Ước Hồng kinh ngạc hỏi: "Cô không tránh né?"

Gã tuy người đã say mèm, ánh mắt say sưa hỗn loạn, nhưng bàn tay cầm kiếm vẫn còn ổn định đến xuất kỳ.

"Anh không say?"

Đường Phương ánh mắt trong như thu thủy đang nhìn gã, không chớp, "Anh ra chiêu vừa nhanh vừa ổn định!"

"Chẳng vậy đâu!"

Ôn Ước Hồng thình lình thu kiếm, ngã ầm ngay ra mặt đất, ngủ khoèo ra như một hòn đá cuội, còn nói thêm một câu: "Tôi say rồi!"

Làm như nói xong câu đó là gã có thể đi du ngoạn sơn thủy chẳng màng đến chuyện gì khác.

Đường Phương hiểu ý của gã.

Cô đứng dậy.

Cô còn đi cứu Từ Vũ.

Vừa mới đứng lên, cô mới phát giác ra nguyên cái đầu như muốn biến thành bảy tám cái, úi dào, thật cũng có chỗ muốn say rồi.

Bất kể say ra sao, cô vần còn nhớ một chuyện: cô phải đi cứu Từ Vũ.

Chương 15: Tử ốc

Đường Phương đoán Từ Vũ đại khái là bị nhốt ở nơi đó.

Nhưng muốn tiến vào Tử Ốc, trước hết phải đi qua Hoạt Phòng.

Hoạt Phòng chính là chỗ cư trú của Hoa Điểm Nguyệt.

Chỗ này không thể nào tránh khỏi.

Muốn tránh phải đụng tới cơ quan.

Đường Phương cũng nhất quyết không tránh.

Trước giờ cô vốn là đứa con gái không biết tránh né gì.

Cô chỉ trong cơn gió đang thoảng nhẹ qua, rùng mình lên một cái.

Quả thật có chỗ muốn say rồi.

"Cô có uống rượu?"

Có người đang hỏi, giọng nói thật lười biếng, "Không những thế còn có vẻ say sưa nữa".

Đường Phương nhìn tới, bèn thấy ao sen đối diện, có một người vừa tàn tật vừa kinh diễm, trong tay đang cầm một cây đuốc, cây đuốc đang cháy leo lét.

Đường Phương nhũ bụng: Lâu lắm cũng chưa thấy mặt y.

Từ hồi y xông vào phòng tắm của cô mãi đến giờ, vẫn chưa thấy xuất hiện thêm lần nào.

"Sao? Lấy làm lạ sao? Người mù cũng đốt đèn sao?"

Hoa Điểm Nguyệt lười lẫm nói: "Cái đuốc này đốt cho cô đấy tôi là kẻ mù, tối nay trăng tối gió nhiều, tôi không muốn chiếm tiện nghi người khác".

Nghe y nói, phảng phất như tàn phế là chiếm tiện nghi của người khác nhiều lắm.

Đường Phương bật cười: "Còn nói là không chiếm tiện nghi người khác, còn xông vào phòng tắm của người ta nhỉ!"

Cô đã say hết năm phần, thêm vào đó trước giờ cô ăn nói không bao giờ cấm kỵ chuyện gì, do đó, bây giờ cũng chẳng kỵ húy.

"Chuyện hồi đó...".

Cặp mắt của Hoa Điểm Nguyệt tựa hồ như chìm sâu, sâu, thật sâu vào dưới đáy biển, giọng nói của y cũng giống như đang vọng từ dưới đáy biển lên :

"Rất có lỗi với cô".

Đường Phương nghiêng nghiêng đầu, hai tay chắp sau lưng, mười ngón tay đan vào nhau, vẻ mặt ra chiều lạ lùng thích thú, đi chung quanh Hoa Điểm Nguyệt một vòng, rồi ra chiều thú vị hỏi: "Tôi vốn đã mất hết nội lực, anh đã hạ lệnh cho tôi hồi phục lại đấy".

Hoa Điểm Nguyệt chỉ nói: "Thì ra lão tứ đã nói cho cô biết rồi".

Đường Phương nói: "Xem ra, anh ở nơi này cũng là miễn cưỡng không đúng theo ý mình".

Hoa Điểm Nguyệt cười khổ nói: "Tôi chỉ là cái hình nộm. Ôn, Đường, Lôi ba nhà, mỗi người có mỗi mật mưu thành kiến mưu phản trong nhà của họ, muốn lập riêng thành một phái, tôi là người ngoài họ, đành để họ bắt đem lại làm bình phong. Nếu không, người của ba nhà của họ đề cử ra sẽ không tiện làm lão đại, do tôi lại làm lão đại, còn có chỗ hay nữa là, bọn họ chẳng ai tín nhiệm tôi, còn tôi thì cũng chẳng làm chuyện gì được".

Đường Phương kinh ngạc hỏi: "Vậy thì Ôn Ước Hồng...".

Hoa Điểm Nguyệt nói: "Y không có dã tâm, cũng không có chí muốn làm vậy, chỉ bất quá, thân ở trong giang hồ, cũng chẳng do y chủ trương!"

Đường Phương lạnh lùng nói: "Chân chính cầm lên rồi, đặt xuống được, có nguyên tắc, có lương tâm, đủ đảm sắc, thì chẳng có cái câu ‘thân trong giang hồ, không do ở minh’!"

Hoa Điểm Nguyệt yên lặng một hồi, sau đó mới mệt mỏi nói: "Chỉ tiếc tôi là một người tàn phế, chân không đi được, mắt không nhìn thấy, như nếu tôi không chịu để người ta lợi dụng, thì ngay cả muốn sống cũng là một chuyện khó khăn".

Đường Phương chận lại: "Cứ vậy mà sống thêm, không phải là so với chết còn không có gì phân biệt sao. Anh không nói cho tôi biết, tôi còn không biết được anh là kẻ tàn phế! Hiện tại anh cho là anh như vậy, tôi mới nhận ra là vậy: khó mà được anh có một thân bản lãnh, còn cốt đầu lại quá nhẹ như vậy!"

Hoa Điểm Nguyệt run rẩy người lên một cái.

Y chẳng có vẻ phẫn nộ, cũng chẳng có vẻ bi thương.Gương mặt y chỉ có một thứ mệt mỏi không sao che giấu được.

Vừa tàn tật vừa kinh diễm.

Đường Phương cũng cảm thấy mình ăn nói hơi nặng một chút, do đó bèn nói, "Hoa đại đương gia, ở đây, anh là người bạn mà tôi nói chuyện hợp nhất, trước giờ tôi không hề xem anh là người tàn phế, nói thẳng ra, anh không nói tôi nhìn không ra, nhưng chính anh lại xem mình là một thứ phế vật, tôi cảm thấy thật đáng tiếc".

"Tôi còn không được xem là phế vật". Hoa Điểm Nguyệt bật cười: "Ít nhất, tôi còn chận lại được cô, không cho cô cứu bạn cô đi".

"Anh không phải là phế vật, bởi vì anh cũng có thể không ngăn cản tôi, để tôi cứu bạn tôi đi".

"Cô nhất định phải cứu bạn của cô?"

"Bởi vì y đã cứu tôi".

"Nếu như y chưa từng cứu cô thì sao?"

"Chỉ cần đó là bạn chân chính của tôi, tôi đều cứu!"

Đường Phương oai vệ và cũng rộng rộng lượng lượng nói: "Nếu như có ngày nào đó anh bị ngộ hiểm, tôi cũng sẽ cứu anh".

Hoa Điểm Nguyệt bật cười, nụ cười làm lộ cái phong tư tàn phế và kinh diễm của y: "Được, hy vọng có một ngày, cô sẽ cứu được tôi, có vinh hạnh được cô cứu".

Đường Phương cũng bật cười.

Một cơn gió thổi nhẹ qua.

Có hương hoa, có mùi rượu, có một chút tình hoài...

...

Nhạt nhòa, lại mệt mỏi.

Nương theo cơn say, Đường Phương đã có chỗ không biệt được rõ ràng đó là yên lặng của màn đêm hay là nỗi tịch mịch của con người.

Tiếng sát phạt bên ngoài tại sao bỗng dưng im mặt?
"Cô thường hay ca hát, cô ca hát gì vậy?"

Hoa Điểm Nguyệt điềm đạm mệt mỏi hỏi: "Tôi không thấy được, nhưng tai tôi nghe rất rõ".

Đường Phương say sưa ngọt ngào hát khẽ lên một trận: "Chàng ở một nơi muội một nơi, núi cao sông sâu đường xá xa xôi; có ngày nào núi sông biến đổi, mong rằng hai nơi biến thành một nơi".

Giọng ca của cô thanh thoát còn hơn cả gió nhẹ, mát mẻ còn hơn là gió mát.

Hát xong rồi bèn cười nói: "Một ca khúc đầy vẻ tình nguyện có phải không?"

Hoa Điểm Nguyệt phảng phất như nghe còn chưa đủ, nghiêng một bên tai, còn đang như thưởng thức một hồi, thật lâu mới bùi ngùi hỏi: "Nghe nói cô với Tiêu Thu Thủy đại hiệp là một cặp phải không?"

Màn đêm tối như vậy, chỉ cần đi trong bóng đêm một hồi, cả người sẽ chìm hẳn vào trong đó, có điều gương mặt của Đường Phương còn đang sung sướng rạng rỡ, trắng trẻo lồ lộ.

"Anh ấy hở". Đường Phương nói đến trong lòng đầy những ngọt ngào :

"Đợi chừng nào tôi cứu xong Từ Vũ ra rồi sẽ đi tìm ảnh".

Hoa Điểm Nguyệt cũng ca lên một câu: "... mong rằng hai nơi biến thành một nơi".

Giọng ca khàn khàn của Hoa Điểm Nguyệt lộ đầy thâm tình sâu sắc, hát xong, hai người đều cười hết cả lên.

Đường Phương cười nói: "Anh hát nghe hay lắm, hình như... rất đa tình, rất đa tình, rất có nhiều tình cảm thương tâm trong đó!"

"Thương tâm?"

Hoa Điểm Nguyệt trề trề môi: "Ai làm được tôi thương tâm?"

Đường Phương làm mặt hề với y: "Hừ, anh đấy" bấy giờ mới sực nhớ ra y chẳng thấy được.

Nhưng Hoa Điểm Nguyệt lại làm như có thấy, cũng bật cười lên.

Hai người cười một hồi, Hoa Điểm Nguyệt mới nhàn nhã nói: "Còn nhớ cái hôm chúng ta gặp nhau lần đầu tiên? Tôi xuất thủ thình lình, xem thử cô có còn võ công hay không, điểm vào môi cô một cái...".

"Đúng rồi!"

Đường Phương nói ngay một câu: "Anh chiếm tiện nghi của tôi".

"Ừm, phấn son của cô còn dính trong giấc mộng của tôi nhỉ!"

Hoa Điểm Nguyệt nói có vẻ say sưa, "Còn nhớ cái đêm chúng ta cùng ăn Túy Yên Chỉ...".

Đường Phương vốn đang cười cười nhìn, cười tít mắt cười mơ màng, bỗng có cảm giác những lời đó có điều gì không thỏa lắm, không được lắm, do đó cũng có chỗ bất an, không vui vẻ nổi, bèn vội vã đính chính: "Đó là anh ăn Túy Yên Chỉ, chẳng phải chúng ta".

Hoa Điểm Nguyệt cũng chính sắc lại, giọng nói cũng lạnh lùng đi, "Đúng là tôi, không phải cô. Hiện tại, lại đây cứu Từ Vũ là cô, ngăn cản cô cứu Từ Vũ là tôi".

Gương mặt của Đường Phương cũng lạnh lùng đi: "Anh thật tình muốn ngăn cản?"

Hoa Điểm Nguyệt không nói năng gì thêm nhiều.

Y chỉ nói một chữ.

"Đúng".

Nói chắc như đinh đóng cột, không một chút xoay trở.

Đường Phương rùng mình lên một cái.

Không biết có phải vì gió mạnh quá, hoặc là lạnh quá, hoặc là say rượu quá?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau