DỰNG PHỤ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dựng phụ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

“Kính thưa các vị tiên sinh, quí ông quí bà!……”

Trong lúc Tổng đốc đứng ở trên lầu, tay vịn lan can nhìn xuống mấy đầu người đang tụ tập phía dưới phát biểu, một thân ảnh cao gầy chậm rãi xuất hiện ở sau lưng Tổng đốc.

Đó là một nam nhân trên mặt mang một bộ diện cụ tinh xảo bằng đồng màu bạc, thân mặc một bộ lễ phục dạ hội màu đen cực kỳ có phong cách quý phái.

“Nga……Ta giới thiệu một chút, đây là trưởng tử của ta, Hưu Tư, mới từ nước ngoài trở về, là người thừa kế đương nhiệm chức vị Tổng đốc– mặt hắn bởi vì trong cơn hoả hoạn mà bị thương, cho nên mới mang mặt nạ như thế này.”

“Ba ba ba ba!”

Đối mặt với vô số nhiệt liệt vỗ tay cùng ánh nhìn chăm chú của bao nhiêu người, vị Tổng đốc tương lai Hưu Tư này cũng thản nhiên lộ ra một mạt mỉm cười.

Kia màu da tái nhợt loã lồ bên ngoài mặt nạ, khoé miệng hơi hơi cong lên, còn có kia ánh mắt xinh đẹp mà sâu sắc đang chăm chú nhìn mọi người, làm cho trái tim Khả Lạc đập liên hồi, phảng phất giống nhau bị sét đánh làm tim đập lệch nhịp.

“Phi Đặc! Phi Đặc!……”

Khả Lạc liều lĩnh từ trong đám người chen chúc đi đến phía trước, lệ nóng quanh tròng nhìn lên nam nhân thanh tú giờ phút này tên là Hưu Tư kia, cơ hồ sẽ điên cuồng lớn tiếng gọi, y chính là Phi Đặc! Hắn dám khẳng định đó là Phi Đặc, chắc chắn đó là Phi Đặc!

Hưu Tư ánh mắt cũng liếc sang thiếu niên nước mắt đầy mặt đang đứng chung với đám người phía dưới kia, lấy một loại thái độ không một chút ngạc nhiên nhìn hắn, nhẹ nhàng cho hắn một cái mỉm cười rất nhỏ, khẽ đến mức thậm chí những người xung quanh căn bản cũng không có chú ý tới.

Khả Lạc ngơ ngác nhìn nam nhân gọi là Hưu Tư kia, tâm tình mờ mịt.

Thẳng đến khi Tổng đốc lớn tiếng tuyên bố: “Vũ hội phía dưới bắt đầu!”

Khả Lạc nghe thấy tiếng vỗ tay cùng hoan hô nhiệt liệt, lách qua đám người đang chuẩn bị khiêu vũ đi đến đại sảnh bên cạnh.

Vũ khúc dịu dàng vang vọng cả đại sảnh, từng đôi thân sĩ cùng thục nữ y phục toả hương nắm tay nhau xoay vòng khiêu vũ.

“Không, cám ơn.”

“Thực xin lỗi, ta tạm thời không muốn khiêu.” [khiêu vũ]

“……”

Nghe bên người Lợi Na không ngừng mà cự tuyệt yêu vũ của mấy vị công tử quý tộc, Khả Lạc thần trí như trước vẫn mơ mơ màng màng.

Phi Đặc.

Phi Đặc.

Chỗ trống trong lòng hắn chỉ có thể hàm chứa duy nhất một ý nghĩ này, một cái tên này.

“……!”

“Khả Lạc!”

“A?” Đột nhiên bừng tỉnh lại, Khả Lạc mới phát hiện Lợi Na không biết khi nào đã muốn mặt đối mặt đứng ở bên người mình.

Nhìn Lợi Na tối nay giống như một đoá hoa bách hợp tinh khiết mà thanh lịch cao sang hướng chính mình lộ ra ánh mắt u oán, Khả Lạc nghi hoặc mà nhìn chăm chú vào nàng.

“Khả Lạc, ta cự tuyệt nhiều người muốn cùng ta khiêu vũ như vậy…… Ngươi vì cái gì……”

“Cái gì?”

“Ngươi liền như vậy không muốn cùng ta khiêu vũ sao?!”

Lợi Na rốt cuộc cũng lã chã chực khóc kêu, lại chú ý tới Khả Lạc trước mặt cả người đang run lên, ánh mắt nhìn thẳng phía sau chính mình. Đối lời nói của mình, hắn dường như hoàn toàn không có nghe thấy.

Lợi Na kinh ngạc quay đầu, phát hiện không biết khi nào thì người thừa kế Tổng đốc kia đã đứng ở sau lưng mình cách đó không xa.

Chính giữa mặt nạ thanh đồng thần bí mà cao quý kia là cặp ánh mắt tú lệ nam tính, làm cho Lợi Na đột nhiên không tự chủ được tim đập đứng lên.

“Lợi Na tiểu thư, ta có thể tạm thời mượn một chút bạn của người không?”

“Nga…… Đương nhiên! Chỉ cần ngài nguyện ý nói như vậy, Hưu Tư thiếu gia! Ta phi thường vinh hạnh!”

Mỉm cười nhìn Lợi Na đột nhiên đỏ mặt, Hưu Tư chậm rãi bước tới.

“Khả Lạc…… Tiên sinh, ngươi nguyện ý theo ta đi ra ngoài một chút không? Ta có chuyện muốn mượn sự giúp đỡ cùng thông minh tài trí của ngươi.”

Cùng Phi Đặc thanh âm giống nhau như đúc ôn nhu nhẹ nhàng, làm cho Khả Lạc nói không ra lời.

Khả Lạc mơ hồ theo thân ảnh thon dài mảnh khảnh kia đi tới hoa viên đằng sau phủ Tổng đốc, chậm rãi rời xa đám người tiệc tùng ồn ào náo nhiệt.

Đúng là mùa xuân, từng mảng từng mảng hoa sắc vi rực rở nở rộ dưới ánh trăng vẫn như trước kiều diễm bất đồng với phong tình lẳng lơ vào ban ngày.

“Nơi này không có người đến.”

Hưu Tư ở cuối hoa viên, bước tới một cái đình nghỉ mát bị đoá sắc vi che chắn thì dừng cước bộ. Xoay người đối mặt với Khả Lạc.

“Ngươi…… Ngươi rốt cuộc có phải hay không là Phi Đặc?!”

Đối mặt Khả Lạc kích động chất vấn, Hưu Tư mỉm cười, nhấc tay đến sau đầu, tháo Thanh Đồng mặt nạ xuống.

Mái tóc đen bóng phất phơ rủ xuống trán, ánh mắt xinh đẹp để lộ ra thâm tình — hết thảy đều quen thuộc như thế.

Nước mắt đột nhiên lại tràn ngập khoé mắt Khả Lạc. Hắn tắc nghẽn nói không ra lời, chỉ có thể giơ tay chạm vào mặt Phi Đặc, tinh tế sờ soạng, ánh mắt tuấn tú kia, cái mũi cao thẳng kia, cánh môi duyên dáng kia.

“Phi Đặc, Phi Đặc của ta.”

Gắt gao ôm lấy thân hình mảnh khảnh của Phi Đặc, hận không thể đem y tiến sâu vào trong cơ thể mình.

Điên cuồng mà hôn môi Phi Đặc, cả hai má lẫn cái cổ duyên dáng kia cũng không buông tha, Khả Lạc cơ hồ là dùng lực cắt đứt vòng eo Phi Đặc, ôm y đến lan can đình nghỉ mát ngồi xuống.

“Đứa ngốc……”

Bị Khả Lạc điên cuồng hôn với hôn, cả người đã muốn xụi lơ, Phi Đặc ở bên tai Khả Lạc ôn nhu cười nói.

Mang theo ôn hương hô hấp nóng rực trêu chọc ở bên tai, Khả Lạc đũng quần lập tức liền phồng lên.

Tình dục cơ khát đã lâu làm cho Khả Lạc đang muốn hỏi vô số vấn đề khó hiểu đều tạm thời quẳng ra sau.

“Phi Đặc, ta muốn ngươi, ta rất nhớ ngươi!”
Bàn tay thô lỗ xé từng mảng lễ phục dạ hội chướng mắt trên người Phi Đặc, nhanh đến nỗi thậm chí ngay cả Phi Đặc muốn cuống quít ngăn trở cũng không kịp, kết quả đã bị đứa con lột trần như nhộng.

“Ngươi nha……” Thở dài nhíu lại mày Phi Đặc muốn nói cái gì nhưng chưa kịp nói ra đã bị Khả Lạc hung hăng hôn lên môi.

Khả Lạc dùng sức mút lấy môi Phi Đặc, đồng thời lấy tay vuốt ve khuôn ngực của y.

Cảm giác được đầu nhũ nho nhỏ bởi vì mình thô lỗ xoa bóp mà chậm rãi cứng lên.

Lợi dụng ánh trăng Khả Lạc nhìn thấy rõ thân hình bên dưới, đầu nhũ đỏ tươi thản nhiên đứng thẳng như một đoá thù du phủ đầy tơ máu.

Khẽ xoa làn da non mịn của y, thân thể y cứng ngắc từ chối mọi sự đụng chạm của hắn, sắc hồng ám muội như có như không ẩn hiện dưới làn da y.

Tổng cảm thấy hiện tại Phi Đặc đang ở bên cạnh mình, Khả Lạc cao hứng tách hai chân y ra, nhìn đoá hoa mềm mại bị bao vây bởi khí quan nam tính, xác nhận đây đúng là thân thể trước kia mình ôm ấp, hắn mới yên lòng.

Bàn tay nắm lấy khí quan nam tính nằm trên hai cánh hoa kiều diễm, trước lấy tay đùa bỡn y, khiến cho y nhỏ giọng thở dốc. Khí quan nho nhỏ cũng dần dần chậm rãi cứng rắn lên. Dùng nước bọt làm ướt ngón tay, Khả Lạc bất ngờ vói tay vào u huyệt nữ tính nho nhỏ thần bí mà mẫn cảm của y.

Nhẹ nhàng ra vào vài lần, Khả Lạc chú ý tới Phi Đặc không giống như trước kia lộ ra thần sắc thống khổ, cánh tay y bám lấy lưng chính mình, phát ra từng đợt thở dốc giống như khổ sở khó nhịn nhưng cũng giống như ngọt ngào mời gọi. Mà chính mình ngón tay vẫn còn trong u huyệt chuyển động, cũng cảm giác được kia nguyên bản vách tường khô khốc, đã bắt đầu chậm rãi trở nên ướt át mà nhanh chóng bao lấy ngón tay chính mình.

“Phi Đặc, ngươi có khoái cảm sao?” Khả lạc kinh hỉ hỏi.

Phi Đặc không có trả lời, chính là đem khuôn mặt đỏ bừng của y vùi vào trong ngực Khả Lạc.

Phát hiện này quả thực làm cho Khả Lạc mừng rỡ như điên, lập tức thêm vào một ngón tay tăng cường khai thác mật huyệt của y.

Ngón tay cùng mật huyệt trừu sáp phát ra tiếng vang ướt át cực kỳ ám muội, mà Phi Đặc tựa vào trên người Khả Lạc thở dốc cũng càng ngày càng mềm yếu.

Khả Lạc rút ngón tay từ trong mật huyệt ra, ngón tay rút ra kéo theo nội bích mật huyệt đỏ au, chất dịch trong suốt dinh dính cũng theo đó mà tràn ra ngoài.

“Phi Đặc, ngươi quá tuyệt vời.”

Kìm lòng không đậu nói ra, Khả Lạc đem côn th*t nóng rực đã sớm vận sức chờ phát động để ở cửa vào Phi Đặc.

Địa phương kia tuy rằng đã có chút ướt át, nhưng là nghĩ đến trước kia thống khổ bị luân bạo cùng mạnh mẽ tiến vào, Phi Đặc thân thể vẫn là hơi hơi phát run. Cặp đùi tuyết trắng cũng không nhịn được mà hiển hiện từng đợt da gà.

“Không cần sợ. Ta sẽ thực ôn nhu, Phi Đặc.”

Cố gắng dùng nụ hôn nồng nhiệt đuổi đi cảm giác sợ hãi trong lòng Phi Đặc, Khả Lạc chậm rãi đem côn th*t chính mình đẩy vào trong cơ thể y.

Đoá hoa nữ tính mỏng manh lại bị côn th*t nam tính vừa cứng vủa nóng chậm rãi hướng hai bên đẩy ra, cảm giác được con đã muốn hoàn toàn tiến vào chính mình, lần đầu tiên cảm nhận được cái loại khoái cảm nóng rực mà dạt dào trong cơ thể Phi Đặc không khỏi cắn môi rên rỉ ra tiếng, vô lực vặn vẹo thân hình, mật nước từ nơi cùng con ái ân cũng thao thao không ngừng mà nhỏ giọt tràn ra ngoài.

Ôm lấy thắt lưng Phi Đặc dùng sức thẳng tiến ra vào lấp đầy u huyệt của y, Khả Lạc lấy tay còn lại xoa nắn cái mông trắng mịn của y, nhớ tới lần đầu tiên của mình là hái đi bí hoa ở giữa hai cánh mông y, không khỏi nghịch ngợm đùa dai đem ngón tay đến rãnh mông không ngừng run run của y, ngón tay dính ướt mật nước đoá hoa phía trước, nhiễu đến bí hoa giữa hai cánh mông, ý đồ đem đầu ngón tay sáp nhập bí hoa thứ hai vẫn đang đóng chặt cửa ra vào.

“Khả Lạc……”

Bị con trai mỗi một lần đều dùng sức thẳng tiến đến chỗ sâu nhất bên trong, Phi Đặc cả người đã muốn rã rời, chỉ có thể thở dốc dựa vào ***g ngực Khả Lạc, phát ra thanh âm kháng nghị nỉ non.

Nhưng là ngón tay Khả Lạc đã sớm “gõ cửa” bí hoa ở rãnh mông, chậm rãi cắm vào, Khả Lạc không nghĩ tới chính là, Phi Đặc chẳng những không khóc kêu cầu hắn rút ra, ngược lại giống như một tiểu miêu rên rỉ vặn vẹo cái mông, thong dong tiếp nhận ngón tay, nơi tiếp xúc với phân thân nóng rực của hắn càng ra sức tiết ra thật nhiều mật nước.

Khả Lạc càng lúc càng hứng thú, một bên lấy ngón tay tận lực xâm chiếm bí hoa phía sau của y, một bên ở mật huyệt phía trước đẩy nhanh tần suất trừu sáp, quả nhiên chỉ chốc lác sau, Phi Đặc liền say mê ở trong lòng mình rên rỉ đạt tới cao trào.

Bị đoá hoa Phi Đặc nháy mắt đóng mở đè ép bên trong, Khả Lạc cũng hăng hái tràn trề ở chỗ sâu trong cơ thể y bắn ra tinh hoa của chính mình.

Thừa dịp dục vọng tuổi trẻ chưa kịp ổn định, lần nữa tiếp tục ở trong cơ thể mê người đạt thêm một lần cao trào, Khả Lạc lúc này mới đem côn th*t từ trong Phi Đặc rút ra.

côn th*t vừa rút lui, một lượng lớn mật hoa trọc bạch cũng theo đó mà chảy ra, từ cánh mông chảy tới bắp đùi rồi lại nhỏ giọt xuống khóm hoa sắc vi phấn hồng bên dưới lan can.

Bước tới khóm hoa sắc vi, nhặt lên lễ phục dạ hội của Phi Đặc, Khả Lạc mới phi thường hối hận phát hiện nó đã muốn bị chính mình mới vừa rồi thô lỗ phá hư không có cách nào khác mặc lại lần nữa.

“Ta vừa rồi chính là muốn nhắc nhở ngươi chuyện này…… Nhưng là ngươi cũng không chịu nghe, hết thảy đều cuồng nhiệt như thế.”

Nhìn Khả Lạc chán nản, Phi Đặc nở nụ cười.
Nhìn y cười cười biểu tình tựa hồ còn mang theo một chút vui sướng khi người gặp họa, Khả Lạc nghĩ nghĩ, bỏ lại quần áo, cũng cười: “Chúng ta mặc kệ nó!”

Ôm chặt lấy Phi Đặc, Khả Lạc trong thanh âm tràn ngập nhu tình: “Ngươi ngay tại trong lòng ta, ta mới không cần ngươi mặc quần áo!”

“Ngu ngốc!”

Nhìn Khả Lạc nháy mắt biểu tình lại tràn ngập dục vọng, Phi Đặc khẽ gõ đầu Khả Lạc, bắt lấy tay Khả Lạc, đặt nó ở trên bụng mình.

“Làm sao vậy?”

Nhìn Phi Đặc vẻ mặt như đang muốn nói gì lại nói không nên lời, Khả Lạc kinh ngạc hỏi.

Phi Đặc chính là cố chấp cầm tay hắn toàn bộ đều phủ lên chiếc bụng mềm mại của mình, sau đó gắt gao nhìn chằm chằm ánh mắt hắn.

Khả Lạc nghi hoặc nhìn Phi Đặc ánh mắt lộ vẻ tựa tiếu phi tiếu kỳ quái nhìn mình, lại đột nhiên cảm giác được một mảnh yên tĩnh, ngẫu nhiên có cái gì rất nhỏ động động, xuyên thấu từ bụng Phi Đặc truyền đến tay mình.

“Đây là cái gì?” Khả Lạc khẩn trương hô to lên.

“Ngươi nói xem?”

Phi Đặc nét mặt kỳ quái tới cực điểm cùng với thanh âm cũng kỳ quái tới cực điểm làm cho Khả Lạc trợn mắt há hốc mồm.

Đột nhiên nghĩ đến tính năng kia của y, vẻ mặt hắn dần dần đông cứng lại: “Phi Đặc, không có khả năng là đứa nhỏ trong bụng ngươi đi?”

Không, không, không có khả năng — đây là nói giỡn a. Tuy rằng Phi Đặc là song tính nhân, nhưng là — như thế nào sẽ……

“Chính nó.”

Phi Đặc trầm thấp khẳng định làm cho Khả Lạc lại trợn mắt há hốc mồm.

Nhưng lập tức hắn liền thay đổi tinh thần hưng phấn nở nụ cười, ở trên mặt không chút thay đổi của Phi Đặc hôn một cái: “Phi Đặc, ngươi cư nhiên có thể mang thai, đây là chuyện tốt nha! Đây là đứa nhỏ của ta và ngươi đúng không? Đúng hay không?”

Phi Đặc trên mặt nhan sắc nhu hòa, trầm mặc sau một lúc lâu mới khẽ nở nụ cười, rất nhanh liền cúi đầu.

“Không nghĩ tới ngươi cư nhiên có thể hoài thượng đứa nhỏ cho ta…… Phi Đặc, Phi Đặc, quả nhiên…… Đây là do trời đã an bài, kiếp này ngươi nên là nữ nhân của ta, đúng hay không? Phi Đặc?”

Hưng phấn khó có thể ức chế Khả Lạc hôn một cái thật kêu lên hai má Phi Đặc, lại nghe đến lời nói lạnh lùng lúc sau của y.

“Ta muốn bỏ đứa nhỏ.”

“Ngươi đang nói cái gì, Phi Đặc!”

Phẫn nộ bắt lấy cánh tay mảnh khảnh của Phi Đặc, Khả Lạc bắt buộc y dùng ánh mắt xinh đẹp kia nhìn thẳng chính mình: “Vì cái gì?”

“Ngươi bây giờ chỉ là một đứa nhỏ mà thôi, ngươi có tài cán gì có thể nuôi đứa nhỏ này cùng ta? Nói sau, ngươi như thế nào biết đây là hài tử của ngươi?”

Phi Đặc thống khổ trầm mặc một chút, Khả Lạc giống như bị một xô nước lạnh tát vào mặt, nhớ tới sự thật trước kia, trước khi Phi Đặc phát sinh quan hệ với mình, y đã từng bị bảy tám thiếu niên lưu manh thay nhau cường bạo.

“Phi Đặc.”

“Nếu đây là đứa nhỏ của một trong đám người đó, ta càng tình nguyện mổ bụng đem loại tạp chủng này băm thành thịt vụn.”

“Phi Đặc.” Nhìn Phi Đặc bây giờ cùng trước kia giống như hai người hoàn toàn xa lạ, Khả Lạc khổ sở ôm lấy y, lại thân thiết cảm nhận được bởi vì chính mình nhỏ bé yếu ớt mà không thể bảo hộ y, làm cho y bớt đi một ít thống khổ.

“Phi Đặc, ta sẽ vì ngươi mà cố gắng !”

“Ân?”

Phi Đặc ánh mắt trong suốt không kém phần trưởng thành nhìn Khả Lạc.

“Phi Đặc, ngươi chờ, ta nhất định sẽ trở thành một nam nhân kiêu ngạo cho ngươi thấy! Ta nhất định có thể bảo hộ ngươi cùng mấy đứa nhỏ của ta!”

Khả Lạc đem mặt Phi Đặc áp vào ***g ngực đơn bạc của mình: “Vì cuộc sống sau này, ta sẽ kiên nhẫn chờ đợi, đợi cho đến khi Phi Đặc nguyện ý vì ta sinh hạ đứa nhỏ mới thôi!”

Ngữ điệu nguyện thề âm vang hữu lực, trong đó có bao hàm thâm tình cùng ý chí, làm cho Phi Đặc trong mắt lập tức chảy xuống nước mắt.

Khả Lạc, ngươi chỉ là đứa nhỏ mười bốn tuổi nha……

Khó có thể miêu tả tâm tình, làm cho Phi Đặc không khỏi ở trong lòng Khả Lạc run run đứng lên.

“Mời các ngươi tới tham gia dự tiệc là ta. Ngươi đoán được sao?”

Lẳng lặng ôm Phi Đặc ánh mắt đều đỏ hồng vì khóc, đột nhiên nghe được Phi Ddặc mỉm cười toát ra một câu như vậy, Khả Lạc không khỏi ngẩn ra.

“Ngày đó, ngươi đúng là ở trong xe ngựa của Tổng đốc, đúng hay không?”

Khả Lạc thanh âm đều run run lên.–“Cảm giác của ta quả thật không sai a…… Ngày đó ngươi vì cái gì không chịu nhận thức ta? Tổng đốc vì cái gì lại phủ nhận ngươi ở trong xe ngựa? Ngươi cùng Tổng đốc rốt cuộc là quan hệ gì?”

Phi Đặc buồn cười nhìn ánh mắt đỏ thẫm vì ghen tuông của Khả Lạc: “Vừa rồi ở trong yến hội Tổng đốc cũng giới thiệu rồi đấy thôi! Ta là trưởng tử của hắn nha.”

“Ngươi gạt ta! Ta không tin! Ta không tin!”

Khả Lạc phẫn nộ kêu lên.

Tổng đốc Tiệp Khắc tấm mắt luôn nhìn chăm chú Phi Đặc, nếu là phụ thân chân chính không tà niệm chắc chắn sẽ không nhìn đứa con của mình bằng ánh mắt đó.

“Ngươi cùng hắn rốt cuộc là quan hệ gì?!

Nắm chặt lấy cánh tay tuyết trắng của Phi Đặc, Khả Lạc tới gần gương mặt thanh tú kia ép hỏi.

Từ lúc Phi Đặc ly kỳ mất tích đến nay, biết bao nhiêu chuyện hư hư ảo ảo liên tiếp xảy ra làm cho Khả Lạc có loại tâm tình rớt xuống năm dặm mây mù cùng nôn nóng không thể xác định.

Phi Đặc nở nụ cười, từ lan can vươn tay hái xuống một đóa sắc vi, cẩn thận không để gai sắc vi xước vào tay mình, đoạn lại giơ nó lên trước mặt Khả Lạc.

“Khả Lạc……Sắc vi cũng có gai nga.”

Chương 7

Khả Lạc tức giận cầm trụ tay Phi Đặc, kể cả đóa sắc vi kia.

Dùng sức đem làn da tuyết trắng nhẵn nhụi của Phi Đặc cùng đoá sắc vi đầy gai nhọn ủng trong lòng bàn tay. Đi ra là một giọt một giọt máu.

Phi Đặc rõ ràng đã muốn tháo xuống mặt nạ bằng đồng kia, nhưng là ngăn cách bởi chính mình cùng y phảng phất như vẫn còn một mặt nạ không thể bác bỏ.

Loại cảm giác này làm cho Khả Lạc tâm tình chua xót phát ra thanh âm đau đớn nghẹn ngào: “Phi Đặc!”

Hàm chứa nước mắt phẫn nộ muốn lên án Phi Đặc, nhưng là lời nói khi đến cổ họng, lại chỉ biết mở miệng thở.

“Phi Đặc!”

Nước mắt tuôn trào theo gò má thiếu niên mà rơi xuống, trước rơi xuống cổ tay Phi Đặc đang lẳng lặng đặt trên đùi Khả Lạc, lại từ cổ tay y chảy xuống bộ lễ phục màu đen của Khả Lạc.

Khả Lạc mơ hồ tầm mắt cũng đi theo nước mắt rơi xuống đến cổ tay Phi Đặc. Lại đột nhiên phát hiện trên làn da nhẵn nhụi kia tràn lan những ứ ngân xanh tím.

“Đây là cái gì?”

Siết chặt cổ tay Phi Đặc, Khả Lạc khẩn trương ngay cả khổ sở cũng đã quên.

“Không có gì.” Phi Đặc nhẹ nhàng bâng quơ từ trong tay Khả Lạc rút tay ra, lại nắm bàn tay Khả Lạc do đoá sắc vi lúc nãy mà bị thương lên, đưa tới bên môi mình. Vươn đầu lưỡi mị hoặc liếm đi vết máu trong lòng bàn tay hắn, Phi Đặc trong ánh mắt có chút thương tiếc: “Nhìn bộ dáng ngươi mặc lễ phục dạ hội, ta còn nghĩ ngươi đã trưởng thành rồi. Nguyên lai vẫn là một tiểu hài tử.”

“Ta đã không còn là tiểu hài tử nữa !”

Tiểu hài tử ngây ngô trong ngực có thể nào lộ ra một ngọn lửa như vậy, lửa giận cơ hồ muốn đem toàn bộ vật trong ngực thiêu cháy.

“Bé gái kia thích ngươi.”

“Nhưng là ta đối Lợi Na một chút ý tứ cũng không có. Ta chỉ thích ngươi.– đời này ta chỉ muốn một người là ngươi mà thôi!”

“Nhưng ta là phụ thân của ngươi.”

“Vậy thì sao?”

“Có lẽ khi trưởng thành rồi ngươi sẽ hối hận .”

Khả Lạc kích động đến quả tim cũng phát run. Quay đầu ra sức bẻ một đoá sắc vi từ bụi gai, cành hoa đầy gai hệt như một thanh chủy thủ ngọt ngào.

“Thượng Đế làm chứng, nếu ta phụ lòng ngươi, cành sắc vi đầy gai nhọn này sẽ đâm xuyên qua ngực ta!”

Phi Đặc nở nụ cười, cũng không nói chuyện.



“Phi Đặc, ngươi tin tưởng ta. Xin ngươi hãy tin tưởng ta.”

Đứa con khẩn cầu ánh mắt hết sức chân thành làm cho Phi Đặc trong mắt không thể không lộ ra một chút ôn nhu. Nhẹ nhàng cầm hai tay Khả Lạc.

“Ta tin ngươi.”

Đôi môi mềm mại khẽ phun ra một câu: “Bởi vì ta sẽ không cho ngươi cơ hội đổi ý – sẽ mãi mãi giống như bây giờ.”

“Cái gì?”

Mút lấy cánh môi mềm mại của Phi Đặc, Khả Lạc ôm sát thân hình thon dài vào lòng: “Ngươi nói gì?”

“Không có gì.– Khả Lạc, có hảo hảo đọc sách không?”

“Này……” Khả Lạc rất muốn nói căn bản hắn còn không thật sự nghe giảng huống hồ là đọc sách, nhưng lại sợ hãi phải thấy ánh mắt Phi Đặc khiển trách mà chột dạ đứng lên. Hắn là như thế so đo địa vị chính mình trong cảm nhận của phụ thân thân thể song tính kỳ dị này!

“Phi Đặc, ngươi trước kia thành thạo nhất môn gì ?”

“Hóa học.”

“A, phải không?” Khả Lạc giật mình ngẩng đầu lên! Phi Đặc khí chất bên trong trầm tĩnh thành thạo nhất hẳn là văn học đi!

Phi Đặc nhìn thần sắc hắn nở nụ cười, đột nhiên chỉ vào trong lương đình tinh xảo kia cái ***g có con chim nhỏ đang vỗ cánh.

“Ta muốn cái kia. Khả Lạc.”“A. Ta đi lấy cho ngươi!” Lần đầu tiên nghe được Phi Đặc lấy loại ngữ điệu làm nũng này nói chuyện với mình, Khả Lạc hạnh phúc ngay cả đáy lòng đều xuyên thấu, vựng vựng hồ hồ chạy đi đem chim nhỏ kia bắt lại đây, đưa cho Phi Đặc, nhìn y mỉm cười nhìn chăm chú chim nhỏ kêu chít chít, vươn ngón út nhẹ nhàng chạm đến cái miệng hồng nhỏ đang mở ra của chim nhỏ.

Nhìn chim nhỏ hai giây trước còn tại trên tay Phi Đặc chít chít kêu đột nhiên duỗi thẳng hai móng, Khả Lạc chấn động: “Di –”

Phi Đặc mang theo mỉm cười giơ ngón út lên: “Hiện tại ngươi hiểu chưa? Đây là thành quả ta chưa bao giờ từng xao nhãng khi học hóa.”

“Độc, độc dược?”

“Đây chỉ là nhẹ thôi, trên thế giới giết người tốt nhất là loại độc dược vô hình. Nó không màu, không mùi, nếu dùng với con người mà nói, đối với người nháy mắt chết bất đắc kỳ tử, trừ bỏ bác sĩ nói là trúng gió ra, tuyệt đối không thể chẩn đoán khác.”

“Ngươi, ngươi muốn dùng với người nào?”

Thế mới biết lý do tại sao vừa rồi khi cùng chính mình ôm nhau, Phi Đặc không cho phép hắn hôn môi tay y. Khả Lạc bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh: “Phi Đặc, ngươi rốt cuộc làm sao vậy? Phi Đặc, ngươi –”

Cái người từng bởi vì bị chính mình mạnh mẽ đâm vào bí hoa nữ tính mà la khóc om sòm kia, thật là Phi Đặc trước mặt này mặt không đổi sắc đàm luận như thế nào giết người vô hình sao?

Tựa hồ chỉ có thể đem y gắt gao kéo vào trong vòng tay chính mình, cảm nhận được kia là loại ấm áp quen thuộc, chưa từng thay đổi.

“Phi Đặc, chẳng lẽ ngươi thật sự là trưởng tử của Tổng đốc sao?”

“……” Phi Đặc không nói gì, chính là gật gật đầu.

Khả Lạc ý đồ dựa vào năng lực suy đoán ra nguyên nhân hậu quả: “Ngươi từng là học sinh thành thạo môn Hoá, là học trò giỏi nhất toàn trường, nhưng bởi vì phát sinh chuyện bất đắc dĩ gì đó mà đột nhiên nghỉ học, sau đó đi ra xóm nghèo…… Là như vậy sao?”

Phi Đặc biểu tình tỏ vẻ cam chịu. Nhớ lại chuyện cũ đau khổ khiến cho y vẻ mặt đoan chính có chút run rẩy.

“Kia một năm đã xảy ra chuyện gì, ngươi làm sao mà nghỉ học? Là người nào làm cho ngươi oán hận đến mức muốn giết hắn?”

Cảm nhận được Phi Đặc đau đớn, Khả Lạc trong lòng tựa hồ bị một tảng đá to đè nặng: “Chẳng lẽ là Tổng đốc?”

Cười cười một tiếng, Phi Đặc tỏ vẻ Khả Lạc đoán đúng rồi.

“Hắn, hắn năm đó rốt cuộc đối với ngươi làm chuyện gì?”

Nhớ tới Tổng đốc Tiệp Khắc nhìn chăm chú Phi Đặc bằng ánh mắt kỳ dị, Khả Lạc lớn tiếng kêu lên: “Có phải hay không hắn cường bạo ngươi?”

“Đâu chỉ như vậy.”

“Kia…… Kia……”
“Bởi vì hắn vô số lần cường bạo ta, khiến ta mang thai. Khi đó, đứa nhỏ trong bụng ta đã tròn năm tháng, nghĩ thế nào cũng không có cách che đậy, chỉ có thể nghe theo ý hắn làm thủ tục nghỉ học.”

“……” Khả Lạc một câu cũng nói không nên lời.

“Kia một năm ta mới mười tám tuổi. Tuy rằng cùng những người khác không giống nhau thân thể không trọn vẹn làm cho ta phi thường thống khổ, nhưng là ta vẫn muốn làm một nhà hóa học đứng đầu thế giới mà không ngừng cố gắng. Nhưng là…… Hắn…… Hắn đã dập nát toàn bộ giấc mộng của ta. Ta nghỉ học về nhà liền đã bị hắn nhốt lại, hàng đêm đều bị hắn cường bạo, ba năm ta mang thai ba lần……Bởi vì là họ hàng máu mủ với nhau nên khi sinh ra tiểu hài tử qúa nhỏ bé, vừa sinh hạ không bao lâu cả ba đều chết yểu……. Hài cốt của bọn chúng đều chôn ở xung quanh dưới lương đình hoa sắc vi này.”

Nhìn ngón tay Phi Đặc chỉ chỉ, Khả Lạc đánh một cái rùng mình.

“Ta từng đau khổ biết bao cầu xin hắn buông tha ta, đi tìm nữ nhân vẹn toàn vì hắn sinh hạ người thừa kế…… Nhưng là hắn lại khăng khăng một mực nói cái gì ‘Không được, ta nhất định phải làm cho ngươi yêu ta, sinh hạ cho ta một đứa nhỏ xinh đẹp đáng yêu’, bức bách ta tiếp tục nhận hắn. Khi đó ta suy yếu lợi hại, căn bản không có năng lực phản kháng hắn, nhưng là nếu cứ tiếp tục như vậy ta sẽ chết ! Cho nên ta nghĩ tới muốn trốn thoát…… Trốn ra được, lần đầu tiên hít được bầu không khí mới mẻ không khí ta liền thề, một ngày nào đó ta sẽ trở về trả thù hắn !”

“Cho nên ngươi bỏ chạy đến xóm nghèo, mượn thân phận người vệ sinh đường phố để che dấu, vừa trốn tránh vừa nghiên cứu chế tạo độc dược vô hình có thể giết người ?”

Phi Đặc gật gật đầu, mặt vừa rồi vì kích động mà trắng bệch đã muốn khôi phục khí sắc bình thường.

Ôm chặt lấy Phi Đặc, không thể tưởng được con người xinh đẹp có thân thể thần bí này thế nhưng lại có kí ức kinh tâm động phách như thế, Khả Lạc đau lòng thiếu chút nữa rơi lệ.

“Phi Đặc, Phi Đặc……” Cảm giác được bị chính mình gắt gao ôm, Phi Đặc cũng ôn tồn trở tay ôm lại chính mình, Khả Lạc nhỏ giọng vào tai y nói: “Kia chúng ta ước định hảo, chờ ngươi diệt trừ được lão già kia, chờ cảnh sát cũng không tái truy cứu chuyện này, chúng ta liền rời đi nơi này được không?”

“Đi đâu?”

“Đi một nơi thoải mái lại tự do, một nơi không cần cùng quý tộc giả dối này đó thân cận, được không? Ta tuy rằng tuổi không lớn, nhưng là ta có khí lực, có thể kiếm tiền nuôi sống ngươi, nếu không có biện pháp, chúng ta sẽ không cần đứa nhỏ, hai người khoái khoái lạc lạc sống với nhau cả đời, được không? Phi Đặc? Ta sẽ hảo hảo thương ngươi, không cho ngươi chịu một chút ủy khuất, ngươi sinh khí, tùy tiện đánh ta mắng ta, ta đều cam tâm tình nguyện! Được không, Phi Đặc?”

Phi Đặc nở nụ cười, ôn nhu tiến sát vào trong lòng Khả Lạc: “Đứa ngốc…… Ta biết ngươi rất tốt với ta, nhưng là ngươi vẫn là một tiểu hài tử, đem thế giới nghĩ đến rất đơn giản.”

“Phi Đặc!” Khả Lạc sốt ruột kháng nghị, Phi Đặc lại lấy tay che miệng hắn, ánh mắt thanh tú dần hiện ra bình tĩnh vô vàn sáng chói: “Khả Lạc thật sự chán ghét cuộc sống quý tộc sao?”

Khả Lạc gật gật đầu.

“Cho nên chúng ta mới muốn đem bọn hỗn đản này giẫm dưới lòng bàn chân mà đi, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.”

“Cái gì?” Khả Lạc cảm thấy lẫn lộn.

“Ta muốn ngươi là người có quyền lực tối cao nhất trong ‘Sắc Vi Viên’, Khả Lạc.”

“Cái gì?!……”

Khả lạc trợn mắt há hốc mồm: “‘Sắc Vi Viên’……Phi Đặc…… Ngươi”

“Cái gì cũng đừng hỏi…….Về sau ta sẽ giải thích toàn bộ với ngươi……. Khả Lạc, ta nhất định sẽ cho ngươi tháo xuống đỉnh vòng nguyệt quế quyền lực tối cao của ‘Sắc Vi Viên’.” [vòng nguyệt quế ~ vinh quang]

“Phi Đặc……”

“Ta phải trở về thôi, bằng không bị người phát hiện sẽ không hay đâu.”

“Phi Đặc……”

Phi Đặc quay đầu ánh mắt chăm chú nhìn Khả Lạc không muốn rời xa, khoé miệng mỉm cười dâng lên.

“Mặt trên lương đình này là lầu bốn, chính là phòng ngủ của ta……. Theo tường vây bên ngoài xa xa là có thể nhìn thấy.”

Khả Lạc ngẩng đầu lên liền thấy ban công có hai bồn hoa nho nhỏ.

“Ngươi đến trường phải đi qua nơi này đúng không? Nếu ngươi nhìn ban công không thấy bồn hoa, thì ngày đó nhất định ta và ngươi sẽ gặp được nhau.”

Nhìn Khả Lạc vẫn là ngơ ngác nhìn chính mình, Phi Đặc thở dài quay trở lại, cho hắn một cái hôn nhẹ nhàng.

“Ngươi phải học làm sao để tâm trở nên kiên cường…….Gặp lại sau ……Đế vương hắc đạo tương lai của ta.”

Được đăng bởi Soo vào lúc 01:48

Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Nhà Kho Dựng Phụ

Chương 8

Khi loài hoa lam sắc “Xin đừng quên tôi” đang dần dần héo tàn, thì cũng là lúc báo hiệu mùa xuân đã qua đi.

Khả Lạc bắt đầu mang trong lòng một chút lo lắng, cùng gió hạ đầu mùa ngọt ngào hương say mà lớn lên từng ngày.

Hắn cũng không trốn học nữa, bởi vì chỉ khi đi đến trường bằng con đường kia, hắn mới thấy được bồn hoa trên ban công Phi Đặc có bị phá huỷ hay chưa.

Phi Đặc dạy cho hắn rất nhiều điều, thường xuyên phái hắn đi ra ngoài xử lý một ít nhiệm vụ khảo nghiệm cơ trí cùng mưu kế ứng biến.

Nhìn khuôn mặt trắng nõn của Phi Đặc thoáng hiện cơ trí cùng thành thục, Khả Lạc đôi lúc sẽ sinh ra một loại lỗi giác kỳ quái — cảm thấy Phi Đặc bị mình khi dễ áp bức ôm mà nức nở trong giáo đường kia cũng không phải Phi Đặc trước mắt này.

Nhưng là, y biết hết tất cả về mình, thậm chí biết chính mình thích ăn món gì, thích mặc quần áo màu gì.

Có lẽ, thời gian sẽ làm thay đổi một người đi.



Mặc kệ như thế nào, Khả Lạc biết chính mình cả đời này trong lòng chỉ có thể hàm chúa một cái tên: Phi Đặc.

Từ lần đầu tiên tách hai chân con người song tính vừa đáng thương vừa đáng yêu này, phát hiện bí mật sâu kín trong cơ thể y, lấy nam căn thiếu niên làm bí hoa nữ tính của y mấy lần bị thương, Khả Lạc cảm thấy cái tên Phi Đặc này, đối chính mình mà nói không những là một ký hiệu, mà còn là mạch máu nóng bỏng trong người mình !

Khi ôm lấy thân thể y, cảm giác trái tim như bị trướng căng ra. Nhưng một khi đem y tách ra khỏi ***g ngực chính mình, liền cảm giác cơ thể như đang đóng băng, ngay cả mạch máu cũng theo đó mà lạnh lạnh.

Nhưng là, hắn luôn không thể ẩn nhẫn được cái lỗi giác kỳ quái kia.

Phi Đặc trước mắt này, thật là Phi Đặc cái người luôn ôn nhu độ lượng nói chuyện với hắn sao?

Sau khi bồn hoa trên ban công được phá huỷ, chính là lúc Tổng đốc đi ra ngoài thị sát.

Mỗi lần như vậy, Phi Đặc sẽ phái người đến trường học tới đón Khả Lạc.

Khi hai người ôm nhau ngã vào chiếc giường mềm mại, Phi Đặc sẽ luôn kéo màn lại thật kín, đồng thời cũng tắt hết đèn trong phòng đi.

Khả Lạc kỳ thật rất muốn nhân ánh đèn êm dịu kia mà thưởng thức thân thể Phi Đặc, nhưng là y lại lấy thái độ nghiêm khắc cự tuyệt .

“Ta không thích!”

Không hề có lý do cự tuyệt, thanh âm cũng tuyệt tình cơ hồ không cho người khác cơ hội quay về con đường sống .

Khả Lạc sợ ngây người, sau lại nhìn hai tròng mắt y toát ra ý chí kiên cường mạnh mẽ, hắn lại hồi tưởng tới cái đêm xuân kia, tại cái giáo đường kia, mỹ nhân kia ở trong lòng chính mình khóc nấc không thành tiếng.

Nhưng là, có những lúc, khi hai người đang âu yếm nhau trên giường, Phi Đặc lại đột nhiên nói y nhất thời nhớ tới còn một chút việc nhỏ chưa làm, lập tức đi giải quyết rồi quay lại ngay.

Khả Lạc trong bóng đêm lắng nghe tiếng bước chân Phi Đặc đi xa dần.

Sau đó lại trong bóng đêm nghe thấy tiếng bước chân của y tiến vào.

Phi Đặc mấy lần kia, lại ôn nhu làm cho Khả Lạc lại không khỏi nhớ tới hoàng hôn mùa xuân đêm đó. Thậm chí khi Khả Lạc tiến vào thân thể y, y không những đón ý nói hùa mà còn mang theo một chút xấu hổ cùng một chút kháng cự như có như không. Làm cho Khả Lạc nảy sinh một loại cảm giác mơ hồ lẫn lộn như hư như thực.

Nhưng là, cảm giác này chỉ tồn tại trong cái tháng đầu hạ thôi.

Thời gian trôi qua quá nhanh, chớp mắt một cái, đã đến lúc lá phong rơi đầy đường.

Phi Đặc bụng cũng càng ngày càng rõ ràng.

Vuốt ve bụng Phi Đặc, kỳ thật Khả Lạc thật sự hy vọng Phi Đặc đem đứa nhỏ này sinh ra.

Mặc dù Phi Đặc cũng đã nói, kia chưa hẳn là đứa nhỏ của mình, nhưng là.Khả Lạc nghĩ tới lời hứa với Phi Đặc, mặc kệ đứa nhỏ kia có phải hay không quái thai, có phải hay không chảy dòng máu chính mình, chỉ cần nó có thể sống, sinh trưởng trên thế gian này, hắn liền quyết tâm nhất định phải nuôi nấng nó.

Hắn không rõ Phi Đặc vì cái gì khi đang nhắc đến đứa nhỏ trong bụng, khuôn mặt luôn lộ ra vẻ oán hận.

Vì vậy mà Khả Lạc giảo tận tâm kế [luôn nghĩ đủ mọi cách] khuyên bảo Phi Đặc không cần phá hư đứa nhỏ trong bụng.

Không phải nói, làm phụ thân, chính là dấu hiệu của một người nam nhân trưởng thành sao?

Xem ra Khả Lạc, chỉ cần là đứa nhỏ của Phi Đặc, hắn sẽ luôn coi nó là người thân nhất của mình. Hắn cỡ nào hy vọng ở trong mắt Phi Đặc sẽ luôn là người đàn ông trụ cột của gia đình.

Chuyện kỳ quái tiếp theo đó là, Phi Đặc sau cùng cũng ngậm miệng không đề cập tới việc phá bỏ đứa nhỏ nữa.

Cho nên nhìn bụng Phi Đặc càng ngày càng trướng dần lên, Khả Lạc thật sự sung sướng đến mức quay cuồng!

Nằm bên cạnh Phi Đặc áp tai nghe từng chuyển động nho nhỏ của tiểu sinh mệnh bên trong, đột nhiên nghĩ tới nguyên lai nhân loại chính là hình thành lâu thật lâu đến như vậy.

Cứ như vậy hoài đứa nhỏ, Phi Đặc vẫn không ngừng mà tạo cơ hội phái người đưa Khả Lạc đến phủ Tổng đốc.

Mặt trời vừa xuống núi liền phủ đen cả hoa viên tuyết trắng, bởi vì Tiệp Khắc Tổng đốc vào nội thành xa xôi đi thị sát, tạm thời sẽ không trở về, cho nên Khả Lạc vẫn là công khai xuất hiện ở trong phòng Phi Đặc.

Tuy rằng Phi Đặc báo hắn tám giờ lại đây, nhưng là nghĩ muốn cho Phi Đặc một chút kinh hỉ, mới 6 giờ 50 Khả Lạc liền nhanh nhẹn nhảy lên ban công lầu Phi Đặc.

Trong phòng không có người.

“Phi Đặc! Phi Đặc!”

Đè thấp thanh âm kêu, quả nhiên nghe thấy thanh âm Phi Đặc giật mình kêu: “Khả Lạc? Ngươi như thế nào sớm như vậy đã tới rồi?”

“Hắc hắc! Ta nghĩ cho ngươi một kinh hỉ thôi!”

“Không được vào!”

Nghe thấy thanh âm Phi Đặc hốt hoảng cùng một chút thẹn thùng, Khả Lạc vẫn là cười hì hì đẩy cửa phòng tắm.“Ta không phải bảo ngươi không được vào sao?!”

Phi Đặc lấy khăn tắm che đậy thân thể mình, hơi nóng mờ mờ quanh phòng nhưng vẫn nhìn ra được khuôn mặt nghiêm nghị đang nổi giận của y.

“Ai nha, Phi Đặc, chúng ta làm cũng đã làm rồi, ngươi còn xấu hổ gì nữa……”

Khả Lạc như trước cợt nhả tới gần.

“Khả Lạc! Ta nhớ rõ không có dạy ngươi nói năng ngọt xớt như cái xóm nghèo đó! Không đem ngươi thoát ra từ cái xóm nghèo hạ lưu đó, ta xem ngươi cả đời đều chỉ có thể ở đó đầu còn không ngóc lên nổi huống hồ là được mời dự trong một buổi tiệc cấp thấp!– Đi ra ngoài!”

Phẫn nộ bùng nổ mãnh liệt như thế, dọa Khả Lạc ngây cả người.

Phi Đặc thần sắc nghiêm khắc chỉ vào cửa, tựa hồ cũng nháy mắt bừng tỉnh chính mình vừa rồi thất thố, ngữ khí liền dịu xuống:

“Khả Lạc, ngươi đã trải qua nhiều chuyện như vậy, không được tùy hứng nữa.– ngươi không phải tiểu hài tử, phải hiểu được làm gì để hướng tới mục tiêu phấn đấu. Ngươi có biết mục tiêu của ngươi là cái gì sao? Là người thống trị tối cao ở ‘Sắc Vi Viên’ a, là một hắc đạo đế vương vạn người kính ngưỡng, mà không phải như trước kia là một tên côn đồ đầu đường xó chợ!…… Mà phải làm một người như vậy, đầu tiên phải tôi luyện được cái tính nhẫn nại cùng bình tĩnh, hiểu chưa?”

“Hiểu được.”

Khả Lạc máy móc thối lui ra ngoài phòng tắm, nháy mắt cửa phòng tắm liền bị người bên trong mạnh mẽ đóng lại, một thoáng đó hắn thấy Phi Đặc đã như cũ nhìn hắn ôn nhu nở nụ cười.

Vẫn là nụ cười xinh đẹp quen thuộc kia, nhưng không có làm cho trái tim Khả Lạc, trước sau như một giật nảy lên, cả người nóng lên gợn sóng.

Phi Đặc trước mắt này đem “Xóm nghèo” miệt thị thành con trùng hôi thối không hơn không kém, làm cho Khả Lạc trong lòng từng đợt lạnh run cả người.

Khả Lạc thật muốn hỏi Phi Đặc.

“Ngươi đã quên rồi sao? Ngươi quên ngươi đã sống ở đó mấy năm trời sao, còn cùng một nữ nhân xấu xí to béo sinh ra ta sao?

Phi Đặc rất nhanh liền đi ra.

Lúc này sắc trời đã tối, trên ban công những đoá hoa mai theo khe hở của tấm màn cửa hướng vào bên trong gần cái đèn tường, nhất thời ánh đèn cũng trở nên hoang mang ảm đạm mờ ảo.

“Khả Lạc.”

Lại khôi phục thành Phi Đặc nhu tình dịu dàng, từ sau lưng bước tới ôm lấy Khả Lạc.

Tóc tơ mềm mại vừa được tẩy qua phất vào cổ Khả Lạc, hơi ngưa ngứa. Cảm giác được cái bụng tròn trĩnh của Phi Đặc chạm vào thắt lưng mình, mặc dù trong lòng có buồn bực một chút, nhưng là huyết khí phương cương thiếu niên vẫn là thoáng cái liền cương lên.

Kiềm chế không được xoay người đem Phi Đặc ấn lên giường, cũng không dám áp trên người y, chỉ ghé vào bên hông hung hăng hôn trụ bờ môi y.

“Làm nha. Khả Lạc. Ta thích cùng ngươi ngực kề ngực ôm nhau.”

“Sẽ đè lên đứa nhỏ trong bụng ngươi.”

“Quản nó làm gì! Đè hỏng luôn cũng không sao! Làm đi, Khả Lạc!”

Được đăng bởi Soo vào lúc 23:04

Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Nhà Kho Dựng Phụ

Chương 9

Khả Lạc hôn nồng nhiệt, làm Phi Đặc vừa thở dốc vừa chủ động dang cánh tay ôm cổ đứa con của mình, khiêu khích khẽ liếm vành tai hắn.

“Phi Đặc……“

Khả Lạc nhẫn nại tiếp nhận, hận không thể lập tức áp lên người Phi Đặc, tách đôi chân thon dài của y ra hai bên, đem đệ đệ đã nóng muốn cháy da hung hăng tiến vào người y. Nhưng là hắn dù sao cũng không còn như trước kia một thiếu niên ngây thơ hồn nhiên nữa, một phần lý trí nhỏ nhoi đã dần dần hiện hữu trong đầu hắn.

Nghiêm mặt ôm lấy Phi Đặc, trong bóng đêm nhìn thẳng vào bóng dáng mơ hồ của y.

“Phi Đặc, ngươi vì sao lại chán ghét đứa nhỏ trong bụng này?”

“Ta không phải đã nói rồi sao! Có người nguyện ý sinh hạ đứa nhỏ do người cường bạo mình tạo ra sao!”

“Nhưng là, lỡ đứa nhỏ đó là của ta thì sao? Phi Đặc,–nếu là của ta và ngươi thì sao? Ngươi đã quên rồi sao, chúng ta ở trong giáo đường đã–”

Phi Đặc không kiên nhẫn đánh gãy lời nói Khả Lạc: “Ngươi? Của ngươi thì thế nào?– Ngươi sẽ nuôi nó thật tốt sao?”

Cảm giác ánh mắt Phi Đặc đang ở trong bóng đêm ngạo mạn chăm chú nhìn chính mình, lòng tự trọng thiếu niên bị đả kích lớn.

“Ta nuôi được! Phi Đặc!– nói ngươi nghe, cho dù ta có đi bán máu, cũng tuyệt đối sẽ đem hài tử của ta nuôi lớn!”

“Hừ!” Phi Đặc không nói gì, chỉ hừ một tiếng.

“Phi Đặc, ngươi nhất định phải đem đứa nhỏ này sinh ra, ta chắc chắn 99% nó là con của chúng ta !”

Hưng phấn lay lay bả vai Phi Đặc, Khả Lạc nhiệt tình dào dạt nói.

“Khả Lạc…… Ngươi lắc làm ta choáng đầu.”

Nghe vậy Khả Lạc cuống quít buông tay ra, giật mình ôm lấy mặt Phi Đặc.

“Phi Đặc, ngươi khóc? Vì cái gì? Đừng khóc a…… Đừng khóc a! Ta nói sai cái gì sao?”

“Ngu ngốc!”

Phi Đặc ôm cổ Khả Lạc, nở nụ cười: “Ta cảm thấy ngươi là tên tiểu tử ngốc nhất trên đời!”

Nói rồi chủ động mở ra hai chân, chờ Khả Lạc tiến vào. Khả Lạc lại cười khanh khách chỉnh thân thể nặng nề của phụ thân nằm nghiêng về một bên.

Từ lúc Phi Đặc mang thai đến nay, hai người bắt đầu áp dụng tư thế mập hợp bên hông này.

Từ sau lưng tiến vào, chỉ thích hợp với nam tính thô to của người đàn ông trưởng thành. Thân hình Khả Lạc vẫn chưa trổ mã hoàn toàn nên phải dựng người thẳng lên có chút cố sức đưa đẩy ra vào.

Khả Lạc liền chọn tiến vào cúc huyệt phía sau, ngón tay đặt ở đoá hoa khép chặt của Phi Đặc vờn qua vờn lại.

Hoa viên thần bí đã từng bị hắn khai phá một lần, mặc dù ở trong bóng tối không thấy được màu sắc sáng bóng, nhưng cũng có thể bằng ngón tay chạm đến nó, như một thỏi băng lạnh đặt trong nồi nước nóng.

Ngón tay vòng lên trên đoá hoa nữ tính giữa hai chân y, nam tính nho nhỏ đã muốn dựng thẳng lên trời.

Nhẹ nhàng sờ một chút, nam tính kia liền run run, ngay trên đầu ngón tay mình bắt đầu khóc lóc rơi lệ. Thân thể Phi Đặc phi thường mẫn cảm. Tựa hồ chỉ cần kích thích phía sau của y, cũng có thể làm cho phía trước không ngừng mà tích lạc mật nước.

Khả Lạc chuyển động ngón tay tham tiến vào mông Phi Đặc, thô bạo xoa nắn khí quan nam tính của y, thấy y say mê rên rỉ muốn đạt cao trào, liền buông lỏng tay ra.

“Khả Lạc……”

Tiếng kêu bất mãn nài nỉ hắn tiếp tục xoa.

Khả Lạc vươn tay đến trước ngực Phi Đặc, nhẹ nhàng khảy đầu nhũ. Nơi này tựa hồ cũng là noi tạo khoái cảm của Phi Đặc. Thô lỗ xoa nắn đầu nhũ như tiểu nho khô cùng quầng nhũ xung quanh, Phi Đặc không thể làm gì khác hơn ngoại trừ thở dốc cùng rên rỉ.

Khả Lạc tay còn lại vuốt ve hai chân gian Phi Đặc, cảm giác được mật nước ấm áp từ trong đoá hoa của Phi Đặc làm thấm ướt tay mình, liền như bị búa hạng nặng gõ oanh oanh vào đầu, làm hắn mất khống chế.

Rốt cục nhẫn nại không được rút ngón tay ra, lấy côn th*t nóng rực của mình đặt sát vào bí hoa vẫn chưa kịp mở rộng hoàn toàn kia.

Tiểu huyệt tự động tiết ra mật nước như chất bôi trơn, làm hắn thuận lợi cắm vào cái mông cong cong của Phi Đặc. Nhưng là kế tiếp liền vào không được.
Phi Đặc đau đến hét lên, vô luận hai tay Khả Lạc vuốt ve trước ngực cùng giữa hai chân y như thế nào, vẫn duy trì thân thể cứng ngắc.

“Phi Đặc, rất đau sao?”

“……”

Phi Đặc hấp khí, liều mạng thả lỏng thân thể cứng ngắc. Niêm mạc yếu ớt vẫn ngăn trở côn th*t nóng bỏng của Khả Lạc, tuyệt không thể cho nó vào thêm một li nào nữa.

Khả Lạc kiên nhẫn một lần nữa dùng tay kích thích khí quan nam tính cùng đoá hoa nữ tính phía dưới, ngón tay thật sâu cắm vào mật huyệt nhỏ hẹp nữ tính phía trước, dùng sức ma sát niêm mạc ấm nóng đang bao lấy ngón tay hắn, làm phát ra thanh âm ướt át “ba ba” *** mĩ.

Dịch thể đục ngầu từ trong cơ thể Phi Đặc, thấm ướt ngón tay Khả Lạc, rồi nhỏ xuống đọng lại trên giường.

Phi Đặc ngâm nga rên rỉ, thân thể chậm rãi mềm mại, khoái cảm bắt đầu nổi lên.



Ngón tay dính đầy mật nước của Khả Lạc rút ra, lần mò xuống phía dưới ý đồ muốn làm trơn cúc huyệt Phi Đặc.

Lại đem phân thân nổi đầy gân xanh đặt ở cúc huyệt nhỏ bé, mặc dù y vẫn kháng cự, nhưng Khả Lạc vẫn là gõ một tiếng trống làm tinh thần, hăng hái tiền dần vào trong.

“A!”

Tiếng kêu đau đớn vẫn thốt ra, cùng lúc với tiếng “phốc” nho nhỏ theo sau, không khí đêm đen liền có mùi máu tươi.

Khả Lạc hoảng sợ.

“Thực xin lỗi, lại làm ngươi bị thương! Phi Đặc!”

“Lại?”

“Ngươi đã quên rồi sao? Buổi tối hôm đó ta cũng……”

“Nga……”

“Ta rút ra được không?”

“Không…… Ngươi tiếp tục đi. Ta không sao.”
“Phi Đặc……” Cảm động ôm lấy Phi Đặc, thật cẩn thận bắt đầu trừu sáp, đưa côn th*t vì kiềm chế mà muốn nổ tung của mình chen vào cúc huyệt nhỏ hẹp.

Một cái đẩy, liền vào sâu bên trong, Phi Đặc tận lực kiềm nén không phát ra bất kỳ thanh âm nào. Rút ra ngoài một chút cũng sẽ khiến y không khoẻ phát ra từng đợt thở dốc dồn dập.

Tình dục như tên đã trên dây không thể không bắn, Khả Lạc chỉ có thể cố gắng làm mình nhanh chóng cao trào trong cơ thể Phi Đặc, trừ bỏ thật có lỗi giúp y thủ *** để gia tăng khoái cảm bên ngoài, Khả Lạc cũng không có biện pháp gì.

Đôi môi nhẹ nhàng mơn trớn trên lưng Phi Đặc để lại hơn chục dấu hôn, dùng đau đớn nhỏ này kích thích y.

Cảm giác cúc huyệt nho nhỏ của phụ thân bao hàm côn th*t nóng rực của mình dần dần có phản ứng chậm rãi run run, Khả Lạc liền ôm lấy vòng eo to tròn của Phi Đặc va chạm vào bên trong.

Hai chân Phi Đặc vì thân thể hắn chen vào mà tách ra hai bên không ngừng run run, cùng Khả Lạc ái ân cái mông cũng không ngừng chảy ra chất lỏng nong nóng.

Lo lắng Phi Đặc bị thương đến chảy cả máu tươi, liền nhanh chóng phóng tinh vào trong cơ thể y, Khả Lạc nhất thời quên mất y dặn hắn không được bật đèn, từ trong cơ thể y rút tính khí chính mình ra liền dựa tường đứng lên bật đèn.

“Đừng bật đèn!”

Phi Đặc thở hào hển tiếng hét bén nhọn ngăn lại, nhưng không cách nào nhúc nhích.

Cả phòng liền sáng lên, nhìn đến cái giường chỗ giữa hai chân Phi Đặc, quả nhiên có vết máu đỏ sẫm chướng mắt bên trên.

“Ngươi bị thương. Phi Đặc! Thực xin lỗi –”

“Tắt đèn đi!”

“Vì cái gì?”

Nhìn thân thể thon dài hiển hiện trước mắt, không biết vì cái gì đột nhiên sản sinh một chút ý tưởng nho nhỏ muốn chống đối Phi Đặc, Khả Lạc cố chấp chặn lấy Phi Đặc đang khó khăn di chuyển muốn ấn công tắt đèn trên tường kia.

“Phi Đặc, ta muốn nhìn thân thể ngươi.”

“Không nên nhìn, Khả Lạc!”

“Không, ta muốn xem, Phi Đặc!”

Ở trên mặt kháng cự của phụ thân lưu lại nụ hôn ôn nhu mà ương ngạnh, Khả Lạc ngẩng đầu lên.

“Ân?” Ánh mắt hắn liết qua cái gì đó, đột nhiên liền thất thần .

“Đây là cái gì? Đây là cái gì?”

Phủi phủi hai chân Phi Đặc, Khả Lạc vẻ mặt kích động thấy được ở chỗ sâu nhất bên trong đùi y hiện hữu một nốt hắc chí. [nốt ruồi đen]

Lấy tay phủi tới phủi lui vẫn thấy nó hiện ở đó, thật là hắc chí.

Này không phải thân thể Phi Đặc.

Bởi vì con người trần như nhộng nằm trong lòng mình ở giáo đường kia là một sinh vật hoàn mỹ không tỳ vết, bị chính mình tận tình vuốt ve toàn thân, Khả Lạc có thể khẳng định, tuyệt đối không có nốt hắc chí này!

Giống như bị ai đó nhét vào trong tim mình cả khối băng nặng trịch, Khả Lạc cả người máu nhất thời đông lại đến cực độ.

Dại ra nhìn người nằm trên giường vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười, Khả Lạc môi mấp máy run lợi hại.

“Ngươi…… Ngươi không phải Phi Đặc…….– Ngươi không phải Phi Đặc!”

Được đăng bởi Soo vào lúc 18:46

Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Nhà Kho Dựng Phụ

Chương 10

“Mặc kệ giấy có làm được tốt đến cỡ nào, nguyên lai vẫn sẽ có ngày bị lửa thiêu.”

Than nhẹ một tiếng, “Phi Đặc” ngồi dậy. Tuy rằng hành động có chút khó khăn, nhưng là y vẫn duy trì tư thế lưng thẳng ngẩng đầu.“Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi đem Phi Đặc giấu ở nơi nào ?”Trừng mắt nhìn nam tử bộ dạng cực kỳ giống Phi Đặc, Khả Lạc khó khăn hỏi.

Cảm giác nùng tình mật ý [tình yêu mãnh liệt ngọt ngào tình nguyện] đột ngột bị một gáo nước lạnh tạt vào, thời gian dài như vậy cho tới bây giờ người cùng chính mình da thịt thân cận cư nhiên không phải Phi Đặc! [dốt >.<] “Chỉ số thông minh của ngươi thấp như vậy sao? Một chút cũng đoán không ra ta là ai?” Ngay cả một tia ôn nhu cuối cùng cũng biến mất, “Phi Đặc” cao ngạo trong ánh mắt tràn đầy lãnh đạm. “Ngươi là anh em của Phi Đặc?” “Ta là ca ca y. Sa Đặc.” Mang theo dáng vẻ lười biếng đem áo ngủ ở bên người khoát lên thân thể trần trụi của mình, Sa Đặc lạnh như băng trả lời. “Quên đi!– Ngươi muốn đi tìm Phi Đặc của người thì đi tìm đi. Y ở tầng dưới cùng trong căn phòng cuối dãy hành lang kia.” Nhìn Sa Đặc mặt không chút thay đổi mặc quần áo, Khả Lạc ngạc nhiên phát hiện chính mình trong lòng cư nhiên vẫn có chút nhốn nháo, nhìn Sa Đặc từng động tác khó khăn mà sợ run. “Ngươi còn chưa nói cho ta biết toàn bộ sự thật. Vì cái gì muốn gạt ta?” “Có biết sự thật hay không có cái gì quan hệ? Ngươi muốn tìm Phi Đặc, ta không phải đã muốn nói cho ngươi Phi Đặc ở nơi nào rồi sao? Còn không mau đi đi?” “Không, ta muốn biết ngươi vì cái gì làm như vậy!” Sa Đặc trầm mặc không lên tiếng. “Ngươi rất hận Phi Đặc sao?” “Ngươi nói bậy –” Phẫn nộ ngẩng đầu, dáng vẻ bệ vệ trong nháy mắt lại biến mất. Sa Đặc xa cách quay đầu đi: “Ngươi nghĩ như thế nào liền nghĩ như vậy đi. Mau đi ra, có nghe hay không! Ngươi có thể mang Phi Đặc rời đi.” “–” Khả Lạc có điểm hoang mang. Ánh mắt Sa Đặc cùng hắn giao nhau, lập tức mất tự nhiên nhanh chóng đảo sang chỗ khác. “Ngươi yên tâm, ta sẽ tuân thủ lời hứa của ta,– ta vẫn sẽ tiếp tục bồi dưỡng ngươi trở thành đế vương hắc đạo tương lai.” “……” “Ngươi có thể đi rồi.” “Sa Đặc……. Ta……” “Ngươi không cần nói thêm cái gì nữa. Ta sẽ không giải thích cho ngươi!– Hiện tại, ngươi cần làm chính là đi ra ngoài, sau đó đem cửa phòng đóng lại!” “Sa Đặc. Ta –” “Ta đã bảo ngươi ít nói nhảm rồi mà!” Hùng hổ chặn đứng Khả Lạc, Sa Đặc đem chăn kéo qua đỉnh đầu, mơ hồ nói một câu. “Cái chìa khóa ở phía dưới bình hoa.” “Cái gì.” “Ta nói là cái chìa khoá mở cửa phòng Phi Đặc!– Ngươi này ngu ngốc! Thật sự là ngốc đến phát thương!” “……” ………… Nhẹ nhàng đem cửa khép lại, Khả Lạc không biết là cảm giác gì, trong ***g ngực trăm mối cảm xúc phức tạp. Cầm chìa khoá dần hiện ra vẻ sáng loáng của kim loại khi đi qua dãy hành lang le lỏi vài tia sáng, hàng loạt chuyện xảy ra cứ ập tới trong đầu Khả Lạc. “Phi Đặc!” Đẩy cửa ra, quả nhiên người bên trong giật mình đứng lên đúng là Phi Đặc. Tuy rằng người kia có chút gầy, nhưng là quả thật là Phi Đặc trước kia. “Phi Đặc!” “Khả Lạc? Ngươi? Như thế nào là ngươi? Ngươi như thế nào biết ta ở trong này ?” Giật mình chạy tới ôm lấy thiếu niên của mình, Phi Đặc vừa khẩn trương vừa bất an hỏi: “Ngươi, ngươi như thế nào — ngươi như thế nào biết ta ở trong này? Sa Đặc hắn có biết hay không ngươi đến chỗ ta?” “Là Sa Đặc bảo ta tới đây.” “Như thế nào có thể!” Phi Đặc nghẹn họng nhìn trân trối: “Sa Đặc như thế nào sẽ làm mấy chuyện này?” “Hắn vì cái gì không thể làm mấy chuyện này?” Khả Lạc buồn bực Phi Đặc nhắc tới Sa Đặc lại có chút khiếp nhược cùng bất an,“Hắn trêu cợt chúng ta lâu như vậy, hiện tại âm mưu của hắn đã bị vạch trần, hắn còn có thể thế nào?” “Này……” “Chẳng lẽ âm mưu thế thân mạo danh này là do ngươi đồng ý?” Khả Lạc quả thực không thể tin được sẽ có loại khả năng này, nhưng Phi Đặc lại chột dạ gật nhẹ đầu. “Ngươi cư nhiên cùng hắn lừa gạt ta!– ngươi như thế nào có thể như vậy, Phi Đặc?” “Thực xin lỗi, Khả Lạc. Sa Đặc hắn từ nhỏ đã là một người luôn tùy hứng lại cố chấp, hắn quyết định chuyện tình, ta như thế nào phản đối cũng vô dụng. Ta không lay chuyển được hắn.” Phi Đặc lộ ra thần sắc không thể nề hà: “…… Nói sau, ta thua thiệt hắn nhiều lắm, ta không có biện pháp cự tuyệt yêu cầu Sa Đặc.” “Ngươi thua thiệt hắn cái gì ?” “Này……” “Rốt cuộc sao lại thế này, Phi Đặc, van cầu ngươi đem toàn bộ chân tướng ngươi biết nói cho ta nghe được không! Ta như vậy không đáng để ngươi tin tưởng sao, Phi Đặc? Ngươi đã quên chúng ta đã nói qua là sẽ gần nhau cả đời sao?” Mang theo ánh mắt cầu xin ôm lấy bả vai Phi Đặc, cảm giác thủy chung không bị tin cậy làm cho Khả Lạc cực kỳ khổ sở. Lời nói mang ra mãnh liệt thương tâm cùng bất mãn làm cho Phi Đặc lộ ra sắc mặt dao động. “Nhưng là, đây là ta cùng Sa Đặc ước định, tuyệt không thể tiết lộ bí mật ra ngoài.” “Ra ngoài?– chẳng lẽ đến bây giờ, Phi Đặc ngươi còn cho rằng ta là người ngoài sao?!” Khả Lạc kích động kêu lên, làm cho Phi Đặc không thể không vội vàng bưng kín cái miệng của hắn, kích động nhìn xung quanh liếc mắt một cái: “Cẩn thận một chút! Sẽ bị người bên ngoài phát hiện.” “Phi Đặc, ngươi vì cái gì luôn không tin ta?” Suy sụp buông thỏng bả vai, Khả Lạc cảm thấy vô lực: “Có phải hay không, ta ở trong lòng ngươi, căn bản còn không thể so với Sa Đặc ?” “Không phải, các ngươi tồn tại là không giống nhau, cũng tuyệt đối không tương tự nhau.” “……” “Chính là, Khả Lạc ngươi vẫn chưa hiểu được, song sinh tức là huyết mạch trộn lẫn nhau, chính là thần giao cách cảm. Ta cùng Sa Đặc là song bào thai. Tội ác phụ thân chúng ta gây ra, đại khái là gây nghiệp chướng nhiều lắm, tuy rằng có được vô số nữ nhân, lại thủy chung không có một đứa con nối dòng. Ta cùng Sa Đặc là do một cô gái bần cùng sinh ra. Cô gái kia– cũng chính là mẫu thân sau khi sinh hạ chúng ta liền tự sát chết đi, đang cùng người mình yêu tổ chức hôn lễ thì bị phụ thân chộp tới bắt làm tình nhân, hơn nữa còn phải trơ mắt nhìn chồng sắp cưới của mình bị đóng đinh chôn sống ở dưới hoa viên. Nàng vừa mang thai vừa nguyền rủa, lòng căm hận sinh ra chúng ta, nghe nói lúc nàng chết đi, đã muốn hoàn toàn biến thành một kẻ điên. Cho nên khi chúng ta sinh ra, mọi người đều nói là báo ứng của phụ thân.” “……” “Phụ thân không có nghe theo người khác khuyên bảo thiêu sống thân thể không trọn vẹn của chúng ta, đại khái là hắn tội nghiệt trong ***g ngực còn nhiều hoặc ít bắt đầu khởi động một ít thân tình đi! Nhưng là chờ chúng ta sau khi lớn lên, không nghĩ tới hắn bản tính *** loạn lại tái phát, cư nhiên đem ma chưởng hướng tới trên người đứa con thân sinh của mình…….” “Người hắn muốn xâm phạm là ngươi hay là Sa Đặc?” Khả Lạc tim đập đến cổ họng. Phi Đặc đau khổ cười: “Khả Lạc ngươi thật sự là quá ngây thơ rồi, luôn không thể chính xác cân nhắc tội ác thế gian.” “Hắn đều muốn xuất thủ với cả hai sao?– Đáng giận, lão già *** loàn này!” “Đêm hôm đó ta sợ tới mức không biết làm như thế nào, kết quả là Sa Đặc cái khó ló cái khôn, lấy thân mình làm mờ mắt phụ thân, làm cho ta chạy thoát ra ngoài. Hắn nói ngày hôm sau hắn sẽ liên lạc với ta, bảo ta chạy trước qua nhà Mạc Sâm trốn, cũng đừng đến trường. Nhưng là ta ở trong nhà Mạc Sâm đợi nửa năm, cũng không thấy bóng dáng Sa Đặc, sau lại mới biết được bởi vì che dấu ta đào tẩu, hắn bị phụ thân nhốt lại. Sau khi phụ thân đi ra ngoài thị sát, ta mới có cơ hội vụng trộm lẻn vào Tổng đốc phủ, vốn là nghĩ khuyên hắn theo ta cùng nhau đào tẩu, nhưng là vạn vạn lần không nghĩ tới, bởi vì bị phụ thân không ngừng xâm phạm, Sa Đặc thế nhưng đã muốn mang thai……. Nhìn Sa Đặc lao lực quá độ người không ra người quỷ không ra quỷ, ta cũng thập phần thống khổ, càng cảm thấy có lỗi với Sa Đặc, thậm chí xúc động nói lưu lại giúp hắn ứng phó phụ thân. Bởi vì chúng ta là song bào thai cùng chung dòng máu đồng dạng có một thân thể không trọn vẹn, chúng ta hẳn là công bình cùng nhau gánh vác thống khổ, mà không phải đem tất cả tội nghiệt đều đặt ở trên vai Sa Đặc một mình gánh vác.” “Như vậy sao được? Sa Đặc nếu đã hãm thân vào, vậy ngươi liền quyết không thể chui đầu vô lưới, các ngươi hai người, phải một người làm bên ngoài, một người làm nội ứng, hợp lại trừ bỏ cái lão hỗn đản kia. Đêm đó ngươi càng phải chạy đi, ra ngoài nghĩ biện pháp trả thù chứ!” “A, Sa Đặc lúc ấy cũng là nói như vậy.” Kinh ngạc nhìn Khả Lạc, Phi Đặc tiếp tục sâu kín nói: “Sau đó, ta cùng hắn ước định, trong vòng năm năm, ta sẽ nghiên cứu ra một loại độc dược giết người vô hình, trở về tìm hắn, sau đó hắn sẽ tự tay đưa phụ thân lên Tây Thiên, chúng ta là có thể tự do. Vì tránh né người của phụ thân truy lùng, ta chỉ có thể trốn ở cái xóm nghèo mà bọn họ tuyệt đối không thể nghĩ tới, còn cố ý kết hôn cùng một nữ nhân mạnh mẽ nhất, xấu nhất toàn trấn. Ta định kỳ sẽ vào thành cùng người của hắn gặp nhau, trao đổi tin tức. Nhưng là ta lại cô phụ tin cậy của Sa Đặc tin cậy, hơn mười năm mới nghiên cứu chế tạo thành công độc dược này. Nhìn Sa Đặc nhiều năm vẫn không thể không thống khổ chịu được phụ thân xâm phạm, còn một lần lại một lần hoài thượng đứa nhỏ của phụ thân, tim thật sự như bị đao cắt. May mắn độc dược rốt cuộc cũng phối thành công, ngày đó ta vào thành kỳ thật vì hướng người của Sa Đặc báo tin, thuận tiện đi bái phỏng Mạc Sâm, thỉnh hắn đến lúc đó nuôi dạy ngươi. Bởi vì ta cùng Sa Đặc cũng không nghĩ sẽ đem ngươi liên lụy vào. Ai ngờ, ngày đó ta trở về rất vội vàng, đã quên hóa trang một chút, liền phát sinh cái loại chuyện kia……” Nhìn Phi Đặc khó có thể mở miệng, Khả Lạc biết y nói “chuyện kia” chính là luân bạo trong cái ngõ nhỏ kia. “Người mang ngươi rời khỏi giáo đường là Sa Đặc sao?” “Không phải, là người Sa Đặc phái đến.” Phi Đặc sửa lời, trên mặt trắng nõn lộ ra xin lỗi: “Đi không nói lời nào thực rất có lỗi, nhưng là ta lúc ấy thật sự không muốn cho ngươi biết việc này, cũng không thể liên lụy ngươi.” “Kia cuối cùng còn không phải đem ta xả vào sao!– có phải hay không bởi vì rất nhớ ta, cảm thấy không có ta không được?– là ngươi kêu Sa Đặc mời người nhà Mạc Sâm cùng ta đi dự tiệc?” Khả Lạc bướng bỉnh nắm lấy bả vai Phi Đặc, Phi Đặc đỏ mặt. “Muốn mời ngươi không phải ta, mà là Sa Đặc.– hắn nói hắn muốn gặp ngươi, cho nên liền mời cả nhà Mạc Sâm tới tham gia vũ hội. Ta — đương nhiên ta cũng rất muốn gặp ngươi, nhưng là ta lúc ấy vẫn là không muốn cho ngươi liên lụy vào.” “Sa Đặc sao lại muốn gặp ta?” “Đây là — bởi vì — bởi vì –” Phi Đặc đột nhiên nói lắp. “Có phải hay không bởi vì ngươi nói cho hắn ngươi yêu ta, cho nên hắn mới nghĩ muốn hoá thành đệ đệ để đùa với cháu mình sao?” Phi Đặc trên mặt sâu sắc đỏ ửng làm cho Khả Lạc tâm hoa nộ phóng: “Là như vậy sao? Phi Đặc?” “Bớt tự tin chút đi!” Không hờn giận ở trên đầu Khả Lạc gõ một chút: “Căn bản không phải như vậy! Là — quên đi, cứ cho là như vậy đi!” Cảm thấy Phi Đặc muốn nói lại thôi Khả Lạc nghi hoặc: “Phi Đặc?” “Không có gì.” Phi Đặc do dự dời đi ánh mắt. Khả Lạc mẫn cảm cảm giác được — không đúng, Phi Đặc quả thật còn che giấu cái gì đó! Khả Lạc nhảy dựng lên, đang muốn ôm lấy bả vai Phi Đặc bức y nói thật, ngoài cửa lại đột nhiên vang lên ồm ồm thanh âm thương lão “Nhị thiếu gia cùng Khả Lạc thiếu gia sao?– thiếu chủ nói các ngươi có thể ly khai.” Được đăng bởi Soo vào lúc 00:25 Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest Nhà Kho Dựng Phụ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau