DUYÊN NỢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Duyên nợ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Ngay khi Hương vào đến trong nhà Long cũng lập tức rồ ga dời đi, cậu đến thẳng biệt thự nhà Nguyệt. Cậu nghi ngờ sự việc ngày hôm nay là do Nguyệt gây ra, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có cô ta mới làm cái trò bẩn thỉu này mà thôi.

Sáng nay cậu đã nói rõ ràng như thế rồi mà cô ta dám qua mặt cậu, cô ta dám làm tổn thương Hương 1 nhất định cậu sẽ bắt cô ta phải trả gấp 10 lần như thế.

Phải bấm chuông đến lần thứ 3 mới thấy bà giúp việc nhà nguyệt ra mở của, bà nói hôm có gia đình người cô ở bên Mỹ về nên tất cả đã ra nhà hàng dùng cơm. Nén cơn giận dữ cậu cảm ơn bà giúp việc rồi trở về, chiều nay tới trường cậu nhất định phải hỏi cho ra nhẽ. Không thể nào để Hương chịu ấm ức thế được.

Trở về nhà cậu ăn vội bát cơm rồi lập tức tới trường, mặc dù lúc này mới gần 13h, mà mãi tận 14h cậu với vào học. Thấy con trai đi sớm bà Hoà ngạc nhiên lắm nhưng chưa kịp hỏi thì Long đã phóng vụt đi rồi.

Lúc cậu tới cổng trường còn vắng hoe không 1 bóng người, mệt mỏi tiến vào quán nước trước cổng trường gửi xe sau đó ngồi uống nước. Thấy cậu tới bác chủ quán ngạc nhiên hỏi:

- Nay chúng mày có kèo gì à, sao đi sớm thế? Thế mấy thằng kia đâu?

- Kèo gì đâu bác, cháu có việc thôi.

- Tại thấy mày đi sớm nên tao tưởng lại hẹn nhau.

- Bác làm như cháu ham chơi lắm không bằng ấy.

- Vâng, cậu ngoan, thế uống gì để tôi lấy. Như mọi khi hả?

- Không, bác cho cháu chai bia đi.

Bác chủ quán giật mình hỏi lại:

- Bia á? Định nghỉ học hay sao mà lại uống bia?

- Thì bác cứ lấy cho cháu đi, hỏi nhiều làm gì. Nhớ lấy cả đá đấy nhé.

Sẵn có chút bực mình lại bị bác chủ quán hỏi nhiều nên Long cau có đáp lại.Mặc dù thấy lạ nhưng bác chủ vẫn mang bia ra theo đúng như cậu yêu cầu sau đó trở vào trong nhà sắp xếp lại một số thứ kẻo lát nữa học sinh đến đông lại không kịp.

Cậu cũng chẳng rõ mình uống đến chai thứ mấy thì thấy xe ô tô nhà Nguyệt đỗ ở cổng trường, vội vàng trả tiền đứng dậy. Tiến sang cổng trường vừa lúc chiếc xe kia quay đầu trở về, cũng tốt, cậu không muốn phụ huynh liên quan đến chuyện này.

Kéo giật tay Nguyệt cậu quát:

- Đứng lại

Bất ngờ vì cú kéo của Long khá mạnh, Nguyệt quay lại nhăn nhó đáp:

- Có chuyện gì mà cậu la lớn thế?

- Cậu còn hỏi được sao?

- Thì cậu không nói rõ mình chẳng hỏi thì sao?

- Khá khen cho cậu đến giờ phút này vẫn giả vờ ngây thơ vô số tội. Cậu tưởng những gì cậu làm lúc tan học tôi không biết sao?

Có chút lúng túng Nguyệt hỏi lại:

- Làm sao… làm sao cậu lại biết được?

Long nhìn thái độ của cô ta mà nhếch mép cười khẩy:

- Quả là tôi đoán không sai mà, thảo nào cô xin về sớm. Những việc đó chỉ có những người vô liêm sỉ như cô mới nghĩ ra được mà thôi. Tôi không nghĩ cô lại coi tường lời nói của tôi đến vậy, có lẽ cô thật sự cô không muốn làm bạn với tôi nữa rồi.

Nguyệt thật sự không hiểu vì sao Long lại nặng lời với mình như thế. Hôm nay gia đình cô Nguyên từ bên Mỹ về, bố cô có nói là sẽ tới trường đón cô đi ăn luôn. Chỉ vì muốn xuất hiện trước cô mình bằng dáng vẻ xinh đẹp và trưởng thành nhất, nên cô có xin về sớm để thay bộ đồng phục xấu xí này bằng bộ váy ban sáng cô đem theo. Cô ra sớm để tránh ánh mắt của thầy cô cũng như ngại các bạn nhìn thấy sẽ trêu ghẹo, cô không nghĩ là hắn lại biết được. Thật sự cô không hiểu mình mặc váy trong trường học thì có gì là sai mà cậu lại nặng lời như thế, còn nói cái gì mà vô liêm sỉ chứ. Nước mặt lúc này không kìm được mà trào ra ướt đẫm khuôn mặt, Nguyệt tủi thân trách Long:

- Cậu vừa phải thôi nhé, tôi làm thế ảnh hưởng gì đến cậu mà cậu lớn tiếng với tôi, việc ấy có gì sai mà cậu bảo tôi vô liêm sỉ hả? Cậu đừng nghĩ rằng tôi thích cậu thì cậu muốn làm gì thì làm, nói gì thì nói nhé. Cái gì cũng có giới hạn của nó thôi Long ạ.Cả hai đểu to tiếng với nhau nên khiến một số học sinh tụ tập lại xem, đám đông ngày 1 nhiều hơn. Ở trường này làm gì có ai không biết Nguyệt lúc nào cũng bám lấy Long, si mê Long đâu. Họ cũng quen với hình ảnh ngổ ngáo bắt nạt người khác của nguyệt chứ chưa từng thấy nguyệt rơi lệ bao giờ. Thế mà hôm nay không rõ hai người có chuyện gì mà Nguyệt vửa nói vừa khóc, đám đông cứ thế tò mò kéo lại ngày càng nhiều.

Thật sự khi nhìn thấy Nguyệt rơi nước mắt Long cũng thoáng chút giật mình, nhưng nhớ lại hình ảnh xây xát của Hương ban sáng thì cậu lại gạt cái suy nghĩ đó đi.

- Cậu nói cái gì cơ, đâm không sai á, vậy theo cậu phải giết người mới là sai hả? CÓ ĐÚNG KHÔNG?

Nguyệt cũng như mọi người ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra ở đây, sao lại liên quan đến giết người cơ chứ. Có chút khó hiểu Nguyệt nheo mắt hỏi lại:

- Cậu nói cái gì, giết ai? Mình không hiểu

- Cậu dẹp cái bộ mặt giả nai đó đi được rồi đấy. Cậu không hiểu thật hay cố tình không hiểu hả?

Thật sự không thể nhịn thêm được nữa nguyệt gào lên:

- CÓ CHUYỆN GÌ CẬU NÓI RÕ RA LUÔN ĐI. CÒN KHÔNG THÌ TÔI ĐI TRƯỚC

Long cũng không vừa mà đáp lại:

- Vậy để tôi nhắc cho cô nhớ nhé, sang nay, chính tại nơi này có 1 vụ đâm xe, người bị đâm không ai khác chính là Hương. Hai kẻ đâm cô ấy tuy bịt mặt nhưng lại mặc đồng phục trường ta, có 1 điều lạ là chúng thấy tôi lại bỏ chạy. Tôi đoán có kẻ nào đó đã cố tình gây ra chuyện này, ban nãy cô cũng thừa nhận bây giờ lại còn giả bộ quên à? Sao nào, đã nhớ ra chưa?

Lại là cô ta, tất cả những lần Long lớn tiếng với cô đều bắt nguồn từ cô ta. Cô ta bị đâm xe là do cô ta đi đứng bất cẩn, mà dù cho là có người cố tình đâm cô ta đi chăng nữa thì cũng đâu liên quan gì tới cô. Sáng nay khi tiếng trống tan trường vừa vang lên, cô đã lập tức rời khỏi trường vậy thì làm sao cô biết được chuyện này chứ. Cô nhớ Long có từng nói “Nếu sau này Hương còn bị tổn thương dù chỉ là 1 sợi tóc, bất kể là do ai gây ra mình cũng đều hỏi tội cậu”. Lúc ấy cô nghĩ Long nói đùa, không thể ngờ được rằng cậu ta lại vô lý đến vậy. Làm sao mà cô biết được ai đã đâm con ranh đó, mà có biết đi chăng nữa thì cũng đâu đến mức bị nói là vô liêm sỉ cơ chứ.

Đúng lúc này Nga và Hương đi tới, Nga chen qua đám đông dắt xe đi phía trước, còn Hương đi bộ phía sau. Nguyệt vội vàng lao tới kéo tay Hương tới trước mặt Long chất vấn:

- Mày nói đi, sáng nay là do mày bất cẩn nên bị ngã xe hay bị ai đâm?

Do bị nguyệt nắm đúng chỗ tay đau bán sáng nên hương nhăn nhó nói:

- Tôi không hiểu chị muốn hỏi gì cả?

- Vì 1 con khốn như mày mà hết lần này đến lần khác Long lớn tiếng với tao, mày bị đâm thì liên quan gì đến tao mà cậu ấy lại quay ra trách tảo hả? Đúng rồi, chính mày đã súi dục Long làm điều đó có đúng không?
Vừa nói chị ta vừa dí sát mặt vào mặt Hương khiến cô bất giác lùi lại, vô tình thế nào lại dựa lưng vào lòng của hắn, Nguyệt nhìn thấy nổi máu ghen đưa tay định tát Hương thì bị Long giữ lại:

- Đủ rồi đấy, chuyện này còn chưa giải quyết xong mà cô còn định ra tay với Hương hả. Cô thử làm tổn thương cô ấy một lần nữa xem tôi có để yên cho cô không.

Hương như lờ mờ hiểu ra, cô biết Long vì lo cho cô nên thế, nhưng sáng nay đâu biết là do người ta vô tình đâm phải hay có ai đó dở trò đâu, sao lại đứng đây trách Nguyệt được. Nghĩ thế Hương dịu giọng nói:

- Đúng là sáng nay em có bị đâm xe, nhưng chắc mọi người đang hiểu lầm nhau rồi, em nghĩ là người ta chỉ vô tình đâm phải em thôi.

- Cô không phải sợ, tôi sẽ đứng ra lấy lại công bằng cho cô, kẻ nào dám động vào cô tôi sẽ cho nó nếm đủ?

Sau đó Long quay qua Nguyệt lớn giọng:

- Nếu cậu nói với mình hai kẻ sáng nay đã đâm Hương thì mình sẽ bỏ qua cho cậu, chuyện ngày hôm nay sẽ xem như hiểu lầm. Nói đi, hai đứa đó là ai?

- Ai đã đâm thì cậu phải hỏi cô ta chứ sao lại hỏi mình, mình có phải bảo mẫu của cô ta đâu mà mình biết?

- Cậu vẫn cố tình không nhận phải không?

- Cậu vô lý vừa thôi, cô ta bị đâm thì liên quan gì đến mình. Đúng, mình thừa nhận mình ghét cô ta, ghét đến tận xương tận tuỷ, nhưng mình không có rảnh để làm cái trò đó. Nếu muốn hại cô ta mình sẽ trực tiếp ra tay, con người mình từ trước đến nay ghét nhất là trò ném đá dấu tay cậu biết mà.

Nguyệt dùng ánh mắt chân thành nhất để nhìn Long, cô nghĩ nó sẽ giúp cho Long nghĩ lại.

Đúng là hơn chục năm có lẻ chơi cùng cô ta, chưa bao giờ Long thấy Nguyệt lén lút hại ai đó 1 cách giấu mặt cả. Nếu ghét ai cô ta sẽ công khai đi cùng 1 vài người bạn đứng trước mặt kẻ đó mà mắng nhiếc, sỉ vả thậm chí là hành hung luôn. Như chuyện cô ta gây cho Hương lần trước cũng vậy, chỉ có điều là không dưới 1 lần Long đã cảnh cáo cô ta không được đụng đến Hương. Có khi nào cô ta vì sợ Long biết nên đã nghĩ ra cái trò mượn dao giết người này không?

Không khí có vẻ dịu xuống thì cái Nga lại làm cho lửa giận trong mắt Long cháy lên ngùn ngụt. Thì ra nó sợ Nguyệt sẽ không nhận nên đã vội vàng cất xe để ra đây, gần đây Hương cũng chỉ đắc tội với mình chị ta. Vậy nên nó cũng nghĩ việc Hương bị đâm là do chị ta bày trò giống như Long. Nga nói:

- Tôi dám chắc hai người kia là cố tình đâm vào nó, mọi người thử nghĩ mà xem, một đoạn đường thẳng lại rộng như thế, nếu như không may va chạm thì phải đâm từ phía sau chứ tại sao lại đâm ngang xe nó như thế. Đấy không phải cố ý thì là gì, còn ai làm thì người đó rõ nhất. Cả cái trường này có ai không biết gần đây cái Hương đắc tội với ai đâu cơ chứ.

Chỉ thẳng tay vào mặt Nga Nguyệt quát lớn:

- Con ranh con này, mày nói thế là có ý gì? Ý mày là tao cho người đâm nó hả?

- Là chị tự nói đấy nhá.

Bốp., xông đến tát thẳng vào mặt Nga, chị ta gầm lên:

- Mày thích gây sự đúng không, được vậy để bà cố tình gây sự cho chúng mày xem. Nó bị đâm xe thì liên quan đéo gì đến con này hả? Tao đã nói là tao không biết là không biết, nó bị người ta vô tình đâm hay cố tình đâm thì cũng mặc mẹ nó. Tìm tao làm gì?

Cô vội vàng chạy đến ôm Nga vào lòng, còn Long thì giận giữ nói:

- Thôi đi, nãy giờ mình nhịn cậu nhiều lắm rồi đấy, cậu vẫn cố tình không nhận chứ gì. Được mình sẽ điều tra rõ chuyện này, đến lúc đó cậu đừng có hòng mà trối cãi. Mình tuy không nhìn thấy mặt bọn kia, nhưng biển số xe của chúng nó thì mình nhớ như in. Cậu cứ chuẩn bị tinh thần đi.

Câu nói vừa rồi của Long chẳng làm cho Nguyệt lo lằng nhưng lại khiến cho 1 kẻ phía xa phải chột dạ. Có điều Long cũng chỉ mạnh mồm nói lớn thế chứ thật ra lúc đó nhìn thấy Hương bị ngã cậu hốt hoảng có nghĩ được gì đâu. Chuyện ngày hôm nay Long làm lớn lên với mục đích nhắc nhở Nguyệt mà thôi.

Nhưng nguyệt không nghĩ vậy, chị ta hậm hực bỏ đi, 1 số người loáng thoáng nghe thấy chị ta nói:” Được lăm, nếu cậu đã nghĩ con Nguyệt này xấu xa thì tôi sẽ xấu xa cả thể cho cậu xem. Vì nó mà cậu lớn tiếng với mình, nghi oan cho mình, mình nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này. Cậu thích mình ác mình sẽ ác cho cậu xem. Cứ chờ đấy”

Cái Nga bị tát 1 cái thì tức lắm, nó định xông lên đánh trả mà bị Hương giữ lại. Hương sợ nếu Nga mà đánh lại chị ta sau này sẽ khó lòng mà đi học yên ổn với chị ta được. Chưa kể đến việc nếu nhà trường biết được Nga sẽ bị kỷ luật và mời phụ huynh tới trường. Bố Nga là người cực kì nghiêm khắc, nếu chuyện đó xảy ra chắc chắn Nga sẽ ăn no đòn của bố nó

Sau vụ ồn ào này toàn trường đều biết Long thích Hương, Hương cũng cảm nhận rõ được tình cảm mà Long dành cho mình nên cô lo sợ lắm.

Mạnh, cậu lớp trưởng lớp Hương thì khó chịu ra mặt, cậu ta nghĩ Hương không họp với Long 1 chút nào. Ngoan ngoãn học giỏi như Hương chỉ hợp với những người như cậu ta mà thôi.

Chương 22

Sự việc chiều hôm đó dần lắng xuống, Long cũng công khai thể hiện tình cảm với Hương. Thật sự thì thấy Long công khai bảo vệ mình như vậy Hương cảm động lắm, nhưng cô lại sợ đó chỉ là cảm xúc nhất thời của hắn. Cô hiện tại vẫn còn là người yêu của hắn, có lẽ hắn ngĩ cô bị đâm là mất mặt hắn nên hắn mới thế.

Bỗng dưng cô lại thấy lo sợ khi nghĩ tới chỉ còn 2 ngày nữa là giao kèo giữa cô và hắn kết thúc. Kết thúc nghĩa là cô và hắn lại trở thành người xa lạ như trước kia vẫn thế. Liệu rằng sau bao lâu hắn sẽ quên mất cô, quên mất những khoảnh khắc ngắn ngủi bên nhau này.

Mới hôm trước cô còn mong thời gian trôi thật nhanh, mong cho giao kèo này sớm kết thúc mà sao bây giờ lòng cô buồn thế này. Cô có nên sống đúng với trái tim mình không, hay là làm theo lý trí.

Nơi này cô và hắn đã từng cười đùa, nơi những hiểu lầm, cãi vã của cô và hắn bắt đầu. Chính nơi này khiến cho trái tim cô dần không nghe lời cô nữa. Nhìn quanh 1 lượt, hít 1 hơi dài toan quay trở lại lớp thì giật mình khi thấy hắn đứng phía sau từ khi nào. Còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe hắn hỏi:

- Sao đang tiết thể dục lại chạy ra đây đứng 1 mình thế này?

- Anh làm tôi hết cả hồn, mà sao anh biết tôi có tiết thể dục.

- Cô đừng có nói là cô không biết lớp tôi cũng đang học thể dục nha. Tôi thấy cô đi ra khỏi phòng tập nên mới theo cô đến đây nè.

- Ra thế, tôi cũng không để ý nữa.

- Sao thế hay sáng nay ngã vãn còn đau? - Long lo lắng hỏi

- Một chút thôi, thế nên tôi mới được đặc cách không phải tập thể dục nè.

- Lần sau đi đứng nhớ chú ý cẩn thận, mà ban nãy Nguyệt có nói gì làm cô không vui thì bỏ qua nhé, có tôi ở đây rồi, đừng lo lắng gì cả.

Có tôi ở đây rồi, nghe thật ấm áp quá, cái tên này hắn đúng là biết cách làm cho trái tim người khác tan chảy mà. Hạnh phúc cô nở 1 nụ cười thật tươi hỏi vu vơ:

- Long này, hết tuần này liệu… chúng ta… sẽ thế nào?

Câu hỏi của cô làm cho Long sững lại, thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà đã sắp hết tuần rồi. Cậu còn nhớ như in cái vẻ mặt hốt hoảng của cô khi bàn tay của cậu chạm vào mông cô, cái tát bỏng má của cô đến giờ vẫn cảm thấy đau. Cũng chính nơi này là nơi giao ước của cậu và Hương hình thành, thật sự mấy hôm nay chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc mà quên mất rằng thời gian giữa hai người sắp hết. Không được không thể nào mà như thế được, giao kèo này kết thúc thì cậu sẽ tạo ra giao kèo mới. Mà không cậu sẽ biến mối quan hệ này thành sự thật chứ không còn là giao kèo nữa. nghĩ thế cậu mỉm cười đáp:

- Thì chúng ta sẽ thành sự thật, được không?

- Sự thật cái gì cơ?

Long ngượng ngùng nói:

- Thì quan hệ giữa chúng ta, tôi muốn không phải là giao kèo mà thành sự thật được không?

Cô như không tin vào tai mình, hắn nói là giữa cô và hắn sẽ thành sự thật sao? Nghĩa là hắn có tình cảm với cô, hắn tỏ tình với cô? Mặt cô bất giác đỏ lên, cô ấp úng nói:

- Nhưng mà… nhưng mà tôi và anh, tôi không được tự tin lắm.

- Thôi nào, mọi chuyện cứ để thuận theo tự nhiên đi, thoải mái lên nào.

- Tôi biết rồi

- Mà này tôi có 1 đề nghị nhỏ?

- Đề nghị gì?

- Tôi muốn chúng ta đổi cách xưng hô?

Cô bất ngờ hỏi lại

- Đổi cách xưng hô, đổi thế nào? Sao phải đổi?

Hắn xua xua vừa nói vừa nhìn cô thăm dò

- Không phải chỉ là tôi thấy mình cứ xưng hô cô tôi nghe nó thế nào ấy, hơn nữa tôi lại lớn tuổi hơn cô mà, hay là mình đổi thành anh em nhé. Cô thấy thế nào?

- Tôi thấy thế này cũng ổn mà

- Không ổn chút nào cả, tôi đã quyết rồi, cứ thế nhé. Bây giờ thử gọi tôi là anh xem nào?

- Đúng là ngang ngược vô lối.

- Nào, gọi đi, gọi là anh đi, năn nỉ mà.

- Uk, thì anh được chưa?

- Đấy thế mới giống như 2 người đang yêu nhau chứ?

Nói xong cả hai cùng ngượng ngùn nhìn nhau, giữa bọn họ lúc này đúng là “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”. Cô xấu hổ chạy đi, cô thầm ước giá mà thời gian cứ dừng lại mãi khoảnh khắc này thì tốt biết bao. Sẽ chẳng có đau buồn hay nước mắt mà chỉ toàn là hạnh phúc ngọt ngào.

Hắn cũng ngay lập tực chạy theo sau cô, cùng cô trở về phòng học thể dục, thấy hai ngườicùng nhau trở về học sinh của cả 2 lớp không khỏi tò mò. Nhưng có sao đâu, cô đã quyết định rồi, cô sẽ làm theo những gì trái tim mình mách bảo, dù cho sau này kết cục có ra sao cô cũng sẽ không hối hận. Cô tin vào sự chân thành ở ánh mắt hắn, tin vào nhân duyên này.Cơ thể vẫn còn đau nên cô được thầy thể dục cho phép nghỉ ngơi, cô ngồi đó ngắm nhìn hắn không thôi. Hắn dường như cũng cảm nhận được ánh mắt yêu thương của cô nên chốc chốc lại quay ra mỉm cười với cô.

Lớp hắn hôm nay học lên xà, nhìn cơ thể dẻo dai của hắn đang thực hiện những động tác lên xà đơn xà kép 1 cách uyển chuyển mà cô thầm ngưỡng mộ. Có lẽ do tập luyện hăng say quá nên bất ngờ áo đồng phục của hắn bị bung nút. Hắn không có một thân hình vạm vỡ như mấy anh soái ca người mẫu trên mạng, cũng chẳng có 1 bờ vai vững chắc như bố cô hay 1 gương mặt lạnh lùng gai góc như đám anh chị ngoài kia. Cái mà cô thấy ở hắn là 1 gương mặt đẹp theo kiểu hàn quốc, một thân hình dong dỏng cao, 1 làn da rám nắng khoẻ khoắn, đặc biệt là 1 trái tim ấm áp. Có lúc nhẹ nhàng, ấm áp bên cô, nhưng nhiều khi hắn cũng vô tình bất chấp để bảo vệ cô, thử nghĩ mà xem cô yếu đuối như thế nếu hắn không gồng mình mạnh mẽ thì làm sao mà bảo vệ được cô đây? Dù cho hắn có là ai, có thể hiện tính cách như thế nào đi nữa chỉ cần cô cảm nhận được sự chân thành nơi hắn, thế là đủ.

Tập luyện xong bài tập của mình hắn quay ra nhìn cô, thấy cô lộ rõ vẻ ngưỡng mộ hắn hạnh phúc chạy tới ngồi bên cạnh cô. Đưa tay với lấy chai nước cô mở nắp rồi đẩy qua cho hắn, có lẽ bài tập xà này phải dùng đến nhiều sức nên dù mới tập có 1 chút mà mồ hôi đã lấm tấm đầy gương mặt hắn.

Nhìn cô chân thật ở bên cạnh, ân cần quan tâm thế này hắn hạnh phúc lắm, ánh mắt cô nhìn hắn chứa đầy tình cảm chứ không còn lảng tránh như ban nãy nữa. Hắn hiểu tình cảm giữa hắn và cô đã tiến thêm 1 bậc. Chẳng ai nói câu nào, chỉ nhìn nhau thôi mà sao cũng cảm thấy ngọt ngào đến vậy.

Ở trong phòng học có rất nhiều người đang nhìn họ, ngưỡng mộ cũng có, ghen tị cũng có, có cả những người đang nhìn họ với ánh mắt hận thù toan tính. Nhưng với họ chỉ cần trong mắt đối phương có mình, trái tim đối phương hướng về mình là đủ, ngoài kia có phong ba bão táp cũng không bận lòng.

- ---*-----*-----

Tan học Long lấy xe cho Hương còn không quên kiểm tra lại 1 lượt cần thận, hắn dặn dò Hương kĩ lắm, còn nhờ cả cái Nga để ý cô nữa. Hắn làm như cô bé lắm vậy, cô vừa đi khỏi hắn lại thấy không yên tâm nên cũng vội vàng lấy xe chạy phía sau cô. Hắn lo những người kia sẽ tiếp tục làm hại cô. Lần này thì hắn lo lắng hơi thái quá nhưng có người vẫn mỉm cười hạnh phúc lắm.

Có 1 điều lạ là khi cô về đến nhà, cái Huệ gần như ngay lập tức chạy ra hỏi thăm cô, thái độ nó lạ lắm, nhưng lời nó hỏi thăm kia nghe thì giống như là quan tâm nhưng thật chất lại là đang thăm dò cô.

- Ủa sáng nay Hương bị tông xe hả, tông chỗ nào thế, có đau không?

- Ờ, có chút xíu thôi à, không sao.

- Thế có biết ai tông không?

- Không, họ bịt kín mít mà, có nhìn thấy gì đâu? Chỉ thấy họ mặc áo đồng phục trường mình thôi à.

Huệ bực tức chửi thầm 2 đứa ngu ngốc kia, đi đâm người ta mà lại vẫn mặc nguyên đồng phục, thế khác nào lậy ông con ở bụi này không chứ? Thấy Hương định đi vào nhà Huệ gọi giật lại:

- Này thế nhớ biển số xe của chúng nó thật hả?

- Tôi đâu có nhớ, lúc đó ngã đau mà, đâu có để ý gì đâu?

- Thế cái thằng đi cùng cô có nhớ không?

- Tôi làm sao mà biết được, cô đi mà hỏi người ta. Mà cô hỏi làm gì, bữa nay lại quan tâm đến chuyện của tôi cơ à.

- À không, có gì đâu, tò mò thì hỏi chơi chơi vậy. Thôi vào nhà đi.

Hương khó chịu đi vào nhà, thái độ hôm nay của Huệ đúng là lạ quá mà, nhưng cô cũng không bận tâm đến nó lắm. Lúc này cô muốn chỉ muốn biết hắn đã về tới nhà chưa mà thôi, đi nhanh lên phòng cô lấy điện thoại ra bấm máy gọi cho hắn.. Hai cuộc liên tục nhưng chỉ đáp lại là hồi chuôn đổ dài, bực tức cô bỏ đi đi thay đồ rồi xuống ăn cơm.

Tuần nào cũng thế, cứ chiều thứ 6 là ông bà nội lại đón cu Vương sang bên đó chơi, cô thật sự nhớ nó quá. Trước đây, cô chưa bao giờ dược ông bà thương nhiều như thế. Ngoại trừ những lúc bố mẹ cô đưa sang thăm ông bà thì chưa 1 lần ông bà đón cô về nhà chơi. Không phải cô đang ghen tị với em trai mình, cô cũng biết lớp người của ông bà vẫn còn đặt nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ. Nhưng mà cô thật sự thấy tủi thân lắm, cô cũng thèm được ông bà ôm vào lòng và cưng nựng, thèm được ông bà dắt đi chơi như bao đứa trẻ khác mà khó quá. Nhưng không sao cô lớn rồi, cô có thể tự làm những gì mà mình thích, tự mua cho mình món đồ mà mình muốn cơ mà. Ngoại trừ việc ông bà không mấy khi đưa cô đi cùng thì ông bà cũng thương cô, cô còn có bố, có vú năm và cu Vương nữa cơ mà.

Cơm nước xong xuối, cùng vú dọn dẹp sau đó cô lên phong học bài. Ngày mai là thứ 7 nên cô cũng không có quá nhiều bào tập. Chỉ 1 loáng là cô đã làm xong bài tập, ngồi nghĩ vu vơ cô như sực nhớ ra điều gì đó, với tay lấy chiếc điện thoại thì tới 11 cuộc gọi nhỡ và 1 đống tin nhắn của hắn. Cô mở từng tin nhắn đọc.- Em gọi anh có chuyện gì đó, anh về tới nhà rồi nè.

- Em đang bận gì hả, sao anh gọi không thấy nghe?

- Em đã ăn cơm chưa?

- Nghe máy đi, em làm gì tại sao lại không nghe máy vậy?

- Em mà không nghe máy anh tới tận nhà tìm em đó.

- Nói gì đó đi chứ, đừng làm anh lo?

Hoá ra cô vẫn để chế độ im lặng, ăn cơm xong lại ngòi vào học luôn nên không biết hắn gọi. Cô còn chưa kịp gọi lại cho hắn thì đã nghe thấy tiếng chuông cửa, theo thói quen cô ngó ra ngoài nhìn, là hắn, hắn đến nhà cô thật. Vội vàng đặt điện thoại xuống cô chạy vội xuống nhà, hi vọng là cô xuông kịp.

Nhưng đời không như là mơ, vú năm đã nhanh hơn cô 1 bước, vú hỏi:

- Cậu tìm ai?

Long thấy vú năm thì hơi lung túng, cậu chỉ nghĩ tới nhà tìm cô chứ chưa hề nghĩ sẽ gặp người lớn thế này, nhưng vẫn nhanh nhẹn đáp:

- Dạ, con chào bà, bà ăn cơm chưa bà, con là bạn cùng lớp với Hương, con tới mượn hương quyển sách về ôn bài bà ạ.

Thấy vú gật đầu định mở cửa cho hắn vào trong, cô nhanh chân chạy tới nói:

- Vú để đó con, bạn con nó tới lấy quyển sách rồi về luôn ấy mà, không cần mở cửa đâu vú.

Cậu giận tím mặt cô ấy nói thế khác nào đuổi khéo mình về chứ, giận nhưng vẫn không dám nói lại.

Chờ cho vú năm vào hắn trong nhà cô mới mở cửa rồi thì thào nói:

- Sao anh lại tới đấy giờ này?

- Em làm cái gì mà cứ thì thào như ăn trộm thế?

- Ăn trộm cái đầu anh ấy.

Long đưa tay lên ôm ngực, nhăn nhó nói:

- Đầu anh thì vẫn còn nhưng em đã ăn cắp mất trái tim anh rồi nè. Em lấy nó rồi em phải có trách nhiệm với nó đó, cấm không được trả lại đâu.

Cô bật cười nói:

- Câu này anh nói với bao nhiêu cô rồi hả?

- Anh chỉ nói với mình em và chỉ mình em thôi.

- Thôi đi sến quá à, mà anh tới nhà em làm gì vậy?

- Tại em chứ ai, gọi không thấy nghe, nhắn tin cũng không trả lời, anh nhớ em quá nên phải đến đây nè.

Cái tên này có cần phải dẻo miệng thế không chứ, cô tan chảy mất rồi đây này. Nhưng mà nếu cứ đứng đây nói chuyện thế này bố cô mà thấy lại mệt. Cô ái ngại nói:

- Ban nãy em để im lặng nên không biết, mà cũng tại anh cơ người ta gọi thì không nghe. Thôi bây giờ muộn rồi, anh về đi, về nhà nhắn tin cho em nhé.

- Em không muốn nói chuyện với anh hả?

Long giận dỗi hỏi làm cô phải vội vàng phân bua:

- Không có, tại muộn rồi em sợ bố thấy.

Long hiểu cô mà, ban nãy cậu chỉ trêu cô 1 chút thôi, nhìn trước ngó sau thấy không có ai cậu thơm nhẹ vào má cô, sau đó nhanh nhảu nói:

- Anh về đây, yêu em.

Đứng đó nhìn cho tới khi bóng Long khuất hẳn nơi cuối đường, cô mới trở vào, bàn tay cô cứ vô thức đặt lên bên má mà mỉm cười. 

Chương 23

Tối đó hai người nhắn tin qua lại tới 1h đêm mới lưu luyến chào nhau đi ngủ, báo hại hôm sau cô ngủ quên, may mà có vú năm gọi không chắc cô muộn học quá. Không cả kịp ăn sáng cô mang theo hộp sữa rồi hớt hải dắt xe ra cổng.

Cái Nga thấy cô bước ra thì chỉ xuống chân cô hỏi:

- Mày làm cái gì mà đi mỗi chân 1 đôi dép thế kia, mốt mới à?

Chắc do vội quá nên cô xỏ nhầm đây mà, đúng là đã muộn giờ lại càng muộn hơn. Biết thế này hôm qua đi ngủ sớm, nói chuyện cho cố vào giờ thê thảm thế này đây.

Quay trở lại thay dép rồi vội vàng tới trường. Vừa đi qua khúc cua đã thấy hắn đứng đó, thấy cô hắn chưng ra nụ cười hoa hậu nhìn đến là công nghiệp. Cô thì sợ muộn nên cũng chỉ cuời lại với hắn 1 cái rồi vội vàng đi, thế mà hắn nhắn tin trách cô bơ hắn, không chờ hắn, hắn mà rồ ga 1 cái có mà chả bỏ cô cả quãng, ở đó mà trách với móc.

Hình như dạo này thời gian rảnh hắn chỉ để dành nhắn tin cho cô thì phải, lúc nào cầm tới điện thoại cũng thấy 3-4 tin nhắn mới của hắn. Vừa mới thấy mặt nhau xong mà hắn cũng nhắn tin kêu nhớ cô được, cái tên này chắc mặc bệnh cuồng người yêu mất rồi.

Chỉ khổ cho cái thân cô bị bọn cái Nga trêu gẹo là trọng zai mà khinh bạn, tối ngày ôm cái điện thoại ngó lơ bạn bè. Rồi chúng nó lại tra khảo, chất vấn cô yêu hắn thật hay là cô đang thưc hiện theo cá cược của bọn nó. Cô sợ chúng nó lại trêu nên chỉ nói vu vơ là:” đến hồi kết sẽ rõ”, không khẳng định cũng chằng phủ nhận mối quan hệ này.

Thật ra chính bản thân cô cũng thấy tình cảm giữa cô và hắn tiển triển nhanh quá, dù cho bây giờ cả cô và hắn đều ngầm hiểu là 2 người đang yêu nhau. Nhưng giữa họ chưa có 1 lời tỏ tình, cô cũng chưa từng đồng ý làm người yêu hắn ngoại trừ cái hôm hắn đưa cô trèo vào tường, hôm đó chỉ là giao kèo thôi nên cô không đủ can đảm thừa nhận với chúng bạn, cô muốn mọi thứ được chắc chắn hơn rồi mới nói, cô sợ rằng nói trước sẽ bước không qua.

Mặc dù cô biết bản thân mình thật lòng yêu hắn, và cũng cảm nhận được sự chân thành của hắn, nhưng người ta vẫn nói, cái gì nhanh đến sẽ nhanh đi, nhanh nở sẽ nhanh tàn. Rất nhiều lần cô ngồi vu vơ suy nghĩ xem nếu cô và hắn xa nhau cô sẽ như thế nào, mỗi lần cô đều tưởng tượng ra 1 hoàn cảnh khác nhau, nhưng tất cả đều có 1 điểm chung là cô đều rất đau lòng, có lần cô còn vừa nghĩ vừa khóc nữa. Cô sợ lắm, nếu điều đó thành sự thật chắc cô không chịu nổi mất.

Ngày thứ 7 của cô trôi qua trong yên bình, ngày mai cô và tụi bạn sẽ tụ họp đi chơi. Nhóm của cô gồm có 7 người, tất cả đều học cùng nhau từ thời cấp 2, đến khi lên cấp 3 cũng cùng nhau thi vào 1 trường. May mắn thay cô, Nga, Ngọc, Lan được học chung 1 lớp, còn Hà, Trang, Dương thì mỗi người 1 lớp khâc nhau. Dù thế nhưng cả nhóm vẫn rất thân thiết với nhau, đều đặn mỗi tháng 2 lân vào những ngày cố định cả nhóm sẽ tự họp cùng nhau, không ai được phép vắng mặt.

Ngoại trừ 2 làn cố định trong tháng đó ra thì bất kể khi nào có việc quan trọng hay rảnh dỗi bọn cô đều rủ nhau đi cùng, những lúc này nếu ai bận thì có thể không đi. Ngày mai là ngày gặp nhau cố định, chắc chắn cô không thể vắng mặt, mà lần gặp nhau này cũng là để nói về vụ cá cược có liên quan đến Long, cô là nhân vật chính lại càng không thể vắng mặt. Nhưng mà hắn lại hẹn cô đi chơi, còn nói nhất định cô phải đi vì có chuyện quan trọng, nếu hôm nay cô không gặp hắn sẽ cho cô hối hận. Cái tên này đúng là chỉ giỏi doạ nạt người khác, thôi thì gặp lũ bạn xong cô sẽ gọi hắn tới đón rồi đi chơi. Biết là như thế Long sẽ phải chờ cô khá lâu nhưng cô chẳng thể nào làm khác được, cô sẽ bù đắp cho hắn sau vậy.

Buổi sáng hôm đó cô chọn chiếc váy màu đỏ tươi,chiếc váy làm tôn thêm làn da trắng nõn, mái tóc được cô búi cao làm lộ ra gương mặt thanh thú. Vì đã có hẹn với long nên cô có nhờ Nga qua đón, tụ tập xong với lũ bạn thì sẽ gọi Long qua đón cho tiện.

Quán café mà hôm nay cô ngồi cũng chính là quán mà lần trước cô đã cố tình đánh đổ café lên người Long để làm quen. Mới đấy thôi mà cô và hắn giờ đã hẹn hò cùng nhau, nhanh thật đấy.

Khẽ mỉm cười cô đẩy của bước vào trong thấy mấy người kia đã tới đông đủ cả, bọn chúng còn trách cô lề mề nữa. Mà tất cả cũng tại cái Nga, chẳng biết nó làm cái gì mà cô đợi mỏi cả cổ mới thấy nó vác mặt sang. Cái con này là chúa lề mề mà, lần nào tự tập nó cũng đi muộn.

Còn chưa kịp ổn định chỗ ngồi cái Dương đã vội vã hỏi:

- Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, bạn có muốn nói gì không?

- Mày làm gì mà vội vàng thế, cứ từ từ xem nào. Để cho người ta uống cốc nước đã chứ.

Nói rồi Hương quay ra gọi phục vụ:

- Bạn ơi, cho mình gọi đồ uống.

Cô bé phục phụ nhanh chóng đi tới với nụ cười tươi trên môi, tất cả cùng gọi đồ, mỗi người 1 sở thích nên đồ uống cũng khác nhau. Cô chọn cho mình 1 ly sinh tố bơ, còn không quên dặn cô bé nhân viên cho thêm sữa vì cô vốn yêu thích đồ ngọt, giống như cô yêu những gì ngọt ngào lãng mạn ngoài kia vậy. Cái Nga thì chọn 1 ly đen đá, đúng như tính cách mạnh mẽ của nó, Lan nhẹ nhàng hơn 1 chút nên chọn café sữa. Cái Ngọc chọn nước ép chanh leo không đường giống hệt cái tình chanh chua của nó, Hà chọn nước cam, Trang dùng trà lạnh, còn dương lại mê cocktail.

Vừa nhâm nhi đồ uống vừa buôn chuyện cùng nhau, cô bắt đầu kể cho cả lũ nghe về việc cô và hắn gặp gỡ ra sao, cố kiếm cớ để làm quen như thế nào. Rồi cô vô tình làm rơi thẻ học sinh ở trung tâm thương mại, khiến cho hắn lật kèo trêu ghẹo lại cô, ra điều kiện với cô. Từng việc từng việc 1 cứ như 1 cuốn băng quay chậm đang chạy trong đầu của cô vậy. Những kỉ niệm vui có, buồn có, cả những cãi và hiểu lầm khiến cho cô và hắn tưởng chừng như xa nhau đều được cô kể hết với lũ ban. Chỉ có duy nhất 1 sự thật mà cô không hề nhắc tới, đó chính là trái tim cô đã dành trọn cho hắn, nụ hôn đầu cũng bị hắn cướp đi.

Cô cũng như bao người khác ở lứa tuổi 16, cũng trẻ con và háo thắng, vậy nên cô muốn vụ cá cược lần này cô phải là người chiến thắng trong mắt lũ bạn. Cô không hề biết rằng điều ấy lại khiến cho cô và hắn hiểu lầm rồi xa nhau.- ----*------*------

Tại nhà của Long, cậu cũng chọn cho mình bộ đồ jean rách cá tính và bụi bặm, tóc vuốt keo bảnh bao, leo lên con xế chiến quen thuộc của mình rồi từ từ rời khỏi nhà. Ngày hôm nay là ngày kết thúc giao kèo của cậu và Hương, cậu muốn biến nó thành ngày đáng nhớ nhất với 2 người. Cậu sẽ chính thức tỏ tình cùng Hương, cậu muốn từ nay về sau hai người sẽ thành 1 cặp hạnh phúc.

Trước tiên cậu ghé vào 1 cửa hàng vàng bạc có tiếng, chọn 1 chiếc vòng cổ ưng ý nhất để tặng cho Hương. Bình thường người ta khi yêu nhau thường hay tặng nhau nhẫn, nhưng long thì lại nghĩ khác, cậu chọn 1 chiếc dây chuyền có mặt là hai hình trái tim mềm mại lồng vào nhau. Cậu sẽ tự tay đeo nó lên cô cho Hương với mong muốn cả đời này sẽ trói chặt cô bên mình, trái tim hai người sẽ hoà vào nhau như mặt của chiếc dây truyền này vậy.

Tiếp đến cậu ghé đến 1 cứa hàng hoa, cậu yêu cầu cô bán hoa bó cho mình 10 bông hoa hồng đỏ đẹp nhất. Cô bán hoa khá thắc mắc bởi thường người ta sẽ mua với số lẻ như là 11 bông chẳng hạn, nhưng cậu nói cậu cô và cậu gặp nhau trong một chiều thu tháng mười, cậu muốn cả hai ghi nhớ điều đó nên chọn con số này. Cô bán hoa mỉm cười đồng ý, hoá ra những gì cậu làm không phải là thích khác người mà tất cả đều có ý nghĩa riêng của nó.

Nhìn đồng hồ lúc này vẫn còn sớm, khoảng 30 phút nữa mới tới giờ đi đón Hương, chẳng biết làm gì cậu quyết định ghé vào quán café bên đường. Đây cũng chính là nơi mà lần đầu tiên hai người gặp nhau, vào uống 1 ly café để lên dây cót tinh thần tỏ tình cùng cô nào.

Vửa mở cửa bước vào mà mấy cô nhân viên cứ nhìn Long không chớp mắt, 1 anh chàng hào hoa, 1 tay thì ôm bó hồng ực rỡ, tay còn lại thì cầm theo 1 hộp quà gì đó. Cô nào cũng thầm ghen tị với cô gái nào may mắn được anh chàng đẹp trai kia để tâm. Thấy mấy cô nhân viên nữ cứ nhìn mình trầm trồ, theo thói quen Long trêu đùa:

- Anh biết anh đẹp trai rồi mà, đừng nhìn anh thế anh ngại.

Mấy cô nhân viên nhìn nhau phá lên cười, 1 cô bé nhanh nhảu tiến tới xếp chô cho Long rồi chờ Long gọi đồ uống.

Long chọn cho mình 1 chiếc bàn ở trong cùng, bên cạnh nó còn có 1 vài phòng nhỏ dành cho những cặp đôi hay nhóm bạn muốn tụ tập riêng tư, gọi cho mình 1 ly đen đá Long thư thả thưởng thức.

Vừa uống câu vừa nghĩ xem lát nữa nên nói gì cho Hương bất ngờ, cậu tưởng tượng xem Hương sẽ hạnh phúc như nào. Đang say mê tưởng tượng thì phòng bên truyền ra tiếng cười đùa của 1 đám con gái, làm cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Long chép miệng tiếc nuối dòng suy nghĩ ban nãy rồi lầm bẩm:”đúng là 1 lũ vịt dời, làm mất cả dòng suy nghĩ của người ta”. Nâng ly café lên toan thưởng thức thì cậu khựng lại, giọng nói này quen quá, rất giống với giọng của Hương. Cậu tập trung lắng nghe, phía bên trong lập tức truyền ra tiếng nói:

- Chúng mày thấy tao thế nào, có cao tay không?

- Chuyện Hương của bọn tao mà lại, kể tiếp đi, tò mò quá.
Bọn họ có gọi cô gái kia là Hương, mà giọng nói đó lại rất giống giọng của Hương, đích thị là cô rồi, không sai đi đâu được. Thế nào mà cậu lại chọn đúng quán cô và đám bạn đang ngồi, tò mò cậu lắng nghe xem cô đang kể chuyện gì mà lũ bạn háo hức đến vậy.

Những lời nói của cô vẫn đều đều vang lên, trái ngược với sự hào hứng của cô bên trong, bên ngoài hắn như bị ai đó dội 1 gáo nước lạnh lên người, mọi giác quan đều trở nên tê cứng.

- Tao mà đã ra tay hắn chỉ có đổ trở lên, này nhé đây là những tin nhắn nhớ nhung hắn nhắn cho tao đây này. Đọc đi, tao đã nói vụ này nhất định tao sẽ thắng mà. Bây giờ tao đã cưa đổ hắn đúng như thoả thuận rồi, chúng mày tính sao?

- Thì cứ đúng theo thoả thuận mà làm thôi.

- Tốt, tối nay triển luôn nhá.

- Mà khoan, mày khuyến mãi cho bọn tao xem cảnh mày hạ màn rồi đá hắn được không. Tao tò mò muốn biết khuôn mặt đẹp trai của hắn khi bị đá sẽ như thế nào quá.

Cô gái ấy có chút ngập ngùng nói:

- ờ, thì… đá… đúng rồi… phải đã chứ, trò chơi kết thúc rồi mà.

Choang, tiếng cốc rơi xuống sàn nhà vỡ tan, giống trái tim Long lúc này cũng bị lời nói của ai đó làm cho vỡ vụn.

Lúc này quán khá vắng vẻ, mấy cô nhân viên rảnh dỗi thấy cậu như thế thì chạy xúm cả lại hỏi han. Nhưng cậu chỉ ngồi im lặng, không còn cãi vui vẻ như lúc mới bước vào nữa, cậu không nói, không cười, gương mặt cũng không rõ là đang thể hiện cảm xúc gì nữa.

Thấy phía ngoài có tiếng ồn ào Nga tò mò ngó ra, cô thoáng giật mình khi thấy Long ngồi đó như tượng đá, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm về phía cửa phòng cô. Bên cạnh là mấy cô nhân viên, người thì lau bàn, kẻ lại đang nhặt mảnh vỡ của chiếc cốc ban nãy Long làm rơi.

Nga hôt hoảng, cô không biết giữa Hương và Long có thật sự chỉ là cá cược như Hương kể không. Nhưng cô lờ mờ cảm nhận được Hương có tình cảm với Long, chỉ là Hương háo thắng nên không thừa nhận. Vì khi cá cược bọn cô có nói, nếu tán được Long nhưng Hương lại động lòng thì cũng xem như là thua cuộc. Có lẽ vì thế nên Hương không dám thừa nhận, hoặc có thể là Hương chưa nhận ra tình cảm của mình. Dù là gì đi nữa thì lần trước cùng Long đưa Hương về nhà, qua cách nói chuyện, Nga biết Long thật lòng quan tâm đến Hương. Mặc kệ lý do của Hương có là gì, cô cũng phải nói cho nó biết về sự hiện diện của Long lúc này.

Nga tiến tới khẽ thì thầm gì đó vào tai Hương, vừa nghe xong mặt Hương tái mét đi. Cô run run hỏi lại:

- Mày… mày…nói… sao… sao cơ?

Nga không trả lời mà chỉ gật đầu như ngầm xác minh điều nó vừa nói là đúng. Hương lo lắng tiến ra phía ngoài, là Long, không thể nào, tại sao lại có chuyện trùng hợp như thế được. Cô đưa tay lên dụi dụi mắt liên tục, cô hi vọng là do cô hoa mắt nên nhìn nhầm, thế nhưng dù có dụi bao nhiêu lần đi nữa thì trước mặt cô vẫn là bóng hình, là gương mặt quen thuộc kia. Ánh mắt mà ngày thường vẫn nhìn cô đầy yêu thương đâu rồi, tại sao hôm nay cô lại thấy nó lạnh lẽo thế này. Cô bát giác rùng mình, cô biết Long đã nghe thấy hết cuộc nói chuyện vừa rồi nên mới có thái độ như thế.

Ánh mắt anh dường như có sức mạnh vô hình, ánh mắt ấy đang dần giết chết trái tim cô. Lồng ngực cô sao lại nhói đau thế này, là do cô, chính cô đã gây ra mà. Cô đau đớn, bất lực lê từng bước chậm chạp tiến lại gần Long, khi chỉ còn cách nhau 1 bước chân, cô dừng lại.

Khuôn mặt cô lúc này đã đẫm lệ từ bao giờ, cô biết nói gì với anh đây, nói là anh nghe nhầm sao? Không đâu, có giải thích thế nào đi chăng nữa cũng là vô ích lúc này mà thôi, nếu cô mà ở vào địa vị của anh chắc chắn cô sẽ lao vào anh mà cấu xé cho thoả nỗi căm hận. Cô hối hận lắm, giá mà cô chưa từng nói ra những lời ấy, mà không giá như chưa từng có vụ cá cược kia, hoặc giả như cô không nhận lời lũ bạn thì giờ đây cô đâu có đau khổ thế này. Là do cô, tất cả là do cô hết, một lời không thể nói hết cùng nhau, cô đem ánh mắt chân thành nhất ra nhìn Long, hi vọng mong manh rằng anh sẽ cảm nhận được.

Long thấy cô thì giận dữ cầm bó hoa hồng mà cậu đã nâng niu đập mạnh xuống chân. Bó hoa bị 1 lực mạnh đạp xuống sàn rồi lại nảy lên, rơi vào chân cô, những cánh hoa bị tác động nên rơi vãi khắp nơi. Chiếc hộp mà bên trong đựng chiếc vòng vốn định dùng nó để trói buộc Hương bên mình cũng theo cái gạt tay của Long mà rơi xuống đất. Hết rồi mọi thứ thế là hết thật rồi, Long loạng choạng như người say bước khỏi quán rồi nhanh chóng rồ ga đi mất. Cậu muốn đi càng xa người con gái kia càng tốt, người đã dậy cậu biết yêu, cho cậu thấy niềm vui, niềm hạnh phúc những ngày qua giờ đây lại chính là người giết chết trái tim cậu. Một con người độc ác, cậu căm hận cô ta đến thấu xương, tại sao cô ta dám đem tình cảm của cậu ra mà trêu đùa như thế chứ?

Trong này Hương bất lực nhìn theo bóng dáng Long, khi anh đi khuất cũng là lúc cô ngồi thụp xuống đất mà khóc, mặc kệ sự khó hiểu của đám bạn, bỏ mặc luôn ánh mắt tò mò của đám nhân viên. Lúc này cô chỉ muốn khóc thật lớn mà thôi. Cô đau lắm, nơi ngực trái của cô dường như có ai cầm dao đâm vào vậy, đau đớn đến không thở nổi, cô quặn mình trong những tiếng nấc.

Cái Nga thấy cô như thể thì ngồi xuống ôm cô vào lòng, để cho cô dựa lên vai mà khóc thoả thích. Nó biết lúc này cô rất cần 1 cái ôm, cần 1 người im lặng ngồi bên, không cần nói gì cả chỉ cần nhẹ nhàng ở bên thế là đủ. Nga đưa tay lên nhẹ nhàng vỗ vào lưng Hương để thay cho những lời an ủi sáo rỗng

Chương 24

Cô cứ ngồi đó khóc đến tê dại tâm can, hai tay đấm vào ngực mình liên hồi, nơi ngực trái này đã trái tim cô đã từng run lên vì hạnh phúc, giờ đây lại bị ánh mắt ấy làm cho đau đớn. Ánh mắt ấy như ngàn mũi kim đâm vào tim cô đau nhói, tại sao vậy chứ, tại sao ông trời lại khéo trêu đùa cô đến thế này?

Thà rằng anh mắng chửi cô, thậm chí là đánh cô có lẽ cô sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn, đằng này anh chỉ dùng ánh mắt bi thương đó nhìn cô rồi lặng lẽ rời đi. Tại sao anh lại không thể đứng lại nghe từ cô 1 lời giải thích cơ chứ, cô biết do cô sai, nhưng tại sao lại không hỏi cô lấy 1 lời mà bỏ đi như thế? Rõ ràng là anh nói yêu cô, sẽ luôn bảo vệ cô, thế mà lúc này đây anh lại chẳng đủ kiên nhẫn để nghe từ cô 1 lời giải thích. Anh đã từng nói có anh ở đây rồi, câu nói khiến cô hạnh phúc hơn cả khi anh nói rằng yêu cô, nhưng giờ này anh đang nơi đâu?

Giờ này chắc anh đang đau lòng chẳng kém gì cô, chắc chắn anh căm hận cô lắm. Cô đã khiến cho anh tổn thương, anh chán ghét cô đến nỗi 1 câu cũng chẳng muốn thốt ra nữa rồi.

Cô không muốn, ngàn vạn lần không muốn sẽ mất anh đâu, ông trời ơi hãy mang anh trả lại cho cô đi, bắt cô làm gì cũng được chỉ xin đừng cướp anh đi mà. Cô yêu anh, cô cần anh.

Lúc còn nhỏ cô cứ nghĩ vết thương phải chảy máu mới đau, nhưng cô đã nhầm, có những loại tổn thương mà không hề rỉ máu lại khiến người ta đau đớn không thôi.

Thấy cô như thế mấy người nhân viên ái ngại hỏi:

- Chị có ổn không

Cô không đáp lại, chỉ biết khóc và khóc mà thôi. Dáng người nhỏ bé của cô cứ run lên từng chập theo tiếng nấc, trong lòng cô nặng nề như có hàng ngàn tảng đá đang đè nặng lên vậy.

- Em rất xin lỗi, nhưng mà nơi này bọn em còn buôn bán, cảm phiền chị có thể rời đi không ạ?

Tiếng một cô nhân viên vang lên khiến cho cô ngừng khóc,đúng rồi phải đi khỏi đây, rời xa cái nơi đau thương này về nhà ngủ 1 giấc, khi tỉnh dậy mọi thứ sẽ ổn. Tất cả mọi chuyện vừa rồi chỉ là 1 giấc mơ, là 1 cơn ác mộng khủng khiếp mà thôi. Khi ngủ dậy những sai lầm này sẽ ở lại trong mơ, rồi cô và anh sẽ lại vui vẻ hạnh phúc, sẽ không có trò cá cược nào hết, cô cũng sẽ không vì 1 chút háo thắng mà nói những lồi tổn thương anh nữa. Cô sẽ nói cho cả thế giới biết rằng cô yêu anh, cô cần anh như thế nào, mong rằng cả thế giới ngoài kia sẽ giúp cô gửi những lời ấy đến anh.

Cô cô cố gắng đứng dậy, nhưng toàn thân như không còn sức lực lại khuỵ xuống, Nga với Lan thấy thế thì vội vàng đỡ cô dậy, họ dìu cô ra phía ngoài. Gọi 1 chiếc taxi sau đó Nga cùng cô lên xe, nhìn cô lúc này như không còn 1 chút sức sống nào vậy.

Nga lo lắng cho Hương nhiều lắm, giờ này mà đưa Hương về nhà e rằng không ổn, cô sợ bố Hương hoặc dì Liên sẽ thấy, sợ vú năm sẽ lại lo lắng, đặc biệt là con Huệ. Nó mà nhìn thấy Hương trong bộ dạng này chắc chắn nó sẽ lại mỉa mai, nói móc mỉa, mà Hương lúc này mong manh lắm rồi, sẽ không thể chịu thêm bất kì tổn thương nào nữa đâu.

Nhưng Hương lại nhất quyết đòi về nhà, không còn cách nào khác nên Nga đành chiều theo ý cô. Cô cứ tự lừa dối bản thân mình rằng chỉ cần ngủ thì mọi đau thương sẽ tan biến, có lẽ con người ta khi tới tận cũng của đau đớn họ sẽ tự vẽ cho mình một điều gì đó để mong chờ, dù cho điều đó có vô lý đến đâu thì vẫn cố chấp tin. Thật ra lúc này lòng cô rối bời lắm, muốn khóc cũng chẳng còn sức mà khóc nữa rồi, có lẽ chỉ có ngủ mớ giúp được cô mà thôi.

Cô đủ tỉnh táo để hiểu mọi chuyện, cô biết lỗi lầm ngày hôm nay của cô sẽ không thể nào xoá bỏ, nhưng cô lại không dám đối mặt, cô chọn cách chạy chốn, cô khờ dại cầu mong khi ngủ dậy mọi hiểu lầm giữa 2 người sẽ tan biến, hoặc ít nhất trong mơ cô sẽ thấy được cô và anh lại vui vè hạnh phúc như trước đây.

Rất may cả nhà đã đi vắng hết, nếu không đối mặt với họ cô cũng chẳng biết phải giải thích như thế nào về bộ dạng này của mình nữa. Mặc kệ cho cái Nga loay hoay lấy chìa khoá từ túi của cô rồi khó nhọc mở cửa. Một tay nó đóng cửa, 1 tay nó dìu cô lên trên tầng, cô như 1 người vô hồn, vô thức mà đi theo nó.

Bất giác những kỉ niệm giữa cô và anh lại ùa về, giữa hai người họ đã từng có những phút giấy vui vẻ hạnh phúc, mọi thứ tưởng chừng sẽ dài lâu. Vậy mà ngày hôm nay, chính cô, là do chính sự ngu dại của cô đã bóp nát tất cả. Biết trách ai bây giờ, trách bản thân mình ngu dại mà thôi.

Khoảnh khắc nhìn những cánh hoa kia rơi rụng khắp nơi, cô thấy mình hiện tại sao giống cánh hoa kia đến thế, dời xa khỏi cành rồi sẽ nhanh chóng bị tàn phai. Không có anh cuộc sống của cô như mất đi màu sắc vậy, cô chưa từng yêu ai, chưa một lần biết rung động. Tất cả tình cảm non nớt cô dành cả cho anh, không có anh cô biết phải làm gì với trái tim chằng chịt vế thương này đây?

Nãy giờ Nga vẫn yên lặng ngồi quan sát Hương, nó thoáng giật mình khi thấy cô cất tiếng hỏi:

- Tao phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ hả mày?

Nga dưa tay lau nước mắt cho Hương rồi nhẹ nhàng nói:

- Trước tiên mày phải bình tĩnh đã, chuyện xảy ra thì nó cũng xảy ra rồi, bây giờ mày phải thật bình tĩnh thì mới nghĩ ra cách được. Mày hiểu không?- Nhưng tao đau lắm, đau chỗ này này…

Cô vừa nói vừa đưa tay chỉ lên tim mình.

Nga xem cô như chị em ruột thịt vậy, nhìn Hương đau đớn Nga cũng xót xa lắm, nhưng trong chuyện tình cảm cô không thể giúp Hương được, Hương phải tự mình giải quyết mọi chuyện. Cô nhẹ nhàng an ủi

- Tao biết, tao hiểu cảm giác của mày lúc này mà, nín đi, đừng khóc nữa nhé. Khóc sẽ không thể giúp mày giải quyết vấn đề mà chỉ làm mày mệt thêm thôi. Hiểu không? Giờ mày phải thật bình tĩnh, sau đó xác định cho rõ ràng tình cảm của mình đã, nếu mày và hắn mới chỉ dừng lại là chút rung động nhẹ thì chỉ cần mày xin lỗi hắn là xong, mọi chuyện khác cứ để cho hắn tự giải quyết. Nếu hắn đồng ý tha thứ thì hai người lại làm bạn, còn không thì thời gian sẽ xoá nhoà đi tất cả mà thôi. Thật ra thì sẽ chẳng có nỗi buồn nào dài mãi theo năm tháng, và đương nhiên cũg chả có nỗi đau nào lại đến mức phải buốt xót cả tim gan. Bi lụy, xót xa, đau đớn... tất cả chỉ là do chúng ta phóng đại nó lên, cố làm cho nó trở nên quan trọng quá mức mà chả để làm gì ngoài việc làm tình làm tội nhau..

- Không đâu, Tao… tao… yêu anh ấy. Yêu anh ấy nhiều lắm, mày biết không, tao không thể nào mà đánh mất anh ấy được đâu? Tuy rằng thời gian giữa bọn tao chưa đủ dài để nhắc đến 2 từ sâu đậm, nhưng anh là mỗi tình đầu của tao, tao dành trọn tim mình cho anh rồi, thiếu anh tao sẽ chẳng biết mình phải sống như thế nào đâu. Mày nghĩ cách gì đó giúp tao đi mà, tao rối lắm chẳng nghĩ được gì cả, mày làm ơn giúp tao nhé.

Nga không quá ngạc nhiên khi nghe Hương nói, nó cũng nhận thấy Hương có tình cảm với hắn ta. Chỉ có điều Nga không ngờ là tình cảm ấy lại sâu nặng đến vậy, quả đúng là sức mạnh của tình đầu. Mối tình đầu… luôn là cái gì đó thuần khiết nhất, đẹp nhất và khó quên nhất. Bởi khi đến với tình đầu, tất cả chúng ta đều mang trong mình những bỡ ngỡ, những cảm xúc mới, yêu thương với một trái tim nồng nhiệt nhất, dành tất cả những gì tốt nhất cho đối phương. Chả trách mà Hương lại đau khổ đến vậy, nhưng Nga vẫn không hiểu tại sao ban nãy ở quán café Hương lại phủ nhận tình càm này. Cô thắc mắc hỏi:

- Thế tại sao… mày lại nói với bọn tao chỉ là cá cược.

Câu hỏi như xoáy xâu vào nỗi day dứt hối hận củaHương, cô khóc nấc lên mà nói:

- Là tao ngu ngốc nên đã đánh mất anh ấy, tao chỉ nghĩ đơn giản là nói thế để lên mặt với tụi mày chứ không hề có ý gì khác. Tao không biết anh ấy cũng ở đấy, không biết rằng chỉ vì 1 chút háo thắng mà đẩy bọn tao đến nông nỗi này.

- Con ngốc này, tình cảm đâu phải thứ dùng để lên mặt với người khác, tình cảm của hai người phải giữ lại cho riêng hai người. Dù giữa hai người có đang hạnh phúc hay khổ đau cũng chỉ hai người là cảm nhận rõ ràng nhất, bên ngoài sẽ chẳng ai hiểu được đâu. Vậy nên đừng đem ra làm trò đùa như thế, thôi được rồi, khóc không giải quyết được vấn đề gì đâu, tao nghĩ mày nên hẹn gặp anh ta để giải thích cho rõ ràng. Chuyện này mày sai, mày nợ anh ta 1 lời xin lỗi và giải thích chân thành nhất, nếu anh ta thật sự yêu mày tao tin anh ta sẽ hiểu cho mày thôi.

- Nhưng mà…

- Nhưng nhị gì nữa, nếu không đủ can đảm thì có thể nhắn tin hẹn gặp cũng được, nhưng tao nghĩ trong hoàn cảnh này của mày gọi điện sẽ thể hiện sự chân thành hơn đấy.- Tao hiểu rồi, cảm ơn mày nhiều lắm.

Nói rồi cô với tay vào trong túi lấy chiếc điện thoại ra bấm 1 dãy số quen thuộc. Chưa hết 1 hồi chuông phía bên kia đã tắt máy, cô run run gọi lại lần nữa thì “ thuê bao không liên lạc được”. Thế là hết, anh ấy giận cô nên không thèm nghe máy, chỉ nghĩ đến đây thôi cô lại đau đớn mà khóc nấc lên.

Nhìn biếu hiện lúc này của Hương Nga biết là anh ta không nghe máy, cô hiểu nó đang rất đau lòng, nhưng cô không muốn nó cứ mãi khóc thế sẽ làm cho nó ốm mất thôi. Cô nhẹ nhàng ôm Hương vào lòng mà an ủi:

- Nghe tao nói này, hắn không nghe đúng không, không nghe cũng tốt mà. Mày đang thế này nếu hắn nghe tao e rằng mày cũng sẽ không biết nói gì đâu. Bây giờ mày bình tình, nghĩ xem phải nói nhưng gì với hắn, giải thích ra sao khi gặp hắn, dù sao thì ngày mai tới trường chúng ta cũng gặp hắn cơ mà. Đúng không nào?

Hương không đáp lại chỉ khẽ gật đầu sau câu nói của Nga, hai người cứ thế ngồi ôm nhau 1 hồi lâu, lâu đến mức khi ngẩng lên thì trời cũng bắt đầu tối. Dù rất muốn ở bên cạnh Hương lúc này nhưng cô phải về, ái ngại nhìn Hương cô nói:

- Bây giờ xuống dưới nhà ăn cái gì đó rồi ngủ 1 giấc, sáng mai dậy mọi thứ sẽ ổn thôi, tao mới thấy vú năm về rồi đó, đừng để vú lo lắng. Nghỉ ngơi đi rồi mai tới trường gặp trực tiếp hắn giải thích, nếu mày và hắn có duyên chắc chắn sẽ vượt qua được chuyện này.

- Tao biết rồi.

- Tao phải về rồi, nhớ lời tao dặn đấy, đừng có khóc nữa nghe không?

- Được rồi, mày cứ về đi.

Cô chỉ nói thế cho cái Nga yên tâm chứ làm sao mà cô có thể bình tĩnh lúc này được cơ chứ, cô nhớ anh lắm, muốn găp hắn để nói hết lòng mình cho anh hiểu. Cái Nga nói nếu cô và anh có duyên sẽ vượt qua được, vậy nếu không có duyên thì sao? Cô thật sự không dám nghĩ đến nữa.

Khi chấp nhận yêu hắn cô cũng từng nghĩ đến 1 ngày nào đó nếu không may hai người đánh mất nhau sẽ thế nào. Chỉ là cô không nghĩ điều ấy lại đến nhanh đến thế, dù cho cô có nghĩ ra bao nhiêu viễn cảnh cũng không hề ngờ tới rằng xa anh rằng trái tim cô lại đau đến thế này.

Cô phải đi tìm anh, nhất định phải tìm được, cô phải nói hết lòng mình cho anh hiểu, dù cho kết quả có ra sao thì cô cũng đã cố gắng hết mình rồi.

Cô vội vàng đứng dậy đi ra khỏi nhà, thế nhưng thành phố này rộng lớn đến vậy, để tìm 1 người mà không hề biết địa chỉ cực kì khó. Cứ thế cô chạy xe chậm chậm khắp mọi nẻo đường, bất kì nơi nào mà cô nghĩ có thể hắn ở đó cô đều vào, sau đó lại thất vọng trở ra. Cô đã đi qua biết bao con đường, thế nhưng đến ngay cả cái bóng hắn cũng chẳng thế thấy.

Cũng sắp 10h đêm rồi, những nơi cần đến cô đã đến cả rồi, điện thoại thì không liên lạc được, nhà cũng chẳng biết, cô biết đi đâu tìm anh tiếp đây. Đúng rồi anh từng nói mỗi lần buồn thường hay tới đó, biết đâu…

Cô vội vàng lái xe đi thêm mấy con phố nữa, dừng chân ở trước cổng của quán “ Hương quê”, suýt chút nữa cô đã nhảy lên sung sướng khi thấy xe của Long trong bãi gửi xe của quán, vậy là anh ở đây rồi, cô tìm được anh rồi. Hít 1 hơi thật dài lấy can đảm rồi bước vào, nhìn 1 vòng ở bên đồ uống không thấy anh. Cô đoán anh đang ở bên khu ẩm thực, xe của anh ở đây, chắc chắn anh không thể ở nơi khác được. Nơi này vẫn ấm áp và đậm chất thôn quê như lần đầu anh đưa cô tới. Cô run run bước chậm từng bước 1 qua khu vườn hoa, trong đầu đang cố gắng nghĩ xem sẽ nói gì với anh trước tiên. Cô phải thật bình tĩnh để gải thích cho anh hiểu, nhất định không được khóc, đây là cô hội duy nhất của cô.

Vừa bước chân vào khu ẩm thực cô đã nghe thấy tiếng ngà ngà say của anh vang lên:

- Uống đi, uống cho thật say vào, chết tiệt tại sao càng uống lại càng tỉnh táo thế này….

Cô lo lắng đưa ánh mắt kiếm tìm, kia rồi bóng lưng quen thuộc của anh kia rồi, thế nhưng anh đang ngồi cùng ai kia, tại sao anh lại dựa đầu vào ngực của cô ta? Ánh mắt cô như dán chặt vào hai người bọn họ, họ vẫn thản nhiên ôm nhau uống hết ly này qua ly khác mà không biết đến sự xuất hiện của cô.

Tại sao không phải ai xa lạ mà lại là cô ta, tại sao anh lại làm thế, hai người đó thân thiết từ bao giờ? Hàng ngàn câu hỏi cứ hiện lên trong đầu, nước mắt cứ thi nhau rơi xuống, cô đau đớn quay lưng bỏ chạy…

Chương 25

Ngày hôm nay vốn tưởng nó là 1 ngày hạnh phúc,vậy mà chớp mắt 1 cái nó lại hoá đau thương thế này.Cô gái mà cậu yêu thương mặc 1 chiếc váy màu đỏ, màu mà cậu ghét nhất, lại đang tâm thốt ra những lời nói mà đến trong mơ cậu cũng chưa từng nghĩ được rằng nó lại dành cho mình.

Cô nói với đám bạn vì cậu kênh kiệu thế nên muốn dạy cho cậu biết yêu người là thế nào, tiện thể khuyễn mại cho cậu thêm nỗi đau khi bị đá ra sao. Nếu mục đích ban đầu của co là làm tổn thương cậu thì cô đã thành công, thành công xuất sắc rồi.

Ngàn vạn lần cậu đã cầu mong là cậu nghe nhầm, rằng cô gái kia chỉ trùng hợp tên là Hương giống cô, chuyện tình của cô ta cùng trùng hợp giống của hai người mà thôi. Tất cả chỉ là vô tình trùng hợp mà thôi, hay viễn vông hơn là cậu đã nghe nhầm, thế nhưng tất cả lại là sự thật. Nỗi đau cô dành cho cậu cùng là thật, tổn thương này là thật, tất cả là thật hết.

Không đúng, rõ ràng là những lúc bên nhau cậu cảm nhận được tình cảm chân thành của cô, ánh mắt hạnh phúc của cô mỗi khi bên cạnh cậu là thật, là thật mà. Tại sao người con gái bước ra từ căn phòng ấy lại là cô, tại sao chứ, cô sợ lời nói chưa đủ làm tổn thương cậu nên cố tình chọn 1 chiếc váy màu đỏ rực rỡ để nhắc cho cậu nhớ về quá khứ bi thương kia sao? Cô muốn dồn cậu đến tận cùng của đau khổ cô mới vừa lòng hay sao?

Ngày nhỏ nhìn mẹ mình khổ sở vì phải là cái bóng phía sau hạnh phúc của người khác cậu đã tự hứa với lòng sau này khi yêu ai nhất định cậu sẽ không để người đó phải khổ, phải vì cậu mà đau buồn rơi nước mắt. Cậu sẽ dành hết tâm trí, tình cảm cho người đó, cùng họ xây đắp 1 gia đình hạnh phúc, ở đó sẽ có những đứa nhóc thật đáng yêu.

Lần đầu tiên cậu biết rung động là với Duyên, em gái anh Hải nhưng tình cảm ấy chưa kịp nở thì Duyên đã đi nước ngoài. Ngày ấy cậu mới chỉ là rung động chứ chưa phải yêu nên cũng chưa có gì sâu nặng, Duyên đi cậu cũng chỉ buồn 1 vài hôm rồi thôi. Nhưng với Hương là yêu, là thật lòng, con tim, tình cảm cậu dành trọn cho cô, cậu yêu cô như thế mà sao cô lại đem ra trêu đùa? Trái tim này đã bị cô bóp nát, vết thương này biết đến ngày nào mới thôi đau đớn đây?

Cậu tự hỏi nếu yêu là thế này vậy tại sao người ta lại cất công dành cả 1 tuổi trẻ thậm chí là cả 1 đời để đi tìm tình yêu đích thực? Tại sao lại cứ phải nắm chặt lấy bàn tay của 1 ai đó khi mà cuối cùng sau cái nắm tay ấy lại là 1 sự chia lìa. Cậu nhận ra rằng cuộc đời này sẽ chẳng có gì là mãi mãi vậy tại sao người ta vẫn cứ muốn yêu, cứ cô chấp bắt trái tim mình phải thổn thức để rồi nhận lại biết bao nhiêu đau đớn? Tại sai lại cứ phải là yêu mà không phỉa là thích, là thương hay bất kì cảm xúc nào khác cơ chứ?

Cứ thế hết ly rượu này đến ly rượu khác được cậu uống cạn, cậu muốn bản thân mình say, phải thật say để quên đi con người dối trá kia. Nhưng tại sao càng uống lại càng tỉnh, càn uống lại càng đau thế này, hình bóng cô sao cứ hiện mãi trước mặt hắn, cô định dày vò trái tim hắn đến mức nào nữa đây? Hình ảnh 1 cô gái với chiếc váy đỏ đang chỉ vào mặt hắn mà chế diễu, mà cười nhạo, dù có cố gắng xua đi nhưng cô vẫn ở đó mà cười cợt trên nỗi đau của cậu.

Một từ ĐAU chắc chắn chẳng đủ để miêu tả cảm giác cảu cậu lúc này, cậu hét lên, gạt hết đồ đạc trên bàn xuống, tiếng đồ vật vỡ vụn sao nghe thoải mái đến vậy. Nó giống như tiếng vỡ nát của trái tim cậu lúc này, từng mảnh từng mảnh vỡ cứ thế cứa vào da thịt của cậu đến xót xa. Thế nhưng nỗi đau thể xác này làm sao có thể sánh với nỗi đau trong tim mà cậu phải gánh chịu cơ chứ.

Nhân viên của quán nghe tiếng đổ vỡ thì chạy tới:

- Quý khách, quý khách có cần giúp đỡ gì không?

- Không cần, cứ tính toàn bộ vào hoá đơn cho tôi.

Nói rồi cậu cứ ngồi nhìn dòng máu đỏ tươi đang chảy đẫm bàn tay mình mà cười, lại là màu đỏ, lại là đau thương. Hình ảnh 1 cậu nhóc đang đau đớn ôm lấy bà mình, xung quanh là máu, máu cứ lạn rộng mãi sau đó biến thành 1 con thú dữ nuốt chửng cậu. Hình ảnh ghê rợn ấy đã bao lần cậu thấy trong mơ, không hiểu sao hôm nay vẫn còn thức mà cậu lại thấy nó thể này. Sợ hãi cậu nép người vào thành ghế, hai tay ôm lấy đầu đầy đau đớn.

Một vài người ở bàn bên cạnh thấy cậu như thế thì hiếu kì ngó nhìn, bất chợt có 1 cô gái khá xinh đẹp tiến về phía Long, may mắn thay cô ta đã giúp cậu thoát khỏi mớ ảo giác ban nãy. Cô ta nhẹ nhàng cất tiếng hỏi:

- Này anh, anh là bạn Hương đúng không, anh sao thế?

Cậu đã cô quên đi cái tên ấy mà sao lại còn nhắc tới, nheo ánh mắt khó khắn nhìn về phía tiếng nói kia, khuôn mặt này quen quá, gặp ở đâu rồi nhỉ, hình như có gặp qua rồi mà sao không thể nhớ ra.

Vỗ mạnh tay lên trán làm cho những vết máu còn chưa kịp khô kia lại dính đầy mặt, cô gái kia thấy thế thì vội vàng tiến tới dùng khăn ướt lau cho cậu. Còn nhẹ nhàng nhờ nhận viên dọn hết đống đổ vỡ này, cô ta không quên rút trong ví ra vài tờ xanh xanh boa cho họ. Sau đó không hiểu cô ta kiếm đâu ra được 1 ít bông băng mà băng bó vết thương cho cậu.

Nhận được tiền đám nhân viên nhanh chóng dọn dẹp, chỉ 1 loáng tất cả lại sạch sẽ như chưa có gì xảy ra. Gọi 1 bàn đồ ăn cùng chai rượu mới cô ngồi xuống rót cho mỗi người 1 ly. Ban đầu Long có 1 chút khó chịu khi thấy cô gái này tự ý ngồi cùng bàn, nhưng vì cô ta vừa giúp đỡ, cộng với việc uống một mình cũng buồn nên cậu mặc kệ, cứ thế đưa ly rượu lên miệng tu 1 hơi cạn sạch.

Cô gái kia vừa rót rượu vừa nhìn cậu với ánh mắt thăm dò, cô ta hỏi:

- Anh còn nhớ tôi chứ? Tôi đoán không lầm thì anh đang có chuyện gì buồn đúng không?

- Không liên quan tới cô, mà cô là ai, tôi nhìn quen lắm nhưng không nhớ nổi.

- Không nhớ cũng không sao, từ từ tôi sẽ giúp anh nhớ, thậm chí là khắc ghi tên tôi cả đời. Nào bây giờ thì uống đi, cạn ly nào.

Cô ta liên tục rót cho Long, chai rượu gần cạn cũng là lúc cậu thấy bản thân chếnh choáng không ngồi vững. Ngay lập tức cô ta xích lại gần ồi kéo đầu cậu lên vai mình, men rượu đã khiến cậu không làm chủ được bản thân, cậu bật khóc vì nghĩ đó là Hương. Cậu đau khổ hỏi:

- Tại sao chứ, tại sao em lại làm thế, tôi đã làm gì sai hay sao? Tại sao hả?
- Anh này, tôi đâu có làm gì?

Cô gái đó không hiểu nên hỏi lại, câu hỏi khiến cho cậu khó chịu, Hương đã làm tổn thương cậu, bóp nát trái tim cậu, bây giờ lại nói là không làm gì, không làm gì mà cậu thành ra thế này hay sao? Chỉ 1 câu không làm gì có thế chối bỏ hết những khổ đau cậu đang phải chịu hay sao? Cô hay lắm, cô lấy cậu ra làm trò đùa bây giờ lại thản nhiên xem như không có gì xảy ra?

- Em hay lắm, em giỏi lắm, em thắng rồi đấy em hài lòng chưa?

Cô gái kia dựng đầu cậu dậy mà hỏi:

- Anh nói gì em không hiểu.

Cậu hét lên mà rằng:

- Tôi yêu em, chân thành yêu em, tại sao em lại xem nó là trò đùa hả Hương? Em nói đi, em có yêu tôi 1 chút nào không, 1 chút thôi cũng được. Chỉ cần em nói yêu tôi tất cả mọi truyện vừa rồi tôi sẽ xem như chưa từng xảy ra. Được không em?

Thì ra là thế, cô gái nhếch mép cười nói:

- Lại là cô ta sao, tại sao anh lại phải bi luỵ như thế, cô ta thì có gì tốt, cô ta chẳng có gì tốt cả, cô ta không xứng với anh đâu. Đừng bị vẻ ngoài của cô ta đánh lừa như thế. Cô ta là 1 con khốn, chuyên dùng vẻ ngoài thánh thiện để lừa gạt người khác thôi anh hiểu không?

- Cô im đi, tôi cấm cô nói xấu Hương, cô ấy như thế nào tôi hiểu. Dù cô ấy có làm tổn thương tôi cô cũng không được phép nói cô ấy như thế, cô nhớ chưa?

Long giận dữ bóp cằm cô gái ấy mà quát, nhưng cô ta cũng không vừa, gạt mạnh tay cậu ra cô ta nói:

- Tôi không biết giữa anh và cô ta có chuyện gì, nhưng với bản thân tôi cô ta là 1 con khốn. Anh nhìn lại mình đi, cô ta làm cho anh thê thảm đến thế này anh còn bênh sao? Nếu là tôi, chỉ cần cô ta làm tôi khó chịu nhất định tôi sẽ khiến cô ta khó sống.

Long say đến mức chẳng còn ngồi vững nữa, cậu chỉ vào cô gái kia mà lẩm bẩm:

- Đúng rồi, cô ta lừa mày, xem mày là 1 trò đùa… ợ… cô ta đem mày ra cho đám bạn diễu cợt… ợ … cô ta là con quỷ màu đỏ… ợ… nhưng mày lại yêu con quỷ đỏ ấy. hahahaa vậy mày là thằng ngu rồi, đúng là 1 thằng ngu mà… hahaaaaaa
Ngay sau đó Long gục xuống bàn rồi ngủ luôn, mặc cho cô gái kia có cô gắng lay gọi thế nào thì cậu cùng chẳng hề nhúc nhích. Không còn cách nào khác cô ta đành phải thanh toán giúp cho Long rồi nhờ nhân viên dìu cậu ra ngoài để gọi taxi đưa về.

Chẳng biết gì về Long ngoài cái tên nên cô gái đành đưa cậu ta vào khách sạn, phải khó khăn lắm cô mới dìu được cậu lên phòng, thả mạnh người Long xuống giường cô lẩm bẩm:

- Không biết hắn ăn gì mà nặng thế, đúng là tự nhiên chuốc khổ vào người mà.

Nói rồi cô định ra về bỏ mặc cậu ở đó, vừa bước đến cửa thì thấy điện thoại Long rơi ở đó, chiếc điện thoại đã tắt ngấm. Không rõ là do hết pin hay cậu cố tình tắt đi, nhìn bộ dạng say không biết trời đất gì của Long cộng với những lời nói ban nãy của cậu cô ta đoán giữa cậu và Hương đã xảy ra chuyện gì đó. Bản tính tò mò trỗi dậy, cô ta bật nguồn sau đó dùng vân tay của cậu để mở khoá điện thoại.

Kiểm tra 1 vòng thì ngoài 1 cuộc gọi nhỡ của người được lưu là “tóc bím” ra thì cũng không có gì đặc biệt. Trong phần tin nhắn có thấy tin nhắn yêu đương nhớ nhung của cậu với cái tên “tóc bím” này nên chắc chắn đấy là Hương, trong mục ảnh cũng có 1 số kiểu ảnh Hương đang cười, đang chạy, đang ngồi trong ô tô nhìn ra bên ngoài… tất cả những bức ảnh đều được chụp ngang mặt hoặc từ phía sau.

“Có lẽ do hắn ta đã chụp lén con ranh đó” cô gái đó lầm bầm rồi ném chiếc điện thoại lên người cậu toan bước đi thì tiếng chuông điện thoại vang lên, liếc nhìn vào màn hình cô ta thấy nhấp nháy cái tên “tóc bím” đang gọi. 1 cuộc, 2 cuộc, 3 cuộc tiếng chuông cứ réo rắt vang lên mà chẳng ai bắt máy, ngay sau đó có tin nhắn tới, cô ta vội vàng mở ra đọc:

- Em xin lỗi, em biết em sai, em không nên nói thế. Anh có thể nghe em giải thích 1 lần được không?

Còn chưa kịp đọc hết tin nhắn thì tiếng chuông điên thoại lại vang lên, lại là cái tên “tóc bím”. Sắp có trò hay rồi đây, cô ta ngồi nhìn chiếc điện thoại mà cười khẩy.

Ting.. ting tiếng tin nhắn tới:

- Anh nghe máy đi, nghe em giải thích 1 lần được không?

- Anh không nghe em giải thích cũng được nhưng có thể nói cho em biết tại sao lại ngồi uống rượu với cô ta được không?

- Anh nói gì đi, tại sao lại làm thế với em, hai người thân thiết với nhau từ bao giờ, sao lại ngồi ôm nhau giữa quán

- Trả lời em đi, sao không phải ai khác mà lại là cô ta, cô ta khiến cho cuộc sống của em mệt mỏi đến thế nào anh biết không? Sao lại là cô ta cơ chứ?

Cứ sau 1 tin nhắn là 1 cuộc điện thoại trong vô vọng vang lên, cô gái đó cười và tự nói 1 mình:

- Vốn dĩ tao đã định bỏ đi, nhưng vì mày nên tao phải ở lại, không ngờ là mày biết hắn ngồi cùng tao, chắc mày bất ngờ lắm đúng không? Tốt thôi ông trời cũng giúp tao mà, hôm nay tao có món quà đặc biệt dành cho mày. Tao đã nói rồi tất cả mọi thứ của mày tao sẽ dần dần cướp đi, đến khi nào mày phải quỳ dưới chân tao mà xin thì thôi.

Cô ta nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình sau đó tiến đến cởi chiếc áo sơ mi của Long, vòng tay Long ôm lấy khuôn ngực mình cô ta nâng điện thoại lên chụp. “Tách” tấm hình được gửi đến số điện thoại lưu tên tóc bím thành công.

Xong xuôi cô ta mặc lại quần áo chỉnh tề, không quên xoá toàn bộ tin nhắn và cuộc gọi vừa đến, sau đó để lại lời nhắn và số điện thoại cho cậu rồi nhanh chóng dời đi.

- ---*-----*-----

Hôm sau Long tỉnh dậy khi trời đã sang chiều, đầu đau như có hàng ngàn chiếc búa gõ vào, cậu ôm đầu nhìn quanh phòng không hiểu vì sao bản thân lại nằm ở đây. Phát hiện chiếc áo đã bị cởi bỏ cậu dáo dác tìm xung quanh, bất ngờ thấy mành giấy để lại trên đó ghi:

- Hôm qua tôi gặp anh ở quán “Hương quê” thấy anh say quá nên đã đưa anh về, vì không biết nhà nên đành đưa anh vào đây. Anh ra nhiều mồ hôi quá nên tôi có tự ý cởi áo của anh, mong anh không giận.

Cần gì cứ liên lạc với tôi theo số này:

09xxxxxx, tôi là Huệ, chào anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau