DUYÊN NỢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Duyên nợ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Thật ra cậu rất ít khi đến trung tâm thương mại này, dưới tầng 1 khu chung cư nhà cậu cũng có trung tâm mua sắm đồ sộ không kém. Nhưng cái Vi bị hội bạn cho leo cây thế nên nó bắt cậu đến đón. Cái Vi là con gái của cậu Hoàng, con trai thứ 4 của ông bà ngoại cậu. Dù không phải em ruột nhưng Long rất thương và quý Vi, hai đứa lại thân thiết từ nhỏ nên Vi muốn gì Long đều chiều ý cả. Nhìn bề ngoài nhỏ nhắn cùng gu ăn mặc cá tính, trẻ trung ít ai nghĩ được là Vi lại hơn Long 3 tuổi.

Bà ngoại cậu sinh được cả thảy 5 người con, phía trên có Bác Hoàn kế đến là mẹ cậu sau đó là cậu Huy và cậu Hoàng, cuối cùng là di út (dì Hoa). Bác Hoàn và ông ngoại đã mất khi đi bộ đội, một mình bà bươn chải nuôi 4 đứa con, mẹ cậu khi ấy không phải cả nhưng đúng như 1 chị cả trong nhà, thay mẹ chăm lo cho các em. Có lẽ vì vất và từ nhỏ nên cái tính cam chịu đã ăn vào máu của bà.

Mẹ cậu thương cái Vi nhất trong từng ấy đứa cháu, có đôi khi Long cảm thấy mẹ còn thương nó hơn mình. Ngày nó được tròn 5 tháng thì nghe đâu mẹ nó bỏ nhà theo tay đại gia nào đó. Vì chê bố nó nghèo nên mẹ nó sẵn sang bỏ lại đứa còn còn chưa dứt hơi sữa để chạy theo đồng tiền. Bà Hoà (mẹ Long) vì thương cháu nhỏ, sợ em trai vụng về không biết chăm sóc nên đã đón nó về nuôi mãi đến khi sinh Long Vi mới quay về sống cùng bố, bà Hoà khi ấy phải đắn đo mãi mới để Vi về với bố, bà mới sinh một thân 1 mình chẳng có chồng ở bên, anh chị em thì giận không thèm nhìn mặt, 1 mình bà mà nuôi hai đứa trẻ quả là có chút quá sức. Đến khi Long lên 2 mỗi tuần vào thứ 7, chủ nhật mà ông Johnathan (bố Long) không về bà đều đón Vi đến chơi.

Ngày bà chấp nhận làm vợ bé người ta cả gia đình ai cũng phản đối, họ nghĩ bà quá lứa lỡ thì nên vơ đại 1 người đàn ông, khuyên can có, mắng mỏ có nhưng bà nhất quyết theo ý của mình. Lần đầu biết yêu, lần đầu biết rung động trước 1 người đàn ông là như nào. Tất cả mọi thứ lần đầu bà đều trao cả cho người đàn ông ấy. Từ cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu đời hay cả trinh tiết của người con gái bà cũng trao cho ông. Người ngoài không hiểu chuyện thì nói bà sợ ế, rồi có người độc mồm lại bảo bà tham tiền nên thế, chỉ có mình người đàn ông ấy hiểu bà đến với ông là thật lòng.

Một mình bà phải trống trọi với cả thế giới, tủi phận cho bà khi ấy ông Johnathan mới về nước, chẳng có ai cùng bà vượt qua khó khăn, một mình bà cùng đứa con mới thành hình trong bụng cứ thế chông chênh trước sóng gió cuộc đời.

Người ta nói một giọt máu đào hơn ao nước lã, khi biết bà nhất quyết sinh ra đứa con này cả nhà vẫn giận nhưng chẳng ai nỡ bỏ mặc bà. Họ lo cho bà cái ăn cái mặc khá đầy đủ, bà chỉ thiếu thốn tình thương và sự cảm thong mà thôi.

Khi hay tin bà sinh con trai Johnathan mới trở lại Việt Nam, ông mua cho bà 1 căn hộ chung cư cao cấp để bù đắp những thiệt thòi thời gian qua bà phải chịu. Ban đầu bà cương quyết không nhận vì bà nói bà thật lòng đến với ông mọi thứ vật chất ở ông bà đều không màng.

Mãi đến khi đầy tháng Long, mọi người khuyên bảo bà mới đồng ý chuyển về căn hộ mới. Bà về đây sống là vì muốn cho Long có điều kiện tốt nhất để lớn lên, bà muốn bù đắp việc thiếu vắng tình cảm của bố cho cậu bằng vật chất, thứ mà cậu chẳng hề cần.

Ở nhà cũ tuy có chật hẹp nhưng lại có người thân bên canh, còn nơi này rộng lớn nhưng chỉ có hai mẹ con quanh quẩn bên nhau khiến bà bị trầm cảm, không dưới 1 lần bà tìm đến cái chết. Đỉnh điểm vào ngày sinh nhật đầu tiên của Long bà mòn mỏi chờ chồng trở về từ nhiều ngày trước nhưng không thấy. Quá tuyệt vọng lại không có ai ở bên nên bà đã uống thuốc ngủ tự tử, may sao khi ấy bà ngoại của Long ở quê lên đã đưa đi cấp cứu kịp thời nên bà mới thoát chết. Kể từ đó bà ngoại chuyển lên ở cùng mẹ con cậu cho đến năm Long 5 tuổi thì bà mất.

Cái chết của bà khiến Long ân hận suốt đời, hôm ấy là sinh nhật, cậu đòi mẹ gọi bố về để đưa đi chơi công viên không được nên đã giận dỗi bỏ khỏi nhà. Bà vì đi tìm cậu mà bị người ta tông phải, lúc ấy đang mải mê tranh dành đồ với 1 cô bé có bím tóc 2 bên nên cậu không hay biết.Đến khi buồn bã lê bước chân ra ngoài, ngước lên thấy bầu trời hôm nay thâm xì như tâm trạng cậu khi ấy. Đưa ánh mắt sang bên kia đường cậu phát hiện có đám đông người tụ tập bán tán cái gì đó. Tò mò chạy tới mới hay ở đó có tai nạn, chiếc xe tải do mất lái đã đâm phải 1 bà cụ đang sang đường tìm cháu. Đau đớn thay bà cụ đang nằm kia lại chính là bà ngoại, lúc này cậu không phân biệt được tiếng sét kia là ở bầu trời cao dáng xuống hay do lòng cậu quá đau buồn mà thành.

Dù khi ấy mới 5 tuổi, chưa hiểu hết thế nào là cái chết, nhưng nhìn bà đau đớn nằm trên vũng máu trái tim cậu như bị ai bóp nghẹt. Cậu lao đến cố lay gọi bà nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Máu từ đỉnh đầu của bà chảy loang 1 vùng, ngấm cả lên bộ đồ trắng cậu đang mặc khiến nó loang lổ đến đáng thương.

Ông trời như quá thương xót đã đổ mưa xối xả, cơn mưa làm cho dòng máu đỏ tươi từ thân thể bà cứ loang rộng ra, rộng mãi, ám ảnh lấy tâm trí cậu. Cơn mưa như cuốn đi tất cả trừ nỗi đau của cậu. Cái suy nghĩ vì đi tìm cậu mà bà mới chết khiến cậu không thở nổi mà ngất lịm bên thi thể bà. Tiếng khóc, tiếng người gọi, tiếng xe cấp cứu, hình như có cả tiếng mẹ cậu đang gọi bên tai. Mọi thứ cứ mờ dần, mờ dần rồi tắt lịm.

Khi cậu tỉnh lại đã là ngày hôm sau, mẹ cậu đã đưa thi thể bà về quê án táng. Nơi căn nhà nhỏ tiếng kèn trống, tiếng khóc, tiếng lao xao hoà quyện thành một âm thanh nhức óc. Cậu lết mình đến bên quan tài bà ngoại, cậu muốn được nhìn mặt bà lần nữa, muốn được bà ôm vào lòng, được nghe tiếng ru ầu ơ của bà. Nhưng chẳng thể nào được nữa, cứ thế ngồi im lặng bên bà, không khóc, không gào thét chỉ lặng im không một chút biểu cảm. Có lẽ nỗi đau đã vượt ngưỡng chịu đựng của 1 đứa trẻ lên 5. Cậu cứ ngồi như thế, không ăn không uống gì khiến cho cả nhà đều lo lắng. Cố gắng làm đù mọi cách, nịnh nọt có, quát tháo có nhưng tuyệt nhiên cậu không hề mở lời hay ăn uống gì. Mãi đến khi cái ôm cậu vào lòng, nghe tiếng nó khóc nấc lên từng hôi cậu mới nhẹ nhàng bảo nó:

- Nín đi.
Chỉ hai từ thôi nhưng tất cả mọi người ở đó đều thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất cậu cũng đã chịu mở miệng. Cái Vi năn nỉ 1 hồi thì cậu cũng đồng ý uống hết hộp sữa rồi mới theo đoàn người đưa tiễn bà cậu ra đồng.

Ở nhà im lặng là thế nhưng khi người ta chuẩn bị hạ huyệt thì cậu lại lao đến gào khóc không ngừng. Cậu nhất quyết ôm chặt chiếc quan tài, hai chân hai tay cậu ghì chặt lấy thành quan tài quyết không buông. Mẹ cậu khó khăn lắm mới gỡ được, cậu như người mất hồn nhìn người ta lấp từng xẻng đất lên bà. Vậy là vĩnh viễn về sau cậu chẳng thể nào gặp bà được nữa.

Sau ngày hôm ấy cậu trở nên ngỗ nghịch, khó bảo, cậu bỗng nhiên sợ máu và cực kì gét màu đỏ. Ngày nào cũng tự dằn vặt bản thân về cái chết của bà, ngày qua ngày sự đau lòng ấy lại biến thành oán hận. Chẳng biết trút lên ai cậu đem tất cả nỗi oán hận ấy đổ lên đầu người mẹ đáng thương của mình khiến cho bà vốn đã cô đơn nay lại càng khốn khổ hơn.

- Này, nghĩ gì mà thần người ra thế, đèn xanh rồi kìa có đi không, người ta đang chửi phía sau kìa.

Tiếng cái vi nhoài lên hét vào tai làm cậu như bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức, tất cả chỉ là quá khứ có lẽ cậu nên quên đi sẽ tốt hơn.

Cái vi bất ngờ xỏ tay vào túi áo cậu phát hiện chiếc thẻ học sinh của Hương, nó thắc mắc chìa trước mặt cậu chất vấn:

- Chết nha, ai đây?

Liếc nhìn tấm thẻ long giật mình phanh gấp khiễn cho cái vi đổ nhào cả vào người cậu, giật vội tấm thẻ đút vào túi mà không thèm đáp lại. Chỉ có 1 nụ cười nửa miệng đắc ý làm kéo dãn trên gương mặt cậu.

“Ngày mai có trò vui rồi đây” Long thầm nghĩ

Chương 7

- Tiểu thư ơi dậy đi trễ giờ đi học rồi.

Vú Năm vừa gọi vừa nhẹ nhàng lay người cô, mọi ngày giờ này cô đã xuống nhà ăn sáng để đi học mà hôm nay chờ mãi không thấy cô đâu nên vú lên tận phòng gọi. Trước đây vú luôn là người gọi cô dậy mỗi sáng nhưng từ khi lên cấp ba cô nói vú không cần gọi, cô lớn rồi sẽ tự dậy. Vú cũng có tuổi rồi nên dạo này chứng đau khớp trở nặng việc mỗi sáng leo 2 tần lầu với vú quả là có chút khó khăn. Vú biết cô thương bà nên mới nói thế, bà chăm cô từ lúc cô mới lọt lòng nên suy nghĩ tình cảm của cô bà hiểu hơn ai hết.

Mọi sáng cô đều dậy rất sớm kiểm tra lại sách vở, ăn sáng cùng với vú rồi mới thư thả tới trường. Chẳng hiểu sao hôm nay cô lại dậy muộn thế này, trễ học mất thôi. May mà sách vở cô đã chuẩn bị cả từ trước. Cuống cuồng vệ sinh cá nhân, mặc đồ để đến lớp, nhưng tìm mãi không thấy thẻ học sinh của cô đâu, không có thẻ làm sao vào trường được đây.

Đang vội lại không thấy thẻ khiến cô càng cuống hơn, nhớ ra rồi hôm qua cô lấy thẻ ngân hàng thế nào lại lẫn cả thẻ học sinh trong cặp sách nên có nhét luôn vào ví. Vội vàng lục ví vẫn không thấy đâu, còn 10 phút nữa là vào lớp rồi. Đành phó mặc cho ông trời vậy, nếu may mắn gặp thầy Tuấn ở cổng thì có thể cô sẽ được vào. Thầy Tuấn vốn nổi tiếng là dễ tính, lại rất quý cô chắc chắn nếu xin xỏ 1 chút sẽ được vào lớp. Còn nếu gặp thầy Hùng thì coi như hôm nay cô xui xẻo đi.

Nghĩ thế cô vội vàng chào vú rồi sách cặp xuống dưới nhà, hôm nay chú Tư sẽ lái xe chở cô và Huệ tới trường. Vào mỗi sáng thứ 2 tất cả nữ sinh trong trường đều phải mặc áo dài vì thế những ngày này 2 đứa sẽ được chú đưa tới trường học còn lại thì cô và nó sẽ tự đi xe.Vừa vào xe đã nghe tiếng cái Huệ cằn nhằn:

- Làm cái gì mà ngày nào cũng chậm chạp như rùa vậy, lần sau mà lề mề thì mày tự đi xe máy nha. Tao không có rảnh để ngồi chờ mày thế này đâu.

Cái gì nữa đây, mọi ngày toàn là cô phải chờ nó mà, hôm nay ngủ quên nên nó phải đợi có chút xíu mà đã lớn giọng rồi. Nghĩ thì nghĩ thế thôi nhưng cũng chẳng muốn nói lại nó làm gì, cô im lặng nhắm nghiền mắt tựa vào ghế sau suy nghĩ xem lát sẽ xin thầy như thế nào.

Khi xe dừng bánh ở cổng trường là lúc đồng hồ điểm 6h58 phút, vậy là chỉ còn 2 phút nữa là vào lớp. Hi vọng sẽ gặp may, mở cửa xe rồi vội vàng ngó vào cổng trường, thật đen đủi cho cô thầy Hùng đang đứng ngay giữa cổng. Cái Huệ đã đi qua cô để vào lớp trước, thôi cứ liều bước vào vậy. Cô bình thản đi vào như không có chuyện gì còn chưa đi qua khỏi cổng đã nghe tiếng thầy Hùng:

- Em kia đứng lại, thẻ học sinh của em đâu?

Lúc này tim cô như muốn rớt ra ngoài, run rẩy đáp:

- Dạ thưa thầy, em lỡ để quên thẻ ở nhà ạ.

- Nội quy thế nào thì cứ thế mà làm.

Chỉ 1 câu đơn giản thôi mà khiến cô như chết lặng, nội quy? Sao thầy không nói luôn là không có thẻ không được vào trường, muốn vào trường phải mời phụ huynh tới đi còn lôi nội quy ra doạ cô làm gì nữa. Đúng là làm khó nhau mà. Thầy Hùng năm nay mới ngoài 40 tí xíu nhưng mà thầy nổi tiếng nghiêm khắc. Con người thầy sống và làm việc theo nguyên tắc nên đừng nghĩ đến việc xin xỏ hay châm trước với thầy. Cúi chào thầy cô lầm lũi bước ra, hôm nay có bài kiểm tra toán 1 tiết mà không được vào chắc cô ăn quả trứng tròn trĩnh quá.

- Này… Này…

Trống trường vang lên rồi, các bạn đang bắt đầu tập trung để chào cờ đầu tuần, còn cô thì phải lang thang ở đây. Vú năm thì già rồi chẳng thể đến đây, bố cô thì bận tối ngày, lâu rồi ông chẳng có thời gian hỏi han cô chứ đừng nói là đến trường cô vào giờ này. Dì Liên chắc giờ này chắc đưa cu Vương tới trường chưa về, dì có thói quen đi đường hay bỏ điện thoại trong cốp xe, muốn gọi chắc phải lát nữa dì mới nghe máy được. Thôi đành ra kia ngồi đợi 1 lát nữa vậy.

Bỗng có người kéo giật cô lại cứ nghĩ là thầy thương tình nên cho cô vào thì có tiếng nói cất lên:

- Tôi gọi nãy giờ mà cô không nghe thấy hả?

Thì ra là tay Long, cô nhàn nhạt đáp:

- Bộ anh có gọi tôi hả, tôi đâu có nghe thấy. Mà sao giờ này anh không vào trường còn đứng ở đây?

- Thấy người đẹp trốn học nên tôi tính đồng hành cùng đây.

- Tôi là con ngoan trò giỏi đấy, chẳng qua hôm nay tôi…

Long thò tay vào túi áo xiết nhẹ chiếc thẻ học sinh của cô và trêu gẹo:

- Hôm nay làm sao, hôm nay tôi muốn đổi gió chứ gì?

- Tôi không rảnh để đùa với anh, tránh ra đi, bực mình.

- Không đùa thì thôi, làm gì mà căng thế. Thế làm sao mà ra đây ngồi.

- Nói anh cũng có giúp được tôi đâu, tốt nhất anh tránh xa tôi ra 1 chút.

- Nếu tôi nói tôi có thể giúp được cô vào lớp thì sao?

- Anh mà giúp được tôi thì giờ này anh chẳng đứng đây giống tôi.

- Ai nói với cô tôi đứng đây vì không được vào, chẳng qua tôi ghét cái tiết chào cờ nhạt nhẽo kia nên đứng đây hóng gió mà thôi.

Quay lại nhìn anh ta với ánh mắt dò xét Hương đáp:

- Ai tin anh nói?

- Tôi mới chuyển trường tới nên chắc cô chưa nghe danh vua cúp tiết của tôi hả, ngôi trường này tôi muốn ra vào lúc nào tuỳ ý tôi nhé.

- Anh nghĩ tôi là con nít chắc?

- Tôi không bao giờ nói dối con gái, nhất là lại 1 người con gái đẹp như cô, tôi còn biết hôm nay lớp cô có kiểm tra toán 1 tiết, giờ này biết đâu dì cô đang mải mê mua sắm ở đâu dó không đem theo điện thoại, cô ngồi chờ dì đến cam kết cho cô vào lớp chắc còn lâu đấy, lỡ như quá tiết kiểm tra thì coi như xong… Có lòng tốt giúp mà người ta không nhận thì tôi đi vậy…

Quả thật dì liên rất nghiện mua sắm mà mỗi lần mua sắm dì đều cố tình bỏ điện thoại lại không đem theo vì sợ bị làm phiền. Biết đâu dì đang mua sắm thật thì cô biết làm sao, thấy Long giả bộ bước đi cô vội vàng níu tay lại.- Khoan, có thật là anh giúp được tôi không vậy

- Tin hay không tuỳ cô, nhưng mà có điều này cô nên biết đó là NAM NỮ THỰC THỤ BẤT TƯƠNG THÂN…

Nói chưa hết câu Long đã trưng ra nụ cười đểu nhất có thể. Cô như sực nhớ ra là mình nắm tay hắn, gương mặt đỏ bừng vội vàng rụt tay lại cô lí nhí nói:

- Tôi không cô tình, nhưng anh có thể giúp tôi vào lớp được không?

- Có người ban nãy không tin tôi mà.

- Coi như tôi sai, tôi xin lỗi, năn nỉ anh giúp tôi đi mà sắp hết tiết chào cờ rồi sẽ đến tiết toán luôn. Anh giúp tôi đi rồi tôi sẽ trả công anh.

- Cô trả công tôi bằng gì, tình hay tiền?

- Anh.. anh quá đáng vừa thôi. Anh không giúp tôi thì thôi, cùng lắm tôi ăn điểm 0 chứ gì.

Cô giận dỗi bước đi, nhìn gương mặt đỏ bừng vì giận giữ khoé mắt lại long lanh nước của cô mà cậu thấy thú vị, không nhanh không chậm cậu nói:

- Muốn vào lớp thì đi theo tôi

Vửa rồi cô mạnh miệng thế thôi chứ mà ăn điểm 0 thì cô sợ lắm nên dù lòng còn hoài nghi cô vẫn vô thức bước theo hắn

Long dẫn cô đến 1 bãi đất trống phía sau trường ở đó có 1 cây nhãn mọc ngay sát mép tường bao phía bên ngoài trường, lại vừa vặn thay phía bên trong là cây cột điện dựa vào cây nhãn. Đây là nơi đám con trai tụi câu thường trèo ra ngoài mỗi khi muốn trốn học. Quay ra nhìn cô cậu nói:

- Nhìn tôi trèo sau đó cứ thế mà làm theo là vào được, giờ này mọi người đang tập trung hết ở sân trước chào cờ nên sẽ không có ai phát hiện ra đâu.

Chưa nói hết câu hắn đã vào đến bên trong khuôn viên của trường, chẳng chờ cô phản đối hay đông ý đã đi. Làm sao 1 tiểu thư như có thể trèo được, hơn nữa hôm nay cô còn mặc áo dài và đi dép cao. Hắn quả thực là biết cách trêu đùa cô mà, cô hét lớn:

- LONG À, TÔI KHÔNG BIẾT TRÈO

Vừa dứt câu thấy cái đầu hắn ló lên:

- Cô muốn tôi bị kỷ luật hay sao mà gào to thế, con gái gì mà chẳng biết nhẹ nhàng gì cả?

Đây là lần thứ 2 cô bị hắn mắng vì nói to, vì đang nhờ vả hắn nên cô phải cố nhẹ nhàng nói:

- Tôi sợ anh không nghe thấy

- Tôi không có điếcCằn nhằn là thế nhưng cậu vẫn trèo ra ngoài giúp Hương thở dài cậu nói tiếp:

- Haizzz, thế này đi, cởi dép và cặp vất vào trong trước đi, buộc cái tà áo lên tôi đỡ cô vào.

Cô như con rô bốt lập tức làm theo lời hắn, đến khi bàn tay hắn ôm lấy mông cô chưa kịp nâng cô lên đã ăn trọn cái tát vào mặt:

- Đồ biến thái, anh định dở trò gì hả?

- Đúng là làm ơn mắc oán mà- Long giận dữ nói- tôi là đang muốn nâng cô lên để giúp cô trèo vào bên trong.

- Thiếu gì chỗ sao lại nâng chỗ đó?

- Thế cô bảo tôi nâng chỗ nào? Túm tóc cô ném vào chắc?

Dường như biết là mình quá đáng Hương phụng phịu nói:

- Xin lỗi, anh có đau không?

- Để tôi tát lại xem cô có đau không.

- Tôi đã nói xin lỗi còn gì, đàn ông gì mà chấp nhặt, anh giúp tôi trèo vào trong đi.

- Bây giờ tôi không giúp không nữa mà có 1 điều kiện.

- Điều kiện gì

- Cô giả vờ làm bạn gái tôi giúp tôi cắt bớt mấy cái đuôi, trong vòng 1 tuần thôi sau đó sẽ đường ai nấy đi.

Cô định phản đối nhưng nghe thấy tiếng thầy phụ trách nói trong loa:

- Để khép lại buổi chào cờ ngày hôm nay, xin mời lớp trực tuần lên biểu diễn băn nghệ.

Biết là thời gian chẳng còn nhiều, thôi thì cô cũng đang cá cược với lũ bạn sẽ tán đổ hắn, bây giờ coi như ông trời giúp cô tiếp cận hắn vậy. Cô khẳng khái nói:

- Được rồi, anh nhanh đi hết giờ rồi.

Hai tay ôm trọn cặp mông nảy nở của Hương Long phải vất vả lắm mới giúp cô trèo vào bên trong, tới nơi Hương chẳng kịp đi dép mà cầm ở tay định chạy vào lớp thì bị Long giữ lại, cô vội vàng nói:

- Còn chuyện gì để nói sau đi

- Tôi có cái này cho cô

Nói rồi Long chìa chiếc thẻ học sinh của cô ra trước mặt, Hương ngẩn người mất mất giây rồi tức giận giật lấy hét lên:

- Tại sao anh có nó, anh ăn cắp của tôi rồi bày trò giúp đỡ để lừa tôi đúng không?

- Cô ăn nói cho cẩn thận nhé, là hôm qua cô đánh rơi trong trung tâm thương mại, tôi có lòng tốt đem trả lại cô không cảm ơn còn nổi nóng cái gì?

- Thế tại sao anh không đưa ra từ đầu để tôi vào trường mà bày ra cái trò trèo tường này hả?

- Đơn giản vì tôi thích thế.

- ANh đúng là đồ mặt dày.

Hương tức tối bỏ đi vậy mà Long vẫn nhăn nhở nói với theo:

- Kể từ hôm nay cô là bạn gái của tôi nhớ chưa?

Không thèm đáp lời cô đi thằng về dãy phòng học lớp 10 để tiến vào lớp, lúc này cả trường đã chào cờ xong, các thầy cô họp đầu tuần, các bạn thì tản ra ai về lớp đấy nên cũng chẳng ai chú ý đến 1 cô nữ sinh 1 tay xách dép, tay cầm cặp, hai tà áo dài thì buộc vắt cả lên đang hùng hổ tiến vào cửa lớp 10A1 kia.

Trong khi đó, Long đứng nhớ lại cái cảm giác được chạm tay vào bộ mông nảy nở của cô phá lên cười “ cô gái này thú vị quá nhất định không thể bỏ qua đươc”, Long thầm nghĩ rồi quay lưng trèo tường trở ra, bữa nay cậu có hẹn với mấy thằng bạn làm kèo đế chế, giờ này chắc chúng nó tề tịu cả ở quán đợi cậu rồi.

Chương 8

Ngày hôm ấy ngồi học mà đầu óc Hương cứ như trên mây, cô đúng là ngu dại đi tin lời hắn để cho hắn …, mất mặt quá mà. Giờ này biết đối mặt với hắn làm sao nhục ơi là nhục.

- Thầy gọi mày lên bảng kìa, mặt mũi sao mà đoe lựng cả lên thế?

Cái Nga khều tay nhắc cô, nãy giờ mải suy nghĩ nào có để được lời dạy nào của thầy vào đầu đâu mà biết thầy gọi. Bây giờ thầy dậy đến đâu còn không biết thì sao mà biết thầy gọi làm bào nào? Đưa ánh mắt cầu cứu sang nhìn cái Nga, may mà nó hiểu ý cô nên ném cho cô quyển vở của nó. Ngày thường cô luôn đứng trong top 5 của lớp nên hôm nay dù không nghe giảng nhưng để làm được bài này chắc cũng không quá sức với cô.

- Lớp phó học tập đâu, sao tôi gọi nãy giờ còn chưa đứng lên?

- Dạ, em đây ạ.

Bình thường thầy khá quý Hương nhưng với sự chậm chạp ngẩn ngơ vừa rồi của cô có lẽ thầy cũng có đôi chút khó chịu nên có lớn tiếng làm cô sợ. Lập cập đem theo sách của Nga lên bảng, bài này tuy không quá khó nhưng do vừa rồi không nghe giảng nên cũng khiến cô toát mồ hôi. May mắn thay cô đã hoàn thành bài tập 1 cách trọn vẹn nhất có thế.

Trở về chỗ ngồi cô mệt mỏi thả mình ngồi lên ghế, bên cạnh cái Nga cứ léo nhéo:

- Con này hôm nay làm sao thế, sáng thì áo quần buộc cả vào với nhau, giờ thì cứ như người trên mây vậy. Có chuyện gì mà tao chưa biết đúng không?

- Làm gì có chuyện gì đâu, mày cứ để ý quá nên thế ấy

- Mày biết mày rất tệ trong khoản nói dối hay không, tao biết mày từ khi cởi chuồng tắm mưa mày thấy đã bao giờ mày dối được tao chưa? Nhìn mặt này mà bảo không có chuyện gì, khai mau không thì không yên với tao đâu.

- Ờ thì cũng có, nhưng mà…

- Hương đứng lên, đang trong giờ học mà lại ngồi nói chuyện hả? Có biết nãy giờ tôi đang nhận xét bài làm của em không? Ngồi học thì như trên mây, bây giờ lại còn nói chuyện.

Vừa nói thầy vừa lấy cây thước gỗ gõ gõ xuông bàn vang lên những tiếng “cộc, cộc” khô khốc làm cho không chỉ cô mà cả cái Nga ngồi bên cạnh cũng phải tái mặt.

- Em xin lỗi thầy, em hứa từ nay sẽ không thế nữa.

- Em có còn nhớ mình là lớp phó học tập không mà lại ngồi nói chuyện trong giờ học. Từ giờ đến cuối giờ tôi phạt em đứng học để em ghi nhớ.

Nói xong thầy quay lên nhắc cả lớp:

- Cả lớp đã ai làm được bài số 5 chưa? Ai giải đúng bài này tôi cho 10 điểm đồng thời cộng thêm 1 điểm vào bài kiểm tra 15 phút ngày mai.

- Thầy ơi bài này khó quá, thầy gợi ý đi thầy – cả lớp nhao nhao.

- Khó thì mới treo giải thưởng chứ, cố lên các em chỉ cần suy nghĩ 1 chút sẽ ra mà. Đừng quên các em là học sinh lớp chọn, tôi tin các em sẽ làm được.

Đó là thầy Nghĩa, thầy đảm nhiệm dạy môn Hoá cho lớp cô. Thầy tuy mới về trường nhưng khá khó tính trong việc học tập, với thầy học ra học chơi ra chơi, không bao giờ có khái niệm vừa học vừa chơi. Bình thường thầy có quý cô đến đâu thì với lỗi nói chuyện trong giờ học này thầy chắc chắn không thể nương tay rồi.

Chẳng hiểu sao lúc này cô lại nhớ đến hắn, đúng rồi tất cả những xui xẻo ngày hôm nay của cô đều là do gặp hắn mà ra. Báo hại cô làm sai bài hình khi kiểm tra toán 1 tiết, bây giờ lại bị phạt đứng học. Do hắn cả, do hắn là sao quả tạ ám cô đây mà. Thù này cô nhất định phải trả.

- ---*----*----

Tại quán game Long ngồi mà cứ hắt hơi tiên tục, bực mình cậu chửi thề:

- Má nó đang hồi gay cấn mà đứa nào chửi mình làm mình mất tập trung thế này, kèo này mà thua thì tối nay ông ngồi nguyền rủa cái đứa nhắc đến ông cả đêm.

- Nói ít thôi cái thằng này, tập trung đi, mày đang kéo team xuống kìa, thua bây giờ.

Tiếng thằng Du bên cạnh gắt làm Long càng cảm thấy khó chịu hơn.

5 phút sau thật trái ngược với dự đoán ban đầu, hội của Long thua 1 cách nhục nhã, chỉ một phút xao nhãng không tập trung mà đội kia đã lật ngược kèo khiến cho team cậu thua thảm hại thế này. Mất 10 triệu vì thua kèo không phải vẫn đề, mà vấn đề là cái danh bất bại của team “Hổ Chiến” đã bị đạp đổ. Đạp đổ vì 1 lỗi lãng nhách, kì này chắc cậu chêt ngộp trong sự cằn nhằn của lũ kia mất thôi.

- --*---*----

Cùng lúc này ở trường tiếng trống tan trường vang lên, khép lại 1 buổi học dài lê thê với cô. Xếp sách vào cặp toan đứng lên thì bị cái Nga kéo giật lại:

- Ê ban nãy mày còn chưa nói hết, rốt cuộc hôm nay mày làm sao? Hay con ranh Huệ lại giở trò gì với mày đúng không. Mẹ cái con này nhờ bố mày lấy mẹ nó nên mới được 1 bước lên tiên mà không biết điều gì cả. Sao mày không đánh bỏ mẹ nó đi, nhịn thế để nó ngồi lên đầu lên cổ đấy.

Xua xua bàn tay Hương nói:

- Không phải do nó đâu, dó hắn đấy.

- Hắn? lại mọc ra hắn nào ở đây? Còn chuyện gì giấu tao nữa?

- Xếp sách đi còn về, rồi tao kể cho. Mày có nhớ tay Long khoá 11 mới chuyển về không?

- Nhớ, mày còn định tán nó còn gì?
- Tao mà thèm là do chúng mày thách tao nhé

- Uk thì thách, nhưng sao?

- Thì đấy, hôm qua tao có bảo mày là nghĩ cách tiếp cận hắn đấy. Tao có mua 1 cái áo phông để đền cho cái áo mà tao làm đổ cafe vào hôm trước, đang loay hoay không biết lấy lí do gì hẹn gặp thì va vào hắn ở hành lang.

- Thế thì liên quan gì đến việc mày ngồi học như trên mây. Hay nói chuyện lại thấy nó đẹp trai quá nên phải lòng rồi.

- Đẹp trai mà biến thái tao cóc cần, dù cho đàn ông trên thế giới này chết hết chỉ còn mình hắn tao cũng không thèm phải lòng.

Hương giận dữ nói lớn khiến cho Nga cũng phải nhạc nhiên, trước nay cô vồn nổi tiếng là hiền lành nhỏ nhẹ. Hôm nay lại khó chịu như này chắc hẳn tên kia phải gây ra tội gì lớn lắm đây. Nga hỏi tiếp:

- Thế rốt cục là làm sao?

- Thì tao va vào nên làm rơi mất thẻ học sinh, hắn nhặt được. Sáng nay không có thẻ thầy Hùng không cho vào trường.

- Bảo sao chào cờ không thấy mày đâu. Bà Liên lại đến gặp thầy giáo xin cho mày vào à?

- Không tao gọi nhưng dì Liên không thấy nghe, đang ngồi đợi dì gọi lại thì gặp hắn. Chả biết thế nào tao lại nghe theo rồi trèo tường chỗ cây nhãn sau trường vào, đã thế còn bị hắn… hắn.. sờ mông

Nói xong cô xấu hổ chạy trước, Nga vội vàng đuổi theo:

- Thế sờ xong có làm gì nữa không?

- Không, điên à, cũng không hẳn là sờ mà là nó lấy tay đỡ cho tao trèo vào trong.

- Haha cái vụ này mà lan ra ngoài thì mấy anh trồng cây si mày chắc phải ức chết mất nhỉ?

- Mày có khép cái miệng này lại không, nếu như có thêm ai đó biết thì chỉ có mày bép xép thôi.

- Có vụ gì bí mật thế, người yêu có thể bật mí với anh không?

Tiếng Long cợt nhả vang lên khiến cả Hương và Nga không rủ mà cùng quay lại phía sau.

Không biết hắn là ma hay là người nữa, ban nãy rõ ràng cô và Nga là người cuối cùng ra khỏi lớp, lớp cô lại nằm cuối hành lang, hắn chui ở đâu ra đây? Nhìn thấy bản mặt hắn cô giận tím mặt kéo tay Nga rảo bước đi trước.

Thế mà hắn vẫn không buông tha cho cô còn cố tình nói lớn khiến lũ bạn phía trước phải ngoái cả lại nhìn:

- EM YÊU, CHỜ ANH VỚI.

Giả vờ như không phải gọi mình, cô bước tiếp vì sợ ánh mắt soi mói của đám nữ sinh kia, sợ họ sẽ hiểu nhầm cô và hắn có gì. Nếu thế thật thì những tháng ngày đi học của sau này cô sẽ mệt mỏi lắm đây.Cô nào biết hắn là kẻ mặt dày, không thưa hắn lại nhào tới cười nói rồi còn khoác vai, khiến cô chết lặng. Cái Nga bên cạnh thì cứ dụi mắt mấy lần, chắc nó không nghĩ mối quan hệ của cô và hắn lại tiến triển nhanh đến vậy.

Nhưng thứ cô bận tâm bây giờ là ánh mắt hình viên đạn của đám nữ sinh kia, dường như họ có thể ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.

Ai chả biết hắn nổi tiếng đẹp trai, dù mới chuyển về trường chưa đầy 1 tháng nhưng đám con gái si mê hắn chắc phải xếp 1 hàng dài, dài hơn cả học sinh lớp cô. Ngày mai, mà không ngay bây giờ thôi sẽ ối kẻ tức tối mà kiếm chuyện với cô cho xem.

- Đồ mặt dày, đồ sao quả tạ, sao hôm nay anh cứ ám tôi thế. Anh muốn cái gì, hay anh cố tình để đám nữ sinh kia kiếm chuyện với tôi?

- Đừng có nói với tôi là cô quên sáng nay đã hứa gì nhé?

Cái tên chết bầm này, hắn dám ghé vào tai cô thì thâm, hắn cố tình cho đám người kia thấy cô và hắn thân thiết với nhau đây mà. Đã thế cô phải cho hắn biết thế nào là chêu gẹo cô. Nghĩ là làm cô co chân húc mạnh bào đùi dưới của hắn khiến hắn gục xuống ôm đùi đau đớn:

- Cô.. cô… sao cô dám?

- Nếu anh còn đụng vào tôi lần nữa tôi không biết mình sẽ làm gì hơn thế nữa đâu nhé. Rât có thể tôi sẽ húc cao lên chút nữa thế nên anh biết điều thì tránh xa tôi ra.

- Dù gì thì từ giờ đến cuối tuần cô vẫn phải là người yêu tôi theo đúng như giao kèo sáng nay.

- Nên nhớ chân tôi không có mắt đâu nhé.

- Cô nghĩ làm thế thì đám con gái kia sẽ tha cho cô sao? Tội làm đau Crush của họ sẽ nặng lắm đấy.

Cái ghì cơ, cô vừa nghe thấy gì cơ “Cờ cờ rút” á? Đúng là cái loại ảo tưởng sức mạnh mà.

Cô lè lưỡi đồng thời dơ nắm đấm ra doạ hắn rồi co chân chạy thẳng ra cổng trường. Ban nãy đôi co với hắn cô có thấy chú tư và cái Huệ đang đứng chờ ở đó. Không quên ngoái lại dặn cái Nga:

- Tao về trước đây, mai gặp buôn tiếp nhé.

Cái Nga đứng đó nãy giờ chứng kiến một màn đối đáp của 2 người mà chẳng hiểu chuyện gì xảy ra ở đây nữa. Bọn cô đang thách đố nó cưa đổ anh chàng này cơ mà, sao bây giờ lại thành ra hắn cầm cưa thế này? Đúng là khó hiểu mà, nhưng thôi Hương nó chào về rồi cô cũng không nên đứng thêm ở đây làm gì nữa. Đứng cạnh hắn lâu e rằng sẽ bị đám nữ sinh kia để ý mất.

Còn lại 1 mình hắn vẫn đang ôm đùi đứng giữa hành lang. Bóng cô đã khuất sau cánh cổng kia mà cơn đau nơi đùi trái vẫn còn truyền đến khiến cho đôi lông mày của hắn giật giật vài cái.

Hình ảnh 1 soái ca mạnh mẽ oai hùng hắn xây dựng bấy lâu nay chỉ vì 1 cái đạp của cô mà tan vỡ.

- Chúng ta sẽ còn nhiều chuyện dây dưa, cô nghĩ có thể thoát khỏi tôi dễ dàng khi mà đã bôi nhọ tôi thế sao? Xưa nay tôi chưa từng chấp nhặt đám con gái nhưng với cô có lẽ là ngoại lệ. Cô cứ chờ mà xem, tôi sẽ vờn cô như vờn 1 con chuột.

Nói dòi hắn cũng dảo bước đi mất.

- --*---*---

Vội vàng mở cửa xe và ngồi xuống, vừa đóng cửa cô vừa nói:

- Xin lỗi chú tư hôm nay con bận chút nên ra trễ.

- Bận đong đưa trai hả?

- Cô đừng có mà ăn nói linh tinh, tôi không có

- Không có sao? Thế vừa nãy ai ôm cô tình tứ thế.

Hắn mới chỉ khoác vai cô mà qua miệng nó đã thành ôm rồi sao? Nhìn cái mặt đểu giả của nó cô hận bản thân mình không thể cho nó vài cái bạt tai.

- Cô nên lo chuyện của mình trước đi thì hơn. Đừng nên trêu tức tôi, con người ta khi nóng giận sẽ khó giữ bí mật lắm đấy.

Lần đầu tiên cô phản ứng mạnh mẽ thế nên cái Huệ có chút giật mình, trước đến nay dù nó có làm gì nói gì cô đều im lặng vậy mà hôm nay lại dám đe doạ nó. Nghiến răng, Huệ nói:

- Mày được lắm, để tao xem mày thì có gì tốt đẹp hơn tao

Thế mà cô lại bình thản nhắm mắt, dựa đầu vào ghế như đang thư giãn.Rõ rang là cô đang nhịn không muốn đôi co với nó vậy mà nó lại nghĩ là cô khinh nó rồi hậm hực với cô. Đúng là con điên.

Phía trên chú tư im lặng lái xe, đã quá quen với những cuộc tranh cãi như này nên chú Tư cũng chẳng bạn tâm lắm. Lần nào cũng thế cứ hễ ngồi cạnh nhau thì Huê chắc chắn sẽ kiếm cớ xỉa xói Hương, chú dù rất thương Hương nhưng phận lái xe làm sao dám lên tiếng. Chỉ mong tiểu thư mạnh mẽ hơn để biết tự bảo vệ mình.

Chương 9

Về tới nhà đã thấy dì Liên đang ngồi ở phòng khách, bên cạnh còn có mấy chiếc túi đựng đồ, chắc dì mới đi mua sắm về. Thấy cô và Huệ đi học về dì gọi:

- Hai đứa vào đây, mẹ có cái này cho 2 đứa xem.

- Mẹ lại mua đồ nữa hả, mới hôm qua phải gọi bà ve chai vào cho mấy tải đồ mẹ quên hả?

- Thì tại cho hết rồi không còn gì mặc nên mới phải mua thêm nè.

- Hết nói nổi mẹ luôn.

Nói rồi Huệ ngúng nguẩy lên tầng mặc kệ dì Liên, dù cho cô không thích cái tính nghiện mua sắm của di nhưng cũng không tiện nói. Một tháng 30 ngày thì cũng phải đi mua sắm quá nửa, có khi mua về lại chán rồi lại gọi người ta tới cho. Trước đây bố cô cũng hay nói gì về việc tiêu sài mua sắm phung phí, nhưng dần dần ông cũng mặc kệ.

- Con lên phòng thay đồ rồi xuống sau dì nhé.

- Nhà có hai đứa con gái mà chả nhờ được cái gì, thiệt là bực mình mà.

Nghe dì làu bàu nhưng cô cũng chỉ mỉm cười rồi nhẹ nhàng lên phòng. Tuy dì Liên không thể thay thế được mẹ đẻ của cô, nhưng dì không đối xử tệ với cô bao giờ. Hàng xóm vẫn nói là bố cô có phúc lắm mới lấy được 1 người vợ hai mà thương con chồng như dì. Cô thấy cũng đúng vậy nên dù cái Huệ có quá đáng thế nào cô cũng cố gắng nhịn đẻ bố cô và dì không khó xử.

Thật ra thì cũng có lúc cái Huệ khiến cô muốn phát điên, cũng có lúc cô muốn trả đũa lại những trò chơi xấu của nó, hay chỉ đơn giản là cãi nhau tay đôi với nó để nó bớt cái tính hống hách kia đi. Nhưng suy nghĩ thiệt hơn thì có lẽ cô nhịn vẫn hơn, cãi nhau với nó xong rồi lại khó đối mặt. Biết đâu nó lại dở nhiều trò xấu hơn thì sao, mà cãi qua cãi lại như thế thằng Vương thấy sẽ học thói xấu ấy mất. Dù Vương chỉ là em cùng cha khác mẹ nhưng cô lại thương nó nhất hơn nữa nó mới có 5 tuổi thôi, cái tuổi bắt đầu hình thành nhân cách con người. Cô muốn nó được lớn lên trong sự yêu thương đầm ấm nên chút ấm ức này cô chịu có đáng là bao.

Ngày lấy bố về dì Liên cũng mong có 1 đứa con chung nhưng thả mãi mà không thấy gì cả. Bố cô dù ngoài mặt nói có 2 đứa con gái ngoan ngoan xinh đẹp rồi, có sinh được nữa hay không không quan trọng. Nhưng cô hiểu trong thâm tâm ông rất mong mỏi 1 đứa con trai, dù ông có giầu có, thành đạt đến đâu thì ông vẫn là 1 người Việt Nam. Mà người Việt Nam thì ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi cái tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhát là khi bố cô lại là con trai duy nhất trong nhà nên áp lực sinh con trai của ông bà nội lên gì khá nặng nề.

May mắn thay sau 5 năm chạy chữa đủ các thuốc thang, các bệnh viện lớn nhỏ thì dì Liên cũng hoài thai được cu Vương. Khi biết tin dì bầu con trai ông bà nội vui lắm, bố cô thì khỏi nói rồi, cưng dì như trứng mỏng. Năm ấy cô vừa lên 10, biết tin sắp có em cô thích lắm. Chỉ có duy nhất cái Huệ là không vui, có lần cô nghe thấy nó nói nó mong em sẽ chết đi, nó không muốn em xuất hiện trên đời, vì có em rồi mẹ không còn quan tâm đến nó nữa. Cô cười vì cái suy nghĩ ấu trĩ của của nó, cô chạy lên mach với bố và dì Liên. Dì đã nổi giận, lần đầu tiên kể từ khi lấy bố cô thấy dì tức giận đến vậy. Hôm ấy nếu không có bố và vú ở nhà chắc dì đánh nó chết mất, dì còn phạt nó 1 tháng không được ra ngoài trừ những lúc đi học. một tháng ấy dì cắt hết quà bánh và tiền tiêu vặt của nó.

Nố vốn không ưa nay lại càng gét cô hơn, nó bày trò ăn cắp tiền rồi đổ lỗi cho cô. May mà có vú minh oan cho cô, không thì hôm đó không biết cô sẽ ra sao. Rồi nó còn giấu sách vở và lén cắt rách đồng phục đi học của cô khiến cho cô ngày hôm đó phải nghỉ học. Dì Liên biết chuyện càng giận, càng phạt nó nặng. Mà như thế thì sự uất hận của nó dành cho cô càng lớn, một vòng luẩn quẩn như thế cuối cùng người khổ nhất lại là cô.

Thế nên cô tự nhủ từ nay nó làm gì nói gì cô đề coi như không hay không biết để đổi lại sự bình yên cho cô. Đổi lại 1 môi trường sống tốt cho cu Vương, đổi lại sự vui vẻ và hạnh phúc cho cả gia đình thì cô chịu thiệt chút vậy.

Giờ này cu Vương ở trường có lẽ đang nghỉ trưa, cô nhớ nó quá, thứ 6 tuần trước đi học về nó dược ông nội đón sang đó chơi, đến sáng nay dì Liên qua đón rồi đưa tới trường luôn. Mới có mấy hôm không gặp mà cô nhớ nó không chịu nổi, chiều nay đi học về cô phải ôm nó thật chặt, phải hít hà cái mùi da thịt non non của nó cho thoả thích mới được.

Ăn xong cơm trưa cô lại về phòng nghỉ ngơi để chiều còn đi học, cố gắng chợp mắt 1 chút mà không sao ngủ nổi. Cái hình ảnh hắn còng mình ôm đùi đau đớn khiến cô phá lên cười, cho đáng đời hắn. Chiều nay cô sẽ phải đối mặt với không ít ánh mắt soi mói đây mà.Nghĩ đi nghĩ lại thì đằng nào cũng bị đám nữ sinh ấy gét rồi, thù này mà không trả thì cô quá dễ dãi với hắn rồi. Hắn thích cô là người yêu ấy gì, được thôi, nhân cơ hội này cô sẽ khiến hắn yêu cô rồi sau đó đá hắn như đá 1 quá bóng. Tưởng tượng ra cái cảnh hắn sẽ quỳ gối luỵ tình cô mà cười không khép nổi miệng.

Anh thích chơi, tôi sẽ chơi tới cùng. Anh nổi tiếng đào hoa, nổi tiếng thay người yêu như thay áo thì tôi sẽ dạy cho anh biết thế nào là yêu thật lòng, còn khuyễn mại thêm cảm giác đau đơn khi bị thất tình nữa.

Đúng là tuổi trẻ háo thắng, luôn nghĩ là mình đúng mình giỏi, chỉ vì 1 chút nông nổi mà cả hai phải trải qua biết bao thăng trầm.

- --*---*---

Ở khu trung cư Golden Westlake có 1 bà mẹ đang ngóng con, hết đi lại bà lại ra mở cửa xem có thấy bóng dáng con trai không. Trường con bà tan lúc 11h vậy mà giờ là 12h30 vẫn chưa thấy về, hôm nay ông Johnathan về có lẽ nó giận ông nên không về nhà. Từ ngày hiểu chuyện đến nay lần nào ông về Việt Nam nó cũng kiếm cớ bỏ ra ngoài.

Nhiều lần khuyên răn nhưngcon trai không được, bà bất lực gào lên:

- Rút cuộc trong đầu mày nghĩ gì, mày muốn gì hả con? Hay mẹ phải chết đi mày với vừa lòng, con ơi là con.

Cậu chỉ nhàn nhạt đáp:

- Nếu ông ta thương thì sẽ cho mẹ 1 danh phận đàng hoàng, hoặc chí ít cũng không cấm chúng ta làm phiền đến cuộc sống của ông ta khi trở lại Pháp. Đằng này ông ta chỉ muốn chúng ta là cái bóng núp sau lưng ông ấy, sự tồn tại của mẹ những người thân của ông ta đâu biết. Vậy thì mẹ cứ cố gắng vì cái gì, nếu là vì tiền con sẽ nghỉ học đi làm nuôi mẹ. Rời xa ông ta đi mà mẹ.Cậu còn nói nếu bà muốn cậu là 1 đứa con ngoan thì 1 là ông ta phải cho bà 1 danh phận đàng hoàng, 2 là mẹ cậu phải cắt đứt hoàn toàn với ông ta.

Mẹ cậu chỉ khóc mà lắc đầu, cậu biết bà sẽ chẳng thể buông tay, bao năm qua bà vẫn cố chấp như vậy. Bà còn nói là nói bà hi sinh vì cậu, bà chấp nhận cuộc sống lặng lẽ như 1 cái bóng là để cho cậu 1 cuộc sống sung sướng. Bà trách cậu không biết thương bà, không hiểu cho suy nghĩ của bà.

Cậu gần như hét lên mà rằng:

- Con chưa bao giờ yêu cầu mẹ phải hi sinh cho con bất cứ thứ gì. Con chỉ cần mẹ sống tốt cho cuộc đời của mẹ, còn cuộc đời của con con sẽ tự lo. Mẹ đừng áp đặt suy nghĩ của mẹ lên con, đã bao giờ mẹ hỏi xem con thật sự cần gì chưa. Hay vì sự hèn nhácái tình yêut mù quáng của mẹ mà mẹ đổ cho rằng mẹ hi sinh vì con? Con đã bao giờ cần điều đó chưa?

Bà gần như ngất lịm, bà đã sai khi hi sinh cho con trai mình hay sao? Bà bất lực thật sự bất lực quá rồi.

Thế nhưng bà đau biết có những lúc cậu khao khát được bố cồng kênh trên vai, thèm 1 lần được ông ta đưa đi công viên như thế nào.

Cậu nhớ có lần cậu bị ốm phải nhập viện điều trị gần 1 tháng, khi ấy 1 cậu nhóc 7 tuổi như cậu nào biết gì? Cậu nhớ bố, muốn được bố chơi cùng như các bạn khác cùng phòng nên đã một mực bắt mẹ gọi điện cho ông ta. Mẹ cậu vì thương con nên đã gọi cho ông, cậu vui mừng khi thấy dầu dây bên kia bắt máy, tiếng bố còn chưa kịp cất lên đã nghe thấy ông ta mắng mẹ xối xả. Cái chất giọng ngọng ngịu lớ lớ cùng những lời lẽ mắng mỏ, xúc phạm vì ông ta sợ ảnh hưởng đến gia đình ông ta bên ấy mãi mãi ghim sâu và tâm trí cậu.

Cậu ghét việc mẹ con cậu cứ mãi tồn tại trong bóng tối phía sau cuộc đời ông ta bao năm qua. Cậu thương bà, làm gì có người đàn bà nào không mong có 1 gia đình hạnh phúc, có 1 người chồng biết yêu thương mình. Làm gì có ai không muốn được khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy, được 1 danh phận rõ ràng đâu cơ chứ. Vậy nhưng vì yêu mù quáng bà vẫn chấp nhận làm kẻ bên lề của gia đình người ta, rồi bà lại lấy lý do rằng đó là hi sinh để cho cậu có cuộc sống tốt.

Cái cuộc sống mà cậu cần không phải là cuộc sống hiện tại bà dành cho. Cậu hận bà nhưng lại càng thương bà hơn, người phụ nữ Việt Nam đến bao giờ mới biết trân trọng giá trị của bản thân mình. Còn bao nhiêu người ngoài kia phải sống cuộc sống như mẹ con cậu?

Ông ta sợ mẹ con cậu làm ảnh hưởng đến vậy tại sao còn sinh ra, tại sao còn để cậu tồn tại trên đời này làm gì?

Như mọi lần bố cậu sẽ về Việt Nam khoảng 2 3 ngày, giải quyết xong một số công việc quan trọng ông ta sẽ đi. Nhanh thì tháng sau lại về, chậm thì vài tháng hay nửa năm chẳng biết nữa. Bây giờ công nghệ tiên tiến người ta có thể giải quyết công việc qua internet nên khi nào có việc quan trọng thì ông ta mới bay sang để giải quyết. Thời gian chính ông ta dành cho công ty mẹ và gia đình hợp pháp của ông ta ở bên kia.

Cũng có lúc cậu nhớ ông ta quay quắt, mong ngóng được nhìn thấy ông ta, nhưng khi nhìn thấy mẹ cậu lập tức gạt bỏ cái suy nghĩ ấy. Cậu mong 1 ngày mẹ cậu hiểu ra rằng cuộc sống của cậu chỉ cần hai mẹ con vui vẻ với nhau là đủ đâu cần đến ông ta.

Hôm nay vừa vặn cũng là sinh nhật tuổi 17, ông ta nói nhớ cậu nên muốn cùng cậu và mẹ tổ chức 1 sinh nhật đầm ấm và ý nghĩa. Sinh nhật chỉ có 3 người bọn họ, vẫn là sợ người ngoài biết đến sự tồn tại của mẹ con cậu. 16 năm qua cậu cũng quá quen với việc không có mặt ông ta trong ngày sinh nhật rồi. Hôm nay có hay không có ông ta cũng thế, cậu vãn uống rượu 1 mình.

Nếu như hôm nay ông ta không về có lẽ cậu sẽ không buồn đến thế, cậu còn dự định mời đám bạn và cả cô gái ấy tối nay tới mừng sinh nhật nữa. Ban đầu cậu cũng chỉ định trêu gẹo vì thấy cô xinh, nhưng càng tiếp xúc càng thấy cô thú vị. Ở cô có 1 cái gì đó khác hẳn với đám con gái vẫn vây quanh cậu hàng ngày. Cô khiến cậu thấy tò mò và thú vị mỗi lần nói chuyện, xinh xắn, có duyên, thú vị là những gì cậu cảm nhận được ở cô hiện tại. Có lẽ cậu không hề nhớ rằng hôm nay cậu đã nghĩ đến cô gái ấy cả chục lần rồi…

Chương 10

Chiều nay được mặc đồ tự do nên cô tự đi xe tới trường, vừa đi vừa lo không biết có bị đám nữ sinh kia làm khó không. Vào trường cô đã đi rất cẩn thận, nhìn trước ngó sau rồi mới dám bước, thế mà vừa bước chân khỏi bãi gửi xe đã ăn trọn 1 chậu nước. Cô biết là sẽ rơi vào tầm ngắm của những người hâm mộ hắn, biết sáng nay hắn đã khiên cô đắc tội với kha khá nữ sinh trong trường. Chỉ là cô không nghĩ mình bị nặng nề như thế này.

Toàn thân cô ướt nhẹp, mái tóc dài được cô cột đuôi ngựa phía sau ót đang nhỏ tong tong nước. Bộ quần áo do bị ướt đang dính chặt lên thân thể cô làm lộ ra những đường cong hoàn mĩ chết người khiến cho đám nam sinh trong trường đi qua đều phải ngoái lại nhìn với ánh mắt thèm thuồng.

Rất nhiều học sinh qua lại, họ tò mò có, thèm thuồng có và cả ánh mắt ghen tị của đám nữ sinh khác dành cho cô cũng có. Phía trước có 3 chị khoá trên tiến lại, nhìn thôi cô cũng biết họ là ai, họ nổi tiếng ngỗ nghịch trong trường. Nhất là người đứng ở giữa, chị ta tên Nguyệt nhưng trái ngược với sự dịu dàng của anh trăng chị ta cực kì ghê gớm. Nghe nói bố chị ta làm bộ trưởng 1 bộ nào đó, gia đình khá gia thế và quyền lực. Có lẽ vì thế mà chị ta hống hách, tự cho mình cái quyền làm nhục người khác khi thấy không vừa mắt. Ở trường có rất nhiều nữ sinh từng bị chị ta dằn mặt, thậm chí cả những chị khoá trên cũng có người từng bị chị ta đánh chỉ vì “dám nhìn đểu chị ta”.

Cô không hiểu khái niệm nhìn đểu là như nào, ở trường cô cũng cố gắng hết sức tránh va chạm với đám người như chị ta. Nhưng hôm nay những gì chị ta gây ra cho cô thật quá sức tưởng tượng. Dơ tay vuốt đi chỗ nước còn vương trên mặt cô toan bước đi thì bị chị ta chặn lại:

- Hôm nay lần đầu nên là nước sạch, nếu còn có lần sau tao không biết mày sẽ được tắm nước gì đâu.

- Chị nói thế là có ý gì?

- Ý gì tao nghĩ mày phải hiểu hơn tao chứ. Cả trường này ai không biết tao với Long là 1 đôi vậy mà sáng nay mày lại dám ve vãn cậu ấy.

Cô đang được nghe cái gì thế này, đúng là ban đầu cô có cá cược với đám bạn tán tỉnh hắn, nhưng chuyện sáng nay là do hắn cố tình gây ra mà. Nghĩ đi nghĩ lại cô vẫn không biết sáng nay cô có chỗ nào tán tỉnh hắn.

- Chắc có gì đó hiểu lầm ở đây, em và hắn ta không có gì cả.

- Mày định trêu tao đấy à, chính mặt tao nhìn thấy sáng nay mày và cậu ấy cùng trèo tường vào, tao đã cố gắng bỏ qua cho mày lần đó. Vậy mà đến lúc về mày lại cố tình khoác vai rồi đong đưa thì thầm cùng nhau. Không phải mày đong đưa thì là gì, NÓI MAU.

- Nếu thế thì em nghĩ tốt nhất chị nên về hỏi lại người yêu chị.

- Có phải mày chưa thấy quan tài chưa đổ lệ phải không con ranh?

Nói rồi chị ta lao đến túm tóc cô, lúc này đám đông vây quanh cô ngày 1 nhiều nhưng hình như không một ai có ý định giúp đỡ cô. Cứ thế chị lôi cô đến cạnh bể nước của trường, đám tóc bị chị ta nắm da đầu đã trở nên tê cứng cả lại thì nghe chị ta nói:

- Hi vọng đây là lần cuối cùng tao phải nhắc nhở mày tránh xa Long.

Cứ thế chị ta nhấn đầu cô xuống bể nước, tay chân cô vùng vẫy loạn cả lên nhưng không thể làm gì bởi 2 người đi cùng chị ta lao đến giữ cô. Dáng người chị ta to khoẻ một mình cô làm sao đấu lại, huống hồ bọn họ cùng lúc 3 người ức hiếp cô. Tưởng chừng như cô sắp ngạt thì được chị ta kéo lên, bỗng nghe có ai đó quát lớn:

- TRÁNH RA, CÁC NGƯỜI TRÁNH CẢ RA.

Giọng nói đó quen quá, cố gắng mở mắt nhưng mà dòng nước từ lớp tóc mái cứ chảy xuống nhoè cả mắt cô. Người đó tiến lên giật cô từ tay chị ta, lúc nay cô mới nhìn rõ người đó là Long. Hắn là người gián tiếp gây nên cho cô chuyện này, bây giờ lại là người cứu cô, cô đang rơi vào hoàn cảnh gì thế này.

Hất mạnh tay hắn ra cô quát:

- Các người buông tôi ra, để cho tôi yên. Tôi đã làm gì mà các người hành hạ tôi như thế này? Còn anh, tên khốn, chính anh khiến tôi phải khổ sở như thế, anh hài lòng chưa?

Không để tâm đến lời nói của cô hắn nhìn về phía Nguyệt nói:

- Cậu đang làm gì thế Nguyệt?

- Mình… Mình chỉ muốn giúp cậu thôi mà, cô ta định tán tỉnh cậu, mình sợ cậu bị làm phiền nên muốn giúp cậu cắt đuôi thôi.

Trái ngược với vẻ hùng hồn ban nãy, giờ đây khi nói chuyện với Long chị ta lại có phần ấp úng. Phải rồi, ai không hiểu về Long chứ chị ta thì hiểu rất rõ. Chị ta từ nhỏ đã lớn lên cùng Long, bên cạnh toà chung cư của Long là căn biệt thự của nhà Nguyệt. Ngày nhỏ chị ta hay được bà giúp việc dẫn sang sân chung cư chơi với đám trẻ con bên ấy. Ngày ấy chị ta rất thích chơi trò cô dâu chú rể cùng Long, lớn lên 1 chút do Long hay đánh bạn liên tục phải chuyển trường nên đã không học cùng nhau. Dù vậy mỗi khi tan học hay rảnh dỗi là chị ta lại đi kiếm Long để chơi cùng. Ở chung cư có rất nhiễu đứa trẻ tầm tuổi Nguyệt, trai gái đủ cả nhưng Nguyệt nhất quyết chỉ chơi với 1 mình Long. Chị ta nói với lũ trẻ ở chung cư rằng chị ta thích Long, sau này lớn nhất định sẽ lấy Long làm chồng.

Vậy nên khi Long chuyển về cùng trường chị ta vui mừng lắm, còn đòi bố chị ta xin sang lớp Long học. Chi ta muốn khẳng định chủ quyền với Long, bất kể ai có ý định tiến gần phong chị ta đều xử đẹp. Ở trường có rất nhiều người mến mộ Long, nhưng do kiêng dè chị ta nên cũng chí ấm thầm thích chứ cũng không dám tới gần. Sáng nay hắn lại công khai khoác vai cô như thế khó tránh khỏi chị ta nổi điên mà.

Long rất ghét ai xen vào việc của cậu, càng gét hơn là việc bị người khác quyết định cuộc sống của mình. Dù thế nhưng những lần trước chị ta cảnh cáo đám nữ sinh tán tỉnh Long, có kẻ còn bị chị ta đánh cho thê thảm hơn Hương bây giờ, Long biết nhưng không bao giờ ra mặt. Chỉ nhắn tin bảo Nguyệt đừng đi quá xa. Vậy mà lần này cậu lại chạy tới giúp Hương khiến cho chị ta thấy khó chịu.

Chỉ tội nghiệp cho cô phải gánh chịu, bây giờ đang là cuối thu dù cho trời còn nắng nhưng cơ thể cô ngấm nước khiến cô lạnh run, đôi môi cũng dần trở nên tái nhợt. Bất giác người cô run lên, tất cả những thay đổi của cô đều lọt vào mắt hắn. Nhẹ nhàng cởi chiếc áo sơ mi của mình khoác lên người cô hắn nhè nhẹ nói:

- Tiện đây mình cũng nói luôn, đây là Hương, người yêu mình, chuyện ban nãy coi như hiểu nhầm. Từ bây giờ hi vọng cậu sẽ không làm khó Hương.
- Mình biết cậu giận mình nên nói thế thôi đúng không. Mình hứa từ nay sẽ không bao giờ làm những gì cậu không muốn nữa. Chúng ta về lớp nhé.

- Cậu về trước đi, mình có việc muốn nói với Hương

- Cậu,… cả trường ai chẳng biết mình với cậu là 1 cặp, cậu đừng giận mình nữa… từ nay mình sẽ không đụng đến cô ta nữa. Mình xin lỗi, cậu về lớp cùng mình đi mà.

Chị ta dịu dang cầm tay Long nhưng cậu hất ra nghiến răng nói:

- Chỉ có mình cậu nghĩ thế thôi còn mình chỉ coi cậu là bạn, cậu nhớ cho kĩ Hương mới là người yêu mình. Nếu sau này Hương còn bị tổn thương dù chỉ là 1 sợi tóc, bất kể là do ai gây ra mình cũng đều hỏi tội cậu.

Cái tên điên này hắn nói gì vậy, hắn định biến cô thành kẻ thù của chị ta hay sao mà nói thế. Hôm nay cô đã đủ thê thảm lắm rồi, cô chỉ muốn vui vẻ đi học, không muốn dính dáng gì tới chị ta cả. Dù cho cô có ý định cá cược với lũ bạn sẽ tán tỉnh hắn, nhưng cô chỉ định làm trong âm thầm chứ không phải công khai thế này. Định lên tiếng phản bác thì đã bị hắn nắm tay kéo đi. Bỏ lại sau lưng đám đông đang tò mò và cơn giận dữ của Nguyệt, hắn kéo cô đến phòng tập thể dục.

Giờ này là dầu giờ chiều nên chẳng có ai, ngoài kia cô còn có chút ánh nắng sưởi ấm, vào trong phòng không còn ánh nắng khiến hai hàm răng của cô va vào nhau liên tục.

- Nhà cô ở đâu để tôi đưa cô về thay đồ.

- Sắp vào học rồi, tôi tự lo được. Phiền anh từ nay tránh xa tôi ra 1 chút, anh gây cho tôi bao nhiêu rắc rối đây là đủ rồi, tôi không muốn làm kẻ thù của chị ta cũng như đám nữ sinh ngoài kia đâu.

- Chỉ cần là người yêu của tôi sẽ chẳng có kẻ nào dám động vào cô.

- Anh đang nói nhảm cái gì vậy, làm ơn tỉnh lại đi. Tôi là người yêu của anh khi nào?

- Sáng nay

Thật hết nói nổi cái tên này, gỡ chiếc áo mà ban nãy hắn khoác cho cô, ném thẳng vào người hắn cô mở của đi ra thì bị hắn giữ lại.

- Cô đi đâu

- Dĩ nhiên là tôi trở về lớp học rồi, không lẽ đứng đây nghe anh nói nhảm sao?

- Cô định ngồi học với bộ dạng này?
- Chẳng phải bộ dạng này của tôi là do anh ban cho hay sao? Sao nào có gì mà không…

Cô phải bỏ dở câu nói khi cúi xuống nhìn bản thân, quần áo ướt nhẹp dính chặt vào cơ thể phô ra tất cả những gì mơn mởn nhất của 1 cô gái mới lớn. Chiếc áo trắng đồng phục không đủ dày để che chắn cho cơ thể cô. Lấp ló phía sau lớp áo ấy là bộ ngực đầy đặn đang phập phồng theo từng nhịp thở của cô, ôm trọn lấy bộ ngực là lớp áo lót ren màu nude. Đỏ mặt cô vội kéo chiếc cặp lên phía trước để che đi, chiếc cặp bị cô dốc khiến chút nước bên trong nhỏ không ngừng xuống sàn.

Hắn đắc ý nói:

- Người cô cũng đẹp đấy, thôi cứ mạnh dạn về lớp mà ngồi, đảm bảo đêm nay về ối thằng mơ thấy cô mà xịt máu mũi cho xem.

- Đồ… cái đồ điên.

- Sao nào cô bảo cô muốn về lớp học mà, đi đi, xin mời.

Hắn mở rộng của còn làm bộ dơ tay mời cô bước đi, xấu hổ cô lấy cặp dáng vào đầu hắn tồi chạy xuống cuối phòng đứng núp sau bao cát tập luyện.

Hắn pha lên cười:

- Có gì mà phải ngại, những thứ của đám con gái bọn cô tôi tôi còn miêu tả lại được cơ, có muốn nghe không?

- Đồ chết bằm, đồ biến thái, anh cút đi. Tôi sẽ ở đây một mình bao giờ khô hết quần áo thì ra.

- Nếu cô muốn ốm thì cứ tự nhiên.

- Không khiến anh lo

Nhìn bộ dạng giận dỗi của cô hắn quả thực muốn trêu đùa, nhưng hắn sợ trêu quá sẽ khiến cô khóc. Đôi mắt cô lúc này ươn ướt chẳng rõ là nước mắt hay là do nước từ trên đầu cô chảy xuống. Hắn dịu giọng:

- Thôi thế này, cô bị như thế cũng 1 phần là do tôi. Bây giờ cũng vào học rồi, chờ 1 lát cho các thầy cô lên lớp hết tôi sẽ dẫn cô trèo ra ngoài. Xe tôi gửi ngoài quán, đích thân tôi sẽ đưa cô về tận nhà coi như chuộc lỗi được chưa?

- Sao không đi lối cổng chính mà lại phải trèo ra.

- Cô muốn ban giám hiệu mời chúng ta lên viết bản tường trình hả. Vụ vừa rồi chắc chắn đã đến tai thầy cô, chỉ là còn sớm thầy cô chưa đến hết nên chưa có ai bắt gặp mà thôi. Tốt nhất nên trèo ra tránh rắc rồi mệt người.

- Trèo chỗ sáng nay hả, vậy… vậy có…

Hắn biết tỏng cô muốn hỏi gì mà.

- Có sờ mông không ấy gì? Nếu cô tự leo được thì đơn giản thôi, còn không thì tôi dành chịu thiệt thòi 1 chút vậy.

Người thiệt thòi phải là cô mới đúng chứ, cái tên này đầu óc có vấn đề đây mà. Nhưng hắn nói đúng, cô lạnh lắm rồi không thể chịu thêm nữa, cổng chính thì chẳng thể đi. Đành nhắm mắt nghe lời hắn vậy.

Hắn ném cho cô chiếc áo sơ mi ban nãy, cô khoác vội rồi lững thững đi theo hẵn. Từ phòng tập thể dục ra chỗ góc sân ấy chỉ 1 đoạn ngắn, nơi này khá khuất nên không ai chú ý. May mắn là chiều nay cô không mặc áo dài và đi dép cao gót như ban sáng. Cây cột điện phía trong cũng có nhiều khấc nên cô có thể tự trèo ra ngoài mà không cần đến hắn. Khi cô nhẩy xuống do bị mất đà nên ngã nhào ra khoảng đất trống, người cô vốn đang ướt nay lại dính đất bẩn nhìn đến thê thảm.

Bộ dạng này của cô mà ra đường lớn sẽ có nhiều người tò mò vậy nên hắn bảo cô đứng đó đợ hắn đi lấy xe rồi sẽ vòng tới đón cô. Đằng nào thì chiều nay cô cũng chẳng thể vào học, hắn sẽ chở cô về thay đồ rồi chiều quay lại trường lấy xe vậy.

Cả đoạn đường về nhà chẳng ai nói với ai câu nào, hắn thì cố gắng đi chậm nhất có thể vì sợ đi nhanh cô càng lạnh hơn. Còn cô thì lại mong hắn đi thật nhanh để tránh ánh mắt dò xét của những người đi đường.

Về tới nhà chẳng kịp cảm ơn, cô mở cổng chạy vội lên phòng, may mà vú năm đang mải làm gì đó phía sau nên không thấy bộ dạng của cô. Cô không muốn vú lo lắng, càng không biết phải nói với vú thế nào về chuyện này. Lên tới phòng cô mới nghe thấy tiếng hắn rồ ga phóng đi, lấy vội bộ quần áo rồi vào phòng tắm ngâm mình trong nước nóng. Hi vọng cô sẽ không ốm, càng hi vọng chuyện hôm nay sẽ lắng xuống.

Thế nhưng trái ngược với mong đợi của cô, clip cô bị Nguyệt đánh đã tràn lan trên mạng. Chẳng hiểu ai đã quay lại và tung chúng lên trang web của trường cô. Nhà trường yêu cầu cô làm bản tường trình và mời phụ huynh lên làm việc. Cô biết ăn nói sao với mọi người đây? 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau