EM CHỜ ANH TRONG BIỂN NGƯỜI MÊNH MÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Em chờ anh trong biển người mênh mông - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Giải thích

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Cả buổi sáng Bạch Nhứ không nghe giảng bài, trong đầu đều là nghĩ đến chuyện Tô Nhiên tới tìm cô ăn cơm. Lúc gần tan học, càng thêm ngồi không yên, chỉ cần vừa thấy ngoài phòng học có người đi qua, cô liền không tự chủ được mà nhìn ra.

Bạn cùng phòng Trương Vũ thấy cô liên tiếp nhìn ra bên ngoài, chạm nhẹ một cái, nhỏ giọng hỏi cô: "Cậu hôm nay làm sao vậy? Cả buổi sáng đều thất thần."

Bạch Nhứ lắc đầu, làm bộ nghiêm túc nghe giảng bài, "Không có gì."

Tô Nhiên đến trước vài phút, Bạch Nhứ ngồi ở vị trí gần cửa sổ, liếc mắt một cái liền nhìn thấy anh, anh mặc áo thun trắng, phía dưới là quần jean nhạt màu, rõ ràng bình thường nhiều nam sinh cũng mặc như vậy, nhưng Bạch Nhứ chính là cảm thấy anh đẹp nhất.

Anh tựa hồ cũng thấy được Bạch Nhứ, dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn cô một cái, tựa như muốn nói, chăm chú nghe giảng bài đi.

Bạch Nhứ bắt gặp ánh mắt của anh thì lập tức cúi đầu, làm bộ ghi chép, thực ra trong lòng sớm đã kích động đến ngồi không yên.

Thật vất vả mới tan học, Bạch Nhứ dọn dẹp sách vở rồi rời phòng học, nhìn thấy ngoài hành lang có rất nhiều nữ sinh đang ngắm Tô Nhiên, một vài nữ sinh còn liên tiếp quay đầu nhìn anh.

"Thật đẹp trai."

"Cậu ấy đang đợi ai nhỉ?"

"Ai biết được, dù sao cũng không phải chờ mình."

"Nam thần tới ban của chúng ta nha."

.....

Nhìn thấy bên ngoài có một trận kích động, Trương Vũ duỗi cổ nhìn thoáng qua, kích động mà lay tay Bạch Nhứ.
"Kia không phải Tô Nhiên sao? Cậu ta như thế nào lại đến ban của chúng ta?"

Bạch Nhứ không trả lời, chỉ nói hôm nay không thể cùng nàng ăn cơm.

Bạch Nhứ đi ra cửa, Tô Nhiên đã nhìn thấy cô, anh xuyên qua đám người đi đến trước mặt cô, thấy cô cầm một cái túi xách liền vươn tay ra, "Tôi cầm giúp cậu."

Bạch Nhứ có chút ngượng ngùng, "Không cần, cái này không nặng."

Nữ sinh trong lớp nhìn Tô Nhiên cùng Bạch Nhứ ở bên nhau, sôi nổi dùng ánh mắt hâm mộ nhìn cô. Mấy người có quan hệ tốt với cô còn ở xung quanh ồn ào, "Bạch Nhứ, cậu quá không nghĩa khí đi! Ngày thường là Lục học trưởng, lần này lại là Tô Nhiên, cậu có thể hay không quá tham đi."

Trương Vũ trực tiếp nói một câu, "Tô đại soái ca, trong ban các cậu ngoại trừ cậu cùng Lục Diệc Thần, còn có ai lớn lên tương đối soái hay không, lần sau giới thiệu một người cho tôi gặp."

"Cậu tới ban chúng tôi xem đi!" Tô Nhiên lễ phép mà trả lời.

"Bạch Nhứ, cậu hiện tại có Tô Nhiên, đem Lục học trưởng nhường cho chúng tớ đi." Có người nói giỡn.

Bạch Nhứ lo lắng Tô Nhiên sẽ hiểu lầm, vội vã giải thích, "Các cậu nói cái gì thế, tớ cùng Lục Diệc Thần chỉ là bạn bè, không phải như các cậu nghĩ."
"Nói như vậy, Tô Nhiên chính là như chúng ta tưởng nha." Một người khác tiếp lời.

"Thì ra là như vậy." Một người nữa tỉnh ngộ.

Bị các bạn chọc, mặt Bạch Nhứ đỏ bừng như quả táo.

Tô Nhiên thấy Bạch Nhứ ngượng ngùng liền ra mặt giải vây, "Nếu không có chuyện gì thì chúng tôi đi ăn cơm trước."

Bạch Nhứ theo Tô Nhiên đi một đoạn khá xa nhưng mặt vẫn còn hồng hồng, cô vẫn luôn cúi đầu, không dám nhìn anh.

Giữa trưa ánh nắng mặt trời gay gắt, cô quên bung dù, Tô Nhiên lấy dù trong tay cô, bật mở ra, vì cô mà che đi ánh mặt trời.

Bởi vì vừa mới tan học, nhà ăn rất nhiều người, Bạch Nhứ cùng Tô Nhiên xếp hàng lấy cơm, vừa lúc đụng phải cái nam sinh hỏi cô một câu kia hôm cô thay thế Lâm Vi Nhiễm đi học.

Nam sinh nhìn thoáng qua Bạch Nhứ đứng ở phía trước Tô Nhiên, đối anh nói: "Lão đại, mau mời chúng tôi ăn cơm đi! Cùng nhau ăn."

"Chọn ngày chi bằng nhằm ngày, tối nay đi! Dù sao ngày mai cũng không có tiết." Một nam sinh khác mặc áo thun đen trực tiếp quyết định.

"Luận văn giáo sư giao các cậu còn chưa viết xong, muốn thứ hai nộp?" Tô Nhiên không nhanh không chậm hỏi một câu.

Hai người đem ánh mắt chuyển qua trên người Bạch Nhứ, "Chị dâu, cô mau quản cậu ta."

"Chuyện này tôi không quản được." Nói xong, Bạch Nhứ mới ý thức được chính mình vừa nói cái gì.

Thiên a, bọn họ vừa rồi kêu cô là chị dâu, mà cô còn trả lời bọn họ, thế nghĩa là cô thừa nhận rồi. Chính là, bọn họ chỉ nói giỡn thôi, huống hồ Tô Nhiên chỉ là mời cô ăn cơm, cũng không có thừa nhận bọn họ rốt cuộc là có quan hệ gì.

Trong nháy mắt, cô xấu hổ tới cực điểm, cũng may lúc này đến lượt cô lấy cơm.

Chương 7: Hôn môi

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Buổi chiều, Bạch Nhứ nhận được tin nhắn của Tô Nhiên, hỏi cô buổi tối có thời gian cùng nhau ăn cơm hay không. Khi đó cô đang làm bài tập, cũng không có nghĩ nhiều, cho rằng giống lúc giữa trưa đến nhà ăn ăn cơm, liền nhanh chóng nói có rảnh.

Tô Nhiên dẫn cô ra khỏi trường, lúc này cô mới bừng tỉnh nhớ tới, bạn cùng phòng của anh nói giỡn kêu họ mời ăn cơm.

Tô Nhiên không phải là thật sự muốn dẫn cô đi ăn với bạn cùng phòng chứ!!!

Cúi đầu nhìn chính mình một chút, áo thun trắng với quần jean, một sự phối hợp quá bình thường. Bỗng nhiên cô muốn lấy cớ để không đi.

Có lẽ Tô Nhiên đoán được tâm tư của cô liền trực tiếp nắm lấy tay cô, dẫn cô tới một nhà hàng nhỏ gần đó.

Kỳ thật phần lớn bạn học của Tô Nhiên cô đều đã gặp qua bởi vì cô hay tới lớp của họ. Chính là, cô cảm thấy tình huống hiện tại không giống nhau, trong lòng có chút không được tự nhiên, lại có chút chờ mong, bởi vì lúc này là Tô Nhiên dẫn cô đi gặp bọn họ, không phải Lâm Vi Nhiễm.

Ký túc xá của Tô Nhiên có sáu người, nhưng có hai người không tới, nghe nói đang ở phòng thí nghiệm làm thực nghiệm, không xin nghỉ được. Ở đây ba người Bạch Nhứ đều đã gặp qua, có hai người vừa thấy lúc giữa trưa ăn cơm.

Lúc ăn cơm, mọi người giơ chén rượu muốn mời Bạch Nhứ, nói là cảm tạ cô đã giải cứu ký túc xá, giúp Tô Nhiên thoát kiếp độc thân, rốt cuộc cũng đã thực hiện được nguyện vọng trước khi tốt nghiệp, về sau ở ký túc xá nói chuyện tình cảm cũng không cần bận tâm người nào đó tủi thân.
Tô Nhiên chắc chắn sẽ không để Bạch Nhứ uống rượu, cho nên, bọn họ mời rượu Bạch Nhứ, đều bị anh chặn lại.

Bạch Nhứ nhìn anh uống mấy chén liên tiếp, trong lòng có chút lo lắng, thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh vài lần. Sườn mặt của anh rất đẹp, hình dáng đường cong thực hoàn mỹ, như là họa sĩ tỉ mỉ phác hoạ ra, đến nỗi cô thiếu chút nữa đã quên dời ánh mắt đi.

Kỳ thật tửu lượng của cô không tồi, vài chén rượu cô vẫn có thể uống. Chính là muốn nhìn Tô Nhiên thay cô uống đỡ, cô thích cái cảm giác được anh che chở.

Mọi người uống vài chén rượu, lúc sau liền bắt đầu cùng Bạch Nhứ nói chuyện về Tô Nhiên, Bạch Nhứ ngẫu nhiên sẽ hỏi bọn họ một ít vấn đề, nhưng chủ yếu vẫn là nghe bọn họ nói.

Bọn họ đều là kể chuyện xấu của Tô Nhiên, giả dụ như có một lần vì muốn trốn một nữ sinh dây dưa, rơi vào đường cùng liền trốn vào WC nam, kết quả là trốn một giờ liền, nữ sinh kia còn tưởng anh xảy ra chuyện gì, gọi người vào tìm anh. Ngay tối đó, anh chiếm phòng vệ sinh, cũng không biết là tắm bao nhiêu lần.

Nghe được bọn họ đang nói xấu mình, Tô Nhiên nhíu mày, cuối cùng quyết định gửi tin nhắn cho từng người bạn gái của họ. Vì thế, sau vài phút, trừ bỏ anh cùng Bạch Nhứ, di động của những người khác đều vang lên. Sau khi nhận điện thoại mọi người đều nói có việc phải đi trước. Lúc đi còn hướng Tô Nhiên liếc mắt một cái, trong ánh mắt trần trụi mà viết: Xem như cậu lợi hại.

Sau khi bọn họ đi rồi, phòng lập tức trở nên an tĩnh, Bạch Nhứ bỗng nhiên có chút không quen, bởi cô không biết làm thế nào để ở cùng một chỗ với Tô Nhiên. Nhưng hai người cũng không ở lại đây lâu, bởi vì thời gian cũng không còn sớm.

Trên đường trở về, Bạch Nhứ hỏi Tô Nhiên xem chuyện vừa rồi bọn họ nói có thật hay không, anh có chút khó xử gật đầu.

Bạch Nhứ nhịn không được liền cười, khóe miệng lộ ra hai cái má lúm đồng tiền nhợt nhạt.

Tô Nhiên cúi đầu nhìn cô, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên khuôn mặt cô một nét thanh tú, nụ cười thuần khiết tựa đóa hoa sen.

Anh như thể không tự chủ được, chậm rãi cúi đầu, từng chút tới gần cô, hôn cô một cái.

Khi đôi môi mềm mại của Tô Nhiên chạm vào môi cô, Bạch Nhứ đầu óc trống rỗng, chờ khi cô định thần lại thì nụ hôn kia đã kết thúc, tim đập nhanh như muốn nhảy lên.

Nụ hôn này thật quá bất ngờ nên cô có chút ngây ngốc, suy nghĩ lại vừa rồi bộ dáng của mình nhất định là rất ngốc, nghĩ đến đây, cô bỗng nhiên muốn đào một cái hố mà chui xuống.

“Tôi phải về đây.” Cô không dám ngẩng đầu nhìn Tô Nhiên, cúi đầu nói một câu liền chạy về ký túc xá.

Chương 8: Về sau

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Bạch Nhứ cùng Tô Nhiên ở bên nhau.

Tô Nhiên mỗi ngày tan học đều sẽ tới tìm Bạch Nhứ ăn cơm, Bạch Nhứ mỗi ngày đều đi sân thể dục xem Tô Nhiên chơi bóng, hai người khi không có tiết học liền cùng đi thư viện đọc sách, buổi tối liền giống như các cặp tình nhân khác mà đến rừng cây nhỏ trong trường để hẹn hò, lúc nghỉ thì đến những chỗ quen thuộc gần đó để chơi.

Có một lần bọn họ đi chơi về quá muộn, bỏ lỡ chuyến xe cuối, liền ở bên ngoài một buổi tối. Ngày hôm sau trở về, nhóm bạn cùng phòng thần thần bí bí hỏi cô tối hôm qua có phải hay không đã xảy ra chuyện tốt. Tất cả mọi người đều không tin cô cái gì cũng chưa phát sinh.

Trên thực tế, buổi tối kia xác thật cái gì cũng chưa phát sinh. Lúc mới vào phòng cô cũng đặc biệt khẩn trương, Tô Nhiên đại khái là đã nhìn ra, nhéo nhéo mặt cô, kêu cô không cần khẩn trương, anh sẽ không làm gì cô hết. Anh nói được làm được, trước khi ngủ chỉ hôn cô một cái, sau đó thì cái gì cũng không có làm.

Tới gần tốt nghiệp, Tô Nhiên hỏi Bạch Nhứ tốt nghiệp xong có ý định gì không, định ở lại, hay vẫn muốn đi nơi khác.

Tô Nhiên là người ở thành phố này, lại là con trai độc nhất trong nhà, cha mẹ tất nhiên muốn anh ở lại nơi này làm việc. Chính là anh không biết Bạch Nhứ nghĩ như thế nào, nếu cô muốn trở về làm việc, anh cũng phải nhanh chóng cho cha mẹ biết suy nghĩ của mình.

Cha mẹ Bạch Nhứ cũng hy vọng cô trở về, nhưng Bạch Nhứ chính là ý nghĩ rất đơn giản, Tô Nhiên đi nơi nào, cô liền đi nơi đó.
“Về sau em đều giao cho anh quyết định.” cô như vậy trả lời Tô Nhiên.

Tô Nhiên nghe xong lời cô nói, đem cô kéo vào trong lòng ngực, cúi đầu hôn trán cô, “Như vậy em chỉ có thể đi theo anh.” Suy nghĩ một chút, lại nhỏ giọng nói thêm ba chữ: “Tô phu nhân.”

Bạch Nhứ nghe được ba chữ sau, từ trong lòng ngực anh chui ra, ngẩng mặt nhìn anh, “Anh vừa rồi nói cái gì? Em không nghe rõ, lặp lại lần nữa cho em nghe đi.”

Tô Nhiên cúi đầu, ghé vào bên tai cô, nhẹ giọng nói một câu: “Không nghe được liền không tính.” Nói xong, buông cô ra, bước chân dài đi về phía trước.

“Tô Nhiên, anh đứng lại đó cho em.” Bạch Nhứ ngữ khí thất bại, chạy đuổi theo anh.

Tô Nhiên vừa đi vừa quay đầu lại, “Nếu em có thể đuổi theo anh, anh liền nói lại lần nữa cho em nghe.” “Anh nói mau.” Bạch Nhứ đem giày cao gót cởi ra, hai tay cầm giày chạy về phía trước.

Tô Nhiên nhìn cô để chân trần, lo lắng cô sẽ dẫm phải đồ vật, ngừng bước chân, “Mau mang giày vào.”

Bạch Nhứ nghe anh nói, thừa dịp anh dừng lại, lập tức chạy tới đâm vào lòng anh.

“Anh vừa rồi nói cái gì a.” Cô đắc ý nói.

“Mang giày vào trước rồi anh nói cho em nghe.”

“Anh ngàn vạn lần không được chạy.” Bạch Nhứ lo lắng lúc cô mang giày anh liền chạy đi mất, một hai bắt anh phải hứa trước.

“Gặp em, anh đời này đều chạy không thoát.” Tô Nhiên lấy đôi giày trên tay cô, ngồi xổm trước mặt, giúp cô đem giày mang vào.

Bạch Nhứ cúi đầu nhìn anh, đôi mắt lập tức liền đỏ, cô suy nghĩ, nếu thật sự tới ngày kết hôn, cô có thể hay không khóc chết mất.

Chương 9: Chia tay

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Bạch Nhứ cho rằng sau khi tốt nghiệp, cô sẽ như ý nguyện mà thành Tô phu nhân, cô còn tưởng tượng có thể hay không ngay ngày tốt nghiệp, Tô Nhiên sẽ cầm một bó hoa hồng cầu hôn cô, chẳng sợ không có nhẫn, cô cũng sẽ lớn tiếng mà nói cô nguyện ý.

Nhưng những cái cô tưởng tượng đều diễn ra với Lâm Vi Nhiễm, mà một ngày kia từ đầu đến cuối cô đều không nhìn thấy Tô Nhiên, chỉ nhận được một tin nhắn: Tiểu Bạch, chúng ta chia tay đi!

Bạch Nhứ trước sau không thể tin được đây là sự thật, Tô Nhiên sao có thể đưa ra lời chia tay với cô, không phải trước đó bọn họ còn rất vui vẻ sao?

Nhất định là có nguyên nhân gì đó, cô muốn tìm anh hỏi cho rõ ràng. Chính là, cô căn bản không thể liên lạc được với anh, di động tắt máy, phát WeChat cũng không được, nhắn ở Weibo cũng không có hồi đáp, tìm bạn cùng phòng của anh cũng nói không biết, bọn họ vài ngày rồi không nhìn thấy anh, lễ tốt nghiệp cũng không tham gia.

Bạch Nhứ hoàn toàn mất liên lạc với Tô Nhiên, bạn cùng phòng biết cô thất tình, an ủi, ở cùng cô mấy ngày, nhưng sau đó lại phải vội vàng tìm công việc, lục tục đi hết, các nàng không giống Bạch Nhứ, cho dù không đi làm thì vẫn có người nhà nuôi.

Một mình Bạch Nhứ ở lại trường học rất lâu, ký túc xá đóng cửa, cô liền thuê một căn phòng gần trường để ở, cô cảm thấy Tô Nhiên nhất định sẽ quay lại trường học.

Đoạn thời gian kia, mỗi ngày cô đều đến những nơi mình từng cùng Tô Nhiên thường xuyên đi dạo mà ngây ngốc. Có đôi khi là thư viện, đôi khi là sân bóng, là rừng cây nhỏ...

Lâm Vi Nhiễm thật sự chịu không nổi, đặt vé máy bay, giúp cô thu dọn hành lý, lôi kéo đi du lịch giải sầu.
Nhưng mà lúc trở về, cô vẫn là dáng vẻ kia, cuối cùng Lâm Vi Nhiễm thật sự không có biện pháp, gọi điện thoại kêu Lục Diệc Thần đem cô về thành phố C. Nàng cảm thấy chỉ cần cô một ngày còn lưu lại nơi này, liền vĩnh viễn không thể từ bỏ được đoạn tình cảm kia.

Sau khi Bạch Nhứ đi rồi, Lâm Vi Nhiễm thế nhưng lại gặp Tô Nhiên, anh từ trong một chiếc BMW đi ra, mà trên ghế điều khiển là một cô gái trẻ tuổi, nàng ta mỉm cười phất tay với anh.

Lâm Vi Nhiễm cho rằng chính mình nhìn lầm, xoa xoa hai mắt, sau đó xác nhận người kia chính là Tô Nhiên, tức giận không quan tâm đến đèn xanh đèn đỏ mà chạy xuống đường lớn.

Nàng nhìn cô gái trẻ tuổi ở trên xe, cười thật xinh đẹp, sau đó thân mật mà kéo tay Tô Nhiên, còn cố ý dùng giọng nói ngọt ngào mà kêu anh một tiếng thân ái.

Trời đất làm chứng, nàng không muốn dùng giọng nói ngọt như vậy mà kêu vị hôn phu của cô, chính là vì Bạch Nhứ, dù thế nào nàng cũng làm, nếu Lâm Vi Nhiễm mặc áo tay ngắn thì đã có thể nhìn thấy cánh tay nàng nổi da gà.

Cô gái kia nhìn thấy nàng, hơi mỉm cười, “Vị này nhất định là Tiểu Bạch anh thường xuyên nhắc tới rồi, thật xinh đẹp.” Lâm Vi Nhiễm nghe được nàng ta nhắc tới Bạch Nhứ, tựa hồ ý thức được chính mình đang hiểu lầm, xấu hổ mà cười cười, đành phải mặt dày diễn tới cùng, cũng may Tô Nhiên không có vạch trần nàng.

Sau khi cô gái kia lái xe đi, Lâm Vi Nhiễm buông tay Tô Nhiên, “Cô gái kia là ai?”

“Em họ của tôi.” Tô Nhiên không nóng không lạnh mà trả lời một câu, lát sau, thấp giọng hỏi nàng: “Cô ấy có khỏe không?”

Lâm Vi Nhiễm tất nhiên biết anh hỏi ai, nàng tức giận nghiến răng nghiến lợi, “Cậu còn không biết xấu hổ hỏi đến cô ấy.”

Một lát sau, Tô Nhiên xấu hổ cười, “Có Lục Diệc Thần ở đây, cô ấy hẳn là vẫn ổn đi!”

Lâm Vi Nhiễm tức tối, “Tô Nhiên, cậu có phải là đàn ông hay không?”

“Đừng nói cho cô ấy biết cậu gặp tôi, tới lúc thích hợp tôi sẽ đi tìm cô ấy.” Chỉ mong khi đó cô vẫn là cô của bây giờ, câu sau anh không có nói ra.

“Nếu cậu còn yêu cô ấy, hiện tại liền đi tìm, nếu hiện tại cậu không đi, về sau liền không cần đi quấy rầy cô ấy.” Lâm Vi Nhiễm cố ý nhấn mạnh từ “Quấy rầy”.

“Cậu yên tâm, nếu cô ấy đang hạnh phúc, tôi nhất định sẽ không quấy rầy.” Nói xong, Tô Nhiên liền đi, lưu lại một thân ảnh thon dài cô đơn.

Chương 10: Gặp lại

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Bạch Nhứ đặt vé máy bay đến thành phố X, Lục Diệc Thần lái xe đưa cô ra sân bay, lúc đăng ký, hắn quàng khăn cổ cho nàng, dặn dò: “Qua tới bên kia, nhớ gọi điện thoại cho anh, đừng làm anh phải bay một chuyến sang thành phố X, em biết công việc của anh rất bận.”

“Đã biết, em đâu phải phải trẻ con, huống chi Vi Vi cũng ở bên kia. Anh nhanh nhanh trở về đi, Lăng Lăng tỷ còn đang chờ anh đấy, cái bóng đèn này rốt cuộc đã đi rồi, hai người có thể hưởng thụ thế giới riêng.”

Lục Diệc Thần vỗ đầu cô, “Tiểu nha đầu, em đừng cho là anh không biết em đang làm cái gì.”

“Em không biết anh nói cái gì.” Bạch Nhứ bộ dạng cái gì cũng không biết.

“Muốn anh vạch trần sao?” Lục Diệc Thần dùng ngón tay búng nhẹ đầu cô.

“Em muốn đăng ký.” Nói xong, Bạch Nhứ bổ nhào vào lòng Lục Diệc Thần, ôm hắn một cái, sau đó đẩy hắn ra, kéo rương hành lý rồi đi.

Lúc đi đến chỗ đăng kí, cô quay đầu lại nhìn thoáng qua Lục Diệc Thần, thấy hắn hướng phía mình phất phất tay.

Cô nhìn hắn, mấp máy môi, nói một câu hẹn gặp lại.

Đúng vậy, gặp lại, cô không thể lại quấy rầy hắn.

Kỳ thật thành phố X chỉ là trạm trung chuyển, cô muốn đi thành phố X nhìn một cái, đến nỗi tiếp theo đi trạm nào cô cũng không biết.

Nghĩ đến thành phố X, tâm tình của cô có chút phức tạp, thành phố có Tô Nhiên. Cô không biết mình còn có thể hay không gặp được anh, nếu gặp được thì cảnh tượng sẽ như nào đây?

Nhớ tới Tô Nhiên, cô lại trộm nhìn Weibo của anh, lâu rồi anh không có đăng cái gì mới, không biết gần đây có hay không.

Cô nhìn trạng thái gần nhất mà anh đăng trên Weibo, di động suýt nữa là rơi xuống đất. Cái kia là đăng vào hôm qua, anh viết: Tô phu nhân, phòng ở cùng xe đã chuẩn bị xong, chờ em.

Anh muốn kết hôn sao? Tô phu nhân, anh đã từng kêu cô như vậy, chính là, chung quy vẫn chỉ là đã từng.

Lâm Vi Nhiễm gọi điện thoại tới lúc cô vừa mới xuống sân bay, nàng hỏi cô có hay không nhìn thấy một chiếc Audi màu đen, bảng số xe là XX, nếu thấy được thì hãy đi tới, nàng ở trên xe.
Bạch Nhứ không nghi ngờ, nghĩ là Lâm Vi Nhiễm cùng chồng lái xe tới đón mình. Cô nhìn khắp nơi một chút, tìm được chiếc Audi mà Lâm Vi Nhiễm nói, cô đi đến, nghĩ ngợi có nên hay không gõ cửa sổ xe, lúc này, cửa xe chỗ ghế điều khiển bỗng nhiên mở ra, một người đàn ông anh tuấn mặc tây trang từ trên xe bước ra.

Bạch Nhứ nhìn người đàn ông kia mà ngẩn ngơ, cô vừa lấy lại phản ứng thì liền xoay người muốn chạy, lại bị người nọ dùng thủ đoạn mà kéo lại.

“Tiểu Bạch.”

Tiểu Bạch, trên đời này chỉ có Tô Nhiên kêu cô như thế, bao lâu rồi không nghe anh kêu cô bằng cái tên đó. Một năm, hai năm, ba năm… Cô không nghĩ tới đời này còn có thể nghe được anh kêu cô như vậy.

“Thật trùng hợp.” Bạch Nhứ quay đầu lại, miễn cưỡng nở nụ cười.

“Không trùng hợp, Lâm Vi Nhiễm nói hôm nay em sẽ tới, anh cố ý ở chỗ này chờ em.”

“Tô Nhiên, anh rốt cuộc muốn thế nào?” Bạch Nhứ muốn bẻ tay anh ra, chính là sức lực của cô không đủ.

“Tiểu Bạch, mặc kệ em có tin hay không, anh vẫn luôn đợi em.” Tô Nhiên gắt gao nắm tay cô, không dám buông ra, cho dù anh biết sẽ làm đau cô, chính là, anh sợ hãi nếu buông lỏng tay, liền không giữ được cô.

Bạch Nhứ bỗng nhiên cười, “Anh phải kết hôn, còn cùng tôi nói câu này, anh không cảm thấy buồn cười sao?”

“Tiểu Bạch, Tô phu nhân, từ đầu tới cuối chỉ có em, em còn không rõ sao?” Tô Nhiên từ trong túi lấy ra một chuỗi chìa khóa, đặt vào tay cô, “Phòng ở cùng xe đều có, hiện tại chỉ chờ em gật đầu.”
Bạch Nhứ hoàn toàn ngây ngẩn cả người, hồi lâu mới phản ứng lại, “Cho nên, người anh nói trên Weibo chính là em?”

“Bằng không em nghĩ sao?”

“Lúc trước anh vì cái gì mà muốn chia tay?” Bạch Nhứ trước sau đều nghĩ không thông.

“Tiểu Bạch, có một số việc anh nghĩ em không nên biết, nhưng mà, xin em hãy tin tưởng anh, từ đầu tới cuối đều yêu em, nếu em không tin thì có thể đi hỏi Lâm Vi Nhiễm.” Tô Nhiên cũng không nghĩ cô sẽ đi tìm hiểu chuyện của anh, anh chỉ lo lắng sau khi cô biết chuyện sẽ làm loạn.

“Anh có liên lạc với Lâm Vi Nhiễm?” Bạch Nhứ hỏi lại.

Tô Nhiên gật đầu, “Cô ấy ở đối diện anh, cho nên, nếu em nhận lời, về sau bọn em mỗi ngày đều có thể gặp mặt.”

“Đến một bó hoa hồng cũng không có.” Bạch Nhứ nhỏ giọng nói.

Tô Nhiên kéo cô đến chỗ cửa xe, từ sau ghế điều khiển lấy ra một bó hồng lớn, “Hiện tại có thể nhận lời rồi chứ?”

“Nghe nói hoa hồng cùng nhẫn kim cương càng xứng a.”

“Như vậy có thể chứ?” Tô Nhiên mở lòng bàn tay ra, nhẫn kim cương bên trong lóe sáng.

Bạch Nhứ nhìn nhẫn kim cương, chính là Darry Ring nha. Trước kia cô cùng anh có nhắc tới một lần, không nghĩ tới anh hiện tại còn nhớ rõ, “Thì ra anh còn nhớ rõ a.”

“Lời em nói anh đều để trong lòng.” Tô Nhiên trả lời.

“Tất cả đều nhớ sao?” Bạch Nhứ vui rạo rực hỏi.

“Em nói về sau đều giao cho anh quyết định, cho nên — hiện tại anh quyết định em với anh cùng về nhà.”

Nói xong, Tô Nhiên mở cửa xe, đem cô ôm lên xe, sau đó lái xe đi.

— Hoàn —

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước