EM CÓ THỂ THEO ANH VỀ NHÀ ĐƯỢC KHÔNG?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Em có thể theo anh về nhà được không? - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngôn Bỉnh Sơ ngồi trên ghế sô pha, nhìn ba chữ trên tờ giấy cách đó không xa, cũng không cầm lên, cứ nhìn như vậy một hồi lâu.

Dáng người cao to đứng lên từ ghế sô pha, đi vào phòng bếp, vẫn giống y như đúc lúc sáng anh đi, cháo trong nồi chưa từng bị người nào động tới, anh múc một chén, sau đó ngồi ngay ngắn trên bàn ăn.

Phảng phất như chẳng có chuyện gì xảy ra, một mình anh ăn tối như không có việc gì.

Cháo màu đỏ đậm đà cùng với cái chén màu trắng trong suốt hòa lẫn dưới ánh đèn thủy tinh chiếu xuống, anh cầm lấy cái muỗng ăn một miếng, cháo mềm đụng chạm vào nụ vị giác của anh.

Thật ngọt.

Thật đắng.

Anh ăn tối xong, thu dọn phòng bếp sạch sẽ, Ngôn Bỉnh Sơ đi vào thư phòng, bên phòng làm việc của đồng nghiệp còn có một ít vấn đề chưa giải quyết xong, anh mở máy tính, ngón tay thon dài gõ gõ đánh đánh ở phía trên.

Cuối cùng anh gửi một mail đi, anh xoa xoa ấn đường hơi đau nhức, đi về hướng phòng tắm.

Hơi nước mờ mịt bao phủ anh, anh nhắm mắt lại, cảm nhận dòng nước ấm áp làm ướt tóc đen, từ đỉnh đầu uốn lượn chảy qua mỗi một tấc da.

Đột nhiên, Ngôn Bỉnh Sơ mở to mắt, nắm tay hung hăng nện lên tường.

Anh nên cảm ơn cô vẫn còn để lại ba chữ sao?

Anh cười tự giễu, lộ ra vẻ cay đắng quanh năm bất tận. Mà xấp Nhân Dân Tệ kia, nhìn độ dày, cũng đủ chi trả tiền thuốc men của cô, tiền thuê nhà, toàn bộ điện nước và vân vân…

Mà nơi này, ngoại trừ tiền cùng ba chữ kia, cái gì cô cũng không để lại, Ngôn Bỉnh Sơ cảm thấy bản thân giống như mơ một trận Xuân Thu Đại Mộng [1], thế nhưng trái tim đau âm ỉ lại không lúc nào không nhắc nhở anh.

[1]: Đây là một thành ngữ, ý chỉ những thứ không thực tế. Thành ngữ này có liên quan đến nhà Thanh và thời Chiến quốc nên nếu bạn nào muốn tìm hiểu thêm có thể search trên Google.

Chuyện này, không phải là mơ.

Cứ vậy là sạch sẽ không nợ nhau nữa sao?

Hai mắt ứ máu của anh đỏ bừng, hơi dọa người.

Anh vẫn nhớ rõ khoảnh khắc vừa về nhà phát hiện cô còn không ở đây, phảng phất có một cây kim đâm vào tim anh, trong nháy mắt anh dường như mất đi cả thế giới, lục phủ ngũ tạng cũng trống rỗng.

Ngược lại hiện giờ, cái loại đau xuyên tim từ từ tan ra, như thuốc độc phân tán trong xương máu của anh, từng chút ăn mòn khắp người anh, mà anh, chỉ có thể chịu đựng nỗi đau chậm chạp này.

Đi tìm cô sao?

Ngoại trừ tên và tuổi của cô, anh hoàn toàn không biết gì về cô cả, cho dù biết cô ở cùng một thành phố thì có thể làm gì, thành phố A hơn trăm triệu người, người tên là Lý Nhĩ Lạc tận có bao nhiêu chứ.

Vả lại, vì sao anh muốn tìm?

Anh lấy thân phận gì để tìm, anh có lập trường gì.

Không có dây dưa dong dài, không có vươn vấn tơ lòng, sự quyết liệt của cô, cô lưu loát dứt khoát, từ ngày đầu tiên anh đã rất rõ ràng rồi không phải sao?

Nếu không cô sẽ không theo anh về nhà, giữa bọn họ sẽ không có chuyện như vậy, nhưng mà anh không nghĩ đến, sự quyết liệt của cô một ngày nào đó sẽ dùng trên người mình.

Cô, thật tàn nhẫn.

Ngôn Bỉnh Sơ cười, nỗi buồn bị đè nén từ nơi sâu trong linh hồn dường như chật vật rút ra từng tí một, rải rác ở trong phòng tắm tràn ngập mông lung sương mù, dệt ra một nỗi đau xanh thẳm.



“Sao con lại gầy thành bộ dạng này rồi?” Lý Nhĩ Lạc vừa vào cửa, liền làm Lý Nghiên Thu và Ôn Kỳ sợ hãi, cái cằm nhòn nhọn giống như bị gọt xương.

“Sắc mặt lại còn kém thế này, con có thể tự chăm sóc mình được hay không?” Ôn Kỳ kéo tay của Lý Nhĩ Lạc ngồi lên sô pha, nhìn một lần lại một lần gương mặt to bằng một bàn tay của Lý Nhĩ Lạc.

Bộ dạng này của ba mẹ, trong ngực Lý Nhĩ Lạc có chút buồn, đã nói là không muốn làm cho hai người lo lắng, kết quả vẫn là dáng vẻ này, sao cô lại không đợi thêm hai ngày nữa rồi về.

“Ba mẹ đừng lo lắng, con rất khỏe mạnh mà!” Lý Nhĩ Lạc nhận lấy trà lài ba đưa tới, sưởi ấm trong tay, “Một tháng này không phải là con đi tham gia cái trại huấn luyện khép kín kia sao, hơi chút mệt, hơn nữa tàu xe về nhà mệt nhọc, sắc mặt của con sao mà tốt được?”

“Điện thoại đâu, mẹ gọi điện vài lần cũng không gọi được? Nếu như mất, ba biết đi đâu tìm con?” Lý Nghiên Thu nhìn con gái của mình, đau lòng không ít đi tí nào.

“Một tháng trước điện thoại con đã mất rồi, vừa khéo tháng này cũng không cần dùng nên con không đi mua lại.” Đôi mắt Lý Nhĩ Lạc mang ý cười, “Hơn nữa con quá nhớ hai người, cái trại huấn luyện kia vừa kết thúc thì con đã gấp đến không chờ được trở về đây, ngày mai con sẽ đi mua cái mới.”“Con đói bụng không?” Ôn Kỳ mềm mại hỏi.

“Vâng, con sắp bãi công rồi.” Lý Nhĩ Lạc xoa vuốt bụng của mình, nói đùa.

“Vậy thì bây giờ ba sẽ đi nấu cơm ngay, điểm tâm trên bàn đều là những thứ con thích, con ăn lót bụng trước đi.” Lý Nghiên Thu để bánh đậu xanh [2] và bánh Mochi [3] trước mặt Lý Nhĩ Lạc, rồi đi vào phòng bếp.

Lý Nhĩ Lạc nhìn bộ dạng này của ba, cùng với mẹ bên cạnh bất đắc dĩ nhìn nhau cười, rất ấm lòng.

“Ba của con đó, sắp không nhịn được mua vé máy bay đi thăm con rồi.” Ôn Kỳ vẫn dáng vẻ dịu dàng như nước, cực kỳ giống với tên của bà.

“Sao thế, mẹ thì không nhớ con hả?” Lý Nhĩ Lạc cầm một khối bánh đậu xanh trong tay, trêu ghẹo mẹ của mình.

“Mẹ không nhớ con, cái đứa nhỏ không có lương tâm này.” Ôn Kỳ vuốt mái tóc đen của Lý Nhĩ Lạc, “Sao lại gầy đến thế này vậy con, lát nữa phải ăn nhiều một chút đó.”

“Dạ con biết rồi, nều mẹ còn như vậy sẽ biến thành một cụ bà lải nhải suốt ngày luôn ấy.” Lý Nhĩ Lạc không muốn làm mẹ cô lo lắng như vậy, chỉ có thể dùng phương thức này để di dời sự chú ý của bà.

Quả nhiên, Ôn Kỳ đánh tay của Lý Nhĩ Lạc một chút, có điều rất nhẹ, ánh mắt còn mang theo sự cưng chiều, Lý Nhĩ Lạc khoa trương kêu đau, vui cười với mẹ trong chốc lát, cùng nhau chờ cơm tối.

Cô nhìn chung quanh bốn phía vật dụng cổ kính trong nhà, tựa hồ còn cò thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng của gỗ tỏa ra trong không khí, đúng là mùi thơm thoang thoảng này, làm cô cảm thấy yên tâm, như một con thuyền dập dền bên ngoài mấy năm cuối cùng cũng về tới bến.

Sờ mái tóc mềm mượt của mẹ, vậy mà đôi mắt Lý Nhĩ Lạc ê ẩm, ở nhà thật tốt.

Ôn Kỳ là một người phụ nữ Giang Nam điển hình, dịu dàng nhã nhặn lịch sự, tỏa ra ấm áp nhàn nhạt và tao nhã.

Mà Lý Nghiên Thu là người thành phố A chính gốc, mang theo sự hào sảng của đàn ông phương Bắc, nhưng bởi vì do nghề nghiệp, cả người ông khí chất nho nhã, điềm tĩnh ung dung, lúc ông đứng trước mặt bạn, giống như một quyển sách mang theo đậm đà hương mực từ từ phát tán.

Hai người đối xử với Lý Nhĩ Lạc như là nâng trong lòng bàn tay, ở trong lòng hai người, Lý Nhĩ Lạc mãi mãi đều là cô con gái nhỏ, mãi mãi đơn thuần, mãi mãi ngây thơ, mãi mãi cũng được nuông chiều.

Cơm xong rồi, một nhà ba người ngồi trên bàn cơm, máy sưởi quanh quẩn, hoà thuận vui vẻ.

“Mẹ còn tưởng rằng tết Lâm Cảnh không về con cũng không về chứ.” Ôn Kỳ gắp một miếng sườn thả vào trong cái chén trước mặt Lý Nhĩ Lạc.

Nghe được cái tên đó, sự mất tự nhiên trên mặt Lý Nhĩ Lạc chợt lóe qua, ngay sau đó lại cười nói dịu dàng, "Sao có thể, địa vị của ba mẹ trong lòng con là không thể lay động.”

“Cho dù lời này là con lừa ba, ba nghe xong cũng thấy vui vẻ.” Do là không khí trong nhà quá tốt đẹp, hai người ai cũng không bắt được biểu cảm của Lý Nhĩ Lạc.

“Hôm nay là ngày mấy vậy ạ?” Sau khi bị bệnh tỉnh lại ở New York, lúc sau vào ở trong nhà anh, mãi cho đến bây giờ trở về, cô hoàn toàn không có khái niệm về thời gian.

“Ngày 9, vừa đúng còn một tuần nữa là năm mới rồi.” Ôn Kỳ quấn sợi tóc bị rũ xuống qua sau tai.Thì ra cô đã ở trong nhà anh ta hơn một tháng rồi, trong lòng Lý Nhĩ Lạc thở dài một tiếng, “Năm nay gia đình mình ăn tết như thế nào ạ?”

“Con có ý kiến gì không, ba và mẹ đều sẽ đi cùng con!” Lý Nghiên Thu cười hiền hậu cùng với sự cưng chiều sắp đi qua tròng kính tràn ra ngoài.

Mà nhìn bộ dáng của Lý Nhĩ Lạc, hiển nhiên là đã quen với loại thái độ bình thường này, “Chúng ta đi nước Anh được không ạ?”

“Mới vừa trở về nước lại muốn quay lại đó rồi à?” Hiển nhiên là Ôn Kỳ không ngờ tới câu trả lời này, hơi nghi ngờ.

“Con muốn cho hai người xem nơi con gái cưng của hai người sống thôi mà!” Lý Nhĩ Lạc uống một ngụm trà lài, ngọt ngào làm nũng.

“Tôi cảm thấy rất tốt, con mình sống ở đó một khoảng thời gian dài đến vậy, ba mẹ chỉ đi quá vài lần, lần này đúng lúc có thời gian có thể ở đó vài ngày, còn có thể thả lỏng tâm tình một chút.” Những lời này của Lý Nghiên Thu là nói với vợ mình, muốn hỏi đáp án của bà.

“Cho dù Lạc Lạc nói cái gì thì ông cũng sẽ nói tốt thôi!” Ôn Kỳ với bộ dáng hết cách nhìn cha con hai người, thế nhưng trong lòng lại mĩ mãn.

Cả đời của phụ nữ không phải chỉ thế sao, có một người chồng thương mình, một đứa con ngoan ngoãn, cuối cùng tạo thành một gia đình hạnh phúc.

Lý Nghiên Thu bị vạch trần cũng không để ý chút nào, trên mặt vẫn treo nụ cười, gắp thức ăn vào chén cho Ôn Kỳ, “Bà thấy sao?”

“Khá tốt, một lát nữa xem một chút nên đặt vé máy bay vào ngày mấy.”

Lý Nhĩ Lạc một chút cũng không bất ngờ với đáp án của hai người, nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ, “Ngày mai con đi mua điện thoại, cũng đã lâu rồi không gặp Lưu Hạ, hai ngày này con đi trấn an cậu ấy một chút, chúng ta đặt vé ngày 12 được không ạ?”

“Bà có việc gì phải làm không?” Lý Nghiên Thu rất tri kỉ hỏi ý kiến của vợ mình.

“Tôi không có bận gì hết, vậy đặt ngày 12 đi.” Ôn Kỳ nhìn Lý Nhĩ Lạc, lên tiếng nói: “Tôi chỉ sợ thân thể của Lạc Lạc không chịu nổi, mấy ngày nay đi đi lại lại.”

Lý Nghiên Thu nghe vậy cũng nhìn Lý Nhĩ Lạc, làn da lộ ra chút vàng, đôi mắt cũng không phải rất có thần thái, vừa nhìn đã biết không nghỉ ngơi tốt, “Là sơ sót của tôi.”

“Ba mẹ ơi con không sao, hai ngày nay con sẽ nghỉ ngơi thật tốt, đừng lo lắng.” Lý Nhĩ Lạc quyết định một hồi nữa ăn cơm xong tắm rửa một cái rồi đi ngủ ngay.

Ném những người từ nay về sau không quan trọng ra sau đầu, cô không muốn dùng những người đó làm hao mòn bản thân, sau đó hại ba mẹ mình phải lo lắng.

“Được rồi, hai ngày nay mẹ và ba con sẽ thu dọn hành lý.” Sự lo lắng trong lòng Ôn Kỳ cũng chưa được cởi bỏ bao nhiêu, có điều bà cũng không muốn quét bỏ hứng thú của con gái.

Bữa cơm đầu tiên sau khi về nhà, cứ như vậy kết thúc tốt tốt đẹp đẹp.

Lý Nhĩ Lạc tắm xong nằm lên giường, tắt đèn, màn cửa thật dày che khuất ánh trăng mờ tối và những vì sao, trong phòng không có một tia sáng, thực ra cô không thích đèn ngủ, bởi vì cô cảm thấy ban đêm là màu sắc tự vệ của cô, trong bóng đêm cô có thể tháo bỏ tất cả ngụy trang, có thể cười tùy ý, có thể khóc bừa bãi, nhưng không có người nào nhìn thấy.

Cơ thể dần dần thả lỏng lại, cơn buồn ngủ vô thanh vô tức [4] xâm nhập vào ngũ quan cửu khiếu [5], trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cô trở mình, theo bản năng muốn ôm lấy cái gì đó, lại bổ nhào vào một khoảng không.

[4]: Không tiếng động.

[5]: Những cơ quan trên mặt và trong cơ thể, để biết thêm có thể search trên Google.

Hai mắt lim dim chậm rãi mở, dần dần tỉnh táo.

Lúc cô rời đi mang hết tất cả đồ vật có liên quan tới cô đi cùng, dù sao cũng do bản thân cô đột nhiên xông vào cuộc sống của anh, khẳng định đã tạo cho anh rất nhiều bối rối, cho nên cứ như vậy đi, tựa như cô chưa từng tới, mọi thứ đều khôi phục lại dáng vẻ ban đầu…

Chắc là anh cũng sẽ nghĩ thế này nhỉ.

Chú Thích:

[2]: Bánh đậu xanh.



[3]: Bánh Mochi.

Chương 22

Hôm nay, một ngày hoàn toàn mới lại bắt đầu.

Có thể là giường ở nhà quá thoải mái, không có người kia vậy mà Lý Nhĩ Lạc vẫn ngủ rất ổn định, theo thói quen ngủ tới 12 giờ, rất hoàn mỹ bỏ lỡ bữa sáng tình yêu Lý Nghiên Thu cố tình làm cho cô.

Ăn xong một bữa cơm trưa phong phú, Lý Nhĩ Lạc cũng hoài nghi rằng ba cô có phải muốn dựa vào vài bữa cơm này khiến cái cằm nhọn của cô biến thành cằm tròn hay không, bất đắc dĩ đồng thời, trái tim cũng rất ấm áp.

Lý Nhĩ Lạc mượn điện thoại của mẹ, lục tìm số điện thoại của Lưu Hạ.

“Tiếp giá [1] đi!” Điện thoại vừa nối được, không đợi bên kia Lưu Hạ có phản ứng, Lý Nhĩ Lạc đã nói ra ba chữ này.

[1]: Từ này ở thời Cổ đại, dùng để chào đón những người cao quý.

Không phải giọng nữ dịu dàng như mong đợi, Lưu Hạ sửng sốt một hồi, đè nén sự kích động trong lòng: “Cậu… Đã trở lại rồi!”

Đừng tưởng rằng giọng điệu tình thâm ý thiết [2], Lưu Hạ vốn đang muốn nói những lời thô bạo để bóp chết cô.

[2]: Thiết tha, thật lòng.

Đương nhiên là Lý Nhĩ Lạc nghe ra sức mạnh hung hăng trong giọng nói kia, chỉ vui vẻ cười: “Đừng nóng vội, chờ lát nữa sẽ cho cậu cơ hội này.”

Hai người trực tiếp hẹn gặp ở một trung tâm thương mại, khi mua điện thoại, ăn cơm thì cũng sẽ không cần phải tìm một nơi khác.

“Con có tiền không?” Thấy con gái muốn đi ra ngoài, Lý Nghiên Thu lên tiếng hỏi.

Cái tay mở cửa của Lý Nhĩ Lạc dừng ở đó, quay đầu nhìn ông cười: “Thứ này con sẽ không thiếu đâu.”

Sau khi Lưu Hạ đến điểm hẹn, nhìn nhìn tứ phía không thấy được người, trong lúc chờ Lý Nhĩ Lạc vài phút, cô vẫn rất lo lắng, lần trước lúc tách ra, cậu ấy mới vừa thoát khỏi cái chết.

Nghĩ đến đây, trong ngực Lưu Hạ giống như bị thứ gì đó chặn lại, khó chịu.

Mà một tháng nay, ngoại trừ lần liên lạc bằng mail đó ra, cô không nhận được tin tức nào của Lý Nhĩ Lạc nữa, Lưu Hạ còn đang đắm chìm trong nỗi u buồn, đột nhiên cảm giác một chút nhột trên eo.

Cô nàng xoay người lại, chỉ thấy một người mặc áo lông màu hồng mềm mại, một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp mặc quần jeans ôm sát người màu xanh nhạt đứng trước mặt mình.

Ừm, còn buộc tóc đuôi ngựa.

“Bao nhiêu tuổi rồi, giả trang non mềm hả!” Lưu Hạ nhìn bộ trang phục này của cô, lo lắng trong lòng phai nhạt vài phần, bởi vì dưới rất nhiều tình huống, cách ăn mặc của một người phản ánh tâm trạng của người đó.

Mà Lý Nhĩ Lạc cũng đạt tới hiệu quả như cô mong muốn.

“Cái đó còn cần giả trang à?” Mái tóc vừa qua khỏi vai của Lý Nhĩ Lạc vốn dĩ cũng không phải rất dài, bây giờ cột lên càng lộ ra sức sống hoạt bát, nói cô 15, 16 tuổi cũng không quá đáng, “Được rồi, đi mua điện thoại thôi.”

Nhan sắc xinh đẹp này của Lý Nhĩ Lạc ở mùa đông nặng nề phương Bắc, vô cùng nổi bật, huống chi bên cạnh còn có Lưu Hạ một cái tiểu mỹ nhân như vậy nữa.

Hai người đẹp cùng đi chung với nhau, tuyệt đối là cảnh đẹp ý vui.

Lý Nhĩ Lạc đi thẳng đến cửa hàng bán điện thoại, dứt khoát chọn mẫu mới nhất của hãng ban đầu cô dùng, sau đó đi sang phòng kinh doanh bên cạnh mua một tấm thẻ SIM mới, chuyện thứ nhất hiệu suất cao cứ như vậy xong xuôi.

“Không nghĩ đến nhanh đến vậy.” Lý Nhĩ Lạc nhìn chiếc điện thoại trong tay, hơi giải thích nguyên nhân với Lưu Hạ.

Lưu Hạ ném một cái xem thường qua, một vẻ mặt tớ biết ngay là thế mà, sau đó hỏi cô: “Cậu ăn cơm trưa chưa?”

“Tớ ăn rồi.” Lý Nhĩ Lạc nói.

“Vậy đi uống trà sữa?”

Bây giờ vẫn chưa phải là thời gian để đi dạo phố, hai người đều có rất nhiều lời muốn nói, cho nên với lời đề nghị này của Lưu Hạ Lý Nhĩ Lạc vui vẻ đồng ý.

“Cậu về lúc nào vậy?” Vẫn là Lưu Hạ mở miệng trước.

“Hôm qua.” Lý Nhĩ Lạc vui cười, “Nhìn xem tớ có đủ thành ý chưa, hôm qua vừa về hôm nay đã hẹn cậu ngay.”

“Vậy thì đúng thật là tớ phải cảm ơn cậu rồi.”

Nghe lời nói mười phần châm chọc của Lưu Hạ, trong lòng Lý Nhĩ Lạc cảm thấy tốt đẹp, dù sao một người bạn chỉ bằng một cuộc gọi không thể hiểu được lại bay đến New York tìm cô, thật sự mười phần trân quý.

Ông trời đối xử với cô khá tốt.

“Được rồi, cậu nói một chút đi.” Lưu Hạ nhìn mí mắt của Lý Nhĩ Lạc, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định.

Hôm nay nhất định cô nàng phải biết nguyên nhân, bởi vì ngoại trừ bản thân cô nàng, Lý Nhĩ Lạc không có khả năng tâm sự cho người khác biết, Lưu Hạ không muốn cô đem đau thương ngấm vào trong lòng mình, từ từ lên men thành vết sẹo.

Lý Nhĩ Lạc nhàn nhạt cười.

“Tớ qua New York cùng đón Giáng sinh với anh ta, thấy anh ta… Anh ta đi lên lầu với một người phụ nữ khác.” Giọng điệu từ tốn, một chữ lại một chữ tạo thành câu.Đột nhiên trong lòng Lý Nhĩ Lạc nhẹ một chút, có điều như thế sao, một câu ngắn ngủi là kết quả đoạn tình cảm bảy năm của bọn họ, cây dao đâm vào tim bản thân cô nhiều ngày qua cũng chỉ như thế thôi.

Tay Lưu Hạ dưới bàn nắm thật chặt, cũng không có phẫn nộ ngập trời, bởi vì cô nàng đã ít nhiều đoán được, chẳng qua điều cô muốn biết không ngừng ở đây, “Cậu thì sao? Vì sao cậu phải nằm viện.”

“Tớ đứng dưới lầu nhà anh ta cả một đêm, đêm hôm đó New York tuyết rơi dày đặc.” Máy sưởi trong tiệm rất đầy đủ, Lý Nhĩ Lạc hút một ngụm trà sữa bỏ thêm đá vào, cảm thấy trong lòng hơi chút khoan khoái, “Người phụ nữ kia cả đêm cũng không đi ra.”

“Mẹ nó cậu bị ngốc hả!” Hốc mắt Lưu Hạ đõ trong nháy mắt, cô nàng không để bụng người phụ nữ kia bao lâu không đi ra, cô nàng chỉ biết là đồ ngốc Lý Nhĩ Lạc kia đứng bên ngoài dưới trời tuyết âm mười mấy độ cả một đêm!

“Cậu đừng khóc, người khác còn tưởng là tớ bắt nạt cậu kìa, bây giờ không phải tớ rất ổn sao.” Lý Nhĩ Lạc vẫn mang nét cười, có điều thấy Lưu Hạ khóc, trong lòng cô rất hụt hẫng.

Vẫn là câu nói kia, cô không muốn để những người từ nay về sau không quan trọng kia làm hao mòn bản thân, sau đó làm hại những người quan tâm mình phải lo lắng.

“Đúng vậy, bây giờ cậu đang ổn mà, nhưng mà khi đó cậu suýt chút nữa là chết rồi!” Lưu Hạ nhận khăn giấy trên tay Lý Nhĩ Lạc, hung hăng trừng mắt liếc cô một cái.

Nói tới đây, thực ra trong lòng Lý Nhĩ Lạc nghĩ lại mà sợ, bản thân cô suýt chút nữa là chết, nếu cô chết, ba mẹ phải làm sao bây giờ? Cho nên thật sự phải cảm ơn người đàn ông đó.

Lưu Hạ hồi phục tâm trạng của mình, “Liên lạc với Lâm Cảnh chưa?”

Lý Nhĩ Lạc lắc lắc đầu, “Trong khoảng thời gian này anh ta hẳn là có bài luận rất quan trọng.”

“Lúc này mà cậu còn suy nghĩ cho anh ta.” Mặc dù bản thân Lưu Hạ cũng không tin, nhưng cô nàng vẫn hỏi, “Anh ta có gọi cho tớ mấy cuộc điện thoại, các cậu… Có phải là đang hiểu lầm gì không?”

Khóe mắt Lý Nhĩ Lạc nhếch lên, cười tự giễu, giọng điệu nhàn nhạt lộ ra vài phần xót xa: “Lưu Hạ, lúc mới đầu tớ cũng tự lừa bản thân như vậy, tớ lừa gạt mình nói bọn họ có thể là hàng xóm, thế nhưng vậy thì thế nào? Lưu Hạ, vậy thì thế nào! Cậu biết tớ hiểu rõ Lâm Cảnh tới bao nhiêu không? Một ánh mắt của anh ta nhìn qua tớ đã biết anh ta muốn uống nước hay muốn uống trà rồi. Còn có bầu không khí quanh quẩn khi hai người bọn họ ở chung, cậu biết đó là gì không? Đó là bầu không khí mà tớ và Lâm Cảnh ở cùng nhau từ lúc nồng nàn đến giờ dần dần tan biến, mà hiện tại, hiện tại lại xuất hiện trên người anh ta và người phụ nữ khác.”

Lưu Hạ nhìn mặt trời rũ bóng xuống cánh mũi của cô, rũ xuống đôi mắt ẩn giấu cảm xúc hơi mất không chế vừa rồi, trong lòng Lưu Hạ ngũ vị tạp trần [3].

[3]: Ngọt mặn đắng chua cay cùng lúc, ý chỉ cảm giác phức tạp hỗn độn.

Cô không nên có bộ dạng này, cô phải là người vui vẻ, làm một cô công chúa được mọi người nuông chiều, nhưng mà, trưởng thành đòi hỏi phải trả một cái giá quá đắt.

“Lạc Lạc, trong đời của mỗi người sẽ gặp phải rất nhiều người, có người có thể đi cùng cậu đến cuối con đường, mà sứ mệnh của một số người, chỉ là lớn lên cùng cậu, cậu hiểu không?”

Lý Nhĩ Lạc điều chỉnh lại cảm xúc của mình, trên mặt khôi phục lại nụ cười: “Đi thôi! Cậu ở đây giảng cho tớ nghe triết lý cuộc sống ư!”

Lưu Hạ liếc cô một cái, đứa nhỏ không có lương tâm!

“Anh ấy đâu?” Lưu Hạ hỏi tiếp.

Mà Lý Nhĩ Lạc nghe câu hỏi của Lưu Hạ, theo bản năng rũ đôi mắt xuống, đương nhiên cô biết ‘Anh ấy’ mà Lưu Hạ nói là ai: “Coi như là tình một đêm đi.”

Nói ra ba chữ đó, trái tim Lý Nhĩ Lạc đột nhiên hơi đau.

Anh đối xử với cô tốt đến vậy, thế nhưng bị cô định nghĩa thành cái loại quan hệ này, haiz! Bản thân cô đúng là một cô gái xấu xa không có lương tâm mà!Lưu Hạ không chú ý tới sự khác thường của Lý Nhĩ Lạc, tiếp tục nói chuyện: “Một tháng nay cậu vẫn luôn ở chỗ của anh ta?”

Lý Nhĩ Lạc gật gật đầu.

“Nhà anh ấy ở đâu vậy? Nếu biết thì tớ đã đến tìm cậu rồi.” Lưu Hạ một bộ dáng tiếc nuối.

Mà hiển nhiên Lý Nhĩ Lạc bị Lưu Hạ hỏi đứng hình, đờ đẫn một lát nhẹ nhàng lắc đầu: “Tớ không biết.”

“Ôi trời Lý Nhĩ Lạc cậu thật sự bị ngốc hả! Bản thân mình ở nơi đó hơn một tháng cũng không biết ở đâu?” Hiển nhiên Lưu Hạ ngây người trước sự ngu ngốc của Lý Nhĩ Lạc.

“Tớ thực sự không biết.” Lý Nhĩ Lạc ngưng mày.

Ở nơi đó hơn một tháng, cô đi ra ngoài tổng cộng được hai lần, một lần là bệnh viện, lần thứ hai là đi rút tiền, trong tiểu khu của anh có máy ATM 24 giờ, lúc đi tâm trạng cũng không được tốt lắm, không chú ý là cái tiểu khu nào.

Nghĩ đến đây, Lý Nhĩ Lạc cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Đâu chỉ là không biết địa chỉ, thậm chí là tên của anh, tuổi anh, nghề nghiệp của anh, phương thức liên hệ của anh, toàn bộ đều không có…

Hai người bọn họ… Thật sự không có cơ hội nào để liên lạc lại.

“Lý Nhĩ Lạc, cậu sẽ không đối với anh ấy…” Lưu Hạ nhìn vẻ mặt buồn bã mất mát của cô, lại một lần nữa kinh sợ trước suy đoán của mình.

“Cậu nghĩ sao thế.” Lý Nhĩ Lạc cười khẽ.

“Nghe nói con gái sẽ có tình cảm đặc thù với người đàn ông đầu tiên của mình… Nhớ mãi không quên.” Khóe miệng Lưu Hạ nghiền ngẫm nói.

“Cái này mà cậu cũng đoán được.” Lý Nhĩ Lạc không có chút nào xấu hổ, hào phóng thừa nhận, giữa cô và Lưu Hạ không cần giấu giếm điều gì cả.

“Đương nhiên rồi, hãy gọi tớ là Lưu Hạ Holmes.” Lưu Hạ nhún vai.

“Lẽ nào trên người tớ tỏa ra một sức quyến rũ nữ tính thành thục?” Vai Lý Nhĩ Lạc hơi lỏng.

“Nói không biết xấu hổ.” Lưu Hạ uống một ngụm trà sữa, “Có điều tớ nói thật, cậu kiềm chế lại chút đi.”

Lưu Hạ lo lắng cô vừa mới trải qua một đoạn tình cảm bị tổn thương, sẽ bị mù quáng đi vào một đoạn tình cảm khác, tuy rằng người đàn ông kia thoạt nhìn khá tốt, nhưng bây giờ không phải là lúc.

“Yên tâm đi.” Có đôi khi Lý Nhĩ Lạc cảm thấy Lưu Hạ giống như một người mẹ già, có điều cô cũng vui vẻ chấp thuận, “Đúng rồi, ngày mốt tớ đi Lon Don cùng với ba mẹ.”

“Để làm gì?” Nụ cười trên mặt Lưu Hạ thu lại trong nháy mắt, vừa mới trở về lại muốn đi.

“Nghỉ phép.”

“Nói lại một lần nữa.”

“Ha ha ha, đợi tớ về tớ sẽ nói cho cậu biết.”

Quả nhiên không thể gạt được Lưu Hạ, lần này cô đi nước Anh là có mục đích.

Hai người nói chuyện xong, chuẩn bị đi dạo ở một nơi gần đó, thời gian Lý Nhĩ Lạc sống ở trong nước không dài, hơn nữa thành phố A phát triển rất nhanh, rất nhiều nơi cô không biết.

Hai người vừa đi ra từ một cửa hàng bán quần áo, chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi cô.

Không, chính xác mà nói cũng không phải gọi cô.

“Yêu nghiệt, tôi gọi cô ba tiếng sao cô lại không đáp lại?” Giang Tây Triết nhanh chóng đi đến trước mặt cô.

Lý Nhĩ Lạc xoay người, nhìn xung quanh anh chàng, lại không nhìn thấy người đàn ông quen thuộc kia, trong ngực có chút mất mát.

“Tiên sinh, anh nhận lầm người rồi.” Lý Nhĩ Lạc cười nhạt, nói xong liền lôi kéo Lưu Hạ đi.

Giang Tây Triết sững sờ ở đó, thật lâu không phản ứng lại, “Gì chứ?!”

“Anh sao vậy?” Phương Thuần bên cạnh mềm mại hỏi, chẳng qua là lộ ra một tia ghen tuông nhỏ đến mức khó phát hiện.

“Thuần Nhi em chờ anh một chút, anh đi gọi điện thoại.”

Giang Tây Triết lấy điện thoại ra thật nhanh, ở danh bạ tìm vạch phân cách A nhảy ra số điện thoại của Ngôn Bỉnh Sơ, đợi bên kia bắt máy đã gấp không chờ nổi thét lên: “Đạo trưởng! Yêu nghiệt nhà cậu ra ngoài gây họa cho chúng sinh kìa!”

Chương 23

“Thuần Nhi, đó là bạn gái của… Sơ Tử.” Giang Tây Triết cúp máy xong mới nhớ đến câu hỏi của Phương Thuần, chần chừ một chút mới nói.

Dù sớm hay muộn gì cũng sẽ phải thôi.

“Vậy à, trông rất nhỏ tuổi.” Nghe câu trả lời của Giang Tây Triết, tâm trạng của Phương Thuần lại tươi đẹp trở lại.

“Toàn là yêu thuật biến hóa!” Có điều hôm nay nhìn cô ta… Quả thật rất trẻ tuổi, Giang Tây Triết cảm thấy con đường thu phục yêu ma của Ngôn Bỉnh Sơ gánh nặng đường xa.

“Một hồi nữa anh ấy muốn đến đây sao?” Phương Thuần đang chỉ Ngôn Bỉnh Sơ.

“Ừm, cậu ta đang trên đường đến.” Giang Tây Triết nói.

“Vậy em về nhà trước đây.” Giọng của Phương Thuần mềm mại, hỏi Giang Tây Triết.

“Cậu ấy là bạn thân nhất của anh, hơn nữa mọi người cũng gặp nhau rất nhiều lần rồi, em không cần ngại.” Giang Tây Triết nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của Phương Thuần, trong lòng vô cùng ngọt ngào.

“Không phải, hai anh ở đây nói chuyện, em ở cạnh nghe thì không hay lắm đâu.” Xác thực là Phương Thuần không phải ngại ngùng, giống như Giang Tây Triết nói, bọn họ đã gặp nhau nhiều lần rồi.

Giang Tây Triết không nghĩ tới điểm này, nhưng vẫn kiên trì: “Không sao cả mà.”

“Hôm nay cơm cũng ăn rồi, phim cũng xem rồi, em phải về nhà giúp mẹ sắm đồ Tết nữa.” Nói tới đây, Phương Thuần hơi ngượng, hôm nay là lần đầu tiên hai người họ cùng đi chơi, Giang Tây Triết đã đề cập đến chuyện này rất nhiều lần, đều bị cô lấy cớ từ chối, bởi vì thực sự cô không biết phải trả lời anh như thế nào.

Mà hiện giờ Thuần Vị đã đóng cửa, trong sự kiên trì của anh, Phương Thuần mới đáp ứng hôm nay cùng anh ra ngoài.

“Vậy cũng được, anh gọi xe giúp em.” Giang Tây Triết không kiên trì nữa, giúp cô gọi xe rồi nhìn cô rời đi.

Vẫn có hơi tiếc nuối, có điều vì hạnh phúc của bạn tốt chút hi sinh ấy có là bao!

Trong quán cà phê, Giang Tây Triết ngồi ở một chỗ dễ thấy, Ngôn Bỉnh Sơ vừa đi vào đã thấy anh chàng.

“Có chuyện gì xảy ra vậy, cô ấy vậy mà giả vờ như không quen biết tớ! Ăn mặc quần áo tươi trẻ, nếu không phải cậu nói cô ấy 20 tuổi, tớ có thể cho là học sinh cấp 3 đó!” Ngôn Bỉnh Sơ vừa ngồi xuống, Giang Tây Triết tố cáo tội ác của Lý Nhĩ Lạc ngay.

Ngôn Bỉnh Sơ hơi hơi nhìn bốn phía, không có bóng dáng của người kia.

“Cô ấy đi rồi, đi cùng một cô gái khác.” Giang Tây Triết phát giác hình như hai người đã xảy ra chuyện gì đó, “Đã xảy ra chuyện gì?”

Ngôn Bỉnh Sơ gọi một ly Americano, đầu lưỡi cảm nhận chất lỏng màu đen chảy qua, rất đắng.

“Cô ấy đi rồi.”

“Cậu có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.”

Giang Tây Triết trầm mặc một lát, mở miệng nói: “Vậy vẫn có thể gọi điện thoại mà.”

“Không có.”

“Gì cơ?” Giang Tây Triết cảm thấy hôm nay lỗ tai mình có chút không nhanh nhạy.“Tớ không có phương thức liên lạc, các gì cũng không có.” Ngôn Bỉnh Sơ nhìn người đến người đi bên ngoài cửa sổ.

“Người anh em à! Các cậu đã sống với nhau hơn một tháng rồi đấy!” Nét mặt bây giờ của Giang Tây Triết không khác biệt lắm với Lưu Hạ vừa nãy.

“Lúc ở New York, cô ấy không muốn bắt máy điện thoại của bạn trai, nên đã vứt điện thoại rồi.” Nói đến ba chữ bạn trai [1], Ngôn Bỉnh Sơ rũ mắt xuống, “Chính tay tớ vứt.”

[1]: Trong tiếng Trung chữ bạn trai là “男朋友” nên có 3 chữ.

Lúc Giang Tây Triết gọi điện thoại cho anh, anh đang trợ giúp ở phòng làm việc của đồng nghiệp, rõ ràng hôm qua anh đã nói, mọi thứ trở về quỹ đạo, làm việc bình thường, sinh hoạt bình thường.

Tựa như lúc ban đầu khi chưa có cô.

Thế nhưng khi nhận được điện thoại, sự mong đợi của anh lại lớn đến vậy, ý thức và tay chân dường như không phải của mình nữa, cầm chìa khóa xe liền ra ngoài.

Lời hạ quyết tâm ngầm của ngày hôm qua cũng đã bay theo gió.

Lúc này, Giang Tây Triết thực sự không biết phải nói gì, nhưng vẫn vắt hết óc để an ủi: “Thành phố A cũng chỉ nhiêu đây thôi, nói không chừng một lát nữa là gặp được, cậu xem hôm nay tớ không phải đã đụng phải sao.”

Gặp nhau, rồi giả vờ không quen biết sao?

Khóe miệng Ngôn Bỉnh Sơ cong lên một cái tự giễu cười, huống chi, ở đây người người lui tới nhiều đến vậy, sao có thể gặp được.

“Sơ Sơ, tớ có thể xốc lại tinh thần của cậu không? Bộ dạng này của cậu làm tớ rất sợ! Hơn nữa cậu biết hôm nay tớ vì cậu mà đánh mất thứ gì không? Lần hẹn hò đầu tiên của tớ và Phương Thuần đó!” Giang Tây Triết thực sự không muốn thấy dáng vẻ sa sút tinh thần này của Ngôn Bỉnh Sơ, cho nên tay thiện nghệ màn kịch ấm áp lại online.

“Cậu đang thể hiện với tớ à?” Khóe môi Ngôn Bỉnh Sơ treo nụ cười, khôi phục sự ôn hòa ban đầu.

“Thật ngại quá, bị cậu nhìn ra rồi.” Nghệ danh tay thiện nghệ màn kịch ấm áp quả nhiên danh xứng với thực.Hai người lại trò chuyện một hồi, trong tiệm Giang Tây Triết gọi đến có chút việc, cho nên mỗi người tự đi về, Ngôn Bỉnh Sơ lái xe thẳng đến nhà ba mẹ anh.

Một mình anh ở nhà, không có đồ vật của cô nhưng nơi nơi đều có bóng dáng cô, khi nấu cơm ở phòng bếp, khi xem TV trên sô pha, khi ăn cơm ở bàn ăn, khi tắm rửa ở phòng tắm, khi ngủ trên giường…

Anh không muốn tự tra tấn mình như vậy.

Buổi tối trên bàn cơm.

“Không phải là con nghỉ rồi à, sao vẫn đi sớm về trễ suốt ngày thế?” Ba Ngôn nhìn sắc mặt mỏi mệt của con trai mình, hơi lo lắng hỏi một câu.

“Ông nói đi!” Diệp Lan đưa mắt ra hiệu Ngôn Tâm Đào, vẻ mặt như nói sao ông lại quên rồi.

Mà Ngôn Tâm Đào nhìn thấy sự nhắc nhở này, hiển nhiên là hiểu, không hỏi thêm nữa, chỉ vui vẻ hớn hở ăn cơm.

“Phòng làm việc của đồng nghiệp con có một người vừa từ chức, sắp đến Tết nên trong lúc nhất thời không tìm được người thích hợp, hơn nữa gần đây rất nhiều người đến, con qua đó trợ giúp.” Ngôn Bỉnh Sơ vừa ăn cơm, không chú ý tới sự tương tác có nhiều hàm ý sâu xa của ba mẹ.

“Thế à, vậy thì con cũng đừng chỉ lo làm việc, nên ở cùng với những người quan trọng.” Trong lòng Diệp Lan nữ sĩ đang nói, đừng làm việc nữa lo ở bên cạnh con gái nhà người ta đi!

“Vâng, bắt đầu từ hôm nay con sẽ ở nhà với ba mẹ.” Hôm nay tư duy của Ngôn Bỉnh Sơ không online, hiển nhiên là không cùng một kênh với ba mẹ.

Diệp Lan và Ngôn Tâm Đào nghe xong lời này, sửng sốt nhìn nhau một cái, sau đó Diệp Lan nữ sĩ không âm thầm ẩn dụ nữa, dứt khoát nói: “Bỉnh Sơ, mẹ không phải muốn con về nhà, mẹ có ba con bên cạnh rồi mà, con nên ở bên cạnh con gái nhà người ta, với lại không phải sắp đến Tết rồi sao, tốt nhất là con dẫn người về đây, cho mẹ và ba con nhìn một chút.”

Từ ngày đó biết sự tồn tại của cô gái kia, rất nhiều lần Diệp Lan muốn đi xem, nhưng sợ dọa con bé, cộng thêm ba Ngôn ngăn cản, bà mới nhịn không đi, huống hồ hai đứa nhỏ đã ở chung với nhau rồi, lúc ăn Tết đến đây chúc Tết cũng không có gì quá đáng.

Giờ Ngôn Bỉnh Sơ mới hiểu được ngụ ý của bà, giấu những cảm xúc đau âm ỉ dưới lớp da, sau đó mang theo ý cười nói: “Có cô gái nào đâu ạ.”

“Bỉnh Sơ đừng giả bộ với mẹ.” Diệp Lan cảm thấy Ngôn Bỉnh Sơ đang ngại thừa nhận.

“Đi rồi ạ.” Ngôn Bỉnh Sơ nhàn nhạt nói ra hai chữ, sau đó làm như không có việc gì tiếp tục ăn cơm.

Nghe thấy câu trả lời này, Diệp Lan và Ngôn Bỉnh Sơ đều rất bất ngờ, thu hồi nụ cười trên mặt, không nói gì.

“Bỉnh Sơ à, thật ra ba mẹ không sốt ruột đâu, tuy rằng mẹ con nhắc đến mỗi ngày, do gần đây bà ấy không có làm việc nên rảnh rỗi, năm nay con mới 33 tuổi, từ từ thôi, đừng nóng vội.” Lúc có Diệp Lan ở đây, Ngôn Tâm Đào rất ít nói chuyện, nhưng sự quan tâm dành cho con trai không ít chút nào.

“Ba, thì ra ba cũng có thể an ủi người khác như vậy.” Ngôn Bỉnh Sơ trêu ghẹo ba mình, thật ra thì nghe xong những lời này, trong lòng anh vẫn rất ấm áp.

Nhìn con trai vẫn có thể nói đùa, trong lòng ba Ngôn và mẹ Ngôn cũng thoáng yên tâm, “Nhiều năm qua đều do mẹ con rèn luyện đấy.”

“Đừng luôn ở trước mặt con trai nói tôi, giống như tôi luôn vô cớ gây rối vậy.” Diệp Lan vì bản thân đính chính lại sau đó nói với Ngôn Bỉnh Sơ, “Bỉnh Sơ, như ba con nói đó, từ từ thôi, đừng sốt ruột.”

“Vâng, con biết rồi.”

Mặc kệ gặp phải chuyện gì, ở nhà sẽ có thể dễ chịu một tí, sự khó chịu nho nhỏ dày đặc trong lòng kia tựa hồ cũng có thể nhạt đi một ít.

Chương 24

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngày hôm sau, Lý Nhĩ Lạc vẫn ở cùng Lưu Hạ như cũ, có điều không phải đi dạo phố, mà là trực tiếp đến nhà cô ấy.

Thời điểm Lý Nhĩ Lạc mang theo vài món quà tiến vào, Lưu Hạ hơi không hiểu cô có ý gì, “Nói, có phải cậu đã làm chuyện gì có lỗi với tớ đúng không.”

“Gần đây cậu lại xem phim truyền hình nào thế?” Lý Nhĩ Lạc buông đồ vật xuống, uống một ngụm nước, xách mấy cái túi này vẫn khá là nặng.

Không đợi Lưu Hạ phản bác trở lại, mẹ của Lưu Hạ đã đi ra, da dẻ tướng mạo vẫn tươi trẻ như trước, một người phụ nữ xinh đẹp không nhìn ra dấu vết của năm tháng, “Ơ, Lạc Lạc trở về khi nào vậy?”

“Chào mẹ nuôi! Con về từ hôm trước rồi ạ.” Lý Nhĩ Lạc ngọt ngào nói, hết sức ngoan ngoãn.

“Đến thì đến đi, còn quà cáp làm gì!” Không giống với sự dịu dàng của Ôn Kỳ và sự giỏi giang của Diệp Lan, mẹ của Lưu Hạ Lưu Á Nam rất thời thượng.

“Tết con và ba mẹ đi Anh chơi mấy ngày, mấy cái này không phải để chúc Tết trước sao!” Lý Nhĩ Lạc nói.

“Con vừa về lại đi nữa à?” Đối với Lý Nhĩ Lạc, Lưu Á Nam cũng là từ nhỏ nhìn đến lớn, trong mắt bà Lý Nhĩ Lạc cũng là con gái của bà.

“Sau này con đến nhiều lần là được rồi, mẹ nuôi còn sợ không nhìn thấy con à?” Ở trước mặt người lớn, Lý Nhĩ Lạc nhiều thêm vài phần hoạt bát, “Phòng bếp đang nấu món gì vậy ạ? Mùi hương thơm quá.”

Lưu Hạ nhìn dáng vẻ tham ăn này của Lý Nhĩ Lạc, trêu chọc cô: “Có phải cậu thấy giờ cơm mới đếnkhông?”

“Đúng vậy, đêm qua tớ bấm ngón tay tính toán hôm nay mẹ nuôi làm món chân giò kho tàu [1], sáng sớm tớ không ăn liền đến đây đó!” Lý Nhĩ Lạc nói.

“Cậu đúng thật là mũi chó.” Lưu Hạ hướng về phía Lý Nhĩ Lạc dựng ngón tay cái, “Hai người ngồi đi, con đi dọn cơm.”

“Vậy tớ không khách sáo đâu nha.” Nói xong Lý Nhĩ Lạc liền ngồi trên bàn cơm, ở đây cô không cần câu nệ tiểu tiết, bởi vì những người này đều là người thân thiết, sau đó cô nhìn Lưu Á Nam ngồi nói diện nói, “Mẹ nuôi, sao mẹ lại xinh đẹp hơn rồi! Tranh thủ tìm một người cha nuôi cho con đi, để Tết con có thể nhận thêm một bao lì xì nữa.”

Ba mẹ Lưu Hạ đã ly dị khi cô nàng còn rất nhỏ, Lưu Hạ theo họ mẹ, mà Lưu Á Nam thì dựa vào năng lực của bản thân, mẹ con hai người hô mưa gọi gió như thường. Trong quá trình trưởng thành của Lưu Hạ, Lưu Á Nam luôn dành cho cô nàng những điều tốt nhất, đem ảnh hưởng sự thiếu thốn tình thương của cha giảm đến mức thấp nhất.

“Con vô cùng đồng ý.” Lưu Hạ đặt món ăn đã múc ra lên bàn, nghe lời nói của Lý Nhĩ Lạc.

“Bản thân con không có bạn trai mà cũng thúc giục mẹ con?” Mẹ Lưu Hạ biểu đạt sự ghét bỏ đối với Lưu Hạ rất đúng chỗ.

Lưu Hạ nghe ra một tia hàm ý trong giọng nói của mẹ, “Con còn trẻ, không cần gấp gáp!”

Lý Nhĩ Lạc nghe hai mẹ con châm chọc nhau, không định chen mồm vào, ngoan ngoãn ăn cơm trưa, đấu tranh với chân giò đã nhung nhớ rất lâu.

“Đi trên đường tùy tiện kéo một người không biết người ta sẽ thích ai đâu!” Dáng người cũng đẹp, diện mạo cũng tốt, Lưu Á Nam rất tự tin về bản thân.

Lưu Hạ bị phản bác đến á khẩu vô ngôn [2], bởi vì mẹ cô nói rất có lý.

[2]: Á khẩu vô ngôn: câm miệng không nói được lời nào; hình dung nhất thời thiếu lý lẽ mà không còn từ nào để nói (Nguồn: hoasinhca.wordpress.com).

Nhưng trong lòng Lưu Hạ cảm thấy rất thỏa mãn, từ nhỏ cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, tình yêu của mẹ dành cho cô không thiếu nửa phân, đây là ơn của trời ban cho cô.

…“Mấy giờ cậu lên máy bay?”

“Hai giờ rưỡi chiều.” Buổi sáng Lý Nhĩ Lạc còn chưa tỉnh ngủ, đã nhận được điện thoại của Lưu Hạ.

“Cậu đây là… Mới tỉnh ngủ hả?” Lưu Hạ nhìn đồng hồ trên tường, đã 10 giờ.

“Không phải, tớ còn chưa tỉnh ngủ.” Trong lúc mông lung Lý Nhĩ Lạc nghe thấy tiếng xì ở đầu dây bên kia, cũng không quá để ý, “Cậu an phận ở nhà đợi đi, không cần đến tiễn.”

“Tớ ở nhà cũng không có việc gì làm.” Lưu Hạ ngồi trước bàn đọc sách, ngắm nghía cây bút bi trong tay.

“Đã dính với nhau hai ngày rồi, cậu còn chưa ngán hả.” Lý Nhĩ Lạc dần dần không còn buồn ngủ, mở hai mắt nhập nhèm ra.

“Ngán muốn chết rồi, cho nên tớ đến tiễn chú dì thôi!” Lưu Hạ nói.

“À! Tùy cậu, tớ rời giường đây, tạm biệt!” Lý Nhĩ Lạc cũng không chọc thủng cái miệng cứng của Lưu Hạ, tâm trạng tươi đẹp cúp máy.

Rèm cửa sổ thật dày che khuất ánh mặt trời muốn phá cửa sổ xông vào, bên trong phòng, Lý Nhĩ Lạc nhìn một nửa vị trí trên giường mình, nụ cười trên mặt dần dần thu hồi, ôm không khí hư không một chút, giống như là đang ôm eo của anh ta.

Rất không quen.

Cô không có đồ vật gì để thu dọn, hơn nữa có ba mẹ, cô càng không cần quan tâm, sau khi rời giường rửa mặt, ăn một ít thứ xem như là bữa trưa của bữa sáng, cũng đã gần đến lúc phải ra sân bay.



Nhân Diện Hoa Đào.

“Tây Triết, ba đi sân bay với con.” Ba Giang Tây Triết buông chiếc đũa trong tay, uống một hớp canh sau đó nhìn Giang Tây Triết nói.“Không cần đâu ba, ba ở nhà đợi đi, bệnh cảm của ba vừa khỏi hơn nữa hôm nay ngoài trời gió lớn, con đi tiễn cô là được rồi.” Cô của Giang Tây Triết đến thành phố A xử lý chút việc, chiều nay bay về lại.

“Anh trai, Tây Triết tiễn em là được, sắp Tết rồi, anh phải chú ý sức khỏe, đừng giằng co nữa.” Một người phụ nữ cười nói, dấu vết của tháng năm để lại trên khóe mắt của bà.

“Vậy được thôi! Lát nữa con lái xe cẩn thận một chút.” Ba Giang Tây Triết dặn dò anh, sau đó nói với em gái mình, “Tết mang theo con em cùng đến đi, đã lâu rồi anh chưa gặp con bé.”

“Điều này không cần em phải nói với con bé, nó vẫn luôn nói nhớ Tây Triết…”

Mấy người nói chuyện nhà trong chốc lát, thấy thời gian không còn sớm, Giang Tây Triết lái xe chạy theo hướng ra sân bay.



“Chú dì, khi trở về nhất định phải mang quà về cho con, nếu không con sẽ ăn vạ ở nhà hai người không đi đâu đó!” Trong đại sảnh sân bay, còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ đăng ký, Lưu Hạ rất không khách sáo mà đòi quà với ba mẹ Lý Nhĩ Lạc.

“Có quà cũng có thể ăn vạ ở nhà chú dì, Lạc Lạc khẳng định rất vui mừng.” Ôn Kỳ mặc một cái áo bành tô nỉ màu xanh lá đậm, trong dịu dàng nhiều thêm một phần khí chất, giày cao gót làm dáng người đẹp của bà càng thêm cao gầy.

“Con không muốn.” Lý Nhĩ Lạc mỉm cười.

Lưu Hạ cách một lớp áo nhẹ nhàng đánh Lý Nhĩ Lạc, “Lý Nhĩ Lạc, cậu nói xem có phải cậu được nhặt hay không?”

Lý Nhĩ Lạc biết Lưu Hạ có ý gì, ba cô Lý Nghiên Thu có thể cao được 1 mét 8, dù cho là đến tuổi này rồi vẫn là một người nam thần khí chất, mà mẹ cô thì càng không cần phải nói, hẳn là khoảng 1 mét 68, bây giờ mang giày cao gót càng có vẻ cao gầy, mà bản thân cô, vóc dáng nhỏ nhắn 1 mét 6, chân đạp một đôi giày thể thao…

Cho nên mọi người đều cảm thấy cô vẫn là một đứa nhỏ, tất cả mọi người rất cưng chiều cô.

Lưu Hạ và Lý Nhĩ Lạc châm chọc nhau vài cái, lúc này loa phát thanh nhắc nhở hành khách đi đăng ký.

“Hạ Hạ con về đi, bây giờ chúng ta đi vào.” Lý Nghiên Thu mặc một chiếc áo khoác đen, người đàn ông gần 50 tuổi trên người lại không có một chút dấu vết của năm tháng, đứng chung một chỗ với Ôn Kỳ, quả thực là cực kỳ xứng đôi.

“Vậy được rồi, chú dì lên đường bình an, đến nơi nhớ gọi điện thoại cho con.”

Lưu Hạ phất tay chào tạm biệt bọn họ, biến mất trong đoàn người đến người đi.

Chú thích:

[1]: Chân giò kho tàu.



- -------------------------------------------------------

Các nàng ơi tui mới tạo 1 page Facebook ấy, các nàng có thể like để có gì tụi mình dễ dàng trao đổi với nhau hơn nha. Có link trên phần giới thiệu trong tưởng nhà tui ヽ(*⌒▽⌒*)ノ.

Chương 25

Ba người nhà Lý Nhĩ Lạc xếp hàng đi qua cửa an ninh sân bay, một lát sau, đột nhiên cô cảm giác bụng truyền đến một chút đau nhẹ, có thể là kỳ sinh lý sắp đến.

“Ba mẹ, hai người vào trước đi, con vào nhà vệ sinh một lát.” Sắc mặt Lý Nhĩ Lạc như thường nói.

“Được thôi, ba mẹ chờ con ở bên trong.” Ôn Kỳ lấy vé máy bay của Lý Nhĩ Lạc từ trong túi của bà ra đưa cho cô.

Lý Nhĩ Lạc đến nhà vệ sinh, đúng là bị cô đoán trúng, may là cô có đồ trang bị bên mình. Khi cô sửa soạn xong đi ra ngoài đã phát hiện ba mẹ đã đi vào, cô chỉ có thể xếp hàng một lần nữa, nhưng bây giờ đã không còn nhiều người lắm, hơn nữa thời gian vẫn còn kịp.

“Cô, đi đường chú ý an toàn, Tết chúng ta lại gặp nhau!” Giang Tây Triết nở nụ cười rực rỡ chào tạm biệt cô anh.

“Được rồi, biết rồi, con mau đi về đi, trong tiệm rất bận rộn.” Người phụ nữ cười rộ lên mang theo nét hiền từ độc nhất của bề trên.

Giang Tây Triết nhìn bà đi qua cửa anh ninh mới rời đi.

Anh đi trong đám người, đột nhiên thấy một hình bóng quen thuộc ở cửa an ninh quốc tế, tim của anh trong nháy mắt bị nhấc lên.

Thấy cô phải đi vào ngay lập tức, Giang Tây Triết nhanh chóng chạy vài bước.

Lần này anh nhất định phải gọi cô lại, lần gặp mặt trước, anh không biết giữa bọn họ xảy ra những gì, càng không biết tên ngốc Ngôn Bỉnh Sơ kia đến số điện thoại cũng không có.

Cho nên lúc này đây, anh nhất định phải gọi cô lại, cho dù chỉ lấy được số điện thoại cũng tốt rồi.

Nhìn thấy cô đã xếp hàng tới người đầu tiên đi vào, Giang Tây Triết hô to: “Này! Cô kia…”

Tên cô ta là gì nhỉ?

Tên cô ta là gì?!!!

Hành lý đã được ba mẹ cầm đi vào trong, cho nên khi cô đi qua cửa anh ninh tương đối đơn giản, Lý Nhĩ Lạc hết sức thoải mái tự nhiên đi vào.

“Này! Yêu nghiệt! Cô đứng lại!”

“Cô đứng lại đó! Cô không thể đi vào!”

Giang Tây Triết thấy cô đã đi vào, không màng điều gì cả mà leo qua lan can bên cạnh.

Mà nhân viên an ninh sân bay đang trực bên cạnh phát hiện bên này có người gây rối, lập tức ngăn cản Giang Tây Triết qua một bên: “Tiên sinh, anh không nên vi phạm trật tự công cộng.”

Giang Tây Triết nhìn nơi đó đã hoàn toàn không còn bóng dáng của cô ta, đột nhiên cảm thấy rất không dễ chịu, tâm trạng sa sút muốn chết.

Chỉ suýt chút nữa là có thể gọi cô lại, chỉ kém một chút nữa thôi.

Mà hiện tại, cô ta giống như con cá bơi về biển lớn, sao mà tìm đây? Đi đâu để tìm?

Ngôn Bỉnh Sơ làm sao bây giờ, cậu ta rất lâu rồi không bắt đầu một tình cảm mới, mà lúc này đây, thật vất vả có người mình thích, vậy mà cũng khó khăn như vậy.

Giang Tây Triết thở một hơi nặng nề, mặt mày lộ ra vài phần không cam lòng và tức giận.

Không thể bỏ cuộc như vậy.

Giang Tây Triết cầm điện thoại di động lên, tùy tiện mua một vé máy bay quốc tế, sau đó đi về máy lấy vé tự động lấy vé, một lần nữa đi đến đó xếp hàng.Mà bây giờ người xếp hàng, không biết tại sao đột nhiên lại nhiều lên, Giang Tây Triết đi lên đằng trước nhất.

“Thật ngại quá, tôi có thể chen vào hàng được không?” Giờ phút này trên mặt Giang Tây Triết quả thực không có ý cười, góc cạnh rõ ràng lộ ra vài phần sắc bén.

Nhưng mà bộ dáng anh tuấn này ở trong mắt một cô gái, rõ ràng là nam chính của một quyển tiểu thuyết, chỉ thấy cô gái kia ngượng ngùng gật đầu: “Vâng vâng, có thể.”

Hiện giờ Giang Tây Triết không có tâm trạng trêu hoa ghẹo nguyệt, chỉ đáp lại một câu cảm ơn, sau đó liền đi qua cửa anh ninh vào phòng chờ máy bay.

Trong phòng chờ, đâu đâu cũng là người, có ngồi cũng có đứng, Giang Tây Triết bắt đầu tìm từ hướng Đông, không thèm để ý ánh mắt kì lạ của người khác chút nào.

Nhìn từng gương mặt của mọi người, bắt đầu từ phía Đông, mắt thấy sắp đến cuối cùng, nhưng vẫn không có gương mặt mục tiêu kia, tim của anh chàng vẫn luôn nắm chặt một chỗ.

Cuối cùng đi về phía Tây, anh thở dài.

Không có.

Có thể là do lường trước kết quả rồi, trong lòng mặc dù không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể tiếp thu.

Thế nhưng cái cảm giác thất vọng mất mát vẫn nồng nặc thổi quét anh, dần dần bốc lên ngọn lửa phẫn nộ, nếu lần tiếp theo gặp cô, anh rất muốn bóp cổ cô, hung hăng siết một cái.

Đi ở trong đám người, trên người Giang Tây Triết tỏa ra sự tức giận nồng nặc.

Anh và Ngôn Bỉnh Sơ không giống nhau, anh vui vẻ hay tức giận cũng được, đều vô cùng mãnh liệt dứt khoát; mà Ngôn Bỉnh Sơ, tựa như nước, không chút gợn sóng.

Giang Tây Triết lái xe từ sân bay ra, tốc độ có chút nhanh.

Anh lấy điện thoại ra, tìm số điện thoại của Ngôn Bỉnh Sơ, ngón tay lúc đầu muốn gọi đi lại dừng lại.

Bản thân anh là một người ngoài cuộc cũng mất mát thành bộ dạng này, cậu ấy còn là người trong cuộc nữa chứ?Thôi bỏ đi, hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn, Giang Tây Triết không muốn sát muối lên miệng vết thương của anh.



Vốn những ngành nghề mở quán ăn này nọ, Tết đều là mùa đắt khách, thế nhưng Giang Tây Triết không lạ gì mấy đồng tiền ấy, không cần thiết vì mấy ngày này mà không ăn Tết liên tục vài năm, cho nên anh cho nhân viên nghỉ hết, hôm nay là ngày cuối cùng Nhân Diện Hoa Đào mở cửa.

Anh về tiệm chuẩn bị xong, lại cho người đưa một ít đồ vật về nhà mình cùng nhà của Ngôn Bỉnh Sơ, lúc này mới lái xe về nhà.

“Ơ, hôm nay về sớm quá ta!” Mẫu thân đại nhân của Giang Tây Triết Hà Mỹ Lan hơi có ý châm chọc mỉa mai.

“Đại Mỹ, bây giờ con đã hoàn lương rồi!” Giang Tây Triết ném bản thân lên sô pha, không muốn nhúc nhích, “Mẹ yên tâm, sau này mỗi ngày con đều về rất sớm rất sớm…”

“Con không phải, lúc nên về thì không về, lúc không nên về thì về mù quáng.”

“Có ai nói với con trai ruột của mình như vậy không!” Giang Tây Triết nói.

“Ai biết có phải con ruột hay không.” Hà Mỹ Lan trên tay dệt áo lông, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Giang Tây Triết rất thẹn, có đôi khi Mẫu thân đại nhân của mình đúng là không lựa lời mà nói có chút đáng yêu, “Mẹ, lời này mẹ nói với con thì được, đừng để cho ba con nghe thấy.”

“…” Hà Mỹ Lan cầm cây gỗ dệt áo lông nhẹ nhàng chọc chọc Giang Tây Triết, “Biết ngày mốt là ngày mấy không?”

“Lễ tình nhân.”

“Ôi chao! Con cũng biết hả, mẹ còn tưởng rằng con đã quên rồi chứ!” Hà Mỹ Lan vui vẻ, tiếp tục dệt áo lông trên tay.

“Mẹ cũng đừng coi thường con quá! Nói thế nào thì năm đó con cũng là vạn hoa trong bụi [1]! Có quên Tết Âm lịch cũng sẽ không quên ngày lễ này!” Có đôi khi miệng của Giang Tây Triết rất lắm điều, cho nên vừa nhìn thấy mẹ anh thì biết ngay anh di truyền từ ai.

[1]: Ý chỉ những người đàn ông đối xử độc quyền với mối quan hệ của mình, mặc dù có nhiều cám dỗ xung quanh anh ta, anh ta có thể duy trì ý định ban đầu của mình và không bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài.

“Người đâu?”

“Gì ạ?”

“Cho nên người đâu? Không có người khác sao mà con chơi lễ được.”

“Thì ra mẹ lượn một vòng lớn như vậy để chờ con ở đây à!” Giang Tây Triết ngay lập tức hiểu Đại Mỹ nữ sĩ muốn nói cái gì, “Chuyện này mẹ không cần quan tâm, phải tin tưởng sức quyến rũ của con trai mẹ!”

Hà Mỹ Lan trừng anh một cái: “Cho nên ngày đó con đừng về đây, đừng quấy rầy lễ của mẹ và ba con.”

“Mẹ và ba ở nhà chơi lễ?” Thật ra Giang Tây Triết muốn nói lễ ở nhà có ý nghĩa gì, “Mẹ có thể đi ra ngoài xem phim với ba, sau đó ăn một bữa tối dưới ánh nến lãng mạn, sau đó…”

“Được rồi, con tự quan tâm bản thân thì tốt rồi.”

Trải qua sự nhắc nhở của Mẫu thân đại nhân, anh cảm thấy cần phải gọi điện thoại cho bé thỏ nhỏ của anh trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau