EM GÁI! ANH YÊU EM - NGA TRẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Em gái! anh yêu em - nga trần - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Nụ hôn đầu

Khang quay qua nhìn An, ánh mắt tha thiết nhuốm tình. Còn An cứ thẹn thùng cúi mặt, men rượu đang làm An lâng lâng vui vẻ lẫn buồn ngủ. Khang nhích gần, tiến sát người An, một tay anh đỡ sau gáy, tay kia nâng cằm An lên, nhẹ nhàng phủ lên môi An nụ hôn êm dịu, quấn quít. Men rượu làm cả hai say đắm, như quên đi thực tại. Môi Khang dần tham lam hơn, lưỡi vấn vít ở hàm răng của An, hút lấy sự ngọt ngào của thiếu nữ. An cứ đê mê ngây ngốc như hóa đá, trong đầu là khoảng trống mơ hồ của nụ hôn đầu đời. Cô từ từ sụi lơ, ngã vào người Khang, ngáy "khò khò"!

Khang nhìn ai kia ngủ ngon lành trong lòng mình, chỉ còn có thể gượng cười, bồng em đặt vào giường. Vẫn cứ tưởng rượu sẽ làm cho em không xấu hổ khi đối diện chuyện thân mật này, nào ngờ em ngủ ngon lành thế.

"Cô bé của tôi ơi, bao giờ em lớn cho giấc mơ được nhiệm màu."

Tại tòa nhà tập đoàn AK.

- Đã tìm ra tên thủ lĩnh băng cướp Rừng Xanh chưa?

- Thưa anh! Do sự việc xảy ra quá lâu, nên chỉ tra được 2 người trong số 5 người năm xưa. Bọn họ đang ở Lào Cai.

- Tôi nên đi du lịch Sapa nhỉ. Cậu đặt cho tôi 2 vé bay Hà Nội, vé xe đi Sapa trong sáng mai.

- Hai vé?

- Ừ, cho nhân tình của tôi nữa.

- Vâng, thưa anh!

Tối đó, Thiên Vũ nhắn tin cho Thiên An.

- Ngày mai tôi có chuyến công tác ở Sapa, em sắp xếp 8 giờ có mặt ở sân bay.

- Anh đi công tác, em đi theo làm gì?

- Làm người tình.

- 🙄🙄🙄🙄🙄

Khuya đó, Khang về trễ hơn bình thường, An chờ anh về xin phép đi Sapa, cô không nhớ về nụ hôn, cứ nghĩ mình nằm mơ, vì anh hai và em gái thì không thể nào có thứ tình cảm loạn luân vậy được, nên An cứ cho là nằm mơ thôi. Chờ tới lúc mệt mỏi cô ngủ rồi Khang mới về, sáng anh lại đi sớm nên An vẫn không thể gặp mặt anh hai. Cô chỉ có thể dùng chiêu cũ nhắn tin:

- Anh hai! Trường em tổ chức đi chơi ở SaPa, do anh về trễ nên em không xin phép anh được. Em đi chơi rồi mua quà về cho anh nhé. Hihihi. À, trên núi chắc không có sóng nên nếu anh điện thoại cho em không được cũng đừng giận em nhoa.....

An gửi tin nhắn, rồi tắt luôn điện thoại, sợ anh hai điện hỏi một hồi là lòi tùm lum. Không hiểu sao anh hai có khả năng nhìn thấu lòng người, mấy lần cô nói dối đều bị anh phát hiện, nên thôi tắt điện thoại cho chắc.

Đúng 8 giờ, An có mặt tại sân bay Tân Sơn Nhất, ngó dáo dác tìm Thiên Vũ. Từ nhỏ đến lớn, An chưa bao giờ đi máy bay, nên cứ ngơ ngác tìm cứu viện. Thân ảnh thanh niên cao ngạo từ phía sau đằng hắng:

- Tìm ai vậy cô bé?

An quay lại, mặt mày tái mét, miệng lắp bắp:

- Anh....anh hai....sao....anh biết em ở sân bay?

Thiên Vũ mặt không biểu cảm, tiến tới vịn vai Thiên An:- Sao anh không biết em ở đây? Hửm????

- Emmmm....em đi SaPa chơi, mà không biết có nhớ lộn giờ không mà không thấy ai tới hết. Hihi

- Em tới rất đúng giờ, ai không tới kệ họ. Anh tới là được rồi.

- Hả, anh là Thiên Vũ?

- Em mong là hắn ta à?

- Anh hết cách giỡn hả? Hù chết người ta.

- Ai giỡn, nãy giờ mình em tự biên tự diễn đó.

- Anh....hứ...

Thiên Vũ mặt vẫn đơ, không hề có ý giỡn. An cũng không dám nói nữa. Một tay anh kéo valy giúp An, tay kia nắm tay cô dắt lên lầu, gửi hành lý, lấy vé. Rồi lại nắm tay dắt lại cửa chờ. Hôm nay, Thiên Vũ mặc áo sơ mi trắng, tùy ý mở 2 nút trên cổ, tay dài săn lên tới khủy tay, quần tây đen, nhìn y chang Quý Khang, làm An hết hồn. Nhưng bị nắm tay vậy An ngại lắm, muốn vùng ra mấy lần, nhưng tên kia càng nắm chặt hơn.

- Em không biết đau nhỉ? Hay em nghĩ máy bay sẽ chờ em?

- Em biết đau và em tự đi được.

- Em có chắc em không lạc? Và tìm đúng cửa lên?

- Emmmmm. Em theo sau anh là được.
- Anh không thích, anh không rảnh cứ phải ngoái lại trông chừng trẻ con. Giờ đến giờ lên máy bay rồi, em tự tìm cửa lên.

Vũ buông tay cô ra, sải bước đi. Thân người cao ráo, sải bước rộng nên An lạch bạch đuổi theo, dù giày của An chỉ cao 5 phân, nhưng đuổi theo vậy cũng mệt lắm à. Cuối cùng, cô theo kịp, nắm tay Thiên Vũ thở hồng hộc.

- Anh....chờ em với....mệt quá.

- Sao chủ động nắm tay anh? Hửm?

- Em xin lỗi, được chưa? Anh đẹp trai!!! Hihi!!!!

Thiên Vũ liếc yêu Thiên An, lại nắm tay cô dắt lên xe buýt chạy ra máy bay. Lần đầu ngồi máy bay nên An khá căng thẳng, khi đã yên vị, Vũ nhét tai nghe vào tai An, mở nhạc nhẹ. Bàn tay to lớn, bao bọc bàn tay bé xíu mềm mại, cho An cảm giác an toàn. An nhìn Vũ, bỗng thấy anh thật soái ca à, có khi nào lời nói của Khánh Đình thành sự thật. Cô tự mỉm cười rồi nhìn tầng mây lơ lững bên ngoài cửa sổ.

Họ tới Hà Nội lúc 11 giờ, tiếp tục bắt xe khách 5 sao đi SaPa. Lúc lên xe, An khá mệt vì say sóng, vừa ngồi vào ghế đã "cho chó ăn chè", Vũ ngồi kế bên vỗ vỗ lưng cho cô, chợt anh ôm đầu An, cho tựa vào ngực mình. Vũ đang khoác áo khoác da, hương bạc hà mát lạnh, mùi da thuộc trầm ấm làm An dễ thở hơn, cô không đẩy anh ra, mà nhắm mắt ngủ, thật sự An cảm thấy rất dễ chịu khi trong vòng tay anh, vẫn hơn ngồi một mình hít toàn mùi xe.

Họ tới Sapa cũng gần 6 giờ chiều. Không khí ở SaPa tháng 1 khá rét mướt, thậm chí có tuyết rơi. Trời tối nhanh hơn, Vũ đã book phòng tổng thống ở Silk Path Resort and Spa, nên vừa xuống bến xe đã có xe của khách sạn chờ đón. Dù An đã ngủ một giấc trên xe nhưng cô cũng khá đừ, Thiên Vũ để nhân viên khách sạn sắp xếp hành lý, còn anh ẵm thẳng An lên xe, ôm cô như báu vật. Người dân xung quanh nhìn họ trầm trồ, "không biết có phải diễn viên không mà đẹp đôi quá, lại còn thân mật lo lắng hơn mức thực tế nữa, chắc đang đóng phim ngôn tình nào đó, mà sao không thấy đoàn phim nhỉ?" mọi người bàn tán cho đến khi xe khuất dạng, vẫn còn luyến tiếc cặp đôi sao mà đẹp quá.

Không khí từ Thành phố lên đến Sapa chênh lệch quá nhiều, thêm phần say xe nên An thật sự mệt xỉu.

Thiên Vũ bồng An đặt lên giường rộng lớn, mặt An đỏ hồng, tay chân lạnh ngắt. Cả người An như cọng bún, không buồn mở mắt nhìn Vũ, chỉ gật gật đầu khi thấy Vũ kéo chăn đắp cho mình. Anh nhìn cô bé như con mèo lười, phì cười, xoa xoa đầu cô rồi đi sắp xếp hành lý.

10 giờ đêm, bụng An réo inh ỏi, cô từ từ mở mắt. Vẫn còn đang mơ màng,

An bước chân không xuống giường đi tìm đồ ăn "đói bụng quá".

Ra mở tủ lạnh, không có gì ngoài nước suối, bia và nước ngọt. "Mình nhớ mua nhiều đồ ăn lắm mà, anh hai ăn hết đồ của em rồi phải hông? Em đói quá nà, hic...hic"

- Em đói à?

- Uhm, đói lắm luôn- An ngồi bệt xuống sàn ăn vạ.

- Khóc có no không?

- Hả!!!!

An sực tỉnh, nhớ ra mình đang đi SaPa với tên kia, quay qua thấy hắn mặt đen thui, cau mày đang nhìn cô. Thiên Vũ xách đôi dép vải lại nửa ngồi nửa quì mang vào chân cho cô, anh đứng lên, chìa tay ra. An hiểu ý cười hề hề, nắm tay anh đứng lên.

- Em thay đồ, anh dẫn em đi chợ đêm SaPa. Nhớ lần sau xuống giường phải mang dép.

- Dạ.

An hứ hắn, người đâu sạch sẽ quá đáng, sợ dơ giường thì ngủ trong bồn tắm đi. Xí... Vũ nhìn biểu tình của An, rất muốn cười nhưng vẫn phải nghiêm, không là cô bé lừng. Người gì mà không biết lạnh hay sao mà đi chân trần trên sàn thế kia, nhìn chân em đỏ lên vì lạnh, tôi chỉ muốn ôm em, phát vô đôi chân hư hỏng kia mấy cái. Đúng là khi không dắt theo một một đứa trẻ để giờ phải bận tâm, chẳng làm gì được.

Chương 12: Anh thích ăn khô

Họ đi tới chợ đêm Sapa, mùi thơm của đồ ăn xông lên nức mũi, không khi xung quanh lạnh đến nổi đóng băng. An mặc áo len rất dày của Đà Lạt, cũng không chịu nổi cái rét nơi đây, mũi của cô đỏ lên, hắt xì liên tục và thở ra khói. Thiên Vũ do đã quen với cái lạnh ở Canada nên lạnh ở Sapa với anh là bình thường. Anh nhìn Thiên An, bực mình nắm tay dắt tới gian hàng áo phao dày cộm, đầy màu sắc. Vũ chọn ngay áo màu vàng phản quang, mặc vào cho cô, kéo cổ cao, mua thêm nón len và khăn choàng, bao tay, phủ lên người An như cục len di động. Thấy An không còn kẽ hở, Vũ hài lòng dắt tay An đến hàng bánh tráng nướng, thong dong ngồi chờ. An trợn mắt, nhìn lại mình bị len quấn cứng ngắt, xấu xí quá nhưng công nhận ấm thật, nên thôi kệ, đi lại ngồi kế bên chờ thưởng thức bánh tráng nướng. Bánh nướng ở vùng cao to và nhiều hương vị hơn ở thành phố. An thì thấy món nào cũng nhào vô, ăn đến no căng bụng mà vẫn cứ muốn ăn. Cuối cùng, ai kia đành dùng biện pháp mạnh lôi cô về, đường thì dằn đá sỏi, người kia to khỏe cứ kéo tay cô gái nhỏ bé chưa kịp tiêu hóa hết thức ăn, kết quả vừa đi được một đoạn, cô ói sạch sành sanh những gì vừa ăn được. Bực mình, An ngồi thở dốc. Thiên Vũ quay lại vỗ vỗ lưng cô.

- Còn tham ăn nữa thôi, A Quắn?

- Anhhhhh! Ờ, A Quắn đó, kêu em đi theo làm gì không cho ăn. Hic...hic...

- Em ăn quá nhiều, không phải anh không cho.

- Lâu lâu mới có dịp đi, không thử hết về sẽ hối hận...hic...hic...

- Emmmm, em muốn thì mình ở đây tới khi nào em ăn hết cái chợ luôn, chịu chứ?

- Hứ! Heo sao ăn dữ vậy. Hihi, mà anh nói thiệt không?

- Tôi gạt em bao giờ?

- Yeah, quyết định vậy đi. Em sẽ thử hết các món ở đây, nhưng thử cho biết, chứ không ăn nhiều đâu nha. Hihi.

Thiên Vũ lắc đầu, xoa xoa đầu An, từ tốn dắt cô ra xe về lại khách sạn. Xa xa, có nhóm thanh niên nhìn cô gái nhỏ xinh xắn, đôi má hồng hồng trên nền da trắng muốt một cách thèm thuồng. Chúng hất mặt nhau cá độ ngày mai, ai sẽ là người bắt được vợ (hủ tục người H mông).

Họ về đến khách sạn gần 1 giờ sáng, Thiên Vũ kêu phần cháo yến cho An, khi nãy ói hết chắc giờ đã đói. An nghe chuông cửa, thấy bồi bàn mang phần cháo tổ yến lên ngạc nhiên, quay lại nhìn tên kia, thấy hắn dửng dưng như không, cô nghĩ chắc nhầm phòng vì cô mới đi ăn về mà. Nhưng Thiên Vũ đã lên tiếng, mắt vẫn không rời laptop.

- Mang để trên bàn giúp tôi, cảm ơn!

Người phục vụ để cháo lên bàn rồi lịch sự cúi chào lui ra ngoài. Lúc này, Vũ mới đứng lên, gấp laptop lại, đi về phía tủ đồ.

- Em ăn đi cho nóng, tôi đi tắm.

An ngớ người nhìn theo bóng lưng tên kia, thì ra kêu cho mình, cũng chu đáo ghê nhỉ. Cô ngồi vào bàn ăn cháo tổ yến, công nhận ngon....hihi.

Ăn xong cháo đã lâu mà vẫn chưa thấy Thiên Vũ ra, An bắt đầu lo hắn đột quị. Trời lạnh mà còn đi tắm, đúng là bệnh sạch sẽ chắc ăn mất não hắn rồi. Mà lỡ hắn bị thật thì sao ta. Cô đi lại phía phòng tắm, lắng nghe không hề có tiếng nước, trời, có chuyện thật rồi. Thế là An nhanh chóng mở cửa, quên luôn cả hỏi thăm hoặc gõ cửa trước.- Anh có sao không?

Trong màn hơi nước mờ ảo, dưới ánh đèn vàng dịu, mùi xạ hương tỏa ra như trong spa. Thân ảnh người đàn ông cao ráo, và trần như nhộng đứng trước gương, chắc vừa cạo râu xong, đang xoay người chuẩn bị lấy đồ ngủ, đột nhiên cửa bật mở, tay rút đồ đứng khựng giữa không trung, đập vào đôi mắt to đen vô số tội của Thiên An là hình ảnh nude 100%, trong khung cảnh tráng lệ, đẹp như bức ảnh nghệ thuật. Trong không khí còn có hơi nước lờ mờ chuyển động, tựa như hình ảnh bị chiếu chậm của một bộ phim, người đàn ông đứng trước gương trong phòng tắm, cùng cô gái đứng ngẩn tò te ở cửa… Ánh đèn cùng bọt nước đan xen hội tụ lên vóc người cao lớn ưu nhã của anh. Đường cong vạm vỡ, cơ ngực săn chắc, vòng eo không ngấn mỡ có thể sánh với người mẫu. Dáng người của anh, đẹp quá sức tưởng tượng của cô.

Thiên Vũ vốn đang quay về phía gương, bị Thiên An bất ngờ mở cửa nên hơi nghiêng người ngoảnh lại, kết quả là, nhìn từ góc độ nào đó, cô gái chiêm ngưỡng hết thân hình adam của anh, bao gồm cả nơi duy trì nòi giống, đầy kiêu ngạo kia.

Thiên An như bị người ta giáng mạnh một cú, não bộ trống rỗng, hai mắt rõ ràng không thể khống chế, lúc muốn thu mắt lại, cô đã nhìn rõ đối phương từ trên xuống dưới, cuối cùng mắt mở to nhìn trân trối vào bộ phận không giống của mình rất ngạo nghễ đó.

Thiên Vũ đứng trong phòng tắm không giật mình quá lâu, chỉ vài giây liền có phản ứng lại, sau khi nhìn thấy bộ dạng vừa tò mò vừa khiếp sợ của cô, nhịn không được cong môi bật cười, rồi sau đó đưa tay rút áo ngủ dài choàng lên người.

Thiên An hét lên sợ hãi, chạy biến lên giường, trùm mền kín mít. Còn Thiên Vũ chỉ biết cười khổ, người bị thấy là tôi đấy cô bé.

Anh bước ra, tiến lại giường kingsize, kéo mền Thiên An đang trùm kín đầu, cô trong mền cố giữ chặt. Sức con gái sao bằng đàn ông, cúi cùng, tấm chăn mở ra, đầu tóc cô gái bù xù, mặt từ đỏ sang trắng bệch, lắp bắp.

- Em....em ngủ....em hay bị mộng du lắm, em đang nằm mơ....hihi.

Thiên Vũ mặt không cảm xúc, ánh mắt nâu đen lạnh nhạt, ngồi quì trên giường, một tay kéo mền, từ từ đi lại chỗ An trong tư thế quì trên giường, trên mặt có vài phần tà mị.- Em đang ngủ, nằm mơ sao?

- Hihi, đúng, đúng rồi, em ngủ tiếp đây. Anh ngủ ngon nha.

- Ngủ sẽ không mơ tiếp cảnh mộng xuân khi nãy đâu....

- Emmmm...em không mơ nữa, giấc mơ đó kinh khủng quá....không dám mơ nữa đâu. Hihi

- Kinh khủng sao?

- À, không phải. Đẹp, đẹp đến chảy máu mũi. À, cũng không, mơ thôi, không phải thật, nên không nhớ đâu. Hihi

- Vậy bây giờ tôi cho em thấy thật, để em nhớ nhé.

- Ặc, không cần đâu à. Không thấy thật cũng bị ám ảnh luôn rồi à.

- Em biết không, cách duy nhất để không sợ hãi là đối diện với nó. Em phải đối diện sẽ không ám ảnh nữa. "Nó" rất đáng yêu đấy.

- Á.hhh. Không cần thật mà, em ngủ đây, em mệt rồi. Hihi

- Nhưng, trước giờ anh chưa làm gì để chịu lỗ cả. Hay là bây giờ anh cũng nằm mơ để "thấy" lại em nhỉ, xem có ám ảnh không?

- Á...xấu lắm. Như con khô vậy đó. Anh nhìn rồi ói ai hốt. Hihi

- Không sao, anh thích ăn khô lắm. Yên tâm, anh làm mẫu trước, rồi tới em nhé.

Trên gương mặt đẹp trai nhưng giờ phút này trở nên đểu, trơ trẻn vô cùng, hắn không kéo mền nữa mà chậm rãi mở dây buộc áo ngay eo, miệng nhếch mép cười, hại cô gái ngây thơ kia mặt càng trắng bệch, sợ hãi tột độ.

Chương 13: Thiếu

Nguồn thiếu chương cập nhật sau.

Chương 14: Dã tâm

Thiên Vũ đưa An lên xe về khách sạn, cả người cô lạnh ngắt, môi tím tái và run như cầy sấy. Anh ôm cô trong ngực, choàng áo phao cho cô, trong mắt xẹt qua tia đau lòng, nhưng rất nhanh biến mất. An lạnh cóng, chân tê cứng, Thiên Vũ bồng An lên phòng, mở máy sưởi. Anh đặt cô nằm lên giường, nhờ tạp vụ thay bộ đồ ẩm ướt trên người cô, sau đó gọi phần cháo hạt sen cho An. Đầu cô đau và choáng, người mệt lả, khó chịu, nhưng vẫn cố ngồi ăn cháo. Thiên Vũ ngồi xổm xuống sàn, ngước nhìn An đang ngồi ăn trên ghế.

- Em ở một mình ổn không?

- Hihi, em không sao, ăn cháo nóng vô nhẹ cả người nè.

- Ừ! Anh ra ngoài giải quyết chút chuyện, khóa phòng cẩn thận, đừng chờ anh.

An hơi bị nổi da gà, thà hắn cứ như trước kia, chứ ngọt ngào quá sợ thật à. Trong phòng này diễn cho ai coi? Nhưng dù sao cũng phải cảm ơn anh ta, đã cứu mình kịp thời tận hai lần. Nợ ân tình này, bao giờ em trả được. Thiên Vũ đứng lên, xoay người bước đi

- Thiên Vũ! Cảm ơn anh! Đi cẩn thận.

Người đàn ông thường ngày lạnh nhạt, nghe câu nói quan tâm từ ai kia, lòng bỗng vui lạ. Miệng nhếch lên độ cong hài lòng.

Trong căn nhà gỗ xập xệ ở khu heo hút, hai người đàn ông trung tuổi bị bắt trói, quì dưới đất. Thiên Vũ ngồi trên ghế gỗ, chân bắt chéo nhìn bọn người kia.

- Nói! Đồng bọn băng cướp Rừng Xanh năm xưa giờ ở đâu?

- Mày là thằng nào? Đã biết băng cướp Rừng Xanh còn dám bắt tụi tao?

- Chỉ là những lão già yếu còn mạnh miệng.

Vũ nhìn thuộc hạ của mình, hai tên vệ sĩ bước lên, một người ngửa cổ một trong hai ông già, người kia dùng kiềm cạy miệng nhổ đi một cái răng. Ông ta hét lên đau đớn, vùng vẫy phun ra ngụm máu. Tên già bên kia sợ xanh mặt, nhìn lại người thanh niên đang ngồi, gương mặt hắn khá điển trai và còn rất trẻ, sao độ tàn ác lại kinh khủng như vậy?

- Mày là thằng nào? Bắt trói lão già không biết nhục hả?

- Vậy các ông đốt nhà, cướp bóc, giết phụ nữ mang thai, ngay cả đứa trẻ sơ sinh cũng không tha, có biết nhục không? Hửm?

Một số hình ảnh chớp lóe, ông ta ngờ ngợ nhìn Thiên Vũ.

- Mày là con của thằng Thanh?

- Hahahaha! Ông ta xứng làm cha của tôi sao?- Mày là ai? Dù có chết, cũng phải cho tao biết tao chết trong tay thằng nào?

- Ai cho ông chết, ông chưa khai ra đồng bọn thì chưa được chết dễ vậy đâu.

- Tụi tao đã chấp nhận làm cướp, đã không màng sống chết, mày giỏi thì giết tao đi.

Thiên Vũ nhếch mép cười, nụ cười hoang dại, ánh mắt nâu tối đen lạnh băng. Dạ Long cầm ipad đưa cho ông già đang nói xem. Cả gia đình lão ta gồm vợ, con và cháu chắt đang ngồi xem tivi trong nhà. Bên ngoài là một nhóm người áo đen đang cầm súng có ống nhắm laze chỉ thẳng vào người đang ngồi bên trong. Lão già mắt trợn trừng, mồ hôi đổ thành dòng. Ông ta lết lại đỡ bạn mình, quắc mắt nhìn Thiên Vũ.

- Tao không biết chúng nó ở đâu, đã 18 năm từ vụ đó, chúng tao đã đường ai nấy đi.

Hai tên vệ sĩ tiến lên, lôi bạn ông ra, một tên cầm kiềm rút móng chân cái người đang nói. Ông ta hét lên, gầm gừ nhìn thanh niên đang ngồi trên ghế kia. Dạ Long tiếp tục đưa Ipad cho lão xem, một người mặc áo đen đã vào nhà, đang nói gì đó với phụ nữ trung tuổi, trong tay hắn đang ôm cháu nội của ông. Ông ta tức tối, mắt hằn tia đỏ, nhưng không dám gầm gừ nữa. Bạn ông miệng đầy máu, lồm cồm bò lại chỗ lão, nhăn nhó nói:

- Kể hết ra đi, chúng ta đáng nhận quả báo, là quả báo đó.

Ông ta nói, lại phun ra ngụm máu và gục khóc trên vai bạn. Lão già còn lại chân bị rút móng, máu cũng chảy đầm đìa, ông ta nhìn Dạ Long, rồi lại nhìn Thiên Vũ:

- Nếu có quả báo, nó phải là người nhận trước. 20 năm trước, nhóm chúng tao 10 người đi vô rừng tìm trầm hương, qua tận Lào, Campuchia. Ròng rã mấy năm, chúng tao đã tìm được cây trầm to và lớn. Nhưng cây thơm rất nhẹ, người ta đồn phải tưới máu người, cây mới tỏa hương ngào ngạt. Thế là 10 người sau mấy năm băng đèo, lội suối, không dám ăn, sức khỏe rất yếu, nhưng cũng thay phiên nhau tưới máu nuôi trầm. Quả thật sau 10 ngày, cây trầm tỏa hương ngào ngạt, cách xa cả cây số vẫn ngửi được. Chính vì lẽ đó, mùi máu tanh đã thu hút lũ cọp đói khát tìm tới. Chúng tao hạ cây trầm, cắt thành 10 khúc bỏ vô bao, mỗi thằng 1 khúc. Chuẩn bị quay về nhà thì cọp tấn công. Tám người nhanh chóng leo lên cây, 2 người do đuối sức và mất máu nên chạy không kịp bị cọp tha đi. Tám người chúng tao tuột xuống ôm khúc trầm của mấy người kia chạy đi. Nhưng không ngờ tên Thanh tham lam, hắn âm thầm nhỏ máu dọc đường đi, hắn nhét băng gạc dính máu vào bao trầm nhầm thu hút cọp. Ra gần bìa rừng, hắn đi lối khác lên bản thượng thăm bà con. Đi được một lúc, một con cọp lao ra, tiếp tục gắp một người trong chúng tao tha vào rừng, tao xem lại bao đựng trầm, thấy băng gạc sũng máu vẫn đang nhiễu giọt, ngấm luôn vào trầm. Nếu tiếp tục mang theo, lại làm mồi cho cọp, bất đắc dĩ đành bỏ lại chạy đi tay không. Sau một thời gian, nghe lão Thanh phất lên giàu có, chỉ với một khúc trầm thì không giàu nhanh như vậy. Chúng tao tới nhà hắn ta, gặp bạn cũ nhưng hắn làm lơ, khinh khi chúng tao như những kẻ ăn mày. Tao vô tình phát hiện, trong nhà hắn có thờ một khúc trầm, là một trong những khúc dính máu chúng tao đã bỏ lại. Tao nhận ra tất cả chỉ là cái bẫy, hắn hi sinh chúng tao làm vật tế, một mình ôm hết 10 khúc trầm. Sáu người chúng tao đã vạch trần hắn, muốn hắn chia đều, hắn không trả còn thách thức, đòi đưa chúng tao vô tù. Cuộc sống khó khăn, chúng tao đã phải lên kế hoạch lấy lại những gì của mình, và đêm oan nghiệt đó xảy ra. Tao chỉ muốn bắt thằng nhóc con hắn uy hiếp hắn giao tiền, nhưng không ngờ, tên người làm quá trung thành lại giỏi võ, quyết tâm chở che cho thằng nhóc đó. Tao chỉ vô tình giết hắn ta mà thôi.Thiên Vũ vỗ tay bộp bộp. Mặt đanh ác nhìn lão già.

- Cảm động quá, chỉ là vô tình. Đàn em tôi sẽ học tính vô tình của ông. Hahaha.

- Xin cậu, tha cho gia đình tôi, họ vô tội.

- Đứa bé năm xưa, người giúp việc và đứa nhỏ sơ sinh có tội gì?

- Tôi chỉ là trượt tay, lúc vợ hắn sanh, tôi tính bồng đứa trẻ ra xa khỏi đám cháy để không ngạt khói, ai ngờ bị trượt nên làm rơi, tôi không cố ý giết nó. Tôi cũng là con người mà.

- Nhưng đứa trẻ ông giết là em ruột của tôi, không phải con của lão già kia. Người làm công đó là ba tôi, ông hiểu không?

- Sao? Cậu là con của người thanh niên đó. Tôi...tôi xin lỗi...

- Hahahaha! Nếu xin lỗi giải quyết được vấn đề, thì cần chẳng ai sợ quả báo cả. Hahahha. Nói, những tên còn lại ở đâu? Đừng thử sự kiên nhẫn của tôi. Hậu quả, gia đình ông lãnh.

- Họ ở trong thành phố Hà Nội, tôi chỉ biết có vậy thôi. Làm ơn tha cho gia đình tôi.

Gương mặt trầm ngâm, ánh mắt u tối, sâu không thấy đáy, hai tay đút túi quần, Vũ từ từ tiến lại, ngồi một chân trên đất, nắm cằm lão già nâng lên:

- Tốt nhất là ông nói thật.

Thiên Vũ đứng lên, xoay người đi ra ngoài. Dạ long đưa cho Vũ gói khăn giấy ướt, hắn lau tay, quăng tại chỗ, quay qua nhìn Dạ Long, Dạ Long gật đầu đi vô trong. Còn Thiên Vũ ung dung bước ra, để lại phía sau là những tiếng thét đau đớn, ghê rợn vang vọng giữa núi rừng. 30 phút sau, trước cửa bệnh viện huyện, hai bao tải được thảy xuống, hai ông già bị cắt đứt gân tay, gân chân, ống xương tay chân bị dập nát, trên người là nhiều vết chém sâu, máu đầm đìa. Các bác sĩ kinh ngạc, ai lại nhẫn tâm ra tay tàn ác với người già như thế.

Thiên Vũ về khách sạn, vô ngay phòng tắm, mùi tanh của máu thật kinh khủng, anh không muốn An ngửi thấy mùi này. Sau khi tắm mát sạch sẽ, anh mới chú ý, sao Thiên An ngủ say vậy, hay sợ anh quá giả bộ ngủ. Lại giường xem, gương mặt cô gái phím hồng, nhưng mồ hôi đầm đìa, bệt cả tóc. Quái, trời lạnh như thế lại đổ mồ hôi. Mở mền ra, cả người An ướt sủng, quần áo bết vào, và nóng phừng phừng. Vũ cau mặt "sốt cao rồi". Lập tức, anh tìm xung quanh cái thau nhỏ, không có, nên gọi tiếp tân mượn thau. Phục vụ phòng đưa lên một thố thủy tinh, loại thố đựng súp. Vũ trợn mắt nhìn, anh phục vụ ái ngại.

- Dạ thưa anh, do trời tối, mà resort chỉ toàn có thau dùng lau dọn nên không được sạch. Đây là thố trong kho, chưa sử dụng nên rất sạch ạ.

Vũ bực mình, cầm thố thủy tinh vô phòng. Anh mang vô phòng tắm, pha nước ấm, mang ra để đầu giường. Anh ngồi bên giường, nhìn người con gái đang nóng hổi, mặt trắng bệch kia. Ánh mắt anh ôn nhu, có vài phần suy nghĩ. Xong quyết định cởi đồ của Thiên An. Ngón tay to dài cởi nút tới đâu, mắt người đàn ông tối dần đến đó. Hàng nút bung ra, đôi nét thanh xuân ẩn hiện dưới chiếc áo lót ren trắng mỏng, bởi mồ hôi mà dính sát vào da thịt. Trên làm da trắng mịn, hai hạt anh đào nhấp nhô sau lớp vải mỏng tang, làm hô hấp của người đàn ông ngưng trọng, yết hầu khô khốc lên xuống liên hồi.

Chương 15: Lần đầu (18+)

Ánh đèn trong phòng ngủ ấm áp dìu dịu, màu vàng nhạt tôn thêm sự quý phái sang trọng. Trên giường, Thiên An suy yếu vùi mình trên đó, mái tóc ẩm ướt bết vào người, gương mặt nhợt nhạt làm người khác đau lòng, tì cằm lên gối, hai mắt nhắm lại run run, làn mi cong dài in hình trên sống mũi cao thẳng. An ngủ không yên giấc, mắt đảo liên hồi.

Giữa lúc mơ mơ màng màng, Thiên An chỉ cảm thấy toàn thần mềm nhũn, yếu ớt nằm nghiêng. Người đàn ông đặt thố nước ấm sang một bên, trong ánh sáng lung linh, khuôn mặt của anh hai càng hiện ra rõ ràng, cô vô lực, muốn làm nũng, muốn được anh hai chăm sóc, nhưng chỉ nằm đó và mộng mị. Cô nằm đó, cơ thể lạnh run, mồ hôi rịn ra ngày càng nhiều. Thiên Vũ cởi áo lau khô cho cô, thế là toàn bộ cảnh xuân đẹp nhất của đời con gái lộ ra trước mắt anh. Trong phòng đầy ánh sáng, nhưng hình ảnh lại đen tối. Sự tiếp xúc thân mật làm Thiên Vũ rung động, trong người dâng lên cổ áp bức. Nhưng anh cố gạt qua, tay sờ vầng trán nóng hổi của An, dứt khoát cởi hẳn áo, và quần ngủ lụa An đang mặc, sau đó dùng khăn nhúng nước ấm lau mát cho cô.

Khăn lau tới đâu, An đều kêu "lạnh" và rùng mình tới đó. Bất chợt, An rơi vào vòng ôm của ai kia, nghe nhịp tim trầm ổn, người đang lạnh run được dung hòa bởi cơ thể ấm nóng, An theo bản năng vòng tay ôm khối ấm áp kia, thật chặt. Dù Vũ vẫn đang mặc áo, nhưng lớp áo lụa không đủ che đi sự cọ sát mềm mại, nhấp nhô uyển chuyển của cô, người Vũ đông cứng, càng nóng phừng phừng, nóng hơn cả cơ thể đang sốt của An. Cuối cùng, Thiên Vũ cũng không thể thờ ơ. Anh tự nhận mình có năng lực khống chế rất cao, nhưng năm lần bảy lượt, anh đều vì cô gái này đánh mất nó.

Sự dựa dẫm của cô gái bé bỏng làm tinh thần anh phấn chấn vì bản năng che chở của phái mạnh. Hơi thở rất nhẹ rất mỏng manh của An phả vào cổ anh, đây là nơi khá nhạy cảm của phần lớn đàn ông, bao xúc cảm kiềm nén được phóng thích. Bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, Vũ cúi xuống, hôn lên cánh môi đỏ mọng vì sốt, thật mềm mại. Nụ hôn tham lam, vấn vít, muốn cạy môi cô ra để khuất đảo bên trong, hút hết mật ngọt thanh xuân. Thiên An chỉ có thể "uhm", tiếng nỉ non, mềm yếu càng thêm dụ hoặc. Tiếng "uhm" chống cự, nhưng lại thành ra tiếng làm nũng, làm sụp đổ hoàn toàn lý trí của Thiên Vũ. Anh quên mất Thiên An đang bệnh, cô chỉ mới 18 tuổi. Việc làm này thật độc ác và đáng xấu hổ, nhưng bản năng gốc đã xóa tất cả, anh chỉ biết anh đang muốn cô, muốn trọn vẹn.

Dục vọng thôi thúc Thiên Vũ cởi đi y phục của mình, từng ngón tay thon dài nổi rõ khớp xương, nhẹ nhàng vuốt ve vào da thịt mềm mại của Thiên An. Vừa bước qua tuổi 18, chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông, nên từng ngón tay anh chạm tới đâu, cả người An tê dại, như bị điện giựt. Cô rất muốn mở mắt nhưng không tài nào mở nổi, đôi bàn tay đưa lên muốn đẩy tên kia ra, nhưng sức lực yếu ớt, cư nhiên như đang sờ mó vào vòm ngực to rộng, càng kích thích Thiên Vũ ham muốn nhiều hơn. Anh cúi xuống, hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi, lướt qua khóe mi run run, tới chóp mũi cao thẳng, gò má ửng hồng, và dừng lại nơi cánh môi non mềm, nóng bỏng, khẽ ngậm mút nhẹ rồi thả ra, rất dịu dàng và trân quí. An có cảm giác thật lạ lẫm, vừa hơi ngứa xen lẫn thích thú. Cơ thể dần cảm thấy nóng dần lên. Nụ hôn mê đắm trượt xuống cổ, dừng lại nơi vun đầy, trên nụ hồng e ấp. Anh dùng lưỡi, chạm nhẹ khẽ đung đưa một bên, bên kia thì dùng từng đầu ngón tay xoa nhẹ nụ anh đào, tất cả kích thích truyền đến đại não của An một cách cực hạn, khiến hai nụ anh đào thẳng đứng như gọi mời. Thiên Vũ tiếp tục dùng đôi môi mềm mại của mình in dấu trên vùng bụng phẳng lì, không ngấn mỡ. Không hề ngại ngùng, anh dùng ngón tay nhẹ nhàng thăm dò, rồi tiến vào nơi tư mật nhất của cô gái, vị trí mẫn cảm được khai phá, An không tự chủ co rút, cuộn người như hình bào thai, miệng cũng "uhm, ah" phát ra tiếng rên yêu kiều nhất thế gian.

Mắt Thiên Vũ tối hẳn đi bởi sắc màu dục vọng, hương vị của cô quá ngọt ngào, mùi thơm thanh khiết của thiếu nữ và thân hình đầy xuân sắc kia, tất cả kết hợp thành thứ ma túy mạnh nhất đủ xua đi lí trí của anh. Dù biết là độc nhưng Vũ vẫn muốn thử, muốn được trầm luân vì loài hoa anh túc ấy.

Thiên An hốt hoảng mở mắt, dưới ánh đèn ngủ yếu ớt, cô mang máng nhìn thấy người đàn ông thân trần đang ngồi trên người mình, trái tim Thiên An không khỏi chấn động, đầu óc cô tuy vẫn váng vất, nhưng sâu trong nội tâm loáng thoáng có thể cảm giác được chuyện gì đang xảy ra, gương mặt anh tuấn của người đàn ông ngược sáng, nhưng cô vẫn nhìn bờ môi mỏng gợi cảm lạnh lùng của anh. Cô chưa trừng trải qua chuyện chăn gối, cũng có thể nhận rõ ý đồ của anh.

Trong hơi thở và trên cơ thể ngày càng nhiều mùi bạc hà the mát, cô hoảng loạn, nhưng chỉ có thể bất lực nằm trên giường.

Anh sẽ không…

Thế nhưng gương mặt ấy đã khắc sâu vào trong đầu cô, gương mặt của anh hai, gương mặt ân nhân đã bỏ ra 1 tỷ, cứu cô tận hai lần. Người mà cô đã không mảy may nghi ngờ, đặt niềm tin trọn vẹn. Sự ngang ngược của đàn ông thường ẩn giấu dưới những bộ đồ lịch sự, sau khi cởi bỏ lớp văn minh đẳng cấp ra thì anh căn bản chỉ là một loài người giống đực, sống theo bản năng gốc.

Thiên An cảm thấy cơ thể khô nóng, cô vốn lạnh run mà giờ nóng nảy bức bối.

Giở khắc này, vật nam tính của người đàn ông này đã sớm thức tỉnh, đứng thẳng dị thường, thứ đã khiến cô ám ảnh đến ngất xỉu. An thở gấp, sợ hãi chỉ muốn trốn chạy, chỉ tiếc thân thể mềm nhũn vô lực, ý thức thì nửa tỉnh nửa mơ. Còn ai kia cứ mãi miết hôn khắp người cô, từng nụ hôn hoa bướm, khơi lên dục vọng nguyên thủy nhất. Cô giống như chú cừu non tội nghiệp, cố gắng thốt lên tiếng van xin "đừng mà", nhưng chỉ càng khiêu khích hocmon đàn ông tiết ra càng đậm. An cố giãy dụa, một tay của người đàn ông nắm lấy hai tay cô để trên đầu, một tay vẫn ngao du khám phá cơ thể cô gái, anh cúi thấp người, phả hơi thở nóng rực vào vành tai mẫn cảm của cô, giọng nói đã trở nên khàn đục:

- Em phải là của anh, Thiên An phải là của Thiên Vũ, anh chờ em đã quá lâu rồi.
"Ngay khoảnh khắc trông thấy em sắp đông cứng vì trời lạnh, nhưng vẫn cố chạy đến bên anh, thừa nhận mình là vợ anh. Cái ôm siết chặt của em đã làm tim anh loạn nhịp, anh biết rằng anh muốn em, anh không thể cho em thêm thời gian nữa."

Môi lưỡi của người đàn ông tiếp tục ngao du trên cơ thể của An, cô cảm thấy khủng hoảng, nhưng lại kích thích đầy mâu thuẫn. Cô rất muốn đè xuống cảm xúc đáng xấu hổ ấy. Hai bàn chân cô bấu chặt xuống giường, theo tự nhiên khép lại.

- Thiên An!....

Vũ xoay mặt cho cô nhìn thẳng vào đôi mắt nâu đen của anh, tiếng kêu dịu dàng phát ra từ đôi môi mỏng bạc, phả ra hơi thở mờ ám, khiến cô ngây ngẩn nhìn anh. An thật sự hoảng loạn, trái tim đập ngày càng nhanh, nhưng sao cô không ngất xỉu được. Cô chỉ ước mình xỉu, để không phải chứng kiến cảnh mình bị tên này "làm thịt", nhưng tận sâu ở nơi nào đó, dục vọng nguyên thủy được đánh thức, đang khao khát được lấp đầy, được nhiều hơn những cái hôn.

Thiên Vũ ngắm cô, trìu mến nhìn dáng vẻ giãy dụa trong đau đớn khi rơi vào cái bẫy do anh thiết kế, khóe môi cười nhạt, dùng sức vừa đủ nhẹ nhàng nhưng không để cô cự tuyệt mà ôm cô vào lòng. Mắt anh càng đỏ ngầu, chậm rãi tách chân cô ra, khi thân hình cao lớn áp xuống, sức lực nhanh và chuẩn xác không chút thương tình. Thiên An mở to mắt, gương mặt tái nhợt vì đau. Cô cố dùng sức đẩy anh ra nhưng vô dụng.

- Đau quá, anh làm ơn đi ra, đau quá!!!

- Em! Em là lần đầu, em thật sự sạch?!!!

Gương mặt giờ đây mờ mịt nước mắt, cô ý thức được cô vừa mất đi điều gì, đau đớn và ấm ức thi nhau rơi lã chả. Thấy người con gái dưới thân khóc, Thiên Vũ cũng ngưng không luận động mà rút ra, theo sau đó là vài giọt máu tượng trưng sự thuần khiết cũng rịn ra ngoài, thấm trên tấm grap những bông hoa trinh nữ đỏ thắm.- Anh xin lỗi!

Thiên Vũ cảm thấy vui sướng khó tả, như đạt được thành tựu to lớn. Con gái thời bây giờ yêu đương nhăng nhít, mới lớp 9 đã dẫn nhau đi nhà nghỉ, phá thai, bỏ con làm đủ trò. Anh nghĩ người như Thiên An, con của lão già dâm dê ấy chắc chuyện người lớn đã tập tành lâu rồi. Anh không ngờ, Thiên An đã thuộc về anh, trọn vẹn!

An khóc rất nhiều, tiếng khóc huhu cho trôi uất ức, trách cô, hay trách hắn đã biến thành đàn bà, cô mới 18 tuổi.

- An à! Nín đi em!

Thiên Vũ hối hận vì vừa rồi làm quá nhanh khiến cô đau. Anh chưa từng quý trọng bất cứ người phụ nữ nào. Nhưng cô gái này, chỉ cần biến mất khỏi tầm mắt anh đều khiến anh phát điên. Anh biết, sau này bắt anh phải buông tay là điều không thể.

Ngôn ngữ dịu dàng hóa thành nụ hôn, lan ra toàn thân cô. Động tác của anh trở nên ngày càng triền miên, không nóng lòng chiếm hữu nữa, mà là từ từ dẫn dắt cô, anh không muốn làm cô đau nữa, người con gái này đủ để anh nâng niu trong lòng, bao bọc và che chở.

Thiên An dù có kiên cường đến đâu thì trong chuyện gối chăn này chẳng qua chỉ là đứa trẻ với trình độ mẫu giáo, dần dần, cơ thể cô lại bị anh nhen nhóm lên ngọn lửa dục vọng. Nhưng cô vẫn muốn chống cự, chống lại ham muốn của chính bản thân. Nước mắt khô cạn, khuôn mặt vẫn nhợt nhạt, đôi mắt nhắm nghiền. Thiên Vũ đã nhịn tới cực hạn, hô hấp càng thêm khó khăn, anh từ từ xâm chiếm lần nữa.

- Ngoan! Cố chịu chút, anh không ngừng được.

Nước mắt An lại tuôn chảy, cô đưa tay lên miệng để không bật ra tiếng khóc. Thiên Vũ đã cố nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng càng nhẹ thì càng lâu ra. Anh quyết tâm không nhìn mặt cô nữa, chuyển động tịnh tiến nhanh hơn để tránh làm cô phải chịu đau lâu hơn nữa. Cuối cùng, cùng với tiếng gầm nhẹ của người đàn ông, nơi tư mật của An cũng lấp đầy chất dịch protein ấm nóng. Vũ nằm sấp ôm chầm lấy cô, một lúc rồi đứng lên đi vào phòng tắm. An nằm trên giường, cuộn tròn tự ôm lấy người, nước mắt không ngừng rơi, mũi nghẹt, đầu choáng nặng hơn, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Thiên Vũ trở ra, thấy An nằm cuộn người, không chịu mặc đồ, anh vừa lau tóc, vừa phì cười vì nghĩ cô hờn dỗi. Lại gần, lay An, anh hốt hoảng

- Chết! Cô ấy đang bệnh!

Nhanh chóng đi thay thố nước, điện thoại xin viên thuốc hạ sốt. Tiếp tân đưa cho anh viên paracetamol, nhưng anh không thể kêu An dậy cho cô uống, đành hỏi xin viên sủi. Vũ ngậm trong miệng, rồi truyền vào môi cho An, theo phản xạ, cô đã nuốt dù chưa tỉnh. Anh tiếp tục chườm nước, lau người cho cô tới khi trời sáng hẳn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau