EM GÁI! ANH YÊU EM - NGA TRẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Em gái! anh yêu em - nga trần - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Cuộc gặp định mệnh

Sau khi chia tay bạn bè, Khang và An cũng vào thành phố. Khang đi làm, còn An ở nhà ôn thi, thời gian rảnh, cô dọn dẹp nhà cửa, đi chợ nấu cơm chờ anh hai về.

Như thường lệ, hôm đó, An chờ đến gần 9 giờ mà chưa thấy anh hai về. An xuống sảnh, đi dạo dọc bờ sông chờ anh hai. Xa xa, cô nghe tiếng người la lối, nhìn lại thì thấy một nhóm người đang truy đuổi một thanh niên ăn mặc nguyên bộ đen. An tính bỏ chạy về khu căn hộ cho lành, nhưng khi nhìn kĩ lại, tên thanh niên đang bị đuổi đánh kia hình như là anh hai. "Trời, anh hai làm gì mà bị truy sát ghê vậy". An quýnh quáng, cô đi bọc đường, đón đầu tính kéo anh hai núp. Nhưng chưa kịp thì bóng đen kia đã nhảy ùm xuống sông. An hốt hoảng, vội tìm ra góc khuất cũng nhảy xuống sông, lặn dưới những dạt lục bình bơi lại chỗ người thanh niên kia. Trên bờ, đám người đuổi theo đứng lố nhố, bắn những phát súng "đoàng, đoàng" xuống dòng nước đen, tiếng súng chát chúa, vang vọng cả một vùng. Loang loáng màu đỏ tươi hòa cùng nước sông lạnh lẽo. Một tên thanh niên chạy lại, đấm mạnh vô mặt tên vừa bắn súng:

- Mày điên à? Nổ súng ở đây? Muốn gỡ lịch, hay muốn ăn đất?Hảaaaaaa....

- Dạ, tại em sợ nó trốn thoát.

- Nó trốn thì bắt lại được, công an bắt mày trốn được không? Đồ ngu!

Hắn quất cho tên cầm súng thêm mấy cái tát, mặt hầm hầm, chân đá mấy cục gạch, bực tức.

- Rút!

Cả nhóm rút đi nhanh chóng như khi chúng đến. An ôm "anh hai" trốn sau đám lục bình, nghe thấy tiếng bước chân xa dần, mới nặng nề lôi "anh hai" lên bờ.

- Anh hai! Anh hai! Anh tỉnh lại đi, đừng làm em sợ. Anh hai....

An nhớ lại mình từng học sơ cấp cứu ở trường. Hai tay cô chấp lại ép tim, miệng thì hà hơi thổi ngạt. Cứ đếm 1,2,3 lại ấn và thổi. Trong lòng An thực sự lo sợ, sợ "anh hai" sẽ rời xa cô mãi mãi, bất giác, những giọt nước nóng hổi rơi trúng khuôn mặt điển trai nhưng lạnh ngắt của người thanh niên. Anh ta dần có cảm giác và thở được, mở mắt ra đã thấy gương mặt thanh thuần, đẫm nước mắt gần sát mặt mình, anh đang bị người con gái kia cưỡng hôn. An thấy "anh hai" mở mắt, mừng rỡ ôm chầm lấy người anh, khóc tu tu như đứa trẻ, không chú ý bộ đồ ngủ pijama trắng đang trở nên trong suốt, dính chặt vô người. Hương thơm thiếu nữ, hơi ấm từ An tỏa ra khiến Thiên Vũ nhất thời mê đắm, quên luôn mình vừa bị cô nàng này "cưỡng hôn".

Trước giờ, Thiên Vũ luôn bài xích phụ nữ, cũng bởi vì phụ nữ, ba anh mới chết thê thảm, còn bà ta nhởn nhơ sống với nhân tình. Nhưng sao cô gái này lại mang đến cho anh cảm giác ấm áp. Thiên vũ đưa tay vịn vào hai cánh tay của An, tay anh cảm thấy ướt và âm ấm, xem lại lòng bàn tay anh đầy máu. Anh vội ngồi dậy, đẩy An ra. Ánh mắt Thiên Vũ lạnh băng, tối đen, gương mặt nhợt nhạt không cảm xúc. Không nói, không rằng, anh xé ngay tay áo phía dính máu kia của cô. An hốt hoảng ngạc nhiên nhìn hành động bất ngờ của "anh hai". Trên cánh tay mảnh dẻ là vết xước khá sâu, phần thịt xung quanh bị cháy xén. Mặt Thiên Vũ đanh lại, trắng bệch như tử thần.

- Em bị ngốc, hay không biết đau? Bị thương không lo đi bệnh viện, còn lo cho người khác?

- hihi! Em không sao mà. Em lo cho anh hai chứ người khác đâu. Hihi

- Ai là anh hai? Muốn dùng tình thân để tiếp cận tôi, cách này cũng mới đó. Nhưng không thực tế, em gái!!

Thiên Vũ nghiến răng, tay nắm chặt cằm của An, buộc cô ngẩng lên nhìn thẳng vào cặp mắt thâm thúy của anh. An đau quá, hai tay báu tay anh giựt ra, cô cố hét lên:

- Anh hai, giỡn đủ rồi. Không là em méc ba mẹ đó. Đau quá, buông em ra.

- Vẫn cứng miệng gọi anh hai? Nhìn cho kĩ, tôi không phải anh hai của em. Hôm nay, em cứu tôi một mạng, nên tôi tha cho em tội "bắt quàng làm họ, và cưỡng hôn tôi". Nên nhớ, không có lần thứ hai đâu, em gái!

Vũ đứng phắt dậy, người ướt sủng, nhưng vẫn tràn ra khí thế bức người, đôi mắt đen thâm thúy nhìn xuống An, hai tay đút túi quần quay đi, đi được mấy bước, thì đứng lại nhàn nhạt nói.

- Băng bó vết thương đi, không làm được thì đi bệnh viện.

Anh ta móc ra trong túi một chiếc thẻ vip của công ty AK, quay lại thảy xuống người An. Dáng vẻ cực kì bá đạo, "tôi xưa nay không thích nợ của ai, lần này tôi phá lệ tặng em một nguyện vọng". An chỉ biết trố mắt nhìn người đó, y chang anh hai nhưng không phải anh hai. Vậy là, mình mất nụ hôn đầu vào tên hắc ám này sao, còn bị qui tội cưỡng hôn hắn. Hơ hơ, luật rừng à....cho một nguyện vọng mới ghê, chắc chắn mới trốn trại, biết vậy không thèm cứu...hứ...

Sau khi anh ta đi khuất, An mới hoàn hồn, nhặt tấm thẻ đen bóng kia lên xem: Thiên Vũ, tổng giám đốc tập đoàn kinh doanh đa quốc gia AK.

- Hả! không phải anh hai thật, trên đời có ngưòi giống người vậy sao?

An lững thững đi lên nhà, thay đồ rồi dùng băng gạt băng lại vết thương. Cô mệt mỏi ngủ thiếp trên sofa. "Cách, cách", cửa nhà bật mở. Một thân ảnh cao lớn mệt mỏi bước vô nhà. Khang mở đèn lối đi, thấy An đang cuộn tròn ngủ trên ghế, phòng khách không mở đèn. Anh mỉm cười, bỏ chìa khóa lên bàn, nhè nhẹ tiến lại bồng An vô phòng. Khi Khang ôm An, cảm giác cánh tay An bị cấn, Khang cau mày, đặt lại An xuống ghế, đúng lúc An mơ màng thức giấc, do bị ngược sáng, nên An hốt hoảng vì sợ tên ôn thần kia tìm lên tới nhà. Khang nắm bàn tay An, ôm cô vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc của An. Khi gặp mệt mỏi, chỉ cần ôm An, vuốt tóc của cô, tâm tình của Khang sẽ lắng lại.

- Anh hai đây, em đừng sợ. Có anh hai rồi, không sợ nữa.

An nghe tiếng anh hai, vội đẩy anh ra, mở đèn phòng khách. Thấy đúng là anh hai, cô thở phào nhẹ nhõm.

- Làm em hết hồn, em tưởng tên ôn thần đó tìm đến tận nhà.

- Tên ôn thần???

- À, hồi nãy chờ anh lâu quá nên em đi dạo, gặp một tên giống anh như đúc. Hắn mặc nguyên bộ đồ đen thui, bị một đám giang hồ đuổi bắt. Em tưởng anh, nên cứu hắn. Hắn á! Tỉnh lại không cám ơn em, còn nói em bắt quàng làm họ. Nghĩ tới còn tức, ngoài cái mặt giống anh ra, em nghĩ cả người hắn chẳng có gì tốt. Suy nghĩ cũng bệnh hoạn, không bình thường.

Khang nghe em nói, mắt anh dần tối đi, nhưng giọng nói vẫn rất bình thường:

- Vậy à? Hình như em bị thương?

- Tay em bị đạn sượt qua, không sao đâu anh.

- Lại có đạn? Em ngốc à, gặp súng thì ngay cả anh cũng không được cứu. Em không biết đau à?

An bị đơ lưỡi, sao nói giống người kia vậy. Cô cười hề hề.

- Không sao, chỉ sượt qua thôi à, em băng lại rồi.

- Kéo tay áo lên anh xem.

Mặt Khang lạnh tanh, giọng nói cũng không cảm xúc. Nhớ lại lúc Khang quăng cục đá vào tay Lộc, An cũng hơi sờ sợ, nên cũng đành kéo tay áo lên cho Khang xem. Gương mặt Khang biến chuyển từ xanh sang đỏ, ánh mắt u tối, nhưng có tia sáng nhỏ của đau lòng. Anh mím môi, giận dữ. An càng sợ hơn, tính rụt tay lại, nhưng Khang vẫn nắm chặt, trừng mắt ý bảo An để yên. Anh đi nấu ít nước trong bình siêu tốc, pha nước ấm. Sau đó, lấy hộp cứu thương, lại gỡ băng gạc trên cánh tay An, dùng nước ấm lau rửa vết thương. Khang sợ dùng cồn sẽ rát, nên dùng nước ấm rửa, anh làm chăm chú, nhẹ nhàng, cứ mỗi cái chậm vào vết thương, Khang lại thổi nhẹ, rồi ngước lên nhìn biểu cảm của An, nếu cô đau thì làm nhẹ hơn. Còn An đang sợ vì anh hai giận, nhưng thấy cử chỉ quan tâm của anh hai, An cứ ngây người ngắm "trai đẹp" quên cả đau. Khang từ tốn sức povidine, rồi dùng băng cá nhân to dán lại.
- Em không vệ sinh vết thương đã băng lại, sẽ bị nhiễm trùng. Gỡ băng bị dính thịt sẽ rất đau, biết không?

Không thấy An trả lời, Khang ngước lên, nhìn An: "Thiên An"

- Dạ, hihi em biết mà. Có anh hai thích thật, có người lo. Mà anh hai đẹp trai thì càng sướng, bị thương cứ ngắm anh là không cảm thấy đau. Hahaha

- Em! Còn giỡn? Phạt mai tự đi xe buýt, anh không chở đi ôn thi nữa.

- Thôi mà, khen anh hai mà cũng bị phạt nữa á. Em nói thiệt, chứ có xạo đâu mà phạt em. Tay em đau nè, anh nỡ lòng sao, hic hic hic..

- Đau tay, chứ có đau chân đâu?

- Nhưng lỡ xe đông, em đứng mà không nắm tay cầm trên xe được á.

Khang không thèm nói nữa, đi ra bàn ăn cơm, thấy cơm canh còn nguyên, anh chỉ biết thở dài, con bé này lại không ăn chờ mình. Anh vừa xót, cũng vừa vui, dường như anh đã quen với sự ấm áp khi mỗi lần về nhà, lại có sự tươi trẻ chờ anh bên mâm cơm đủ vị. An nấu ăn cũng được, tuy có vài món không được đẹp mắt, nhưng dần dà lâu ngày cũng lên tay nghề. An thấy Khang mở lồng bàn, vội vàng đứng lên chạy lại bàn ăn:

- Để em hâm lại.

- Để anh, em ngồi đó đi.

Khang mang thức ăn bỏ vô lò vi sóng, rồi ngồi ngay đầu bàn, nhìn An:

- Lần sau thấy quá 7g cứ ăn trước, kẽo đau bao tử.

- hihi. Em biết rồi, anh hai cũng vậy nhé, về trễ cứ ăn ở ngoài không là bị đau đó.

- Anh quen vị em nấu rồi.

- Ặc, hihi, vậy là em nấu ngon đúng hem? Hihi

- Quen chưa hẳn là ngon.

- Hứ! Không khen em lấy lệ được nữa.

Khang lấy đồ ăn ra khỏi lò, ngồi xuống ăn, khóe môi nhếch lên độ cong hài lòng. An vừa ăn vừa ngáp, cả ngày ôn thi, khi nãy bị tắm sông nên An hơi bị cảm.

- Em đi nghỉ đi, để anh rửa cho.

- uhm! Anh hai rửa được không đó.

- Nếu em đam mê rửa chén thì anh không giành đâu.
- Hớ, hơ, không có đam mê, hihi. Em vô ngủ đây. Mai đi xe buýt phải dậy sớm. Anh hai từ từ ăn, hen!

An chạy vô phòng, nằm phịch xuống giường, tủm tỉm cười. Có anh hai quá tốt. Hihi! Hi vọng Khánh Đình sẽ biết trân trọng anh hai mình. Hihi. Suy nghĩ rồi mi mắt An cũng nặng trĩu, cô dần chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm, An sốt khá cao, cô nói mớ gì đó:

- Anh hai! Em đau quá, thả em ra đi. Anh hai....ặc, ặc...

Cửa phòng An hé mở, Khang bước vào, đặt ly nước và viên thuốc lên bàn, đăm chiêu nhìn An. Sau anh lại đi ra ngoài, cầm vào viên thuốc sủi, bỏ vô ly nước. Mang theo thau nước ấm đặt lên tủ đầu giường. Vắt khăn, lau mát cho cho An.

- An à, dậy uống thuốc đi em.

- Uhm! Em mệt quá, không uống đâu.

Khang nhìn An ngưng trọng, ngồi bên giường, đỡ An dậy cho tựa vào ngực mình, cầm ly nước sủi đưa lên miệng cô. Người An nóng bừng, đột nhiên có vật lạnh và cứng ngắt đưa vào miệng, cô khó chịu đẩy ra. Khang giữ ly nước sóng sánh xém đổ, mặt cau lại, liền hớp một ngụm, sau đó cúi xuống chạm vào môi An, truyền hết chất lỏng vào miệng An. An hơi khó chịu tính đẩy ra, nhưng lần này không phải là vật cứng ngắt kia, mà vật này mềm mại, rất mát. An không chống đối, mà vô thức cứ hút lấy chất lỏng và nuốt xuống, dòng nước ấm áp và dễ chịu vô cùng.

Đôi mắt người đàn ông đột nhiên biến chuyển, trong con người xuất hiện loại khát khao của bản năng. Dù đã hết nước, anh vẫn tham lam lưu luyến đôi môi anh đào ngọt ngào kia.

- Anh hai! Em khó thở quá.

Khang đành cười khổ, đỡ An nằm xuống giường. Dùng khăn lau mát cho mặt và cổ của cô, đến gần sáng, An đã hạ sốt. Khang nhìn An thở dài, rồi lặng lẽ ra ngoài đóng cửa phòng.

An thức dậy căn phòng đã trống không, thoang thoảng mùi tinh dầu oải hương. Cô hơi đau đầu, nhìn đồng hồ đã hơn 8g.

" Chết! Trễ rồi, sao anh hai không kêu mình chứ, thiệt là giận anh luôn."

Đi ra phòng khách sáng trưng, và thơm mùi tinh dầu oải hương. Bên bàn ăn có sẵn cháo trứng luộc không vỏ, bên trong cháo rất nhiều hành. Bên cạnh là ly nước cam vắt, chèn lên tờ giấy:

"Hôm nay cho em nghỉ học, chiều về không hiểu bài nào hỏi anh. Hâm cháo lại ăn, nước cam không được bỏ đá. Không ngoan sẽ bị phạt."

An nhìn nét chữ rắn rỏi, tự mỉm cười. Khánh Đình mà biết anh hai có tài nấu cháo ngon như vậy, chắc sẽ thêm quyết tâm cưa đổ anh nè. Hihihi. Đôi khi, em cũng ước được là Khánh Đình, có thể thích anh....

Tại tòa cao ốc tập đoàn AK:

- Đã điều tra ra nhóm nào chưa?

- Thưa anh! Là Bảy Thẹo, thuộc nhóm Chợ Tình.

- Chỉ là tên nhãi, muốn lấy mạng tôi?

- Hắn quản lý chợ Tình cũng hơn 10 năm. Nay bị mình thâu tóm nên có lẽ không phục.

- Không phục, tôi sẽ làm cho khẩu phục, tâm cũng phải phục. Báo cho ông Liêm tới hỏi thăm hắn đi, dạo này nạn mại dâm tràn lan quá.

- Anh muốn mượn chính quyền dập hắn e là không được....

- Ai nói dập, chỉ là cho hắn biết đâu là trời, đâu là đất thôi.

- Tôi hiểu rồi.

Dạ Long quay lưng tính đi ra ngoài.

- Khoan! Điều tra giúp tôi con bé kia thường lui tới những đâu? Nguyện vọng là gì?

- Nguyện vọng? Tôi không rõ lắm.

- Xem thử thi trường đại học nào? Tính làm gì sau khi học xong?

- Cái này cũng điều tra?

- Tôi nợ em ấy một nguyện ước.

- Tôi sẽ điều tra ngay.

Dạ Long rời đi, lòng đầy rối ren. Đáng ra Thiên Vũ rất ghét phụ nữ, nhất là con gái của ông Thanh và bà Hiền. Sao anh có cảm giác Thiên Vũ có vẻ thiên vị với riêng Thiên An. Nhưng anh tin, Thiên Vũ làm việc ắt có tính toán.

Chương 7: Điều ước sinh nhật

Hôm đó, Khang về sớm hơn thường ngày, trên tay là 2 hộp phở nóng hổi. Căn nhà vắng vẻ, Khang vội vào phòng của An, cô đang ngủ gục bên đống đề cương ôn thi đại học. Khang thở phào, cầm cuốn tập lên xem, là môn Anh Văn. Anh lắc đầu cười, lay An dậy ăn phở. Khang ra hâm lại đồ ăn, mùi phở bay khắp căn nhà, bụng của An réo inh ỏi, làm cô thức giấc.

- A! Anh hai về! Thơm quá!

- Rửa mặt đi rồi ra ăn.

- Dạ! Hihi

Họ ăn xong cũng gần 6g chiều. An nhìn đồng hồ thắc mắc

- Anh hai! Hôm nay anh về sớm hả?

- Ừ, không có việc nên về sớm.

- À, em đi học bài, anh hai đi đâu gọi em khóa cửa nha.

Một lúc sau, thấy phòng khách không động tĩnh, cứ tưởng Khang đã đi ra ngoài. An tính đi ra khóa cửa, thì thấy Khang đang ngồi ghi chép tài liệu gì đó, chắc anh làm việc. An lại dựa tường "ngắm trai", gương mặt nhìn nghiêng của Khang nhìn có nét cương ngạnh, đôi mắt thỉnh thoảng chớp lên xuống làm An cứ mơ màng. Không ngờ, đàn ông khi làm việc lại thu hút lạ thường.

- Ngắm đủ chưa? Em có bài nào không hiểu?

- À, em chỉ tính ra khóa cửa trong thôi, chứ không có hỏi bài á.

- Ừ. Mang bài ra đây anh xem.

An mang đề anh văn ra đưa Khang xem, cười hì hì.

- Anh hai, thì hiện tại tiếp diễn khác quá khứ hoàn thành tiếp diễn sao á. Sao đã hoàn thành còn tiếp diễn được.

- Hiện tại tiếp diễn dùng be+ V_ing, nhấn mạnh sự việc vẫn đang tiếp tục xảy ra. Quá khứ hoàn thành dùng had+ V3, muốn nhấn mạnh ý người nói trong ngữ cảnh lúc đó đã kết thúc. Quá khứ hoàn thành tiếp diễn có had +being+v3, sự việc đã xảy ra nhưng kết quả vẫn kéo dài đến thời điểm đang nói.

An nghệch mặt ra, dù cô cũng khá anh văn, nhưng một đống thì của tiếng anh thì xoắn não quá. Khang nhìn An, ánh mắt nhu hòa, tay xoa xoa đầu em gái.

- Ví dụ như I am loving you: anh đang yêu em.

+ I had been loving you: anh đã và vẫn mãi yêu em.

+ Hiểu không?

- À, em hiểu rồi, mình phát hiện yêu một người ở hiện tại và tiếp diễn không biết đến bao giờ thì dùng hiện tại tiếp diễn. Còn nếu mình khẳng định yêu người đó từ trước, hiện tại và tương lai vẫn yêu là quá khứ hoàn thành tiếp diễn, đúng không anh?

- Ừ, em hiểu anh đó, mong là em hiểu sâu hơn về ví dụ của anh.

- Hihi, anh hai có yêu ai ở hiện tại tiếp diễn và quá khư hoàn thành tiếp diễn không?

Khang ngưng trọng, nhìn gương mặt ngây thơ của An, anh chớp mắt rồi tiếp tục viết gì đó vô cuốn tập, khóe môi nhếch lên độ cong nhẹ.

- Anh chỉ có quá khứ tiếp diễn thôi, đừng hỏi người đó là ai, sau này em tự khắc biết.

Khang đưa cho An cuốn tập anh vừa viết, trong đó là cấu trúc câu tiếng anh, các thì và mẫu câu, thêm vd đầy đủ. An trố mắt " anh hai giỏi quá, chỉ hai tờ giấy đôi đã tóm tắt hết cả 3 năm học của em rồi"

- Anh du học ở đâu chứ, nếu mấy chuyện đơn giản này không làm được thì uổng 15 năm học quá.

- hihii, cũng đúng. Cảm ơn anh hai, thương anh hai quá đi.

- Học bài đi, thi đậu hay không cũng không sao, anh nuôi nổi em.

- Xì, ai cần anh nuôi, anh lo để dành nuôi chị dâu tương lai đi, già rồi đó.

- Con nhỏ này, dám ăn nói với anh vậy hả?
An lè lưỡi, lêu lêu Khang, rồi chạy trốn vô phòng, đóng cửa. Tim An hồi hộp, không hiểu sao khi nhắc tới chị dâu, tim An khó chịu lắm. Cô lắc đầu, tự tát mặt mình, "Thiên An, đó là anh hai, anh hai của mày, mày phải bỏ tư tưởng bệnh hoạn đó đi." Cô tự trấn an rồi ra bàn học bài. Bên ngoài, Khang nhìn theo bóng lưng em gái, ôn nhu nở nụ cười từ đáy tim: "Thiên An, anh đã từng yêu thương em như em gái ở quá khứ hoàn thành, nhưng tiếp diễn đến hiện tại, em đã trở thành cô gái rồi".

Kì thi đại học diễn ra khá căng thẳng, An đậu vào đại học khoa học xã hội và nhân văn chuyên ngành ngữ văn anh theo đúng nguyện vọng. ÔngThanh, bà Hiền rất vui, bảo cô cứ lo học, không cho An đi làm thêm như bao sinh viên khác. Khang cũng cấm không cho An đi làm, chỉ nên tập trung học. Khang đi sớm về khuya thường xuyên, có lẽ lo kiếm tiền lo tiền học cho An. Vì từ ngày lên Thành Phố, dù ông Thanh vẫn gửi tiền sinh hoạt cho An, nhưng Khang chỉ tạo tài khoản ATM cho An, rồi chuyển hết tiền vô đó cho An tiêu, mỗi tháng, anh còn gửi thêm vô tài khoản của An một số để An tiêu dùng cá nhân, một ít tiền mặt để ở nhà chi tiêu điện nước, nhu yếu phẩm trong nhà. An biết anh hai cực khổ, cô cũng lén xin đi làm thêm, nhiều lần anh hai phát hiện thế là giận cô cả tháng. Đều tại Khánh Đình, mê trai quá nên bí mật nào cũng bật mí. Thiệt không biết làm sao với cô bạn này.

Vào một ngày cuối tháng 12, lớp học được nghỉ. Sáng sớm, Khánh Đình đã nhắn tin:

- Happy birthday bà già. Có tiết mục gì đón giao thừa chưa?

- Kêu tui già? Sau này đừng hòng làm chị dâu bà già này nha.

- Xí! Cái này do anh í quyết định nha, hahaha. Mà sao, dự tính gì không? Còn người kia nữa.

- 4g chiều, gặp nhau ở quán kem Bạch Đằng rồi tính tiếp hen.

- Ok! Tranh thủ tính sớm chứ thiên hạ đi xem bắn pháo bông là kẹt xe đó.

- Ok bà.

Chiều, An tới quán kem. Một lúc sau thì Khánh Đình tới, trên tay xách ổ bánh kem nho nhỏ, cô tới đặt lên bàn chỗ An ngồi.

- Sinh nhật vui vẻ nha cưng!

- Ớn quá mụ, nổi hết da gà. Bà làm tui nghi ngờ bà mượn anh tui làm bình phong quá.

- Hahahah! Tui là tui lấy luôn cả hai à.

- "Thiệt không, đừng làm tui mừng hụt nha, trái tim mình mong manh lắm đóa." An giả làm mặt đáng thương chọc lại Khánh Đình.

- Thôi bà già, không giỡn nữa. Tui đi mượn hộp quẹt. Bà ước gì để sẵn trong đầu đi.

Khánh Đình kêu 2 phần kem Thuyền, mang lại quẹt diêm châm cây nến bé xíu. An nhắm mắt, chấp tay cầu nguyện rất thành tâm.

- Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của con, con đậu đại học rồi, công việc thì thôi để khi nào ra trường rồi xin. Bây giờ, con chỉ xin có người yêu lý tưởng. Con không muốn thanh xuân trôi qua mà không biết yêu là gì.

- Vậy mẫu người yêu lí tưởng của bà? Nói ra thần linh mới biết mà chứng chứ.- Ờ, nhất định phải là trai thẳng, chưa vợ con, cao cỡ 1m82 là ok, đẹp trai, giỏi, tự tin hay tự kiêu cũng được, vì đẹp giỏi có quyền, và quan trọng nhất là yêu thương con vô điều kiện như anh hai vậy á, cuối cùng chung thủy tuyệt đối không lăng nhăng. Hết

Khánh Đình phì cười, lém lĩnh nhìn bạn mình:

- Điều ước như bà nói hơi viễn vông, cỡ anh hai của bà định sẵn dành cho tui rồi, lấy đâu ra người thứ 2 nữa. Trai đẹp, giỏi thì họ tự đến với nhau. Còn đến với người khác phái thì người đó cũng phải cỡ hoa hậu. Yêu thương vô điều kiện thì chỉ có trong tiểu thuyết, mà chung thủy ngay cả sách viễn tưởng cũng không dám in luôn. Hahaha.

- Bà cười đi, lỡ anh hai tui thuộc một trong những điều bà nói thì sao? Hả?

- Ờ thì cuộc sống mà, chỉ cần yêu hôm nay, lo chi ngày mai, vì ngày mai chưa chắc tới. Tui thì đẹp là được. Hahaha. Thôi, ăn kem đi để tan hết rồi. Ước nhiều quá đến nổi tan cả kem.

- Hứ.

Hai người cứ vui vẻ ăn kem trên tầng cao, ngắm nhìn xe cộ đang tấp nập chạy bên dưới. Không biết rằng, ngồi đâu lưng với An là thanh niên đúng chuẩn mơ ước của cô, đầu đội nón kết đen che gần nửa khuôn mặt, đeo kính đen, nghe lời ước của An mà xém sặc, rồi hơi liếc về phía sau lưng, nhếch mép cười. Thiên Vũ lẳng lặng đi ra khỏi quán, "anh sẽ thực hiện nguyện vọng của em, cô bé!"

- Mà anh bà sao kì? Sinh nhật em gái cũng đi làm hả?

- Cuối năm nên việc nhiều lắm. Với lại công ty ảnh cũng tổ chức party mà, nên chắc khuya ảnh mới về. Ảnh hứa về trước 9g, cùng mình xem bắn pháo bông ở nhà. Tội nghiệp anh hai, tự nhiên nuôi mình ăn ở, học hành nên tăng ca suốt. Mình như gánh nặng của ảnh á.

- Bà này ngộ, anh em mà tính toán gì chứ. Mốt ảnh có vợ, bà phụ ảnh coi con ảnh là huề. Hehehe. Tui nghĩ do ảnh làm quản lý, chức vụ cao đi đôi trách nhiệm nặng nề thôi, không phải tiền bạc gì đâu. Tiền học bà đâu có bao nhiêu, tiền nhà không có, lương của quản lý trong công ty tầm cỡ vậy căn bản là xài không hết mà.

- Nói cũng đúng, thấy ảnh đi sớm về trễ, tui nghĩ tại tui, chứ không biết lương ảnh bao nhiêu.

- Chị bạn tui làm trong ty dược nhỏ thôi, lương cơ bản cũng 20 triệu. Nên suy ra lương quản lý của anh hai tính bằng ngàn đô.

- Thiệt á?

- Ừ. Nên đừng lo bò trắng răng nữa. Lo kiếm nguyện vọng đi.

- À, lúc trước, tui có cứu một thằng cha y hệt anh hai, nhưng tiếc cái bị khùng nặng.

Khánh Đình xém chút phun kem ra bàn.

- Khùng? Đẹp trai mà khùng sao?

- Ừa, hắn ta không cảm ơn tui cứu hắn, mà chỉ để lại tấm thẻ name card, kêu cho tui một nguyện vọng. Người gì khùng không tưởng.

- Vậy nữa á, có người thực hiện nguyện vọng mà khùng gì, chưa ước đã được rồi. Hahaha

- Còn giỡn?

- Thôi, không giỡn. Cho tui xem cái thẻ "nguyện vọng" coi.

An móc ra tấm thẻ màu đen carbon sáng bóng, đưa cho Khánh Đình. Cô nàng xem tấm thẻ chỉ biết há hốc miệng chữ O.

- Trời, tổng giám đốc tập đoàn AK mà bà kêu khùng hả? Tập đoàn này mới du nhập vào Việt Nam mấy tháng thôi, nhưng nổi tiếng lắm đó. Mà anh ta giống anh hai bà lắm hả.

- Ừ, chỉ mỗi cái mặt thôi, chứ tính tình như người ở trển xuống.hihihi

- Vậy thì để tui điều tra xem anh ta ở trển thiệt không? Nếu ở hành tinh này, thì bà được hiện thực hóa ước mơ của mình đó.

- Hahaha, để coi. Nếu hắn bình thường, tui cũng dám cua hắn để dành ngắm cũng được. Hehehe! Dù sao hắn nợ tui một nguyện vọng mà.

Tầm 7 giờ tối, An về nhà đợi anh hai, còn Khánh Đình ra bến xe Phương Trang, đón xe về Đà Lạt thăm nhà, do ngày nghỉ Tết Tây rơi vào thứ bảy nên được nghỉ bù vào thứ hai, tính ra được nghỉ tới 3 ngày nên cô tranh thủ về quê. An tiễn bạn lên xe, xong đi bộ lững thững về nhà, sẵn ngắm ngày Tết ở thành phố. Giờ kêu Grap chắc khỏi về nhà, người người đổ ra khu trung tâm xem bắn pháo bông ngày càng đông, đi bộ còn chen không nổi. Đi bộ về gần tới nhà, đường vắng vẻ, đối lập hoàn toàn với không khí náo nhiệt ngoài kia. Chân của An mỏi nhừ, cô ngồi xuống băng ghế đá ven sông nghỉ chút. Bỗng đâu có hai, ba chiếc xe máy trờ tới, rú ga inh ỏi, thấy An ngồi một mình, chúng hất mặt, ra hiệu nhau. Mặt tên nào tên ấy đanh ác, nổi màu dâm dục. An nghe tiếng rú ga hoảng sợ, tính đứng lên chạy nhưng đã bị 3 chiếc xe máy chạy vòng quanh nhốt ở giữa.

Chương 8: Làm ơn cứu em!

Ba chiếc xe máy chạy vòng quanh An, rú ga inh ỏi, kèm theo là những tràng cười biến thái và man rợ. Thường ngày, bờ sông đã vắng, nay mọi người đi chơi lễ nên càng vắng hơn. An biết nếu mình manh động, phần thiệt sẽ thuộc về mình. Bọn loi nhoi này chắc cần tiền nên canh đi cướp đây, nghĩ vậy, An bèn lấy bình tĩnh nói chuyện với chúng:

- Các anh muốn gì? Rú ga ồn quá thì sao nói chuyện được.

- Ái chà chà! Cô em cũng được đó, còn bình tĩnh nói chuyện với tụi anh. Há há há.

- Em có gì hả em gái, em chiều hết 6 thằng bọn anh không? Anh sẽ nhẹ nhàng với em, bằng không đừng trách tụi anh không thương hoa tiếc ngọc. Há há há...

- 10 triệu đủ không?

- Bọn anh 6 người, 10 triệu sao chia? Chia em thì dễ hơn. Hé hé hé....

- 100 triệu.

- oh! 100 triệu cũng tạm đó cưng, vậy tụi anh sẽ nhẹ nhàng cho em lên tiên. Há....há...há

An run lập cập, cố nắm tay thành đấm giữ bình tĩnh. Bọn này đúng là miệng to hơn trống. 100 triệu chưa chắc anh hai có, mà bọn chúng còn không chịu. À, tên khùng kia chẳng phải là tổng giám đốc tập đoàn gì đó sao, hắn sẽ có nhiều tiền. Hắn tự cho mình nguyện vọng mà, đành liều một phen vậy.

- 1 tỷ.

An nắm chặt tay, nhắm mắt hét lớn, cả bọn thanh niên kia im bặt, chúng trố mắt nhìn nhau, ra tín hiệu cũng nên thử. 1 tỷ đối với bọn chúng là quá nhiều, nếu con bé này có thể cho tụi nó 1 tỷ, cũng nên thử.

- 1 tỷ đó em gái, có không hay tìm cách hoãn binh hả?

- Có! Anh tôi rất giàu, anh ấy là tổng giám đốc tập đoàn AK mới nổi gần đây, chắc các anh xem báo cũng biết.

Có một tên lại nói nhỏ với tên cầm đầu: "đại ca, công ty này to lắm, thằng nhóc đó là dân Việt Kiều, về nước làm ăn không bao lâu nhưng nhìn bề thế lắm, nó thâu tóm hết vũ trường trong thành phố luôn đó. Nếu thật là anh con đó, mình hốt cú đậm rồi."

- Mày có hình thằng đó không?

- Có, lên google tìm công ty AK là ra cái mặt nó thôi.

- Em gái! Em nói em là em gái của thằng Thiên Vũ này à? Làm sao chứng minh?

- Tôi, tôi có hình chụp chung với anh hai.An móc trong giỏ ra cái bóp dài, mở bóp có tấm hình hai anh em chụp chung trong lễ tốt nghiệp, cô nhờ Khánh Đình chụp gửi cho cô, An lén rửa nhỏ nhét bóp, không ngờ bây giờ hữu dụng. Mấy tên thanh niên xem hình trong bóp, so với trên mạng là y chang, nên gật gù. An cũng thầm thở phào vì bọn chúng không phát hiện ra anh hai không phải tên Thiên Vũ kia. Cái cần thiết bây giờ là làm sao để tổng tài khùng kia chịu bỏ ra 1 tỷ cứu cô. Tên cầm đầu đi đến trước mặt An:

- Em gọi điện cho anh hai em đi, bảo mang tiền tới đây. Nhớ, đừng giở trò, tụi này ở tù như cơm bữa, cỡ anh hai cưng ấy hả, anh bỏ túi cái một. Hahaha!

An đâu có số của Thiên Vũ, sực nhớ tới name card, bèn móc ra, cầm điện thoại bấm gọi. Điện thoại reo, không chờ An alo, tên cầm đầu đã giựt điện thoại của An, muốn phủ đầu xem An có nói thật không? Vì bọn nó nhìn An thèm lắm rồi, bị thèm 1 tỷ hơn.

- Alo, em gái mày đang ở trong tay tao, muốn nó nguyên vẹn thì chuẩn bị 1 tỷ.

Đầu dây bên kia không cúp máy, nhưng khá yên lặng không ai trả lời. Tên cầm đầu bực tức tưởng bị chơi khâm, quăng điện thoại xuống cỏ, chạy lại táng vô mặt An 2 bạt tai, chúi nhủi, chảy cả máu miệng, An điếng hồn, vội lồm cồm bò lại nhặt điện thoại lên Alo trong lắp bắp:

- Anh! Anh làm ơn cứu em. Em là người anh hứa cho một nguyện vọng đây, anh làm ơn. Huhuhu.

Miệng An sưng vù, nên tiếng nói không rõ ràng, nhưng bên đây Thiên Vũ đã biết cô đang gặp nguy. Cô gái có gương mặt thánh thiện đã cứu hắn, còn nhận nhầm hắn là anh hai. Gương mặt đó, ánh mắt đó đã vô tình len lỏi trong tim hắn từ bờ môi chúm chím ngọt ngào của cô. Mới đây, hắn còn nghe nguyện vọng ảo tưởng của cô, mà giờ cô đã gặp chuyện gì rồi. Mặt hắn đanh lại, hơi thở toàn vị lạnh lẽo, là ai dám uy hiếp hắn, chắc chắn là chán sống. Thiên Vũ chậm rãi lên tiếng:

- Đưa điện thoại cho tên kia.

An mừng húm vì hắn chịu mở miệng, cô chỉ biết cầu trời hắn chịu bỏ ra 1 tỷ cứu cô. An nhanh chóng lén lút gửi định vị chỗ của mình vào số di động cho Thiên Vũ. Từ nay, cô thề bỏ thói trông mặt mà bắt hình dong, con người ai cũng có mặt tốt và xấu, chỉ là tùy đối tượng họ bộc lộ mặt nào mà thôi. An mở loa ngoài, đứng lên đưa điện thoại cho tên cầm đầu. Hắn hất hàm, tay đang rờ rờ cằm chẳng có cọng râu nào, liếc An, nhưng vẫn cầm điện thoại:

- Sao, biết sợ rồi hả, mày muốn em mày bị đập nữa không? Thằng nhãi?- Cho tôi địa chỉ. 5 phút nữa có tiền.

- Oh, mày biết tao ở đâu không? 5 phút mày không có mặt thì.... hahaha.... con em mày phải quì gối giữa 2 chân tao, dùng miệng nó làm "em tao" sướng đó. Trễ 1p sẽ phải làm 1 thằng sướng. Hahaha.

- Cho tôi địa chỉ....

- Mày tới địa chỉ xxxx, chỉ có 5 phút thôi đó nhóc con. Hahahah.

An thầm nghĩ, hôm đó trông hắn bá đạo vậy mà hôm nay sao nghe trong điện thoại giọng hắn như vô lực vậy. Hay là hắn sợ, hoặc tiếc của. Nếu hắn không tìm ra được, tới trễ hơn 5 phút, chẳng lẽ mình sẽ....tởm quá. Cầu trời cho hắn tới kịp trước kia mình chết. Ít ra, mình sẽ thấy được gương mặt của anh hai.

- Liệu nó có báo công an không đại ca, nghe giọng nó bình tĩnh lắm.

- Bọn nhà giàu thường rất nhát gan, chúng nó trọng bản thân, thương danh dự nên sẽ không báo đâu. Huống hồ có 5 phút, nó không tới thì tụi bây tha hồ sướng....hahaha.

4p đã trôi qua, hi vọng của An ngày càng tắt ngấm. Cô quan sát xung quanh, nếu thật sự hắn không đến, cô sẽ nhảy xuống sông. Ít ra cô cũng sẽ bơi được. Nếu bơi không xong thì chết cũng sạch sẽ hơn là bị bọn này làm bẩn đến chết. Thêm 30 giây nữa trôi qua, An đã hết hi vọng, cố nén đau đứng gần hành lang sông. Bọn du côn cứ ngó về phía đường, nên cũng không mấy chú ý đến An, cũng không nghĩ An chạy được. 5phút đến, tên cầm đầu chửi thề một tiếng, quay lại nhìn An với ánh mắt đỏ ngầu, giận dữ. Hắn lao nhanh tới chỗ An, cô hoảng sợ leo qua hành lang bờ sông, nhưng tên kia nhanh hơn nắm chân cô kéo xuống. Cả người An đập vào thanh ngang lang cang đau điếng. Thấy An đau, hắn hả hê gào thét điên loạn, mấy tên còn lại cũng cười hùa theo. Bàn tay tên cầm đầu rờ lên gương mặt sưng vù của An, rồi hắn mơn trớn xuống bờ vai của cô, "chạch, chạch..." lưỡi.

- Đẹp vậy, chơi tụi anh chi để bị đau vậy em. Giờ ngoan ngoãn làm "đệ" của anh sướng đi, nếu không là "đệ" của anh sẽ xử "em" của em đó. Há há

Khi hắn vừa kéo cả hai quần của hắn xuống thì rất nhiều tiếng động cơ ầm ầm kéo tới, đèn xe sáng rọi cả một vùng rộng lớn. Tiếng phanh xe thắng gấp, gần như ủi vào mông tên cởi quần kia. Cả 5 chiếc xe hơi màu đen vây quanh mấy tên côn đồ. Cảnh tượng như trong phim xã hội đen khi nhân vật trùm xuất hiện. Một nhóm người áo đen đi xuống từ 4 chiếc xe. Riêng chiếc BMW, chỉ có một người bước xuống, thân người cao cỡ 1m8, vẫn mặc đồ đen ôm sát người, toát ra khí chất lạnh lùng cao ngạo, nhưng không phải là Thiên Vũ. An đang bị bắt quì trên đất, ngước lên nhìn chỉ thấy đèn xe chói lóa, thân ảnh của người cao to đến che chắn, choàng cho An áo khoác da, đỡ cô đứng lên, dìu cô đi lại xe, nhưng tên giang hồ kia vừa kéo quần lên, vừa đưa tay chặn lại

- Khoan! Tiền đâu? Mày đến trễ 2 phút, phải để nó làm 2 thằng em tao sướng đã.

Dạ Long liếc nhìn hắn, rồi nhìn tới người đang ngồi trong xe gật đầu. Sau đó không nói, móc ra khẩu súng chỉa thẳng thái dương tên kia.

Tên cầm đầu dù sao cũng là giang hồ cắc ké, chỉ giỏi cướp bóc, trộm cắp. Nay bị khẩu súng lục thật bằng sắt lạnh lẽo chỉa thằng vô đầu, hắn cũng run lập cập, chân từ từ khụy xuống. Dạ Long đỡ An vào xe, An vẫn còn run sợ ngồi sát cửa xe. Có một vòng tay mang theo hơi ấm quen thuộc ôm chầm lấy An vào lòng, mùi hương nước hoa nhàn nhạt hòa cùng mùi đàn ông trầm tĩnh như xoa dịu sợ hãi của An. Tựa vài lồng ngực rắn chắc, nghe nhịp tim mạnh mẽ, An biết mình đã được an toàn. Trong vô thức, An ôm chầm lấy Thiên Vũ khóc như đứa trẻ. Thiên Vũ im lặng mặc cho cô khóc, tay chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc suông mượt an ủi An. Ánh mắt màu nâu trầm sâu không thấy đáy, nhìn Dạ Long bên ngoài cửa xe. Bên này, tài xế nâng cửa xe, mở nhạc nhẹ nhàng để An không phải nghe và thấy hình ảnh man rợ bên ngoài xe. Bên kia, Dạ Long đã tới chỗ tên đang quì gối đái dầm kia.

- Đứng lên! Kéo quần xuống như lúc nãy, cả 5 tên kia.

Nhóm áo đen đồng loạt rút súng chỉa thẳng sau ót của 5 tên còn lại. Bọn chúng đồng loạt sợ run, thải ra toàn chất Amoniac, mùi khai ngấy xộc lên phải bịt mũi. Dạ Long cất súng, móc ra con dao xếp nhỏ gọn, sắc lẹm. Anh ngồi một chân xuống trước tên cầm đầu, miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng. Bằng một dao dứt khoát, tiểu đệ của tên kia nằm trên đất cả cây lẫn trái. Dạ Long nhanh đến nổi hắn vừa hét lên đau đớn, anh đã đứng lên đi về chiếc BMW, máu không kịp văng trúng người anh dù một giọt. Năm tên đồng bọn cũng chịu chung số phận. Tiếng la thảm thiết của bọn chúng hòa chung tiếng pháo hoa rực rỡ trên bầu trời. Chiếc xe lùi ra xa, An chỉ kịp ngước nhìn những đốm sáng rực rỡ đang bung nở trên bầu trời qua khe hở trên mui xe, thật sáng, thật đẹp. An quay qua nhìn người đàn ông bên cạnh, dưới ánh sáng của pháo hoa, An nở nụ cười hiền dịu, đẹp đến ám ảnh. Gương mặt tái nhợt, một bên má sưng đỏ, vẫn không tỏ chút gì đau đớn, mà ngược lại còn cười. Nụ cười mị hoặc báo hiệu sự đau thương.

"Anh hai, cuối cùng em cũng xem pháo bông với anh rồi".

Chương 9: Tình nhân hợp đồng

Năm chiếc xe hơi màu đen rời đi cũng nhanh như lúc đến. Riêng chiếc BMW chạy về khu biệt thự ven sông Sài Gòn. Thiên Vũ bồng An vô nhà, gương mặt lạnh lẽo không cảm xúc. Anh đi thẳng đến phòng ngủ chính. Căn phòng khá rộng, tường lắp kính cường lực vát hình vòng cung, trông thẳng ra bờ sông Sài Gòn. Khoảng cách từ phòng ngủ chính tới bờ sông là bãi cỏ nhỏ, trồng hoa thạch thảo làm hàng rào ngăn cách bờ. Vũ đặt An ngồi trên giường ngủ. Cô nhỏ xíu cô độc trên giường ngủ kingsize, phủ drap lụa màu xanh đen. Thiên Vũ chỉ đặt cô ngồi đó, không nói gì đi thẳng ra ngoài, đóng cửa phòng. Tiếng đóng cửa làm An giật mình, cô ngó xung quanh, "vậy là cô đã về nhà của người đàn ông xa lạ. Chắc anh hai lo cho mình lắm, nhưng mình không thể về nhà trong bộ dạng này được". An móc điện thoại, nhắn tin cho Khang: "anh hai, em giận anh rồi, anh không nghỉ làm mừng sinh nhật em. Nên em sẽ đi Hồ Tràm chơi với Khánh Đình đến hết lễ. Hí hí!"

An nhấn send, lòng nặng trĩu. Cô lại nhắn tin cho Khánh Đình: " nếu anh tui hỏi có đi với bà không thì bà nói có nha, nhưng tui giận nên không nghe điện thoại. Tui gặp chút chuyện, khi nào bà vô thành phố nói sau hen".

An chưa biết nên làm gì với ân nhân của mình. Cửa phòng lại bật mở, một anh chàng mặc áo Blouse tới xem xét vết thương trên mặt An, rồi khám phần bụng bị đập vào thanh chắn lang cang, thấy mọi thứ vẫn ổn, đưa cho An típ thuốc sức và 2 viên tan máu bầm, dặn ngậm dưới lưỡi, rồi đi ra ngoài, trước khi đi còn ngoái lại nhìn An lắc đầu cười. Sau một lúc, một phụ nữ trung tuổi, ăn mặc lịch sự đi vào, trên tay là bộ đầm ngủ màu trắng kiểu vintage (đầm ngủ loại cao cấp có tay, dạng dài, kèm quần đùi nhỏ).

- Thưa cô! Đây là đồ ngủ tôi vừa đi mua về, chưa giặt nhưng rất sạch sẽ, hi vọng cô không chê.

- Dạ, bác gọi cháu là An được rồi ạ. Kêu cô làm cháu tổn thọ quá.

- Bổn phận thôi. Cô là bạn của ông chủ, tôi không dám...

An nghĩ thầm, người này gia trưởng quá, người làm cho anh ta căng thẳng thật, bản thân An cũng đang thấy áp lực.

- Vậy bác tên gì ạ?

- Cứ gọi tôi là dì Năm.

- Dạ, vậy có người thì dì kêu cô, không có ai dì kêu con nha dì. Dì cũng cỡ tuổi mẹ con ở quê, kêu bằng cô, con buồn á.

Dì Năm đặt đồ ngủ lên giường, ngước nhìn An, cô gái mãnh dẻ rất dễ thương. An không đẹp sắc sảo, nhưng đủ đáng yêu để thu hút mọi người từ cái nhìn đầu tiên. Hèn chi, đích thân ông chủ đi đón về, bồng vô tận phòng. Hi vọng ông chủ đã tìm được người xứng đáng. Dì Năm nở nụ cười hiền hậu, gật đầu và đi ra ngoài:

- Con nghỉ ngơi đi, ở đây con được an toàn tuyệt đối.

- Dạ, con cảm ơn dì!

Cánh cửa khép lại, An mới quan sát khắp căn phòng, nơi đây quá xa hoa. Tuy gia đình An cũng thuộc hàng khá giả, nhưng để ở căn phòng như kiểu penhouse thế này thì An chỉ thấy trên phim. Cô tìm công tắc, tắt đèn. Trong phòng tối thui, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cây đèn phía bờ sông. An tựa vào kính cường lực trông ra bãi cỏ đã đẫm sương, bất giác có giọt nước nóng hổi rơi xuống, An đưa tay quẹt đi, cố không khóc. Bao cảm xúc cứ như vậy tuôn ra, An tự vòng tay ôm chính mình, chạm vào vùng cánh tay bị tên cầm đầu sờ qua, cô cảm thấy nhớp nhúa, dơ bẩn. Con gái mới lớn, luôn sống trong sự bao bọc của gia đình, hôm nay xém chút không giữ được bản thân, An cảm thấy vô lực, cô nhớ ba, nhớ mẹ và anh hai. Cô chỉ ước được sà lòng họ để khóc cho trôi hết uất ức thôi. Cuộc sống không chỉ có hoa hồng, đâu phải ai cũng tốt. Nếu mình không đủ mạnh thì sẽ bị vùi dập chẳng ai thương tiếc. Bài học đầu tiên nơi thành phố hoa lệ này quá đắt cho An. Cô gục xuống khóc đến thê lương.

Từ căn phòng trên lầu, cùng view với phòng của An, Thiên Vũ quan sát camera, đột nhiên anh cảm thấy đau lòng, bực tức đứng lên nhìn ra tường kính cường lực view sông, hai tay đút túi quần suy nghĩ gì đó rất đăm chiêu.

An khóc xong cũng mệt mỏi, nên vô phòng tắm, chỉ là nhà tắm cũng sang trọng như khách sạn năm sao. Bồn tắm hình ô van, có hệ thống massage thủy lực, tường cũng bằng kính cường lực, bên ngoài kính là hồ sen nhỏ, thêm nữa mới là tường ngăn cách với bên ngoài. Trong phòng đốt sẵn nến thơm, đèn giấu âm tường hắt ra ánh sáng dìu dịu, mùi thơm nhẹ nhàng lan tỏa, An cảm thấy tâm tình lắng lại, cứ như đang ở trong spa vậy. Cô ngồi vô bồn tắm, dùng muối tắm chà sát từ vai xuống cánh tay, nơi bị tên biến thái kia sờ soạn. An chà, chà mạnh đến nổi cánh tay sớm đỏ cả mảng lớn, hai tay An nắm chặt thành quyền. Xong xuôi, An đi ra ngoài, quá mệt mỏi nên lên giường nằm ngủ, dù tóc vẫn đang ướt.

Khi An đã ngủ say, cửa phòng hé mở. Thiên Vũ cũng đã thay đồ ngủ, nhẹ nhàng đi vô, sợ An thức giấc. Anh mở đèn xông tinh dầu oải hương, kéo màn cửa sổ (tường). Cầm remote mở hệ thống âm thanh trong nhà, tiếng nhạc du dương phát ra êm dịu, khiến người con gái đang nằm kia lạc vào mộng đẹp, gương mặt cũng thư giãn rất nhiều. Miệng Vũ nhếch lên độ cong nhẹ hài lòng, anh lấy khăn lông ngồi xuống bên giường lau tóc cho cô, chậm rãi nhẹ nhàng, rồi dùng máy sấy, những ngón tay thon dài luồng vào mái tóc ướt của An, nhẹ nhàng lướt xuống, để tóc được hấp thụ hơi nóng từ máy sấy. Chỉ một lúc, An cảm thấy đầu mình nhẹ đi nhiều, ấm áp, không nặng và lạnh nữa, cô thật sự thoải mái đi sâu vào giấc ngủ.

- Thơm quá! Cảm ơn mẹ.

Thiên Vũ ngưng động tác, đứng lên cau mặt nhìn người đang ngủ kia, ánh mắt hiện lên vài tia phức tạp. "Tại sao, tại sao em là con của người đó, tôi nên hận em, em phải đau khổ, người đàn bà kia và đàn ông của bà ta phải chứng kiến em bị tôi dằn vặt, họ phải trả giá những gì họ gây ra cho ba của tôi. Cô gái nhỏ, chỉ trách em đã đầu thai vào không đúng gia đình mà thôi". Thiên Vũ hậm hực đi ra ngoài.

Sáng sớm, An thức dậy, người khá mệt mỏi. Tính nướng thêm chút nữa, nhưng khoan," nơi đây đâu phải nhà mình, đúng rồi, nhà của anh ta." An mở cửa, đi ra khu vườn nhỏ. Khu vườn thông ra bãi đất trống bên hông nhà, ngăn cách bằng hàng rào gỗ sơn trắng thấp tới gối, bên bãi đất trống mọc đầy cỏ Bông Lau cao tới thân người, An lững thững đi qua đó như vô hồn. Cô đưa tay sờ vào ngọn cỏ, giống cỏ hồng ở Đà Lạt. Vậy là sinh nhật 18 tuổi này, cô không được ăn mừng với ba mẹ, ngay cả anh hai cũng không. An cứ đứng đó, trong ánh nắng ban mai rực rỡ, thân ảnh cô mong manh, yếu ớt và ưu tư. Sau lưng An, một người với gương mặt lạnh nhạt, đôi mắt nâu trầm mạnh mẽ lại bị hình ảnh nhu yếu như sương sớm kia thu hút đến mất hồn, Thiên Vũ lấy điện thoại ra chụp lại, nhìn ảnh trong điện thoại nhếch mép cười đi vô nhà.

- Cô ơi, mời cô vô nhà dùng bữa sáng.

- Dì Năm! Con biết rồi, con vô đây.Thiên Vũ ngồi ở đầu bàn, anh mặc áo thun tay dài tùy ý kéo lên tới khủy tay màu trắng, quần ka ki màu kem sáng. An nhất thời thất thần cứ ngỡ anh hai. Hắn ngước mắt nhìn An, ánh mắt lạnh lùng vô cảm, khiến An rùng mình.

- Sao em còn đứng đó? Đợi tôi mời?

- Dạ, không phải...

An tính nói trông anh giống anh hai quá, nhưng lại sợ bị nói "bắt quàng làm họ", hôm qua, chỉ là thuộc hạ thôi mà đã có súng, khí thế như vậy hẳn là không tầm thường, chắc anh ta là trùm mafia rồi, không nên đắc tội vẫn hơn. Mùi phở thơm nức, An hít hà, bụng réo inh ỏi rồi, nên cô tự nhiên ngồi vào bàn. Rất tự nhiên ngắt rau bỏ vô tô của ai kia, bỏ thêm tương và sa tế, sau lại bỏ rau vô tô của mình. An chỉ tưới nước sa tế vì cô không ăn cay, rồi trộn đều lên ăn.

- Anh ăn đi, để nguội đóng mỡ đó.

Ngươi kia chăm chú quan sát An, người làm trong nhà thấy An nhặt rau bỏ vô tô cho Thiên Vũ, tính lên ngăn lại nhưng bị Vũ trừng mắt nên lại lui xuống. Thiên Vũ là người ưa sạch sẽ, mà An trước khi ăn chưa có rửa tay. Mọi người thấy hành động của An mà đổ mồ hôi hột, chờ cơn thịnh nộ giáng xuống. Không ngờ Thiên Vũ chỉ quan sát, gương mặt mới đầu còn ngạc nhiên, sau nghe cô mời ăn. Dường như anh đã hơi cười, ông chủ của họ cười, cô gái này đã phá bỏ qui tắc sạch sẽ của ông chủ, còn làm ông chủ cười thật không tầm thường. Họ chỉ có thể im lặng cảm thán, mừng vì ông chủ không nổi giận. Thiên Vũ cũng bắt đầu cúi xuống ăn, "ừ, phở hôm nay ngon hơn bình thường."

Ăn xong, họ vào phòng khách nói chuyện:

- Cảm ơn anh đã cứu em.

- Không có gì, coi như bù lần trước em cứu tôi. Nhưng 1 tỷ thì em phải trả.

- Hả, chẳng phải hai chuyện là 1 sao?

- Em cũng nói là hai chuyện, 2 sao là 1 được?

- À, ý em là anh bỏ 1 tỷ ra cứu em là 1 chuyện chứ.
- Chuyện tôi tới cứu em, và vì em tôi bỏ 1 tỷ cho tụi kia là 2 chuyện hoàn toàn khác nhau. Hôm qua, em xin tôi cứu em và chuyện em trao đổi 1 tỷ cho bọn chúng sao lại gom chung?

- Hả!!!!!?????

- Tôi là doanh nhân, không thể thực hiện phi vụ lỗ vậy chứ? Em tính sao về 1 tỷ đó.

- À, anh cũng nói là cứu mạng qua lại coi như huề. Anh hứa cho em một nguyện vọng mà, vậy giờ em ước...

Thiên Vũ cau mặt, trừng mắt quát Thiên An:

- Cẩn thận điều ước của em, nguyện vọng của tôi cho em không lẽ chỉ đáng giá 1 tỷ? Hửm?

An bị đớ người. Hơ, 1 tỷ đối với nhiều người là cả một gia tài đó. Trời, người gì vậy, cho người khác nguyện vọng mà không cho xài???? An chỉ biết cười khổ, suy nghĩ cách đối phó.

- Nếu em đồng ý làm tình nhân hợp đồng của tôi trong 3 năm, tôi sẽ xóa nợ 1 tỷ cho em.

- Tình nhân hợp đồng? À! Anh hai à, à không, đại ca cho tiểu muội được nói vài câu được không?

- Nói

- Muội mới 18 tuổi thôi, chưa từng trải, không biết giao tiếp, sợ là không xứng với đại ca lắm đâu à.

- Em mê phim kiếm hiệp quá nhỉ? Xứng hay không tôi nhìn thấy được. Như em nói, em mới 18 tuổi, em hiểu gì mà nói xứng hay không?

- Ah.....à

- Nếu em có 1 tỷ trả ngay thì tôi và em xem như xa lạ, bằng không thì em phải kí vô hợp đồng tình nhân này.

Thiên Vũ tiến từng bước chậm tới chỗ An ngồi, chống hai tay lên ghế, nhốt cô ở giữa, đôi mắt nâu thâm thúy nhìn cô, hơi lạnh áp bức tỏa ra làm An lo sợ, cúi gằm mặt, không dám nhìn vào gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng như tảng băng kia. Thấy thái độ của An, Vũ nhếch mép, đứng lên, hai tay đút túi quần, quay lưng nhìn ra khu vườn qua cửa sổ sát đất.

- Tôi không bị gay, cao 1m82. Tôi không thích phụ nữ nên chọn em làm tình nhân vì tránh rắc rối đó, nên chắc chắn sẽ không lăng nhăng. Và anh hai em giống tôi...Hay em thấy tôi không đủ giỏi? Hửm?

Thiên Vũ xoay người nhìn An, nở nụ cười mờ ám. Anh đang đứng ngay cửa sổ sát đất, mặc đồ màu sáng, ánh nắng đang bao quanh Vũ làm anh tỏa sáng thật sự, cao ngạo như vị thần trêu chọc Thiên An.

- Em không thấy mơ ước của em ngay trước mặt em sao? Còn không nhanh nắm bắt lấy?

An ngớ người, sau hiểu rõ liền đỏ mặt, nào có người nào tự phụ như anh ta chứ? Mà sao hắn biết điều ước của mình????

Liệu An sẽ đồng ý? Còn Quý Khang sẽ phản ứng ra sao?

Chương 10: Dành cho em

An nhìn Vũ nghi hoặc, "sao anh biết em ước gì?"

Thiên Vũ cười, "muốn biết thì biết thôi".

- Nhưng 3 năm chẳng phải lấy cả thanh xuân của em à?

- Tôi đang thực hiện trọn vẹn mơ ước của em thôi mà. Gieo thói quen sẽ gặt tính cách, em cứ việc chân thành với tôi, tôi cũng sẽ tử tế với em. Khi đó, tự khắc thời thanh xuân của em đều trải qua trong tình yêu.

" Chòi, người hay quỉ mà cái này cũng biết". Người này như có tia x nhìn thấu lòng An vậy, nói gì hắn cũng phản bác được.

- Vậy nếu chưa hết 3 năm, em có tiền trả anh thì sao?

- Hợp đồng sẽ kết thúc, nhưng tiền của tôi sinh lời mỗi ngày đấy nhé. Cứ theo thời gian nhân lên. Em trả đủ cả vốn lẫn lãi, em được tự do.

An nhìn hắn tức tối, nhưng cô không biết làm sao trong hoàn cảnh này. Ba đã dồn tiền mua nhà thành phố cho hai anh em cô, còn anh hai chắc cũng không thể có 1 tỷ. Nghĩ kĩ hắn nói cũng đúng, chỉ là hợp đồng để hắn không bị phụ nữ quấy rầy, hắn cũng khẳng định không thích phụ nữ, không gay mới lạ. Giấu đầu lòi đuôi. Thôi kệ, gay thì mình yên tâm hơn. Chỉ 3 năm thôi, mình cũng học xong rồi.

- Được! Em ký. Nhưng hợp đồng là hợp đồng, không được vượt quá giới hạn.

- Ví Dụ như???

- "Chuyện người lớn...mà chỉ có vợ chồng mới làm." An đỏ mặt, lí nhí trong miệng.

- Được thôi cô bé, miễn em đừng cố tình quyến rũ tôi. Nói lần nữa, tôi là đàn ông đấy nhé, chuyện kia chỉ theo bản năng thôi. Hahaha.

- Hứ!!!

Hai ngày nghỉ trôi qua nhanh chóng, mặt An cũng hết sưng, chỉ còn vết bầm mờ mờ, có thể dùng phấn che lại. An trở về khu căn hộ của mình, cô không cho Vũ đưa về, sợ anh hai thấy nên chỉ có thể đi xe ôm. Về nhà, An mở cửa. Đập vào mắt cô là hàng chữ "MỪNG SINH NHẬT EM" bằng bong bóng màu tím bay lơ lững giữa phòng khách. Bàn ghế được dẹp gọn sát tường, giữa nhà là vòng tròn hoa lavender, trong đó có hộp quà cũng màu tím. Cô phải lấy tay che miệng để khỏi bật khóc. An đi tới, quì gối bên khóm Lavender, mở hộp quà, trong đó có sợi dây chuyền hình ngôi sao, khắc Laze chữ An. Bên trong còn có tờ giấy: "đừng giận anh nữa nhé, em chính là ngôi sao sáng nhất trong giấc mơ mà anh luôn mơ về mỗi đêm."

Lúc này, An khóc thật sự. "Làm sao em trách anh được chứ? Em giận bản thân mình, quá yếu đuối và ngu si, nếu như lúc trước em học võ, nếu hôm đó em chờ anh tới đón em, không tự ý đi về một mình, nếu...nếu...đã muộn, quá muộn....trên đời không có nếu như.....huhuhu. An chạy vào phòng anh hai, căn phòng trống không, grap giường phẳng phiu như chưa từng có ai ngủ qua. Quái lạ, cô về nhà rất sớm, nhìn đồng hồ chỉ gần 7 giờ, chưa tới giờ đi làm, vậy anh hai đâu? Không lẽ hôm qua anh cũng không về nhà? Hay anh đi tìm mình? Cô điện thoại cho Khang, tiếng điện thoại reng trong hộc tủ. " Anh hai đi đâu mà không mang cả điện thoại?" Mang nhiều nghi hoặc, nhưng cũng đành chờ anh hai về hỏi, bây giờ cô phải chuẩn bị đi học.

Quý Khang về nhà tầm 4 giờ chiều, thấy hộp quà đã mở, anh biết An đã về. Khang sắp xếp lại bàn ghế, gom hoa lavender giả, cắm trong chậu hoa hình hàng rào sơn trắng, để lên bệ cửa sổ, còn bong bóng dán dính tường. Xong xuôi, Khang điện thoại cho ông Thanh:

- Ba à, Thiên An về nhà rồi.

- Ừ, con bé không sao đúng không? Sao hứa về nhà mà lại để em giận dỗi đi chơi vậy?

- Ba à, hình như Thiên Vũ lại xuất hiện.

- Sao? Thiên Vũ? Con chắc không?

- Hôm trước con nghe An kể em từng cứu người y hệt con. Con lên mạng tra thì đúng là hắn. Hắn đang bành trướng thế lực ở Việt Nam.

- Đã 15 năm, sao nó lại xuất hiện chứ?

- Con nghĩ 15 năm qua, hắn ẩn mình, củng cố lực lượng. Hắn ở Việt Nam lập ra tập đoàn AK, trong vòng 3 tháng đã thâu tóm tất cả thế lực ngầm của Thành Phố.

- Trời, nó bành trướng vậy mà con không biết gì sao?

Khang im lặng, đăm chiêu. Anh cứ lo làm, công ty đòi ra sản phẩm mới liên tục, thêm phần anh phải nghiên cứu tìm tòi chất thuốc cho bản thân, về nhà mệt nhoài muốn ngủ. Thở không ra hơi, thời gian đâu xem báo. Anh cũng tắc trách quá.

- Con, con xin lỗi ba.!- Đâu phải tại con. Cố gắng bảo vệ Thiên An, con bé vô tội.

- Con biết mà ba. Con yêu em hơn chính bản thân con nữa. Nếu con không khống chế được Thiên Vũ, ba cho con cưới em nha ba. Có như vậy, Thiên Vũ sẽ không thể dùng Thiên An trả thù.

Ông Thanh thở dài, Khang nói cũng có lý, nhưng nếu như vậy thì sự thật 18 năm trước bị phanh phui, liệu con bé có chịu được cú sốc này.

- Tới lúc đó rồi tính con à, ba sợ con bé chịu không nổi. Thôi con nghỉ ngơi đi, đừng để căng thẳng quá.

- Dạ, con hiểu rồi ba.

Ông Thanh cúp máy, lòng nặng trĩu. Ông lên tầng áp mái, mở cửa căn phòng nhỏ, có để 2 bàn thờ, một của vợ ông, một của một người đàn ông. Ông thắp hương cho hai người, rồi trầm ngâm nhìn di ảnh, lại quay ra lang cang, nhìn xuống đồi thông. Tại sao đã 15 năm trôi qua, Thiên Vũ vẫn thù hận đến vậy? Chẳng lẽ ông chết đi mới có thể bảo vệ được con ruột của mình? Bà Hiền đi lên gọi ông xuống ăn cơm, thấy ông trầm ngâm cũng lo lắng.

- Ông sao vậy? Mệt ở đâu?

- Thằng Thiên Vũ về rồi bà à. Nó đang tiếp cận con An, muốn dùng con bé trả thù chúng ta. Tôi làm sao đây? Tôi phải làm sao?

Ông Thanh ôm đầu, gục xuống. Bà Hiền quì xuống ôm lấy ông mà nước mắt cũng tuôn rơi. Vì bà cũng không biết làm sao trong hoàn cảnh này, bà chỉ trông cậy vô Quý Khang, mong thằng bé bảo vệ được em nó.

- Còn thằng Khang mà ông. Lần trước, con bé về nhà trong bộ đồ không đàng hoàng là tôi nghi rồi, không ngờ Vũ về thật. Huhu

- Ừ, mình có thằng Khang, nó yêu con bé. Hi vọng nó đủ mạnh để khắc chế được Thiên Vũ.

- Ừ, chỉ mong vậy thôi.

Hai người già nua, ngồi nương tựa vào nhau trong ánh chiều tà, cô độc, cùng chung nổi lo khó mở lời.

6 giờ chiều An mới về tới nhà, mở cửa ra đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức mũi.

- Em về rồi à, thay đồ đi, anh làm gần xong rồi.- Anh hai làm món gì dzạ?

- Ăn thì biết.

- Hứ!!!

An vui vẻ vô phòng, tắm rửa thay đồ, cô dặm tí phấn che đi vết bầm còn mờ mờ, đi ra ngoài. Phòng khách tối thui. Trên bàn ăn có hình trái tim được xếp bởi ly nến màu tím, tỏa ánh sáng lung linh. Lại gần bàn, hai dĩa beefsteak để sẵn nóng hổi, còn có cả chai rượu mơ lá vàng của Nhật (Kikkoman) và 2 cái ly. An nhìn quanh, tìm anh hai.

- Mời tiểu thư ngồi.

An mỉm cười, ngồi vào ghế. Khang từ trong phòng đi ra, anh mặc áo sơ mi trắng, tay dài săn tới khủy tay, quần tây dạng âu phẳng phiu. Trên tay là chiếc bánh kem nho nhỏ chỉ có 1 ngọn nến: "Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to my darling, wishing you all my best."

Khang đặt bánh lên bàn, nhìn An trìu mến: "đừng giận anh nhé". An nhìn chiếc bánh in hình cô đang tươi cười rạng rỡ, rồi lại nhìn anh hai, nước mắt bất giác tuôn rơi, cô cố mím môi nhưng sao nước mắt cứ chảy. Khang ôm An vỗ về, đôi tay vẫn nhẹ nhàng an ủi, nhưng ánh mắt đã trầm hẳn đi. " Không được, hôm nay ngày vui của An, mình phải mạnh mẽ lên." Khang quì xuống một chân,ngước nhìn em gái: ( An đang ngồi trên ghế).

- Nín đi em, tuy trễ còn hơn không mà, giận anh hoài sao?

Khang lau nước mắt cho An, mỉm cười. An cũng nín khóc, cố rặn nụ cười.

- Ai thèm giận anh, già rồi sao? Hihi

- Vậy ăn thử xem anh làm có ngon không?

- Tất nhiên rồi. Em nấu anh ăn hoài, hôm nay phải ăn lại món anh nấu chứ. Em đang nghĩ nên sắp xếp lịch nấu ăn cho hai chúng ta nà. Hihihi.

- Con bé này, ăn đi, bò nguội không ngon.

- Dạ, tuân lệnh anh hai.

An cầm dao tính cắt bò, thì Khang đưa tới cho An ly rượu mơ Kokkoman.

- Em nhấm nước này trước, ăn bò sẽ ngon hơn.

Xong anh cắt bò thành miếng vừa ăn, đổi dĩa bò của An, nháy mắt điệu nghệ. An nhấm chút rượu, dùng nĩa ghim bò ăn." quả thật ngon và chất"

- Anh hai mở nhà hàng đi, bảo đảm đắt.

- Anh chỉ nấu riêng cho em thôi. Nếu ai cũng ăn thì không còn ý nghĩa nữa.

An ngưng trọng, ngước nhìn Khang. Ánh mắt nâu sâu thẳm, gương mặt bình thản như nói điều gì rất hiển nhiên, nhưng An nghe thật không bình thường. Không khí có phần ám muội. An cười hề hề, giả lả rồi ăn tiếp.

Khang cũng nhấp chút rượu. Cầm ly lắc nhẹ, nhàn nhã dựa vào ghế ngắm An ăn, nhếch mép cười, rồi cũng cắt bò ăn. An cứ ăn một miếng, là uống một hớp rượu, đây là loại rượu khai vị. Rượu trái cây, có lá vàng bên trong, vị ngọt thanh, chua nhẹ rất ngon, kết hợp đồ nướng thì trên cả tuyệt vời. Cứ vừa ăn vừa uống, nhìn lại một mình An xử hết cả chai rượu. (Rượu lạt uống lắm cũng say à).

Khang không ngăn cản em gái, anh lặng lẽ khui chai quicky, rót ra ly khác, ngồi nhâm nhi và ngắm An. Khi thấy An ăn xong, Khang cầm remote mở bài hát "dành cho em", của Anh Khiêm hát trong chương trình khúc hát se duyên, tiếp tục dựa vào ghế nhấm nháp rượu. An có phần ngạc nhiên vì những gì anh hai làm, giống như đang tỏ tình với cô vậy. An cũng ngồi yên tại chỗ cùng anh thưởng thức hết bài hát. Cô nhớ anh chàng này hát trong tập 1 của chương trình khúc hát se duyên, sau chương trình nổi lên với danh xưng soái ca áo trắng. Vậy mà anh hai cũng biết, còn có bản thu hoàn chỉnh, người đâu mà tâm lý thế. Bài hát kết thúc cũng là lúc An bắt đầu lơ mơ, men rượu nhuộm da cô sang màu đỏ hồng. Khang đi lại phía em gái, nắm tay An dắt ra cửa sổ lớn, cùng nhìn xuống dòng sông.

- Thiên An! Tất cả dành cho em, cô gái nhỏ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau