EM LÀ AI? - MỘC HY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Em là ai? - mộc hy - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

"Anh đã bao giờ yêu em chưa? "

"Chưa bao giờ. "

"Thế, anh có yêu cô ấy không? "

"Luôn luôn yêu. "

"Thế, anh có bao giờ hối hận khi cưới em không? "

"Có. "

"Thế, nếu em biết mất khỏi nơi này, anh sẽ cảm thấy vui chứ? "

"Sẽ vui. "

Nước mắt Ôn Noãn chảy dọc xuống khoé môi, mặn chát, đắng ngắt, cô đứng ở mép sân thượng, gió thổi lất phất làm bay bay chiếc váy trắng tinh của cô. Cả người Ôn Noãn hơi lảo đảo như thể chỉ một giây nữa thôi, cơn gió trong màn đêm lạnh lẽo này sẽ cuốn cô đi mất.

"Cô đừng gây rối cho tôi mãi như thế được không?
Hắn đứng nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét, khuôn mặt vô cùng nóng giận.

"Nếu em không làm như vậy liệu anh có để tâm đến em không? "

Cô dùng giọng nói có chút khản đặc của mình thét lên.

"Em là Ôn Noãn, không phải Từ Tuyết. Xin anh hãy nhớ cho rõ. "

Xin anh đừng biến em thành bản sao của cô ấy, vì em bị dị ứng với tôm, vì em không hề thích hoa hồng, vì em không biết hát. Em là Ôn Noãn, không phải Từ Tuyết...

Trình Tranh nhướng mày khinh thường không đáp lời. Hắn dám chắc rằng cô sẽ chẳng dám nhảy xuống đó đâu. Vì hắn thấy cơ thể cô đang run lên từng hồi trước tiếng hú lên của gió. Trình Tranh nhếch khoé môi, con mắt âm độc lướt qua người cô vài giây rồi dừng lại trên màn hình điện thoại. "Từ Tuyết gọi tôi rồi, cô cứ ở đó chơi một mình đi. "

Hắn đút tay vào túi quần, nhanh chóng bước đi.

Ôn Noãn lạnh người vẫn đứng đó. Trái tim co rút lại vì đau đớn. Hoá ra hắn lại nghĩ rằng cô không dám nhảy xuống.

"Trình Tranh, vĩnh biệt. "

Ôn Noãn cắn răng, sau đó dứt khoát nhảy khỏi sân thượng, cả người cô cơ hồ như bay giữa làn gió xoáy, chao đảo nghiêng ngả, cuối cùng "Bịch " một tiếng rơi xuống ngay chiếc xe đen của hắn.

Máu tươi của cô vấy bẩn làn váy trắng tinh, tựa như từng đoá hoa bỉ ngạn nở rộ trong đêm đen. U ám, đẹp đẽ đến tang thương.

Hắn nhìn cánh tay mảnh khảnh nhuộm đầy máu trên nóc xe đang thòng xuống, trong lòng chấn động một phen.

Cô thực sự đã nhảy lầu tự vẫn!

#còn

Chương 2

Cô ta thực sự đã nhảy lầu tự vẫn!

Ôn Noãn thực sự dám nhảy lầu!

Trình Tranh hốt hoảng mở cửa xe ra, hắn bàn hoàng khi thấy rất nhiều máu chảy dọc trên mui xe. Chúng uốn lượn ngoằn ngoèo rồi chầm chậm chảy xuống cửa xe. Cả cơ thể Ôn Noãn nằm trên đó tựa như tắm trong máu tanh, vô cùng ghê rợn. Trong ánh sáng yếu ớt của màn đêm, Trình Tranh như người bị tướt đoạt mất hồn phách, hắn nhìn chằm chằm khoé miệng đang rỉ máu của cô, hơi run rẩy gọi.

"Ôn Noãn, cô tỉnh lại đi Ôn Noãn. "

Cả cơ thể Ôn Noãn lạnh ngắt như một khối băng, mi mắt khép chặt lại không còn sức sống. Hắn cố nén sợ sệt trong lòng mà gắng gượng ôm cô xuống xe, lái xe chạy nhanh đến bệnh viện.

__________

"Anh đã bao giờ yêu em chưa? "

"Thế, anh có yêu cô ấy không? "

"Thế, anh có bao giờ hối hận khi cưới em không? "

Giọng nói ngọt ngào pha lẫn đau đớn ấy cứ vang vọng trong đầu hắn. Trình Tranh ngồi sụp xuống ghế trước cửa phòng bệnh viện, cả cơ thể căng cứng vì lo lắng.

Có phải hắn đã sai ở chỗ nào không?

Trong khoảnh khắc hắn nhìn thấy đôi mắt nhuốm đầy bi thương của cô, đáng lẽ hắn không nên bỏ cô ở đấy, đáng lẽ hắn không nên vội vã đến với Từ Tuyết như vậy.

Phải nhất định là như vậy? Hắn đã sai, sai thật rồi.
"Ôn Noãn, xin cô đừng có chuyện gì, làm ơn. "

Nước mắt muộn màng của hắn cuối cùng cũng chảy xuống.Trình Tranh nhắm mắt, hình ảnh cô đứng ở sân thượng trong làn váy trắng dường như khảm sâu vào đôi mắt hắn. Cho dù nhắm hay mở mắt, hắn vẫn không thể nào xoá bỏ được.

"Thế, nếu em biết mất khỏi nơi này, anh sẽ cảm thấy vui chứ? "

"Không, tôi sẽ không vui..."

Hắn thì thầm trong miệng, tay hơi chạm vào ngực. Vì sao? Vì sao tim hắn lại đau đến như vậy?Tựa như, tựa như có cái gì đó đang vỡ ra...

Trình Tranh ngồi trước cửa phòng cấp cứu gần năm tiếng, hắn tựa như một bức tượng được tạc ra, chỉ ngồi đó, im lặng, cúi đầu.

"Ai là người nhà của bệnh nhân Ôn Noãn. "

Hắn khó khăn ngẩng đầu, lững thững đứng lên. "Là tôi. "

Vị bác sĩ nhìn anh, hơi lắc đầu.

"Bệnh nhân bị chấn thương rất nặng, nhất là ở phần đầu. Có thể sẽ khó mà tỉnh lại. "

"Không còn cứu được nữa hay sao? "

Hắn thều thào nói.

"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. "

Vị bác sĩ nhanh chóng vào phòng, hắn nhìn cánh cửa màu trắng đóng lại, cõi lòng run lên từng hồi.

Cô sẽ không tỉnh lại?!

Tay Trình Tranh chạm vào cánh cửa lạnh ngắt, đầu gục vào. Bất chợt một âm thanh mang theo tin tức chấn động khác lọt vào tai hắn.

"Trình Tổng, Từ tiểu thư xảy ra chuyện rồi. "

#còn

______

Chương 3

"Trình Tổng, Từ tiểu thư xảy ra chuyện rồi. "

Hắn hơi ngẩng đầu lên, bàn tay day nhẹ thái dương, giọng nói có chút âm trầm.

"Chuyện gì? "

"Dạ, Từ tiểu thư không thấy ngài đến nên đã tức giận đập vỡ đồ đạc trong phòng, không chịu ăn cơm... với lại... với lại... "

"Như thế nào? " Hắn không kiên nhẫn đáp lại.

"Với lại lúc nãy Từ tiểu thư bị té trật chân, cô ấy đang khóc lóc trong phòng đòi ngài ngay lập tức phải đến. "

Tên vệ sĩ hơi rụt rè đáp lại, mồ hôi lạnh trên trán tuôn xuống.

Trình Tranh cảm thấy vô cùng đau đầu, lần đầu tiên hắn sinh ra cảm giác chán ghét với bản tính trẻ con của Từ Tuyết, hắn hơi phất tay, nói.

"Nói với cô ấy là tôi tạm thời có việc nên không thể đến được. Nếu cô ấy nghe xong mà vẫn muốn quậy thì cứ để mặc cho cô ấy quậy, chỉ cần không để bản thân bị thương là được. "

Tên vệ sĩ hơi kinh ngạc một lúc, nếu như theo bình thường thì Trình tổng đã ngay lập tức đến chỗ Từ tiểu thư, sao hôm nay Trình Tổng lại lạ đến như vậy! Tên vệ sĩ bất ngờ giây lát rồi lại cúi đầu xuống làm theo.

"Vâng, tôi đã rõ, tôi xin phép đi trước. "

Trình Tranh nặng nề "Ừ" một tiếng, sau đó hắn lại ngồi xuống ghế, mắt dường như không còn tiêu cự hướng về phía màn đêm đen kịt. Ánh sáng le lói của ánh trăng khẽ hắt vào từng vệt máu trên người hắn. Trình Tranh nắm chặt bàn tay dính đầy máu khô.

Một đêm tối lạnh lẽo như thế này, hắn chẳng hề chợp mắt một phút nào.

________ Trong căn phòng trắng tinh tràn ngập mùi thuốc khử trùng, Ôn Noãn im lặng nằm đó, khắp nơi đều chằng chịt thiết bị y tế gắn vào người cô. Sắc mặt Ôn Noãn nhợt nhạt, môi mỏng trắng bệch, hơi thở yếu ớt tựa như một thiên sứ bị bắn gãy cánh.

Trình Tranh lặng lẽ ngồi cạnh Ôn Noãn, bàn tay ấm áp của hắn chạm vào bàn tay mềm mại nhưng lạnh ngắt của cô. Mười ngón tay của họ đan vào nhau. Hắn nhìn cô chăm chú, khoé mắt không hiểu sao cay xè. Trái tim trong lòng ngực co rút liên hồi vì đau đớn.

"Ôn Noãn, hình như tôi đã biết đau lòng rồi."

Hắn gục đầu xuống giường, đôi mắt đen vì thiếu ngủ hơi cụp xuống, hắn khẽ nói.

"Ôn Noãn, hình như tôi biết hối hận rồi. "

Mặc dù đã quá muộn màng, nhưng hắn thật sự đã hối hận rồi.

"Ôn Noãn, tim tôi... nó biết đau vì cô rồi."

Hắn cầm lấy tay của cô chạm vào ngực mình, âm thanh khàn khàn mang theo chút van nài. "Ôn Noãn, xin cô... hãy tỉnh lại đi, được không? "

Đáng tiếc là, mắt của Ôn Noãn vẫn khép chặt, giọng nói ngọt ngào trong veo của cô vẫn không hề vang lên thêm lần nào nữa.

"Ôn Noãn, tôi..."

"Trình tổng, nguy rồi, Từ tiểu thư cắt cổ tay tự sát rồi. "

Lời nói của Trình Tranh vang lên một nửa liền ngưng bặt, hắn xoay người, nôn nóng quát lên.

"Mau, mau đưa tôi đến đó. "

Hắn bật người ngồi dậy, mạnh mẽ gỡ cánh tay cô ra khỏi tay mình, từng tiếng bước chân gấp gáp của hắn vang lên từng hồi rồi biến mất dần trên hành lang vắng người.

Hắn không hề biết rằng, lúc hắn quát lên vì lo lắng, nước mắt của cô đang tràn ra khoé mắt.

Hắn cũng không hề biết rằng, lúc hắn xoay người bước đi, ngón tay của cô đã khẽ động đậy.

Trình Tranh, người mà anh bỏ rơi lúc nào cũng luôn là em!

#còn

Tui viết mà tui tức á.

Chương 4

#4

"Bệnh nhân có dấu hiệu rơi vào hôn mê sâu. "

"Nhịp tim đang giảm..."

"Nhịp tim đã ngừng. "

"Tiến hành sốc điện tim lần một, 50 w/s."

"1 2 3."

"Không có phản ứng. "

"Lần 2, 100w/s. 1 2 3."

"Vẫn không có phản ứng. "

"Lần 3, 200 w/s. 1...2...3."

Ôn Noãn không hề biết bản thân mình đang ở đâu, cô chỉ cảm da đầu run lên từng hồi, ánh sáng xung quanh dần biến mất, thay vào đó là một lớp màn màu đen đang ngự trị. Cả người của cô như bị ai đó xô đẩy liên tục, không ngừng va đập vào vách tường rồi lại bị ném ra ngoài. Bụng cô quặn lên từng hồi vì đau đớn, cô chỉ nghĩ rằng nếu bản thân ở đây lâu thêm một chút, rất có thể ruột gan của cô cũng bị tống ra ngoài mất.

Ôn Noãn dùng tay bấu víu vào vách tường màu đen tím mà đi về phía trước, trong không gian âm u chỉ còn nghe tiếng hú đến rợn người. Bất chợt một cơn lốc xoáy tiến thẳng về phía cô, nó cuốn cô vào trong. Cả cơ thể Ôn Noãn lăn tròn liên tục, xương đau nhức từng hồi như bị ai đó bẻ gãy. Khi cơn gió lạnh như muốn róc xương ấy dừng lạy, cả người Ôn Noãn đã lăn trúng chân của một người. Cô hơi hé mi mắt nhìn.

"Đứng lên. "
Dưới lớp áo màu đen cùng cái mũ trùm đầu rất rộng, Ôn Noãn chỉ nhìn thấy gương mặt bạch ngọc cùng cánh môi hơi trắng bệch của người kia. Một cỗ lạnh lẽo chạm vào hai vai cô, Ôn Noãn rùng mình lùi về sau mà nghĩ -"Tay người này, lạnh quá đi mất! "

Hắn buông tay ra, ánh mắt màu xanh lam hơi nhướng lên, một cỗ lực màu tím nhạt nhấc bổng cô lên rồi chậm rãi để cô đứng thẳng người, sau đó từ từ biến mất.

"Đau không? " Hắn không nhìn cô, hỏi.

Ôn Noãn vuốt vuốt lòng ngực đang đau nhức, mặc dù vô cùng tò mò về người này nhưng vẫn nuốt nước bọt trả lời thật lòng.

"Đau. "

Hắn giơ tay lên giữa không trung, một cỗ nhiệt màu xám nhạt xuyên qua lòng ngực Ôn Noãn. Cảm giác ấp áp len lỏi vào máu, cả người cô giống như được hồi sinh trở lại, nỗi đau đớn khi nãy cũng biến mất hoàn toàn.

"Hối hận không? "

Cô nhìn hắn, hơi nghi hoặc. "Hối hận...? "

Giọng nói ma mị của hắn lại vang trong không khí.

"Phải, chết vì một người đàn ông tác tệ như vậy, có hối hận hay không? "

Ôn Noãn hơi trợn mắt, người cô vô thức lùi về phía sau, cô cảm thấy người đàn ông này hơi đáng sợ.

"Tôi..."

"Trả lời tôi, có hối hận không? "

Ân thanh của hắn hơi tức giận, một nguồn sáng màu đỏ thẫm từ sau lưng hắn bay lại phía cô, chúng quay tròn quanh cô và toả ra nguồn nhiệt nóng rực như thể chỉ cần cô nói sai một câu, chắc chắn nguồn sáng này sẽ xông vào xâu xé cô ngay lập tức.

"Có. "

Ôn Noãn hơi cúi đầu, ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Đây cũng là lời thật lòng của cô. Ôn Noãn đã hiểu, chết vì một người như Trình Tranh, đó không gọi là yêu đến mù quáng mà chính là ngu ngốc.

Phải, từ bỏ mạng sống vì hắn là một điều ngu ngốc!

#còn.

Tui là tui thích nam8 gòi đó nha. Mà nam8 làm nghê gì dậy ta???

Chương 5

Hắn cởi chiếc mũ đen khỏi đầu, đôi mắt màu lam nhạt ngước nhìn cô một cách chăm chú. Sau đó hắn cởi bao tay màu đen ra, cánh tay trắng bạch từ từ tiến lại gần mặt cô.

"Anh là ai? "

Cô hơi hoảng loạn lùi người, nhưng thứ nguồn sáng màu đỏ lúc nãy vây quanh cô chợt ngả thành màu hồng rồi quấn chặt lấy hông cô. Ôn Noãn bị quấn đến không thể nhúc nhích, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay dần dần rút ngắn khoảng cách với mặt cô. Lúc bàn tay hắn lướt qua má Ôn Noãn, cô liền nhắm tịt mắt lại chịu trận.

"Đừng sợ. "

Giọng nói ấm áp của hắn vang rền trong không khí, kì lạ là bàn tay hắn lại không hề lạnh lẽo như lúc nãy, cô có thể cảm nhận được sức nóng cùng nhịp đập ngay trên tay của hắn, tựa như tim hắn đang ở rất gần cô vậy.

Cảm giác mềm mại âm ấm xuyên qua da thịt tựa như một viên thuốc độc tẩm đường tràn vào trong lòng ngực hắn. Hắn biết rằng không nên dùng tay chạm trực tiếp vào cô, nhưng đáng tiếc là hắn không thể nào tuân theo luật định địa phủ đã đặt ra, hắn thích cô, hắn muốn chạm vào cô, dù chỉ là một chút, dù là hắn phải trả giá rất nhiều.

"Tôi sẽ không hại em. "

Ôn Noãn hơi hé mắt nhìn hắn, cô chợt nhận ra trán hắn đang rịn mồ hôi liên hồi, Ôn Noãn mờ hồi hỏi.

"Anh bị sao thế? "

"Không sao, tôi muốn ôm em một chút mà thôi. Có được không?"

Ôn Noãn chưa kịp trả lời thì vòng ánh sáng màu hồng đã lôi cô về phía trước, hai chân Ôn Noãn chính thức bị nhấc bổng lên, cô trợn to mắt vì giật mình, hai tay quơ quàng trong không khí vì sợ hãi.

Hắn cùng lúc đó dùng hai tay mình nhẹ nhàng chạm vào vai cô, chậm rãi kéo gọn cô vào người mình. Hương thơm ngọt ngào của cô làm cơ thể hắn hơi run run, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi. Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài một lúc thì cô vội vã đẩy người hắn ra, hai tay sờ ngực vì khó thở.

Kì lạ quá, cô càng bị hắn ôm vào lòng thì cảm giác tức ngực khó thở càng lớn, ví như có một bàn tay vô hình nào đó bóp chặt cổ cô vậy.

"Tôi xin lỗi. " Hắn hơi cúi người, bàn tay siết chặt lại.

"Không... Không sao. " Ôn Noãn xua xua tay, khó khăn nói.

"Ôn Noãn, em có muốn sống lại không?"

Hắn nhìn khuôn mặt hồng nhuận của cô, khẽ hỏi. "Sống lại? " Cô hơi ngờ vực nhìn hắn.

"Phải, sống lại và khiến những kẻ hại em phải trả giá. "

Hắn lần nữa giơ tay lên, một nguồn ánh sáng nhạt vạch ra tạo thành hai luồng ảnh trong bầu trời đen tối. Ôn Noãn ngước nhìn hình ảnh chuyển động do luồng sáng tạo ra, mở to mắt rồi thốt lên đầy kinh ngạc.

"Trình Tranh! "

"Đúng, em hãy nhìn cho kĩ, xem hắn đối xử với em như thế nào."

Hình ảnh dần dần chuyển động như một cuộn phim, trước mắt cô Trình Tranh mang vẻ mặt đầy tối tăm, hắn chậm chạp đẩy cô vào phòng phẫu thuật. Ôn Noãn nhíu mày không hiểu, nhưng chỉ một lát sau Ôn Noãn đã nhìn thấy Từ Tuyết cũng vừa được đẩy vào phòng phẫu thuật mà trước đó cô đã được đưa vào. Ánh mắt cô trừng lớn như thể không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.

"Hắn, hắn kí giấy hiến thận của tôi cho Từ Tuyết ư? "

"Phải, đó cũng là mục đích mà hắn muốn cưới em làm vợ. "

Ôn Noãn dường như không nghe thấy thêm gì nữa, đầu óc cô trở nên quay cuồng, sau đó cô ngồi thụp xuống ôm bụng, lục phủ ngũ tạng trong người cứ như bị người khác cắt ra, cô bấu lấy tay mình, đau đớn hỏi. "Sao lại như vậy? Sau hắn có thể đối xử với tôi như vậy? "

Nước mắt Ôn Noãn rơi xuống nền đen rồi mất hút vào trong đó.

"Em nên trở về dương gian, cũng đã sắp đến lúc rồi. "

Hắn không trả lời câu hỏi của cô mà nắm vai cô đứng lên, bàn tay đặt lên trán cô xoa xoa.

"Sẽ không đau nữa, đi đi. "

Hắn vừa dứt lời thì cả người Ôn Noãn đã bị một cỗ lực mạnh mẽ đẩy ra xa hắn, cơ thể Ôn Noãn chơi vơi giữa một không gian vô định mà cô chẳng có lấy một vật gì để bám víu vào. Tựa như xung quanh cô là một cơn sóng lớn đang ra sức nhấn chìm cô vào đó. Trong sự sợ hãi tột độ đang muốn nuốt chửng cả người cô, giọng nói của hắn lại trở nên ấm áp, hoá thành một ngọn cây cứu mạng Ôn Noãn giữa sóng lớn.

"Ôn Noãn, tôi sẽ ở đây đợi em. Tôi tên Thi Vực, xin em hãy nhớ cho kĩ. "

Ôn Noãn nhắm chặt mắt lại, cảm giác lành lạnh ở cổ chợt khiến cho cô trở nên tỉnh táo, tay cô chạm vào sợi dây chuyền vừa xuất hiện, luôn miệng gọi.

"Thi Vực..."

"Thi Vực... "

Bóng dáng của cô dần biến mất giữa không trung, Thi Vực nhìn bàn tay đang ứa máu không ngừng của mình, hắn lạnh lùng đeo bao tay vào như thể chưa có việc gì xảy ra. Chợt trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một quầng sáng đen kịt không ngừng lướt qua lướt lại. Âm thanh cao ngạo cùng tiếng cười như ma quỷ vang vọng trong bóng đêm.

"Thi Vực đại nhân, không ngờ ngài lại vì một con người tầm thường mà dám đánh đổi 100 năm tuổi thọ của mình. Ai chà chà, tình cảm của ngài thật khiến tôi đây bái phục. "

Thi Vực hơi cúi người để trùm lại mũ đen lên đầu. Thong thả đáp.

"Cô ấy đáng để ta trả giá. "

#còn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau