EM LÀ AI? - MỘC HY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Em là ai? - mộc hy - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Thi Vực nhẹ nhàng đặt Ôn Noãn xuống giường hắn dùng tay mình chạm vào vết thương trên người Ôn Noãn, mỗi nơi hắn chạm qua không đến vài giây đều biến mất không dấu vết. Sau khi chữa trị cho Ôn Noãn xong hắn cẩn thận đắp lại chăn cho cô, ánh mắt lướt qua Trình Tranh đang ngất xỉu ở góc phòng, hơi hừ nhẹ. Thi Vực gọi.

" Bạch Ngưu, ngươi mau ra đây. "

Thi Vực hơi phất tay, một luồng ánh sáng trắng chui vào sợi dây chuyền trên cổ Ôn Noãn. Ngay lập tức sinh vật kì lạ trong sợi dây bị luồng sáng đánh bay ra ngoài, trên đầu sinh vật này mọc ra hai cái sừng dài ngoằn, hai con mắt sáng trưng, cả người nó được bao phủ bởi một lớp lông đen tuyền, cái đuôi phía sau hơi ngoe ngẩy. Thi Vực nhìn con vật này, ánh mắt lóe lên tia hiểu rõ.

" Thì ra ngươi đã bị hắc hóa."

Con vật tên Bạch Ngưu hơi cáu kỉnh nói.

" Ta cũng chỉ hắc hóa khi tìm được chấp niệm đen tối của con người mà thôi."

" Nhưng không vì thế mà ngươi có quyền điều khiển Ôn Noãn. Ta giao cô ấy cho ngươi là để ngươi bảo vệ cô ấy, không phải để ngươi làm hại cô ấy."

Giọng nói của Thi Vực trầm xuống, hắn trừng mắt nhìn Bạch Ngưu đã bị hắc hóa. Tay hắn nhanh như chớp bóp lấy cổ Bạch Ngưu, hung ác nói.
" Ngươi đã khiến cô ấy bị thương thì đừng mong được sống tiếp."

Lực đạo trên tay Thi Vực càng ngày càng mạnh, Bạch Ngưu có cảm giác cổ mình sắp bị bóp đứt, nhưng nó vẫn không sợ chết mà chống lại Thi Vực.

" Đã là con người thì không thể nào không mang tạp niệm trong lòng. Ta chẳng qua chỉ là giúp cô ta một tay, giải quyết luôn tên khốn đó mà thôi. Hơn nữa, ngươi chẳng phải ngứa mắt hắn ta lâu rồi hay sao? "

Thi Vực nghiến răng, hắn ra sức tăng lực tay, lạnh giọng.

" Chuyện của ta không cần ngươi quản. Trình Tranh không đáng để Ôn Noãn ra tay, làm như vậy chỉ khiến tay cô ấy dơ bẩn mà thôi. " Ánh mắt Thi Vực lướt qua chiếc sừng dài của Bạch Ngưu khiến Bạch Ngưu hoảng loạn. Bạch Ngưu nhìn bàn tay của Thi Vực đang bắt lấy sừng mình, liên tục la hét.

" Thi Vực, ngươi đừng quên ta là người dưới trướng của Thi Thẩm đại nhân. Nếu ngươi giết ta, chức vị của ngươi sẽ bị giảm 3 cấp. "

Thi Vực nhìn Bạch Ngưu, cười lạnh.

" Thế thì sao. Cho dù ta có mất thêm mấy cấp quan hay mấy trăm năm tuổi thọ thì cũng không để ngươi hại cô ấy thêm lần nào nữa. "

#còn.

______

Chương này hơi ngắn, mong mn thông cảm:3

Chương 12

" Thế thì sao. Cho dù ta có mất thêm mấy cấp quan hay mấy trăm năm tuổi thọ thì cũng không để ngươi hại cô ấy thêm lần nào nữa. "

Hắn lãnh đạm bỏ lại một câu rồi nắm lấy sừng Bạch Ngưu thẳng tay bẻ xuống. Máu ngay lập tức chảy xuống sàn nhà.

Cơ thể Bạch Ngưu mờ dần, nó nằm bệch xuống sàn, cơ thể lênh láng máu. Bạch Ngưu hức hức vào tiếng, mắt trợn ngược. Một lúc sau máu trên sàn dần biến mất, cơ thể đen sì của Bạch Ngưu cĩng tan theo cát bụi hoà vào không khí.

Sau khi xã Bạch Ngưu vừa tan biến, Thi Vực vội ôm ngực hơi khụy người xuống, gân xanh trên trán hắn nổi cộm lên, mồ hôi cũng dần dần rịn ra. Thi Vực cảm thấy dạ dày quặn lên từng hồi, trong khoan miệng tràn đầy mùi tanh của madu. Thi Vực phun ra một ngụm máu đen, hắn dùng tay thong thả lau vết máu vương trên môi, hơi cười nhạt.

"Ba à, ba cũng ác thật đấy. "

"Hừ, nếu ta không làm vậy thì con còn muốn tổn hại bản thân đến mức nào chứ! "

Thi Thẩm cầm chiếc lưỡi hái màu đen sắc bén trong tay, vừa giận dữ tiến lại gần Thi Vực.

Thi Vực gắng gượng ngồi dậy nhưng chỉ một lúc sau hắn lại khụy người xuống lần nữa. Thi Thẩm mặc dù tức giận nhưng vẫn miễn cưỡng bước nhanh đến đỡ hắn, nói.

"Con không biết bản thân sử dụng huyền năng ánh sáng quá nhiều thì sẽ ảnh hưởng đến cơ thể à? Có phải lần đó ta cứu con dễ dàng quá nên con không muốn sống nữa đúng không? "

Thi Vực im lặng không phản bác, hắn hơi đẩy Thi Thẩm ra, từ từ ngồi xuống bên cạnh Ôn Noãn. Hắn quét mắt về phía khuôn mặt Ôn Noãn, giọng có chút trầm xuống.

"Ba, con yêu cô ấy đã được ba kiếp rồi. Con... "

Hắn chưa kịp nói hết thì Thi Thẩm đã chen vào.

"Sẽ không có việc người và thần cùng chung sống thêm lần nào nữa. Thi Vực, con còn nhớ mẹ con chứ? Mẹ con đã phải trải qua cuộc sống ở phủ Thuấn Hồn khổ sở như thế nào con hẳn không quên lời ta kể đúng không?" Thi Vực khẽ gật đầu.

"Bà ấy sống với ta mà không có danh phận, suốt ngày quẩn quanh nơi góc phòng. Bà ấy cô đơn khi không có ai làm bạn, hơn nữa bà ấy còn không thể mang thai. Nhưng bà ấy đã cãi lệnh trời, sinh ra con, linh hồn cũng vì thế mà tan biến. Thi Vực, con người không giống chúng ta, họ có ngày sẽ già, sẽ chết đi, còn chúng ta mãi mãi cũng không già, chúng ta sẽ sống rất rất lâu. Khi mà những người chúng ta yêu thương nhất đầu thai mười kiếp hai mươi kiếp, chúng ta vẫn sẽ sống, vẫn phải chứng kiến họ lấy chồng sinh con. Thi Vực, chính vì mẹ con không muốn ba nhìn thấy điều đó mà bà ấy chọn cách sinh ra con, bà ấy muốn mang trọn tấm lòng yêu thương của bà gửi hết vào con. Con chẳng lẽ muốn thấy người con yêu phải hồn phi phách tán, hay con có đủ can đảm nhìn cô ta lấy chồng sinh con hết kiếp này đến kiếp khác? "

Thi Vực siết chặt tay, cõi lòng dâng lên từng hồi đau đớn. Hắn biết chứ, biết rõ hơn ai hết cô và hắn có bao nhiêu duyên phận. Thế nhưng hắn không cam lòng, hắn đã đợi quá lâu để chờ ngày này, vì sao? Vì sao kiếp trước, kiếp trước nữa hắn vẫn không thể nào ở cạnh cô. Quyền lực, sức mạnh hắn đều có tất cả trong tay, hắn được mọi người ca tụng kính nể, nhưng thế thì sao? Hắn vẫn không tài nào cãi lời ý trời, tựa như một con kiến bé nhỏ trong thế giới này, không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận số mệnh. Thi Vực nhìn thẳng vào mắt ba mình, nặng nề nói.

"Con không cam tâm, tại sao con không thể ở bên cạnh Ôn Noãn? Con không làm sai điều gì cả, con không phục, lí lẽ luật lệ rốt cuộc là thứ gì, tại sao con phải tuân theo chứ? Con thà làm làm một người bình thường, không tài cán không quyền lực còn hơn là một sứ giả địa ngục đến tư cách yêu cũng không được, con không cần! "

Chát!

"Hỗn láo! "

Trên mặt Thi Vực hiện lên một dấu tay rất sâu, men theo đường cong ấy là từng vết máu chảy dọc xuống. Hắn đứng lên, vẫn cố chấp nói tiếp. "Cho dù ba có đánh chết con thì con cũng không thể buông bỏ Ôn Noãn, con không làm được. "

Thi Thẩm dường như không thể tin đứa con mà ông ta hết mực thương yêu và luôn luôn vâng lời ông lại có ngày đứng trước mặt ông, nói rằng nó không cần mạng sống mà người mẹ đáng thương của nó đã hy sinh tính mạng của mình chỉ để nó có thể bình an sinh ra đời. Tay ông run rẩy chỉ về phía Thi Vực, miệng đắng chát không nói nên lời.

"Vì một người con gái mà con dám cãi lời của ta. "

Thi Vực cắn răng, trong dạ dày lại cuộn lên một trận đau đớn quen thuộc.

"Con không muốn cãi lời ba, nhưng... con muốn sống cho chính mình một lần."

Hắn đặt tay lên ngực mình, khẽ nói.

"Con muốn sống bằng trái tim, không muốn sống bằng thân xác, chỉ biết hoạt động như một cỗ máy vô tri vô giác, không có linh hồn, không có cảm xúc. "

Vèo.

Mái tóc Thi Vực khẽ lay động, ánh mắt hắn hơi liếc nhìn chiếc lưỡi hái đang đặt trên cổ mình. Cảm giác lạnh lẽo cứa vào da thịt khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Thi Vực nhìn ba mình lần nữa, nghiêm túc nói.

"Xin ba, hãy cho con thử thêm một lần nữa. Lần này con cược rằng Ôn Noãn sẽ nhớ ra con là ai, cược rằng cô ấy sẽ chọn con. Nếu con thua cuộc, con sẽ uống Thiên Mệnh, quên đi cô ấy... mãi mãi."

#còn

Chương 13

Thi Thẩm nhìn dáng vẻ quật cường của con trai mình, lòng nhói lên đau đớn. Ông rút chiếc lưỡi hái khỏi cổ Thi Vực, giọng trầm xuống hẵng.

"Thi Vực, nếu con đã muốn cược, được! Được! Ta cược với con. Còn bây giờ con lập tức theo ta trở về. "

Thi Vực lưu luyến nhìn Ôn Noãn, sau đó hắn cụp mắt xuống, gượng bước về phía trước. Bàn tay ôm lấy ngực siết chặt, trái tim trong lòng ngực đập càng ngày càng dồn dập, hắn biết bản thân đã sử dụng quá nhiều huyền năng ánh sáng trong cùng một lúc, có lẽ bây giờ đã đến cực hạn.

Thi Thẩm trầm ngâm nhìn Thi Vực, một lúc sau khi Thi Vực đã đi khuất bóng, ông liền phất tay, một luồng ánh sáng nhạt màu tràn vào phòng, chúng cuốn lấy những mảnh vỡ thủy tinh dưới sàn trở lại khung cửa nguyên vẹn như lúc ban đầu, vết thương trên người của Ôn Noãn lẫn Trình Tranh cũng dần biến mất. Thi Thẩm nhìn Ôn Noãn đang nằm trên giường bệnh, thở dài.

"Ôn Noãn, ta mong rằng cô mãi cũng sẽ không nhớ ra con của ta là ai, như thế mới thực sự là điều tốt nhất cho cả hai. "

Chỉ có như thế tính mạng của Thi Vực lẫn Ôn Noãn mới được đảm bảo an toàn. Nếu là như vậy, ông sẽ nguyện làm người xấu đến cùng, ông sẽ khiến Trình Tranh lẫn Ôn Noãn quên hết kí ức kinh hoàng lúc nãy, rồi Trình Tranh sẽ lại yêu Ôn Noãn lần nữa.

Thi Thẩm nhìn ngón tay Ôn Noãn hơi động đậy, ông đau lòng lắc đầu rồi thu lại lưỡi hái, sau đó xoay người biến mất.

____

Mai trong hoa viên nở vàng rực, từng cánh hoa mang màu của ánh nắng nhẹ nhàng khoe sắc, chúng ra sức nở rộ rồi ra sức tắm mình trong ánh bình minh, hương thơm ngọt ngào đến động lòng người của những cánh hoa ấy cứ theo từng cơn gió lạ lan tràn trong không gian, vấn vít ngập khoang mũi.

"Tiểu Thư, mai ở Thanh Hoa Viên này thật sự rất xinh đẹp, rất giống dung nhan của người. "

"Tiếu Tiếu, tại sao cái miệng nhỏ của em lại dẻo đến như vậy chứ. "

Nữ tử với khuôn mặt đẹp tựa tranh vẽ khẽ nhéo lấy cánh mũi của cô hầu gái, nàng bước từng bước chậm rãi về phía trước, bàn tay trắng tựa tuyết chạm vào cánh hoa mềm mịn, cười khẽ một tiếng.

"Hoa ở đây, đẹp thật! "

Duyên kiếp của nữ tử ấy và chàng cũng bắt đầu từ mùa hoa mai năm đó.

Khi ấy, đôi mắt họ chạm phải nhau, một cảm xúc kì lạ bỗng chốc len lỏi vào tận sâu tâm hồn họ. Khi ấy, nàng chỉ lướt qua nhẹ nhàng như thế trong một khắc, lại vô tình cướp lấy trái tim của chàng cả một đời.

[…]

"Noãn Nhi, nàng sẽ đợi ta đúng không? "

Chàng ôm lấy nàng vào lòng, bàn tay đan lấy tay nàng, ánh trăng của ngày rằm soi lấy hai bóng người quấn quýt xuống mặt hồ, sáng vằng vặc.

"A Vực, ta nguyện ý dùng cả đời này đợi chàng trở về. "

Nàng tựa dầu vào ngực chàng, lời thề son sắt vang lên.

Gió lạnh tháng ba phảng phất khói sương trắng vừa kéo đến cũng là lúc nàng nhận được tin chàng tử trận. Nàng cầm giá y đang thêu dỡ, trái tim rơi xuống vực thẳm không lối thoát.

Nàng không khóc không nháu, im lặng như một pho tượng tạc ra từ đá xanh, không ăn không uống ba ngày liền, sau khi ngất xỉu tỉnh lại, nàng quyết để tang chàng ba năm.
Ba năm sau, người con gái mang theo trái tim vẹn tình vẹn nghĩa lìa trần. Nàng không tự vẫn, chỉ là lúc nàng áp khuôn mặt của mình lên bia mộ của chàng, máu tươi trong miệng bỗng chốc tuôn trào như suối. Sau đó nàng cười, ánh mắt long lanh như trăng sáng của nàng cong lên, tựa như tâm tình của nàng đang vô cùng vui vẻ, thoả mãn, và rồi, ánh mắt đẹp đẽ ấy... vĩnh viễn khép chặt.

[…]

Ôn Noãn bị một lực lạ xô đẩy, chèn ép. Cuối cùng cô rơi vào một thế giới tràn ngập sương mù trắng xoá, cô bước từng bước chậm chạm về phía trước, bàn tay mò mẫn liên tục, bất chợt tay Ôn Noãn vô tình chạm vào một vật bằng đá lạnh lẽo, cô cố gắng mở to mắt nhìn rồi tròn mắt, cả người chợt run rẩy. Sống lưng Ôn Noãn lạnh toát, cô còn nghe thấy tiếng rù rì cạnh vành tay mình, Ôn Noãn lùi về sau nhìn kĩ tên bia mộ nhưng không tài nào nhìn rõ, dường như tên trên bia mộ bị một vật gì đó che phủ, giống như một mảnh lụa mỏng màu trắng cuốn lấy mắt cô, trước mắt Ôn Noãn lần nữa mờ dần, còn lại chỉ là âm thanh văng vẳng của hai giọng nói vừa xa lạ vừa quen thuộc liên tục vọng đến.

"Tôi xin lỗi, tôi không cố ý làm rơi lư hương của anh, tôi xin lỗi, huhu... tôi xin lỗi anh. Anh đừng hại tôi mà huhu..."

Bóng dáng mảnh khảnh đang run sợ của người con gái hiện lên trước mặt Ôn Noãn, cô nheo nheo mắt, cố gắng nhìn thật cẩn thận cô gái kia nhưng không tài nào nhìn rõ được khuôn mặt của cô ta.

"Cô đã phạm đến tôi lại dám nói không cố ý. Cô phải theo tôi cả đời. "

Cô gái ngã phịch xuống đất, khóc thút thít.

"Tôi thật sự không cố ý mà. Anh đừng ám tôi nữa...huhuhu."

[…]

Anh trách em sinh ra quá trễ.

Em trách anh ra đi quá sớm.

Cuối cùng, dù chúng ta có đi chung đường, trái tim có đập chung nhịp vẫn không tài nào thoát khỏi hiện thực tàn nhẫn. Anh và em vốn không tồn tại chung một thế giới. Hai chúng ta, sẽ mãi mãi không thể đi cùng nhau đến già.

[…]

Chương 14

Chàng trai đu vắt vẻo bên bệ cửa sổ đưa mắt nhìn cô gái, giọng nói khàn khàn che giấu đi yêu thương nồng nàn. 

"Noãn, nếu một ngày nào đó em quên mất hình dáng của anh như thế nào, xin em hãy gọi lớn tên anh, được không? " 

"Vì sao? " 

Cô gái thắc mắc nhìn anh ta, hỏi lại. 

"Vì ít ra em vẫn còn nhớ đến anh, chỉ một ít như thế đã khiến anh mãn nguyện rồi." 

"Không, ý em là vì sao em phải quên anh chứ? Cả đời này em cũng sẽ không quên anh được đâu. " 

Cô mím môi, lần nữa thử chạm vào tóc chàng trai nhưng không thành công, bàn tay mũm mỉm lần này hết lần khác đều xuyên qua mái tóc của anh, cô ôm lấy thất vọng, tay rụt lại. 

"Sẽ không, rồi đến một ngày nào đó, em cũng sẽ quên anh. " 

Anh ta ngước nhìn bầu trời xanh trên cao, môi mâng thành một đường. 

[…] 

"Noãn, con thỏ trắng nhỏ xinh của anh, hẹn gặp em lần sau. Anh phải đi rồi." 

"Anh nói gì vậy, muốn đi đâu? " 
Cô cật lực níu tay anh, nhưng hết lần này đến lần khác đều không thể làm được, một cảm giác bất lực đè nặng lên vai cô, cô nhìn sống lưng thẳng tắp trong suốt của anh, mắt đỏ hoe đến đáng thương, gào lên. 

"Đừng đi, anh đừng đi, em cần anh, anh đừng bỏ em đi mà. " 

Anh lùi người về sau, cúi đầu nói. 

"Noãn, rồi sẽ có người thay anh che chở cho em, hãy cố gắng trở nên mạnh mẽ cho đến lúc người kia xuất hiện, em nhé. " 

"Vực, đừng đi... anh đừng đi mà. Em không cần ai hết, em chỉ cần anh thôi...Em chỉ cần anh thôi, anh đừng bỏ em...VỰC!" 

Cô vừa khóc vừa điên cuồng đuổi theo anh, ánh mắt trong veo của cô vẫn không rời khỏi bóng dáng đơn độc ấy dù một phút. Giọng nói của cô trở nên khản đặc, nhưng anh vẫn tiến về phía trước, từng bước, từng bước. Cô đuổi theo anh, vấp ngã, chảy máu, đau cả thể xác lẫn tinh thần, vậy mà anh không quay lại nhìn cô, dù chỉ một lần. 

"Noãn, giá như anh đừng yêu em nhiều đến như thế, thì có lẽ bây giờ anh sẽ bớt đau đớn hơn thế này. " "Noãn, em hãy đứng lên đi, ngoài trời đổ mưa rồi, nếu dầm mưa em sẽ bị bệnh mất. Đừng vì anh làm những điều ngốc nghếch thế. " 

"Noãn, anh ước mình có thể che chở cho em cả đời. " 

Bóng dáng của chàng trai tan biến, cùng lúc đó trái tim của Ôn Noãn chợt co rút liên hồi, cô lấy tay ôm lấy ngực, cơn đau đến xé toạt lồng ngực khiến Ôn Noãn bật khóc, vì sao, vì sao tim cô lại đau đớn như thế? 

"Đừng đi... " 

Ôn Noãn đưa tay ra không trung như muốn bắt lấy thứ gì đó, cô quơ quào lung tung rồi ngã khụy xuống, trước mặt Ôn Noãn tối sầm, cô mất đi toàn bộ ý thức. 

___ 

Ôn Noãn hé mắt nhìn, lập tức ánh nắng chói chang của mùa hè rọi thẳng vào hàng mi đen nhánh của cô. Trán Ôn Noãn rịn đầy mồ hôi, lồng ngực phập phồng liên hồi. Tay Ôn Noãn nắm lại thật chặt, trong lòng dấy lên một tia rối rắm lẫn khó hiểu. Hai giấc mơ kì lạ ấy, vì sao cô lại có thể nhìn thấy được? Hơn nữa vì sao những người trong giấc mơ ấy dù cô không tài nào nhìn rõ mặt họ nhưng họ lại mang cho cô cảm giác vô cùng thân thuộc như thế? Giống như họ có mối quan hệ rất chặt chẽ với cô, hoặc...hoặc là vì một nguyên nhân khác đặc biệt hơn. Nhưng đó là gì? Mà thật lạ, tại sao cô lại muốn tìm hiểu việc này đến như vậy chứ? Rõ ràng cô không có lý do nào để làm như thế. Ôn Noãn nhíu mày thật chặt, dường như cô cảm thấy hô hấp của cơ thể trở nên khó khăn, giống như bị một vật gì đó ra sức chèn ép. 

"Ôn Noãn, em tỉnh rồi. " 

Bàn tay Trình Tranh nắm lấy bàn tay của cô ra sức đan chặt. Ôn Noãn nhìn khuôn mặt của hắn ở cự ly gần, tròn mắt ngạc nhiên. 

Trình Tranh, hắn ở đây làm gì? 

#còn.

Chương 15

Học trưởng Trình, anh ở đây làm gì? "

Ôn Noãn cố giãy tay ra khỏi tay Trình Tranh, khuôn mặt đầy nghi hoặc nhìn hắn. Nhưng đáp lại thái độ phòng bị của cô lại là là ánh mắt đầy trìu mến lẫn dịu dàng của Trình Tranh, hắn nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay cô, thở dài một tiếng.

"Ôn Noãn, em đúng là một cô nhóc vô tâm mà, em đã bị thương khiến anh lo lắng như thế sao lại còn giả vờ như không quen anh nữa chứ. "

Ôn Noãn cảm thấy da dầu tê rần, cổ và vai đau nhức không ngừng nghỉ. Cô nhíu chặt mày, cố gắng lục lại những hình ảnh vụn vặt trong kí ức nhưng hoàn toàn không nhớ chuyện xảy ra trước đây, tựa như tình huống này là chuyện xảy ra của nhiều năm về trước vậy.

"Học trưởng Trình...có thể có hiểu lầm gì ở đây không, tôi không nhớ vì sao mình lại ở đây, cũng không nhớ vì sao anh có mặt tại nơi này, đầu của tôi hoàn toàn trống rỗng. " Ôn Noãn lắp bắp nói, cả cơ thể mệt mỏi vô lực của cô tựa nhẹ vào gối.

Trình Tranh híp mắt nhìn Ôn Noãn, trong đáy mắt vụt qua một tia mừng rỡ lẫn kinh ngạc, hắn gạt đi những sợi tóc loà xoà trên khuôn măt Ôn Noãn, từ tốn đáp.

"Không sao, anh có thể kể cho em nghe."

Trình Tranh ngước nhìn ra bên ngoài, đôi mắt phượng cong lên.

"Em bị xe tông, nhập viện cũng đã được năm ngày rồi. Tất cả chuyện này một phần cũng là do lỗi của anh, nếu như anh không cãi nhau với em, có lẽ em cũng không thành ra nông nổi này. Ôn Noãn, thành thật xin lỗi. Là do anh không tốt, anh sai rồi. "

Ôn Noãn xoay đầu nhìn Trình Tranh, gặng hỏi lại.

"Mọi việc, chỉ có như vậy thôi sao? "
"Ôn Noãn, em tin anh không? "

Cô gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn lấn cấn, giống như bản thân cô đã bỏ lỡ qua một chuyện gì đó cực kì quan trọng.

"Ôn Noãn, sau này em đừng trẻ con mà giận dỗi vô cơ như thế. Em có biết, lúc em gặp chuyện không may, anh cảm thấy đau khổ như thế nào không? Một người bạn trai như anh nhưng lại không thể bảo vệ cho bạn gái mình, cảm giác bất lực đó, rất khó chịu, Ôn Noãn, lúc em nằm hôn mê trong bệnh viện, tim anh cứ nhói lên từng hồi, nó run rẩy kịch liệt, nó sợ mất em vô cùng. Xin em, nếu lần sau có giận dỗi hãy đánh anh, mắng anh, đừng làm những việc ảnh hưởng đến bản thân như thế. Hứa với anh, được không Ôn Noãn? "

Trong đầu Ôn Noãn lúc này chợt loé lên, cô nắm chặt tay anh, thấp thỏm hỏi lại.

"Học trưởng Trình, anh...anh vừa nói gì? Bạn gái, tôi là bạn gái của anh từ lúc nào? " Vì sao cô lại không có ấn tượng một chú nào về việc này, vì sao danh xưng này lại xa lạ đến vậy? Bạn gái, cô đã trở thành bạn gái của Trình Tranh?!

"Phải, em là bạn gái của anh, chúng ta đã quen nhau hơn hai tháng rồi. Ôn Noãn, không lẽ đến việc này em cũng quên mất sao?"

Trình Tranh sờ sờ đầu cô, đôi mắt trở nên khẩn trương và lo lắng. Một lúc sau hắn nhìn thấy khuôn mặt đầy ngơ ngác của cô, hỏi gì cô cũng trả lời là "không nhớ nữa" "không biết" "không quen lắm", Trình Tranh cả kinh, hắn vội vàng gọi bác sĩ đến kiểm tra. […]

"Bệnh nhân bị va đập ở đầu, có dấu hiệu của bệnh mất trí nhớ tạm thời. "

Trình Tranh đứng ở ngoài phòng bệnh cùng bác sĩ, hắn xoay đầu nhìn Ôn Noãn đang an ổn nằm ngủ trong phòng, chậm chạp hỏi lại.

"Vậy...khi nào cô ấy mới nhớ ra tất cả? "

"Việc này còn tùy thuộc vào tình trạng của bệnh nhân, nhanh nhất là một tháng, chậm nhất là một năm, hoặc có thể là cả đời cũng không nhớ ra được."

"Tôi biết rồi, cám ơn bác sĩ. "

Trình Tranh quay người, giẫm mạnh mũi chân bước đi, đáy lòng trở nên nặng trĩu.

"Ôn Noãn, xin lỗi. "

Hãy tha thứ cho sự ích kỉ của hắn, hắn đã một lần mất cô, cái cảm giác chứa đầy sự đau khổ lẫn tuyệt vọng ấy đã khiến hắn sống dỡ chết dỡ, tựa như một cái xác chết với linh hồn mục nát. Dằn vặt lẫn tự trách, khi ngồi trước cửa phòng bệnh hàng giờ đồng hồ, hắn đã tự nhủ với lòng mình rằng, chỉ cần cô có thể tỉnh lại, hắn sẽ không bao giờ bỏ rơi cô thêm bất cứ lần nào nữa.

"Ôn Noãn, tôi sẽ không buông tay em, vĩnh viễn không. "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau