EM LÀ HỌC TRÒ CỦA TÔI THÌ SAO?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Em là học trò của tôi thì sao? - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thư bị thôi thành mặc vị nùng...

Mùa hè cấp hai quả thật dài đằng đẵng, Triệu Thủy Quang nằm lăn lê ở trên bàn, cả người nóng hừng hực, Nam Kinh không hổ danh là một trong bốn lò bát quái của Trung Quốc, cho dù đã sinh sống ở đây 16 năm nhưng cô cũng chẳng chịu được mỗi khi hè đến, quạt trần thì quay chậm như rùa bò, cũng may nó còn có máy điều hòa, nếu như mà cả máy điều hòa cũng bị hư thì ông trời không phải đang hại “người nối nghiệp” như cô sao? Muốn rèn giũa nhân tài tương lai thì cũng không cần phải làm thế chứ!Hèn chi tuần trước cô giáo Anh văn đang mang thai giảng bài chưa hết tiết thì đã té xỉu rồi, mọi người phải lập tức dìu ra ngoài.

Triệu Thủy Quang cũng muốn xỉu lắm chứ, đáng tiếc cô không có mang thai như người ta, càng đáng tiếc hơn là từ đó đến giờ cô không có lá gan lớn làm chuyện động trời vậy đâu!

Này này, lúc nãy mình gặp một anh chàng đẹp trai ở văn phòng đó, chẳng biết là người thân của ai nhỉ!”

Cao Tầm quay đầu nói, “Thiệt không đó? Không thể nào, hay là bạn của giáo viên nào trong trường?”

“Đẹp trai không?”

“Mấy đứa con gái các cậu đúng thật là nhàm chán mà, chỉ biết mấy cái đó thôi!”, Đám con trai trong lớp nhao nhao nói.

Thì sao? Đám con trai mấy người biết gì mà nói chứ.”

Vì vậy, lớp tiếng Anh vì giáo viên bộ môn nghỉ chờ sanh lần nữa biến thành một cái chợ!

Im im, hoa lily đến kìa!”

Cả lớp đột nhiên im lặng, Vương Lị Lị chính là chủ nhiệm kiêm giáo viên môn Văn của lớp Triệu Thủy Quang, người cũng như tên vậy, có khí chất thanh cao như hoa lily, tính tình cũng hiền lành nữa, là một trong số ít giáo viên được học trò yêu mến.

Mà hôm nay hoa lily có gì đó khác khác, ngày thường thì mặt mày trắng nõn, sao hôm nay lại đỏ bừng lên, là do thời tiết quá nóng chăng?

Từ hôm nay trở đi, giờ tự học Anh văn của các em đã kết thúc, cô xin giới thiệu, đây là thầy dạy Anh văn mới của các em, thầy Đàm.”

Bóng người đứng ngoài cửa từ từ bước vào lớp.

Hả? Anh chàng đẹp trai!” Dù cho Cao Tầm có nói nhỏ đến cỡ nào nhưng trong lớp học đang yên tĩnh thế này mọi người đều nghe rất rõ, vì thế ai nấy đều cười khúc khích, chăm chú nhìn xem “anh chàng đẹp trai” đó thế nào. Triệu Thủy Quang cười nghĩ thầm trong bụng, Cao Tầm nói sai rồi, không phải là đẹp trai mà là siêu đẹp trai mới đúng. Đúng thật là bảo bối ngàn năm có một: tướng tá cao ráo, lông mày cao rậm, môi không dày cũng không quá mỏng, tư thái tao nhã có chút cao ngạo.

Triệu Thủy Quang có thói quen gặp ai lần đầu tiên, cô đều nhìn môi mà đoán tướng. Đàn ông môi mỏng như thế này thì luôn luôn bạc tình! Triệu Thủy Quang ngồi ngay ngắn chăm chú nghe mọi người nói, không phải như Hi Diệu đầu óc bay đến tận đâu đó.

Đây là lớp trưởng Trần Tư Dương.” Trần Tư Dương đứng lên, gật đầu lại ngồi xuống, từ chỗ Triệu Thủy Quang ngồi có thể nhìn thấy một phần gương mặt của Trần Tư Dương, mũi cao thẳng, mắt kiếng nhỏ gọn, đường nét khuôn mặt cũng rất đẹp, 100% học sinh ưu tú, đúng thật là không hổ danh là học sinh giỏi suốt ba năm liền.

Đây là lớp phó Lý Giai Nhiên, còn đây là lớp phó học tập Triệu Thủy Quang, cũng là gương mặt tiêu biểu của lớp tiếng Anh!” Triệu Thủy Quang nghe đến tên mình liền đứng lên, mỉm cười nhìn Đàm Thư Mặc. Triệu Thủy Quang là ai chứ, là một trong những học trò cưng của giáo viên, mấy thầy cô cứ hễ mở miệng ra là lại nói “Các em phải noi gương học tập của Triệu Thủy Quang và Trần Tư Dương!”

Hoa lily nói, “Ban cán sự lớp hãy cố gắng giúp đỡ thầy Đàm!”

“Thầy Đàm, lớp của tôi phải làm phiền thầy rồi!” Hoa lily vui vẻ quay sang nói với Đàm Thư Mặc, nghe thế, anh cũng gật đầu cười cười, “Đừng khách sáo!

Hoa lily e lệ cười, nói, “Thầy Đàm, tôi đi trước đây, có vấn đề gì thì cứ tìm tôi!”

Đàm Thư Mặc bước lên bục giảng, để cặp sách lên bàn. Anh mặc chiếc áo sơmi dài tay rất tươm tất, khuy áo nho nhỏ tinh xảo màu vàng, chiếc khuy thứ nhất thì không có cài chỉ để hờ hững, hàng khuy áo phía dưới thì đều cài vào, mà tay cả khuy ống tay áo cũng cài lại đàng hoàng, đột nhiên trong đầu Triệu Thủy Quang lóe lên ý nghĩ, thầy Đàm không biết nóng là gì ư?

Tôi tên là Đàm Thư Mặc.” Đàm Thư Mặc mỉm cười, tự giới thiệu bản thân mình, “Tên tôi có từ một câu thơ, Thư là lá thư, Mặc là mực, có ai biết đó là câu thơ gì không?”

Cao Tầm lớn tiếng nói, cô vừa thấy Đàm Thư Mặc đã lóe mắt vì vẻ đẹp trai của anh ta rồi, “Là câu thơ “Thư bị thôi thành mặc vị nùng””.

Đàm Thư Mặc cười cười, sau đó nói tiếp, “Được rồi, chúng ta bắt đầu học, tiết trước các em học đến bài nào rồi?”
Triệu Thủy Quang ngồi ngay ngắn nghe giảng, bình thường thì mấy giáo viên lần đầu tiên lên lớp đều điểm danh học sinh trước, nhưng mà Đàm Thư Mặc chỉ dạy thay cho nên cũng không điểm danh gì cả!

Kết thúc tiết học, mọi người đều công nhận đây chính là một giáo viên đích thực, phát âm chuẩn, giảng ngữ pháp rất cặn kẽ, mà dịch bài lại hay và dễ hiểu nữa!

Ngay cả một người đi học không thèm chú tâm như Triệu Thủy Quang mà còn phải chăm chú nghe giảng, rất nhanh theo kịp tốc độ giảng bài của Đàm Thư Mặc.

“Thứ hai và thứ năm từ hai giờ đến năm giờ chiều là office hour của tôi (làm việc văn phòng), mọi người có gì không hiểu thì cứ đến tìm tôi!” Đàm Thư Mặc vừa thu dọn sách vở vừa nói, sau đó bước ra khỏi lớp.

Trời ạ, thầy Đàm này còn có office hour nữa sao? Giảng viên đại học cũng còn chưa như thế nha!

Chương 2:

“Này, nghe nói lớp cậu có một thầy giáo đẹp trai lắm phải không?” Trên đường tan trường về nhà, Lưu Gia Luân khều khều cánh tay Triệu Thủy Quang mà hỏi.

“Phải nói là cực kỳ đẹp trai.” Triệu Thủy Quang liền nhớ tới khuôn mặt của Đàm Thư Mặc.

Wow, nếu cậu mà nói đẹp trai thì chắc chắn là đẹp trai, haiz, mà đáng tiếc là thầy ấy không dạy Anh văn lớp mình.” Lưu Gia Luân ủ rũ nói tỏ vẻ tiếc nuối.

Lưu Gia Luân là bạn thời thơ ấu của Triệu Thủy Quang, quan hệ của hai người cũng sâu xa lắm, thế này thì phải quay lại lúc còn học mẫu giáo, Triệu Thủy Quang học ở lớp Dâu Tây, còn Lưu Gia Luân thì học lớp Chuối, hai người vì giành quả táo của Vương Tiểu Minh mà đánh nhau ì xèo, đến khi nhà trường mời phụ huynh lên thì ba của Lưu Gia Luân và ba của Triệu Thủy Quang mới nhận ra đối phương chính là bạn trước đây của mình. Cả Lưu Gia Luân lẫn Triệu Thủy Quang lúc đó đều bị hai vị phụ huynh cho “ăn” cốc đầu, bắt phải xin lỗi nhau, từ đó về sau quan hệ hai người trở thành nghiệt duyên. (dính mãi không cách ra được)

Cô và Lưu Gia Luân không học chung tiểu học và cấp hai, nhưng đến cấp ba thì hai người đều nộp đơn dự thi vào cùng một trường.

À, hay là mỗi ngày cậu mang mắt mình sang lớp cậu đi, để mình dòm thầy ấy tí. ” Lưu Gia Luân hí hửng nói.

Được thôi, mỗi ngày mình đều dán mắt cậu lên mông mình rồi đem vô lớp!” Triệu Thủy Quang nghiêm mặt nói, tiếp tục đi về phía trước.

Cậu đi chết đi…”
“Lưu Gia Luân, tối nay mình đến bar “Tô”, nếu mẹ mình có hỏi thì nhớ nói mình qua nhà cậu học bài!” Triệu Thủy Quang luôn gọi thẳng tên họ của Lưu Gia Luân, vì thế Lưu Gia Luân cũng gọi thẳng tên họ của Triệu Thủy Quang.

Triệu Thủy Quang nói tiếp, “Lưu Gia Luân, nếu mình mà kêu cậu là Gia Gia thì mình nôn mất!”

Lưu Gia Luân cũng chẳng chịu yếu thế, phản kích lại, “Nôn cái đầu cậu, mình mới phải là người buồn nôn nè!” Tình cảm con gái với nhau đúng thật là khắng khít một cách khó hiểu.

Câu thơ ấy nằm trong bài này:

Vô đề kỳ II

Lai thị không ngôn khứ tuyệt tung

Nguyệt tà lâu thượng ngũ canh chung

Mộng vi viễn biệt đề nan hoán

Thư bị thôi thành mặc vị nùng (Thư viết vội qua, mực chưa nồng (là khô ấy))

Lạp chiếu bán lung kim phỉ thúy

Xạ huân vi độ tú phù dung

Lưu lang dĩ hận Bồng sơn viễn

Cánh cách Bồng sơn nhất vạn trung

Dịch Nghĩa

Hẹn đến thì chỉ là nói suông, mà đi rồi thì mất tăm tích

Trăng xế trên lầu vẳng tiếng chuông lúc canh năm

Mộng thấy mình xa cách nhau kêu khóc cũng khó tỉnh giấc được

Trong bức thư bị thúc giục viết cho xong nước mực đậm dòng

Ánh nến soi lên một nữa chân lông chim phỉ thúy thêu kim tuyến

Mùi hương xạ thoảng bay qua gối phù dung thêu

Chàng Lưu đã hận núi Bồng Lai xa xôi

Mà mình lại ở cách núi Bồng Lai đến vạn trùng

Chương 2: Hi vọng đã về rồi

Phố 1912 ban ngày nhìn vào thì đơn giản chỉ là một con phố bình thường, con đường sỏi nhẵn bóng, hai bên đường đầy ắp quán cafe, quán bar, mà ngay cả KFC cũng được trang trí theo phong cách cổ xưa, đi vài bước thì sẽ thấy Dinh Tổng Thống có bề dày lịch sử 600 năm, đi thêm một chút nữa sẽ thấy mai viên của Tôn Trung Sơn. Tán cây, hoa lá hai bên đường đung đưa trong gió tạo nên âm thanh xào xạc rất vui tai.Đến buổi tối thì phố 1912 lại thay đổi nhanh đến chóng mặt, trở thành nơi náo nhiệt nhất ở đây, quán café mở đèn mờ mờ, quán bar thì đèn màu sắc sặc sỡ, nhân viên phục vụ ở trước cửa hân hoan đón khách, bên trong thì âm nhạc xập xình, nam nữ uốn éo, tư thế rất mập mờ, đèn đường chói mắt, trên đường tỏa ra mùi bia rượu nhàn nhạt, hèn chi mọi người ai cũng nói rằng từ khi Nam Kinh có phố 1912 đến nay, cuộc sống về đêm chậm đi 1-2 tiếng đồng hồ.

Triệu Thủy Quang, em mà lần sau còn dám mặc đồng phục đến đây nữa thì chị sẽ đá em ra khỏi “Tô” đó!” Hi Diệu kéo Triệu Thủy Quang mặc đồng phục mùa hè đang bưng ly nước trái cây sang một bên nói chuyện.

Hai người ngồi xuống ghế, nhân viên phục vụ tên Tiểu Hàm liền bưng ly rượu đến cho Hi Diệu.

Chà chà, ra dáng bà chủ quá ta!” Triệu Thủy Quang nghiêng người cười nhìn Hi Diệu đang lắc ly rượu trong tay, vòng mã não màu hồng của Hi Diệu dưới ánh đèn mờ ảo trong quán bar mà phát ra ánh sáng óng ánh.

Hi Diệu đặt ly rượu xuống, chỉ chỉ vào đầu Triệu Thủy Quang, “Em tưởng chị muốn lắm sao, nhưng mà chị nhớ không lầm là lúc ấy ai đó hăng hái hứa là, “Yên tâm, em sẽ giúp chị!”. Xạo xự! Ngày nào tan học xong chị cũng đều tức tốc chạy đến đây cả, còn em thì một cọng lông chân cũng chả thấy đâu hết.”

Quán bar “Tô” này là do Đan Dương mở, sau khi chia tay Hi Diệu thì anh ta đi Vũ Hán, để lại “Tô” cho Hi Diệu quản lý. Triệu Thủy Quang nhớ rất rõ những lời lúc ấy Đan Dương nói với Hi Diệu rằng “mọi vật trên đời này đều có hữu hình và vô hình, hữu hình thì một ngày nào cũng sẽ tan biến như khói, nhưng đã là vô hình thì làm sao mất đi được, giống như tình cảm vậy, nó là một thứ cảm giác vô hình kéo hai người lại với nhau, nếu là thật lòng yêu thì dù có chuyện gì thì tình cảm ấy vẫn mãi trong lòng chúng ta.”

Trong một lần Hi Diệu lên phía Nam hoàn thành buổi báo cáo diễn xuất thì quen được Đan Dương, hai người quen nhau được một năm, nhưng sau đó thì quan hệ trở nên xấu đi, lúc nào cũng cãi nhau cho nên chia tay cũng là điều hiển nhiên.

Cuối cùng Đan Dương có thật lòng yêu Hi Diệu hay không, Triệu Thủy Quang cũng không biết rõ nữa, cô cũng chẳng hỏi, ai mà không có nỗi niềm riêng của mình chứ, đâu phải cứ là bạn bè thì nói huỵch toẹt mọi chuyện cho nhau nghe, dù sao bây giờ Hi Diệu cũng đang sống rất tốt.

Triệu Thủy Quang trầm tư suy nghĩ, theo thói quen cắn cắn đầu ống hút.

Hi Vọng đã về rồi.” Hi Diệu ngồi dựa vào ghế, không biết là đang nói với ai, cô cảm nhận rất rõ người ngồi bên cạnh mình cơ thể thoáng run lên, không khỏi thở dài.

Triệu Thủy Quang ngồi bần thần trên ghế, cái tên ấy đã khắc nghi trong lòng cô từ bấy lâu nay.

Hi Vọng đã về rồi, một Hi Vọng khiến cô nhớ đến năm cấp hai đầy niềm vui, một Hi Vọng suốt ngày mắng cô là đồ ngốc, một Hi Vọng cứ hễ mùa đông đến là nắm chặt bàn tay nứt nẻ của cô, một Hi Vọng hay véo mũi cô nói “Đồ ngốc, ngay cả đang mùa hè mà cũng để bị bệnh cho được”, Triệu Thủy Quang cô đã từng có Hi Vọng, nhưng khi Hi Vọng đi ra nước ngoài cũng đã khiến hy vọng trong cô tan biến.

Hi Diệu nhìn người con gái mặc đồng phục ngồi cạnh mình đang trầm tư suy nghĩ, đột nhiên cô nhớ lại quang cảnh ba năm trước đây, người em họ ngày thường rất kiêu ngạo, chưa bao giờ thích người con gái nào thế mà hôm đó lại đến “Tô” tìm cô, còn dẫn theo một cô gái mặc chiếc váy viền màu trắng, áo học sinh, giới thiệu với cô, “Hi Diệu, đây là Tiểu Quang nhà em!”. Người con gái kia cười đá vào chân Hi Vọng, “Ai nói là nhà của anh, đầu heo!” Sau đó thì ngẩng đầu cười nhìn cô, lộ ra hai má lúm đồng tiền rất dễ thương.

Cho đến sau khi Hi Vọng xuất ngoại, Hi Diệu mới gặp lại Triệu Thủy Quang ở trên đường, thiếu chút nữa là cô không nhận ra được Thủy Quang rồi, Thủy Quang mặc một chiếc áo sơmi màu trắng, quần tây đen, mái tóc ngắn, dù ăn mặc rất đơn giản nhưng đứng chung với đám con gái ăn mặc thời thượng đang chờ xe bên đường thì cô nổi bật hơn hẳn!

Sau khi quen thân với Triệu Thủy Quang thì Hi Diệu mới biết Thủy Quang thích mặc quần áo càng đơn giản càng tốt, ghét nhất là màu hồng nhạt, rùi quần áo thêm nơ bướm rằng ri này nọ, tốt nhất là áo một màu, nếu như mà áo có tí xíu hoa văn hay là hột kim sa gì đó là cả ngày cô lại cằn nhằn không thôi. Triệu Thủy Quang hễ nhìn thấy Hi Diệu ăn mặc rườm rà, rồi mang vớ đủ màu sắc thế nào cũng sẽ nhíu máy, vì thế Hi Diệu luôn trêu chọc Triệu Thủy Quang lạc hậu. Khi ấy, Triệu Thủy Quang lại nghiêm túc nói, “Em đã qua cái tuổi mộng mơ rồi, người chín chắn trưởng thành thì phải ăn mặc chỉnh tề đơn giản, chỉ cần thoải mái là được. Với lại hàng ngày phải đứng trước gương săm soi quần áo nào đẹp, rồi nghĩ đến hôm nay phải đeo trang sức gì để hợp với bộ quần áo, ngày mai phải đeo bông tai gì cho đẹp thì chắc em điên lên mất, mệt lắm!”

Mỗi khi Hi Diệu trang điểm thì đều nhớ đến lời này của Triệu Thủy Quang, việc Hi Vọng xuất ngoại đã khiến cho Triệu Thủy Quang chín chắn trưởng thành hơn sao?

Chị đi lên đó đây, mười phút nữa nếu chị không quay lại thì cứ y theo kế hoạch mà làm nha!” Hi Diệu vỗ vỗ vai Triệu Thủy Quang, cô lập tức trở về thực tại. Hi Diệu nói xong cũng lẩn vào đám người đang nhún nhảy theo nhạc. Đây chính làm ám hiệu của Triệu Thủy Quang và Hi Diệu, Hi Diệu là cô gái đầy quyến rũ, cũng rất thích chọc phá người khác, và điều khổ nhất chính là mỗi lần chọc phá ai là chơi tới bến, và cứ mỗi lần như thế thì Đan Dương lại dọn dẹp chiến trường cho Hi Diệu, nhưng giờ thì Đan Dương đã đi rồi, nhiệm vụ này rơi vào tay Triệu Thủy Quang.

Vì sao à? Cũng như Hi Diệu lúc nãy nói, “nhớ không lầm là lúc ấy ai đó hăng hái hứa là, “Yên tâm, chị sẽ giúp em!”.

Cứ mỗi lần Hi Diệu nhắc câu này là Thủy Quang lại cảm thấy mình rất ngốc, cái tật tài lanh hứa hẹn này nọ trước mặt Đan Dương, thế nên bây giờ mới chịu khổ đây này!
Đáng tiếc là Triệu Thủy Quang không có tài giỏi Đan Dương nghĩ ra nhiều cách để giải quyết, bởi vậy cứ mỗi lần như thế cô và Hi Diệu phải giả bộ đồng tính luyến ái.

Hi Diệu nói với cô cứ gặp mất tên hung thần ác sát, say bí tỉ thì cứ nói hai người là đồng tính luyến ái, tiếng anh là lesbian!

Một lát sau điện thoại Triệu Thủy Quang báo tin nhắn, chị vọn vẻn có hai chữ: C7.

Cô liền thay bộ đồng phục ra, mặc lên bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn, đeo thêm mấy sợ dây chuyền rồi đi đến thang máy.

Lầu ba này là nơi hết sức lịch sự cùng yên tĩnh, ánh đèn chói lóa soi rọi trên thảm sàn, vì đây là khu vực VIP, từng phòng đều được cách âm, hơn nữa tính cách Đan Dương hơi biến thái một chút cho nên mỗi cánh cửa đều là thủy tinh trong suốt, nhưng rất rắn chắc, điều quan trọng hơn là bên ngoài nhìn vào thì chẳng biết bên trong đang làm gì, nhưng bên trong thì lại thấy rõ mồn một mọi chuyện xảy ra ở ngoài hành lang. Triệu Thủy Quang hô hào trong lòng trấn định tinh thần, tận hưởng cảm giác của kẻ có tiền.

C6, C7, phòng này rồi, Triệu Thủy Quang đã cùng Hi Diệu diễn cái trò này đến lão luyện rồi, cho nên cô cũng chẳng có tí gì khẩn trương cả.

Vẻ mặt bình tĩnh đẩy cửa đi vào, cô lớn tiếng gọi, “Em yêu.” cả phòng đều sửng sốt nhìn cô.

Một đám nam thanh nữ tú đang ngồi nói chuyện vui vẻ, cô nhìn quanh nhưng lại không thấy người mà cô cần tìm.

Đám người đó giờ trừng mắt khó hiểu nhìn cô, chỉ nghe tiếng thì thầm của vài người, tiếng đá và ly rượu va chạm nhau.

Triệu Thủy Quang còn đang định giả bộ say rượu thì bất giác nhìn đến một người ngồi ở góc sofa, một tay đặt lên tay vịn sofa, tay kia lắc lắc ly rượu.

Dù cho ánh đèn có lờ mờ thì cô vẫn nhận ra được khuôn mặt đẹp trai đó, hàng ngày đều gặp khuôn mặt đó, Triệu Thủy Quang nhìn một phát cũng nhận ra.
Đây không phải là Đàm Thư Mặc sao? Triệu Thủy Quang cô tiêu rồi!

Một người đàn ông có mắt phượng đứng lên cười nói, “Em gái, trong đây ai là người yêu của em vậy?”

Người kia cũng cười theo, Triệu Thủy Quang chăm chú nhìn người ngồi ở góc sofa đang thưởng thức ly rượu của mình.

Cả căn phòng im ắng, đang muốn giả lả đưa ra lý do cho qua chuyện rồi chuồn đi thì giọng Hi Diệu vang bên tai cô, “Darling, sao lại đi nhầm phòng thế, đã nói là đừng uống quá nhiều mà không chịu nghe!”

Hi Diệu vừa nói vừa kéo Triệu Thủy Quang ra ngoài, miệng còn oang oáng giải thích, “Đây là người yêu tôi đó, uống nhiều rượu quá nên đi nhầm phòng, mọi người cứ tiếp tục đi nha.”

Triệu Thủy Quang bị Hi Diệu kẹp chặt tay kéo ra ngoài, không tài nào rút ra được, cô hận không bóp chết Hi Diệu tại chỗ này.

Hi Diệu cười cười đóng cửa, mặc cho đám người bên trong ai nấy đều há hốc mồm nhìn hai người.

Cô và Triệu Thủy Quang nhìn cảnh mãi riết rồi quen, Hi Diệu mỗi lần như vậy đều dùng kế sách nói thẳng, thừa dịp người ta mọi người còn đang kinh ngạc thì ba chân bốn cẳng chạy đi.

Hi Diệu đắc ý nói, “Hôm nay tự nhiên tới lượt chị cứu em vậy?”

Triệu Thủy Quang tức giận nói, “Cậu không phải là ở phòng C7, khi không biến đi đâu à!”

Hi Diệu khó hiểu nói, “Lỗi chị của sao, chị đợi em ở C7 cả nửa năm mà chả thấy em ló mặt ra, vừa định đi ra kiếm thì đã thấy em đứng ngây ngốc ở phòng đối diện!”

Triệu Thủy Quang nhìn bên trái là phòng C5, bên phải là C6, tức đến ruột gan lộn tùng phèo.

Nhẫn nhịn cả buổi mới bực tức nói, “Ai rảnh quá sắp xếp mấy căn phòng theo chẵn lẻ!”

Hi Diệu vừa đi vừa cười hả hê, “Đấy, nhờ chị xuất hiện kịp lúc đó!”

Triệu Thủy Quang nhìn bộ mặt hớn hở của Hi Diệu, thò tay véo vào mặt Hi Diệu một cái, “Thầy giáo lớp em cũng ở trong đó đó! Đúng là xui xẻo, cô gái ăn chơi giờ lại thêm cái mác đồng tính luyến ái nữa!”

Hi Diệu nghe xong càng vui vẻ nhảy cẩng lên, quay đầu đi ngược về phía phòng C7: “Đâu? Đâu? Chỉ chị coi coi!”

Triệu Thủy Quang cảm thấy hối hận vì đã nói Hi Diệu nghe, cả đêm nay đây chính là sai lầm lớn thứ 2 mà cô đã phạm phải!

Cô nhanh chóng kéo Hi Diệu xuống dưới, một sinh viên gương mẫu như Hi Diệu sẽ không biết được Triệu Thủy Quang phải trải qua rất nhiều gian khổ mới vào được đại học!

Chương 3: Anh là hy vọng là nỗi niềm...

Triệu Thủy Quang vừa ngồi đọc bài Anh văn với cả lớp vừa len lén nhìn Đàm Thư Mặc đang viết bài trên bảng.Mới vừa chào đón thầy giáo mới mà cô diễn một màn “ đồng tính luyến ái ” rồi, lá gan của Triệu Thủy Quang cũng lớn lắm chứ, mà thôi, cũng chỉ là học sinh cấp 3 ~ 17, 18 tuổi, có gì mà phải sợ!

Nhưng giờ cũng đã hơn nửa tiết rồi, ngoại trừ lúc điểm danh Đàm Thư Mặc gọi tên Triệu Thủy Quang ra thì không có chuyện khác phát sinh.

Triệu Thủy Quang nghĩ thầm trong bụng Đàm Thư Mặc chắc hẳn cũng không nhớ gì chuyện hôm qua!

Vì thế cô yên tâm tiếp tục lấy sách che mặt nói chuyện với Mễ Ny và Cao Tầm.

Cao Tầm thì thào nói, “ Ngày hôm lúc ba mình tới đón, mình thấy Đàm Thư Mặc lái chiếc xe BMW 5 Series, ba mình nói chiếc xe đó là 530i, trị giá hơn 60 vạn tệ đó, người giàu có! ”

Mễ Ny cũng ngã người ra đằng sau nói chuyện, “ Mình cũng nghe Lý Gia Nhiên nói thầy ấy là du học sinh, gia đình như là làm quan lớn, hiệu trưởng trường mình phải nói cả buổi mới mời được thầy ấy về trường dạy đó. Mình nếu là thầy ấy, mà cũng chả thèm đến đây dạy đâu! ” Nói xong, Mễ Ny liền nhìn về phía Đàm Thư Mặc.

Thủy Quang nhỏ giọng nói, “ Lý Gia Nhiên là con gái của hiệu trưởng, bạn ấy nói thì chắc là đúng rồi! ” Cô bất chợt nhớ đến tối hôm qua, hận không thể lấy chân đánh vào mặt mình! Cô cố gắng trấn an bản thân mình, người như Đàm Thư Mặc sẽ không bao giờ nhớ mặt cô đâu.

Đang nghĩ số mình rất may mắn thì cô lại nghe Đàm Thư Mặc nói, “ Lớp phó học tập đến văn phòng tôi, tan học! ”

Triệu Thủy Quang nãy còn hí ha hí hửng thế mà lúc này lại như cục đá tan chảy, trời rất nóng mà toàn thân cô toát ra mồ hôi lạnh, còn Mễ Ny và Cao Tầm thì ánh mắt vui sướng ngưỡng mộ nhìn theo cô ra khỏi phòng học.

Giáo viên ở nước ngoài về có hẳn một văn phòng riêng, hiện tại trong trường này chỉ mình Đàm Thư Mặc mới được như vậy.

Triệu Thủy Quang gõ cửa, bên trong vọng ra giọng nói trầm của Đàm Thư Mặc, “ Vào đi! ”

Mở cửa đi vào, cô thấy Đàm Thư Mặc một tay cầm ly, một tay cầm bút đang ngồi ở bàn cúi đầu sửa bài tập, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rõ hai hàng lông mày cong dài tinh tế, lông mi dày phủ lấy mí mắt.

Triệu Thủy Quang quả thật khâm phục bản thân mình, lúc này mà còn ham mê sắc đẹp cho được, cô liền mở miệng nói, giọng điệu vô cùng lễ phép, “ Thầy Đàm. ”

Đàm Thư Mặc không ngẩng đầu, chỉ đặt cây bút xuống sau đó để đống bài tập sang một bên, giờ mới ngẩng đầu nhìn cô, “ Đem bài tập về phát lại cho các bạn, thầy đã sửa hết rồi. ” Đôi mắt đen nhìn thẳng Triệu Thủy Quang, khóe miệng còn mỉm cười, “ Cám ơn. ”

Triệu Thủy Quang vội vàng nói, “ Dạ, không có gì, còn chuyện gì nữa không thầy? ” Đàm Thư Mặc nói không có sau đó tiếp tục cầm ly lên uống nước.

Triệu Thủy Quang liền tươi cười vui vẻ ôm tập vở đi ra ngoài.

Cách ngày khai giảng chính thức một tuần, trường cho toàn bộ học sinh được nghỉ, Triệu Thủy Quang vốn là muốn đến bar ” Tô ” để chơi, nhưng trời thì nắng chói chang nóng hừng hực, cô sợ mình sẽ mệt mỏi, lại sợ sẽ gặp Đàm Thư Mặc nên dứt khoát buổi sáng ở nhà ôn bài, buổi tối thì xem TV, khiến ba mẹ cô rất đỗi kinh ngạc.

Suốt hai ngày nay hộp thư tin nhắn của cô bị Hi Diệu oanh tạc, vì thế cô buộc lòng phải đến “ Tô ”, trong lòng thầm nghĩ dù sao giờ vẫn chưa tới ngày khai giảng.

Bất kỳ một cô gái nào sau khi chia tay bạn trai, cũng ít nhất một lần tưởng tượng đến cảnh gặp lại người con trai ấy, cho dù lúc ấy bản thân cô gái có buồn hay là vui. Triệu Thủy Quang cũng đã vô số lần mường tượng đến cảnh ấy, nghĩ đến ngày cô và Hi Vọng gặp lai nhau, có thể là hai người tình cờ gặp nhau trên đường, anh đang đi cùng bạn gái, cô ấy cũng có lúm đồng tiền như cô vậy, lúc đó cô sẽ mỉm cười bước đến chào anh hay là sẽ xoay người bỏ đi? Hay là ra vẻ tự tin, làm bộ ngạc nhiên khi gặp lại anh? Hay là cô nên bước đến bắt tay anh? Hoặc lẽ, hai người chỉ yên lặng gật đầu chào nhau sau đó chúc đối phương hạnh phúc?

Lúc Thủy Quang mở cửa bước vào, thấy thân ảnh quen thuộc năm nào đang ngồi trên ghế sofa, cả người cô lặng đi, hô hấp cũng khó khăn hơn, đứng bất động tại chỗ chằm chằm nhìn người đó, cô nhớ đến những lần mình chọc anh có làn da trắng nõn như con gái, mỗi khi nghe cô chọc như vậy anh theo thói quen mà nhăn trán lại, giờ đây anh đang ngồi đó cầm ly rượu lên uống nhoẻn miệng cười với cô.

“ Tiểu Quang! ” Cô nghe Hi Diệu kêu mình.

Lúc Hi Diệu mở cửa, cô đã thấy thái độ Hi Diệu có gì đó quái lạ, có chút xấu hổ. Cô thấy rõ khuôn mặt anh sau lưng Hi Diệu, mọi kỷ niệm trong chốc lát đã ùa về trong tâm trí cô. Cô còn nhớ rõ khi đó hai người gặp nhau, cô nói, “ Em không phải người thích tình yêu vượt biên giới. ”

Hi Vọng nói, “ Khoảng cách cái gì, biên giới cái gì, mấy thứ đó căn bản không phải là vấn đề! ”

Cô không dám ngẩng đầu nhìn thẳng anh, cuối cùng anh nắm chặt tay cô, nói, “ Anh ở lại, Tiểu Quang, anh sẽ ở lại được chứ? ”

Cô ngẩng đầu nhìn đôi mắt kiên định của Hi Vọng, anh càng lớn càng đẹp trai hơn, vẻ mặt cũng luôn tự tin.

Cô xém tí là đã đồng ý, nhưng đồng ý rồi thì sao? Cả hai lúc ấy chỉ có 15 tuổi, có thể làm được gì, cả nhà anh đều di dân sang Canada, mẹ anh làm sao để anh ở lại đây một mình chứ.

Cô nói, “ Chúng ta vẫn còn nhỏ! ”

Anh cúi gầm mặt, từ từ buông tay ra, anh cũng đã biết rõ đáp án.

Đó cũng là lần cuối cùng hai người nói chuyện với nhau.

Cũng như cô đã nói, hai người lúc ấy còn nhỏ, chỉ mới là trẻ con, ngoại trừ đối phương thì hai người cũng chưa từng thích qua ai, và chẳng ai nói với ai lời chia tay cả, cứ thể mà mọi chuyện lẳng lặng trôi qua, có lẽ quyết định như vậy là chính xác. Tương lai còn rất dài, đời người còn rất nhiều chuyện mình chưa thấy chưa nghe, còn rất nhiều điều tốt đẹp bất ngờ mà mình chưa biết, có thể phía trước con đường mình đi sẽ xuất hiện một người yêu mình sâu đậm, đương nhiên lúc ấy chúng ta phải giữ chặt lấy.

Nhưng điều cô chưa từng nghĩ đến chính là cuộc đời này luôn hữu hạn, nếu như không giữ chặt thì chính bản thân sẽ bỏ lỡ cơ hội, những lời giải thích cho sai lầm ấy chỉ là cái cớ để tự an ủi bản thân mà thôi.

Vì vậy, Triệu Thủy Quang ngoan ngoãn lên cấp 3 học, tiếp tục làm một người con ngoan trò giỏi của mình.

Hi Vọng cùng với mẹ đi đến đất nước lạnh giá, nơi này có mùa đông dài nhất, cũng là mùa mà Triệu Thủy Quang thích nhất.

Hi Diệu nhìn người đứng ngoài cửa bất động, lại xoay đầu nhìn người ngồi trong phòng, cô quả thật cảm thấy đau lòng thay họ, liền kéo Triệu Thủy Quang vào trong đi đến trước mặt Hi Vọng, “ Hai đứa nói chuyện rõ ràng đi! ”

Chương 4: Mấy ai say rượu lại tự nhân...

Hi Diệu dắt Triệu Thủy Quang vào trong, trong phòng có rất nhiều người, quen có, không quen cũng có, nhiều người nhìn là nhận ra ngay Triệu Thủy Quang, nhưng vẻ mặt lại có chút ngượng ngùng. Hi Diệu kêu mọi người tránh qua một bên, kéo Thủy Quang ngồi xuống ghế cạnh Hi Vọng.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt của Hi Vọng, đôi mắt sâu đen, không biết là đang suy nghĩ gì. Ngồi bên phải Hi Vọng còn có một cô gái nữa, người này đang ôm tay anh, nhìn Triệu Thủy Quang cười cười lộ ra hai cái răng khểnh, lòng Triệu Thủy Quang đột nhiên thoáng đau đớn.

Suy nghĩ miên man một lúc sau đó cô mới lớn tiếng nói, “ Mọi người uống rượu sao? Hi Diệu, em cũng muốn uống rượu! ”

Hi Diệu nhìn Triệu Thủy Quang lúc này như một đứa trẻ không chịu thua kém ai, mỉa mai nói, “ Hết rượu rồi, còn trà xanh thôi! ” Triệu Thủy Quang không uống rượu được mà cũng bày đặt uống với người ta.

Mọi người thấy không có chuyện gì xảy ra nên tiếp tục nói chuyện, Triệu Thủy Quang theo thói quen vẫn uống trà xanh như ngày thường, Hi Vọng đang nói gì đó với cô gái ngồi bên, trong phòng rất ồn, cô cũng chẳng thể nào nghe được họ đang nói gì, không biết tự lúc nào từ trà xanh cô đã chuyển sang uống rượu, đến nỗi mặt đỏ ửng, hai mắt cay xè, cũng không dám nhìn người ngồi cạnh mình.

Triệu Thủy Quang uống hết nửa bình rượu, lảo đảo đứng lên nói với Hi Diệu, “ Em say! ”

Những chuyện xảy ra sau đó cô cũng không nhớ rõ nữa.

Một lát sau tỉnh dậy cô đang ngồi ở trên sân thượng, bên cạnh có người hút thuốc, cô nhắm mặt lại, không thèm nghĩ nữa.

Người nọ biết cô đã tỉnh, nói, “ Em khỏe không? ” Giọng nói hòa lẫn cùng tiếng gió rít gào.

Triệu Thủy Quang muốn cười, trước kia xem phim “ Thư tình ”, cô gái trong phim cũng giống như cô bây giờ vậy, sau khi tỉnh dậy, do dự một lúc lâu mới mở miệng nói với đối phương, “ Anh khỏe không? ”
Bây giờ thì cô đã hiểu rõ rồi, thời gian cũng như một vũ khí lợi hại, có thể xoa dịu nỗi đau của người khác, nhưng chính nó cũng có thể như một con dao cứa sâu thêm vết thương lòng, ngay cả khi gặp lại tưởng chừng như vẫn có thể ngồi nói chuyện như hai người bạn, nhưng sự thật chứng minh rằng là không thể.

Im lặng cả buổi, cô nghĩ thầm trong bụng, “ Anh khỏe không? ”

Kỳ thật câu hỏi đã không cần đáp án, dù anh khỏe hay không khỏe thì cô và anh cũng đã chẳng còn quan hệ gì với nhau.

Triệu Thủy Quang ôm đầu đứng dậy, cô rất muốn Hi Vọng mỉm cười nói “ Anh rất khỏe. ” Đáng tiếc hôm nay mọi thứ đều diễn ra quá bất ngờ, cô không tài nào giống như trong phim mà có thể bình tĩnh nói mấy lời này.

“ Hi Vọng. ” Cô gái có răng khểnh đứng ở hành lang kêu.

Triệu Thủy Quang bỏ tay Hi Vọng ra, đi xuống lầu, cô bước đi mà lòng đau như cắt, đầu nặng trịch, tim đập thật nhanh, cả người xiêu xiêu vẹo vẹo như sắp té. Chỉ nghĩ vậy thôi mà Thủy Quang đã té thật, may mắn ở phía dưới có người nhanh tay đỡ lấy cô.

Cô loáng thoáng nghe được tiếng Hi Vọng hô to phía sau, “ Tiểu Quang! ”

Triệu Thủy Quang nghe được anh kêu tên cô, lòng càng thêm nặng triễu, cũng không quay đầu lại, nói, “ Em không say! ”

Chân đứng không vững vấp vào nhau, cũng chưa nhìn rõ người trước mặt là ai đã hôn lôn môi người ấy.

Triệu Thủy Quang lặng im, trên đời này mấy ai say lại thừa nhận mình say chứ.

Kỳ thật chỉ là môi chạm môi, răng chạm răng mà thôi.

Theo cái tuổi đời ít ỏi của Triệu Thủy Quang, cô cũng không biết hôn môi thật sự là thế nào, về sau nghĩ lại cũng đoán được cái này chính là KISS mà mọi người thường nói.

Triệu Thủy Quang không nhớ rõ nụ hôn đó kéo dài bao lâu, trong đầu chỉ cảm thấy giận bản thân mình, giận Hi Vọng, sau đó thì đầu óc mơ mơ hồ hồ bị người ta siết chặt lấy, giữ cánh tay đang ôm mình, bên tai chỉ nghe được tiếng nhạc xập xình, giọng nói huyên náo ồn ào của nam nữa ở đây, rất nhiều tạp âm. Đôi mắt sáng trong của Triệu Thủy Quang lờ mờ nhìn người đã cứu mình, lẩm bẩm nói, “ Anh trai này sao thấy quen quen! ”

Chỉ cảm thấy vòng tay ôm mình buông lỏng, người nọ mặc áo sơmi màu vàng, còn đeo mắt kiếng nữa, đầu óc cô giờ cứ xoay mong mòng, ngã ập vào người đó, thế mà lại bảo mình không say, ai mà tin cho được!

Chương 5: " HI VỌNG, CHÚC ANH HẠNH PHÚC! "

Hôm sau khi Triệu Thủy Quang tỉnh dậy mở điện thoại thì đã thấy có hơn chục cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của Hi Diệu, đang định gọi lại thì đã thấy Hi Diệu gọi lần nữa, cô bắt máy chưa kịp nói gì thì bị Hi Diệu sạc cho 1 trận:

“ Em biết uống rượu hả, có biết là hôm qua chị vất vả lắm mới đưa em về nhà không, chị phải nói dối hôm qua là sinh nhật chị cho nên vui quá trớn một tí, em định bôi bác hình tượng đẹp đẽ của chị trong lòng mẹ em hả? Em thì nằm ngủ chèo queo ở đó, chả biết xảy ra chuyện gì cả, à đúng rồi, nhắc mới nhớ, hôm qua em hôn một anh chàng đẹp trai đó nhà, cực phẩm cực phẩm! ”Đầu Triệu Thủy Quang nhức như búa bổ, cúp luôn điện thoại của Hi Diệu.

Lúc ăn sáng, đương nhiên cô cũng bị mẹ la vài câu. Ba Triệu là giám đốc một chi nhánh ngân hàng, còn mẹ Triệu là trưởng phòng kế toán, cả đời chỉ biết đến những con số, đó cũng là truyền thống gia đình cô. Hai người bình thường rất bận rộn vì vậy họ cũng muốn con gái mình chín chắn hơn để họ phải bớt lo lắng.

Lúc uống sữa, Triệu Thủy Quang nhớ đến khuôn mặt Hi Vọng, lòng cô thoáng nhói đau. Đột nhiên cô la lên “ Ah ” một tiếng, làm rớt cả đôi đũa xuống đất.

“ Đứa nhỏ này, làm gì vậy? ” Mẹ Triệu cầm xẻng từ nhà bếp đi ra, thấy vẻ mặt ngờ nghệch của Triệu Thủy Quang.

Cô thật mong cả đời này mình phải không đi học, cuối cùng cô cũng nhớ ra khuôn mặt của người đàn ông kia, áo sơmi màu vàng, khuy áo màu vàng….

Chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày khai giảng thôi!

Hết ngày nghỉ, Triệu Thủy Quang vác chiếc cặp cũ kĩ của mình tiếp tục đến trường làm học trò ngoan, nói thật chứ cô cảm thấy rất sợ, đặc biệt là giờ học Anh văn, lúc đem bài tập đến văn phòng mà cô run như cầy sấy, nhưng mà Đàm Thư Mặc cũng không có nói hay làm gì với cô cả.

Ở cái tuổi này, Triệu Thủy Quang đôi khi cũng nghĩ đến mấy chuyện tình cảm nam nữ, nhưng giờ đầu óc cô đang rối bời, chả tha thiết gì mấy chuyện đó nữa.

Triệu Thủy Quang không có ngốc, cô biết rõ mình là một học trò gương mẫu, trong ngôi trường danh tiếng này, việc học luôn được đặt lên hàng đầu. Tuy rằng cô cũng ham chơi nhưng cô biết rõ chỉ có học thì tốt cho tương lai sau này của mình, vì vậy nửa học kỳ sau, cô không có đến “ Tô ” nữa.

Đối với một người tình trường lão làng như Đàm Thư Mặc, đã hôn qua biết bao nhiêu con gái từ phương Đông đến phương Tây, đẹp có, thân hình bốc lửa hay bình thường cũng có. Anh và Triệu Thủy Quang chỉ là môi chạm môi, răng chạm răng thôi, đối với anh mà nói cái này căn bản không phải là hôn, nói đơn giản hơn là bị người say cưỡng hôn thôi, mà người say kia lại chính là học trò của anh.

Chẳng lẽ giờ anh lại so đo với một đứa học sinh mười bảy, mười tám tuổi sao. Ở cái tuổi của Đàm Thư Mặc mà nói anh sẽ không quan tâm mấy chuyện này, nhiều lắm thì chỉ nhớ trong lớp anh dạy có một nữ sinh tên là Triệu Thủy Quang.

Lúc tan học, Hi Diệu gọi điện đến cho Triệu Thủy Quang, ủ rũ nói, “ Hi Vọng cuối tuần là về nước rồi! ”

Triệu Thủy Quang đứng dựa vào lan can trên hành lang, bên cạnh là Cao Tầm và Mễ Ny đang ríu rít nói chuyện, cô chỉ đơn giản “ ừ ” một tiếng.

Hi Diệu có chút tức giận, quát lên, “ Triệu Thủy Quang, em tưởng chị là bà tám hả! Em nhìn xem mấy năm nay em biến thành cái gì rồi, không ngồi lại nói chuyện với nhau được sao. Mà thôi, chị mặc kệ em. ” Hi Diệu nói xong liền cúp điện thoại.

“ Níu kéo gì? ” Cao Tầm quay sang hỏi, Triệu Thủy Quang lúc này mới định thần lại, giọng Hi Diệu rất to vang vọng cả nguyên hành lang này, Cao Tầm và Mễ Ny đứng kế bên không nghe cũng uổng.

Mễ Ny cười nói, “ Gặp tình địch rồi phải không, nói thiệt đi nha. ”

Triệu Thủy Quang lắc đầu nói, “ Gì chứ, bị đòi tiền ấy mà! Mình đi vay nặng lãi đó! ” Nghe thế, cả ba bật cười, cùng nhau đi về lớp.

Triệu Thủy Quang nhớ đến câu nói “ Hiện tại em biến thành cái gì rồi hả? ”của Hi Diệu, cô giờ đây cũng không nhớ nổi trước kia mình có bộ dáng thế nào.

Lúc tan học cô dắt xe đạp cùng về với Mễ Ny, bất chợt cô thấy bóng dáng quen thuộc ở đằng xa.

Cô không nhớ đã bao lâu rồi nữa, anh cũng đã từng đến trước cổng trường vừa đợi cô tan học vừa nói chuyện với bạn bè, lúc cô đến gần thì anh xoay người mỉm cười nói “ Đi thôi! ”. Đi được vài chục bước thì anh giành lấy chiếc xe đạp của cô, luôn miệng phàn nàn, “ Phiền phức quá! ”. Cô nói, “ Như vậy mới không bị phát hiện chứ! ” Anh nhéo nhẹ tai cô, “ Vậy là tội cho em quá rồi ” sau đó lại cười xấu xa, “ Có đứa ngốc mới không phát hiện! ”
Chuyện yêu đương ở cấp hai cứ như là đánh du kích vậy, sợ giáo viên phát hiện, lại sợ gia đình biết được, bạn bè chỉ trỏ xăm soi, vì thế ai nấy đều phải tránh đi cùng nhau, cẩn thận che dấu từng li từng tí, nhưng cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra, mấy chuyện này cũng không qua mắt được mọi người.

Hôm nay anh cũng đi đến trước mặt cô, đón lấy xe đạp, mỉm cười nói, “ Đi thôi! ”

Triệu Thủy Quang đang do dự muốn nói gì đó nhưng nghe Hi Vọng nói vậy cô đành phải đi theo anh.

Hai người sóng vai đi, cô nhận ra Hi Vọng đã không còn như trước nữa, anh hiện tại chín chắn hơn, không còn mắc cỡ, không còn tám chuyện hay cãi nhau với cô như trước kia, chỉ lẳng lặng cùng đi với cô mà thôi. Cô không biết phải cư xử với anh thế nào nữa.

Được rồi, coi như là bạn cũ gặp lại, cũng sẽ hỏi thăm nhau thôi, “ Canada vui chứ? ” Suy nghĩ một lúc lâu, cô hỏi.

Hi Vọng ngẩn người, thản nhiên đáp, “ Đâu cũng vậy thôi. ” Triệu Thủy Quang vẫn khác người, người bình thường khi gặp đều hỏi đối phương “ anh khỏe không? ”, “ khi nào thì về nước ”, hoặc đại loại như thế, cô hỏi một câu làm anh dở khóc dở cười.

Lúc ấy có mấy nữ sinh đứng cách họ không xa, đang thầm thì nhìn họ nói gì đó, cô loáng thoáng nghe được, “ Đó không phải là hội trưởng cấp hai Hi Vọng sao? ” “ Lúc đó…. ” Giọng nói mấy cô gái nhỏ dần.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn Hi Vọng, mặt mày sáng sủa, mũi cao thẳng, đây chính hy vọng của mọi người chờ mong đây mà! Anh thoạt nhìn rất kiêu ngạo nhưng lúc vui thì lại cười toe toét, rất dễ gần.

Hi Vọng cúi đầu nhìn cô, ánh mắt vẫn quen thuộc như ngày nào, hỏi, “ Sao lại học trường này? ”

Cô nói, “ Học ở trường kia lâu quá rồi, cũng nên thay đổi môi trường. ” Đây là lời thật lòng.

Hi Vọng nghe thế anh im lặng một lúc, sau đó ấp úng hỏi, “ Em… thật sự muốn quên hết mọi chuyện sao? ”

Ở thành phố này có hai ngôi trường đào tạo chung cấp 2 lẫn cấp 3 rất nổi tiếng, một cái ở thành Nam, một cái ở thành Bắc, cho nên học sinh khi thi lên cấp 3 cũng luôn chọn ngôi trường mà mình đang học. Cô thì khác, cô lại chạy đến đây, rời khỏi nơi chất chứa bao nhiêu kỷ niệm của hai người, cắt đứt liên lạc với anh, anh cũng đã từng tìm cô, hỏi bạn bè thì mới biết cô cũng chẳng liên lạc với họ.

Lúc đó anh rất giận, nhưng không thể làm được gì, bởi vì người bỏ đi trước chính là anh. Lần này trở về, anh muốn gặp Triệu Thủy Quang, nhưng giờ cô đã không còn thương anh nữa, một người con trai 17, 18 tuổi, lại tự tin như anh, không sợ khó khăn hay thất bại gì, chỉ sợ cô sẽ quên anh.

“ Lên xe. ” Anh ngồi lên yên xem, con trai cao 1m8 mà đạp xe đạp của con gái, người phải chồm về phía trước, lưng gập lại y như hình parabol, trông rất buồn cười.

Triệu Thủy Quang vẫn còn do dự thì đã nghe Hi Vọng nói, “ Nếu em còn không lên thì anh sẽ giựt lấy cặp sách và xe đạp của em mà chạy đi đó nha! ”

Cô lầm bầm lẩm bẩm gì đó rồi leo yên sau ngồi.

Suốt cả chặng đường hai người không ai nói chuyện với ai, mỗi người đều chìm đắm trong thế giới riêng, suy nghĩ riêng của mình.

Kỷ niệm lại lần nữa ùa về, anh cũng đã từng chở cô thế này, mỗi khi cô vừa ngồi lên xe thì anh liền trêu chọc, “ Gần đây em mập hơn đó nha, nặng quá! ”

Nhưng mỗi lần cô nói muốn giảm cân thì anh lại la làng lên đòi ăn cái này cái kia, bắt cô phải đi ăn cùng anh mới chịu.

“ Em không phải cũng chuyển nhà luôn chứ? ” Hi Vọng hỏi.

“ Đương nhiên là không! ” Cô phản bác lại.

Hai người cùng bật cười. Có những thứ người không thể nào thay đổi được.

Trên đường đi, anh kể cô nghe cuộc sống của anh ở Canada, năm thứ nhất thì phát hiện một con gấu ngựa con ở bìa rừng gần trường, người dân trong khu phố liền đem nó trả lại cho gấu mẹ, rồi năm trước lúc từ thư viện đi đến sân vận động, anh nhìn thấy cực quang ( hiện tượng sinh học sinh ra ở vùng vĩ độ cao, càng lên cao không khí càng loãng), anh lại kể nhà hàng xóm có nuôi một con chó rất là to. Cô yên lặng nghe anh nói, đây mới thật sự là Hi Vọng mà cô đã từng biết.

Anh dừng lại hẻm nhỏ phía trước nhà cô. Hai người đều không xuống xe.

Triệu Thủy Quang ngồi phía sau nói, “ Cảm ơn. ”

Không phải cảm ơn vì anh đưa cô về, mà là cảm ơn vì anh đã giúp cô vượt qua giai đoạn khó khăn, mang đến nhiều niềm vui cho cô, làm cuộc sống đơn điệu chỉ biết học với học của cô thêm màu sắc, cảm ơn anh đã luôn bên cạnh ủng hộ, quan tâm cô, cảm ơn anh cho cô biết thích một người là như thế nào. Cảm ơn anh đã về thăm cô, dũng cảm đối mặt với quá khứ của hai người. Cảm ơn anh đã giúp cô trưởng thành hơn.

Cô biết rõ Hi Vọng hiểu lời cảm ơn của cô.

Hi Vọng không quay đầu lại, nói, “ Tiểu Quang. ” Nghe anh gọi mình vẫn trìu mến như ba năm trước, cô đột nhiên xúc động rơi lệ.

Anh nói, “ Mai này cho dù là xảy ra chuyện gì, chỉ cần em cần anh giúp, bất luận lúc ấy anh đang ở đâu, làm gì, anh cũng sẽ lập tức chạy đến bên em! ”

Triệu Thủy Quang vòng tay ôm Hi Vọng từ phía sau, nghẹn ngào nói, “ Hi Vọng, chúc anh hạnh phúc! ”

Đây là lần cuối cùng cô ôm Hi Vọng, nhiều năm sau khi nghĩ lại lời hứa hẹn của Hi Vọng, cô sẽ cười ngọt ngào, đó là lời hứa hẹn đầy cương quyết của một người con trai, tuy nhiên hai năm sau khi đã lên đại học, cô mới hiểu được lời hứa hẹn này vĩnh viễn sẽ không xảy ra, đã không thể ở bên nhau thì liên lạc chỉ còn là dư thừa, thì làm sao cô có thể nói anh biết mình đang gặp khó khăn và yêu cầu anh giúp cô được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau