EM LÀ HỌC TRÒ CỦA TÔI THÌ SAO?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Em là học trò của tôi thì sao? - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Sao vậy? bé ngốc

Triệu Thuỷ Quang bây giờ mới phát hiện trường học nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nếu đã quen một người nào đó thì chuyện đụng mặt nhau chỉ như cơm bữa.Buổi trưa, vì vội vội vàng vàng làm cho xong bài tập phải nộp nên không kịp thời gian ăn cơm, Triệu Thuỷ Quang nhờ Dương Dương ra “Phố Sau” mua cho mình cái bánh trứng.

Phố Sau thật ra là một khu chợ nhỏ đằng sau trường học, cũng chẳng biết cái tên Phố Sau có từ lúc nào, chỉ biết rằng tất cả mọi người giờ đây đã quen gọi nó như thế rồi.

Sự thật rành rành chứng minh ý tưởng của con người quả là vô hạn!

Miệt mài kiên trì chiến đấu tới cùng rốt cục cũng nộp bài tập cho lớp trưởng trước khi tiết học kết thúc, bụng cô lúc này cũng đã sôi sùng sục, Triệu Thuỷ Quang và Hứa Oánh bước vào phòng học thì đã thấy Dương Dương và Bành Hiểu Hiểu giành chỗ trước rồi, Triệu Thuỷ Quang vừa thấy bánh trứng để trên bàn là bổ nhào tới ngay.

“Cám ơn, bạn thân mến.” Triệu Thuỷ Quang vừa mở túi bánh vừa nói với Dương Dương.

“Đừng có cám ơn suôn như thế, tối nay mời mình ăn cánh gà nướng là được rồi.” Dương Dương cũng không khách sáo.

“Không thành vấn đề.” Lúc này mà Dương Dương nói gì thì Triệu Thuỷ Quang cũng gật đầu đồng ý cả.

“Mình nữa, còn có Hiểu Hiểu nữa.” Hứa Oánh cũng giành phần.

Hứa Oánh liếc cô, “Mình đây giám sát bạn làm hết bài tập, Hiểu Hiểu thì tới trước giành chỗ, đương nhiên là bạn phải mời cả bọn mình!”

Triệu Thuỷ Quang phớt tỉnh lời của Hứa Oánh, vẫn tiếp tục ngồi gặm cái bánh, chuyện của buổi tối thì để tối tính.

Đang vùi đầu ăn ngấu ăn nghiến, vai đột nhiên bị ai đó vỗ một cái bốp, Triệu Thuỷ Quang giật mình xém tí nữa là mắc nghẹn, cô tự hỏi mình đã ngồi tuốt trong góc sao mà còn bị nhận ra nữa, cố nuốt miếng bánh bị nghẹn trong cuống họng xuống, sau đó cô quay đầu lại xem là ai.

Người vỗ vai cô có cặp lông mày đậm và dài, đường nét gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng trong, khi cười bên má phải còn hiện ra lúm đồng tiền, đúng, không ai khác chính là cậu sinh viên mắt to hôm nọ.

Lần trước đã nói Triệu Thuỷ Quang là kẻ hai mặt chính hiệu, thường hay lơ là, tính tình lười biếng, lại có mấy thói quen rất xấu, chỉ có người nào quen thân với cô lắm thì mới biết rõ, nói một cách khác, tức là chỉ có bạn bè thân thiết của Triệu Thuỷ Quang mới “may mắn” lĩnh giáo được mấy thứ này.

Mà nam sinh viên này cô lại không quen biết, Triệu Thuỷ Quang chỉ gật đầu chào theo lễ, mỉm cười nói, “Chào, bạn cũng học lớp này à?”

Thực ra là trưa nay loay hoay làm cho xong đống bài tập kia, ngay cả hôm nay học tiết gì cô cũng đã quên mất tiêu.

Nam sinh viên mắt to cười rạng rỡ, cậu ta nói, “Phải, mình và bạn của mình đến dự thính, nghe nói thầy giáo này dạy rất hay.”

Triệu Thuỷ Quang ngó xung quanh, quả nhiên là chỗ ngồi đã chật cứng hết, chắc có lẽ cậu ta ở cùng một ký túc xá với bọn cô, mà cô cũng chẳng biết nói gì với cậu ta, chỉ gật đầu sau đó tiếp tục ngồi ăn bánh trứng của mình, ờ mà, chỉ há miệng cắn từng miếng nhỏ mà thôi.

Mới cắn được một miếng thì cô đã bị Dương Dương túm quần túm áo chụm đầu vào nhau, “Đồng chí Tiểu Quang, nào, thành khẩn khai báo với tổ chức Đảng muôn năm, rốt cục là chuyện gì thế hả?”

Triệu Thuỷ Quang cũng thuộc loại người nhiều chuyện, nhìn vẻ mặt cười nham nhở của Dương Dương cũng đủ hiểu cô nàng đang ám chỉ gì rồi, cô nhỏ giọng nói, “Được rồi được rồi, mấy hôm trước cậu ta và mình tình cờ học chung một tiết học, mình đây ngay cả tên cậu ta còn không biết nữa là.”

Hứa Oánh chen vào nói, “Mình biết nè, anh ta học cùng lớp Đảng với bọn mình đó, anh ta học năm hai khoa Tự Động Hoá, tên gì nè…” Hứa Oánh suy nghĩ một lúc rồi tự dung la lớn lên, “À, Đằng Dương.”

Triệu Thuỷ Quang xấu hổ muốn kiếm một cái lỗ mà chui xuống, cô vỗ lên đùi Hứa Oánh một cái bốp, người nọ ngồi đằng sau cũng cười ha hả.

Dương Dương vui vẻ nói, “Họ hàng xa của mình đây mà!”

Bành Hiểu Hiểu nói nhỏ, “Nhưng mà người ta mang họ Đằng!”

Dương Dương quay đầu kiên định nói, “Mẹ cậu ta chắc chắn họ Dương!” Cô còn gật đầu trả lời chắc nịch.

Cái người tên Đằng Dương cũng gật đầu tán thành, “Mẹ của tôi mang họ Dương đấy.”

Vì thế hai bàn trên dưới rất nhanh đã làm quen với nhau, Triệu Thuỷ Quang thầm nghĩ, sao mà người thời nay “dễ làm quen nhau” thế không biết!

Cuối cùng cô đành phải bất đắc dĩ cúi thấp đầu để cho bọn họ trái một lời phải một câu, cảm giác như đám người này ăn nhằm thuốc kích thích vậy, cứ chí choé mãi không dứt.

Ai ngờ rằng chính người nào đó cũng không thể ngồi ngoài được, cuối cùng cũng nhập hội ba người kia, thậm chí còn hào hứng tám chuyện hơn mọi ngày.

Khi ấy, nếu trong phòng trọ có người đang yêu thì cũng tựa như cả phòng đang yêu vậy, mọi chuyện lớn nhỏ từ cãi nhau đến làm hoà đều kể cho nhau nghe, có khi lại còn góp ý kiến cho đối phương nữa. Hay nếu có ai thất tình thì cả phòng cũng thất tình theo, suốt cả đêm mọi người sẽ đem tên con trai đáng ghét kia mắng cho tới khi máu chảy đầu rơi mới thôi!

Được một lát thì Đàm Thư Mặc cầm quyển sách bước vào, Triệu Thuỷ Quang biết mình coi như tiêu đời rồi, ngay cả tiết học của Đàm Thư Mặc cũng quên béng đi mất!

Trong tiết học của Đàm Thư Mặc cô cũng như mọi người đều học rất nghiêm chỉnh, cô đã quen như thế rồi, hơn nữa mỗi khi Đàm Thư Mặc lên lớp đều có cách giảng bài rất hay và cuốn hút, nhưng mà cả đám Dương Dương thì chỉ chú ý đến “nhan sắc” của anh mà thôi, mặc dù vậy lâu lâu cô khoái nghe bọn họ bàn luận lắm.

Một hồi lâu sau, Đằng Dương ngồi phía sau chọt chọt lưng cô, Triệu Thuỷ Quang không thích ai chọt lưng mình, cô cảm thấy như thế là không tôn trọng người khác, hơn nữa hành động như thế cũng không phù hợp cho nam nữ, cô cũng chẳng làm thế với ai bao giờ, mà cho dù không thích thì cô vẫn xoay đầu xem chuyện gì.

Người kia cười lộ cả răng khểnh, nói, “Xin lỗi, bạn tên Triệu Thuỷ Quang phải không, bạn có số điện thoại không?”

Triệu Thuỷ Quang cảm thấy mối quan hệ này phát triển quá nhanh, nhưng nếu người ta đã hỏi thì nói không có điện thoại chắc chắn sẽ không ai tin, cô suy nghĩ một lúc rồi mới đáp lại, “Điện thoại tôi bị hư rồi.”

Đằng Dương cười cười, gương mặt trẻ thơ không ai có thể giận anh ta lâu được, “Không sao, bạn cho mình số trước đi, có gì sau này dễ liên lạc hơn.”

Triệu Thuỷ Quang len lén nhìn Đàm Thư Mặc đang say sưa giảng bài, sau đó mới dám đọc số điện thoại của mình cho Đằng Dương nghe.

Nào ngờ không lâu sau điện thoại bắt đầu rung lên, quan trọng chính là cô đã quên tắt chuông, bài hát trong phim hoạt hình “Shin cậu bé bút chì” reo lên ầm ĩ.

Triệu Thuỷ Quang tay chân luống cuống bấm tắt, mọi người xung quanh đều đang bụm miệng cười.

Trong lớp đại học, việc sinh viên quên tắt điện thoại là chuyện thường ở chợ, coi như là trò tiêu khiển cho mọi người thôi, nhưng Triệu Thuỷ Quang không hề muốn bản thân rơi vào tình huống này ngay trong tiết học của Đàm Thư Mặc!

Quả nhiên đôi mắt trong veo như suối nhưng lạnh lùng lập tức nhìn về phía cô, Triệu Thuỷ Quang nằm sấp giả chết trên bàn, không dám nhìn thẳng anh, cũng không thể không thừa nhận đây chính là lần đầu tiên cô hận khoa học kỹ thuật tiên tiến, chế tạo ra điện thoại làm quái gì chứ!

Đàm Thư Mặc chẳng thấy thân mình người nào đó mà chỉ thấy được cái đầu lấp ló, anh nhếch miệng cười nói, ” Nohara Shinnosuke đâu ra thế? Cũng tới đây đi học chung với mọi người à?” (Nohara Shinnosuke chính là Shin)

Tất cả mọi người đều không ngờ một giáo sư vừa tài giỏi, lại thêm khí chất tao nhã như thế cũng coi phim hoạt hình, ai nấy đều sững sờ nhìn Triệu Thuỷ Quang đang nằm ườn trên bàn, mọi người bắt đầu cười rộ lên.

Triệu Thuỷ Quang biết rõ phải xin lỗi thì mới hết chuyện, nhưng cô chưa kịp làm gì thì đã có người đứng lên nói trước, “Xin lỗi, thưa giáo sư, sau này em sẽ không mang em nhỏ tới trường nữa.” Tất cả sinh viên trong phòng học đều cười rất sảng khoái, bầu không khí lúc này mới bớt căng thẳng.

Triệu Thuỷ Quang nghe tiếng Đằng Dương nhè nhẹ phát ra từ phía sau mà cả tay lẫn chân cô toát mồ hôi lạnh, người khác nào biết Đàm Thư Mặc biết rõ chuông điện thoại của Triệu Thuỷ Quang, lúc ngồi trong xe của anh, cô còn bị anh cốc đầu một cái, bảo cô là đứa trẻ ngây thơ.

Đằng Dương thì chỉ nghĩ người gây ra chuyện này là cậu ta, hơn nữa Triệu Thuỷ Quang là con gái thì dễ dàng xấu hổ, bởi vậy mới đứng ra nhận lỗi về mình, muốn giúp cô giải vây.

Còn về giáo sư Đàm của chúng ta, nét mặt càng lúc càng đen khiến anh càng trở nên lạnh lùng hơn, có thể nói đây chính là khí chất riêng của anh, một giáo sư lạnh lùng nhưng đôi khi cũng thích nói đùa. Đằng Dương cũng không suy nghĩ gì nhiều, vừa ngồi xuống đã khều khều nói nhỏ với Triệu Thuỷ Quang, “Xin lỗi, hồi nãy là do tôi gọi”, còn Triệu Thuỷ Quang cũng không dám quay đầu lại.

Đến hết giờ học, Đàm Thư Mặc nói, “Luận văn giữa kỳ hạn chót là đến cuối tháng này, những sinh viên sau đây sẽ nộp vào cuối tuần này.” Triệu Thuỷ Quang đã quá hiểu Đàm Thư Mặc, cô cũng biết rõ cuối tuần luôn là lúc bận tối tăm mặt mũi vật lộn với đống bài tập, quả nhiên không ngoài dự đoán, Đàm Thư Mặc cầm danh sách sinh viên lên thông báo, ” Khoa Kinh Tế Quốc Dân, Triệu Thuỷ Quang.”

Triệu Thuỷ Quang ngậm bồ hòn thầm rơi lệ trong lòng!

Toàn bộ mọi người trong lớp đều phập phồng lo sợ chờ nghe anh thông báo tiếp, thế mà Đàm Thư Mặc gấp danh sách lại, híp mắt cười vui vẻ, amh nói, “Được rồi, tan học đi.”

Sau đó anh liền thu sách, xoay người ra khỏi phòng.

Cả lớp đều sững sờ, không phải là “những sinh viên sau đây” sao? Lát sau, cả phòng học huyên náo hẳn lên, ai nấy đều tự cảm thấy mình may mắn vô cùng, đồng thời cũng nghe ngóng xem thử cái người xui xẻo tên Triệu Thuỷ Quang học khoa Kinh Tế Quốc Dân là ai.

Triệu Thuỷ Quang lại một lần nữa thành danh.

Triệu Thuỷ Quang bực bội chằm dằm đi nhanh ra khỏi lớp, cô cũng không dám đi tìm Đàm Thư Mặc, ngặt nỗi lại phải giải thích để anh hiểu, cô biết chắc thế nào cũng bị anh trách mắng cho xem.Nhạc chuông Shin bút chì lại vang lên lần nữa, Triệu Thuỷ Quang nghe mà nhức cả đầu, cô nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình lập tức bắt máy ngay, đầu dây bên kia chưa nói gì thì cô đã lên tiếng trước, “Xin lỗi.”

Người nọ “Ừ” một tiếng, có tiếng mở cửa, chắc là anh đang đi vào văn phòng.

Triệu Thuỷ Quang tận lực giải thích, “Tiết học lúc này không phải em cố ý đâu, sinh viên nam đó tuần trước mới quen biết thôi.”

Tiếng ly nước đặt xuống bàn nghe cái “cốc”, anh nói, “Anh biết rồi.”

Triệu Thuỷ Quang an tâm thở phào nhẹ nhỏm, đang định nhắc tới vụ luận văn thì đầu dây bên kia lại cất tiếng nói nghe rất vui vẻ, “Triệu Thuỷ Quang”.

Triệu Thuỷ Quang vẫn như mọi khi “vâng” một tiếng rất dịu dàng.

Giọng nói nhẹ nhàng của anh truyền qua ống tai nghe, “Nhớ rõ cuối tuần này phải nộp luận văn.” Nói xong anh liền cúp máy.

Tai Triệu Thuỷ Quang như bị ù đi, hận không thể đập tan tành cái điện thoại di động!

Ngày thứ sáu, Triệu Thuỷ Quang đến văn phòng của Đàm Thư Mặc trình diện, Triệu Thuỷ Quang cũng không phải kẻ ngốc, anh kêu cô làm luận văn mà, dù gì cũng phải kiếm tư liệu, thôi thì tìm người hướng dẫn luôn cho rồi.

Lúc cô tới văn phòng thì Đàm Thư Mặc đang ra ngoài để đi họp, anh cầm chìa khoá trong tay, nhìn Triệu Thuỷ Quang và nói, “Em đến nhà anh viết đi, rồi lát nữa anh sẽ đưa em về nhà luôn.” Anh lấy xe trước hết chở Triệu Thuỷ Quang đến nhà mình. (Cứ đến cuối tuần TTQ sẽ về nhà của cô)

Vì thế bạn học Triệu Thuỷ Quang của chúng ta đã tiến thêm được một bước!

Viết xong luận văn thì cũng đã hơn ba giờ chiều, Đàm Thư Mặc vẫn chưa về nhà, Triệu Thuỷ Quang quyết định tự mình tham quan căn nhà của anh một chuyến.

Nhà của Đàm Thư Mặc rất sạch sẽ, nhìn thôi cũng biết có người thường xuyên quét dọn, bố trí ánh sáng và thiết kế rất hài hoà, nhìn đống sách trên kệ sách mà cô hãi hùng, định tới tủ TV xem mấy đĩa DVD trong đó thì cửa ra vào vang lên tiếng mở khoá “rột rột”.

Triệu Thuỷ Quang vội chạy ngay tới đứng ngay cửa, thấy Đàm Thư Mặc đi vào nhà, cô ngoan ngoãn hô lên, “Chào thầy Đàm.”

Đàm Thư Mặc thẩy chìa khoá vào giá đỡ cạnh cửa, dáo dác nhìn cả phòng rất ngăn nắp không bị hư hao bừa bộn gì cả, nhướng đôi lông mày đẹp của mình lên, anh hỏi, “Em viết luận văn xong chưa?”

Triệu Thuỷ Quang gật đầu rất chắc nịch, “Em mới vừa viết xong.”

Đàm Thư Mặc “Ừ”, sau đó thay giày ra, nghĩ một hồi anh mới nói tiếp, “Đi thôi, anh chở em về nhà.”

Triệu Thuỷ Quang khó lắm mới có cơ hội tới đây, cô làm sao dễ dàng đi về vậy được, còn chưa khám phá nhà anh xong mà, cô hấp tấp nói, “Còn sớm mà, giờ nhà em cũng không ai ở nhà hết, mà em cũng không có mang theo chìa khoá, em tự chơi 1 mình, anh làm gì thì làm đi.”

Đàm Thư Mặc nhìn cô, nói, “Có mấy cái đĩa trong tủ đấy.” Sau đó vào trong nhà lo làm chuyện của mình.

Triệu Thuỷ Quang tự mình lang thang khắp nhà anh, nhưng cô cũng biết có chừng mực, tới nhà người khác không thể lục lọi hay quậy phá được, nhìn đống đĩa phần lớn là tiếng Anh, tiếng Pháp, còn có mấy đĩa chuyên đề nữa, rồi cả phim Nhật, vừa nhìn thấy cô phấn khích không thôi, cuối cùng cũng bị cô tìm thấy, nhìn kỹ lại thì đây là bộ phim của đạo diễn Shunji Iwai, “All About Lily Chou-Chou”, cô hơi hiếu kỳ, thì ra Đàm Thư Mặc cũng thích mấy bộ phim điện ảnh kinh điển tinh tế thế này.

Cô chọn bộ phim “Lời nhắn tình yêu”, tựa tiếng Anh là Love Note, trước kia cô cũng có xem qua bình luận phim này, thấy nhân vật nam chính rất đẹp trai.
Vừa mới để đĩa vô máy thì Đàm Thư Mặc đúng lúc đi ra, sự chú ý của Triệu Thuỷ Quang đối với nhân vật nam chính giờ đã chuyển sang Đàm Thư Mặc hết.

Đàm Thư Mặc mặc một cái áo thể thao màu xám có mũ trùm đầu, ở dưới thì mặc quần cotton màu trắng, nhìn cứ y như sinh viên vậy, Triệu Thuỷ Quang chưa từng thấy Đàm Thư Mặc ăn mặc giản dị thoải mái như vậy, khiến cô nhìn đến không chớp mắt.

Cô đâu biết rằng Đàm Thư Mặc vẫn giữ thói quen như khi còn học ở Anh quốc, thường xuyên bận đồ thế này ở nhà, không giống như phần lớn đàn ông không mặc áo ba lỗ thì cũng mặc pyjama.

Triệu Thuỷ Quang nhìn Đàm Thư Mặc cầm ly nước đi tới, bộ dáng bình dị vô cùng, cách ăn mặc lại giống thanh thiếu niên thời nay trông rất thoải mái.

Triệu Thuỷ Quang đi theo sau lưng Đàm Thư Mặc vào trong nhà bếp, thấy anh cầm dao gọt trái cây gọt táo, cả người dựa vào quầy rượu, đầu hơi cúi xuống, vẻ mặt rất chăm chú, vỏ táo đỏ thẫm men theo ngón tay thẳng dài đẹp đẽ của anh mà rớt xuống.

Lúc còn nhỏ Triệu Thuỷ Quang từng xem qua một bộ phim, cô không nhớ được tên bộ phim đó, nhưng điều cô nhớ nhất là cảnh nam chính gọt táo cho nữ chính, từ đó về sau cô luôn tin rằng một người đàn ông nếu như chịu đứng yên một chỗ, chịu bỏ thời gian thật lâu thật tỉ mỉ gọt táo cho mình thì người đàn ông này sẽ bảo vệ mình cả đời.

Triệu Thuỷ Quang đứng ở cửa nhìn Đàm Thư Mặc, lòng cô nghẹn ngào, trào dâng một cảm xúc không thể diễn tả, rồi cô chợt nhận ra cảm xúc mơn man này chính do anh làm cô cảm động.

Cô bước đến, nhẹ nhàng vòng tay ôm lưng anh, lúc này đây cô chỉ cảm thấy lòng thoả mãn, hạnh phúc vô vàn.

Đàm Thư Mặc cảm thấy có gì đó mềm mại tựa vào người mình, anh không nói gì chỉ khẽ mỉm cười, cứ tưởng rằng cô lại định tính kế mưu ma chước quỷ gì, anh thở dài nói, “Sao vậy? Anh thật sự không có giận, xem TV đi, được chưa nào?”

Anh cho rằng Triệu Thuỷ Quang vì tưởng anh còn giận chuyện điện thoại nên mới thế, có trời mới biết Đàm Thư Mặc chỉ muốn giở trò trêu cô mà thôi, nói chứ nếu như hiện tại cô không bị anh hối thúc mà làm tốt bài luận văn, cuối tháng này thi cử lại nhiều, mà bản tính của người nào đó nước tới chân mới chịu nhảy, đến lúc đó khỏi nói cũng biết sẽ thức khuya đến biến thành gấu trúc, anh nghĩ đến thôi cũng đau lòng.

Theo bản tính ngạo mạn của anh thì tuyệt đối là không ghen tuông gì cả, được rồi, được rồi, anh thừa nhận là cũng có chút chút, nhưng anh tuyệt đối tin tưởng Triệu Thuỷ Quang, cũng như anh tin tưởng vào chính bản thân mình vậy.

Triệu Thuỷ Quang cạ mặt vào chiếc lưng mềm mại của anh sau đó chạy ra ngoài tiếp tục xem TV.

Đến khi Đàm Thư Mặc cầm dĩa trái cây đi ra thì cô cũng sớm quên mất chuyện xảy ra lúc nãy, cả hai cùng nói chuyện cười đùa rất vui vẻ.

Đàm Thư Mặc mỉm cười, cô bé này hễ làm chuyện gì đều rất hăng hái, cũng rất dễ dàng nhập tâm, anh liếc nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm, quyết định ngồi xuống bên cạnh cùng cô xem phim.

Hai người có điểm chung chính là hễ tập trung vào gì rồi thì rất chuyên tâm, suốt cả buổi đều im lặng xem cho tới khi phim kết thúc.

Kết cục là nam chính và nữ chính đều đã già, tay nắm tay cùng nhau chết trên giường bệnh. Nam chính đã nói một câu rất cảm động, vợ của ông ta bị mắc bệnh đãng trí người già, cả người sớm hôm đều gặp là ông ấy cũng không nhớ được, nhưng ông vẫn kiên trì ở lại bệnh viện chăm sóc bà ấy, con cái hết lòng khuyên ông nên về nhà, nhưng ông lại nói rằng: “She’s my home, your mother is home”. (Mẹ của các con chính là nhà của ba)

Triệu Thuỷ Quang nghe đến đó thì mắt đã ươn ướt muốn khóc.

Sau khi xem xong, Đàm Thư Mặc dọn dẹp bàn chuẩn bị chở cô về, nhìn bờ vai vững chải của anh, cô thình lình hỏi, “Tương lai anh nguyện chết sớm hơn em hay là chết sau em?”

Đàm Thư Mặc biết cô vẫn còn đang trong phim, quay sang búng vào trán cô một cái, vừa bực mình lại vừa thấy buồn cười, “Đồ ngốc, đây không phải là do anh quyết định, đừng suy nghĩ lung tung nữa, đi thu dọn đồ đi, không còn sớm nữa, anh chở em về nhà.” Cuối cùng suy nghĩ của một người lớn hơn cô chín tuổi vẫn chín chắn hơn.

Triệu Thuỷ Quang dọn dẹp đồ đạc, Đàm Thư Mặc đã đứng chờ sẵn ở cửa, Triệu Thuỷ Quang không thích để người khác đợi, thế nên cô lập tức nhanh chân chạy qua, trực tiếp xọt chân vào giày trong tủ, dây giày không chịu cài, cũng không chịu cúi người xuống cài, đi được hai bước thế nào cũng té ngay.

Cô đã quen lười biếng như vậy rồi, Đàm Thư Mặc nhìn mà buồn cười, anh thẩy lại chìa khoá lên kệ, cúi người giúp cô buộc dây giày.

Triệu Thuỷ Quang vẫn đeo cặp nặng trĩu trên vai đứng yên ở cửa, nhìn người nọ ngạo nghễ thật sự khom lưng, gập gối buộc lại dây giày cho mình, động tác buộc dây của anh rất nhanh, từ góc độ của cô chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen mềm mại của anh, hàng lông mi cong vuốt rất tinh tế, ngón tay thon dài linh hoạt loáng cái đã buộc xong dây giày cho cô. Cảnh tượng thế này càng khiến cô điên đảo tâm hồn.

Đàm Thư Mặc đứng thẳng người, nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Triệu Thuỷ Quang, anh vuốt tóc cô, hỏi, “Sao vậy? Bé ngốc.”

“Một người tài giỏi lịch lãm như anh sao lại gặp em nhỉ.” Triệu Thuỷ Quang buột miệng thốt ra.

Đàm Thư Mặc không quan tâm mấy lời nói lung tung của cô, cầm chìa khoá đi ra ngoài, trời cũng đã sập tối, anh mở đèn hành lang lên, nghiêng đầu trìu mến nhìn cô và nói, “Đi nào.”

Triệu Thuỷ Quang ngây ngất nhìn bóng lưng anh trong ánh đèn vàng mờ ảo huyền diệu, cảm giác êm ái mà ấm áp.

Cô bước tới cầm chặt lòng bàn tay anh, cô chợt hiểu ra những câu chuyện cảm động trong phim có lẽ chỉ có thể xảy ra trong phim mà thôi, tuy rằng thế giới thực và phim ảnh khá khác nhau nhưng cũng sẽ xuất hiện một tình yêu chân thật mà rung động lòng người, cũng giống như bây giờ vậy, cô nhận ra rằng chỉ cần anh nắm chặt tay cô thì cả đời này hai người sẽ không bao giờ lìa xa, cùng nhau đi đến chân trời hạnh phúc.

Mấy ngày sau, mọi người trong phòng nói với cô rằng Đằng Dương muốn mời cả bọn ăn cơm, Triệu Thuỷ Quang gãi gãi đầu do dự nên đi hay không, cô tuy là thích ăn uống thật, bình thường cũng tham mấy lợi lộc được ăn chùa như thế này lắm chứ, nhưng tốt nhất chớ nên ăn của người lạ, bởi thế cô nói cô không muốn đi.

Dương Dương nói thẳng với cô, “Mình thấy Đằng Dương thích bạn đó!”

Triệu Thuỷ Quang đang nghe nhạc, cô vờ như không nghe thấy Dương Dương nói gì, liền bị Dương Dương giật phăng tai nghe và quát lên, “Đừng có giả bộ, nói đi, có phải bạn đã thích ai rồi phải không?”

Triệu Thuỷ Quang cũng thẳng thắn nói, “Có”, cô rất nhanh nghĩ đến Đàm Thư Mặc, lòng trào dâng niềm hạnh phúc ngọt ngào.

Hứa Oánh lên tiếng, “Bạn được lắm, có mà cũng không nói bạn bè biết, bình thường cũng không thấy nhắc tới.” Hứa Oánh bực bội nói ra một tràng.

Triệu Thuỷ Quang không biết phải giải thích thế nào, đành bịa đại lý do nào đó để cho qua chuyện, nếu không chắc cô sẽ bị ép cung đến chết mất.

Triệu Thuỷ Quang tuy nhiều chuyện, nhưng cô biết rõ chuyện tình cảm tốt nhất không nên thảo luận cùng người khác, cũng không có chuyện người ngoài cuộc sáng suốt hơn người trong cuộc, đã yêu nhau thì đều là hai người tự nguyện đến với nhau, giận hờn vui vẻ đều tự biết, nhưng càng nói với đám con gái nhiều bao nhiêu, thì càng dễ dàng để mất tính khách quan và trực giác mạnh bấy nhiêu, ví dụ như nói một hồi có thể biến người xấu thành người tốt, còn người tốt thì lại thành người xấu, bị huỷ hết hình tượng.

Bởi thế cả đám người chỉ biết Triệu Thuỷ Quang đang thầm thích ai đó nhưng “cách mạng chưa thành công” mà thôi.

Chuyện hẹn ăn cơm cũng không ai nhắc lại nữa.

Lại mấy ngày sau đó, Triệu Thuỷ Quang nhận được một cuộc điện thoại, giọng người gọi đến nhẹ nhàng hào sảng nói, “Xin chào, mình là Đằng Dương đây.”

Triệu Thuỷ Quang đang ở bên ngoài mua trái cây cùng Dương Dương, Dương Dương đang lựa quýt, cô nói “xin chào” sau đó liền tìm nơi yên tĩnh để nghe điện thoại.

Đằng Dương nói, “Chuyện lần trước mình xin lỗi, hại bạn phải nộp gấp luận văn.”

Triệu Thuỷ Quang nghĩ đến luận văn bị giục giờ cũng đã viết xong và nộp rồi, cô cũng không giận hờn gì, “Không sao, tôi đã nộp rồi.”

Đằng Dương lại nói tiếp, “Vậy thì tốt rồi, có rảnh mình mời bạn dùng cơm, thật sự ngại quá.”

Triệu Thuỷ Quang lờ mờ cảm thấy gì đó không đúng, vội trả lời, “Tôi thật sự không có để bụng chuyện đó, thật không có việc gì đâu mà, nếu như bạn áy náy thì tôi sẽ nhận lời xin lỗi của bạn, còn mời cơm thì không cần đâu, cũng không phải chuyện gì to tát.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, Triệu Thuỷ Quang đang nghĩ điện thoại có bị vấn đề gì không thì tiếng Đằng Dương thình lình cất lên, nghe giọng có chút vui mừng, “Triệu Thuỷ Quang, mình cũng đã chủ động đến vậy rồi, chẳng lẽ bạn nhìn không ra mình thích bạn sao.”

Chương 22: Từ chối thẳng thừng

Cậu ta nói, “Chẳng lẽ bạn nhìn không ra mình thích bạn sao.”Triệu Thuỷ Quang thật không biết phải trả lời thế nào, mà Đằng Dương cũng quá ranh mãnh rồi, nếu cậu ta mà không nói rõ ra thì cô có thể tiếp tục nói chuyện với cậu ta, còn có thể trò chuyện vui vẻ nữa, như thế không phải là tốt cho cô sao.

Đằng Dương cũng không đợi cô trả lời đã nói tiếp, “Triệu Thuỷ Quang, chúng ta gặp nhau nói chuyện đi, tối 8 giờ ở bãi đất trống sau thư viện, vậy đi nha.” Sau đó cậu ta liền cúp diện thoại.

Triệu Thuỷ Quang đứng sững tại chỗ mãi cho tới khi Dương Dương đến đánh vào lưng cô một cái, “Đang nghĩ gì vậy?”

Triệu Thuỷ Quang cất điện thoại, nói, “Không có gì”, chuyện của Đằng Dương cô nghĩ không biết có nên kể cho người khác biết hay không, nhưng theo như Triệu Thuỷ Quang biết thì với loại người hiếu thắng như cậu ta, những chuyện thế này không nói thì tốt hơn.

Tám giờ tối, bãi đất trống phía sau thư viện là nơi nổi tiếng dành cho những cặp tình nhân, là nơi kinh điển trong trường đại học.

Triệu Thuỷ Quang ngoại trừ buổi sáng đi học phải đi ngang qua đây thì cô chưa từng đến đây bao giờ, trên đường tới đây có chút xấu hổ.

Đằng Dương đang ngồi trên lan can của bờ sông nhỏ Thạch Thế, vừa nhìn thấy Triệu Thuỷ Quang tới liền nhảy xuống đất, gương mặt non choẹt như đứa con nít cười rạng rỡ đến độ các vì sao đang toả sáng trên trời cũng không sánh kịp.

Triệu Thuỷ Quang thầm nghĩ sao trong năm học này cô chưa từng gặp qua người con trai đẹp như cậu ta, nhưng những đồ vật đẹp mắt thế này chỉ cần nhìn một cái là được rồi.

Cô nhỏ giọng nói, “Xin lỗi, tôi đã thích người khác rồi.”

Ánh mắt Đằng Dương sáng trong cười nhìn cô, cậu ta nói, “Mình biết bạn sẽ nói thế mà, nhưng người bạn cùng phòng trong ký túc xá của bạn không phải nói chưa từng thấy hai người đi cùng nhau sao? Mình đây không tin bạn đã có bạn trai.”

Triệu Thuỷ Quang thật muốn chạy ngay về ký túc xá đá vào cái miệng nhiều chuyện ấy cho thoả, tuy lòng bực bội càu nhàu nhưng cô vẫn nói năng rất lịch sự, “Tôi đã nói tôi có bạn trai rồi, sao bạn biết hai chúng tôi không quen nhau? Nhưng mà dù có quen nhau hay không, hiện tại tôi không có ý định quen với bất cứ ai hết, thực xin lỗi.”

Cô cũng không thể nào nói bạn trai hiện tại của cô là Đàm Thư Mặc – thầy Đàm. Trong lòng cô mặc dù không thể chịu đựng được nữa muốn la lớn lên cho mọi người biết, nhưng ngẫm lại đây chính là con đường mà cô đã chọn, cô chỉ có thể kiên trì mà thôi.

Đằng Dương cúi đầu, Triệu Thuỷ Quang đứng ngoài bờ sông bị gió thổi đến lạnh cả người, cô cho rằng mọi chuyện đã được giải quyết, đang định quay về ký túc xá thì Đằng Dương bỗng hô to ở phía sau, “Triệu Thuỷ Quang.”

Cô quay đầu lại, cậu ta cười lộ ra má lúm đồng tiền thật sâu đến say lòng người, ánh mắt quật cường và kiên định, cậu ta nói, “Mình không ngại bạn đã thích ai, ở tuổi chúng ta ai mà không có người mình thích chứ, tóm lại bạn hãy suy nghĩ lời của tôi đi.”

Sau đó cậu ta xoay người rời đi.

Triệu Thuỷ Quang sửng sốt trợn má hốc mồm đứng nguyên tại chỗ, cô cũng đã nghe kể trong đại học có rất nhiều đôi tình nhân đang yêu nhau, mặc cho ở dưới quê họ đã có bạn trai hay bạn gái, nhưng cả hai bên đều không ngại, tuy nhiên Triệu Thuỷ Quang lại không thể chấp nhận điều đó, thích một người thì làm sao lại không ngại chuyện đó chứ, tình yêu vốn không phải là một hình tam giác!

Trở về ký túc xá, cô chỉ giữ chuyện này trong lòng không hề nói cho ai nghe.

Mấy ngày sau mới biết được người phản bội chính là Bành Hiểu Hiểu, ai bảo bạn trai của bạn ấy là bạn cùng phòng với Đằng Dương, nói ra cũng thật kỳ diệu, thì ra từ ngày gặp nhau ở giảng đường, hai người đã nảy sinh tình cảm với nhau,

Làm bất cứ chuyện gì thì câu cửa miệng của cô gái nông thôn đến từ Vô tích này luôn là: “Hứng thế nào”, “Mất hứng thế nào”.

Triệu Thuỷ Quang lúc đầu thật sự không hiểu sao lại nói như vậy, đoại loại như hỏi Bành Hiểu Hiểu, “Bành Bành, muốn đi ăn cơm không?”

Bành Hiểu Hiểu sẽ trả lời là, “Mới tan học, nhiều người lắm, hiện tại mất hứng đi.”

Người Nam Kinh như Triệu Thuỷ Quang tính tình thẳng thắn đã quen, thật sự không hiểu nổi ăn có một bữa cơm có gì mà có hứng hay không hứng chứ?
Ngay từ đầu cô cũng không thoải mái khi nghe như thế, nhưng lâu dần mọi thứ cũng thành thói quen, mới biết được thì ra cách nói chuyện của Bành Hiểu Hiểu là như thế rồi.

Ở tỉnh Giang Tô, mọi người nói chuyện lại hoàn toàn trái ngược đấy, ví dụ nói hôm nay trời rất nóng, thì mỗi nơi lại có một cách nói khác:

Người Nam Kinh nói, “Mẹ ơi, trời hôm nay sao lại nóng quá vậy.” Nghe có vẻ như là câu hỏi.

Người Thường Châu thì nói, “Trời nóng quá nóng quá.” Nhấn mạnh nhiều lần.

Người Tô Châu lại nói, “Hôm nay nóng quá!” Giọng lên cao.

Chỉ có trong đại học mới có thể học được những điều này!

Mấy ngày hôm nay phòng ký túc xá của các cô nhộn nhịp cứ như ăn Tết vậy, người mới nhậm chức bạn trai đương nhiệm của Bành Hiểu Hiểu phục vụ cả phòng hết bao ăn cơm rồi hát karaoke, rồi tối còn dẫn cả đám đi ăn khuya nữa. Triệu Thuỷ Quang đương nhiên là phải tham dự rồi, cô cũng cảm thấy xấu hổ nhưng Đằng Dương thì lại tỏ ra như không có chuyện gì, bề ngoài vẫn đối đãi đúng mực với Triệu Thuỷ Quang.

Luật bất thành danh, nữ sinh trong ký túc xá mỗi khi tắt đèn thì có đủ thứ chuyện để tám, có nói cũng không nói hết, Dương Dương lay lay Triệu Thuỷ Quang nói, “Triệu Thuỷ Quang, bạn mau mau giành lấy Đằng Dương đi.”

Hứa Oánh nói theo, “Bạn nhìn Bành Bành đi, ăn sáng có người mua cho, lấy nước thì có người xách dùm, tuyệt quá còn gì.”

Triệu Thuỷ Quang đáp lại, “Được rồi được rồi, mấy bạn lại muốn chiêu mộ osin mới chứ gì, thôi khỏi nói nữa. Đi ngủ.”

Trùm mền kín mít, Triệu Thuỷ Quang đôi lúc cũng miên man nghĩ tới nếu như cấp 3 năm đó cô không gặp được Đàm Thư Mặc thì cuộc sống của cô giờ sẽ thế nào, nhưng nếu không có Đàm Thư Mặc thì không có Triệu Thuỷ Quang hiện tại, tự dưng cô thấy tưởng tượng như vậy lại sỉ nhục Đàm Thư Mặc quá.

Mấy cặp tình nhân trong đại học không hề biết kín tiếng, lúc họ yêu nhau chỉ muốn thông báo cho cả thế giới này biết mà thôi, Triệu Thuỷ Quang cũng đã từng nhìn thấy các cặp nam nữ yêu nhau mặn nồng thế nào, cô cũng từng mường tượng đến cảnh có người ăn cơm với mình ở căn tin, cùng mình đi lấy nước, cùng mình học đến khuya, cùng nhau tản bộ trong sân trường mặc cho ai nói gì, nhưng cô tự nói với mình một khi đã lựa chọn Đàm Thư Mặc rồi thì phải biết quý trọng tình cảm này, Đàm Thư Mặc lấy tư tưởng chín chắn của một người hơn cô chín tuổi để yêu cô, cô đương nhiên là mang tư tưởng khác với anh, nhưng cô cũng đã giữ vững được mối quan hệ này!

Yêu đương cũng giống như làm việc, quan trọng nhất chính là nhẫn nhịn và dằn lòng! Nhẫn nại của Triệu Thuỷ Quang đối với Đằng Dương có hạn, cuối cùng cũng bùng phát vào một buổi tối, hôm đó cũng rất kì lạ, điện thoại Triệu Thuỷ Quang hết tiền, Triệu Thuỷ Quang bực mình vô cùng, đúng là hoạ vô đơn chí! Nhưng mà nghĩ lại thì hai ngày nữa cũng sẽ về nhà rồi, có gì thì cô về xin tiền nạp điện thoại.

Qua một lúc, điện thoại bỗng rung lên, cô mở ra xem thì thấy một tin nhắn: Kính chào quý khách, ….. (tĩnh lược) đã nạp thành công 50 tệ.

Triệu Thuỷ Quang cảm thấy kì lạ, liền gửi tin nhắn cho Đàm Thư Mặc: vừa rồi anh nạp tiền điện thoại cho em sao?

Một lúc sau, Đàm Thư Mặc gửi tin nhắn lại: Không có, sao vậy?

Dạo gần đây cái người này gửi tin nhắn cực kỳ ngắn gọn, Triệu Thuỷ Quang biết không phải là anh nạp tiền cho cô, nên trả lời: Không có gì, hỏi vậy thôi.

Triệu Thuỷ Quang biết rõ Đàm Thư Mặc có thể cho cô số tiền đó, nhưng với cá tính của Triệu Thuỷ Quang, cô không chủ động nhờ vả ai cả, cô từ trước đến nay luôn cho rằng Đàm Thư Mặc có tiền thì đó là tiền của Đàm Thư Mặc. Một khi tình cảm mà dính líu đến tiền bạc thì ý nghĩa sẽ đi theo một hướng khác.

Tuy nhiên Triệu Thuỷ Quang chưa từng gặp tình huống như thế, nhưng lúc này cô cũng không biết thực sự ai đã nạp tiền cho mình.

Triệu Thuỷ Quang gục đầu xuống bàn, cô nghĩ không biết có phải số tiền này là từ trên trời rơi xuống không nữa.

Một lúc sau, hung thủ đã tự chui đầu vào lưới: Có nhận được tin nhắn chưa? Đằng Dương.

Triệu Thuỷ Quang không nói hai lời, lập tức gọi điện lại, “Đằng Dương đó à? Năm phút nữa bạn gặp tôi ở dưới lầu, tôi có chút chuyện muốn nói với bạn.”

Rút 30 tệ trong ví tiền ra, rồi hỏi mượn Hứa Oánh 20 tệ, sau đó cô lao xuống lầu ngay.

Lần đầu tiên đứng chờ dưới ký túc xá nam, Triệu Thuỷ Quang hơi ngượng ngùng, mỗi người con trai đi qua đều ngoái đầu hiếu kỳ nhìn cô, đa số tình huống đều là con trai đứng dưới ký túc xá nữ đợi bạn gái, việc ngược lại thế này quả thật là rất hiếm.

Đợi chưa bao lâu thì Đằng Dương đã xuống, Triệu Thuỷ Quang cũng không mở miệng nói gì, hai người cùng đi bộ đến chỗ ít người.

Triệu Thuỷ Quang giờ mới quay đầu lại nói, đồng thời chìa tiền ra trước mặt cậu ta, “Đằng Dương, cám ơn, nhưng tôi không thể nhận được.”

Đằng Dương tính khí trẻ con, cáu kỉnh gắt lên, “Mình không lấy, mình nạp cũng đã nạp tiền cho bạn rồi, bạn không cần đưa lại mình, nếu không thích thì bạn cứ vứt đi.” Bình thường thì miệng cười toe toét nhưng lúc nổi giận cũng rất ghê gớm.

Triệu Thuỷ Quang cũng phát bực, “Tiền này không phải là tiền à.” Cô cầm tay Đằng Dương lên, nhét tiền vào tay cậu ta.

Song đó cũng tận tình khuyên nhủ, “Đằng Dương, đáp án của tôi vẫn thế, tôi đã có bạn trai rồi, hơn nữa tôi và anh ấy cũng đang yêu nhau, đối với mấy chuyện tình cảm thì không cần phải đánh trống khua chiêng cho ai biết cả, tin hay không thì tuỳ bạn. Còn nữa, bạn hãy nghĩ kỹ lại đi, bạn thật sự thích tôi sao? Ngay từ đầu bạn đã biết tôi là người mạnh mẽ khó chinh phục, ừm, có lẽ bạn thấy tôi có chút thông minh nên mới chú ý đến tôi, nhưng tất cả điều đó là thích à? Ít nhất với tôi thì không phải.”

Nói đến thật buồn cười, có một số người thích bạn nhưng vì bạn không thích họ, họ lại cứ cho rằng thứ không chiếm được luôn là thứ tốt nhất. Thật ra cô hiểu rõ với tính cách hiếu thắng của Đằng Dương, cậu ta có khả năng chính là loại người đó.

Cũng có thể Đằng Dương không phải như cô nghĩ, nhưng Triệu Thuỷ Quang không thích là không thích, cuộc đời này cho cô gặp Đàm Thư Mặc thì cô chỉ yêu mình anh, những người con trai khác trong cuộc sống của cô chỉ là khách qua đường mà thôi.

Đằng Dương quay mặt lại nhìn cô gái kia, dưới ánh trăng vàng mờ ảo khuôn mặt cô trắng nõn, đường nét khuôn mặt không hẳn sắc sảo, nhưng cũng rất hài hoà xinh xắn, đôi mắt linh hoạt như đôi minh châu rực rỡ, lúc ấy chẳng phải cậu ta cũng bị mê hoặc bởi ánh mắt này sao?

Chương 23: Aishiteiru

Ngày thứ sáu, Đàm Thư Mặc gọi điện thoại nói phải vào trong thành phố để họp, có thể không về kịp chở cô về nhà. Triệu Thuỷ Quang phải tự mình vác túi lớn túi nhỏ đến nhà ga.Chiều thứ sáu, đúng vào giờ cao điểm của nhà ga, Triệu Thuỷ Quang đứng trong đoàn người đợi xe đến, nhìn mọi người chen lấn mà sợ, nói đến thì thói quen đúng là thứ cực kỳ đáng sợ, cô đã quen mỗi cuối tuần ngồi xe Đàm Thư Mặc cùng trở về thành phố, chuyện đứng xếp hàng chờ mỏi mòn thế này là chuyện xa vời, nghĩ đi nghĩ lại lại nghĩ đến Đàm Thư Mặc, nhớ đến từng lời nói của hai người mỗi khi trên xe, từng biểu lộ của người nọ, đang chen chúc trong đám đông nhốn nháo, thế mà tận sâu trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác rất ngọt ngào.

Bị vỗ vai cái bốp, cô quay lại nhìn xem ai thì phát hiện là Đằng Dương, Triệu Thuỷ Quang cảm thấy cậu ta như âm hồn bất tán, chưa kịp phản ứng thì Đằng Dương đã lên tiếng trước, “Triệu Thuỷ Quang, bạn cũng ở đây chờ xe hả, thật là trùng hợp ghê!”

Triệu Thuỷ Quang quay đầu lại, tươi cười với đối phương, Đằng Dương đã cư xử bình thường với cô, thì cô cũng cư xử với cậu ta như bao người, cô nói, “Ừ, tôi về nhà.”

Đằng Dương liến thoắng, “Vừa đúng lúc, mình cũng đến nhà của dì ăn cơm.” Nhìn cái túi trong tay Triệu Thuỷ Quang, Đằng Dương nói tiếp, “Bạn mang được không, hay để mình giúp cho.”

Triệu Thuỷ Quang trả lời, “Không sao, đâu có nặng lắm.” Sau đó cũng không nói thêm lời nào.

Hai người len lỏi cả buổi mới lên xe được, đang ngồi trên xe, điện thoại bỗng rung lên, Triệu Thuỷ Quang moi móc cả nửa ngày mới lấy điện thoại ra được.

“Đi đường cẩn thận, buổi tối gọi điện thoại.” Là tin nhắn của Đàm Thư Mặc.

Triệu Thuỷ Quang hớn hở cười toe toét, duỗi bàn tay ra, năm ngón tay đã lên đạn bấm liên hồi, “Ừ, không có gì đâu, không sao cả, về rồi nói tiếp, anh họp đi.”

Khi đó, Đàm Thư Mặc đang ngồi trong phòng họp sáng sủa sạch sẽ, lấy điện thoại di động ra thấy tin nhắn cô gửi tới, cô bé này rất thích nói không có gì, anh giờ đang tưởng tượng đến cái cảnh cô vừa chen lấn trên xe vừa nhắn tin, trong lòng vui vẻ đến độ ánh mắt tràn ngập ấm áp.

Triệu Thuỷ Quang trầy trật đến nghẹt thở ở trên xe không khác gì tra tấn, đã vào hè nên thời tiết cũng oi bức hơn, vì thế mọi người bị nhồi nhét gây nên cảm giác rất khó chịu, và cả cái cảm giác “say hơi người” trên xe khách nữa, may mắn cô tình cờ gặp được người quen là 1 sinh viên nữ ở lớp kế bên, quãng đường đi mới thoải mái và đỡ buồn tủi.

Vào đến nội thành, dòng người nườm nượp xuống xe, Triệu Thuỷ Quang chuẩn bị đổi qua tàu điện ngầm, Đằng Dương cũng đi theo xuống, nhìn thấy mặt cô đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng, lập tức với tay cầm túi của cô, nói, “Để mình xách cho.”

Triệu Thuỷ Quang cũng tức đến lộn ruột, người này cứ lẽo đẽo theo cô mãi, sao cô lại khổ đến vậy, đã nói quá rõ ràng mà cậu ta cũng không chịu hiểu, đành phải từ chối, “Tôi cũng sắp về tới nhà rồi, cũng không tiện đường cho lắm, bạn nhanh về nhà đi.”

Cô biết nếu như đã không chấp nhận tình cảm của đối phương, thì cũng đừng gieo thêm bất cứ hi vọng nào cả, sự nhẫn tâm lúc này đối với cả hai mai sau lại chính là hạnh phúc.

Đang mải mê suy nghĩ, bỗng có giọng nói quen thuộc quát to tên cô, “Triệu Thuỷ Quang”, Triệu Thuỷ Quang giật bắn mình xoay người nhìn, quả nhiên là Đàm Thư Mặc, anh vận bộ vest màu cafe, một tay để trong túi quần, tay kia xách túi có nhãn hiệu Polo được mạ vàng, đang đứng kế bên cầu thành trong đại sảnh của cao ốc, cả người toát lên vẻ tinh anh rạng ngời.

Triệu Thuỷ Quang thoáng run sợ, cô nhìn Đằng Dương, sau đó đi chậm qua chỗ của Đàm Thư Mặc, Đằng Dương cũng thấy Đàm Thư Mặc rồi. Tuy cậu ta cảm thấy kì lạ sao thầy giáo lại có thể ở trên đường gọi học trò như thế, nhưng vẫn đi qua chào hỏi.

Triệu Thuỷ Quang gọi, “Chào thầy Đàm.”, Đằng Dương cũng đi và hô, “Chào thầy Đàm.”. Đàm Thư Mặc từ nãy giờ vẫn nhìn Triệu Thuỷ Quang, anh nheo mắt sau đó mới gật đầu chào.

“Thầy Đàm, thầy cũng ở đây à, thật là trùng hợp, em cũng tình cờ gặp Đằng Dương ở trên xe.” Một câu giải thích rất rõ ràng, nhưng nói xong cô tự dưng cảm thấy mình rất ngốc, đây không phải gọi là chưa đánh đã khai rồi sao.

Lúc này, cửa tự động ở đại sảnh mở ra, một vài người có đàn ông lẫn phụ nữ trong đó đi xuống, một người đàn ông hơn 40 tuổi, vẻ mặt nhiệt tình bước tới nói chuyện với Đàm Thư Mặc, “Cậu Đàm, mới vừa kết thúc hội nghị đã thấy cậu đi ra ngoài trước rồi, tối nay tôi là chủ, đừng khách sáo nha.” Vừa nói xong, ông ta mới chú ý có người đang ở đây, hỏi anh, “Hai người này là?”

Đàm Thư Mặc dời ánh mắt, anh trả lời, “Hai người này là học trò trong đại học của tôi.”

Hà tổng đánh giá hai học trò của anh, không thể nào ngờ một người có thể viết được bản kế hoạch sắc bén thấu triệt như thế lại là một giáo sư đại học, nghĩ vậy ông cũng phóng đại lên, “Học trò của cậu Đàm nhìn rất thông minh lanh lợi, đúng thật là thầy giáo sao học trò nấy, hay là tối nay cùng tham gia với chúng tôi luôn đi?”

Ông ngỡ rằng tất cả giáo viên đều thích người khác khen học trò mình giỏi, ai ngờ Đàm Thư Mặc lại không phải dạng này, hơn nữa còn căm thù mấy bữa tiệc “thương nghiệp” này đến tận xương tuỷ.

Đàm Thư Mặc trả lời, “Ý tốt của Hà tổng tôi xin nhận, nhưng tối nay tôi đúng lúc có việc bận, hẹn ông lần sau vậy, sau này còn nhiều cơ hội hơp tác mà.”

Hà tổng nghĩ mấy người trẻ tuổi như anh thì tối cuối tuần bận rộn này nọ là chuyện đương nhiên, hơn nữa còn nghe anh nói sau này còn nhiều cơ hợp tác thì mặt mày liền hớn hở, gật gù đồng ý, “Được, được.”

Sau khi Hà tổng đi rồi, Đàm Thư Mặc mới quay sang hỏi Triệu Thuỷ Quang, “Đi đâu? Tôi đưa em đi.”

Triệu Thuỷ Quang nghe anh nói “đưa em đi”, không phải “đưa các em đi”, cô run như cầy sấy, “Thầy Đàm, thầy cứ đi đi, em cũng sắp tới nhà rồi, em đi đây, hẹn gặp lại.”

Cô quay đầu lại nói với Đằng Dương, “Tôi và bạn không tiện đường, tôi đi trước, bye bye.”

Cô bỏ của chạy lấy người.

Đằng Dương thấy có gì đó là lạ, cậu ta nhìn Đàm Thư Mặc đang đứng ở đằng kia, tay lắc lắc chìa khoá, vẻ mặt trầm tư như đang suy nghĩ gì đó, nhìn như rất thờ ơ nhưng lại mông lung cảm thấy có chút lạnh lẽo quây quanh người Đàm Thư Mặc.

Đằng Dương nhất thời rét run, vội nói, “Thầy Đàm, em cũng đi trước đây, hẹn gặp lại.” Tất nhiên cậu ta biết những người như Đàm Thư Mặc thì sẽ không trả lời cậu ta đâu, thế nên vừa chào tạm biệt xong cậu ta liền bước đi ngay.

Đàm Thư Mặc đi đến bãi đỗ xe, nghĩ đến vừa rồi cô gọi anh là “thầy”, cái từ này bao lâu rồi chưa nghe tới, cô cố ý giữ khoảng cách với anh, cô bé này chắc là lâu ngày người mình ngứa mẩy rồi đây mà.
Triệu Thuỷ Quang về nhà, buổi tối nằm lăn qua lăn lại trên giường, mở điện thoại bấm rồi lại tắt, đắn đó một hồi lo cô quyết định gọi cho anh, chuông reo chưa bao lâu thì anh bắt máy “Alo” một tiếng rất lạnh lùng.

Triệu Thuỷ Quang ngồi thẳng người, cười xoà, “Hắc hắc, hôm nay quả là trùng hợp.”

Đàm Thư Mặc vừa mới tắm xong, vừa lau tóc vừa nói, “Ừ, đúng lúc vừa bàn hợp đồng xong.” Anh tíc tắc nghĩ ngay đến bộ dạng tí tửng của cô.

Triệu Thuỷ Quang đoán chừng chắc liên quan IPO gì đó, kế hoạch đầu tư tài chính của một công ty tư nhân, cô trước giờ không có hứng thú với mấy thứ này, nhưng cô biết hôm nay mình có lỗi, nên biết thân biết phận hỏi han về công việc của Đàm Thư Mặc, kiếm đề tài để nói chuyện cho anh đừng giận.

Đàm Thư Mặc biết rõ tính cô hay suy nghĩ vẩn vơ, đôi lúc anh cũng rất bực mình nhưng cũng đành bó tay với cái tính này của cô, tuy nhiên anh vẫn nhẫn nại nghe cô “nấu cháo” điện thoại, người nói thì huyên tha huyên thuyên, người nghe thì chẳng giận cũng chẳng vui, dẫu thế anh vẫn cứ để Triệu Thuỷ Quang thao thao bất tuyệt ở đầu dây bên kia.

Triệu Thuỷ Quang ra sức cứu vãn, cố gắng kiếm chuyện vui để nói, ví dụ như hôm nay ở nhà có chuyện gì, cuối cùng lại kể việc gần đây bị Dương Dương rủ rê xem phim hoạt hình, thành ra giờ cô đã mê tít thể loại ấy.

Triệu Thuỷ Quang nằm trên giường, hỏi anh, “Thầy Đàm, anh có biết tiếng Nhật chào buổi sáng nói sao không?”

Đàm Thư Mặc theo phong cách Châu Âu, rất ít khi nào xem phim Nhật, làm sao mà biết được, anh cũng không trả lời: anh không biết, chỉ nhàn nhạt hỏi lại, “Nói thế nào?”

Triệu Thuỷ Quang lập tức la lên, “Là ‘ohayou gozaimasu’!” Cô có chút đắc ý, thì ra cũng có cái Đàm Thư Mặc không biết.

Còn hỏi tiếp, “Vậy, anh có biết ‘xin lỗi’ nói thế nào không?”

Đàm Thư Mặc lấy đồ uống từ tủ lạnh ra, nghe cô hỏi thế, anh thầm nghĩ không biết cô lại muốn giở trò gì nữa, kiên nhẫn “Ừm” đáp, “Nói thế nào?”

Giọng nói thỏ thẻ của Triệu Thuỷ Quang truyền tới, “Sumimasen, sumimasen” Giọng điệu cũng rất chân thành.

Đàm Thư Mặc đang ngửa đầu uống nước, nghe giọng điệu của cô như thế cũng dừng lại động tác, anh bật cười, cô bé con này đang nói xin lỗi đây mà!

Vốn đang giận cô, thế mà lại để cô lanh trí làm trò khiến anh có muốn giận cũng không giận được nữa.

Triệu Thuỷ Quang chui vào trong mền, đợi một lúc lâu mới tiếp tục nói, “Aishiteiru.”

Đàm Thư Mặc bỏ cái chai xuống, hỏi lại ngay, “Cái gì? Lập lại lần nữa?”

Triệu Thuỷ Quang tưởng là sóng điện thoại yếu, nhưng nghĩ đến câu “Aishiteiru” lúc nãy của mình, cô ranh mãnh kêu, “Không biết nữa!” Bộ dạng cười tí tớn tiểu nhân đắc chí.

Đàm Thư Mặc ngồi trên ghế sa lon, miệng nở nụ cười tươi rói, ánh mắt mê hồn động lòng người, thốt lên, “Ừm, vậy có nghĩa là gì?” Anh cố tình dụ cô nói ra. Triệu Thuỷ Quang cứ đắc ý từ nãy giờ, trả lời lại, “Đã nói là em không biết, không nói đâu, em đi ngủ đây, buồn ngủ rồi.”

Đàm Thư Mặc cười nói, “Ừ, ngủ đi.”

Triệu Thuỷ Quang đáp, “Vâng, ngủ ngon.”

Đàm Thư Mặc lại nói tiếp, “Triệu Thuỷ Quang, anh biết câu đó có nghĩa gì.”

Đang cười sung sướng, Triệu Thuỷ Quang chợt “À?” lên đầy bất ngờ, anh chúc cô “Ngủ ngon” sau đó cúp điện thoại, trong màn đêm yên tĩnh, giọng nói êm ái kia tưởng chừng đang thì thầm bên gối, tíc tắc tan vào trong đêm trăng sáng huyền ảo đến mơ màng.

Triệu Thuỷ Quang cúp máy, vùi đầu trong mền cả buổi, cô giờ chỉ muốn độn thổ mà thôi, mắc cỡ chết đi được, Đàm Thư Mặc đã biết rõ “Aishiteiru” là “Em yêu Anh”, thế mà lại dụ cô nói tới hai lần, cô úp mặt xuống gối “a” lên thật to! Không muốn sống nữa!!

Ở bên kia, có người lại thích thú, tay gối đầu, thanh thản ngồi trên ghế salon, vuốt vuốt điện thoại, miệng cười toe toét mãi không thôi!

Buổi tối thường là lúc các nữ sinh trong ký túc xá tán gẫu với nhau, và chủ đề bàn luận của họ thường rất riêng tư, rất thầm kín, cả đám người trong phòng Triệu Thuỷ Quang cả ngày nay cứ tíu tít xoay quanh chủ đề “bắt gian tại giường”.

Bành Hiểu Hiểu phát biểu, “Thật là đau lòng mà, mình đây chắc chắc sẽ dọn đồ đi sau đó là ly hôn!”

Dương Dương lại khác, “Bạn làm vậy là có lợi cho đôi cẩu nam nữ đó rồi, mình hả, mình nhất định đánh cho bọn họ mỗi người 10 bạt tai hả giận, cô ta còn muốn yêu anh ta à, được, mình sẽ vào nhà bếp lấy dao cắt cái đó của anh ta, triệt luôn đường sống!”

Mọi người đối với cái người điên này đều im lặng không nói gì, Triệu Thuỷ Quang đáp lời, “Không thể được, chồng bạn khi đó khẳng định sẽ cảm thấy có lỗi với bạn, hận không thể để bạn đánh anh ta, nhưng mà có đánh thì cũng không thay đổi được gì, người đau lòng hơn chính là bạn, coi như uổng phí rồi! Mà nếu như bạn đánh “hồ ly tinh” thì chắc chắn anh ta sẽ che chở cho cô gái ấy, lúc đó bản thân càng thêm mất mặt nữa.”

Dương Dương nghĩ cũng phải, lúng túng nói, “Thế phải làm sao bây giờ?”

Triệu Thuỷ Quang kích động, ngồi dậy, huyên thuyên nói, “Lấy điện thoại ra chụp ảnh lại, để coi lúc đó họ còn dám yêu nữa không, phải chụp mũ họ, in ra nhiều bản, đưa cho đồng nghiệp rồi sếp của anh ta mỗi người một bản!” Nói xong lại nghĩ nếu mà Thư Mặc biết cô là kẻ hai mặt ở sau lưng anh nói mấy lời này, chắc chắn anh sẽ giảng đạo cho một tràng dài thiệt dài!

Hứa Oánh thốt lên, “Chụp ảnh lại càng làm ô nhiễm mắt mà thôi, nhưng chụp thì phải chụp rồi, còn phải kêu anh ta kí cam kết giao hết tài sản cho mình, giữ lại ảnh để làm tin uy hiếp về sau nữa!”

Thì ra cái người vô tình nhẫn tâm nhất chính là đây! Sinh viên Hứa Oánh của chúng ta ơi, chồng tương lai của cô sẽ khổ lắm đây!

Ngày hôm ấy, Triệu Thuỷ Quang phụng mệnh cùng Hi Diệu đi dạo phố, trời oi bức, cô lấy tay thay quạt phẩy phẩy cho đỡ nóng dưới cái nắng chói chang.

Triệu Thuỷ Quang đang cầm ly trà sữa trân châu uống, vừa ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở nhà hàng Nhật Bản đối diện, đó không phải là Đàm Thư Mặc ư, ai kêu Đàm Thư Mặc lúc nào cũng nổi bần bật như vậy chứ, anh đang đứng bên đường trong đoàn người tấp nập, bên cạnh anh có một người đẹp.

Hi Diệu hỏi, “Bị sao vậy?” Triệu Thuỷ Quang nhìn chung quanh, vờ như không có chuyện gì, “Không có, nhiều người quá thôi.” Trong lòng lại nghĩ đến đề tài “bắt gian tại giường” hôm qua, cô tự cười bản thân mình.

Mải miết nghĩ đến sự mạnh mẽ cuối mình biến đâu rồi, chuông điện thoại Shin bút chì vang lên, Triệu Thuỷ Quang cầm điện thoại coi thì thấy nguyên chữ “Mặc” to hiện trên màn hình, cô nhìn bên cạnh thấy Hi Diệu đang nháy mắt ra hiệu, cười khổ ngập ngừng nghe điện thoại.

Chưa kịp alo gì cả thì đã nghe người nọ lên tiếng trước, “Triệu Thuỷ Quang, lúc nãy em thấy anh rồi phải không?”

Triệu Thuỷ Quang biết cô có thể gạt anh, nhưng anh đã hỏi như thế thì tất nhiên cũng biết thế nào cô cũng làm bộ không thấy, Đàm Thư Mặc nói tiếp, “Em qua đây đi.”

Triệu Thuỷ Quang viện cớ, “Em và bạn đang đi dạo phố!”

Hi Diệu lại chẳng nể mặt cô, nhanh nhẩu nói thay, “Tiểu Quang, chị đột nhiên nhớ ra lát nữa chị có hẹn với Đan Dương rồi, không đi dạo phố với em được, chị phải đi hẹn hò rồi.” Sau đó liền lăn lóc chạy đi xa.

Triệu Thuỷ Quang đành chịu, người nọ nhỏ giọng nói, “Qua đây đi, qua đường nhớ cẩn thận!”

Giải nghĩa:

Aishiteiru (đọc là ai shi tê rư) trong tiếng Nhật có nghĩa là Anh Yêu Em / Em Yêu Anh. Cách viết chính thống phải là aishiteimasu (đọc là ai shi tê mas), chữ aishiteiru là cách viết vắn tắt, nói đúng hơn là cách viết theo thể -RU trong tiếng Nhật, bạn nào học thì chắc biết rồi. Người Nhật thường chia ra hai cách nói là kính trọng và thân mật, và có rất nhiều thể, giống như trong tiếng Anh có nhiều thì vậy, thể -RU là thể thân mật người Nhật thường dùng để nói với người thân quen hoặc trong gia đình, còn đối với những người mới gặp lần đầu, chưa quen thân hoặc là trưởng bối, họ ít khi nào dùng thể này.

IPO là chữ viết tắt của Initial Public Offering, là việc bán cổ phần lần đầu tiên của một công ty hay doanh nghiệp nhà nước cho công chúng lần đầu. Những công ty này thường thường là những công ty nhỏ mới thành lập, đang cần vốn đầu tư để phát triển, nhưng cũng có thể là các công ty lớn của nhà nước muốn trở thành công ty cổ phần.

Chương 24: Trò chơi tình ái

Hàn Hi Hi đi theo Đàm Thư Mặc ra tính tiền, thấy anh quẹt thẻ xong, ngẩng đầu nhìn mông lung sau đó lại lấy điện thoại ra gọi.Hàn Hi Hi không tiện đi qua, nhưng cũng cố gắng nghe xem anh đang nói cái gì, cuối cùng lúc anh đến gần rồi, cô mới nghe được anh nói, “Qua đường nhớ cẩn thận.”

Hàn Hi Hi phút chốc cảm thấy hoang mang bối rối, cô cùng Đàm Thư Mặc học ở Anh quốc nên từ lâu đã biết tính tình lạnh lùng của anh, cô từng nghe người lớn nói, con cái Đàm gia đều cực kỳ thông minh, lớn lên đều là anh tài xuất chúng. Cô biết anh là người kiêu ngạo, thế nhưng chưa bao giờ dám nghĩ sẽ có một ngày nghe anh lại nói năng nhỏ nhẹ, quan tâm con gái như thế.

Hàn Hi Hi đứng cạnh Đàm Thư Mặc, không hề hỏi hay dò xét bất cứ gì, cô là một phụ nữ thông minh, biết rõ nghi ngờ vô căn cứ và đố kị ra mặt chỉ tổ rước lấy nhục, nhưng nhìn anh một tay để trên quầy bar, một tay bỏ vào trong túi quần, vẫn lạnh lùng như thuở nào, nhưng ánh mắt sáng trong đầy ấm áp nhìn dòng xe tấp nập trên đường, người người qua lại đến không chớp mắt của anh khiến lòng cô bồn chồn khó chịu lăn tăn như sóng biển.

Trước đó, Hàn Hi Hi nói mình không có lái xe, Sở Phỉ Phỉ nghe thế liền bảo, “Vừa đúng lúc, chúng tôi cũng đang ở gần đây, qua đón cô luôn.”

Trong lòng nhất thời hồi hộp, cô biết rõ Sở Phỉ Phỉ nói “chúng tôi” tức là có Đàm Thư Mặc trong đó, bình thường anh bận rộn ngất trời, hôm nay lại có thể gặp được anh, cô hăng hái hẳn lên, lấy đồ trang điểm ra lén tô son dặm phấn, còn đi toilet nhiều lần chỉnh lại quần áo, vừa tới giờ tan sở cô liền ôm túi đi vào thang máy ngay, xuống tới sảnh, từ xa nhìn thấy chiếc xe 530LI của anh, cô bẽn lẽn vén tóc, bươc nhỏ đi qua.

Mới vừa lên xe đã nghe Sở Phỉ Phỉ huýt sáo líu lo, cô đánh nhẹ vào vai anh ta một cái, cái người này lại muốn cô khen anh ta tài giỏi đây mà, Đàm Thư Mặc gật đầu chào cô qua kính chiếu hậu, sau đó tiếp tục lái xe, mọi người đã lâu không gặp, lại thêm miệng lưỡi của Sở Phỉ Phỉ, dĩ nhiên bầu không khí không hề tẻ nhạt tí nào, Sở Phỉ Phỉ huyên thuyên, “Người anh em, trong xe có mùi gì vậy? Xe của cậu từ khi nào lại thơm thế hả? Mùi này là mùi nước hoa, khai mau, tối qua đi nơi hoang vu nào dã ngoại vậy hả?”

Hàn Hi Hi biết rõ Sở Phỉ Phỉ hay ăn nói bậy bạ, cô chỉ cười nghe cậu ta đùa giỡn, thế nào cậu ta cũng bị Đàm Thư Mặc trả lời đến cứng họng cho xem, Sở Phỉ Phỉ ngồi phía trước mà cứ cục cựa không yên, anh mở ngăn che phía trước xe, lấy ra một bịch khăn giấy, cũng không biết là nhãn hiệu gì mà rất thơm, thì ra mùi thơm đó phát ra từ bịch khăn giấy này, Sở Phỉ Phỉ hào hứng hô, “Ta nói, quả nhiên là phụ nữ, mà mình không vội đâu, lát nữa ăn cơm từ từ nói cũng được.”

Đàm Thư Mặc đang lái xe, nghiêng đầu nhìn qua, là khăn giấy của Triệu Thuỷ Quang, chắc là bữa nào đó đã để quên trên xe anh, cô bé này dù hay thích đọc sách, xem truyện trên xe lẫn trong văn phòng của anh, nhưng cô rất biết chừng mực, tuyệt đối sẽ không ném đồ lung tung, gây phiền phức cho anh.

Hàn Hi Hi đang ngồi ở phía sau liền bật dậy, vẻ mặt trắng bệch nhìn chiếc bịch khăn giấy, khăn giấy có hình rất dễ thương, còn có hoa văn nữa, nhất định không phải của Đàm Thư Mặc, hơn nữa khăn giấy còn ngay ở ghế trên kế bên cạnh chỗ ngồi của anh, cô bỗng cau chặt mày.

Hàn Hi Hi ngẫm nghĩ lại tình cảnh lúc nãy càng cảm thấy khả năng theo lời Sở Phỉ Phỉ nói rất lớn, cô nhanh chóng giữ vững tinh thần, muốn xem thử người đó là ai.

Chỉ chốc lát, Đàm Thư Mặc đứng thẳng người, đi nhanh đến cửa ra vào, Hàn Hi Hi đứng ở một bên nhìn, thấy anh cúi đầu nói chuyện với ai đó, lát sau, xa xa thấy anh nắm tay một người đi tới, lúc tới gần thì mới nhìn rõ hơn, người này hơi thấp so với dáng người cao ráo của Đàm Thư Mặc, cô đã từng gặp cô gái này, cô gái hai mắt tròn to lộ vẻ xấu hổ, cứ cúi thấp đầu mãi, đắn đo mới lúc mới ngẩng đầu lên ngại ngùng cười với cô.

Hàn Hi Hi nhất thời không nhớ ra cô gái này là ai, chỉ là trong tiềm thức lại thấy cô gái này trông rất quen mặt.

Triệu Thuỷ Quang tự nói bản thân sắp tiêu rồi, cứ cho rằng qua chào hỏi Đàm Thư Mặc xong rồi thì có thể đi, ai ngờ anh lại nói, “Vào đây, ngồi nói chuyện với bọn anh, lát nữa anh đưa em về.” Cô chưa kịp nói gì đã đã bị anh kéo vào đây, ngày thứ sáu đẹp đẽ tự dưng mất trắng, hơn nữa cô cũng chẳng giỏi xã giao, đáng thương, thật đáng thương mà.

Đàm Thư Mặc cũng không giới thiệu cho Hàn Hi Hi biết, trực tiếp dẫn Triệu Thuỷ Quang lên lầu, vừa mới mở cửa bước vào thì đã thấy căn phòng đầy người, Triệu Thuỷ Quang run lên bần bật, những người này nhìn rất quen, nhưng cũng không mấy thân quen cho lắm, mà cái người ngồi ngay cửa chính thì lại cực kỳ quen là đằng khác, người đó đang bưng chén sứ màu xanh uống rượu, đôi mắt phượng long lanh, mỉm cười bí hiểm nhìn cô, cô gượng chào, “Chào anh Sở.”

Sở Phỉ Phỉ cười rộ lên, gật đầu chào cô, buông ly xuống rồi nói, “Em Tiểu Quang, lại đây, ngồi đây nè.”

Triệu Thuỷ Quang cởi giày sau đó đi đến bàn ngồi, Đàm Thư Mặc cũng ngồi xuống theo cô, Hàn Hi Hi đi theo vào phòng, im lặng tìm chỗ ngồi, Đàm Thư Mặc chỉ người ngồi kế Sở Phỉ Phỉ, giới thiệu cho Thuỷ Quang, “Người này em gặp rồi, là Tôn Tiện.” Triệu Thuỷ Quang nhìn qua, đúng là anh chàng nho nhã đánh bài với Đàm Thư Mặc lần trước, hô lên, “Anh Tôn.” Tôn Tiện gật đầu cười cười, Đàm Thư Mặc lại chỉ người ngồi bên trái, “Đây là Lâm Hàn.” Triệu Thuỷ Quang kỳ thật cũng không nhớ là ai, nhưng vẫn theo phép mỉm cười nói, “Anh Lâm.”

Đàm Thư Mặc vỗ đầu cô như khẽ dịu dàng vuốt lấy, sau đó kề sát bên cô, nói nhỏ, “Đồ ngốc, không cần phải chào từng người như thế.” Ở đây có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn mình, hơn nữa hơi thở anh phập phồng bên tai, hai tai Triệu Thuỷ Quang bỗng nhiên đỏ lên như nung.

Sở Phỉ Phỉ ngồi gần đó nên nghe được hết tất cả, thiếu chút nữa là phun hết nước ra.

Đàm Thư Mặc cảm thấy buồn cười, lần này không giống lúc chơi mạt chược lần trước, thứ nhất bởi vì anh đã xác định vị trí của cô trong lòng mình, anh mới kiên nhẫn giới thiệu từng người cho cô. Thứ hai, anh cũng không muốn thấy cô mất tự nhiên như thế, nói rõ với mọi người cô chính là bạn gái của Đàm Thư Mặc. Không ngờ cô bé này cứ làm như anh đang giới thiệu với trưởng bối, còn theo quy củ chào từng người, bạn gái Đàm Thư Mặc khi nào lại cần để ý mấy chuyện này!

Đàm Thư Mặc biết cô hảo ngọt, để sẵn mấy dĩa điểm tâm của Nhật trước mặt cô, Triệu Thuỷ Quang cúi đầu ăn, dù sao bọn họ nói chuyện với cô cũng như đàn gảy tay trâu thôi, mà mấy người này đều là người tinh anh tài giỏi, cô đấu không lại đâu, nói cái gì làm cái gì cũng đều bị mọi người nhìn thấu hết, thông minh bù ngu ngốc, nói ít sai ít.

Tất cả mọi người đang ngồi đây chơi thân từ nhỏ đến lớn, cùng nhau xuất ngoại du học, bọn họ làm việc từ Nam chí Bắc, lúc nào rảnh rỗi thì sẽ tụ họp lại với nhau, ai nấy đều hiểu tính tình của Đàm Thư Mặc, anh đã giới thiệu như vậy rồi thì rất nhiên không ai dám trêu chọc cả.

Rượu vào cao hứng, mọi người hô hào, “Thuốc đâu rồi hả?” Tôn Tiện lấy một cái hộp hình đàn violin ra, Triệu Thuỷ Quang ngẩn ngơ không hiểu, không phải nói là muốn hút thuốc sao, cô ló đầu hiếu kỳ nhìn chằm chằm cái hộp đó, Tôn Tiện lấy một bình thuỷ tinh cao chừng một mét từ trong hộp ra, chiếc bình được thiết kế tình xảo và kỳ công với các hoa văn rực rỡ, có hình cái hũ, thân bình còn có một cái ống hút gắn vòi, một người bỏ thuốc lá vào, nước trong bình bắt đầu bốc hơi ngùn ngụt, một mùi hương lan toả khắp căn phòng. Đàm Thư Mặc thấy vẻ mặt hiếu kì của cô, tới gần giải thích, “Cái này gọi là shisha, ở Châu Âu rất chuộng cái này.”

Tôn Tiện cũng hồ hởi nói, “Nè, tới đây thử đi, A Mặc năm trước đi Anh quốc mang về đó.” Trên vòi có để một ống tẩu, Triệu Thuỷ Quang rất hứng thú, cái đó giống y hệt máy đo dung tích phổi hồi nhỏ cô hay thổi!

Đàm Thư Mặc cầm chiếc bình đưa tới gần đôi môi mỏng của mình, híp mắt hút một hơi thật sâu, cổ áo sơ mi để hở có thể nhìn yết hầu của anh động đậy, anh ngửa mặt lên trần từ từ nhả ra những làn khói trắng đi kèm là ánh mắt lim dim như mơ ngủ, cực kỳ gợi cảm, hương thơm ngào ngạt vây quanh người anh khiến lòng người thêm mê say.
Sở Phỉ Phỉ thủng thẳng, “Em Tiểu Quang, thử đi.” Triệu Thuỷ Quang kiên quyết không chịu, nói đùa hoài, thứ này mặc dù mọi người nói không sao, nhưng cũng là thuốc đó, hút vào là sặc chết, Sở Phỉ Phỉ khích lệ cô, “Không có gì đâu, em cũng đủ 18 tuổi rồi, không sao đâu.” Mọi người biết cô mới có mười tám tuổi đều cảm thấy kỳ lạ, con gái thì cứ xì xào bàn tán, không biết Đàm Thư Mặc nghĩ gì lại quen một người nhỏ tuổi như vậy. Đàm Thư Mặc cũng dỗ dành cô, “Không sao đâu, cứ thử đi, cái này không có ni cô tin.” Tôn Tiện nghe thế cũng nói theo, “Thầy Đàm nói đúng đó, cái này là do anh ta năm ngoái đi khắp nước Pháp tìm mua đó, xã hội thượng lưu nước Pháp cũng sợ cái này muốn chết!” Mọi người cười rộ lên, điều đáng kinh ngạc hơn là cô gái này chính là học trò của Đàm Thư Mặc.

Triệu Thuỷ Quang giờ mới chịu hút thử, Đàm Thư Mặc cầm ống tẩu để cô hít một hơi, cô chẳng thấy gì ngon cả, chỉ bị sặc đến tận mũi, nhưng mùi vị đúng thật rất dịu và khoan khoái, không nặng mùi giống như thuốc lá bình thường. Đàm Thư Mặc vỗ vỗ lưng Triệu Thuỷ Quang, sau đó cầm ly nước đưa cho cô uống. Triệu Thuỷ Quang ngó thấy Sở Phỉ Phỉ đang thay ống tẩu khác, thì mới biết ống tẩu có thể thay được, rồi lại hậm hực nhìn Đàm Thư Mặc. Sở Phỉ Phỉ rõ ràng đã hãm hại cô và anh dùng chung một cái ống tẩu, lại còn cười tít mắt thế kia. Khỏi cần nói thì ai cũng biết quan hệ của hai người thân mật đến cỡ nào rồi.

Hàn Hi Hi ngay từ lúc biết tuổi Triệu Thuỷ Quang cứ mải miết suy nghĩ cô bé đó là ai chứ, trong tiếng cười rộn rã của mọi người, cô chẳng thể nào cười nổi, lòng chua xót đau đớn, từ trước đến nay cô đều cho rằng Triệu Thuỷ Quang không hề cùng cấp bậc với mình, cũng chẳng thể nào sánh bằng mình cả, nếu như Đàm Thư Mặc dẫn tới là một phụ nữ xinh đẹp khí chất hơn người thì tốt rồi, nhưng người đàn ông cô mong nhớ ngày đêm lại bị một con bé cướp mất thì làm sao cô phục được?

Cô không biết rằng bất cứ người phụ nữ nào khi nói chuyện với bạn gái của người mình yêu thầm, ngoài miệng thì khách sáo, nhưng trong lòng lại cho rằng cô ta chẳng hề bằng mình, thậm chí còn miệt thị người đó trong lòng, cho dù đối phương là một cô gái mạnh mẽ hay tài giỏi thì cũng sẽ cố moi móc điều gì đó để bêu xấu, sau đó sẽ tự hỏi bản thân: tại sao một người đàn ông tốt như thế cuối cùng lại rơi vào tay kẻ khác?

Thực tế hai cô gái trong trường hợp này vĩnh viễn không thể kết thân hay gần gũi với nhau, cứ nhận xét đối phương tốt cái này không tốt cái kia, nhưng bất luận thế nào thì cũng chỉ là lời nhận xét phiến diện mà thôi.

Ưu điểm của em, anh không hề hiểu được, cô ấy tốt ở điểm nào, em chẳng thấy đâu cả. Em làm đủ mọi cách để cho bản thân cảm thấy dễ chịu hơn, cũng chỉ bởi vì quá yêu anh.

Đã qua thật lâu, mọi người uống rượu rất vui vẻ, mùi thuốc lá dày đặc, đàn ông ngồi một bên, con gái ngồi một bên nói tán dóc, Đàm Thư Mặc kéo cửa ra ngoài nhận điện thoại, Triệu Thuỷ Quang đành phải cầm chén trà uống, quả nhiên chuyện muốn đến rốt cục cũng đã đến.

Cô gái ngồi kế bên nói, “Em thực sự là học trò của Đàm Thư Mặc hả? Em học đại học J à?”

Triệu Thuỷ Quang gật đầu nói “Vâng”.

Cô gái lại tiếp tục nói, “Lúc mình là học trò sao lại không gặp được thầy giáo mẫu mực như thế hả!” Đôi mắt đen huyền cứ chớp chớp mắt liên tục.

Cô gái thứ hai xen vào, “Thôi đi, bạn không thấy lần trước Tôn Tiện cũng dẫn theo bạn gái, lần này chẳng thấy đâu nữa hả, bạn cũng biết quá rõ đám bọn họ rồi còn gì.” Vừa nói lại vừa liếc liếc Triệu Thuỷ Quang.

Triệu Thuỷ Quang tiếp tục uống nước, mặc niệm: tôi cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không nghe!

Hàn Hi Hi nói, “Thư Mặc không phải là người như thế, mình và anh ấy học chung với nhiều năm như vậy mà không biết sao, đừng suy nghĩ nhiều quá!” Cô nhìn Triệu Thuỷ Quang cười cười.

Triệu Thuỷ Quang đã hiểu thế nào gọi là ăn nói chua ngoa, đám con gái này đúng thiệt là ăn nói rất chua ngoa!
Người ta nói để cô yên bụng, người ta cũng biết nói là người ta và người ta đã quen biết nhau nhiều năm như vậy rồi.

Bực bội hết sức, cô buông ly xuống, thủng thẳng, “Không cần phải nói với em, em không là gì của anh ấy cả.” Mấy cô gái kia thoáng sửng sờ, đúng là chưa từng thấy bất cứ cô gái nào từ chối Đàm Thư Mặc, hơn nữa còn nói thẳng thắn đến như thế!

Có người đột nhiên nhìn ra cửa, không nói thêm câu nào, cả căn phòng bỗng im phăng phắc.

Triệu Thuỷ Quang ngẩng đầu lên thấy Đàm Thư Mặc đút tay vào túi quần đứng ở ngay cửa, ánh mắt lạnh lùng lại có chút tức giận, cô thực rất sợ hãi, rụt rè, co người lại, mà Đàm Thư Mặc đang nổi giận, bước hai bước nắm lấy cổ tay của cô, kéo lên, rồi nói, “Chúng tôi đi trước.” Cũng không quay đầu lại đã kéo cô đi ra ngoài.

Triệu Thuỷ Quang nào dám lên tiếng, bị anh kéo đến góc khuất ở hành lang, Đàm Thư Mặc lúc này còn doạ người hơn cả hồi nãy nữa, ánh mắt lạnh tanh, khoé miệng mân lên, cô mới hiểu lúc nãy là anh giữ thể diện cho mình!

Triệu Thuỷ Quang bị ép sát vách tường, trời đã vào hạ, nhưng vách tường không hiểu sao lại lạnh như băng.

Đôi mắt Đàm Thư Mặc tràn ngập lửa giận, anh véo cằm Triệu Thuỷ Quang hỏi cô, “Lặp lại lần nữa, anh là gì của em!”

Cô chưa từng thấy anh như thế, lí nhí nói, “Thầy Đàm.”

Lời chưa nói hết, nụ hôn của anh đã chiếm lấy môi cô, một nụ hôn mạnh mẽ ngất ngây, chiếc lưỡi ngọ nguậy mãnh liệt như trừng phạt, lửa tình hừng hực, Triệu Thuỷ Quang cho tới bây giờ chưa từng trải qua một nụ hôn như vậy, sợ đến nỗi không dám động đậy, hai mắt chỉ có thể từ từ nhắm lại, đầu lưỡi như thiêu như đốt, cái gì cũng không nghe được, chỉ thấy lòng mình rộn rạo, tiếng tim đập thình thịch thật to, chấn động cả lỗ tai.

Chính cô cũng biết qua bao lâu anh mới kéo ra khoảng cách, cúi đầu xuống khẽ liếm vành tai cô, hà hơi, lại hỏi cô, “Triệu Thuỷ Quang, anh là ai?”

Triệu Thuỷ Quang chỉ nghe được mùi hương thoang thoảng trên người Đàm Thư Mặc, trong miệng thanh thanh mùi rượu trái cây ngọt lịm làm cô lâng lâng như say rượu, từ từ thấm vào tận tim gan, trí óc càng thêm mơ hồ.

Ngày mùa hè nên quần áo đều rất mỏng manh, tay hai người quấn quýt vào nhau như thể sắp bốc lửa cháy rần rật.

Quần áo mùa hè của con gái lại ngắn, bàn tay nóng hổi của anh dính sát quần áo cô, từ từ tiến vào, đầu ngón tay lạnh như băng chạm vào cái eo thon tinh tế kia, dọc theo đường cong mĩ miều mà đi lên, ngón tay thon dài nóng như lửa như muốn đốt cháy làn da nhạy cảm của cô thiếu nữ, ngọn lửa lan toả khắp cơ thể như sắp nổ tung.

Chiếc lưỡi linh hoạt của anh quét quanh vành tai cô, giọng nói trầm bổng gợi cảm vô cùng, “Anh là gì của em, hả?”

Triệu Thuỷ Quang cảm thấy cơ thể này không còn là của mình nữa, mơ mơ màng màng, nhỏ giọng nói, “Ông xã.”

Động tác của Đàm Thư Mặc dừng lại, thu tay về, vỗ trán, dựa vào tường ôm bụng cười sặc sụa.

Triệu Thuỷ Quang giờ mới phát giác mình đã nói gì, cô hối hận không thể một tay giết chết mình cho rồi, ở trường học, việc học trò xưng ông xã bà xã là chuyện rất bình thường, ở trong phòng ký túc xá của cô cũng hay bảo với nhau: ông xã hôm nay làm gì, đi đâu. Triệu Thuỷ Quang cũng không suy nghĩ nhiều, vô thức nói ra, cẩn thận ngẫm lại thì ở phương diện của Đàm Thư Mặc nghe thì lại mang một ý nghĩa khác, “ông xã” này và “ông xã” kia có gì khác biệt thì cô không rõ lắm, nhưng tóm lại là khác nhau. Cô muốn đập đầu vào tường cho xong!

Đàm Thư Mặc cũng biết từ này là từ phổ biến trong giới học trò, anh vốn không phải giận cô nói “không là gì của anh”, anh cũng hiểu Triệu Thuỷ Quang là người thế nào, chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì thì cô mới nói như vậy, nhưng cô bé này lại cố tình kéo xa khoảng cách giữa anh và cô khiến anh rất tức tối, anh biết rõ cô có lẽ không phải cố tình, nhưng trong tiềm thức lại cảm thấy anh và cô cũng có khoảng cách, cứ nghĩ đến điều này lại khiến anh giận điên lên. Bức cô nói ra chỉ vì muốn cô phải chuẩn bị, muốn cô phải ý thức được điều này, không ngờ rằng hiệu quả lại tốt đến thế!

Anh duỗi tay ra nắm lấy tay cô, nỗi hân hoan vui sướng trong lòng đã xua tan đi giá lạnh ngày đông lúc nãy, trìu mến nói, “Lặp lại lần nữa đi!”

Cô lại xấu hổ thẹn thùng, vùi mặt vào ngực anh, không thèm trả lời.

Hàn Hi Hi chạy ra tới lại phát hiện ở góc khuất ngay hành lang, có một người đàn ông đang ôm một cô gái trong lòng, ánh mắt nồng nàn yêu thương, miệng tươi cười vui vẻ, đến tận bây giờ cô cũng chưa từng thấy một người đàn ông kiêu ngạo lại có thể cười hạnh phúc đến thế.

Đúng vậy, đây chính là lời thật lòng của Hàn Hi Hi, cô quen anh đã biết bao nhiêu năm, cô hiểu rõ anh, nhưng trước đến nay chưa từng thấy anh cười dịu dàng đến vậy, hai người đứng ở nơi đó, ôm nhau sít sao, như thế trên đời này chỉ còn mỗi họ mà thôi.

Chương 25: Đau răng không phải bệnh

Triệu Thuỷ Quang cảm giác mình gần đây rất xui xẻo, ở trường bữa nào cúp học thì y như rằng bữa đó sẽ điểm danh, rồi lúc về nhà vào cuối tuần, điện thoại bị người ta lấy trộm, cuối cùng đi dạo phố cùng Hi Diệu lại gặp người không hề muốn gặp.

Trời tháng sáu, Nam Kinh rất nóng, Triệu Thuỷ Quang mua đậu đỏ đá xay, đứng ở đó tán dóc với Hi Diệu, bỗng nhiên có người ở sau lưng gọi cô, “Em Tiểu Quang”, Triệu Thuỷ Quang thật đúng là chưa từng bị cô gái nào kêu như vậy, bởi thế cả người rùng mình ớn lạnh, xoay lại xem là ai.

Cô thấy Hàn Hi Hi đứng phía sau, cô ta mặc chiếc áo sơ mi viền tơ cổ trễ, áo khoác ngoài màu đen già dặn, phối hợp với quần tây bó sát người, lộ ra đôi chân săn chắc thon dài, hiển nhiên rất ra dáng người đẹp thành thị. Triệu Thuỷ Quang ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang giữa trưa, thật sự cô ta rất bản lĩnh, trời nóng đến thế mà mặc vậy cũng không hề bị trúng nắng, quan trọng chính là gương mặt được trang điểm rất kỹ càng, đây mới gọi là chuyên nghiệp.

Triệu Thuỷ Quang có ấn tượng sâu sắc đối với Hàn Hi Hi, vì thế nhanh nhẩu đáp lời, “Chào chị”, ngẫm lại thì nghĩ cần cười với cô ta, tuy nhiên cũng thắc mắc không biết cô ta tìm cô làm gì.

Hi Diệu nghiêng người, len lén hỏi nhỏ Triệu Thuỷ Quang, “Cô ta là ai thế?”

Triệu Thuỷ Quang nói nhỏ, “Bạn của thầy Đàm.”

Về phần là dạng bạn bè gì, cô cũng không rõ ràng lắm. Nhưng cô có mắt để nhìn, có tai để nghe, cô biết rõ Hàn Hi Hi có tình cảm với Đàm Thư Mặc, nhưng cô cũng biết rõ Đàm Thư Mặc và cô ta không hề có quan hệ gì.

Tình cảm và suy nghĩ của những cô thiếu nữ mười tám, mười chín tuổi khó tranh dao động, lo cái được cái mất, Triệu Thuỷ Quang cũng như vậy, trong lòng cũng có chút ghen tuông, nhưng cô biết Đàm Thư Mặc đối xử rất tốt với mình, một người đàn ông tốt như vậy, cô làm sao có thể nghi ngờ vô căn cứ chứ!

Hàn Hi Hi cười, công việc của cô đã quen với việc mỉm cười thế này, đối với loại người gì cười thế nào, dùng ánh mắt gì, cô đã sớm quen như lái xe chạy trên đường. Cô hỏi, “Giờ có bận gì không? Cùng đi uống nước nói chuyện gì đó chứ?” Vừa nói vừa chỉ qua quán cafe bên cạnh.

Triệu Thuỷ Quang ngạc nhiên, phong tục quả nhiên là phong tục, mấy tình tiết thế này ai ngờ lại giáng xuống người cô. Người phụ nữ như Hàn Hi Hi cực kỳ thông minh, không hề tỏ ra hung dữ, cũng chẳng dùng từ ngữ đe doạ, chỉ kêu “nói chuyện gì đó”. Tuy nhiên, Triệu Thuỷ Quang và cô ta có gì để mà nói đây này.

Hi Diệu vốn đứng ở bên cạnh ăn đá xay, ngẩng đầu lên, chỉ vào cửa hàng bên cạnh, lớn tiếng nói, “Tiểu Quang, lần trước đôi giày xăng đan mà chị nói với đó, cửa hàng Kim Ưng đang đại hạ giá, đi qua đó coi với chị chút đi.” Nói xong liền kéo Triệu Thuỷ Quang đi.

Triệu Thuỷ Quang buồn cười cực kỳ, Hi Diệu ngoài miệng hay mắng cô, nhưng cũng không để cô bị người ta ức hiếp.

Triệu Thuỷ Quang quay đầu nhìn Hàn Hi Hi, cười tỏ vẻ áy náy, “Xin lỗi, giờ em đang đi dạo phố với bạn rồi.”

Hàn Hi Hi cũng không ép buộc, dịu dàng nói, “Vậy cũng được, hôm khác chúng ta đi, chị làm sao liên lạc với em?” Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng không kém phần cứng cỏi.

Người thế này chắc hẳn trong công việc đã vượt mọi chông gai, không ai địch lại, Triệu Thuỷ Quang nghĩ thầm trong bụng, cô cho đến bây giờ cũng không học được khí thế như vậy.

Thở dài, cô trả lời, “Xin lỗi, chị Hàn, em nghĩ em và chị không có cơ hội nói chuyện với nhau đâu, nói là tâm sự cũng chưa chắc gì là tâm sự, chị muốn nói gì, em đây có thể đoán được, nhưng mấy lời đó em hoàn toàn không muốn nghe, thế thì tại sao phải ép bản thân mình nghe chứ.”

Cô nói ra từng suy nghĩ trong lòng mình, ánh mắt trong veo chân thật.

Khuôn mặt không hề trang điểm, phơi nắng đến đỏ bừng, tuy dáng vẻ còn non nớt, nhưng đó vốn là bản chất của tuổi trẻ.

Hàn Hi Hi không ngờ tới rằng một cô sinh viên như Triệu Thuỷ Quang lại có thể nói trắng ra như thế, cô hơi sửng sốt, đờ người không biết phải trả lời thế nào.

Đọc sách, du học, làm việc, gặp qua nhiều người, cô đã quen phân tích từng lời nói của người khác, cân nhắc từng hành động bước đi của mình, để có được lợi ích tối đa trong tất cả mọi thứ.

Hàn Hi Hi đột nhiên cảm thấy rất ghét Triệu Thuỷ Quang, cô bé này có thể sống thoải mái thanh thản, được bạn bè quan tâm, được người mình yêu che chở, tuổi trẻ thong dong tự tại. Còn cô, không tin vào sự bền vững của tình bạn, cũng không tin lại có một tình yêu nồng cháy, một mực khát vọng đạt được ước mơ trong tương lai, vẻ đẹp con người trong cô dần dần nguội lạnh theo thời gian.

Lời của cô nghe chói tai, “Chuyện tình cảm lên lên xuống xuống, bây giờ đang ở cùng một người không có nghĩa sau này cũng sẽ sống bên cạnh họ, em gái à, tuổi chị lớn hơn em, tuổi đời cũng nhiều hơn em, có lòng tốt nhắc nhở em một câu, con người là động vật thay đổi vô thường. Yêu hay không yêu chỉ là trong chớp mắt, huống chi các người lại cách nhau nhiều tuổi như vậy.”

Triệu Thuỷ Quang kéo Hi Diệu lại, biết Hi Diệu nổi điên muốn mắng người, nhưng đây là của chính mình, tốt nhất nên để bản thân tự giải quyết.

Triệu Thuỷ Quang gật đầu nói, “Cảm ơn, em biết rõ không thể nói trước được bất cứ điều gì, nếu đó là chuyện sau này mới xảy ra, thì lo sớm hay lo muộn cũng thế thôi, không bằng hiện tại cứ sống vui vẻ thoải mái, chuyện sau này thì để sau này lo. Hơn nữa, tầm nhìn của em rất ngắn, chỉ nhìn thấy được hạnh phúc trước mắt thôi, trân trọng giữ gìn là được rồi, sau này bất luận xảy ra chuyện gì thì nhớ lại cũng đẹp, mà đau lòng cũng thế, em đều cố gắng đón nhận cả.”

Hàn Hi Hi vẫn cho rằng Triệu Thuỷ Quang còn là một cô bé, tuổi đời chẳng bao nhiêu cả, lại không ngờ đôi khi số tuổi cũng là một sức mạnh, nhưng Hàn Hi Hi tuyệt đối sẽ không nhận thua, trên phương diện tình cảm cô luôn là người cố chấp, cô cười lạnh, “Hy vọng là thế, chị chóng mắt lên xem.” Nói xong liền quay người rời đi, thật nực cười, cô từ lâu đã không còn tin trên đời còn thứ tình cảm đơn thuần như vậy.

Triệu Thuỷ Quang ngẫm lại, nói vọng theo, “Chị Hàn, nếu như chị không thích gọi em Tiểu Quang, hay em Tiểu Quang, cứ gọi thẳng tên em là Triệu Thuỷ Quang đi.”

Không đợi Hàn Hi Hi nói gì, cô đã kéo Hi Diệu đi, đi thật xa. Có những thứ dù chúng ta muốn hay không muốn thì nó cũng đã xảy ra, cuộc đời con người vốn đã như thế, đối với những chuyện bản thân có thể tự quyết định, sao không nghe theo tiếng nói trong tim mình mà hoàn thành, sống thì phải thẳng thắn thành khẩn, chí ít không để bản thân phải thất vọng.

Mấy ngày sau, Triệu Thuỷ Quang nhận được điện thoại của mẹ Triệu, “Đứa nhỏ này, gần này bận cái gì thế, ở trường học tốt không hả, hôm qua mẹ nằm mơ, thấy dẫn con đi ra ngoài chơi, kết quả con lại chạy lung tung đi đâu mất, hại mẹ lo sợ, đi khắp nơi tìm con.”

Triệu Thuỷ Quang nghe xong phì cười, này là chuyện gì chứ, mẹ dẫn cô ra khỏi nhà, mẹ thì đi vòng quanh kiếm cô, còn cô thì lại chạy đâu mất tiêu, làm sao có thể chứ, nghĩ thì nghĩ thế, miệng vẫn khúm núm nói, “Mẹ à, không có gì đâu, con đang ở trường học mà, học hành bận quá thôi, nào có chạy đi đâu.”

Mẹ Triệu huyên thuyên một đống chuyện, trước khi cúp điện thoại còn nói một câu, “Chỉ vì con bình thường cũng đã khiến mẹ lo lắng, cho nên mới nằm mơ như thế.”

Triệu Thuỷ Quang cười trừ, cô đột nhiên nhớ lại lúc còn ở chung với ba mẹ thì mẹ đâu có như thế.

Lúc còn bé, ba mẹ có nói gì thì chúng ta đều cho là đúng cả, bản thân mỗi người con luôn cho rằng ba mẹ mình không gì không làm được. Lúc trưởng thành, phát hiện ra ba mẹ cũng là người bình thường, cũng có lúc phạm sai lầm, có những chuyện lực bất tòng tâm, thế rồi những mộng tưởng về họ tan tành và sụp đổ, kèm theo đó là sự nổi loạn bên trong chính những người con ấy. Lúc lên đại học, bản thân dần tiếp nhận sự thật, không biết từ khi nào đã không còn đối chọi với ba mẹ nữa, và phát hiện rằng ba mẹ đã già rồi cũng cần người chăm sóc, hiển nhiên lòng mỗi người đều cảm thấy ray rứt, ý thức trách nhiệm cũng được nâng cao.

Triệu Thuỷ Quang đột nhiên nhớ đến hôm nọ ăn cơm ở nhà, mẹ Triệu như vô ý hỏi thăm, “Ở trường có thích ai không?”

Cô đang ăn cơm trong miệng, thiếu chút nữa ra phun ra hết, phải biết rằng, lúc cô và Hi Vọng quen nhau, hai người phải vắt óc để đánh du kích, đột nhiên có một ngày lại được giải phóng, tiến lên làm địa chủ, trong người khoan khoái, đầu óc nhẹ nhàng, nhưng nếu mẹ mà biết rõ người cô “thích” chính là thầy Đàm, không biết có ngất đi không nữa.

Hồi đầu tuần, Hi Diệu mới thi bằng lái xe xong, khoe khoang lái chiếc Hummer của ba đến thẳng trường học đón cô, và từ đó râm ran lời đồn đãi về Triệu Thuỷ Quang, chúng truyền đi còn nhanh hơn cả chất xúc tác.

A: Triệu Thuỷ Quang khoa Kinh Tế Quốc Dân, mỗi tuần lại có mỗi xe khác nhau đưa đón, chảnh ghê.

B: Không phải đâu, hay là có ai bao rồi? Cô ta trông thế nào?

A: Không biết nữa, nghe nói cũng bình thường thôi à, nghe nói có lần còn thấy cô ta lên chiếc BMW nữa, y chang xe của thầy Đàm!

B: Không thể nào!

Triệu Thuỷ Quang cũng rất bất đắc dĩ, từ lúc cô đi xe buýt và bị mất điện thoại đến nay, bạn bè thân thích không ai là không lo cho cô, Hi Diệu thì sợ xảy ra thêm chuyện nên bắt Đan Dương đến chở cô về nhà, hoặc nếu Đàm Thư Mặc rảnh thì đương nhiên cô sẽ đi xe anh, nhưng khi Đàm Thư Mặc không rảnh, anh cũng không yên tâm liền kêu Sở Phỉ Phỉ lái xe Audi đến đón cô.

Cô đúng có “số hưởng” mà, lại dính mấy lời đồn ác độc này, cô biết mọi người có lòng tốt, lại không thể nào cự tuyệt được, mỗi khi ai tới đón mình, cô đều kêu ngừng ở bên ngoài, cách trường học một đoạn xa, nhưng lực lượng quần chúng quá mức vĩ đại rồi!

Trong ký túc xá, Dương Dương là người thẳng thắn, bởi thế hỏi cô ngay, “Triệu Thuỷ Quang, lời truyền tụng về ngài dạo gần đây rất nhộn nhịp nhé, tới đây, giải thích giải thích mau!” Nghe nói như thế, cũng đủ biết cả ký túc xá đều biết chuyện của mình rồi, Triệu Thuỷ Quang trả lời qua loa, “Đều là xe của bạn mình hết”, cô biết những chuyện thế này càng giải thích càng khiến người ta thêm nghi ngờ mà thôi.

Hứa Oánh nâng cằm Triệu Thuỷ Quang lên, nói, “Cô gái, bạn cô làm gì có nhiều xe thế hả, chắc là nổi tiếng lắm nha, mau giới thiệu chút coi.”

Triệu Thuỷ Quang ôm Hứa Oánh nói, “Ôi, không chịu đâu, bạn thế mà lại nghi ngờ mình, mình nói thật mà!”

Những người khác tự dưng nổi hết da gà lăn lóc trên đất, sách vở hiển nhiên cũng tự động bay qua chỗ ai đó rồi.

Sau đó, những tin bóng gió về Triệu Thuỷ Quang cũng dần chìm vào quên lãng, cô cũng giảm bớt số lần về nhà cuối tuần, việc này sau một thời gian cũng không còn ai nhắc đến nữa.

Tục ngữ nói, đau răng không phải bệnh, nhưng một khi đã đau thì cứ như rằng muốn giết người vậy, Triệu Thuỷ Quang đối với câu tục ngữ này bây giờ đã thấm thía.

Gần đến thi cuối kỳ, cô không thể về nhà được, phải ở lại trường học ôn tập, từ đầu tuần, răng bên phải của cô đã đau nhức, cô chỉ cho rằng là đau răng bình thường nên không có quan tâm, qua mấy ngày sau, càng ngày càng đau hơn, cả người mỏi mệt, vào một buổi sáng, Dương Dương nói với cô, “Tiểu Quang, sao mặt bạn lại một bên to, một bên nhỏ thế?”

Triệu Thuỷ Quang cầm kiếng lên xem, quả nhiên nửa bên mặt bị sưng lên, cô bị Hứa Oánh kéo đến phòng y tế.

Ở phòng y tế, một người phụ nữ mập mạp hơn 40 tuổi đang ngồi nghe điện thoại, nhìn thấy Triệu Thuỷ Quang đi vô, miễn cưỡng cúp máy, hỏi, “Bệnh gì?”

Triệu Thuỷ Quang nghĩ mà buồn cười, giọng điệu này nói đúng hơn là mắng người chỉ đâu phải hỏi bệnh, nhưng răng đau, cô nói không rõ ràng, vì thế Hứa Oánh trả lời thay, “Bạn ấy bị đau răng.”

Người phụ nữ kia chuẩn bị mang bao tay thì Đằng Dương đã đi vào, Triệu Thuỷ Quang mặc niệm trong lòng bản thân lại xui xẻo nữa.

Đằng Dương cười với cô, Triệu Thuỷ Quang mặt đã sưng lên, cũng không thể nào cười nổi, trong ánh mắt kinh ngạc của Đằng Dương, cô làm như không việc gì quay đầu đi, nhìn thấy ánh mắt thích thú của Hứa Oánh, cô biết rõ khuôn mặt này của mình có thể doạ chết người.

Nhân viên y tế mập mạp ấy hỏi Đằng Dương bị gì, Đằng Dương trả lời, “Không có gì, để bạn ấy khám trước đi.” Cậu ta chỉ chỉ Triệu Thuỷ Quang.

Nhân viên y tế cũng không mấy để ý đến lời cậu ta nói, Đằng Dương đành phải nói mình bị sốt, cầm nhiệt kế đo một lúc, quả nhiên là bị cảm mạo, nằm một bên truyền nước biển.

Nhân viên y tế đeo bao tay vào, kéo miệng Triệu Thuỷ Quang săm soi dưới đèn cả buổi, Triệu Thuỷ Quang len lén nhìn thấy ánh mắt dò xét của Đằng Dương, quả là mất mặt thật.

Một hồi, nhân viên y tế tháo bao tay ra, nói, “Răng khôn mọc lệch, nướu bị viêm rồi.”

Đã viết bệnh, vì thế liền hỏi cô, “Muốn đi vào bệnh viện thành phố khám hay là chỉ kê thuốc?”

Triệu Thuỷ Quang ngẫm lại còn một đống sách đang chờ mình, cô ú ớ nói, “Kê đơn thuốc trước”, cô trở lại nội thành rồi đi khám sau cũng được.

Nhân viên y tế nhìn cô và nói, “Để tôi đi xem có thuốc không đã.” Phần lớn thuốc trong trường học đều là thuốc cảm, rất ít khi có thuốc trị đau răng.

Nhân viên y tế vừa đi ra khỏi cửa, Triệu Thuỷ Quang kéo Hứa Oánh tìm chỗ ngồi xuống, trong phòng chỉ có ba người, yên tĩnh đến nổi có thể nghe được tiếng động nhỏ nhất, bầu không khí rất gượng gạo.

Đột nhiên, điện thoại Triệu Thuỷ Quang rung lên như vị cứu tinh cô, cũng không xem là ai gọi, cô trực tiếp bắt máy, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Đàm Thư Mặc truyền tới, “Đang làm gì vậy?”

Triệu Thuỷ Quang liếc nhìn Đằng Dương đang nằm ở kia, cô hơi căng thẳng, cúi đầu, mặt cô đã sưng lên như thế, chỉ có thể ô a nói, “Đang ở bên ngoài.”

Đàm Thư Mặc nghe giọng cô khang khác, hỏi, “Giọng em bị sao vậy, giờ đang ở đâu?”

Triệu Thuỷ Quang biết là không thể gạt anh được, cô lí nhí nói, “Ở phòng y tế.” Cô còn định nói là bị đau răng nhưng lại thôi, đột nhiên cạch một tiếng, điện thoại đã bị ngắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau