FIGHT! LOVELY LIFE

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Fight! lovely life - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Phòng Karaoke.

Jung Park hai Kim bốn người ngồi trong một góc phòng, mong đừng bị người khác chú ý đến. Nhưng ai cũng bị khuôn mặt như đá nam châm của bốn người hấp dẫn, nên đi tới đâu cũng đều là tiêu điểm.

Một người nữ sinh đáng yêu đi tới, đối Junsu nói rằng: “Em có thể hỏi tên của anh không?”

Yoochun ôn nhu cười đáp lại: “Cậu ấy không dễ chịu lắm đâu.”

Một người nữ sinh quyến rũ đi tới, đối Jaejoong nói rằng: “Nhóc đẹp trai, tên gọi là gì?”

Yunho hung hăng trừng cô ta một cái rồi đáp lại: “Cô muốn chết sao?”

Sau đó, không còn người nào dám tới quấy rầy bốn người bọn họ nữa.

Tình hình bây giờ là, một đống nam sinh nữ sinh ngồi xung quanh cái bàn, không biết đang chơi trò gì. Mà bốn người nam sinh trên sofa trong góc phòng, hai người xanh mặt ngồi nghiêm chỉnh, một người có chút lo lắng mà nhìn nguời bên cạnh, một người vẫn cúi đầu.

Bầu không khí trong phòng, một bên vô cùng náo nhiệt, một bên rớt xuống tận điểm đông.

Đột nhiên, một người đang ngồi trên bàn bỗng la to một tiếng, sau đó chợt nghe thấy thanh âm the thé của một cô gái vang lên: “Chính là anh ấy!”

Bốn người trong góc phòng cũng không khỏi nhìn qua. Chỉ thấy có một cô gái quyến rũ đang ngồi trên bàn, mái tóc uốn lọn màu hạt dẻ, khóe mắt cùng khuôn mặt càng tôn lên vẻ xinh đẹp của cô. Cô mặc chiếc váy ngắn da màu đen bó sát người không có tay áo, đùi phải thon dài vắt lên đùi trái. Một cô gái như vậy, bình thường chỉ có một từ chính xác để hình dung: Sexy!

Mà cô gái sexy này, hiện tại đang giơ cao ngón tay, ánh mắt khiêu khích, bên môi là nụ cười mị hoặc, móng tay dài nhọn chỉ về hướng người nọ, ngay chính giữa, chính là Jung Yunho.Bên này, những người vô tội bị liên lụy còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, thì có người đột nhiên lên tiếng: “Bin, em thật là tinh mắt đó a, cậu bạn Jung Yunho này chính là vũ vương trường bọn anh đấy.”

“Jung Yunho?” Cô gái từ trên bàn bước xuống, bình tĩnh đi tới trước mặt Yunho, “Em biết anh.”

“Tôi không biết cô.” Yunho hơi cau mày, hắn không hiểu tình hình hiện tại cho lắm.

“Jun Hye Bin, anh có thể gọi là Bin.” Giới thiệu đơn giản.

“Có thể nói cho tôi biết đây là chuyện gì không?” Yunho từ trước đến này đều yêu thích những cô gái tính tình thẳng thắn và nói chuyện ngắn gọn.

“Thành thật mà nói thì rất mạo hiểm. Bọn họ bảo em chọn người cùng nhảy.”
“Vì sao lại là tôi?”

“Trực giác.”

Câu trả lời thực sự có chút mờ ám cùng khó hiểu, Yunho cũng có chút do dự. Thế nhưng đầu hắn trong nháy mắt hiện lên một suy nghĩ. Quay đầu lại nhìn Jaejoong một cái, sau đó liền đứng lên: “OK!”

Kim Jaejoong, em phải nhìn thật rõ xem người bên cạnh em chính là một người rực rỡ như thế nào, anh muốn ánh mắt của em mãi mãi không còn cách nào rời khỏi người anh!

Vũ điệu khéo léo, tiết tấu nhanh lẹ, thân thể giật run, phối hợp với bước nhảy hoàn hảo, hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người. Căn phòng tối đen, chỉ có một ánh đèn le lói, xung quanh là âm nhạc ồn ào hòa cùng với âm thanh reo vang. Mà trên khuôn mặt hai người đang đắm chìm vào trong điệu nhảy đều có nét tươi cười đầy kiêu ngạo, Kim Jaejoong nhìn thấy, thực sự cảm thấy có chút gai mắt.

Không biết âm nhạc chậm lại từ lúc nào, cũng không biết điệu nhảy khéo léo từ lúc nào đã trở nên gợi cảm như vậy. Tấm lưng của Jung Yunho cùng Jin Hye Bin kề sát lại một chỗ, theo thân thể uốn lượn của cô mà chậm rãi trượt xuống.

Tiếng thét chói tai cùng với tiếng hoan hô vang lên, sau đó hai nữ sinh bên cạnh liền bàn luận:

“Chỉ có nam sinh tuyệt vời như Jung Yunho, mới xứng đôi với chị Bin của chúng ta!”

“Đúng vậy, hai người bọn họ quả thực là trời sinh một cặp.”

Những lời như thế đi qua không khí rồi chậm rãi truyền đến lỗ tai, khi trong đầu Kim Jaejoong đã tiêu hóa được toàn bộ, thì lại sinh ra một loại hàm nghĩa khác:

Chỉ có cô gái xuất sắc như Bin, mới xứng đáng được ở bên cạnh Jung Yunho.

Chương 12

Không nhớ mình đã đi ra phòng Karaoke từ lúc nào, trong lòng lại nổi lên cảm giác sợ hãi bốn năm, năm năm, thậm chí cả một quãng thời gian dài cũng chưa từng xuất hiện. Đến nay lại đột nhiên cảm thấy chuyện hiện tại có lẽ cũng chẳng phải bình thường. Vậy chính mình có thể như vậy cùng anh ấy đi thật xa chứ?

Từ lúc nào bản thân đã ý thức không muốn rời xa người kia, mà những câu cửa miệng như “Anh yêu em” hay “Vĩnh viễn ở cùng một chỗ” của anh ấy, mình còn có thể chống cự bao nhiêu thời gian? Biết đâu có một ngày thực sự có một người con gái hoàn mỹ thay thế được vị trí đứng bên cạnh anh ấy của mình, trở thành người được mọi người ca ngợi, hâm mộ, mà cái loại quan hệ của mình cùng anh ấy này rất khó được người đời chấp nhận.

Buồn lo vô cớ. Tự mình chán ghét chính mình, cứ tự tưởng tượng rằng đem tất cả sự tình phá hư,sẽ cho anh ấy thêm nhiều điều phiền phức. Có thể sự thật là do trời sinh ra đã mẫn cảm quá mức, giống như một ngòi nổ có thể bộc phát bất cứ lúc nào, có rất nhiều chuyện bất giác lại cảm thấy lo âu. Huống hồ, hai ngày nay trong lòng vẫn không yên, chung quy cảm thấy sắp phát sinh một chuyện gì đó.

Lẽ nào chính mình thực sự suy nghĩ quá nhiều?

Cười cười tự giễu, JaeJoong đưa tay đặt lên trán.

Nhảy hết một bài, YunHo tác phong đầy anh tuấn hất tóc ngồi vào ghế sofa, mới phát hiện không thấy JaeJoong đâu.

“JaeJae đâu?” Có chút lo lắng hỏi.

“Anh hai đi rồi.” Sắc mặt JunSu nhìn không tốt cho lắm.

“Đi? Lúc nào?”

“Được một lúc rồi.”

YunHo cả kinh, lúc này mới phản ứng trở lại. Xong rồi, hắn quên mất JaeJae của mình là một cái thùng đầy dấm chua, lần này thực sự là chữa tốt thành xấu, được một mất mười rồi. Vừa nghĩ vừa vội vàng đi ra ngoài, bên tai vang tới thanh âm của YooChun: “YunHo, lần này mày giỡn hơi quá rồi.”

YooChun quay đầu lại nhìn JunSu đang cau mày, trong lòng rất hiểu nó đang lo lắng về cái gì. Ban nãy lúc JaeJoong đi ra ngoài, trên mặt là bi thương mà không phải phẫn nộ, cái người tên Kim JaeJoong này nhất định là thích nghĩ ngợi nhiều lắm, có lẽ, giống như SuSu ngốc của hắn, có khi còn tốt hơn.

Không đành lòng nhìn JunSu cau mày, YooChun đang muốn an ủi nó vài câu, lại thấy Jun Hye Bin đi tới.

“U-know đâu?” Ngồi xuống bên cạnh YooChun, động tác Jun Hye Bin thanh nhã mà không làm điệu.

“Đi rồi.” Tuy rằng ngữ khí không mặn không nhạt, nhưng trong ngực YooChun không khỏi có chút để ý. Làm sao cô ta ngay cả tên tiếng Anh của YunHo cũng biết vậy?

“Thật đáng tiếc.” Jun Hye Bin mỉm cười đứng dậy.

“Này!” Thanh âm tinh tế, ngay cả YooChun cũng không nhịn được mà quay đầu lại nhìn. Khuôn mặt JunSu có chút hồng, trong ánh mắt lại lóe lên ánh quật cường, “Cô đừng có nghĩ cách tán tỉnh anh YunHo nữa!”

Jun Hye Bin vẫn như cũ chỉ cười cười.

Trong phòng không có bật đèn, YunHo ngồi xuống bên giường, nhìn cái người đang quấn chăn kín người kia, ánh trăng yếu ớt chiếu vào, có thể nhìn thấy người trong chăn đang cuộn mình lại.

“Jae?” Nhẹ nhàng gọi.

Người trong chăn run lên, càng cuộn chặt mình lại.

“Jae~” YunHo dùng sức lôi, đem chăn ném xuống đất, hắn kéo vật nhỏ đang cáu kỉnh ôm vào trong lòng, vật nhỏ thuận tiện hướng bên trong co co lại, tìm một vị trí thoải mái để hắn ôm.

“Jae đang giận sao?”

Cảm giác được cái đầu của vật nhỏ dùng sắc lắc lắc trong lòng mình, YunHo có chút kỳ quái, bình thường dưới tình huống này, bảo bối của hắn hẳn là đã tức giận muốn cãi lộn rồi mới đúng.

“Jae?” Đem khuôn mặt nhỏ nhắn từ trong lòng nâng lên, YunHo đối mặt với đôi mắt to ướt nước, khóe mắt có cái gì lấp lánh, lại rõ ràng đang nhẫn nại không cho nó rơi xuống, trên khuôn mặt bi thương không biết đang lo lắng điều gì.

YunHo thở dài, xem ra bảo bối của hắn lại không hiểu rõ gì mà suy nghĩ vớ vẩn, đứa nhỏ này, bình thường mỏng manh, tùy hứng, thích làm nũng, rồi lại đặc biệt hiếu thắng, cho dù gặp phải chuyện gì cũng gắng gượng, làm sao cũng không muốn để mình bật khóc. Năm năm trôi qua, YunHo cũng chỉ vài lần thỉnh thoảng nhìn thấy nước mắt ứa lên trong mắt cậu.

“Sao vậy?” Một lần nữa đem đầu JaeJoong ấn về ngực, YunHo khẽ vỗ lên lưng cậu, buông ra giọng nói đầy êm dịu, “Yun làm chuyện gì khiến em khó chịu sao?”

“Không có. Lại do JaeJae quá nhạy cảm mà thôi.” Thanh âm có chút nghèn nghẹn.

“Jae, em có tin tưởng Yun không?”

“Tin tưởng.”

“Vậy em có biết Yun rất yêu em không?”

“Biết.”

“Vậy em có yêu Yun không?”

“Yêu.”

“Vậy đáp ứng Yun, đừng suy nghĩ những thứ lung tung nữa, có được không?”

“Ừm.”

JaeJoong a, đến tột cùng thì tại sao em luôn luôn lo lắng vậy? Tại sao, không thể hoàn toàn tin tưởng anh chứ? Tại sao, lại không có cảm giác an toàn?
Jun Hye Bin đứng trước cổng trường đại học Dong Bang, nhìn người qua lại.

Hiếm khi thấy Jung YunHo gần đây đi học mà lại rất đều đặn, bây giờ, khóa học buổi chiều cũng phải kết thúc rồi chứ.

Quả nhiên, chỉ một chốc sau, Jung YunHo liền từ xa bước tới, bên cạnh còn đi cùng một người. Sau khi nhìn rõ được người kia là ai, Jun Hye Bin lại nhẹ nhàng cười cười.

“Hi!” Jun Hye Bin đưa tay ngăn YunHo lại.

“Bin?” YunHo không nghĩ rằng cô ta sẽ đột nhiên xuất hiện.

“Rất ngạc nhiên đúng không?”

“Có chuyện gì?”

“Anh nói thử xem?”

Jung YunHo vẫn yêu thích tính cách ngay thẳng như cũ, không đem lời nói nói ra hết nhưng ý tứ lại vô cùng rõ ràng.Những người qua lại kỳ quái nhìn qua, YunHo liếc nhìn JaeJoong đang cúi đầu, đột nhiên có chút đau đầu.

“Cho dù cô có chuyện gì, thì hôm khác hẵng nói. Vợ tôi muốn chúng tôi ăn bánh ngọt tại cửa hàng bên góc đường kia, đi chậm bánh sẽ bán hết.”

“Vợ anh?” Tuy rằng hỏi như vậy, nhưng Jun Hye Bin lại dường như không hề kinh ngạc chút nào.

YunHo nắm chặt lấy tay JaeJoong giơ lên, trước mặt cô ta mà lắc qua lắc lại, sau đó lớn tiếng nói như một lời tuyên thệ: “Kim JaeJoong! Vợ của tôi!”

Tuy rằng quan hệ của Kim JaeJoong cùng Jung YunHo tại trường đại học Dong Bang đã không còn là bí mật, thế nhưng YunHo lớn tiếng nói ra như vậy, chính là đã rước lấy không ít nghị luận xung quanh.

JaeJoong có chút kinh sợ lại có chút lo lắng, giơ đôi mắt to mơ màng nhìn lên, lại đối diện với ánh mắt kiên định của YunHo.

A, đúng vậy, YunHo anh ấy từ trước đến giờ cũng chưa từng hoài nghi điều gì, từ trước đến giờ cũng không thay đổi. Cứ một mực lo lắng anh ấy không tín nhiệm mình như vậy, rốt cuộc là vì cái gì cơ chứ? YunHo đã làm quá nhiều, có lẽ người không thể cho đối phía cảm giác an toàn, là mình mới đúng.

JaeJoong nghiêng đầu buông thả suy nghĩ mà nở nụ cười, vẻ tươi cười như hoa cúc dại dưới ánh mặt trời, chứa sự tín nhiệm thật sâu nặng, cùng với một chút áy náy khó có thể che giấu được.

Jun Hye Bin sau khi YunHo dắt JaeJoong đi được khá xa, vẫn như cũ đắm chìm trong vẻ tươi cười của JaeJoong đến thất thần. Đó là một vẻ đẹp hơn hẳn sự truy cầu xác thịt, giống như đoá hoa sen tuyết trong suốt long lanh, khiến người khác khi nhìn thẳng vào cậu đều cảm thấy khinh nhờn cái vẻ đẹp này, rồi lại bị hấp dẫn con mắt cùng thần kinh.

Chả trách, hai người các anh đều yêu cậu ta.

Cười cười, Jun Hye Bin lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn đi, chỉ có vài chữ.

Dường như là thật.

Vào thu, tiết trời chuyển lạnh, JaeJoong cảm thấy, Yun của cậu cần một cái khăn quàng cổ.

Thừa dịp lúc YunHo đi làm việc, kéo JunSu đi dạo cả một buổi chiều, thẳng đến khi JunSu gào lên ầm ĩ, mới lựa được một cái thích hợp, màu sắc, là màu trắng tao nhã.
“Anh hai a, anh không cảm thấy màu đen lại hợp với anh YunHo hơn sao?” JunSu có chút khó hiểu.

“Không được, màu đen càng khiến Yun trông lãnh khốc hơn!” JaeJoong nhận túi đồ trong tay từ nhân viên cửa hàng.

“Anh thật là buồn nôn chết đi được!” JunSu nhớ tới lúc JaeJoong bảo nhân viên cửa hàng giúp thêu dòng chữ “Yun&Jae” lên chiếc khăn quàng cổ, cố ý làm ra bộ dạng lạnh băng.

“Trẻ con thì biết cái gì?” JaeJoong lườm nó một cái, ôm chặt túi đồ.

Hai người vừa cười nói vừa bước về nhà, hoàn toàn không chú ý tới, cách đó không xa, có người đang nhìn chăm chú vào bọn họ.

“YunHo a, tại sao mày lại mang cái khăn quàng cổ có màu trắng tao nhã này vậy? Trước đây không phải đều là màu đen sao?” Mấy ngày không gặp YunHo, YooChun vui vẻ tiến lên chào hỏi.

Căn bản là không có phản ứng, người nào đó vẫn chỉ vuốt vuốt cái khăn quàng cổ rồi cười ngây ngô.

“YunHo, mày có sao không? A, cái khăn quàng cổ này là do JaeJoong tặng phải không?!”

Càng cười ngu hơn, nhìn YooChun một cái: “Hì hì~”

YooChun nghĩ thầm, mày cũng là một người đàn ông hai mươi mấy tuổi, thế nào còn có thể vì một cái khăn quàng cổ mà trở nên vui vẻ như vậy? Nhìn bộ dạng này của mày, sớm muộn cũng có ngày bị JaeJoong phản công cho mà xem!!!

Còn chưa nói vài câu, YooChun đã bị điện thoại của vợ đại nhân kêu quay về, YunHo cũng muốn về sớm một chút để ăn bữa cơm thơm phức do chính vợ mình làm, điện thoại bỗng dưng lại vang lên.

“Chào, tôi là Jung YunHo.” Cũng không nhìn số điện thoại hiển thị, trực tiếp bấm máy nghe.

“Đã lâu không gặp.” Dầu dây bên kia truyền đến thanh âm của một cô gái.

“Bin?” YunHo khẽ nhíu mày.

“Vẫn mang theo khăn quàng cổ, không nóng sao?” Jun Hye Bin mỉm cười nhìn nam nhân ngồi ở đối điện rõ ràng có chút bực mình, không nhanh không chậm nói.

Jung YunHo nhíu mày, hắn gọi điện thoại cho JaeJoong nói không về ăn cơm cũng không phải để chạy tới nghe cô ta nói những điều này. Bất quá ở đây quả thực có chút nóng, YunHo tiện tay cởi khăn quàng cổ xuống, đặt trên cái ghế bên cạnh.

“Tóm lại là có chuyện gì?” YunHo cũng không có tính kiên nhẫn tốt như vậy.

“Về chuyện giải thi đấu vũ đạo toàn quốc.” Jun Hye Bin đưa tờ thông báo ra, “Tôi đã tìm được một vài người không tệ, mong anh cũng có thể tham gia cùng.”

YunHo tiếp nhận tờ thông báo, nhìn kỹ vài lần, lông mày lại nhíu thật chặt.

“Thế nào? Có hứng thú không? Tôi bảo đảm những người tôi tìm được đều là cao thủ, sẽ cùng anh hợp tác rất tốt.” Bin nhìn ra YunHo đã động tâm.

Sự thật là, YunHo quả thực đối với giải thi đấu vũ đạo lần này rất có hứng thú, vả lại nếu như Bin tìm được người có đủ trình độ, hắn nhất định sẽ tin tưởng rằng mình sẽ giành chiến thắng.

“Hay anh đang cân nhắc?” Khoé miệng đang cười của Bin lại càng thêm sâu.

Quả thực là một thứ cám dỗ rất lớn. Thế nhưng, có đúng hay không trước tiên nên nói cho JaeJae một cái?

“Reng~~ Reng~~” Điện thoại của YunHo lại tại thời điểm quan trọng mà vang lên.

“A lô, tôi là Jung YunHo.”

“… … …”

“A, YooChun, sao vậy?”

“… … …”

“Mày nói cái gì? Tao nghe không rõ!”

YunHo đứng dậy, đẩy cửa đi ra.

Bin nhìn xuyên qua kính cửa sổ, nhìn thấy Jung YunHo đang bước tới bước lui. Hắn hình như đang lớn tiếng nói cái gì đó, biểu cảm trên mặt cũng ngày càng khó coi, cuối cùng lại tắt điện thoại đi, ngay cả cùng mình chào hỏi một câu cũng không, trực tiếp chạy đi.

Lẽ nào có chuyện gì? Bin bắt đầu suy đoán, lại cười rộ lên, đại khái là có liên quan đến cái người tên Kim JaeJoong kia.

Đang nghĩ, Bin đột nhiên thấy chiếc khăn quàng cổ màu trắng đầy tao nhã đang được đặt ở một bên, cô ta cầm lên thuận tay lật lại, một góc trong khăn quàng cổ lộ ra một điểm đo đỏ.

‘Yun&Jae’

Chương 13

Nhận được điện thoại của YooChun, YunHo vội vàng chạy về hướng bệnh viện.

Kim JaeJoong, em là đồ ngốc, nếu như em gặp phải chuyện gì, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho em!!!

Nhìn YunHo một đầu đầy mồ hôi chạy vào phòng bệnh, YooChun phì cười. Dù nói thế nào đi nữa, cái tên này dường như cũng cưng chiều bảo bối đang nằm trên giường kia.

“Anh YunHo~~ Huhuhuhu~~~ Anh cuối cùng cũng tới rồi~~~~” JunSu khóc lóc chào đón.

“JaeJae đâu? JaeJae sao rồi?” JunSu thậm chí đã khóc thành cái dạng này, chẳng lẽ JaeJae…

“Anh YunHo~~~~ Huhuhuhu~~~~~~~~~” JunSu khóc càng ác hơn.

“Rốt cuộc là thế nào?” YunHo nôn nóng đến sắp muốn điên rồi.

“JaeJoong chỉ lên cơn sốt, lại ngủ không đủ, vừa rồi mới ngất đi!” YooChun nhìn bộ dạng sốt ruột của YunHo, nhịn cười đến suýt bị nội thương.

“Mày có chắc không?” YunHo nhanh chóng bay tới bên giường bệnh, tỉ mỉ quan sát JaeJoong.

Trên giường bệnh, JaeJoong ngủ rất bình thản, vẻ mặt yên lặng, hàng mi cong dài theo hô hấp đều đều mà rung động, quả thực bộ dạng không hề giống như đã xảy ra chuyện gì.

“Vậy nó khóc vì cái gì?” YunHo quay đầu lại, vẻ mặt khó chịu chỉ vào JunSu vẫn còn đang khóc hăng say.

“Việc đó a…” YooChun bối rối gãi gãi đầu.

“Huhuhuhuhu~~~~ Lúc Hyung té xỉu, đè lên máy game của em, đem nó đè hỏng luôn~~ Huhuhuhuhu~~~~ Máy game của em~” JunSu khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt.

Hắc tuyến.

“Vợ mày…” YunHo nhìn YooChun.

“Tao quen rồi.” Khá nghiêm túc mà đáp lại.

“Tôi khinh!” JunSu chớp mắt đi đến trước mặt YooChun, “Anh có ý gì? Hả? Park Có Tiền1, anh nói rõ cho tôi biết anh có ý gì?

YooChun thấy YunHo quăng ánh mắt đồng cảm xen lẫn với oán hận, thở dài, ôm lấy JunSu bắt đầu đắt ra ngoài, vừa kéo vừa dỗ dành: “SuSu ngoan, chúng ta đi đi. Mình đã quấy rầy JaeJoong nghỉ ngơi, có YunHo ở đây là được rồi, chúng ta về nhà đi~~”

“Không! Park Có Tiền, anh nói rõ cho tôi biết, lời nói vừa rồi của anh là có ý gì! Anh không nói tôi sẽ không về nhà!” JunSu bị vác lên vai, bắt đầu đấm đấm lên lưng YooChun.

Một lát sau, thanh âm của JunSu cuối cùng cũng biến mất, YunHo mới đột nhiên nhớ tới, khăn quàng cổ JaeJae mua đâu rồi? A, là lúc ăn cơm đã tháo xuống, một hồi sau sẽ đến quán cơm tìm vậy! Vậy Bin bị mình vứt sang một bên thì sao? Thôi, mặc kệ cô ta đi!

Lại nói tiếp, mình còn chưa ăn cơm nữa! YunHo nhìn JaeJoong đang ngủ say, thở dài.

Một tuần sau, vào một buổi trưa nào đó, JaeJoong và học trưởng LeeTeuk hyung cùng nhau từ phòng học bước ra, YunHo bởi vì muốn làm việc, cho nên chưa có tới trường.

“Nói như vậy, LeeTeuk hyung, hyung rất sợ Kang In hyung sao?”

“Hơi hơi, Kang In bình thường tính tình rất tốt, nhưng khi nổi giận lên thì khá đáng sợ!”

“Thật vậy sao? Vậy em có lẽ không nên chọc hyung ấy nhỉ!”

Hai người đang cười đầy vui vẻ, đột nhiên nghe thấy phía sau có người gọi tên JaeJoong.

JaeJoong quay đầu lại. Nhìn Thấy Jun Hye Bin đang hướng cậu mỉm cười, JaeJoong kỳ quái nhìn Jun Hye Bin, cô gái cùng mình không liên quan này, tìm đến mình để làm cái gì?

“Rất kỳ quái sao,” Bin liếc mắt liền nhìn ra thắc mắc của JaeJoong, “Tôi tới tìm cậu, là vì có chuyện liên quan đến U-know.”

JaeJoong giật mình nhìn Bin, LeeTeuk đứng bên cạnh mặc dù không biết cô gái trước mặt mình là ai, nhưng cũng nhíu mày.

Kim JaeJoong cùng Jun Hye Bin ngồi bên cạnh cửa sổ trong một quán café.

“Cô Jun có chuyện gì?” JaeJoong không kịp nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Bin, cậu thanh nhã nâng ly café nhấp một ngụm, dáng vẻ tự nhiên hỏi.Bin có chút sững sờ. Người này thực sự là Kim JaeJoong bộ dạng mềm mại ngày thường hay đi đằng sau Jung YunHo sao? Dù sao vẫn cảm thấy có chút không thích hợp cho lắm.

“Cô Jun?” JaeJoong gọi một lần nữa.

Bin lấy lại tinh thần, ý thức được mình đang thất thố, vội vã đưa tờ giấy chuyển qua, giải thích: “Tôi mong cậu có thể khuyên U-know tham gia!”

JaeJoong nhìn tờ giấy trong tay, nhíu mày suy nghĩ một chút, hỏi lại: “Tại sao cô không trực tiếp đi tìm YunHo?”

Bin nhún nhún vai: “Anh ấy dường như khá lưu tâm đến ý kiến của cậu.”

JaeJoong chìm nghỉm nửa ngày. Kỳ thực cậu cũng không muốn cho YunHo đi tham gia cái giải thi đấu vũ đạo này, nam nhân hào quang bắn ra bốn phía kia, đem hắn thả trước mặt người khác, hắn sẽ rời mình ngày càng xa.

Bin nhìn ra sự do dự của JaeJoong, cô ta xưa nay cảm giác được người con trai này có ham muốn độc chiếm rất lớn, chỉ là vì cái gì mà giờ phút này trông cậu xa lạ như vậy, cảm giác áp bức tản ra làm cho người ta không rét mà run.

“Tôi nghĩ, thực lực của U-know, cậu hẳn là rất hiểu rõ. Giải thi đấu lần này là một cơ hội rất tốt, anh ấy có thể giành chiến thắng. Hơn nữa, tôi nghĩ U-know hẳn là cũng muốn tham gia.”

“Làm sao cô biết anh ấy có hứng thú?” JaeJoong uống một ngụm café, ngẩng đầu nhìn Bin.

“Điều này, tôi tin rằng anh so với tôi càng hiểu rõ hơn.” Bin cười.

JaeJoong lại nhíu mày.

“Nếu như…” Bin ngừng lại một chút, “Nếu như nói U-Know không đi tham gia trận đấu này, nguyên nhân hẳn là do người này đây.”

“Cô Jun có ý gì?” JaeJoong có chút khó chịu mà nhìn qua

Bin chỉ cười cười, sau đó từ bên cạnh cầm lên một cái túi mà đưa qua.

JaeJoong khó hiểu tiếp nhận cái túi rồi mở ra, bên trong rốt cuộc chính là khăn quàng cổ mà mình đã đưa cho YunHo.

“Tôi đã nhìn thấy dòng chữ bên dưới,” Bin không nhanh không chậm nói, “cho nên cảm thấy tốt nhất là nên trả lại cho cậu.”

“Tại sao nó lại ở chỗ cô?” JaeJoong trừng mắt nhìn Bin, trong đôi mắt to đen nhánh loé lên ánh phẫn nộ.

Mà Bin chỉ nhìn cậu đầy vô tội, bĩu môi đưa hai tay ra, hướng về phía cậu vừa lắc đầu vừa nhún vai.JaeJoong ngẩn người ngồi trên mép giường, YunHo từ trong phòng tắm bước ra, vừa lau lau mái tóc sũng nước, vừa làm nũng cọ cọ trên người JaeJoong, tay cũng không an phận mà ôm lấy eo cậu: “Vợ yêu, một ngày không gặp, rất nhớ em!”

JaeJoong thả lỏng thân thể, đem đầu tựa vào bờ vai của hắn, hỏi: “Yun, anh thích nhảy không?”

“Em nói gì?” Đem mặt chôn trong cổ JaeJoong, YunHo hỏi lại.

Ngay cả trong thanh âm cũng lộ ra sự hưng phấn nhàn nhạt, JaeJoong không khỏi cảm thây hơi buồn buồn: “Giải thi đấu vũ đạo toàn quốc kia…”

“Jae, làm sao em lại biết cái này?” Xoay vai JaeJoong lại, để mặt cậu đối diện về hướng mình.

“Tình ngờ nghe nói, anh có hứng thú không?” Mắt to âm u.

“Jae, kỳ thực…” Lông mày YunHo dính vào nhau, muốn nói nhưng lại thôi.

Quả thực, anh ấy là rất muốn tham gia. Thực ra cho dù Bin không nói, bản thân cũng có thể hiểu rõ anh ấy nhất định sẽ có hứng thú.Không sai, nếu như anh ấy không tham gia, nguyên nhân duy nhất, chính là tại mình.

“Yun khoẻ nhất!” Một câu nói không đầu không đuôi.

YunHo khó hiểu.

“Yun nhất định sẽ thắng!” JaeJoong nhìn khuôn mặt của YunHo, mang theo nụ cười đầy dịu dàng.

YunHo cười rộ lên, ngang ngược ôm lấy JaeJoong đặt lên chiếc giường mềm mại, đường cong nơi khoé miệng dần thêm sâu: “Yun bây giờ cũng rất khoẻ, đúng không?”

Ngón tay khiêu khích, áo ngủ rất nhanh bị ném qua một bên, bàn tay to lớn của YunHo bắt đầu dạo chơi trên bờ ngực tuyết trắng ở trước mặt.

JaeJoong vươn cánh tay vòng sau gáy YunHo, ngón tay luồn vào mái tóc đen ngắn mà vuốt nhè nhẹ. Thân thể đã có phản ứng, lợi dụng lúc tâm tư còn có thể rõ ràng khống chế được, JaeJoong hỏi một câu cuối cùng: “Yun, khăn quàng cổ em đưa cho anh đâu?”

Động tác của người trên thân rõ ràng cứng một chút, thanh âm có chút qua loa truyền tới: “Trong ngăn tủ đó. Jae, bây giờ không phải lúc để nghĩ về những chuyện khác.”

“Như vậy a.” JaeJoong than nhẹ một tiếng, nhắm mắt lại, khom người đứng lên.

Đêm, dường như vẫn còn rất dài.

Bin đã từng nói qua, với thực lực của Jung YunHo, muốn giành thắng lợi, là không có vấn đề gì.

Buổi tối ngày 24 tháng 12, ngày mai đã là trận chung kết của giải thi đấu vũ đạo, Jung YunHo rơi vào tình thế bắt buộc.

Tám giờ tối, JaeJoong ngồi trước TV, bày ra một đống tượng voi trước khi trận đấu bắt đầu. Trên TV chiếu hình ảnh YunHo đầy khí phách, hào quang bắn ra bốn phía, nhưng cách mình rất xa.

Có chút không yên lòng, lúc đồng hồ treo tường vang tròn tám tiếng, JaeJoong mới nhớ tới, YunHo có đúng hay không đã sớm phải quay về.

Rất không muốn làm phiền hắn, bởi vì ngày mai chính là trận chung kết, hắn hiện tại có lẽ đang nỗ lực luyện tập, hoặc cùng các thành viên trao đổi công việc lần cuối. Thế nhưng, thực sự rất lo lắng! Mặc kệ có đúng là vì chính mình quá nhạy cảm, lại hay nghĩ nhiều hay không, YunHo vẫn là của riêng mình. Không muốn để hắn chói mắt như vậy, không muốn để hắn bị đám người vây quanh, tuy rằng ích kỷ, thế nhưng cậu chỉ muốn hắn luôn luôn nhìn vào mỗi mình mình, mặc kệ tất cả thứ khác, không giống như bây giờ, như vậy sẽ ngày càng xa lạ.

Bởi vì mình muốn ở bên cạnh hắn mãi mãi.

Lưỡng lự hết lần này đến lần khác, JaeJoong cuối cùng cũng bật điện thoại gọi cho YunHo.

Tiếng tút tút vang lên từng đợt một, sau đó là thanh âm tắt máy.

JaeJoong rốt cuộc cảm thấy sợ hãi. Không về nhà, điện thoại cũng tắt, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?

_______________

(1) Park Có Tiền: Trong Hán Việt là Phác Hữu Tiễn. Tên thật của Park dép lào trong Hán Việt là Phác Hữu Thiên, Su béo nhà mình đổi lại thành Phác Hữu Tiễn á =]]]]]]]]] Mà ta cũng không biết để như thế nào nên viết thành vậy luôn T______T

Chương 14

Trên đường, taxi nhanh chóng chạy đi, JaeJoong lo lắng nhìn ngoài cửa sổ, ngay cả cắn móng tay cũng không phát hiện ra.

Gọi điện cho YooChun, YunHo cũng không có liên lạc với hắn, đang không biết phải làm sao, JunSu ở bên cạnh nhắc nhở: “YunHo hyung không phải đang tập nhảy cùng HyukJae sao?”

Điện thoại gọi tới chỗ HyukJae, HyukJae lại khó hiểu nói cho JaeJoong biết việc tập luyện đã sớm kết thúc, tất cả mọi người đã sớm quay về nhà để dưỡng sức nghỉ ngơi.

“Vậy cậu có biết YunHo đi đâu không?”

“YunHo hyung?” Người bên kia ngừng lại một chút, sau đó hét to lên: “DongHae! Sau khi kết thúc việc tập luyện, anh có thấy YunHo hyung đâu không?”

“YunHo hyung?” Một người khác kêu lên, JaeJoong mơ hồ nghe được thanh âm, “Hyung ấy không phải đã cùng Bin noona ở lại sắp xếp lần cuối cùng rồi sao?”

“Nga!” Thanh âm quay trở lại, “Nếu không anh đi vào phòng tập luyện nhìn thử xem, có thể YunHo hyung cùng Bin noona vẫn còn đang ở chỗ đó đó!”

Bin, trong đầu JaeJoong hiện ra khuôn mặt mỉm cười có chút quỷ dị, mắt phải điên cuồng mà giật nảy lên.

Cô gái này, nhất định là có vấn đề.

Cả một buổi chiều, Jung YunHo đều có chút không yên lòng.

Trước khi đi, JaeJoong còn giúp mình đeo khăn quàng cổ.

“Jae, làm sao khăn quàng cổ lại ở đây?” Mình làm thế nào cũng không tìm được, tưởng rằng lúc quên ở quán cơm mà mình cùng Bin ăn, cô ta cũng sẽ nói rằng không nhìn thấy. Làm sao bây giờ lại nằm trong tay Jae?

“Không phải vẫn nằm trong ngăn tủ sao?” JaeJoong chăm chú chỉnh vị trí của khăn quàng cổ, “Lúc trước chưa từng thấy anh đeo, còn tưởng rằng anh đã đánh mất. Anh nói ở trong ngăn tủ, em liền lấy ra.”

Đây rõ ràng là do chính mình vô dụng, làm sao khăn quàng cổ có thể thực sự ở bên trong ngăn tủ được. YunHo nhìn thẳng vào JaeJoong, muốn từ trên mặt cậu nhìn ra một cái gì đó, thế nhưng trên mặt người con trai đang chuyên tâm chỉnh khăn quàng cổ kia, vẫn là nét ôn nhu như mọi ngày.

JaeJoong a, có đôi khi, anh lại thấy, em như vậy trông thật xa lạ.

“Kim Ki Bum! Thằng nhóc kia, em đứng lại đó cho hyung!!!!!”

Hai bóng người chạy tới, dọa YunHo nhảy lên.

“DongHae, đừng kích động a!” Lại thêm một người.

Ki Bum chạy phía trước, DongHae ở phía sau giống như phát khùng mà đuổi theo, HyukJae đi sau cùng.

“Bọn họ sao vậy?” YunHo hỏi Bin ở bên cạnh.

Đối phương đưa hai tay ra, tỏ ý không biết.

“Kim Ki Bum! Em đứng lại đó cho hyung! Sao lại dám ăn vụng đồ của hyung vậy hả?!!” DongHae đã hoàn toàn phát điên.

“DongHae, hyung đúng là quỷ kẻo kiệt! Cùng lắm thì em đem cua lông cho hyung ăn là được chứ gì!” Ki Bum vừa chạy vừa la lên.

“Hyung khinh! Ai muốn cua lông của em cơ chứ! Có đưa cho hyung hyung cũng không thèm!” DongHae không bỏ qua, cũng không thèm tha thứ.

“DongHae anh đừng kích động, anh muốn ăn em sẽ mua cho anh!” HyukJae cuống cuồng.

Cửa phòng tập luyện “két” một tiếng rồi mở ra, HanKyung phụ trách đi mua thức uống xách theo bịch túi to đứng ngay trước cửa, nhìn trong phòng một mảnh hỗn loạn, hỏi: “Sao thế?”

“A — Kyung ——” Giống như bắt được ân nhân cứu mạng, Ki Bum lập tức nhào vào người HanKyung.“Sao vậy?” HanKyung nhìn DongHae khí thế đầy hung dữ giãy dụa trong ngực HuykJae, hỏi.

“Ki Bum nó ăn đồ của nhà em.” HyukJae cười gượng hai tiếng

“Ai~” HanKyung dò ý, đem Ki Bum như con bạch tuộc đang bám vào trên người mình bỏ xuống, vỗ vai nó nói, “Bum, làm sao em lại hư như vậy, không phải hyung đã từng nói rằng em không nên ăn đồ bậy rồi sao? Em ngay cả đồ với DongHae cũng ăn, không sợ bị đau bụng sao?”

HyukJae vẻ mặt hắc tuyến nhìn HanKyung: “Hyung, lời này của hyung có ý gì?”

“A ———————” Quả nhiên, DongHae hoàn toàn phát khùng.

Đến khi việc tập luyện đã kết thúc, Ki Bum cùng DongHae vẫn còn dây dưa không hết. Bin tống bốn người đang cãi nhau ầm ĩ kia đi, mỉm cười đóng cửa lại, xoay người nhìn YunHo đang ngồi bên cạnh bàn nghiên cứu nhật trình ngày mai.

“Vẫn đang nghiên cứu sao?” Mỉm cười, đưa đến một tách café nóng.

“Cảm ơn.” YunHo thuận tay tiếp nhận, uống hơn phân nửa, rồi đặt lên bàn

Bin ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn phòng tập luyện. Nơi này vốn là một sân bóng rổ, hiện tại lót thảm dày, cái đệm dày vừa to vừa mềm chồng lộn xộn ở một góc, bên này đặt hai ba cái bàn.

Bin từ cửa sổ nhìn trận tuyết lớn bên ngoài, ánh mắt bay tới người YunHo

Lò sưởi rất đủ, YunHo chỉ mặc áo sơ mi màu đen cùng quần jean xanh, hai cúc áo đầu mở rộng, mơ hồ lộ ra xương quai xanh. Từ góc độ của Bin nhìn qua, mái tóc đen ngắn của hắn cọ vào trán, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng mang theo vẻ chuyên chú, đường cong nơi cái cằm cứng rắn chặt đứt tại cổ áo màu đen.

“Rất đẹp a!” Bin bất giác nói ra.

“Gì?” YunHo ngẩng đầu.

“A, tôi nói tuyết bên ngoài rất đẹp.” Bin vội chuyển đề tài.

“Đúng vậy!” YunHo cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy thân thể có chút khác thường, hắn kéo kéo áo, hỏi, “Sao nóng vậy?”“Nóng?” Bin hỏi lại, một giây sau liền nở nụ cười.

“Mấy giờ rồi?” YunHo nhăn mày, nụ cười của Bin khiến hắn cảm thấy khó chịu.

“8:30.” Bin trả lời.

“Trễ thế này rồi sao?” YunHo hoảng sợ, đứng dậy muốn đi lấy áo khoác. JaeJae có lẽ đã sớm sốt ruột chờ mình về rồi.

Bất thường. YunHo rõ ràng cảm thấy tay chân có chút nhũn ra, đầu cũng có chút căng. Rất nóng, trong thân thể như muốn thoát ra lửa, sao có thể như vậy?

YunHo vịn tay vào bàn, ánh mắt chạm đến tách café mà mình đã uống được phân nửa. Bừng tỉnh ngộ ra.

“Cô cho tôi uống cái gì?”

Bin cười cười, không nhanh không chậm bước tới, cả người dán vào người YunHo, một tay khoác lên vai hắn, một tay cởi cúc áo sơ mi của hắn ra: “Rất khó chịu đúng không? Đừng vội, chúng ta có rất nhiều thời gian.”

JaeJoong không ngừng giục tài xế, taxi cuối cùng cũng vòng một đường, đậu tại cửa sân bóng rổ.

JaeJoong chạy tới, trong tuyết dày đọng lưu lại một hàng vết chân thật sâu.

Đèn vẫn còn sáng, xem ra Yun vẫn còn ở đây.

Miệng thở hổn hển, JaeJoong giơ tay ra sức đẩy.

Cửa mở, đình chỉ hô hấp.

Đôi mắt đen như mực trợn to mắt, ngoại trừ kinh hãi, thì không còn gì khác.

JaeJoong nhìn hai người trong phòng tập luyện, không phát ra được thanh âm gì.

Áo sơ mi màu đen của YunHo mở rộng, hai tay chống đỡ mép bàn, vẻ mặt ẩn nhẫn, hơi thở hổn hển đầy nặng nề. Giữa hai cánh tay của hắn, Jun Hye Bin toàn thân xích lõa hai tay ôm lấy cổ hắn, đang ghé vào khuôn ngực rắn chắc của hắn mà mút hôn.

Hai người nghe được tiếng mở cửa, đều nhìn qua.

“Jae ——” YunHo phát ra thanh âm khàn khàn.

Như một tiếng sấm đánh tỉnh JaeJoong, cậu bước tới trước, dùng sức lôi Bin ném xuống đất, hung hăng trừng mắt nhìn cô ta.

“Cút!” Thanh âm như ma quỷ vang lên.

Lại là cái loại cảm giác áp bách đầy đáng sợ này, thân thể Bin run lên một chút, đứng dậy bắt đầu mặc quần áo vào.

Thân thể YunHo giống như lửa đốt, trán đổ xuống những giọt mồ hôi thật nhỏ, hắn miễn cưỡng chống lên bàn nhìn về hướng JaeJoong. Áo khoác ngoài màu trắng cùng với mái tóc đen tuyền hình thành một vẻ tươi sáng đối lập, có thể nhìn rõ bờ vai của cậu đang run rẩy.

Bin quay đầu lại nhìn JaeJoong một cái, hướng về phía ngoài đi ra. Ban đầu lập kế hoạch để khiến Kim JaeJoong chứng kiến trò hay của cô ta cùng YunHo, ai biết năng lực bình tĩnh của YunHo lại kiên cường như vậy, khiêu khích hắn quả thực rất khó.

Chết tiệt! Bin thầm mắng một tiếng, lấy điện thoại ra.

Chương 15

“Jae ——” YunHo cố nén dục hỏa trong người, tay đặt lên vai JaeJoong.

Nhưng lại nhanh chóng bị tránh né. Giống như chính mình là một thứ gì độc hại lắm vậy.

Trong phút chốc, YunHo đột nhiên không lý do mà cảm thấy mình đang bị vứt bỏ, tuy rằng trong lòng hiểu rõ JaeJoong là hiểu lầm mình cùng Bin, thế nhưng vì cái gì, lại có một loại cảm giác chân thực rằng chính mình sẽ bị cậu cứ như thế mà đẩy ra.

Dục hỏa đốt người. Nhìn JaeJoong trước mặt đang cúi đầu, nỗi sợ hãi liền nổi lên. YunHo đã kiềm nén không được kích thích trong thân thể.

Tiến tới khóa cửa tắt đèn, dùng sức kéo JaeJoong ép buộc cậu phải đối mặt với mình, YunHo bưng tách café trên bàn chưa uống hết một hơi đổ vào trong miệng, sau dó hung hăng hôn trụ lấy môi cậu.

Phản kháng, JaeJoong giãy dụa muốn thoát khỏi, nhưng không thể vùng ra khỏi đôi bàn tay to lớn đầy mạnh mẽ của YunHo đang bám chặt lên vai mình. Đầu bị người dùng sức ấn trụ, môi bị ngậm lấy, café theo đầu lưỡi chảy qua, xúc cảm vừa nồng thơm vừa trơn mịn, theo cổ họng chảy xuống. Sau đó là lưỡi cùng lưỡi điên cuồng dây dưa, muốn tránh né, nhưng lại bất lực.

Đầu lưỡi YunHo liếm từng góc trong miệng JaeJoong, sau đó cái lưỡi nhỏ lại trong miệng cậu mà dùng sức mút mát, rồi liên tục dùng hàm răng khẽ cắn môi cậu. Café trộn lẫn với nước bọt ái muội từ khóe miệng trượt xuống, tại cổ của JaeJoong lưu lại dấu vết đầy mê người.

Cơ thể thật nóng. Chỉ mới hôn thôi mà đã nóng như thế rồi sao?

JaeJoong bị hôn đến thiếu dưỡng khí, YunHo lại không có ý buông cậu ra, ngược lại vội vàng muốn trút quần áo của cậu đi.

JaeJoong cảm giác được sự khác thường của cơ thể, cậu đột nhiên nghĩ đến vẻ mặt ẩn nhẫn vừa rồi của YunHo. Thì ra là vậy sao?

“Yun,” Thừa lúc YunHo đem môi dời xuống cái cổ, JaeJoong khó khăn hỏi, “Bin… bỏ thuốc anh sao?”

YunHo không đáp lại, hắn điên cuồng xé mở vạt áo trước của JaeJoong, hôn lên một mảng tuyết trắng.

“A…” Hiệu lực của thuốc khiến cái hôn của YunHo gia tăng, JaeJoong bật ra tiếng rên rỉ.

YunHo ôm lấy JaeJoong, ngã vào đống đệm chất chồng trong góc phòng tập luyện.

Trên đường khắp nơi tràn trề sự rộn ràng của ngày lễ Giáng Sinh, Đại tuyết đã ngừng, tuyết đọng thừa lúc trời nắng mà bắt đầu chậm rãi tan ra.

‘Giải thi đấu vũ đạo toàn quốc’ cuối cùng cũng kéo hạ màn che, DongHae chờ người đến nơi cũng không tìm được Bin cùng YunHo, đi vào phòng tập luyện nhưng vì không có chìa khóa mà phải từ cửa sổ hướng vào trong nhìn quanh, không có ai cả. Chuyện bất ngờ xảy ra khiến vài người đành phải quyết tâm đánh liều một phen, cuối cùng vẫn lấy ưu thế yếu ớt mà đoạt được giải quán quân.

Nắng chiều từ cửa sổ nhẹ nhàng đi vào, chiếu xuống tấm thảm trong phòng tập luyện, trên đống nệm nơi tầm nhìn góc chết ngoài cửa sổ, hai người xích lõa ôm lấy nhau. Hai người an tĩnh ngủ, trên mặt tràn ngập vẻ điềm đạm hạnh phúc.

“Reng~~” Tiếng chuông cao vút quấy rầy cõi mộng, YunHo lục lọi nửa ngày trong đống quần áo nằm tán loạn trên mặt đất, cuối cùng cũng tìm được điện thoại của JaeJoong, lập tức ấn xuống phím nghe: “Hửm?”

“Hyung! Hyung đang ở đâu vậy? Trời ơi chết em rồi!” Thanh âm của ChangMin.

“ChangMin? Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” YunHo nhíu mày.

“YunHo hyung? Hyung quả nhiên ở cùng với hyung em, hyung em đâu?” ChangMin dường như thực sự rất vội vàng.

“Yun… Sao vậy…” JaeJoong cũng đã tỉnh lại, dụi mắt hỏi.

“ChangMin tìm em, hình như có việc gấp.” YunHo đem điện thoại đưa đến, sau đó cầm lấy quần áo trên mặt đất bắt đầu mặc cho mình và JaeJoong.

“ChangMin?” JaeJoong hoài nghi tiếp nhận điện thoại, “Hửm?”

“Trời ơi hyung à, hyung cùng YunHo hyung đang ở chỗ nào vậy hả, có chuyện lớn rồi!” ChangMin kích động gào lên.

“Sao vậy?” JaeJoong hiển nhiên là chưa tỉnh ngủ, bộ dạng không nhanh không chậm, “Hyung và YunHo đang ở trong phòng nhảy, là chỗ sân bóng rổ ấy.”

“Trời ạ! Hai người thực sự là đang ở đâu?!” ChangMin thở dài một cái, hét lớn, “Mau chạy đi! Ba hyung đã mang người đi bắt hai người rồi đó!”

“Cái gì?” Khuôn mặt vừa nãy vẫn còn mơ màng của JaeJoong lập tức thanh tỉnh, trợn to mắt lên, “Làm sao có thể!!”

“Em cũng không biết chuyện xảy ra như thế nào, hôm nay bác trai đột nhiên nghĩ đến hyung, bác thấy hyung cùng JunSu hyung đều không có ở nhà liền tìm đến em, em còn không chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, bác trai đã gọi điện nói đi tìm hyung, bây giờ bác đã đi tìm hyung rồi, hyung mau bỏ chạy cùng YunHo hyung đi. JunSu hyung bảo hai người chạy tới Busan trước, hyung ấy sẽ cùng YooChun hyung đi giúp đỡ hai người. Không có thời gian đâu, hai người mau đi đi!”

“Ừm, bọn anh đi ngay bây giờ đây, em nhớ cẩn thận đấy.”

JaeJoong tắt điện thoại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn YunHo: “Ba em đến bắt em, mau đi thôi!”
YunHo từ vẻ mặt của JaeJoong nhìn ra được tình hình nghiêm trọng, vội vã mặc quần áo vào, liền lôi JaeJoong lên xe máy, xe vừa khởi động, liền thấy vài chiếc limousine trông vô cùng sang trọng hướng bên này chạy tới.

“Là ba em! Mau đi đi!” JaeJoong hét lớn.

YunHo dùng sức xoay tay lái, xe máy liền xông ra ngoài.

Chiếc xe màu đen trên đường cao tốc lao vùn vụt, JaeJoong gắt gao ôm lấy thắt lưng YunHo, đề phòng chính mình ngã xuống, gió lạnh thổi qua gò má. Chút ít này đều chẳng quan trọng, quan trọng là, những chiếc xe đang đuổi theo không ngừng ở đằng sau.

JaeJoong đương nhiên biết ba vì cái gì lại đến bắt cậu, cũng biết nếu như bị bắt được sẽ nhận được kết quả gì, cậu lắc lắc đầu, ép buộc chính mình không nghĩ đến những thứ này nữa.

Thế nhưng, sự thật nói cho cậu, bọn họ sẽ nhanh bị đuổi kịp.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

JaeJoong hoàn toàn không có biện pháp, chỉ có thể dùng cánh tay ôm YunHo thật chặt, cả người vững vàng dán trên lưng hắn.

Cảm thấy động tác của người phía sau, đôi lông mày của YunHo gắt gao nhíu chặt lại.

JaeJoong sợ hãi như vậy, đủ để nói rõ tính nghiêm trọng của sự việc, hắn không dám nghĩ là sự việc gì, thực sự không dám nghĩ.

Xe tăng tốc, vội vàng vòng qua cua một khúc, YunHo đem xe tiến vào cây xăng ở bên đường, mong rằng có thể tạm thời chạy trốn.

Đem xe dừng ở nơi được che khuất, hắn kéo lấy JaeJoong, trốn vào phòng WC.

JaeJoong cuộn tròn trong lòng YunHo, run lẩy bẩy. Không dám phát ra âm thanh, nhưng vẫn cảm giác được cánh tay của cậu đang ôm thật chặt. Thoáng an tâm một chút, trong hoàn cảnh tối tăm này, cậu ghé tai nghe thật kỹ. Bên ngoài truyền đến tiếng ô tô tắt máy, sau đó là tiếng bước chân đầy hỗn độn. Hai người ra khỏi WC rồi trốn vào một nơi khá giống kho chứa đồ.

Cái gì cũng không nhìn thấy.

Đột nhiên, JaeJoong cảm giác được, phía sau có người vòng qua thắt lưng mình, sau đó, miệng cũng bị bịt kín, cả người đều bị lôi về phía sau.

Cậu giãy dụa, nhưng căn bản không có tác dụng, cậu vươn tay muốn kéo YunHo, nhưng với không được.

Trong nháy mắt, trong đầu cậu hiện lên một suy nghĩ đáng sợ.

Xong rồi.

“Xuỵt!” Thanh âm vừa nhỏ vừa khẽ vang lên, “Đừng lên tiếng!”JaeJoong thoáng cái liền im lặng.

Ngoài cửa có tiếng bước chân tới gần, hơi dừng lại rồi lập tức bước đi, đến khi sức lực của bàn tay bịt miệng giảm lại, JaeJoong mới xoay người nhỏ giọng hỏi: “JunSu! Làm sao em lại ở đây?”

“Bọn tôi vẫn đứng đây chờ hai người.” Thanh âm của YooChun vang lên.

“Jae, ba em rốt cuộc vì sao muốn bắt em?” YunHo tiến sát lại gần.

“Ông ấy là…” JaeJoong ngập ngừng nói.

“Là ép cưới?” YooChun xen mồm vào.

JaeJoong gật đầu, lại nhớ tới trong bóng tối ba người không nhìn thấy động tác của mình, liền “Ừm” một tiếng.

“Ép cưới? Ba thế nào lại đột nhiên ép cưới?” JunSu rất ngạc nhiên.

“E rằng không phải là đột nhiên đâu!” YooChun lên tiếng.

“Là có vài ngày…” JaeJoong vẫn ngập ngừng không dứt.

“Jae, em nói thật đi.” YunHo uy nghiêm nói.

“Thật ra, lần trước ông ấy bảo em đi Mỹ chính là vì chuyện này, thế nhưng em không chịu đi, ông ấy liền bảo ChangMin đi chơi. Ai biết lần này ông ấy lại đích thân chạy tới.” JaeJoong nói qua loa.

“Thế nhưng hyung, ba thế nào lại biết hyung cùng YunHo hyung ở đó.”

“Nhất định là do Jun Hye Bin, chỉ có cô ta mới biết hyung cùng JaeJoong ở đó!”

“Bây giờ không phải là lúc để thảo luận về những điều này,” YooChun trầm giọng nói, “YunHo, mày và JaeJoong nhất định phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này! Chúng ta đổi quần áo, sau đó tao cùng SuSu lái xe của mày dẫn lực chú ý của bọn họ đi, mày cùng JaeJoong lái xe của tao chạy thoát.”

“Thế nhưng, nhỡ hai người bị bắt được thì làm sao, ba tôi…”

“Không sao, mục tiêu của ba chính là hyung, hơn nữa ảnh hưởng của ‘Park thị’ tại Mỹ rất lớn, em cùng Chun hẳn là không có việc gì đâu.”

“Tin tưởng kỹ năng lái xe của tôi đi, sẽ không bị đuổi theo đâu.”

“Hiện tại cũng chỉ có như vậy, bất quá mày cùng JunSu phải cẩn thận, đừng để tao cùng Jae hi sinh hai người.”

“Park YooChun tao giống người có tinh thần sẵn sàng hi sinh như vậy sao?”

Lời vừa ra khỏi miệng YooChun, bốn người đều cười, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, có lẽ sau này sẽ không có cơ hội nói giỡn bên nhau như vậy nữa.

“Su, sợ không?” YooChun mang mũ bảo hiểm, quay đầu hỏi JunSu đang gắt gao ôm lấy mình.

JunSu lắc đầu: “Nhất định! Nhất định phải bảo vệ hyung cùng YunHo hyung!”

YooChun nắm lấy bàn tay có chút run run của JunSu, hắn đương nhiên biết tổng giám đốc của ‘Kim thị’ là người như thế nào. Hắn cúi người cho JunSu một nụ hôn lâu dài mà ôn nhu, sau đó giống như tiểu lưu manh mấy năm trước quấn lấy JunSu không tha, lộ ra nụ cười đầy xấu xa: “SuSu đừng sợ, YooChun hyung của em đây rồi!”

Xe máy màu đen từ giữa bụi cây thấp lùn phóng ra, bọn người đang lục soát lập tức khởi động xe đuổi theo, một lát sau, cây xăng lại trở nên im lặng.

“Bọn họ… nghìn vạn lần không thể có chuyện!” JaeJoong cắn môi dưới.

YunHo đem cậu ôm vào lòng, “Không có chuyện gì đâu, nhóc lùn, không có chuyện gì đâu.”

Xe máy màu xám bạc khởi động, nhanh chóng hướng về phía ngược lại lao đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau