GẶP NHAU CHƯA CHẮC ĐÃ LÀ HỮU DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Gặp nhau chưa chắc đã là hữu duyên - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Nhã Tư Ý cười ha hả, ả điên rồi. Phải, ả điên rồi, ả nói với giọng điệu ngả ngến

" Anh vẫn nghĩ Nhã Lạc thật sự đẩy tôi té cầu thang sao? Nó có gan làm như vậy à? "

Trịnh Hàm sững sờ, anh nắm chặt cổ tay cô ả

" Ý cô là sao? "

Nhã Tư Ý lại cười

" Hahahaha … nó không đẩy tôi, là tôi tự mình lăn xuống đó. Sao hả? Bất ngờ không? "

Trịnh Hàm đẩy ả ta một cái, Nhã Tư Ý văng ra xa. Cả thân đập vào cạnh bàn

" Cô là loại đàn bà lòng dạ rắn rết "

Nhã Tư Ý cười khẩy, cô ả đã nhận ra sự khác thường của anh từ lâu. Người anh yêu trước giờ luôn là Nhã Lạc, chỉ là anh không nhận diện được tình cảm của mình mà thôi. Anh chưa bao giờ yêu Nhã Tư Ý ả cả

Nếu anh đã không thuộc về ả, ả nhất định phải khiến anh tán bại gia sản

" Dù sao đứa bé đó cũng không phải con anh, anh xót cái gì? "

Đứa bé đó là một sự cố ngoài ý muốn của ả trong một lần uống say. Lần đó ả ngã xuống vừa tiện loại bỏ đứa bé và hãm hại Nhã Lạc. Đúng là một công đôi việc mà

Trịnh Hàm tiến lại bóp cổ Nhã Tư Ý, cô ả sắp nghẹt thở tới nơi. Anh không thể để ả chết dễ như thế được, phải để hành hạ từ từ …

Trịnh Hàm ra lệnh cho hai tên vệ sĩ

" Đem cô ta nhốt vào nhà giam, sử dụng biện pháp tra tấn tàn nhẫn nhất cho tôi "

Nhã Tư Ý sống chết không chịu đi, hai tên vệ sĩ mặc kệ ả kêu gào. Bất chấp lôi đi, ả vừa bị lôi đi. Miệng lại không ngừng nguyền rủa anh

" Trịnh Hàm, tôi tốt xấu gì cũng đã ở bên anh một năm trời. Anh là đồ quái thú, anh nhất định sẽ sống không bằng chết hahaha … Con bé Nhã Lạc đó cũng xong rồi haha, anh chuẩn bị mà nhặt xác nó đi "

Ả vừa nói như vậy là muốn ám chỉ điều gì? Nhã Lạc? Nhã Lạc làm sao?

Trịnh Hàm vừa muốn hỏi cho rõ ràng, Nhã Tư Ý đã bất tỉnh

Chết tiệt


Đêm đó Trịnh Hàm đặt chuyến bay sớm nhất tới Paris. Nhã Lạc … chờ anh, anh nhất định sẽ bù đắp cho em

Trịnh Hàm trở về khách sạn, đồ đạc của cô đã không còn ở đây. Chỉ còn lại chiếc khăn choàng cổ bằng len màu đỏ nằm trên giường

Anh chưa bao giờ sợ hãi như lúc này, anh sợ rồi. Anh sợ mất cô rồi, Nhã Lạc, em đang ở đâu?

Trịnh Hàm chạy như một người điên đến quảng trường ở cung điện Versailles. Anh biết mình sai rồi, sai trầm trọng. Nếu Nhã Lạc có mệnh hệ gì, cả đời này anh không thể tha thứ cho bản thân mình mất

Đèn đường vẫn sáng, đường phố không còn một bóng người

Chỉ còn lại bóng lưng chàng trai … đi tìm bóng hình cô gái

Trịnh Hàm lái xe đi khắp tất cả những nơi cô có thể đến. Trên cổ luôn choàng chiếc khăn len mà cô để lại. Mùa đông đến, mang theo cái lạnh buốt giá thấm đượm tâm hồn

Ngoài trời tuyết đã bắt đầu rơi, cái lạnh bao trùm cả thành phố Paris

Anh vừa lái xe vừa gọi điện thoại

" Đã tìm thấy phu nhân chưa? "

" Dạ chưa thưa giám đốc, người của chúng ta vẫn đang ra sức tìm kiếm " Trịnh Hàm đập tay vào vô lăng. Cô có thể đi đâu chứ, một cô gái trong người không còn gì. Lại dám bỏ đi một mình, không biết cô có mặc đủ áo ấm không? Có mang đủ tiền để thuê tạm một khách sạn hay không?

Nếu như hồi chiều anh không nặng lời với cô, có lẽ cô cũng đã không bỏ đi

Là do anh nóng vội, chưa tìm hiểu kỹ mọi chuyện đã đổ hết lên đầu cô. Anh chiến đấu trên thương trường bao nhiêu năm, tại sao tới việc này cũng không nhận thức được

Trịnh Hàm bị sự tự trách dày vò tâm hồn. Nếu không tìm ra cô, anh sẽ phát điên mất

Nhã Lạc, Nhã Lạc, chờ anh tìm thấy em. Nhất định sẽ bù đắp cho em, nhất định …

Trịnh Hàm nửa tỉnh nửa mơ, trong đầu anh chỉ còn bóng hình Nhã Lạc. Anh cảm thấy phía trước có thứ gì đó tiến về phía mình

" Rầm "



Nhã Lạc đi trên con phố, cô tranh thủ ngắm ngía thành phố Paris này. Vì chỉ còn ngày mai nữa thôi cô sẽ rời khỏi đây và trở về Bắc Kinh

Cô ra đi mang theo số tiền 20 tỷ lúc kết hôn với anh cùng của hồi môn của mình. Nhưng cô đã dành số tiền đó vào việc ngăn chặn anh tìm ra cô trong 2 năm. Với thế lực của anh, tìm ra cô là chuyện dễ như trở bàn tay. Cô buộc phải sử dụng biện pháp này … ít nhất trong 2 năm này, anh sẽ không tìm thấy cô

Nhã Lạc cảm thấy tuyết rơi ngày càng dày đặc, làn gió băng giá phả vào mặt cô khiến toàn thân cô run cầm cập. Cô biết nếu cứ đi như vậy sẽ không tốt cho cô và bảo bối

Nhã Lạc lại ho khan, dạo này cô rất hay ho ra đờm kèm theo máu. Cô biết đây là triệu chứng của bệnh ung thư, vì thế lúc nào trong túi cô cũng luôn có giấy và kẹo ngậm. Kẹo ngậm này được bác sĩ kê đặc biệt, ngậm vào sẽ giúp cô ngừng ho khan

Phía bên kia đường là một quán cafe, mở cửa 24/24

Nhã Lạc cũng cảm thấy bản thân mình kì lạ, đã là canh ba rồi mà cô còn đi ra ngoài đường. Nhã Lạc vừa lắc đầu vừa khẽ cười, vậy cô đành vào quán cafe đó ngồi đỡ vậy

Nhã Lạc thấy đèn giao thông đều đã tắt hết, cô cảm thấy giờ này ngoài đường chắc cũng không còn xe

Lúc đi qua đường, bỗng nhiên có chiếc xe tải từ đâu lao ra. Nhắm thẳng về phía Nhã Lạc

" Rầm "

HẾT CHƯƠNG 6

Chương 7

2 năm sau …

Vùng ngoại ô của thành phố Tô Châu thật yên bình, gió khẽ thổi đìu hiu đem đến sự an lành

Cách đó không xa, Ô trấn vẫn giữ nguyên vẻ đẹp vốn có. Một vẻ đẹp trong sáng sắc son của cổ trấn đã tồn tại hơn ngàn năm

Dòng người tấp nập bận rộn, những con người, những công việc khác nhau … hai năm trôi qua cũng đủ để thay đổi một con người

Trịnh Hàm đứng trên chiếc cầu, gió thổi ngang qua tai. Cho tới tận bây giờ anh mới tìm thấy tung tích của cô

Vào đêm anh bị tai nạn giao thông, cô cũng đồng thời rời khỏi Paris. Đi đến vùng ngoại ô này, đến giờ anh mới biết hóa ra cô đã cố tình trốn tránh anh

Thậm chí còn dùng hết số tiền của mình chỉ để cắt đứt mọi liên lạc trong hai năm. Nhưng, hai năm đối với anh có lẽ cũng chỉ trôi qua như một cơn gió …

Nhã Lạc, cuối cùng anh cũng tìm thấy em rồi. Không biết hai năm qua em sống thế nào, có từng nhớ về anh không? Nhã Lạc, hai năm qua thiếu bóng em. Anh đã nhận ra mình yêu em sâu đậm tới mức nào. Chiếc khăn len em tặng, anh không dám lấy nó ra choàng. Anh sợ rằng mình sẽ bất cẩn mà làm hư nó mất. Anh sợ rằng, ngay cả món quà em để lại anh cũng không giữ được

Trịnh Hàm cảm thấy dưới chân mình có thứ gì đó mềm mềm. Lúc nhìn xuống, là một bé trai khoảng 1 tuổi. Đứa trẻ ôm lấy chân anh, luôn miệng gọi

" Ba, ba, ba "

Trịnh Hàm mỉm cười, anh cuối xuống xoa đầu đứa trẻ

" Cháu bé, chú không phải là ba cháu "

Cậu bé ra sức lắc đầu, giọng nói bập bẹ vài câu

" Không phải chú … là ba, là ba mà "

Trịnh Hàm cười sảng khoái, đứa bé này trông thật dễ thương. Nếu khi đó cô và anh có con, chắc bây giờ cũng lớn bằng chừng này rồi nhỉ …

" Được rồi, nhà cháu ở đâu? Để chú dẫn cháu về với ba mẹ "

Khi anh vừa dứt lời, phía sau liền có người chạy đến

" Bánh Ú à, con chạy vừa vừa thôi. Chú đuổi không kịp con mất "

Người vừa chạy đến là một người đàn ông có bề ngoài rất điển trai. Trông anh ta rất giống những mẫu đàn ông thành đạt mà phụ nữ luôn ao ước

Người đàn ông cúi xuống bế cậu bé lên. Cậu bé không ngừng giãy giụa, giơ tay ra đòi Trịnh Hàm bế. Người đàn ông khẽ cong môi " Xin lỗi vì sự bất tiện này "

Trịnh Hàm từ từ ngẩng đầu lên, ngũ quan cương nghị dần hiện ra

Nụ cười bên khóe môi của người đàn ông bỗng tắt ngúm khi Trịnh Hàm vừa ngẩng đầu lên. Người đàn ông có chút sững sờ, ngay sau đó biểu cảm trở nên lạnh băng

" Anh chắc hẳn là Trịnh Hàm? "

Trịnh Hàm ngạc nhiên vô cùng. Anh ta là ai? Tại sao lại biết tên anh

" Anh là ai? "

" Tôi là Tống Giã, mời anh đi theo tôi "

Trịnh Hàm nhíu mày

" Tại sao tôi phải đi theo anh? "

Tống Giã cười nhẹ

" Anh biết Nhã Lạc chứ? Tôi sẽ dẫn anh đi gặp cô ấy "
Trịnh Hàm sững sờ, anh ta là chồng mới của cô sao? Còn đứa bé đó là con của hai người? Trịnh Hàm cười chua xót. Nhã Lạc à Nhã Lạc, mới có hai năm trôi qua mà em đã vội tái giá

Anh đi theo Tống Giã tới một khu nhà nhỏ gần đó. Trong vườn trồng rất nhiều cây xanh và hoa hồng. Anh còn nhớ Nhã Lạc rất thích hoa hồng, ngày trước cứ luôn miệng đòi anh tặng cô. Nhưng bây giờ chắc cô không cần anh tặng nữa rồi …

Căn nhà giản đơn nhưng rất ấm áp. Nhã Lạc, đây là cuộc sống em mong muốn sao?

Tống Giã đặt bánh ú xuống

" Bánh ú, con ra vườn chơi đi "

Bánh ú ngoan ngoãn gật đầu, bước chân lon ton chạy ra sau vườn

Tống Giã vào nhà lấy trà ra, anh mời Trịnh Hàm ngồi xuống phía đối diện

Trịnh Hàm nôn nóng muốn gặp Nhã Lạc, anh không chịu ngồi xuống

" Nhã Lạc đâu? Tôi muốn gặp Nhã Lạc "

" Nhã Lạc hiện tại không có ở đây, chút nữa tôi sẽ dẫn anh đi gặp cô ấy "

Trịnh Hàm dù có chút bất mãn nhưng vẫn ngồi xuống. Tống Giã khẽ nhấp một ngụm trà

" Trịnh Hàm à, tôi không biết anh có gì đặc biệt mà cô ấy lại yêu anh tới như vậy "

Trịnh Hàm khó hiểu

" Yêu? Nhưng không phải anh mới là chồng của Nhã Lạc sao? "

Tống Giã lắc đầu

" Tôi nghĩ anh có hiểu lầm gì rồi. Tôi gặp Nhã Lạc vào hơn hai năm trước ở Paris "

Vẻ ngạc nhiên lóe lên trong đáy mắt Trịnh Hàm. Nếu hắn không phải chồng của cô, vậy đứa bé kia ai?

HẾT CHƯƠNG 7

Chương 8

Tống Giã vừa kể với anh lại vừa nhớ lại lần đầu gặp Nhã Lạc. Nhã Lạc khi ấy đang đi ngoài đường, vào khoảnh khắc chiếc xe tải tiến tới. Tống Giã đã kịp thời ôm Nhã Lạc lăn vào lề. Chiếc xe liền tông vào cây cột điện ở phía trước. Khi đó mọi người xung quanh bu lại vội gọi cảnh sát. Không ai chú ý tới anh và Nhã Lạc

" Cô có sao không? "

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, mọi thứ chỉ như cơn gió vừa lướt qua. Nhã Lạc vội đứng dậy phủi quần áo, sau đó chân thành cúi đầu cảm ơn Tống Giã

" Cảm ơn anh, tôi không sao. Nếu không nhờ có anh thì cái mạng nhỏ của tôi cũng mất rồi "

Tống Giã khi nhìn vào đôi mắt đen láy của Nhã Lạc liền bị cuốn hút. Suy nghĩ khi đó của anh rằng Nhã Lạc là một cô gái rất thuần khiết. Anh có lẽ đã bị cô cuốn hút từ cái nhìn đầu tiên

Nhã Lạc thấy anh thẫn thờ, cô đưa tay quơ qua quơ lại trước mặt anh

" Anh gì ơi, tôi có thể cảm ơn anh bằng cách nào? "

Tống Giã bị Nhã Lạc kéo về hiện tại, lúc này mới ấp a ấp úng

" Ờm … cho tôi số điện thoại của cô đi. Chúng ta hẹn ở cafe cũng tiện nói hơn "

Tống Giã kể đến đây thì dừng lại, ánh mắt hướng về phía Trịnh Hàm. Một lúc lại kể tiếp

" Sau nhiều lần nói chuyện, tôi phát hiện ra cô ấy cũng đi về Tô Châu. Chúng tôi liền đi cùng nhau "

Trịnh Hàm như người mất hồn, thì ra vào đêm đó cô đã từng ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Anh cười khẩy, ông trời … đúng là trớ trêu

Tống Giã vẻ mặt không có bất cứ cảm xúc nào

" Chúng tôi lúc về Tô Châu thì trở thành hàng xóm. Tôi đã sớm yêu Nhã Lạc từ khi còn ở Paris. Khi tôi ngỏ lời muốn hẹn hò, tôi mới biết cô ấy đã có chồng. Anh biết không, dù tôi có tốt thế nào. Trong lòng Nhã Lạc cũng chỉ có mình anh. Tại sao anh không đi tìm cô ấy? Tại sao lại để cô ấy một mình? Tại sao dù anh đối xử tệ bạc với cô ấy, cô ấy vẫn yêu anh như vậy? Trịnh Hàm, anh có xứng đáng làm đàn ông không? "

Trịnh Hàm nghẹn lời, trước những lời trách móc của Tống Giã. Anh không thể phản bác được câu nào. Hắn nói đúng, tại sao anh lại bỏ cô một mình, tại sao anh đối xử tệ bạc với cô như vậy mà cô vẫn một lòng yêu anh? Anh có xứng làm đàn ông không? Trịnh Hàm nhớ lại những việc anh từng làm với cô trước đây, anh chỉ muốn chết đi. Anh rất muốn đi tìm cô, bù đắp cho cô. Nhưng anh không đi tìm cô được … vì anh không thể …

Trịnh Hàm nhìn Tống Giã, đáy mắt chất chứa điều khó nói

" Anh biết tại sao tôi không tìm Nhã Lạc không? "

Tống Giã khẽ nhếch môi

" Vì cô ấy không quan trọng với anh, nếu không anh cũng đã không để Nhã Lạc chịu khổ "

Trịnh Hàm vừa mỉm cười vừa lắc đầu

" Cũng vào đêm đó, ngay tại thành phố Paris. Tôi đã bị tai nạn giao thông và hôn mê sâu suốt một năm trời. Sau khi tỉnh lại, tôi không thể nào đi lại ngay được, và một phần cũng vì Nhã Lạc đã chặn hết mọi nguồn thông tin "

" Nói như vậy là anh đã tìm cô ấy suốt hai năm qua? " " Đúng vậy "

Tống Giã kinh ngạc lại không khỏi nuối tiếc

" Phải chi Nhã Lạc còn ở đây để nghe anh nói những lời này … "

Trịnh Hàm trợn tròn mắt, anh đứng bật dậy. Anh tiến lại nắm lấy cổ áo Tống Giã

" Anh nói gì? Nhã Lạc đâu rồi "

Tống Giã không phản kháng, anh bất lực buông thõng tay xuống. Trịnh Hàm tức giận, anh quát lên

" Tôi hỏi anh, Nhã Lạc đâu rồi? "

" Nhã Lạc … mất rồi "

Trịnh Hàm buông cổ áo Tống Giã ra

" Không thể nào, anh lừa tôi. Nhã Lạc không thể bỏ tôi như vậy được "

Tống Giã giơ nắm đấm về phía Trịnh Hàm. Trịnh Hàm ăn trọn một quả đấm, khóe môi rỉ máu

" Trịnh Hàm, anh tỉnh lại đi. Anh biết cô ấy yêu anh như thế nào không. Cô ấy cho dù phải đánh đổi sinh mạng mình cũng muốn giữ lại đứa con của hai người. Mặc cho tôi khuyên ngăn thế nào, Trịnh Hàm, anh thì có gì tốt đẹp. Anh có đáng để Nhã Lạc hi sinh như vậy không. Tôi mặc kệ anh vì lý do gì, tại sao Nhã Lạc bị ung thư phổi mà người làm chồng như anh lại không biết. Nhã Lạc đã trút hơi thở của mình tại bệnh viện sau khi sinh đứa bé ra. Cô ấy còn không được nhìn người mình yêu lần cuối. Anh biết di nguyện cuối cùng của cô ấy là gì không? Cô ấy nói với tôi, nếu một ngày anh tới đây. Hãy giao đứa bé lại cho anh, đừng nói sự thật về cái chết của cô ấy cho anh. Tại sao đến lúc chết Nhã Lạc vẫn một mực nghĩ cho anh như vậy. Còn anh thì sao, anh đã làm gì cho Nhã Lạc chưa? Trịnh Hàm, anh có biết bản thân mình khốn nạn tới mức nào không. Anh đã hủy hoại cuộc đời của Nhã Lạc, chính anh đã hại chết cô ấy. Trong căn nhà nhỏ này, nơi đâu cũng là hình của anh. Anh biết tại sao bánh ú nhận ra anh là ba nó không. Vì Nhã Lạc đã dặn tôi phải kể tốt về anh cho nó nghe. Sau khi Nhã Lạc đi rồi, bánh ú luôn hỏi tôi mẹ nó đâu. Anh hỏi tôi phải trả lời làm sao đây? Tôi phải trả lời rằng ba nó hại mẹ nó chết à? "

HẾT CHƯƠNG 8

Chương 9

Trịnh Hàm nghe Tống Giã nói một tràng. Cơ thể cứng ngắc không thể cử động được. Nhã Lạc có thai sao? Nhã Lạc bị bệnh sao?. Tại sao cô không nói cho anh, tại sao phải chịu đựng một mình, tại sao lại ngăn chặn anh tìm ra cô … chính anh đã một tay hại cô. Chính anh đã hủy hoại cuộc đời cô. Tại sao anh có thể nhận ra được tất cả nhưng lại không thể nhận ra tình yêu của chính mình. Đến khi Nhã Lạc đi rồi, Trịnh Hàm mới biết. Thì ra anh yêu cô nhiều đến vậy, điều tàn nhẫn nhất đối với hai người yêu nhau. Có lẽ là … âm dương cách biệt …



Hoàng hôn chiếu xuống Ô trấn tạo nên khung cảnh mỹ lệ. Những áng mây trôi bồng bềnh, làn gió thanh khiết thổi nhẹ đung đưa...

Trịnh Hàm đi trên con đường nhỏ dẫn đến ngôi mộ. Xung quanh ngôi mộ là những cánh hoa hồng, cô gái trong bức hình được khắc trên ngôi mộ mỉm cười thật tươi. Nụ cười ấy làm anh nhớ lại hồi hức ở cung điện Versailles tại Paris. Nhã Lạc như lại một lần nữa hiện ra trước mặt anh, cô chạy đi trước. Cô ngoảnh mặt nắm tay anh, giọng nói trong trẻo, ngọt ngào như kẹo đường

" Trịnh Hàm, chúng ta cùng ăn kẹo hồ lô nhé "

Hồi ức dần tan đi theo hoàng hôn, chỉ còn lại bức hình lạnh lẽo trên ngôi mộ

Trịnh Hàm quỳ xuống trước mộ, một dòng nước ấm từ từ tràn ra

Dưới ánh hoàng hôn, một chàng trai quỳ trước mộ cô gái. Anh lặng lẽ khóc … người ta thường nói nước mắt của người đàn ông rất quý giá. Nước mắt của Trịnh Hàm có lẽ chỉ rơi ra vì người anh yêu. Lần đầu … cũng như lần cuối

Nhã Lạc, anh sẽ thay em chăm sóc con chúng ta thật tốt

Nhã Lạc, nếu em muốn thì em cứ hận anh đi

Nhã Lạc, nếu có kiếp sau, anh sẽ tìm thấy em một lần nữa … …

Trong bệnh viện, mùi thuốc khử trùng dày đặc

Người đàn ông khoảng 30 tuổi ngồi bên cạnh giường bệnh. Tay nắm chặt tay ông lão

Ông lão đeo mặt nạ dưỡng khí, cố gắng phát ra âm thanh khản đặc

" Con à … điều nuối tiếc nhất cuộc đời này của cha đó có lẽ là … đã để lỡ mất mẹ con. Gặp nhau chưa chắc đã là hữu duyên … con đừng như cha. Để rồi … hối tiếc cả quãng đời còn lại "
Ông lão buông thõng tay xuống, ông chỉ nghe một tiếng gọi thất thanh cùng với tiếng máy móc và sự vội vàng của các bác sĩ y tá

Khi những thứ đó biến mất, một thảo nguyên xanh thẳm hiện ra trước mặt anh. Ông dường như được thấy lại nụ cười ấy một lần nữa. Cô gái chạy về phía hoàng hôn, nền cỏ xanh thẳm làm nổi bật làn da trắng nõn của cô. Cô gái cười thật tươi, đôi mắt trong veo ấy … dẫn dắt ông về phía chân trời

~~~~~

Ngoài cửa sổ lớp học, những tia nắng len lỏi chiếu vào bóng lưng cô nữ sinh. Tiếng nói của cô giáo làm cô bé nữ sinh đang ngủ gật kia tỉnh lại

" Giới thiệu với cả lớp, đây là bạn mới của lớp mình "

Cô nhìn thẳng lên bục giảng, là một bạn nam rất điển trai. Cô giáo ngó nghiêng xung quanh, sau đó chỉ vào chỗ của cô

" Bạn nam, em xuống chỗ của bạn Nhã Lạc ngồi nhé "

Nhã Lạc thấy anh tiến về chỗ mình. Ánh nắng chiếu lên bóng lưng anh, anh đưa tay ra làm động tác bắt tay

" Xin chào, mình là Trịnh Hàm "

HOÀN CHÍNH VĂN

Chương 10: Đôi lời của tác giả

Vậy là sau một thời gian, bộ truyện ngắn đầu tay của mình cũng đã hoàn thành. Cảm ơn các bạn đã đồng hành với mình suốt thời gian qua ❤ cảm ơn các bạn đã ủng hộ truyện của mình. Hy vọng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ mình trong những bộ truyện tiếp theo ạ. Gửi ngàn yêu thương tới tất cả mọi người ❤

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước