GỬI MỘT THỜI THANH XUÂN ĐÃ QUA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Gửi một thời thanh xuân đã qua - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Thằng Chồng Vô Sỉ(3) Hoàn

Vào một ngày chủ nhật đẹp trời, sau khi viết xong bộ truyện về tổng tài bá đạo để gửi cho nhà xuất bản, cô đi xuống nhà liền nhìn thấy thân ảnh quen thuộc của Hắc Thiên Minh đang ngồi trên ghế sofa thượng hạn nhìn vào máy tính. Thấy hắn như thế máu diễn viên muốn làm tổng tài của cô liền nổi dậy! Cô đi đến trên ghế sofa ngồi xuống, tay vắt ngang lên thành ghế cất giọng đầy bá đạo quát:

“Thư Kí Hắc... anh còn không mau vào nha bếp làm cơm?! Có biết giám đốc đây làm việc rất mệt hay không?!”

Nghe cô nói thế, Hắc Thiên Minh liền quay đầu lại nhìn cô, biết cô vừa mới viết xong truyện lại muốn hóa thành soái ca nào đó liền bất lực thở dài, nhưng lại không có biện pháp nào khác liền tạm gác công việc sang một bên, vâng lời cô đi vào nhà bếp nấu ăn!

Nhiên Ngọc thấy hắn nghe lời như thế liền liên tục khoái trá cười, sau đó liền đắc ý tiếp tục sai khiến hắn suốt cả buổi chiều! Buổi tối, sau khi thấy hắn ngoan ngoãn rửa bát xong liền cảm thấy thời cơ đã đến... hướng nhà bếp nói vọng vào:

“Thư kí Hắc... tôi có chuyện cần phải thảo luận với anh... anh mau ra đây!”

Nghe cô gọi, hắn liền rửa sạch tay nhẹ nhàng bước ra, tiếp tục diễn vai thư kí hiền lành, nhẹ nhàng nói:

“Mời giám đốc vợ cứ nói!”

“ Thư kí Hắc... xét thấy dạo này anh động dục khá nhiều, tôi lấy danh nghĩa là vợ anh đề nghị anh phải tiết chế lại! Nhất là về thời gian và số lần! Anh cảm thấy thế nào?”

Nghe cô nói thế, gương mặt dịu dàng, ôn nhu không biết đã biến mất khi nào, thay vào đó chính là khuôn mặt âm u... Hắc Thiên Minh im lặng đi đến ngồi trên ghế sofa xoay người ôm lấy cô vào lòng, liếm láp vành tai nhỏ xinh của Ngọc Nhiên... cất giọng trầm khàn:

“Vần đề này không có gì phải thảo luận! Chỉ cần có thời gian... Là làm!”

# Thằng Chồng Vô Sỉ!

# 3

Trưa hôm sau, vì muốn tạo cho hắn một bất ngờ mà Nhiên Ngọc đã tự tay mình chuẩn bị một bửa cơm trưa tình yêu dành cho Hắc Thiên Minh.

*Công tỷ Thịnh Thế...

"Phu Nhân..." Thư kí giám đốc còn chưa kịp chào hỏi thì đã bị cô ra hiệu im lặng.

Cô nhẹ nhàng đi đến cửa phòng tổng giám đốc, nhưng cửa vừa mới bị cô mở một góc nhỏ thì liền khựng lại. Tuy chỉ mới mở ra một góc nhỏ, nhưng cô lại hoàn toàn có thể thấy rõ tình hình bên trong.

Trong phòng, ánh đèn màu vàng đầy ấm áp, trên bàn đặt bình hoa đầy đắt tiền. Có lẽ sẽ rất đẹp nếu như không có cảnh một nam một nữ đang hôn nhau đầy ám mụi trên ghế sofa đặt cạnh bàn làm việc.Tuy người đàn ông đang quay mặt về phía cô nhưng lại dễ dàng nhìn thấy nụ hôn kia nồng nhiệt đến mức nào qua khuôn mặt đầy mê đắm của cô gái. Cô và Hắc Thiên Minh yêu nhau đã được 6 năm, đối với tình yêu của cả hai, cô nghỉ rằng mình rất tin tưởng hắn. Nhưng bây giờ thấy cảnh này, cô liền nổi chua xót trong lòng. Cô biết, mình yêu hắn bởi vì có yêu mới có ghen tuông.

Cô vốn định im lặng rời đi, nhưng còn chưa kịp xoay người thì lại va ngã phải cảnh cửa khiến nó phát ra tiếng động lớn.

Còn chưa kịp đứng lên thì cô đã nhìn thấy bóng dáng nằm lúc nãy đang ở trong phòng, bây giờ đã ở trước mặt.

"Nhiên Ngọc... Em..."

Còn chưa kịp để hắn nói xong, cô đã lao vào ngực hắn đánh tới tấp, khóc lớn:

"Hu hu... Hắc Thiên Minh... Anh là tên khốn nạn, tôi yêu anh 6 năm... Nhưng anh thì sao, mọi cố gắng tình yêu của tôi được anh đền đáp vậy sao?! Hắc Thiên Minh, tôi mệt rồi... Chúng ta chia tay đi!"

"Nói đủ chưa?!"

"..."

Thấy cô không nói gì, hắn liền tiếp tục trầm giọng nói:

"Đủ rồi phải không? Vậy bây giờ đến lượt tôi... Nhiên Ngọc, anh hỏi em... Em yêu anh 6 năm nhưng em liệu có nhớ anh cũng đã theo đuổi em 6 năm hay không?! Anh đã yêu em 12 năm nhưng còn em thì sao? Em lúc nào cũng chỉ biết nhìn về một mặt của vấn đề, em chỉ thấy khuôn mặt của cô ả mà có nhìn đến khuôn mặt đầy phẩn nộ của anh hay không?! Em làm anh quá thất vọng!" Tuy giọng hắn vẫn trầm trầm như cũ nhưng cô lại phát hiện ra hắn đang rất tức giận. Hắc Thiên Minh nói xong liền rời đi! Cô biết nếu lần này hắn đi rời đi thì bọn họ sẽ thật sự kết thúc... KHÔNG... Cô không muốn! Cô níu tay hắn lại, thỏ thẻ nói:

"Minh... Em xin lỗi... Em sai rồi!"

Nghe cô nói mắt hắn híp lại, trầm giọng nói:

"Sau này còn thế không!"

"Em thề... Không dám nữa.... Em mà còn thế nữa, con của em tương lai sẽ không có lỗ hậu!"

Nghe cô nói thế, hắn liền trợn mắt:

"Em còn dám nói con anh không có lỗ hậu?!"

Nhìn thấy hắn có dấu hiệu lại sắp có dấu hiệu tức giận cô liền sửa lại:

"Không phải... Không phải... Là em không có lỗ hậu!"

"Thế còn được..."

Nói xong hắn liền kéo cô ra ngoài! Thấy thế cô liền tò mò hỏi:

"Minh... Chúng ta đi đâu vậy?!"

"Về nhà, sinh con!"

_______________ Bánh Bao ___________

Hoàn

Chương 12: Sủng Vợ

" Thư Ký Mộc, pha cho tôi ly nước."

"..."

"Thư ký Mộc, đi lấy cho tôi sắp tài liệu ở phòng nhân sự đi."

"..."

"Thư ký Mộc, đi ra ngoài mua cơm cho đi... tôi đói rồi!"

"..."

"Thư ký Mộc,em..."

"Hoàng Viêm Triệt, anh chơi đùa tôi đủ chưa hả? Tôi chỉ nhìn thấy ảnh khỏa thân của anh thôi mà, nếu muốn thì cùng lắm tôi xin nghỉ việc là được chứ gì? Anh việc gì phải quá đáng như thế?" Suốt ngày bị hắn sai từ việc này đến việc khác, khiến cô lòng đầy tức giận.

"Em nghỉ rằng chỉ cần mình nghỉ việc là xong? Tấm thân mà tôi gìn giữ hơn suốt 28 năm qua giờ lại bị một con nhóc nhìn thấy! Em nói... bây giờ ra đường tôi phải để mặt mũi ở đâu?" Hắn giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt tức giận của cô, cất giọng như quả phụ bị chồng ruồng bỏ.

"Hừ... đám công tử nhà giàu như các anh mà lại có kẻ vẫn còn lần đầu ở tuổi 28?! Đám đàn ông các anh, lần đầu không phải cho lũ gái điếm thì cũng là cho chính đôi bàn tay của mình... huống hồ, cho dù là lần đầu anh vẫn còn đi chăng nữa, thì cũng đâu chỉ tôi là người duy nhất nhìn thấy anh khỏa thân?! Mẹ anh, mấy cô y tá đỡ đẻ, còn có cả mấy bà dì của anh nữa... nói không chừng anh còn bị mấy bà đó sờ vào vùng nhạy cảm rồi ấy chứ! Sao anh không tìm mấy bà cô đó chịu trách nhiệm?! Muốn tôi phải chịu trách nhiệm?! Nằm mơ cũng đừng hòng" Cô cất giọng đầy khinh bỉ, liếc nhìn hắn.

Nghe cô nói thế, sắc mặt hắn bỗng trầm lại... Ánh mắt yêu mị léo lên tia tức giận! Không một lời nói trước hắn liền đặt lên môi cô một nụ hôn nóng bỏng, đúng chuẩn kiểu pháp.

"Mộc Y Nhiên, tôi nhắc lại cho em lần cuối... cả đời này người duy nhất nhìn thấy tôi lõa thể cũng chỉ có em... vì vậy, em nhất định phải chịu trách nhiệm với tôi... nếu không, cho dù làm ma tôi cũng sẽ ám em cả đời!" Hoàng Viêm Triệt cất giọng trầm trầm nhưng lại dể dàng nhận thấy nộ khí của hắn vì câu nói lúc nãy của cô mà vẫn chưa tan.

Hừ... nữ nhân ngu ngốc này lại dám nghi ngờ những lợi hắn nói... Uổng công hắn vì cô mà giữ gìn tấm thân trong sách suốt bao lâu nay.

"Anh..."

"Không nói nhiều... ngày mai chúng ta đến cục dân chính đăng ký kết hôn... nếu không em lại bỏ trốn!" Không để cô nói xong, hắn đã chen ngang... tự mình quyết định tất cả.

"Đăng ký gì chứ? Hoàng Viêm Triệt, não anh bị úng hả? Tôi đồng ý kết hôn sẽ với anh hồi nào?"

"Không sao... nếu em không muốn gã cho anh, vậy thì anh đành mặt dày gả cho em cũng được!"

(2)

“Mộc Y Nhiên, em đang ôm cái quái quỷ gì trên tay thế hả?”

Hoàng Viêm Triệt vừa mới đi làm về, nhìn thấy cô vợ mới cưới của mình đang ôm ấp sinh vật quái lạ ở trên tay liền hét lên!

“A... Triệt anh cuối cùng cũng về rồi!” Mộc Y Nhiên vốn đang ngồi trên ghế sofa nhàn nhã chơi đùa thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng hét đầy quen thuộc thì theo phản xạ liền buông sinh vật nhỏ trong tay ra.

“...” Hắc Viêm Triệt không nói gì chỉ lạnh lùng đi tới sinh vật vừa mới rơi xuống đất kia, ngấm nghía một lúc lâu. Cô thấy hắn một lúc lâu không nói gì liền tò mò đi đến gần hắn hỏi:

“Triệt... anh nhìn cái gì thế?”

Nghe cô cất giọng đầy vô tội, ánh mắt hắn ngày càng trầm xuống nhưng rồi lại nhanh chóng biến đổi... Hắc Viêm Triệt tiến tới gần cô, gương mặt ngày càng oan ức như nữ nhân vừa mới phát hiện bị chồng ngoại tình:

“Mộc Y Nhiên.... Em đúng là cô gái vô lương tâm! Chúng ta chỉ vừa mới kết hôn được hai tháng, tôi vì hạnh phúc của chúng ta mà tính kế lừa em về nhà! Không những thế tôi vì sợ em mệt mỏi mà cho em về nhà làm giám đốc phu nhân,... Mà em thì lại dám phản bội tôi, lại cùng với tên khác gian díu với nhau?...”

“ Nhưng Triệt...”

Chưa kịp để cô nói xong đã cắt ngang:

“Không nhưng nhị gì cả! Tôi đã hiểu tất cả... Mộc Y Nhiên, sao em lại dám nhẫn tâm đùa giởn trái tim mong manh, yếu đuối của tôi như thế hả?”

Nghe tên chồng nào đó không ngừng lải nhải lại không chịu nghe giải thích, cô liền phát bực phát bực hét lên:

“ Hoàng Viêm Triệt anh lại lên cơn điên gì nữa thế hả? Toàn nói nhăng nói cuội!”

Nhìn thấy cô hung dữ hét lên, Hoàng Viêm Triệt khuôn mặt lại ngày càng uất ức, càng khóc càng hăng:

“Hu Hu.... Mộc Y Nhiên em là người phụ nữ không có trái tim, em đã phản bội tôi lại còn dám hung dữ với tôi!” Vừa nói hắn vừa chỉ vào sinh vật đang nhàn nhã quấn lấy chân cô.

“Cái gì mà phản bội, phản biết ở đây? Vừa mới về nhà mà anh đã lên cơn gì nữa thế hả?” Cô bất lực lên tiếng.
“Em còn dám chối?! Tôi vì em mà đi kiêm tiền, còn em thì lại ở nhà ôm ôm ấp ấp một thằng đán ông khác!”

“CMN... anh lại muốn kiếm chuyện phải không? Cái gì mà ở nhà ôm ấp một thằng đàn ông khác hả? Nó chỉ là một con chó thôi có được hay không? Cái gì không ghen lại đi ghen với chó?! Không những thế lần trước anh còn ghen với con gấu ôm, BCS,...?! Hoàng Viêm Triệt, mặc dù rất đau lòng nhưng em phải buộc phải thông báo với nah rằng... CMN anh thật sự điên đến hết thuốc chửa rồi!” Để câu nói càng thêm vẻ đáng tin cậy, cô bày ra vẻ đầy bất đắc dỉ.

Nhưng lại nhìn thấy tên chồng nào đó cứ hở một tí là ghen này cô thật sự không biết nên vui hay nên buồn! Nghe cô nói thế, hắn không hề tức giận mà ngược lại càng ngày cành trưng ra vẻ yếu đuối. Hằn nhẹ nhàng cuối xuống nắm lấy hai tai vủa chú chó nhỏ nâng lên cao. Con chó dưới chân cô nhất thời sợ hải liền sủa ing ỏi. Thấy thế hắn liền quay qua nát nó:

“Câm miệng, mi không chỉ dám cướp đi vợ ta, lại còn dám ôm ấp trước mặt ta... Ta đây còn chưa kêu thì mi kêu cái gì hả?!” Nói xong hắn liên quăng chú chó kia đi một cách vô tình. Rồi liền quay quá nói với cô:

“Anh mặc kệ! Cho dù là chó mèo, động vật, đồ chơi đều như nhau. Chẳng phải nó đều là giống đực hay sao?! Mà giống đực thì nhất định sẽ động dục. Chỉ cần là đực thì anh đều sẽ ghen... Hừ!!!”

Nghe thấy hắn nói, cô thật sự không biết là nên khóc hay nên cười!! Tên này hắn vốn dỉ chính là suy bụng ta ra bụng người! Rõ ràng người luôn luôn động dục chỉ có hắn.

Như nhìn thấu được suy nghỉ của cô, hắn liền đặt lên môi cô một nụ hôn kiểu pháp đầy lãng mạn.

“Anh chính là mặc kệ, anh là người đàn ông của em.... Anh chính là muốn động dục với em đấy!” hắn cật giọng đầy bá đạo.

[....]

“Hoàng Viêm Triệt... Em muốn li hôn!” Mộc Y Nhiên từ trên cầu thang đi xuống hét lên.

Hắn vẻ mặt đầy bình tỉnh như chuyện thường ở huyện! Hai người chỉ mới cưới nhau được hai tháng mà cô không ngày nào không đòi li hôn!!!

“Quy tắc cũ! Cho anh một lí do chính đáng anh liên đồng ý li hôn với em! Nếu không đừng trách anh tại sao lại không xuống được giường!” Càng nói giọng hắn lại càng âm hiểm khó đoán.

“Hoàng Viêm Triệt anh lại còn dám giả ngu hả? CMN anh không phải là người mà!! Đã cày cấy không biệt mệt thì thôi lại còn dùng hết 10 hộp durex trong vòng 3 ngày! Anh đây rõ ràng không phải người, anh phải là cầm thú mới đúng!” Vừa nói cô vừa hét lên như muốn xã hết cơn giận.

Mà hắn lại vẫn luôn giữ bộ dạng trầm tỉnh như không có chuyện gì đó khiến cô phát bực mà hét lên:

“Em mặc kệ! Hôm nay em nhất định phải li hôn cho bằng được!”

Hoàng Viêm Triệt không nói gì mà chỉ im lặng đi tới gần cô rồi vác lên vai.

Giọng nói của hắn trầm thấp như có như không phả vào tai cô:

“Cướp mất lần đầu của ông, rồi lại "chơi" ông cho đã rồi đình bỏ à? Đâu có dể!"

_________ Bánh Bao _________

Hoàn

Chương 13: Hoàng Thượng, Ta Mệt Rồi(1)

#1

Vì hắn, nàng nguyện để cả thế gian gọi là dâm phụ.

Vì hắn, nàng nguyên ngủ cùng với nam nhân mà nàng không hề yêu.

Vì hắn, nàng gặp thần giết thần, Gặp quỷ giết quỷ.Tất cả những điều nàng đã làm đều vì hắn. Đổi lại nàng được gì?!!.

Ngày đó, hắn giết cả gia tộc của nàng.

Ngày đó, hắn giết cả các sư môn của nàng.

Ngày đó, hắn giết cả sư huynh mà nàng yêu quý nhất.

Ngày đó, hắn phong hậu cho một nữ nhân xa lạ khác.

Lúc đó nàng hỏi hẳn:

- Chàng tại sao lại đối xử với ta như thế?!!

Hắn nhìn nàng đầy áy náy nói:

- Xin lỗi. Ta chỉ là bị ép.Nhưng... Nàng yên tâm, Nỗi nhục lần này nàng phải chịu.Ta nhất định sẽ đòi lại tất cả.
- Ta đã làm nhiều việc như thế cho chàng.Nhưng... Chúng vẫn không thể đổi lại những quyền lức mà chàng mong muốn hay sao?!!

Nghe hắn nói thế, Ngọc Yến Nhan bàng hoàng nhìn Hoàng Lâm Dục.

- Ta xin lỗi! Nhưng chỉ cần nàng chờ ta... Ta nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho nàng.Tin tưởng ta, được không?

Hoàng Lâm Dục cố giải thích cho nàng hiểu. Trong mắt hân hiện lên tia đau khổ. Tại sao? Tại sao nàng lại không hiểu cho hắn?!

- Hay cho một câu"Tin tưởng ta..." Vậy ta hỏi chàng. Trước kia, lúc ta bị kẻ gian hãm hại...Chàng ở đâu? Lúc ta mất đi đứa con đầu lòng của mình... Chàng ở đâu? Bây giờ, chàng còn dám đứng trước mặt ta bảo ta tin tưởng chàng?!!!

Nghe nàng nói, Hoàng Lâm Dục im lặng không nói gì. Bởi vì hắn biết, cho dù hắn nói gì đi chăng nữa thì Ngọc Yến Nhan cũng sẽ không tin tưởng hắn nữa rồi.

- Hoàng Thượng,Lúc nào người cũng bảo ta chờ... Chờ.... Nhưng chàng có biết ta đã chờ chàng bao lâu rồi không?!! 5 năm rồi... Ta chờ chàng 5 năm rồi. Chàng có biết không hả? Cho dù ta có thể chờ chàng đi chăng nữa. Nhưng thời gian, Tuyệt đối không chờ ta... Chàng có hiểu không?!! Ngọc Yến Nhan vừa nói, vừa thê lương nhìn hắn. Nàng đã không còn hy vọng gì với hắn nữa rồi.

- Ngân nhi,Ta biết... Cho dù bây giờ ta nói gì đi chăng nữa thì nàng nhất định sẽ không tin.Nhưng... Nàng có thể cho ta thêm một cơ hội nữa không?!! Ta nhất định sẽ không khiến nàng thất vọng.

Nghe nàng nói thế, trong mắt hắn hoàn toàn là sự sợ hãi. Không được! Nàng không được cứ như vậy mà bỏ rơi hắn.

- Đủ rồi... Ta chờ chàng chừng ấy năm đã là quá nhiều rồi.Bây giờ, ta cho hai lựa chọn. Chàng chọn ta hay chọn quyền lực.?!

Ngọc Yến Nhan cương quyết nhìn hắn nói.

- Ta...

Nhìn thấy vẻ mặt ngập ngừng kia, nàng liền hiểu được kết quả. Ngọc Yến Nhan trong lòng thầm cười nhạo, Hoàng Lâm Dục vô tình như thế, vậy mà một giây trước nàng đối với hắn đầy hi vọng.

Ngày đó, là đại hôn giữa hắn và nàng ta... Cũng chính là ngày mà nàng ra đi cùng với hài tử chưa kịp thành hình của bọn họ. Ngày đó, nàng chỉ để lại cho hắn một phong thư.Sau đó liền rời đi.

"Bệ hạ... Có lẽ... Lúc chàng đọc được bức thư này thì ta đã rời đi cùng với hài tử của chúng ta rồi. Ta thật sự rất nhớ mẹ và sư huynh của ta. Những việc mà chàng đã làm với họ... Ta chưa từng một lần oán trách chàng.Từ trước đến nay, ta chưa từng biết.Chàng có từng yêu ta hay không!!! Nhưng khi biết được sự lựa chọn của chàng thì ta đã hiểu rồi. Chàng vốn dĩ chưa từng yêu ta... Nhưng chàng biết không?!! Ta thật sự rất yêu chàng.Nhưng ta lại càng mệt hơn... Ta không muốn yêu chàng nữa! Chàng từ bỏ ta,Ta cũng buông tha cho chàng... Được không?!! Ta biết, Kiếp này là ta nợ chàng... Ta chỉ mong chàng có thể sống thật tốt.Quên ta đi... Quên những chuyện đã xảy ra suốt 5 năm qua.Chàng nhất định Phải sống thật tốt!Tạm biệt chàng, bệ hạ....

_____________Bánh Bao_________

CÒN....

Chương 14: Hoàng Thượng, Ta Mệt Rồi! (Hoàn)

#2

- Hoàng thượng, Ngọc quý phi... Nàng ấy chết rồi!

Vương gia-Hoàng Triệt Hiên đứng nhìn vị đại huynh của mình đang ngồi trên lòng ỷ.

- Chết rồi?!! Nàng ấy thật sự ra đi vào đúng ngày đại hỷ của ta?!! Triệt Hiên, đệ nói xem... Sao nàng ấy lại vô tình đến thế chứ?!! Tại sao nàng ấy lại không thể hiểu được tấm lòng của ta?! Ta đã làm nhiều việc như thế cho nàng, nhưng... Tại sao nàng ấy vẫn không thể hiểu chứ?!!

Nghe đệ đệ của mình thông báo,vẻ mặt hắn không hề lộ vẻ ngạc nhiên như đã biết sẵn kết quả. Trên khuôn mặt đầy khí khái bây giờ đã nhuốm một tầng bị thương. Nhìn hắn như vậy, liệu ai có nghĩ đến người này vừa mới trải qua đêm tân hôn?!

- Hoàng Thượng, thứ cho thần nói thẳng.Thần nghĩ, có lẽ là do Ngọc Quý Phi đã hiểu lầm người.... Hơn nữa, người cũng không hề giải thích cho nàng ấy biết.Như thế, lại khiến hiểu lầm chồng chất hiểu lầm... Cái này thật sự không thể trách Ngọc Quý Phi.

Hoàng Triệt Hiên vờ như không nhìn thấy sự thê lương của hắn, bình thản nói ra suy nghỉ của mình.

- Nhưng, tại sao nàng lại không hỏi ta?!! Trước kia, ta vốn tưởng... Vì yêu ta nàng ấy có thể chịu đựng mọi thứ... Có thể mãi ở bên ta... Nhưng tại sao Ngân Nhi lại nhẫn nhịn lâu như thế?!!

Hoàng Triệt Hiên không nói gì mà chỉ lặng lẽ rời khỏi Sùng Chính Điện.Hắn đã ở cùng theo sư huynh từ nhỏ, nhưng đây chính là lần đầu tiên hắn nhìn thấy huynh ấy bất lực đến thế.

Nghỉ đến khuôn mặt bi thương vừa rồi của Hoàng Lâm Dục, hắn không khỏi tự cười nhạo chính mình. Hoàng Triệt Hiên-hắn đến cả bi thương cho Nhan nhi cũng không thể!

Hắn ngửa mặt lên nhìn bầu trời trong xanh kia,thầm nói: "Nhan Nhi... Cả đời này nàng chỉ luôn biết đến Hoàng Lâm Dục mà không hề biết rằng vẫn luôn tồn tại một Hoàng Triệt Hiên luôn đứng ở phía sau chờ nàng!"

Nhìn bóng của đệ đệ dần mờ nhạt, hắn không nói gì mà chỉ lặng lẽ nhìn vào phong thư mà nàng đã để lại cho hắn... Hắn tự hỏi với chính mình...

Tại sao trước lúc nàng rời khỏi thế gian này, nàng vẫn không thể một lần dũng cảm đứng trước mặt ta hỏi ta hết mọi chuyện?!!

Ngày đó, hắn sát hại cả gia tộc nàng là vì hắn biết bọn chúng muốn đưa nàng đi cầu thân để có được quyền lực!

Ngày đó, hắn giết cả sư môn của nàng là vì bọn chúng muốn hãm hại nàng!
Ngày đó, hắn giết người mà nàng bảo là đại sư huynh mà nàng yêu quý nhất là vì hắn biết tên đó yêu quý nàng chỉ vì hắn muốn lợi dụng nàng để tranh đoạt ngôi vị mà thôi!

Từ trước đến nay, nàng vốn chưa từng hiểu hắn... Hắn trước giờ chưa từng muốn có ngôi báu. Nhưng vì nàng muốn có quyền lực hắn liền đi cướp ngôi cho nàng... Đổi lại hắn được gì?!!

Nàng vẫn mãi không thể hiểu được lòng hắn!

Vẫn mãi hiểu lầm hắn! Nhưng hắn vẫn mãi không thể hận nàng... Vẫn mãi không thể hận nàng như nàng đã hận hắn. Hắn thật sự rất nhớ nàng. Hắn muốn đi tìm nàng để nói ra hết sự thật...

Hắn không cần gian sơn này, cũng không cần quyền lực.Hắn chỉ cần nàng mà thôi! Nhưng bây giờ đến nàng cũng bỏ hắn mà đi... Hắn thật sự muốn hỏi nàng:

" Bây giờ, nàng muốn ta phải làm sao đây mới phải?!"

Không được... Hắn phải tìm nàng!

Hắn muốn cho nàng hạnh phúc...

Muốn nàng có thể ở bên hắn như trước kia...

"Nhan Nhi, kiếp này là ta phụ nàng! Vậy...hãy để kiếp sau ta sẽ bù đắp lại cho nàng tất cả... Chỉ cần nàng tin tưởng ta... Ta nhất định sẽ đến tìm nàng... Đợi ta, Nhan Nhi!

Chương 15: Papa Là chồng(1+2)

# Papa Là Chồng

(1)

Mẹ tôi là người có tư tưởng trọng nam khinh nữ!

Mẹ của tôi... Bà có thể sẵn sàng chi ra hàng chục triệu để mua cho anh tôi một cái điện thoại.

Mẹ của tôi... Bà có thể vì anh tôi bị đứt tay mà lo lắng đến mức khóc không thành lời.

Mẹ của tôi... Bà chăm sóc anh tôi một cách cẩn thận...

Bà có thể vì anh tôi làm tất cả mọi chuyện... Tất cả mọi người đều nói bà là một người mẹ tốt. Nhưng... Đối với tôi, bà ấy chính là người phụ nữ vô tình nhất trên đời.

Kể từ khi tôi có nhận thức đến bây giờ... Bà chưa từng cười với tôi lấy một lần. Ánh mắt bà luôn dịu dàng nhìn anh trai nhưng với tôi... Ánh mắt đó của bà hoàn toàn chỉ có sự câm phẩn.

Năm tôi bốn tuổi

Mẹ tôi vì sợ anh bị bắt cóc mà bảo tôi chờ ở trước một con hẽm nhỏ. Nhưng bà có từng nghĩ rằng nếu để tôi ở đây... Tôi cũng sẽ bị bắt cóc hay không?

Liệu bà có từng có nghĩ đến chuyện... Tôi cũng là con của bà kia mà!

Ngày hôm đó... Tôi đừng ở đó chờ rất lâu. Mẹ như dần quên mất sự tồn tại của tôi... Hôm đó, khi nhìn thấy bà... Tôi đã thực sự biết ơn mẹ rất nhiều... Hoá ra, không phải mẹ không cần tôi!

Kể từ ngày hôm đó, tôi luôn cố gắng vừa lòng mẹ... Chỉ là...

Sau này lớn rồi mới biết, cho dù tôi cố gắng đến mấy đi chăng nữa thì thì tôi mãi mãi là cái gai trong mắt bà.

Năm tôi mười tuổi...

Mẹ đã không dưới một lần bỏ tôi lại một mình ở trên đường. Bà nói đứng yên đó chờ bà... Chỉ là...

Cho dù tôi cứ như thế hi vọng...

Cứ chờ...

Cứ chờ...

Một ngày, hai ngày, một tuần,một tháng... Hi vọng rằng bà sẽ giống như năm bốn tuổi mà đến đón tôi. Cho dù muộn một chút cũng được, nhưng làm ơn hãy xuất hiện đi! Nhưng... Cuối cùng bà vẫn không hề xuất hiện lấy một lần.

Cho đến tận khi mất đi ý thức, tôi vẫn không nhịn được mà nghĩ: Nếu như tôi là con trai...

Nếu như tôi không có khuôn mặt giống người đàn ông đó...

Nếu tôi thật sự chết rồi thì có phải mẹ sẽ rất hạnh phúc hay không?

"Mẹ ơi... Con thật sự mệt rồi! Con không muốn tiếp tục cố gắng nữa, mẹ cho con ngủ nha!"

Diệp Kỳ Khôi nhìn cơ thể đã ngã xuống trên nền đất kia, gương mặt không đổi sắc mà nói:

"Cô bé... Sau này hãy cứ để tôi chăm sóc em là được!"

(2)

# Papa Là Chồng!

"Bé con, có muốn theo ta về nhà hay không?"

Người thiếu niên khoảng chừng 17,18 tuổi ăn mặc lịch lảm đứng trước mặt một cô nhóc 10 tuổi dịu giọng nói.

"Chú sẽ thương con chứ? Sẽ không bỏ rơi con như bọn họ sao?"

"Ta sẽ thương con, sẽ không bao giờ bỏ rơi con! Từ giờ, con chính là tiểu công chúa Diệp gia, cũng chính là tiểu công chúa trong lòng ta." Nói xong vị thiếu niên liền kéo cô nhóc đứng dậy, đi đến chiếc siêu xe của chính mình. *8 năm sau...

"Diệp tổng, không xong rồi! Tiểu thư đánh nhị tiểu thư của Lưu đến mức phải nhập viện rồi!" Vị quản gia lâu năm của Diệp thị hớt hải chạy vào thư phòng của Diệp Kỳ Khôi thông báo.

"Cái gì? Còn không mau sai người đến đánh giúp?!! Lở làm nhóc con của ta bị thương thì phải làm sao?"

"Tổng tài... là tiểu thư đánh người ta đến mức nằm viện đấy!"

"Vậy thì mau đi giải quyết hậu sự đi... đừng để bé con gặp rắc rối!" Nói xong hắn liền phấc tay ý bảo muốn vị quản gia nhanh đi giải quyết hậu sự.

Thấy Diệp Kỳ Khôi như thế, trên đầu vị quản gia không chịu được mà hiên lên ba vạch đen. Phụ huynh nhà người ta nghe con mình đánh nhau thì chạy đi ngăn cản... còn ngài đây lại bảo sai người đánh giúp?

Thấy ông vẫn chưa chịu ra ngoài, Diệp Kỳ Khôi không khỏi nhăn mày, mất kiên nhẩn nói:

"Còn có chuyện gì sao?"

"Không có nhưng mà thiếu gia đừng trách tôi nhiều lời... Nhà người ta đều dạy con nghiêm khắc! Thiếu gia mà cứ cưng chiều tiểu thư nhỏ như thế, sẽ khiến cô ấy ngày càng hư hỏng.

"Hư hỏng thì làm sao? Ta nuôi nổi bé con, cô ấy cứ việc hư hỏng, còn ta cứ việc cưng chiều!"

Nghe thế vị quản gia nào đó bỗng muốn gào lên" Đúng... thiếu gia là người có tiền! Tiểu thư nhỏ có quyền hư hỏng... được chưa? Ta đúng là dư hơi mới đi lo lắng cho ngài."

*Tối hôm đó...

Diệp An Nhiên hừng hực tức giận bước vào nhà. Diệp Kỳ Khôi thấy thế liền dịu dàng kéo cô đến ngồi trên đùi mình, nhẹ giọng nói:

"Bảo bối của ta, là ai dám làm con tức giận?"

"Còn ai vào đây nữa? Chính là papa đấy! Rõ ràng người biết còn đánh nhau đã không thèm đến trường tìm con lại dám cùng người đàn bà khác đi hẹn hò... Đúng thật là tức chết con mà!"

"Bé con đây là đang ghen hay sao?"

"Con cần gì phải ghen chứ? Papa thích là quyền của người. Kể từ bây giờ người yêu ai con cũng sẽ mặc kệ! Con không thèm quan tâm đến người nữa!"

Nghe cô nói thế, mặt hắn liền trầm lại. Đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nhiệt như mảnh thú gậm nhấm...

"́Mẹ nó! Tôi vì em mà ăn chay suốt 8 năm! Bây giờ em lại muốn không thèm quan tâm tôi, muốn gán ghép tôi với người phụ nữ khác? Con bé ngu ngốc này, hôm nay tôi không làm chết em thì không được mà! Để xem ngày mai em còn sức mà nói lung tung nữa hay không?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau