GỬI MỘT THỜI THANH XUÂN ĐÃ QUA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Gửi một thời thanh xuân đã qua - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Xuyên Qua Vạn Kiếp Yêu Anh(1+2)

Hôm đó,cô và hắn cãi nhau một trận lớn.

"Cút! Tôi không muốn nhìn thấy bản mặt kinh tởm cô nữa!"

Nghe hắn nói thế,mặt cô thoáng khựng lại rồi lại nhanh chóng gật đầu nói:

"Được!"

Sau khi cô rời đi,hắn bình tỉnh lại suy nghỉ vấn đề tình yêu của cả hai dành cho nhau! Có phải tình cảm của họ đã đến lúc nên dừng lại rồi không?!

Sau khi cô rời đi được 10 phút thì chuông điện thoại của hắn vang lên!

"Ngôn... Nếu như em chết rồi! Anh có cảm thấy hối hận không?!"

Minh Ngôn nghe ra được giọng cô rất yếu ớt,nhưng hắn lại vờ như không nghe được buông một câu lạnh nhạt:

"Cô chết hay không thì liên quan gì đến tôi?!"

Nói xong hắn liền tắt máy!

30 phút sau,kể từ khi gọi điện cho hắn! Điện thoại lại lần nữa lại kêu lên. Lần này không phải Yến Nhan mà là bệnh viện. Họ nói... Cô ấy gặp tai nạn! Nói cô ấy khi cô ấy sắp được đưa đến bệnh viện,có gọi điện thoại cho một người.

Họ nói,đáng ra cô ấy đã có thể được cứu sống... Nhưng chính cô ấy lại là người từ bỏ sinh mạng của mình!

Ngày đầu tiên,kể từ lúc cô ấy ra đi... Khuôn mặt Minh Ngôn vẫn bình tĩnh tổ chức lễ tang cho cô! Trong suốt tang lễ,hắn không hề rơi một giọt nước mắt! Tất cả mọi người đều nói hắn vô tình... Cuối cùng, khi không kìm được tò mò... Một cô bé đã đến gần bên hắn, hỏi:

"Chú ơi... Chú không buồn khi vợ mình qua đời sao?!"

Nghe cô bé nói thế,hắn vẫn chỉ cười không nói gì! Hứa Minh Ngôn hắn không khóc,không phải bởi hắn không yêu cô! Mà bởi vì hắn biết... Cô không muốn thấy hắn khóc, Nhan Nhi của hắn không muốn hắn phải buồn vì bất cứ điều gì!

Tháng đầu tiên,kể từ ngày cô mất... Vẫn không một ai thấy hắn rơi một giọt nước mắt nào! Tất cả đều tưởng chừng hắn rất bình thường! Chỉ là không ai còn nhìn thấy được nụ cười ấm áp khi xưa của hắn nữa rồi!

Năm đầu tiên kể từ khi cô rời đi... Tất cả mọi người đều đã gần như quên đi vụ tai nạn đầy ám ảnh năm đó! Cuộc sống dần dần đi lại vào quỷ đạo! Chỉ là... Không còn ai nhìn thấy hình ảnh của một nam nhân tuấn tú đầy ấm áp kia nữa! Thay vào đó,chỉ là một hình ảnh gầy yếu của một kẻ suy nhược! Tất cả bác sỉ đều nói không có thuốc gì có thể chữa được nữa rồi! Họ nói rằng đây là tâm bệnh... Phải mang người mà hắn mà đã ngày ngày tâm tâm,niệm niệm kia đến! Hứa Minh Ngôn nghe bác sĩ nói thế,cũng chỉ có thể cười nhạt!Liệu còn ai có thể mang Yến Nhan của hắn trở về kia chứ?!

Nhưng mà... Nếu như cô không thể quay về bên hắn... Vậy cứ để hắn đi tìm cô là được!

"Nhan Nhi... Đợi anh! Đợi Ngôn của em đến tìm em... Được không?!"

*200 năm sau...

(2)

#2

*200 năm sau...

200 năm nói dài không dài,nói ngắn không ngắn. Hứa Minh Ngôn hắn năm đó,vì muốn có thể nhớ rõ cô mà thà chịu đựng trừng phạt của trời đất còn hơn phải uống một chén mạnh bà thang.

Suốt 200 năm qua,hắn chỉ có thể ở từ xa nhìn ngắm Yến Nhan của hắn. Nhìn cô kết hôn,sinh con cho nam nhân không phải là hắn từ kiếp này sang kiếp khác chẳng khác gì một loại cực hình.

Sau khi lời nguyền của trời đất được chấm dứt,hắn cuối cùng cũng có thể gặp được cô.Hắn vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp lại Yến Nhan...

Hôm đó,cha cô bị bắt giam vì tham nhũng.

Hôm đó,mẹ cô vì phát bệnh mà chết.

Hôm đó... Cô mất tất cả! Một mái nhà,một cuộc sống bình an... Mọi thứ đều không còn nữa! Hắn thật sự hận ông trời,tại sao không thể để hắn gặp cô sớm hơn một chút?!

Hắn từng nghỉ đến hàng nghìn viễn cảnh khi gặp lại cô,có ngọt ngào chào hỏi nhau... Có lướt qua nhau như người xa lạ. Nhưng chưa từng nghỉ đến cảnh hắn sẽ làm luật sư bào chửa cho cha cô. Hứa Minh Ngôn được xưng là kẻ bất bại của giới luật sư,nhưng hôm đó... Hắn lại phải thừa nhận thua cuộc!

Khi đó... Ánh mắt của cô hoàn toàn là sự tuyệt vọng! Yến Nhan gần như điên cuồng mà đánh vào người hắn... Nức nở nói:

"Tên khốn kiếp... Không phải anh nói sẽ tìm lại công bằng cho cha tôi hay sao?! Rõ ràng... Anh đã nói mà!"

Hứa Minh Ngôn không nói gì,chỉ để mặc cô khóc đến mệt rồi ngất đi!

Kể từ ngày hôm đó,cô không khóc cũng không cười! Yến Nhan của bây giờ như một cổ máy vô hồn... Hắn từng tìm đến bác sĩ tâm lý,nhưng tình trạng vẫn không có tiến triển!

Hôm đó, sau khi đi làm trở về... Hứa Minh Ngôn liền nhìn thấy cảnh cô đang cầm trên tay mình con dao sắt,hắn cảm tưởng rằng nó sẽ đâm vào tay cô bất cứ lúc nào! Thấy thế,hắn liền hoảng sợ chạy nhanh đến gần cô... Cố gắng rút dao ra...

"Yến Nhan... Em có biết mình đang làm cái quái gì không hả?!"

"Hứa Minh Ngôn... Anh không hiểu! Tôi đã mất tất cả rồi... Không còn gì cả... Mẹ mất,chả vào tù... Tôi mang danh là con của kẻ tham nhũng! Tôi không còn đường lùi nữa rồi..."

Sao hắn có thể không hiểu chứ?! Hắn biết rất rõ cảm giác mất đi một người mà mình xem là mạng sống... Nếu như mất cô một lần nữa thì hắn sẽ không còn gì cả! Và Hứa Minh Ngôn đang cố gắng sửa chửa sai lầm năm đó mà chính hắn đã gây ra.

Cô của bây giờ đã không còn chỉ vì hắn mà đau lòng nữa rồi! Cô còn có cha mẹ,bạn bè để yêu thương... Hắn không muốn phải mất đi cô, Hứa Minh Ngôn không muốn phải mất đi cô lần nữa! Đời này của cô chỉ có thể đau lòng vì hắn... Nếu cô đã cảm thấy bọn họ quan trọng... Thì hắn sẽ để cô quên đi những kẻ đó. Hứa Minh Ngôn đời này không muốn ai có thể chèn chân vào tình cảm của họ!

"Nhan Nhan... Anh phải làm sao với em đây!"

Chương 17: Xuyên Qua Vạn Kiếp Yêu Em(3)

#3

Kể từ ngày hôm đó,Hứa Minh Ngôn càng để ý đến cô.

Hắn không dám để cô một mình,càng không dám để cô chạm vào vật gì. Bởi vì hắn không thích trong nhà mình có bất kỳ một ai khác nên mọi việc trong nhà đều là Hứa Minh Ngôn tự tay mình làm.

Nhưng cho dù hắn có đối tốt với cô bao nhiêu thì Yến Nhan vẫn vậy! Vẫn luôn im lặng,nhìn hắn với khuôn mặt vô cảm.

Hứa Minh Ngôn có thể chịu được cô đánh hắn,có thể ở nhìn hắn bằng ánh mắt căm hận... Nhưng hắn thật sự không thể chịu được vẻ mặt không hận cũng không để hắn vào mắt kia của cô.

Cho đến một ngày,khi Hứa Minh Ngôn thật sự không chịu được nữa... Liền đi đến trước mặt cô,khuôn mặt đau khổ hỏi:

"Nhan... Tại sao em phải đối xử với anh như thế?! Em muốn cái gì?! Anh cho em... Được không?!"

"Tôi muốn có được tự do... Anh có thể cho tôi không?!"Nghe Yến Nhan nói thế,khuôn mặt hắn thoáng khựng lại. Đúng! Hứa Minh Ngôn có thể cho cô tất cả... Chỉ là không thể cho cô được một tự do. Hắn luôn lấy cái cớ rằng là Yến Nhan vẫn còn chưa thoát khỏi bi thương! Nhưng nào ai biết rằng... Hắn là vì sợ mất đi cô mới điên cuồng giam giữ cô lại!

"Hứa Minh Ngôn... Chúng ta chỉ mới gặp nhau một vài lần... Vậy vì sao anh cứ phải giữ tôi lại bên mình?! Đừng là nói là vì yêu tôi! Tôi không tin trên thế giới tồn tại cái gọi yêu từ cái nhìn đầu tiên!"

"..." Hứa Minh Ngôn im lặng không nói gì.

Yến Nhan... Em nói đúng! Trên đời này thật sự không tồn tại cái gọi yêu từ một cái nhìn! Nhưng hắn làm sao đối diện với cô và nói rằng hắn đã yêu cô suốt 200 năm qua?! Nói rằng kiếp trước chúng ta đã quen nhau chứ?! Hắn thật sự không dám... Hứa Mình Ngôn thật sự sợ rằng nếu một ngày nào đó... Cô biết được sự thật liệu có phải cô sẽ nghỉ hắn là kẻ điên hay không?!Có đôi lúc,hắn thật sự nghỉ rằng có phải tình yêu mà hắn dành cho cô là sai hay không?! Đáng ra ngay từ đầu hắn không nên gặp Yến Nhan... Càng không nên vì cô mà làm trái ý trời!

Ngày đó,hắn đã buông tay tất cả.... Bảo gồm tình cảm của hắn dành cho cô.

Bởi vì Hứa Minh Ngôn biết... Cô đã không còn yêu hắn nữa rồi! Yến Nhan của bây giờ đã không còn là Yến Nhan của 200 năm trước!

Có lẽ... Tình yêu này của họ đã đến lúc dừng lại rồi!

"Yến Nhan... Em đã được tự do rồi! Hạnh phúc nhé... Cô bé của anh!"

_______ Bánh Bao _____

Tiếp?!

Chương 18: Hành Trình Chinh Phục Vợ Yêu Của Tổng Tài(1+2)

# Hành Trình Nuôi Vợ Từ Nhỏ Của Tổng Tài.

(1)

"Thiên ca, cho em cái kẹo mút của anh đi mà."Bối Bối đi đến gần anh hàng xóm đẹp trai.

"Không được. Cái kẹo này anh đã ăn rồi,rất bẩn! Không thể đưa cho em được." nghe cô đòi kẹo, anh nghiêm mặt nói.

"Không sao cả. Em không ngại bẩn đâu. Thiên ca~... cho em đi mà."Cô nhóc nào đó cất giọng đầy nũng nịu. Cô không tin Thiên ca ngày ngày cưng chiều cô còn không hết, làm sao có thể không cho một cái kẹo chứ?!

"Không..."Chưa kịp để hắn nói xong, cô đã lấy cái kẹo trong tay hắn rồi nhanh chóng cho vào miệng nhỏ. Vốn định để anh tự động dâng kẹo lên, nhưng nghe anh nói thế cô liền biết kết quả... Nên nhân lúc anh không để ý liền lấy đi mất, cho vào miệng. Cảm nhận được vị kẹo ngọt tràn đầy trong miệng, cô không nhịn được mà bày ra vẻ mặt đầy hưởng thụ.

"Em... Tiểu Bối, em dám cướp đi nụ hôn đầu của anh..." Nhìn thấy vẻ kia của cô, Dạ Bắc Thiên không khỏi sững lại một chút. Nhưng trong mắt lại nhanh chống léo lên tia rảnh ma, rồi liền trở lại bình thường trong mắt bây giờ còn thêm một tia uất ức.

"Nụ hôn đầu là gì ạ?!"

"Nụ hôn đầu chính là... Haizzza.. có nói em cũng không hiểu. Nhưng anh nghe mẹ nói... Chúng ta như thế này chính là hôn nhau. Vì vậy, sau này em nhất định phải chịu trách nhiệm với anh..."Hắn cất giọng đầy ai oán như nữ nhân bị chồng ruồng bỏ. Như đoán được nàng sẽ sập bẫy, ánh mắt hắn lại càng thêm rảnh ma.

"Được... Sau này tiểu Bối nhất định sẽ chịu trách nhiêm với anh."Cô ngây thơ trả lời mà không hề biết mình vừa bị một con sói nào đó lừa vào tròng.

"Đó là Tiểu Bối hứa với anh đó nha. Sau này không được thân thiết với tên nam nhân khác.. Nhất định phải chờ Thiên ca trở về cưới em. Hiểu không?!"

"Được ạ."

Thấy cô nghe lời như vậy, anh liền hài lòng rời đi.

*17 năm sau...

Cô đang chìm trong hồi ức thì bỗng nhiên có tiếng chuông reo lên...

" Alo, giám đốc... Có chuyện gì sao?!!" Cô nhanh chống nhìn tên trên màn hình rồi vội bắt máy.

"Tôi bảo em đến phòng kế toán lấy tài liệu cho tôi, chứ không bảo em ngồi đó thẫn thờ... Em có biết, tôi chờ em bao lâu rồi không?!!" Giọng nam trong điện thoại đầy trầm ấm, giọng điệu có chút trách mắng.

"A... Tôi xin lỗi... Tôi quên khuấy mất... Tôi mang đến liền đây... Mà khoan, làm sao anh biết tôi đang ngồi thẫn thờ?!!"

"Cái đó... Mà tôi hỏi làm gì?!! Tôi là sếp hay em là sếp hả?!!"

[.....]

"Giám đốc, uống cafe đi ạ..."

"...."

"Giám đốc, anh có mỏi vai không?!! Để tôi xoa bóp cho nha."
"....." Dạ Bắc Thiên vẫn im lặng như cũ.

"Giám đốc, sao hôm nay anh đẹp trai thế?!!" Thấy hắn vẫn không để ý đến mình, cô cố gắng nhịn cảm giác muốn tẩn hắn một trận.

"Tôi tự biết tôi đẹp... Không cần em phải khen." Hắn buông một câu đầy nhẹ nhàng.

Nhịn! Nhất định phải nhịn... Hoàng Ngọc Bối vì một tương lai thoát ế... Mày nhất định phải nhịn...

"Đúng đúng... Giám đốc thật sự rất đẹp trai... Chỉ là trước kia tôi không nhận ra... Tôi đúng là không có mắt... Giám đốc, tôi nói đúng không?!"

"Hừ... Nói đi... Chuyện gì???" Hắn không quan tâm đang nói gì, Dạ Bắc Thiên Hắn thừa biết cô đang có ý đồ gì đó.

"Giám đốc thật anh minh... Chuyện là hôm nay tôi có việc bận, anh có thể cho tôi nghĩ nữa ngày không?!?" Cô cất giọng đầy nịnh nọt.

"Việc gì?"

"Đi xem mắt a~... Tôi đã 27 tuổi rồi... Cũng nên cưới chồng rồi..." Cô nói một cách nhẹ nhàng, mà lại không biết mình đang chọc vào ổ kiến lửa nào đó.

"Xem mắt?!!"Vẻ mặt của hắn lạnh đi hẳn... Như thể rằng, nếu như cô gật đầu thì hắn sẽ băm cô ra làm ngàn mảnh.

"Sao thế? Tôi đi xem mắt thì có liên quan gì đến anh sao?!?" Cô vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Liên quan gì đến tôi?! Tốt... Rất tốt... Hoàng Ngọc Bối em quên mình đã từng hứa gì với tôi sao?!!" Vẻ mặt của hắn lại ngày càng thêm âm trầm.

"Hứa gì?!! Tôi có hứa gì với anh sao?!"

"Bối Bối của tôi... Tôi nên nói em to gan hay nói em liều lĩnh đây?! Trước kia em cướp mất nụ hôn đầu của tôi, còn nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi. Vậy mà tôi chỉ mới đi du học có vài năm em liền muốn quên tôi?! Không chỉ thế em còn dám trước mặt vị hôn phu của mình muốn xin nghỉ để đi xem mắt?! Em đây là "Hồng hạnh muốn vượt tường"? " Vẻ mặt hắn đầy vẻ nhạo bán."Anh... Anh chính là Thiên ca."Cô cất giọng đầy kinh ngạc như thể vừa phát hiên ra một châu lục mới.

"Bây giờ mới nhận ra?! Muộn rồi." Hắn cất giọng đầy khinh thường, rồi nhanh chóng kéo cô ra khỏi văn phòng. Thấy thế cô tò mò hỏi:

"Giám đốc, bây giờ chúng ta đi đâu?!"

"Về nhà, sinh con."

# Hành Trình Chinh Phục Vợ Yêu Của Tổng Tài.

(2)

Cô cứ thế bị Dạ Bắc Thần kéo lên xe, phải một lúc lâu sau mới kịp hoàn hồn thì đã phát hiện ra mình đã bị kéo lên xe từ lúc nào. Cô vẻ mặt đầy khiếp sợ nhìn hắn:

"Giám đốc, cho dù anh là thành mai trúc mã với tôi hay là sếp của tôi thì tôi cũng không bán thân cho anh đâu!"

Nghe cô nói thế, quay qua nhìn cô đầy khinh miệt:

"Em nghỉ em có gì đáng để tôi mua?! Đầu óc?!vẻ ngoài?! Cái gì em cũng không có mà em cũng đòi bán thân? Em nghỉ em bán thân thì sẽ có người mua sao?!"

Càng nghe hắn nói cô càng ngày càng hoá đá. Cô vốn biết, từ nhỏ miệng hắn đã rất độc... Nhưng không ngờ trải qua bao lâu mà miệng hắn không chút giảm bớt mà càng có dấu hiệu tăng mạnh. Hắn chính là không có độc nhất, chỉ có độc hơn.

"Thật... Thật sự không có người mua sao?!" Cô như không thể tín vào tai mình, lấp bắp nói.

"Đúng... Với vẻ ngoài và đầu óc như quả nho này của em... Thật sự tôi không thể nghỉ đến liệu có nổi một thằng nào chấp nhận được em hãy không?!" Vẻ mặt hắn lộ đầy vẻ đúng đắn, như thể đang nói một sự thật đầy hiển nhiên.

Nghe hắn nói, cô liền cảm nhận tiếng lòng mình đang vỡ vụn. Khi đang đứng trước bờ vực tuyệt vọng giọng điệu trầm ấm của hắn lại vang lên lần nữa:

"Có điều... Tuy người như em sẽ không có ai muốn, nhưng nhìn em đáng thương như vậy, thì tôi cũng phải đành miễn cưỡng cưới em vậy! Tích đức cho xã hội."

Như phối hợp với câu nói, Dạ Bắc Thiên vừa nói vừa bày ra vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

Hắn đây là vừa đấm, vừa xoa sao?! Chiêu này thật sự quá đáng lắm rồi.

Khoan đã... Cô hình như cảm thấy có gì đó sai sai ở đây! Tại sao giọng điệu của hắn như thể Hoàng Ngọc Bối-cô đang cầu xin hắn cưới mình thế?!

"Giám đốc, tôi muốn gã cho anh hồi nào?!"

Nghe cô nói thế, vẻ mặt hắn vốn đang vẻ bất đắc dĩ liền biến thành vẻ mặt đầy lưu manh, quay sang nhìn cô với vẻ đầy hiển nhiên nói:

"Không sao cả... Nếu em không muốn gã cho tôi... Vậy thì tôi đành chịu thiệt gã cho em vậy!"

Chương 19: Hành Trình Chinh Phục Vợ Yêu Của Tổng Tài(3+4)

Hoàng Ngọc Bối nghe hắn nói thế, khuôn mặt khả ái mong chóng đen lại. Mẹ nó! Dạ Bắc Thiên hắn ta cũng quá mặt dày rồi.

Cả hai người cứ như thế ngồi im lặng trong xe một lúc lâu, cuối cùng Hoàng Ngọc Bối cũng không nhịn được nữa mà mở tung cửa xe mà rời đi. Cô đúng là thần kinh có vấn đề mới ở đây cùng hắn mất thời gian!

Chỉ là..

Hoàng Ngọc Bối còn chưa kịp rời đi, thì cánh cửa xe bên cạnh cũng đồng thời mở ra.

"Bảo bối... Em đi đâu vậy? Không về nhà của chúng ta?"

"Nhà chúng ta?" Bọn họ ở chung hồi nào vậy?!

"Không phải sao? Anh gả cho em rồi... Thì của anh cũng là của em!" Dạ Bắc Thiên khuôn mặt đầy hiển nhiên nói.

Nghe hắn nói thế, cô liền không thèm nói tiếp... Mặc kệ tiếng gọi vọng đầy ai oán của Dạ Bắc Thiên như thiếu nữ bị chồng ruồng bỏ kia ở sau lưng.

(...)

Qua chuyện ngày hôm đó, Hoàng Ngọc Bối gần như không còn gặp lại được hắn. Cũng đúng... Hắn ta là giám đốc, làm sao có thể có thời gian để suốt ngày bám theo một thư kí nhỏ nhoi như cô kia chứ!

Có một hôm, khi Hoàng Ngọc Bối vốn đang cùng em trai trò chuyện trong quán cà phê trước mặt công ty thì bỗng nhiên Dạ Bắc Thiên không biết từ đâu tiến tới bàn của họ,bắt lấy tay cô kéo đi! Sau khi bị kéo đến cổng công ty, Hoàng Ngọc Bối mới kịp hoàn hồn giãy dụa.

"Dạ Bắc Thiên anh làm gì thế hả?!"

"Tên kia là kẻ mà em muốn đi xem mắt?"

Hắn không trả lời cô mà hỏi ngược lại!

"Liên quan gì đến anh?"

Nghe cô nói thế, Dạ Bắc Thiên khuôn mặt càng đen lại:

"Hoàng Ngọc Bối... Tôi nói cho em biết! Cả đời này của em đã được định sẵn là thuộc về tôi... Mơ cũng đừng nghĩ đến việc cùng tên đàn ông khác qua lại!"

Cô còn chưa kịp phản bác lại hắn thì đã bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang. Có điều... Hoàng Ngọc Bối vừa bắt máy, còn chưa kịp nói gì thì điện thoại đã bị Dạ Bắc Thiên cướp mất:

"Cô ấy đã có người yêu rồi! Cũng không hề thích cậu, hai người đừng mà có cùng nhau liên lạc nữa!"

Đầu dây bên kia như bị choáng ngợp trước những lời đường đột kia của hắn mà im lặng một lúc lâu.

Dạ Bắc Thần vốn sắp hết kiên nhẫn định tắt máy thì bỗng nhiên đầu dây kia có tiếng vang lên:

"Anh là ai hả? Sao lại dám dẫn chị tôi đi?"
"Chị?!"

"Cái đó... Em rễ... Hiện tại bọn anh còn có việc, lát nữa anh gọi lại sau nhé!" Nói xong hắn ta liền nhanh chóng tắt máy. Khuôn mặt vẫn chưa thể tiêu hoá hết mọi chuyện mà cứng đờ.

Nhìn vẻ mặt như hoá đá kia của hắn ta, cô liền không nhịn được mà bật cười đầy vui sướng.

"Sao hả? Sao không nói nữa? Câm rồi sao?"

Dạ Bắc Thần bỗng đứng nghiêm, cất lớn giọng:

"Báo cáo đồng chí vợ... Mẹ anh đã nói, không được cãi nhau với vợ!"

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc kia của hắn, Hoàng Ngọc Bối cố gắng ép buộc chính mình không được cười... Cô không quên rằng hai người bọn họ còn đang đứng trước cửa công ty đâu.

"Được rồi... Không nói với anh nữa, Em đi đây!"

Dạ Bắc Thiên nhìn thấy cô quay lưng bước vào công ty, liền có chút gắp gáp mà giữ tay cô lại.

"Em đi đâu vậy?"

Nhìn vẻ mặt như đứa trẻ sắp bị bỏ rơi kia của hắn, khiến Hoàng Ngọc Bối đột nhiên không khỏi cảm thấy hắn ta có chút dễ thương.

"Đi làm a... Em sắp hết giờ nghĩ rồi!"

Nghe cô nói thế, gánh nặng trong lòng hắn nhanh chống được để xuống. Dạ Bắc Thiên hắn còn nghĩ cô vẫn giận chuyện chính mình ghen tuông một cách mù quán kia. Sợ chính cô nghĩ rằng mình có tính gia trưởng."Không sao... Anh cho phép em nghĩ chiều nay để ở cùng chồng mình!"

Nghe hắn nói thế, khuôn mặt Hoàng Ngọc Bối bỗng chốc đen lại.

"Cho em xin đi... Anh nghĩ rằng ai cũng có thể như mình, muốn nghĩ là nghĩ hay sao?" Cho cô xin đi được hay không? Hoàng Ngọc Bối ở nhà còn mẹ già... Nghĩ một buổi cũng không biết là mất bao nhiêu tiền.

Mà Dạ Bắc Thiên như con sâu trong bụng cô mà đáp:

"Đừng lo... Chồng em là boss! Em đi với boss, vẫn là đi làm việc."

"Không muốn!"

"Một giờ 5 vạn!"

"Giám đốc... Anh nghĩ tôi là loại người có thể vì tiền mà bán thân sao?"

Nghe cô nói thế, khoé miệng hắn không khỏi nhếch lên. Em nghĩ chính mình có thể bán thân cho ai kia chứ? Đã nghèo lại còn không biết tự lượng sức! Chỉ sợ rằng... Cả đời này ngoài trừ Dạ Bắc Thiên hắn thì ai còn muốn gả cho cô ấy?!

Có điều... Những suy nghĩ này của hắn tốt nhất vẫn là không nên nói ra thì hơn!

Vợ mà tức giận thì không khác gì sử tử hà đông!

"10 vạn!"

"Không được!"

"100 vạn!"

"Tôi đã nói là không..." Hoàng Ngọc Bối còn chưa kịp nói xong thì đã bị hắn một lần nữa cắt ngang.

"500 vạn!"

"Thành giao!"

Hừ... Một giờ mà những 500 vạn! Cuộc làm ăn có hời như vậy, chỉ có kẻ ngốc mới từ chối.

Cho dù bán thân thì sao chứ? Bán thân kiểu này thì có chết lão nương cũng không nhịn được mà mãn nguyện!

(PS: Xin hỏi... Tiết tháo của chị đâu rồi hả?)

Chương 20: Chấp Niệm

#1

Năm đó, cha mẹ nàng yêu nhất vì nàng mà chết.

Sư huynh mà nàng yêu quý nhất vì nàng mà mang danh là phản đồ...

Nam nhân yêu nàng vì nàng mà mất tất cả...

Sư phụ của nàng vì nàng mà diệt cả sư môn.

Nha hoàng thân cận của nàng vì nàng mà bị cưỡng gian ngay giữa hoàng cung.

Người thương nàng, bọn họ đều vì nàng mà có thể hi sinh tất cả... Tất cả đều là vì nàng, chỉ vì nàng yêu hắn mà ra... Yêu đến mức có thể vì hắn mà hi sinh tất cả, Bao gồm có bọn họ... Nhưng đến bây giờ, nàng thật sự muốn hỏi chính mình... Những điều nàng đã làm vì hắn liệu có xứng đáng... Liệu hắn có xứng đáng để nàng hi sinh tất cả?!!

Hắn trước giờ, vốn dĩ chưa từng muốn những thứ mà nàng đã cho hắn.

Hắn-Là Sở vương lãnh khốc vô tình...

Hắn-Dưới một người trên vạn người lại cần những điều đó sao?!! Nàng đúng là ngu ngốc mà....

Ngày đó, nàng hỏi hắn:

"Vương gia, ta vì chàng mà làm nhiều việc như thế... Nhưng chàng không hề có một chút động tâm nào với ta sao?!!""Xin lỗi... Mộc nhi, có lẽ muội đã hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng ta... Bổn vương, trước giờ chưa thích muội... Đối với bổn vương, ngươi chỉ như một người muội muội... Không hơn, không kém..." Gương mặt hắn đầy áy náy.

"Hay cho câu"Ta chỉ xem ngươi như muội muội..." Vậy những việc ta đã làm vì chàng... Nó không hề có một chút nghĩa lý gì sao?!!"

"Ta trước giờ chưa từng muốn có ngôi vị." Gương mặt Sở Phong vẫn lạnh nhạt như trước.

"Đúng... Chàng chưa từng nói chàng muốn có nó... Nhưng, trên đời này liệu có nam nhân nhân nào không muốn có quyền lực chứ?!! Sở Phong, chàng biết không?!! Ta cuối cùng cũng nhận ra rồi... Ta sai thật rồi... Ngay từ đầu vốn dĩ đã sai... Ta vốn dĩ không nên yêu chàng, càng không nên vì chàng mà có thể hi sinh mọi thứ... Hay cho nhan sắc như quốc như họa này của ta.... Nhưng vẫn không thể có được trái tim của chàng... Vậy nó... Còn có nghĩa lý gì nữa chứ?!!" Càng nói, gương mặt nàng càng thương tâm, đến cuối cùng nước mắt đã không kìm được mà rơi lã chả trên khuôn mặt trắng noãn.

Trong đầu nàng, lại hiện lên bóng lưng đầy cô đơn của nam nhân đó. Nam nhân đó vì yêu nàng, chàng ấy có thể vì nàng mà tẩu hỏa nhập ma, vì nàng mà có thể hi sinh mọi thứ... Nàng vẫn còn nhớ rõ khi nàng hỏi hắn rằng:

"Bạch Tử Huyên, chàng có từng hối hận vì đã yêu ta không?!!"
"Chưa từng... Yêu nàng chính là điều đúng đắn mà ta đã làm trong kiếp này... Nàng hiểu không?!!" Gương mặt hắn vẫn như lúc trước, đầy kiên định và sự ấm áp chỉ dành riêng cho nàng.

"Nhưng, tóc chàng... Ta vốn dĩ không xứng đáng để chàng phải làm như thế." Ánh mắt nàng không kìm được mà nhìn lên mái tóc kia.

"Ta họ Bạch, tóc ta lại màu trắng... Mộc nhi, nàng không cảm thấy nó rất hợp với ta sao?!!" Ánh mắt vẫn như lúc trước, không hề cảm thấy hối hận khi biến thành như vậy. Nhưng hắn nào biết, chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt tỏ vẻ chẳng làm sao của hắn chỉ càng khiến nàng thêm đau lòng mà thôi.

Hắn từng là kẻ đứng đầu ma giới cuối cùng lại mà thân bại danh liệt,mất hết võ công!

"Tiểu Nhan, nàng biết không?! Có đôi lúc ta thật sự không thật sự không cam tâm... Rõ ràng là ta gặp nàng trước, là ta yêu nàng trước hắn... Nhưng, tại sao ta lại không thể có được trái tim của nàng?!!"

Nghe hắn nói, nàng không nói gì. Bởi vì, Mộc Nhan nàng biết cho bây giờ có nói gì cũng đã là quá muộn. Thân thể, tâm hồn của nàng... Đã không còn xứng với Bạch Tử Huyên hắn rồi. Chỉ mong nếu thật sự có kiếp sau, nàng nguyện giữ một con người đầy trong sạch đứng ở nơi nào đó chờ hắn đến. Có thể an an,ổn ổn cùng hắn sống đến già.

Vào một ngày bình lặng, trời trong. Khi Bạch Tử Huyên không thể tìm thấy được Mộc Nhan nữa, mới biết rằng mọi chuyện ở kiếp này thật sự đã không thể vãng hồi.

Không ai biết rằng đến khi sắp trút đi hơi thở cuối cùng của mình, trong đầu Mộc Nhan vẫn luôn tâm niệm Mộc Nhan nàng nợ Bạch Tử Huyên một lời xin lỗi. Kiếp này là nàng nợ hắn một trái tim nguyên vẹn. Nhưng nàng luôn thề rằng, chỉ cần có kiếp sau thì sẽ ở nơi đó chờ hắn. Chỉ mong hắn có thể tiếp tục an an, ổn ổn quên nàng đi mà tiếp tục sống thật tốt.

Đến cuối cùng, khi ý thức nàng dần mơ hồ đi. Nàng vẫn cố gắng thều thào một câu:

"Mộc Nhan nợ Bạch Tử Huyên một lời xin lỗi. Mộc Nhan... chờ Bạch Tử Huyên đến thiên trường địa cữu, mãi mãi không quên!"

___________Bánh Bao_______

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau