GỬI MỘT THỜI THANH XUÂN ĐÃ QUA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Gửi một thời thanh xuân đã qua - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Hối Tiếc

#1

Ngày đó, vì để đưa ô cho cô anh tình nguyện đứng giữa mưa suốt 5 tiếng.

Ngày đó, gia đình cô phá sản anh tình nguyện vì cô mà cầu xin bố mình giúp đỡ.

Ngày đó, vì muốn cho cô một cuộc sống sung túc anh nguyện rời xa cha mẹ đi đến một thành phố khác lập nghiệp.

Đến cuối cùng khi đã hoàn thành sự nghiệp, anh liền mang cô đến công ty của mình làm việc. Sau khi cô ổn định được công việc ở thành phố Y anh đem cô đến ở chung. Cuộc sống giữa cô và anh cứ thế bình lặng trôi qua... Có lần cô nằm trên sofa tò mò hỏi hắn:

"Dực... Anh còn nhớ lần gia đình em bị phá sản không?! Lần đó, anh vì em mà mặt dày về xin bố mẹ giúp đỡ, kể từ lần đó, anh có bao giờ cảm thấy hối hận vì đã giúp đỡ em không?" Theo như những gì cô biết về hắn... Nếu không phải đến đường cùng hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ về xin giúp đỡ. Ngày đó cô thật sự không ngờ hắn lại vì một người xa lạ như cô mà vứt bỏ lòng tự trọng của mình.

"Nói thật... Lúc đó, anh thật sự cảm thấy rất mất mặt... Nhưng nếu em hỏi liệu có hối hận hay không?! Thì anh chắc chắn không hối hận."

"Tại sao?" Cô hỏi lại.

"Anh cũng không biết vì sao. Nhưng anh biết... Đối với anh, em chính là người quan trọng nhất."

Đúng... Anh luôn nói cô là người quan trọng nhất đối với mình. Nhưng anh lại chưa từng một lần nói yêu cô.

Ngày đó, cô mạnh dạn tỏ tình với anh ngay giữa đám đông:

"Thiên Dực, từ trước tới nay em không như thế nào là yêu. Nhưng chính anh-Thiên Dực đã khiến cho em biết như thế nào là cảm động... Như thế nào là yêu. Vì vậy, Dực... Anh có thể làm bạn trai em được không?!"Nghe thấy cô nói, ánh mắt anh léo lên tia ngạc nhiên nhưng lại nhanh chống biến mất. Anh cất giọng trầm trầm:"Uyển Nhi, có lẽ những hành động của anh đã khiến em hiểu lầm... Nhưng từ trước đến nay, anh vốn chỉ xem như là em gái."

"Em gái?! Anh đùa em sao? Rõ ràng anh nói em là người qua trọng nhất đối với anh. Rõ ràng là anh thích em mà... Nhưng... Tại sao anh lại từ chối chứ?!"

Nghe những lời cô nói, anh không hề có phản ứng gì mà chỉ lạnh lùng quay đi. Nhìn anh quay đi, cô không kìm lòng được mà níu giữ anh. Cô cất giọng đầy yếu ớt:

"Dực... Rõ ràng anh có thích em... Nhưng tại sao...?!?"

Hắn không đáp lại lời cô nói, chỉ lạnh lùng kéo tay cô ra, rời đi.

Nhìn anh lại một lần nữa ra đi... Nhưng lần này cô lại không hề níu giữ anh lại, cô thẫn thờ nhìn anh dần đi xa. Bỗng nhiên, trên gương mặt cô xuất hiện một dòng nước âm ấm. Cô lạnh nhạt đưa tay lên mặt, cô khóc rồi... Cô thật sự khóc rồi... Cho đến tận bây giờ, đây chính là lần đầu tiên cô đau lòng đến thế. Thậm chí, khi gia đình cô phá sản... Cô cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt. Nhưng bây giờ, chỉ vì một người đàn ông mà cô lại có thể đầy đau lòng mà rơi nước mắt đầm đìa. Cô lấy tay gạt mạnh những giọt nước mắt đang rơi kia. Nhưng cho dù cô có làm cách nào cũng không thể ngăn lại được.
Cô cứ thế mà khóc ở giữa đường, mặc kệ nhiều ánh mắt đầy tò mò đang nhìn mình chầm chầm. Cho đến một lúc lâu sau, khi cô còn nước mắt để khóc nữa... Cô mới thẫn thờ rời đi. Cô không biết mình đã ra đến được đường cái bằng cách nào, nhìn những chiếc xe đang tấp nập chạy trên đường, bước chân cô cứ vô thức mà bước ra giữa lòng đường. Mọi giác quan của cô như bị tê liệt, từ tiếng còi đầy inh ỏi cho đến chiếc đèn pha chiếu thẳng vào mắt, cô cũng không hề động đậy, dù chỉ là một cái chớp mắt. Cô nhìn chiếc xe tải đang đi đến với tốc độ cao, nhìn chiếc xe trong đầu cô bỗng léo lên ý nghĩ:

"Dực... Nếu em đi rồi thì anh sẽ hạnh phúc không?!"

Nhìn chiếc xe tải càng ngày càng đến gần, chân cô như được ai giữ chặt, không thể di chuyển. Cô cứ thế đứng đó chờ cái chết đến với mình đầy tuyệt vọng.

[....]

Trước khi dứt hơi thở cuối cùng, cô như nghe thấy một tiếng nói đầy quen thuộc. Cô dùng chút sức lực cuối cùng mà mở mắt ra, đập vào mắt cô chính là gương mặt đầy quen thuộc của anh, cô không còn sức để nghe thấy anh đang nói gì, chỉ yên lặng nhìn hắn đang lặng lẽ rơi nước mắt vì cô. Thấy thế cô cất giọng đầy yếu ớt:

"Dực... Anh đừng khóc... Bây giờ, em đi rồi... Kể từ giờ sẽ không còn ai làm phiền anh nữa. Anh phải sống thật hạnh phúc, quên em đi... Quên đi nữ nhân đầy phiền toái này. Chỉ mong... Có một lúc nào đó... Anh sẽ nhớ đến em, nhớ rằng đã từng có một nữ nhân yêu anh bằng cả sinh mạng"Nói xong cô liền trút hơi thở cuối cùng. Nhìn cô như thế... Anh như điên như dại mà thét lên:

"Em không được chết... Chẳng phải em nói yêu anh sao?! Tỉnh dậy... Chỉ cần em tỉnh dậy, anh liền sẽ chấp nhận tình cảm của em... Làm ơn..." Vừa nói nước mắt anh liền chảy đầm đìa, nhưng thứ duy nhất đáp lại anh vẫn chỉ là sự im lặng đến đáng sợ.

Cô đi rồi... Cô bỏ anh đi thật rồi... Nhưng anh thật sự muốn ở bên cô, ở bên cô mãi mãi. Amh ôm chặt cơ thể đầy máu của cô, thì thầm nói:

" Nếu như đời này chúng ta không thể ở bên nhau, vậy thì hãy để kiếp sau chúng ta tiếp tục ở bên nhau, nếu kiếp sau chúng ta cũng không thể... Vậy thì hãy để kiếp sau kiếp sau nữa... Em và anh sẽ mãi không chia lìa... Uyển Nhi, chờ anh."

__________ Bánh Bao__________

Tiếp?

Chương 22: Hoàng Thượng, Ta Yêu Người

#1

- Hoàng thượng, trước giờ... Chàng có từng yêu ta không?!?

Tôn Hạ Mộc nhìn đầy bi thương hỏi.

- Tại sao lại hỏi thế?!!

Hứa Thiên vờ như không nhìn thấy ánh mắt kia của nàng, bình thản hỏi.

- Chàng đừng hỏi nữa... Chàng chỉ cần trả lời ta... Có hay không?!!

Nghe nàng nói thế, khuôn mặt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, bực bội nói:

- Nàng không cảm thấy nó rất vô nghĩa sao?!! Bây giờ, nàng đã là hoàng hậu của ta, là mẫu nghi thiên hạ... Ta yêu hay không yêu nàng, còn quan trọng sao?!!

Nghe hắn nói thế, nàng như nghe được chuyền hài hước, cười như điên như dại. Khuôn mặt đầy khinh miệt hỏi lại hắn:

- Hay cho câu" là hoàng hậu của trẫm,là mẫu nghi thiên hạ...." Vậy ta hỏi chàng, từ trước đến nay... Chàng thấy ta giống một hoàng hậu chỗ nào?!! Hơn nữa, chàng nghĩ ta không nhìn ra sao?! Câu đó, không biết ta đã hỏi chàng bao nhiêu lần... Nhưng lần nào chàng cũng tránh né, không trả lời ta... Không phải không có nghĩa như chàng nói mà chính là chàng không có đủ dũng cảm để nói yêu ta... Chàng không thể nói yêu ta chỉ vì ta là muội muội ruột tỷ ấy.
- Ta...

Nghe hắn ngập như thế, nàng liền hiểu ra được mọi chuyện. Ngày từ đầu, hắn đồng ý thành hôn với nàng chỉ vì nàng có thể cho chàng quyền lực. Nàng biết, thậm chìa rất rõ ràng việc hắn chỉ xem nàng như một quân cờ! Không hơn không kém... Nhưng vì yêu hắn, nàng nguyện lợi dụng quyền lực của chính mình để níu giữ được chàng...

Ngày đó, vì để hắn chết tâm với nữ nhân hắn yêu, Nàng nguyện giết cả tỷ tỷ của mình.

Ngày đó, vì để cho hắn quyền lực.... Nàng nguyện sát hại cả gia tộc.

Ngày đó, để dành được sự thương hại từ hắn, Nàng nguyện phế đi đôi chân của chính mình.

Nàng vì hắn mà hi sinh nhiều như thế chỉ vì muốn có được trái tim đó... Nhưng hắn từ trước đến nay vẫn không thể cho nàng một cái liếc mắt. Tất cả bọn họ đều nói nàng là nữ nhân hạnh phúc nhất thế gian-Có được một đấng phu quân tuấn mỹ... Là nữ nhân dưới một người trên vạn người nhưng nào ai biết, nàng đã sống như thế nào?!!Bọn họ đều gọi nàng là kẻ sát nhân tàn bạo...

Nàng hằng ngày đều sống trong sự sỉ nhục của những phi tần khác!

Thân là hoàng hậu của một nước... Nhưng nàng lại sống như một nô tỳ thấp hèn.

Nàng thật sự hối hận, nàng không nên yêu chính tỷ phu của mình... Càng không nên vì hắn mà ngay cả người thân của mình cũng giết được... Nàng muốn tìm họ... Nhưng nàng lấy tư cách gì để đối mặt với họ đây?!! Nàng không muốn muốn sống như thế này... Đây không phải là thứ mà nàng muốn. Nàng đã chịu đựng đủ rồi. Nàng muốn đi tìm mọi người... Nàng thật sự rất nhớ...

Ngày đó,nàng buông bỏ mọi thứ... Buông bỏ cả nam nhân mà nàng từng xem là tất cả.

Ngày đó, nàng chỉ để lại cho hắn một hài tử...

"Hoàng thượng,ta chịu đựng lâu như thế... Thật sự rất mệt... Suốt năm năm qua,cảm ơn chàng đã ở bên ta. Ta biết, tất cả chỉ là diễn trò... Nhưng ít ra, chàng cũng khôn kinh tởm ta như bọn họ. Ta biết chàng rất hận ta nhưng ta thật sự rất yêu chàng, yêu đến điên cuồng... Nhưng ta lại rất mệt... Càng yêu chàng ta lại càng đau khổ, ta không sống như thế này nữa. Tuy ta biết chàng rất hận ta, nhưng xin chàng, đừng làm hại hài tử của chúng ta! Nó vô tội, những gì mà mẫu hậu nó đã làm.... hãy để chỉ mình mẫu thân nó chịu đi... Xin chàng đừng làm hại nó... Được không?!! Ta không mong chàng có thể yêu thương nó như bao hoàng tử khác, chỉ mong chàng có thể cho nó được bình an... Để nó có thể sống được những ngày bình dị nhất... Những gì kiếp này ta nợ chàng... Ta xin nguyện lấy tính mạng của mình để trả giá tất cả... Phong, kiếp này ta nợ chàng một lời xin lỗi..."

_________Bánh Bao________

CÒN

Chương 23: Chị Thư Ký, Tôi Thích Em

# Chị Thư Ký, Tôi Thích Em

"Nhóc con, sao lại ngồi đây khóc?"

Hôm nay vừa đi học về, lúc đi qua công viên liền nhìn thấy một bóng hình nho nhỏ đầy đáng thương.

"Mẹ... Em nhớ mẹ!" Cậu nhóc ngẩng mặt lên nhìn chị gái trước mặt, khuôn mặt đầy đáng thương nói.

"Là đàn ông... Tuyệt đối không được khóc, Hiêu chưa?!! Nhóc mà khóc thì sau này sẽ không có cô nương xinh đẹp nào thích em đâu." Nghe cậu nhóc nói, cô liền hiểu ra vấn đề. Hoá ra là lạc mất mẹ.

"Thế... Thế nếu em không khóc nữa thì sau này chị sẽ đồng ý gã cho em chứ?!!"

Nghe cô nói thế, cậu liền cố nén nước mắt, nhìn cô đầy hi vọng.

"Được! Nể tình nhóc cũng đẹp trai, sau này chị sẽ cưới nhóc... Lớn nhanh lên, chị chờ!"

Nghe cậu nhóc nói thế, cô sảng khoái đồng ý. Dù sao cũng chỉ là một đứa nhóc, qua hai hôm thì liền quên thôi. Sau khi dỗ dành cậu ngừng khóc thì cô liền dẫn cậu đến khu bảo vệ của công viên để chờ mẹ nhóc đến tìm.

Vốn lời hứa lúc đó cũng chỉ là nói đùa... Nhưng không ngờ thằng nhóc nào đó lại tin là thật!

*15 năm sau...

Cô đang chìm trong hồi ức thì bỗng nhiên có tiếng chuông reo lên.

"Alo, giám đốc... Có chuyện gì sao?!!" Cô liền vội vàng nhấc máy lên nghe.

"Tôi bảo chị đến phòng kế toán lấy tài liệu cho tôi, chứ không bảo chị ngồi đó thẫn thờ... Chị có biết, tôi chờ chị bao lâu rồi không?!!" Trong điện thoại truyền đến giọng nam trầm ấm.

"A... Tôi xin lỗi... Tôi quên khuây mất... Tôi mang đến liền đây... Mà khoan, làm sao cậu biết tôi đang ngồi thẫn thờ?!!" Nghe hắn nói thế,cô liền giật mình thoát khỏi cơn mê man. Hứa Nhan thầm kêu gào trong lòng làm sao cô lại nhớ lại chuyện hồi cấp 3 kia chứ!

"Cái đó... Mà chị hỏi làm gì?!! Tôi là sếp hay chị là sếp hả?!!" Giọng Sở Tử Hiên có chút lúng túng nói.

"..." Đúng! Cậu là sếp, cậu muốn nói gì đêù được!
[....]

"Giám đốc, uống cafe đi ạ!" Cô nhẹ nhàng đặt cốc cafe xuống bàn.

"..."

"Giám đốc, cậu có mỏi vai không?!! Để tôi xoa bóp cho nha."

"...."

"Giám đốc, sao hôm nay cậu đẹp trai thế?!!" Thấy hắn không nói gì, cô liền có chút gắp gáp. Cuối cùng cũng rút ra chiêu cuối cùng.

Không ngờ nó lại thật sự hữu hiệu, Sở Tử Hiên đã đáp lại:

"Tôi tự biết tôi đẹp... Không cần chị khen."

"..."

Nhịn!Nhất định phải nhịn!Hứa Nhan vì một tương lai thoát ế... Mày nhất định phải nhịn!
"Đúng đúng... Giám đốc thật sự rất đẹp trai!Chỉ là trước kia tôi không nhận ra... Tôi đúng là không có mắt,giám đốc, tôi nói đúng không?!" Hứa Nhan cất giọng đầy nịnh nọt.

"Hừ... Nói đi... Chuyện gì?" Sở Tử Hiên không đáp lại lời cô, nhàn nhạt hỏi.

"Giám đốc thật anh minh... Chuyện là hôm nay tôi có việc bận, cậu có thể cho tôi nghĩ nữa ngày không?!?" Biết rõ con người Sở Tử Hiên, cô liền không lòng vòng mà bước vào chuyện chính.

"Việc gì?"

"Đi xem mắt a~... Mẹ già của tôi ở nhà thật sự rất gắp rồi!" Cô nói với vẻ tự nhiên mà không hề biết một vùng lửa giận đang từ từ ập tới mình.

"Xem mắt?!"

Vẻ mặt của Sở Tử Hiên lạnh đi hẳn... Như kiểu, nếu như cô gật đầu thì hắn sẽ băm cô ra làm ngàn mảnh!

"Sao thế? Tôi đi xem mắt thì có liên quan gì đến cậu sao?" Hứa Nhan dường như không nghe ra lời đe doạ từ hắn, hỏi lại một cách bình thường.

"Liên quan gì đến tôi?! Tốt... Rất tốt... Hứa Nhan, chị quên mình đã từng hứa gì với tôi sao?!!" Càng nói, giọng hắn càng lạnh đi. Đến cuối cùng, gần như gầm lên mà hét.

"Hứa gì?!! Tôi có hứa gì với cậu sao?!"

" Vậy tôi hỏi chị, trước kia...là con nhóc nào dám ở trước mặt tôi, hứa sau này sẽ cưới tôi?!! Là con nhóc nào bảo tôi chờ?!! Hơn nữa, chị không chỉ dám quên tôi... Mà còn ở trước mặt tôi nói muốn đi xem mắt?!! Tôi nên nói chị to gan hay là liều lĩnh đây?!" Nghe thấy cô không có ấn tượng gì với mình, hắn liền cảm thấy đầy tức giận.

"Cậu... Cậu chính là thằng nhóc năm đó?!!" Nghe hắn nói thế, cô như nhớ lại điều gì đó. Trong mắt hiện đầy vẻ ngạc nhiên.

"Bây giờ chị mới nhận ra sao?!! Quá muộn rồi..." Nói xong, hắn đặt lên môi cô một nụ hôn đúng chuẩn kiểu Pháp.

Không biết trải qua bao lâu, cô cảm thấy phổi như không còn chút không khí nào thì Sở Tử Hiên mới không tình nguyện buông ra, cất giọng đầy bá đạo:

"Hứa Nhan, em hãy nhớ kỹ cho tôi... Kiếp này, em chỉ có thể là nữ nhân của tôi... Đừng hòng mơ tưởng đến nam nhân khác!"

__________Bánh Bao__________

Chương 24: Phế Hậu

# Hoàng Thượng, ta mệt rồi.

1.

"Hoàng hậu, là nàng đẩy Ngân nhi xuống nước?" Hắn như một vị thần đứng từ trên cao mà cuối xuống nhìn nàng.

"Là nàng ta tự ngã. Không phải thần thiếp. Là nàng ta vu oan cho ta... xin chàng, hoàng thương... Tin tưởng ta một lần... Được không?" Nàng vốn là con gái của thường tướng, lại vì hắn mà từ bỏ mọi quyền lực mà mình đáng để có được.

"Nàng không chịu nhận tội.... Còn dám vu oan cho nàng ấy? Người đâu, mang hoàng hậu nhốt vào đại lao." Hắn không thèm nghe nàng giải thích, Minh Diệc hắn biết nàng nhắm hiểu đến mức nào

[....]

"Hoàng hậu, có phải nàng hạ độc vào canh dưỡng thai của Ngân nhi không?"

"Hoàng thượng... Chẳng phải chàng đã có câu trả lời rồi sao? Trong thâm tâm của chàng.... Chàng chưa bao giờ tin ta. Vậy ta còn nói gì được nữa chứ?" Nàng đã thật sự hết hy vọng với hắn rồi... Trong mắt Hoàng Minh Diệc-hắn luôn tin rằng nàng là con rắn độc. Nàng không còn gì để tin tưởng nữa rồi.

"Nàng..."

"Ta hiểu rồi. Là ta làm.... tất cả mọi chuyện đều là do ta làm. Chàng vừa lòng chưa?" Y Ngưng còn chưa để hắn nói xong thì đã cắt lời hắn... Nàng biết lời hắn sắp cũng chỉ là những lời tổn thương đến nàng mà thôi.

"Ngưng nhi, nàng thật sự làm ta thất vọng... Thân là hoàng hậu của một nước...sao nàng lại dám làm ra chuyện đê tiện đến vậy?!" Hắn vốn là đã biết được rằng không phải là nàng làm... Nhưng còn nàng lại một mực nhận tội... Nàng đã không lo cho mình thì hắn việc gì phải lo chuyện bao đồng chứ?!

"Hay cho câu"thân là hoàng hậu của một nước"? Vậy ta hỏi chàng... chàng có từng thấy hoàng hậu nào bị nhốt vào đại lao hay chưa? Chàng có từng thấy hoàng hậu nào ngay cả nô tì cũng khinh thường hay chưa?!" Vừa nói nàng vừa cười vừa khóc như kẻ điên...

"Đúng là ta có lỗi với nàng.... nhưng Ngân nhi vô tội... nàng có gì thì cứ nhắm vào ta, tại sao lại giết chết hại tử của nàng ấy?! Ta nợ nàng cái gì?! Thì cứ nàng cứ đến tìm ta để đòi. Việc gì phải phải giết một trẻ vô tội chưa kịp thành hình chứ? Ngưng nhi... ta nên nói nàng vô tình hay nhẫn tâm đây." Hắn biết mình đang đi nhầm lối nhưng nhìn vẻ mặt đó của nàng hắn lại hận đến mức xé nát gương mặt kia.
"Chàng bảo ta đòi... Được... vậy chàng trả con ta lại đi... trả lại hài tử bé bỏng cho ta đi. Chàng trả lại phụ thân cho ta đi. Chàng sát hại cả gia đình ta, đến cả hài tử của chàng... chàng cũng vứt bỏ. Chàng nói thử xem. Là chàng vô tình hay ta vô tình?!"

"Ta..."

"Đủ rồi. Ta không muốn nghe chàng giải thích nữa. Nói đi. Bây giờ, chàng muốn phạt ta như thế nào? Bỏ đói? Đánh? Hay là... giết ta?" Nói đến từ cuối cùng, nàng như thể thì thầm nhưng đối với người tập võ từ nhỏ như hắn thì đó là điều dễ dàng.

"Nàng... ngưng nhi, xin nàng đừng ép ta. Nói ta biết, có phải nàng làm hay không?!" Mặt hắn khẻ trầm lại.. đấy mắt léo lên tia hy vọng. Nào Ngưng Nhi, làm ơn! Làm ơn hãy nói rằng nàng không làm. Chỉ cần nàng thừa nhận ra liền không truy cứu việc nàng tự mình nhận tội thay kẻ khác.

"Ta làm... tất cả mọi chuyện đều là do ta sắp đặt. Chàng vừa lòng chưa?!" Nàng như không nhìn thấy ánh mắt đầy hy vọng của hắn mà thừa nhận sai lầm đó kẻ khác làm. Chờ dù nhìn thấy ánh mắt của hắn, nàng cũng dám hy vọng... Nàng sợ mình lại tiếp tục bị tổn thương lần nữa.

"Được.... ngưng nhi, tất cả đều là nàng ép ta. Người đâu phế truất ngôi vị hoàng hậu, đưa vào lãnh cung. Từ nay, không còn liên hệ gì với hậu cung." Nghe nàng nói đáy mặt hoàn toàn tuyệt vọng. Buông một câu đầy lạnh nhạt mà bước qua nàng. Hoàng Minh Diệc nào biết khi hắn vừa bước qua nàng thì ánh vốn bình tỉnh không một gợn sống bây giờ đã đầy nước mắt.

Từng câu, từng chữ của hắn như những con dao đâm mạnh vào tim nàng. Có phải nàng sai rồi không?! Sai vì đã yêu hắn... vì hắn mà bước vào chốn hậu cung gian ác này.

Hắn vì quyền lực mà giết chết sư huynh mà nàng yêu nhất.Hắn vì trả thù cho nàng ta mà giết chết cha mẹ nàng.

Từng người yêu nàng đều vị hắn mà chết... nhưng tại sao?! Cho đến cuối cùng, nàng vẫn không thể hận hắn?!

Có đôi lúc, nàng thật sự muốn hỏi hắn...

"Chàng có từng thích ta không? Dù chỉ là một chút?!"

Nhưng nàng có quyền gì để hỏi hắn chứ?!

Người muốn kết thân với hắn là nàng.

Đến ngay cả việc kết hôn cũng chính là nàng đề nghị...

Hôm nay, nàng bỗng phát hiện ra bản thân nàng thực ra chưa bao giờ hiểu được trái tim của nam nhân ấy. Nàng luôn để hắn kiểm soát mọi thứ, cho đến một ngày... Nàng không thể đuổi kịp hắn nữa.

Trong đầu nàng lại nhớ đến câu nói của mẫu thân nàng.

" Trên thế gian này, một số chuyện, một số người, mặc định phải bỏ lỡ..."

Có lẽ đã đến lúc nàng nên buông tay rồi... Nàng thật sự rất mệt... Tạm biệt chàng, hoàng thượng.

__________ Bánh Bao ___________

Chương 25: Lạc Cô Nương

(1)

Năm đó, hắn cầu hôn nàng trước mặt trưởng bối hai nhà! Hắn đã nói với nàng:

“Ngưng Nhi... Ta không thể hứa yêu nàng đời đời kiếp kiếp, chỉ hứa nguyện để nàng hạnh phúc hết kiếp này! Nếu có thể... Ngưng nhi, hãy cho ta cơ hội

để khiến cho nàng hạnh phúc! Được không?!”

“Phong Sở Hiên, ta nguyện ý!”

Nghe hắn nói mà tim nàng gần như ngừng đập! Nàng không ngờ một đại tướng quân trong tay nắm toàn bộ binh quyền của một nước như hắn lại có thể yêu nàng- một thứ nữ bị cả gia tộc coi thường! Phong Sở Hiên hắn nào đâu biết, nàng đã thích hắn từ rất lâu rồi! Lạc Ngưng nàng yêu hắn một đại tướng quân văn võ song toàn!

Nhưng nàng đâu biết bởi vì hắn chính là đại tướng quân mà nàng và hắn phải chia lìa!

Hai tháng sau, vào ngày đại hôn của hai người... trong khi cả hai nhà đang tổ chức lễ mừng thì hắn... lại ở trước mặt nàng, cất giọng đầy áy náy:

“Ngưng nhi... thật xin lỗi! Vào ngày đại hôn lại phải bỏ lại thê tử của mình! Nhưng nay giang sơn cần ta... Ta phải rời đi! Nhưng nàng yên tâm, ta nhất định sẽ trở về! Ngày ta trở về nhất định sẽ đến tìm nàng! Nàng nhất định phải đợi ta!”

“ Phong Sở Hiên... chàng đừng nghỉ rằng ta yêu chàng thì có thể vì chàng mà hi sinh tất cả! Hôm nay, chàng nhất định phải lựa chọn! Bây giờ, chàng ngay lập tức cưới ta nếu chàng dám vì giang sơn này mà bỏ ta, thì chàng đừng mơ ta đợi chàng!”

“Ngưng Nhi... ta xin lỗi!” Hắn không hề đưa ra lựa chọn nhưng nàng biết hắn đã lựa chọn giang sơn, hắn nguyện vì hoàng thượng mà không thể nguyện vì nàng!

“Sở Hiên... chàng còn nhớ trước kia mình đã nói gì không?! Chàng nói:" chàng muốn cho ta hạnh phúc, muốn ở bên cạnh ta cả đời này!" Nhưng mà... lựa chọn của chàng vừa rồi đã đánh mất cơ hội được yêu ta rồi! Phong Sở Hiên, chàng vốn biết tính cách của ta mà! Chỉ cần chàng lựa chọn kết hôn với ta... ta liền có thể để chàng đi, có thể chờ ngày chàng trở về! Nhưng không.... chàng đã không chọn ta, chàng chọn binh quyền, chọn giang sơn của chàng!” Lạc Ngưng cất giọng đầy chua sót.

“Xin lỗi... Ngưng nhi, là ta phụ nàng!” nói xong hắn liền nhanh chống rời đi như cơn gió!

Thấy thế, mặt kệ hắn có nghe được hay không, nàng hét lên:

“PHONG SỞ HIÊN... chàng lúc nào cũng chỉ biết nói xin lỗi! Chàngl có biết ta đã đau lòng thế nào không hả?! Chàng là tên quỷ ác độc, ta hận chết chàng! Huhu...”

Nói đến cuối cùng, nước mặt không kịp lại được mà tuôn ra như suối!

Ngày đó, cả thiên hạ đều biết nhị tiểu thư của Lạc gia vào chính ngày tân hôn của mình lại bị phu quân bỏ rơi!

Tất cả mọi người đều nói, Lạc tiểu thư có nạn khắc chồng, Phu quân còn chưa kịp rước dâu thì đã phải ra biên cương đánh giặc!

Hai năm sau, nàng vì từ chối liên hôn với Tiêu gia khiến chọc giận đến hoàng thượng. Hoàng đế vì cho nàng cơ hội cuối cùng liền đến tận Lạc gia để khuyên bảo nàng:

“Xú nha đầu... Phong Sở Hiên hắn đã ra biên cương hai năm rồi... sao ngươi còn không thể quên được hắn chứ hả?! Tuy hiện tại chúng ta có thể giành thắng lợi nhưng ngươi nghỉ rằng xú tiểu tử Phong Sở Hiên kia còn nhớ đến ngươi hay sao? Tiểu nha đầu... nể tình ngươi từ nhỏ đã được trẩm chăm sóc, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng... Mau đồng ý với Tiêu gia mối hôn sự này đi!”

Nàng nghe hòang đế nói mà cười nhạt... Rõ ràng nàng biết chính mình đã không còn cơ hội để ở bên Phong Sở Hiên! Nhưng chính nàng lại không ngừng hi vọng hắn vẫn còn nhớ đến nàng, nhớ rằng đã từng cô nương vì hắn mà chờ đợi!“Thúc thúc... cảm ơn người đã đến đây thăm con, nhưng chính chàng đã nói với con ngày trở về chàng sẽ cưới con... Con tin chàng! Con sẽ chờ chàng cho dù là năm năm, sáu năm con vẫn sẽ chờ! Cho dù chết con cũng sẽ chờ ngày chàng trở về! Bởi vì... con yêu chàng!”

Hoàng đế càng nghe càng tức giận, đập mạnh lên mặt bàn:

“Hỗn xược! Nếu ngươi đã muốn chờ hắn đến chết vậy thì ta thành toàn cho ngươi!”

Vị hoàng đế ngừng một lát rồi nói tiếp:

“Người đâu... Nhốt Lạc tiểu thư vào đại lao chờ ngày xử trảm!”

Nghe hắn nói, Lạc Ngưng sắc mặt không đổi như thể đã đoán trước được kết quả!

Vào ngày xử trảm cũng chính là ngày Phong Sở Hiên mang quân chiến thắng trở về!

Vào giờ ngọ ngày hôm đó... nàng được đưa lên trước đài lôi đài. Sắc mặt nàng đầy vẻ tiều tụy, suốt thời gian ở trong đại lao nàng liên tục bị hành hình, hoàng thượng liên tục muốn ép nàng phải cưới đại công tử của Tiêu gia!

Ngày hôm đó, khi nghe được tin Phong Sở Hiên chiến thắng trở về nàng liên ôm ấp hi vọng có thể cùng hắn kết tóc phu thê, nàng đã từng liên tưởng đến hàng ngàn viễn cảnh bọn họ gặp lại nhau nhưng trăm tính vạn tính lại không bằng trời tính! Bọn họ cứ thế mà gặp nhau ở lôi đài!

Phong Sở Hiên nhìn dáng vẻ gầy yếu ấy của nàng, tim nhanh chóng nhói lên! Lạc Ngưng của bây giờ đã không còn giống với Lạc Ngưng của hai năm trước nữa rồi... nàng bây giờ một thân gầy yếu, gương mặt hốc hác! Hắn bây giờ chỉ muốn mạnh mẽ chạy lên lôi đài ôm chặt lấy nàng rồi thì thầm bên tai nàng:

“Ngưng Nhi... ta về rồi!”

Nhưng chính hắn lại không thể làm bất cứ điều gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn nữ nhân mình yêu bị xử tử! Hắn vẫn còn nhớ rõ bộ dạng thê lương của nàng trước khi chết! Hai mắt nàng đẩm lệ, cất giọng thều thào:“Phong Sở Hiên... chàng có thể cứu được cả thế gian, nhưng chàng vẫn không thể cứu được ta! Ta vì chàng mà chờ đợi lâu như thế... có lẽ đến lúc phải buông tay rồi!”

Lạc Ngưng của hắn nói đúng, cứu được cả thế giang thì sao chứ?! Hắn tự xưng là anh hùng nhưng đến cả nữ nhân mình yêu hắn cũng không cứu được thì gọi gì là anh hùng chứ?!

Không phải hắn không cứu nàng, mà là hắn bất lực! Khi nghe tin nàng bị bắt vào đại lao, hắn sớm đã trở về!

Phong Sở Hiên vì muốn thuyết phục hoàng thượng mà đến binh quyền cũng đem ra trao đổi! Nhưng tất cả đều vô ích, hắn không thể cứu được nàng, càng không thể khiến nàng thoát khỏi cái chết!

Trước khi dứt hơi thở cuối cùng của mình, Lạc Ngưng đã nói với hắn thế này:

“Phong Sở Hiên... Ta yêu chàng như biển rộng mênh mong!”

Nghe nàng nói thế, hắn lại càng ôm chặt nàng hơn:

“Nếu tình yêu của nàng là biển rộng mênh mong thì tình yêu của ta chính là cả bơi trên biển! Phong Sở Hiên ta vì nàng mà tồn tại... Nàng đi rồi, ta sống còn có ích gì nữa chứ?!”

Nghe hắn nói thế, thị vệ thân cận của hắn liền hoảng hốt nói:

“Tướng Quân... người đừng có suy nghỉ dại dột! Cả thiên hạ đều đang chờ người bảo vệ, việc gì phải vì một nữ nhân mà bỏ tất cả?!”

“Ngươi không hiểu được ta... Nàng chính là nguồn sống của ta, ta không thể sống mà không thể không có nàng được!”

Nói xong, hắn liền bế thân thể đã lạnh ngắt kia lên... nhẹ nhàng rời đi!

Từ đó, không còn ai nhìn thấy được một đại tướng quân anh dũng phi phàm, càng không thể nhìn thấy được một Lạc cô nương dịu dàng như nước!

Có người nói, Đại tướng quân Phong Sở Hiên đã mang Lạc cô nương đi tìm thần y để cứu sống nàng, cả hai đều đang ở một vùng quê hẻo lánh ẩn cư để sống qua ngày!

Cũng có người nói, đại tướng quân Phong Sở Hiên đã cùng Lạc cô nương đi đến một nơi xa xôi nào đó! Nơi mà họ có thể ở bên nhau mãi mãi!"

Thậm chí có người còn nói rằng

“Đại tướng quân Phong Sở Hiên đã mang Lạc cô nương đến một vùng biển mà nàng lúc còn sống rất muốn đến để chôn cất nàng... Rồi cũng đi Lạc cô nương!"

Không ai biết rằng cả hai đã đi đâu, thứ duy nhất họ tin rằng... Đại tướng quân vẫn đang mãi ở bên Lạc cô nương.

_____________ Bánh Bao __________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước