GỬI MỘT THỜI THANH XUÂN ĐÃ QUA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Gửi một thời thanh xuân đã qua - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Khi Thầy Là Chồng(1+2)

# Khi Thầy Là Chồng!

"Hứa Giai Y, em dám ngủ gật trong giờ của tôi? Mau bước ra khỏi cho tôi..." chàng giảng viên nào đó cất giọng đầy lạnh lùng.

" Nhưng thưa thầy...Em..."

"Còn dám cãi? Bước ra khỏi lớp nhanh... còn nữa, ngày mai gọi phụ huynh lên gặp tôi"

Cô không dám nói gì, bước ra khỏi lớp với vẻ không cam tâm.

__________________

"Hứa Giai Y... em dám nói chuyện trong giờ học?" Hắc giảng viên vừa nói, vừa lấy sách vỗ mạnh vào đầu cô.

"Em chỉ muốn hỏi bài bạn ấy thôi mà thầy...."

"Còn dám ngụy biện? Cả hai cô cậu mau bước ra khỏi lớp cho tôi."

"Thầy đừng có quá đáng..." Nghe hắn nói, cô bực tức lên tiếng. Đây đã là lần thứ hai trong ngày cô bị mời ra khỏi lớp... cứ thế này thì cô còn mặt mũi nào mà đi học chứ?!

"Còn cãi...?"

"Em..." cô câm phẫn bước ra khỏi lớp, lúc lướt qua người hắn, cô cất giọng chỉ đủ cho cả hai người nghe thấy:

"Hoàng Vân Trạch, tối nay về... anh chết với tôi!"

Nghe thấy cô nói thế, mặt hắn bỗng biến sắc nặng nề... Nhưng lại nhanh chóng bình ổn lại, vờ như không nghe thấy những gì cô nói, tiếp tục giảng bài.

__________________

*Tối hôm đó, trong một căn biệt thự ở vùng ngoại ô thành phố...

"Vợ ơi, mở cửa cho anh đi mà, ngoài này lạnh lắm... hức hức..." Hoàng Vân Trạch cất giọng đầy ai oán.
"Hừ... Chẳng phải anh muốn bắt tôi đứng ở ngoài dãy hành lang sao?muốn gặp muốn gặp bố mẹ vợ sao? Được...bây giờ tôi cho anh đi gặp, gặp xong rồi tốt nhất đừng có về tìm tôi, càng đừng để tôi nhìn thấy mặt của anh..."

"Em không muốn nhìn thấy mặt anh? Sao có thể chứ?! Anh đẹp trai thế này, người khác muốn nhìn còn không được... sao em lại không muốn nhìn thấy anh?" Hắn cất giọng đầy ngay thơ vô tội.

"Hoàng Vân Trạch, anh còn có thể mặt dày hơn thế nữa không hả?"

"Vợ... em nói sai rồi, mặt vừa mềm mại lại vừa căn mịn thế này, làm sao có thể dày được chứ? Nếu không tin, vợ... em sờ thử xem" vừa nói hắn làm động tác muốn đưa mặt tới đến gần cô, tỏ ý muốn cô sờ thử.

"Anh..."

"Hơn nữa anh phạt em còn không phải do em ngủ trong giờ hay sao? Không những thế, em còn dám cười nói với thằng nhóc lớp trưởng đáng ghét kia. Ở trong lớp ai mà không biết thằng nhóc kia thích em, mà em còn dám cười đùa với nó.Vợ... em nói chồng em làm sao không giận cho được?"

"Em ngủ gật còn không phải do anh ngày hôm qua cày cấy quá hăng say hay sao? Hơn nữa, em chỉ muốn hỏi bài cậu ấy thôi mà... bây giờ anh lại còn dám bảo em sai? Đã thế, tối nay anh ngủ sofa cho tôi..."

"Đừng mà vợ, anh sợ ma lắm... Eo ơi, vợ ơi... ngoài này có gián...vợ ơi, có nhện kìa... Hu Hu... vợ ơi, em mở cửa cho anh đi mà."

Tối hôm đó, Hoàng giáo sư vì phạt vợ mà phải ngủ sofa suốt một tuần...

#2
Thật ra cô và hắn vì có hôn ước mới đến với nhau.

Hoàng Vân Trạch hắn vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó, trời trong xanh, mây trắng. Ngày đó, vốn là có một buổi họp thường niên hàng tháng, nhưng lại bị mẹ hắn gọi đến bắt Hoàng Vân Trạch đi đón mang danh là vị hôn phu chỉ mới gặp vài lần kia khiến hắn phải hủy bỏ buổi họp.

Hôm đó, hắn lái xe đến đại học kinh tế A. Bởi vì là giờ tan học nên có khá nhiều sinh viên đi ngang qua. Mọi người không ai không khỏi tò mò nhìn chàng soái ca đứng bên cạnh Ferrari đen tuyền kia. Tâm trạng vốn đã xấu này lại bị nhìn như sinh vật ngoài hành tinh kia khiến tâm trạng hắn lại càng tồi tệ hơn.

Bỗng nhiên, Hoàng Vân Trạch nhìn thấy bóng dáng quen thuộc mà hắn đã nhìn đến phát ngán kia. Khuôn mặt Hứa Y Nhiên không thể gọi là nghiêng nước nghiêng thành, nhưng hắn lại không biết tại sao khi nhìn thấy khuôn mặt đang cười đầy ấm áp kia của cô đang đối với mình khiến tim hắn không khỏi đập lỡ một nhịp.

Hắn trong lòng cười khổ, Hoàng Vân Trạch cũng đã 29 tuổi, đã sớm trải qua cái thời chỉ vì một ánh nhìn mà trúng tiếng sét ái tình. Nhìn nữ nhân đang miệng cười ấm áp đang hướng hắn mà chạy tới, khiến cho khoé miệng lại vô thức cong lên một đoạn.

Bỗng nhiên môi hắn bị một vật hồng đỏ mềm mại chạm đến. MẸ NÓ! Hứa Y Nhiên cô ấy lại dám cưỡng hôn hắn ở trước cổng trường đại học?!

"Hứa Y Nhiên..." Giọng hắn đầy vẻ không vui. Tuy hắn không ngại cô hôn hắn nhưng việc cô dám cưỡng hôn như thế này thật sự làm tổn thương lòng tự tôn của chính Hoàng Vân Trạch hắn.

"Khoan hãy nói, Hoàng Vân Trạch em muốn nói với anh... Em... Em thích anh!" Không để hắn trách móc xong, cô đã cắt ngang. Gương mặt ngượng ngùng lắp bắt nói.

Nghe Hứa Y Nhiên nói thế, gương mặt hắn bỗng chốc bàng hoàng. Nhưng khoé mắt lại nhanh chóng léo lên tia gian xảo.

"Em biết đời này chuyện gì khiến tôi xấu hổ nhất không?!" Hoàng Vân Trạch cố tạo ra vẻ nghiêm túc nhất có thể.

"Không... Không biết ạ!" Cô đáp một cách mơ mơ hồ hồ.

"Mẹ nó... Chính là bị bởi một con nhóc chỉ mới 19 tuổi như em cưỡng bức đấy!"

Nghe hắn nói thế, gương mặt cô lộ vẻ khó hiểu. Hứa Y Nhiên cô nhớ mình chỉ mới cưỡng hôn hắn thôi mà?!

"Hoàng Vân Trạch, có phải anh nhớ nhầm hay không?! Em cưỡng bức anh hồi nào?!" Cô vẻ mặt mơ hồ nhìn hắn.

Nhìn vẻ mặt đầy nai tơ kia, gương mặt hắn từ vẻ đầy tức giận liền biến thành lưu manh:

"Anh mặt kệ, chẳng phải em cưỡng hôn anh rồi sao?! Em chính là đã chà đạp thân thể ngọc ngà này của anh. Em nhất định phải chịu trách nhiệm với anh. Nếu không anh nằm xuống đây ăn vạ cho em xem!"

Chương 7: Khi Thầy Là Chồng(3+4)

"Anh mặt kệ, chẳng phải em cưỡng hôn anh rồi sao?! Em chính là đã chà đạp thân thể ngọc ngà này của anh. Em nhất định phải chịu trách nhiệm với anh. Nếu không anh nằm xuống đây ăn vạ cho em xem!"

Nghe hắn nói thế, mặt cô thoáng nhăn lại, mẹ nó! Hoàng Vân Trạch cũng quá vô sỉ rồi.

Trước kia, chỉ nhìn thấy hắn từ xa, liền cảm thấy hắn như một chàng soái ca đầy lạnh lùng khiến cô không khỏi chết mê chết mệt. Nhưng không ngờ, lần đầu tiên nói chuyện với nhau mà hắn có thể vô sỉ Như thế làm Hứa Y Nhiên thật sự vỡ mộng mà.

Hình như.... Cô cảm thấy hơi hối hận vì đã tỏ tình với Hoàng Vân Trạch rồi.

Sau sự kiện lần đó, hắn liền chuyển đến trường A làm giảng viên dạy ngành quản lí kinh tế mà cô đang theo học. Bọn họ cũng đã bắt đầu sống chung một mái nhà. Hoàng Vân Trạch lúc đầu muốn cho tất cả mọi người ở trường biết quan hệ của bọn họ để tránh lũ "ruồi bọ" kia. Nhưng cuối cùng, lại bị cô bắt ép mà phải kìm nén, điều này thật sự khiến hắn không thể hài lòng nổi.

*Một hôm nọ...

"Lớp trưởng, cậu giảng lại cho tớ bài này đi... Lúc nãy thầy giảng nhanh quá, tớ nghe không kịp" Cô quay xuống, hỏi cậu lớp trưởng bàn dưới.

Cậu ta nhìn bài toán trên vở trầm ngâm một lúc. Cuối cùng mới mang vở ra nhìn cô vui vẻ nói:

"Được... để tớ giảng lại cho cậu.... Bài này sẽ là..."

Chỉ là... Cậu ta còn chưa kịp nói xong thì đã bị một giọng nam trầm cắt ngang.

"Hai cô cậu kia, trong giờ của tôi mà cả hai cô cậu cũng dám nói chuyện?"

Nghe thấy giọng nói này, trong lòng cô không khỏi nhăn lại một lần nữa. Mẹ nó! Sao cô lại có thể quên mất rằng là

"Em chỉ nhờ bạn ấy giảng lại thôi mà thầy." Cô vì cảm thấy uất ức mà đứng dậy phân trần.

"Hừ... không nói nhiều,cả hai xuống dưới góc lớp đứng cho tôi..." Hoàng Vân Trạch vẻ mặt không quản tâm cô nói gì, vẻ mặt lạnh lùng ra lệnh.

Thấy vẻ mặt hắn ngày càng đáng sợ, cô không dám nói gì, chỉ nhìn anh đầy câm phẫn rồi ngậm ngùi bước xuống góc lớp.

*Tối hôm đó...

"Tên thấy giáo khốn kiếp kia, anh không thương em nữa rồi... anh không muốn em nữa rồi đúng không?" Cô giả vờ đau đớn chỉ vào hắn. Mà tên thầy giáo nào đó lại vờ như không nghe thấy cô đang nói gì:
"Vợ... đi lấy cho anh quả cam nào..."

"Anh đừng chuyển hướng chủ đề.... Anh đây rõ ràng là không muốn em rồi! Nếu không, anh làm sao có thể khiến vợ mình mất mặt ngay trước bàn dân thiên hạ thế kia chứ? Nếu anh đã không thương em, thì phải nói sớm với em... phía sau anh còn có một hàng dài soái ca đang mong chờ được em sủng hạnh kia kìa...trong đó có mấy anh chàng em vô cùng ưng ý em còn đang buồn không có cơ hội xem xét." Cô càng nghỉ lại càng tức giận, hắn vậy cả gan ghen tuông trước mặt mọi người trong lớp như thế. Đã vậy, người chịu khổ cuối sao vẫn là cô chứ?! Đã như thế lần này cô nhất định phải làm lớn chuyện này lên.

Chưa để cô nói hết câu thì hắn đã trừng mắt ngắt lời:

"Hừ... vợ, em đã cướp đi sự trong trắng của tôi, làm cho tôi sa vào lưới tình mà em đã dăng ra... Bây giờ, em lại muốn đi tìm nam nhân khác nói chuyện yêu đương? Em có tin tôi khiến cho em ngày mai không xuống được giường không hả?" Hắn vẫn còn nhớ lần đầu gặp Hứa Y Nhiên cô đã mạnh bạo thế nào mà ép hắn vào tường cưỡng hôn đấy.

"Hừ... Vân Trạch, anh dám đe dọa em? Anh có tin em sẽ..." cô còn chưa kịp nói hết câu, thì đã bị anh trừng mắt, kéo mạnh lên lầu. Thấy thế, cô tức giận hét lên:

"Hoàng Vân Trạch, chúng ta còn chưa cãi xong đâu... Em còn đang giận anh đấy... Anh dám kéo em đi đâu thế hả?"

"Về phòng, sinh con."

#4

Cả hai nhà bọn họ đều nói rằng Hứa Y Nhiên và Hoàng Vân Trạch có duyên với nhau. Tuy chỉ mới gặp nhau vài lần nhưng lại có tình cảm tốt như thế. Nhưng nào ai biết, cho dù thế nào thì hắn vẫn chưa từng nói rõ cảm xúc của hắn đối với cô. Hứa Y Nhiên thật sự không biết, rốt cuộc quan hệ giữa bọn họ rốt cuộc là tình yêu, tình nhân, hôn nhân thương mại hay thậm chí chỉ là cái vỏ bề ngoài chế lắp người khác. Có lẽ trước kia, cô sẽ không bao giờ nghĩ như vậy.

Nhưng vào ngày hôm, cô bắt đã gặp hắn cùng với một nữ mình tinh đang rất nổi hiện nay vai kề vai không hề có chút kiên dè mà đi bên nhau. Khi đó, cô vẫn có thể nhẹ nhàng bình tỉnh mà tự an ủi rằng bọn họ chỉ là bạn bè, cùng lắm thì vào khách sạn cũng chỉ để gặp một ai đó. Nhưng khi cô càng tự an ủi mình thì nhưng cái cảnh họ cùng nhau rất mật cùng nhau đi vào khách sạn khiến cô thật sự không kìm được và tuyệt vọng.
Cô biết mình yêu hắn, từ lần đâu tiên đã yêu. Nhưng Hứa Y Nhiên lại không hề biết được tình cảm thật sự của hắn. Hứa Y Nhiên cố gắng bình ổn lại tâm trạng, nhìn thân ảnh của hắn đang đứng trước cửa khách sạn, từ từ lấy ra chiếc điện thoại mà hắn vừa tặng cô cách cô không lâu. Hứa Y Nhiên, cô gắng để giọng mình bình thường nhất gọi cho Hoàng Vân Trạch.

"Trạch... Anh đang ở đâu vậy?!"

"Anh... Anh vẫn đang ở công tỷ nè vợ." Từ xa cô có thể nhìn thấy được ánh mắt đầy bối rối của hắn khi trả lời cô. Đến tân bây giờ, cô vẫn không thể tin được rằng mình lại bị hắn phản bội.

"Trạch... Quay lưng lại nhìn về phía sau anh... Anh có thấy được gì không?!" Cô vẫn nhẹ nhàng hỏi hắn.

Hứa Y Nhiên nhìn thấy hắn từ từ quay lại hướng mặt với mình. Nước được kìm hãm lại bây giờ đã không kìm được lã chã rơi trên gương mặt đầy mỹ lệ.

Gương mặt của Hoàng Vân Trạch khẽ cứng lại nhưng vẫn nhanh chống khôi phục được vẻ mặt lạnh nhạt như trước. Từ từ cùng cô minh tinh- Kiều Nguyệt Hương bước về phía cô.

"Anh và Tiểu Hương là trong sáng... Em tin hay không thì tùy!" Hoàng Vân Trạch buông một câu đầy nhẹ nhàng.

Nghe hắn nói thế, cô không kìm được mà mỉm cười chua chát. Cô thật sự đã hết hi vọng với hắn rồi. Hắn cư nhiên không hề hướng cô một lời giải thích nào. Cô vẫn luôn tâm niệm, chỉ cần hắn giải thích rằng mình và cô ta không hề có quan hề, cô nhất định mù quáng mà tin tưởng hắn. Nhưng Hoàng Vân Trạch một chút cũng không hề muốn níu kéo cuộc hôn nhân này.

"Hoàng Vân Trạch... Anh làm em quá thất vọng... Anh...!" Cô miệng đầy lạnh nhạt nói, nhưng còn chưa kịp nói xong thì đã bị hắn cắt ngang.

"Nếu đã không tin tưởng được nhau thì hủy hôn đi!" Nói xong, hắn liền quay người rời đi. Thấy thế, cô liền hốt hoảng mà hét lên:

"Hoàng Vân Trạch... Nếu bây giờ anh dám rời đi... Chúng ta thật sự sẽ kết thúc đó."

Cô như nói với hắn cũng như nói với chính mình. Bọn họ sẽ thật sự kết thúc, từ bây giờ sẽ không còn một tên một tên vô sỉ nào đến quấy rày cô nữa... Nhưng tim cô thật sự rất đau, hắn vậy mà không thèm quay đầu một lần nhìn lấy. Tỉnh cảm này của Hứa Y Nhiên chỉ vừa mới nảy mầm thì đã bị hắn dùng một cách đầy vô tình mà chà đạp.

Tình cảm này của Hứa Y Nhiên bắt đầu từ một câu nói của cô. Đến tận khi kết thúc cũng chỉ bằng một câu nói của hắn. Nhưng cô có quyền gì mà oán hận chứ?! Ngày từ đầu, mọi thứ đều là do cô chủ động đến tình cảm của hắn đối với mình là gì cô cũng không biết... Đến tình cảm của Hoàng Vân Trạch một chút cô cũng không hề có được.Vậy thì nói gì đến việc nói rằng hắn phản bội mình chứ?!

"Hoàng Vân Trạch... Anh nhất định phải thật sự hạnh phúc đấy...Thanh xuân của em!"

_________ Bánh Bao _________

Tiếp?!

Chương 8: Khi Thầy Là Chồng(5+6)

Ngày hôm đó, sau khi công bố tin hủy hôn trước mặt truyền thông. Hứa Y Nhiên đã rời đi một cách tiêu soái. Giới truyền thông vẫn còn nhớ rõ viễn cảnh, đại tiểu thư Hứa gia trước khi rời đi đã quay lại nhìn thiếu giá Hoàng Vân Trạch và nữ mình tinh Lạc Anh nói đầy kiêu ngạo.

"Hoàng Vân Trạch... Anh hãy nhớ cho rõ... Tôi mới là người không cần anh, vì vậy hãy ngừng cái vẻ mặt đầy thương hại kia của anh đi!"

Sau ngày hôm đó, Hứa Y Nhiên như bốc hơi khỏi thế giới này.

*5 năm sau...

Trong suốt nhưng năm này, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Người ta không thể tìm thấy bóng dáng đầy kiêu ngạo năm xưa của Hứa tiểu thư. Ngược lại, đại mình tinh Lạc Anh năm xưa bây giờ lại xa vào nhiều tai tiếng, cuối cùng buộc phải rời khỏi showbiz. Đại thiếu gia Hoàng Vân Trạch ngày càng đưa Hoàng thị lên đến đỉnh cao của thương giới, vang danh một trời.

Tại miền nam, nước Pháp. Trong một biệt thự nhỏ ở ngay trung tâm thành phố vang lên một giọng nói đầy non nớt:

"Hứa Y Nhiên... Cô còn không dậy thì thật sự sẽ trể làm đấy! Lúc đó, còn sẽ không nghe mẹ càm ràm đâu!"

"Hứa Tô Dương... Gọi một tiếng mẹ, ta liền dậy cho cậu xem!" Hứa Y Nhiên nằm trên giường ánh mắt lắp lánh nhìn cậu

Thằng nhóc này, từ nhỏ đã không muốn gọi cô là mẹ. Hứa Tô Dương tuy năm này chỉ mới 5 tuổi nhưng lại lộ ra rất rõ vẻ đầy lãnh đạm giống người đàn ông đó. Sau khi rời đi, cô mới phát hiện ra mình đã có con. Hứa Y Nhiên đã không dưới một lần nghỉ đến việc phá thai, nhưng cuối cùng lại không nỡ.

Đến tận bây giờ, sau 5 năm kể từ ngày đó... Cô thật sự cảm thấy may mắn vì mình đã không phá bỏ nó. Bởi vì, có cậu-Hứa Tô Dương mới có một Hứa Y Nhiên như bây giờ.

Cuối cùng, sau một hồi kì kèo muốn cậu gọi mẹ không được, liền miễn cưỡng đứng dậy rời giường.

"Hứa Y Nhiên... Con thật sự không biết mẹ đã sống như thế nào suốt bao năm qua khi mà còn chưa sinh ra nữa!"

"Dương Dương à... Trước kia mẹ sống thế nào không quan trọng, cái quầng trong chính là bây giờ mẹ có cậu. Không phải là được rồi sao?!"

Sau khi cô đi làm được một lúc, Hứa Tô Dương đang ngồi làm bài tập ở nhà thì bỗng nhiên chuông cửa kêu lên.

Nhìn người đàn ông đầy cao lớn, có vẻ ngoài y như cậu kia... Có lẽ hắn ta chính là kẻ đã cung cấp cho mẹ một con t*ng trùng kia.

"Nhóc con... Mẹ con có ở nhà hay không?!" Hoàng Vân Trạch nhìn cậu nhóc chỉ đứng ngang đầu gối mình, trong lòng đầy ấm áp. Đây chính là con của bọn họ.
"Chú là ai? Sao lại muốn tìm Hứa Y Nhiên?!"

"Ta chính là cha con... Hoàng Vân Trạch!"

Nghe hắn nói thế, cậu nhóc liền tỏ vẻ ngây thơ hỏi:

"Thật sao?! Nhưng mẹ cháu nói, bố cháu năm xưa vì động dục quá bừa bải mà chú chim nhỏ bị ghẻ lỡ, bắt buộc phải cắt bỏ! Bây giờ, chú cởi quần ra để cháu kiểm tra xem, chim nhỏ của chú có còn không rồi cháu cho chú vào nhà nhà!"

Nghe cậu nói thế, mặt hắn thoáng đen lại... Hứa Y Nhiên em tớ gần lắm, dám nói tôi không có chim.

Hoàng Vân Trạch ngồi xuống, ngang tầm với Hứa Tô Dương nói:

"Nhóc con... Ta không cần phải chứng minh một điều lẽ hiển nhiên rằng ta là cho con! Với lại hãy nhớ kỉ, ta không phải là chú chim nhỏ... Ta đây là chú chim không chỉ lớn mà còn rất vĩ đại! Đừng suy bụng ta ra bụng người! Nghe rõ chưa?!"

Vừa nói, hắn vừa bế cậu nhóc lên, ngang nhiên đi vào trong nhà.

Hứa Y Nhiên sau khi về nhà thì nhìn thấy cảnh con trai mình cùng một người đàn ông xã lạ mặt đối mặt, trong không khí phát ra tia lửa điện.
Cô đi đến gần,nhìn khuôn mặt nam nhân mà suốt 5 năm qua cô đã cố quên đi kia. Hứa Y Nhiên cố điều chỉnh lại cảm xúc của mình, nhìn hắn đầy điềm nhiên:

"Anh đến đây làm gì?!"

Hoàng Vân Trạch nhìn thấy cô đã trở về, khuôn mặt vốn đang sắt lạnh bây giờ lại bày ra vẻ ta đây đang bị uất ức rất lớn nói:

"Vợ... Con trai bắt nạt anh!"

Mẹ nó! Hắn nghỉ cô là người mù hay sao? Rõ ràng, lúc cô bước vào nhà, rõ ràng hắn đang muốn dùng khí thế của mình áp chế Hứa Tô Dương mà.

Hoàng Vân Trạch đi đến gần cô, hai tay kéo cô vào lòng:

"Vợ... Anh thật sự sai rồi! Chúng ta về nhà được không?!"

Cô còn chưa kịp đáp lại hắn, thì đã cảm thấy chân mình đang được một vật nhỏ mềm ôm lấy! Hứa Tô Dương đôi mắt ngập nước nhìn cô, thút thít nói:

"Mẹ... Mẹ không cần tiểu Dương nữa sao?! Mẹ nỡ lòng nào bỏ rơi tiểu Dương mà chút chú ấy?!"

Nghe cậu nói thế, Hoàng Vân Trạch mặt có chút đen lại. Thằng nhóc kia rõ ràng là cố ý, cậu không muốn cho hắn đem vợ mình về nhà.

"Nhóc con... Nếu biết trước còn dám làm ảnh hưởng đến việc bố mang mẹ về nhà, thì lúc trước ta đã đem bỏ con vào BCS, vất vào thùng rác. Con có muốn cũng không gặp được trứng của mẹ con!"

Hứa Y Nhiên nghệ hắn nói ra nhưng lời ô uế như thế, liền tức giận đánh vào người hắn:

"Hoàng Vân Trạch anh có biết mình đang dậy hư con trai của chính mình hay không hả?!"

Nghe cô nói thế, vẻ mặt hắn vẫn điềm nhiên như không có gì xảy ra nói:

"Mặc kệ nó chứ! Nhiều nhất thì nhét nó vào bụng của em, sau đó chúng ta lại cùng nhau sinh ra một tiểu công chúa kháu khỉnh, cần gì thằng nhóc Hư đốn này chứ?!"

Chương 9: Khi Thầy Là Chồng (7) Hoàn

Ai chưa đọc mấy chương trước thì album đọc nha.

#7(Kết)

"Vợ ơi... Em có mệt không?! Anh lấy nước cho em nha!"

"..."

"Vợ ơi... Đói không?! Anh nấu cơm cho em rồi nè!"

"..."

"Vợ... Sao em cứ im lặng vậy?! Em trả lời anh đi!"

Đáp lại Hoàng Vân Trạch cũng chỉ là sự im lặng.

Sau lần Hoàng Vân Trạch đến nhà cô, Hứa Y Nhiên càng ngày càng đề phòng hắn. Hắn đã từng không dưới một lần xin cô tha thứ cho chính mình! Rõ ràng là hắn rất có thành ý, nhưng tại sao lần nào cô cũng chỉ cho hắn một bản mặt lạnh lùng?!

Hứa Y Nhiên cũng đã từng cho hắn cơ hội giải thích lý do năm đó mà hắn đã làm thế với cô,nhưng cuối cùng trả lại cô vẫn là sự im lặng!

Đến cuối cùng,khi cô đã thật sự mất đi kiên nhẫn, cô không kìm được mà cất giọng chất vấn với hắn: "Hoàng Vân Trạch... Anh có thôi đi không hả?! Anh phản bội tôi một lần, bây giờ lại quay về không thèm nói một lời xin lỗi,một lời giải cũng chẳng có... Lại muốn tôi quát lại với anh?! Anh nghỉ tôi là gì hả?! Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?!"

Nghe cô nói thế, hắn không khỏi bàng hoàng. Hoàng Vân Trạch vẫn luôn không biết lý do tại sao cô vẫn còn giận hắn, hoá ra là vì như vậy! Thật ra, lúc trước cô hỏi hắn tại sao lúc đó lại phạn bội cô, hắn đã từng chần chừ không muốn nói Nhưng nếu cô đã muốn biết, thì xem ra thật sự không thể giấu nữa rồi.

"Thật ra... Năm đó, anh chưa từng phản bội em... Năm đó, anh nghỉ mình sắp chết rồi nên mới đến tìm nữ mình tinh đó muốn em hiểu lầm để em có thể dễ dàng buông tay! Anh nghỉ chúng ta nếu kết thúc rồi thì mọi thứ sẽ quay về quy luật trước kia. Em vẫn sống đầy vui vẻ,còn anh chỉ cần đứng một nơi xa xôi nhìn em trưởng thành là được!"

Giọng Hoàng Vân Trạch lành lạnh kể về cuộc sống của anh khi cô rời đi.

Hoá ra, trong khi cô đang vui vẻ cùng những người bạn mới thì anh đang cô gắng gồng mình để trải qua những của phẫu thuật không có hồi kết.

Hoá ra, trong lúc cô đang cố quên anh đi thì anh vẫn luôn ngày ngày hướng suy nghỉ của mình về phía cô!
Hoá ra... Đến cuối cùng cô mới là người phụ tấm chân tình của hắn! Đáng ra năm đó, cô phải tìm hiểu kỹ những gì đã xảy ra mới phải. Vậy thì bọn họ không cần phải xa cách lâu như vậy!

Hứa Y Nhiên nghỉ đến đầy, nước mắt không kìm được mà rơi lã chả. Cô bước đến ôm chầm lấy anh,nức nở nói:

"Trạch... Xin lỗi, là em có lỗi với anh! Có phải lúc đó rất đau hay không?! Đáng ra em nên ở bên anh vào lúc anh đau đớn nhất mới phải!"

"Bảo bối... Mọi chuyện đã qua rồi! Chỉ cần nhùn thấy em, thì mọi đau đớn anh phải gánh chịu đều chỉ là mây bay!"

Nếu như có thể quay về năm đó, thì hắn vẫn sẽ không hối hận vì đã khiến cô rời xa hắn. Bởi vì, hắn không muốn để cho cô đau lòng dù chỉ một chút. Không ai có thể đảm bảo rằng, những cuộc phẫu thuật kia sẽ không có vấn đề... Nếu hắn không thể đảm bảo cho Hứa Y Nhiên một cuộc sống hạnh phúc thì hắn sẽ buông tay.

Nhưng cuối cùng, mọi chuyện đều đã qua... Hoàng Vân Trạch cuối cùng cũng có thể trở lại bên Hứa Y Nhiên.

Chuyện tình của họ có kết cục tốt đẹp, không phải bởi vì do may mắn mà là vì sự cố gắng đến từ cả hai người. Là bởi vì tình yêu đầy kiên trì của Hoàng Vân Trạch dành cho Hứa Y Nhiên.

Không ai đảm bảo rằng sau này họ sẽ không có cãi nhau,nhưng họ chắc chắn sẽ không vì như vậy mà chia xa. Bởi vì họ biết, thời gian sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng lại, nên chúng ta nhất định phải cố gắng hạnh phúc khi vẫn còn kịp!

________ Bánh Bao ________

HOÀN

Chương 10: Thằng Chồng vô Sỉ(1+2)

# 1

"Vợ ơi.... Anh đã tắm rửa sạch sẽ... Em mau mau đến chà đạp anh đi!"

Hắc Thiên Minh còn chưa kịp vào đến nhà thì cất giọng đầy lưu manh.

"Cái tên lưu manh này... sao anh có thể vô sỉ đến thế hả?" Nhiên Ngọc từ phòng bếp bước ra, cất giọng đầy vẻ bất đắc dĩ... Cô thật sự muốn kêu trời! Rốt cuộc dáng vẻ của một tổng tài lãnh khốc ngày nào đã đi đâu rồi?! Còn cái tên vô sỉ suốt ngày chỉ muốn làm tình này lại là ai?!

"Tại sao lại không chứ? Tiểu bảo bối chính là vợ của anh... sao anh lại không thể làm tình với vợ của mình?!" Vừa nói hắn vừa ôm lấy cô, nhẹ nhàng liếm láp vành tai.

"Khoan! Em còn đang nấu cơm..." thấy tên chồng nhà mình lại bắt đầu động dục, cô liền gắp gáp đẩy hắn ra! Nhưng trời sinh sức của nữ nhân làm sao có thể bằng nam nhân?! Hắn vẫn ôm chặt cô thì thầm:

"Vợ à, anh thật sự rất đói."

"Vậy anh còn ôm em làm gì hả?! Em vào nấu cơm cho anh..."

Còn chưa kịp để cô nói xong, hắn đã cất giọng trầm trầm:

"Nhưng anh muốn ăn em!"

Nói xong hắn liền bế cô lên lầu, bắt đầu quá trình sản sinh em bé!

[....]

Sau lần đó cô bị hắn làm đến mức nằm liệt giường suốt ba ngày. Trong lúc tức giận, cô liền đuổi hắn đến công ty suốt 2 tháng liền. Nhưng còn chưa kịp để Hắc Thiên Minh ở đó hai tuần thì cô đã cảm thấy áy náy. Kể từ khi cả hai kết hôn, hắn không ngày nào không làm... không ngày nào không động dục!

Trưa hôm nay, cô vì muốn đến chuộc lỗi mà làm cơm trưa mang đến cho hắn. Nhưng còn chưa kịp bước vào phòng của Tổng Giám Đốc thì đã nghe thấy giọng nói ỏng ẹo của thư kí:

"Hắc tổng... văn kiện này tôi có chút không hiểu... Anh có thể giải thích cho tôi không?" Cô tò mò đứng từ cửa nhìn vào bên trong, không biết là cố ý hay vô tình mà cô ả lại ngả vào lòng Hắc Thiên Minh. Thấy thế cô không khỏi thương thầm cho nữ thư kí kia, Nhiên Ngọc vẫn không quên rằng trước khi gặp cô hắn có chứng bệnh chán ghét phụ nữ.

Hắc Thiên Minh đẩy mạnh cô thư kí, vẻ mặt đầy kinh tởm:

"CÚT"

Gương mặt ả bổng chốc bàng hoàng, nhưng rồi lại nhanh chống rời đi!

Hắn như cảm thấy có người đang nhìn mình liền ngẩng đầu lên, hóa ra là tiểu bảo bối mà hắn ngày đêm mong nhớ.

Thấy cô, hắn cất giọng đầy ấm ức như đứa trẻ chờ được an ủi:

"Vơ ơi, tấm thân của anh vừa mới bị nhúng chàm... Em mau mau đến đây thanh tẩy cho anh đi, càng mạnh bạo anh càng thích!"

# 2 “Vợ ơi, tấm thân của anh vừa mới bị nhúng chàm... Em mau mau đến đây thanh tẩy cho anh đi, càng mạnh bạo anh càng thích!"

Nghe hắn nói thế cô thật muốn đi đến đá cho hắn một phát, rõ ràng người nên uất ức là cô hắn không những không an ủi lại muốn Nhiên Ngọc an ủi hắn?!

Máu diễn viên của cô bỗng nổi lên liền muốn trêu chọc hắn một chút,Nhiên Ngọc đi đến ngồi trên ghế sofa trong phòng cách chổ hắn ngồi không xa! Cất giọng như bậc đế vương ngồi trên cao, ra lệnh:

“Đến đây!”

Hắc Thiên Minh bị cô gọi liền ngơ ngác không hiểu gì! Cô ngốc nhà hắn sao lại giở giọng điệu này với hắn?!

“Thị Thiếp kia... chẳng phải ngươi muốn ta thanh tẩy cho ngươi sao?! Còn không mau đến đây... hay là muốn ta đi đến tận miệng thanh tẩy cho ngươi?!” Nhiên Ngọc thấy hắn ngơ ngác không hiểu gì liền giả vờ tức giận nạc nộ.

“A...” Nghe cô nói thế hắn liền bừng tỉnh nhận ra rằng cô ngốc nhà mình lại muốn diễn làm nam chính, liền nhanh chóng nghe lời mà bước đến, Hắc Thiên Minh đi từng bước nhỏ rồi lại e thẹn đỏ mặt,cô nhìn không được nữa mà nhắm mắt lại nhịn cười. Cho đến tận khi cô cảm nhận được hắn đã ngồi trên đùi mình mới chịu mở mắt ra nhìn.

Nhưng CMN cảnh trước mắt thật khiến cô muốn hộc máu mà chết! Tên nào đó vẫn bày ra vẻ mặt e thẹn như ban đầu nhưng quần áo trên người hắn lại không biết từ khi nào đã biến mất! Cô nhìn hắn ngơ ngác hồi lâu, vốn dĩ Nhiên Ngọc chỉ muốn đùa một chút nhưng không ngờ hắn lại cho rằng là thật liền không biết làm thế nào cho phải.

Hắc Thiên Minh hồi lâu không nghe thấy bất kì động tỉnh gì từ cô liền trưng ra khuôn mặt ngây thơ hỏi:

“Hoàng thượng... sao người còn không nhanh thanh tẩy cho ta?!”

“A... chồng à, em chỉ là đùa giởn một tí... anh đừng coi là thật... mau mang lại quần áo đi, không lại bị cảm lạnh đấy?!” cô cảm thấy chuyện này hình như đã đi quá đà liền nhanh chống biết điều mà xin tha.

“Hoàng thượng... người là vua một lời nói ra thì sao có thể đùa chứ?! Chàng nhanh nhanh đến đây thanh tẩy cho ta nào!” Nói xong hắn liền đặt lên môi mình lên môi cô nhấm nháp hương vị ngọt ngào kia.

Nghe hắn nói thế cô liền muốn hét lên... Hắn còn coi cô là vua mà còn dám cưỡng hôn cô?! Chờ khi bà đây hôn xong liền sẽ cho mười vạn binh tướng ngũ mã phanh thây ngươi! Hừ...!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau