HẮC LONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hắc long - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bi kịch

– Không… mẹ… không… – Tiếng hét thảm thiết của Thiên trước việc chứng kiến cái chết của mẹ khiến cậu không thể nào chịu đựng được. Cậu nhìn lên phía trên. Trước mắt cậu là đám sát thủ với bộ áo trùm che kín mặt.

– Đưa nó lên – Một tên cầm đầu nói.

– Sư huynh tha cho nó được không? Dù gì mẹ nó cũng chết rồi – Tên khác nói.

– Tha cho nó thì chủ nhân tha cho chúng ta không, làm nhiệm vụ này ta cũng bất đắc dĩ thôi.

Thiên tuyệt vọng nhìn tên sát thủ – Ta hận, ta giết các ngươi…

Khi lưỡi đao kề cổ, Thiên như tuyệt vọng. Tiếng đao xé gió toan chém Thiên thì bỗng dưng trước ngực Thiên một luồng ám khí tỏa ra xung quanh với khí tức mạnh mẽ khiến những tên sát thủ xung quanh đều bị văng ra xa. Thiên cảm thấy mình như có ai nhập không thể kiểm soát được bạn thân, cậu ta lướt tới những tên sát thủ một cách chớp nhoáng và nhanh chóng lấy mạng chúng ngay sau đó. Giết hết lũ sát thủ Thiên cảm thấy bị đuối sức và ngất đi không biết gì cả. Trong lúc đó thi thể của mẹ Thiên bỗng dưng hóa thành đống bụi vàng và bay lên trời.

– Được lắm không ngờ cả hai mẹ con ngươi cũng là dòng dõi Long tộc, có lẽ sau này có kịch hay để xem rồi, haha… – Tiếng nói của cô gái xinh đẹp với bộ áo trắng thướt tha trên mây khi nhận lấy đống bụi vàng lúc nãy cười rồi biến mất.

Thiên sau khi tỉnh dậy chỉ nhớ lúc cậu gần chết thì có gì đó trong người cậu xuất hiện, nhớ lại cảnh tưởng mẹ chết, lòng cậu lại đầy hận thù.

– Mẹ… Con sẽ trả mối thù này. – Giọng Thiên đầy tức giận nói.

Bước trên con đường nhộn nhịp của thành phố mà lòng Thiên rối bời, bỗng dưng một tiếng nổ lớn sau đó là tiếng súng nổ ra tại một công ty, công ty đó là của lão Tuấn(một ông trùm bất động sản nhưng luôn khinh người va chèn ép người quá đáng khiến ai cũng thấy ghét) Thiên quan sát thấy có một đội áo đen toàn nữ đang truy sát ông Tuấn. Mọi người chạy toán loạn chỉ mỗi Thiên đứng nhìn lặng như tờ. Bỗng một áo đen vút qua làm cậu giật mình vội đuổi theo. Đứng từ xa cậu thấy cô gái đó cũng xinh đẹp mà sao máu lạnh thế, giết người không ghê tay.

– Phụp… aaa… – Tiếng súng bắn kèm theo tiếng kêu của cô gái, Thiên quan sát thấy đó là phát súng của tay súng tỉa trên tòa nhà vội chạy lại dìu cô gái lãnh đi mặc dù đéo hiểu chuyện gì đang xảy ra.

– Ngươi là ai? – Tiếng cô gái lạnh lùng kèm theo con dao kề cổ Thiên.

– Đừng lo, ta không có ý gì, chỉ muốn giúp cô thôi, đang có tên bắn tỉa trên kia mau nấp đi rồi nói sau. – Thiên nói mà chả quan tâm con dao đang kề cổ mình.

Dẫn cô gái tranh được nguy hiểm, Thiên thả cô ra rồi hỏi:

– Cô có sao không? Để tôi xem cho nào.

– Thả ra, tôi tự làm được – Cô gái nói một cách lạnh lùng.
– Áhhh…

– Thôi để tôi, đừng cố làm gì – Thiên nói rồi đưa tay tuột cáo xuống coi vết thương cho cô gái. Cô gái lần này lặng im chỉ biết nhìn mà không phản ứng gì cả.

Trị thương xong cho cô gái Thiên ngước tới nhìn cô gái định hỏi:

– Bốp… ui. Aaa… cô làm gì thế… aaa… – Tay xoa mặt sau khi ăn nguyên cái tát mà miệng vẫn nói.

– Ai cho, ngươi dám… – Cô gái nói đồng thời chỉ tay xuống phần ngực. Holy shit, lúc nãy không để ý hóa ra lúc Thiên kéo áo đã vô tình kéo luôn cái áo ngực xuống làm lộ cả một quầng vú.

– Tôi… Tôi không cố ý, xin lỗi, lúc nãy vội quá. – Thiên nói mà giọng ấp úng.

– Mà cô tên gì vậy? Sao lại đi truy sát ông Tuấn – Thiên hỏi mà mắt vẫn dán vào nhực cô gái.

– Tôi là Thúy Ngọc – đội trưởng BIỆT ĐỘI HOA HỒNG, chuyên là những sát thủ đánh thuê, ông ta bị truy sát là nhiệm vụ của chúng tôi – Thuý Ngọc đáp.

– Ừ, mà sao chưa nghe tên biệt đội này bao giờ nhỉ – Thiên vẫn ngây ngô đáp.
– Bởi vì nhóm này hoạt đọng trong bí mật với lại chúng tôi mới từ Hồng Kông trở về, mà sao ngươi hỏi nhiều thế, aaa… ngươi… nguooi… – Thúy Ngọc giờ mới để ý là Thiên lúc nãy giờ vẫn nhìn ngực mình, cô vộ lấy tay kéo áo lên đong thời tặng Thiên cái tát rõ to…

– Bốp… aaaa… tôi xin lỗi mà không nhất thiết phải mạnh tay thế chứ, tôi vừa cứu cô đó – Thiên mặt tỉnh phết.

– Ơn này ta sẽ trả nhưng ngươi sao dám nhìn hả, đồ biến thái – 3 Chữ sau cô gái nói nhỏ hơn.

– Cô về được không hay để tôi đưa về – Thiên hỏi.

– Ngươi muốn chết hả? – Mắt Thúy Ngọc nhìn Thiên cách lạnh lùng.

– Sư tỷ à, nhiệm vụ hoàn thành rồi rút thôi – Bỗng dưng nghe tiếng đồng đội làm Ngọc giật mình.

– Ừ, thông báo mọi người rút thôi. – Ngọc nói xong thì vội nhảy nhanh qua mấy bước từơng rồi biến mất. Trước khi biến mất còn ngoảnh lại nhìn Thiên.

– Cảm ơn! – Tiếng cô gái làm tim Thiên loạn nhịp.

Trở về căn phòng lạnh lẽo, lúc trước mất ba khi còn 5 tuổi giờ mất mẹ nữa khiên cậu cảm thấy cuộc sống toàn màu trắng lạnh lẽo. Thiên bước vào phòng mẹ để xem lại những hồi ức về mẹ. Cậu kéo dưới ngăn kéo ra một loạt tấm hình về mẹ thì bỗng dưng cậu thấy một bức thư, mở ra đọc là một điều sốc đối với cậu – “Con à, lúc con đọc được bức thư này có lẽ mẹ đã hoàn thành nhiệm vụ, thực ra con không phải con ruột của mẹ mà là một đứa trẻ mẹ nhặt được trong rừng nhưng mẹ luôn coi con là con ruột của mình và điều ngạc nhiên hơn khi mẹ nhận thấy con có một vết ấn ẩn ở trước ngực hình rồng, đó chính là dấu ấn của Hắc Long, nó cho thấy con thuộc dòng Long tộc nhưng Long tộc từ trước tới nay chưa bao giờ có dấu ấn này, một điều rất kì lạ, thực ra mẹ không phải chết mà là trở về Long tộc nên con đừng buồn, một ngày nào đó con sẽ gặp được mẹ, mẹ mong con sẽ trở thành con người tốt. Yêu con! ”

– Đọc xong lá thư khiến Thiên đơ ra như tượng một hồi lâu, một lúc sau cậu thấy vui mừng, vui vi mẹ mình mắc dù vẫn còn sống, cậu không quan tâm đó là mẹ ruột mình hay không mà chỉ biết la mẹ mình vẫn sống, cậu quyết tâm sẽ phải găp lai mẹ. Đang vui mừng thì ‘what the hell’ – mất điện, Thiên mở cửa sổ cho thoáng.

– Hôm nay trăng đẹp quá! Thiên cảm thấy cuộc sống có màu sắc hơn hẳn.

– Oh my ghost, cái quái gì đây?

Thiên ngạc nhiên quay lại nhìn bức tường phòng thấy tại đó hiện lên bóng con rồng, đáng ngạc nhiên hơn là nó di chuyển vòng tròn. Cảm thấy nóng trong người Thiên cởi áo thì cậu lạnh cả gáy, trước ngực cậu là hình con rồng đó, một con rộng đen ma mị đang lượn tròn trước ngực cậu.

Đang quan sát thì ôi ‘ĐM’ mất tiêu đâu rồi khi bóng đèn sáng trở lại, điện đã có và hình con rồng cũng biến mất. Thiên lại với máy tính và nhớ tới Thúy Ngọc khiến cậu tìm kiếm BIỆT ĐỘI HOA HỒNG, vào trang đó là một bức tường lửa dường như mọi thông tin bị chặn va bảo mật rất kĩ nhưng Thiên là ai – cậu là một chuyên gia về máy tính, đang từng là IT được đào tạo kĩ lưỡng từ Clifocnia về nên chuyện đó không khó đối với cậu.

Sau một hồi thì cậu cũng vào được và biết rõ thông tin về nhóm này – ” Hoa Hồng là một nhóm sát thủ với 10 cô gái xinh đẹp nhưng máu lạnh, từng làm cho tổ chức ngầm, được dẫn dắt bởi cô gái nhiều tuổi nhất và cũng nguy hiểm nhất Thúy Ngọc – Sứ giả thần chết. Nhóm hoạt động nhanh gọn lẹ và mọi phi vụ chưa bao giờ thất bại, nhóm giống như một biệt đội đánh thuê, Hồng Kông khiếp hãi khi nghe tên nhóm này, Thúy Ngọc năm nay 28 tuổi, sau đó là Thúy Hoa và Trang 27 tuổi, 6 người cùng tuổi là Quỳnh, Diễm, Kiều, Thảo, Thư và Chi 24 tuổi, cuối cùng thấp nhất là Diễm My 22 tuổi(người hiền nhất trong số đó nhưng được mệnh danh là thiên thần máy tính vi vậy mà mọi phi vụ được giải quyết chuẩn xác”. Đọc xong ma Thiên mắt nhắm mắt mở ‘ôi! Toàn gái? ’..

Chương 2: Biệt đội hoa hồng

Tại nơi khác là căn cứ BIỆT ĐỘI HOA HỒNG, Thúy Hoa hỏi gặm Ngọc – – Sư tỷ hôm nay có cậu con trai nói chuyện với tỷ là ai vây? Em thấy tỷ có vẻ hiền đối với cậu ta hay là người yêu tỷ hả? Hihi… bắt quả tang nhé!

– Ai nói, chỉ là cậu ta giúp ta trị thương thôi, chả có gì cả. – Giọng Ngọc nói ấp úng.

– Sư tỷ, lại đây coi này, có ai vừa phá tường lửa xem thông tin của chúng ta – Giọng hốt hoảng của Diễm My bởi lẽ tường lửa của cô chưa bao giờ có ai phá được cả.

– Điều tra coi là ai, thiên đường có cửa không đi, địa ngục không lối chui vào, tên này quả là tự tay kí sổ thần chết rồi mà – Giọng Ngọc nói lạnh lùng.

– Để coi nào, ghê nhỉ phá được tường lửa của ta, co dịp làm bạn thú vị đây. A… ra rồi! Tên – Võ Minh Thiên 20 tuổi, sống ở chung cư tầng bốn gần chỗ lúc sáng ta truy sát lão Tuấn – Giọng My vui mừng.

– Được rồi, ta tử đi, tên này muốn được tặng vé một chiều xuống thăm diêm vương đây – Giọng Ngọc nói lúc đó ai mà chứng kiến cũng nổi hết da gà.

Tại căn hộ Thiên bắt đầu chợp mắt ngủ, cậu lại xôn xao nhớ về Ngọc. Đang tự cười thì bỗng dưng…

– RẦM… ai? – Một tiếng đạp cửa rõ to khiến Thiên giật mình.

Một hình bóng cô gái lao tới với con dao găm khiến Thiên chả biết gì ngoài hét lên:

– Từ đã… – Giọng Thiên vang lên khiến mũi dao dừng nay trước cổ họng cách nó chỉ một phân, lưỡi dao dừng lại không phải cô gái kia chần chừ mà là do giọng cậu kia khá quen, lúc dừng lại Thiên vội mở đèn thì cả hai người ngạc nhiên:

– Là ngươi… là cô? – Cả hai đồng thanh nói.

– Sao cô muốn giết tôi? – Giọng Thiên run cầm cập vì con dao trước cổ.

– Ngươi lại dám xem trộm thông tin của nhóm ta, thật đang chết – Giọng Ngọc nói đồng thời đưa cao dao hất cằm Thiên lên.

– Từ đã, có gì từ từ nói.

– Có gì để nói, kẻ trước lúc chết cũng có lời trăn trối sao?

– Tôi chỉ là tò mò chút thôi, với lại… với… lại… – Giọng Thiên ấp úng.

– Nói mau. – Giọng Ngọc nói như xé toang không khí xung quanh.

– Với lại tôi cũng có chút ấn tượng về cô nên muốn hiểu cô thêm chút.

– Ngươi… ngươi dám, đồ mặt dày này – Ngọc có vẻ lúng túng, dao cũng buông xuôi xuống, có vẻ lúc này Ngọc không còn là sát thủ nữa mà là một cô gái – một cô gái e thẹn khi nghe câu nói như lời thả thính từ chàng trai.

– Cận thận! – Thiên vội thốt lên ngay sau đó ôm Ngọc ngã xuống nền khi thấy tia laser đỏ đang nhắm vào mình, trong tíc tắc viên đạn xé gió bay xuyên cửa sổ nhắm trúng bóng đèn ngủ làm nó nổ tung.

– Đi nhanh vào đây trốn đi, có súng tỉa – Thiên nói rồi cầm tay Ngọc kéo vào phòng tắm bởi lẽ chỉ có đó là không có cửa sổ. Ngọc chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn chạy theo như bị ăn thính.

– Ngươi làm gì vậy mà để người ta truy sát vậy? – Một hồi sau Ngọc lên tiếng.

– Ta cũng không biết họ là ai? Giọng Thiên nói nhanh. Mắt vẫn nhìn ra ngoài coi có hình ảnh tia laser không.

– Ở ngoài thì bị truy sát, ở trong thì bị ám sát, thôi cô muốn thì cứ giết đi – Giọng Thiên nói còn mắt nhìn chằm chằm Ngọc.

– Khỏi đi, đây coi như trả ơn lúc sáng ngươi cứu ta, từ nay chúng ta không ai nợ ai – Ngọc nói rồi định vút đi thì Thiên nói:

– Từ đã.

– Chuyện gì? – Ngọc nói giọng lạnh lùng.

– Ta giờ không còn chỗ đi nữa, giờ đây đâu đâu cũng nguy hiểm rình rập, cô có thể… cho ta theo với không – Giọng Thiên ấp úng.

– Không được… ngươi lại muốn chết – Vẫn cái giọng dựng tóc gáy, nói xong Ngọc đi ra cửa thì khựng lại.

– Thôi, được rồi, đàng nào ngươi cũng biết rõ nhóm ta rồi với lại ngươi giỏi máy tính nên cũng giúp ích được, theo ta – Ngọc thay đổi ý định vì nhớ câu nói của My hay một lý do khác nào đó thì các bạn đọc phải động não rồi. Nghe thế mà Thiên như ăn phải trái gấm liền đi theo.

Tại căn cứ, Thiên bước vào với vẻ choáng ngợp.

– Sư tỷ về rồi! Ủa, tên này là ai vậy? – Giọng Hoa làm Thiên giật mình.

– Chuyện này nói sau, tạm thời để cậu ta ở đây, tỷ sẽ tự giám sát cậu ta, ngươi dám có ý đồ gì thì coi chừng cái đầu – Ngọc nói còn mắt nhìn Thiên khiến cậu rùng mình.– Đừng lo, ta không có ý gì đâu… hihi – Thiên cười nhẹ.

– Cậu là Thiên? – Giọng cô gái trên cầu thang xuống, không ai khác đó là My. Cô dễ nhận ra đó là Thiên vì cô đã thấy mặt cậu ta qua lúc điều tra.

– Cô là…

– Tôi là My, rất vui được găp cậu – thiên tài máy tính – Giọng My nói đỡ.

– À… không dám, tôi chỉ may mắn thôi – Giọng Thiên ấp úng khi được My khen.

– Mà cậu biết rõ nhóm tôi chưa, hay để tôi giới thiểu nha! Giọng My tươi cười.

– Ừ! Cảm ơn… hihi – Thiên cười.

Sau hồi giới thiểu, Thiên được sắp xếp chỗ nghỉ, nơi cậu ở gần phòng My, có lẽ do My tự sắp xếp. Phòng Thiên ở có nguyên một dàn máy tính, chắc chắn do My thu xếp rồi.

– Hi… Cậu thấy thế nào? – Đang quan sát phòng thì tiếng My gọi vào.

– À… hôooooo. – Thiên định trả lời thì thứ khiến cậu khựng là do bộ đồ bó sát người của My, nó làm nên đường cong mềm mại của My. Với chiếc quần da ngắn ngang đùi cùng chiếc áo thun trắng ngắn chỉ đủ che phần ngực, tất cả điều trước mắt Thiên khiến cậu đơ ra. Cách ăn mạch này bình thường vì trước giờ căn cứ này toàn nữ.

– Này, cậu sao vậy? – My vẫn tỏ ra ngây ngô.

– À… không có gì, phòng này tốt lắm, cảm ơn cậu, hihi… – Thiên vội gã đầu chuyển mắ hướng khác.

– Không cần đâu, tớ sắp xếp thế cũng mong có thế cũng để nhờ cậu giúp chút ít về máy tính ấy mà. Mà nhắc mới nhớ sao cậu giỏi vậy, có thể phá được tường lửa của tớ.

– Không có gì, chỉ cố thể ăn may thôi.

– Ăn may? Vậy cậu nhờ sự ăn may đó giúp tớ nhé. – My cười đáp.

– À… Ừ… tớ sẽ cố gắng. – Thiên vẫn thấy ngượng.

– Thôi! Cậu coi tiếp đi, tớ có việc đi trước đây.

– Ừ, cậu đi đi. – Thiên nói mà mắt khé nhìn lại thân hình của My.
– Mọi người nghe đay, lần này chúng ta có vụ mới khá khó nên mọi người cận thận – Giọng Ngọc nghiêm nghị.

– Sư tỷ, lần này hoạt động thế nào? – Giọng Trang hỏi.

– Vì nhiệm vụ khó nên nên lần này chỉ có My ở lai căn cứ còn tất cả theo tỷ – Giọng Ngọc có vẻ lo lắng.

– Được rồi, mọi người chuẩn bị đi, tối nay hành động. – Ngọc nói.

– Vâng! Tất cả đồng thanh rõ to khiến Thiên lúc nãy giờ đã nghe hết. Cậu có vẻ vui mừng vì lần này có thể riêng tư với My, mặc dù mới gặp nhưng cậu có vẻ thích cô gái này vì tính cách có vẻ không giống sát thủ, rất tình cảm.

Đêm đó như dự tính, tất cả đều rời căn cứ chỉ mỗi My ở lại cùng Thiên. My có nhiệm vụ nói rõ thông tin cho các đồng đội cô cần biết. Tại tòa nhà chung cư…

– Đánh nhanh thắng nhanh, mục tiêu là Akander, giết được thì mau rút. – Giọng Ngọc ra dáng người đọi trưởng. (Akander từng là hải quân Pháp, về hưu lão ta là trùm ma tuy mà không ai hay biết ngay cả chính phủ Pháp, lão ta sang Việt Nam nhằm mục đích tránh tai mắt chính phủ).

Trong chung cư là Akander với 4 tên vệ sĩ lực lưỡng. Nhìn có vẻ ít nhưng BIỆT ĐỘI HOA HỒNG dường như không để ý trên tòa nhà cách hai dãy là tay bắn tỉa. Cũng có lẽ vì vậy mà My không nhận ra được.

– Đại ca, vụ lần này chúng ta giàu rồi. – Một tên cận vệ lên tiếng.

– Hừ… chưa thể nói trước được. – Ankander lên tiếng.

– RẦM, CHOANG… có sát… t, chưa kịp nói thì 4 tên vệ sĩ đã chết nhăn răng.

– Ngươi là ai? – Akander lên tiêng nhưng không có vẻ lo lắng.

– Người chết không nên hỏi nhiều – Dứt câu Ngọc lao tới với tốc độ xé gió, bỗng dưng.

– Phụp… aaa… hừ – Ngọc chỉ kịp kêu lên 1 tiếng sau khi bị ăn đạn từ tay bắn tỉa vào mạn sườn rất may không trúng tim.

– Aaaa… – Ngay sau đó Ngọc liền bị dính 2 cước từ Akander.

– Hừ… chỉ vậy mà cũng đòi ám sát ta, hahaha… nực cười. – Akander lạnh lùng.

– Sư tỷ… giọng của Trang va Hoa bay vào với hai khẩu súng.

– Cận thận, khôngggg… aaa… – Ngay sau khi Ngọc nói thì Hoa liền dính đạn ngay bả vai.

– RẸT… RETTTT… tiếng súng dòn tan sấy cả không khí của Trang nhưng không dính một viên vào Akander. Ngay sau đó Akander nhảy lên với khẩu súng trong ngăn kéo ra bắn vào Trang. Súng đỡ đạn cho Trang nên bị hỏng, ngay lập tức Trang lao tới với con dao găm sát thủ.

– Aaa… phụp… aaa… hừ – Trang thì bị ăn đạn vào chân còn con dao Trang phóng kịp dắt vào vai lão ta. Ngay sau đó Hoa cố gắng dùng con dao của mình lao tới, nhận thấy nguy hiểm Akander đã xoay người lại định chụp lấy con dao từ Hoa nhưng đã chậm hơn một nhịp, con dao ngay sau đó khăm vào ngực lão ta đồng thời lấy mạng lão tao nhưng Hoa ngay sau đó cũng đã bị ăn đạn từ tay bắn tỉa dính vào chân làm cô như kiệt quể.

– Sư tỷ không sao chứ? Sư tỷ rút thôi, chúng đang đến rất đông – Ngay sau câu hỏi của My là tiếng nói của Diễm, cô cùng Quỳnh – Thảo – Thư – Chi – Kiều đang cố giết người như giết chuột tuy nhiên đây không không phải chuột mà là kiến, đơn giản một ông trùm ma túy xuyên quốc gia như lão Akander thì không đơn giản được, hơn nữa ông ta cũng đã mua chuộc một số lính hải quân từng chiến đấu cùng ông ta nên võ kĩ của họ không thể coi thường được.

– My tìm nơi rút đi – Ngọc nói nhanh.

– Lối ra bị phong tỏa rồi chỉ còn nhảy qua cửa sổ sang tòa nha bên cạnh nữa thôi nhưng rất nguy hiểm vì em chưa tìm ra địa điểm tên bắn tỉa – Giọng My gấp gáp.

– Nhanh đi, không còn thời gian nữa đâu. – Ngọc nói.

– Vânggg… em đang cố gắng đây.

– Hêl… cần giúp không? – Bỗng có giọng nói và không ai khác la Thiên.

– Cậu làm được sao, mà thôi nhanh đi nào. – Giọng My dục.

– Để coi nàoooo… ok ra rồi này! Thiên chỉ mất vài phút đã tìm được địa điểm của tên bắn tỉa và đồng thời cậu cũng tìm ra được cả cách thoát ra an toàn hơn.

– Sư tỷ, tên đó ở tầng 11 tòa nhà chung cư cách hai dãy nhà hướng 3 giờ, à còn nữa tỷ hãy di chuyển theo địa chỉ này nhanh va an toàn hơn. – Giọng My có vẻ vui mừng hẳn.

– Được rồi! Tỷ biết rồi, mọi người di chuyển nhanh nào – Ngọc hướng sang chị em nói.....

Chương 3: Người thừa kế

Còn về My…

– Đây là may mắn mà cậu nói sao? – My hỏi gặm Thiên.

– Àkkk… tớ… tớ… – Thiên gãi đầu.

– Cậu giỏi nhỉ, tớ thích cậu rồi đó, lúc nào cậu chỉ cho tớ được không – My nói cười.

– Hả? Àkkk… ừ… – Thiên đang sốc trước câu nói của My với lại cậu giờ mới để ý My đang mặc bộ quần áo rất gợi cảm, vẫn chiếc quần da đen ngang đù, chiếc áo sơ my không cài hết cúc làm lộ chiếc áo ngực bên trong khá căng mọng, mái tóc xoăn đen mượt dài ngang vai được vắt sang một bên để lộ chiếc cổ trắng ngần, khuôn măt không tỳ vết, đôi môi hồng không kém phần gợi cảm. Thiên nhìn trong mê muội.

– Cậu sao vậy? – My cũng để ý Thiên nhìn mình nhưng cô không thấy ngượng gì cả, câu nói của cô làm Thiên sực tỉnh.

– À… không… không có gì.

– My, y tế mau đi, các sư tỷ bị thương rồi… – Giọng gấp gáp của Thư làm tan không khí yên lặng giữa hai người.

My vội chạy lại với giọng gấp gáp:

– Sư tỷ không sao chứ? – Ngay sau câu hỏi đó My đã đưa 3 người đi trị thương. Sau vài tiếng Ngọc, Trang và Hoa đã tỉnh lại.

– Sư tỷ tỉnh rồi – Giọng vui mừng của 7 cô gái.

– Àkkk… sư tỷ, hôm nay nhờ có Thiên nên chúng ta mới thoát ra an toàn đó – My nói đưa mắt nhìn Thiên đang ngồi một mình trên bậc thang, co vẻ câu đang ăm chiêu điều gì đó.

– Cậu ta? – Giọng Ngọc ngạc nhiên.

– Ư… cậu ta đó, Thiên ơi, lại đây này – My gọi.

– Hả… àkkk… – Đang nghĩ thì Thiên giật mình khi nghe My gọi. Cậu bước lại hơi ngượng nghỉu.

– Không có gì đâu, người một nhà mà. – Thiên nói ngượng.

– Há… àkkk… đúng người một nhà mà… – Mọi cô gái có vẻ ngạc nhiên trước câu nói của Thiên.

– Cảm ơn! – Ngọc mỉm cười.

Tối hôm đó Thiên trở về phòng cậu nhớ tới My lúc nãy khiến cậu cảm thấy tim mình loạn nhịp, ‘mình yêu cô ấy sao? ’ Thiên tự hỏi.

– Áaaa… sao nóng vậy… nhìn xuống ngực Thiên lại thấy con rồng đen trước kia lại xuất hiện, lần xuất hiện này không đơn giản vậy, nó mang theo dòng chữ – ”Giờ Ngọ ba khắc, Hắc Long thức tỉnh, bí pháp truyền thừa. ” Đọc qua Thiên vẫn chưa hiểu lắm, đang đăm chiêu thì có tiếng gọi đòng tời con dấu ấn lúc nãy cũng biến mất. Ngoài cửa là My, trên tay với 2 cốc cà phê mới pha…

– Rảnh chứ, làm cốc với tớ nhé! – Giong My ngọt xớt.

– Àkkk… uk… được mà, vào đi. – Thiên nói đưa đôi mắt nhìn My bước vào. Hai người ngồi bên cửa sổ nhâm nhi cốc cà phê.

– Hôm nay thật cảm ơn cậu nhé! Giọng My cất lên.

– Không có gì.

– Mà cậu có thể cho tớ biết rõ vè cậu không. Gia đình cậu đâu. – My nhắc tới gia đình ngay sau đó Thiên im lăng như tờ.

– Cậu sao thế? My hỏi quan tâm.

– Không sao, chỉ là tớ không có gì để nói, bố mẹ tớ mất cả rồi.

– Tớ xin lỗi, tớ không biết. – My nói chậm lại.

– Không sao.

– Tớ cũng có tuổi thơ bất hạnh, tớ không biết bố mẹ mình là ai, tớ lớn lên ở cô nhi viện, 10 tuổi tớ đã được Ngọc đưa về nuôi dạy, có thể xem Ngọc là người mẹ thứ hai đối với tớ, những chị em ở đây cũng được Ngọc đưa về, chúng tớ đang cùng nhau lớn lên, và trải qua khó khăn vì vậy tớ luôn làm mọi đều có thể để giúp Ngọc cảm thấy thoải mái. Àkkk mà cậu… ư – Mắt My trợn to lúc vừa quay lại đã mội cô đã dính vào môi Thiên, có lẽ Thiên cũng cố ý nhưng điều đó không quan trọng giờ đây, Thiên ngay lập tức luồn tay ngay sau lưng My và ép cô sát vào bản thân hơn, My đang ngạc nhiên mắt cô trợn to ma không có phản kháng gì, cô như đang đơ ra, được vậy Thiên lấn tới, tay còn lại đã đưa lên trước ngực để xoa cặp vú đang căng tròn, lúc này giường như dục vọng đang nổi trong Thiên, câu không kiềm chế được trước cô gái vừa đẹp lại vừa đáng yêu vậy.

– Hứ… ưuuu… – My cố đẩy Thiên ra nhưng không thể. Thiên như con thú xuổng chuồng, cậu hôn ngấu nghiến My, tay mạnh dạn hơn đưa vào trong chiếc áo lót, tay còn lại bắt đầu lần xuống cặp mông căng tròn.

– Dừng lại… ưuuuu… – Chỉ kịp nói hai từ miệng My đã bị bịt lại bởi miêng Thiên, cậu bế xốc My lên đưa về giường, My vừa đặt xuống thì Thiên chồm lên lấy tay xé tan.

Chiếc áo sơ my trắng rồi lột phắt cái áo lót trắng ra. – Không… dừng… dừng lại… ứhhh… – My không thể chống cự chỉ biết nói vì dục cảm của cô bắt đầu trỗi dậy, Thiên đưa mắt xuông nhìn bộ ngực căng tròn trĩnh với đầu ti hồng hào đang nhấp nhô, không chần chừ Thiên chỉ nói một câu “thật đẹp” và ngay sau đó cậu hôn ngấu nghiến, lên cặp vú, tay còn lại thọt thẳng xuống háng My, cậu luồn tay qua chiếc quần lót tiến vào thẳng vào âm đ*o của My. Ngạc nhiên là nó không có lông, cậu bắt đầu lột thẳng chiếc quần My ra.

– Đừng mà… dừng lại đi Thi… ên… ưuuu… – My gần như gục ngã trước sự xâm nhập như vũ bão của Thiên.
– Em thật tuyêt! Anh yêu em My à, anh sẽ cố gắng làm em hạnh phúc – Thiên đang điên cuồng.

– Nhìn này, âm đ*o ướt hết cả rồi, em đáng sướng phải không, đừng lừa dối bạn thân nữa. Anh sẽ làm cho em cảm thấy sướng – Thiên nói xong ngay sau đó đưa tay xuống cầm đùi My giang ra, cậu liền úp mặt thẳng vào âm đ*o của My rồi hôn ngấu nghiến.

– Ưuuu… ư… – Hơi thở My nặng nhọc theo bản năng, tay cô đưa xuống nhấn mạnh đầu Thiên xuống, chân cô bắt đầu dang ra rộng hơn. Chỉ có vậy, Thiên lại đưa tay lên bóp vú My. âm đ*o bắt đàu rỉ nước, Thiên càng thấy kích thích, cậu hôn mạnh hơn và day mạnh hơn, My bắt đầu không tỉnh táo nữa rồi, cô như bị thuần phuc rồi.

– Mạnh… mạnh nữa đi… sướnggg… sướng quá! – My thốt lên nhưng từ đó làm Thiên như nổ tung óc, không chần chừ nữa cậu cởi nhanh đồ mình ra và để lộ con c-c to dài lực lưỡng, My nhìn to mắt, không để My nói, Thiên đã thúc thẳng con c-c vào l-n của My một cách dã man, con c-c đi được 2/3 nhưng bi khựng lại, cảm giác rất khít và rất bót làm Thiên sướng rân.

– Aaaa… đau… aaa – My nói nhanh, giọng gấp gáp.

– Đừng lo, chỉ là màng trinh thôi, anh sẽ lấy nó và sau đó em sẽ sướng thôi. – Thiên nói lôi con c-c ra rồi thúc vào mạnh hơn, lần nay con c-c dường như lút cán.

– Aaaa… đau… đau lắm… aaaa… – My vẫn thấy đau, nươc mắt cô bắt đẩu rỉ.

– Chút nữa thôi, cố lên, hứ hứ… bạch bạch bạch… – Ngay sau đó là những phát dập lút cán thấu tận trời xanh khiến hắn sướng đến không thương tiếc, lần đầu tiên cậu thấy tuyệt vời khi quan hệ với một cô gái mà còn là trinh nguyên.

– Ưhhhh… sướng… sướng quá… tiếp đi – My bắt đầu thấy sướng.

– Hahaha… được rồi em yêu… anh tới đây… bạch bạch bạch bạch – Những tiếng va chạm ngày mạnh và nhanh hơn ở dưới My đã rỉ nước như suối, cô thấy thật tuyệt vời, thật sướng.

– Nào giờ để anh dạy em các kiểu tình dục tuyệt vời nào, chổng hông lên nào – Thiên nói rồi lật người My lại, My giờ chỉ biết nghe theo chổng hông lên, Thiên đút c-c vào và bắt đầu dập, nhưng tiếng va chạm điên cuồng, l-n My như bị nong ra, mỗi lần cậu rút c-c ra là theo đó một dòng nước nhót nhát với những tia máu chảy ra.

– Sướngggg… sướng quá… đ- em tiếp đi… mạnh lên nữa, nhanh đi… uuuuư – My sướng thốt ra những từ ngữ dâm dục.

– Bạch bạch bạch… hứ hứ… l-n em bót quá, anh không chiu nữa anh sắp ra rồi – Thiên vẫn dập những phát lút cán.

– Anh… anh ra đây…

– Ra đi… phóng vào l-n em đi… aaaa – Ngay sau đó là một luông tinh dịch nóng ẩm phóng tới tận tử cung của cô. Thiên mệt, My cũng vậy hai người nằm cạnh nhau nhưng con c-c vẫn nằm trong l-n My, Thiên ôm My vào lòng, tay vẫn xoa vú.

– Em thật tuyệt, anh yêu em…

– Em sao thế – Không thấy My nói gì làm Thiên nhìn xuống, My đang khóc, cô đã tỉnh táo hơn sau khi qua coqn cao trào, cô giờ đay không biết nói gì ngoài khóc cả.

– Em đừng khóc nữa anh yêu em thật lòng mà, sau này anh sẽ bảo vệ em – Thiên vuốt má lau nước mắt cho My.

– Anh… anh nói thật chứ… em không biết nếu mọi người biết chuyện này sẽ ra sao nữa… hức hức… – My nói nức nở.

– Ừ, anh thề có trơi đát chứng giám… nếu anh từ bỏ hay lừa dối em anh sẽ… – Ngay sau đó My lấy tay che miệng của Thiên.– Em tin mà… em cũng… yêu anh! – My e thẹn.

– Lúc mới gặp em anh đã có cảm giác thích em rồi, em không chỉ xinh đẹp mà còn rất dịu dàng, không có vẻ giống sát thủ chút nào. – Thiên nói nhưng tay vẫn mân mê bầu vú, tay còn lại thì nắn mông.

– Anh này… Ưm ư… – My dục vòng lại trỗi dậy.

– Muốn rồi hả?

– Ưm… chơi tiếp đi… đ- em nữa đi… em không chịu nữa rồi… ưm… ư… – Thiên nghe thấy vậy vẫn cố không động đẩy con c-c gì cả. Không chịu được nữa My đã tự hẩy mông. Một lúc sau cô ngồi vật dậy cữa ngựa trên con c-c của Thiên.

– Ưm sướng quá… sướng quá… ưmmm… – My rên rỉ trong khoái lạc.

– Em không đau nữa à? Lúc nãy nhăn mặt vậy mà – Thiên cười khẩy.

– Không… em sướng… sướng lắm… con c-c anh to dài quá… em thích em muốn làm… – My không nói ra được lời nữa, cô đang sướng.

– “Ót… ót… phụp… ”, aaaa… sướng quá… ưmm… – Thiên lấy thế tay giữ hông rồi thúc manh lên lút cán khiến My tê rân người. Ngay sau đó Thiên vật My nằm dưới, cậu bắt đầu dập manh hơn, tiếng va chạm cứ vang lên với tiếng rên vì sướng của hai người.

– Em… em sướng quá… em ra đây… – My thở nặng hơn, l-n cô bóp chặt c-c Thiên hơn, cô ra rồi.

– Aaa… anh cũng ra… anh cũng ra đây… – Thêm vài phát lút cán nữa Thiên cũng ra, cậu nằm xoài lên My.

– Em tuyệt quá, sau này em làm vợ anh nhé.

– Anh đã lấy trinh em rồi còn không chịu ư… My e thẹm gục đầu vào ngực Thiên, mặc dù thua cô hai tuồi nhưng Thiên lai ra dáng đàn ông và to hơn My.

– Hihi… vợ anh đáng yêu quá… aaa… đau… nóng quá… – Bấ chợt Thiên buông My ra cậu lăm xuống đất lấy tay ôm ngực, dấu ấn rồng lại hiện lên.

– Anh… anh… anh sao vậy… – My cũng hốt hoảng.

– Nóng, nóng… aaaa… – Thiên ngất đi trong đau đớn, cậu được đưa vào cảnh giới khác.

– Hahahaa… không tồi, quả không tồi… hahaha… – Giọng của lão già vang lên.

– Ông là ai… sao tôi lại ở đây… đây là đâu.

– Hahaha… cậu bé… cậu không nhớ thông điệp gì sao?

– Hả? – Thiên sực tỉnh nhớ lại dòng chữ lúc trước.

– Ông đưa tôi đên đây làm gì? – Thiên vẻ măt nghi ngờ.

– Hahaha… ta tưởng ta là người cuối cùng của dòng dõi Hắc Long rồi không ngờ lại có cậu bé nữa, mãn nguyện… thật mãn nguyện hahaha… – Ông già trong bộ áo đen huyền bí ngay tích tắc đã xuất hiên trước mặt Thiên làm cậu giật mình.

– Đừng lo… không phải cậu muốn gặp lại mẹ sao… ta sẽ giúp cậu nhưng cậu cũng phải hoàn thành tâm nguyện này giúp ta.

– Rốt cuộc ông là ai… sao ông biết mẹ tôi?

– Hahaha… để ta nói cho cậu điều này – ”Hắc Long trước kia cùng tồn tại với Bạch Long và Hoàng Long, 3 dòng dõi rồng luôn sống hòa thuận với nhau, tuy nhiên dòng dõi Hắc Long luôn có sức mạnh vượt trội hơn 2 dòng kia, dòng Hắc Long 2 năm mới có thế hệ mới trong khi 2 dòng kia mỗi năm đều có, tuy nhiên không biết lý do nào mà đã ngàn năm rồi, ta là thế hệ đã phải chờ đợi… chờ đợi thế hệ tiếp theo nhưng không có một ai, dong dõi Hắc Long không sinh sản như hai dòng kia mà được tạo ra từ Thạch Long, ta đã chờ đợi và khi ta dường như buông bỏ thì Thạch Long đã cho ta lời tiên tri – THẾ HỆ TIẾP – BẤT SINH THẠCH – SINH VÔ THẠCH… RỒNG SINH RỒNG. Ta đã vui mừng phải chờ chờ đợi chờ trong âm thầm trong khi dòng dõi rồng ta đã chết hết… tuổi trung bình của rồng chỉ được nghìn năm nhưng vì ta là thế hệ nối tiếp nên ta có tuổi gấp đôi họ, dong Hắc Lọng chỉ còn mỗi ta, còn về mẹ cậu là Thế hệ nối tiếp của Hoàng Long, kém ta 1500 tuổi, lúc mẹ cậu sinh ra thì dòng ta dường như đã tuyệt chủng nên tiên đế 2 dòng kia đã che giấu sự tồn tại của chúng ta cũng có lẽ họ nghĩ chúng ta đã tuyệt chủng hết. Ta đã chờ đợi sau lời tiên tri thêm nghàn năm, tính ra là 2000 năm rồi – hai ngàn năm… hahaha cuối cùng ta cũng chờ đợi được, xem ra ta đã nhắm mắt được rồi… hahaha…

– Này, rốt cuộc tên ông là gì… mà sao việc tôi tìm mẹ liên quan đến ông.

– Hahaha… đó là nhiệm vụ của cậu, nhiệm vụ phải nối tiếp kế thừa dòng dõi Hắc Long, cậu phải giúp ta tìm ra nguyên nhân dòng dõi ta bị tuyệt chủng, cân bằng lại Tam Long, mẹ cậu giờ ta đoán không nhầm thì đã làm Hoàng Long Nữ Vương, hành trình của cậu khá khó khăn đó, ta sẽ truyền cho cậu bí pháp Hắc Long, nào giờ cậu có muốn không.

– Tôi rối quá… ông từ từ thôi. – Thiên gã đầu.

– Hả? Ngươi không hiểu sao? Trời ả, có nhầm không vậy.

– Mà không sao? Ông cho tôi bí tịch đi, tôi sẽ làm người kế thừa, miễn là gặp được mẹ. – Thiên mà dù chưa hiểu nhưng nhắc tới mẹ thì cậu lại quan tâm rõ ràng.

– Được tới đây nào?.....

Chương 4: Tiểu Ly

( Hôm nay ta đi phỏng vấn nên viết sớm để đăng cho các vị sớm nè) Hay thì like nha... Ủng hộ kim phiếu càng tốt hehe ^^

Thiên bước tới với vẻ mặt quyết tâm.

– Ta chỉ truyền lại bí pháp còn cậu có lĩnh ngộ được không phải dựa vào bản năng cậu rồi. – Nói rồi ông đưa tay chỉ vào mi tâm ngay sau đó một luồng sáng truyền vào có cảm giác điện giật khiến Thiên rùng mình.

– Hahahahaaaa… được rồi, còn đây là Long Thiên Cốt, từ nay nó sẽ theo cậu. – Nói rồi ông đưa cho cậu một hình nộm của cô gái. Thiên nhận lấy coi đi coi lại.

– Chỉ là hình nộm thôi mà, giúp như thế nào đây?

– Hahahaha… rồi cậu sẽ biết thôi… cuối cùng ta cũng đã được nghỉ ngơi rồi… hahaha… bảo trọng nhé cậu bé, hahah…

– Từ đã, tôi biết tên ông được không?

– Hắc Long Nha… hahaha – Nói rồi ông ta biến thành bụi hòa vào mây gió.

Thiên ngay sau đó cũng tỉnh lại, cậu thấy miệng mình mặn mặn, nhìn lên thì “OMG” My đang khóc, cô đang khỏa thân ôm Thiên, Thiên cũng vậy, cậu đưa tay lau nước mắt cho My…

– Anh tỉnh rôi… huhuhu… anh lam em lo quá… anh sao thế… anh biết em lo lắng lắm không, em không muốn mất anh, anh hiểu không… huhuhu… – My tua một hơi dài.

– Thôi đừng khóc nữa, anh xin lỗi mà, từ nay anh không làm em lo nữa đâu.

– Hic… hic… – My nức nở. Thiên ôm My vào lòng, tay cậu đang cầm hình nộm giờ cậu mới biết. “Cái quái gì đây không biết” – Thiên nghĩ thầm ngay lập tức hình nộm hóa thành thiếu nữ xinh đẹp tuổi đôi mươi với sắc xuân măn mà, có thể nói đẹp bội phần sao với My…

– Cô là? – Thiên ngạc nhiên.

– Hihi… ta là… aaaa chủ nhân đang trần truồng kìa. – Cô gái lấy te che mặt.

– À, ta ta… – Thiên lúng túng.

– Chuyện gì vậy anh – My hỏi.

– Hở… à không… không có gì.

– Không sao đâu chủ nhân, em đang ẩn thân nên chỉ ngài mới biết thôi, ngài mau mặc quần áo vào đi, ây da! Xấu hổ quá.

– À à ừ… mặc quần áo vào đi em – Thiên nói với My sau đó hai người mặc lại đồ.

– Thôi em về đây, gần sáng rồi, để mấy sư tỷ biết không hay – My nói xong cô đi về phòng để lại Thiên và cô gái kia.

– Được rồi! Giờ cô là ai? – Thiên nhìn cô gái.

– Em là Lưu Ly, dòng dõi phượng tiên, lúc trước do gặp họa diệt thân may có ân nhân cứu nên em đã đi theo ân nhân.

– Ý cô là Hắc Long Nha?

– Ư… đúng đó… Nhưng ân nhân nói ta không cần báo đáp ngài chỉ cần giúp ngài sau này theo giúp chủ nhân.

– Vậy sao lúc nãy ông ta gọi cô là Long Thiên Cốt.

– À. Chỉ là cái tên chủ nhân đặt thôi.

– Vậy cô theo giúp ta như thế nào? – Thiên nghi ngờ.

– Em á… em có thể bảo vệ chủ nhân đó… hihihi.

– Cô nhìn có vẻ như thiếu nữ khuê các bảo vệ ta thế nào.

– À… chủ nhân đừng xem vẻ bề ngoài… tính ra em hơn chủ nhân 500 tuồi đó.

– Há… cái gì? Già vậy sao – Thiên ngac nhiên.

– Ư… sao già… Phượng tiên chúng em có thể trùng sinh sống lâu hơn loài rồng chủ nhân đó.

– Thôi bỏ đi… cô có võ công gì không.

– À… thứ đặc biệt của dòng phượng tiên là khả năng tái sinh đó.

– “Ư… ra là vậy” – Thiên nghĩ thầm.

– Vậy từ giờ cô theo ta đi.

– Chủ nhân ngài cứ gọi em là tiểu Ly đi, đừng ngại mà… hihihi…

– Ừ được rồi… ta đi ngủ đây… cô giờ ở đâu đây nhỉ?

– Đừng lo, em sẽ luôn ở bên chủ nhân, khi cần chủ nhân cứ gọi em sẽ ra ngay mà…

– Ừ… vậy ta ngủ đây.– Vâng chủ nhân nghỉ đi – Nói rồi Lưu Ly biến mất trong không khí. Còn về Thiên cậu nghĩ rằng quả là ông trời có mắt mà, gặp được cô gái xinh đẹp vậy mà còn coi mình la chủ nhân nữa, thật tuyệt vời, nghĩ xong cậu chìm vào giấc ngủ.

… 9 giờ sáng, đang ngủ, hôm nay Thiên dậy muộn là điều hiển nhiên, nghe tiếng gõ cửa.

– Ai vậy?

– Em, My đây?

– Vào đi.

– Anh ăn sáng chưa em có đưa đồ ăn nè. – My bước vào với bộ quần cộc áo thun rất gợi cảm.

– Ừ cảm ơn, vợ anh tốt quá, hehehe… – Thiên nói đồng thời véo má cô và đặt lên môi cô một nụ hôn đắm đuối.

– Thôi… anh này… em ra trước đây, anh ăn đi nhé… – Nói rồi My bước ra ngoài.

– Chủ nhân… vợ chủ nhân hả – Bỗng Lưu Ly xuất hiện bên cạnh,

– À… ừ… vợ tương lai… hhehe.

– Mà chủ nhân này, ngài nên nhanh chóng học bí pháp đi, sau này mới bảo vệ được người mình yêu.

– Há? À đúng rồi… phải học nhưng mà học thế nào?

– Để tiểu Ly giúp cho, ngài lại đây nào.

Thiên bước tới trước mặt Lưu Ly, ngay sau đó Ly hóa phượng lượn quanh Thiên đột nhiên cô nhập vào người Thiên, cậu nửa tỉnh nửa mê…

– Chủ nhân, em đang dùng liệt hỏa phụng tiên để thức tỉnh bí pháp, ngài cần giữ tỉnh táo.

– Ta… ta buồn ngủ quá… – Thiên mơ màng.

– Cố lên chủ nhân… ngài cần cố gắng vì những thứ trong tương lai… ngài đã hứa gì với ân nhân… ngài phải cố gắng lên.

Nhắc đến đó làm Thiên nhớ tới mẹ, cậu cần phải tỉnh, phải tỉnh táo, vì mẹ, vì My, lẩm nhậm một hồi Thiên cố tỉnh táo chút nữa.

– Aaaaa… được rồi, thành công rồi… chủ nhân đã thức tỉnh được bí pháp rồi – Lưu Ly nói xong xuất hiện trước mặt Thiên với hình dạng cô gái xinh đẹp.

– Ngài bây giờ có thể tự học được Long Kinh Thư rồi.

– Long Kinh Thư?

– Vâng đúng đó… bí pháp đó gọi là Long Kinh Thư gồm ba chương – Nhất kim long, Nhị Thánh Diệm, Tam Phá Giới, mỗi chương chia làm 10 cấp từ nhất cấp đến thập cấp, đạt tới thập cấp của Tam Phá Giới ngài sẽ thức tỉnh được bản năng Đế Vương.

– Đế Vương?– Ư… Đế Vương làm cảnh giới tiền đề cho Thánh Vương, nghe nói chưa có ai tới cảnh giớ này cả, nó rất khó vào rất nguy hiểm.

– Vậy sau Thánh Vương còn gì không?

– Em cũng không biết… em chỉ biết được đến đó thôi, còn nữa mỗi đột phá một chương ngài sẽ có một khả năng đặc biệt và bảo vật rất mạnh.

Nghe đến đó mà Thiên sáng mắt, cậu bắt đầu thích thú với thứ này.

– Được rồi, ta sẽ quyết tâm đạt tới cảnh giới Đế Vương… hahaha.

– Em cũng mong là vậy… chủ nhân của em là nhất… hihihi…

– Giờ ta bắt đầu học từ đâu?

– Ngài học từ nhất cấp của Nhất Kim Long đi, ngài ngồi thiền rồi nhắm mắt lại, tập trung tâm trí gọi thứ đang trong đầu ngài thì lúc đó nó sẽ xuất hiện.

– Được rồi, để ta thử coi.

– Vâng… chủ nhân cố lên nhé! – Nói rồi Lưu Ly biến mất trong không khí.

Thiên ngồi trên giường cậu tập trung suy nghĩ, trong chốc lát cậu thấy trong đầu mình bắt đầu hiện lên dòng chữ kèm theo những hình ảnh ánh kim.

Ngoài trời, BIỆT ĐỘI HOA HỒNG đang tập luyện…

– Sư tỷ, hôm nay không thấy Thiên nhỉ? – Hoa hỏi.

– Hắn hả… ta cũng không biết, hỏi My thử đi – Ngọc trả lời.

– My nè, Thiên hôm nay không thấy đâu vậy.

– À… cậu ta trong phòng đó – My ấp úng đơn giản vì hôm qua mây mưa khiếp quá.

“Phụt… phù… phù”, một luồng sáng phát ra từ căn phong Thiên.

– Cái gì vậy, xảy ra chuyện gì sao? Vào coi thử đi – Trang nói.

Trong phong Thiên, ” chúc mừng chủ nhân, người lĩnh ngộ được nhất cấp của Nhất Kim Long rồi, hihihi… vui quá… chủ nhân giỏi quá! Lưu Ly xuất hiện với vẻ mặt vui mừng, không phải là cô mà cô vui như nhặt được vàng.

– Ừ… cảm ơn! Má sao. Ta thấy trong người khỏe hẳn ra, khí thế cảm thấy sung mãn thật!

– Đúng! Đó là tác dụng khi nào lên một cấp đó, cứ lên một cấp ngài sẽ cảm thấy mình khí tức tràn trề hơn.

– Ừ… – Thiên gật đầu, cậu cảm thấy cơ thể mình mạnh lên hẳn.

– Có người vào chủ nhân, em đi trước đây. – Nói rồi, Lưu Ly biến vào không khí.

– Thiên, cậu có sao không vậy, lúc nãy có chuyện gì thế? My cùng mọi người bước vào.

– Không… không có chuyện gì đâu. – Rất vui mừng nhưng Thiên phải che giấu bí mật bản thân.

– Không sao thì tốt! Chúng tôi sắp rời thành phố này sau khi hoan thanh nhiệm vụ cuối cùng, cậu nên tự lo cho bản thân đí. – Ngọc nói.

– Thôi không việc gì mọi người trở về phòng luyện tập đi – Ngọc nói rồi bước ra đến cửa, cô quay lại gọi My.

– My, đứng đó làm gì, còn không về.

– À… em ra đây. – My nói nhưng vẫn đưa vẻ mặt nhìn Thiên. Cô bước ra khổi phòng để lại Thiên với vẻ mặt hờ hững, lúc nãy đang vui mừng mà giờ ủ ra như quả trứng gà.

– Chủ nhân, ngài sao vậy. Ngài không muốn rời xa cô ấy hả? – Lưu Ly gọi.

– À… chuyện của ta, cô đừng quan tâm.

– Sao không quan tâm, ngài là chủ nhân của em mà… hic hic…

– Thôi, thôi! Ta xin cô, được rồi ta xin lỗi, ta cần nghỉ ngơi. À mà sao cô hơn ta nửa thiên niên kỷ mà sao trẻ con vậy.

– Huhuhu… ngài không biết hả… dòng phụng tiên chúng em đạt được thiên niên kỷ mới trở thành phụ nữ trưởng thành hoặc có thể sớm hơn nếu gặp được ý chung nhân.

– Ý chung nhân? – Thiên ngạc nhiên.

– Vâng!

Chương 5: Ngọc

Thiên nghĩ thầm một cô gái xinh đẹp thế này quả rất tốt, cần phải chén cô này mới được, một ý nghĩ đen tối xuất hiện trong đầu Thiên.

– À… ta hỏi này?

– Vâng ngài cứ hỏi.

– Ta là chủ nhân cô vậy ta nói gì cô cũng nghe à?

– Đúng. Em sẽ dùng tính mạng này để bảo vệ chủ nhân.

– Vậy giờ ta cần em trở thành… trở thành ý chung nhân của ta có được không? – Thiên ấp úng, cậu hồi hộp chờ đợi phản hồi Lưu Ly.

– Há, cái này… cái này? – Lưu Ly ngạc nhiên, cô cũng khó xử.

– Thôi! Ta đùa thôi, ta nghỉ đây. – Thiên lên tiếng xóa tan không khí căng thẳng. Cậu nằm nghĩ mình lúc nãy quả là hơi quá mà nhưng có gì đâu, mình la chủ nhân cô ấy mà. Sớm muộn cũng phải có được em, Thiên cười nhẹ rồi cậu ngủ.

– Sư tỷ! – My gọi Ngọc.

– Chuyên gì?

– Lúc nào ta rời đi vậy?

– Nửa tháng nữa, mà sao vậy?

– À, em muốn… muốn cho Thiên đi cùng được không? – My lo lắng nhìn biểu hiện của Ngọc.

– Không được. – Ngọc lạnh lùng.

– Cậu ta giỏi máy tính, đưa cậu ta theo có lợi cho chúng ta mà.

– Ta nói không được là không được, thôi chuyện này dừng tại đây. – Nói rồi ngọc bước nhanh khỏi tầm mắt My.

Đêm đến, Thiên đang hóng mát ngoài cửa sổ, cậu nghe tiếng gió rít qua những cành cây làm cậu nhớ tới mẹ, bỗng dưng nghe thấy tiếng luyện tập của ai đó, tiếng nắm đấm va vào bao cát vang lên đều đều. “ Lạ nhỉ, giờ này mà còn luyện tập”, nghĩ rồi Thiên bước xuống phòng luyện tập. Tới phòng luyện tập, Thiên từ xa thấy cô gái với chiếc áo phông trắng ngang ngực cùng chiếc quần da đen cộc ngang đùi, không ai khác đó là Ngọc, cô gái với mái tóc đỏ, bờ môi mềm được son bằng màu đỏ nữ tính, đôi mắt sắc bén, cùng làn da trắng ngần không tỳ vết, nếu My có sự trẻ trung đáng yêu thì Ngọc có sự sắc xảo, mặn mà của đội trưởng sát thủ. Các đường cong, uyển chuyện tạo nên thân hình gợi cảm không cưỡng lại được, đang ngắm ngú thì bất chợt Ngọc thấy.

– Ai đấy?

– À… ta đây, thấy nghe tiếng luyện tập nên xuống xem thử sao?

– Vậy lúc nãy giờ ngươi ngắm đủ chưa? Ngọc nhìm Thiên trừng trừng.

– À… chuyện đó? Ta không muốn làm phiền lúc cô đang luyện tập. – Thiên gãi đầu biện hộ.

– Hừ… bỉ ổi. – Ngọc hử lạnh một tiếng.

– Này, cô đừng quá đáng vậy chứ, dù gì ta cũng cứu cô hai lần mà.

– Ngươi… ’vù vù… bốp’ aaa… – Dứt câu Ngọc lao tới tung đấm vào bụng Thiên làm cậu đau tức bụng, may mà nhờ thể lực tốt từ nhất cấp của Nhất Kim Long cậu vừa đạt được.

– Lần sau còn thế nữa đừng trách ta – Nói rồi Ngọc đi thẳng vào phòng tắm.

Thiên vẫn hơi đau bởi cú đấm đột ngột lúc nãy nhưng tiếng nước róc rách làm cậu để ý. Nhìn qua cánh cửa trắng có thể thấy dòng nước đang chạy uyển chuyển theo những đường cong mềm mại. Thiên không kiềm chế, cu cậu đã dựng đứng. Lấy hết cam đảm cậu xộc thẳng vào phòng tắm, cửa khóa không chốt. Sừng sững trước thân hình tuyệt mỹ của Ngọc, bầu ngực căng tròn với hai núm ty đỏ hồng, lông l-n được cắt tỉa gọn gàng, đường cong cơ thể mềm mải, làn da trăng nõm nà, Thiên vồ tới hôn ngấu nghiến Ngọc như con sói khát máu. Trước sự tấn công của vũ bão của Thiên, Ngọc vùng vẫy mãnh liệt, cô cố gắng thoát khỏi miệng của Thiên nhưng bất chợt Thiên thọc ngón tay vào âm đ*o cô và ngoáy làm cô nhún người, hai chân kẹp chặt không cho, tay cô đấm ngực Thiên.

– Đừng… đừng mà, dừng lai đi, tôi xin cậu.

– Hahaha… sao anh dừng lại được chứ, em đẹp quá anh không cưỡng lại được, hư… chụt chụt… tuyện quá – Thiên vẫn tiếp tục hôn điên cuồng.

– Ưm ưm… dừng lại đi… đừng vậy… – Ngọc đang đấu tranh lý trí, cô không thể chống lại các cảm sướng đang xộc đến khiến cô phát ra nhưng tiếng rên, bàn cũng không đấm mạnh nữa mà chỉ còn những cái vô nhẹ.

– Ưm… ưm… ư ư… – Ngọc bắt đầu rên nhiều hơn, biết Ngọc đã sướng Thiên thả môi Ngọc ra rồi cuối xuống háng Ngọc và úp thẳng mặt cậu vào đó, Ngọc bắt đầu dang chân không còn chống cự nữa, được nước Thiên dúi mạnh vào l-n Ngọc, hai tay cậu chuyển xuống banh hai mép l-n Ngọc ra, chiếc lưỡi thâm nhập cách nhanh chóng, cậu hôn liếm láp khắp nơi thỉnh thoảng còn nhay răng cắn nhẹ l-n Ngọc làm cô sướng điên người, một tay giữ đầu Thiên, tay còn lại bắt đầu bóp ngực mình, sướng quá khiến cô không thể đứng vững nữa mà bắt đầu ngồi xuống. Thiên để Ngọc ngồi xuống chân mình rồi chuyển miệng lên cặp vú săn chắc, tay còn lại móc vào l-n thỉnh thoảng day hạt le làm cô sướng há hốc miệng. Giờ đây nào đâu là sát thủ nữa, nào đâu còn vẻ máu lạnh nữa mà là sự sung sướng, vẻ mặt dục vong tràn trề.

– Cho vào đi… tôi chịu hết nổi rồi… tôi không chịu được nữa.

– Hả, nói gì anh nghe không rõ? Thiên giả vờ không nghe, tay cậu day hạt le manh hơn, nước l-n tuôn ra ào ạt.

– Chơi… chơi em đi… em xin anh… đ- em đi.

– Hahaha… không ngờ là sát thủ mà dâm đáng vậy, để anh cho em nếm mùi trái gấm – Nói rồi Thiên rút con cu hùng dũng của mình ra đặt trước cửa l-n Ngọc, Ngọc đã phê nhưng nhìn con cu vừa to, vừa dài làm cô không thể không đỏ mặt.

– Nào còn không muốn hả? Vậy anh cất đây – Thiên giả vờ rút con c-c lại thì ngay lập tức Ngọc đã cầm lấy con c-c cho vào l-n đồng thời hẩy mông cho con c-c vào sâu hơn.

– Á aaaaa… đau… đau… sướng quá! – l-n Ngọc như bị rách ra, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên cô ăn phải con c-c khủng như vậy. Trước cái rát nơi cửa l-n, Ngọc dừng lại, cô không ngờ lại đau đến vậy nhưng Thiên nào đâu buông tha, ngay sau đó cậu rút ra và thúc vào lần nữa, lần này rất manh, con c-c đi 2/3 tử cung rồi rút ra đâm vào lần nữa. ”Ót… phụt… ót” lút cán, Ngọc cảm thấy đau đớn nhưng ngay sau đó cái sướng lại bao trùm đầu cô, Thiên bắt đầu dập, tay giữ hông Ngọc, cậu dập mạnh và nhanh hơn, mỗi lần ra là mang theo cả đống nước kèm theo tơ máu trinh, đút vào là những tiếng “ót… ót… ” kèm theo tiếng rên ư ử của Ngọc.

– Aaaa… aaa… aa… sướng… sướng quá… mạnh nữa đi… nhanh lên nữa… aaa – Ngọc rên điên cuồng.

– l-n em bót quá, c-c anh nghẹt thở mất, anh phải nong rộng nó mới được, hấy hấy… à aaa, sướng quá, khít thật – Thiên cũng đê mê không kém.

– Nhanh nữa… em sắp ra rồi… em sắp… aaaa… – Nói rồi Ngọc phun ra đống nước.

Thiên cũng vậy, vì là cái l-n trinh nên rất khít cậu không thể chơi lâu hơn được thúc vài cái nữa và cát cuối cùng mạnh nhất lút cán kinh khủng như muốn đ-c thủng l-n Ngọc vậy.

– Anh ra đây… Nói rồi Thiên bắn thẳng vào l-n Ngọc rồi nằm xoài sang bên cạnh cô, tay vẫn mân mê vú còn con c-c vẫn nằm trong l-n Ngọc. Qua cơn cao trào, Ngọc có vẻ tỉnh hơn, mắt cô ứa nước.– Bốp… aaaa… em làm gì thế. – Thiên bị ăn tát trơi giáng.

– Sao ngươi làm thế? Ngượi lại làm thế với ta… hư hư hư… – Ngọc khóc và muốn thoát khỏi Thiên nhưng cậu ôm chặt quá.

– Anh… anh yêu em, anh yêu em thật lòng… anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên, dù đối với người khác em là một tay sát thủ máu lạnh nhưng đối với anh em là một cô gái tuyệt vời, một cô gái cần được một vòng tay đàn ông che chở và anh sẽ làm điều đó, anh sẽ làm mọi thứ vì em, anh yêu em, anh yêu em rất nhiều. – Thiên tua một hơi dài nhưng những từ ấy khi nghe đến tai cô gái nào thì cô ấy không cảm động chứ. Ngọc không vung vẫy nữa mà chỉ nức nở.

– Thôi nào! Anh thương mà, anh yêu em, em đừng khóc nữa.

– Anh… anh nói thật chứ! Ngọc tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong rất yếu đuối, Hầu như người con gái nào cũng vậy cả, càng tỏ ra lạnh lùng thì bên trong càng yếu đuối, nhất là chuyện tình cảm.

– Ừ… anh thề có trời đất… ưm. – Thiên bị chặn lại bởi nụ hôn của Ngọc. Cái này giống My y hệt, dùng một kiểu để tán các cô gái.

– Em tin mà, em yêu anh, chỉ mong sau này anh đừng bỏ rơi em, em rất buồn. – Nói rồi Ngọc dúi đầu vào ngực Thiên.

– Em đừng lo, anh sẽ mãi yêu em và bảo vệ em, nào giờ có muốn làm trận nữa không. – Nói rồi Thiên ôm Ngọc nằm trên người mình.

– Anh này… tham quá. – Nói thế chứ Ngọc cũng đồng tình hưởng ứng. Đêm đó hai người mây mưa thêm vài hiệp nữa mới nghị.

Sáng hôm sau, vẫn như mọi khi nhưng hôm nay khôn thấy My sang gọi, thấy lạ Thiên đi gặp My nhưng không thấy, mọi người bảo cô đang đi dạo ngoài bờ sông. Bước tới bờ sông, thấy hình ảnh My đang thững thờ quay mặt ra sông. Đinh bước lại ôm chầm thì bất chợt My gào lên một tiếng:

– Đồ khốn nạn, anh đừng tới đây.

– Em, em sao vậy.

– Anh nói yêu em đúng không? My nức nở.

– Ừ… anh yêu em mà, em sao vậy. – Thiên vẫn ngạc nhiên.

– Vậy anh chứng minh đi. – My gào lên rồi cô nhảy xuống sông ngay sau đó.

Thiên dù chưa biết điều gì nhưng cậu rất hốt hoảng cậu cũng gào lên:

– My, đừng… đừng mà.

Nhưng đã muộn, My đã bắt đầu chìm trong nước. Thiên lúng túng không biết làm gì đơn giản cậu không biết bơi.

– Tiểu Ly, em đâu rồi, ra đây giúp ta nhanh đi… nhanh đi Tiểu Ly.

– Em đây, có chuyện gì vậy ngài?

– Em, em mau giúp ta cứu cô ấy đi, xin em! Thiên thúc dục.

– Em… em…

– Gì, nói mau đi trời ạ – Thiên vẫn xốt sắng.

– Em sợ nước… – Lưu Ly e thẹn.– Trời cô là tiên mà sợ nước hả?

– Phượng hoàng thích lửa chứ không thích nước.

– Trời, bỏ đi, My à anh tới đây! ”Chụm” – Nói rồi Thiên nhảy xuống mặc dù không biết bơi nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng bây giờ la My.

– Chủ nhân, ngài không được làm vậy, chủ nhânnnn… – Lưu Ly cũng gọi theo.

– Hơ… hơ… hơ… – Tiếng Thiên tập vụng dưới nước.

– Làm sao đây, chủ nhân ơi là chủ nhân… – Lưu Ly vẫn lúng túng không biết làm gì.

– Em… em không thể để ngài có mệnh hệ gì được – Nói rồi Lưu Ly hóa phượng bay xuống, dưới nước Thiên vẫn tập vụng còn My đã chìm đâu đó rôi, cứu được Thiên, Lưu Ly không thể không cứu My. Cô cố gắng lượn mình tạo nên dòng nước xoáy nhờ đó mà cơ thể của My cũng được xoáy lên. Vớt được hai người lên, Lưu Ly như kiệt sức, cô cố lượn lên chút nữa nhưng không thể, trong lúc sắp rơi xuống nước thì Thiên kịp đưa tay nắm lấy và kéo cô lên.

– Chủ nhân… ngài… – Không nói hết câu Lưu Ly đã gục trong lòng Thiên.

Trước Thiên bây giờ là hai cô gái bất tỉnh nhân sự, không biết làm gì cậu quyết định cứu My trước. Cậu ép ngực, hô hấp nhân tao, thổi khí nay nỏ, sau một hồi My sặc nước cuối cùng cô cũng tỉnh.

– Em không sao rồi, may quá… nào, chờ anh chút.

– Buông em ra, sao anh làm thế với em chứ, tại sao? – My khóc, tay cô dãy dụa cố thoát ra vòng tay Thiên nhưng giờ cô quá yếu, sức đứng lên còn không đủ, thoát chết trong gang tấc nên giờ cô chỉ biết khóc. Còn Thiên, giờ cậu đã hiểu, đêm qua chắc chắn My đã chứng kiến chuyện đó.

– Anh xin lỗi về chuyện đó nhưng điều anh luôn khẳng định là anh rất yêu em, anh không thể sống nếu thiếu em, dù có ai đi nữa thì chỗ của em trong tim anh không bao giờ thay đổi, anh thật lòng yêu em. Em phải tin anh, anh yêu em mà. – Thiên ôm chặt My hơn đồng thời hôn gấp gáp lên đầu My.

– Anh… anh lừa đạo, em không tin, em không tin, huhuhu… – My vẫn khóc.

– Anh yêu em thật mà! Không tin giờ anh chết cho em coi – Nói rồi Thiên vùng dậy toan đi về phía sông.

– Đừng… em tin… em tin mà. – Tay My níu kéo tay Thiên, cô nói thủ thị. Thiên được vậy biết cô đã tha cho mình, cậu vội quay lại nắm tay My.

– Anh biết em vẫn còn yêu anh mà… hứa với anh sau này không được làm bậy nữa nghe chưa. – Thiên nói đồng thời lấy tay véo múi My còn My e thẹn cố đi quay đi chỗ khác.

– Ai kia? – My nhìn về Lưu Ly đang bất tỉnh.

– Ôi trời! Anh quên mất, cứu cô ấy đã để anh giả thích sau. – Nói rồi Thiên chạy tới đỡ Lưu Ly.

– Em qua đây giúp anh đi.

My bước tới.

– Em biết hô hấp cho cô ấy chứ? – Thiên nhìn My.

– Em không biết.

– Trời! Vậy được rồi để anh tự làm, em đừng hiểu nhầm nhé. – Nói rồi Thiên cuối xuống làm tương tụ như với My.

5 Phút trôi qua, 10 phút, 15 phút… vẫn không thấy gì. Thiên dường như vô vọng.

– Em lạnh quá! Người lên tiếng là My, đúng cô đang lạnh, thời tiết lúc đó đang cuối thu, những cơn gió rít qua khá lạnh.

– Lạnh… lửa… Lưu Ly thích lửa. Đúng rồi, tuyệt quá! Nào chúng ta về thôi! Nói rồi Thiên cõng Lưu Ly còn My níu tay Thiên bước theo.

– My em đi đâu vậy? Em làm chị lo lắng quá, sao người em ướt vậy? – Ngọc cùng Trang và Hoa bước tới.

– Cô ta là ai sao cậu lại cõng cô ta? – Ngọc hỏi ngay khi Thiên cõng cô gái lạ về nhà, phần khác cô cũng ghen, đêm qua mới chơi cô vậy à giờ có người khác, đàn ông mà thay người yêu như thay quần áo.

– Chuyện này để nói sau, cứu cô ấy đã, còn My lạnh lắm đó, giúp cô ấy đi. – Nói rồi Thiên cõng thẳng Lưu Ly về phòng mình, cậu để Lưu Ly trên giường rồi khóa cửa cận thận để khoong ai làm phiền. Cậu tìm mọi ngăn kéo để tìm máy lửa. Sau đó cậu lấy giấy để đốt, đưa Lưu Ly tới bên cạnh để sưởi ấm.

– Ôi mẹ ơi! Thiên ngạc nhiên khi bỗng chốc người Lưu Ly bốc cháy dữ dội, cậu hoảng loạn định thoát ra ngoài nhưng sau đó cậu nghe tiếng kêu của phượng, quay lại là hình con phượng đang lượn trong phòng cậu, sau một hồi nói bay tới trước mặt cậu và hóa thân trở lại cô gái xinh đẹp tuyệt trần – Lưu Ly.

– Chủ nhân… hay quá cuối cùng ngài không sao rồi… hihihi – Lưu Ly luôn vui tính.

– Đây là… tái sinh. Khả năng cô nói đây à?

– Ư… đúng vậy, chỉ cần có lửa và còn nguyên thần em có thể hồi sinh… hihihi.

– Nguyên thần? – Lần đầu tiên Thiên nghe tới bởi lẽ thế giới tiên nhân còn nhiều điều cậu chưa biết.

– Nguyên thần là linh hồn của chúng em, nó là hỏa đan nằm trong cơ thể chúng em. Đây này, ngài xem đi. – Nói rồi Lưu Ly đưa ra miệng một viên cầu đang bốc lửa. Thiên ngạc nhiên há hốc.

“Cốc cốc… ai đó? ” Thiên hỏi.

– Em đây, còn không mau mở cửa. – Tiếng Ngọc ngoài cửa...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau