HẮC LONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hắc long - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Hỏa nam thần

Tiếng chiêng vang lên là lúc hai kẻ lao vào nhau như hai con sư tử tranh ngôi vị đầu đàn. Thiên bứt tốc nè các cú vồ của lão và tìm cách trả đòn lão nhưng lão già kia nhanh quá, thân thể có thể nói là ngang với Tiên Nhiên, có khi còn nhỉnh hơn.

Lão già sau một hồi không vồ được Thiên thì đứng lại, quan sát kĩ. Bỗng nhiên lão nhận ra điều gì đó, lão nhảy tới như muốn vồ nhưng thực chất không phải, bất chợt lão đổi hướng di chuyển, lão đọc được chuyển động của Thiên, cậu hay né sang phải và lần này quả như vậy. Ăn cú vồ vào mặt khiến Thiên bị văng ra xa, Thiên tức giận, ”mẹ kiếp, tấn công nhanh mà còn đọc được di chuyển, quái con mẹ nó vật thật rồi”. Thiên đang thầm nghĩ nhưng không nghĩ được nhiều, lão già lại lao tới, lần này cận thận một chút, Thiên ngã người sát mặt đất, bất chợt cậu thấy một vết thương như dao cứa dưới bụng của lão. Lão đang bị thương, đó là cơ hội tốt. Lão già vẫn lao tới, lần này Thiên chơi tất, hắn liều lĩnh lấy thay đang bị thương chăn đòn đánh của gã và dùng hết sức cầm lưới giáo trong tay tông thẳng vào bụng lão.

– Ahhhhh… ngươi… ngươi… không nào, ahhh… – Lão già đau đớn.

– Không gì không thể, ”phụp” – Thiên không chần chừ cắt một đương ngang cổ lão khiến lão đi đời.

Trận chiến hai con sư tử kết thúc, chiến thắng thuộc về Thiên nhưng hắn cũng không hơn, tay hắn đã nát nay càng nát thêm, có khi mất cả cánh tay cũng nên.

– “Hú hú hú hú… ” – Tiếng hô của bọn lính như đang chấp nhận thủ lĩnh mới.

– Hahaha… được rồi, giờ ta là thủ lĩnh của các ngươi, chuẩn bị chỗ tốt cho ta nghỉ đi. ”.

Thiên được đưa tới một cái liều trại khá đẹp, có rất nhiều binh khí, là chỗ ở cảu thủ lĩnh. Đang quan sát thì bất chợt có người đi vào từ cửa, là một cô gái khác xinh xắn như không được duyên dáng lắm – Ngực không to, mông không nẩy, chỉ được cái mặt có duyên cùng với cái eo khá thon.

– Cô là ai? Sao cô tới đây? – Thiên nghi hoặc, lẽ nào trong cái thung lũng chết này lại có cô gái thế này.

– Cô nói gì đi chứ. – Thiên bước đến nhìn cô gái, cô gái thì cúi mặt xuống không nói gì. Hất cằm cô gái lên, Thiên nhìn kĩ.

– Cô bị câm? – Thiên hỏi và cô gái gật đầu.

– Sao cô tới đây? – Thiên cứ hỏi vào đáp lại hắn là các cử chỉ hành động khiến hắn không hiểu.

– Cô bị bắt tới đây?

Cô gái lắc đầu.

– Hay chả lẽ cô là con thủ lĩnh?

Cô gái gật đầu.

– Vậy ta giết cha cô nên cô tới đây trả thù sao?

Cô gái lắc đầu.

– Vậy cô là con gái thủ lĩnh trước kia?

Cô gái gật đầu. Giờ Thiên mới hiểu ra, cô gái này bị bắt làm nô lệ cho gã vừa rồi. Thiên đã giết gã ta nên cô tới đây báo ơn ấy mà. Đang suy nghĩ bất chợt cô gái cởi hết đồ trên người xuống, cô định cởi nốt cái yếm thì Thiên chăn lại.

– Này, từ từ, ta tuy có háo sắc nhưng không đến mức bắt một cô gái yếu ớt phải dùng thân báo đáp đâu.

– Này, sao cô khóc, đừng khóc nữa, ta sợ con gái khóc lắm. – Thiên lúng túng khi cô gái bật khóc. Không biết làm gì hắn chỉ biết ôm cô gái vào lòng rồi vỗ lưng cô gái.

– Thôi nào, ta không làm hại cô đâu, cô cứ ở lại hầu hạ ta, ta sẽ bảo vệ cô. – Thiên nói an ủi cô gái.

Đêm đó, cô gái ở lại phòng Thiên trông cho hắn ngủ. Đang ngủ Thiên cảm thấy có gì đó nhột nhột dưới háng, mở mắt thấy cô gái đang mút cu cho hắn. Thiên cố gắng không phát ra tiếng rên, hắn muốn chờ xem cô hái làm gì tiếp theo. Bất chợt cô gái đưa cặp vú vào cạ cạ thằng em của hắn, không chịu được nữa Thiên vùng dậy kéo cô gái lên hôn đắm đuối. Cô gái giật mình nhưng ngay sau đó cũng đáp trả nhưng cô không mở miệng. Thiên hiểu ra cô câm nên không hôn miệng nữa mà chuyển xuống hôn cặp vú. Vú cô gái không to nhưng cũng đủ khiến Thiên không cưỡng lại được. Hôn chán vú, hắn chuyển xuống banh háng cô ra. Đặt miệng vào âm đ*o cô gái, cô gái khẽ kẹp chân lại, mắt cô nhắm nghiền. Thiên không banh ra nữa mà ngước mặt nhìn cô gái. Hiểu ý cô gái từ từ banh háng ra lần nữa, Thiên không vọi, hắn lần này ngắm kĩ cái âm đ*o của cô. âm đ*o có lông nhưng thưa, Thiên đưa tay banh hai mép âm đ*o ra thì “OMG”, phía trong là tấc thịt hồng như kiểu chưa từng có cái gì đút vào cả, thèm thuồng phái dại. Không chần chừ Thiên úp mặt vào hôn, nhay thật mạnh, đã lâu hắn chưa có cảm giác này nên lần này phải chơi tới bến.

– “Ưhhhhh… ” – Cô gái kẽ rên, tay giữ đầu Thiên như không muốn hắn hôn sâu vào nữa nhưng điều đó là không thể. Thiên cứ thế mà hôn mạnh vào, lưỡi liếm láp khắp nơi không xót chỗ nào, hai tay thì nắm bóp cặp vú làm nó biến dạng đủ kiểu.

Hôn chán sau một hồi cô gái cũng ra, Thiên cầm con c-c hùng dũng đặt trước mắt cô gái, cô gái trợn mắt.
– Nào, mút cho anh đi, lúc nãy em dám mút trộm mà. – Thiên đưa c-c tới trước miệng cô gái.

Cô gái hé miệng và Thiên chờ có thế, hắn tọng con c-c vào sâu hết cỡ khiến cô gái trợn mắt, cô ho sặc sủa ngay sau đó cô cũng mút ra, mút vào cách nhẹ nhàng. Tay Thiên không nghỉ ngơi, hắn quay lại theo kiểu 69 rồi đưa tay thọt ra thọt vào âm đ*o cô gái, âm dich vẫn trào ra, thỉnh thoảng hắn còn giật hạt le hay cắn nhẹ khiến cô gái rên ư ử. Mút một hồi Thiên cũng chán, hắn quay lại chơi cô theo kiểu truyền thống.

– Ưhhhh… ưhhh… – Cô gái nhăn mặt lắc đầu, tay bấu chặt ngực Thiên, cô đang đau. Đúng là đang rất đau vì đây là lần đầu tiên của cô, cô tuy bị lão già kia bắt làm nô lệ nhưng chưa bao giờ cho lão đụng tới vùng kín cả.

– Hahaha… đau hả, không sao, nó sẽ qua mau thôi, em sẽ sướng nhanh lắm! – Thiên rút ra rút vào nhẹ nhàng.

– “Ót… Ưhhhhhhhhhhh… ” – Cô gái trợn mắt khi Thiên bất chợt đâm lút cán.

– “Bạch bạch bạch… ót… rọt… rọt… bạch bạch bạch… ưhhh… ưhhh… ” – Thiên không nhẹ nhàng chút nào, hắn dập điên cuồng mặc cho l-n cô rất bót, còn cô gái đang đau nhưng cái sướng đã lấn áp hẳn, cô đang sướng, sướng đến mức cong người lên.

– L-n em bót lắm! Hahah… anh thích, anh thích… hứ hứ hứ… – Thiên dập không ngừng ngại, hắn dập mạnh và nhanh nhất có thể.

Hai con người cứ quần nhau tới một tiếng, cô gái lên đỉnh tới sáu lần còn Thiên cũng không tru nổi vì cái l-n quá bót. Hắn dập thêm vài cái rồi bắn thẳng vào tử cung cô gái. Hắn nằm xuống ôm cô gái vào lòng, cô gái e thẹn rúc vào lòng hắn với cảm giác mãn nguyện. Hai người ôm nhau ngủ tới sáng. Thiên thức dậy khi cô gái vẫn đang ngủ say, thằng em đã yếu xìu. Ngắm cô gái hồi lâu hắn thấy trên vòng cổ cô có cái gì đó lại lạ, hình như là một viên đá. Cô gái ngay sau đó cũng mở mắt.

– Cái này là của em hả?

Cô gái gật đầu.

– Cái này là gì vậy?

Cô gái ngồi dậy rồi mặ đồ bước ra cửa, tới cửa cô quay lại nhìn Thiên như muốn hắn đi theo cô tới nơi nào đó. Hai người đi tới một cái giếng bị che bởi lá, trong như cái giếng không đáy. Cô gai nhìn Thiên rồi nhảy xuống, Thiên cũng nhảy ngay sau đó.

Dưới giếng có nước, cô gái dẫn Thiên tới trước một cửa động, trên đó có một chỗ đặt viên đá. Cô gái đặt viên đá vào ngay sau đó cánh cổng mở. Bước vào bên trong, chả thấy gì ngoài một cái tượng đang cắm thanh kiếm hướng xuống.

– Đây là gì vậy? – Thiên hỏi.

Cô gái bước quanh pho tượng rồi bất chợt lấy ra cho Thiên một tờ giấy.
Cầm tờ giấy trên tay, Thiên đọc được hai dòng – ”Duyên người duyên kiếm – kiếm có linh ắt sẽ chọn chủ”.

Thiên đăm chiêu, hắn ngắm nghía thanh kiếm đó một hồi lâu, “ chả lẽ thanh kiếm tờ giấy viết là cai này, không phải, nó chỉ lạ một thanh kiếm băng đã mà, sao là nó được”. Suy nghĩ, đi trước đi lui một hồi, tìm khắp nơi coi có chỗ nào nữa không nhưng không có. Thiên thử bước tới nhìn thanh kiếm đá coi có gì đặc biệt, chả có gì đặc biệt cả. Thử sờ coi có hiện tượng gì không thì bất chợt thanh kiếm khẽ rung, Thiên cũng giật mình. Hắn thử sờ lại lần nữa thì chả có hiện tượng gì. “Mẹ kiếp, đùa bố à, bụp… ahhh… ” – Thiên tức giận tung đấm mạnh vào thanh kiếm, tưởng không bị gì ai ngờ tay hắn chảy máu, máu dính trên thanh kiếm bất chợt làm thanh kiếm rung lên dữ dội, pho tượng cũng vậy.

Thiên lùi ra dăm bước, ngay sau đó trước mặt hắn không phải là thanh kiếm bằng đá nữa mà là một thanh Hỏa kiếm – đúng là một thanh hỏa kiếm, thanh kiếm bay quanh Thiên như muốn cái gì đó rồi nó lui lại.

– Mày muốn gì sao, ta còn cái mạng chó này thôi, lấy không tao cho. – Thiên lúc này mà còn đùa được.

Thanh kiếm bất chợt rung lên lần nữa, nó dâm vào tứ phía hang động như muốn đào cái gì đó, chỉ có nơi bức tượng là nó không lao tới, Thiên để ý mới thấy lòng bàn tay bức tượng có một phần thiếu, nó giống hình của viên ngọc lúc nãy ở ngoài kia. Thiên vội chạy ra lấy nó lắp vào, pho tượng lần này rung lên dữ dội, thanh kiếm bay quanh pho tượng. Tượng nứt, bên trong ngay sau đó thoát ra một linh hồn khiến Thiên thót tim.

– Hahaha… cậu bé, tốt lắm… không ngờ ta đã bị phong ấn ở thung lũng này lâu thế mà giờ cũng thoát ra được, hahaha… cảm ơn cậu, hahaha… – Linh hồn của lão già tóc đỏ nói cười.

– Ông là ai? – Thiên không hết ngạc nhiên.

– Ta là Hỏa Nam Thần, cậu là ai?

– Ông là thần lửa trong truyền thuyết, chả lẽ ông có thật? Thiên đang rất ngạc nhiên.

– Hahaha, truyền thuyết! Quả là thế giới này quên ta rồi, hahaha… trời đất thật muốn diệt ta mà, hahaha… – Lão già cười khổ.

– Sao ông lại bị phong ấn ở đây?

– Haha… thung lũng này, nơi đây trước kia là mảnh đất thánh của trời đất, nó là tất cả tinh hoa trời đất, nơi đây có đủ loại sinh vật mà nơi khác không có, thậm chí còn là nơi dưỡng khí của các thanh nhân giúp họ tăng tiến sức mạnh, cũng tại ta… tại ta đã không kiểm soát được thanh kiếm này, thanh kiếm này lúc đó do ta tạo ra, nó là một trong Ngũ Đại Kiếm Thánh, Hỏa có bản chất nóng tính, rất dễ mất kiểm soát. Ta đã không kiểm soát được nó khi ta và nó có xích mích. Nó vì giận ta mà đi thiêu đốt, rải hỏa khắp nơi không may dính vào mạnh đất thánh này. Ta đã phải nhận trọng trách thu phục nó và cuối cùng ta đã cũng đã thu phục được.

– Vậy tai sao ông lại bị phong ấn đây?

– Luật? Thiên Quy, tội ta gây ra nên ta phải chịu, chính dính vào mảnh đất thánh này nên ta bị phong ấn tới khi nguyên khí cạn kiệt thì thôi. Đúng là ý trời, may trước lúc chết ta cũng gặp được người có thể thay ta làm chủ thanh kiếm này.

Hỏa Nam Thần nói và thanh kiếm cứ bay quanh ông, nó dừng lại khi không nhắc tới từ “thay ta làm chủ nhân”, đúng là thanh kiếm có linh tính thật.

– Hahaha… thôi, duyên ta và ngươi ngắn, hắn từ nay sẽ thay ta làm chủ nhân ngươi, ngươi phải tôn trọng hắn, bớt cái tính nóng nảy đi, sau này mới thành nghiệp lớn được, mới được xem trọng trong Ngũ Đại Kiếm Thánh, hahaha… – Ông già nói rồi đưa tay đỡ lấy thanh kiếm như nói lời từ biệt.

– Này cậu bé, cho ta biết tên cậu được không?

– Con là Thiên, con bị lạc vào khu rừng này, may mà cô gái này giúp đỡ nên mới tới được đây., Thiên có vẻ lễ phép khi hắn sắp có được thanh kiếm thần này.

– Tốt, tốt… ta và cậu có duyên, cũng như thanh kiếm này từ nay nó là bạn ngươi, ngươi có thể là chủ nhân của nó và cũng là bạn nó. Phải biết trân trọng nó như một người bạn, đừng xem nó là thanh kiếm vô tri vô giác, tính nó rất nóng nảy nên ngươi cẩn thận, ta cũng đã đến lúc về Thiên Nhai rồi( mộ của các vị thần khi chết linh hồn sẽ được về đó nghỉ ngơi), cậu thay ta dẫn dắt nó, cùng nó lập nghiệp cho đời, hãy sửa lại lỗi lầm này của ta.

– Vâng! Ngài yên tâm, con lấy tính mạng ra đảm bảo lời hứa này.

– Tốt, hahaha… thôi, đến nhận chủ của ngươi đi, ta không thể cùng ngươi lập nghiệp nữa rồi, cậu ta sẽ nối tiếp con đường giang giở của ta.

Hỏa Nam Thần nói nhưng thanh kiếm cứ bay quanh ông không muốn rời xa.

– Thôi, ta mệt rồi, ta cần nghỉ ngơi, tạm biệt… – Nói rồi Hỏa Nam Thần bay về trời, thanh kiếm đuổi theo nhưng không kịp.

Thiên thì ngơ ngác, ”trời đất, mất hết rôi! ”, Hắn nuối tiếc khi thanh kiếm bay đi. Hắn vẫn đợi ở đó, mong là thanh kiếm quay về. 1 Tiếng, 3 tiếng, 5 tiếng… dường như hết hi vọng. Thiên đứng lên ra hiệu cô gái đi về.

Chương 12: Hỏa kiếm

Bước ra cổng, Thiên ngạc nhiên khi Hỏa kiếm đã đợi sẵn ở đó.

– Trời à! 5 Tiếng, 5 tiếng đấy ngươi biết không? Ta đợi ngươi tới 5 tiếng mà ngươi không vào nói cho ta một câu. – Thiên cười khổ, hắn không nghĩ thanh kiếm lại muốn troll hắn tới mức đó.

Trên đường về trại, Hỏa kiếm cứ bay song song với hắn, thỉnh thoảng còn bùng lửa dữ dội như trêu đùa hắn. “Tao chả biết mày là chủ nhân hay tao là chủ nhân nữa đây” – Thiên thở dài nhưng hơi thở đó ngừng lại ngay tức khắc khi hắn chứng kiến trại của hắn cháy thanh đống tro tàn. Mắt Thiên mở to hết cỡ nhìn cảnh khói bốc lên từ đống củi khô. Mới 6 tiếng trước hắn còn lạ thủ lĩnh của cái trại này mà giờ đây một bóng người cũng không có và điều hắn có thể nghĩ giờ đây chính thanh Hỏa kiếm bên cạnh hắn, “chả lẽ hắn đợi Hỏa kiếm tận 5 tiếng để chứng kiến cảnh này, 5 tiếng đó chả lẽ Hỏa kiếm đi đốt trị của hắn” – Thiên nghĩ thầm nhìn chằm chằm Hỏa kiếm, nó cũng đứng yên. Một lúc sau, nó bay qua đống lửa đang cháy nhỏ, nó cứ lòng vòng quanh ngọn lửa rồi bay lại cảnh Thiên.

– Ngươi… ngươi bắt ta chờ ngươi 5 tiếng để ngươi làm chuyện này sao? – Thiên không kiềm chế được cảm xúc. Thanh kiếm vẫn đứng yên không chuyển động.

– Ngươi không cho ta làm chủ nhân thì thôi, có đến mức phải làm thế không.

– Ngươi… ta cạn lời rồi.

Thiên nói xong thì bốc chợt thanh kiếm bay vút lên trời.

– Này, ngươi đi đâu đó? – Thiên gọi nhưng vô ích, vậy là xong. Lần này hắn mất cả chì lẫn chài. Hắn nghĩ hắn chưa nặng lời với nó một chút nào mà nó còn giận thế nếu lúc nãy mà chửi nó có khi nó nướng Thiên thành “rồng quay”. Thiên giờ đây chỉ còn cô gái bên cạnh, hắn nhìn cô hồi lâu rồi cất tiếng.

– Giờ cô đi cùng ta chứ?

Cô gái gật đầu.

– Thật may vẫn còn người làm bạn. Ta sẽ dẫn cô ra khỏi thũng lũng này, cô muốn đi không?

Cô gái gật đầu.

Thế là hai người dẫn nhau tìm đường ra khỏi thung lũng, sương mù vẫn dày, khí tức lạnh lẽo cứ ám xung quanh mà cũng dễ hiểu thôi. Trước kia là đất Thánh mà, giờ đây bị đốt ra nông nỗi thế này thì khí tức lạnh lẽ nhiều đến vậy cũng dễ hiểu. Đang đi bỗng nhiên Thiên lại nghe thấy tiếng hú hú của người, ‘chẳng lẽ còn trại trại khác trong thung lũng chết này sao? ’ Thiên nghĩ thầm rồi hắn mò tới xem. Quả đúng như suy nghĩ của hắn, là một địa bàn của bọn thị tộc, rộng hơn địa bàn của hắn. Thiên sực nghĩ ‘hay là vào khiêu chiến tên thủ lĩnh này đi, nếu thắng có khi hắn lại trở thành thủ lĩnh mới, vậy cũng hay’. ‘Máu chó’ nổi lên thúc giục bước chân hắn tiến vào như cô gái đi với hắn nắm tay cản hắn lại.

– Đừng lo, ta sẽ trở thành thủ lĩnh của bọn chúng, cô sẽ thấy khả năng phi thường của ta, hehe… – Thiên nói rồi quay mặt bước vào, cô gái cũng đành bước theo hắn.

– Ai là thủ lĩnh nơi này, ta muốn khiêu chiến với hắn.

– Ta bảo ai là thủ lĩnh chỗ này?

– Hừ… các ngươi đùa tao à?

Thiên bực giọng khi đáp lại lời nói của hắn là những con mắt không hiểu tiếng người. Bọn chúng đơ ra nhìn Thiên.

– Trời ạ! Bọn này còn ngu hơn ngoài mức mình tưởng tượng. – Thiên đặt tay lên trán than thở.

– Hahahaha… nhóc con, ngươi tới đây báo thù sao? – Một giọng nói vang lên khiến Thiên giật mình.
– Hahaha… ngươi tới cũng mau đó, ta đang chờ ngươi mang cái mạng chó ngươi tới đây báo thù đây, hahaha…

– Báo thù?

– Ủa, thế ngươi không phải là thủ lĩnh của cái trại bị ta đốt đó hả, vậy cô gái bên ngươi đó lầ ai ta? – Gã thanh niên đăm chiêu ra vẻ có gì đó sai sai.

Giờ thì Thiên mới hiểu ra, trại hắn không phải bị Hỏa kiếm đốt mà là do bọn chó má này. Vậy là hắn trách nhầm nó rồi, chả trách mà nó bay mất tiêu.

– Ngươi cũng vui tính nhỉ, rảnh háng hay sao đi đốt trại của tao? – Thiên khiêu khích tên thủ lĩnh.

– Ngươi… ngươi, ta thích vậy, hahaha… do bọn chúng dám cướp lương thực của bọn ta, lão quái chó chết kia trước kia toàn cho người qua trại ta cướp lương thực, lần trước suýt lão bị ta giết rồi, may mà thoát được với lại ta cũng bị thương nặng không thì lão đâu sống tới tận bây giờ, nghe tin lão chết là ta như hồi sinh vậy, hahaha… cậu nhóc, ngươi giờ nếu làm tay sai cho tay may ra còn có cơ hội sống, nếu không thì ‘Hừ… ’ – Gã kia nói đồng thời đưa tay ngang cổ làm động tác cưa cổ.

“Thì ra là vậy, chả trách lúc trước lão ta bị thương mà bị thương nặng vậy còn đánh cho mình thừa sống thiếu chết nếu tên này đã khỏi hẳn thì hắn mạnh tới cỡ nào, có khi mình bán mạng cho không hắn không đây” – Thiên nghĩ thầm nhưng giờ hắn đâu còn đường lui, cái tội ngu là cái tội nặng nhất, lúc nãy hắn đã không nghe cô gái nên giờ đây ra nông nỗi nỗi này. Giờ hắn chỉ còn một là trở thành con chó dưới chân gã này, hai là đặt cược mạng vào ván đấu sinh tử này. Tất nhiên Thiên chọn cách hai vì hắn cần phải trở về mà danh dự hắn cũng đâu cho phép hắn làm chó người khác.

– Ta muốn khiêu chiến với ngươi, một trận chiến tới CHẾTTTT… – Thiên nhấn mạnh từ ‘chết’.

– Hahaha… vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi, chọn vũ khí đi.

– Ngươi không chọn sao? – Thiên nghi hoặc.

– Chọn… hahaha, vậy bất công cho ngươi quá, ngươi có sống được hai cú đấm của ta không đã, hahaha…

Thiên rùng mình, “chả lẽ tên này mạnh tới vậy sao? Mà kệ mẹ nó, không có vũ khí thì mình có lợi hơn sao? ”. – Thiên tự an ủi bạn thân.Giờ là trận chiến hai con sư tử đầu đàn, trước mắt Thiên là gã cao to có dáng vẻ con người hơn lão kia còn trước mắt gã kia Thiên cũng không kém, thân hình khá đầy đặn.

– Tới đi, ta nhường ngươi ba chiêu. – Gã đàn ông nói rồi đưa tay phẩy.

Thiên lao tới, hắn một tay cầm đao, một tay cầm khiên. Hắn tung đòn chém nhanh và chuẩn xác hết mức có thể nhưng gã kia né hết. Phát thứ 3 hắn quyết định đánh phủ đầu gã, nhát chém tưởng chừng không né được nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên hơn là thanh đao chém vào đầu lão mà như chém sắt, đúng là chém sắt thật. Gã kia không hề he hấng gì, gã nhếch mép một cái.

– Ta nhường ngươi ba chiêu rồi, giờ tới lượt ta… Bụp… ahhhhhhhhh… – Ăn trọn cúp đạp vào bụng Thiên bay ra mấy mét. Tưởng chừng thủng cả ruột, đau điếng người, hắn hộc máu.

– “Mẹ kiếp, quái vậy hả trời, may mắn cho mình lão kia đang bị thương nếu không mình đi gặp tổ tiên lúc đó rồi, chả lẽ giờ lại chôn thân ở đây?, Không được, ta phải sống. ” – Thiên an ủi bạn thân, hắn cố đứng dậy cầm chặt đao chỉ về gã kia.

– Tốt, đứng được rồi, nhưng quả này mày mà sống thì ta bái phục. – Gã kia nói rồi lao tới tung đấm. Thiên chật vật né, nhưng thân thủ tên này cũng nhanh. Né mái không ổn, Thiên trả đòn. Hắn lấy khiên che lên phía trước rồi tung đao chí mạng vào cổ lão.

– Bụp… ahhhhhh… – Tiếng kêu của Thiên thảm thiết, đao hắn chưa tới cổ mà khiên trên tay hắn nát rồi, cánh tay của hắn thế mà ăn trọn cú đấm của gã, xương tay hắn gãy. Hắn rên đau thảm thiết.

– Hahaha… giờ thì mày còn lời trăn trối nào không hả?

– Bụp… ahhhhh… – Lại một cú đá của gã, Thiên lại được đo đất, hắn giờ đây như trái banh cho gã kia sút vậy, tâm trí hắn trở nên mơ hồ, quá đau. Hắn tự hận bản thân sao lại đâm đầu vào địa ngục làm gì.

– Không có lời trăn trối hả, vậy tao tiến ngươi một đoạn nhé, hahaha… bụp… Ưhhhhh… – Một cú đá tưởng chừng lấy mạng hắn nhưng hắn không có cảm giác. Hắn mở to mắt khi cú vừa rồi đã được cô gái kia đỡ cho hắn, cô ta ăn trọn cú đá vào mặt khiến cô bay xa mấy mét.

– Khôngggggg… tại sao? Tại sao cô lại đỡ cho tôi, tôi có gì để cô phải hi sinh mạng sống của mình như vậy, tại sao chứ? – Thiên đau đớn nhìn cô gái. Cô gái đáp trả Thiên một nụ cười mãn nguyện rồi nhắm mắt xuôi tay.

– Hahaha… một cảnh tình cảm lãng mạn quá, làm ta phát khóc rồi nè, hix hix… – Gã kia giả khóc.

– Ngươi, ngươi phải chết, ta sẽ giết ngươi.

– Hahaha… giết ta, đứng lên lại đây, mày tới được chỗ tao thì tao sẽ dang hai tay cho mày chém, hahaha… – Gã kia cười vì biết Thiên giờ làm sao đứng nổi mà có chém được gã cũng chả sao cả.

– Nhanh lên, nhanh lên nhóc… – Gã kia thúc dục khi Thiên cố đứng dậy. Hắn bước từng bước chân nặng nhọc tới gã, máu miệng vẫn không ngừng chảy, một tay hắn giờ đã què.

– Bụp… ahhhh… – Thiên lại ăn cú đấm vào mặt, hắn gục xuống, gã kia dâm chân lên mặt hắn.

– Hahaha… một con chó vác xác tới đây, thật là vui, hahaha…

– Hú hú hú… – Tiếng hú của những tên thị tộc như vui mừng.

Chương 13: Ngươi là kiếm khí?

( Do hôm qua có việc bận nên k đăng truyện được ^^

Cầu donate cầu kim phiếu nha ^^)

Gã kia không muốn giỡn nữa, gã nân chân lên định dậm vào đầu Thiên một cú thật mạnh cho nát bét thì thôi nhưng bất ngờ đã xảy ra.

– Phụp… ahhhhhh… cái gì vậy… ahhhhh… – Gã kia đau đớn khi có một thứ gì xuyên qua bụng gã, cơ thể gã nóng ran và ngay sau đó gã bốc cháy dữ dội.

– Là ngươi, ngươi vẫn không quên ta sao? – Thiên vui mừng khi Hỏa kiếm quay lại.

Ngay sau đó là tiếng rên la của những tên thị tộc, Hỏa kiếm cứ vậy mà tả xung hữu đột, nó đốt những tên thị tộc như đốt rơm rác.

Thiên vẫn trừng mắt nhìn cảnh đó, nó quá tuyệt, không hiểu sao Thiên lại thích cảnh này mặc dù hắn đang chứng kiến con người bị đốt, chứng kiến những sinh mạng từ giã cõi trần. Hắn thấy thích thú, rất thích thú, hình như là hắn vừa thoát khỏi cửa tử nên giờ đây mạng người đốt với hắn không còn quan trọng nữa.

Sau một hồi, cảnh tượng đó cũng tàn đi, Thiên gượng đứng dậy. Hỏa kiếm đứng trước mặt hắn.

– Ta xin lỗi đã trách nhầm ngươi, ngươi tha thứ cho ta chứ?

Thanh kiếm vẫn yên lặng.

– Nghe này, ta cần một người bạn, giờ đây ta cần tìm đường về nhà và ta cần một người bạn trên hành trình đó, ngươi làm bạn ta chứ? – Thiên cầu mong sự chấp nhận.

Thanh kiếm rung lên như đồng ý, từ ‘bạn’ khiến nó thích hơn từ chủ nhân. Thiên hiểu ý, tĩnh lại băng vết thương. Sau đó, hắn chôn xác cô gái, nhìn ngôi mộ của cô, hắn ngẫm nghĩ – “ Hôm nay quả là may mắn cho ta khi có người dung tính mạng để đổi lại mạng cho ta nhưng sau này nếu ta còn gặp nguy hiểm chết người nữa thì sao. Ai sẽ thay mạng cho ta đây? My? Ngọc? Lưu Ly? Hay còn nhiều cô gái khác? Chả lẽ thân một thằng đàn ông như ta lại để những người phụ nữ – những người mình yêu thương chết trước mặt mình như thế này. Không được! Ta phải mạnh lên, ta phải tự bảo vệ bản thân, bảo vệ những người phụ nữ ta yêu”. Thiên quyết tâm, hắn phải mạnh lên, mạnh đến mức cả thế giới này phải sợ hắn. Hắn cùng Hỏa kiếm tìm đương về, hắn giờ chỉ còn một tay, nếu gặp nguy hiểm chỉ còn nhờ Hỏa kiếm. Đang đi bốc chợt Hỏa kiếm như có điều gì đó bất thường, nó khựng lại một lúc rồi bay đi đâu đó.

– Ngươi đi đâu đó, chờ ta với. – Thiên chỉ có thể chạy theo vì mạng hắn ở trung thung lũng này giờ chỉ phụ thuộc thanh kiếm.

Tới một nơi gần đó, Hỏa kiếm dừng lại, Thiên theo sau. Hắn thấy thanh kiếm đứng trước đầm lầy.

– Ngươi làm sao thế?

Thanh kiếm rung lên, mũi kiếm chỉ thẳng xuống đầm lầy như muốn tìm cái gì dưới đó.

– Ngươi muốn ta tìm cái gì dưới đó à? – Thiên vẫn nghi hoặc.

Thanh kiếm cứ chỉ xuống dưới. Thiên chỉ còn đành lòng bước xuống, hắn cũng không biết có cái gì dưới đó nữa. Mò mẫn hồi lâu, tay Thiên khơ khắp mọi chỗ trong đầm lầy, hắn vẫn không thấy gì ngoài bùn cả, đang muốn lên bờ thì bất chợt hắn dẫm lên phải thứ gì đó nóng nóng. Tay hắn cầm lên một viên ngọc.

– Đây là thứ ngươi cần? – Thiên đăm chiêu nhìn viên ngọc trên tay hắn lúc này. Cảm giác hơi nóng.
Hỏa kiếm rung lên, viên ngọc đó cũng rời tay Thiên mà đi tới nhập vào lưỡi kiếm. Hỏa kiếm sau khi hấp thu viên ngọc trở nên rất sặc sỡ, khí tức của nó cũng mạnh lên. Trên lưỡi kiếm hiện lên dòng chữ “Hỏa châu quy hợp, linh kiếm trở về”. Thiên giờ mới hiểu viên ngọc lúc nãy là Hỏa châu. Hỏa châu được xem là linh hồn của của Hỏa kiếm, khi có nó sức mạnh Hỏa kiếm tăng lên đáng kể, linh tính Hỏa kiếm cũng sẽ mạnh lên, khả năng linh cảm của nó với chủ nhân rõ hơn. Hỏa kiếm sau khi có Hỏa châu nó rung lên và điều ngạc nhiên hơn là Thiên hiểu ý nó nói gì. Không giống lúc trước hắn phải suy đoán cho nát óc, lần này dường như có suy nghĩ ập tới trong tâm trí hắn. Hắn hiểu những gì mà Hỏa kiếm muốn nói.

– Ngươi chỉ đường đi. – Thiên hiểu Hỏa kiếm biết đường về và nó muốn Thiên theo nó.

Thiên theo Hỏa kiếm đi khoảng một canh giò là tìm được lối ra. Thiên như sống lại, cảnh vật giờ đây không còn u ám nữa, không khí dễ chịu hơn.

– Hahaha… ta trở về rồi, hahaha… ta trở về rồi… Tiên Nhiên, cô chờ đó, ta sẽ trả thù, hứ, hahaha… – Thiên cười như điên dại.

– Hử, ngươi muốn ta hấp thu ngươi? Cái này không được nha, ngươi là kiếm, ta hấp thu ngươi có mà không chết cũng thnahg tro à.

Hỏa kiếm vẫn rung lên.

– Ngươi là kiếm khí? – Thiên hiểu và hắn nghi hoặc. Kiếm khí là loại kiếm tồn tại ở dạng khí, nó có thể nhập hoặc xuất tùy thuộc vào vật chủ. Ở dạng nhập nó tồn tại như khí linh trong vật chủ. Ở dạng xuất, nó sắc nhọn và rất nguy hiểm.

– Được rồi, ta hấp thu ngươi tránh tai mắt của bọn cú vỏ. Thu… – Thiên nói ngay lập tức Hỏa kiếm nhập vào người hắn. Cảm giác cơ thể xung mãn không tả được. Hắn thấy cơ thể mình khỏe, tràn đầy sinh lực hơn cả lúc còn nguyên vẹn hai tay. Thiên hướng về nhà của lão già kia, nơi mà có người con gái khiến hắn thấy cảm ơn hơn là hận cô – Tiên Nhiên. Chính cô đã giúp hắn hiểu giá trị của cuộc sống, hiểu được cách dùng tính mạng để đấu tranh, hắn chỉ cần sống và hắn sẽ làm tất cả để được sống. Chỉ có sống mới có thể nghĩ tới chuyện khác. Đang nghĩ thầm bất chợt Thiên có cảm giác ớn lạnh phía sau. Hai thân hình xé gió lao tới.

– Hahaha… lại là ngươi, tìm khắp cả thành phố suốt một tháng không thấy bây giờ ông trời lại cho ta gặp ngươi mà không phí chút sức nào cả, hahaha… trời thật biết đùa, nạp mạng đi nhóc. – Người nói không ai khác là lão nhị, kẻ mà suýt lấy mạng hắn khi hắn vừa đặt chân lên thành phố Kasumi chết chóc nà, vừa dứt lời lão lao tới với tốc độ bàn thờ.

– Choanggggg… – Tiếng kim loại va chạm quen thuộc, hai hình bóng xuất hiện trước mặt Thiên. Không ai khác là lão già bạch y với Tiên Nhiên.

– Ngươi không sao chứ? – Thiên sững người, hắn đơ ra khi câu hỏi này không phải từ lão bạch y mà là từ Tiên Nhiên. Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự quan tâm của cô gái này.
– À à… ta không sao… khống sao. – Thiên lúng túng với câu hỏi quan tâm của Tiên Nhiên.

– Hừ… Nhị Vương Lão Quái, dạo này có vẻ quan tâm bọn ta hơi nhiều nhỉ. – Lão bạch y vuốt râu cười trừ.

– Ông ta tên gì vậy? – Thiên đang hỏi Tiên Nhiên nhưng không cần cô trả lời ngay sau đó hắn đã biết.

– Hahaha… Long Khang, ông cũng quan tâm tới con mồi của bọn ta chả phải sao, lúc trước là cô ta, bây giờ là hắn, ông cũng quan tâm bọn ta qua rồi còn gì, haha… – Người lên tiếng là lão đại.

– Lão đại, nhiều lời làm gì, hôm nay có Lão Tôn rồi nên một mẻ tóm cả cho mau. – Lão nhị lên tiếng.

– “Lão Tôn, hắn xuất quan rồi ta, hừ, choanggg… ” – Đang suy ngẫm nhưng ngay tức khắc hai lão kia đã lao tới. Tiếng va chạm tay với kim loại vang lên nhức cả óc. Long Khang đánh trên cơ hai lão kia nhưng cũng không thể xem thường hai lão kia được. Thân thủ của hai lão không kém xa Long Khang, một chín một mười.

– Lưỡi Hái Tử Thần… vút vút… choanggg… – Lão đại tung lưỡi hái ngay sau đó Long Khang dùng tay chặn lại.

– Vuốt Nha Lam… xoẹt xoẹt… choanggg… – Lão nhị lao vào ngay sau đó, đòn tấn công của lão cũng bị chặn lại bởi chân của Long Khang.

– Thân thủ tốt nhỉ? – Thiên gật đầu đắc ý.

– Không hẳn vậy. – Tiên Nhiên lên tiếng.

Hai người nhìn Long Khang một đấu hai mà không hề nao núng gì.

– Là sao? Ý cô là sao vậy? Nè cô làm gì đó? – Thiên định hỏi nhưng không kịp, Tiên Nhiên hình như hiểu ra điều gì đó liền lao lên giúp một tay. Thiên cũng muốn lắm nhưng hắn sợ, sợ lên đó chưa tới 2 giây đầu hắn đã lìa khỏi cổ. Hắn đã đi qua cửa tử mấy lần nên giờ hắn cần quan tâm tới mạng sống của mình hơn bao giờ hết.

– Hừ, ngươi cũng tới nộp mạng hả, con mồi ngươi lúc trước có thể thoát nhưng lần này đừng hòng, Vuốt Nha Lam… xoẹt xoẹt… – Lão nhị nhìn Tiên Nhiên rồi lao tới. Tiên Nhiên quả không tồi, cô né các đòn tấn công của lão nhị đồng thời cũng đánh trả. Từng đôi một đánh nhau, cảnh tượng khói bụi mù mịt.

– Vút vút… cận thận, có người tới. – Thiên lên tiếng khi hắn cảm giác được sát khí vút qua hắn lao vào hỗn chiến nhưng đã muộn.

– Bộp… bụp bụp… Ư ư ư… – Chỉ trong tích tắc, Thiên thấy một thân thể rơi trước mặt hắn, cô hộc máu trông không ổn chút nào, Long Khang cũng bị đánh lui ngay sau đó.

– Long Khang, ngươi cũng thích lo chuyện bao đồng nhỉ. – Lão già vừa tới lên tiếng, không ai khác đó là Lão Tôn – trưởng lão của hai lão kia.

– Hừ, ta chỉ thấy chuyện bất bình ra tay tương trở. – Long Khang vẫn cứng giọng đáp mặc dù lão hiểu mình mà giao chiến với Lão Tôn thì phần thắng rất ít.

– Tương trợ! Hay cho cái từ tương trợ, vậy thì ngươi chết đi… – Nói rồi Lão Tôn lao tới.

Chương 14: ĐM, mày chờ đó lão cáo già

Hai lão kia chuyển mục tiêu sang Thiên và Tiên Nhiên.

– Chạy mau đi, ta sẽ giữ chân chúng. – Tiên Nhiên nói rồi lao lên.

– Chạy? Đùa giữa ban ngày à nhóc? – Hai lão kia nói rồi lao tới, Thiên vẫn không chạy. Hắn đứng ngơ ra, không hiểu hắn đang nghĩ gì nữa.

– Bụp… ưaaaaa… – Tiên Nhiên không trụ nổi một đòn của hai lão quái. Cô rơi ngay trước mặt Thiên. Hắn chạy lại đỡ cô.

– Sao ngươi không chạy đi? – Tiên Nhiên gắng gượng nhìn Thiên, cô bây giờ sức đứng chả còn nữa.

– Em đừng lo, anh sẽ bảo vệ em. – Thiên lấy tay gạt tơ máu mép miệng cô và nở nụ cười. Không hiểu sao tim Thiên loạn nhịp khi nói câu đó, hắn không hiểu tại sao hắn có thể nói được câu đó. Có thể hắn không chịu được cảnh người phụ nữ vì hắn mà bỏ mạng lại. Hắn quá sợ điều đó, hắn sẽ không tha thứ cho mình nếu còn một người phụ nữa nào mà bỏ mạng vì hắn nữa mà hơn nữa hắn đã thích cô gái này. Hắn yêu kiểu lạnh lùng của Tiên Nhiên. Tiên Nhiên cũng không kém, tim cô đang đập nhanh hơn, mặt cô nhìn hắn chằm chằm như muốn nghe rõ lại lần nữa, chưa bao giờ, chưa bao giờ cô nhận được sự quan tâm của một người đàn ông. Cô chưa bao giờ nhận được sự che chở thật lòng như vậy, cảm giác ấm áp làm sao, cô như muốn giữ lại cảm giác này mãi mãi.

– Anhhhh… ngươi… – Tiên Nhiên đỏ mặt, cô e thẹn khi Thiên đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Cô ngạc nhiên không kịp phản ứng, chỉ đơ mắt ra.

– Thôi, thôi, tao đau đầu quá… ọe ọe ọe… cất cảnh đó xuống địa ngục mà diễn… – Lão nhị lên tiếng khi chứng kiến cảnh đó. Cảnh đó khiến lão ngứa mắt không chịu nổi.

– Hừ, từ đó nên dùng cho hai ngươi, ngày chết của bọn ta còn xa lắm, hôm nay là này chết của các ngươi, Hỏa kiếm – xuất – Thiên nói bất chợt Hỏa kiếm lao ra phóng thẳng về hướng hai lão.

– Hỏa… Hỏ… a… kiếmmmm… phụp… ahhhhh… ta không tin… ahhh… – Hai lão già chưa kịp phản ứng đã bị thiêu cháy. Chúng kiến cảnh đó khiến ai cũng ngạc nhiên tuột độ. Lão Tôn cũng thấy rùng mình, không ngờ hai lão quái theo lão bao lâu nay lại chết nhanh đến không tưởng. Đang suy nghĩ thì lão phải tập trung né đường kiếm đang lao tới, Hỏa Kiếm bay qua bất chợt bùng lửa giữ dội. Lửa hắt sang Lão Tôn, dính ngọn lửa tưởng chừng nhỏ bé nhưng ngay sau đó nó cháy lên giữ dội. Đặc biệt hơn là nó không dập được.

– Ta không cam tâm, tại sao? Ta không cam tâm… ahhhh… – Lão Tôn cứ vậy mà bị thiêu thành tro bụi.

Ba người vẫn sững sờ, nhất là Long Khang sau đó là Thiên còn về Tiên Nhiên cô có vẻ không quan tâm, điều cô để ý giờ đây là Thiên. Cô không biết ăn nói với hắn như thế nào sau chuyện này. Liệu cô còn là cô gái lạnh lùng được nữa không, liệu cô có quên được hình bóng của hắn nữa không, điều đó là không thể vì dường như cô yêu hắn mất rồi.

– Nhìn gì vậy? Anh đẹp trai quá à? – Thiên hỏi khi thấy Tiên Nhiên nhìn mình chằm chằm không ngớt. Hắn hỏi một câu max sến.

– À không, ta… ta… ngươi… i… – Tiên Nhiên lúng túng, cô không biết nói thế nào vào lúc này cả, mặt cô đỏ như ớt.

– Thôi nào, yêu thì nói đi còn ngại, anh vừa cứu mạng em đó nên từ giờ em là của anh rồi, hehehe… – Thiên cười nham hiểm.

– Ngươi… đồ bị ổi, đồ vô liêm sỉ, thả ta ra… – Tiên Nhiên đập vào ngực Thiên liên tục.

Thiên thả Tiên Nhiên ra, cô cố đứng dậy để đi nhưng được hai bước lại ngã gục xuống. Thiên không vội, hắn muốn coi thử cô cứng đầu đến lúc nào. Hắn giả vờ bước đi bỏ mặc Tiên Nhiên ở đó còn Long Khang thì biến đi mất tiêu lúc nào không hay. Thiên bước đi không quay đầu lại một chút.

Hắn bước tới một góc nhỏ rồi đứng đó xem thử Tiên Nhiên muốn làm gì. Cô vẫn cố đứng dậy, lết được hai bước lại ngã xuống, kiệt sức không biết làm gì, cô ngó nghiêng xung quanh. Bất chợt cô òa khóc. ‘OMG’ lần đầu tiên Thiên Thấy cô gái cứng đầu bật khóc, Ngọc tuy lạnh lùng nhưng không cứng đầu như cô.

Cô cứ thế mà ôm mặt khóc, lí do cô ấy khóc đơn giản. Sự lừa dối, cô nghĩ Thiên đã đùa giỡn với tình cảm của cô, hắn hôn cô nói hắn yêu cô nhưng giờ đây lại để cô lại một mình. Cô đã rung động vì hắn, cô nghĩ mình đã yêu hắn, cô tỏ ra lạnh lùng, cứng đầu chút nữa để mong có thêm sự quan tâm nhưng hắn lại bỏ cô lại một mình lúc cô đang yếu ớt thế này, cô hận hắn đúng hơn là cô hận bạn thân mình sao có thể để tình cảm của mình dễ bị đùa giỡn như vậy. Thiên thì không hiểu sao lại thấy thích thú cảnh này, hắn không thấy thương xót cho một cô gái yếu ớt đang khóc thay vào đó là sự thích thú, hắn muốn xem cô có thể làm gì nữa.

– Đồ khốn nạn, hix hix… – Tiên Nhiên bất chợt gào lên một tiếng to hết mức có thể sau đó cô ôm mặt khóc, lần này Thiên diễn đến đó là đủ rồi. Hắn biết cô yêu hắn mà. Không thì sao có thể khóc ra mức này. Hắn rón rén tới sau cô.

– Giận anh à, không ngờ em cũng xấu tính vậy, hehehe… – Thiên nói bất chớt ôm lấy Tiên Nhiên.

– Anh… ngươi, sao ngươi quay lại? – Tiên Nhiên ngạc nhiên.

– Anh làm sao bỏ mặc vợ của anh được chứ? Hehe…

– Ngươi, đồ vô sỉ.

– Vô sỉ? Ừ vậy mà lúc nãy có người lại chửi ta vậy còn muốn ta quay lại cõng về nữa chứ, không biết ai mới vô sỉ đây ta, hehe… – Thiên chọc tức Tiên Nhiên.

– Ngươi… ngươi… – Tiên Nhiên giờ không còn từ gì để nói nữa.

– Ngươi cái gì mà ngươi? Ít ra không gọi là chồng thì cũng phải gọi là anh đi chứ, mạng của em do anh cứu mà, hehhe… – Thiên vẫn cố đùa Tiên Nhiên.

– Ta không gọi, hứ… – Tiên Nhiên ngoắt môi.

– Được thôi, vậy thì ở đây chờ người tới đưa về đi mà có chờ được không hay làm cái xác không hồn lúc nào không hay, ngoài này nguy hiểm lắm đó, ta về trước đây. – Thiên bước từng bước chậm rãi chờ câu nói của Tiên Nhiên.

– Hix hix hix… tại sao? Tại sao ngươi lại ép ta vậy? Ngươi không lo lắng cho một người con gái yếu đuối đang bị thương như ta sao? – Tiên Nhiên nức nở, giọng cô dịu hơn rồi.

– Vậy nói thật cho anh biết. Em có yêu anh không. – Thiên quay lại trước mặt Tiên Nhiên, hắn nhìn thẳng vào mặt cô đợi câu trả lời.

Tiên Nhiên lặng im hồi lâu, cô đang đấu tranh lý trí bản thân, cô muốn đồng ý nhưng cô sợ hắn đang đùa giỡn tình cảm của cô. Cô sợ, cô rất sợ, cô nhìn ánh mắt của hắn xem thử hắn đang nói thật hay nói dối, cô không thể nhìn ra được.

– Đây này, em thấy không, tim anh loạn nhịp vì em đó, nếu em không đồng ý anh sợ tim anh sẽ ngưng đập mất. – Thiên cầm tay Tiên Nhiên đặt lên ngực mình.

– Em đông ý rồi? Hahaha… đúng là ông trời có mắt mà, ta lại có thêm người vợ tuyệt vời nữa rồi, hahaha… – Thiên cười tự đắc khi thấy Tiên Nhiên gật đầu, cô e thẹm quay mặt đi chỗ khác.
– Nào, để anh đưa em về.

– Tay anh thế kia làm sao cõng được em.

– OMG! Cuối cùng em cũng chịu xưng em rồi à, quả là vợ ngoan của anh mà. – Thiên vui mừng, hắn bẹo nhẹ má Tiên Nhiên.

– Ừ, anh vẫn còn một tay, vẫn cõng được, vì em anh sẽ làm tất cả, nào lên đây đi. – Thiên nói rồi quay lưng lại để Tiên Nhiền ngồi lên. Hắn cõng bằng một tay có hơi mỏi nhưng không sao. Niền vui trong lòng hắn giờ đây giúp hắn chiến thắng tất cả, hắn cứ bước đi đều đều.

Về tới căn nhà trước kia, Thiên để Tiên Nhiên xuống rồi dìu cô vào giường nghỉ ngơi.

– Em nghỉ đi, anh đi lấy thuốc cho em. – Thiên nói rồi quay đi.

– Long Khang, Long Khang… ông đâu rồi? – Thiên cất tiếng gọi khi không thấy lão ở nhà mà lúc nãy cũng không thấy.

– “Lạ nhỉ, tên ông già này sao nghe quen quen, cảm giác như có liên quan tới mình vậy ta, mà thôi bỏ đi, sắc thuốc cho Tiên Nhiên cái đã. ” – Thiên nghĩ một lúc rồi đi sắc thuốc cho cô.

30 Phút sau…

– Tiên Nhiên, em biết rõ về Long Khang không. – Thiên đơc bát thuốc cho Tiên Nhiên rồi hỏi cô.

– Em cũng không rõ lắm, lúc trước em được ngài cứu thoát khỏi hai tên kia, em đã theo ngài ấy được 3 năm nhưng vẫn không rõ gì lắm về ngài ấy, ngài ấy lúc ẩn lúc hiển không sao biết được mà hình nhưng ngài ấy có một món bảo vật. – Tiên Nhiên kể hết những gì cô biết.

– Bảo vật sao?

– Vâng! Hình như là Long Kim Giáp thì phải, đó là lý do giúp ngài ấy có thể đánh tay đôi với các vũ khí của hai lão kia.

– Long Kim Giáp hả, ta đâu thấy ông ấy mặc.

– Hihi… anh không biết rồi, Long Kim Giáp là loại giáp khí, nó như loại khí công ẩn chứa trong cơ thể con người giúp đao thương bất nhập.

– Ừ, thì ra là vậy, em nghỉ ngơi đi, anh co việc phải làm. – Thiên để Tiên Nhiên nằm nghỉ rồi hắn bước ra ngoài.

– Hỏa kiếm, ngươi biết gì về Long Kim Giáp với cái lão Long Khang kia không? – Thiên xuất kiếm ra và hỏi nó.

Thanh kiếm không có ý niệm gì cho hắn cả, chỉ nhắc vào đầu hắn dòng chữ “Thời điểm đến ắt sẽ biết”.

– Này, không phải vậy chứ, chúng ta là bạn bè mà, giúp đỡ nhau chút đi, xin mày đó. – Thiên năn nỉ thanh kiếm.

– Này, ngươi ra đây cho ta, ra đây, xuất kiếm… – Thiên bực dọc khi Hỏa kiếm không nói gì nữa mà nhập vào hắn, hắn gọi mãi cũng không ra. Đúng một thanh kiếm cứng đầu gặp một chủ nhân ngang ngược nữa biết sau này làm nên trò trống gì không biết.– Hừ, không nói hả, tao tự đi tìm, mày chờ đó. – Thiên tự nói bản thân nhưng thật ra là đang nói với thanh kiếm trong người hắn.

– Hahaha… cậu nhóc, cậu quả làm ta ngạc nhiên đó, từ đâu mà cậu có bảo kiếm kia vậy? – Giọng của lão già không ai khác đó là Long Khang, tiếng nói của lão có chút làm Thiên giật mình.

– À… chỉ là vô tình ta nhặt được dưới thung lũng thôi, hehehe… – Thiên gãi đầu giả ngu.

– Hahaha… nhặt được? Tốt lắm, quả ngươi có duyên với thanh kiếm này đó nhưng mang nó ngươi sẽ gặp họa diệt thân đó, hahaha…

– Họa diệt thân? – Thiên ngạc nhiên.

– Ừ, đúng vậy, đó là Hỏa kiếm, lúc trước thũng lũng kia là vùng đất thánh, chính vì nó mà bây giờ ra nông nỗi này, nếu giờ ai mà biết được nó đã được giải ấn thì ắt sẽ có người truy lùng nó.

– Ai?

– Thần vệ. – Long Khang nói với vẻ mặt nghiêm túc.

– Thần vệ sao, là tiên hả? – Thiên vẫn tỏ ra ngu ngơ.

– Ừ, đúng vậy. Họ là những người chấp hành luật trời, thanh kiếm này nếu ngươi không bỏ nó ra thì ngươi ắt sẽ mắc phải họa diệt thân đó.

– Vậy giờ chả lẽ tôi phải bỏ nó đi sao.

– Không! Ta sẽ giúp ngươi giữ nó. – Long Khang lúc này đã bộc lộ bản chất.

– “Hừ, cáo già đúng là cáo già, muốn ăn hớt trên tay của ta hả, đâu dễ. ” – Thiên nghĩ thầm khi biết âm mưu lão ta là muỗn chiếm đoạt thanh kiếm này, tuy nói đến sự truy sát của thần vệ hắn có vẻ tin nhưng đưa kiếm cho lão ta khác gì hắn hai tay dâng lên một thứ vô giá mà hắn hiên giờ rất cần, nhưng rất bình tĩnh. Hắn tỏ ra ngu ngơ để biết thêm chút ít về lão gia này.

– Tôi đưa thanh kiếm này cho ông thế không phải ông sẽ mắc họa diệt thân sao? – Thiên hỏi ngu ngơ.

– Hahaha… ta cũng gần đất xa trời rồi, còn gì mà phải lo nhưng ngươi còn tương lai dài ở phía trước, không thể vì thanh kiếm mà bỏ mạng tại nơi này được.

– “Hừ, càng nói cang ngu. Lão này già mà ăn nói như con nít vậy nhỉ? ” – Thiên đang suy xét về lão. Mà đúng thật, lão ta nói vậy thì có mà đi lừa con nít đó chơ. Lúc nãy còn đòi sống nhăn răng ra đó, giờ lại không thiết sống vì thanh kiếm này. “Chắc chắn có vấn đề” – Thiên nghĩ thầm.

– Ta giao thanh kiếm này cũng được nhưng giờ trên người ta chỉ có nó mới bảo vệ ta an toàn, giao nó rồi nguy hiểm đến ta biết phải làm sao?

Long Khang nghe vậy lão đăm chiêu một lúc rồi nói.

– Được, ta có món bảo vật, nó có thể bảo vệ ngươi an toàn trước sự tấn công nguy hiểm.

– “Hehehe… Long Kim Giáp? Ta sắp có ngươi rồi, lần này ta cho ông mất cả chì lẫn chài nè, hehe… ” – Thiên cười thầm, hắn vui mừng vì cuối cùng cũng dụ được lão ta, vốn dĩ hắn không sợ mất Hỏa kiếm vì hắn và nó đã có liên kiết biền vững rồi, Hỏa kiếm luôn trung thành với hắn cho đến khi hắn chết đi như Hỏa Nam Thần thì thôi.

– Không biết đó là gì vậy? – Thiên giả ngu để tránh nghi ngờ.

– Long Kim Giáp, đây này. – Long Khang nói rồi đưa trước mặt hắn một bộ giáp vàng khá đẹp mắt nhưng không phải Long Kim Giáp vì nó là giáp khí, sao có thể là vật vô tri vô giác này.

– “Lão chó này muốn chơi tao hả? Không cho thì tao cướp. ” – Thiên chửi thầm.

– Òa, tuyệt thật, đa tạ ngài. – Thiên tỏ ra ưng ý nhận lấy giáp vàng rên tay lão, hắn muốn cho lão nếm mùi gậy ông đập lưng ông.

– Nào, giờ để ta giữ nó cho. – Long Khang nói rồi đưa tay ra trước mặt như muốn Thiên hai tay dâng kiếm cho lão.

– Đây, ông cầm đi. “ĐM, mày chờ đó lão cáo già. ” – Thiên chửi thầm nhưng vẫn đưa kiếm ra cho Long Khang. Thanh kiếm được đưa ra rung động dữ dội, lửa bùng phát mạnh mẽ khiến cả hai sợ xanh mét, Thiên bình tĩnh an ủi và nhắn nhủ gì đó vào thanh hiếm sau đó nó mới thật sự im lặng trở lại.

Nhận lấy Hỏa kiếm, Long Khang cười tà rồi bay đi. Thiên đứng đó nhếch mép cười, hắn cũng không quên xem xét bộ giáp vàng trên tay hắn. Trông nó khá đẹp và khác hẳn với giáp thường, tuy không phải Long Kim Giáp nhưng có thể là bộ giáp có giá trị.

Đêm đó, hắn mày mò với bộ giáp, giáp mặc vào khá nhẹ lực đỡ của giáp rất ổn, hắn thửu dùng dao dâm mà không thủng, quả là bộ giáp tốt nhưng hắn vẫn không thích. Hắn nghĩ đem nó làm quà cho Tiên Nhiên vậy tốt hơn. Vứt bộ giáp một bên, hắn xếp bằng luyện công, hắn cảm thấy khí tức cơ thể mình tăng vọt nhanh chóng. Hắn dừng lại vì sợ nếu đột phá thập cấp trong tình trạng này thì có mà toi mạng dễ Sinh nên hắn thấy lo, có vấn đề gì tới tính mạng nếu có Lưu Ly ở bên còn an toàn, giờ không có cô nên cẩn thận vẫn tốt hơn. Hắn bỏ việc luyện công sang một bên rồi ý niệm kết nối với Hỏa kiếm.

Tại ngôi nhà ụp sụp, bên trong…

– Hahaha… thanh kiếm tốt, lần này còn ai dám cản ta trở về Long tộc đây, haha… Long Hậu – bà chờ đó, ta sẽ trả mối thù này. – Tiếng cười nói không ai khác là Long Khang, lão đang nhìn Hỏa kiếm đầy vẻ tự mãn.

Long Khang trước kia là em trai của Hoàng Long Đế – cha cha của mẹ Thiên nên có thể nói lão ta là bậc ông của Thiên, vì sự tranh quyền đoạt vị nên đã ăn cắp Long Kim Giáp, bảo bối của Hoàng Long tộc và ra tay ám sát ông ngoại của Thiên. Sau khi anh trai lão chết, vụ việc này đã bị bại lộ và lão bị sự truy sát của cả 3 dòng dõi Long tộc. Lão đã bị đẩy vào ma trận này và không thể tự giải thoát. Giờ đây lão ta đã có Hỏa kiếm trong tay khiến lão tượng mình như được trùng sinh lại lần nữa....

Chương 15: Giết ta?

Ai? – Đang vui mừng thì lão cảm thấy luồng khí tức mạnh mẽ xuất hiện ngay sau lão.

– Kẻ kia, mau giao Hỏa kiếm ra. – Một giọng nói hùng hồn.

– Ôi! Thì ra là các thần vệ, bắt mùi nhanh nhỉ! – Long Khang không tỏ ra lo lắng mà lão còn thấy hứng thú.

– Ngươi… – Tên chủ soái tức giận khi lão nói đám thần vệ giống như chó có tài bắt mùi.

– Kẻ kia mau xưng danh. – Mặc dù tức giận nhưng tên thống soái vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

– Hahaha… ta – Long Khang trưởng bối Long tộc. – Long Khang vuốt râu ra uy.

– “Khục khục… ”, thì ra là phản đồ của Long tộc, nay một công đôi việc, bọn ta sẽ lấy Hỏa kiếm cùng Long Kim Giáp trên người ngươi để nó về đúng với chủ nhân, mau giao đồ ra ít nhất mạng của ngươi còn giữ được. – Tiếng tên thống soái nghiêm túc sau khi bật cười bởi câu nói của lão, không hiểu sao lão tự tin đến vậy.

– Haha… có đủ tuổi thì đến mà lấy, còn không thì… Chếtttt… Hỏa kiếm giết chúng. – Giọng Long Khang tỏ ra tự tin.

– Hỏa kiếm giết chúng, Hỏa kiếm… – Long Khang vẫn ra lệnh nhưng đáp trả lão là sự bất động của thanh kiếm.

– Hahaha… e là ngươi không phải chủ nhân nó rồi, nói đi ngươi ăn cắp từ ai, à mà chắc ngươi bị chủ nhân nó lừa rồi, tên đó thừa biết không có lệnh của tên đó thì ngươi tuổi gì mà điều khiển được Hỏa kiếm, thật nực cười, haha… thân là em trai Hoàng Long đế mà lại không biết đạo lý nào quả là nực cười. – Tên thông soái này giờ cười hả hê trước mặt Long Khang khiến lão muốn cắm đầu xuống đất. Lão cũng đâu biết đạo lý này, đơn giản là thanh kiếm này chỉ có trong truyền thuyết mà lão chỉ nghe qua thôi chứ chẳng biết gì về đặc tính của nó cả.

– “Tên khốn đó, dám lừa ta, lần này lão mà thoát được kiếp này thì mày có mà đi gặp ông nội”. – Long Khang chửi thầm Thiên, cái này không thể trách hắn, chỉ do lão qua tham lam mà thôi.

– Sao nào, còn không mau giao đồ, ta còn nhiều việc phải làm nữa. – Tên thống soái đang mất kiềm chế.

– Haha… giỏi thì đến lấy đi, nên nhớ ta mà chết thì Long Kim Giáp cũng mất, haha… – Long Khang vẫn tự tin, lão nghĩ bọn chúng thích Long Kim Giáp của lão hơn Hỏa kiếm vì nó là thứ dễ kiểm soát hơn.

– Được, để coi nhà ngươi ngạo mạn được bao lâu, Tỏa Lôi Tháp – Phong. – Tên thông soái nói xong lập tức một tòa tháp trên trời chụp xuống chỗ Long Khang.

– Không, ta không tin, thả ta ra. – Long Khang vũng vẫy khi lão chưa kịp trở tay thì đã bị nhốt trong tòa tháp này rồi.

– Ngươi có giao đồ không, nhà ngươi có 3 giây trả lời.

– 1… 2… 3… được! Ngươi cứng đầu thì ta coi tòa tháp này có đập nát cái đầu nhà ngươi không, Án Lôi Điện.

– “Xoẹt xoẹt xoẹt… ” – khi tên thống soái nói lên thì từng tia chớp xuất hiện, ngay sau đó những tia chớp đánh thẳng vào người Long Khang.

– “Xoẹt… ahhh… ta không chịu… xoẹt… ahhh… ta không… xoẹt… ahhhh… ” – Long Khang vẫn cứng đầu.

15 Phút trôi qua, lão vẫn không chịu giao ra Long Kim Giáp, thân thể lão bây giờ rất tàn tả nhưng không đến mức khiến lão toi mạng.

– Cứng lắm, để coi với cái này thì ngươi cứng nữa không, Tam Nhị Chân Hỏa.

– “Phù phù… ahhhhh… phùuuu… ahhhh… ” – bị điện giật xong lại bị lửa đốt khiến lão đau đớn vô cùng.

– Ta chịu… ahhhh… ta… chịu… – Long Khang bị điện giật xong lại bị hỏa thiêu khiến lão thông minh ra một chút, lão cần sống, có sống mới có hi vọng.

– Hahaha… chấp nhận từ đầu có phải hơn không, giao đồ đi.

– Long Kim Giáp – xuất thể – Long Khang nói xong ngay sau đó bộ giáp khí huyền diệu thoát ra từ người lão.

– Được rồi, Tỏa Lôi Tháp – Thu – nhận được 2 món đồ rồi giờ mạng lão già này lấy như không, lão ta giờ chả còn gì nên tên thống soái cũng không làm khó lão nữa.

– À… chủ nhân của Hỏa kiếm này ngươi biết chứ? – Định rời khỏi thì tên thống soái quay lại hỏi.

– Ta biết, ta dẫn các ngươi đi nhưng phải để tự tay ta giết nó. – Long Khang tức sôi máu sau đại nạn này.

– Hahaha… ngươi như vậy có giết nổi nó không? – Tên thống soái bật cười khi Long Khang bây giờ chả khác gì ông già lực bất tòng tâm cả.

– Các ngươi đánh đến khi nó không lết được nữa thì để ta.

– Ngươi cũng đủ tư chất ra lệnh sao? Lại thèm chết hả? – Tên chủ soái nhổ vào mặt lão ta bái nước miếng khiến Long Khang tức muốn vỡ bụng.

– Coi như ta xin các ngươi được không.
– Hahaha… không ngờ đường đường là gì ấy nhỉ? À là Trưởng… Bối… Long… Tộc mà lại đi xin một thần vệ như ta, có thấy nhục không? Hahaha… – Tên thông soái nhấn mạnh bốn chữ đó khiến Long Khang mặt mũi lão còn đâu nữa nhưng lão không quan tâm, lão cần trả thù Thiên bằng mọi giá mới được.

– Được, coi như cho ngươi một cái phúc vậy, Tỏa Lôi Tháp – Phong – Tên thống soái gọi ra tòa tháp để giam lại hai thần vật kia vì sợ gặp chủ nhân của Hỏa kiếm, nó lại vùng lên đánh lại thì nguy to. Sau đó, hắn theo Long Khang tìm đến chỗ Thiên…

– Nguy to rồi, giờ làm sao đây ta? Mất ý niệm với Hỏa kiếm rồi, trời à, không nghĩ tên kia lại có bảo vật lợi hại như vậy, làm sao đây ta? – Thiên giờ rất lúng túng khi hắn chứng kiến qua ý niệm về sự việc lúc nãy.

– Tiên Nhiên… Tiên Nhiên… dậy đi em, chúng ta đi thôi, nguy hiểm tới rồi. – Thiên nói xong bế cõng Tiên Nhiên một tay mà chạy nhanh hết sức có thể.

– Sao vậy anh? Có chuyện gì mà anh lo vậy? – Tiên Nhiên trên lưng Thiên cũng lo lắng theo.

– Chuyện này anh nói sau, trốn trước đã.

– Hahaha… chạy sao? Chạy đằng trời nhóc à. – Tiếng cười khoan khoái của tên thống soái xuất hiện khiến Thiên giật mình, ngay sau hắn là 10 tên thần vệ khác cùng kẻ ăn mày sắp chết, không ai khác là Long Khang. Thiên thấy sợ hơn bao giờ hết bởi hắn không nghĩ Long Khang ra nông nỗi này. Sức mạnh của lão không thể đùa được vậy mà gặp đám thần vệ lại bị ăn hành đến sưng cả mặt, thâm tím cả người khiến Thiên tái da mặt.

– Không ngờ thật, một thiếu niên như ngươi lại là chủ nhân của Hỏa Kiếm.

– Ngươi có Hỏa kiếm rồi còn tìm ta làm gì. – Thiên bỏ Tiên Nhiên xuống rồi hướng mắt về tên thông soái.

– Haha… ngươi nghĩ là gì? Ngươi là chủ nhân hiện tại của nó vậy chủ nhân nó trước kia đâu rồi? – Tên thông soái nheo mắt nhìn Thiên.

– Giết ta? – Thiên sững sờ, hắn cố gắng bình tĩnh hết mức có thể.

– Đúng nhưng không phải là ta mà là lão. – Tên thống soái đưa mắt về Long Khang.

– Lão phản đồ này sao, hahaha… – Thiên cười đưa mắt lên trời.

– Câm miệng, do ngươi… tất cả là tại ngươi ta mới ra nông nỗi này, là tại ngươi. – Long Khang tức giận gầm lên.

– Tại ta sao? Haha… đường đường là phản đồ Long tộc đã không nói thì thôi đàng này còn muốn cướp cả bảo kiếm của ta còn lừa cả ta, tại ta sao? Sủa tiếp đi lão cẩu. – Thiên đấu khẩu trước mặt Long Khang không chút lo sợ.

– Ngươi… ngươi… ta giết ngươi. – Long Khang tức tối cả mặt.

– Được rồi! Các ngươi sẽ sớm thỏa mãn nhu cầu bạn thân thôi, để ta giúp ngươi một chút, người đâu lên đi. – Tên thống soái nói sau đó 10 tên thần vệ lao tới như gió.

Thiên mặc dù thân pháp đã nhanh hơn lúc trước rất nhiều nhưng một lúc đối đầu với 10 tên thần vệ thì không dễ dàng gì. Hắn cố gắng né hết những đường kiếm sắc nhọn lao tới.

– “Phụp… ahhhh” – tiếng kêu của Thiên vang lên, hắn chưa từng gặp thần vệ bao giờ và với sức mạnh hiện tại của hắn mà không có Hỏa kiếm thì chỉ có nước chết.– Dừng lại đi, ta xin các ngươi, hãy tha cho anh ấy. – Tiếng van xin của Tiên Nhiên khi thấy người yêu mình bị ăn một đao vào bả vai phải. Thiên giờ trông còn tệ hơn lão Long Khang, mất một cánh tay trái nay lại bị dính một đao vào bả vai phải chả khác gì mất cả 2 cánh tay mẹ nó rồi.

– Hahaha… được, ta tha nhưng hỏi lão này tha không đã, haha… – tên thống soái đưa mắt nhìn Long Khang.

Như hiểu ý, Long Khang bước tới chỗ Thiên.

– Chủ nhân, xin ngài hãy tha cho anh ấy. – Tiên Nhiên nài nỉ, cô không thể đánh được vì trận chiến hôm qua khiến cô đang bị trọng thương nên chưa bình phục.

– Tha! Con súc vật nhà ngươi, uổng công ta đã cứu mạng ngươi vậy mà ngươi lại đi bảo vệ cho kẻ chả liên quan gì tới ngươi hay là ngươi yêu hắn rồi… nói mau. – Long khang quát thẳng mặt Tiên Nhiên. Cô lúc này chỉ biết khóc mà không nói gì.

– Đúng rồi chứ gì, con tiện đồ nhà ngươi, yêu hắn chứ gì, vậy thì hai ngươi xuống địa ngục mà làm một đôi uyên ương đi.

– Không, dừng tay, lỗi của ta, không liên quan tới cô ấy, ngon thì giết ta đi. – Thiên khiêu khích Long Khang.

– Giết ngươi! Ta không thích, ta muốn xem ngươi đau đớn thế nào khi chứng kiến cảnh người yêu vì mình mà chết, hahaha… ta nói rồi, trên đời này tình yêu là cái gì chứ. Nó chỉ làm con người ta yếu mềm thêm thôi, hahaha…

– Đừng mà, dừng lại… “phụp… ahhhh”. – Thiên hốt hoảng lao tới Tiên Nhiên khi đao của Long Khang chém tới, cánh tay phải của hắn thế là mất luôn. Giờ thì hắn đúng chỉ còn ăn cháo thật.

– Không… tại sao chứ, tại sao anh lại đỡ đao đó… huhuhu… – Tiên Nhiên ôm lấy Thiên òa khóc.

– Vì anh yêu em, anh còn một hơi thở thì anh nhất thiết sẽ bảo vệ em tới cùng.

– Sao anh ngốc vậy chứ… huhu…

– Thôi, sến vừa thôi, giờ đến lượt mày đó con tiện đồ. – Long Khang lại nhìn thẳng vào Tiên Nhiên.

– Ngươi là đồ ác nhân, ta hận đã coi ngươi như chủ nhân, lúc đó để ta chết đi còn hơn.

– Hahaha… đời không như là mơ, chết lúc đó với lúc này có gì khác nhau sao? À đúng rồi, lúc này chết thì thú vị hơn đó, hahaha… – Long Khang cười điên loạn.

Đao trong tay lão một lần nữa đưa lên, tiếng đao xe gió chém thẳng tới Tiên Nhiên.

– “Đừng mà… Phụp… ahhh… ahhh… con tiện đồ nhà ngươiiii”… – Tiếng Thiên vang lên khi thấy cảnh đó, đao cứ thế mà chém vào ngực Tiên Nhiên nhưng hai tiếng la cùng lúc phát ra vì ngay sau khi trúng đao, Tiên Nhiên đã kịp tặng Long Khang một con dao vào tim, lão chết ngay sau đó. Tiên Nhiên cũng vậy, trước lúc chết cô còn cố gắng nhìn Thiên với ánh mắt mãn nguyện.

– Tại sao, tại sao lại như thế này? Tại saooooo… – Thiên gào lên trong tuyệt vọng. Hai người con gái vì hắn mà chết cả khiến hắn thấy mình thật vô dụng.

– Hừuuu… chán nhỉ, lại để ta tự ra tay rồi. – Tiếng tên thống soái vang lên sau một hồi im lặng chứng kiến cảnh đó.

– Các ngươi, tiến nó một đoạn đi. – Tên thống soái đưa mắt nhìn 10 tên thần vệ.

Chúng tiến đến. Đao giơ lên, tưởng chừng cái chết cách trong gang tấc đối với Thiên. Hắn nhắm mắt, không còn nghĩ gì nữa như muốn buông xuôi chấp nhận cái chết.

– “Vù vù… pingggg… ” – Tiếng đao lao xuống chạm tới đầu Thiên thì một lần nữa hiện cảnh lại xảy ra. Cái cảnh tượng này rất quen thuộc, giống như lúc đầu truyện vậy. Người Thiên một lần nữa lại tỏa ra khí tức mạnh mẽ, bạn thân hắn được bao bọc bởi lớp Hắc khí dày đặc.

– Các ngươiiii… phải… Chếtttt… – nói xong Thiên lao tới. Trong nháy mắt xác 10 tên thần vệ nằm xoài trên đất. Lúc này không phải là Thiên nữa mà hắn như bị ai nhập vào rồi. Bản năng sát thủ nổi lên, hắn không biết bản thân đang làm gì cả.

– Ngươiiii… ngươi là ai? – Tên thống soái tái xanh mặt khi chứng kiến 10 tên thần vệ chết không đến cái nuốt nước bọt.

– Hừ… vù vù… phập… pinggg… – Thiên không nói mà lao tới chỗ tên thống soái, một trận chiến nổ ra gay cấn. Thiên chỉ đánh bằng chân nhưng kỹ năng ra đòn của hắn rất chuẩn xác và hiểm.

– Bụp… ahhhh… – Sau một hồi tên thống soái ăn một nộ long cước vào đầu mà nằm vật trên đất.

– Tha cho ta, ta sẽ trả lại nó cho ngươi. Ta xin ngươi. – Tên thống soái giờ lại giở giọng tiểu nhân, nào còn giọng oai hùng như lúc trước.

– Bụp… rắc… ahhhh… – Thiên không nói mà tung cước đá gãy đầu tên thống soái. Hắn chết không nhắm mắt.

Ngay sau đó Thiên cũng bất tỉnh nhân sự.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau