HẮC LONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hắc long - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Hoàn thành huấn luyện

1 Ngày sau…

– Tỉnh rồi hả? – Giọng của một cô gái ngọt như mật rót tai khi thấy Thiên mở mắt.

– Ta đang ở đâu đây, ta chưa chết sao?

– Chưa, sao có thể chết được, ngươi có duyên với ta sao lại chết được. – Giọng cô gái vẫn ngọt.

– Cô là ai? Sao lại cứu ta? – Thiên giờ mới để ý cô gái.

– Ấy za! Sao lại nói vậy chứ! Bộ ngươi không muốn sống sao. – Cô gái giở giọng nịnh nót.

– Thôi! Đừng nhìn người ta vậy chứ, người ta ngại mà… hihi… – Cô gái thấy Thiên nhìn chằm chằm mình liền trêu chọc, tay đưa điểu bộ che mặt.

– Ta xin lỗi, tại ta thấy cô… cô…: Thiên lúng túng.

– Đẹp chứ gì? Ấy zà, Ngươi cũng xấu xa đó nha. – Cô gái không có vẻ ngại ngùng gì mà ngược lại còn thấy thích.

– Ừhhhh… mà cô là ai vậy?

– Ta là chủ nhân của nó đó. – Cô gái đưa tay lên ngay sau đó Hỏa kiếm xuất hiện trước mặt Thiên.

– Làm sao có thể, không phải chủ nhân nó là Hỏa Nam Thần sao.

– Ấy zà! Ngươi ngốc quá đi! Thấy tên đó kể ngươi có thấy gì lạ không, hắn tạo ra Chu Tước Thánh kiếm mà không kiểm soát được nó sao? Chả có chủ nhân nào tạo ra một vật thể linh lực đến vậy mà không biết cách khắc phục nó cả, lại còn để nó đi đốt thiên thiêu địa nữa chứ.

– Chu Tước Thánh kiếm sao?

– Ừhhh… đây là Chu Tước kiếm, gọi là Hỏa kiếm do đặc tính của nó thôi.

– Vậy hắn là ai?

– Đồ đệ của ta.

– Đồ đệ sao? – Thiên ngạc nhiên, hắn nghĩ lão già kia già đến bạc tóc mà còn là đồ đệ hắn vậy tuổi của cô gái này là bao nhiêu ta.

– Ư, không giống sao?

– À, tại ta thấy cô trẻ quá mà.

– Vậy ngươi không biết ta là ai sao?

– Vậy cô là ai?

– Tề… lại không ai nhớ tới ta sao, đúng là sống lâu quá nên giờ có lẽ người biết ta chết hết rồi, hic hic… – Cô gái giả vờ nức nở.

– Chu Tước sao? Cũng quen quen, ahh… chả lẽ cô là Thánh sứ Chu Tước trong Tứ Thần Thánh Thú. – Thiên ngạc nhiên khi người trước mặt hắn là người đã có từ thời khai thiên lập địa nhưng trong mắt hắn lại giống cô gái đôi mươi.

– Ấy zô… Đừng nói biệt danh đó, nghe già lắm, trông ta già vậy sao? – Cô gái nhìn Thiên.

– À không, bà chưa già đâu còn trẻ lắm.

– Huhuhu… ta không chịu đâu, sao ngươi lại gọi ta là bà chứ, huhu… – Thánh sứ Chu Tước giả vờ khóc.

– À á… ta nhầm, cô còn trẻ đẹp lắm, cô gái đẹp như thế này quả là lần đầu tiên ta thấy. – Thiên cũng không cạn lời nữa, hắn không cưỡng lại được vẻ đẹp của cô. Với bộ váy như hoàng hậu đỏ thắm, từ tóc đến kẽ my rồi môi đều một màu đỏ, làn da thì trắng như tuyết không tì vết. Cách ăn mặc bốc hỏa, phần ngực căng tròn nổi lên với hai bầu vú đồ sộ, đường cong cơ thể có thể nói đủ để khiến làm nghiêng trời đất. Đố ai mà cưỡng lại được vẻ đẹp của cô gái có tuổi sánh ngang trời đất này.

– Ngươi cứ gọi ta là Diệm Linh Cơ, tên thật ta đó. Sau này có duyên sẽ gặp lại, ngươi đã hoàn thành cuộc huấn luyện rồi đó.

– Há? Cái gì? “Ôi! ĐM, giờ mới nhớ đây là cuộc huấn luyện trong ma trận và mọi thứ đều là ảo” – Thiên như tỉnh lại sau cơn đê mê.

– Vậy cô là ảo sao? – Thiên nghi hoặc.

– Hihi… Không phải đâu, ma trận này do ta tạo ra, mọi thứ trong này đều là mộng thật.

– Mộng thật là cái gì?

– Đó là một ảo giác có thật, mọi sự việc xảy ra trong này đều là thật, nó như là một chiều không gian chảy song song với hiện tại ngươi đang ở đó.

– Vãi! Vậy nếu ta mà chết trong này là không ra được nữa sao?

– Ư! Chết thẳng cẳng luôn chứ còn gì nữa.– Vậy sao Lưu Ly nói đây chỉ là cuộc huấn luyện ảo thôi.

– Lưu Ly sao? Cô gái đưa ngươi vào ma trận này à.

– Ừ, ta là chủ nhân cô ấy.

– Chủ nhân ư! Ấy zô, đúng là có duyên mà, ma trận này do ta tạo ra cho Phượng tộc để giúp họ tìm được người có thể tạo ra tương lai tránh họa diệt thân. Vậy mà không ngờ ngươi là chủ nhân nó, có lẽ nó chính là công chúa Phượng Tộc đó, phượng tộc giờ cũng chỉ còn mỗi nó nữa thôi, ấy zà… – Giọng Diệm Linh Cơ có vẻ nuối tiếc.

– Ý cô Lưu Ly là công chúa Phượng Tộc sao? “What the hell? ” – Thiên ngạc nhiên tuột độ.

– Ta nghĩ là vậy, mà thời gian cũng không còn sớm nữa, ta phải về Thánh điện đây. Ngươi có nguyện vọng gì không.

– Ta… ta cũng không biết nữa. – Thiên đang hoang mang, hắn đang nghĩ chuyện khác hơn là lời nói của Diệm Linh Cơ.

– Vậy ta đưa ngươi Long Kim Giáp, còn Chu Tước Thánh Kiếm này nếu sau này có duyên thì ắt sẽ là của ngươi và còn “cả ta nữa”, hihi… – Ba chữ cuối Diệm Linh Cơ thủ thỉ vào tai Thiên nhưng hắn không quan tâm, não hắn giường như đang ngưng hoạt động rồi.

– Ấy zô, không cần phải thế đâu, ta đùa ý mà, hihi… – Cô tưởng hắn cứng người vì lời nói vừa rồi của cô nên có vẻ vui mừng nhưng cô đã sai.

– Này, người ta nói ngươi có nghe không vậy? – Diệm Linh Cơ đổi giọng tức giận quát Thiên cho hắn tỉnh khi mãi vẫn không thấy hắn ngước mặt nhìn cô.

– Hả? À à ta nghe, ta nghe mà. Hihi… – Thiên giật thột khi Diệm Linh Cơ quát, Hắn cảm thấy một khí tức mạnh mẽ ép chặt cơ thể hắn.

– Ta đi đây, ngươi đi qua cánh cổng này thì sẽ về không gian hiện tại của ngươi, mất cả hứng, hứ… – Diệm Linh Cơ vẫn giận vì cô chưa bao giờ bị lãng quên như vậy, tính cách lúc nóng lúc nguội như Chu Tước Thánh Kiếm, cô luôn nghĩ với nhan sắc này của mình sao một người như Thiên lại không bị thu hút được. Đàng này khi cô nói “ cả ta nữa” mà hắn vẫn tỏ ra bình thản thì ai mà chịu cho nổi.

– Vậy vết thương hiện giờ của ta thì sao? – Thiên giờ mới tỉnh táo lại đôi chút.

– Nó sẽ khỏi khi ngươi đi qua cánh cổng kia. Ta mệt rồi, ta muốn nghỉ ngơi. Tạm biệt… – Nói rồi Diệm Linh Cơ biến mất trong tích tắc.

– Đợi đã… trời ạ. – Vẻ mặt tiếc nuối của Thiên hiện rõ, hắn giờ cảm thấy trời đất tối om, hắn vừa khiến một thánh sứ giận may mà mạng còn giữ được. Một cô gái đang vui đùa với hắn mà hắn chả quan tâm đến vẻ đẹp với ý vị của cô khiến hắn cảm thấy tiếc nuối khôn nguôi.

– Hầy zà… – Thiên lắc đầu một cái rồi bước chân qua cánh cổng trở về không gian hiện tại.

– Chủ nhân ngài về rồi, anh về rồi, làm em đợi muốn chết đi được bắt đền anh đó – giọng của ba cô gái vang lên.

– À, ừ, anh biết rồi! – Thiên trả lời nặng nhọc.

– Chủ nhân, ngài không khỏe sao, ngài sao vậy? – Lưu Ly quan tâm ngó nghiêng khắp người Thiên.

– Ta không sao, ta hơi mệt cho ta nghỉ ngơi một lát. Mọi người làm việc mình đi. – Thiên nói rồi quay mặt về phòng.

– Hứ… anh sao vậy? Chả lẽ anh thay đổi rồi sao? Anh không còn quan tâm chúng em nữa sao? Chúng em đợi anh hơn 2 tháng trời, ngày đêm đều cầu mong bình an cho anh vậy mà giờ đây là kết quả chúng em thu được sao. – Giọng Ngọc tức giận.– Thôi, tỷ để anh ấy nghỉ đi, anh ấy có lẽ cũng mệt mà. – My nói đỡ.

– Em không cần nói gì hết, anh thấy sao khi chúng em đợi anh lâu như vậy mà giờ đáp trả chúng em là sự lạnh lùng này, anh biết chúng em đau lòng lắm không, anh đã hứa những gì với chúng em, anh nói đi chứ, anh nói gì đi. – Ngọc không nói nữa mà giờ là gào.

Thiên nghe xong đứng lặng người, hắn đã từng hứa không làm người mình yêu khóc nữa nhưng có lẽ bây giờ đã mất tác dụng. Hắn đã sai, sai khi không suy nghĩ thấu đáo khi đưa ra quyết định đó. Giờ đây mọi việc hắn có thể làm là quay lại xin lỗi mọi người.

– Anh xin lỗi, anh biết anh sai rồi, tại anh không biết quan tâm các em, anh đã sai, hãy tha thứ cho anh nhé. – Thiên bước tới ôm chầm ba cô gái.

– Hic hic… anh quá đáng lắm anh biết không. – Ngọc vẫn nức nở, tay cô đấm yêu Thiên. Đêm hôm đó, Thiên lấy Long Kim Giáp ra xem xét, tuy là Diệm Linh Cơ đưa cho hắn nhưng không nói cho hắn cách để hấp thu bộ giáp này.

– Chủ nhân, ngài thấy sao rồi… hihi… – Lưu Ly cất tiếng khi thấy Thiên hôm nay không đếm xỉa cô.

– Ta… ta nào dám… – Thiên lúng túng, hắn bây giờ đang là chủ nhân của một công chúa Phượng tộc khiến hắn cảm thấy không được tự tin như xưa. Hắn sợ mắc sai lầm một chút khiến cô giận thì nguy to.

– Ngài sao vậy? Hôm nay sao ngày có vẻ xa cách em vậy? – Lưu Ly mặt biến sắc, cô bắt đầu nghiêm túc hỏi han Thiên.

– Lưu Ly này!

– Vâng! Chuyện gì vậy ạ?

– Em nói thật cho ta biết, em là ai?

– Em là Lưu Ly? Sao ngài hỏi vậy?

– Ý ta rõ hơn em là gì trong Phượng tộc.

– Ngài biết rồi sao? – Lưu Ly giọng trầm lại.

– Ừhh… – Thiên chỉ ừ một cái lạnh lùng nhưng đó là cả một vấn đề đối với Lưu Ly.

– Sao ngài lạ thế? Em là công chúa hay không thì cũng chả sao mà. – Lưu Ly vẫn trả lời ngu ngơ.

– Tại sao em không dùng ma trận này cho bản thân mà lại để cho ta, em có biết em đã hại cả Phượng tộc không. – Thiên nhìn thẳng vào Lưu Ly, giọng hắn bắt đầu nặng.

– Hức hức… ngài có biết gì không mà ngài nói vậy… huhuhu… – Lưu Ly bật khóc khi Thiên nhắc tới họa diệt tộc của Phượng tộc.

– Chính vì ta không biết nên mới hỏi.

– Huhuhu… ngài quên chuyện đó đi, em không muốn nhớ tới nó nữa, huhu… – Lưu Ly khóc nhiều hơn.

– Ta xin lỗi nhưng ta cần biết vì điều đó khiến ta bớt áy náy khi gặp em.

– Ngài im đi, vậy đừng gặp em nữa. – Lưu Ly quát xong cô ôm mặt chạy ra khỏi phòng.

Về phần Thiên, hắn sững người lại. Lần đầu tiên, là lần đầu tiên hắn thấy Lưu Ly tức giận. Hắn đứng như trời trồng giữa căn phòng.

– Chuyện gì vậy? – Tiếng My nói ngoài cửa khiến Thiên giật mình.

– À, không có gì.

– Không có chuyện gì mà Lưu Ly lại ôm mặt khóc chạy không biết trời đất như vậy. Có chuyện gì anh cứ nói với em, có khi nói ra là cách giải quyết tốt hơn. – My bước tới trước mặt Thiên.

– Anh không biết nữa, anh không biết anh đã làm gì mà khiến Lưu Ly tức giận tới vậy. – Thiên ôm My, việc ôm một cô gái bây giờ có thể là cách tốt nhất đối với hắn. Sau đó hắn kể cho cô rõ về Lưu Ly và mọi thứ liên quan tới cô.

Nghe xong, My tỏ ra bình thản, cô nở một nụ cười với Thiên.

– Con gái có nhiều thứ họ không thể nói ra, có lẽ đó là nỗi đau tinh thần lớn nhất với cô ấy nên cô ấy không muốn nhắc đến nữa.

Thiên nghe xong lời đó, hắn như tỉnh hẳn ra. Hắn vội vùng dậy chạy đi tìm Lưu Ly, hắn chạy nhanh hết mức có thể. Vẻ mặt hối hận hiện rõ nét trên khuôn mặt hắn. Hắn hối hận vì sao lúc đó lại nặng lời với cô, hối hận khi đã không nắm tay cô, đã không giữ cô lại.

– Lưu Ly, em ở đâu, Lưu Ly à, em ra đây đi, anh sai rồi. Anh biết anh sai rồi, anh xin lỗi, anh không nên nặng lời với em, anh xin lỗi vì đã không hiểu em. Lưu Ly à, em ra đây đi, anh xin em mà. – Thiên vừa chạy vừa nói.

Còn tiếp.....

Chương 17: Đột phá

30 Phút trôi qua, hắn vẫn chạy, vẫn chạy một cách vô ý thức, hắn không biết mình đang đi đâu nữa, hắn vẫn gọi cô không ngớt. Một lúc sau hắn chạy tới bờ sông, nơi mà lúc trước Lưu Ly suýt bỏ mạng vì cứu hắn.

– Lưu Ly à, anh biết em ở đây. Hãy ra gặp anh đi, anh biết mình sai rồi, anh xin lỗi đã làm em đau, hãy cho anh một cơ hội. Anh sẽ sửa chữa lỗi lầm này. Anh không nên nói chuyện đó ra. Anh biết giờ đây Phượng tộc chỉ còn mỗi em. Anh biết em đau khổ thế nào và anh cũng vậy, hãy cho anh cơ hội để bù đắp những mất mát cho em. Anh biết bây giờ anh chưa đủ khả năng bảo vệ em nhưng anh hứa trong tương lai không xa. Anh nhất định bảo vệ được em dù bằng cả tính mạng này. Anh yêu em, anh biết anh không đủ tư cách để yêu một công chúa Phượng tộc nhưng điều đó không quan trọng bởi vì anh yêu em thật lòng. Hãy ra đây đi, anh xin em mà… Lưu Ly. – Thiên thổ lộ nội tâm bản thân mong cô có thể tha thứ nhưng đáp lại hắn là sự yên lặng của mặt nước. Những tiếng gió vi vu luồn qua khe lá làm cho không khí lạnh lẽo nay lại càng lạnh lẽo hơn. Thiên đợt, hắn chờ trong tuyệt vọng. Hắn nghĩ hắn đã mất cô thật rồi, khôn ba năm dại một giờ là đây, hắn đã đánh một cô gái tốt mà có thể nói đối với hắn là rất quý. Hắn tuyệt vọng quay lưng ra sông để hướng về nhà. Chính là ngay lúc này đây, giây phút thiêng liêng, trong cái tuyệt vọng luôn có một ngọn lửa hy vọng.

– Là em sao? Em tha thứ cho anh rồi sao? – Thiên ngạc nhiên khi hình bóng quen thuộc của Lưu Ly xuất hiện trước mặt hắn. Không kiềm chế được nữa hắn lao tới ôm Lưu Ly. Hắn ôm chặt cô hết mức có thể vì sợ cô lại chạy mất.

– Ahh… đau… – Lưu Ly thốt lên khi Thiên xiết chặt lấy cô.

– Anh xin lỗi, tại anh vui quá, em có sao không? – Thiên quan tâm quá chừng. Hắn cầm tay cô nâng lên kiểm tra.

– Em không sao, ngài đừng lo. – Tiếng nói Lưu Ly khiến Thiên đứng lại, hắn bất động là do từ “ngài”. Hắn tưởng hắn thổ lộ hết tình cảm của mình như vậy thì đáng lẽ ra cô phải gọi hắn với một từ quen thuộc hơn.

– Ngài sao vậy? – Lưu Ly hỏi khi thấy Thiên đứng người.

– À, không sao, không sao… – Hắn bây giờ vui mừng khôn tả, việc Lưu Ly có chấp nhận hắn là ý chung nhân không chỉ là một sớm một chiều. Hắn chắc chắn sau này điều đó sẽ xảy ra.

– Em tha thứ cho ta rồi chứ? – Thiên vẫn muốn khẳng định lại vấn để lần nữa.

– Ư… – Lưu Ly đáp trả bằng cái gật đầu rất dễ thương.

– Tuyệt quá, ta vui quá… hô hô… – Thiên lại ôm Lưu Ly nhấc cô lên rồi xoay người.

– Ngài bỏ em xuống đi. – Lưu Ly đúng là sau chuyện này khiến cô cảm thấy không được tự tin như lúc trước nữa. Không còn sự ngây ngô của một đứa trẻ nữa mà thay vào đó là sự e thẹn của một cô gái bị rắc thính.

Hai người vẫn nói đùa vui vẻ bước về nhà nhưng người chủ động bắt chuyện bây giờ là Thiên.

– Hai ngươi về rồi à. – Giọng My vui vẻ khi thấy hình bóng Thiên và Lưu Ly.

– Hôm nay ta vui quá, hay là chúng ta đi ăn lẩu đi. – Thiên mở miệng nhắc tới lẩu.

– Lẩu sao? Vui quá, đúng là lâu rồi chúng ta chưa đi ăn cùng nhau, hôm nay quả là dịp tốt, để em đi gọi chị Ngọc rồi chúng ta đi. My hớn hở vào phòng gọi Ngọc.

4 Người dắt nhau đi vào quán lẩu. Bữa lẩu này, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, Thiên thì vẫn thỉnh thoảng để ý Lưu Ly xem thế nào.

– Mọi người, hôm nay em có tin vui muốn thông báo. – Giọng My thốt lên khiến mọi người dừng đũa. Ai cũng muốn xem đó là chuyện gì.

– Chuyện gì vậy em nói đi. – Ngọc hứng thú.

– Thật ra là em có thai rồi, hihi… – My vui vẻ nói ra.

– “Phụt… em có thai rồi? ” – Thiên đang nhai thức ăn thì bị phụt tung tóe, hắn hỏi lại cô để xem điều đó có phải thật không.

– Ừ, anh vui không, con của anh đó. – My nhìn Thiên nở nụ cười thích thú.

– Tất nhiên là thích rồi, vợ anh xinh đẹp vậy nếu xinh con gái chắc cũng đẹp bội phần… hehe…

– Anh lại nghĩ gì xấu xa rồi phải không, coi chừng đó nha. – Ngọc nói đông thời cô đưa tay véo tai Thiên.– Ahhh… đau quá, thả ra đi, anh có nghĩ gì xấu xa đâu, không nghĩ gì đâu… ahhh… – Thiên bị véo nhăn cả mặt như khỉ đột.

– Coi chừng nha… hihi… – Ngọc nói rồi thả tay ra.

Mọi người trở về nhà khi đã khuy, Thiên hôm nay việc hắn nghĩ tới là Long Kim Giáp.

– Lưu Ly? Ta có chút chuyện muốn hỏi nè. – Giọng Thiên ngọt vl.

– Chuyện gì vậy chủ nhân.

– Em coi bộ giáp này giúp ta, sao ta không hấp thụ được nó mà cũng tại bà Diệm Linh Cơ đó, đang vui vậy mà tức giận đùng đùng biến mất tiêu.

– Cái này là giáp khí chỉ có người đạt từ Ngũ cấp của Nhị Thánh Diệm trở lên mới hấp thu được, à mà ngài bây giờ đạt tới đâu rồi.

– Ta tới Cửu cấp của Nhất Kim Long rồi, có thể đột phá Thập cấp nhưng ta sợ chuyện như lúc trước lại xảy ra thì không hay. Mà em nói như vậy chả lẽ cái giáp này bỏ đi sao?

– Ngài phải cố gắng thôi, có thể ngày ngài lên Ngũ cấp không xa đâu., Ngài cố lên, em tin ngài mà, hihi…

– À, ừ ta sẽ cố gắng. “ ĐM thật, trời lại muốn chơi mình đây mà. ” – Thiên ừ vậy nhưng thâm tâm lại đang chửi trời đất bởi lẽ đột phá Thập cấp mà còn khó khăn nguy hiểm vậy thì chờ cho lên Ngũ cấp của Nhị Thánh Diệm thì còn bao nhiêu cánh cửa tử thần đang đợi hắn đây.

– Chủ nhân, để em giúp ngài đột phá Thập cấp. – Lưu Ly lên tiếng cắt dòng suy nghĩ của Thiên.

– Không được.

– Tại sao?
– Em giúp ta vậy chẳng lẽ sau này em không còn khả năng tái sinh nữa sao. Điều đó là không được, ta thà cứ ở Cửu cấp chứ không thể để em hi sinh lần tái sinh cuối cùng này được.

– Ngài ở Cửu cấp vậy ngài không nghĩ một ngày nào đó ngài chết thì ai cứu ngài, không phải là em sao? Hay một ngày nào đó ngài chứng kiến cảnh người mình yêu thương chết trước mặt mình mà mình lực bất tòng tâm thì sao? Ngài không sợ điều đó xảy ra sao? – Lưu Ly nói rất nghiêm túc, câu nói của cô rất đúng, nó khiến cho Thiên nhìn sự việc theo một chiều sâu hơn, hắn cũng nghĩ về cảnh 2 câu gái trong ma trận chết vì hắn. Điều này khiến hắn cảm thấy sợ, sợ một ngày những người xung quanh mình lần lượt ra đi, sợ một ngày hắn lẻ loi một mình giữa cuộc đời.

– Nhưng ta… ta… sợ… – Thiên ấp úng.

– Ngài sợ cái gì?

– Ta sợ liệu sau khi ta đột phá Thập cấp của Nhất Kim Long bước vào Nhị Thánh Diệm thì những lần đột phá tiếp theo có nguy cơ bỏ mạng không.

– À thì ra là chuyện đó, ngài không cần lo, Nhất Kim Long là giai đoạn biến đổi của cơ thể, giai đoạn này người học nó chỉ giúp mình tăng khả năng chống chịu, độ bền được tăng cao vì vậy mà giai đoạn này khi đột phá cơ thể mới bị phá hủy để tái tạo lại cơ thể mới bền vững hơn. Những giai đoạn sau này tập trung tăng các yếu tố khác trong cơ thể con người như nhanh nhẹn, sức mạnh vì vậy mà việc đột phá của ngài sẽ không gặp nguy hiểm như bây giờ nhưng lại khó hơn trăm lần. Đó gọi là vạn sự khởi đầu nan đó, ngài hiểu không?

– À, ra là vậy. – Thiên gật gù như hiểu ra vấn đề, vậy là sau này hắn không cần phải lo tới việc Lưu Ly bỏ mạng vì hắn nữa mà quả thực cho dù hắn chết thì sau đợt này Lưu Ly cũng mất khả năng tái sinh rồi.

– Vậy ngài đột phá đi, em giúp ngài.

– Ừ, cũng còn cách đó. “Mong là sau đợt này mình không khiến Lưu Ly bỏ mạng vì mình nữa, hây zà. ” – Thiên nghĩ thầm thở dài một hơi rồi hắn xếp bằng luyện công. Quả thực qua ải khổ luyện vừa rồi cho hắn ngộ ra được nhiều điều. Thế giới này cần có sức mạnh mới tồn tại được, sức mạnh là thứ duy nhất thỏa mãn nhu cầu con người, có sức mạnh là có tất cả.

Thiên luyện công, luồng khí tức bao bọc cơ thể hắn đưa hắn lên giữa gian phòng. Giai đoạn đột phá cũng đến. Cơ thể hắn bắt đầu nứt nẻ, quần áo rách nát.

– Ahhhh… Pặc… pặccc… – Tiếng la hét của Thiên, hắn đau đớn từng tấc thịt, gân cốt hắn nổi lên cuồn cuộn, thịt hắn trùn lên nứt nẻ như khe núi.

Lưu Ly biết thời cơ đến, cô hóa phượng ép hỏa đan ra, cô lượn quanh người Thiên còn hỏa đan thì thiết lập kết giới cho hai người vì quá trình đột phá này có thể gây ra luồng sóng vô cùng mạnh đủ khiến sập cả căn nhà, điều đó rất nguy hiểm cho My và Ngọc.

– Piếc… Piếccc… – Tiếng kêu của hỏa phượng lượn quanh Thiên.

– “Pặc pặc… ahhhh… ” – Thiên đau đớn mất hết lý trí, hắn rơi vào giai đoạn chết lâm sàng, một chút lý trí cuối cùng của hắn có thể vụt tắt bất cứ lúc nào và khi điều đó xảy ra thì coi như mất cả chì lẫn chài vì không những không đột phá thành công mà hắn còn hi sinh lần tái sinh cuối cùng của Lưu Ly một cách vô ích.

– “Chủ nhân ngài phải cố lên, sắp thành công rồi, ngài hãy nghĩ những điều quan trọng đối với mình, ngài phải cố gắng lên. ” – Ý niệm Lưu Ly nhắc vào tâm trí của Thiên.

Lúc này đây hắn muốn buông xuôi, quá đau đớn lý trí của hắn muốn vụt tắt nhưng hắn không thể để điều đó xảy được, người quan trọng mà hắn nghĩ trong lúc này là mẹ hắn.

– “Ta phải gặp mẹ ta, ta không thể chết, ta không thể, ahhh… ” – Lý trí của hắn vung lên mạnh mẽ.

– “Pặc… bùng… vù vù vù… ” – Tiếng nổ cuối cùng vang lên mạnh mẽ tạo ra làn sóng rung chuyển cả căn nhà may mà có kết giới không thì sụp lúc nào không hay, tưởng chừng sau vụ nổ chả còn gì nữa nhưng ngay sau đó tiếng vù vù lại vang lên, luông khí tức hội tụ lại hình người, sau một lúc thì một cơ thể mới hiện ra, không ai khác đó là Thiên, hắn đã đột phá thành công, cơ thể hắn biến đổi một cách chóng mặt, còn to lớn hơn cả lúc trước, cơ bắp nổi cuồn cuộn hơn cả võ thái.

– Ta thành công rồi, ta thành công rồi, haha… – Hắn vui mừng khôn xiết. Niềm vui đó vụt tắt ngay lập tức khi hắn nhìn qua Lưu Ly. Lưu Ly giúp hắn đột phá thành công khiến sinh lực của cô cạn kiệt. Một thân hình bé nhỏ duyên dáng của một cô thiếu nữ khỏa thân nằm trên sàn nhà khiến ai thấy cảnh nó cũng phải xót thương.

– Lưu Ly, em sao vậy? Mau tỉnh lại đi Lưu Ly, Lưu Ly… – Thiên đỡ cô dậy, hắn lay cô, muốn cô cho hắn một niềm hi vọng liệu cô có sao không.

– Em mệt, em cần nghỉ ngơi. – Lưu Ly đáp một cách nặng nhọc sau đó cô ngất đi.

– Được rồi, em đừng chết, không được có chuyện gì xảy ra với em cả. – Thiên an ủi bạn thân, hắn bế cô lên giường đắp chăn cho cô.

Chương 18: Chương này ta không muốn đặt tiêu đề ^

Một tuần trôi qua sau cái đêm đó, ngày nào cũng như ngày nào, Thiên luôn ở bên chăm sóc cô, mớn cho cô từng bát cháo khiến My và Ngọc nhìn thấy mà không giấu nổi lòng ghen. Sự nỗ lực của Thiên cuối cùng cũng được đền đáp.

– Em tỉnh rồi à, haha… cuối cùng em cũng tỉnh rồi. – Thiên vui mừng khi thấy đôi mắt Lưu Ly hé mở.

– Em ngủ bao lâu rồi? – Lưu Ly vẫn cảm thấy mệt, cô gắng người ngồi dậy.

– Thôi. Cứ nằm đi, em ngủ một tuần rồi đó. – Thiên đáp đồng thời đẩy cô nằm xuống.

– Mệt cho anh quá, em xin lỗi. – Lưu Ly trả lời nhưng câu trả lời này của cô có vấn đề rồi. Thiên nghe xong câu này mặt hắn đang vui mừng tự dưng cứng đờ, từ hắn để ý nhất là ‘anh’, hắn nghĩ tại sao cô lại chấp nhận hắn trong một trường hợp không ai nghĩ tới. Một cô gái như Lưu Ly vốn có tính trẻ con đáng yêu chỉ sau một tuần đã mất hẳn, thay vào đó là câu nói của một người con gái chững chạc hơn, giọng nói ấm áp và có suy nghĩ hơn.

– Anh sao vậy? – Lưu Ly hỏi khi thấy Thiên bất động, cô không nghĩ mình đang gọi Thiên bằng anh thay vì từ chủ nhân quen thuộc.

– Há? À à anh không sao, chả lẽ em chấp nhận anh rồi sao. – Thiên vui mừng trở lại, hắn nắm tay cô đặt lên má.

– Cái gì? Ahhh… em… em xin lỗi. – Lưu Ly e thẹn khi cô để ý ra mình vừa kêu Thiên bằng anh. Cô không biết do vô ý hay cố ý nữa, mặt cô đỏ ửng, mặt quay đi chỗ khác.

– Em không phải xin lỗi, em có sai gì đâu, anh vui, anh vui lắm khi cuối cùng em cũng chấp nhận anh là ý chung nhân của em, cảm ơn em. – Thiên vui mừng, hắn vui vì một cô gái mà hắn quyết tâm lấy được trái tim cô một ngày nào đó nhưng không ngờ ngày đó lại đến sớm như vậy.

– A… chủ nhân, em không có ý đó. – Lưu Ly gọi chủ nhân để cố ý tránh sự thẹn thùng của cô nhưng điều đó là không thể vì cô vẫn không giấu được khuôn mặt đỏ ửng của cô.

– Đừng gọi chủ nhân nữa, nghe kỳ lắm, từ nay phải gọi là anh. – Thiên được đà lấn tới, hắn biết cô đã chấp nhận hắn nhưng vì sự thẹn thùng mà cô phủ định.

– Em… emm… – Lưu Ly lúng túng, tay cô muốn thụt lại nhưng không được vì đã bị Thiên nắm chặt.

– Gọi là anh đi nào, anh biết anh em cũng yêu anh mà không thì sao lại hi sinh một cách không chần chừ như vậy chứ, nào ngoan nào, gọi một tiếng anh đi cho anh vui nào. Hư… – Thiên lấy tay kéo hướng đầu cô về phía mình.

– Em, em… – Lưu Ly vẫn không nói lên được, cô biết mình đã yêu hắn nhưng không biết tại sao khi đứng trước hắn cô lại không thể gọi hắn bằng từ anh được.

– Nào gọi đi, không là anh giận đó nha. – Thiên giả vờ đứng dậy quay mặt đi, hắn biết có làm thế mới bắt cô mới chịu gọi và điều đó quả là không sai.

– Anh… – Lưu Ly thốt lên một tiếng rồi cô quay mặt đi tránh ánh mặt của Thiên quay lại nhìn.

– Hả? Anh nghe không rõ, em nói cái gì? – Thiên giả vờ, hắn muốn cô gọi lại lần nữa.

– Anh… – Lưu Ly vẫn gọi nhưng nhỏ hơn lúc nãy.

– Hả, em nói nhỏ quá, anh không nghe gì hết á. – Thiên vẫn muốn chơi lầy nhưng hắn đã hối hận cho việc đó.

– Hic hic hic… – Lưu Ly bật khóc, cô nức nở khi bị Thiên lép vế, cô muốn gọi lần nữa nhưng cô vẫn e thẹn.

– Ahhh… anh xin lỗi, đừng khóc nữa, anh nghe rồi, anh nghe rồi, thôi ngoan nào, nín đi, anh xin lỗi mà… – Thiên vội chạy đến ôm cô vào lòng, hắn quả là rất sợ nước mắt phụ nữ.

– Hức hức… – Lưu Ly vẫn nức nở trong lòng Thiên.

– Nào ngoan đi, anh yêu mà. – Thiên vỗ về tấm lưng bé bỏng cuả Lưu Ly, hắn đặt lên trán cô một nụ hôn.

– Anh, anh sau này không được bắt nạt em nữa nghe chưa… hic hic… – Lưu Ly đấm vào ngực Thiên.

– Ừ, anh biết rồi anh xin lỗi mà… hi hi…

– Đáng ghét! Hứ…

Hai người ôm nhau mà không biết ở bên ngoài đang có ánh mắt nhìn vào, đó là Ngọc. Cô chứng kiến cảnh đó nãy giờ, không hiểu sao cô thấy nóng trong người, cô tức tối lắm khi thấy cảnh đó, cô đang ghen, cô nghĩ phải thử giả bệnh một lần mới được. Cô bước đi với đầu óc lơ mơ nghĩ về kế sách cho mình.

Đêm hôm đó, bốn hình bóng con người đang quây quần bên bàn ăn, tiếng nói đùa vui vẻ thì lại có một sự việc cắt ngang.

– Ahhh… – Ngọc bỗng dưng thốt lên khiến ai cũng nhìn cô.

– Tỷ sao vậy… em sao vậy… cô sao vậy… – 3 người cùng lúc đặt một câu hỏi.

– Em đau bụng quá anh Thiên à. – Ngọc chỉ trả lời mỗi Thiên, mặt cô giả vờ nhăn nhó y hệt người có bệnh.

– Nào để anh xem. – Thiên bỏ đũa bước tới Ngọc.

– Em cần đi bệnh viện không, để anh đưa em đi nhé.

– Không, em hơi đau một chút, có lẽ nghỉ một lúc là xong.

– Vậy để anh đưa em vào phòng nghỉ. – Thiên bế cô lên đưa vào phòng. Bữa ăn hôm đó cũng kết thúc.

– Nào nghỉ đi, em mà có vấn đề gì gọi anh liền, không được im lặng đâu đó. – Thiên đắm chăn cho cô rồi dặn dò ăn cần. Hắn đình quay mặt rời đi thì một bàn tay nắm lại.

– Anh. – Ngọc gọi từ sau.
– Sao vậy? – Thiên quay lại.

– Em, em… – Ngọc ấp úng.

– Sao vậy?

– Em, em muốn… – Ngọc bắt đầu đỏ mặt. Như hiểu ra vấn đề nhưng Thiên cũng không thấy lạ, có lẽ lâu rồi chưa quan tâm nên giờ cô muốn là điều dễ hiểu.

– Haha… vợ anh xấu nhỉ, giả đau bụng để làm chuyện này à. – Thiên day mũi cô.

– Anh… tại anh không quan tâm em chứ bộ, hay anh chán em rồi sao? Hic hic… – Ngọc giả vờ khóc, trò này rất là hiệu quả.

Ngay tức khắc Thiên ôm cô, vỗ về cô như làm với Lưu Ly.

– Em muốn, anh cho em đi… – Ngọc thủ thỉ vào tai Thiên, cô cảm thấy mình nóng hẳn.

Thiên cũng biết điều đó. Hắn bắt đầu liếm vào tai cô.

– Ưhh… – Ngọc rên lên vì sướng, có thể nói tai là bộ phận nhạy cảm của nhiều cô gái.

– Ưhhhh… – Ngọc rên dài hơn khi tay Thiên bắn đầu luồn vào áo trong của cô để nắn hai bầu vú.

– “Roạt” – Thiên bất chợt xé nát cả áo trong lẫn áo ngoài của cô, hắn cũng mất bình tĩnh rồi, cũng lâu rồi hắn chưa quan hệ. Cảm giác dục vọng tuôn trào trong hắn.

– Ưhhh… sướng quá mạnh lên nữa đi… bóp mạnh vào đi anh… ưhh… – Ngọc vẫn rên không ngớt.

Thiên rời khỏi tai rồi tiến đếni hôn môi cô, liếm láp phần cổ sau đó hắn hướng xuống hai bầu vú. Một tay hắn vẫn day hạt ti còn tay kia thì luồn xuống háng cô kiểm tra nhu động.

– Ưhhhh… mút mạnh vào đi anh… ưhhh…

– Hahaha… em dâm lắm nha, ướt thế này rồi kia à, haha…

– Tại anh hết đó, quên người ta tới tận hai tháng rồi, làm người ta chịu sao nổi chứ, ưhhhh…

Thiên bắt đầu hướng xuống hàng cô, cái quần lót màu đỏ bị lột mất để lộ ra một cảnh thác đổ rất đẹp mắt. Âm dịch vẫn rỉa ra, lông l-n được dọn sạch.

– Haha… vợ anh cũng biết chăm chút đấy chứ, anh sẽ thưởng, hahaha… – Thiên nói xong hắn úp mặt vào l-n cô, cái l-n còn non nớt mới chỉ mình hắn chơi nên rất trắng mà mịn mạng, không một vết thâm đen, bên trong màu hồng của thớ thịt.

– Ưhhh… Áhhh… ưhhh… – Ngọc đang rên thì bất chợ kêu lên khi Thiên cắn một phát vào l-n cô.

– Đau hả, hehe… – Thiên hỏi miên man rồi quay lại với công việc.

– Em… ưhhh… em sướng… lắm… mạnh lên đi anh, anh chơi thoải… ưhhh… mái đi… emm… ưhhh… – Ngọc phải cố rặn từng tiếng trong cơ để mê. Hai chân cô bang rộng hết cỡ, hai thì nhúi đầu Thiên vào háng, người cô ướn lên hết cỡ.
Thiên thì cũng không kém. Tay hắt banh hai mép l-n cô ra hết cỡ, miệng hắn dui mạnh vào trong để cái lưới luồn lách khắp nơi.

Âm dịch vẫn trào ra không ngừng nhưng đều bị Thiên nuốt sạch.

– Chơi em đi, em chịu hết nổi rồi, ưhhh…

– Muốn sao? Vậy em phải tự mình làm đi chứ. – Thiên nói rồi nằm sang một bên. Ngay tức khắc, hắn bị một con hổ cái vồ tới, quần áo Thiên trong chớp mặt biến đi đâu không hay để lộ ra thân hình săn chắc đầy đặn cùng con c-c bự chà bá.

– Nó to thế này, anh dùng Titan hả? – Ngọc ngạc nhiên khi thấy con c-c to, gân gốc của Thiên, nó còn to hơn lúc trước rất nhiều. Cô thoáng nghĩ cái này mà vào l-n mình thì sao đây, có khi nào… cất đi dòng suy nghĩ, Ngọc không, ngần ngại đưa con c-c tới mép l-n rồi ngồi xuống cái phụp.

– “Ót… ahhh… ưhhh… ” – Ngọc rên lên vì cảm giác như l-n mình bị nong hết cỡ, nó vẫn chưa lút cán nhưng Ngọc cảm thấy nó quá to, quá chặt. Cô ngồi trên con c-c lắc lư cho nó đi sau vào trong chút một.

– Haha… sướng không, anh phải cố gắng tập luyện để có thằng em tốt nhất cho các em xài đó, haha… – Thiên cười khoái chí, tay hắn bóp nặn hai bầu vú cô khiến đó biến dạng đủ kiểu.

– Ưhhh… ưhhhh… – Ngọc vẫn lắc lư trên con c-c,

– “Rọt… ahhhh… haha… ” – Tiếng kêu của Ngọc và tiếng cười dâm đãng của Thiên, hắn đã không chịu nổi, tay hắn đưa tới eo Ngọc nâng cô lên rồi dập xuống đồng thời hẩy mông mình lên mạnh hết cỡ. Một pha va chạm khủng khiếp xảy ra, con c-c như vậy mà lút cán hẳn. Thiên thì cười khoái chí còn Ngọc thì đau đớn tuột độ, cô nhăn mặt hồi lâu sau mới giãn ra.

– Đừng mà anh, để yên đi, anh chả lẽ không tiếc sao, anh chơi vậy mà nát của em thì sau này sao chơi. – Ngọc ngăn Thiên lại khi thấy hắn có hiện tượng muốn rút ra và khi hắn rút ra thì chắc chắn sẽ chơi lại một lần nữa và khi điều đó xảy ra thì cô sợ mình chịu nổi không. Mặc dù là sướng thật nhưng mà đau không kém, l-n cô cần thời gian để thích ứng. Cô lắc lư nhẹ nhàng.

– Haha… vợ anh đau hả, để anh nhờ người giúp em nha, vào đi, sao lại nhìn trộm người ta như vậy. – Thiên đưa mắt về cửa nơi đó có ai ánh mắt đang đăm chiêu nhìn Thiên và Ngọc trong phòng.

– Còn không vào hả, hay để anh ra bế vào, haha… – Thiên nói mà tay vẫn nắn bóp bầu vú của Ngọc một cách dã man.

– Thôi, đi thôi. – Tiếng nói cô gái thủ thì vào cô gái bên cạnh, đó là Lưu Ly. Chứng kiến cảnh đó tuy có thích thú nhưng cô cảm thấy sợ. Không biết là lý do gì.

– Thôi, không sao đâu vào với chị. – My nắm tay Lưu Ly kéo vào phòng.

– Nào, lại đây nào hai cô vợ bé bỏng của anh, haha… – Thiên nói rồi vùng người dậy kéo My và Lưu Ly tới, hắn không chần chừ chút nào mà hai tay giật toác hai bộ áo của hai cô gái. Trong chớp mắt, hai cô gái sững sờ không biết điều gì đang xảy với mình.

– Ahhh… anh, anh quá đáng. – Tiếng Lưu Ly thốt lên khi thấy hành động thô bạo của Thiên.

– Haha, quá đáng hả, để coi vợ anh có nói như vậy được nữa không. – Thiên nói rồi ôm Lưu Ly áp vào mình rồi hôn cô dồn dập.

– Ưhhh… ưhh… – Lưu Ly bị hôn nhưng vẫn tỏ ra phản kháng, cô đấm Thiên liên tục. Đây có là lần đầu cô thấy cảnh này, tuy chưa biết như thế nào nhưng đối với cô, tình dục như vậy là không tốt. Cô lớn lên ở Phượng tộc nên ít nhiều cũng hiểu được đạo lý tình cảm của tình nhân.

Nhưng tất cả nhanh chóng quên đi, cô bắt đầu bị thuần phục, tay không còn đấm mà chỉ còn những cái vỗ nhẹ nhàng.

Thiên đưa tay xuống nắn bờ mông căng tròn của cô, hắn dần dần móc qua háng cô rồi là là khe âm đ*o, lông l-n vẫn có.

– Rỉ nước ướt hết cả thế này rồi còn không muốn hả, vợ anh xấu tính lắm nha, hehe… – Thiên nhả miệng Lưu Ly ra nhìn cô với anh mắt dâm đãng.

– Đáng ghét, hứ… – Lưu Ly đỏ mặt quay đi chỗ khác. Thiên giờ chỉ còn một tay để chơi với Lưu Ly vì một tay của hắn đã bị My giữ lấy để phục vụ bản thân, lúc thì cô cho lên nắn vú mình, lúc thì cô cho xuống âm đ*o để day hột le.

– Đáng ghét sao? Còn dám nói vậy à, anh phải phạt cái tội chửi chồng mới được. – Thiên nói rồi tay hắn thọc thẳng vào âm đ*o Lưu Ly mà ngoáy không thương tiếc.

– Ưhhh… từ từ thôi, ưhhh… – Lưu Ly rên rỉ, cô oằn người đủ kiểu.

– Hehe, vậy có xin lỗi chồng không hả. – Thiên nói tay hắn ngoáy mạnh hơn.

– Em, ưhh… em xin… ưhhhh… lỗi… ưhhh… – Lưu Ly cố rặn từng từ trong sự tấn công như vũ bão của Thiên.

– Vậy thì phục vụ anh đi. – Thiên buông tha cái âm đ*o bé bỏng của Lưu Ly.

– Phục vụ thế nào. – Lưu Ly hỏi ngây thơ, đơn giản vì đây là lần đầu của cô, cô không biết là điều dễ hiểu,

– Lại đây nào, ngồi lên ngực anh đi. – Thiên nói rồi đưa một tay xốc cô lên ngực.

– Giờ học Ngọc đi. – Thiên nói, tay hắn mân mê bầu vú của cô, nó săn chắc không kém gì Ngọc, xét về độ trắng trẻo thì Lưu Ly hơn hẳn tất cả đơn giản vì cô là giống Tiên nên nói về độ sắc là tuyệt nhất rồi. Ti của cô đỏ trông rất bắt mắt. Thiên không chờ được nữa, hắn kéo cô nằm xuống, miệng hắn ngoạm lấy vú cô mà mút, một tay hắn vuốt ve âm đ*o của Lưu Ly.

– Hà hà, giúp anh một tay đi nào, anh chỉ có hai tay sao phục vụ 3 em cùng lúc đây. – Hắn đúng là mệt thật, bên dưới cu hắn bị l-n Ngọc ngậm., Một tay bị My hành hạ, một tay thì phục vụ Lưu Ly – cô gái lần đầu làm tình.

– Ưhh… ót ót… ưhh… sướng quá, em sướng quá… – Ngọc rên lên, sau bao nỗ lực cuối cùng l-n cô đã có thể ngậm trọn c-c Thiên một cách dễ dàng. Cô không cần phải lắc lư nữa mà có thể phi ngựa thoải mái trên người Thiên.

– Hà hà, thấy Ngọc chưa, giỏi như vậy mà, em học chị ấy đi. – Thiên nói nhưng vẫn bày dạy từng chút một cho Lưu Ly.

Còn tiếp...

Chương 19: Hàn Băng ngọc

Sau một tiếng, Ngọc phi ngựa mệt rã rời, lần lên đỉnh cuối cùng là lần thứ 10 của cô, Thiên cũng bị cô làm cho lên đỉnh 2 hai lần. Ngọc nằm sang một bên thở hổn hển, hai chân cô chưa thể khép lại vì còn thấy tê dại do con c-c khổng lồ ấy, l-n cô ửng đỏ rõ rệt, t*ng trùng lẫn âm dịch vẫn trào ra, cô chỉ còn lấy tay bịp nó lại.

– Hà hà, giờ đến lượt em đó, để anh coi thử l-n em sướng tới mức nào nào, lên đi. – Thiên nói rồi đưa Lưu Ly kê trên con c-c mình. Một tiếng qua, hắn đã dạy cho cô được nhiều thứ, vú cô bị hắn bóp cho đỏ ửng và còn có cả dấu răng trên vú. Thằng này chơi vợ mà như chơi điếm vậy, đó là hắn còn để vợ mình phi ngựa chứ hắn mà tự chơi thì có khi vợ hắn nhập viện.

– Em sợ lắm. – Lưu Ly vẫn không được tự tin.

– Nào, em sẽ sướng thôi, để anh chơi cho em coi. – Thiên nói rồi hắn vùng dậy lật Lưu Ly nằm xuống. Tay hắn ở My thu về.

– Anh mượn tay chút nhé, tý nữa anh chiều. – Thiên nói với My.

– Hứ… – My chu môi, cô vẫn chưa cảm thấy sướng thật sự nhưng cũng đành chịu.

Thiên để Lưu Ly nằm xuống, hắn banh hai mép l-n cô ra rồi kê con c-c tới trước cửa mà nhẹ nhàng đẩy vào.

– Ưhhh… – Lưu Ly thấy sướng khi con c-c đi được 1/3.

– Ahhh… đau quá… ahhh, huhu… đau quá… – Cô bật khóc khi con c-c đi hơn 2/3 đoạn đường đục thủng cả màng trinh của cô. Tay cô cào mạnh tấm lưng của Thiên khiến da hắn xây xước nhẹ.

Mặt cô nhăn nhó hết cỡ. Đây là lần đầu Tiên của cô. Mà còn gặp phải con c-c ngoại cỡ khiến cô không chịu được. Đến cả Ngọc đã từng quan hệ với hắn mà còn chả chịu được thì Lưu Ly làm sao chịu nổi.

– Đừng lo, em sẽ sướng nhanh thôi. – Thiên vuốt ve mái tóc cô, hắn di chuyển nhẹ nhàng cho Lưu Ly quên cảm giác đau đớn.

– Em đau, đau lắm, huhu… – Lưu Ly vẫn thấy tê dại cả người, chân cô kẹp chặt vào hông Thiên.

– Nào thả lỏng ra đi, anh sẽ nhẹ nhàng, – Thiên hẩy mông nhẹ nhàng để Lưu Ly bớt đau. Sau một hồi cô cũng quen dần. Hai chân cô bắt đầu, thả lỏng.

– Tốt lắm!

– Anh nhẹ nhàng thôi nhé, em đau lắm đó. – Lưu Ly sau một hồi đau đớn thì cô bắt đầu thấy sướng dần.

– Ưhhh… ưhhhh… – Tiếng rên rỉ trở lại.

Thiên vẫn kiềm chế, hắn hẩy mông nhẹ nhàng nhưng rất khó vì l-n cô bót quá. Hắn bắt đầu cảm giác được sự hợp tác của cô khi thấy cô hẩy mông theo nhịp của hắn. Thời cơ đã đến, hắn lấy hết sức chơi một phát lút cán đầy bất ngờ.

– “Ót… ahhh… anh… ahhh… ” – Lưu Ly lại nhăn mặt đau đớn, cô không nghĩ hắn chơi thô bạo vậy. Cô đấm ngực hắn thình thịch vài cái.

Thiên sau khi cắm con c-c lún cán xong hắn nằm trên người cô rồi quay mặt cười dâm giật.

– Anh, sao anh không chơi nữa. – Lưu Ly hỏi khi thấy Thiên nằm bất động trên người cô. Thời cơ đến, hắn vùng dậy.

– Muốn anh đ- hả. Hehe, em cũng dâm quá nha… – Thiên cười đùa Lưu Ly khiến cô đỏ mặt.

– Anh, đáng ghét, chỉ giỏi bắt nạt người ta thôi. – Lưu Ly quay mặt giấu đi sự e thẹn.

– Lại chửi chồng à, cái tội chửi nè, hấy hấy… – Thiên nói rồi hắn dập không ngừng nghỉ, hắn lấy hết sức để dập từng cái lút cán.

– Ahhh… đau, em đau… ahhh… – Lưu Ly lại đau đớn khi cảm giác l-n mình bị nong rộng, cảm giác như l-n muốn nứt toác ra vậy, hắn chơi cô từng phát lút cán chạm tới cả đáy tử cung.

– Hấy… hứ hứ hứ… bạch bạch… l-n em bót quá… sướng quá… bạch bạch… – Thiên vẫn dập như cái máy khâu không ngừng nghỉ, hắn chờ đợi đều này lâu lắm rồi. Từ cái lần hai thân hình trần truồng ôm nhau làm hắn nhớ lại thì dục vọng lại tràn trề.

– Ahh… ahhh… ahhh… – Không còn tiếng kêu la đau đớn nữa mà là những tiếng kêu la trong khoái cảm, Lưu ly bắt đầu thấy sướng, cảm giác nhột ở tử cung khiến cô thích thú.

– Sướng quá… ahhh… mạnh lên nữa đi, chơi mạnh lên, em sướng… ahhh… em sướng chết mất…

– Em muốn chết hả, vậy thì anh chiều nè, hứ hứ hứ… bạch bạch bạch… – Thiên được đàng, hắn dập nhanh và mạnh hơn. Đút c-c vào là những tiếng ót và khi rút c-c ra là dòng nước âm dịch tuôn ra không ngừng.

– Ahhh… đ- mạnh lên, em thích lắm, đ- chết em đi, đ- hết cỡ đi anh… ahhh… – Lưu Ly mất kiểm soát với ngôn ngữ, cô thốt ra những từ dâm dục khiến dục vọng trong Thiên lại dâng lên cao độ.

– Em ra, em ra… ahhhh… – Lưu Ly lên đỉnh lần thứ 4, cô sướng hết nổi.

– Anh cũng ra, anh cũng ra đây, l-n em bót quá… – Thiên nói rồi tông một phát như máy ủi mà phun thẳng t*ng trùng vào tử cung của cô.

Hắn gục trên thân thể của cô, thở hổn hển. Mồ hôi, mồ kê ướt nhoẹt.

– Ahhh… – Thiên kêu lên khi tai hắn bị ai đó nắm.

– Quên em hả, sướng rồi giờ quên em hả. – My nói, cô chứng kiến cảnh đó nãy giờ khiến cô không chịu được, mặc dù có thai nhưng cô vẫn không kiềm chế được.

– Ahh… anh, anh nào dám, anh chiều, anh chiều mà, thả ra đi, ahhh… – Thiên la làng, hắn giờ đây rất mệt nhưng vẫn không thể nghỉ. Nhiều gái quá có khi cũng là cái tội.

– Vậy còn không nhanh lên. – My ra lệnh.

Thiên lại phục vụ My lần nữa, đêm nay quả là ác mộng với hắn…

Sáng hôm sau, thân hình 4 con người trần truồng nằm ngổn ngang trên chiếc giường. 3 Cô gái, cô nào cô ấy âm đ*o vẫn rỉ nước. Vú cô nào cũng đỏ ửng, l-n sưng vù. Còn Thiên không kém, hắn bị dày vò cả thể xác lẫn sức khỏe. Lưng của hắn vậy mà bị Lưu Ly với My cào cho trầy thịt. Riêng con cu của hắn vẫn khỏe mạnh.

Người mở mắt đầu tiên là Ngọc, ánh mắt cô thức dậy đã bắt gặp ngay con c-c đang cương cứng của Thiên, dục vọng lại nổi lên.

– Ahhh… ahh… – Một mình tiếng rên của Ngọc giữa gian phòng bốn người.

Chắc chắn, mọi người không thể ngủ được rồi. Ai cũng mở mắt và bắt gặp Ngọc đang phi ngựa.

– Em dâm vậy hả? Không biết sau này không có anh thì ai phục vụ nổi em đây, hehe… – Thiên cười khoái chí khi thấy Ngọc vừa phi ngựa vừa rên.

– Anh dám chết là em không tha cho anh đâu, hứ hứ… ahhhh… sướng quá… – Ngọc vẫn lắc lư.

Ngọc chơi xong thì hai cô gái kia cũng không kiềm chế được mà làm theo. Vậy là một ngày tra tấn nữa đối với Thiên.

4 Con người quần nhau chán chê mới chịu thôi. Họ đi tắm chung mà cũng không quên ân ái. Thiên hắn cảm thấy của là ông trời có mắt, cho hắn tới tận 3 cô gái vừa xinh đẹp lại vừa ngoan hiền thế này thì hắn không thể chết được, nếu không là phí của trời.

Thấm thoát 3 tháng trôi qua, trong ba tháng đó đêm nào hắn cũng ân ái với 3 cô gái khiến khả năng tình dục của hắn giờ đây rất tốt, bụng của My cũng chướng lên rồi, tính từ lúc hắn bước vào ma trận đến nay cũng hơn năm tháng rồi. Hắn ngày đêm vẫn không ngừng luyện tập và đã đặt chân tới Tứ cấp của Nhị Thánh Diệm. Nghe đúng là nực cười thật, nếu với 3 tháng lúc trước thì hắn đã đột phá xong Nhất Kim Long vậy mà ba tháng sau này hắn chỉ mới đặt chân tới Tứ cấp của Nhị Thánh Diệm, quả là đời không như là mơ. Hắn rất nóng lòng tới Ngũ cấp để có thể mặc được Long Kim Giáp nhưng cũng không thể cầu được.

– Ahh… Lưu Ly, ta nhớ ra một chuyện rồi. – Thiên gọi Lưu Ly, hình như hắn nhớ ra cái gì đó quan trọng thì phải.

– Gì vậy anh. – Lưu Ly xuất hiện ngay sau tiếng gọi.

– Lúc trước em nói khi ta đột phá Nhất Kim Long sẽ nhận được một bảo vật mà, vậy sao ta chả thấy gì thế?

– Anh không thấy gì là bởi vì anh đâu muốn lấy nó? – Lưu Ly nói như biết lý do Thiên không có bảo vật.

– Há? Em nói gì anh không hiểu. – Thiên ngạc nhiên, sự thật là hắn cũng đéo hiểu gì cả.

– À, cái này anh phải dùng ý lực của bạn thân. Nó sẽ đưa anh tới một cảnh giới hư không, tại đó anh sẽ đứng trước tế đàn thông tinh pháp, nó sẽ kiểm tra anh ở tư chất nào và sau đó nó sẽ đưa anh tới cánh cửa, sau mỗi cánh cửa có một hòm báu, anh nhận được gì ở đó là nhờ vào sự may mắn của anh.

– Sao em biết rõ về cái này vậy. – Thiên cũng ngạc nhiên như kiểu cô đã từng trải vậy nhưng mà bí pháp này do Hắc Long Nha truyền lại cho hắn, sao Lưu Ly lại biết được.

– A, anh vẫn không biết một điều đó là bí pháp anh học đó thì tiên giới và yêu giới ai cũng biết cả. Nhân giới thì một số người cũng học được.

– Há, cái gì? “ WTF, lão già kia chơi mình sao”: Thiên ngạc nhiên tuột độ, hắn chửi thầm lão già khốn kiếp đó, làm cho hắn hi vọng mình có thể có ích cho đời nhưng xem ra đời này không dành cho hắn rồi.
– Vậy học làm gì nữa. – Thiên xỉu mặt.

– Sao không? Em chưa nói hết mà.

– Há? Em chưa nói hết sao? Sau này đừng làm vậy nữa kẻo có ngày anh đau tim chết mất đó nha. – Thiên lại được vố hú hồn. Đúng là trong cái tuyệt vọng luôn có cái hy vọng.

– Tại anh chứ bộ? Em đã nói hết đâu anh lại cắt lời rồi… còn nói người ta nữa, em không nói nữa, hứ… – Lưu Ly chu mỏ giận dỗi. Mà quả thực là tại Thiên.

– À, hà hà, anh xin lỗi, anh sai rồi, vợ anh là nhất, nói tiếp đi em… – Thiên nắm tay nài nỉ.

– Hứ, em không nói… – Lưu Ly vẫn cứng đầu, đúng là từ khi cô gặp được ý chung nhân – Thiên dẫn tới cô khác hẳn trong tính cách và hành động.

– Thôi mà, anh xin lỗi, vợ yêu của anh, nói đi rồi em muốn gì anh chiều cái đó. – Thiên phải xuống nước, Lưu Ly bây giờ là mọi thông tin của hắn. Có cô hắn mới có thể biết được về thế giới bên ngoài.

– Anh hứa nha, anh không được dối đâu đó, ngoắc tay. – Lưu Ly mặt tỏ ra vui mừng hẳn rồi đưa động tác ngoắc tay thề thốt.

– Ừ, anh hứa mà. – Thiên cười khổ, hắn không biết cái giá hắn phải bỏ ra sau cái thông tin này là gì nữa.

– Lúc nãy đến đâu rồi nhỉ? – Lưu Ly hỏi ngây ngô.

– Trời ạ! Hãy nói với con đây là sự nhầm lẫn đi ông trời. – Thiên đặt tay lên trán cười khổ.

– Lúc nãy đến đoạn giống nhau gì đó… – Sự thật hắn cũng đéo nhớ đâu mà nói.

– À, cái bí pháp anh học đó ai cũng biết nhưng khác ở chỗ là Tam Đoạt Giới đó.

– Ừ, em nói tiếp đi. – Thiên chăm chú, hắn cảm thấy rất tò mò.

– Từ Tam Phá Giới sau khi đột phá thì sẽ bước vào cảnh giới tu nhân, Tiên tộc thì tu đạo, Yêu tộc tu ma còn một số nhân tộc giường như cảnh giới đó là cuối cùng của họ, nếu muốn họ có thể tu nhân như Tiên tộc và Yêu tộc nhưng điều đó chưa từng thấy.

– Còn gì nữa không? – Thiên vẫn muốn nghe thêm.

– Tu đạo thì bắt đầu từ Đế Vương sau đó là Thánh Vương và cuối cùng là Đạo Vương. Tu ma thì Đế Ma, Chân Ma rồi Ma Vương.

– Đạo vương và Ma vương là cảnh giới cao nhất sao?

– Em cũng không biết nữa vì chưa có ai tu được đến đó cả. – Lưu Ly lắc đầu.

– Ừ… – Thiên gật gù.

– Ahhh… có một người, em có biết không? – Thiên nhớ ra ai đó.

– Ai?

– Diệm Linh Cơ? – Thiên nắn từng chữ.

– Là ai? – Lưu Ly vẫn không biết đó là ai cả. Cô cũng đâu biết đó là tên thật của Thánh sứ Chu Tước vì cô ta chỉ mới nói cho Thiên biết.

– À, anh xin lỗi, anh quên là em không biết cái tên này, Thánh sứ Chu Tước đó.

– Hả, anh gặp bà ta rồi sao? – Lưu Ly ngạc nhiên.

– Ừ, trong ma trận đó.

– Bà ta trông thế nào? – Lưu Ly có vẻ thích thú với cái tên này, cô chỉ nghe nhắc tới nhưng chưa biết hình dáng ra sao.

– À, à… anh nghĩ bà ta cũng được. – Thiên lúng túng, hắn không thể quên cái vẻ đẹp làm nghiêng trời đất đó nhưng hắn cũng không thể phô trương điều đó trước vợ mình như vậy đặc biệt là Lưu Ly, cái đó chả khác gì chê bai nét đẹp vợ mình cả.

– Ý anh là sao? – Lưu Ly vẫn không hiểu.

– Bà ta có nét đẹp cũng khá ổn nhưng nắng mưa bất thường. – Hắn phải dối lòng khi đánh giá nét đẹp của Diệm Linh Cơ.

– Anh lại háo sắc phải không.

– Anh nào dám, bà ta già thế rồi sao đẹp bằng em được, không đẹp, không đẹp đâu, hihi… – Thiên có thể nói thánh nói dối con mẹ nó rồi. Hắn thầm mong bà ta không nghe thấy không thì có mà ngày hắn bị nướng chín sẽ đến không xa.– Anh coi chừng nha… – Lưu Ly véo tai Thiên, đây là lần đầu cô làm vậy. Điều đó đã cho thấy sự thay đổi của cô.

– Ahhh… anh không dám, tha cho anh, ahhh… – Thiên nhăn mặt cầu xin.

– Coi chừng đó. – Lưu Ly thả tai Thiên ra rồi đưa hắn một lời cảnh cáo.

– Anh biết mà, ôi za, em véo đau quá, rụng tai anh rồi nè. – Thiên xuýt xoa cái tai tội nghiệp.

– Muốn nữa không.

– À không, ngàn lần không, vạn lần không.

– Hứ… tha cho anh đó. – Lưu Ly vênh mặt lên trông rất đáng yêu. Đúng một cô gái lúc đang ghen là mọi cái duyên đều lộ ra hết.

– Vậy em biết bà ta tới cảnh giới nào không.

– Thánh vương? Em nghĩ là vậy vì bậc tiền bối em chưa có ai nhắc tới Đạo vương cả.

– “Ừ, khiếp thật, Thánh vương mà đã tự tao ra thánh kiếm khủng khiếp như vậy thì Đạo vương chả lẽ đủ cả khả năng hủy thiên diệt địa hay sao. ” – Thiên nghĩ thầm hắn thấy trời đất này quả là bao rộng lớn và hắn chỉ là một hạt bụi trong đó.

– Anh nghĩ gì vậy.

– À, anh đang nghĩ tới mình nhận gì trong cánh cửa kia đó mà. – Một lần nữa Thiên thể hiện bản lĩnh của Thánh nói dối, hắn biết hắn mà nhắc tới Diệm Linh Cơ không chừng hắn tạm biệt cái tai.

– Em cũng mong là vậy. – Lưu Ly trầm giọng xuống.

– Ý em là sao? À đúng rồi, em cũng đột phá cái này rồi vậy giờ em là gì rồi?

– Bát cấp của Tam Phá Giới. – Lưu Ly nói nhưng cô không lấy gì làm vui cả.

– Òaaa… vợ anh giỏi thế, vậy đã có hai lần em bước qua cánh cửa, nói anh nghe em nhận được gì nào? – Thiên tò mò, hắn cũng ngạc nhiên với sức mạnh của vợ mình.

– Em… emm… – Lưu Ly ấp úng.

– Em nói đi, ấy zà, thích làm trò thôi à.

– Không phải vậy, thật ra em chưa nhận được gì cả. – Lưu Ly nói với giọng buồn mà cũng phải thôi. Tới tận hai lần cô bước qua cánh cửa và quay về tay không. Cô hi vọng một lần có được một máu bảo vật, dù nó là gì cũng được nhưng khi hi vọng quá nhiều sẽ dẫn tới thất vọng.

– Hả? Thật vậy sao? Chả lẽ qua cánh cửa kia phải cần có sự may mắn nữa sao? – Thiên ngạc nhiên, hắn không ngờ là vậy, đời đéo như là mơ mà.

– Ừ, nhưng không sao. Em tin anh sẽ nhận được mà. – Lưu Ly cố nở nụ cười với Thiên để che đi sự buồn tủi trong cô.

– Đúng, anh sẽ thay vợ nhận, anh không tin hai vợ chồng mình lại đen không thấy trời đất đến vậy. – Thiên nói với giọng quyết tâm, một phần vì hy vọng và một phần để an ủi cô.

– À mà lúc nãy em muốn gì, giờ nói đi, anh sẽ chiều em tất. – Thiên nhớ ra lời hứa của mình, đây quả là thời cơ tốt để hắn nói ra, nó có thể an ủi tâm trạng buồn của cô lúc này.

– A đúng rồi, em muốn đi chơi. – Lưu Ly vui lên hẳn.

– Đi chơi sao? – Thiên ngạc nhiên, hắn nghĩ nếu muốn đi chơi cô tự đi cũng được mà sao lại cần hắn.

– Ư, đi mua sắm, dạo chơi đó, em muốn biết thêm về vẻ đẹp thế giới nhân tộc… hihi…

– À, được được… chắc chắn rồi… – Thiên ấp úng, nhắc tới mua sắm khiến hắn ngập ngừng vì đơn giản hắn đâu có tiền. Hắn ăn nhờ ở đậu tại nhà Ngọc, dựa vào tiền đánh thuê của Ngọc. Giờ đây nói đi mua sắm thì hắn biết kiếm tiền đâu ra, chả lẽ đi xin vợ mình, như thế đúng là mất con mẹ nó mặt. Thậm chí nếu Ngọc hỏi hắn mượn tiền làm gì thì hắn biết nói sao đây.

– Anh sao vậy? – Lưu Ly cắt ngang dòng suy nghĩ của Thiên.

– À không sao, anh đang nghĩ mình đi chơi đâu đây. – Hắn lại một lần nữa nói dối thành công, không hiểu sao khi nói chuyện với Lưu Ly hắn lại cảm thấy tự tin khi nói dối còn đứng trước Ngọc thì nửa từ lừa gạt cô khiến hắn như mất đi nửa cái lưỡi của mình vậy. Cái này có lẽ là do hắn bắt gặp Ngọc trong hoàn cảnh cô là sát thủ máu lạnh và điều đó ảnh hưởng tới sự nhận thức của hắn về cô. Tuy hắn yêu cô nhưng hắn vẫn sợ cái máu lạnh trong cô điều đó khiến hắn không thể tự tin khi nói dối trước mặt cô còn Lưu Ly thì ngược lại. Hắn bắt gặp cô trong điều kiện éo le vcl ra và sự đáng yêu của cô ngay từ đầu đã ăn vào tâm trí hắn. Điều đó khiến hắn luôn nhận thức được sự đáng yêu, hiền lành trong cô dù sau này cô thay đổi thế nào chăng nữa nên việc hắn tự tin khi nói dối cô là điều dễ hiểu.

– Việc đó để sau đi, anh kiểm tra may mắn mình đi, coi thử anh nhận gì sau cánh cửa kia. – Lưu Ly nói.

– À đúng rồi, để anh coi nào. – Thiên nói rồi làm theo hướng dẫn của Lưu Ly. Sau một lúc hắn được đưa đến một tế đàn thông tinh pháp. Sau khi kiểm tra xong. Tế đàn hiện lên dòng chữ “Nhất Kim Long. ” Và ngay sau đó hắn được đưa đến một cánh cửa huyền diệu. Cánh cửa mở ra và sau cánh cửa là một hộp báu như hắn dự đoán. Trước khi mở hộp ra hắn còn chấp tay lạy trời lạy đất, lạy tứ phía mong rằng may mắn không trốn tránh mình.

Đặt tay lên chiếc hộp mà tim hắn hồi hộp, “Đừng đùa tao nhé! Tao xin mày đó” – Thiên cầu xin chiếc hộp và ngay sau đó hắn nhắm mắt mở chiếc hộp ra. Ngay lập tức một luồng sáng phát ra từ bên trong, hắn vui mừng mở to mắt và mắt hắn còn mở to sau đó nữa tưởng chừng rạn cả kết mạc.

– “What the hell, clgt? ” – Thiên không kiềm chế được mà thốt nên từ ngữ thô tục, trước mắt hắn là một hạt ngọc màu xanh lam bằng viên bi. So với lúc trước hắn còn cầu mong có được bảo vật dù nó là gì nhưng bây giờ xem ra không chỉ thế, hắn mong có một thứ gì đó đáng giá hơn là có nó. Đúng là lòng tham con người vô hạn, được voi đòi tiên. Hắn cầm viên ngọc trên tay mày mò thử coi có gì đặc biệt nhưng xem ra hắn thất vọng rồi. Bất đắc dĩ cầm viên ngọc trên tay trở về thực tại.

– Anh về rồi sao? Anh nhận được gì nào? – Lưu Ly vui mừng hỏi Thiên.

– À… à… – Thiên ấp úng, hắn cũng không muốn khoe khoang làm gì nhưng sự ấp úng của hắn lại khiến Lưu Ly bị nhầm lẫn.

– Vậy à, xem ra anh cũng không có gì à. – Lưu Ly giọng hơi thất vọng.

– Không phải, là cái này. – Thiên nói rồi đưa ra trước mặt cô viên lam ngọc.

– Há, cái gì? Hàn Băng ngọc. – Lưu Ly sừng sững, cô rất ngạc nhiên, quá ngạc nhiên là đành vì cô biết nó là gì và nó có tác dụng gì.

– Có gì mà em ngạc nhiên, chỉ là viên ngọc tầm thường thôi mà. – Thiên vẫn không vui mừng gì.

– Không phải, anh không biết sao? Hàn Băng ngọc là báu vật đó, nó có độ lạnh chí hàn, thứ bị nó đóng băng dù là Tam Nhị Chân Hỏa hay lửa của Chu Tước Thánh kiếm cũng không thể nung chảy được đâu.

– Vậy thì có ích gì? – Thiên vẫn buồn.

– Có ích chứ, nó có thể đóng băng bất cứ ai từ Thánh vương hay Chân ma trở xuống đó.

– Ừ, nhưng nó cũng chẳng có ích gì với ta cả, ta cũng không thích nó lắm, em thích thì em lấy đi. – Thiên hắn không hứng thú với Hàn Băng ngọc, tuy biết nói mạnh đến vậy nhưng chỉ đóng băng một người, hắn muốn cái gì đó hay ho hơn, là một vũ khí hay giáp chẳng hạn.

– Thật sao? – Lưu Ly ngạc nhiên khi Thiên cho cô một món đồ mà đối với cô rất quý giá.

– Ừ… vợ anh thích là được.

– Hihi… anh tuyệt quá, em cảm ơn anh nha. – Lưu Ly nói rồi tặng hắn nụ hôn vào má rồi rời khỏi phòng.

Về phần Thiên, hắn không được vui sau khi nhận được Hàn Băng ngọc nay lại phải nghĩ đi đâu mà kiếm tiền đây.

– Ấy zà, ước gì ta có cả ngân hàng tiền nhỉ. – Thiên ao ước vẩn vớ nhưng một lần nữa trong cái thất vọng lại có cái hi vọng, một ý nghĩ đã nảy sinh trong đầu hắn.

– Ahh… ngân hàng, cướp ngân hàng, đúng rồi. – Thiên nhắc tới ngân hàng làm hắn nhớ tới khả năng của mình. Đường đường là một IT chuyên nghiệp nên việc cướp ngân hàng đối với hắn không phải chuyện khó.

– Haha… ta có cách rồi, haha… đúng là ông trời có mắt mà, haha… – Hắn cười khoái chí

Chương 20: Đm mà chúng mày là chủ hả

Đêm hôm đó, hắn một mình vào quán nét trong thành phố. Hắn phải làm vậy để tránh việc nơi truy cập của hắn bị phát giác là nhà hắn khi đó thì chết thật. Không chỉ bị bóc lịch mà còn mất mất mặt với cả 3 cô vợ.

Thiên mày mò trong quán nét suốt 3 tiếng, cuối cùng hắn cũng vượt qua tường lửa của ngân hàng, hắn bắt đầu giả lập tài khoản rồi rút tiền sau đó chuyển tiền vào tài khoản thật của hắn. Mọi việc xong xuôi như hắn mong đợi. Hắn bước khỏi tiệm nét và trước khi rời đi còn quay lại nhìn quán nét với vẻ tiếc nuối.

– Xin lỗi, sau này nếu có thể ta sẽ giúp ông xây một quán nét khác. – Hắn lắc đầu nhìn ông chủ quán đang vừa cười vừa xem hài trên youtube mà lòng đầy áy náy. Hắn trước khi về nhà đã ghé vào cửa tiệm lưu niệm để mua một cái vòng tay có mấy chục bạc.

– Anh đi đâu về vậy? – Tiếng ngọc gọi khi thấy hắn xuất hiện trước cửa.

– Ahh, anh… anh…: Thiên ấp úng, hắn rất sợ, hắn không đủ tự tin để nói dối Ngọc, Điều đó khiến hắn lúng túng, đặc biệt là trong hoàn cảnh hắn đi cướp ngân hàng về.

– Anh là sao? Nói mau. – Ngọc bước tới trước Thiên, cô lại véo tai hắn.

– Ahhh… tha cho anh, ahh… – Thiên đau.

– Nói mau.

– Anh… anh vừa đi mua cho em cái này. – Thiên nói rồi lôi ra một cái vòng tay mà lúc nãy hắn vừa mua. Hắn cần mua để đề phòng Ngọc hỏi hắn đi đâu về và điều đó quả không sai. Con người ta cần đề phòng trường hợp xấu nhất. Đúng là phòng bệnh hơn chữa bệnh.

– Hứ, có thật không. – Ngọc càng kéo tai Thiên mạnh thêm để coi đó là thật không. Cô gái này hay có tính nghi ngờ nên mọi việc cô nghe thấy luôn cần có sự khẳng định chắc chắn.

– Ahh… thật… thật mà… ahhh… thả anh ra đi, anh xin em… ahhh… – Thiên đau đớn vô cùng, hắn không hiểu sao hắn làm được chồng của cô nữa.

– Hứ, tha cho anh đó, nếu em biết nha lừa em thì coi chừng đó. – Ngọc buông tha cho cái tai của Thiên.

– Ahh… thật mà, không một từ cảm ơn thì thôi đàng này còn nghi ngờ lòng tốt của anh nữa, ahhh… – Thiên vẫn suýt xoa cái tai của mình, hôm nay quả là tội nghiệp cho nó, vừa bị Lưu Ly kéo xong giờ lại Ngọc.

– Anh còn nói ư, anh nói anh đi mua dây chuyền này mà tới tận 3 tiếng sao? Anh lại muốn dối nữa à, nói đi, anh còn đi đâu nữa. – Ngọc đưa tay lên như muốn véo tai Thiên lần nữa nhưng lần lần này hắn đã nắm chặt lấy tay cô.

– Anh nói thật, anh phải tìm hết mọi quán mới thấy được cái này đó, nó rất đẹp và sắc xạo, em thấy không. – Thiên nói, đưa tay nâng tay đang cầm vòng tay của Ngọc lên cho cô xem. Còn tay kia vẫn nắm chặt tay của Ngọc để đề phòng bất trắc.

Ngọc sau một hồi xem xét cũng thấy khá đẹp, thực ra thì cô cũng không biết nó tốt hay không vì cô chưa bao giờ mua sắm hay đeo nó cả. Hàng giả mà làm giống thật thì rất nhiều, thậm chí chúng còn đẹp hơn cả hàng thật nữa. Giờ đây nghe những lời nói ngọt của Thiên nên cô cũng đành nước phải tin.

– Được rồi, lần này em tin, em mà biết anh lừa dối em là coi chừng. – Ngọc nở nụ cười nham hiểm.

– Hà hà, anh biết mà, anh nào dám.

– Thôi em đi ngủ trước đây, anh ngủ sớm đi. – Ngọc cầm vòng tay quay mặt bước vào phòng.

– Ha, vậy không cảm ơn sao. – Thiên vẫn mong muốn một lời cảm ơn mặc dù hắn vừa nói dối cô.

– A, vậy thôi, không cần đâu, chỉ là một món quà nhỏ thôi, không cần cảm ơn, hihi… – Thiên nói nghe khi thấy Ngọc quay mặt lại, không hiểu sao hắn lại sợ ánh mắt đó, ánh mắt vui mừng xen chút lạnh lùng.

– Cảm ơn anh nha! Hihi… – Ngọc cảm ơn rất ra dáng người vợ cảm ơn chồng, rất chân thành và ngọt ngào. Sau đó cô quay mặt bước vào phòng.

Thiên sững sờ trước lời cảm ơn, sao mà nó ngọt đến thế, hắn nghĩ mình nghe nhầm nên đưa tay lên tát mặt mình.

– Ahh… là thật sao? – Thiên tự nói với bạn thân. Lòng hắn rạo rực tràn đầy sự sung sướng.

Sáng hôm sau…

– “Hôm qua, ngân hàng quốc gia đã xảy ra vụ cướp tài khoản, tài khoản này là giả lập nên đang được điều tra làm rõ. Được biết vụ cướp này xảy ra bắt nguồn từ tiệm nét. Cảnh sát đã cho đóng cửa tiệm này và đang tiến hành điều tra. Qua vụ việc này cho thấy thủ phạm rất tài giỏi trong việc sử dụng máy tính và an ninh mạng đang là vấn đề cấp bách cần giải quyết. Chúng tôi sẽ cập nhật các thông tin về vụ này và phần sau… ” – Tiếng thời sự từ chiếc ti vi vang lên, người đang ngồi chiễm chệ trên chiếc ghế xoay nhai ngô chiên bơ không ai khác là Thiên, hắn vẫn bình thản như thường, hắn chỉ lắc nhẹ cái đầu vì thương tiếc cho cái quán nét xấu số. Hắn cũng thấy quá đáng vì hôm qua cướp ngân hàng nhiều quá, tới ba tỷ rưỡi lận. Việc hắn cần làm bây giờ là đi rút tiền và dẫn Lưu Ly đi mua sắm.

Hắn dẫn Lưu Ly tới siêu thị quần áo đắt nhất trong thành phố, cô đi với hắn không khác gì cặp tình nhân khiến mấy thằng có gấu theo cũng bị thu hút, những thằng Fa thì tội hơn, chúng thấy vậy mà ôm mặt chạy vào nhà vệ sinh khóc một mình. Nói đến sắc đẹp của của Lưu Ly thì phải nói nhất bảng rồi, bộ đồ nào hắn mua cho cô cũng đẹp cả, không cần chọn cầu kỳ vì người đẹp thì mặc cái gì cũng đẹp cả.
– Anh cái này đẹp không? – Lưu Ly đưa ra trước mặt hắn bộ váy khá đẹp.

– Hài, em nhìn này, em không thương anh sao? – Thiên nói mệt nhọc, hai tay hắn sách hai túi đồ nhiều vô kể khiến hắn muốn rụng cả hai cánh tay. Điều đó cũng dễ hiểu vì lần đầu tiên cô đi mua sắm tại nhân giới mà lại ở một nơi tốt nhất trong thành phố, mọi thứ ở đây đều rất bắt mắt khiến cô không kiềm chế được.

– Hư, đột phá Nhất Kim Long mà vậy sao, đàn ông gì mơi chút kêu mệt rồi. – Lưu Ly chù môi nói mà quả thực cô cũng hiểu thực lực của Thiên, với sức hắn hiện giờ thì gấp 5 lần vậy cũng không sao, chỉ qua hắn sợ mất sĩ diện thôi.

– Anh mệt thật mà, anh là người chứ đâu phải trâu bò đâu. – Thiên vẫn nói dối trắng trợn nhưng lần này không thành công được rồi.

– Ừ, vậy em nhờ mấy anh kia sách dùm nhé. – Lưu Ly nói chỉ tay về hai thằng Fa đang đi với nhau, cô biết Thiên không muốn sách nên phải ép hắn tới đường cùng. Cách này chắc chắn sẽ hiệu quả vì đéo có thằng đàn ông nào mà để người ta sách đồ cho vợ mình cả, nhất là lúc mình đang đứng sờ sờ bên cạnh.

– Thôi, anh khỏe rồi, anh không sao đâu để anh sách cho, cái này được này, cái này nữa… – Thiên vội biến đổi thần thái hẳn, hắn chọn dồn dập, bộ nào cũng chọn thậm chí cả quần áo con trai hắn cũng vơ nốt. Lưu Ly nhìn hắn bật cười.

Hai người rời siêu thị rồi tới quán ăn, trên đường về thì Thiên và cô bị chặn lại bởi một con Limo đời 3, bước xuống là hai tên cận vệ.

– Readly?, Đm mà chúng mày là chủ hả. – Một tên ngồi trong xe cất giọng chửi hai tên cận vệ khi hai tên bước xuống xe mà đứng hai bên nhìn Lưu Ly quên cả việc mở cửa cho chủ.

– À, em xin lỗi, cậu chủ, mời ngài. – Một tên tỉnh táo vội chạy ra sau mở cửa.

– Coi chừng ngày mai ta cho đi hốt ra giờ. – Tên chủ trẻ tuổi bước ra không quên cảnh cáo tên cận vệ.

Hắn bước tới trước mặt Thiên và Lưu Ly.

– Anh muốn gì sao? – Lưu Ly nói với giọng thích thú chứ không có vẻ lo lắng.

– Ôi, cô em tuyệt quá đó, em muốn theo anh không?

– Ngươi dám… – Thiên không kiềm chế được khi nghe câu đó, hắn muốn lao tới cho thằng này một cước cho nó về chầu ông bà nhưng bị Lưu Ly cạn lại.

– Ô, không biết anh là ai mà lại đòi em theo vậy, anh cho em đủ mọi thứ em muốn sao? – Lưu Ly vẫn nói cười vui vẻ. Cô không để ý Thiên bên cạnh, mặt hắn đỏ như quả ớt khi thấy vợ mình bị thằng khác tán ngay trước mặt mà còn tỏ ra vui vẻ.

– Tất nhiên, anh là Quang, con của thị trưởng thành phố này đó, theo anh em sẽ có tất cả, không phải sợ ai cả, hehe… – Hắn vui mừng vì không ngờ tán một cô gái lại dễ dàng đến vậy. Từ trước tới giờ hắn chưa bao giờ làm điều đó dễ dàng như hôm nay mà còn là với một cô gái có nhan sắc đệ nhất thế này.
– Vậy em muốn tính mạng của anh thì sao? Hihi… – Lưu Ly nói cách vui vẻ.

– Cô dám… – tiếng tên cận vệ quát lên.

– Ấy zà! Mấy anh kia làm em sợ quá. – Lưu Ly giả vờ sợ sệt.

– Thôi ngoan nào, để anh dạy giỗ chúng, dạo này do chúng ăn nhiều cơm quá nên thừa máu dẫn tới não bị tắc nghẽn máu ấy mà. – Quang bới tới gần cô.

– Vậy sao? Làm người ta sợ muốn chết à, bắt đền anh đó. – Lưu Ly nói nũng níu, cô vẫn không quên liếc mắt nhìn Thiên, cô bật cười cũng bị thấy bộ mặt ấm ức của Thiên, hắn đang ghen, giờ đây hắn thấy mất sĩ diện hơn bao giờ hết, hắn muốn tìm chỗ chui cho khỏe để khỏi thấy cảnh chó chết này nhưng đời không như là mơ.

– Ok, em muốn gì nào? Anh cho hết.

– Em muốn mạng anh đó, hihi…

– Em đùa sao?

– Em nói thật mà, hihi… vù… rắc… ahh… rắc… ahhh… rắc… – Lưu Ly dứt xong tiếng cười thì 3 cái xác nằm bất động trên đất. Quá trình chết thế nào thì có mà hỏi ông trời. Đến cả Thiên bên cảnh mà từ đổ mặt chuyển thành xanh mặt chưa đến một giây.

– Hihi… vui không chồng. – Lưu Ly nhìn Thiên, cô bật cười khi thấy hắn đứng như tượng.

– Anh… anh… – Lưu Ly vẫn không thấy Thiên trả lời nên lại lay người hắn.

– Há, à à… anh biết rồi, anh vui, anh vui, hihi… – Thiên cười khổ, hắn thầm cảm ơn số phận vì trước kia đã làm rơi nước mắt cô gái này mà còn sống đến ngày hôm nay quả là kỳ tích, đúng là kì tích. Hắn từng nghe cô nói giết chóc nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến. Thật vượt quá sức tưởng tượng, một cô gái nói đùa vui vẻ như vậy làm cho ai nào ngờ được lại giết người không nhắm mắt trong chưa đến 1 giây. Sau vụ này hắn càng sợ hơn vì lúc cô vui vẻ là lúc nguy hiểm nhất, lấy 3 cái mạng đó làm gương khiến hắn cận thận sau này hơn.

– Chồng ngạc nhiên không? Hihi… – Lưu Ly vẫn cười như không có chuyện gì xảy ra.

– Không à cố, anh ngạc nhiên, rất ngạc nhiên… – Thiên lúng túng.

– Hứ, bộ chưa thấy em giết chóc bao giờ sao? Sau này còn nhiều cảnh giết chóc khủng khiếp hơn mà anh cần chứng kiến đó, anh phải đối mặt với nó thì anh mới có thể gặp mẹ được.

– Ừm, anh biết mà, cái này chưa là gì cả, hihi… – Thiên bên ngoài cố cười nhưng thâm tâm hắn lại rối loạn lung tung. Sau vụ này có lẽ hắn không dám khiến cô bất mãn nữa.

– Nào, về thôi, cũng muộn rồi, hihi… – Lưu Ly khoác tay Thiên kéo hắn về.

Thiên bước theo quán tính còn ý thức của hắn như để lại chỗ đó rồi.

Hai người về nhà trong sự vui mừng của 3 cô gái. Ngọc và My cũng vui vẻ vì Lưu Ly trước lúc đi đã hứa mua đồ cho họ.

– Anh sao vậy? Thiên… – My thấy Thiên đứng như tượng nên cất tiếng. Sự thật nếu Ngọc và My chứng kiến cảnh đó có khi đứng tim luôn cũng nên.

– Hả, anh không sao, chỉ hơi mệt, hơi mệt thôi. – Thiên chữa cháy.

– Mệt sao? – Lưu Ly cất giọng.

– Ahhh… anh không sao, anh đang nghĩ lung tung ấy mà. – Thiên hốt hoảng khi Lưu Ly cất tiếng. Hắn sợ cô con mẹ nó rồi.

– Hứ, anh mệt thì vào nghỉ đi, đừng nghĩ gì cả. – Lưu Ly nói rồi kéo hắn vào ngồi nghỉ. Thiên chỉ biết bước theo, hắn muốn đứng tim thật. Lưu Ly – vợ hắn mà cứ kiểu này thì sớm một gì hắn cũng đột quỵ mất.

Hắn lao vòng phòng đắp chăn muốn ngủ để quên chuyện đó đi mặc cho 3 cô gái đang nói cười ngoài kia nhưng không thể. Hình ảnh 3 cái xác với hắn vẫn là nỗi ám ảnh, hơn cả đó là Lưu Ly, hắn mong đây chỉ là giấc mơ và ngày tỉnh dậy là ngày mới tốt đẹp hơn…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau