HẮC LONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Hắc long - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Người chết ta sống , người sống ta chết

Sáng hôm sau…

– “Theo tin mới cập nhật, đêm qua đã xảy ra vụ án mạng 3 người chết trong đó có một nạn nhân là Lưu Đình Quang, con của thị trưởng. Vụ án này xảy ra sau một ngày vụ cướp tài khoản ngân hàng. Liệu 2 vụ này có gì liên quan tới nhau không, hiên cảnh sát đang tiếp tục điều tra làm rõ… ” – Tiếng thời sự vang lên và Thiên hắn vẫn thấy ớn lạnh khi nghĩ về chuyện đêm qua.

– Anh… – Tiếng kêu ngọt ngào của một cô gái ngoài cửa.

– Há, à gì thế em. – Thiên giật mình khi nghe Lưu Ly gọi.

– Hôm nay sao sắc mặt anh không được tốt vậy? Có chuyện gì sao? – Lưu Ly vẫn hỏi vờn dù biết chuyện gì khiến Thiên như vậy.

– À, không sao? Anh chỉ thiếu ngủ thôi mà, không sao, không sao, hihi… – Thiên giả vờ cười chứ trong lòng hắn vẫn run cầm cập.

– Anh kìa, chỉ là 3 mạng người thôi mà, có gì phải lo lắng đâu. Nếu cảnh sát biết thì cho họ tới bắt em, có gì liên quan tới anh đâu. – Lưu Ly nói với giọng nịnh nọt, cô chả thấy lo lắng gì mà còn vui vẻ sau chuyện đó.

– Tất nhiên liên quan chứ, anh là chồng em mà, sao có thể để em đi bóc lịnh được.

– Bóc lịch là gì vậy anh? – Lưu Ly hỏi ngu ngơ.

– Há? À là đi ngồi nhà đá đó à nhầm là ngồi tù đó.

– Liệu anh sẽ làm được gì? Chỉ mỗi việc chứng kiến cảnh đó thôi mà anh còn sợ nữa thì giết người sao anh làm nổi.

– Có chứ, đụng đến vợ anh là anh nuốt hết. – Thiên nói mà hắn quên đi hết mọi chuyện lúc qua luôn.

– Thế từ hôm qua đến giờ sao mặt anh bất thần vậy.

– À, chỉ là anh thấy khả năng đùa giỡn của em khủng quá. – Thiên nói một cách không ngần ngại.

– Hihi… anh đừng lo chỉ là với người khác thôi, anh là chồng em mà còn sợ em nuốt sao?

– Tất nhiên là không rồi, vợ anh thế sao có thể nuốt anh được.

– Thật sao? – Lưu Ly lườm mắt.

– Á, à không, vợ anh cái gì cũng giỏi, nói được làm được, vợ anh là nhất. – Thiên nói bâng quơ.

– Hihi… em đùa vậy mà, chồng em đáng yêu quá. – Lưu Ly nói rồi bước tới hôn hắn.

Sau việc này hắn phải mất một tuần để trấn an lại tinh thần…

– Khốn kiếp, chúng mày cảnh sát vậy hả? – Tiếng tức giận của gã đàn ông chừng 50 tuổi, gã đó không ai khác là thị trưởng, ông ta tên Hoàng, con ông ta chết gần một tuần mà không rõ tin tức gì với việc cướp ngân hàng quốc gia mà thủ phạm ở tại thành phố của lão khiến lão chịu nhiều áp lực từ trung ương rất lớn.

– Thị trưởng, người ngài cần đã đến. – Tiếng của tên cận vệ nói.

– Các ngươi lui đi. – Ông ta ra lệnh cho đám cảnh sát cùng cận vệ lui ra ngay sau đó là hai thân hình đàn ông khác bước vào với một sắc mặt lạnh tanh.

– Chào hai cậu! Chắc hẳn hai cậu là Bạch Phụng và Hắc Điêu từ trung hoa đến phải không. – Giọng của lão Hoàng thể hiện rõ sự tôn kính với hai người này. Nói về Bạch Phụng và Hắc Điêu là hai tay sát thủ bậc nhất của nước trung hoa, chúng được xem là những sát thủ vô hình trong bóng tối. Chúng vốn dĩ không cần thiết đến phải đến cái thành phố nhỏ bé này nhưng vì chủ nhân của chúng là Vệ Trang đã gửi chúng đến đây, Vệ Trang là gã vừa hám tiền và quyền lực nên đối với lão vụ việc nào có lợi nhuận cao thì bất chấp tất cả cho hai tên bề dưới này đi. Các vụ việc do hai tên này lo chưa một lần thất bại vì vậy mà chúng được xem là hai cánh tay của lão. Để thuê được hai tên này lão Hoàng đã phải bỏ ra khoản tiền rất lớn nên lão rất tâm đắc với họ.

– Ồ! Chắc hai cậu đường xa mệt rồi, mời ngồi, mời ngồi. – Lão Hoàng vẫn giọng tôn kính mặc dù lời nói của lão không có câu trả lời.

– Chúng ta đến đây làm nhiệm vụ không có thời gian nghỉ ngơi đâu, đưa những thứ liên quan tới cái con ông ra đây. – Giọng của Hắc Điêu nói lạnh lùng. Lão Hoàng đưa ra một đống tài liệu nhưng chả nhằm nhò gì cả vì đó toàn là suy đoán.
– Chúng ta cần xem thi thể. – Hắc điêu nói ngay sau đó, lão Hoàng dẫn hai tên này vào phòng tử thi. Nơi đây với công nghệ hiện đại nên việc bảo quản tử thi rất tôi, xác 3 tên trông giống như mới chết hôm qua.

– Được rồi, đưa chúng ta tới hiện trường. – Vẫn là giọng của Hắc Điêu, Bạch phụng dường như không muốn nói chuyện tí nào.

– Vâng! Người đâu mau đưa hai vị này đến hiện trường. – Lão Hoàng dạ vâng đàng hoàng rồi cho người đưa hai tên này tới hiện trường.

Tại hiện trường chỉ có hai bóng người ở đó còn những người khác đã lui đi hết…

– Án mạng này lão ta không điều tra được là phải. – Giọng của Hắc Điêu.

– Theo ngươi nghĩ sát thủ này thuộc dạng nào. – Hắc điêu hỏi Bạch phụng.

– Là con gái. – Bạch phùng nói đúng ba từ lạnh ngắt.

– Sao ngươi biết? – Hắc điêu có vẻ ngạc nhiên.

– Con lão ta háo sắc, nếu là giết người cướp của thì không phải, thù oán của lão ta với ai đó trong thành phố này không có nên nguy cơ duy nhất là con lão ta đã đụng đến một cô gái không nên đụng. – Bạch phụng nói rất tự tin.

– Sao ngươi biết nhiều vậy. – Hắc điêu vẫn ngạc nhiên, hai tên này luôn hành động với nhau nhưng sự bí hiểm trong Bạch phụng vẫn luôn làm hắn ngạc nhiên.

Bạch phụng không trả lời mà đưa hắn một cái liếc mắt, như hiểu ý hắn đổi câu khác.

– Vậy theo ngươi cô gái đó thế nào mà lại ra tay chuẩn xác và nhanh đến mức này.

– Cái này hơi khó vì con lão ta là công tử bột, người trần mắt thịt chỉ biết ăn chơi nên đối với việc giết hắn thì như giết kiến, sát thủ nào cũng làm được nhưng nếu để ý 2 tên vệ sĩ kia ta thấy vết thương của chúng không khác gì tên này, điều đó cho thấy tốc độ tên này rất nhanh khiến chúng không kịp phản ứng. – Bạch phụng nói mà như kiểu hắn biết hết rồi.

– Là sát thủ có tốc độ vậy sao? Quả là thú vị đây. – Hắc điêu nhếch mép cười, hắn rất tự tin về tốc độ của bản thân và Bạch phụng, hai tên này phối hợp với nhau quả là xuất thần nhập quỷ.

– Này ngươi đi đâu vậy? – Hắc điêu hỏi khi hắn thấy Bạch phụng không nói mà đi.
– Đi bắt thủ phạm. – Bạch phụng nói rồi lướt nhanh như gió qua ngõ hẻm chỉ để lại một cọng lông trắng ở chỗ Hắc điêu.

– Đợi ta với. – Hắc điêu nói rồi vút theo.

Hai thân hình rời hiện trường để lại 1 một cọng lông trắng và một cọng lông đen…

10 Phút sau, hình ảnh hai tên sát thủ đứng trên toàn nhà cách chỗ Thiên có 500m.

– Đến rồi sao? Sát thủ này không ngờ lại ở trong thành phố này. – Hắc điêu nói.

– À mà sao ngươi biết nhanh vậy? – Hắc điêu hỏi Bạch phụng.

Bạch phụng không nói mà đưa ra trước mặt Hắc điêu một cọng lông.

– Cái gì đây? – Hắc điêu vẫn không hiểu gì cả. Nói về đánh nhau thì hắn rất giỏi nhưng nói về phán đoán hắn còn là hậu bối mấy đời của Bạch phụng.

– Lông phượng.

– Là lông ngươi sao? – Hắc điêu vẫn hỏi một cách ngu ngơ nhưng ngay sau đó hắn thông minh hơn hẳn khi bắt gặp ánh mắt lạnh toát của Bạch phụng.

– Ý ngươi cô ta là phượng sao?

Hắc điêu luôn hỏi những câu hỏi thừa và người trả lời hắn không ai khác là hắn. Bạch phụng đi với hắn rất ít nói đúng là tốt hơn chứ nói nhiều mà đi trả lời những câu hỏi thừa của Hắc điêu thì không mệt vì đánh nhau cũng mệt vì mất sức do trả lời.

– Vậy sao ngươi biết cô ta ở đây?

– Ngươi quên ta là Bạch phụng sao, mọi đặc tính của phượng hoàng tất nhiên là ta biết rồi.

– Được rồi, màn đêm buông xuống chính là lúc nỗi sợ trần về. – Hắc điêu nhìn căn nhà của Thiên cười một cách đầy bí hiểm.

Trong nhà, Thiên vẫn miệt mài luyện công còn 3 cô gái kia vẫn đang chơi đùa, nói chuyện.

– Anh à! – Giọng Lưu Ly gọi vào.

– Sao vậy em?

– Anh chuẩn bị chưa? – Lưu Ly nói cười vui vẻ mặc dù cô biết nguy hiểm đang đến gần. Ở tư chất của cô thì việc phát hiện ra nguy hiểm không khó. Người tư chất càng cao thì khả năng cảm nhận sát khí càng dễ dàng, cô vui vẻ như vậy vì cô biết hai tên sát thủ này không phải đối thủ mình nhưng có thể xem là thần chết đối với Thiên.

– Chuẩn bị gì? – Thiên vẫn khó hiểu với câu hỏi không có đáp án này.

– Huấn luyện sinh tử… hihi… – Lưu Ly nói 4 từ một cách hồn nhiên.

– Là sao? – Thiên vẫn nhăn mặt khó hiểu.

– Đêm nay sẽ có một bài kiểm tra sinh tử, anh sẽ phải sống chết cùng nó, người chết ta sống, ta sống người chết, hihi… – Lưu Ly nói xong rời khỏi phòng để lại khuôn mặt nhăn nhó đầy khó hiểu của Thiên.

– “Sao từ lúc cô ấy giận mình thì đột nhiên thay đổi chóng mặt vậy ta. ” – Thiên đăm chiêu suy nghĩ. Nhưng cũng không thể quên lời nói lúc nãy của cô, hắn bắt đầu cảm thấy trận chiến này khốc liệt thật sự. Câu nói của cô khiến hắn hiểu ra rằng tối nay hắn phải chiến đấu hết mình, chỉ một trong hai bên được sống trong khi đối thủ là ai thì hắn cũng chưa biết.

Chương 22: Ta lỡ tay thôi mà

( Dạo này tiều tụy quá nên không viết được mọi người tiếp tục ủng hộ nhé ^^)

Đêm đến…

– Anh à, mình đi dạo đi. – Lưu Ly gọi Thiên khi hắn đang chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến sắp tới.

– Hả? Đi dạo? Em có nhầm không vậy? – Thiên ngạc nhiên với câu nói của cô.

– Ư, đi dạo cho có tinh thần chiến đấu mà, đi đi… – Lưu Ly nói xong không để Thiên trả lời mà cô kéo hắn rời khỏi nhà.

– Hôm nay trăng sáng quá ha? – Lưu Ly tung tăng trước mặt Thiên trong khi hắn vẫn đang đăm chiêu nghĩ ngợi.

– Này, hôm nay khách đường xa đến sao không ra đây ngắm trăng cùng ta luôn đi. – Lưu Ly đang vui vẻ bỗng dưng cô nói buâng quơ nhưng đó không phải nói đùa, ngay lập tức hai thân hình vụt đến đứng trên cây cạnh chỗ Lưu Ly và Thiên đang đứng.

– Ngày tàn sắp tới mà cô em vẫn vui vẻ được sao? – Hắc điêu nói đồng thời ve vẩy cái quạt trên tay.

– Ngày tàn sắp tới thì phải ngắm cảnh đẹp nhân gian lần cuối chứ? Hihi… – Lưu Ly vẫn vui cười.

– Vậy sao? Xem ra cô em làm sát thủ trong thành phố này mà không ai biết là đúng, tính cách vui vẻ thế này ta còn tưởng là nhầm mục tiêu rồi chứ? – Hắc điêu đáp, mà cũng chỉ có hắn nói chuyện với cô thôi còn hai người kia thì một tên vẫn nhìn trăng còn một tên thì nhìn Lưu Ly hết vẻ ngạc nhiên.

– Ta đâu dám nhận danh hiệu đó với lại ta cũng đâu phải sát thủ.

– Vậy sao? Chả lẽ 3 cái mạng ngoài kia là tự sát sao? – Hắc điêu giả vờ ngạc nhiên, hắn có cái tính rất hay vờn con mồi trước lúc ra tay.

– Ồ, hai người đến đây vì chuyện đó sao? Nói thật thì ta cũng cảm thấy hơi quá tay, tính ra chỉ muốn đỡ 3 cái hàm kia thôi ai ngờ quá tay lấy thẳng 3 mạng. Ta sai rồi, hic hic… – Lưu Ly giả vờ khóc trước vẻ mặt ngạc nhiên của Thiên.

– Vậy các ngươi muốn làm gì. – Lúc này Thiên mới lên tiếng.

– Ồ, thiếu niên này chả lẽ là người yêu cô em sát thủ này sao? – Hắc điêu nói cười.

– Đúng vậy, các ngươi muốn làm gì cô ấy, muốn giết vợ ta thì phải bước qua xác ta trước đã. – Thiên nói lòng đầy quyết tâm.

– Ồ! Vậy sao? Ta sợ lại quá tay giống cô em này đó, haha… – Hắc điêu nói đồng thời tay phe phẩy cái quạt lông quạ.

– Cứ thử đi. – Thiên đứng trước mặt cô nhìn hằm hằm vào Hắc điêu. Hắc điêu thì không lấy gì làm lo mà còn rất vui. Vốn dĩ hắn chưa thấy sợ vì hắn không cảm nhận được sát khí của hai người kia. Ở Lưu Ly do cô là tiên tộc nên cô không có sát khí. Nói qua thì sát khí dường như chỉ có ở Ma giới và những tên sát thủ ở nhân giới.

– Được! – Hắc điêu nói một cách rất vui vẻ.

– Từ đã. – Lưu Ly lên tiếng.

– Cô em có chuyện gì sao?

– Ta muốn kẻ thù của các ngươi là ta còn anh ấy coi như chỉ là mạn khởi động thôi, các ngươi không được quá tay.

– Cô em càng ngày càng thú vị rồi đó, ta thích, haha… – Hắc điêu nghe câu ấy làm hắn bật cười, hắn nghĩ cô sẽ đánh với hắn thay vì tên này nhưng xem ra cô ta cũng muốn thử coi thực lực của hắn.

– Ngươi thấy sao? – Lưu Ly nhìn Hắc điêu.

– Được, ta sẽ cố gắng. – Hắc điêu nói một cách bất đắc dĩ, hắn cũng rất thích vờn mồi theo kiểu này.
Nói xong thì hai thân hình lao vào nhau, Thiên chủ động tấn công trước còn Hắc điêu thì ngược lại, hắn không trả đòn mà chỉ né và cười đùa cùng chiếc quạt.

– “Bụp… ahhh… ” – Thiên ăn một cước lùi ra mấy mét.

– Ui za! Ta quá tay rồi, hihi… – Hắc điêu cười nhẹ. Điều đó khiến cho Thiên càng thêm tức giận. Hắn lập tức lao vào lần nữa, hắn cố gắng đánh một cách nhanh và hiểm nhất nhưng không chạm nổi vào người Hắc điêu dù chỉ một lần.

– Ấy za, ra đòn nhanh phết nhỉ nhưng cần có đầu óc tốt hơn một chút, ra đòn cần tính những đường đi nước bước sau đừng chăm chăm để ý đòn của mình vừa ra nhé anh bạn, hihi… – Hắc điêu vừa né vừa nói, lời hắn chỉ dạy cho Thiên quả không sai. Khi đánh nhau mình ra đòn thứ nhất thì phải tính đòn thứ 3 mình ra như thế nào, có như vậy mới tạo được độ hiểm của đòn đánh. Thiên vẫn đánh, dường như hắn chả quan tâm tới câu nói của Hắc điêu.

– “Bốp… bụp… ahhhh… ” – Thiên lại bị dính đòn.

– Ta nói nè anh bạn, cậu chỉ có sức khỏe chứ độ nhanh và chuẩn xác của cậu chưa có đâu. – Hắc điêu vẫn nói cười, Thiên càng ngày càng tức.

– Ta giết ngươi, ta sẽ giết ngươi. – Thiên đang rất tức giận, không phải những câu nói đó mà là sự thảm hại của hắn, hắn đứng trước mặt vợ đánh nhau với con người bằng xương bằng thịt kia mà đến nỗi một cái chạm nhẹ vào người hắn cũng không được.

Thiên vẫn lao vào đánh một cách mù quáng và đòn thứ 3 hắn nhận phải không nhẹ như hai đòn trước.

– “Xiếc… phụp… ahhh… ” – Đó là tiếng kêu của Thiên khi hắn bị lông quạ từ chiếc quạt cắm vào vai.

– Anh ơi, đánh nhau phải biết kiềm chế cảm xúc, đừng đánh nhau theo lối mù quáng như vậy. – Lưu Ly lắc đầu nói khi cô thấy Thiên sau ải huấn luyện ma trận vừa rồi vẫn không học được gì. Thật ra thì hắn cũng học được chứ bộ, chỉ qua do đứng trước vợ khiến hắn mất bình tĩnh.

Nghe câu nói của cô khiến hắn có chút tĩnh tâm lại, hắn cần suy nghĩ những lời nói vừa nãy của Hắc điêu.

– Ấy zô, tiếp đi nào. – Hắc điêu khiêu khích khi thấy Thiên không đánh nữa. Thực chất là Thiên đang quan sát hắn liệu có điểm yếu nào không nhưng rất khó.

– Vậy tao vào nhé. – Hắc điêu nó xong lao vào lập tức, trong chớp mặt hắn xuất hiện trước mặt Thiên và cho hắn một cái đấm vào mặt. Thiên chưa kịp phản ứng gì vì tốc độ quá nhanh khiến hắn bị đánh hộc máu mũi.

Không cho Thiên chút thời gian nào, ngay sau đó hắn lướt tới định tung cướp nhưng lần này Thiên đã chủ động hơn, hắn né được và vùng dậy đáp trả. Đòn đánh của Thiên nhanh hơn vì nó không dùng nhiều sức như lúc trước, một số đòn hắn ra theo cách lừa tình để tung đòn chính nhưng cũng không chạm được vào Hắc điêu.

– Tốt, tốt rồi đó, cố gắng chút nữa sẽ chạm được ta thôi. – Hắc điêu vẫn cười đùa.Thiên tung đòn liên tục vì hắn nghĩ né không thể né được mãi, sẽ có lúc Hắc điêu tung đòn đáp trả và đó là thời cơ của hắn. Quả đúng như hắn nghĩ, né mãi cũng chán, Hắc điêu không còn thích né nữa mà đánh chính diện với hắn. Hai cú đấm va chạm vào nhau một cách oanh tạc. Thiên tung đấm thì bị Hắc điêu cản lại đồng thời hắn lộn người lên, tay kia lia chiếc quạt đi đâu đó rồi dùng tay đó đánh vào mặt Thiên, Thiên một tay bị giữ, một tay còn lại chật vật chặn các đòn đánh nhanh và hiểm của Hắc điêu khiến hắn quên mất cái quạt lúc nãy đang quay lại.

– Vù vù… xiếc… phụp… – Tiếng quạt lướt qua cắt ngang chân hắn một đường khá sâu khiến hắn quỵ xuống.

– Bộp… ahhh… – Thiên thất thế ăn ngay một cước vào ngực, hắn bị đánh lui nằm la lết trên đất.

– Anh bạn ta nói nè, đánh nhau nên dùng đầu một chút, mở rộng các giác quan ra. Mỗi một giây sao lãng là một giây anh bạn đi qua cửa tử đó. Giờ muốn đánh nhau nữa không. – Hắc điêu vẫn vui vẻ nói chuyện.

– Ta chưa thua, ta chưa thua… – Thiên nói và hắn cố đứng dậy, bước chân hắn càng ngày càng nặng nhọc. Hắn dùng hết sức lao vào Hắc điêu nhưng ngay lập tức thân thể Hắc điêu biến ra phía sau hắn và cho hắn một cước vào lưng khiến hắn bất tỉnh nhân sự trên mặt đất.

– Ta cô gắng không qua tay rồi đó, cô em thấy sao? – Hắc điêu sau khi hạ Thiên hướng mắt về Lưu Ly.

– Ừ, quả là một bài huấn luyện tuyệt đó, mặc dù ta không được ưng ý lắm. – Lưu Ly lên tiếng.

– Vậy cô em giờ chết được chưa. – Hắc điêu nói một cách nham hiểm.

– Thật sao? Vào đi, ta đợi đây. – Lưu Ly nói một cách hồn nhiên.

Ngay tức khắc Hắc điêu xuất hiện trước mặt định cho cô một cước nhưng Lưu Ly cũng không phải dạng vừa, cô biến ngay ngay sau đó và xuất hiện sau lưng hắn định tung đấm nhưng hắn cũng bất mất tức khắc, hai thân hình đánh nhau một cách vô hình. Khó có người biết được họ có đang đánh nhau hay, lúc xuất hiện chỗ này, lúc thì chỗ kia.

– “Vạn Lý Tiêu Dao… vút vút… ” – Tiếng hô của Hắc điêu, hắn vậy chiếc quạt lên ngay sau đó hàng ngàn lông vũ lao tới Lưu Ly như những mũi dao sắc nhọn. Lưu Ly bình tĩnh né, luồn lách qua các kẽ hở rồi tiếp cận Hắc điêu. Hai thân hình vẫn đánh nhau trong khi Bạch phụng vẫn đang ngắm cảnh, hắn vẫn tỏ ra bình thản một cách quái lạ.

– ‘Tốc độ như vậy quả là người có được. ’ – Lưu Ly khen hắn.

– Tất nhiên, bọn ta là sát thủ hàng đầu của trung hoa mà, không biết cô em từ đâu đến mà tốc độ cũng không kém nhỉ. – Hắc điêu trả lời. Hai thân hình vẫn đánh nhau, lúc họ va chạm, tiếp xúc nhau thì lại hỏi nhau một câu. Đây là trận chiến sinh tử mà có vẻ như họ không quan tâm điều đó, họ vẫn nói cười vui vẻ.

– Tên ta nói ra ngươi cũng đâu biết.

– Thật sao? Ta biết được thì khi cô em chết ta sẽ đưa xác về quê gia cho.

– Chết sao? Ngươi cũng biết đùa nhỉ, hihi… – Lưu Ly rất vui vẻ vì thực chất cô chưa đánh hết khả năng.

– Được rồi, đánh thật thôi! – Tiếng nói của Bạch phụng, ngay sau đó hắn xuất hiện ở phía đối diện với Hắc điêu tạo nên thế gọng kìm cho Lưu Ly.

– Ngươi cũng thấy chán rồi sao. – Lưu Ly nhìn Bạch Phụng nhưng hắn không trả lời ngay sau đó Hắc điêu và Bạch phụng lao vào đánh Lưu Ly.

Hai thân hình sát thủ xuất quỷ nhập thần quả không sai, chúng tấn công trong chớp nhoáng rồi biến mất trong chớp nhoáng. Lưu Ly cũng không đùa nữa, cô đánh thật sự, tốc độ vượt trội hơn hẳn cả hai tên kia khiến cho Hắc điêu có phần ngạc nhiên.

– “Vạn Lý Tiêu Dao… vù vù…

– Bạch Phụng Ngâm… vù vù… – Hai thần hình xuất chiêu tấn công Lưu Ly, những chiếc lông vũ cùng những phi tiêu trắng bạch cứ lao vun vút tới Lưu Ly. Cô nhanh chóng trong chớp nhoáng né và đớp được hai lông vũ rồi phóng ngược lại hai tên kia. Chúng quá bất ngờ nhưng vẫn né được tuy nhiên đường đi của lông vũ quá nhanh đã để lại trên mặt của Hắc điêu một vết cắt.

– Được lắm cô em, lần đầu tiên đấy… – Hắc điêu bị rách mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh. Quả thực sát thủ là vậy, tình cảm hay cảm xúc rất dễ ảnh hưởng tới khả năng chiến đấu của họ, vì vậy là một sát thủ giỏi việc đầu tiên phải biết che giấu cảm xúc, cảm xúc có thể khiến họ ra những quyết định sai lầm và khiến họ trả giá bằng cả tính mạng.

– Đa tạ, hihi… – Lưu Ly vui vẻ đáp.

Chương 23: Miệt mài luyện tập

Ba thân hình vấn đánh nhau trong đêm trăng thanh tĩnh, chỉ có ở dưới mặt đất là Thiên vẫn đang ngủ mát thoải mái.

– Bụp… vút… bụp… phụt… – Ăn hai đòn liên tiếp vào ngực và lưng khiến Hắc điêu bị đánh rơi xuống đất hộc ra ngụm máu. Lưu Ly tập trung tấn công hắn vì hắn có cảm xúc tốt hơn tên Bạch phụng kia, điều đó khiến cho sơ hở của hắn dễ bị lộ hơn.

Hắc điêu ngay sau khi rơi xuống đất không vội lao lên mà đành quan sát xem thử Lưu Ly có lộ sơ hở nào không.

Trên không, Lưu Ly và Bạch Phụng đang đánh nhau. Bạch phụng tấn công và né đòn có phần nhỉnh hơn so với Hắc điêu.

– Sao ngươi ít nói vậy? – Lưu Ly vẫn vừa đùa vừa đánh nhưng câu hỏi của cô không có câu trả lời.

Hai thân hình vẫn đánh nhau thì bất chợt một thân hình khác lao tới, đó là Hắc điêu. Lưu Ly cũng bình thản né và đánh trả. Bất chợt từ đâu chiếc quạt lao tới như cắt.

– “Lần này coi cô né sao”. – Hắc điêu có vẻ vui mừng nhưng không được bao lâu thì cái đó vụt tắt vì khi cánh quạt vừa lao tới thì thân hình cô đã biến mất.

– “Nguy to”. – Hắc điêu nghĩ thầm và quả không sai, một chút sao nhãng của hắn khiến hắn nhận lấy hậu quả nặng nề, Lưu Ly xuất hiện sau lưng hắn rồi lộn lên trên đầu hắn tung một chưởng khủng khiếp khiến hắn rơi bịch xuống đất. Hắn không kịp né bởi vì hắn không đọc kịp được chuyển động của cô. Lưu Ly thì ngược lại, đánh Hắc điêu rơi xuống đất cô ngay lập tức chặn đòn của Bạch phụng đánh tới, hắn cũng ngay sau đó lượn ra sau cô rồi bất chợt xuất hiện ở nơi khác để tung cước nhưng rất khó vì Lưu Ly nhanh chóng đọc được chuyển động của hắn.

– “Bốp… bụp… hừ… ” – Ăn hai cướp vào bụng nhưng có vẻ Bạch phụng vẫn rất bình tĩnh.

– Giỏi nhỉ. – Lưu Ly nói rồi lao tới.

– “Bạch Phụng Ngâm… vù vù… ” – Bạch phụng lui ra rồi phóng liên tục những phi tiêu sắc nhọn về phía Lưu Ly nhưng lần này nguy hiểm lại đến với hắn. Lưu Ly ngay tức khắc xuất hiện ngay sau hắn tung chưởng.

– Ahhh… phụt… – Hắn bị đánh rơi xuống đất, sợ dĩ hắn bị vậy là do lúc hắn phóng phi tiêu thì khoảng cách quá gần với cô khiến hắn bị chậm đi một nhịp so với chuyển động của cô và cái giá hắn phải trả là đó.

Sau một hồi, 3 thân thể nằm trên đất. Bạch phụng và Hắc điêu vẫn cố gượng dậy còn Thiên thì vẫn đang bất tỉnh.

– Sao nào hai anh bạn? – Lưu Ly bước đến trước mặt hai tên này.

– Muốn giết tùy ngươi, thân là sát thủ khi thất bại thì chúng ta cũng chỉ còn nước chết. – Hắc điêu nói nặng nhọc.

– Vậy các ngươi không muốn sống sao. – Lưu Ly nói ngây ngô.

– Tất nhiên là có nhưng số mệnh chúng ta đã an bài, nếu không chết trong ám sát thì thất bại trở về cũng đồng nghĩa với chết.

– Vậy chủ nhân của các ngươi muốn các ngươi chết thì các ngươi phải chết sao. – Lưu Ly ra vể tò mò.

– Đúng vậy? – Hắc điêu trả lời.

– Thôi, chuyện này ta không quan tâm nữa, các ngươi về đi. – Lưu Ly nói rồi bước tới dìu Thiên dậy.

– Sao cô không giết chúng ta? – Hắc điêu tỏ ra ngạc nhiên.

– Có lẽ do lúc nãy ngươi giữ đúng lời hứa không quá tay với chồng ta nên đó coi như là sự trả ơn vậy. – Lưu Ly nói rồi dìu Thiên về nhà.

Hắc điêu thấy vậy định dùng ám khí lông vũ nhưng bị Bạch phụng cản lại.

– À ta muốn nói với các ngươi trời đất bao la rộng lớn thiếu gì chỗ dung thân. Chỉ có sống mới có hi vọng, chỉ có những người không có hi vọng mới muốn chết. – Lưu Ly dừng lại nói với Hắc điêu và Bạch phụng một lời khuyên đồng thời là lời cảnh cáo. Lời khuyên cho 2 tên này là biết trước sẽ chết thì đừng nên về mà hãy đi một nơi khác còn lời cảnh cáo đối với Hắc điêu vì lúc nãy hắn định ám toán cô. Quả là may cho hắn, nếu Bạch phụng không ngăn lại thì có lẽ hai cái xác nằm đó rồi.

– À, ta biết làm sát thủ thì danh dự luôn trên hết vậy nên ta muốn nhờ các ngươi một việc.

– Tại sao bọn ta phải đồng ý? – Hắc điêu nói.

– Ngươi không đồng ý nhưng ta chắc chắn hắn sẽ đồng ý. – Lưu Ly ý nói Bạch phụng. Hắc điêu nghe vậy nhìn qua Bạch phụng với vẻ mặt tĩnh lặng không có sắc thái gì.

– Ngươi đồng ý sao? – Hắc điêu hỏi. Bạch phụng không nói mà chỉ gật nhẹ một cái. Sợ dĩ hắn đồng ý là vừa rồi hắn còn nợ cô ta một mạng.

– Tạm biệt, sau này gặp lại, hihi… – Lưu Ly vui vẻ nói rồi cô nhanh chóng dìu Thiên nhanh chóng lấp khỏi tầm mắt hai tên sát thủ, trận chiến hôm nay quả là bài học cho những ai tham chiến, đặc biệt là Thiên. Hắn đã được một bài học to lớn cho bạn thân.

Một ngày sau trận chiến, Thiên bắt đầu mở mắt, hắn vẫn thấy cảm giác đau ê ẩm, vết thương ở chân có vẻ đỡ hơn nhưng cũng vẫn khiến hắn đi lại khó khăn. Lúc đó quả là Hắc điêu nhẹ tay thật, không thì hắn trở thành thằng một chân rồi.

– Lưu Ly, em không sao hả? – Thiên ngạc nhiên khi thấy Lưu Ly bước vào, hắn nghĩ cô có thể đã chết trong đêm đó rồi nhưng nếu hắn chứng kiến được cảnh đó thì hắn sẽ có một cái nhìn khủng khiếp hơn về Lưu Ly.– Hihi… em không sao, anh thấy thế nào rồi? – Lưu Ly đến bên cạnh hắn vui vẻ đáp.

– Anh không sao, vậy hai tên đó thì sao? Chả lẽ em giết chúng rồi. – Thiên hỏi với vẻ mặt tò mò.

– Chưa, chúng chạy thoát rồi.

– Em đánh bại chúng sao? – Thiên sững sờ vì hắn có cố gắng đến mấy cũng không thể chạm vào được người của Hắc điêu vậy mà vợ mình lại một lúc đánh bại hai tên đó.

– Ư, cũng chỉ do may mắn thôi, mà lần sau không được như vậy đâu.

– Là sao? – Thiên khó hiểu.

– Thì tất nhiên chúng có thể trở lại với một kẻ mạnh hơn. – Lưu Ly đang nói dối vì cô thừa biết hai tên kia dù có cho tiền cũng không dám quay lại nhưng cô phải nói vậy là vì Thiên.

– Vậy thì phải làm sao.

– Luyện tập.

– Luyện tập sao?

– Ư, đúng vậy, anh phải luyện tập đi, lần sau nếu chúng quay lại thì một mình em không đánh được đâu. – Lưu Ly cố tỏ ra nghiêm túc chứ trong thâm tâm cô đang muốn cười vỡ bụng khi chứng kiến khuôn mặt hiện giờ của Thiên.

– Ừ, đúng vậy, anh phải luyện tập, anh phải cố gắng nhiều hơn mới được. – Thiên gật đầu đồng tình, hắn cũng hiểu được với khả năng hiện giờ của mình thì chưa làm nên cơm cháo gì được, hắn vừa mới đối mặt với một đối thủ mạnh, mạnh đến mức khiến hắn mất bình tĩnh và mù quáng trong tấn công nhưng chả làm được gì ra trò cả.

– Lưu Ly, anh phải tập luyện, đỡ anh dậy. – Thiên nói rồi ra hiệu cho cô lại đỡ mình dậy, hắn giờ đang nóng lòng hơn bao giờ hết.

– Ấy za, bình tĩnh đi, anh nghỉ ngơi cho khỏe đi rồi luyện tập sau, dục tốc là bất đạt đó, em ra ngoài trước đây. – Lưu Ly nói rồi quay mặt đi, cô muốn cười lắm nhưng phải kiềm chế. Còn Thiên thì vẫn đang nóng lòng luyện tập, cảm xúc của hắn vẫn chưa kiểm soát được, điều đó ảnh hưởng rất nhiều trên con đường sau này của hắn.

3 Ngày sau…

– Anh khỏe hẳn rồi chứ. – Lưu Ly hỏi hắn.

– Tất nhiên, giờ anh đã luyện tập được chưa? – Thiên vẫn nóng lòng, hắn suốt 3 ngày qua lúc nào cũng nôn nao trong cơ thể cứ muốn mau khỏe mà luyện tập nhưng hắn đâu biết thử thách sắp tới của hắn là gì.

– À My và Ngọc đâu? Sao dạo này anh không thấy họ. – Hắn ngạc nhiên khi đúng là từ lúc hắn tỉnh dậy không hai người kia đâu.– A, thật ra em chưa nói chuyện này với anh. – Lưu Ly nói với giọng buồn rầu.

– Chuyện gì? Em mau nói đi, chả lẽ hai người họ có chuyện gì sao? – Thiên sốt sắng.

– Ừ, họ đã biến mất khi chúng ta trở về, em chỉ thấy tờ giấy này trên bàn. – Lưu Ly nói rồi đưa cho Thiên một tờ giấy.

Thiên hốt hoảng, hắn cầm tờ giấy lên đọc mà mắt đỏ hoe, hai dòng lệ ứa ra.

– Lũ chó chết, tao sẽ giết chúng mày. – Thiên gằn giọng tức giận, trong bức thư ghi là My và Ngọc đã bị bắt cóc và không ai khác chính là hai tên sát thủ kia. Trong bức thư còn ghi lấy mạng đổi mạng, nghĩa là mạng của Lưu Ly sẽ đổi lấy mạng của My và Ngọc mà hiện giờ My đang có thai nghĩa là một mạng đổi 3 mạng. Thiên tức sôi cả máu, hắn đéo ngờ bọn chúng lại bỉ ổi đến mức đó.

– Anh bình tĩnh đi, bây giờ có vội vàng cũng không làm được gì. – Lưu Ly an ủi Thiên.

– Em đừng lo, anh sẽ bảo vệ em và đưa My và Ngọc về, em sẽ không phải hi sinh đâu. – Thiên nắm chặt tay Lưu Ly, hắn giờ đây chỉ còn mỗi cô ở bên nên với hắn cô là tất cả.

– Ư, em tin anh mà.

– Đúng rồi, anh phải luyện tập. – Thiên nói rồi vùng dậy ra khỏi nhà, hắn đâm đầu vào luyện tập, nào thì chạy rồi đánh với bù nhìn ngàn tay. Hắn tuy có sức mạnh rồi nhưng tốc độ vẫn chưa ổn, ban ngày là vậy còn ban đêm thì luyện công.

Một tuần trôi qua, hắn vẫn miệt mài luyện tập nhưng do bị cảm xúc chi phối nên không hiệu quả lắm. Luyện công thì chả đột phá nổi Tứ cấp. Đánh với bù nhìn thì thay vì né đòn hắn cứ vậy mà đấm thẳng vào khiến cho gần chục cái hỏng bét dưới tay hắn.

– Ấy za, anh mà cứ mãi như vậy thì chả những không cứu được vợ còn đi nộp mạng đó. – Lưu Ly nói khi thấy tinh thần hắn bất ổn suốt cả tuần.

– Vậy theo em thì phải làm sao? Mà sao trông em có vẻ không lo lắng gì thế, ngược lại còn vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra vậy. – Thiên cảm thấy kì lạ.

– Buồn cũng không làm được gì cả, những lúc thế này cảm xúc rất quan trọng, anh phải biết kiềm chế tâm ma trong bản thân thì mới luyện công tốt được. Sau này cũng vậy, khả năng che giấu cảm xúc càng cao thì thành công đến với mình càng lớn. Có một đầu óc tỉnh táo, bình tĩnh thì mới không bị sa bẫy đối thủ. Một chút dao động sẽ có thể khiến anh trả giá bằng tính mạng đó.

Thiên nghe những lời dãi bày của cô khiến hắn tỉnh táo hơn hẳn nhưng cảm xúc trong hắn vẫn là một vấn đề lớn.

– Được rồi, anh sẽ cố gắng.

– Anh muốn em giúp không?

– Giúp sao?

– Vâng. Hôm qua nghe thời tin có vụ bắt cóc tống tiền cũng xảy ra trong thành phố này đó. Anh muốn thử sức không?

– Ý em là muốn anh đi giải cứu con tin hả?

– Vâng! Một bài luyện tập cho anh, anh sẽ hiểu cảm giác của mình khi đối mặt với sinh tử. Anh sẽ hiểu được cảm xúc nó ảnh hưởng lớn đến thế nào thành công của mình.

– Anh chắc chắn làm được sao? – Thiên hỏi Lưu Ly để lấy tinh thần.

– Tùy anh, không muốn thì thôi vậy. – Lưu Ly quay mặt bước đi.

– Anh sẽ làm. – Thiên nói với giọng quyết tâm.

Một ngày sau…

– Hãy nhớ cảm xúc sẽ giết chết anh nếu anh không làm chủ được nó. – Lưu Ly nhắc nhở Thiên khi hắn chuẩn bị bước vào một cuộc huấn luyện. Tuy Thiên đi lần này có hơi mạo hiểm nhưng cô cũng không thể từ bỏ cơ hội này, nếu Thiên thành công thì có lẽ hắn sẽ thay đổi khá nhiều, còn nếu hắn bỏ mạng thì cái giá phải trả là Lưu Ly. Cô sẽ dùng tới khả năng chuyển dao sinh mệnh cho hắn vì cô đã hết khả năng tái sinh nên cô giờ đây chỉ còn một mạng. Vì vậy cho thấy cô đặt niềm tin lớn đến nhường nào đối với hắn.

– Đừng lo, anh sẽ trở về mà. Chờ anh nhé! – Thiên nói rồi đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy, hai người hôn nhau khá lâu vì lâu rồi Thiên chưa tái hiện lại cảm giác này.

Thiên rời khỏi căn nhà đến mục tiêu. Vụ bắt cóc này xảy ra ở tòa chung cư cao tầng, nạn nhân là một cô gái 20 tuổi tên Thanh – con của một thương giàu có trong trong thành phố. Bọn bắt cóc tầm 20 tên, súng ống đạn dược được trang bị đầy đủ cho thấy vụ bắt cóc này đã được chuẩn bị kĩ lưỡng tới mức nào.

Đêm nay cũng là đêm chuộc người vì thế Thiên phải hành động nhanh và sớm hơn.

Chương 24: Mày nghĩ mày là anh hùng Hollywood chắc

Tại chung cư cao tầng…

– Thả ta ra, lũ khốn nạn, thả ra… – Tiếng gào thét, chửi rủa của cô gái chừng 20 tuổi.

– Haha… tiền đến người về thôi cô em à, đừng vội vàng như thế chứ, với lại bọn anh cũng thấy cô em đâu có tệ, có muốn chơi cùng bọn anh một chút không? – Tiếng của 1 tên cầm đầu nói, hắn đưa khẩu lục hất cằm của cô lên rồi đưa súng hướng xuống phần ngực của cô.

– Đừng đụng vào tao lũ chó má chúng mày, cút ra… – Cô gái tức giận hét lớn.

– Cô em càng nóng anh càng thích đó, hehe…

– Thả ta ra, đồ bận thỉu. – Cô gái – Thanh nói rồi nhổ thẳng vào mặt nó một bãi nước bọt.

– Hehe, anh thích, anh thích cô em rồi, nào để anh coi em tuyệt tới mức nào! Roạc… – Tên cầm đầu nói rồi xé toang chiếc áo sơ mi trắng của cô ra.

– Lũ chó má chúng mày, ta sẽ không tha cho các ngươi… – Cô gái tức giận mặt đỏ hoe.

Thiên đứng trên mái quan sát chuyện đó nãy giờ, hắn tuy rất thích cảnh dâm ô nhưng không thích kiểu ấy, mặt hắn tức giận nhưng hắn phải kiềm chế cảm xúc. Hắn quan sát thấy bọn này đúng là bắt cóc có chuẩn bị rất kĩ lưỡng, tầm khoảng 20 tên mà tên nào tên ấy cũng có súng, có tên còn có M16, bọn này đi bắt cóc tống tiền mà như đi cướp ngân hàng không bằng. Hắn quan sát rất kĩ và chờ thời cơ tới.

Bên dưới…

– Hehe… để coi cô em chống cự được bao lâu, khà khà. – Tên cầm đầu nói rồi đưa lưỡi lếm cổ Thanh.

Thanh giãy dụa điên cuồng.

– Cút ra, tránh xa tai ra, thằng điên, hừ… ahhhh… con điên này. – Thanh chửi rồi cắn vào cổ tên đó một miếng thật mạnh, may mà vết cắn không sâu, chỉ chảy máu không là thằng đó đi gặp đời nhà ma nó rồi. Hắn tức giận bật cho cô một cái tát.

– Bốp… mày muốn chết hả? Đồ điên. – Tên cầm đầu ôm cổ tránh ra xa cô.

– Mày, ông ta đến không? Sao lâu vậy? – Một tên khác nói.

– Hừ, hắn không đến là được sao? Đứa con gái mà hắn coi trọng như trân châu trên tay đang ở đây, hắn không đến thì đúng đéo phải bố con này rồi. – Tên cầm đầu nói với vẻ mặt tức giận, hắn vẫn cảm thấy đau sau phát cắm vừa rồi.

Thiên vẫn đang chờ cơ hội nhưng hắn cần phải nhanh chóng trước khi ông kia đến.

– Này, coi tao đi đái cái. – Một tên canh cửa nói.

Thời cơ cuối cùng cũng tới, Thiên nhẹ nhàng theo tên kia, hắn rón rén theo sau. Khi tên kia đứng đái, miệng thì huýt sáo trông có vẻ yêu đời lắm nhưng hắn không biết giây phút hắn đứng đái là giây phút cuối cùng của đời hắn rồi.

– Ai? Phụp… rắc… – Ngay khi tên kia phát hiện thì đời hắn cũng xong luôn, Thiên nhanh chóng lao tới tung đấm vào đầu hắn rồi lập tức bẻ cổ hắn như bẻ cổ gà, tên kia chưa kịp la lên đã lăn xác ra đất.

– Này, sao tên kia đi lâu vậy? Tao với mày đi xem sao? – Một tên canh cửa khác nói với tên bên cạnh khi thấy tên vừa rồi có việc đi đái mà giờ chưa về. Thế là hai tên rủ nhau ra xem sao nhưng chúng đâu biết chúng đang rủ nhau xuống thăm diêm vương đâu.

Thiên chỉ đợi có vậy, ngay khi hai bóng kia xuất hiện thì cũng như tên lúc nãy, bị tấn công bất ngờ khiến chúng không kịp la lên. Thiên không dùng súng vì sẽ gây ra tiếng động, điều đó là bứt dây động rừng. Thế là 3 tên đã dọn xong, đang còn 17 tên nữa.

– Chuyện gì? – Tên cầm đầu gằn gừ khi có một tên lại báo với hắn chuyện gì đó.

– Thật sao? Mày với hai tên nữa đi xem thử, cẩn thận chút, nếu thấy điều gì bất thường thì về đây. – Tên cầm đầu có vẻ ngạc nhiên khi nghe tên kia nói với hắn.
– Tao nghĩ bố mày không ngu đến mức thuê sát thủ để dọn bọn tao, nếu tao là người cuối cùng thì chắc chắn mày là người chết trước tao. – Tên cầm đầu quay sang nói với Thanh.

Thế là thêm 3 tên nữa ra thăm dò.

– Từ đã. – Một tên nói với hai tên kia khi hắn cảm thấy điều gì đó bất thường.

Trước mặt hắn có một lùm cây, nếu quan sát kĩ sẽ thấy một bàn tay bị lòi ra.

– Cẩn thận, phía trên… – Một tên khác nói khi hắn cảm nhận nguy hiểm từ phía trên. Có ai đó đang lao xuống với tốc độ chết người. Không ai khác đó là Thiên, hắn lao xuống nhanh vun vút ngay sau đó túm cổ được một tên.

– Rắc… roẹt roẹt… – Tên kia trước lúc chết xả đạn lung tung, hai tên kia ngay lập tức chạy về, tay chúng tuy có súng nhưng thấy cảnh tượng vừa rồi khiến chúng kinh hãi tuột độ.

– Hừ, chạy sao? – Thiên hừ một tiếng ngay lập tức đuổi theo.

– Fuck! Nó là cái quái gì thế. – Một tên vừa chạy vừa nói.

– Mẹ nó, chúng ta có súng, sao chạy vậy. – Tên còn lại nói rồi quay lại xả đạn.

– Roet roẹt roẹt… – Tiếng súng sấy cả không khí. Lá cây cứ rụng mù mịt trong khi bạn thân hắn sấy đạn mà không biết mình đang sấy gì.

– Phụp… rắc… – Thiên đột nhiên bên trái tạt qua túm cổ tên đang xả đạn mà bẻ cổ nhanh như cắt.

– Roẹt roẹt… – Tên kia thấy vậy cũng xả đạn, hắn không quan tâm là tên đang bị Thiên túm cổ còn sống hay đã chết. Hắn sấy đến mức mà thân hình của tên kia nát bét, Thiên đứng sau nên an toàn.

– Tặc tặc… – Vcl, hết đạn. Tên kia nhắm mắt sấy đến mức hết đạn mà hắn vẫn bóp cò.

– Hừ, good bye. – Thiên nói rồi lao tới bẻ cổ tên kia. Vậy là 3 cái mạng nữa lại ra đi.
– Đại ca, có tiếng súng ngoài kia. – Một tên thấy thế vào nói với vẻ hốt hoảng.

– Hừ, mẹ nó thật, ông kia không phải cha mày sao? – Tên cầm đầu quay mặt sang nhìn Thanh.

Thanh thì lúc đó vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ba cô tuy là thương gia bạc tỷ nhưng luôn coi cô là trân châu quý giá, chả lẽ vì một chút tiền mà sẵn sàng từ bỏ mạng cô hay sao.

– Các ngươi, tập trung vào, nếu có tên nào xuất hiện thì sấy nát mẹ nó cho tao. – Tên cầm đầu cầm khẩu M16 lên sóc đạn rồi nhìn mấy tên kia. Hắn đâu biết ngoài kia chỉ có Thiên.

– Bịp… roẹt roẹt roet… – Tiếng rơi của một thi thể xuống sàn, ngay tức khắc 12 tên thi nhau sấy nát cái thi thể. Đó chỉ là thi thể của một trong số những tên lúc nãy.

– Roẹt roet… ưa… ưa… – Tiếng trả đạn của Thiên và ngay sau đó là thi thể mấy tên dính đạn.

– Fuck! Mẹ kiếp. – Tên cầm đầu tức giận quát khi 4 tên trước mặt mình cứ thế mà chết một cách nhanh chóng đến mức mặt Thiên hắn cũng chả thấy.

– Mày không ra thì tao sẽ giết con chó này. – Tên cầm đầu đưa khẩu M16 lên dí và đầu Thanh.

Hắn vẫn chửi rủa nhưng đáp lại vẫn là sự im ắng đến lạ thường. 8 Tên kia cũng bàng hoàng không kém, có tên còn không giữ được mà tè ra quần, vị bắt cóc này đối với chúng đúng là cánh cửa tử một chiều.

– Mẹ kiếp, mày ra không. – Tên cầm đầu vẫn tức giận, khẩu sóc lọ hắn dí mạnh vào đầu Thanh.

– Hai ngươi ra đó coi. – Hắn không đợi được nữa mà cho hai tên kia ra trước cửa xem sao.

Hai tên vừa bước ra thì ngay lập tức một thân hình lao tới.

– Bụp… rắc… roọe roẹt… hắn ở đây… roẹt roẹt… – Một tên bị Thiên vặn cổ còn tên còn lại thì ngay lập tức sấy theo quán tính, miệng hô mà tay vẫn sấy.

– Roẹt… ahh… – Thiên ngay lập tức cướp súng tên vừa bị bẻ cổ mà trả đạn, tên kia ăn đạn vào đầu chết ngay tai chỗ.

– Mẹ kiếp! Mày nghĩ mày là anh hùng hollywood sao? Ngon ra đây, đừng có nấp như một con chó như vậy. – Tên cầm đầu chửi rủa một cách điên loạn. Mặt hắn có phần tái nhợt.

Hắn ra hiểu cho 6 tên còn lại rút, lần này thất bại thì chắc chắn hắn không thể tay trắng về được, hắn mất 13 người nên cô gái trong tay hắn còn thì hy vọng vẫn còn.

– Vù, bốp… rắc… ahh… roẹt roẹt… đoàng… – Thiên nhắm vào tên sau cùng để giết ngay sau đó năm tên còn lại xả đạn, tên cầm đầu cũng thả Thanh ra mà nổ súng. Lực công phá của khẩu M16 rất mạnh, Thiên chỉ nấp sau một thân thể là không đủ, hắn nhanh chóng bỏ thân thể kia ra rồi nhảy sang một bên nấp vào tường.

Bọn chúng vẫn xả súng, chúng sấy nát từng lỗ trên tường, vỏ đạn rơi liên tục, liên tục.

– Đoàng… đoàng… – Tiếng khẩu M16 của tên cầm đầu. Sau đó hắn ra hiệu cho 5 tên còn lại mang theo Thanh rút ra cửa sau. Hắn thì đứng ở đó chờ Thiên mò mặt ra để tặng hắn một phát vào đầu.

– Khà khà… ngon mày ra đây đừng có nấp như chuột chũi vậy. – Khẩu M16 hắn vẫn ngắm về phía chỗ Thiên đang nấp. Thiên đã bị dính đạn ở đùi vào lúc nãy, may mà là đạn của MP5 không nếu là đạn của M16 thì chắc giờ hắn lết không nổi.

– Ra đây đi nào! Baby… khà khà… – Vẫn tiếng nói của tên cầm đầu, hắn thấy vết máu ở gần bức tường, biết Thiên đã dính đạn nên hắn rón rén bước tới với khẩu M16 trên tay.

Thiên vẫn biết nhưng giờ đây hắn không có thân thủ nhanh như lúc trước nữa, trên tay hắn giờ đây chỉ có con dao găm, khẩu súng cách hắn một đoạn khá xa, nếu giờ hắn ra thì chắc chắn ăn đạn vì vậy mà hắn chỉ có thể chờ, chờ với hy vọng mong manh là tên kia có sơ hở.

Chương 25: Sự tình cờ ấy mà

Bất chợt Thiên nghĩ ra một cách, hắn hy vọng cách này có thể làm tên kia mất cảnh giác. Hắn tháo chiếc giày mình rồi ném về phía tên đó.

– Đoàng… hừ… đoàng… ahhhh… ahh… – Tên cầm súng thấy chiếc giày bay về phía mình lập tức nổ súng theo quan tính, Thiên cũng lao ra ngay sau đó và phi dao về tên đó nhưng phản xạ của tên đó cũng không tệ, lập tức hắn quay lại nổ phát súng trước khi ăn dao vào tay. Thiên bị dính đạn vào bả vai khiến hắn đau đớn vô cùng còn tên kia ăn dao vào tay làm khẩu M16 rớt xuống. Cơ hội đến, Thiên lao tới nhanh hết mức có thể mặc dù chân đang bị thương. Khi tên đó vừa nhặt khẩu súng lên cũng là lúc Thiên vụt tới cho hắn một đầu gối vào mặt. Hai thân hình vật nhau trên đất. Thiên tuy khỏe nhưng hắn đang bị thương rất nặng nên không hơn tên kia là mấy.

– Bốp… bụp… phụt… ahhh – Thiên đập vào mặt tên kia làm hắn hộc máu nhưng tên kia ngay sau đó cũng đạp vào bả vai đang bị thương của hắn làm hắn đau đớn vô cùng.

– Chết đi con chó. – Tiếng gào của tên kia khi hắn vơ được dao găm lúc nãy lao tới đâm Thiên. Thiên đưa tay lên đỡ tay hắn, hai người dùng giằng co con dao. Co dao càng lúc càng dí sát về phía cổ Thiên, trong gang tấc dường như bị đâm xuyên cuống họng thì Thiên vội đầu gối vào háng tên kia làm hắn đau tức tưởi, bộ ấm chén của hắn cứ thế mà vỡ và hắn cũng không sống lâu được ngay sau đó. Thiên nhân cơ hội hắn đang đau đớn vội bẻ cổ tay ngoắt ngược con dao lên mà đâm xuyên cổ hắn. Máu tươi cứ thế mà chảy xuống mặt Thiên làm hắn hắn đỏ loe loét. Hắn vật xác tên kia ra một bên nằm thở hì hộc. Giờ đây hắn nghĩ nhiệm vụ thất bại thật rồi, cô gái kia có lẽ đã bị bắn đi rồi nên hắn cũng chẳng còn hy vọng mà đuổi tiếp.

– Anh ơi! Anh có sao không? – Bỗng dưng một tiếng gọi của cô gái đang đến gần cùng với một người đàn ông khá lớn tuổi. Không ai khác đó là Thanh, cô khi bị 5 tên kia dắt đi thì cũng là lúc bố cô với cảnh sát tới, họ tới muộn là vì phải bày mưu tính kế nhưng khi đến nơi thấy con gái mình đang bị 5 tên đó mang đi thì vội đuổi theo, 5 tên kia tuy có súng nhưng đầu sọ của chúng không có đó nên chúng không dám giết Thanh. Vậy là cô được cứu còn 5 tên kia bị bắt. Lúc cô trấn an lại tinh thần thì vội sực nhớ có người cứu mình lúc nãy nên vội chạy về đây. Và cũng là lúc này Thiên dường như ngất đi vì mất máu ở bả vai khá nhiều. Đạn của khẩu M16 thì không thể xem thường được, M16 được xem là súng one short nên dính đạn của nó và bả vai cho thấy sự tệ hại tới mức nào, may mà Thiên có thân hình cường tráng không thì có khi đi cả cánh tay.

– Cậu có sao không, tôi đưa cậu vào bệnh viện nhé. – Tiếng của đàn ông, không ai khác là bố Thanh.

– Chả lẽ ông để tui chết đây sao? – Thiên cười khổ, hắn không nghĩ ông ta thấy cảnh hắn lúc này mà còn hỏi có sao không. Câu hỏi thừa khiến hắn không muốn trả lời, hắn sau đó cũng bất tỉnh nhân sự.

1 Ngày sau…

– Anh tỉnh rồi à! – Tiếng của cô gái trẻ tuổi, đó là Lưu Ly.

– Ừ, anh ngủ bao lâu rồi. – Thiên nói rồi đưa tay vuốt má cô.

– Một ngày rồi đó, có cái nhiệm vụ nhẹ nhàng vậy mà cũng để ra nông nỗi này. Hứ… – Lưu Ly nói rồi đưa điệu bộ ngoắt môi. Trông cô lúc này rất đáng yêu.

– Sao vậy? Anh tay không tấc sắt mà đi đấu với bọn súng ống cả người vậy em bảo dễ như đi bắt gà ý nhỉ. – Thiên cười nhẹ.

– Hứ, còn nói nữa à. – Lưu Lý nói rồi đấm vào ngực Thiên.

Ngay lúc đó Thanh cũng bước vào với giỏ hoa quả.

– Chị tới rồi à? – Giọng Thanh nói với Lưu Ly.

– Ừ chị tới coi em ấy thế nào, cũng may là tỉnh rồi. – Lưu Ly nói rồi đưa mắt nhìn Thiên trong vẻ ngạc nhiên của hắn.

– “What the fuck! Em, readly? ” – Thiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mới đó mà vợ mình đã gọi mình là em làm Thiên chỉ biết căng mắt ra nhìn cô nhưng ngay sau đó hắn cũng dần hiểu.

– Em này, người ta có công lắm đó, Thanh đã trông coi em từ lúc em vào viện đến bây giờ đó. Em coi tình ý người ta ra sao mà báo đáp đi không là liệu hồn. – Lưu Ly nói rồi đưa động tác dọa Thiên.

– Hả? Cô ấy trông coi anh chứ không phải em? – Thiên ngạc nhiên há hốc mồm. Hắn nhìn Thanh, lúc này cô cúi gằm với đôi má đỏ ửng, cô đang ngượng nên không quan tâm tới lời nói lúc nãy của Thiên nếu không cô có thể biết là Thiên gì với Lưu Ly vì lúc cô gặp Lưu Ly thì cô cũng nghĩ Lưu Ly là vợ hoặc em gái của Thiên vì cô ấy quá trẻ sao với Thiên.

– Ai là em của anh, ăn nói cẩn thận vào. Thôi, chị ra ngoài cho hai người nói chuyện. – Lưu Ly bước ra khỏi phòng để Thiên và Thanh trong phòng. Thiên thì vẫn chưa hết ngạc nhiên, hắn không biết là Lưu Ly đang đùa hay muốn ghép hắn với cô này nữa.

– Anh thấy đỡ chưa. – Tiếng của Thanh làm Thiên bừng tỉnh.– À, tôi đỡ rồi, làm phiền cô nhiều quá.

– Không sao mà! Anh cứu tôi nên việc này cũng là thường tình thôi. – Thanh vẫn nói với bộ mặt cúi gằm.

– Ahhh… – Tiếng kêu của Thiên khi hắn cố ngồi dậy, vết thương vẫn làm hắn cảm thấy đau.

– Anh cẩn thận. – Thanh nói rồi tới đỡ Thiên ngồi dậy, ngay lúc này Thiên mới nhìn rõ được khuôn mặt của Thanh ở khoảng cách gang tay như thế này. Khuôn mặt cô khá đẹp, so với Ngọc có phần non hơn còn so với My có phần mặn mà hơn. Trông rất tuyệt, cũng dễ hiểu thôi vì cô là một ca sĩ khá nổi tiếng mà. Ở gần cô ngửi cái mùi thơm hoa hồng pháp khiến Thiên ngây ngất.

– Anh sao vậy? – Thanh cũng nhìn Thiên và hỏi làm hắn giật mình.

– À không có gì. – Thiên ấp úng nhưng điều đó khiến Thanh cảm thấy khá ngượng.

– Tôi gọi hoa quả cho anh nhé.

– À, ừ, cảm ơn! – Thiên nói rồi đưa mắt nhìn Thanh gọt hoa quả. Thỉnh thoảng hai người vẫn nhìn mặt nhau nhưng người tỏ ra thẹn thùng vẫn là Thanh. Cô cứ ngước mặt nhìn Thiên thì luôn bắt gặp ánh mặt hắn nhìn cô. Cũng không hiểu sao Thiên có thể nhìn một cô gái với một vẻ mặt không chút ngượng ngùng đến thế.

– Mặt tôi dính gì sao? – Thanh hỏi khi cô luôn thấy Thiên nhìn mình.

– Không, chỉ là tôi đang ngắm cô thôi. – Thiên vẫn nói với vẻ bình thản.

– À, à, không phải, ý tôi là tôi đang xem cô có bị gì sau đợt vừa rồi không mà. – Thiên chợt tỉnh, hắn vội nói đỡ cho lời vừa nãy của mình. Hắn cũng không hiểu sao mình có thể nói câu lúc nãy mà không chút cảm xúc gì. Còn Thanh thì đỏ mặt ngay sau câu nói ấy.

– Tôi không sao? Cảm ơn anh. – Thanh trả lời với vẻ e thẹn.– À anh tên gì vậy? – Thanh hỏi.

– Tôi là Thiên.

– Sao anh biết mà cứu tôi?

– Sự tình cờ ấy mà.

– Ý anh là sao? – Thanh ngạc nhiên.

– À, là kiểu tôi và băng đó có mối thù khá sâu nên muốn trả thù chúng, tình cờ thấy cô bị bắt cóc nên tiện thể ra tay luôn. – Thiên nói dối một cách trắng trợn, có thể nói khả năng nói dối của hắn phải đạt cực đỉnh. Bậc thầy của nói dối, nói không nháy mắt, không thay đổi cảm xúc, nhịp tim vẫn bình thường giống nhưng những lời nói dối của hắn điều là thật vậy.

– À, thì ra là vậy… – Thanh hiểu rõ vấn đề.

Một tuần sau là lúc Thiên xuất viện, trong một tuần qua thì Thanh cũng thỉnh thoảng tới đem hoa quả và hỏi thăm Thiên còn Lưu Ly vẫn luôn trông coi Thiên.

– Anh cảm thấy cô ấy thế nào? – Lưu Ly hỏi Thiên khi hai người về nhà.

– Ấy zà! Anh kia à, không dám, không dám nhận đâu. – Thiên trêu đùa cô, mà điều đó cũng đáng. Một tuần qua cô toàn gọi hắn là em khi Thanh có mặt làm hắn cảm thấy khá quen với cách gọi ấy rồi.

– Được, anh muốn em gọi vậy à, hứ… – Lưu Ly cũng không vừa, cô ngoắt mặt tỏ vẻ hăm dọa.

– À thôi! Anh xin lỗi, anh không dám nữa, vợ là vợ chứ sao là chị được. – Thiên vội xuống giọng, rõ ràng phải thế vì đâu ai muốn vợ lại trở thành chị mình.

– Hứ… – Lưu Ly vẫn không nói gì.

– Thôi mà, anh xin lỗi rồi, em còn muốn gì nữa. – Thiên cười khổ vòng ra trước mặt cô.

– Anh phải đền bù.

– Đền gì?

– Đi chơi, hihi… – Lưu Ly chỉ có thế.

– Trời ạ! Đừng nói lại muốn đi mua đồ đấy nha, đi mua đồ là anh xách không nổi đâu. – Thiên lo lắng, nhắc tới đi chơi hắn lại nhớ tới lần mua sắm lúc trước, lần đó đã cho hắn một kỉ niệm đáng nhớ.

– Không cần, đi chơi thôi. Anh phải dắt em đó đó nha, hihi… – Lưu Ly nói rồi chạy đi chỗ khác để lại Thiên với hơi thở nhẹ nhóm, hắn sợ nhất là đi mua sắm với cô. Do dáng người đẹp nên đồ gì mặc vào cũng đẹp khiến một lần đi mua sắm của cô như một lần đi mua hết đồ trong siêu thị vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước