HẮC LONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hắc long - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đột phá

Ngọc bước vào ngó nghiêng đây đó như muốn tìm cái gì.

– Cô ta đâu rồi?

– Em tìm cô ấy làm gì, bộ ghen hả? Hahaha… – Thiên cười.

– Anh… anh, rốt cuộc cô ấy đâu – Ngọc có vẻ nghiêm túc.

– Theo anh, anh cho em biết cái này – Nói rồi Thiên đi ra ngoài và Ngọc theo ngay sau đó.

– Được rồi nói đi. – Ngọc tức giận.

– Bình tĩnh nghe anh nói nè, em có yêu anh không? – Thiên nhìn vào mắt Ngọc.

– Sao anh hỏi điều đó? Bộ anh chán em rồi hả, à đúng rồi nên anh mới đưa cô kia về nhà, nói mau cô ta đâu. – Ngọc hết sức tức giận.

– Được rồi, từ từ nào! Tiểu Ly ra đây đi.

Lưu Ly biến ra trước vẻ mặt ngạc nhiên của Ngọc đơn giản cô chưa thấy thần tiên bao giờ cả.

– Cô ta là ai vậy, rốt cuộc cô ta là cái gì? – Ngọc chưa hết ngạc nhiên.

– Bình tĩnh, nghe anh nói, cô ấy là hộ vệ của anh, cô ấy là tiên nhân, anh cũng ngạc nhiên khi mới gặp cô ấy.

– Vậy rốt cuộc anh là ai, anh đến từ đâu?

– Anh không biết nữa, có thể anh là người cũng có thể là tiên nhưng điều đó không quan trọng quan trọng là anh luôn yêu em, em là tất cả đối với em, anh yêu em là thật lòng., Thiên ôm lây Ngọc nói gấp gáp.

– Buông ra – Ngọc dãy dụa.

– Anh không buông, chỉ khi nào em nói cho anh em có yêu anh không thì thôi!

– Buông ra… hư hư… hic… hic. – Miệng nói nhưng tay thì vẫn vòng ra ôm Thiên.

– Ahhhh… Ahhhh… – Thiên đau khi bị Ngọc cắm nhưng đó là cắm yêu nên, cậu không thả cô ra.

– Tại sao… tại sao anh dối em… tại sao anh lừa em chứ! Huhuhuhu… – Ngọc khóc nức nở.

– Anh không lừa dối em, anh đang tìm cơ hội nói cho em biết, anh yêu em! Anh yêu em thật lòng mà!

– Hic… hic…

– Ngoan nảo vợ anh đang ghen đúng không? Hehehe… đừng khóc nữa, anh thương, anh yêu. – Nói rồi Thiên đặt lên môi Ngọc một nụ hôn nồng cháy. Lưu Ly chứng kiến cảnh đó cũng ngơ ngác.

– Thôi! Còn người kìa, kì lắm – Ngọc nhìn về Lưu Ly.

– Ta muốn riêng tư Tiểu Ly. – Hiểu ý cô liền ẩn thân đi.

– Được rồi em yêu! Anh tới đây, ngoan nào, hôm nay anh phai trừng phạt vì tội ghen mới được, hehe… – Nói rồi Thiên vồ lấy Ngọc hôm ngấu nghiến.

– Ưm ưm… ưmmm… – Ngọc bắt đầu rên rỉ khi tay Thiên luồn vào vạt áo trong của cô nắn bóp đôi nhũ hồng căng mịn. Không chờ được nữa, Thiên xé toạt đồ Ngọc ra, giờ đây trên thân thể cô chỉ còn bộ quần áo lót màu đỏ, mặt Ngọc e thẹn khi mình trần truồng như vậy, cô cúi đầu xuống.

– Oaaaa… em thật là đẹp, rất tuyệt vời!

– Thật sao?

– Ư… em là cô gái tuyệt vời nhất trong mắt anh – Nói rồi Thiên lột phắt chiếc áo cùng chiếc quần lót của cô ra.

– Nhìn này, ướt hết thế này rồi à, em dâm đãng quá nha! Hehehe… nói đi giờ em muốn gì nào. – Thiên cười dâm.

– Anh biết rồi còn hỏi, bú cho em đi, liếm cho em sướng đi, nhanh đi anh. – Ngọc hơi thở nặng nhọc, người cô đã mềm nhũn.

– Ưmmm… sướng quá anh ơi… tiếp đi… liếm sau vào… ưhhhh… – Ngọc rên lên vì sướng khi Thiên đưa miệng vào âm đ*o của cô liếm láp, cái âm đ*o có vẻ đỏ hơn do hôm qua chơi nhiều quá, điều đó càng kích thích đối với Thiên. Cậu ta liếm không trừ mọi ngóc ngách, tay vừa thọc vào miệng vừa hôn, vừa liếm láp hết những giọt âm dịch trào ra, tay còn lại thì bóp vú. Còn Ngọc, cô rên la nhứng tiếng khủng khiếp, may mà chỗ này cách xa nhà không thì không biết có chuyện gì xảy ra không nữa, tay cô giữ chặt đầu Thiên ấn vào háng mình làm Thiên suýt ngạt thở, hai chân không đứng vững nữa đành gác lên vai Thiên.

– Ưmmm… sướng quá… chơi em đi… em muốn anh đ- em… cho c-c anh vào l-n em đi… em muốn… ưmmm… – Ngọc giờ mất hết lý trí, cô không thôi thốt ra những từ dâm dục.

– Muốn à, vậy em tự làm đi! – Nói rồi Thiên thả Ngọc ra, cậu nằm xuống dưới đất, ngay lúc đó Ngọc vồ tới lột chiếc quần nhanh hết mức có thể để tìm thằng em nhỏ,

Con cu lồi ra một cách hùng dũng, không đợi lâu Ngọc lấy tay cầm con c-c chĩa thẳng vào l-n mình, tay còn lại thình banh hai mép l-n ra.
– “Ót… aaa… sướng quá… ưmmm… ” – Ngọc ngồi xuống thật mạnh làm con c-c dường như lút cán, cô đưa đây hông mình, vừa rên vừa dập.

Thiên cũng sướng không kém, hai tay cậu giữ hông Ngọc rồi hẩy lên hưởng ứng, tiếng va chạm hai cơ thể vang lên kèm theo những tiếng rên, cứ mỗi lần Ngọc rút ra là âm dịch cô ào ạt tua xuống người Thiên. Thiên vội vùng dậy lật Ngọc quay người lại chổng hông lên để chơi thế dogy,

– Hứ… hứhhh… l-n em bót quá, thật tuyệt vời, l-n em muốn bóp chết thằng em của anh phải không… cái này phải trừng trị mới được… hứ hứ hứ… – Thiên dập như cái máy khâu điên cuồng, phát nào ra phát ấy, đã dập là lút cán, con c-c cứ thế mà chui tọt chạm tận đáy tử cung thì thôi.

– Ahhhh… sướng quá… nhanh nữa đi… mạnh lên… em… em sắp ra rồi… ahhh… – Ngọc rên điên cuồng.

– Hứ hứ hứ… l-n em bót quá… sướng quá… hahahaha… hứ hứ hứ – Thiên vẫn dập liên tục mặc dù âm dịch trào ra ồ ạt. Một hồi sau cậu cũng phải xuất, hai người nằm ôm nhau sau cơn khoái lạc.

– Ngọc này? Thiên hỏi.

– Gì anh.

– Nếu… anh nói là nếu sau này có nhiều cô gái khác thì em có tha thứ cho anh không?

– Em… em không biết! Nhưng anh phải hứa dù có ai đi nữa cũng không được quên em, không được bỏ rơi em.

– Anh hứa, anh chắc chắn, lấy mạng anh ra đảm bảo.

– Vậy… em yên tâm rồi, dù có ai đi nữa em cũng không quan tâm, quan trọng là trong lòng anh vẫn có em là được.

– “Hù… tốt rồi” – Thiên nghĩ thầm vì cậu sợ Ngọc biết được chuyên cậu với My thì có khi cũng tự sát cũng nên. Vậy phải hỏi trước cho chắc cốp.

– Ngọc này?

– Hả?

– Em thật là tuyệt, cơ thể em thật hoàn mĩ, là sát thủ mà gợi cảm vậy thì ai chết dưới tay em cũng là phúc của họ rồi.

– Anh này! Anh sao nói thế, chẳng lẽ anh yêu em chỉ vì cơ thể em? – Ngọc nhìn Thiên.

– Tất nhiên là không chỉ vậy rồi! Anh yêu em, yêu mọi thứ thuộc về em, từ nhân cách đến ngoại hình, không có gì là anh không yêu cả vậy nên em đừng coi anh là con người như vậy. – Thiên nói rồi đặt lên môi Ngọc nụ hôn.

Hai người trở về nhà, nhìn họ khá thân mật khiến ai cũng thấy lạ còn My thì hầm hực trọng bụng, Thiên có để ý nhưng sau đó cô quay lưng đi. Tối đến Thiên vẫn mải miết luyện công. Lần này có chuẩn bị trước nên cậu nhờ Lưu Ly tạo kết giới bên trong phòng để không ảnh hưởng người bên ngoài khi cậu thăng cấp.

– “Vù… vù… xiu… xiu… ” – Những tuyệt chiêu võng công hiện lên trước mắt Thiên cùng những luồng hắc khí bay quanh trông thật ma mị.

– “ Sao hôm nay có vẻ dễ dàng vậy nhỉ, ta cảm thấy hình như có gì đó nó đang tuôn trào trong cơ thể không ngừng nghị” – Thiên nghĩ thầm.

– “ Rắc rắc rắc… aaaahhhh… đau quá… ahhhhh… rắc rắc… ” bỗng dưng Thiên thấy cơ thể mình như đang bị rạn nứt, cơ xương đau dữ dội.– Chủ nhân cố lên… ngài thật giỏi, ngài sắp nhảy bậc đột phá ngũ cấp rồi… cố lên chủ nhân… cố lên… – Lưu Ly bên ngoài vẫn không ngừng động viên, cô có vẻ vui mừng hơn là lo lắng trong khi Thiên không biết chuyện gì đang xảy ra với mình, cậu đau như bị búa bổ, cảm giấc cơ thể muốn nổ tung nhưng vẫn kiên trì.

– “ Xoẹt… xìuuuuu… ” một hồi sau cơn giông bão cũng qua đi nhưng nằm trên giường giờ đây là một cái xác với cơ thể bị rạn nứt khắp chỗ trông thật kinh tởm.

– Chủ nhân… chủ nhân ngài đừng lo… em sẽ giúp ngài… nói rồi Lưu Ly hóa phượng lấy hỏa đan ra đặt trên ngực Thiên, hỏa phượng bay quanh người đưa Thiên lên không trung, sau một hồi, những đường rạn nứt được gắn lại, cơ thể Thiên giờ đây trông thật đồ sộ, ngực vạm vỡ, cơ bụng tám mũi rõ ràng, khắp cơ thể nơi đâu cũng cơ nổi cuồn cuộn. Thiên bắt đầu mở mắt, cậu thấy trước mắt là cô gái khỏa thân không mạnh vải, không ai khác đó lò Lưu Ly. Lúc nãy giúp Thiên hồi sinh cùng với việc lấy hỏa đan ra là quần áo cô bị thiêu cháy.

– Chủ nhân, ngài tỉnh rồi… vui quá… chúng mừng chủ nhâm đột phá ngũ cấp, ngài thật giỏi… hihihi…

– Tuyệt thật, cơ thể em đẹp quá… lần đầu thấy thân hình tiên nhân, quả là khác người. – Thiên vẫn ngắm nghía thân hình của Lưu Ly.

– Ahhhhh… chủ nhân, người không được nhìn… aaaa… nhắm mắt lại đi – Nói rồi Lưu Ly luốn cuốn tìm đồ mặc vào nhưng điều đó không thể bởi phòng Thiên làm hì có đồ cho con gái.

– Thôi nào! Ta là chủ nhân của em, xem chút có sao… hahaha – Thiên cười dâm ô.

– Ahhh chủ nhân… cái kia của ngài, aaa… xấu hổ quá đi. – Lưu Ly tay che mặt, tay chỉ vể con cu đang cương cứng của Thiên. Thiên giờ mới sực nhớ cậu cũng trần truông không kém, quần áo rách nát hết rồi.

– Hà hà… do em đẹp quả mà… lại đây Lưu Ly, ta là chủ nhân nên em phải nghe ta… hehe… – Thiên bắt đầu có ý đồ xấu rồi.

– Hic hic hic… chủ nhân bắt nạt em… chủ nhân xấu xa… xấu xa… huhuhu… – Nói thế chứ Lưu Ly cũng phải đi tới.

– Nào lên đây, ta không làm gì đâu… chỉ muốn ôm em và ngắm em chút thôi… hehehe… – Thiên mặc dù rất thích nhưng cậu hiểu cô gái này rất ngoan và tốt nên không nên đi quá phải chén từ từ. Hơn nữa dù gì cô ấy cũng cứu mạng mình mấy lần nên không được làm quá. Nói rồi Thiên cầm tay Lưu Ly kéo cô lên giường và ôm, tay vỗ nhẹ lưng, miệng hôn lên mái tóc.

– Nào nín đi… đừng khóc nữa, ta chỉ muốn ôm em thôi, à mà giải thích chuyện lúc nãy cho ta đi.

– Hic hic… lúc nãy chủ nhân nhảy bậc từ nhất cấp lên ngũ cấp, điều đó trước giờ em chưa thấy bao giờ cả. Lên ngũ cấp thì cơ thể ngài sẽ biến đổi, cơ thể trở nên khỏe mạnh và bền bỉ hơn, sau này lên thập cấp của Nhất Kim Long cũng vậy.

– À, ra là vậy… mà lúc nãy em có sao không vậy? – Thiên hỏi quan tâm.

– Em… emm…

– Sao thế, nói mau, em sao vậy? – Thiên hơi hồi hộp.

– Em sẽ bị giảm tuổi thọ, mỗi lần tái sinh đồng nghĩa 500 năm tuổi thọ em sẽ giảm xuống. – Lưu Ly ấp úng.

– Há… cái gì? Vậy phải làm sao, chẳng lẽ trong mấy chốc em sẽ chết sao? Nếu vậy em chỉ còn có thể tái sinh một lần nữa thôi sao? Sao em không nói cho ta biết.

– Em, em không muốn ngài lo lắng… nhiêm vụ em là bảo vệ ngài dù bằng cả tính mạng.

– Vậy có cách khác không? – Thiên rất lo lắng cho cô và chắc chắn không để cô hi sinh lần nữa.

– Có… đúng là có một cách, nhưng mà bất khả thi lắm!

– Cách gì nói mau? Dù khó đến mức nào ta cũng sẽ vì em làm tất cả.

– Chủ nhân… ngài thật tốt! – Lưu Ly nhìn thiên với ánh mắt thỏ trắng vô cùng đáng yêu.

– Nói đi trời ạ? Please!

– Đó là cần có Thiên Mệnh.

– Thiên Mệnh? – Lại là từ mới trong từ điển của Thiên.

– Vâng! Là đá cẩm thạch màu xanh lục được Long tộc cầm giữ, nhưng nghe nói họ đã làm mất nó đâu rồi, em cũng chỉ nghe thế thôi. Nghe nói Thiên Mệnh có thể cải tử hoàn sinh, tăng sinh mệnh. À hình như nó là của Hắc Long tộc, lý do giúp cho Hắc Long sống lâu hơn so với dòng Long tộc khác đó.

– À, thì ra là vậy… chắc chắn có kẻ đã trộm nó rồi, ta phải tìm ra thứ thuộc vốn dĩ thuộc về dòng dõi của ta. – Thiên gật gù gần như hiểu ra vấn đề.

– Chủ nhân.

– Hả? Ta nhất định sẽ tìm ra nó và cứu em nhưng trước khi điều đó xảy ra em phải tự bảo vệ bản thân và cẩn thận. Ta có chuyện gì thì cũng không được dùng đến tái sinh. Đó là lệnh, nghe chưa?

– Vâng! Nhưng cái này…

– Hả? À ta quên chưa mặc đồ, nào để ta tìm đồ cho. – Thiên ngượng khi mình đang trần truông ôm Lưu Ly khỏa thân, con cu vẫn đang cà vào bụng cô, ngực cô ép chặt ngực hắn làm cô đỏ mặt e thẹn..

Chương 7

Đêm đó có vẻ yên lăng hơn vì Lưu Ly ngại quá không giám xuất hiện, còn Thiên thì cũng đang mệt mỏi vì lần chết đi sống lại lúc nãy với cả việc nghe đến thập cấp còn bị một lần như vật nữa khiến cậu rùng mình, đau đầu là thế còn thêm việc lo lắng cho Lưu Ly, cậu đang nghĩ cách nhanh chóng tìm ra viên đá đó để giải nguy nỗi lo này. ” OMG, cái quái gì đang xảy ra thế này, một đống vấn đề tràn về một lúc đau đầu quá đi! ” Thiên nghĩ vậy mà nhắm mắt cố ngủ, mong ngày mai tốt đẹp hơn…

– My? Em làm gì trong phòng chị vậy? – Ngọc ngạc nhiên khi thấy My đợi sẵn trong phòng mình.

– Em có chuyện muốn nói với tỷ.

– Chuyện gì, em nói mau đi, tỷ mệt mỏi lắm, tỷ muốn đi nghỉ. – Ngọc có vẻ mệt mọi.

– Tỷ có yêu Thiên không?

– Sao? Sao em biết chuyện đó. – Ngọc ngạc nhiên.

– Em đã thấy hai người làm tình, chị có yêu anh ấy không?

– Anh? Em gọi cậu ta là anh. – Ngọc thêm ngạc nhiên vì Thiên 20 tuổi mà My 22 tuổi.

– Đúng, em đã yêu anh ấy và việc hai người quan hệ lén lút khiến em không chịu được.

– “” Ngọc tròn mắt ngạc nhiên – – EEm cũng yêu cậu ta sao?

– Đúng, rốt cuộc tỷ có yêu anh ấy không, hãy nói đi. – My không kiềm chế được sự tức giận nữa rồi.

– Em, nghe này, tỷ yêu cậu ta, tỷ yêu anh ấy, tỷ biết anh ấy có người khác nhưng không ngờ đó là em, nghe tỷ nói, mặc dù hai chị em mình cùng yêu anh ấy nhưng dù co chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì chúng ta mãi là chị em, hãy tin tỷ. – Ngọc nói rồi bước đến ôm My đang khóc.

– Tỷ, em xin lỗi… em không nên nổi giận với tỷ… huhuhu.

– Không sao, đây là chuyên tình cảm, con người dễ mất kiểm soát, tỷ hiểu mà, thôi nín đi, đêm nay ở lại đây cùng tỷ được không…

10H sáng, “cốc… cốc”, tiếng gõ cửa…

– Ai đó? – Thiên ngái ngủ.

– Em đây, em có chuyên muốn nói với anh, ra ngoai gặp em. – Tiếng Ngọc ngoài cửa.

Thiên thức dậy, bước theo hình bóng Ngọc.

– Hôm nay có chuyện gì mà gọi anh vậy, bộ lại muốn rồi nữa hả? Hehehe… – Thiên cười dâm đáng.– Anh… hả? Hôm nay anh sao vậy? Sao cơ thể anh… cơ thể anh? – Ngọc ngạc nhiên nhìn cơ thể đồ sộ của Thiên.

– À, cái này nói ra em cũng không tin đâu, mà em có chuyện gì vậy? – Thiên đáng trống lảng.

– Em biết chuyện anh với My rồi, em cũng hơi ngạc nhiên nhưng anh cho em biết anh có yêu My thật lòng không?

– Anh có, anh yêu em ấy thật lòng chứ như yêu em vậy, cả hai người đều quan trọng đối với anh.

– Ừ! Em mong là thế, anh không được đùa giỡn với tình cảm của hai chị em em.

– Tất nhiên! Em đừng nghĩ thế, anh yêu hai chị em em thật lòng mà. – Thiên nói rồi tiến tới ôm Ngọc.

– Vậy thì được, em yêu anh – Ngọc cũng ôm Thiên.

– Yeah, hahaha tuyệt quá, ta có hai người yêu quá tuyệt vời, yeah… ”phụp”, cái gì thế này… – Thiên vui mừng nhưng cậu cũng ngạc nhiên ngay sau đó khi cậu nhảy lên thì lúc xuống chân không chỉ chạm đất mà còn lún tới đùi, hai chân Thiên giờ đây cắm sâu xuống đất.

– Giúp anh, kéo anh lên nào. – Thiên đưa hai tay nhìn Ngọc.

– Chuyện gì thế anh? – Ngọc hỏi sau khi kéo Thiên lên.
– Anh cũng không biết?, Thiên gã đầu nhưng cậu biết chắc là do sự biến đổi của cơ thể mình, đúng như vậy khi Thiên tăng một cấp đồng nghĩa sức mạnh trong cơ thể cậu cũng tăng lên, chỉ là cậu chưa làm quen được với nó.

Hai người nắm tay nhau đi dạo một hồi rồi trở về, nhưng chắc chắn sẽ không thiếu những cảnh ái ân của họ…

– Mọi người, chúng ta đêm mai sẽ làm nhiệm vụ cuối cùng, nhiệm vụ lần này rất khó nên mọi người hãy chuẩn bị cho tốt, hoàn thành nhiệm vụ lần này chúng ta sẽ trở về Hồng Kông. – Ngọc đang triển khai nhiệm vụ cho mọ người. Ở góc nhỏ, Thiên vẫn đang nghe nhiệm vụ, đơn giản cậu có linh cảm không tốt cho nhiệm vụ lần này…

Đêm buông xuống, Thiên vẫn luyên công như mọi khi.

– Lưu Ly, hôm nay sao ta cảm thấy mình mạnh lên đột ngột vậy?

– Ư, đúng rồi, sự tăng cấp của ngài cho ngài sức mạnh khá ổn với sự bền bỉ không tưởng đó. Ngài thử đấm cái này đi., Lưu Ly nói rồi đưa ra trước mặt Thiên con dao nhỏ.

– Hả, cái gì vậy? Em muốn giết ta hả? – Thiên còn đang chưa hiểu chuyện gì.

– Ngài cứ thử đi, tin em đi, không sao đâu… hihi… – Sự ngây ngô của Lưu Ly nhiều khi cũng làm Thiên thấy sợ, cô nói Thiên đấm vào dao mà như đấm đống cát vậy.

“Choang” tiếng va chạm của kim loại vang lên, ngạc nhiên hơn khi tay Thiên không bị gì mà con dao kia cong ngoắt 180 độ.

– “Oaaaaa… oh my god, cái gì vậy trời, thật không thể tin được” – Thiên sững sờ nhìn tay của mình.

– Hihi… em nói mà, còn nhiều thứ chủ nhân còn ngạc nhiên lắm, ngài cần có thời gian thích ứng với nó. – Lưu Ly nói rồi biến mất.

Tại xưởng gỗ nơi nào đó trong thành phố.

– “Rít… rít” – Tiếng rít thuốc của một gã đàn ông tuổi khoảng tứ tuần(ngoài 40), gã đang ngồi trên chiếc Calimo khoảng 20 tuổi đời.

– Đại ca, nghe nói BIỆT ĐỘI HOA HỒNG đang trong thành phố này. Liệu chúng ta có là mục tiêu của chúng không? – Tên đàn em nói.

– Hừ… hahaha… chúng đến cứ để chúng tới… đây sẽ là mộ chôn của chúng, hahaha… à ngươi cho người tìm hiểu giờ chúng đang ở đâu rồi báo cho ta.

– Vâng.

Gã đang ngồi trên xe là Jiner, một đặc chủng Mỹ vượt ngục vì tội buôn đá đen. Gã cùng người em trai thoát ra được ngục tăm tối đó nhưng cái khiến gã căm thù nhất là chứng kiến đứa em mình chết trước mắt dưới mũi dao truy sát của 10 cô sát thủ, người ra tay chính là Ngọc. Hình ảnh của người em nhìn gã cười trước lúc chết khiến gã căm thù những cô gái kia, gã thề sẽ trả thù bằng được. Nói về đặc chủng Mỹ thì không thể coi thường được, võ công của đặc chủng Mỹ thường dùng là Kawap, loại võ thuật vừa có độ cứng vừa có độ dẻo, có thể nói còn nguy hiểm hơn các sát thủ. Lúc trước gã không làm được gì để giúp đứa em vì lúc đó gã đang bị thương. Gã đã tập luyện, tập luyện để chờ ngày báo thù cho em và ngày đó cũng đã đến. Gã hừ một tiếng, rồi bước ra ngoài…

Chương 8: Trước khi vào ma trận

Đêm hôm sau, vẫn như mọi khi tiếng xe cộ đi lại bình thường nhưng tiếng nhảy, hình bóng thoăn thoắt của những sát thủ đang hướng về xưởng gỗ, không ai khác đó là 9 cô gái, My ở nhà với việc kiểm soát thông tin nhưng cô không biết nguy hiểm đang rình rập cô.

– Sư tỷ, có cảm biến nhiệt. Sắp tới rồi, phía trước là xưởng gỗ, ngoài cửa có hai tên, trên gác có bốn tên.

– Có lính bắn tỉa không? – Ngọc hỏi nhỏ My vì cô cũng bắt đầu ám ảnh với hình ảnh những tay bắn tỉa rồi.

– Không có.

– Được rồi, Trang – Hoa theo ta, những người khác lo phía trên, mục tiêu là Jiner – kẻ đào tẩu 5 năm trước, hành động. – Ngọc nói sau thân hình biến ảo trong gió.

– “Ahhh… phụp… phụp… ahhh… rẹt rẹt rẹt… ahhh” – Tiếng súng cùng hình ảnh những lướt dao xé gió mang theo sinh mệnh mấy tên số nhỏ khiến ai chứng kiến lúc đó cũng rùng mình.

– “ Cạch cạch cạch… Jiner, ngày chết của ngươi đến rồi” – Ngọc nhìn gã kia lạnh lùng.

– Hahahaha… ngày chết? Hôm nay là ngày chết các ngươi không phải ta… hừ… – Jiner chưa nói hết thì hình ảnh 9 cô gái lao tới, gã cũng không có vẻ lúng túng, bình tính chống trả.

Ai mà tin được 9 tay sát thủ chuyên nghiệp lại chật vật đánh với tên đàn ông từng thoát chết như vậy…

– Xiêcccc… phiêuuuuu… ahhh… ahhh… – Tiếng kêu của hai cô gái, đó là Kiều và Chi, hai cô đã bị dính ám khí, những người khác cũng bắt đầu yếu dần, họn đâu biết họ đã dính hương mê hồn khi bước vài căm phòng (hương mê hồn là loại hương không mùi, rất khó phát hiện, khi thâm nhập vào cơ thể thì càng hoạt động mạnh hương càng phát tác nhanh, người mắc phải toàn thân suy yếu, không còn sức)

– Kiều, Chi không… không thể nào – Ngọc sững người vì giờ sức đứng lên còn không được nữa nói gì đến đánh nhau.

– Hahahaha… thật nực cười, thật không ngờ phải không, không ngờ những tay sát thủ chuyên nghiệp lại chết thảm dưới tay của một tên lính quèn thoát chết, hahaha… ta cho ngươi thấy cảm giác chứng kiến cảnh người thân chết trước mặt mình là như thế nào, hahaha… – Nói rồi gã bước tới trước mặt Thư, Diễm, Thảo, Quỳnh.

– Sư tỷ, kiếp này không cùng sinh tử cùng tỷ được nữa rồi, kiếp sau chúng ta mãi là chỉ em… ahhhh – Bốn người đồng thanh đáp ngay sau đó là hình ảnh tử thần đến mang họ đi.

– Không… ta hận, ta giết ngươi… – Ngọc điên lên khi chứng kiến cạnh đó nhưng cô có thể làm gì được đây.

– Hahaha… ta vui, ta vui lắm… hahaha – Jiner cười điên dại rồi tiến tới Trang và Hoa đang nằm gần Ngọc.

– Không… dừng tay lại, ta đã giết em ngươi, là ta giết, hãy giết ta đi. – Ngọc gào lên, ánh mắt rực lửa nhìn gã Jiner…

Tại nơi khác…

– Sư tỷ, sư tỷ, tỷ không sao chứ? Trả lời đi… – My đang gọi, cô mất liên lạc với mọi người, sự lo lắng trong tâm trí cô, không chờ đợi, cô vào lấy đồ tới đó xem thử bỗng nhiên nghe tiếng bước chân đâu đó khá gần, tưởng là Thiên My vội chạy tới nhưng cô đã kịp lánh đi khi chứng kiến hai tên áo đen với 1 thùng xăng, một tên cầm súng.

– “Chúng định đốt căn cứ sao? ” My nghĩ thầm, cô vội chạy nhanh qua phòng Thiên nhưng không thấy cậu ta đâu, lúc quan trọng lại đi đâu chứ. Thấy chỉ còn mỗi mình, cô phải tự cứu mình thôi, My không có võ công là vì tính cách hiền lành của cô khiến cô không thể trợ thành sát thủ, roc hơn là cô chưa bao giờ giờ giết người cả. Vắt nát óc nghĩ cách trong khi hai tên kia đã bắt đầu rải xăng.

– Làm sao đây? Làm sao đây? Trời ơi, Thiên ơi anh đâu rồi… – My đang lo lắng.

– Đúng rồi! Có cách rồi!, My sực nhớ ra điều gì đó, cô hướng thẳng về phòng Ngọc vì lúc trước vào phòng Ngọc cô nhớ có thấy khẩu sung dưới chân giường, “mong là Ngọc không mang theo”

– “Cạch… cạch. ”. Ai đó, có người mày, tìm đi – Một tên áo đen nói, chúng nghe tiếng bước chân của My, một tên vội chạy theo tiếng bước chân.

– Đâu rồi… đầu rồi! – My vẫn đang tìm khẩu súng vì nó không có ở đó nữa, có thể Ngọc đã cất đâu đó vì cô ít khi dùng súng.

– Đây rồi, may quá! – My tìm thấy nó trong ngăn kéo nhưng cô cũng hồi hộp ngay sau đó vì có người đang tới, cô vội giơ súng về phía hướng cửa.

– “Cạch… két két… két… ” tiếng cửa mở và ngay sau đó thân hình tên áo đen ập vào.

– “Bùm bùm bùm… ahhh” – My xả đạn liên tục bằng khẩu súng lục, tên áo đen chưa kịp phản ứng đã lăn xác trên nền nhà.

Giết sau tên đó, còn một tên nữa, My liền cầm khaaarur súng bước ra một cách im lặng.

– “Hêhhh… nhanh nào, bỏ đi, tao rắc xong rồi, đốt cái nhà này nó cũng không thoát được đâu, rút thôi. ” – Tên kia nói khi nghe tiêng bước chân và tưởng đó là đồng bọn.

– “Hêhhh… có nghe tao nói không rút nhanh đi… ” – Tên đó nói rồi tiến gần lại chỗ My. My vẫn bình tĩnh chờ đợi và cầm thẳng khẩu súng đang có.

Nghĩ hơi kì lạ, tên đó đi chậm và cậm thận hơn, lấy một cái ống típ bên cạnh giơ ra, theo phản xạ My liền xạ súng, được ba phát thì hết đạn, tên đó liền ấp đến chồm lấy My.

– Giỏi lắm cô em, giết ta hả, ta đâu có ngu, hahaha… – Nói rồi tên đó bước tới xách nội My.

– Thả ta ra, thả… thả ta ra – My vùng vẫy.

– Ahhh… – Tên áo đen đau điếng khi ăn một cú đã vào hạ bộ, thả My ra và hắn khập khiễng ôm dái. Thời cơ đến, My vơ lấy chiếc ống típ đập dồn dập vào người tên kia.

– Hứ chết đi… ahhh… chết đi thằng chó… ahhh – My cứ đập và tên đó cứ la, tiếng la ngừng lại cũng là lúc xác tên đó nằm xoài ra sàn, máu chảy lang láng. Còn My, cô run tay cầm cập, cô đã giết người, lần đầu tiên của cô. Nó khiến cô sợ hãi, cô vội chạy ra ngoài hướng thẳng tới xưởng gỗ…

Tại xưởng gỗ…
– Hahaha… cô em xin ta hả, ngươi cũng biết xin hả, không dễ vậy đâu, lúc trước mày máu lạnh vậy mà… giết người như giết chuột, không có chút tình cảm mà giờ khóc vậy à, đừng lo, sẽ sớm tới lượt mày thôi, hahaha… – Gã Jiner cười rồi bước tới nắm cổ của Trang và Hoa.

– Sư tỷ, vĩnh biệt… rắc, rắc… – Tiếng xương cổ gãy.

– Không… không… – Ngọc vẫn khóc.

– Giờ đến lượt mày rồi, hahaha… ta sẽ cho ngươi chết một cách vinh quang, chết dưới múi dao của sát thủ, hahaha… – Jiner cười rồi cầm con dao bước tới trước mặt Ngọc. Ngọc thì còn gì tuyệt vọng hơn lúc này, 8 đứa em vào sinh ra tử cùng cô đã không từ mà biệt, cô hạn bản thân lực bất tòng tâm.

– Hahaha… tạm biệt… – Nói rồi con dao lao tới Ngọc.

– “Choang”, tiếng va chạm vang lên, con dao bay ngược ra chỗ khác. Không ai khác đó là Thiên, cậu đứng trước Ngọc với vẻ hùng dũng, mắt nhìn thẳng gã Jiner.

– Hừ… muốn giết vợ ta, mày ăn gan hùm à.

– Thiên, sao anh tới đây, nguy hiểm lắm, chạy đi. – Ngọc nhìn Thiên lo lắng nhưng Thiên nhìn cô bằng nụ cười thân thiện.

– Đừng lo vợ của anh… hôm nay anh sẽ cho em thấy sức mạnh người bảo vệ cuộc đời em như thế nào.

– Hahaha… gan lắm… để ta xem sự khác nhau giữa nói và làm là như thế nào… chết đi – Nói rồi gã lao tới Thiên.

– “Pặc… rắc rắc rắc… ahhhhh… cái gì ngươi là ai… ahhh” – Jiner ôm tay đau đớn khi va chạm với tay Thiên, tay gã tay ngay lập tức gãy gập xuống.

– Hừ… kẻ sắp chết biết nhiều làm gì… chết đi… bụp… ahhhh – Thiên lao tới tung thẳng đấm vào mặt gã khiến mặt gã biến dạng phụt máu tươi. Gã chết tức khắc.

– Em có sao không? – Thiên chạy tới đỡ Ngọc dậy.

– Em không sao nhưng mọi người… mọi người chết rồi, huhhuhu… – Ngọc đổ sập người vào lòng Thiên òa khóc.

– Thôi nín đi, không sao, có anh đây, còn có My nữa, đừng lo, chúng ta là gia đình mà. – Thiên vỗ về lưng Ngọc.

– À, My đâu, anh để em ấy một mình hả, nguy hiểm rồi, tên này đã có chuẩn bị từ trước chắc chắn nó biết rõ về chung ta rồi, mau lên, về coi My thế nào.

– Sư tỷ, tỷ không sao chứ. Em lo quá, ‘OMG’, cái gì thế này, các chị… mọi người, mọi người sao chết hết vậy, tỷ nói đi, tỷ nói đi, tỷ nói đi… – My sững sờ trước 8 cái xác không hồn kia.

– Tỷ… tỷ xin lỗi, là tại tỷ, tỷ không bảo vệ được họ, tỷ thật đáng chết… huhhuhuhu… – Ngọc vẫn khóc trong lòng Thiên.

– Thôi nào, chúng ta là gia đình, chúng ta vẫn sống, vẫn còn anh đây, anh sẽ bảo vệ hai em, nín đi nào thôi chúng ta lập cho họ phần mộ trang trọng vậy. – Thiên bước tới đưa những cái xác, lên xe chở ra bãi thây ma còn My đỡ Ngọc về căn cứ, Ngọc đang sụp độ tinh thần nghiêm trọng.

Đêm hôm đó như keo dài ra, Thiên vẫn trong phòng mình nghĩ ngợi điều gì đó.

– Lưu Ly. – Thiên gọi.– Gì vậy chủ nhân.

– Hôm nay, hôm nay ta đã giết người rồi, lần đầu tiên trong đời ta đã giết người, lúc đó ta không có cảm giác gì cả mà giờ đây ta thấy mình thật xấu xa, ta cảm thấy rùng mình kinh khủng. – Thiên nhìn hai đôi tay đã vậy máu của mình.

– Hihihi… chủ nhân lo hả, luật giang hồ mà, mình không giết họ thì họ sẽ giết mình, sống trong thế giới này còn nhiều thứ cần bỏ tính mạng ra mới đổi được, ngài thân là huyết thống Hắc Long, sau này còn nhiều trận chiến sinh tử còn chờ ngài phía trước, còn nhiều cái mạng phải ra đi trong tay ngài, ngài phải tập làm quen đi chủ nhân à! Hihihi… – Lưu Ly vừa nói vừa cười khiến Thiên càng thấy sợ hơn, cô nói giết người mà như ăn cơm bữa, không chút áy náy nào mà còn tỏ ra ngây ngô, thật đáng sợ.

– Nhưng liệu ta có làm được không, ta thấy sợ lắm.

– Chủ nhân à chủ nhân, ngài cần vượt qua nỗi sợ của bạn thân để bảo vệ nhưng thứ mình mong muốn và đang có. Chỉ có sức mạnh, chỉ có sự máu lạnh, sự gan dạ mới chiến thắng được thế giới này.

– Vậy ngươi đã bao giờ giết người chưa? – Thiên nhìn Lưu Ly.

– Hihi… chủ nhân ơi chủ nhân, tất nhiên là chưa rồi. – Nghe Lưu Ly nói khiến Thiên nhẹ lòng nhưng không lâu sau đó, tai cậu nhưng muốn thủng.

– Ta chỉ giết yêu với những kẻ đạo giả trong nhiệm vụ thôi. – Lưu Ly đáp hồn nhiên.

– Cái gì, còn có cả yêu sao?

– Tất nhiên, ngài nghĩ trên thế giới này chỉ có mỗi Tiên – Nhân, tất nhiên phải có yêu rồi, ngoài ra còn có những kẻ khác người gọi là đạo giả, những kẻ này tu tà môn ngoại đạo hại đời rất nguy hiểm. Sau này chủ nhân còn gặp những kẻ rất mạnh, ngài nên chuẩn bị tốt cho bản thân đí.

– Chuẩn bị tốt thế nào đây?

– Đây, để em giúp ngài, ngài hãy cố gắng đợt rèn luyện này. Nó tuy là ma trận do em tạo ra nhưng khi vào đó nếu ngại bị thương sẽ rất đau, ở trong đó ngài phải đối mặt nhiều nguy hiểm, có thể chết bất cứ lúc nào. Nếu ngài chết trong đó, ngài sẽ được đưa ra nhưng cơ thể ngài sẽ bị tụt nửa sinh lực đang có, ngài sẽ gầy đi và còn yếu ớt hơn cả lúc chưa đạt nhất cấp thậm chí ngài sẽ mất đi huyết tinh của Hắc Long trở thành người bình thường. Nếu ngài thành công vượt qua thì sẽ biến đổi một cách khác thường, có khi ngài có thể một mạch đột phá thập cấp của Nhất Kim Long. Thế nào, ngài muốn thử không? – Lưu Ly nhìn chăm chăm Thiên.

– Lúc nào thực hiện?

– Lúc nào cũng được, tùy chủ nhân.

– Vậy ngày mai đi, đêm nay ta cần chuẩn bị đã. – Thiên vẫn thấy lo lắng, lo lắng nếu thất bại cậu sẽ trở thành kẻ vô dụng trong mắt hai cô vợ tương lai và trong mắt hộ vệ của mình mà đối với đàn ông thì điều đó nhục hơn cả cái chết. Nghĩ ngợi làm gì, Thiên bước qua phòng Ngọc để xem cô thế nào rồi…

– “Cốc… cốc, ” ai đó? – Tiếng Ngọc vọng ra.

– Anh đây, anh có chuyện muốn nói với em.

Tiếng bức chân tiến lại gần cửa, người mở cửa là My chứ không phai Ngọc khiến Thiên hơi bị động.

– My? Em cũng ở đây sao.

– Vâng, em không an tâm để sư tỷ một mình.

– Ừ… cũng đúng, có em đây anh cũng muốn nói chuyện với cả hai., Thiên bước tới ngồi đối diện Ngọc.

– Anh nói đi, em nghe đây. – Ngọc lên tiếng, cô và My đưa mắt nhìn Thiên.

– Nghe này, anh rất yêu hai em, anh sắp có một của huấn luyện sinh tử, anh cần mạnh mẽ hơn để bảo vệ hai em, anh không muốn mất đi ai tronh số hai em cả nên anh tới đây muốn ngắm hai em thật kĩ… – Thiên nói nghiêm túc.

– Anh… anh sao phải làm thế, chúng em tự bảo vệ cho bản thân mình được, anh không cần đâm đầu vào nguy hiểm vậy chứ… em không muốn, em không muốn anh gặp bất trắc gì nữa, em không cho anh đi… anh không được đi… huhuhu… – Ngọc òa khóc ôm lấy Thiên, sự mất mát đối với cô quá đủ rồi, My cũng lại ôm Thiên, cô cũng nức nở theo.

– Nghe này… anh sẽ không sao cả, anh hứa, anh sẽ vì hai em mà vượt qua lần này, sau này anh sẽ không để hai em lo lắng nữa, tin anh đi, anh yêu hai em… – Thiên ôm hai cô gái vào lòng.

– Hic… hic… anh hứa nhé, không được xảy ra chuyện gì cả nếu không em sẽ không tha thứ cho anh đâu. – Ngọc nói nũng núi.

– Ừ anh hứa với cả hai em… anh sẽ vì hai em mà giữ mạng n… – Chưa kịp nói hết câu Ngọc đã hôn Thiên.

– Thôi nào! Đêm nay anh sẽ cho hai em một đêm đáng nhớ, có muốn không nào, hehehe… – Thiên nhìn My và Ngọc, hai người đỏ mặt, quay đi chỗ khác.

– Hahaha… muốn còn ngượng hả, được đêm nay anh sống chết cùng hai cô vợ này, hahhaha… – Nói rồi Thiên vồ tới Ngọc trước, một tay luồn vào ao bóp ngực, tay còn lại thì kéo My vào lòng mình rồi cũng nắm bầu vú của cô.

– Ưhhhh… từ đã, cởi đồ đã, sao anh tham thế… – My bắt đầu rên.

– Được rồi, lúc trước ta phục vụ hai em chồng đáo rồi giờ đến lượt hai em. Nhanh nào tới đây. – Thiên nói rồi thả hai cô gái ra, hắn tự lột đồ mình để ra con cu đang dựng đứng mà nằm xuống chờ hai cô em tới phục vụ.

– Nào… nhanh đi, anh không chịu nổi nữa rồi....

Chương 9: Kasumi

Ngọc, My đỏ mặt khi thấy con cu nhưng hai người cũng tự cởi áo ngay sau đó. Cả hai cơ thể trần truồng hiện trước mặt Thiên, một người môi đỏ tóc đỏ ra vẻ mặn mà uyển chuyển với những đường cong cơ thể sắc xảo, một người tóc đen môi hồng ra vẻ nữ tinh minh rất tuyệt vời với đường cong nõn nà. Cả hai bày ra trước mắt Thiên nhưng cảnh bồng lai tiên cung. Hai mắt hắn nhìn không chớp, nước dãi trào ra không ngớt…

– Tới đi hai cô vợ của anh… – Thiên giang vong tay ra đón My, My tiến đến ngồi lên ngực Thiên banh cái âm đ*o rỉ nước trước môm Thiên.

– Ahhh… sướng quá… ưhhhh… con c-c anh to quá… sướng chết em mất thôi! Ưhhhh… – Phía dưới con cu của Thiên đã ngập trong lỗ l-n chủa Ngọc, cô vừa cưỡi ngựa vừa rên.

– Ưmmmm… nhanh lên, mút em manh lên, nắn manh lên – Bên trên, Thiên đã đưa lưỡi vào âm đ*o của My, hai tay hắn thì nắn bầu vú căng mịn của My, thỉnh thoảng còn giật hai đầu ti, tay của My thì đưa xuống banh hai mép l-n mình ra to hết cỡ đồng thời hẩy mông lên cho cái lưỡi có thể đi vào sâu nhất có thể. Thiên hôn ngấu nghiến. Hắn liếm sạch âm dịch trào ra không trừ một giọt.

– Ưhhhh… nhanh nhanh nữa đi anh, liếm mạnh vào, đừng dừng lại… ưhhhhh… – My vẫn đang rên liên tục.

– Hahaha… hôm nay hai cô vợ anh dâm đãng quá, không biết sau này không có anh ai sẽ giúp hai em giải khuây đây… hahaha… này thì sướng này… cho sướng này… ”chụt chụt… ” – Thiên vừa nói vừa day nhẹ cái âm đ*o, thỉnh thoảng còn đưa răng cắn nhẹ hạt le khiến My phê không tượng, âm dich vẫn trào ra không ngớt.

– Ưhhhhh… sướng quá, em muốn thế này mãi, c-c anh to quá, nó đang muốn đ-c thủng l-n em rồi… ahhh… ưhhhh… sướng quá, em… em sắp ra đây, ưhhh… – Phía dưới Ngọc rên rỉ không kém. Cả hai cô gái đêm nay quả là đã dùng cần quá liều rồi.

Con gái cưỡi ngựa rất mau mệt nên khi Ngọc ra cô đã nằm ngựa người ra chân của Thiên.

– Nào, em thay Ngọc tiếp anh đi… anh muốn hai cô vợ không ai thiệt cả, hehe… – Thiên nói rồi bế Ngọc đưa cô thay vào chỗ My còn My ra với con cu đang cương cứng.

– “Ót… ót… ưhhhhh… sướng quá, con c-c của anh tuyệt quá… ưhhhhhh… – My cũng cưỡi ngựa điên cuồng, cô cữa dễ dàng hơn vì âm đ*o cô đã được bôi trơn trước đó.

– Ahhh… sướng quá, anh sướng lắm… l-n hai em bót quá… thật tuyêt… ahhhh… – Thiên sướng không kém.

– Uwhhh, cắn đi anh, cắn mạnh lên, cắn nát l-n em đi… em sướng quá… ưhhh… – Ngọc sướng đến mức không còn kiểm soát được lời nói. Nghe vậy Thiên càng kích thích, hắn day manh hơn, cắn nhanh và mạnh hơn nhưng không đến mức máu chảy đâu.

– Em ra anh ơi, em sắp ra đây… ưhhhh… – My ra ngay sau đó. Cả hai cô gái đã lên đỉnh và gần kiệt sức rồi nhưng Thiên thì vẫn tràn trề, hắn sao có thể bỏ qua dễ dang vậy. Hắn lật Ngọc lại bảo cô chổng hông lên chơi dogy, Ngọc chỉ còn cách làm theo, cô cũng đang sướng và không muốn dừng.

– “Ót… ahhh… sướng quá… nhanh mạnh hơn nữa đi anh… dập thủng l-n em đi, chơi chết em đi… – Ngọc rên rỉ như con mèo hoang.

– Hứ hứ hứ… anh chơi, anh chơi nát l-n thì thôi… hứ… hứ… hứ” bạch bạch bạch” – Thiên dập như chày dã gạo, phát nào cũn lút càn, hắn thúc mạnh đến mức Ngọc không trụ nổi mà khụy hai tay trước xuống, hai chân quỳ cũng không vững.

– Ahhh… e… m… em sắp… raaaa… ahhhh… – Ngọc nói sau ngay sau đó âm dịch cô ra ồ ạt.

– Anh cũng… ahhh… sắp ra, ah… anh ra đây… ahhhh… – Thiên dập mấy phát lút cán rồi cũng xuất thẳng vào tử cung Ngọc, thả Ngọc xuống, Thiên vồ tới My, ngũ cấp của Nhất Kim Long cho hắn một sức mạnh hơn người nên việc làm tình cũng được lâu hơn.

– Hự… hự hự… ahhhh… sướng… sướng quá mạnh lên nữa anh, chơi thủng l-n em đi, chơi mạnh lên, đừng dừng lai… – My rên sau những pha bò húc từ đằng sau của Thiên.

– l-n em bót quá, khít quá, anh phải chơi nhiều mới được, phải nong rộng nó ra, mới được… hứ hứ hứ… – Thiên dập như đánh trống trận.

– Em sắp ra rồi ahhhh… mạnh nữa đi… ahhhh – My cũng không trụ được lâu dưới con c-c khổng lồ của Thiên. Cô ra ào ạt như thác ngay sau đó.

– Haahahaha… mau vậy sao… em ra mau thế là phải phạt uống sữa cho anh rồi… hahha… – Thiên dập mấy phát rồi biết mình sắp ra lần nữa, hắn vội thụt c-c ra tọng vào mồm My.

– Ưhhhh… khọc khọc… – My ho sặc sủa, cái mùi vị tanh tanh nhớt nhớt khiến cô rùng mình, nó tọng tới cổ họng của cô khiến cô buồn nôn.

– Đừng nhả, nhả là anh giận đó, nuốt đi anh thương – Thiên vẫn để con c-c trong môm My, cô nhăn mặt cố nuốt rồi liếm con c-c cho Thiên.

– Em muốn… anh ra trong l-n em, cho em có con với anh đi, em xin anh… – My năn nỉ van xin.

– Hahaha… em muốn hả, được thôi anh chiều… – Thiên cười sảng khoái rồi tọng con c-c lại âm đ*o của My.

Lúc Thiên xuất ra thì cũng là lúc My kiệt sức gục xuống.

– Nào muốn thử không vợ yêu của anh… – Thiên đưa con c-c tới trước mặt Ngọc, Ngọc nhẹ nhành mở môi liếm lám con c-c như que kẹo mút.

– Em muốn có con không Ngọc… – Thiên hỏi cười Ngọc.
Ngọc không nói chị gật đầu nhẹ.

– Hahaaha… em cũng tham vậy sao, nào để lúc nào đó nah cho, hôm nay cho My thôi nhé, đừng giận.

Thiên nói rồi ôm hai cô vợ vào lòng, c-c thì cho vào l-n Ngọc, hai tay nắn hai bầu vú của hai cô gái, My và Ngọc thiếp vào lòng Thiên sau trận giông bão. Còn Thiên, hắn mãn nguyện rồi, nếu mai có chuyện gì đi nữa thì hắn cũng không hối tiếc, cả 3 cơ thể trần truồng ôm nhau ngủ một giấc đến sáng…

– Chủ nhân… chủ nhân dậy đi… đến giờ luyện rồi. – Lưu Ly gọi.

– Ừ… oaaa… ta mặc đồ đã, em chuẩn bị đi…

Chuẩn bị xong xuôi, Thiên bước đến trước cánh cửa hư không do Lưu Ly chuẩn bị trước đó. My và Ngọc cũng bước theo sau.

– Thôi, hai em ở đây đợi anh, anh nhất định sẽ thành công mà… – Thiên nói rồi bước đến đặt lên trán My và Ngọc nụ hôn.

– Anh phải cận thận nhé, chúng em sẽ chờ anh trở ra, anh không được quên lời hứa đâu đó.

– Anh hứa mà. – Thiên ôm hai cô vào lòng.

– Chủ nhân… vào thôi, em sẽ ở ngoài này chờ ngài, ngài cố lên nhé! – Lưu Ly nhìn Thiên đắm đuối.

– Ừ… ta là chủ nhân em mà, đừng lo. – Nói rồi Thiên cũng bước tới hôn lên trán Lưu Ly, cô hơi đỏ mặt còn My và Ngọc tỏ ra bình thường vì chắc gì sau này người yêu mình thiếu cô gái khác, họ phải cố gắng làm quen thôi.

– Chủ nhân, cận thận nhé! Trong đó không phải người và mọi thứ trong đó không phải thật. Ngài phải chiến thắng tâm ma của mình, em tin ngài làm được. – Lưu Ly nói rồi ôm chặt Thiên, chưa lúc nào thấy cô nghiêm túc như lúc này.

– Được rồi, ta đi đây, mọi người đừng lo… – Thiên bước qua cánh cửa và nó biến mất.

“Xoẹt… xoẹt… ”, oa… không tệ nhỉ. – Thiên ngac nhiên khi cậu được đưa đến thành phố tràn ngập ánh đèn.

– Lạ nhỉ, sao vắng lặng vậy ta. – Thiên nghi hoặc.

– Có ai không. – Thiên cất tiếng.
– “Phụt… phụt… ”, ai đó? – Thiên giật thột khi cậu cảm thấy hình như có thứ gì đó vừa lướt qua nhanh như điện giật.

– Hahaha… một con mồi nõn nà… ngon quá nhỉ lão đại – Một tên lên tiếng.

– Hừ… không tồi, cơ thể ngon lắm… mày tiếp nó đi xem thực lực thế nào? – Lão già kia lên tiếng.

– Các ngươi là ai? Ta có liên quan gì tới ngươi? – Thiên vẫn nhìn hai lão già, trước mặt hắn giờ là hai lão già ăn mày với bộ mặt đầy sẹo, một lão cầm lưỡi hái, lão còn lại dùng móng vuốt trông có vẻ rất sắc nhọn. Hai lão nhìn Thiên với ánh mắt con sư tử bị bỏ đói cả tuần.

– Hahaha… nhóc con, mới tới hả, tiếng tăm chúng ta nổi vang cả thành phố này mà không biết., Hahaha… – Lão già mang bộ móng vuốt nói, lão ta là lão nhị, còn lão kia là lão đại.

– Hừ… tên của hai ngươi mắc đéo gì ta phải biết. – Thiên tức giận với độ ngông cuồng của lão già, hắn nhìn hai lão bằng nửa con mắt.

– Ngươi, ngươi, chết đi nhóc con. – Nói rồi lão già mang móng vuốt lao tới.

Thiên quá chủ quan, hắn nghĩ bộ móng vuốt kia cũng chỉ là sắt cùn nên chỉ đưa thay ra đỡ.

– “Xoạc… ahhh… cái gì vậy… ahhh” – Thiên đau đớn khi móng vuốt kéo một đường dài trên tay Thiên, máu ào ra là hắn ngạc nhiên và đau đớn, hắn đâu nghĩ tay hắn lại bị tới mức này, may mà cơ thể hắn có phần bền bỉ hơn người bình thường không thì hắn phải nói “good bye” với cánh tay rồi.

– Hahaha… nhóc con đúng là nhóc con, mày nghĩ mày là ai, iron man hả, hahaha… nực cười, quá nực cười, chết đi nhóc con, à trước lúc chết, cho mày biết tên bọn ta – Nhị Vương Lão Quái… hahaha… tạm biệt nhóc. – Lão kia cười rồi giơ móng vuốt lên toan cắt qua cổ Thiên.

– Chả lẽ ta lại chết non đây sao, mới tới đây có 5 phút, sao có thể như vậy, ta không cam tâm. – Thiên gào lên trong tuyệt vọng, đứng dậy nhưng tay của hắn đang rất đau, máu vẫn không ngừng ào ra, mất máu khiến hắn khụy người.

“Xiếcccc… choang… roẹt” – Tiếng móng vuốt xé gió đến cổ Thiên trong gang tấc nhưng ngay sau đó một tiếng va chạm kim loại vang lên, đó là tiếng chạm giữa móng vuốt và một bàn tay kim loại.

– Kim Cước… ahhh. – Lão nhị ngạc nhiên nhưng chưa kịp phải ứng đã ăn cú đấm trời giáng vào mặt khiến lão bay ra mấy mét.

– Hôm nay, con mồi này là của ta, có ý kiến đến tìm ta, hừ… vút vút vút. – Lão già vừa đỡ cho Thiên nói xong thì ôm Thiên lướt gió đi khuất.

– Lão đại, chúng ta tha cho lão ta vậy sao, lúc trước cũng ăn cướp trên miệng chúng ta một con mồi rồi giờ lại một con nữa. – Lão nhị không cam tâm.

– Chúng ta làm được gì lão, cái này cần báo với lão tôn, giờ ngài đang bế quan nên chờ ngài ra chúng ta nói ngài đi tìm lão già chết tiệt kia tính cả vốn lẫn lãi, đi săn con khác thôi. – Lão đại nói rồi lướt gió đi trước…

– Đây là đâu, sao ta ở đây? – Thiên tỉnh dậy sao cơn mê, cậu đang ở trong ngôi nhà khá nhỏ với hình bóng người đàn ông trạc tuổi 70 – 80, tóc bạc hết rồi. Lão mặc một bộ áo trắng như bạch y.

– Tỉnh rồi hả, uống thuốc đi, cậu mất khá nhiều mau đó. – Lão già tóc bạc bước tới đưa cho Thiên bát thuốc.

– Ông là ai, sao ông lại cứu tôi?

– Tên ta sau này có người nói cho cậu biết, đây là thành phố Kasumi.

– Kasumi – thành phố… phố ăn thịt người. – Thiên rùng mình, hắn biết thành phố này qua cuốn truyện, nó tưởng chừng chỉ là truyền thuyết. Thành phố này mang tên vậy vì con người hầu như không sống nổi trong ngày, thành phố này là một chiến trường giữa thợ săn và con mồi, bề ngoài anh đèn có vẻ yên bình nhưng thực chất đó là cái mặt nạ ngụy trang. Sự sống tồn tại phải đấu tranh, mạng đổi mạng.

– Hahaha, sợ à nhóc, sao nhóc lại đến đây? – Lão già cười nhẹ.

– Ta không biết, ta bị xuyên không đến đây?

– Xuyên không? – Lão già ngạc nhiên vì lần đầu tiên nghe từ này.

– Ư… xuyên không nói rõ hơn là cách ta đi từ thế giới này qua thế giới khác, nói ông cũng không hiểu đâu.

– Hahha… đúng, lão già rồi, không nên biết nhiều làm gì, ngươi đến đây rồi thì ở lại đây, ta sẽ dạy ngươi cách sinh tồn trong thành phố này… hahaha… nghỉ ngơi đi nhóc, ngày mai là ngày dài của nhóc đó, hahaha… – Lão già cười quay mặt đi...

Chương 10: Con đường luyện tập

Sáng hôm sau…

– “Bốp”, Ahhhhh… đau quá… ahhhh… – Thiên ôm mặt đau đớn khi mới sáng sớm đã ăn cái tát vào mặt.

– Dậy đi, không có lần hai đâu. – Giọng lạnh lùng của một cô gái nói xong quay mặt đi ra ngoài.

– Cô là ai… ahhh, chết tiệt thật! – Thiên vẫn đau, hắn ăn tát là do dậy muộn, ở thế giới hắn, hắn ngủ đến mấy giờ cũng được nhưng nơi này thì khác, cuộc sống ở đây phải biết trân trọng từng giây.

– Hahaha… thế nào, làm quen đi cậu nhóc, à mà tên nhóc là gì vậy? – Lão già cười hỏi khi thấy Thiên ôm mặt đi ra.

– Ông, sao ông không nói còn có người khác, cô ta là ai.

– Láo xược, dám ăn nói thế với chủ nhân, ngươi lại ngại sống dai. – Giọng của cô gái hằn lên.

– Hahaha… bỏ đi, bỏ đi Tiên Nhiên, cậu ta mới đến thôi, sau này cần ngươi chỉ dạy đó, hahaha… – Lão già nói rồi bước đi để lại phía sau ánh mắt không chớp của Thiên. Hắn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, một cô gái chỉ mới gặp hắn lúc sáng và còn tăng hắn một món quà vô giá mà nay trở thanh người chiếu cố hắn. Còn cô gái kia cũng không nói gì, cô ta đi thẳng tới gốc cây, nơi đó có một hình nộm ngàn tay thương để rèn luyện khả năng phản xạ.

– Ngây ra đó làm gì, lại đây mau. – Vẫn cái giọng lạnh lùng ấy.

– “Hứ… lão già chết tiệt, ta hận lão” – Thiên thầm mắng nhưng vẫn bước tới.

– Giờ ngươi thử đánh khúc gỗ này đi. – Cô gái vẫn lạnh lùng.

– Này! Tên tôi là Thiên, cô có thể có chút tình cảm trong lời nói được không, đừng bắt nạt lính mới vậy chứ. – Thiên nói rồi nhìn chằm chằm Tiên Nhiên, hắn cũng quen với tính lạnh lùng khi gặp Ngọc rồi nhưng cô gái này còn lạnh hơn cả Ngọc.

– Hừ… ta không quan tâm.

– Này… là con gái đừng nên lạnh quá, mà sao cô che mặt thế, mặt cô có gì à?

– Không phải việc của ngươi, đánh đi.

Thiên cắn răng bước đến trước hình nộm…

– Bụp… bụp… bụp… ahhhh… đau quá – Thiên chỉ đấm vào một cánh tay ngay lập tức hình nộm xoay vòng, các cánh tay khác đánh liên tục khắp cơ thể khiến Thiên không kịp phản ứng.

– Ngu xuẩn – Tiên Nhiên nói nhỏ nhưng cũng đủ Thiên nghe.

– Cô… nhìn đây, hừ… ta không tin không đánh bại ngươi, da… bụp bụp… ahhhhh – Thiên vẫn không thoát được, tốc độ phản xạ của cậu quá chậm.

– Lui ra, vô dụng… nhìn đây mà học. – Cô gái bước đến trước hình nộm.

Tiên Nhiên ra đòn nhanh, gọn lẹ, mọi đòn tấn công của hình nộm cô đều đánh trả được. Thiên tròn con mắt, lần đầu tiên hắn thấy một cô gái có tốc độ phản xạ kinh khủng như vậy.

– Đượ rồi, nhìn rõ chưa, làm đi, đánh phải tập trung, tai nghe chuyển động không khí, mắt luôn nhìn xung quanh, đừng tập trung vào một chỗ, làm đi – Giọng Tiên Nhiên có vẻ bớt lạnh lùng hơn.

– Hehe, dễ mà… nhìn nè. – Thiên bước tới tung đấm.

– “Hấy… hấy… ahhhh” – Lần này đỡ hơn nhưng chỉ đỡ được hai lần tấn công.

– Kiểm soát nhịp thở, đừng nóng vội, dục tốc bất đạt. – Giọng Tiên Nhiên khiến Thiên có động lực. Hắn bắt đầu tập trung luyện tập hơn…

– Trưa rồi, nghỉ đi. – Tiên Nhiên nhắc hắn, thấy hắn miệt mài tập luyên nên cô đối với hắn cũng không còn lạnh lùng nữa.

– Không sao… ta không sao… ta phải chinh phục được bản thân này, hehehe… hình nộm, anh mày đến đây. – Thiên nói rồi lao vào luyên tập.

Tiên Nhiên nhìn chủ nhân của cô là lão già bạch y xem ý kiến. Thấy lão cười nhẹ quay đi nên cô cũng bỏ hắn lại đó mà vào nhà. Trời nắng lên cao, mồ hôi, mồ kê ra đầm đìa nhưng Thiên vẫn miệt mài luyên tập. Tốc độ phản xạ tăng lên đáng kể…

Hai tuần trôi qua, Thiên giờ đây có thể kiểm soát được tốc độ bạn thân, hắn nhanh hơn lúc trước rất nhiều.– Hahaha… tốt, tốt lắm, xem ra cậu có thể đến với bài luyện tập thứ hai rồi, Tiên Nhiên giúp cậu ta đi, hahaha… – Lão già cười quay đi.

– “Hừ… ta cũng mong bài luyện tập này là gì, ta phải nhanh chóng rời cái nơi chết tiệt này mới được” – Thiên suy nghĩ.

– Đi thôi, không có thời gian đâu, thành công không dành cho những kẻ lười biếng. – Tiên Nhiên nói rồi quay đi với thái độ lạnh lùng.

– Này, cô cho tôi biết rõ một chút về cô được không, chúng ta cần hiểu nhau một chút mới có thể giúp đỡ nhau dễ dàng hơn, đúng không? – Thiên bước theo cố bắt lời.

– Này, nói gì đi chứ, cô đừng lạnh lùng vậy, đàn ông không thích đâu. – Thiên vẫn hỏi nhưng đáp lại hắn ta là những bước chân đều đều.

– Này, này, ”bốp bốp… ahhhh”, cô làm cái quái gì vậy, sao cô quá đáng thế. – Thiên ăn hai cái bạt tai, may cho hắn là khả năng phản xạ tốt giúp hắn tránh được thêm mấy cái.

– Tới rồi. – Vẫn giọng lạnh lùng đó.

– Ahhh… thật quá đáng, này thôi, tôi coi như chưa nói gì cả. – Thiên lui người vài bước khi Tiên Nhiên quay người lại, hắn sợ cô gái này thật, làm không nói, không thể nào biết trước điều gì xảy ra khi tiếp xúc với cô gái này.

– “Wtf”, cái quái gì thế này… – Thiên sững sờ khi trước mắt hắn là cái hố to bằng cả khu rừng, đúng hơn là một thung lũng chết, cây cối héo khô, sương mù dày đặc không thấy gì cả.

– Tôi làm gì đây… – Thiên nhìn Tiên Nhiên.

– Hãy tìm đường về? Cận thận!

– Cái gì? Ahhhh… không… – Thiên chưa kịp phản ứng đã bị đạp ngã xuống thung lũng chết.

Dưới thung lũng…

– Ahhh… chết tiệt thật, ta thề sẽ trả thù… tìm đường về ư, đơn giản. – Nói rồi Thiên hướng về phía hắn vừa rơi xuống nhưng sương mù quá nhiều đi mái mà không thấy gì cả, dường như hắn đang lạc sâu vào khu rung rồi, mệt quá hắn ngồi nghỉ nhưng ông trời đâu cho hắn nghỉ.

– “Ngao… aoooooo… ngao… ” – Từng tiếng kêu như tiếng linh hồn ai oán. Thiên rùng mình.

– Lưu Ly, giúp ta. – Hắn gọi theo cảm tính nhưng hắn đã quên là hắn đang trong ma trận, giờ đây chỉ có mình hắn mới giúp được hắn. Tiếng kêu ngày càng tới gần mà hắn vẫn không thấy gì cả.

Bỗng nhiên hắn thấy vai mình lành lạnh, nhìn trên vai đang ướt nước nhờn, hắn ngước lên lập tức 3 hình bóng như cương thi lao xuống, may mà phản xạ nhanh nên Thiên tránh kịp.– “Hừ… muốn thịt ta sao, tới đây baby. ” – Thiên nói ngay lập tức ba cái xác ập vào, Thiên né sang một bên rồi tung cước vào mặt một tên khiến đầu nó méo dệch, tưởng chết nhưng không. Ba cái xác lại lao tới, Thiên lần này tung đấm trực diện, trong chớp mắt 3 cái đầu lăn lóc rơi xuống. Thiên phủi tay, quay mặt đi, đi được dăm bước lại có tiếng rú như tiêng sói. Thiên không ngu mà đứng đó, hắn nhảy lên một cành cây, ngay sau đó là năm con sói đi ra từ bụi, chúng lại hít hít mấy cái xác, năm con sói này khác hẳn sói mà Thiên từng thấy – Cái mõm nhọn như con dúi, chân to rọc trắng, cổ cũng có ba ngấn trắng, đặc biệt không có đuôi hay là tại Thiên không thấy.

Năm con sói hít một hồi lâu chúng rú lên một tiếng rồi xé ba cái xác ra ăn ngon lành. Chứng kiến cảnh đó khiến Thiên rùng mình. Ăn xong năm con sói còn đi lanh quanh như để tìm gì đó, chúng nhìn nhau một lúc rồi biến mất. Cảm giác an toàn nên Thiên nhảy xuống. Chân chạm đất cũng là lúc Thiên có cảm giác dựng tóc gáy, không an toàn khiến phản xạ Thiên tăng vọt, hắn nhảy sang một bên ngay lập tức con sói lúc nãy nhảy tới chỗ hắn vừa đứng.

– “Mẹ kiếp, mày định thịt tươi tao à? ” Thiên nhìn con sói, lần này hắn im lặng khi xung quanh hắn là năm con sói lúc nãy.

Những con sói chậm chậm bước đến, đột nhiên một con từ phía sau Thiên lao tới, hắn né sang đồng thời cùi chỏ một cú ngang miêng con sói nhưng chưa kịp chuẩn bị thì 4 con còn lại lao đến, Thiên chỉ né và có cơ hội điều dùng hết sức đánh vào bất kì chỗ nào của những con sói. Giằng co với năm con sói suốt một tiếng, Thiên thấm mệt, quần áo rách không mạnh vải che thân, năm con sói chết ba con giờ chỉ còn hai con, chân chúng cũng bị thương rồi nên độ nguy hiểm cũng giảm.

– Nào tới đây, tưởng ta sợ mày chắc, ngon mại zô, mại zô. – Thiên nói rồi đưa tay khiêu khích.

Ngay lập tức hai con ập tới, Thiên nhẹ nhành lách được đòn tấn công của hai con và tung đá vào đầu con yếu hơn, ngay lập tức con đó bay ra va vào cây chết tức khắc. Giờ trước mặt Thiên chỉ còn một con, là con đầu đàn.

– Hừ… mình mày nữa à, ăn thịt ta dễ thế à, tao sẽ ăn thịt mày khi mày chết, con sói ngu ngốc, hahaha… – Thiên nhìn con sói cười khiêu khích.

Con sói nhìn Thiên chằm chằm, nó rón rén từng bức quanh Thiên rồi bất chợt lao tới, Thiên lách nhẹ sang bên nhưng điều không may đã đến.

– Ahhhhhhhhhh… khốn kiếp… – Thiên đau dớn khi tay mình bị chọc thủng bằng thứ gì đó sắc nhọn, là cái đuôi con sói, đuôi của nó ấn ngược trên lưng rất khí, cùng màu với màu lông khiến hắn không nhìn, chỉ con đầu đàn mới có, chót đuôi nhọn như mũi dao găm.

Thiên đau đơn ôm tay, con sói kia không vội vàng, nói quan sát kĩ rón rén quanh người Thiên, Thiên cần phải bình tĩnh hết mức có thể, hắn cần quan sát kĩ càng, bất chợt hắn để sau hắn có một cành cây khô đã gãy để lồi ra chồi nhọn, đây là cơ hội giúp hắn lúc này. Ngay sau đó, hắn lùi nhanh về sau, con sói tưởng Thiên muốn trốn nên lao tới. Cơ hội đến, Thiên lộn một cú santo qua đầu con sói đông thời đạp vào lưng con sói, mất đà con sói không kịp dừng lại mà lao tới chồi cây kia. Đầu nó cắm sâu thủng lỗ, nó chết tươi ngay sau đó. Thoát chết, Thiên thầm chửi Tiên Nhiên – cô gái đã đẩy hăn xuống mà không báo một tiếng.

Ngồi nghỉ một lúc giờ hắn lại cảm thấy đói và khát, xung quanh giờ đây chỉ toàn cây cối, sương mùi với 5 cái xác sói. Không nghĩ ngợi gì, hắn bước đi tìm nước hay có thức quả dại gì ăn được không. Đi một lúc lâu vẫn sương mù dày đặc, chả thấy gì cả, cảm giác mệt đói đánh gục cơ thể hắn. Thiên tỉnh dậy khi thấy mình trên dàn hỏa Thiêu, sung quanh là những kẻ có thể nói người không ra người, quỷ không ra quỷ.

– Thả ta ra, lũ khốn kiếp, thả ta ra… – Thiên vẫn vùng vẫn.

– “Hùuu… hù hù hù… ” – Đáp lại Thiên là những Tiếng hú không hiểu gì.

– “Chủ nhân chúng mày đâu, tao muốn gặp hắn, gọi hắn ra đây. ” – Thiên vẫn gào.

– Hahaha… tiểu tử, thiên đường có cửa không đi, địa ngục không lối lại cố đâm vào, hahaha… – Tiếng nói ai đó vang lên, ngay sau đó là một gã ăn mày với khuôn mặt nhăn nheo, răng thì dài như răng sói còn dính cả máu, trông thật khinh tởm.

– Ngươi là ai?

– Haha… ta là ai… ta là ai, hahaha… ta là ai… – Lão già cười như điên bởi lẽ hắn cũng không biết hắn là ai cả, hắn sống trong thung lũng chết đã mấy mươi năm, không có một ai làm bạn, hắn cũng như Thiên đã suýt chết trên giàn hỏa thiêu nhưng gắn đã sống và đã là thủ lĩnh của lũ ngu này.

– “Gặp một gã điên, chả lẽ đời ta lại chấm dứt ở đây. Không! Ta phải sống, phải gặp lại mẹ và người yêu mình nữa. ” – Thiên nghĩ thầm, một tia hi vọng đủ để hắn thoát được cái chết trong gang tất.

– Lão kia, sao ngươi làm được thủ lĩnh của bọn này? – Thiên hỏi.

– Hahaha… thách đấu, chính ta đã giết thủ lĩnh của chúng, ta là thủ lĩnh, hahha… – Lão kia vẫn cười điên loạn.

– Ta muốn thách đấu với ngươi, ngươi dám không. – Thiên nhìn gã đợi câu trả lời.

– Thách đấu, ngươi tự tin vậy sao, hahaha… – Lão già nhìn Thiên bằng nửa con mắt.

– Hứ… mày ngon hả, có dám không., Thiên cứng lưỡi đáp trả, đàng nào chả chết, chi bằng thử một lần, trong cái rủi lại có cái may.

– Được, ta cho ngươi cơ hội, một cơ hội để chứng minh bản thân và cái giá phải trả là mạng của mày, hahaha… – Lão cười rồi cho người cởi trói đưa Thiên xuống.

Hai kẻ đứng trước mặt nhau, Thiên thì một tay trọng thương rồi, tay còn lại cầm một lưỡi giáo còn bên kia là lão già mặt quỷ tay không tấc sắt.

– “Hừ… xem thường ông nội mày à, cái mạng chó mày sẽ trả giá cho sự ngu muội đó. ” – Thiên nghĩ thầm...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau