HÀNG NGÀY SỐNG CHUNG VỚI MUỘI KHỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hàng ngày sống chung với muội khống - Chương 11 - Chương 15

Chương 8

Ở trong thùng nước thuốc, cả người ngứa đau liền giảm bớt chín phần, A Thúy nhắm hai mắt lại, thoại mái mà cọ vào đường vân hình trụ, lý trí dần dần thu hồi.

Quả nhiên mù là vì lột da sao? Hồi tưởng kiếp trước xem tivi nhìn thấy quá trình lột da của rắn, A Thúy chạm vào đường vân cố gắng ma sát thêm phần đầu.

Tiểu Kim Long bị nàng vứt bỏ lưu luyến bơi đi, không tha mà bò ra thùng gỗ, nhoáng cái liền biến thanh tiểu shota đứng ở bên cạnh, không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm nàng.

Đám người Linh Khuê, Nam Ương:.....hình tượng của quân thượng a....

“Các ngươi đứng đó làm gì?” Đem lo lắng của mình phóng tơi Nam Ương, Thanh Vinh nguy hiểm nheo mắt lại. A Thúy mau mệt ngất đi rồi, hắn còn dám ở đây phát ngốc?!

Linh Kuee thấy thế tiến lên một bước, khom người thay Nam Ương giải thích nói: “Thuộc hạ cho rằng, y tiên nói chính là, giúp đỡ tiểu chủ tử lột da sẽ bất lợi với tính cách tiểu chủ tử sau này.”

Nam Ương nghiêng hắn liếc mắt một cái, âm thầm bỉu môi. Linh Khuê gia hỏa kia con mắt nào nhìn thấy hắn yêu cầu hắn giải thích dùm?! Nam Ương hắn có miệng để làm gì? Làm giống như ban ân cho hắn. Gia hỏa này kỳ thật chính là thích nổi bật!

Nhưng quân thượng đang nhìn mình, Nam Ương trong miệng vẫn là phụ họa Linh Khuê nói: “Đúng là như thế, tiểu chủ tử tuổi còn nhỏ, cái gì cũng không biết, ngài nếu cái gì cũng chiều chuộng nàng, cực dễ dàng khiến nàng ỷ lại. Ngài giúp tiểu chủ từ lột xác đúng là tốt cho thân thể của nàng, chỉ là ngài nên đem những khó khăn nhỏ bé này vì nàng mà bỏ đi, ngày sau tiểu chủ tử độ kiếp, chẳng lẽ ngài cũng thay nàng độ sao?”

Nghe vậy Thanh Vinh nhướng mày lên: “ Độ kiếp? Ý của ngươi là, ta không thể giúp muội muội ruột độ kiếp?” hắn thậm chí còn chưa từng nghĩ đến việc để muội muội chính mình độ kiếp.

Làm một anh trai tốt, sao lại có thể trơ mắt nhìn muội muội bị sét đánh đâu?!

“.......” Nam Ương nghẹn lời.

Thực tế là, cấp bậc Thần Quân hiện tại chỉ có bốn người, hơn nữa mỗi mười vạn năm bốn người đấu pháp thật ra chỉ là đứng ngoài chỉ điểm thôi, ngoài bản thân không ai biết tu vi của hắn tột cùng đãkhủng bố tới cảnh giới nào. thật sự việc quân thượng có thể thay tiểu chủ tử miễn đi nỗi khổ của việc độ kiếp không phải không có khả năng....... Chính là......Chính là độ kiếp chỉ là lấy ví dụ a! hắn muốn nhấn mạnh ở chỗ tôi luyện tính cách tiểu chủ tử a!

sự tình đã đến mức này, mọi người cảm thấy tiểu chủ tử bị quân thượng nuôi dưỡng thành nhị thế tổ tương lai là có thể dự kiến. Bất quá nói thật, bọn họ cũng mơ ước có được một ca ca sủng mình vô nguyên tắc như vậy a! Mỗi một thần tiên trong đáy lòng đều ảo tưởng chính mình là nhị thế tổ mà mơ mộng!

Thanh Vinh không thèm quân tâm Nam Ương đang còn sửng sốt, ôm lấy thùng gỗ, từ bên trong rút ra vật hình trụ, tay nắm chặt đem hình trụ thu nhỏ lại, sau đó một tay đem muội muội vớt lên mặt nước, một tay cầm vật hình trụ chà xát lên đầu rắn nhỏ.Tiếp theo, xuất hiện vấn đề lớn nhất là Thanh Vinh hắn căn bản không dám dùng sức!

Trước đó con rắn nhỏ không ngại đâu, phần da cũ trên đầu mới thoáng chút bóc ra. Có thể nói, Thanh Vinh lực đạo nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn, căn bản không có khả năng hỗ trợ nàng lột da.

Thanh Vinh xấu hổ mà ho nhẹ một tiếng, tránh ánh mắt của con rắn nhỏ, bất đắc dĩ đem hình trụ biến lớn trở lại, để lại chỗ cũ, làm muội muội tự thân nỗ lực.

Nam Ương thề, hắn nhìn thấy tiểu chủ tử dùng ánh mắt khinh bỉ liếc quân thượng một cái!

Quân thương người không thể có tiền đồ một chút sao?

Mà lúc này A Thúy có vẻ nghỉ ngơi, tiểu shota đang quấy rối rốt cuộc thu tay lại. Kiền trì chính là thắng lợi! Nàng tự khuyến khích mình, quấn lấy hình trụ liên tục ma sát lên.

một lát sau, phần da cũ trên đầu rắn nhỏ rốt cuộc thoát khỏi toàn bộ, phần da bị lột ra hướng ra ngoài, làm các bộ phận khác dễ dàng hơn. Trong lúc Nam Ương vụng trộm ngáp vài cái, nhìn bên cạnh mình gương mặt Linh Khuê nghiêm túc không chút sứt mẻ, cảm thấy thời gian trôi qua càng chậm.

Đến lúc Nam Ương nhàm chán đến mức bắt đầu đếm tóc chính mình, A Thúy rốt cuộc dùng một chút lực động đuôi, thoát ly hoàn toàn da cũ, một con rắn trắng nhỏ làn da hơi phiếm xanh mới mẻ ra lò.Bởi vì nước thuốc dễ chịu cùng thân cây thần kỳ, A Thúy kịch liệt ma sát như vậy cũng không cảm thấy khó chịu. Chiếc vảy tinh tế mềm mại so với lúc trước lớn hơn một vòng, dáng vẻ thập phần ngây thơ đáng yêu. ( Kia chỉ là trong mắt Thanh Vinh, thật ra là nàng béo......)

Thanh Vinh nâng nàng lên, không màng trên người tiểu bạch xà đầy nước thuốc, dùng gương mặt nhẹnhàng cọ nàng: “Bảo bối vất vả, đều do ca ca, đều do ca ca......” Kỳ thật rốt cuộc trách hắn cái gì Thanh Vinh cũng không nói rõ, chỉ cảm thấy muội muội chịu khổ, chính là hắn không chăm sóc tốt, là do hắnsai.

A Thúy đã quá mệt, vương lưỡi rắn liếm liếm lòng bàn tay Thanh Vinh rồi lầm vào hôn mê. Thanh Vinh vẫy lui mọi người, cầm lấy khăn lông ướt nhẹ nhàng lau khô kiều nộn thân thể mới của nàng, sau đó đem nàng lên giường nằm trong đệm mềm, đốt an hồn hương mép giường giúp nàng ngủ ngon.

Chăm chú nhìn muội muội khi ngủ, Thanh Vinh đứng dậy đi đến thùng nước, từ trong chất lỏng màu xanh nhạt lấy ra vỏ rắn lột đầu tiêu của muội muội.

Đây là dấu vết chứng minh muội muội đã trưởng thành! hắn lộ vẻ mỉm cười, cẩn thận đoan trang ngắm vật đáng yêu trong tay. Mà hắn liền phát hiện ra một chỗ kỳ quái, ngón tay trên lớp da rắm nhẹ nhàng nhấp nhấp, Thanh Vinh kinh ngạc phát hiện vỏ rắn lột tựa hồ không chỉ có một lớp!

Lập tực triệu Nam Ương vừa mới rời đi trở lại, đem chỗ da rắn kỳ quái chỉ cho hắn xem.

Chưa từng nghe qua rắn có thể một lần lột nhiều lớp da cũ! Nam Ương nhìn cảm thấy mới lạ, duỗi tay định chạm vào, kết quả Thanh Vinh lập tức lùi tay về, lặng yên nhìn hắn chằm chằm.

Nam Ương thở dài, nhận mệnh từ trong nhẫn chứa đồ móc ra một cái bồn nhỏ trong suốt, đầu ngón phóng ra nước rót vào đó, lại lấy ra một lọ chất lỏng màu xanh nhạt đổ vào, ý bảo Thần Quân đem da rắn của tiểu chủ tử để vào.

Thanh Vinh lại do dự, đây là nước trong thân thể nam nhân khác mang ra.......

Nam Ương thấy Thần Quân không có động tác mà vẫn như cũ yên lặng nhìn chằm chằm hắn, có chút sởn tóc gáy. Vì thế hồi tưởng lại một lần hành động của chính mình. hắn không gây ra lỗi gì nha? Hoàn toàn không có bất cứ hành động như có như không có nguyện vọng muốn chạm vào tiểu chủ nhân, hoàn toàn không có.... Nam Ương lấy trong túi ra quyển vở nhỏ ghi lại những điều cần chú ý, hắn rốt cuộc lạ có chỗ nào chọc tới vị muội muội này, thật là không thể dùng lẽ thường phỏng đoán quân thượng a QAQ

Thanh Vinh đáy lòng giãy giụa nửa ngày, vẫn như cũ dùng thói sạch sẽ như bệnh nhân, cuối cùng phun ra hai chữ: “Đổi nước.”

Nam Ương:.......Ngươi đủ rồi a! Nếu không phải không đánh lại ngươi.....Đánh không lại ngươi.....Tốt thôi hoàn toàn đánh không lại ngươi QAQ

Chương 8-2

Lần đổi nước sau, vỏ rắn của A Thúy rốt cuộc cũng thuận lợi ở trong nước. Chỉ chớp mắt, liền thấy vỏ rắn chậm rãi phân hóa, Nam Ương nhìn kỹ, thế nhưng có tới ba tầng! Ba tầng da từ trong ra ngoài dần dần tách ra.

nói cách khác, tiểu chủ nhân một lúc lột tới ba tầng da, thảo nào gian nan như vậy, cũng thảo nào gần như biến từ rắn lục sang bạch xà.

Sau khi vỏ rắn tách ra xong, Nam Ương cẩn thận lấy nhíp gắp ra. Sau đó đem ba lớp da đến đá hỏa linh hoang khô.

Thanh Vinh thấy chia da xong rồi, liền xua tay ý bảo Nam Ương rời đi. ( Nam Ương: Tính cánh dùng xong liền vứt đi của ngài thật không bảo vệ môi trường.....)
Nam Ương đi rồi, Thanh Vinh không mang danh hiệu Thần Quân, không ngừng đi qua đi lại chỗ để vỏ rắn của muội muội, nhịn không được duỗi tay dính chỗ này, sờ sờ chỗ kia. thật vất vả chờ đến khi ba lớp vỏ rắn phơi khô hoàn toàn, hắn tỉ mỉ xem xét một phen, mới đem chúng để vào ba hộp hồng sắc lưu ly khách nhau để bảo quản.

Sau đó liền an phận mà ngồi ở mép giường chờ muội muội tỉnh lại, lại lấy ra hộp lưu ly đóng vào mở ra mà nhìn vô số lần.
Chờ đến khi A Thúy tỉnh lại đã là sáng hôm sau.

một giấc này của A Thúy đặc biệt thoải mái, tỉnh lại nhìn chiều dài của bản thân dưới đệm mềm, phát hiện mình đã dài ra không ít, lắc lắc đầu cảm thấy rất vui vẻ, cảm thấy thời điểm có thể biến lại thành người không còn xa nữa.

Thanh Vinh vẫn luôn canh giữ mép giường, thấy nàng tỉnh lại, bàn tay cầm hộp lưu ly liền buông ra, lấy một cái bồn tắm gỗ nhỏ, bên trong đựng nước ôn tuyền A Thúy thường tắm rửa. Thùng gỗ có hai tầng, bên trên đựng nước, phía dưới là đá linh hỏa cực phẩm dùng để giữ nước nóng.

“Hôm nay liền ở bên này tắm, tắm xong từ từ uống được không?” Muội muội hôm qua cả ngày đều không ăn cơm, tuy rằng Nam Ương nói không sao, nhưng hắn vẫn lo nàng sẽ đói lả, mà thói quen của muội muội không tắm sạch sẽ không chịu ăn cơm làm hắn chỉ có thể tận lực rút ngắn không gian tắm của nàng.

Chương 9

Editor: Khánh Huyền

A Thúy đối với việc bồn tắm chuyển từ lớn thành nhỏ cũng hoàn toàn không phản đối, nàng cũng khôngphải không tắm không ăn cơm, chỉ là không súc miệng không ăn cơm thôi.

Đối với việc chỉ cần dùng một chút tiểu pháp thuật là toàn thân trên dưới vĩnh viễn duy trì cảm giác thanh khiết của thần tiên, đi tắm cũng không phải việc bắt buộc phải làm. Tuy nhiên nhiều thần tiên vẫn có thói quen tắm rửa, nhưng đa phần là để thân thể dễ chịu, ổn định cảm xúc, thuận tiện hấp thu linh khí trong nước. Thanh Vinh mỗi ngày mang muội muội ra suối nước nóng cũng là vì cơ thể muội muội thuộc tính thủy, tiếp xúc nhiều vật linh khí hệ thủy đối với nàng ngày sau rất nhiều hữu ích.

Như vậy đối với thần tiên chuyện tắm rửa bị loại khỏi những chuyện cần làm hàng ngày, hơn nữa trừ bỏ những người tham ăn ( ví dụ như Nam Ương, sau này là A Thúy.......) Đại đa số người trong tiên giới hàng ngày chỉ uống chút tiên lộ, nhiều nhất là ăn chút linh quả. Cho nên súc miệng? Đó là cái quỷ gì?

Căn cứ vào nguyên nhân trên, A Thúy trừ trước đến nay rốt cuộc không thể đánh răng rồi, nàng lại không có biện pháp biểu đạt, cho nên mỗi lần chỉ có thể tranh thủ lúc tắm rửa buổi sáng để súc miệng. Liền như vậy tạo cho Thanh Vinh ấn tượng với nàng “không tắm rửa sẽ không ăn cơm.”

Thầy giáo dạy trẻ của xà tộc thật ra có mang đến nước súc miệng cho răn sơ sinh, còn mang thêm hai quyển sách “Làm thể nào để bảo bảo yêu quái có khoang miệng thanh khiết” hay “Rắn mẹ chia sẻ mộttrăm bí quyết giúp rắn con ngừng khóc.” Nước thuốc kia có chút gay mũi, khứu giác rắn sơ sinh lại vô cùng non nớt mẫn cảm, phàn lớn sẽ bị kích thích mà khóc nỉ non không ngừng.

Sau này Thanh Vinh có xem qua, ân hận làm muội muội chịu khổ, vì thể mỗi ngày rắn con ăn xong liền làm phép, thế là anh trai không bao giờ lo lắng nàng về sau sẽ bị sâu răng!

Đến nỗi vì muốn giúp rắn con thói quen vệ sinh răng miệng, Thanh Vinh không ngại cả đời vì muội muội thi triển pháp thuật, thuật tiện có thể xem xét răng nanh nho nhỏ trăng trắng của nàng cùng đầu lưỡi nộn nộn, đặc biệt là vách tường khoang miệng màu phấn hồng, quả thực không thể đáng yêu hơn! Mỗi lần hắn đều không nhịn được mà xem qua xem lại.

Đến nỗi A Thúy, nàng vẫn luôn cho rằng mỗi lần ăn gì xong, việc tiểu long niết mặt nàng khiến nàng hà mồm là trò chơi dị giới sau khi ăn xong.
Ở trong thùng gỗ nhỏ bơi ba vòng, A Thúy đã bị Thanh Vinh bế ra khỏi nước. Nhưng sau khi lau khô rắn nhỏ hắn cũng không thoa lem mát xa như trước, mà bưng bát cháo ấm đến bên con rắn, đem cháo đặt lên bàn rồi cố định nàng trong ổ, một bên đút cháo cho nàng, một bên dùng thuốc kem mát xa cho nàng.

A Thúy nhìn cháo ngon đến híp hai mắt, đầu nhỏ lảo đảo lắc lư.

Tắm rửa có người hầu hạ, ăn cơm có người hầu hạ, vảy cùng da có người giúp đỡ chăm sóc, còn có thể hưởng thụ tiểu mỹ nhân mát xa ( tuy rằng tất cả đều là một người....)

Sinh ra làm rắn a, sao lại có thể thoải mái như vậy!

một thời gian sau, A Thúy có thể xử lý ăn hết lượng cháo gấp đôi trước kia, thậm trí ăn xong còn há mồm chờ tới bữa tiếp theo. Hoàn toàn không giống trước kia, chỉ cần ăn no là có thể tự động rời ổ ra chơi nơi khác, đem trai trai đang giơ muỗng kỳ vọng nhìn nàng vứt ra sau đầu.

Thanh Vinh thật vui vẻ nhìn muội muộ ngoan ngoãn ăn cơm, nhưng ăn nhiều cũng không tốt. hắn xem xét bụng nhỏ của nàng, đã cảm thấy có chỗ phình phình, tuy rằng không muốn, nhưng vẫn chậm rì rì thu hồi ánh nhìn chăm chú vào yết hầu nàng, nhịn đau bỏ qua ánh mắt chờ mong của nàng, buông muỗng đem chén cháo đi.Thấy thế, A Thúy tiếc nuối mà cuốn cuốn cái đuôi. Kỳ thật nàng đã ăn no căng, nhưng đại khái là do nàng đã lớn lên một ít, thế nhưng cháo hôm nayso với trước kia phong phú không ít, hương vị cũng tươi ngon hơn nhiều, hoàn toàn không dừng được.

Nhin toàn thân rắn đều lộ ra “Ta thực thất vọng”, Thanh Vinh nghĩ nghĩ, lấy ra vỏ rắn xanh biếc đựng trong hộp lưu li dỗ nangfvui vẻ: “Bảo bảo mau xem, đây là cái gì?”

A Thúy vừa nhìn thấy hộp lưu li rất chờ mong, không biết trong cái hộp đẹp như vậy có cái gì tốt! Kết quả Thanh Vinh mở ra....

Mẹ ơi! Có rắn!

A Thúy theo bản năng “Vèo” một chút lui xa, thấy ánh mắt khó hiểu của tiểu shota, mới phản ứng bản thân hiện tại chính là rắn......

Lại nhìn xem kỹ con rắn lục không nhúc nhíc, di? Xanh đến mức quen mắt?

Ánh mắt từ trên xuống dưới nhìn qua nhìn lại vài vòng, lại nhìn chằm chằm cái đuôi thúy lục sắc kia trong chốc lát, giống như.....Chính là nàng? Cái đuôi tiêm ở mặt trên chừng ba tấc có một vòng vảy lớn hơi nghiêng lại, ây, đúng rồi, đó chính là nàng.

không thể trách nàng, sinh ra đến bây gờ không ai cho nàng soi gương, cho nên nàng chỉ có thể bằng mỗi lần nhàm chán nhìn đuôi nhận ra vỏ rắn lột của chính mình.

Chương 9-2

Nhìn muội muội chớp mắt nghi hoặc chăm chú nhìn vào vỏ rắn lột của chính mình, Thanh Vinh trong lòng nghĩ: A a a muội muội đáng yêu quá! Sao lại có thể đáng yêu như vây! ( Giống như cảm giác của chúng ta khi lần đầu tiên nhìn thấy mèo con chó con manh manh ấy)

Phát hiện vỏ rắn lột của chính mình, A Thúy rốt cuộc không cảm thấy khiếp người, dũng cảm nâng đuôi muốn dùng đuôi tiêm chọc chọc nó.

Kết quả Thanh Vinh dùng tốc độ sét đánh không kịp khép lại cái nắp, tay vừa lật đem hộp lưu li thu hồi nhẫn trữ vật.

A Thúy:......?

Thanh Vinh kỳ thật trong lòng cũng rất rối rắm, muội muội muốn đồ vật hắn không có không cho, nhưng nàng bây giờ còn nhỏ, nếu không khống chế được lực đạo làm hỏng vỏ rắn thì làm sao bây giờ? Những thứ khác nàng đều có thể tùy tiện phá hư, nhưng cái này lại chính là vỏ rắn lột đầu tiên của muội muội! hắn.... hắn luyến tiếc!

A Thúy nhìn tiểu shota cụp mắt, dùng đuôi vỗ vỗ an ủi hắn. Tuy rằng không biết vì cái gì, nhưng khôngcho chạm vào thì không chạm vào đi, tiểu shota luôn đối với nàng tốt như vậy, không cho chạm vào nhất định là có lý do.

Thanh Vinh cảm động vỗ vỗ đầu nhỏ của nàng, bảo bảo đây la an ủi hắn sao? Này.....Này......Này quả thực quá ngoan, hắn lúc trước không nên nghi ngờ muội muội sẽ làm hỏng vỏ rắn lột thật là quá khôngnên! Thanh Vinh quyết định bồi thường nàng, nhưng lại luyến tiếc vỏ rắn lột, vì thế

“Bảo bảo muốn hay không..... Muốn chơi nghịch lân?”

Từ sau khi lột da thành bạch xà, A Thúy trưởng thành với tốc độ quả thực rất nhanh. Trước kia làm lục xà suốt một tháng, nàng cũng chưa cảm thấy có gì thay đổi. Mà hiện tại mỗi ngày tỉnh lại đều có thể phát hiện ra chính mình dài thêm.

Kì thật nàng cũng rất nghi hoặc vì cái gì lột da liền từ rắn lục biến thành bạch xà, nhưn dù sao đều là rắn, đối với nàng đều giống nhau, liền không nghiên cứu kỹ. Xà ngữ của nàng dốt dặc cán mai cũng không theo đuổi được gì.

Mà điểm làm nàng vừa vui vừa buồn khi trưởng thành chính là, mỗi lần nàng cảm thấy mình so với Tiểu Kim Long dài hơn, Tiểu Kim Long cũng sẽ đột nhiên biến lớn một chút, vĩnh viễn so với nàng dài hơn mấy tấc.

#mỗi nữ sinh đều có một ước mơ “Bị tiểu shota non nớt gọi tỷ tỷ”#Trái với A Thúy, những người khác đều cảm thấy phiền não. Đương nhiên “những người khác ở đây không bao gồm Thanh Vinh. Thanh Vinh chỉ cần có thể nhìn thấy muội muội, sờ muội muội, thân mật với nàng, cảm xúc cũng chỉ có vui mừng! Vui mừng! Vui mừng!

“Những người khác” phiền não chính là, những con rắn ở cùng tuổi với tiểu chủ tử, đã có thể rõ ràng dùng xà ngữ biểu đạt ý tứ chính mình, nhưng tiểu chủ tử hoàn toàn không có vẻ gì là muốn nói, hơn nữa khi bọn họ nói cũng không có phản ứng gì.

Có phải lỗ tai cùng yết hầu nàng có vấn đề? Nhưng Nam Ương đã kiểm tra lại rất nhiều rất, nàng ngoài thể chất bị yếu đi, không hề có bất kỳ khuất tật sinh lý nào.

Cho nên, tiểu chủ tử phải chăng.... Trí lực ứng có vấn đề?

Giả thuyết như vậy cũng có khả năng a! Nàng ở trong trứng ngây người lâu như vậy, rồng đều thoái hóa thành rắn, trí lực gì có có lẽ cũng thoái hóa....Đương nhiên, những lời này có bị đánh chết bọn họ cũng không dám nói trước mặt Thần Quân.

Bởi vì Thanh Vinh vốn không để chuyện A Thúy không học được xà ngũ vào trong mắt. Muội muội của hắn bản chất chính là rồng! Bảo Bảo rồng con kiêu ngạo đương nhiên khinh thường học xà ngữ? Mấy thần tiên ngu xuẩn kia có ánh mắt kiểu gì vậy? Dám nhìn muội muội của hắn như vậy, muốn chết sao?!
Mọi người cũng vui ở chỗ, quân thượng dần khôi phục hình thể, trí lực của hắn tựa hồ cũng có dấu hiệu tăng trở lại! Nếu bọn họ biết quân thượng nhà mình có suy nghĩ như vậy, phỏng chừng chút vui sướng này đều bị bóp nát.

Vì thế, A Thúy cứ như vậy ở bên ca ca vui mừng, mặc kệ ánh mắt lo lắng của mọi người. Nửa tháng sau, nàng duỗi thẳng người cư nhiên đã dài quá một mét!

Nàng không những tăng trưởng hình thể mà còn tăng cả sức ăn. Cháo không đã hoàn toàn không thỏa mãn được nàng, thường thường một bữa thịt lớn mới có thể làm nàng có cảm giác chắc bụng. Sau khi ăn xong còn muốn thiểu một con gà gì đó, hơn nữa lúc ăn còn không cho người khác hỗ trợ ( chuyên chỉ Thanh Vinh), chỉ thích một mình ở bên bàn thiêu gà một chút chậm rãi gặm, hưởng thụ~

Bị nàng dùng đuôi đẩy đi vài lần, Thanh Vinh cũng liền tùy nàng, chỉ là mỗi lần đều ở bên dùng ánh mắt trông mong mà nhìn, xem đến mức A Thúy ngẫu nhiên sẽ mềm lòng, bố thí hắn giúp mình róc thịt khỏi xương.

Hơn nữa theo năng lực tăng trưởng của A Thúy, trước kia không thể đụng vào linh quả hiện tại nàng đãcó thể ăn một ngụm, vốn dĩ không thể dính linh tuyền tiên lộ hiện tại đun sôi để nguội uống hết, kết giới cùng độ dày linh khí cũng được Thanh Vinh thả lỏng.

Nhờ đồ ăn mỹ vị sung túc đến linh quả trợ công, A Thúy lớn càng mau.

Mỗi lần A Thúy vui rạo rực ở mép giường đo chiều dài, Thanh Vinh liền có cảm giác nhà ta có con gáimới lớn, vui sướng khôn kể.

Vui cái là em gái lớn lên nhanh, hơn nữa còn từ bàn tay hắn nuôi dưỡng, ban đầu ngây thơ không rành thế sự ( phải vậy chăng?) rắn con, dưỡng thành bộ dáng hoạt bát khỏe mạnh như hôm nay! Như vậy hắn liền nhịn không được muốn đem nàng ôm trong ngực, muội muội đâu có trưởng thành! Xem này, nàng lại lấy cái đuôi chụp hắn, thật là hoạt bát đáng yêu.

Mà điểm không tha nữa chính là, theo hình thể muội muội tăng trưởng, phạm vi hoạt động của nàng cũng dần mở rộng, hắn không thể như trước đem em gái ngày đêm đặt trên lòng bàn tay mà nhìn.

So sánh một chút, tựa hồ chuyện vui nhiều hơn một ít.

Nhưng mà vô luận Thanh Vinh sau vui mừng chính lo lắng, A Thúy khi trưởng thành chung quy là khôngthể nghịch. Thời điểm nàng dài quá một mét, Thanh Vinh trong tay “Sách dạy trẻ” mở ra chương mới “Ngày đi săn.”

Chương 10

Buổi sáng hôm nay, Thanh Vinh mang theo A Thúy đi tới một khối cỏ trống trải trên núi Phù không.

Thanh Vinh theo hình thể rồng khôi phục, tuổi tác trên người cũng chậm rãi tăng trưởng. hiện tại đã rút đi dáng vẻ hài đồng béo nộn, thoạt nhìn giống thiếu niên nhỏ tuổi.

Đuôi rắn A Thúy được thiếu niên nâng tay nắm, nửa người trên vắt trên ngực trái của hắn, từ phía sau vòng qua cổ hắn, đem đầu nằm trên đôi vai có điểm đơn bạc của hắn.

Vừa mới ăn no bụng bữa sáng, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người, hơn nữa thiếu niên đi đường mang theo hô hấp hơi hơi phập phồng, A Thúy thoải mái đến mơ màng sắp ngủ.

Thanh Vinh đến địa phương tốt, không ôm nữa mà đem muội muội đang triền trên người mình buông xuống, sau đó ở ánh mắt nghi hoặc của em gái, xuống tay dựng chút đồ dùng nhà bếp.

Lập tức phải đích thân thủ giáo muội muội đi săn! Thanh Vinh hồi tưởng ban đầu nắm đó mẫu thân dạy hắn đi săn thú, khóe môi không thể ức chế mà cong lên một đọ cong rõ ràng.

A Thúy: Hôm nay như thế nào mà sảng khoái như vậy đem nàng buông xuống? không phải lúc trước muốn thân thân sờ sờ ăn thật nhiều đậu hũ mới bằng lòng hay sao? Tuy rằng cảm thấy như vậy thật phiền, nhưng tại sao hắn đột nhiên trở nên cấm dục như vậy(?), nàng trong lòng quả thật có điểm trống trải!

đi xa về phía trước, A Thúy trở về ba lần đầu. Lại bất ngờ vì một chút phúc lợi cũng không có! Nàng thật sự phải đi ư! thật sự đi rồi ư! đi rồi ư!

Thanh Vinh thấy muội muội liên tiếp quay đầu nhìn phía hắn, mà không phải giống như ngày thường vừa quay người liền đi vào bụi cỏ tự mình đi chơi, trong lòng thập phần kích động: Muội muội rốt cuộc bắt đầu luyến tiếc hắn?

Bên kia A Thúy phát hiện Thanh Vinh tuy nhìn nàng cười, những như cũ vẫn luôn có ý tứ không muốn lại gần, vì thế cuốn cuốn cái đuôi, bắt đầu nghĩ xem hôm nay chơi trò gì giết thời gian.

Nhưng mà không bao lâu, nàng liếc mắt nhìn Thanh Vinh đùa nghịch xong đồ dùng nhà bếp, hướng nàng đi tới, mà không phải giống mọi hôm ngồi trê mặt nhìn nàng chơi đùa khắp đùa.

A Ha! Quả nhiên vẫn là mỗi ngày không ăn một chén lớn đậu hũ của nàng liền không bỏ qua đi! (ây? nàng cao hứng cái gì?)

Thanh Vinh thấy nàng ngoan ngoãn ngốc tại chỗ chờ hắn tới, trong lòng càng vui vẻ. hắn sờ sờ đầu nhỏ của nàng, khen ngợi "thật ngoan", sau đó ngồi xuống bên người nàng.
A, mỗi ngày đều mở màn bằng việc ôm một cái thân thân sờ sờ, A Thúy hơi hơi nhắm mắt nghĩ, xem hắn luôn chăm sóc nàng ăn no ngủ kỹ, nàng sẽ tiếp tục nhẫn nại nhịn xuống......

Chính là, nửa ngày không có động tĩnh.

thật kỳ quái! Chẳng lẽ hắn phát minh chiêu số ăn đậu hủ mới? A Thúy nghi hoặc mở to mắt? Cái gì? Con thỏ?

Thanh Vinh thấy muội muội đôi mắt không chớp mà nhìn chằm chằm hắn dùng linh lực biến thành thỏ, trong long vui sướng giảm đi một chút. Biến thân lại làm Tiểu Kim Long, thành công đem tầm mắt muội muội hấp dẫn, sau đó mở miệng: "Ca ca hôm nay dạy bảo bảo đi săn."

A Thúy chớp chớp mắt, không rõ hắn rốt cuộc muốn làm gì.

Bởi vì muội muội hiện tại là rắn, không thể áo dụng đại kỹ xảo đi săn của Long tộc. Bất quá đối với Thanh Vinh mà nói, bắt chước một con rắn đi săn quả thực một giây là xong, hắn trong đầu bắt chước động tác ghi trong sách dạy trẻ, hình thể từ rồng con hóa thành rắn lớn, không tiếng động mà bơi tới con thỏ gần đấy, sau đó vèo một cái nhanh chóng chuẩn xác tàn nhẫn mà cắn con thỏ, một ngụm nuốt vào. Con thỏ trong miệng hắn hóa thành linh lực biến mất không thấy.

A Thúy:!!! Hảo......Hảo hung tàn!

Thanh Vinh đắc ý mà quay đầu nhìn về phía muội muội.Sách dạy trẻ nói, bảo bối rắn sẽ đối với người dạy dỗ nó đi săn khi thành niên sinh ra sùng bái ngưỡng mộ tình cảm. Khi nhỏ hắn đúng là mười phần sùng bái mẫu thân dũng mãnh. Cho nên, muội muội cũng nhất định sẽ bị tư thế đi săn oai hùng của hắn mê hoặc.....đi?!!! Vì cái gì muội muội đang xem đến hắn, lúc sau tự nhiên lại hoảng sợ rụt rụt về phía sau?!

Này cũng không thể trách Thanh Vinh, làm sao ai có thể đoán được một con rắn cư nhiên sợ rắn?

Nhìn thấy con rắn lớn vừa mới nuốt con thỏ hướng nàng "Ti ti ti"

mà phun tin tử, A Thúy bản năng muốn chạy, nhưng thật mau liền nhớ đó là do rồng con biến thành, vì thể trong lòng không ngừng động viên chính mình, nỗ lực dùng ánh vàng rực rỡ tiểu long, tiểu shota đáng yêu manh manh, hình ảnh thiếu niên tuấn mỹ thay đổi thành lục xà trước mắt.

Nhưng cuối cùng cũng không thành công....Nhan sắc cùng hình thể kém quá nhiều! A Thúy trong lòng cơ hồ muốn ngửa mặt lên trời rống giận: Ai tới nói cho nàng, vì cái gì rồng vàng lại biến thành rắn lục, vì cái gì một rồng con dịu dàng đáng yêu biến thân lúc sau sẽ thành cự mãng a a a!!!

Thanh Vinh cho rằng muội muội sẽ đối với nhan sắc chính mình lúc ban đầu có hảo cảm, cho nên biến thân thành rắn lục. Sau đó cảm thấy hình thể càng lớn càng tuấn lãng, càng có thể đưa tới ánh mắt sùng bái của muội muội, vì thế biến thành một con đại lục xà..... Ai ngờ biến khéo thành vụng.

hắn thò lại gần muốn liếm liếm con rắn nhỏ trấn an nàng, kết quả con rắn nhỏ lùi ra xa hơn.

Thanh Vinh thật tổn thương, nhưng ngay sau đó nghĩ lại, muội muội không am hiểu pháp thuật, có thể hay không biết con rắn này là hắn biến thành? Nghĩ như vậy, hắn biến trở về rồng vàng. Gần chút nữa quả nhiên không bị muội muội né tránh. Tinh thần bị thương lập tức hồi phục như cũ, thậm chó còn có không ngừng có xu thế bay lên: Muội muội cư nhiên biết không thể tới gần rắn lạ, giỏi quá!

Như vậy chính là không có biện pháp dạy dỗ muội muội đi săn, Thanh Vinh dùng móng rồng hướng con rắn nhỏ cọ cọ cọ, không thể làm nàng sùng bái ngưỡng mộ mình, thật thất vọng.

A Thúy không có nhiều tâm tư như vậy, chỉ là ở trong lòng khẩn cầu hắn cọ đủ rồi về sau ngàn vạn đừng tới liếm nàng thân mật nàng, hắn vừa mới nuốt một con thỏ! Ai biết có hay không thuận tiện nhai một cái? Tưởng tưởng hình ảnh máu bắn ba thước, A Thúy liền nhảy cách xa miệng rồng vàng nhỏ ba thước. Chính là móng vuốt này thật chặt, căn bản tránh không thoát....

A Thúy bị cọ cọ cảm thấy má trên da có điểm nóng lên. Mới đầu không để trong lòng, cho rằng đại khái là kim long cọ quá dùng sức. Nhưng sau vùng da xung quanh cũng càng ngày càng nóng, tiếp theo một cỗ đau khổ quen thuộc rãi bốc lên.

Lại muốn lột da?! A Thúy tưởng tượng đến lần trước trải qua thống khổ liền muốn đâm tường, xuyên qua thành rắn sao lại phiền toái như vậy a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau