HÀNG NGÀY SỐNG CHUNG VỚI MUỘI KHỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Hàng ngày sống chung với muội khống - Chương 16 - Chương 20

Chương 10-2

Thanh Vinh gần nàng cũng cảm thấy điểm không thích hợp, lập tức hóa thành hình người bế nàng bay tới Phù không điện.

Thùng gỗ to gấp đôi so với lần trước được đưa tới, Thanh Vinh thật cẩn thận đem muội muội đã không còn thanh tỉnh triền đến nằm trên khối hình trụ.

Tình huống này dường như cùng lần lột da đầu tiên không quá giống nhau. A Thúy chỉ cọ thoáng qua vài cái, liền vô lực buông khối trụ để trôi xuống nước.

"Bảo bảo? Tỉnh, tỉnh!" Thanh Vinh đau lòng nâng đầu rắn của nàng, "Đợi chút rồi ngủ tiếp được không?" nói xong đem nàng quấn lên hình trụ. Nhưng dù Thanh Vinh vớt nàng lên mấy lần đều giống nhau, A Thúy căn bản không có sức lực cọ xát, chỉ nghĩ trầm mình trong nước thuốc có thể giảm bớt đau ngứa hảo hảo ngủ một giấc.

"Đây có chuyện gì?" Thanh Vinh khóa chặt mi, ý bảo Nam Ương lại đây kiểm tra.

Nam Ương cẩn thận dò xét một phen, thật là nhìn giống như đang chuẩn bị lột da, thể trạng tiểu chủ nhân cũng không có vấn đề gì, đến tột cùng là tại sao lại như vậy....

Nhưng Thanh Vinh thật ra ban đầu nghĩ tới một khả năng, triệu Thầy dạy trẻ của Xà tộc vẫn luôn đứng ở của tới: "Nghe nói dấu hiệu hóa thành hình người cùng lột da giống nhau?"

"Đúng là không khác nhau lắm." thầy dạy trẻ Xà tộc khom người đáp, "Nhưng...... Con rắn nhỏ từ sinh ra đến hóa hình yêu cầu ít nhật 500 năm thời gian a!" Thần quân thường không cho hắn xuất hiện trước mặt tiểu chủ nhân, huống hồ lại có y tiên ở đây, mỗi lần hắn chỉ có thể ở xa xa mà chờ. Lần này thật vất vả có cơ hội được thần quân coi trọng, kết quả vẫn là hỏi vấn đề hắn chuyên nghiệp (500 tuổi rắn đã sớm thành niên). May mắn vấn đề hóa hình vốn là điểm mạnh của Xà tộc, mỗi người Xà tộc đều hiểu biết.

Thanh Vinh hơi nghiêng người, ý bảo thấy dạy trẻ tiến lên quan sát tình hình con rắn nhỏ.

Thầy dạy trẻ nhìn kỹ một lát, kinh ngạc cảm thán nói:"Này thật là dấu hiệu muốn hóa thành người a!"

Thanh Vinh nhẹ nhàng thở ra, ý bảo thầy dạy trẻ có thể lui xuống. hắn từ khi sinh ra đến lúc hóa thành hình người cũng dùng gần một trăm năm thời gian, nên căn bản không nghĩ A Thúy sẽ hóa hình nhanh như vậy. May mà trợ giúp hóa hình chính là tuyệt kỹ sư môn của Nam Ương, người khác yêu cầu thời gian vài ngày, Nam Ương chỉ cần mười lăm phút là có thể xử lý tốt.

Nam ương biết nhiệm vụ chính mình lúc này, lập tức cáo lui vội vàng hồi phủ điều chế nước hóa hình. Thanh Vinh thì nhẹ điểm vài cái trên đầu con rắn nhỏ, làm nàng trong nước thuốc Nam Ương phối có thể an ổn ngủ một giấc.

Trong lúc mọi người chờ đợi, mười lăm phút có vẻ vô cùng dài lâu. Thanh Vinh như thường vỗ vỗ đầu muội muội nhỏ, trong lòng thương tiếc vạn phần, nàng còn nhỏ như vậy, liền phải chịu nỗi đau hóa hình sao? Nghĩ đến trước kia hóa hình phải hủy cốt rút lân đau đớn, Thanh Vinh liền hận không thể lấy thân thay nàng. Bất quá nghe nói Chiếm Bắc thượng thần có phương thuốc chế tác thần bí nước hóa hình không chỉ rút ngắn thời gian hóa hình, còn có thể triệt tiêu ít nhất một nửa thống khổ, cuối cùng Thanh Vinh trong lòng thoáng chút an ủi.

Rốt cuộc, Nam Ương thở hồng hộc mà cầm một bình sứ nhỏ trở lại.
Thanh Vinh tiếp nhận, đem đầu muội muội từ trong thùng nước thuốc nâng dậy, nhẹ nhàng mở miệng nàng đem nước thuốc rốt xuống. Nhìn thân hình màu trắng của muội muội dần biến thành màu đỏ tươi, nghĩ nghĩ, không đem nàng đánh thức, trong lúc ngủ mơ sẽ bớt đau đớn hơn khi thanh tỉnh.

Trầm trong cảnh mơ, A Thúy cảm thấy mình bỗng nhiên giống như thời tiết 60 độ nóng nực, trần trụi dưới ánh mặt trời bắn thẳng đến có thể chiên trứng trên bao xi măng, toàn thân da thịt như bị hỏa táng, bỗng nhiên lại giống như ở trận mưa tuyết bay tán loạn ngày đông giá rét, để chân trần ra bên ngoài, ăn mặc phong phanh, bị nước thấm ướt sũng, kết băng bên ngoài.

Nàng giãy giụa muốn tỉnh lại, ngón tay không thể động đậy, nước mắt không ngăn được chảy xuống tới, trong miệng không thể phát ra âm thanh.

Thanh Vinh không ngừng an ủi, vuốt ve nàng, dùng linh lực ôn dưỡng nàng ở lúc gân mạch cùng xương cốt phát sinh kịch liệt thay đổi, nhìn nàng không tiếng động mà, khóc thút thít, hắn cũng nhịn không được đỏ cả hốc mắt.

Mà hóa hình giống như sinh sản, phía trước là sinh tử quan, hài tử vừa sinh ra, mẫu tử bình an sau đó, chính là hạnh phúc vô hạn.

Hai canh giờ qua đi, con rắn nhỏ rốt cuộc biến ảo không ngừng có hình thái ổn định là bé giá trắng trắng nhỏ nhỏ, độ nóng trên người dần rút đi, dung nhan khi ngủ trở nên bình yên điềm tĩnh.

Thanh Vinh tiếp nhận khăn mềm thị nữ truyền lên, run rẩy đem bé gái trong thùng nước bế lên bao quan khăn. Em bé mềm mại phấn phấn nhẹ nhàng "Phốc" một tiếng, cái miệng nhỏ phun ra một ít nước miếng, dính ướt vại áo hắn.

Thanh Vinh không dám dùng sức, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt trẻ con mũm mĩm. Bé gái đều đáng yêu như vậy sao? Chỏm tóc đen mềm mại, tay nhỏ trắng nõn, gót chân nhỏ bụ bẫm, nắm tay hồng nhật ngoan ngoãn làm hắn nhịn không được mà hôn lại hôn, hôn lại chạm.

Giờ phút này, Thanh Vinh chỉ cảm thấy người trong lồng ngực chính mình là điều mà hắn đánh mất tính mạng cũng không để nàng chịu chút ít tổn hại, trên đời này đối với hắn mà nói, vĩnh viễn tồn tại độc nhất vô nhị.

Chương 11: Đại tu

Thanh Vinh ôm bé gái trong ngực, trừ bỏ nhìn nàng như vậy, trong đầu trống rỗng, hoàn toàn không biết chính mình nên làm gì.

Thị nữ phụ trách chi phí cho cuộc sống hành ngày của A Thúy dò hỏi Linh Khuê có nên chuẩn bị một phòng dành cho trẻ nhỏ. Linh Khuê nhìn dáng vẻ quân thương giờ giống như tâm thần hạng nặng, nhẹ nhàng lắc đầu: “Đến phòng quân thượng chuẩn bị hết đồ dung sơ sinh.”

Thị nữ nhận lệnh lui ra, không lâu liền quay lại hổi bẩm đã chuẩn bị tốt.

Linh Khuê gật gật đầu, đi đến bên cạnh Thanh Vinh. Cung lính khom người đang muốn mở miệng, lại thấy biểu tình của quân thượng nhà mình đột nhiên trở nên thập phần phức tạp: Đầu tiên là nghi hoặc, tiếp theo lại có điểm khinh ngạc, rất nhanh, kinh ngạc chuyển biến thành vui vẻ khôn cùng.

Linh Khuê tuy rằng không hiểu, nhưng có dự cảm trong tâm hồn mình có thứ gì đó muốn vỡ vụn.

Thanh Vinh trên mặt còn vương ý cười, quay lại nói với Linh Khuê nói: “đi đem bồn tắm chuẩn bị tốt.”

Linh Khuê nhìn xuống tay áo quân thượng, quả nhiên trên cánh tay áo màu vàng hồng được may từ vải vóc thượng hạng dính một mảng nước thẫm màu. hắn cẩn thận hồi tưởng lại, mười phần khẳng định chính mình vừa rồi bắt gặp vẻ mặt vui sướng của quân thượng không phải là ảo giác.

Yên lặng rời khỏi cửa, Linh Khuê che ngực lại, bên trong thức sự như có gì đó vĩnh viễn vỡ vụn.

**A Thúy sau khi tè ra quần liền tỉnh dậy.

Nàng ban đầu chỉ là không thoải mái cựa quậy, mơ mơ màng màng ngơ ngác chuyển động. thật ra đa số mọi người khi còn nhỏ đều từng đái dầm, nàng cũng không phải ngoại lệ, thật nhanh mà, nàng trong đầu vừa có một chút ý thức, lập tức nhận ra được điều gì vừa xảy ra.

Cảm xúc xấu hổ mãnh liệt ập đến khiến cả người nàng cứng đờ, thế cho nên không thể phát hiện mình đã hóa thành người.

Thanh Vinh cảm giác được bé gái trong lồng ngực mình giật giật, sau đó thấy hàng long mi thật dài của nàng run lên vài cái, khẽ cười một tiếng: “Bảo bảo đã tỉnh?”

Nhưng hồi lâu không thấy nàng mở mắt, vì thế trêu trọc nói, “Bảo bảo đang thẹn thùng đấy à?”Nghe được giọng nói của hắn, bảo bảo vặn vẹo đáp lại thân mình. Tuy biết rằng chỉ là trùng hợp, nhưng Thanh Vinh vẫn mặt mày hớn hở, lòng bàn tay cọ lên bầu má phúng phính của nàng, miệng tiếp tục nựng nàng: “Cư nhiên ở trên người ca ca….thật là cái tiểu hồ đồ. Có xấu không? Hửm? Ngươi nói xem có xấu không? Nhíu mày ư? không đồng ý ca ca nói có phải hay không? nói xong đem A Thúy đến bên bàn nhỏ, sau đó phẩy tay cho mọi người lui ra. Muội muội nhíu mày rồi, nhanh nhanh giúp nàng rửa sạch sẽ mới được.

Cửa điện bị thị nữ đóng lại, Thanh Vinh lấy ra một cái hộp lớn làm từ gỗ tử đàn ngàn năm điêu khắc mà thành, mở ra, bên trên là tầng tầng lớp lớp những tấm lụa quý hiếm, bên dưới là những nguyên liệu cực kỳ quý hiếm.

Thanh Vinh nhẹ nhàng cởi bỏ khăn vải bao quanh người muội muội, tay hơi hơi vuốt lên bụng nhỏ của nàng, toàn bộ thanh mình A Thúy lập tức trở nên thanh khiết thoải mái. Sau đó hắn giũ giũ tấm lụa, đem muội muội cẩn thận bao bọc. Sau khi hầu hạ thỏa đáng, Thanh Vinh đem khan vải dính nước tiểu cất ở ngăn giữa của hộp gỗ, quý trọng mà dặt ở đó.

Trong lúc A Thúy luôn nhắm mắt giả chết, bày ra bộ dáng cái gì cũng chưa xảy ra, ta cái gì cũng không biết. cô nương ngươi mau tình lại a! Ngươi đã hóa thành hình người có biết hay không a!

Thanh Vinh vừa mới cất khan vải trân quý vảo tráp, Linh Khuê được truyền âm liền đến. Vì thế Thanh Vinh bế muội muội bước vào bể tắm. trên đượng đi còn có chút ủy khuất chọc chọc mũi nhỏ của A Thúy: “Bảo bảo ghét bỏ pháp thuật của ca ca sao? Mỗi lần làm dơ một chút đều phải đến bồn tắm bơi một vòng.”

A Thúy…..A Thúy tỏ vẻ hiện tại một chút đều không muốn người vừa bị nàng dính nước tiểu lên trêu chọc!

Mà theo thói quen cuốn cuốn lái đuôi biểu đạt cảm xúc chính mình, lại phát hiện không thể cuốn được?!

Đuôi của nàng làm sao vậy?! sẽ không…..sẽ không tê liệt đi?! Chẳng lẽ lột da có vấn đề, nửa đời bị liệt?! Thảo nào…..thảo nào vừa rồi nàng mất khống chế!!! Đừng như vậy a! Cuộc sống làm rắn của nàng chỉ vừa mới bắt đầu a!

Chương 11-2

thật bất hạnh….A Thúy cô nương hiện tại toàn thân đều bị bao lấy, lại không chịu để ý xung quanh, cho rằng mình hiểu mọi việc, thật sự là làm em bé bị Thanh Vinh ôm thật chặt so với làm một con rắt tứ chi tê liệt không khác biệt lắm….

Tâm trạng bi đát kéo dài cho đến khi tới bể tắm.

Thấy quân thượng mang theo tiểu chủ tử tới, Linh Khuê đang chờ ở bể tắm liền hành lễ rồi thức thời mà lui xuống.

Thanh Vinh đem muội muội đặt ở ghế mềm, ngồi xổm xuống giúp nàng cởi khan quấn, xoay người đi lấy bồn gỗ múc nước.

A Thúy giật đuôi tiêm (ngón chân), ấy! Động đậy kìa! Lại vặn vẹo eo rắn (hông nhỏ), ơ! Cũng động đậy! Lại phun ra xà tín (đầu lưỡi nhỏ), Xà tín của ta đâu!!!

Trong lúc kích động, A Thúy không cẩn thận cắn đầu lưỡi chính mình, đau quá! Đôi mắt không tự chủ mà rơm rớm nước mắt, nàng liền duỗi tay lau mắt.

Từ từ…..Tay?!

Tay!!!!

A Thúy cúi đầu, vừa thấy cái bụng nhỏ trắng nõn!!!! Đôi chân nhỏ béo béo!!!!

Mẹ ơi! Nàng rốt cuộc cũng biến thành người!!!!!

Hạnh, hạnh phúc tới quá đột nhiên!!!!!

A Thúy không để ý đầu lưỡi đau, kích động ở chân ghế lăn lộn. Thanh Vinh vừa mới đi múc nước thấy vậy, lập tức ngăn động tác của nàng lại, tiểu bảo bảo sao lại như vậy, nếu lăn xuống ngã bị thương thì làm sao bây giờ! Cái gì? trên mặt đất có thảm lông? Muội muội không còn vảy bảo vệ, thảm lông thô như vậy nhất định sẽ làm nàng bị thương (-__- đến mệt với anh em nhà này)

A Thúy tâm tình tốt, nhìn cái gì cũng thấy thuận mắt, Nếu là trước kia, Thanh Vinh ngăn nàng làm cái này cái kia, đã sớm bị đuôi đánh lên rồi, hiện tại nàng chỉ dung bàn tay (phì nộn) với móng vuốt nhỏ “nhẹ nhàng” vỗ hắn một cái.

A đã lâu không có cảm giác cử động năm ngón tay.

Mà Thanh Vinh tưởng rằng nàng mới có tay nên lạ lẫm, vì thế nhẹ nhàng bắt lấy tay nhỏ của nàng, nhân cơ hội tiến hành giáo dục ngôn ngữ. Bất quá không phải là tiếng rắn, mà là tiếng thông dụng của tiên giới, chỉ cần có thể hóa thành hình người liền nói được: “Đây là ‘tay’. ‘tay’”

Lại xoa bóp tay nhỏ của nàng chỉ: “Đây là ‘ngón tay’. ‘ngón tay’”

A Thúy nhìn Thanh Vinh, trong lòng khó hiểu ẩm thanh hắn phát ra sao không phải là xà ngữ? Lại nghe mỗi lần hắn nói đều lặp lại, chẳng lẽ là đang dạy nàng nói chuyện?

Lần này có vẻ là ngôn ngữ nhân loại, hẳn là nàng có thể học đi? A Thúy thử thăm dò há miệng: “c”

“Shou tay” Muội muội dường như đang học theo lời hắn nói! Đây là tình huống chưa từng xảy ra khi dạy nàng xà nhữ trước kia mà! Thanh Vinh mắt sang lên, lập tức lặp lại một lần, nhìn nàng cổ vũ.“chao” miệng nhỏ A Thúy há ra thật rộng, thật nỗ lức mà lắp lại. Thanh Vinh có thể tinh tường nhìn thấy hai viên gạo kê hồng nhạt trong miệng nàng, cùng đầu lưỡi nhỏ non mịn trong cổ họng. Dáng vẻ đáng yêu cực kỳ!

“Shou” Thanh Vinh không ngại phiện mà sửa lại cho đúng, Cùng ca ca nói nào: “Sh”

“Shao”

“Bảo bảo giỏi qúa! Đúng một nửa rồi!” Thanh Vinh khen thưởng vỗ vỗ nàng, sau đó tiếp tục lặp lại, “Shou”

A Thúy hít sâu một hơi, tiếp tục nỗ lực: “shoushou”

“Đúng rồi! Bảo bao giỏi quá! Sao lại hay như vậy!” Đây là từ đầu tiên muội muội nói được! Thanh Vinh quả thật vui vẻ đến hỏng rồi! May mắn từ lúc dạy bảo bảo nói hắn liền lấy ra đá ghi âm, tính đến giờ đồ vật kỉ niệm bảo bảo trưởng thành đã đầy thành một kiện.

“Tay! Tay! Tay!”….” A Thúy tìm được cảm giác, không ngừng lặp lại tắng khý ức chính mình.

“Bảo bảo nghỉ ngơi không tốt? Yết hầu sẽ không thoải mái.” Thấy A Thúy nỗ lực như vậy, Thanh Vinh lại bắt đầu lo lắng giọng nói yếu ớt của nàng bị thương. Xoa xoa mái đầu mềm mại của muội muội, Thanh Vinh trong lòng cảm khái, nuội dưỡng bảo bảo thật vất vả a…..Bất quá hắn đều vui vẻ chịu đựng.

A Thúy nghe không hiểu hắn nói, vì thế hắn chỉ có thể dựa vào những thứ khác hấp dẫn sự chs ý của nàng, giống như:

“Chúng ta tắm tắm có được không? Bảo bảo thích nhất tắm tắm?” Thanh Vinh nói xong liền ôm nàng đi về phía bồn gỗ. Tay trực tiếp chạm vào da thịt sơ sinh của muội muội, Thanh Vinh liền không tự chủ mà ngừng hô hấp.
A Thúy quả là bị dời lực chú ý, nhưng không phải do nàng thích cái gì “tắm tắm’, mà là cảm giác cùng thiếu niên trực tiếp tiếp xúc da thịt.

Biến thành người quá hung phấn, nàng không nhận ra trên người mình không! Mặc! Y! Phục!

Thanh Vinh lúc này ôm nàng tay trái đỡ chân nàng, làm lưng nàng dựa ở trước ngực hắn, tay phải chắn trước ngực nàng.

Những bộ phận trọng điểm như vậy tiếp xúc quả thực làm mặt nàng sắp thiêu cháy, trong lòng chỉ có thể nhất nhất mà spam: Ối trời ơi! Mẹ ơi! Ôi trời ơi! Vảy đâu ngươi mau trở lại! Vảy đâu ngươi mau trở lại! Ta sai rồi ta không nên ghét bỏ ngươi a a a…..

Thấy muội muội trong ngực đột nhiên giãy giụa, Thanh Vinh tưởng rằng nàng thấy nước liền vội vàng muốn đi xuống, nhẹ nhàng vỗ vỗ nàng trấn an nói: “Bảo bảo ngươi mới hóa thành hình người, xuống nước vẫn nên thích ứng từ từ. Ngoan a, lập tức sẽ có nước chơi…..?”

Lời còn chưa nói xong, chỉ thấy Tiểu Bảo Bảo trong ngực chợt lóe biến thành con rắn trắng dài hơn một mắt.

Cứ như vậy, nhờ thành tâm cầu khẩn, A Thúy có đủ kiêu ngạo nắm giữ tốc độ pháp môn thay đổi hình thái.

Trong tộc rắn sau khi hóa thành hình người, yêu cầu tội luyện ước chừng thời gian một nắm mới có thể tự nhiên thay đổi hình thái. Muội muội vừa mới hóa hình, không khống chế được là hết sức bình thường. Thanh Vinh chỉ là hơi kinh ngạc trong chớp mắt, biểu tình liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Biến trở về con rắn nhỏ rõ rang dài hơn không ít cũng thô hơn không ít, hắn ước lượng, trong lòng cũng tràn ngập cảm giác thỏa mãn.

A Thúy thích ứng một chút thân rắn, liền giãy giụa muốn đi xuống, rời xa thiếu niên ăn đậu hủ của nàng còn không tự giác.

Thanh Vinh lại ôm chặt nàng lại không để rời đi. Muôi muội như vậy khẳng định là muốn đi bơi lội, này không thể được, vạn nhất nàng ở trong ao biến thành hình người thì làm sao bây giờ? Sặc nước không phải cảm giác dễ chịu gì. Hôm nay dù thế nào đều chỉ có thể ở bồn gỗ mà tắm.

A Thúy dung đuôi cuốn tay hắn nỗ lực đẩy ra, lại phát hiện ra em mềm của thiếu niên trông dễ đẩy ngã hóa ra lại cứng như đá, đẩy như thế nào đều bất động. Vì thế chỉ có thể chưng vẻ mặt buồn bực bị ôm đến bồn gỗ, sau đó bị nhẹ nhàng thả đi vào.

“Bảo bảo ngoan, hôm nay liền ở thùng gỗ nghịch nước được không?” Thanh Vinh ngón tay hắt nước, vỗ về cổ rắn thật dài của nàng.

A Thúy quay người tránh tay hắn, cái đuôi vói qua quấn lấy cổ tay hắn dung sức mà kéo.

“Rầm” thiếu niên nửa người trên bị túm vào thùng gỗ, quần áo ướt sung.

A Thúy dung miệng rắn “Tê tê tê” mà cười, trở nên dễ khi dễ như vậy,thật là khiến nàng thích thú.

Thanh Vinh ngồi dậy, cũng nhìn nàng ôn nhu mà cười, muội muội đây là muốn cùng hắn chơi đùa! Lần sau phải bảo Linh Khuê chuẩn bị một cái thùng gỗ lớn hơn.

Chương 12

So với dáng vẻ chạy loạn khắp nơi của muội muội khi là bạch xà, Thanh Vinh hiển nhiên thích hình dáng muội muội khi là em bé nhỏ nhắn yêu kiều hơn.

Nhưng hắn thích là một chuyện, đáy lòng thật ra cảm thấy muội muội sẽ không nguyện ý duy trì dáng vẻ con người. Bởi vì rắn bình thường hóa hình khi đã thành niên, hiểu được lợi ích của hình người, tự nhiên sẽ nỗ lực thích ứng với hình thái con người, mà muội muội cái gì đều không hiểu, tám phần sẽ có khuynh hướng dùng thân rắn của mình.

Nhưng không biết vì sao, trừ bỏ khi ăn cơm và đi tắm, thời gian còn lại trong ngày A Thúy cơ bản là người, dù sao Thanh Vinh rất vừa lòng tình trạng này. Nếu là thời điểm tắm rửa cùng ăn cơm cũng có thể biến thành hình người, hiến sẽ càng vừa lòng.

trên thức tế, đối với A Thúy mà nói, hình thái trẻ con quả thật không bằng thân rắn. Da mỏng thịt béo, bộ dáng chỉ cần va chạm một chút liền biến thành người, có đôi khi chính nàng cũng không dám dùng sức. Hơn nữa hai vô lực không đỡ nổi thân mình, tất cả hành động chỉ có thể bò.

Quan trọng nhất là, thởi điểm ở thân rắn, đi nặng đi nhẹ có hẳn một cái bồn nhỏ, nàng tự mình bò lên giải quyết là được. Sau khi biến thành người…. Nàng, nàng lựa chọn biến trở về thân rắn giải quyết. Chỉ là sau mỗi lần giải quyết xong nhìn đến biểu tình có vẻ tiếc nuối của thiếu niên, nàng luôn có cảm giác run rẩy.

Nhưng rốt cuộc kiếp trước là người, thế nên khi không có việc gì nàng cũng chấp nhận biến về hình dáng trẻ con.

Dù vậy mỗi khi đến giờ ăn cơm, nàng đều vui vẻ niến trở thành bạch xà. thật vất vả mới ăn được thịt, nàng cũng không muốn ăn đồ trẻ con. Còn có thời điểm tắm rửa buổi sáng, để không bị ăn sạch đậu hũ, nàng cũng sẽ chủ động biến về Xà hình.

Trừ bỏ những cái đó, sinh hoạt hàng ngày của nàng cũng có những thay đổi rất lớn, ngoài ăn ra chính là ngủ, sau ngủ sẽ là chơi. Bởi vì Thanh Vinh từ lâu đã sớm chuẩn bị “Giáo dục vỡ lòng”

“Giáo dục vỡ lòng” giai đoạn một là học nói chuyện. Bởi vì A Thúy khi ở thân rắn luôn không có ý định mở miệng, cho nên kế hoạch này vẫn luôn bị hoãn lại. Từ khi phiên bản thu nhỏ núi Phù không được được làm ra, chuyện này mới có tác dụng.

Bản thu nhỏ núi Phù không liên kết pháp trận đặc thù, liên thông với các góc núi Phù không. Tay nhỏ của A Thúy chỉ thứ gì, Thanh Vinh liền làm ra vẻ không lấy được, sau đó dạy nàng gọi tên đồ vật. Vì thế trong mắt A Thúy, ngọn núi nhỏ này có thể là sách dạy đọc ở dị giới.một lần, nảng chỉ đến một tiểu bạch thỏ có lỗ tai thật dài, đôi mắt hình giọt nước linh hoạt. Ánh mắt nó một màng màu hồng mê mang, nhỏ bé không thấy rõ rang bộ dáng.

A Thúy vẫn luôn yêu thích những sinh vật long xù như vậy, liền bò qua đi duỗi tay muốn ôm. Thanh Vinh thấy thế nhíu mày, một phen cầm lấy cánh tay đang duỗi hướng con thỏ của nàng, sau đó biến thành con rồng vàng rực rỡ, dùng đuôi ôm nàng đến bên ngực, ôm ấp thân hình nho nhỏ của nàng: “Ngoan, thỏ thỏ dơ, đuôi của ca ca cho bảo bối ôm, được không?”

không tốt! Mỗi ngày ngủ đều ôm nàng, chẳng lẽ không sợ quá đủ rồi sao?!

A Thúy bất mãn trong lòng, nhìn Thanh Vinh liếc một cái, lặng lẽ vươn nắm tay ra nhắm ngay vị trí ngịch lên của hắn mà chọc xuống.

Thanh Vinh tức khắc đột nhiên trợn to mắt, không tự chủ được háo tay con thỏ.
Con thỏ bị vứt xuống đất, hiển nhiên có chút bị hôn mê, còn chưa kịp chạy đã bị A Thúy phi qua ôm vào trong ngực.

Thanh Vinh nhìn con thỏ cùng A Thúy “tương thân tương ái” một màn, biểu tình ủy khuất mà che bụng lại, cái đuôi vì mất mát mà rũ xuống.

Đến ban đêm, bữa tối của A Thúy biến thành tiệc thỏ, trước kia ăn gà nướng giờ cũng biến thành nưỡng thỏ.

Nhưng mà xong việc Thanh Thanh miêu tả với người khác như thế này: Muội muội ta là hài tử thông minh. A Thúy bực bội mà trở mình, ánh mắt nóng rực luôn trát ở trên người nàng, không thể bỏ qua được.

hắn rốt cuộc muốn làm sao? Sờ cũng sờ rồi, thời điểm mát xa hắn ấn đến bụng nhỏ nàng đều nể tình mà dùng cái đuôi vô dụng đạp hắn, thế nào cũng nên vừa lòng đi?

Nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, Thanh Vinh đột nhiên nhớ tới “Từ điển dạy trẻ” có viết: Ở thời điểm giáo dục rắn nhỏ học nói chuyện, không thể ép bức. Bằng không rất có khả năng làm cho rắn nhỏ bảo bảo sinh ra cảm xúc ghét học, đói với việc học tập về sau thập phần bất lợi.

hắn trong lòng giật mình. không lâu trước đây học “Tay”, hiện tại hắn bắt nàng học “Ca ca”, không phải là bức cho thật chặt đi? Làm bảo bảo sinh ra cảm xúc ghét học có thể mất nhiều hơn được! Ngẫm lại, nếu làm bảo bảo bời vì cái này chán ghét nằm với hắn…..

Thanh Vinh không dám tiếp tục tưởng tượng, vội dùng gương mặt thân mật mà dán dán nàng, trấn an nói: “không học, chúng ta không học. Bảo bảo hôm nay học được một từ, đã rất tuyệt!”

Ai ngờ, hắn vừa dứt lời, cái miệng nhỏ hồng hồng nộn nộn kia liền chu ra, câu chữ rõ ràng mà thốt lên: “Ca ca!”

Chương 13

Nửa tháng sau, A Thúy bị Thanh Vinh chăm đến béo thêm một vòng, nhìn càng thêm vẻ phấn nộn mượt mà, tay chân đều tròn vô ung ủng. Hơn nữa biểu đạt tương đối chính xác ý tứ của chính mình, dù vật khi nói chuyện cũng chỉ bập bõm một vài từ.

Đương nhiên, tên của mình là “A Thúy” nàng đã sớm học xong. Chỉ là giờ nàng không còn cảm giác gì với tên của mình, cũng không thấy nó có gì bất thường, coi như là không gì không thể chấp nhận.

Ngày sau cái tên này có thể thể dùng để bôi đen lịch sử của nàng, vô số lần nàng cảm khái mình tuổi nhỏ vô tri: Khố đó cảm thấy tên bình thường, đại khác có thể dùng “A Hắc” với “A Black” để giải thích đi…

Dầu vậy nàng bây giờ vẫn rất bình tĩnh mà trẻ người non dạ.

“Ca ca!” Ghé vào bên trong giường A Thúy hô.

“Bảo bảo đã dậy?” Thanh Vinh đang ngồi đầu giường lập tức khép lại quyển “Từ điển trẻ em”, quay đầu ôn nhu nhìn chăm chú vào A Thúy đang rầm rì rầm rì bò về phía mình, trên mặt toàn là sung sướng.

A Thúy nhanh chóng trưởng thành, Thanh Vĩnh cũng không còn quá thu nhỏ chính mình, hiện tại đã là thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi. Thiếu niên thanh thuần, thân hình sớm hiện vẻ tuấn lãng, nhưng nét trẻ con vẫn chưa hoàn toàn biến mất, đúng là độ tuổi đẹp nhất.

A Thúy cũng rất thích nhìn Thanh Vinh mặc hồng y, thần sắc thanh cao ngạo nghễ, đúng là hình tượng thiếu niên đẹp đẽ, nàng sẽ chủ động gọi “Ca ca”, đối với hắn cũng ôn nhu hơn, không còn suốt ngày ác ý mà tìm cách bắt nạt hắn, ngày ngày thích nhất ghé vào bụng hắn, hưởng thụ những cái vuốt ve mềm mại của hắn.

A Thúy đã luyện bò rất nhanh, chỉ chốc lát liền tới bên cạnh ca ca, túm chặt quần hắn cố gắng đựng lên.

Thanh Vinh nghiêng đầu nhìn nàng. hắn lúc trước mỗi lần nàng đi muốn đỡ nàng đều bị hất ra, hiện tại đã ngoan ngoãn ngồi im không nhúc nhích, ngoài miệng vẫn cổ vũ nàng: “Bảo bảo giỏi quá.”. Chỉ là nàng đánh giá cao chính mình, vừa mất đi nơi chống đỡ đã ngã xuống.

Vốn dĩ dựa theo hướng nàng ngã xuống là lồng ngực của Thanh Vinh, không có gì nguy hiểm cả. Nhưng không hiểu sao chân nàng lúc đó bỗng mềm đi, đột nhiên oai một cái, thân mình được Thanh Vinh ôm lấy, thế nhưng đầu lại lệch ra ngoài, cụng vào mếp giường cứng, lập tức sưng phồng lên.

thật là đau a! Thần kinh trẻ con sao lại mẫn cảm như vật! Đỏi mắt to tròn của A Thúy không tự chủ được mà hiện lên một tầng sương mù, chớp chớp mắt, long mi cùng dính ướt.

Thanh Vinh thấy vậy liên bị dọa, tim thiếu chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực! Nhanh chóng ôm lấy muội muội đang muốn khóc, cẩn thận kiểm tra chỗ sung của nàng, chỉ sợ bị thương bên trong!

Kiểm tra từ trên xuống dưới, may là không có việc gì. Nhưng dù bị thương ngoài da cũng đủ khiến Thanh Vinh đau lòng, khai triển thuật chữa trị, hắn gắt gao ôm muội, hôn lên vết thương đang dần mờ đi, kiên trì xin lỗi: “Bảo bảo không khóc bảo bảo không khóc… Đều tại ca ca! Đều do ca ca!...”

A Thúy vốn chỉ cần trận đau kia qua đi, kỳ thật không có gì to tát. Bất quá khi chốn trong lồng ngực ca ca, tròng mắt lặng lẽ xoay chuyển, tuyến lệ vẫn chưa ngớt đột nhiên gào góc lên.

Từ trước đến nay A Thúy chỉ cần gào một cái, đại não Thanh Vinh liền sẽ trống rỗng, tức khắc trở nên luống cuống, tay cũng không biết để đâu, rối rên vỗ vỗ lên người nàng: “không khóc…Bảo bảo không khóc được không? Bảo bảo của chúng ta là ngoan nhất! không khíc được không?..... “

A Thúy đang khóc hăng, không ngừng khóc mà liều mạng đẩy Thanh Vinh: “Chán ghét…. Ca ca! Chán ghét! Ghét nhất!”

Thanh Vinh vỗ vỗ tiểu bảo bôi giúp nàng thông khí, không dám tin mà thấp giọng lẩm bẩm: “Bảo bảo nói cái gì?”

“Chán ghét ca ca! Ghét nhất” Nghe được hắn nói, A Thúy rõ ràng nói lại, ngẩng gương mặt phủ kín nước mắt nhìn về phía thiếu niên, lại phát hiện hắn đang gắt gao nhìn nàng chằm chằm, sắc mặt trắng bệch, đối lập hẳn với quần áo màu kim hồng đang mặc trên người, dáng vẻ thập phần đáng thương, bộ dáng như bị đả kích kinh hoàng lung lay sắp đổ.

không phải đâu?! Lời nói của tiểu hài tử đâu có đáng tin??? A Thúy chỉ cảm thấy trong lòng hoảng hốt, cốt truyện không nên chuyển biến như thế này a! Này còn khiến nàng không còn tâm trạng vui sướng!

Bất đắc dĩ, phải trấn an thiếu niên xinh đẹp kiêm áo cơm cha mẹ, A Thúy không có biện pháp mà vươn tay nhỏ vỗ vỗ tay hắn, làm ra bộ dáng kiêu căng: “Cho nên ta muốn ngươi thân mật với ta! Thân thiết với ta ta liền không chán ghét ngươi!”

Nghe được A Thúy giải thích, thân thể căng chặt của Thanh Vinh cũng thả lỏng, chỉ cảm thấy thấy huyệt Thái Dương nhảy thình thịch, lúc này mới phát hiện ra hô hấp vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng thở thật dài, hôn hôn lên đầu muội muội, đem nàng ôm chặt lại. Dán lên gò má non mịn của muội muội, không biết là đang hỏi nàng hay chỉ lẩm bẩm tự nói: “Đương nhiên ta muốn thân thân bảo bảo. Bảo bảo của chúng ta ngoan như vậy, sẽ không thật sự chán ghét ca ca, có phải hay không? Bảo bảo sao có thể chán ghét ca ca…..”

A Thúy ngắm thần sắc có chút quái dị của hắn, không quá tình nguyện gật gật đầu.

Cảm nhận được động tác của nàng, ánh mắt Thanh Vinh ôn nhu, nặng nề mà hôn nàng một chút, đang muốn mở miệng, ngoài của lại truyền đến tiếng Linh Khuê xin cầu kiến.Mà âm thanh của Linh Khuê hiện tại đối với A Thúy không khác gì tiếng gọi của Tử Thần! Mỗi lần hắn xuất hiện, nàng phải uống một chén nước thuốc vừa đen như mực vừa chua xót. Hơn nữa làm nũng với ca ca cũng vô dụng! Bởi vì hắn sẽ sớm trốn ra bên ngoài, chờ Linh Khuê cho nàng uống thuốc xong mới tiến lại vào.

Lúc trước A Thúy đột nhiên gào khóc nói chán ghét ca ca, là bởi nàng tính thới gian, cảm thấy sắp đến giờ uống thuốc, liền tưởng Thanh Vinh sẽ vì nàng bị thương mà áy náy, miễn được lần này. Ai ngờ hắn trực tiếp đem cốt truyện “Muội muội nhấn tâm vứt bỏ ca ca đáng thương” vứt đi nơi nào rồi.

không còn biện pháp, nàng cũng không nỡ xem bộ dáng đâu lòng của thiếu niên xinh đẹp, đành phải từ bỏ.

Dù vậy sau khi liếc qua Linh Khuê đang đứng ngoài cửa, A Thúy lại nghĩ thêm một kế.

“Đầu đầu!, đau!” Nàng chỉ lên chỗ bị thương trên thái dương, nước mắt lưng tròng ghé vào bụng hắn, đáng thương mà nhìn hắn. Trải qua nhiều lần thí nghiệm với ca ca, hắn nhất định không thể cưỡng lại biểu tình của nàng từ góc độ này. Tùy rằng chuyện bỏ uống thuốc này đã nhiều lần thất bại, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định mà được đằng chân lên đằng đầu, cố gắng làm nũng tránh thoát một kiếp.

Hơn nữa nàng vừa trải qua đau đớn, so với trạng thái bình thường không giống nhau đi?

“Ca ca ôm ôm liền không đau.” Thanh Vinh dịch nửa thân trên, thương tiếc mà hôn lên vết thương không thấy dấu vết trên đầu muội muội, “Đều là ca ca sai. Ca ca xin lỗi bảo bảo được không?”

“Đau!” A Thúy cọ cọ bò qua ngực ôm lên cổ hắn, “Đau!”

Thanh Vinh nhăn mày, vẫn là đau?

Chẳng lẽ thật sự thương tổn đến xương cốt, là do hắn không kiểm tra tới? Nâng đầu nhỏ của muội muội lên xem xét thì nghe thấy tiếng Nam Ương đến.

Nhưng hắn vẫn không thấy có gì bất thường, ôm muội muội ngồi dậy, nhẹ nhàng vỗ nàng trấn an nói: “Bảo bảo ngoan, đợi chút để Nam Ương thúc thúc xem sao.” nói xong nhớ tới Linh Khuê còn đang ở bên ngoài, vừa muốn mở miệng cho hắn vào, đã bị muội muội trong lòng bịt kín miệng.

A Thúy thấy ca ca đầu nghiêng về phía cửa, trong lòng biết không ổn, vội che miệng hắn lại, hàng mi nhíu nhíu, cái miệng nhỏ chu lên: “A Thúy đau đầu, không cần uống thuốc! không cần! Uống thuốc thuốc!”

Đáng thương rằng nàng lâu nay bị điệp từ tẩy não, vẫn luôn cho rằng “Thuốc” phát âm là “Thuốc thuốc”, cách dùng từ này thật là….
Thanh Vinh nhìn thấy bộ dáng này của nàng, liền hiểu rõ. Kéo tay này đang che miệng hắn xuống, buồn buồn nhìn cái miệng đang chu lại của nàng: “Hóa ra là để không phải uống thuốc! Cái đứa trẻ hư này….”

Phủ đệ của Nam Ương rất gần, chớp mắt đã đến cửa. Thanh Vinh vốn định bảo hắn không cần tới, bất quá nếu đã tới, kiểm tra A Thúy lại một chút cũng tốt. Liền để hai người tiến vào.

Ai ngờ tiến vào lại là ba người. Linh Khuê còn mang đến một nhóc con sáu, bảy tuổi.

A Thúy bĩu bĩu mội ghé vào lồng ngực của ca ca, tùy tiện liếc mắt một cái, hứng thú liền giảm. rốt cuộc đã từng có tiểu shota phiên bản môi hồng rang trắng của Thanh Vinh mỗi ngày ở trước mựt, tầm mắt lúc này rất cao. Tiểu hài tử Linh Khuê mang đến có thể bình thướng rất đẹp, hiện tại đã không lọt vào mắt nàng.

Mà từ khi hài tử kia tiến vào, Thanh Vinh vẫn luôn quan sát biếu tình muội muội, thấy nàng không có hứng thú gì, không lòng không vui vì Linh Khuê giảm đi đôi chút.

Đối mặt với gương mặt lạnh lùng của quân thượng, Linh Khuê tỏ vể thật ủy khuất, hắn dù sao nhân lúc đi đưa thuốc cho tiểu chủ tử, liền đem theo đứa nhỏ này. thật đúng là xui xẻo như vậy, kết quả vô tình phạm phải điều quân thượng kiêng kị.

Mà Nam Ương, tự nhìn đến hài tử kia biểu tình liền ngưng trọng. Cũng không biết hắn cùng Thanh Vinh nói cái gì, thế nhưng Thanh Vinh buông A Thúy trong lồng ngực, bảo hai người cùng hắn đi ra ngoài nói.

Vì thể trong phòng chỉ còn dư lại A Thúy và tiểu hài tử.

Thời gian qua rất lâu, ba người ra ngoài bàn chút gì đó kia không thấy trở về.

A Thúy có chút nhàm chán, chạm đến tiểu nam hài đang đứng thẳng tắp như không mệt kia, mặt ngờ ngác, nhưng cũng chỉ có hắn chơi cùng.

Nàng “A a a” mà kêu muốn hấp dẫn ánh mắt tiểu hài tử kia, kết quả bị hắn mặc kệ không thèm để tâm đến.

Đại khái cần nói tiếng người mới được? A Thúy liền thử thăm dò kêu một tiếng: “Tiểu ca ca?”

Vẫn là không để ý nàng.

Vì thế nàng không khách khí biến thành bạch xà, hơi hơi mở miệng lộ rang nanh.

âm thanh tê tê tê cuối cùng cũng có thể hấp dẫn ánh mắt tiểu nam hài, nhưng cũng chỉ liếc một cái, lòng mày cũng không thèm động. A Thúy cuốn cuốn cái đuội, nàng rốt cuộc nhận ra ngày trước thị nữ tỷ tỷ giả bộ sợ hãi thật nhàm chán, chính là mặt không biểu tình mới thú vị.

Nếu không sợ, vậy đừng trách nàng nha.

A Thúy bò xuống giường, vòng qua tiểu nam hài bò vài vòng, hắn như cũ đều bất động. Nàng bò tới phía sau hắn, mà hắn vẫn không có ý định xoay người.

A Thúy vừa lòng liếm khóe miệng, sau đó đột nhiên lẻn đến phía trước hắn, mở rộng miệng rắn làm bộ muốn cắn hắn.

Lấy hình thể rắn của A Thúy hiện tại, miệng há to đến tận cùng, so với tiểu nam hài lớn hơn nhiều.

Tiểu nam hài vẫn là không động đậy.

A Thúy trong lòng khẽ thở dài, khép miệng lại lùi về giường, định tự chơi với đuôi chính mình.

Nhưng mà ở lúc nàng đưa lưng về phía nam hài, trong háy mắt, tiểu nam hài không biết ở đâu móc ra một thanh đao nhọn, đột nhiên nhắm ngày vị trí bảy tấc của A Thúy đâm xuống!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước