HÀNG NGÀY SỐNG CHUNG VỚI MUỘI KHỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hàng ngày sống chung với muội khống - Chương 6 - Chương 10

Chương 5-2

Làm yêu quái không sao cả! Chỉ cần có thể biến thành người!

Nghĩ vậy một lúc, tức khắc nàng cảm thấy toàn bộ rắn trên đời đều sáng ngời!

Nhìn thấy đôi mắt đen nhánh to tròn toát ra ánh sáng bắt mắt của con rắn nhỏ rọi tới, tiểu long đặc biệt vui vẻ, muội muội nhất định là thích ta dựa gần đây! Thời điểm lúc tiểu long quyết định dựa vào thêm chút nữa, con rắn nhỏ vung cái đuôi bơi ra xa.

Tâm tình rất tốt, nàng quyết định đi du hai vòng.

Tiểu Kim Long bị ném xuống:.......anh anh anh

Sách dạy trẻ nói giờ tắm đã kết thúc, A Thúy cũng chơi mệt mỏi, bởi vậy khi Tiểu Kim Long thò qua quấn lấy nàng, mang lên bờ nàng cũng không có phản kháng.

Lên tới bờ, Tiểu Kim Long run run người, biến lại thành tiểu shota xinh đẹp, một sợi tóc cũng không ướt, trừ bỏ gương mặt hồng nhuận một chút, hoàn toàn không nhận ra bộ dáng vừa mới xuống nước. A Thúy xem đến trong lòng hô thần kỳ, nàng cũng có ngày có thể lợi hại như vậy sao?

Cầm lấy chiếc khăn mềm mại, Thanh Vinh cẩn thận lau bọt nước bên ngoài con rắn nhỏ, lại mang đến lo thuốc cao mang hương ngọt, một chỗ cũng không bỏ sót thoa lên toàn bộ thân thể con rắn nhỏ.

Toàn bộ quá trình A Thúy rât thẹn thùng, tuy rằng hắn tuổi nhỏ, nhưng giới tính không đúng A! Bên ngoài nhiều thị nữ như vậy sao không gọi một người tiến vào?

Thanh Vinh thoa xong hương cao, nhìn thân nàng phiếm phấn hồng, hoàn toàn luyên tiếc buông tay. nhẹ nhàng vuốt ve trong chốc lát, mới tránh đi lấy một cái đẹm mềm, đem con rắn nhỏ đặt lên, lại lấy ra một chiếc gối đặc chế để nàng gác đầu nhỏ.

A Thúy nằm ở trên, cảm thấy phảng phất như nằm ở đám mây mềm mại nhất, trên đệm híp mắt khôngđộng đậy cũng không nghĩ ngợi gì.

Thanh Vinh thấy nàng ngoan ngoãn, chàm vào cổ nàng khen ngợi. Sau đó lấy ra “Sách nuôi dạy trẻ” ôn lại một lần thủ pháp mát xa, ngồi quỳ một bên nàng mát xa lên. Có thể làm Thần Quân tự mình hầu hạ, vẫn là lấy tư thế loại này, ba ngàn thế giới chỉ có duy nhất một con rắn.

Cố tình con rắn này còn không nguyện ý, thẹn thùng đến mức cơ thể càng hồng lên.

Nhưng nàng không nói chuyện, Thanh Vinh cũng không có khả năng hiểu nàng thẹn thùng, chỉ nghe được nàng phát ra âm thanh thành thực “tê tê” nghe thật thoải mái, vì thế thủ pháp càng tinh tế, động tác càng đúng chỗ.

Tuy rằng ngượng ngùng, nhưng thật là thực thoải mái. A Thúy an ủi chính mình, dù sao trốn cũng không xong, dứt khoát nhắm mắt hảo hảo mà hưởng thụ đi.

Rốt cuộc khi thể lực rắn nhỏ tớ cực hạn rồi, vô luận trong long A Thúy nghĩ như thế nào, nhắm mắt liền rất mau chìm vào cảnh sắc thơm ngọt trong mơ.Thiên Tứ giới ban ngày ngọt ngào lại bình yên, Cửu Trọng thiên lại nổ ung rồi.

Bởi vì có lời đồn đại nói rằng Thanh Vinh Thần quân yêu một con rắn lục!

Lời đồn đại này nhìn qua không có chút nào đáng tin, nhưng cư nhiên được Nam Ương thượng tiên chứng thực! Tiên ti trong phủ Thần quân cũng đứng ra luôn mồm mà nói, tận mắt nhìn thấy Thần Quân ôm một con rắn mới sinh hôn lên thân!

Những tin tức to lớn này nháy mắt kíp nổ Cửu Trọng Thiên.

Thần quân cùng rắn?! Có thể đem hai khái niệm này liên hệ đến cùng một từ, luận một trăm triệu năm cũng không tới phiên “Thích” a! Càng đừng nói là “yêu”!

Còn rắn lục?! Cái loại thấp kém bậc nhất này? A ha ha nhất định là gần đây xà tộc cấp bậc thay đổi đi......

Hơn nữa....Mới sinh ra không lâu???!!!

Má ơi Thần Quân nhìn thanh tâm quả dục như thế nào mà khẩu vị lại mặn như vậy!

Khụ....Bất quá tuy rằng ngoại giới truyền ra ôn ào huyên náo như vậy, Thanh Vinh thân thể cùng tâm trí đều ở trong Thiên Tứ giới hoàn toàn không có nghe được tiếng gió nào.

Thiên Tứ giới được Thanh Vinh chuẩn bị tốt từ rất sớm, đưa cho bảo bối từ khi chưa ra khỏi trứng làm lễ vật. Tiểu hài tử sao, đều thích chơi trò chơi gia đình, đưa một cái tiểu thế giới hẳn là hợp ý bảo bối đi?

Ai ngờ muội muội sau khi sinh suy yếu như vậy, tiểu thế giới vừa lúc dùng để định cư lâu dài.

Vì thế Thanh Vinh một lần nữa gia công, tiểu thế giới từ đây sẽ hạn chế người tu vi tiến vào. Nếu khônglàm giới hạn, Thần cấp sẽ ở hàng của Tiên Đế, tiên cấp tắc sẽ theo thứ tự hàng hai cấp. nói cách khác, ở Thiên Tứ giới u vi tối cao cũng giống tu vi Tiên Đế. Đến nỗi nhóm dân bản xứ tại tiểu thế giới này, tối cao mới đến tu vi tiên sĩ.

Mà Thanh Vinh vừa sinh ra chính là cấp bậc Thần quân, bởi vậy từ khi có bộ dáng rồng con liền biến thành sơ giáng thế tại tiểu thế giới. Đương nhiên đây cũng là mục đích của hắn để giảm bớt uy khí áp bức, phòng ngừa muội muội lúc mới sinh ra giống hắn lần đó bị uy khí áp bức đến ngất xỉu đi.

Bất quá bề ngoài tuy là rồng con xuất thế, tu vi cũng thấp tới nỗi hắn chưa từng cảm thụ qua Tiên Đế cấp bậc, dù sao cũng trải qua thiên chuy bách luyện thân thể, gân cốt cường hãn đến trình độ khôngphải Tiên Đế cấp bậc có thể sánh được bởi vậy không cần lo lắng vấn đề an toàn.

Còn có một chút chính là, tại Thiên Tứ giới, các thuộc hạ của hắn cũng đều biến thành bộ dáng thiếu niên hay hài đồng, vừa lúc có thể làm như bạn cùng tuổi chơi cùng muội muội, vừa làm hắn bớt lo lắng hài tử hiếu động chân chính sẽ khi dễ muội muội.

Đương nhiên, hắn chính là bạn tốt nhất để muội muội chơi cùng!

Vì phong ngừa người có tâm lợi dụng muội muội của hắn là rắn, hắn đã sớm phong tỏa tin tức muội muội giáng thế. Biết muội muội thoát trứng, lại có thể tự do xuất nhập Thiên Tứ giới, đều là thân tín trong thân tín. Ngay cả Nam Ương về sau tới Thiên Tứ giới rồi mới biết được thân phận của A Thúy.

Mà vấn đề ở đây chính là trên người Nam Ương

Ngày trước khi tới Thiên Tứ giới, hắn đánh chết cũng không thể tưởng tượng kia sẽ là muội muội ruột của Thần Quân. Vì thế chờ Thần Quân đi rồi liền gấp đến nỗi không chờ nổi mà dùng truyền âm phù nóicho những tiên hữu những chuyện có thể độc chiếm đầu đề mười vạn năm bát quái.

Chờ hắn tới Thiên Tứ giới biết chân tướng lúc sau, chỉ có thể nước mắt nước mũi giàn giụa mà quỳ xuống đất khẩn cầu trời xanh, làm Thần Quân tối nay biết việc này, tốt nhất còn có thể làm sư phụ hắnđột nhiên trở về.....anh anh anh hắn còn không sống đủ, cuộc sống làm tiên mới chỉ vừa bắt đầu a! Sư phụ ngươi mau lại cứu đồ đệ ngu xuẩn của ngươi đi!

Nhóm thân tín có thể xuất nhập Thiên Tứ giới giúp Thần Quân làm việc thân tín tuy rằng biết việc bát quái này, nhưng lại lén thông khí lẫn nhau, không đem tin tức màu hồng phấn nói cho quân thượng, rốt cuộc hiện tại quân thượng tâm trí tựa hồ.....Vạn nhất làm ra cái gì quá kích động.....Dù sao bát quái loại này truyền một trận tự nhiên liên biến mât (thật vậy chăng?), vẫn là như trước tận lực gạt quân thượng đi.

Thuận tiện còn có thể cứu y tiên một mạng, về sau tìm thầy trị bệnh cũng dễ nói chuyện

Chương 6

Ngày ngày qua đi, A Thúy dần dần thích ứng với nếp sinh hoạt của một con rắn.

một tháng này, mỗi ngày nàng đều ở chỗ tiểu shota ngọt ngào mà tỉnh lại, sau đó được bế đến suối nước nóng vui sướng du lịch một vòng, được nhẹ nhàng lau khô thân thể rồi thoa lên thuốc cao, tiếp theo là được tiểu shota thủ pháp càng ngày càng thuần thục mát xa đi ngủ. Lại lần nữa tỉnh lại sẽ ăn bữa sáng, ngày nào cũng một loại nước không biết tên, hương vj có chút giống sữa bò, nhưng ít đạm hơn. Ban đầu chỉ có nước này, nhưng từ nửa tháng trước, giữa trưa cùng buổi tối bắt đầu có cháo loãng đủ mọi kiểu dáng.

Đối với linh hồn đại tham ăn A Thúy cất giấu trong thân thể của rắn con sơ sinh mà nói, phải uống sữa không sau nửa tháng, nàng đối canh mỏng cháo hiu đều có thể cảm kích mà khóc lóc thảm thiết. Ở phương diện ăn uống này nàng rất vừa lòng khi xuyên thành tiểu xà, nếu là đầu thai thành nhân loại trẻ con, phỏng chừng nghẹn thêm đến vài tháng!

Trừ bỏ tắm rửa, ăn cơm, nàng mỗi ngày trong thời gian thanh tỉnh đều ở cùng chơi đùa với Tiểu Kim Long, cùng Tiểu Kim Long đã biến thành tiểu shota chơi đùa, chơi với đủ loại thiếu niên da trắng xinh đẹp đến nhóm trai tân gái tân.

A.....thật là lối sống sa đọa a~ bất quá nàng thích!

Nhưng không được hoàn mỹ chính là, mỗi khi vào đêm, vô luân nàng trừng mắt thế nào vẫn có cái đuôi sáp tới vỗ bạch bạch bạch, Tiểu Kim Long sẽ không màng nàng phản đối chấp nhất mà cọ lên giường, đuôi rồng vàng cuốn lấy cái đuôi màu xanh tình tế của nàng, hai chân trước vòng qua người nàng, ôm nhau đi vào giấc ngủ.

Thanh Vinh: Sách dạy trẻ nói, nhất định phải có người bồi rắn nhỏ bảo bảo đi ngủ....Ngủ ngủ, bằng không bảo bảo nửa đêm tỉnh lại không thấy người sẽ sợ hãi.

Hơn nữa, trong mắt Thanh Vinh: Trừng mắt = Thích bề ngoài vàng óng của hắn; cái đuôi liền vỗ đến bạch bạch bạch = vẫy đuôi hoan nghênh hắn; ở trong lồng ngực hắn giãy giụa=còn muốn cùng ca ca thân ái chơi đùa không muốn ngủ.

“Chính là không được a bảo bối, rắn nhỏ phải đi ngủ rồi.” Thanh Vinh ôm hôn đầu rắn nhỏ mà trấn an.

Bất quá, tuy rằng sách dạy trẻ có nói rắn con buổi tối thường sẽ quấy khóc, nhưng bảo bảo nhà hắnchưa từng tỉnh lại nửa đêm bao giờ, không chiếm được cơ hội hầu hạ muội muội ngủ Thanh Vinh hơi có chút oán niệm, ai, muội muội quá ngoan đôi khi cũng là một loại phiền não ngọt ngào a.
Đến nỗi hắn sao có thể bỏ được mỗi ngày sáng sơm đem muội muội hôn đến tỉnh giấc? Nhất định là muội muội cùng hắn tâm tính liên thông, mới có thể mỗi lần đều trùng hợp mà tỉnh lại!

A Thúy: == hắn ảo tưởng vậy làm sao bây giờ!

Hôm nay, Thanh Vinh mang theo A Thúy đi sơn cốc nào đó trong núi Phù không ăn cơm dã ngoại.

Mười người ôm hết hành lý thật lốn đứng dưới tàng cây, chiếc lò vàng hầm những ủa nấm tinh tế, tiểu shota linh hoạt nghiền nát quả linh khí, đem chất lỏng màu trắng ngà rót vào canh. Con rắn nhỏ xanh biếc ghé vào đầu gối hắn, nhìn qua có vẻ ngốc.

“Canh nóng là ăn được rồi, bảo bảo kiên trì một chút.”Thanh Vinh yêu thương và vỗ vỗ đầu con rắn nhỏđang buồn bã ỉu xìu.

Kỳ thật căn bản vấn đề không phải di đói bụng! Buổi sáng nay A Thúy liền cảm thấy tầm mắt cỏ vẻ mơ hồ, rồi tới giữa trưa tình huống không chỉ không có chuyển biến tốt đẹp, ngược lại gương mặt tiểu shota gần trong gang tấc đều không thấy rõ! Nàng hung hăng mà lung lay hạ đàu, ai ngờ dùng sức quá mạnh, toàn bộ cơ thể rắn đều từ trên đùi shota lăn đi xuống.Rắn nhỏ xanh lục rơi xuống mặt cỏ xanh lục, cơ hồ đều bóng dáng đều biến mất. Thanh Vinh vội đem nàng vớt lên. Nguyên nhân là hắn không cho nàng chính mình xuống đất chơi, hắn lo lắng hắn khôngchú ý tới nàng sẽ xảy ra chuyện.

Thời điểm A Thúy ngã xuống mặt đất lăn vài vòng, toàn bộ thân rắn đều choáng váng, ghé vào đùi Thanh Vinh một lúc lâu mơi bình tĩnh lại, bình tĩnh lại lúc sau trước tiên chớp chớp mắt, phát hiện ra đôi mắt vẫn không có chuyển biến tốt đẹp.

A Thúy thực sốt ruột, tiếp nhận làm làm một con rắn, không có nghĩa là làm một con rắn mù a! Nàng há mồm ti vài vài tiếng, đáng tiếc là trong khoảng thời gian này Thanh Vinh cố gắng dạy xà ngữ cho nàng, nàng nhổ ra xa ngữ vẫn như cũ thành một đống loạn. Đại khái là làm người câu quá, không có biện pháp làm một con rắn.

Lúc này canh đã nấu xong, Thanh Vinh tắt lò linh hỏa nhỏ, múc canh nấm lên chén ngọc nhỏ, ở lòng bàn tay dùng pháp thuật làm canh nguội bớt, mới múc một muỗng thử độ ấm, liền nghe thấy âm thanh “ti ti” của rắn nhỏ, vì thế khẽ cười trấn an: “Bảo bảo ngoan, ca ca chỉ sợ bảo bảo bị nóng. Cái nồi này đều là của ngươi, ca ca không đoạt.”

Bất quá biết con rắn nhỏ nghe không hiểu, thử qua độ ấm một lúc sau múc đầy thìa canh đưa đến bên miệng rắn nhỏ.

Điều này cũng làm A Thúy mỗi ngày đều sốt ruột một chuta,vì cái gì mỗi lần nàng đều phải ăn nước miếng của hắn! Đổi muỗng thì sẽ hết sao!

Bất quá hôm này nàng không buồn so đo, liền canh nấm ngày thường yêu thích nhất cũng không có tâm tư uống, trong lòng đau khổ suy tư thế nào mới có thể làm tiểu shota biết nàng có vấn đề.

Thanh Vinh đưa vài lần, con rắn nhỏ cũng không chịu ăn. Thấy thế hắn nhẹ nhàng xoa bóp cái đuôi nhỏcủa rắn theo như sách dạy trẻ.

Sách dạy trẻ còn phác họa thêm vài ký hiệu trong điểm trong khung, mỗi một con rắn nhỏ đáng yêu của gia đình nếu muốn dưỡng thành đều phải trải qua của ải khó khăn.

Chương 6-2

Bảo bảo không muốn ăn cơm!

Loại cảm giác hưng phấn mang theo bất đắc dĩ này là như thế nào? hắn rốt cuộc cũng có cơ hội biểu hiện làm tuyệt thế ca ca tốt một lần sao? không được một lần làm “ca ca bưng bát cơm hướng muội muội khóc lóc xin nàng ăn một miếng” thì không phải ca ca trải qua khó khăn mưa gió! Đều không phải chân chính là anh trai tốt đúng nghĩa!

Rốt cuộc.....Rốt cuộc chuyện này chỉ có một trong lịch sử! Đôi tay nhỏ nhắn trắng nõn của shota bê bát cơm, đôi mắt lộ ra ánh sáng khác thường, đem lò tử kim tiếp tục múc canh, hít sâu một hơi, ý chí chiến đấu tràn đầy mà múc lại một muỗng canh nấm đưa đến bên miệng muội muội, hôm nay ca ca rốt cuộc cùng ngươi hăng hái chiến đấu!

A Thúy liếc nhìn hắn một cái, xoay xoay thân rắn đưa lưng về phía hắn, đừng quấy rầy chị đang tự hỏi vấn đề, chuyện này liên quan tới chung thân đại sự của chị đấy ( lầm)

Thanh Vinh nhìn ánh mắt muội muội, tay run lên, lại kiên định ôn định lại, lại..... lại bán man cũng vô dụng, cơm không thể không ăn!

hắn đem chén để một bên, một tay đỡ lấy đầu muội muội không cho nàng vặn lung tung, một tay tiếp tục kiên trì không ngừng đưa muỗng lên miệng nàng nói: “Bảo bảo ăn một chút được không? không đợi chút sẽ khó chịu. Bảo bảo muố làm ca ca đau lòng sao? Ân? Hé miệng được không?”

Nàng nhìn không thấy còn muốn lăn lộn nàng? thật phiền muốn chết! A Thúy đôi mắt không thể nhìn thấy, rất nhanh bị hắn làm cho cảm thấy bực bội, cái đuôi bạch bạch bạch vỗ lên cổ tay của hắn kháng cự, mặc hắn nói thế nào đều gắt gao nhắm miệng không mở ra, dù sao nàng nghe cũng không hiểu.

Nhìn bộ dáng kháng cự của muội muội, Thanh Vinh trong lòng đều chạy máu, xong rồi xong rồi muội muội muốn chán ghét hắn! Sao lại như vậy chứ! Chính là không ăn cơm lại không được....Xong rồi xong rồi, sách dạy trẻ quy định thời gian ăn cơm đã qua, dạ dày muội muội có hay không xảy ra vấn đề?

Chính là hắn không thẻ nhẫn tâm bắt muội muội mở miệng a! ( người bình thường ăn cơm cũng khônglàm ra loại sự tình này a! Ngươi kiên trì như vậy thấy thời gian liền từ bỏ sao!)

không hổ là cửa ải khó khăn lớn nhất.....Vẫn là để người khác độc ác đi =.=

.........Chúng ta vì Nam Ương mà thắp nhang.

A Thúy cùng canh nấm ấm áp bị đưa tới nơi ở của Nam Ương bằng vận tốc ánh sáng.

không lâu sau, phòng bếp được khẩn cấp thông tri làm ra đồ ăn đỏ loại kiểu dáng thích cho rắn nhỏ ăn mang tới y phủ của Nam Ương.Nam Ương.....Nam ương còn không có rời giường....

không thể trách hắn, sáng nay là ngày giao bản thảo ( mười ngày một lần), nên đêm qua hắn đã thức suốt đêm.

Nam Ương mơ mơ màng màng ăn vạ trên giường vừa mới bắt đầu nghe được tiếng Thần Quân liền tưởng mình năm mơ, đến khi toàn thân bị một cỗ hàn khí thôi quét toàn thân mới tỉnh táo lại, bên tai vang lên tiếng nói lạnh lẽo của quân thượng: “Nếu ngươi chán sống ta có thẻ thành toàn ngươi.”

Mười giây sau, Nam Ương mặt không còn chút máu té ngã lộn nhào mà xuất hiện trước mặt Thanh Vinh.

Trải qua một tháng ở chung, A Thúy có thế phát hiện ra giọng nói của Nam Ương, biết được người này là bác sĩ, shota đem nàng đưa tới chỗ người này chẳng lẽ là đoán được nàng không ăn cơm là bởi vì bị bệnh? Tiểu shota thật thông minh ( hiểu lầm thật lớn)!

Bởi vì không nhìn thấy bác sĩ giowg phút này đầu tóc có chút lộn xộn, quầng thâm mắt thật lớn cùng quần áo nghiêng lệch vặn vẹo, căn cứ vào ấn tượng quá khứ, tuy rằng cảm thấy hắn có chút trẻ tuổi ( tới Thiên Tứ giới phải hạ hai cấp bậc, Nam Ương biến thành thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi), nhưng A Thúy vẫn rất tín nhiệm hắn, vì thế khi đối mặt với âm thanh ấy, lấy cái đuôi chỉ chỉ đôi mắt của mình.

Thanh Vinh thấy, nhẹ nhàng ấn xuống cái đuôi nàng, ôn nhu nói: “Ngoan, không cần dùng đuôi dụi mắt.”Nam Ương trong lòng nhìn này đãi ngộ đặc biệt, một mặt nhìn bàn ăn rước mặt tràn đầy đồ ăn mà nuốt nước miếng, hắn vừa mới rời giường cái gì cũng chưa ăn đâu.

“Còn không chạy nhanh?” Thanh Vinh thấp giọng quát lớn, rời khỏi giường chậm như vậy hại giờ ăn của bảo bảo đã qua, cư nhiên còn dám ở nơi đó cọ xát!

Nam Ương kinh sợ mà liên tục làm theo, lấy một chén con mú cháo thịt ở gần hắn nhất, giơ cái muỗng tiếng lên.

Thanh Vinh ghét bỏ nhìn hắn một cái, không tha mà đem rắn nhỏ trên tay ra bên ngoài duỗi duỗi.

Mà Nam Ương ghé sát vào, liền phát hiện vấn đề. Nhăn mi buông chén cùng muỗng, nói với Thanh Vinh: “Quân thượng, đôi mắt tiểu chủ tử tựa hồ có chút vấn đề, có thể cho Nam Ương nhìn kỹ xem?”

Thanh Vinh vừa nghe, vội đem muội muội đưa tới ngồi ghế nhỏ có rào chắn chuyên dụng, cùng Nam Ương cùng nhau cúi đầu nhìn kỹ, lại chỉ nhìn là ánh mắt muội muội so với ngày thường mê man hơn một chút, hắn còn là đói.

Nam Ương ở trước mặt con rắn nhỏ quơ quơ tay, tiếp theo cẩn thận kiểm tra đôi mắt rắn nhỏ, nhẹnhàng thở ra, giải thích với Thanh Vinh: “Tiểu chủ tử bắt đầu muốn lột da. Đôi mắt không nhìn thấy là bắt đầu lột da.”

“Cái gì?! Nàng đã nhìn không thấy!” Thanh Vinh kinh ngạc giận dữ nói, “Ngươi trước kia không bảo nàng còn một tháng mới có thể lột da sao? Như thế vào xảy ra trước sớm như vậy!” Đau lòng mà đem rắn nhỏ ôm trong ngực vuốt ve, bảo bảo nhìn không thấy hắn cư nhiên không phát hiện! Thời điểm bảo bảo bị bệnh hắn cư nhiên còn bức nàng ăn cơm, còn như vậy lăn lộn nàng! hắn thật là.....hắn thật là.....

Nam Ương bị mắng đến cả kinh, vội cúi đầu quỳ xuống, giải thích: “Này.....rắn lục lột da trước là bình thường vì tiêu chuẩn đánh giá không chắc. Tiểu chủ tử rốt cuộc bản chất là rồng, khả năng không giống rắn.”

Thanh Vinh xưa nay thích nghe ‘Muội muội là rồng’, nghe vậy thần sắc hòa hoãn hơn, hơn nữa vì dự phòng tình huống đột phát, đồ vật muội muội một năm tới bất luận có phát sinh điều gì đều đã được chuẩn bị thỏa đáng, quyết định tạm thời buông tha hắn, về sau tính sổ sau: “đi xuống chuẩn bị đi.” nóixong trấn an con rắn nhỏ đi.

Chờ Thần Quân đi xa, Nam Ương mới chậm rãi thở ra, trong lòng cảnh giác chính mình, quân thượng bề ngoài trở nên manh lại đáng yêu, bản chất cũng vẫn là Thần Quân cao cao tại thượng!

Chương 7

Trong phòng lượn lờ an hồn hương, Thanh Vinh nhìn con rắn nhỏ đang nằm trên giường, đây là lần thứ hai hắn cảm thấy nhân sinh có cái gọi là bất lực. Muội muội còn quá nhỏ, lời nói liền nghe không hiểu, hắn thật sự không có biện pháp nói cho nàng đây là mù tạm thời, là bình thường, chỉ có thể khôngngừng vuốt ve nàng, dùng long ngữ hát cho nàng yên giấc ngủ.

Nhưng theo thời gian trôi đi, hắn vẫn rõ ràng cảm giác được con rắn nhỏ trở nên ngày càng bực bội bất an. An hồn hương cùng khúc hát ru chỉ có hiệu quả tạm thời, mà A Thúy hiện tại ở vào trạng thái bất an cực độ, căn bản không thể tĩnh tâm. An hồn hương làm nàng cảm thấy không khí vẩn đục, đầu óc hôn mê, giọng nói Thanh Vinh mềm nhẹ bên tai cũng biến thành âm thanh phiền phức. Bởi vì sinh ra khônglâu ý thức của rắn nhỏ quá mức non nớt yếu ớt, không cẩn thận sẽ tạo thành thương tổn không thể cứu chữa. Vì thế chỉ có thể lo lắng mà nhìn con rắn nhỏ bắt đầu kháng cự trấn an của hắn, đôi mắt vô thần trừng to, cái đuôi xoắn tới vặn bánh quai chèo hung hăng đập loạn khắp nơi. Thanh Vinh sợ nàng bị thương lại muốn cho nàng phát tiết đến tận hứng, liền dùng ngũ sắc vảy của mình đem nàng vây lại, vì nàng ngăn cách lực đạo bắn ngược.

Đến buổi tối hôm nay, A Thúy đã hoàn toàn không nhìn thấy gì. Căn cứ theo cách nói của Nam Ương, nàng sẽ mù tầm quá ba đến bốn ngày mới có thể bắt đầu lột da. nói cách khác, A Thúy sẽ bị mù lòa dày vò sợ hãi ít nhất ba ngày.

Thanh Vinh tựa hồ đã chấp hận, tinh tế thân rắn cuộn tròn thành một tiểu đôi, chậm rãi an tĩnh lại muội, đau lòng muốn chết. Nghĩ nghĩ, biến thành con rồng nhỏ bò lên trên giường, bốn móng vuốt toàn bộ bao quanh nàng, đầu dính sát vào đầu nhỏ của nàng, vươn cái lưỡi hồn nộn tính tế liếm cổ con rắn nhỏ, đuôi vuốt ve đuôi nàng, tựa như khi hình người vuốt ve nàng giống nhau.

Sách dạy trẻ nói, thân thể tiếp xúc càng nhiều thì rắn nhỏ càng cảm thấy an toàn.

Có lẽ do mệt mỏi, lúc này con rắn nhỏ không còn giống buổi chiều kia trong giai đoạn thời kỳ táo bạo kháng cự tiếp xúc của hắn, hơi chút xoay xoay ghé vào trong lồng ngực hắn không nhúcnhích mặc hắnliếm liếm.

Thanh Vinh vận công đem toàn bộ thân thể ôm đến ấm dào dạt, điều chỉnh tư thế làm cho con rắn nhỏbò đến càng thêm thoải mái, trong lòng cảm tưởng, nếu thời gian bảo bảo lột da giống với rắn bình thường thì tốt, còn thời gian thêm một tháng, hắn có thể chậm rãi dạy cho nàng xa ngữ, ít nhất làm nàng hiểu rõ trong tương lai không thể tránh khỏi bị mù, lột da cũng không phải việc gì đắng sợ, mà là đại biểu cho nàng đã trưởng thành.

Ôm lấy trân bảo muội muội, âm thanh Thanh Vinh chạm đến cùng ôn nhu, nỗ lực dem cảm xúc lạc quan của chính mình truyền cấp cho con rắn nhỏ, không khí chậm rãi ấm áp lên.

Lại đột nhiên tiểu kim long đột nhiên cứng đờ.Cái đuôi đang trấn an muội muội thôi đong đưa, lập tức rút đi.

Nguyên lai, A Thúy đôi mắt không nhìn thấy, xúc giác so với thường ngày liền trở nên nhanh nhạy. Nàng ẩn ẩn cảm giác được chỗ vảy giữa bụng Tiểu Kim Long cùng những nơi khác không giống nhau. Vì thế lặng lẽ đem cái đuôi nhỏ nâng lên, tò mò dùng đuôi tiêm nhẹ nhàng chạm vào mấy khối vảy kia.

Mà mấy khối vảy kia đúng là điểm yếu của rồng! Thanh Vinh bị chạm vào địa phương mẫn cảm nhất trên người! Địa phương chính hắn đều tận lực cố không chạm vào nhất!

Cảm nhận được người tiểu long cứng lại, A Thúy cảm thấy chơi hay, lại chạm chạm.

Tiểu Kim Long như bị điện giật mà run lên, thiếu chút nữa duỗi tay đem muội muội đẩy ra.Phản ứng cư nhiên kịch liệt như vậy? thật khó có được! A Thúy ý xấu mà tăng lực đạo chạm chạm, Thanh Vinh chưa kịp ngăn cản phía trước, lại nặng nề dùng cái đuôi ở mặt trên “Xoát” qua một cái, cuối cùng ấn nhẹ lên đó.

Này quả thực là trực tiếp câu lấy kích thích thần kinh não của Thanh Vinh đi!

Tiểu long chỉ cảm thấy trong đầu một mảnh bạch quang bén nhọn hiện lên, ánh mắt không tốt hơn mười giây mới hồi phục tinh thần. Bất quá nhưng theo bản năng nhớ rõ trong ngực chính là muội muội bảo bối, không trực tiếp đem quỷ gây sự ném ra Thiên Tứ Giới.

Thanh Vinh hít sâu vài cái, vừa muốn mở miệng, A Thúy lại lấy cái đuôi tiên nghéo một cái vào cái vảy ở chính giữa!!!

Vốn dĩ tiểu long ngồi dậy chân đã mềm nhũn, không chịu khống chế mà ngã trên người A Thúy. A Thúy bị đè ép tới tức khắc duỗi thẳng cổ.

Đây là tự làm bậy không thể sống a....

Thấy áp đến muội muội, Thanh Vinh vội ngồi dậy, nhưng không dám lập tức ôm nàng, mà lòng còn sợ hãi mà dùng móng che bụng lại lăn đến một bên, biến thành hồng y kim quan tiểu shota.

A Thúy cảm giác được lần nữa bế mình không phải móng vuốt mà là đôi tay nhân loại, có chút tiếc nuối mà cuốn cuốn cái đuôi.

Chương 7-2

Thân mật ở chung một tháng, Thanh Vinh đối với các loại động tác của nàng không rõ như lòng bàn tay, cũng đại khái có thể đoán ra hàm nghĩa. Thấy muội muội không vui, hắn cũng thật khó xử, nơi khác tùy nàng muốn thế nào cũng được ( thật?) dù sao hắn quen rồi, nhưng là...... nhưng nơi đó thật sựlà.....

A Thúy không biết Thanh Vinh trong lòng rối rắm, ở trong bàn tay hắn vô ý thức mà lại cuốn cuốn cái đuôi.

Sao.....Làm sao bây giờ..... muội muội giống như là rất muốn chơi nơi đó! Chính là........

Ây? Có điểm ngứa, A Thúy lại một lần cuốn lên cái đuôi, gãi gãi chỗ ngứa.

.........Muội muội nàng đều không nhìn thấy! không khóc không làm loạn chỉ là muốn chơi ngịch lân của hắn thôi. hắn.... hắn chẳng lẽ điểm nho nhỏ này cũng không thể thỏa mãn yêu cầu của nàng sao? hắnthật không phải anh trai tốt......

Nghĩ đến đây, tiểu shota phồng lên gương mặt bánh bao trắng nõn, hiên ngang lẫm liệt mà nằm ngửa xuống, nhấc quần áo của mình, lộ ra cái bụng càng thêm trắng nõn, rốn tinh xảo làm thủ thuật che mắt da thịt rút đi, hiện ra năm phiến kim sắc vảy.

Hít sâu một hơi, khẽ run tay đem con rắn nhỏ nằm trên vảy, cắn môi, một tay che chở con rắn nhỏphòng ngừa nàng trượt xuống dưới, một tay gắt gao bám lấy mép giường, làm bộ dáng ông chồng nhỏbị chà đạp.

A Thúy cảm thấy chính mình động đậy một chút, dưới thân người liền mãnh liệt run lên một chút, động một chút, run một chút, động một chút, “Bang” thành giường ngọc hóa thành bột phấn từ trong ngón tay non mịn của tiểu shota rơi xuống.

Tuy rằng A Thúy không nhìn thấy, nhưng cũng đoán được có lẽ đã xảy ra chuyện gì bi thảm (?), khôngđành lòng động hắn, sờ soạng từ trên bụng hắn bơi xuống dưới.

“không......không chơi nữa?” Thanh Vinh thở phì phò hơi hơi ngồi dậy, mặt tái nhợt sờ sờ đầu con rắn nhỏ, “thật ngoan! Đều biết đau long cho ca ca!”
Sáng sơm thứ hai, Nam Ương lại đây kiểm tra thân thể A Thúy, nhìn đến mép giường rách nát, trong lòng cảm thán: không hổ là tiểu chủ nhân, cho dù hiện tại đã hóa thành rắn, cư nhiên làm linh ngọc chi vương, ngọc cứng rắn nhất cũng có thể bị nàng gõ nát. Ngày sau tiền đồ không thể hạn lượng, khôngthể hạn lượng!

Có người hỏi hắn vì cái gì không phải do Thần Quân làm vỡ, Nam Ương còn cười nhạo người nọ khôngkiến thức. Quân thượng dù cho núi Thái Sơn sập trước mặt cũng không biến sắc làm sao có thể khôngnhịn được đánh vỡ cái mép giường?

Tới ngày thứ ba, A Thúy tỉnh lại mở to mắt, kinh ngạc vui vẻ phát hiện ra mình có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ của đồ vật!

Buổi tối ngày đó nàng liền bình tĩnh trở lại, một là bởi vì kiếp trước tựa hồ nghe ai nói qua, rắn trước lúc lột da mấy ngày sẽ mù. Có lẽ thế giới này rắn cũng giống vậy đi? Ôm ấp hy vọng, nàng quyết định bình tĩnh từ từ xem. Thứ hai là, Tiểu Kim Long nhìn qua lợi hại như vậy đối với nàng rất tốt, cái này ở thế giới yêu quái không thể sử dụng lẽ thường kiếp trước mà cân nhắc, cho dù nàng thật sự mù, nói khôngchừng có biện pháp chữa trị.

Trong lòng có chút loạn, không phải có thể tính đến khi nào khôi phục thị lực. Thình lình hiểu ra luôn làm người ta kinh hỉ.

Nhưng mà, không chờ nàng vui vẻ vài giây, trên một đột nhiên có cảm giác vừa tê vừ ngứa, hơn nữa càng ngày càng kịch liệt, thật mau trở nên khó chịu, dần dần lan tới toàn thân!thật sự là quá ngứa, A Thúy hận không thể có vỏ cây thô ráp cho nàng lăn lộn, đáng tiếc bốn góc chỉ có gâm vóc mềm mại, căn bản không có biện pháp cho nàng bớt thống khổ.

Tiểu Kim Long phát hiện nàng tỉnh ngủ thò qua xem nàng. Rốt cuộc có thể tiếp xúc đồ vật để ma sát, A Thúy lập tức dem hắn cuốn chặt, hận không thể đem mỗi tấc trên thân thể hướng khe hở trên vảy hắnmà cọ, môi chống lên vảy thô to trên cổ hắn không sợ đau mà ma sát.

Muội..... muội muội chưa từng có nhiệt tình như vậy! Hạnh phúc tới quá đột nhiên, Tiểu Kim Long liền cảm thấy mình giống như thụ sủng nhược kinh!

Nhưng mà rất nhanh, tiểu long ngày thường bị vắng vẻ phản ứng không đúng, lập tức ý thức được muội muội đây là muốn lột da. ( như thế nào cảm thấy tiểu long có điểm đáng thương......Nhất định ảo giác.)

Tiểu long một mặt hiểu như vậy, thuận theo ghé vào giường cuốn muội muội thật chặt mà cọ xát, đồng thơi không ngừng từ dưới lên trên liếm nàng giảm bớt thống khổ, một mặt truyền âm gọi Linh Khuê cùng Nam Ương. Bởi vì con rắn nhỏ mù trước thời gian một tháng, nên bọn họ hoài nghi thời gian nàng từ mù đến lột da cũng sẽ ngắn lại. Tất cả đồ vật đều sớm đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ chờ tiểu tổ tông phát tác.

Rắn con thật nhanh được đem đến thau tắm trong phòng, bên trong là nửa thùng nước màu xanh tản ra chất lỏng thơm mùi thuốc mát lạnh, cỏ thể trợ giúp con rắn nhỏ giảm bớt ngứa đau khi lột da. Thau tắm còn gắn bên trong một cái cây mặt ngoài có ừng vòng khắc sâu màu xám hình trụ, chỉ có thể ở cực nam chế tạo thành, không những có thể làm con rắn nhỏ nhẹ nhàng cọ đi da cũ, còn có thể ở chỗ da vừa bị bóc hình thành lớp màng bảo hộ, tẩm bổ cho lớp vỏ non nớt mới của con rắn.

Tiểu Kim Long mang theo con rắn bơi vào nước thuốc, nhẹ nhàng kéo nàng tới cây màu xám hình trụ ngồi.

A Thúy tiếp xúc đến địa phương thoải mái, không cần hắn giúp liền chính mình trực tiếp triền qua.

Bị muội muội buông ra trong nháy mắt, Thanh Vinh trong lòng nổi lên nồng đạm cảm giác mất mát, mới vừa rồi triền trên người ta khẩn trương như vậy, kết quả có cái tốt hơn, nhanh như vậy liền không cần anh trai........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau