HOÀNG HUYẾT KHÚC CHI TIÊU DAO NHẠC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hoàng huyết khúc chi tiêu dao nhạc - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Nơi này là chân núi sâu trong rừng cây, người bình thường lúc hoàng hôn quyết sẽ không chạy đến nơi này, thứ nhất là sợ lạc đường, thứ hai đây là nơi thường có dã thú lui tới...... Nhưng vào lúc này, nơi này lại vô cớ có vài tiểu hài tử tụ tập, thoạt nhìn như là đang bàn luận cái gì......

“Chờ một chút...... Tại sao......” Hài tử nhỏ nhất ước chừng bốn tuổi dùng tay run rẩy, lôi kéo mấy hài tử lớn hơn nó vài tuổi hỏi.

Hài tử lớn tuổi hơn hung hăng vẩy khỏi rồi nó, dùng khẩu khí rất không tốt trả lời: “Đừng chạm vào ta! Quái vật!”

“Quái vật?” Hài tử bốn tuổi sửng sờ tại chỗ.

“Chính là quái vật!” Mấy hài tử bên cạnh phụ họa, “Bằng không ngươi vì sao bốn tuổi lại đến nơi này đọc sách? Bộ dạng nam không ra nam, nữ không ra nữ, còn luôn nói mấy chuyện ma quỷ kỳ quái, nhất định là người nhà ngươi sợ ngươi, bọn họ không cần ngươi!”

“Không phải...... Ta là......” Nó nỗ lực giải thích.

Chính là đám hài tử kia hoàn toàn không để ý tới nó, vội vàng thúc giục hài tuổi lớn tuối kia nói: “Đi mau! Không cần để ý quái vật này...... Xem ra trời sắp mưa, chờ chút  nữa chúng ta có lẽ sẽ không ra ngoài được......”

Hài tử kia liếc nhìn đứa nhỏ một cái, rồi không quay đầu lại ly khai, bóng dáng của bọn họ dần biến mất trong tầm mắt của đứa nhỏ......

“Từ từ ta a......” Đứa nhỏ nóng nảy, liều mạng muốn đuổi theo bọn họ...... Chính là thân hình cùng thể lực chênh lệch, khiến nó lực bất tòng tâm!

Bỗng nhiên sơ ý một chút, nó ngã sấp xuống vũng bùn trên sơn đạo, cũng là lúc này, lão thiên gia hay nói giỡn dường như nổi mưa to. Đứa nhỏ kia té trên mặt đất, một thân nguyệt sắc tiểu cẩm bào cũng bị bùn đất biến thành dơ bẩn không chịu nổi, “Không cần để lại một mình ta a......” Nó không chết tâm đứng lên, muốn đuổi theo đám hài tử kia, nhưng sau khi nó đứng dậy mới phát hiện đã không còn thấy bóng dáng của bọn họ...... Oa oa bốn tuổi rốt cuộc nhịn không được, tại vùng hoang vu dã lâm lớn tiếng khóc, chính là vô luận nó khóc thế nào, làm bạn với nó chỉ có tiếng mưa rơi cùng tiếng vọng không ngừng......

“......!” Tiểu Tứ từ trong mơ bừng tỉnh lại đây, đầu tiên mắt nhìn thấy chính là khuôn mặt ngủ sâu của Diệu Ngạn, cái này khiến cho y an tâm không ít.

Rón ra rón rén theo mép trong giường đi ra, muốn xuống giường mà không quấy nhiễu đến Diệu Ngạn, thế nhưng......

“Tiểu Tứ......” Diệu Ngạn giữ chặt Tiểu Tứ đang muốn xuống giường, một phát đụng ngã y, nhẹ nhàng hôn lên mặt Tiểu Tứ một cái, “Sớm a...... Ngươi gần đây mỗi ngày đều thức dậy rất sớm nha!”

“Ngạn ca ca, sớm...... Ta đụng tới ngươi sao?” Tiểu Tứ như bảo bảo ngoan chào hỏi, tuyệt không để ý đến vấn đề tư thế hiện tại của mình cùng Diệu Ngạn.

Diệu Ngạn nhìn bộ dạng đơn thuần kia của y, không khỏi từ tâm thở dài: “Ai...... Ta nói Tiểu Tứ, hiện tại ở loại thời điểm này ngươi nên hảo hảo lo lắng chuyện của bản thân một chút đi...... Tư thế hiện tại của chúng ta, ngươi không sợ ta nhịn không được ‘ăn’  ngươi sao?”

Tiểu Tứ đầu tiên là nhìn hắn, rồi mới nhìn hạ thân của mình, “Sẽ không a, phía dưới của Ngạn ca ca một chút phản ứng đều không có...... Huống chi, nếu ‘ăn’ như lời ngươi nói, hẳn là ta ‘ăn’ ngươi đi?”

“!!” Diệu Ngạn nghe đến lời này, đầu đập phải cột giường, hắn vẻ mặt lúng túng, tiếu ý tích ở trên mặt, bộ dáng cực kỳ buồn cười, “Tiểu Tứ, ngươi có biết không, có khi ngươi thật sự thực có thể khiêu chiến cực hạn của ta!”

“Không đúng sao? Ngạn ca ca?” Tiểu Tứ giúp hắn sờ sờ xao đến đích địa phương, “Lớp ‘giáo dục giới tính’ của ba ba chính là nói như thế...... Chẳng lẽ phía dưới không có phản ứng cũng có thể làm?” Tiểu Tứ vẻ mặt mê mang......

“Vấn đề không ở chỗ này đi?” Tuy rằng khi gặp được Tiểu Tứ, hắn chỉ biết, oa oa này không đơn giản...... Nhưng qua nhiều năm như vậy, hiện tại Diệu Ngạn đối mặt Tiểu Tứ vẫn có chút dở khóc dở cười, “Thật là...... Bệ hạ, không, hiện tại hẳn là là Thái thượng hoàng, hắn có đôi khi thật sự thực nhàn nha...... Tốt lắm, không cần thảo luận vấn đề này nữa, rời giường! Hôm nay còn phải lên đường nha!”

“Ba ba thực nhàn sao?” Tiểu Tứ lại lâm vào nghi vấn vô tận.

“Tốt lắm tốt lắm, Tiểu Tứ không cần nghĩ nửa..... Rời giường đi!” Diệu Ngạn bê y lên, “Chúng ta cứ như thế này ăn xong điểm tâm liền tiếp tục lên đường đến chỗ cha ta, sao vậy?”

“Được!” Tiểu Tứ đồng ý gật đầu.

Sau khi rửa mặt chải đầu, hai người bọn họ đi tới đại đường bên trong khách điếm ăn điểm tâm. Tuy là sáng sớm, nhưng bởi vì khách điếm này tọa lạc trên đường chính ra ra ngoài, cho nên ở khách nhân trong đại đường cũng không ít. Hơn nữa này tiểu nhị của khách điếm nói rất nhiều, cũng dễ hỏi thăm tin tức, cũng có rất nhiều khách nhân nguyện ý tiến vào uống một ngụm trà, nghe một chút tin tức lại tiếp tục lên đường.Diệu Ngạn cùng Tiểu Tứ gọi hai chén cháo cùng mấy cái bánh bao, ngồi ở một góc trong đại đường......

“Tiểu nhị, ta mới từ biên quan trở về, hôm nay có tin tức gì nói một chút a?” Một khách nhân uống trà hỏi.

“Ha hả, vị khách quan này, ngươi muốn nghe tin tức gì a?” Tiểu nhị cười tủm tỉm ngồi xuống bên cạnh vị khách nhân kia.

“Tin tức thôi...... Đương nhiên là cái gần đây mọi người thường thảo luận nhất, tin Kiền Hi đế thoái vị! Có cái gì có thể nói không?” Khách nhân kia đối việc này cực kỳ tò mò.

Tiểu nhị vừa nghe đến đây, liền sừng sộ lên, rất nghiêm túc trả lời: “Này nha, đích xác có a! Các vị không biết là có nghe qua điều này không...... Lần này Kiền Hi đế thoái vị là tổng cộng hạ ba đạo ý chỉ!”

“Nga? Là ba đạo nào?” Hưng trí của những khách nhân toàn bộ bị khơi mào, trừ bỏ Tiểu Tứ cùng Diệu Ngạn, mỗi người đều mang vẻ mặt chờ mong.

“Đạo thứ nhất đương nhiên là chính mình thoái vị, truyền ngôi cho thái tử; đạo thứ hai là đem chức vị của Nhạc vương gia và Húc vương gia tất cả nhượng lại, con trai độc nhất của Nhạc vương gia kế thừa chức vị của phụ thân, mà chức vị của Húc vương gia giao lại cho Nhị điện hạ cùng Tam điện hạ......”

“Đây là đạo lý gì? Ta nhớ rõ Húc vương gia cũng có đích tử đi?” Khách nhân kia khó hiểu.

Tiểu nhị không nhanh không chậm nói: “Khách quan đừng vội, ta đây muốn nói  không phải! Đích tử của Húc vương gia cũng là người kế thừa duy nhất của nhà Diệu thị, đương nhiên là kế nhiệm chức tế thiên sư của Kỳ Nghệ!”

“Thì ra là thế......Nhưng Kiền Hi đế vì sao phải làm như thế? Chẳng lẽ là lo lắng các huynh đệ...... Vì thái tử dọn đường sao?”

“Này ta cũng không biết!” Tiểu nhị cười lắc lắc tay.

“Kia đạo thứ ba thì sao?” Người nọ vội hỏi.

“Này đạo thứ ba là đề mục của kì khảo thí ngự y cung đình năm nay......”
“Đề mục? Kia......”

“Tiểu nhị! Tính tiền!” Tiểu Tứ vẫn luôn không lên tiếng ăn xong điểm tâm gọi.

“Đến ngay, khách quan......” Tiểu nhị thu tiền của bọn họ, rồi mới dắt ngựa ra cho bọn họ, “Khách quan đi thong thả!”

Diệu Ngạn nguyên bản còn muốn nghe thêm đạo ý chỉ thứ ba này, có thể thấy được ý kiên định của Tiểu Tứ, cũng không thể không theo y ly khai!

Cưỡi ngựa chậm rãi trên đường, Diệu Ngạn tò mò hỏi: “Tiểu Tứ, ý đồ của ba ba ngươi ra đạo ý chỉ thứ ba này là vì cái gì?”

“Ý đồ?” Ngựa của Tiểu Tứ rõ ràng đi chậm lại.

“Đúng vậy, thái thượng hoàng làm gì đều có mục đích xác minh! Giống như hắn chuyển nhượng chức vị của cha ta cùng Nhạc vương gia, mang theo Phạm thúc thúc nói là chu du tứ hải...... Nhưng thực tế thượng là muốn kết hợp lực lượng bọn họ lại với nhau vì Kỳ Nghệ vẽ ra một địa đồ hoàn mỹ nhất!” Diệu Ngạn nêu ví dụ chứng minh, “Hắn quyết không thể mạc danh kỳ diệu mà nhúng tay vào cuộc khảo thí ngự y, ngươi nói một chút đây là vì cái gì?”

“......” Tiểu Tứ suy nghĩ cả buổi, “Đại khái thật là bởi vì ba ba thực nhàn đi.... ”

“A?” Diệu Ngạn thật không ngờ Tiểu Tứ dùng những lời này để trả lời lấy lệ với mình.

“Không nói nữa...... Ngạn ca ca, chúng ta đến trận đấu cưỡi ngựa được không?” Tiểu Tứ cười đề nghị.

“Cưỡi ngựa? Ai...... Từ từ!” Cũng không quản Diệu Ngạn có đồng ý hay không, Tiểu Tứ thúc ngựa bỏ chạy!”Tiểu Tứ, chờ ta a!”

Tiểu Tứ ra roi thúc ngựa quay đầu lại hướng Diệu Ngạn làm cái mặt quỷ, “Ta mới không cần! Đến truy ta đi...... Giá!”

“Tiểu Tứ!” Hứng thú của Diệu Ngạn cũng bị châm ngòi, hai người ngay tại trên đường lớn chơi trò “ngây thơ” như thế......

── khách điếm ──

“Tiểu nhị, cố sự của ngươi còn chưa nói xong nha! Lại đây lại đây......” Khách nhân nhường chỗ ngồi bên cạnh mình, “Nói mau nói mau, đạo ý chỉ thứ ba của hoàng đế là đề mục gì? Vì cái gì hắn lại muốn nhúng tay vào kì khảo thí ngự y?”

“Đến đây đến đây......” Tiểu nhị ngồi xuống, “Đó là đề mục của kì khảo thí ngự y năm nay...... Nguyên nhân à, hẳn là nguyên do năm nay Tam hoàng tử của Thao Liễm cũng muốn tham gia kì thi đi......”

“Nga? Thú vị, hoàng tử Thao Liễm cũng muốn tham gia tuyển chọn ngự y?”

“Đúng nha! Thật sự là trăm năm khó gặp a!”

“Kia đề mục là?”

“Năm nay đề mục của kì khảo thí ngự y chính là...... Tìm ra bệnh căn, trị khỏi bệnh cho Tứ điện hạ!”

_________________

Chương 2

“Oa...... Cười rồi cười rồi......” Tay nhỏ của Tinh Nhi đùa với tiểu anh nhi mới ra đời, bộ dạng thích thú, “Đại bá, tiểu đệ đệ gọi là gì a?”

“Ha hả...... Ta cùng Tiểu Nhã bàn bạc cả buổi, cuối cùng quyết định gọi là Hoàn Kì!” Hồng Lẫm vừa được lên làm cha mặt mày hớn hở, tâm tình tốt.

“Hoàn Kì...... Tễ Hoàn Kì......” Tinh Nhi lặp lại, “Ân...... Tên rất êm tai!”

“Ân...... A a......” Tiểu bảo bảo sẽ không nói, lại y y nha nha quơ cánh tay mập mạp, giống như thực vừa lòng với cái tên của mình.

Phong rất có kinh nghiệm chăm trẻ ở bên cạnh nhìn nhìn canh giờ, đối Tinh Nhi nói, “Tinh Nhi, đưa đệ đệ cho Nhã thúc thúc, đã đến lúc nên uống sữa!”

“Được!” Tinh Nhi thật cẩn thận đem cục cưng giao cho Tấn Nhã, “Nhã thúc thúc, cho ngươi!”

“Tinh Nhi thật ngoan!” Tấn Nhã tiếp nhận đứa con, đem đứa nhỏ giao cho vú nuôi dẫn đi uống sữa.

Nhìn đứa con bị dẫn đi, Hồng Lẫm lập tức chuyển hướng về bọn đệ đệ song bào thai hỏi: “Phong cùng Thần các ngươi lúc nào thì rời đi nhậm chức?”

“Đại ca, ngươi lại vọi vàng đuổi chúng ta đi như vậy sao?” Thần đùa giỡn hỏi han.

Phong lắc đầu ôm lấy Tinh Nhi, “Hoàn Kì đã bình an sinh ra, phụ thân cùng ba ba đã rời đi một hồi...... Diệu Quang thúc thúc cùng tiểu thúc cũng sắp lên đường đi...... Xem tình huống, qua vài ngày nữa ba chúng ta sẽ đi đến chỗ Tiểu Tứ cùng Ngạn!”

“Ai......” Hồng Lẫm ôm bả vai Tấn Nhã, vẻ mặt oán phu thở dài, “Nhàm chán a...... Tất cả mọi người đi rồi...... Ca ca rất tịch mịch nga!!”

“Sách!” Lời nói của hắn đổi lấy ánh mắt xem thường, sao hoàng đế Kỳ Nghệ đều như nhau vậy?

Hồng Lẫm không phục mà giả vờ khiển trách bọn họ: “Ai nha...... Các ngươi một đám đều không có lương tâm như vậy, nếu là Tiểu Tứ, y liền nhất định sẽ đáp ứng ta!”

“Nói đến Tiểu Tứ...... Đại ca, ba ba cùng phụ thân sao lại đồng ý để y cùng Ngạn một mình đến biên cảnh tiễn Diệu Quang thúc thúc cùng tiểu thúc?” Phong vẫn rất kỳ quái, dù sao Tiểu Tứ y......

“Chỉ biết các ngươi sẽ có nghi vấn!” Hồng Lẫm đứng lên, từ trong lòng, lấy ra một tờ giấy, “Xem đi, là ba ba cho ta, hắn kêu ta giữ kĩ, để tránh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn!”

“Đây là......”

── Hai tháng trước ──

“Ha ha...... Thật đáng yêu, bảo bảo nhà ta đều hồng hồng mập mập giống nhau nha!” Tuyền ôm tiểu bảo bảo vừa đầy tháng quay vòng vòng, “Gọi ngươi là cái gì thì tốt đây? Tiểu gạo nếp? Tiểu bánh bao? Ha hả......”

“Tuyền không cần đùa tôn tử của ngươi! Còn không mau trả lại cho Tiểu Nhã!” Phạm cũng là mặt đầy hớn hở nhìn chằm chằm bảo bảo nộn nộn.

“Được rồi được rồi......” Tuyền không tình nguyện trả đứa nhỏ lại cho Tấn Nhã, nhưng ánh mắt vẫn chú ý đến bảo bảo, “Đáng tiếc...... Chúng ta phải ngao du Kỳ Nghệ, ai, đến lúc trở về không biết bảo bảo có nhận ra hoàng gia gia ta không nữa?”

“Ba ba, ngươi ít lo lắng không đâu!” Hồng Lẫm chịu không nổi mà cười, “Ngươi cùng phụ thân du lịch mệt mỏi, vẫn có thể trở về mà!”

“Ân...... Điều này cũng đúng!” Tuyền vuốt cằm trả lời.

“Phụ thân, ba ba!” Tiểu Tứ thừa dịp có khoảng không chen vào nói.

Tuyền quay đầu lại hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Tiểu Tứ?”

Tiểu Tứ lấy lại bình tĩnh, rồi mới cố định nói ra: “Ta cùng với Ngạn ca ca cùng đi biên cảnh! Hy vọng các ngươi có thể đồng ý!”
“Cái gì?” Phạm không che dấu kinh ngạc của mình chút nào, “Chỉ hai người các ngươi? Nhưng mà Tiểu Tứ ngươi......”

“Ân, ta hiểu được!” Tiểu Tứ nhu thuận gật đầu, “Việc kia ta không có khả năng gạt Ngạn ca ca cả đời, hắn đề xuất muốn mang ta ra khỏi thành tiễn tiểu thúc bọn họ, ta nghĩ vừa vặn có thể lợi dụng cơ hội lần này......”

“......” Tuyền cùng Phạm khó nói đồng thời trầm mặc.

“Không có việc gì!” Tiểu Tứ cười an ủi bọn họ nói, “Ta đã mười lăm tuổi, không phải đứa nhỏ bốn tuổi kia, các ngươi xem hiện tại ta cho dù nhắc lại chuyện mười một năm trước cũng sẽ không kích động mà té xỉu, cho nên lần này đi ta nhất định có thể bình an trở về!”

“Chính là Tiểu Tứ!” Phạm trìu mến vuốt ve hai mắt của Tiểu Tứ, “Sẽ không té xỉu..... Nhưng nghĩ tới chuyện đó vẫn sẽ đau lòng đi?”

“......” Tiểu Tứ cúi đầu không có trả lời.

Hồng Lẫm cũng tràn ngập lo lắng cùng ảo não trên mặt, “Tiểu Tứ, vẫn là không nên đi! Ở lại hoàng thành, đại ca giúp ngươi nói với Ngạn......”

“Không được!” Tiểu Tứ nghe thấy hai chữ “ở lại”, liền lại ngẩng đầu, tỏ vẻ kiên quyết phản đối, “Ba ba cũng nói qua, thích một người, nhất định phải thẳng thắn thành khẩn đối đãi...... Chuyện này ta cũng không muốn giấu diếm nữa, ta hy vọng bản thân có thể có dũng khí tự mình nói cho hắn!”

“Ngươi quyết định như thế sao? Tiểu Tứ.” Tuyền vẫn không lên tiếng, ánh mắt thâm thúy nhìn tiểu nhi tử.

“Đúng vậy!” Tiểu Tứ nắm hai tay, cho thấy y phải có dung khí rất lớn để nói ra lời này.

“Như vậy......” Tuyền từ ái nở nụ cười, “Cứ theo lời ngươi mà làm đi! Ba ba vĩnh viễn ủng hỗ ngươi!”

“Tuyền?”

“Ba ba?” Hồng Lẫm cùng Tấn Nhã cũng đồng cảm ngạc nhiên.

“Cám ơn ngươi ba ba, ta đây đi trước!” Tiểu Tứ vừa được Tuyền đồng ý, liền nhướng mày vui mừng.

“Tiểu Tứ......” Phạm không thể gọi y lại, “Thật là...... Tuyền, ngươi sao đồng ý liền như thế? Chẳng lẽ ngươi không biết......”“Phạm trước tỉnh táo lại, Tiểu Tứ đã không còn là đứa nhỏ cần chúng ta bảo hộ nữa, nó cũng có thứ bản thân muốn theo đuổi, nếu đem nó cột vào bên người chúng ta ngược lại sẽ không tốt.” Tuyền nói ít ý nhiều.

Phạm lớn tiếng doạ người: “Chính là ta lo lắng cho bệnh của nó.....”

Tuyền rất thâm ý cười, “Ta cũng thực lo lắng, cho nên...... Là thời điểm tìm Tiểu Ngạn hảo hảo nói chuyện......”

..............................

Diệu Ngạn bước vào cửa điện, bên trong chỉ có hai người Phạm cùng Tuyền, hắn đầu tiên mở miệng hỏi: “Phạm thúc thúc cùng Tuyền thúc thúc tìm ta có việc?”

“Tiểu Ngạn a, lại đây lại đây...... Lần này muốn tìm ngươi để nói chuyện Tiểu Tứ...... Nghe nói nó cùng với ngươi sẽ đến Căng Uyên lâu ở biên cảnh.” Tuyền cười tới gần hắn.

“Đúng vậy! Có gì không đúng sao không?” Diệu Ngạn cho rằng chuyện này không cần thiết phải giấu diếm.

Phạm ra hiệu cho Tuyền lấy ra một tờ giấy, bên trên chi chít chữ, liệt ra ba điều khoản, đưa nó đến trước mặt Diệu Ngạn, “Ngạn Nhi trước xem đi!”

Thừa dịp Diệu Ngạn đang xem, đồng thời, Tuyền giải thích cho hắn: “Ngươi cũng biết, Tiểu Tứ chưa từng một mình ra khỏi thành, chúng ta thực lo lắng cho an nguy của nó...... Cho nên, hy vọng ngươi có thể ký tờ hiệp ước này, như vậy chúng ta cũng an tâm!”

Diệu Ngạn nhìn điều khoản trên hiệp ước: điều thứ nhất, trên đường gặp phải nghi vấn có liên quan đến Tiểu Tứ, nếu Tiểu Tứ không chịu tự mình giải thích thì không thể cứ gặng hỏi; điều thứ hai, nếu nửa đường phát hiện Tiểu Tứ có dị trạng, liền đem y nhanh chóng trở về hoàng thành; điều thứ ba, bất cứ lúc nào,chỗ nào vì nguyên nhân gì, cũng không được rời đi hoặc bỏ lại Tiểu Tứ một mình. Nếu trái với một trong ba điều, hậu quả tự chịu!

“Này......” Diệu Ngạn xem xong, mê muội ngẩng đầu, “Hai điều đầu đều không có vấn đề, nhưng này điều thứ ba...... Bất cứ lúc nào,chỗ nào sao?”

“Bất cứ lúc nào,chỗ nào!” Tuyền khẳng định trả lời.

“......” Diệu Ngạn nhìn nhìn bọn họ, lại nhìn nhìn tờ giấy trong tay mình, “Được rồi! Ta ký!”

“Hiệp nghị thành lập!” Nhìn Diệu Ngạn ấn vân tay lên, Tuyền cuối cùng lấy ra  ngọc tỷ, ấn lên trên một cái.

..............................

Tuyền nhìn chằm chằm tờ hiệp nghị này một hồi lâu, cuối cùng xấu hổ cười cười, “Sao có loại cảm giác như ‘cửa hàng sủng vật kinh khủng’ vậy?”

“Tuyền ngươi hối hận sao?” Phạm nghiêng người tựa vào trên giường hỏi.

“Ta đã nghĩ không ra biện pháp bảo hộ Tiểu Tứ tốt hơn......” Tuyền đi đến, ngồi xuống bên người Phạm, “Diệu Ngạn trong mười năm nay, thời gian trọn vẹn tiếp xúc với Tiểu Tứ cũng chỉ có một năm này mà thôi...... Hắn cũng không hiểu biết Tiểu Tứ chân chính!”

“Tiểu Tứ chân chính......” Phạm thấp giọng lẩm bẩm dựa vào trên người Tuyền, “Hắn có thể nhận ra Tiểu Tứ chân chính không?”

“Không biết a......” Tuyền cũng không thể xác định.

“Hẳn là sẽ đi!” Phạm nhìn gò má của Tuyền, “Bởi vì Tiểu Tứ được săn sóc như vậy...... Một hài tử ưu tú như vậy.”

Tuyền cũng giống như nhớ tới cái gì, ôn nhu cười, “Đúng vậy, Tiểu Tứ nhà ta thông tuệ cơ trí, sức quyến rũ không người có thể địch lại! Diệu Ngạn nếu ngay cả y cũng không muốn...... Kia thật đúng là mắt bị mù!”

_________________

Chương 3

“Ba ba bọn họ nói như thế là đã suy nghĩ mọi khả năng rồi......” Phong không khỏi bội phục các bậc cha chú của chính mình, gừng càng già càng cay a!

“Nhưng ta vẫn hi vọng tờ hiệp ước này không nên có chỗ nào để dùng mới tốt a!” Hồng Lẫm phe phẩy một tờ giấy, biểu tình tuy có vẻ đùa giỡn, nhưng không khó nghe ra ngữ điệu lo lắng của hắn.

Tấn Nhã thấy bọn họ như vậy, cũng lên tiếng khuyên giải: “Lẫm ca ca các ngươi không cần lo lắng a, Tiểu Tứ am hiểu lòng người, Ngạn sẽ không thương tổn y.”

Nhưng lời hắn nói một phen không có chút tác dụng xoa dịu, ngược lại khiến ba vị ca ca càng thêm lo lắng, “Có đôi khi, chúng ta thật sự hy vọng Tiểu Tứ không cần ‘am hiểu lòng người’ như vậy thì tốt rồi!”

“Ân? Có ý gì?” Tấn Nhã khó hiểu nhìn ba người bọn họ, chẳng lẽ như vậy cũng không tốt?

“Tiểu Nhã có điều không biết...... Tiểu Tứ thật sự là...... Ai......” Hồng Lẫm lắc đầu! Song bào thai bên cạnh cũng vẻ mặt ngượng nghịu.

Tấn Nhã vẫn là mạc danh kỳ diệu, vừa muốn hỏi, lại bị Diệc Ưu chạy ào vào cắt đứt......

“Bệ hạ, a...... Thực xin lỗi, ta không cố ý quấy rầy các ngươi!” Diệc Ưu vào cửa mới phát hiện mình tới không đúng lúc.

Theo sát phía sau hắn là Thấm Diêu không kịp ngăn hắn, đành phải một tay ôm đầu thở dài: “Thật là, kêu ngươi chậm một chút!”

“Không sao!” Hồng Lẫm cười cười, “Nhưng thật ra Diệc Ưu chạy vội như vậy, có việc gì sao?”

Được Hồng Lẫm tha thứ, Diệc Ưu nhẹ nhàng thở ra, đứng thẳng trả lời: “Kỳ thật lần này tới là có liên quan đến việc tham gia kì khảo thí ngự y......”

“Khảo thí ngự y......” Hồng Lẫm lặp lại, rất nhanh hiểu được mục đích của hắn, “Diệc Ưu là muốn biết chuyện của Tiểu Tứ đi? Nói đi...... Muốn chúng ta giúp ngươi cái gì?”

Diệc Ưu đến Kỳ Nghệ sinh sống nhiều năm như vậy, tất cả mọi người đều thấy rõ, người này ngay thẳng, nghiêm túc, hoạt bát cởi mở lại không có tâm cơ gì, bỏ qua chuyện hắn là thân đệ của Kì Viêm không nói, rất được người yêu quý, mà Kì Viêm tại thanh minh năm trước đã đưa hắn đến Kỳ Nghệ, Hồng Lẫm bọn họ lại đối đãi hắn như thân nhân.

Diệc Ưu thấy hoàng đế bệ hạ trực tiếp như vậy, cũng sẽ không giấu diếm gì, “Kỳ thật ta là muốn cùng Phong và Thần cùng đi biên cảnh!”

“Đi biên cảnh làm gì?” Hồng Lẫm thật không ngờ hắn sẽ có đề nghị này, hắn tưởng......”Về bệnh của Tiểu Tứ, ngươi hỏi chúng ta một chút chẳng phải sẽ biết sao?”

“Không.” Diệc Ưu lắc đầu phủ quyết, “Muốn biết rõ bệnh của người bệnh, chỉ có tự mình đi gặp người bệnh!” Đứng ở góc độ của y sư, lời hắn nói rất có đạo lý, thế nhưng......

“Thực xin lỗi, chuyện này ta không thể đáp ứng ngươi.” Hồng Lẫm tiếc hận nói.

Diệc Ưu cảm thấy ngoài ý muốn, “Di? Vì......”

“Chờ một chút, Lẫm ca ca!” Thấm Diêu nhìn ra manh mối trong đó, hắn ngăn Diệc Ưu lại, chính mình cùng Hồng Lẫm tương đối, nghĩ muốn từ trong mắt của Hồng Lẫm tìm được đáp án, “Thỉnh cho phép ta và Diệc Ưu đi cùng nhau!”

Quả nhiên......”Ngươi đi, công việc của ngươi thì tính sao?” Hồng Lẫm hiện tại là người thống trị quốc gia này, có một số việc hoàn toàn là thân bất do kỷ.

“Công việc của ta sẽ được an bài thỏa đáng, vẫn thỉnh Lẫm ca ca, không...... Vẫn thỉnh bệ hạ đáp ứng!” Thấm Diêu quỳ xuống chờ lệnh.

“Thấm Diêu?” Diệc Ưu hoàn toàn không rõ bọn họ vì cái gì phải làm quân thần chi lễ.

“...... Ai, làm gì thế?” Hồng Lẫm nâng hắn dậy, nhìn về phía Diệc Ưu bên cạnh, “Vì hắn sao? Thấm Diêu thật đúng là...... Hảo, ta để hai người các ngươi đi một chuyến, hy vọng các ngươi đừng khiến ta thất vọng mới tốt!”

“Tạ ơn bệ hạ!” Diệc Ưu không biết làm sao, nhưng cũng bị Thấm Diêu kéo xuống dập đầu tạ ơn.

Đợi bọn hắn rời đi, Tấn Nhã vẫn chưa hề lên tiếng mở miệng hỏi: “Lẫm ca ca, Diệc Ưu sẽ không phải là muốn quay về Thao Liễm, ngươi đang lo lắng cái gì?”“A...... Tiểu Nhã quá ngây thơ rồi...... Phong, Kì Viêm nói sẽ không cử binh...... Ngươi tin hắn không?” Hồng Lẫm không trả lời Tấn Nhã, ngược lại bí hiểm hỏi Phong.

“Ta cũng không tin, Phong sao có thể tin tưởng?” Thần hai tay để sau đầu thay Phong trả lời.

“Đúng vậy, nam nhân đầy dã tâm kia, nhất định đang tìm cơ hội tiến công Kỳ Nghệ!” Hồng Lẫm ngồi ở trên, “Diệc Ưu ở Kỳ Nghệ chính là một chuyện xấu...... Cho nên chúng ta không thể qua loa! Phong, Thần, lần này vẫn là cần hai người các ngươi hảo hảo coi chừng hắn!”

“Chúng ta? Thấm Diêu kia......”

“Thấm Diêu không được!” Hồng Lẫm đảo đảo hai mắt của mình, “Ta nhìn thấy, trong mắt Thấm Diêu, Diệc Ưu không đơn giản chỉ là ‘bằng hữu’...... ‘tình yêu’ sẽ khiến người ta trở nên mù quáng, khi khủng hoảng, sẽ khiến người ta đánh mất lý trí! Cho nên ta cần các ngươi giúp, vô luận thế nào, không được để Diệc Ưu bước ra khỏi Kỳ Nghệ nửa bước!”

“......” Người ở đó nghe Hồng Lẫm nói xong, bỗng nhiên cảm thấy người trước mắt thực xa lạ......

Hồng Lẫm mỉm cười nhìn bọn hắn, “Sao vậy, cảm thấy ta thực đáng sợ sao?”

“Không......” Phong còn muốn che dấu.

“Được được!” Hồng Lẫm vô tình phất tay, cảm khái thâm hậu, “Làm hoàng đế tốt thật sự rất khó a...... Hy vọng các ngươi có thể hiểu được a......”

“...... Đại ca, ta hiểu được!” Phong đi đến trước mặt hắn, “Ta cùng Thần nhất định không phụ hoàng mệnh, để Diệc Ưu bình an trở về!”

....................................

“Tới rồi tới rồi!” Diệu Ngạn thực hưng phấn mà chạy ở phía trước, hắn ngồi trên lưng ngựa, hai tay mở rộng, hít vào một hơi thật sâu, say sưa một hồi, hắn mới nghĩ đến......”Tiểu Tứ, ngươi là lần đầu tới nơi này đi?”

“Ân!” Tiểu Tứ đi chậm rì rì theo phía sau hắn nhìn cảnh sắc thành trấn biên cảnh, “Ngạn ca ca, kia......”

“Ngạn? Diệu Ngạn?!” Một nam tử tuổi tác xấp xỉ Diệu Ngạn đến gần bọn họ không chắc chắn hỏi thăm.
“!” Diệu Ngạn nghe tiếng quay đầu lại, “Là Khải?! Đã lâu không gặp!” Diệu Ngạn nhanh chóng nhảy xuống ngựa, cùng bạn tốt ôm nhau nhiệt liệt.

Vóc người Khải rất khôi ngô, làn da ngăm đen, vừa thấy liền biết là đứa nhỏ lớn lên ở nông gia, hắn là người nhiệt tình hiếu khách, còn là người bình thường không có tính hào sảng, là một trong các huynh đệ thân thiết nhất chơi đùa từ nhỏ đến lớn với Diệu Ngạn!

“Tiểu tử ngươi đi hoàng thành, ta còn nghĩ ngươi cả đời không trở lại đâu!” Khải cười to đưa tay xoa rối đầu tóc đen của Diệu Ngạn, còn thô bạo vỗ lưng hắn.

Diệu Ngạn mừng rỡ thừa nhận phương thức hoan nghênh bắng hữu của Khải, cũng liên tục phản kích đấm vào lưng của Khải, “Ha ha, nơi này có các ngươi, ta làm sao không trở lại a!”

Khải không ra vẻ chút nào, ngửa mặt lên trời thoải mái cười, “Ha ha ha ha, ta còn nghĩ ngươi ở hoàng thành si mê tiểu......”

“Tiểu gì?” Diệu Ngạn kỳ quái, hắn sao vậy bỗng nhiên không nói tiếp.

“Kia...... Kia...... Kia......” Chỉ thấy Khải vẻ mặt đỏ bừng chỉ Tiểu Tứ ngồi trên một con ngựa khác nhìn chằm chằm hai người bọn họ.

“A, xem ta đã quên giới thiệu, đó là Tiểu Tứ!” Diệu Ngạn vẻ mặt tự hào nói.

Tiểu Tứ lưu loát xuống ngựa, dắt ngựa đến bên bọn họ, khẽ gật đầu, đơn giản nói rõ lai lịch: “Xin chào, ta gọi là Kì Quân Thiên, là người có hôn ước với Ngạn ca ca!”

“Hôn...... Hôn...... Hôn......” Khải nghe thấy thanh âm ôn nhu của Tiểu Tứ cùng lời giới thiệu, mặt càng đỏ hơn.

“Là người có hôn ước với ta!” Diệu Ngạn như là khoe khoang kéo Tiểu Tứ vào trong lòng, “Khải, xin ngươi, ngươi không cần giống như tôm luộc, được không? Tiểu Tứ, đây là một trong các huynh đệ chơi với ta từ nhỏ đến lớn, Khải!”

“Ngươi tiểu tử ngu ngốc này......” Khải một tay kéo Diệu Ngạn đến một góc gần đó, để Tiểu Tứ sang một bên, bám vào bên tai Diệu Ngạn, ánh mắt còn thỉnh thoảng ngắm Tiểu Tứ nói, “Nói! Ngươi gia khỏa này, rốt cuộc là sao...... Cái kia cái kia?”

“Gì mà cái kia cái kia?” Diệu Ngạn liếc hắn.

Khải lại nhìn Tiểu Tứ liếc một cái, nuốt nuốt nước miếng, “Mỹ nhân a...... Tuyệt thế mỹ nhân a! Mỹ nhân xinh đẹp như vật, sao lại nguyện ý gả cho cái tên ẻo lả như ngươi? Oa......”

Diệu Ngạn vừa nghe liền đánh vào bụng hắn một quyền, “Cái đầu ngươi! Nói thêm nữa một chữ, cẩn thận ta thiến ngươi! Nhìn cho rõ, Tiểu Tứ là nam!”

“Gì?” Khải trừng lớn mắt, cấp tốc chạy về phía Tiểu Tứ, giữ hai vai y, cẩn thận đánh giá, rồi mới buông y ra lại nhanh chóng chạy đến bên người Diệu Ngạn, “Bậy bạ! Hắn sao giống nam nhân? Trừ phi để ta xem của y......”

“Đông!” Diệu Ngạn lại một quyền, chẳng qua quyền này đánh vào đỉnh đầu của hắn, “Nam chính là nam, tin hay không tùy ngươi! Cho ngươi xem? Nằm mơ!”

Khải che đầu thẳng ồn ào: “Ngạn...... Ta xem như hiểu được, ngươi chính là quá để ý bản thân lớn lên giống nữ nhân, cho nên dứt khoát tìm người càng giống nữ nhân hơn đến cân bằng chính mình đi?”

“Ngươi này......” Diệu Ngạn không thể nhịn được nữa mà nâng nắm tay, đập về phía người hắn, “Ngu ngốc!”

“Oa a!! Bị nói trúng...... Thẹn quá hóa giận! Đúng không?” Khải không sợ chết còn nói tiếp, “Này...... Oa a...... Đau quá......”

Hai người cứ theo thói quen đánh thành một đoàn, người qua đường đi ngang thấy bọn họ, không khuyên mà lại cười. Bởi vì vô luận nhìn thế nào, hai người bọn họ đều đang chơi đùa, tuy rằng được xưng là “đánh nhau”, nhưng trên mặt hai người đều bày ra bộ mặt vui sướng.

Tiểu Tứ nhìn một màn trước mắt, tự giác dắt ngựa chọn một chỗ ngồi xuống, không thèm để ý ánh mắt kinh diễm của người bên ngoài, tầm mắt của y vẫn dừng trên người Diệu Ngạn. Trên mặt tuy rằng không có biểu tình gì, nhưng nếu cẩn thận quan sát, vẫn thấy được một tia tịch mịch xen lẫn hâm mộ che dấu không được trong mắt......

_________________

Chương 4

Cùng Khải chào hỏi xong, Diệu Ngạn liền mang Tiểu Tứ đến thẳng Căng Uyên lâu. Nhưng cái thành trấn thật sự nhỏ, mà Diệu Ngạn lại từ nhỏ lớn lên ở nơi này, dọc đường đi, nửa đường không ít người quen biết cũ cùng Diệu Ngạn chào hỏi bắt chuyện, ngẫu nhiên so vài chiêu, tất nhiên là mất không ít thời gian. Hơn nữa cơ hồ mỗi một người gặp được bọn hắn đều vì Tiểu Tứ mà giật mình một phen, cho nên khi lúc bọn hắn tới Căng Uyên lâu đã sắp giữa trưa......

“Tiểu Ngạn!” Tễ Linh Húc cùng Diệu Quang đã chờ hai người bọn họ từ lâu, Húc vừa thấy bọn họ liền bắt đầu lải nhải lẩm bẩm, “Thật là, sao lại lâu như vậy? Không phải nói sáng nay có thể đến nơi sao không?”

“Húc, câm miệng!” Diệu Quang không cho hắn vẻ mặt hoà nhã, nhưng vừa chuyển hướng sang đứa con cùng Tiểu Tứ bên kia liền hoàn toàn thay đổi thành khuôn mặt tươi cười, “Đã lâu không gặp...... Ngạn nhi, Tiểu Tứ.........”

“Tiểu thúc, Diệu Quang thúc thúc!” Tiểu Tứ lễ phép chu toàn gọi.

“Tiểu Tứ năm nay so với năm ngoái càng đẹp hơn ni......” Diệu Quang sờ sờ hai má của Tiểu Tứ tán thưởng, “Thực nhìn không ra là con của bệ hạ đâu!” Cuối cùng vẫn đùa dai mà nhéo một phen.

“Phụ thân, ngươi không cần trêu Tiểu Tứ!” Diệu Ngạn bảo vệ Tiểu Tứ.

“Ha hả...... Nhìn không ra, tính độc chiếm của ngươi nguyên lai là di truyền từ phụ vương ngươi a!” Một năm không thấy đứa con, Diệu Quang tiến lên ôm lấy hắn, “Thế nào? Cuộc sống ở hoàng thành có tốt không?”

“Đương nhiên tốt!” Diệu Ngạn ở trước mặt phụ thân thẳng thắn, “Chẳng qua cuộc sống ở hoàng thành bận rộn, so ra không thảnh thơi như nơi này!”

“Tiểu tử ngốc, hoàng thành sao có thể so với nơi này chứ?” Húc gõ đầu đứa con, “Ta và phụ thân ngươi chờ một thời gian sẽ rời nơi này, hai người các ngươi...... Không có vấn đề đi?” Hắn có chút lo lắng nhìn Tiểu Tứ.

Diệu Ngạn kéo Tiểu Tứ qua khóa lại trong lòng, tràn đầy lòng tin mà trả lời: “Tiểu Tứ cùng ta đương nhiên không có vấn đề! Phụ vương ngươi không cần quá bận tâm, dài dòng như vậy, coi chừng phụ thân không cần ngươi!”

“......” Húc đối với đứa con hệt như đúc từ một khuôn với Diệu Quang đi ra hoàn toàn không có biện pháp, “Ai...... Miệng lưỡi ngươi sắc bén a......”

“Ai nha, phụ vương không phải là thích phụ thân mở miệng sao?” Diệu Ngạn cợt nhả.

Diệu Quang nhìn cha bị con nói đến nghẹn lời, lần này lại tốt bụng đến giúp Húc, “Tiểu tử, không cần nói hưu nói vượn nữa, Tiểu Tứ nhất định đói bụng rồi, đi ăn chút gì đi!”

“Tuân mệnh!” Diệu Ngạn quả thật đói bụng, cũng lười đấu võ mồm, thành thật cùng Tiểu Tứ đi vào điền đầy bụng, vừa đi vừa hưng phấn mà hô, “Căng Uyên lâu a, Diệu Ngạn trở về rồi!”

── Căng Uyên lâu ──

“Sao vậy không có ai? Cha?” Diệu Ngạn vừa vào cửa liền cảm thấy kỳ quái.

Căng Uyên lâu bề ngoài không thay đổi, vẫn là một gian “Hoa điếm”, bên trong tự nhiên là có rất nhiều tiểu quan ở lại, nhưng hôm nay lại một bóng người cũng không thấy!

Diệu Quang dẫn bọn hắn ngồi xuống tối bàn lớn ở giữa, “Ta hôm nay để bọn họ nghỉ một ngày! Muốn mượn nơi này để tâm sự cùng các ngươi, sao nào, không hoan nghênh sao?”

“Sao đâu?” Diệu Ngạn nhún nhún vai, “Chính là một năm không gặp bọn họ, vẫn là nhớ bọn họ thôi!”

“Nói thế không sợ Tiểu Tứ ghen sao?” Húc bảo hạ nhân dọn đồ ăn lên.

“Phụ vương, Tiểu Tứ không phải ngươi, y mới sẽ không nhàm chán như vậy!” Diệu Ngạn khinh thường.

Tiểu Tứ bên cạnh hoàn hảo như đồng ý gật gật đầu, “Ân!”

“Cảm tình không tệ!” Diệu Quang tự đáy lòng vì đứa con cao hứng.

“Đương nhiên, hai chúng ta chính là có ‘cảm tình trụ cột’ thâm hậu!” Diệu Ngạn sắp vểnh mũi lên đến đỉnh đầu, “Tiểu Tứ, ngươi...... Đang làm cái gì a?” Đang muốn hỏi đáp án của Tiểu Tứ, nhưng lại bị hành vi cùng cử chỉ cổ quái của Tiểu Tứ hấp dẫn đi.

Tiểu Tứ trầm ngâm trong suy nghĩ của chính mình, cũng không trả lời hắn. Từ trong bình nhỏ mang theo bên người lấy ra một viên thuốc nhỏ màu đỏ, bỏ vào trong chén nước trước mặt. Viên thuốc vào nước liền tan, Tiểu Tứ đợi cho thuốc hoàn toàn, đem nước trà uống một hơi cạn sạch...... Buông cái chén ra, y mới phát hiện ba người còn lại đều lấy ánh mắt tò mò nhìn chính mình! “Ngạn ca ca, tiểu thúc, Diệu Quang thúc thúc, xảy ra chuyện gì sao? Vì sao lại nhìn ta như thế?”“Tiểu Tứ, ngươi vừa rồi ăn đó là......” Diệu Ngạn đặt câu hỏi.

“Cái kia a, không có gì, kẹo mà thôi!” Tiểu Tứ thoải mái mà tiếu đáp.

“Kẹo a......” Diệu Quang nhìn trong mắt, kinh nghiệm nói cho hắn viên “kẹo” kia không đơn giản như vậy, nhưng hắn che dấu tốt lắm, gắp cho bọn nhỏ một chút thức ăn nói, “Tiểu Tứ, Ngạn nhi a, bữa cơm này xong chúng ta sẽ xuất phát, trước khi Phong và Thần đến đây, chuyện còn lại liền tạm thời giao cho các ngươi!”

“Tiểu Quang, bọn nó......” Húc rõ ràng muốn nói gì đó.

Diệu Quang thừa dịp hắn còn chưa nói hết, đã đem lời này bóp chết trong nôi, “Bữa cơm này tính là tiệc tiễn biệt đi! Húc, ngươi xem hai người bọn nó...... Hết thảy cũng sẽ không có vấn đề!”

“Ha ha, vẫn là phụ thân hiểu được a.” Diệu Ngạn bưng chén nước lên, “Phụ vương, phụ thân, nếu là tiệc tiễn biệt, như vậy ta chúc các ngươi lần này đi đường vui vẻ, thượng lộ bình an!”

....................................

“Ngạn nhi, phụ vương ngươi sao lại chậm như vậy?” Diệu Quang ngồi trên xe ngựa chờ đợi, “Thu thập hành lý thôi mà, ngươi đi xem hắn!”

“Vâng!” Diệu Ngạn không nghi ngờ phụ thân, lên lầu tìm Húc, không biết, Diệu Quang chỉ là vì muốn hắn rời đi, một mình nói chuyện với Tiểu Tứ mà thôi......

Trái lại Tiểu Tứ thông minh hơn, Diệu Ngạn vừa đi, y lại hỏi: “Diệu Quang thúc thúc có việc tìm ta?”

“Tiểu Tứ thật sự là rất giỏi! Cái gì cũng không gạt được ngươi......” Diệu Quang không phủ nhận, “Chính là Tiểu Tứ ngươi có biết thế giới tình cảm của chính mình không?”

Tiểu Tứ nghe vậy ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi Diệu Quang: “Diệu Quang thúc thúc có ý gì?”

Diệu Quang nhìn cặp mắt sáng ngời kia, “Ngạn nhi đối với Tiểu Tứ mà nói là người thế nào?”

“Hôn phu!” Tiểu Tứ không chút mập mờ, miệng thành thật trả lời.“Kia định nghĩa của ‘hôn phu’ là gì?”

“Người yêu!”

“Người Tiểu Tứ thích là Ngạn nhi sao?”

“Đúng vậy!”

“Phải không? Ngươi thích hắn ở điểm nào?”

“Này......” Điểm nào?

“Phụ thân, chúng ta đến rồi!” Tiếng của Diệu Ngạn tới trước, phía sau truyền đến tiếng bước chân của hai người.

Diệu Quang mỉm cười, “Tiểu Tứ, lời ta nói hôm nay hy vọng ngươi hảo hảo ngẫm lại...... Đừng để hạnh phúc gần tới tay thì biến mất nga!”

Tiểu Tứ nhìn biểu tình của Diệu Quang, vẫn ở trong trạng thái tự hỏi, y chính là thích Diệu Ngạn ca ca ở điểm nào? Lúc còn nhỏ giống nhau, bởi vì hắn luôn kiên nhẫn đối đãi chính mình sao? Hay là......

Diệu Quang và Húc đi rồi, Căng Uyên lâu hết thảy đều giao cho Diệu Ngạn, hắn thành lão bản tạm thời của hoa điếm. Hoa lâu này vắng vẻ hiếm thấy, Diệu Ngạn đưa Tiểu Tứ đến các hoa viên rải rác, thuận tiện giới thiệu cho y mọi thứ về Căng Uyên lâu......

“Tiểu Tứ, ngươi có hiểu Căng Uyên lâu này...... Ân...... Sinh ý?” Tìm không thấy từ tốt hơn để thay thế.

Tiểu Tứ hiểu biết đáp lại: “Biết, cha ta đã nói với ta! Ngạn ca ca cũng nói qua, bán rẻ tiếng cười là đúng không?”

“Là bán rẻ tiếng cười...... Chính là......” Diệu Ngạn hồ nghi ngắm ngắm Tiểu Tứ, “Tiểu Tứ biết hàm nghĩa của bán rẻ tiếng cười không?” Hắn thật sự thực lo lắng: Tiểu Tứ sẽ cho hắn thêm một mặt tươi cười, hỏi hắn có phải là bán cái này không!

“Ân, chính là bán mình!” Lần này Tiểu Tứ lại hiểu được trả lời.

Diệu Ngạn âm thầm nhẹ nhàng thở ra, “Hô...... Tiểu Tứ hiểu rõ không ít nha!” Ai...... Tâm lý thật mâu thuẫn a, nghe Tiểu Tứ trả lời như thế, Diệu Ngạn còn đầy hoài niệm đứa nhỏ ngốc trước kia sẽ cười nói những lời ngây ngô......

“Ta trưởng thành thôi!” Tiểu Tứ bỗng nhiên ngồi xổm xuống, nhổ một bụi cỏ nhỏ, bắt đầu lựa, “Nhưng là sau khi nghe phụ thân nói, ta vẫn có chút không hiểu được!”

“Nga? Là chuyện gì khiến Tiểu Tứ của ta không rõ?” Diệu Ngạn cảm thấy rất tò mò.

Tiểu Tứ dùng cỏ nhỏ bện một con châu chấu, đưa tới trên tay Diệu Ngạn, “Bán mình bán mình, người khác muốn mua thân thể của tiểu quan nơi này để làm gì? Kỳ quái a......”

“......” Diệu Ngạn không nói gì.

“Ngạn ca ca, ngươi nói một chút...... Bọn họ vì sao lại muốn mua thân thể của người khác chứ? Bản thân có thân thể, còn đi mua thân thể của người khác...... Không phải rất kỳ quái sao không?” Tiểu Tứ nghiêng đầu sang một bên, “Ngạn ca ca? Ngươi sao lại không nói lời nào?”

“......”

Sự thật chứng minh, đứa nhỏ ngốc kia vẫn tồn tại!

Chương 5

Đêm xuống, đèn hoa bên đường rực rỡ, người người nhộn nhịp. Oanh oanh yến yến đến cửa hàng của mình bắt đầu buôn bán, thỉnh thoảng có khách mới khách cũ ra vào hoa điếm...... Nhưng đêm nay có chút kỳ quái, Căng Uyên lâu vốn được hoan nghênh nhất lại không người ghé thăm?! Nguyên nhân cũng đơn giản, hôm nay bọn họ “nghỉ ngơi”!! Có thể nói là nghỉ ngơi, bên trong cửa lớn chẳng những đèn đuốc sáng trưng, còn không ngừng truyền ra những tiếng cười không rõ, không khỏi khiến các vị khách đi ngang qua dừng chân lắng nghe......

“Oa...... Ngạn, không đúng, phải là lão bản, ngươi từ đâu tìm được ‘đầu bài’ a?” Một tiểu quan có vị trí khá cao vươn tay sờ sờ làn da nhẵn nhụi của Tiểu Tứ, “Chậc chậc...... Khuôn mặt xinh đẹp không nói, làn da tốt như vậy, thật sự là vưu vật a! Nói cho ca ca, ngươi gọi là gì nha?”

“Mẫn! Ai nói với ngươi y là ‘đầu bài’ ta tìm về?” Trên trán Diệu Ngạn mơ hồ có thể thấy được gân xanh nổi lên, hắn đi đến! Đến bên người, kéo tai trái hắn la lớn, “Hắn là người có, hôn, ước với ta!!! Nghe rõ rồi chứ?”

Thanh âm lớn như vậy, lỗ tai của Mẫn bị thương nặng, hắn mắt nổ đom đóm, ngoáy ngoáy lỗ tai, “Thật là, chỉ là nói giỡn mà thôi...... Không cần coi như thật vậy đi!”

“Ha hả! Đùa sai đối tượng  nga!” Chung Ly một thân hồng y ở bên cười trêu chọc, “Chẳng lẽ ngươi nhìn không thấy, lão bản đối với đứa nhỏ này...... Tình hữu độc chung sao?” Vừa nói hắn vừa ném một cái mị nhãn, nhìn về phía Tiểu Tứ.

Chung Ly hiện là “đầu bài” xứng danh của Căng Uyên lâu, không chỉ có hai má xinh đẹp, còn có năng lực quan sát mẫn tuệ cùng thể hương (mùi hương cơ thể) đặc biệt trên người, ba điểm này khiến những khách nhân trở nên điên cuồng. Không ít quan lớn lão bản đều tới đây, vung tiền như rác chỉ để thấy hắn một lần, cũng có không ít nhân sĩ nổi danh không cầu hồi báo mà tỏ vẻ nguyện ý vì hắn chuộc thân...... Cũng không biết vì sao, hắn luôn uyển chuyển cự tuyệt, nói ở trong này tốt lắm, không muốn đi theo người khác, thật sự là khiến kẻ khác không thể tưởng tượng.

Tiểu Tứ từ lúc nhìn thấy này đám tiểu quan “hồi quy cố lý”, ánh mắt liền vẫn dừng ở trên người Chung Ly rồi cuối cùng rơi vào trên người đứa nhỏ kia. Hắn không lên tiếng, chính là không chút che dấu nào mà nhìn bọn họ......

“Ngươi là ai?” Cuối cùng, Tiểu Tứ không nhìn một đám người chung quanh vây hống, trực tiếp hỏi Chung Ly.

“......” Chung Ly đầu tiên là sửng sốt, sau đó nở nụ cười hỏi, “Tiểu đệ đệ, không ai dạy ngươi hỏi như thế thực thất lễ sao?”

“Tiểu Tứ?” Diệu Ngạn đối với pahrn ứng của y rất kỳ quái.

Tiểu Tứ tựa như căn bản không nghe thấy lời hắn nói, lặp lại một lần: “Ngươi là ai?”

Chung Ly mắt thấy khuyên bảo vô dụng, cũng liền trực tiếp trả lời: “Ta gọi là Chung Ly! Vậy còn ngươi?”

“Kì Quân Thiên! Bất quá tất cả mọi người đều gọi ta là Tiểu Tứ!” Tiểu Tứ cũng không chút hàm hồ đáp, nhưng y lập tức lại hỏi, “Vậy còn ngươi? Ngươi là ai?” Y một tay chỉ vào đứa nhỏ từ lúc vào phòng tới nay, vẫn đợi ở góc âm u kia không kém mình bao nhiêu.

“Hắn? Là ai?” Diệu Ngạn cũng là không hiểu, trong ấn tượng của hắn, một năm trước hắn rời đi, Căng Uyên lâu không có đứa nhở này đi!

“A? Ngươi nói hắn nha!” Ngữ khí của Mẫn lúc nói đến đứa nhỏ kia trở nên đặc biệt khinh thường.

Mà người kia lúc cảm giác được lực chú ý của mọi người đều tập trung trên người hắn, đầu cúi càng thấp hơn......

Mẫn thấy hắn bộ dạng yếu đuối kia thì phát hỏa, giọng điệu không khỏi lại tăng thêm vài phần, “Này, ta nói ngươi đến cũng đã đến đây! Còn một bộ không tình nguyện...... Giả bộ cho ai xem a!”

“Mẫn không cần xúc động như vậy được không, đứa nhỏ kia ai......” Những người khác bên cạnh khuyên nhủ, còn nói một lời giải thích cho Diệu Ngạn nghe, “Đứa nhỏ này họ Mạc, cùng nương hắn là Mạc Hân ở tại chân núi phía nam, ngày thường ít vào thành, nếu không phải nương hắn năm trước đã qua đời, chúng ta đều vẫn không biết, chúng ta nơi này còn có một phế nhân như hắn!”

“Phế nhân......” Tiểu Tứ mặc niệm.

“Đúng vậy!” Mẫn khẩu khí thật không tốt tiếp tục nói, “Nương hắn chưa lập gia đã dựng dục sinh ra phế vật này! Chữ không đọc được một cái, ngay cả vật nặng cũng không thể vác! Nương hắn chỉ phải vừa bán bánh mỳ, vừa ôm đồm tất cả việc nặng trong nhà, kết quả chống đỡ hết nổi, năm trước qua đời!”

“Mạc Hân? Mạc đại nương bán bánh bao ở cửa thành?” Diệu Ngạn nhớ lại, “Nàng đã chết?”
“Chính là nàng!” Chung Ly nhìn đứa nhỏ kia nói, “Chúng ta cũng rất kinh ngạc, Mạc đại nương thế mà lại có con trai như thế! Sau khi nàng mất, đứa nhở này liền thấy cũng nói không ra lời...... Biến thành câm điếc! Đại phu nói là chịu kích thích quá lớn...... Diệu Quang lão bản thấy hắn đáng thương, liền đem thu hắn vào trong điếm...... Hơn nữa nói chỉ cần hắn không muốn, là có thể không tiếp khách, mà coi như người làm công đến kiếm tiền!”

“Nói là làm công, nhưng căn bản là là ký sinh trùng!” Mẫn đối với người vô dụng như vậy rất khinh thường, “Đến chỗ này của chúng ta, mỗi sáng sớm quét rác mà thôi...... Chính mình thân thể lại không tốt, không biết dùng hết bao nhiêu tiền trong điếm của chúng ta!”

“Đúng a!” Bên cạnh cũng có không ít người hưởng ứng, “Thiệt nhiều khách ngại hắn xui, cũng không nguyện đến điếm của chúng ta! Thật sự là đồ sao chổi!”

“Hắn gọi là gì?” Diệu Ngạn tiến đến nâng đầu hắn lên hỏi.

“......!” Đứa nhỏ kia bị Diệu Ngạn chạm vào trong nháy mắt bắt đầu lạnh run.

Bộ dáng hắn thực thanh tú, mắt to vừa đen vừa sáng, luận dung mạo có thể sánh ngang Mẫn! Chính là biểu tình khổ sở của hắn và giờ khắc này, lại thật sự khiến người ta không dậy nổi hưng trí......

“Tên của hắn rất xứng với hắn, gọi là Mạc Ngữ.” Có người đáp lại.

Tiểu Tứ đang nhìn bắt gặp ánh mắt ẩn chứa sự sợ hãi của Mạc Ngữ, y ngây ngẩn cả người...... Ánh mắt rất quen thuộc, ngay lúc đó chính mình có phải cũng có ánh mắt giống hắn sao? Lúc ba ba cùng phụ thân, còn có các ca ca thấy mình, bọn họ đều có biểu tình đau lòng như vậy, bọn họ ôm chặt lấy mình, cái ôm ấp ấm áp kia...... Y đến nay đều khắc ghi vào lòng! Còn có một tiếng “thực xin lỗi” của bọn họ, vẫn quanh quẩn ở bên tai y, còn mơ hồ nghe được tiếng khóc nức nở, kia không phải của mình, nhớ lại thời điểm kia...... Phụ thân, ba ba, đại ca, nhị ca, tam ca, tất cả mọi người đều khóc, thế nhưng hắn lại......

Nghĩ đến đây, thân thể của Tiểu Tứ so với thần chí phản ứng nhanh hơn, y lập tức tiến lên “ba” một tiếng đánh tay của Diệu Ngạn, “Ngạn ca ca, không được chạm vào hắn!”

“Tiểu Tứ?” Tay của Diệu Ngạn bị đánh một kích như thế phát đau, nhưng khiến hắn càng thêm kinh ngạc chính là hành động của Tiểu Tứ!

Tiểu Tứ đem Mạc Ngữ kéo đến phía sau, tựa như người bảo vệ đứng trước mặt hắn, “Các ngươi như vậy sẽ dọa đến hắn!”

“......” Hành động này khiến toàn bộ mọi người trong phòng yên tĩnh lại!

“Không cần sợ hãi, chúng ta sẽ không thương tổn ngươi......” Tiểu Tứ ôn nhu mà đem Mạc Ngữ cao xấp xỉ mình ôm vào trong lòng, trấn an, giống như là mẫu thân đang an ủi đứa nhỏ của mình thông thường, “Toàn bộ đều sẽ không có vấn đề gì......”Chính là Tiểu Tứ lại xem nhẹ cảm nhận của Diệu Ngạn bên cạnh, “Tiểu Tứ, ngươi làm gì vậy?” Hắn rất tức giận, Tiểu Tứ thế mà lại vì đứa nhỏ có thể gọi là “người xa lạ” này mà cự tuyệt mình!

Tiểu Tứ rất nghiêm túc hướng hắn ra hiệu, “Suỵt......”

“......” Chỉ thấy Mạc Ngữ vừa rồi vẻ mặt bất an còn đang giãy dụa, cũng không qua bao lâu, hắn liền ở trong cái ôm này an tâm ngủ say...... Thực thoải mái, rất giống cái ôm trước kia của mẫu thân, kỳ thật cũng chỉ có mẫu thân từng ôm hắn như thế, chính là hiện tại, nương đã......

“Hắn xảy ra chuyện gì? Ngất đi sao?” Thấy Mạc Ngữ hai mắt dần dần khép lại, ngã vào trong lòng Tiểu Tứ, Mẫn lên tiếng hỏi.

“Hắn đang ngủ!” Tiểu Tứ quay người lại cõng Mạc Ngữ lên, hướng Chung Ly hỏi, “Phòng của hắn ở chỗ nào? Ta đưa hắn qua!”

“...... Lầu hai cuối hành lang.” Chung Ly thành thật trả lời.

Tiểu Tứ đã biết liền gật đầu, “Ngạn ca ca, ta trước đưa hắn về, đợi lát quay lại sẽ cùng ngươi nói......” Nói xong y liền hướng thang lầu đi đến.

Lặng yên một lát, dưới lầu bỗng nhiên nổ tung  oa!

“Lão bản, đứa nhỏ kia làm sao vậy?” Tất cả mọi người đều vì hành động của Tiểu Tứ mà trợn mắt há hốc mồm.

“Đồng cảm với Mạc Ngữ?” Mẫn đoán.

“......” Trái lại Chung Ly lại không nói được một lời.

Không biết là ai đột nhiên nói một câu vô tâm: “Tiểu Tứ...... Chẳng lẽ ‘di tình đừng luyến’ sao?”

“......” Hiện trường lại một mảnh tĩnh mịch.

Tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Diệu Ngạn, sắc mặt của hắn đã tụt xuống khe núi.

“Lão...... Lão bản......” Một cái tiểu quan run giọng khuyên bảo, “Mọi người nói đùa thôi...... Ngươi không cần nghĩ nhiều a......”

“Đúng vậy...... Lão bản......” Còn ai muốn tiếp tục.

Diệu Ngạn vung tay lên, “Các ngươi không cần nói, ta tin tưởng Tiểu Tứ...... Hắn nhất định có lý do gì đó...... Hôm nay liền đến đây thôi, mọi người trở về trước đi!”

Hắn rõ ràng đã muốn ở đuổi người, mọi người cũng không tiếp tục nói tiếp nữa, cũng chỉ có thể phẫn nộ trở về...... Tất cả mọi người đi rồi, Diệu Ngạn cũng trở về phòng mình đích phòng. Đóng cửa phòng, hai chân hắn mềm nhũn, hoàn toàn ngã ngồi trên mặt đất! Lúc ở chung với Tiểu Tứ, tính tình y vẫn bình tĩnh an nhàn, chưa từng thất thường như vậy, là đã xảy ra chuyện gì sao? Tiểu Tứ...... Ngươi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

_________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau