HOÀNG HUYẾT KHÚC CHI TIÊU DAO NHẠC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hoàng huyết khúc chi tiêu dao nhạc - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Thật sự là “Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu*”! Diệu Ngạn âm thầm vui sướng, gần đây mọi thứ đều dễ dàng...... Mà Tiểu Tứ sau khi nghe được tin này nhưng lại không có chút vui thích gì đáng nói, chính là hơi hơi trầm mặt, cũng không biết đang trầm tư cái gì......

(*câu này có thể hiểu là người đi mòn gót giầy không tìm được thứ mình muốn tìm còn kẻ không mất chút công sức nào lại tìm được)

“Kia thật đúng là khó làm a......” Chỉ có Khải còn đang hãm trong mê võng, không rõ chân tướng chính hắn ta vì việc này phiền lòng không thôi, “Nếu thật sự đi hỏi tiên hoàng hậu nương nương, thái thượng hoàng sẽ làm thịt chúng ta cũng không nhất định......”

“Tóm lại, chỉ cần tiến vào chỗ sâu trong núi, dù là người hay động vật đều chưa từng sống trở về, tựa như hai ngày trước mấy binh lính Thao Liễm đi vào...... Điều ta muốn nói chỉ như thế, các ngươi tự mình tự giải quyết cho tốt!” Du Kiềm dùng tẩu thuốc gõ gõ cạnh bàn, rồi mới cầm lên tiếp tục hút.

Diệu Ngạn nhìn ông có vẻ không sao cả, đột nhiên nghĩ tới cái gì! “Cụ ông, chẳng lẽ...... Ông cho tới nay đều trơ mắt mà nhìn những người lỡ xông vào......” Nhìn bọn họ đi chịu chết sao?

“Tê hô......” Du Kiềm phun ra một luồng khói xanh, khinh thường mà liếc Diệu Ngạn một cái, “Ta trước đó không phải đã nói sao, là xem trọng tiểu tử kia...... Bằng không ta mới mặc kệ sống chết của các ngươi!” Cái tẩu của ông chỉ hướng Tiểu Tứ.

“Ông sao có thể như vậy!” Khải ngay thẳng phẫn nộ đến cực điểm, tức khắc vỗ bàn đứng lên.

“Vì cái gì không thể?” Ông bình tĩnh phản bác, “Những người đó vừa nhìn thấy ta tựa như thấy quỷ, ta bảo bọn họ đừng đi vào trong, bọn họ lại bởi vì sợ hãi tướng mạo của ta mà không quan tâm lời ta nói, còn liều mạng chạy vào trong...... A, thật sự đáng đời!” Biểu tình của ông khi nói chuyện mang ý trào phúng.

“Liền vì Tiểu Tứ không sợ hãi ông, còn coi ông như thường nhân, lễ phép với ông, cho nên ông mới cứu chúng ta, phải không?” Diệu Ngạn phỏng đoán.

“Một nửa đi......” Lão nhân trả lời.

Lúc này Tiểu Tứ vẫn chưa lên tiếng mở miệng, chính là vấn đề của y giống như lệch sang chủ đề khác: “Du gia gia, ông ở tại nam sơn, vậy ông có biết Mạc đại nương ở phía nam chân núi không?”

“Ngươi nói chính là Mạc Hân?” Du Kiềm kinh ngạc y lại hỏi như thế.

“Ân, chính là bà ấy!” Tiểu Tứ kéo ghế, tới gần Du Kiềm, hai tay chống trên bàn tỉ mỉ hỏi, “Vậy ông có biết thân sinh phụ thân của con trai của Mạc đại nương là ai không?”

“Mạc Ngữ sao không......” Du Kiềm bỏ vào trong tẩu chút thuốc lá, bắt đầu nhớ lại chuyện quá khứ......”Ta dọn đến nơi này đã lâu, có thể nói là nhìn Mạc Hân lớn lên, nàng là tiểu cô nương khiến người ta yêu thích. Mười sáu năm trước, nàng cứu một thợ săn vô danh trở về, hai người lâu ngày sinh tình, rất nhanh nàng liền hoài đứa nhỏ của người kia! Chính là không biết nguyên nhân gì, có một ngày Mạc Hân lại đuổi thợ săn kia đi, sau đó hai người bọn họ cũng không qua lại với nhau...... Rồi Mạc Ngữ mới sinh ra, Mạc Hân vẫn giấu diếm thân thế của hắn, đến nay ai cũng không biết gã thợ săn kia là ai, mà Mạc Hân tại sao lại phải đuổi hắn đi......”

Người nghe ở đây nghe xong chuyện xưa đều có phản ứng khác nhau! Diệu Ngạn có chút không kiên nhẫn mà đào đào lỗ tai, hơi ghen tuông liếc Tiểu Tứ; Khải ngây ngốc, vừa thấy cũng biết không thật sự đang nghe; chỉ có Tiểu Tứ từ đầu tới đuôi đều nghe thật cẩn thận, sợ nghe sót chi tiết gì.

“Nguyên lai đại khái là như thế này a......” Tiểu Tứ nâng cằm tự hỏi, “Như vậy Mạc Ngữ nó......”

“Ba!” Diệu Ngạn nặng nề mà đem chén trà đập vào trên bàn.

Tiểu Tứ lúc này mới nhìn hắn, khuyên nhủ: “Ngạn ca ca, bàn ở đây không chắc chắn, ngươi không cần đập hư! Bằng không Du gia gia sống thế nào đây?!”

“!!” Khải từ ghế lộn người ra sau, cả người không có chút hình tượng ngã hướng mặt lên trời!

Hai vai của Diệu Ngạn nhất thời cũng vô lực mà sụp xuống, ảo não nhu nhu huyệt Thái Dương, “Tiểu Tứ, trọng điểm! Xin ngươi ngẫm lại trọng điểm!”

“Trọng điểm gì?” Tiểu Tứ vẻ mặt vô tội lại mờ mịt, “Chẳng lẽ mục đích của ngươi chính là muốn đập hư cái bàn, trả thù Du gia gia không cứu bằng hữu của ngươi sao?”“......” Lý luận gì đây a? Diệu Ngạn có đôi khi thật sự rất muốn tìm cây cột đâm chết để quên đi!

“Aha ha ha ha......” Mà Du Kiềm cũng rất không nể tình mà cười ha hả, cười đến mức ngay cả nước mắt nơi khóe mắt đều chảy ra......”Thật là thú vị, tiểu quỷ thật thú vị, ta sống hơn phân nửa đời người đều không có gặp qua người thú vị như thế a! Ha ha......”

“...... Chẳng lẽ...... Điều ta nói rất vớ vẩn sao?” Tiểu Tứ tự mình hiểu rõ, liền bắt đầu tự mình tỉnh lại.

“Ha hả......” Hơi hơi thu liễm ý cười, Du Kiềm sờ sờ đầu Tiểu Tứ tán dương, “Không có, ta chỉ là đang khen ngợi ngươi!” Sau đó ông bắt đầu lướt qua đường cong duyên dáng trên mặt Tiểu Tứ còn có ngũ quan xinh xắn, từng chút một, từng li một vuốt ve, “Chậc chậc...... Tiểu tử, nghe nói ngươi cùng hắn có hôn ước?”

“Hắn” chính là chỉ Diệu Ngạn, Tiểu Tứ nhìn ông chỉ, rồi mới thành thật đáp lại, “Đúng vậy, chúng ta đính hôn đã mười năm!” Trong giọng nói mơ hồ chất chứa niềm kiêu ngạo cùng tự hào.

“Nga? Đã mười năm a, thật sự không dễ dàng a......” Hắn nhìn Diệu Ngạn, hai mắt híp thành đường cong, “Chính là......”

“Chính là cái gì?” Diệu Ngạn vừa thấy bộ dạng kia của ông liền rất khó chịu, giọng điệu tự nhiên cũng tốt hơn chút nào.

Du Kiềm lắc đầu, sau đó nhìn Tiểu Tứ nói: “Tiểu tử, nghe ta khuyên một câu, hắn không thích hợp với ngươi...... Các ngươi nhanh chóng tan đi!”

“!!” Tiểu Tứ nghe vậy mặt lộ vẻ kinh hãi, chén trà trong tay thình lình rơi trên mặt đất.

“Tử lão nhân, ông nói cái gì!” Diệu Ngạn không thể nhịn được nữa, một phen kéo cổ áo của Du Kiềm uy hiếp, “Đem lời ông mới nói thu lại đi!”

“Hừ!” Lão nhân cười nhạt, vẫn là nhìn về phía Tiểu Tứ, hoàn toàn không thèm để ý chính mình bị tóm lấy, “Ta nói chính là sự thật! Ngươi căn bản không xứng với y, một ngày nào đó các ngươi sẽ......”
“Câm miệng!” Diệu Ngạn cắn chặt răng, cũng không dám thương tổn ông. Chỉ đẩy Du Kiềm ra, rồi mới kéo Tiểu Tứ đi ra ngoài, “Chúng ta đi, đừng nghe ông ta nói bậy bạ!”

Tiểu Tứ vốn muốn đỡ Du Kiềm lên, nhưng bất đắc dĩ bị Diệu Ngạn kéo đi, Khải thấy Diệu Ngạn tức giận như vậy, cũng thực thức thời theo sát bọn họ ly khai căn nhà này.

Khi rời đi, chỉ thấy Du Kiềm từ trên mặt đất đứng lên, vỗ vỗ bụi trên người, đối Tiểu Tứ rời đi la lớn: “Tiểu tử, suy nghĩ của ngươi hắn không thể lý giải, tội gì phải ép chính mình, cứ như vậy bồi bên người hắn sao?”

“Rầm!” Diệu Ngạn hung hăng lắc lắc cái cửa, lấy cái này đáp lại khuyên nhủ của Du Kiềm......

..............................

“Đáng giận, tử lão nhân kia!” Khải rời đi, Diệu Ngạn cùng Tiểu Tứ trên đường về nhà, dọc đường Diệu Ngạn càng không ngừng lặp lại những lời này.

Tiểu Tứ bảo trì yên lặng, chính là vẻ mặt rầu rĩ không vui lộ ra tâm sự của y!

Đi đến cửa Căng Uyên lâu, Diệu Ngạn đang muốn mở cửa ra, chính là Tiểu Tứ lại dừng bước......

“Tiểu Tứ, xảy ra chuyện gì?” Diệu Ngạn lo lắng hỏi.

Tiểu Tứ ngẩng đầu, có chút mê mang nhìn hắn: “Ngạn ca ca, ở trong mắt ngươi ta có phải rất phiền toái? Rất khó chiều theo?”

“Đứa ngốc, đừng nghĩ đến lời của tử lão nhân kia!” Diệu Ngạn vỗ vỗ bờ vai của y, “Đầu óc ông ta bị nước vào, ngươi sao có thể là gánh nặng của ta? Không nên suy nghĩ bậy bạ......”

“Chính là......” Tiểu Tứ thực để ý lời của Du Kiềm, bởi vì cho tới nay, mọi người đều là......

Dung nhan xinh đẹp vào lúc này hiện ra ưu dung làm cho Diệu Ngạn đau lòng không thôi, hắn cầm lấy tay của Tiểu Tứ, thâm tình nói: “Tiểu Tứ...... Muốn hay không...... Gả cho ta?”

“A?” Cầu hôn thình lình xảy ra dọa Tiểu Tứ nhảy dựng.

“Ta là nói......” Diệu Ngạn dùng trán mình dán lên trán Tiểu Tứ, “Năm nay ngươi mười lăm tuổi, cũng tới tuổi nên kết hôn rồi, cho nên có muốn gả cho ta không?”

“...... Muốn a!” Tiểu Tứ tương phản với khuôn mặt u sầu vừa rồi, vẻ mặt như xuân mà nở nụ cười, tinh thuần như vậy trong suốt như vậy.

“Quá tuyệt vời!” Diệu Ngạn hưng phấn mà dắt y đi vào trong lâu, “Chúng ta gửi thư thông báo mọi người đi!”

“Ân!”

“Cửa” bị mở ra......

Chương 12

──Kỳ Nghệ hoàng thành ──

“Tiểu Nhã, mau đến xem xem! Tiểu Tứ gửi thư!” Hồng Lẫm vung vẩy thư tín trong tay chạy về phía Tấn Nhã.

Tần Nhã ngồi bên nôi giữ quay đầu lại, làm dấu cho hắn một cái im lặng: “Suỵt, Kì Kì mới vừa ngủ, không cần đánh thức nó......”

“Nga, hiểu được!” Vừa nghe nói phải đánh thức đứa con, Hồng Lẫm cũng không khỏi không thấp giọng tiến đến bên người Tiểu Nhã, đem đầu gối lên bờ vai của hắn, “Tiểu tổ tông thực sẽ ầm ĩ đi?”

“Sẽ không, thực đáng yêu!” Đứa con vĩnh viễn là “gánh nặng ngọt ngào nhất”! “Đúng rồi, Lẫm ca ca có việc tìm ta?”

“Ân, đi, đi ra ngoài nói!” Hồng Lẫm kéo Tấn Nhã đến  hậu viện, để tránh quấy nhiễu đến giấc ngủ của đứa con......

Hồng Lẫm lấy thư trên tay đưa cho Tấn Nhã, “Nhìn xem, Tiểu Tứ gửi tới!”

Tấn Nhã mở thư, nhanh chóng xem một lần......”Cái gì? Y sau sinh nhật mười lăm tuổi sẽ cùng Ngạn thành hôn?”

“Giật mình đi? Quyết định của Tiểu Tứ luôn khiến người ta bất ngờ?!” Hồng Lẫm cầm lại lá thư, mở ra  liếc mắt nhìn lại.

“Như vậy...... Ngạn đã biết chuyện đó?” Tiểu Tứ đáp ứng, như vậy tỏ vẻ Ngạn hẳn là đã muốn tiếp nhận rồi mới phải.

Tay của Hồng Lẫm vô ý run lên, “Có lẽ...... Đúng đi......”

“Lẫm ca ca......” Tấn Nhã không đành lòng, từ phía sau ôm lấy hắn, “Này không phải lỗi của ngươi, Tiểu Tứ cũng chưa từng có trách các ngươi a!”

“Ai...... Ta cũng tốt, song bào thai cũng tốt, mọi người liền bởi vì Tiểu Tứ không có trách cứ, cho nên mới càng thêm......” Khẩu khí tự trách lại không cam lòng.

Lúc ấy phụ thân cùng ba ba tính toán rời cung cải trang vi hành, nếu không phải mình kiên trì đến ở nhà Tấn Nhã, nếu không phải song bào thai kiên trì đi theo ba ba bọn họ, Tiểu Tứ tuổi nhỏ sẽ không hội rơi vào tình cảnh không ai trông giữ! Bọn họ không biết, bởi vì sơ suất nhất thời này mà đem Tiểu Tứ đẩy về phía vạn kiếp bất phục......

“Không cần lo lắng, Lẫm ca ca!” Tấn Nhã dùng thân nhiệt của mình cho hắn ấm áp, “Tiểu Tứ tốt như vậy, ông trời nhất định sẽ cho y hạnh phúc!”

Hồng Lẫm vỗ vỗ cánh tay Tấn Nhã, an ủi mà nở nụ cười, “Ân, y nhất định phải hạnh phúc a!”

──Nơi nào đó ở Kỳ Nghệ ──

Phạm cùng Tuyền cũng nhận được thư Tiểu Tứ gửi đến, hiện giờ hai người đnag cúng nhau đọc......

“Phạm, Tiểu Tứ muốn xuất giá......”

“Ân ’”

“Y qua mấy tháng sẽ gả cho Diệu Ngạn......”

“Ân.”

“Vậy tỏ vẻ Diệu Ngạn đã biết......”

“Ân.”

“Diệu Ngạn cũng tiếp nhận rồi......”

“Ân.”

“Phạm a, hiện tại không phải là thời điểm dùng ‘ân’ đi?”

“Vì sao? Vấn đề của ngươi đều có thể dùng ‘ân’ mà đáp lại a!”

“......” Tuyền vô lực, hắn gần nhất vẫn cảm thấy được lão bà của mình giống như bị “chiều hư”! “Phạm, Tiểu Tứ nhà ta muốn gả cho Diệu Ngạn ta không có ý kiến, chính là ta...... Phản đối bọn họ hiện tại thành thân!”

“Tuyền...... Tinh huống luyến tử của ngươi còn không phải nghiêm trọng bình thường a!” Phạm cảm thán.

“Ta cũng!” Tuyền làm bộ đi về phía trước, “Không phải vấn đề này!”

“Vậy là gì?”

Tuyền vẻ mặt ngay thẳng, ho khan một tiếng nói: “Hiện tại thành thân đối Diệu Ngạn cũng không công bằng.”

Dù sao chỉ nhìn đến mà không chiếm được, là nam nhân người nào có thể chịu được?

“Chính là Ngạn nhi đã cầu hôn, đó là không phải tỏ vẻ hắn không ngại?” Phạm cảm thấy khả năng này lớn hơn một chút.

“Này...... Có lẽ sự thật không nhất định như thế......” Tuyền theo tính cách của Tiểu Tứ bắt đầu suy xét, “Như vậy đi, Phạm! Cùng đi nhìn xem như thế nào?”

“Được!” Có thể đi nhìn đứa con, Phạm đương nhiên đồng ý.

“Như vậy chúng ta lập tức xuất phát!”
── Căng Uyên lâu ──

“Thật sự a? Chúc mừng chúc mừng!” Nghe đến hôn sự của lão bản cùng Tiểu Tứ sẽ không thể không chúc, “Lúc nào cử hành hôn lễ?”

“Ngay đầu thu năm nay!” Diệu Ngạn trả lời.

Sau sinh nhật của Tiểu Tứ, hai, ba tháng tiến hành chuẩn bị, tới đầu thu là có thể cử hành, đây là quyết định sau khi hắn cùng Tiểu Tứ thương lượng!

! (đây có lẽ là tên một người) hưng phấn cực kỳ, giống như muốn thành thân chính là hắn bình thường, “Thật tốt quá, Tiểu Tứ xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ mang đến cho điếm không ít sinh ý!”

“Này!! Ta nói rồi đi, Tiểu Tứ cùng sinh ý hoàn toàn không có quan hệ!” Diệu Ngạn bất mãn trừng hắn một cái.

“Không quan hệ lạp!”! Lắc lắc tay, “Tiểu Tứ cũng không cần làm, chỉ cần đứng trong điếm sẽ không biết có thể mê chết bao nhiêu người...... Đúng không, Chung Ly? Chung Ly?”

! gọi to Chung Ly bên cạnh, chính là hắn ta giống như không có nghe thấy......

“Chung Ly?”! Không thể nhịn được nữa, ra tay thúc thúc hắn ta.

“A?” Chung Ly lúc này mới đại mộng mới tỉnh phản ứng lại, “Chuyện gì?”

“Thật là, ngươi có nghe ta nói không?”! Lại tính toán bắt đầu càu nhàu...... Nhưng bỗng nhiên hắn ngừng lại, thái độ lại chuyển sang chọt Chung Ly, “A, ta đã biết! Chung Ly ngươi ghen a?”

“Bậy bạ cái gì?!” Chung Ly giống như bị nói trúng tâm sự.

“Ngươi ít giả bộ, ta đã sớm biết ngươi có người thích! Người nọ là lão bản đúng không?”! Càng nghĩ càng cảm thấy được chính mình đúng, “Ngươi vẫn thầm mến hắn!”

Chung Ly liếc mắt một cái, không có tức giận nói: “Mặc kệ ngươi......” Xoay người lên lầu nghỉ ngơi.

“Được rồi được rồi, các ngươi không cần nói bậy!” Diệu Ngạn cũng thấy màn đùa giỡn vừa rồi, “Ta phải về phòng! Các ngươi chuẩn bị việc buôn bán đi!”

“Lão bản tạm biệt, đi bồi lão bà sao?”! liền thích đùa giỡn người ta.

Diệu Ngạn vừa quay đầu lại cho hắn một cái xem thường, “Lắm lời!” Sau đó đi đến phòng của Tiểu Tứ......

Trong phòng truyền ra chính là thanh âm lầm bầm lầu bầu của Tiểu Tứ, vào cửa liền thấy, Tiểu Tứ ở trước bàn, đối diện là Mạc Ngữ. Y đang nói chuyện với Mạc Ngữ, Mạc Ngữ luôn gật đầu hoặc là lắc đầu để bày tỏ ý kiến của mình.

“Mạc Ngữ, ngươi từng gặp qua phụ thân của ngươi sao?”

Mạc Ngữ lắc đầu.

“Vậy nương ngươi có nhắc tới hắn không?”

Mạc Ngữ vẫn là gật đầu.
“Là thế này a...... Ta hiểu được, cám ơn ngươi đã trả lời ta!” Tiểu Tứ cười cảm tạ.

Mạc Ngữ cũng cười lắc đầu tỏ vẻ “không cần cảm tạ”.

“Nga, đúng rồi, còn có một việc, ta sẽ cùng Ngạn ca ca sẽ thành thân!”

Mạc Ngữ nghe vậy bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, khó tin mà nhìn y.

“Thực kinh ngạc đi? Ta cũng không có nghĩ tới lại nhanh như vậy......”

Nhìn biểu tình hạnh phúc của Tiểu Tứ khi nói lời này, Mạc Ngữ tay đặt ở bàn đã hạ xuống gắt gao xoắn lấy vạt áo của mình.

“Ngươi là bang hữu đầu tiên của ta ngoại trừ thân nhân, cho nên ta muốn nói cho ngươi, ngươi......”

“Tiểu Tứ!” Diệu Ngạn vào phòng, vừa nhìn thấy Mạc Ngữ thật giống như mèo gặp chuột bình thường, nhất thời nhướng mày bén nhọn hỏi, “Nó sao còn ở đây?”

Nhìn ra được Diệu Ngạn không thích mình, Mạc Ngữ cuống quít đứng lên, vội vàng chạy đi ra ngoài.

“Thật sự là......” Diệu Ngạn lạnh lùng nhìn nó đi ra ngoài...... Sau khi chính mình ngồi xuống bên người Tiểu Tứ, vô cùng thân thiết mà dán lên người Tiểu Tứ, giọng điệu lại cùng vừa rồi khác nhau một trời một vực, “Tiểu Tứ!”

“Ngạn ca ca, ngươi vì sao luôn nhằm vào Mạc Ngữ?” Tiểu Tứ luận sự, vi Mạc Ngữ bất bình, “Nó đắc tội gì ngươi sao?”

Diệu Ngạn vẫn là giả vờ ngây ngốc, “Không có, là ngươi suy nghĩ nhiều thôi!”

“Ngươi gạt người!” Tiểu Tứ một lời kết luận.

“Được được được, Tiểu Tứ không cần sinh khí, ta là không quá thích nó......” Diệu Ngạn thừa nhận, “Bất quá không phải nhằm vào, chính là một loại cảm giác.”

“Cảm giác?”

Diệu Ngạn thu liễm tươi cười, “Ân, thấy nó, trong lòng còn có một loại cảm giác ghen ghét, không có nguyên nhân gì!”

“Nguyên lai như vậy......” Tiểu Tứ cũng không thích miễn cưỡng hắn nhận Mạc Ngữ, liền hảo tâm trả lời, “Như vậy ta sau này sẽ để Mạc Ngữ cách xa ngươi, tận lực để nó tới gần ngươi!”

“Ngươi a!” Diệu Ngạn không biết nên khóc hay cười, ôm Tiểu Tứ nói, “Có thể cho ta chút phản ứng bình thường không?”

“......” Tiểu Tứ không nói, chôn thật sâu vào trong lòng của Diệu Ngạn.

“A, đúng rồi!” Diệu Ngạn hoàn toàn tỉnh ngộ, “Còn chưa thông báo cho người nhà ngươi đâu!”

Tiểu Tứ mỉm cười nói: “Ngạn ca ca không cần phải gấp, ta đã viết thư thông báo cho đại ca cùng ba ba! Tin tưởng bọn họ hẳn là đã nhận được mới phải......”

“Cái gì?” Diệu Ngạn có chút kinh ngạc, “Chính ngươi viết? Vậy ngươi vì sao không nói cho ta biết?”

“Di? Ta không muồn phiền ngươi, ngươi thật giống như bề bộn nhiều việc......” Tiểu Tứ chính là nghĩ như thế.

Diệu Ngạn khẽ nhếch miệng, chính là cái gì cũng không nói.

Tiểu Tứ chú ý tới hắn không thích hợp, vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Ta làm không đúng sao?”

“Tiểu Tứ......” Gặp được chuyện này, Diệu Ngạn cũng không khỏi không đề cập tới ra dị nghị của chính mình, “Ta rất sớm đã cảm thấy được, ngươi thật giống...... Không quá thích tìm ta thương lượng sự tình! Là vấn đề của ta sao? Ngươi không tin tưởng ta, cho nên......”

“Không thể nào...... Ngạn ca ca vì sao lại nghĩ như thế?!” Tiểu Tứ không rõ, không muốn quấy rầy công việc của hắn, lấy việc tự mình quyết định có gì không ổn sao? Cho tới nay Tiểu Tứ chính là sống như thế.....”Ta làm không đúng sao?”

Vẻ mặt hoảng sợ của Tiểu Tứ khiến Diệu Ngạn không khỏi vỗ vỗ bả vai của Tiểu Tứ, muốn cho y trầm tĩnh lại, “Không phải là vấn đề đúng hay không...... Tiểu Tứ, chúng ta tương lai chính là vợ chồng, sẽ vĩnh viễn cùng một chỗ! Cuộc sống là của hai người chúng ta, chúng ta phải hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau cố gắng!”

“Ân, ta hiểu được!”

“Cho nên chúng ta phải có việc cùng nhau thương lượng, cùng nhau gánh vác, này ngươi hiểu chưa?”

“Cùng nhau thương lượng...... Cùng nhau gánh vác......” Đây là cách sống của vợ chồng sao? Một khi đã như vậy......”Đã biết, ta sẽ thử sửa đổi!”

“Tốt lắm!” Diệu Ngạn thỏa mãn đem Tiểu Tứ nhét vào trong lòng.

Tiểu Tứ cũng thực thuận theo hành động của hắn, chính là ở góc độ Diệu Ngạn nhìn không thấy, vẻ mặt u sầu của y hiện lên nơi đuôi lông mày, “Ngạn ca ca, ngươi sau này có thể hối hận hay không? Nếu ta nói cho ngươi......”

“Sẽ không, vô luận Tiểu Tứ như thế nào, ta vĩnh viễn sẽ không hối hận!” Diệu Ngạn lại lớn tiếng doạ người, đoạt mất cơ hội lên tiếng của Tiểu Tứ.

_________________

Chương 13

Diệu Ngạn mượn cớ sắp thành thân, cuối cùng có thể một mình mang Tiểu Tứ dạo phố mua đồ cho hôn lễ, nhưng chỉ là điều ấy liền đủ khiến hắn vui vẻ một hồi! Vẫn luôn khổ sở một mình, hiện giờ tốt rồi! Chỉ cần qua hôn lễ, bọn họ là có thể vĩnh viễn cùng nhau......

“Ân......” Kéo tay Tiểu Tứ nhìn đông dạo tây, một bộ nhàn nhã, “Tiểu Tứ, sính lễ ngươi muốn bao nhiêu?”

“Sính lễ? Ngạn ca ca không cần cho ta sính lễ. Ta cái gì cũng không thiếu!” Lẽ nào hoàng tử của hoàng gia chẳng lẽ còn thiếu tiền?

Diệu Ngạn đi đến trước một sạp nhỏ, cầm lấy một quả cầu thủy tinh hướng về ánh nắng xoay xoay, rồi mới lại buông, “Không thể nói như thế, sính lễ là thứ cần cho hôn lễ, liền giống như của hồi môn.”

“......” Tiểu Tứ cúi đầu tự hỏi gì đó.

Mà Diệu Ngạn lại nghĩ lầm y vẫn không chịu nhận sính lễ, thế là khuyên bảo thêm: “Không cần lo lắng cha ta bọn họ tốn kém, sính lễ là chính ta kiếm được, ngươi nhất định phải nhận lấy a!”

“Của hồi môn...... Không xong!” Tiểu Tứ kích động kêu lên.

“Xảy ra chuyện gì?” Diệu Ngạn nghe tiếng quay đầu lại.

Tiểu Tứ khó xử đối mặt với Diệu Ngạn: “Ngạn ca ca...... Cái kia...... Ta quên mình phải gả ra ngoài...... Cho nên ta......”

Diệu Ngạn kỳ quái, “Cho nên cái gì?”

“Ta quên chuẩn bị...... của hồi môn kia......” Tiểu Tứ cúi đầu giống như chính mình phạm phải sai lầm lớn gì.

“Ai nói, của hồi môn của Tiểu Tứ nhà ta sao có thể không có?” Một giọng nam xen vào giữa cuộc đối thoại của bọn họ, to rõ cao vút, người nọ là.....

Tiểu Tứ vừa kinh ngạc lại vui sướng, xoay người nhìn lại, miệng cũng gọi lên: “Nhị ca!!!”

“Hi hi, đã lâu không gặp!” Thần lập tức nhảy xuống, vài bước đi đến bên người Tiểu Tứ, theo thói quen tính mà ôm lấy Tiểu Tứ ước chừng trọng lượng, “Ân, không tồi không tồi, Tiểu Tứ nhà ta không có gầy, Ngạn chiếu cố đạt tiêu chuẩn!”

“Nhị ca......” Tiểu Tứ cười nói. Tuy rằng này tư thế thực xấu hổ, chính là không thể phủ nhận, ca ca đến khiến y tâm an không ít.

Phong cũng xuống ngựa đồng thời ôm Tinh Nhi xuống, xem thấu tâm sự của Tiểu Tứ, Phong không thể làm gì khác ngoài lắc đầu, “Thần, Tiểu Tứ không phải búp bê, trước mặt mọi người, ngươi mau buông y ra!”

“Thiết!” Thần bất mãn địa vểnh môi, không cam lòng buông Tiểu Tứ, “Có quan hệ gì......” Bộ dáng của hắn ta cùng bộ dạng vô lại của Tinh Nhi như nhau.

“Tiểu thúc thúc! Ngạn thúc thúc!” Tinh Nhi ở trên người phụ thân phất tay, khoái trá cùng bọn họ chào hỏi.

“Phong, Thần, các ngươi tới rất nhanh!” Diệu Ngạn thật không ngờ bọn họ tới nhanh như vậy.

Thần nhún nhún vai, “Không có biện pháp, có mục đích thôi! Nhìn xem, đều đến đây nga!” Hắn ta chỉ chỉ Thẩm Diêu cùng Diệc Ưu đi theo phía sau.

Diệu Ngạn nhìn đến bọn họ có chút giật mình, “Ai nha, thật sự đều đến đây...... Có chuyện gì a?”

Hắn không có chú ý tới, Tiểu Tứ ở bên cạnh đã muốn bắt đầu đổ mồ hôi lạnh......

“Di, ngươi còn không biết...... Ngô ngô ngô......” Thần còn chưa nói ra, Phong liền nhanh bịt cáu miệng của hắn ta lại.

“Xảy ra chuyện gì?” Diệu Ngạn vẻ mặt không hiểu.

Phong hai mắt nhíu lại cười nói: “Ha hả, không cần để ý đến Thần ngu ngốc này, không có gì, chính là mấy ngày trước nhận được thư của ba ba, nhờ chúng ta làm chút chuyện! Đúng không? Tinh Nhi?”

Như là muốn nhấn mạnh đây là sự thật, Tinh Nhi tới tấp gật đầu: “Đúng đúng đúng, là tới giúp Tuyền cha cùng Phạm phụ thân!”

“Ba ba cùng phụ thân cũng muốn tới sao?” Tiểu Tứ không khỏi có chút lo lắng, nếu Ngạn ca ca hỏi phụ thân chuyện về núi kia...... Phụ thân có thể tức cảnh sinh tình không?“Đương nhiên!” Phong xoa xoa đầu Tiểu Tứ, “Hôn lễ của Tiểu Tứ nào có đạo lý không đến? Chỉ là đại ca hình như phải vắng mặt...... Bất quá hắn sẽ thay Tiểu Tứ chuẩn bị một phần của hồi môn  phong phú, cho ngươi nở mày nở mặt mà gả cho Ngạn, cho nên Tiểu Tứ không cần lo lắng!” Một câu hai ý nghĩa, khiến Tiểu Tứ buông thả tâm sự.

Chính là......”Thấm Diêu ca ca cùng Diệc Ưu......” Tiểu Tứ nhìn bọn họ, tìm mục đích thật sự của hai người bọn họ, vì sao đại ca luôn luôn cẩn thận sẽ có gan lớn như vậy, để Diệc Ưu đến nơi biên cảnh nguy hiểm này?

Diệc Ưu khẽ gật đầu, “Ta là vì hoàn thành ước định với Thấm Diêu mà đến!”

Mà Thấm Diêu lại trực tiếp: “Vì cho các ngươi một hôn lễ náo nhiệt hơn chút!”

“Ha ha ha ha......” Diệu Ngạn nghe bọn họ nói mục đích đến đây, tự nhiên là nhiệt liệt hoan nghênh, nửa đùa nửa thật nói, “Thật tốt quá, ta còn đang lo hôn lễ này nếu không ai tham gia nên làm sao vậy đây......”

“Ít không có việc để lo lắng, coi chừng còn trẻ mà đầu đã bạc, Tiểu Tứ sẽ không cần ngươi!” Thần được tự do, miệng lại bắt đầu động.

“Phi phi phi! Không nên nói cái loại chuyện xui xẻo này!” Diệu Ngạn vui vẻ cùng hắn ta tranh cãi.

Hai người liền như thế vừa đi vừa nói giỡn......

Tiểu Tứ ở bên cạnh nhìn bọn họ, cũng không khi bởi vì lời bọn họ nói ra mà cười, nhìn cảnh này, không khỏi nhớ tới thời gian trước đây, cái thời điểm Vận Thục tỷ tỷ cũng còn ở Kỳ Nghệ...... Hiện tại, Vận Thục tỷ tỷ ngươi có khỏe không......

── Hoàng cung Thao Liễm ──

“Nha đầu Vận Thục, đang nhìn gì đó?” Kì Viêm mới vừa bước vào cửa phòng, liền thấy Vận Thục một mình ngồi ở bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

“Đang nhìn đóa hoa!” Lực chú ý của Vận Thục còn dừng lại ở một đóa hoa nở xinh đẹp nhất.

Kì Viêm cười ngồi bên người nàng, “Hoa có gì đẹp chứ?”

Vận Thục vẫn không nhìn hắn, “Bởi vì tương lai ta nghĩ muốn sinh một man hài xinh đẹp như đóa hoa kia!”

“...... Tựa như đường đệ của ngươi?” Kì Viêm cười không nổi, khóe miệng ngược lại có chút run rẩy.

“Ân, tựa như Tiểu Tứ vậy!” Vận Thục còn cường điệu một chút.“Tiểu Tứ có gì tốt? Ngươi yêu thương y như vậy?”

Kì Viêm cũng rất không rõ, Vận Thục đến Thao Liễm, nói đến nhiều nhất không phải ruột thịt của chính mình, mà là tiểu đường đệ! Kì Viêm cùng Tiểu Tứ không có quen thân, ấn tượng trong đầu cũng chỉ giới hạn trong lần đầu tiên gặp mặt đó là một đứa nhỏ thực giỏi về tùy cơ ứng biến. Y có gì đặc biệt chứ? Có thể kiến đường tỷ của y nhớ mong như vậy?

Nói đến Tiểu Tứ, Vận Thục mới nhìn Kì Viêm, “Tiểu Tứ thật rất tốt, mấy ngày mấy đêm cũng nói không hết, tóm lại y là đứa nhỏ tốt nhất trên đời!”

“Nga? Đây là nguyên nhân?” Kì Viêm bán tín bán nghi.

“Đương nhiên không phải!” Biểu tinh của Vận Thục ôn nhu không ít, “Kỳ thật cẩn thận tính ra, lúc ban đầu, Tiểu Tứ coi như là tình địch của ta a!”

“Tình địch?” Kì Viêm nhếch lông mi, câu này khơi dậy hứng thú của hắn. Hắn nhớ rõ vị hôn phu của Tiểu Tứ gọi là Diệu Ngạn...... Mà Vận Thục nói như thế...... Ý chính là......

Vận Thục hiểu được, Kì Viêm là người thông minh, trên cơ bản đã đại khái hiểu rõ......”Đúng vậy, chính là như ngươi nghĩ, ta đã từng thích gia khỏa Diệu Ngạn kia!”

“......” Kì Viêm không nói gì, chờ nàng nói tiếp.

Vận Thục cũng không vừa lòng, miễn cưỡng đứng lên, “Này, ta nói ngươi...... Ân...... Đau quá......”

Nhưng mới vừa đứng lên, nàng lại ôm bụng suy yếu mà ngồi chồm hổm  xuống dưới, “Đau, Viêm...... Bụng...... Đứa nhỏ......”

“Nha đầu!” Kì Viêm quá sợ hãi, cách ngày sinh dự tính rõ ràng còn hai tháng, sao lại sẽ......”Người đâu, gọi ngự y!”

Không nói hai, Kì Viêm một phen ôm lấy Vận Thục đặt trên giường, hai tay cầm chặt lấy bàn tay nhỏ bé ướt đẫm mồ hôi của nàng, “Đừng sợ, ngươi sẽ không có việc gì, đứa nhỏ cũng vậy...... Sao người còn chưa tới, tới nhanh!”

“Vương!” Các ngự y toàn bộ đến đông đủ, một đám lấy cầm rương, đầu đầy mồ hôi chạy tới trước mặt Kì Viêm.

“Còn đứng đó làm gì, mau tới coi a!” Kì Viêm nổi trận lôi đình, đã không còn bình tĩnh.

“Vâng, thỉnh vương đi tránh......” Các ngự y vội vàng tiến lên chẩn đoán.

Kì Viêm bị thỉnh ra bên ngoài, lo lắng đi qua đi lại ngoài cửa...... Không lâu, một ngự y chạy ra, “Vương, thân mình vương hậu không biết xảy ra chuyện gì...... Không giữ nổi thai nhi, hiện tại liền cần phá thai!”

“Cái gì?” Kì Viêm đã không có đối sách, “Vậy ngươi còn không mau đi gọi bà đỡ?!”

“Vâng phải.....”

Bà đỡ được mời vào phòng sinh, Kì Viêm lại bị ngăn ở ngoài cửa, hắn thỉnh thoảng lại nhìn bọn thị nữ bưng một chậu nước ấm tiến vào, cuối cùng đều biến thành máu loãng đi ra, hắn sốt ruột! Sinh ra đến nay, trừ bỏ lúc mẫu phi qua đời, hắn chưa bao giờ hoảng sợ như thế......

Chờ đợi là thời khắc dài nhất đời người...... Cũng không biết trải qua bao lâu, bỗng nhiên một tiếng khóc nỉ non mỏng manh truyền ra, Kì Viêm khẩn cấp muốn đá cửa phòng, mong chờ kết quả! Chính là lúc này bà đỡ cùng các ngự y xuất hiện lại chặn đứng tâm tình vui sướng của hắn......

“Nói cho bổn vương, vương hậu sinh thế nào?”

“Vương...... Vương...... Vương hậu nàng...... Nàng......”

“Nàng xảy ra chuyện gì?”

“Vương hậu nương nương sinh...... Sinh......”

Chương 14

“Sao lại như vậy?!” Kì Viêm nhíu mày, lớn tiếng chất vấn bà đỡ cùng các ngự y, “Phế vật! Thật sự là một đám phế vật!”

“Thỉnh vương...... Bớt giận......” Các ngự y run rẩy quỳ gối phía dưới, đều là lấy mặt kề đất.

Kì Viêm vừa thấy bọn họ như vậy, tức giận không giảm mà lại tăng, hung hăng trừng bọn họ nói: “Hoàng tử khó tránh, nương nương lại biến thành như vậy, các ngươi thế mà ngay cả cái nguyên nhân đều tra không được...... Thật sự là nuôi không nổi các ngươi!”

Trong đó ngự y cầm đầu run rẩy dựng thẳng nửa người trên, thanh âm cũng không dám quá lớn, “Vương, thật sự là nhóm cựu thần chưa bao giờ gặp qua tình huống giống vương hậu nương nương.....”

Tễ Vận Thục mang thai tám tháng, không biết sao, rõ ràng thai nhi còn chưa phát dục hoàn toàn  cư nhiên lúc này cất tiếng khóc chào đời! Hơn nữa có thể là sinh non để lại di chứng, nguyên bản hẳn là song bào thai hoàng tử, trong đó một đứa yếu nhược bất hạnh chết non, sinh ra chính là tử thai; đứa còn lại cũng là thân thể so với đứa nhỏ bình thường suy yếu hơn, có thể sống bao lâu vẫn chưa biết.

Nguy hiểm hơn chính là, Tễ Vận Thục bởi vì lần này”quái dị sinh con” mất đi năng lực sinh đẻ! Nàng là vương hậu của Thao Liễm, chính là nàng sinh ra một hoàng tử “nửa chết nửa sống”, sau này nàng phải làm sao để sống trong hậu cung này? Tiếp tục như vậy, liền có nghĩa “hậu vị” của Thao Liễm phải đổi người...... Thật sự đáng giận! Kì Viêm một quyền đánh xuống chuôi ghế.

Trải qua mấy ngày ở chung, không thể phủ nhận, hắn đã bị tiểu nha đầu Tễ Vận Thục cổ quái vô thường này hấp dẫn! Ban đầu thú nàng, chính là bởi vì đối với tiểu nha đầu dám dùng dao đối với mình cảm thấy”có hứng thú” mà thôi, huống chi nàng lại là công chúa duy nhất của Kỳ Nghệ, thú nàng đương nhiên là lợi lớn hơn hại! Thế nhưng ngày đó thú được nàng, hắn biết chính mình sai rồi! Nha đầu này bề ngoài điên cuồng bốc đồng, bên trong lại ẩn chứa sự khôn khéo không người biết đến! “Sai lầm” này khiến cho hắn đánh mất đi thời cơ tốt để tiến công Kỳ Nghệ, chính là hắn không hối hận. Trong cuộc sống sau này, hắn liền cả ngày lấy việc khám phá tính cách thực sự của nha đầu làm thú vui......

Cùng nàng một chỗ, hắn quên đi cừu hận của mình đối với phụ vương cùng vương huynh, quên đi dã tâm cùng trách nhiệm của mình, có khi thậm chí quên cả trung thành đối với quốc gia! Lần đầu tiên, hắn phát hiện cho dù bản thân không phải bá chủ thiên hạ, cuộc sống vẫn như cũ có thể thản nhiên tự đắc, sung túc vô cùng, chỉ cần cùng nàng một chỗ......

Chính là, vì sao sau đó lại phát sinh loại sự tình người khác không thể tưởng tượng? Trực giác nói cho hắn, nhất định có người xen vào gây khó dễ! Chính là ai? Mục đích vì sao? Nghĩ đến đây, khóe miệng Kì Viêm lại hiện ra nụ cười lạnh băng. Vô luận đó là ai vậy, mục đích vì sao, hắn nhất định phải đem người này tìm ra, khiến cho hắn ta đền mạng cho hoàng nhi của mình!!!

“Vương, vương!” Thị nữ bên người Vận Thục chạy tới, “Nương nương tỉnh...... Nương nương tỉnh......”

Kì Viêm xoay người, chạy về phía phòng của Vận Thục, chạy còn không quên phân phó: “Bà vú ôm tiểu hoàng tử theo ta đến phòng của nương nương...... Mấy người các ngươi lui xuống, nhanh đi tra rõ nguyên nhân nương nương sinh non cho ta, bằng không tất cả vấn trảm!”

“Tuân...... Tuân chỉ......”

..............................

Tễ Vận Thục tỉnh lại, bất luận thân thể của chính mình như thế nào, khăng khăng muốn gặp Kì Viêm cùng đứa con của mình, mấy thị nữ tiến lên ngăn cản, nhưng ngăn sao cũng không ngăn được!

“Nương nương, người không thể xuống giường...... Nương nương!”

“Làm càn! Ầm ĩ cái gì?” Kì Viêm mang theo bà vú tiến vào phòng.

Bọn thị nữ đều lui ra, để lại Tễ Vận Thục sắc mặt tái nhợt lại một chân chấm đất. Nàng vừa nhìn thấy hắn đến, phía sau còn có một đứa nhỏ, thân thể vốn suy yếu lập tức khôi phục vài phần tinh thần trước đó, “Viêm, cho ta nhìn đứa nhỏ!”

Kì Viêm tiếp nhận đứa con, rồi mới khiển trách thị nữ cùng bà vú, một mình ôm đứa nhỏ ngồi bên giường của Vận Thục, để cho nàng nhìn đứa nhỏ của mình: “Nha đầu, ngươi mới vừa sinh xong thân mình không tốt, trong vòng một tháng không được xuống giường!”

“Được được được!” Vận Thục ngoài miệng đáp ứng, nhưng động tác cũng khẩn cấp ôm đứa con đùa, “Ha hả...... Con ta...... Viêm, còn một đứa đâu?”

“......” Kì Viêm giật mình, không biết nên trả lời như thế nào.

“...... Xảy ra chuyện gì?” Dừng đùa với đứa nhỏ, Vận Thục theo bản năng cảm thấy đã xảy ra chuyện.

Kì Viêm liếc mắt nhìn nàng, vẫn là quyết định đem sự thật nói cho nàng, nàng là mẫu thân của đứa nhỏ, nàng có quyền lợi được biết!

“Vận Thục, hãy nghe ta nói...... Ngươi phải bình tĩnh một chút...... Còn một đứa kia...... Không có sống nổi...... Là...... Tử thai......”Vận Thục nhìn miệng hắn mở ra hợp lại nói ra sự thật tàn khốc, cả người nhất thời đờ ra!

“Hài tử của ta...... Là tử thai......”

“Vận Thục......” Kì Viêm đem nàng ôm vào lòng, ôm chặt lấy, “Khóc ra đi...... Khóc đi ra sẽ tốt hơn...... Không cần quá thương tâm, ngươi còn có một đứa không phải sao?”

“Một đứa nhỏ của ta đã chết...... Đã chết......” Vận Thục vừa mới bắt đầu mở to hai mắt liền luôn lặp lại những lời này, cũng không quá lâu nàng đã thấy không nhịn được nữa, giống như đứa nhỏ khóc rống lên, “Ô ô oa a...... Viêm, một đứa nhỏ của chúng ta đã chết......”

Kì Viêm đè nén thương tâm của mình, toàn tâm toàn ý khuyên giải an ủi Vận Thục, giọng điệu hơi khàn khàn cùng nghẹn ngào: “Không có việc gì...... Không có việc gì...... Ngươi sinh  đứa con, ta sẽ theo ước định mang ngươi quay về biên cảnh Kỳ Nghệ giải sầu...... Không cần thương tâm...... Hết thảy đều có ta.”

“Oa a......” Nhưng nước mắt của Vận Thục vẫn chảy xuống, một chút dấu hiệu dừng lại cũng không có.

Có lẽ chỉ có khóc lớn như vậy, mới có thể an ủi một người lần đầu làm mẹ, nỗi đau mất đi đứa con......

── Căng Uyên Lâu ──

Thừa dịp Diệu Ngạn chỉnh đốn sinh ý, Phong cùng Thần kéo Tiểu Tứ, liền vì thân thể của Tiểu Tứ mở ra “hội nghị bí mật gia đình”.

“Cái gì?” Thần khó tin, “Ngươi còn chưa nói cho hắn?”

“Ngươi quả nhiên không có phát hiện......” Phong lắc đầu nhìn về Tiểu Tứ, “Như vậy Tiểu Tứ tính làm thế nào?” Hắn tin tưởng Tiểu Tứ nhất định có suy nghĩ của bản thân.

“Quá mấy ngày nữa là lễ tế thần mưa mùa xuân, ngày đó trấn nhỏ bày sẽ có rất nhiều tiết mục cùng hội chùa thú vị góp vui, ta tính ngày đó tự mình nói cho hắn!” Tiểu Tứ hạ dũng khí rất lớn, cuối cùng quyết định tại ngày đó ngả bài với Diệu Ngạn.

Thần tính toán một chút thật đúng là như vậy, “Ngày đó nói, thích hợp sao? Ngươi có nắm chắc Ngạn sẽ tiếp nhận?”Tiểu Tứ đơn giản lắc lắc đầu, lưu loát trả lời: “Không có!”

“Không phải đâu!” Tiểu Tứ cũng không làm chuyện không nắm chắc, hiện giờ lại thừa nhận rõ ràng như vậy, Thần thực rất kinh ngạc, “Kia...... Ta là nói nếu...... Nếu Ngạn...... Không tiếp nhận vậy làm sao?”

Sắc mặt Tiểu Tứ trước cứng đờ, nhưng lập tức thoải mái nở nụ cười: “Nếu thật sự như vậy, quên đi!”

“Quên đi? Cái gì mà quên đi?!” Phong ôm lấy vai của Tiểu Tứ, đau lòng nói, “Tình cảm mười năm nói buông liền có thể buông được sao?”

Tiểu Tứ vui mừng dán vào trong lòng Tam ca, “Đương nhiên không bỏ xuống được, chính là nếu Ngạn ca ca không muốn cùng ta một chỗ, cưỡng cầu cũng không phải là biện pháp.”

“Hừ, nếu Ngạn thật sự bởi vì như vậy mà không cần Tiểu Tứ, vậy chứng tỏ hắn không phải thật sự yêu Tiểu Tứ, như vậy còn không bằng không lấy chồng!” Thần ngôn từ chính nghĩa nói, “Không cần lo lắng, chúng ta sẽ không lại để người khác khi dễ Tiểu Tứ, đúng rồi...... Nói không chừng Diệc Ưu lần này có thể trị khỏi bệnh của ngươi đấy!”

“Diệc Ưu?” Tiểu Tứ lúc này mới nhớ tới  hắn ta, “Đúng rồi, đại ca sao lại đồng ý cho Diệc Ưu tới nơi này?”

“Ta đáp ứng đại ca rồi, sẽ coi chừng hắn ta!” Phong trả lời, “Hơn nữa ta thấy mục đích của hắn ta thực đơn thuần, chỉ là đến vì hoàn thành cuộc thi tuyển ngự y mà thôi......”

Tiểu Tứ cân nhắc một lát, “Có lẽ đi, Diệc Ưu thái độ làm người so ra kém hơn ca ca giảo hoạt của hắn ta, hẳn là không có việc gì, lo lắng của ta chính là một người khác!”

“Một người khác?” Phong cùng Thần hai mặt nhìn nhau, “Là ai?”

“Một người tên là Chung Ly!” Tiểu Tứ đưa ra hoài nghi của mình.

“Chung Ly?”

“Đầu bài của nơi này! Trên người có mùi hương kỳ lạ kia......”

Tiểu Tứ cũng cảm thấy được người này không đơn giản, hắn ta giống như che dấu chút bí mật gì đó, mà mùi hương kỳ lạ trên người hắn ta, Tiểu Tứ cũng cảm thấy hình như đã nghe nói qua ở đâu đó.....

“Hiểu rồi, ta sẽ đi hảo hảo điều tra một chút! Chung Ly sao......” Tình báo của Tiểu Tứ rất hữu dụng, cả nhà bọn họ đều tin chắc.

“Phụ thân, Nhị cha, tiểu thúc!” Tinh Nhi mở ra cửa phòng tiến vào, lần này chạy tới trong lòng Nhị cha, “Diệc Ưu thúc thúc nói muốn tìm tiểu thúc hỏi chút chuyện liên quan đến bệnh tình, tìm thúc đó!”

“Ân, cám ơn ngươi Tinh Nhi, như vậy ta đi trước! Nhị ca, Tam ca, các ngươi hảo hảo nghỉ ngơi!” Nói xong, Tiểu Tứ khép cửa liền ly khai.

Nhìn y rời đi, Phong không khỏi lên tiếng hỏi Thần: “Thần, ngươi xem phản ứng của Ngạn sẽ thế nào?”

Thần một tay ôm lấy Tinh Nhi, một tay ôm Phong, “Nếu Ngạn nghiêm túc, kia hắn sẽ không bạc tình như vậy!”

“Ân......” Phong khẽ vuốt cánh tay của Thần, “Hy vọng Tiểu Tứ không cần lưu lại tiếc nuối như Vận Thục mới tốt......”

Chương 15

“Diệc Ưu, ngươi có đó không?” Tiểu Tứ lễ phép gõ cửa.

“Tiến vào!” Trong phòng truyền ra tiếng của Thấm Diêu.

Mở ra cửa phòng, chỉ thấy Diệc Ưu đang vùi đầu trên bàn viết cái gì đó, mà Thấm Diêu lại lặng yên mà ngồi ở phía trước bàn trà, thưởng thức trà xanh......

“Thấm Diêu ca ca!” Tiểu Tứ hướng hắn ta chào hỏi.

Thấm Diêu cũng theo thói quen gật đầu, rồi mới ý bảo để y ngồi xuống chỗ trống bên cạnh mình.

Tiểu Tứ kéo ghế ngồi xuống, tự rót cho mình mộtchén trà, “Thấm Diêu ca ca, ngươi nói bệnh của ta bệnh cho Diệc Ưu?” Ngữ khí vững vàng, Tiểu Tứ hoàn toàn không thèm để ý nhóm thân nhân đem bệnh tình công bố cho mọi người biết. Đương nhiên ngoại trừ Diệu Ngạn! Bệnh của y nhất định phải do chính y nói cho hắn nghe mới được!

“Không có, hắn......” Thấm Diêu chỉ chỉ Diệc Ưu, “Hắn nói nhất định phải do người bệnh tự mình mô tả triệu chứng bệnh hắn, ‘biết người biết ta’ như vậy mới tốt!”

Chính là Diệc Ưu giống như hoàn toàn không có nghe thấy lời hắn ta nói, còn đang chìm đắm trong công việc của mình.

“Nga, ta đã biết!” Tiểu Tứ đại khái hiểu rõ tình huống, cũng sẽ không hỏi thêm nữa, im lặng chờ đợi Diệc Ưu làm xong......

Qua khoảng một lúc, Diệc Ưu cuối cùng dừng bút lông trong tay, đứng dậy duỗi thắt lưng mệt mỏi, “Ân...... Tốt lắm! Di? Tiểu Tứ, ngươi tới lúc nào?” Giờ khắc này hắn mới chú ý tới “khách nhân” trong phòng.

“Không lâu, lúc ngươi đang bận!” Tiểu Tứ nói với hắn, “Hiện tại có thể nói chuyện về bệnh của ta không?”

“Đương nhiên có thể!” Diệc Ưu đi đến bên cạnh Tiểu Tứ, “Chúng ta trước không bắt mạch, ngươi có thể nói bệnh trạng của ngươi cho ta nghe một chút?”

“Được...... Triệu chứng đại khái chính là......” Tiểu Tứ giống như đang kể chuyện không liên quan đến mình.

Kỳ thật lúc Diệc Ưu nhận được đề “xem bệnh cho Tứ hoàng tử” này chấn động! Hắn đến Kỳ Nghệ năm năm, cùng Tiểu Tứ sống tại trong cung, nhưng hắn thế nào cũng nhìn không ra đứa nhỏ khỏe mạnh này có bệnh gì......

Chính là nghe y vừa nói như thế, hắn lại giật mình mà từ trên ghế đứng lên!

“Sao vậy có thể như vậy?”

“Diệc Ưu?”

“A...... Thực xin lỗi, ta luống cuống......” Diệc Ưu thu liễm cảm xúc, “Như vậy Tiểu Tứ, ngươi là...... Thời điểm nào, phát giác được?”

Tiểu Tứ cẩn thận nghĩ nghĩ, “Chuyện ánh mắt là từ nhỏ đã biết, mà chuyện kia ước chừng là vài năm trước đi...... Ngẫu nhiên phát hiện...... Kết quả ba ba tìm ngự y, ngự y nói này cũng có thể là di chứng do hồi bé chịu kích thích quá lớn.”

“Khi đó sau khi bệ hạ biết liền khó thở, thiếu chút nữa đã đem đám nhỏ liên quan kia tru di cửu tộc!” Thấm Diêu còn nhớ rất rõ.

Lúc ấy hành vi của bệ hạ không người ngăn cản được, ngay cả Phạm ngày thường bình tĩnh cũng đồng ý, mỗi người đều vì Tiểu Tứ bị tổn thương mà bất bình, chính là Tiểu Tứ cũng chỉ là thực bình thản mà tiếp nhận sự thật này, hơn nữa ngăn hành động điên cuồng của Tuyền, mà yêu cầu duy nhất y đưa ra là: chuyện này không cần người khác nói cho Diệu Ngạn, y muốn đích thân nói cho hắn! Hiểu rõ tính cách của con, Tuyền cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng......

“Cũng khó trách, này đã vượt qua giới hạn ‘khi dễ’, căn bản là ‘dụ bắt’!” Diệc Ưu cũng có chút phẫn hận, không riêng gì bởi vì “gặp được” Tiểu Tứ, mà là nghĩ tới tình trạng của chính mình cùng Kì Viêm lúc đó!

Ngay lúc đó thái tử đại ca cực lực chèn ép hắn cùng Nhị ca, mà Nhị ca đem cừu hận thật sâu đó hóa thành động lực thật lớn, đầy dã tâm, đem chúng nó khắc vào trong lòng vào xương tủy! Lúc binh biến thành công, chặt thủ cấp của đại ca, một khắc kia, hắn thấy được trong mắt Nhị ca vui sướng khoái trá cùng vẻ khiến  kẻ khác sợ run, khát vọng của huynh ấy cuối cùng đã có thể thực hiện......

“Mọi người lúc ấy cũng là đứa nhỏ, hơn nữa lời nói và việc làm của ta đích xác có chút kỳ quái...... Đổi góc độ khác, đại khái ta cũng sẽ như vậy!” Ngoài dự đoán mọi người, Tiểu Tứ lại vì đám nhỏ kia giải thích.

Diệc Ưu chuyển hướng nhìn Tiểu Tứ, có chút kích động hỏi: “Tiểu Tứ, đứa nhỏ đem ngươi biến thành như vậy...... Trong đó còn có người ngươi coi như ‘bạn tốt’...... Ngươi tuyệt không hận sao?”

“Sai rồi! Diệc Ưu, không phải bọn họ đem ta biến thành như vậy!” Tiểu Tứ sửa lại, “Đem chính mình biến thành như vậy chính là ta, hết thảy đều là do ta không thoát khỏi ám ảnh của chuyện đó...... Còn việc có hận bọn họ không, ta nghĩ này không cần thiết. Bọn họ tuy rằng đã lừa ta, chính là ta cùng bọn họ ở chung cũng có lúc vui vẻ, ngẫm lại cái thời điểm kia, mọi thứ cũng sẽ không còn quan trọng nữa......”

Tiểu Tứ nhắm hai mắt lại, mắt thành một đường cong duyên dáng, tựa như ở một mảnh tối thấy được cái y gọi là “thời gian vui vẻ”.

Diệc Ưu khẽ nhấp môi, lời muốn nói nhưng lúc nhìn thấy Tiểu Tứ mỉm cười lại nuốt ngược vào trong, ngược lại đổi thành: “Tiểu Tứ thật sự là rộng lượng hiếm thấy, làm người như thế, cuộc sống sẽ tương đối nhẹ nhàng đi?!”

“Có lẽ đi!” Tiểu Tứ lại mở hai mắt chăm chú nhìn Diệc Ưu, “Diệc Ưu có thể trị khỏi cho ta sao?”

Diệc Ưu nghĩ lại nghĩ, có chút tiếc nuối mà trả lời: “Bệnh này thuốc không chữa được, tâm bệnh vẫn cần tâm dược, phải đợi Tiểu Tứ tự mình hoàn toàn ra khỏi bóng ma này mới được...... Thực xin lỗi, ta bất lực......”
Tiểu Tứ lại giống như đã sớm biết, mỉm cười vỗ vỗ bả vai của Diệc Ưu, ý bảo hắn không cần nổi giận: “Không sao, không cần để ở trong lòng, ngươi là y sư tốt, lần này ngươi nhất định có thể thi đậu ngự y!”

Biết Tiểu Tứ đang an ủi chính mình, Diệc Ưu trả lời y bằng một nụ cười: “Cám ơn ngươi Tiểu Tứ!”

“Không có chuyện, ta đi trước!” Tiểu Tứ nói liền đứng lên, chậm rãi rời khỏi phòng, “Thấm Diêu ca ca, Diệc Ưu liền nhờ ngươi!”

Một câu hai ý! Sau đó chợt nghe”!” một tiếng đóng cửa, Tiểu Tứ đi về phía phòng của mình cùng Diệu Ngạn.

....................................

Không biết có phải trùng hợp hay không, ngay tại lúc Tiểu Tứ trở lại phòng, cư nhiên cùng Chung Ly ở cửa phòng không hẹn mà gặp! Nhìn vẻ mặt của hắn ta, tựa hồ là đến tìm Diệu Ngạn...... Cho nên......

“Ngươi là đến tìm Ngạn ca ca?” Tiểu Tứ đi thẳng vào vấn đề hỏi.

Chung Ly không ngờ được y sẽ như vậy, mặt hơi lộ ra vẻ kỳ dị, “Đúng vậy...... Hắn không có ở trong, vậy......”

“Vậy ngươi trước vào ngồi đi!” Tiểu Tứ đẩy ra cửa phòng, mời hắn ta tiến vào, “Ngạn ca ca lập tức sẽ trở về, cùng nhau từ từ chờ đi!”

“...... Ngươi không ngại?” Chung Ly có chút khó tin.

“Không sao, vào đi, bên ngoài có chút lạnh!” Mời hắn ta tiến vào, Tiểu Tứ đóng cửa cửa phòng, còn rót chén trà cho hắn ta, “Uống đi!” Rồi mới tự mình ngồi xuống mép giường bắt đầu trải giường.

Vẻ mặt kinh ngạc vẫn như cũ ở lại trên gương mặt của Chung Ly, “Tiểu Tứ......” Đây là lần đầu tiên hắn ta gọi như vậy.

“Sao?” Tiểu Tứ bận bịu làm việc trong tay,thế nhưng lại rất cẩn thận nghe hắn ta nói.

Chung Ly nhìn bộ dáng y đang chăm chú trải giường rất là đáng yêu, không khỏi cười lên tiếng, “A...... Ta vẫn là lần đầu tiên thấy có người nghiêm túc trải giường như vậy!”

Lúc này Tiểu Tứ trên cơ bản đã sắp làm xong, chính là giường y trải...... Hình dạng thật sự rất kỳ quái, trái hẹp phải rộng, chăn đệm bên phải hình như so với bên trái nhiều hơn không ít!

“Phải không.” Tiểu Tứ không cho là đúng, vỗ vỗ tay tỏ vẻ hoàn thành, rồi mới ngồi xuống chỗ bên cạnh Chung Ly vừa lòng mà nhìn”kiệt tác” của mình.

“Ngươi là lần đầu tiên trải sao?” Chung Ly hỏi.

“Không, ta cùng Ngạn ca ca ngủ cùng nhau, chăn đều là ta trải!” Tiểu Tứ trả lời, “Trải như vậy ngủ sẽ thật sự thoải mái!”Chung Ly một miệng trà suýt nữa phun ra, “Khụ khụ...... Loại việc trong phòng này ngươi không cần thành thật như vậy!”

“......” Tiểu Tứ nhìn thoáng qua hắn ta, “Ta thấy ngươi hiểu lầm, ta cùng Ngạn ca ca còn chưa có làm cái gì!”

“A?” Miệng của Chung Ly đã muốn tự động thành chữ O, “Như vậy...... Ngươi vì sao......”

Người yêu làm chuyện trải chăn như vậy, Chung Ly có thể lý giải! Khá nhiều chăn đệm ở dưới thân, ngày hôm sau xương cốt cũng sẽ không quá đau nhức, nhưng Tiểu Tứ minh xác nói cho hắn ta không phải vì làm việc kia, kia......

Tiểu Tứ uống một hớp, chỉ vào chăn giải thích: “Ta có thói quen ngủ bên trái bên trong, Ngạn ca ca ngủ bên phải, chính là ngạn ca ca ngủ có chút thói quen không tốt, thích đá chăn, cho nên mỗi lần đều phải trải nhiều chút, như vậy ít nhất sáng hôm sau hắn sẽ không toàn lộ thân ra ngoài!”

“......!” Chung Ly âm thầm cả kinh, nhìn không ra đứa nhỏ này tuy rằng so với Diệu Ngạn nhỏ hơn năm tuổi, nhưng lại cẩn thận như vậy...... Đây là nguyên nhân Diệu Ngạn coi trọng y? “Lão bản thật sự rất có mắt a...... Thật sự là chọn đúng người!” Hắn ta nói ra lời từ nội tâm từ tận đáy lòng.

Tiểu Tứ đánh giá vẻ mặt của Chung Ly, hắn ta đang cười, thế nhưng trong đôi mắt quả thật tồn tại một chút ít tình cảm không rõ! Hắn ta không phải là một “đầu bài” bình thường, một tiểu quan đơn thuần, không giỏi che dấu ánh mắt như vậy!

“Chung Ly có người thích đi!”

“!” Chén trà trong tay Chung Ly có chút đổ ra ngoài.

Tiểu Tứ cũng không chú trọng việc này, tiếp tục nói: “Mỗi người đều có người yêu cùng quyền lợi được yêu, chính là nếu vì người mình yêu mà đi thương tổn người khác...... Ta cảm thấy là không đúng!”

“Ha hả...... Ngươi đang nói cái gì a? Ta không hiểu......” Chung Ly còn mưu toan che dấu.

“Cách yêu của mỗi người không giống nhau, kết quả cũng không giống nhau.” Tiểu Tứ mở ra cửa sổ, nhìn bầu trời một vầng trăng sáng, “Ta từ nhỏ vẫn có một cái ước vọng, một ước vọng rất đơn giản! Không có chiến tranh không có thương vong, tất cả mọi người có thể sống hạnh phúc, cho nên chúng ta trước khi thay đổi lập trường của mình, ta xin khuyên ngươi một câu, đúng lúc thu tay lại đi!”

“Đã quá muộn!” Chung Ly kích động thống khỏ ngắt lời...... Phát hiện chính mình biểu lộ cảm xúc, hắn ta chợt bưng lên chén trà nóng rót vào miệng, tỉnh táo lại...... Nước trà quả nhiên phi thường ấm áp, mà người có thể pha ra trà như vậy cũng chỉ có......”Tiểu Tứ, đã muốn đã quá muộn a...... Hết thảy đã không còn đường quay đầu lại!”

Đối diện với ánh mắt của Chung Ly, Tiểu Tứ đột nhiên cảm thấy một lòng bi thương, là người nào có thể được hắn ta yêu sâu đậm như vậy? Ngạn ca ca sao?

“Cám ơn của ngươi chiêu đãi!” Chung Ly đứng dậy rời đi, “Chờ lão bản trở về, nói với hắn sổ sách đã tính xong, nói hắn đến phòng thu chi lấy...... Hôm nay đến chính là vì cái này! Ta đi......”

Chung Ly ra khỏi phòng, đi vào phòng của chính mình, lại phát hiện đã có người tới trước đó rồi!

Người nọ tinh quái mà đem một bình tử sa ra chơi nói: “Xem ra ngươi thực thích đứa nhỏ kia đi!”

Trên mặt Chung Ly mang một nụ cười chua sót, quỳ một gối nói: “Y là đứa nhỏ lạ lùng, hẳn là người thuần khiết như một tờ giấy trắng lại sinh ra trong hoàng cung dơ bẩn như thế, còn thật là khó tưởng tượng được!”

Người kia buông đồ chơi trong tay, kéo Chung Ly liền đem hắn ta đẩy lên giường, rồi mới áp mình lên người Chung Ly, cho hắn ta một cái hôn bá đạo lại không kém ôn nhu, “Chung Ly thích y, không còn thích ta sao?”

“A...... Sao vậy có thể......” Chung Ly hai tay ôm lấy người nọ, “Vì ngươi, ta nguyện ý dâng lên mọi thứ!”

Lúc người nọ đang nghe đến lời này, lộ ra một tia cười tự hào, ôn nhu lại có chút tàn khốc nói: “Ha ha, ta chỉ biết Chung Ly hiểu rõ nhất! Cho nên, vì ta, thỉnh ngươi cùng Diệu Ngạn lên giường đi!”

“...... Vì cái gì?” Chung Ly đã có chút chết lặng hỏi.

“Bởi vì ta không muốn Diệu Ngạn cưới Tiểu Tứ! Hắn không xứng!”

“Ngươi muốn dùng điểm ấy ly gián bọn họ?”

“Đúng vậy, bất quá không phải loại phương pháp ngươi nghĩ...... Mà là dùng một nhược điểm giữa bọn họ mà thôi......” Nụ cười lạnh lùng tại trên mặt người nọ dần mở rộng, Chung Ly không khỏi ngẩn cả người.

Cảm thấy người dưới thân đang run rẩy, người nọ cúi đầu lại đưa lên đôi môi, “Chung Ly rất lạnh sao? Đừng lo, ta đến sưởi ấm cho ngươi......”

Không có ngăn cản động tác của hắn, tùy ý để chính mình bị cởi sạch, âu yếm, xỏ xuyên qua...... Chung Ly tiếp nhận hết thảy, Tiểu Tứ a, thật sự đã quá muộn, ta đã hãm sâu trong này không thể tự thoát ra được, nếu có thể quay đầu lại, ta vẫn không thể lựa chọn một con đường khác đâu......

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau