HOÀNG HUYẾT KHÚC CHI TIÊU DAO NHẠC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hoàng huyết khúc chi tiêu dao nhạc - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

“Kỳ Nghệ mùa xuân tháng tư, mọi nhà cúng tế thần mưa, hàng năm mưa nhiều, hàng tháng được mùa.” Đây là một bài đồng giao dân gian được lưu truyề rộng rãi ở Kỳ Nghệ. Kỳ Nghệ có phong tục, hàng năm vào cuối tháng tư đều phải hiến tế vũ thần, để cầu hàng năm đều có mưa đến tưới mát cho hoa màu, thu hoạch được nhiều hơn. Lâu ngày, mọi người liền định bảy ngày cuối tháng tư làm “lễ xuân tiết”.

Tại đây vào ngày hội, mọi người sẽ cử hành hội chùa, hoạt động hiến tế, bái thần vân vân…, so với Trung thu quả thực là chỉ có hơn chứ không kém. Bất quá trải qua diễn biến lâu dài,lễ tiết xuân này không biết từ lúc nào bắt đầu thêm một hạng “tập tục” bất thành văn, đó là phải hướng người thân nhất tiết lộ một bí mậy không người nào biết, hoặc là việc riêng tư.

Sáng sớm, trong đại sảnh Căng Uyên Lâu liền tụ tập Tiểu Tứ và một đám người. Mọi người cùng nhau ăn điểm tâm đã thành một hoạt động ắt không thể thiếu trong sinh hoạt hằng ngày, tuy rằng Phong, Thần, Tinh Nhi, Diệc Ưu cùng Thấm Diêu đều hẳn là ở tại tướng quân phủ, nhưng bọn họ vẫn không ngại phiền mà chạy tới cùng Tiểu Tứ, Diệu Ngạn......

“Oa, lễ tiết xuân, lễ tiết xuân!” Tinh Nhi từ sáng sớm tỉnh lại hứng thú mà hoa tay múa chân vui sướng, hiện giờ ngồi ở trên bàn cũng là vẻ mặt đầy ý cười.

Tiểu Tứ thấy nó vui vẻ như vậy, không khỏi cũng có chút bị cuốn hút, “Xem ra Tinh Nhi thực thích lễ tiết xuân nha!”

“Đúng vậy đúng vậy!” Tinh Nhi vừa thấy có người phụ họa sức mạnh càng bộc phát, “Trước kia hàng năm lễ tiết xuân, phụ thân đều sẽ nói cho ta biết một bí mật liên quan đến hắn, cho nên ta mong chờ lễ tiết xuân nhất...... A, bất quá, năm nay cũng là lần đầu tiên cùng Nhị cha trải qua nha......”

“Năm trước các ngươi quay về cung, năm nay là lần thứ hai cùng Thần trải qua đi!” Diệu Ngạn thiện ý nhắc nhở.

“Không đúng không đúng! Năm trước tất cả mọi người đều bận bịu với hôn sự của Nhị cha, trong cung nào còn có người nhớ rõ ‘lễ tiết xuân’ a!” Tinh Nhi hồi tưởng lúc ấy cũng rất khó chịu, “Năm trước vẫn là phụ thân cùng ta trải qua!”

“Kia Tam ca đều nói cho Tinh Nhi bí mật nào a?” Tiểu Tứ thấy mặt của Thần có chút xấu hổ, thế là lập tức chuyển đề tài.

Tinh Nhi nghiêng đầu, thực thuận lợi bị Tiểu Tứ dẫn ra quá khứ, “Cũng không có gì a, năm trước nói chính là mối tình đầu của phụ thân đi......”

“Mối tình đầu?!” Trừ Phong và Tiểu Tứ, mọi người trăm miệng một lời hỏi, “Là ai?” Không phải Thần sao không?

“......” Tinh Nhi ngoáy ngoáy lỗ tai lui về sau, “Lớn tiếng như vậy làm gì chứ?”

Phong ôn hòa đem Tinh Nhi ôm đến trên đùi, giúp nó thông lỗ tai nhỏ, rồi mới cười đối với các vị đang ngồi nói: “Các vị a, như vậy sẽ dọa Tinh Nhi.”

“Phong!” Thần ở bên cạnh rốt cuộc bình tĩnh không nổi nữa, đè hai vai Phong còn kém không khóc ra, “Nói cho ta biết...... Mối tình đầu của ngươi rốt cuộc là ai a?”

Nhìn hắn vẻ mặt khổ sở, giống như lão bà bị người khác cướp đi, Phong cười ngây ngô ném qua đầu, “Không có ai a...... Ha ha...... Này đều đã qua đi.”

Thần lo lắng nhìn hắn, Phong càng nói không có việc gì lại càng có việc, chẳng lẽ......”Phong...... Mối tình đầu của ngươi sẽ không phải..... Sở Âm đi?”

“A?” Phong không hiểu, đó là ai?

“A, ta cũng biết là nàng! Tiểu cô nương kia, khó trách ngươi ngày cũng không nguyện ý nói cùng ta, quả nhiên là nàng...... Oa, khó có thể tin......” Thần đã bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ, vừa đấm ngực vừa dậm chân, bộ dáng giống...... Đứa ngốc!

“Từ từ, cái kia Thần......” Phong thử giữ chặt hắn, đáng tiếc vô dụng.

Thần hoàn toàn không nghe, chính ở chỗ này mặt dày mày dạn làm “ông chồng bị vứt bỏ”, “Sở âm nàng bộ dạng còn không có xinh đẹp bằng Tiểu Tứ, vì sao lại là nàng? Tức chết ta! Không cần không cần không cần, vì sao lại là nàng a......”

“Nhị ca, ngươi tỉnh táo lại, mối tình đầu của Tam ca là ba ba!” Tiểu Tứ cũng xem không được, nếu không khuyên nhủ ca ca này, mặt mũi của hoàng gia đều phải mất hết!

“...... Di?” Như thỏa mong muốn, Thần ngừng lại, “Ba ba?!”

“Hoàng đế bệ hạ?!” Một đám người cũng là đồng dạng giật mình.

Tinh Nhi còn vỗ tay trầm trồ khen ngợi, “Oa, tiểu thúc thật thông minh nga, ngươi sao biết vậy?”

“Sao biết ư?” Tiểu Tứ cũng nhớ lại, “Hình như là nghe ba ba nói...... Hắn giống như thường xuyên lấy điểm ấy để kiêu ngạo, cùng phụ thân nói linh tinh cái gì mà ‘Mối tình đầu của Phong nhà ta là ta, Phạm nhìn xem, vi phu này làm ba ba không tồi đi!’.”

“......” Không biết nguyên nhân gì, người ở đây lập tức lạnh xuống dưới.Nhưng Tiểu Tứ đã quen với trường hợp như vậy, y tiếp tục nhớ lại, “Sau đó phụ thân đại khái sẽ nói một câu, ‘Đúng vậy, xem ra ta này làm cha chính là dư thừa, kia Tuyền liền phế chức hoàng hậu này của ta đi! ’...... Đương nhiên cuối cùng nghe được chính là tiếng ba ba cầu xin khoan dung......”

“...... Tiểu Tứ......” Diệu Ngạn đại biểu lên tiếng, “Năm ấy ngươi mấy tuổi?”

“Bốn tuổi!” Tiểu Tứ tính một chút.

“A...... Ta còn tưởng Sở Âm chứ?! Nguy hiểm thật nguy hiểm thật!” Thần cố ý chuyển hướng đề tài.

Phong cũng ăn ý phối hợp, “Nói lại, Thần, Sở Âm là ai?”

“Con gái của bà vú a!”

“...... Lúc chúng ta nhìn thấy nàng là mấy tuổi?”

“...... Ba tuổi.”

“......” Ác hàn một chút!!!

Sau bữa sáng vui vẻ, một đám người chia ra mấy đường, bắt đầu hưởng thụ vui thú của ngày hội, đương nhiên cũng có thể nói là vì tạo cơ hội cho Tiểu Tứ cùng Diệu Ngạn! Song bào thai mang đứa con đi dạo chợ, Diệc Ưu cùng Thấm Diêu vào thi họa điếm, mọi người trong Căng Uyên Lâu đích lại là nghỉ, Mạc Ngữ đương nhiên lại bị ném cho Chung Ly trông giữ, mà Tiểu Tứ kéo Diệu Ngạn lên hội chùa.

Hội chùa nằm ở một gò đất trên núi nhỏ, nơi này có miếu thần mưa duy nhất của trấn nhỏ, hội chùa kéo dài từ buổi sáng đến đêm khuya, hơn nữa còn liên tục bảy ngày. Bất quá ngày đầu tiên luôn đông người nhất......

“Tiểu Tứ, tới nơi này làm gì?” Tiểu Tứ không thích nơi náo nhiệt, đây là kết luận rút ra được của Diệu Ngạn khi ở cùng y. Bởi vậy y làm như vậy Diệu Ngạn lại cảm thấy rất khó hiểu.

“Nghe phụ thân nói, Bồ Tát nơi này rất linh!” Tiểu Tứ chậm rãi đi ở trong đám người.

Y vừa nói như thế, Diệu Ngạn càng không hiểu, “A?”

“Phụ thân trước một ngày gặp được ba ba đã tới nơi này......”“Như vậy là sao?”

Tiểu Tứ bỗng nhiên xoay người, dùng vẻ nghiêm túc trước nay chưa có hỏi: “Ngạn ca ca, nếu ta nói cho ngươi, ta hướng ngươi che giấu một sự tình...... Ngươi sẽ tha thứ ta sao?”

“Sẽ a!” Diệu Ngạn hai tay bối đầu, nhẹ nhàng nói, “Tiểu Tứ nếu nói là gạt người, nhất định là lời nói dối thiện ý!”

“Phải không......” Lòng Tiểu Tứ có chút thả lỏng, “Như vậy để báo đáp Ngạn ca ca đối ta tin tưởng như vậy, tối nay, ta sẽ tiết lộ cho ngươi một bí mật của ta!”

“Nga, Tiểu Tứ nói bí mật cho ta, này vẫn là lần đầu tiên nha......” Diệu Ngạn hiển nhiên không có đem lời nói vừa rồi coi là thật.

“Tóm lại trước lên miếu thần mưa đi! Ta thật sự có việc!” Nói xong, Tiểu Tứ tiếp tục đi lên phía trước.

Diệu Ngạn theo đi lên, tới gần giữa trưa, bọn họ cuối cùng đã tới miếu thần mưa.

Trong miếu ngoại trừ dân chúng đến bái tế, còn có một Lão hòa thượng mắt mù ngồi ở bên cạnh gõ mõ......

Tiểu Tứ đi đến phía trước Lão hòa thượng kia ngồi xuống, “Sư phụ, xin chào.”

Lão hòa thượng kia tại lúc Tiểu Tứ ngồi xuống trong nháy mắt dừng đánh, hai tay vỗ vào nhau rồi thi lễ, “A di đà phật, thí chủ quý vi long tử, không biết lão nạp có chỗ nào có thể ra sức?”

“......!” Diệu Ngạn hơi kinh sợ, Lão hòa thượng quả nhiên không đơn giản, thế mà biết được thân phận của Tiểu Tứ.

Nhưng Tiểu Tứ giống như biết năng lực của ông, không có gì kinh ngạc, “Ta chưa từng đi qua nơi này, vẫn nghe phụ thân nói ngươi là kỳ nhân! Cho nên lần này đặc biệt đến thăm ngươi......”

Khóe miệng của Lão hòa thượng khẽ nâng, “Ha hả...... Đó là Phạm công tử cất nhắc lão nạp, nhân duyên của hắn là đặc biệt rất hiếm trên đời, lão nạp gặp được hắn vì hắn tính toán cũng là một loại duyên phận a!”

“Sư phụ khiêm tốn!” Tiểu Tứ đáp lễ.

“Ha hả, Tứ công tử lần này đến, lão nạp cũng tính cho ngươi một quẻ...... Bất quá......”

“Bất quá cái gì?” Diệu Ngạn khẩn trương hỏi han.

Lão hòa thượng lấy tay dính dính nước ở một bên, ở trên bàn viết một từ “thiên”, “Từ này là miêu tả Tứ công tử, thí chủ hiểu được không?” Những lời này hiển nhiên là nhằm vào Diệu Ngạn mà hỏi.

“‘thiên’ là tên của Tiểu Tử, đương nhiên đại diện cho Tiểu Tứ a!” Diệu Ngạn lý giải như vậy.

Tiểu Tứ không có lên tiếng, nhìn từ này, luôn cảm thấy không có đơn giản như lời Diệu Ngạn nói, chính là y cũng không hiểu được hàm nghĩa của từ này.

“Ha ha ha ha......” Lão hòa thượng cười ha hả, “Trời là thiên, đất cũng là thiên; sinh vì thiên, tử cũng vì thiên; tâm là thiên, nhân cũng là thiên vậy! Khó a...... Khó a......” (gốc: thiên vi thiên, địa diệc vi thiên, sinh vi thiên, tử diệc vi thiên, tâm vi thiên, nhân diệc vi thiên dã; bạn nào hiểu đoạn này chỉ mình với)

“Có ý gì?” Diệu Ngạn không hiểu ra sao.

“Thí chủ nếu như không thấu hiểu điểm ấy...... Như vậy hai người các ngươi...... Kiếp này cũng chỉ là hữu duyên vô phận, đáng tiếc!”

_________________

Chương 17

Cáo biệt lão hòa thượng, Tiểu Tứ lại mang Diệu Ngạn đi hội chùa mua đồ vật này nọ. Tiểu Tứ không ngừng qua lại giữa các quầy hàng gian, giống như đang tìm gì đó, mà Diệu Ngạn thì vẫn vùi đầu mà đi, thỉnh thoảng dừng bước cũng là vì chờ đợi Tiểu Tứ......

“Kiếp này hữu duyên vô phân...... Đáng tiếc......” Lời khuyên bảo của lão hòa thượng không ngừng quanh quẩn bên tai Diệu Ngạn, khiến hắn tâm phiền ý loạn.

Câu kia ” Trời là thiên, đất cũng là thiên; sinh vì thiên, tử cũng vì thiên; tâm là thiên, nhân cũng là thiên vậy!” Rốt cuộc là có ý gì? Đáng giận! Một chút đầu mối cũng nghĩ không ra!

Tiểu Tứ nhìn ra Diệu Ngạn không yên lòng, cũng không lui tới giữa các quầy hàng nữa, đi đến bên cạnh Diệu Ngạn, nắm tay hắn hỏi: “Ngạn ca ca...... Ngươi thực để ý lời nói kia của sư phụ kia sao?”

Diệu Ngạn kinh ngạc bị y bất ngờ hỏi như vậy, “Tiểu Tứ...... Lão hòa thượng kia nói rất chuẩn không phải sao?”

“Ân, rất chuẩn!” Tiểu Tứ dừng cước bộ, giọng điệu cùng giọng điệu cũng không như là đang nói giỡn, “Một ngày trước khi phụ thân gặp được ba ba thì gặp được lão hòa thượng này, ông nói đoạn duyên cũ của phụ thân sẽ bắt đầu một lần nữa...... Phụ thân còn vì lời của ông mà buồn bực, phiền lòng cả ngày...... Kết quả......”

“Kết quả ngày hôm sau, hắn liền gặp gỡ bệ hạ?” Diệu Ngạn tiếp lời.

Tiểu Tứ gật gật đầu, “Đúng!”

“Chuẩn như thế a...... Vậy nguy rồi......” Diệu Ngạn chống cằm trầm tư, “Xem ra, chúng ta phải nhanh chóng giải quyết ý của câu ‘Trời là thiên, đất cũng là thiên; sinh vì thiên, tử cũng vì thiên; tâm là thiên, nhân cũng là thiên vậy!’ kia...... Ta cũng không muốn cùng Tiểu Tứ hữu duyên vô phân!”

“Ta cũng không muốn......” Tiểu Tứ thấp giọng đáp lại, bỗng nhiên......”A, tìm được rồi! Lão bản, này bao nhiêu tiền?” Tiểu Tứ chạy hướng về phía quầy hàng rong nhỏ bên phải Diệu Ngạn.

“Đó là......” Diệu Ngạn cũng nhìn qua.

Cái quầy hàng kia do một phụ nhân bày bán, phía sau nàng còn địu một đứa nhỏ, Tiểu Tứ cùng nàng trao đổi trong chốc lát, lấy mấy đồng tiền trong túi ra mua đồ, rồi mới vô cùng cao hứng trở về bên người Diệu Ngạn.

Diệu Ngạn tò mò đích hỏi: “Tiểu Tứ, ngươi mua ‘linh phúc’ làm gì a?”

“Linh phúc” là bùa hộ mệnh cho đứa nhỏ mới sinh chỉ ở lễ tiết xuân mới có bán, trên cơ bản chỉ cần là vợ chồng tính toán trong năm ấy sinh đứa nhỏ, đều sẽ tại lễ tiết xuân mua một cái về cho bảo bối của mình, cũng có thể nói là một phong tục của Kỳ Nghệ đi!

Tiểu Tứ cất xong hai linh phúc mình mới mua rồi trả lời: “Một cái là mua cho Hoàn Kì, đại ca cùng Nhã ca ca không có thời gian xuất cung; một cái là mua cho đưa nhỏ của Vận Thục tỷ tỷ, quá ít ngày nữa sai người đưa đến Thao Liễm......”

“Vận Thục a...... Nàng cũng muốn làm nương sao!” Diệu Ngạn không khỏi cảm thán thời gian trôi nhanh thế a!

“Đúng rồi, Ngạn ca ca, kỳ thật ta vẫn có một vấn đề muốn hỏi ngươi!”

“Cái gì? Hỏi đi.” Diệu Ngạn tiếp tục theo Tiểu Tứ đi về phía trước.

Tiểu Tứ đưa lưng về phía Diệu Ngạn, đi ở trước mặt hắn, thoáng vượt lên, “Ngươi cùng Vận Thục tỷ tỷ xảy ra chuyện gì? Vì sao vừa thấy mặt liền cãi nhau?”

“...... Sao vậy nói đi?” Diệu Ngạn suy nghĩ một lát, “Cũng không rõ lắm, nói ngắn gọn chính là nàng đối ta có một chút hiểu lầm đi!”

“Nga, hiểu lầm a......” Là hiểu lầm gì khiến Vận Thục tỷ tỷ cùng Ngạn ca ca đối lập  mười mấy năm chứ? Này phải hảo hảo hỏi một chút mới được, bất quá trước đó......

Diệu Ngạn bồi Tiểu Tứ đi một đoạn đường thật dài, cũng không biết mục đích của Tiểu Tứ là chỗ nào. Sau khi bóng đêm buông xuống, Diệu Ngạn cuối cùng nhịn không được hỏi: “Tiểu Tứ, chúng ta đến tột cùng muốn đến chỗ nào?”

Thời cơ vừa đến, Tiểu Tứ lúc này cũng trả lời: “Tới rồi!” Tiểu Tứ lúc này mới xoay người đối mặt Diệu Ngạn, “Ngạn ca ca, nơi này hẳn là không ai nghe chúng ta nói chuyện đi!”

“Không có người!” Diệu Ngạn nhìn quanh bốn phía, nơi này đã xem như thâm sơn rừng già!
Dân cư của trấn nhỏ không tính là nhiều, ở lễ tiết xuân người đến nơi này vào buổi tối lại ít càng thêm ít, Tiểu Tứ dẫn hắn đến nơi này, chẳng lẽ là vì cái “bí mật” kia đi? Diệu Ngạn nghĩ như vậy.

Mà lời nói tiếp theo của Tiểu Tứi cho hắn đáp án khẳng định: “Ngạn ca ca, ta tìm ngươi ra đây chính là vì nói cho ngươi ‘bí mật’của ta.”

“Quả thế!” Diệu Ngạn cười khanh khách mà tại chỗ ngồi xuống, thuận tiện kéo Tiểu Tứ xuống, “Không cần nghiêm túc như vậy đâu, đến Tiểu Tứ, ngồi xuống nói đi!”

Tiểu Tứ nhu thuận ngồi xuống, hai chân vòng lại, như là có cái gì khó nói, muốn nói lại thôi......

Diệu Ngạn không hiểu nguyên nhân Tiểu Tứ này khẩn trương là gì, vì thế vươn tay thực ôn nhu mà vuốt ve tóc Tiểu Tứ, “Tiểu Tứ xảy ra chuyện gì? Sợ nói ra thì đừng nói...... Dù sao ta cũng......”

“Không được!” Không nghĩ tới Tiểu Tứ lớn tiếng từ chối, “Chuyện này Ngạn ca ca nhất định phải biết...... Bằng không......”

“Tiểu Tứ?”

Tiểu Tứ bình tĩnh lại, cuối cùng bắt đầu run rẩy nói: “Ngươi cũng biết, ta từ lúc nhỏ liền thích hỏi chút vấn đề kỳ lạ cổ quái, trừ bỏ ba ba, phụ thân cùng ca ca ra, mỗi người đều đối với ta rất đau đầu...... Rồi mới có một lần, ba ba cùng phụ thân muốn xuất cung cải trang vi hành, trùng hợp đại ca muốn đến nhà Nhã ca ca ở, mà Nhị ca Tam ca cũng muốn đi theo ba ba bọn họ, kết quả liền biến thành một mình ta phải lưu lại trong cung......”

“Từ từ!” Diệu Ngạn có một nghi vấn, “Tiểu Tứ ngươi vì sao không đi theo?”

“Ta lúc ấy bốn tuổi, quá nhỏ! Không thích hợp chạy đi......” Tiểu Tứ nói chuyện với vẻ mặt có chút ảm đạm, “Ba ba bọn họ lo lắng ta một mình ở lại trong hoàng cung, cuối cùng qua thảo luận cùng việc ta đồng ý, bọn họ quyết định đưa ta đến học đường dân gian cho phép ở lại học tập một thời gian!”

Diệu Ngạn có chút kinh ngạc, “Tiểu Tứ mới bốn tuổi đi? Đưa đến học đường có phải có chút quá sớm không?”

“Lúc ta bốn tuổi, đã muốn bắt đầu học những gì mà đứa nhỏ sáu tuổi học, ta cho rằng chính mình là có thể vượt qua tiến độ học tập của học đường, hơn nữa ba ba cũng nói, tiểu hài tử nếu luôn sống an nhàn sung sướng cũng không tốt, kết giao với những đứa nhỏ của dân chúng một chút cũng là cần thiết, cho nên ta liền vào một học đường, học tập hơn bốn tháng! Chính là......”

“Chính là?”

Biểu tình của Tiểu Tứ thậm chí có thể nói là đau thương, “Chính là những đứa nhỏ ở nơi đó không có hòa thuận như ta nghĩ.”
“Ân?”

“Này chúng nó lớn tuổi hơn ta bởi vì tuổi tác cùng tướng mạo đều coi ta là khác biệt, luôn bất hòa với ta, ta lúc mới bắt đầu cũng không quá để ý, bởi vì ta đã quen...... Nhưng đột nhiên có một ngày, có một nam hài đến nói chuyện với ta, hơn nữa nói làm bằng hữu với ta, thời điểm kia ta thật sự rất cao hứng.” Trên mặt Tiểu Tứ hiện ra một tia cười ngọt ngào.

“Này không phải tốt lắm sao......” Diệu Ngạn vừa muốn nói chút gì đó, bỗng nhiên ý thức nói, “Chờ một chút, Tiểu Tứ, ngươi sẽ không phải là muốn nói cho ta, hắn mới là mối tình đầu của ngươi đi?”

Tiểu Tứ khẽ cười một tiếng lắc đầu, “Sao vậy có thể...... Hắn cùng ta, ta nghĩ đến ‘chúng ta là bằng hữu’, nhưng là ngay cả ý tưởng này cũng chỉ có mình ta có!”

“Gì?”

“Lão bản, lão bản!!” Lúc này, tiếng của! thế mà lại truyền vào trong cánh rừng không người nào!

“Sao có thể?” Tiểu Tứ không thể tin lỗ tai của mình.

“Thật sự ở trong này......”! rất nhanh hiện thân ở trước mặt bọn họ, phía sau còn có Mạc Ngữ, thật sự là tổ hợp hiếm thấy, “Lão bản không tốt...... Chung Ly, Chung Ly hắn......”

Diệu Ngạn nghe vậy liền đứng dậy, “Chung Ly? Hắn xảy ra chuyện gì?”

! lau mồ hôi, “Chung Ly hắn vào núi!”

“Vào núi? Vào núi nào?” Sẽ không phải.....

“Chính là ngọn núi trước đó không lâu lão bản cùng Tiểu Tứ đi vào để điều tra người chết kia!” Ngữ khí của! tràn ngập kinh hoảng.

“Cái gì? Hắn sao lại lỗ mãng như vậy? Đi nhìn xem!” Diệu Ngạn nói xong! Bước đi.

Chính là hắn quên......”Ngạn ca ca?!”

“!” Diệu Ngạn dừng chân quay đầu lại, thấy vẻ mặt uể oải của Tiểu Tứ, giống như muốn khóc ra, “Tiểu Tứ...... Ngươi đi về trước chờ ta được không?”

“...... Ngạn ca ca mang ta đi đi!”

“Không được, ngươi cùng Mạc Ngữ về trước!” Nơi đó rất nguy hiểm.

“Nhưng......”

“Không nhưng, thời gian không đợi người!” Diệu Ngạn nhanh chóng đánh gảy lời y, hắn không thích Tiểu Tứ cố tình gây sự như thế!

Cũng không quản Tiểu Tứ có đồng ý không, Diệu Ngạn không còn nghe y nói gì......

Tiểu Tứ cùng Mạc Ngữ bị hai người bọn họ lưu lại trong rừng, chân Tiểu Tứ mềm đi, thở hỗn hễn hai đầu gối quỳ trên mặt đất. Mạc Ngữ lo lắng tiến lên nâng y dậy, lại phát hiện Tiểu Tứ không tự chủ mà toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng......

[ Điều thứ ba, bất cứ lúc nào,chỗ nào vì nguyên nhân gì, cũng không được rời đi hoặc bỏ lại Tiểu Tứ một mình. Nếu trái với một trong ba điều, hậu quả tự chịu!

Chương 18

“Lão bản, lưu lại Tiểu Tứ bọn họ như vậy...... được không?”! vừa chạy vừa lo lắng hỏi.

Diệu Ngạn không thả chậm cước bộ, thẳng đến kia tòa núi kia, “Không sao, Tiểu Tứ sẽ thông cảm...... Nhưng Chung Ly, hắn phát điên cái gì? Sao lại chạy tới nơi đó!!”

“......” Bị hỏi tới đây,! yên lặng.

Diệu Ngạn cũng không có truy vấn gì thêm...... Thẳng đến khi chạy đến chân núi, thấy bóng dáng hồng sắc kia......”Chung Ly trở về?!”

“......!” Chung Ly đang muốn lên núi, nhìn thấy hai người bọn họ trong nháy mắt dừng lại, “Lão bản,!, các ngươi sao vậy......?”

Diệu Ngạn kéo hắn ta qua, rồi mới đối Chung Ly quở trách: “Chung Ly, ngươi muốn làm cái quỷ gì? Đang yên lành đi vào trong đó làm gì? Muốn chết a!”

Tuy nói như thế, tuy quở trách nhưng đồng thời Diệu Ngạn cũng không hảo hảo kiểm tra cho Chung Ly một phen, xem hắn ta có bị thương ở chỗ nào không.

Mà Chung Ly đối mặt với trách cứ như vậy chính là mỉm cười, “Có đôi khi chết chưa hẳn là một chuyện tốt a......”

“A?” Diệu Ngạn đối với ánh mắt của hắn ta, nhưng thấy chỉ là ánh mắt luôn bình tĩnh của Chung Ly.

Ánh mắt như vậy, không khỏi khiến Diệu Ngạn nổi giận, hắn nắm lấy vạt áo của Chung Ly nói: “Nói bậy cái gì, người sống mới có ý nghĩa! Ngươi ít ở trong này nhàm chán tìm chết cho ta...... Muốn chết cũng chết ở chỗ ta nhìn không thấy!”

“...... A!” Chung Ly lại nở nụ cười, một tay xoa nửa bên mặt của Diệu Ngạn, “Lão bản a lão bản, từ lúc ta vào Căng Uyên Lâu, cùng ngươi lúc đầu gặp mặt...... Ngươi căn bản là không thay đổi...... Ta thực thích ngươi a!”

Diệu Ngạn nghe vậy, hô hấp chậm lại khẽ buông tay, buông Chung Ly ngốc lăng tại chỗ ra. Hiển nhiên là khó có thể tiêu hóa lời thổ lộ bất ngờ vừa rồi......

“Chung Ly!”! Hỗ trợ đỡ lấy Chung Ly, mới không để hắn ta ngã xuống,! tựa hồ cũng hiểu được gò đó, “Vậy ngươi chính là vì chuyện của lão bản mới đến nơi này?”

“Ân...... Ta nghe nói trên núi này có thần linh, không biết hắn có thể hoàn thành nguyện vọng của ta không......” Ánh mắt của Chung Ly lại hướng về Diệu Ngạn, rồi mới chua sót cười, “Bất quá...... Hình như không có khả năng đâu!”

“Chờ...... Chờ một chút......” Diệu Ngạn có chút nói lắp, nếu là những người khác hắn nhất định lập tức từ chối, nhưng Chung Ly chẳng những là một thành viên trong điếm của hắn, lại là bằng hữu của Diệu Ngạn, này...... Diệu Ngạn bắt đầu do dự!

“Lão bản không cần phiền lòng......” Chung Ly liền đứng dậy, vỗ vỗ tro bụi trên người nói, “Lão bản cùng Tiểu Tứ sẽ thành thân, y là một đứa nhỏ tốt lắm...... Lời vừa rồi coi như không nghe thấy đi!”

Diệu Ngạn hai tay nắm chặt, muốn hắn buông tha Tiểu Tứ đó là chuyện không có khả năng, nhưng cự tuyệt Chung Ly như vậy...... Có phải có chút rất tàn khốc không?

Lúc hắn đang hết sức khó xử, Chung Ly lại đưa ra ý nghĩ của mình, “!, có thể về trước không? Ta cùng với lão bản một mình nói chuyện......”

! thực thức thời mà gật đầu ly khai, để lại hai người bọn họ!

“Cái kia...... Chung Ly......” Diệu Ngạn cư nhiên không biết nên mở miệng như thế nào, hắn thầm mắng chính mình hèn nhát, hết thảy đều thu vào trong mắt của Chung Ly.

Chung Ly cười khẽ ngồi trên tảng đá lớn bên cạnh, “Lão bản...... Ngạn...... Ngươi không cần đa tâm...... Ta cũng không có ý phá ngươi cùng Tiểu Tứ, chính là muốn vì chính mình cố gắng lần cuối cùng mà thôi......”

Bị Chung Ly nói như thế, Ngạn lại xấu hổ vô cùng! Hắn chưa từng phát hiện tình cảm của Chung Ly, cũng chưa từng đáp lại, mà hiện tại có thể nói với hắn ta cũng chỉ có......”Thực xin lỗi, Chung Ly!”

“Không sao.” Hai tay Chung Ly chống ở phía sau xanh trên tảng đá, nhìn lên biển sao trên trời, “Ta thực hâm mộ a......”

“Hâm mộ?” Đây là cách nói gì?

Chung Ly khẽ liếc hắn một cái, “Không cần hiểu lầm, ta hâm mộ chính là ngươi cùng Tiểu Tứ! Trên đời này có bao nhiêu người có thể giống các ngươi, nắm tay nhau mười năm...... Sau đó còn có tiếp tục sống với nhau cả đời...... Đó thực hạnh phúc đi!”

“Đúng vậy!” Nói đến những ngày ở cùng Tiểu Tứ, biểu tình của Diệu Ngạn nhất thời cũng là xua tan mây mù gặp trời xanh, “Tiểu Tứ thật sự rất thú vị! Khờ dại thuần túy, hào phóng rộng rãi, giống như vô luận phát sinh chuyện gì y đều có thể tiếp nhận...... Khi bé nhìn thấy y, y thế mà lại ngây ngốc hỏi ta, nụ cười của y có thể cầm đến ‘bán rẻ tiếng cười’ không! Thật sự là buồn cười...... Từ đó về sau chỉ cần ở cùng y, y đều sẽ  kéo ta hỏi, có một số vấn đề thông thường y cũng hỏi, có khi thực sự là cảm thấy có chút nghi hoặc, hơn nữa mỗi khi y gọi ta ‘Ngạn ca ca’..... Ha hả...... Bộ dáng đáng yêu cực kỳ!”

Nhớ lại chuyện cũ, khóe miệng Diệu Ngạn tự nhiên thành một đường cong, quay đầu hắn mới chú ý tới mình đang cùng Chung Ly nói chuyện, đúng lúc dừng sự say sưa của chính mình lại, le lưỡi nói: “Thực xin lỗi, ta lại nhịn không được nói lung tung!”

Có lẽ là đã bị hắn cuốn hút, Chung Ly cũng thoải mái nở nụ cười, “Không có, tình cảm của hai người các ngươi thật sự tốt lắm đi......”

[ Ha ha, ta chỉ biết Chung Ly hiểu rõ ta nhất! Cho nên, vì ta, thỉnh ngươi cùng Diệu Ngạn lên giường đi!]

“Như vậy vì ta không thể có được tình yêu, Ngạn có thể cho ta làm một chuyện không?” Chung Ly đứng lên.

“Chuyện gì?” Chỉ cần không quá phận, Diệu Ngạn nhất định sẽ đáp ứng.
“Có thể hay không......” Chung Ly nói đến bên miệng lại không ra được.

“Ân?”

“...... Tối nay, có thể hay không cùng ta lên núi xem mặt trời mọc?” Chung Ly cuối cùng vẫn là quyết định  ── buông tha.

“Tốt, có thể a! Đi thôi......” Nói xong Diệu Ngạn dắt tay Chung Ly lên đỉnh núi.

Cảm nhận độ ấm trong lòng bàn tay của Diệu Ngạn chuyền đến, đáy lòng của Chung Ly nổi lên nhiều gợn sóng...... Nói có lỗi nên là ta mới đúng...... Vô luận đối ai, sai nhiều nhất chính là ta...... Lão thiên gia, yêu người kia chính là trừng phạt của ta sao?

....................................

Sáng sớm hôm sau, xem xong mặt trời mọc, hai người về tới Căng Uyên Lâu, chính là nghênh đón bọn họ cũng là vẻ mặt sầu lo của!!

“!, ngươi xảy ra chuyện gì?” Diệu Ngạn bất ngờ vỗ! từ sau một cái.

“!”! không yên lòng thật bị dọa, “Lão bản, Chung Ly...... Các ngươi đã trở lại......” Khi nói chuyện, ánh ắmt của hắn ta không ngừng hướng lầu trên.

“Đúng vậy, đã trở lại!” Diệu Ngạn duỗi người, nhưng đến một nửa liền phát hiện! không thích hợp, “!, ngươi nhìn lầu trên làm gì? Tiểu Tứ đâu? Ở trong phòng trên lầu phải không?” Nói xong liền muốn lên lầu coi tình hình của Tiểu Tứ.

! lại đúng lúc cản hắn, “Lão bản, chờ một chút...... Ngươi không thể đi lên!”

“Vì sao?” Diệu Ngạn bị ngăn lại quái lạ, “Ta muốn đi giải thích với Tiểu Tứ a......”

“Chính là......” Ánh mắt!  mơ hồ bất định, giống như đang che dấu cái gì.

“Đông!” Bỗng nhiên trên lầu từ phòng của Tiểu Tứ truyền đến một tiếng lớn!

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Lão bản, không được!”

Không để ý đến khuyên can của!, Diệu Ngạn liền lên phòng của Tiểu Tứ, lo lắng đến an nguy của Tiểu Tứ, hắn không gõ cửa liền trực tiếp đẩy cửa phòng, “Tiểu Tứ, ngươi không......” Chính là, sau khi mở cửa ra hắn liền hối hận!

Chung Ly cùng! cũng lên theo, vừa nhìn thấy cảnh trước mắt,! ảo não quay đầu, mà Chung Ly cũng là sợ ngây người! “Ngươi...... Mạc Ngữ?”

“......!” Mạc Ngữ xuống giường rót nước bị bọn họ dọa sợ, chén trà trong tay cùng ấm trà giống nhau biến thành mảnh nhỏ.Khiến Diệu Ngạn cùng Chung Ly ngạc nhiên không phải là mảnh nhỏ, mà là trang phục của Mạc Ngữ. Hắn căn bản cái gì cũng không có mặc! Chính là đang lõa thể khoác trên người một tấm sàng đan (ra giường) mỏng, trên mặt có chút ửng đỏ...... Đảo mắt lại nhìn Tiểu Tứ, y cũng là một thân trơn bóng mà nằm ngủ say trên giường, theo tư thế của y mà nhìn, Mạc Ngữ vừa rồi xác định chắc chắn ngủ trong vòng tay y...... Quần áo rơi vãi đầy đất, trên giường cũng là một mảnh hỗn độn, người sáng suốt vừa thấy liền đoán được tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì!

“Tiểu Tứ......” Diệu Ngạn kích động tiến lên, việc đầu tiên muốn làm chính là đánh thức Tiểu Tứ đang ngủ mơ.

Nhưng Mạc Ngữ lại kéo hắn lại, miệng còn”A...... Ân...... A......” Kêu không ngừng, giống như muốn nói cái gì.

“Ngươi cút ngay!” Diệu Ngạn mặc kệ cái gì bỗng chốc đẩy hắn ta ngã trên mặt đất, rồi mới ngồi bên mép giường nhanh chóng cũng không mất ôn nhu gọi Tiểu Tứ, “Tiểu Tứ, tỉnh tỉnh...... Tiểu Tứ?”

“Ân......” Tiểu Tứ nghe thấy tiếng gọi, chớp chớp mí mắt, mở mắt, “Ngạn ca ca? Sớm......” Còn tựa như không ý thức được đã xảy ra chuyện gì, Tiểu Tứ giống như thường ngày, tỉnh lại đầu tiên là chào Diệu Ngạn.

Nhưng mà Diệu Ngạn cũng rốt cuộc không bày ra bộ dáng thường ngày với y, chỉ nghe hắn trực tiếp hỏi: “Tiểu Tứ, tối hôm qua...... Ngươi cùng Mạc Ngữ xảy ra chuyện gì?”

“Mạc Ngữ?” Tiểu Tứ còn có chút mơ mơ màng màng đích, hắn nhu dụi mắt trả lời, “Không có gì a...... Ngày hôm qua cùng hắn trở về...... Sau đó...... Sau đó tìm hắn ngủ một đêm......”

“Ngủ một đêm” bốn chữ này giống như sét đánh ngang tai đánh vào trên người Diệu Ngạn! Môi dưới của Diệu Ngạn thiếu chút nữa cắn ra máu!

“Ngạn ca ca? Ngạn ca ca?” Tiểu Tứ thấy Diệu Ngạn không nói, hơn nữa biểu tình khổ sở như vậy, nhất thời có chút hoảng hốt, “Ngươi xảy ra chuyện gì?” Nói rồi tựa như muốn sờ mặt Diệu Ngạn.

Chính là Diệu Ngạn cuống quít tránh đi tay của Tiểu Tứ, giống như trên tay y có gì đó không sạch sẽ! “Đừng chạm vào ta!”

“!” Tay của Tiểu Tứ  dừng giữa không trung, y cũng trăm triệu lần không ngờ Ngạn ca ca thế nhưng cũng sẽ có một ngày đối với y nói ra lời như thế.

“Tiểu Tứ......” Diệu Ngạn chợt thấy chính mình thất thường, vội vàng ức chế tâm tình của mình, tận lực bảo trì bình tĩnh mà nói, “Tiểu Tứ, các ngươi tối hôm qua...... Làm cái gì sao?”

“Tối hôm qua?” Tiểu Tứ sờ sờ đầu, “Tối hôm qua ta chọn Mạc Ngữ...... Sau đó...... Sau đó......?” Sau đó, Tiểu Tứ cũng không nhớ rõ đã xảy ra cái gì.

“Ngươi chọn Mạc Ngữ?” Diệu Ngạn giận không thể khống chế mà lặp lại.

“Vẫn là ta nói đi!”! thấy lừa không nổi nữa cũng chỉ ăn ngay nói thật, “Tối hôm qua ta trở về, thấy hai người Tiểu Tứ cùng Mạc Ngữ trên đường lớn, ta liền hỏi Tiểu Tứ vì sao không đi ngủ, y nói cho ta biết một người ngủ không được, sau đó ta nói đùa như liền nói y chọn trong nhóm tiểu quan một người làm ấm giường, không nghĩ tới y cư nhiên tưởng thật, cuối cùng y chọn Mạc Ngữ! Cuối cùng ta để cho Mạc Ngữ tắm rửa thay quần áo...... Hầu hạ Tiểu Tứ đi......”

“...... Đi ra ngoài!” Một lát nhạt nhẽo xong, Diệu Ngạn lạnh lùng ra lệnh.

“Lão bản......” Chung Ly còn muốn nói chút gì.

Lại bị Diệu Ngạn lớn tiếng ngăn cản, “Có nghe hay không! Ta nói là các ngươi toàn bộ đi ra ngoài!”

“Chúng ta đây đi trước......”! thức thời kéo Mạc Ngữ cùng Chung Ly vội vàng rời đi.

“Ngạn ca ca......” Tiểu Tứ không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc này, vừa muốn mở miệng lại bị Diệu Ngạn một phen ôm chặt, “Ngạn ca ca? Ngươi sao vậy......”

“Tiểu Tứ...... Ngươi vì sao...... Phải làm như vậy?” Diệu Ngạn cả người đều đang run rẩy.

“Cái gì?” Tiểu Tứ không hiểu được.

Bỗng nhiên Diệu Ngạn buông y ra, ngược lại từ trong tủ lấy ra y phục đối mặt với Tiểu Tứ, “Ngươi trước mặc y phục vào...... Ta muốn rời khỏi một lát...... Nhớ kỹ đừng tới tìm ta!”

“Khoan......” Tiểu Tứ nói còn chưa xong, Diệu Ngạn liền rời khỏi phòng.

Tầm mắt của Tiểu Tứ chỉ lưu lại trên y phục này...... Lần thứ hai xem kỹ lại tình cảnh của bản thân, hắn lúc này mới thanh tỉnh! Như vậy một loạt phản ứng vừa rồi của Ngạn ca ca đều có thể giải thích, hắn cho rằng mình cùng Mạc Ngữ...... Chính là điều này sao có thể? Như thế này vẫn phải tìm hắn hảo hảo nói rõ ràng mới được!

Cầm lấy quần áo mặc vào, nhìn mình trong gương, Tiểu Tứ không khỏi lại nghĩ tới câu “đừng chạm vào ta!” vừa rồi của Diệu Ngạn! Những lời này thật sự rất đáng sợ, lúc y nghe được cả tâm đều lạnh, hiện tại nhớ lại, ngay cả thân mình cũng có chút khẽ run......

“Ngạn ca ca...... Ngạn ca ca......” Miệng không ngừng la lên, hai tay gắt gao ôm lấy thân mình, Tiểu Tứ nghĩ muốn ngăn cản loại cảm giác này...... Chính là tình huống cũng càng ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng ngay cả răng nanh cũng bắt đầu run lên! “Ngạn ca ca, ngươi chẳng lẽ không tin tưởng ta sao?”

_________________

Chương 19

“!!!!!!!!” Một trận đập cửa dồn dập đánh thức Khải sáng sớm mới vừa ngủ.

“Ân......” Chỉ thấy hắn ta ngáp lớn dụi mắt, không cam tâm tình nguyện mà bò xuống giường, áo ngủ lôi thôi hướng cạnh cửa đi đến, “Cáp a...... Ai a...... Không cho người ta ngủ sao...... Ân......”

Cửa phòng mở ra, chính là Diệu Ngạn mừi rượu đầy người tay cầm hai bầu rượu, nghiêng ngả lảo đảo mà tiến vào!”Ngô...... Khải...... Theo ta...... Uống...... Uống rượu!”

“Ngạn?!” Lúc này Khải đã muốn hoàn toàn thanh tỉnh, hắn ta vội vàng đem Diệu Ngạn đi cũng đi không xong nâng vào nhà, còn lấy cho hắn một chậu nước, cầm lấy khăn mặt muốn khiến hắn tỉnh rượu, “Lão thiên gia của ta, ngươi sao sáng sớm liền uống thành như vậy?”

Chính là Diệu Ngạn rất không hợp tác, uống rượu còn liều mạng giãy dụa! “Không cần...... Quản ta...... Uống rượu...... Uống nhanh......”

“Còn uống cái gì nha!” Khải một phen đoạt lấy bầu rượu đặt lên bàn, rồi mới đem Diệu Ngạn ôm lấy đặt trên giường!

“Ân...... Tiểu Tứ......” Có lẽ là thật sự mệt mỏi, Diệu Ngạn không có phản kháng kịch liệt như ban đầu, chính là thân thể lắc lư vài cái sau đó ngủ ngay trên giường của Khải!

“Hô......” Thật vất vả giải quyết được  Diệu Ngạn, Khải hít sâu một hơi, thuận tiện cầm lấy khăn mặt lau lau mồ hôi của chính mình, vừa lau vừa nhìn người trên giường, “Này rốt cuộc là chuyện thế nào?”

Lúc này trên giường truyền đến giọng Diệu Ngạn khẽ lẩm bẩm nói mớ: “Tiểu Tứ...... Thích......”

Tiểu Tứ? Chẳng lẽ việc này cùng y có liên quan? Có phải muốn tìm y tới khuyên Ngạn? Khải âm thầm cân nhắc...... Chính là cuối cùng hắn vẫn là quyết định không nói chuyện này, hết thảy chờ Diệu Ngạn thanh tỉnh rồi nói sau! Thế là hắn ta cầm lấy cái cuốc đến ruộng......

..............................

Tới gần chạng vạng, Diệu Ngạn ngủ một buổi chiều chậm rãi tỉnh lại......

“Nơi này là......” Diệu Ngạn ôm đầu mơ hồ đau nhức, trùng hợp gặp Khải  làm xong về đến nhà, “Khải? Ngươi sao lại ở chỗ này?”

“Ta sao vậy lại ở chỗ này? Ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi?” Khải cất xong công cụ, kéo qua ghế hướng bên giường ngồi xuống, rồi mới một tay chỉ giường, “Ngạn, nơi này là nhà của ta, ngươi ngủ chính là giường của ta, ngươi nói ta có nên ở trong này không?”

“...... Ta, đúng rồi......” Diệu Ngạn chậm rãi nhớ tới mọi thứ, vẻ mặt u sầu nhất thời chiếm cứ khuôn mặt tuấn tú.

Chuyện của Tiểu Tứ tựa như một hồi ác mộng khắc ở trong lòng gạt không được, hắn chỉ có thể dùng rượu đến tê liệt cảm xúc cùng suy nghĩ của mình, chính là tỉnh lại vẫn như cũ là công dã tràng!!

“Ngươi cùng Tiểu Tứ đã xảy ra chuyện gì?” Khải có chút ngượng ngùng mở miệng hỏi.

“!” Diệu Ngạn kinh ngạc nhìn về phía Khải.

“Khụ khụ......” Khải ho nhẹ hai tiếng mất tự nhiên mà đem tầm mắt từ trên mặt Diệu Ngạn rời đi, “Không cần hiểu lầm...... Ta nghe ngươi nói mớ...... Tiểu Tứ cái gì đó......”

“Tiểu Tứ...... A......” Diệu Ngạn tự giễu mà nở nụ cười, “Là đã xảy ra chuyện đi!”

“Ngạn ngươi......” Khải nghe được giọng điệu của hắn đau thương như thế, theo phản xạ mà ngẩng đầu muốn an ủi hắn, chính là đầu ngẩng lên hắn liền nhìn ngây người!

Đau thương đọng lại trong hai tròng mắt đen huyền, ưu sầu lộ ra ở da thịt trắng nõn, trên mặt còn lưu lại nét đỏ ửng bởi vì say rượu mà nổi lên, sáng nay là môi mỏng phủ rượu màu trong suốt, sợi tóc rối tung trên đầu vai, ngay cả vóc dáng quen thuộc ngày thường lúc này xem ra cũng có một phen ý nhị khác lạ! “Ngạn, ngươi bộ dạng thật khá nga, trong thôn này không có nữ hài nhà nào so được với ngươi!” Lời nói đùa thường dùng lúc bé nói ra vui đùa, giờ phút này lại có sức thuyết phục như thế!

“Ực ực ực......” Khải nuốt  nước miếng, cảnh sắc trước mắt hợp lòng người không khỏi khiến cho hắn ta đỏ mặt.

“Ngươi xảy ra chuyện gì?” Thấy pahrn ứng của Khải có chút khác thường, sắc mặt cũng có chút ửng đỏ, Diệu Ngạn theo bản năng mà đưa tay chạm đến trán của Khải, “Không có việc gì đi? Có phải hay không phát...... Ngô!”

Ai ngờ đến, Khải thế nhưng lại bắt lấy tay Diệu Ngạn, kéo hắn vào ngực mình, rồi mới thuận theo bản năng nam tính đoạt lấy, cư nhiên hôn lên môi đỏ mọng của Diệu Ngạn, đem nó chiếm làm của mình!

“Ngô...... Ân......” Diệu Ngạn hoàn toàn bị hành động của hắn ta dọa ngây người! Ngay cả phản kháng cơ bản nhất đều đã quên...... Phía sau, bỗng nhiên, cửa bị mở ra!

“Cửa thế mà lại không khóa?” Tiểu Tứ trực tiếp bước vào phòng, “Khải ca ca, Ngạn ca ca có phải ở chỗ...... của ngưoi......” Hai chữ cuối cùng, nhìn đến cảnh này đồng thời cơ hồ đã không còn thanh âm!

“......!” Khải lúc nhìn thấy Tiểu Tứ mới ý thức được chính mình vừa rồi làm cái việc hoang đường gì, vội vàng buông Diệu Ngạn ra, chính mình vội vàng thối lui đến  ngoài cửa, “Ta...... Ta...... Trời ạ...... Các ngươi...... Các ngươi hai cái...... Nói...... Ta...... Đi......”
Cũng không quản người khác có đồng ý hay không, Khải tựa như nổi điên rời khỏi phòng ốc của mình!

“Khụ khụ!” Diệu Ngạn ho khan vài tiếng mới tìm được hô hấp, nhìn Tiểu Tứ có chút sững sờ, bản thân cũng không biết nên giải thích như thế nào, “Tiểu Tứ, vừa rồi ta......”

Không nghĩ tới Tiểu Tứ sửng sốt trong chốc lát xong, cư nhiên tâm bình khí hòa ngồi xuống bên cạnh Diệu Ngạn, vừa rồi là vị trí của Khải, chỉ nghe y mỉm cười ôn nhu nói: “Ta biết...... Ngạn ca ca không cần giải thích, ta sẽ không tức giận! Ta lần này tới là nghĩ muốn với ngươi giải thích chuyện tối hôm qua......”

“Ngươi có biết?” Diệu Ngạn khó có hể tin kinh hô, Tiểu Tứ sao vậy......?

“Ân! Các ngươi là bằng hữu, ngẫu nhiên đụng chạm cũng là hẳn nên, giống ba ba có đôi khi sẽ......” Tiểu Tứ xác định nói, chính là chính y cũng không có phát hiện, hai tay nắm ở sau lưng đều đang không tự chủ mà run rẩy.

“Tiểu Tứ!” Diệu Ngạn nhanh đánh gảy lời y, “Ngươi...... Không ghen sao?”

Tiểu Tứ nhìn hắn, giọng điệu quả quyết trả lời: “Không ghen!”

“Tiểu Tứ......” Thanh âm của Diệu Ngạn có chút run run, “Ngươi thích ta sao?” Nói thích...... Sao có thể “Không ghen”?

“Thích a...... Ngạn ca ca vì sao lại hỏi như thế?” Tiểu Tứ cảm thấy kỳ quái.

“Phải không......” Diệu Ngạn cười cười, bất an bị khơi mào bình phục  một ít, nhưng hắn ngược lại lại hướng Tiểu Tứ xác nhận, “Như vậy Tiểu Tứ, ngươi thích ta thế nào?”

“Thế nào a......” Lúc trước Diệu Quang cũng hỏi qua Tiểu Tứ vấn đề giống vậy, lần này Tiểu Tứ chính là trả lời trôi chảy! “Đây là ngạn ca ca nói cho ta biết a...... Bởi vì ngạn ca ca vấn đề gì đều sẽ trả lời ta, cùng ngươi một chỗ thực vui vẻ...... Sau đó Ngạn ca ca luôn ở bên cạnh chỉ bảo ta trì độn, cho nên ta cần ngươi a!” Ý tưởng lúc năm tuổi, đến nay chưa đổi!

“Ba!” Diệu Ngạn phẫn nộ hai tay nặng nề chống trên giường!

Lầm! Tiểu Tứ thế nhưng đem ỷ lại đối chính mình lại làm như “thích”, làm như “yêu”! Đứa nhỏ mình yêu mười năm thế mà lại không có yêu mình?! Sao có thể...... Cái này bảo hắn chịu sao nổi?

Đột nhiên một ý tưởng chưa từng có xông vào trong đầu Diệu Ngạn! Hắn muốn trả thù...... Trả thù đứa nhỏ lãng phí mười năm tình cảm của hắn...... Nếu y cho rằng y thích ta...... Như vậy......

“Phải không...... Như vậy Tiểu Tứ...... Ngươi có biết hay không tối hôm qua ta cùng Chung Ly làm gì sao, đi đâu?” Một câu, một câu không mang theo gì tình cảm gì!

“......” Tiểu Tứ hai tay nắm thật chặt, cúi đầu không nhìn tới vẻ mặt của hắn, “Không biết......”
“Để ta nói cho ngươi đi!” Diệu Ngạn như là muốn trả thù hung hăng trừng y, lạnh lùng nói, “Tối hôm qua chúng ta lên đỉnh núi...... Trải qua một đêm thực điên cuồng...... Sau đó còn bồi hắn xem mặt trời mọc...... Thế nào? Ngươi......”

“Sẽ không!” Còn chưa nói xong, Tiểu Tứ hiếm khi đánh gảy lời hắn nói, sau đó nhanh chóng phản bác, “Ngạn ca ca sẽ không! Cái loại việc này......”

“Sẽ không? Vì sao sẽ không?” Diệu Ngạn nhìn Tiểu Tứ trước mắt, trong lòng lại có một tia khoái ý báo thù, thế là hắn nói kích thêm, “Ngươi cùng Mạc Ngữ đi, ta cùng Chung Ly lại không được sao?”

“Không phải, ta cùng Mạc Ngữ cái gì cũng không có......” Ngữ khí của Tiểu Tứ thật sự nóng nảy.

Chính là Diệu Ngạn một chút cũng không để ý tới, đứng dậy xuống giường, dùng khẩu khí càng tàn khốc nói: “Kỳ thật trong mười năm cùng ngươi đính hôn thật sự rất thống khổ...... Nhìn ngươi một chút lớn lên nhưng từ đầu đến cuối đều không chạm được...... Ta thực bình thường! Sao có thể chịu được? Cho nên...... Ta đã sớm cùng người khác trải qua!”

“!” Tiểu Tứ co rúm lại một chút, ngẩng đầu nhìn Diệu Ngạn, y bỗng nhiên phát hiện người trước mắt thật sự rất xa lạ, hắn thật là Ngạn ca ca sao? “Sẽ không...... Ngạn ca ca sẽ không như vậy......”

“Vì cái gì sẽ không? Có nam nhân bình thường nào có thể chỉ xem mà không ăn? Ta đương nhiên sẽ!” Diệu Ngạn từ biểu tình thươg tâm của Tiểu Tứ thu hoạch khoái cảm, trong lúc nhất thời lại nói ra lời có thể cả đời đều nói không ra!

Trong mắt Tiểu Tứ tràn ngập bất đắc dĩ cùng xót xa, ánh mắt nhìn Diệu Ngạn thật giống như muốn khóc đi ra!

“Làm sao? Bày ra bộ dạng này cho ai xem?” Diệu Ngạn căn bản khinh thường, bởi vì......”Trong ánh mắt một chút ý khóc đều không có, sau này học tập ca ca ngươi một chút như thế nào giả khóc, còn kém không nhiều lắm!”

“Ngạn ca ca......” Hai con ngươi của Tiểu Tứ mất đi thần thái trong veo như ngày thường, cúi đầu thay vào đó là một mảnh mờ mịt cùng ngơ ngẩn, “Ngươi không hề thích ta?”

“Thích?” Diệu Ngạn giống như nghe được chuyện thú vị gì hừ lạnh, hắn lúc này đã muốn hoàn toàn mất đi lý trí!”Chê cười, ngươi là Tứ hoàng tử của hoàng tộc, ta sao dám không thích ngươi?”

“...... Là vậy sao......” Tiểu Tứ xoa xoa mắt đau nhức lại không có nước mắt, lại nhìn về phía Diệu Ngạn, y đã muốn khôi phục bình tĩnh cùng lạnh nhạt lúc trước, “Ngạn ca ca, hôm nay...... Chúng ta giải trừ hôn ước đi!”

“Thật sự là cầu còn không được!” Diệu Ngạn một chống nạnh đưa lưng về phía Tiểu Tứ.

“Tái kiến!” Theo sau là một tiếng cáo biệt, sau đó chính là tiếng đóng cửa “ba” vang lên.

Lúc Diệu Ngạn từ trong tức giận thanh tỉnh, quay người lại Tiểu Tứ đã đi mất không còn bóng dáng! “Tiểu Tứ......” Thấp giọng gọi một tiếng cuối cùng, “Tái kiến...... ‘tình cảm chân thành’ mười năm của ta......”

..........................................

Sau khi rời đi, Tiểu Tứ chạy tới Căng Uyên Lâu, vội vàng thu thập hành lý của mình, sau đó cũng không quan tâm những người khác hỏi gì, một đường đi thẳng đến phủ đệ của Phong và Thần.

Lúc y đến cửa, Thần vừa định tự mình đến quan phủ, thấy Tiểu Tứ hắn cực kỳ kinh ngạc!

“Tiểu Tứ? Ngươi sao lại đến đây? Ngạn đâu? Các ngươi không có cùng nhau sao?”

“Nhị ca...... Ta có thể ở lại nơi đây không?” Thấy không rõ biểu tình của Tiểu Tứ, chỉ nghe y bình thản hỏi.

“Có thể a...... Chính là Ngạn nơi đó......” Nhắn nhủ không tốt lắm đi!

Nhưng vào lúc này, “Tiểu Tứ! Tiểu bơ!” Một tiếng vó ngựa cùng với thanh âm quen thuộc từ phía sau truyền đến.

Tiểu Tứ xoay người quay về hướng......”Ba ba, phụ thân!”

“Tới thật nhanh!” Thần không có cảm thấy bất ngờ.

“Ha hả...... Đã lâu không gặp!” Tuyền từ trên xe ngựa nhảy xuống, theo sau là Phạm, việc đầu tiên hắn làm chính là ôm đứa con đã lâu không gặp, nhưng hắn chú ý tới......”Ai nha? Tiểu Tứ giống như rất không cao hứng nha, tiểu tử Diệu Ngạn kia khi dễ ngươi?”

Tiểu Tứ bổ nhào vào trong lòng Tuyền, buồn bực trả lời: “Không có, Ngạn ca ca không có khi dễ ta...... Chỉ là chúng ta vừa mới giải trừ  hôn ước mà thôi......”

Chương 20

“Phụ thân, tiểu thúc không sao đi?” Tinh Nhi ngồi trên ghế lay động hai chân, hai tay chống đầu nhỏ, lăng lăng nhìn đồ ăn trên bàn đã sắp nguội đi.

“Tinh Nhi đói bụng sao?” Phong săn sóc hỏi, “Đói bụng trước hết ăn đi, mọi người sẽ không trách của con!”

Tinh Nhi lại lắc đầu tỏ vẻ: “Ngô...... Không đói bụng, chính là có chút lo lắng tiểu thúc mà thôi......”

“Bé ngoan!” Thần từ ái sờ sờ đầu đứa con.

“Chính là sự tình sao lại thành ra nông nỗi này?” Diệc Ưu ngồi bên cạnh cũng là vẻ mặt sầu lo, “Chẳng lẽ là Diệu Ngạn đã biết tâm bệnh của Tiểu Tứ, cho nên mới...... Nếu không thì ta đi nói với Diệu Ngạn?”

“Không có khả năng, Ngạn không phải là người như thế!” Thấm Diêu kiên trì phản đối, “Nhất định là giữa hắn và Tiểu Tứ đã xảy ra chuyện gì khác......”

Thần nhìn bọn hắn lại nhìn nhìn Phong, không khỏi đa tâm hỏi: “Phong, Tiểu Tứ sẽ không giống ngươi muốn ‘đi ra ngoài một chút’ đi?”

Phong ngẩng đầu chăm chú nhìn ba vị trí trống không trên bàn cơm nói: “Không thể nào...... Có ba ba cùng phụ thân ở đây...... Tiểu Tứ hẳn là không có việc gì mới đúng!”

Tầm mắt mọi người cũng đồng dạng nhìn về ba vị trí trống không kia...... Còn hy vọng Tiểu Tứ có thể mau mau thoát khỏi vẻ lo lắng mà trận “thất tình” này mang đến, mọi người đang ngồi đều tự đáy lòng mà cầu nguyện.

── Hoa viên phía sau ──

Tiểu Tứ một mình ngơ ngác ngồi bên bờ ao nhỏ, trong tay cầm một nhánh cỏ dại nhỏ niết tới niết lui, ánh mắt thẳng tắp nhìn mặt nước yên tĩnh, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.....

Tuyền cùng Phạm hai mặt nhìn nhau, ánh mắt ăn ý trao đổi, cuối cùng quyết định ── Tuyền ngồi xuống bên trái Tiểu Tứ, phạm ngồi ở bên phải, hai người đồng loạt ngồi xuống, cùng trấn an tiểu nhi tử đang “bị thương” này!

Cảm thấy bên người có người, Tiểu Tứ cũng không giương mắt nhìn bọn hắn, nhưng lại thản nhiên nói: “Ba ba, phụ thân, ta không sao, các ngươi ăn cơm trước đi......”

Muốn nói còn chưa nói ra, Tiểu Tứ đã bắt đầu đuổi người, không khỏi khiến cho hai người cảm thấy có chút thất bại...... Hoàn hảo, da mặt Tuyền đủ dày, lúc này quyết định làm như cái gì cũng chưa nghe được tự mình hỏi: “Tiểu Tứ, vì sao muốn giải trừ hôn ước? Là Ngạn khi dễ ngươi?”

“Không phải!” Tiểu Tứ không chút do dự trả lời, “Chính là ta nhìn ra Ngạn ca ca đã không còn thích ta, chúng ta đây còn muốn hôn ước làm gì?”

“Như vậy Tiểu Tứ vẫn là thực thích Ngạn ca ca sao?” Phạm từ lời nói của Tiểu Tứ nghe ra một chút manh mối.

“Ân, thích a......” Tiểu Tứ lấy cỏ dại trong tay mình bắt đầu bện lại.

Tuyền có chút không rõ, “Kia Ngạn vì sao lại không thích ngươi? Không nên nói cho ta biết là bởi vì thân thể ngươi!”

Hắn thấy, đứa con của mình vô luận là tướng mạo hay tính tình đều là tốt nhất, nhiều lắm còn có chút không đủ mà thôi...... Nhưng tâm bệnh kia một ngày nào đó là có thể chữa khỏi! Diệu Ngạn kia có thể thú được Tiểu Tứ là phúc đời trước hắn tu luyện được, hắn dựa vào cái gì bỗng nhiên không thích Tiểu Tứ?

Tiểu Tứ lặng yên một lát, trong lời nói cũng có chút mê mang, “Kỳ thật nguyên nhân cụ thể ta cũng không rõ lắm, chuyện liên quan đến bệnh kia ta còn chưa kịp nói...... Có lẽ là hắn hiểu lầm ta cùng Mạc Ngữ......”

“Sao lại vậy?” Phạm không tin Diệu Ngạn là người nông cạn như vậy, thế là tiếp tục hỏi, “Tiểu Tứ, giữa các ngươi rốt cuộc nói qua cài gì? Đã làm cái gì? Đều nói ra được không? Nói không chừng phụ thân cùng ba ba có thể giúp ngươi tìm ra nguyên nhân các ngươi bất hoà!”

“Ân!” Tiểu Tứ thoải mái đem một loạt sự tình phát sinh từ ngày hôm qua, đều không chút không che dấu mà nói cho hai vị phụ thân nghe......”...... Sau đó ta liền từ Căng Uyên Lâu dọn ra!”

“...... Tiểu Tứ!” Phạm nghe xong toàn bộ mọi chuyện mới sâu sắc cảm giác không ổn! “Ngươi thật sự trả lời Diệu Ngạn như thế?”

“Đúng vậy!” Y ăn ngay nói thật, Diệu Ngạn ở trong lòng y chính là sự tồn tại như vậy.

“Trời a!” Tuyền nhức đầu, không riêng gì bởi vì “thất ước” cùng “lỡ lời” của Diệu Ngạn, lại bởi vì “thẳng thắn thành khẩn” của Tiểu Tứ! “Vấn đề là ── Tiểu Tứ, ngươi cái kia không phải thích đi!”

“Sao lại không phải?” Tiểu Tứ lại kinh ngạc nói, “Ta thích Ngạn ca ca ở bên người ta, ở cùng hắn, ta thực vui vẻ, này không phải thích là gì?”Phạm cũng nhéo nhéo mũi thở dài: “Tiểu Tứ, lời ngươi nói đều không phải tình yêu, tình yêu sao vậy có thể không ghen tị, này...... Này nên nói sao?”

Đang bàn luận vấn đề này, Tiểu Tứ lúc này mới chống lại ánh mắt của Phạm, hai tròng mắt y sáng ngời hữu thần, ánh mắt kiên định lại tự tin, so với y vừa rồi ngơ ngẩn mất mác hoàn toàn là hai người khác nhau! “Ta thích Ngạn ca ca! Phụ thân nói không phải...... Kia phụ thân vì sao lại biết chính mình thích ba ba chứ?”

“Đó là......” Phạm bỗng nhiên nhận thấy được chính mình thế mà lại đáp không được.

“Là bởi vì vô luận làm cái gì, ba ba đều sẽ ủng hộ và giúp đỡ phụ thân, vô luận làm gì ba ba luôn lấy phụ thân làm đầu! Cho nên cùng ba ba một chỗ, phụ thân cảm thấy thực hạnh phúc không phải sao?” Khẩu khí của Tiểu Tứ hoàn toàn nhìn không ra y chính là một đứa nhỏ mười lăm tuổi! “Ta cũng giống vậy a! Với ta mà nói, chỉ cần Ngạn ca ca có thể không ngại phiền mà trả lời mỗi một vấn đề hoang đường ta đưa ra, chỉ cần hắn ở bên cạnh ta chỉ điểm sửa chữa mỗi một hành vi của ta...... Chỉ cần như vậy, ta sẽ cảm thấy được thực hạnh phúc! Ta tuy rằng chưa từng nói chuyện yêu đương, đối với ngươi không phải ngu ngốc, ta sẽ không nhầm lẫn tình cảm của bản thân...... Nhưng các ngươi vì sao liền cho rằng ta không yêu chứ?”

Lời nói của Tiểu Tứ liên tiếp oanh tạc khiến Tuyền cùng Phạm nhất thời nghẹn lời, cũng không biết nên đáp lại như thế nào!

Thẳng đến một lúc lâu sau, tuyền cư nhiên cất tiếng cười to đứng lên: “Ha ha ha ha...... Ái chà...... Cười chết ta!”

Tiếng cười của hắn không thể nghi ngờ hấp dẫn lực chú ý của Tiểu Tứ, cũng dẫn đến cái xem thường của Phạm!

“Khụ khụ...... Thực xin lỗi...... Ta không phải cố ý cười lớn tiếng đến như vậy......” Tuyền ho nhẹ vài tiếng ngăn lại ý cười, “Ai...... Chính là xúc động...... Phạm a, xem ra Tiểu Tứ ở phương diện tình cảm cũng là thiên tài a!”

“Ngươi lại nghĩ đến cái gì?” Phạm lắc lắc đầu, hắn chính là lấy phải cái người không có cách này!

Tuyền không đáp nhưng lại mỉm cười hỏi Tiểu Tứ: “Tiểu Tứ, ngươi đã nói đó là yêu, kia vì sao tuyệt không ghen?”

Nhưng Tiểu Tứ như là bị đã hỏi tới đau đớn, chỉ thấy y lại cúi đầu đùa ngọn cỏ nhỏ, thấp giọng trả lời: “Bởi vì ta vốn nghĩ rằng Ngạn ca ca sẽ không phải loại người theo đuổi khoái hoạt sinh lý...... Cho nên ta vẫn tin tưởng, cho dù bối ta, hắn cũng sẽ không làm ra chuyện gì quá phận...... Ba ba cùng phụ thân không phải là tin tưởng lẫn nhau như thế sao?” Y còn tìm chứng cứ tựa như dò hỏi.

“A? Đúng vậy...... Đúng là như thế!” Tuyền gãi gãi đầu, nhìn Phạm một cái!

Kia cũng là bởi vì thời gian hai người bọn họ ở chung...... Quá dài! Tiểu Tứ nhanh như vậy liền nhảy đến bước này...... Hình như quá nhanh đi! Ai..... Cho nên nói, có đôi khi rất “am hiểu ý người” cũng không phải chuyện tốt gì!

“Đúng không...... Chính là ta giống như sai rồi...... Ngạn ca ca dù sao cũng là người bình thường...... Nhu cầu sinh lý cũng là tất yếu!” Nói tới đây, Tiểu Tứ không khỏi hai tay ôm gối, đem khuôn mặt động lòng người tràn ngập ưu sầu chôn vào trong, chỉ để lại một ánh mắt mê người nhìn chăm chú ao nhỏ, “Có lẽ là ta đối chính mình rất có tự tin!” Thanh âm mông lung cảm giác như là nghẹn ngào.

“Sao lại vậy!” Tuyền từ sau một phen ôm lấy Tiểu Tứ, “Tiểu Tứ hoàn mỹ như vậy, ai có thể được Tiểu Tứ ái mộ đó là vinh dự lớn lao, là Diệu Ngạn kia có mắt không tròng! Không cần thương tâm, sau này Tiểu Tứ sẽ gặp được người tốt hơn, thích hợp với mình hơn!”Tiểu Tứ ngoan ngoãn nằm trong lòng Tuyền, thấp giọng nói: “Sẽ không..... Nguời tốt hơn thích hợp hơn cũng không phải là Ngạn ca ca...... Cũng không có thể có người như Ngạn ca ca cười nói muốn thú ta...... Sẽ cũng không có...... Hơn nữa ta một chút cũng không hoàn mỹ, ta ngay cả một việc cơ bản nhất cũng không làm được......” Thanh âm khiến người ta động dung cảm giác như muốn khóc, chính là bọn họ cũng đều biết đó là...... Không có khả năng!

“Di truyền cái gì không truyền......  Lại di truyền cái tính để tâm đến chuyện vụn vặt của ba ba ngươi...... Thật là......” Lần này lời nói nhìn như đùa giỡn nhưng từ miệng Phạm phát ra lại tràn ngập sủng nịch vô hạn, vừa vân vê sợi tóc trên trán Tiểu Tứ, vừa nhu hòa khuyên, “Tiểu Tứ, hiện tại có cảm giác gì? Nói ra đi...... Không thể khóc...... Nói ra, có lẽ sẽ dễ chịu chút!”

“Ngô......” Tiểu Tứ cảm thụ độ ấm trong lòng bàn tay của Phạm, không khỏi đưa tay ôm lấy cánh tay bao lấy mình của ba ba, một bộ muốn khóc lại khóc không ra có thể khiến cho những người đứng xem cũng đau lòng không thôi, “Phụ thân, ba ba...... Trong lòng rất khó chịu, rầu rĩ, ê ẩm, tựa như là bị đào rỗng mất...... Kỳ thật khi ta biết thỏa mãn không được Ngạn ca ca, thời điểm quyết định cùng với Ngạn ca ca giải trừ hôn ước...... Ta rất muốn khóc...... Chính là vô luận thế nào...... Nước mắt đều giữ không được...... Thật sự rất khó quá......”

“Ngoan ngoãn......” Phạm vỗ nhẹ lưng Tiểu Tứ, tựa như trước đây hống y ngủ, “Không phải lỗi của Tiểu Tứ......”

Tuyền xoa xoa cái mũi của Tiểu Tứ, ngày thường quen bày ra bộ mặt tươi cười lại thế nào cũng không lộ ra được, chỉ tăng thêm lực trên tay đến an ủi đứa con: “Đúng vậy...... Đều là lỗi của chúng ta...... Nếu không đưa Tiểu Tứ đi thư viện ma quỷ đọc sách liền chuyện gì cũng không có......”

“......” Tiểu Tứ không có lên tiếng chính là càng thêm dùng sức bắt lấy cánh tay của Tuyền, như là bắt lấy cọng rơm cứu mạng.

“Không có việc gì...... Không có việc gì! Chúng ta đều đứng ở bên Tiểu Tứ......” Phạm khuyên giải an ủi đứa con, nhưng thực tế trong lòng đã muốn bắt đầu chậm rãi tính toán gì đó......

Tuyền cũng gia nhập vào, “Đúng vậy, không sợ...... Cùng lắm thì không cưới không lấy chồng, đại ca ngươi sẽ nuôi ngươi cả đời!” Đến nỗi Diệu Ngạn, hắn cũng nên vì hành vi của hắn mà trả giá chút đại giới đáng nhận!

Nhân sinh thiên lý dữ vạn lý, ảm nhiên tiêu hồn biệt nhi dĩ, quân độc hà vi chí vu thử! Sơn phi sơn hề thủy phi thủy, sinh sự sinh hề tử phi tử...

(Cuộc đời nghìn dặm rồi vạn dặm, buồn bã mất hồn cũng chỉ thế thôi, là vua đơn độc cũng thế! Núi không phải núi mà sông không còn là sống, sống không phải sống mà chết không phải là chết…—— Thứ cho ta bất tài đoạn thơ này không tìm được bản dịch nên ta để nguyên hán việt rồi tạm dịch dưới này, bạn nào hiểu chỉ với T_T)

....................................

“Phong, không bưng ra ngoài sao?” Thần đến hậu viện tìm Phong đi bưng đồ ăn cho ba người, lại thấy Phong tay bưng đồ ăn đứng phía sau bọn họ!

Phong nghe thấy hắn gọi, mỉm cười xoay người đi tới, “Thần...... Chúng ta trở về đi!”

“Di? Đồ ăn này không đem cho phụ thân bọn họ sao?” Thần nhìn hành động khác thường của Phong tò mò hỏi.

“Không cần...... Thần, kêu Thấm Diêu bọn họ cùng nhau mở một cái party được không?” Phong bước nhanh đi về phía đại sảnh. (nguyên văn qt là phái đối, từ này bên Trung là phiên âm của từ Party, mà bạn Tuyền là người hiện đại xuyên về nên ta để từ party này)

“A? Chủ ý của ba ba?” Phản ứng đầu tiên của Thần khi nghe thấy “party” chính là thế này!

“Không, chủ ý của ta!” Phong quay đầu lại thản nhiên cười, “Coi như chúc mừng tân điếm sắp khai trương đi!”

“Chuyện ba ba cùng phụ thân muốn mở điếm đã nói cho Tiểu Tứ?” Y hẳn là không biết đi......

“Không có!”

“Kia Tiểu Tứ y......”

Phong không kiên nhẫn mà kéo tay Thần, “Không sao, đi mau!”

Toàn bộ trò hay chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi......

_________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau