HOÀNG HUYẾT KHÚC CHI TIÊU DAO NHẠC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hoàng huyết khúc chi tiêu dao nhạc - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

── Căng Uyên Lâu ──

“Ngạn, ngươi không cần như vậy!” Khải mạnh mẽ đoạt đi ly rượu trong tay Diệu Ngạn, “Đều là ta không tốt, ngươi đánh ta mắng ta cũng không có vấn đề gì, nhưng ngươi không cần cả ngày uống rượu lấy bản thân ra để xả giận a!”

Từ lần trước ma xui quỷ khiến vừa hôn liền bị Tiểu Tứ bắt gặp, Khải đã nghĩ hoàn toàn không có mặt mũi tới gặp bằng hữu Diệu Ngạn này! Hắn ta cũng không biết hai người bọn họ sau đó đã xảy ra chuyện gì, chính là ngày đó sau khi về nhà đã không còn thấy bóng dáng hai người...... Hôn ước giải trừ, Tiểu Tứ rời đi, nếu không phải Chung Ly chạy đi tìm hắn ta tới khuyên Diệu Ngạn, Khải đến giờ còn bị chẳng hay biết gì!

Hiện giờ thấy được Diệu Ngạn suy sút không chịu nổi như thế, Khải thật sự là giận không chỗ phát tiết! Không phải giận hắn mà là giận chính mình...... Không nghĩ tới hành động không hiểu ra sao của chính mình thế nhưng lại cứng rắn hủy đi một đôi bích nhân như vậy! Càng khiến cho anh em của mình từ nhỏ đến lớn đến nông nỗi này, ai tới nói cho hắn ta, rốt cuộc nên cứu chữa thế nào đây?

“Ngô......” Diệu Ngạn không có nghe theo lời Khải đi đánh chửi hắn ta, mà là ghé vào trên bàn mơ mơ màng màng, vươn một tay cầm lấy bầu rượu bên cạnh!

“Đáng giận...... Thật là!” Khải cũng trước hắn một bước lấy đi bầu rượu, khẩu khí thật không tốt, “Chung Ly còn có các ngươi, mau giúp ta đem đống rượu này đó lấy hết đi! Ngạn uống nữa sẽ chết!”

Chung Ly,! còn có một ít tiểu quan đều tiến lên lấy bầu rượu ly rượu đi, bọn họ cũng không hy vọng lão bản đi xuống như thế, chính là ngại mà sinh ra lập trường khó mà nói gì. Chính là Khải sẽ không giống vậy, hắn ta là bạn tốt của lão bản, có quyền ngăn cản hành vi điên cuồng của lão bản......

“Mang rượu tới, không cần lo cho ta! Ai cũng không cần quản ta!” Diệu Ngạn nhìn rượu đều bị mang xuống, lúc này nổi giận.

Khải thấy bộ dạng uất ức của hắn, không khỏi ra sức đem Diệu Ngạn kéo lên quát lớn: “Diệu Ngạn, ngươi thanh tỉnh một chút cho ta! Tiểu Tứ đi rồi, ta biết ngươi rất không thoải mái, chính là ngâm mình trong rượu như thế này chính là thứ ngươi muốn? A? Nhìn chung quanh người bồi ngươi khổ sở chính là điều ngươi hy vọng? Vậy ngươi tốt xấu cũng cho chúng ta một cái lý do a! Tiểu Tứ vì sao cùng ngươi giải trừ hôn ước? Là bởi vì ta sao? Ngươi nói thật ra a!”

“Ân......” Diệu Ngạn bị rống như thế, nhất thời cũng thanh tỉnh vài phần, chỉ nghe hắn mang giọng mũi không quá rõ ràng mà trả lời, “Tiểu Tứ...... Không có thích ta...... Ngô...... Ta còn có gì để nói?”

“Hả?” Khải nghe vậy cũng buông hắn ra, tùy ý hắn quay về ghế trên.

“Ha hả...... Thật sự là chơi vui...... Mười năm...... Mười năm a!” Thanh âm của Diệu Ngạn ai oán như khóc nói, “Ta cư nhiên đều không có phát hiện......”

“Sao lại có thể? Không có khả năng!” Khải cũng có chút khó tin, “Các ngươi nhất định là bởi vì ta mà có chút hiểu lầm!”

“Không, ngươi vừa lúc khiến chúng ta nói rõ...... Ta còn thực nên cám ơn ngươi!” Diệu Ngạn ngẩng đầu tự giễu cười, “A...... Đúng rồi, còn có Mạc Ngữ cùng Chung Ly...... Ta cũng nên cảm tạ bọn họ...... Ta liền nói cho bọn họ đi...... Ân......” Cũng không biết là có phải uống say không, hắn còn muốn đứng dậy đến phòng bọ họ “nói lời cảm tạ”!

“Không cần đi! Chính ngươi đi cũng không xong!” May mắn Khải đỡ hắn, bằng không sẽ ngã.

Lúc này,! tự tiện xông vào, còn vừa chỉ ngoài cửa vừa hổn hển nói: “Lão bản...... Lão bản...... Cái kia...... Đối diện mở điếm!”

“Mở điếm thể để họ mở, tình huống Ngạn hiện tại...... Chẳng lẽ còn gọi hắn đi chúc mừng khai trương sao?” Khải có chút trách hắn ta làm việc không có suy nghĩ.

“Không phải...... Không phải......”! có chút nóng nảy, nhùng càng nhanh nói lại càng nói không tốt, “Tiểu Tứ...... Là Tiểu Tứ ở...... trong điếm kia!”

“Tiểu Tứ?!” Lần này lại là Diệu Ngạn phản ứng đầu tiên, hắn ngẩng đầu, che đầu ẩn ẩn đau, bắt đầu lay động!, “Ngươi nói Tiểu Tứ xảy ra chuyện gì?”

Khải vội vàng ngăn cản hắn, “Ngạn, bình tỉnh một chút...... Tiểu Tứ chính là ở trong điếm mới đối diện! A...... Ngạn, ngươi muốn làm gì?”

Diệu Ngạn vừa nghe Tiểu Tứ ở đối diện, liền bộ dáng muốn liều mạng, liều mạng muốn lên lâu!”!, chuẩn bị nước cho ta tắm rửa chút...... Ta phải tắm rửa thay quần áo...... Đi điếm đó nhìn xem!”

── Cầm Yến quán ──

“Ba ba, Ngạn nhất định sẽ đến sao?” Thần ôm đứa con đứng ở trước quầy hỏi.

“Sẽ sẽ!” Tuyền vẻ mặt lưu manh, cằm gác trên quầy khẽ động, tầm mắt luôn chăm chú nhìn Tiểu Tứ đang ăn trong góc phòng! “Phạm, ngươi nói có phải không?”

Phạm đứng đắn hơn, hắn đứng ở bên cạnh Tuyền, vừa tính toán vừa viết, trước mắt đặt một quyển sổ sách, hiển nhiên là đang tính sổ! “Đúng vậy...... Hôm nay điếm mới khai trương, còn có nhiều người như vậy, công của Tiểu Tứ không thể không có!”

Ngẩng đầu nhìn sang...... Hắc, ngoài cửa đội ngũ xếp hàng dài đã sắp kéo đến đầu ngõ kế tiếp! Được hoan nghênh như vậy, một nửa là bởi vì rất nhiều người muốn thử “lẩu thịt dê” chưa bao giờ nếm qua, một nửa kia...... Đương nhiên chính là vì xem Tiểu Tứ mà đến...... Xem ra dùng Tiểu Tứ làm “chiêu bài sống” thật sự là phương pháp dùng được!

“Ha hả...... Tiểu thúc thực hấp dẫn người ni, đã có không biết bao nhiêu người muốn cùng y chung bàn......” Tinh Nhi ôm vai Nhị cha tán thưởng, “Nhưng này ăn như vậy không thành vấn đề sao? Tiểu thúc đã ăn lẩu đến trưa rồi  ai......”

“Không thành vấn đề!” Phong từ phòng bếp đi ra, trên tay lại mang sang một ít thịt dê đem tới bàn của Tiểu Tứ, Tiểu Tứ gật gật đầu cảm ơn, rồi mới tiếp tục...... Ăn! Phong đi đến quầy bên này gia nhập đội ngũ tám chuyện của bọn họ, “Tiểu Tứ vẫn là giống như trước đây, lúc thương tâm không khóc không nháo, chỉ dùng ăn đến phát tiết......”

“Ân......” Tuyền cười nhìn bộ dạng Tiểu Tứ tinh tinh khiết khiết, chỉ lo ăn, “Đứa nhỏ này thật đúng là khiến người thích...... Ta cũng không tin Diệu Ngạn buông được!”

“Ba!” Phạm bỗng nhiên khép sổ lại, hướng ngoài cửa nhìn lại, “Xem ra nói đến người người liền đến......”Lời của hắn khiến mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài...... Quả nhiên, Diệu Ngạn mang theo Khải, mặc kệ đội ngũ dài ngắn thế nào, đã muốn lập tức hướng bàn của Tiểu Tứ trong điếm đi đến, thoạt nhìn một chút cũng không có chú ý tới sự tồn tại của bọn họ đâu......

Diệu Ngạn chưa từng để ý nhiều người chung quanh, trong mắt hắn  chỉ có Tiểu Tứ! Kỳ thật lần này hắn cũng không biết vì sao lại muốn tới xem Tiểu Tứ, chính là lúc nghe được! Nói Tiểu Tứ ở trong này, thân thể hắn đã muốn phản ứng lập tức...... Là không cam lòng? Là ảo não? Là phẫn nộ...... Hay là...... Hối hận đây?

“Tiểu......” Từ “Tứ” Diệu Ngạn còn chưa nói ra liền dừng lại! Không đúng, hiện tại hẳn là phải.....”Kì Quân Thiên......”

“......” Tiểu Tứ yên lặng ngẩng đầu, thấy Diệu Ngạn, trong mắt y liền có một tia vui sướng! Chính là không kéo dài bao lâu liền tan biến!”Ngạn ca ca, vẫn gọi ta là Tiểu Tứ đi! Các ngươi ngồi a......” Nói xong liền kéo băng ghế bên cạnh.

Chính là Diệu Ngạn một chút cũng không cảm kích, chẳng những không có gọi y là”Tiểu Tứ”, còn kéo Khải ngồi xuống băng ghế đối diện Tiểu Tứ, “Không khách khí, chúng ta ngồi ở đây là tốt rồi!”

“Nga......” Tiểu Tứ tốt tính hiếm thấy, chính là không tức giận cũng không trách tội, còn đúng mực bổ sung  một câu, “Các ngươi muốn cùng nhau ăn không?”

“Không được, đối mặt với một số người ta không có khẩu vị!” Nào ngờ phản ứng cuẩ Tiểu Tứ lại làm cho Diệu Ngạn càng thêm khó chịu, hắn cư nhiên lại bắt đầu lạnh nhạt.

“......” Tiểu Tứ rất biết tự mình hiểu lấy, nhìn ra Diệu Ngạn đang tức giận, thế là cũng không hỏi thêm nhiều cúi đầu tiếp tục “công trình” của mình!

Khải thấy bầu không khí giữa hai người bọn họ, thật sự là xấu hổ không thôi, nhưng cũng nói không nên lời nào, hắn ta thật sự là sắp buồn bực chịu không được!

Mà ba người một chút cũng không có chú ý tới, chung quanh đã vì ba người bọn họ mà bắt đầu”sóng lớn mãnh liệt”...... Nếu không phải Phạm mở miệng quý, mỗi bàn đưa lên một bình rượu ngon để trấn an, phỏng chừng lẩu điếm khai trương hôm nay sẽ đóng cửa đi!

“Ta kháo...... Ta sao lại không có phát giác, miệng của Ngạn cư nhiên có tính sát thương như thế?” Thần thiếu chút nữa không có đi lên làm thịt Diệu Ngạn.

“Thật sự ni...... Ba ba, ngươi còn quyết định đem Tiểu Tứ gả cho hắn sao?” Phong đang cười, cười đến thực “ôn nhu”, thật sự rất “ôn nhu”.

“Hư...... Còn chưa xong đâu...... Tiếp tục xem đi......” Tuyền không chút hoang mang, hắn cũng không cho rằng Tiểu Tứ dễ “khi dễ” như thế.

Tầm mắt mọi người lại dời đi, quả nhiên...... Diệu Ngạn lại mở miệng......

“Ta nói, ngươi ngồi ở chỗ này thu hút khách hàng, không cảm thấy thẹn sao?” Trời ạ! Diệu Ngạn nói ra lời này xong liền hối hận, hắn vì cái gì lại thương tổn Tiểu Tứ như vậy? Rõ ràng biết Tiểu Tứ chính là ăn cơm mà thôi...... Vì sao lại như vậy......

Tiểu Tứ dừng đũa lại, ngẩng đầu dùng cặp mắt sáng ngời kia nhìn Diệu Ngạn, “Sẽ không a...... Ta thực thích ăn lẩu...... Mà thôi......”

Ngạn ca ca vì sao lại nói y như thế? Y không rõ...... Y rất muốn hỏi một chút, chính là quan hệ của hai người bọn họ không thể so với trước kia, Tiểu Tứ vẫn là nhịn xuống!Đến nỗi Diệu Ngạn, bị Tiểu Tứ dùng cặp mắt kia nhìn đến, hắn đã sắp không có chỗ nào để che giấu, “Như vậy a......”

“......”

Lại là một trận yên lặng dị thường......

“Ngạn ca ca!” Sau đó Tiểu Tứ mở miệng trước, “Chúng ta tuy rằng giải trừ  hôn ước, chính là ngươi dù sao vẫn là biểu ca của ta...... Chúng ta không cần giằng co như vậy, được không?” Ngữ khí của y thành khẩn lại thản nhiên, làm cho người ta khó có thể cự tuyệt.

“Ta không phải......” Cố ý...... Chính là những lời này, Diệu Ngạn thế nào cũng không chịu nói ra.

Tiểu Tứ thấy hắn còn không đồng ý, vẫn là dùng thanh âm càng thêm mềm mại nói: “Nói sao ngươi cũng là bạn tốt của các ca ca, ta không hy vọng quan hệ giữa vì ta mà xảy ra vấn đề...... Ngươi xem, chúng ta không thể làm phu thê vậy làm bằng hữu thì thế nào? Nếu không thì, nếu ngươi không muốn gặp ta cứ việc nói thẳng đi...... Ta sau này sẽ chú ý, ngươi tới ta liền lặng lẽ rời đi, sẽ không để ngươi nhìn thấy ta!”

“Không được!” Thời điểm Diệu Ngạn nghe thấy “không thấy” hô to ra tiếng, hắn vỗ bàn đứng lên sắc mặt cực kém, sao có thể vậy...... Sao có thể không cho hắn nhìn thấy Tiểu Tứ? Này...... Tuyệt đối không được!

“......!” Tiểu Tứ bị hắn làm giật mình, không biết hắn vì sao có phản ứng như thế, “...... Kia ngạn ca ca nghĩ muốn thế nào?”

“Liền làm bằng hữu đi!” Diệu Ngạn lựa chọn nói, “Như vậy...... Thật tốt......”

Đúng vậy...... Làm bằng hữu...... Không cần lưng mang áp lực lớn như vậy, không cần băn khoăn cảm thục của đối phương với chính mình...... Như vậy thật tốt...... Hắn quyết định, liền cùng Tiểu Tứ đời này làm bằng hữu!

“Được!” Tiểu Tứ hướng bọn họ ngọt ngào cười, “Khải ca ca là bằng hữu của Ngạn ca ca...... Kia cũng là bằng hữu của ta đi!”

“A...... Đúng vậy......” Khải vẫn là rất ngượng ngùng gãi đầu.

Diệu Ngạn nhìn Tiểu Tứ mỉm cười, nghe y nói ở trong lòng y, địa vị của mình và Khải đều như nhau...... Hắn không khỏi lại tức giận! (tự tạo nghiệt không thể sống ヽ(`⌒´)ノ)

Đó là...... Ngọn lửa ghen tỵ...... Ngọn lữa xấu xí ở trong lòng Diệu Ngạn hừng hực thiêu đốt, “Tiểu Tứ, ta còn không có nói cho ngươi đi?”

“Cái gì?” Tiểu Tứ vẻ mặt khờ dại lại khiến Diệu Ngạn nghĩ muốn ra tay chôn đi......

Diệu Ngạn thu liễm tức giận, mỉm cười nói: “Ta cùng Khải đã muốn xác nhận quan hệ tình nhân...... Nói không chừng ta tương lai sẽ cùng hắn bên nhau!”

“A?” Mắt của Khải đã muốn giật mình sắp trừng ra ngoài.

Tiểu Tứ nghe vậy, đũa trên tay không cầm vững rơi trên mặt đất...... Y rất nhanh nhặt đũa lên xoa xoa, ánh mắt nhìn về phía Diệu Ngạn muốn nói gì đó...... Nhưng mở miệng nửa ngày cuối cùng vẫn là cái gì cũng không có nói...... Những chuyện kia Diệu Ngạn đã không cần thiết phải biết......

“Là bằng hữu, ngươi không nói chút gì sao?” Tiểu Tứ yên lặng khiến Diệu Ngạn càng không cam lòng, địa vị của chính mình ở trong lòng của Tiểu Tứ hẳn là có cũng được không có cũng được?!

Tiểu Tứ nhìn hắn ta, nhìn lại Diệu Ngạn, cúi đầu thanh âm rất nhỏ mà nói: “Chúc mừng các ngươi......”

“Chờ......” Khải muốn giải thích.

Nhưng Diệu Ngạn lại ngăn cản hắn ta, hắn đứng lên vẻ mặt mang ý cười lạnh như băng, “Phải không? Chúc mừng...... Chúng ta nhận! Đi trước...... Không cần tiễn!” Sau đó không nói lời nào mà kéo Khải rời đi......

Tiểu Tứ nhìn bóng dáng Diệu Ngạn rời đi, thẳng đến khi hắn biến mất ở tầm mắt của y...... Sau đó tiếp tục ăn lẩu!

Lúc này Phong lại đến bên người Tiểu Tứ hỏi: “Tiểu Tứ, ăn no sao?”

“Không có!” Tiểu Tứ cúi đầu, miệng lấp đầy thức ăn, cũng nói rõ từng chữ, “Tam ca, ta còn muốn chút thịt dê, nấm hương, rau chân vịt, đậu hủ...... Giúp ta lấy được không?”

Phong cười cười, “Đương nhiên không có vấn đề!”

_________________

Chương 22

“Ba!” Tiếng tát tai thanh thúy vang lên trong căn phòng hắc ám, Chung Ly như trước một thân hồng y bị một cái tát đánh ngã trên mặt đất! Khóe miệng hơi hơi tràn ra tơ máu, chính là hắn ta vẫn đang không có phản kháng cái người ngồi trên cao kia!

“Vì sao không tuân theo mệnh lệnh của ta?!” Hai mắt người nọ tràn đầy tức giận trước nay chưa có trừng Chung Ly, “Trả lời ta!”

“......” Ánh mắt Chung Ly tĩnh lặng như nước, thong thả mà đứng dậy trả lời, “Tuân theo hay không tuân theo có gì khác biệt? Bọn họ vẫn là bị ngươi tách ra, không phải sao?”

Người nọ nghe thấy Chung Ly mỉa mai như thế thẹn quá thành giận, lại đá một cái vào bụng hắn ta, “Hừ...... Đương nhiên là có khác nhau!”

“Ngô......” Chung Ly không có chút trốn tránh, một cước nặng nề trúng bụng, hạ phúc đau đớn khiến hắn ta không khỏi cúi thấp người che chỗ bị thương rên rỉ.

Người kia từ trên đi xuống dưới, một phen kéo mái tóc dài của Chung Ly lấy khẩu khí ra lệnh nói: “Ta quyết không cho phép phản bội, nhất là ngươi!”

“Đau!” Chung Ly kêu rên ra tiếng, dung nhan xinh đẹp vào lúc này cũng không có chút huyết sắc.

“Ha hả...... Đau không?” Biểu tình người nọ biến ảo vô thường! Vừa rồi vẫn là vẻ mặt dữ tợn, hiện tại cư nhiên hồn nhiên mà nở nụ cười.

Tay hắn buông tóc Chung Ly ra, lau đi tơ máu nơi khóe miệng của hắn ta, còn nhân tiện sửa sang ngoại sam của Chung Ly vừa rồi bị chính mình đá loạn......

Chung Ly tựa hồ đã quen, hắn ta lắc đầu trả lời: “Là ta sai rồi...... Ngươi sinh khí cũng là đương nhiên...... Chính là ta có một chút hy vọng ngài có thể hiểu được, ta quyết sẽ không phản bội ngươi, cho dù là địa ngục ta cũng sẽ cùng ngươi!”

“Ta đương nhiên biết!” Người nọ nhẹ nhàng liếm lên hai má bị chính mình đánh sưng, “Ngươi đã không còn đường thối lui, từ khi ngươi phản bội Kì Viêm, quyết định nguyện trung thành với ta...... Chúng ta liền nhất định là chung một chiếc thuyền!”

“Ân......” Chung Ly bị đầu lưỡi ướt át liếm đến rất không được tự nhiên, “Thao Liễm vương hắn......”

“Hắn mang đứa con cùng lão bà tới nơi này tìm ngươi nha!” Người nọ ám muội thổi khí bên tai Chung Ly.

“Sao có thể?!” Chung Ly cuống quít kéo người nọ đang “quấy rầy” ra, biểu tình là hoảng sợ chưa từng có.

Người nọ thấy bẻ mặt này của hắn ta, không khỏi nhăn mi lại, “Sợ cái gì? Chẳng lẽ ngươi còn hi vọng trở lại bên người hắn sao?”

Chung Ly không dám đối mặt với ánh mắt của người nọ, cúi đầu nhẹ giọng nói: “Không...... Chính là...... Áy náy mà thôi......”

“Áy náy? Phải không? Ngươi như vậy coi như là áy náy sao?” Nói rồi, người nọ lại đưa tay vói vào trong y sam đến chỗ kia của Chung Ly.

“Ân...... Không......” Chung Ly nghĩ muốn phản kháng, chính là lực bất tòng tâm!

Phân thân giữa hai chân đã muốn có phản ứng, ánh mắt cũng thoáng có chút mê ly, lý trí cũng không còn lại bao nhiêu!

“Đã muốn tới......” Người nọ tục tĩu liếm liếm yêu dịch trong tay, “Áy náy của Chung Ly chính là như vậy sao?”

“Cáp...... A...... Ngô...... Không phải......” Chung Ly đứt quãng phản bác, “Sau này...... Ngươi quyết định...... Sau này...... Làm cái gì?”

“Làm cái gì?” Người nọ cố ý xuyên tạc, đem Chung Ly một phen ẩm  giường, “Làm cái này!” Hắn cởi đi quần áo dư thừa, dùng miệng ở trước ngực Chung Ly cọ xát, cố ý giày vò tình dục cuồn cuộn của hắn ta.

“Không cần......” Chung Ly khổ sở rên rỉ, nước mắt bắt đầu tích tụ nơi khóe mắt, tay cũng không kiềm chế được mà kéo chăn bạc dưới thân.

“Chậc chậc chậc...... Nếu Kì Viêm nhìn thấy bộ dạng dâm đãng của dược sư cung đình mà hắn luôn nghĩ là kiêu ngạo ở dưới thân ta thế này...... Không biết sẽ có cảm tưởng gì......” Nói xong liền cúi đầu tiếp tục trêu chọc dục hỏa của Chung Ly.

“...... A...... Ân......” Nước mắt của Chung Ly cuối cùng nhịn không được chảy ra......

Mặc dù biết chính mình đối với hắn mà nói, chẳng qua là một quân cờ đáng giá lợi dụng, nhưng Chung Ly vẫn cứ tiếp tục yêu hắn...... Thấy hắn dùng ánh mắt như vậy hỏi mình “có nguyện ý giúp ta không?” Lúc đó, Chung Ly căn bản không thể nào lựa chọn, dùng hết mọi lực lượng trợ giúp người mình yêu, đây là cách yêu người của hắn ta, cho nên hắn ta phản bội chủ nhân ban đầu của mình, Chung Ly biết nguyện trung thành với hắn, chính mình quyết không hối hận...... Vì ngươi ta có thể bất chấp gian nguy, không chối từ!!!

Một phen mây mưa xong xuôi, người nọ đem Chung Ly ôm ở trong hai tay mình, ngắm nghía đầu tóc của hắn ta. Mà Chung Ly một chút khí lực đều không có, tùy ý người nọ ôm......

Lúc này, người nọ mở miệng: “Là thế...... Sau này...... Hết thảy đều không sai biệt lắm, qua mấy ngày nữa..... Giấc mộng của ta có thể thực hiện......”── Cầm Yến quán ──

“Phụ thân có biết Ly Điễn tộc có phong tục hiến nữ đồng cho sơn thần không?” Tuy rằng cảm thấy được sẽ gợi lại ký ức không tốt đẹp của Phạm, chính là vì muốn làm rõ sự thật chân tướng, Tiểu Tứ vẫn là hỏi ra.

Phong và Thần mang Tinh Nhi ra ngoài, Thấm Diêu một mực trong phòng giúp Diệc Ưu cùng nhau chuẩn bị khảo thí ngự y sau khi hồi cung, trong điếm còn lại ba người Tiểu Tứ, Tuyền, Phạm! Thừa cơ hội này, Tiểu Tứ tính toán hỏi cho rõ.

Phạm vừa nghe đứa con hỏi như thế, không khỏi có chút giật mình, “Tiểu Tứ, này ngươi làm sao nghe được?”

“Nam sơn có một gia gia, ông ấy nói, ông ấy phụ trách thủ sơn......” Tiểu Tứ ngoan ngoãn đáp lại.

“Đang tốt lành, Tiểu Tứ sao lại đến nơi đó?” Tuyền thực để ý vấn đề an toàn của đứa con.

Tiểu Tứ vừa lắc đầu vừa trả lời: “Không phải ta, là ngạn ca ca......” Nhắc tới Diệu Ngạn, thanh âm của Tiểu Tứ bỗng nhiên thấp xuống, “Là một nhà bằng hữu của hắn giống như chết trong núi...... Cho nên chúng ta đi điều tra...... Kết quả lão gia gia kia nói, phụ thân biết một việc...... Cho nên tới hỏi! Đương nhiên, nếu phụ thân không muốn trả lời cũng không sao......”

“Tiểu Tứ vẫn là thực để ý Diệu Ngạn a......” Tuyền ở một bên nhìn vào trong mắt, đau ở trong lòng, đưa tay sờ sờ đầu Tiểu Tứ nói, “Muốn ra ý chỉ nào đó không, buộc Diệu Ngạn cùng ngươi thành thân?” Là hoàng đế, lão tử chính là nhất, bằng không loại này quyền lợi ai có thể hưởng.

“Không cần, Ngạn ca ca đã sớm đủ chán ghét ta...... Ta cũng không hy vọng hắn càng thêm hận ta!” Tiểu Tứ chua sót cười.

“Thật là chán ghét sao?” Tuyền nhẹ giọng lầm bầm lầu bầu.

“Cái gì?” Tiểu Tứ không có nghe thấy.

“Không có gì!” Tuyền hướng y cười cười, chuyện này cũng không thể sớm như vậy để cho Tiểu Tứ biết, bằng không bọn họ sao có thể chỉnh Diệu Ngạn?

“Chuyện núi kia ta biết...... Trong sách có ghi, ta có mang theo! Tiểu Tứ muốn xem không?” Phạm nhìn đúng thời cơ nói sang chuyện khác.

Tiểu Tứ thấy Phạm không có gì không thích hợp, cũng liền tiếp tục đề tài: “Cho ta xem? Không cần, chỉ có Ly Điễn tộc trưởng các thế hệ có thể xem, ta không thể phá hủy quy củ này......”

“Không có việc gì, nếu Tiểu Tứ nói không muốn phá hư quy củ, tộc trưởng tiếp theo ngươi tới là được rồi!” Phạm thoải mái mà đề nghị, ở chung với Tuyền lâu ngày, bảo thủ không chịu thay đổi cũng dần dần trở nên nhạt đi.

“......” Tiểu Tứ trong phút chốc lấy ánh mắt thực cổ quái nhìn phụ thân của mình.Phạm thu được rồi không buồn cười trả lại, “Xảy ra chuyện gì? Tiểu Tứ không muốn?”

Tiểu Tứ quay đầu nhìn về phía Tuyền, “Không...... Chính là vừa rồi giống như ở trên mặt phụ thân thấy được biểu tình đặc biệt của ba ba......”

“Gần son người đỏ, gần mực người đen!” Phạm cười ngược lại. (tựa như câu gần mực thì đen, gần đền thì sáng)

“Phạm a, ngươi là người trước, hay là người sau?” Tuyền tò mò hỏi.

Phạm vẫn là thần tình ý cười ôn hòa mà nói, “Ngươi nói có thể là người trước sao?”

“Sưu” một trận gió lạnh thổi qua......

Tuyền kéo Tiểu Tứ dịch qua bên cạnh, cười gượng vài tiếng: “Ha ha...... Phạm a...... Xin ngươi không cần cười như thế...... Thật lạnh......”

Không biết là có phải là đùa dai không, Phạm vẫn là mang khuôn mặt tươi cười, không ngừng tới gần Tuyền, “Ha hả...... Ta......”

Nhưng lúc này, một nhà ba người cha con vui vẻ lại bị “khách nhân” thình lình xuất hiện đánh gảy!

“Nơi này là tiệm gì? Ta sao lại không biết nơi này có một chỗ thế này?” Tễ Vận Thục ôm đứa con cố gắng đào bới trí nhớ của mình...... Nàng không có nhớ lầm a, trong trấn nhỏ nơi đích xác không có “Cầm Yến quán” a!

“Tửu lâu gần đây mới khai trương đi......” Sí đoán.

“Đi xem chẳng phải sẽ biết!” Kì Viêm nhấc chân bước vào cửa điếm, “Chưởng quầy, chúng ta......”

Không nhìn còn tốt, vừa nhìn thì lại là nước cờ thua “vương gặp vương”!

Kì Viêm ngay tại thời điểm thấy ba người kia trong quầy cứng lại! Mà hai thị vệ bên người hắn lại không nói gì mà chống đỡ, ba đại nam nhân cứ như vậy nơi nơi đứng ở cửa điếm của người ta “gây cản trở giao thông”!

“Nga nha...... Thật sự là oan gia ngõ hẹp!” Tuyền lúc này khôi phục lộ ra vẻ cợt nhả, như là đùa giỡn đối với Phạm cùng đứa con nói, “Các ngươi xem, không chỉ ta, ngay cả Thao Liễm vương cũng thực nhàn đi!”

Phạm chợt liếc một cái, “Ngươi câm miệng cho ta!”

“Tiểu Tứ, thúc thúc!” Vận Thục phản ứng mãnh liệt, một bước lớn bỏ chạy tới bên người Tiểu Tứ, Kì Viêm ngay cả cơ hội ngăn cản nàng cũng không có.

“Vận Thục tỷ tỷ.” Tiểu Tứ cười ân cần thăm hỏi, liếc Kì Viêm vài lần hỏi, “Các ngươi là đến chơi?” Nhất định không có khả năng!

“Không, đến giải sầu......” Vận Thục ôm chặt đứa nhỏ trong lòng, “A...... Đúng rồi, Tiểu Tứ, ngươi xem ngươi xem, đây là con ta nga, thực đáng yêu đi?”

“Đã sinh?” Hẳn là còn có một tháng đi?

“Đó là......” Vận Thục không biết nên đáp lại như thế nào, ánh mắt chuyển hướng Kì Viêm hy vọng hắn có thể giúp mình, ai ngờ......”Uy, Viêm...... Ngươi sao còn nhìn Tuyền thúc thúc bọn họ a?!”

“A......” Kì Viêm thấp giọng đáp lại, nhưng ánh mắt khó có thể tin vẫn không dời đi.

“A cái gì a, các ngươi không cần gây cản trở sinh ý của chúng ta a!” Phạm dẫn đầu gây khó dễ.

“Tiến vào tiến vào! Sau rồi nói chuyện......” Tuyền thực “thiện ý” mà đem mọi người mời đến căn phòng phía sau nói chuyện.

Lúc đầu Kì Viêm bọn họ tự nhiên có nghi ngờ, chính là nhìn vương hậu của mình không nói gì vào phòng, cuối cùng cũng không khỏi buông vũ khí đầu hàng, theo bọn họ cùng nhau đi vào......

Chương 23

Trong phòng, trừ bỏ chủ tớ ba người Kì Viêm thái độ tương đối câu nệ, một đám còn lại kia đều là tản mạn vô chương, Phạm cùng Tuyền giống như hai con hồ ly vậy, ác thú mười phần mà nhìn ba người Kì Viêm, mà Vận Thục đã sớm kéo Tiểu Tứ hỏi han...... Kì Viêm bị bọn họ nhìn đến mức thấy không được tự nhiên, thế là chuyển hướng Vận Thục muốn cùng nàng nói chút gì, nào ngờ Vận Thục thế mà lại không để ý tới đứa con trong lòng, dị thường phẫn nộ mà vỗ bàn đứng dậy.

“Cái gì, Diệu Ngạn tên hỗn đản kia cũng dám cùng ngươi giải trừ hôn ước?” Tên hỗn trướng này, thật sự là muốn chết!

“Oa......” Đứa nhỏ trong lòng cũng bị cử động này của mẹ nó đánh thức, lên tiếng khóc lớn.

Diệu Ngạn? Không phải là “người được thích” lúc trước nha đầu Vận Thục nhắc qua...... Lúc này Kì Viêm quyết định bất động thanh sắc, tiếp tục lắng nghe.

“Ngoan ngoãn...... Không khóc.” Vận Thục hống đứa con, thẳng đến khi nó an tĩnh lại.

“Vận Thục tỷ tỷ.” Tiểu Tứ giữ chặt góc áo của Vận Thục, “Không phải hắn đề nghị, là ta muốn giải trừ hôn ước.” Vô hình trung vẫn là bảo hộ Diệu Ngạn.

Vận Thục sao lại không rõ tính cách của hai người bọn họ? Tính cách của Tiểu Tứ, lời nói khó nghe, cho dù y đã không thích Diệu Ngạn, chỉ cần Diệu Ngạn còn thích y một ngày, liền quyết sẽ không tự mình đề nghị giải trừ hôn ước, bất quá Tiểu Tứ sẽ lựa chọn vĩnh viễn không thành thân! Mà hiện giờ Tiểu Tứ cư nhiên đề nghị giải trừ hôn ước, vậy có nghĩa ── Tiểu Tứ cảm giác được Diệu Ngạn đã không còn thích y!

“Đều giống nhau, khẳng định là lỗi của cái tên Diệu Ngạn chết tiệt!” Vận Thục trong lòng đã sơm đưa ra kết luận, “Tên hỗn đản này, ta đi tìm hắn!”

Nói liền làm, Vận Thục đem đứa con giao vào tay cha nó, nổi giận đùng đùng mà chạy đi Căng Uyên Lâu tìm Diệu Ngạn lý luận.

“Vận Thục tỷ tỷ ngươi từ từ!” Tiểu Tứ đi lên trước khuyên bảo, lại bị Tuyền một phen kéo lại, “Ba ba?”

Tuyền cười tủm tỉm trả lời: “Không có việc gì, Vận Thục cũng không biết chuyện kia của ngươi!”

“Nha đầu, ngươi chờ một chút......” Kì Viêm đứng lên cũng muốn giữ chặt nàng.

Chính là đứa con giống như thực giúp mẹ nó đang vội, lập tức khóc lớn hấp dẫn lực chú ý của lão cha...... Lúc Kì Viêm luống cuống tay chân trấn an đứa con, lại ngẩng đầu nghĩ muốn ngăn cản Vận Thục, đã không còn thấy bóng dáng của nha đầu kia!

“Thật sự là làm càn......” Kì Viêm đau đầu nói, chính là đứa con một chút mặt mũi cũng không cho, như là có ý định tức chết lão cha, tiếp tục khóc lớn.

Cảnh này khiến Thao Liễm vương đại danh đỉnh đỉnh tiến vào hoàn cảnh xấu hổ trước nay chưa từng có. Trên sa trường, hắn có thể đối mặt ngàn vạn địch nhân, không chút do dự chém bọn họ ngã ngựa, chinh phục bọn họ; trong vương tộc, đối mặt với thành viên vương thất không phục hắn, hắn cũng có thể vận dụng các loại thủ đoạn, đổi lấy trung thành của bọn họ...... Chính là chỉ có đối mặt với đứa con mới ra đời không lâu này, hắn thế lại một chút biện pháp cũng không có!!!

Kì Viêm lấy ánh mắt cầu cứu nhìn về phía hai thị vệ bên người, đáng tiếc...... Sí cùng Hàn chưa bao giờ có kinh nghiệm chăm đứa nhỏ, cũng chỉ có thể ở một bên nhìn mà tâm thán, ai...... Vương, không phải thuộc hạ không giúp người, thật sự là lực bất tòng tâm a......

Nhưng vào lúc này, một đôi tay đưa tới rồi ôm lấy tiểu bảo bảo trong lòng Kì Viêm, vừa vỗ vỗ lưng của đứa nhỏ mềm mại, vừa nhẹ giọng hống nói: “Cục cưng ngoan...... Ngủ ngủ......”

Hắc...... Thật đúng là thần kỳ, cục cưng thế mà lại thật sự ngừng khóc, chậm rãi biến thành khóc thút thít...... Cuối cùng lại ngọt ngào mà tiến vào mộng đẹp......

Ba người Kì Viêm khó tin mà nhìn Tuyền ôm đứa nhỏ...... Nhưng Tuyền lại không có phẩn ứng lớn gì, chính là hống hoàn đứa nhỏ rồi mới vật quy nguyên chủ, “Thấy đi, đứa nhỏ là phải hống như vậy, xin ngươi trước đó học một ít được không?”

Nói xong thối lui đến bên cạnh Phạm, Phạm cũng không khỏi không bội phục mà nói: “Tuyền ngươi thật sự thực thích đứa nhỏ đi!”

“Ha hả...... Tàm tạm tàm tạm.” Tuyền gãi gãi đầu, “Chính là thấy tiểu oa oa, đều nhịn không được muốn ôm mà thôi......”

Tiểu Tứ cũng không khỏi cảm khái: “Thói quen thực đáng sợ!”

“Vậy ngươi......” Kì Viêm bỗng nhiên phát hiện tìm không được từ để xưng hô, “Có...... Học qua sao?”

“Cáp a?”

Kì Viêm có chút ngượng ngùng mở miệng hỏi: “Ta là nói...... Chăm đứa nhỏ......” Nhưng một lời của hắn vừa thốt ra liền hối hận, bởi vì đáp lại hắn chính là một trận cười điên cuồng của Tuyền......

“Ha ha ha ha......” Tuyền kiêu ngạo mà trả lời, “Tiểu Tứ nhà ta đều là ta chăm lớn, ngươi nói ta có chưa từng học qua?”

“Phốc......” Phạm cũng kiềm chế không được nở nụ cười, xem ra Thao Liễm vương này vẫn là đầy thú vị nha.
Tiểu Tứ cũng “lửa cháy đổ thêm dầu” nói: “Giai đoạn đầu dạy dỗ cục cưng rất trọng yếu, Thao Liễm vương cũng nên hảo hảo học tập!”

Lời này nghe được Sí rất không thích, mặc kệ đối phương là ai, bọn họ dựa vào cái gì mà phê bình vương? Cho nên khẩu khí của hắn ta rất không tốt hỏi lại: “Thì ra hoàng đế Kỳ Nghệ thực nhàn sao không?”

Không nghĩ tới Tuyền cũng rất hợp tác, “Về phương diện nào đó mà nói, ta là thực nhàn!”

“Ngươi......” Sí chưa từng nghĩ tới trên thế giới lại có hoàng đế như thế.

Tiểu Tứ kỳ quái, “Ngươi sinh khí như vậy làm gì chứ? Ba ba chính là hảo tâm nhắc nhở Thao Liễm vương mà thôi...... Dù sao hắn tương lai còn có thể có đứa nhỏ, không hảo hảo giáo dục vạn nhất dẫn đến một đứa giết huynh đệ, vậy làm sao?”

Kì Viêm vừa nghe sắc mặt nhất thời trầm  xuống, gánh nặng “Giết huynh đoạt vị” này vẫn là tội nghiệt lớn nhất mà hắn đeo trên lưng, “Tứ Hoàng Tử là đang ám chỉ cái gì sao? Ta đây thấy ngươi đa tâm quá rồi...... Ta căn bản không có khả năng có đứa nhỏ khác!”

“Hả?”

Kì Viêm từ nhỏ chịu sự chèn ép của trưởng tử, hắn đã sớm tính toán tốt tương lai chỉ thú một người làm hậu, để tránh xuất hiện thứ tử như mình cùng Diệc Ưu bị người khinh bỉ! Hiện giờ Vận Thục được ngự y chắc chắn không thể sinh dục, tự nhiên là không có khả năng có đứa nhỏ khác.

“...... Cho nên, không cần Tứ Hoàng Tử lo lắng!”

“Từ từ, Vận Thục nha đầu từ nhỏ thân thể khỏe mạnh, sao có thể ở phương diện sinh sản phát sinh loại sự tình này?” Tuyền hoài nghi, “Chẳng lẽ là có người......”

“Tuyền là hoài nghi có người muốn hại nàng?” Phạm thay hắn nói ra.

“Sao vậy có thể? Tộc nhân của tộc ta đều đối vương trung thành như một, sao vậy sẽ có người......” Sí không thể nhận thức giống vậy.

“Sao vậy không có khả năng?” Lúc này thanh âm của Thần cùng với cước bộ của hắn tiến vào cửa phòng.

“Các ngươi......”

── Căng Uyên Lâu ──

Vận Thục một cước đá văng ra cửa lớn của Căng Uyên Lâu, giống như muốn phá quán hô to: “Diệu Ngạn ông nội ngươi, lăn ra đây cho ta!”
Một đá này của nàng, không thể nghi ngờ đá rơi tất cả sinh ý của Căng Uyên Lâu, đá choáng tất cả tiểu quan, đá ra lão bản đã lâu chưa lộ diện ── Diệu Ngạn!!!

“Là ai dám đến nơi này hồ nháo?” Diệu Ngạn vẻ mặt còn chưa ngủ tỉnh từ trên lầu đi xuống, lúc nhìn thấy Vận Thục lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, “Sao lại là ngươi?”

“Ngượng ngùng, chính là ta!” Vận Thục thở phì phì lên lâu, “Ngươi lại đây cho ta!” Liền kéo Diệu Ngạn một lần nữa trở về phòng.

Bên cạnh nhóm tiểu quan ngốc thất thần như xem một màn hí kịch, có người lên tiếng hỏi: “Này, vừa rồi là ai?”

“...... Tình nhân của lão bản?”

“Ngươi muốn chết a! Để ý lão bản ‘lộng’ một đao chém ngươi!”

“Ta thấy là người yêu cũ của lão bản!”

“Này nhưng thật ra có thể......”

....................................

Vận Thục vừa vào cửa liền bỏ tay nắm Diệu Ngạn ra, đẩy hắn ngã trên giường, “Diệu Ngạn chết tiệt, Tiểu Tứ đối với ngươi làm ra chuyện gì, ngươi lại muốn đối xử với y như vậy?”

Diệu Ngạn chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, không có trả lời vấn đề của nàng, chính là nhu nhu đầu nói: “Man nữ vẫn là man nữ, ra tay nặng như vậy...... Ngươi sao lại đến đây? Thao Liễm vương cuối cùng cũng không chịu nổi bỏ ngươi rồi?”

“Ta phi!” Vận Thục chống nạnh, ra vẻ phụ nữ đanh đá mười phần, “Muốn bỏ cũng là ta bỏ hắn! Ngươi ít lảng tránh, trả lời vấn đề của ta!”

Nhắc tới Tiểu Tứ, Diệu Ngạn tựa như mất hồn, sắc mặt ảm đạm không yên lòng, “Tiểu Tứ không nói cho ngươi sao? Ngươi hẳn là đã gặp y.”

“Hừ...... Tiểu Tứ quyết không sẽ nói là lỗi của ngươi!” Vận Thục dám khẳng định, “Đối với ngươi, biết nguyên nhân của việc này nhất định là do ngươi!”

Diệu Ngạn nghe thấy nàng nói như thế, lửa giận lại bắt đầu thiêu đốt! Lúc này đứng lên, vẻ mặt kích động ép về phía Vận Thục, “Không nên quá đáng!”

“!” Vận Thục cả kinh.

Chỉ nghe khẩu khí của Diệu Ngạn càng nghiêm nghị nói: “‘Y cùng Mạc Ngữ lên giường’ là lỗi của ta? ‘Y không thích ta’ là lỗi của ta? ‘Y lừa ta mười năm tình cảm’ cũng là lỗi của ta? Vận Thục, ngươi không nên quá che chở y!”

“...... Sao có thể?” Vận Thục nghe vậy lại khiếp sợ, “Ngươi nhất định là lầm chỗ nào!”

“Lầm? Ha hả...... Ta cũng hy vọng là lầm! Nhưng này đều là sự thật...... Y chính miệng nói ra sự thật này!” Diệu Ngạn cười nhạo, “Ta kỳ thật đã sớm cảm giác được...... Hình thức ở chung của Tiểu Tứ cùng ta, luôn cảm thấy có chút kỳ quái...... Hiện tại nghĩ đến, thật sự...... Tiểu Tứ chưa bao giờ quản bất cứ chuyện gì quanh người ta, mỗi lần đến hoàng thành, y luôn bỏ mặc ta một người ra ngoài kết giao bằng hữu, sau khi hồi cung cũng không hỏi qua ta...... Y thậm chí ngay cả ‘ghen’ cũng chưa từng có! Ta vốn tưởng rằng là y còn nhỏ, không hiểu này đó, chính là không đúng! Là y chưa từng coi ta trở thành ‘ái nhân ’ mà yêu......”

“......” Vận Thục nhìn Diệu Ngạn kích động như vậy, yên lặng vì hắn rót một chén nước, “Này...... Uống đi!”

Diệu Ngạn có chút thở hổn hển mà tiếp nhận chén nước, một hơi uống vào...... Buông chén, đi đến bên giường lại ngồi xuống, nhìn mặt đất cũng không biết suy nghĩ cái gì......

Vận Thục ngồi xuống ghế đối diện hắn, ngữ điệu nhẹ nhàng khó thấy nói: “Tiểu Tứ có cùng Mạc Ngữ kia lên giường không, ta không biết...... Chính là ta cảm thấy được Ngạn ngươi không phải là có chút hiểu lầm? Tiểu Tứ thực sự rất thích ngươi!”

“......” Diệu Ngạn không có trả lời, chính là vẻ mặt của hắn làm cho Vận Thục hiểu rõ, hắn hoàn toàn không tin.

“Ha hả......” Vận Thục bỗng nhiên cảm thấy được Diệu Ngạn ở phương diện khác thật sự rất trẻ con, “Ngạn a...... Có muốn nghe một chút chuyện xưa về ta và Tiểu Tứ không?”

_________________

Chương 24

Diệu Ngạn quay đầu sang chỗ khác, một bộ không thèm để ý. Khả Vận Thục trong lòng hiểu được, hắn đây là rất muốn nghe xem cái chuyện xưa này, thế là lại cười khẽ vài tiếng xong, chuyện xưa bắt đầu rồi......

“Ta là nữ tử duy nhất của hoàng tộc, sinh ra trước Tiểu Tứ, ta cũng là đứa nhỏ nhất, mức độ được sủng ái có thể tưởng tượng được. Cái thời điểm kia ta thực tùy hứng cũng thực bá đạo, độc hưởng phần quyền lợi được sủng ái này, thẳng đến khi Tiểu Tứ sinh ra......”

Tiểu Tứ sinh ra đem cho Vận Thục không phải là vui sướng, cũng không là vui vẻ, mà là một loại cảm giác cướp đoạt ưu việt! Trong hoàng cung có thêm một tiểu đệ đệ được sủng ái hơn nàng, mọi người cũng không tiếp tục quay quanh nàng nữa, loại cảm giác mất mác này so với đồ vật này nọ gì đó còn đáng sợ hơn! Cho nên cái thời điểm kia Vận Thục là phi thường chán ghét Tiểu Tứ!

“Sao vậy? Ngạn không tin?” Vận Thục nhìn Diệu Ngạn giật mình hỏi.

“Không tin!” Cái này nói Diệu Ngạn làm sao tin?

Vận Thục nhún nhún vai, “Mặc kệ ngươi tin hay không tin, đây đều là thật sự, ngươi có thể đi hỏi Thấm Diêu, cái thời điểm kia ta lại hướng hắn bộc lộ không ít tính tình, hơn nữa ngươi lại vứt bỏ ta, ta thật sự tức giận, còn nói Tiểu Tứ nói bậy thiệt nhiều!”

“Từ từ!” Diệu Ngạn ngắt lời, “Ta vứt bỏ ngươi? Chuyện xảy ra lúc nào?” Hắn cùng nàng lúc nào từng có một chân?? Chính mình cũng không biết??

“Này nói sau...... Tiếp tục nghe ta nói chuyện xưa của Tiểu Tứ!” Khẩu khí của Vận Thục không để cho người khác phản kháng.

Diệu Ngạn “bị bất đắc dĩ” lại bắt đầu làm người nghe......

Tiểu Tứ bộ dạng rất đẹp, so với hài đồng cùng lứa thì y liền xinh đẹp khả ái hơn nữ hài tử, đây ko thể nghi ngờ là lý do khiến Vận Thục chán ghét y! Cho nên trừ bỏ đầy tháng và sinh nhật của Tiểu Tứ ra, Vận Thục gặp mặt Tiểu Tứ căn bản ngay cả một lần cũng không chẳng thèm. Thẳng đến một ngày, Vận Thục tuân theo mệnh lệnh của phụ vương tiến cung học lễ nghi......

Hoàng cung rất lớn, Vận Thục thích đông chạy tây cuống rất không may mà lạc đường. Nàng dựa vào trực giác tìm đường của mình chạy tới trong sân của một nơi giống như tư thục vậy, trong vườn hoa nhỏ kia có vài tiểu nam hài đang đá cầu, trong này có mấy đứa nhỏ là Vận Thục nhận thức, tôn tử của Tể tướng, ngoại tôn của đại học sĩ, còn có mấy đứa nhìn trang phục cũng là bọn nhỏ của nhà trọng thần trong triều, xem ra nơi này chính là thư thục, nơi hoàng tử cùng bọn nhỏ của trọng thần cùng nhau đọc sách...... Nhưng hấp dẫn nàng không phải bọn họ, mà là tiểu oa nhi phấn điêu ngọc mài ngồi bên sân!

Hài tử kia rất nhỏ, đại khái chỉ có ba, bốn tuổi, ăn vận cũng không kém, mà ánh mắt của y vẫn chú ý bọn nhỏ đang đùa chơi, tràn ngập hướng tới cùng chờ mong...... Nghĩ muốn chơi thì nói ra a, giả bộ thành thục cái gì? Vận Thục khinh thường, trong lòng thầm nghĩ.

Nhưng vào lúc này bỗng nhiên truyền đến một trận chuông, nhóm nam hài một chỗ liền tán ra, cũng không quản trái cầu kia cầu, đều chạy vào trong điện. Mà tiểu oa nhi kia không có vào, còn lại là chậm rãi đứng trước trái cầu kia, vui vẻ nhặt lên một mình chơi tiếp. Cầu kĩ của y thật sự rất tuyệt, chẳng lẽ là y khinh thường cùng mấy đứa nhỏ vừa rồi chơi sao? Vận Thục trong lòng tràn ngập nghi vấn......

Thấy y chơi thật sự cao hứng, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập ý cười, Vận Thục cũng có chút bị cuốn hút, suýt nữa cười lên tiếng...... Nhưng đột nhiên y một mình không khống chế được cầu, cầu cư nhiên hướng Vận Thục bên này bay tới, hoàn hảo nàng đủ thông minh, xoay người một cái tránh đi, bất quá chính mình nhìn lén không khỏi bị lộ là được.

Tiểu oa nhi kia thấy nàng rất giật mình, bất quá y vẫn là thực ngoan mà ôm cầu chạy đến giải thích, hướng Vận Thục nói: “Thực xin lỗi a, Vận Thục tỷ tỷ, ta không phải cố ý!”

Vận Thục khó hiểu, hai người bọn họ nhận thức sao? Nhìn kỹ dung mạo của đứa nhỏ kia, thật là có vài phần quen quen......

“Ta là Tiểu Tứ!” Tiểu oa nhi giống như biết được tâm tư của Vận Thục tự giới thiệu, “Bất quá Vận Thục tỷ tỷ không thường tiến cung, cũng không gặp ta...... Chính là ta có biết ngươi nga!”

Cái gì? Đứa nhỏ này chính là Tiểu Tứ mình chán ghét tử? Vận Thục liền thán năm hạn bất lợi, hoàng cung lớn như thế sao lại gặp phải đứa nhỏ này? Ảo não hết sức còn dùng lực thở dài vài tiếng......

Nguyên bản vẻ mặt còn hân hoan, Tiểu Tứ muốn nói gì đó nhưng sai khi nghe thấy vài tiếng thở dài, bỗng nhiên hiểu được...... Cúi đầu ôm lấy cầu chạy tới bên cạnh tiếp tục một mình chơi đùa.

Vận Thục rất kỳ quái với thay đổi của y, thế là ngồi bên cạnh mở miệng hỏi: “Ngươi vì sao lại một mình chơi ở trong này?”

“Bởi vì ta thích chơi đá cầu.” Y đơn giản trả lời.

“Vậy ngươi vì sao không cùng mấy người cùng nhau chơi?” Hoàng tử rất giỏi sao?

Tiểu Tứ dừng chơi, không khí trở nên có chút trầm buồn...... Sau một lúc lâu y mới mở miệng, “Bởi vì bọn họ đều cùng Vận Thục tỷ tỷ giống nhau, cho nên ta không muốn phá hủy hung trí của bọn họ!”

“Giống nhau? Cái gì giống nhau?”

“Các ngươi đều không thích ta......” Tiểu Tứ thanh âm rầu rĩ, nhìn chằm chằm cầu trong tay.
“Này......” Bị nói trúng tâm tư, Vận Thục có chút chột dạ, xấu hổ cười cười nói, “...... Là ngươi đa taam rồi.”

Lúc này Tiểu Tứ ngẩng đầu lên, dùng cặp mắt vô cùng trong suốt nhìn Vận Thục, dùng miệng rất hiểu biết nói: “Không sao, ta cũng biết bản thân không thể khiến người thích, Vận Thục tỷ tỷ không cần lừa ta, ta có thể thừa nhận.”

Vận Thục không nói gì, là đã trải qua chuyện gì có thể khiến cho một đứa nhỏ như thế nói ra những lời khiến người khác đau xót như vậy?

“Ta đã quen......” Tiểu Tứ đem cầu ném về phía trước tiếp tục tự chơi tự vui, “Luôn thấy người chính mình không thích đứng trước mặt rất khó chịu đi...... Sau này ta sẽ tận lực tránh Vận Thục tỷ tỷ, không để ngươi thấy ta...... A, bất quá có việc muốn ta hỗ trợ vẫn là có thể tới tìm ta nga, ta nhất định sẽ giúp!” Cuối cùng còn tung ra một nụ cười tinh thuần.

Y nói lời chân thành lại thẳng thắn, không chút nào là ra vẻ, rất khó khiến cho người ta tin tưởng đây là giả bộ! Chính là......

“Vì sao chứ?” Vận Thục kêu to, chính mình cũng không biết nguyên nhân gì, khóe mắt cư nhiên tích tụ nước mắt, “Vì sao muốn giúp người chán ghét ngươi?”

“Hả? Vì sao?” Tiểu Tứ tựa hồ cũng có chút ngây thơ, méo mó cúi đầu nghĩ, y vẫn là cười mà trả lời  một câu, “Đại khái là bởi vì ba ba nói qua, mọi người phải giúp đỡ lẫn nhau!”

Vận Thục chậm rãi đi về phía Tiểu Tứ, nước mắt cũng đã không kiềm được chảy xuống......

“Vận Thục tỷ tỷ ngươi sao lại khóc? Là ta vừa rồi tổn thương ngươi sao?” Tiểu Tứ thấy nàng rơi lệ luống cuống, vội vàng vươn tay áo giúp nàng lau.

“Thật sự là ngu ngốc, ngu ngốc a!” Vận Thục không tự chủ được mà ôm lấy Tiểu Tứ khóc lớn.

Tiểu Tứ cũng không hiểu được nàng đang mắng cái gì, bất quá vì trấn an nàng, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn hưởng ứng: “Đúng, ta là ngu ngốc, là ngu ngốc...... Vận Thục tỷ tỷ đừng khóc được không?”

“Ô......” Nước mắt vẫn là không ngừng chảy xuống, không biết là vì chính mình vô tri ấu trĩ, hay là vì Tiểu Tứ thành thục thản nhiên quá mức......

....................................

“Được rồi! Chuyện xưa kết thúc, Ngạn cảm thấy thế nào?” Vận Thục đứng lên thân duỗi người.

Diệu Ngạn cũng có chút khiếp sợ, tức khắc hỏi: “Kia sau đó?”“Sau đó?” Vận Thục đấm đấm bả vai của mình, “Sau đó ta liền giải thích với Tiểu Tứ, nói chính mình không phải là chán ghét y, còn muốn y tha thứ ta gì đó...... Cuối cùng chúng ta hai cái liền biến thành bộ dạng ngươi thấy đó!”

“...... Vậy ngươi nói với ta cái này là ý gì?” Diệu Ngạn cắn cắn môi.

Vận Thục thật sự là phục cái tên ngu ngốc này! Con của Diệu Quang thúc thúc sao lại thế này? Hổn hển kéo một bên tai Diệu Ngạn rống lớn nói: “Ngu ngốc, chính là muốn nói cho ngươi, Tiểu Tứ là mổ người đơn thuần lại đơn giản, nói điều không phải đại biểu không thích ngươi, ỷ lại ngươi chính là biểu hiện thích ngươi! Là chính ngươi suy nghĩ không thuần khiết, nghĩ ra nhiều hiểu lầm!”

“Ngô......” Diệu Ngạn chỉ cảm thấy một trận ù tai, vội vàng che lỗ tai, “Man nữ ngươi có bệnh a! Nói lớn tiếng như vậy......”

“Xì, không rống cho ngươi điếc đã là thủ hạ lưu tình, còn muốn thế nào? Còn không mau đi giải thích với Tiểu Tứ cho ta!”

“...... Không cần!” Diệu Ngạn tuy có chút sung sướng nhưng vẫn không chịu thỏa hiệp, “Cho dù ta có chút hiểu lầm lời của Tiểu Tứ, nhưng y có sai vẫn như cũ không thể thay đổi...... Còn có y cùng Mạc Ngữ...... Hơn nữa lúc ấy nói chia tay y đều là một chút hối ý đều không có!”

“Hối ý?”

“Nước mắt a!” Diệu Ngạn ngẫm lại liền giận, “Giả bộ khóc, chính là ngay cả nước mắt đều không có...... Rất giả!”

“Ba!” Vận Thục một chưởng đánh trúng đầu Diệu Ngạn, “Ngươi là ngu ngốc a! Là ngươi trước để y một mình qua đêm, còn muốn y giải thích với ngươi?”

“Ta để y một mình......” Lúc này Diệu Ngạn mới nhớ lại chính mình cùng Tuyền ký kết phần hiệp ước kia......”A...... Là ta thất ước...... Chính là, chẳng qua là lúc đó có việc mà thôi...... Tiểu Tứ cũng không cần tìm người...... Bồi ngủ đi?” Ngẫm lại Tiểu Tứ tùy tiện tìm một người là có thể cùng ngủ, giá trị của chính mình tựa hồ càng thấp.

Vận Thục lúc này đã sắp bạo phát, khóe miệng run rẩy mà xốc cổ áo của Diệu Ngạn lên, “Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói, chuyện này nguyên bản Tiểu Tứ sẽ nói cho ngươi, nhưng ngươi ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho y, ngươi quả thực...... Quả thực xứng đáng bị vứt!”

“A? Chuyện gì?” Diệu Ngạn vẫn là mờ mịt.

“Hừ......” Vận Thục buông hắn ra, hai tay run rẩy nắm lại, “Tiểu Tứ có bệnh, trước đây bị đứa nhỏ lớn hơn cùng học đường khi dễ, lợi dụng tín nhiệm của Tiểu Tứ với bọn nó liên hợp lại lừa y đến trong thâm sơn rừng già, rồi lưu lại một mình y......”

“Sao......” Có thể?

Vận Thục tức giận bất bình, một quyền đập tới rồi trên bàn, “Gia hỏa này, cư nhiên còn lừa lão sư nói là Tiểu Tứ nhớ nhà tự mình trở về! Rồi sau đó các thúc thúc vài ngày sau trở về mới phát hiện Tiểu Tứ mất tích, phái bọn thị vệ tìm người khắp thành, kết quả cuối cùng tìm được...... Chính là khi đó đã là chuyện của hơn mười ngày sau!”

“......” Diệu Ngạn hít một ngụm lãnh khí, chẳng lẽ đây là bí mật Tiểu Tứ còn chưa nói ra?

“Một đứa nhỏ bốn tuổi, lại một mình ở trong thâm sơn rừng già hơn mười ngày, ngươi nói y sẽ thế nào?” Vận Thục càng nói càng kích động, “Tiểu Tứ thông minh, biết lấy dã quả để ăn, còn không đến nỗi đói chết...... Chính là y dù sao chỉ mới có bốn tuổi, cô độc bất lực, sợ hãi bóng tối, gió lạnh âm lãnh...... Mọi thứ đều khiến cho đứa nhỏ kia lâm vào vực sâu vô tận! Lúc y được mang về cung, ta quả thực không thể tin vào hai mắt của mình, hai mắt y sung như vỏ cây hạch đào trốn trong lòng thúc thúc lạnh run, sợ hãi tiếng rống của động vật thậm chí là tiếng gió, mỗi buổi tối y đều cần nhiệt độ cơ thể của người khác mới có thể ngủ được, có đôi khi cũng sẽ nửa đêm tỉnh lại! Ngươi nói, nếu là ngươi, ngươi sẽ không tìm người bồi ngủ?”

“Này......” Sự thật tựa hồ dần dần sáng tỏ, Diệu Ngạn trong lòng hối hận cũng dần tăng lên, “Kia ngự y nói sao?”

“Ngự y nói thân thể Tiểu Tứ không có trở ngại gì, chính là thiếu dinh dưỡng...... Nhưng tâm bệnh kia là nghiêm trọng nhất!” Vận Thục ánh mắt ảm đạm, “Những ngày bị kẹt ở đó Tiểu Tứ liên tục địa khóc, chính là khi y ý thức được cho dù khóc thế nào cũng sẽ không có người đến giúp y...... Y cũng chẳng chảy không ra nước mắt nữa, mà hiện giờ ngươi gia khỏa này lại oán giận với ta Tiểu Tứ giả bôk khóc! Thật sự là đáng giận!”

“......” Diệu Ngạn khó tin đứng lên, “Sao lại...... Như vậy...... Là ta...... Sai rồi?”

“Vô nghĩa! Ngươi...... Ai, ngươi đi đâu?” Thấy hắn lao ra khỏi cửa, Vận Thục biết rõ còn hỏi.

Diệu Ngạn không có trả lời nàng, hiện tại hắn một lòng muốn chỉ có đối Tiểu Tứ vạn phần xin lỗi...... Cho nên quyết định thật nhanh, hiện tại lập tức đi đến chỗ Tiểu Tứ giải thích!

...... Chính là, sự tình thực sự đơn giản như vậy sao?

Chương 25

Không phải oan gia không chạm trán, lời này một chút cũng không sai! Đối với Thần cùng Sí mà nói, là như thế!

Tuy rằng trên đầu Thần còn đứa con đang ngồi tay cầm mứt quả, vẻ mặt nghiền ngẫm mùi vị; tuy rằng Sí là đi cùng Kì Viêm, lấy thân phận khách nhân ở trong này; tuy rằng Phong và Hàn phân biệt đứng ở phía sau bọn họ; tuy rằng còn có một đám đại nhân vật ở đây; nhưng vẫn ngăn không được hai “đầu ngưu” này khai đấu!

“Lời ngươi mới nói vừa rồi là ý gì? Ngươi dám nói tộc nhân của ta bất trung?”

“Ý trên mặt chữ, thích hiểu sao thì tùy ngươi!”

“Hỗn trướng, người Thao Liễm ta há để cho ngươi vu tội?!”

“Xì, chê cười! Ta thật muốn vu tội, ngươi quản được sao?”

“Ngươi mắng ai ta cũng không quản, nhưng ngươi vũ nhục tộc của ta chính là không được!”

“Kỳ quái, ta lúc nào vũ nhục tộc nhân của ngươi? Ta chỉ là nói ‘sao lại không có khả năng’ mà thôi!”

“Ngươi già mồm át lẽ phải!”

“Ngươi mạc danh kỳ diệu!”

“Ngươi vô lại!”

“Ngươi thần kinh!”

“Đủ rồi!” Phong cùng Hàn không thể nhịn được nữa đồng thời quát, “Hai người các ngươi câm miệng hết đi!”

“......” Nhất thời thế giới này im lặng......

Hai “đầu ngưu” đồng thời ngừng khắc khẩu, Thần ngoan ngoãn thối lui đến bên người Phong, Sí có chút không thể làm gì khác đi ra phía sau Hàn, hai người không thể cãi nhau đành phải ngẩng đầu, lấy ánh mắt bao hàm “sát khí lạnh thấu xương” trừng đối phương, lấy cái này lại quyết cao thấp!

“Nga nha, không cãi sao?” Tuyền có chút tiếc nuối hỏi, hắn còn muốn tiếp tục xem diễn.

“Ba!” Phạm như cũ một chưởng gõ qua, “Ngươi cũng một vừa hai phải cho ta!”

“......” Hoàng hậu đánh hoàng đế?

Một màn này xem trong mắt ba người Thao Liễm thật là quỷ dị a quỷ dị! Chính là loại cảm giác này không kéo dài bao lâu, Tiểu Tứ liền đem suy nghĩ của các vị đều kéo lại!

“Vận Thục tỷ tỷ hiện tại không thể sinh dục, mà Thao Liễm vương cũng không nguyện nạp phi...... Nhưng có thể sao?”

“Tứ Hoàng Tử có ý gì?” Kì Viêm nhìn y mổ lần lại một lần mà chọc giận chính mình, khẩu khí tất nhiên là rất kém.

Nhưng Tiểu Tứ lại hoàn toàn không có ác ý, ăn ngay nói thật như thường: “Các ngươi như vậy là không có khả năng đi! Nhìn ba ba cùng phụ thân cũng biết!”

“Ngươi......” Kì Viêm nói sẽ ra tay bắt Tiểu Tứ.

May mắn Phong phản ứng đúng lúc, đem Tiểu Tứ che ở phía sau, “Thao Liễm vương gấp cái gì, đệ đệ ta chính là hảo tâm nhắc nhở ngươi, nổi giận làm gì?”

“Đúng không, đúng không!” Tuyền vỗ bả vai Tiểu Tứ, “Tiểu Tứ nhà ta chính là hảo tâm nhắc nhở ngươi, một đứa con khẳng định là không đủ...... Các trọng thần của ngươi sẽ không đồng ý! Nhìn ta cùng Phạm xem liền hiểu được...... Ngươi chớ hiểu sai!”

“Ta sẽ khiến bọn họ đồng ý!” Kì Viêm nói giống như thề.

Xem ra nhiều lời vô ích, Phạm cùng Tuyền liếc mắt nhìn nhau, lúc này quyết định buông tha khuyên bảo, để cho chính hắn sau này chậm rãi lĩnh hội đi! “Vậy ngươi liền nỗ lực lên!”

Kì Viêm nghe lời nói ý vị thâm trường của bọn họ, bỗng nhiên cảm thấy lòng chua xót không hiểu, “Ta...... Quyết không buông tha!”

Nhưng vào lúc này, cửa đột nhiên bị mở ra!
“Tiểu Tứ!” Diệu Ngạn vọt vào, nhưng nhìn thấy người đang ngồi hắn ngừng lại, “A...... Thất lễ!” Thao Liễm vương? Như vậy mà nói, Vận Thục là cùng hắn tới......

“Ngạn ca ca?” Tiểu Tứ rất kinh ngạc hắn sẽ đến.

“Là ngươi?” Kì Viêm nhận ra hắn, tính ra hắn cũng là “tình địch” của mình đi, nhưng hắn hiện tại quan tâm chỉ có......”Vận Thục đâu?”

“Nàng ở trong điếm của ta, có lẽ sắp tới!” Diệu Ngạn không kiên nhẫn trả lời, nhìn quanh bốn phía vội vàng kéo Tiểu Tứ, “Nơi này không tiện nói chuyện, đi, Tiểu Tứ, ta có lời nói cùng ngươi!”

Tiểu Tứ cũng nhìn nhìn thân nhân bên người đáp ứng rồi xuống dưới, “Được, chúng ta ra phía sau nói đi!”

── Hậu viên ──

Đi đến một tiểu đình trong hoa viên phía sau, Tiểu Tứ dừng cước bộ, “Ngay tại nơi này nói đi, Ngạn ca ca tìm ta có chuyện gì muốn ta hỗ trợ sao?”

“Không phải!” Diệu Ngạn chống đỡ hai vai Tiểu Tứ đích đỏ mặt cúi đầu, “Không phải...... Cái kia...... Thật sự thực xin lỗi...... Ta không biết...... Ngươi sẽ không khóc......”

“...... Ngươi biết a? Là Vận Thục tỷ tỷ nói cho ngươi đi?” Tiểu Tứ không giật mình, chính là nhẹ giọng đáp lại, “Đúng, ta sẽ không khóc, chính là không có nói cho ngươi...... Người không biết vô tội, Ngạn ca ca không cần giải thích!”

Diệu Ngạn hơi kinh hoảng ngẩng đầu, lúc này hắn mới biết cảm thụ lúc đó của Vận Thục, “Không, vô luận thế nào ta cũng không nên trào phúng ngươi...... Hơn nữa......”

Tiểu Tứ lúc này lại nhân cơ hội trước chặt đứt lời hắn, “Không có việc gì, Ngạn ca ca muốn nói chính là cái này sao? Ta đây tha thứ cho ngươi, chúng ta có thể quay về phòng không?” Y giống như có chút không đúng...... Thân thể......

“Di? Không...... Còn có chút việc, là liên quan đến Khải, còn có Chung Ly bọn họ...... Ta......” Tiểu Tứ từ lúc nào đối đãi hắn, trở nên bình tĩnh như thế?

“Không cần nói!” Tiểu Tứ cảm xúc kích động mà rống ra tiếng!

Diệu Ngạn cũng cảm thấy được Tiểu Tứ thay đổi, “...... Tiểu Tứ? Ngươi xảy ra chuyện gì?”

Thất thường của Tiểu Tứ ngay cả chính hắn cũng không nghĩ đến...... Một bàn tay bất giác mà che ngực, muốn cho chính mình bình tĩnh trở lại, chính là một chút đều không được......

Vì sao tại thời điểm đối mặt với Ngạn ca ca sẽ có một loại sợ hãi cùng cảm giác tự ti chứ? Trước kia không phải như thế a...... Chuyện là thế nào? Còn có mồ hôi, thế nhưng cũng tích dần tích dần mà chảy xuống, quả thực cùng thời điểm phát tâm bệnh trước đây...... Hiện tại thậm chí ngay cả hô hấp cũng......

“Cáp...... Hô...... Cáp...... Hô......” Tiểu Tứ không ngừng hít sâu thả lỏng chính mình, chính là hiệu quả không tốt, ngược lại hô hấp càng ngày càng dồn dập!
“Tiểu Tứ, Tiểu Tứ!” Diệu Ngạn không phải tên ngốc, tự nhiên cũng cảm giác được. Mà khi hắn thấy vẻ mặt trắng bệch của Tiểu Tứ, thật sự bị dọa ngây người, “Tiểu Tứ, ngươi không cần làm ta sợ a! Ngươi xảy ra chuyện gì? Uy......”

“Phụ thân...... Ba ba...... Hô......” Tiểu Tứ trong miệng không ngừng kêu gọi song thân, hai chân bắt đầu phát run đứng không vững, ngón tay nhanh  nắm lấy quần áo của Diệu Ngạn chống đỡ.

“Tiểu Tứ! Không cần vội, ta mang ngươi đi...... Ngươi không cần vội a...... Hô hấp, mau hô hấp a!” Mắt thấy Tiểu Tứ sắp hít thở không thông, Diệu Ngạn không nói gì một tay ôm lấy y chạy vào trong phòng!

..............................

Diệu Ngạn vừa chạy vừa hô, chưa bao giờ gặp qua Tiểu Tứ phát bệnh, hắn luống cuống!”Ai tới hỗ trợ...... Cứu cứu Tiểu Tứ a! Nhanh lên a!”

“Sao vậy?” Diệc Ưu cùng Thấm Diêu nghe thấy tiếng vang, từ trong phòng ló ra, “Diệu Ngạn? Tiểu Tứ! Xảy ra chuyện gì?”

“Diệc Ưu!” Diệu Ngạn như là thấy cứu tinh, đem Tiểu Tứ ôm tới trên giường Diệc Ưu, “Thật tốt quá...... Ngươi không phải muốn thi ngự y sao không? Mau đến xem Tiểu Tứ! Y xảy ra chuyện gì?”

“Được, ngươi tránh ra chút! Thấm Diêu nhanh đi thông báo cho bệ hạ!” Diệc Ưu ngồi bên mép giường bắt mạch cho Tiểu Tứ.

Thấm Diêu nhíu chặt mày nhìn Tiểu Tứ trên giường, không khỏi thấp giọng than nhẹ: “Sao vậy lại phát tác...... Hẳn là đã sắp tốt lắm mới đúng a...... Ta cái này đi tìm bọn họ! Ngạn đứng ở nơi này......”

“Đi nhanh về nhanh!” Diệu Ngạn nắm chặt tay lạnh như băng của Tiểu Tứ phát run trả lời.

Diệc Ưu chẩn mạch tượng của Tiểu Tứ, sau đó cố gắng đè thân thể đang run rẩy của Tiểu Tứ, miệng còn không ngừng nói: “Tiểu Tứ...... Tiểu Tứ, theo nhịp điệu của ta, thở...... Hít...... Thở...... Hít.....”

Chính là vô ích, Tiểu Tứ thế nhưng không thể ổn định chính mình, y cắn chặt răng, hai mắt mở to nhìn xà nhà, thân thể không ngừng rung động ở giường nhỏ phập phồng lên xuống bất định!

“Diệu Ngạn, ngươi đã nói cái gì? Kích thích Tiểu Tứ như thế?” Diệc Ưu dùng sức áp chế cũng không có tác dụng.

Diệu Ngạn vẻ mặt lo lắng, “Ta cái gì cũng chưa nói a!” Hắn cũng là không hiểu vì sao.

“Tiểu Tứ!” Thẳng đến khi Tuyền cùng Phạm tiến vào, thân thể run run của Tiểu Tứ mới có chút giảm bớt, chính là như trước không ngừng!

“Phụ thân...... Ba ba......” Tiểu Tứ hai mắt nhìn song thân cầu xin giúp đỡ, “Thật khổ sở......”

“Chúng ta ở trong này, chớ sợ chớ sợ......” Tuyền tiến lên từ phía sau đỡ lấy Tiểu Tứ, rồi mới nhìn Diệc Ưu, “Xảy ra chuyện gì, đây là sao? Không phải là đã sắp khỏi hẳn sao?”

Diệc Ưu thu tay lại phỏng đoán nói: “Có lẽ là đã bị kích thích bên ngoài kịch liệt hơn...... Càng làm tâm lý sợ hãi kích phát đi ra! Chính là kích thích gì......”

Bỗng nhiên, Diệc Ưu đã không nói tiếp...... Hướng ngoài cửa nhìn lại, chủ tớ ba người Kì Viêm đang đứng ở nơi đó!

“Sao lại...... Chẳng lẽ......” Phạm mặc kệ người khác, chú trọng  chỉ có đứa con của mình! Nhìn Diệu Ngạn cầm tay Tiểu Tứ...... Bỗng nhiên hắn linh quang chợt lóe, “Ngạn, buông Tiểu Tứ ra!”

Diệu Ngạn không hiểu được, “A? Từ từ!”

Phong dẫn đầu đem Diệu Ngạn kéo lại, rời khỏi Tiểu Tứ vài bước xa, “Phụ thân, như vậy có thể chứ?”

Phạm giành cầm lấy tay Tiểu Tứ, rõ ràng cảm thấy Tiểu Tứ đã sắp bắt đầu dần bình phục chính là......”Không đủ, Ngạn rời xa một chút nữa...... Đứng ở cửa đi!”

Phong lại mang Diệu Ngạn bước ra cửa phòng!

Nói cũng thần kỳ, ngay tại lúc Diệu Ngạn rời khỏi tầm mắt của Tiểu Tứ, Tiểu Tứ cuối cùng điều chỉnh tốt hô hấp, nhắm mắt lại bắt đầu an tĩnh ngủ......

Tầm nhìn của Diệu Ngạn vẫn không rời khỏi Tiểu Tứ, nhìn biến hóa nyaf, hắn không khỏi âm thầm tự hỏi...... Này rốt cuộc sao?

_________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau