HOÀNG HUYẾT KHÚC CHI TIÊU DAO NHẠC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hoàng huyết khúc chi tiêu dao nhạc - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Tiểu Tứ bất thình lình phát bệnh khiến mọi người ở đây một cái trở tay không kịp! Thân là hoàng đế tiền nhiệm, lại là phụ thân của Tiểu Tứ Tuyền ra  quyết định!

Dựa theo chỉ thị của hắn: Diệu Ngạn giao cho song bào thai ứng phó; Diệc Ưu gặp Kì Viêm xong, tâm tình cũng rất không ổn định, tình huống củaTiểu Tứ hơi chút ổn định xòng, liền đem Diệc Ưu còn có đám người Kì Viêm chờ đều giao cho Thấm Diêu chiêu đãi; mà chính mình cùng Phạm lưu lại là trông chừng Tiểu Tứ đang ngủ!

Kì Viêm đối bệnh tình của Tiểu Tứ cũng không phải cảm thấy quá hứng thú, cũng không hỏi quá nhiều, biết điều mà dẫn thuộc hạ rời đi, nhưng Diệu Ngạn bên này liền khó làm......

“Ai có thể nói cho ta biết, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Diệu Ngạn bị mạnh mẽ tha đi tới phòng cách vách, kiềm nhẫn nại được hỏi han.

“Ngươi hỏi chúng ta xảy ra chuyện gì? Chúng ta còn muốn hỏi ngươi đây!” Thần kéo Diệu Ngạn trả lời, “Ngạn, ngươi rốt cuộc đã làm gì Tiểu Tứ?”

Trải qua vết xe đổ lần trước, Thần không còn tin tưởng Diệu Ngạn bất cứ lúc nào,chỗ nào đều sẽ ôn hòa không mất lễ nghi mà đối đãi đệ đệ của mình.

“Ta thật sự cái gì cũng không có làm!” Diệu Ngạn biện giải nói, “Ta chỉ là giải thích, sau đó muốn cùng y hòa hảo mà thôi! Ai ngờ nói còn chưa được một nửa, Tiểu Tứ liền......”

“Sao lại vậy?” Phong cũng không quá tin tưởng, “Trừ phi...... Ngạn, đem những lời ngươi nói với Tiểu Tứ toàn bộ thuật lại một lần!”

“Di? Ta đã nói...... ‘thực xin lỗi, ta không biết ngươi sẽ không khóc...... Vô luận thế nào cũng không nên trào phúng ngươi...... Còn có...... Chuyện của Khải cùng Chung Ly...... ’ nói với Tiểu Tứ cứ như vậy!” Diệu Ngạn cố gắng hồi tưởng.

“Có lẽ kích thích Tiểu Tứ cũng không phải cái này!” Phạm vừa nói vừa vào cửa.

“Phụ thân?!”

“Phạm thúc thúc?!” Diệu Ngạn vừa thấy hắn liền nóng vội chạy tới, “Tiểu Tứ thế nào?”

Phạm liếc hắn một cái nói: “Tốt lắm, đã ngủ, cho nên tới nói các ngươi một tiếng, tuyền đang trông y...... Ngạn không cần lo lắng......”

“Không thể để ta nhìn y sao?” Diệu Ngạn như cầu xin nói.

Phạm lắc đầu một câu gạt bỏ, “Không được, nếu không đoán sai, nguyên nhân Tiểu Tứ phát bệnh chính là ngươi! Chúng ta không thể mạo hiểm lại để Tiểu Tứ phát bệnh mà cho ngươi nhìn y...... Ngươi vẫn là về trước đi!”

Lời hắn khiến Diệu Ngạn cơ hồ cho rằng là nghe nhầm, “Sao có thể? Ta thật sự cái gì cũng chưa làm, Tiểu Tứ sao lại vì ta mà phát bệnh?”

Dựa theo lời Vận Thục nói xem ra, nguyên nhân Tiểu Tứ phát bệnh là sợ hãi lúc bốn tuổi, chính là khi đó Diệu Ngạn căn bản còn chưa biết Tiểu Tứ, sao lại chính là mình? Diệu Ngạn không rõ!

“Ngươi không thích Tiểu Tứ, đối Tiểu Tứ ác ngôn còn không phải sao?” Phạm một lời nói toạc ra.

“Đó là hiểu lầm...... Ta dưới tình thế nóng vội......” Là sự thật cũng không phải là chân tướng!

“Vậy thì không phải!” Phạm đi đến trước bàn ngồi xuống, “Ngạn, ngươi thật giống có chút hiểu lầm, Tiểu Tứ sợ hãi không phải là những đứa nhỏ mang đến cho y vận rủi, mà là ‘phản bội’!”

“Phản bội?”

Phong rót cho Phạm chén nước, cùng Thần còn có Tinh Nhi ở bên cạnh nghe phụ thân mình nói thế nào......

“Đúng, chính là phản bội!” Phạm khẽ nhấp một ngụm trà, “Tiểu Tứ từng bị đứa nhỏ tưởng như ‘bạn tốt’ kia phản bội  một lần...... Lần đó bị thương nặng khiến y sợ hãi! Y học được cách đoán ý qua lời nói và sắc mặt, y trở nên mẫn cảm hơn so với người khác, y thà rằng người khác thành thật mà nói rằng bản thân họ chán ghét y, tình nguyện bản thân đối người khác tôn kính mà không thể gần, cũng không nghĩ lại muốn để người dối trá tới gần mình! Sau đo...... Thẳng đến khi y gặp ngươi!”

Diệu Ngạn trên đầu phủ đầy mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt thành đấm, lúc này hắn mới ý thức được ── bản thân giống như đã làm chuyện không thể vãn hồi!

“Nhân sinh đau nhất chính là bị người mình coi trọng phản bội, loại cảm giác này so với chết còn khó chịu hơn! Ngươi là mổ người Tiểu Tứ coi trọng nhất, chính là ngươi đối y không lưu tình chút nào, không thể nghi ngờ là họa vô đơn chí, tại lúc vết thương của Tiểu Tứ vốn sắp khép lại sát thêm một lớp muối lên!” Phạm là cảm động lây.

Diệu Ngạn hổ thẹn cúi đầu, “Ta thật sự...... Không phải cố ý......”

“Thì sao?” Phạm khẩu khí nghiêm khắc nói, “Ngươi thương tổn  Tiểu Tứ, đây là chuyện thật không thể chối cãi!”

Phạm thực nghiêm túc mà đối Diệu Ngạn nói, “Ngạn, Tiểu Tứ nói với ta mọi thứ phát sinh giữa các ngươi, ta hiểu được suy nghĩ của ngươi...... Ngươi cho rằng Tiểu Tứ không thương ngươi, y chính là đem ngươi coi như một chỗ dựa vững chắc đúng không?”
Diệu Ngạn không có trả lời, bởi vì Phạm đoán được không kém chút nào!

“Chính là, ta muốn nói cho ngươi, ngươi lầm rồi!” Phạm thở dài nói, “Có lẽ ta nên nói là do sai biệt giữa ngươi cùng Tiểu Tứ tạo thành...... Bất quá hiện tại chuyện này đã không còn quan trọng, hiện tại ta là phụ thân của Tiểu Tứ, đối với ngươi cũng chỉ có một yêu cầu......” Nói rồi Phạm đứng lên, thế nhưng đối Diệu Ngạn cúi nửa người!

“Phạm thúc thúc, ngươi đây là làm gì?” Diệu Ngạn vội vàng nâng hắn dậy.

Phạm giữ chặt hai tay Diệu Ngạn ngẩng đầu nói: “Ngạn...... Ta lấy thân phận một phụ thân xin ngươi buông tha cho Tiểu Tứ, không cần lại đến đã quấy rầy cuộc sống yên tĩnh của y!”

..............................

...............

.........

...

“Kẽo kẹt!” Cửa phòng của Tiểu Tứ lại bị mở ra, đi vào là Thần!

“Đã tiễn Ngạn đi?”

Phạm cùng Tuyền đang đánh cờ, Phong và Tinh Nhi đang nói chuyện xưa, trên mặt đất đã trải chăn đệm, xem ra hôm nay là đều tính ngủ ở nơi này!

“Ân!” Thần thuận tay đóng cửa lại, đi đến bên cạnh Phong ngồi xuống, có chút nghi hoặc mà hỏi Phạm, “Phụ thân, người nói với Ngạn đều là thật sự?”

“Ân!” Phạm tay cầm cờ trắng, nhìn ván cờ trả lời.

“Kia vì sao còn muốn ta đối hắn nói những lời kia?” Không phải làm điều thừa sao không?

Tuyền bày ra quân cờ, uống ngụm trà thay Phạm trả lời: “Phụ thân ngươi không có ác ý, chính là thay Tiểu Tứ trả thù một chút mà thôi!”

“Ta cũng biết!” Phong đem Tinh Nhi ôm vào trong chăn gầm nằm trên đệm dưới đất, “Với tính cách của Tiểu Tứ, mọi hiểu lầm thanh toán xong biết trả thù Ngạn mới là lạ! Ba ba ngươi cũng có phần đi?”
“Ha hả...... Không chỉ ta, mà là chúng ta...... Tất cả mọi người có phần!” Trong đó cũng chính là Phong, Thần cùng Tinh Nhi.

“Thiết...... Ta còn nghĩ, ba ba cùng phụ thân sẽ dứt khoát đem Tiểu Tứ chữa khỏi bệnh xong sẽ một lần nữa kén rể cho y! Gì chứ còn muốn đem y tặng không cho Diệu Ngạn?” Thần có chút không rõ.

Lúc này Phạm mở miệng, khẩu khí có chút bất đắc dĩ: “Bởi vì đệ đệ ngốc của ngươi đến bây giờ vẫn còn thích Diệu Ngạn a!”

Nói đến đây Thần cũng lắc đầu, có chút đồng cảm mà hưởng ứng: “Hiểu rõ hiểu rõ, xem ra ngay cả Tiểu Tứ cũng không thoát khỏi ‘gien di truyền’ kỳ quái của ba ba!”

Bốn huynh đệ này cái khác không giống, cả đời chỉ nhận thức một người, điểm ấy xem như là giống nhau nhất!

“Nhị cha, kia Ngạn thúc thúc đáp ứng chưa a?” Tinh Nhi đầu nhỏ ở trong chăn cọ a cọ, nó coi như là “cùng phạm tội” a.

“Hắn sẽ không không đáp ứng!” Phạm tự tin trả lời, rồi mới hướng Tinh Nhi cười cười, “Đây chính là một cơ hội tốt khó có được, hắn sao có thể không đáp ứng?”

“Cơ hội tốt?” Song bào thai đồng thanh hỏi.

Tuyền cầm lấy một viên cờ đen xoay ngược lại mà cười: “Đúng vậy, là cơ hội tốt! Một cơ hội tốt một lần nữa nhận thức Tiểu Tứ......”

...........................

Trên đường lớn, Diệu Ngạn một mình chật vật đi về phía Căng Uyên Lâu! Vừa rồi lời của Phạm cùng Thần không ngừng lặp lại ở bên tai hắn......

“Ngạn...... Ta lấy thân phận của một phụ thân xin ngươi buông tha cho Tiểu Tứ, không cần lại đến quấy rầy cuộc sống yên tĩnh của y!”

......

“Ngạn ngươi thật sự buông tha cho Tiểu Tứ  sao?”

......

“Nếu nghĩ xong đến tìm ta đi! Thuật dịch dung của ta tại thời khắc mấu chốt có thể giúp ngươi một phen!”

......

“Đáng giận!” Diệu Ngạn càng nghĩ càng vội vàng xao động, cuối cùng một quyền đánh lên vách tường bên người! “Sự tình sao lại như vậy?”

Vừa nghĩ vừa đi, bất tri bất giác chạy tới cửa Căng Uyên Lâu, bỗng nhiên một trận ồn ào cắt đứt suy nghĩ của hắn!

“Ngươi không cần thế này a...... Từ từ...... Ngươi đứng lên a......” Vận Thục kéo quần áo của mình nói.

Chung Ly đã ở một bên hỗ trợ, “Mạc Ngữ, ngươi bình tĩnh một chút...... Đứng lên a...... Lão bản nhìn thấy sẽ không vui!”

“Thật là...... Người này sao lại như vậy?”! cũng kéo Mạc Ngữ, nghĩ muốn đem hắn ta từ trên mặt đất kéo lên.

Chính là Mạc Ngữ không để ý những người khác nhìn thế nào, vẫn cứ gắt gao túm lấy góc áo của Vận Thục không tha, hai mắt rưng rưng còn hai gối quỳ xuống, trong miệng kêu “a a” không ngừng, bộ dáng rất đáng thương!

“Các ngươi đây là đang làm gì?” Diệu Ngạn nhìn liền tức giận!

“......!” Mạc Ngữ vừa nghe thấy âm thanh của Diệu Ngạn liền giống như chim sợ cành cong ngã xuống, chính là tay vẫn kéo Vận Thục.

“Lão bản!”

Chương 27

“Các ngươi đang làm gì?” Diệu Ngạn vài bước tiến lên hỏi Vận Thục.

Mạc Ngữ vừa nhìn thấy Diệu Ngạn, buông vạt áo của Vận Thục xuống, ánh mắt tối lại, nước mắt không ngừng trào ra, giống như cả người mất đi hy vọng......

Vận Thục thật vất vả kéo ống tay áo về nói: “Ta cũng không biết a, chính là mới vừa tính trở về, không nghĩ tới này đứa nhỏ liền đi lên giữ chặt ta...... Nó cũng là người trong điếm?”

“Đúng vậy, hắn......” Diệu Ngạn đi lên tính kéo Mạc Ngữ một phen, ai ngờ Mạc Ngữ lại tránh được tay hắn! Tận lực tới gần chỗ Vận Thục.

“?” Thấy hành động của bọn họ, Vận Thục không hiểu, nàng rõ ràng hỗ trợ đem nó kéo lên, còn phủi  phủi to bụi trên người nó, “Nó rất không thích ngươi a...... Quan hệ của các ngươi hình như không tốt!”

Diệu Ngạn buông tay, ánh mắt có chút bối rối, “Ân...... Là vấn đề của ta......”

Sau khi hắn cùng Tiểu Tứ tách ra, liền cả người bất thường. Mà Mạc Ngữ làm bạn với Tiểu Tứ một đêm tự nhiên thành “nơi trút giận” tốt nhất của hắn!

Mấy ngày gần đây, Diệu Ngạn phân lượng công việc cho Mạc Ngữ rõ ràng tăng nhiều, những việc linh tinh trên cơ bản do một mình nó nhận lấy. Thời gian làm việc vẫn như trước, thức ăn vẫn vậy, nhưng tăng lượng công việc thêm vài phần cho dù là một đại hán cũng không nhất định có thể chịu được. Mạc Ngữ tuy rằng không thể kêu khổ cũng không thể kêu mệt, chính là người liếc mắt một cái đều có thể nhìn ra thân mình của nó so với trước đây càng tiều tụy hơn không ít.

Nhớ rõ vài ngày trước, Diệu Ngạn trong lúc say còn từng nói qua để nó tiếp khách kiếm tiền, lúc ấy nó nghe nói xong cả mặt đều xanh! Có lẽ định là nó không chịu nổi chịu được lăng nhục như thế, mới định hướng Vận Thục cầu cứu rồi đi......

Xem ra bản thật thật đúng là đích không phải ấu trĩ một chút nào đâu...... Diệu Ngạn thầm mỉa mai chính mình!

“Thôi thôi......” Diệu Ngạn nhắm mắt lại, “Vận Thục, ngươi là muốn đến chỗ Tiểu Tứ sao?”

“Đúng nha, sao vậy?” Vận Thục mới vừa hỏi cũng chỉ cảm giác trên người có một vật nặng đè lên.

Diệu Ngạn nhắc tới Mạc Ngữ đem nó hướng Vận Thục bên kia tiện tay ném qua, “Đem nó mang đi đi! Đi bồi Tiểu Tứ, nói không chừng Tiểu Tứ còn có thể khôi phục nhanh chút!”

“......!” Mạc Ngữ vừa rồi còn lạnh run nghe vậy ngẩng đầu, trong ánh mắt trong sáng lóe ra nhiều điểm nghi ngờ.

“Ân? Tiểu Tứ xảy ra chuyện gì?” Vận Thục còn chẳng hay biết gì.

Diệu Ngạn không có trả lời, chỉ là đi vào trong điếm, đưa lưng về phía Vận Thục phất tay, “Tướng công ngươi lo lắng cho ngươi, mau trở về đi...... Ta mệt mỏi...... Cái gì cũng không muốn nói...... Đúng rồi!” Lúc này hắn mới xoay người, chua sót cười, “Thay ta hỏi thăm Tiểu Tứ!”

“Ai, ngươi từ từ a!” Đáng tiếc không đợi Vận Thục ngăn cản, Diệu Ngạn cũng đã lên lầu trở về phòng.

── Căng Uyên Lâu ──

“Lão bản, lão bản?”! gõ cửa phòng Diệu Ngạn, chính là không có tiếng đáp lại.

Từ khi Diệu Ngạn trở về,! liền cảm thấy được hắn rất bất thường, cho nên lo lắng nhiều nên đến xem...... Hiện giờ không có đáp lại, lại xác minh ngờ vực vô căn cứ của!.

“Lão bản......”! lập tức phá cửa mà vào, chính là......”Lão bản?”

Diệu Ngạn đã không còn ở trong phòng, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, cũng không thấy một bóng người, chỉ có cửa sổ mở ra bị gió thổi động vang “chi chi”.

! Đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, trên mặt đất ngoài cửa sổ lưu lại mấy dấu chân mơ hồ lộ ra hành tung của Diệu Ngạn......

“Lão bản đi ra ngoài?” Chung Ly không biết từ khi nào đi vào cửa hỏi.

! quay đầu lại nói: “Ngươi đã sớm biết?”“Không......” Chung Ly tới gần cửa sổ, “Chính là trực giác, bất quá như vậy cũng tốt...... Để lão bản thả lỏng một chút đi!”

“......”! thâm thúy nhìn về phía Chung Ly, “Người...... Có đôi khi vẫn là không cần hãm quá sâu thì tốt hơn......”

“!” Chung Ly tựa như bị nói trúng tâm sự, cả người giật mình, “Ngươi......?”

“Tốt rồi, ra ngoài đi! Lão bản trở về thấy chúng ta ở trong này sẽ tức giận!”! nghịch ngợm thè lưỡi, rồi mới đi ra ngoài.

Chung Ly tại lúc hắn vừ đi khỏi, ánh mắt nhất thời trở nên sắc bén, bắt đầu tính toán uy hiếp “!” mang đến.

..............................

Diệu Ngạn nguyên bản một mình đứng ở trong phòng, nhưng là buồn bực khó chịu, thế là liền nhảy ra ngoài cửa sổ, nghĩ muốn một mình ra ngoài giải sầu...... Không biết đi bao lâu, dừng lại, Diệu Ngạn ngạc nhiên phát hiện chính mình lại đứng trước cửa nhà Du Kiềm!

“Đáng chết, ta sao lại đi đến nơi này đến mà không biết?” Diệu Ngạn ảo não sơ suất của mình, vừa muốn quay lại, đã thấy Du Kiềm mở cửa ra.

Du Kiềm vừa nhìn thấy hắn cũng là cả kinh, chính là nhìn bộ dạng suy sút của Diệu Ngạn, rất nhanh liền hiểu được gì đó, ông mở cửa ra đối Diệu Ngạn nói: “Tiểu tử, chia tay rồi...... Nếu không tiến vào ngồi chút?”

Diệu Ngạn nghe thấy ông nói lời quá đáng như vậy, lần này thế mà lại không có sinh khí, còn ma xui quỷ khiến bước vào  nhà của ông ta!

Du Kiềm rót cho hắn một chén nước, cười rất nhạt, “Ha hả...... Sao vậy? Cuối cùng chịu không nổi?”

“......” Diệu Ngạn tay cầm chén căng thẳng, “Vì sao...... Vì sao các người đều nói ta cùng Tiểu Tứ không thể cùng một chỗ? Ngươi...... Lão hòa thượng cũng vậy...... Còn có thúc thúc...... Vì sao tất cả mọi người đều nói như thế?”

Nhìn đứa nhỏ trước mắt, Du Kiềm yên lặng ngồi xuống đối diện hắn, trên tay vẫn cầm các tẩu thổi ra khói thuốc dày đặc, “Hô...... Đó là bởi vì các ngươi căn bản không thích hợp! Ngươi không câu nệ tiểu tiết, mưu trí sắc sảo cùng y cẩn thận chu đáo, đơn thuần ngây thơ nguyên bản chính là hoàn toàn tương phản, hai người như vậy có thể yên ổn vô sự ở chung mười năm cũng thực có thể coi là kỳ tích a!”

“Không phải như thế!” Diệu Ngạn cực lực phủ nhận, “Ta là......”“Là cái gì?” Du Kiềm thêm vào trong tẩu chút thuốc lá, “Ngày đó gặp được các ngươi ta liền nhìn ra...... Ngươi đối ta vẫn bảo trì cảnh giác, lời nói của ta ngươi cũng không tin bao nhiêu, cơ hồ đều là nửa tin nửa ngờ đi!”

Sự khôn khéo của lão nhân khiến cho Diệu Ngạn cam bái hạ phong, nói thật ngày đó lão nhân nói cái gì hắn căn bản không có để ý, hắn một mực quan sát mọi thứ trong phòng này cùng với hành động của lão nhân, để tránh có bẫy rập!

“Ai......” Du Kiềm thở dài, “Chính là kia đứa nhỏ sẽ không giống vậy, y đem của ta nói đều nhớ kỹ, hơn nữa không có lý do gì liền tin tưởng như thế! Ta nghĩ a...... Hiện tại trên thế giới này muốn tìm ra một người như vậy...... Ha hả...... Khó nga khó nga......”

Diệu Ngạn buông chén trà, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm nước trà trước mặt, hai tay đặt ở hai bên đầu gối nhanh chóng nắm chặt thành quyền, “Ta thật sự thực thích Tiểu Tứ, từ nhỏ đến bây giờ vẫn không đổi...... Chính là cho tới bây giờ ta mới phát hiện, chính mình cư nhiên một chút cũng không hiểu rõ y...... Y chịu thương tổn ta cũng không biết; địa vị của ta ở trong lòng y ta cũng không rõ, cẩn thận ngẫm lại ta thậm chí ngay cả thứ y thích cũng không biết...... Có lẽ, ta thật là cái không xứng chức ‘vị hôn phu’!”

“Lời này cũng không nhất định đúng......” Du Kiềm dùng tẩu thuốc khẽ gõ trán Diệu Ngạn một cái, “Tình cảm sao, vốn chính là chuyện của hai người, thất bại hai người đều có trách nhiệm không thể trốn tránh...... Ngươi một người ôm hết toàn bộ, muốn làm anh hùng a?”

Diệu Ngạn vuốt trán, có chút kinh ngạc ngẩng đầu, lần đầu tiên lấy giọng điệu thành khẩn hỏi: “Du tiền bối...... Ta cùng Tiểu Tứ...... Chúng ta còn có thể...... Có thể......”

“Tiểu tử ngốc nga!” Du Kiềm cười cười, “Đoạn tình cảm này của các ngươi là thất bại...... Phương pháp tốt nhất chính ngươi hẳn là rõ ràng hơn ta không phải sao?”

“......!” Diệu Ngạn bị ông nói như thế, nhất thời bừng tỉnh đại ngộ, “Đa tạ tiền bối chỉ điểm, ta nghĩ ta biết nên làm sao rồi!”

“Ha hả...... Biết là tốt rồi, bất quá ta nơi này thật có vấn đề, không biết ngươi có thể hay không thay ta phân ưu a?” Sắc mặt Du Kiềm bỗng nhiên trầm  xuống.

“Nguyện nghe rõ ràng!”

Lão nhân đi đến bên cửa sổ, nhìn cây cối rậm rạp trên núi kia, đè thấp giọng nói: “Ly Điễn năm nay a...... Hiến không ra đồng nữ!”

“Di?” Diệu Ngạn vốn là nghe ko hiểu.

“Ly Điễn năm nay không có đồng nữ vừa vặn đủ mười lăm tuổi, chúng ta không có tế phẩm hiến cho ‘thần linh’ trên núi!” Du Kiềm nói lại kể thêm, “Như thế đi nói tiếp......”

“Vù vù......” Bên ngoài bỗng nhiên nổi lên một trận gió lạnh, đồng thời cũng truyền đến tiếng kêu của một đám dê hơi kinh hoảng: “Be be......” Bất quá không quá lâu đám dê liền ngừng kêu to!

“Xảy ra chuyện gì?” Diệu Ngạn cũng cảm thấy được đám dê này ngừng kêu  không tầm thường.

Du Kiềm nghiêm mặt trả lời: “Thời gian không nhiều lắm  a...... Nếu không hiến đồng nữ lên...... Ba vùng liền thật sự phải gặp tai ương! Tiểu tử, ngươi nguyện ý giúp này chuyện này không?”

Diệu Ngạn có chút khó xử: “Ta nghĩ muốn giúp, chính là...... Du tiền bối muốn ta giúp thế nào đây?”

“Không cần giả!” Du Kiềm nghe hắn nói muốn giúp, đáy lòng dấy lên một tia hy vọng, “Ngươi cùng ‘hôn ước giả’ của ngươi cũng không là người thường...... Kia đứa nhỏ cư nhiên còn biết ấn ký đặc biệt của người Ly Điễn không người biết...... Nếu ta không đoán sai, y nhất định có quan hệ mật thiết với hoàng hậu nương nương!”

Quả nhiên không phải là đèn cạn dầu! Diệu Ngạn trong lòng thầm nghĩ......”...... Du tiền bối là muốn mượn sức của hoàng hậu nương nương?”

“Ân...... Tuy rằng với tính tình của hoàng đế bệ hạ của Kỳ Nghệ, có lẽ không quá có thể...... Đối với chúng ta đã sắp cùng đường! Lần này vô luận là ‘đầm rồng hang hổ’, ta đều phải đi báo hắn một lần!” Du Kiềm vẻ mặt bất cứ giá nào.

Diệu Ngạn tự hỏi một lát xong trả lời: “Ta hiểu được...... Đáng tiếc ta có việc trong người không tiện...... Nếu muốn tìm hắn, thỉnh Du tiền bối tự mình đến trấn nhỏ một chuyến, vãn bối cam đoan sẽ có thu hoạch lớn!”

_________________

Chương 28

Qua vài ngày, Du Kiềm theo như lời Diệu Ngạn, kết quả ở Cầm Yến quán thuận lợi tìm được Phạm coi như là tộc trưởng đương nhiệm.

Phạm thấy ông đến cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng vẫn mời ông vào phòng...... Ở trong phòng, Du Kiềm lại thấy Tiểu Tứ đã lâu không gặp......

“Du gia gia đã lâu không gặp!” Tiểu Tứ nằm ở trên giường lật quyển sách Phạm cho hướng ông chào hỏi.

Phạm đóng cửa phòng đi đến bên giường, “Tiểu Tứ hôm nay cảm thấy thế nào?”

“Ta tốt lắm!” Tiểu Tứ gật gật đầu, “Phụ thân các ngươi có việc phải thương lượng? Muốn ta ra ngoài trước không?” Nói liền xuống giường rời đi.

“Không có việc gì.” Phạm ngăn cản y, “Ngươi không phải tộc trưởng kế tiếp sao không? Nghe đi...... Không sao!”

Đoạn đối thoại vừa rồi của hai người bọn họ vừa nghe liền hiểu ngay, Du Kiềm lập tức hành lễ với Tiểu Tứ, “Du Kiềm ngu muội, không nhìn ra Tứ Hoàng Tử tôn giá, thỉnh thứ lỗi!”

“Miễn lễ, người không biết vô tội!” Tiểu Tứ ngồi ở trên giường trả lời.

“Đa tạ tứ Hoàng Tử!” Du Kiềm lúc này mới đứng lên.

Phạm mời ông ngồi xuống, “Du thúc thúc lần này tới tìm ta, có phải Ly Điễn xảy ra chuyện gì không?”

Du Kiềm sắc mặt ngưng trọng, “Ai...... Lần này tìm đến tộc trưởng là vạn bất đắc dĩ...... Kỳ thật lần này đến thật sự là Ly Điễn năm nay không có đồng nữ mười lăm tuổi đẻ hiến tế sơn thần...... Cho nên......”

“Tập tục này quả nhiên vẫn tiến hành thôi......” Phạm thầm than, hắn tuy rằng cảm thấy được này tập tục rất không có tính người, chính là rồi lại không dám lấy an nguy của ba vùng đặt cược.

“Phải..... Cho nên muốn đến thỉnh tộc trưởng nghĩ chút biện pháp!” Du Kiềm cung kính trả lời.

“Này......” Phạm cũng có chút khó xử, chẳng lẽ bảo hắn tùy tiện tìm một nữ đồng đi chịu chết sao?

Lúc này “chi” một tiếng cửa mở! Mạc Ngữ bưng chén thuốc tiến vào, lại nhìn thấy Du Kiềm liền hoảng hốt, thuốc trong bát suýt nữa đổ ra ngoài!

“Cẩn thận!” Tiểu Tứ nhắc nhở, “Mạc Ngữ không có việc gì, Du gia gia không phải người xấu, ngươi không cần sợ hãi!”

Mạc Ngữ nghe rồi mới gật gật đầu ý bảo hiểu rõ, rồi mới bưng bát, đem chén thuốc đưa cho Tiểu Tứ!

“Ngươi chính là đứa con của Mạc Hân?” Du Kiềm liền cảm thấy được nó nhìn thực quen mắt, thẳng đến khi Tiểu Tứ gọi tên của nó mới xác nhận.

Mạc Ngữ nhìn nhìn Tiểu Tứ, mới gật đầu trả lời Du Kiềm.

“Các ngươi rất giống a......” Du Kiềm tự đáy lòng nói.

Mạc Ngữ cười cười rồi chờ Tiểu Tứ uống dược xong, liền rời khỏi phòng!

Diệu Ngạn lúc trước nói chính là đem Mạc Ngữ đưa cho Tiểu Tứ. Đương Vận Thục mang nó về, Tuyền bèn quyết định thả nó tự do, mà Tiểu Tứ lại cho rằng tình huống hiện tại của Mạc Ngữ không thích hợp tự mình sống, huống chi y còn muốn làm rõ đêm đó Mạc Ngữ với mình đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì! Chính là mỗi khi hỏi Mạc Ngữ chuyện đêm đó, Mạc Ngữ luôn đỏ mặt liều mạng lắc đầu, khiến tất cả mọi người không biết làm sao, không rõ nó rốt cuộc muốn biểu đạt ý gì...... Nhưng dưới sự kiên trì của Tiểu Tứ, Mạc Ngữ liền bị Tuyền lấy thân phận “người làm công” lưu lại chiếu cố sinh hoạt của Tiểu Tứ.

Du Kiềm nhìn Tiểu Tứ, bỗng nhiên nghĩ đến......”Xin hỏi tứ Hoàng Tử, vị ‘hôn ước giả’ của ngài hắn......” Ông hình như không thấy tiểu tử Diệu Ngạn kia a!

“Ngạn ca ca, hắn ngày hôm qua đã quay về hoàng thành!” Tiểu Tứ cười trả lời, nhưng giọng điệu biểu tình không khỏi không ra lộ thất vọng cùng khổ sở.

“Hắn trở về?” Du Kiềm kinh hãi, này chẳng lẽ chính là chủ ý của tiểu tử kia?

“...... Ân.” Tiểu Tứ cúi đầu, hai mắt vô thần nhìn cuốn sách mình lật được một nửa.
Phạm biết tâm tình của Tiểu Tứ, đi lên ôn nhu sờ sờ đầu Tiểu Tứ, “Đứa ngốc, không cần nghĩ nhiều! Hiện tại hảo hảo dưỡng thân mình quan trọng nhất...... Du thúc thúc, chuyện này ta muốn để ngươi gặp những người này, chúng ta ra ngoài nói! Để Tiểu Tứ hảo hảo nghỉ ngơi đi!”

“Được!” Du Kiềm biết thời biết thế theo sát Phạm ra ngoài......

“Hô......” Bọn họ rời đi rồi, Tiểu Tứ thở dài một tiếng, thả lỏng bả vai cùng sức lực toàn thân ngã trên giường, một cánh tay che mắt có chút ảo não, “Vì sao ta thấy Ngạn ca ca phản ứng lớn như vậy?”

Lúc Diệu Ngạn rời đi không có nói cho Tiểu Tứ, chỉ là để lại phong thư nhờ Thần đưa cho Tiểu Tứ! Nội dung thư chỉ giải thích nguyên nhân không từ mà biệt, là sợ Tiểu Tứ lại phát bệnh, nói là không nghĩ tới Tiểu Tứ cư nhiên chán ghét mình như vậy, thậm chí tới nỗi phát bệnh, cho nên chính mình nghĩ đến hoàng thành đi một chuyến để giải sầu......

Nhưng hắn không biết Tiểu Tứ nhận được thư rồi liền tự trách bao nhiêu! Tiểu Tứ bắt đầu hận chính mình, bản năng bài xích của thân thể mình, khiến Ngạn ca ca với mình ngay cả bằng hữu bình thường cũng làm không được!

“Ta có thể tiến vào không?” Một thanh âm khàn khàn thuần hậu ở ngoài cửa vang lên.

Tiểu Tứ vội vàng lên tinh thần đáp lại: “Có thể, là Khải ca ca đi!”

“Hắc hắc!” Khải gãi đầu vẻ mặt rực rỗ mà vào nhà, “Tiểu Tứ, ta là đến cho ngươi nhìn trang phục của ta, ngươi thấy thế nào?” Nói rồi, hắn ta hai tay giơ ra quay một vòng.

Trong thư, Diệu Ngạn còn ủy thác chuyện của Khải, bởi vì Khải vẫn rất muốn vào hoàng thành tham gia thi cử! Đừng thấy hắn ta bộ dạng nông phu, đọc sách hắn ta cũng không thua ai, chính là bởi vì gia cảnh bần hàn, vẫn khổ không có cơ hội. Hiện giờ vừa lúc gặp thời, Diệu Ngạn liền xin hoàng đế bệ hạ cho hắn ta một cơ hội!

Tuyền tất nhiên là đáp ứng, biết được tin có thể tham gia thi cử, hưng phấn nhất không ai khác ngoài bản thân Khải, càng khó hơn chính là hắn ta không muốn chiếm tiện nghi của người khác, lập tức tỏ vẻ nguyện ý đến chỗ Tuyền làm thuê dài hạn...... Mà Tuyền vì để cho hắn ta dự thi kịp lúc, cũng chỉ phải đáp ứng, bất quá nói là làm công, nhiệm vụ vủa hắn ta bất quá cũng chỉ là làm bạn với Tiểu Tứ mà thôi......

Khải thay một thân xiêm y thư sinh, tuy rằng làn da vẫn ngăm đen, nhưng thật cũng nhìn không ra đặc điểm của nông phu! Ít nhất Tiểu Tứ liền cảm thấy được rất thích hợp!

“Khải ca ca, ngươi là mùa thu năm nay đến hoàng thành tham gia thi cử?” Tiểu Tứ hỏi.

Khải sửa sang lại trang phục của mình trả lời: “Đúng vậy, khi đó Ngạn sẽ ở hoàng thành tiếp ta...... Tiểu Tứ cũng muốn đi cùng ta sao?”

Tiểu Tứ thần sắc trầm  xuống dưới, lập tức lại bày ra ý cười chua sót: “Không, nói mùa thu nyaf...... Ta vẫn là nghĩ muốn ở nơi này.”

“Hả?” Khải ngừng động tác trên tay, “Vì sao? Hoàng thành so với nơi này chơi vui hơn......”
“Bởi vì vốn là tính đầu thu ở nơi này cử hành hôn lễ...... Tuy rằng hiện tại......” Tiểu Tứ nhún nhún vai bất đắc dĩ cười nói, “Đối với ngươi mùa thu năm nay vẫn muốn ở nơi này......”

Khải lúc này mới ý thức mình hỏi bậy, lập tức xấu hổ giải thích: “Cái kia...... Thực xin lỗi...... Ta......”

Tiểu Tứ cười phất tay, “Không có...... Khải ca ca không sai......”

Nhìn Tiểu Tứ khổ sở như vậy, Khải cũng không quá dễ chịu, hắn ta ho nhẹ một tiếng: “Khụ khụ, cái kia Tiểu Tứ...... Ta còn có việc, có thể ra ngoài trước một chút không?”

“Nga, được!” Tiểu Tứ đồng ý.

Khải cũng không nói thêm gì, cứ như vậy rời đi......

..............................

Phạm mang trứ Du Kiềm đi gặp Tuyền, còn phái người đi mời Thao Liễm vương Kì Viêm! Hắn thấy, chuyện này quan hệ đến an nguy của ba vùng, Tuyền cùng Kì Viêm đều có quyền biết việc này!

“...... Sự tình chính là như vậy!” Phạm khái quát nói rõ một chút, “Ta muốn nghe ý kiến của hai người các ngưoi một chút!”

“Quả thực vớ vẩn! Điều này sao có thể?” Kì Viêm tuổi trẻ khí thịnh cho rằng Phạm đang nói dối.

“Này, tiểu tử! Ít xấc láo, nói chuyện khách khí chút!” Tuyền sao...... Chính là không thể dễ dàng tha thứ bất luận kẻ nào ác ngôn với Phạm! “Loại chuyện này, Phạm sẽ không nói dối!”

“Ngươi muốn ta làm sao tin tưởng hắn? Làm sao tin tưởng hai người các ngươi không thông đồng gạt ta?” Kì Viêm giận trừng bọn họ.

Tuyền liếc mắt xem thường chịu không nổi mà lớn tiếng phản bác: “Xin đấy, ta lại không cần Thao Liễm, lừa ngươi gì chứ? Ăn no rững mỡ a?”

“Này......” Là sự thật!

Du Kiềm cũng biện hộ: “Thao liễm vương bớt giận, kỳ thật Thao Liễm vương cũng có thể cảm giác được kỳ quái  không phải sao?”

Kì Viêm nhướng mày, “Ngươi đây là ý gì?”

“Muốn ta nói rõ sao?” Du Kiềm thâm trầm cười, “Binh lính Thao liễm vào núi điều tra...... Ta khuyên bọn họ...... Chính là bọn họ không có nghe...... Xin hỏi Thao Liễm vương, bọn họ đã trở lại sao?”

“!” Kì Viêm yên lặng không nói gì, các binh lính đích xác một đi không trở lại!

“Xem ra truyền thuyết là thật......” Tuyền suy tư, “Có thể không phải ‘sơn thần’ mà là người nào khác không a?” Tựa như hồ thủy ngân của “Âm Vụ lâm”.

“Không biết!” Du Kiềm lắc đầu, “Không ai sống trở về! Ai cũng không biết kia trên núi rốt cuộc có cái gì!”

“Ngô......” Bỗng nhiên Tuyền dùng ánh mắt thực chờ mong nhìn về phía Phạm.

Phạm hiểu được, nhưng cái này hắn quả quyết cự tuyệt! “Không được, rất nguy hiểm! Ngươi bớt đánh chủ ý tự mình đi cho ta!”

“Vậy ta đi được không?” Tiểu Tứ bỗng nhiên mở cửa hỏi.

_________________

Chương 29

“Tiểu Tứ?!”

“Ân!” Tiểu Tứ giơ quyển sách cầm trên tay nói: “Trong này ghi lại không có quy định nhất định phải là đồng nữ, chỉ nói nhất định phải dâng lên đứa nhỏ mười lăm tuổi dùng qua xạ hương, chưa qua nhân sự, cho nên ta lời nói hẳn là không có vấn đề!”

Tuyền vỗ vỗ trán của mình, “Tiểu Tứ, hiện tại không phải vấn đề tìm ai dâng lên đi...... Mà là làm tế phẩm nói vậy ý là phải chết! Chúng ta không có quyền lợi để đứa nhỏ nhà người khác đi chịu chết, đương nhiên đứa nhỏ của chính mình liền càng không thể, ngươi có hiểu không?”

“Hiểu được!” Tiểu Tứ gật đầu, “Ba ba cũng rất muốn biết ‘sơn thần’ kia là thứ gì đi? Ta cũng vậy, cho nên các ngươi liền đem ta đưa lên núi, ta sẽ chú ý an toàn của mình, nếu có nguy hiểm không đối phó được, ta sẽ chạy a! Các ngươi lo lắng, ở dưới chân núi chờ ta cũng được a!”

“Không được.” Phạm vẫn kiên trì không đồng ý, “Biện pháp có thể vẫn nghĩ được, đưa ngươi lên núi...... Tuyệt đối không được!”

Thấy phụ thân kiên quyết như vậy, Tiểu Tứ cũng chỉ có thể bàn bạc kỹ hơn! Bất quá y biết, phương pháp này nhất định là tốt nhất! Bởi vì vô luận là Tuyền, Phạm vẫn là Kì Viêm, cũng sẽ không đích thân đưa đứa nhỏ của dân chúng mình lên, đồng dạng bọn họ cũng sẽ không lấy dân chúng của chính mình ra đặt cược......

“Vậy được rồi...... Bất quá nếu tới rồi thời điểm vạn bất đắc dĩ, hy vọng phụ thân cùng ba ba có thể suy nghĩ một chút biện pháp của ta!” Nếu nhiều lời vô ý, Tiểu Tứ liền rời khỏi phòng.

Tuyền xác nhận Tiểu Tứ đã rời đi liền hỏi Du Kiềm: “Du Kiềm a, các ngươi bình thường khi nào cử hành tế điển?”

“Còn hơn một tháng, trăng rằm tháng sau chính là lúc cử hành tế điển!” Du Kiềm trả lời.

“Chính là còn lại chút thời gian......” Phạm vì thế phiền não.

Nhưng từ trước đến nay, Kì Viêm cũng chưa từng mở miệng nói qua một câu! Hắn nhìn Tiểu Tứ kinh ngạc mà tựa hồ đang tự hỏi cái gì đó...... Xem ra phải tìm “hắn” một lần!

Khi đêm sâu vô cùng, mọi người đều đã ngủ, mà Kì Viêm thì an trí cho mẹ con Vận Thục xong, một mình tới một ngôi miếu đổ nát hoang phế đã lâu trong trấn nhỏ này!

Kì Viêm vừa đến nơi đây, liền xuất ra một cái còi, đặt ở bên miệng thổi nhẹ một hơi. Còi vang lên, thanh âm rất kỳ quái giống như tiếng ve kêu đêm hè...... Chẳng được bao lâu, trước mặt Kì Viêm liền hiện ra một người khác!

“Vương!” Người nọ một thân y phục dạ hành, chính là cả người lại phát ra mùi thơm.

“Đã lâu không gặp, Chung Ly!” Kì Viêm buông còi, đối người nọ nói.

“Vâng!” Người nọ hạ khăn đen che mặt, ánh trăng chiếu trên mặt hắn ta, đúng là đầu bài của Căng Uyên Lâu ── Chung Ly.”Vương lần này gọi thuộc hạ đến, là có biến cố?”

Kì Viêm đưa lưng về phía hắn ta, hiển nhiên là không muốn để hắn ta thấy biểu tình của mình, “Lần này tìm ngươi đến, có hai việc!”

“Thuộc hạ chỉ tuân theo ý vương!” Có lẽ là chột dạ, Chung Ly cũng cúi đầu.

“Chung Ly, ngươi là đệ nhất dược sư của Thao Liễm ta, vương hậu mang thai, ta còn từng mạo hiểm phái người hướng ngươi muốn phương thuốc dưỡng thai......” Kì Viêm chân thành nói.

Nhưng Chung Ly càng nghe càng bất an, sau lưng đã dần dần toát mồ hôi lạnh, chẳng lẽ Kì Viêm đã phát hiện?

“Chính là...... Lúc vương hậu sinh vẫn xảy ra vấn đề! Rõ ràng trước đó mọi thứ bình thường, chính là lại đột nhiên sinh non, hoàng tử đã chết một, nàng sau này cũng không bao giờ có thể sinh nữa, ngay cả ngự y cũng tra không ra nguyên nhân, cho nên......” Kì Viêm xoay người, dùng thái độ thực nghiêm túc hỏi, “Ta nghĩ tới hỏi ngươi, về việc này ngươi có manh mối gì không?”

Vừa nghe, nguyên lai là tìm chính mình nghĩ kế, Chung Ly nhất thời thầm thở phào một hơi, may mắn...... Hắn còn chưa phát hiện!

“Hồi vương, việc này thuộc hạ cũng là lần đầu tiên nghe nói...... Có lẽ là do thân thể vương hậu, thói quen sinh hoạt đều có thể là nguyên nhân...... Không rõ ràng mọi thứ cho lắm, thuộc hạ không dám nói chắc chắn!”

“Là vậy sao?” Kì Viêm cũng không khó xử hắn ta, sau đó tiếp tục hỏi vấn đề thứ hai, “Vậy ngươi cũng biết trên núi có ‘sơn thần’?”

“Sơn thần?” Chung Ly lặp lại nói, “Không có nghe qua a...... Chẳng lẽ......”

Kì Viêm chau mày, “Sao vậy? Nghĩ đến cái gì?”

Chung Ly nhớ lại nói: “Có lẽ không liên quan gì, bất quá này trấn nhỏ đích xác có người lên núi sau đó thấy cũng trở về...... Có thể là ta đa tâm cũng không chắc chắn......”

“Không......” Kì Viêm nhắm mắt lại, có chút tuyệt vọng, “Ta hiểu được...... Ngươi về trước đi, để tránh người khác nghi ngờ!”

Có lẽ đã nghi ngờ! Chung Ly bỗng nhiên nhớ tới khuyên cỏa của!...... “Kia thuộc hạ cáo lui trước!”
“Chờ một chút!”

“Vương còn có phân phó?”

“Không có gì, chính là hy vọng ngươi cẩn thận một chút, Diệc Ưu cũng ở trấn nhỏ, không nên để hắn đụng phải, hắn tốt xấu cũng là đệ tử của ta......” Kì Viêm có chút lo lắng.

Trái lại Chung Ly có chút kinh ngạc, “Tiểu hoàng tử? Hắn cũng đến đây? Hoàng đế Kỳ Nghệ đồng ý cho hắn tới?”

“Ân...... Ta cũng có chút bất ngờ, không nghĩ tới Tễ Hồng Lẫm lại đáp ứng!” Ngữ khí của Kì Viêm chuyển thành nhu hòa, “Còn có, nhiệm vụ ta ủy thác cho ngươi thế nào? ‘Hắn’......” Lời phía sau hắn không hỏi ra.

Chung Ly hiểu ý cười, “Vương không cần lo lắng, Chung Ly sẽ hảo hảo hoàn thành nhiệm vụ của mình!”

Kì Viêm khen ngợi mà gật đầu, “Tốt lắm! Ta liền giao‘hắn’ cho ngươi!”

“Thuộc hạ hiểu được, trước cáo lui!” Nói rồi Chung Ly đứng dậy, nhanh chóng chạy về phía Căng Uyên Lâu......

..........................................

“Khải ca ca, Mạc Ngữ, các ngươi có thấy Diệc Ưu không?” Sáng sớm hôm sau Tiểu Tứ liền bắt đầu tìm kiếm hành tích của Diệc Ưu.

Song bào thai mang Tinh Nhi về phủ đệ, Tuyền nói bọn họ ở Cầm Yến quán cố ý bại lộ thân phận! Còn Tiểu Tứ, là Tuyền cùng Phạm kiên trì phải ở lại chỗ này, Diệc Ưu cùng Thấm Diêu cũng lấy danh nghĩa “vì Tiểu Tứ” mà lưu lại, mà nhiệm vụ chăm sóc Tiểu Tứ liền giao cho Mạc Ngữ cùng Khải một chút cũng không có việc gì!

Phân chia hợp tình hợp lý như vậy, thân thể của Tiểu Tứ được bảo đảm, Diệc Ưu cũng có thể lợi dụng cơ hội này cùng Nhị ca của mình ở chung một đoạn thời gian, bởi vậy cũng không bị người khác dị nghị!

“Diệc Ưu? Là cái người cùng đường ca của ngươi một chỗ sao? Ta chưa thấy qua a!” Khải trả lời.

Mạc Ngữ kéo vạt áo của Tiểu Tứ, ngón tay chỉ phòng của Diệc Ưu kêu “a a” vài tiếng.

Tiểu Tứ hiểu được, “Mạc Ngữ, Diệc Ưu hắn luôn ở trong phòng sao?”

“Ân ân!” Mạc Ngữ cười gật đầu.

“Biết rồi, cám ơn ngươi! Các ngươi đi nghỉ ngơi trước đi, ta tìm hắn có việc!” Tiểu Tứ đang muốn đi đến phòng Diệc Ưu, bỗng nhiên......
“Từ từ, ta cùng ngươi đi!” Khải dám ngăn cản Tiểu Tứ.

Tiểu Tứ cũng không hờn giận, chỉ đơn giản trả lời: “...... Tốt nhất, cùng đi đi! Mạc Ngữ ngươi......”

Mạc Ngữ lắc lắc tay, ý bảo “không đi”, rồi mới lui về sau vài bước chỉ chỉ phòng của mình.

“Ân, được rồi, ngươi về phòng trước đi!” Tiểu Tứ đồng ý, “Có việc ta sẽ gọi ngươi!”

Mạc Ngữ vui vẻ nở nụ cười, lại vẫy tay, chạy về phòng mình......

Khải đem tất nhìn vào mắt thình lình ngay thẳng nói một câu: “Mạc Ngữ thực thích ngươi đi, tình cảm của các ngươi thật đúng là không tồi...... Khó trách Ngạn muốn ghen!”

“......” Tiểu Tứ vừa nghe thấy tên Diệu Ngạn, cả người sợ run một chút, cũng chưa nói gì, thẳng tắp đi về phía phòng Diệc Ưu.

Ý thức được mình nói sai nói, Khải vội vàng hai tay vỗ lại, đi theo sau Tiểu Tứ giải thích: “Ngượng ngùng a...... Tiểu Tứ, cái kia ta...... Lại nói sai rồi...... Thật có lỗi a...... Ta thật sự không phải cố ý phải nhắc tới hắn......”

“Không sao!” Tiểu Tứ quay đầu lại nhìn hắn ta, cùng ánh mắt lúc trước giống nhau, “Có lẽ nói ta cũng sẽ quen thôi!”

“A......” Khải nhìn khuôn mặt tươi cười của Tiểu Tứ, lại đỏ mặt!

Hai người bọn họ liền bất tri bất giác đi tới cửa phòng của Diệc Ưu.

Tiểu Tứ đầu tiên là lễ phép gõ cửa, “Diệc Ưu, ngươi có đó không? Diệc Ưu?” Như vậy gõ vài cái, chính là không có tiếng trả lời.

“Giống như không có sao?” Khải cũng hỗ trợ cùng nhau gõ.

Lúc này bỗng nhiên “!” Một tiếng nổ từ trong phòng truyền đến!

“Không tốt, có thể đã xảy ra chuyện!” Tiểu Tứ dưới tình thế cấp bách dứt khoát một cước đá văng cửa phòng, “Diệc Ưu ngươi không......” Tiểu Tứ sửng sờ tại chỗ!

“Tiểu Tứ!” Khải theo sau vào phòng, chính là......”Trời ạ......”

Trên giường Diệc Ưu ghé vào trên người Thấm Diêu, hai người đều là trần như nhộng, may mắn Thấm Diêu dùng chăn bao vây bộ vị của hai người, mới không để cho cảnh xuân hiện ra. Nhưng che không được đầu vai Diệc Ưu, kia sao nhiều điểm ấn ký màu đỏ nhạt vẫn lộ ra bọn họ hai người từng có đoạn tình cảm mãnh liệt triền miên!

Hiện tại người trên giường đang kinh ngạc nhìn hai người xâm nhập, nhất thời cũng không biết nên làm thế nào cho phải!

“Đúng...... Thực xin lỗi...... Thất lễ!” Tiểu Tứ mặt đỏ cúi đầu, kéo Khải, lấy tốc độ sét đánh không kịp đóng lại cửa phòng!

Cửa “phanh” một tiếng đóng lại, Khải mới có phản ứng, “Kia...... Cái kia...... Vừa rồi...... Ta...... Chúng ta...... Bọn họ......”

“Hư!” Tiểu Tứ khoa tay múa chân ra hiệu, “Khải ca ca, mọi thứ để chờ bọn hắn đi ra rồi nói sau!”

“A...... Nga......” Khải đơn giản trả lời hai âm.

Hai người bọn họ liền cùng nhau ngồi trên bậc thang ngoài cửa phòng Diệc Ưu, chờ người trong phòng xuất hiện...... Quả nhiên không bao lâu, Diệc Ưu có chút e lệ mở của ra.

“Cái kia...... Hai người các ngươi muốn vào ngồi chút không?”

Tiểu Tứ hỏi: “Có thể  không?”

“Ân......” Diệc Ưu hiểu được lời y, sắc mặt đã giống như trứng tôm được nấu chín vậy!

_________________

Chương 30

Không khí trong phòng rất trầm muộn, bốn người vây quanh bàn thành một vòng, thế nhưng ai cũng không lên tiếng, màn kích thích thị giác vừa rồi khiến Tiểu Tứ cùng Khải khiếp sợ thật sự quá lớn! Mà Thấm Diêu cũng không biết nên nói như thế nào......

“Cái kia...... Tiểu Tứ, vừa rồi các ngươi thấy......” Mắt thấy tất cả mọi người đều xấu hổ như vậy, Diệc Ưu quyết căng mặt đánh vỡ  cục diện bế tắc, “Quên nó được không? Chúng ta...... Chúng ta kỳ thật không có cái gì......”

“Không có cái gì?” Thấm Diêu nhấn mạnh âm cuối, khó tin mà nhìn Diệc Ưu trước mắt, “Chúng ta kia gọi là ‘không có cái gì’?!”

Diệc Ưu cắn cắn môi dưới, ngôn từ mạnh mẽ nói ra: “Không phải sao? Đêm qua...... Bởi vì Nhị ca ta cái gì cũng không nói với ta, coi ta như không có gì...... Ngươi lại tới an ủi ta, sau đó mọi người uống say...... Cho nên...... Mới......”

“Ba!” Hắn còn chưa nói xong, Thấm Diêu liền kích động vỗ bàn đứng lên, vẻ mặt đáng sợ đi đến trước mặt Diệc Ưu. Hai tay nâng gò má hắn, bắt buộc hắn nhìn thẳng chính mình......”Ngươi cam tâm...... Tiện nghi ta sao?”

Diệc Ưu vẫn là cố ý tránh ánh mắt của Thấm Diêu, hắn chịu không nổi ánh mắt nóng rực như vậy! “Kia...... Vậy thế nào...... Đều là nam nhân...... Ngươi yên tâm đi...... Ta sẽ không...... Muốn ngươi phụ trách!”

“Ngươi......” Nhẫn nại của Thấm Diêu đã sắp đến cực hạn!

Tiểu Tứ và Khải ở một bên đem hết thảy nhìn vào trong mắt, nhất là Tiểu Tứ, không biết vì sao y hai tay nắm lại, giống như ở cố nén cái gì, chính là cái gì cũng chưa nói......

“Ngươi là Vương gia, ta chỉ là một chất tử còn sót lại, chúng ta...... Ngô......” Diệc Ưu còn muốn tranh luận, nhưng lại bị Thấm Diêu một ngụm hôn lên môi.

Thấm Diêu nâng hai má hắn lên, đem đôi môi mỏng của Diệc Ưu ném một lần, sau đó một phen ôm hắn, “Ta mặc kệ, ta chỉ biết ta muốn ngươi, đời này chỉ cần ngươi! Diệc Ưu!”

“Ngươi lại đang gạt ta......” Ngoài miệng tuy rằng phủ nhận, nhưng nước mắt của Diệc Ưu đã sắp kìm lòng không được mà chảy xuống......

Sau khi hắn sinh ra, phụ vương không cần hắn; hắn trưởng thành, Nhị ca cũng không cần hắn; chính là ngay tại Kỳ Nghệ xa xôi này, Vương gia Kỳ Nghệ nói ra lời hắn luôn hướng tới, y cần hắn!

Thấm Diêu lộ ra một mạt cười thản nhiên hiếm thấy, nhẹ nhàng liếm hôn nước mắt của hắn nói: “Hiện tại không tin cũng không sao, đợi tới khi ngươi già, lúc đó lại đến bình luận cũng không muộn...... Tóm lại, ta đã chấm ngươi, dù sao ngươi cũng thực thích ta, đợi khi chờ trở về ta sẽ đem ngươi cưới vào vương phủ, ngươi chạy không được!”

“Ngươi......” Diệc Ưu nghe thấy lời trực tiếp như vậy, lại thấy bọn Tiểu Tứ nhìn mình, lập tức phản kháng nói: “Bọn họ đều ở trong này, ngươi buông!”

“Được!” Thấm Diêu cũng vừa lúc dừng lạỉ, nhưng tay vẫn như cũ ôm lấy hắn.

Diệc Ưu mặt đỏ cúi đầu lẩm bẩm: “Ngươi sao lại biết...... Cái kia...... Ta thích ngươi?”

Thấm Diêu thật sự cảm thấy tiểu hoàng tử của Thao Liễm cực kỳ đáng yêu, bởi vậy y hảo tâm giải thích: “Không có nguyên nhân, ta chính là biết...... Đại khái đây là cái gọi là ‘tâm linh phù hợp’ đi!”

“Nói hưu nói vượn!” Diệc Ưu chịu không nổi trở mình mắt trợn trắng, rồi mới không để ý đến Thấm Diêu, đổi thái độ hướng Tiểu Tứ hỏi, “Tiểu Tứ lần này tới là có việc tìm ta?”

“......” Tiểu Tứ bất khả tư nghị nhìn hai người bọn họ, giống như không có nghe thấy vấn đề của Diệc Ưu.

“Tiểu Tứ, Tiểu Tứ!” Khải ở bên cạnh nhẹ giọng kêu.

“A...... Nga...... Diệc Ưu, phải.....” Tiểu Tứ lúc này mới hồi thần, “Không có gì, chính là tới hỏi chuyện liên quan đến tâm bệnh của ta, có phương pháp trị liệu tâm lý nào có thể khiến ta nhanh tốt lên không...... Cho nên mới...... Thật sự là ngượng ngùng! Đúng rồi, còn đã quên chúc mừng các ngươi!”

Diệc Ưu bỗng nhiên nghĩ tới y cùng Diệu Ngạn mới vừa giải trừ hôn ước không lâu, chuyện vừa rồi......”Tiểu Tứ, ngươi...... Hôn ước của ngươi.....”

“Ngô, không có việc gì!” Tiểu Tứ cười lắc đầu, tự đáy lòng mà chúc phúc hai người bọn họ, “Không cần để ý ta, các ngươi quyết định thành thân là chuyện tốt a! Huống chi vừa lúc hiện tại Thao Liễm vương ở đây, các ngươi có tính toán nói cho hắn không?”

“...... Nói là nhất định phải nói đi!” Diệc Ưu tự giễu cười, “Còn bệnh của ngươi...... Ta chỉ có thể nói là kích thích quá lớn, tạo thành nỗi sợ cho ngươi ở phương diện nào đó, muốn chữa khỏi...... Trừ phi ngươi có thể vượt qua sợ hãi của chính mình, bằng không......” Rất khó!

“Như vậy a...... Hiểu rồi, như vậy Khải ca ca chúng ta đi thôi, không cần quấy rầy đôi ‘tân nhân’ này!” Tiểu Tứ le lưỡi trêu ghẹo nói. (tân nhân là chỉ tân lang và tân nương a~)

“Tiểu Tứ!” Trước lúc hai người kia còn chưa “nổ súng”, Tiểu Tứ như biết trước mà lôi Khải ra khỏi phòng!

..............................

Vừa ra khỏi phòng, Tiểu Tứ nguyên bản vẻ mặt ý cười lập tức chuyển biến  biểu tình, yên lặng đi tới một góc không người ngồi xổm xuống, sắc mặt cũng trầm xuống theo......

“Tiểu Tứ?” Khải thấy y thay đổi nhanh như thế cũng không khỏi lo lắng, cùng y ngồi xổm xuống hỏi, “Tiểu Tứ, không cần lo? Có phải thân thể lại không thoải mái không?”

“Không có......” Tiểu Tứ phẫn nộ mà ngẩng đầu, ánh mắt mê mang nhìn Khải, giống như muốn khóc.
Khải thấy thế, trong lòng hung hăng siết lại, biểu tình này......”Tiểu...... Tiểu Tứ? Xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Tứ lại cúi thấp mặt, yên lặng một lát sau nhẹ giọng hỏi: “Khải ca ca, ngươi cùng Ngạn ca ca...... Đã làm?”

“A?” Khải thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi của mình, “Cái...... Cái cái...... Cái gì?”

“Ngươi cùng Ngạn ca ca đang kết giao đi?” Tiểu Tứ hoàn toàn đem lời nói khi tức giận của Diệu Ngạn coi là thật sao! “Ngạn ca ca cũng nói qua...... Hắn là một nam nhân bình thường...... Cho nên...... Các ngươi nhất định...... Cái kia đi?”

“Cáp...... A...... Ân......” Khải không biết nên vì Diệu Ngạn che lấp như thế nào, chỉ có thể đáp như vậy.

“Quả nhiên a......” Tiểu Tứ cười khổ thở dài, “Kia khải ca ca...... Ngươi có cùng Ngạn ca ca nói qua thích hắn không?”

Khải hai tay xoắn vạt áo của mình, thận trọng, “Này...... Hình như...... Có nga......”

Tiểu Tứ hâm mộ nhìn hắn ta, “Đúng vậy...... Cho nên Ngạn ca ca mới thích ngươi!”

“Này...... Là vì cái gì?” Khải đầu đầy đổ mồ hôi, chính là cảm thấy kỳ quái.

“Ta vẫn rất khó hiểu, chính mình rốt cuộc làm sai chỗ nào...... Ngạn ca ca liền bỗng nhiên lại không thích ta...... Ta vẫn luôn coi lại mình!” Tiểu Tứ dúi đầu vào giữa hai đầu gối, toàn thân co thành một đoàn.

Chẳng lẽ Tiểu Tứ mấy ngày nay không phải “oán trách”, mà vẫn đều đang “hối lỗi”? Khải tức cười, Diệu Ngạn a Diệu Ngạn, nhìn xem ngươi đã tạo ra cái nghiệt gì a!

“Sau đến ba ba cùng phụ thân nói cho ta biết...... Điều ta làm sai nhất chính là không để cho Ngạn ca ca biết rõ tình cảm của ta đối với hắn!” Thanh âm của Tiểu Tứ có chút nghẹn ngào, “Cho nên mấy ngày này ta có lúc sẽ nghĩ, nếu...... Có thể nói với Ngạn ca ca ta thích hắn nhiều chút...... Có phải hôn ước của chúng ta sẽ không như vậy không?”

“Đứa ngốc, không phải lỗi của ngươi!” Khải sinh tâm không đành lòng mà đưa tay đặt trên đầu Tiểu Tứ, “Việc này, mọi người...... Đều có lỗi! Ngươi không cần một mình gánh vác......”

“Ân...... Có lẽ đi......” Tiểu Tứ đem cằm đặt tại trên đùi trả lời, “Bất quá hết thảy đều đã có chút quá muộn......”

Khải sốt sắng nhìn đứa nhỏ trước mắt, thật sự là càng nhìn càng thích, “Không muộn không muộn, theo ta thấy giữa ngươi cùng Ngạn xác định chắc chắn có chút hiểu lầm, chờ giải quyết xong, các ngươi tự nhiên có thể gương vỡ lại lành  nha!”

Tiểu Tứ trả lời có chút do dự, cũng có chút ảo não: “Không có khả năng, ta cùng Ngạn ca ca...... Không có khả năng......”

“Này lại là đạo lý gì?” Khải không rõ.

“Ngạn ca ca nhận định ta cùng Mạc Ngữ đã xảy ra quan hệ, hơn nữa còn thẳng thắn với ta, nói hắn chịu không nổi ‘nhìn thì thấy, ăn không được’...... Ngô, xem ra thật đúng là hữu duyên vô phận!” Tiểu Tứ có chút cảm khái.“Ngươi hận hắn đối với ngươi như thế?” Khải lý giải như vậy, nhân chi thường tình thôi! (nhân chi thường tình = thói thường của con người)

“Không, kỳ thật là nguyên nhân của ta......” Tiểu Tứ mở tay ra, nhìn lòng bàn trắng tuyết, “Ta không được......”

“A?” Khải ngây ngẩn cả người, nhất thời lại không có nghe hiểu lời Tiểu Tứ nói.

Nhưng Tiểu Tứ lúc này thực rất nghiêm túc nói: “Không cần kinh ngạc như vậy, ta thật sự không được...... Vô luận là thế nào đều không lên được, là vài năm trước mới phát hiện...... Phản ứng sinh lý của nam hài bình thường ta cũng không có! Đến khi ngự y nói này cũng là hậu di chứng chuyện trước đây lưu lại! Nguyên bản tính toán tự mình nói cho Ngạn ca ca nghe...... Chính là đến cuối, ta vẫn không có dũng khí nói ra, hơn nữa mỗi lần nói tới bảo bảo, ta vẫn dùng lời nói dối để che dấu, nói hy vọng có một bảo bảo như Ngạn ca ca vậy, trên thực tế căn bản không có khả năng......” (đoạn này tin chắc ai cũng biết không lên được là thế nào J))

“Không có khả năng!” Khải kích động đích đứng lên kêu to! Này...... Điều này sao có thể?

“Khải ca ca?” Tiểu Tứ bị động tác của hắn ta làm cho hoảng sợ, “Ngươi không cần như vậy, ta đã tiếp nhận chuyện này...... Chỉ hy vọng ngươi không cần đem việc này nói cho Ngạn ca ca.”

Khải kinh ngạc nhìn Tiểu Tứ, thanh âm có chút run rẩy, “Kia...... Ngươi vì sao...... Không nói cho Ngạn chứ?”

“Nói cho hắn? Không cần phải …......” Tiểu Tứ hướng hắn ta cười cười, “Hắn đã muốn nói, ta thỏa mãn không được hắn, ta đây giải thích lại có tác dụng gì đây? Mà hiện tại nói cho hắn...... Cũng chỉ có chiếm được đồng tình cùng áy náy mà thôi, ta không nghĩ muốn cái này! Cho nên......”

“Ngươi yên tâm, ta thề quyết sẽ không nói cho hắn!” Khải lớn tiếng doạ người.

“Ta chỉ biết Khải ca ca là người tốt!” Tiểu Tứ lấy nụ cười ngọt ngào hồi báo hắn ta, “Đúng rồi, còn có này cho ngươi!” Tiểu Tứ từ trong lòng lấy ra một xấp giấy.

Khải tiếp nhận xong tò mò mở ra, “Đây là cái gì?”

Trên mặt giấy chi chít liệt ra một loạt điều, chữ ngay ngắn, hơn nữa chữ Tiểu Tứ viết rất đẹp, liếc mắt nhìn một cái cũng rất thư thái.

“Một số điều chú ý lặt vặt, đều liên quan đến Ngạn ca ca, là phát hiện trong mười năm của ta. Đây là bản sửa sang lại, trong đó chính là mấy thứ đồ vật, thức ăn hắn thích, còn có chút thói hư chính hắn cũng không có phát hiện......” Tiểu Tứ từng cái từng cái chỉ cho Khải xem.

“Này...... Ngươi sửa sang lại?” Khải cầm, tỉ mỉ xem, “Cho ta...... Là ý gì?”

Tiểu Tứ đem giấp gấp lại đặt trong tay Khải, “Nếu không có việc gì, vài ngày nữa ta sẽ lên núi một chuyến...... Ta biết lần này có lẽ là cửu tử nhất sinh...... Ngươi không phải đang cùng Ngạn ca ca kết giao sao? Hắn sau này phải nhờ vào ngươi chiếu cố nhiều hơn!”

“......” Nhìn xấp giấy trong tay, sắc mặt Khải đã sắp khó coi tới rồi cực điểm.

“Tuy rằng ngươi có thể cảm thấy dư thừa, bởi vì thời gian ngươi cùng Ngạn ca ca ở chung so với ta dài hơn, hẳn là so với ta hiểu rõ hắn hơn, nhưng ngươi cũng không nên xem thường thứ này, ta khẳng định bên trong có thứ ngươi không biết!” Về điểm ấy Tiểu Tứ tự tin tràn đầy.

“...... Điểm ấy cũng không có thể nói cho Ngạn?”

Tiểu Tứ gật gật đầu, “Ân! Nói không chừng Ngạn ca ca biết là ta làm, hắn sẽ không hiếm lạ!”

Khải nháy mắt đem giấy nắm chặt, “Không...... Sẽ không...... Ngạn hắn......”

“?” Tiểu Tứ không hiểu ra sao.

“Ngạn hắn......” Khải buông tay xuống, rốt cuộc nói không nên lời nào.

Thấy hắn phản ứng kỳ quái như vậy Tiểu Tứ cũng không hiểu được, muốn đuổi theo hỏi nhưng thời gian không cho phép......”Khải ca ca, tóm lại xin ngươi! Ta còn có việc muốn tìm Vận Thục tỷ tỷ thương lượng, ngươi trước mang về xem đi, nếu không hiểu có thể trước lúc ta rời đi tùy thời tùy chỗ tới hỏi a!”

“Tiểu Tứ......”

“Như vậy tái kiến!” Không đợi Khải, Tiểu Tứ phất tay bỏ chạy.

Khải đứng ở nơi đó, miệng giật giật, muốn gọi Tiểu Tứ, nhưng cuối cùng vẫn là im lặng! Bây giờ còn không phải lúc, như vậy...... Hắn xoay người, hướng về phía cửa trước chạy tới......

_________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau