HOÀNG HUYẾT KHÚC CHI TIÊU DAO NHẠC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hoàng huyết khúc chi tiêu dao nhạc - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Nhẹ nhàng mở cửa phòng, thò đầu vào nhìn bên trong phòng tối đen, người trên giường đưa lưng về phía cửa, nhìn như đã ngủ say. Tiểu Tứ nhẹ nhàng thở ra, rón rén cởi giày tiến vào, vô thanh vô tức đi tới trước bàn ngồi xuống......

Bỗng nhiên! “Sao vậy không lên tiếng? Tiểu Tứ......” Trên giường đầu kia truyền đến tiếng người.

“?!” Tiểu Tứ hoảng sợ, quay đầu lại nhìn chỗ thanh âm truyền đến.

Chỉ thấy bóng đen trên giường đứng dậy, chính là hắn nhưng không có đốt đèn, cứ như vậy ngồi trên giường. Tầm mắt hai người ngay tại trong phòng tối giao hội!

“Xảy ra chuyện gì? Không nói với ta chút gì sao?” Diệu Ngạn hỏi, từ trong lời hắn nói nghe không ra chút cảm tình nào.

Tiểu Tứ khẩn trương chà tay vào vạt áo, y âm thầm may mắn: may mà có bóng tối che dấu, Diệu Ngạn mới nhìn không thấy động tác nhỏ của y.

Diệu Ngạn thấy y vô thanh vô tức, cũng không biết là biểu tình gì...... Nhưng không được bao lâu, thanh âm của hắn lại từ trên giường vang lên: “Ta một mực chờ ngươi trở về, vì chính là muốn biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ ngươi không muốn nói cho ta biết sao?”

“Ngạn ca ca...... Ngươi muốn biết cái gì sao?” Tiểu Tứ cố gắng che dấu sự thất thường của mình.

Bóng đen của Diệu Ngạn lại nằm xuống, theo trong bóng đêm nhìn ra, hắn một tay chống lấy đầu của mình, một tay để đặt ở thắt lưng, cả người nằm ngang đối mặt với hướng của Tiểu Tứ......”Tiểu Tứ không ngoan nga, chẳng lẽ ngươi để ý kia Mạc tiểu tử như vậy sao?”

Mạc Ngữ rất giống chính mình ── chính mình khi còn bé! Trong mắt nó phóng ra ánh sáng rực rỡ, cùng cái khi đó giống nhau như đúc! Chính là nếu đem chuyện này nói cho Ngạn ca ca...... Như vậy hắn nhất định sẽ truy vấn đến cùng, không được, chuyện kia tuyệt đối không thể cho hắn biết...... Đó là chuyện tự ti nhất của mình...... Ai cũng có thể chê cười y, ai cũng có thể khinh bỉ y, ai cũng có thể không để ý tới y, chính là Diệu Ngạn không được!!! Hắn là người duy nhất......

“Ta......” Tiểu Tứ ấp úng, “Ta...... Đồng cảm với nó!”

“Đồng cảm?”

“Đúng vậy! Đồng cảm!” Tiểu Tứ quyết định, cũng không giống như kinh hoảng vừa rồi, giọng điệu cũng trở nên kiên định hơn, “Đứa nhỏ kia đã mất mẹ, còn bị người kỳ thị như vậy...... Thật sự thực đáng thương!”

“Nga?” Diệu Ngạn rất khôn khéo, Tiểu Tứ cũng hiểu không thể lừa gạt hắn, chính là y thật sự không có cách nào......

Tiểu Tứ còn như là muốn Diệu Ngạn tin tưởng hơn lập lại một câu: “Chính là như vậy......”

“Vậy ngươi vì sao tối như vậy mới trở về?” Diệu Ngạn lại hỏi.

“Ta nhìn nó ngủ!” Đây là thật sự.

Tiểu Tứ đem Mạc Ngữ đang ngủ về phòng, rồi mới đem ghế ngồi bên người nó...... Trong khoảng thời gian này, Tiểu Tứ luôn nhìn Mạc Ngữ ngủ! Y muốn từ trên khuôn mặt của Mạc Ngữ tìm ra bộ dáng của mình trước kia. Tiểu Tứ hiểu được kỳ thật từ trước tới nay, kè thủ mạnh nhất của y chính là chính y, không đánh bại được chính mình trước kia, y vĩnh viễn không có khả năng đạt được “hạnh phúc”! Cho nên y cần nhìn thẳng vào Mạc Ngữ!

“Chính là như vậy sao?”

“Đúng! Ngạn ca ca không tin ta sao?” Tiểu Tứ hỏi lại.

“......” Diệu Ngạn yên lặng.

[ Điều thứ nhất, trên đường gặp nghi vấn có liên quan đến Tiểu Tứ, nếu Tiểu Tứ không chịu tự mình giải thích thì không thể cứ gặng hỏi...... Nếu trái với một trong ba điều đã nêu, hậu quả tự chịu! ] Điều ước hắn cùng tuyền ký kết lại xuất hiện vào lúc này. Cho dù Diệu Ngạn muốn tìm hiểu vấn đề này thế nào đi nữa, điều khoản này lại có thể trói buộc hắn vững vàng!

Tiểu Tứ cũng yên lặng, mục đích của y rất rõ ràng, chỉ cần có thể che dấu “chỗ thiếu hụt” của mình, vô luận là nói dối hay là gì khác, y đều nguyện ý!

“Ai......” Diệu Ngạn bất đắc dĩ buông vũ khí đầu hàng, “Quên đi quên đi......”

Hắn một lần nữa ngồi lên, đứng lên, đi đến trước mặt Tiểu Tứ, dựa vào ưu thế thể trọng thân cao lớn hơn Tiểu Tứ năm tuổi, lập tức liền đem y từ trên ghế ôm lấy.

“Ngạn ca ca?!” Tiểu Tứ kinh ngạc với động tác của hắn, chính là ở trong lòng của Diệu Ngạn, y cảm thấy thực thoải mái, cho nên cũng không có phản kháng kịch liệt.

“Ta sợ ngươi!” Diệu Ngạn đem Tiểu Tứ ôm đến trên giường, đặt vào bên trong, rồi chính mình cũng nằm lên giường.

Vì Tiểu Tứ cởi bỏ áo khoác, tất, trải chăn, đem thân thể của chính mình cùng Tiểu Tứ cuộn lại tiến vào chăn bông, cuối cùng còn vỗ vỗ ngực của Tiểu Tứ, y hệt bộ dạng của bảo mẫu.

Tiểu Tứ được hầu hạ chu đáo như thế, theo phản xạ mà chui chui vào trong chăn, còn ngửi ngửi, “Có hương vị của ánh mặt trời...... Thơm quá......”

“Mới vừa phơi nắng!” Diệu Ngạn hống Tiểu Tứ, động tác trên tay cũng không dừng lại, “Cho dù là chuyện của Mạc Ngữ, ta tin tưởng Tiểu Tứ bảo bối sẽ không làm ra chuyện gì khiến ta chán ghét...... Dù sao chúng ta cũng đã đính hôn mười năm, Tiểu Tứ hẳn là sẽ không vứt bỏ ta đi?”

“Sẽ không!” Tiểu Tứ nói ngắn gọn mà hữu lực, “Ngạn ca ca không cần lo lắng, ta rất chung thủy!”

“Này ta tin tưởng!” Hoàng gia có nhiều “vết xe đổ” như vậy, hắn không tin cũng không được, “Ngủ đi, ngươi cũng nói qua thực thích ngủ như vậy...... Có phải không?”

Tiểu Tứ an tâm cười, “Ân! Ngạn ca ca vừa ôn nhu vừa xinh đẹp, tương lai sinh bảo bảo cũng nhất định sẽ như vậy!”

“...... Tiểu Tứ!” Tay của Diệu Ngạn chợt dừng lại, “Nghe ngươi khen ta ‘xinh đẹp’...... Một chút thuyết phục cũng không có, hơn nữa...... Bảo bảo......” Hẳn là do ngươi sinh! Chính là những lời này Diệu Ngạn lại không nói ra......
“Bảo bảo xảy ra chuyện gì?” Tiểu Tứ vẻ mặt đơn thuần hỏi Diệu Ngạn.

“Không, không có gì......” Việc này để sau này rồi hẳn nói! “Cùng nhau ngủ đi!” Dịch dịch góc chăn cho Tiểu Tứ, hai người cùng nhau tiến vào mộng đẹp......

....................................

“Ai nha, mau nhìn, là Tứ điện hạ!” Một tiểu cung nữ giữ chặt tiểu thái giám bên cạnh nói.

“Thật sự......” Tiểu thái giám dùng ánh mắt hồ nghi nhìn y, “Ngươi nói, bệ hạ cùng nương nương như thế, sao lại sinh ra đưa nhỏ như Tứ điện hạ vậy?”

“A nha, ngươi không biết sao? Tứ điện hạ là một năm bệ hạ cùng nương nương rời cung mới có, cho nên, từ lâu trong cung còn có lời đồn...... Nói Tứ điện hạ là bệ hạ hảo tâm thu dưỡng......”

“Không thể nào......”

“Quái vật, quái vật!” Thái giám cùng cung nữ đột nhiên biến thành một đám trẻ, bọn họ làm mặt quỷ xuất hiện ở trước mặt Tiểu Tứ.

“Ngươi xem ngươi xem, nói như thế nó cũng không có phản ứng nga!” Một nam hài chọc chọc hai má y.

“Quái vật chính là quái vật! Ta xem thành tích của nó nhất định là làm phép đạt được!” Người nam hài tự cho là thông minh.

“Không nên đụng nó! Mẹ ta kể lai lịch của nó không rõ, nam thân nữ tướng, không cần tới gần hắn thì tốt hơn!” Một nữ hài dùng ánh mắt chán ghét nhìn y.

“Cha ta cũng có nói, cha mẹ nó nhất định là không cần nó, bằng không vì sao lại để nó ở trong học đường?” Nữ hài cách y rất xa, vẻ mặt cười nhạo.

Không phải, ta là con cha ta sinh ra! Vì sao luôn muốn hoài nghi thân thế của ta? Ta không phải quái vật! Các ngươi vì cái gì lại nói ta như vậy? Ta không có tổn thương các ngươi, các ngươi vì cái gì muốn đối với như thế? Ta chỉ bất quá so với các ngươi nhỏ hơn vài tuổi, thông qua cố gắng mới lấy được vị trí thứ nhất có gì sai chứ? Cha ta cha cũng không phải không cần ta, bọn họ chính là không có thời gian chiếu cố ta mà thôi, các ngươi không cần bậy bạ a!

Tiểu Tứ nghĩ muốn hét to ra tiếng, chính là yết hầu thật nóng, thanh âm gì cũng không phát ra được...... Rồi một mảnh tiếng cười nhạo không ngừng ở Tiểu Tứ bên tai hiện lên, cho dù hắn che tai, thanh âm này vẫn là có thể tiến vào màng tai của y, xuyên vào trong lòng y...... Đau quá! Thanh âm này giống như từng cái gai, bao lấy tim của Tiểu Tứ, không ngừng đè ép co rút lại, miệng vết thương không đổ máu, chính là so với đổ máu còn muốn đau hơn......

Y muốn khóc nhưng lại bất lực, y muốn chạy trốn nhưng ác mộng kinh khủng quấn vào hai chân y, khiến y không thể nhúc nhích...... Ai tới cứu ta? Ta không muốn đợi ở trong này a!! Tiểu Tứ che tai ngồi xổm xuống, nhắm hai mắt trong lòng la hét......

“Tiểu muội muội, ngươi không sao chứ?” Thanh âm của một nam hài tiến đến, thanh âm của hắn mang theo một chút mẫn tiệp, chính là êm như nước chảy, rất dễ nghe.

Thanh âm này...... Tiểu Tứ ngẩng đầu, đối mặt chính là Diệu Ngạn lúc đó cười sang sảng, “Tiểu Tứ, lại đây, ta dẫn ngươi đi xem mấy thứ chơi tốt!”

“Ngạn...... Ca ca!” Tiểu Tứ kinh ngạc chính mình có thể lên tiếng! Sờ sờ yết hầu của mình, kinh ngạc nhìn Diệu Ngạn.

Diệu Ngạn dùng tay nhỏ nhẹ nhàng đánh vào đầu Tiểu Tứ một chút, “Không cần sững sờ nữa! Sao vậy? Chẳng lẽ ngươi không muốn đi?”

Tiểu Tứ còn đang kinh ngạc vội vàng lắc đầu.“A, ta đã biết!” Diệu Ngạn bỗng nhiên hiểu ra, “Là ngươi đi không được, đúng không? Không sao, ta cõng ngươi a!”

Nói rồi Diệu Ngạn đưa lưng về phía y ngồi chồm hổm xuống, hai tay buộc sau lưng, rồi mới quay đầu lại thúc giục nói: “Tiểu Tứ, mau tới a!”

Chân của Tiểu Tứ tự mình di động, hai tay khoát lên đầu vai của Diệu Ngạn đích ôm lấy cổ hắn, hai chân bị tay hắn giữ, cả người dán lên lưng hắn...... Diệu Ngạn cảm thấy Tiểu Tứ chuẩn bị tốt, liền đứng lên lưng cõng Tiểu Tứ liền đi phía trước......

Như vậy cũng không biết trải qua bao lâu, bóng tối xung quanh đã muốn tan thành mây khói, thay vào đó là ao nhỏ bên đường vào hoàng cung. Diệu Ngạn cõng y, chậm rãi đi bên hồ nước, miệng không ngừng ngâm nga điệu hát dân gian, thoạt nhìn rất hưởng thụ.

“Ngạn ca ca......” Tiểu Tứ bỗng nhiên lên tiếng.

“Ngô? Tỉnh ngủ?” Diệu Ngạn bình thường hỏi.

“Ân!” Tiểu Tứ dụi dụi mắt, “Ta rất nặng đi? Muốn thả ta xuống dưới không?”

“Sẽ không.” Diệu Ngạn cười cười, “Cứ như vậy đi, cõng Tiểu Tứ là trách nhiệm của ‘vị hôn phu’ ta này!”

“......” Tiểu Tứ nhìn lưng của Diệu Ngạn, đầu thực tự nhiên mà dán lên, “Ngạn ca ca, ta có phải có lúc rất kỳ quái không? Thực khiến ngươi đau đầu?”

“Ân, có đôi khi là như thế!” Diệu Ngạn không hề kiêng kị mà trả lời, “Bất quá Tiểu Tứ như vậy ta mới thích a!”

“A?”

“Thỉnh thoảng hời hợt lại có chút mơ màng, thỉnh thoảng lại thông minh không giống đứa bé, luôn hỏi chút vấn đề là lạ, lo lắng chút chuyện là lạ, còn thường xuyên nói lời khiến người kinh ngạc...... Đứa nhỏ như vậy kẻ khác chịu không nổi mới là Tiểu Tứ không phải sao?”

“......” Tiểu Tứ vẫn giữ tay Diệu Ngạn nhất thời nắm thật chặt.

“Nhưng đối với ta mà nói, Tiểu Tứ chính là Tiểu Tứ, không thể thay thế, cũng không cần bị thay thế!” Diệu Ngạn đem thân người Tiểu Tứ nâng lên nói, “Ta a chính là thích Tiểu Tứ ── ‘đứa nhỏ kẻ khác chịu không nổi’ này!”

“Ngạn ca ca thực thích ta sao?” Tiểu Tứ không xác định hỏi.

“Nhìn xem, lại hỏi vấn đề ngốc nghếch không phải sao?” Diệu Ngạn dùng đầu của mình khẽ cụng đầu Tiểu Tứ, “Đây là đương nhiên a, bằng không cùng ngươi đính hôn ước làm gì chứ?”

“Ta cũng vậy...... Ta thực thích Ngạn ca ca, cho nên......” Tương lai vô luận phát sinh chuyện gì, xin ngươi không cần vứt bỏ ta!

..............................

Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào nhà, mộng nên tỉnh! Tiểu Tứ ngáp một cái xoay người, cảm giác được nhiệt độ cơ thể của Diệu Ngạn cùng cái ôm......

“Tiểu Tứ tỉnh?” Diệu Ngạn cũng mở to mắt nhìn y.

“Ân!” Tiểu Tứ dùng ánh mắt thăm dò nhìn hắn.

Diệu Ngạn cười, “Xảy ra chuyện gì? Tiểu Tứ có vấn đề muốn hỏi ta?”

Vấn đề của Tiểu Tứ ra ngoài, “Ngạn ca ca, ngươi thật sự thích ta sao?”

“Tiểu đứa ngốc! Vấn đề này còn hỏi?” Diệu Ngạn chỉnh chỉnh vài sợi tóc của Tiểu Tứ, “Đương nhiên thích a!”

“Đúng vậy...... Ngạn ca ca là thích ta...... Ta cũng thực thích Ngạn ca ca......” Ánh mắt chăm chú của Tiểu Tứ, Diệu Ngạn chưa bao giờ thấy qua.

“Kia thật sự là vinh hạnh của ta đi!” Diệu Ngạn cười đến không thể nào nói là cao hứng bao nhiêu.

“Cho nên...... Chúng ta sẽ vĩnh viễn cùng một chỗ, đúng không?” Tiểu Tứ tới gần Diệu Ngạn, ôm chặt lấy thân hắn hỏi.

Diệu Ngạn yêu thương hôn nhẹ lên trán của Tiểu Tứ, “Đây là đương nhiên, ta cam đoan!”

Hỡi trời! Ta muốn cùng chàng bên nhau, mãi không phân ly. Núi chưa mòn, sông chưa cạn, đông vang sấm dậy, hè tuyết rơi, trời đất hợp, mới cùng chàng biệt ly!

(Đoạn cuối là bài thơ Thượng da, nguyên bản của thơ là thế này  Thượng da! Ngã dục dữ quân tương tri, trường mệnh vô tuyệt suy. Sơn vô lăng, giang thủy vi kiệt, đông lôi chấn chấn, hạ vũ tuyết, thiên địa hợp, nãi cảm dữ quân tuyệt!)

_________________

Chương 7

“Tiểu Tứ......” Diệu Ngạn đi dạo ở chợ náo nhiệt, sắc mặt trầm buồn, còn không thì liếc Mạc Ngữ ở phía sau Tiểu Tứ, “Ta nói, chúng ta đi dạo phố, ngươi mang cái gia khỏa này theo làm gì?”

Mạc Ngữ nghe vậy, càng thả chậm cước bộ của mình hơn, đầu cúi thấp, hai tay xoắn vạt áo, đi theo phía sau bọn họ.

Tiểu Tứ nhận thấy được người phía sau cách mình càng lúc càng xa, cũng không nói với y cái gì, rõ ràng là đứng bất động tại chỗ, chờ Mạc Ngữ đuổi theo bọn họ. Nó dừng lại, Diệu Ngạn cũng không thể không dừng lại theo, thế là liền biến thành  hai người đứng ở giữa chợ “gây trở ngại giao thông”! Chính là bọn họ dừng bước không khiến Mạc Ngữ nhanh hơn, nó ngược lại đi càng chậm!

“Oa a! Ta chịu không nổi!” Diệu Ngạn sắp phát điên, “Tiểu Tứ, gia khỏa kia......”

Tiểu Tứ tại thởi điểm Diệu Ngạn nói ra từ “gia khỏa kia” sửa lại: “Ngạn ca ca, không cần gọi nó là ‘gia hỏa kia’! Nó cũng có tên, gọi là ‘Mạc Ngữ’ không phải sao?”

“Nói như thế, nhưng mà......” Diệu Ngạn không khỏi lại lườm Mạc Ngữ rơi lại phía sau bọn họ, “Ai...... Khó có thể tin! Nó thật là nam nhân sao?”

Mạc Ngữ sợ đầu sợ đuôi, đầu cúi thấp không tính, tốc độ chậm không nói, còn luôn đụng phỉa người hoặc vật! Bằng bước đi lộn xộn của nó, phỏng chừng bọn họ cả một ngày cũng đi không xong con phố này!

“Không ai quy định nam nhân không được như vậy!” Tiểu Tứ cũng liền nhìn theo.

“Trời ạ......” Diệu Ngạn nhận mệnh, “Ta xem hôm nay cũng không cần đi dạo! Đi, chúng ta đi tìm Khải!”

“Khải?” Tiểu Tứ tìm tòi trí nhớ, “A, chính là người mấy người trước gặp......”

“Đúng, chính là hắn! Ta thuận tiện giới thiệu nhóm bằng hữu của ta cho ngươi biết!” Diệu Ngạn bỗng nhiên nghĩ ra biện pháp tốt.

Tiểu Tứ gật đầu đáp lại, “Được, Mạc Ngữ kia......”

Không đợi Tiểu Tứ nói xong, chỉ thấy Diệu Ngạn vài bước đi đến trước mặt Mạc Ngữ.....

“......!!” Mạc Ngữ không chú ý trực tiếp đụng phải hắn!

Sờ sờ đầu bị đụng đau, Mạc Ngữ ngẩng đầu, vẻ mặt mê mang nhìn Diệu Ngạn, hoàn toàn không rõ dụng ý cản đường mình của hắn.

Diệu Ngạn nại trứ tính tình chỉ chỉ Tiểu Tứ, “Chúng ta thay đổi chủ ý, muốn đến nhà bằng hữu của ta cho nên ngươi......”

“......” Mạc Ngữ nháy mắt mấy cái tỏ vẻ hiểu rõ.

Không đợi Diệu Ngạn nói xong, nó lập tức xoay người dùng loại bước đi lộn xộn kia hướng Căng Uyên lâu đi đến.

Nhẫn nại của Diệu Ngạn đã đến tới rồi cực hạn, trên trán gân xanh nổi lên, một tay lấy Mạc Ngữ giáp tới rồi chính mình đích cánh tay hạ. Cũng không quản nó có bị dọa sợ hay không, liền tóm lấy nó đi về hướng Tiểu Tứ bên kia......

“Tiểu Tứ, đi!” Diệu Ngạn “nghiến răng nghiến lợi”, có thể nói hắn rất muốn đem Mạc Ngữ ném tới trên xe ngựa của phụ thân mình, tránh cho nó đui mù chen giữa Tiểu Tứ và mình.

Nhưng Tiểu Tứ còn cố tình thêm một câu: “Ngạn ca ca, ôn nhu chút, ngươi dọa đến nó nga!”Diệu Ngạn nhìn thiếu niên bị mình kẹp lấy, nó đã kinh hoảng đến nỗi vành mắt đẫm nước, giống tiểu bạch thỏ nhìn bọn họ chằm chằm, cơn tức của Diệu Ngạn càng lớn hơn, “Là nam nhân sẽ không được khóc! Thật là, khảo nghiệm kiên nhẫn của ta!”

Tuy là nói lời như thế nói, động tác trên tay Diệu Ngạn lại trở nên ôn nhu hẳn, hắn lau nước mắt của Mạc Ngữ, đổi từ kẹp thành khiêng, đem nó để lên vai, “Tiểu Tứ, như vậy được rồi đi?”

“Ân, không tồi! Ngạn ca ca có tiến bộ!” Tiểu Tứ thế nhưng cũng thật sự sẽ khen ngợi.

Mạc Ngữ cũng bị cuộc đối thoại kỳ quái của bọn họ làm cho mù mờ, nhất thời cũng quên  khóc, liền do Diệu Ngạn một đường khiêng tới rồi trước mặt bằng hữu của hắn......

“Ngạn?” Tới giữa trưa, Khải đã xong việc đồng áng buổi sáng, ở cửa nhà gặp ba người Diệu Ngạn! “Các ngươi...... Hôm nay sao lại rảnh mà tới? Còn chưa ăn cơm đi? Đến đến, mau vào!”

Khải nhiệt tình mời bọn họ vào nhà, buông cuốc cùng nông cụ xuống, dùng nước giếng qua loa rửa tay rửa mặt, rồi mới mang ra tất cả đồ ăn trong nhà!

“Không cần vội, xem, chúng ta có mua vịt nướng cùng rượu đến!” Diệu Ngạn buông Mạc Ngữ cùng đồ ăn mua tới, giúp hắn ta cùng nhau chuẩn bị bát đũa gì đó.

“Ha ha, ngươi hôm nay còn đem ‘người hôn ước’ tiểu Thiên mang đến đi! Người kia...... A, là Mạc Ngữ!” Mọi thứ chuẩn bị xong, Kải lại bắt đầu đánh giá vị khách đi theo Diệu Ngạn, khiến hắn ta giật mình chính là, hắn ta thế mà lại thấy được đứa nhỏ kia!

“Đúng vậy! Thực nhìn không ra, đại nương tính tình hào sảng lại có con trai như thế......” Diệu Ngạn cũng không kinh ngạc hắn ta biết, lúc Mạc đại nương còn sống nhân duyên tốt lắm, cơ hồ tất cả mọi người trong trấn này đều biết nàng.

“Vấn đề không ở chỗ này!” Khải nhìn Mạc Ngữ trong góc phòng, “Ngươi có nghe người ta nói về thân thế của đứa nhỏ này không?”

“Thân thế? Có vấn đề sao?” Tiểu Tứ hỏi trước.

Khải một bộ biểu tình “quả thế”, “Mạc đại nương có con trai như thế, đến khi mất đi không có cùng mọi người nói qua, cũng không để nó xuống núi, các ngươi không thấy kỳ quái sao?”“Nếu không nhớ lầm, Mạc đại nương là trước khi lập gia thì sinh hạ nó đi? Tình huống như vậy, có thể Mạc đại nương muốn bảo hộ đứa con cũng không nhất định a!” Diệu Ngạn giả dụ.

Mạc Ngữ nghe được lời của bọn họ, hai tay không khỏi hơi hơi run rẩy, cắn chặt môi dưới, nhưng không phát ra tiếng gì.

Tiểu Tứ đặt lên bàn tay lạnh như băng của Mạc Ngữ, dùng thanh âm chỉ có hai người có thể nghe được nói: “Rất không cam tâm đi? Rõ ràng là nói chuyện của mình, nhưng bản thân lại không có chỗ trống nào để chen vào nói......”

“!” Mạc Ngữ khiếp sợ nhìn Tiểu Tứ, trên mặt Tiểu Tứ chỉ có nụ cười bình thản.

“Ngươi nhất định rất yêu nương ngươi! Không sao, ngươi không thể nói, ta giúp ngươi!” Tiểu Tứ dùng thần ngữ nói. (thần = môi, ta nghĩ là dùng khẩu hình)

Mạc Ngữ cũng lại vì lời nói của Tiểu Tứ mà cảm động!

Sau đó, Tiểu Tứ cũng không nói với nó cái gì, mà là gia nhập với bọn Diệu Ngạn bắt chuyện, “Khải ca ca, như vậy mọi người suy đoán thân thế của Mạc Ngữ thế nào?”

“Gọi ta Khải là được rồi!” Khải bởi vì nói chuyện với Tiểu Tứ, mặt hơi hơi phiếm hồng, “Bởi vì Mạc đại nương từ lúc sinh ra cũng không rời khỏi trấn nhỏ này, cho nên tất cả mọi người suy đoán, phụ thân của đứa nhỏ này đến tột cùng là ai?”

“Kia kết quả......”

“Không có kết quả!” Khải tiếc nuối nói, “Mạc đại nương căn bản không có lưu lại chứng cớ hay manh mối gì, cho nên thân thế của nó cũng có thể nói là bí ẩn lớn của trấn chúng ta!”

“......” Tiểu Tứ yên lặng, bắt đầu suy tư gì đó.

Diệu Ngạn cũng nhân cơ hội này nói sang chuyện khác, “Đúng rồi Khải, tiểu mặt rỗ cách vách nhà ngươi đâu? Sao không nhìn thấy hắn vậy?”

“......” Khải bị hỏi đồng thời sắc mặt trong nháy mắt tối xuống.

Diệu Ngạn cảm thấy không đúng, quan tâm hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Phát sinh chuyện gì sao?”

Khải thở dài một tiếng, “Ngạn, nói ngươi có thể tin sao? Một nhà bọn họ năm ngoái vô duyên vô cớ mất tích!”

“Mất tích?” Tiểu Tứ bắt được từ này.

“Ân, quả thực tựa như hư không tiêu thất! Mùa xuân năm ngoái, nhà bọn họ lúc chăn dê khi thấy mỗi ngày đều sẽ ít đi mấy con...... Rồi cha mẹ hắn còn có hắn, ba người lục tục đi tìm dê...... Chính là ai cũng không có trở về! Ngươi nói việc này có kỳ lạ không?” Bộ dạng của Khải tuyệt không giống như đang nói dối!

“Cứ như vậy biến mất sao? Sao có thể như vậy?” Diệu Ngạn ở trước khi Phong cùng Thần nhậm chức, thay mặt quản lý nơi này...... Chuyện này thật sự khiến hắn không thể tưởng tượng được......

_________________

Chương 8

“Cái gì? Mất tích?” Kì Viêm ngồi trên vương nghe báo cáo của Sí cùng Hàn. Mà khi hắn nghe được tin thứ nhất, nhất thời từ trên thượng vị đi xuống! “Sí, nói rõ ràng chút, những binh lính thăm dò núi này sao có thể vô duyên vô cớ mất tích như vậy?”

“Vương...... Thuộc hạ...... Không biết......” Sí cũng lần đầu đụng phải việc hiếm lạ như thế, người đang yên đang lành thế mà trong một đêm liền mất tích......”Chính là nghe các tướng sĩ nói, hai người cùng bọn họ tách ra thăm dò núi, nhưng lúc tập hợp lại liền không thấy bóng dáng bọn hắn nữa......”

“Vớ vẩn!” Kì Viêm tức giận đập bàn.

“Thỉnh vương bớt giận, thuộc hạ tăng số người đi thăm dò!” Sí quỳ xuống thỉnh tội.

Hàn cũng vì hắn cầu tình, “Vương, thuộc hạ tức khắc cùng Sí tra rõ chân tướng, thỉnh vương thứ tội!”

Hai người bọn họ là tâm phúc của Kì Viêm, Kì Viêm cũng không nguyện làm khó bọn họ, thu liễm tức giận, khôi phục khẩu khí bình tĩnh lúc trước nói: “Đi đi, ta tin hai người các ngươi nhất định có thể tra ra việc này......”

“Đa tạ vương!” Hai người trăm miệng một lời đáp lại, rồi mới cùng nhau đứng dậy tính rời đi.

“Từ từ!” Kì Viêm bỗng nhiên lên tiếng gọi bọn họ lại.

“Vương còn có việc?” Hàn cùng Sí dừng cước bộ, cung kính hỏi.

“Tình huống của hắn thế nào?” Kì Viêm hỏi “hắn” có lẽ chỉ có ba người bọn họ có thể hiểu được.

Sí hiểu rõ mà đến bên tai hắn trả lời: “Ít ngày trước tin tức đã tới, nói là mọi thứ đều thuận lợi, thỉnh vương không cần lo lắng!”

“Tốt lắm!” Kì Viêm khóe miệng nhếch lên, “Chỉ cần không ai phát hiện, hắn nhất định có thể thuận lợi giải quyết việc này!”

Nhìn Kì Viêm tự tin cười, Hàn bên cạnh nhịn không được hỏi: “...... Vương thật sự buông tha cho Kỳ Nghệ sao?”

Kì Viêm quay đầu, trong ánh mắt phát ra chút hàn quang, “Hàn, ngươi từ khi nào trở nên lớn mật như vậy?”

“Không......” Hàn kinh giác bản thân nói sai rồi, vội vàng quỳ xuống, “Thuộc hạ không dám! Thuộc hạ chính là......”

“Chính là cái gì?”

“Chính là cảm thấy được vương hẳn là lúc giảm bớt nhuệ khí của vương hậu!” Hàn liều chết nói ra lời “đại nghịch bất đạo” này.

Công chúa Kỳ Nghệ từ khi gả đến Thao Liễm cũng chưa có làm chuyện tốt gì, ngầy đầu gả tới khiến Kì Viêm trước mặt mọi người thề “sinh thời quyết không động đến giang sơn của Kỳ Nghệ”! Sau khi làm vương hậu, lại kiêu ngạo ương ngạnh, không cho mọi người lén thảo luận hoặc nêu ý kiến về việc tấn công Kỳ Nghệ thì thôi, quá phận chính là, nàng thế mà lại không cho Kì Viêm nạp phi! Mỹ nhân giai lệ vào cung, không phải bị nàng dọa chạy chính là bị nàng dùng quyền lợi của vương hậu tái giá cho người khác, khiến cho một số thuộc hạ nhìn cũng không được! Nhưng khi bọn họ liên hợp đưa ra vấn đề này, câu nói đầu tiên của nữ nhân kia đem bọn họ đẩy trở về: “Hoàng đế Kỳ Nghệ ta có thể cả đời thú một mình hoàng hậu, Thao Liễm vương không thể sao? Ta chỉ biết Thao Liễm các ngươi không sánh bằng Kỳ Nghệ, thật là khiến người khác thất vọng a!” Ngũ khí của nàng ngay lúc đó thật sự rất muốn làm người ta cho nàng một quyền. Đáng tiếc, bọn họ có lòng nhưng lực không đủ!

Nhưng nếu là Kì Viêm lấy lý do nảng đối với chính mình đại nghịch bất kính  mà tấn công Kỳ nghệ, vậy bất đồng! Tình huống hoàn toàn nghịch chuyển, để cho nữ nhân kia biết, Thao Liễm vương không phải dễ chọc!

Nhưng là...... Này chính là tưởng tượng mà thôi!

“Hàn a, ngươi cho rằng với tình huống hiện tại......” Kì Viêm trán lộ một nụ cười ôn nhu không rõ, “Có thể sao không?”

“!” Hàn ngẩng đầu, đột nhiên nhớ tới......”Bệ hạ thứ tội, là Hàn thất sách.”
“Đi xuống đi! Việc này ta sẽ suy xét!” Kì Viêm cũng cất bước đi hậu cung.

“Tuân mệnh!”

....................................

“Vương, vương!” Một thị nữ vừa nhìn thấy Kì Viêm liền lo lắng chạy về phía hắn.

Nàng là thị nữ hầu hạ bên người Vận Thục, Kì Viêm thấy nàng thần sắc kích động, không khỏi nhíu mày chẳng lẽ......”Nói chậm một chút, vương hậu lần này xảy ra chuyện gì?”

“Vương...... Vương hậu...... Ăn...... Ăn......” Nàng chạy đến nỗi thở không được, ngay cả một câu đầy đủ nói cũng không nên lời.

Kì Viêm đã muốn bất chấp nàng nói cái gì, một đường thẳng đi nhanh đến tẩm cung của Vận Thục bởi vì hiện tại nàng là quan trọng nhất!

“Vận Thục! Ngươi......” Nhưng hắn một bước vào cửa, đã bị cảnh tượng trước mắt, kinh ngạc ngây người! “Ngươi đang làm cái gì?”

Thân là vương hậu Thao Liễm, Tễ Vận Thục rất thục nữ mà ngồi trước bàn ăn, một con dao trên tay,toàn bộ thịt dê nướng trên bàn từng mảnh bị nàng cắt ra...... Tưởng tượng một chút, tiểu nữ tử nhu nhược một mình ăn hết một con dê, đó là khái niệm gì, càng đáng sợ chính là, bên cạnh đã để sáu mâm được ăn sạch sẽ......

Kì Viêm vội vàng cướp đi dao nhỏ của nàng, khiến nàng dừng lại, “Vận Thục, ngươi xảy ra chuyện gì?”

“Ngô?” Vận Thục ăn đến vui vẻ, bỗng nhiên bị người ngăn cản, cũng là vẻ mặt không hiểu, “Viêm!” Thấy rõ người tới, nàng mới cười đáp lại, “Hôm nay rất sớm nha? Đưa dao cho ta, ta còn rất đói......”

“Không được, vương hậu, người không thể ăn nữa......” Tiểu thị nữ kia cũng đã chạy tới, “Người đã ăn hết sáu chậu thịt bò cùng thịt heo, hiện tại lại ăn một con dê...... Sẽ chịu không nổi!”

“......” Kì Viêm nghe xong thiếu chút nữa đã bất tĩnh, “Nha đầu, ngươi sao lại xằng bậy như vậy, vạn nhất......”“Được rồi được rồi, không ăn thì không ăn!” Vận Thục không kiên nhẫn lắc lắc tay, “Ta thật sự rất đói a...... Ai......” Có chút khó khăn mà đứng lên, nhìn kỹ sẽ phát hiện, bụng của vị vương hậu này có chút nhô ra dị thường!

“Người tới, đem những thứ này đem xuống đi!” Kì Viêm phân phó, chính mình đỡ Vận Thục đến hoa viên đi dạo một chút.

── Trong hoa viên ──

“Ai...... Mang cái bụng này thực mệt a...... Vừa rồi lại không có ăn no......” Vận Thục vểnh vểnh cái miệng nhỏ nhắn, nhưng trên mặt lại dào dạt biểu tình hạnh phúc.

Kì Viêm dở khóc dở cười, ăn thành như vậy, nàng thế mà còn chưa ăn no? “Vận Thục, ngươi đã ăn rất nhiều!”

“Không nhiều lắm không nhiều lắm!” Vận Thục ngẫm lại lời phụ thân nói cho mình, lúc Phạm thúc thúc sinh song bào thai, bệ hạ cấp phạm thúc thúc ăn, kia mới gọi là khoa trương! Chính mình so ra, quả thực thua xa!

“Ngươi a!” Kì Viêm đỉnh đỉnh mũi nhỏ của nàng, “Việc gì cũng không cần quá phận!” Một lời hai ý nghĩa!

Vận Thục bỗng nhiên dừng lại, ngơ ngác nhìn một gốc cây nhỏ nói: “Viêm, chúng ta định ra một ước định được không?”

“Ước định?” Kì Viêm cũng dừng lại, rất có hứng thú hỏi, “Ước định gì? Nói ra nghe một chút!”

“Ta sinh cho ngươi một vương tử, ngươi để cho ta nghỉ một tháng được không?” Vận Thục ý tưởng đột phát nói.

“Nghỉ? Ngươi hiện tại làm công ta sao?” Kì Viêm biết ý của nàng, chính là lý trí của hắn nói cho hắn “không thể”!

Vận Thục liếc mắt nhìn thấu hắn, “Ít giả bộ ngươi biết, ta chính là muốn ngươi sau khi ta sinh hạ đứa nhỏ, để ta quay về Kỳ Nghệ một tháng! Ta chỉ muốn đi biên cảnh nhìn xem......”

“Nga......” Kì Viêm nheo hai mắt lại, “Ngươi là vương hậu của Thao Liễm ta, quay về Kỳ Nghệ...... Có phần không hợp lễ nghĩa đi!” Ý tứ chính là “không được”!

“Sẽ không!” Vận Thục cực lực khuyên bảo, “Ta có thể cùng ngươi cùng đi a!”

“Cùng đi?” Kì Viêm trăm triệu thật không ngờ nàng sẽ tín nhiệm hắn như thế! “A...... Ngươi không sợ ta đi làm gian tế sao?”

“Viêm ngươi sẽ không!” Vận Thục cười ngọt ngào, một tay chống đỡ thắt lưng của mình, một tay vuốt ve tóc của Kì Viêm, “Nếu chút hứa hẹn ấy cũng không thể tuân thủ, vậy ngươi cũng không xứng làm Thao Liễm vương......”

“Ngươi......” Kì Viêm kinh ngạc, quan điểm của Vận Thục tựa hồ so với suy nghĩ hắn còn xa hơn......”Được, ta đáp ứng ngươi, chỉ cần là vương tử, chúng ta ba người liền cùng đi Kỳ Nghệ!”

“Vạn tuế!” Nếu không phải bận tâm đến cái bụng, Vận Thục đã sớm nhảy dựng lên, “Viêm thật sự là người biết săn sóc!”

“Nha đầu, ngươi sao biết cái thai ngươi mang nhất định là nam?” Kì Viêm chính là thích luận điệu này của nàng.

“Ta đương nhiên biết!” Vận Thục một bộ gian kế thực hiện được, “Ta nghĩ Viêm nhất định không có nghe nói qua, lúc mang thai thích ăn thịt, trong bụng nhất định là nam hài!”

Chương 9

“Lão thiên gia...... Ngươi đùa giỡn ta a......” Diệu Ngạn khóe miệng rút gân đi giữa Tiểu Tứ và Khải.

“A, tới rồi tới rồi, chính là ngọn núi kia!” Khải nhìn chăm chú về phía trước, vừa nhìn thấy ngọn núi quen thuộc liền kêu to lên, “Ngạn, chính là ngọn núi kia!”

Tiểu Tứ nhìn theo hướng hắn ta chỉ, “Ngọn núi rất bình thường thôi...... Một nhà bọn họ chính là đi vào núi này liền mất tích?”

Khải gật đầu, “Đúng vậy, ta nhớ rất rõ! Ngạn, ngươi nghiêm túc chút a, là ngươi nói muốn tới điều tra mà? Nhìn Tiểu Thiên người ta xem! Học theo chút đi!” Nhìn ra Diệu Ngạn chủ chốt, một bộ vô tình, Khải căm giận bất bình đưa ra ý kiến!

Vừa bị hắn ta nói như thế, đầu của Diệu Ngạn liền càng cúi xuống, “Đại ca, ta xin ngươi! Ta nói muốn tới điều tra, cũng không nói là hôm nay!”

“Hôm nay có gì không tiện sao?” Khải nghi hoặc hỏi.

Diệu Ngạn lập tức ngẩng đầu trừng Khải, quát lớn: “Không tiện, không tiện, phi thường không tiện!!!”

“Oa a!” Khải bị hắn rống đến mức liền lui ba bước, “Làm gì kích động như vậy chứ?”

“Ngạn ca ca?” Tiểu Tứ cũng cảm thấy kỳ quái, bèn kéo kéo Diệu Ngạn, “Ngươi hôm nay vốn có việc bận sao?”

“A...... Không...... Không phải, không phải bận việc gì......” Diệu Ngạn đang suy tư, nên làm sao để Tiểu Tứ trì độn cực kỳ ở cái phương diện này thông suốt, “Là chúng ta hai cái có việc......”

Qua nhiều năm như thế, Tiểu Tứ đối với phương diện tình cảm có chút tiến bộ mới tốt a! Diệu Ngạn tự đáy lòng mà hy vọng, chính là......

“Hai người chúng ta?” Tiểu Tứ nghĩ nghĩ, lúc sau không rõ hỏi, “Hai người chúng ta có việc sao không?”

“......” Diệu Ngạn sai lầm rồi, y vẫn là một chút tiến bộ cũng không có!

Chuyện này phải quay về ba ngày trước. Từ sau khi bọn họ trở lại trong điếm, Tiểu Tứ cùng Mạc Ngữ liền vẫn như hình với bóng! Diệu Ngạn vì chuyện này mà phiền não. Ở trong mắt hắn, Mạc Ngữ đoạt mất đặc quyền một mình ở chung với Tiểu Tứ của hắn, đoạt mất vị trí bên người Tiểu Tứ...... Trong tiềm thức, hắn đã muốn đem Mạc Ngữ coi như “tình địch” mà đối đãi!

Diệu Ngạn được di truyền khả năng biết trước thiên mệnh của Diệu Quang, liền giống như tất cả thầy bói, hắn đối với tương lai của bản thân hoàn toàn không biết gì cả!!! Tuy rằng tiểu tử Mạc Ngữ kia thật sự nhu thuận, nhưng chỉ cần nó đứng chung một chỗ với Tiểu Tứ, trong lòng Diệu Ngạn liền có một cỗ hàn ý vô danh, đáy lòng hắn có một thanh âm nói cho hắn, tồn tại của Mạc Ngữ có lẽ chính là kiếp số giữa hắn cùng Tiểu Tứ......

Đúng lúc sinh nhật mười lăm tuổi của Tiểu Tứ cũng sắp đến, thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Cho nên Diệu Ngạn tính toán “tiên hạ thủ vi cường”! Ba ngày trước, hắn thông đồng với Chung Ly, gọi hắn ở ba ngày sau chăm sóc Mạc Ngữ một ngày, để Tiểu Tứ có thể cùng hắn một mình du ngoạn cả ngày, thừa dịp này cầu hôn Tiểu Tứ! Tiểu Tứ cũng đáp ứng cùng mình một chỗ, chính là...... Thật không ngờ...... Ngày đó thế mà bị tên Khải ngu ngốc này kiên quyết kéo đi, đến ngọn núi này điều tra?!

Thất sách a thất sách!!! Diệu Ngạn nhìn hai người trước mắt đang lên núi ── Tiểu Tứ thỉnh thoảng nhìn xung quanh, có khi sẽ đối một số cây hiếm lạ cổ quái ngẩn người, còn đưa tay đụng đụng; Khải vẻ mặt hưng phấn giới thiệu cho Tiểu Tứ, cũng không quản y nghe hay không nghe, tóm lại nói rất hăng say!

“Ai...... Gặp người không tốt a!” Hắn cũng chỉ có tự cam chịu phần xui xẻo này!

Bọn họ ước chừng đi được nửa canh giờ, cũng không có phát hiện cái gì không ổn! Lúc này đã là giữa trưa, ba người đều bụng đói kêu vang, thấy bên cạnh có con sông nhỏ, cá trong sông bơi qua bơi lại, thế là bọn họ lúc này quyết định: ăn cơm trước rồi đi tiếp.Diệu Ngạn cùng Khải phụ trách xuống nước bắt cá, mà Tiểu Tứ lại bị bọn họ buộc ở lại trên bờ!

“Ngạn, có nhớ chúng ta trước đây thường chơi bắt cá không?” Khải khiêu khích nâng nâng lông mi.

Diệu Ngạn cởi quần áo tùy ý ném bên bờ sông, đưa tay xuống nước, “Sao vậy không nhớ? Ta chính là cao thủ chưa bao giờ thua!”

Khải cười nhạo nói: “Ít tự biên tự diễn, nếu không hôm nay lại so tài?”

“Được! Tiểu Tứ làm trọng tài! Người nào bắt được nhiều cá liền thắng!” Diệu Ngạn tuyên bố.

“Như vậy bắt đầu đi!” Khải nói liền cầm gậy lên, hướng trong nước đâm xuống!

“Thua cũng không nên khóc nga!” Diệu Ngạn cũng là một cây đâm xuống nước......

Trận đấu hừng hực khí thế triển khai! Khải là một cao thủ, dựng sào thấy bóng, đâm một cái liền được một con cá! Tốc độ vừa nhanh, lực đạo vừa ngoan, chỉ chốc lát sau liền mệt. Diệu Ngạn bên cạnh cũng không kém hơn hắn ta chút nào, nhìn hắn ôn văn nho nhã, lúc đua trò này thì hỏa lực toàn bộ khai hỏa, lực mạnh mười phần.

Cá của Khải ở bên trái Tiểu Tứ, của Diệu Ngạn thì ở bên phải...... Tiểu Tứ ngồi xổm trên bờ, nhìn cá hai bên không ngừng tăng, lại nhìn hai người bọn họ ở trong nước vớt đến hang say như vậy, đáy lòng Tiểu Tứ cũng nổi lên ham muốn để bản thân thử xem..... Nói làm liền làm! Tiểu Tứ đứng lên......

“Ngạn ca ca!”
“Ân?” Diệu Ngạn nhìn về phía y, nhưng động tác tay lại không dừng, “Tiểu Tứ, chuyện gì?”

“Ta có thể xuống nước cùng nhau bắt không?” Thanh âm vội vàng của Tiểu Tứ để lộ ra khát vọng của y.

“Ngươi muốn xuống nước a? Được!” Diệu Ngạn đáp ứng một tiếng.

“Thật sự?” Tiểu Tứ mừng rỡ, cũng bắt đầu động thủ cởi nút thắt.

“A! Chờ một chút...... Không được!” Phản ứng của Khải so với Diệu Ngạn còn lớn hơn, chỉ thấy hắn ta lập tức buông gậy trong tay, hai tay giao trước ngực nói: “Không được, không thể! Tiểu Thiên tuyệt đối không thể xuống!”

“!” Lúc Tiểu Tứ nghe thấy “không được”, toàn thân ngẩn ra, tay cởi nút thắt cũng dừng lại.

“Vì sao không thể?” Diệu Ngạn không rõ ý của Khải, liền hỏi hắn ta.

Khải mặt đỏ gãi gãi đầu, thô lỗ cười nói: “Tiểu Thiên rất đẹp, y cỡi hết xuống nước...... Ta...... Hắc hắc...... Thực không được tự nhiên......”

“Thần kinh!” Diệu Ngạn cho hắn ta một quyền, “Ngươi ít ảo tưởng vô vị cho ta!” Qua một hồi quấy rối của hắn ta, Diệu Ngạn cũng kiên quyết không đồng ý để Tiểu Tứ xuống nước, cho nên hắn vội vàng khuyên Tiểu Tứ, “Tiểu Tứ, Khải nói đúng! Không bằng......”

“A? Ân...... Ta đã biết......” Thất vọng không có hiện trên mặt Tiểu Tứ bao lâu, y rất nhanh liền lên tinh thần, hướng bọn họ phất tay miễn cưỡng cười, “Không sao...... Các ngươi nói cảm thấy trở ngại...... Cho dù......”

Nghe Tiểu Tứ không nói tiếp, Khải nhẹ nhàng thở ra, rồi mới cao hứng phấn chấn nói với Diệu Ngạn nói: “Ngạn như vậy, chúng ta mở lại thủy chiến đi!”

“Ta vẫn không hề dừng!” Diệu Ngạn cười nhạo nói.

“Oa! Tiểu tử ngươi giở trò!” Khải oa oa kêu to.

“Hừ, là ngươi tiểu tử không chuyên tâm!” Diệu Ngạn phản bác.

“Kháng nghị kháng nghị!”

“Kháng nghị không có hiệu quả!”

Nhìn bọn họ hai cái ở trong nước đùa đến vui vẻ như vậy, Tiểu Tứ cũng không muốn quấy nhiễu bọn họ! Chính mình lẳng lặng ngồi xổm xuống, một mình nhìn bọn họ...... Dần dần ánh mắt của y bắt đầu mơ màng, người chơi đùa trong nước cũng đổi thành  một đám nhỏ nghịch nước, có nam có nữ, tất cả mọi người chơi đùa rất tận hứng, tiếng cười vui tiếng đùa giỡn không ngừng, nhưng duy chỉ có mình bị hặt bỏ ở ngoài trò vui này.....

Chương 10

Ba người ở ăn uống no đủ xong nghỉ ngơi một lát, chờ một chút liền tiếp tục lên núi...... Trên đỉnh núi có rất nhiều cây xanh, cho nên càng lên cao đường càng không dễ đi, tốc độ của ba người bọn họ đi đến giữa sườn núi thì chậm lại rõ ràng.

“Đáng giận, sao lại nhiều cây như vậy, phiền toái!” Khải cầm tiểu đao trong tay đi trước mở đường, mắt thấy cây cối càng ngày càng sum xuê, hắn ta cũng bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Cây cối nơi này thật đúng là đồ sộ a......” Diệu Ngạn một tay nắm lấy tay Tiểu Tứ, tay kia cũng hỗ trợ  đẩy cỏ dại cản đường ra.

Tiểu Tứ yên lặng theo sát hai người bọn họ, có lẽ có liên quan đến việc bị Diệu Ngạn nắm tay, y vẫn cúi đầu, hoàn toàn không nhìn đường phía trước!

“Mấy người các ngươi là ai?” Bỗng nhiên từ một bụi cỏ dại bên cạnh truyền đến một thanh âm trầm thấp già nua!

“......!” Khải kinh ngạc, hắn ta thật không ngờ hoang sơn dã lâm này cũng sẽ có người đến.

Diệu Ngạn sau khi nghe thấy tiếng kia, cảnh giác đem Tiểu Tứ giấu ra phía sau, “Ngươi là người nào?”

“Xoạt xoạt......” Cây cỏ kia bị người đẩy ra, là một lão nhân lưng còng tóc trắng xoá! Bộ dạng của ông cực kỳ xấu xí, trên mặt đầy nếp nhăn, trên trán còn có một cái túi giống như bướu thịt lớn, gương mặt đáng sợ khiến người ta không rét mà run. Phía sau lưng ông mang một cái sọt, bên trong đựng đầy thảo dược, hiện giờ đang chống trượng thong thả đi về phía bọn họ......

Sau khi nhìn mặt ba người, ông lại lặp lại câu hỏi: “Các ngươi là ai?”

Thấy bộ dáng kia của ông, Diệu Ngạn cùng Khải đều nhịn không được lui về sau......

“Chúng ta là người trong trấn!” Khải nuốt nước miếng đáp lại, “Tới nơi này điều tra nguyên nhân cái chết của bằng hữu của ta, có cái gì không đúng sao? Lão nhân gia?”

“Nga? Người trong trấn......” Lão nhân kia quan sát từng người bọn họ, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Tiểu Tứ, “Là thật sao?”

“Lừa ngươi làm......” Khải vừa muốn cãi lại, lại bị Diệu Ngạn giành trước!

Chỉ nghe Diệu Ngạn cười tủm tỉm mà nói: “Lão nhân gia mắt tốt, y......” Hắn chỉ Tiểu Tứ, “Hiện tại đích xác không phải, chính là không bao lâu nữa thì đúng!”

“Ý gì?” Lão nhân hai mắt nhìn chằm chằm Tiểu Tứ, nhưng Tiểu Tứ lại không thèm quan tâm, mặc ông nhìn đủ.

“Chúng ta có hôn ước......” Diệu Ngạn một tay kéo Tiểu Tứ nhét vào trong lòng khoe nói, “Chờ ta thú y, y chính là thế!”

“Hôn ước a......” Lão nhân nói không nhìn Diệu Ngạn đi đến bên người Tiểu Tứ, kéo tay Tiểu Tứ nhìn trái nhìn phải, còn không thì vuốt ve ngắm nghía.

“Này, ông làm gì thế?” Động tác khinh bạc của ông tác chọc giận Diệu Ngạn!

“Ha hả......” Tiếng cười rộ lên của lão nhân kia cũng có chút quái dị, ông buông tay Tiểu Tứ nói với Diệu Ngạn, “Vội cái gì...... Còn sợ ta ăn y sao?”

Diệu Ngạn so sánh với Tiểu Tứ lại không ra sao...... Hắn sau khi lão nhân buông tay của mình, bản thân nâng cái tay kia lên, cũng bắt đầu cẩn thận quan sát...... Nhìn trong chốc lát, còn rất lễ phép hỏi một câu: “Lão gia gia, tay của ta có cái gì sao? Hay là ngươi vừa rồi là xem tay cho ta?”

“......” Khải vẻ mặt xơ cứng.

Diệu Ngạn có lẽ đã thành thói quen, chính là nhắm mắt lại khẽ lắc đầu, nhẹ giọng trách cứ: “Tiểu Tứ, xin ngươi đem tất cả sự tình nghĩ sâu chút, được không?”Kia lão nhân cũng sửng sốt, nhưng sau đó liền cười ha hả: “Ha ha ha ha...... Thật sự là đứa nhỏ thú vị! Được rồi, nhìn mặt mũi của ngươi, ba người các ngươi theo ta trở về đi!”

“Di?” Diệu Ngạn cùng Khải đồng cảm nghi hoặc.

Lão nhân nhìn hia người bọn họ liếc mắt một cái, “Các ngươi hẳn là cảm tạ đứa nhỏ này, bằng không ta để ngươi lại lên núi, cho hai người các ngươi tự sinh tự diệt đi!”

“Lão nhân gia, chỉ giáo cho?” Khải vẫn là không rõ.

“Đi thôi, quay về chỗ của ta...... Ta nói cho các ngươi......” Lão nhân nói xong liền xoay người dẫn đường cho bọn họ, dọc đường đi bọn họ cũng không có phản ứng.

Khải cùng Diệu Ngạn vốn lòng còn khúc mắc, chính là Tiểu Tứ lại ngoan ngoãn nghe lời ông, đi theo ông...... Bất đắc dĩ, hai người nhìn nhau, cùng đi theo......

....................................

Chỗ ở của lão nhân rất hoang vắng nằm ở phụ cận phía nam núi, còn là một gian nhà lá đơn sơ, nơi này ít có người sống, bởi vậy cũng không có bao nhiêu người biết nơi này còn có một lão nhân sống ở đây.

“Ngồi đi!” Lão nhân gọi bọn hắn ngồi xuống, còn rót ba chén trà lớn tỏ vẻ “khoản đãi”.

Diệu Ngạn từ khi tiến vào nhà liền bắt đầu ngầm quan sát, thẳng đến khi xác nhận lão nhân này không phải muốn đối bọn họ bất lợi mới ngồi xuống, thế nhưng chén trà kia, hắn vẫn một ngụm cũng không uống!

Khải thấy Diệu Ngạn bất động, chính mình cũng bất động theo, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Chỉ có Tiểu Tứ vừa thấy lão nhân dâng nước trà, liền hai tay tiếp nhận chén, sau đó còn không oán trách nói: “Cám ơn lão gia gia!” Sau đó không hề cố kỵ mà liền “cô lỗ cô lỗ” uống vào bụng.
“Tiểu Tứ!” Diệu Ngạn nghiến răng nghiến lợi thấp giọng nhắc nhở nói.

“Ngạn ca ca, xảy ra chuyện gì?” Tiểu Tứ tâm không phòng người hỏi.

Lão nhân đem hết thảy nhìn vào trong mắt, cũng không nói gì, tự nhiên bắt đầu chân thành nói: “Ta tên là Du Kiềm, như các ngươi thấy,ta là dược sư! Thường xuyên lên núi hái thuốc......”

“Vậy ngươi vì sao lại ngăn cản chúng ta lên núi?” Khải xúc động đứng lên đánh gảy lời của ông.

“Ta không phải người Kỳ Nghệ......” Lão nhân không có để ý tới hắn ta tiếp tục đề tài của mình.

“Cái gì?” Khải kinh hãi.

“Du gia gia là người Ly Điễn đi!” Tiểu Tứ uống ngụm trà, bình tĩnh tiếp lời nói tiếp.

“!” Nghe vậy, mọi người bao gồm cả Du Kiềm đều chấn động!

Tiểu Tứ buông chén trà, không nhanh không chậm giải thích cho bọn họ, “Vừa rồi Du gia gia sờ tay của ta, ta liền phát hiện, gan bàn tay trai của Du gia gia có một ấn ký màu tím nhạt, đây là bình an phù của tất cả nam tử Ly Điễn từ khi sinh ra!”

“...... Tiểu tử, ngươi từng đến Ly Điễn?” Lão nhân đoán, bằng không y từ đâu biết được chuyện chỉ có người Ly Điễn mới biết?

“Không có!” Tiểu Tứ lắc đầu, “Là phụ thân nói cho ta biết!”

Cái này khó trách, Phạm lớn lên ở Ly Điễn, coi như là nửa người Ly Điễn, cho nên Tiểu Tứ biết cũng không ngạc nhiên!

“Phụ thân ngươi...... Ha hả...... Xem ra duyên phận của chúng ta thật đúng là sâu a!” Lão nhân sờ sờ chòm râu, ý vị thâm trường nói, “Ngọn núi kia không thuộc Kỳ Nghệ, cũng không thuộc Thao Liễm, mà là của Ly Điễn! Nơi đó có thần linh mà người Ly Điễn chúng ta cung phụng, hàng năm cuối hè chúng ta đều sẽ đưa đồng nữ mười lăm tuổi lên làm tế phẩm, ta chính là người phụ trách trông giữ nơi này, này cũng là nguyên nhân ta ngăn cản các ngươi!”

Ly Điễn tộc ở giữa Kỳ Nghệ và Thao Liễm, tuy rằng nơi ấy không lớn, chính là cũng rất khéo chia hai quốc gia ra! Từng có một lần Kỳ Nghệ hoàng đế chinh phục Ly Điễn, chính là sau khi Phạm làm hoàng hậu, Kỳ Nghệ hoàng đế lại đem Ly Điễn một lần nữa trả lại cho người Ly Điễn, để bọn họ tự mình quản lý vùng đất của mìnha, xem như lễ vật đưa cho hoàng hậu cảu mình!

“Thần linh? Nó muốn ăn thịt người?” Diệu Ngạn khó tin, như vậy một nhà  tiểu mặt rỗ là bị “thần linh” kia ăn luôn?

“Không biết......” Lão nhân cầm lấy cái tẩu bên cạnh bắt đầu hút, phun ra nuốt vào một ngụm khói rồi nói, “Chúng ta không ai nhìn thấy bộ dáng của ‘thần linh’, chỉ biết là theo quy cũ từ xưa truyền lại: nếu không dâng đồng nữ lên, ba vùng sẽ có tai ương!”

“Ba vùng? Là chỉ Kỳ Nghệ, Thao Liễm còn có Ly Điễn sao?” Tiểu Tứ hỏi.

“Hô......” Hắn phun ra khói thuốc trả lời, “Đúng thế!”

“Kia cụ thể sẽ gặp tai ương gì?” Khải quan tâm chính là này!

“Này......” Ngữ khí của lão nhân trở nên có chút bất đắc dĩ, “Quy củ này ghi lại trong một quyển sách cổ của Ly Điễn, chỉ có tộc trưởng các đời có thể xem...... Mà hiện nay trên đời xem qua quyển sách này, chỉ có tiên hậu của Kỳ Nghệ ── Diệp Bàn Nguyên!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau