HỖN THIÊN GIỚI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hỗn thiên giới - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Chết vì một cái chai

Trong căn phòng nhỏ lung linh huyền ảo, có một chiếc giường nệm trải ra trắng phau, phía trên là một cô gái đang nằm lõa thể, trên người không mặc một mảnh vải để lộ ra cơ thể hoàn mỹ, bầu ngực căn tròn cứ như sắp nổ ra, làn eo thon, bờ mông căn tròn, da trắng không tì vết. Nàng ta nằm trên giường không ngừng uống éo làm ra những động tác khiêu gợi, ma mị, từng cái vuốt ve, từng ngón tay di chuyển của nàng đều gợi cho những tên nam nhân nổi lên cái dục vọng ham muốn. Rồi từ bên ngoài, một tên đàn ông cao to lực lưỡng đi vào, hắn cũng không mặc quần áo, để lộ ra những múi thịt săn chắc và cái thứ ở giữa hai chân đang sừng sững, sẵng sàng cho một trận giao phong mãnh liệt. Hắn nhanh chóng leo lên giường và cùng với cô gái kia bắt đầu màng tẩy lể bằng môi và lưỡi, những tiếng chùn chụt vang lên khắp căn phòng.

Sau khi vắt sạch nước bọt của nhau, tên đàn ông bắt đầu banh hai chân cô nàng ra, đưa nòng súng tiếp cận động thiên thai, còn cô nàng thì dùng ánh mắt thèm khát nhìn theo và....

-- Cơm mẹ nấu, đuỵt chết nó cho anh. []:bofu7

Bên ngoài màng hình một tên thanh niên hưng phấn gào lên. Hắn là ai ư, hắn tên là Lâm Hoài, nghe tên dể thương dậy đó thế nhưng hắn lại là một tên du côn chợ búa chính hiệu, suốt ngày ăn chơi lêu lổng, kiếm chuyện đánh nhau. Hiện tại hắn đang ngồi trước màng hình và xem phim jav (Phim dành cho trẻ em), hắn mặc một chiếc áo thun ba lổ còn bên dưới thì trống trơn, khẩu R15 ở giữa đang giương nòng cùng với ngũ cô nương uống lượn bay múa, trên màng hình lúc này vô cùng gay cấn, tiếng da thịt chạm vào nhau, âm thanh khoái lạc tuôn trào. Ánh mắt hắn hắn mê dại, cơn thống khoái đạt đến cực điểm và khẩu súng kia đạn đã sắp ra tới nòng, ngũ cô nương bắt đầu xiếc chặt...

Và lúc này, từ bên ngoài bay vào một cái chai thủy tinh kèm theo âm thanh.

-- Đậu móe, giờ này còn bắt phim con heo, đã vậy mà còn mở hết volume nữa chứ, định không cho người ta ngủ sao, đuy chết đuy thằng kia.

Một âm thanh chai vỡ vang lên, hắn không còn cảm thấy gì nữa, cảnh vật trước mắt tối sầm và hắn chỉ kịp kêu lên.

-- Cái định mệnh nó...

.....

Lâm Hoài mở mắt, tỉnh lại sau cơm mê hắn chợt cảm thấy mất điểm tựa, gió rít bên tai ù ù và cảnh vật như đang bay lên. Hắn chỉ kịp nhận ra một điều là hắn đang rơi.-- "Hự...".

Một nhánh cây đập vào bụng làm hắn đau muốn nín thở, thế nhưng cũng nhờ nó mà hắn ngừng rơi, nằm vắt vẻo trên nhánh cây hắn bắt đầu xâu chuổi lại vấn đề. Đầu tiên hắn đang thẩm du ở nhà rồi một cái chai không biết từ đâu bay vào đậo trúng vào đầu và rồi hắn thấy trời đất tối thui, sau đó hắn tỉnh lại và thấy mình đang rơi cuối cùng thì dính vào đây. Càng nghĩ càng rối não, hắn tự hỏi chuyện gì đang sãy ra với hắn. Trong lúc hắn đang mãi suy nghĩ thì cành cây phát ra âm thanh răng rắc, cuối cùng không chịu nỗi sức nặng của hắn, cành cây gãy ngang, người và cây tiếp tục lao xuống vực. Chuyện sãy ra quá nhanh, hắn chỉ kịp la lên.

--" Cơm mẹ nấu gà,....".

....

Dưới vách núi, một thanh niên đang ngồi thơ thẫn, hắn chính là Lâm Hoài, vừa mới tỉnh lại sau khi bị té núi, toàn thân đau ê ẩm, trong đầu thì rối tung khi đồng thời có hai luồn ký ức. Sau khi ngồi sâu chuổi lại hoàn toàn thông tin trong đầu hắn biết được là hắn đã toi chỉ bởi vì một cái chai và đây là cơ thể mới của hắn, hay nói cách khác là hắn đã xuyên không đến một thế giới khác và sống trong một thân thể khác, còn Lâm Hoài trước kia đã chết rồi. Dò xét thông tin hắn biết thêm thân xác mới này của hắn tên là Hoài Lâm, là một kẻ bình thường không thể bình thường hơn, trái ngược hoàn toàn với bản thân hắn. Hôm nay tên này đi hái linh chi và thấy một cây thảo dược lạ ở vách núi thế nên hắn leo xuống hái và bị té (ngu vãi, đi hái linh chi thì hái đi bò ra hái thảo dược chi cho té). Lúc đang rơi hắn chộp được một sợi dây thế nhưng lại phát hiện đó là một con rắn và bị hù cho hồn lìa khỏi xác (Tên này sợ nhất là rắn) sau đó linh hồn Lâm Hoài xuyên qua nhập vào và tiếp tục câu chuyện té núi còn đang dang dở. Ngẩm lại hắn lắc đầu ngao ngán khi thấy số mình quá nhọ.
--" Cái l-ng gì tế...".

Hắn chợt thốt lên khi thấy trên tay đang cầm một quả cầu pha lê trong xuốt. Nghĩ thật lâu hắn cũng nhớ lại lúc đang rơi vô tình nhìn thấy nó đang lơ lững phát sáng, như tìm được cọng rơm cứu mạng hắn nhanh tay chộp lấy ai ngờ vừa động vào nó tắc ngủm rồi cùng hắn rơi xuống.

--" Hừ, một thứ vô dụng".

Hắn cầm quả cầu tức giận chửi một tiếng.

--" Rắc, rắc...".

Đột nhiên quả cầu xuất hiện vết nức, rồi lan dần ra.

--" Whát thề phắt, chẵng lẻ sắp nở..".

Hắn ngở ngàn kêu lên. Chỉ thấy quả cầu vở tan, từ bên trong một luồng sáng trắng bay ta sau đó chui vào đầu hắn, hắn cảm thấy nhận thức yếu dần rồi hoàn toàn mất đi, bây giờ trong đầu hắn chỉ vang lên một câu hỏi.

-- "Cái l-ng gì nữa dậy".<code> Lạc Kỳ Nam</code>

Chương 2: Lưỡng hồn song tu

Lâm Hoài tỉnh dậy, chợt thấy mình ở trong một không gian trắng xóa.

--" Đang ở đâu, chẳng lẽ ta chết rồi sao, thượng đế, lão thiên a, tại sao một người đẹp trai như ta lại đoản mệnh như thế, ta còn chưa có vợ, chưa được chờ ịch mà... ta không cam tâm aaaa... ".

Hắn không ngừng than trời trách đất.

-- " E hèm... Này tên kia bớt nói những lời làm người khác buồn nôn đi được không,... nếu không thì thức ăn ta ăn từ ba vạn năm trước cũng bị ngươi làm cho ói hết ra ngoài".

Không gian chợt vang lên tiếng nói, rồi một thân ảnh già nua hiện ra, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ.

--" Ách... lão già.. lão chui từ đâu ra dậy hả... Chẳng lẽ lão chính là diêm vương".

Nhìn thấy lão già xuất hiện hắn hoảng hồn, miệng lắp bắp.

--" Diêm vương, diêm vương là thằng nào, có bá không... ".

Lão già hơi ngơ ngác nhìn hắn.

--" Ặc... Lão không biết diêm vương sao... Thế lão là ai còn ta đang ở đâu".

Hắn tò mò hỏi.

--"Ta là ai, haizzz... chuyện kể ra rất dài dòng... còn chổ này chính là trong thức hải của ngươi".

Lão già thở dài.

--" Trong thức hải của ta".

Hắn làm ra vẻ mặt kinh ngạc.

--" Ừm".

Lão vuốt chòm râu gật đầu.

--" Là chổ nào".

--" Cái đệch... Ngươi không biết sao".

Lão trợn mắt nhìn hắn.

--" Ta không biết thật mà".

Hắn gãi đầu cười cười.

--" Ngươi, ài... đây lần đầu ta gặp một kẻ như ngươi... Thức hải chính là một chổ bên trong đầu ngươi, là nơi chứa đựng linh hồn của ngươi".

Lão già liếc hắn một cái rồi ôn tồn giải thích.

-- "Àh... thì ra là dậy... thế nhưng nếu nói dậy thì lão làm cái gì ở trong này".

Hắn nhìn lão già ánh mắt nghi ngờ.

--" Nói thì dài lắm, ta chính là một tàn hồn bị phong ấn, không biết như thế nào phong ấn tự nhiên được giải trừ, ta thoát ra và gặp ngươi".Lão già ôn tồn nói.

--" Dậy có nghĩa là ông chính là khối thủy tinh lúc nãy ta thấy và chính ta đã giải phong ấn cho lão".

--" chắc là dậy, sau đó ta định đoạt xá ngươi để trọng sinh".

Lão gật đầu một cái rồi nói tiếp.

--" Cái gì, đoạt xá ta... lão, lão... "

Hắn kinh hãi nhìn lão già.

--" Ừm, thế nhưng lại bị phản khống, rồi cùng linh hồn ngươi rơi vào một trạng thái gọi là "Lưỡng hồn song tu".

Lão xem thái độ của hắn như không là gì, thản nhiên nói tiếp.

--" Lão già vong ơn bội nghĩa kia, ta có ơn giúp lão giải phong ấn thế mà lão lại lấy oán báo ân, dám đoạt xá ta, cũng may ông trời có mắt cho ta cơ hội, hôm nay ta không đập lão thành bã ta không làm người".

Hắn nổi giận soắn tay áo lên, vung đấm về phía lão già, thế nhưng lão như một hư ảnh khiến nắm đấm xuyên qua, làm cho hắn suýt chút ngã sờ mờ lờ.

--" Ngươi không thể đánh được ta đâu, trong trạng thái lưỡng hồn song tu, hai linh hồn không thể tổn thương lẫn nhau".

Lão vuốt chòm râu nhìn hắn nói.

--" Ta không tin, ta nhấy định phải nện cho lão một trận".

Hắn vẫn điên cuồng đấm đá, thế nhưng lại giống như đấm vào hư không, hoàn toàn không có chút tổn thương nào.

--" Hộc.. Hộc..".Sau một hồi đấm đá vô ích, hắn ngừng lại, thở hồng hộc.

--" Ta đã nói mà không chịu nghe, ta xem ta cùng ngươi có duyên, hôm nay ta sẽ thu ngươi làm đồ đệ, thấy thế nào".

Lão ta làm ra bộ dáng như tiên gia nhìn hắn.

--" Ta phi... Đoạt xá ta không được còn đòi ta bái sư, da mặt lão dày đến mức nào dậy".

Hắn phun một bãi nước bọt ( Vào trong đầu mình), khinh bỉ nói.

--" Ta nói ngươi, được ta thu làm đồ đệ là đã cấp công đạo cho ngươi rồi, nhớ trước kia có vạn người quỳ dưới chân ta đòi ta thu làm đệ tử ta còn không màn đến".

Lão ta vẫn làm bộ dáng thản nhiên.

--" Ta cóc cần, giờ ta chỉ muốn đá lão ra khỏi đầu càng sớm càng tốt".

Hắn vẩn thái độ khinh khỉnh nói.

--" Ngươi, ngươi, ta nhận ngươi làm đồ đệ ngươi lại không cần, ta nhìn tư chất linh hồn ngươi chính là phế nhân không thể tu luyện, chỉ có ta mới có thể giúp ngươi tu luyện, ngươi không cần thì ráng làm phế vật suốt đời đi".

Lão lần này giận thật rồi, tức tối nói một câu rồi không nhìn hắn nữa.

--" Phế vật sao...".

Hắn kinh hãi hỏi.

--" Chính là dậy..".

Lão quay sang trả lời, thế nhưng lại nhìn thấy hắn đã quỳ từ lúc nào.

--" Sư phụ, xin ngài hãy tu ta làm đệ tử, ta nguyện từ nay về sau sẽ hảo hảo nghe theo người".

Hắn dùng bộ dáng đáng thương thuần khiết nhìn lão.

Lão già nhìn hắn trợn mắt, há mồm, không ngờ hắn lại là một tên vô sỉ đến mức này, trở mặt như trở bàn tay, dậy mà còn dám kêu người khác là mặt dày.

--" Lúc nãy ngươi nói không cần mà".

Lão vẫn làm mặt giận nói.

--"Sư phụ, người đại nhân đừng trách kẻ tiểu nhân, ta lúc nãy là có mắt như mù, nếu thượng đế muốn sư đồ chúng ta ở cùng nhau thì đó chính là duyên, ta hứa sẽ chăm chỉ tu luyện, trở thành đệ nhất khiến sư phụ người nở mặt a".

Hắn ôm lấy chân lão, tung chiêu vuốt mông ngựa cũa mình ra.

--" Được rồi đứng lên đi..".

Lão khẽ thở dài, thầm trách số phận đen đủi, sao lại dính vào một thằng vô sỉ đế mức này chứ, nếu không phải hắn không tu luyện được thì lão không thể hồi phục được, lão cũng không rãnh rỗi làm sư phụ của hắn.

Chương 3: Hỗn nguyên thiên địa quyết

" Ngươi đứng lên đi, Hàizz... "

lão thở dài hất tay bảo hắn đứng lên.

--" Sư Phụ, dậy là người chấp nhận ta sao".

Hắn dùng ánh mắt long lanh nhìn lão già.

--" Ừm cứ cho là dậy đi".

Lão vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

--" Đệ tử Lâm Hoài đa tạ sư phụ thu nhận, hôm nay không rượu không trà không thể kính dâng cho người, sư phụ hãy nhận của đệ tử ba lạy".

Nói xong hắn bằng tất cả lòng chân thành dập đầu ba cái. Hắn không phải là người không biết nặng nhẹ, lão già trước mặt này nhìn qua chắc chắn là một cường giả, dù trước kia định đoạt xá hắn nhưng bây giờ thì không rồi, nếu được một cường giả thu làm đồ đệ hắn ngu sao không nhận, biết đâu lão sẽ giúp hắn tu luyện trở thành tuyệt thế cường giả thì tiền tài mỹ nữ còn thiếu cái gì.

--" Được rồi, coi như ngươi cũng có chút ý tứ, ngươi hôm nay là đệ tử đầu tiên ta thu nhận, ngươi cũng nên biết danh hiệu của ta, ngày xưa bọn họ gọi ta "Huyễn Ảnh Thiên Tôn Hồng Cổ Lạc".".

Lão gật đầu một cái nội tâm cũng thoã mãn đôi chút, tên đệ tử bất đắc dĩ này cũng còn chút ý tứ, lễ nghĩa cơ bản vẩn có.

--" Sư phụ người nói tu luyện là như thế nào".

Hắn gãi đầu ngu ngơ hỏi.

--" Cái tên nhà ngươi, ngươi ở đâu chui ra dậy, ngay cả tu luyện cũng không biết".

Lão tức giận mắng một câu, cái tên đệ tử này hắn từ trên núi xuống chắc, cái gì cũng không biết.

--" Ta từ nhỏ sống ở trên núi, chỉ làm quen với cây thuốc, hoàn toàn không biết mấy chuyện này".

Hắn buông câu lấp liếm, quả thật kí ức của tên Hoài Lâm này hoàn toàn đếu bít gì cả, không biết tên này ở trên núi fuck khỉ riết rồi đâm ra lú hay sao ý.

--" Dậy sao, thôi được rồi vấn đề này để từ từ ta giãi thích, bây giờ ta sẽ hướng dẫn ngươi tu luyện".

Lão bề ngoài không nói gì thế nhưng trong lòng thầm nghĩ" Nhìn ngươi là đã biết trên núi xuống rồi".

--" Sư phụ, người nói sẽ dạy ta tu luyện đúng không".

Hắn không nén được hiếu kì cùng kích động đến gần sư phụ mình mà đấm vai bóp chân hỏi.

--" Ừm, linh hồn ngươi được gọi là Hổn Nguyên hồn căn, theo nguyên tắc luyện hồn thì ngươi chính là một tên phế vật".

Lão tay chắo sau lưng ôn tồn giãn giải.

--" Phế vật nhưng tại sao lại như dậy".

Hắn nghi hoặc hỏi.

--" Bởi vì căn nguyên của luyện hồn chính là thổ nạp linh khí thiên địa bồi dưỡng linh hồn làm cho linh hồn lớn mạnh, Thế nhưng tư chất linh hồn ngươi thì không bởi vì nó loãng hơn bình thường, có thể ví dụ dể hiểu là linh hồn bình thường thuộc dạng lỏng, còng linh hồn ngươi thuộc dạng khí, linh khí thiên địa cũng thuộc dạng lỏng nên ngươi không thể thổ nạp được nếu cưỡng ép thổ nạp sẽ bị bạo hồn mà chết".

Lão giống như một bật hiền sư đang giãn bài cho học trò.

--" Dậy làm sao con có thể tu luyện".

Hắn hoan mang, nếu không tu luyện được chẵng phải giất mơ mỹ nữ tan biến hay sao.

--" Vừa vặn năm xưa ta thu thập được một bộ công pháp tu luyện, mà để tu luyện được cần phải có tư chất linh hồn giống như ngươi, bao năm qua ta chưa tìm được người như dậy, thật không ngờ lại tìm được ngươi. Cái này cũng là cơ duyên của ngươi hôm nay ta sẽ truyền nó lại cho ngươi".

Lão dõng dạc nói một hồi cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính.

--" Đa tạ sư phụ".

Hắn nhanh chóng quỳ xuống sau đó chìa hai tay ra.

--" Ngươi chìa tay ra làm gì".

Lão nhìn hành động của hắn thắc mắc.

--"Đệ tử nhận lấy bí kíp".

Hắn nhìn lão mĩm cười nét mặt chờ mong.--" Bí kiếp gì".

Lão vẫn không hiểu gì hỏi lại.

--" Chẵng phải sư phụ nói là sẽ truyền cho ta công pháp sao".

Hắn ngây ngô trả lời.

--" Bí kiếp cái đầu cũa ngươi, ta nói truyền chính là truyền khẩu quyết công pháp chứ ngươi nghĩ ta moi đâu ra bí kiếp".

LÃO tức giận nện cho hắn một kí.

--" Ui da... Không phải sư phụ nói trong trạng thái song tu hai linh hồn không thể tổi thương lẫn nhau sao, tại sao người đánh con lại đau như dậy".

Hắn hai tay ôm đầu bất mãn nói.

--" Đây là quyền lợi của sư phụ".

Lão thãn nhiên trả lời.

--" Đây là cái nguyên tắc khỉ gió nào chứ".

Hắn biểu môi khinh bỉ thì thầm.

--" Ngươi bất mãn cái gì".

Lão liếc séo hắn một cái làm hắn sởn gai óc.

--" Không có gì hì hì...".

Hắn sợ hãi xua tay cười trừ.

--" Được rồi, bây giờ ngươi phải thức tĩnh thì mới tu luyện được".

--" Thức tỉnh.. làm thế nào để thức tỉnh".

Hắn lại ngu ngơ hỏi. Thế nhưng chưa kịp phản ứng thì đã bị ăn thêm một kí vào đầu.

.....

--" Ui da....".Lâm Hoài ôm đầu tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn ngó xung quanh, chợt phát hiện mình vẫn còn nằm dưới vách núi, dưới chân còn có những mảnh thủy tinh vỡ.

--" Kì dậy ta, chẵng lẽ là mơ".

Hắn soa cằm suy nghĩ về những chuyện lúc nãy.

--" Đệt Mợ, mơ gái đẹp không mơ lại mơ thấy một lão già chết bầm nói năng lung tung còn kí ta hai cái nữa chứ".

--" Chết cái đầu ngươi chứ bầm, còn dám chửi ta hả".

Vừa nói xong hắn chợt nghe tiếng quát từ trong đầu truyền ra cùng một cảm giác đau đớn như ai đánh vào đầu.

--" Ách, sư phụ người là thật sao".

Hắn ôm đầu hoảng sợ nói.

--" Thật cái đầu ngươi, ngươi nghĩ ta là ảo tưởng chắc".

Âm thanh lại truyền ra từ đầu hắn.

--" Dậy mà con cứ tưởng..."

--" Ngươi mà còn tưởng nữa là ta thiến ngươi bây giờ, Tập trung thu luyện cho ta".

Hắn chưa nói hết câu đã cảm thấy khẩu R15 bổng nhiên lạnh lạnh, hắn liền hoảng sợ thành thành thật thật ngồi khoanh chân lại thái độ ngiêm chỉnh vô cùng.

--" Được rồi nghe cho rỏ đây công pháp này gọi là Hỗn Nguyên Thiên Địa quyết, chính là công pháp hấp thu linh nguyên thiên địa để tu luyện, mà muốn hấp thu ngươi phải cảm nhận được nó, bây giờ ngươi thử cảm nhận Linh khí trước đã".

Hắn nghe giản, hai mắt nhắm lại bắt đầu cảm nhận.

Linh khí thiên địa mênh mông, vô tận, không đâu không có, thế nhưng lại như có như không, không thể nắm bắt, điều khiển, chỉ có thể dùng linh hồn cảm nhận.

Nói như dậy thế nhưng cũng phải hơn nữa ngày hắn mới có thể cảm nhận được một ta linh khí.

--" Sư phụ con đã cảm thấy được một tia linh khí".

Hắn mừng rở kêu lên.

--" Ừm tốt lắm, giờ hấp thụ đi".

Lão thản nhiên nói.

--" Vâng thưa sư phụ".

Hắn gật đầu vâng lời.

--" Nếu như ngươi muốn chết".

Lão thản nhiên nói tiếp.

--" Cái đệt, sư phụ người chơi ta".

Hắn bực tức kêu lên.

--" Chơi cái đầu ngươi, những gì ta nói ngươi có ghi nhớ một chút nào àh".

Hắn lại bị thêm một kí vào đầu, hắn vừa ôm đầu vừa ấm ức rên hừ hừ.

--" Được rồi giờ tiếp tục cảm nhận linh nguyên đi".

Âm thanh của lão lại vang lên, hắn không dám chậm trễ bắt đầu cảm nhận linh nguyên trong thiên địa.

So với linh khí thì linh nguyên càng mênh mông, bàn bạc hơn, mỏng manh vô thường hơn, hoàn toàn khó cảm nhận, khó nắm bắt, nếu như linh khí là một cơn gió thì linh nguyên là một khoảng hư không vô tận.

Chương 4: Hắc xà, bạch điêu

Lâm Hoài cứ thế ngây ngốc ngồi đó suốt một đêm, cuối cùng hắn cũng cảm nhận được một tia linh nguyên, quả thật cảm nhận linh nguyên vô cùng khó khăn khó hơn cảm nhận linh khí rất nhiều.

--" Sư phụ, con đã cảm nhận được một tia linh nguyên".

Hắn lên tiếng.

--" Tốt lắm, giờ ta sẽ hướng dẫn ngươi hấp thụ, chú ý lắng nghe. Khai mở linh hồn, tương liên cùng thiên địa, câu dẫn linh nguyên vào cơ thể".

Hắn theo lời của lão, bắt đầu quá trình câu dẫn linh nguyên thiên địa, linh hồn hắn bắt đầu sinh ra vô số sợi tơ mỏng manh có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Linh nguyên giống như là những hạt phù du mênh mông đang không ngừng bị những sợi tơ dẫn dắt vào cho linh hồn hắn không không ngừng cắn nuốt. Hắn lúc này như lão tăng nhập thiền, tiến nhập vào trạng thái tu luyện, Lão già trong đầu hắn lúc này cũng im lặng, thời gia cứ thế trôi qua.

Cứ như dậy hắn ngây ngốc ngồi suốt một ngày một đêm, linh hồn không ngừng lớn mạnh nhờ hấp thu linh nguyên.

--" Suy suy...".

Linh hồn hắn bộc phát dữ dội, một ngày một đêm hấp thu đã giúp linh hồn hắn đột phá, tiến nhập cảnh giới luyện hồn tần một.

--" Phù... Sư Phụ, con đã thành công rồi đúng không".

Hắn vui mừng hỏi.

--" Ừm, thành công, đã chính thức tiến vào cảnh giới tu luyện, luyện hồn tần một".

Lão giọng trầm trầm.

--" Ha ha... Ta đã có thể tu luyện, ta thành công rồi".

Hắn sảng khoái cười lớn.

--" Chỉ mới là luyện hồn tầng một thôi, vui mừng sớm dậy làm gì".

--" Không đáng mừng sao, con cuối cùng cũng có thể tu luyện, không còn là phàm nhân nữa".

Hắn hãnh diện vển mặt lén trời.

--" Hừ, cái cấp độ này bên ngoài hốt đại cũng được một nắm, chỉ cần người ta búng một cái cũng đủ để ngươi chết vài lần, ở đó mà vên mặt".

Lão nghe hắn nói không khỏi tạc một gáo nước lạnh.

--" Ặc, sư phụ người không cần đả kích ta như dậy chứ".

Hắn bất mãn nói, vẻ mặt cao hứng vừa rồi tan biến sạch sẽ.

-+" Không phải là ta đả kích ngươi mà chính là như dậy, nhớ năm xưa lúc ta ở thời điểm đỉnh phong, một ngón tay cũng đủ hành ngươi thành cặn bã rồi".

Lão đều đều nói, giọng điệu khinh bỉ.

--" Dậy thì sư phụ chắc phải bá lắm".
-+" Tất nhiên".

--" Vậy bây giờ sư phụ là cái cấp độ gì".

Hắn không nén đươc tò mò hỏi.

-+" Luyện hồn tầng một".

Lão thản nhiên trả lời.

--" Cái gì, luyện hồn tầng một, ta có nghe lầm không".

Hắn không khỏi kinh ngạc thốt lên.

-+" Đúng là như dậy không có lầm đâu.

--" Tại sao lại như dậy, không phải người nói người rất bá sao".

Hắn hụt hẩn không nói nên lời.

-+" Ta bị phong ấn gần ba vạn năm, sắp bị thiên địa bào mòn tan thành mây khói ở đó mà bá".

--" Haizzz.. ta còn tưởng có một sư phụ bá một chút để bảo vệ, ai ngờ".

Hắn thở dài chán nãn.

--" Ngươi thở dài cái gì, tuy tu vi của ta bị giảm nhưng ta vẫn có thể truyền đạt kiến thức cho ngươi, dẩn dắt ngươi bước lên một tầng cao mới, con đường tu luyện chính là phải tôi luyện mới thành tài, nếu cứ sống trong bảo bọc ngươi sẽ chẵng làm nên trò chống gì đâu".
--" Con biết rồi.... ".

Trong lúc sư đồ hai người đang tâm sự mỏng thì một viên đá bổng rớt trúng đầu hắn.

--" Tên khốn nào ném ta... ".

Hắn nổi giận quát lên. Thế nhưng xung quanh lại không có một bóng người, rồi sau đó vài hòn đá lại rơi xuống, tiếp đến là vô số hòn đá có nhỏ có lớn thi nhau rơi suống hắn ngửa mặt lên nhìn thì kinh hãi khi thấy từ bên trên một đống lộn sộn đang rơi xuống. Hắn vội vàn tránh sang một bên. Ầm một tiếng, đống lộn sộn kia đổ bộ làm mặt đất rung chuyển dữ dội, khói bụi mù mịt. Khi khói bụi tan đi, để lộ bên trong là một đầu hung thú khổng lồ. Đầu hung thú này chính là một con đại xà, toàn thân màu đen tuyền, với cái đầu đầy gai, nó đưa cặp mắt hung ác nhìn hắn.

-+" Không ổn, hung thú này chính là viễn cổ ma thú Huyền Độc Ma Xà".

Lão lên tiếng giọng điệu vô cùng khẩn trương.

--" Sư phụ cấp độ của con quái này như thế nào".

--" Ma thú cấp năm hậu kỳ, tương đương với nhân loại cảnh giới nhập thần".

--" Wát thề pắt.. gặp boss lớn rồi, làm sao bây giờ sư phụ".

Hắn kinh hãi hỏi.

-+" Chạy".

--" Đệch... mợ....".

Hắn không nói thêm câu nào cắm đầu chạy. Đại xà thấy con mồi bỏ chạy rống lên một tiếng sau đó đuổi theo.

Hắn không ngừng bỏ chạy thục mạng, phía sau đại xà vẫn đang truy đuổi sát nút, nếu không nhờ linh nguyên gia tốc hắn đã sớm bị tóm. Nó không ngừng cày nát mặt đất làm đất đá văng tung toé.

--" Con rắn chết bầm kia, đại gia có thù oán với tám đời tổ tông nhà ngươi sao, vừa gặp ta đã đuổi".

Hắn vừa chạy vừa không ngừng quát lên, thế nhưng đại xà hoàn toàn không để tâm tới những điều hắn nói, bất ngờ mổ đầu về trước, cách chân hắn chỉ vài mét làm đất đá nổ tung, hắn cũng bị đánh văng lộn nhào, té sờ mờ lờ.

Đại xà dừng trước mặt hắn, há cái miệng khổng lồ như một chậu máu, với hai chiết răng dài khủng bố định sơi tái con mồi đầu tiên mà nó nhìn thấy.

--" Quéttt Kétttttt...".

Trong lúc hắn tưởng mình chết chắc thì trên không bổng vang lên một âm thanh chói tai, mà khi đại xà nghe được âm thanh này thì vô cùng giận dử, không ngừng nhìn lên gào thét.

Trên bầu trời xuất hiện một con chim lớn, màu trắng, nhìn giống như đại bàng nhưng có đuôi dài và vô cùng to lớn, so với đại xà không kém cạnh một chút nào.

Hai đầu hung thú không ngừng nhìn nhau gào thét, giống như kẻ thù mười năm không gặp. Sau một hồi phô trương thanh thế, cả hai bắt đầu xong vào nhau quyết một trận sinh tử.

___________Lạc Kỳ Nam.___

Chương 5: Thu được bạch điêu

--" Sư Phụ, người nghỉ hai tên này đánh nhau, bên nào sẽ thắng,...".

-+" khó nói lắm, con chim kia chính là Bạch vũ Linh Điểu, cũng là một linh thú thượng cổ, chính là thiên địch của con Hắc Xà kia, có thể nói chúng là kẻ thù không đội trời chung, chỉ cần gặp là sẽ ta sống ngươi chết", hơn nữa cả hai đều cùng đẵng cấp rất khó phân định a.

Lâm Hoài lúc này đã núp sang một bên xem đánh nhau, hắn trốn dưới một tảng đá ngước đầu lên nhìn.

Bên kia, hai đầu hung thú đang choang nhau dữ dội, bạch điêu không ngừng dùng móng vuốt cùng cái mỏ sắc bén tấn công hắc xà, đầu Hắc xà cũng không thua kém liên tục dùng chiếc đuôi mạnh mẽ cùng hàm răng sắc bén đánh trả. Cả hai đều tung ra đòn trí mạng muốn lấy mạng đối phương, vảy đen trên thân hắc xà bong chóc loan lổ, máu thịt bầy nhầy. Còn Bạch điêu kia cũng không tốt lành gì, lông vũ bị tróc một mảng lớn, huyết nhục mơ hồ, không còn cái vẻ oai phong khi nãy nữa. Bạch điêu tận dụng lợi thế bay lên không, thỉnh thoảng lại đánh xuống bất ngờ. Hắc xà không ngừng cuộn mình tránh né, mặc dù không thể bay thế nhưng tốc độ của nó chẳng thua gì, vừa tránh các móng vuốt của bạch điêu vừa liên tục phun nộc độc, mổi khi nộc độc dính vào người, lông vũ của bạch điêu liền tiêu biến, bốc hơi màu đen.

Cuộc chiến dai dẵng cuối cùng cũng đến hồi kết thúc, hắc xà sau khi đánh lừa bạch điêu đã lấy thế quật nó xuống, dùng sức mạnh siết chặc vào khiến xương bạch điêu kêu lên từng tiếng răng rắc, hắc xà nhìn bạch điêu ánh mắt đầy kiêu ngạo của kẻ sắp chiến thắng, nó há cái mồm to lớn với hai chiếc răng như hai thanh kiếm nhật sẵng sàng kết liễu đối phương. Bạch điêu bây giờ ánh mắt đã chuyển thành tuyệt vọng, uể oải, không còn sức chống trả, chỉ còn chờ chết.

--" Chết tiệt, bạch điêu sắp bị giết rồi sư phụ phải làm sao đây".

Hắn nhìn thấy bạch điêu sắp chết thì nội tâm bồn chồn hỏi.

-+" Nhân sinh khó nói, đó là số mệnh của nó, chúng ta cũng không thể cứu được, bây giờ nhanh rời khỏi nơi này thôi".

Hồng lão (sư phụ Lâm Hoài) thở dài trả lời, lão đã sống bao nhiêu năm rồi, có gì mà chưa nhìn thấy chứ.

--" Không được, nó đã cứu chúng ta, chúng ta không thể nhìn nó chết như dậy".

Vừa nói hắn vừa đi ra ngoài, tiến đến chổ hai đầu hung thú.

-+" Ngươi muốn chết sao, mau quay lại".

Hồng lão lo sợ hét lên, thế nhưng hắn không chút để tâm, vận linh nguyên nhất một hòn đá to hơn đầu gối ném vào đầu hắc xà.

"Nói về linh nguyên trong cơ thể Lâm Hoài, hoàn toàn khác với hồn lực, linh lực... Những nguồn khí lực này chủ yếu là tăng cường cơ thể, gia tăng lực chiến... Còn linh nguyên thì không có tác dụng đó, có thể nói nếu như Lâm Hoài có đạt cảnh giới nhập thần đi chăng nữa, thì lực đánh cũng chỉ bằng không, giống như một người bình thường, hoàn toàn không có sức sát thương. Diệu dụng của linh nguyên là câu dẫn thiên địa, hiệu lệnh vạn vật, hay nói cách khác là cách không di vật giống như siêu năng lực. Ngoài ra linh nguyên còn những diệu dụng khác".

--" Con rắn chết bầm, con rắn thúi não, ta ở đây, có giỏi thì đến bắt ta, bổn gia gia sẽ cho ngươi một trận...".

Hắc xà đang cao hứng đắc trí, đột nhiên bị ném đá vào đầu, ngó sang thì nhìn thấy nhân loại nhỏ bé kia đang khua môi múa mép chửi mắng mình, thế nên nó tức giận gầm lên.

--" Mau đến đây đi, gia gia cũng lâu rồi không có ăn thịt rắn...".

Tiếng gầm của hắc xà làm cho hắn sởn tóc gáy, thế nhưng hắn vẫn làm bộ dáng khiêu khích đưa tay ngoắc ngoắc.

-+" Tiểu tử, tuổi trẻ bồng bột, không biết chết là gì, thế nhưng lão tử ta không muốn chết cùng ngươi đâu, còn không chạy mau...".

Hồng lão bên trong thức hải của hắn thở than nói.

Hắc xà nổi giận, không quan tâm ném bạch điêu qua một bên, phóng về phía hắn. Thấy hắc xà lao tới, hắn cũng vận linh nguyên gia tốc phi nước đại về phía trước. Mỗi một bước chạy của hắn xa đến vài mét, hắn cứ như bỏ qua trọng lực không ngừng nhảy qua những tảng đá, phía sau hắc xà đang điên cuồng đuổi theo. Hắn liên tục tận dụng địa hình để cắt đuôi nó thế nhưng làm sao nó để cho hắn như ý, không ngừng bám sát, có lúc suýt nữa nhắn đã bị nó bắt được. Người và rắn truy đuổi phút chốc đã đi qua hàng cây số.

Đột nhiên hắc xà phóng mạnh lên cao, rồi bất ngờ nện duôi xuống. Hắn nhì thấy cái đuôi đánh tới thì kinh hãi né qua một bên, cái đuôi khí thế uy mảnh vun vút lao tới, còn có thể nghe tiếng gió rít lên.

--" Ầmmmm..".
Gió bụi thét gào, đất đá nổ tung, mặt đất bị một đuôi này đánh thành một cái khe sâu, Lâm Hoài bị kình lực đánh như diều đứt dây đâm sầm vào một tảng đá lớn.

--" Hộc Hộc,... chết tiệt, không ngờ nó còn mạnh như dậy".

Hắn bò dậy từ trong đống đất đá lộn sộn, mặt trắng bệch, khoé miệng tràn máu, một đòn này thật là quá sức chịu đựng của hắn, nếu không phải hắn nhanh chân né được thì sớm đã bị đập thành cặn bã.

-+" Hừ... tuy nó đã bị thương nặng thế nhưng đối phó với thứ nhãi nhép như ngươi thì nó còn dư sức".

Hồng lão nói bằng giọng điệu khinh thường. Hắc xà tiến lại gần hắn không chần chừ há miệng dự định nuốt sống hắn. Hắn vẻ mặt không đổi, nhìn thẳng vào hắc xà không chút sợ hãi. Thế nhưng ngoài sự dự liệu của hắn, bạch điêu đột nhiên từ trên cao lao xuống, đạp vào đầu hắc xà đè nó xuống đất, móng vuốt của bạch điêu bấu chặt vào đầu và lưng hắc xà không cho nó di chuyển, sau đó bạch điêu không chần chừ, dùng cái mỏ cứng chắc mổ vào cổ của hắc xà, đem xương cổ của nó bẻ gãy. Hắc xà bị một đòn chí mạng dãy dụa vài cái rồi chết tức tưởi. Bạch điêu sau khi giết chết hắc xà thì dang đôi cánh gống lên một tiếng giống như là đang tự hào về chiến tích của mình, sau đó gục xuống đất. Mặc dù chưa đến nổi chết thế nhưng nó đã hoàn toàn kiệt sức, bị thương vô cùng ngiêm trọng.

Lâm Hoài chật vật đứng lên, sau đó đi tới chổ bạch điêu, Bạch điêu thấy hắn đi tới cũng không khẩn trương hay đề phòng, khi nhìn thấy hắn liều mạng cứu nó, nó đã có lòng tin với hắn.

Hắn tiến lại gần sau đó đưa tay vuốt ve, bạch điêu giống như cún con, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

--" Ngươi không sao chứ..".

Hắn nhẹ nhàng hỏi.

Bạch điêu chỉ gầm gừ vài tiếng như trả lời.

--" Ngươi bị thương như dậy, cứ nằm ở đây ta thấy không ổn chút nào, lỡ có người hay hung thú đi ngang chắc chắn sẽ giết ngươi, hay là ngươi đi theo ta, ta sẽ chăm sóc ngươi, đợi ngươi hồi phục rồi tính tiếp".

Nhìn dáng vẻ chân thành của hắn, bạch điêu có chút lưỡng lự.

--" Yên tâm, ta sẽ không làm hại ngươi đâu, sau này ngươi hồi phục có thể tự nhiên rời đi".

Hắn sợ thính không thơm nên cố ý ném thêm ít bột mùi, hắn chắc chắn cá sẽ cắn câu.Bạch điêu do dự một lúc rồi cũng đồng ý, hoá thành một đạo bạch quang bám vào cánh tay hắn, biến thành một ấn ký hình một con bạch điêu vô cùng uy vũ.

--" Sư Phụ, như dậy là sao..".

Hắn nhìn hình bạch điêu trên tay kích động hỏi.

+-" Có nghĩa là nó đã hoàn toàn nhận ngươi làm chủ, trở thành linh sủng của ngươi, sau này sẽ tuyệt đối trung thành"..

Hồng lão trả lời, giọng điệu cũng kinh ngạc không thôi.

--" ồooo... Yeee... ".

Hắn kích động la lên, bây giờ nội tâm hắn đang max sướng, tự nhiên lại lượm được một con pokemon huyền thoại, sau này có nó thì khỏi phải lo.

-+" Đừng vội mừng, hiện tại nó đang bị thương nặng không biết đến năm tháng nào mới có thể hồi phục, ngươi tốt nhất nên tự lo đi".

Lão trầm trầm hất cho hắn một gáo nước lạnh.

--" Ặc, sư phụ, người cũng không cần cứ đã kích ta hoài như vậy chứ...".

Hắn bất mãn nói.

--" Àh, còn đầu hắc xà này tính sao đây".

Hắn nhìn sang xác hắc xà, trên người nó toàn là bảo vật a.

-+" Àiii.. Nó lớn quá mang theo không được, ngươi thì chẵng có thứ gì có thể thu vào, đáng tiếc, thôi lấy yêu đan của nó rồi đi".

Hắn lon ton quanh xác hắc xà một vòng rồi thở dài đi tới bụng nó tìm kiếm yêu đan, mặc dù bị vuốc của bạch điêu làm rách cả bụng thế nhưng thịt của nó vẫn rất dài và dai, mà hắn thì chỉ vỏn vẹn có một con dao hái thuốc nhỏ(giống như dao thái lan) nên hắn phải hì hục khá lâu mới mổ được bụng nó ra, cuối cùng tìm được viên yêu đan của nó. Yêu đan màu đen, to hơn nắm tay sáng bóng. Hắn nhanh chóng cho viên yêu đan vào túi, sau đó rời đi.

......

--" Hộc, Hộc... con bà nó, núi gì cao thế không biết,".

Hiện tại Lâm Hoài đang ngồi thở dốc trên đỉnh núi, sau khi lấy được yêu đan hắn dự định đi ngao du một thời gia, thế nhưng chợt nhớ tên Hoài Lâm này còn có một tỷ tỷ thế nên hắn quyết định quay lại chịch, ý không, quay lại nói cho nàng một tiếng để nàng khỏi lo lắng, dù sao nàng cũng là tỷ của chủ thân xác này mà, thế nên hắn đã vược qua hai kilomét đường núi để đến được thôn trang trên đỉnh núi.

Theo trí nhớ hắn tìm về tới nhà mình ở cuối thôn, lúc này Thiên Tuyền tỷ tỷ hắn đang ngồi ngoài cửa, nàng vẻ mặt nàng đang vô cùng lo lắng vì hắn đã đi hái thuốc mấy ngày rồi chưa về. Sau đó nàng nhìn thấy hắn lủi thủi đi tới cổng, không nói không rằng nàng lao ra ôm chầm lấy hắn. Hắn ngở ngàng, vô duyên vô cớ được gái ôm, còn có một bầu sữa mềm đang ở trên người hắn không ngừng cọ vào làm thằng bé của hắn lại đội mồ sống dậy, hắn dại người ra, nội tâm thầm hét lên.

--" Cơm mẹ nấu... phê...".

____________Lạc Kỳ Nam______

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau