KHI SÁT THỦ BIẾT ĐỌC TÂM THUẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Khi sát thủ biết đọc tâm thuật - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Sát thủ đệ nhất thế giới

“Mày phải đi, nhất định phải lấy nó về cho tao”

“Nếu tôi nói không thì sao?”

“Thì thằng em mày nhất định phải chết”

“Ông…em ý không phải con trai ông sao? Chẳng lẽ thứ đó đáng giá hơn cả con trai ông?”

“Mày ngu lắm, thứ đó chỉ có một còn con trai, chết 1 thằng tao sinh thêm 1 thằng. Chuyện gieo giống với tao, đơn giản lắm. hahaha…”

“Người ta nói, hổ dữ không ăn thịt con. Ông…không bằng cầm thú”

“Mày…” Người đàn ông đứng trước mặt Băng Cơ giận dữ đến nỗi mặt cũng muốn tái lại, mắt long song sọc, song nàng cũng không đợi ông ta nói thêm câu nào liền xoay người bước đi, đóng cửa lại. 

Dưới lầu, em trai cô Băng  Vũ vẫn ngây ngốc ngồi xem phim mà không hề hay biết rằng mình vừa bị lôi ra làm món hang trao đổi giữa bố và chị gái. Băng Cơ nhìn em trai mắt nhắm lại nén nỗi đau trong lòng. Dù ngày mai có phải đổi lấy cái chết. Dù thứ đó có biến cả thế giới này chìm vào trong biển lửa cô cũng sẽ bảo vệ bằng được Băng Vũ. Vũ ngây thơ như thế, em ý nhất định phải sống hạnh phúc chứ không như cô bây giờ. 

Băng cơ từ khi 3 tuổi đã phải học võ, luyện độc, sử dụng vũ khí đặc biệt là ám khí. Ngoài ra, cô còn được học cách thâm nhập, leo trèo một cách khéo léo nhất, cách đề hơi, nín khí, cách làm gián điệp. 5 tuổi cô bị vứt vào khu rừng nguyên sinh để tự sinh tự diệt, đến khi được trở ra ngoài cũng đã là 3 năm sau. Sống trong môi trường toàn cây độc và thú dữ ngày mai không biết sống chết ra sao đã khiến cô thay đổi hoàn toàn. Sau khi ra ngoài, dù mới là đứa trẻ 8 tuổi nhưng cô có thể sánh ngang hàng với tất cả các mật thám, sát thủ đứng top 10 thế giới. Từ đó cô đã được cha mình điều đi làm mật thám, sát thủ, làm mọi điều mà ông ta mong muốn. Trong thời gian đó cô vẫn liên tục phải học tập, rèn luyện với chế độ khắc khổ nhất mà dường như 1 đứa trẻ không thể thực hiện được. Nếu không phải là thả giữa bầy sói sẽ là 1 đầm đầy cá sấu hoặc là 1 căn phòng số bẫy nhiều hơn số viên gạch trên nền nhà hay 1 căn phòng đầy những con nhện,rắn, rết, sâu… độc. 

Trải qua chuỗi tháng ngày đau khổ như vậy. Năm cô 11 cô vươn lên là sát thủ đứng đầu thế giới. Cũng trong năm đó  mẹ 2 sinh ra 1 đứa trẻ  đặt tên là Băng Vũ. Băng Vũ là con trai, rất đáng yêu và ngây thơ, cô rất thương yêu đứa em trai cùng cha khác mẹ này. Vì nó, vì không muốn nó sống cuộc đời như cô, cô đã thay em nhận mọi nhiệm vụ mà cha mình giao phó. Mọi nhiệm vụ đều làm với tốc độ và năng suất cao nhất, khiến ông ta rất hài lòng lại càng dùng Băng Vũ làm sức ép đối với cô. Nháy mắt, cô đã 16 còn Băng Vũ đã lên 5 rồi.
Lần này, Cha muốn cô đi lấy một viên ngọc thần mới được tìm thấy tại khu di tích cổ đại được khai quật dưới đáy  biển sâu 11km tại Bắc Đại Tây Dương. Nghe nói chỉ cần có viên ngọc này làm nhân năng lượng khẩu súng thần công có thể bắn ra viên đạn có sức nổ tương đương 10 lần sức nổ của quả bom nguyên tử được thả tại thành phố hirosoma của nhật bản vào năm 1945.  Theo nghiên cứu của 10 nhà khoa học hàng đầu thế giới đang đứng dưới trướng của cha cô thì khẩu súng này có thể bắn với tầm xa 1 nửa thái Bình dương. Tức là đứng ở Pari của Pháp nếu sử dụng khẩu súng này có thể hoàn toàn san phẳng New York  hoặc xa hơn nữa. 

Băng Cơ biết nếu viên ngọc này thật sự được lắp vào thứ vũ khí kia thì chiến tranh TG lần thứ 3 nhất định sẽ nổ ra với quy mô gấp hàng trăm lần đại chiến thế giới thứ 2. Băng Cơ cũng đã ngàn vạn lần khuyên hoặc từ chối nhiệm vụ này. Thế nhưng…ông ta lại dùng Băng Vũ để ép cô. Được thôi, nếu vậy cho dù cả thế giới này có chết đi, cô cũng sẽ bảo vệ cho Băng Vũ được an toàn.

“Băng Vũ, em đang xem gì vậy?” 

“Chị Băng Cơ, em đang xem thiếu niên tứ đại danh bổ. Chị xem tứ đại danh bổ thật oai phong làm sao, họ đánh bại kẻ xấu, y chang chị Băng Cơ vậy.”

“Băng Vũ…” Băng Vũ lớn lên em sẽ hiểu, chị mới là kẻ xấu cần tiêu diệt, nhưng vì em chị nguyện làm kẻ đại gian đại ác, chỉ cần em được an toàn. Tứ đại danh bổ… nếu được sống trong thời đại đó thì thật tốt, sẽ không phải lo chiến tranh thế giới, không phải lo loài người tuyệt chủng, không phải lo vũ khí hủy diệt hàng loạt, chỉ có trừ gian diệt ác sống an lành mà thôi.

“Chị Băng Cơ, chị nghĩ gì vậy?” Băng Vũ ngây ngô hỏi khi thấy Băng Cơ nháy mắt thất thần. Trong mắt Băng Vũ chị Băng Cơ luôn là tốt nhất, oai phong nhất, xinh đẹp nhất. Băng Cơ nhờ tiếng nói của Băng Vũ mà thức tỉnh, nàng mỉm cười hôn nhẹ lên trán em rồi bế Vũ lên lòng mình ngồi còn thì thầm vào tai nó“Chị Băng Cơ xem phim cùng Băng Vũ, sau đó Băng Vũ phải hứa với chị đi ngủ sớm nghe chưa?”

“Dạ” cậu bé ngoan ngoãn gật đầu cười thật tươi sau đó lại chăm chú xem phim mà không hề để ý, khóe mắt chị gái mình 1 giọt lệ đang từ từ rơi.

Sáng hôm sau, Băng Cơ thức dậy thấy em trai đang giang hai tay ôm chặt mình, cô nhẹ nhàng rời giường lấy chiếc gối ôm thế chỗ cho mình sau đó thay đồ rồi hôn nhẹ lên trán Băng Vũ trước khi rời đi.

“Tốt lắm, đi đi, nhớ mang thứ đó về, đừng quên em trai mi đang ở đây” Cha cô nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá 1 lượt. Trên tai cô có 2 chiếc khuyên tai đều giấu ám khí tẩm độc. Trên vòng cổ là 1 băng đạn loại nhỏ. Giấu trong cổ tay áo rộng là 2 khẩu súng  KXT 4x loại vừa ra kích cỡ cực nhỏ. Cổ tay là 1 chiếc đồng hồ chứa hàng ngàn cây kim tẩm thuốc mê. Cổ chân phía trong đôi tất cộm lên chính là hàng loạt ám khí sắc bén loại nhỏ. Phía trong giày có 2 chiếc dao găm. Đế giày và gang tay đều là loại có thể bám vào tường và trèo lên như 1 chú nhện (spider man). Dây buộc tóc chứa chất độc sinh học sát thương hàng loạt trong bán kính 1 km. Trong chiếc túi xách thời thượng chính là hơn 200 quả bom mini mỗi quả có mức sát thương  bán kính 50m.  Chiếc kính không độ có chứa camera loại cực nhỏ cùng vs máy thu âm và máy chiếu. Thắt lưng là 1 chiếc roi da loại đao kiếm chặt không đứt. Mặt phía trong váy là 10 thanh đoản đao loại mini. Cuối cùng trên tay cô còn cầm chặt chiếc quạt có thể tách ra và thu vào theo mệnh lệnh của người điểu khiển. mỗi cánh quạt đều vô cùng sắc bén kiếm đao chặt không đứt chúng được đặt một con chip nhỏ, các con chip sẽ hoạt động theo điều lệnh của con chip lớn nằm sâu trong tai Băng Cơ. Vì thế mọi hoạt động của các cánh quạt đều được điều khiển 1 cách gắt gao và hoàn hảo nhất. Các cánh quạt được nối với nhau bởi các phần tử vô cùng nhỏ hoạt động theo sự chỉ dẫn của con chip nhỏ trên mỗi cánh quạt. Và tất cả chúng đều được nạp năng lượng bằng ánh sáng mặt trời. Nhìn qua thì có vẻ như cô không mang theo chút vũ khí gì, nhưng thực chất là trên người có cả 1 kho vũ khí tối tân nhất, kẻ nào dại dột chạm vào chắc chắn chết không toàn thây.

Nghe thấy những lời chính cha ruột mình nói, cô chậm rãi nắm chặt tay.  Nhắm mắt rồi dứt khoát xoay người bước đi. Để lại 1 ánh mắt khoan khoái như kẻ thắng bạc đang đứng phía sau, Trên lầu, ánh mắt ngập nước của Băng Vũ nhìn mãi bóng lưng của chị mình không ngừng nguyện cầu

“Lãnh Huyết caca Vô Tình caca Thiết Thủ caca Truy Mệnh caca làm ơn hãy bảo vệ Chị Băng Cơ khỏi người xấu”

***Ta là đường phân cách cướp ngọc***

Chiếc xe dừng bánh tại một bến cảng, Băng Cơ bước xuống trong lòng không khỏi có chút do dự. Nhưng vừa muốn dừng lại thì hành ảnh Băng Vũ ngây thơ đáng yêu lại hiện ra trong đầu, thoáng chốc đôi mắt máu cô ban ánh lên tia lãnh khốc, cả người toát ra sát khí, cô đi thẳng đến nơi đoàn thám hiểm trở về. Vừa đến nơi liền thấy cánh báo chí đã vây kín nơi đó, các nhà khảo cổ học đang hãnh diện khoe khoang chiến tích của mình, còn dự đoán xem cái di tích bị vùi xuống biển kia đã tồn tại bao nhiêu năm không khí vô cùng hỗn loạn. Băng Cơ đeo mặt nạ, liếc mắt cho lũ đàn em phía sau, chúng nhanh chóng mang ra 1 túi bột nhỏ, vừa mở ra liền theo hương gió biển nay thẳng về phía đoàn người. Chưa đầy 1 phút hiện trường hỗn loạn đã lặng như tờ, chỉ còn lại 3 người đứng đó, còn lại đều ngã vật ra chìm sâu vào giấc ngủ.  Thân pháp nhẹ nhàng, Băng Cơ nhún mình bay vào giữa đám người chạm đất không 1 tiếng động. Giữa vô vàn cổ vật 1 chiếc hộp gỗ nhỏ còn ướt nước tỏa hào quang long lanh. Băng Cơ nhặt chiếc hộp và mở nắp ra, đó là 1 chiếc vòng cổ, mặt dây chuyền hình mặt trăng đang không ngừng phát ra thứ ánh sáng xanh kì dị. Không nén được nỗi tò mò Băng cơ đưa tay chạm nhẹ lên mặt dây chuyền.

“Đoàng” Sét đánh giữa trời quang. Tại cảng biển 1 người 1 ngọc biến mất không còn dấu vết.

Chương 2: Xuyên qua ta là Tú nữ bỏ trốn

Khi Băng Cơ tỉnh lại thì thứ đầu tiên cô nhìn thấy chính là 1 chiếc xe ngựa. Trong đó tính cả cô là có 8 cô gái mặc cổ trang trong xe còn đang khóc nức nở. Trên người cô cũng mặc cổ trang, cổ đeo chiếc vòng hình mặt trăng kia, bây giờ nó đã không còn phát sáng nữa. Trên người có 2 miếng ngọc bội 1 khắc chữ Tú Nữ Sở Ánh  Tuyết. Còn 1 thì khắc 2 câu “ Thương Hải Minh Nguyệt      Lam Điền Ngọn Noãn” (^^ không hiểu lắm). Sauk hi phân tích tình hình mất khoảng 5 phút, cô đưa ra kết luận, mình xuyên không rồi. Vừa định nhích sang bên cạnh liền thấy 1 cái bọc nhỏ. Mở ra thì chính là quần áo giày dép của cô mặc lúc đi ra cảng. Tất cả vũ khí, ám khí, đồ dùng đều ở đó. Trên trán cô lặng lẽ chảy ra 1 giọt mồ hôi lạnh. Muốn cô sống trong thời đại này với những thứ hiện đại này sao??? Vừa nghĩ đến lại liếc mắt nhìn chiếc vòng cổ đang đeo, nó vẫn im lìm như đang ngủ say vậy.

Bên tai cô tiếng khóc vẫn vang vọng không ngừng. Cô bắt đầu thấy phiền rồi. Trong cuộc đời cô, sự im lặng chiếm đến hơn nửa. Cô ra ngoài vào ban đêm, luyện tập vào ban ngày, dành  4 tiếng để ngủ và 2 tiếng để bên cạnh Băng Vũ thứ tiếng cô nghe thấy nhiều nhất có lẽ là tiếng rên la giết chóc, tiếng ghét nghe nhất là tiếng khóc, thứ thích nhất là máu, thứ ghét nhất chính là nước mắt. Nhắm mắt lại, ánh mắt cô bắn ra tia lãnh khốc, cả người tỏa ra hàn khí nồng đậm. Cả chiếc xe vì thế mà im bặt. Cô quay người nhìn cô gái bên cạnh. Cô ta tái mặt nép vào 1 góc run bần bật. Biết mình hơi quá đà Băng Cơ đành thu liễm sát khí của mình lại nhẹ giọng hỏi:

“Vị cô nương này cho ta hỏi, chúng ta đang đi đâu đây?” chất giọng ngọt ngào mềm mại này…tuyệt đối không phải của Băng Cơ cô đâu. Tuy nhiên cũng vì thế mà cô nương kia thu hồi lại nét sợ hãi, mặc dù nom vẫn còn rụt rè song vẫn thành thành thực thực trả lời

“Chúng ta đang đi kinh thành làm tú nữ”

“Tú nữ?” Băng Cơ cao giọng

“Cô nương cô không biết sao? Tú nữ chính là nữ nhân cống nạp cho vua, hầu hạ vua, nếu vua vui sẽ phong phi lập hậu, còn nếu không thì chỉ có thể làm nha hoàn, cung nữ cho vua”

“Ồ, vua đẹp trai sao?”

“Hả?” cô nương bị hỏi và 6 cô nương khác đều vô cùng giật mình trước câu hỏi của cô, Băng Cơ ho nhẹ lại quên mất hình như cổ đại không dùng 2 chữ đẹp trai để tả người

“Ý ta muốn hỏi Hoàng thượng có tuấn tú không?”

“Huhu, ta chính là không biết hoàng thượng 40 năm trước có tuấn tú hay không? Nhưng hoàng thượng hoàng thượng người năm nay đã ngoài lục tuần rồi(trên 60 tuổi)” Trán Băng Cơ gần như lập tức hiện lên 3 vạch đen, sau đó cô cũng không nói gì nữa chỉ im lặng suy nghĩ. Tiếng nức nở vừa dứt lại lùng bùng nổi lên như lửa còn than mà gặp gió. Trán Băng Cơ lại thêm 3 vạch đen, rốt cuộc vẫn là không nhịn được mà bay ra khỏi xe.

Vừa ra khỏi xe Băng Cơ đã bị 2 tên lính chặn lại

“Ngươi muốn đi đâu”

“2 vị quan gia, 2 vị có thể cho ta ngồi ngoài được  không? Bên trong đó họ khóc khiến ta thật sự chịu không được”

“Không được, mau đi vô trong” 2 tên lính thét lớn còn dùng cái thương dài của chúng để xua nàng vào (về cổ đại rồi nên chuyển từ cô sang nàng nhé). Không khí xung quanh Băng Cơ nháy mắt lạnh lại, sát khí như gió biển nổi lên khiến 2 tên lính vội rụt đầu, vô thức lùi về sau mấy bước. Tuy nhiên, bởi vì đằng trước chúng chỉ là 1 cô gái nhỏ nhắn, việc sợ hãi trước nàng làm chúng quá sức mất mặt nên lại tiếp tục lao lên. Chỉ thấy 1 cơn gió lạnh lùa qua má, cả 2 ngã xuống không trăng chối được câu nào.  Lũ còn lại thấy đồng bọn ngã xuống lập tức xông đến chỗ nàng, đoản đao trong tay, nàng nhún mình lấy lực lao đến như 1 cơn gió nhẹ nhàng lướt qua mang theo dư vị lạnh buốt của thần chết đến đoạt hồn, chưa đầy 1 phút đoàn áp giải tú nữ 30 chục tên lính và 1 tên tướng đều ngã xuống. Kẻ nào cũng 1 lỗ hổng ở ngực hoặc 1 lỗ hổng ở cổ, chết mà không kịp để lại di nguyện. 
Đoàn tú nữ thấy xe ngựa dừng lại, lại thấy tiếng động lạ vội ngó đầu ra, nhìn thấy 1 cảnh này thì vô cùng sợ hãi đến nỗi mặt cắt không còn 1 giọt máu, vội hét lớn rồi bỏ chạy toán loạn. Băng Cơ nhìn tất cả, âm thầm hừ lạnh 1 tiếng mở túi đồ của mình dắt hết tất cả vũ khí lên trên người, gỡ dây cho 1 con ngựa sau đó leo lên cứ nhìn thẳng mà phóng tới.

Nàng tới cổ đại 1 chữ cũng không biết, từ giờ nàng sẽ phải tự dựng lại lực lượng 1 mình. 

***ta là đường phân cách xây dựng lực lượng***

Tối hôm đó nàng đến được 1 thị trấn, lúc này bụng của nàng đã biểu quyết mãnh liệt, cả chặng đường  nàng cứ thấy cái tên Sở Ánh Tuyết nghe quen quen xong lại nhất định không thể nhớ nổi rốt cuộc đã nghe ở đâu. Rốt cuộc nghĩ nhiều mệt nàng quyết định không nghĩ nữa.  Hỏi thăm nhà có danh tiếng nhất trong thành thì ai ai cũng chỉ về phía đông nam, nơi đó có 1 tên thương gia yêu tiền hơn mạng, hắn đút lót quan tri phủ hà hiếp dân thường người người oán giận. Nghe xong nàng lập tức mỉm cười hành lễ rồi xoay người tiến thẳng đến nhà tên ác bá kia. Không ai biết Băng Cơ cô nương người mang danh nữ mật thám, sát tủ đẳng cấp nhất thế giới đã làm gì vào đêm hôm đó, chỉ biết rằng  ngay ngày hôm sau Ngô gia trang tán gia bại sản. 

Trên người nàng hiện tại có 20 vạn lạng bạc dưới dạng ngân phiếu và 1 ít bạc vụn cho việc chi tiêu. Nàng thuê 1 căn phòng tại tửu lâu nọ rồi tắm rửa thay đồ soi gương. Lần đầu tiên thấy khuôn mặt mình, nàng không khỏi ngạc nhiên. Cô nương trong gương mi thanh mục tú, nước da như ngọc, môi đỏ như cheri, mắt to tròn sáng như chứa cả bầu trời sao trong đêm, mái tóc thuôn dài mượt mà, mi cong, mày rậm, mũi cao, thân hình duyên dáng. Tuyệt nhiên là khuynh quốc khuynh thành. Nàng nhếch mép cười quả nhiên Phong tình vạn chủng khiến chính bản thân mình lóng ngóng liêu xiêu, haizzz cứ thế này có lẽ mắc bệnh tự luyến mất. Nàng vốn là người yêu thích cái đẹp mà. 

Con nhà tông không giống lông thì cũng giống cánh. Cầm trong tay 20 vạn lạng bạc trong đầu nàng chợt lóe cái nghĩ ra cách xây dựng lực lượng cho riêng mình. Nhưng cái gì cũng có thời gian, không vội được. Nghĩ vậy, nàng leo lên giường và ngủ 1 giấc liền đến sáng. 

Buổi sáng, nàng mua cho bản thân 1 bộ nam trang, bó cái gì cần bó, khoác nam trang và bước thẳng vào thanh lâu lớn nhất của thành này. 

“Tú bà, tú bà đâu?”
“Ai ai ai mà sáng sớm đã la hét um sùm vậy hả?” Tú bà 1 thân đỏ lòe đỏ loẹt tay chân mặt mũi toàn phần lộp bộp rơi theo từng bước chân bà ta đi, suýt nữa thì Băng Cơ nàng ói toàn bộ thức ăn sáng nay ra ngoài. 

“Tú bà, bà có muốn kiếm tiền không hả?” Vừa thấy tú bà, Băng Cơ đã trưng ra nụ cười hoa nhường nguyệt thẹn, nháy mắt khiến tú bà trực tiếp hóa đá. Dù sao hiện tại nàng cũng đang là nam nhân, lại mang theo nhan sắc như vậy, sát thương lớn như thế 1 tú bà nho nhỏ kia sao có thể phản kháng lại được. 

“e hèm” nàng hắng giọng gọi bà ta lại, cuối cùng cũng lôi được hồn tú bà từ chín tầng mây xuống. chỉ thấy nàng nói gì đó lúc đầu tú bà cau mày thật chặt, lắc đầu như đảo lạc, lại thấy nàng nói thêm câu gì đó, mắt tú bà sáng lên, sau đó cười muốn mép kéo đến mang tai, sau đó gật đầu như giã tỏi. Nàng đạt được mục đích cũng không có ý định ở lại phất nhẹ quạt xoay người tao nhã bước đi, để lại tú bà kia ở đằng sau miệng há hốc, từ trong đó xuất hiện chất dịch nhờn nhờn chậm dãi nhỏ xuống đát. Phải mất 1 lúc lâu sau bà ta mới phục hồi vội lau miệng đi lên lầu thực hiện công cuộc thay đổi toàn bộ thanh lâu của mình.

Không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng chỉ sau 1 đêm thì thanh lâu kia đã nổi danh thiên hạ, khiến tất cả nam nhân tứ phương tám hướng đều muốn thử đặt chân đến một lần. 

Sau khi ra khỏi thanh lâu, nàng trở về tửu lâu, tự gọi cho mình một mâm cơm và bắt đầu nhấm nháp, tai không ngừng vểnh lên nghe ngóng:

“Này, ngươi có biết không? Dạo này kinh thành liên tục xuất hiện những vụ án cực kì kì lạ” người qua đường giáp lộ ra vẻ thần bí nói

“Chuyện này, ta cũng có nghe qua a, nghe nói tất cả người nhà của các quan viên trong triều đình chỉ qua 1 đêm liền chết hết không tha 1 ai” Người qua đường ất vội vội vàng vàng xen vào

“Còn nữa, tất cả thi thể đểu mất tích một cách vô cùng kì lạ ngay trước các vị bổ đầu” Người qua đường đinh thêm mắm dặm muối

“Này ngươi nói xem đó có phải là do yêu tinh làm hay không hả?” người qua đường Bính đưa ra nghi vấn. Sau đó mọi người cứ liên tục xì xào bàn tán không thôi, nhưng nàng cũng mệt chẳng muốn nghe thêm. Chỉ có 1 thông tin khiến nàng lưu ý.

“Này ngay cả tứ đại thần bổ hình như cũng bó tay đấy” ngươi qua đường ất lại nói

“Tứ đại thần bổ? ý ngươi nói là tứ đại thần bổ của phủ thần hầu ý hả? các vị ấy giỏi như  vậy, ta tin chắc sẽ sớm tìm ra chân tướng thôi” Người qua đường giáp quyết liệt có lẽ là đụng trúng fan cuồng rồi. 

“Tiểu nhị, thanh toán” nàng nói đặt lên bàn 1 thỏi bạc nhỏ rồi bước lên lầu. Bây giờ thì nàng nhớ cái tên Sở Ánh Tuyết rồi, đó không phải tên nữ chính trong bộ phim tứ đại thần bổ mà nàng xem cùng với Vũ trước khi đi hay sao? Nàng…lại xuyên vào trong phim. Nếu biết trước đã thường xuyên cùng Vũ xem phim hơn. Haizzz…

Buổi tối hôm đó, Băng Cơ rời tửu lâu đi đến tận đêm khuya mới trở về, cho đến lúc ngủ vẫn khép không được nụ cười mãn nguyện trên mặt.

Chương 3: Gặp mặt tứ đại danh bổ

Sáng sớm, Băng cơ bởi vì nhận ra số lượng ám khí của mình có hạn nên đặc biệt vào rừng trúc tìm kiếm nguyên liệu chế tạo bom. Sau này còn phải mua vài cái tiệm rèn chế tạo vũ khí, ám khí, kim châm nữa. Nhưng tạm thời bây giờ cứ tạo bom trước. Nếu nàng đoán không lầm, thì bây giờ bên An Thế Cảnh đã bắt đầu rục rịch hành động rồi, nàng phải nhanh chóng xây dựng lực lượng thì mới có thể đứng vững được mà không lo ai kề kiếm vào cổ. Nhưng mà…nàng còn phải cực lực giấu thân, khả năng của nàng, kể cả An Thế Cảnh hay Gia Cát Chính Ngã biết đều không có lợi cho nàng.

Đang lụi cụi tìm kiếm bỗng nàng nghe thấy tiếng bước chân đi đến. Mặc dù không có võ công cùng nội công của cái thời đại này, nhưng nàng là 1 sát thủ có thính lực cực kì nhạy bén. Nếu không có lẽ nàng đã chết từ lâu rồi.  Tiếng bước chân dừng lại, nàng biết hắn đứng trước mặt nàng xong vẫn một mực không ngẩng đầu, tiếp tục tìm kiếm, thứ nàng tìm…chính là thứ sâu trong những rễ trúc bám chặt vào lòng đất.

“Cô nương, có thể cho ta hỏi 1 câu được không?” người kia lên tiếng, một chất giọng trầm, lạnh băng, không lộ ra chút nào cảm xúc

“Công tử, thỉnh nói” vẫn là cúi đầu đáp,  nàng cũng không muốn quá nhiều người nhớ mặt mình. Sáng sớm, 1 tiểu cô nương chân yếu tay mềm vào rừng trúc hí ha hí hoáy thật khiến cho người khác nghi ngờ, mà cứ theo diễn biến truyện, thì có lẽ đã đến lúc bắt gặp tứ đại danh bổ rồi. @@ ặc ặc, nàng không xui vậy chứ????

“Cô nương không biết có gặp qua cô gái này chưa?” Hắn nhíu đôi mày rậm vẫn nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, từ tốn đưa ra 1 bức tranh phác họa một người thiếu nữ đẹp như tranh. Đôi mày thanh tú, đôi mắt sáng thuần, nụ cười rạng rỡ, môi mỏng cong cong mang theo má núm đồng tiền vô cùng duyên dáng. Cô nương này, thoạt nhìn sẽ thấy quen, càng nhìn lại càng quen, quen đến nỗi nàng muốn rơi lệ, đây không phải là bức tranh họa nàng hay sao. Hôm nay quả nhiên ra đường không xem giờ hoàng đạo, xui như chó cắn áo rách. 

“Cô nương, thỉnh cô nương có thể hay không đứng dậy nói chuyện” Giọng vẫn lạnh băng tiếp tục nói. Hắn nghi ngờ nàng rồi, đôi mắt nàng đảo loạn cuối cùng cũng tránh không thoát thì thôi đi, vừa đi vừa tính. Nghe giọng liền biết tên đứng trước mặt là Lãnh Huyết, không thể bứt dây động rừng, nàng đánh không lại hắn, chạy cũng không thoát. Vậy quy hàng liệu có được khoan hồng hay không???

“Cô nương?” hắn kiên nhẫn lặp lại

“Được rồi đừng nói nữa, nhức đầu quá, cô gái này không những ta quen, thậm chí còn biết rất rõ” nàng nói, bất quá đứng dậy phủi phủi bụi trên vạt áo, vẫn là mải miết cúi đầu. 

“Cô ta thật khả nghi” bỗng bên tai nàng vang lên câu nói, giật mình nàng nhảy dựng lên nhìn chằm chằm vào kẻ trước mặt, lại thấy hắn không hề có dấu hiệu gì lạ, thật sự khiến nàng vô cùng tò mò đi, tiếng nói kia…là sao.

“Cô là Sở Ánh Tuyết?” Hắn vừa nhìn thấy mặt cô, thoáng 1 giây ngạc nhiên, quả là người thực đẹp hơn tranh, nhưng tia sáng này vừa hiện lên liền tắt không ai có thể phát hiện ra, sau đó rất nhanh chóng  trầm mặt, giọng vốn đã lạnh lại còn lạnh hơn vài phần. Kẻ này dám giết quan sai, lại là tú nữ mà không an phận bỏ trốn, khiến hắn và phủ thần hầu phải bỏ hết vụ án quan trọng để đi tìm, thật sự đáng trách vô cùng.

“Đúng” nàng cây ngay không sợ chết đứng ưỡn ngực, ngẩng cao đầu giọng chắc nịch khẳng định. Hắn lại một lần nữa ngạc nhiên, theo lý thì nàng nên phủ nhận rồi bỏ chạy chứ. Nhìn nàng chẳng có chút ý muốn bỏ chạy, đã thế có rất hiên ngang nữa, cứ làm như mình vô tội ý nhỉ?

“Không biết công tử tìm ta có việc gì?” Nàng biết thừa nhưng vẫn đưa mắt hỏi đi, trước mặt nàng là 1 người thân cao  ít nhất cũng 1m8, thân hình vững trãi săn chắc, qua vài lớp quần áo cũng có thể hình dung ra cái body kia, ôi vừa nghĩ đến đã khiến nàng mặt đỏ đến mang tai, không ngờ đối với kẻ chuẩn bị đưa mình ra pháp trường còn có thể có cái ý nghĩ này ôi… mày rậm, mũi cao, mắt sáng như chứa cả bầu trời sao, trán rộng, môi mỏng, làn da trơn bóng, hơi ngăm, mái tóc đen dài buộc gọn kiểu đuôi ngựa. Dưới ánh mặt trời hắn anh tuấn, tiêu sái, lại thêm vài phần hiên ngang, khí phái, cao ngạo cùng lãnh khốc, thật muốn cuốn người ta hút vào. Nàng chậc lưỡi quả nhiên người thật đẹp hơn mấy thằng cha diễn viên. Diễn viên hoa ngữ nên đến đây xách dép cho tên này mới phải. aizzz đáng tiếc, nếu hắn sinh muộn hơn ngàn năm có lẽ đã hót như siêu sao điện ảnh hàn quốc rồi.

“Tú nữ bỏ trốn Sở Tuyết Mạn, giết hại khâm sai triều đình, dụ dỗ tú nữ bỏ trốn, ngang nhiên không an phận thủ thường kháng lại thánh chỉ, nay ta phụ lệnh hoàng thượng đi bắt về xét xử” Hắn vừa nhấc giọng liền lôi Băng Cơ trực tiếp rơi từ 9 tầng mây xuống 18 tầng địa ngục, haizzz lạnh chết gười. Lúc trước, khi nàng ra tay giết người còn chưa lạnh như vậy. Nhìn nàng bây giờ đi, khi trước nàng tung hoành ngang dọc không ai đụng được vào 1 lỗ chân lông lúc đó có lẽ hắn đã là xương trắng nổi mốc lên rồi, vậy mà bây giờ nàng phải cúi đầu ăn nói khép nép để giữ được mạng nhỏ a.
“Công tử, ngài là quan nhân của hoàng thượng sao?” Nàng tỏ vẻ ngây thơ (vô số tội) hỏi 1 chút, mắt đảo ngang nghĩ nghĩ chút, nếu bây giờ rút súng ra hắn có thể chết không? Thứ 1 võ công hắn thâm hậu, ta còn chưa thử súng với người võ công thâm sâu bao giờ đâu, vừa có thể lộ chính mình thực lực, lại vừa có cớ cho hắn lôi về. Thứ 2, Lãnh Huyết này là tứ đại thần bổ, sau này còn phải nhờ hắn giúp nhiều cái vụ An Thế Cảnh, giết hắn không phải là tên họ An kia được lợi sao? Mặc dù cẩu hoàng đế không ra gì, nhưng mình cũng chẳng muốn tên họ An kia lên ngôi chút nào. Tên kia âm cơ đủ sâu, nàng sợ 1 cái nhỏ bé đến từ tương lai như nàng đánh không lại hắn.  Vậy nên quyết định không nên liều mạng thử súng với tên này.

“Ta là Lãnh Huyết của phủ Thần Hầu” Hắn vừa cất tiếng liền muốn tiến lên phía trước lôi nàng về. Băng Cơ lùi lại 1 bước

“Lãnh Huyết công tử, ngài là đang nói chuyện gì a? Ta 1 cô nương chân yếu tay mềm, sao có thể giết hết mấy quan binh đó chứ? Nếu có thể ta đã sớm giết chúng, sao có thể đợi đến gần kinh thành mới giết đây? Càng gần thiên tử không phải càng nguy hiểm hay sao? Lãnh Huyết công tử ta chỉ là thấy mấy vị quan binh đó bị giết, vô cùng sợ hãi nên mới bỏ trốn mà thôi”  Băng Cơ cúi thấp đầu e lệ, nhẹ giọng nói, hừm hừm cái gì mà mấy tên, trăm tên nàng cũng giết, hừm hừm nhưng thôi đang đứng trước cao thủ, nàng khiêm tốn một chút.

“Thật sự???” hắn nghi ngờ hỏi, đôi mắt cắm sâu vào người con gái trước mặt, chỉ thấy nàng 1 bộ dáng yếu đuối, ủy khuất không có chút nào của cao thủ võ công giết người trong nháy mắt, hơn nữa trên người nàng quả nhiên đến 1 phân nội lực cũng không có. Vậy là sao? Rốt cuộc đám quan binh kia vì sao chết?

“Công tử, lời tiểu nữ nói hoàn toàn là sự thật a, chỉ là, ta thật sự không muốn vào cung, công tử liệu có thể khoan hồng tha cho tiểu nữ một lần hay không?” Nàng đầu cúi càng thấp hơn, nhẹ đưa tay véo đùi 1 cái nước mặt như châu nhỏ xuống làm động lòng người đối diện. Theo như nàng biết, Sở Ánh Tuyết là cô nàng ngây thơ, thiện lương nhưng lại nhiều quỷ kế, hoạt náo, lại kiên cường. Vậy nàng cố sống cố chết đối nghịch nàng ta, liệu có thể nào thoát 1 kiếp làm nữ chính hay không?  

“Ta phụng chỉ hành động, không thể sai sót, dù cô không giết quan sai, cũng là tú nữ bỏ trốn, mau theo ta về quy án” Hắn vốn là băng lãnh, sao có thể vì vài giọt nước mắt kia mà động lòng.

“Công tử, nếu công tử là nữ nhi, có thể nào giao mình cho 1 người trên 60, bên mình trên ba ngàn mĩ nữ hay không? Công tử, nếu công tử không tác thành, liền cho tiểu nữ chết đi” nói rồi không biết lấy đâu ra con dao găm đưa tay đặt lưỡi dao lên cổ

“Cô…”  Hắn đen mặt, hắn không thể thấy chết không cứu vậy nên vội muốn tiến lên phía trước 1 bước nhưng nàng lại lùi lại phía sau một bước tay cầm chặt hơn, máu trên cổ tứa ra.“Xin công tử niệm tình, tha cho tiểu nữ một con đường sống đi” Nàng lại rơi lệ, ahiuhiu lệ thật đó, đã lâu rồi nàng còn chưa có mất máu đâu, tên khốn Lãnh Huyết này lại khiến nàng phải dùng khổ nhục kế, tức chết nàng. 

“Viu” chỉ nghe thấy tiếng xé gió lao đến, thật ra nàng sớm biết có thêm 3 người tới đây nhưng nàng vừa mới nói nàng chân yếu tay mềm rồi, nên đành giả bộ không biết mặc cho cái thứ bay đến kia đạp thẳng vào tay, lại giả bộ vì đau nên phải buông tay ra khiến con dao bay xa 3m. Ôi tục tưng của nàng hiu hiu sót chết mất. Thứ vừa bay đến kia thế quái nào lại là 1 cái quạt, không lẽ là 3 người còn lại trong tứ đại danh bổ, hic. Xui tận mạng.

“Cô nương, có gì từ từ nói, tại sao nghĩ quẩn như vậy” Băng Cơ thuận lực cái quạt ngã xuống, rất chi là thê thảm, yếu đuối. Hic nàng đi làm diễn viên được rồi. Tiếng nói vừa dứt liền có 3 bóng dáng đứng trước mặt. Một công tử bạch trang,  mắt hoa đào lung linh, mi cong, mày ngài, phong hoa tuyết nguyệt, thanh nhã xuất trần, môi mỏng, da trắng. Tóc đen búi cao 1 bộ dáng thư sinh thanh tú mĩ lệ, thật sự Băng Cơ nàng nhìn thấy còn muốn hổ thẹn hơn vài phần, ạch nam nhân gì đâu mà xinh đẹp hơn cả nữ tử. Đây…không lẽ là Vô Tình đi. Đằng sau nam tử áo trắng là 1 thân áo nâu, cao ngang Lãnh Huyết, khuôn mặt tuấn tú, lại được cái dáng vẻ khoái hoạt không lạnh băng như Lãnh Huyết, không thanh tú như Vô Tình, mà kiểu người lovely boy khoái hoạt đáng yêu. Chắc là Truy Mệnh. Đằng sau hắn là 1 thân áo tràm, bởi vì đoán ra đại khái hai 3 người kia thân phận người này liền nhin vào đôi tay. Hắn chính là đôi tay thép đi. Nhìn từng mô cơ rắn chắc, từng cuộn từng cuộn, thật muốn dẫn hắn đi xem phim thủy thủ pa-pai ahihi ^^ hồi nhỏ nàng thích nhất chính là bộ phim này. Chính bởi vì nàng muốn có 1 người như pa-pai cứu nàng khỏi bể khổ. Hắn ăn rau chân vịt là cơ bắp cuồn cuộn, tên Thiết Thủ này ăn gì nhỉ? Thiết Thủ cũng tuấn tú lắm, nhưng mà dành hết ngôn từ tả mấy cha kia nên bây giờ cạn lời rồi. haizzz ủy khuất Thiết Thủ caca (Thiết thủ: không vấn đề, không có gì, ta biết ta tuấn tú được rồi. Miêu: ặc ặc Thiết Thủ caca, ngài thật là đại từ đại bi, sau này miêu nhất định cho Lăng YY bám ngài thật chặt mới được *vừa nói vừa xách dép chạy*)  

“Công tử, các vị công tử, hẳn là Tứ đại danh bổ đi” nàng lại e lệ cúi đầu chậm dãi đứng lên, nhân lúc mọi người không để ý nhích đi lấy con dao, mà không để ý là nàng nghĩ vậy thôi. Vèo 1 cái nàng thấy gió bụi mù mịt con dao yêu quý đã nằm trên tay Truy Mệnh.

“Cái này ta tịch thu” Hắn cười cười nói đang định cất thì Băng Cơ không thèm suy nghĩ hét toáng lên

“No….”

“Hả??” 4 nam nhân đồng loạt giật mình.

“Ách, ý…ý…ý tiểu nữ là không được, vị công tử này, đây là gia phụ trước khi mất đưa cho Ánh Tuyết, Ánh Tuyết coi như kỉ vật không thể tách rời, nếu không ban đêm ngủ sẽ nhìn thấy phụ thân về trách mắng” dứt lời lệ châu lại tuôn rơi.  Quả nhiên mấy nam nhân này nhìn thấy nước mắt nữ nhi liền lúng túng khôn cùng, Truy Mệnh vội vội vàng vàng trả lại đoản đao cho Băng Cơ sau đó lui về sau lúng túng nói

“Sở cô nương, cái này ta không biết, cô nương giữ đi, nhưng sau này đừng dùng nó tự sát nữa” 

“4 vị công tử, công tử Lãnh Huyết muốn mang Ánh Tuyết về tra án Tú nữ bỏ trốn nhẹ thì đi đày, nặng thì chém đầu, may mắn được hoàng thượng xem đến sẽ chui vào trong cung sóng gió khôn cùng, thà là Ánh Tuyết tại đây chết ngay, 18 năm sau lại là 1 mỹ nữ, cũng không muốn tiếp tục cái tương lai đen tối kia, chết cũng không muốn được toàn thây” Băng Cơ nói 1 tràng, cả rừng trúc 5 người liền im bặt, chỉ nghe tiếng gió thổi lá cây va vào nhau xào xạc.

“Dẫu sao ta cũng phải đưa cô về, đi” cuối cùng người nói đầu tiên lại là tên máu lạnh Lãnh Huyết, hắn tuyệt không tha cho nàng mà. Nhưng mà không phải còn tam đại danh bổ đằng sau hay sao?  Nàng nhất định khiến họ mủi lòng. Họ có thể khuyên được Lãnh Huyết, nàng biết mà ^^. Bởi vậy, nàng ủ rũ cúi đầu cất dao vào trong ngực, đưa tay lau nhẹ vết máu trên cổ sau đó từ tốn đi theo Lãnh Huyết, 3 người kia cũng vậy.  

Bây giờ nàng mới biết, trấn nàng ở tên Trần Châu, từ đó đến kinh thành cũng vài trăm dặm, vậy nên cả đoàn phải mua ngựa đi về. Ạch, mà khốn nỗi nàng nỡ nói nàng chân yếu tay mềm, nên nàng quyết định sẽ nói nàng không biết cưỡi ngựa. Vậy là họ quyết định cho nàng và Vô Tình cưỡi chung. Aizzz cưỡi chung với mĩ nam aizzz. 

Chương 4: Vào phủ thần hầu làm nha hoàn

Đi một ngày 1 đêm cuối cùng họ đến 1 thành khác tên Tây An. Vừa vào thành liền thấy 1 xe ngựa chở toàn mỹ nữ, trong đó có mấy người ngồi chung xe ngựa với nàng ngày đó. Dân chúng bàn tán chỉ chỏ loạn lên, nàng im lặng cụp mắt. aizzz nếu không phải nàng giết bọn chúng khiến các nàng có cơ hội bỏ chạy thì các nàng cũng không ra nông nỗi này.

“nghe nói là tú nữ bỏ trốn á” người qua đường giáp chỉ chỉ

“nghe nói họ bị đày đến hoàng lăng đến khi chết già đó” người qua đường ất

“ôi thật tội nghiệp, toàn là các thiếu nữ xinh đẹp lại vô tội” người qua đường bính. Còn nhiều tiếng bàn tán nữa, nhưng nàng bỏ ngoài tai. Tứ đại danh bổ thúc ngựa vào thành. Túc trực hoàng lăng. Đây chẳng phải là nhà để xác của lũ hoàng thân quốc thích hay sao? ạch ở nhà xác cả đời người ai mà chịu nổi. haizzz haizzz haizzz.. Toàn là không làm gì chỉ chạy đã vậy, nếu họ tính ra nàng giết lũ quan binh kia thì chết chắc rồi @@. 

Cả 5 người thuê 1 quán trọ, nàng được đưa vô 1 cái phòng để tắm rửa, 1 ngày 1 đêm người nàng thật muốn mốc lên rồi. Tắm xong, ngồi trong phòng nghe ngóng ra ngoài. Tứ đại danh bổ đang dùng cơm  

“Này huynh có thấy tội nghiệp mấy cô nương kia không, người ta cũng là con nhà lành, nay lại bị đày đi hoàng lăng cả đời, thà chết còn thanh thản hơn” Thiết thủ

“Ừm hơn nữa đều là các cô nương xinh đẹp aizzz” Truy Mệnh thương hoa tiếc ngọc thở dài mấy cái.

“Nếu Sở cô nương bị bắt về quy án, khéo còn bị phạt chém đầu, hoàng thượng nghi ngờ cô ấy chính là chủ mưu” Vô Tình cũng tỏ vẻ đồng tình.

“Lãnh Huyết, huynh cho ý kiến đi, đừng trầm mặc vậy chứ, Sở Ánh Tuyết cô nương nhà người ta xinh đẹp lại yếu đuối như vậy, sao có thể giết người” Truy Mệnh vồn vã, hắn quả thực cảm thấy cô nương kia vô cùng yếu đuối, tuyệt không thể giết 1 lần 30 binh sĩ nhà quan.

“Lãnh Huyết, chúng ta cũng không thể thấy chết không cứu” Thiết Thủ nổi lòng chính nghĩa, quyết muốn thuyết phục người anh em này của mình. Hắn tuy là anh em nhưng ai cũng đồng tình ầm thầm tôn hắn làm thủ lĩnh. Mọi việc đều không tự quyết định mà thông qua ý hắn.

“Đủ rồi, đưa cô ta về quy án, đúng hay sai để gia cát đại nhân quyết định đi” Lãnh Huyết vẫn là máu lạnh như vậy. Thật ra trong lòng hắn cũng xao động không nhỏ, quả thật không nghĩ cô gái kia có thể giết người lại 1 lần giết 30 mạng. Nhưng án này nếu không đưa về quy án sẽ làm thế nào đây? Thả cô ta ra chắc chắn cô ta sẽ lại bị bắt, hơn nữa còn có thể phạm tội khi quân dẫn đến phủ thần hầu trên dưới không ai có thể sống tốt, hệ lụy quá lớn, hắn không thể tự mình quyết liên lụy đến mọi người

“Lãnh Huyết, cô ấy mà bị đưa về quy án, dù không giết người cũng khó tránh tội tú nữ bỏ trốn” Vô Tình làm sao mà không biết người anh em của mình nghĩ gì chứ? Chỉ là hắn cảm thấy không nỡ, 1 cô nương tốt như vậy, yếu đuối như vậy nhưng cũng quật cường như vậy. Vậy mà… 

Quả nhiên nàng đúng. Mấy tên này cũng có lương tâm lắm, nàng phải yếu đuối thêm chút nữa mới được. Mấy người ngoài phòng đang nói chuyện rôm rả thì bỗng nghe thấy tiếng xé vải, không để ý lắm. Lại nghe thấy lọc cọc, vẫn là không để ý, sau đó thì…

“rầm” tiếng cái gì đó đổ…sau đó mọi thứ đều im lặng. Băng Cơ vốn là tiếp tục dùng khổ nhục kế, dùng đôi tay 1 ngày tập xà ngang xà dọc trăm lần của nàng để giữ dây không thít cổ là chuyện hết mức bình thường, chỉ cần họ đến nàng sẽ buông tay để tạo hiện trường tự sát.

“Chuyện gì vậy?” Truy Mệnh

“Chẳng lẽ…” Vô Tình sau đó liền thấy tiếng bước chân dồn dập tiến tới, nàng biết điều thả tay, chỉ thấy cánh cửa bị đá 1 cái liền vỡ tung, nàng nín khí, treo lơ lửng trên sàn nhà như là thật sự đã chết, chiếc quạt trong tay Vô Tình tung ra, chiếc dây thít cổ nàng đứt lìa, nàng rơi xuống nhẹ tựa lông hồng, Vô Tình vội điểm chân lại đỡ, 2 người xoay 1 vòng rồi tiếp đất, nàng trực tiếp quyết định không tỉnh. Vô Tình vội đặt nàng lên giường lay nhẹ

“Sở cô nương, Sở cô nương” lúc này nàng mới bật ho khụ khụ vài tiếng sau đó yếu đuối ngồi dậy mắt phút chốc đẫm lệ

“Tại sao lại cứu ta? Huhu nhìn những nữ tử kia đi, phải ở trong hoàng lăng cả đời, thà các ngài cho ta chết đi” vừa nói vừa không ngừng giãy dụa, theo đó ngọc bội Tú Nữ Sở Ánh Tuyết bung ra lăn xuống dưới chân Truy Mệnh. Vô Tình nhìn chằm chằm tấm ngọc bội kia. Truy Mệnh cúi người nhặt tấm ngọc bội tỷ mẩn quan sát

“Tôi nghĩ không đưa cô ấy về kinh chắc cũng không sao đâu” Thiết Thủ quả quyết nói

“Chẳng lẽ chúng ta kháng lại thánh chỉ?” Truy Mệnh vuốt vuốt cằm như thể suy nghĩ thống thiết lắm

“Tứ vị thần bổ, Ánh Tuyết tôi từ nhỏ đến lớn chưa cầu xin ai bao giờ, bây giờ chỉ có thể cúi đầu cầu xin các vị, các vị bảo Ánh Tuyết làm trâu làm ngựa hầu hạ các ngài Ánh Tuyết cũng nguyện ý, chỉ mong các ngài đừng đưa Ánh Tuyết vào cung. Các ngài cũng thấy, lần này nếu Ánh Tuyết vào cung là lành ít dữ nhiều, hoàng thượng tin tưởng Ánh Tuyết giết người, Ánh Tuyết nhảy xuống sông hoàng hà cũng không hết tội, Ánh Tuyết, Ánh Tuyết cũng không muốn đứng trước pháp trường, đầu lìa khỏi cổ. Nếu sớm muộn cũng chết hay các ngài để Ánh Tuyết chết luôn bây giờ đi” Băng Cơ mím môi, lệ tràn mi, vừa nói xong lại định đứng dậy đâm đầu vào tường mà bị Vô Tình nhanh tay giữ lại. 

“Sở cô nương, chuyện gì cũng có cách giải quyết. Hay là…” Nói rồi xoay qua nhìn Lãnh Huyết. 

“Huynh tính làm gì?”

“Chúng ta giúp cô ấy 1 lần đi”

“Huynh tính thả cô ta sao?”

“Thả cô ấy…cũng lắm bị hoàng thượng trách mắng đôi câu thôi” Thiết Thủ xen vô nói

“Này, khi quân phạm thượng đầu chúng ta cũng giữ không được đâu” Truy Mệnh. Tên này thật sự biết cách giết phong cảnh

“Ta nghĩ ra rồi, chúng ta có thể đưa tấm ngọc bội này cho Hoàng thượng nói Sở Ánh Tuyết đã nhảy xuống vực tự vẫn”

“A, như vậy là chết mất xác chắc chắn hoàng thượng sẽ không truy cứu đâu” Băng Cơ mắt sáng như sao bỏ luôn hình tượng thục nữ ngoan hiền nói“Đúng vậy, như thế Sở cô nương có thể thoát tội rồi” Truy Mệnh cũng vui vẻ ra mặt. Thiết Thủ ra vỗ vai Vô Tình

“Cách hay lắm huynh đệ”

“Như vậy không phải là khi quân sao?” Lãnh Huyết vẫn băng lãnh

“Lãnh Huyết chúng ta không thể thấy chết không cứu”  Vô Tình

“Ta cảm thấy cách này không tệ, thật ra Sở cô nương rất đáng thương” Thiết Thủ

“Lúc nãy, ta nhìn thấy các cô nương trong xe ngục từng người từng người một bị giải đi trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu” Truy Mệnh vừa nói vừa biểu cảm vô cùng ai oán cứ như thể người bị giải đi là nương tử của hắn vậy.

“Các ngài… Ta…ta có thể đổi tên, ta sẽ hạn chế ra ngoài, ta…ta…sẽ…sẽ…không nói cho ai biết, chỉ cần các ngài không nói, vậy…vậy…có thể chứ?” nàng mắt đẫm lệ chỉ ngập ngừng nói lại như xúc động không thể nói thêm.  Thật ra nàng rất muốn nói, bây giờ các ngài mới nghĩ ra sao??? Aizzz người cổ đại tư duy kém quá. Trong đầu lại bật ra 1 cái tên An Thế Cảnh. Con người này, tuyệt nhiên tư duy chắc chắn không hề đơn giản đâu.

“Lãnh Huyết, vận mệnh của các cung nữ đó huynh cũng thấy rồi. Huynh chẳng lẽ lòng dạ sắt đã đến vậy? Là huynh đệ với nhau bao nhiêu năm qua, ta chẳng lẽ còn không hiểu rõ huynh sao? Huynh đừng tự lừa dối lương tâm của mình nữa” Vô Tình đặt tay lên vai Lãnh Huyết nhẹ giọng khuyên nhủ.

“Cô ấy mà đặt chân vào của cung thì đời này coi như xong” Thiết Thủ sao có thể để mình bị lãng quên…

“Cho dù chuyện lệnh bài có thể lừa dân dối vua nhưng sau này huynh bảo cô ta làm sao sống? Chẳng lẽ huynh muốn nay đây mai đó cả đời phiêu dật khắp nơi” Lãnh Huyết vẫn dùng cái giọng lạnh lùng ấy mà nói

“Tôi có thể…”

“Câm miệng” Băng Cơ vừa muốn nói lại bị Lãnh Huyết quát bèn lặng lẽ cúi đầu ủy khuất

“ấy…hay chúng ta đưa cô ấy đến Xuân Hoa lầu đi” Truy Mệnh

“Xuân Hoa lầu?” Tên Truy Mệnh chết tiệt tính đưa bà đi làm kỹ nữ à? Liệu có nên nói cho hắn biết nàng là chủ nhân sau màn của Xuân Hoa lầu hay không?

“Vào Xuân Hoa lầu cô phải suy nghĩ thật kỹ, vào đó cô phải bán thân làm nô đấy” Thiết Thủ tiến đến khuyên nhủ. Nàng tròn mắt, làm như mình ngây thơ vậy đó

“Bán thân làm nô là bưng trà rót nước làm việc chân tay thôi” Truy Mệnh lại khoa môi múa mép, ê cu định lừa ai hả? ta có trên 4000 năm exp lịch sử trung hoa đó nha

“Nếu bưng trà rót nước không được cẩn thận phải làm việc khác nha” Vẫn là Thiết Thủ tốt bụng đi“À viêc khác đó là cô phải đàn, hát, cười, bồi rượu cho mấy ông già 40, 50, 60 tuổi đó mà. Hơn nữa, cô xinh đẹp như vậy…ừm…chắc chuyện kia sẽ rất tốt đi” Truy Mệnh soi từ đầu đến chân của cô, nháy nháy mắt nói

“Chuyện kia…???” Thôi đã giả ngu thì giả cho trót đi.

“à túc là bồi họ đi ngủ á” Truy Mệnh nghiêm mặt nói 

“tách” 1 giọt máu rơi từ tay xuống đất. Bàn tay Băng Cơ vì móng tay đâm vào mà máu thịt lẫn lộn. Vô Tình vội cầm tay nàng gỡ ra sau đó nhìn thẳng mặt Truy Mệnh nghiêm túc mắng

“Truy Mệnh, đùa quá đáng rồi”  

“ách…Sở cô nương, chỉ là đùa, là đùa thôi cô đừng tưởng thật” Truy Mệnh gãi gãi đầu vô cùng biết lỗi nói. Trong khi đó Vô Tình đã cẩn thận băng bó lại bàn tay cho Băng Cơ. Nàng cúi đầu không để lộ ra trong đôi mắt 1 tia sát khí. Hôm nay chính là đổ máu hơi nhiều rồi đó

“Tôi nghĩ ra rồi, để Sở cô nương vào làm nha hoàn trong phủ thần hầu đi”  Vô Tình lại nói, mắt nàng sáng lên, ạch theo đúng cốt truyện, cũng được nàng cũng muốn ở đó, dễ dàng phá đám tên vương gia kia một chút. Nàng chính là rất ghét tên họ An này, bởi vì Băng Vũ ghét hắn, nàng liền ghét hắn. Nghĩ tới Băng Vũ, lòng nàng trùng xuống, nàng không có mang thứ đó về, liệu Băng Vũ có ổn không đây, nghĩ đến lại vô thức đưa tay lên cổ. Chiếc vòng này chính là tháo không ra. Haizzz có lẽ nàng sẽ bị nó ám cả đời đi.

“Cô có thể không?” Lãnh Huyết hỏi, nàng gật đầu.

“Sở cô nương, sau này chúng ta gọi cô là gì đây?” Truy Mệnh vui vẻ hỏi

“Băng Cơ đi” nàng dù sao cũng quen cái tên này hơn tên Ánh Tuyết kia, hehe

“Được, chúng ta liền trở về thần hầu phủ lĩnh mệnh đi” Thiết thủ tươi cười. Cả 5 người lại lên đường, lần này không phải qua đêm nữa, chỉ 3 canh giờ là đến kinh. Lúc này trời cũng đã tối. Không biết 4 người kia kiếm đâu ra 1 cái bao bọc cả người nàng lại sau đó vác lên vai đi 1 mạch vào Thần Hầu phủ. Trên đường cũng bị vài tên bổ khoái hỏi thăm các vị thần bổ này nói dối không đỏ mặt đi 1 mạch đến phòng chứa củi. Vừa được thả nàng liền gấp rút thở 

“A…ngạt chết ta”

“Băng Cơ, cô có biết cái bao kia là dùng để làm gì không? ” Truy Mệnh dán mặt lại gần Băng Cơ thần thần bí bí thổi khí vào mặt nàng.

“Làm gì a? Truy Mệnh công tử, ngài nói chuyện có thể bình thường chút không? Văng hết nước miếng vào mặt ta” Nàng nói, còn thuận thế lau lau mặt mình.

“Ách…cô…” Không nghe được đáp án như ý muốn, Truy Mệnh vội rụt đầu lại, mặt thoáng chốc đỏ bừng, mà 3 người còn lại trong phòng đều có 1 cái biểu hiện chung, mặt đỏ vai rung rất là có nhịp điệu. Ừm, đoán chừng là sắp nghẹn cười chết rồi

“Sao vậy Truy Mệnh công tử, rốt cuộc cái bao đó làm gì a?” nàng lại buông cái khuôn mặt ngây thơ đáng đánh đòn của mình ra. Truy Mệnh bị mất mặt ắt muốn hù nàng 1 phen nên nói càng có vẻ nguy hiểm hơn

“Chính là dùng để đựng xác đó” Sau đó vô cùng mong chờ muốn nhìn chút biểu cảm sợ hãi của nàng. Song…

“ahhh…sao ngài không nói sớm a, hiện tại có thể tìm di vật của người đã chết rất khó, biết đâu còn có thể làm bùa trừ tà” nói xong dường như thật muốn mang cái bao đi cắt nhỏ, cả 4 người danh bổ đều không hẹn mà đưa mắt chăm chú nhìn nàng. Đây không phải là cái biểu hiện của 1 khuê các tiểu thư nên có. Song cũng không ai nói gì thêm chỉ thấy Vô Tình đổi chủ đề

“Được rồi, Truy Mệnh đừng dọa Băng Cơ cô nương nữa. Bây giờ chuyện kia nên xử lý thế nào đây?”

“Chuyện kia???” Truy Mệnh nói

“Đúng a, còn chuyện gì nữa à?” Thiết Thủ ngu mặt quay ra hỏi

“Trời ạ, phủ thần hầu cũng khong phải ai muốn vào đều được các huynh nghĩ chút coi làm sao đưa Băng Cơ thuận tiện làm a hoàn đây”  Vô Tình gõ nhẹ cái quạt vào trán chán nản nói. Lúc này, 2 con người kia mới ngớ ra hiểu. Truy Mệnh nở 1 nụ cười vô cùng tự tin. 

“Cái này có gì khó chứ, Xuân Bình tỷ, người chủ quản nha hoàn phủ thần hầu thích Vô Tình và Lãnh Huyết chính là cái bí mật cả thần hầu phủ không ai không biết. Cứ dựa theo đó, chỉ cần 1 trong 2 người ra tay, quả thực không lo không đạt được mục đích a” Lãnh Huyết ư? Bảo tên mặt lạnh đó ra mặt giúp nàng chắc mai mặt trời mọc đằng tây luôn quá. Tốt nhất cẫn nên nhờ vả xuân phong công tử Vô Tình giúp thôi. Mà Băng Cơ thật ra cũng chẳng cần nhờ, Lãnh Huyết vừa thấy đề xướng tên mình đã lập tức liếc nàng 1 cái rồi quay sang Vô Tình thâm trường vị ý vỗ vai Vô Tình một cái rồi nói:

“Vất vả cho cậu rồi, Vô Tình” sau đó không nói 2 lần, không quay đầu lập tức đi thẳng ra ngoài. Vô Tình thấy vậy trợn mắt 1 cái rất là biểu tình, 2 người Thiết Thủ và Truy Mệnh rất không nể tình đưa tay che miệng. Ừm, Băng Cơ nàng còn nhớ rất rõ hình tượng Xuân Bình tỷ được miêu tả như thể nào, biểu cảm này của tứ đại danh bổ cũng không đến nỗi là không thể chấp nhận được. Mà cái biểu cảm đó cũng chỉ vài giây thôi, sau đó Vô Tình quay lại nhìn Băng Cơ rất là thanh tao nhã nhặn nói:

“Băng Cơ cô nương, cô cứ tạm thời nghỉ ở đây, chúng tôi đi thu xếp một chút, sau đó cô có thể trở thành nha hoàn của Phủ Thần Hầu rồi” Chuẩn soái ca (miêu đang nghĩ cho anh chị này làm 1 đôi a). Mặc dù Băng Cơ là siêu sát thủ vô tâm vô phế, lúc nào cũng mang 1 cái mặt nạ lạnh lùng nhưng không phải là không có cảm xúc, chỉ là trước đó do đặc thù công việc nên phải giấu đi. Bây giờ đứng trước mặt trai đẹp xuân phong ngời ngời không khỏi làm trái tim nhỏ bé chưa lệch nhịp bao giờ kia chật mất 1 nhịp. Phát hiện ra chính mình khẩn trương lại càng làm cho Băng Cơ mặt đỏ tim run hơn. Mà cái biểu cảm đó tuyệt nhiên chỉ tồn tại trong vòng 2 giây, cái còn đọng lại để chứng minh người đối diện không có hoa mắt phải chăng là cái tai hơi hồng. Chỉ là, phòng tối chỉ có ánh nến mờ mờ cho nên không ai nhìn đến.

“Đa tạ các vị thần bổ” nàng tư ý hữu lễ nhẹ nhún người thể hiện thành ý và lòng biết ơn sâu sắc, 3 người còn lại theo đó mà đi ra ngoài. Căn phòng nháy mắt chỉ còn Băng Cơ và vài bó củi. Rồi lại nháy mắt không còn ai.

Chương 5

*** Phòng nghị sự***

“Tú nữ bỏ trốn Sở Ánh Tuyết đã bắt lại được chưa?” Gia cát đại nhân nhìn 4 vị thần bổ ưu tú, đôi mày khẽ nhăn lại thành 3 cái vạch đen, dạo gần đây kinh thành gần như ngày nào cũng xảy ra chuyện khiến trên dưới dân chúng sợ hãi không yên. Đâu đâu cũng nói xuất hiện yêu  ma quỷ quái khiến người làm thống lĩnh thần hầu phủ như ông không thể nào thôi lo lắng. Vậy mà hoàng thượng lại đổ thêm dầu vào lửa yêu cầu thần hầu phủ đi bắt vài cô nương chân yếu tay mềm, thật khiến người ta cảm thấy phiền não.

“Thế thúc, tú nữ bỏ trốn Sở Ánh Tuyết đã reo mình xuống vực tự sát rồi” Vô Tình chắp tay vô cũng kính cẩn thưa. Trên mặt Gia Cát đại nhân không khỏi có nét ngạc nhiên

“Không phải nói đã giết hơn 30 binh lính hay sao? Sao có thể nói chết là chết” Chính là các tú nữ đi báo quan đã xác nhận Sở Ánh Tuyết giết quan sai triều đình. Một người có thể giết hết 30 quan sai triều đình thì thật không dễ chết chút nào.

“Thế thúc, con nghĩ chuyện này có nghi vấn” Vô Tình lại cất lời

“Nghi vấn?” Gia cát đại nhân xoay mình hỏi lại thì cả 4 vị thần bổ đều nhất trí gật đầu, họ không tin là cái cô gái yếu đuối kia có thể giết hơn 30 quan sai triều đình có vũ khí trong khi trong tay nàng chỉ cùng lắm có 1 cây chùy thủ

“Đúng vậy, làm sao mà 1 nữ nhi yếu đuối có thể giết hơn 30 người lính có vũ khí trong tay. Hơn nữa các tú nữ kia cũng không phải tận mắt trông thấy Sở Ánh Tuyết giết người” Truy Mệnh lên tiếng. Ngay từ đầu khi nhìn thấy Băng Cơ hắn đã phủ định mọi nghi vấn với việc nàng giết người rồi (mấy anh nhầm to rồi)

“Tức là có người giết quan sai rồi giá họa cho Sở Ánh Tuyết?” Mặc dù ông biết thừa nhưng ông vẫn cần nhắc lại để đính chính mình không hiểu sai ý của 4 vị học trò này. Chỉ thấy cả 4 nhất trí gật đầu “Nhưng hắn làm thế làm gì?” Mọi hành động phạm pháp đều có động cơ gây án. Vậy lần này thì sao? Lại thấy cả 4 người nhàn nhạt lắc đầu. Ông thở hắt ra 1 hơi. Mặc dù hơn 30 quan binh kia đã chết nhưng Sở Ánh Tuyết cũng đã chết, các tú nữ kia lại không tận mắt chứng kiến, không có bất cứ manh mối nào. Nhưng mà, vụ án này trước hết cứ để đó, quan trọng bây giờ chính là, tứ lúc tứ đại danh bổ rời kinh. Kinh thành lại xảy ra chuyện lớn. Thật khiến lòng người hoang mang.

“Được rồi dẫu sao Sở Ánh Tuyết cũng đã chết chúng ta cũng chỉ có thể dâng tấm ngọc bội này lên giao cho Hoàng Thượng.” Vừa nói gia cát đại nhân vừa chắp tay hướng về phía hoàng cung nói như thể hoàng thượng đang ở nơi này

“Nếu hoàng thượng trách tội, Vô Tình xin tình nguyện chịu phạt chỉ hy vọng Hoàng thượng không làm khó thế thúc và phủ thần hầu” Vô Tình chắp tay thành khẩn nói. Nói xong còn không ngại dùng tay huých Truy Mệnh đang đứng cạnh. Truy Mệnh bị huých đến cái thứ 3 mới như bừng tỉnh đại ngội, vội vàng chắp tay

“Truy Mệnh cũng xin chịu phạt” Sau đó máy đưa mày liếc cho Thiết Thủ đứng đối diện làm Thiết Thủ cũng phải tình nguyện chết chung máy móc chắp tay

“Cả Thiết Thủ cũng vậy” Thấy mấy đồ đệ mà mình thương yêu nhất đứa nào cũng xin chịu phạt Gia Cát đại nhân cũng không đành lòng bèn khoát tay ngăn cản

“Được rồi, được rồi, các con không cần lo lắng, sự việc lần này ta sẽ bẩm báo rõ với hoàng thượng, Hoàng thượng anh minh chắc chắn sẽ không giáng tội. Trong thời gian các con không ở đây kinh thành lại xảy ra việc lớn” (Hoàng thượng anh minh cái **** ý) Nói xong đôi đầu mày của Gia cát đại nhân không khỏi chau lại thành 3 vạch đen dài tỏ rõ sự lo lắng của bản thân ông. Thấy thế Tứ đại danh bổ dường như cũng vội vàng hơn

“Thế Thúc kinh thành đã xảy ra chuyện gì rồi?” Lãnh Huyết 

“Haizzz chỉ trong 1 đêm các nhà lao lớn lớn nhỏ nhỏ trong kinh thành kể cả thiên lao các phạm nhân đều biến mất hết như chưa từng tồn tại” Gia Cát đại nhân thở dài nói

“Không có bất cứ dấu vết nào sao?” Vô Tình vội hỏi

“Đó chính là điều khó khăn nhất, quả thật hiện trường vụ án tựa như hoàn toàn biến mất không để lại chút dấu vết nào” Gia cát đại nhân lắc đầu bất lực

“Theo con thấy, vụ án này cùng với xác chết biến mất tại nhà các đại thần trong triều đình mấy ngày qua chính là cùng 1 người làm” Vô Tình tiếp tục triển khai nét đẹp của sự thông minh

“Vậy chẳng lẽ hiện trường cũng xuất hiện một trận gió lạ?” Truy Mệnh. ừm bình thường tên này ngu ngu mà đến lúc cần cũng thông minh ra phết. Tuy nhiên, sai mất tiêu rồi. Chỉ thấy gia cát đại nhân lắc đầu nói

“Làn này không thấy bất cứ trận gió lạ nào. Trong nhà lao, 1 ngày thay 3 lần ca canh giữ, nhưng những phạm nhân kia quả như biến mất trước mắt họ, trên tường, dưới đất, một chút dấu vết đào bới cũng không có”

“Có rất nhiều người nói đó là yêu thuật” Cơ Dao Hoa, nữ bổ khoái đứng đầu trong các bổ khoái nữ im lặng đã lâu cuối cùng cũng lên tiếng. Giống như tứ đại thần bổ, Cơ Dao Hoa cũng là người đẹp lại giỏi võ xuất chúng. Mặc dù chắc chắn không bằng 1/5 các tứ đại thần bổ nhưng là xuất sắc nhất trong giới nữ nhi. Hơn nữa còn được ca tụng trời sinh một cặp với Lãnh Huyết. “Yêu thuật?” Gia cát đại nhân nghi ngờ hỏi lại

“Đúng vậy, những ngày gần đây luôn liên tục xảy ra việc lạ khiến dân chúng trong thành không yên, trời chưa tối mọi người đã tắt đèn đi ngủ, đến cả những đứa trẻ chưa lên 3 cũng không dám khóc nháo nữa” Tứ đại thần bổ đi rồi, Cơ Dao Hoa gần như gánh trọn nhiệm vụ, vậy nên cũng không thể trách cô biết quá nhiều.

“Lục Phiến Môn cũng phái người điều tra, nhưng không tra ra chút manh mối nào. Thủ lĩnh Lục Phiến Môn _ Hàn Long cũng cho rằng đây là trừng phạt của ông trời giáng tội cho triều đại của chúng ta” Gia cát đại nhân nghe lời Cơ Dao Hoa không khỏi suy nghĩ, sau đó đi vòng ra phía Lãnh Huyết đang đứng nói. Có lẽ, vị thủ lĩnh Lục Phiến môn kia cũng cho rằng đây là yêu thuật.

“Thế thúc theo con biết, đây khẳng định không phải yêu thuật” Thiết Thủ tiến lên, hung hồn nói. Điều vừa nói ra liền khiến tấ cả mọi người tròng phòng nghị sự chú ý. Tất nhiên, bao gồm cả gia cát đại nhân

“Thiết Thủ, bình thường con thích đọc sách nghiên cứu. Chắc hẳn mấy yêu thuật biết tương đối. Con nói xem tại sao lại khẳng định chắc chắn như vậy?”

“Gần đây con có nghiên cứu một số sách cổ, có thấy qua 1 thứ được gọi là ma thuật cưỡi mây, phun sương. Được Phàn Anh người Hán đã từng áp dụng. Hậu Hán Thư Phương Thuật Liệt truyện từng ghi lại, có cơn gió nổi lên từ phía Tây. Phàn Anh nói rằng “Thành Đô càng ngày càng nóng vì nước đã đổ về hướng Tây”. Sau có người Thục Đô đến đó nói “Ngày đó lửa lớn, có mây đen xuất hiện từ phía đông, trời đổ mưa lớn mới dập được lửa”. Phàn Anh có thể dập lửa từ xa, lấy nước Đông Hải. Đây há chẳng phải là ma thuật?” Thiết Thủ khoanh tay trước ngực đi dạo vài vòng, nói như thể câu chuyện kia mới diễn ra hôm qua ngay trước mắt hắn. Một bộ dạng vô cùng hào hứng. Gia cát đại nhân nghe xong lại nghiêm mặt. Những ngày gần đây dường như đôi chân mày của ông chẳng có phút nào được giãn ra.

“Có thể luyện thành ma thuật, cũng có thể xem như người không bình thường. Nay lại còn chiêu mộ nhân sĩ võ lâm như tứ đại hung đồ và nhiều kẻ khác chỉ e là dã tâm không hề nhỏ…” Nói rồi dừng lại như suy nghĩ. Trong thoáng chốc đôi mày của ông dường như giãn ra, sau đó lại co lại có giấu hiệu lần sau vạch đen sâu hơn lần trước “Có lẽ…chính là hắn”

“Thế thúc, thúc biết là ai sao?” Lãnh Huyết im lặng đã lâu cuối cùng quyết định lên tiếng (Miêu: không nói sợ độc giả quên mất anh ý vẫn đứng đó. LH: không cần đâu, chém 1 người là độc giả biết ngay *nói xong ánh mắt nhìn con mèo nào đó sắc lẻm, từ từ rút trường kiếm trên tay* Miêu* đổ mồ hôi lạnh, xách dép, chuồn êm*)

“Kẻ này, khi thiếu thời, tuy rằng tài năng vượt bậc, lại có trí, có khí. Tuy nhiên, hắn không được triều đình trọng dụng. Mãi sau này, có 1 cô gái tên Điệp Vũ xuất hiện. hai người tình đầu ý hợp, vô cùng yêu thương nhau. Điệp Vũ xinh đẹp như hoa, lại có tài nhảy múa câu hồn người, khiến hoàng thượng lần đầu gặp đã say mê liền quyết mang về làm phi. Điệp Vũ tâm không cam, lòng không nguyện nhảy vực tự sát. Người kia đau lòng vì tình, sớm tối u mê. Sau này bèn xin hoàng thượng tự nhốt mình ở nhà quyết mãi mãi không màng thế sự, xem ra cũng đến lúc nên gặp mặt 1 chút rồi”

***Ta là đường phân cách phòng chứa củi***

Khi Băng Cơ trở về đến phòng chứa củi thì cũng đã đến nửa đêm. Trong phòng tối om, cây nến trên bàn cũng đã sớm tắt. Dựa theo ánh nến lờ mờ và cái mắt cú mèo chuyên hoạt động về đêm của nàng. Nàng mò vô cái giường đã được chuẩn bị sẵn. Vươn người rồi ngủ thẳng cẳng đến tận sáng. Chuyện ngày mai cứ để mai lo. Hôm nay sống cho trọn cái của hiện tại đã. 
“cốc…cốc…cốc” ánh mặt trời le lói qua khe cửa lôi Băng Cơ thức dậy. Cả đêm nằm trên đống củi không khỏi khiến nàng cả người mỏi nhừ. Nàng vươn vai ngáp dài một cái sau đó mới xoay người hướng cửa mở ra. Chỉ thấy đập vào mặt chính là cái nụ cười vô cùng muốn ăn đấm của Truy Mệnh

“Truy Mệnh công tử, sáng sớm đã đến tìm Băng Cơ là có chuyện gì dặn dò sao?”

“Là thế này, Sở…”

“Công tử nếu không chê tiện danh, cứ gọi tiểu nữ là Băng Cơ” nàng ngắt lời, nàng cũng không muốn để chính mình thiệt thòi. Nàng cũng không phải họ Sở

“Được, Băng Cơ. Sáng sớm nay Vô Tình đã giúp cô nói 1 tiếng với Xuân Bình tỷ, vậy bây giờ cô đi cùng ta đến chỗ Xuân Bình tỷ, từ giờ có thể là nha hoàn trong phủ thần hầu được rồi” Truy Mệnh cợt nhả nói. Xong xuôi không khỏi cười khoái trí 1 tiếng rất là bất nhã, nàng nhíu mày, xem chừng cừu non Vô Tình thanh nhã ưu tú đã sớm vào miệng hổ đói của Xuân Bình rồi.

“Dạ, tiểu nữ lập tức thu xếp đồ đạc. Truy Mệnh công tử cảm phiền đợi” nàng mỉm cười ưu nhã, xoay người bước vào trong phòng chứa củi. Lại chẳng hề hay biết phía sau có 1 người đứng hình trước nụ cười của nàng.

1 khắc sau (15 phút) hai người họ đã đứng trước phòng Xuân Bình Tỷ- quản lý nha hoàn trong phủ thần hầu. Vừa khéo, lúc này từ phòng Xuân Bình có 1 bóng trắng bước ra. Vừa thấy Truy Mệnh đã vô cùng giận dữ nói

“Huynh còn đứng đây? Huynh đứng đây làm gì?” Vô Tình nói, dường như quên mất sự tồn tại của Băng Cơ. Truy Mệnh vừa tháy Vô Tình đã vô cùng vui vẻ chạy đến

“Tất nhiên đứng đợi huynh, để ta coi coi có dấu vết gì không nào?” vừa nói vừa kéo cổ áo Vô Tình như thật chẳng để Băng Cơ vào mắt. Hai người giằng co mất 1 lúc thì Vô Tình hết kiên nhẫn hất văng tay của Truy Mệnh ra

“Huynh tính làm cái gì hả?” công tử nho nhã ngày nào giờ cũng biết to tiếng, biết tức giận. Băng Cơ mỉm cười. nếu chỉ nho nhã văn phong lễ nghĩa. Quả thật vô cùng nhàm chán. Đứng trước mặt huynh đệ được sống là chính mình còn gì tốt hơn?

“Thì…ta giúp huynh kiểm tra cơ thể. Xem Xuân Bình tỷ có để lại dấu tích gì trên người huynh hay không?” Truy Mệnh rất là đáng đánh đòn nói

“Huynh còn dám nói, để một mình tôi ở lại đó còn huynh thì chạy mất. Đây là chuyện huynh đệ nên làm sao? Hả?” Vô Tình tức giận chỉ thẳng tay vào mặt Truy Mệnh còn không ngừng đánh áp sát vào người Truy Mệnh khiến hắn phải liên tục lui về đằng sau. Đúng lúc này, Băng Cơ mới hắng giọng 1 cái. Còn lùi nữa là đụng trúng nàng đó…

“Sở…”

“Phiền Vô Tình công tử cứ gọi tiện nữ là Băng Cơ” nàng cúi đầu e lệ yếu đuối nói. Vô Tình ngẩn người mãi mới hồi phục liền nói

“Băng Cơ cô nương, cô nương sao lại tự xưng là tiện nữ, như vậy là quá khinh thường bản thân rồi”

“Công tử, cứ gọi tiện nữ là Băng Cơ. Từ mai, Băng Cơ là nha hoàn, công tử là thần bổ. Tiện nữ chính là cách xưng hô phù hợp nhất rồi”

“Băng Cơ, cô…”

“Hai vị công tử thỉnh cứ tiếp tục nói chuyện. Băng Cơ vào ra mắt Xuân Bình tỷ” Băng Cơ nhún mình cúi đầu, đi vòng qua 2 người tiến về phía trước. Vô Tình, đứng trước mặt nàng vẫn nho nhã như vậy. Những điều thể hiện trước mặt các huynh đệ, có lẽ sẽ không bao giờ thể hiện trước mặt nàng đâu.

“Để ta đi cùng cô” Truy Mệnh vội đuổi theo nhưng Băng Cơ đã lách mình vào trong cánh cửa rồi khép chặt để lại bóng dáng 2 vị công tử ngẩn ngơ. Cái bóng nàng để lại trong mắt họ. quá ưu thương và cô độc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau