KHÔNG CÓ GÌ LẠ ĐẠI SƯ HUYNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không có gì lạ đại sư huynh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đại La Tiên Cung

Dịch: mafia777

***

"Đại sư huynh, Đại La thịnh hội ngày mai sẽ cử hành, chưởng giáo bảo ngài trước tiên tới Đại La Cung, chuẩn bị một phen."

Ngoài cửa, cũng không biết là vị đệ tử nào lên tiếng.

Ở trong phòng, Lục Trường Sinh đang cau mày viết đan phương.

Có điều cái gọi là đan phương này, hoàn toàn là do Lục Trường Sinh viết bừa ra.

Viết đan phương không phải là một chuyện quá khó, bởi vì dược liệu phân theo ngũ hành, phối hợp ổn thỏa, thì đó chính là một loại đan phương, nhưng nếu muốn luyện chế ra đan phương không giống bình thường, thì cần phải tiến hành phối chế tinh vi.

Cho nên ngắn ngủi không đến mười ngày, Lục Trường Sinh liền viết ra hơn mười loại đan phương khác biệt.

Về phần có hiệu quả hay không thì không ai biết được, dù sao vẫn chưa có luyện ra.

"Đại sư huynh!"

Tiếng gọi nhẹ kia lại vang lên lần nữa, làm cho Lục Trường Sinh khôi phục lại tinh thần.

"Ừm."

Nhàn nhạt đáp lại một chữ xong, Lục Trường Sinh liền đứng dậy, sau khi thư giãn gân cốt một phen, liền trực tiếp đi thẳng ra ngoài cửa.

Đệ tử ở ngoài cửa vô cùng cung kính đứng ở đấy, sau khi Lục Trường Sinh đi tới, gã mới khẽ ngẩng đầu, ngay sau đó lộ ra thần sắc kinh động như gặp thiên nhân.

Hiển nhiên lại là một thằng ngốc nông cạn.

Đại La Cung tọa lạc tại vùng đất trung tâm của Đại La Thánh Địa, Hồng phong cũng cách Đại La Cung không quá xa, nhưng cũng phải mấy chục dặm, cho nên tự nhiên phải dùng pháp khí làm phương tiện giao thông kiểu như phi kiếm.

Có điều tông môn đã an bài cho Lục Trường Sinh một loại phương tiện giao thông riêng, không phải phi kiếm, mà là thuyền ngọc, so với phi kiếm thì còn cao hơn một bậc.

Đi lên thuyền ngọc, rất nhanh kiện pháp khí này bay lên không trung, không có tạp âm cũng không gây ô nhiễm, tốc độ cực nhanh, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy quá nhanh, ở trong thuyền ngọc có gắn trận pháp, ngăn cản gió thổi vào, lúc phi hành bình ổn vô cùng, để cho người ta có thể an tâm ngắm cảnh.

Từ trên thuyền ngọc nhìn xuống.

Đại La Thánh Địa khí phái huy hoàng, quỳnh lâu ngọc vũ, tử điện kim khuyết, các ngọn núi nổi lên bốn phía, giống như tinh bàn, cỏ cây tươi tốt, đích thật là thánh địa tiên môn.

Tùy tiện chọn một chỗ, cũng có thể được bình chọn là thắng cảnh hàng đầu, thích hợp dưỡng lão cũng như dưỡng sinh.

Mà nếu nói về hoành tráng nhất, khí phái nhất, tự nhiên phải là Đại La Cung.

Đại La Cung không phải là một tòa cung điện, mà là tổ hợp gồm mấy trăm tòa cung điện kết hợp lại, mỗi một miếng ngói đều dùng tài liệu quý hiếm là Ngũ Sắc Lưu Ly, ở dưới ánh mặt trời lấp lóe ngũ sắc quang mang, tiên hạc bay múa, cầu vồng xuất hiện bốn phía, đồng thời còn có tiếng tụng kinh cổ xưa, hiển lộ rõ ràng sự bất phàm của Đại La Cung.

Ngẩng đầu nhìn lên, cho dù không học tập Vọng Khí thuật, cũng có thể nhìn thấy mây tía bên trên Đại La Cung, điều này đại biểu cho khí vận lớn vô thượng.

Một trong thập đại thánh địa, quả nhiên danh bất hư truyền.

Có điều giờ này khắc này, ở Đại La Cung xuất hiện rất nhiều thân ảnh, hết chạy Đông tới chạy Tây, các nơi giăng đèn kết hoa, lộ ra mười phần náo nhiệt.

Ngày mai chính là Đại La thịnh hội, vì vậy theo lẽ tự nhiên cả môn phái đều bị tổng động viên.

"Lần Đại La thịnh hội này có mời người ngoài không?"
Trên thuyền ngọc, Lục Trường Sinh mở miệng hỏi thăm đệ tử trẻ tuổi sau lưng.

Vị đệ tử kia sửng sốt một hồi, tựa hồ là không nghĩ tới Lục Trường Sinh sẽ chủ động bắt chuyện với mình, làm gã có chút không biết làm sao, nhưng rất nhanh gã đã lấy lại tinh thần, nói: "Hồi bẩm Đại sư huynh, lần Đại La thịnh hội này chủ yếu là sắc phong sư huynh làm Đại sư huynh, cho nên cũng không có phát thiệp mời rộng rãi."

"Không có mời người ngoài à?"

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, nhưng lại không nói lời nào.

Chỉ là trong lòng không khỏi suy tư.

Cái kịch bản này không thích hợp nha.

Theo lý thuyết mình được sắc phong làm Đại sư huynh, hẳn là phải mời chính đạo khắp thiên hạ cùng nhau tới chứng kiến, đến lúc đó liền sẽ có rất nhiều thanh niên tuấn kiệt giống mình.

Khi ấy dựa theo kịch bản quen thuộc, trong số đó sẽ có mấy tên thiên kiêu tâm cao khí ngạo nhảy ra, dùng lời lẽ để sỉ nhục mình, lúc này hệ thống trong cơ thể mình hẳn là liền kích hoạt, cho dù không phải hệ thống, thì cũng sẽ thức tỉnh một lão gia gia nào đó, dù thế nào cũng sẽ tốt hơn tình huống bình thường méo có gì hot như bây giờ a?

"Đại sư huynh xuất chúng như thế, có lẽ không cần bao nhiêu năm nữa, liền có thể đạt được phong hào Đại La Thánh tử, đến lúc đó thánh địa tất sẽ mời danh môn chính phái khắp thiên hạ đến đây tham dự Thánh tử đại hội."

Đệ tử trẻ tuổi không biết trong đầu vị đại sư huynh này nghĩ gì, cho nên mới khờ khạo nói một câu chẳng liên quan.

Mà cùng lúc đó, thuyền ngọc cũng đã tới Đại La Cung.

"Đại sư huynh, mời!"

Sư đệ trẻ tuổi mời Lục Trường Sinh xuống thuyền.

"Đa tạ sư đệ, sư huynh cũng không có gì tốt để tặng cho ngươi, tấm đan phương này sư đệ hãy giữ lấy, phải nỗ lực cho tốt, ta thấy ngươi vẫn là đệ tử nội môn, cần biết "Đường dài mênh mang lại thăm thẳm, phải tự lên xuống mà tìm tòi". (Bài Ly Tao của Khuất Nguyên)

Mấy ngày tới đây hắn cần phải xử lý chuyện Đại La thịnh hội, chuyện luyện đan chỉ có thể để sang một bên, mấy chục tấm đan phương trong tay cũng không biết nên xử lý như thế nào, vị sư đệ trước mắt này ngược lại là một nhân tuyển không tệ, để gã đi luyện thử xem sao, nếu như luyện ra đan tốt, vậy mọi chuyện đều tốt, nếu như luyện không ra...

Thật có lỗi, sư đệ, ngươi và ta vốn không quen biết, vì sao phải cố lôi kéo quan hệ?
Còn nếu đan dược luyện ra gây họa.

Vị sư đệ này, chính ngươi luyện đan không tốt, vì sao lại cưỡng ép vu oan giá họa cho ta? Người đâu, kéo hắn đi Diện Bích Nhai, diện bích ở đó mười năm.

Hết thảy hậu quả Lục Trường Sinh đã nghĩ kỹ đối sách, tuy có chút vô sỉ, nhưng chỉ cần không dính vết nhơ, hết thảy liền tốt, dù sao với tên tuổi Đại sư huynh, hắn cũng khó có thể bị chất vấn.

Tâm tư Lục Trường Sinh mười phần cổ quái, nhưng sư đệ tuổi trẻ thì khác, hắn vốn phụng mệnh đưa vị Đại sư huynh này tới đây, đồng thời cũng muốn tận mắt nhìn thấy nhân vật truyền kỳ này, chỉ là không hề nghĩ tới, vị đại sư huynh này vậy mà gần gũi như thế, hơn nữa còn tặng cho mình một tấm đan phương.

Càng trùng hợp là thời gian gần đây hắn cũng đang tự hỏi, có nên lựa chọn một môn tả đạo chi thuật để tu luyện hay không, bây giờ Lục Trường Sinh đưa tới đan phương, làm hắn không khỏi quyết tâm chọn lựa luyện đan.

Tức thì, Vương Minh cảm kích vô cùng, mở miệng nói: "Đa tạ sư huynh ban thưởng đan phương, sư đệ nhất định sẽ không làm nhục danh hào của sư huynh."

"Chớ có như thế, đã là tặng cho ngươi, vậy đan phương này chính là của ngươi, sư huynh lĩnh hội chính là đại đạo vô ngã, hết thảy danh lợi đều chỉ là mây khói mà thôi, thế nhưng nếu như ngươi thật sự luyện ra đan tốt, nhớ kỹ phải báo cho sư huynh một tiếng, cũng coi như là một phần tạo hóa giữa hai ta."

Kết thúc đối thoại, Lục Trường Sinh trực tiếp đi vào bên trong Đại La Cung.

Bên ngoài Đại La Cung, từ dưới lên trên có một cây cầu tên là Đăng Thiên Thê, tạo thành từ cực phẩm Dương Chi Ngọc, loại linh ngọc này mười phần trân quý, tu sĩ tầm thường chẳng có nổi một khối, cũng chỉ có Đại La Thánh Địa mới dám sử dụng loại ngọc thạch này chế tạo thành 999 bậc thang lên trời.

Bên cạnh thang trời hiện không có người, nhưng ngày mai hai bên trái phải sẽ đứng đầy đệ tử nội môn để cử hành đại điển, vô cùng long trọng.

999 bậc thang trời, nghe thì thật là oách, nhưng đi lên thì chẳng khác gì muốn cái mạng già của người ta.

10 bậc thang là một trượng, 999 bậc thang đã tương đương với trăm trượng, cũng chính là độ cao 300 mét.

Cũng may là Lục Trường Sinh đã có tu vi nhất định, mặc dù còn cùi bắp, nhưng ít nhất cũng không đến mức phải bò lết lên.

Thế nhưng tới lúc Lục Trường Sinh đi lên Đăng Thiên Thê, cả người không khỏi phiền muộn.

Trên Đăng Thiên Thê có lắp trận pháp kỳ lạ hạn chế pháp lực, hàm ý rất đơn giản, đó là nhất định phải tự mình leo lên từng bước một.

"Chờ ta trở thành chưởng giáo, nhất định phải hủy bỏ cái quy củ mất nết này."

Mặc dù ai oán trong lòng, nhưng khuôn mặt Lục Trường Sinh rất bình tĩnh, có phong phạm khó nói nên lời.

Một thân bạch y, tựa như Trích Tiên giáng trần.

Lúc này, gió lớn nổi lên, góc áo Lục Trường Sinh bị thổi bay phấp phới.

Ước chừng gần nửa canh giờ sau, Lục Trường Sinh leo hết thang trời, nhưng quả thật cảm thấy rất mệt mỏi.

"Đồ nhi!"

Ngay tại lúc này, một âm thanh quen thuộc vang lên.

Là tiếng của Thanh Vân đạo nhân.

Còn chưa kịp nghỉ ngơi, Lục Trường Sinh không khỏi đưa ánh mắt nhìn lại.

Bên trong đại điện có ba người đang đứng, đều là lão giả, giờ khắc này đang lấy tay vuốt chòm râu, mỉm cười mà nhìn hắn.

Chẳng biết vì sao, Lục Trường Sinh tự dưng muốn chửi thề.

Chương 7: Tiểu sư đệ Lưu Thanh Phong

Dịch: mafia777

***

Cố nén ý niệm chửi thề.

Lục Trường Sinh đi vào trong đại điện.

Hắn đã quyết định, một khi mình lên làm chưởng giáo Đại La, cái Đăng Thiên Thê này tuyệt đối phải hủy, không hủy thì cũng phải thay đổi quy tắc, đi bộ lên đây thật sự là quá mệt mỏi.

"Trường Sinh bái kiến sư tôn!"

"Bái kiến Lưu Vân sư thúc!"

"Bái kiến Bạch Vân sư thúc!"

Đi vào bên trong đại điện, Lục Trường Sinh liền hành lễ chuẩn mực.

"Tốt, tốt, tốt!"

"Thanh Vân sư huynh, ngươi thu được một đồ nhi vô cùng tốt a, so với đồ nhi ta thu cách đây vài năm, không biết phải tốt hơn bao nhiêu lần, ài, chỉ tiếc mỹ ngọc bậc này lại bị ngươi lấy đi."

Bạch Vân đạo nhân quả thực rất thích Lục Trường Sinh, cơ hồ mỗi lần nhìn thấy hắn đều sẽ nói như vậy.

"Lời này ngươi không nên nói lung tung, nếu như bị đồ nhi của ngươi nghe được, phỏng chừng lại thương tâm, huống hồ cái gì mà đáng tiếc? Trường Sinh bái ta làm thầy chẳng lẽ còn sợ chịu thiệt thòi?"

Thanh Vân đạo nhân có một chút tức giận nói.

Mà Lục Trường Sinh thì trầm mặc không nói, các trưởng bối tranh đấu, hắn không muốn tham gia, cũng tham gia không nổi, ngay cả giảng hòa cũng không muốn làm, tốt nhất là đánh nhau đi, như vậy trong lòng hắn mới có thể dễ chịu hơn một chút.

"Được rồi, hai vị sư huynh, đừng đấu võ mồm nữa, vẫn là nên thương lượng chính sự trước thì hơn."

Bạch Vân đạo nhân mở miệng, lão quả thật sợ hai người đánh nhau thật, nên vội vã vào giảng hòa.

Nhắc tới chính sự, hai người mới chịu nghiêm túc hơn một chút.

"Trường Sinh, ngày mai chính là đại điển thịnh hội, đến lúc đó vi sư sẽ ở trước mặt trên dưới môn phái, lập con làm Đại sư huynh, cho nên có một ít chuyện con phải làm thật tốt, chớ để xảy ra sai lầm gì."

Thanh Vân đạo nhân nghiêm túc nói.

"Đồ nhi đã hiểu."

Lục Trường Sinh nhẹ gật đầu, Đại La thịnh hội không phải chuyện nhỏ, trong ngoài đều phải xử lý thật tốt, nếu để xuất hiện ra sai lầm gì, thì truyền ra ngoài chẳng phải sẽ làm cho người ta cười đến rụng răng sao.

Chuyện của Thánh địa, đều không có phân chia lớn nhỏ, bất kỳ chuyện gì cũng cần nghiêm cẩn.

"Thanh Phong."

Thanh Vân đạo nhân gọi một tiếng.

Rất nhanh, một người từ ngoài điện đi vào, tuổi tầm Diệp Nhiên, tướng mạo thanh tú, mà tu vi cũng không cạn, mặc bạch bào thêu hình Kỳ Lân, rõ ràng là đệ tử hạch tâm của Đại La.

Đệ tử hạch tâm mà trẻ tuổi như vậy, hiển nhiên là nhị đại (Con ông cháu cha).

"Trường Sinh, đây là Thanh Phong sư đệ của con, phụ thân nó là đường chủ Ngự Kiếm Đường, tuổi tác tương đối nhỏ, các hạng mục công việc trong thịnh hội ngày mai, Thanh Phong sẽ nói cho con nghe từng cái một, con chỉ cần đi theo Thanh Phong là được."

Thanh Vân đạo nhân mở miệng giới thiệu.

Lục Trường Sinh nhẹ gật đầu.

"Bái kiến Trường Sinh sư huynh."

Thanh Phong nhìn thoáng qua Lục Trường Sinh, sau đó lập tức khom người hành lễ.

"Chớ có khách khí như thế." Lục Trường Sinh vội vàng đỡ Thanh Phong lên, dù sao đều là nhị đại cả, trước tiên tạo quan hệ tốt chung quy sẽ không sai.

Thanh Phong tâm tư đơn thuần, khi nhìn thấy Lục Trường Sinh thì trong lòng chấn kinh vạn phần, tựa như nhìn thấy tiên nhân, mà càng không nghĩ tới, là Lục Trường Sinh vậy mà hiền hoà như thế, làm hắn kinh ngạc không thôi, đồng thời cũng hổ thẹn không bằng.

Nghĩ tới bản thân mình vì có phụ thân làm đường chủ, được người ta tán dương vài câu đã có chút lâng lâng, nếu so với vị sư huynh này, thật đúng là cách biệt một trời một vực.

Lưu Thanh Phong tràn đầy hổ thẹn, trong lòng tự giễu không ngừng, nhưng mà Lục Trường Sinh cũng không biết Lưu Thanh Phong đang suy nghĩ gì, hắn ngược lại cảm thấy Lưu Thanh Phong nhìn khá thuận mắt.

Tuổi còn trẻ, tu vi không cạn, tướng mạo thanh tú, tựa như mấy đứa shota kiếp trước, quan trọng nhất là, phụ thân của nó là đường chủ Ngự Kiếm Đường, nếu ngày sau muốn học tập ngự kiếm, thì cũng có thể đi cửa sau, bớt đi rất nhiều phiền phức.

"Thanh Phong à, ngươi cần phải hảo hảo học tập vị Đại sư huynh của ngươi một chút, phụ thân của ngươi bỏ ra cái giá lớn như vậy, chính là để ngươi đi theo Trường Sinh học hỏi này nọ, cần phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được đùa nghịch mấy trò trẻ con như trước, biết không?"

Thanh Vân đạo nhân mở miệng, dặn dò vị tiểu sư đệ này.
"Mấy trò trẻ con? Thanh Phong sư đệ trước đó từng làm gì sao?"

Lục Trường Sinh có chút hiếu kỳ.

Hắn nói ra lời này, Lưu Thanh Phong không khỏi cúi thấp đầu, có vẻ là hơi xấu hổ.

"Vài ngày trước, phó chưởng giáo Nhật Nguyệt Kiếm Phái có tới một chuyến gặp cha nó, muốn bàn luận về hôn ước, kết quả Thanh Phong và con bé kia gặp mặt một lần, vậy mà không giải quyết được gì, con bé kia liền trở về nói với cha, dù có gả cho một khúc gỗ, cũng sẽ không gả cho nó, ha ha ha ha ha!"

Bạch Vân đạo nhân cười ha ha, không để ý chút nào tới vẻ mặt xấu hổ của Lưu Thanh Phong.

Lục Trường Sinh có chút kinh ngạc, bộ dáng Lưu Thanh Phong cũng không tệ, thanh tú sạch sẽ, hơn nữa tu vi không cạn, vậy mà đi xem mắt thất bại?

Nhưng mà đi xem mắt sớm như vậy có thích hợp sao?

"Bạch Vân sư thúc, nào có khoa trương như ngài nói, đơn giản chỉ là tính cách không hợp thôi."

Lưu Thanh Phong nhịn không được tự giải thích một câu.

Nhưng mấy lão kia hiển nhiên không quan tâm tới cảm thụ của Lưu Thanh Phong, nhao nhao cười lớn.

"Tốt rồi, ngươi cùng sư huynh rời khỏi đây đi, các hạng mục công việc của đại điển tuyệt đối không được phạm sai lầm."

Thanh Vân đạo nhân nói một câu.

"Sư phụ, còn có chuyện gì khác không?"

Lục Trường Sinh mở miệng hỏi.

"Không có."

Thanh Vân đạo nhân nghiêm túc ngẫm nghĩ một hồi, sau đó đưa ra câu trả lời chắc chắn.

Điều này làm Lục Trường Sinh rất buồn bực, chỉ có chuyện này mà cũng bắt mình leo cầu thang?

"Nếu chuyện chỉ có vậy, sao không để Thanh Phong sư đệ trực tiếp tới tìm con?"

Lục Trường Sinh nhịn không được hỏi.

Lời này vừa ra, Thanh Vân đạo nhân không khỏi sững sờ, cẩn thận suy nghĩ một phen, sau đó nhìn về phía Lục Trường Sinh nói: "Con nói có lý, không hổ là đồ nhi của ta, còn thông minh hơn cả vi sư."

Rất hiển nhiên, Thanh Vân đạo nhân quả thật không nghĩ tới, nghe Lục Trường Sinh nói một câu như vậy, liền không khỏi tán thưởng.

"Đúng vậy, Trường Sinh thật là thông minh."

"Nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chỉ sợ tương lai Trường Sinh thật sự có thể sẽ ngộ ra đại đạo, phi thăng Tiên giới."
Lưu Vân sư thúc và Bạch Vân sư thúc cũng không khỏi tán thưởng.

Nhưng loại tán thưởng này lại không thể để cho Lục Trường Sinh cảm giác vui vẻ nào.

Thở dài trong lòng.

Lục Trường Sinh dẫn Lưu Thanh Phong rời đi.

Sau khi ra khỏi đại điện, Lưu Thanh Phong nhìn bộ dáng rầu rĩ không vui của Lục Trường Sinh, không khỏi hỏi: "Đại sư huynh, mấy người Hà sư thúc tán dương huynh như thế, sao huynh lại có vẻ không vui chút nào?"

Nghe được câu hỏi của Lưu Thanh Phong.

Lục Trường Sinh càng trở nên trầm mặc, hắn không biết trả lời như thế nào.

Chỉ có thể thở dài một hơi.

Thấy sư huynh không trả lời, Lưu Thanh Phong cũng không truy vấn tiếp.

Đợi sau khi xuống khỏi thang trời.

Lục Trường Sinh phá vỡ bầu không khí yên tĩnh giữa hai người.

"Chuyện xem mắt của đệ và cô gái kia, là do nàng không nguyện ý hay là đệ không nguyện ý?"

"Cái đó sao tính là xem mắt được, chỉ là gặp mặt một lần thôi, có thể là do tính cách không hợp, nói chung nàng cũng không thích đệ."

"Vậy đệ cảm thấy nàng như thế nào?"

"Cũng tạm được, chỉ là không rõ vì sao nàng không có cảm tình gì với đệ."

"Đệ đã nói chuyện phụ thân đệ là đường chủ Ngự Kiếm Đường chưa?"

"Không đề cập tới, nhưng nàng hẳn là biết, huống hồ loại chuyện này, nhắc đến phụ mẫu làm gì?"

"Ẹc! Thế nàng có hỏi đệ trong nhà có mấy gian phòng không?"

"Không hỏi."

Thanh Phong tiểu sư đệ thành thật trả lời, lập tức Lục Trường Sinh lộ ra cái vẻ ta đã hiểu, làm cho vị tiểu sư đệ này sinh lòng hiếu kì.

"Sư huynh biết nguyên nhân nàng không thích đệ rồi sao?"

Lưu Thanh Phong không nhịn được hỏi.

"Hiểu một chút, nhưng không hiểu hoàn toàn."

Lục Trường Sinh lộ ra vẻ hơi cao thâm mạt trắc.

"Khẩn cầu sư huynh giải đáp nghi hoặc."

Tiểu sư đệ triệt để bị gợi lên lòng hiếu kỳ.

"Đệ tuổi còn nhỏ, nói cũng không hiểu, dù hiểu cũng không rõ, vẫn là không nói thì tốt hơn."

Lục Trường Sinh tùy ý nói.

"Vâng!" Thanh Phong sư đệ nhẹ gật đầu, cũng không gặng hỏi nữa.

Cứ như vậy, hai người một trước một sau, đi về hướng Hồng phong.

Mặt trời chiều ngả về tây, ánh sáng xán lạn rọi xuống lên người Lục Trường Sinh, làm hắn như được bao quanh bởi một tầng tiên ý khó tả thành lời, một bộ bạch y, cũng tạo ra đạo vận huyền bí, nhất cử nhất động, cứ như Trích Tiên hạ phàm.

Nhất là khi trầm mặc không nói, một đôi mắt cứ như ẩn chứa tinh hoa vũ trụ.

Làm cho người ta không khỏi hiện lên một ý niệm trong đầu, có lẽ dáng vẻ tiên nhân chính là như thế nha.

Lại qua thật lâu.

Thanh âm của Lục Trường Sinh lần nữa đánh vỡ yên tĩnh.

"Vậy nhà đệ có mấy mẩu đất?"

Chương 8: Các ngươi biết sư huynh cảnh giới gì không?

Dịch: mafia777

***

Hồng phong.

Lục Trường Sinh mười phần nghiêm túc tiếp tục nghiên cứu đan phương.

Mà Thanh Phong tiểu sư đệ ở bên cạnh thì lấy ra một quyển sách, nói cho Lục Trường Sinh biết những việc ngày mai cần phải làm.

"Đại sư huynh, giờ Tý ngày mai, huynh phải bắt đầu tắm rửa thay quần áo."

"Giờ Sửu phải đốt hương cầu nguyện."

"Giờ Dần và giờ Mão thì phải tĩnh tâm tĩnh dưỡng trong Đại La Cung."

"Đến giờ Thìn, Đại sư huynh phải rời khỏi Đại La Tiên Cung, tiến về Tế Thiên Điện để tế bái thiên địa."

"Giờ Tỵ, chưởng giáo sẽ ở trước mặt trên dưới tông môn, lập sư huynh làm Đại sư huynh đầu tiên của Đại La Thánh Địa."

"Cuối cùng chính là buổi trưa, sau khi sư huynh nhận được các loại ban thưởng, sẽ đàm luận đạo tâm cùng các đệ tử, cuối cùng đại điển kết thúc."

Thanh Phong đem hết an bài ngày mai nói cho Lục Trường Sinh nghe.

Tất cả an bài đều không có vấn đề gì, chỉ có cái chuyện cuối cùng, là làm Lục Trường Sinh phải dừng quá trình nghiên cứu lại.

"Đàm luận đạo tâm?"

Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn về phía tiểu sư đệ.

Thanh Phong lập tức giải đáp: "Chính là đàm luận một chút cách nhìn của sư huynh đối với đạo pháp, nói cách khác chính là một ít tâm đắc tu luyện, hoặc là kể một vài chuyện khích lệ các đệ tử là đủ."

Tâm đắc tu luyện? Đàm luận đạo pháp?

Rất không may, cái này đã chạm đến điểm mù tri thức của Lục Trường Sinh.

Dù sao hao phí tới ba năm mới đột phá Luyện Khí cảnh, đã khiến lòng tin của Lục Trường Sinh bị đả kích, đàm luận đạo pháp hiển nhiên là tự tìm đường chết.

"Thanh Phong, đệ bây giờ là cảnh giới gì?"

Lục Trường Sinh không trả lời thẳng vấn đề này, miễn cho tiểu sư đệ này nổi lên lòng nghi ngờ, chỉ là tò mò hỏi một câu.

"Hồi bẩm sư huynh, sư đệ bất tài, vài ngày trước mới vừa vặn Kết Đan."

Thanh Phong tiểu sư đệ một mặt xấu hổ nói.

Nhưng ở trong mắt Lục Trường Sinh, đây lại là trang bức vô hình.

"Kết Đan cảnh? Ngươi mấy tuổi bắt đầu tu luyện?"

Lục Trường Sinh tiếp tục hỏi.

"7 tuổi, năm nay đệ 17, cũng đã được mười năm rồi, tốc độ tu luyện như vậy đem so với sư huynh, làm đệ cảm thấy thật xấu hổ."

Thanh Phong tiểu sư đệ càng thêm hổ thẹn nói.

Giờ khắc này, Lục Trường Sinh không khỏi càng thêm phiền muộn.

"Sư huynh không bằng ngươi nha."

Lục Trường Sinh nhịn không được thở dài.

Nhưng mà Thanh Phong sư đệ lập tức lắc đầu nói: "Đại sư huynh nói quá lời, Đại sư huynh mới gia nhập Đại La Thánh Địa ba năm, tu vi đã cao thâm mạt trắc như thế, sư đệ đã khó có thể nhìn thấu cảnh giới của sư huynh, chỉ sợ huynh đã là Kim Đan cảnh rồi, sư đệ quả thực không bằng."

Thanh Phong sư đệ nói như thế, liền làm Lục Trường Sinh kinh ngạc.

"Đệ không cách nào nhìn thấu cảnh giới của ta?"

Lục Trường Sinh quả thực rất kinh ngạc, theo lý thuyết, tu sĩ cảnh giới cao phải rất dễ dàng phát giác tu vi của tu sĩ cảnh giới thấp, nhưng Thanh Phong sư đệ vậy mà nhìn không thấu cảnh giới của mình?

"Đúng vậy a, cảnh giới của sư huynh thật cao thâm, nói tới cũng không sợ sư huynh cười, hôm nay vừa mới gặp huynh, đệ đã quan sát sư huynh một hồi lâu, lại phát hiện bất luận thế nào cũng không thể nhìn rõ cảnh giới của sư huynh, sư đệ đã từng học Vọng khí thuật, chỉ cảm thấy sư huynh có tam hoa tụ đỉnh, được khí vận gia trì, nghĩ đến cho dù sư huynh đã tới Kết Anh cảnh, sư đệ cũng không cảm thấy kinh ngạc."

Thanh Phong tiểu sư đệ vẻ mặt đầy nghiêm túc nói, Lục Trường Sinh nhìn kỹ lại, thấy đối phương thật đúng là không có một chút bộ dáng a dua nịnh hót nào, tựa hồ thật sự không cách nào nhìn thấu tu vi của mình.

"Chẳng lẽ tâm pháp sư phụ dạy cho ta có hiệu quả thần kỳ? Nhờ nó nên người khác không cách nào nhìn thấu cảnh giới của ta?"

Cẩn thận suy nghĩ, Lục Trường Sinh không khỏi vui mừng trong lòng.

Nếu người khác không cách nào nhìn thấu cảnh giới của mình, vậy chẳng phải mình có thể giả heo ăn thịt hổ sao, à, không đúng, phải là giả hổ ăn thịt heo.

"Sư huynh, sư đệ cả gan hỏi một câu, bây giờ sư huynh đang ở cảnh giới gì?"

Rất nhanh, Thanh Phong không kìm được lòng hiếu kì, cắn răng hỏi một câu.

Nghe được câu hỏi này của tiểu sư đệ, Lục Trường Sinh lập tức ra vẻ thần bí nói: "Cảnh giới là chuyện nhạy cảm, thường sẽ không nói cho người khác biết, nhưng sư huynh tính tình thoải mái, cho nên sẽ tiết lộ cho đệ, bất quá đệ chớ có truyền loạn ra ngoài, biết chưa?"

Lục Trường Sinh lộ ra vẻ rất thần bí.

Thanh Phong lập tức gật gật đầu, vẻ mặt đầy ngay thẳng nói: "Sư huynh, Thanh Phong đệ có tiếng là kín miệng, đừng nói là người ngoài, dù là phụ thân hỏi đệ, đệ cũng sẽ không nói nửa chữ."

"Tốt! Kỳ thật sư huynh đã đột phá Nguyên Anh cảnh rồi."

Nếu đã không thấy được cảnh giới của ta, vậy đừng trách Lục Trường Sinh này chém gió tung nóc.

Quả nhiên, vừa nói xong, Thanh Phong lập tức cảm thấy khiếp sợ vạn phần.

"Nguyên... Nguyên... Nguyên Anh?" Thanh Phong triệt để ngây ngẩn cả người.

Tu tiên rất khó, khó như lên trời, nó 7 tuổi bắt đầu tu luyện, tốn thời gian 10 năm mới Kết Đan, nghe thì hời hợt, nhưng trên thực tế không biết đã phải trả giá lớn bao nhiêu, từ khi sinh ra đã được ngâm trong ao linh dược, chỗ ngủ cũng bố trí Tụ Linh Trận, có thể nói trước 7 tuổi đã được đặt xuống căn cơ hùng hậu.

Cho nên mới có thể hoàn thành Kết Đan trong mười năm, số lượng thiên tài địa bảo, linh đan diệu dược bị tiêu hao, đã đủ để cho 10 người ngưng tụ Kim Đan.

Thật không nghĩ tới, Lục Trường Sinh tu luyện 3 năm đã đột phá đến Nguyên Anh cảnh.

Tốc độ này.... Không khỏi cũng quá nhanh đi.

Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của tiểu sư đệ, Lục Trường Sinh rất thoải mái trong lòng, đồng thời tiện tay xoa đầu Thanh Phong, mỉm cười nói: "Tiểu sư đệ cũng đừng nản chí, trên đời này thiên ngoại hữu thiên, sơn ngoại hữu sơn, ba năm đột phá Nguyên Anh nghe có vẻ thần tốc, nhưng phóng mắt khắp thế gian, từ xưa đến nay có biết bao nhiêu tuyệt thế thiên kiêu mạnh hơn sư huynh, cho nên chúng ta phải luôn phải có một cái tâm khiêm tốn, như vậy mới có thể càng chạy càng xa trên đại đạo tu tiên, biết chưa?"

"Đa tạ sư huynh dạy bảo."
Thanh Phong vô cùng nghiêm túc nói, chỉ là không biết vì sao, Lục Trường Sinh mỉm cười xoa đầu mình như vậy, lại mang đến cho mình một loại cảm giác không nói nên lời.

Chỉ là vì gặp phải đả kích, nên Thanh Phong không còn suy nghĩ nhiều.

Bất quá vẻ thất lạc trong mắt Thanh Phong không cách nào che lấp, hiển nhiên đích xác đã bị đả kích rất nặng.

Lục Trường Sinh thì tâm tình rất vui vẻ.

Đả kích lòng tin của thiên tài, đích thật là một chuyện làm cho người ta vui sướng.

"Sư huynh, đệ còn một ít chuyện cần xử lý, sư đệ đi trước nhé, chờ xử lý xong sẽ đến tìm sư huynh sau."

Xem ra Thanh Phong tiểu sư đệ quả thật đã bị đả kích lòng tin rất nặng.

"Đi đi."

Lục Trường Sinh nhẹ gật đầu, tâm tình của hắn rất vui sướng, không, là cực kỳ vui sướng.

Rất nhanh.

Lưu Thanh Phong liền rời đi Hồng phong.

Nó một thân một mình hạ sơn, khuôn mặt có vẻ ưu sầu không cách nào che giấu.

Cho tới nay, Lưu Thanh Phong luôn cho rằng tư chất của mình vô cùng tốt, tuy có khả năng không sánh bằng những thiên kiêu vang danh kim cổ kia, nhưng ít ra đặt ở đương thời, cũng coi như là số một số hai.

Toàn bộ Đại La Thánh Địa, chí ít nó có thể xếp vào 5 vị trí đầu.

Nhưng chưa từng nghĩ tới, vị đại sư huynh kia của mình vậy mà kinh khủng như thế.

Ba năm Nguyên Anh!

Ba năm đã là Nguyên Anh đó.

Năm thứ ba mình tu hành hình như mới miễn cưỡng Trúc Cơ.

Vị sư huynh này đã đột phá Nguyên Anh.

Người so với người, quả thực là muốn tức chết mà.

Nó rất thất vọng, đi về phía nhà mình.

Nói là có việc, kỳ thật chỉ là muốn giải sầu một chút.

Nhưng mà, đúng lúc này, một thanh âm bỗng nhiên vang lên.

"Thanh Phong!"

Thanh âm rất quen thuộc, Lưu Thanh Phong nhìn lại.

Là người quen.

"Lý Chương!"

Lưu Thanh Phong khẽ nhíu mày, Lý Chương này là kình địch từ nhỏ đến lớn của nó, phụ thân là đường chủ Đan Dược Đường, cho nên cũng coi như là nhà quyền quý trong Đại La, hơn nữa còn một mực minh tranh ám đấu với mình, chính là để tranh đoạt danh hiệu đệ nhất nhân trong thế hệ tân sinh của Đại La.

"Sao vậy?"

Tâm tình Lưu Thanh Phong vốn không tốt, lại gặp phải kình địch, tự nhiên ngữ khí cũng không tốt.

"Không có gì, chỉ là nghe phụ thân ta nói, ngươi bây giờ đi theo vị Đại sư huynh kia học tập đạo pháp, việc này là thật hay giả đó?"

Lý Chương mở miệng hỏi.

"Tự nhiên là thật!" Lưu Thanh Phong tức giận hồi đáp.

"Ồ, vậy trước tiên chúc mừng ngươi, bất quá vị Đại sư huynh kia nghe nói mới vừa vào tông môn ba năm, tu vi không sâu, ngươi đi theo hắn, thì học được cái gì? Ta nói cho ngươi biết, ta mặc dù Kết Đan muộn hơn ngươi nửa năm, nhưng phụ thân ta đã luyện ra Tam Khiếu Kim Đan, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng 10 năm ta chắc chắn sẽ bước vào Kim Đan cảnh."

Trong giọng nói của Lý Chương tràn đầy vẻ khoe khoang.

"Hừ! Ngu muội vô tri." Lưu Thanh Phong cười lạnh, ánh mắt nhìn về Lý Chương tràn đầy xem thường.

Loại vẻ mặt này, làm Lý Chương vô cùng khó chịu.

"Ngươi nói ai ngu muội vô tri?"

Lý Chương tiến về phía trước một bước, thân thể rung động ông ông, ánh mắt bất thiện.

"Ta nói ngươi ngu muội vô tri đó."

Lưu Thanh Phong không sợ chút nào, trực tiếp mắng.

"Lưu Thanh Phong nhà ngươi giỏi lắm, ngươi hôm nay mà nói không ra nguyên do, thì đừng mong bình yên qua trước mặt ta."

Lý Chương cũng là tính tình nóng nảy, không chịu được mắng to.

Nhưng mà Lưu Thanh Phong lắc đầu, nhìn về phía Lý Chương nói: "Ngươi mới vừa nói, Đại sư huynh nhập môn ba năm, tu vi không sâu, có đúng hay không?"

"Đúng!" Lý Chương gật đầu, lời này đích thật là hắn nói.

"Vậy ngươi không phải ngu muội vô tri thì là cái gì?"

Lưu Thanh Phong tiếp tục mỉa mai!

Lần này Lý Chương không khỏi biến đổi sắc mặt, suy nghĩ cẩn thận.

Hắn mặc dù là nhị đại, hơn nữa trẻ tuổi nóng tính, nhưng không có ngốc nha, đến lúc này còn nghe không hiểu lời Lưu Thanh Phong nói, thì có thể đi chết được rồi.

"Có tin tức gì sao? Mau nói, mau nói!"

Lý Chương lập tức thu liễm nộ khí, vội vàng hỏi thăm Lưu Thanh Phong.

Mà Lưu Thanh Phong nhìn về phía Lý Chương, ngay sau đó lại hạ giọng nói: "Muốn ta nói cũng được, nhưng ngươi không thể truyền loạn ra ngoài, nếu không phụ thân ta tuyệt đối không tha cho ta!"

Lời này vừa ra, trong nháy mắt Lý Chương liền lên tinh thần, tức giận vừa nãy tan thành mây khói, thay vào đó là vẻ mặt tràn đầy hiếu kỳ.

"Lại đây!"

Lưu Thanh Phong hô một tiếng.

Lý Chương lập tức tới gần.

Rất nhanh, Lưu Thanh Phong xoa đầu Lý Chương, nghiêm túc vô cùng nói: "Đại sư huynh tuy mới nhập môn ba năm, nhưng tu vi đã tới Hóa Thần cảnh, hôm nay ta tiến vào Đại La Cung, nghe được chưởng giáo và các trưởng lão nghị luận, Đại sư huynh rất có thể trong vòng trăm năm nữa, phi thăng tiên giới!"

"Cái gì!"

Lý Chương trong nháy mắt thất sắc, bởi vì xuất thân không tầm thường, cho nên Lý Chương càng rõ ràng Hóa Thần là khái niệm gì.

"Chuyện này không có khả năng!"

Lý Chương nhịn không được mở miệng, trực tiếp phủ quyết.

Nhưng ngay sau đó, Lưu Thanh Phong tiếp tục xoa đầu Lý Chương, cười lạnh nói: "Không có khả năng? Ngươi gặp qua Đại sư huynh chưa? Nếu như ngươi đã từng gặp Đại sư huynh, ngươi sẽ biết chuyện này thật ra rất là bình thường, hơn nữa ta hỏi ngươi, vì sao Tử Vân sư tỷ lại một lòng một dạ với Đại sư huynh? Chỉ bởi vì tướng mạo sao? Thế giới tu tiên, thực lực vi tôn, người mà tuyệt thế nữ tử như Tử Vân sư tỷ có thể nhìn trúng, sẽ là nam nhân bình thường sao? Ngươi tự suy nghĩ cho kỹ đi, còn nữa, không được loạn truyền bậy bạ, nếu không để cha ta biết, khẳng định sẽ đánh ta."

Lưu Thanh Phong cực kỳ nghiêm túc nói, nửa câu cuối tràn đầy uy hiếp cùng cảnh cáo.

Giờ khắc này, chẳng biết vì sao, Lý Chương nhìn thấy biểu lộ của Lưu Thanh Phong, vậy mà bắt đầu tin tưởng.

Bất quá... Nói tới nói lui, vì sao ngươi cứ một mực xoa đầu ta?

Lý Chương cảm thấy một chút là lạ.

Mà Lưu Thanh Phong cũng không biết vì sao mình muốn xoa đầu Lý Chương, chỉ là vì sư huynh hồi nãy cũng xoa đầu mình như vậy, nên hắn học theo.

"Tốt, ta còn có chuyện khác cần xử lý, ngươi tuyệt đối không được loạn truyền ra ngoài."

Dặn dò một câu xong.

Lưu Thanh Phong liền rời khỏi nơi này.

A.

Không biết tại sao, nhìn thấy vẻ mặt này của Lý Chương.

Lưu Thanh Phong cảm thấy rất vui vẻ.

A.

Tâm tình thoải mái lên nhiều.

A.

Sảng khoái a.

Mà một nén hương sau.

Lý Chương xuất hiện tại học cung Đại La.

Hắn một mặt thần thần bí bí, đi tới học cung, lôi kéo mấy vị hảo hữu, hết sức kích động và vô cùng thần bí nói.

"Đại sự! Đại sự!"

"Các ngươi có biết, vị Đại sư huynh kia cảnh giới là gì không?"

Chương 9: Đại sư huynh ngày mai sẽ phi thăng đó!

Dịch: mafia777

***

Đại La học cung.

Có thể ở nơi này nghe giảng đều là đệ tử kiệt xuất trong Đại La, mà hết một nửa đều là đám nhị đại, gia cảnh giàu có, có thể nói toàn là người nổi bật.

Lý Chương xuất hiện, làm cho đám người hiếu kì.

"Đại sư huynh? Vị Đại sư huynh kia á?"

"Là vị Đại sư huynh nào?"

"Cảnh giới gì, nói nhanh lên một chút."

"Có thể là cảnh giới gì chứ? Hơn được cảnh giới Ngạo Tuyết sư huynh sao?"

"Hắn mới nhập môn ba năm, có thể có cảnh giới gì chứ?"

Các đệ tử nhao nhao mở miệng, Lý Chương nói tới chuyện này, làm mọi người đều cảm thấy vô cùng hiếu kì.

"Hừ, các ngươi đều là ếch ngồi đáy giếng."

Lý Chương mở miệng, mỉa mai đám người kia.

"Hắc, Lý Chương, lời này của ngươi là có ý gì? Ta chẳng lẽ nói sai rồi sao? Nhập môn ba năm, cho dù lợi hại hơn nữa, phỏng chừng nhiều nhất cũng mới Kết Đan đi?"

"Ta cảm thấy Kết Đan cũng chưa chắc tới!"

"Vậy cũng không nhất định, các ngươi vẫn chưa nhìn thấy tư thái của vị sư huynh kia, ta cảm thấy vị Đại sư huynh kia khẳng định có tu vi cao thâm."

"Đúng đúng đúng, các ngươi chính là hâm mộ ghen tị, ta cùng Hồng Nhu muội muội từng may mắn gặp vị Đại sư huynh kia một lần, tựa như Trích Tiên, tư chất vô song, là nhân vật tài hoa tuyệt đại."

"Rốt cuộc là cảnh giới gì? Tông chủ Thiên Cơ Tông từng nói qua, vị sư huynh kia của chúng ta là người có tư chất mạnh nhất Tu Tiên Giới từ xưa tới nay, Kết Đan hẳn là không đến, phỏng chừng là Kim Đan nha?"

Đám người nghị luận, có người xem thường, có người lại cảm thấy cao thâm mạt trắc.

"Rốt cuộc là cảnh giới gì nha, ngươi mau nói đi, cứ mãi úp úp mở mở làm gì?"

Có người không nhịn được hỏi, hiển nhiên đã bị gợi lên lòng hiếu kỳ.

Thấy đám người gấp gáp không chờ nổi như thế, Lý Chương liền hạ giọng nói.

"Ta nói cho các ngươi biết, chuyện này là ta nghe được từ phụ thân, các ngươi nhất định, nhất định, nhất định phải bảo mật, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, nếu không phụ thân ta khẳng định sẽ tìm ta đánh một trận, biết không?"

Lý Chương ra vẻ mười phần thần bí, lúc đầu hắn định nói là Lưu Thanh Phong kể, nhưng ngẫm lại, mọi người đều biết mình và Lưu Thanh Phong là kình địch, nên nếu nói tin tức mình nghe lại được từ Lưu Thanh Phong, thì có chút mất mặt, dứt khoát liền nói là cha mình kể.

Như vậy mới càng thêm chân thực.

"Yên tâm, yên tâm đi, chúng ta nhất định sẽ không nói!"

"Ngươi yên tâm, chúng ta nhân phẩm thế nào ngươi còn không biết sao?"

"Ngươi trực tiếp nói đi, sao cứ phải thần thần bí bí như thế?"

Đám người mặt ngoài không quan tâm, nhưng trong lòng thì hiếu kỳ hơn ai hết.

"Vậy để ta nói cho các ngươi biết, vị Đại sư huynh kia, cảnh giới đã đột phá tới Phân Thần rồi."

Lý Chương vẻ mặt nghiêm túc nói.

"Uzz! Phân Thần?"

"Phân Thần cảnh?"

"Chuyện này không có khả năng nha?"

"Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!"

"Hắn mới nhập môn ba năm, vậy mà tới Phân Thần?"
"Ngươi gạt ta à?"

"Lý Chương, trò đùa này của ngươi không buồn cười chút nào."

"Phân Thần cảnh? Đại sư huynh thật lợi hại a."

"Vậy mà lại là Phân Thần cảnh, Đại sư huynh thật quá lợi hại."

"Ta đã nói mà, trách không được có thể được tông chủ Thiên Cơ Tông gọi là đệ nhất thiên kiêu Tu Tiên Giới, quả nhiên là danh bất hư truyền."

Ở trong học cung, phần lớn người trực tiếp không tin, đều là nam tử, mà cũng có một bộ phận tin tưởng, thì phần lớn đều là là nữ tử.

"Không tin? Ài, cho nên mới nói các ngươi là ếch ngồi đáy giếng."

Lý Chương trực tiếp châm chọc, đồng thời lại tiếp tục mở miệng nói: "Ta vô duyên vô cớ lừa các ngươi làm gì? Hơn nữa đây là do chính miệng phụ thân nói với ta, còn nữa, để ta hỏi đám người các ngươi mấy vấn đề."

"Đầu tiên, chưởng giáo pháp lực vô biên, rất có thể sắp phi thăng rồi, người như vậy đã trải qua thương hải tang điền, đối mặt vô số sóng to gió lớn, vì sao còn muốn thu Đại sư huynh làm đồ đệ?"

"Kế tiếp, ngày hôm đó có rất nhiều cường giả các thánh địa khác đều muốn thu vị Đại sư huynh kia làm đồ đệ, các ngươi chẳng lẽ không biết sao?"

"Trọng yếu nhất là, tông chủ Thiên Cơ Tông dám nói ra lời như vậy, các ngươi sao không chịu suy nghĩ xem, trong đó có huyền ảo gì?"

"Còn có một điểm quan trọng nhất, trên Hồng phong thường xuyên có thiên địa dị tượng, vài ngày trước Đại sư huynh đột phá cảnh giới, kim liên xuất hiện đầy trời, quang mang vạn trượng, ta muốn hỏi các ngươi một chút, lúc đọc cổ tịch, có phải cũng hay đề cập tới, khi tuyệt thế thiên kiêu độ kiếp phi thăng, sẽ làm xuất hiện thiên địa dị tượng không?"

"Đại sư huynh là ai? Là người có tư chất đệ nhất thiên hạ, tốn thời gian ba năm, liền đột phá Phân Thần, thì có gì mà lạ?"

"Nhận định của các ngươi, bị bó buộc bởi suy nghĩ cố hữu, tựa như những tu sĩ bình thường, bọn họ tu luyện ba năm có khi còn chưa đột phá được Luyện Khí, mà chúng ta chỉ cần ba năm, ít nhất cũng có thể tới Trúc Cơ, nếu như ngươi nói cho một tu sĩ bình thường, rằng ngươi chỉ mất ba năm đã Trúc Cơ, hắn tin không?"

"Hắn tuyệt đối không tin, bởi vì hắn không hiểu, không rõ, không biết. Mà các ngươi hiện tại cũng không tin, vì sao? Bởi vì các ngươi cũng không hiểu, không rõ, không biết. Cho nên mới nói, các ngươi là ếch ngồi đáy giếng, đã phục hay chưa?"

Lý Chương miệng phun nước miếng, lý lẽ hùng hồn, nói cho một đám đệ tử đều cảm thấy sửng sốt.

"Ngươi nói vậy, ta thấy cũng có lý."

"Đúng đúng đúng, vài ngày trước, Hồng phong xuất hiện thiên địa dị tượng, ta đã được tận mắt nhìn thấy."

"Lý Chương ngày thường thích làm loạn, nhưng xưa nay không thích hồ ngôn loạn ngữ, ta cảm thấy đây là sự thực."

"Vậy khẳng định là thật rồi, bằng không thì vì sao Tử Vân tỷ tỷ lại một lòng một dạ với Đại sư huynh, chẳng lẽ các ngươi không để ý đến chuyện này à?"

Trong nháy mắt, không hiểu vì sao đám người lại đi tin tưởng lời của Lý Chương.
Có người vẫn còn bảo trì nghi hoặc, nhưng lại không dám nói, bởi vì sợ nói ra, sẽ bị đám người này nhục nhã là ếch ngồi đáy giếng.

"Ta nói cho các ngươi biết, chuyện này tuyệt đối không nên lan truyền, ngàn vạn không nên loạn truyền, bằng không cha ta khẳng định sẽ tìm ta đánh một trận."

Cuối cùng, Lý Chương vô cùng nghiêm túc nhắc nhở, cực kỳ nghiêm túc.

"Yên tâm, yên tâm, chúng ta tuyệt đối không nói."

"Đúng đúng đúng, nhân phẩm ta thế nào, Lý sư huynh còn không biết sao? Chắc chắn thủ khẩu như bình."

"Thủ khẩu như bình, thủ khẩu như bình."

Đám người nhao nhao gật đầu, cam đoan tuyệt đối không nói gì.

Lý Chương liền nhẹ gật đầu, nhìn lướt qua đám người, phát hiện một vài đệ tử kiệt xuất ngày thường luôn đối chọi với mình bỗng nhiên trở nên trầm mặc không nói, vẻ mặt sầu não buồn bực, không hiểu tại sao, Lý Chương cảm thấy tâm tình thoải mái hơn nhiều.

A!

Thật là tốt!

Tâm tình khoái trá, Lý Chương trực tiếp rời khỏi học cung.

Sau đó, các đệ tử trong học cung cũng dần dần rời đi.

Ngay sau đó tầm nửa canh giờ.

Bên trong Đại La Thánh Địa, từng thanh âm vang lên.

"Các ngươi đã nghe nói chưa? Vị Đại sư huynh chưởng giáo thu làm quan môn đệ tử kia, đã đột phá Phân Thần cảnh rồi!"

"Thiên chân vạn xác đó, đây chính là do ta nghe được từ một vị trưởng lão, ngươi tuyệt đối không được nói lung tung nha."

"Đại sư huynh đã Hợp Thể, Đại sư huynh đã là Hợp Thể rồi, ngươi còn không biết sao? Thật đúng là ếch ngồi đáy giếng!"

"Cái gì? Vị Đại sư huynh kia chính là người ở trên Hồng phong đó, còn có thể là vị Đại sư huynh nào nữa."

"Tin tức động trời, tin tức động trời, vừa rồi Đường chủ Đan Dược Đường tự mình nói, vị Đại sư huynh của Đại La Thánh Địa chúng ta đã độ kiếp xong, vài ngày trước Hồng phong sinh ra thiên địa dị tượng, chính là do Đại sư huynh độ kiếp thành công, hiện giờ đã công tham tạo hóa, ít ngày nữa sẽ phi thăng."

"Cái gì? Ngươi hỏi ta tin tức nghe được từ đâu á, không phải đã nói rồi sao, là đường chủ Đan Dược Đường nói đó."

"Uzz, Thái Thượng trưởng lão tự mình nói ra, vị Đại sư huynh trên Hồng phong kia đã công tham tạo hóa, sớm đã độ kiếp, tu vi đột phá Đại Thừa, hai ngày sau sẽ phi thăng, hoàn thành kỷ lục tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, ba năm phi thăng."

"Ông trời ơi, Đại sư huynh ngày mai sẽ phi thăng!!!!!!!! Ngày mai là Đại La thịnh hội, Đại sư huynh sẽ biểu diễn bạch nhật phi thăng cho chúng ta xem, mọi người tuyệt đối đừng bỏ qua nha."

"Cái gì? Đại sư huynh đã thành tiên sao, ta đã nói mà, trách không được Tử Vân sư tỷ lại thích Đại sư huynh, trách không được chưởng giáo muốn thu Đại sư huynh làm đại đệ tử, thì ra Đại sư huynh đã thành tiên."

"Nói ra các ngươi có khả năng không tin, Đại sư huynh chính là Tổ sư gia của Đại La Thánh Địa chúng ta hạ phàm chuyển thế."

Từng lời đồn xuất hiện bốn phía.

Trong một ngày, toàn bộ Đại La Thánh Địa triệt để sôi trào.

Mà cùng lúc, ở một góc nào đó trong Đại La.

Vài tên đệ tử vụng trộm rời đi, sau đó lại chui vào một góc âm u, đốt lên một nén hương, sau đó tự lẩm bẩm.

"Mật báo, mật báo, Đại La Thánh Địa, quan môn đại đệ tử của chưởng giáo Thanh Vân, Lục Trường Sinh, có tu vi hùng hậu, phán đoán sơ bộ là Độ Kiếp cảnh, thỉnh tông môn cẩn thận, thỉnh tông môn cẩn thận."

Lời đồn bay đi bốn phía.

Nhưng mà bên trên Hồng phong.

Lục Trường Sinh tràn đầy tươi cười viết xong một tấm đan phương mới, tâm tình đang thật vui sướng.

Mà cùng lúc đó, tin tức cũng đã truyền đến trong tai cao tầng của Đại La Thánh Địa.

Chương 10: Ta coi ngươi là sư huynh, ngươi vậy mà coi ta là thằng ngốc

Dịch: mafia777

***

Đan Dược Đường.

Lão Đường chủ vẻ mặt chấn động khi nghe đường chủ Luyện Khí đường líu lo không ngừng.

"Bạch nhật phi thăng?"

Lý Hiển cực kỳ chấn động.

"Bạch nhật phi thăng có lẽ hơi khoa trương một chút, nhưng thông qua dị tượng vài ngày trước, ta có thể kết luận, vị đồ đệ chưởng giáo mới thu kia, chí ít cũng là Nguyên Anh, phỏng đoán bảo thủ chút cũng có thể là Kết Anh cảnh, lớn mật một chút, Phân Thần cảnh cũng không phải không có khả năng."

Đường chủ Luyện khí đường Hỏa Luyện chân nhân nói như thế.

"Nguồn tin có thể tin được không?"

Lý Hiển nhịn không được hỏi.

"Còn cái gì mà đáng tin với không đáng tin, tự ngươi ngẫm xem, chưởng giáo sư huynh đã sắp phi thăng đến nơi rồi, vì sao lại muốn ở thời khắc mấu chốt này đi thu đồ đệ? Nếu như không phải là kỳ tài ngút trời, sao có thể thu nhận hắn làm đệ tử? Mà nói một câu không dễ nghe, dù chưởng giáo sư huynh có khả năng tâm huyết dâng trào, nhưng tông chủ Thiên Cơ Tông chẳng lẽ cũng mắt mờ già cả?"

"Chủ yếu nhất là, ta đã gặp người kia một lần, nói thật, ngay từ đầu ta cũng tưởng thật sự là tiên nhân hạ phàm, khí chất đó, bộ dáng đó, quả thực là quá tuyệt."

Hỏa Luyện chân nhân nghiêm túc vô cùng nói, đồng thời cũng rất kích động.

"Ta nói rồi mà! Vì cái gì Lưu Khánh liều sống liều chết cũng phải để cho con trai mình đi theo bên cạnh Lục Trường Sinh, hóa ra Lục Trường Sinh này vậy mà bất phàm như thế, ây da, ây da, không được, không được, ta nhất định cũng phải để cho con ta đi theo Lục Trường Sinh mới được, nếu như sau này Lục Trường Sinh thật sự phi thăng, con ta cũng nhiễm một chút tiên khí, nói không chừng sinh thời cũng có thể phi thăng nha!"

Lý Hiển mặt mũi tràn đầy hối hận nói, bất quá rất nhanh lại lên tinh thần, đã có chủ ý.

"Vậy ngươi còn không nhanh đi, hiện tại các sư huynh đệ đều đã đi tìm chưởng giáo sư huynh, thậm chí ta còn nghe được, có một vị Thái Thượng trưởng lão đã tự mình ra mặt, muốn hậu nhân của mình theo hầu bên người Lục Trường Sinh, nếu ngươi không nắm chặt thời cơ, vậy thì đến cả cơm thừa canh cặn cũng không có mà ăn."

Hỏa Luyện chân nhân vẻ mặt nghiêm túc nói.

Vừa nghe lời này, Lý Hiển lập tức đứng dậy, không nói hai lời, đi thẳng đến Đại La Cung.

Mà cùng lúc đó.

Đại La Tiên Cung.

Bên trong chủ điện.

Thanh Vân đạo nhân có chút sửng sốt, làm sao đột nhiên đám sư huynh đệ của mình như bị điên chạy tới đây vậy, đều nói thẳng là muốn để hậu nhân của họ đi theo đồ nhi mình học tập tiên pháp.

Chuyện thế này làm sao Thanh Vân đạo nhân không sửng sốt cho được.

Học tập tiên pháp? Lục Trường Sinh tu luyện ba năm chỉ mới tới Luyện Khí cảnh, học tập cái mẹ gì? Học tập làm sao để mười năm Kim Đan biến thành Kết Đan, ba năm từ Kết Đan biến về Trúc Cơ à?

Đám người này uống lộn thuốc rồi sao?

"Sư huynh, chúng ta đã có 800 năm giao tình, lúc trước khi chúng ta cùng đi Lâu Lan cổ quốc, huynh còn nhớ rõ không? Là ta giúp huynh đỡ một đao của Huyết Sát Địa Ma đó. Huynh nhìn vết sẹo đây này, cả đời ta chưa từng cầu huynh cái gì, chỉ cầu huynh để con của ta đi theo đồ đệ của huynh học tập tiên pháp, nếu huynh không đáp ứng, hôm nay ta sẽ không đi đâu cả."

Đường chủ Trận Pháp Đường lớn tiếng nói, lại còn trực tiếp lôi ra chuyện cũ, dùng ân tình cũ để nói chuyện.

"Từ lão bất tử kia, chỉ là giúp sư huynh đỡ một đao mà thôi, có cái gì to tát? Sư huynh, huynh còn nhớ rõ không? 1500 năm trước, khi chúng ta vừa bái nhập sư môn không lâu, huynh đã động phàm tâm, đi tới Vạn Tiên Các, suýt nữa bị sư phụ phát hiện, là ai gánh cho huynh tiếng xấu này? Là ta, là thất sư đệ của huynh đó, ta biết đại nạn của mình sắp tới, cũng không cầu cái gì nhiều, hiện giờ chỉ không bỏ được nhi tử của mình, hãy để cho con ta đi theo Trường Sinh học tập một chút đạo pháp đi, nếu như ngay cả chuyện này huynh cũng không đáp ứng, vậy trước khi chết, ta liền nói cho cả thiên hạ biết những chuyện năm đó huynh làm."

Đường chủ Phẩm đức đường mở miệng, mặt mũi tràn đầy chính khí, hơn nữa thái độ cũng rất kiên quyết.

"Thất sư đệ, đệ chớ ngậm máu phun người, tu sĩ chúng ta sao có thể dao động phàm tâm, có việc gì từ từ thương lượng không được sao?" Thanh Vân đạo nhân tức muốn thổ huyết, đám sư huynh đệ này ngày bình thường nhìn thì hòa hòa khí khí, nhưng ở thời khắc mấu chốt, nói trở mặt liền trở mặt, quả thực là không lưu lại một chút thể diện nào.

"Chưởng giáo sư đệ, đệ không cần nói nhảm nữa, đệ không phải vẫn luôn thích Cổ Ngọc Kỳ Bàn của ta sao? Ta tặng cho đệ, bao gồm cả quân cờ luôn, chỉ có một điều kiện, phải để con ta theo bên cạnh Trường Sinh, dù là bưng trà rót nước cũng được."

"Hừ, lão thất phu, ngay cả bưng trà rót nước cũng nói được, ngươi không thèm suy nghĩ cho con ngươi một chút sao?"

"Từ sư đệ, ngươi đã không biết xấu hổ như vậy, thì cũng đừng trách sư huynh ta vô tình, chưởng giáo sư huynh, năm đó sư phụ đưa ta một chiếc Đại La cổ kính, huynh không phải rất thích thú sao? Ta tặng cho huynh, huynh chỉ cần an bài con ta đi theo Trường Sinh là được, quét rác làm việc vặt ta cũng nguyện ý."

Đám người cứ líu ríu, ngươi một lời ta một câu, hơn nữa còn bắt đầu mắng nhau, không có chút khí phái tiên môn gì, nếu để cho đệ tử Đại La nhìn thấy, chỉ sợ sẽ trợn mắt há hốc mồm.

"Từ từ đã! Các ngươi trước tiên chờ chút đã! Yên lặng! Yên lặng!"

Thanh Vân đạo nhân mở miệng, hắn vung tay lên, nháy mắt pháp lực kinh khủng ép xuống, làm cho tất cả mọi người đều an tĩnh lại.

"Trước tiên nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Thanh Vân đạo nhân thực sự không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì, làm sao đột nhiên đám sư huynh đệ cứ như bị điên, muốn đưa đám nhi tử bảo bối tới đây hết?

"Chưởng giáo sư huynh, huynh cũng không cần giấu diếm chúng ta làm gì, đồ nhi kia của huynh là kỳ tài ngút trời, tuyệt thế thiên kiêu, nhập môn ba năm tu vi đã trở nên cao thâm mạt trắc, nghe nói đã đột phá Phân Thần cảnh, trò giỏi hơn thầy, ý tứ của chúng ta rất đơn giản, chính là muốn cho hậu nhân đi theo bên cạnh Trường Sinh hảo hảo học tập tu tiên, chứ không có ý gì khác."

"Đúng đúng đúng, không có ý gì khác, chỉ cần Trường Sinh nguyện ý mang theo con ta là được."

"Sư huynh, kỳ thật huynh làm vậy thật không phúc hậu, năm đó sư phụ truyền vị cho huynh, chúng ta cũng không để trong lòng, nhưng huynh thu được một tuyệt thế thiên kiêu làm đồ đệ, giấu diếm người khác chúng ta còn hiểu, nhưng huynh giấu diếm chúng ta làm gì? Đã là Phân Thần cảnh rồi, huynh vậy mà còn muốn giấu diếm? Có phải muốn chờ hắn phi thăng rồi, huynh mới nói cho chúng ta biết chân tướng hay không?"

"Nói rất đúng."

"Hừ, Thanh Vân sư đệ, năm đó sư phụ truyền cho ngươi chức chưởng giáo Đại La, ta còn cảm thấy ngươi làm người thành thật, trung hậu vô song, không nghĩ tới ngươi giấu diếm bọn chúng thì thôi đi, thế mà còn giấu diếm người sư huynh này? Nói tóm lại, nếu như ngươi không cho con ta đi theo Trường Sinh, thì thù mới hận cũ tính hết một lượt."

"Không sai, cùng tính một lượt."

Trong chủ điện, hơn mười vị cao tầng nhao nhao kêu gào.

Làm cho Thanh Vân đạo nhân thật sự không biết nên nói cái gì. "Ai nói với các ngươi, Trường Sinh đã là Phân Thần cảnh."

Thanh Vân đạo nhân nhịn không được hỏi.

"Còn cần phải nói? Ta vừa nhìn liền biết!"

"Được lắm, chưởng giáo sư huynh, ta coi ngươi là sư huynh, ngươi vậy mà coi ta là thằng ngốc?"

"Chưởng giáo sư đệ, ngươi vẫn còn muốn diễn?"

"Đừng giả bộ nữa, hiện tại toàn bộ Đại La Thánh Địa, có ai không biết Trường Sinh đã là Phân Thần cảnh?"

"Chẳng lẽ hắn thật sự đã độ kiếp rồi?"

"Ồ, nhìn cái biểu cảm này của sư huynh, thật đúng là có khả năng nha."

Đám người càng nói càng thái quá.

Mà Thanh Vân đạo nhân lại ngây ngẩn.

Phân Thần?

Độ Kiếp?

Nó không phải Luyện Khí cảnh sao?

Chờ chút!

Giờ khắc này, Thanh Vân đạo nhân nghĩ đến một việc.

Đó chính là bản thân mình cũng không cách nào nhìn thấu tu vi của Lục Trường Sinh.

Cảnh giới của Lục Trường Sinh, là do chính Lục Trường Sinh nói.

Nếu vạn nhất Lục Trường Sinh lừa gạt mình thì sao?

Cẩn thận nghiên cứu, lại trải qua nhiều lần tự ngẫm.

Trong nháy mắt, Thanh Vân đạo nhân không khỏi vỗ đùi, bừng tỉnh đại ngộ.

"Giỏi lắm, ngươi ngay cả sư phụ cũng lừa gạt! Đại nghịch bất đạo! Đại nghịch bất đạo a!"

"Chư vị sư huynh đệ chờ một lát, ta hiện tại liền đi tìm đồ nhi của ta một chuyến."

Nói xong lời này, Thanh Vân đạo nhân trực tiếp rời đi.

Mà cùng lúc đó.

Lục Trường Sinh vẫn như cũ chưa biết chuyện gì phát sinh.

Lại ngồi viết ra một tấm đan phương hoàn toàn mới.

Trên khuôn mặt lộ vẻ vui sướng không nói nên lời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau