KHÔNG LỐI THOÁT - ES LƯU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Không lối thoát - es lưu - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: H

Thanh Đô, mồng 3 tháng 6 năm 2017.

"Ưm... Dừng... Dừng lại...", hai tay đã sớm ứ máu vì bị trói chặt vào góc giường, cậu ra sức vùng vẫy cho đến khi chỉ còn có thể thều thào bảo hắn buông tha.

Cậu còn không nhớ nổi mình đã ra bao nhiêu lần, chỉ biết là cơ thể lúc này đã đau nhức tột độ, không còn sức để giãy dụa nữa đành phải để mặc cho hắn thô bạo trừu sáp nơi mật huyệt.

"Nói... em không bỏ trốn nữa!", hắn thổi một làn hơi trầm nóng pha chút nhẫn nhịn vào tai, khiến cậu liền một phen ớn lạnh.

Thật quá rõ ràng là cơn cuồng phong thịnh nộ của hắn đã được đè nén một cách khéo léo, chí ít là cho đến tận lúc này chưa từng có một ai có thể khiến hắn nhẫn nhịn đến vậy, chỉ là ngay bây giờ đến thở cậu còn không có sức chứ đừng nói chi đến chuyện tán gẫu với hắn.

"Để tôi phải lặp lại, em chắc chắn hối hận!", hắn vừa nói vừa dùng lực động, khiến cả không gian đã ngập tràn âm thanh "Ba, ba" lại càng dâm mị hơn.

Dục vọng mạnh mẽ cư nhiên ùa tới, khiến cậu cơ hồ nửa tỉnh nửa mơ, nửa mơ bởi khoái cảm đang dần lấn át, nửa tỉnh bởi đau đớn nơi thắt lưng vì lực động của hắn mà tăng thêm.

Không, cậu không thể khuất phục dưới thân hắn, không thể để tên khốn kiếp này đạt được mục đích. Nghĩ vậy, cậu liền cắn chặt môi, đương ánh mắt căm thù nhìn hắn: "Không bằng... cầm... thú...".

Cơ hồ nghe được câu nói này, đôi mắt như ưng của hắn liền híp lại, nhếch môi, khuôn mặt anh tuấn của hắn trở nên quỷ súc hơn bao giờ hết.

"Để tôi cho em biết thế nào là không bằng cầm thú", hắn một tay với lên đầu giường lấy ra một lọ nước màu lam, một tay bấu vào tóc phía sau gáy đẩy mặt cậu ngửa lên.

Không để cậu kịp phản ứng, hắn trút hết thứ nước ấy vào miệng cậu. Dù cậu cố ngậm chặt môi nhưng làn nước vẫn cơ hồ len lỏi vào.

Đầu lưỡi cảm nhận được vị ngọt ngọt cay cay, cùng hương trái cây đột ngột xông vào cánh mũi, khiến cơ thể cậu đã chịu dày vò suốt mấy giờ đồng hồ trong khoảnh khắc trở nên dễ chịu, mắt tựa như muốn ngấm nghiền lại.

"Dễ chịu lắm sao?", hắn lại nhếch môi cười, nhưng nụ cười này chứa dựng sự chờ đợi. Chờ đợi trò vui sắp diễn ra.

"Không lâu đâu, bảo bối!", chữ "Bảo bối" này là hắn cố tình kề sát vào tai cậu, giọng điệu chậm rãi, mê luyến tựa như muốn lôi kéo cậu vào mộng mị.

Kỳ quái, chỉ là một câu nói cớ sao lại kích thích đến như thế? Cơ thể... cơ thể thật nóng. Khát... Thật khát nước! Cả người cậu đột nhiên nổi lên một trận ngứa ngáy dữ dội, chổ nào cũng ngứa, từng khối da thịt đỏ ửng lên. Hai tay bị trói không thể làm gì được, cậu vặn vẹo thân thể, hai chân bấu chặt vào lớp nệm mềm mại. Hơi thở ngày càng dồn dập, mắt cậu đục lại cơ hồ chẳng còn nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận cơ thể như hàng ngàn con kiến cắn đốt đến đau rát."Nước... Cho tôi nước!", cậu ngã ngớn, cả người đầy mồ hôi, chỉ muốn được một làn nước dội thật mạnh vào người để có thể tỉnh táo lại.

"Ha ha, thứ em cần không phải nước", hắn vừa cười vừa lướt ngón tay nhẹ nhàng từ ngực đến ngay bụng dưới của cậu rồi dừng lại.

Hành động nhỏ nhặt của hắn thế nhưng trong tình huống này thật quá sức chịu đựng. Cậu "Ưm..." một tiếng, hơi thở càng loạn hơn. Ngay khi ngón tay hắn dừng lại, cậu chỉ muốn nó tiếp tục di chuyển xuống địa phương khác. Ngón tay hắn chạm vào nơi nào nơi đó cư nhiên dễ chịu, mát hẳn ra.

"Muốn tôi chạm vào nó?", hắn ngước mắt nhìn khuôn mặt cậu lúc này đã bị dục vọng xâm chiếm, đôi mắt ngập trong một tầng hơi nước, mơ màng nhìn hắn rồi nuốt nước bọt.

Nơi địa phương ấy còn tệ hại hơn, nộ trướng gần như sắp nổ tung, theo đó chảy ra vài dòng dịch mật ẩm ướt trong vắt. Cảnh tượng thật khiến người ta không nhịn nổi mà muốn lao tới chà đạp.

Tuy cơ thể đã gần như phản bội lại ý nguyện nhưng ý chí cậu vẫn hiện hữu, tuyệt không thể nào khuất phục.

"Cút... Cút đi!", âm thanh phát ra tuy yếu ớt nhưng lại rất kiên định, khiến hắn không nhịn nổi mà nổi đóa.

"Em con mẹ nó cứng đầu đi. Bất quá tôi lại càng có hứng", hắn gầm giọng, một tay dùng lực không mạnh không nhẹ bóp cổ cậu đẩy về sau, đầu cậu bị va vào thành giường "Ong" một tiếng. Cơn đau cùng khoái cảm truyền đến tận não, khiến cậu rít một hơi sâu."Ha, xem ra bây giờ em dâm đãng chẳng khác gì chó cái!", hắn nhếch môi điềm tĩnh như cũ, "Ngoan, tôi gọi Hắc Tử đến cho em!".

Con mẹ nó kinh tởm, loại chuyện thú giao mà mày cũng muốn làm với tao?

Bao nhiêu phẫn nộ dồn vào đôi ngươi đen láy, cậu không trả lời, chỉ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn.

"Bây giờ thì tôi hay Hắc Tử?", hắn đối với cậu quả thật kiên nhẫn có thừa rồi. Với loại chuyện bức cung này, đối với người khác, hắn hỏi một câu chỉ ngại là đối phương không còn lưỡi để trả lời. Còn với cậu, ngay cả hơi thở hắn cũng lưu tâm giải mã.

Rốt cuộc tại sao lại cố chấp như vậy? Hắn từng nghĩ cậu chính là một loại độc dược cần phải hủy diệt, cũng từng cố gắng hủy diệt, nhưng rồi lại tự mình cứu cậu. Có phải hắn đã điên rồi không?

"Mày... cút đi!", cậu dùng sức thốt ra một câu, đủ hiểu cậu cương định đến đâu. Nhưng lần này hắn nổi điên thật rồi.

"Hảo. Em ở đây từ từ hưởng thụ", hắn đứng lên, lớn giọng huýt sao một tiếng, Hắc Tử từ ngoài cửa xông thẳng vào trong, mắt hướng về phía hắn như sẵn sàng chờ lệnh.

Hắc Tử thuộc giống chó Doberman Pinscher* (Chỗ nào có dấu * thì các nàng kéo xuống cuối trang xem nhé), cực kỳ thông minh, trung thành. Trong mắt nó, chủ nhân chỉ có một, ngày thường đến cậu còn phải e sợ nó vài phần.

Hắn tiến về phía Hắc Tử, vuốt ve bộ lông đen óng của nó, cơ hồ ra lệnh gì đó...

Căn phòng này quả thật quá rộng lớn, lại phản phất mùi trầm hương đắt đỏ, cậu ngước lên nhìn những chùm đèn vàng to lớn, đẹp đẽ như trong những cung điện Châu Âu, khiến đầu óc cậu càng trở nên mộng mị.

"Rầm" tiếng cửa lớn đóng lại kéo cậu trở về hiện thực. Hắn đã rời đi?... Cậu thoáng tự hỏi rồi khẩn trương nhìn về phía Hắc Tử. Ngay lúc này, Hắc Tử ngồi im từ xa nhìn cậu, nước bọt hai bên mép chảy thành từng tơ.

"Cố Lăng... Mày chết đi!", cậu dùng hết sức lực hét lớn, cơ hồ ai kia cũng có thể sẽ nghe thấy...

.... hoặc không?!

Chương 2: H

Cửa lớn đã đóng lại, nhiệt độ phòng luôn bình ổn, nhưng lúc này cơ thể cậu lại từng cơn ớn lạnh, chính xác hơn là cậu đang sợ hãi. Thú giao? Không thể nào... Không thể... Nghĩ đến thôi cũng thật "Ọe... " - nghĩ là đến ngay, cậu nôn tháo một trận. Do từ lúc bị bắt về đến giờ cậu vẫn chưa ăn gì nên dạ dày một cơn co thắt, đau đớn xuyên ra lưng và cánh tay, cậu rên lên một tiếng thống khổ.

Thật thê thảm... Thật muốn chết mà...

...

Trên màn hình lớn chiếu trực tiếp hình ảnh cậu đang rên rỉ vì đau đớn, Cố Lăng nâng ly rượu đỏ au lên nhấp một ngụm, sau đó dựa người vào thành ghế nhắm nghiềm mắt lại.

Em có hay không khuất phục tôi một lần, Lý Tư Lam?

Em thà cùng Hắc Tử còn hơn là cùng tôi sao? Lý Tư...

... đang bất tri nghĩ đến Lý Tư Lam, Cố Lăng bị tiếng sủa lớn của Hắc Tử làm cho hồi tỉnh. Hắn bật dậy, nhìn ngay vào màn hình, cảnh tượng trước mắt khiến hắn không khỏi sửng sốt, liền vô thức bật lên thành tiếng: "LAM, chết tiệt!".

Lần đầu tiên, à không, lần thứ hai, hay là lần thứ ba, không nhớ nữa. Hắn không nhớ đã bao nhiêu lần vì cậu mà mất đi vẻ lạnh lùng, tiêu sái. Hắn mỗi bước càng nhanh hơn, nếu không muốn nói là hắn đang chạy đến phòng cậu.

Cánh cửa bị hắn đạp văng ra kèm theo một âm thanh chấn động "Đoành~" tiếng súng vang lớn khiến hộ vệ dưới nhà khẩn trương chạy lên. Họ chạy gần đến cửa thì bị tiếng hét của hắn làm kinh hãi: "CÚT HẾT!".

Không gian chợt im ắng vài giây...

... "Vâng! Lão đại", hộ vệ trưởng Trình Huân máy móc đáp. Y ra lệnh cho hộ vệ xuống lầu, sau đó cũng lặng lẽ rời đi, y thật không hiểu, một người lãnh khốc, cơ trí như Cố Lăng lại có thể quên lắp ống giảm thanh cho súng.

...

Lý Tư Lam cả người đầy máu, mặt trắng bệch, cơ hồ hồn phách còn đang lưu lạc...

"Đồ chó hư!", hắn nghiến răng nhìn xác Hắc Tử mà gầm, rõ ràng hắn đã ra lệnh là chỉ được ngồi im một chổ, cấp cấp trông chừng Lý Tư Lam.

Hắc Tử ơi là Hắc Tử, mày điên à? Mày ăn gan hùm sao? Lại dám động dục với bảo bối của hắn a?

Nghe thấy giọng nói tức giận của hắn, cậu chợt hoàn hồn, liền ngó xuống dưới thân thì thấy Hắc Tử đang nằm bất động, dạ dày ngay lập tức muốn trào ngược lần nữa, thì đã bị môi của hắn chặn lại: "Em còn gì để nôn à?".

Nói xong, đầu lưỡi của hắn khéo léo đánh một vòng trước môi cậu, sau đó lấn sâu vào khoan vị thả sức quấn mút mãnh liệt, lúc này cậu lại không có sức phản kháng, hắn liền ý cười thỏa mãn. (Ờ tại thuốc còn tác dụng mà =]]]]])

Trong miệng đầy nước bọt quấn quýt, hắn kiềm chế lắm mới rời khỏi môi cậu, kéo theo một đường chỉ bạc dâm mị. Có lẽ lý trí còn xót lại của cậu giờ đây hoàn toàn bị đánh bại trước màn hôn đầy kỹ thuật của hắn, cậu khẽ nhíu mày "Ưm" một tiếng, nuối tiếc sự rời đi đột ngột của đối phương."Người em bẩn, tôi giúp em tắm!", hắn nói vừa nhấc bổng cậu lên đi về hướng phòng tắm.

Đến nơi, hắn nhẹ nhàng thả cậu vào bồn, không gian yên tĩnh, chỉ còn nghe được tiếng thở dốc nhỏ nhẹ của cậu. Làn nước ấm áp len lỏi mọi ngóc nghách, nhấp nhô va chạm vào cơ thể khiến cậu bị kích thích, hơi thở càng lúc càng dồn dập, ánh mắt đã ngập tràn ý vị hoan hỉ, cậu vội lắc đầu vài cái để xua đi ý nghĩ dâm loạn.

Trong bồn tắm lớn làm bằng đá thạch anh xanh biếc, khói nước bốc lên hư ảo như tiên cảnh, hắn ngồi đối diện cậu, tay khẽ nhắc ly rượu vang được để sẵn ở đó đưa lên trước mặt lắc một vòng rồi liếc mắt nhìn chằm chằm vào cậu, vừa nhìn vừa chậm rãi từng ngụm từng ngụm uống sạch.

Cậu nhìn yết hầu của hắn chuyển động nhẹ nhàng mà môi khô khốc lại, cơ hồ chẳng còn nước bọt để nuốt nữa, đôi mắt xinh đẹp đã ngập trong một tầng hơi nước, cậu bấu chặt hai tay vào đùi kìm nén đến đau đớn.

"Nếu em muốn thì tự đến đây cởi quần áo cho tôi", cậu chịu đựng bao lâu, thì hắn cũng đã nhịn bấy lâu. Nhìn thấy dáng vẻ loạn tình này của cậu, hắn quả thật chỉ muốn lao tới hung hăn trừu sáp đến khi nào cậu van khóc xin tha thì thôi.

Hắn cơ hồ biết cậu cũng đã đến cực hạn chịu đựng rồi, lần này hắn nhầt định phải thắng, nhất định phải khuất phục được cậu.

Tác dụng của loại xuân dược này không phải ào ạt vồ đến làm cho nạn nhân hoan ái đến bấn loạn thần trí không nhận ra ai, mà ý dược thật sự của nó chính là âm ỉ, dai dẳng, một khi đã trúng phải thì nhất định sẽ làm đến sức cùng lực kiệt, quan trọng nhất là họ vẫn tỉnh táo nhận ra mình đang làm cái gì. Điểm này thật thích hợp với cậu, hắn chính là muốn cậu biết được bản thân đang rên rỉ dưới thân ai, vạn nhất phục tùng ai.

"Không đời nào... Tôi vạn lần không khuất phục một kẻ như anh!", cậu hừ một tiếng, cố gắng áp chế dục vọng đang dần xâm chiếm.

Nghe giọng điệu kiên quyết của cậu, hắn một lần nữa với tay lấy lọ nước màu lam, bật nắp. Cậu nhận ra ngay là thứ dược lúc nãy dày vò mình, liền dùng hai tay che miệng lại, nhất nhất không chịu buông ra.

Hắn áp người về phía cậu, vươn lưỡi liếm nhẹ vành tai, khe khẽ nói: "Bảo bối... dược này chỉ cần ngửi!". Mắt cậu trợn to, trắng dã, theo quán tính bất ngờ liền hít sâu một cái. (Thôi xong, hai lọ khác nhau T.T)Hít phải xuân dược, ngón tay thon dài của cậu bấu vào thành bồn, hai chân không ngừng vẫy nước, vầng trán thanh tú ướt dẫm một lớp mồ hôi. Cơn khó chịu như lửa thiêu dâng lên đốt cháy cả ý chí còn sót lại cậu, khiến màn môi không kiềm nổi mà bật ra tiếng rên: "A... Giúp... Giúp tôi... Nóng quá... Tôi không chịu nổi... Ư...".

Nhìn cậu lắc lư thân thể vì hỏa dục, giọng hắn khàn lại, từng chữ dâm tà rỉ vào tai cậu: "Liền tới đây cởi quần áo cho tôi, bảo bối!".

Không một chút nghĩ ngợi, cậu liền vươn tay về phía hắn, run run gỡ bỏ từng cúc áo, hơi thở hắn cũng trở nên đục ngầu, trước sự vụng về của cậu hắn liền kìm không được mà tự mình xé nát bộ quần áo đắt tiền quăng sang một bên.

Quần áo rời khỏi thân, để lộ ra một hình thể rắn chắc màu lúa mạch, kết hợp với khuôn mặt anh tuấn, càng khiến hắn trở nên kỳ mỹ. Trước thần sắc hơn người của hắn, cậu cư nhiên bị mê hoặc triệt để, liền chậm rãi hướng mắt nhìn xuống nhục côn to trướng, thẳng tấp mà thần trí không khỏi kinh động.

"Em muốn nó? Vậy mau ngậm đi!", hắn tà mị nói.

Tâm trí có một chút phản kháng nhưng liền bị giọng nói trầm ấm của hắn thôi miên, mắt cậu híp lại, từ từ quỳ xuống ngậm lấy cự vật to lớn của hắn đến chặt chội.

Khoảnh khắc cảm nhận được khuôn miệng mềm mại, nóng ấm của cậu đang trúc trắc nam căn, hắn liền ngửa đầu hít một hơi sâu, sau đó từ từ ngó xuống nhìn cậu đang quỳ gối dưới thân mà cơ hồ thỏa mãn: "Bảo bối, đừng chỉ ngậm... Động đi... Đúng như thế... Sâu một chút... Dùng lực hút... Đúng vậy... Bảo bối... Dùng lưỡi liếm... Tốt lắm".

Cậu trúc trắc thật sự rất vụng về, nhưng hắn chẳng hiểu sao lại cảm thấy kích thích lạ thường, sau một hồi lâu hắn liền đến cực hạn, hai tay phút chốc bấu chặt vào tóc cậu tự mình động mạnh, mỗi lần sáp vào tận cuống họng, khiến cậu choáng váng đến buồn nôn.

"Bảo bối, để tôi nhìn mặt em!", hắn đẩy mặt cậu lên một chút, vẻ mặt có chút đau đớn, có chút chịu đựng, lại khiến hắn có thêm cảm giác chinh phục.

Hắn bấu mạnh vào tóc cậu "Hừ~" một tiếng, tinh dịch theo khóe miệng chảy xuống thành dòng, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi làm cậu sặc đến ho khan, nước mắt không khiến tự động trào ra.

Còn chưa kịp xoay xở, cầm đã bị hắn nâng lên, bóp mạnh đến đau, cậu "Ưm~" một tiếng, hắn liền vươn lưỡi quét qua vết tinh còn vương lại trên khóe miệng cậu, sau đó nhấn giọng nói: "Một hơi nuốt sạch".

Cậu nhắm mắt khó khăn "Ực" một cái đầy dâm mị, hạ thân hắn lại một lần nữa trướng nộ đến khó coi.

"Em đúng là tiểu yêu tinh!", dục vọng lần thứ hai nhô cao, Cố Lăng liền đặt cậu lên đùi, khuôn miệng cậu bị hắn chiếm hết tiện nghi, cơ hồ mút loạn, lưỡi hắn nhanh chóng luồn vào từng kẽ răng, cuốn quýt vào lưỡi cậu đến đau, làm cậu khẽ run lên. Hắn cuồng nhiệt liếm mút cho đến khi cậu hít thở cũng không thông, mặt trở nên ửng đỏ mới giảm lực tiến công.

Bàn tay thô ráp của hắn bấu chặt tấm lưng mềm mại ẩn hiện vài vết đỏ, tay kia đánh một vòng quanh nụ nhỏ, xoa nắn không ngừng. Môi hắn cũng từ từ hạ xuống, lướt qua vùng cổ nhạy cảm khiến cậu không khỏi kích thích mà rên rỉ: "A... a...".

Cố Lăng nhìn nụ hồng e ấp vì chịu kích thích mà đỏ ửng, liền nhịn không nổi mà cúi xuống liếm mút, chẳng mấy chốc nơi đó đã cứng lên, hắn liền gặm lấy cắn nhẹ một cái, cổ họng cậu cũng phát ra âm thanh "Ưm, ưm" mê loạn.

Cảm giác vừa đau vừa khoái cảm như con sóng ập đến, khiến đầu óc cậu cơ hồ hư hỏng, thân thể không chút nghe lời chủ nhân mà lạc trôi (Ấy chết, mị vừa nhắc tới Sơn Tùng M-TP à?) giữa cơn giông khoái cảm triền miên.

Chương 3: H

Bây giờ cậu mới hiểu được, dìm một người đến chết đi sống lại trong bể dục cũng là một thể loại trừng phạt. Một lần bị ép nuốt xuân dược, một lần bị lừa ngửi xuân dược, lần này rõ là hắn muốn làm hư cậu a!

"Aaaa... Nơi đó...", Lý Tư Lam liên tục lắc đầu khi bàn tay dâm ô của hắn đang vẽ vòng trước cửa huyệt.

Chỉ tiếc là lúc này, mọi lời nói của cậu chính là được hắn quy chung vào một từ: Câu dẫn.

"Em đúng là dâm đãng!", ngón tay hắn thô bạo đâm thẳng vào mật huyệt, cậu ưỡn người cực độ, từ trong cổ họng "Ân" lên một tiếng, hai tay cào mạnh vào lưng hắn hiện lên từng tơ máu.

Địa phương vốn dĩ đã bị sưng tấy, đau rát bởi lần sát nhập đến long trời lở đất trên giường, giờ lại đột ngột bị xuyên xỏ lần nữa khiến cậu như muốn ngừng thở, nước mắt trực trào.

Nhưng đau đớn bao nhiêu, thì khoái cảm cũng dâng lên bấy nhiêu. Bị kích thích quá độ, nơi u huyệt sưng đỏ của cậu liên tục co giật, mút chặt ngón tay của hắn, cơ hồ muốn thứ gì đó hỗn trướng lắp đầy.

Hắn để yên tư thế ái muội như vậy, mặt đối mặt nhìn cậu, ôn nhu hỏi: "Bảo bối, em muốn thế nào?"

Thần trí cậu lúc này đã lơ lửng trên chín tầng mây, ý chí hoàn toàn bị lửa dục thiêu rụi đến tro cũng bay biệt: "Muốn... Tôi muốn...Ưm... Chỗ đó... Rất khó... chịu...".

"Là chỗ này? Hay chỗ này?", hắn vờ như không hiểu cậu đang nói đến chỗ nào. Một tay hắn đang ở trong nội bích mềm mại co nhẹ một cái làm cậu giật nảy người, hậu đình càng ngứa ngáy, khó chịu hơn, cậu khẽ vặn người. Một tay vuốt ve phân thân của cậu đang nổi gân xanh tím, trướng to đến đau, nơi khe nhỏ còn chảy ra vài dòng d*m thủy, hơi ấm từ tay hắn hòa cùng sức nóng tỏa ra từ nam căn sắp bùng nổ của cậu, thật là quá sức chịu đựng.

"Muốn... Chỗ nào... cũng muốn...", cậu ngây dại trả lời, khiến hắn không khỏi bật cười.

Lý Tư Lam ngoặc cường? Chẳng phải bây giờ đã ngoan ngoãn làm con mèo nhỏ mặc cho hắn đùa giỡn hay sao?

"Bảo bối, nói em muốn tôi!", hắn biết bây giờ từ tinh thần đến thể chất, cậu đều không có ý tưởng chống đối. Hắn nhồi thêm một ngón tay nữa vào trong nội bích ý muốn thúc giục cậu làm theo lời hắn.

"Ân... Ưmmm... Tôi... muốn... anh!", môi cậu run run máy móc nói theo. Cố Lăng cơ hồ thỏa mãn với biểu hiện của cậu, hắn khẽ nhắc môi hôn thật sâu lên trán con mèo nhỏ vừa bị rút vuốt này.

"Mau, xin tôi thao em, tôi liền để em thoải mái!", hắn rõ ràng là muốn hành hạ cậu đến tận tâm can.

Nhưng đầu óc cậu lúc này không còn khả năng phân nghĩa lời nói hạ lưu, vô sỉ gì đó của hắn nữa. Cậu hiện chỉ muốn giải phóng, muốn thoát khỏi cơn mê dục đê tiện này. Ngay bây giờ.

"Thao... Xin anh... thao tôi!", nghe cậu hừ lên từng tiếng, hắn nhịn không nổi mà man trá cười to. Lý Tư Lam, em có biết khi nào thì người ta mở miệng ra xin không? Đó là khi người ta biết mình đã thua! Ha ha... (Tự kỷ vừa thôi anh =.=)

Hắn sái thoát nhìn cậu, đôi ngươi lóe lên một tia gian xảo: "Bảo bối, tôi lại không biết phải thao em thế nào?"

"Đặt... cái... của anh... vào hậu đình... của tôi...", những lời dung tục như thế này, hằng ngày vừa nghe đã thấy tởm, cậu chính là không ngờ có một ngày lại do chính miệng mình nói ra. Quả thật nhục nhã. Nhưng giờ không còn quan trọng nữa, cái gì mà thanh tao, cái gì mà sĩ diện, tạm thời vứt hết sang một bên, cậu muốn giải phóng.

Hắn nghe từng chữ dâm tục từ miệng cậu phát ra lại quyến rũ đến chết người như vậy. Lý Tư Lam, em quả thật là độc dược! Trước khi em hạ độc tôi, thì tôi phải hủy diệt em, hủy diệt bằng chính dục vọng chiếm hữu này. Vô luận là thân thể hay linh hồn của em, tôi đều muốn hủy diệt.

"Em con mẹ nó dâm đãng, hôm nay không thao em đến dục tiên dục tử, tôi không phải là Cố Lăng nữa!".

Hắn rút mấy ngón tay ra khỏi mật huyệt, tơ máu cùng bạch dịch theo đó chảy ra hòa vào làn nước ấm rồi tan biến. Hắn khẩn trương nâng hai chân cậu lên cao, hung hãn tiến vào sâu tận gốc. Nội bích vừa mới trống trải vài giây đã được lắp đầy bởi cự vật to lớn của hắn, cậu giật run người hét lên một tiếng "Aaaaa~".

Bởi vì tác dụng của xuân dược nên d*m thủy cậu cư nhiên tràn ra đến thừa, nên hắn dễ dàng luật động, ra sức cử động thắt lưng, mạnh mẽ xuyên xỏ hồi lâu, lực tiến công vẫn không giảm, ngược lại mỗi lúc càng mạnh, càng nhanh, cơ hồ khiến cậu vừa đau nhức tột độ vừa khoái lạc tột cùng.

"Bảo bối, tôi chơi em như vậy có thích không?", giọng hắn khàn khàn vì mị dục nhưng lại rất mê hoặc lòng người, cậu đang trong loại sự tình này cũng không ngoại lệ gì cho cam. (Cuốn theo chiều gió =]]]]]])

"Ân... Thích... Ưmmm... Anh chơi... hảo... thích... Aaa...!", nói tóm lại là Lý Tư Lam bây giờ đã trở thành một con mèo dâm đãng.

Hắn vươn đầu lưỡi ra, cậu cũng mở miệng mút vào, từ cạn đến sâu, giao triền không dứt. Môi áp môi đến sưng tróc, dưới ngực bị sờ nắn đến tấy đỏ như hạt lựu chín, hạ thân lại không ngưng luật động, trừu sáp không ngừng, mỗi lần đều sáp đến tận cùng ngóc nghách. Tiểu huyệt chật hẹp của cậu càng lúc càng mút chặt lấy ngạo vật của hắn, khiến cả hai một bước xuống địa ngục lại một bước lên thiên đường.

"Mẹ kiếp! Em thế nào lại chật như vậy? Hảo sướng!", hắn sung mãn vỗ vào mông cậu một cái, vùng da mẫn cảm liền đỏ ửng lên.

Không gian bao trùm hương vị ám muội, tiếng "Ba, ba" mỗi lúc một lớn hòa cùng tiếng nước óc ách, làm không khí càng trở nên dâm loạn.

"Không... Aaaa... Sắp không... chịu nổi... Ưmm... Dừng...", khoái cảm đưa cậu chìm vào mê loạn, toàn thân co rút cực đại, nơi hậu đình càng siết chặt cự vật của đối phương, làm hắn ta suýt không kiềm được mà bắn ra.

Cậu tựa hồ sắp chịu không nổi, chuẩn bị xuất ra, thì liền "A..." lên một tiếng đau đớn, phân thân đã bị nam nhân nắm lấy đúng lúc cao trào. (Lạy hồn... Làm tưởng ra =]]]]]])"Em hôm nay chính là phải ra cùng với tôi!", tuy hơi thở có đôi chút gấp gáp nhưng giọng điệu của hắn vẫn rất điềm nhiên.

"Ưm... Ô... Không muốn... Buông... Haa... Van anh...", dục vọng khiến mắt cậu ngập trong một màn hơi nước, con ngươi dâm mị nhìn hắn cầu xin được thỏa mãn.

Đối với loại ánh mắt quyến rũ của cậu, hắn đã từng nếm qua, nhưng trong trường hợp này ánh mắt của cậu không những quyến rũ mà lại còn hết sức dâm đãng.

Lý Tư Lam, tôi chịu em!

Quy hàng trước sự cầu xin của cậu, tay hắn không tự nguyện nới lỏng, cự vật căng trướng đang tích trữ tinh thần cao cả của cậu được tự do chỉ chờ ngòi nộ (Vãi cả tinh thần cao cả =.=). Lúc này hắn dùng toàn bộ đạo lực sáp thật sâu vào bên trong, nhằm tìm kiếm điểm khoái cực nhô ra.

"Aaaa... Ô... Aaa... Nơi đó... Ưmmm...", địa phương tư mật bị đụng chạm, mỗi lần chạm lại đến điểm sâu nhất, cậu uốn lưng rên rỉ, hai tay bấu chặt vào tay hắn.

"Bảo bối, là chỗ này sao?", hắn ý cười nhìn con mèo nhỏ dưới thân đã mất hết ý thức mà dịu giọng.

"Ân... Ưm... Chết mất... Aa... Chỗ đó...", cậu cơ hồ bị kích thích cực độ.

"Van tôi cho em bắn!", hắn trầm giọng ra lệnh.

Cố Lăng hiện đang rất hài lòng với biểu hiện này của cậu, chỉ cần cậu ngoan ngoãn một chút, thế giời này không có gì là hắn không thể cho cậu cả.

"Aaa... Van... anh... cho tôi... bắn... Ưmm... Aa...", cậu hiện đã chìm sâu trong bể dục.

Hắn ôn nhu nhìn cậu, khe khẽ nói: "Như ý em!", sau đó liền nhắm thẳng vào địa phương nhô ra mà mãnh liệt trừu sáp.

Bên trong nội bích mềm mại, ấm áp, khiến hắn như hít phải thuốc phiện mà cuồng lộng đến tan hoang. Hai người cứ thể quấn chặt lấy nhau, không một kẽ hở.

"Ưmm... Sâu quá... Ô... Sắp bắn... A~~", khóe mắt hơi ẩm ướt, Lý Tư Lam bị kích thích mạnh mẽ, tính khí liền phun ra một làn chất lỏng trắng sệt, vương vãi lên khuôn ngực lấm tấm mồ hôi của Cố Lăng.

Sau khi được giải phóng, cậu cúi người về phía Cố Lăng, tay chân run rẩy, không có lực.

"Ai cho em nghỉ ngơi? Tôi còn chưa thỏa mãn", Cố Lăng thấy cậu xụi lơ dựa vào hắn, liền vòng tay cậu vào cổ mình, bế cậu lên bước ra khỏi phòng tắm, cự vật tạm thời rút ra khỏi u huyệt khiến cậu bất giác rùng mình.
Hắn không ôn không nhu đặt cậu lên giường lớn, căn phòng lúc này đã sạch sẽ như cho từng có chuyện gì xảy ra, chắc hẳn lúc bọn họ hoan hỉ trong phòng tắm, bên ngoài đã có nữ hầu khéo léo lên lau dọn gọn gàng.

Nghĩ đến đó, cậu chợt nhớ đến Hắc Tử, nó chính là chú chó mà hắn cực kỳ yêu thích, nhưng lần này lại vì cậu mà không lưu tâm một phát bắn chết nó. Có phải bây giờ cậu nên nói cái gì đó dễ nghe không a?

"Em đang nghĩ đến Hắc Tử?", hắn lạnh lùng hỏi cậu.

"Tôi... Ư... Hắc Tử thật đáng thương!", cậu ngại ngần chẳng biết nói thế nào cho cam. Nguyên lai chẳng phải là do tên khốn Cố Lăng gây ra sao?

"Chính là em đã câu dẫn nó!", mặt hắn không biểu tình nhìn cậu.

Lời hắn nói tuy không nặng không nhẹ, nhưng chung quy chính là sự sỉ nhục.

"Đừng nghĩ ai cũng biến thái như anh!", cậu tức tối bật dậy, gầm gừ.

Vương bát đản, còn định nói lời gì đó tốt đẹp an ủi hắn một chút, đúng là đến con chó cũng không bằng mà!

Hắn nhíu mày: "Vẫn còn sức lực? Xem ra tôi chưa phục vụ em chu toàn", nói xong hắn liền lật sấp người cậu lại, hai tay bị nắm chặt trên đỉnh đầu, trùng khớp với chổ dây trói làm bị thương nên càng đau đớn hơn.

Một đợt tấn công mới lại bắt đầu...

Cố Lăng áp người cậu xuống giường mềm, hạ thân nâng lên lộ rõ mồn một làn da mềm mịn, trắng nõn, còn in dấu đỏ đỏ khi nãy hắn đánh. Hai cánh mông dang ra hai phía để lộ cúc huyệt ở giữa sưng tấy. Hắn vươn lưỡi ra liếm một cái, cậu rùng mình kêu lên: "Ân~~"

"AA~ aaaa~... ", tiếng hét lớn chói tai dần biến thành tiếng rên nhỏ nhẹ... Vật phía sau đột nhiên mạnh mẽ đẩy vào tận gốc, tiểu huyệt lần nữa mút chặt co rút, khiến hắn thở gấp hừ một tiếng.

"Đừng... Đừng di chuyển... Ưm...", cơ hồ cơ thể cậu đau đớn như bị cắt làm đôi. Lời nói của cậu tựa hư vô. Không hề có sự báo trước, hắn rút cự vật ra rồi một lần nữa cắm vào thật sâu, thành nội bích bị ma sát đau thắt đến ngọt ngào.

Hắn nắm lấy tóc cậu giật ngược về sau, gằn giọng nói: "Nhớ kỹ tôi là người đàn ông của em. Dưới thân tôi không được nhắc đến ai khác... kể cả chó!".

Cảm giác đau nhức truyền đến tận não, cậu choáng váng nghe từng câu chữ của hắn mà không khỏi ớn lạnh... Cố Lăng hắn căn bản điên rồi!

Mặc kệ cơ thể đau nhức của cậu, Cố Lăng cả người một tầng mồ hôi điên cuồng tiết dục, mãnh liệt đâm vào tận ngọn rồi rút ra, sau đó lại thô bạo sáp vào, lực ngày một tăng.

Trái ngược với hắn, Lý Tư Lam lại vô cùng thống khổ, thắt lưng đau rã rời, hai chân vô lực sắp ngã xuống lại bị hắn ghì chặt mà luật động nơi mật huyệt. Toàn thân cậu chi chít vết hôn ngân từ hắn, những vết cắn lớn nhỏ ứ cả máu đầy đặn ở xương quai xanh.

Tiếng rên rỉ vì đau đớn đan xen tư vị nhục dục, khiến cậu không còn sức chống cự cả tâm lẫn thân. Một lần nữa để mặc cho Cố Lăng điên cuồng trừu sáp.

"Hừ~", cự vật to lớn của hắn lần cuối sáp vào nơi sâu nhất mà xuất ra, Lý Tư Lam cắn răng chịu đựng nỗi nhục nhã thường trực.

Sắc mặt trắng bệch, hai chân vô lực buông xuôi, cậu giương mắt oán hận nhìn hắn, nhìn dục vọng của hắn rút ra cùng theo đó cũng tuôn ra vài dòng bạch dịch trộn lẫn chút máu đỏ nhàn nhạt, đọng lại ở cửa huyệt đã sưng tấy, đỏ ngầu.

Cố Lăng, anh con mẹ nó là một tên thần kinh. Cố Tổng thông minh, sáng suốt hơn người cái gì? Lão đại lạnh lùng, lãnh khốc cái gì? Tôi phi... Anh chỉ là con thú đội lốt người... Tôi vạn lần bất phục... Cố Lăng... chết đi...

Lừa đảo, giam cầm, dụ hoặc, cường bạo,... đó chính là hoàn cảnh của Lý Tư Lam trong hai năm nay.

Nếu có thể chết thì tốt quá... Chỉ là bây giờ chuyện sinh tử của cậu, à không, chuyện sinh tử của toàn Thanh Đô đều nằm trong tay Cố Lăng. Hắn là thần!

Bao nhiêu căm phẫn, chửi rủa chỉ có thể thực hiện trong tâm. Bởi vì với cậu bây giờ, ngay cả thở cũng là một vấn đề...

Thân thể đau nhức tột độ, cậu cơ hồ ngất đi. Trong tiềm thức mơ ảo, có người nhẹ nhàng đặt cậu vào làn nước ấm áp, cọ rửa nơi hạ thân dơ bẩn...

Cố Lăng, anh đừng hòng dụ hoặc được tôi. Đời này gặp phải anh đúng là như đạp phải phân bò, chỉ là bây giờ tôi rất mệt, rất muồn nghỉ ngơi, đợi khi tôi khoẻ khoắn lại cùng anh chơi nốt trò chơi chó má này!

Chương 4

Thanh Đô, mồng 3 tháng 6 năm 2015.

"Lý Tư Lam, Giám đốc Lưu muốn gặp cậu", Lý Tư Lam đang tập trung tính toán thì bị giọng nói ôn nhu làm giật mình.

Trẻ tuổi, vẻ ngoài khôi ngô, lịch thiệp, Đàm Phương Hào chính là Trưởng phòng kế toán của ngân hàng AC Bank và cũng là sếp của cậu.

"Ư... Sếp bảo gì ạ?", cậu thật sự quá tập trung nên căn bản không nghe thấy Đàm Phương Hào vừa nói gì.

"Tôi nói là Giám đốc Lưu muốn gặp cậu!", hắn vừa nhấn mạnh vừa chậm rãi thuật lại.

"A, Giám đốc Lưu cho gọi tôi là có vấn đề gì a?", Lý Tư Lam thật sự đang đau đầu vì các khoản thu chi tài chính quý này... Hỏng rồi, hỏng rồi, sáng nay đi làm suýt bị xe tông, bây giờ thì lại là cấp trên cho gọi... A, không phải là Giám đốc Lưu đã phát hiện ra sai sót của mình rồi chứ? Ôi, hôm nay đúng thật đen đủi!

"Cậu có hay không cần tôi đi hỏi lại Giám đốc Lưu?", nhìn Lý Tư Lam đang có chút biểu tình lo lắng, Đàm Phương Hào không khỏi muốn cười.

"A, không, không cần. Tôi đi ngay đây ạ!", Lý Tư Lam khua tay, trấn tỉnh, rời khỏi bàn làm việc, để lại phía sau một người cũng đang có chút biểu tình không vui.

...

"Giám đốc Lưu, là tôi Lý Tư Lam!", cậu vừa gõ cửa vừa nho nhã lên tiếng.

"Cậu vào đi!", Giám đốc Lưu là một người khá thận trọng trong công việc. Chắc rồi! Người được ngồi vào chiếc ghế Giám đốc này chắc chắn không thể qua loa.

AC Bank là một ngân hàng tư nhân rất có tiếng ở Thanh Đô, nói không quá các nhân vật lớn đều tin tưởng gửi tiền ở đây, kể cả các công ty lớn nhỏ cũng đều chọn AC Bank để gửi tiền hoặc vay vốn kinh doanh. Hơn nữa, AC Bank còn thuộc Tập đoàn kinh tế Ứng Thiên, một trong những Tập đoàn có tầm ảnh hưởng lớn nhất cả nước. Một khi được làm việc dưới trướng Tập đoàn này, nguy cơ thất nghiệp chính là 0%. Vì vậy, để trở thành một nhân viên kế toán nhỏ nhoi của AC Bank, Lý Tư Lam cũng đã phải chiến đấu đến trầy da tróc vẩy. Đương nhiên, ở AC Bank chỉ cần năng lực làm việc chứ không cần đến mối quan hệ và điều đó đã luôn khiến cậu lấy làm tự hào.

"Cậu ngồi đi. Hôm nay tôi gọi cậu đến chính là muốn chuyển cậu sang bộ phận tư vấn viên. Cậu sẽ trực tiếp tư vấn cũng như thanh lý yêu cầu của khách hàng!", Lưu Khải ôn tồn nói.

Xong rồi, xong rồi, vậy là Giám đốc Lưu đã phát hiện ra sai sót của mình!!

Lý Tư Lam lòng đầy cảm thán, ngay lập tức giải thích với cấp trên.

"Thưa Giám đốc Lưu... tôi... tôi biết... danh sách thu chi quý này có chút sai sót... nhưng tôi sẽ sửa chữa... Xin ngài...", cậu ngập ngừng nói nhưng chưa nói xong thì đã bị Lưu Khải cướp lời.

"A ha, vậy thì tôi càng thấy quyết định này là rất chính xác", Lưu Khải tựa hồ gật đầu, điểm ý hài lòng.

"Ô... chuyên môn của tôi là kế toán, bây giờ trực tiếp tư vấn khách hàng thì có chút... không hợp lý...", biểu tình lo lắng, tuy cậu chỉ mới vào làm hơn một năm, nhưng sai phạm có thể nói là không có... Chỉ là lần này có chút thiếu sót đã bị chỉnh nghiêm như vậy, quả thật quá sức tưởng tượng.

"Nhưng như vậy còn tốt hơn là thất nghiệp... nhỉ?", Lưu Khải vẻ mặt không đổi, nhìn thẳng Lý Tư Lam mà đáp.

Đây là đe dọa chứ còn gì nữa? Chỉ là sai vài con số, có hay không cần chỉnh gắt như vậy? T.T

"Ách. Được! Được!... Mặc dù chuyên môn của tôi là kế toán nhưng tôi cũng đã được đào tạo qua giao tiếp khách hàng. Thật không vấn đề. Không vấn đề!", chỉ vừa nghe đến hai chữ "Thất nghiệp" thì bao nhiêu giảo hoạt, mồm mép cậu tuông ra hết. Cậu bây giờ chính là không thể rời khỏi AC Bank.

"Right! Bây giờ cậu nhanh chóng thu dọn, ngày mai bắt đầu... Cậu có thể về!", Lưu Khải sau khi triệt để vần đề, liền hướng mắt vào laptop tiếp tục công việc, chẳng buồn nhìn vẻ mặt nhăn nhó khó coi của Lý Tư Lam."... Vâng! Tôi xin phép cáo lui!", Lý Tư Lam cúi đầu rời đi, bước chân nhẹ nhàng tỉ lệ nghịch với tâm trạng lúc này.

...

"CÁI GÌ? Cậu bị chuyển bộ phận á? Thật điên rồ. Cậu rõ ràng là có thực lực", Tào Quang là đồng nghiệp thân thiết nhất của Lý Tư Lam, y vừa nghe Lý Tư Lam nói xong liền không tin được mà lớn giọng.

"Hầy, tôi cũng không ngờ mình lại bị chỉnh đến như vậy...", Lý Tư Lam chỉ còn biết lắc đầu thở ra, tự mình oán trách.

Tào Quang im lặng một lúc rồi đánh sang chuyện khác, đưa tay vỗ vỗ vai Lý Tư Lam an ủi: "Hm... Thôi... Chuyển cũng chuyển rồi, cậu đừng nghĩ nhiều. Tối nay tôi cùng cậu đi uống rượu!".

"Hảo. Tối nay uống rượu!", cậu cũng không muốn nghĩ ngợi đến nữa, dù gì chuyển bộ phận cũng còn khá hơn là bị sa thải. Đã thế cậu đành lấy lại tâm trạng vui vẻ, đồng ý với Tào Quang.

Cả hai vô tư trò chuyện với nhau nhưng nào có biết ở phía sau cũng có một người đang chú tâm lắng nghe cuộc đối thoại vừa rồi. Vâng, đó không ai khác mà chính là Đàm Phương Hào, hắn dãn thính nghe được Lý Tư Lam phải chuyển bộ phận cũng lấy làm không vui, nhưng trong thâm sâu suy đoán hắn biết được việc cậu chuyển sang làm tư vấn viên không phải việc đơn thuần.

Hắn vốn dĩ có tâm ý với cậu từ lâu, nay lại xảy ra sự việc này, thật khiến hắn có chút rối ren. Ngày thường đã cố gắng tạo cho Lý Tư Lam cảm giác hắn ôn nhu, lịch thiệp, vậy mà hiện tại chưa tiến gần đến cậu được bước nào thì giờ lại càng xa. Hắn cơ hồ nhận ra, tối nay chính là một cơ hội để bày tỏ.

"Này Tào Quang, tối nay rảnh hay không đi uống rượu cùng tôi?", hắn giả vờ như không nghe thấy gì, vô tư mời Tào Quang một tiếng.

Nghe thấy Trưởng phòng lần đầu tiên mời mọc, Tào Quang liền đứng dậy chỉnh chỉnh quần áo, lắp láp đáp: "Vâng... Trưởng phòng... Tôi lúc nào cũng rảnh... nhưng trùng hợp tối nay tôi và Lý Tư Lam...", y chưa nói hết câu thì đã bị Đàm Phương Hào cắt lời.

"Ân, quả thật trùng hợp. Thế này đi, tối nay tôi mời hai cậu. Hôm nay thật có tâm trạng a!", hắn không để cho Tào Quang hay Lý Tư Lam từ chối, liền tự mình quyết định.

Trưởng phòng đã có nhã ý thì Lý Tư Lam và Tào Quang cũng không có cách nào từ chối. Huống hồ, Đàm Phương Hào lại là sếp, không phải lúc nào cũng có dịp cùng sếp ở chung một chỗ, về khoản này cũng có thể lấy làm vinh hạnh.
...

8h30 tối như đã hẹn, Đàm Phương Hào lái xe cùng Lý Tư Lam và Tào Quang dừng trước Marquee Club. Vừa bước xuống xe, cậu và Tào Quang đã mắt chữ A mồm chữ O nhìn nhau.

Trước mặt họ là một cổng chào được làm bằng đá thạch anh trắng trong suốt vô cùng tráng lệ, hai bên là hai tượng kỳ lân khổng lồ được mạ vàng, quả không hổ danh là Marquee Club.

Cậu và Tào Quang ớn lạnh "Ực" một cái. Thật quá sức tưởng tượng. Marquee là một trong những club được giới thượng lưu thường hay lui tới. Nếu chỉ là giàu có thì cũng khó để vào, bởi vì nơi này chỉ đón tiếp hội viên. Cách thức để trở thành hội viên của Marquee cũng không hề đơn giản... nói là không đơn giản thì cũng không đúng a, bởi vì để trở thành hội viên của Marquee đơn giản chỉ cần có ít nhất 3 triệu đô la mỹ trong khối tài sản cá nhân và mỗi khi bước vào trong bạn sẽ tình nguyện bị trừ 5% trong khối tài sản đó. Khá đơn giản! (Ờ đơn giản quá ha)

"Đừng ngây người nữa. Vào thôi!", nhìn thấy hai con nai vàng đang ngơ ngác, Đàm Phương Hào không khỏi bật cười, liền vỗ vỗ lên vai hai người.

"A... Trưởng phòng... Chúng ta thật sự sẽ vào đây uống rượu?", Lý Tư Lam trấn tĩnh lại, gãi gãi đầu.

"Đúng a. Hôm nay tôi mời. Tiện thể tôi cũng đang có chuyện quan trọng muốn nhờ cậu giúp", hắn vẫn giữ vẻ mặt ôn nhu, cười cười với cậu.

"Ha, Trưởng phòng cần tôi giúp chuyện gì cứ nói, nếu trong khả năng thì tôi rất sẵn sàng... Không cần phải...", cậu định nói là không cần khách sáo phải đến nơi này, thì Đàm Phương Hào đã cắt lời, vội vàng đẩy cậu và Tào Quang vào trong.

"Ra khỏi công ty thì không cần gọi tôi là Trưởng phòng, gọi Phương Hào là được rồi. Chúng ta vào thôi, đừng làm mất thời gian nữa", hai người định từ chối thì đã bị đẩy vào trong rồi... Ha, đâm lao thì phải theo lao, lần này coi như nợ Đàm Phương Hào một ân tình.

"WOW" là những gì mà cậu và Tào Quang có thể thốt lên vào lúc này. Bên trong Marquee còn lộng lẫy hơn bên ngoài gấp tỷ lần, không gian hoàn toàn làm bằng thạch anh trắng, phía trên là những quả châu xoay đầy màu sắc kết hợp vô số đèn pha trong club, tạo nên hiệu ứng ánh sáng cực kỳ ấn tượng. Bên phải được lắp kính để khách chơi có thể nhìn ra toàn thành phố Thanh Đô. Đây quả đúng là thiên đường của những tay chơi.

"NÀO, NGỒI Ở ĐÂY. HÔM NAY CHÚNG TA KHÔNG SAY KHÔNG VỀ", Đàm Phương Hào lớn giọng nói để lấn áp tiếng nhạc dance trong club.

"A, KHÔNG SAY KHÔNG VỀ A!", Tào Quang nhanh chóng hưởng ứng, khe khẽ lắc lư theo điệu nhạc.

Lý Tư Lam cơ hồ bị tiếng nhạc làm cho đau cả đầu óc. Cậu tuy thi thoảng có đến club uống rượu, nhưng ở đây quả thật có chút khác, âm thanh vang vọng, ảo diệu hơn một chút, thật khiến người ta có chút cảm giác lâng lâng.

Không lâu sau đó...

"Tư Lam, cậu say rồi à?", Đào Phương Hào vòng tay qua eo, kề sát vào tai cậu thỏ thẻ.

Tửu lượng Lý Tư Lam quả thật không tốt lắm, vừa uống vài ly đã ngã say, sau khi bị Đào Phương Hào kề sát, cậu lập tức cảm thấy rợn gai ốc: "Không... Ư... Trưởng phòng... Tôi chưa... Ư... say a...", cậu xua xua tay, đẩy hắn ra. (Vừa nấc cụt vừa nói)

"Gọi tôi là Phương Hào. Cậu say rồi, tôi đưa cậu đi nghỉ ngơi", bị Lý Tư Lam đẩy ra, hắn liền kéo cậu lại vào lòng. Nhìn sang thấy Tào Quang còn đang đắm chìm theo tiếng nhạc, hắn liền ra hiệu cho bồi nữ đến tiếp rượu. Marquee là một nơi không chỉ có xa hoa mà còn rất chuyên nghiệp, luôn hiểu ý muốn của khách chơi, đặc biệt là không bao giờ xen vào việc riêng của khách.

"Ư... Uống tiếp đi... Trưởng... phòng... chúng ta... đi đâu a? Tào Quang...?", cơ hồ bị Đàm Phương Hào dìu đi, cậu quay qua quay lại tìm Tào Quang... Hôm nay uống rượu gì mà lại chóng say như vậy chứ? Hai mắt cậu hơi híp lại, xung quanh tiếng nhạc bập bùng làm cậu choáng váng.

"Gọi tôi là Phương Hào... Bé cưng, em thật hư!", hắn thổi vào tai cậu một cách nhẹ nhàng nhất, ôn nhu nhất. Bởi tiếng nhạc quá lớn cộng với cơn say nên cậu mơ hồ không nghe rõ Đàm Phương Hào nói gì với mình.

Nhưng nghe hay không nghe thì lúc này dục vọng của Đàm Phương Hào đối với cậu đã tràn lên tận cổ rồi. Cảm giác được chạm vào người cậu, khiến hắn cảm thấy lâng lâng. Cơ thể mà hắn hằng đêm nghĩ đến bây giờ đã nằm trong lòng hắn. Đêm nay sẽ là một đêm mà hắn không thể nào quên được.

Chương 5: H

Đàm Phương Hào dìu cậu vào thang máy, ấn số 11. Marquee tầng 1 trông có vẻ đơn giản chỉ là một club xa hoa bình thường, nhưng từ tầng 11 trở đi Marquee mới đúng là Marquee - một thiên đường trụy lạc của giới thượng lưu.

Cửa thang máy vừa mở ra, đập vào mắt là những cô gái, những chàng trai cực kỳ xinh đẹp chỉ mặc độc nhất một chiếc quần lót màu đen và đeo mặt nạ ren hình thỏ (*Có ảnh minh họa ở cuối chương), họ không chút sĩ diện mà nằm uốn éo trên những chiếc ghế sofa dài, phủ đầy lông thú mềm mại.

Cảnh tượng này nếu để Lý Tư Lam nhìn thấy, chắc chắn cậu sẽ ngất ngay tại chỗ. Đối với một người ngay thẳng, trong sạch như Lý Tư Lam thì hình ảnh nam nữ thiếu vải, nằm hỗn độn câu dẫn khách chơi thật là thô tục. Nhưng đối với giới thượng lưu, Marquee là thiên đường, đến đây họ liền lột bỏ lớp mặt nạ tiêu sái, tao nhã, không ngần ngại mà đằm chìm trong nhục dục, đó chính là bản chất nguyên thủy.

Từ tầng 11 trở lên, không gian Marquee được bao phủ bằng một loại tinh dầu nhè nhẹ có chứa thành phần của chất kích dục, đó là để khách chơi cảm thấy kích thích hơn, sảng khoái hơn khi hoan hỉ.

Lý Tư Lam vừa ngửi thấy mùi tinh dầu liền có cảm giác khó chịu. Cậu định nhướng mắt lên nhìn thì đã bị Đàm Phương Hào dùng cà vạt thắt chặt mắt lại.

Đột nhiên không thấy gì, cậu liền lắc đầu kháng cự, vương tay định tháo cà vạt ra thì bị Đàm Phương Hào nắm chặt hai tay, kéo cậu đi về phía tư phòng được đặt sẵn.

"Buông... Buông ra... Đi đâu?", cậu vừa tức giận vừa giãy dụa.

"Cưng ngại cái gì? Hai ta đương nhiên đi hưởng lạc", hắn cười cười, tiếp tục dùng sức kéo cậu về phía trước.

"Không... Buông... Buông ra... Trưởng phòng anh bị làm sao? Thả...", cậu dùng sức trụ lại không cho Đàm Phương Hào kéo đi nữa, nhưng do cậu đang say cộng với mùi tinh dầu làm tâm trí hơi lâng lâng, nên căn bản không đủ sức kháng cự.

"Ai đó giúp tôi... Cứu với!", giọng cậu run run như muốn khóc.

"Bé cưng, có anh ở đây giúp cưng lên thiên đường rồi. Chuyện anh định nhờ cưng đó là...", hắn dừng lại một chút rồi kề sát vào người cậu, tiếp tục nói: "... Làm người của anh nha!", nói xong hắn liền hôn lên vai cậu một cái.

Kinh tởm... Điên rồ... Đây là mê sảng đúng không? (Cứ cho là vậy a =]]]]])

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh hai người giằng co cũng không lấy làm quan tâm. Ở Marquee chính là chuyện ai nấy làm, dù có giết người cũng chẳng để tâm.

Đàm Phương Hào kéo cậu đi nhanh về phía tư phòng của hắn, gần đến nơi thì bất ngờ một cánh cửa từ tư phòng khác mở ra làm hắn và cậu đụng phải vài người.

"Lão đại không sao chứ?... Này tên kia, mày có mắt không thế? Dám đụng vào bọn này, có tin ông móc mắt mày ra không?", một thanh niên chừng 20 tuổi, trên mắt có một vết sẹo dài, hai tay xăm trổ, lớn giọng nói.

"Tôi không cố ý, xin thứ lỗi!", hắn đang gấp gáp nên không muốn đôi co.

"Đi thôi!", giọng nói trầm thấp, nhưng toát lên khí chất lạnh lùng, mê hoặc, làm cho người nghe có chút ớn lạnh. Cố Lăng phủi phủi y phục rồi ra lệnh.

Cậu cảm thấy những người đứng đối diện sắp rời đi, liền vùng vẫy hét lớn: "CỨU TÔI... XIN CỨU TÔI...!", Đàm Phương Hào giật mình, giơ tay bịt miệng cậu lại, nhanh chóng lướt qua bọn họ rồi kéo cậu đi tiếp.

"Khoan! Đứng lại!", Cố Lăng nghe giọng nói có chút quen thuộc, liền ra lệnh cho Đàm Phương Hào dừng lại.

Đàm Phương Hào nghe thấy liền không chịu được mà quay đầu lại nổi điên: "Các người là ai? Tôi là nhân viên của Ứng Thiên, tốt nhất đừng gây sự!".

"Vậy cậu càng phải đứng lại!", Cố Lăng vẻ mặt điềm tĩnh, quay lại nhìn thẳng vào mắt Đàm Phương Hào.

Bị đôi mắt như ưng của Cố Lăng nhìn phải, hắn cảm thấy có chút run sợ, liền lùi một bước rồi nói tiếp: "Tôi... tôi không quen biết các người... Việc này đến đây thôi".

"Tôi đúng là không quen cậu, nhưng người kia lại có chút quen!", Cố Lăng vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh.

"Đây... là tình nhân của tôi. Ngài nhận nhầm người rồi. Xin cáo từ!", hắn thấy có chút không ổn, liền giải thích rồi quay đi.

"A Đặng, 10 phút nữa mang nam nhân say rượu đó đến cho tôi. Tên kia tước thẻ hội viên!", Cố Lăng không chút bàng quan, nói xong liền quay đi, để lại Đàm Phương Hào vừa nghe xong lời hắn nói, chỉ còn biết đứng chết trăn, vẻ mặt không khỏi kinh sợ.

...Đúng như lệnh, 10 phút sau, Lý Tư Lam liền nằm ngay ngắn trên giường lớn, mắt vẫn chưa được tháo ra thì tay lại có thêm một cái còng tình thú nối chặt với thành giường. (Ahihi cũng như không)

"Đây là đâu? Thả tôi ra? Làm ơn!", cậu cơ hồ bị một loạt sự việc làm cho tỉnh rượu.

"Bảo bối, em sao lại ở đây?", Cố Lăng thấp giọng hỏi.

"Tôi... Tôi đi uống rượu... Làm ơn thả tôi ra!", cậu cảm giác bồn chồn, giống như sắp có chuyện gì xảy ra vậy, liền hướng đối phương mà cẩn nhẫn cầu xin. (Cảm tốt lắm bạn trẻ)

"Em không còn câu nào khác à? Như em thấy, nếu tôi muốn thả thì em đâu nằm ở đây!", hắn điềm nhiên nói.

"Anh... Anh muốn làm gì? Anh... là ai?", cậu cảm thấy sắp có chuyện không hay, môi khẽ run run hỏi đối phương.

"Tôi đương nhiên là lão công của em!", hắn tiếu ý, khẽ tay vén vài sợi tóc không ngay ngắn của cậu qua một bên, để lộ khuôn mặt thanh tú, đôi môi đỏ ửng vì rượu, mắt bị che lại, hai tay bị còng, y phục có chút xốc xếch nhưng ôm sát vào cơ thể, nhô lên vài nơi tư mật. Thật là một cảnh tình mê ái, khiến người ta dễ sinh ra dục vọng chà đạp.

"Bảo bối, em thật đẹp!", giọng nói có chút khàn lại, hắn đưa tay lướt qua từng tấc da tấc thịt của cậu chỉ được ngăn cách bởi một lớp vải mỏng tênh.

"Biến thái... Kinh tởm... CỨU... AI ĐÓ CỨU TÔI!", cậu từ từ lớn giọng cầu người cứu, cậu thật sự sợ hãi, thật không biết bản thân đang ở chổ nào.

"Nơi này cách âm, em nên giữ giọng mà rên rỉ cho tôi nghe", hắn chậm rãi cởi y phục ra. Dưới ánh đèn vàng óng hoàng gia, vóc người cao hơn 1m85, khuôn mặt cương nghị anh tuấn, cơ thể săn chắc lộ rõ từng cơ bắp, quả thật đẹp như điêu khắc.

Cảm nhận được đối phương cởi quần áo, cậu lắc lư cơ thể, hai chân trồi đạp vào nệm kháng cự. Nhưng điều đó càng khiến dục vọng của Cố Lăng dâng lên, ngạo vật to lớn chẳng mấy chốc liền ngẩng cao đầu.

"Bảo bối, em đừng quyến rũ tôi như vậy, sẽ không tốt cho sức khoẻ của em a!", hắn sáp tay vào đùi cậu, sờ từ dưới lên trên, tuy cách một lớp vải nhưng không khỏi khiến cậu cảm thấy rợn gai ốc. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?

"Tôi... là nam nhân... Van ngài tha cho tôi... Van...", cậu chưa kịp nói hết thì đã bị hắn chặn lại bằng một cái hôn thô bạo. Lưỡi của hắn nhanh chóng càn quét trong khoang miệng, quắn lấy lưỡi cậu mà mút đến đau, bàn tay không an phận tấp tấp trượt tới nơi tư mật bóp một cái, cậu giật nẩy người "A~" một tiếng, cơ hồ kích động không nhẹ.

Bất ngờ bị mạo phạm như vậy, cậu lấy hết can đảm cắn vào môi hắn một cái thật mạnh, máu liền tuôn ra, hòa trong miệng cậu, mùi sắt tanh nồng xộc thẳng vào mũi, khiến cậu cảm thấy buồn nôn.

"Em được lắm... Con đàn bà đầu tiên dám phản kháng tôi. Hôm nay em chết chắc rồi...", hắn liền rời môi cậu, lấy tay quẹt ngang vết cắn, quay đầu phun vụn máu xuống sàn, rồi quay lại thô bạo xé nát y phục của cậu, quăng sang một bên.Quần áo bị xé tung, lộ ra thân thể trắng trẻo, mịn màng, thật khiến cho người khác phải động tâm.

Cơ thể bất ngờ lõa lồ, làm cậu không khỏi kích động mà nói bậy: "A~ Đồ khốn! Thả tao ra... Mày là ai?", cậu không ngừng giãy dụa, hai chân đạp vào người Cố Lăng.

Thấy Lý Tư Lam phán kháng kiệt liệt, hắn liền nắm hai chân của cậu đặt lên vai, vội vàng đem tính khí nam nhân đang trướng nộ đâm mạnh vào tiểu huyệt nhỏ hẹp một cái.

"AAAaaaaa... Đau... Đồ... cận bã... Chết... chết mất... Hức!", tiểu huyệt bị sáp mạnh đến chảy máu, cậu đau đớn hét to rồi giọng bị nghẹn lại đến yếu ớt, nước mắt ngay tức khắc trào ra...

Không dạo đầu, không bôi trơn, trực tiếp sáp thẳng vào u huyệt thì chẳng khác nào chết đi sống lại.

"Đau? Đây là phạt em không biết nghe lời", hắn nhẹ nhàng lau qua vầng trán đầy mồ hôi của cậu. Nam căn to lớn vẫn để sâu trong tiểu huyệt.

"Lát nữa thôi... em sẽ được chết... trong khoái cảm!", hắn gầm giọng rồi bắt đầu luật động, do có dịch ruột tràn ra hòa cùng với máu nên u huyệt có chút mềm lại, dễ động hơn.

Trước sự trừu sáp không ngừng của hắn, cậu gần như ngất đi. Cơ thể ướt đẫm mồ hôi, nơi mật huyệt bị ma sát đến đau rát, tay chân bủn rủn không còn sức để kháng cự, giọng nói yếu ớt chỉ phát ra được tiếng "Ư... ư..." trong cổ họng.

"Thế nào, bảo bối? Em thích chứ?", giọng hắn khàn lại, vỗ vỗ vào mông cậu.

"... Ác... ma... Dừng... Đau... Dừng lại...", cậu lắc đầu liên tục, giọng nói đứt quãng, hai mắt nhắm nghiền lại, cơ hồ sắp ngất.

"Ha ha, là tôi chưa thỏa mãn được em", hắn cười man trá, liền lật sấp người cậu lại, tiếp tục trừu sáp từ phía sau. Tư thế này khiến cự vật của hắn sáp sâu hơn trong u huyệt, mỗi lần sáp là sáp vào tận gốc. Hắn mơn trớn dò tìm điểm G khoái cảm (Tuyến tiền liệt), rồi đâm mạnh vào.

"Aaaa... Ưmm... Aa... Không... Nơi đó... Đừng...!", đột ngột bị kích thích, cơ thể liền phát sinh hưng phấn ngoài ý muốn, làm cậu không kiềm được mà lớn tiếng rên rỉ. Lúc này, nam căn của cậu cũng không tình nguyện mà nhô cao, khiến cậu xấu hổ muốn chết đi.

"Bảo bối, bây giờ cùng tôi xuống địa ngục đi!", mắt hắn đã ngập trong một tầng hơi nước, thấy nơi đó của cậu hưởng ứng, liền nảy sinh dục vọng điên cuồng... Chính hắn cũng không nhận ra, có một ngày bản thân lại khao khát chiếm hữu một người đến như vậy.

Hắn thô bạo xuyên xỏ trong người cậu, hai tay bất giác bóp nắn mạnh mẽ hai khối thịt nhỏ, khiến chúng sưng đỏ lên như hai nụ anh đào. Nhìn cậu dưới thân rên rỉ một cách yếu ớt, lại khiến hắn phát sinh cảm giác muốn yêu thương, che chở.

"Bảo bối, trở thành người của tôi!", hắn vừa thở gấp vừa nói, loại lời nói này với hắn chính là lần đầu tiên. Hắn đã chơi qua biết bao nam xinh nữ sắc rồi, nhưng loại khoái cảm mà cậu mang lại thật giống như thuốc phiện, khiến hắn nhất thời không muốn dứt ra...

Có lẽ Cố Lăng tôi sẽ chơi đùa với cậu lâu một chút. (Ừ anh cứ ỷ y đi... Chơi đùa không khéo mất cả trái tim nga)

"Aaa... Đồ... súc sinh... Chết đi!", tuy thần trí của cậu có một chút vẩn đục, nhưng cậu nhất định không để loại cận bả như hắn xem thường.

"Ha, cơ thể dâm đãng của em lại đang hưởng ứng tôi như vậy!", hắn ý cười, đưa tay xoa xoa tính khí của cậu, khiến cậu rùng mình "Aa~" một tiếng.

Thấy Lý Tư Lam chỉ khẩu thị tâm phi (Miệng nói thế này, lòng nghĩ thế khác), hắn liền tăng nhanh luật động, nhắm thẳng vào điểm G mà sáp.

Trong căn phòng theo phong cách Châu Âu rộng lớn, chẳng mấy chốc đã ngập tràn những âm thanh hỗn tạp kích tình, tiếng da thịt sát phạt vào nhau "Ba, ba", tiếng thở hổn hển của hai thân ảnh, tiếng "Ư~ a~" dâm loạn... Cảnh tượng này thật khiến người ta dễ dàng chìm sâu vào đáy dục.

"Aaaa... Ưmm... Tôi sắp... Aa~~~", cậu chịu không nổi khoái cảm mà bắn ra, dòng bạch dịch tanh nồng trào ra, dính đầy tay hắn.

Lúc cậu cao trào, nơi tiểu huyệt cũng liên tục co thắt, mút chặt lấy nam căn... Vì đây là lần đầu của cậu, lại không có dạo đầu nên u huyệt chật chội, khiến hắn như tê dại, theo bản năng mà động thêm vài cái rồi hừ một tiếng, xuất ra bên trong nội bích: "Bảo bối, em thật chặt... Làm tôi sướng chết!".

"Khốn... kiếp... Tao... g...i...ế...t...", cảm nhận được dòng bạch dịch nóng hổi ồ ạt xuất ra bên trong hậu đình, Lý Tư Lam cảm thấy vô cùng nhục nhã, căm phẫn bật ra miệng rồi ngất đi. Trong cơn mê mệt, cậu nghe giọng hắn gọi tên mình... Hắn là ai?... Hắn làm sao biết được tên mình?... Mình phải báo cảnh sát... Đồ khốn... Chết đi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau