KHÔNG LỐI THOÁT - ES LƯU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không lối thoát - es lưu - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bây giờ chính Cố Lăng cũng không biết bản thân hắn muốn gì? Hắn đối với Lý Tư Lam là có ý gì? Chỉ biết là hắn chưa bao giờ vì ai đó mà phải tốn nhiều thời gian và công sức như vậy.

Vì Lý Tư Lam là người đầu tiên luôn chống đối nên mới gợi cho hắn cảm giác muốn chinh phục?

Không! Nói vậy cũng không phải, bởi vì Cố Lăng chính là lần đầu tiên gặp Lý Tư Lam trên đường thì đã nhìn cậu với đôi mắt khao khát, chiếm hữu.

Ngày hôm đó, Trình Huân lái xe đưa Cố Lăng đi gặp đối tác, trong lúc hắn đang thư thái ngồi thì bỗng xe phanh gấp. Ít phút sau, từ trong xe hắn nghe được một giọng nói nam nhân vô cùng nho nhã, giọng nói này thật sự có sức hút đến mức khiến hắn phải ngước nhìn.

Căn nguyên sự việc là Lý Tư Lam đang đứng trước vạch trắng thì có một cậu bé đột nhiên băng qua đường, cậu hướng mắt nhìn theo thì thấy một chiếc Rolls-Royce Phantom* màu bạc đang lao tới, thế là liền không nghĩ ngợi mà chạy ra đỡ cho cậu bé.

Không phải lo, tay nghệ lái xe của Trình Huân rất cừ khôi, xe phanh đúng mức chạm vào chân cậu.

Lý Tư Lam một phen hoảng sợ, đứng hình ít lâu rồi đứng lên liên tục gập đầu xin lỗi. Trong xe, Cố Lăng nhìn thoáng qua đã thấy cậu mặc đồng phục của AC Bank, thế nên hắn liền trực tiếp gọi cho Lưu Khải chuyển Lý Tư Lam sang bộ phận Tư vấn mà không cần lý do.

Từ hôm đó, vận mệnh của Lý Tư Lam chính là nằm trong tay hắn.

...

"Lão đại, Lý tiên sinh tỉnh rồi", Trình Huân thấy Cố Lăng đang tập trung suy nghĩ, đáng lẽ y không dám phá rối nhưng chuyện về Lý Tư Lam y biết đối với Cố Lăng cũng rất quan trọng, liền nhỏ nhẹ báo cáo.

"Cho gọi Lý Tư Uyên đến đây!", hắn lạnh lùng ra lệnh.

"Vâng! Lão đại", Trình Huân cúi đầu quay đi.

Tối hôm qua, hắn thật sự đã cho người mang Lý Tư Uyên từ Đông Quan đến Thanh Đô, nhưng còn chuyện muốn Lý Tư Uyên thì thấy bộ dạng thê thảm của Lý Tư Lam thì là hắn dọa. (Vâng! Anh rất tỉnh)

Bởi hắn rất mưu trí nên dù có tức giận đến đâu cũng không bao giờ sơ sẩy. Hắn biết nếu để Lý Tư Uyên chứng kiến thì chắc chắn cậu sẽ hận hắn. Nếu cậu đã hận hắn thì mục đích của hắn sẽ tiêu tan.

Từ sự việc tối qua, thứ Cố Lăng muốn bây giờ không còn là cơ thể của Lý Tư Lam nữa, mà là tất cả máu thịt và linh hồn của cậu.

Hắn nhất định phải dụ hoặc được cậu. Khiến cậu toàn tâm toàn ý thuộc về hắn!

...

"Có ai không? Giúp tôi với... Có ai ở đây không?", Lý Tư Lam tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm ở một căn phòng phong cách Châu Âu sang trọng, cả người đau nhức, muốn bước xuống giường cũng không có sức.

Sau một hồi kêu la thì cửa lớn truyền đến tiếng mở cửa. Bước vào trong chính là Cố Lăng và Lý Tư Uyên.

Nhìn thấy Lý Tư Uyên, tim cậu liền nhói lên. Chẳng lẽ Cố Lăng hắn thật sự đã để em gái cậu nhìn thấy cảnh tượng đó? Người cậu đột nhiên ớn lạnh.

"Tư... Tư Uyên sao em lại ở đây? Chẳng lẽ... Em...?", tay cậu run run nắm chặt vào chăn.

Thấy anh trai mặt mày tái nhợt, Lý Tư Uyên liền đáp: "Sao ca căng thẳng vậy? Đây là biệt thự của người yêu em, đương nhiên là em phải ở đây... Hm... Chứ đâu phải như ca...", cô nói đến đây thì có chút ngập ngừng.

Thấy em gái mình ấp úng, Lý Tư Lam liền đổ một tầng mồ hôi, căng thẳng hỏi: "Ca thì thế nào? Chẳng lẽ em đã thấy...?".

"Ha ha, sao mặt của ca như muốn khóc vậy a? Đương nhiên là không phải như ca say sỉn rồi nằm vạ nhà Cố Tổng ha ha", Lý Tư Uyên thấy cậu khẩn trương, liền cảm thấy mắc cười.

Lý Tư Lam nghe xong, tay liền thả lỏng, thở phào một cái. Nhưng cậu còn chưa kịp an thần thì đã bị giọng nói trầm thấp làm cho giật mình.

"Lý tiên sinh, nếu cậu đã khoẻ thì mời về cho", Cố Lăng man trá nhìn cậu.

"Ách. Đồ ác quỷ, làm như tôi đây đúng thật là say sỉn rồi đến làm phiền anh thật ý", Lý Tư Lam nghĩ thầm trong bụng, liếc mắt nhìn hắn.

"A... Đúng a! Phải về, tôi phải về. Xin lỗi đã làm phiền Cố Tổng! Tư Uyên chúng ta về thôi", cậu liền tung chăn ý muốn về ngay lập tức. Mặc dù cơ thể đang rất suy nhược, nhưng đây chính là cơ hội để trốn khỏi hắn.

"Ca sao vậy? Em từ Đông Quan bỏ học để đến đây, đương nhiên là phải ở lại với Cố Lăng", cô vòng tay mình vào tay của Cố Lăng, mỹ mãn nói.

Thật sự đối với Cố Lăng lúc này, hành động cũng như lời nói của Lý Tư Uyên đã có thể khiến hắn bắn cho một phát tung não. Nhưng bây giờ, Lý Tư Uyên rất có giá trị để lợi dụng, một giá trị vô cùng đặc biệt.

"Cái... cái gì? Cố Lăng... À không, Cố Tổng... Em và Cố Tổng...", cậu nghe Lý Tư Uyên nói liền thấy đầu óc choáng váng, trợn mắt nhìn Cố Lăng.

Thấy cậu lấp bấp, ngôn từ loạn hết cả lên, hắn liền nhếch môi cười, rồi lại tiêu sái nói: "Dù chưa chính thức trở thành người yêu, nhưng tôi có ấn tượng rất tốt về Lý tiểu thư đây...", hắn dừng lại một giây rồi đưa ánh mắt như thiêu như đốt nhìn cậu: "Cô-ấy-rất-khiêu-gợi".

Cơ hồ nghe hắn cố ý nhấn mạnh, cậu liền cảm thấy lạnh sống lưng. Cái tên Tổng tài nham hiểm này nói như vậy là có ý tứ gì? Là nói Tư Uyên hay là nói cậu?

Cố Lăng có quỷ kế gì cậu đều không rõ, nhưng chắc chắn là hắn muốn giữ Tư Uyên lại làm con tin để uy hiếp cậu. Chính xác là như vậy? Điều đó có nghĩa là cậu không về bỏ đi vào lúc này!

"À... Ư... Tôi đột nhiên có chút choáng váng... Không biết có thể ở lại nghỉ ngơi ít lâu không?", cậu giả vờ đưa tay lên xoa xoa thái dương.

"Ca em hôm nay cũng biết làm mặt dày a? Thật đáng kinh ngạc!", Lý Tư Uyên vô tư trêu ghẹo cậu.

Cố Lăng nghe cậu nói, hai mắt như ưng liền híp lại, quả thật cậu rất quan tâm em gái, Lý Tư Uyên này rất có giá trị. Hắn cười thầm trong bụng, lần này coi như đã tóm gọn được cậu rồi.

"Lý tiên sinh, đó chính là quyết định của cậu?", câu hỏi này rất quan trọng, nó cơ hồ quyết định sự tự do và cả số phận của cậu nữa.

"Đ-đ-đúng!", mắt cậu run run nhìn hắn, vừa lấp bấp vừa mạnh dạn nói.

Không khí căng thẳng giữa hai người, tất nhiên Lý Tư Uyên không thể biết. Lý Tư Uyên là một cô gái vô tư, ngoại hình cũng không có gì xuất sắc. Đến bây giờ cô còn không hiểu vì sao một người thần sắc tiêu hồn như Cố Lăng lại để ý đến cô.

Nhớ lại một tuần trước, chính Cố Lăng đã bất ngờ lái chiếc Lamborghini Aventador SV* màu vàng ánh cùng một bó hoa hồng Ecuador* đến trước cổng trường Đại học F tặng và nói muốn làm quen cô. Lý Tư Uyên chính là ngay khoảnh khắc đó đã hoàn toàn đổ ngã trước Cố Lăng.

Nghĩ đến đấy Lý Tư Uyên cười tít mắt, liền lay lay Cố Lăng: "Tối nay hai chúng ta ra ngoài chơi được không?".
"Tôi còn việc quan trọng. Tối nay, Trình Huân đưa em đi", hắn lạnh lùng nói, đồng thời quay sang liếc nhìn Lý Tư Lam một cái rồi quay đi.

Lý Tư Uyên chưa kịp nói thêm thì bóng dáng Cố Lăng đã đi khuất. Dẫu là vậy, cô vẫn rất lấy làm vui sướng, vì để đến được biệt thự của Cố Tổng Tập đoàn kinh tế Ứng Thiên phải nói là còn khó hơn lên trời.

"Tư Uyên à, về với ca được không?", vẻ mặt cậu có chút khổ sở.

Lý Tư Uyên nghe anh trai nói vậy, liền nhíu mày không vui: "Ca có phải bị điên rồi không? Đây là đâu? Là nơi mà hàng trăm, hàng triệu cô gái khao khát được bước vào. Ca đúng là không biết điều mà. Hừ, em đi đây!", nói xong Lý Tư Uyên bức bối bỏ đi.

"Tư Uyên... Tư Uyên quay lại... Tư Uyên...", cậu nhìn theo bóng lưng em gái mà kêu lớn. Do tối qua bị áp bức nên cả người cậu mệt lã, không còn sức bước xuống giường.

Lý Tư Uyên vừa bước ra ngoài thì đã gặp Trình Huân chờ sẵn. Y đưa cho cô một chiếc thẻ màu vàng đề chữ VVIP Sofia, đây là một trong 3 tấm thẻ duy nhất ở đất nước này, giá trị của nó lên đến con số mà người ta không thể nào thống kê được.

"Thưa Lý tiểu thư, tối nay tôi sẽ chịu trách nhiệm đưa tiểu thư đi dạo. Cô có thể dùng thẻ này để mua sắm tùy thích", Trình Huân máy móc nói.

"Wow, thật sao? Cám ơn anh!", Lý Tư Uyên tay có chút run cầm lấy thẻ vàng, trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng sung sướng.

"Bây giờ tôi có thể đến gặp Cố Tổng không?", mắt cô long lanh nhìn Trình Huân.

"Thưa, Cố Tổng đang rất bận. Mời Lý tiểu thư về phòng nghỉ ngơi", Trình Huân dang tay ý muốn Lý Tư Uyên về phòng.

Thấy Trình Huân lúc nào cũng vẻ mặt nghiêm túc, Lý Tư Uyên không muốn quá lời, liền theo ý y mà về phòng.

Đúng 7 giờ tối, Lý Tư Uyên áo váy xinh đẹp, sau khi đến chào anh trai một tiếng thì liền quay đi cùng Trình Huân thăm thú Thanh Đô.

Lúc này ở biệt thự, ngoài người làm ra thì chỉ còn Cố Lăng và Lý Tư Lam.

Lý Tư Lam từ khi tỉnh lại vẫn chưa ăn gì, bây giờ cảm thấy vô cùng đói bụng. Đang loay hoay thì đã có một giọng nói trầm thấp truyền đến.

"Bảo bối, mau ngồi dậy ăn cháo!", hắn đi đến ngồi ngay bên cạnh, dùng vẻ mặt không thể ôn nhu hơn nhìn cậu.

Đột nhiên thấy Cố Lăng thay đổi 180 độ, Lý Tư Lam không khỏi rùng mình. Tối qua còn ra sức sỉ nhục cậu, cưỡng bức cậu, bây giờ lại ôn nhu như chẳng có chuyện gì xảy ra. Trên đời này đúng là chỉ có mình Cố Lăng.

"Cố Tổng... Anh lại muốn gì? Anh tha cho tôi và Tư Uyên được không?", cậu chống tay, lùi người về sau.

"Bảo bối, tôi muốn em ăn cháo. Còn câu kia [Không được]", hắn thản nhiên trả lời.

"Anh... muốn chơi đùa... thì tìm người khác?", cậu run run nói. Đối với hắn cậu vẫn còn rất sợ hãi.

"Em nói là tôi đang chơi đùa?", Cố Lăng nhíu mày nhìn cậu.

"Chẳng phải sao? Anh... cưỡng bức... nhục mạ tôi. Bây giờ thì cùng em gái tôi... Anh có còn là người không?", vẻ mặt cậu khổ sở, giọng nói như sắp khóc đến nơi.

"Đây là ghen?", hắn nhìn thẳng vào mắt cậu.

Bị đôi mắt như ưng của hắn chạm phải, cậu liền quay đầu nhìn nơi khác, bối rối nói: "Anh điên sao? Tôi... tôi ghét anh còn không hết. Làm sao...".

Cậu chưa kịp nói hết thì hắn đã ôn nhu nắm lấy bàn tay cậu đưa lên môi hôn nhẹ một cái: "Bảo bối, tối qua là tôi quá tức giận. Em bỏ qua cho tôi được không?".

Đây thật sự, thật sự là lần đầu tiên hắn ân cần nắm tay một ai đó, lần đầu tiên hạ mình thốt ra lời nói dụ hoặc một ai đó. Cảnh tượng này nếu để anh em trong bang nhìn thấy, chắc chắn sẽ sốc đến mức máu không kịp chảy lên não mà chết.
Cơ hồ nhìn thấy một Cố Lăng hoàn toàn khác, cậu liền có chút không tin vào mắt mình, nhanh chóng rút tay lại.

"Cố Tổng, anh tha cho tôi và Tư Uyên. Từ nay tôi sẽ xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra", cậu cúi gầm mặt xuống, hai tay đan vào nhau.

Nghe lời cậu nói, mắt hắn loé lên một tia phẫn nộ, chỉ muốn ngay lập tức gầm vào mặt cậu: "Chuyện giữa chúng ta, em dám quên!".

Nhưng hắn rất biết cách kiềm chế, "Xoẹt" một cái vẻ mặt liền ôn nhu: "Bảo bối, nếu em đồng ý ở lại đây, tôi sẽ tha cho Tư Uyên".

"Tôi... tôi không muốn... Cố Tổng, ngoài kia có biết bao nhiêu người... Tại sao phải là tôi?", cậu nhìn thẳng vào mắt Cố Lăng như muốn cầu xin, hai tay khẽ chạm vào đùi hắn.

"Bảo bối, tôi chỉ muốn em!", hắn nhìn cậu bằng ánh mắt đầy tình ái, tay khẽ đưa lên chạm nhẹ vào tóc cậu.

Thấy thái độ hắn vô cùng mềm mỏng, cậu cũng cảm thấy dễ thở hơn. Sau một hồi im lặng, cậu e dè hỏi: "Vậy... tôi phải ở đây trong bao lâu?".

Chính xác là như vậy! Cố Lăng đã thành công, ít nhất là đã bước đầu thành công trong việc đưa cậu vào tròng.

Câu trả lời trong lòng hắn tất nhiên là "Em phải ở bên tôi mãi mãi", nhưng thốt ra miệng hắn chính là:

"Hai năm!", hắn nhìn cậu chắc nịch.

"Hai... năm... Hai năm sao?", lúc này cậu không biết nên vui hay nên buồn. Hai năm thật không ngắn nhưng cũng không dài.

"Đúng vậy. Chỉ hai năm!", hắn nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng nói.

"Anh buông tha Tư Uyên, tôi ở đây hai năm, và sau đó...", cậu ngập ngừng nói, ý muốn hắn khẳng định lại mọi chuyện.

"Sau đó tôi sẽ không xen vào cuộc sống của em... Nhưng...", hắn tà mị nhìn cậu.

"Nhưng thế nào?", cậu ngay lập tức phản hồi, sợ rằng hắn sẽ rút lại giao ước.

"Trong hai năm, nếu như em bỏ trốn, giao ước giữa chúng ta sẽ hoàn toàn chấm dứt!", hắn tiêu sái nói.

Cả người cậu run lên, liền dụng tâm suy nghĩ. Nếu cứ phản kháng như bây giờ, mọi chuyện sẽ không bao giờ kết thúc. Bây giờ, thái độ của Cố Lăng đã ôn nhu rất nhiều, nếu cậu không quyết liệt chống đối thì có lẽ hắn sẽ không có cớ áp bức cậu nữa.

Đồng ý với Cố Lăng, chỉ có hai năm thôi, sau hai năm tất cả sẽ kết thúc, cậu sẽ lại sống một cuộc sống bình thường.

Sau một hồi suy nghĩ, hai tay cậu đan chặt vào nhau, ngước mắt lên nhìn Cố Lăng chắc nịch: "Được!".

Nghe được câu trả lời của cậu, lòng hắn như mở một trận pháo hoa, chỉ muốn một phát cười thật lớn. Nhưng Cố Lăng vẫn đè nén cảm xúc, chậm rãi từ ngăn tủ cạnh giường lấy ra một bản giao ước đưa lên trước mặt cậu.

"Bảo bối, ký vào đây", hắn ung dung từ túi lấy ra một cây bút đưa cho cậu.

"Là anh... biết trước tôi sẽ đồng ý?", cậu cảm thấy lạnh người trước con người thâm sâu như Cố Lăng. (Thấy Lăng nhà mị cơ trí chưa ="]]]])

"Đoán thôi!", hắn ý cười, nhướng mày giục cậu cầm bút ký tên. (Đoán cái beep a)

Cầm bản giao ước trên tay, Lý Tư Lam mở to mắt đọc kỹ từng chi tiết, thấy tất cả nội dung chỉ đơn giản là trong hai năm cậu phải toàn tâm toàn ý ở lại đây, nếu bỏ trốn thì chính Cố Lăng sẽ xé bỏ tờ giao ước này.

Sau một hồi ngâm cứu, cậu liền chầm chậm cầm bút lên, run run ký vào.

Ngay khoảnh khắc cậu đặt bút vào giấy ký tên, làm sao nhìn thấy được ánh mắt gian xảo, nụ cười quỷ súc của Cố Lăng đã chợt loé lên một khắc rồi biến mất.

Giấy trắng mực đen, tất cả đã được ấn định.

"Bảo bối, bây giờ thì ngoan ngoãn ăn hết chỗ cháo này!", hắn nở một nụ cười dịu dàng, định nhấc bát cháo lên bồi cậu ăn.

Thấy Cố Lăng ân cần như vậy, Lý Tư Lam có chút ngượng ngùng, liền nhanh tay cầm lấy bát cháo: "Tôi sẽ tự ăn... Cám ơn... Cố Tổng!".

Hành động của cậu trong mắt hắn trở nên đáng yêu hơn bao giờ hết, làm hắn bất giác mỉm cười.

Lý Tư Lam ngây thơ của chúng ta sẽ có một cuộc sống như thế nào ở ngôi biệt thự sang trọng này trong hai năm?

Điều đó chỉ duy nhất Cố Lăng biết được!

- Hết chương 11 -

*Tư Lam của chị ơi T.T Sau này trở thành nữ vương thì đừng quên chị nhé*

*





Chương 12

Trong lúc cậu im lặng ăn từng muỗng cháo, thì Cố Lăng cũng im lặng chăm chăm nhìn cậu. Không khí lúc này làm Lý Tư Lam càng ngượng ngùng hơn, chỉ muốn một hơi đuổi hắn đi ngay lập tức.

Không gian yên lặng như tờ, thì bỗng dưng từ xa truyền đến giọng nói vô cùng hào hứng của Lý Tư Uyên.

"Lam ca, em về rồi đây. Nhìn xem em mua được gì này!", thấy cửa lớn vẫn mở nên Lý Tư Uyên nghĩ anh trai còn thức, định tiến vào khoe khoang chiến lợi phẩm.

Vừa bước vào trong, Lý Tư Uyên đã thấy Cố Lăng ngồi cạnh anh trai, liền thấy khó hiểu: "Cố Lăng, Lam ca... Hai người ở đây làm gì?"

Lý Tư Lam sợ em gái mình suy nghĩ lung tung, liền bỏ bát cháo xuống định nói cớ gì đó, thì Cố Lăng lên tiếng.

"Lý Tư Uyên, cô liền về phòng. Ngày mai lập tức về Đông Quan!", hắn mặt không biểu tình, quay lại nhìn Lý Tư Uyên lạnh lùng nói.

Lý Tư Uyên nghe xong liền không hiểu chuyện gì, hai tay buông đống túi đựng quần áo, túi xách, mỹ phẩm mới mua xuống thảm, chạy ngay đến chỗ Cố Lăng: "Cố Lăng, anh nói gì vậy? Sao em phải về Đông Quan chứ?".

"Gọi tôi là Cố Tổng!", gương mặt ôn nhu lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là biểu cảm lạnh lùng, khiến cậu cũng cảm thấy cả người ớn lạnh.

Lý Tư Uyên thấy hắn như trở thành con người khác, lạnh lùng sắc bén khiến người ta phát sợ, liền run run hỏi: "Cố... Tổng... Đã có chuyện gì sao?".

Cô thật sự rất thắc mắc, chỉ mới vài giờ trước Cố Lăng vẫn bình thường, cớ sao bây giờ thái độ lại như muốn dẹp quách cô đi cho xong. Hay là anh trai đã nói gì, cô vừa về đã thấy hai người ở cùng một chỗ.

Nghĩ vậy, Lý Tư Uyên liền nói tiếp: "Lam ca! Ca đã nói gì với Cố Tổng? Ca phản đối chuyện Cố Tổng và em phải không? Ca nói đi!", mắt cô ngấn lệ nhìn Lý Tư Lam.

Lý Tư Lam lúc này chẳng biết phải nói gì, cậu nhìn Lý Tư Uyên mắt đã ướt lệ, chỉ muốn ngay lập tức nói ra tất cả mọi chuyện. Từ việc cô đang bị Cố Lăng lừa đến việc cậu bị áp bức, nhưng nói ra Tư Uyên sẽ chịu nổi sao? Em ấy thật đã thích Cố Lăng... Thật độc ác...

"Cô nghĩ Lý Tư Lam đủ sức để phản đối việc của tôi?", cậu đang hoang mang suy nghĩ, thì đã thấy Cố Lăng đứng lên trực diện nói với Lý Tư Uyên.

"Vậy... vậy thì... tại sao?", trước ánh mắt sắc bén của Cố Lăng, cô cơ hồ sợ hãi, lùi về sau một bước.

"Cô thật phiền!", hắn nhíu mày, sau đó liền lớn tiếng ra lệnh: "Huân, ngay lập tức đưa Lý Tư Uyên về Đông Quan".

Trình Huân luôn túc trực bên ngoài, vừa nghe có lệnh, liền cùng hai hộ vệ tiến thẳng đến chỗ Lý Tư Uyên, kéo cô ra ngoài.

Lý Tư Uyên chưa kịp phản ứng gì thì đã bị kéo đi, cô liền giãy dụa, nước mắt trực trào: "Cố Tổng, em đã làm gì sai? Em yêu anh mà... Cố Lăng... Lam ca, có chuyện gì? Em ghét ca... E... m... g... h... é.. t...".

Tiếng hét lớn của Lý Tư Uyên ngày càng nhỏ lại rồi biến mất, Lý Tư Lam ôm mặt, hai dòng lệ mong manh tuôn ra.

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tư Uyên, em gái ngoan của ca, cố gắng vượt qua trận bão này, nhanh thôi, ca sẽ tìm cho em một người còn tốt gấp trăm gấp ngàn lần tên ác ma này... Cố Lăng tôi ghét anh...

Hắn thấy bảo bối của hắn dáng vẻ khổ sở, liền đi đến ôm chặt vào lòng, nhưng ngay lập tức bị Lý Tư Lam đẩy ra.

"Anh đi đi. Tôi muốn ở một mình", cậu không thèm nhìn hắn một cái, lớn tiếng nói.

"Hảo, hảo... bảo bối. Tôi đi là được. Em đừng khóc nữa!", hắn đứng lên, hai tay đặt giữa không trung, nhỏ nhẹ.

Lý Tư Lam lúc này không còn muốn nhìn thấy Cố Lăng thêm một khắc nào nữa. Cậu ngây dại nằm xuống, xoay người sang một bên thút thít, rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Hắn đứng im lặng nhìn cậu rất lâu, đến khi thấy cậu đã chìm sâu vào giấc mộng, liền nhẹ nhàng xoay người cậu lại nằm ngay ngắn, khe khẽ hôn lên trán cậu: "Bảo bối, tôi sẽ bù đắp cho em!".

Sau đó hắn rời đi, hướng đến thư phòng tiếp tục công việc...

"Lão đại, chuyến hàng sang Ý đã bị Chấn bang cướp mất", Trình Huân có chút khẩn trương báo cáo.

"Phía Mạc Chính Hi giải thích thế nào?", hắn ôn tồn hỏi.

"Thưa Lão đại, hắn cho rằng mình không liên can. Hắn nói không hề ra lệnh cho ai cướp chuyến hàng", Trình Huân máy móc đáp.

"Con rùa rụt đầu. Để xem ta làm thịt ngươi như thế nào!", hắn nhếch môi, phát tay lệnh cho Trình Huân lui ra.Sau khi Trình Huân kính cẩn lui ra, hắn liền tựa người vào ghế, nhắm nghiền mắt lại, môi chợt mỉm cười. Có vẻ như vụ làm ăn lần này gặp chút sự cố cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng đang vô cùng hứng khởi của hắn. Ngay lúc này, trong đầu Cố Lăng chỉ nghĩ đến mỗi Lý Tư Lam - bảo bối đáng yêu đang nằm gọn trong tay hắn.

...

Thoáng chốc đã được sáu tháng kể từ hôm cậu ký giao ước với Cố Lăng. Trong sáu tháng qua, ngoài việc hoàn toàn chuyển đến biệt thự ở cùng hắn, thì cuộc sống của cậu vẫn như bình thường. Mỗi ngày vẫn đến AC Bank làm việc, mặc dù Cố Lăng đã thuyết phục cậu về Tập đoàn Ứng Thiên nhưng cậu một mực muốn ở lại AC Bank.

Đương nhiên, với thực lực của Lý Tư Lam hoàn toàn có thể đến Ứng Thiên làm việc, nhưng cậu không muốn người ta phát giác ra mối quan hệ giữa cậu và hắn, một chút cũng không muốn.

Và hình như hắn cũng không muốn, mỗi ngày ngoại trừ việc tự mình lái xe đưa cậu đến bank, thì hắn hình như không có ý định gì muốn công khai rằng hai người ở cùng nhau.

Đôi lúc cậu cũng cảm thấy thoáng buồn vì chuyện đó, không phải cậu đã xiêu lòng với hắn, mà là cậu có cảm giác như hắn không thật sự nghiêm túc như lời hắn nói. Hắn có hay không đang chơi đùa với cậu? Một trò chơi chó má...

Còn đối với Cố Lăng, trong sáu tháng không nhanh không chậm, hắn luôn ra sức bù đắp cho cậu. Đưa cậu đi đến bất cứ nơi nào cậu muốn, mua bất cứ thứ gì cậu thích, tự tay vào bếp nấu từng bữa ăn, tất cả chỉ để đổi lấy vài nụ cười gượng gạo của cậu.

Hắn biết Lý Tư Lam không thích những thứ xa hoa, phù phiếm, nhưng vậy thì sao, hắn lờ đi. Cậu không muốn ở cùng hắn cũng chẳng sao, hắn muốn cùng cậu là đủ rồi.

Việc cậu chuyển đến ở cùng Cố Lăng, chỉ duy nhất Trình Huân và người làm biết. Trình Huân nhất nhất trung thành, còn người làm ở đây cũng chỉ giống như những con rối, không nghe, không thấy bất cứ điều gì ngoài mệnh lệnh của chủ nhân. Bởi lẽ, một khi bước vào biệt thự của Cố Lăng, thì cuộc sống của họ, thậm chí là cả gia đình họ sẽ được Cố Lăng bảo toàn, nhưng đổi lại chính là làm con rối.

Phản bội hắn là điều không bất cứ ai dám nghĩ đến, bởi lẽ việc đó sẽ ảnh hướng đến cả cháu chắt trong gia đình họ. Cố Lăng có thể bảo toàn cả một gia tộc, thì cũng hiển nhiên có thể trong một đêm đem cả gia tộc đó xóa sạch không dấu vết. Bởi hắn chính là Lão đại của Thiên Ưng bang - một bang hội hùng mạnh nhất của hắc đạo.

Cố Lăng từng nghĩ, trong hai năm, nhất định sẽ khiến cậu nhìn hắn với ánh mắt ấm áp hơn. Nhưng đã qua sáu tháng, cậu vẫn như một cái xác lạc hồn. Đôi lúc hắn nghĩ, cậu có hay không cũng sắp trở thành những con rối trong ngôi biệt thự rộng lớn này.

Hắn thật có một chút tự ti rằng, thời gian một năm sáu tháng tiếp theo kết thúc, hắn sẽ giuột mất cậu mãi mãi.

Trước khi gặp Lý Tư Lam, nhu cầu tình dục của Cố Lăng rất thoải mái, chỉ cần hắn muốn sẽ có vô số người đến tranh giành hầu hạ, hay chỉ cần thích, hắn sẽ không chút lưu tình mà ăn sạch sẽ. Nhưng bây giờ thì thảm rồi, sáu tháng qua, thậm chí một cái hôn, hắn cũng không ép buộc Lý Tư Lam. Hắn thật không hiểu đây là cảm giác gì? Hắn đã vô số lần cố ý ra ngoài tìm MB thật giống cậu, nhưng vẫn không có được khoái cảm như khi cùng cậu.

Hắn đương nhiên đã nhiều lần có ý định cưỡng bức cậu, nhưng vấn đề bây giờ chẳng còn là muốn hay không muốn nữa, mà là hắn không thể. Hắn từ bao giờ đã không muốn nhìn thấy dù chỉ là một cái nhíu mày của cậu, chứ đừng nói là nhìn thấy cậu khóc vì bị áp bức.

Lý Tư Lam, em đúng là một phương thuốc độc. Tôi muốn giữ em, nhưng cũng muốn hủy hoại em. Cố Lăng tôi đã nhận ra, cứng cỏi hay mềm dẻo, với em, đều không có tác dụng.

...

"Mạc Thiếu, kể từ vụ việc cho nổ kho vũ khí của bang ta ở Liêu Nam đến nay, phía Cố Lăng không có động tĩnh gì!", cận vệ Từ Huy nhanh chóng trình báo."Đã hơn nửa năm, thế nào lại không tìm ra kẻ phản bội trong bang? Con mẹ nó thằng chó Cố Lăng, thù này không trả thì hắc đạo xem ta ra gì!", Mạc Chính Hi vung chân đạp mạnh vào ghế.

"Thưa Mạc Thiếu, thuộc hạ đã cho người theo dõi nhất cử nhất động của Cố Lăng trong sáu tháng nay, lại thấy có điểm không bình thường", Từ Huy nói tiếp.

"Không bình thường là thế nào? Hắn chơi một lượt sáu con điếm à?", Mạc Chính Hi cao giọng.

"Thưa... Mạc Thiếu... Ngài nói có ý đúng, nhưng hình như... chỉ có một...", Từ Huy khá ngượng ngùng đáp.

"Chỉ có một? Thế thì con mẹ nó bình thường hơn cả chữ bình thường nữa. Ngươi đùa ta à?", Mạc Chính Hi cười khẩy.

"Thưa Mạc Thiếu... Vấn đề là trong sáu tháng, hắn chỉ qua lại với duy nhất người đó", Từ Huy đáp.

"Cái gì? Một người duy nhất trong sáu tháng? Ha ha Cố Lăng cũng có lúc chơi đùa lâu như vậy? Đó là thiên kim nhà ai?", Mạc Chính Hi nghe thuộc hạ nói xong, liền đứng lên cười lớn. Căn bản hắn không thể tin được một kẻ lãnh khốc, ngạo mạn, không coi ai ra gì như Cố Lăng cũng có lúc bỏ một người vào mắt.

"Mạc Thiếu... Đó là... một nam nhân...", Từ Huy chậm chạp nói.

"What the fu*k? Ôi, tai của ta... Ha ha thật là ngoài sức tưởng tượng. Mau, mau bắt tên nam nhân đó về đây cho ta!", Mạc Chính Hi lúc này đã vô cùng hào hứng.

"Hm... Mạc Thiếu... Hm... Nếu được thì thuộc hạ đã bắt từ lâu... Vấn đề là nam nhân đó ở cùng một chỗ với Cố Lăng?", Từ Huy ngập ngừng đáp.

"Fu*k! Sh*t! Đệt! Ngay lập tức bằng mọi giá phải bắt được tên nam nhân đó về đây cho ta", Mạc Chính Hi nghe xong liền không khỏi cả người nóng lên. Lần này nhất định phải dạy cho tên Cố Lăng khốn kiếp đó một bài học nhớ đời.

"Tuân lệnh Mạc Thiếu!", Từ Huy khẩu khí hùng hổ đáp.

...

Đó cũng là lý do vì sao Cố Lăng luôn muốn che giấu sự hiện diện của Lý Tư Lam. Hắn trước đây chưa bao giờ thật tâm để ý đến ai, vui chơi chí ít chỉ là qua đường, người trèo được lên giường của hắn đôi lúc cũng phải đổi lại là cả tính mạng. Bởi những bang phái chống đối ngoài kia, luôn muốn tìm ra điểm yếu của hắn để hủy diệt Thiên Ưng bang.

Hắn buộc Lý Tư Lam ở bên mình, chính là tự tạo cho bản thân một điểm yếu chí mạng. Nhưng hắn tự tin rằng, chỉ cần cậu ngoan ngoãn ở yên một chỗ, thì ngay cả Chúa trời cũng không thể động đến cậu dù chỉ là một sợi tóc.

Nhưng đó chỉ là những tính toán của Cố Lăng. Bất quá hắn sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện, sẽ có một ngày cậu tự chui đầu vào những cái bẫy chết người ngoài vòng tay hắn.

...

Đó là một ngày đẹp trời, như thường lệ, Cố Lăng ân cần đưa cậu đến AC Bank...

"Bảo bối, chiều nay em muốn ăn gì?", hắn ôn nhu nhìn cậu.

"Gì cũng được", Lý Tư Lam mặt không biểu tình, vừa gỡ dây an toàn vừa đáp.

Khi Lý Tư Lam chuẩn bị mở cửa xe bước xuống, thì Cố Lăng nhanh tay kéo cậu lại: "Bảo bối, hôn tôi một cái có được không?".

Lý Tư Lam tất nhiên là không bao giờ muốn, nhưng đã nửa năm trôi qua, chỉ những lúc say, hắn mới có chút thô bạo sáp vào ôm cậu, còn lại chẳng một lần áp bức. Nghĩ đến đấy, cậu liền thở ra, từ từ quay sang hôn lên má hắn một cái, rồi xuống xe.

Bởi vì hắn thật sự muốn ngày nào cũng đưa đón cậu đi làm, nên những lúc đấy hoàn toàn chẳng có lấy một hộ vệ đi theo. Điều này thật sự rất nguy hiểm, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.

Có điều hôm nay, cả Cố Lăng và Lý Tư Lam không hề biết, hành động vừa rồi của cả hai đã bị máy ảnh chụp lại. Kẻ chụp ảnh đương nhiên là thuộc hạ của Chấn bang.

Bởi sau một thời gian theo dõi, phía Mạc Chính Hi đã nắm giữ toàn bộ thông tin của Lý Tư Lam, từ việc gia đình cậu ở Đông Quan, đến việc em gái Lý Tư Uyên đã từng qua lại với Cố Lăng,... Tất cả mọi diễn biến trong cuộc sống của Lý Tư Lam đến nay đều nằm gọn trong tay Mạc Chính Hi.

Bây giờ, tên Mạc Chính Hi xảo trá, tiểu nhân kia chỉ còn việc tiến hành một quỷ kế nho nhỏ để bắt trọn Lý Tư Lam - điểm chí mạng duy nhất của Thủ lĩnh tối cao Thiên Ưng bang.

Chương 13

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, Lý Tư Lam chuẩn bị rời bank, thì vừa lúc điện thoại vang lên.

Là Tư Uyên...

Cậu cơ hồ không tin vào mắt mình, sáu tháng trời, đây là lần đầu tiên Tư Uyên chủ động gọi cho cậu...

Sáu tháng trời, dù đã ra sức gọi hàng trăm cuộc, nhắn hàng trăm tin, nhưng đổi lại vẫn là sự im lặng của Tư Uyên... Em ấy thật sự giận cậu... Vì sao chứ? Chẳng vì lý do gì cả? Chỉ là nhìn thấy cậu và Cố Lăng ở cùng một chỗ...

Sau một hồi kinh ngạc, cậu hít một hơi rồi nhấn phím nghe: "Tư Uyên, cuối cùng em cũng...".

"Lý Tư Lam, tôi thật không ngờ anh lại đê tiện như vậy? Anh có còn là anh trai của tôi nữa không? Anh thật sự cùng Cố Lăng ở cùng một chỗ? Anh đã mê hoặc người tôi yêu? Anh biến thái... Lý Tư Lam, tôi thật sự hận anh... Hu hu...", Lý Tư Lam còn chưa hết vui mừng khi em gái cuối cùng cũng gọi cho cậu, thì từ đầu dây bên kia Lý Tư Uyên đã nước mắt ràng rụa, cơ hồ không còn xem cậu là anh trai mà một tràn mắng nhiếc.

Lý Tư Lam tựa hồ như sét đánh ngang tai, cả người liền nhũn ra, điện thoại như sắp rơi khỏi tay, gắng gượng nói: "Tư... Uyên... Em... làm... sao... lại...? Hiểu lầm... Tất cả là... hiểu lầm... Tư Uyên... nghe anh... nói...".

"Anh còn muốn nói gì? Tất cả đã quá rõ ràng. Nếu người ta chỉ nói, chắc chắn tôi sẽ không bao giờ tin anh trai tôi trở nên như vậy... Nhưng ảnh chụp rành rành ra đó... Hai người... Hai người hôn nhau... Lý Tư Lam, anh không nghĩ cho tôi, thì cũng nên nghĩ cho phụ mẫu chúng ta... Anh đê tiện... Tôi khinh!", Lý Tư Uyên không tiếc lời khinh rẻ, phẫn nộ xong liền tắt máy.

Mọi việc xảy ra quá nhanh, khiến Lý Tư Lam không thể giải thích gì được, Tư Uyên vừa tắt máy, cậu đã khẩn trương gọi lại ngay, nhưng lúc này cô ấy đã tắt nguồn.

Cậu như bị đập mạnh vào đầu choáng váng, hai chân khuỵu xuống tại chổ. Xung quanh đồng nghiệp thấy cậu thất kinh, liền đến đỡ cậu dậy, đặt cậu ngồi lên ghế trấn an tinh thần. Nhưng lúc này, tai cậu không còn nghe thấy gì nữa, tâm trí thôi thúc cậu phải về Đông Quan ngay lập tức.

Vô thức đứng dậy, cậu liền vụt chạy đi thì đụng phải một người trước cổng bank, cậu té xuống đau đớn...

"Vị tiên sinh này, cậu có sao không?", giọng điệu lo lắng, người Lý Tư Lam đụng phải chính là Mạc Chính Hi.

Đúng như sắp xếp của hắn, cậu sau khi nghe cuộc gọi từ em gái, liền tâm trí bấn loạn, điều đó có nghĩa là đây chính là cơ hội để hắn ra tay.

Lý Tư Lam đụng mạnh một phát đau điếng, quay quắt một hồi, liền đứng lên cúi đầu xin lỗi. Ngay khoảnh khắc cậu ngước mặt lên, nụ cười nham hiểm của Mạc Chính Hi liền bị dập tắt. Chính xác là một phát tên trúng ngay hồng tâm, Mạc Chính Hi hoàn toàn đổ gục trước mị sắc mê người của Lý Tư Lam.

"Xin lỗi! Thật xin lỗi! Tôi có việc gấp, xin tiên sinh thứ lỗi!", cậu nhăn nhó nhìn Mạc Chính Hi, chân thành xin lỗi. Không may là lúc cậu té xuống, vô tình trật khớp cổ chân rồi.

"A... Không hề gì. Tiên sinh có chuyện gì lại gấp gáp như vậy?", hắn cơ hồ muốn ngăn cản hướng đi của cậu, liền nho nhã hỏi thăm.

"Tôi... Nhà tôi có chuyện gấp, tôi phải về ngay", cậu gấp gáp trả lời.

"Nhà cậu ở đâu?", hắn liền đáp.

Lúc này cậu chỉ muốn đi ngay lập tức, nhưng khớp chân đau quá, loay hoay ít lâu cậu cũng trả lời: "Nhà tôi ở Đông Quan".

"Ây, thật trùng hợp! Tôi cũng đang muốn đến Đông Quan. Nếu tiên sinh không ngại, có thể đi cùng tôi", hắn giả vờ như đây thật sự là một sự trùng hợp.

Trong giới hắc đạo, để tìm ra một kẻ dám trực diện đối đầu với Cố Lăng, chắc hẳn chỉ có mỗi Mạc Chính Hi. Điều đó có nghĩa, hắn cũng không phải là một kẻ tầm thường, hắn mưu mô, xảo quyệt và cũng rất nhẫn tâm.

"Ân, cám ơn tiên sinh, nhưng tôi tự đi là được rồi!", nói xong cậu liền bỏ đi, nhưng đi được hai bước thì lại ngã.

Thấy cậu khuỵu xuống, hắn nhếch cười, sau đó liền quay về hướng cậu tỏ vẻ vô cùng lo lắng: "Tiên sinh có làm sao không? Chân cậu bị trật rồi, cứ để tôi đưa đi, dù gì tôi cũng một phần có lỗi... nhé!".

Cậu liền suy nghĩ, nếu bây giờ cậu nói với Cố Lăng là muốn về Đông Quan gặp Tư Uyên, chắc chắn hắn sẽ không cho phép. Hắn làm gì để tâm đến Tư Uyên ra sao chứ? Nếu hắn biết cậu đi thì sẽ ngay lập tức sẽ nhốt cậu lại cũng nên... Không thể được... Lúc này cậu cũng không có xe... Nếu đi taxi thì không biết người ta có chịu chuyển không... Thay vì khó khăn như vậy... Cậu có thể đi nhờ tiên sinh này... Trông hắn cũng không có vẻ giống người xấu... (Đúng dòi, tại hắn rất xấu mà =]]]]])

"Vậy... đã làm phiền tiên sinh!", cậu ngượng ngùng đồng ý.

Mạc Chính Hi lần này chẳng những có thể trả được một mối thù, mà còn tóm được một món đồ quý hiếm nữa. Chẳng trách sao Cố Lăng lại khư khư giữa Lý Tư Lam bên người.

Hắn nhanh chóng lái chiếc Mercedes-Benz S600* đến ngay trước bank, sau đó từ tốn dìu Lý Tư Lam ngồi vào ghế phụ, rồi chạy vụt đi.

Lúc cầm trên tay những tấm ảnh về Lý Tư Lam, Mạc Chính Hi chỉ nhìn thoáng qua chứ thật sự không để tâm đến nam nhân này, nhưng khi trực diện đối mặt với cậu, hắn nhận ra bản thân suýt nữa đã bỏ lỡ một vật báu.
Ban đầu dự định của hắn là khi gặp Lý Tư Lam sẽ ngay lập tức tóm gọn. Sau khi đổi với Cố Lăng vài triệu đô, thì sẽ giết cậu bằng một cách nào đó tàn độc nhất. Như vậy coi như trả đủ vụ Cố Lăng đã cho gián điệp phá hủy toàn bộ kho vũ khí ở Liêu Nam của hắn.

Nhưng bây giờ đã khác, hắn hiện muốn nếm thử tư vị của nam nhân này, nên liền nghĩ ra mưu kế khác. Tốt nhất là để Lý Tư Lam ghét bỏ Cố Lăng, sau đó can tâm tình nguyện đi theo hắn. (Ờ chắc dễ! Lăng nhà mị cua hơn 6 tháng rồi chưa đổ... Hi nghĩ Hi là ai?)

Tất cả đều nằm trong dự tính của hắn, vừa lên xe thì Lý Tư Lam đã thấy một tấm ảnh, mà trong tấm ảnh đó chính là bóng dáng của cậu và Cố Lăng hôn nhau trên xe lúc sáng.

"Tiên... sinh... Sao... tiên sinh lại có tấm ảnh này?", cậu bắt đầu cảm thấy sợ hãi, liền lấp ba lấp bấp hỏi.

"Lý Tư Lam, cậu thấy rồi à?... Hừm... Thật ra chẳng giấu gì cậu, tôi chính là cảnh sát của Cục cảnh sát Thanh Đô", hắn vừa lái xe, vừa nghiêm túc nói.

"Anh... biết tên tôi? Cảnh sát... Tại sao lại... Chuyện này rốt cuộc là sao?", nghe đến cảnh sát, cậu liền cảm thấy khó hiểu, không biết chuyện này thì liên quan gì đến cảnh sát.

"Lý Tư Lam, bây giờ cậu bình tĩnh nghe tôi nói. Người trong ảnh này là Cố Tổng của Tập đoàn kinh tế Ứng Thiên, nhưng cũng chính là Thủ lĩnh của Thiên Ưng bang - một bang hội chuyên vận chuyển vũ khí trái phép lớn nhất hiện nay", Mạc Chính Hi nói giống như mình là một viên cảnh sát thật sự.

"Sao có thể? Cố Lăng hắn... phạm pháp...? Tôi thật chẳng hiểu gì cả!", lòng cậu rối như tơ nhện, mọi chuyện quá đột ngột, đầu cậu chợt long lên...

... Nhưng dù Cố Lăng là thủ lĩnh gì đó đi chăng nữa, thì liên quan gì đến cậu chứ, tại sao phải điều tra cả cậu: "Anh đang theo dõi tôi? Lúc nãy là anh cố ý lừa tôi lên xe?".

"Cứ gọi tôi là Chính Hi, tôi là cảnh sát phụ trách theo dõi nhất cử nhất động của Cố Lăng. Chỉ là trong sáu tháng nay, hắn bất ngờ qua lại với cậu, điều đó buộc tôi phải điều tra cả cậu. Lý Tư Lam, cậu nghe tôi, Cố Lăng rất có thể sẽ dùng cậu làm con tốt thí mạng cho hắn", Mạc Chính Hi nói không chớp mắt.

"Con tốt... thí mạng? Tại sao? Tôi không tin. Hắn không thể nào làm như vậy?", mặc dù rất căm ghét Cố Lăng, nhưng cậu không thể phũ nhận, thời gian qua hắn đối xử với cậu vô cùng tốt, chiều chuộng cậu hết mức.

"Lý Tư Lam, cậu nghĩ xem, nếu hắn không có mưu đồ gì với cậu, thì tại sao hắn lại gửi tấm ảnh này đến cho Lý Tư Uyên em gái cậu?", Mạc Chính Hi quay sang nhìn Lý Tư Lam, sắc bén nói.

"CÁI GÌ? LÀ CỐ LĂNG ĐÃ GỬI ẢNH NÀY CHO TƯ UYÊN?", nghe Mạc Chính Hi nói, Lý Tư Lam không khỏi sửng sốt mà hét to.

Thật không thể tin được, Cố Lăng thật sự nhẫn tâm với cậu như vậy? Cậu bất giác bấu tay vào ngực trái... Tim cậu đau quá... Sao lại đau như vậy?... Sao lại muốn khóc đến như vậy?...

"Lý Tư Lam, bình tĩnh đi! Điều đó có nghĩa là hắn muốn cậu hoàn toàn bị cô lập, sau đó ma không biết quỷ không hay thế mạng cho hắn. Đó cũng là lý do vì sao hôm nay tôi lại đến Đông Quan để gặp em gái cậu", Mạc Chính Hi ngươi diễn quá xuất sắc rồi.

"Anh là muốn giúp tôi... đúng không?", cậu ngay lập tức quay sang nhìn Mạc Chính Hi.

"Đúng vậy! Đó là trách nhiệm của cảnh sát chúng tôi", Mạc Chính Hi chắc nịch nói.
"Thật cám ơn anh... Nhưng mà... bây giờ... tôi không thể rời khỏi Cố Lăng!", cả người cậu lúc này vẫn còn run rẫy vì những chuyện vừa rồi.

"Nếu cậu đồng ý đi cùng tôi, tôi hoàn toàn có thể bảo vệ cậu khỏi hắn!", Mạc Chính Hi lúc này đã hoàn toàn nhập tâm vào vai diễn của mình.

"Tôi... Tôi không biết... Tôi chỉ sợ sẽ liên lụy đến anh", đầu óc cậu lúc này hoàn toàn không nghĩ được gì cả.

"Liên lụy? Ha ha, Mạc Chính Hi ta đây chính là con mẹ nó muốn đối đầu với thằng chó Cố...", ngay giây phút thốt ra câu nói đó, trong tâm trí của Mạc Chính Hi biết ngay là trong lúc cao hứng hắn đã bị lộ tẩy... Chết tiệt... Mụ nội nó...

Lý Tư Lam nghe xong, liền giật bấn người, cảnh sát sao có thể nói chuyện thô tục như vậy? Với lại... thật sự là từ lúc đụng phải hắn, cậu đã thấy có gì đó không ổn rồi, hắn mặc vest, đi xe Benz, nhìn thế nào cũng không giống cảnh sát... Có lẽ nào... Không lẽ là...

Cậu nghĩ đến đấy, liền trợn mắt quay sang nhìn Mạc Chính Hi, nhưng còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị hắn một tay chụp khăn trắng có tẩm thuốc mê vào mặt: "Babe, cưng phát hiện quá trể!".

Bị tấn công bất ngờ, Lý Tư Lam còn chẳng kịp phản kháng, chỉ "Ưa... Ưa..." vài tiếng rồi ngất đi.

Sau khi xử lý Lý Tư Lam xong, Mạc Chính Hi liền lấy điện thoại của cậu ra đã thấy có vài cuộc gọi nhỡ từ "Cố Tổng", liền chậm rãi gọi lại...

... Vài giây sau, đầu dây bên kia liền bắt máy...

"Bảo bối, em đang ở đâu? Tôi đến bank sao lại không thấy em?", giọng nói Cố Lăng có phần vội vã, nhưng vẫn rất ôn nhu.

"Ha... Không ngờ có ngày lại được nghe giọng nói nhẹ nhàng này của Cố Tổng a?", Mạc Chính Hi cười nham nhở.

Nghe giọng nói bên kia truyền đến không phải của Lý Tư Lam, mắt ưng của Cố Lăng liền sắc lại: "Mày là ai?".

"Ha ha ~ Thay đổi nhanh vậy a? Kho vũ khí của tao, mày nhớ chứ?", Mạc Chính Hi cao giọng nói.

"Thì ra là con rùa rụt đầu Mạc Chính Hi", Cố Lăng bỡn cợt nói.

"MÀY...", bị Cố Lăng đùa cợt, hắn liền muốn nổi điên, nhưng kịp thời kiếm chế, liền một bên nhìn vào Lý Tư Lam, một bên buông lời với Cố Lăng: "Ha ha... Bây giờ bảo bối của mày đang nằm trong tay tao. Mày nói xem tao nên làm thế nào?".

"Mày tốt nhất mau thả Lý Tư Lam ra. Nếu không thì đừng trách tao không nể tình phụ thân mày mà đem toàn Chấn bang hủy diệt", Cố Lăng vẫn tiêu sái, nhưng trong lời nói lại toát lên khí chất khiến người khác phải nể sợ.

"Ha ha ~ Mày nói đúng, tao tốt nhất là nên thả Lý bảo bối ra... Nhưng mà... còn-phải-đợi-tao-chơi-chán-đã", hắn giở giọng quỷ quyệt, cơ hồ muốn hù dọa Cố Lăng.

"Nếu-mày-đụng-đến-một-sợi-tóc-của-Lý-Tư-Lam. Tao hứa sẽ cho ông già mày ra-biển-mà-tìm xác-con-trai", Cố Lăng lạnh lùng, trong lời nói rất có trọng lực.

Tìm hiểu về Cố Lăng bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên Mạc Chính Hi thấy hắn mất đi vẻ tiêu sái thường trực. Mặc dù Cố Lăng có cố bình ổn, cố lạnh lùng đến đâu, thì Mạc Chính Hi vẫn cơ hồ cảm nhận được một tia bất ổn trong hắn.

Lý Tư Lam quả thật không phải là quan trọng, mà là quá quan trọng đối với Thủ lĩnh Thiên Ưng.

"Ha ha... Cố Lăng... Mày thua rồi!", Mạc Chính Hi quỷ súc nói, sau đó ngay lập tức tắt máy.

- Hết chương 13 -

*Chương sau H so hot nha*

*Các từ như "Hắn", "Y" sẽ tùy vào bối cảnh thích hợp, không nhất thiết là chỉ nói đến một người*

*

Chương 14: H

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này tại biệt thự, sau khi Mạc Chính Hi tắt máy, Cố Lăng liền nổi trận lôi đình, một tay lật tung bàn làm việc trong thư phòng, lớn tiếng gọi Trình Huân: "Huân, ngay lập tức triệu tập Tam chủ Thiên Ưng!".

Trình Huân cơ hồ lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt nóng giận thật sự của Cố Lăng, liền có chút run sợ đáp: "Vâng...! Lãoo đại".

Đúng 15 phút sau, Triệu Quan - Thẩm Phương Hàn - Từ Thiệu Phong là ba người nắm giữ quyền hành của toàn Thiên Ưng bang đã có mặt tại thư phòng, kính cẩn trước Cố Lăng.

Thẩm Phương Hàn nhìn thấy phòng ốc rối tung, sắc mặt của Thủ lĩnh lại không giống ngày thường, liền căng thẳng hỏi: "Lão đại... Anh cho gọi chúng em đến đây là có việc gì quan trọng?", Thẩm Phương Hàn là một người mưu sâu kế độc, nham hiểm khó đoán.

"Trong vòng ba mươi phút, ngay lập tức tìm ra tung tích của Mạc Chính Hi", Cố Lăng sắc mặt không đổi, lạnh lùng nói.

"Lão đại... Ba mươi phút e là không đủ. Dù gì đó cũng là Thiếu chủ của Chấn bang", Từ Thiệu Phong liền lên tiếng. Y là một người thẳng thắn, có sức mạnh kinh người, nói gọn là một chọi hai mươi vẫn còn thừa sức.

"Huân, lấy roi ra đây!", hắn không chút nghĩ ngợi, lớn giọng ra lệnh.

Vừa nghe Lão đại có ý định dụng hình tại đây, Tam chủ Thiên Ưng ai nấy đều kinh ngạc. Không phải vì sợ bị ăn đòn mà là vì Thủ lĩnh quá đỗi khác thường, chỉ vì một câu nói liền muốn phạt. Hình theo quy tắc chỉ được phép dụng ở bang, nơi đây làm sao có thể!

Triệu Quan liền khẩn trương: "Lão đại, chúng em cùng anh cộng sinh ra tử, hôm nay vì cớ gì anh lại không chút lưu tình muốn dụng hình với Thiệu Phong?", Triệu Quan chính là người thao lược huyền cơ nhất trong Tam chủ.

Thẩm Phương Hàn cơ sự nhìn ra Cố Lăng đang mất đi vẻ bình tĩnh ngày thường, chắc chắn là có vấn đề gì rất nghiêm trọng, tỷ như... tình cảm chẳng hạn? Dù lý do đó rất khó tin nhưng y vẫn nghi hoặc, liền khẽ hỏi: "Lão đại, anh là đang tìm ai?".

Trình Huân đứng cạnh Cố Lăng nghe thấy lời Thẩm Phương Hàn, liền cảm thấy cả người ớn lạnh, bất giác nuốt nước bọt một cái.

"Câm miệng! Ngay lập tức đi tìm. Sau ba mươi phút vẫn không có tin tức, các cậu đến đầu cũng không cần dùng nữa!", Cố Lăng lớn giọng, sau đó liền bỏ đi. Để lại bốn gương mặt khôi ngô, tuấn tú đang thất hồn kinh hãi.

Trình Huân thấy Cố Lăng quay đi, liền biết bản thân ở lại đây nhất định sẽ có biến cố, ngay lập tức nhanh chân bước theo, nhưng y chưa đi đến cửa thì đã bị anh em Tam chủ chặn lại.

"Huân tiểu đệ, Lão đại chúng ta là vì ai mà loạn? NÓI", Thẩm Phương Hàn đang nhẹ nhàng thì đột nhiên lớn giọng, làm Trình Huân một phen hù vía.

"Thẩm ca... Tôi chỉ là hộ vệ của Lão đại... Việc trong bang, tôi không chút liên can!", Trình Huân giật giật mép.

"Này, cậu có tin tôi một phát bắn tung não cậu không?", Từ Thiệu Phong lớn tiếng đe dọa.

"Hê... Người nhà... Chúng ta là người nhà mà... Nhưng nếu Phong ca thích thì để xem súng của ca nhanh hơn, hay tiêu của tôi nhanh hơn", thật ra Trình Huân cũng không phải là một tên dễ xơi.

"Mụ nội nó, cậu dám...", Từ Thiệu Phong định cãi tay đôi với Trình Huân thì đã bị Triệu Quan ngăn lại.

"Các cậu im ngay. Tôi đã ban lệnh cho tìm tung tích Mạc Chính Hi. Nếu các cậu muốn ba mươi phút sau đến đầu cũng không thể quản, thì cứ việc ở đó khua môi!", y trầm giọng nói.

Vẫn là Triệu Quan cơ lược nhất, y nhân lúc ba người họ đang xô bồ cãi nhau thì đã nhanh tay gọi điện quy động toàn bang tìm kiếm Mạc Chính Hi.

Ba tên kia vừa nghe Triệu Quan nói xong, liền đồng loạt nhìn nhau mà nuốt nước bọt.

...

Hiện tại ở một nơi nào khác, Lý Tư Lam vừa tỉnh lại đã thấy quần áo không cánh mà bay, tứ chi bị trói vào bốn góc giường, miệng bị nhét khăn, còn lại vẫn ổn.

"Ưmmmm... Ưmm...", trước khi ngất đi, cậu cơ hồ nghĩ mình đã lọt vào tay kẻ xấu, khi tỉnh lại thì cậu biết chính xác mình đã bị kẻ xấu bắt đi, liền ra sức kêu lớn.

Sau một hồi ra sức kêu la trong vô vọng, cậu liền bình tĩnh lại, thì nghe trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy. Một lát sau, tiếng nước ngừng lại, cậu hướng nhìn thì thấy một nam nhân thân hình rắn rỏi, da dẻ láng mịn, khuôn mặt tinh anh, đó chẳng ai khác chính là Mạc Chính Hi.

"Ưmmmmmmmmm", nhìn hắn đang tiến về phía mình, Lý Tư Lam cơ hồ còn hét lớn hơn lúc nãy, hàm ý chỉ có thể là: "Đồ xấu xa, thả ta ra!".

Mạc Chính Hi đi đến chỗ cậu, liền thuận tay tháo khăn ra: "Cưng ơi, làm sao lại gào lớn như vậy?".

"ĐỒ KHỐN! NGƯƠI LỪA TA... THẢ TA RA NGAY", cậu hét lớn đến Mạc Chính Hi phải áp hai tai lại.

"Này... Cưng điên rồi sao? Giữ hơi đi, lát nữa còn cùng ta lên đỉnh!", hắn cười nham nhở.

"Ngươi mới là kẻ điên. Tại sao lại bắt ta? Thả ta ra ngay... Thả ra... Nếu không... Á...", cậu đang lớn tiếng vùng vẫy, thì hứng ngay một bạt tay của hắn, má phải liền đỏ lên.

"Nếu không thì sao? Phi, cưng đừng trông chờ vào Cố Lăng, hắn sẽ không đến đâu. Hôm nay, nếu không muốn bị chơi tập thể, thì ngoan ngoãn mà phục vụ cho ta", hắn dâm tà nhìn cậu, từng chữ từng chữ dọa cậu đến kinh hãi.

Thật buồn nôn... Cố Lăng chưa bao giờ gây cho cậu cảm giác buồn nôn như vậy... Cố Lăng tuy có áp bức, nhưng chưa bao giờ dùng ánh mắt này nhìn cậu... Mạc Chính Hi hắn toàn hoàn khác với Cố Lăng... Hắn là một kẻ xấu xa, thấp kém... Lúc này trong lòng cậu đột nhiên dâng lên một tia hối hận khủng khiếp...

"Sao? Sợ rồi chứ gì? Vậy thì phải biết điều một chút", hắn thấy cậu đờ ra, liền cúi mặt xuống định hôn, thì bất ngờ bị cậu phun nước bọt vào mặt.

"Đồ khốn! Cút đi ngay. Nếu không, để Cố Lăng bắt được nhất định ngươi sẽ chết rất khó coi", chẳng biết cớ sao nãy giờ cậu cứ nghĩ đến Cố Lăng.

Nếu không có sự việc hôm nay, chắc chắn Lý Tư Lam sẽ không bao giờ phát hiện ra trong tâm trí đã có bóng dáng của Cố Lăng. Và biết đâu ngay cả trong tim cậu cũng đã dành cho Cố Lăng một chỗ.

"Ha ha ha, bất quá đến khi hắn tìm được nơi này, thì cưng đã bị ta chơi nát", hắn lau qua mặt một cái rồi đột nhiên cười lớn, khiến cậu khẽ giật mình.

Ngó nhìn cậu cả người đã run lên vì sợ, nhưng vẻ ngoài lại bất khuất như vậy, hắn liền cảm thấy vô cùng hứng thú: "Không biết bảo bối của Cố Lăng lúc rên rỉ sẽ như thế nào a? Vẻ ngoài mê người như vậy, lúc lên đỉnh chắc chắn sẽ vô cùng dâm đãng".

Đến lúc này, cậu có thể khẳng định, Mạc Chính Hi là một tên không chỉ xấu xa, thấp hèn mà còn đê tiện, bẩn thỉu, kinh tởm không ai bằng.

"Đồ hỗn đản, ngươi chết đi. Nếu ngươi động vào ta, ta sẽ cắn lưỡi ngay lập tức", trong lòng cậu hiện giờ rất sợ bị con quái vật này cưỡng bức, nhưng cậu tuyệt đối không thể để hắn thấy được vẻ mặt yếu đuối của mình.

"Cưng ơi, cả người cưng đang run lên kìa! Ta không tin là cưng dám cắn lưỡi", hắn cao giọng nói, lại còn có chuyện nam nhân sợ bị cưỡng bức mà cắn lưỡi tự thác sao, làm như trinh nữ không bằng. (Ờ Hi ỷ y nha Hi, sau chương này nhớ gọi điện thoại cho Cố Lăng xác nhận vụ cắn lưỡi nga).

Nói xong hắn liền áp xuống thân thể trắng trẻo của cậu mà liếm mút, hai tay không ngừng sờ soạng lung tung: "Hảo! Đúng là cực phẩm. Hôm nay lão tử thao chết cưng ha ha".

"ĐỒ SÚC SINH. CÚT ĐI. TA LÀ NGƯỜI CỦA CỐ LĂNG. NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO SẼ CHẾT... Á...", cậu cơ hồ bị tát mạnh đến choáng váng, khóe môi liền rỉ ra tơ máu.

"Con mẹ nó đồ điếm này, lát nữa sung sướng đến chẳng biết ai là ai, để xem Cố Lăng có thèm động vào mày nữa không?", nghe cậu nhắc đến Cố Lăng, hắn cơ hồ lập tức nổi điên, liền lấy ra một vỉ thuốc đưa lên trước mặt Lý Tư Lam.

Hắn bóp mạnh hàm cậu, khiến môi liền bật ra, sau đó lớn tiếng nói: "Đây là thuốc kích dục cực mạnh, chỉ cần dùng một viên đến trinh tiết liệt nữ cũng không chịu nổi. Hôm nay, tao cho mày hai viên, để xem mày dâm đãng đến mức nào", nói xong hắn liền nhét thuốc vào miệng cậu.

"Ưmmmm... Aa... Không... Không được... Aaaaa... Giúp... Nóng quá...", sau khi nuốt vào, chỉ ít phút sau, Lý Tư Lam liền giãy dụa không ngừng, nước mắt trào ra, cả người đổ một tầng mồ hôi, cự vật ngay tức khắc nhô cao.

"Ha hả ~ Đồ điếm, mới đó đã muốn thao rồi sao? Vậy mau van xin ta ha ha", Mạc Chính Hi đê tiện nói.

"Haa... Không... Cố... Lăng... Cứu với... Ưm... Nóng lắm... Chết... Chết mất... Hức...", cả người cậu nóng như thiêu đốt, giống như đang ở địa ngục vậy. Cự vật không ngừng tiết ra dịch mật trong vắt, hậu huyệt co thắt liên hồi, cơ hồ khiến cậu đau thắt cả vùng hậu. Cậu ra sức vùng vẫy, tứ chi ma sát vào dây thừng đến rỉ máu. Tinh thần và thể xác đều bị dày vò.

Thấy Lý Tư Lam thần trí đã không ổn định lại có thể nhắc đến Cố Lăng, lòng Mạc Chính Hi tức khắc dâng lên một cảm giác vô cùng ghen tỵ, liền nhanh tay cắt đứt dây thừng, áp lên người cậu.

"Lý Tư Lam, tôi cho cậu một cơ hội, chỉ cần gọi tôi một tiếng "Chủ nhân", tôi sẽ thao cậu sướng đến gọi mẹ khóc cha", hắn kìm chặt mặt cậu, cao giọng nói.

"Ưmmm... Aaaa... Cố... Lăng... Nơi đó... Haa... Rất khó chịu... Lăng... Cứu tôi...", cậu thần hồn điên đảo, nhắm nghiền mắt lại, tâm tư lúc đó chẳng hiểu sao chỉ nghĩ đến Cố Lăng.

"Mụ nội nó, lão tử thao nát đồ hạ tiện nhà ngươi", Mạc Chính Hi nổi trận lôi đình.

Hắn áp chế định lật sấp Lý Tư Lam xuống, thì từ phía cửa "Đoàng, đoàng, đoàng~" tiếng súng vang lên liên tiếp, khiến hắn giật mình.

Mạc Chính Hi còn chưa kịp ngồi dậy thì cánh cửa đã bị đá tung ra, nhân ảnh cao lớn của Cố Lăng cùng Trình Huân và Tam chủ bước vào.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng Lý Tư Lam nằm dưới thân Mạc Chính Hi kêu rên, Cố Lăng khóe mắt liền long lên một cơn cuồng phong thịnh nộ, liền gầm lên: "TẤT CẢ QUỲ XUỐNG, NHẮM MẮT LẠI". Tam chủ cùng Trình Huân không khỏi chấn động, ngay lập tức chấp lệnh.Sau đó hắn vung tay vứt súng sang một bên, ngay lập tức đeo tay gấu* vào, hung hăng tiến về phía Mạc Chính Hi: "Con mẹ mày tới số rồi. Lần này ông già mày đừng hòng tìm được xác con trai!", Cố Lăng ánh mắt như muốn giết người, liền vung tay đấm vào mặt Mạc Chính Hi một cái, hắn ngã lăn ra sàn, khuôn mặt một bên rách toạt.

Triệu Quan nhận thấy tình hình ngày càng trầm trọng, nếu Mạc Thiếu chủ của Chấn bang mất mạng, chắc chắn chiến tranh sẽ nổ ra. Thiên Ưng bang tuy hoàn toàn có khả năng hủy diệt Chấn bang, nhưng đến lúc đó các bang khác sẽ thừa nước đục thả câu.

Triệu Quan định to gan nói thì Thẩm Phương Hàn đã lên tiếng, đúng là anh em hiểu nhau: "Lãoooo... đạiii... Xin anh... bình tĩnh lại... Nếu Mạc Chính Hi chết...", trước sát khí dọa người cả Cố Lăng, Thẩm Phương Hàn thật sự run sợ.

"CÂM-MIỆNG! MUỐN-CHẾT-THÌ-VỀ-BANG!", Cố Lăng gầm lớn từng tiếng, khiến cả bốn người gắng gượng để không bị nhũn ra, tổ tông chính thống mồ hôi mồ kê đều đổ ra một lượt.

Sau một hồi điên cuồng đánh đấm, mặt mũi của Mạc Chính Hi không còn nhìn ra dạng gì, cơ hồ không còn sống nổi qua một khắc, Cố Lăng liền dừng tay, vứt ngang tay gấu xuống sàn.

Hắn nhìn sang phía giường thì thấy Lý Tư Lam thân thể đầy hôn ngân đang quằn quại trong khoái cảm tự phát, tay hắn vô thức nắm chặt lại, thô bạo đi đến choàng chăn rồi bế cậu lên hướng ra ngoài.

Hắn vừa bước đi vừa lạnh lùng ra lệnh: "Cao ốc này đốt sạch".

Bốn thuộc hạ trung thành nghe xong lệnh của Thủ lĩnh, ai nấy đầu óc đều choáng váng, cơ hồ muốn ngã ngang. Đem cả cao ốc này đốt bỏ, chẳng những thiệt hại tài sản mà còn gây ra hàng loạt hệ lụy về sau, chưa kể còn gây sự chú ý cực lớn đến phía cảnh sát.

Lão đại à, anh muốn chúng em phải nói với cảnh sát thế nào đây? Do em vô ý bỏ vụn thuốc lá mà cháy rụi cả một tòa nhà à? Lão đại a, thôi thì anh cứ một phát bắn chết chúng em đi T.T

Cố Lăng nhanh chóng đưa Lý Tư Lam ngồi vào ghế phía sau, lúc này cậu đã hoan lạc đến cực độ, trên đường ra xe cứ áp mặt vào ngực Cố Lăng mà liếm, khiến hắn bị kích thích không ít.

Vừa vào trong xe, Lý Tư Lam đã tung chăn ra xà vào lòng hắn, một hơi tháo tung áo của hắn ra. Mắt Lý Tư Lam lúc này đã ngập trong một tầng hơi nước, nhìn thấy thân thể cường tráng của Cố Lăng cơ hồ thêm kích thích, liền đẩy hắn nằm xuống, tự động trèo lên thân hắn.

Cố Lăng tuy rất giận dữ trước cảnh tượng lúc nãy, nhưng ngay lúc này Lý Tư Lam quá đỗi mê người, chính hắn cũng không thể kiềm chế, nhất thời quên đi mọi chuyện mà chiều theo ý cậu.

Lý Tư Lam đưa tay vuốt mặt Cố Lăng: "Tôi muốn anh!".

Chỉ một câu nói lúc mê dại của cậu, Cố Lăng gần như sụp đổ, mắt liền đục lại, đê mê nói: "Hảo! Hảo! Bảo bối, tôi là của em!".

Lý Tư Lam nhận được sự đồng tình của Cố Lăng, liền áp môi vào hôn hắn, lưỡi cậu quấn chặt lấy lưỡi hắn điên cuồng mút mái. Thấy cậu mạnh bạo như vậy, hắn liền hòa theo, hai người môi kề môi giao triền không đứt, nước dãi chảy ra ướt đẫm cả vùng cổ.

Cậu từ từ hạ môi xuống cổ hắn, liếm mút cuồng dại, để lại vô số hôn ngân to nhỏ. Hắn bị cậu làm cho tê dại, mắt có chút khép lại hưởng thụ.

Bàn tay không an phận của cậu trượt xuống hạ thân, cách một lớp vải thô bạo xoa bóp không ngừng, sau đó mở tung dây nịt, rồi rê làn môi đỏ ửng xuống cắn tung cúc quần, răng cắn chặt vào dây kéo mà chầm chậm kéo xuống.

Hành động ái mị của Lý Tư Lam làm tâm trí Cố Lăng điên đảo, ngạo vật gân xanh gân tím ngẩng đầu, theo làn môi của cậu mà tung ra khỏi quần.

côn th*t to lớn hiện ra ngay trước mắt, hậu đình của cậu cư nhiên co thắt, liền há to ngậm ngay nam căn vào miệng, chiếc lưỡi mềm mại uốn lượn không ngừng, tự động trúc trắc. Không gian chật hẹp trong phút chốc ngập trong âm thanh "Chụt, chụt" dâm mị.

Nhìn thấy Lý Tư Lam nhắm mắt loạn tình ngậm lấy cự vật của hắn mà liếm mút, Cố Lăng cả người như ở trên mây. Sau một hồi cảm thụ, hắn hừ một tiếng rồi bắn ra dòng bạch trọc tanh nồng vào miệng cậu.

Lý Tư Lam nhíu mày, ngay lập tức nuốt luôn vào bụng, một tơ dịch khẽ trào ra, cậu liền vươn lưỡi liếm ngang một cái. Cố Lăng nhìn thấy vẻ mặt dâm mị liếm tinh của cậu, nam căn ngay tức khắc cương cứng trở lại.

"Bảo bối, em đang câu dẫn tôi!", hắn liền áp cậu xuống ghế, không chút ngại ngần vươn lưỡi quấn lấy môi cậu điên cuồng hôn hít. Lưỡi hắn luồn vào tận yết hầu mút sâu đến mức cậu cơ hồ không còn không khí để thở. Cậu cũng nhiệt tình đáp trả, khoan vị chứa đầy tinh dịch tanh mặn, nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Sau một hồi cuồng hôn, hắn liền rê lưỡi xuống tai cậu cắn mút nhẹ nhàng, không quên thỏ thẽ: "Bảo bối, tôi muốn ăn em, được không?".

Bị động vào chỗ nhạy cảm, Lý Tư Lam khẽ "Ưm~" một tiếng, tâm trí ngày càng tịch mịch: "Được... Ưm...".

Cơ hồ nghe được một chữ của Lý Tư Lam, Cố Lăng liền mạnh bạo liếm mút đến mức cả cổ cậu đầy vết đỏ au. Tay hắn chạm tới hạt châu trước ngực cậu đã cứng lên từ bao giờ, ra sức nắn xoắn đến đau. Miệng hắn ngậm lấy hạt châu còn lại, nhe răng cắn nhẹ, khiến cậu khẽ ưỡn người "A" một tiếng, sau đó hắn lại nhẹ nhàng liếm miết đến ướt sũng.

Cậu bị kích thích đến trướng đau, cả người uốn éo rên lên: "Aa... Phía dưới... cũng muốn... Ưm~".

Hắn biết cậu đã chịu dựng khá lâu, liền không muốn làm khó, miệng từ từ đưa xuống hạ thân, ngậm chặt lấy cự vật của cậu.

Đây là lần đầu tiên hắn khẩu giao cho người khác, ngậm lấy vật nhỏ trắng trắng hồng hồng hắn không nghĩ lại tuyệt vời như vậy, cảm giác muốn nuốt luôn vào bụng. Cố Lăng ra sức trúc trắc điệu nghệ, nhất nhất không nhả ra.

Trước kỹ thuật tuyệt hảo của Cố Lăng, Lý Tư Lam chẳng bao lâu liền muốn xuất ra, định kéo hắn ra khỏi tính khí đang cao trào thì Cố Lăng đã nắm lấy tay cậu đặt lên tóc hắn, ý muốn cậu nắm chặt vào tóc mà xuất ra trong miệng hắn.

Chính bản thân Cố Lăng cũng không hiểu vì sao lại yêu chiều cậu như vậy, lúc này chính là hắn can tâm tình nguyện.

Lý Tư Lam dù không muốn nhưng khoái cảm lấn át, một lúc sau đã không chịu nổi, tay bấu chặt vào tóc Cố Lăng mà bắn thẳng vào trong miệng hắn.

Cố Lăng ngậm trong miệng ít lâu rồi cũng một hơi nuốt sạch.Tác dụng của thuốc kích dục mà Lý Tư Lam uống phải có nguồn gốc từ Nga, nó có tác dụng cực nhanh và cực bền bỉ.

Lý Tư Lam sau khi xuất ra, cự vật vẫn không thay đổi, cậu nhăn nhó kêu lên: "Nơi này... Còn muốn... Lăng... Giúp tôi...".

"Bảo bối, gọi tên tôi lần nữa!", Cố Lăng nghe cậu gọi tên mình, tâm tình liền có chút hoan say, liền muốn nghe thêm nữa.

"Ưm... Lăng... Thao tôi... Ưm... Nơi đó... rất ngứa ngáy...", mắt cậu nhắm nghiền lại, cả người vặn vẹo đến khó coi.

"Bảo bối, em gọi tên tôi, tôi liền thao em đến sáng!", Cố Lăng tà mị nói.

"Hảo... Lăng... Thao tôi... Nhanh... Lăng", cậu hoang dại gọi tên hắn.

Cố Lăng ngay lập tức nâng cả người cậu lên cao, hai chân gập về phía trước ngực, tư thế vô cùng dâm muội, u huyệt đỏ hồng ngập trong dịch thủy bại lộ trước mắt hắn.

Hắn khẽ vươn lưỡi liếm một cái, địa phương mềm mại liền co thắt.

"Ưm...Không... Lăng... Bẩn lắm... Đừng...", cậu khẽ rên lên.

"Không bẩn. Rất ngọt!", hắn cười mãn nguyện.

"Đưa... đại kê vào... Thao tôi... Hức... Rất khó chịu...", cậu cơ hồ muốn khóc.

"Hảo. Bảo bối, đại kê đến thao em đây!", hắn liền đặt cậu xuống, hai chân choàng ra sau lưng hắn.

Ngay lập tức hắn mang côn th*t trướng nộ, thẳng tấp hướng thẳng tiểu huyệt đang vô cùng thém khát đâm sâu vào một cái.

Nơi thịt huyệt trống trải được lắp đầy, Lý Tư Lam rên lên thoải mái: "Ưmm... Haa... Thoải mái lắm... Lăng... Động đi!".

Cố Lăng thấy cậu dâm loạn như vậy, trong lòng liền có chút thắt lại. Nếu hắn đến trể một chút, có phải cậu đã ở dưới thân tên khốn đó mà rên rỉ như vậy không?

Nghĩ đến đấy, hai tay hắn liền siết chặt lấy thắt lưng Lý Tư Lam, thô bạo luật động, tiếng "Ba, ba" vang vọng trong xe.

"Aaaa... Ưmmm... Sướng... Lăng... Thoải mái... Haa... Aa...", cậu bị nhục dục làm cho loạn trí, không ngừng rên rỉ với Cố Lăng.

"Bảo bối, em thích đại kê của tôi chứ?", người Cố Lăng cũng đã ướt đẫm mồ hôi, giọng nói dần bị dục vọng nhấn chìm.

"Ân... Thích... Hảo thích... Ưmm... Đại kê... rất lớn... Aaa", cậu mê muội nói.

"Bảo bối, ngoài đại kê của tôi, em còn nghĩ đến thứ gì khác không?", hắn đê mê nhìn cậu.

"Ưm... A~... Không... Tôi chỉ muốn... đại kê... của Lăng... Ưmm... Ô...", Cố Lăng không ngừng luật động, làm cậu đến thở cũng khó khăn.

"Bảo bối, em ngoan lắm. Tôi sẽ thưởng cho em", Cố Lăng nói xong liền xoay người cậu sang một bên, một tay hắn nắm chặt một chân cậu đưa lên khoảng không, lưng cậu áp vào ngực hắn, rồi ra sức luật động.

Nơi thịt huyệt mềm mại bị nam căn xuyên xỏ nóng cả lên, nhưng lại không chút muốn bài trừ, ngược lại càng lúc càng mút chặt hơn. Cố Lăng mỗi lần trừu sáp đều vô cùng mạnh bạo, dồn dập, khiến cậu như chìm sâu vào trong dục vọng.

Lý Tư Lam tự động xoay đầu lại phía sau, vươn lưỡi ra hôn hắn, hai đầu lưỡi quắn quýt lấy nhau, âm thanh cuồng loạn ngày một lớn.

"Ô... Aaa... Tôi sắp... Lăng... Tôi ra... Ưmmm~~", cậu hì hục thở, nhíu mày bắn ra dòng bạch dịch trắng phao.

Ngay sau khi cậu bắn ra, Cố Lăng liền đặt cậu lên thân, côn th*t còn cắm sâu trong nội bích, hắn nhẹ nhàng nói: "Tự động cho tôi xem!".

Lý Tư Lam ánh mắt đục ngầu, mê dại nghe theo, liền nâng mông lên dập xuống một cái, cậu "A" lên một tiếng vừa đau vừa khoái cảm.

Cậu chầm chậm lên xuống rồi quen dần luật động, tốc độ ngày càng nhanh hơn. Tư thế này khiến côn th*t càng cắm sâu vào trong nội huyệt, chạm phải điểm G, nên Lý Tư Lam càng thêm kích thích, hai mắt nhắm lại, liên tục nhấp nhô.

"Aaaa... Lăng... Sướng lắm... Ưmm...", cậu mặt mày nhăn nhó nhưng không ngừng rên rỉ.

"Haa... Bảo bối, em chặt lắm... Sướng chết tôi", hắn cơ hồ thở loạn, khoái cảm mà cậu mang đến quá mức tuyệt vời.

"Ưmm... Lăng... Tôi... muốn anh... Tôi lại sắp... Ưmm... Aaa... Haa... Aaa~~~", cậu một lần nữa xuất ra, dòng bạch trọc theo hướng bắn đầy mặt hắn.

"Bảo bối... Đừng kẹp chặt vậy... Tôi ra mất... Hừmm~~", Cố Lăng cơ hồ bị cậu làm cho kích thích đến không nhịn được mà xuất ra ngay bên trong thịt huyệt.

Dòng bạch dịch ồ ạt trào ra nóng cả hậu đình, khiến cậu "Ưmm" một tiếng, vài dòng tơ dịch len lỏi chảy ra ướt cả ghế xe.

Cố Lăng xuất ra, tính khí nam nhân vẫn còn sừng sững, nhìn lên thấy cậu vẫn đê mê, hắn liền lật sấp cậu xuống, xuyên xỏ từ phía sau.

Âm thanh "Chanh, chách", "Ba, ba", "Ưm... Aaa..." hòa quyện vào nhau, chấn động cả một vùng.

Hai người cứ liên tục giao triền đến dục tiên dục tử, chuyển đổi không biết bao nhiêu tư thế, xuất ra bao nhiêu lần. Cả chiếc xe sang trọng bây giờ đều ngập trong khối mồ hôi và dịch mật.

Mãi đến 3 giờ sáng, mọi âm thanh trong xe mới chấm dứt, con xe sang trọng cũng thôi lắc lư.

Triệu Quan, Thẩm Phương Hàn, Từ Thiệu Phong và Trình Huân làm nhiệm vụ cảnh giới bên ngoài, thấy có vẻ cuộc vui của Lão đại đã kết thúc, liền khe khẽ bảo nhau.

"Triệu ca, hình như Lão đại chơi xong rồi", Từ Thiệu Phong chân dập tắt điếu thuốc, thỏ thẽ nói.

"Chuyện của Lão đại, đến lượt đệ quản sao?", Triệu Quan liếc mắt nhìn Từ Thiệu Phong.

Tự nhiên bị dằn mặt, Từ Thiệu Phong bất giác bĩu môi, sau đó quay sang nhìn Thẩm Phương Hàn đang tối mặt tối mũi, liền có chút thắc mắc: "Này, này, Thẩm ca, sao anh lại im lặng vậy a?"

"Con mẹ nó tao cương rồi!", Thẩm Phương Hàn nghiến răng.

Trình Huân đang đà uống vào một ngụm nước, vừa nghe Thẩm Phương Hàn phát biểu, ngay tức khắc phun ra toàn bộ.

Cả bốn người im lặng nhìn nhau, tựa hồ đồng cảm!

- Hết chương 14 -

*Ahihi chương này thật thú dzị*

*Những từ như "Hắn", "Y" sẽ tùy vào bối cảnh mà xưng hô, không nhất thiết là chỉ nói đến một người*

*

Chương 15

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau cơn hoan ái, Lý Tư Lam đã ngủ thiếp đi trong lòng Cố Lăng. Hắn nhẹ nhàng lau sạch các thứ trên người cậu, choàng vào chăn, rồi bế cậu bước xuống xe.

"Huân, Phong, hai cậu lái xe tôi về bang. Quan, Hàn, đưa tôi về biệt thự", hắn mặt không biểu tình ban lệnh.

Bốn chàng trai trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ Cố Lăng liếc nhìn nhau một cái rồi chấp lệnh: "Tuân lệnh Lão đại".

Các anh em trong Thiên Ưng bang nhìn thấy bóng dáng Thủ lĩnh đang tiêu sái bước đến con xe Rolls-Royce Ghost II* màu đen, liền dứng dậy kính cẩn cúi đầu.

Ơ mà khoan, hình như trên tay Lão đại có ôm một cái bao... Cái bao này nhìn thế nào cũng không giống cái bao a...

Mọi người vô cùng thắc mắc nhưng không dám quá phận, chỉ im lặng nhìn nhau trao đổi ngôn ngữ bằng ánh mắt.

Cố Lăng vừa bước lên xe của Triệu Quan, liền đặt Lý Tư Lam nằm ngay ngắn vào lòng.

Bọn Triệu Quan, Thẩm Phương Hàn ý tứ bước lên sau. Sau đó Triệu Quan đưa tay ra cửa xe phát một cái, toàn bộ anh em trong bang phục mệnh, tất cả đều lên xe tức tốc trở về bang.

Xe chở Cố Lăng chạy gần cuối, phía sau còn có ba xe bám theo cảnh vệ. Không gian im lặng hồi lâu, Thẩm Phương Hàn liền giả vờ ho nhẹ vài tiếng rồi nói.

"Thưa Lão đại... Em có chuyện muốn nói", y không dám quay đầu về phía Cố Lăng, chỉ đảo mắt lén nhìn gương chiếu sau.

"Nói đi", hắn lạnh lùng đáp.

"Nhưng Lão đại có thể... hứa... là... không... phạt...", y gồng từng chữ, nhưng chưa nói hết câu thì Cố Lăng đã lên tiếng.

"Cứ nói", hắn vẫn lạnh lùng.

"Tạ ơn Lão đại... Em cảm thấy nam nhân này không nên lưu lại", y lấy hết dũng khí nói ra một hơi.

"Thẩm-Phương-Hàn", hắn gằn từng tiếng, ánh mắt như ưng liền sắc lại.

Thẩm Phương Hàn ngồi ghế trước lại cảm nhận được ánh mắt của Cố Lăng như xuyên qua, liền cảm thấy cả người như bị đóng băng.

Triệu Quan thấy sự việc có vẻ đi quá xa tầm mắt của y, liền thở dài rồi nói: "Thưa Lão đại, em cảm thấy Phương Hàn nói đúng".

"Hai cậu là muốn tạo phản?", hắn đưa ánh mắt đằng đằng sát khí về hai người phía trước.

Triệu Quan và Thẩm Phương Hàn trong mơ cũng không nghĩ đến chuyện sẽ phản bội Lão đại. Đơn giản Cố Lăng chính là người đã cứu rỗi cuộc đời bọn họ.

"Lão đại, chúng em có thể chết vì anh, nên tuyệt đối không thể để anh gặp nguy hiểm chỉ vì nam nhân này!", Thẩm Phương Hào lớn tiếng, giọng vẻ vô cùng khẩn trương.

"Đừng quá phận!", hắn nhìn sang hướng khác, lạnh lùng nói.

"Nhưng Lão đại...", Thẩm Phương Hàn định nói luôn là: "Lão đại cứ chơi xong rồi bỏ không được sao?", thì đã nghe một mệnh lệnh chấn động từ Cố Lăng.

"Thẩm Phương Hàn, cậu về bang lãnh thêm một nét!", vẻ mặt hắn không chút biến đổi.

Triệu Quan nghe hắn nói xong, đầu óc liền choáng váng: "Lão đại, anh có hay không phạt nặng đến mức đó?".

Hắn không trả lời, chỉ đăm mắt nhìn xuống Lý Tư Lam đang ngủ rất yên say.

Thẩm Phương Hàn nghe xong, hồn phách liền bay mất vài phần. Cái này không phải phạt mà là đại trừng phạt. Y trắng dã, vô thức chấp lệnh: "Tuân... lệnh... Lão đại!".

Hình phạt cho Thẩm Phương Hào chính là hình phạt tối cao của Thiên Ưng bang. Khi người trong bang phạm phải sai lầm cực kỳ nghiêm trọng, thì sẽ bị xăm lên gáy một nét của chữ "Khứ" (去), một khi chữ "Khứ" được xăm hoàn chỉnh, người đó sẽ hoàn toàn bị trục xuất khỏi Thiên Ưng bang.

Bước ra Thiên Ưng bang chính là bước vào địa ngục...

Triệu Quan nhìn sang Thẩm Phương Hàn đang trắng dã đến không còn một giọt máu, y liền rùng mình, thiết nghĩ nam nhân ở phía sau thật không thể đùa được. Ban đầu là vì cậu mà triệu tập Tam chủ, sau đó là vì cậu định dụng hình tại gia, sau cùng cũng vì cậu mà Thẩm Phương Hàn có thêm một nét tử.

Chưa kể đến chuyện, Lão đại lại dùng tay không đánh chết Mạc Chính Hi, rồi cho đốt cả một cao ốc, ây da, loại chuyện nặng đô này cũng là vì cái tên nam nhân kia mà ra sao?

Không khí trong xe vẫn im lặng cho đến khi về tới biệt thự. Vì Trình Huân nhận lệnh về bang, nên Cố Lăng chỉ đích cho Triệu Quan ở lại, còn Thẩm Phương Hàn thì lái xe Triệu Quan về nhà riêng.

Cố Lăng nhẹ nhàng đưa cậu về phòng tắm rửa kỹ càng, xong lại đặt cậu lên giường ngay ngắn.

Hắn ngồi nhìn cậu hồi lâu, sau đó lại nhẹ nhàng rời đi...

Đi đến thư phòng, lúc này mọi thứ đã được sắp xếp lại ngăn nắp, Cố Lăng ngồi vào ghế dựa, tay nhấc ly rượu đỏ au được đặt sẵn trên bàn như thường lệ.

Hắn nhìn vào làn rượu sóng sánh, bất giác nghĩ đến chuyện Lý Tư Lam ở cùng Mạc Chính Hi, liền vung tay quăng ly rượu xuống thảm, làn nước đỏ thẫm lẫn vào vụn thủy tinh lấp lánh nhưng đầy nguy hiểm.

Hắn khẽ nhếch môi, rốt cuộc Lý Tư Lam cũng đã chọn rời khỏi hắn mà đi cùng Mạc Chính Hi. Vì sao hắn biết à? Trên đời này, ngoài không biết lòng dạ của Lý Tư Lam ra, còn lại hắn cái gì cũng biết.

Trước khi đến chỗ Lý Tư Lam bị giam, thuộc trung thành nhất của Mạc Chính Hi đã bị Từ Thiệu Phong tóm gọn, đó là Từ Huy và chính y cũng khai ra rằng là cậu tự động đi theo Mạc Chính Hi. Thật ra, dù y không khai thì camera trước AC Bank cũng khai.

Cố Lăng ngửa mặt nhìn lên trần đầy những họa tiết gấm hoa đẹp đẽ, nhưng lòng hắn lúc này lại hằn lên một cơn bão xấu xa.

Nửa năm qua, hắn đối đãi với Lý Tư Lam thật không chút sai sót, thậm chí một cái nhíu mày của cậu cũng khiến hắn suy tư. Vậy rốt cuộc lại vì cái gì mà bỏ trốn khỏi hắn?Hắn vì cậu mà để lộ sơ hở, vì cậu mà quy động toàn bang. Tự bao giờ cậu lại hiển nhiên trở thành điểm chí mạng của hắn? Chính Cố Lăng cũng không biết và cũng không hiểu vì sao lại bất chấp tất cả để mang một kẻ phản bội mình trở về!

"Lý Tư Lam, em chính là đã phản bội tôi. Em thật sự là độc dược. Liệu lần tới em sẽ độc chết tôi chứ?", hắn thầm nghĩ rồi lại nhếch cười.

"Lão đại, em xin anh hãy suy nghĩ lại lời của Phương Hàn!", Triệu Quan quỳ xuống, vẻ mặt nghiêm trọng nói.

Cố Lăng chẳng những cơ trí hơn người mà thân thủ còn hơn người thường vài bậc. Việc Triệu Quan đi vào từ lâu, nhưng hắn lại không phát giác ra, điều đó khiến y chắc chắn là Lão đại đang nghĩ về tên nam nhân kia. Như vậy chẳng phải sự tình ngày càng xấu hơn sao!

"Nét xăm của Phương Hàn được phép tiêm thuốc giảm đau. Cậu về đi!", hắn sái thoát nói.

Triệu Quan vừa nghe xong, liền biết Lão đại thật sự có để tâm lời Thẩm Phương Hàn nói, cả người liền nhẹ nhõm: "Lãooo đại anh minh! Em xin phép về bang", nói xong y liền kính cẩn rời đi.

Không gian yên ắng, chỉ còn lại Cố Lăng vẫn ngồi bất động trên ghế tựa. Hắn cần suy nghĩ thấu đáo về mọi chuyện, nếu thật sự trong tim hắn đã ươm mầm cảm xúc về một người, thì chính hắn phải giết chết đi nguồn xúc cảm đó. Cố Lăng vẫn phải là Cố Lăng, lạnh lùng, tàn khốc!

...

Lý Tư Lam do cơ thể suy nhược nên hôn mê đến năm ngày, đến khi tỉnh lại thì đã thấy mình nằm gọn gàng trong căn phòng Châu Âu quen thuộc, cậu thở phào nhẹ nhõm khi biết mình đã thật sự trở về bên Cố Lăng.

Cậu nằm an ổn một hồi, liền dùng sức bật dậy với tay lấy chiếc gương nhỏ cạnh giường soi vào người, khắp thân thể vẫn còn lưu lại nhiều vết hôn ngân xanh tím, cậu vô thức mỉm cười.

Thật lạ, sao lần này cậu lại không cảm thấy căm phẫn nữa? Cậu vẫn nhớ chuyện mình bị cho dùng thuốc mà cuồng loạn với Cố Lăng, nhưng lại không tức giận. 

Lý Tư Lam là người luôn sống thật với cảm xúc của mình, lúc trước cậu vẫn luôn ghét hận Cố Lăng vì đã cướp đi cuộc sống bình thường của mình, nhưng hiện tại cậu lại không muốn rời xa hắn nữa.

Sau biến cố hôm đó, cậu càng nhận thức rõ ràng hơn vị trí của Cố Lăng trong lòng cậu. Quả thật trong sáu tháng qua, Lý Tư Lam đã để hắn vào tâm lúc nào không hay.

Nếu đã như vậy thì lát nữa gặp hắn, cậu chắc chắn sẽ nói thật cảm xúc của mình.

Nghĩ đến đấy, Lý Tư Lam càng muốn gặp hắn ngay lập tức, nhưng sao hôm nay đến lạ, hắn lại không có ở đây.

Bình thường khi cậu mở mắt ra đều thấy Cố Lăng đang ngồi đăm đăm nhìn cậu như một tên biến thái si tình. Hôm nay, hắn bận lắm sao?

Lý Tư Lam ơi là Lý Tư Lam, phải chi cậu hiểu rõ bản thân mình sớm một chút, có phải bây giờ cậu và hắn đã có thể an vui rồi không?

Chẳng biết có muộn hay không nhưng bây giờ Cố Lăng đang ở một nơi khác hưởng lạc rồi...

"Hừ... Bảo bối, động mạnh một chút", Cố Lăng tựa lưng vào ghế, giọng nói đã có chút khàn đi.

"Aaa... Cố Tổng... Ngài thích không? Ưmmm... Sướng lắm... Haa... Cố Tổng... Em yêu ngài... Aa...", nam nhi đang ngồi trên thân hắn luật động không ngừng.

"Giỏi lắm bảo bối, ta sẽ thưởng cho em... Lam... Hảo...", hắn chìm trong dục vọng vô thức gọi tên một người.

"Ô... Ưm... Cố Tổng... Đừng gọi... tên đó nữa... Aaa... Em sắp ra... nữa rồi... Xin Ngài bắn vào trong... Ưmm... Haa~~", nam nhi phía trên rên rỉ dâm đãng, yếu ớt bắn ra dòng bạch trọc vào tay mình.

"Lam... Bảo bối của ta... Hảo, ta cùng em... Hừm~~", hắn gầm giọng rồi xuất ra.
Sau vài giây thở nhọc, hắn liền đứng lên choàng áo vào người, chẳng thèm ngó đến nam nhi đang nhũn ra trên ghế lấy một cái, nhanh chóng đi về phía cửa lớn.

"Thưa, Lý Tư Lam lại muốn gặp Lão đại!", Trình Huân túc trực bên ngoài, thấy Cố Lăng bước ra liền căng thẳng báo cáo.

"Đưa tôi về biệt thự!", hắn lạnh lùng ra lệnh.

Trình Huân nghe được câu này càng không biết nên vui hay nên buồn...

Đã ba tháng kể từ ngày Lý Tư Lam tỉnh lại, Lão đại của y đã không một lần đến gặp cậu. Và còn một việc khá nghiêm trọng là Lão đại thường xuyên đến Marquee hưởng lạc, nhưng toàn hoan ái với kỹ nam có vẻ ngoài hao hao Lý Tư Lam.

Nhắc đến Lý Tư Lam, y còn đau đầu hơn, Lão đại đã ba tháng tránh mặt, nhưng lại giam cậu trong phòng. Hằng ngày, đều là y đích thân mang cơm đến cho cậu theo mệnh lệnh, nhưng lúc nào câu đầu tiên cậu nói với y cũng là "Cố Lăng bận lắm sao?", y thật sự đã gật đầu đến mức lo sợ con cháu sau này phải nhận lấy báo ứng vì sự dối trá của y rồi.

Nhưng cũng phải nói rằng, y chưa bao giờ gặp một người tao nhã đến sợ như Lý Tư Lam. Dù đã bị giam lỏng ba tháng, nhưng chưa một lần cậu hỏi lý do, trái lại còn điềm đạm ở yên một chỗ.

Nghĩ đông nghĩ tây một hồi, y khẽ lắc đầu. Lúc lái xe, y rất muốn hỏi Lão đại về biệt thự có phải để gặp cậu không nhưng lại không dám quá phận, y thật có một chút xót xa cho Lý Tư Lam.

"Cậu muốn nói gì?", hắn ồn tồn hỏi.

"Thưa Lão đại, thuộc hạ không dám!", Trình Huân khẽ cúi đầu xuống, nhỏ nhẹ đáp.

"Nói đi! Tôi muốn nghe", hắn vẫn không chút biểu tình.

"Thưa... Là Lý tiên sinh... Cậu ấy rất muốn gặp Lão đại", Trình Huân khe khẽ đáp.

"... Tôi cũng vậy", hắn trầm ngâm hồi lâu rồi lên tiếng.

"Lão đại, vậy thì tại sao... Ư, thuộc hạ đã nhiều lời, xin Lão đại tha tội", Trình Huân đột nhiên quên mất chức phận mà quá lời, sau đó liền gập đầu tạ tội.

Nhưng Cố Lăng chẳng những không trách cứ mà còn chậm rãi trả lời: "Vì tôi không muốn giết em ấy!".

Trình Huân nghe xong mắt liền mở to. Đây chẳng lẽ là Lão đại đã... yêu? Không thể nào? Cố Lăng lãnh khốc sao có thể thật lòng thật dạ đặt một người vào tâm chứ?

Trước đây, Cố Lăng dù có hứng thú với một nữ nhân nào, thì hắn cũng sẽ một phát bắn chết nếu như sự hứng thú đó kéo dài quá lâu. Nhưng bây giờ, chỉ là một nam nhân Lý Tư Lam, Cố Lăng đã ái đến mức không nỡ giết.

"Vậy là ba tháng qua, Lão đại chính là tự mình dằn vật để quên Lý Tư Lam?", Trình Huân như tự mình nuốt phải một mối tơ vò, đầu óc không ngừng thắc mắc.

Ít phút sau, xe về đến biệt thự, hắn từ từ bước xuống xe hướng thẳng lên thư phòng, nhưng giữa chừng thì gặp Hắc Tử đang ngồi im trước phòng kia, hắn vô thức đi đến, thì chợt nhận ra bản thân đang đứng trước cửa phòng của Lý Tư Lam.

Bên trong phòng yên lặng, Lý Tư Lam nghe thấy tiếng bước chân đi đến hồi lâu nhưng lại không gõ cửa, liền biết không phải là Trình Huân.

"Là anh sao Cố Lăng?", cậu ngồi dậy, nhìn thẳng ra phía cửa, lớn tiếng hỏi.

Nhưng bên ngoài chẳng có ai hồi áp, cậu càng chắc chắn hơn đó chính là Cố Lăng. Có lẽ là hắn giận! Dù sao lỗi cũng là ở cậu, cậu đã bỏ đi.

Lý Tư Lam chỉ đơn giản nghĩ đây là hình phạt vì chuyện cậu trốn đi. Hắn giam cậu lại, không sao cả, cậu chấp nhận nó. Ba tháng qua, cậu càng lúc càng thấm thía hơn cảm giác mà cậu dành cho hắn. Cậu nhớ hắn. Cậu muốn gặp hắn. Ngay bây giờ!

"Cố Lăng... Tôi thật sự xin lỗi... Tôi... Tôi muốn nói là... Tôi... thích anh!", cậu nắm chặt tay, lấy hết can đảm nói ra suy nghĩ của mình.

Vẫn không thấy hồi âm, cậu liền tiến về phía cửa, nhỏ nhẹ nói tiếp: "Lăng... Tôi đã rất nhớ anh... Tờ giao ước đó không cần nữa... Tôi muốn gặp anh!", ngay lúc này cậu đã thật sự bộc bạch hết những cảm xúc trong lòng mình.

Nhưng nếu hắn nghe được thì tốt quá. Nếu hắn nghe được thì có lẽ đã tung cửa ra, siết cậu vào lòng... Chỉ là... Hắn đi từ lâu rồi... Từ lúc cậu lên tiếng, thì hắn đã đi rồi...

Lý Tư Lam khẽ mím môi, cơ hồ muốn khóc. Cậu thầm nghĩ, sao mình lại thê thảm như vậy? Lại còn muốn gặp hắn đến mức hoang tưởng rằng hắn đang ở bên ngoài nghe mình nói.

Lúc này cậu thật sự rất hối hận. Tám tháng lẻ năm ngày, cậu ngu ngốc thế nào lại không nhận ra bản thân mình đã đặt hắn vào tâm?

Lăng... Tôi yêu anh thật rồi!

- Hết chương 15 -

*Các nàng đừng ai oán trách ta a...

Bình tĩnh,

Bình tĩnh đi!

Sẽ HE mà =.=*

*

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau