KHÔNG LỐI THOÁT - ES LƯU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không lối thoát - es lưu - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi hắn đi khỏi, liền lệnh cho Trình Huân gọi ngay hai kỹ nam đẹp nhất Marquee đến đây.

Lúc này, hắn thật sự điên rồi. Vừa nãy đứng trước phòng của cậu, hắn chỉ muốn một cước đạp tung cửa, ngay lập tức áp cậu dưới thân. Hắn muốn chạm vào làn da mềm mại của cậu, muốn gặm lấy đôi môi lúc nào cũng run lên vì sợ của cậu, muốn mạnh mẽ tiến sâu vào bên trong cậu, hắn muốn cùng cậu hòa làm một. Vô luận là thể sát hay tâm hồn của Lý Tư Lam, hắn đều muốn chiếm lấy.

Nhưng gặp cậu cũng chính là giết cậu. Hắn để cậu vào tâm, chẳng những cậu trở thành điểm chết của hắn, mà cậu còn có thể chết vì hắn nữa.

Ngoại bang sẽ thế nào khi biết Cố Lăng có một tình nhân thật sự? Chúng sẽ tìm đủ mọi cách để bắt cậu và uy hiếp hắn. Nhưng sẽ không ai chạm được vào cậu nếu cậu can tâm tình nguyện ở bên cạnh hắn. Sự thật là cậu chỉ muốn trốn chạy, cậu căm hận hắn. Đó là điều mà Cố Lăng đang nghĩ đến lúc này. (Khôngggg! Lam yêu Lăng rồi mà huhu)

Ít phút sau, hai kỹ nam mị sắc mê người Tiểu Tinh và Dương Du nổi tiếng bậc nhất Marquee đã cúi đầu trước Cố Tổng của Tập đoàn kinh tế Ứng Thiên.

Đứng trước một Cố Tổng cao lớn, khuôn mặt đẹp như tạt tượng, hình thân săn chắc không thừa một chi tiết nào, hai nam nhi kia trong lòng ngập tràn lửa dục, khao khát ngay lập tức được nam nhân kia chà đạp dưới thân.

"Cố Tổng... Xin để chúng em phục vụ Ngài", Tiểu Tinh vẻ mặt dụ hoặc, nhẹ nhàng đi đến chỗ ghế lớn nơi Cố Lăng đang ngồi, ngay giữa phòng khách dưới lầu.

Hắn ngồi dựa lưng vào ghế, tay cầm một chai rượu Whisky màu nâu sậm. Tiểu Tinh và Du Dương thấy Cố Tổng hôm nay có chút men, liền biết đây là cơ hội để một bước hóa phượng hoàng. Cả hai mau chóng cởi hết quần áo, thân thể trắng trẻo, mềm mại e là còn tuyệt sắc hơn cả Lý Tư Lam.

Cố Lăng nhìn thấy nhưng cũng chẳng cho vào mắt, hắn căn bản chỉ muốn quên đi Lý Tư Lam. Nếu người dưới thân hắn đã không phải là Lý Tư Lam, thì chính là những cái lỗ để cho hắn tiết dục.

Không biết tự bao giờ, sinh lý của hắn lại yếu đuối đến vậy. Khi nãy chỉ vừa nghe thấy giọng Lý Tư Lam, hắn căn bản đã cương lên rồi, cho nên lúc đó hắn liền quay đi ngay lập tức. (Cờ u ngu, ráng nhịn chút nữa là được nghe tỏ tình rồi)

"Cố Tổng... Đại kê của Ngài thật lớn... Tinh nhi khẩu giao cho Ngài...", Tiểu Tinh vừa nói xong đã ngậm ngay ngạo vật to lớn vào miệng, mắt nhắm nghiền lại, miệng không ngừng phát ra tiếng "Ưm, Ưm" vô cùng dâm đãng.

Dương Du cũng không kém cạnh, cùng lúc áp sát vào người hắn, ra sức liếm mút khắp nơi, một tay tự lộng hậu đình.

Trước loại cảnh ái dục như vậy, không khí dần nóng lên, âm thanh "Nhóp nhép", "Ưm, a" mỗi lúc dày hơn. Hai tiểu dâm đãng không chút sỉ diện bày ra đủ loại tư thế dung tục, tự mình lộng bằng những món đồ chơi tình dục hòng kích thích vị Cố Tổng đang lạnh băng kia.

Cố Lăng suy cho cùng cũng là đàn ông, trước sự điêu luyện dâm dục của hai nam mỹ hắn cơ hồ cũng bị kích thích, liền nâng chai rượu lên uống một hơi rồi quăng mạnh sang một bên, tiếng thủy tinh vỡ "Xoảng~" một cái vang đi khắp biệt thự.

Lúc này ở lầu trên, Trình Huân đang mở cửa để mang bữa tối vào cho Lý Tư Lam. Vừa nghe thấy âm thanh vỡ vụn, cậu liền đứng lên hỏi.

"Trình Huân, là Cố Lăng phải không?", cậu gấp gáp hỏi, xong lại nói tiếp: "Xin lỗi cậu! Tôi muốn gặp Cố Lăng".

Lý Tư Lam nói xong, liền chạy nhanh ra ngoài đóng cửa chốt ngang, nhốt Trình Huân trong phòng. Y do đang đặt đồ ăn lên bàn, nên không kịp phản ứng, đành nhìn cậu rời đi trong bất lực.

Lý Tư Lam chắc chắn tiếng vỡ vừa rồi là Cố Lăng gây ra, ở đây người có thể gây nên tiếng động lớn, chỉ có thể là Cố Lăng. Cậu thật sự rất muốn gặp hắn.

Lý Tư Lam chạy nhanh về phía tiếng vỡ phát ra. Đó chính là phòng khách, cậu chân không chạy như điên xuống lầu. Vừa tới nơi, Lý Tư Lam đã bắt gặp một cảnh tượng vô cùng ám ảnh.

Trước mắt là một nhân ảnh quá đỗi quen thuộc đang cưỡi trên một nam nhi, phía sau lại có một nam nhi khác đang nhiệt tình liếm mút cơ thể hắn. Bọn nam nhi đó không ngừng rên rỉ, nói ra những lời nói dung tục. Tiếng da thịt họ sát phạt vào nhau chanh chách, tiếng "Ưm, A" dâm dục vang vọng khắp nơi. Ba con người đó cứ thế quấn lấy nhau thô tục.

Lý Tư Lam vừa chứng kiến, đầu óc "Ong~" một tiếng choáng váng, mắt liền trợn trắng, kinh hãi hét lớn.

"KHÔNGGGG... CỐ LĂNG... MÀY ĐIÊN RỒI SAO... ĐÊ TIỆN... KINH TỞM... CÁC NGƯỜI BIẾN NGAY...", hai chân cậu nhũn ra ngã ngay tại chỗ, nước mắt tuôn thành từng vệt.

Cố Lăng đang đắm mình trong nhục dục, vừa nghe tiếng cậu ngay lập tức hồi tỉnh. Nhìn sang hướng đó đã thấy cậu ngã xuống, cả lòng bàn chân đầy tơ máu, thống khổ thất kinh.

Đầu Cố Lăng cũng "Ong~" lên một tiếng, ngực trái vô thức nhói lên, liền đẩy hai nam nhi kia ra, định chạy tới chỗ cậu.

"Ưmm... Cố Tổng sao vậy? Người kia là ai?", Dương Du đang dưới thân hắn rên rỉ thì bất giác bị đẩy ra, liền nắm lấy tay hắn hỏi.

Tiểu Tinh cũng bị tiếng hét của cậu làm giật mình, lơ ngơ ngồi dậy nhìn về phía cậu với vẻ mặt chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cố Lăng cơ hồ vừa đau lòng vì cậu, vừa phẫn nộ vì nam nhi kia dám quá phận, liền lồng tay vào dưới ghế lớn lấy ra một khẩu súng lục FN Five-seven* đã lắp giảm thanh bắn thẳng hai phát vào đầu, hai kỹ nam liền ngã xuống, máu vương vãi khắp nơi.

Cố Lăng quăng súng sang một bên, choàng áo vào, tiến nhanh về phía cậu.

"Lam... Em... làm sao lại ở đây? Bình tĩnh... Hãy bình tĩnh... Nhìn tôi", hắn lấp lời, tựa hồ không thể bình tĩnh được, hắn nhanh tay áp mặt cậu hướng về phía hắn.
Lý Tư Lam tim như ngừng đập, cơ hồ còn kinh hãi hơn lúc nãy, vừa hoàn hồn thì đã thấy hắn áp trước mặt, cậu liền bất chấp lùi người về sau: "ĐỒ SÁT NHÂN... CÚT ĐI... THẬT KINH TỞM... CÚT ĐI NGAY", cậu vừa khóc vừa nhìn về phía hắn hét lên.

Mặc kệ cậu la hét, hắn thống khổ ôm cậu vào lòng: "Không... Lam... Nghe tôi... Không phải như em nghĩ đâu... Em đừng khóc".

"BUÔNG RA... ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI... ĐỪNG DÙNG CƠ THỂ BẨN THỈU ĐÓ CHẠM VÀO TÔI... THẢ RA...", cậu ra sức vùng vẫy, cào cấu vào lưng hắn đến chảy máu.

Nhưng lúc này hắn không còn cảm giác đau nữa và Lý Tư Lam cũng vậy. Lúc nãy khi chạy xuống, cậu đã dẫm phải vụn thủy tinh, chân liền túa máu nhưng cậu lại không còn biết cảm giác đau bên ngoài là gì nữa? Nơi cậu đau là ở bên trong!

"Lam của tôi, em đừng khóc... Tôi xin lỗi... Tôi xin lỗi em... Đừng khóc nữa...", hắn cơ hồ đau thắt, khoé mắt cũng se cay.

"CỐ LĂNG... ANH KHỐN NẠN LẮM... TÔI HẬN ANH... RẤT HẬN ANH... Anh cút đi... C.. ú... t... đ... i...", cậu vẫn gào lên nhưng mắt dần mờ đi, ý thức cũng dần tắt lịm.

Cố Lăng nhận thấy cậu đã kinh hãi đến ngất đi, liền siết chặt cơ thể cậu vào lòng. Sau một lúc, hắn nhẹ nhàng nhấc bổng cậu lên, hướng đến phòng của hắn.

Về phần Trình Huân, sau khi bị nhốt y đã tập trung phá chốt ngang để ra ngoài. Vừa ra được thì đã thấy Lý Tư Lam đầy máu nằm trong lòng hắn, liền thất kinh quỳ xuống.

"Lão đại... Thuộc hạ tắc trách, xin Lão đại xử tội... Lý tiên sinh...", Trình Huân cả người run lên.

"Gọi Đào Lân đến đây ngay lập tức!", Cố Lăng lành lùng ra lệnh, nhưng trong lời nói lại điểm chút lo lắng.

Nói đến Đào Lân này, y chính là bác sĩ riêng của Cố Lăng và cũng là người mà Cố Lăng xem trọng nhất. Đào Lân tuy còn trẻ nhưng rất uyên bác về y thuật, lúc Cố Lăng vẫn chưa có gì trong tay, chính là y đã cứu hắn một mạng.

Sau khi nhận được lệnh, Đào Lân đã tức tốc có mặt tại phòng của hắn để chữa trị vết thương ở chân cho Lý Tư Lam.

...

"Cố Lăng, tôi đã khử trùng và băng bó cẩn thận cho Lý tiên sinh rồi. Vết thương không nặng, anh yên tâm!", Đào Lân nho nhã nói.

"Được rồi, cậu lui ra đi!", hắn ngồi trên ghế sofa, điềm đạm nói.

"Cố Lăng, anh thay đổi rồi", y nhìn về hướng Cố Lăng nhẹ nhàng nói.

"Đừng nói nữa. Ra ngoài đi", hắn vẫn điềm đạm đáp.

"Nam nhân này quả thật không nên giữ", Đào Lân vẫn cố nói."Ra.ngoài.ngay!", hắn hơi gằn giọng, ý tứ không muốn nổi nóng với y.

"Hảo! Tôi xin phép cáo từ!", y đứng lên đi đến chỗ hắn cúi chào một cái rồi ra ngoài.

Đào Lân là một người vô cùng thận trọng, khéo léo, vẻ ngoài lại thanh tao, gương mặt tinh xảo, nơi mí mắt lại có một nốt ruồi tinh xảo, có thể nói là y rất mê người.

Từ lâu Đào Lân đã nhất nhất trung thành với Cố Lăng, hôm nay lại nhìn thấy hắn vì một nam nhân mà như trở thành một con người khác, y thật sự thấy vô cùng khó chịu.

Sau khi Đào Lân rời đi, hắn nhẹ nhàng đi đến ngồi cạnh bên, tay hắn nắm lấy bàn tay cậu đưa lên môi hôn thật sâu một cái. Không gian yên tĩnh, hắn cứ ngồi đó đăm đăm nhìn cậu như mỗi ngày của tám tháng trước, rồi thiếp đi lúc nào không hay.

...

Sáng hôm sau, khi Lý Tư Lam tỉnh lại đã thấy mình ở một căn phòng màu xám khác lạ, cảm giác đầu tiên chính là tay mình đang bị tay ai đan chặt, cậu liền nhìn xuống thì thấy Cố Lăng đã ngủ thiếp đi phía dưới.

Lý Tư Lam vừa tỉnh thì Cố Lăng cũng phát giác được, liền ngồi dậy nhìn cậu.

"Em tỉnh rồi! Có đói không?", hắn ôn nhu nói.

Từ tối qua cậu đã không còn muốn gặp con người này nữa. Hắn có hay không cũng chỉ xem cậu là một thứ đồ chơi như hai nam nhi kia? Hắn đã giết họ khi mà chỉ vài giây trước còn ôm ấp họ? Hắn là ác quỷ... Tại sao cậu lại có thể yêu một người như hắn... Không thể... Không thể được... Hắn chính là cầm thú...

"Cút đi... Đừng chạm vào tôi... Kẻ giết người bẩn thỉu", cậu rút tay lại, nhìn hắn mà nghiến răng.

"Lam, đừng như vậy! Không phải như em nghĩ...", hắn kiên nhẫn nói thì bị cậu cắt ngang.

"CÚT... CÚT ĐI... CỐ LĂNG, MÀY BIẾN ĐI!", cậu ngồi dậy vứt gối vào mặt hắn.

"Được. Em nằm xuống nghỉ ngơi. Tôi đi, tôi đi ngay!", Cố Lăng nói xong liền đứng lên miết trán một cái rồi đi ra ngoài.

Hắn vừa rời đi, Lý Tư Lam đã nằm xuống che mặt khóc nức nở. Cảm giác chính mắt nhìn thấy người mình yêu ân ái cùng kẻ khác lại đau đến như vậy, Lý Tư Lam đã thật sự yêu hắn rồi.

Nhưng hắn căn bản không xem cậu là gì cả, thời gian qua chắc chắn hắn chỉ là đang đùa giỡn với cậu. Nếu thật sự nghiêm túc thì làm sao hắn có thể bỏ rơi cậu tận ba tháng? Là cậu ngốc nghếch. Cậu hoang tưởng. Rồi sẽ có một ngày cậu cũng giống như hai nam nhi đó, bị hắn giết không chút lưu tình. Cậu hận hắn. Cậu phải trốn khỏi kẻ tàn độc này!

Lý Tư Lam khóc đến nước mắt nước mũi dính đầy cả mặt, liền vén áo lên định lau thì phát hiện trong túi áo có một mẫu giấy nhỏ, đây chính là có người cố ý nhét vào, cậu ngay lập tức mở ra xem.

"Chào Lý tiên sinh, tôi là người đã luôn chăm sóc cho cậu những khi cậu bị thương đây. Nếu hiện tại cậu đang nghĩ đến việc muốn trốn khỏi Cố Lăng, thì trong mười ngày tới cậu hãy cố gắng bệnh thật nặng. Lúc đó tôi sẽ đến giúp cậu. Ký tên Đào Lân!".

Lý Tư Lam đọc xong liền đảo mắt nhìn ra phía cửa, sau đó xé nát mẫu giấy rồi vứt đi.

Thì ra cậu không phải chỉ có một mình, có người muốn giúp cậu...

Cố Lăng, Lý Tư Lam tôi xin thề sẽ trốn khỏi anh, mãi mãi trốn khỏi anh!

- Hết chương 16 -

*Tình hình đang vô cùng căng thẳng các nàng a*

*



Chương 17: H

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đúng theo lời của Đào Lân, đúng ngày thứ mười thì Lý Tư Lam đã đổ bệnh khá nặng, vì cậu không chịu ăn uống gì nên cơ thể càng suy kiệt. Điều đó làm Cố Lăng vô cùng lo lắng, liền ra lệnh cho Trình Huân gọi Đào Lân đến.

Mười ngày qua, Cố Lăng cứ bước vào phòng là lại bị cậu xua đuổi không thương tiếc, mặc dù đó là phòng của hắn.

Trình Huân nhìn cảnh Lão đại ngủ ở thư phòng mà bất lực, y thấy rằng ở một phương diện nào đó thì Lão đại chính là đang chiều hư Lý Tư Lam.

Nếu là bình thường thì Lão đại cứ tiện tay rút móng hoặc lóc vài mảng thịt là có thể bóp nát kẻ cứng đầu rồi. Còn bây giờ, Lão đại tóm tắt là như một con trâu trước mặt Lý Tư Lam, con trâu nhìn bề ngoài có vẻ đáng sợ, nhưng luôn bị người ta quất roi vào mông.

Trình Huân vừa đứng trước cổng đón Đào Lân, vừa suy nghĩ về Cố Lăng mà khẽ lắc đầu. Y nhìn bâng quơ thì thấy xe của Tam chủ đến, nhìn vẻ mặt ba người cơ hồ rất gấp gáp.

"Mau vào thưa với Lão đại, bọn ta có chuyện hệ trọng", Thẩm Phương Hàn chưa xuống xe thì đã hô to.

Trình Huân không nói lời nào, chỉ gật đầu rồi quay đi thật nhanh bẩm báo. Chốc lát sau, được sự cho phép của Cố Lăng, y nhanh chóng mở cổng mời Tam chủ vào thưa chuyện.

"Thưa Lão đại, Bang chủ Ngọa Vân bang muốn mời anh dự yến!", Triệu Quan căng thẳng báo cáo.

"Nếu đơn giản như vậy, các cậu đã không đến tận đây!", Cố Lăng ngồi trên ghế tựa, điềm đạm nói.

"Vâng Lão đại... Mời anh xem thư dự yến", Triệu Quan cúi đầu, hai tay cầm thư đưa đến cho Cố Lăng.

Cố Lăng nhìn vào thư mời, cũng không có gì đặc biệt ngoài một dấu cộng theo sau tên của hắn.

"Là Chấn bang!", hắn ngước mắt lên nhìn Tam chủ.

"Thưa Lão đại, đúng là Chấn bang hoặc chỉ là một cái bẫy", Thẩm Phương Hàn lên tiếng.

"Lão đại, dấu cộng này chính là nói Lý Tư...?", Từ Thiệu Phong lời nói đã phun ra tận răng nhưng vừa kịp lúc để Thẩm Phương Hàn chen vào.

"Aaa... Ngọa Vân bang trước giờ ẩn dật, không lý nào lại đột nhiên muốn sinh sự. Lần này chắc chắn là do Chấn bang xúi giục", y kiếm bừa một câu để nói, ai ngờ lại là tự biên tự diễn, câu trước đang nói là bẫy, câu sau lại nói là Chấn bang.

Ôi thôi sao cũng được, miễn là đừng nhắc tới cái tên Lý Tư Lam là được, y nhờ ơn nhờ phước của họ Lý kia mà giờ chỉ cần thêm hai nét nữa thôi là mất mạng.

"Yến này, tôi dự!", Cố Lăng mặt không biểu tình, chậm rãi nói.

Anh em Tam chủ nghe xong quyết định của Lão đại, ngay lập tức quỳ xuống van xin.

"Cầu xin Lão đại không đi!", cả ba người Tam chủ khẩn khẩn lên tiếng.

"Lớn mật! Các cậu là muốn tôi giao em ấy ra?", Cố Lăng đứng dậy, tay đập mạnh vào bàn, lớn tiếng nói.

"Lão đại, chúng em chấp thuận nhận thêm một nét tử. Xin anh hãy giao Lý Tư Lam ra", Thẩm Phương Hàn vô cùng cương quyết. Tam chủ mặc dù rất sợ Cố Lăng nổi giận, nhưng vì toàn bang không thể không liều mạng.

"Lão đại, xin anh hãy vì bang!", Triệu Quan một mực cúi đầu, cứng miệng.

Trình Huân đứng đó cơ hồ cũng hiểu ra mọi chuyện. Tình hình chính là Ngoạ Vân bang mời yến Lão đại nhưng lại kèm theo một dấu cộng, tức muốn nói họ đã biết sự tồn tại của Lý Tư Lam.

Việc Cố Lăng cứu cậu đã được ém kỹ, chỉ duy nhất Chấn bang biết. Có thể vì Mạc Chính Hi - con trai duy nhất của Lão tử Chấn bang bị Lão đại giết chết, nên lão sinh thù, đem chuyện Lý Tư Lam nói với Ngọa Vân bang. Chính là nói hai bang họ liên thủ muốn diệt Thiên Ưng bang, điều duy nhất có thể làm bây giờ là giao Lý Tư Lam ra và kìm hãm chiến tranh.

Điều Trình Huân hiểu ra, thì từ phía xa ngoài thư phòng cũng có người vừa hiểu. Đào Lân khẽ nhếch môi, đây chính là cơ hội của y. Cơ hội để tống Lý Tư Lam ra khỏi cuộc đời của Cố Lăng mãi mãi.

Sau một trận đồ van xin Lão đại, Tam chủ tóm lại là thất bại thảm hại. Chẳng những mỗi người nhận thêm một nét xăm, mà ba tháng mười lăm ngày sau còn phải bày binh bố trận bảo vệ cho bằng được Lý Tư Lam.

Tam chủ ai nấy đều mặt nhăn như khỉ, vừa bước ra khỏi thư phòng định văng tục thì thấy Đào Lân đã đứng trầm tư.

"Này, Đào tiểu đệ, sao đệ lại đến đây?", Từ Thiệu Phong sáp lại gần Đào Lân, nho nhã hỏi.

"Tôi là đến xem bệnh cho Lý..." Đào Lân vừa định nói thì đã bị Thẩm Phương Hàn chặn họng ngay-lập-tức.

"Đừng-nhắc-đến-tên-nam-nhân-đó-nữa. Tam-chủ-về-thôi!", Thẩm Phương Hàn đằng đằng sát khí, gầm lên từng tiếng, rồi cục mịch quay đi.

Trình Huân nhìn theo bóng dáng khổ sở của bọn họ liền lắc đầu, thở nhọc.

"Em ấy thế nào?", Cố Lăng chậm bước đi ra, đưa mắt lạnh nhạt nhìn Đào Lân.

"Tôi đã giúp cậu ấy hạ sốt. Nghỉ ngơi vài hôm sẽ khoẻ lại. Anh yên tâm!", Đào Lân nhẹ nhàng nói.

Cố Lăng nghe y báo cáo xong, liền đi thẳng đến phòng của mình. Hắn đến ngay bên cậu, hiện cơn sốt đã được giảm bớt.

"Lam, tôi nhớ em. Hôm nay tôi ngủ cùng em có được không?", Cố Lăng cúi xuống thỏ thẽ vào tai cậu.

"Lăng... ôm tôi!", cậu vẫn đang li bì vì cơn sốt, mắt đã nhắm nghiền, đôi lúc khẽ run lên.

Cố Lăng cơ hồ nghe cậu nói, liền có chút sửng sốt, nhưng lòng hắn rộn lên: "Lam... tôi sẽ không buông em ra, bảo bối của tôi", hắn liền lên giường ôm chặt cậu vào lòng, hơi nóng từ cơ thể cậu phảng phất vào người hắn.

Cậu nằm yên ổn trong lòng Cố Lăng rồi thiếp đi, còn hắn thì cứ năm giây lại hôn cậu một cái. Đã lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác mãn nguyện như vậy, hắn thật không ngờ mình cũng có lúc chỉ cần được ôm cậu thôi là đã thấy thỏa mãn, hoàn toàn không dám nghĩ đến một tia dục vọng.

Bởi vì hắn cứ ít giây lại hôn một cái, nên cậu có chút chau mày. Hắn thấy cậu cự quậy, liền tay xoa xoa vào lưng cậu, ý tứ muốn dỗ dành. Sau đó, hắn không dám hôn nữa mà chuyển sang ngắm nhìn gương mặt cậu lúc ngủ.

"Bảo bối, em thật đẹp!", hắn thổi nhẹ vào tai cậu rồi mỉm cười.

"Anh cương rồi", mắt vẫn nhắm nghiền, cậu khẽ co một chân lại chạm vào địa phương lúc này đã căng cứng của hắn. (Đây rõ ràng là câu dẫn a)

"Bảo bối, em đang câu dẫn tôi?", hắn thấp giọng hỏi, vẻ mặt có chút ngạc nhiên. (Ok không hổ danh là Cố Lăng cơ trí hơn người)

"Cứ cho là vậy đi!", cậu vẫn nhắm mắt, khe khẽ trả lời.

"Em là sốt nên loạn?", hắn nghĩ rằng là do cậu sốt cao nên mộng mị.

"Cứ cho là vậy đi!", mặt cậu vẫn không chút biến đổi.

"Lam, tôi rất muốn em! Cho tôi... được không?", hắn ôm siết cậu vào lòng thủ thỉ.

"Nhưng tôi sẽ lây bệnh cho anh", cậu từ từ mở mắt ra, nhìn hắn bằng ánh mắt như thiêu đốt.

Chỉ với một ánh nhìn của cậu, hắn đã bị kích thích, liền hạ thấp người xuống áp vào cổ cậu: "Cứ lây hết qua cho tôi, em sẽ khoẻ lại!".

"Ngốc! Sốt cao có thể chết người đó", cậu phả làn hơi vào tóc hắn.

"Em sống tốt là được, bảo bối!", hắn vẫn áp sát vào cổ cậu.

"Ha, chết vì tôi không đáng đâu", cậu nhếch cười kéo mặt hắn lên nhìn trực diện.

Mắt hắn lúc này đã ngập nước, say mê nhìn cậu mà trả lời: "Tôi nguyện chết vì em!".

Hắn vừa nói xong, Lý Tư Lam đã áp làn môi nóng bỏng của mình vào môi hắn, đầu lưỡi nóng như ngậm lửa vươn ra quét ngang môi hắn một cái. (Câu dẫn thành công ahihi)

Sự chịu dựng của Cố Lăng như hoàn toàn sụp đổ, nhìn vào đôi mắt mộng mị của Lý Tư Lam, cả người hắn như bị điện giật, hắn liền áp cậu xuống, thô bạo hôn hít làn môi yếu ớt đỏ au.
"Bảo bối, em thật mê người. Tôi muốn em!", giọng nói hắn cư nhiên ngập trong dục vọng.

Lưỡi hắn bắt đầu luồn vào trong, cảm giác tê người khiến mắt hắn híp lại, hạ thân trương cứng khó coi. Cậu cũng sẵn lòng đáp trả, lưỡi cậu quắn lấy lưỡi hắn mút chặt không kẽ hở, âm nhanh "Chụt, chụt" phát ra càng kích tình hơn, nước bọt của hai người hòa quyện vào nhau ngọt ngào. Hắn còn tham lam lách lưỡi vào từng kẽ răng, sau đó đảo ra làn môi cắn nhẹ một cái, khiến cậu khẽ "A~" lên. Nhịp thở của cả hai bắt đầu dồn dập, hơi nóng cứ phả vào mặt nhau, cơ hồ kích thích.

Bàn tay mềm mại của Lý Tư Lam bắt đầu dò xét, tay cậu sờ đến đâu nơi đó của hắn liền nóng lên. Sau một hồi vòng vo, cậu thô bạo dừng tay trước hạ thân, bóp mạnh vào một cái, hắn liền tịch mắt lại, khẽ run môi.

"Bảo bối, là Đào Lân cho em uống nhầm uống?", hắn thở khì khì vào tai cậu.

"Ưm... Đừng nhắc đến người khác", mắt cậu đã khép chặt, tay vẫn cầm lấy ngạo vật xoa bóp đến nóng hết cả lên.

"Hảo. Tôi chỉ có mình em!", hắn mút vào cổ cậu một cái thật đau, giống như ấn dấu sở hữu vậy.

"Thật?", Lý Tư Lam dừng tay, nhấn mạnh hỏi.

Cố Lăng không một chút nghĩ ngợi, liền ngồi dậy bước xuống giường, hướng về phía cậu mà quỳ xổm* dưới thảm.

Thấy Cố Lăng đột nhiên quỳ dưới thảm, cậu nhẹ nhàng ngồi dậy, lê người lại mép giường, một chân khẽ đặt lên vai hắn.

"Đây là ý tứ gì?", cậu ma mị nhìn hắn, nhẹ nhàng hỏi.

Hành động vắt chân lên vai Cố Lăng của cậu nếu đặt ở triều đại cũ sẽ được gọi là "Khi quân phạm thượng", sau đó sẽ bị lăng trì, ngũ mã phanh thây, thiên đao vạn quả, tru di cửu tộc, hoặc những thứ tương tự.

Nhưng Cố Lăng lúc này chẳng những không nổi trận lôi đình, mà ngược lại còn ôn nhu nhìn cậu.

"Bảo bối, với tôi từ nay, em là duy nhất!", hắn nhìn thẳng vào mắt cậu mỉm cười, nói xong còn xoay mặt qua hôn vào mu bàn chân của cậu một cái.

Cố Lăng anh định lừa tôi nữa sao? Anh nghĩ anh làm vậy thì tôi sẽ cảm động sao? Phi, đừng hòng dụ hoặc được tôi. Lý Tư Lam tôi chính là không bao giờ động tâm vì anh nữa.

Lý Tư Lam nghĩ thầm trong bụng rồi bất giác mỉm cười.

"Vậy thì đến đây, tôi sẽ cho anh thấy thiên đường!", cậu rê chân từ vai sang cổ rồi từ từ rê xuống dưới thân của hắn, một hành động vô cùng mê hoặc.

Trước sự quyến rũ quá đỗi của Lý Tư Lam, mắt hắn híp lại như bị thôi miên, ngay lập tức vồ về phía cậu. Hắn thô bạo xé hết quần áo áp cậu phía dưới, lưỡi liền chiếm hết tiện nghi khoan vị, tay điên cuồng sờ soạng khắp nơi trên cơ thể cậu.

"Lam, bảo bối của tôi! Tôi muốn em. Rất muốn em!", mắt hắn ướt đẫm nhìn cậu.

Không để cậu kịp phản ứng, môi hắn đã áp xuống, lưỡi luồn vào bên trong quấy phá, hăng hái mút đến đau. Chiếc lưỡi ẩm nóng của cậu tình nguyện quấn chặt vào lưỡi hắn giao triền cuồng loạn, nước dãi trào ra hai khoé môi khiến cậu càng mê hoặc hơn.

Hắn rời môi cậu trong nuối tiếc, còn vương lại hẳn hoi một sợi chỉ bạc, hắn liếm ngang một cái, liền hạ môi xuống tai cậu mút mái không ngừng.

"Bảo bối, em đẹp lắm!", hắn thủ thỉ vào tai, lúc này mắt cậu đã khép chặt, làn môi phát ra âm thanh "Ưm... Ưm..." nho nhỏ.

Hắn rê môi xuống cổ liếm nhẹ vài cái, rồi ngừng trước hai khối thịt nhỏ đỏ hồng, nhẹ nhàng vươn lưỡi liếm một cái, cậu nẩy người lên "A~ một tiếng, hắn liền gặm lấy mút "Chụt, chụt", tay kia cũng ra sức xoắn nắn khối thịt còn lại đến tấy đỏ.

Chốc lát sau, cả người cậu đã ngập trong nước dãi của hắn, nơi nào cũng có vết hôn ngân.

Mắt hắn dừng trước hạ thân của cậu, cự vật e ấp đã vươn chồi, làm hỏa dục trong hắn càng bùng cháy mạnh mẽ.

"Ưm... Ngậm nó đi!", Lý Tư Lam nhìn xuống, tà mị nói. (Người ta nói không sai, có lần một rồi sẽ có lần hai)

Cố Lăng như bị thôi miên, liền há miệng ngậm thật sâu tính khí vào trong yết hầu, Lý Tư Lam bị kích thích liền "Ưm... A...", tay mạnh mẽ bấu vào tóc hắn.

Cố Lăng dùng lưỡi liếm dọc theo trụ vật, sau đó lại nuốt vào trúc trắc, một tay xoa bóp nhẹ nhàng hai viên tinh châu trắng nõn. Hắn nhiệt tình khẩu giao cho cậu, đầu lưỡi cứ rà vào lỗ nhỏ trên quy đầu, dịch mật tiết ra ngọt lịm, hắn không ngần ngại mà nuốt sạch.

"Ưmm... Thoải mái lắm... Aa... Anh thật giỏi...", cậu bị hắn mút đến khoái cảm dâng trào, khuôn miệng ấm áp, chiếc lưỡi linh hoạt của hắn khiến cậu ngập dục, cự vật như sắp phun trào.

"Ưmmm... Aaa... Có muốn của tôi không?", cậu vặn vẹo người, cơ hồ sắp ra.

Cự vật của cậu đang được trúc trắc trong miệng hắn, nghe thấy cậu hỏi, hắn liền gật gật đầu, rồi điên cuồng mút chặt, luật động tăng nhanh hơn.

"Aaa... Ưmmm... Vậy... Aa... nuốt hết đi... Ô... Ưmm~~~", tay cậu bấu chặt vào tóc hắn đến đau, mạnh mẽ bắn ra dòng bạch trọc dịu ngọt, hắn liền tham lam "Ực" một cái, nuốt sạch vào bụng.

"Bảo bối, tôi không chịu được nữa!", giọng hắn đục ngầu, cả người nhễ nhại mồ hôi.
Vừa nói xong, Cố Lăng liền kéo người cậu sát vào người hắn, đặt hai chân của cậu lên vai, u huyệt phấn nộn khép nép lộ ra. Hắn mạnh mẽ nâng bán thân cậu lên, cả người cậu liền tư thế trút ngược, tiếp đó nhẹ nhàng vươn lưỡi liếm một vòng quanh hậu huyệt, sau đó tiến thẳng vào trong liếm mút hồi lâu. Chẳng mấy chốc, thịt huyệt mềm ra, nhớp nháp thủy quang.

Hắn lại đặt cậu xuống, sau đó áp người về phía trước đối mặt cậu, hai chân cậu vẫn kiên định trên vai hắn, gập lại mạnh mẽ, u huyệt càng bại lộ hơn.

Môi hắn lại áp vào môi cậu, cậu ngoan ngoãn vươn lưỡi đáp trả. Phía dưới, ngón tay hắn từng chút đỉnh vào thịt huyệt, cậu phát giác đau, ngay lập tức chau mày "Ưm..." một tiếng, nhưng lại không muốn bài trừ.

Nơi u huyệt mềm mại chầm chậm tiếp nhận thêm hai, ba ngón tay của hắn, nhẹ nhàng quấy lộng bên trong. Trước kỹ nghệ của hắn, cơ hồ khoái cảm còn nhiều hơn chút cảm giác đau lúc đầu.

"Ưm... Ô... Aa... Lăng... Lắp đầy... tôi đi... Ưm...", vẻ mặt cậu lúc này cũng ngập ngục loạn tình.

Cố Lăng nghe cậu nói, nộ vật như muốn nổ tung, liền chồm dậy, rút mấy ngón tay ra, tay cầm ngạo vật đánh một vòng trước u huyệt rồi "Ọc~" một cái, tiến sâu vào bên trong.

Nội bích non mềm, ấm áp làm hắn rít một hơi rồi bắt đầu luật động. Cự vật thô dài, trướng nộ mạnh mẽ quấy lộng nơi thịt huyệt, trừu sáp sâu tận bên trong. Hắn từ từ tăng nhanh luật động, côn th*t và thành bích ma sát vào nhau đến nghiện, phát ra âm thanh "Ọc ạch" kích tình. Cảm giác đau đớn khi vừa bị đỉnh khiến cậu nhíu mày, nhưng chỉ chốc lát sau đã được thay thề bằng âm thanh rên rỉ.

"Haa... Aa... Ô... To lắm... Thoải mái lắm... Ưmmm...", hai tay cậu vô thức tự nắm lấy hai chân của mình gập lại rồi dang rộng ra.

Hành động dâm đãng của cậu lọt vào mắt hắn, như một chất kích thích, hắn liền nắm chặt lấy eo cậu, ra sức động mạnh hơn, âm thanh da thịt dập vào nhau "Ba, ba", cả vùng thịt hậu đình của cậu giật mạnh liên hồi, cơ thể cậu theo đó cũng nhấp nhô không dứt.

"Bảo bối thật dâm đãng. Em làm tôi mê chết!", giọng hắn khàn đặc lại, đúng như lời cậu nói, hắn đang ở thiên đường.

"Ân ~ Ưmmm... Ô... Haa... Sâu nữa... Lăng... Mạnh nữa đi...", mặt cậu ngập trong mớ nước dãi tự phát, cơ hồ đang lâng lạc trong khoái cảm.

"Hảo, bảo bối. Tôi xuyên chết em!", hắn như uống phải kích dược, tay nắm thẳng hai chân cậu lên cao rồi dang rộng ra, thắt lưng dùng lực đem côn th*t đâm thẳng vào trong, trừu sáp mạnh mẽ, mỗi lần sáp vào đều sâu ngun ngút. Quy đầu to lớn chạm phải điểm G (Tiền liệt tuyến), liền ra sức trù dập, ấn xoáy không rời, ngạo vật chôn sâu trong thịt huyệt xuyên xỏ, nhất nhất không chịu rút ra ngoài.

"Ngô... Aaa... Ưmmm... Sướng chết... Hức... Lăng...", cậu chìm vào nhục dục, vô thức khóc thành tiếng.

"Bảo bối, em sướng đến phát khóc?", hắn hì hục nhìn cậu.

"Ân ~ Ưm... Của Lăng... Ô... hảo lớn... Aa... Sướng chết tôi...", cậu nhắm chặt mắt lại, rên rỉ trong dục ái.

Cố Lăng nghe tiếng cậu rên lớn, suýt nữa không nhịn được mà bắn ra, liền lật sấp cậu lại, tiến vào từ phía sau. Hắn luật động không ngừng, côn th*t rắn chắc dập sâu tận đáy, hắn đang tham lam tìm điểm khoái cực (G+), hắn muốn cậu phải dục tiên dục tử, muốn đầu óc cậu chỉ còn biết đến mỗi mình hắn.

Trong cơ thể chúng ta, kể cả nam nhân hay nữ nhân ngoài điểm khoái cảm (G) khi chạm vào sẽ tăng kích thích ra, thì còn có một điểm khoái cực (G+). Bây giờ chỉ nói riêng nam nhân, điểm G+ rất khó tìm bởi vì nếu điểm G là nằm cố định một chỗ, thì G+ sẽ nằm ở nơi khác tùy mỗi người. Điểm G+ tất nhiên là rất sâu, rất khó chạm tới chứ đừng nói là tìm ra, côn th*t phải thật to dài và cần có kỹ thuật để tạo hoặc tìm ra điểm đó. Một khi tìm ra điểm G+ này, khoái cảm mang đến còn nhanh hơn chạm vào điểm G gấp mười lần, đó mới chính là điểm dục tiên dục tử.

"Aaa... Ngô... Sâu quá... Lăng... Đừng... Ưmmm... Sướng...", côn th*t của hắn ngày càng lấn vào như muốn xé toạt cậu ra, cậu muốn bài trừ nhưng dục vọng lại dìm cậu xuống tận đáy.

"Bảo bối ngoan, tôi thao em sướng đến chết!", hắn thở khì khì, hai tay bóp chặt vào mông cậu, mạnh mẽ tách ra hai bên, làm tính khí hắn càng lún sâu vào nội bích.

"Ân... Ô... Hỏng mất... Ưmm... Chậm một chút... Aa...", Lý Tư Lam tứ chi không còn trụ vững, hai tay khuỵu xuống, úp mặt vào gối.

Tư thế này càng khiến u huyệt cậu lộ to ra, giúp côn th*t hắn lấn sâu thêm một chút. Hắn bất chấp tất cả, nắm chặt thắt lưng cậu, cuồng bạo sát nhập vào, luật động mạnh mẽ, tiếng da thịt ở đùi hắn sáp vào mông cậu giật mạnh "Ba, ba", tính khí trướng to đâm lút cán vào trong, chặt chẽ không kẽ hở.

"Bảo bối...Em chặt lắm... Siết chết tôi... Hừm", cả người hắn ướt đẫm mồ hôi, mắt cơ hồ híp chặt vì sướng.

"Ngô... Không... Tôi... hỏng mất... Lăng... Sâu lắm... Ưmmm... Aaa...", mặt cậu áp sát vào gối liên tục lắc đầu, nhưng là lắc đầu trong khoái cảm.

"Bảo bối ngoan... Lát nữa sẽ sướng chết!", hắn cố gắng cắm sâu vào, hắn khao khát được nhìn thấy cậu dục tử dưới thân hắn.

Đau đớn đã hoàn toàn biến mất, lúc này cậu chỉ còn cảm nhận được khoái cảm truyền từ hậu đình đi khắp cơ thể, cậu nằm yên để mặc hắn thao lộng, cự vật cũng đã trướng đến tái. Đang lâng lâng tê dại thì bỗng sâu bên trong cậu cảm thấy rất khó chịu, ngứa ngáy, chỉ muốn côn th*t của hắn đâm thật mạnh vào.

"Aaaa... Ưmmm... Nơi đó... Chết mất... Lăng... Chỗ đó... Sướng...", cậu khẽ run người, dục vọng nguyên thủy hoàn toàn bại lộ.

"Bảo bối, là nơi này sao? Điểm chết của em? Hửm?", hắn vô cùng hưng phấn, theo lời cậu nói, tính khí liền cương to thêm một chút, hắn dốc toàn lực dập thẳng vào nơi đó, dồn dập như muốn tách nát cậu ra.

"HAA... AA... Ưmm... Đại kê mau thao em... Lão công... thao em... Sướng chết em rồi... Ô... Aaa...", lý trí ngay lập tức bị dập tắt, cậu cuồng loạn, nước dãi tuôn ra ướt cả gối.

"Ha... Bảo bối, mau cầu xin lão công thao nát!", hắn hoan hỉ tột độ, cơ hồ dự định sẽ thật sự thao chết Lý Tư Lam.

"Ânnn... Lão... công... Aaa... Ô... Cầu... lão công... thao em... Sướng lắm... Thao nát em đi... Hức...", nước mắt nước mũi cậu trào ra, hồn phách đã lưu lạc ở chốn thiên đường.

"Ư... Bảo bối dâm đãng của tôi! Tôi yêu em!", hắn cơ hồ cũng lạc đi vài phách, trong vô thức đã nói ra một điều cực kỳ quan trọng.

"Ngô... Em... dâm đãng... Ưmm... Lão công... thao mạnh vào... Aaa... Em yêu anh...", Lý Tư Lam lúc này đã t*ng trùng thượng não, lời nói dung tục thế nào cũng không e ngại mà thốt ra.

Cố Lăng nghe ba chữ "Em yêu anh" dù cho là thật hay mơ cũng vô cùng kích động, liền nắm một chân cậu đưa lên không trung, nẩy người rút cự vật ra một cái rồi lấy thế đâm vào lút cán, nhắm đúng điểm G+ mà sát phạt. Tiểu huyệt đầy dịch thủy mút chặt lấy nam căn không nhả, cự vật cắm vào tận đáy rồi lui ra kéo theo một ít thịt huyệt phấn hồng ra ngoài rồi lại đẩy lút vào trong lại. Cả hai người không ngừng đung đưa theo nhịp dục, luật động ngày càng nhanh, mạnh mẽ đến hậu đình của cậu đỏ lên từng mảng.

"Ân... Lão công... Ưm... Sướng chết em... Ông xã... chơi hỏng em... Aaa... Em sắp... Oaa...", cả người cậu nhũn ra mặc cho hắn chà đạp, miệng không ngừng rên rỉ dâm dục.

"Hảo... Chồng chơi hỏng em... Bảo bối của chồng... Hừm...", chính hắn lúc này cũng sắp dục tiên dục tử. Nếu lúc này có kẻ muốn ám sát Cố Lăng, thì cơ hội thành công sẽ lên đến 50%.

Hắn nhắm mắt, rít giọng, nắm chặt lấy chân cậu đến sưng, thắt lưng không ngừng luật động, ngạo vật chôn sâu xuyên xỏ bên trong suýt nát.

"Bảo bối... Đến đây tự lộng... Chồng muốn ôm em...", hắn thào thào nói.

Lý Tư Lam nghe xong, liền chồm người dậy, áp lưng vào ngực hắn, u huyệt vẫn nuốt lấy nam căn không rời. Hắn vòng tay ôm cậu, một tay nắm lấy cự vật tái màu.

"Ưm... Aaa... Hảo sâu... Sướng chết... Lão công... thích không?... Ân... Ô...", cậu lên xuống không ngừng, ngạo vật thẳng tấp dập sâu vào nội bích chặt hẹp, không thừa một chi tiết. Cậu ngửa đầu vào vai hắn, hì hục thở, luật động ngày càng dồn dập.

"Hừ... Hảo... Chồng thích... Sướng lắm... Tiểu bảo bối...", một tay hắn nắm lấy hạt châu trước ngực xoa nắn, mơ màng nói.

"Ô... Haa... Chồng ơi... Em sắp... Ưmm... Lão công... cùng em... Sắp rồi... Haa... Ưm~~~~", cậu rên lớn, lập tức bắn ra dòng bạch dịch dính nháp vào tay hắn.

"Hảo... Chồng cùng em... Bảo bối... Ha... Hừm~~~~", hắn cũng mạnh mẽ bắn sâu khối bạch trọc vào tận đáy.

Cảm nhận được dòng tinh mật nóng hổi tràn trề bên trong, Lý Tư Lam khẽ co người, thở gấp đến suýt đứt hơi.

Hắn vẫn chôn sâu tính khí bên trong cậu, mồ hôi của cả hai hòa vào nhau ướt sũng. Hắn khẽ xoay mặt cậu lại hôn nhẹ vài cái, miệng nhẹ nhàng đem bạch dịch của cậu trong tay liếm sạch.

"Bảo bối, em độc chết tôi rồi!".

- Hết chương 17 -

*Hôm nay em Lam lạ quá a

Cơ mà Lăng ca có triệu chứng thê nô giai đoạn đầu rồi a*

*

Chương 18

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lý Tư Lam ngay sau đó đã ngủ thiếp đi trên vai hắn. Cố Lăng đặt cậu vào lòng ngắm nhìn hồi lâu rồi nhẹ nhàng bế cậu vào phòng tắm.

"Bảo bối ngốc, tôi chính là lần nào cũng tắm rửa giúp em!", dù biết rằng cậu sẽ không nghe thấy, nhưng hắn vẫn mỉm cười thủ thỉ vào tai.

Hắn cho ngón tay vào hậu đình của cậu để lấy hết bạch dịch ra, tự tay nhẹ nhàng bồi cậu tắm. Sau đó hắn ôm cậu nằm vào bồn nước ấm, hai thân thể quấn quýt lấy nhau trông vô cùng ý nguyện. Hồi lâu sau, hắn lại nhẹ nhàng bế cậu ra ngoài, tỉ mỉ đặt lên giường lớn, sau đó ôn nhu ôm cậu chìm vào giấc ngủ.

...

Buổi tối hôm đó, Lý Tư Lam thức dậy thì đã thấy mình nằm gọn trong lòng hắn, cậu khẽ cắn môi. Lúc trưa dụ hoặc hắn là có mục đích riêng, ai ngờ bị hắn làm đến dục tiên dục tử, lại còn không biết giữ mồm giữ miệng gọi hẳn một tiếng "Lão công"... Mất mặt chết được... Lại còn tổn hao sức lực, thắt lưng đau chết đi được...

Cậu thầm nghĩ liệu có nên tiếp tục nghe theo lời của Đào Lân không? Rõ ràng là tên Cố Lăng này thể lực hơn người, trong ba tháng tới dù có cùng hắn làm cả trăm lần thì cậu cũng cả trăm lần gục trước hắn mà thôi.

Nguyên kế mà Đào Lân bày ra cho Lý Tư Lam là bằng mọi cách từ giờ cho đến đại yến Ngọa Vân bang, nhất định phải làm cho Cố Lăng đồng ý cho Đào Lân đi cùng. Lúc đầu Lý Tư Lam kịch liệt phản đối việc dùng cơ thể để mê hoặc hắn, đơn giản vì cậu còn ám ảnh cảnh tượng tối hôm đó, cậu kinh tởm hắn. Nhưng Đào Lân cũng nói, khi Cố Lăng tỉnh táo cậu sẽ không bao giờ lừa được hắn, thậm chí chỉ cần cậu nhắc đến tên y, hắn cũng sẽ đoán được cậu có dụng ý gì.

"Bảo bối, em dậy rồi sao? Tối nay em muốn ăn gì?", hắn khẽ hôn lên trán cậu, thật ra hắn đã tỉnh từ lâu, chỉ là thấy cậu suy tư nên hắn không có ý làm phiền.

"Tôi muốn ra ngoài ăn!", cậu vẫn nằm yên trong lòng hắn.

Hắn nhìn cậu một lúc, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý lái xe đưa cậu ra ngoài ăn...

Đúng 8 giờ tối, Cố Lăng lái một chiếc Lamborghini Aventador Roadster* mui trần màu xám đưa cậu đến nhà hàng Trung Hoa nổi tiếng bậc nhất Thanh Đô - Thái Ngọc Lan dùng bữa.

Cậu vừa bước vào thì đã choáng ngợp trước sự xa hoa của nó, không gian được trang trí bằng những họa tiết ô vuông bằng gỗ rất tao nhã, những lồng đèn cổ truyền treo trên cao vô cùng bắt mắt, nhìn từ xa cậu đã thấy trên chiếc bàn được trải thảm vàng sang trọng có đề bảng "Cố Tổng" đã được bày biện những món ngon cổ truyền Trung Hoa.

Lý Tư Lam rất thích ăn món Trung nên vừa gặp đã cảm thấy bụng đói cồn cào, cũng vì từ lúc ở cùng Cố Lăng, hắn thường dùng món Âu, nên cậu cũng chẳng muốn nói ra sở thích của mình.

Không gian tráng lệ nhưng cũng không thể vượt qua sức hút của Cố Lăng, cơ hồ hắn chỉ mới vừa bước vào Thái Ngọc Lan thì hàng trăm ánh mắt của những thực khách sang trọng đều dồn về phía hắn. Họ nhận ra hắn là Cố Tổng của Tập đoàn kinh tế Ứng Thiên danh tiếng lẫy lừng.

Trong mắt họ, Cố Lăng là đối thủ nhưng cũng chính là đồng minh, chỉ cần Thiên kim nhà họ được hắn để mắt đến, thì hắn chính là chỗ dựa vững chắc. Có thể nói, Cố Lăng là kẻ địch thì sẽ rất nguy hiểm, nhưng khi là đồng đội thì sẽ rất vững vàng.

Mặc dù ai cũng chú ý đến hắn, nhưng Cố Lăng là thế, tiêu sái, lạnh lùng, hắn chẳng bao giờ để mắt đến ai.

"Đừng nhìn tôi nữa. Ăn đi", Lý Tư Lam vừa gắp một miếng cá bỏ vào miệng vừa nói. (Này thì không để mắt đến ai =]]]]]]])

"Tôi thích ngắm em. Với cả, tôi không thích món Trung", hắn vẫn nhìn cậu không chớp mắt.

"Vậy sao lại đưa tôi đến đây? Cứ ăn món Âu như thường lệ là được", cậu gác đũa, ngước lên nhìn hắn.

"Vì em thích!", hắn ôn nhu nhìn cậu.

"Làm sao anh biết tôi thích những món này?", giờ cậu mới phát giác trên bàn toàn là những món ăn cậu thích.

"Lý Tư Uyên", hắn vẫn ôn nhu, nhìn cậu mỉm cười.

Cậu nghe đến cái tên đó, tâm trạng liền chùng xuống, bất giác chau mày...

Còn chẳng phải tại hắn sao? Cậu chỉ có duy nhất một đứa em gái, vậy mà lại vì hắn mà có cũng như không. Kể từ ngày hôm đó Tư Uyên đã không còn xem cậu là anh trai nữa. Bây giờ đến phụ mẫu ở nhà, cậu còn không dám liên lạc, cơ mà có muốn liên lạc cũng không được, ba tháng bị giam cầm, đến ánh mặt trời còn không được nhìn thấy nữa là...

Thấy cậu im lặng, hắn liền nói tiếp: "Lý Tư Uyên... không trách em!".

"Anh nói vậy là có ý gì?", cậu nhìn thẳng vào mắt hắn, bối rối hỏi.

"Tôi đã gặp cô ấy nói rõ, tất cả đều là lỗi của tôi. Em đừng lo nữa!", hắn điềm đạm nhìn cậu.

Nghe xong, Lý Tư Lam còn không biết nên vui hay nên buồn. Nhưng cũng sắp được rồi, chỉ vài tháng nữa thôi cậu sẽ trốn khỏi hắn, sau đó nhất định sẽ bù đắp cho Tư Uyên.

"Tôi định để Đào Lân bên cạnh chăm sóc em", hắn vừa nói vừa cầm đũa lên gắp vào bát cậu một miếng trứng bắc thảo.

Lý Tư Lam vừa nghe đến Đào Lân, liền không chút nghĩ ngợi đáp lời: "Thậttt sao?", nhưng cậu cũng vừa kịp phát hiện mình sơ sẩy, mắt cậu liền lóe lên, miệng lấp bấp nói tiếp: "Nhưng... tại sao...? Tôi cũng không cần lắm!", cậu nghĩ rằng Cố Lăng sẽ không nhạy bén đến thế, chỉ là nói vài chữ chắc hắn vẫn chưa phát hiện ra.

Mắt ưng của Cố Lăng lóe lên một tia gian xảo, hắn chính xác là đã biết cậu có vấn đề từ lúc Đào Lân băng bó vết thương cho cậu. Nhưng để đối phó với một con mèo khờ khạo như cậu, thì hắn căn bản là không cần dùng đến não.

"Quyết định như vậy. Ngày mai tôi sẽ triệu tập Đào Lân", hắn vẫn mỉm cười như chẳng có điều gì kỳ lạ.

"Nếu... anh đã quyết, thì cứ như vậy!", cậu nhắc ly nước lên nhưng tay cơ hồ run rẫy.

Lý Tư Lam cùng hắn mãi miết trò chuyện với nhau, không để ý rằng từ xa có một ánh mắt sắc bén đang nhìn về phía họ, đặc biệt là nhìn Lý Tư Lam.

...

Kể từ hôm đó, thái độ của Lý Tư Lam đối với Cố Lăng khác hẳn, cậu không còn mắng nhiết, xua đuổi hắn nữa, mà lại rất nhẹ nhàng, ngoan ngoãn thuận theo ý muốn của hắn, tất nhiên là cậu cũng chấp nhận ngủ cùng hắn.

Còn về phần Cố Lăng thì đó là khoảng thời gian hắn vui vẻ nhất. Mỗi ngày mở mắt ra đều thấy cậu e ấp trong vòng tay hắn, còn những lúc hoan hỉ thì hắn đều nghe được vài chữ "Lăng", mấy điều đó làm hắn vô cùng mãn nguyện. Cho nên, dù cậu có âm mưu gì đi chăng nữa thì hắn cũng không quan tâm, chỉ cần cậu vẫn bên cạnh hắn ngoan ngoãn thế này là được!

"Bảo bối, chào buổi sáng!", hắn đang mê say ngắm nhìn, thì cậu chợt thức giấc.

"Ư... Tôi đau họng... Anh ra ngoài gọi Đào Lân giúp tôi được không?", cậu yếu ớt nói.

"Hảo, tôi đi gọi Đào Lân cho em!", hắn xoa xoa vào cổ cậu, rồi bước xuống giường đi ra ngoài.

Một lúc sau, Đào Lân đã vào phòng chăm sóc cho cậu..."Đào Lân, tôi còn phải thế này bao lâu nữa?", cậu bật dậy, nhíu mày nhìn y.

"Lý tiên sinh, chỉ còn ba ngày nữa là đến đại yến, lúc đó cậu sẽ được giải thoát", Đào Lân ôn tồn nói.

"Cậu chắc chứ?", cậu đăm mắt nhìn y.

"Đây là thuốc giúp cậu chết lâm sàng, còn đây là dao để cậu phòng vệ. Hôm đó trước khi đến dự yến cậu hãy uống nó, đến đó tôi cho cậu biết Nhạc Dương Chi Bang chủ của Ngọa Vân bang là ai, sau đó cậu chỉ cần đi theo và dùng dao đâm hắn. Tất nhiên là cậu không thể giết được hắn, nhưng hắn sẽ bắt cậu, lúc đó tôi sẽ giúp cậu trốn thoát", Đào Lân từ túi áo lấy ra một hộp nhỏ có chứa thứ bột màu trắng và một con dao đưa cho Lý Tư Lam.

"Chết... lâm sàng sao? Giết... người... sao?", tay cậu run run nhận lấy, thầm nghĩ cuộc đời cậu lại có lúc phải trải qua những loại chuyện như thế này.

"Lý tiên sinh, cậu an tâm, tôi sẽ luôn ở phía sau trợ giúp cho cậu!", sắc mặt Đào Lân vẫn không chút biến đổi, từ tốn nhìn cậu nói.

"Được. Cám ơn cậu, Đào Lân!", cậu siết chặt hộp thuốc và dao trong tay, nhìn y với ánh mắt vô cùng biết ơn.

Từ lúc Đào Lân đến ở tại biệt thự, cậu đã cảm thấy y thật sự là một con người tốt. Y luôn ân cần chăm sóc cậu, cũng chẳng nói cậu là kẻ không nên giữ như bọn Tam chủ kia. Thật sự là mấy tháng nay, mỗi khi bọn Tam chủ đến, cậu đều nghe thấy họ lớn tiếng nhắc đến cậu, sau đó là bị Cố Lăng cho ăn đòn.

Còn với Đào Lân, cậu lại thấy khác, y tuy là thuộc hạ của Cố Lăng nhưng cậu luôn cảm thấy mối quan hệ của họ không bình thường, có đôi lúc trong lòng cậu dâng lên một cảm giác vô cùng khó chịu khi thấy y ân cần với Cố Lăng, nhưng cậu không nghĩ nhiều, bởi điều quan trọng nhất bây giờ là bỏ trốn khỏi hắn.

Trái ngược với một Lý Tư Lam đơn giản, tin người, Đào Lân đang có một âm mưu lớn hơn so với những gì cậu tưởng tượng, y thật là muốn cậu rời khỏi Cố Lăng nhưng không phải bằng cách đó, mà là bằng cách...

...

"Bảo bối, em chuẩn bị xong chưa?", hắn ngồi trên ghế hướng vào phòng tắm hỏi cậu.

"Ân, tôi ra ngay!", cậu uống thuốc theo lời dặn của Đào Lân xong liền vội vàng mặc y phục vào gọn gàng. Hôm nay cậu mặc áo sơ mi trắng, quần tây màu xám đen, thắt cà vạt màu nâu nhạt, trông vô cùng nho nhã.

"Bảo bối, em rất đẹp!", hắn nhẹ nhàng đi đến áp môi hôn cậu một cái.

Hôm nay, Cố Lăng mặc âu phục màu đen trông rất lịch lãm, hắn cao hơn cậu một cái đầu, lúc nào cậu đứng cạnh hắn cũng như thể bị hắn chiếm hết tiện nghi.

"Bảo bối, lát nữa dù có chuyện gì cũng không được rời khỏi tôi nửa bước!", hắn ôm cậu vào lòng thủ thỉ.

"Hôm nay... anh mang theo súng?", cả người hắn áp vào cậu nên cậu cảm nhận được ở thắt lưng và cổ chân hắn có vật cứng nhô ra.

"Lúc nào cũng mang, chỉ là không muốn cho em biết", hắn vẫn ôn nhu nói.

Người cậu chợt cứng ngắc, cảm giác sống lưng có một luồng khí lạnh chạy qua. Thật đáng sợ!

Hắn đang mãi mê ôm cậu trong lòng, thì phía cửa lớn truyền đến giọng của Trình Huân: "Thưa Lão đại, Tam chủ đã có mặt. Xin mời Lão đại ra xe!".

"Lui ra!", hắn lạnh lùng đáp.

Trình Huân chấp lệnh liền cúi đầu quay đi. Sau đó ít phút, hắn và cậu cũng đi ra, ngồi vào ghế sau của xe hắn, lúc này trên xe gồm có Cố Lăng - Lý Tư Lam - Đào Lân và Trình Huân.

Phía trước xe hắn là xe của bọn Tam chủ, còn phía sau là năm xe khác làm nhiệm vụ cảnh vệ.

"Đi thôi!", Cố Lăng đặt cậu ngồi vào lòng, chậm rãi ra lệnh.Sau 10 phút, đoàn người của Cố Lăng đã có mặt tại khách sạn Achiassi, hiện đang rất đông đảo những thành phần xã hội. Nhìn thấy Cố Lăng cùng cậu và thuộc hạ bước vào, tất cả bọn họ đều im lặng hướng mắt về hắn, và đặc biệt là nhìn cậu nữa.

Trước hàng ngàn con mắt nhìn vào, chân Lý Tư Lam bỗng dưng run lên lùi về sau một bước, Cố Lăng thấy vẻ mặt của cậu hiện rõ hai chữ "Choáng ngợp", hắn liền đặt tay lên vai cậu kéo vào lòng.

"Bảo bối, đừng sợ. Có tôi ở đây bảo vệ em!", hắn áp sát vào tai cậu thỏ thẽ.

"Chào Nhạc Bang chủ, đại yến hôm nay thật thú dzị!", Đào Lân đang đứng phía trước Cố Lăng, liền quay người lại lớn tiếng cúi chào người trước mặt, ý y là muốn nói cho Lý Tư Lam biết người đứng trước mặt y chính là Nhạc Dương Chi. (Ta troll các nàng đó. Ta thật là thú dzị!)

"Ha ha Đào học giả quá khen, nhưng tiết mục cuối của yến mới thật sự thú dzị!", Nhạc Dương Chi đứng ngay phía sau Cố Lăng niềm nở nói. Sau đó cũng gật đầu với Cố Lăng một cái rồi quay đi.

"Bảo bối...", hắn quay lại định nói chuyện với cậu, thì bị cậu mạnh mẽ đẩy ra.

Cố Lăng phát giác là từ khi Nhạc Dương Chi xuất hiện, Lý Tư Lam đã đột nhiên đẩy hắn ra, ánh mắt cậu lại có thêm một tia vô cùng khác lạ.

Hắn vừa nhìn cậu vừa thầm nghĩ, chắc là do cậu đang sợ rằng những người khác sẽ biết được mối quan hệ giữ cậu và hắn, nên cậu mới giả vờ cự tuyệt hắn như vậy.

Cố Lăng đang chăm chú nhìn cậu thì chợt điện thoại của hắn vang lên.

Đối với một người hắc bạch dung hòa như hắn thì việc bảo mật số điện thoại rất mực cần thiết, điều đó có nghĩa là người có thể gọi đến điện thoại của hắn chắc chắn phải là những người thực sự quan trọng. Mặc định là thế, hắn liền nghĩ đó có thể là do đối tác quan trọng bên Ý gọi đến.

Hắn nhẹ nhàng áp sát vào tai cậu thủ thỉ: "Em ở đây cùng với Tam chủ, tuyệt đối không được đi đâu!", hắn vừa định cúi vào hôn cậu một cái, thì lại bị cậu đẩy ra lần nữa.

Cố Lăng thở ra một cái rồi quay đi về phía hành lang, sau khi quan sát xung quanh, hắn sái thoát lấy điện thoại ra định nghe thì trên màn hình hiện lên bốn từ "Số không xác định".

Chết tiệt! Là bẫy!

Mắt hắn liền lóe lên, ngay lập tức xoay người lại định chạy vào trong thì "Xoẹt~" một cái, ngực trái của hắn tuôn ra một dòng máu đỏ tươi.

Người đối mặt hắn ngay tức khắc rút dao ra, buông lỏng tay, tiếng dao va vào sàn đá cẩm thạch vang lên "Leng keng"...

"Cố... Lăng... Sao... lại... là... anh...?", mắt Lý Tư Lam trắng dã, cả người run lên cằm cặp, vô thức lui về phía sau.

"Lý Tư Lam... Em...", tay hắn nhanh chóng ấn chặt vào ngực trái, khuôn mặt đã phần nào tái đi.

Bây giờ Cố Lăng chính là không còn tin vào mắt mình nữa, Lý Tư Lam định giết hắn. Người hắn luôn yêu thương định đâm chết hắn. Cậu đã một dao đâm vào ngực trái của hắn.

Tại sao trái tim lại đau đến như vậy?

"Hừm... Lý... Tư Lam... Em là hận tôi đến mức này?", miệng hắn cắn chặt lại hòng khống chế cơn đau, chân run run vô thức định tiến về phía cậu nhưng mắt đã hoa lên.

"Không... Không phải... Không phải như vậy... Lăng... Tôi...", người cậu nhũn ra cơ hồ muốn ngất, thật sự cậu cũng không biết tại sao người trước mặt cậu lại là Cố Lăng nữa, cậu rõ ràng trông thấy hắn chính là Nhạc Dương Chi.

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Rõ ràng người cậu muốn tấn công chính là Nhạc Dương Chi... Trái tim cậu cũng nhói lên... Tại sao chứ?

Lý Tư Lam hít một hơi trấn tĩnh lại, run run bước về phía hắn, tay đã suýt chạm được vào tay hắn thì từ phía sau Từ Thiệu Phong đã kéo cậu lùi lại, dùng sức giữ chặt.

Tam chủ chạy đến nhìn thấy cả người Lão đại toàn là máu, liền hoảng hốt, khẩn trương hộ giá. Nhìn vào cảnh tượng này chỉ có thể nói là chính Lý Tư Lam muốn ám sát Lão đại của Thiên Ưng.

"Lão đại... Anh có sao không? Anh mau ngồi xuống... Đào Lân, mau sơ cứu vết thương!", Triệu Quan tuy vô cùng hoảng loạn nhưng cũng rất tỉnh táo.

"Con mẹ mày ăn gan hùm rồi. Uổng công Lão đại luôn bảo vệ cho mày. Con mẹ nó!", Thẩm Phương Hàn như nổi trận lôi đình, mạnh mẽ tát vào mặt Lý Tư Lam một cái trời giáng.

"Không ai... được động vào... Lý... Tư Lam... Hừm!", Cố Lăng mặt mày trắng dã, mắt sắp không còn mở nổi, giọng nói có chút yếu đi nhưng vẫn rất đanh thép.

"Là vết thương gần tim, mau chuyển anh ấy đến nhà tôi", Đào Lân vầng tràn đổ một tầng mồ hôi, gấp rút nói.

Cố Lăng bỗng dưng chụp mạnh vào tay Trình Huân cũng đang quỳ bên cạnh, gồng mình nói: "Huân... Mang Lý Tư Lam... về biệt thự. Không có lệnh... không được thả ra".

Sau khi ban lệnh xong, Cố Lăng liền nhìn về hướng Lý Tư Lam đang vô cùng kinh hãi, nước mắt trực trào, khoé môi rỉ máu, hắn yếu ớt nói trong vô thức:

"Lam, em đừng khóc!"...

Sau đó, ý thức dần tịch mịch...

- Hết chương 18 -

*Các nàng cùng ta tìm hint trong chương này nào!!!

Không liên quan nhưng chương sau H ~ Sủng sắp về làng*

*

Chương 19: H

Đã hai tuần trôi qua, Lý Tư Lam không có được lấy một chút tin tức nào về Cố Lăng, cậu vẫn bị giam lỏng như trước, còn Trình Huân ngoài nhiệm vụ mang thức ăn tới ra thì không ngó đến cậu lấy một lần.

Lý Tư Lam đã cố gắng tập trung suy nghĩ lại sự việc của tối hôm đó, nhưng vô dụng, cậu chỉ nhớ được lúc người hắn bê bết máu nhìn cậu.

Tại sao người cậu đâm một nhát lại là Cố Lăng mà không phải là Nhạc Dương Chi?

Chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra? Và cậu còn một thắc mắc vô cùng lớn đó là: Tại sao cậu không chết lâm sàng?

"Lý tiên sinh, tôi là Đào Lân", cậu đang nhọc tâm suy nghĩ, thì phía bên ngoài truyền đến tiếng nói.

Lý Tư Lam nghe thấy giọng nói của Đào Lân, liền đứng dậy chạy về phía cửa, gắt gao hỏi: "Đào Lân, Cố Lăng sao rồi? Anh ấy khoẻ chứ? Anh ấy thế nào rồi? Cậu nói cho tôi biết đi".

Sau một tràn thắc mắc của cậu, Đào Lân từ tốn mở cửa bước vào. Điều đầu tiên cậu nhìn thấy đó chính là ánh mắt của y nhìn cậu hoàn toàn xa lạ, lạnh lẽo.

"Đào Lân... cậu sao vậy? Tôi hỏi cậu Cố Lăng...", Lý Tư Lam cảm thấy có gì đó không ổn, miệng lấp láp hỏi thì bị Đào Lân cắt lời.

"Căm miệng!", Đào Lân liếc nhìn cậu, nhẹ nhàng thốt ra.

Đây là Đào Lân sao? Y không giống lúc trước, y có cái gì đó thật đáng sợ. Lý Tư Lam thấy y ám khí đằng đằng, liền lùi về sau một bước: "Đào Lân... Cậu tại sao lại... Chúng ta... chẳng phải là bạn sao?".

"Ha ha... Bạn? Ha ha... Cậu đừng hạ thấp tôi vậy chứ!", y đột nhiên cười lớn, quay sang nhìn Lý Tư Lam bằng ánh mắt khinh nhạt.

"Cậu... Là cậu... Là cậu sao...?", giây phút nhìn vào ánh mắt của Đào Lân, cậu thoáng nghĩ rằng mọi chuyện chính là xuất phát từ y.

"Đúng vậy! Chính tôi đã bẫy cậu", miệng y nhếch lên, đứng yên nhìn chăm chăm về phía cậu.

"Tại sao? Sao lại hãm hại tôi?... Cậu đã làm gì tôi đúng không?", vừa nghe được sự thừa nhận của Đào Lân, lòng Lý Tư Lam hằn lên hàng trăm câu hỏi.

Trước sự khẩn trương của cậu, Đào Lân vẫn im lặng từ tốn, Lý Tư Lam giận đến run rẩy, liền xông thẳng về phía Đào Lân định chất vấn thì đã bị y dùng lực đạp mạnh vào bụng một cái ngã lăn.

"Lý tiên sinh, hãy tự biết lượng sức", y nhẹ nhàng bước lại chỗ Lý Tư Lam đang ôm bụng kêu đau.

"Aaư... Mày... đã làm gì...? Tao không giết Cố Lăng... Rõ ràng... Aư", bị Đào Lân đạp một cước đau điếng, cậu gồng gượng liếc nhìn y, ánh mắt vô cùng căm phẫn.

"Nhưng ai sẽ tin Lý tiên sinh? Chính mắt Cố Lăng đã nhìn thấy...", y quỷ quyệt nhìn cậu nói, nhưng chưa nói hết thì Lý Tư Lam đã quát to.

"IM NGAY... TAO KHÔNG GIẾT ANH ẤY... MÀY CÚT... Á", Lý Tư Lam cảm thấy kinh tởm con người y, định hét đuổi y đi thì nhận ngay một cái tát long trời, khoé môi liền tuôn ra một tơ máu.

"Đừng gọi Cố Lăng thân mật như vậy, mày không có tư cách!", mắt y cũng long lên một tia tức giận, đăm đăm nhìn cậu.

Bị tát một cái đau đớn, cậu coi như cũng bình tĩnh lại, thầm nghĩ rằng mục đích Đào Lân đến đây không đơn giản là chỉ nói mấy lời đó, liền thấp giọng hỏi: "Mày đến đây là có việc gì khác?".

"Lý tiên sinh rất hiểu chuyện a! Tôi đến đây tất nhiên muốn giúp cậu thông não", y man trá nhìn cậu.

"Mày là có ý gì?", cậu mặt không biểu tình, thấp giọng hỏi.

"Muốn biết tại sao đó không phải là Nhạc Dương Chi?", y nhẹ nhàng đáp.

"Tại sao?", cậu liếc nhìn y, trong lòng thật sự có chút khẩn trương.

"Thuốc cậu uống chính là Scopolamine*", y từ tốn đáp.

"Mày... mày thôi miên tao? Thuốc đó... là thuốc cấm", Lý Tư Lam nghe xong liền cảm thấy ớn lạnh, khoé môi bất giác run lên.

Vì có một thời gian Thanh Đô xảy ra nhiều vụ cướp tài sản mà nạn nhân bị đưa vào trạng thái vô thức, không nhận ra mình đã tự giao nạp tài sản cho kẻ cướp. Lý Tư Lam cũng vì muốn phòng bị mà có tìm hiểu về thuốc Scopolamine, đó là một loại ma túy nguy hiểm còn được gọi là "Hơi thở của quỷ". Khi uống phải thuốc này, con người sẽ bị đưa vào trạng thái mất trí nhớ tạm thời, ngoan ngoãn nghe theo lời sai khiến của một người.

Với sự uyên bác về y học của Đào Lân, y tất nhiên sẽ dễ dàng tác động vào tâm trí của Lý Tư Lam để phục vụ theo mục đích của mình.

Đầu tiên là cố ý để Lý Tư Lam nhận sai đối tượng. Từ lúc bước vào Achiassi, y đã khéo léo quan sát, đứng ở vị trí phía trước Cố Lăng như đang làm nhiệm vụ cảnh vệ, sau đó chọn đúng thời điểm Nhạc Dương Chi đứng ngay sau lưng Cố Lăng thì quay người lại lớn tiếng chào hỏi, lúc đó ý thức của Lý Tư Lam sẽ nhận định rằng người trước mặt Đào Lân chính là Nhạc Dương Chi.

Tại sao Đào Lân lại tốn công làm vậy? Bởi vì Scopolamine dù có thể dùng để thôi miên, nhưng khi nạn nhân nghe thấy điều gì quen thuộc hoặc gặp một cú sốc lớn, họ sẽ thức tỉnh. Nên y tuyệt đối không nhắc đến cái tên Cố Lăng, mà phải làm cho Lý Tư Lam nghĩ rằng Cố Lăng không có ở đó và người đứng cạnh cậu chính là Nhạc Dương Chi.

Đúng như kế hoạch của y, sau đó trong mắt Lý Tư Lam ngay lập tức nghĩ Cố Lăng chính là Nhạc Dương Chi, nên mới có những hành động cự tuyệt, đẩy hắn ra.

Tiếp theo là Đào Lân lặng lẽ gọi điện thoại cho Cố Lăng. Bởi vì y hiểu hắn, trước giờ hắn không có thói quen nhìn vào điện thoại trước khi nghe, nên khi Cố Lăng rời đi để nghe điện thoại, thì y chắc chắn là mình đã thắng.

Tiếp theo nữa chỉ cần rót nhẹ vào tai cậu là đi theo Nhạc Dương Chi và dùng dao tấn công lão. Lúc đó chính là lúc Lý Tư Lam sẽ một phát bị Cố Lăng bắn chết.

Đó chính là cách Đào Lân giúp Lý Tư Lam giải thoát...

"Chỉ là con mẹ nó Cố Lăng đã không bắn chết mày", Đào Lân nghiến răng nghiến lợi, mắt y lúc này như nổi lên từng tơ máu.

"Mày... thật... độc ác... Mày muốn tao và Cố Lăng... cùng chết", cả người cậu run lên, cơ hồ choáng váng.

"Ha ha... Với thân thủ của Cố Lăng mày động vào được sao? Anh ấy căn bản biết đó là mày!", Đào Lân hung hăng nắm lấy cổ áo cậu xốc lên, giờ phút này dáng vẻ tao nhã của y hoàn toàn biến mất.

"Không... Tại sao?... Không phải... Lăng... Xin lỗi... ", vừa nghe ý tứ của Đào Lân chính là Cố Lăng dù biết cậu đâm hắn nhưng vẫn không chống trả, sóng mũi cậu hăng cay, khoé mi liền ươn ướt."Chó chết! Lý Tư Lam, mày là cái quái gì? Mày bỏ bùa Cố Lăng? Anh ấy là của tao!", Đào Lân như nổi cơn điên, hai tay siết mạnh vào cổ cậu đến nghẹt thở.

"Ưưư... Thả... ra... Buông... Mày... là quỷ... Lăng... cứu...", cậu cơ hồ bị bóp cổ đến hoa mắt, hai tay liên tục cào vào tay Đào Lân, hay chân trồi đạp không ngừng.

"Không-được-gọi-tên-anh-ấy. Lý-Tư-Lam-mày-chết-đi", cảm giác ghen tỵ lấn át thần trí, Đào Lân gằn giọng tâm ý thật sự muốn giết chết Lý Tư Lam.

"Đào Lân, Lý tiên sinh, hai người làm gì vậy?", Trình Huân từ chỗ Cố Lăng về đến đã thấy cảnh tượng tấm lưng Đào Lân áp trước Lý Tư Lam, cả hai đang dưới thảm vùng vẫy, nhưng y căn bản không nhìn thấy tay Đào Lân siết chặt cổ Lý Tư Lam.

Đào Lân nghe thấy giọng Trình Huân, ngay lập tức buông lỏng cổ Lý Tư Lam, vẻ mặt liền trở về nho nhã nhưng có phần hốt hoảng: "Lý tiên sinh, cậu bình tĩnh đi, tôi là muốn đến thăm cậu... Sao cậu lại kích động như muốn giết tôi?". (Hảo! Rất có tố chất trở thành diễn viên phim ảnh *Vỗ tay bốp bốp*)

Thấy Đào Lân trở mặt như trở bàn tay, Lý Tư Lam kinh hồn lùi nhanh về sau, lấp ba lấp bấp chỉ vào mặt y: "Đào Lân... Mày... mày thật đáng sợ... Cút đi... Cút ngay...".

"Trình Huân, lấy giúp tôi thuốc an thần, Lý tiên sinh cần bình ổn lại", Đào Lân nhìn về hướng Trình Huân, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

Trình Huân nghe thấy liền với lấy túi thuốc của Đào Lân trên bàn, tức tốc đem lại cho y.

"KHÔNG... TRÌNH HUÂN... HẮN NÓI DỐI... HẮN HẠI T...ÔI... L... ă... n... g... Ư... ư... ư...", Lý Tư Lam ra sức giãy dụa, nhưng bị Trình Huân kìm chặt, Đào Lân liền tiêm thuốc vào tay cậu, chỉ chốc lát sau cậu đã thiếp đi.

...

Lý Tư Lam giật mình tỉnh giấc, liền bật dậy thở gấp, cơ hồ còn kinh sợ chuyện vừa xảy ra. Cậu loay hoay định xuống giường gọi ngay Trình Huân để nói mọi việc, thì "Bịch" một cái ngã lăn ra thảm, tiếng dây xích va vào nhau "Leng keng", cậu theo phản xạ nhìn ngay xuống chân, hai mắt liền trợn trắng. Cậu đã bị xích lại.

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì từ phía cửa một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, thông thả tiến về phía cậu.

"LĂNG... LÀ ANH SAO... HỨC... LĂNG... CỨU EM...", nhìn thấy Cố Lăng trước mắt, lòng cậu vui mừng khôn siết, liền không nghĩ ngợi mà hô to, nước mắt tự khắc trào ra.

Cố Lăng bước đến, chầm chậm ngồi xuống trước mặt cậu, nhìn chăm chú. Cũng thật buồn cười đi! Một người vì muốn rời khỏi hắn mà không ngần ngại đâm hắn một nhát đến thừa sống thiếu chết, vậy thì vì cái lý do gì mà hắn phải cảm thấy đau khi người đó bị thuộc hạ tát, cảm thấy tim gan như phế liệt khi người đó khóc chứ? Lại nghĩ đến khoảnh khắc trước khi mình ngất đi, trong tiềm thức vẫn luôn gọi tên cậu, thật sự quá đỗi điên rồ.

Đáng lẽ hắn phải thế này mới đúng, phải chuyên tâm giam cầm và dày vò cậu mới đúng.

Phải, chính là như vậy!

Cố Lăng trầm mặc, sau đó vung tay "Chát" một tiếng, má phải của cậu liền hiện lên rành rạnh dấu tay.

"Đồ tiện nhân, lại còn dám bỏ trốn?", hắn thấp giọng, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.

"Ưư... Không... Không phải... Lăng... Không phải như vậy... Em không trốn nữa... Xin anh!", cậu nước mắt ràng rụa, liên tục lắc đầu, hai tay nắm lấy ống quần của hắn van xin.

"Câm miệng!", không nghe cậu van cầu, hắn mạnh tay xé toạt y phục cậu ra, thô lỗ lôi lên giường.

Hắn mạnh bạo áp đầu cậu xuống giường, hậu huyệt ngay lập tức bại lộ. Hắn kéo khóa quần xuống, thô bạo đâm thẳng tính khí vào u huyệt khô khốc, chật khít.

"ÁÁÁaaaa... Đau... Đau lắm... Aaa... Đừng... Lăng... Ưư...", cơ thể như bị xé làm đôi, máu đỏ liền tuôn ra chạy dọc theo hai bên đùi tí tách rơi xuống nệm.

Đầu óc cậu choáng váng, tức tưởi đến nghẹn thở, nước mắt chảy thành sông."AAa... Đừng... Đừng động... Aaa... Ưmm... Xin anh... Lăng... Đau... Aa...", hắn cơ hồ không nghe, ngược lại còn động mạnh hơn, Lý Tư Lam phía dưới đau đớn, rên la thất thanh.

"Hừm... Hận đến mức đâm tôi một nhát... Muốn trốn sao? Không có cửa đâu!", hắn vừa nghiến răng vừa tăng luật động.

Nơi nội huyệt bất ngờ bị lộng, dịch ruột trong chốc lát trào ra hòa với máu tươi, khiến nội bích có phần mềm lại. Cố Lăng không để ý đến cảm giác đau đớn như chết đi sống lại của người dưới thân, vô tâm thô bạo đâm chọt vào tận đáy, sau đó rút ra kéo theo mớ thịt huyệt đỏ au cùng chất dịch hồng hồng, rồi lại thô lỗ đâm vào lút cán.

Lý Tư Lam phía dưới đau đớn như vừa bị sốc điện, cả người ướt đẫm mồ hôi, mặt cắt không còn giọt máu, yếu ớt rên rỉ van xin.

"Lăng... Van anh... Aaa... Ưmm... Dừng mà... Hức... Aaa... Chết... mất...", hơi thở ngày một suy yếu, cậu gần như muốn ngất đi. Lý Tư Lam bây giờ chính xác là đang bị hắn bạo dâm.

"Đúng vậy, rên lớn lên, đồ dâm đãng!", hắn như một kẻ máu lạnh, thống khoái nhìn cậu nhếch cười.

"Ưmm... Không... Em... không... trốn nữa... Aaa... Haa... Ưm... Tha... Dừng đi...", đau đớn tuy có phần lấn át, nhưng không thể không có một tia dục vọng. Lý Tư Lam bị sáp một hồi, cự vật có phần thức giấc, thành bích mềm ướt, trơn nhẫn như tạo điều kiện cho côn th*t cứng rắn tiến vào.

Sau một hồi quen dần với sự trừu sáp, khoái cảm cùng đau đớn trộn lẫn vào nhau, vừa thống khổ lại vừa tê dại. Lý Tư Lam cả người run lên, cự vật cũng chầm chậm ngẩng đầu.

"Aaaa... Ưmm... Chậm lại... Ưm... Van anh... Nhẹ chút... Aaa...", Lý Tư Lam siết chặt tay vào nệm, mặt chôn sâu vào gối xấu hổ rên la.

Cố Lăng cơ hồ cảm thấy trong hơi thở của cậu đã có mùi dục vọng, liền lập tức xoay người cậu lại đối mặt với hắn, nắm chặt hai chân cậu trung gian.

Hắn bắt đầu luật động, côn th*t to lớn ẩn hiện ra vào, da thịt quanh hậu huyệt căng bóng, nhớp nháp thủy quang, bên trong nội bích bị nam căn thô bạo xuyên xỏ phát ra tiếng "Òng ọc" dâm tà. Lý Tư Lam bị chọt đau hóa nghiện, tâm trí dần dần bị khoái dục xâm chiếm, cả người đỏ bừng, mắt khép mơ hồ, cổ họng bất giác phát ra âm thanh nhục dục.

"Ưmmm... Aaa... Lăng... Đỉnh nhẹ... Haa... Aa... Ưmm...", khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt đen huyền, chóp mũi thẳng tấp, làn môi căng đầy của Lý Tư Lam phủ đầy nước mắt và nước dãi.

"Hừm... Chỉ có vậy đã hứng? Còn muốn rời khỏi tôi?", cơ hồ nhìn vào mặt cậu, cơn tức giận của hắn càng dâng trào, mạnh tay siết chặt chân cậu đến đau, thắt lưng tăng thêm luật động, ngạo vật thô lỗ thúc sâu vào bên trong, chạm vào tiền liệt tuyến.

"Aa... Ưmm... Không... Lăng... Van anh... hôn em... Lăng... Ô... Chạm vào em... Haa... Ưmmm...", cậu bị khoái cảm làm cho mê mệt, từ tận đáy lòng muốn được hắn ôm ấp, yêu thương như trước.

"Từ nay an phận làm cái lỗ để tôi chơi đi!", mặt hắn quỷ súc, ra sức thao lộng mạnh bạo đến vết thương ở vai của hắn cơ hồ rỉ máu.

"Ưmm... Ô... Không... Xin lỗi... Aaa... Đừng... Hức...", cậu liên tục lắc đầu, cảm giác trái tim như bị bóp nát, nước mắt lại tuôn ra.

Cố Lăng vẫn lạnh lùng trừu sáp, tính khí đều nhịp ra vào, cả người Lý Tư Lam cũng xốc nẩy theo. Thành bích bị nam căn cương cứng sát phạt đến tê tái, cảm giác dâm dịu len lỏi vào từng tế bào khiến cậu vô thức rên lên, tâm trí dần dần bị khoái lạc nhấn chìm, tính khí nhô cao trướng nộ như muốn bắn.

"Ngô... Haa... Ưmm... Lăng... Em sắp... Ưư... Cầu anh... Nhanh...", bị cao trào làm cho loạn trí, cậu không chút sĩ diện cầu xin hắn lộng nhanh.

Cố Lăng nghe cậu van xin, khoé môi liền nhếch lên một cái, lập tức tại ngoại nam căn, khiến cậu "A~" nhẹ một tiếng, hậu huyệt đột nhiên trống rỗng, co thắt liên hồi.

Hắn đứng lên kéo người cậu dậy quỳ gối trước thân hắn, lúc này ngạo vật trướng to vừa ngang khuôn miệng đỏ tươi của cậu.

"Mút nó!", hắn lạnh lùng lên tiếng.

Lý Tư Lam hai mắt mơ hồ, lắc đầu từ chối, thì ngay lập tức bị hắn ấn mạnh đầu vào, miệng liền áp ngay tính khí nặng mùi dịch thủy. Hắn thô bạo áp miệng cậu vào sâu ngạo vật, mỗi lần sáp vào là tận yết hầu, cảm giác buồn nôn liền ùa tới, nước mắt không tự nguyện trào ra.

Sau một hồi trúc trắc, khoang vị ngập đầy cảm giác dơ bẩn, hắn nắm chặt tóc cậu, ấn sát miệng cậu mút chặt lấy côn th*t thô dài rồi hừ lạnh một tiếng, bắn ra dòng bạch trọc tanh nồng, thuận hướng trút sạch vào thực quản.

Sau khi thỏa mãn, hắn liền đẩy cậu sang một bên, thuận tay kéo khóa quần lên, rời đi ngay lập tức.

Lý Tư Lam nằm liệt tại chỗ, yết hầu nhớp nháp đến khó thở, sặc sụa đến ho khan. Đáy mắt cậu run run nhìn theo bóng hắn, nước mắt lại vô thức trào ra.

...

Những ngày sau đó, Cố Lăng vẫn tiếp tục đối xử với Lý Tư Lam như vậy, giam cầm và cường bạo.

Mỗi khi bị Cố Lăng áp dưới thân sỉ nhục, cậu vẫn không oán trách, ngược lại còn luôn miệng xin lỗi. Nhưng dần cậu nhận ra, Cố Lăng căn bản là một con quỷ đội lốt người, hắn không cảm xúc, không thương xót.

Cứ thế, bao nhiêu cảm giác tội lỗi với hắn hóa thành căm hận. Cậu bắt đầu có cảm giác hối hận vì lúc đó đã không mạnh tay một chút đâm chết hắn.

Ngày tháng trôi qua, tuy rằng mỗi lúc hoan ái, những lời mắng nhiết của hắn dần thưa đi, thay vào đó là những cử chỉ thoáng chút ân cần, đôi lúc cao trào lại mãnh liệt gọi một chữ "Lam". Nhưng cậu vẫn nghĩ rằng đó chính là vừa đánh vừa xoa, hắn chính là muốn một lần nữa dụ hoặc được cậu, sau đó... không có sau đó nữa.

Lý Tư Lam tuy chìm sâu đáy vực, thể xác bị tổn thương, nhưng tâm lại không chết. Nếu còn có cơ hội cậu vẫn sẽ bỏ trốn khỏi hắn, lần tới dù có phải giết hắn, cậu cũng không bao giờ hối hận.

- Hết chương 19 -

*Các nàng sẽ không giết ta chứ?

Chương 20 liên kết với chương 1, và từ chương 20 cũng bắt đầu sủng luôn a*

* Scopolamine: Các nàng Wiki giúp ta kkkk

Chương 20

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lý Tư Lam nằm trên giường lớn trầm tư, hai mắt vô thức ngước nhìn những chùm đèn lộng lẫy...

Năm nay là năm bao nhiêu?

Hôm nay là ngày mấy?

Bây giờ là buổi sáng hay buổi chiều hay chính là buổi tối?

Lý Tư Lam không biết...

"Hắc Tử, mày nói xem bây giờ là mấy giờ?", cậu quay sang phía Hắc Tử đang ngồi dưới giường, nhẹ nhàng hỏi.

"GÂU!", Hắc Tử đang thè lưỡi thở hì hục, nghe thấy tiếng cậu liền sủa lớn.

"Mày mắng tao đấy à? Chủ nhân mày cũng không cho tao phát ngôn sao?", cậu nhìn Hắc Tử mỉm cười.

"GÂU... GÂU...", mắt Hắc Tử lạnh lùng nhìn cậu.

"Đồ chó chết bầm, y hệt chủ nhân", cậu liền xoay người sang hướng khác.

Thời gian qua, Hắc Tử chính là đối tượng duy nhất cùng cậu nói chuyện, tuy ngôn ngữ của nó có hơi hạn hẹp, nhưng cũng đỡ hơn là không có ai.

Hắc Tử là một con chó trung thành, trong mắt nó chỉ biết có mình Cố Lăng. Đôi lúc cậu nghĩ, nó với hắn thật tâm đầu ý hợp, sao không cứ như vậy mà trở thành tình nhân luôn đi?

Cũng chẳng biết hắn nói gì với Hắc Tử, mà nó cứ thấy cậu đến gần cửa là lại gầm gừ. Những ngày qua, Cố Lăng có tốt một chút, thay cho cậu một cái xích dài để đi quanh phòng, nhưng mà những lúc có Hắc Tử ở đây, cậu chính là có chân cũng như không, nằm lỳ trên giường.

Lý Tư Lam đang nằm yên tĩnh, mơ màng định ngủ một giấc, thì nghe phía Hắc Tử cứ xôn xôn xao xao, liền như chọc quấy, bật dậy nhíu mày.

"Mày lại có chuyện gì?", cậu gắt gao nhìn về phía Hắc Tử, liền thấy nó đang vờn qua vờn một nhánh cây.

"Người mày lấm lem thế? Mày vừa ra vườn sao?", Lý Tư Lam nhìn thấy toàn thân Hắc Tử dính đầy đất, liền nghĩ nó vừa chạy ra vườn.

"GÂU! GÂU!GÂU!", Hắc Từ ngừng động tác, nhìn về hướng cậu mà sủa lớn.

Khi nó ngừng quấy chi, Lý Tư Lam nhìn xuống thảm thì thấy thứ Hắc Tử tha vào chính là một nhánh Mạn đà la*, loại thực vật này cực độc, khi ăn phải quả của nó thì sẽ gây giãn đồng tử, mờ mắt, tim đập nhanh, co giật dẫn đến hôn mê và có thể gây tử vong. Mấy loại độc dược này chắc chắn là ở trong vườn kính của Cố Lăng.

Vừa thấy độc quả phía dưới Hắc Tử, Lý Tư Lam cơ hồ hốt hoảng liền lao tới chộp lấy, cậu sợ nếu Hắc Tử ăn vào thì chắc chắn nó sẽ mất mạng.

"Mày điên hay sao mà nghịch cái thứ này, cái này ăn vào sẽ chết đó...", cậu một tay bịt mũi, một tay cầm nhánh Mạn đà la quơ quơ trước mặt Hắc Tử, uyên thuyên nói.

Khoảnh khắc khuôn miệng hình thành nên chữ "Chết", mắt cậu liền loé lên, môi run run độc thoại: "Chết... Khoan đã... Chết sao?".

Lý Tư Lam ngay lập tức nhớ lại thời gian đầu bị hắn cường bạo, không phải là cậu không nghĩ đến cái chết, mà là không thể chết. Những khi cậu định tự thác thì lại bị hắn phát hiện ngăn cản, cậu còn chẳng biết tại sao lúc nào hắn cũng phát hiện được nữa. Sau những lần cố gắng tự kết liễu như vậy, hắn đều làm cho cậu một trận đến dục tiên dục tử. Dần dần cậu hóa sợ, không dám có ý định tự sát nữa.

Nhưng lần này chỉ là một nhánh cây, chỉ có một động tác duy nhất là bỏ độc quả này vào miệng và nhai là xong...

Chết? Thật tiếc là bây giờ cậu hoàn toàn không có ý định đó. Lúc này, ý nghĩ duy nhất của cậu là bỏ trốn, chết vì một tên ác quỷ như hắn thật uổng phí cuộc đời.

Nếu cậu ăn độc quả này đúng liều lượng, cậu sẽ bị trúng độc nhưng không đến mức tử vong.

Nếu cậu trúng độc, hắn nhật định phải đưa cậu đến bệnh viện. Sau đó, cậu sẽ tìm cách trốn đi cũng không muộn.

Sao cũng được? Thoát khỏi cái nhà tù hoàng gia này trước đã!

Lý Tư Lam tay đang run run cầm quả Mạn đà la trước mặt đắn đo thì từ phía cửa đã truyền đến tiếng bước chân vội vã, cậu biết đó không phải ai khác mà chính là Cố Lăng, đầu óc ngay lập tức trống rỗng, không chút nghĩ ngợi, thoắt thoắt bỏ độc quả vào miệng nhai sạch.

"LÝ TƯ LAM, EM CÓ HAY KHÔNG MUỐN CẢ NHÀ THEO EM BỒI TÁNG?", hắn chạy thục mạng về phía cậu hét lớn.

Lý Tư Lam vừa nuốt độc quả vào bụng, mắt liền mơ hồ, tim đập thình thịch, hô hấp khó khăn, hai tay bóp chặt vào cổ, mắt đã trắng dã, khoé môi ngay lập tức sùi bọt, cơ thể co giật từng cơn, cơ hồ ngất lịm.

Cố Lăng vừa chạy tới đã nhìn thấy cảnh tượng đó, liền thất kinh ôm chằm lấy cậu, cả người hắn như đang run lên.

"Lam... Tỉnh lại đi em... HUÂN, ĐẾN BỆNH VIỆN NGAY!", hắn lay lay người cậu, sau đó hét to ra lệnh cho Trình Huân đang đứng bên ngoài.

Trình Huân chứng kiến cũng một phen kinh sợ, liền lái xe tốc độ như bay đưa Lý Tư Lam đến bệnh viện của Viện nghiên cứu Sinh học Quốc tế POP.

Cố Lăng bế Lý Tư Lam trên tay, như bay đi vào bệnh viện. Các bác sĩ chuyên khoa giỏi nhất đã đứng ngay ngắn trước phòng cấp cứu, sẵn sàng tiến hành cấp cứu cho Lý Tư Lam.

...
Ca cấp cứu vô cùng thành công, vì độc quả còn non nên không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đổi lại Lý Tư Lam đã hôn mê tám ngày.

Về phần Cố Lăng, gần một năm nay hắn bỏ bê Ứng Thiên, còn Thiên Ưng thì giao cho Triệu Quan vụ sự. Gần một năm trời chỉ quằn lấy Lý Tư Lam, ngược thân ngược tâm. Hắn căn bản là đang tự dằn vặt mình và dày vò người.

Trình Huân đứng ngoài quan sát tình cảnh trớ trêu cũng không khỏi lắc đầu. Y rõ ràng nhìn ra Lão đại chính là có tình cảm với Lý Tư Lam, còn Lý Tư Lam cũng không ít lần gọi tên Lão đại khi đang ngủ. Rốt cuộc hai người muốn thế nào?

Nhưng nếu không có sự việc lần đó, thì có lẽ Lão đại và Lý Tư Lam không nghiệt đến mức này...

Lần đó, sau khi hắn tỉnh lại, đã ngay lập tức cho người điều tra sự việc rõ ràng. Và với sự thâm sâu của hắn, rất đơn giản để biết được người bày mưu tính kế chính là Đào Lân.

Hắn biết y đã thôi miên khiến Lý Tư Lam ngộ sát hắn, nhưng không sao cả, chỉ cần cậu đừng rời xa hắn, còn lại cậu muốn gì cũng được. Nhưng không, sự thật thì là vì Lý Tư Lam muốn trốn đi mới nghe theo lời của Đào Lân. Đó mới là điều khiến trái tim hắn quặng lên.

Lại là trốn đi! Lý Tư Lam lúc nào cũng muốn rời khỏi hắn. Giống như lần trước, mặc cho hắn đối xử tốt với cậu như thế nào, cậu vẫn sẽ không cảm động, vẫn thuận bước bỏ đi. Hắn chỉ có thể nói là, trong tim cậu hoàn toàn không có hắn.

Nếu trong tim Lý Tư Lam đã không có hắn, vậy thì cũng chẳng cần giữ lấy giữ để cái hình tượng ôn nhu, dịu dàng làm gì nữa, cứ lộng cho nó nát bét luôn đi.

Là Lý Tư Lam không bao giờ biết được, Cố Lăng đã từng nhắm mắt vì bang mà ban lệnh ám sát cậu, rồi tự mình cứu cậu, và cậu cũng không bao giờ biết được những lúc hắn say men đến thần hồn điên đảo, thì đều nói đúng một câu "Lam, tôi yêu em!", và còn rất nhiều rất nhiều việc hắn đã vì cậu là bất chấp...

"Lam, nếu em biết được, liệu em còn muốn rời xa tôi?", hắn ngồi trước giường bệnh, vuốt nhẹ làn tóc mịn như tơ của cậu.

Cố Lăng đang chăm chú nhìn cậu đang nhắm mắt ngủ sâu, thì bên ngoài tiếng Trình Huân vọng vào.

"Cố Tổng, Triệu tiên sinh có chuyện muốn gặp!", Trình Huân máy móc báo.

"Cho vào!", hắn điềm đạm nói.

Triệu Quan bước vào, kính cẩn thưa chuyện với Cố Lăng.

"Lão đại, giao dịch lần này rất quan trọng, xin anh ra mặt!", Triệu Quan đáy mắt hiện lên hàng vạn tia van xin.

Hắn nhìn đăm đăm khuôn mặt của Lý Tư Lam hồi lâu, sau đó khẽ hôn lên trán cậu một cái, rồi quay lại trả lời Triệu Quan.

"Được! Tối nay xuất phát", hắn lạnh lùng ban lệnh.

Triệu Quan nghe Lão đại đồng ý, trong lòng liền nhẹ nhõm. Đã gần một năm, Lão đại thậm chí còn không đến Thiên Ưng bang lấy nửa bước, nhiều lúc hắn nằm ngủ cũng gặp phải ác mộng diệt bang. Y lại thở ra, sau đó cúi đầu kính cẩn lui đi.

Cố Lăng vẫn tiếp tục ngồi nhìn cậu, cho đến khi hắn phải rời đi lo vụ sự. Trước khi đi, hắn đã cho hộ vệ canh gác cẩn thận phòng bệnh của Lý Tư Lam.

...

Tối hôm đó Lý Tư Lam tỉnh lại, đảo mắt nhìn xung quanh thì biết mình đang ở bệnh viện. Cậu thở phào nhẹ nhõm khi biết mình còn sống và vô cùng vui mừng khi biết mình đã thành công thoát khỏi biệt thự của Cố Lăng.
Điều bây giờ cần làm là trốn khỏi bệnh viện này, sau đó cao chạy xa bay. Cậu đang khẽ nhích người định ngồi dậy, thì từ cửa đã có người bước vào, đó là một y tá nữ, và trùng hợp là tóc cô ấy ngắn.

Lý Tư Lam giả vờ nhắm mắt, trong lòng đã nghĩ ra kế sách để trốn thoát. Nữ y tá vừa bước đến định thay truyền nước cho cậu, thì bất ngờ cậu bật dậy, nhanh tay rút dây truyền quấn quanh tay cô, sau đó nhét khăn có sẵn trên khay vào miệng cô.

Lý Tư Lam lần đầu làm chuyện xấu, tim liền đập liên hồi, thở gấp như sắp nghẹn.

"Y tá tiểu thư, tôi xin lỗi, cô có thể im lặng nghe tôi nói được không?", cậu áp cô ấy xuống giường nói khẽ.

"ƯMM... ƯMMMM...", nữ y tá lúc này vô cùng sợ hãi, cả người run lên cằm cặp, nhìn thẳng vào mắt cậu rưng rưng.

"Suỵt! Suỵt! Tôi không phải người xấu, tôi bị bắt cóc. Bây giờ tôi thả cô ra, cô bình tĩnh nghe tôi được không?", Lý Tư Lam nhìn thấy đối phương không giãy dụa, liền nghĩ có thể thương lượng được.

Nghe cậu nói vậy, nữ y tá liền gật gật đầu. Lý Tư Lam nhẹ lòng khôn siết, ngay lập tức đứng dậy, thuận tay tháo khăn ra.

"CỨU TÔI... ƯMMM... ƯMMM...", thật là con mẹ nó chỉ mới vừa tháo khăn ra một tý thì nữ y tá đã hét toáng lên, Lý Tư Lam theo phản xạ liền nhét khăn lại. Sau đó ngay lập tức lấy bừa một ống tiêm, tiêm vào tay cô ấy. Chỉ vài phút sau, nữ y tá liền ngất đi, có lẽ cậu đã lấy đúng thuốc an thần hoặc thuốc gây mê.

Lý Tư Lam mắt nửa khép nửa mở, tay run run cởi y phục của cô ấy ra mà miệng không ngừng xin lỗi. Sau đó cậu gấp gáp mặc vào, rồi đặt nữ y tá lên giường nằm ngay ngắn.

Cậu ngó vào bảng tên, liền cúi đầu trước nữ y tá, khe khẽ nói: "Như Hoa tiểu thư, đời này tôi nợ cô!", rồi nhanh chóng đi ra.

Trước phòng có bốn cảnh vệ cao lớn, cậu lặng lẽ đẩy khay đi ra, bọn cảnh vệ kính đen nửa mặt, đứng như trời tròng không thèm liếc cậu lấy một cái, cậu liền thở ra, nhanh chân đi ra phía hành lang.

Thoát rồi! Thoát thật rồi! Bây giờ chỉ còn đi ra cửa lớn rồi đi ra ngoài nữa là giải thoát...

Lý Tư Lam bước vào thang máy nhấn phím G, một lát sau thang máy "Ting" một cái, cậu liền trợn trắng, trước mắt cậu chính là Cố Lăng đang đi cùng Trình Huân và một hộ vệ khác.

Vầng trán cậu liền chảy xuống một tia mồ hôi, hai tay bấu chặt vào khay. May mắn là cậu đang trong bộ dạng một nữ y tá, hơn nữa còn có bịt khẩu trang che đi nửa mặt, Cố Lăng tuyệt đối không thể nhận ra.

Lý Tư Lam nín thở đẩy khay đi ra ngoài, vừa đi lướt qua được ba bước, thì đằng sau đã truyền đến âm thanh quen thuộc.

"Đứng lại!", Cố Lăng lạnh lùng phát âm.

Cậu như bị đóng băng, cột sống truyền tới một cơn lạnh buốt, tứ chi liền run rẩy.

"Y tá lại được phép mang dép bệnh nhân sao... bảo bối?", hắn quay người nhìn cậu, điềm đạm nói.

Cả người Lý Tư Lam liền sởn gai ốc, chân liền lấy đà định tốc chạy đi, thì thắt lưng đã bị hắn ôm chặt, rồi nhấc bổng lên đặt trên vai, tiến về phía cửa lớn.

"AAAAAA... THẢ TÔI RA. HỖN ĐẢN. BẮT CÓC. CỨU TÔI VỚI... AAA", cậu giãy dụa kịch liệt, cơ hồ hét lớn đến nứt tường lỡ gạch.

Các bác sĩ, y tá xung quanh thấy cảnh tượng Cố Tổng Ứng Thiên đang bế trên vai một nữ... à không, một nam... à không, một nữ nam nhân, liền cúi đầu kính cẩn, không chút bài xích.

Cậu ngước mặt lên nhìn về phía sau, thấy ai cũng đang nhắm mắt cúi đầu, liền lên huyết áp, la lói hung tợn hơn.

"VƯƠNG BÁT ĐẢN... CÁC NGƯỜI KHÔNG THẤY TÔI BỊ BẮT CÓC SAO... CỐ LĂNG... ANH LÀ HỖN ĐẢN... AAAAA", cậu ra sức vùng vẫy, la hét như muốn cắt bỏ thanh quản.

"Bảo bối, nếu em muốn bị thao tại đây thì cứ hét!", hắn nhếch cười, kề sát vào tai cậu thủ thỉ.

Lý Tư Lam ngay lập tức im miệng, không dám hó hé thêm tiếng nào.

Thấy cậu sợ đến mặt xám xanh, Cố Lăng nhếch môi, man trá nói: "Bảo bối ngoan, về nhà mà hét!".

"KHÔNGGGGG... CỨU TÔI VỚI... CỐ LĂNG... ĐỒ CHẾT BẦM... TÔI HẬN ANH...".

- Hết chương 20 -

*Thấy hài hài...

Cố Lăng lo mà run đi a,

À chương này có sự liên kết với chương 1 đấy ạ*

*

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau