KHÔNG LỐI THOÁT - ES LƯU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không lối thoát - es lưu - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Lý Tư Lam liều cả mạng sống để bỏ trốn, nhưng cuối cùng lại bị bắt và bị Cố Lăng chuốc xuân dược giao triền đến dục tiên dục tử rồi ngất đi.

Cậu hôn mê ba ngày thì tỉnh lại, đảo mắt nhìn quanh vẫn là căn phòng cũ, cậu chợt nhận ra mình không bao giờ thoát được bàn tay hắn, dù có ngoặc cường bao nhiêu thì cuối cùng vẫn là nằm ở đây, mặc cho hắn chà đạp. Có lẽ lần này Lý Tư Lam thật sự tuyệt vọng.

Cố Lăng, anh đúng là sứ giả địa ngục, bây giờ tôi có chết cũng sợ xuống dưới lại gặp anh. Anh có biết rằng tôi đã từng động tâm trước anh, từng muốn ở bên anh. Còn anh thì sao? Hoan hỉ với người khác trước mắt tôi, giam cầm tôi, nhục mạ tôi.

Cố Lăng, tôi nói cho anh biết, cảm giác tội lỗi của tôi đối với anh đã từ lâu bị chính sự tàn bạo đó nhấn chìm rồi. Bây giờ đối với anh, tôi chỉ còn thấy hận, mãi mãi chỉ có hận!

Được rồi, trò chơi chó má này tôi không muốn chơi nữa, từ giờ anh cứ việc thoải mái bức bách tôi, giam cầm cũng được, cường bạo cũng được, tôi chịu!

Hắc Tử? À, Hắc Tử chết rồi!

Thật đáng thương...

Thật xin lỗi, Hắc Tử!...

... Nhưng tao cũng muốn được giống mày!

Cũng thật nực cười đi ha ha...

"Ha ha...", Lý Tư Lam đột nhiên cười lớn, nước mắt chẳng biết thế nào lại tự nguyện tuôn ra.

Cố Lăng đã lặng lẽ ngồi nhìn cậu từ lâu, khoảnh khắc cậu cười, hắn liền lên tiếng: "Lam, em tỉnh rồi!".

Giọng hắn trầm bình nhưng nội tâm lại phi thường bất ổn, đặc biệt là bộ dạng như khóc như cười của cậu lúc này càng khiến tâm trí hắn lao đao.

Ban đầu, vốn dĩ hắn thật sự hận vì cậu cả gan nghĩ đến chuyện muốn trốn đi, từ đó mới có chuyện hắn mặc cậu van xin tha lỗi mà nhẫn tâm cường bạo, dày vò.

Nhưng dần hắn nhận ra, cậu dù muốn dù không vẫn thật sự là một phương thuốc độc, tuy nguy hiểm nhưng không thể dứt ra, hắn thật sự yêu cậu nhiều hơn hận.

Trớ trêu thay, khi hắn vừa nhận ra thì Lý Tư Lam vừa chết tâm, cậu đối với hắn căn bản chỉ còn sự căm hận. Khi đấy, Lý Tư Lam cũng chẳng còn khóc lóc van xin nữa, mà thay vào đó là ánh mắt nguyền rủa dành cho hắn.

Thế rồi mỗi ngày hắn lại ra sức khuất phục cậu, mục đích chỉ có thể là khiến cậu không dám nghĩ đến chuyện trốn thoát nữa. Nhưng tình hình mỗi lúc càng trầm trọng hơn là cậu tìm cách tự sát, cậu thật sự quá ngoặc cường rồi, mặc sự uy hiếp của hắn, cậu vẫn muốn tự thác.

Hôm đó, sau khi bắt cậu về, hắn đã vô cùng tức giận nên đã cường bạo cậu. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy cậu nằm im ắng trên giường, hắn căn bản có một nỗi sợ còn sợ hơn việc cậu bỏ trốn, đó chính là mãi mãi không thể nhìn thấy cậu nữa.

Lúc này chỉ cần cậu tỉnh lại, hắn tuyệt đối sẽ không bức cậu nữa, chỉ cần cậu chịu ở cùng một chỗ với hắn, cậu muốn thế nào cũng được.

"Tôi đã bị giam trong bao lâu?", Lý Tư Lam ánh mắt vẫn vô hồn.

"Một năm lẻ ba ngày", hắn thấp giọng đáp, tay nhẹ nhàng lau đi hai dòng nước mắt mỏng manh trên mặt cậu.

"Vậy đã đủ chưa?", cậu khẽ nhích mắt lên nhìn hắn.

"Lam, tha lỗi cho tôi! Em tỉnh rồi, em muốn gì cũng được!", hắn nâng cả người cậu lên siết chặt vào lòng. Hắn thật không ngờ, có một ngày lại lún sâu vào cơn mê ái này như vậy.

"Muốn gì cũng được?", mặt cậu vẫn không cảm xúc, cả người xụi lơ để mặc hắn ôm chặt.

"Phải. Muốn gì cũng được!", hắn nhắm mắt, ghì đầu vào cổ cậu.

"Tôi muốn rời khỏi đây", cậu nhắm mắt lại, lãnh cảm nói.

"Trừ việc đó ra, việc gì cũng được", tâm tư hắn cơ hồ kích động, liền siết chặt cậu hơn.

"Vậy thì xích tôi lại!", môi cậu khẽ run lên, đôi mắt khẽ mở ra lại trở nên vô hồn.

"Không, tôi không giam em, tuyệt đối không giam em nữa", hắn khẽ lắc đầu, khoé mi tựa như sắp ướt.

Lý Tư Lam im lặng hồi lâu, tâm tư có chút biến đổi...

"Tôi muốn đi làm", cậu chậm rãi nói.

"Hhảo!", hắn lập tức đáp ứng, mặt vẫn áp sát vào cổ cậu.

"Tôi muốn anh không chạm vào tôi", cậu vẫn ôn tồn nói.

"Lam... Xin em...", giọng hắn cơ hồ run, hai tay lại siết chặt cậu hơn.

"Tôi.muốn.anh.không.chạm.vào.tôi!", cậu nhấn mạnh, cơ thể có chút vùng ra.

"Hhhảo!", hắn thấy cậu định phản ứng, liền siết chặt eo cậu, gật đầu đồng ý.

"Vậy giờ buông ra", cậu vùng nhẹ người, điềm đạm nói.

Cố Lăng hai tay từ từ nới lỏng, hai mắt có chút thoáng buồn nhìn cậu.

Lý Tư Lam sau đó liền nằm xuống, xoay người sang một bên, không nhìn mặt hắn, cơ hồ ý muốn hắn ra ngoài.

"Ngày mai em sẽ đến Ứng Thiên làm việc!", hắn vẫn ngồi ngay mép giường nhìn cậu.

"Việc gì?", cậu nằm yên đáp.

"Nhân viên kế toán", hắn ôn nhu nói.

Cậu im lặng một lát rồi trả lời: "Được!".

Cố Lăng sau đó muốn để cậu nghỉ ngơi nên liền đứng lên, xong lại cúi đầu xuống định hôn thì cậu đã lên tiếng: "Mới đó đã quên?".

Hắn liền dừng động tác, căn bản là từ giây phút này cậu đã không còn cho phép hắn chạm vào cậu nữa.

Cố Lăng mặt mày ủ dột, lặng lẽ đứng nhìn cho đến khi cậu thật sự thiếp đi rồi hắn mới rời khỏi.

...

Sáng hôm sau, Cố Lăng đích thân lái xe đưa Lý Tư Lam tới Ứng Thiên, mặc dù cậu không thích đi cùng hắn, nhưng tâm trí cậu lúc này cũng chẳng muốn nhiều lời.

Ứng Thiên là một Tập đoàn hùng mạnh nhất cả nước. Trụ sở chính đặt ở Thanh Đô, mặc dù một năm qua, Cố Lăng có phần xao nhãng nhưng Ứng Thiên vẫn nhiễm nhiên vững chắc như tường thành.

Cố Lăng lái con xe Rolls-Royce Phantom quen thuộc đưa cậu đến công ty, nhưng khi chỉ còn cách 100m thì cậu đã lên tiếng.

"Cho tôi xuống ở đây!", Lý Tư Lam chồm người dậy, khẩn trương nói.Cố Lăng thoáng qua đã biết, ý cậu là không muốn người trong công ty nhìn thấy cậu đi cùng Cố Tổng. Hắn khẽ nhíu mày nhưng vẫn mở chốt cửa cho cậu xuống.

Lý Tư Lam vừa xuống xe, liền một mạch đi nhanh về hướng tòa nhà cao chót vót 39 tầng phía trước.

...

"Mọi người chú ý, đây là Lý Tư Lam nhân viên kế toán mới của Ứng Thiên chúng ta!", vị Trưởng phòng xinh đẹp, trẻ tuổi Tần Mẫn Nhi niềm nở giới thiệu cậu với mọi người.

"Mọi người hảo! Tôi là Lý Tư Lam, rất mong được mọi người giúp đỡ!", cậu lịch thiệp cúi đầu, vui vẻ giới thiệu bản thân.

"Ôi đẹp trai quá, Lý tiên sinh tôi là Trần Hiểu Như a...", một nữ đồng nghiệp khá xinh đẹp vui vẻ nói.

"Lý tiên sinh, tối nay đi ăn cùng tôi không hihi?", một nữ đồng nghiệp khác cũng chọc ghẹo cậu.

"Lý Tư Lam... là cậu sao?", một nam nhân đứng dậy, cơ hồ vô cùng ngạc nhiên.

Lý Tư Lam theo quán tính nhìn sang, liền không kìm được mà lớn tiếng: "Tào Quang, là cậu sao? Sao cậu lại ở đây?".

Tào Quang nhìn thấy cậu bạn đồng nghiệp đã lâu rồi không gặp, liền vui mừng như sắp khóc, nhanh chân tiến lại ôm cậu vào lòng, vỗ vỗ lên vai cậu.

"Lý Tư Lam, cậu đã trở về rồi. Thật tốt quá. Tôi vui quá!", Tào Quang há miệng cười như trúng số, ôm siết lấy cậu.

Là đồng nghiệp thân thiết nhất, Lý Tư Lam cũng không e ngại dang tay đáp trả, cậu cũng mừng rỡ khôn xiết.

"Tào Quang, tôi trở về rồi đây. Gặp lại cậu thật tốt...", cậu đang đà vui mừng, nhưng nghĩ lại lời Tào Quang có chút lạ, liền đẩy y ra hỏi: "... Cậu nói tôi trở về?".

"Ân! Không phải sao? Cậu vừa trở về nước?", Tào Quang mặt mày hớn hở đáp.

"Ách! Ý cậu là tôi đi đâu?", Lý Tư Lam vẻ mặt có vạn phần khó hiểu.

"Cái tên này, hôm nay lại còn biết đùa. Còn chẳng phải cậu du học Mỹ sao?", Tào Quang hí hõm vỗ vỗ lên vai cậu.

"Tôi á?", Lý Tư Lam mắt mở to, tự chỉ vào mặt mình.

"Không đùa nữa. Cậu cũng thật là, đi cũng không từ biệt lấy một tiếng. Phải đích thân tôi gọi hỏi phụ mẫu cậu a", Tào Quang nhíu mày, giả vờ trách móc.

"Cái gì? Là phụ mẫu tôi nói?", Lý Tư Lam mắt cơ hồ trợn to như sắp rớt.

"Cậu cũng đừng ích kỷ vậy nga. Được Ứng Thiên tạo cơ hội cho đi du học, sợ tôi cướp mất sao?", Tào Quang kề nhẹ vào tai cậu nói nhỏ.

"Là tên khốn Cố Lă...", Lý Tư Lam vừa nghe đến Ứng Thiên liền biết có liên quan đến Cố Lăng, cậu theo thói quen định thốt ra câu chửi thì sực nhớ lại rồi im bật.

"Hả? Cậu nói gì? Tôi nghe không rõ... Khốn gì a?", Tào Quang vô tư nhướng mày hỏi lại.

"Không... Không có gì. Ý tôi là... làm sao cậu đến được Ứng Thiên?", cậu lơ mắt đánh sang chuyện khác.

"Ha, còn không phải là nhờ vào năng lực thần thánh của tôi sao. Tôi được lệnh về Ứng Thiên làm vào hai hôm trước a... Ha ha đúng là ông trời có mắt nga", Tào Quang nghĩ đến được làm ở Ứng Thiên liền ngẩng đầu cười lớn.

"Ân! Làm việc đi. Tan làm tôi với cậu hàn quyên", Lý Tư Lam đẩy đẩy Tào Quang vào bàn làm việc. Sau đó cậu cũng được Trưởng phòng sắp xếp ngồi cạnh Tào Quang.

...

Lý Tư Lam làm việc ở tầng 22, thì ở tầng 39 cao nhất là văn phòng của Tổng giám đốc Cố Lăng.

Hiện giờ thì sắc mặt của hắn không được tốt lắm, vì vừa nãy đã quan sát được Lý Tư Lam ôm áp người khác giữa thanh thiên bạch nhật.

Tào Quang chết bầm, hắn vốn dĩ muốn cậu vui hơn nên mới lệnh cho tên đó về Ứng Thiên, mới ngày đầu đã động tay động chân như vậy, có hay không nên sai thuộc hạ chặt đứt tứ chi của y cho chó ăn.
Mặt Cố Lăng đang đằng đằng sắc khí thì điện thoại chợt reo lên, hắn ba chân bốn cẳng bắt máy.

"Bảo bối, có chuyện gì?", hắn liền ôn nhu hỏi cậu như chẳng hề có cuộc chia ly.

"Là anh phải không? Chuyện du học Mỹ?", cậu lạnh lùng hỏi hắn.

"Là muốn phụ mẫu em yên tâm!", hắn thấp giọng đáp.

"Trong khi con trai của họ bị giam?", cậu không chút e ngại xoáy hắn.

"Bảo bối, tôi xin lỗi... Em đừng...", Cố Lăng chưa nói hết thì bị cậu cướp lời.

"Tan làm tôi đi cùng đồng nghiệp!", Lý Tư Lam lãnh đạm nói, sau đó liền tắt máy.

Trước sự lạnh lùng của Lý Tư Lam, Cố Lăng càng cảm thấy bế tắc. Nếu biết trước có một ngày yêu cậu nhiều như vậy, hắn nhất định không bao giờ cường gian, hắn nhất định sẽ thật tâm thật dạ theo đuổi cậu.

Là hắn quá coi thường mị sắc của Lý Tư Lam, nào có ngờ chỉ một lần vây vào đã không thể dứt ra.

"Lý Tư Lam, tôi sẽ theo đuổi em, thật tâm theo đuổi em!", Cố Lăng thầm nghĩ rồi nhếch cười khổ sở.

...

Tan làm, vì để chào mừng nhân viên mới Lý Tư Lam, nên cả phòng Kế toán quyết định đến Balis Club - một club phù hợp với nhân viên văn phòng khá có tiếng ở Thanh Đô uống rượu.

"Mời mọi người cùng nâng ly nào!", Tào Quang là người hoạt ngôn, luôn tạo được không khí vui vẻ cho mọi người.

"Hảo! Uống cạn nào!", nghe Tào Quang hô to, mọi người cũng hào hứng nâng ly.

"Lý tiên sinh, tôi nghe nói anh được Ứng Thiên tài trợ du học Mỹ. Anh thật tài giỏi a!", Hiểu Như từ đầu đã để ý Lý Tư Lam, khi vừa vào bàn đã ngồi kế sát cậu.

"Trần tiểu thư quá khen. Cũng không có gì đáng nói!", nghe đến chuyện đó cậu thật muốn độn thổ, liền cúi xuống nháp rượu, đây rõ ràng là lừa đảo.

"Ha ha Hiểu Như nổi tiếng xinh đẹp nhất phòng chúng ta đó a... Lý tiên sinh nên cân nhắc", một đồng nghiệp nam cười đùa nói với Lý Tư Lam.

undefined

"Đúng nga, nhìn hai người khá xứng đôi. Trai xinh gái đẹp một mảng xuân tình", mọi người nghe vậy cũng ùa theo chọc ghẹo, lại có người nhã hứng ngâm thơ.

Trần Hiểu Như nghe thấy, hai má liền đỏ lên, nhưng bàn tay phía dưới lại có ám ý đặt lên đùi Lý Tư Lam.

Cậu bị đụng chạm liền có chút giật mình, nhưng lại không biết làm sao xử lý, tay rất muốn đẩy ra nhưng lại sợ phật lòng cô gái kế bên, đành lơ đi như không có chuyện gì.

Uống rượu một hồi ai nấy đều ngã say, có người say nhưng vẫn có thể tự xoay xở, có người say đến chẳng biết đường về, mà Trần Hiểu Như lại nằm ở vế sau.

"Lý... tiên sinh... Ự... Chúng tôi về trước nga... Ự... Hiểu Như phiền cậu chăm sóc... Bái bai...", một nhóm người sau khi tạm biệt Lý Tư Lam thì liền đi mất.

Lúc này chỉ còn lại Lý Tư Lam, Tào Quang và Trần Hiểu Như, riêng Trần Hiểu Như đang bám chặt vào cậu ngã ngớn.

"Lý Tư Lam, cậu đưa cô ấy về nga. Tôi say lắm rồi!", Tào Quang hai mằt lờ đờ chỉ chỉ vào người cậu.

"Tào Quang, tôi không mang cô ấy về nhà được. Sẽ có án mạng đó!", Lý Tư Lam tuy cũng có say, nhưng vẫn còn trụ được.

"Hảo... Hai người nam trinh nữ tiết... Đổ máu là tốt...", Tào Quang cười cười nhìn cậu rồi gục xuống.

"Tôi không đùa. Tào Quang... Tào Quang... Tỉnh lại... Tỉnh...", Lý Tư Lam vừa nói vừa lay lay người y, nhưng y đến một chút cũng không nhúc nhích.

Lý Tư Lam chẳng biết phải xoay xở thế nào, cậu ngồi một hồi lâu rồi đứng dậy dìu Trần Hiểu Như ra cửa định vẫy taxi. Hai người đang áp sát vào người nhau, thì bỗng nhiên Trần Hiểu Như quay sang hôn, Lý Tư Lam chưa kịp phản ứng thì lưỡi của cô ấy đã luồn vào khoang vị.

Giữa đường phố náo nhiệt về đêm, các cặp đôi hôn nhau là chuyện bình thường, nhưng cảnh tượng này trùng hợp thế nào lại vừa khít lọt vào mắt Cố Lăng đang ngồi trong xe bên đường đợi cậu từ tối giờ.

Nhìn thấy Lý Tư Lam môi áp môi với một cô gái, tâm thần Cố Lăng liền nổi cơn thịnh nộ, liền lập tức bước xuống xe, theo sau là hai hộ vệ vest đen bí ẩn.

Cố Lăng vừa xuống xe, dân tình xung quanh liền hỗn loạn, la hét ầm ĩ trước sự tỏa sáng của hắn, có người còn lấy điện thoại ra chụp hình.

Hắn đi thẳng qua đường mà không để tâm đến xe cộ tấp nập, hai hộ vệ phía sau khẩn trương vẫy tay chặn đầu xe lại để hắn đi qua, giao thông một phen náo loạn, còi xe inh ỏi.

Tiếng còi xe làm Lý Tư Lam phát giác, liền lùi bước cự tuyệt Trần Hiểu Như. Cậu quay mặt nhìn ra đường phố, liền thấy bóng dáng vô cùng quen thuộc, vest đen lịch thiệp, khuôn mặt cương nghị, đang đi nhanh về phía cậu.

Lý Tư Lam lập tức quay người nắm lấy tay Trần Hiểu Như che chở, tiềm thức hiện lên một tia run sợ.

"Cô ta là ai?", Cố Lăng vừa đến đã lớn tiếng hỏi thẳng Lý Tư Lam.

"Đồng nghiệp!", cậu tuy rằng sợ hắn nhưng tâm can đã không còn để tâm hắn sẽ làm gì mình nữa, lá gan cũng tự khắc phỗng to.

"Buông-ra!", hắn gằn giọng, cơ hồ kiềm chế cơn thịnh nộ.

"Cô ấy sẽ ngã!", ánh mắt cậu sắc lẻm nhìn hắn.

"Em qua đây!", hắn vừa nói vừa với tay định kéo cậu về phía mình thì...

"Chạm vào tôi, anh dám sao?", cậu mặt không biểu tình nhìn hắn.

Cơ hồ nghe được câu nói của Lý Tư Lam, mắt hắn liền nổi lửa, tay phải cư nhiên rút lại, xoay người đá vào chân hộ vệ phía sau một cái rõ đau. (Chết mịe thằng em)

Hắn một chút giải tỏa được cơn tức, liền bình ổn ra lệnh cho hộ vệ: "Tách họ ra. Đưa cậu chủ lên xe!".

Hai hộ vệ mặt lạnh như tiền liền chấp lệnh, bước nhanh về trước kéo Trần Hiểu Như ra khỏi người Lý Tư Lam. Bản thân cậu cũng bị hộ vệ kìm chặt đưa về hướng xe bên đường.

"Buông... Anh định làm gì cô ấy... Đồ khốn... Buông ra...", cậu bị kéo đi, không ngừng vùng vẫy nhưng vô lực, mặt liền quay lại lớn tiếng với Cố Lăng.

Cố Lăng ngước mắt nhìn trời, hít sâu một cái, loại sự tình ngày hôm nay chính là một tay hắn tạo ra.

Chương 22

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lý Tư Lam bị lôi lên ghế phụ, Cố Lăng cũng theo sau lái xe đưa cậu về, còn hai hộ vệ ở lại xử lý mọi chuyện.

Trên xe, Lý Tư Lam chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, còn hắn cũng chẳng thèm nói lấy một câu.

Cái mọi rợ gì không biết? Đường đường là Cố Tổng Ứng Thiên, Lão đại Thiên Ưng mà lại có lúc phải đi đánh ghen với đàn bà?

"Mẹ kiếp!", Cố Lăng một cơn cuồng nộ, nhịn không nổi mà bộc phát ra miệng, tay đập mạnh vào vô-lăng*.

Lý Tư Lam giật mình một cái, nhưng cũng không thèm liếc qua nhìn, cậu ngó mặt ra kính xe nhìn bên ngoài đường phố.

Lý Tư Lam chưa bao giờ cảm thấy yêu say Thanh Đô đến vậy. Bên ngoài đường phố người qua kẻ lại cười nói xôn xao, những tòa nhà cao vót lấp lánh những ánh đèn,... Có lẽ vì một năm bị giam cầm, ngày đêm đều không biết, nên đôi lúc cậu cũng chỉ khao khát được một lần đứng giữa vòm trời bao la thở sâu một cái.

Nghĩ đến đó, Lý Tư Lam khẽ thở nhẹ một hơi, mắt cơ hồ khép lại.

"Em quá đáng!", Cố Lăng ngồi lái xe, nhịn một hồi cũng không chịu nổi mà nghiến răng.

Lý Tư Lam bị hắn làm cho mất hứng, liền quay sang lạnh lùng hỏi: "Tôi làm sao?".

"Em ngoại tình", hắn tức nghẹn nhìn cậu.

"Ha, nực cười... Tôi và cô ấy căn bản đều độc thân!", Lý Tư Lam hí giọng.

"Không được nhắc đến cô ta", hắn lại tiếp tục nghiến răng.

"Tôi cứ nhắc, cô ấy xinh đấy, thú vị đấy, tôi thích...", cậu đang thuận miệng nhìn vào mặt hắn mà nói, thì đột nhiên bị môi hắn chặn lại.

Bị hôn bất ngờ, cậu liền dứt ra, mắt long tên tức giận: "Anh... Anh dám chạm vào tôi... Đồ hỗn đản!".

"Thì sao? Tôi có dùng tay chạm vào em sao? Hửm?", hắn nhếch mày nhìn thẳng vào mặt cậu mà nói.

"Vô sỉ... Xuống xe!", cậu lạnh lùng nói vào mặt hắn.

"Cái gì?", "Rét" hắn phanh xe ngay lập tức, mắt ưng giãn to nhìn cậu.

"Xuống.xe!", cậu nhấn mạnh từng chữ, mặt vẫn lạnh lùng không đổi.

"Tôi.xuống.xe?", hắn cũng nhấn mạnh hỏi lại cậu.

"Đúng, ngay lập tức xuống xe!", cậu không có lấy một tia sợ sệt, lớn giọng đáp.

"Lý-Tư-Lam, em...", hắn đang gằn giọng định nói cậu lộng quyền thì đã bị hành động của cậu làm cho nghẹn.

"Anh không xuống thì tôi xuống!", cậu vừa cắt ngang lời hắn vừa động tay mở cửa.

Thấy cậu lớn mật như vậy, hắn cơ hồ long óc, liền nhanh tay nắm chặt tay cầm bên cửa của cậu lại, không cho cậu xuống xe.

Nhưng sau đó không phải sẽ đánh đập hay trừng phạt cậu gì cả, mà là...

Hắn hít một hơi sâu: "Được. Tôi xuống. Tôi xuống", mặt hắn tối đen một mảng, ánh mắt như muốn giết bừa một người cho đỡ tức.

Hắn chậm chậm bước xuống xe mà cơ thể cứng ngắc như vừa bị đông đá. Chân vừa sáp đất, hắn liền mạnh tay đóng cửa một cái, rồi xoay mặt vào trong vỉa hè.

Lý Tư Lam trên xe trong lòng cũng đang hồng hộc tức giận. Ai bảo hắn chạm vào cậu? Đã bảo là không cho phép rồi. Đáng đời!

Cậu không chút lưu tình, vụt đi mất hút, để lại một nam nhân thân hình cao to, cường tráng, vest đen lịch lãm, nhưng mặt mày lại đen một màu than, nhìn vào có chút giống một kẻ mới vừa thất nghiệp.

Hắn đứng yên một chỗ, tay lấy điện thoại ra nhấn gọi cho Trình Huân.

"Ngay.lập.tức.tìm.tôi!", hắn từng chữ từng chữ thốt ra mang theo sức nặng vô cùng lớn.

Ngày thường Trình Huân lái xe, hắn cũng không thèm ngó ra ngoài lấy một cái, chỉ là từ khi có Lý Tư Lam, hắn mới đích thân lái xe đưa đón, đường đi lối về đều có hướng dẫn chỉ đường. Bây giờ, Cố Lăng căn bản còn không biết mình đang ở đâu và hắn cũng không cần phải biết, tất cả đều để hộ vệ trưởng Trình Huân lo liệu.

"Vâng, Lão đại!", Trình Huân bên kia cơ hồ hoảng hốt, Lão đại bằng cách nào lại rời khỏi xe và tức giận như vậy? Y ngay lập tức định vị GPS để tìm Lão đại.Nói xong hắn liền tắt máy...

Cố Lăng đứng đấy được khoảng 45 giây thì dòng người nơi đó tăng đột biến, người qua kẻ lại không ngừng nhìn chằm chằm vào hắn, có người chỉ trỏ rồi cười, có người ngập ngừng dứng lại để thưởng thức vẻ ngoài trên cả hoàn mỹ của hắn.

Cuộc đời hắn chưa bao giờ chịu nỗi nhục nhã nào như thế này. Bản thân là một đại nhân vật, bây giờ lại như một con ma nơ canh mặc âu phục được đặt giữa đường cho những kẻ qua lại ngắm nghía, bàn tán.

Nói thì cứ như hắn đứng đấy lâu lắm ý! Thật ra hắn chỉ chịu sĩ nhục có gần 10 phút thôi. Với một hộ vệ đa zi năng như Trình Huân, việc tìm chủ nhân trong vòng 10 phút không có gì khó cả.

Sau khi Trình Huân tìm ra hắn, y kính cẩn mời hắn lên xe trước hàng trăm con mắt trầm trồ của những người đi qua. Trên xe, Cố Lăng cơ hồ còn không thở được vì tức, mà hắn đã không thở thì Trình Huân căn bản cũng không có tư cách hô hấp.

Trình Huân lái xe tốc độ khá nhanh, liền một lúc sau đã đuổi kịp Lý Tư Lam. Vừa nhìn thấy dáng xe quen thuộc, Trình Huân liền giảm tốc độ, chờ lệnh từ Cố Lăng.

"Theo sau!", hắn lạnh lùng nói.

"Vâng, Lão đại!", Trình Huân tuân lệnh, chầm chậm bám theo sau.

15 phút sau, Lý Tư Lam theo dẫn đường liền tới ngay trước cổng biệt thự. Về đến rồi nhưng lại không biết cách nào để vào, cậu đành mở cửa xuống xe, vừa định gọi cho Trình Huân, thì từ đằng sau đã có người xông tới nhấc bổng cậu lên đặt trên vai.

Lý Tư Lam theo phản xạ liền vùng vẫy, hét to: "AI VẬY... THẢ XUỐNG... CỨU TÔI VỚI... TRÌNH HUÂN...".

"Tối nay tôi sẽ ăn em. Ăn sạch sẽ em. Hừm!!", Cố Lăng nổi trận lôi đình, lúc ngồi trên xe đã nuôi ý định xé nát cậu ra. Cộng thêm đã một ngày không được chạm vào cậu, hắn căn bản là muốn điên rồi.

"CỐ LĂNG... KHỐN KIẾP... THẢ TÔI XUỐNG... ANH MUỐN CHẾT SAO...", cậu dùng hết sức đánh vào lưng hắn, tựa hồ như muốn loãng xương, rách phổi.

Cố Lăng bị đánh liên hồi nhưng không kêu đau một tiếng, nhanh chóng vác cậu vào tận phòng mình, khóa chốt ngoài.

Hắn áp cậu xuống giường, một tay kìm chặt hai tay cậu đặt trên đầu, môi hắn sáp vào môi cậu, hôn mãnh liệt. Lưỡi thừa lúc cậu đang thở gấp liền lách vào trong càn quét, quấn lấy chiếc lưỡi ẩm nóng của cậu mà mút điên cuồng. Một tay luồn vào y phục của cậu mà sờ soạn khắp nơi.

Lý Tư Lam bị tấn công bất ngờ, đầu có chút choáng váng, sau một hồi trấn tĩnh, cậu liền cắn vào lưỡi hắn một cái đau điếng, máu chảy ra tanh nồng, nhưng Cố Lăng rít một tiếng, nhất nhất dứt ra.

Tay hắn luồn vào vùng tam giác riêng tư, chạm vào cự vật non mềm nắn lấy nắn để. Lúc này Lý Tư Lam cơ hồ tức giận tột độ, liền lấy đà đạp mạnh vào chỗ đó của hắn một cái.

Đàn ông dù thiên đao vạn quả vẫn có thể chịu được, nhưng bị tấn công vào chỗ đó thì tự khắc cũng kêu đau như đàn bà sắp đẻ. Bị Lý Tư Lam đạp trúng chỗ đó, Cố Lăng cơ hồ choáng váng, liền buông môi cậu ra, kêu lớn.

"A... Em không cần dùng nó nữa sao?", tay hắn liền rút ra áp chặt ngạo vật, đôi mày nhíu thành một hàng, nhưng tay kia vẫn ghì chặt hai tay của cậu.

"Buông ra... Nếu không tôi cắn lưỡi tự sát... Hừ...", cậu hung hăn nhìn hắn, toàn thân không ngừng giãy dụa, thở đến hụt hơi.Vừa nghe đến chữ "Tự sát", hắn liền giật mình, một khắc buông cậu ra ngay.

"Không được, bảo bối!", mắt hắn hằn lên một tia lo sợ.

"Cố Lăng, anh cút đi. Anh là cầm thú", cậu bật dậy lùi người về sau, mắt như ngấn lệ lớn tiếng đuổi hắn đi.

"Không. Tôi không cút!", hắn cũng chồm người dậy, chẳng biết vô tình hay cố ý mà dáng vẻ của hắn làm Lý Tư Lam có phần sửng sốt.

"Anh làm trò gì vậy?", cậu kinh ngạc nhìn hắn.

"Quỳ gối tạ lỗi trước em!", hắn cúi mặt xuống, hai tay kính cẩn để lên đùi, chính xác là hắn đang quỳ thấp trước cậu.

"Sao phải làm vậy?", cậu cơ hồ vẫn còn kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên cậu thấy biểu hiện lo sợ của hắn, dù chỉ là một chút thôi nhưng cậu cảm nhận được hắn thật sự lo sợ.

Tổng giám đốc của Tập doàn Ứng Thiên bây giờ lại cúi mặt trước mặt cậu như vậy, Lý Tư Lam thật sự cảm thấy có chút điên rồ.

"Tôi cũng không biết", hắn vẫn giữ yên dáng vẻ đó, trầm giọng nói.

"Đi ra ngoài. Tôi không muốn nhìn thấy anh", cậu vừa chỉ tay ra cửa vừa nhìn hắn nói, nhưng giọng điệu đã có phần nguôi tức.

"Tôi... khóa ngoài rồi!", hắn ngước mặt lên nhìn cậu, vẻ mặt có phần đáng thương.

"Một cánh cửa làm khó được anh sao?", lúc này cậu đã bình ổn, liền điềm tĩnh nói xoáy hắn.

"Cửa phòng chống đạn, tôi không phá được", hắn vẫn ngồi im không nhúc nhích.

"Ai bảo anh phá nó? Gọi Trình Huân tới!", cậu lớn tiếng hói thúc hắn.

"Bảo bối, để hắn nghỉ ngơi. Bất quá tôi ngủ sofa... được không?", hắn nhìn cậu với vẻ mặt vô cùng thương lượng.

"Ha, Cố Tổng cũng có lúc biết nghĩ cho kẻ dưới a? Xuống ghế đi", cậu cười mỉa nhưng tiếp đó là thẳng thừng bảo hắn xuống giường.

Cố Lăng bất quá chỉ nói bừa là sẽ xuống ghế chứ thật sự chưa giờ nghĩ đến chuyện mình sẽ ngủ khổ sở như vậy. Thường thì những trường hợp như vậy, cậu phải cho hắn ngủ trên giường luôn chứ. Tại sao lại ác như vậy? Đúng là lòng của Lý Tư Lam, Cố Lăng căn bản là chẳng bao giờ dò được.

Hắn nghe cậu nói xong, liền có chút không tin được...

"Tôi.xuống.ghế?", hắn nhìn cậu nhấn giọng hỏi.

"Là anh tự nói mà. Xuống đi!", cậu lay đầu về hướng ghế đằng kia, ý bảo hắn đi.

"... Hảo... Nhưng tôi hôn em một cái được không?", hắn có chút hẵng người, nhưng sau đó vẫn ôn nhu nhìn cậu.

Lý Tư Lam im lặng một hồi, mặt liền có chút dửng dưng, khe khẽ nói: "Xem như tôi bố thí cho anh".

Vừa nghe cậu nói xong, hắn ngay lập tức áp môi lên trán cậu một cái đầy cảm xúc, sau đó môi hắn rời đi, đưa mắt nhìn cậu chang chứa tình cảm nói: "Bảo bối, ngủ ngon!".

Khoảnh khắc đó, trái tim Lý Tư Lam như tan ra, sau đó lại đập "Thình thịch, Thình thịch" như đánh trống. Cậu bất giác đặt tay lên ngực trái, mắt nhìn theo bóng lưng hắn quay đi mà chỉ muốn níu lại. Cậu sợ cảm giác đó, cảm giác sau mỗi lần hoan ái, ngước mắt lên nhìn đều là nhìn thấy một tấm lưng trần của hắn rời đi.

Cậu hận, thật sự hận hắn. Nhưng cũng không thể bài xích được cảm giác muốn níu giữ hắn. Rốt cuộc thì loại cảm xúc này bao giờ mới tan biến được đây!

- Hết chương 22 -

*Tiếp chương 23 luôn đi nàng, hôm nay ta up 2 chương a kkk*

*

Chương 23

Lý Tư Lam đi làm đến nay đã được một tuần, công việc vô cùng thuận lợi và quan hệ đồng nghiệp vẫn duy trì tốt, duy chỉ có duy nhất mối quan hệ với Trần Hiểu Như là đi hơi xa một chút, mà nó là xuất phát từ phía Trần Hiểu Như.

Một tuần trôi qua, Cố Lăng như ngồi trong chảo nóng, cơ hội được thở chung một bầu không khí Lý Tư Lam còn ít hơn số lần hắn tự an ủi.

Đối với một người tinh lực dồi dào như Cố Lăng, việc cấm dục một tuần căn bản chính là giết chết hắn. Nhưng hiện giờ có một việc còn tệ hơn cả việc giết chết hắn đó chính là hắn phải tự an ủi, đó là một sự xúc phạm. Cố Lăng trước giờ luôn là người thà chịu chết chứ không chịu mất mặt.

Thế nhưng một tuần nay, hắn đã rất nhiều lần mất mặt, mà mất mặt nhất có lẽ là lần hắn đang trùm chiếc áo của Lý Tư Lam trên mặt hôn hít còn bên dưới thì tay không ngừng tuốt động, lần đó Trình Huân vô tình nhìn thấy và y suýt bị móc mắt.

...

Hôm nay là thứ hai, Trình Huân lái xe đưa Cố Lăng và Lý Tư Lam đi làm. Vì từ tuần trước cậu đã bảo không muốn cả hai hít chung bầu không khí, nên là Trình Huân trở lại làm tài xế, ba người cùng thở thì vẫn đỡ hơn. (How to logic? =]]]]])

Vừa tới nơi, Lý Tư Lam đã chào tạm biệt Trình Huân, và xem hắn là người vô hình. Cậu xuống xe đi nhanh về phía cổng công ty, thì vừa lúc Trần Hiểu Như xuất hiện, thế là một màn thân thiết gần gũi lại diễn ra trước mắt hắn.

Cố Lăng tất nhiên đã định đuổi việc Trần Hiểu Như và cả cái phòng kế toán đó luôn. Nhưng Lý Tư Lam ngăn cản, bảo là cứ giam cậu lại chứ đừng đuổi việc người khác vô cớ như vậy.

Vô cớ á? Lôi kéo bảo bối của hắn đi hoang, báo hại hắn ngồi chờ trước Balis cả một buổi tối, xong lại còn khuyến mãi thêm một màn hôn môi. Loại này nên diệt sạch! (Ờ chôn liền, chôn liền, chôn liền)

Đối với loại sự tình hôm nay, căn bản Cố Lăng đã không còn sức chịu đựng. Vừa rồi lại chứng kiến thêm một cảnh ân ân ái ái của Lý Tư Lam và ả kia, lần này bảo hắn nhịn được nữa sao?

"Huân, ngay lập tức phong tỏa tầng 22, bất cứ ai cũng không được phép vào", hắn lạnh lùng ra lệnh.

Trình Huân nhận lệnh, tức khắc xuống xe đi thẳng vào công ty, triệu tập hộ vệ phong tỏa toàn bộ tầng 22.

Sau khi xong việc, Trình Huân liền gọi điện thoại báo cáo với Cố Lăng. Hắn chậm rãi bước xuống xe, đi thẳng vào công ty. Hôm nay hắn không đi thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc nữa, mà đi thẳng lại sảnh, nơi mà toàn nhân viên của tầng 22 đang đứng như chẳng biết có chuyện gì đang xảy ra.

Cố Lăng từ xa đã trông thấy dáng vẻ ngơ ngác của cậu, hắn liền nhanh chân đi tới từ phía sau bế hẳn cậu lên ôm chặt vào lòng.

Lý Tư Lam đang chẳng hiểu chuyện gì, lại đột nhiên bị nhấc bổng lên, liền vẫy chân, la lớn: "Á... THẢ XUỐNG... CHUYỆN GÌ VẬY... THẢ TÔI XUỐNG...".

Mọi người xung quanh ai nấy đều hốt hoảng trước cảnh tượng vạn năm có một này, vị Cố Tổng thông minh, cơ trí hơn người của Ứng Thiên trăm năm không xuất hiện một lần giờ lại đột ngột đứng tại đây, đã vậy còn chỉ cách họ có vài bước chân. Thật choáng ngợp!

Dáng vẻ cao lớn của hắn, ngũ quan sáng ngời của hắn chính xác là đang nổi lên bần bật giữa một đám người, nhưng hiện tại tay hắn lại đang khư khư ôm lấy một nam nhân nhỏ bé, trắng trẻo. Điều đó càng khiến hai người họ nổi bật hơn.

Dù Lý Tư Lam đang vùng người mạnh mẽ nhưng căn bản là không thể chống lại sức mạnh của Cố Lăng, đặc biệt là lúc này.

Hắn đi được vài bước, liền xoay người lại nhìn thẳng phía đám đông mà nghiến răng nghiến lợi: "Lý Tư Lam là người của Cố Lăng tôi, từ nay còn ai dám mơ tưởng!"

Nói xong hắn liền quay đi, để lại cả đám nhân viên nữ té lên ngã xuống, gào thét long trời khi biết Cố Tổng uy phong, tiêu sái, đẹp trai hơn người đã bị một tên nam nhân còn chẳng biết là ai cướp mất.

Còn riêng Trần Hiểu Như, sau khi chứng kiến cảnh đó xong, tâm thần như bấn loạn. Hóa ra mình lại đi thích cái loại nam nhân như Lý Tư Lam. Thật chẳng biết giấu mặt vào đâu!

Bị một nam nhân mang đi trước hàng ngàn con mắt, Lý Tư Lam cũng chẳng biết chôn mặt vào đâu, thậm chí còn nghĩ đến chuyện tự tử cho xong. Cậu giãy dụa, la hét đến kinh thiên động địa.

"CỐ LĂNG... ĐỒ CHẾT BẦM... THẢ TÔI RA... ANH ĐIÊN RỒI SAO... AAA...", Lý Tư Lam nhắm mắt nhắm mũi, hét đến hết sức bình sinh.

"Đúng! Tôi điên rồi. Tôi vì em mà điên rồi!", hắn giữ chặt cậu trong tay, vừa vào thang máy vừa nói.

"THẢ TÔI RA... NẾU KHÔNG ANH SẼ HỐI HẬN... TÔI SẼ CHẾT CHO ANH XEM... ĐỒ KHỐN...", mặt mày cậu đỏ hết cả lên, la đến cổ họng sắp vỡ tung.

"Hảo! Tôi và em cùng chết. Bất quá tôi phải ăn thật no rồi mới chết", hắn nhìn thẳng vào mặt cậu nghiến răng.

"Ting" thang máy dừng ngay tầng 22, lúc này đã không một bóng người. Cố Lăng bế cậu đi nhanh về phòng Kế toán, ngay bàn cậu làm việc, đặt cậu ngồi xuống ghế, nhanh tay rút cà vạt trói chặt hai tay cậu lại.

Cố Lăng vung tay quơ đổ hết máy tính, tài liệu trên bàn xuống đất, tiếng thiết bị rơi xuống âm thanh ầm ầm vang lên.

Hắn đặt nửa người cậu nằm lên bàn, một tay nắm chặt tay cậu đặt lên trên, tay kia mạnh mẽ xé toẹt áo sơ mi của cậu ra, tiếng cúc áo rơi xuống sàn "Lộc cộc", để lộ ra một thân thể tinh khiết, mềm mại, nhìn là muốn ăn ngay.

Cố Lăng gục xuống cắn vào vai Lý Tư Lam một cái rỉ máu, cậu "A~" lên đau đớn, hắn ngay lập tức áp vào môi cậu giao triền, lưỡi hắn lách sâu vào trong yết hầu liếm qua liếm lại, động chạm vào phần thịt mềm hai bên mà quấy mạnh, rồi lại thô bạo bấu chặt lấy lưỡi cậu mút mạnh "Chụt, chụt", nước bọt đổ ra như nước chảy dọc xuống cổ của Lý Tư Lam.

Cậu bị tấn công dồn dập, mắt còn không kịp mở ra, lưỡi cũng vô thức đưa qua đưa lại đáp trả hắn, cổ họng chỉ phát ra được tiếng "Ưm, Ưm".

Chỉ có vậy thôi nhưng Cố Lăng cơ hồ bị kích thích, ngạo vật liền nhô lên như một túp lều sau lớp vải. Hắn liền đưa tay sờ soạng người cậu, rồi ngừng trước hạt châu trước ngực nắn nhẹ rồi xoắn theo vòng tròn. Lý Tư Lam cũng đã từ lâu không tiết dục, liền theo đó mà có chút hưởng ứng, thịt nhỏ liền cứng lên.

Cố Lăng thấy mọi chuyện thuận lợi, liền rê môi xuống liếm vào tai cậu một cái ướt sũng, cậu "Ưm" một tiếng, rồi hắn chầm chậm hôn xuống cổ, sau đó dừng trước ngực.

Hắn nhìn khối thịt bé bé ở trước ngực cậu, tâm trí như bị thôi miên, liền áp miệng xuống liếm lấy mút để đến đỏ hết cả lên, xong lại nhe răng ra cắn nhẹ vào, Lý Tư Lam liền nẩy nhẹ người lên.

Hắn liếm mút đến lúc hai bên ngực cậu đều sưng đỏ như hạt lựu chín, ướt đẫm nước dãi mới ngừng lại. Sau đó từ từ rê lưỡi xuống dọc theo thân thể cậu tới nơi tư mật hiện đang nhấp nhô. Hắn áp mặt vào hít sâu một cái, ngạo vật của hắn liền dựng đứng.

Sau một hồi mơ màng, cậu cơ hồ tỉnh lại được một chút, liền vùng người, gầm gừ.

"Đủ rồi... Thả ra... Đồ hỗn đản... Cố Lăng... Khốn kiếp...", cậu mặt mày nhăn nhó, giãy dụa không ngừng.

Nhưng tâm cơ Cố Lăng lúc này chỉ muốn khảm cậu vào thân, hòa thành một thể. Hắn khao khát cậu, một sự khao khát mãnh liệt. Mắt hắn ngập dục, lờ đờ nhìn nơi đó của cậu cũng đã có phản ứng. Hắn liền mở dây nịt, kéo quần cậu xuống, da thịt ấm áp liền bại lộ, cự vật cưng cứng trồi ra dập vào mặt hắn ấm nồng.

"Lam, tôi muốn em, chỉ muốn em!", giọng hắn khàn sâu, đôi mắt híp lại mơ màng.

Hắn không một chút suy nghĩ, há miệng ngậm lấy hạ vật, khoảnh khắc đó hắn cảm thấy cự vật cậu lại trướng ra một chút, như vậy lại càng thêm kích thích dục vọng trong hắn. Hắn cẩn thận trúc trắc, lưỡi nhẹ nhàng o bế lấy tính khí trắng hồng, liếm lên liếm xuống, lách vào trong lỗ nhỏ quấy lộng đến tiết dịch trắng trong, sau đó lại tiếp tục mút sâu vào tận yết hầu, âm thanh "Chụt, chụt" dâm mị liền phát ra.
Lý Tư Lam bị hắn làm cho nhũn người, ý thức cũng có phần bị cuốn trôi. Nhưng thân thể bị áp xuống nửa người trên bàn, nửa người dưới bàn, xương sống chỉ trong chốc lát bị đau nhức không thể cử động, cậu liền rên rỉ kêu đau.

"Ưm... Thả ra... Người tôi đau... Đau quá...", mặt cậu nhăn lại khó coi.

Cố Lăng nghe xong, liền biết bảo bối của hắn bị hắn áp ở tư thế hại thân, lập tức xốc cả người cậu lên đặt hẳn trên bàn lớn, hắn cũng theo đó phi lên bàn, cởi hết quần áo, áp lên người cậu.

Hắn thấy cậu vì đau mà thể không quyết liệt phản kháng cũng lấy làm nguôi giận, liền hôn lên trán cậu một cái: "Bảo bối, em thật đáng yêu!".

Không để cậu kịp xoay xở, hắn liền nâng hai chân cậu lên cao rồi dang ra, bại lộ u huyệt hồng phấn chặt khít, hắn vươn lưỡi liếm quanh, chốc sau lại chen lưỡi vào trong nội bích ra vào nhẹ nhàng. Lý Tư Lam hai tay bị trói cũng không thể làm được gì, hai chân thì lại bị giữ chặt, đành nằm yên một chỗ mà mắng lấy mắng để.

"Cố Lăng... Anh chết đi... Anh dám bức tôi... Đồ khốn... Buông ra...", cậu yếu ớt nhìn hắn.

"Bảo bối, em nói dối. Em không phản kháng tôi!", hắn ý cười nhìn cậu, sau đó lại cắm đầu vào giữa hai chân cậu.

Lý Tư Lam nghe xong liền chột dạ, cậu chỉ là không cách nào chống trả chứ không phải như hắn nói. Cậu sao có thể nương theo cái loại người như hắn chứ? Không thể nào!

Nghĩ vậy cậu liền lắc người chống trả: "Đồ khốn... Buông ra... Haa... Tôi ghét anh... Thả ra...".

"Bảo bối, cơ thể em đang hưởng ứng tôi. Nó muốn tôi!", hắn mê say liếm mút đến nơi đó mềm ra, ướt đẫm dịch thủy.

"Không... Anh nói dối... Thả ra...

Aa... Ưmm...", cậu chưa kịp nói gì thì đã cảm nhận được ngón tay hắn xuyên vào trong đau đớn.

Cố Lăng chính là biết được cậu đang khẩu thị tâm phi, liền vô cùng hưng phấn, khẽ khàn đưa nhẹ một ngón tay vào luật động.

Hắn thật sự muốn mang lại cho cậu khoái cảm bằng cả tâm tư của hắn, nên hắn động tác rất nhẹ nhàng, chuẩn bị cẩn thận để cậu tiếp nhận hắn mà không cảm thấy đau đớn nhiều.

Dù miệng cậu đang xua đuổi hắn, nhưng nơi nội huyệt lại mút chặt lấy tay hắn không buông. Dịch thủy trăng trắng tiết ra làm tiểu huyệt nhớp nháp, trơn tru, hắn liền nhồi thêm một ngón tay vào nữa, luật động loạn xạ, tách qua tách lại làm cậu giật nẩy người "Ưm, A~" theo nhịp.

Cố Lăng thấy cậu sắp bị nhục dục nhấn chìm, hắn liền tham lam nhét ngón thứ ba vào, lúc này hậu huyệt liền siết lấy ba ngón tay của hắn không buông, hắn nhẹ nhàng luật động, trung gian giữa các ngón tay phát ra âm thanh "Óch ách" nuối tiếc, nội huyệt mềm mại, nới lõng cần thứ gì đó to trướng hơn lắp đầy.

Hắn thấy tiểu bích cậu đã thật sự sẵn sàng đón nhận hắn, liền nhẹ nhàng trút ngón tay ra, nội huyệt nhất thời trống rỗng, co thắt như mời gọi ngạo vật đang trướng nộ sáp thẳng vào trong.

"Bảo bối, tôi vào nhé", hắn áp vào tai cậu vừa như xin vừa như lệnh.

"Ưm... Không... Anh tránh ra... Ưmm...", mắt cậu đã mơ màng khó chịu, nhưng miệng vẫn nhất quyết chối từ.

Nhìn thấy vẻ ngốc nghếch, sĩ diện của cậu, hắn không khỏi muốn cười, ngay lập tức đặt hai chân cậu lên vai, tay liền tách mông cậu ra hai bên, ngạo vật nhắm thẳng một đường "Ọc" vào nội bích.

"AAa... Trướng quá... Ưmm... Ahh", cậu khẽ nhíu mày, cơ hồ thở gấp.

"Bảo bối, tôi đang ở trong em... Ah~", Cố Lăng sáp vào trong cậu, tâm trí liền vui mừng khôn siết.

Hắn bắt đầu luật động, không chút thô bạo, uyển chuyển trừu sáp, nam căn lấp ló đều đặn, tay hắn nắm lấy cự vật của cậu luật động đều tay. Hạ thể bị động tác trước sau, khiến đầu óc Lý Tư Lam trở nên mơ hồ, cự vật tự giác tiết dịch trơn nhẫn dâm mị, cả người cậu nhanh chóng nóng lên, da thịt đỏ ửng, mồ hôi đổ ra một tầng.

"Aaa... Ưmm... Cố Lăng... Tôi... ghét anh... Ahh...", mắt cậu nhắm nghiền, miệng không ngừng ác ý.Hắn thấy cả người cậu đã nồng mùi dục ái, mà miệng vẫn ngoan cố, liền áp người về trước gậm chặt môi của cậu, quấn lấy lưỡi cậu giao triền đến đổ nước đổ dãi, hai tay hắn chống xuống bàn, hạ thân vẫn tiếp tục luật động.

Hắn tăng nhanh luật động, côn th*t to trướng, thẳng tấp sáp thẳng vào nội bích, chạm phải điểm nhô ra, khoái cảm liền ập tới, tâm tư cậu gần như vỡ nát, lưỡi liền quấn lấy lưỡi hắn mút càn, cổ họng rên rỉ "Ưm... Ưm...".

Thấy cậu càng chìm sâu, hắn càng hung hăng đâm vào tận cùng, tiếng da thịt chạm nhau "Ba, ba" vang đi khắp phòng. côn th*t cứng rắn điên cuồng đâm chọt, ma sát vào thành bích đến nổi lửa, thiêu đốt cơ thể của cả hai người, mồ hôi đẫm ra như tắm.

Lúc này thần sắc của Lý Tư Lam tịch mịch trong dục ái, hắn liền rời môi cậu, hòng ngắm khuôn mặt nơi cậu lúc hoan say.

"Bảo bối... Em đẹp lắm... Hừm", hắn cơ hồ thở nhọc, đôi mắt đẫm màn sương nhìn cậu.

"Ưmm... Ahh... Ưm... Không... Cố... Lăng... Không thích...", mắt cậu đã ướt lệ, giọng nói cũng khàn đi.

Cơ hồ nghe cậu tự dối mình, hắn có phần khó chịu, khuôn mày liền nhíu lại, thắt lưng tăng nhanh luật động, tính khí cương cứng mạnh dạn xuyên xỏ vô phương trong nội bích, mỗi lần dập vào tận đáy sâu, rồi trừu ra bất chợt cơ hồ căng cả ruột, rồi lại nông vào.

Nội bích ấm áp, non mềm của cậu mút chặt lấy nam căn làm hắn như điên đảo, một tay tự bấu vào tóc mình, một tay không ngừng trúc trắc tính khí căng cứng của cậu, hạ thân vẫn động không ngừng nghỉ.

"Bảo bối, em thật tuyệt! Em siết chết tôi rồi", cả người hắn một tầng mồ hôi, hồng hộc nhìn cậu thỏa mãn.

Lý Tư Lam bị hắn trừu sáp đến đau cả thắt lưng, nhưng khoái cảm như truyền đi khắp cơ thể, thấm thía qua từng chân tơ kẽ tóc, làm cậu gục ngã, miệng rên rỉ dâm loạn.

"Ưmm... Aaa... Lăng... Dừng... Tôi không... chịu nổi... Ahh... Ưmm...", cậu nhắm tịch mắt lại, toàn thân xốc nẩy theo nhịp dục.

"Hừ... Bảo bối... Gọi tên tôi... Mau!", hắn thở hì hục, cơ hồ vô cùng kích thích, hạ thân cũng luật động mạnh hơn.

"AAa... Ô... Lăng... Đỉnh nhẹ... Ưmm... Tôi sắp... Ra mất... Ưmm...", cậu bị quấy lộng cả hai nơi, thần trí có phần bay bổng.

"Bảo bối ngoan, xuất đi em!", mắt hắn đục ngầu, phía sau trừu sáp nhanh hơn, phía trước nắm lấy cự vật trướng khí của cậu luật động đều tay.

"Ô... Haa... Ưm... Em sắp... Hức... Em ra... Ưmm... Aa~~~", cậu rên lớn rồi bắn ra dòng bạch dịch nóng hổi vào tay hắn.

Lý Tư Lam vừa xuất ra, hắn đã một hơi liếm sạch bạch trọc của cậu, rồi kéo cậu ngồi lên trên người hắn, cự vật vẫn cắm sâu.

"Bảo bối, tự động đi. Xin em!", hắn hì hục thở, vầng trán bóng loáng vì mồ hôi.

Lý Tư Lam nhìn thấy vẻ mặt cầu xin của hắn, cũng không kìm nổi mà hôn lên trán hắn một cái rồi luật động. Hai tay cậu bị trói chặt vòng vào cổ hắn, cả người liên tục nhấp nhô, ngạo vật to lớn bị u huyệt mềm dẽo nuốt lút cán, chặt chẽ đến từng chi tiết.

"Bảo bối, em giỏi lắm. Sướng chết tôi... Hừm...", lồng ngực hắn phập phồng mạnh mẽ, một tay chống về sau, một tay bóp chặt vào mông cậu.

"Ưmm... To quá... Ahh... Sâu lắm... Ô... Ưm...", cậu khép chặt mắt, ngửa mặt lên trời rên rỉ.

"Bảo bối, có sướng không? Muốn tôi không?", hắn mơ màng nhìn gương mặt dâm mị của cậu mà thở gấp.

"Aaa... Ưmm... Sướng... Sướng chết... Lăng... Muốn nữa...", lúc này cậu đã ngập trong bể dục, nội tâm không ngần ngại bộc bạch.

"Hảo, tôi cho em, cho em hết!", hắn cơ hồ bị cậu mê hoặc, tâm trí chỉ muốn chiều chuộng cậu thật nhiều.

Hắn liền nắm lấy thắt lưng của cậu, cố ý nhắm vào điểm G+ mà hắn đã tìm ra từ trước, một đường dập xuống chạm đúng chỗ khoái cực, hắn sáp nhẹ vài cái Lý Tư Lam đã thần hồn điên đảo, điên cuồng kêu to.

"AAaa... Sướng chết em... Ưmm... Anh... giỏi lắm... Ô... Em sắp tới... Ưmm... Aa...", cả người cậu run lên từng cơn, khoái cảm đã truyền đi tận não.

"Hừm... Em chặt quá... Bảo bối... Gọi tên tôi...", bị u huyệt của cậu kẹp chặt, thần hồn hắn cũng không giữ được lâu, hai mắt nhắm lại cảm thụ.

"Ahh... Lăng... Ưmm... Lăng... Ô... Nhanh... Em sắp... Hức... Aaa...", Lý Tư Lam cơ hồ sắp t*ng trùng thượng não, sĩ diện vứt sang một bên.

Cố Lăng thấy bảo bối hắn khóc rên vì sung sướng, liền cảm thấy kích thích cực độ, ngay lập tức giữ nguyên tư thế dâm loạn đó, hắn một tay nhấc bổng cậu rời bàn, một tay với lấy áo vest ngoài choàng sau lưng cậu rồi áp cậu thẳng vào tường. Hắn giữ chặt hai chân cậu trung gian dang rộng ra hai bên, thân người cao to của hắn trụ vững, côn th*t vẫn cắm sâu trong nội bích.

Hắn tiếp tục nhắm thẳng điểm G+ mà chà đạp. côn th*t thô bạo xuyên xỏ miệt mài nơi khoái cực, sáp mạnh mẽ đến đau, da thịt nơi tư mật của hai người đều đỏ ửng, âm thanh "Ba, ba" cuồng loạn vang thẳng vào tai.

"AAa... Sướng... Haa... Lăng... Em chết mất... Ưmm... Em sắp ra... Ưm...", cậu vòng chặt tay vào cổ hắn, toàn thân hừng hựng hỏa tình.

"Lam, em có yêu tôi không?", hắn thở phì phò, dùng sức đỡ cả cơ thể cậu, cơ bắp cuồn cuộn nhô lên.

"Ưmm... Em yêu anh... Lăng... Aaa... Lăng... Em yêu anh... Aaa~~~~", miệng cậu chảy đầy nước dãi, đôi mắt dâm mị nhìn hắn mỉm cười, rồi bắn ra đầy người hắn. Khoảnh khắc này, tâm trí cậu cư nhiên hòa theo cảm xúc thật sự dành cho hắn.

"Lam, tôi cũng yêu em! Hừmm~~~", nghe được câu nói rõ ràng từ cậu, hắn như tê dại tự khắc thốt ra lời tận đáy lòng, tính khí cũng không thể điều khiển mà mạnh mẽ bắn ra bên trong nội bích căng đầy.

Sau cơn mê tình loạn ái, Cố Lăng thấy cậu đã gục vào vai hắn, nhưng hắn cơ hồ còn muốn cậu nhiều hơn, ngạo vật vẫn nhất nhất để yên trong hậu huyệt.

Hắn say mê nhìn cậu hồi lâu, trong lòng lại dâng lên cảm giác muốn chiếm hữu con người này mãi mãi...

"Lam, anh thật sự yêu em!".

Chương 24

"Vợ yêu, em dậy rồi!", Cố Lăng đang tập trung làm việc, ngó thấy cậu mở mắt, liền hôn lên đầu cậu một cái.

Lý Tư Lam cơ hồ còn mơ màng mớ ngủ, cậu nằm im chớp mắt một hồi, từ từ ngó mắt nhìn lên thì đã thấy khuôn mặt tinh xảo của hắn đang tập trung làm việc. Ngay sau đó cậu liền sực tỉnh, vội vàng bật dậy thì nhận ra là Cố Lăng đã đặt cậu trong lòng và ngồi làm việc ở phòng Tổng giám đốc.

"Bảo bối, đừng quấy!", hắn ôn nhu nói với cậu, một tay vòng chặt eo cậu, mắt hiện vẫn tập trung vào mớ văn kiện.

Lý Tư Lam là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt cương nghị khi làm việc của hắn, nên có phần tiêu hồn. Cậu thừ người vài giây thì phía ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Lý Tư Lam ngay lập tức tỉnh hồn, liền giãy dụa đòi xuống: "Tôi muốn xuống. Cho tôi xuống".

Nhưng phản ứng của cậu, Cố Lăng căn bản chẳng cho vào mắt, đã vậy tay hắn còn siết chặt cậu hơn.

"Vào đi!", hắn lạnh lùng nói ra phía cửa.

Lý Tư Lam đang vùng vẫy, thấy cửa đang được đẩy vào, theo phản xạ cũng nhìn ra thì gặp ngay một cô gái tóc vàng sậm, mắt xanh lơ, thân hình bốc lửa được giấu kỹ sau bộ váy văn phòng. Vừa nhìn thấy cô ta bước vào, cậu đã ngay lập tức trở thành người mất hồn nhìn chằm chằm vào người ta.

Cố Lăng thấy bảo bối của hắn nhìn người đi vào đến nhỏ dãi, liền hừ lạnh một tiếng: "Mắt em sắp rớt ra ngoài rồi!".

Nghe hắn gừ bên tai, cậu liền lấy lại tinh thần, giãy dụa kịch liệt, cậu không muốn để một cô gái xinh đẹp như vậy nhìn thấy cảnh mình nằm ngoan ngoãn như một con mèo trong lòng hắn.

Nhưng Lucy nhìn thấy cảnh tượng này cũng không lấy làm bất ngờ nữa, vì 6 giờ đồng hồ trước, cô đã vô cùng sửng sốt khi chứng kiến cảnh Cố Tổng bế trong tay một nam nhân đang ngủ say lên văn phòng Tổng giám đốc. Và lúc nãy khi mới bước vào, cô đã có thêm một chút choáng ngợp khi thấy Cố Tổng đã đặt cậu dưới thân suốt 6 giờ trong khi Ngài vẫn đang tập trung làm việc.

"Thưa Cố Tổng, tin tức sáng nay đã được ngăn chặn triệt để!", Lucy chấp hai tay trước thân, cúi người kính cẩn.

"Tốt! Lucy, từ nay vợ tôi đến, không cần phải báo trước", hắn vẫn đang tập trung xem văn kiện, nghiêm nghị nói.

"Ai là vợ anh chứ?", vừa nghe hắn nói, mặt cậu đã đỏ hết cả lên, gắt gao nhìn vào mặt hắn.

"Bảo bối, không cần ngại. Lucy là thư ký riêng của anh", hắn ôn nhu nhìn cậu, tay đặt lên đùi cậu xoa xoa.

Nhìn thấy cảnh uyên ương mặn nồng, Lucy bất giác cũng lấy làm vui. Đây là lần đầu tiên cô thấy sếp của mình thoải mái như vậy, sau đó liền nghĩ nam nhân đằng kia thật không thể xem nhẹ.

"Vâng, vậy thưa Cố Tổng, Cố phu nhân tôi xin phép lui ra!", Lucy mỉm cười, khẽ gật đầu rồi đi ra ngoài.

"Này... Tiểu thư, cô hiểu lầm rồi... Chết tiệt!", cậu nói với theo nhưng bóng dáng giai nhân đã đi khuất, liền có chút bực mà nói bậy.

Hắn thấy cậu nhiệt tình phản ứng như vậy, liền bỏ hết công việc sang một bên, hai tay giữ chặt lấy cậu, to tiếng nói.

"Bảo bối hư, vừa thấy mỹ nhân đã quên mất chồng mình", hắn vỗ yêu vào mông cậu một cái.

"A... Anh điên rồi sao? Buông tôi ra!", cậu vùng người, làm cả ghế rung lắc kêu "Cót két".

"Ừ, anh yêu em đến phát điên rồi, bảo bối!", vừa nói xong hắn liền áp môi mình lên môi cậu hôn một cái, rồi thuận nước luồn lưỡi vào trong quấn lấy lưỡi cậu liếm mút.

Lý Tư Lam cố gắng đẩy hắn ra nhưng hắn càng siết chặt cậu vào thân, lúc này cổ họng cậu chỉ phát ra tiếng "Ưm... Ưm..." phản kháng.

Hắn càn quét một hồi, liền dứt môi ra kéo theo một sợi chỉ bạc mê mị, mắt hắn long lên một màu dục khí.

"Bảo bối, tôi lại muốn em rồi!", hắn say mê nhìn cậu, tay đã nhanh chóng luồn vào thân cậu sờ soạng.

"Không... Cố Lăng... Thả tôi ra... Đây là công ty...", cậu nhăn nhó, hai tay mạnh mẽ đẩy hắn ra.

"Nhưng em gợi tình như vậy, tôi nhịn không được", hắn dừng động tác, mắt đăm đăm nhìn cậu, giọng nói cũng khàn đi ít nhiều.

Vừa dứt lời, hắn nhấc bổng nửa người cậu lên đặt trên bàn làm việc, hai chân thong thả xuống dưới, lúc này hai người ngồi đối diện nhau, kẻ dưới ghế, người trên bàn.

Hắn ngước mắt lên nhìn vẻ ngoài xốc xếch mê người của cậu mà không khỏi tích tụ. Còn cậu ngó xuống nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn nuốt nước bọt, trái cổ trồi lên trồi xuống của hắn, mà cả người không khỏi nóng lên.

Thấy bản thân đã có phần lệch lạc, Lý Tư Lam ngay lập tức đưa tay lên che mặt, môi run run nói: "Cố Lăng... Anh cút đi. Đừng hòng dụ hoặc tôi!".

"Bảo bối, Cố Lăng tôi thật sự muốn em!", hắn kéo tay cậu ra, ánh mắt ngập tràn thương yêu nhìn cậu.

Khoảnh khắc chạm phải đôi mắt như ưng, trái tim Lý Tư Lam như bị hắn nhìn thấu. Cả người cậu khô cứng, không một tia chống cự, hô hấp trở nên dồn dập, suy nghĩ mỗi lúc mờ đi.

"Kh... ông... Không được... Lúc nãy... làm rồi...", thần kinh của Lý Tư Lam còn sót lại một dây phản kháng, nhưng phản kháng bằng cách này thì có hơi ấu trĩ.

"Vậy em có nhớ lúc nãy mình đã nói gì không?", hắn trượt ghế sát vào bàn, thuận tay vòng ra sau lưng cậu siết chặt.

Cảm giác da thịt hắn ma sát vào lưng chỉ cách một lớp áo, làm cậu cơ hồ bị kích thích, liền rít nhẹ một tiếng rồi nói: "Tôi... không nhớ...", có lẽ ngay lúc này cậu thật sự là không nhớ, bởi vì hồn phách đã bị hắn thổi bay ít nhiều.

"Bảo bối, nếu tôi nhắc lại, em sẽ nhớ!", hắn đắm đuối nhìn cậu, giọng điệu đầy mê hoặc.

Lời nói hắn như có hỏa phả vào người cậu, cả người cậu nóng bừng bừng, mắt cơ hồ ngập dục. Trước vẻ đẹp chết người của hắn, tâm trí cậu như bị thôi miên, liền cúi mặt xuống, hai tay áp vào mặt hắn, nghiêng đầu đặt lên môi hắn một nụ hôn.Cố Lăng thấy cậu tự giác hôn hắn, liền như điên, cuồng dại đáp trả, hai người lưỡi siết vào nhau mút đến đau. Đôi tay không an phận của hắn bắt đầu động tác, sờ soạng tấm lưng ong mật của cậu, sau đó hắn với hai tay lên cổ áo "Xoẹt" một cái, chiếc áo mới toang một lần nữa văng cúc tứ tung, hắn ngay lập tức cởi áo cậu ra, vứt sang một bên.

Nửa thân nõn nà của cậu một hơi bại lộ, hắn mút miết môi cậu hồi lâu, rồi rê xuống trước ngực ngậm lấy viên ngọc mềm mại ngọt ngào, gặm cắn đến cương cứng, đỏ au.

Một tay hắn kìm chặt gáy cậu, một luồn vào khe mông đằng sau ma sát, rồi từ từ mở thắt lưng, trút quần cậu xuống.

Lý Tư Lam hoàn toàn bị Cố Lăng mê hoặc, cơ thể không chút chống đối, ngược lại còn nương theo, hai mắt nhắm tịch lại, nẩy ngực về phía trước, cổ họng khẽ rên "Ưm, Ưm".

Chẳng mấy chốc, cả cơ thể mềm mại sương mai của cậu trần trụi trước mắt hắn. Cự vật nhỏ bé đã thức giấc, quy đầu tiết ra ít dịch thủy, hắn cúi đầu xuống mút, nước miếng ràng rụa ướt cả một vùng. Tay hắn khẽ đưa lên miệng cậu, cậu liền vươn lưỡi mút lấy mút để đến ướt sũng.

Tính khí của cậu sau một hồi trúc trắc cũng đã ngẩng cao đầu, môi hắn liền rời đi, hắn gập hai chân cậu đặt lên bàn, hai tay cậu theo phản xạ chống về đằng sau, hậu huyệt phấn nộn lộ ra.

Lý Tư Lam thấy hắn nhìn chằm chằm vào nơi tư mật, liền có chút thẹn mà uốn người: "Đừng nhìn... Ngại lắm... Đừng... Ahh...".

Không để cậu nói hết, một ngón tay của hắn đã xuyên vào, nơi nội huyệt nhanh chóng tiết dịch cộng với mấy ngón tay của hắn đã được cậu mút càn ướt đẫm, nên hắn dễ dàng luật động. Hắn nhẹ nhàng trừu sáp, một lúc sau u huyệt non mềm của cậu đã ngậm chặt lấy ba ngón tay.

Lý Tư Lam mắt lờ đờ nhìn xuống, thấy mình bị xuyên xỏ bằng tay cũng lấy làm xấu hổ, da mặt đỏ ửng lên. Cảm giác này thật sự kích thích, nhưng cậu còn muốn nhiều hơn nữa, ấm áp hơn nữa, cậu khó chịu vặn người, tâm muốn bảo hắn cho vào nhưng miệng không cách nào thốt ra.

"Bảo bối, em muốn thế nào?", hắn nhiều thấy dáng vẻ nhăn nhó khó coi của cậu, liền biết tâm cậu muốn gì.

"Ưm... Thao... em... đi... Ưm...", cậu ngập ngừng nói nốt, xấu hổ đến muốn khóc.

Dây thần kinh chịu dựng của Cố Lăng "Bựt" một cái đứt ngay tức khắc, hắn liền đứng lên, khẩn trương nhìn cậu.

"Hừm... Cởi quần cho anh!", giọng hắn ngập dục, nóng nẩy nhìn cậu.

Lý Tư Lam bị uy khí của hắn làm cho sợ, liền đưa tay ra mở thắt lưng, kéo quần hắn xuống hờ hửng nửa đùi.

Quần vừa được trút xuống, ngạo vật trướng nộ đã bật nẩy, hắn rút ngón tay ra, cằm lấy tính khí đánh một vòng quanh huyệt rồi thúc vào. Lý Tư Lam cơ hồ đau đớn, ngã đầu về phía sau "Ah~" một tiếng.

"Bảo bối ngoan, sẽ hết đau ngay thôi", hắn nắm chặt hai chân cậu dang ra hai bên, rồi bắt đầu luật động.

côn th*t to lớn, thẳng tấp trừu sáp nhẹ nhàng, rồi từ từ tăng nhanh luật động, thúc sâu vào trong làm da thịt nơi đó căng bóng, rồi lại rút ra ngoài kéo theo thịt mật hồng nộn ngọt ngào.

Lý Tư Lam tận mắt nhìn thấy cảnh tình thô tục này, thật sự chỉ muốn chôn đầu xuống đất, nhưng cũng phải nói là nó lại làm cậu kích thích, cự vật lại trướng thêm một chút.

"Bảo bối, em xấu hổ à? Cũng đâu phải lần đầu", hắn man trá nhìn cậu, miệng mồm nham nhở nói.

"Ưmm... Aaa... Đồ... không biết... Haa... xấu hổ... Ưmm...", cậu đưa tay lên che đi nửa mặt, hơi thở dồn dập vì khoái cảm.

"Ha... Để chồng cho em biết thế nào là không biết xấu hổ!", hắn ranh mảnh nhìn cậu, ánh mắt loé lên một tia dâm tà.Nói xong hắn liền nhấc cậu lên, lùi người ngồi lên ghế, hai tay cậu vòng chặt vào cổ hắn. Lúc này cậu đang ngồi trên người hắn, ngạo vật vẫn cắm sâu trong nội huyệt, chiếc ghế nhỏ bé hiện đang nâng đỡ hai cơ thể đã ướt đẫm mồ hôi.

"Vợ yêu, giúp chồng cởi áo ra!", hắn tà mị nói.

Nghe vậy, Lý Tư Lam khẽ nhích tay, định một hơi cởi áo cho hắn.

"Dùng miệng cởi áo cho chồng xem!", hắn thúc nhẹ một cái, cả người cậu run run "Ưm" một tiếng, hậu huyệt ngứa ngáy, khó chịu, muốn mau chóng được thao.

Cơ hồ bị Cố Lăng chọc ngấy, Lý Tư Lam dâm dục nghe theo, liền kề môi vào hàng cúc áo của hắn mà cắn tới cắn lui, xoay xở một hồi cũng chỉ mở được ba cúc, hàm đã thấm mỏi, nước dãi đổ ra ướt cả thân hắn.

Cố Lăng nhìn thấy vợ yêu chật vật mở cúc mà nước bọt ướt đẫm cả mặt cũng lấy làm xót xa, nhưng cũng vô cùng kích thích. Hắn liền nhịn không nổi mà nâng mặt cậu lên, rồi tự tay cởi áo.

"Hừm... Vợ anh thật dâm đãng!", hắn thở khì khì, đăm mắt nhìn cậu như muốn ăn tươi nuốt sống.

Đáng lẽ hắn còn định bắt cậu tự luật động, để cậu hiểu rõ cảm giác không biết xấu hổ là gì, nhưng rồi bản thân lại nhịn không được mà tự lao vào.

Hắn lập tức nắm chặt eo cậu, hạ thân liền ra sức luật động, côn th*t quấy lộng mãnh liệt bên trong, nội bích bị chà đạp thô thiển, nhưng lại kích thích cực độ.

Lý Tư Lam bị xuyên xỏ thô bạo, cảm giác đau đớn lúc đầu đã bị khoái cảm chiếm hết tiện nghi. Cậu theo nhịp dục cũng xốc nẩy điên cuồng, hai mắt mờ mịch, hồn phách thăng thiên.

"Aa... Ưmm... Sướng lắm... Ahh... Để em động... Ưmmm... Aaa...", cậu như hòa mình vào biển dục, thân thể tự động lắc lư.

"Hảo... Vợ anh thật không biết xấu hổ...", hắn hào sảng vỗ vào mông cậu, vợ hắn quả thật không biết xấu hổ mà.

"Ưmm... Ô... Sướng... Ưm... Chồng... Aaa... Hôn em... Ahh... Ưmmm...", Lý Tư Lam điên dại luật động, thân thể nơi nào cũng muốn được lắp đầy.

Cố Lăng nghe xong liền kéo người cậu về phía hắn, vươn lưỡi liếm sạch nước bọt trên miệng cậu, rồi lách lưỡi vào khoan vị điên cuồng quấy phá, hai khối thịt ẩm nóng quấn lấy nhau giao triền không dứt.

Cả gian phòng rộng lớn, uy nghiêm bị hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau lắc lư triền miên làm cho lệch lạc, lại thêm những âm thanh "Ba, ba", "Chụt, chụt", "Cót két" phát ra đều đặn, khiến sự tình càng thêm trầm trọng.

"Ưmmm... Aa... Em sắp ra... Ưm... Ô... Một... chút nữa... Ahh...", gần đến cao trào, cậu khẽ rời môi hắn, miệng rên rỉ không ngừng.

Cố Lăng cơ hồ thấy cậu đã mỏi nhừ, không thể tự thỏa mãn, liền xót dạ lên tiếng: "Hừm... Có thích chồng thao em không?".

"Ưmm... Ô... Hức... Thích... Thích chồng... thao em nhất... Aaa... Ưmm...", cậu mỏi đến sắp không tự lộng được nữa, liền nhìn hắn bằng ánh mắt cầu xin.

"Hừ... Chồng yêu em chết mất... Hừm...", hắn như chết mê chết mệt trước dáng vẻ vừa dâm vừa dục của cậu.

Thắt lưng hắn ngay lập tức động mạnh, nam căn thúc sâu vào nội bích, xuyên xỏ đến tan hoang vỡ nát, dịch thủy tiết ra hòa cùng mồ hôi bóng bẩy, nhớp nháp cả thân thể hai người, dục khí ngập tràn không gian, đầu óc cả hai suýt nổ tung vì nhục dục.

"Ahh... Ô... Ưmmm... Em cũng... yêu chồng... Ưmm... Haa...", cậu tê dại lắc lư theo nhịp thúc.

"Hừm... Ah... Chồng em... là ai?... Hửm?", lời nói của cậu như mật rót vào tai, khiến hắn cũng rên lên một tiếng dâm mị.

"Lăng... Ưmmm... Chồng em... Aa... là... Cố Lăng... Haa... Ưmmm... Ahh...", phút giây này cậu không thể chối bỏ được nữa, cậu yêu hắn, thật sự yêu hắn.

"Hừmm... Mẹ kiếp... Chồng sắp... ra... Ahh... ", Cố Lăng vừa nghe xong, đầu óc liền tê dại, tính khí trướng to trào ra tận miệng, chỉ thiếu chút nữa là phụn ra.

"Ưmm... Ô... Hảo... Chồng... Aa... bắn vào... trong em... Ưmm... Em cũng sắp... Ahh...", hai tay cậu bấu vào gáy hắn, cơ hồ sắp xuất ra.

"Hừ... Hừ... Vợ yêu... nhận lấy... Hừm~~~", hắn hai tay ghì chặt eo cậu, bắn thẳng vào nội bích dòng bạch trọc nóng hổi.

"Aaaa... Cố Lăng... Ưmm~~~~~", cơ thể nhận được một tầng ấm áp, cậu liền không chịu nổi mà xuất ra, dòng dịch trắng đục bắn thẳng lên mặt hắn.

Cả hai người xuất ra cùng một lúc, hổn hển nhìn nhau bằng ánh mắt chất chứa đầy cảm xúc yêu thương.

Lý Tư Lam nhìn hắn hô hấp không đều mà không tin được đây chính là Cố Tống thân thể hơn người và càng không thể tin được đây chính là người cậu thật sự yêu. Cậu yêu hắn. Cậu yêu Cố Lăng. Sự thật đó không thể nào chối bỏ được nữa.

"Cố Lăng, em yêu anh!", cậu vòng tay ôm chằm lấy cơ thể ướt đẫm mồ hôi của hắn, nước mắt tự khắc trào ra.

"Cuối cùng em cũng đã nhớ!", hắn mỉm cười nhìn cậu.

Sau đó hắn siết chặt lấy cậu, tựa hồ muốn khảm cậu vào thân: "Lý Tư Lam, anh mãi mãi yêu em!".

Hắn không ngờ có một ngày bản thân lại điên cuồng vì một người như vậy. Bây giờ, không chỉ có tâm trí của hắn mà ngay cả cơ thể của hắn cũng đều khuất phục trước cái tên Lý Tư Lam.

Chương 25

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Bảo bối, anh bế em đi tắm!", Cố Lăng ôm cậu hồi lâu rồi nhẹ nhàng nói.

"Ư, không cần. Anh cứ làm việc đi. Em tự mình tắm... Aa...", Lý Tư Lam tự giác đứng dậy, nhưng thắt lưng truyền đến cơn đau làm cậu "A" một tiếng, ngã ngay vào người Cố Lăng.

"Đều tại anh. Bảo bối, anh xin lỗi!", thấy cậu đau mỏi đến không đứng nổi, lòng hắn lại có chút xót xa, liền đứng dậy đặt cậu ngồi lên bàn, nhanh tay kéo quần lên rồi ôm cậu đi về hướng phòng tắm.

Sau khi Cố Lăng tự tay tắm cho cậu, hắn liền bế cậu ra ngoài mặc quần áo của hắn có sẵn trong tủ, rồi đặt cậu lên giường lớn. Đối với Lý Tư Lam, mọi thao tác của hắn đều rất ân cần và nhẹ nhàng, hắn nâng niu cậu như sợ rằng nếu nhỡ mạnh tay một chút thì cậu sẽ tan ra vậy.

"Bảo bối, ngủ ngoan một giấc. Tan làm anh đưa em đi ăn!", hắn ôn nhu nhìn cậu, thuận tay vuốt tóc cậu hồi lâu.

"Ân, anh làm việc đi", lúc này cậu cũng đã thấm mệt, chỉ vừa nằm xuống giường một chút, liền cảm thấy buồn ngủ.

Hắn ngồi nhìn cậu cho đến khi cậu thật sự thiếp đi, thì mới nhẹ nhàng hôn lên trán cậu một cái, tiện thể mặc vest lại chỉnh tề rồi đi ra ngoài.

Đó là căn phòng phía trong văn phòng làm việc của hắn, nội thất tuy không bằng ở biệt thự như cũng vô cùng tiện nghi, phòng này dùng vào những lúc hắn muốn nghỉ ngơi.

Và vì nơi này cũng chứa nhiều tài liệu mật nên bình thường chỉ có Lucy được phép vào dọn dẹp, ngoài ra chẳng ai dám nhìn đến chứ đừng nói là bước vào trong.

Hôm nay, hắn lại không chút ngần ngại bế cậu vào trong nghỉ ngơi, chứng tỏ hắn thật sự tin tưởng cậu, xem cậu là một thể với mình.

...

Hắn trở về bàn làm việc được một lúc thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, đó không ai khác ngoài Lucy: "Vào đi".

Được sự cho phép, Lucy cẩn trọng bước vào, kính cẩn báo: "Thưa Cố Tổng, Thiên kim đại tiểu thư của Tần thị có chuyện muốn gặp Ngài".

"Miễn gặp!", hắn không chút nghĩ ngợi, tay hiện vẫn đang lật từng trang văn kiện xem xét.

"Thưa Cố Tổng, cô ấy bảo chuyện này có liên quan đến phu nhân!", Lucy cũng có chút suy tư, nếu là việc sáng nay Cố Tổng bế cậu đi trước mặt nhiều người, thì đã được cô giải quyết triệt để.

Nghe Lucy nói vậy, tay Cố Lăng bất giác dừng lại, lạnh lùng đáp: "Cho vào!".

Lucy ngay lập tức cúi đầu quay đi. Chỉ vài giây sau, một cô gái nhan sắc tuyệt trần bước vào, phải nói là vị tiểu thư này cực kỳ xinh đẹp, màu mắt nâu quyến rũ, khuôn mũi hài hòa, sắc môi đỏ rượu căng mọng, dáng người thon thả, trắng ngần. Nhìn tổng thể vô cùng khiêu gợi.

Đối với một người bình thường, nếu gặp được cô ấy đều sẽ chết mê chết mệt, nhưng cô ấy thì chẳng bao giờ để ai vào mắt. Bất quá người cô ấy thật sự muốn chiếm lấy, đó chính là vị Cố Tổng tư chất hơn người ở đây.

"Cố Tổng, tôi là Tần Uyển Ninh, đại tiểu thư của Tần thị", giọng nói toát lên vẻ mê luyến chết người, thoáng nghe đã biết đây không phải là một cô gái tầm thường.

Cố Lăng nhẹ nhàng đóng tập văn kiện lại, ngước mắt lên, nhỏ nhẹ nói: "Cô muốn gì?".

Thời khắc bị mắt ưng của hắn nhìn thẳng vào người, trái tim cô thật sự loạn nhịp. Tần Uyển Ninh thầm nghĩ, bản thân cô thật sự không thể chống lại hoặc khí của người nam nhân này.

Một năm trước ở Thái Ngọc Lan, Tần Uyển Ninh từ xa đã nhìn thấy hắn cùng Lý Tư Lam ngồi nói chuyện vui vẻ, cử chỉ của hắn đối với cậu lại rất ân cần. Lúc đó cô thật đã nghi ngờ mối quan hệ của hai người, không ngờ một năm sau hắn thật sự khẳng định cậu là của hắn. Lòng cô đã muốn chiếm lấy hắn từ lâu, bây giờ lại nghe được tin đó liền không khỏi ghen tức.

Đáng lẽ việc Cố Lăng tuyên bố với nhiều người Lý Tư Lam là của hắn, thì báo chí sẽ lao vào mổ xẻ, bàn tán. Nhưng không, một sự kiện chấn động như vậy lại được giấu ghẹm đi, điều đó chứng tỏ là Cố Lăng đã dùng thế lực của mình để đe dọa các phương tiện truyền thông, cũng có nghĩa là hắn không thật sự muốn công khai. Biết đâu đối với Lý Tư Lam, Cố Lăng chỉ là cảm giác nhất thời hứng thú.

Tần Uyển Ninh nghĩ đến đó, liền nhếch môi, mắt nhìn thẳng Cố Lăng khao khát nói: "Tôi muốn anh!".

Cố Lăng trong giang hồ là một kẻ lạnh lùng, tàn khốc nhưng trên thương trường chính là một người tiêu sái, tài trí hơn người. Có thể nói, Cố Lăng hắn là một kẻ nham hiểm, khó ai lường trước được.

"Nếu chỉ có vậy thì mời cô về cho!", hắn ý cười nhìn cô, ngụ ý muốn nói là nếu cô có cái gì hay ho thì lấy ra xem nào.

Để một người có đủ dũng khí đứng trước mặt hắn phát ngôn như vậy, chắc hẳn phải nắm giữ điều gì đó thật sự ảnh hưởng đến hắn.

Tần Uyển Ninh từ tốn bước tới bàn làm việc của hắn, nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại Iphone khảm đầy phiếm đá Ruby quý giá ngay trước mắt hắn: "Tôi còn có cái này!".

Cố Lăng ngó mắt xuống thì thấy đó chính là hình ảnh thân mật của hắn và Lý Tư Lam một năm trước.

Tần Uyển Ninh thật sự cảm thấy rất may mắn khi một năm trước đã quyết định chụp lại cảnh tượng thân thiết của hai người. Hôm nay, ông trời chính là đã cho cô một cơ hội, nam nhân tầm thường kia nhất định sẽ bại trận dưới tay cô.

"Cô muốn thế nào?", trong lòng hắn có một chút bài xích, nhưng vẻ ngoài vẫn điềm nhiên, tiêu sái.

"Chỉ cần anh đi với tôi một đêm, tôi liền xóa nó", Tần Uyển Ninh rê nhẹ ngón tay chạm vào tay hắn, ánh mắt nhìn hắn đầy câu dẫn.

Cố Lăng nhìn cô, ánh mắt cũng vài phần gợi ái: "Tối nay 8 giờ tại Marquee!".

Trước ánh nhìn của hắn, Tần Uyển Ninh thật sự bị mê hoặc: "Hảo, tối nay em đợi anh!", nói xong cô bất giác chồm người về trước, hôn lên môi hắn một cái, sau đó liền một mạch quay đi.

Tần Uyển Ninh cũng chẳng hiểu vì sao lại tự hạ thấp mình như vậy. Đường đường là Thiên kim Tần gia, ai nấy đều khao khát được chạm vào một lần, bây giờ lại can tâm nguyện ý chủ động hôn hắn. Thật mất mặt!
Ban đầu, cô định sẽ dụ hoặc để hắn phải vì cô mà điên đảo, nhưng đến lúc này có hay không chính là cô đang tiêu hồn lạc phách trước hắn ta.

Còn về phần Cố Lăng, ngay sau khi Tần Uyển Ninh rời đi, mắt ưng liền híp lại, hắn nhẹ nhàng lấy khăn tay ra lau qua miệng một cái rồi vứt vào sọt rác.

Nếu không phải chuyện này có liên quan đến bảo bối của hắn, thì để xem hắn xử lý cô ta thế nào!

...

Tan tầm, Cố Lăng đi vào trong thì thấy Lý Tư Lam vẫn còn ngủ say, hắn điểm cười, nhẹ nhàng nhấc bổng cậu lên ôm vào lòng đi thẳng xuống xe.

Lúc này, Trình Huân đã chờ sẵn, vừa thấy bóng dáng hắn, y liền bước ra mở cửa xe, kính cẩn mời hắn lên.

"Về biệt thự!", Cố Lăng thấp giọng nói.

"Vâng! Lão đại", Trình Huân chấp lệnh, liền lái xe một mạch về biệt thự.

Đến nơi, hắn lại từ tốn ôm cậu xuống, lúc này Lý Tư Lam cơ hồ thức giấc, hai mắt nhấp nháy một hồi thì tỉnh hẳn. Ngó lên nhìn thì đã thấy khuôn mặt điển trai của hắn, cậu bất giác mỉm cười.

"Lăng, anh bế em đi đâu?", cậu nhẹ nhàng hỏi.

"Bảo bối ngoan, anh đưa em về phòng!", hắn ghé xuống hôn cậu một cái.

"Ư, không đi ăn sao?", cậu nhíu mày thắc mắc.

"Tối nay anh có việc. Tý nữa anh nấu bữa tối cho em rồi rời đi", hắn ôn nhu nói.

"Em có thể tự nấu. Anh có việc thì cứ đi a", cậu lại mỉm cười nhìn hắn.

Nghe cậu nói vậy, Cố Lăng liền có cảm giác canh cánh trong lòng, quả thật bảo bối của hắn rất tin người. Điểm này thật không biết nên gọi là phúc hay là họa.

"Không thể để bảo bối của anh vất vả được. Anh sẽ nấu. Ngoan đi", hắn đặt cậu lên giường, hôn nhẹ lên môi cậu một cái rồi đi xuống lầu.

Nhìn hắn rời đi, không hiểu sao trong lòng cậu lại có cảm giác vô cùng khó chịu, cậu thật sự chỉ muốn hắn mãi mãi ở bên cạnh mình. Nhưng như vậy cũng chính là ích kỷ, Lý Tư Lam cậu không thể tầm thường như vậy được.

...

"Huân, lát nữa phải bắt cậu chủ ăn hết bát canh", hắn ở trong phòng, vừa mặc áo vừa nói, đó là canh đầu cá mà hắn đã nhọc công nấu cho cậu cả buổi.

"Vâng! Lão đại", Trình Huân ở bên ngoài cúi đầu.

Một lát sau, hắn bước ra khỏi phòng. Hôm nay hắn mặc chiếc áo sơ mi sọc trắng xanh, chiếc quần xám sậm, thắt lưng chỉnh tề, đi giày đen**, đương nhiên tất cả đều là hàng hiệu đắc tiền, tổng thể tuy có phần đơn giản nhưng vô cùng lịch lãm.
Trình Huân đi phía sau tiễn hắn, y nhìn theo bóng dáng con xe Lamborghini Aventador SV màu vàng quen thuộc khuất dần, mà trong lòng không khỏi nghi hoặc.

Trong tay Cố Lăng sở hữu rất nhiều siêu xe trên thế giới, với từng mục đích hắn sẽ dùng những con xe khác nhau, riêng con xe này là dùng để đi với phụ nữ.

Trình Huân khẽ thở dài, thiết nghĩ không nên quá phận, liền quay đầu trở vào, chấp lệnh chăm sóc cho Lý Tư Lam.

...

Đúng 8 giờ, hắn thong thả bước vào Marquee. Đối với các đối thủ thương trường thì có thể không biết, nhưng đối với hắc đạo thì ai ai cũng biết, Marquee Club này chính là của Cố Lăng.

Thế giới ngầm rất công bằng, nguyên tắc duy nhất là không bao giờ mang hắc đạo xen vào bạch đạo. Vì thế mà chuyện rắc rối lần này, Cố Lăng chính là phải giải quyết bằng mưu trí của mình, chứ không dùng uy lực.

"Cố Lăng, em ở đây!", Tần Uyển Ninh khắc nào cũng nhìn ra cửa, vừa trông thấy hắn đã hớn hở vẫy tay.

Hắn đi đến ngồi đối diện với cô, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô hôn nhẹ một cái: "Hôm nay... em đẹp lắm!".

Lời nói của hắn như mật ngọt, ánh nhìn có lửa lại có tình, khiến cả người cô dâng lên cảm giác lâng lâng khó chịu.

Tần Uyển Ninh trong lòng thầm vui sướng, hóa ra Cố Lăng tuy vẻ ngoài có lạnh lùng, tiêu ngạo nhưng vẫn không thể vượt qua ải mỹ nhân. Hôm nay, cô còn đặc biệt dùng loại nước hoa có thành phần kích dục, để xem hắn có thể nhịn được bao lâu.

Nhưng nếu chỉ có một chút thủ đoạn như vậy mà muốn đánh gục Cố Lăng, thì e là biệt thự của hắn đã đầy áp thanh nam tú nữ. Cố Lăng ngày trước đã khó lòng dụ hoặc, bây giờ lại có thêm một tiểu bảo bối hắn cưng chiều bao nhiêu cũng không thấy đủ, thì làm gì còn cửa để cô mê luyến hắn cơ chứ!

Tần Uyển Ninh sở dĩ đồng ý đến Marquee là vì nơi đây ngày thường vô cùng đông đúc, khách chơi toàn giới thượng lưu. Đáng lẽ cô dự định sẽ khoe với chúng bạn thượng lưu là Cố Lăng đã rơi vào lưới tình của cô, nhưng từ lúc đến tới giờ lại chẳng thấy ai. Thật mất hứng!

Cố Lăng tất nhiên biết được điều đó, nên đã sắp xếp từ trước, hắn nhìn cô đăm đăm nói: "Cố Lăng tôi đã bao hết nơi này!", đồng thời nâng ly rượu lên uống một ngụm, sau đó đưa mắt nhìn thẳng về phía cô, tà mị nói: "Bây giờ, em muốn sao?".

Tần Uyển Ninh như bị thôi miên, ngay lập tức lao về phía hắn như vũ bão, lưng hắn áp mạnh vào ghế sofa, cả người cô ngồi trên thân hắn, vài nơi tư mật tùy tiện chạm nhau.

"Ưm... Em muốn anh!", Tần Uyển Ninh người đầy hỏa dục, nhanh chóng vòng tay vào cổ hắn, môi cô liền áp vào môi hắn cuồng dại mút.

Sau một hồi thuận ý, Cố Lăng liền đẩy Tần Uyển Ninh ra, kề tai nói nhỏ: "Chẳng phải em nên làm gì trước sao... Uyển Ninh?".

Cơ hồ nghe hắn gọi tên mình, cả người cô lập tức mềm nhũn, tay run run lấy điện thoại ra, mở album xóa triệt để tấm ảnh.

"Ư... Em xóa rồi...", cô mơ màng nhìn hắn, đôi mắt ngập tràn tư vị nhục dục.

Tần Uyển Ninh vừa dứt lời, Cố Lăng ngay lập tức đẩy cô ngã sang một bên, hắn đứng dậy phủi phủi y phục, sau đó bỏ hai tay vào túi rồi bước đi không chút lưu tình.

Tần Uyển Ninh cơ hồ bị sốc, hai mắt trợn to, liền tức giận nói to: "Cố Lăng, anh dám lừa tôi?".

Hắn vẫn bước đi về phía cửa lớn, không chút dấu hiệu quay lại nhìn cô.

Tần Uyển Ninh cả người cứng đờ, không ngờ Cố Lăng lại vô tình như vậy. Thiên hạ nói quả không sai, Cố Lăng ngạo mạn, không để ai vào mắt. Kể cả đại tiểu thư của Tần gia cũng bị hắn sĩ nhục như vậy, thật không thể chịu được.

Hơn nữa, hắn lại là vì một nam nhân mà xuống nước, giở trò dụ hoặc hèn hạ này với cô. Hảo, lần này thì đừng trách, tên nam nhân đó chuẩn bị thừa sống thiếu chết đi.

"CỐ LĂNG, NẾU ĐỂ LÝ TƯ LAM NGHE ĐƯỢC ĐOẠN GHI ÂM NÀY... THÌ HẮN VẪN ỔN CHỨ?", Tần Uyển Ninh vung tay quăng máy ghi âm về phía Cố Lăng, chiếc máy dừng ngay dưới chân hắn, cuộc hội thoại nãy giờ giữa cô và hắn liền vang lên.

Nếu không phải Tần Uyển Ninh muốn lưu lại khoảnh khắc ân ái bên hắn, thì đã không dùng đến máy ghi âm. Trời quả thật đứng về phía cô, lần này để xem Cố Lăng sẽ xử lý thế nào?

Cố Lăng đứng im một lúc, cơ hồ cũng tức tối trong tâm, liền vung chân đạp nát máy ghi âm thành từng mảnh vụn. Nhất nhất không quay lại.

"Anh tưởng chỉ có một cái thôi sao? Ngày mai 9 giờ tại Achiassi Hotels phòng 910, em chờ anh! Ha ha ha", Tần Uyển Ninh cười man trá. Thật sự trước khi đến tìm Cố Lăng, cô đã điều tra cặn kẽ mọi thông tin, hoạt động của hắn và Lý Tư Lam.

Bị một con nhóc chẳng biết từ đâu giở trò uy hiếp, Cố Lăng cơ hồ muốn nổi trận cuồng phong, hai tay chôn sâu trong túi siết thành nắm đấm, hắn hít sâu một cái rồi lạnh lùng đi thẳng ra ngoài. Tần Uyển Ninh, lần này cô chết chắc rồi!

Tần Uyển Ninh nhìn theo bóng lưng của hắn mà không khỏi nhếch cười: "Cố Lăng, anh nhất định sẽ đến!".

- Hết chương 25 -

*Ta xin ý kiến của các nàng a. Các nàng thấy ta nên tiếp tục viết truyện này hay nhanh chóng kết thúc ạ?*

*

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau