KHÔNG LỐI THOÁT - ES LƯU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không lối thoát - es lưu - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Cố Lăng hồng hộc lái xe về biệt thự, vừa đến nơi đã thấy Lý Tư Lam đứng đợi trước cổng lớn, lòng hắn liền nhói lên, ngay lập tức xuống xe, đi thẳng lại nhấc bổng cậu lên.

"A, em tự đi được. Thả em xuống a", cậu thoáng giật mình, liền có chút lớn tiếng với hắn.

"Bảo bối, ngoài này rất lạnh. Trình Huân sao lại để em ở đây?", hắn nhanh chóng bế cậu đi thẳng vào trong.

"Là em tự ý, đừng trách hắn... Có chuyện gì à? Sao trông anh lạ vậy?", cậu nhíu mày nhìn hắn, tâm tư bỗng có chút không vui.

Cố Lăng không trả lời chỉ im lặng bế cậu đi thật nhanh đến ghế lớn ở phòng khách rồi ngồi xuống, cả người cậu vẫn ngồi trong lòng hắn. Hắn khẽ khàng nhìn cậu, rồi vòng tay siết chặt, môi tự nguyện kề vào môi cậu định hôn.

"Em không muốn ở đây!", Lý Tư Lam xoay mặt vào ngực hắn, cậu không muốn cùng hắn ở nơi hắn từng cùng người khác loạn lạc, nghĩ đến đấy khóe mắt cậu bất chợt se cay.

Hắn thấy cậu có phần cự tuyệt, liền nhớ lại sự tình lúc trước, lần mà hắn làm cậu tổn thương sâu sắc nhất.

"Lam, xin lỗi em! Anh sẽ không bao giờ làm em đau lòng nữa", hắn gục đầu vào người cậu thủ thỉ.

"Người anh có mùi nước hoa của phụ nữ!", cậu vẫn vùi đầu vào ngực hắn, khe khẽ nói.

Giây phút này, mặc dù hắn không phản bội cậu, nhưng lại cảm thấy vô cùng có lỗi, hắn siết cậu vào thân, thành khẩn nói: "Lam, anh chỉ yêu em. Hãy tin anh!".

Lý Tư Lam không chút do dự, liền vòng tay ôm hắn: "Em tin anh!", lúc này cậu cảm nhận được trái tim hắn thật sự thuộc về cậu, cho dù có chuyện gì đi nữa, cậu vẫn sẽ chọn tin tưởng hắn.

"Được rồi, được rồi. Thả em ra, đi ngủ thôi", cậu thấy hắn cứ úp mặt vào ngực cậu như một đứa trẻ mà không khỏi muốn cười, liền vỗ vỗ vào lưng hắn như dỗ dành.

"Hảo, tối nay ngủ ở phòng vợ a!", hắn ngước mặt lên cười cười với cậu, sau đó tiếp tục ôm cậu vào người đi lên lầu.

"A... Thả em xuống... Bế em mãi không chán sao?", hai chân cậu giãy giãy giống như làm nũng với hắn.

"Không chán, mãi mãi không chán. Anh nguyện dùng cả đời này để bế em!", hắn cười híp mắt, thầm nghĩ rằng mình thật ra cũng chỉ là một người đàn ông bình thường đang ra sức lấy lòng người mình yêu.

Trình Huân đứng hầu từ đằng xa cũng bất giác mỉm cười. Cuối cùng thì cả hai người cũng đã thật lòng đối đãi với nhau. Một năm trước, nếu không phải Lão đại tự dằn vật và chịu sức ép từ hai bang đối địch, thì có lẽ Lão đại sẽ không giam cầm Lý Tư Lam như vậy.

Một năm đầy sóng gió, Chấn bang và Ngọa Vân bang hợp sức ép Thiên Ưng bang giao Lý Tư Lam ra. Thứ nhất, chính cậu là nguyên nhân khiến Mạc Chính Hi mất mạng. Thứ hai, nếu tiêu diệt cậu đồng nghĩa với việc giết chết Cố Lăng. Vậy nên, hắn càng giấu cậu đi, bọn họ càng khẳng định được cậu chính là mạng sống của hắn và càng tìm cách tiêu diệt.

Hắn giam cậu, cậu lại muốn chết...

Hắn thả cậu, kể cả nghĩa đen hay nghĩa bóng, hắn đều sẽ chết...

Nhưng rốt cuộc hắn vẫn là chọn để cậu hận hắn, còn hắn thì tập trung tiêu diệt cả hai bang.

...

Cố Lăng bế Lý Tư Lam vào phòng đặt lên giường, sau đó hắn liền cởi áo ra rồi lao vào ôm cậu cứng ngắc. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một cái, hắn thật sự rất yêu cơ thể này, rất yêu mùi hương tự nhiên này, dù chỉ được ôm cậu ngủ thôi hắn cũng cảm thấy mãn nguyện. Nghĩ ngốc nghếch vậy, hắn liền bật cười, hắn là Cố Lăng, là người mà hắc bạch lưỡng đạo đều phải nể sợ, vì cớ gì mà lại gục ngã trước một nam nhân nhỏ bé thế này?!

"Cố Lăng, cười cái gì? Điên rồi sao? Hừm!", cậu giả bộ gầm gừ với hắn.

"Vợ ơi, anh yêu em!", hắn so với lúc nãy còn ôm cậu cứng hơn, mắt thì cứ híp lại như tên ngốc.

"Ân... Ngoan... Ngủ đi... Cố... Lăng... n... g... o... a... n...", cậu cơ hồ muốn dỗ hắn ngủ, nhưng bản thân lại ngủ trước hắn.

Cố Lăng nhìn cậu mệt mỏi đến mức thiếp đi mà lòng hắn vô cùng tự trách, cũng tại hắn không biết kiềm chế, cứ ở gần cậu là hắn lại muốn thô bạo xâm chiếm hay tốt nhất là nuốt hẳn cậu luôn vào bụng.

Hắn thở ra một cái rồi nhẹ nhàng gối đầu cậu lên tay hắn, tay khẽ sờ vào dấu răng trên vai cậu, sau đó hôn lên.

"Thật xin lỗi, bảo bối của anh!", hắn nói nhỏ nhẹ, nhưng Lý Tư Lam cũng vô thức "Ưm" lên một tiếng rồi vùi vùi vào ngực hắn ngon giấc.

Cố Lăng sợ làm cậu giật mình, nên hắn chỉ im lặng ngắm cậu hồi lâu rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

...

Sáng hôm sau, Lý Tư Lam thức dậy thì thấy hắn đang nằm sấp phía dưới, mặt áp vào hạ bộ của cậu, cảnh tượng này thật sự có phần biến thái a.

Cậu thấy hắn vẫn đang ngủ nên từ từ bật dậy, tay nhẹ nhàng lật người hắn lại, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt hắn. Ngũ quan quả thật tinh tế, cương nghị, nhìn thế nào cũng không giống dân đồng tính luyến ái nga.

"Đang nghĩ xấu gì về chồng?", hắn sấp người lại, mắt vẫn nhắm nghiền, tiếp tục áp mặt vào giữa hai đùi cậu, tay vòng chặt vào eo.

"Ách, dậy rồi a... Ư... Em chỉ đang nghĩ... Anh sao có thể là đồng tính luyến ái?", cậu ngập ngừng nói.

"Hừm, anh không đồng tính, nhưng anh yêu em!", hắn gầm gừ, nhè nhẹ cắn vào tính khí cậu một cái.

"A... Đồ biến thái... Tránh ra...", cậu vùng chân đạp đạp hắn ra, vô tình trúng nhẹ vào ngạo vật, cậu liền to mắt nhìn hắn: "Anh cương rồi!". >"<

"Cương từ tối qua!", hắn vẫn nằm im không nhúc nhích.

"Quay mặt lại em xem nào... Nhanh...", cậu dùng sức lật người hắn lại nhưng không được.

"Hừ, bây giờ mà nhìn em... anh sẽ không chịu nổi!", hắn vẫn gầm gừ, tối qua chính là nhìn mặt cậu mà nhịn không được nên mới tụt xuống dưới thân cậu nằm a.

"Cố Lăng... Quay lại... Không thì đừng hối... Áa...", cậu chưa nói hết câu, thì hắn đã chồm dậy áp cậu nằm xuống giường.

"Hảo bảo bối, em là muốn bị ăn? Hừm!", hắn thở khì khì, ánh mắt ngập tràn lửa dục nhìn cậu.

Nói xong hắn liền áp mặt vào cổ cậu hôn "Chụt, chụt", sau đó thuận tay giật mạnh áo cậu định xé nát, thì cậu đã lên tiếng.

"Còn xé thêm một cái, em cho anh nhịn luôn!", cậu nghiến răng dọa hắn, sự thật là đến giờ thì không còn đếm được đã có bao nhiêu bộ y phục vì hắn mà tan nát.

Cố Lăng ngay lập tức dừng tay, nuốt nước bọt một cái, sau đó vén áo cậu lên ghìm vào khuôn ngực trắng nõn có điểm hai nụ hồng e ấp mà mút càn, tay kia cũng thô bạo xoa nắn đến nơi đó cương cứng cả lên.
Lý Tư Lam nguyện ý để hắn làm càn, cổ họng cư nhiên cũng phát ra tiếng "Ưm, A" khiêu khích, cậu tinh ranh luồn tay vào quần hắn bóp mạnh một cái, nam căn ngay lập tức phồng ra thêm một chút, hắn cơ hồ thở nhọc.

"Bảo bối, em đang trêu chọc anh?", hắn ức chế nhìn cậu.

"Đến giờ đi làm rồi... Cố Lăng... Aa... Dừng... Ư...", cậu chỉ vừa nói đến đó, thì hạ thân đã có cảm giác lành lạnh, trương trướng truyền tới.

Lúc cậu đang nói thì Cố Lăng đã với tay vào hộc tủ lấy ra một tuýp gel đổ đầy tay xuyên thẳng vào hậu huyệt.

"Bảo bối, anh đang làm đây!", hắn dâm tà nhìn cậu, tay bắt đầu trừu sáp.

Thật ra Lý Tư Lam cũng muốn chiều theo ý hắn, nhưng cậu chợt nhớ lại là hắn còn phải đi làm nên mới định dừng lại, ai ngờ hắn lại điên cuồng hơn lúc nãy, chỉ chớp mắt đã xuyên vào trong rồi.

"Ưmm... Lăng... Đi làm... Aaa... Trướng... Ưm...", cậu hồng hộc thở, cả người chốc lát đã nóng ran, rõ là trong gel có thành phần kích dục.

"Bảo bối yên tâm, hôm nay anh sẽ làm thật chăm chỉ... Hừm...", hắn cũng thở dốc, cơ hồ không thể nhịn được nữa.

Bây giờ hắn rất muốn đem tính khí xuyên vào bên trong, sau đó ra sức thao lộng cho thỏa lòng, nhưng hắn lại sợ cậu sẽ đau, nên mới cố gắng nhẫn nhịn đến khi nào cậu sẵn sàng đón nhận.

Lý Tư Lam thấy hắn đã nhẫn đến đổ mồ hôi, trong tâm liền cảm thấy thương đến lạ, cậu liền tự mình gập hai chân lại rồi dang ra, mơ màng nhìn hắn: "Aa... Ưmm... Chồng... cắm vào đi... Ưm... Em muốn...".

Cố Lăng chỉ mới xuyên vào ngón thứ ba, thì đã nghe cậu nói cộng thêm dáng vẻ dâm dục của cậu như mời gọi được thao, ngay lập tức mọi sự chịu dựng của hắn như sụp đổ, ánh mắt mờ mịch, liền rút tay ra, lấy gel thoa vào ngạo vật căng nổi, một hơi thúc mạnh vào trong.

"AAaa... To quá... Ưm... Chồng mau... thỏa mãn em...", cậu hì hục thở, cảm giác thật sự rất đau, nhưng vì hắn cậu có thể chịu được.

Lời nói của cậu khiến đầu óc hắn bấn loạn, hạ thân liền nghe theo luật động, côn th*t to trướng điên cuồng xuyên xỏ, sáp sâu vào tận bên trong, làm cả hai hứng phấn cực độ.

Lý Tư Lam bây giờ vô luận là tâm hồn hay thân thể đều hướng về Cố Lăng, nên cậu không e ngại rên rỉ kích thích hắn.

"Ưmm... Ahh... Chồng... thao em... Ô... sướng chết... Aaa...", cậu dâm mị nhìn hắn, cảm giác đau đã bị khoái cảm lấn át từ lâu.

"Hừ... Vợ cứ rên như vậy... Anh điên mất...", giọng hắn khàn khàn, mồ hôi đổ ra như tắm, hai tay bầu chặt hông cậu đến đau.

Hắn trừu sáp hồi lâu, liền lật sấp cậu lại, tứ chi cậu chống đỡ dưới nềm. Từ đằng sau, hắn thô bạo thúc sâu vào một cái, tính khí to lớn chạm phải điểm G kích thích, hắn tiếp tục nhắm vào điểm đó mà dập miết, tiếng "Ọc ạch" mê loạn phát ra.

"Aa... Ô... Sáp chết... em đi... Ưmm... Chồng... thật giỏi... Aaa... Ô...", cậu bị hắn thao đến dâm loạn, miệng tự giác thốt ra lời dung tục.

Cơ hồ bị cậu làm cho kích thích, thắt lưng hắn càng động mạnh hơn, tốc độ ngày một nhanh hơn, ra sức đâm thọt đến độ cậu không còn hơi để thở, chỉ "Ưm... Ưm..." mê ái, nhắm mắt hưởng thụ.

Sau một hồi bị thao lộng, cự vật thẳng tấp của hắn điên dại thúc vào sụt ra đến thành bích bên trong gần như vỡ nát, chung quanh hậu huyệt đều nhớp nháp thủy quang, dâm đãng đến nghiện, Lý Tư Lam tự khắc không thể chịu đựng thêm, liền nhíu mày bắn ra dòng dịch mật trắng ngần.

Thấy cậu thở hổn hển, cơ thể nhũn ra ngã xuống nệm, nhưng Cố Lăng vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn muốn nhiều hơn nữa, tốt nhất là làm cho cho tới khi cậu không còn sức để xuống giường.

Nghĩ vậy, mắt hắn liền híp lại, nhanh tay kéo cậu ngồi dậy áp vào ngực hắn, tiếp tục luật động. Tư thế dâm tục, ngạo vật cư nhiên cắm sâu lút cán, tiểu huyệt thuận thế mút chặt lấy nam căn, không chút thiếu sót.

Lúc này cả hai như hòa thành một thể, đồng điệu nhấp nhô, da thịt nhiều nơi va chạm đến đỏ bừng, dục khí ngập tràn cả một không gian.

"Ưmm... Ô... Dừng... Em chết mất... Ưmm... Aaa...", cậu nhằm tịch mắt, đầu ngã vào vai hắn.

"Chưa đủ... Hừ... Em là của anh... Lam...", giọng hắn đục ngầu, dục vọng chiếm hữu dâng lên mãnh liệt.

"Haa... Ưm... Hảo... Em là... của chồng... Aa... Ưmm...", cậu yếu ớt phát âm, cơ thể đành thuận theo ý hắn.Hai người giao triền không dứt, hồn phách cũng tiêu lạc mấy phần. Cố Lăng liên tục dụng sức xuyên xỏ làm cậu bắn đến bốn lần, nhưng hắn vẫn không chịu buông tha, thao hành cậu bằng nhiều tư thế ái muội, thành bích sắp bị xuyên đến nát vụn rồi.

"Ô... Aaa... Van chồng... Ưmm... Hỏng mất... Haa... Em sắp bắn... Hức...", Lý Tư Lam lệ dâng khoé mắt, cổ họng sắp không còn hơi để rên la.

Cố Lăng thấy cậu khóc, tâm trí liền có phần trấn tĩnh, nhận ra mình lại cuồng bạo cậu, ngực trái bất giác thấy đau.

"Bảo bối, anh xin lỗi... Hừm... Là anh không kiềm chế được...", giọng hắn run run, ánh mắt đầy tội lỗi nhìn cậu.

"Không... Ưm... Đừng... dừng lại... Aa... Em yêu chồng...", cậu ngấn lệ nhìn hắn, nhưng miệng vẫn mỉm cười.

"Anh cũng yêu vợ... Hừ... Anh nhịn không được nữa rồi...", hắn khàn giọng nói, ánh mắt mê muội nhìn cậu.

Không biết từ khi nào mà những lời nói của cậu đối với hắn còn lợi hại hơn cả xuân dược, chỉ cần nghe cậu nói một câu dâm mị thôi, thần hồn của hắn cũng tiêu tán.

Cố Lăng ngay lập tức tăng nhanh luật động, mãnh liệt trừu gấp sáp sâu, d*m thủy ướt đẫm kích thích, nội bích mút chặt nam căn, cả hai tiêu hồn lạc phách, chìm đắm trong ngục ái.

"Ưm... Aa... Em sắp... Haa... Chồng... Ưmm... cùng em... Ô... Ahh~~~", cậu rên lớn rồi bắn ra một tràn dịch mật ấm nồng.

Ngay lúc cậu bắn ra, nội huyệt co thắt mạnh mẽ kẹp chặt lấy tính khí trướng nộ, khiến Cố Lăng cũng không nhịn được mà hừ một tiếng rồi bắn thẳng bạch trọc vào tiểu huyệt ấm áp của cậu.

Sau trận cuồng phong hoan ái, hắn và cậu nhìn nhau hồng hộc thở, khoé môi bất giác mỉm cười.

Lý Tư Lam chợt nghĩ, hắn chỉ là nhẫn có một tối, mà cậu đã không ra dạng người, vậy nếu để hắn nhịn một ngày, thì cậu chẳng phải sẽ toi mạng sao?

Nghĩ đến đấy cậu lại rùng mình, thiết nghĩ sau này tốt nhất là không để hắn nhịn dục nữa, tốt nhất là khi nào hắn muốn thì cứ chiều, như vậy có lẽ sẽ đỡ hư hình hơn là để hắn nhịn hồi lâu rồi bùng phát cùng một lúc.

Cả hai nhìn nhau hồi lâu, Lý Tư Lam liền có chút không tự nhiên mà lên tiếng.

"Lăng... Em có một chuyện muốn hỏi anh...", cậu e dè nhìn hắn.

Thật hiếm khi cậu có chuyện muốn hỏi, hắn liền ôm sát cậu vào người, ôn nhu đáp: "Vợ nói xem!".

"Ừ... Ư... Là về... Đào Lân?", cậu ấp úng nói, thật ra cậu đã muốn hỏi về y từ lâu rồi, từ lúc được tự do thì cậu đã không còn nhìn thấy y nữa.

"Vợ nhắc đến người chết để làm gì?", hắn vẫn ôn nhu nhìn cậu.

"Hửm? Hả? Chết? Ai chết?", cậu ngạc nhiên nhìn hắn.

"Đào Lân", giọng điệu của hắn có chút không muồn nhắc đến cái tên này.

"Vì sao hắn chết?", cậu khẩn trương hỏi.

"Vì vợ!", hắn điềm nhiên nói.

"Vì em? Sao lại vì em?", cậu mông lung khó hiểu.

"Hắn ức hiếp vợ anh, không phải sao?", hắn đăm mắt nhìn cậu, thấp giọng nói.

"Làm sao... anh biết?", Lý Tư Lam muốn á khẩu, hắn thật sự biết được điều đó?

"Bảo bối, em nên nhớ một điều, chỉ cần là chuyện có liên quan đến cái tên Lý Tư Lam, anh điều biết!", hắn khẽ áp tay vào mặt cậu, mắt ưng chắc nịch nhìn cậu.

Nghe hắn nói xong, cảm giác tủi thân tự dưng ùa về, Lý Tư Lam đã một năm chịu oan ức, một năm bị giam cầm, cô đơn đến mức phải tâm sự với chó, đã vậy ngày nào cũng bị hắn chà đạp, sống không bằng chết.

Nước mắt cậu liền tự động trào ra: "Huhu... Cố Lăng... Đồ chết bầm... Hức... Không biết bảo vệ em... Hức... Lại còn sỉ nhục em... Hức...", cậu áp mặt tại vai hắn, hai tay liên tục đánh vào ngực hắn, tức tưởi khóc to.

"Hảo... Hảo... Là anh không tốt... Vợ đánh anh mạnh vào... Đừng khóc nữa...", hắn xoa xoa lưng cậu, miệng không ngừng dỗ dành.

Nghe thấy giọng hắn, cậu cơ hồ còn khóc lớn hơn, chính xác là bây giờ cậu đang rất tủi thân, tình cảnh của cậu lúc đó có khác gì địa ngục chứ.

"Bảo bối, đừng khóc nữa. Anh đưa em đi tắm. Ngoan đi!", hắn vẫn tiếp tục dỗ dành cậu.

"Bảo bối, em đừng buồn nữa, anh sẽ bù đắp cho em", hắn ôm siết lấy cậu, ôn nhu nói.

"Bảo bối, em nói gì đi? Anh hứa là sẽ...", thấy cậu đột nhiên im lặng, hắn liền nhẹ nhàng nâng cầm cậu lên, thì thấy cậu đã thiếp đi rồi.

Bảo bối ngốc đúng là bảo bối ngốc, mới khóc có một chút thì đã ngủ mất rồi. Hắn chợt mỉm cười, rồi hôn lên trán cậu một cái thật sâu.

Cố Lăng thầm nghĩ tất cả có lẽ cũng là do hắn mà ra.

Hắn làm cậu đau...

Hắn làm cậu khóc...

Hắn làm cậu tủi thân...

Hắn lại làm cậu khóc...

Lý Tư Lam, có lẽ anh phải dùng cả cuộc đời này để bù đắp cho em!

Chương 27

Lý Tư Lam thức dậy thì đã là đầu giờ chiều, vẫn như mọi khi, cơ thể cậu đã được hắn tắm rửa sạch sẽ, y phục tử tế, nằm gọn gàng trên giường.

Cậu đang lơ mơ thì bị giọng nói máy móc của Trình Huân làm cho giật mình.

"Mời cậu chủ xuống dùng bữa", y kính cẩn cúi đầu.

Lời của Trình Huân làm cậu tỉnh ngủ, liền nhỏ tiếng đáp: "Cậu cứ gọi tôi là Tư Lam".

"Thật không dám. Mời cậu xuống lầu", Trình Huân dang tay ý muốn cậu đi theo y.

Lý Tư Lam chầm chậm rời khỏi giường, hai chân yếu ớt từ từ đi theo Trình Huân xuống lầu. Sau đó đi vào phía bàn ăn thì thấy vẫn là bóng dáng của nam nhân cao hơn 1m85, tấm lưng ẩm ướt mồ hôi thấm qua lớp áo sơ mi màu trắng, bờ vai vững chãi liên tục lắc lư, cơ hồ đang nêm nếm thức ăn. Cảnh tưởng gợi tình này nếu để một cô gái nhìn thấy, chắc chắn cô ấy sẽ mất máu mà chết.

"Lão đại, cậu chủ đến rồi", Trình Huân kính cẩn báo.

"Lui đi!", hắn vừa nếm canh vừa lạnh lùng đáp.

Lý Tư Lam bâng quơ nhìn theo bóng Trình Huân lui ra, sau đó thì quay lại...

Sặc... Tạp đề... Thế quái nào? Sao hắn lại gợi đòn như vậy? Cậu bất giác đưa tay lên áp vào mũi, trong vô thức cứ tưởng mình sẽ chảy máu mũi.

"Bảo bối, anh quyến rũ lắm sao?", Cố Lăng nhíu mày nhìn cậu, trên tay còn đang bưng một bát canh đầu cá cỡ đại.

Lý Tư Lam: "..."

Hắn từ tốn đặt bát canh xuống, trên bàn ăn bây giờ toàn là những món Trung mà Lý Tư Lam thích, cậu nhìn một hồi, nước miếng liền ứa ra.

"Bảo bối, ngồi ở đây", hắn hiện đã ngồi vào bàn, tạp dề đã được cởi ra, tay liền vỗ vỗ vào ghế kế bên ý muốn cậu ngồi cạnh hắn.

"Ân", cậu cố gắng vững bước để hắn không lo lắng, một mạch đi lại ngồi xuống cạnh hắn.

"Đây là canh cá mà em thích!", hắn thấp giọng nói, một tay vòng vào eo cậu, một tay gắp miếng má cá to đùng đặt vào bát trước mặt cậu.

Lý Tư Lam bụng đói cồn cào, liền cầm đũa lên xơi gọn miếng cá, rồi nhìn hắn cười cười mãn nguyện.

"Có ngon không?", hắn vừa nhìn cậu vừa ôn nhu hỏi.

"Ân, rất ngon!", mặt cậu hớn hở đáp.

"Hảo, bảo bối ăn nhiều vào", hắn chồm sang hôn nhẹ vào môi cậu một cái.

"Ư... Bẩn lắm!", cậu muốn tránh mà không kịp, căn bản là môi cậu bây giờ dính rất nhiều dầu mỡ.

"Không bẩn", hắn vừa ăn vừa nói, mắt vẫn nhìn cậu đăm đăm.

Lý Tư Lam là lần đầu tiên thấy hắn ăn món Trung mà tâm trạng lại thoải mái như vậy, những lần trước cứ nhắc đến món Trung là mặt hắn nhăn nhó đến khó coi.

Những món ăn Cố Lăng nấu quả thật rất ngon, đúng chuẩn khẩu vị của cậu không sai một li. Cậu ăn miệt mài một hồi no căng cả bụng, liền quay sang nhìn hắn thì đã thấy hắn đăm đăm nhìn cậu từ bao giờ.

"Hửm? Mặt em có dính gì sao?", cậu tưởng mặt có sót thức ăn, liền vừa sờ vừa hỏi.

"Không. Em đẹp lắm!", hắn ôn nhu nhìn cậu mỉm cười.

Lý Tư Lam ngay lập tức đỏ mặt, kể ra thì cậu ở cùng hắn cũng đã hơn hai năm rồi, còn có loại chuyện gì mà chưa từng làm qua, nhưng hắn chẳng những không thấy cậu nhàm chán, mà ngược lại còn cưng chiều ngày một nhiều hơn. Đây có hay không chính là sự kỳ diệu của tình yêu?

"Bảo bối, tối nay anh có việc phải ra ngoài", ánh mắt hắn có chút bâng quơ.

Cuộc đời của Cố Lăng chưa bao giờ nói dối mà lại cảm thấy tội lỗi như vậy, thậm chí hắn còn có cảm giác không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Ân, anh đi cẩn thận a!", cậu nhìn hắn mỉm cười.

"Ngoan, anh đưa em đi nghỉ ngơi!", hắn bế cậu lên đi thẳng lên phòng.

Lý Tư Lam có lẽ đã quen với cảm giác được hắn bế trên tay nên cậu không muốn từ chối nữa, cơ mà muốn từ chối cũng không được.

Hắn ôm cậu vào phòng, đi thẳng vào phòng tắm, ý muốn cậu đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ.

"Đừng bảo là anh muốn đánh răng giúp em nga?", cậu cười cười nhìn hắn.

"Được không?", hắn ôn nhu nói, đáy mắt tỏ ý muốn làm thật.

"Cố Lăng, anh đúng là điên. Thả em xuống đi", cậu trợn mắt nhìn hắn, tay chân giãy dụa đòi xuống.

"Hảo. Anh ra ngoài đợi em", hắn hôn cậu một cái, sau đó nhẹ nhàng thả cậu xuống rồi đi ra ghế ngồi.

Lý Tư Lam đang súc miệng, chợt nhớ là có chuyện muốn nói, liền lớn tiếng nói với ra: "Lăng, em muốn đi làm lại".

"Hảo. Anh sẽ sắp xếp. Giám đốc tài chính... thế nào?", hắn vừa xem điện thoại của cậu vừa đáp.

Vừa nghe Cố Lăng nói xong, Lý Tư Lam đã ho đến sặc sục: "Khụ... Khụ... Cái gì? Không... Em không làm ở Ứng Thiên...".

"Tại sao?", hắn lớn giọng hỏi.

"Anh nghĩ em còn mặt mũi để đến đó? Vả lại em không muốn ỷ lại vào anh!", cậu bước ra, vừa lau mặt vừa nói.

Hắn đi đến nhấc bổng cậu lên đi về phía giường, vừa áp cậu nằm xuống, miệng hắn đã thốt ra hai từ: "Không được!".

"Lăng à, đừng làm em khó... Ưm...", cậu chưa nói xong thì đã bị môi hắn chặn lại.

Hắn hôn cậu mãnh liệt, sau đó nhìn thẳng vào mắt cậu nói: "Lam, không được rời khỏi anh!".

"Hảo. Chúng ta sẽ bàn lại sau!", cậu thấy hắn nghiêm túc như vậy nên đành chịu thua.

"Không. Em hứa đi!", hắn vẫn kiên quyết nhìn cậu.

Lý Tư Lam nhìn vẻ mặt căng thẳng của hắn mà không khỏi muốn cười, đáng lẽ người sợ bị bỏ rơi phải là cậu mới đúng chứ.

"Hảo, em hứa sẽ mãi mãi bên anh!", cậu cũng chắc nịch nhìn hắn.

"Bảo bối, em ngoan lắm. Bây giờ ngủ một giấc, tối anh lại về với em!", hắn ôn nhu ôm cậu vào lòng dỗ dành.

"Ân!", cậu ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng hắn nhắm nghiền mắt lại.

Lý Tư Lam thuộc tuýp người dễ ngủ, chỉ chốc lát sau cậu đã ngủ say. Cố Lăng nằm im lặng, hắn thật sự không muốn rời khỏi cậu dù chỉ là một khắc.

...

Lúc này đã là 8 giờ 45 phút tối, Cố Lăng nhẹ nhàng rời khỏi giường của Lý Tư Lam, chuẩn bị đi gặp Tần Uyển Ninh.
Hôm qua, sau khi họ Tần kia rời đi, Cố Lăng đã cho Lucy điều tra cận kẽ về Tần thị, Tập đoàn này quả thật lớn mạnh, nói không quá chỉ đứng sau Ứng Thiên, chẳng trách sao Tần Uyển Ninh lại lớn gan đến vậy.

Nhưng một khi đã động đến Cố Lăng, thì dù tài lực đến đâu hắn cũng không ngại ngần tiêu diệt, huống chi việc lần này lại liên quan đến Lý Tư Lam, tiểu thư họ Tần kia đúng là tới số rồi.

Cố Lăng là một người cơ trí, không bao giờ vội vàng để làm hỏng việc lớn. Tối hôm qua, sở dĩ hắn đồng ý gặp mặt Tần Uyển Ninh là do hắn cần thời gian để tìm ra yếu điểm của Tần thị, sau đó một hơi diệt gọn.

Còn hôm nay, trong lúc Lý Tư Lam ngủ, hắn đã nhanh chóng xem xét về Tần thị, cuối cùng cũng tìm ra điểm chí mạng, Tần thị tuy là Tập đoàn lớn nhưng lại không đầu tư vào Bank, trùng hợp nỗi Tần thị lại tin tưởng AC Bank, vậy nếu AC Bank phá sản, có phải là Tần thị sẽ điêu đứng rồi không? Sau đó chỉ cần một mánh nhỏ, thu thập Tần thị về Ứng Thiên cũng không phải là chuyện quá khó khăn.

"Huân, tối nay khéo léo ngăn cản cậu chủ ra ngoài", hắn vừa đi vừa nói.

"Tuân lệnh Lão đại!", Trình Huân đi theo sau kính cẩn chấp lệnh.

Căn dặn xong, Cố Lăng lạnh lùng lên xe vụt đi mất. Đúng 9 giờ, hắn điềm đạm đi vào Achiassi, tiến thẳng đến phòng 910.

Cửa phòng không khóa, hắn liền đẩy vào rồi chốt lại. Trước mắt hắn là Tần Uyển Ninh y phục lộ liễu mỏng tênh nằm khiêu gợi trên giường lớn. Căn phòng này là lúc trước hắn từng ở cùng Lý Tư Lam, hôm nay cô ta chọn phòng này chính là muốn nói hắn là đang phản bội cậu.

Vừa nhìn thấy Cố Lăng, Tần Uyển Ninh đã thanh thót bước xuống giường đi về phía hắn, y phục ngủ ngắn cũn màu đỏ thẫm có cũng như không, hoàn toàn nhìn rõ da thịt trắng nõn bên trong, ba vòng đầy đặn khẽ run theo từng bước đi nhẹ nhàng.

"Cố Lăng, thế nào? Có phải sắp chịu không nổi rồi không ha?", cô đứng ngay trước mặt Cố Lăng, một ngón tay khẽ chạm vào khuôn ngực hắn.

Cố Lăng mặt không biểu tình đáp: "Thật không có hứng!".

"Anh đừng lạnh lùng vậy chứ? Đã đến đây rồi có hay không nên cùng em vui vẻ một đêm?", cô lả lơi áp vào ngực hắn, tay nhanh chóng luồn vào túi quần lấy điện thoại của hắn ra.

Cố Lăng vẫn chỉ đứng yên, chung quy hắn đang muốn xem Tần Uyển Ninh muốn diễn tiết mục gì?

"Ha... Chiếc Vertu này chẳng phải là có một cặp sao? Cái kia hẳn là đang ở chỗ Lý Tư Lam nga?", cô đưa cặp mắt quyến rũ nhìn hắn, tay khẽ lướt qua từng phím chữ.

"Nói đủ chưa? Giờ thì cô muốn gì?", hắn lạnh lùng nói.

"Trước hết em muốn trao đổi số điện thoại!", cô đưa điện thoại của hắn lên, nhước nhước mắt ý muốn hắn mở khóa.

Cố Lăng không chút bài xích, chậm rãi cầm điện thoại lên thao tác rồi đưa cho Tần Uyển Ninh. Sau một hồi nhấn nhấn, Tần Uyển Ninh nhanh tay bỏ luôn điện thoại của hắn vào ly rượu trên bàn, ý cô ta là muốn hắn không chạm vào điện thoại nữa.

"Đủ chưa?", hắn đưa mắt nhìn cô.

Mắt ưng của hắn lạnh như băng, khiến Tần Uyển Ninh có phần run sợ, nhưng hiện giờ trong tay cô có một thứ quan trọng, hắn căn bản không thể làm gì.

Nghĩ vậy, môi Tần Uyển Ninh liền nhếch lên: "Cố Lăng, anh đừng quên trong tay em đang giữ thứ mà anh muốn lấy. Nếu anh làm em không vui, em còn không biết nó sẽ được gửi đi đâu a?", cô lấy từ ngực ra một chiếc máy ghi âm màu đen quơ quơ trước mắt hắn.

Cố Lăng vừa nhìn thấy, liền chụp lấy cổ tay của cô siết mạnh: "Tần Uyển Ninh, nếu cô muốn Tần thị phá sản chỉ sau một đêm, thì cứ việc làm loạn!", nói xong hắn liền buông tay cô ra, hoàn toàn không có ý định giật lấy máy ghi âm.

Và mục đích của Cố Lăng đến gặp Tần Uyển Ninh cũng chỉ có vậy. Hắn thật sự đã nắm được điểm chết của Tần thị, nếu máy ghi âm này đến tay Lý Tư Lam thì đồng nghĩa với việc Tần thị sẽ sụp đổ.

Khoé mắt Tần Uyển Ninh chợt loé lên, sau đó đột nhiên kiểng chân lên hôn vào môi hắn, Cố Lăng ngay lập tức phản ứng, dùng lực không mạnh không nhẹ đẩy cô ta ra.

Tần Uyển Ninh bất ngờ ngã xuống, khoé mi đầy nước mắt nhìn hắn: "Cố Lăng, em thật sự yêu anh. Tại sao lại đối xử với em như vậy?".

Cố Lăng thấy cô ta ngã, cũng có chút bất ngờ. Hắn tuy có lạnh lùng, tàn khốc, nhưng đối với phụ nữ cũng không đến nỗi nhẫn tâm, chỉ là từ khi có Lý Tư Lam, hắn không còn tâm trí nghĩ đến nữ nhân nữa, nhưng cũng đâu đến mức muốn xô ngã người ta.

Tần Uyển Ninh ngã thì thôi đi, đã vậy còn lại khóc lóc, đại tiểu thư của Tần thị từ khi nào lại yếu đuối như vậy?

"Cô lại giở trò gì?", hắn tiêu sái nói, mắt ánh nghi hoặc nhìn Tần Uyển Ninh.

"Không có... Hức... Em thật sự yêu anh... Cố Lăng... Đừng bỏ em... Hức...", Tần Uyển Ninh hai tay nắm vào quần của hắn khóc lóc.

Cố Lăng thật sự không phải loại đàn ông khốn nạn, chuyên ức hiếp phụ nữ, nhưng cũng không phải loại dễ mềm lòng trước những màn khổ nhục kế của nữ nhân.

Những lúc này đáng lẽ hắn đã bỏ đi, nhưng lần này hắn muốn nói rõ cho Tần Uyển Ninh biết người hắn yêu thật sự là Lý Tư Lam, chứ không giống như cô đã nghĩ là hắn nhất thời hứng thú.

"Tần Uyển Ninh, cuộc đời tôi chỉ cần Lý Tư Lam là đủ!", hắn nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt cô, điềm tĩnh nói.

Tần Uyển Ninh thấy hắn vừa ngồi xuống, liền liếc mắt ra cửa, rồi nhanh tay kéo hắn áp lên mình, nhếch môi nói: "Ra đó là ý nghĩa của từ My Life".Chết tiệt... Cô ta nhắn tin cho Lý Tư Lam... Con mẹ nó...

Cố Lăng vừa phát hiện thủ đoạn của Tần Uyển Ninh, thì từ phía cửa đã "Rầm" một tiếng, bước vào trong chẳng ai khác là Lý Tư Lam và Trình Huân.

Trước mắt Lý Tư Lam là hình ảnh Cố Lăng đang nằm áp lên thân thể thiếu vải của một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp. Hai người chắc hẳn là đang chịu không nổi mà định hoan ái dưới thảm a.

Cố Lăng quay lại thì đã thấy cả khuôn mặt Lý Tư Lam tối mịch, cả người hắn thắt lên từng cơn, tay chân sắp không còn kiềm được mà run lên cằm cặp, hắn chỉ có thể cố gắng lật người lại đứng lên nhìn cậu, lấp bấp nói.

"Bảo... bối... Em... đừng... hiểu...", hắn muốn giải thích thật nhanh, thật rõ nhưng miệng lại không nên lời.

"Anh câm miệng cho tôi", Lý Tư Lam lớn tiếng nói, mắt còn chẳng thèm nhìn hắn, mà chỉ đăm đăm nhìn hướng nữ nhân kia.

Tần Uyển Ninh nhàn hạ đứng dậy, liếc mắt nhìn cậu, khinh khỉnh nói: "Ây da, thì ra đây là đồ chơi mới của Lăng a. Vậy chung quy cũng là đồ chơi Tần Uyển Ninh tôi nga".

"Bảo bối... Đừng nghe cô ta... Không phải...", Cố Lăng vừa nói vừa chầm chậm đi về phía cậu, nhưng chưa kịp gì thì đã bị cậu chặn lại.

"Tôi bảo anh câm miệng. Đừng có đến gần đây", cậu liếc nhìn Cố Lăng, khiến hắn cũng không có dũng khí để bước thêm.

Nói xong, cậu lại đưa mắt nhìn sang Tần Uyển Ninh, sắc lạnh nói: "Ai cho phép cô gọi tên anh ta?".

"Lý Tư Lam, đừng có nghĩ mình thật sự là người yêu của Cố Lăng... Hứ... Cậu chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi rẻ tiền chẳng có gì hay ho...", Tần Uyển Ninh vòng hai tay trước ngực, nghênh ngang nói.

"Hảo... Để hôm nay tôi cho cô thấy thứ đồ chơi rẻ tiền như tôi thì có gì hay ho!", Lý Tư Lam tay siết thành nắm đấm, cơ hồ vô cùng tức giận.

Tần Uyển Ninh thấy cậu khua môi múa mép, liền tỏ vẻ khinh bỉ, lả lướt đi lại bàn lớn cầm lên một ly rượu, chẳng thèm nhìn tới Lý Tư Lam.

Lý Tư Lam hồng hộc đi về phía Cố Lăng, lạnh lùng nói: "Cố Lăng, anh quỳ xuống cho tôi!".

Trình Huân đứng phía sau nghe thấy liền trắng dã, cả người run lên bần bật.

Cố Lăng liếc mắt thì thấy lòng bàn tay của cậu tuy đã được băng bó, nhưng máu vẫn thấm ra. Rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra với bảo bối của hắn?

"Bảo bối... Tay em sao lại...", lòng hắn chợt nhói lên, ánh mắt đau đớn nhìn cậu.

"Có quỳ xuống hay không?", khoé mắt cậu có lửa lại có nước, đăm đăm nhìn hắn như kẻ thù giết cha.

Cố Lăng chưa bao giờ nhìn thấy một Lý Tư Lam đáng sợ như vậy, khi cậu thật sự tức giận nhìn hắn, trái tim hắn lại nhói lên từng cơn. Nhưng hắn là Cố Tổng, là một đại nhân vật, nếu quỳ gối trước một người thì chẳng phải là một chuyện long trời lở đất hay sao, hơn nữa lúc này ở đây lại có đến ba người chứ không phải một người.

"Bảo bối...", mắt hắn run run nhìn cậu, tay định dang ra ôm cậu vào người thì bị cậu cự tuyệt.

"MẸ KIẾP! CỐ LĂNG, ANH QUỲ XUỐNG NGAY!", Lý Tư Lam hét lớn, nước mắt bất giác trào ra.

Tần Uyển Ninh đang uống rượu, nghe thấy cậu hét lớn liền quay lại cười to: "Ha ha ha... Lý Tư Lam, cậu đừng ở đó mà ảo tưởng sức mạnh... Bảo Cố Tổng của Ứng Thiên quỳ... Áaaaaaaaa...".

Tần Uyển Ninh vừa quay lại đã nhìn thấy cảnh tượng còn kinh hoàng hơn cả Chiến tranh Thế giới thứ hai, đầu óc cô một trận choáng váng, hai chân không trụ vững mà ngã xuống, mắt liền trắng dã nhìn về phía Cố Lăng và Lý Tư Lam, miệng hét lớn một tiếng đến tận cao ốc đối diện cũng có thể nghe thấy.

Cùng lúc đó, đầu óc của Cố Lăng cũng trống rỗng, hai chân vô lực quỳ xuống dưới chân Lý Tư Lam.

"Bảo bối...Anh quỳ rồi... Xin em đừng khóc!", hắn quỳ cao, hai tay hờ hững trước đùi, mắt ngước lên nhìn cậu van xin.

Trình Huân đằng xa vừa thấy Lão đại quỳ, chân cũng không đứng nổi, chỉ biết quỳ theo, hai mắt nhắm nghiền lại.

Lý Tư Lam khoé mi ngấn lệ, liếc mắt nhìn sang Tần Uyển Ninh, cay độc nói: "Tần Uyển Ninh, thứ thối nát này, tôi cho cô!", nói xong cậu yếu ớt định quay người bỏ đi.

"Không được... Bảo bối... Em đừng đi... Đừng...", Cố Lăng tức khắc vòng tay ôm chặt hạ thân của cậu.

Có lẽ thời khắc này hắn đã không còn để tâm đến mọi thứ xung quanh, điều hắn quan tâm duy nhất bây giờ chính là Lý Tư Lam.

"Ở lại để xem các người giao hoan sao?", cậu nhếch môi, khinh bỉ nhìn hắn.

"Không phải... Em hiều lầm rồi... Lam... Anh chỉ yêu em...", hắn ngước lên nhìn cậu, tuyệt nhiên không đứng dậy.

"Đồ bẩn thỉu... Buông ra... Buông tôi ra... Hức...", Lý Tư Lam gồng gượng nhưng nước mắt vẫn vô thức chảy ra.

"Bảo bối... Em đừng khóc... Cố Lăng tôi chỉ có mình em... Xin em đừng đi...", khoé mắt hắn cũng se say, hắn thật sự đã quá yêu cậu rồi.

"BUÔNG... BUÔNG RA... ĐỒ KHỐN...", cậu hét lên, hai tay cào vào tay hắn, khiến vết thương ở lòng bàn tay cậu rỉ máu.

Thấy tay cậu bị động mạnh đến chảy máu, nơi ngực trái của hắn nhói lên, tay cũng bất giác buông ra, cả người gục xuống.

Lý Tư Lam vùng ra được liền quay đi, trái tim cậu thật sự bị tổn thương, giây phút nhìn thấy bọn họ thân mật, cậu đã đau đớn đến mức muốn ngất đi. Cảm giác bị phản bội quả thật đau đến mức muốn chết đi sống lại?

"LAM... CHÍNH EM ĐÃ HỨA SẼ MÃI MÃI BÊN ANH...", khoảnh khắc cậu quay đi, nước mắt hắn cũng vô thức rỉ ra, thân thể đau đớn như thiên đao vạn quả.

Lý Tư Lam nghe giọng hắn lạc đi, trái tim cũng quặn thắt, nhưng cậu không cho phép mình quay lại.

Cậu hít một hơi sâu, rồi thản nhiên nói: "Cố Tổng, thật xin lỗi, tôi đã thất hứa rồi!", nói xong cậu liền bỏ đi.

"KHÔNGG... LAM...", Cố Lăng như điên dại, hét tên cậu trong đau đớn.

Chỉ một chốc sau, hắn liếc mắt nhìn sang Tần Uyển Ninh đang tái xanh như một xác chết, cả người run lên bần bật, cơ hồ kinh hãi đến lạc trí loạn tâm.

Cố Lăng cả người run lên vì uất giận, liền đứng lên đi thẳng lại kéo cả người Tần Uyển Ninh đứng dậy.

"Tần-Uyển-Ninh-cô-hãy-xuống-dưới-mà-cầu-nguyện-cho-Tần-gia!", hắn gằn từng chữ, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn cô.

Tần Uyển Ninh đối điện kẻ lạnh lùng, tàn khốc như hắn, miệng kinh sợ không thể mở ra, hô hấp sắp bị ám khí của hắn làm cho nghẹt.

Nói xong hắn liền buông tay, đi về phía cửa rồi lạnh lùng thốt ra một chữ: "Giết!", sau đó rời đi ngay lập tức.

Trình Huân vừa nghe lệnh, tay liền rút súng ra nhắm về phía Tần Uyển Ninh "Đoàng~" một tiếng. Không gian trở lại yên tĩnh như vốn có!

- Hết chương 27 -

*Lăng ca, em yêu anh

Huhu nước mắt thành sông...*

Chương 28

Lý Tư Lam lòng đau như cắt, cố nén nước mắt rời khỏi Achiassi. Cậu tuy vẻ ngoài vô cùng mạnh mẽ, nhưng nội tâm lại rất yếu đuối, lúc nãy cố gắng gồng gượng chẳng qua chỉ là muốn nữ nhân kia biết cậu không phải loại dễ bị tổn thương.

Đi khỏi Achiassi được một đoạn, Lý Tư Lam liền nép vào một hẻm nhỏ gần đó, bởi cậu biết cái tên giả nhân giả nghĩa kia sẽ đuổi theo, sẽ ra sức giải thích rồi bảo cậu tin hắn. Thật buồn cười. Niềm tin mà cậu dành cho hắn, từ lúc nãy đã quăng cho chó gặm rồi.

Cậu ngồi gục xuống, chẳng còn để tâm đến những người xung quanh mà bật khóc thật to, cậu nhớ lại những lời hắn nói, những cử chỉ ân cần của hắn, cậu quả thật đã yêu hắn rất nhiều.

Khóc một hồi, mắt Lý Tư Lam lại vô thức nhìn vào vết băng ở lòng bàn tay mà siết chặt. Cậu nhớ lại lúc nãy, trước khi cậu chứng kiến cảnh tượng đó, cậu đã rất ngoan ngoãn ở biệt thự chờ hắn.

Chỉ ngay sau khi hắn rời đi, Lý Tư Lam đã thức dậy. Cậu mở mắt ra thì đã không thấy hắn, tâm trạng liền có chút không vui, trong lòng lại linh cảm không tốt, mắt liền ngó miết vào điện thoại, nửa muốn gọi hắn nửa muốn không.

Kể cũng lạ, chiếc điện thoại này là hắn đưa cho cậu khi cậu còn làm ở AC bank, quanh đi quảnh lại thế nào chẳng biết nó vẫn nằm ở đây, bên cạnh cậu.

Lý Tư Lam nằm suy nghĩ hồi lâu, thì điện thoại đột nhiên "Ting" lên một tiếng, cậu liền với tay lấy điện thoại, chắc chắn là tin nhắn của Cố Lăng.

Quả nhiên là tin nhắn từ "Cố Tổng", nhưng mà nội dung thì có chút kỳ lạ: "Achiassi 910, đồ chơi hỏng!".

Lý Tư Lam hai mắt mở to, tim đập "Thình thịch", cậu chẳng hiểu gì cả, nhưng có thể chắc chắn tin nhắn này không phải do hắn soạn.

Vậy đã có chuyện gì? Là ai? Tâm cậu chợt loé lên, hôm qua trên người hắn có mùi nước hoa phụ nữ, hóa ra là hắn đã có nữ nhân khác. Vậy ra hắn là muốn giữ cậu ở nhà làm con rối, còn bản thân thì thỏa sức trăng hoa bên ngoài.

"Đồ hỗn đản!", Lý Tư Lam bất giác chửi ra thành tiếng, tay chân gân xanh gân tím nổi lên.

Cậu tức tối xuống giường, bước nhanh ra khỏi phòng, lúc đó đã có Trình Huân hầu sẵn trước cửa.

"Cậu đưa tôi đến Achiassi ngay lập tức!", cậu nhìn chằm chằm vào Trình Huân nói lớn.

Nhìn thấy Lý Tư Lam lần đầu tiên tức giận đùng đùng, y liền biết có chuyện xảy ra, nhưng theo lời Lão đại nhất định không thể để cậu ra ngoài.

"Cậu cần phải nghỉ ngơi", y điềm tĩnh cúi đầu.

Lý Tư Lam thấy Trình Huân dửng dưng, tâm trí liền kích động, tay nắm lấy cổ áo của y giãy giãy: "Hắn lại muốn giam tôi đúng không? Cậu phải đưa tôi đi. Đưa tôi đi. Cậu có nghe không Trình Huân?".

"Xin cậu chủ nghỉ ngơi. Lão đại sắp về rồi!", Trình Huân hai tay buông lơi, nhưng vẫn cố chấp ngăn cậu lại.

Lý Tư Lam lúc này tâm trí nổi trận bão to, Trình Huân nhất nhất chặn cậu lại càng khẳng định được Cố Lăng chính là làm chuyện mờ ám.

Lý Tư Lam liền bỏ tay khỏi người Trình Huân, hồng hộc đi về phía phòng tắm "Xoảng" một cái, sau đó bước tới trước mặt y, giơ bàn tay đầy máu lên, lớn giọng nói: "Vết cắt kế tiếp sẽ là ở đây!", tay kia của cậu cầm mảnh thủy tinh vẫn còn vệt máu, run run kề ngay vào cổ.

Trình Huân hai mắt trợn to, vầng trán đổ một tầng mồ hôi, lúc này e là y không còn bụng dạ để ngăn cậu nữa: "Được... Tôi ngay lập tức... đưa cậu đi!".

Trình Huân lái xe thật nhanh, miệng thì không ngừng bảo cậu băng bó lại, nhưng Lý Tư Lam lúc này chẳng còn biết cảm giác đau là gì nữa, cậu chỉ băng vội rồi ngồi im suy nghĩ hàng vạn thứ linh tinh và thầm cầu mong tất cả chỉ là một trò đùa.

Nhưng nếu nó chỉ là trò đùa thì may quá, khoảnh khắc Trình Huân tung cửa ra, trái tim cậu gần như vỡ nát, cảnh tượng trước mắt còn thật hơn cả chữ thật.

"Cố Lăng... Anh là đồ khốn... Hức... Chó chết... Hức... Tôi nguyền rủa con mẹ nó nhà anh chết... không toàn thây... Hức...", Lý Tư Lam ngồi gục trong hẻm tối, miệng không ngừng kêu khóc, chửi rủa.

Cậu đang tức tưởi khóc, thì cảm nhận được phía trước mặt có một bóng đen.

"Ô hô, tiểu mỹ nhân, sao cưng lại ngồi khóc ở đây?", một nam nhân đã có chút men trong người, dõng dạc đứng trước mặt cậu oai oai.

"Cút đi...", cậu vẫn gục mặt khóc.

Nam nhân này lập tức ngồi xuống hướng mặt cậu nhìn, ngã ngớn nói: "Mỹ nhân, uống rượu cùng anh không?".

"Tôi là nam nhân. Cút đi. Đồ khốn!", cậu ngước mặt lên, hung hăn nhìn kẻ đối diện mà cứng miệng.

"Chậc. Cưng còn đẹp hơn cả nữ nhân. Đi cùng anh nga?", nam nhân hai mắt sáng rỡ, liền tay kéo cậu đứng dậy.

"Buông ra. Tôi không đi. Buông tay ra!", cậu vùng tay mạnh mẽ nhưng cứ bị kéo đi.

"Chỉ là đi uống rượu. Cưng không phải là đang buồn sao? Anh cũng đang buồn a!", nam nhân vừa kéo cậu đi vừa thong thả nói.

Lý Tư Lam tâm trạng đang vô cùng tồi tệ, tự dưng nghe được ai kia cũng đang buồn, trong lòng chợt dâng lên cảm giác đồng cảm vô cùng mạnh mẽ, khóe mắt cậu lại rưng rưng.

"Cậu cũng buồn sao?", Lý Tư Lam không chống cự nữa, tâm có phần buông lơi.

"Đúng, anh bị đại ca phạt... Nhanh lên... Gần tới rồi a... Đảm bảo cưng sẽ thích ha ha...", nam nhân không có chút kiêng dè mọi người xung quanh mà lớn tiếng cười to.

"Đi chậm thôi... Buông tay ra đi... Tôi sẽ không bỏ trốn...", cậu nhăn mặt, giãy tay, nhưng nam nhân vẫn không buông ra.

"Tới rồi, Marquee Club, thiên đường của anh ha ha ha", nam nhân lại đột nhiên cười lớn, tâm trạng có vẻ như vô cùng sảng khoái.

"Không được... Tôi không thể vào đây... Buông tôi ra... Thả...", đứng trước nơi này cậu càng vùng vẫy dữ tợn hơn, cậu thật sự không muốn nhìn thấy cái thứ gì liên quan đến cái tên khốn kiếp kia nữa.

"Ha ha cưng đừng lo, có anh ở đây. Vào trong anh và cưng cùng uống rượu!", nam nhân dùng sức kéo mạnh cậu đi vào trong, ngồi vào quầy bar.

Lý Tư Lam phản kháng nhưng vô dụng, chỉ một chốc đã bị áp ngồi vào ghế rồi. Hôm nay, Marquee mở nhạc có phần nhẹ nhàng, dễ chịu hơn.

"Anh Đặng, hôm nay tốt số lại được mỹ nhân bồi a!", Bartender vừa đẩy ra hai ly rượu vừa cười nói.

"Ha ha... Mỹ nhân, anh mời cưng!", nam nhân nhấc ly rượu lên đưa cho Lý Tư Lam.

Cậu cũng không tình nguyện lắm, nhưng dù sao cũng vào đây rồi, vả lại cậu thật sự muốn say, phải thật say để tạm quên những tổn thương vừa rồi.

Do dự một lúc, Lý Tư Lam liền mạnh dạn cầm lấy ly rượu, ly chạm ly "Cộc" một tiếng rồi uống sạch.

"Hảo, thật hợp ý anh, ha ha...", nam nhân cũng nhiệt tình "Ực" một hơi, ly cạn.
Lý Tư Lam uống một hồi, rượu vào lời ra, bắt đầu lảm nhảm.

"Vậy ra cậu tên là A Đặng a? Cứ gọi tôi là Cẩu Lăng đi ha ha", Lý Tư Lam ngà say, tâm trí lại nghĩ về Cố Lăng, hiện cậu thật muốn băm hắn ra thành trăm mảnh.

"Ô hô, tên cưng thật buồn cười nga... Không gọi... Cứ gọi cưng là Mỹ nhân nga...", A Đặng đưa tay lên khều khều vào mặt cậu.

Lý Tư Lam gạt tay y ra, lớn tiếng nói: "Đồ phản bội... Bỏ tay ra...".

"A ha, thì ra Mỹ nhân đây thất tình... Tên khốn nào dám bỏ cưng? Nói ra để anh xử hắn!", A Đặng cũng có chút say, bắt đầu khua môi múa mép.

"Hức... Cậu nói xem tôi có chỗ nào không tốt... Hắn lại ngủ cùng nữ nhân... Còn gọi tôi là Đồ chơi hỏng...", cậu ức nghẹn kể lể, xoay qua nhìn A Đặng đăm đăm.

"Con mẹ nó thằng chó... Gia đây sẽ giết nó cho em... Vương bát đản...", y nghe xong liền mạnh tay đập vào bàn một cái, mọi người xung quanh phát giác liếc nhìn.

"Không... Hắn quyền thế... Hắn giàu có... Cậu không làm gì được... Bất quá tôi đã có cách để trả thù...", Lý Tư Lam cả người ngã ngớn dựa vào y lảm nhảm.

A Đặng thấy mỹ nhân đã dựa vào người, y cũng không ngại mà vòng tay ra thắt vào eo tình tứ.

"Đúng, đúng, phải trả thù. Cưng định dùng cách nào?", y nhìn chằm chằm vào gương mặt cậu, trong tâm trí thoáng thấy có chút quen, dường như đã gặp cậu ở đâu rồi.

Lý Tư Lam ngã nghiêng đứng dậy đối diện với A Đặng, tay chỉ vào ngực quả quyết: "Ha, Lý Tư Lam tôi đây sẽ ngủ với tất cả đàn ông... Ự... Sau đó sẽ nói thẳng vào mặt tên khốn Cố Lăng... Không chỉ có hắn mới biết ngoại tình ha ha...", nói xong cậu chồm tới ôm chặt lấy y.

A Đặng vừa nghe xong, thần kinh liền chấn động, cả người như bị đóng băng, miệng thì giật bần bật không thốt được nên lời.

Còn mọi người gần đó vừa nghe cậu nói xong, ai nấy trên tay đang nâng rượu đều run rẩy buông ra, tiếng thủy tinh rơi xuống vỡ "Xoang xoảng", khí lạnh đột nhiên tràn về.

Lý Tư Lam nghe tiếng ồn ào, mắt liền nhướng lên, đảo nhìn tứ phía, sau đó bật dậy nói to: "Các người nhìn cái gì? Muốn ngủ với tôi sao? Vậy thì đến đây đi ha ha", cười xong cậu lại gục đầu vào vai A Đặng.

"L... ã... o... đ... ạ... i... Cậ...u... là... Lý... Tư... L... am... Ch... ết... t... ô...", A Đặng cả người co giật, mặt mày tái xanh tái xám.

"Hừ, A Đặng, ta bảo ngươi con mẹ nó đi tìm Lý Tư Lam, ngươi lại dám ngồi đây thưởng rượu?", Thẩm Phương Hàn vừa bước vào Marquee đã hung hăn đập ngã một chiếc ghế, mắt hướng nhìn A Đặng như muốn giết, theo sau y còn có một toáng người.

"Đ-đ-đại caaaa... C..ứu... cứu em... Đây... là...", A Đặng bất giác vươn tay ôm vào eo Lý Tư Lam, mắt nhìn về hướng Thẩm Phương Hàn run rẩy.

"Con mẹ ngươi còn ở đó mà ôm với áp, tối nay nếu không tìm được người, cả bang cùng ngươi xuống dưới mà chơi gái!", Thẩm Phương Hàn xồng xộc tiến đến, miệng không ngừng chửi lớn.

Y đi đến, liền mạnh tay kéo cậu ra khỏi người A Đặng, định quăng sang một bên thì cậu đã lên tiếng: "Anh gấp cái gì a? Bất quá tôi sẽ bù đắp cho anh thật tốt haa!".

Vừa nghe được giọng nói quen thuộc, đầu Thẩm Phương Hàn liền "Ong~" một tiếng, tay vô thức buông ra. Lý Tư Lam thuận thế chồm tới định hôn Thẩm Phương Hàn, thì đã ngã ngay vào người y.

Thẩm Phương Hàn sát khí nhìn A Đặng, nghiến răng nói: "Ngươi con mẹ nó tranh thủ mà đi chọn quan tài đi!".

Nói xong, y xoay mặt lại lớn tiếng ra lệnh: "MỜI HẾT KHÁCH VỀ. PHONG TỎA TẦNG 1".

Thuộc hạ đằng sau vừa nghe thấy liền khẩn trương chấp lệnh, nhanh chóng tiến đến các bàn mời hết khách ra. Khách chơi nhìn nhau chẳng hiểu chuyện gì, có người thì vừa đi vừa chửi rủa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà một club thượng thời như vầy lại nháo nhào cả lên?

Lý Tư Lam bị tiếng ồn làm cho khó chịu, liền nhăn mặt nhíu mày: "A Đặng... Cậu đâu rồi... Uống cùng tôi...", cậu nhếch nhác nói.

A Đặng chết trân nãy giờ, vừa nghe cậu gọi tên lại run lên bần bật, liền hai tay chắp lại đưa mắt van xin Thẩm Phương Hàn.

"Đại... ca... ơi... Cứu em... Do em say... nênnn không... nhận raa...", y lấp ba lấp bấp nói.Vừa nghe thấy giọng của A Đặng, Lý Tư Lam liền quay người lại cặp tay vào cổ y: "A ha... Cậu đây rồi... Ư... Nào... Uống tiếp...", cậu với tay lấy luôn một chai rượu lớn quơ quơ trước mặt.

"Chết tiệt! A Đặng, ngươi tránh xa cậu ta ra, không ta đánh ngươi chết", Thẩm Phương Hàn tức giận nói.

"Đđđại ca... Không phải em không muố...", A Đặng đang phân trần thì bị Lý Tư Lam làm cho giật bấn cả người.

"CON MẸ NÓ THẰNG CHÓ NÀO DÁM ĐỘNG ĐẾN CẬU TA...", Lý Tư Lam mạnh tay đập chai rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh vỡ lớn đến chói tai, mảnh vụn xược qua trán cậu, một tia máu nhỏ liền tuôn ra.

Vừa lúc tiếng vỡ vừa phát ra thì Cố Lăng đã đến, hắn đứng run run nhìn cậu tay đang cầm chặt miệng chai nhọn hoắt hướng thẳng về Thẩm Phương Hàn.

Thuộc hạ xung quanh thấy Lão đại đến, ai cũng cúi người thấp xuống, không dám ngước mắt lên nhìn.

"Lão đại!", Thẩm Phương Hàn và A Đặng đều đồng loạt nhìn về hướng Cố Lăng lên tiếng.

Lý Tư Lam cũng phát giác nhìn theo, ngay lập tức hai mắt cậu liền hăn lại, tay bấu chặt lấy vai của A Đặng.

"A Đặng... Là hắn... Thằng chó mà cậu nói... Là hắn...", cậu đưa tay về hướng Cố Lăng nói lớn.

"Kh...ông... Không... Không... Không... Không phải... em nói... Tuyệt đối...", A Đặng hai chân run rẩy, cơ hồ sắp ngã.

Nhưng lúc này, Cố Lăng chẳng quan tâm đến mình có là thằng chó hay thằng khốn gì cả, hắn đăm đăm nhìn cậu, chân từ từ tiến lại gần quầy bar.

"Bảo bối... Bỏ mảnh chai xuống... Nguy hiểm lắm... Xin em...", hắn run run nói.

"Cố Lăng, mày cút đi. Tao không muốn nhìn thấy mặt mày. Cút!", cậu gào lên, tay vẫn siết chặt mảnh thủy tinh hướng về phía hắn.

Thẩm Phương Hàn thừa nước, định nhanh tay giật lấy vật nhọn trên tay Lý Tư Lam, thì cậu đã chớp nhoáng bỏ tay ra khỏi vai A Đặng, nhanh chóng rạch một cái, máu liền tuôn ra.

Cố Lăng thấy cậu tự rạch vào tay mình, liền trợn mắt, quát to: "HAI CẬU CÚT RA CHỖ KHÁC CHO TÔI".

Thẩm Phương Hàn và A Đặng nghe Lão đại gằn lên, liền kinh hồn bạc vía lùi ra chổ khác, sau đó không chịu được kinh hãi mà ngã xuống.

Cố Lăng nhìn cả cánh tay của Lý Tư Lam chảy máu ròng ròng, nội tạng hắn như bị dao khứa nát, liền mặc kệ cậu buông lời xua đuổi, hắn vẫn đăm đăm đi thẳng lại chỗ cậu.

"Cố Lăng... Mày đừng đến gần tao... Nếu không tao giết...", cậu lui người lại, nhưng hắn đã lao tới ôm chặt cậu vào người.

Đúng lúc đó Trình Huân cũng xuất hiện, tay y cũng lôi theo một người. Y xông thẳng lại trước Cố Lăng và Lý Tư Lam rồi mạnh tay đẩy người đó ngã xuống.

"Lý... Tư Lam... Tôi xin cậu... Xin cậu tha lỗi... Xin cậu...", người đó hai tay chắp lại, quỳ gối trước mặt Lý Tư Lam khóc lóc van xin.

Lý Tư Lam nghe giọng nói của người này rất quen, liền quay sang nhìn, thì ra đó chính là Tần Uyển Ninh.

"Lý Tư Lam... Cố Tổng... không phản bội cậu... Là tôi... Là tôi hãm hại... Xin cậu... tha lỗi... Xin cậu...", Tần Uyển Ninh khóc lóc, cả người run rẩy, liên tục gập đầu trước Lý Tư Lam.

Cậu nghe Tần Uyển Ninh kêu khóc, liền có chút tỉnh tuồng, tay bất giác đẩy Cố Lăng ra, bước lại trước mặt cô ta, mông lung hỏi: "Cô nói gì? Cố Lăng không phản bội tôi? Cô đã làm gì?".

Tẩn Uyển Ninh liền nắm lấy chân cậu, mặt mũi ướt sũng nhìn lên cầu xin: "Xin cậu tha cho... Cố Tổng vì cậu mới đến gặp tôi... Hức... Xin cậu tha... Tần gia trên dưới hơn trăm người... Xin cậu tha cho Tần gia... Xin cậu...".

Lý Tư Lam nghe xong, cả người liền long lên một cơn thịnh nộ, ngay lập tức hai mắt gắt lại, mạnh tay kéo Tần Uyển Ninh đứng dậy, "Chát" một cái, mặt cô liền in hẳn dấu tay, khoé môi rỉ máu.

Tần Uyển Ninh liền ngã xuống, ngay tức khắc bò lại bấu vào chân cậu, tiếp tục khóc lóc van xin: "Lý Tư Lam... Cậu mắng tôi... đánh tôi cũng được... Tôi bẩn thỉu, đê tiện... Nhưng hãy tha cho Tần gia... Tôi gập đầu xin cậu...".

"Xoảng~" tiếng thủy tinh rơi xuống, Cố Lăng quay người lại nhìn Lý Tư Lam, yếu ớt nói: "Bảo... bối... Lại đây... với anh!".

Chính xác là lúc hắn ôm lấy cậu, thì ngay cả cậu cũng không hề hay biết là mình đã đâm thẳng mảnh thủy tinh sắc nhọn vào bụng hắn. Cố Lăng đứng xoay vào trong quầy bar nên không ai nhìn thấy hắn bị thương, đến khi quay lại thì hắn đã rút bỏ mảnh chai, cả người bê bết máu.

"Lãooo... đại... Anh chảy máu... nhiều quá... Người... người đâu...", Thẩm Phương Hàn cả người trắng bệch, yếu ớt lệch lại gần Cố Lăng kêu lớn.

Lý Tư Lam nghe thấy liền quay lại, lúc này Cố Lăng đã không trụ nổi mà gục xuống. Cậu chứng kiến cả người Cố Lăng đầy máu, đầu liền"Ong~" lên một tiếng, hai chân vô thức chạy nhanh về phía hắn.

"Cố... Lăng... Cố Lăng... Hức... Anh sao vậy... Lăng... Em đây...", Lý Tư Lam ôm chằm lấy hắn, nước mắt đổ ra như mưa.

"Hừ... Bảo... bối... Về nhà... với anh... Anh... nhớ... em... Yêu... e...", hắn run run đưa tay lên mặt cậu âu yếm.

"Đừng... Đừng nói nữa... Lăng... Đến bệnh viện... Em... xin lỗi... Lăng... Nhìn em...", nước mắt cậu rơi lã chã xuống mặt hắn, tay run run áp chặt vết thương.

Tất cả đều tại cậu, là cậu đã không tin hắn, cậu thật sự quá ngu ngốc. Nếu cậu chịu nghe hắn, thì bây giờ hắn đã không phải nằm đây. Chết tiệt! Lý Tư Lam mày thật ngu ngốc mà.

Cố Lăng ánh mắt mơ hồ, gắng gượng nhìn cậu, yếu giọng nói: "Lam... Hứa... ở bên anh... Hứa đi...".

"Em hứa... Em hứa mãi mãi không rời khỏi anh... Lăng... Đừng bỏ em... Xin anh... Hức...", cậu như điên dại ôm chặt lấy hắn, cõi lòng như bị ai xé nát.

Cố Lăng nghe cậu nói xong, miệng liền mỉm cười mãn nguyện: "Bảo... bối... n... g... o... a...".

Lý Tư Lam thất kinh gào thét: "Không... Lăng... Tỉnh lại đi... Hức... Đừng bỏ em... Lăng... Em... y... ê... u... a...".

Cố Lăng vừa tịch mịch, Lý Tư Lam cũng không chịu nổi mà ngất đi.

Không gian chợt im lặng đến đáng sợ, cả đám người ai cũng kinh hãi quỳ xuống. Trong tâm thầm nghĩ, Lão đại cao cao tại thượng của bọn họ, nay chỉ vì một nam nhân mà hóa điên rồi!

Chương 29

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Lăng... Đừng bỏ em... Hức... Lăng...", Lý Tư Lam nghẹn ngào trong vô thức.

"Tiểu Lam... Tỉnh lại đi con... Tiểu Lam...", một giọng nói độn hậu, ấp ấm thoi thúc cậu tỉnh lại.

"Mẹ... Là mẹ sao?... Hức... Con đau quá... Mẹ...", cậu bất giác lướt tay lên đặt ở ngực trái, mắt vẫn nhắm nghiền.

"Tiểu Lam... Mở mắt ra nhìn mẹ... Là mẹ đây... Tiểu Lam...", mẹ cậu vừa gọi vừa nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt trên gương mặt cậu.

Lý Tư Lam cảm nhận được bàn tay quen thuộc chạm vào mặt mình, mi cậu khẽ run lên, đôi ngươi ướt lệ chầm chậm mở ra, cậu liếc nhìn mọi thứ xung quanh đều nhoè đi rồi dần dần rõ lại.

Trước mắt Lý Tư Lam chính là hình ảnh phụ mẫu và cả em gái Tư Uyên đang nhìn cậu với vẻ mặt vô cùng lo lắng. Cậu tưởng mình hoa mắt, liền đưa tay lên dụi dụi, sau đó ngay lập tức bật dậy.

"Mẹ... Thật là mẹ rồi... Cha... Tư Uyên... Con nhớ mọi người...", cậu ôm chằm lấy mẹ, mắt ngước nhìn cha và em gái mà rưng rưng.

"Tư Lam, con ngoan của cha...", cha cậu cũng dang tay ôm chằm lấy cậu.

"Ca... Cuối cùng ca cũng tỉnh rồi... Hức... Làm em lo muốn chết... Hức...", Lý Tư Uyên hai mắt đỏ hoe, khẽ nắm lấy tay cậu mà nghẹn ngào.

Cậu ôm siết lấy phụ mẫu, miệng không ngừng tự trách: "Cha... Mẹ... Con xin lỗi... Là con bất hiếu... Hai năm nay đã không...".

Lý Tư Lam chưa nói hết thì mẹ cậu đã cắt lời, tay liền khẽ vỗ vỗ vào lưng cậu an ủi: "Không... Cha mẹ biết cả mà... Con đừng tự trách... Tiểu Lăng đã nói hết với cha mẹ...".

"Tiểu Lăng?... Cha mẹ... biết Cố Lăng sao?", cậu vô cùng kinh ngạc, liền bật người ra, nhíu mày khó hiểu nhìn phụ mẫu.

"Ca à, tên Cố Lăng đó thật ra đã đến nhà chúng ta từ lâu rồi", Lý Tư Uyên nhanh miệng nói, giọng điệu có phần không vui.

"Em nói sao? Cố Lăng đến nhà chúng ta? Từ khi nào?", sau khi nghe Tư Uyên nói, cậu càng ngạc nhiên hơn.

"Tư Lam, hai năm qua Cố Lăng thi thoảng có đến gặp cha mẹ... Con đừng lo... Cha mẹ đã hiểu... Chúng ta sẽ không trách con đâu...", cha cậu ân cần nói, giọng điệu vô cùng ôn nhu.

Nghe cha cậu nói vậy, trái tim cậu bất giác nhói lên. Thì ra Cố Lăng đã đến gặp phụ mẫu, chẳng trách sao họ chưa bao giờ đi tìm cậu lấy một lần. Rốt cuộc Cố Lăng đã nói gì, đã làm gì để thuyết phục họ chứ? Hay hắn đã uy hiếp phụ mẫu của cậu?

Nghĩ đến đấy, Lý Tư Lam liền siết chặt lấy tay mẹ, kích động hỏi: "Cha mẹ, có phải Cố Lăng uy hiếp mọi người không? Có phải hắn không cho cha mẹ gặp con không?".

Mẹ cậu chợt mỉm cười, tay đưa lên khẽ vuốt vào tóc cậu: "Tiểu Lam à, Tiểu Lăng nó đã thành tâm xin phép chúng ta giao con lại cho nó chăm sóc. Hai năm nay, cha mẹ không tìm con vì chúng ta biết con chưa sẵn sàng đối mặt với chúng ta, có đúng không?".

Lý Tư Lam liền thẩn thờ, mẹ cậu nói quả thật không sai, hai năm nay, dù cậu có vô vàn cơ hội để liên lạc với cha mẹ và em gái, nhưng cậu lại không dám, nói đúng hơn là cậu đang trốn tránh. Cậu thật không thể nói mình bị giam cầm, cậu không muốn phụ mẫu phải lo lắng, thậm chí là cậu còn sợ rằng Cố Lăng sẽ làm hại đến họ.

Chuyện giam cầm đã không thể nói, thì chuyện cậu yêu hắn làm sao có thể? Nếu nói con trai của họ đã yêu nam nhân, thì họ có chịu được không? Đó là một cú sốc quá lớn. Lý Tư Lam thật sự không dám đối mặt.

Nghĩ đến Cố Lăng, cậu liền muốn khóc, rốt cuộc thì hắn đã làm những gì? Còn những chuyện gì mà cậu không biết nữa? Tại sao hắn lại vì cậu mà làm nhiều chuyện như vậy?

"Cố Lăng... Anh thật ngốc... Hức...", cậu vô thức bật ra thành tiếng, nước mắt lại lần nữa tuôn ra.

"Đừng khóc... Con phải mạnh mẽ lên... Tiểu Lăng là người tốt... Nó nhất định sẽ tỉnh lại...", mẹ cậu lại ôm cậu vào lòng an ủi.

"Ca đừng khóc nữa, ca là nam nhân mà... Tên đó cũng không chết được đâu...", Lý Tư Uyên tuy rằng không thích Cố Lăng nhưng cũng không ghét đến mức muốn hắn chết.

"Tiểu Uyên, không được nói bậy!", cha cậu liền lớn tiếng mắng Tư Uyên.

Lý Tư Lam vừa nghe đến đấy thì đã nhớ lại chuyện chính mình làm hắn bị thương, cậu liền mạnh tay tháo bỏ tiêm truyền dịch, hoảng loạn xuống giường: "Cố Lăng... Cố Lăng... Anh ấy ở đâu? Anh ấy thế nào rồi?... Con phải đi gặp Cố Lăng...".

"Tiểu Lam, con bình tĩnh lại... Tiểu Lăng sẽ ổn thôi... Bình tĩnh đi con...", mẹ cậu ôm chằm lấy cậu, khoé mắt bà cũng rưng rưng.

"Không... Con phải đi... Hức... Tất cả là tại con... Cố Lăng ở đâu?...", cả người đều vô lực, nhưng Lý Tư Lam vẫn kiên quyết muốn đi gặp hắn.

Cả ba người đang ra sức ngăn cậu lại, thì phía ngoài truyền đến tiếng mở cửa cùng giọng nói có phần nghiêm nghị.

"Lý Tư Lam, tôi có chuyện muốn nói với cậu!", người này không ai khác chính là Triệu Quan.

"Triệu Quan...", Lý Tư Lam đưa mắt lên nhìn, miệng bất giác gọi tên y.

Triệu Quan vẻ mặt không đổi, nhẹ nhàng bước đến kính cẩn cúi đầu chào.

Phụ mẫu của Lý Tư Lam hiểu y là muốn nói chuyện riêng cậu, nên hai người nhìn nhau một khắc rồi ôn nhã lên tiếng.

"Tư Lam, cha cùng mẹ và em gái con ra ngoài. Con phải an tĩnh lại, hiểu không?", cha cậu có chút lo lắng nói.

"Vâng, con sẽ ổn!", cậu cố gắng trấn tĩnh.

Phụ mẫu và Tư Uyên trầm mặc một lúc lại quay sang từ tốn gật đầu với Triệu Quan rồi ra ngoài.

"Anh muốn nói gì?", thấy bóng dáng phụ mẫu vừa khuất, Lý Tư Lam khẽ nhìn Triệu Quan.

Triệu Quan ngồi vào ghế, mặt đối mặt với cậu nói: "Cậu... hãy rời xa Lão đại đi...".

Lý Tư Lam nghe xong, đồng tử liền giãn ra, lấp bấp nói: "Tại... tại sao?... Tôi không muốn...".

"Vấn đề không phải là cậu muốn hay không, mà là cậu bắt buộc phải rời đi!", Triệu Quan chắc nịch nhìn cậu.

"Không... Tôi sẽ không rời xa anh ấy... Không bao giờ... Anh đi đi...", người Lý Tư Lam khẽ run lên, ánh mắt lơ đi nơi khác, cậu thật không dám đối mặt với Triệu Quan.

"Lý Tư Lam, cậu đừng ích kỷ như vậy. Hôm nay cậu đả thương Lão đại, ngày mai cậu chính là sẽ giết chết Lão đại của chúng tôi", y vẫn điềm tĩnh nhìn cậu, lời nói nhẹ nhàng thốt ra nhưng rất có trọng lực.

"Không... Tôi sẽ không làm tổn thương Cố Lăng... Triệu Quan, tôi thật sự rất yêu anh ấy...", khoé mắt cậu rưng rưng, giọng nói cũng có phần lạc đi.

"Chính vì tình yêu của cậu mà Lão đại đã gặp rất nhiều nguy hiểm. Hai năm qua, Thiên Ưng bang vì một cái tên Lý Tư Lam mà hi sinh biết bao anh em, họ mắc nợ cậu sao?", Triệu Quan nhìn thẳng vào ánh mắt đang cố gắng tránh né của cậu, trầm tĩnh nói.

Lời của Triệu Quan cứ như con dao sắc bén đăm thẳng vào tâm can của cậu. Y nói không sai, Cố Lăng quả thật vì cậu mà làm rất nhiều chuyện, vì cậu mà không màn nguy hiểm và chính cậu đã gây tổn thương cho hắn. Còn cả Thiên Ưng bang rốt cuộc đã vì cậu mà ngã xuống bao nhiêu người? Lòng Lý Tư Lam chợt nhói lên, cậu thật sự đã hại chết nhiều người sao?

"Tôi xin lỗi... Thật xin lỗi...", nước mắt cậu khẽ tuôn ra, hai tay bấu chặt vào nệm.

"Vậy cậu sẽ ra đi?", Triệu Quan vừa như hỏi vừa như lệnh.

"Không thể... Tôi không thể... Nếu rời Cố Lăng tôi sẽ không sống nổi... Xin anh...", Lý Tư Lam đưa tay lên che đi khuôn mặt đầy nước mắt của mình.

"Được, nếu cậu đã kiên quyết như vậy, tôi sẽ không ép...", Triệu Quan chậm rãi đứng dậy.

Lý Tư Lam nghe y nói vậy, liền cảm thấy nhẹ lòng, định ngước mặt lên cám ơn y thì đã có một thứ rơi xuống trước mắt cậu.

"Tôi cho cậu lựa chọn... Khẩu súng này có sáu ổ đạn nhưng hiện tại chỉ có một viên... Nếu cậu rời đi, tôi đảm bảo cả nhà cậu sẽ sống bình yên, sung túc... Còn nếu cậu muốn ở bên cạnh Lão đại, thì cậu phải đánh cược...", Triệu Quan mặt không biểu tình nói.

Lý Tư Lam run run chạm vào khẩu súng lục* đã được lên đạn sẵn, tâm trí có chút kinh hãi. Cậu thầm nghĩ, nếu cuộc đời này không gặp phải Cố Lăng, thì có lẽ cậu đã trở thành một người thành đạt trong công việc, có bạn gái, có gia đình, có một cuộc sống như ý nguyện.

Cố Lăng giống như sao chổi phá nát cuộc đời của cậu, hắn dày vò thân xác và tâm hồn, hắn bức cậu đến tuyệt vọng, bức cậu đến yêu hắn.

Tình yêu suy cho cùng chính là phương thuốc độc, uống vào sẽ tổn nát tâm can, nhưng lại không thể giải trừ. Cậu suy cho cùng vẫn là yêu hắn, yêu đến hận. Cậu bây giờ chính là có chết cũng không thể rời khỏi Cố Lăng.

"T... ô...i... cược!", Lý Tư Lam cầm chặt súng trong tay, khóe môi bất giác run lên bần bật.

Triệu Quan nghe được quyết định của cậu, liền có chút kinh động, khoé mắt y cũng loé lên một tia thương cảm. Y thật không nghĩ là cậu sẽ lựa chọn đánh cược như vậy, cậu thật sự không màn đến mạng sống của mình sao?

"Cậu không sợ chết?", Triệu Quan rắn rỏi hỏi.

"Tôi... rất sợ...", Lý Tư Lam run rẩy nói, vầng trán cậu lúc này cũng đã ướt đẫm một tầng mồ hôi.

Y nhíu mày nhìn cậu, thật tâm có chút dao động: "Vậy tại sao lại...".

Không để Triệu Quan nói hết, Lý Tư Lam đã kiên định nhìn y: "Rời khỏi anh ấy... tôi còn sợ hơn...".

Nói xong cậu liền đặt súng vào thái dương, tay run rẩy chuẩn bị bóp cò, nhưng lại không có dũng khí. Cả người cậu run lên, mồ hôi đổ ra ướt cả tay cầm súng.Lý Tư Lam nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cậu chợt nghĩ về phụ mẫu và Tư Uyên, họ chắc chắn sẽ rất buồn khi biết con trai họ nguyện chết vì một nam nhân.

"Cha, mẹ, Tư Uyên, mọi người sẽ không trách con chứ? Con thật bất hiếu, con đã không phụng dưỡng tốt cho cha mẹ... Tư Uyên, ca xin lỗi, ca không phải là một người anh trai tốt, nếu còn cơ hội ca nhất định sẽ bù đắp cho em...", Lý Tư Lam nghĩ thầm trong tâm, nước mắt cũng theo đó lăn dài trên má.

Triệu Quan cả người long lên, hai tay nắm chặt, y thật không hiểu rốt cuộc là Lão đại điên hay là Lý Tư Lam điên đây? Họ nguyện chết vì nhau sao? Cả hai người thật sự điên rồi.

Y đang thất thần suy nghĩ thì "Bang~" một tiếng, y liền sực tỉnh nhìn về phía Lý Tư Lam đang trắng dã, cơ hồ ngừng thở, hồn phách như tiêu như tán.

"Cậu... thật... ngốc nghếch!", Triệu Quan đến cạn ngôn.

Lý Tư Lam nín thở hồi lâu, mắt liền mở ra, hít vô một hơi dài, sau đó cả người vô thức dựa vào thành giường thở gấp, tay cũng bất giác buông súng ra.

Tim cậu đập "Thình thịch" như muốn rớt ra ngoài, sau một hồi choáng váng, liền yếu giọng nói: "T... ô... i... ch... ưa... chết... sao?".

Triệu Quan nheo mắt, thở ra một cái, vừa quay mặt bước đi vừa ôn tồn nói: "Đi thôi!".

"Không... Tôi không đi... Tôi đã cược... Tôi còn sống... Anh không được bắt tôi rời khỏi Cố Lăng nữa...", tay cậu bấu chặt vào thành giường, ánh mắt ủy khuất nhìn Triệu Quan.

"Đồ ngốc, vốn dĩ súng không có đạn... Tôi là bảo cậu đi gặp Lão đại...", y quay lại nhìn cậu, điềm nhiên nói.

Triệu Quan vốn chỉ định thử lòng Lý Tư Lam, nếu cậu tham sống sợ chết thì căn bản không có tư cách ở cùng một chỗ với Lão đại, càng không có tư cách để anh em Thiên Ưng bang cúi đầu kính cẩn.

Vả lại, nếu y muốn cậu rời xa Lão đại, thì từ tối hôm đó đã vứt cậu đi rồi. Y thật sự từng muốn làm như vậy, y tuy rất sợ Lão đại nhưng nếu là vì bang y chấp nhận mọi trừng phạt để cậu rời xa Lão đại. Chỉ là tối hôm đó, Lão đại tuy nguy kịch nhưng miệng lại không ngừng gọi một chữ "Lam". Nghĩ đến đấy, y chỉ biết lắc đầu.

"Đi... Tôi phải gặp Lăng... Ư...", Lý Tư Lam cơ hồ bủn rủn, chân muốn bước xuống giường nhưng không có sức.

"Tôi bế cậu đi", Triệu Quan không do dự tiến đến nhấc bổng cậu lên.

"Ư... Không cần... Tôi tự đi...", cậu gắng gượng ngồi dậy nhưng quả thật là không có lực.

Tuy là khẩu súng không có đạn thật, nhưng cậu đối mặt với trò chơi may rủi này là thật, liều mạng để chơi như vậy không ngất xỉu là dũng cảm lắm rồi.

Phụ mẫu và Tư Uyên bên ngoài nhìn thấy Triệu Quan bế cậu đi ra cũng không có biểu tình gì cả, họ chỉ lo lắng nhìn theo, thầm cầu mong mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp hơn.

Triệu Quan bế cậu đến phòng chăm sóc đặc biệt của Cố Lăng, hiện đang có Thẩm Phương Hàn, Từ Thiệu Phong và Trình Huân chầu chực trước cửa.

Nhìn thấy Lý Tư Lam, bọn họ cũng chẳng bày tỏ thái độ gì, chỉ trầm mặc nhìn nhau, có lẽ cả ba đều thầm hiểu là cậu đã vượt qua thử thách của Triệu Quan mà tới đây.

Trình Huân im lặng một lúc rồi lên tiếng: "Lão đại còn đang hôn mê, chưa biết khi nào sẽ tỉnh lại", y ý là muốn nói cho Lý Tư Lam biết rõ tình hình hiện tại của Cố Lăng.

"Lần sau, cậu còn làm Lão đại bị thương, tôi sẽ tự tay giết chết cậu!", Từ Thiệu Phong nghiến răng nhưng không quá gắt gao, bất quá chỉ là nói cho đỡ tức.

"Còn có lần sau?", Thẩm Phương Hàn bâng quơ.

Lý Tư Lam định cúi đầu xin lỗi, nguyện từ nay không gây rắc rối nữa, thì Triệu Quan đã bế cậu đi thẳng vào phòng của Cố Lăng.

Y nhẹ nhàng đặt cậu ngồi xuống ghế rồi khẽ khàn quay đi. Đối diện với cậu là một Cố Lăng điềm đạm, tiêu sái hiện đang nằm yên ổn trên giường, hai mắt nhắm nghiền, tay đang truyền dịch. Trông hắn vẫn lạnh lùng như thế, lạnh lùng đến đáng sợ, lòng cậu lại nhói lên, tay run run khẽ chạm vào mặt hắn.

Khuôn mặt hắn quả thật rất đẹp, từng nét từng nét cứ như tạc tượng, với cả cơ thể săn chắc này nữa, hiển nhiên là nam nhân mà người người đều khao khát. Nhưng hắn suy cho cùng vẫn là thuộc về cậu.

"Cố Lăng... Anh ngốc lắm... Em là nam nhân... Anh cũng yêu sao?", nước mắt Lý Tư Lam khẽ rơi xuống, tay vẫn nhẹ nhàng sờ vào mặt hắn.

"Lăng... Anh biết không... Em đã yêu anh từ rất lâu... Yêu anh đến hận...", cậu nắm lấy tay hắn, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng nhưng vô cùng day dứt.

"Anh yên tâm... Em đã hứa sẽ mãi ở bên anh... Đời này chỉ ở cùng anh...", giọng cậu run run, nước mắt lại bất giác trào ra.

"Lăng... Tỉnh lại đi... Em cần anh... Mở mắt ra nhìn em đi... Hức...", nước mắt Lý Tư Lam như không kìm được, cừ thế mà tuôn ra.

Có hay không hắn sẽ không tỉnh lại? Tại sao cậu nói nhiều như vậy, hắn lại không có một tia phản ứng. Hắn không cần cậu nữa sao? Không thể được! Cậu bây giờ chính là không thể mất hắn được. Nếu không có hắn, cậu sẽ chết, chắc chắn sẽ chết.

"Lăng... Tỉnh lại... Tỉnh lại cho em... Hức... Anh không yêu em nữa sao?... Hức... Lăng...", cậu lay lay người hắn, tâm trí bấn loạn cả lên.

Lý Tư Lam cố sức đứng dậy, chồm tới ôm chằm lấy người Cố Lăng, mặt úp vào ngực hắn mà khóc loạn cả lên.

Cậu thật sự sợ hãi, Cố Lăng chưa bao giờ im lặng với cậu đến thế. Tất cả là do cậu, cậu ngốc nghếch không tin lời hắn, không tin vào tình yêu của hắn. Cậu thật không xứng đáng mà!

"Em biết lỗi rồi... Em không bướng bỉnh nữa... Em sẽ ngoan ngoãn... Cố Lăng... Anh tỉnh đi... Em đau lắm... Hức...", tim cậu quặn lên từng cơn, có lẽ đây là ông trời đang trừng phạt cậu.

Lý Tư Lam nói đến đau cả cổ họng, khóc đến cạn nước mắt thì Cố Lăng vẫn không mở mắt ra, cậu thật sự rất sợ hãi, sợ rằng hắn sẽ mãi mãi không tỉnh lại.

Nhưng có lẽ ở một không gian nào đó, Cố Lăng vẫn đang nghe cậu nói, chỉ là lúc này hắn chưa thể hồi âm, hắn chắc chắn cũng đang đấu tranh để tỉnh lại, để được một lần nữa yêu thương cậu....

Đến nay, Cố Lăng đã hôn mê ngày thứ năm, còn Lý Tư Lam thì cũng đã năm ngày không ăn không ngủ, bất quá cậu chỉ là nuốt một muỗng cháo, sau đó lại ngồi cạnh giường của hắn mà khóc lóc.

Đôi lúc cậu bình tâm, phụ mẫu cậu đã nói lý do vì sao họ có mặt ở Thanh Đô, có mặt bên cạnh cậu. Và điều đó lại càng làm cậu đau lòng và cảm thấy tội lỗi với Cố Lăng hơn nữa.

Tối hôm đó, hắn vì biết có giải thích cách mấy cậu cũng không tin, nên đã cho người cấp bách đưa phụ mẫu cậu tới, mục đích chính là muốn cậu biết hắn thật sự chân thành với cậu, hắn có thể quỳ xuống trước mặt phụ mẫu thành khẩn tác hợp cho cả hai.

Cũng từ lúc phụ mẫu cậu nói ra sự việc, cậu lại trầm mặc, ít nói hơn. Mọi người và kể cả phụ mẫu của cậu cũng không thể khuyên giải, ai nấy đều chỉ còn biết đau lòng nhìn cậu tự ngược đãi bản thân. Nếu cứ như vậy, có khi nào cậu sẽ chết trước khi Cố Lăng tỉnh lại không?

...

Hôm nay, vẫn như mọi ngày, Lý Tư Lam hai mắt đỏ hoe ngồi trước giường của Cố Lăng. Cậu đã gầy đi một chút, giọng nói cũng đã khàn đi, nhưng cậu vẫn nhất nhất bên cạnh hắn, nói chuyện với hắn.

"Lăng... Nhìn thấy em khóc anh không đau lòng sao?... Lăng... Van anh tỉnh lại...", cậu đăm mắt nhìn hắn, khoé mi khẽ run lên.

"Em đau chết mất... Đừng im lặng nữa... Tỉnh lại đi... Em đau lắm rồi...", cậu gục đầu vào người hắn, nước mắt lại tự nguyện tuôn ra.

Mắt Lý Tư Lam bây giờ căn bản đã sưng tấy, đỏ au, càng khóc lại càng thấy đau nhức. Nhưng cơn đau bên ngoài có xá gì với nỗi đau bên trong, tim cậu hiện giờ đau lắm, giống như bị ai xé toạt ra vậy.

Lý Tư Lam đối mặt với tình cảnh này mới biết rõ mình yêu hắn đến mức nào, cần hắn đến mức nào. Nếu hắn không tỉnh lại, cậu vẫn sẽ mãi mãi ở đây gọi hắn, gọi đến khi nào cậu chết thì thôi.

"Lăng... Anh thật ác độc... Khiến em yêu anh đến mức này... Khiến em tội lỗi đến mức này...", cậu yếu ớt nói, tay vẫn siết chặt lấy tay hắn.

"Nói cho anh biết... Em cũng đã vì anh mà liều mạng... Chúng ta coi như hòa... Hức... Bọn Tam chủ không còn ghét em nữa... Anh thấy em giỏi không...", Lý Tư Lam nhắm nghiền mắt lại, miệng vẫn thì thào.

"Lăng... Em quả thật yêu anh... Nhắm mắt lại cũng chỉ thấy cảnh chúng ta ân ái... Em điên rồi phải không...", cậu khẽ mở mắt ra hướng mặt hắn mà nhìn, tay nhẹ nhàng đưa lên chạm vào môi hắn.

"Em muốn hôn anh... Muốn ân ái cùng anh...", Lý Tư Lam như một kẻ điên, thất thần trèo lên giường, gộng hắn ở giữa, nghiêng đầu áp xuống môi hắn một nụ hôn.

Cậu nhắm nghiền mắt, trong tâm trí cảm thấy mình như được đáp trả, cậu liền vươn lưỡi ra cuốn lấy lưỡi hắn mà mút mạnh, sự mềm mại nồng ấm trong khoang vị của hắn làm cậu có cảm giác lâng lâng, cổ họng cậu vô thức "Ưm" lên một tiếng.

Lý Tư Lam ngay lập tức cười khổ, thật là cái loại tình biến thái gì đây? Cậu chính là muốn hắn đến điên rồi sao? Muốn đến mức sinh ra loại ảo giác là cả hai đang thật sự giao triền.

"E... m... cư...ơng... r... ồ... i...", nam nhân phía dưới yếu giọng nói, chân cũng nhè nhẹ co lên chạm vào hạ bộ của cậu.

Đầu Lý Tư Lam "Ong~" mạnh một tiếng, mắt liền bật ra, đồng tử giãn nở, đứng hình vài giây.

Là thật sao? Cố Lăng tỉnh lại thật sao? Lúc nãy không phải là ảo giác mà là thật?

Lý Tư Lam trắng dã, con ngươi mở to nhưng cơ hồ không nhìn thấy gì cả, cậu kích động quơ tay vào mặt hắn như một kẻ mù.

Cố Lăng thấy cậu thực sốc, liền vươn tay nắm lấy tay cậu, cậu liền giật mình hồi tỉnh, nước mắt trào ra như bão táp mưa sa.

"Hu hu... Lão công... Ông xã... Chồng a... Anh tỉnh rồi... Em đang mơ sao... Lăng... Là thật sao?...", Lý Tư Lam ngôn ngữ loạn xạ, đưa tay lên định tự vả vào mặt mình.

Cố Lăng thấy cậu rối loạn, lại còn muốn tự tát mặt, liền với tay nắm chặt lấy tay cậu, thở nhọc nói: "Bảo... bối... đừng quấy!".

"Không... Em không quấy...Tuyệt không quấy...", cậu lắc đầu, môi khẽ run lên, cả người nhũn ra ngồi lên bụng hắn.

"Hừ... Bảo... b... ố... i... Đau chết anh...", bị cậu ngồi trúng vết thương, Cố Lăng y như rằng toát cả mồ hôi, hừ lạnh một tiếng.

Lý Tư Lam phát giác biết mình động vào vết thương của hắn, cậu "Aa" một tiếng, cả người lúng túng lật sang một bên nhìn hắn rưng rưng: "Không được chết... Không được bỏ rơi em...".

Cố Lăng trấn tĩnh lại, liền tay tháo bỏ truyền dịch và điện tâm đồ, sau đó nhẹ nhàng quay sang ôm chặt cậu vào người.

"Bảo bối... Có phải là rất nhớ anh không?", hắn yếu ớt thủ thỉ vào tai cậu, nhưng tay lại gắng sức bóp lấy hạ vị cậu một cái.

Lý Tư Lam bất ngờ bị động chạm, liền giật nẩy người, khàn giọng nói: "Ưm... Nhớ... Nhớ đến chết... Hức... Anh tỉnh thật rồi... Em phải đi nói với mọi người... Hức...", cậu vì vui mừng mà khóc cười lẫn lộn.

Thấy cậu định chồm dậy, Cố Lăng liền dùng sức siết cậu lại, nhẹ nhàng nói: "Xử lý chuyện này trước đã!", tay hắn nhanh chóng luồn vào trong quần nắm chặt lấy cự vật đang căng trướng của cậu.

Lý Tư Lam cơ hồ có chút mê luyến nhưng lý trí biết là lúc này không nên làm chuyện xấu hổ như vậy, cậu liền nhíu mày nhìn hắn: "Ưm... Bỏ em ra đi... Anh vẫn còn yế... Ưm...".

Cố Lăng man trá ngăn lời cậu lại bằng một nụ hôn, lưỡi hắn thuận lợi luồn vào trong liếm mút mạnh mẽ, tay cũng không an phận mà sờ soạng khắp thân thể mềm mại của cậu, sờ đến đâu lại bóp mạnh đến đó, như thể muốn bóp nát cậu ra.

"Em thế nào lại mê người như vậy?", giọng Cố Lăng khàn lại, chẳng mấy chốc mắt hắn đã ngập đầy lửa dục.

"Ưm... Dừng... Bây giờ không nên... Ưm...", mắt cậu vẫn nhắm chặt, lý trí nhỏ nhoi còn sót lại đấu tranh.

Hắn kề sát vào tai cậu liếm một cái, khe khẽ nói: "Bảo bối... Em ướt cả rồi... Dừng được sao?".

Làn nhiệt khí của hắn phả vào tai làm cậu đê mê rít nhẹ: "Aa... Anh... biến thái... Đây là bệnh viện...".

"Là bệnh viện của chồng em!", Cố Lăng ý cười nhìn cậu, một tay vẫn nắm chặt cự vật của cậu mà bong đùa.

"Ưm... Nhỡ có người vào... A... Ưm...", Lý Tư Lam còn chưa nói hết lời, thì hắn đã chồm dậy áp cậu dưới thân, lưỡi ngay lập tức luồn vào khoang vị của cậu mà quấy lộng.

Trước nụ hôn mãnh liệt của hắn, lý trí của Lý Tư Lam cơ hồ nát vụn, ý tình ái muội xông thẳng đến não, thần kinh ngay lập tức tê liệt. Cậu nhắm mắt lại, tay khẽ vươn lên bấu vào lưng hắn, lưỡi cũng khao khát quấn lấy lưỡi hắn mà mút cuồng, âm thanh "Chụt chụt" phát ra hưng ái.

Cả hai đang say mê truyền nhiệt, miệng hắn khẽ cắn vào áo cậu kéo lên hờ hững ngang ngực, tay kia vẫn không rời hạ bộ. Vừa lúc hắn đang định cúi xuống ngậm lấy ngọc châu phấn nộn, thì từ phía cửa "Ầm" một tiếng, tiếp đó là giọng nói kinh hoảng của ba bốn người.

"LÃO ĐẠI...", Tam chủ cùng Trình Huân khẩn khẩn đi vào, mặt nhăn mày nhíu đồng loạt hô to.

Cố Lăng và Lý Tư Lam không kịp phản ứng, chỉ biết trợn mắt nhìn bọn họ.

Tam chủ cùng Trình Huân cũng không khá hơn, bọn họ giãn tròng cực đại nhìn về phía chủ nhân, cơ miệng cùng cơ thể ngay lập tức bị đóng băng.

Không gian yên lặng đến đáng sợ...

Sau một hồi đứng đơ như tượng, Thẩm Phương Hàn rốt cuộc cũng gồng gượng nói ra được vài tiếng: "Saoo... trong phòng... không có... ai thế này?", sau đó y liền đẩy đẩy tay của Triệu Quan.

"Đúnggg a... Là nhầm phòng... Điii thôi...", Triệu Quan khẽ run môi phối hợp.

Trình Huân: "..."

Từ Thiệu Phong cũng run rẩy lên tiếng: "Đóo... chẳng phải... là Lão...".

Triệu Quan, Thẩm Phương Hàn cùng Trình Huân mắt như nổi lửa nhìn sang Từ Thiệu Phong, một lần nữa đồng loạt hô to: "ĐỒ NGU!", sau đó ngay lập tức như sấm như chớp kéo Từ Thiệu Phong chạy ra ngoài biệt tâm biệt tích.

Không gian lại một lần nữa yên lặng đến đáng sợ...

- Hết chương 29 -

*Các nàng muốn trách, muốn đánh ta thì cứ việc ahuhu*

*

Chương 30

Tam chủ cùng Trình Huân cao chạy xa bay, để lại một Lý Tư Lam đờ đẫn chả hiểu chuyện gì và một Cố Lăng mặt mày tối om tối mù như thể muốn giết người.

Sau một lúc bất động, cậu liền áp tay lên mặt mếu máo: "Lăng... Em thật muốn chết... Hức...".

"Mẹ kiếp, anh sẽ móc mắt bọn chúng!", Cố Lăng nghiến răng nghiến lợi, tay run run kéo áo cậu xuống lại. (Anh phẫn đến run a)

"Ách, không sao mà... Em là nam nhân a... Chỉ là xấu hổ một chút...", cậu liền xua tay, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nguyên bản là do hắn tùy tiện chứ ai.

"Hừ, thân thể này chỉ anh được phép nhìn, hiểu không?", hắn gằn giọng, sau đó cắn nhẹ lên bả vai cậu một cái đầy chiếm hữu.

Lý Tư Lam khẽ "A~" một tiếng rồi cười cười: "Chả lẽ em cũng không được cởi trần?"

"Còn phải hỏi sao?", hắn khẩn khẩn nhìn cậu, nội tâm thật sự chờ đợi câu trả lời.

Cậu thấy hắn cơ hồ nghiêm túc, lòng liền nuôi ý định trêu chọc mà nhả ra một chữ: "Khô...", nhưng cậu còn chưa kịp nói rõ thì đã bị hắn hung hăn cắn vào xương quai xanh một cái rõ đau.

"Bảo bối hư, dám nói không? Hửm?", hắn liền tay vỗ vào mông cậu mấy cái.

"A... Đau... Em không cởi... Không cởi mà... Hắc hắc...", cậu vừa cười vừa vùng vẫy.

Trước nụ cười vô tư của cậu, Cố Lăng như bị thôi miên, hắn liền nhanh lẹ đặt lên môi cậu một nụ hôn, rồi ôn nhu nói: "Bảo bối, em thật đẹp!".

Cả người Lý Tư Lam như có mị lực, chỉ cần khẽ chạm vào thôi là không cách nào dứt ra được, mãi mãi chỉ muốn lún sâu vào. Tỉ như lúc này, chỉ sau một cái hôn nhẹ, dục vọng của hắn đã cư nhiên ngẩng đầu, hơi thở cũng có chút gắt gao. Trong tình huống này, hắn thật chỉ muốn ngay lập tức chà đạp cậu.

Lý Tư Lam thấy hắn thở khì khì mà không khỏi mắc cười, một người sinh lý bền bỉ như Cố Lăng lại có lúc chỉ vì một khắc tiếp xúc mà cứng rắn sao?

Cậu cũng không muốn ở nơi này làm chuyện xấu hổ, nhưng thấy hắn như vậy trong tâm cậu lại dâng lên cảm giác muốn chiều chuộng đối phương, liền mặc kệ thời thế mà choàng tay qua gáy hắn định hôn, nhưng thời khắc đó tiếng "Cốc, cốc" lại vang lên.

Cố Lăng thấy cậu chủ động, ngạo vật liền trương ra thêm một chút, nhưng lại bị tiếng gõ cửa làm phiền, hắn lập tức ức nghẹn mà nổi điên: "Mẹ...".

"Tiểu Lam a... Tiểu Lăng tỉnh rồi à con?", một giọng nói nhỏ nhẹ trùng hợp lấp lên lời hắn.

Cố Lăng ngay lập tức trợn mắt nhìn Lý Tư Lam, hàm ý muốn nói là suýt nữa thì hắn đã lớn tiếng chửi thề rồi, nếu như vậy chẳng phải là sẽ phá nát hình tượng con rể ôn nhu, lễ phép mà hắn đã nhọc công tạo dựng hai năm nay sao?!

Hai năm đằng đẵng, Cố Lăng đến nhà cậu ở Đông Quan cũng không ít lần. Ban đầu là lấy danh nghĩa cấp trên đến nói về việc cậu đi du học Mỹ, sau đó là danh nghĩa một người bạn muốn thay cậu chăm sóc cho phụ mẫu, rồi cuối cùng là danh nghĩa người yêu. Lúc đó, hắn chính là đã nói dối rằng cậu thật sự yêu hắn.

Khi đó, phụ mẫu của Lý Tư Lam thực sự sốc, thực sự cự tuyệt, nhưng lại không nỡ lòng xua đuổi Cố Lăng, bởi hắn luôn ôn nhã chăm sóc họ như chăm sóc chính phụ mẫu ruột của mình, và cũng bởi vì họ thật sự tôn trọng tâm tư của Lý Tư Lam.

Dù rất đau buồn nhưng phụ mẫu cậu cũng dần dần chấp nhận sự thật đó và từng chút từng chút đối xử với hắn như một thành viên trong gia đình.

Bất quá chuyện xấu của hắn chỉ có mình Lý Tư Uyên là rõ, nhưng cũng vô dụng thôi, đứng trước một con người nham hiểm như Cố Lăng, Lý Tư Uyên hoàn toàn không có tư cách để đấu đá, hắn mọi cách lấy được lòng tin của phụ mẫu cô, thì cũng mọi cách khiến lời nói cô trở nên vô nghĩa.

Nhưng mà bây giờ chẳng phải là Lý Tư Lam đã thật sự can tâm nguyện ý ở bên hắn rồi sao? Suy cho cùng vẫn là hắn không có nói dối, vẫn là hắn thật sự đã yêu thương cậu, yêu thương luôn cả gia đình cậu.

"Lăng... Ngồi dậy... Mẹ vào bây giờ...", Lý Tư Lam khẽ lay người hắn.

Cố Lăng tỉnh thần bật dậy, vết thương ở bụng liền truyền đến một trận đau, khiến hắn hừ một tiếng, sau đó lại chỉnh chu ngồi ngay ngắn trên giường.

Ngay lúc đó, cậu cũng lập tức xuống giường ngồi ngay vào ghế, trùng hợp mẹ cậu cũng mở cửa bước vào, vẻ mặt bà vẫn đã nhiều phần khởi sắc.

"Mẹ...", cậu định đứng lên bồi mẹ cậu ngồi xuống, thì đã bị hành động nhanh tay lẹ mắt của Cố Lăng làm cho sốc.

Nguyên bản là hắn vừa nhìn thấy mẹ cậu thì liền đứng lên đi nhanh đến cẩn cẩn dực dực dìu bà ngồi lên giường cạnh hắn. Đây quả là lần đầu tiên cậu nhìn thấy dáng vẻ kính cẩn với bề trên của hắn a!

"Tiểu Lăng à, con vừa mới tỉnh lại sao không nằm trên giường nghỉ ngơi?", mẹ cậu thấy hắn xuống giường liền nhíu mày lo lắng.

"Mẹ vợ đừng lo, con khoẻ rồi!", hắn khiêm nhường đáp.

Sặc, cái gì mẹ vợ? Đầu óc Lý Tư Lam liền choáng váng, định lên tiếng phản bác thì bị sốc tập hai.

"Con rể thật hiếu thuận. Cũng tại Tiểu Lam nhà ta làm con ra nông nỗi này, ta thật sự thấy có lỗi với con", mẹ cậu nắm lấy tay hắn mà tự trách.

Hai từ "Con rể" làm Lý Tư Lam cơ hồ trợn trắng, Cố Lăng và mẹ từ khi nào mà thân thiết như vậy? Lại còn gọi con rể. Ai là vợ hắn chứ? Tư Uyên chắc?

Còn chưa kể từ lúc bà bước vào cũng không thèm nhìn cậu lấy một cái, cậu có hay không vừa bị ai kia cướp mất người mẹ quý giá nhất trên đời này rồi? T.T

"Con rể, con đã tỉnh? Tốt rồi! Tốt quá rồi!", giọng nói trầm trầm quen thuộc vang lên làm cậu bị sốc tập ba.

Cha? Cha luôn sao? Người cha cương trực của con cũng bị hắn mua chuộc? Sao cha mẹ có thể gọi hắn là con rể dễ dàng như vậy chứ? Con là nữ nhân sao? Bụng dạ cậu thầm nghĩ mình thật sự bị bán đi rồi.

Trước cảnh tượng phụ mẫu đang ân cần đối xử với Cố Lăng mà tâm can Lý Tư Lam như bị ai nhẫm nát, mặt cậu liền nhăn nhó đến khó coi.

Trước cảnh tượng anh trai mình mặt nhăn mày nhíu nhìn ba người kia hạnh phúc, Lý Tư Uyên cũng không khỏi đồng cảm mà thở dài: "Lam ca, em hiểu mà... Lúc đầu em cũng thấy sốc như ca vậy... Hầy...", cô khẽ đưa tay vỗ vỗ lên vai cậu an ủi.

Lý Tư Lam như nắng hạn gặp mưa rào, liền nhìn thẳng vào mắt em gái cay đắng nói: "Tư Uyên, em gái tốt của ca... Ca còn tưởng em cũng bị hắn...".

"Hắn là ai? Ai là hắn?", phụ mẫu cậu mỗi người một câu gay gắt nói, giọng điệu như phi thường khiển trách khi cậu lại vô phép dùng xưng ngữ khó nghe như vậy để nói về Cố Lăng.

"Vợ con chưa quen, xin phụ mẫu chớ trách!", Cố Lăng nhẹ nhàng nói, vẻ mặt của hắn lúc này ôn hòa như thiên sứ.

"Vẫn là con rể hiểu chuyện. Tư Lam còn phải trông cậy ở con nhiều", cha cậu ôn nhu nói.

"Phụ mẫu yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tư Lam", Cố Lăng gật đầu chắc nịch.

"Hảo, hảo, con rể tốt!", cha cậu cười khanh khách, tỏ ý hài lòng.

Và cứ thế trong suốt buổi nói chuyện, phụ mẫu của Lý Tư Lam và Lý Tư Uyên chỉ trọng tâm mỗi cái tên Cố Lăng như thể thế giới này chỉ mình hắn tồn tại. Họ cư nhiên vứt hai đứa con thương yêu, bé bỏng của họ qua một xó, nếu có nhắc đến thì chỉ là kiểu "Tiểu Lam còn nhỏ", "Tiểu Uyên không hiểu chuyện", "Chúng nó còn phải học hỏi nhiều ở Tiểu Lăng", vân vân.

Còn thái độ của hai anh em nhà họ Lý lúc đó có lẽ là: (⊙_⊙).

...

"Cũng đã đến lúc chúng ta phải về Đông Quan rồi. Tư Lam coi như giao lại cho con rể chăm sóc", cha Lý Tư Lam thấp giọng nói, có lẽ hiện giờ ông đã rất tin tưởng vào Cố Lăng.

"Tiểu Lam, từ bây giờ con phải trân trọng Tiểu Lăng, có biết chưa?", mẹ cậu lúc này mới thật sự nhìn về phía cậu dặn dò.

"Mẹ à, Tiểu Lăng của mẹ mới cần phải trân trọng Lam ca của con a!", Lý Tư Uyên ức chế cả buổi, liền mặt nhăn mày nhíu lên tiếng.

"Tiểu Uyên, con lại nói bậy. Nhà chúng ta nợ con rể Lăng rất nhiều", cha cậu nhíu mày nói.

"Không, không, Tư Uyên nói đúng, có được Tư Lam, con thật phải tu qua mấy kiếp!", Cố Lăng ý cười nhìn cậu.

"Tiểu Lăng, con quá khiêm tốn rồi. Tiểu Lam thật có phúc mới được con để vào mắt. Chúng ta trông cậy vào con!", mẹ cậu thật tâm gửi gấm cậu cho Cố Lăng.

"Mọi người được rồi, từ đầu đến cuối phi thường nhắc đến con, não của con cũng sắp bị tê liệt rồi a!", Lý Tư Lam mạnh mẽ lên tiếng, cơ hồ muốn bội thực chính mình.

"Hảo, hảo, chúng ta không nói nữa. Tiểu Uyên, về thôi con!", phụ mẫu cậu đứng dậy, ý định về lại Đông Quan.

"Con sẽ tiễn mọi người!", Cố Lăng khẩn trương đứng dậy theo.

"Không, không... Con rể vừa bình phục, không nên di chuyển nhiều", cha cậu lắc đầu, quơ tay.

"Chúng ta là người một nhà, cha vợ không cần phải khách sáo", Cố Lăng kiên quyết.

Thấy Cố Lăng quá nhiệt tình, phụ mẫu cậu cũng không nỡ lòng chối bỏ, đành xuôi theo ý hắn.

Bên ngoài Trình Huân luôn chầu chực, thấy hắn vừa bước ra đã kính kính cẩn cẩn chờ lệnh.

Thật ra trước khi xảy ra sự việc tối hôm đó, hắn đã kỹ càng căn dặn y phải đưa đón, chăm sóc cho phụ mẫu Lý Tư Lam thật tốt và đáng lẽ họ sẽ ở tại biệt thự của hắn, nhưng đáng tiếc là hắn bị thương nặng và hôn mê, nên y đành phải tùy cơ ứng biến đưa phụ mẫu cậu đến ở tại bệnh viện của Viện nghiên cứu sinh học Quốc tế POP mà hắn đã mua lại cách đây không lâu. Nơi này tuy là bệnh viện nhưng cơ sở vật chất lại chẳng khác gì khách sạn cho mấy, đặc biệt là phòng của phụ mẫu cậu, Trình Huân căn bản đã sắp xếp rất chu toàn.

"Huân, chuẩn bị trực thăng ngay lập tức!", hắn nghiêm nghị ra lệnh.

"Vâng, Cố Tổng!", Trình Huân cúi đầu chấp lệnh.

Ít lâu sau mọi thứ đã sẵn sàng, hắn liền cẩn trọng đưa phụ mẫu Lý Tư Lam lên sân thượng, chuẩn bị lên trực thăng về lại Đông Quan.

"Tiểu Lam, Tiểu Lăng, chúng ta sẽ rất nhớ các con!", mẹ cậu rơm rớm nước mắt.

"Vài hôm nữa con sẽ về Đông Quan thăm mọi người", Lý Tư Lam cũng muốn khóc theo.

"Cố Lăng, nếu anh dám ức hiếp Lam ca, tôi nhất định sẽ liều mạng với anh", Lý Tư Uyên hung hăn nhìn hắn.

Trước lời hăm dọa của Tư Uyên, hắn chỉ khẽ cười rồi nhìn sang cha cậu. Hai người nhìn nhau, trong khoé mắt đều ẩn chứa một thông điệp, một niềm tin không cần phải nói ra.

[Con rể, hãy chăm sóc tốt cho Tư Lam!].

[Cha vợ, người hãy yên tâm!].

Cuối cùng trực thăng cũng cất cánh, Cố Lăng và cậu vẫy tay từ biệt mọi người trong luyến tiếc.

Nhìn theo bóng dáng trực thăng dần khuất, Lý Tư Lam không khỏi chạnh lòng, cảm giác này cứ như lúc con gái được phụ mẫu tiễn về nhà chồng vậy.

"Lam, anh chịu hết nổi rồi!", Cố Lăng thô bạo nhấc bổng cậu lên.

"A... Lăng... Anh sao vậy?", cậu đang trầm tư thì bị hắn làm cho giật mình.

"Anh muốn em, ngay-bây-giờ!", hắn gầm gừ như một con thú hoang, tay vô thức bấu chặt lấy thân cậu.

"A... Đau... Thả em xuống...", cậu nhíu mày kêu lớn.

"Em là muốn anh thao em ở đây?", Cố Lăng ngập dục nhìn cậu, nếu nơi đây không phải là sân thượng thô cứng, hắn liền lập tức khi dễ cậu.

"Á... Không... Đừng mà...", Lý Tư Lam cơ hồ hoảng hốt, hai tay bất giác đan chặt vào cổ hắn.

Cố Lăng không đáp, chỉ im lặng siết chặt cậu vào lòng, cấp cấp đi xuống căn phòng tiện nghi dành riêng cho hắn ở ngay bên dưới tầng thượng.

Đến nơi, hắn nhẹ nhàng đặt Lý Tư Lam lên giường lớn, sau đó lại thô bạo áp lên trên, ngạo vật to tướng cư nhiên cọ sát vào đùi cậu, khiến cậu không khỏi rùng mình.

"Lăng... Từ từ... Vết thương của anh... Ưm...", cậu còn chưa nói hết câu, Cố Lăng đã áp chặt môi cậu.

Hai mắt hắn khép lại, lưỡi không chút do dự mà tiến thẳng vào trong, mạnh mẽ quấn lấy lưỡi cậu triền miên, tiếng "Chụt, chụt" cũng theo đó phát ra đầy mê lụy.

Trước nụ hôn cuồng nhiệt của hắn, đầu óc Lý Tư Lam cơ hồ trống rỗng, ý chí cũng hoàn toàn bị dập tắt, nước dãi vô thức trào ra ướt đẫm cả một vùng, cậu nhắm nghiền mắt lại, hai tay lần mò cởi y phục hắn ra.

"Bảo bối, muốn chồng sao?", hắn khàn giọng nói, đáy mắt mỗi lúc một mơ hồ."Ưm... Muốn... Muốn chồng...", đột ngột bị ly khai, Lý Tư Lam chau mày chồm dậy, vươn lưỡi níu chặt lấy lưỡi hắn tiếp tục mút càn.

Bị hành động nhỏ nhoi của cậu làm cho mê hoặc, Cố Lăng liền không kiềm được mà nặng tay xé tan y phục cậu ra quăng sang một bên, để lộ cả một tầng da thịt nõn nà tinh khiết, sau đó hắn ngay lập tức sờ loạn vô phương.

Làn môi mềm mại bị hắn cắn mút đến đau rát, thân thể trắng ngần bị hắn nhào nặn đến chi chít đốm hồng, Lý Tư Lam cơ hồ đau đớn lại xen lẫn khoái cảm, cổ họng liền yếu ớt "Ưm, A~".

Tiếng rên rỉ dâm mị của cậu khiến Cố Lăng càng thêm hưng phấn, hắn chầm chậm rời môi kéo theo một sợi chỉ bạc mê tình, lưỡi từ từ rê xuống tai cậu liếm nhẹ một cái: "Muốn chồng thế nào?".

Lý Tư Lam rùng mình, thở nhọc: "Aa... Muốn chồng tiến vào... Thao em...".

Trước ý tứ dâm mị của cậu, đầu óc hắn như muốn nổ tung, ngay tức khắc mút dọc theo cổ cậu rồi dừng hẳn trước khuôn ngực trắng hồng hiện đã bị xoắn cứng từ lâu, hắn híp mắt lại, từ từ áp lưỡi xuống liếm quanh hạt ngọc châu phấn nộn, sau đó lại nhe răng cắn vào, khiến cả người cậu bị kích thích đến uốn cong.

"Aa... Em muốn... nhiều hơn nữa... Ưm...", Lý Tư Lam mơ màng nói, hai nơi tư mật cũng bị kích dộng mà tiết ra một ít d*m thủy.

Cố Lăng không nói gì, liền đem tay mình nhét vào miệng cậu, một ngón, hai ngón rồi ba ngón, cậu cũng xuôi theo ngậm lấy mà liếm mút cho đến khi tay hắn ướt sũng ý định ly khai, thì cậu lại gặm chặt rồi "Ập" một cái đảo khách thành chủ, áp lên người hắn.

Thấy cậu lần đầu tiên đảo chính, tâm tư hắn có chút bất ngờ, nhưng sau đó lại nham nhở nhìn cậu: "Bảo bối, em thật...".

Lần này, Lý Tư Lam cũng không để hắn nói hết câu, liền áp răng xuống cắn vào môi dưới của hắn một cái thật mạnh, rồi thuận thế lách lưỡi vào trong mút lấy mút để, nước bọt của cả hai hòa làm một khối đầy áp trong khoan vị, hắn cũng không ngại nuốt sạch, còn cơ hồ muốn hút luôn cả linh hồn của cậu vào bụng mình.

Lúc này, lòng Lý Tư Lam dâng lên cảm giác muốn chiếm giữ hắn, muốn hắn phải dưới thân cậu thở dốc, muốn hắn phải điên đảo vì cậu, muốn hắn mãi mãi không thể ly khai.

Cậu nào có biết cảm giác đó trong lòng Cố Lăng còn mãnh liệt hơn cậu gấp trăm, gấp ngàn lần, hắn vạn lần muốn giam giữ cậu, vạn lần muốn khảm cậu vào thân, vô luận là tâm hồn hay thể xác của cậu, hắn đều không muốn dứt ra.

Sau một hồi điên cuồng mút lưỡi, Lý Tư Lam khẽ rời môi hắn, tự giác vươn lưỡi ra liếm nhẹ môi mình một cái đầy câu dẫn, khoé mắt của cậu cũng tràn đầy dục ý.

Trước cử chỉ dâm đãng hiếm có của bảo bối, thần trí Cố Lăng chấn động không nhỏ, cổ họng hắn ngay lập tức khô khốc, lồng ngực dữ dội phập phồng, hạ khố phỗng trướng đến đau.

"Hừ, bảo bối, dáng vẻ dâm đãng này em học ở đâu?", hắn thật sự bị cậu làm cho mê mệt, nhưng tận sâu trong tâm lại nổi lên một cơn bão ghen tuông.

Cậu có hay không trong lúc hắn hôn mê đã cùng người khác làm chuyện quấy?

Căn nguyên là do tâm trí của cậu lúc này chỉ nghĩ đến việc phải làm thế nào để kích tình hắn, thỏa mãn hắn nên mới gạt bỏ sĩ diện mà bày ra dáng vẻ câu dẫn đó, cậu nào có biết chính mình đã vô tình cho hắn ăn phải giấm chua.

Lý Tư Lam vẫn tiếp tục dâm đãng như vậy, khẽ khàng rê lưỡi dọc theo thân thể của hắn xuống tận hạ khố, sau đó liền há miệng ngoạm lấy tính khí to lớn.

Cố Lăng kích động liền bật dậy, đăm mắt nhìn cậu đang ngậm chặt nam căn của hắn trúc trắc mà không khỏi muốn điên, dáng vẻ này nếu để nam nhân khác nhìn thấy còn không phải là sẽ chà đạp cậu đến chết đi sống lại mới thỏa lòng hay sao?

Hừ, cậu là của hắn, tất cả biểu hiện trên gương mặt này đều thuộc về hắn. Trên đời này người duy nhất được nhìn thấy bộ mặt dâm đãng này của cậu chỉ có thể là hắn. Thật tức chết mà!

Cùng lúc đó, Lý Tư Lam vẫn đang say mê khẩu giao, miệng cậu cơ hồ phải há to hết cỡ mới nuốt trọn được dục côn của hắn, mỗi lần sáp vào đều sáp tận yếu hầu, cảm giác vô cùng buồn nôn nhưng cậu vẫn mút chặt không chút bài trừ.

Nhìn Lý Tư Lam khoé mắt ướt đẫm, lòng Cố Lăng vừa thương lại vừa giận, nhưng cũng không thể phũ nhận là cậu quá mê người, ngay lúc cậu ngậm lấy tính khí, đầu hắn liền một cơn tê liệt suýt tý đã bắn ra, nhưng cảm giác ghen tuông đã làm hắn cơ hồ nghẹn lại.

Cố Lăng vẫn đang mặt nhăn mày nhó, liền bị hành động tiếp theo của cậu làm cho trợn trắng.

Nguyên bản là khi khẩu giao cho hắn, Lý Tư Lam cũng không khỏi bị kích thích, cự vật chốc lát đã nhô cao, hậu huyệt cũng ngứa ngáy khó chịu, cậu liền một tay tự tuốt động tính khí của mình, một tay luồn ra sau tự chơi đùa u huyệt đã nhớp nháp dâm dịch tự phát.

Trước cảnh tượng không chỉ là dâm đãng mà là phi thường dâm đãng của cậu, Cố Lăng thần kinh liền đứt đoạn, "Phốc" một tiếng bắn thẳng luồng tinh dịch đặc quánh vào cổ họng, cậu cũng chẳng chút do dự mà "Ực" một cái thật mạnh, một giọt cũng không rớt ra ngoài.

"Hừ, Lý Tư Lam, em thật lớn mật!", Cố Lăng nóng hết cả mặt, mạnh tay lật ngược cậu xuống thân.

"Ưm... Chồng sao a?", Lý Tư Lam hai mắt khép hờ nhìn hắn, cơ hồ vẫn còn mê loạn.

"Nói mau, lúc chồng hôn mê có hay không đã cùng nam nhân khác? Nói!", hắn hung hăn nhìn cậu, ngón tay còn dính đầy nước bọt của cậu thô bạo xuyên thẳng vào thịt huyệt khít khao mà luật động.

"Ưm... Aa... Không... Không có... Ưm...", câu liên tục lắc đầu, đau đớn cùng khoái cảm làm cậu khẽ rên lên.

"Tại sao lại dâm đãng như vậy? Nói, có cùng người khác không? Hừ!", hắn gầm gừ, một ngón tay nữa chui thẳng vào nhục bích rồi tách ra hai hướng mà lộng càn.

"Aaa... Ưm... Em không... Em không dám... Aa... Trướng...", cậu vẫn mạnh mẽ lắc đầu, tay gắt gao bám lấy vai hắn.

"Lý Tư Lam, nơi này thuộc về ai?", hắn vừa gằn vừa nhồi vào tiểu huyệt ngón tay thứ ba, quyết giữ nguyên luật động.

"Ưm... Chồng... Thuộc về chồng... Aa... Van chồng thao em... Ô...", cậu bị dục vọng làm cho lệch lạc, u huyệt không ngừng co thắt như mời gọi ngoạn vật to lớn ngoài kia mau chóng sáp vào.

"Lam, em mãi mãi chỉ thuộc về Cố Lăng tôi. Dáng vẻ dâm loạn của em chỉ được bày ra cho tôi xem, em hiểu chưa? Hửm?", hắn đột ngột rút hẳn ba ngón tay ra khỏi dục bích, sau đó liền tay đem côn th*t cứng rắn dạo quanh cửa huyệt khiêu khích.

Tâm trí Lý Tư Lam lúc này mới tờ mờ hiểu ra là hắn đang ăn giấm chua. Hắn có hay không đã yêu đến mù quáng rồi a? Ghen tuông vô cớ như vậy mà cũng được? Còn chẳng phải là cậu can tâm nguyện ý muốn phục vụ hắn nên mới bày ra nhiều trò dâm đãng đến vậy?

Nghĩ vậy, cậu liền có chút giận vì hắn không tin tưởng, nhưng so với chút giận cậu càng cảm thấy yêu hắn nhiều hơn, người nam nhân đứng đầu xã hội này lại có thể yêu cậu đến mức ghen với chính cậu a!

"Aa... Em chỉ... dâm đãng... với Lão công... Muốn Lão công... thao em...", Lý Tư Lam dâm dục nhìn hắn, cúc huyệt đột nhiên trống vắng liền co thắt đòi ăn.

Nghe cậu nói vậy, hắn cơ hồ mở hội trong lòng, ngay lập tức ôn nhu trở lại: "Mau nói em yêu chồng, chồng liền thao em sướng chết!", hắn dâm tà nhìn cậu, ánh mắt hàm chứa ngàn tia dục vọng.

Hắn làm sao lại không tin tưởng cậu được! Lý Tư Lam là ai chứ? Là người chỉ khuất phục với người cậu thật sự yêu thương. Còn hắn là ai chứ? Hắn là Cố Lăng độc nhất vô nhị, ai nấy đều kinh sợ lại trầy da tróc vẩy mới có được cậu, vậy thì ai có thể trong vài ngày ngắn ngủi mà áp chế được cậu chứ? Làm gì có ai! Huống hồ hắn hoàn toàn tin vào khả năng của mình, cậu một khi đã rơi vào tay hắn lại còn có tâm trí cùng người khác giao hoan sao? Không bao giờ!

Bất quá hắn chỉ là thấy choáng trước biểu hiện của cậu, biểu hiện dâm đãng của cậu làm hắn có cảm giác sợ mất đi bảo bối của hắn. Quả thật hắn chính là đang ghen với Lý Tư Lam, Lý Tư Lam dâm đãng lúc nãy có hay không sẽ cướp đi bảo bối luôn ngoan ngoãn rên rỉ dưới thân hắn? Tuyệt đối không thể! Lý Tư Lam bất kể phương diện nào cũng phải thuộc về hắn, mãi mãi thuộc của hắn.

"Em yêu chồng... Mãi yêu chồng... Mau dùng đại kê thao em a...", Lý Tư Lam cũng vạn phần dâm dục, cơ thể liền vặn vẹo cầu hoan.

Cố Lăng vì một câu nói thô tục của cậu mà hưng phấn, liền tay nắm chặt hai chân cậu trung gian, nhục côn cứng rắn, thẳng tấp hướng ngay cửa huyệt "Phốc" một cái chôn sâu vào dục bích non mềm mà quấy lộng.

"Bảo bối, đại kê thao em có sướng không?", hắn hì hục thở, hạ thân vẫn không ngừng luật động.

"Ân... Ô... Đại kê thật lớn... Ưmm... Sướng lắm... Aaa... Mạnh một chút...", cậu đã nhiều ngày không phát dục, ngay thời khắc bị xuyên vào khoái cảm liền truyền đi khắp thân, sảng khoái đến tê dại.

Cố Lăng cũng không khá hơn, hắn vốn dĩ đã chịu đựng từ lâu, khoảnh khắc nam căn chặt chẽ trong tiểu huyệt của vợ yêu, hắn cơ hồ sung sướng đến ngửa đầu thở dốc.

"Aaa... Đỉnh nhẹ... Hô... Mạnh quá... Ưm... Lão công... Nhẹ chút...", cậu bảo hắn mạnh chút, hắn liền dùng lực đỉnh đến nội tang cơ hồ tê liệt, âm thanh "Ba, ba" vang vọng khắp nơi.

"Hừ, vợ yêu, rốt cuộc em muốn mạnh hay nhẹ?", hắn man trá nhìn cậu, từng giọt mồ hôi chạy dọc theo cơ thể làm da thịt hắn lấp lánh đến mê người.

"Ô... Nhẹ... Ưm... Hỏng mất... Aa...", hắn hỏi cậu nhưng lực vẫn không đổi, vẫn thao cậu đến ruột gan lẫn lộn.

Cố Lăng ranh ma lách nhẹ côn th*t chạm vào điểm G, sau đó giảm dần luật động, nhấp nhẹ vài cái rồi rút ra quá nửa nhục căn tại ngoại.Lý Tư Lam bị hắn chọc quấy chổ khoái cảm làm sao có thể chịu được sự ly khai, cậu liền lớn giọng van xin: "Aa... Đừng đi... Hức... Thao em... Chỗ đó... Mạnh chút... Nhanh lên...".

"Lúc nãy còn sợ hỏng?", hắn liền rút côn trụ ra, chỉ còn nương lại quy đầu to lớn ở bên trong.

Thấy hắn muốn thoát ly, u huyệt liền tự giác co lại giữ chặt lấy quy đầu, tâm trí của Lý Tư Lam cũng vài phần trống rỗng: "Ưm... Không sợ... Van chồng thao hỏng... Hức...".

Cố Lăng tâm can chẳng bao giờ muốn ly khai cậu, bất quá hắn cũng đã phải rất kiềm chế để trêu chọc cậu. Ngó thấy vợ yêu mắt như ngấn lệ, lòng hắn liền không khỏi xót xa, ngay lập tức thúc mạnh nhục căn vào sâu tận gốc, sau đó điên cuồng luật động, chặt chẽ đến không có khoảng không.

côn th*t nổi đầy gân xanh tím mạnh mẽ xuyên xỏ bên trong, nội bích bị trừu sáp đến đáng thương, mỗi lần tiến vào đều tiến tận ngóc ngách, cư nhiên chạm phải điểm G rồi nhẫn tâm chà đạp, thịt nộn bị đâm chọc nhừ tử, mềm nhũn đến tuyệt vời, vậy nhưng vẫn tham lam mút lấy nam căn không chịu buông.

"Hừ... Vợ yêu hảo chặt... Thao bao nhiêu lần vẫn hảo chặt...", giọng hắn đặc dục, hô hấp lung tung, một tay gác chân cậu lên vai, một tay nắm lấy tính khí cương cứng của cậu mà tuốt động.

Lý Tư Lam hai nơi tư mật đều bị khi dễ, đầu óc cơ hồ muốn nổ tung, liền hơi rên rỉ: "Ô... Aa... Nơi đó... Sướng chết... Không chịu nổi... Ưm...".

"Lam, cho anh tinh mật của em!", hắn truyền nhiệt khí vào tai cậu, tay nắm cự vật nộn hồng của cậu ấn nhẹ lỗ nhỏ một cái.

Lý Tư Lam bị giọng nói mê hoặc vạn người của hắn gọi tên, cả người liền một cơn chấn động, tính khí cũng bị kích thích đến không chịu nổi.

"Ááá~~~~", cậu hét lớn một tiếng rồi bắn trọc bạch vào tay hắn.

"Bảo bối, em thật ngọt!", Cố Lăng đưa tay lên liếm sạch dịch thể của cậu, sau đó thúc mạnh một cái vào điểm G, cự vật của cậu lại lần nữa ngẩng đầu.

"Aa... Chết mất... Không muốn... Chồng thật xấu xa... Hức...", cậu bị kích thích đến phát khóc, hắn thật muốn thao hỏng cậu sao?

"Bảo bối, cái miệng nhỏ này của em lại nói rất muốn chồng!", hắn sáp thêm vài cái vào điểm khoái, liền tay lật sấp cậu lại, đổi thế tiến công từ phía sau.

Hắn mạnh tay tách hai mảng thịt mông trắng nõn của cậu ra hai bên, trụ thịt thuận nước càng đâm sâu vào dâm bích, dịch thủy trào ra nơi cửa huyệt xèo xèo như bọt biển không kém phần kỳ mỹ.

"Bảo bối, chồng muốn thao nát em!", hắn đăm mắt nhìn cậu đang áp sát xuống giường, còn hạ thân lại bị hắn nâng lên cao mà thao lộng, cảm giác lại vô cùng sảng khoái, côn th*t ngay lập tức dập thẳng vào điểm chết.

Lý Tư Lam như tê dại, nước dãi trào ra ướt đẫm: "Ưm... Haa... Hỏng em rồi... Đều bị chồng... thao nát... Aa...".

Cố Lăng dục vọng tăng cao, thắt lưng liền tăng nhanh luật động, đem côn th*t thúc sâu vào trong kéo theo cả mảng thịt nhăn gắp nơi cửa huyệt, rồi lại thô bạo lôi hẳn một mảng thịt huyệt non mềm ra ngoài, cứ thế mà điên cuồng xuyên xỏ, tuyệt chẳng muốn cách ly.

"Ô... Ô... Em muốn bắn... Aa... Chồng cùng em... Ưmm...", bị chà đạp một hồi Lý Tư Lam cao trào lại đến, liền muốn hắn cùng tiết ra.

"Hừ... Cái miệng nhỏ dưới này đã muốn ăn rồi sao?", mắt hắn mờ mịch, cơ hồ cũng tê dại không ít.

"Ngô... Ưmm... Em sắp rồi... Ân... Muốn ăn...", Lý Tư Lam yếu ớt trả lời, trọc dịch đã muốn trào ra.

"Sinh hài tử cho chồng, chồng liền cho em ăn no!", hắn lật người cậu lại đối mặt với hắn, ngạo vật vẫn náo loạn bên trong.

"Ưm... Aa... Em là nam nhân... Ô... Không thể... Haa...", cậu mê dại lắc đầu, tính khí đã sắp nổ tung.

"Muốn sinh không? Muốn hay không? Hửm?", hắn nhắm vào điểm G mà sát phạt, cả người cậu cũng theo đó xốc nẩy loạn xạ cả lên.

"Ưm... Ô... Không được... Hức... Không sinh được... Aa...", nghe cậu bảo không, hắn càng dùng sức lộng mạnh hơn, cậu có cảm giác côn th*t của hắn đã xuyên nát cả nội tạng.

"Dám không sinh... Hừ... Chồng phải cho em ăn thật nhiều... Đến khi nào có hài tử mới thôi... Hừm~~", nói xong hắn liền siết lấy eo cậu, lấy đà thúc mạnh một cái rót đầy trọc bạch vào nội bích.

Lý Tư Lam cảm nhận được dịch thể ấm nồng phun đầy vào cơ thể, liền không chịu nổi mà nghẹn thở bắn ra một dòng dịch mật trắng trẻo.

Cứ tưởng đã kết thúc, nhưng không, khi cậu vừa bắn xong, Cố Lăng ngay lập tức bế cậu lại cửa sổ, một tay đặt tay cậu lên thành cửa, một tay dang rộng hai chân cậu ra, sau đó mạnh mẽ tiến vào.

"Aa... Em hỏng mất... Van chồng... Ưm... Đỉnh nhẹ... Ô...", cậu mềm nhũn dựa vào thành cửa sổ, hô hấp còn không thể điều hòa.

Dục vọng của Cố Lăng đã nhiều ngày nhẫn nhịn, hôm nay tất nhiên phải ăn sạch ăn sẽ bảo bối dưới thân mới hả dạ. Hắn nắm lấy thắt lưng của cậu rồi thô bạo đâm thẳng tính khí trướng nộ vào trong nội thịt mà tàn phá, sức tiến công cơ hồ muốn khai tử cả ruột gan của cậu.

Lý Tư Lam bị thao đến đầu óc quay cuồng, khoái cảm chẳng biết từ khi nào lại bị hắn dễ dàng khơi mào như vậy, cả người cậu mỏi nhừ nhưng lại bị dục ái xoay vòng đến không thể thoát ra.

"Ngô... Sướng chết... Lão công... Xuyên nát rồi... Ưm... Aa...", mắt cậu nhắm nghiền lại, miệng không ngừng rên lớn.

"Bảo bối, nhìn đằng kia!", hắn nâng cằm cậu lên hướng thẳng về phía trước.

"Ân... Aa... Là gì... Ưmm...", cậu cố nhước mắt lên nhìn theo ý hắn, nhưng tâm trí chẳng biết đâu là đâu.

"Cao ốc đó là của em, bảo bối của chồng!", hắn chồm tới hôn vào tóc cậu, giọng nói vẫn ngập đầy dục vọng. Cao ốc đó là một trong năm cao ốc đắc giá nhất Thanh Đô mà hắn đã mua về cho cậu.

"Ân... Không cần... Đại kê to hơn... Ưm... Thao em sướng chết... Aa...", Lý Tư Lam t*ng trùng thượng não, tâm tư hoàn toàn bị nhục căn to lớn của hắn làm cho chi phối.

Cố Lăng bị lời nói dâm dị của cậu làm cho sửng sốt, côn th*t căng cứng liền muốn phát tiết: "A... Bảo bối dâm đãng... Muốn mê chết anh sao? Hửm?", hắn thấy cậu lúc này chỉ biết đến hắn, tinh thần lại có phần phấn khích, ngạo vật càng mạnh bạo đánh đấm lung tung trong tiểu huyệt.

"Aaa... Sâu quá rồi... Chồng thật giỏi... Ưm... Hức... Siết chết chồng... Ô...", Lý Tư Lam mê loạn ngửa mặt lên kêu lớn, u huyệt điên cuồng co thắt, mút chặt lấy nam căn.

"Ư... Chồng nguyện chết vì em... Hừ...", hắn bị cậu làm cho thần hồn điên đảo, cơ hồ sắp bắn, liền tăng nhanh luật động, côn vật ma sát với thành bích đến nổi lửa, tựa hồ thiêu đốt hai nhân ảnh đang đắm mình trong biển dục ái tình.

"Ô... Ưm... Sắp bắn... Em lại muốn ăn... Aa...", Lý Tư Lam cả người ngập trong một khối nước, tính khí lại muốn tự bộc phát.

"Hừ... Vợ muốn ăn gì? Hửm?", hắn một lần nữa nắm chặt lấy nam căn của cậu mà tuốt động.

"Aa... Tinh dịch của chồng... Ưm... Nhanh chút... Đỉnh em... Haa...", cậu không chút tự tôn, hai mắt ướt lệ van xin hắn.

Những lời nói dâm tục phát ra từ miệng cậu quả thật còn lợi hại hơn cả xuân dược, hắn chỉ cần nghe thôi, tính khí liền tự giác muốn bắn.

"Hừ, vợ thật dâm đãng. Nói mau, có sinh hài tử cho chồng không?!", hắn gồng mình hỏi cậu, hạ thân vẫn ra sức sáp trừu.

"Ưm... Có... Em sẽ sinh... Ưm... Chồng... bắn cho em... Aa... Ô...", Lý Tư Lam dục khí ngất trời, tự đem tôn nghiêm của mình ra giẫm nát.

"Hừ... Chồng đều cho em... Ngày đêm đều ra sức cho em... Hừm~~~", Cố Lăng lại lần nữa trút sạch bạch dịch vào dục huyệt non mềm của cậu.

Cùng lúc đó, Lý Tư Lam cũng đã đến cực hạn, liền hì hục bắn hết dịch mật vào tay Cố Lăng, hắn lại một lần nữa liếm hết vào miệng, một tơ dịch mật vô ý trào ra, hắn liền vươn lưỡi quét ngang một cái sạch sẽ.

Lý Tư Lam lập tức xụi lơ, cả người vô thức ngã về phía cửa, mệt mỏi đến muốn ngất đi thì một lần nữa bị hắn thô bạo xoay người lại.

"Bảo bối, tự nếm thử dịch mật của mình!", Cố Lăng không để cho cậu kịp xoay xở, liền nâng cằm dán vào môi cậu một nụ hôn nhớp nháp mặn nồng.

Lý Tư Lam vô thức xuôi theo, lưỡi cũng vươn ra cùng hắn giao triền, đầu lưỡi cậu sau đó liền nhận ra vị mần mận tanh nồng của bạch dịch, tức khắc nhíu mày.

"Vợ thật ngọt ngào!", hắn ý cười nhìn cậu, liền tay bế bổng cậu về giường.

Lý Tư Lam lắc đầu phản bác, thứ đó rõ ràng khó nuốt đến vậy nhưng hắn lúc nào cũng bảo thật ngọt ngào?

"Bảo bối, cho anh thao lần nữa!", hắn ỷ ôi đặt cậu ngồi vào lòng, côn th*t vẫn không chút ly khai mật huyệt.

Cậu còn chưa kịp từ chồi đã bị hắn nâng người lên cao rồi dập xuống một cái thật mạnh, hậu huyệt ngay lập tức nuốt chửng lấy dục căn.

"Aa... Chồng muốn... thao chết em?... Ưmm...", Lý Tư Lam bị triệt để lộng hành, miệng chỉ còn sức thều thào, thở dốc.

Cố Lăng im lặng, hướng thẳng tính khí trướng to vào vị trí khoái cực của cậu mà mạnh mẽ oanh tạc, tư thế ái muội này càng làm ngạo vật nằm gọn trong thịt huyệt, chặt khít không tiểu tiết.

Lý Tư Lam bị động đến nơi nhạy cảm nhất trong cơ thể, cự vật ngay tức khắc hưởng ứng, cả người dựa vào ngực hắn, hai chân dang rộng sang hai bên, loạn trí rên rỉ: "Ưm... Thật muốn bắn... Em yêu chết chồng... Aa... Haa... Sướng...".

Đầu óc cậu đã bị dục vọng chiếm hết tiện nghi, cơ thể này bất quá chẳng thuộc về cậu nữa, nó đã hoàn toàn thuộc về Cố Lăng.

"Lam, anh yêu em!", hắn phía dưới luật động, phía trước điên cuồng liếm mút từng tấc da tấc thịt trên cơ thể cậu.

"Aaa... Em cũng yêu anh... Lăng... Haa...", cậu ngã ngớn nhưng trong tiềm thức biết rõ mình nói gì.

"Gọi tên anh đi, Lam!", hắn tha thiết gọi tên cậu, điều này càng khiến đầu óc cậu muốn nổ tung.

"Ân... Lăng... Aaa... Lăng... Ưm... Em yêu anh... Lăng...", cơ thể cậu liên tục nhấp nhô theo nhịp dục, hơi thở cũng ngắt nghẹn từng cơn.

"Haa... Lam, đời này anh chỉ cần em... Lam, anh mãi yêu em!", nghe cậu liên tục gọi tên, cả người hắn ngây ngất mà thở loạn, liền áp sát vào tai cậu thỏ thẽ.

"Ân... Ưmm... Em mãi yêu anh... Aa... Em sắp bắn... Ô...", cậu ngã nghiêng, cơ hồ muốn ngất trong khoái cảm, miệng yếu ớt rên la.

"Lam, làm vợ anh nha!", hắn ngừng luật động, nhẹ nhàng xoay cả người cậu lại đối mặt với hắn, chắc nịch nói.

Lý Tư Lam ngàn phần thức tỉnh, hai mắt bất giác mở ra nhìn thẳng vào đôi mắt như ưng tinh xảo, cả người cậu đột nhiên run nhẹ, sau đó vô thức ôm chầm lấy hắn, hai dòng lệ mỏng cũng khẽ khàng tuôn rơi.

"Lăng, em đồng ý!", cậu đanh thép, vạn lần không bao giờ nuối tiếc.

Cố Lăng nhắm mắt, khoé môi cong lên mãn nguyện, ngay lập tức nâng người cậu cao lên thúc mạnh xuống một cái, côn th*t chạm đúng điểm G+ cực sảng, Lý Tư Lam đả kích hét to, mạnh mẽ bắn ra dòng bạch trọc trắng ngần vào người hắn, rồi nhắm mắt thiếp đi.

Cậu cũng không biết trong lúc mình ngất đi đã phải nhận bao nhiêu tầng bạch trọc của hắn, chỉ biết là khi mở mắt ra cậu cảm thấy bụng mình lại trương ra một chút, còn hắn thì vẫn nhất nhất giao triền tuyệt không chịu dứt ra, tàn bạo xuyên xỏ bảo bối bằng hàng trăm tư thế dâm mĩ, những nơi như cửa lớn, bàn lớn, sofa, phòng tắm đều trải đầy d*m thủy của cả hai, không gian sang trọng bị vấy bẩn đến đáng thương.

Lý Tư Lam bị hắn thao đến ngất đi, lại bị thao đến tỉnh lại, khoái cảm chiếm đóng toàn bộ, cậu cơ hồ quên mất bản thân mình là ai, trong tâm thức lúc đó chỉ còn nhớ rõ một câu nói của nam nhân này:

"Trong cuộc đời em, tôi chính là ông chủ!".

Cố Lăng nghe cậu lảm nhảm câu nói đó trong miệng, liền cảm thấy muốn cười, hắn nhẹ tay nâng bàn chân mềm mại của cậu lên hôn sâu một cái, rồi thấp giọng nói:

"Không, Lý Tư Lam, trong cuộc đời tôi, em chính là ông chủ!".

- Hoàn chính văn -

*Những vấn đề khác sẽ được giải quyết ở phần Phiên ngoại a

Chân thành cám ơn các nàng đã luôn ủng hộ ta!!!*

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau