KHÔNG LỐI THOÁT - ES LƯU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không lối thoát - es lưu - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Khi Lý Tư Lam tỉnh dậy thì đã là buổi chiều ngày hôm sau, cậu đảo mắt nhìn xung quanh thì nhận ra đây là phòng của mình... Có khi nào chuyện tối qua chỉ là một cơn ác mộng... Đúng vậy, chỉ là ác mộng thôi...

Sau khi định thần lại, cậu chồm dậy thì thắt lưng và hậu đình truyền đến một cơn đau khiến cậu co người "A" một tiếng... Chết tiệt! Tất cả là sự thật... Tối qua cậu thật sự đã bị nam nhân thượng, mà ngay cả mặt của hắn ra sao cậu cũng không biết.

Hắn là ai? Hắn làm sao biết tên cậu? Cậu bằng cách nào về được phòng của mình? Trong đầu Lý Tư Lam hiện ra hàng tá câu hỏi, cậu nghĩ ngợi một hồi liền cảm thấy đau đầu...

"Thôi không nghĩ nữa, coi như bị chó cắn", cậu vò vò đầu tự nói với bản thân. Liếc nhìn đồng hồ đã chỉ đúng 5 giờ chiều, cậu liền phát giác hôm nay mình không đi làm, lại còn không gọi điện thoại xin phép... một cơn buồn tủi ùa tới khiến cậu thật muốn khóc. Cậu chợt nhận ra, ở Thanh Đô này cậu quả thật rất cô đơn. Suy nghĩ một hồi thì chợt điện thoại vang lên làm cậu giật mình.

"Alo, cậu vẫn ổn chứ? Tối qua tôi vui quá, xoay đi xoay lại thì chả thấy cậu và Trưởng phòng Đàm đâu nữa", đầu dây bên kia truyền tới giọng nói quen thuộc, đó là Tào Quang.

"Hôm nay tôi có chút không được khỏe, nhưng lại quên xin phép nghỉ...", Lý Tư Lam ủ rũ nói.

"A, cậu yên tâm, tôi không thấy cậu đi làm thì đã chạy đến chổ Giám đốc Lưu xin phép rồi. Nhưng lạ là Giám đốc Lưu chẳng những không hỏi lý do mà còn bảo cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi. Cậu nói xem như vậy có lạ không?", Tào Quang thấy có chút kỳ lạ.

"Là vậy sao? Thật kỳ lạ...", cậu nghe Tào Quang nói cũng lấy làm thắc mắc, trong sâu thẳm tâm trí có một tia suy nghĩ hoang đường xẹt qua: Có khi nào là Giám đốc Lưu, sau đó liền lắc đầu bác bỏ. Loại chuyện này tốt nhất là không nghĩ tới nữa.

"Lý Tư Lam, cậu có nghe tôi nói gì không, này?", Tào Quang nói một lúc thì không thấy cậu trả lời, liền lớn tiếng gọi.

"A... Tôi đây. Cậu nói gì?", Lý Tư Lam hoàn hồn, vội vàng trả lời Tào Quang.

"Hầy, tôi bảo là tối nay đi hẹn hò nhóm đi. Cậu cũng nên có bạn gái rồi a!", Tào Quang thông thả nói.

Nghe Tào Quang nói đến hẹn hò, cậu mới phát giác đúng là bây giờ cậu nên có bạn gái, sau sự việc tối qua cậu càng phải có bạn gái: "ĐÚNG... Tối nay xem mặt đi", cậu không chút nghĩ ngợi liền đồng ý với Tào Quang.

"Ô hay, hôm nay cậu hưởng ứng nhiệt tình thế? Bình thường đã chịu đi đâu?", Tào Quang nghe cậu tấp tấp đồng ý, không khỏi cảm thấy có chút khác ngày thường.

"À ha ha... chỉ là tôi cảm thấy cậu nói đúng. Tôi nên có bạn gái ha ha. Quyết định như vậy, tối gặp a!", Lý Tư Lam cười cười như thể đó là điều hiển nhiên, sau đó vội vàng chào tạm biệt rồi tắt máy.

...

Đúng 8 giờ tối, Tào Quang lái xe đến đón Lý Tư Lam, cả hai cùng đến một nhà hàng cũng khá sang trọng ở gần công ty để gặp mặt đối tượng.

"Chào Lý tiên sinh! Em là Tiêu Dao. Hân hạnh được gặp!", Lý Tư Lam vừa ngồi vào bàn thì cô gái đối điện đã đưa tay ra ý muốn bắt tay cậu. Bởi vì đây là lần đầu tiên hẹn hò kiểu này, nên cậu có chút không quen, liền nhìn sang Tào Quang.

Tào Quang thấy biểu hiện vụng về của cậu, liền thở ra: "Hầy, Tiêu Dao tiểu thư đã có thiện cảm với cậu như vậy, còn không mau đáp lễ", nghe Tào Quang nói vậy, cậu liền nắm lấy đôi tay mềm mại của Tiêu Dao gập một cái. Cả bàn ba người không khỏi bật cười trước sự thật thà của cậu.

Tào Quang thấy việc tốt tiến triển thuận lợi, liền nhanh tay nhanh chân mời mọi người ngồi xuống, gọi món ăn rồi cùng nhau trò chuyện.

"Nghe danh Lý tiên sinh đã lâu, hôm nay mới có dịp diện kiến", Tiêu Dao đưa đôi mắt hữu tình hữu ý nhìn Lý Tư Lam. Quả thật cô nàng đang rất có hứng thú với cậu.

"Cứ gọi tôi là Tư Lam. Em làm sao biết tôi?", Lý Tư Lam có chút thắc mắc, cậu chỉ là một nhân viên kế toán bình thường, tên không phải ai cũng biết chứ đừng nói đến danh.

"A hi, được làm việc ở AC Bank quả thật không dễ... huống hồ anh lại khôi ngô như thế này...", Tiêu Dao ngại ngùng đáp...

Thấy cô bạn của mình có vẻ ngập ngừng, Tố Tư liền trêu chọc: "Ây da, Dao Dao cậu thật là, có phải đã thích Lý tiên sinh rồi không?".

Lý Tư Lam nghe Tố Tư nói vậy, liền nhìn sang Tiêu Dao tỏ vẻ bất ngờ. Tiêu Dao thấy cả ba đều đang hướng về phía cô, liền xấu hổ che mặt nói: "Mọi người thật là... Sao lại hỏi thẳng tôi như vậy chứ? Thật làm người ta ngại muốn chết".

Tào Quang cơ hồ nhìn ra Tiêu Dao tiểu thư xinh đẹp, dịu dàng này đã chấm Lý Tư Lam, liền được nước đẩy thuyền: "A ha ha, vậy thì thật là tốt, thật ra Lý tiên sinh đây cũng có ý muốn kết giao với Tiêu Dao tiểu thư a".

Tào Quang và Tố Tư kẻ tung người hứng làm tròn nghĩa vụ ông mai bà mối, còn Lý Tư Lam và Tiêu Dao chỉ biết ngồi im lặng xem hai người họ biểu diễn. Sau khi ăn xong, theo phép lịch sự, Lý Tư Lam chịu trách nhiệm đưa Tiêu Dao về nhà. Còn Tào Quang và Tố Tư chả biết thế nào, vừa mới ra khỏi nhà hàng là vẫy tay đi mất.

"Tư Lam, anh có thể đưa em đến nhà anh chơi một chút không?", Tiêu Dao dáng vẻ có chút ngại ngùng nói với Lý Tư Lam.

"Ư, chuyện này... có chút không nên", Lý Tư Lam không phải là một người tùy tiện, cậu từng quen qua vài người, nhưng họ quá chủ động nên làm cậu cảm thấy có chút choáng ngợp. Vậy nên dù cậu đã 24 tuổi, nhưng các mối quan hệ trước đây cũng chỉ dừng lại ở mức độ nắm tay, hôn môi.

"Em thích anh! Thật sự muốn gần gũi anh một chút", Tiêu Dao lấy hết can đảm đưa tay lên nắm lấy tay cậu.

Nhìn thấy khóe mắt Tiêu Dao có chút long lanh, cậu liền không đành lòng. Lúc trước mỗi khi Tư Uyên khóc, dù rất muốn nhưng cậu không biết phải an ủi như thế nào? Con gái thật sự khó hiểu mà."Được rồi... Để anh gọi taxi!", cậu rời tay Tiêu Dao, vội đi ra đường lớn vẫy xe.

...

Lý Tư Lam ở một chung cư khá tiện nghi cách công ty không xa, do lương bổng của AC Bank khá tốt nên cuộc sống của cậu cũng rất thoải mái, mỗi tháng đều gửi ít tiền về cho gia đình. Cậu là người gọn gàng nên dù chỉ ở một mình nhưng căn hộ của cậu vẫn luôn sạch sẽ, ngăn nắp.

Bây giờ đã là 10 giờ 30 tối, cậu đồng ý đưa Tiêu Dao đến nhà cũng có nghĩa là tối nay Tiêu Dao sẽ ngủ lại. Bản thân cậu luôn tin tưởng phẩm chất của mình, không bao giờ có ý nghĩ đen tối với phụ nữ, nên đối với Tiêu Dao cũng vậy, cậu dự là nếu tối nay Tiêu Dao ở lại thì cậu sẽ ngủ ở phòng khách.

"Em uống gì tôi lấy giúp em?", Lý Tư Lam đi vào bếp mở tủ lạnh lướt tay qua lại, từ tốn hỏi vọng ra.

"Em muốn uống bia", Tiêu Dao ngọt ngào đáp.

Vừa nghe Tiêu Dao nói, Lý Tư Lam liền dừng động tác, cơ hồ biết được ý nghĩ của Tiêu Dao, đây chính là gián tiếp câu dẫn cậu.

"Hừm... Em là muốn...", cậu hừ lạnh một tiếng rồi xoay mặt lại thì đã nhận ngay một cái chạm môi của Tiêu Dao.

Lý Tư Lam vì bất ngờ mà lùi về sau, ngã lưng vào tủ lạnh, đứng hình vài giây.

"Tư Lam, em thích anh, cùng em được không?", Tiêu Dao tiến về trước ôm chằm lấy cậu. Lúc này cô nàng đã cởi bỏ áo khoác ngoài, để lộ bên trong là một chiếc váy màu đen ôm sát đường cong cơ thể. Gương mặt xinh đẹp, giọng nói dịu dàng, trên người lại phẳng phất hương hoa hồng quyến rũ, không khỏi khiến Lý Tư Lam có chút xao động.

Không gian bốn bề im ắng, chỉ còn xót lại tiếng nhịp tim "Thình thịch, thình thịch" của Lý Tư Lam... Tiêu Dao xà vào lòng cậu, địa phương nhạy cảm liền ma sát vào người, khiến cậu có chút bối rối, định đẩy nàng ra nhưng không nỡ.

Hai người bốn mắt nhìn nhau có chút mê luyến, Tiêu Dao thấy cậu ngây người, liền chủ động kiễng chân lên định hôn thì "Rầm~" một tiếng phát ra từ phía phòng ngủ của Lý Tư Lam.

Một mảnh hữu tình bị đập tan, Lý Tư Lam vội đẩy Tiêu Dao ra, chạy về phía cửa phòng xem xét.

Vừa từ bếp chạy ra thì Lý Tư Lam đã bị một sự việc làm cho giật mình đứng lại, trước mắt Lý Tư Lam là một nam nhân cao lớn, trên người chỉ quấn độc nhất một chiếc khăn trắng ngang bụng, tóc còn lấm tấm vài giọt nước, chính xác là người này mới vừa tắm xong.

Cậu chưa kịp há miệng hỏi tại sao người này lại ở trong nhà mình, thì đã bị hắn đi tới dùng chút sức siết chặt cậu vào lòng, điềm đạm nói: "Bảo bối, em thật hư. Không có tôi ở đây, em liền cùng người khác vui vẻ".

Ban đầu cậu có chút giãy dụa, nhưng sau khi nghe nam nhân này lên tiếng liền nhận ra rồi hét lớn: "LÀ TÊN KHỐN NHÀ NGƯƠI", sau đó cậu càng dùng sức giãy dụa kịch liệt hơn.

Thấy cậu phản kháng thái quá, hắn liền dùng sức siết chặt cậu, nhưng vẻ ngoài vẫn rất ôn nhu, tỏ vẻ chiều chuộng cậu: "Bảo bối, tôi sẽ bù đắp cho em, đừng giận mà!". (Anh nham hiểm quá a =.=)Hầy... nếu người ngoài nhìn vào thì chẳng khác nào hai người họ là một cặp tình nhân đang giận dỗi cả.

Toàn bộ cảnh tượng vừa rồi đều lọt vào đôi mắt xinh đẹp của Tiêu Dao, cô nàng mắt chữ A mồm chữ O, đứng chết trăn nhìn hai người biểu diễn.

Sau khi xâu chuỗi lại sự việc, Tiêu Dao liền hét lớn: "ÁÁÁáá... Biến thái... Lý Tư Lam anh là đồ bệnh hoạn...", rồi bỏ cả áo khoác mà tung cửa chạy đi mất.

Lý Tư Lam thấy Tiêu Dao kích động như vậy, liền vùng ra định chạy theo thì bị Cố Lăng kéo lại đè xuống thảm: "Bảo bối, em lớn mật".

"Buông ra. Buông tôi ra. Đồ thần kinh", cậu không ngừng vùng vẫy, nhưng sức của cậu so với sức mạnh cơ bắp của Cố Lăng thì có chút khập khiểng.

Hắn bóp mặt cậu, rồi xoay hướng nhìn của cậu thẳng vào mắt hắn mà nghiến răng nghiến lợi: "Em hảo... Định chơi trò đồng tính à? Đồ đàn bà hư hỏng!".

"Khốn! Tôi là nam nhân. Anh mới là đồng tính luyến ái", cậu cảm thấy vô cùng hoang đường, cái tên thần kinh này luôn miệng nói cậu là đàn bà.

"Vậy ai tối qua nằm dưới thân tôi mà rên rỉ đi?", giọng nói của hắn có phần trầm thấp nhưng khi thốt ra lại lạnh như băng, khiến cậu rùng mình.

"Đó là do anh ép tôi... Anh cường bạo tôi... Đồ khốn! Buông ra!", bị hắn nhắc đến chuyện không muốn nhớ, cậu liền cảm thấy có một chút tủi nhục, khoé mắt như rỉ nước, cậu càng vùng vẫy dữ dội hơn.

"Em tốt nhất nên an phận một chút. Đừng để tôi bức quá mà hủy hoại em!", hắn vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng, trong đôi mắt loé lên một tia giận dữ, khiến cậu cảm thấy con người này quá đỗi nguy hiểm.

"Anh tha... tha cho tôi được không? Tối qua xem như tôi bị chó... à không, là tôi say quá nên loạn. Từ nay đừng làm phiền nhau nữa!", cậu biết là giờ phút này cậu không thể chống đối lại hắn, nên dùng kế xuống nước xin tha, sau đó báo cảnh sát cũng không muộn. Dù gì bây giờ cậu đã nhìn rõ dung nhan của hắn rồi.

"Ha ha, thật thú vị. Em coi tôi là MB sao?" (Trai bao), nghe cậu ngây thơ phát biểu, hắn nhịn không được mà phá lên cười lớn, sau đó lại bóp mặt cậu chặt hơn.

"A... Đau... Buông ra... Vương bát đản... Anh muốn gì?", cứng không được, mềm cũng không được, cậu thật sự đã làm chuyện ác tày trời gì để bây giờ phải gặp tình cảnh như vậy a...

"Tôi muốn gì? Muốn ăn em. Ngay bây giờ!", hắn nhấn mạnh từng chữ một, ánh mắt như xuyên qua tâm can, khiến người cậu một cơn ớn lạnh.

"Tha... tha cho tôi. Van cầu anh...", nghĩ đến cơn đau như chết đi sống lại tối qua, người cậu đột nhiên run lên, liền không chút sĩ diện mà thật sự hạ mình van xin hắn.

"Bảo bối ngoan, nếu em chủ động thì sẽ không đau!", hắn đột nhiên mỉm cười, xoa xoa vầng trán cậu.

Thấy hắn đột nhiên ôn nhu, cậu thoáng ngẩn người... Lời nói của con người này quả thật lúc cần thì đúng như mật ngọt, dụ hoặc người khác càng lún sâu mà tiêu khiển. Nếu cậu là con gái, chắc chắn sẽ can tâm nguyện ý vì hắn mà chết đi... Nghĩ đến đây, người cậu khẽ rùng mình.

"Thế nào, bảo bối? Em đang nghĩ nên dùng tư thế nào để chơi với tôi à?", hắn thấy cậu có chút thất thần, liền ý cười man trá.

"A! Đồ không biết xấu hổ. Đồ biến thái. Đồ ác ma. Anh sẽ bị trừng phạt, sẽ bị trời...", miệng cậu đang tuông ra một tràn mắng chửi thì bất ngờ bị hắn áp môi lên hôn. Cậu còn chưa kịp phản ứng, thì lưỡi hắn đã hoạt náo linh đình trong khoang vị, mạnh mẽ quấn lấy đầu lưỡi ẩm ướt của cậu mà liếm mút.

Kỹ thuật hôn của Cố Lăng phải nói là đỉnh cao của sự sáng tạo, trước đó đã có biết bao chàng trai, cô gái dục tiên dục tử trước màn hôn của hắn... tất nhiên cậu cũng không ngoại lệ.

Trước nụ hôn thô bạo mà dịu ngọt, mạnh mẽ mà mềm mại của hắn, cậu có một chút tiêu hồn mà đáp trả.

Đang lúc lâng lâng cơ hồ mí mắt sắp híp lại, thì trong thân tâm cậu chợt nhớ ra, người áp phía trên mình chính là một kẻ bệnh hoạn nguy hiểm, cậu liền sực tỉnh, mở mắt ra định cắn vào môi hắn thì "Chát~" một tiếng, mặt cậu liền hằn lên vết đỏ, khoé môi rỉ máu.

"Lớn mật! Còn định cắn tôi lần nữa. Em có hay không là muốn chết?", hắn hung hăng gằn giọng.

Cậu bị tát đến choáng váng đầu óc, má phải và khoé môi sưng đỏ đau rát... cậu hít một hơi rồi như điên hét thẳng vào mặt hắn: "CẦM THÚ. MÀY CÚT ĐI. KHÔNG TAO BÁO CẢNH SÁT!".

Trong cuộc đời của hắn cho đến thời điểm này, người chống đối hắn mà vẫn sống bình yên chỉ có duy nhất một mình Lý Tư Lam. Hắn ngay bây giờ có nên giết quách cậu đi cho xong không? Vì cớ gì cậu lại ngoặc cường như vậy? Hắn thật sự muốn mổ ra xem bên trong nội tạng của cậu có điểm nào khác người...

"Hảo. Hôm nay ông đây sẽ chơi nát em, sau đó còn đưa em đến sở cảnh sát trình báo!", mắt hắn long lên một cơn thịnh nộ như muốn giết người. Lý Tư Lam chưa kịp vùng vẫy thì đã bị hắn lôi vào phòng ngủ, hai tay trói chặt vào giường.

Đối với Cố Lăng, Lý Tư Lam như một con ngựa hoang cần phải thuần phục. Cậu càng ngoặc cường, hắn càng có hứng thú chiếm hữu cho bằng được. Hắn chính là muốn cậu phải chấp nhận số phận của mình, phải quỳ rạp dưới chân cầu xin hắn, vạn lần phục tùng hắn.

Chương 7: H

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai tay bị buộc chặt vào giường, Lý Tư Lam ra sức vùng vẫy, la hét thì bị hắn dùng dây nịt Hermes* siết chặt miệng lại. Dây nịt có phần thô cứng siết mạnh vào khuôn miệng mềm mại, khiến cậu "Ưm" lên một tiếng đau đớn.

Hắn trút bỏ khăn tắm, rồi "Xoẹt~" một cái, y phục của cậu cũng bị xé nát, quăng thẳng vào góc phòng.

Lần thứ hai bị hạ nhục, cậu "Ưm, ưm" giãy dụa, liếc nhìn Cố Lăng bằng ánh mắt căm thù.

Thấy Lý Tư Lam nhìn mình như kẻ thù giết cha, hắn không khỏi nổi điên, liền với tay lấy chiếc cà vạt Gucci* mạnh mẽ bịt chặt mắt cậu lại.

Trước mắt Cố Lăng bây giờ là một nam nhân cơ thể trắng muốt, mềm mịn không còn mảnh vải che thân, hai tay bị trói đặt trên đỉnh đầu, miệng bị siết chặt không thể nói gì khác ngoài "Ưm, ưm", mắt cũng bị bịt chặt không nhìn thấy gì. Cảnh tượng này càng làm hắn cảm thấy kích thích, ngạo vật to lớn chẳng mấy chốc đã ngẩng đầu.

"Nhìn em bây giờ chẳng khác gì món đồ chơi tình dục", hắn cười man trá.

"ƯM... ƯM... ƯM...", cậu hét lớn như muốn xé tung cổ họng, nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng ưm ưm có phần mê ái.

"Bảo bối, đừng gấp. Tôi đến thao em ngay!", không còn thị giác, con người sẽ trở nên nhạy cảm trước mọi thứ xung quanh. Lý Tư Lam tuy trước mắt toàn màu đen, nhưng cậu cảm nhận được rõ ràng là hắn đang lấy ra thứ gì đó.

"ƯM...", một cơn lạnh đột ngột ùa tới phía hậu đình, cậu khẽ rùng mình, theo quán tính nẩy người lên. Đó là gel bôi trơn hương vị chocolate ngọt ngào.

Vì trong gel có thành phần kích dục, cộng với kỹ thuật hoạt náo ngón tay của hắn, nơi tiểu huyệt chật hẹp của cậu nhanh chóng mềm ra, ẩm ướt, cự vật trắng hồng cũng theo đó nhô lên.

"Em cương rồi!", hắn kề vào tai cậu thỏ thẽ.

"ƯMMM... ƯM...", ý Lý Tư Lam là: "Đồ khốn! Thả tao ra!" (=.=)

"Hảo, hảo, tôi thao em!", hắn vỗ vỗ vào mặt Lý Tư Lam như đang dỗ dành người yêu, đây chính là hắn đang bỡn cợt, cười nhạo cậu.

Vừa dứt động tác, hắn liền nhồi thêm một ngón tay vào, hai ngón tay tách ra hai hướng mạnh mẽ xuyên xỏ bên trong nội bích. Đột ngột bị quấy lộng, cậu lắc người phản kháng, đau đớn gào thét "ƯM... ƯM..." trong cổ họng, một lúc sau vầng trán cậu đã ngập trong một tầng mồ hôi, cả người vã ra như tắm.

Thấy cậu đã thấm mệt, hắn liền rút tay ra khỏi hậu đình, nâng hai chân cậu lên cao rồi dang rộng cực đại.

Dưới ánh đèn sáng tỏa, u huyệt hồng phấn của cậu lộ rõ mồn một trước mắt hắn. Do ngón tay rút ra đột ngột, nơi mật huyệt liền có chút co thắt, giống như đang mời gọi cự vật của hắn cắm vào.

Dáng vẻ bây giờ của cậu chẳng khác gì một món đồ chơi dâm đãng.

"Bảo bối, em đúng là cực phẩm!", hắn vội vàng cắm côn th*t cương cứng, thẳng tấp của mình vào sâu trong hậu huyệt, hít một hơi sâu rồi bắt đầu luật động.

Tuy không đau đớn tột cùng như lần trước, nhưng cậu vẫn cảm thấy cơ thể mình như bị tách làm đôi. côn th*t to lớn, nóng hổi bị u huyệt nuốt trọn, cảm giác đau đớn đan xen một chút tư vị của nhục dục, khiến cậu thống khổ mà kêu lên: "ƯM... ƯM... A~".

"Em thấy đại kê của tôi thế nào? Có đủ thao chết em không?", giọng hắn có chút khàn lại, nhìn người dưới thân đang kêu la mà hỏi.

"ƯMMM... A~", với một người dày dặn kinh nghiệm giường chiếu như Cố Lăng, cậu căn bản là không thoát khỏi dục khí mà hắn mang đến.

Hắn thô bạo trừu sáp bên trong nội bích, mỗi lần đều sáp đến lút cán rồi rút ra toàn bộ xong lại cắm lút vào.

Miệng hắn kề sát tai cậu mà liếm láp đến ướt đẫm, rồi từ từ hạ xuống cái cổ trắng ngần cắn một cái, cậu "Ưm..." lên một tiếng.

Tầm mắt hắn dừng trước hai khối thịt nhỏ đỏ thẫm, liền không chịu nổi mà sáp lưỡi liếm mút, thô bạo gầm cắn như muốn nuốt vào bụng, một tay không ngừng nhào nắn khối thịt bên kia đến sưng tấy, tay còn lại xoa bóp cự vật của cậu.

Bị kích thích đồng loạt như vậy làm tâm trí cậu có phần lệch lạc, cậu "Ưm... A~" đến mỏi nhừ cả hàm, nước miếng không tình nguyện chảy xuống ướt đẫm cả gối.

Hắn nhìn thấy dáng vẻ vừa dâm mị vừa khổ sở của cậu, liền thấy có chút xót dạ. Cảm giác này chưa từng xảy ra, đối với hắn nữ nhân hay nam nhân đều cũng chỉ là một cái lỗ để cho hắn tiết dục, chơi xong thì cút, chơi hỏng thì bỏ, không chút để tâm. Nhưng với cậu, không hiểu tại sao lại có chút không nỡ...

Hắn bất giác gỡ dây nịt ra khỏi miệng cậu, hành động này chính hắn cũng bất ngờ.

Khoảnh khắc khuôn miệng được tự do, cậu liền không nghĩ ngợi mà hét lên: "SÚC SINH... CÚT ĐI... CÚT ĐI NGAY!".

"Lý Tư Lam, em thật ồn!", hắn khẽ nhíu mày, sau đó liền thô bạo hôn cậu, đầu lưỡi luồn vào trong hung hăng quấy phá. Hắn biết cậu sẽ không ngần ngại mà cắn vào lưỡi hắn, nên nhanh chóng luồn thêm một ngón tay vào chặn lại.

Khoang vị bị hắn thao túng, cậu như chìm đắm trong nụ hôn mãnh liệt, hạ thân vẫn bị thao lộng đến buốt cả ruột gan. Cảm giác vừa đau vừa tê dại bởi khoái cảm, làm cậu không tự nguyện mà có chút hưởng ứng.

Dù cơ thể có bị nhục dục làm cho lệch lạc, thì thần trí của cậu vẫn tỉnh táo nhận ra kẻ phía trên chính là cầm thú.

Cậu biết bây giờ bản thân như cá nằm trên thớt... Cá nằm trên thớt cuối cùng cũng sẽ bị người ta chế biến, cuối cùng vẫn là chết... Nếu đã vậy thì chết sớm một chút... Cậu thống khổ tuyệt vọng...

Nghĩ vậy, cậu liền chủ động quấn lấy lưỡi của hắn mà mút. Lần đầu tiên thấy cậu tình nguyện đáp trả, hắn không khỏi bất ngờ, khoé mắt khẽ run lên, tay liền rút khỏi miệng cậu mà choàng ra phía sau định ôm cậu thì bất ngờ cậu dùng hết sức cắn một cái, máu đỏ tuôn ra, dính cả vào môi hắn...

... Hắn nhìn cậu sửng sốt...

"Chết tiệt! Em là muốn tự thác!", mắt hắn như đạn lao về phía cậu, một tay bóp chặt hàm cậu nâng lên, tay kia tháo cà vạt ra.

"Giết... t...a...o... đi...!", cậu nhìn thẳng vào Cố Lăng căm thù nói. Khuôn miệng lúc này đã dính đầy máu tươi, lưỡi bị thương nặng do tự mình cắn phải.

Nhìn bộ dạng thê thảm của cậu, lòng hắn chợt nhói lên, ngay lập tức muốn ôm cậu vào lòng mà xin lỗi... Nhưng rồi hắn nghĩ đến cậu thà chết chứ không chịu khuất phục, lòng hắn lại dâng lên một cảm giác chinh phục mạnh mẽ.

...

"Huân, mang lên cho tôi!", hắn liền lấy điện thoại ra gọi hộ vệ trưởng Trình Huân.

Ngay sau đó, Trình Huân đã có mặt trước cửa phòng ngủ, đứng ngay ngắn chờ lệnh của Cố Lăng."Nhắm mắt lại, mang thứ đó vào đây cho tôi", Cố Lăng không chút nhìn Trình Huân, lạnh lùng nói.

"Vâng! Lão đại", để được bên cạnh phục vụ cho Cố Lăng, Trình Huân đã phải trải qua cuộc huấn luyện rất kỹ càng, nên việc nhắm mắt tìm chủ cỏn con này không có gì là đáng quan ngại.

Trình Huân nhẹ nhàng bước đến, kính cẩn đặt thứ đó lên tay Cố Lăng.

"Lui!", hắn một chữ lạnh lùng ban lệnh.

Trình Huân gập đầu một cái, nhẹ nhàng xoay đi.

"Khốn... kiếp!... Mày... muốn... làm gì?", lưỡi cậu bị rách một chút, sau một hồi máu cũng ngưng chảy, nhưng vẫn rất đau đớn, khiến cậu nói chuyện cũng khó khăn.

"Đây là Ayahuasca chất gây ảo giác, người uống phải sẽ thần hồn điên đảo, kích thích cực độ!", hắn mặt không biểu tình nhìn cậu, lạnh lùng nói.

"Thằng chó... Giết... tao đi...", lúc này cậu đã không còn biết cảm giác sợ là như thế nào, cậu chằm chằm nhìn hắn mà đáp.

"Nói cho em biết, bây giờ là chết... em cũng không có tư cách", hắn vẫn lạnh lùng nhìn cậu.

"Mày... là... ác quỷ... Mày đến... súc sinh... cũng không...ư... ư...", Lý Tư Lam vừa thở nhọc vừa nói thì đột ngột bị tay hắn bóp mạnh, môi cậu liền bật ra nuốt trọn dung dịch Ayahuasca màu vàng óng.

Cậu bị sặc đến ho khan, cả người như có một luồng nhiệt khí chuyển động không ngừng. Cậu ngửa mặt lên giãy dũa, hai tay bị trói động đậy đến tróc da rỉ máu, hai chân bám víu vào nệm đến trắng dã.

"Thả... Thả tôi ra... Thả ra...", đồng tử giãn ra, cậu hì hục nói.

"Bảo bối, gọi tôi là Lăng!", hắn ngồi cách cậu một khoảng, sắc bén ra lệnh.

"Lăng... thả tôi... Lăng... giúp...", tác dụng ngay tức khắc của Ayahuasca khiến cậu không còn kiểm soát được lời nói, mà có lẽ kể cả hành động hay thần trí cậu cũng đừng hòng điều khiển được.

"Tốt lắm, bảo bối!", hắn nhếch môi cười rồi nói tiếp: "Tôi thả em ra. Em trả ơn tôi. Được chứ?".

"Được... Trả ơn... Tôi sẽ... trả ơn...", cả người cậu nóng ran, bức bách, hiện chỉ muốn vùng dậy mạnh mẽ khai phá.

Hắn thấy cậu ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, liền có chút thỏa mãn mà tháo dây trói ra.

"Lam, nhìn cái này. Biết nó là gì không?", hắn hướng mắt cậu vào nam căn của mình mà hỏi.

"Đây... là... dương v*t...", nhìn theo hướng ý của hắn, cơ thể cậu cư nhiên nóng lên, toàn thân ngứa ngáy khó chịu, đặc biệt là nơi u huyệt vô pháp co thắt không ngừng.

"Tốt lắm! Đây là đại kê của lão công. Em muốn nó cắm vào tiểu huyệt đang co thắt dâm đãng của em không?, hắn tà mị nhìn cậu đang run lên vì kích động.

"... Muốn... Tôi... muốn...", môi cậu khô khốc lại, không ngừng nuốt nước bọt.

"Bảo bối ngoan! Vậy thì em tự lộng cho tôi xem, tôi có hứng liền thao em sướng chết", hắn chằm chằm nhìn cậu, đôi mắt như ưng nửa khép nửa mở khiêu khích.

Bị Cố Lăng nhìn chằm chằm, người cậu như bốc hỏa, hơi thở dồn dập, da thịt đỏ ửng lên từng mảng, ngứa ngáy khó chịu.
Bị kích thích chỉ với một ánh nhìn, cậu khẽ "Ưm~" lên một tiếng, nơi hạ thân ngập ngụa d*m thủy nhây nháp.

"Ngoan! Đặt tay em lên hạt châu trước ngực... Đúng rồi... Nắn nó... Đúng... Kéo nó ra... Em cần một ít nước bọt... Hừm đúng... Tiếp tục xoắn nó...", cậu như cổ máy làm theo sự chỉ dẫn của hắn, tự mình nhào nắn đầu ti, cảm giác có chút thoải mái cậu liền phát ra tiếng "Ưm... A~" dâm mị, nhưng như vậy vẫn chưa đủ, thậm chí là còn cảm thấy ngứa ngáy hơn, cậu khẽ nhíu mày.

"Chưa đủ?", hắn cười xảo quyệt rồi nói tiếp: "Vậy bây giờ dùng tay kia xoa quanh cửa huyệt... Tốt lắm... Thả lỏng... Cắm một ngón vào... Đúng như vậy... Lộng đi... Nhanh một chút... Được rồi... Thêm một ngón... Đúng... Cắm sâu vào... Một ngón nữa... Bảo bối... Hảo...".

"Haa~.... Ưm... A~... Ưm...", cảm giác tự mình cắm rút nơi u huyệt tuy có đau đớn nhưng đã bị khoái cảm lấn chiếm, cậu vặn vẹo người rên lên từng tiếng dâm tà.

Không gian ngập tràn âm thanh "Nhóp nhép", tiếng rên rỉ "Ưm, A~" dâm đãng, khiến dục vọng của Cố Lăng cũng dâng trào tụ vào một điểm mà nhô cao.

"Bảo bối, em giỏi lắm! Tự trèo lên người tôi mà lộng", giọng hắn khàn lại, đôi ngươi ngập nước đê mê nhìn cậu.

Nhìn thấy côn th*t thẳng tấp, nổi gân xanh tím, trướng nộ đến đau, cậu "Ực~" một tiếng, tiểu huyệt ngứa ngáy sinh ra cảm giác muốn cắm thật sâu thứ to cứng đó vào trong mà thao lộng.

Cậu như bị thôi miên, liền trèo lên người hắn, tay cầm cự vật thô cứng hướng thẳng cửa huyệt của mình mà cắm vào.

"A... Trướng... Trướng quá... Ưm... Ưm... Haa~ A...", vừa đau vừa trướng khiến khoé mắt cậu ngấn lệ, nhưng dục vọng lấn át thôi thúc cậu tự mình luật động, âm thanh "Ba, ba" mỗi lúc một lớn hơn.

Tư thế này làm cho côn th*t của Cố Lăng cắm sâu cực hạn, sáp vào tận cùng ngỏ ngách, làm cậu thống khổ rên lên. Nơi tiểu huyệt mềm mại sát phạt, mút chặt nam căn, làm hai người như tê dại, chìm sâu trong dục vọng nguyên thủy.

Hai tay cậu choàng qua cổ hắn, đôi mắt mơ màng, thân thể không ngừng lên xuống, cậu uốn lưng mạnh mẽ luật động đến hai chân mỏi nhừ, thắt lưng đau điếng.

"A... Chưa... Chưa đủ... Mạnh chút... Nhanh chút...", cậu động đến rã rời nhưng vẫn cảm thấy không đủ, cậu muốn được khai phá, tàn bạo khai phá.

"Bảo bối... Mau xin lão công thao em...", hắn hì hục thở, tựa hồ cũng không thể kiềm chế được lâu.

"Xin... lão công... thao em... Nhanh...", Ayahuasca là một hỗn hợp thảo dược gây ảo giác mạnh, một hoạt chất mà các pháp sư dùng để thôi miên người khác, dẫn họ đến cảnh giới siêu nhiên.

"Bảo bối, hôm nay lão công chơi nát em, được không?", hắn nhẫn nhịn hỏi cậu thêm một câu.

"Được... Được lắm... Cầu lão công chơi em... Chơi nát em...", đầu óc cậu đang lơ lửng ở chín tầng mây, hỏa dục bùng cháy mãnh liệt.

Nghe cậu thốt ra lời nói dung tục mê người, hắn liền áp cậu nằm xuống, vắt một chân cậu lên vai, côn th*t dựng đứng đánh một vòng trước cửa huyệt rồi mạnh mẽ xông vào, bắt đầu luật động.

"Ưm... Ô... ưm... A~", đau đớn trong chốc lát tan biến, thay vào đó là loại khoái cảm khi được xuyên xỏ, làm cậu khẽ rên lên dâm tục.

"Bảo bối, đại kê của lão công có lớn không? Đỉnh em có sướng không?", hắn mồ hôi ướt đẫm, từng giọt từng giọt nhỏ xuống người cậu.

"Ưm... Đại kê thật lớn... A... Thật sướng muốn chết...", mắt cậu nhắm nghiền lại, khuôn miệng nhỏ xinh khẽ run lên, khiến hắn liền muốn vồ lấy mà gầm mút.

Hắn lật sấp cậu lại, tứ chi cậu chống xuống nệm, lộ rõ u huyệt phấn nộn đang mút chặt nam căn. Hắn nắm một tay cậu kéo ra sau rồi bắt đầu xuyên xỏ, cự vật thô to cắm sâu vào nội bích, va chạm điểm G nhô ra, khiến thần trí cậu tê dại, khoái cảm cực độ.

"A... Ô... Nơi đó... Sướng... Thoải mái... Ưm... Thoải mái muốn chết...", cậu rên rỉ như một con mèo dâm đãng.

Thấy cậu thần hồn điên đảo, tự động theo nhịp động của hắn, lòng hắn liền dâng lên một tia vui sướng lạ thường, cực kỳ thỏa mãn.

Hắn liền nhẹ nhàng xoay mặt cậu về phía sau, hướng hắn mà nhìn. Ánh mắt ngập trong dục vọng của cậu mê mệt nhìn hắn, nước bọt tự nguyện trào ra hai khoé miệng, khiến hắn chịu không nổi mà chồm tới hôn.

Lưỡi hắn càn quét trong miệng cậu, quấn lấy lưỡi cậu mà sáp mút, luồn lách qua từng kẽ răng. Nụ hôn mãnh liệt của hắn làm cậu một phen mê hoặc, cậu liền vươn lưỡi ra đáp trả kiệt liệt.

"Ô... ưm... A... Sắp... Lão công... Em sắp... Ưm... Aaa~~", khi cao trào cậu bấu chặt tay vào nệm, mạnh mẽ bắn ra dòng bạch trọc trắng ngần.

Cố Lăng cơ hồ nghe cậu gọi một tiếng "Lão công", liền nhịn không được mà hừ một tiếng rồi xuất ra cùng lúc với cậu.

Dòng bạch dịch tanh nóng của hắn rót đầy hậu huyệt, cậu "Ưm" lên một tiếng rồi ngất đi.

Cố Lăng sau khi định thần lại, liền miết trán một cái. Đây là lần đầu tiên hắn vì một người mà nhịn không được phải bắn ra... Chết tiệt... Thật mất mặt...

Nhìn xuống thấy cậu đã ngất đi vì kiệt sức, trong lòng hắn chợt nhói lên, liền ôm cậu vào lòng, hôn lên trán một cái.

"Bảo bối, hình như tôi thích em!"

- Hết chương 7 -

*Có ai truyền máu hông?*

*



Chương 8

"Không... Dừng... Dừng lại.. Cứu...", trong cơn mê sảng, cậu khẽ lắc người.

"Lý Tư Lam, cậu tỉnh rồi... Lý Tư Lam, mở mắt ra... Tỉnh...", Tào Quang ngồi bên cạnh nghe thấy cậu lầm bầm trong miệng, liền vỗ nhẹ vào mặt, thúc cậu mở mắt.

"A... Tào Quang... Cứu tôi... Hức...", cậu vừa mở mắt đã nhìn thấy Tào Quang, liền run run như sắp khóc.

"Cậu sao vậy? Có chuyện gì?... Để tôi đi gọi bác sĩ", Tào Quang thấy cậu dáng vẻ sợ sệt, liền khẩn trương đi gọi bác sĩ.

Một lát sau, một đội ngũ bác sĩ khoảng chừng 10 người ngay lập tức xếp hàng ngay ngắn trước giường bệnh của Lý Tư Lam. Cảnh tượng này khiến cậu và Tào Quang không khỏi bất ngờ.

"Chẳng lẽ... bạn tôi... bệnh... bệnh nặng lắm sao ạ?", Tào Quang thấy cả đám bác sĩ ai nấy đều căng thẳng như thể bệnh của Lý Tư Lam sắp hết thuốc chữa, liền lấp bấp hỏi.

"Thưa tiên sinh, không nặng, không có gì đáng quan ngại!", một bác sĩ đeo thẻ đề chữ Trưởng khoa kính cẩn lên tiếng.

"... Tại sao tôi lại ở đây?", Lý Tư Lam yếu ớt hỏi.

"Thưa Lý tiên sinh, vì cậu uống phải Ayahuasca là một hỗn hợp thảo dược gây ảo giác, nên cơ thể suy nhược dẫn đến hôn mê", vị bác sĩ đó tiếp tục thận trọng trình bày.

"Hôn mê? Tôi đã ở đây bao lâu?", cậu có chút sửng sốt, liền khẩn trương hỏi lại bác sĩ.

"Thưa Lý tiên sinh, cậu đã hôn mê ba ngày", bác sĩ liền đáp.

"Cái gì? Ba ngày? Mau... mau gọi cảnh sát. Tôi là bị hại. Mau gọi giúp tôi!", cậu nghe nói mình hôn mê ba ngày, liền sợ tên khốn kia đã cao chạy xa bay, cậu khẩn trương chồm dậy.

"Lý Tư Lam, sức khoẻ cậu còn yếu... Mau nằm xuống", thấy cậu có ý định ngồi dậy, Tào Quang liền đi đến áp cậu nằm xuống giường.

"Tào Quang... Là tôi bị ép uống thứ đó... Tôi bị...", cậu chụp lấy cánh tay của Tào Quang run run nói, còn định nói là "Tôi bị cường bạo" thì miệng không cách nào nói ra được. Chẳng lẽ nói mình bị nam nhân thượng... Chết mất thôi...

"Lý Tư Lam, là ai ép cậu? Mau nói ra tôi liền báo cảnh...", Tào Quang lo lắng định sẽ báo cảnh sát thì bị vị bác sĩ cắt lời.

"Vị tiên sinh này, có lẽ cậu chưa hiểu tình hình của Lý tiên sinh bây giờ. Cậu ấy là do uống phải Ayahuasca nên gặp ảo giác, cũng có lẽ vì vậy mà cho rằng bản thân bị người khác hãm hại", vị bác sĩ từ tốn nói.

"Không! Tào Quang, cậu đừng tin họ. Tôi là bị hại... Tên khốn đó... Hắn tên là... Hắn là...", cậu khá kích động, cố gắng lục lội trong trí nhớ tên của hắn nhưng vẫn không nhớ ra.

"Lý Tư Lam, cậu bình tĩnh đi. Chỉ là ảo giác thôi, cậu mau nghỉ ngơi!", Tào Quang nhìn cậu có chút bấn loạn, liền tin rằng cậu thật sự bị ảo giác.

"Tuy lượng thảo dược không lớn, nhưng Lý tiên sinh cần phải nghỉ ngơi để thần trí bình ổn lại. Còn về tổn thương ở lưỡi, chúng tôi cũng đã xử lý thẩm mỹ, trong thời gian này cậu hạn chế ăn cay. Vậy, chúng tôi xin phép cáo lui!", vị bác sĩ nói xong liền quay đi, các bác sĩ khác cũng theo đó lui ra.

Lý Tư Lam biết là bây giờ có nói cũng vô dụng, ở đây không thể nói ra việc cậu bị nam nhân áp bức. Cậu phải đến sở cảnh sát, lần này nhất định phải bắt tên khốn đó chịu sự trừng phạt của pháp luật.

"Tôi muốn xuất viện. Tào Quang, cậu mau đi làm thủ tục giúp tôi", Lý Tư Lam lấy lại bình tĩnh nói với Tào Quang.

"Nhưng bác sĩ nói cậu chưa khoẻ hẳn. Cậu phải nghỉ...", Tào Quang chưa nói hết câu thì đã bị cậu chặn lại.

"Tào Quang... Xin cậu... giúp tôi xuất viện ngay bây giờ!", cậu nhìn Tào Quang với ánh mắt van xin, khiến y cũng không thể từ chối, y im lặng một chút rồi gật đầu.

"Cám ơn cậu Tào Quang!", thấy Tào Quang đồng ý, cậu nhắm mắt thở phào.

Sau khi chỉnh cậu nằm ngay ngắn, Tào Quang liền đi làm thủ tục xuất viện.

Không lâu sau, y trở lại thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đưa cậu rời khỏi.

Thấy Tào Quang đang cắm cúi dọn dẹp, cậu khẽ hỏi: "Tiền viện phí là bao nhiêu?".

"À tôi cũng định nói với cậu, đây là bệnh viện thuộc Viện nghiên cứu sinh học Quốc tế POP. Họ nói cậu là trường hợp đầu tiên uống phải Ayahuasca nên xem như là thí nghiệm", Tào Quang vừa thu dọn vừa nói."Làm sao tôi đến được đây?", cậu tiếp tục thắc mắc.

"Hm... Cái này tôi cũng không rõ, tôi chỉ nhận được điện thoại từ bệnh viện thôi. Cậu yên tâm, nghe tin cậu bệnh tôi liền viết đơn xin phép cho cậu rồi. Thấy tôi tốt với cậu không ha? ", Tào Quang vô tư nói.

"... Tốt lắm... Cám ơn cậu!", nghe y nói, Lý Tư Lam có chút suy tư về mọi chuyện, cậu cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm.

"Hảo. Xong rồi a. Cậu mau thay quần áo, tôi đưa cậu về nhà", Tào Quang thu dọn xong đồ đạc, liền giục cậu.

Sau khi thay y phục, cậu cùng Tào Quang nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng bệnh thì gặp lại đám bác sĩ lúc nãy đang đứng ngay ngắn, ý muốn tiễn cậu ra về.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tào Quang không khỏi muốn cười, khẽ áp gần Lý Tư Lam nói nhỏ: "Này, cậu xem, họ thật sự xem cậu là vật thí nghiệm ha ha". (Ôi Tào Quang bé bổng, ngây thơ của mị)

Trái ngược với suy nghĩ đơn giản của Tào Quang, Lý Tư Lam cảm thấy cái gì cũng không đúng, đặc biệt là thái độ kính cẩn của các vị bác sĩ.

"Hai vị tiên sinh đi thông thả!", vị bác sĩ Trưởng khoa cùng các bác sĩ khác đồng loạt cúi người, tiễn cậu ra xe.

Sau khi xe cậu và Tào Quang khuất bóng, thì một bác sĩ trẻ tuổi khe khẽ hỏi bác sĩ kế bên mình: "Này, cậu ta là ai mà Trưởng khoa Diêu lại đích thân ra tiễn như vậy a?".

"Hầy, là cậu không biết, cậu ta là do đích thân Cố Tổng đưa đến", vị bác sĩ kia cũng khe khẽ đáp.

"Ý cậu là Cố Tổng của Tập đoàn Ứng...", bác sĩ trẻ tuổi nghe xong có chút sửng sốt mà hỏi tiếp, liền bị bác sĩ Trưởng khoa cắt lời.

"Im miệng hết! Các cậu đừng quá phận", Trưởng khoa Diêu lớn tiếng khiển trách.

"Vâng, Trưởng khoa!", cả hai vị bác sĩ nhìn nhau đồng loạt nói, tinh thần có chút run sợ.

...

Trở lại với Lý Tư Lam và Tào Quang, khi y đưa cậu về đến trước chung cư, cậu liền cám ơn rồi tạm biệt y.

Sau khi Tào Quang lái xe đi khỏi, Lý Tư Lam liền vẫy taxi đến ngay sở cảnh sát. Lần này cậu quyết định sẽ quăng con mẹ nó cái sĩ diện mà kể sạch sẽ mọi chuyện với cảnh sát.Sau 15 phút, Lý Tư Lam đã có mặt trước sở cảnh sát, cậu hít một hơi rồi bước vào trong. Không khí nơi này quả thật căng thẳng, làm cậu có một chút lạnh gáy. Cậu nhanh chóng đi đến bàn tiếp dân, chuẩn bị trình báo.

Vị cảnh sát ngồi trực đang cắm cúi viết bản án, thấy có bóng người liền nhướng lên nhìn một cái, sau đó đột nhiên dừng bút, cả người run run đứng lên tiếp cậu: "Lý... Lý tiên sinh... cậu cần gì?

Lý Tư Lam nghe viên cảnh sát gọi mình là "Lý tiên sinh", liền kinh ngạc hỏi: "Vị cảnh sát này, anh làm sao biết tôi họ Lý?".

Viên cảnh sát biết mình vừa sơ sẩy, liền đảo mắt một cái rồi thận trọng đáp: "A... Vị tiên sinh đây quả thật họ Lý? A ha ha thật trùng hợp... Tôi còn tưởng là vị Lý tiên sinh vừa đi khỏi đây rồi quay lại... Thất lễ... Thất lễ rồi!". (Chuẩn tổ lái a)

Cậu đứng đờ ra, viên cảnh sát liền nhanh nhảu nói tiếp: "Mời... mời cậu ngồi. Cậu cần chúng tôi giúp gì?"

Lý Tư Lam cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng mục đích quan trọng là báo án nên cậu cũng bỏ qua, liền ngồi xuống kể rõ từng chi tiết.

"Ý Lý tiên sinh đây là... cậu bị... cưỡng hiếp... bởi một nam nhân??", viên cảnh sát ngập ngừng hỏi cậu.

"Đúng là như vậy. Nếu anh không tin thì có thể lấy mẫu t*ng trùng ở hậu môn của tôi đi xét nghiệm DNA. Tôi chắc chắn là còn sót lại", cậu đanh thép nói.

"Phiền Lý tiên sinh đợi trong giây lát", viên cảnh sát liền nhấc điện thoại lên gọi cho ai đó. Sau khi thuật lại toàn bộ trình báo của cậu cho đầu dây bên kia, viên cảnh sát liền "Vâng, vâng, dạ, dạ" vài tiếng rồi gác máy, sau đó nghiêm túc nhìn cậu. (Cảnh sát tiên sinh, anh diễn tốt lắm!)

"Lý tiên sinh, trường hợp của cậu, chúng tôi không thể tiếp nhận", viên cảnh sát mặt không biểu tình nói với cậu.

"Tại sao? Các người không tin tôi? Các người có thể làm xét nghiệm kiểm tra...", cậu bật dậy, kích động nhìn viên cảnh sát.

"Lý tiên sinh, phía bệnh viện của Viện nghiên cứu sinh học POP đã xác nhận trong người của Lý tiên sinh không có mẫu t*ng trùng nào, và họ khẳng định là cậu bị ảo giác bởi Ayahuasca. Có thể cậu đã YY*...", viên cảnh sát đang nói thì bị cậu chặn lại.

"Thôi đủ rồi. Các người... các người hùa nhau gạt tôi... Bệnh viện, sở cảnh sát... đều đứng về phía hắn...", cậu run run chỉ thẳng vào viên cảnh sát mà nói.

"Lý tiên sinh, cậu hiểu lầm...", viên cảnh sát định phân trần thì trơ mắt nhìn cậu tức giận bỏ đi. Y liền thở một hơi lạnh, tự nói thầm: "Lý tiên sinh, thật xin lỗi! Một cảnh sát bé nhỏ như tôi chỉ có thể làm theo lệnh cấp trên".

Rời khỏi sở cảnh sát, cậu từng bước đi về nhà của mình. Trên đường đi, cậu suy nghĩ về mọi chuyện.

Thứ nhất, hắn vào tận nhà của cậu. Thứ hai, hắn trói cậu vào giường rồi làm chuyện bỉ ổi. Thứ ba, có một người nữa xuất hiện đưa hắn thứ nước vàng óng. Thứ tư, là hắn ép cậu uống thứ nước đó, rồi sau đó... cậu liền ôm đầu. Không thể nào nhớ được. Nhưng cậu lại có cảm giác mình đã gọi tên hắn... Rốt cuộc hắn là ai mà có thể một tay che trời?

*Ok, để mị cho cưng biết khi cưng ngất đi thì chuyện gì đã xảy ra nga*

Sau khi cậu ngất, Cố Lăng đã ôm cậu đi tắm rửa, tiện thể ra lệnh có bác sĩ riêng thụt rửa ruột cậu sạch sẽ. Sau đó nhất nhất bế cậu trên tay, đi đến bệnh viện của Viện nghiên cứu sinh học Quốc tế POP.

Bởi vì Cố Lăng là cổ đông lớn nhất nắm giữ hơn 60% cổ phần của viện nghiên cứu này, nên khi biết tin hắn đến, Viện trưởng liền đích thân nghênh đón.

Sau khi kiểm tra tổng quát và loại bỏ toàn bộ hoạt chất Ayahuasca trong cơ thể cậu, hắn liền ra lệnh cho Trưởng khoa Sinh lý học chịu trách nhiệm theo dõi sức khoẻ của cậu.

Đồng thời cho bác sĩ làm một số xét nghiệm, xác định ở hậu môn của cậu hoàn toàn không có mẫu t*ng trùng nào cũng như không nhiễm bệnh nào lây qua đường tình dục.

Cố Lăng biết khi cậu tỉnh lại nhất định sẽ đi báo cảnh sát. Hắn cũng đã định chờ khi cậu tỉnh, liền đưa cậu đi trình báo như lời hắn nói, nhưng trước đó một ngày, hắn có việc quan trọng cần phải sang Ý giải quyết, nên đã cho người gọi Tào Quang đến.

Còn phía sở cảnh sát, hắn cũng tiện tay gửi một bản hồ sơ sức khoẻ của cậu ở POP cho Sở trưởng, nhắn nhủ khi cậu đến phải tiếp đón chu đáo.

Vì vậy, Sở trưởng đã nhiệt tình mở ngay một cuộc họp chủ đề về Lý Tư Lam cho toàn sở.

Chuyện là như thế đó! =]]]]]]

Chương 9

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi Lý Tư Lam về đến nhà thì đã là 5 giờ chiều, cậu ngó mắt nhìn mọi thứ xung quanh vẫn gọn gàng, ngăn nắp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cậu uể oải tựa người vào ghế sofa, nhắm mắt lại cơ hồ mệt mỏi như muốn ngủ thiếp đi thì chợt điện thoại vang lên... Là Giám đốc Lưu...

"Alo! Giám đốc Lưu, là tôi Lý Tư Lam đây", cậu vội vàng bắt máy.

"A, Tư Lam cậu khoẻ chưa? Có hay không ngày mai đi làm lại!", đây là một câu hỏi, nhưng cũng là một mệnh lệnh.

"Ư... A... Tất nhiên ạ!" cậu ngại ngùng đáp, suýt chút là quên mình còn công việc.

Nhưng theo lẽ thường thì phải nên là Trưởng phòng Đàm gọi nhắc nhở cậu, hôm nay lại là đích thân Giám đốc gọi. Cậu cảm thấy khó hiểu, liền hỏi: "Trường phòng Đàm...".

Cậu chỉ mới vừa nhắc đến chữ "Đàm" thì Lưu Khải đã ngắt lời, chậm rãi nói: "Đàm Phương Hào... nghỉ việc rồi!".

Cậu có một chút sửng sốt, định hỏi tại sao Trưởng phòng Đàm lại nghỉ, là xin nghỉ hay bị đuổi, thì Lưu Khải đã chào tạm biệt rồi tắt máy.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cậu nhìn vào màn hình thì có hơn 20 cuộc gọi nhỡ của cha mẹ và em gái Tư Uyên, cậu liền thở ra một hơi... Chắc ở nhà lo lắng lắm... Cậu nằm suy nghĩ, sau đó thiếp đi lúc nào không hay.

...

Từ sự việc tối hôm đó cho đến nay đã được một tuần, cuộc sống của Lý Tư Lam đã trở về quỹ đạo cũ. Tuy đôi lúc cậu có cảm giác như có người theo dõi mình, nhưng rồi cậu lại nghĩ chắc là do cậu bị ám ảnh bởi chuyện cũ.

Một tuần trôi qua, bóng dáng của kẻ cường bạo cậu cũng bốc hơi. Có lúc cậu nghĩ có phải đúng là mình đã bị ảo giác hay không? Nhưng nếu chỉ là ảo ảnh thì những vết xanh tím, những tổn thương vùng hậu ở đâu mà có?

Nghĩ đến chỉ cảm thấy đau đầu... Thôi thì coi như mọi chuyện đã kết thúc...

Như thường lệ, hôm nay cậu lại tâm trạng vui vẻ đến AC Bank ngồi vào vị trí, tiếp tục công việc Tư vấn viên của mình.

Tuy chỉ mới làm tư vấn viên có vài hôm, nhưng với năng lực của cậu hoàn toàn có thể hoàn thành tốt công việc, khách hàng cũng rất hài lòng với cách phục vụ của cậu.

Đang ngồi tập trung vào máy tính làm việc, cậu hoàn toàn không để ý ở phía trước bank bây giờ có một nam nhân cao hơn 1m85, ngũ quan tinh xảo, người mặc tây trang, đeo kính đen che mất nửa khuôn mặt, nhưng vẫn toát lên khí chất lạnh lùng, sang trọng.

Phía sau nam nhân là hai vệ sĩ đứng nghiêm trang, thoáng nhìn đã biết nam nhân này chính là một đại nhân vật.

Xung quanh dân tình náo loạn, cơ hồ nhìn nam nhân nhỏ từng tơ nước bọt. Nhưng ánh mắt của nam nhân lúc này đang hướng đến một nhân vật nhỏ ở AC Bank.

Lý Tư Lam đang kiểm tra sổ sách, thấy có bóng người đi đến liền đứng lên cúi đầu: "AC Bank kính chào quý khách!", sau đó liền ngước mặt lên lịch sự hỏi: "Xin hỏi quý khách cần hỗ trợ gì ạ?".

Đứng đối diện với nam nhân chỉ cách một tấm kính mỏng, tuy hắn đã đeo kính che đi đôi mắt nhưng cậu vẫn cảm thấy có chút quen đến lạnh người. Nhưng vì là nhân viên của AC Bank, nên cậu luôn phải giữ tác phong chuyên nghiệp.

"Tôi muốn chuyển khoản!", hắn chậm rãi nói.

Nghe thấy giọng nói vô cùng quen thuộc, đồng tử cậu giãn ra hết cỡ, hai tay run lên bấu chặt vào nhau, chân đột nhiên nhũn ra: "Anh... anh... muốn gì?".

"Không nghe thấy sao? Tôi muốn chuyển khoản!", hắn lạnh lùng nhắc lại.

Theo lời hắn nói, cậu cơ hồ nhớ lại tối hôm đó, cả người liền run lên từng cơn, mặt trắng dã như sắp ngất.

"Quý... khách... điền... thông tin... vào... chỗ này...", hai tay cậu run run truyền ra một tờ giấy, làn môi như bị hóa đá.

Tay cậu vừa đưa ra khỏi khung kính, hắn liền dùng sức áp xuống bàn: "Bảo bối, em là đang tập nói?", đồng thời tháo kính đen ra, để lộ trọn vẹn khuôn mặt tà mị, làm say lòng người.

Cậu theo quán tính định rút lại nhưng không được, liền lớn giọng: "Thả tay tôi ra. Anh muốn gì?".

"Có vẻ trôi chảy hơn rồi nhỉ?", hắn áp sát mặt phả một làn hơi vào mặt kính.

"Quý khách... buông ra. Quý khách muốn chuyển khoản, liền điền thông tin vào đây", lúc này cậu tạm gác nỗi sợ sang một bên, chỉ muốn mau chóng thanh lý hắn.

Cố Lăng buông tay cậu ra, từ túi áo lấy ra một chiếc bút rồi điền vào giấy chuyển khoản. Sau đó, đẩy tờ giấy vào lại cho cậu.

Cậu liền chụp lấy tờ giấy, ngồi vào ghế bắt đầu nhập thông tin. Theo đúng như quy định, cậu sẽ vừa nhập vừa đọc thông tin lại cho khách xác nhận một lần nữa.

"Tôi xin lặp lại thông tin của quý khách. Họ và tên người chuyển là Cố Lăng. Số tiền là năm triệu đô la mỹ. Họ và tên người nhận là... L... ý.... T... ư... L... a... m", tốc độ gõ phím của cậu cũng tỉ lệ thuận với tốc độ phát âm, vừa chậm vừa run.

"Bảo bối, em lại đang tập nói?", hắn khẽ nhếch môi.

"Là... ý tứ gì? Anh muốn gì? Sao lại chuyển... khoản cho tôi? Số tiền này...", cậu thật sự hoang mang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bồi thường? Mua chuộc? Hay là gì?...

"Với năm triệu đô, tôi muốn mua đứt em!", hắn ý cười đáp.

Cơ hồ nghe được ý tứ của hắn, lòng cậu liền dâng lên một cơn tức giận mãnh liệt. Hắn xem cậu là cái gì? Một tấm thảm? Một chiếc xe? Một căn nhà? Hay chỉ là một món đồ chơi?

"Anh mua tôi với năm triệu đô? Anh có bị điên không?", cậu đỏ mặt tía tai hỏi hắn.

"Ít? Vậy bảy triệu? Hay mười triệu?", nhìn chung là chỉ số EQ của Cố Lăng có chút vấn đề thì phải.

"Đồ khốn! Anh cút đi... Tôi là người chứ không phải là một món hàng", cậu nghiến răng, cơ hồ không muốn nhìn thấy mặt hắn nữa.

"Lý Tư Lam, em là đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi?", hắn cũng nghiến răng, chằm chằm nhìn cậu.

"Cút! Nếu không tôi liền gọi bảo vệ tống cổ anh ra ngoài", cậu cũng chằm chằm nhìn hắn.

"Ha ha... Hảo! Em hảo!", hắn vừa cười vừa gật đầu, sau đó lấy chiếc điện thoại Vertu Signature S* ra nhấn số gọi.

Ngay lập tức, đầu dây bên kia bắt máy...

"Chào em...", hắn nhếch môi tà mị nhìn cậu, rồi nói tiếp "... Tư Uyên".

Lý Tư Lam vừa nghe đến cái tên Tư Uyên, đầu óc liền "Ong~" lên một tiếng choáng váng.

Cố Lăng nhìn mặt cậu tái nhợt, ánh mắt vô hồn, liền từng chữ từng chữ mà nhấn mạnh: "Tối-nay-9-giờ-tôi-ở-Achiassi-Hotels-phòng-910*-đợi-em".

Lý Tư Lam nghe rõ từng chữ một, cả người như nhũn ra, hai tay cố chống đỡ vào bàn. Cậu giương đôi mắt run run nhìn hắn, tựa hồ không còn hơi để nói: "Anh... m... u... ố... n... g... ì?".

Hắn liền đặt điện thoại lên bàn giao dịch đẩy nhanh về phía cậu: "Em biết tôi muốn gì!", rồi nhướng mày quay đi.
Nhìn theo bóng lưng của Cố Lăng, cậu như chết lặng. Tay run run cầm chiếc điện thoại đắt đỏ lên kiểm tra, quả thật hắn không lừa cậu, đây chính là số điện thoại của Lý Tư Uyên - em gái cậu.

Lý Tư Lam hít một hơi sâu, mặc dù trong giờ làm việc không được phép làm việc riêng, nhưng cậu không quan tâm, liền lấy điện thoại ra gọi Tư Uyên.

Thấy anh trai mình gọi, Lý Tư Uyên liền vui vẻ bắt máy: "Lam ca, em đây! Hôm nay ca không làm việc à?".

Cậu chưa kịp suy nghĩ thì đã gọi, nên có chút ngập ngừng, không biết phải dùng cái cớ gì: "A... Tư Uyên... Em... Hm... Tối nay... đi ăn cùng ca không?".

"Ca ấm đầu sao? Ca ở Thanh Đô, em ở Đông Quan, ca có mời em ăn đến no, thì về đến Đông Quan em vẫn là sẽ đói", Lý Tư Uyên nghe anh trai nói ngốc, liền không nhịn được cười.

Nghe Lý Tư Uyên nói, cậu cũng vừa kịp nhận ra Thanh Đô cách Đông Quan quá xa... Thật ngu ngốc... Cậu tự cốc vào đầu một cái rồi nói tiếp: "Tối nay ngủ lại nhà ca, mai ca đưa em về".

"Ca à, việc này căn bản là không thể. Ca chưa có xe riêng, còn em sáng mai lại có tiết của Giáo sư Tô, em không thể đến muộn", Lý Tư Uyên bắt đầu nghiêm túc nói.

Lý Tư Lam: "..." (Chính xác là cạn ngôn ="]]]]]])

Thấy cậu im lặng, Lý Tư Uyên nói tiếp: "Ca à, em hứa là hạ này sẽ đến thăm ca. Bây giờ em phải đi massage, làm tóc. Tối nay em có cuộc hẹn rất rất quan trọng. Tạm biệt ca!".

"Tút, tút, tút" âm thanh ngắt máy làm cậu toát cả mồ hôi. Cậu bàng hoàng ngồi xuống ghế, tay vẫn nắm chặt điện thoại của Cố Lăng.

Tan làm, cậu bước từng bước nặng trĩu về nhà. Trong suốt buổi làm việc, tâm trí cậu bất ổn, dù đã rất cố gắng nhưng chẳng nghĩ ra cách nào ngăn cản Tư Uyên gặp Cố Lăng...

... Sự thật là không thể cản, Cố Lăng là ai chứ? Hắn vừa giàu có, vừa đẹp trai, lại ngời ngời khí chất, hắn căn bản không cần dụ hoặc, phụ nữ sẽ tự động trèo lên giường của hắn.

Nghĩ đến cảnh Tư Uyên sẽ bị hắn lôi lên giường chà đạp, cơ thể cậu cứng ngắc, ngay lập tức lấy điện thoại của Cố Lăng ra nhắn tin: "Chào em, Tư Uyên! Tối nay tôi có việc đột xuất, không thể gặp em!".

"Em rất nhớ anh, nhưng không sao, em sẽ đợi. Cố Lăng, em yêu anh!", Lý Tư Uyên ngay tức khắc hồi âm, khiến cậu càng thêm choáng váng.

Không nói đến tương lai, chỉ nói đến tối nay, cậu chính là phải đến Achiassi Hotels lúc 9 giờ tại phòng 910 gặp hắn.

...

Đúng 9 giờ, cậu đã có mặt trước Achiassi Hotels. Đây là khách sạn cao cấp nhất Thanh Đô, mà cũng có thể nói là cao cấp nhất cả nước.

Bình thường cậu đến nghĩ cũng không nghĩ đến sẽ có ngày cậu đặt chân vào một tiểu vương quốc như thế này, nơi đây được xây dựng tách biệt theo kiến trúc Ba Tư* nguy nga, rực rỡ.

Cậu ngây người một chút rồi chuẩn bị bước vào thì liền có một bồi nam mặc áo đuôi tôm bước ra kính cẩn cúi đầu.

"Ngài là Lý tiên sinh?", bồi nam nho nhã hỏi.

"Chính là tôi!", cậu gật đầu đáp.

"Cố Tổng đang đợi. Mời ngài đi theo tôi", bồi nam cúi người dang tay dẫn đường cho cậu.

Cậu vừa đi vừa giải một bài toán: Bồi nam vừa nói là Cố Tổng đang đợi, cũng chính là Cố Lăng đang đợi. Vậy Cố Lăng chính là Cố Tổng, mà người ta chỉ gọi Tổng giám đốc của Tập đoàn Ứng Thiên là Cố Tổng... Vậy suy ra Cố Lăng... chính... là... Tổng... giám... đốc... của... Tập... đoàn... Ứng Thiên???

Nghĩ đến đấy, mắt cậu liền trợn trắng, vừa lúc "Ting" một tiếng thang máy mở ra, bồi nam đưa cậu đến trước phòng 910, rồi kính cẩn rời đi.

Lúc này cậu chỉ muốn ngay lập tức trốn đi, nhưng nếu dễ dàng vậy thì đâu phải là Cố Lăng. Bồi nam vừa rời đi thì đã có hai vệ sĩ cao lớn, lực lưỡng áp đằng sau cậu.

Có thể dùng một từ để miêu tả tình cảnh của cậu lúc này đó là: Tiến thoái lưỡng nan.

Lý Tư Lam hừ một hơi lạnh rồi mở cửa tiến vào. Cảnh tượng trong phòng làm cậu khá choáng ngợp, căn phòng trang trí đúng chuẩn cung điện Ba Tư.

Trên thảm rải đầy những cánh hoa hồng đỏ thẫm, trên chiếc giường king size màu hỗ phách chính là Cố Lăng, lúc này hắn chỉ mặc độc nhất một chiếc quần lót mà xám, bày ra từng cơ thịt săn chắc, làn da khoẻ khoắn màu lúa mạch được hàng trăm ánh nến trong phòng rọi vào, khiến từng tắc da tắc thịt của hắn lấp lánh như nhân vật Edward Cullen trong Bộ tiểu thuyết Chạng vạng.

Hoàn hảo... Tuyệt mỹ... Đẹp như một bức tranh giá trị triệu đô...
Cũng may là cậu đến, chứ nếu bây giờ người đứng đây là Lý Tư Uyên, chắc chắn em ấy sẽ sốc nhiệt, thiếu oxy, tăng thông khí, vỡ nhãn cầu hoặc sẽ chỉ đơn giản là đột ngụy mà chết.

"Bảo bối, nhãn cầu em sắp vỡ rồi a!", thấy Lý Tư Lam như hóa đá, hắn bật cười.

Nghe thấy Cố Lăng nói chuyện, cậu liền bừng tỉnh. Thật sự là cậu cũng không biết là nãy giờ bản thân đang nhìn chằm chằm vào cơ thể Cố Lăng.

"A... Cố Lăng... Ư... Cố Tổng... Ư... Anh là Cố Lăng hay Cố Tổng?", cậu liền cúi mặt xuống, chớp mắt liên tục. (Chắc tại nãy nhìn không chớp mắt nên giờ mỏi)

"Nói chuyện không trôi chảy, sao có thể làm Tư vấn viên?", hắn đăm mắt nhìn cậu, giọng nói có chút lạnh lùng.

"Tôi... Chỉ là... không biết... Tôi... thắc mắc... Anh...", cậu vẫn cúi đầu, lòng muốn triệt để vấn đề Cố Lăng có phải là Cố Tổng của Tập đoàn Ứng Thiên không, nhưng miệng vẫn không phát âm hoàn chỉnh được.

Thấy cậu cứ lấp ba lấp bấp như trẻ lên ba tập nói, Cố Lăng cũng phát hỏa: "Em im miệng! Trong cuộc đời em, tôi chính là ông chủ. Được chưa?".

"Anh là Cố Tổng của Tập đoàn kinh tế Ứng Thiên?", cậu ngước mặt lên nhìn hắn, ý muốn hắn rõ ràng một lần nữa.

"Đúng!", hắn mặt không biểu tình, nhả ra một chữ.

Cơ hồ nghe được câu trả lời của hắn, Lý Tư Lam lùi về sau một bước, tay chân liền bủn rủn, cả người long lên. Cậu chính là đã vây phải ông chủ của Tập đoàn Ứng Thiên, Tập đoàn kinh tế tư nhân lớn mạnh nhất cả nước.

"Cố... Tổng... xin anh tha cho tôi!", cậu từng bước từng bước lùi về phía cửa lớn.

"Em-lùi-thêm-một-bước, tôi-liền-gọi cho-Lý-Tư-Uyên", hắn gằn từng chữ.

"Anh... dọa... tôi... Điện thoại của anh, đang ở chỗ tôi!", tuy nghĩ là hắn dọa nhưng cậu không dám cử động nữa, giương đôi mắt run run nhìn hắn.

"Ha ha, cái đó tôi tặng em, còn tôi dùng cái này!", Cố Lăng phá lên cười, nhẹ nhàng lấy một chiếc Vertu Signature S khác ra vẫy vẫy.

"Cố Tổng... anh muốn gì?", cậu khẩn trương hỏi.

Cố Lăng quăng điện thoại sang một bên, nhấc người rời khỏi giường, choàng ngay áo ngủ dài màu trắng vào, chậm rãi bước về phía cậu.

Hắn tiêu sái đứng trước mặt cậu, một tay bỏ vào túi áo, một tay nắm chặt gáy của cậu ghì sát vào người: "Như tôi đã nói... Em biết tôi muốn gì!", hắn thổi một luồng nhiệt khí vào tai cậu, người cậu khẽ run lên.

"Cố Tổng... Tôi biết... tôi đã đắc tội với anh... Xin anh tha... Tôi liền biến khỏi tầm mắt của anh!", vẫn giữ yên tư thế áp người vào hắn, tay chân cậu run lên từng cơn.

"Bảo bối, nếu em biến mất... nhà.họ. Lý.ngay.lập.tức.bị-xóa-sổ", hắn phi thường nhấn mạnh.

Lý Tư Lam nghe Cố Lăng nói hết câu, lập tức trắng dã, cả người nhũn ra, ngã ngay tại chổ.

Cố Lăng nhìn thấy cậu ngã ngay xuống chân mình, liền một tay nâng cằm cậu lên trực diện, nói: "Bảo bối, trở thành người của tôi!".

Cậu bấu chặt hai tay xuống thảm, hít một hơi rồi nhích chân quỳ ngay dưới chân hắn, cơ hồ muốn khóc: "Cố Tổng... Tha cho tôi... Anh là một đại nhân vật, chỉ cần nói một tiếng, bao nhiêu thanh nam tú nữ sẽ vây quanh... Tôi van anh...", cậu nắm chặt áo hắn, rưng rưng nói.

Cố Lăng cơ hồ đến mức này đã không còn chịu dựng được nữa, Lý Tư Lam là người có quá nhiều cái đầu tiên đối với hắn.

Người đầu tiên dám chống đối hắn!

Người đầu tiên hết lần này đến lần khác bảo hắn cút đi!

Người đầu tiên khiến hắn phải để tâm!

Người đầu tiên khiến hắn phải xuống nước!

Người đầu tiên khiến hắn phải thốt ra ba chữ "Tôi thích em!"...

Cố Lăng tôi muốn gì có đó, chỉ cần tôi thích thì tôi sẽ lấy bằng bất kỳ thủ đoạn tàn độc nào. Nhưng với em, tôi đã ôn nhu, đã hạ mình, đã hai lần yêu cầu em trở thành người của tôi... Lý Tư Lam, em quả thật không để tôi vào mắt...

Trong lòng Cố Lăng nổi lên một cơn cuồng phong thịnh nộ, hắn hít một hơi sâu, rồi nắm tóc cậu giật ra phía sau.

"Lý Tư Lam, tôi nói cho em biết, người tôi muốn là em!", đôi mắt hắn lạnh lùng nhìn cậu.

"A... Đau... Buông ra... Cố Lăng... Tôi đã động chạm gì đến anh chứ?", cậu giãy dụa, da đầu căng đến đau.

"Sáng hôm đó em chính là đã động chạm đến tôi. Lý Tư Lam, em phải khuất phục!", hắn nghiến răng nghiến lợi, tay dùng thêm lực bấu vào tóc cậu.

"Á... Sáng nào?... Anh buông ra... Đau... đau quá... Cố Lăng... Tôi không phục!", cơ hồ bị hắn nắm chặt tóc, da đầu cậu như sắp rách ra, đầu óc liền cứ thế "Ong~" lên.

"Hảo. Lý Tư Lam, hôm nay là em tự mò đến khách sạn tìm tôi, đừng trách tôi xem em là kỹ nam mà tiết dục!", nói xong hắn liền nắm tóc cậu kéo đi về phía giường.

"CỐ LĂNG... THẢ TÔI RA... A... CHẾT... CHẾT MẤT... ANH KHÔNG PHẢI CON NGƯỜI... THẢ...", cậu vùng vẫy, la hét thất kinh.

Hắn quăng cậu lên giường, liếm môi một cái rồi nói: "Hôm nay để tôi cho em cảm nhận thật sự cái cảm giác bị cường bạo là như thế nào!".

"KHÔNG... CỐ LĂNG... TÔI VAN ANH... VAN ANH THA TÔI... ĐỪNG... CỐ LĂNG...", nước mắt trào ra, cậu kinh hãi van xin hắn.

Muộn rồi Lý Tư Lam...

... Từ nay, ngay cả ánh mặt trời, em cũng đừng hòng được nhìn thấy!

- Hết chương 9 -

*Ahuhu nó ngược*

* 910 nghĩa là CHÍNH LÀ EM



Chương 10: Sm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn lao nhanh về phía trước, dùng xích trói chặt một chân cậu lại, do xích được nối với thành giường nên nói cách khác phạm vi hoạt động của cậu lúc này chỉ được gói gọn trên một chiếc giường king size.

"Cố Lăng... Thả tôi ra... Tôi van anh...", cậu vừa vùng chân ra khỏi xích, vừa van xin hắn.

Cố Lăng mặt lạnh như băng, liền tay lấy điện thoại ra gọi: "Huân, ngay lập tức cho trực thăng đến Đông Quan!".

"KHÔNGGG... ĐỪNG HẠI EM GÁI TÔI, VAN XIN ANH!", cậu bấn loạn nhào tới nắm lấy cánh tay hắn cầu xin.

"Vậy bây giờ phải ngoan ngoãn nghe tôi!", hắn bóp chặt hàm cậu nâng lên trực diện hắn.

Trước sự uy hiếp của Cố Lăng, Lý Tư Lam chỉ còn biết cắn chặt môi, khe khẽ gật đầu.

Hắn siết chặt hàm cậu: "Tốt! Tôi còn định dùng hết bộ đồ chơi tình thú, nhưng em ngoan, tôi sẽ nương tay!", nói xong hắn liền với tay lấy ra một cái mouth gag*, nhanh chóng thắt vào miệng cậu.

"AAaaa...", cậu chưa kịp phản ứng thì đã bị mouth gag quấn lấy, làm miệng không thể khép cũng không thể nói chuyện.

"Kỹ nam thì không cần nói chuyện. Im miệng để tôi chơi!", hắn nhếch môi cười, khuôn mặt hắn bây giờ chẳng khác gì một con quỷ tà ác.

Cậu run run nhìn hắn, hiện tại như đã trở thành một con người khác. Dù đã hơn hai lần bị Cố Lăng cưỡng bức nhưng cậu chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt quỷ súc, giọng nói lạnh như muốn đóng băng người đối diện như lúc này của hắn. Cậu có cảm giác như hắn có thể sẽ xé xác cậu bất cứ lúc nào.

"Tự cởi hết quần áo!", hắn dường như chẳng để tâm tới dáng vẻ sợ hãi của cậu, liền lạnh lùng ra lệnh.

Dù trong lòng vô cùng căm hận, nhưng đúng như hắn nói, trong cuộc đời cậu hắn chính là ông chủ. Đặc biệt là lúc này, cậu hoàn toàn không có khả năng phản kháng, hắn lấy Tư Uyên ra uy hiếp, thậm chí là lấy cả nhà họ Lý ra bức cậu... Đúng là ác ma... Một con quỷ...

Tay cậu run run mở từng cúc áo mà lòng dâng lên một cảm giác vô cùng nhục nhã. Cậu thật không ngờ sẽ có một ngày bản thân lại phải nhất nhất nghe theo mệnh lệnh của hắn.

Chẳng mấy chốc thân thể mềm mại của cậu đã lõa lồ. Cảm giác bị hắn nhìn chăm chăm vào cơ thể không còn mảnh vải của mình, khiến Lý Tư Lam cảm thấy bản thân chẳng khác gì loại kỹ nữ rẻ tiền... Vô cùng ô nhục...

"Em đúng là loại kỹ nam rẻ tiền!", hắn nhìn cậu với ánh mắt khinh thường. Sau đó lấy ra một vật hình thoi màu bạc nối liền với một cái điều khiển, đưa lên trước mặt cậu.

Cậu tuy là một người trong sạch nhưng không sạch đến nỗi không biết thứ đó là gì, đó chính xác là trứng rung, cái thứ để nhét vào "nơi đó" của phụ nữ. Vừa thấy Cố Lăng đưa lên trước mặt, cậu đã sợ hãi, lui người về sau.

"Loại dâm đãng như em, đáng lẽ phải tự tiết ra dịch thủy để nuốt nó!", hắn vừa nói vừa lấy gel trơn bôi vào trứng rung.

"Nếu em muốn người nằm ở đây chính là Lý Tư Uyên, thì cứ việc kháng cự!", hắn ý cười nhìn cậu, ánh mắt khinh thường vẫn giữ nguyên.

Vừa nghe đến Tư Uyên, Lý Tư Lam đã một trận điếng người, ngay lập tức hướng mắt về phía hắn liên tục lắc đầu.

"Tốt! Vậy tự gập hai chân lại rồi dang ra", ý hắn là muốn cậu tự nguyện làm đồ chơi của hắn.

Hắn vừa nói ra, đầu của Lý Tư Lam đã "Ong" lên một tiếng, cả người cậu long lên, da thịt đỏ bừng từng mảng. Đây là biến thái... Nhục mạ... Tiện ti...

"Đừng để tôi phải lặp lại, đồ-kỹ-nam!", hắn hung hăng nắm tóc cậu giật ra sau.

Hai chữ "Kỹ nam" như mũi tên đâm thẳng vào tâm can Lý Tư Lam, dù có muốn chối bỏ nhưng bây giờ cậu thật sự thấy mình chẳng có chỗ nào là khác kỹ nam cả.

Nghĩ đến tình cảnh lúc này, cậu khẽ nhắm mắt lại, hai dòng lệ chua xót tuôn ra, hai chân từ từ dang ra theo ý hắn.

"Thứ đồ chơi rẻ tiền!", hắn nhếch môi, liền nhét trứng rung vào hậu đình của cậu, khiến cậu "A~" lên một tiếng đau đớn.

Hắn nhấn nút khởi động, trứng liền rung lên. Tuy rằng cậu đã cố gắng tĩnh tâm nhưng cường độ rung ngày một lớn, khiến cậu phát ra âm thanh "Ư... A~", tiểu huyệt không ngừng co giật, cả người cậu rung lên từng cơn, hai tay chống phía sau cũng sắp không chịu nổi mà khuỵu xuống.

"Ngồi cho vững. Đừng làm tôi mất hứng!", hiện hắn đang thư thái tựa lưng vào thành giường, tay cầm một ly rượu vang đung đưa, mắt nhìn chăm chăm Lý Tư Lam đang rên rỉ vì dục khí.

"A... Ưmm... Ưm...", bị vật cứng rung chuyển không ngừng trong nội bích, Lý Tư Lam cơ hồ vừa đau vừa trướng, cả người nhễ nhại mồ hôi, mắt như ứa lệ.

Cố Lăng xem một hồi lâu, liền lấy ra một chuỗi châu gồm năm viên bóng loáng cho vào tay xoa xoa, tiếng hạt châu va vào nhau "Lốc cốc", làm Lý Tư Lam vô thức nhìn đến, liền kinh hãi lắc đầu.

"Aaa... Ưmm...", người cậu gợn lên một cơn ớn lạnh, mắt trắng dã nhìn Cố Lăng cơ hồ muốn van xin hắn đừng tiếp tục hành hạ cậu nữa.

Chuỗi châu hắn cầm trên tay cũng là một loại đồ chơi tình thú. Thứ này khi nhét vào hậu đình, cảm giác vừa lạnh vừa trướng, giúp người ta tăng thêm khoái cảm. Đây chính là loại khoái cảm vừa muốn bài tiết vừa muốn nuốt vào.

"Dùng tay nâng hai chân lên cao rồi dang rộng ra", mắt hắn híp lại tà mị, thông thả ra lệnh.

Tư thế này so với tư thế lúc nãy cơ hồ còn dung tục hơn gấp trăm lần. Lý Tư Lam một cơn choáng váng, thật không dám tưởng tượng bản thân lúc đó sẽ ra cái dạng dâm đãng gì nữa.

Cậu thẩn người đi...

"Em con mẹ nó không biết nghe lời!", hắn gằn giọng, vung tay đập vỡ ly rượu trên tay.
Tiếng tinh thủy va vào tường "Xoảng~" một cái làm cậu giật mình. Còn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì cậu đã bị Cố Lăng dốc ngược mặt lên đổ toàn bộ rượu vang còn lại trong chai vào miệng.

Miệng bị thắt bởi mouth gag nên không thể làm gì khác ngoài hứng trọn, từng làn nước đỏ thẫm ồ ạt tràn vào yếu hầu, làm cậu choáng váng, sặc đến ho khan.

Rượu tràn ra ướt đẫm người cậu, theo từng tơ rượu trượt đi khắp cơ thể, tạo nên một cảnh tình vô cùng gợi cảm.

Cố Lăng nhìn thấy Lý Tư Lam vật vã đến yểu người, cơ thể trắng hồng ngập trong hương rượu, liền dâng lên cảm giác mê say, dục vọng trong phút chốc ngẩng đầu.

Hắn thô bạo đè cậu nằm xuống, một tay nắm chặt hai tay cậu đặt trên đỉnh đầu, một tay thô bạo nhét chuỗi châu vào hậu huyệt đang nhớp nháp dịch thủy của cậu.

Lý Tư Lam nhất thời không chịu được kích động mà ra sức vùng vẫy. Tâm trí cậu lúc này không còn nghĩ gì khác ngoài phản kháng, cậu nhất định phải trốn khỏi kẻ tàn bạo này.

Cơ hồ thấy cậu kháng cự, hắn liền với tay lấy điện thoại gọi ngay cho hộ vệ trưởng Trình Huân.

"Huân, đem Lý Tư Uyên về đây ngay lập tức!", hắn lớn tiếng ra lệnh.

Lý Tư Lam nghe xong, nước mắt liền tuôn trào, kinh hoàng nhìn Cố Lăng lắc đầu đến choáng váng.

"Lý Tư Lam, muộn rồi. Lý Tư Uyên nhất định phải nhìn thấy dáng vẻ dâm đãng thấp hèn này của em!", hắn nghiến răng nghiến lợi.

Nói xong hắn liền trượt tay xuống hậu đình của cậu, nắm chặt dây chuỗi ngọc bắt đầu luật động.

Cơ thể đột nhiên bị một vật lạnh lẽo, thô cứng xuyên xỏ, người cậu ngay lập tức rợn lên từng cơn ớn lạnh.

"Ưm... A... a... Ưm...", cậu kêu lên đau đớn, u huyệt bị trứng rung và chuỗi ngọc liên tục ma sát, phát ra âm thanh "Òng, ọc" dâm mị, thành bích như muốn rách ra, đau đớn cùng khoái cảm trộn lẫn vào nhau.

Men rượu khiến cơ thể cậu lã đi, nhận thức cũng dần nhường chỗ cho ý nghĩ loạn tình. Tiểu huyệt ngập trong dâm dịch càng khiến đồ chơi tình dục phát huy tác dụng của nó, kích thích khoái cảm tăng cao. Nam căn của cậu vì vậy cũng dần trướng nộ.

"Đê tiện. Đồ chơi mà em cũng cương được sao?", hắn ra sức nhục mạ cậu.

Cậu nhắm mắt, mạnh mẽ lắc đầu nhưng miệng vẫn phát ra âm thanh "Ưm... Aaa..." đầy dục vọng.

"Đồ kỹ nam, để tôi cho em ra với thứ đồ chơi lạnh lẽo này a!", lời nói của hắn khiến tim cậu như đóng băng.

"AAaaa... Haa... Ưmm... A~~", hắn tăng nhanh luật động, khiến cậu như ngừng thở. Nội bích bị co sát đến nóng lên, tựa hồ muốn vỡ ra. Nước mắt cậu trực trào, cơ thể ngập trong một tầng mồ hôi.

Loại khoái cảm này đúng là vừa muốn bài tiết lại vừa muốn nuốt vào. Nơi u huyệt mút chặt lấy chuỗi châu không ngừng co thắt, khiến cậu có cảm giác vừa muốn đẩy ngọc ra vừa muốn nuốt sâu vào.

"Thế nào? Sướng lắm đúng không? Ra đi, đồ kỹ nam dâm đãng", hắn nhìn cậu đang lạc trong u dục mà không khỏi nhếch cười.

"A... Ưmm... Ưm... Aa... Aahhhh~~", đúng như ý hắn, cậu bị đồ chơi xuyên xỏ đến tâm trí loạn lạc, cự vật cương cứng sau một lúc liền bắn ra dòng bạch dịch tanh nồng, vương vãi trọn vẹn trên bụng cậu.
Người cậu nhũn ra, tâm tư chấn động, thở gấp từng cơn.

Chưa bao giờ Lý Tư Lam cảm thấy nhục nhã, ê chề như vậy. Cậu mở mắt ra, run run nhìn hắn. Cậu muốn chạy trốn, cậu căm ghét hắn. Vì cớ gì mà hắn phải sỉ nhục cậu như vậy? Cậu đã làm gì sai sao?

Tâm trí còn đang căm phẫn thì cậu "A!" lên một tiếng đau đớn, hắn đột ngột rút chuỗi ngọc và trứng rung ra quăng sang một bên. Trong chớp mắt lật sấp cậu lại, áp nửa người cậu xuống nệm, hậu đình liền bại lộ trước mắt.

Nhìn nơi u huyệt đã rỉ từng tơ máu hòa lẫn với d*m thủy, hắn liền không chút lưu tình đâm mạnh ngạo vật đã cương cứng tự bao giờ vào sâu trong nội bích.

"Aaaa~", bị sáp vào bất ngờ, Lý Tư Lam kêu lên đau điếng, tay bấu chặt vào nệm.

Hắn bắt đầu luật động, âm thanh da thịt va chạm vào nhau "Ba, ba", hắn hì hục thở, cả người ướt đẫm mồ hôi.

"Haa... Loại kỹ nam nhà ngươi sao lại chặt như vậy? Chưa từng phục vụ đàn ông sao?", hắn không tiếc lời nhục mạ, tay mạnh mẽ vỗ vào mông cậu, da thịt ngay tức khắc đỏ lên.

"ƯMM... Aa... A~", cậu thống khổ rên lớn.

Thấy cậu bây giờ đến một chút chống đối cũng không có, hắn liền nâng đầu cậu lên, tháo mouth gag ra, bắt buộc cậu nhìn vào tấm gương đối diện giường lớn.

Vô thức nhìn vào tấm gương đang phản chiếu toàn bộ sự việc, phản chiếu rõ ràng cơ thể của hai con người đang lắc lư thô tục, nước mắt cậu liền tự khắc trào ra.

"Dừng... A... Dừng đi... Van anh... Ưmm... Đừng như vậy... Tôi van anh...", nhìn thấy dáng vẻ dâm tục của mình đang rên rỉ dưới thân nam nhân, cậu chua xót van xin.

"Mở-mắt-to-ra-mà-nhìn-dáng-vẻ-dâm-đãng-này-của-em!", hắn kề sát vào tai cậu mà gằn từng tiếng.

"Ưm... Không... Không phải... Aa... Dừng lại...", cậu liên tục lắc đầu, cả người run run nói.

Hắn tăng nhanh luật động, cự vật to lớn đâm sâu vào hậu huyệt, chạm phải điểm G, liền ra sức sáp vào. Thành bích bị ma sát mạnh mẽ, liền nóng như thiêu đốt, liên tục co thắt, siết chặt lấy nam căn. Cả hai người như chìm trong bể dục, điên cuồng hoan ái đến đau cả thắt lưng.

"Ư... Đau... Aa... Chết... Chết mất... Ưm... Tha tôi... Haa... Van anh!", vừa đau đớn vừa khoái cảm, cậu nghĩ rằng mình sắp chết đến nơi, miệng không ngừng rên la.

"Hừ~ Lý Tư Lam, em là của tôi. Bảo bối, rên lớn lên!", giọng hắn khàn đi, mắt lờ đờ nhìn cậu phía dưới đang co giật từng cơn, liền tăng thêm lực động, cuồng bạo xuyên xỏ vào nội bích.

"Đừng... Chậm lại... Ưm... Sắp không... chịu nổi... Nơi đó... Không được... Aa~", đầu óc cậu quay cuồng trong hỏa dục, nơi đó bị hắn sáp đến đau rát nhưng cũng khoái cực đến tê người.

Thấy dáng vẻ đau khổ của cậu, lòng hắn một lần nữa nhói lên, liền có một chút ôn nhu thỏ thẽ vào tai cậu: "Bảo bối, đừng chống đối tôi nữa!?"

"Không... Ưm... Aa... Anh là... ác ma... Tôi... ghét... Ưưư...", cậu chưa nói được ba chữ "Tôi ghét anh", thì đã bị hắn thô bạo kéo người lên ôm vào lòng, lúc này lưng cậu hoàn toàn dựa vào ngực hắn. Đầu cậu bị hắn xoay về phía sau, khuôn miệng lúc này đã bị hắn chiếm lấy, đầu lưỡi hung hăng lấn vào trong khoang vị, quấn lấy lưỡi cậu mà giao triền, mút mái đến mức nước dãi trào ra hai khoé môi.

Sau nụ hôn thô bạo, hắn liền nghiến răng chửi lớn: "Em cứng đầu! Đã vậy tôi sẽ con mẹ nó hủy hoại em!".

Hắn liền tăng luật động, ngạo vật cắm sâu vào nội huyệt, không ngừng va chạm vào nhau, làm cả hai hồn bay phách lạc. Trong tư thế đó, hai nhân ảnh vẫn liên tục nhấp nhô, căn phòng sang trọng lại ngập ngội trong tiếng "Ba, ba" dâm mị.

"Aaa... Dừng... Ưmm... Tôi sắp... Haa... Sắp rồi... Ưm", cậu ngã ngớn, rên rỉ đến tiêu hồn.

Thấy cậu rên rỉ đến thần hồn điên đảo, hắn cơ hồ cũng bị kích thích, liền nắm chặt eo cậu tăng nhanh tốc độ. côn th*t trướng nộ, thẳng tấp điên cuồng phập vào tận đáy, cả hai như tê dại đồng điệu lắc lư, nhắm mắt tận hưởng đỉnh cao của khoái cực.

"Aaa... Haa... Chết mất... Ưm... Không được... Tôi sắp... Aa~~~", tay cậu bấu chặt vào tay hắn, bắn ra dòng bạch trọc ngọt ngào.

Tiểu huyệt cậu co thắt dữ dội, mút khít lấy nam căn, khiến Cố Lăng suýt nữa thì xuất ra. Hắn cố gắng kiềm chế, định làm thêm vài lần, thì nhìn phía trước cậu đã ngất lúc nào không hay. Hắn khẽ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng rồi dập thêm vài cái, liền bắn ra bên trong cậu.

Lý Tư Lam thiếp đi trong mê mệt, thân thể đau nhức rã rời. Trong cơn mê, cậu cảm nhận cơ thể nhơ nhuốc của mình được gội rửa nhẹ nhàng.

Khoảnh khắc được hòa vào làn nước ấm khiến cậu không muốn tỉnh lại nữa, cũng không muốn đối mặt với hiện thực tàn nhẫn này nữa...

- Hết chương 10 -

*Mị đi truyền nước biển đây*

*



Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau