KHÔNG THỂ THÍCH AI NGOÀI EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Không thể thích ai ngoài em - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Sáng sớm, từng mảng nắng chiếu xuống mặt cỏ xanh, bên cạnh có cái ao trong vắt với đài phun nước hình trụ không ngừng phun bọt nước.

Bệnh viện M của thành phố luôn không ngừng có người đến kẻ đi.

Áo blouse trắng, mùi khử trùng phảng phất trong không khí, dáng vẻ vội vàng, khuôn mặt tang thương của người nhà bệnh nhân, hoặc lâu lâu có thể bắt gặp từng nhóm y bác sĩ vội vàng đẩy mấy chiếc giường bệnh như thi chạy marathon.

Bệnh viện ồn ào nhốn nháo như thế, nhưng vẫn có những góc nhỏ an tĩnh.

Không ít người ở trong khuôn viên tản bộ nói chuyện phiếm. Tô Vãn tay cầm dây diều, đem con diều phóng lên trời, mắt chăm chú nhìn nó phấp phơi trong gió. Khóe môi hơi giương lên, miệng thì thào: "Cao hơn, cao hơn nữa."

Con người vẫn là vui vẻ hơn khi sống ở quê nhà, nên ở bệnh viện trên thành phố mãi cũng chẳng lấy làm vui sướng là bao. Nhưng chỉ cần ngước nhìn bầu trời, đều có thể thấy con diều lớn phất lên trong gió, người nhìn lên thấy con diều như một khuôn mặt lớn đang tươi cười, như vậy cũng được an ủi phần nào trong bệnh viện đầy ưu thương này.

Sân cỏ bên cạnh là khu nội trú.

Không ít bệnh nhân bên đấy chăm chú nhìn vào con diều nọ, xem như là một niềm an ủi lớn, đáy lòng bọn họ chậm rãi trở nên vui vẻ.

Phi nha, phi nha, diều càng cao càng vui.

Bỗng nhiên, từ đâu ra nổi một trận gió lớn, dây diều mỏng manh thế là đứt, chiếc diều to lập tức rơi xuống.

"Diều của tôi!"

Trong thanh âm ngọt ngào của cô mang theo chút khẩn trương.

Tô Vãn bắt đầu hành động, đu lên trên cây, làn váy bay phấp phới, cánh tay cô dài nhưng nhỏ bám lên cành cây, vài chiếc lá rơi xuống.

Chiếc diều cách cô khá xa, đung đưa trong gió như muốn cười cô không biết lượng sức. Tô Vãn cũng chẳng để ý, trong lòng thầm tính toán, vì thế, cô gắng sức cấu víu vào cành cây, lấy hết sức bình sinh trèo lên. Trèo được một lúc Tô Vãn liền nhìn thấy có gì không ổn, cô giương mắt nhìn xuống, bỗng thấy hoa mắt chóng mặt.

Tô Vãn cũng xem như có chút chiều cao, nhưng chỉ cần đặt cô lên trên cao một chút, toàn thân liền phát run. Hơn nữa bộ dáng lồm cồm ôm cành cây của cô thực sự có chút không đẹp mắt.

Tô Vãn quan sát xung quanh một chút, liền bắt gặp một cậu thiếu niên đứng ở lầu hai trong dãy nội trú.

Thiếu niên kia mặc bộ đồ bệnh nhân, vóc dáng cao lớn. Sắc mặt dưới ánh mặt trời có chút nhợt nhạt, môi mỏng khẽ cười tạo thành một đường thẳng, đôi mắt xinh đẹp hơi hếch lên khiến lòng say mê, nhưng vì ánh mắt lạnh lùng nên dập tắt ngay mọi ý nghĩ lân la làm quen. Trong tay cậu cầm một chén thuốc, chậm rãi hướng về bồn hoa mà đổ.

Nhưng anh lại đang nhìn cô.

Đúng vậy, chính xác là cô.

Tô Vãn bị nhìn đến xấu hổ, mặt mang một mảng đỏ, như cánh hoa đào xinh đẹp ngày xuân sang.

Cô vẫn là định chầm chậm leo xuống một cách tao nhã.

Nhưng trong thực tế, căn bản là không thể. Bởi vì Tô Vãn cuối cùng vẫn xiên vẹo mà rơi xuống. Nhưng thân cây không cao, vả lại cũng ngã vào bụi rậm, nên chỉ trừ tâm trạng ảo não thì cô không có bị thương.

Thiếu niên kia thu hồi tầm mắt, thần sắc vẫn trống rỗng, giống như nãy giờ không nhìn thấy cô.

Tô Vãn nhanh chóng đứng dậy, trở về trạng thái bình thường, phủi hết bụi trên váy, mắt hướng về người trên tầng, cười mỉm: "Xin chào, cậu có thể giúp tôi lấy con diều đó xuống không?"

Hành động của anh bỗng dừng một chút, mặt lập tức cúi thấp, từ chối trả lời.

"Ờm, cậu không thể thuận tay giúp tôi một chút sao?" Tô Vãn thấy thế lại bồi thêm một câu. Đôi mắt to của cô chớp chớp ra vẻ cầu xin.

Nhưng mà, anh giống như chẳng để tâm, vẫn không có trả lời.

Tô Vãn đánh mắt một vòng, cô không vui bĩu môi, giống như đoán ra cái gì, cô bắt đầu dùng tay ra hiệu – đầu tiên cô chỉ lên con diều, lại hướng người ta chấp tay khẩn cầu, cuối cùng còn tạo hai tay thành hình chữ thập, lông mày run lên, thành kính mời người giúp đỡ.

Vì cô hoài nghi là anh bị điếc, nên im lặng mà hoa tay múa chân như kịch câm.

Ánh mắt của anh hiện lên tia không vui, nhưng vẫn gắt gao mím môi, không hề lên tiếng.

Tâm tình đầy hy vọng của Tô Vãn cuối cùng cũng dập tắt, vẫn là quyết đoán buông tha cho cậu thiếu niên, ai da, ba cô nói không sai, cầu người không bằng cầu mình! Vì thế, cô khẽ hừ một tiếng, vội vàng chạy ra ngoài.

Tô Vãn đến nhà vệ sinh mượn một cây chổi, hào hứng chạy ra. Nhưng khi đến nơi, diều của cô không còn trên cây nữa mà nó đã chật vật nằm trong bụi rậm.

Tô Vãn ngẩn ra, làm thế nào mà con diều của cô rơi xuống đấy được?

Cô nghi hoặc nhìn một vòng, bốn phía nơi nào có người? Chẳng lẽ là... Tô Vãn nghĩ ngợi một tẹo rồi ngẩn mặt lên nhìn ô cửa sổ kia.

Cậu thiếu niên ở lầu hai không còn ở đấy, chỉ còn lại một chậu hoa bị phun thuốc.

Bởi vì cô không quá quen thuộc bệnh viện, Tô Vãn vòng vèo một lúc mới đến được nơi cần đến.

Dựa theo mấy cuốn sách trinh thám cô hay đọc, thiếu niên kia là ở khu nội trú lầu hai VIP, phòng 206. Tô Vãn vừa đến trước của phòng bệnh, cô liền nghe thấy tiếng vỡ chói tai.

"Choang!" Là tiếng ly thủy tinh rơi xuống sàn.

Cô có chút khẩn trương, liền nhìn thấy cửa phòng có một khe hở nhỏ, vừa khéo có thể nhìn thấy chính giữa phòng bệnh.

Đúng là thiếu niên kia đang nằm trên giường bệnh.

Vẫn là sắc mặt tái nhợt, môi mỏng vô ý nhếch lên, ánh mắt sắt bén như nanh sói, như có thể trực tiếp cắn vào người đối diện, tràn ra máu tươi.

Sắc trắng sẽ nhuộm đỏ, nguy hiểm, lại tuyệt mỹ.
Bên trong bất chợt truyền ra tiếng tranh cãi.

"Hành Chu, con là cố ý để ta không thể yên ổn sống được à? Con muốn làm ta xấu mặt trước mọi người mới cam tâm? Ông đây bảo con phải trở về!"

"Aizz, đứa nhỏ này thực sự bị ba ngươi dạy dỗ cho hư hỏng rồi, không đâu lại cho rằng bọn ta là kẻ thù?" – Giọng nữ yếu thế hơn nhưng có chút kì dị phát lên.

"Không cho phép bà nói xấu ba tôi!"

Thiếu niên trầm mặt nãy giờ bỗng dưng mở miệng, bàn tay cậu nắm lại chặt đến nỗi móng tay đâm vào làm máu tuôn ra, đỏ thẳm một góc giường.

Không khí trở nên trầm mặc.

"Được rồi, không nói đến chuyện này nữa, Hành Chu con nên ngoan ngoãn ngồi xuống để y tá băng bó lại." Giọng nam còn lại hùng hồn nói.

Hai y tá bị gọi đến tên lập tức đi đến chỗ cậu, cấp tốc băng bó vết thương.

Đúng lúc này, thiếu niên đứng phắt dậy, nhanh nhẹn rút hết đống kim tiêm trên người, không nói hai lời đẩy hết đám người trước mặt xông ra ngoài.

"Lục Hành Chu!"

Một tiếng quát lớn theo sau.

Tên Lục Hành Chu kia không vì vậy mà dừng bước, đưa tay kéo cửa, vừa khéo đụng phải một Tô Vãn đứng nghe lén ngoài cửa.

Mắt cô sáng rực nhìn theo cậu. Nhưng Lục Hành Chu không để ý, sải bước ngang qua Tô Vãn.

Tô Vãn bị người ta bơ đẹp, nhưng ma xui quỷ khiến lại chạy theo. Thật vất vả để đuổi theo kịp cậu, Tô Vãn vội vàng mở miệng hỏi: "Có phải là cậu giúp tôi đem con diều từ trên cây xuống không?"

Nhận thấy được Tô Vãn đến gần, Lục Hành Chu nhẹ nhàng hướng sang bên cạnh né tránh, bước chân càng lúc càng nhanh.

Tô Vãn dừng bước, nhìn bóng lung của cậu mà hô rõ to: "Lục Hành Chu, cảm ơn cậu!"

Lục Hành Chu nghe xong câu này thì ngẩn ra.

Cậu dừng bước ở cửa cầu thang, nghiêng mặt nhìn Tô Vãn chỉ con diều cầm trên tay.

Màu đỏ của diều.

Màu đỏ của chiếc váy.

Màu đỏ của màu má cô.

"Không phải tôi làm."

*

Buổi tối lúc mười giờ, Tô Vãn vẫn đang đợi Tô Kính tan làm. Cô vừa rồi đã ngủ trên sofa một giấc, giờ đang cố gắng để mắt không nhắm lại.

Tô Kính là một bác sĩ, thời gian trước bị điều đến thành phố M công tác, hôm nay vừa đến đã đến bệnh viện làm việc, không lúc nào ngơi tay. Tô Kính trong lòng cũng có chút áy náy, ông vươn vai đem áo blouse trên người cởi ra: "Tiểu Vãn, chúng ta về thôi."

Nghe được ông mở miệng, Tô Vãn thoáng chốc lộ vẻ vui mừng, cô vui vẻ nói: "Dạ được.", không quên ngáp một cái, vội vàng đứng lên gắp lại chiếc chăn mỏng.

"Sớm biết thế, ba đã không cho con đi cùng." Tô Kính giận dữ nói. Vốn dĩ ông đã định đem gửi ở nhà em gái ông, nhờ dì ấy chiếu cố cháu một chút, ông không nỡ để con gái mình lặn lội đường xa, phải đi đến một nơi khác để sống.

Dù sao cũng là ông công tác vội, thường xuyên không thể ứng phó nổi, nhìn trước ngó sau khó mà trọn vẹn.

Nhưng mà Tô Vãn vẫn quyết định đi cùng ông.

Ông có chút thẹn trong lòng, nhưng không thể từ chối, chỉ có thể đem con gái cùng đến thành phố M. Chỉ là ông hơi lo lắng với tình huống trước mắt.

Liệu ông có thể chăm sóc tốt cho Tô Vãn được hay không?

Tô Vãn tựa hồ có thể hiểu được niềm bận tâm của ba, cô chớp mắt mấy cái, làm nũng nói: "Không được đâu ba, Tiểu Vãn chỉ muốn đi cùng ba thôi."

Dì của Tô Vãn không ngược đãi cô, nhưng chỉ cần nghĩ đến bà ta thì đã thấy không vui. Trong hồi ức của cô, người dì này trong đầu vĩnh viễn chỉ có tiền.

Bà ta luôn có ý định dùng Tô Vãn để moi tiền của anh trai.

Nên Tô Vãn vẫn là không muốn liên quan đến bà ta, chỉ muốn ở bên cạnh ba.

Vì ba là người thân duy nhất của Tô Vãn.

Tô Kính bất đắc dĩ cười cười, sờ lên mái tóc dài của cô.

Nhà mới của cha con Tô là một nhà trọ, phong cách tương đối giản dị, có thể nhìn thấy cảnh đẹp ngoài cửa sổ, hơn nữa còn cách trường mới của Tô Vãn không xa.

Hai người loay hoay một lúc cũng đến nửa đêm, ba Tô giục con gái đi ngủ, nói là ngày mai có việc phải dậy sớm.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Tô Vãn liền mở mắt, khuôn mặt cô trắng trẻo mềm mại, duy chỉ có một bên mắt là có một vòng nhàn nhạt màu xanh.

Tô Vãn chỉnh lại tư thế, nhắm mắt lại, trong liền hiện ra một loạt hình ảnh--------

Trước bàn trang điểm, một người phụ nữ xinh đẹp đang trang điểm cho khuôn mặt mình.

Mà con gái bà đứng sau, chăm chú nhìn vào bà.

Một người phụ nữ mỹ lệ, trang điểm cầu kỳ, xỏ vào đôi giày cao gót, tựa như chiếc bình khổng tước, thần thái phấn khởi.

Bà cầm chiếc túi xách lên, tay kia cầm điện thoại, vừa đi ra ngoài cửa. Tô Vãn chạy theo sau, giữ chặt tay bà, miệng kêu: "Mẹ, người đừng đi."

"Buông ra."

Bà nói với Tô Vãn bằng giọng điệu lạnh thấu xương.

Tô Vãn sợ hãi, nhưng tay vẫn nắm chặt, quật cường nói: "Mẹ! Ba ba không thích người như vậy! Con cũng không thích!""

Mẹ cô trong mắt nổi lửa, giận dữ nói: ""Là vì mày giống với ba mày, nên tao cũng chẳng thích mày!"

Tao mới không thích mày.

Những lời này tựa như ác mộng của Tô Vãn, mỗi đêm khuya đều xuất hiện dai dẳng.

Tô Vãn mở mắt ra, đứng lên mở đèn bàn, mơ mơ hồ hồ tìm đến cốc nước uống một ngụm.

Lúc này cổ họng khô rát mới đỡ khó chịu.

Nhưng mà tâm tình vẫn khó chịu như trước.

Sáng sớm hôm sau, Tô Vãn bị Tô Kính làm đủ mọi cách gọi dậy.

Ông bảo là đi thăm nhà người bằng hữu.

Tô Vãn đem gối đầu che đi mặt, vốn là để ngủ lại thêm một giấc: "Con không đi đâu."

"Người ta có con trai tầm tuổi con, con đi qua mà kết thêm bạn, như vậy không vui à?" Tô Kính miệng tuy cười, nhưng trong mắt đã phiếm hồng.

Lời này nói ra vốn là để con gái vui vẻ hơn một chút.

Tô Vãn vẫn là không có hứng thú, vẫn từ từ nhắm mắt, thuận miệng hỏi: "A, vậy sao?"

Tô Kính bất đắc dĩ cười, lấy chiếc di động lục tìm trong đống ảnh hỗn độn, đưa một bức đến trước mặt Tô Vãn, nói: "Nghe nói là ảnh chụp năm 12 tuổi, con nhìn một cái thử xem?""

Tô Vãn mơ màng nhìn thoáng qua, cả người bỗng chốc tỉnh hẳn.

Chương 2

Lục gia ở thành phố S, thậm chí là cả nước ai cũng biết là hào môn thế gia.

Năm đó, lão phu nhân nhà họ Lục không muốn đi khỏi thành phố S, cho nên nhà họ ở lại thành phố S định cư.

Lục gia ở thành phố S có một ngôi biệt thự nổi tiếng, cách khu nhà của Tô Vãn không xa. Biệt thự của Lục gia so với nhà khác khiến người ta phải ghen ăn tức ở, chỉ là một cái hoa viên sau nhà, mà so với nhà khác còn lớn hơn mấy lần. Biệt thự Lục Gia được xây theo phong cách châu Âu, sừng sững ở khu nhà trung ương, hai bên đường là các cây đại thụ xanh um, trông thật hùng vĩ.

Tô Kính có chút khiếp sợ, nhưng vẫn ấn chuông cửa. Một hồi lâu, cửa nhà Lục gia mở ra liền thấy một người phụ nữ đứng tuổi, cô mở cửa lớn hơn, nhìn thăm dò. Cô trông rất giỏi, tóc búi cao, đang mặc chiếc tạp dề, trong tay còn cầm xẻng nấu ăn, hương thơm đồ ăn phảng phất từ trên người.

Lục gia gọi cô ấy là chị Phương, chị Phương trước kia là người hầu thân cận của lão phu nhân, nay chuyển đến chăm sóc thiếu gia.

"Các người là ai?" Chị Phương vẻ mặt hoang mang.

Tô Kính vội vàng lấy trong túi áo ra một tấm danh thiếp, đưa lên, cười cười: "Xin chào, tôi là Tô Kính, là bạn của Lục Không, lần này đến thành phố S, muốn đến thăm hỏi..."

Chị Phương kinh ngạc nhìn danh thiếp, nhưng rất nhanh chóng nhận ra Tô Kính. Vẻ mặt cô phức tạp đánh giá Tô Kính, sau một lúc, mới thở dài nói: "Tôi nghe lão gia nhắc tới ngài rất nhiều, mời ngài vào."

Sau khi Lục Không mất, những người đã từng đi theo nịnh bợ Lục Không đã đi theo hai vị thiếu gia khác, hiện giờ nơi này trở thành vườn không nhà trống, lâu lắm mới có khách quý đến thăm.

Ngay cả biệt thự cũng có chút lạnh lẽo.

Tô Vãn chưa từng thấy ngôi nhà nào lớn như vậy, cũng chưa thấy qua ngôi nhà nào yên tĩnh như vậy. Từ trước nhà đến đại sảnh, lại đến sau vườn, nếu bỏ ra các vật trang trí, liền không còn gì, hoàn toàn trống rỗng, tựa như chẳng ai ở.

Chị Phương rất cởi mở, nói chuyện này chuyện nọ, không cần Tô Kính mở lời. Đơn giản mà nói, biệt thự này hiện tại chỉ có ba người ở, thiếu gia, tài xế và cô, những người khác hoặc là chia ra, hoặc là bị điều đi rồi.

Tô Kính bước vào biệt thự, cũng cảm khái không thôi.

Tô Kính cùng Lục Không là bạn bè, năm đó hai người là bạn cùng phòng, tình cảm rất tốt, nhưng chí hướng khác nhau, hai người sau khi tốt nghiệp liền bôn ba, hiếm khi liên lạc. Năm đó, Tô Kính mới vào nghề, Lục Không tốt bụng, luôn luôn giúp đỡ ông. Cho nên Tô Kính cũng luôn nhớ ơn trong lòng, chỉ là không có cơ hội báo đáp.

Bởi vì bị điều đi công tác, Tô Kính liền nghĩ tới người bạn này, liền đi hỏi thăm tin tức, biết được một tin xấu.

Lục Không từ ba năm trước đã qua đời ngoài ý muốn, chỉ để lại một đứa con trai bảo bối.

Nghe nói sau khi cha qua đời, đứa con trai này tính tình càng quái gở, ngay cả người thân cũng không muốn gần, cố chấp ở lại biệt thự này.

Đến thật muộn mà.

Nhưng ông không thể không đến.

Là con trai Lục Không, là người mà Lục Không yêu thương hết mực.

Bọn họ ngồi trò chuyện một bên. Vừa đi đến lầu ba, dọc theo hành lang, đi vào đại sảnh. Anh liền bất ngờ, anh nghe bọn họ đang nói về mình, chị Phương đang nói---------Lục Hành Chu.

Lục Hành Chu mặc bộ đồ rộng rãi, áo thun caro màu xám, tóc hơi xù. Lúc này, anh đang đứng ở cái bàn trước mặt, trong tay cầm một ly nước, ngửa đầu uống từng ngụm. Đường cong sắc xảo của sườn mặt, mang theo cảm giác lạnh thấu xương.

Tuy rằng anh quần áo đơn giản, nhưng xung quanh lại tản ra một làn khí quyền quý, làm cho người khác không dám đến gần.

Khuôn mặt quen thuộc.

Cảm giác xa lạ.

Tô Vãn nhớ đến tấm ảnh kia, liền lập tức nhận ra Lục Hành Chu. Lúc đó, trong lòng cô dâng lên một loại tâm tình, không thể nói rõ là cái gì.

Giờ đây gặp lại, có chút vui mừng.

Cô nhìn anh, mím môi cười cười.

Tô Kính vừa cười vừa đi đến bên Lục Hành Chu, nói: "Con là Hành Chu sao? Chú là chú Tô đây, là bạn của ba con! Chào con!"

Lục Hành Chu hơi nghiêng đầu, đem cái cốc để lại trên bàn, cái gì cũng chưa nói, không coi ai ra gì, lập tức xoay người đi.

"Thiếu gia, người muốn đi đâu? Chú Tô là có ý tốt, người..." Chị Phương khẩn trương nói, lời còn chưa nói hết, "Rầm" một tiếng, tiếng đóng cửa vang lên trong phòng khách.

Chị Phương hơi khó xử, quay đầu nhìn với khuôn mặt bất đắc dĩ. Cô cảm thấy có lỗi nói: "Để các vị chê cười rồi, thiếu gia không biết ngài, cho rằng ngài là có ý xấu, cho nên..."

"Không sao đâu." Tô Kính lấy lại tinh thần nói, tuy rằng đây là lần đầu tiên ông bị người khác bơ, nhưng này là con trai Lục Không, ông sẽ không tức giận, trong lòng ngược lại có chút thương xót.

Nói xong, Tô Kính liền đi tới trước cửa phòng Lục Hành Chu, gõ hai tiếng, nhẫn nại nói: "Hành Chu, hôm nay chú đến đây chỉ muốn thăm con một chút, không có ý gì khác, nếu quấy rầy đến con, thì chú xin lỗi."

"Sau này, chú sẽ thường xuyên đến thăm con, nếu con muốn thì..."

Tất nhiên, Lục Hành Chu không đồng ý.

Tô Kính thấy vậy vẫn không bỏ cuộc, nói thêm mấy câu, cuối cùng thấy trong phòng yên tĩnh như không ai tồn tại, mới bỏ đi.

Đương nhiên, Tô Kính cũng không hề từ bỏ việc nói chuyện với Lục Hành Chu.

Lúc ông bị điện thoại gọi đi, ông kiên quyết đem trọng trách này vứt cho Tô Vãn, sau đó rời đi.

Trong phòng khách lớn như vậy mà chỉ còn lại một mình Tô Vãn.

Tô Vãn ngồi trên sofa, đối với sự yên tĩnh của cửa phòng, suy nghĩ rất nhiều.

Vừa rồi, những gì chị Phương cùng Tô Kính tán gẫu ở cửa lần lượt ùa về trong đầu cô.

"Bởi vì sinh không đủ tháng, cho nên thiếu gia từ nhỏ thân thể đã rất yếu, dễ dàng sinh bệnh, tính tình cũng không giống ba mẹ cậu. Từ nhỏ kiêu ngạo tự phụ, ít nói. Phu nhân cũng muốn gần gũi cậu, nhưng thiếu gia tính tình quái gở, không thích người tới gần."

"Nhưng thiếu gia không phải là người xấu, thiếu gia rất vĩ đại, làm cái gì đều muốn tốt cho người khác, cậu tuy rằng là thiếu gia của Lục gia quyền quý, nhưng tấm lòng lương thiện, thường xuyên đi viện dưỡng lão làm công ích."

"Mấy năm nay, thiếu gia luôn sống xa cách với bên ngoài, tôi thật lo lắng, ngài xem, có biện pháp nào giúp thiếu gia một chút không?"

"..."

"Nếu có bạn bè, chắc sẽ tốt hơn." Tô Kính đề nghị.
"Nói thật, thiếu gia tính tình thất thường, ai muốn làm bạn với cậu?" Chị Phương buồn rầu.

Nãy giờ ngồi nghe, Tô Vãn bỗng nhiên mở miệng, cười vui vẻ: "Ba, con đồng ý."

...

Tô Vãn phục hồi tinh thần lại, nhìn thoáng qua cửa phòng, vẫn yên tĩnh như cũ. Cô bỗng nhiên nhận ra, dù cô đồng ý cũng vô ích.

Lúc này, bụng cô truyền đến tiếng vang.

Cô đói bụng.

*

Màn đêm buông xuống.

Lục Hành Chu mở cửa phòng ra, anh thấy được một màn khó quên.

Trên sofa phòng khách, cô gái mặc áo đầm vàng, lộ ra bả vai nhỏ nhắn. Nghe được tiếng mở cửa, cô quay đầu lại, khuôn mặt xinh đẹp đẫm lệ.

Yết hầu anh như đang kiềm hãm.

Trong một khắc, anh phát hiện có cảm xúc gì đấy không thể tả dâng lên trong anh.

Cô gái kia một bên khóc, một bên cầm bát mì. Nhìn qua nhìn lại, bát mì đã sạch trơn, chỉ còn lại vài sợi. Cho nên, cô ở đây làm gì?

Vừa khóc, vừa ăn sao?

"Thức rồi à?" Tô Vãn mắt hơi sáng lên, vội vàng lau nước mắt, cười mỉm. Giọng cô nhẹ nhàng như mùa xuân. Trong màn đêm yên tĩnh, âm thanh nhỏ nhẹ, mang theo chút ngọt ngào.

Lục Hành Chu kinh ngạc nhìn cô, bỗng chốc sững sờ ở đó, quên mất bản thân muốn làm gì.

Tô Vãn buông bát mì xuống, cầm điều khiển tivi bật nhỏ âm thanh, giải thích: "Chị Phương bảo tôi ở lại chơi với cậu, nhưng tại cậu không để ý tới tôi, nên tôi chỉ có thể ngồi xem phim cho đỡ buồn."

Khi cô nói lời này, giọng nói mang theo ý cười, như không có một chút tức giận.

Điều quan trọng là mỗi lần cô nói chuyện với anh, đều sẽ dùng cặp mắt to, trong suốt kia mà nhìn anh.

Lúc này, lời thoại trong phim truyền hình vang lên.

Vai nam chính: "Em nghe anh giải thích."

Vai nữ chính: "Tôi không nghe, tôi không nghe."

Vai nam chính: "Em là đang cố tình gây sự!"

Vai nữ chính: "Em cố tình gây sự? Được, chúng ta chia tay."

Tô Vãn: "......"

Lục Hành Chu: "......"

Anh đối với loại phim thần tượng này không có hứng thú, thậm chí cảm thấy vô cùng trẻ con, nhưng lời thoại này thật sự quá mức chướng tai, cho nên ánh mắt anh từ trên người Tô Vãn dời đi, chuyển tới trên màn hình TV.

Vừa vặn, trong phim truyền ra hình ảnh nam chính hôn nữ chính mãnh liệt. Lục Hành Chu: "...??"

Tô Vãn nhìn thấy Lục Hành Chu sắc mặt khó coi, quay đầu nhìn thoáng qua, má ơi, loại này phim này xem một mình thì không sao, nhưng xem cùng người khác thì thật xấu hổ mà.

Huống chi, Lục Hành Chu không giống người thường.

Cô vội vã lấy điều khiển, thành công tắt TV.

Bầu không khí có chút xấu hổ.

Tô Vãn mở miệng phá tan bầu không khí. Cô đi đến trước mặt Lục Hành Chu, cười nói: "Ừm..., Lục Hành Chu, cậu còn nhớ tôi không?"

Lục Hành Chu không nhìn cô, cũng không trả lời.

Tô Vãn đi qua đi lại, cuối cùng đứng trước mặt anh nói: "Ngày hôm đó, cậu đã giúp tôi nhặt diều, cậu không nhớ sao?"

Cô gái mang theo hương thơm đang ở khoảng cách thật gần, Lục Hành Chu có chút không quen nhấc mi mắt lên, vừa vặn nhìn thấy Tô Vãn đang nhìn anh, đôi mắt to kia mơ hồ chứa ý cười.

Anh không vui thu hồi tầm mắt, đi về hướng khác, cố kéo dài khoảng cách với cô. Anh lạnh lùng mở miệng: "Tôi đã nói, không phải tôi làm."

Giọng nói anh trong trẻo như tiếng vang trong núi hoặc có thể là lạnh lẽo như bão tuyết.

"Chính là cậu, cậu không lừa được tôi đâu." Tô Vãn chắc chắn nói.

Không thể nào là người khác.

Rõ ràng là một người sĩ diện, làm chuyện tốt lại không muốn thừa nhận.

Tất nhiên, Lục Hành Chu không thừa nhận. Anh hơi nhếch môi, hướng về phía cầu thang mà hô lớn: "Chị Phương".

Rõ ràng là đang tránh né cô.

Anh gọi nhưng không ai trả lời.

"Chị Phương ra ngoài rồi, cậu tìm cô ấy làm gì?" Tô Vãn hỏi.

Lục Hành Chu không trả lời, nhưng bụng anh kêu lên một tiếng.

Hai tiếng.

Ba tiếng.

Tô Vãn bật cười.

Lục Hành Chu bị cô cười đến xấu hổ, anh xoay người, vào bếp tìm đồ ăn. Không ngờ, Tô Vãn đã ngăn lại.

"Ăn hamburger không? Tôi gọi." Tô Vãn nhìn anh chớp mắt, giọng nói tràn đầy mê hoặc.

Lục Hành Chu sửng sốt, đầu óc như đang xoay mòng mòng, lòng đều nghĩ tới——

Không phải cô đã ăn rồi sao?

Còn muốn ăn?

Ngay khi Lục Hành Chu còn đang nghĩ ngợi, Tô Vãn lập tức bổ sung thêm: "Ăn ngoài cũng được lắm, cậu mau lại đây ngồi đi."

Lục Hành Chu vừa nghe, giống như tâm tư mình bị nhìn thấu, vội vàng quay đi, chuẩn bị về phòng tu luyện thành tiên.

Tô Vãn nhìn thấy vậy, cười vang nói: "Được, được, tôi đi mua, cậu mau tới đây đi."

Lục Hành Chu dừng bước, sau một lúc lâu, mới phản ứng lại, lạnh lùng nói:

"Tôi lại nói muốn nói là tôi không ăn."

"..."

Tô Kính cùng chị Phương trở về cùng lúc, nhìn hai người đang ngồi chung một nơi. Tuy rằng, Tô Vãn ngồi trên sofa, Lục Hành Chu ngồi cách cô rất xa.

Trước mặt hai người là "bãi chiến trường" của KFC.

Chị Phương vui vẻ vô cùng, cô nói: "Xem ra Vãn Vãn tiểu thư cùng thiếu gia tán gẫu thật sự rất hợp nha, thật là một chuyện tốt."

Tô Vãn cười gượng hai tiếng, cô thật sự muốn nói, chỉ có mình độc thoại. Cô nhìn trộm Lục Hành Chu một cái, anh tựa hồ không có hứng thú vạch trần lời nói dối này.

Tô Kính cũng vui mừng, cười nói: "Về sau các con là bạn bè của nhau, ở trường nhớ giúp đỡ nhau nha."

Lục Hành Chu cúi đầu không nói.

Tô Vãn phản ứng rất nhanh, cô vỗ vỗ ngực, kiên định nói: "Được, ba yên tâm, con sẽ chăm sóc thật tốt cho cậu ta."

Lục Hành Chu: "???"

Ai chăm sóc ai?

Anh đồng ý sao?

Chương 3

Sau khi về nhà, Tô Vãn lại mất ngủ.

Không biết vì sao trong đầu cô luôn hiện ra hình ảnh Lục Hành Chu.

Lúc gần đi, chị Phương trịnh trọng nắm tay cô nói: "Cô chính là người bạn đầu tiên của thiếu gia nhà tôi đó." Giống như đang giao cho cô một nhiệm vụ quan trọng vậy.

Nghe chị Phương nói xong, cô cảm thấy Lục Hành Chu vô cùng tội nghiệp.

Tô Vãn trước kia đều cảm thấy bản thân mình thiếu thốn tình thương của mẹ, suốt ngày cứ buồn bã, ủ rũ. Hiện tại, cô đối với Lục Hành Chu sinh ra một loại cảm giác khó diễn tả.

Đương nhiên, cô rất nhanh thức tỉnh bản thân, loại ý nghĩ ngu ngốc này rất nguy hiểm.

Tô Vãn lắc lắc đầu, không nghĩ nữa, ngồi dậy, lấy di động ra, mở Baidu Post Bar, lên diễn đàn trường dạo một chút.

Vừa vào, liền nhìn liền nhìn thấy một bài viết, có hình của một thiếu niên với sườn mặt xinh đẹp.

Cô lướt qua, lại thấy một tiêu đề khác: [ Lục Thần cao cao tại thượng ]

Lục Thần?

Chẳng phải là Lục Hành Chu sao?

Tuy rằng, cô ở trong phòng Lục Hành Chu gặp qua một cái xó xếp toàn là giấy khen, tất cả các phương diện, toàn là hạng nhất khiến cô trợn mắt há mồm.

Cô vừa rồi không muốn nghĩ đến Lục Hành Chu, nhưng ngón tay lại không nghe lời, cứ nhấn vào bài viết.

Bài viết đa số là hình ảnh, có vẻ hơi mờ nhưng còn có thể nhìn ra hình dáng. Bên trong đề là "Lục Hành Chu là một yêu tinh cướp đi trái tim của thiếu nữ."

Một đám háo sắc đang thảo luận sôi nổi về Lục Hành Chu.

Nhưng tất nhiên cũng sẽ xuất hiện một vài bình luận khác thường, ví dụ——

_____"Lục Thần lần này bệnh gì thế?"

_____"Cậu ta vẫn còn là con ma ốm à?"

_____"Má ơi, đáng thương quá."

Tô Vãn cắn cắn chăn, cảm thấy bản thân trong lòng có chút khó chịu.

Đúng lúc này, cô bỗng nhiên thấy được một cái làm cho người ta muốn nín thở——

_____"Lục Hành Chu thân thể yếu ớt như vậy, các người nói xem, cậu ta có phải không được a?"

Không được...

Cô bỗng nhiên đỏ mặt, rồi tức giận đùng đùng: "Thế nào lại không được, nhất định được!"

Làm sao có thể nói một soái ca không được chứ?

Tô Vãn cảm thấy tên kia rất mất nhân tính.

Nhưng cũng rất rất rất đáng thương!

*

Buổi sáng thứ hai, Tô Vãn vừa tỉnh, đã không thấy Tô Kính. Trên bàn chỉ để lại một tờ giấy: Nhớ ăn bữa sáng và đến trường đúng giờ.

Tô Vãn đem tờ giấy vò lại, từ giờ cô phải tập dậy sớm rồi. Chờ Tô Kính công tác ổn định, ông sẽ bận rộn vô cùng. Nhưng Tô Vãn biết, Tô Kính rất coi trọng chuyến công tác này, nếu không phải thấy áy náy với cô, muốn ông một năm 365 ngày đều làm việc ông sẽ cảm thấy rất vui.

Tô Vãn nhìn thời gian trên điện thoại, vội vàng đến bàn cơm cầm ly sữa, uống hai ngụm, liền vội vã ra ngoài.

Tối hôm qua hơn nửa đêm mới ngủ, cho nên sáng nay thức dậy thì đã muộn.

Trung học Nhất Trung không xa, Tô Vãn chạy một chiếc xe đạp, dùng sức chạy thật nhanh đến trường học. Tuy rằng thực sự vội, nhưng cô cũng không quên đến tìm Lục Hành Chu, không ngờ, chị Phương áy náy nói với cô rằng Lục Hành Chu đã đi từ sớm.

Tô Vãn biết, nên cũng không ôm hi vọng cậu ta sẽ chờ cô.

Tốc độ của cô rất nhanh, áo trắng váy xanh lắc lư, lộ ra đôi chân trắng nõn nà.

Trung học Nhất Trung là trung học tốt nhất thành phố, lịch sử lâu đời, nhân tài tầng tầng lớp lớp, giống các trường dành cho quý tộc, chiêu sinh lấy hai tiêu chuẩn, một là học sinh có thành tích cao, hai là học sinh có gia thế, nói thẳng là có thành tích hoặc là có tiền.

Đương nhiên, cho dù có gia thế, thành tích quá kém thì xin mời bước ra khỏi cửa.

Tô Kính sau khi đến thành phố S đã liên hệ với trường học, Tô Vãn thành tích tốt, giành được nhiều giải thưởng cho nên chuyển trường cũng coi như thuận lợi.

Dọc theo đường đi đến trường đều là cây lớn. Trên đường, các học sinh đều vội vã như rượt đuổi chạy đến trường, người thì đi xe đạp, người thì có xe đưa đón. Tô Vãn sốt ruột, tăng tốc độ, giống như một trận gió theo đám người cùng đi.

"Oa, người đẹp a!"

Một tên nam sinh nhìn Tô Vãn từ sau lưng, cùng đám bạn cảm thán nói.

"Học lớp nào thế? Sao chưa từng thấy qua?"

"Không biết!"

Không ít người ghé mắt nhìn, đối với mấy cái ánh mắt này, Tô Vãn vẫn bình thản, khuôn mặt còn mang theo ý cười, chuyện này có là gì, cô được người ta nhìn cũng quen rồi!

Cô cũng biết là mình rất đẹp. Có thể là ông trời thấy cô đắc ý, nên khi cô vừa mới đi qua giao lộ, liền thấy một chiếc xe trên đường đang hướng về phía cô nhưng lại lượn lách dữ dội.

Tô Vãn bỗng dưng hơi rùng mình, một tay ấn chuông, một tay hướng về bên cạnh mà quay ngược trở lại. Nhưng trên đường có rất nhiều người, Tô Vãn chỉ có thể quay đầu xe sau rồi nhanh chóng phanh lại.

Một tiếng kêu sợ hãi.

Trên chiếc xe đó là một đôi nam nữ, bọn họ tựa hồ đang cãi nhau, quay đầu nhìn thấy cảnh tượng này, mặt đều đen hết cả lên, nam sinh vội vàng phanh xe!

Đúng là nghìn cân treo sợi tóc*!

(*)千钧一发之际 / Qiānjūnyīfà zhī jì: Tình thế cấp bách, nguy ngập.

Một tiếng phanh xe chói tai!

Chiếc xe dừng lại một cách mãnh liệt sát bên đường!

Mà xe đạp Tô Vãn cũng gần sát chiếc xe đang mất phương hướng, bởi vì bị một lực mạnh đánh vào, Tô Vãn vẫn không tránh được mà bị ngã.

May mắn là cô té vào bụi cỏ, mặt hướng lên.

Mọi người từ bốn phía ào ào chạy tới, nhiệt tình giúp đỡ vừa muốn chạy tới "nhiều chuyện", Tô Vãn liền mạnh mẽ chống tay ngồi dậy.

"Cậu không sao chứ?"

"Vị bạn học này, cậu có đau lắm không?"

Tô Vãn cười lắc đầu, cô nỗ lực đứng lên, phủi bụi trên người. Lúc này, hai người gây ra họa cũng chạy lại.

Nam sinh cao lớn, mày kiếm mắt sáng, thoạt nhìn lung linh như ánh mặt trời. Hắn chạy ở phía trước, vẻ mặt bi thống* chạy tới, xem trên xem dưới rồi nhìn trái nhìn phải, hỏi: "Bạn học, cậu không sao chứ?"

(*)悲痛/Bēitòng: đau buồn, đau lòng.

Thấy Tô Vãn không có sao, cúi đầu: "Thực xin lỗi, không phải tôi cố ý đâu."

Nữ sinh cũng đi tới, cô nữ sinh kia vóc dáng còn cao hơn Tô Vãn, cô mặc áo choàng, tóc ngắn, khuôn mặt nhỏ nhắn toát lên khí chất của nam nhân. Cô vừa đến liền cười ha hả nói: "Chuyện này đều do hắn! Đang êm đẹp lại tức giận!"

Nam sinh thấy thế, cũng nhịn không được mà cãi lại: "Cậu còn nói tôi, nếu không phải là do cậu ở bên cạnh mắng tôi, tôi sẽ như vậy sao?"

Nữ sinh trợn trừng mắt, vội giới thiệu nói: "Thành thật xin lỗi. Tôi là Giang Thanh, còn cậu ta là Chu Tử Viên, cậu có bị đau ở đâu không? Chúng ta nên đi đến phòng y tế kiểm tra một chút." Giang Thanh nói xong, liền muốn kéo tay Tô Vãn.

Tô Vãn xem thấy thời gian không còn nhiều lắm, vội cười nói: "Không có gì, lát nữa tôi có thể tự đi." Giang Thanh lại khuyên bảo vài câu, nhận thấy Tô Vãn kiên trì, chỉ có thể từ bỏ.

Chu Tử Viên gọi điện thoại kêu tài xế trong nhà tới giải quyết cục diện, liền cùng Giang Thanh đảm nhận nhiệm vụ tạ lỗi, theo sau Tô Vãn vào cổng trường.

Tô Vãn đã vào trường, đi ngang qua bảng vàng danh dự, liếc mắt ngắm một chút, liền nhìn thấy hình ảnh quen thuộc. Ảnh chụp thiếu niên ở đầu bảng lại còn là hạng nhất, ba chữ Lục Hành Chu này không khỏi khiến người ta ngưỡng mộ. Cũng nhìn ra là ảnh chụp đó đã rất cũ, như là đã lâu không có hoạt động gì mới.

"Soái ca này, chúng tôi học lớp một." Giang Thanh mặt kiêu ngạo nói.

Tô Vãn cũng kiêu ngạo nói: "Tôi cũng học lớp một."

"Hay quá! Nghiệt duyên a." Chu Tử Viên hưng phấn nói. Giang Thanh lườm cậu ta một cái: "Nghiệt cái đầu cậu, không nói thì cậu sẽ chết sao?"

Tô Vãn nghiêng đầu cười: "Cái này gọi là duyên phận tốt đẹp!"

Chu Tử Viên cảm thấy bị sốc, cậu kéo tay Giang Thanh, nhỏ giọng nói: "Tốt lắm, giống như ăn khoai lang nước ngọt mà tôi đã ăn vào hôm qua."

Thanh âm không cao không thấp, vừa khéo Tô Vãn đi phía sau nghe được, trong lúc nhất thời vẻ mặt đầy hắc tuyến.

Giang Thanh thật sự không thể nhịn được nữa mà đạp cậu ta một cước, sau đó quay đầu cười gượng: "Cậu đừng để ý, đầu cậu ta chứa toàn phân heo."

Tô Vãn bật cười.

Trên đường, hai người "nước miếng bay tứ tung" giới thiệu lại trường học một lần.

Ba người tới cửa lớp, lão Ban đã đứng trên bục giảng. Lão Ban là một phụ nữ hơn ba mươi, tên là Triệu Ban, dáng vẻ uy nghiêm, mặc áo đầm màu đỏ thẫm, mang giày cao gót, thoạt nhìn rất cường thế*.

(*)强势/ Qiángshì: hùng cường, hùng mạnh.

"Hai người còn đứng đó, đi vào nhanh cho tôi!"

Chu Tử Viên cùng Giang Thanh như cà tím héo, nhanh chóng đi vào. Sau đó, lão Ban lộ ra khuôn mặt tươi cười, lớn tiếng nói: "Đại gia đình lớp chúng ta hãy hoan nghênh học sinh chuyển trường của chúng ta một chút nào, bạn học Tô Vãn." Lão Ban nói xong, vội vàng bảo Tô Vãn lên bục giảng.

"Hoan nghênh đại mỹ nữ!" Giang Thanh vội vàng đứng lên vỗ tay nói. Chu Tử Viên cũng phụ họa: "Hoan nghênh hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh!"

Trong lớp vừa thấy Tô Vãn đến, cũng không khỏi hưng phấn lên, học sinh chuyển trường là đại mỹ nữ, quả thực là vì lớp làm vẻ vang a! Không khí dần náo nhiệt lên, bọn họ vỗ tay không dứt.

Lục Hành Chu luôn ở trong góc cúi đầu đọc sách, bỗng nhiên nhíu mày, nhưng cậu vẫn không ngẩng đầu.

Trong lòng Tô Vãn ấm áp, lập tức hướng về cả lớp cúi người chào, cô cười mỉm, tự giới thiệu: "Chào mọi người, tôi là Tô Vãn, rất vui khi cùng mọi người trở thành bạn học, sau này giúp đỡ nhiều hơn." Nói xong, xoay người cầm phấn viết, ở bảng đen viết xuống hai chữ "Tô Vãn".

Nét chữ cũng giống như cô, vô cùng xuất sắc. Tô Vãn vóc dáng rất cao, nhưng cánh tay và chân lại gầy, nhìn hơi ốm. Ngũ quan cô vừa khéo léo vừa tinh xảo, cười rộ lên càng xinh đẹp, đôi mắt to và cong như trăng non, khiến người khác phải ghen tị.

"Tốt, em hãy ngồi vào đó đi." Lão Ban lập tức chỉ chỗ trống ở bàn thứ nhất.

Tô Vãn nhìn thoáng qua, lập tức quay đầu hỏi: "Em có thể đổi chỗ không ạ?"

Đổi chỗ cũng đều không phải không thể, chỉ cần đương sự đồng ý là có thể.

Giang Thanh cùng Chu Tử Viên đều cho rằng Tô Vãn muốn ngồi cùng mình, nên vội vàng nhìn Tô Vãn mà ra sức vẫy tay.

Đáng tiếc là Tô Vãn không có nhìn đến bọn họ. Cô nhìn quanh lớp một vòng, không nhìn thấy gương mặt của người nào đó, chỉ thấy quyển sách đang dựng lên ở góc kia.

A?

Tô Vãn cười cười, quả nhiên là góc đó. Lục Hành Chu đang ngồi, liền đem sách dựng đứng lên, che lại mặt mình.

Tô Vãn nhìn bạn ngồi cùng bàn của Lục Hành Chu, lộ ra một nụ cười, hỏi: "Bạn học, tôi có thể đổi chỗ với cậu không?"

Ngồi cùng bàn với Lục Hành Chu là lớp phó học tập, tên là Tôn Vì, là người lắm lời. Lão Ban đem cậu ta điều đến bên cạnh Lục Hành Chu, chính là hi vọng Tôn Vì có thể cảm hóa một chút từ Lục Hành Chu, ngàn vạn lần lại không nghĩ tới Lục Hành Chu không muốn cảm hóa, ngược lại thiếu chút nữa đem Tôn Vì ra chỉnh tới chết.

Tôn Vì vừa thấy Tô Vãn cười tươi, trái tim liền tan chảy, lại nghe đến muốn đổi chỗ, thật sự như muốn thăng thiên!

Từ bây giờ, Tô Vãn chính là nữ thần may mắn của cậu!

"Đại ân đại đức nhất định sẽ báo đáp!" Tôn Vì nói xong vội vàng đem tập vở bỏ vào cặp, dùng sức cầm tay Tô Vãn, biểu cảm trên gương mặt đều là cảm kích, rồi chạy trốn dường như là bay.

Tô Vãn vui vẻ ngồi xuống bên cạnh Lục Hành Chu, cả lớp đều nhìn cô bằng ánh mắt kính nể. Mặc dù nam thần rất tốt, nhưng nam thần không phải là người dễ gần, lựa chọn Lục Hành Chu tương đương lựa chọn sự cô đơn!

Tô Vãn quay đầu, nhìn Lục Hành Chu gần trong gang tấc.

Mặt Lục Hành Chu tràn đầy sự căng thẳng, cả người đều đang đề phòng, nhận thấy được ánh mắt của cô, nhưng lại quay mặt.

Mũi cậu hồng hồng, chất dịch trong suốt từ mũi chuẩn bị rơi xuống.

Tô Vãn lấy trong túi ra một tờ giấy đưa cho Lục Hành Chu, chỉ chỉ mũi cậu, nói: "Bị cảm hả?"

Ngữ khí ngọt như kẹo đường.

Xem chừng lực sát thương là 10000, lực công kích là 10000.

Lục Hành Chu im lặng, cơ thể hơi cứng lại. Cậu giương mắt nhìn Tô Vãn một chút, cô mím môi, đáy mắt tràn đầy ý cười, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thật sự rất xinh đẹp.

Cậu cho tới bây giờ chưa từng muốn để ý cô.

Nhưng kì lạ, không thể không để ý.

Bởi vì cậu chỉ có thể khuất phục dưới nước mũi.

Cho nên Lục Hành Chu mặt không đổi sắc nhận lấy khăn giấy của cô, sau đó bình tĩnh lau mũi, quật cường nói: "Không có."

Chương 4

Sau khi tan học, Tô Vãn đã bị Giang Thanh cùng Chu Tử Viên kéo đến phòng y tế. Do bị ngã, cánh tay Tô Vãn cùng đầu gối đều bị thương, bác sĩ xử lý vết thương cho Tô Vãn, băng bó rồi bôi thuốc, cuối cùng còn cho một ít thuốc sốt.

"Bác sĩ, phiền người cho thêm một ít thuốc cảm nữa ạ, cảm ơn." Tô Vãn nhớ tới cái gì đó, vội mở miệng nói.

Giang Thanh kinh ngạc: "Cậu bị cảm?"

"Không giống nha." Chu Tử Viên cũng nói.

Tô Vãn lắc đầu, cười cười: "Không phải tôi, là Lục Hành Chu."

"Lục Hành Chu?" Chu Tử Viên cả kinh nhảy dựng lên, nói: "Cậu biết cậu ta là Lục Thần không?" Mấy cô gái háo sắc không phải nói cậu là thần tiên gì đó sao? Đâu cần uống thuốc!

Giang Thanh mặt đầy vẻ bát quái, hiếu kỳ nói: "Tô Vãn, Lục Hành Chu bị cảm mắc mớ gì đến cậu? Chẳng lẽ cậu cũng thích Lục Thần sao?"

Biệt danh của Lục Hành Chu là Lục Thần, cái này Tô Vãn cũng biết. Chỉ là nghe bọn họ nói như vậy mà không hiểu tại sao lại có cái tên đó, lại không biết Lục Hành Chu đối với cái biệt danh này có cảm nghĩ gì?

Tô Vãn không khỏi mím môi cười, cô theo bác sĩ đi lấy thuốc, nói: "Tôi và cậu ta là bạn."

Giang Thanh cùng Chu Tử Viên cùng lúc đưa ra một biểu cảm trên mặt "Cậu đừng giỡn nữa."

"Bạn? Cậu ta nói sao?" Chu Tử Viên hỏi lại.

Cô có chút xấu hổ, lắc đầu: "...Tôi tự mình nói."

"Ha ha!" Giang Thanh cười ra tiếng, lập tức nói: "Mỗi tháng đều có người tự nói mình là bạn gái Lục Hành Chu, chắc cậu là bạn gái mới rồi."

Ba người đồng loạt chậm rì đi về lớp học, trên đường Chu Tử Viên bị tiêu chảy, hai người chỉ có thể nhìn cậu ta đi nặng ở toilet bên cạnh sân thể dục.

Giờ phút này, toilet ngoài hành lang chỉ có Tô Vãn cùng Giang Thanh. Giang Thanh kéo tay Tô Vãn, nhiệt tình phổ cập sự tích về Lục Hành Chu.

Lục Hành Chu từ nhỏ toàn đứng hạng nhất, đến nơi cũng giống như ánh hào quang. Ngoài học tập ra, cậu còn tham gia rất nhiều trận đấu, đều là hạng nhất, quả thực là nam thần toàn năng.

Nhưng là có người từ nhỏ kiêu ngạo, Lục Hành Chu chính là người như vậy, cậu lạnh lùng, tự mình xa cách, tự mang giới hạn, mọi người đều chỉ dám đứng đằng xa mà nhìn.

Ý đồ kiên trì tiếp cận không phải là không có, chỉ là thất bại thảm hại. Người như vậy, ngay cả cái bạn bè cũng không có, còn có thể trông cậy cậu ta yêu ai?

Vẫn là nằm mơ đi.

"Lục Thần vừa nhìn là biết tính tình lãnh đạm, cậu thích tên đó sẽ không có hạnh phúc!" Giang Thanh nói đến kích động, âm lượng càng lớn.

Tô Vãn nhớ đến bài viết trên diễn đàn hôm qua, mặt nóng lên. Giang Thanh vẫn còn đang nói, cô tận tình khuyên nhủ: "Tần Phóng bên lớp hai cũng rất tuấn tú, cậu đi tán hắn nhất định sẽ thành!"

Tô Vãn thấy cô càng nói càng thái quá, vội nói: "Tôi không thèm tán người ta, người ta tán tôi thì còn được." Nói xong, xoay mặt, liền thấy toilet nam bên kia có một nhóm người đi ra.

Nam sinh đi đầu mặc đồ thể dục, trên người toát ra hơi nóng của ánh mặt trời, tóc cậu dựng thẳng lên, mày rậm mắt to, nụ cười nhạt, nghe được tên của bản thân, cậu hứng thú đi lại.

Vài nam sinh khác cũng đẩy đẩy cậu, bắt đầu ồn ào.

Lúc này, Giang Thanh cũng thấy được Tần Phóng ở đối diện, cô ảo não thấp giọng nói: "Ngày đẹp trời của tôi.", rồi xoay người giữ chặt Tô Vãn và chạy. Ngàn vạn lần không nghĩ tới, vừa quay đầu, liền nhìn thấy người đằng sau: Lục Hành Chu.

***

Buổi sáng ngày thứ hai, Lục Hành Chu theo tiếng chuông đi vào phòng học. Lúc này, trước mặt Tô Vãn là một quyển sách đang dựng đứng, đầu không ngừng lắc lư.

Lục Hành Chu liếc mắt nhìn một cái, liền vòng qua cô, lặng lẽ không một tiếng động đi đến chỗ ngồi của mình. Cậu mở cửa sổ, gió bên ngoài lùa vào, mang theo sự mát mẻ.

Rồi cậu ngồi đọc sách.

Lục Hành Chu lấy ra một hộp sữa, ghim ống hút, hút mấy cái. Bỗng nhiên, cảm thấy tay mình chạm vào gì đó.

Thuốc cảm.

Lục Hành Chu cầm lên, tiện tay vứt vào thùng rác phía sau lớp học. Trên bàn cậu luôn có những món đồ do nữ sinh mang đến, cậu luôn xử lý như vậy.

Người của bộ kiểm tra kỷ luật xuất hiện ở cửa sổ phòng học chuẩn bị đi vào lớp.

Lúc này, Tô Vãn vẫn còn mơ mơ màng màng trong cơn buồn ngủ.

"Cộc, cộc", âm thanh mang chút tiết tấu vang lên ở bàn. Tô Vãn chợt bừng tỉnh, cô lắc lắc đầu, cơn buồn ngủ bỗng chốc đi hơn một nửa. Thấy người kiểm tra kỷ luật xông vào phòng học, cô vội vã lên tiếng đọc chậm.

Mỗi một cá nhân hoặc là thật, hoặc là làm bộ, đều ra sức đọc sách. Duy chỉ có Lục Hành Chu là đem sách vở mở ra, lặng lẽ không tiếng động, một bên hút sữa, một bên dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn.

Chờ người của bộ kiểm tra kỷ luật đi rồi, Tô Vãn mới thở ra một hơi.

Cô quay đầu nhìn Lục Hành Chu, cười nói: "Sớm thật nha."

Lục Hành Chu vẫn không nhúc nhích. Tô Vãn đảo mắt một vòng, không thấy thuốc cảm, cười hỏi: "Cậu uống thuốc cảm rồi sao?"

Thuốc cảm?

Động tác tay của Lục Hành Chu dừng lại, nhìn Tô Vãn một cái.

"Tôi mua thuốc cho cậu, để trên bàn đấy, cậu không thấy sao?" Tô Vãn giải thích nói.

Thì ra thuốc cảm là Tô Vãn mua.

Nhưng mà bất kể là ai mua, đều ném tới thùng rác.

Không phải sao?

Nhìn Tô Vãn đang trong bộ dạng cao thấp tìm kiếm, Lục Hành Chu môi khẽ nhếch, chỉ là hơi nhếch thôi, quay đầu đi.

Tiết Anh ngữ kéo dài hết buổi sáng, rút đi phần lớn tinh thần của mọi người. Tô Vãn dùng bút dạ quang in đậm tất cả những thứ cần nhớ, bút của cô rất đẹp, đủ màu đủ dạng.

Cô thành tích tốt toàn bằng nỗ lực.

Không giống người nào đó toàn bằng thiên phú.

Tự học trên lớp, cả lớp trải qua một ngày học tập, đều có chút chán nản, nhất là tiết cuối cùng, cả lớp hoặc nhiều hoặc ít hơi mất tập trung. Cách đó không xa căn tin bay tới mùi hương thơm lừng của cơm, khiến ai nấy đều đứng ngồi không yên.

Tô Vãn bụng cũng bắt đầu kêu bậy, buổi sáng ra ngoài vội, cô cũng không ăn cái gì, đói đến nỗi ngực dán vào lưng.

Nhất thời đói khát có thể nhịn, nhưng tiếng gầm trong bụng tuyệt đối là khủng bố. Âm thanh từng đợt truyền đến, rõ ràng, không dứt bên tai.

Tô Vãn lặng lẽ liếc nhìn Lục Hành Chu một cái, muốn biết cậu có nghe hay không để tâm đến. Không biết vì sao Lục Hành Chu luôn luôn vùi đầu đọc sách bỗng nhiên dừng một chút, cũng giương mắt nhìn cô.

Lúc này, tiếng gầm rú lại bùng nổ.

Tuy rằng trong mắt Lục Hành Chu chỉ là sự tĩnh lặng, không có chút ý cười đối với cô. Nhưng Tô Vãn vẫn mím mím môi, dời mắt, nhỏ giọng giải thích: "Chưa ăn bữa sáng, chuyện đó cũng bình thường."

Lúc này, một tiếng lạnh người "Chủ nhiệm lớp đến" truyền từ xa lại gần, cuối cùng xuất hiện ở cửa là một nam sinh đang thở hổn hển, tất nhiên là ra ngoài đi toilet tình cờ gặp chủ nhiệm lớp trên đường.

Cả lớp vừa nghe, tinh thần uể oải lập tức phấn chấn lên, vội mở sách vở ra, thu gom đồ ăn vặt, bắt đầu hợp lại diễn.

Âm thanh giày cao gót càng ngày càng gần.

Lão Ban đúng hẹn xuất hiện tại cửa phòng học, trong tay cô cầm một xấp phiếu báo danh, trên mặt lộ vẻ tươi cười.

Cả lớp vừa thấy vậy, không khỏi tóc gáy dựng thẳng lên, thông thường loại tình huống này, chắc chắn không phải chuyện tốt. Quả nhiên, chủ nhiệm lớp hỏi han tình hình giờ tự học rồi bắt đầu tiến vào chủ đề chính.

"Các học sinh, hiện tại tôi có một tin tức trọng đại muốn tuyên bố! Trường học mỗi năm tổ chức một cuộc thi bóng rổ, tự do phân đội, hi vọng các em tích cực báo danh!" "Sao lại là bóng rổ ạ?"

"Năm trước bị lớp hai treo lên sỉ nhục chưa khắc cốt ghi tâm sao*?."

(*)不能忘记 / Bùnéng wàngjì:không thể quên.

"Nếu không thì bỏ đi? Tốt hơn là bị bọn họ cười nhạo!"

Cả lớp vừa nghe đến bóng rổ, vội vàng phát ra những lời ai oán. Lớp bọn họ so thành tích, so tài nghệ, cái gì đều có thể, dù sao cũng có Lục Hành Chu cầm đầu, duy chỉ vận động là không được, nhất là bóng rổ, có thể nói kém đến đóng ở tầng cao nhất của "sỉ nhục trụ", mỗi lần đều bị người của lớp hai trào phúng "Gà mờ".

"Các người thế nào lại không có chí khí, ở nơi nào té ngã thì ở nơi đó đứng lên, còn sợ bọn họ hay sao?" Chu Tử Viên lên tiếng.

"Chính là bọn họ mỗi ngày đều bảo chúng ta yếu, cười nhạo chúng ta."

"Thật đúng là gà mờ mà."

"Ê, cậu có phải là người nằm vùng của lớp hai không?"

Chu Tử Viên xung phong điền phiếu báo danh đầu tiên, nói: "Lão tử báo!"

"Tốt, tốt! Tham dự quan trọng là khí thế, ngàn vạn không thể thua khí thế, thua cũng phải thua lừng lẫy!" Lão Ban vội vỗ tay thét to nói.

Giang Thanh làm lớp trưởng, cũng đứng lên, nói: "Năm nay liền chứng minh cho bọn họ xem, ai là gà mờ!" Nói xong, cũng ra báo danh.

Không khí chậm rãi theo tinh thần sa sút đến bi tráng*, cả lớp đều muốn gỡ đi nổi nhục đó. Tô Vãn không nghĩ nhiều lắm, cô xem nữ đội còn thiếu một người, liền thuận tay đem điền phiếu báo danh. Sau khi điền xong, cô quay đầu vừa thấy Lục Hành Chu đã viết xong phiếu báo danh.

(*)悲壮/ Bēizhuàng: Vừa buồn thương vừa hùng mạnh.

Chu Tử Viên phụ trách thu phiếu báo danh, lúc cậu nhìn đến Lục Hành Chu báo danh, lập tức kêu to ra tiếng: "Lục Thần đã báo danh!"

Một tiếng này cũng đủ hấp dẫn toàn lớp đi lại. Cả lớp vừa nghe đến Lục Hành Chu muốn tham gia, vội vàng phát ra liên miên tiếng thét chói tai.

"Trời ạ, Lục Thần bỗng nhiên muốn đấu bóng rổ? Trước kia không gặp qua cậu ta chơi lần nào!"

"Ô ô ô, ta cảm thấy chúng ta có hi vọng!"

"Lục Thần quả nhiên là linh hồn trụ cột của chúng ta, cậu ta đấu gì đều có thể, nhất định bách chiến bách thắng*."

(*)百战百胜/ Bǎi zhàn bǎishèng: Trăm trận đánh trăm lần thắng, đánh đâu thắng đấy.

"Quả nhiên không phải con người..."

Lục Hành Chu tham gia đã tiếp thêm nhan sắc cho lớp, chấn hưng sĩ khí*. Đại gia bắt đầu nhiệt lực thảo luận trận đấu, một đám chờ đợi có thể thay hình đổi dạng.

(*)士氣/Shìqì: Ý chí chiến đấu của quân đội. Ở đây chỉ tinh thần tranh đấu trong một cuộc thi đua.

Tiếng chuông vang lên, Tô Vãn một lần nữa mua thuốc cảm đưa cho Lục Hành Chu, bỏ lại một câu "Nhớ uống", liền trả lời Giang Thanh, vui vẻ chạy tới.

Lục Hành Chu khịt khịt mũi, nhìn túi thuốc, bỗng nhiên có chút xuất thần.

- -"Nói thật, thiếu gia tính tình thất thường, ai muốn làm bạn với cậu?"

"Ba, con đồng ý."

Thanh âm thiếu nữ luôn vọng lại ở bên tai cậu.

Tô Vãn cùng Giang Thanh cầm lấy một túi kẹo lúc trở về, đang muốn nhìn Lục Hành Chu hủy đi gói thuốc cảm to, liền thấy cậu cầm chai nước khoáng, một ngụm nuốt xuống.

Lục Hành Chu nhìn Tô Vãn biểu cảm trên mặt "Ngợi khen", không khỏi có chút không được tự nhiên, cậu nhìn chai nước khoáng rồi ném theo đường vòng cung, cái chai rơi xuống trong thùng rác.

Tô Vãn ý cười tràn đầy hốc mắt, đi qua hỏi: "Muốn cùng ăn trưa không? Tôi chờ cậu." Nói xong, quay đầu chỉ chỉ Chu Tử Viên cùng Giang Thanh.

Hai người kia quay đầu nhìn Lục Hành Chu, vẫy tay.

Lục Hành Chu một tay nhấc chiếc cặp lên, rũ mắt xuống, nhàn nhạt nói: "Được, nhưng chỉ là trao đổi." Nói xong, liền lập tức lướt qua Tô Vãn, sải bước đi ra ngoài.

Hả? Có ý gì?

Tô Vãn cố gắng cân nhắc, suy nghĩ mà chẳng hiểu gì. Giang Thanh đi lại giục cô, cô lập tức quay người lại, tiếp tục dọn sách vở. Khi cô đang dọn, một gói điểm tâm "Bang Đường" đánh rơi trên đất.

Chương 5

Từ lần trước báo danh đấu bóng rổ, Tô Vãn mỗi ngày đều có thêm một việc để làm, phải huấn luyện. Vì để thắng trận, Giang Thanh cùng Chu Tử Viên mỗi ngày đều huấn luyện theo kế hoạch riêng, đề cao gia tăng thể lực, bồi dưỡng kỹ thuật.

Nhưng do mới học, cho nên cũng không áp dụng việc luyện tập quá nhiều.

Ví dụ như Lục Hành Chu, số lần cậu ta đến chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Cả lớp cũng không ép buộc, Lục Hành Chu vốn không thích chơi tập thể, nói thật, chẳng sợ Lục Hành Chu chơi bóng rổ gà mờ, cũng chẳng có vấn đề gì, cậu ta đứng ở đó, chính là chiêu bài, là thuốc an thần.

Buổi sáng chủ nhật, Tô Vãn bị Giang Thanh gọi điện triệu hồi, từ chối nửa giờ, cuối cùng cũng phải rời giường. Cô còn buồn ngủ, mơ mơ hồ hồ nghe cầm di động, không nói hai lời liền gọi cho Lục Hành Chu.

Điện thoại Lục Hành Chu, đương nhiên là chị Phương đưa.

Tô Vãn quyết định rất dứt khoát, từ lúc đưa ra chủ ý muốn cùng Lục Hành Chu làm bạn, đồng ý với ba là sẽ chăm sóc thật tốt Lục Hành Chu, cô liền thật sự coi Lục Hành Chu là bạn bè.

Buồn cười là cả trường học đều coi cô là đang yêu đơn phương Lục Hành Chu, làm hại cô mỗi ngày đều phải làm sáng tỏ ——

Chúng ta là bạn bè.

Bạn bè?

Nói giống cũng không giống, Lục Thần vẫn là thích ở một mình, tự giữ khoảng cách với mọi người, vĩnh viễn ở trong thế giới của bản thân.

Nhưng Tô Vãn là thật sự muốn ngồi cùng bàn với Lục Hành Chu, cũng may không bị Lục Thần sự hùng mạnh của cậu ta làm sợ hãi. Phải biết rằng, đó là kỳ tích.

Nhưng cũng rất kỳ quái.

Lại không thể nói rõ kỳ quái chỗ nào.

Tô Vãn mỗi lần có hoạt động gì, đều sẽ thuận tiện kêu Lục Hành Chu, chưa bao giờ quên. Cô đại khái là xuất phát từ phép lịch sự, Lục Hành Chu đều sẽ tiếp, nhưng mỗi lần cô nói xong, cậu đều nói đơn giản một câu "Không đi."

Đúng vậy, đối với lời mời của cô, cậu luôn cự tuyệt.

"Chào..."

Điện thoại bỗng chốc được bắt, Tô Vãn tỉnh mộng, cô mở miệng: "Lục Hành Chu, dậy chưa? Giang Thanh bảo tôi đi huấn luyện, chúng ta cùng nhau đi thôi."

Âm thanh của cô nhẹ nhàng.

Lục Hành Chu trầm mặc một lát, không nói chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng gió.

Hôm nay gió có chút lớn.

"Hôm nay nhất định phải đi nha! Tôi chờ cậu, cậu không tới, lần sau tôi liền đem đồ ăn vặt của cậu mang tới ăn sạch!"

Lời thề son sắt mà uy hiếp.

Lục Hành Chu bó tay, liền nghe thấy bên kia treo điện thoại.

Lục Hành Chu: "..."

Cậu đứng ở một bên cửa sổ, nghe tiếng gió, ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng cầm điện thoại ghi lại ——

Tô Vãn gọi cho cậu hoài mà không biết mệt.

"Thiếu gia, nên ăn bữa sáng rồi." Chị Phương gõ cửa.

Lục Hành Chu gật đầu, nhưng vẫn không nhúc nhích.

Chị Phương do dự một chút, vẫn nhịn không được nói: "Thiếu gia, Tô Vãn tiểu thư không gọi cậu đi huấn luyện sao? Hay là cậu không muốn đi?"

"Tô Vãn tiểu thư tốt như vậy, làm cái gì đều gọi thiếu gia, mà thiếu gia một lần cũng chưa đi, có phải rất vô tình không?"

"Thiếu gia à, cô ấy là một cô gái tốt, chỉ cần cậu thử mở lòng với Tô Vãn tiểu thư, có thể mọi chuyện sẽ tốt hơn!"

Lục Hành Chu thất thần xem di động, thấy cô càng nói càng lạ, liền chậm rãi bỏ điện thoại xuống, giương mắt nhìn, thản nhiên nói: "Chị Phương, có lẽ hôm nay chị nói hơi nhiều rồi."

Chỉ mới nói vài câu, đã bị ghét bỏ!

Chị Phương nhìn đến ánh mắt Lục Hành Chu, vội vàng che miệng, thật khổ thân mà, thiếu gia một là không nói chuyện, hai là vừa nói chuyện vừa khiến cô tổn thương sâu sắc.

***

Tô Vãn hôm nay buộc tóc gọn gàng, mặc bộ đồng phục màu đỏ, mang theo ba lô liền ra ngoài.

Cô đến trước cửa nhà Lục Hành Chu, vừa khéo gặp được chị Phương, chị vừa thấy nàng, hai mắt sáng lên, hô to: "Tô Vãn tiểu thư, buổi sáng tốt lành."

"Buổi sáng tốt lành, chị Phương, Lục Hành Chu đâu ạ?" Tô Vãn nói xong, nhìn về phía ban công phòng Lục Hành Chu, chỉ thấy rèm cửa sổ theo gió khẽ nhúc nhích.

"Thiếu gia đã đi rồi."

Tô Vãn đến sân vận động thì đã mười giờ. Đang đi vào, chợt nghe bên trong truyền đến khẩu hiệu—— "Một hai một hai, một hai, nhất giải thưởng. Một hai một hai, một hai, nhì báo thù."

Khẩu hiệu nghe thật hùng hổ, chắc là lớp hai rồi... Tô Vãn có chút tò mò đi vào, vừa khéo gặp ngay Giang Thanh đang dẫn dắt đội ngũ chạy tới.

Vì thế, cái khẩu hiệu kia càng vang dội hơn.

"Một hai một hai, một hai, nhất giải thưởng. Một hai một hai, một hai, nhì báo thù."

Nhất định là do Chu Tử Viên. Chu Tử Viên thấy cô, vội vàng theo trong đội ngũ chạy đến, kéo cô qua, cười nói: "Tô Vãn, cuối cùng cậu cũng đến, mau tới chạy sáng."

Mười giờ cũng kêu chạy sáng sao? Cô cho rằng bản thân tới đã muộn, không nghĩ tới mọi người đều như vậy...

Tô Vãn gật đầu, hỏi: "Khẩu hiệu là do cậu nghĩ sao?"

"Đúng vậy, sao cậu biết?"

Chuyện đó rất rõ mà?Tô Vãn vẫn còn đang nghĩ, hình dáng màu đen nhẹ nhàng đi qua. Dáng người làm người ta có chút hoảng, cô nhìn sang, vừa vặn thấy cậu quay đầu.

Hơi nhìn.

Lại quay đầu.

"Lục Hành Chu?" Tô Vãn giật mình, cô quay đầu hỏi, "Cậu ta sao lại đến đây? Tới lúc nào?"

Chu Tử Viên trên mặt tràn đầy đắc ý, cậu nói: "Hôm nay tôi gọi cho cậu ta, chỉ nói vài câu, sau đó cậu ta đã tới rồi! So với cậu ngày nào cũng gọi thì tốt hơn đấy."

Tô Vãn lại không tin? Cô gật đầu, nhìn về phía bóng lưng kia.

Cho dù đây náo nhiệt, cậu chỉ một mình, xa cách mọi người, lại không có người đi tới gần cậu.

Cậu và náo nhiệt chắc không hợp nhau.

Cô nghĩ nghĩ, bỏ tay Chu Tử Viên ra, đuổi theo Lục Hành Chu.

Một đống khẩu hiệu từ từ vang lên, Lục Hành Chu đứng phía sau đội ngũ, chạy chậm rì. Cậu chỉ mặc áo T-shirt màu đen đơn giản, phía dưới là quần thể thao màu đen, tay dài chân dài nhìn trông khá giản dị. Nhưng dù vậy, lớp học nữ sinh một bên chạy một bên nhìn trộm cậu, lâu lâu phát ra vài câu cảm thán.

Mọi người nhìn đến Tô Vãn dám chạy sau lưng Lục Hành Chu, không khỏi kinh hãi. Cả lớp liền nhìn ra, Tô Vãn không chỉ xinh đẹp, gan cũng rất lớn.

Dám tới gần Lục Thần, tuyệt đối là nữ trung hào kiệt. Không phải là không có hoa hậu giảng đường muốn tán đổ Lục Hành Chu, chỉ là các cô đều lừng lẫy "hy sinh", vô số thất bại, có rất nhiều ví dụ nói cho bọn họ biết.

Chỉ có thể phóng tầm mắt nhìn Lục Hành Chu.

Cho nên tán Tần Phóng dễ hơn so với tán Lục Hành Chu, thích Lục Hành Chu phần lớn chỉ có thể lặng lẽ mà thích.

Hai bọn họ thoạt nhìn cũng không nói gì, chỉ một trước một sau chạy. Lục Hành Chu biết bản thân có thêm cái đuôi nhỏ, tốc độ vài lần nhanh hơn, muốn Tô Vãn biết khó mà lui, nhưng Tô Vãn tính tình kiên cường, vẫn nỗ lực chạy theo.

Vì thế, mọi người đều có thể thấy được Lục Hành Chu càng ngày càng giảm tốc độ.

"Lục Hành Chu như vậy mà lại cho cô ấy theo sau sao? Có phải tôi sáng sớm còn mơ ngủ không?"

"Có khả năng Lục Hành Chu cũng không để ý cô ấy?"

Không ít nữ sinh châu đầu ghé tai nghe nghị luận.

Bên trong bỗng nhiên truyền ra âm thanh hơi ồn. Cả lớp không khỏi hướng cửa sân vận động, đồng phục màu trắng, lớp hai đến rồi.

Bọn họ mồ hôi đầm đìa, trong tay ôm bóng, cười cười, vừa gặp người của lớp một, lập tức bày ra trận địa sẵn sàng đón quân địch, bộ dạng oai phong lẫm liệt.

Nhưng nữ sinh thì khác, lập tức "bao vây" Lục Hành Chu, một đám kích động, nhìn đến tròng mắt đều muốn rớt ra.

Một nam sinh nhịn không được nói: "Khụ khụ khụ! Thu liễm một chút! Đó là quân địch, quân địch!"

Các nữ sinh mắt điếc tai ngơ: "Soái ca Lục Hành Chu!"

"Ah, không phải bọn họ nói ở cửa nam sân vận động sao?" Chu Tử Viên nhịn không được nói.

Giang Thanh nói: "Đúng vậy... Nghe nói tám giờ tập hợp..."

So ra hình như bên mình có chút lười biếng.

Người lớp hai vừa tới, không khí trong sân vận động trở nên ác liệt. Người của lớp một vốn đang chạy thưa thớt, hiện tại một đám đều tăng tốc độ, ý chí chiến đấu sục sôi, khẩu hiệu cũng đổi thành ——"Một hai một hai, lớp một là nhất."

Lớp hai cũng kéo Tần Phóng đi đến sân vận động, không nói hai lời liền bắt đầu huấn luyện. Hai lớp khiến không khí trở nên nóng rực.

Lớp hai: "Ha ha ha ha, cái đám ngốc lớp một thật mắc cười."

Lớp một: "Có kĩ thuật thì hay lắm sao!"

Lớp hai: "Lớp một bỏ Lục Hành Chu, thì cũng chẳng là gì."

Lớp một: "Tần Phóng lớp các người cũng chẳng kém gì, nói mình là diễn viên tuyến mười tám, còn chưa xác thực đấy!"

Tần Phóng nhìn Lí Tư Vẫn ngẩn người, liền đi qua vỗ vỗ vai cô, cười: "Đang nhìn ai?" Nói xong, theo tầm mắt của cô nhìn qua, liếc mắt một cái liền thấy Lục Hành Chu.

Cùng với Tô Vãn phía sau.

Cậu hơi sửng sốt, như nhớ tới cái gì, ý cười càng sâu.

Lí Tư Viễn thu hồi ánh mắt, nói: "Không có gì, chơi bóng đi."

Tô Vãn có chút mệt, cổ họng hơi khô, thở hổn hển, cô lau mồ hôi trên mặt, gian nan theo phía sau Lục Hành Chu.

Đầu gối của cô hơi đau, hai chân cũng bắt đầu tê. Cô chạy ngang qua sân bóng rổ, nhịn không được mà nhìn, vừa khéo Tần Phóng đang chạy đến gần rổ, nhảy lên, ném vào và đạt được.

Thật là lợi hại.

Bước chân của cô chậm lại, vừa cảm thán xong, lại không cẩn thận bước hụt chân, thân mình mạnh mẽ đổ về phía trước, thẳng tắp đến Lục Hành Chu.

Cô không khỏi kêu một tiếng.

Lục Hành Chu không biết khi nào đã ngừng lại, cậu nhìn cô, liền thấy cô sắp ngã vào người mình, cậu duỗi cánh tay dài ra, nắm chặt cánh tay cô.

Chậm một chút, đã chạm phải.

Tô Vãn không khỏi thở một hơi nhẹ nhõm, cô còn chưa nói chuyện, liền nghe thấy trên đỉnh đầu phát ra âm thanh lạnh tanh.

Lục Hành Chu buông tay ra, hỏi: "Không biết nhìn đường sao?"

"Biết chứ." Tô Vãn khẳng định.

Lục Hành Chu buông cô ra, ánh mắt chuyển đến trên người cô, màu đỏ của bộ đồng pục làm nổi bật làn da trắng tuyết, cô rất gầy, mặc đồng phục trên người khiến cô như trở nên nhỏ bé.

Nhìn hồi lâu, anh nói: " Thể lực của cậu như thế này..."

Cánh tay thì nhỏ chân cũng nhỏ, còn chưa bằng một góc của đám lớp hai kia.

Lời còn chưa nói hết, Tô Vãn cũng nghe ra sự ghét bỏ trong đó. Tô Vãn bị cậu nói chút ngượng ngùng, được rồi, là thể lực của cô không tốt, người cũng gầy, nhưng là do thiếu người nên mới đến thôi...

Cô vừa muốn nói chuyện, lúc này, bỗng nhiên một quả bóng bay tới, Tô Vãn bên tai truyền đến vù vù gió.

Tô Vãn lảo đảo lui về sau một bước, đúng lúc này, bên cạnh Lục Hành Chu dùng sức túm lấy tay cô.

Bóng rổ sắp bay tới, Lục Hành Chu vươn tay ra.

Ngón tay thon dài của cậu vững vàng cầm quả bóng.

Người trong sân không khỏi hít một hơi, chậm rãi phát ra thanh âm kinh hãi. Sân vận động bắt đầu sôi trào hừng hực.

Các nữ sinh hai mắt đều phát ra ánh sáng, nói "Lục Hành Chu ngầu ghê", "Trời ạ, cậu ấy phản ứng như chớp ấy", "Lực thật lớn"...

Tô Vãn cảm giác được bàn tay đặt trên vai mình mang lực rất lớn, nhưng chỉ một lát, Lục Hành Chu rút tay trở về.

Lúc này, mọi người như ong vỡ tổ vây quanh.

Chu Tử Viên máu sôi hừng hực, cậu nói: "Ai vậy, không có mắt sao?"

Lớp một ào ào phụ họa.

Người của lớp hai cũng đi tới, một nam sinh da ngăm đen nhấc tay xin lỗi: "Thật xin lỗi."

"Thật sự xin lỗi." Tần Phóng đi tới mở miệng nói, lập tức, cậu nhìn về phía Tô Vãn, nhếch miệng cười, hỏi, "Xin chào, tôi là Tần Phóng lớp hai, vừa rồi dọa cậu rồi đúng không?"

Tô Vãn nhận ra Tần Phóng.

Lần trước cô từng thấy cậu.

Con ngươi trong trẻo của Tần Phóng nhìn cô chằm chằm, làm cho cô có chút không được tự nhiên.

Cô lắc đầu, mỉm cười: "Không có gì."

"Bộp".

Lục Hành Chu đem bóng trong tay ném tới một cái góc.

Lập tức xoay người bước đi.

Không hiểu sao, nhìn cô cùng nam sinh khác nói chuyện liền thấy khó chịu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương