KIẾM KHÓA GIẢ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm khóa giả - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Địa cầu, Trái Đất

“ Đẹp quá”

Tia sáng từ đỉnh đầu thanh kiếm của Hoàng Thiên bắn vào trái tim Hoàng Thường.

Hoàng Thường cảm nhận được nơi trái tim mình từng luồng từng luồng ấm áp bao quanh rồi lan ra khắp cơ thể,ngoài ra tinh thần cũng như được tẩm bổ vậy, cảm giác rất dễ chịu, thoải mái.

“ A đây là….”Hoàng Thường cảm giác được có một sợi dây dần hình thành kết nối giữa mình với Hoàng Thiên. Ở trước ngực của Thường xuất hiện hình xăm vương miện

“ Oanh”

Sau khi mối liên kết được thiết lập,Hoàng Thường đột phá, từ Luyện nhục nhất cảnh trở thành luyện nhục nhị cảnh. Hoàng Thường cảm giác bản thân tựa như nhẹ đi rất nhiều, vui vẻ ôm chầm lấy Hoàng Thiên

“ Ca ca ta cảm giác như thân thể giống như trút được một cục đá vậy, không lẽ đây là do ta kết nối với ca ca phải không?????” Hoàng Thường ngây thơ nói

“ Không, đây là cảm giác ngươi đã đột phá lên luyện nhục nhị cảnh, mỗi lần ngươi đột phá, cơ thể sẽ càng thêm mạnh mẽ…..” Hoàng Thiên giải thích

“ Ngươi đã hiểu chưa?”

“um….. vậy ta kết nối với ca ca có tác dụng gì?” Thường muội khó hiểu nói

“ Cái này…. Sau này ngươi sẽ biết được, hiện tại ta quá yếu nên vẫn chưa phát huy được sức mạnh gì của công pháp này …” Hoàng Thiên nói

“ Đối với ta, ca ca là mạnh nhất trên đời” Hoàng Thường cười hì hì

“ Ừm, giờ muội ở đây tu luyện ta xem “

Nghe lời Hoàng Thiên, Hoàng Thường ngồi bệt xuống, bắt đầu tu luyện, khi cô bắt đầu lẩm nhẩm công pháp,hấp thu nguyên khí thì trước ngực cô, hình xăm hình vương miện phát sáng, kế đó, từng luồng nguyên khí dung nhập vào người em càng lúc càng nhanh.

Hình xăm vương miện thì giống như có 1 luồng ánh sáng từ hình xăm ấy thoát ra bay thẳng đến Hoàng Thiên, chui vào cơ thể rồi tan ra thành nguyên khí tẩm bổ nhục thân của hắn.

“ Thật kì diệu, ta cảm thấy bản thân tu vi có 1 tia tinh tiến “ Hoàng Thiên đánh giá bản thân nói

Đây là năng lực đầu tiên của công pháp Kết Nối Chúng Sinh Vạn Vật, hấp thu tu luyện của người khác trở thành của mình. Vì hắn mới nắm được một chút xíu da lông của năng lực này nên chỉ hấp thu được một phần trăm của người khác,chờ hắn luyện tập năng lực này đại thành thì sẽ hấp thu một trăm phần trăm tu luyện.

Một canh giờ sau, Hoàng Thường kết thúc tu luyện, ngạc nhiên nhìn Thiên ca nói

“ Ca ca, hình như tốc độ hấp thu nguyên khí của ta nhanh lên rất nhiều…..”

Thật ra nói là hấp thu vậy thôi chứ thật ra năng lực này giống như một động cơ vậy, khi người ta tu luyện thì sẽ đồng thời khởi động động cơ (cũng chính là hình xăm vương miện) để hấp thu nguyên khí giùm Hoàng Thiên chứ người tu luyện chẳng bị đánh cắp nguyên khí gì cả, ngoài ra còn giúp cho người tu luyện hấp thu nguyên khí được nhanh hơn, đấy gọi là đôi bên vừa có lợi.

“ Ừm đây là năng lực công pháp của ca ca đấy” Hoàng Thiên mỉm cười nói

“ Công pháp của ca ca thật lợi hại, để ta kêu baba và mama đến kết nối với ca” Thường muội phấn khởi muốn chạy ra khỏi phòng nói cho cha mẹ biết nhưng Hoàng Thiên vội vàng nắm lại

“ Không được đâu, Cha mẹ giờ đã là Luyện Cốt Trung Giai rồi, ta không thể kết nối với người hơn ta một đại cảnh giới được và ta không muốn cha mẹ biết thế nên Thường muội giữ bí mật giùm ta nha “ Hoàng Thiên giải thích, Hắn hiện tại đã bịa chuyện rất nhiều rồi, nếu như chuyện này cha mẹ hắn biết được chỉ sợ sẽ nghi ngờ hết tất cả lời nói của hắn mất.

Thường muội nghe xong liền trầm mặc không nói, lát sau nhìn Hoàng Thiên mỉm cười

“ Vậy đây sẽ là bí mật giữa hai ta nha” Hoàng Thường nói

“ Ừm, chúng ta ngoắc tay thề “ Hoàng Thiên đưa ngón tay út ra



“ A, Ca Ca xấu tính, ta không thề, không thề đâu” Hoàng Thường phản kháng

Lát sau, Hoàng Thường cũng bỏ cuộc, xụ mặt đưa ngón tay út ra ngoắc với ngón tay của Hoàng Thiên

“ Ngoắc tay~, Ngoắc tay ~, nếu một người nói dối, kẻ đó sẽ bị chặt ngón tay út đi, bị đánh mười nghìn lần và phải nuốt một ngàn cái kim” Cả hai cùng hát
“ hư Ca ca đáng ghét “ Hoàng Thường buồn bã lè lưỡi nói

“ Ha ha, thôi chúng ta đi ra ngoài chơi nha” Hoàng Thiên đưa tay

“dạ..”

…..

Hoàng Thường dắt hắn đi cả buổi sáng và chiều, cho đến khi màn đêm buông xuống thì cả hai mới về nhà, về đến phòng hắn lại đến chiếc giường thân yêu của mình mà nằm xuống.

“ Em mình lấy đâu ra thể lực nhiều thế nhỉ?” hắn tự hỏi

“Hửm, cảm giác này, Thường muội đang tu luyện sao?” Hắn kinh ngạc, cảm nhận được ở đâu từng luồng nguyên khí bay đến phía mình. Khuôn mặt hiện lên vẻ hoảng sợ như gặp quỷ đồng dạng, Đi chơi cả ngày trời mà còn có thể lực để tu luyện sao? Sức của em ấy từ đâu có vậy.

“ Ta cũng không thể thua được” Hoàng Thiên ngồi dậy nhưng không tu luyện mà cầm thanh kiếm hắn để trong góc lên.

“ Ngay cả thi triển công pháp cũng nhờ cả nó, không biết nó còn có tác dụng gì nữa không?” Hắn cầm thanh kiếm quơ quơ suy nghĩ.

Một lúc lâu thấy không kiểm tra được gì, hắn lại chán nản nằm xuống, tay cầm thanh kiếm, nhớ lại mọi chuyện.

Đã được 3 năm hắn đến thế giới này, cũng thích ứng được thế giới nơi đây, nhưng dù sao cũng là người từ thế giới khác nên hắn cũng có chút tiếc nuối ở thế giới cũ, nhớ lại baba và mama của hắn ở thế giới kia,hắn vẫn chưa làm được gì giúp cha mẹ hắn cả,

“Không biết cha mẹ ở kiếp trước, hiện tại ra sao nhỉ?” Hoàng Thiên lẩm bẩm nói

“Rung, Rung “

Bất ngờ thanh kiếm khóa trong tay hắn rung lên, lôi cả người hắn dậy, chĩa vào giữa căn phòng.

“ Chíu”

Một điểm sáng nhỏ từ đỉnh đầu thanh kiếm bắn ra, bay đến giữa căn phòng sau đó khuếch trương lên tạo thành một vòng tròn lớn bán kính ước chừng 40cm. Khuếch trương xong thanh kiếm hóa thành hàng ngàn điểm sáng tiêu thất trong không khí.

Hoàng Thiên đồng tử co rút lại, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nhìn chằm chằm vào vòng tròn sáng.

“ Đây là chuyện gì xảy ra??? sao thanh kiếm ta biến mất rồi…. và vòng tròn ấy là sao?” Hàng loạt câu hỏi hiện trong đầu hắnTrầm mặc suy nghĩ một hồi lâu cũng hắn cũng không tìm được nguyên nhân tại sao, việc này thật sự đã quá khả năng nhận biết của hắn rồi.

“ Có lẽ ta nên kiểm tra xem “ nghĩ xong, hắn đứng dậy đi đến vòng tròn ấy vươn tay ra, bỗng nhiên một luồng hấp lực từ vòng tròn kéo hắn vào.

Vòng tròn hút hắn vào trong xong liền thu nhỏ lại biến mất giữa căn phòng.

Trái Đất, Ở Đất nước tên Việt Nice, trong Tỉnh Tp. Hồ Chí Mo, Quận 10, Phường 1, chợ hoa Hồ Thị Ký, buổi tối, ở một góc không có bóng người bỗng xuất hiện một vòng tròn lớn, từ vòng tròn đó nhảy ra một cậu bé khoảng chừng 3 tuổi, cao 60 cm, trang phục là áo dài việt nice thời xưa.

“ Phụt “

Cậu bé đó nhảy ra, tiếp cả người xuống mặt đất. Vòng tròn đưa Hoàng Thiên đến đây liền biến mất.

“ Móa, Rút cuộc là chuyện gì xảy ra vậy “ Hoàng Thiên đứng dậy phủi bụi cả người chửi thề, quan sát cảnh vật xung quanh, sau đó giống nhận ra điều gì, hắn dụi mắt nhìn mọi vật xung quanh một lần nữa, Miệng hình chữ O cằm hình chữ A, không dám tin được khung cảnh trước mắt của mình.

10 phút sau

Hắn đứng đó, lúc này mới lẩm bẩm mở miệng nói

“ Đây là…… Đây là….. Thế giới trước kia của mình,Địa cầu, Trái đất, chuyện này….. rút cuộc là chuyện gì xảy ra?” Hắn tự hỏi, hàng loạt những câu hỏi xuất hiện trong đầu, tại sao hắn lại ở đây, hắn phải ở Thế giới Thần Việt chứ, Không lẽ tất cả mọi chuyện chỉ là một giấc mở của mình……….. Nhưng sau đó một câu trả lời xuất hiện.

“ Đúng rồi, là do thanh kiếm khóa đó!!!!!” Hắn rút cuộc hiểu tại sao hắn lại ở đây, chính là do thanh kiếm khóa của hắn, chính nó đã đưa hắn ở đây, chính nó đã nghe được tiếng lòng của hắn mà mang hắn đến đây, đã biết được nguyên nhân, hắn lại câu mày, bởi vì…….. Thanh kiếm khóa của hắn đã biến mất rồi.

“ Làm sao để trở về đây?” Mặc dù đúng là hắn có luyến tiếc ở thế giới này, luyến tiếc cha mẹ và bạn bè nhưng hắn đã trọng sinh ở thế giới khác, là Hoàng Thiên của Thế Giới Thần Việt, hắn đã không còn ở đây nữa.

Đang suy nghĩ làm cách nào để thoát thế giới này thì bỗng nhiến từ sau lưng hắn nghe giọng nói run rẩy

“ Con phải không Hoàng Thiên????” một người phụ nữ nói

Hoàng Thiên quay lại nhìn,đôi mắt hắn mở to, người phụ nữ này khoảng 40 tuổi nhưng khuôn mặt vẫn còn rất trẻ chỉ xuất hiện vài vết chân chim để thể hiện ra số tuổi, cầm giỏ xách hình như mới mua đồ từ siêu thị về. Đó chính là mẹ hắn ở thế giới Địa cầu. Nguyễn Khang Ngọc.

Hắn nhìn mẹ hắn, cảm xúc trào dâng, hắn muốn chạy đến, ôm thật chặt mẹ hắn, kể ra hắn nhớ mẹ hắn thế nào, cả một bầu trời yêu thương đang trực trào để mà tràn ra nhưng hắn kiềm lại, hắn không thể, giờ hắn đã là người của thế giới khác, Hoàng Thiên ở thế giới này, đã chết rồi.

“ Dạ, xin lỗi cô hình như cô nhìn lầm ng……..” Chưa nói hết câu. Hai bàn tay bất chợt xuống hiện ôm chầm lấy hắn, tiếng khóc tiếp sau đó cất tiếng

“Con, Đúng là con rồi, con chưa chết, con của ta chưa có chết, phật phù hộ, ông trời phù hộ, con của tôi chưa chết” Khang Ngọc khóc, nước mắt tràn ra, Con của cô chưa chết, hắn vẫn sống, vẫn chưa chết, linh cảm của mình là đúng,cảm giác mình là đúng con của mình sẽ ở đây, ở nơi không có người qua lại.

Hoàng Thiên đứng đó không nói, hắn đang kìm nén không cho nước mắt trào ra, đôi mắt đỏ, cảm nhận cái ôm của Khang Ngọc.

Ôm một lúc lâu, Khang Ngọc thả ra, sờ sờ khuôn mặt trắng mịn của Hoàng Thiên,

“ Là thật, không phải ảo giác, là con của ta bằng xương bằng thật, hức hức, Hoàng Thiên con biết không, mẹ đã tưởng con đã chết rồi…..” Khang ngọc nước mắt đầy cả khuôn mặt nói

Hoàng Thiên định muốn nói cái gì thì bỗng nhiên nghe tiếng một người đàn ông cất tiếng trước mặt hắn

“ Bà Đang làm gì mà chạy vào nơi đây, không sợ bị người khác đánh cướp sao “ Người đàn ông từ từ tiến lại cất tiếng nói

Người đàn ông khoảng 45 tuổi, thân hình cường tráng, cao 1m8 từ từ tiếng lại. Là cha của Hoàng Thiên ở thế giới này. Hoàng Tuấn Kiệt

Đặt lên vai Khang Ngọc

“ Bà đang ôm cái g……..” Chưa nói hết câu, ngạc nhiên nhìn người mà Ngọc đang ôm, vô tình bật lên tiếng

“ Là con sao Hoàng Thiên…..”

Chương 7: Gia đình ở kiếp trước

Tp. Hồ Chí Mo đường 3/3, ở ngã giao giữa Nguyễn Trị Phú và Thành Trấn,có một siêu thị rất lớn tên là Big D, siêu thị rộng khoảng 500m2, ở chỗ cánh cửa đi vào của siêu thị lúc này có 2 người rất đáng chú ý đang bước ra từ đó, một người đàn ông và đàn bà, người đàn ông tay cầm rất nhiều món đồ trên tay, khuôn mặt hiện ra nỗi buồn bã còn người vợ thì tay cầm giỏ xách nhỏ đang hí hửng giống như vớ được một báu vật vậy.

“ Bà có cần mua nhiều như thế không? “ Người đàn ông dùng hết tất cả bình sinh cầm đồ trên tay nói

“ Ông nói sao chứ, thịt hôm nay giảm giá 50%, còn có dưa leo mua một tặng một, với hàng đống khuyến mãi khác, mua cả đống này rồi sẽ tiết kiệm một đống tiền cho chúng ta đấy, bộ ông không muốn à?” Người vợ vui vẻ giải thích

“….”

Nghe người vợ nói vậy người đàn ông chỉ đành ngậm ngùi cầm các bịch đồ nặng như nghìn tấn này đi về nhà. Liếc mắt nhìn vợ mình nụ cười xán lạn cứ như trên đời này không có vật gì có thể làm nụ cười ấy được gỡ xuống mà hạnh phúc. Người đàn ông đó và phụ nữ đó là Hoàng Tuấn Kiệt, Nguyễn Khang Ngọc.

Đã 3 năm kể từ đứa con thân yêu của họ vì một cứu một đứa bé mà không may bị xe đụng qua đời, khi nghe tin con, Khang Ngọc đau đớn, không dám tin tưởng mà chấn thương tâm lý, suốt 2 năm cứ như một người điên, miệng luôn nói:” con của ta không chết, con của ta ở đây,” như vậy.

Tuấn Kiệt hết lòng an ủi trong 2 năm đó đã giúp người vợ dần quay trở lại với cuộc sống, chấp nhận nỗi đau mất con, và như vậy 1 năm nữa, người vợ đã hoàn toàn trở về bình thường nhưng Tuấn Kiệt vẫn có cảm giác rằng người vợ vẫn còn một chút không chấp nhận sự thật.

Nhưng dù sao thì thấy người vợ vui vẻ vậy ông chồng cũng vui rồi.

Trên đường về tới nhà, người vợ hí hửng nói chuyện trên đời dưới đất, người chồng thì im lặng lắng nghe, lâu lâu nói vài câu, không khí ấm áp luôn bao quanh lấy họ. Đi đến gần một con hẻm, Khang Ngọc bỗng ngừng lại, không nói nữa, đứng ngây dại.

“ Ngọc, em sao vậy?” Tuấn kiệt thấy Khang Ngọc không nói nữa liền hỏi

“ Cảm giác này, hình như….. có phải là…” Khang Ngọc miệng lẩm bẩm nói

“ Này em…..” Tuấn Kiệt đưa tay định nắm bờ vai của Khang Ngọc thì Ngọc bất ngờ chạy, chạy đến con hẻm, nhìn một lúc rồi chạy vào hẻm. Tuấn Kiệt thấy thế liền chạy theo

…….

“ Là con sao Hoàng Thiên……”

Tuấn kiệt vô tình bật tiếng nhưng rồi lắc đầu tỉnh táo lại, đây không phải là Hoàng Thiên, con của hai người nếu như còn ở đây thì giờ đã 18 tuổi rồi chứ, đâu phải như đứa bé 3 tuổi này,nhưng công nhận khuôn mặt của đứa bé ấy rất giống mặc dù có vài phần non nớt, trẻ thơ.

“ Thôi nào mình, mình nhìn lại đi, đây đâu phải con mình, con mình dù có ở đây thì cũng đã 18 tuổi chứ đâu có phải là đứa bé 3 tuổi này đâu” Tuấn Kiệt nói

“ A “

Nghe được chồng nói, cô mới tình mộng lại, nhìn lại Hoàng Thiên, đúng rồi, mặc dù khuôn mặt rất giống nhưng chỉ là đứa bé,con của cô nếu giờ ở đây, chắc giờ đã cao hơn cô một cái đầu rồi.

“ Dì xin lỗi con, là lỗi của dì, mà sao con lại ở đây thế “ Khang Ngọc khuôn mặt hiện lên nỗi thất lạc

Nhưng vẫn ân cần hỏi hắn,

Nhìn thấy sự thất lạc của cô, Hoàng Thiên rút cuộc lúc này chịu không nỗi ôm chầm lấy Khang Ngọc khóc rống, dù hắn có ý thức của đứa 18 tuổi nhưng hắn vẫn có cảm xúc của một đứa trẻ, không thể kìm nén hết mọi thứ trong lòng,

“OAAAAAAAAAA”

Hắn khóc, hắn ân hận, tại sao hắn lại làm cha mẹ lo lắng nhiều đến thế, Mẹ hắn đã có nhiều vết chân chim hơn kể từ hắn gặp lần cuối trước khi qua thế giới Thần Việt, Cha hắn thì nhìn rõ rệt hơn, mái tóc đã có một nhánh bạc, Dù cha hắn không thể hiện cảm xúc ra ngoài nhưng thân thể đã thay sự đau khổ của hắn mà thể hiện ra, người gầy hơn trước.

Ôm chặt Khang Ngọc khóc làm cả hai cảm thấy rất bất ngờ.



“ Giờ sao đây chồng” Ngọc nói

“ Hình đứa nhỏ đi lạc vào đây, chúng ta tìm xung quanh xem có thấy mẹ nó không”“ Ừm “

Khang Ngọc ôm Hoàng Thiên lên, đi xung quanh hỏi nhưng rất lâu vẫn không tìm thấy mẹ của đứa bé.

“ Nè, con có biết mẹ con ở đâu không?” Tuấn Kiệt hỏi

“ Dạ, con không biết “

Lúc này Hoàng Thiên mắt sưng đã hết khóc từ lâu rồi. suy nghĩ mình ứng đối hoàn cảnh này nhưng suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ được nên hắn đành giả vờ lạc mẹ thôi

Tuấn kiệt nghe vậy liền gãi đầu, Bây giờ trời tối thế này rồi, cũng không thể gửi cho ông an nhờ kiếm dùm được, thế nhưng cũng không thể đứa bé lại, lúc này hắn thật không biết làm cách nào.

“ Hay là mình cho nó ngủ một đêm ở nhà mình đi rồi mai kiếm tiếp,dù sao trời cũng tối rồi” Khang Ngọc cất tiếng nói

“Đành vậy thôi “ Tuấn Kiệt thở dài nói

Cả hai đưa Hoàng Thiên về căn nhà của hắn ở thế giới này, Căn nhà cũng không có gì đặc biệt, rộng khoảng 50m2,nhà 3 tầng lấu, trang trí đơn sơ, giản dị. Vào đến nhà, Khang Ngọc để Hoàng Thiên xuống

“Hít sâu”

Hoàng Thiên hít một hơi thật sâu rồi thở nhẹ ra, mùi hương, không khí quanh nhà, cảm giác thân thuộc này đã rất lâu hắn không được hưởng thụ.

“ Cháu ơi lại đây, để ta chỉ cho phòng ngủ “ Khang Ngọc đứng trên lầu cầu thang nói

Hoàng Thiên đi lên cầu thang, đi đến căn phòng nơi Khang Ngọc chỉ, nhướng mày bởi nơi đó là căn phòng cũ của hắn, vào căn phòng, đảo mắt nhìn xung quanh, căn phòng của hắn chẳng thay đổi mấy ngoài việc nó sạch sẽ ngăn nắp hơn lúc hắn sống thôi, trên bàn máy tính để rất nhiều quyển truyện anime, manga, ở bên toàn là các áp phích hình kiếm hiệp, tiên hiệp, có thể nói hắn là một Otaku và một người mê truyện tu tiên.

“ Con thấy thế nào, thích chứ, mặc dù con của ta lớn rồi nhưng vẫn thích xem mấy thứ trẻ con như vậy lắm….” Nói một lúc Khang Ngọc ngập ngừng nhớ lại chuyện trước, khuôn mặt thoáng buồn.

“ Thôi, ta đi làm cơm tối, để ta làm xong rồi gọi con, ở đây có nhiều đồ chơi lắm, con cứ lấy ra mà chơi” Khang Ngọc rồi từ từ đóng cửa phòng

“ Cảm ơn cô ” Bất ngờ Hoàng Thiên chưa nói gì từ lúc tới đây bỗng cất tiếngCánh cửa dừng lại một lúc xong rồi đóng hẳn, Khang Ngọc miệng nở nụ cười đi xuống lầu

“ Đứa bé nó ổn chứ “ Tuấn Kiệt thấy vợ xuống lầu liền nói

“ Ừm, nó ổn, Thôi em đi làm cơm tối” Khang Ngọc mỉm cười nói

Trong căn phòng, Hoàng Thiên lục lội, lấy ra hết mọi thứ, một đống đồ vật bày ra trước mặt, hắn mỉm cười, không có món đồ nào bị mất cả, kể cả mấy thứ như “ sách đen” cũng không mất, may mà mẹ hắn không tìm ra.

Sau khi xem lại đồ của hắn của thế giới này thì bắt đầu đến vấn đề chính

“ Làm thế nào để quay về đây? “

Mặc dù hắn có chút luyến tiếc nơi đây, nhưng hiện tại hắn là Hoàng Thiên của Thế giới Thần Việt, cha mẹ hắn là Hoàng Viêm và Tiêu Nữ, Nợ cha mẹ ở thế giới, để khi hắn đủ cường đại sẽ quay lại trả, hiện tại hắn phải trả thù 2 gia tộc Tạ và Lục Gia, Phục hưng Hoàng Gia, đó là điều cần thiết hắn cần làm.

Ngồi ở trên giường, hắn nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói:” Đến Đây “

“Chíu”

Hàng ngàn điểm sáng từ hư không bay tới cánh tay của hắn biến thành Thanh Kiếm Khóa, Hoàng Thiên cầm kiếm hóa trên tay. Sau đó ý nghĩa động đậy, thanh kiếm lại biến lại thành hàng ngàn điểm sáng biến mất.

“ Thì ra nó còn có tác dụng này nữa…..” Hoàng Thiên nói

Hiện giờ hắn đã biết được thanh kiếm của hắn có thể tùy ý xuất hiện hoặc biến mất trong hư không chỉ bằng một ý niệm của hắn, điều này làm hắn rất hài lòng, cũng tốt, đỡ phải mang thanh kiếm kì lạ này ra khắp mọi nơi để mọi người trêu chọc, hơn nữa cũng có thể lúc kẻ địch không để ý mà rút thanh kiếm lật kèo.

( Thật ra hiện tại hắn không biết rằng việc hắn có thể làm như vậy làm cho mọi cường giả, thậm chí là một số chí cao cường giả vì đó mà ánh mắt thèm thuồng, một thanh kiếm có thể tùy ý xuất hiện trong tay mà không cần trữ vật như vậy làm sao có thể làm được?)

Cầm thanh kiếm trên tay chĩa ra giữa phòng hắn nhẹ nhàng nói:” Đến Thế Giới Thần Việt “

“ CHíu “

Đỉnh đầu thanh kiếm phát sáng chiếu thẳng ra giữa phòng tạo thành một vòng tròn ánh sáng lớn sau đó biến mất, Hoàng Thiên nhìn trên tay mình ý niệm lại động, lần này thanh kiếm không xuất hiện nữa, hắn phát đoán, cái vòng tròn ấy rất có thể là thanh kiếm biến thành của hắn biến thành.

“ Thật là thanh kiếm thần kì “ hắn lẩm bẩm nói sau đó bước vào căn phòng

“ Phụt “

“ Trở lại rồi sao? “ Hoàng Thiên bước ra khỏi vòng xuống trở lại Thế giới Thần Việt, Nhìn xung quanh căn phòng, xác định là phòng mình.

“ Trời vẫn còn tối nhỉ? Chắc không phải là cảnh trời của mấy tháng sau đâu ha “ Hoàng Thiên nghi ngờ nhìn lên trời, cảm nhận được nguyên khí như một vòng tuẩn hoàn bay đến mình hắn biết Hoàng Thường chưa ngủ nên qua phòng em nó hỏi ngày giờ.

“ Dạ…… thì là ngày 14 mà “ Hoàng Thường giả bộ ngáp ngáp, dụi dụi mắt nói

Hoàng Thiên nhìn em giả bộ không nói gì, xác định em nói đúng là ngày hôm nay chứ không phải là mấy tháng sau âm thầm hài lòng, xoa đầu, hôn lên trán em nó rồi về lại phòng mình. Hoàng Thường được hôn lên trán, vui vẻ đóng cửa không đi tu luyện nữa mà đi ngủ

“ Vậy là giờ của thế giới này trùng với Trái đất à “ Hoàng Thiên suy nghĩ nói.

Suy nghĩ một hồi hắn thấy mắt đã trĩu nặng, người như hết sức, ngày hôm nay cũng có quá nhiều chuyện xảy ra khiến hắn cũng có chút không chịu được bèn nằm xuống nhắm mắt ngủ

Chương 8: Lo lắng của người cha

Sáng hôm sau

Cánh cửa vào phòng của Hoàng Thiên chầm chậm mở ra, một bóng đen nhỏ nhắn với đôi mắt ranh mãnh đang từ từ vào căn phòng của Hoàng Thiên, tiến tới gần hắn, khoảng cách chỉ còn 2 bước chân thì bất chợt nhảy lên như một chú thỏ, đè xuống hai tay ôm hắn.

“ Aydaaaaaaaaaa, cái gì vậy” Hoàng Thiên hoảng hốt tỉnh lại, đầu lắc qua lắc lại xem xung quanh sau đó nhìn thấy một cái đầu nhỏ nhắn đang ôm sát người hắn.

“ Trời sáng rồi, ca ca dậy đi chơi với Thường Thường đi “ Hoàng Thường ôm hắn ngẩng đầu nhìn hắn cười nói

Thì ra là Hoàng Thường sáng sớm vào phòng đánh thức hắn dậy để rủ hắn ra ngoài chơi, Hoàng Thiên rầu rĩ định từ chối em nó rồi cắm đầu ngủ tiếp nhưng hắn bắt gặp cặp mắt to long lanh háo hức nhìn hắn làm hắn không nỡ nói bèn thở dài.

“ AAAAA ~ mới sáng sớm đã có một con heo tham chơi đòi ta dẫn ra ngoài rồi….” Hoàng Thiên đùa nói

“A, Ca ca đáng ghét, muội muội không phải là con heo, không phải, không phải “ Hoàng Thường bực bội quơ tay quơ chân trên người hắn

“ haha, Được rồi, Thường Thường không phải là con heo, để ta đánh răng, rửa mặt rồi đi “

…..

Hoàng Thiên rửa mặt, sạch sẽ liền nắm tay muội muội của hắn xuống nhà.

“ Con với ca ca ra ngoài chơi nha “ Hoàng Thường miệng nhỏ nhắn nói

“ Ừm, các con đi cẩn thận “ Tiêu Nữ nói

Vừa định mở cửa ra ngoài thì cánh cửa đã tự mở ra, Hoàng Viêm đi vào nhà thấy các con trước cửa.

“ Con với muội muội đi chơi nha cha “ Hoàng Thiên bị Hoàng Thường nắm tay lôi ra khỏi cửa nói

“ Nhớ đừng đi quá xa đồng cỏ nhé “ Hoàng Viêm mở miệng nói.

Nhìn hắn hai đứa con vui vẻ chạy ra ngoài, Hoàng Viêm đóng cửa lại, rồi trên ghế phiền muộn suy nghĩ.

“ Có chuyện gì thế anh “ Tiêu nữ thấy như vậy liền hỏi

“ Haaaaaa, Anh mới đi vào Trấn La Thành, âm thầm tìm kiếm những người trong tộc chạy thoát được, số lượng chưa đến 100 người, đã vậy đa số còn đang sống chui sống nhủi để tránh sự truy bắt của tụi Tạ, Lục gia, thực lực cao nhất chỉ mới đến Luyện Tạng cảnh Trung Giai thôi, thật sự thì chẳng có dậy lên được sóng gió gì “ Hoàng Viêm ảo não nói

“ Hay là chúng ta kêu mọi người chạy đến, ở đây nguyên khí dồi dào, động vật, thực vật màu mỡ, sẽ giúp ích cho mọi người rất nhiều “ Tiêu nữ nói

Nhờ vào việc sinh hạ Hoàng Thiên và Hoàng Thường nên nguyên khí xung quanh đồng cỏ hội tụ rất nhiều, rất dồi dào, nhờ vậy mà động thực vật nơi đây sinh sản sinh trưởng rất nhanh chóng, cả nhà 4 người không lo việc bị đói mà kì lạ một điểm là, dù động vật kéo đến rất nhiều nhưng không hề có dấu hiệu của một con Yêu thú nào ve vãn quanh đây, ít nhất ở ngoài đồng cỏ hai trăm dặm mới thấy, cái này Hoàng Viêm và Tiêu nữ nghe người ta nói trong truyền thuyết là khí vận trời ban

“ Ta biết nhưng bây giờ Tạ và Lục gia đến hiện tại vẫn chưa ngừng kêu người truy bắt chúng ta, lúc nãy ta vào thành đã có rất nhiều người nhòm ngó, phải cẩn thận lắm ta mới có thể đi về đây mà không bị tụi kia theo đuôi đấy, có lẽ ta không nên vào thành một thời gian “

“ Cũng may, nhờ hai đứa Hoàng Thiên và Hoàng Thường mà nguyên khí nơi đây mới dồi dào hơn rất nhiều so với Trấn La Thành nên cảnh giới của ta với hai thằng Tạ Giải và Lục Thương cũng không xê xích nhiều lắm “ Hoàng Viêm nói

“ Vậy hiện giờ chúng ta nên làm gì “ Tiêu nữ hỏi

“ Hoàng Viêm suy nghĩ hồi lâu thở dài nói:” Đợi chúng nó lớn lên rồi tính tiếp “



……….

Ở ngoài vực khu vực đồng cỏ ngoài mười dặm, Hoàng Thường đi bộ một hồi liền sắc mặt buồn bã rũ xuống.

“ Chuyện gì làm muội muội của ta buồn bã vậy “ Hoàng Thiên vậy liền hỏi
“ Ta với ca ca suốt ngày chỉ có đi đi lại lại trong rừng, cây cỏ nhìn cũng đến phát chán luôn…… tại sao chúng ta không thể đến Trấn La Thành chơi vậy “ Hoàng Thường ủ rủ nói

“ Thường muội ngoan, hiện giờ chúng ta không thể quay lại Trấn La Thành được, nếu ta vs muội đến đó sẽ làm cho cha mẹ lo lắng lắm đấy, ca ca hứa với Thường muội, đợi ta tròn 15 tuổi, nhất định sẽ dẫn muội về lại Trấn La Thành “ Hoàng Thiên an ủi nói

“ Thời gian lâu quá, ta không chịu……..” Hoàng Thường ngồi xuống, ôm đầu gối, nước mắt dần dần trào ra, thiên địa xung quanh vì vậy mà ảm đạm đi vài phần.

Nhìn thấy Thường muội khóc, lòng hắn đau như cắt, Hắn tự trách bản thân quá yếu đuối hiện tại chẳng làm được gì, đang suy nghĩ cách dỗ dành muội muội thì trong đầu hắn liền lóe ra một ý tưởng, hắn ngồi xuống nhìn khuôn mặt Hoàng Thường mỉm cười

“ Vậy Thường muội muốn đi chỗ khác chơi không? “

“ A! Ca ca dẫn ta đi Trấn La Thành chơi hả “ bất ngờ Hoàng Thường thay đổi sắc mặt, miệng cười nhỏ nhắn, mừng rỡ nhìn Hoàng Thiên

Lúc này khuôn mặt mỉm cười của hắn liền co giật vài cái, nha đầu này, thực sự là nãy giờ vờ buồn bã để muốn đi chơi Trấn La Thành à, Hắn nhìn khuôn mặt cún con của Thường muội, không nỡ giận liền cười nói

“ Ta không có đi Trấn La Thành nhưng ta sẽ dẫn muội đi chơi chỗ khác vui hơn gấp trăm lần là chỗ đó, muội có chịu không? “

“ Đi, Đi, Ca ca ơi ta muốn đi, mau dẫn ta đi đi “ Hoàng Thường vui vẻ nhảy cẩng lên, miệng thơm má Hoàng Thiên mấy chục cái

“ Được, Thường muội tránh xa một bên nào “ Hoàng Thiên được hôn liền tinh thần phấn chấn người đứng dậy nói

Kế đó hắn liền ý niệm kêu gọi Thanh kiếm Khóa trong tay, Thanh kiếm xuất hiện trên tay hắn đưa ra giữa khoảng lối đi khu rừng.

“ Đến Thế Giới Địa Cầu “ Hoàng Thiên nói

Ánh sáng từ đỉnh đầu thanh kiếm bắn ra tạo thành vòng tròn lớn sau đó thanh kiếm biến mất. Hoàng Thường nhìn thấy cảnh tượng như vậy liền mở to mắt tò mò, không biết ca ca làm cách nào như vậy, sau một lúc liền đi đến chỗ Ca ca

“ Ca ca vừa làm gì vậy, vòng tròn ánh sáng này từ đâu xuất hiện?” Hoàng Thương tò mò hỏi

Hoàng Thiên chỉ nở nụ cười thần bí vỗ vỗ vai Hoàng Thương nói

“ Không có gì đặc biệt đâu, chỉ là ta muốn dẫn muội muội đi đến chỗ vui vẻ thôi, cánh cổng mở rồi đấy, muội vào trước đi “
“ Thật sự sẽ không có sao chứ “ Hoàng Thương lo lắng nói

“ Tin tưởng ca ca “ Hoàng Thiên nói

Hắn không muốn vào trước bởi vì hắn sợ một khi hắn vào rồi cánh cổng sẽ biến mất,như vậy hắn phải mất một lúc mới quay về được.

Vừa nghe được lời nói của ca ca mình, Hoàng Thường như một chú mèo con cảnh giác, nhẹ nhàng từng bước đi đến, chạm vào cái vòng, cái vòng lúc này như có lực hút, hút Hoàng Thường vào rồi biến mất.

Khi Hoàng Thường vừa mới bị hút vào trong vòng tròn ánh sáng ấy, Hoàng Thiên trong người đột ngột giống như bị hao hết thể lực, không chuẩn bị mà quỵ gối xuống đất, thở hổn hển.

“ Chuyện gì vừa xảy ra, ta cảm thấy cả người bị một thứ gì đó hút thể lực, năng lực ta ra vậy “ Hoàng Thiên nói

“ Không lẽ là ta đi ra vào giữa hai thế giới thì được nhưng để cho người khác vào thì phải tiêu hao năng lượng, thể lực sao?” Hoàng Thiên có chút bừng tỉnh đại ngộ

“ Không có thời gian, Hoàng Thường đang đợi ta ở bên kia, không nên làm muội lo lắng “ Hoàng Thiên dùng hết sức lực, đôi chân run rẩy đi đến vòng tròn, đi vào trong đó

Ở Thế Giới Trái đất,trong một con hẻm hẻo lánh ở Nguyễn Trị Phú, có một vòng tròn xuất hiện, một bé gái đi ra khỏi vòng ấy, kinh ngạc nhìn cảnh vật xung quanh, ở đây không giống như đồng cỏ cô sống, dưới nền không phải đất mềm mà là một thứ gì đó cứng, vũng chắc, khi đặt chân lên đó cảm giác như đang đi trên mặt phẳng vậy, không có lún xuống như đất, ngôi nhà xung quanh thì được đắp bằng vật liệu không phải là gỗ nhưng mà rất rắn chắc. Hoàng Thường tò mò nhìn mọi thứ, nơi đây thực sự quá mới mẻ khiến cho một cô gái 3 tuổi như cô cảm thấy rất hứng thú.

“ Hít vào “

“ Khụ khụ, không khí nơi đây thật khó chịu, hít thở có chút khó khăn “ Hoàng Thường hít thở không thông

“ Với lại ta cảm thấy nguyên khí nơi đấy rất ít, ít đến đáng thương “ Hoàng Thường cảm nhận nguyên khí trong hư không liền nói

“ Muội thấy ở đây thế nào? “ Giọng nói ểu oải phát ra từ trong vòng tròn ánh sáng ấy

Hắn với đôi chân run rẩy đi từng bước ra khỏi vòng tròn, vòng tròn biến mất, Hoàng Thường nhìn thấy ca ca như vậy liền hỏi

“ Ca ca làm sao vậy?”

“ À chỉ là hơi mệt tí thôi, sao, muội muội thấy nơi đây thế nào? “ Hoàng Thiên nói

“ Mọi thứ nơi đây thực sự quá khác, giống như một thế giới khác vậy nhưng mà nguyên khí ít đến tí tẹo, ca ca dẫn ta đến đây làm gì, ở đây thì có gì vui? “ Hoàng Thường hỏi

“Thì đúng là thế giới khác mà” Hoàng Thiên nói trong lòng

“ Đợi một chút muội sẽ biết “

Hắn nói xong liền dắt muội muội ra khỏi con hẻm, ra khỏi con hẻm là một đường phố lớn, xe cộ qua lại tấp nập. Nhìn thấy những con ngựa sắt và hộp sắt chạy qua lại, Hoàng Thường hứng thứ,chỉ chỉ vào mấy cái xe cộ đó tò mò hỏi Hoàng Thiên đấy là cái gì, hắn gãi đầu cũng không tiện giải thích vì hăn nghĩ, giải thích cho một đứa bé 3 tuổi về những thứ này thế nào thì em nó cũng không hiểu, thế nên hắn liền nói với Hoàng Thường đợi lớn hơn một tí sẽ nói cho em ấy biết sau đó liền ngoắc xe Taxi.

Tiền của hắn ở thế giới này là vì lúc trước ở phòng cũ của hắn, hắn có để tiền riêng giấu ở chỗ bí mật, hắn lấy ra cũng được khoảng vài chục triệu nên giấu vào túi để bữa nào có về thế giới thì lấy ra xài. Ai ngờ hắn lại về đây nhanh thật.

Các Xe Taxi thấy đôi tay nhỏ của Hoàng Thiên vẩy nhưng không chạy đến chỗ hắn, bởi vì hắn bề ngoài chỉ là một đứa con nít ba tuổi thôi, chẳng ai dám để cho mấy đứa ở trong xe cả. Một lúc sau, hắn phát hiện ra được vấn đề liền bất đắc dĩ cười cười, sau đó nhìn xung quanh thấy một cửa hàng bán xe đạp hắn liền vào mua một chiếc, Chủ quán nhìn thấy hắn liền ngạc nhiên gãi đầu, nhìn xung quanh, xem có thấy cha mẹ hăn đâu, nghi ngờ bán chiếc xe đạp nhỏ cho hắn với giá năm trăm ngàn.

Hoàng Thiên thấy giá có tăng vài lần sau khi hắn chết nhưng thôi kệ ngồi lên xe kêu Hoàng Thường ngồi đằng sau, Hoàng Thường nhìn con ngựa sắt nhỏ này một lúc sau đó tò mò ngồi lên.

“ Ôm chặt anh nhé “ Hoàng Thiên nói, Sau đó tu vi Luyện nhục tam cảnh bộc phát, đẩy bàn đạp

“ VÈO “

Ông chủ kinh ngạc không dám tưởng tượng được cảnh tượng trước mặt, đứa bé đạp xe chạy rất nhanh,nhanh hơn một người lớn đạp xe chạy trên đường nữa, dụi dụi mắt vài cái để hắn xác định thì đứa bé từ lâu đã biến mất rồi,nếu hắn không cảm nhận tiền trên tay thì đã nghĩ mình bị ảo tưởng luôn rồi chứ

Chương 9: Bốn năm lại trôi qua

“ Vụt”

“ Nhìn kìa “

“ Cái gì thế “

“ Hình như là xe đạp nhỏ, trên xe có một đứa bé trai với một đứa bé gái “

“ Không thể tin được, mới tí tuổi đầu mà đã đạp nhanh như thế rồi sao? “

Mọi người đang chạy xe kinh ngạc nhìn chiếc xe đạp nhỏ xíu đang chạy vun vút trên đường, không tin được là một đứa bé khoảng chừng 3,4 tuổi nhưng lại có thể chạy bằng một người lớn đạp xe, có thể xem như là một chuyện lạ, có nhiều người định lấy điện thoại trong túi ra quay video thì chiếc xe nhỏ đó đã chạy đi mất rồi

“ Hahaha, nữa, nhanh nữa lên ca ca, vui quá đi “

Hoàng Thường rồi phía sau thích thú với cảm giác kì lạ này, lần đầu tiên cô có thể không tự nhờ sức đôi chân mình mà vẫn có thể chạy trên đường, đã vậy còn rất nhanh nữa chứ khiến cho cô rất vui vẻ và phấn khích không ngừng la lên bảo Hoàng Thiên nhanh lên.

Hoàng Thiên nghe vậy, đạp càng lúc càng hăng, kích phát hết tu vi luyện nhục tam cảnh, cắm đầu cắm cúi chạy, dù vậy hắn cũng không quên nhìn hai bên đường, kiếm nơi hắn muốn đến.

15 phút sau ~

“ Hộc hộc, đâu rồi ta, mình nhớ là nó ở đâu đây mà “

Hoàng Thiên thở hồng hộc, hắn lúc này đã dùng nỏ mạnh hết đà, đang gắng sức đạp xe, đôi mắt tìm kiếm xung quanh rồi dừng lại trước mặt tòa nhà rất lớn

“A….tới…nơi rồi,….Hoàng Thường, em xuống đi “ Hoàng Thiên thở từng hơi nói

Hoàng Thường thì lúc này mặt treo vui vẻ, hai chân nhảy xuống, con mắt láo liếc nhìn xung quanh như một chú mèo đang tò mò rồi nhìn lên tòa nhà to lớn, mắt to ngạc nhiên nói

“ Woaaaaaa, Căn nhà này to lớn quá, ở đây có thể cho hàng nghìn người sống! “

Tòa nhà này diện tích khoảng 500m2, tòa nhìn cao khoảng 100m, thiết kết bên ngoài là lắp vật liệu sắp bóng xen lẫn các cửa kính, hình dáng như là hai cột được nối liền bằng một cây vắt ngang dài tạo thành hình chữ “H”, Tên của tòa nhà này là siêu thị NowZune.

Hoàng Thiên thở hồng hộc khoảng một hay phút sau đó hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, sau đó nắm tay em gái tò mò của mình đi đến cánh cửa. Cánh cửa tự động mở ra, Hoàng Thường lại một lần nữa kinh ngạc.

“ OA cánh cửa sao lại có thể không dùng tay mà mở ra vậy ca ca “

“ Oa khung cảnh bên trong thật là đẹp, Ồ đây là gì đây….. sao ta lại không thể cầm được đồ vật ở trên đấy, Hể, hình như bên ngoài nó có cái gì trong suốt bao quanh đồ vật ấy thì phải…… A, mùi gì thơm thế, ca ca, ta muốn ăn, muốn ăn “

“ Oa, ta đang dần lên cao, ồ mọi người ở dưới nhìn thật nhỏ”

“ ca ca, nhìn kìa, cái kia, cái này nữa….. “

Suốt từ lúc bước vào cho đến lúc đi lên thang máy, Hoàng Thường cười nói liên tục không ngừng nghỉ, nhìn vào em ấy Hoàng Thiên hạnh phúc trong lòng, lần đầu tiên hắn thấy em mình vui vẻ cười nói như vậy, Hoàng Thiên biết, sống ở đồng cỏ xung quanh không có một ai để chơi cùng, chỉ có hắn với cha mẹ, thật sự rất buồn chán.

Cũng may là trong tay hắn “ Thanh kiếm Khóa” lại có thể xuyên không đến Trái Đất, nếu không thì tuổi thơ của Hoàng Thường sẽ bị lủng một lổ trong cuộc đời.

“ Ca ca “ Hoàng Thường nắm lấy tay áo của Hoàng Thiên làm hắn ngừng suy nghĩ

“ Chuyện gì vậy muội? “

“ Ta muốn ăn cái đó! “ Hoàng Thường chỉ vào bàn của một gia đình kia, trên bàn là một món ăn màu vàng đậm, lúc đứa bé xé ra thì bên trong lại là màu trắng săn chắc, mùi thơm lan tỏa kích thích cái mũi nhỏ nhắn của Hoàng Thường.

“ Ồ là món gà KFC à? dù sao chúng ta đi nhiều rồi, cũng đói bụng, chúng ta đi “ Hoàng Thiên nắm tay Hoàng Thường dẫn đến quán KFC



“ Cho em 2 phần gà KFC ạ! “

“ Hả? giọng nói phát ra từ đâu thế “ anh nhân viên nhìn xung quanh không thấy ai gọi bỗng thấy kì lạ

“ Ở đây này “ Hoàng Thiên giơ tay lên

Chỗ kêu đồ ăn nó cao đến 80cm mà trong khi hắn cao có 60cm, vì vậy mà cái bàn che hết người hắn làm nhân viên không thấy.Nhân viên sững sờ nhìn xuống hắn 2 đứa bé.

“ Cho em 2 phần gà KFC ạ “ Hoàng Thiên nói lại lần nữa

“ Aaaaa, ngon quá à ca ca ơi “ Hoàng Thường miệng nhỏ nhắn lúc này há to ra cắn một miếng lớn thịt gà, vị béo ngậy cùng săn chắc của thịt hòa quyện vào miệng của Hoàng Thường

“ Em chấm thêm cái nước sốt này nó sẽ ngon hơn đấy “ HOàng Thiên mỉm cười nói

“ Dạ……. A chấm vào ăn vị nó ngon hơn hẳn “

Hoàng Thiên nhìn Hoàng Thường sau đó mở miệng cũng cắn một cái

“ Ừm, Vị vẫn ngon như hồi xưa nhỉ? “

2 đứa bé một trai, một gái nói chuyện gây nên sự chú ý của mọi người xung quanh, sự chú ý này không phải là do cả hai bàn tán, mà là do ……. Cả hai đều rất dễ thương. Đúng vậy, là siêu dễ thương, đứa bé gái mũi cao, lông mày lá liễu, mái tóc đen óng mượt, mắt to lóng lanh, mũi nhỏ hình trái tim, khuôn mặt trắng trẻo, mịn màng không một tì vết, nhìn như một chú thỏ trắng vậy.

Còn đứa bé trai thì cằm V-line, mắt to, lông mày dày một chút, khuôn mặt tuấn tú, khí chất toát ra như khiến ai cũng phải “quy phục”, theo như ở tuổi nhỏ của hắn gọi là “gặp đâu cũng mến “ “ nói ra điều gì ai cũng sẽ làm theo”.

Cả hai thật sự là quá nổi bật, khiến cho mọi người xung quanh ai nhìn vào cũng muốn dừng lại, vào quán chỉ để nhìn 2 đứa bé này, càng ngắm càng thấy thích.

“ woa nhìn 2 đứa bé kìa, dễ thương quá đi “ một cô gái cất tiếng nói

“ nhìn cô bé ấy kia đi, y như một búp bê sống vậy, xem đôi má ấy kìa, thiệt là muốn bay vào vẹo má, đùa nghịch thôi”

“ AAAA ta muốn ôm cậu bé trai kia, thật là một soái ca “nhỏ” mà “

“ 2 đứa bé này giống như lão thiên chiếu cố mà ban xuống vậy “

“AAAa ta không chịu đựng, ta muốn nhận chúng làm con nuôi “

(Nguyên nhân bởi vì hắn vào Hoàng Thường đều sống trong một thế giới đầy nguyên khí và có thể tu luyện để cải thiện thân thể, chính vì vậy mà vẻ đẹp của cả 2 đều đã phát triển một cách gần hoàn hảo nhờ vào việc hấp thu nguyên khí, không giống như ở Trái Đất)

Càng lúc, càng nhiêu người vào quán KFC, khiến cho quán bắt đầu hơi chật chỗ,

“ Sao hôm nay quán mình lại đông thế nhỉ? “ Nhân viên nhìn thấy nhiều người vào quán mình kì lạ hỏi
Các nhân viên không thấy được 2 đứa bé vì bị đám đông che lấp, ngỡ ngàng không hiểu tại sao quán mình lại đông như vậy.

Ngày hôm đó là ngày quán kiếm được nhiều tiền nhất trong năm, nhân viên ở quầy được quản lý tăng thêm hoa hồng vì làm việc rất tốt.

Ăn xong Hoàng Thiên dẫn Hoàng Thường dẫn đi thêm vài vòng nữa rồi mới trỗn vào toilet mở cổng không gian trở về Thế Giới Thần Việt. Khi cả hai trở về nhà thì cũng đã xế chiều rồi, Hoàng Thường khuôn mặt vui vẻ đi ra miệng luôn luôn nói

“ Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời muội đấy, có quá nhiều thứ thú vị và đồ ăn ngon, ngày mai ta lại đi tiếp nha ca……..” Hoàng Thường nói đến chữ “ca” quay đầu lại nhìn thì thấy Hoàng Thiên cả người như không có sức lực ngã xuống một chân quỳ thở hổn hển làm cho Hoàng Thường sợ hết hồn chạy đến đỡ hắn lên

“ Ca ca bị làm sao vậy “ Hoàng Thường hốt hoảng nói

“ Không có gì chỉ là dẫn muội đi chơi thật có chút tiêu hao quá nhiều năng lượng thôi, về nhà nghỉ ngơi là được” Hoàng Thiên thở hổn hển nói

Hoàng Thường đỡ Hoàng Thiên về đến nhà, Tiêu nữ thấy tình cảnh tượng như vậy vội vàng hỏi thắm

“ Anh con bị sao vậy?”

“ Dạ thưa mẹ, chuyện là……..”

“ Chỉ là con dẫn Hoàng Thường chơi quá sức thôi, không có gì đâu mẹ” HOàng Thường định nói nhưng bị Hoàng Thiên chặn lại

“ Vậy à, con ngồi ghế nghỉ ngơi đi, mẹ sắp làm xong cơm rồi đấy, xong thì mẹ gọi “

“ Dạ”

Cả hai cùng đáp lại, Hoàng Thường khuôn mặt nghi hoặc nhìn Hoàng Thiên đỡ hắn đến ghế ngồi.

Hắn hít thở hồi lâu, nhìn Hoàng Thường

“ Việc này ta muốn về sau mới tiết lộ cho cha mẹ biết nên muội giữ bí mật giùm ta nhé! nếu muội không giữ lời thì ta sẽ không dẫn muội đi chơi tiếp đâu “ Hoàng Thiên cười nói

“ Dạ ca ca....” Hoàng Thường gật gật đầu

……………

4 năm sau ~

Thời gian thấm thoát trôi qua, Sinh hoạt hắn cứ như vậy. Sáng đi chơi với Hoàng Thường đến trưa thì về nhà với gia đình, đến chiều thì bắt đầu tu luyện.

Sau ngày hôm đó, có lẽ vì Hoàng Thường sợ hắn tiêu hao quá sức nên cũng không có mở miệng đến Thế Giới Trái Đất và hắn cũng không nói nên 4 năm nay hắn không có dẫn Hoàng Thường chở lại chỗ đó.

Về phần thân thể thì hắn và Hoàng Thường một người cao 1m một người con 80cm, khuôn mặt vẫn như non nớt, không có gì thay đổi nhưng cơ thể đã có dấu hiệu phát dục rồi.

Còn về phần tu luyện thì……… hắn và Hoàng Thường mới là….. luyện nhục cảnh viên mãn.

3 năm trước cả hai đã bước vào Luyện nhục cảnh viên mãn nhưng sau đó thì không thể nào đột phá thành Luyện Thịt Cảnh, Hoàng Viêm thấy vậy, suy nghĩ rồi nói cho hắn rằng có lẽ là do cơ thể hắn vẫn chưa phát triển đầy đủ để có thể bước qua tầng kế tiếp hoặc là hắn cần một món vật để có thể đột phá trong độ tuổi này.

Cha hắn cũng chưa thấy ai 3 tuổi đã có thể tu luyện nên không thể nói rõ ràng cho hắn được nhưng hắn cũng vì thế thảnh thơi, lười biếng, hắn và Hoàng Thường vẫn tiếp tục tu luyện mặc dù không thể đột phá tu vi.

Thế nên trong 3 năm này, cả hai vẫn tiếp tục tu luyện, nguyên khí thẩm thấu dần dần vào cơ thể khiến căn cơ cả hai đều vững như bàn thạch, không những thế, một phần nguyên khí mặc dù không đột phá nhưng vẫn ngấm vào thịt, gân, toàn bộ cơ thể, khiến cho hắn đột phá tu vi sẽ dễ dàng hơn những người khác rất nhiều.

Ngoài ra về công pháp Kết Nối Chúng Sinh Vạn Vật, Tầng đầu tiên “Kết nối” hắn đã tu luyện đến viên mãn, hiện tại hắn hoàn toàn có thể hấp thu 100% người khác tu luyện một cách dễ dàng nên so với Hoàng Thường, căn cơ của hắn vững hơn rất nhiều, vì giờ đây hắn như được 2 người tu luyện vậy.

Ở Trong phòng, hắn vẫn nhắm tu luyện, giống như cảm ứng được cơ bắp, Thịt của hắn có chút giống như rạn nứt, như muốn phá tan vỏ ốc cũ vậy.

“ Đây là thứ mà bao năm qua mình mong mỏi chờ “

“ Rút cuộc cũng có thể đột phá rồi………”

Chương 10: Lần đầu chiến đấu

“ Rắc, Rắc “

“ Vỡ “

Lúc này trong cơ thể của Hoàng Thiên các cơ bắp đang không ngừng lột xác, các thớ thịt không ngừng được tăng cường, phát triển, Hoàng Thiên đang chìm đắm trong cơ thể, thấy các cơ bắp của hắn đang từ từ săn chắc lại, những chỗ mà mở thừa tích tụ cùng với các tạp chất đang bị các cơ bắp đánh bật ra khỏi cơ thể.

Ở bên ngoài cơ thể hắn lúc này cũng đang biến dạng, những chỗ như bắp tay, bắp đùi đang lấy được mắt thường nhìn vào từ từ thon gọn lại, các lỗ chân lông thì đang nhô lên những chất màu đen xen lẫn vàng, đó là mỡ thừa và các tạp chất trong cơ thể.

Hắn đã chân chính bước vào Luyện Thịt cảnh. Luyện Thịt hạ cảnh chính là không ngừng đẩy các tạp chất trong cơ thể thoát ra ngoài, mài dũa cơ bắp trở nên mạnh mẽ hơn.

Khoảng vài giờ sau, khi hắn đã đột phá và tu luyện xong rồi, hắn từ từ mở mắt ra, đôi mắt hắn dường như trong trẻo hơn rất nhiều nhưng lúc này mặt hắn có chút nhăn lại miệng nói

:” Thối quá “

Cũng không trách được, từ Luyện nhục cảnh lên Luyện Thịt cảnh, đầu tiên sẽ loại khỏi các tạp chất cực kỳ hôi thối giấu trong các cơ bắp thế nên mỗi khi có người đột phát lên một tầng đều phải đi tắm ngay lập tức,

“ Đi tắm, Đi tắm thôi “ Hoàng Thiên đứng dậy đi tắm rữa

Lại thêm vài tiếng sau ~

“ Haaaaaa thoải mái thật “

Hoàng Thiên lau người bước ra căn phòng, khuôn mặt vui vẻ bước ra mặc dù tắm hơi lâu vì cặn bẩn bám trên người nhưng khi tắm xong thì cả người như mới tái sinh vậy rất chi là sướng. sau khi tắm xong hắn mới cảm thụ được sự thay đổi trong cơ thể mình, hắn cảm nhận được mạnh mẽ trong từng thớ thịt, bây giờ hắn chỉ cần dùng chút sức thôi thì tảng đá lớn sẽ bị nứt vỡ.

“ Khoan, hình như…. “ Hoàng Thiên cảm thụ sâu bên trong đầu, cuốn sách “ Kết Nối Chúng Sinh Vạn Vật” Đang phát sáng. Hắn dùng ý niệm mở cuốn sách ra thì một đoàn ánh sáng lại bắn vào não hãi của hắn in từng chữ vào những nếp nhăn của hắn.

Tầng thứ hai của môn công pháp được mở ra tên năng lực là " Chia Sẽ". Hắn nhíu mày, lại thêm một công pháp với cái tên kì lạ nữa, hắn lại tiếp tục xem, khuôn mặt dần dần hiện lên sự kinh ngạc, sợ hãi trước nội dung mình đang đọc.

"Chia Sẽ " có 4 cấp bậc tu luyện. cấp 1 là " Chia Sẽ Kinh Nghiệm", cấp 2 " Chia Sẽ Năng lực", cấp 3 " Chia Sẽ Máu Mủ ", cấp 4 " Chia Sẽ Vạn Vật",muốn tăng một tầng đều phải cần các điều kiện tu luyện sau: một đó là phải tu luyện đến viên mãn mới có thể đến tầng tiếp theo, thứ hai đó là phải đột phá hai cảnh giới.

Hoàng Thiên mở mắt ra lẩm bẩm

“Cấp 1 " Chia Sẽ Kinh Nghiệm", Kinh nghiệm đó là trải nghiệm của 1 người về một sự việc nào đó, mà qua đó họ rút ra được những bài học, những cách thức làm phù hợp nhất ví dụ như việc trồng hoa quả, hắn có thể lấy kinh nghiệm của một người trồng cây thực thụ, sao chép nó thành của mình, tức là hắn có thể trở thành người nông dân trồng cây thực thụ mặc dù chưa đụng gì vào hạt giống gì hết hay một nghệ sĩ guitar 20 năm kinh nghiệm, hắn có thể đánh đàn y chang người đó mặc dù chưa một lần sờ vào cây đàn “

“ Công pháp này thật nghịch thiên “

Một công pháp có thể sao chép các kinh nghiệm của người khác như vậy thật là có trên đời này sao? Chưa kể đến các tầng phía sau, mỗi tầng đều có năng lực nghịch thiên. Nếu như ai đó biết được hắn có môn nghịch thiên công pháp này, chắc sẽ bị mọi người chặt từng khúc xương để mà lấy từ trong tay hắn môn công pháp này mất.

“ Haizzz, việc này nhất định không thể cho ai biết được “ Hoàng Thiên thở dài nói.

Việc tu luyện tầng 2 tạm thời để sau, hắn phải ra ngoài thử nghiệm tu vi mới đột phá của mình trước rồi tính tiếp. Hắn quay mặt nhìn vô gương, thân thể lúc này, đường nào đường nấy đều hiện ra rõ rệt, ngay cả trước bụng hắn cũng xuất hiện 2 múi.

“ Đây là tu tiên sao “



Hắn nhìn vào cơ thể cảm thấy hài lòng, sau đó hắn mặc đồ ra khỏi phòng bỗng nghe tiếng u oán của ai đó kêu lên

“ AAAAA~ Hôi quá đi “ tiếng Hoàng Thường từ trong phòng thoát ra, em ấy cũng đã thành công đột phá thành Luyện thịt cảnh và giờ đang nếm trải sự kinh khủng khi cả người dính đầy mùi thối.

Hoàng Thiên nghe vậy cũng không tiện mở cửa phòng, con gái là ghét nhất là không được thơm tho và đẹp đẽ và càng ghét nhất ai dám chê người nàng hôi hoặc thấy mình trong bộ dáng xấu xí nên hắn đành lặng lẽ đi xuống nhà.“ Con đã đột phá rồi sao? “ Hoàng Viêm ngồi ở phòng khách nói

“ Vâng, mấy canh giờ trước đã thành công đột phá “ Hoàng Thiên nói

“ Ừm, vậy suy đoán của ta đã đúng. “ Hoàng Thiên gật đầu

“ Dạ, con ra ngoài để hoạt động gân cốt, điều chỉnh lại cơ thể mình đây “ Hoàng Thiên nói xong cất bước ra ngoài

“ Để ta tập luyện với con, sẵn tiện đánh giá sức mạnh luôn “ Hoàng Viêm đứng dậy ra ngoài

“ Dạ “

……….

Ở ngoài cách xa ngôi nhà khoảng hai, ba dặm, Hoàng Thiên đứng đối diện cha khoảng vài mét, nhiệt độ không khí xung quanh của hai người có chút nóng dần lên, Hắn lần đầu tiên có thể đọ sức cùng với cha, đây là trận đánh đầu tiên của hắn, cha hắn đè tu vi xuống cùng cấp để hắn có thể dùng hết sức mạnh của mình.

“ Bắt đầu đi “ Hoàng Viêm khoanh tay, ưỡn ngực nói hắn là luyện cốt cảnh viên mãn, có dày dặn kinh nghiệm, dù có đè ép tu vi cũng thừa sức đánh với những người luyện Thịt cảnh.

Hoàng Thiên đạp chân phóng thẳng về phía trước như một cơn gió, chạy đến trước mặt cha hắn, dùng hết sức mạnh có trong người đấm ra một quyền. Sức mạnh của một quyền này đã tiếp cận đến Luyện Thịt tam cảnh

Hoàng Viêm đứng trước khoanh tay khinh thường nhưng khi cú đấm gần đến trước người, hắn cảm nhận được sức mạnh của Hoàng Thiên, hắn kinh ngạc một giây sau đó theo bản năng của mình, hắn tăng tu vi của mình lên luyện thịt tứ cảnh đỡ một quyền của Hoàng Thiên

“ Đùng “

Hoàng Viêm bị đẩy lùi ra khoảng mười bước chân, khuôn mặt kinh ngạc nhìn con của mình sau đó là kinh hỉ

“ Không tệ, Luyện thịt nhất cảnh đã có thực lực của luyện thịt tam cảnh nếu như cha không nhanh tay tăng tu vi lên Luyện thịt tứ cảnh chắc có lẽ là bị trọng thưởng rồi, Hoàng Thiên, con đúng là thiên tài của gia tộc mình mà “ Hoàng Viêm không giận mà tán thưởng, hắn cũng không lấy làm ngạc nhiên, đối với thiên tài thì việc có thực lực vượt xa cùng cấp người khác đó luôn là một chuyện hết sức bình thường

“ Cảm ơn cha đã khen “ Hoàng Thiên cười nói“ Con đừng mừng vội, nếu con đã có thực lực như vậy cha liền tăng lên Luyện thịt cảnh tứ cảnh rèn luyện cho con thôi “ Hoàng Viêm vừa nói xong liền lấy tu vi Luyện thịt tứ cảnh chạy đến đấu với hắn

15 phút trôi qua

Cả hai vẫn còn đang đánh nhau thế nhưng Hoàng Thiên lúc này cả người bầm dập, chỗ nào chỗ nấy đều có chút bầm tím, dù vậy con mắt hắn chiến ý bắt đầu dâng lên, mặc kệ đau nhức vẫn hăng say luyện võ với cha hắn.

Cha hắn càng đánh càng ngạc nhiên bởi sức bền, sức dai của con mình, mặc dù hắn có chút nhường nhịn con mình nhưng đánh lâu như vậy con vẫn không có dấu hiệu mệt mỏi mà còn đang nắm được cách chiến đấu của hắn và dần dần chiếm lại ưu thế.

“ Đúng là Thiên tài, sự phục hưng của gia tộc đều trông cậy vào con đấy Hoàng Thiên “ Hoàng Viêm âm thầm nói

….

Đánh nhau một lúc vẫn không thấy kết quả gì, Hoàng Viêm chủ động đạp chân nhảy ra đằng sau nói

“ Tốt, rất tốt, biểu hiện của con vượt ra khỏi dự đoán của cha “ Hoàng Viêm tán thưởng sau đó nói tiếp

“ Bây giờ con đã có đủ tư cách học kỹ năng chiến đấu rồi “ Hoàng Viêm nói

Hoàng Thiên mừng rỡ khi nghe cha hắn nói vật, kỹ năng chiến đấu chính là tuyệt chiêu mà mình thi triển công pháp chiến đấu ra để hạ đấu thủ, việc này này quyết định sự thắng bại trong chiến đấu.

“ Nhìn kỹ ta, đây là công pháp của gia tộc, nó gọi là " Hỏa Quyền" “ Hoàng Viêm nắm tay lại, nắm tay lúc này, da dẻ của hắn giống như chuyển động qua lại càng lúc càng nhanh, có một luồng nguyên khí bắt đầu hội tụ nắm tay hắn, tay hắn bắt đầu có chút khói sau đó một ngọn lửa bắt đầu xuất hiện bao quanh cánh tay cha hắn

“ " Hỏa Quyền " chính là dùng da mình ma sát với các cơ bắp để sinh ra nhiệt năng đồng thời kêu gọi nguyên khí xung quanh đến làm vật dẫn để làm cánh tay của mình nóng lên, tùy vào tu vi mỗi người mà độ nóng mạnh yếu khác nhau, khi độ nóng cao đến tay phát đỏ thì công pháp sẽ tăng lên tầng thứ hai là " Viêm Quyền " đánh vào người khác sẽ bị bỏng rất nặng và rất khó điều trị vì cú đấm kèm theo nguyên khí sẽ ngăn chặn cho vết thương không tự chữa lành được.“

Luyện nhục cảnh có tác dụng chủ yếu chính là hồi phục vết thương nhanh chóng bằng nguyên khí thế nhưng khi người khác dùng công pháp chiến đấu để đánh vào sẽ rất khó để hồi phục được vì mỗi công pháp đề ẩn có nguyên khí bên trong nên đánh vào cơ thể làm cho việc hồi phục bằng nguyên khí ngay lúc đó là rất khó, ta phải tìm nơi yên tình để đẩy nguyên khí của người khác ra mới từ từ hồi phục được.

Nhưng nếu tu vi của ta hơn người khác thì có thể hồi phục ngay trong chiến đấu được.

Hoàng Thiên nhìn vào nắm của hắn cha, lần đầu tiên hắn thấy một người thi triển công pháp nên cảm giác lúc này rất hỗn tạp, vui có, tò mò có, hứng khởi cũng có, nghi ngờ cũng có. Tóm lại hắn rất thích thú thì nhìn nắm tay của cha hắn.

“ Mình cũng có thể tạo ra nắm tay lửa như vậy sao? “ hắn lẩm bẩm nói

“ Ta đến đây, con ráng chống đỡ” Hoàng Viêm nói vừa dứt liền phóng tới Hoàng Thiên, nắm tay đấm thắng vảo người Hoàng Thiên

Hoàng Thiên đưa hai cánh tay thành chữ X ngăn đón của đấm của cha hắn. Cú đấm đánh vào chính giữa cánh tay, lúc này hắn cảm nhận được độ nóng, bỏng rát của cánh tay mình.

Hắn nhận cú đấm của cha hắn đẩy lui ra mười mấy bước rồi té ngửa ra đằng sau.

Cha hắn thấy vậy liền dừng lại, không tiếp tục đánh nữa nói

“Hôm nay đến đây thôi công pháp này một lát cha đưa sau, bây giờ con nghỉ ngơi đi “ Hoàng Viêm nói xong cất bước vào nhà

Hoàng Thiên nằm trên đống cỏ, cảm nhận sự nóng rát khó chịu trên cánh tay của mình, hắn cố gắng đưa nguyên khí vào để chữa lành nhưng lại bị một nguyên khí khác đánh bật ra, phải có gắng lắm hắn mới đẩy nguyên khí đó ra ngoài cánh tay mới dần hồi phục.

Tâm trạng hắn lúc này rất phấn khích, rút cuộc, hắn cũng đã có thể trải nghiệm được cảm giác tu tiên là thế nào rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau