KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kim kiếm tàn cốt lệnh - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Tranh giành thế lực

Mao Cao chăm nhìn chiếc hài, lắc đầu trả lời :

- Mao mỗ chưa từng thấy vật này.

Không Ảo đại sư đưa chiếc hài sang phía Lương Thượng Nhân, hỏi :

- Lương thí chủ đã nhận ra vật này từ trước rồi chứ?

Lương Thượng Nhân nghiêm túc trả lời :

- Đây là một tín vật của Vạn Diệu tiên sinh lão tiền bối, một vị ân nhân rất lớn trong đời tại hạ. Tại hạ dù thi cốt thành tro cũng vẫn nhận ra.

Mao Cao buột miệng thốt lên :

- Vạn Diệu tiên sinh?

Không Ảo đại sư lướt mắt nhìn quanh, mỉm cười nói :

- Lệnh ái nếu có ở đây, cô ta ắt cũng sẽ nhận ra lai lịch của tín vật này.

Mao Cao ngạc nhiên tiếp lời :

- Vạn Diệu tiên sinh du hí phong trần, như thần long giữa vùng trời, thoắt hiện thoắt ẩn, hai mươi năm nay chỉ xuất hiện mấy lần mà thôi, tiểu nữ làm sao nhận ra được? Đại sư e rằng đã nhầm...

Chưa dứt lời, chợt thấy từ trong bức rèm sau án thờ bước ra một thiếu nữ tợ như từ chốn u linh hiện về vậy. Nàng ta chính là Mao Văn Kỳ.

Mao Văn Kỳ bộ y phục lộng lẫy trên người giờ được thay bằng y phục màu trắng, mái tóc mây buông xõa, trông vẻ gây ốm vã tiều tụy đi nhiều, chỉ có đôi mắt trong sáng lại càng đen lánh và long lanh hơn Nàng chăm mắt nhìn chiếc hài trên tay Không Ảo đại sư, chậm rãi nói :

- Không sai, tín vật này tôi nhận ra!

Khi nàng nói trên nét mặt không hề có chút biểu hiện gì, giống như đã mất đi tình cảm vốn có của một con người.

Mao Cao ngạc nhiên hỏi :

- Con sao lại biết được?

Mao Văn Kỳ thờ ơ đáp :

- Tôi đương nhiên biết, vì chiếc hài này là của sư phụ tôi.

Bọn Hoài Âm tam kiệt chú mắt nhìn Mao Văn Kỳ, thầm kinh ngạc bởi dung nhan mỹ lệ và thái độ thờ ơ lạnh nhạt của nàng. Nàng ta đang nói gì, họ vốn cũng chẳng hay.

Nhưng câu nói của nàng lại khiến cho Mao Cao và Lương Thượng Nhân đều kinh ngạc.

Lương Thượng Nhân thoạt đổi nét mặt, nói :

- Không ngờ rằng Mao cô nương lại là đệ tử của Vạn Diệu tiên sinh..

Mao Văn Kỳ lạnh lùng ngắt lời :

- Ai là Vạn Diệu tiên sinh, ai là Vạn Diệu tiên sinh?

Lương Thượng Nhân sững người mấy giây, quay sang nhìn Không Ảo đại sư với ánh mắt thăm dò.

Không Ảo đại sư mỉm cười nói :

- Chuyện này nói ra làm hai vị kinh ngạc khó hiểu cũng phải, vì đây vốn đà là Nam Ma chuyện khiến người ta hết sức kinh ngạc. Mao cô nương nhận chiếc hài này là tín vật của Đồ Long Tiên Tử. Lương thí chủ lại biết chiếc hài này là tín vật của Vạn Diệu tiên sinh. Nội tình ẩn khuất trong đó chỉ có bần tăng biết rõ hơn phần nào.

Mao Cao cất giọng :

- Muốn nghe tận tường.

Không Ảo đại sư tiếp lời :

- Đồ Long Tiên Tử không những võ công cao siêu khó lường, mà còn chuyên chế tác những vật tinh xảo, giỏi thuật hóa trang, đủ để sánh ngang với Thánh Thủ tiên sinh năm xưa.

- Chuyện đó người trong giang hồ đều biết, nhưng không biết bà ta là Vạn Diệu tiên sinh có quan hệ thế nào?

Không Ảo đại sư cười lớn trả lời :

- Đồ Long Tiên Tử chính là Vạn Diệu tiên sinh, Vạn Diệu tiên sinh lại chính là Đồ Long Tiên Tử.

Mọi người đều trố mắt kinh ngạc. Không Ảo đại sư chậm rãi nói tiếp :

- Trước đây Đồ Long Tiên Tử từ khi cải ác thành thiện, tuy đã ẩn giấu tài năng, nhưng vẫn nhìn không quen những chuyện bất bình giữa thế gian.

Mao Cao chợt hiểu, bèn ngắt lời :

- Bởi vậy bà ta đã hóa trang thành nam nhân, lấy danh hiệu Vạn Diệu tiên sinh để hành đạo giang hồ, muốn che giấu tai mắt thiên hạ, đúng không?

Không Ảo đại sư cười lớn đáp lại :

- Mao thí chủ thật tài anh, hiểu người hiểu ta.

- Thảo nào Vạn Diệu tiên sinh hành tung bí mật như vậy, đến không ai biết, đi không ai hay, khiến cho người trong giang hồ không có ai đoán được lai lịch bà ta.

Mao Cao trầm ngăm khoảnh khắc, chợt chuyển giọng hỏi :

- Điều bí ẩn này trong giang hồ không có người nào biết, thậm chí kể cả Kỳ nhi cũng chưa từng nghe Đồ Long Tiên Tử nói đến, đại sư sao lại biết được?

Không Ảo đại sư xua tay nói :

- Không đáng nói, không đáng nói.

Rồi tụng một câu Phật hiệu. Mao Cao thoáng ngạc nhiên, hỏi sang vấn đề khác :

- Đại sư dùng chiếc hài đó để kiến diện tại hạ, xin cho biết lý do vì sao?

Không áo đại sư trả lời :

- Mao thí chủ đã có mưu đồ chấn hưng cơ nghiệp, bần tăng vốn muốn giúp sức một tay, huống gì bần tăng và Mao thí chủ cùng chung một mối thù, như vậy càng phải đồng tầm hiệp lực hơn.

Mao Cao thoáng suy nghĩ, gã nhìn qua mặt vị tăng, liền biết ngay người này lòng dạ rất thâm, nhưng lúc này đoán không ra dụng ý của đối phương bèn nói :

- Đại sư có tâm ý như vậy, tại hạ vô cùng cảm kích.

Không Ảo đại sư tiếp lời :

- Đồ Long Tiên Tử ở trong giang hồ tuy không ân oán, nhưng người trong giang hồ nhận được ân huệ của Vạn Diệu tiên sinh lại rất nhiều. Mao thí chủ nếu dùng tín vật này để thu phục anh hùng thiên hạ, há không tuyệt diệu lắm sao? Bởi thế bần tăng không ngại ngàn dặm đến đây, đem tín vật này phụng tặng thí chủ, chính là bảo kiếm trao đúng tay người anh hùng.

- Mao mỗ vô đức vô tài, lại được đại sư quý mến đến như vậy.

Mao Cao nét mặt vẫn không thay đổi, nhưng trong lòng lại vô cùng mừng rỡ.

Không Ảo đại sư nhấn giọng :

- Chỉ cần sau này khi thí chủ phục hưng lại cơ nghiệp, chớ quên bần tăng là được rồi.

- Điều đó đương nhiên...

Không Ảo đại sư bèn ngắt lời :

- Từ xưa đến nay, võ lâm thiên hạ luôn nằm trong thế song phân, Nam Bắc cùng đứng vững, mỗi bên đều có minh chủ, điều đó ắt thí chủ cũng đã biết.

Mao Cao nét mặt trầm lại, nói :

- Đại sư chẳng lẽ lại có ý đồ thống lãnh một phương sao?

Không Ảo đại sư nét mặt vẫn binh thản lãnh đạm tiếp lời :

- Nếu lấy Trường Giang làm ranh giới, Giang Nam thuộc về thí chủ, bần tăng trấn giữ ở Bắc phương, tin tức thông thương nhau, viện thủ tương trợ nhau, há không tốt đẹp sao?

Mao Cao mặc nhiên chốc lát bỗng ngẩng đầu cười vang, nói :

- Thì ra đại sư có ý tranh tài tranh sức với Mao mỗ...

Không Ảo đại sư nhấn mạnh :

- Người ta hợp tắc lương lợi, phân tắc lưỡng bại. Bần tăng sở dĩ đến đây thương nghị với Mao thí chủ là vì kính phục thí chủ là bậc kỳ tài thời nay.

Mao Cao gắt giọng :

- Để thực hiện việc chấn hưng đại nghiệp này, Mao mỗ đã ngầm chuẩn bị mất không biết bao nhiêu thời gian, tốn biết bao nhiêu nhân lực tiền của, đại sư chỉ cậy vào chiếc hài nhỏ xíu đó lại muốn cùng phân chia thế lực với Mao mỗ hả... Hắc hắc, lời đó nếu không phải ta nghe nhầm, thì e rằng đại sư nói nhầm đó.

Không Ảo đại sư lạnh giọng :

- Bần tăng đã không nói nhầm, thí chủ càng không nghe nhầm.

Không đợi Mao Cao tiếp lời, Không Ảo đại sư liền nói tiếp :

- Ngoài chiếc hài này ra, bần tăng đến đây còn muốn lấy ba câu nói của bần tăng đổi lấy ba vật của thí chủ ở nơi này, chiếc hài chẳng qua là vật phụ mà thôi.

Mao Cao nghĩ ngợi giây lát, buông giọng :

- Xin đại sư cứ nói ra.

Không Ảo đại sư nghiêm mặt nói giọng lạnh nhạt :

- Ba câu nói này của bần tăng lúc này nếu thỉ chủ không muốn nghe, thì sau này hối hận sẽ không kịp.

- Ba câu gì?

Không Ảo đại sư giờ mới nở nụ cười nói :
- Thí chủ thật sự muốn nghe chứ?

Mao Cao hừ một tiếng thay cho câu trả lời.

Không Ảo đại sư hỏi :

- Muốn đổi gì?

- Xem hàng trả tiền, đó là tác phong lâu nay của Mao mỗ.

- Mao thí chủ quá thật tinh nhanh, bần tăng nói ra ba câu đó trước cũng không sao.

- Mao mỗ đang rửa tai lắng nghe.

Lương Thượng Nhân và bọn Hoài Âm tam kiệt cũng nín thở lặng nghe thử vị kỳ nhân phái Côn Luân này nói ra ba câu gì có kinh thiên động địa lắm không?

Ánh đèn lập lòe, nét mặt mọi người cũng khi sáng khi tỏ, bất thường, trong bồn đồng xung lên mùi máu tanh rờn rợn, khiến cho căn phòng càng thêm âm u đáng sợ.

Không Ảo đại sư quét mắt nhìn quanh, thấy mọi người đang ngưng thần chú ý lắng nghe, bắt đầu đằng hắng một tiếng, chậm rãi nói :

- Câu thứ nhất bần tăng đã nói qua, giờ đây cần nói rõ hơn một tí, xin Mao thí chủ chớ bỏ sót chữ nào.

Ông ta chuyển giọng :

- Vừa rồi bần tăng cũng đã nói, bần tăng và thí chủ hợp tác lưỡng lợi, phân tắc lưỡng hại. Lợi chỗ nào, hại chỗ nào, bần tăng chưa kịp phân tích.

Ngừng lại giây lát, Không Ảo đại sư nói tiếp :

- Bần tăng có tín vặt này, đủ để hiệu triệu anh hùng hào kiệt, đó là một điểm lợi.

- Không sai, cứ cho là một điểm lợi.

Không Ảo đại sư mỉm cười, đột ngột quay người vung nhanh hai tay ra...

Chỉ trong chớp mắt, đã nghe xẹt xẹt hai tiếng nhỏ phát ra, Âu Dương Minh và Thiết Bình cùng kinh ngạc kêu lên một tiếng Không Ảo đại sư đã nắm trong tay hai thanh ngân đao. Với một động tác chớp nhoáng, Không Ảo đại sư đã rút lấy hai thanh ngân đao ở thắt lưng Âu Dương Minh và Thiết Bình, khiến mọi người sửng sốt kinh ngạc.

Thiết Bình và Âu Dương Minh hai tay che lấy ngực, cùng phóng người lùi lại một bước.

Mao Cao vươn người đứng dậy, lớn tiếng :

- Đại sư làm vậy là có ý gì?

Không Ảo đại sư đặt hai thanh ngân đao xuống bàn, mỉm cười cất giọng :

- Bần tăng từ Côn Luân đến đây, tự tin rằng võ công không tồi. Với nhất thân võ công của bần tăng, đã đủ để trợ giúp thí chủ một tay, đó là điều lợi thứ hai.

Mao Cao ngớ người ra, thả người ngồi lại xuống ghế, gật đầu nói :

- Không sai, cũng là một điều lợi.

Nét mặt lạnh nhạt của gã ta giờ đã thay đổi đi nhiều.

Không Ảo đại sư tiếp tục nói :

- Mao thí chủ nuôi dưỡng tinh binh, tuy là để chấn hưng bá nghiệp, nhưng chủ yếu là vì muốn trừ khử mối lo canh cánh trong lòng đó là nam tử của Cưu Độc, đúng không?

Mao Cao nghiến răng đáp lại :

- Không sai.

- Nhưng nam tử của Cưu Độc lúc này đang ở đâu Mao thí chủ có biết không?

Mao Cao sững người ra. Không Ảo đại sư nói :

- Hắn ta lúc này hoặc ở tại Giang Nam, hoặc ở tại Trung Nguyên, hoặc ở hải ngoại, cũng có thể ở ngay bên ngoài ngôi hoang miếu này.

Mao Cao đổi da mặt, vụt người đứng dậy.

Trong ánh đèn lấp loáng, thấy mặt mày gã ta không còn một tí máu.

Mao Cao như chim sợ cành cong, chỉ cần nghe đến bốn chữ nam tử Cưu Độc là đã khiếp đảm kinh tâm, không còn bình tĩnh được nữa.

Không Ảo đại sư ngưng ánh mắt chú nhìn vào mặt Mao Cao, chậm rãi buông giọng :

- Tri kỷ tri bỉ mới có thể bách chiến bách thắng. Mao thí chủ nếu muốn thắng thì trước hết cần phải tìm cho ra tung tích của nam tử Cưu Độc đúng không?

- Không sai.

Mao Cao thững thờ đáp lại.

Không Ảo đại sư mỉm cười nói tiếp :

- Tệ hữu Lương thí chủ nhãn tuyến phóng khắp thiên ha, ngoài anh ta ra, sợ rằng không có ai tìm ra tung tích của gã tính Cưu. Bần tăng nếu cùng liên thủ với Mao thí chủ. Lương thí chủ nể mặt bần tăng nhất định sẽ tìm ra tung tích của nam tử Cưu Độc. Đó là điểm lợi thứ ba.

Mao Cao ngồi bịch xuống ghế, gật đầu nói :

- Không sai, điểm lợi thứ ba.

Không Ảo đại sư nói ra năm câu, gã ta luôn miệng đáp lại đến bốn tiếng không sai.

Bốn tiếng “không sai” đó Mao Cao đáp càng lúc càng nhỏ nhẹ hơn, hòa nhã hơn, vô thần sắc của gã ta cũng càng chuyển biến hơn.

Không Ảo đại sư biết gã ta trong lòng đã chuyển đổi liền nói tiếp :

- Nhưng bần tăng và thí chủ nếu phân mà không hợp, thì hại càng nhiều.
- Vậy hại ở chỗ nào?

- Thí chủ nếu không liên thủ với bần tăng, thì bần tăng sẽ đi tìm và liên thủ với gã tính Cưu, hậu quả như thế nào bần tăng không nói ắt thí chủ cũng đã rõ.

Mao Cao giật thót người, quát gắt :

- Nếu như vậy, tại hạ để các hạ ra được khỏi đây sao?

Không Ảo đại sư ngẩng đầu cười, nói :

- Dù cho bần tăng không ra được nơi này, cũng không quá ba ngày sau, những hành động của Mao thí chủ sẽ lọt vào tai gã tính Cưu, sau này vô luận thí chủ trốn ẩn ở đâu, gã tính Cưu đều biết. Huống gì... hắc hắc. Mao thí chủ hôm nay muốn giữ bần tăng ở đây cũng không phải là chuyện đơn giản.

Ông ta mỉm cười quay sang nói với Lương Thượng Nhân :

- Lương thí chủ, đúng vậy không?

Lương Thượng Nhân nét mặt vẫn chẳng hề thay đổi trầm giọng đáp :

- Không sai.

Không Ảo đại sư phóng ánh mắt nhìn, thấy Mao Cao ngồi chết lặng trên ghế, cơ nhục hai bên má giật giật liên hồi, rõ ràng trong lòng đã biến chuyển không ít.

Không Ảo đại sư mừng thầm trong lòng, bình thản nói tiếp :

- Bởi vậy bần tăng muốn lấy câu hợp tác lưỡng thành, phân tấc lưỡng hại, để đổi lấy của thí chủ.

Mao Cao nói giọng bực tức :

- Ngươi nói gì của ta?

Không Ảo đại sư bèn tiếp lời :

- Trước khi đại sự chưa thành, bần tăng cầm một nửa nhân lực, vật lực của thí chủ, lại cần xem cuộc thề máu cửa thí chủ là bao gồm những nhân vật nào?

Mao Cao mặt lạnh như băng hất hàm hỏi :

- Sau khi đại sự hoàn thành thì sao?

- Sau khi sư việc đã thành, bần tăng muốn nắm quyền thống lãnh hắc bạch lưỡng đạo ở phía bắc Trường Giang, cùng Mao thí chủ tương trợ lẫn nhau.

Mao Cao vỗ bàn rầm một cái, phẫn nộ quát :

- Hòa thượng thật xảo quyệt.

Không Ảo đại sư cười nhạt nói :

- Lợi ở Giang Nam, nặng ở Giang Bắc, bần tăng nhượng Giang Nam cho thí chủ đã là khách khí lắm rồi, lẽ nào thí chủ không đón nhận thịnh tình đó sao?

Mao Cao nghiến răng ken két, sắc mặt chợt xanh chợt trắng, hai bàn tay nắm chặt, lặng người một hồi lâu mới hỏi gắt giọng :

- Câu thứ hai là gì?

Không Ảo đại sư trên nét mặt hiện nụ cười quỷ quyệt nói :

- Bần tăng cần hỏi thí chú trước, điều kiện thứ nhất Mao Cao thí chủ đã đáp ứng rồi.

Mao Cao hừ một tiếng, lườm giọng :

- Ngươi xem thử ta có đáp ứng không?

- Chuyện có lợi cả đôi bên. Thí chủ đương nhiên sẽ đáp ứng.

Không Ảo đại sư ngừng giây lát chuyển giọng :

- Câu thứ hai tương đối đơn giản hơn nhiều. Bần tăng đã cùng liên kết với thí chủ, đương nhiên cũng nói ra lai lịch thuở bình sinh, đúng không?

Mao Cao hỏi giọng cáu gắt :

- Lẽ nào ngươi nói ra lai lịch bình sinh. Cũng muốn đổi lấy một vật?

- Không sai.

- Đổi vật gì?

- Đổi lấy một đầu người.

Mao Cao vỗ bàn đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh, quát hỏi :

- Đầu ai?

Không Ảo đại sư nhếch môi cười nhạt, từ từ bước đến canh bức rèm, hai luồng nhãn quang quét nhìn quanh phòng, giữa đôi chân mày trỗi lên đầy sát khí.

Mao Cao mặt đầy phẫn nộ, trừng mắt nhìn đối phương.

Mao Văn Kỳ đứng sát sau lưng gã ta, trên nét mặt tái nhợt không có một biểu hiện gì, chỉ có đôi nhãn châu mở to ra chăm nhìn Không Ảo đại sư.

Âu Dương Minh và Thiết Bình ngước mắt nhìn nhau trong lòng đã có phần run sợ.

Bọn Hoài Âm tam kiệt đưa sánh vai nhau, Úy Trì Văn nét mặt lạnh như băng, Bành Quân tay nắm chặt đuôi kiếm. Tạ Đông Phong ánh mắt toát lên đầy vẻ kinh ngạc và nghi hoặc.

Lúc này mọi người đều thầm nghĩ :

- “Không biết hòa thượng này muốn lấy đầu ai?”

Không Ảo đại sư thâu liễm nụ cười, trầm giọng :

- Bần tăng trước khi xuất gia. cũng có danh tiếng trong võ lâm giang hồ.

Đáng hận là đã cưới một bà dâm phụ, du nhân dưỡng hán, bà ta không những khiến cho ta không còn mặt mũi nào để đứng vững trên giang hồ, mà còn làm ta chịu biết bao nhục nhã bởi bàn tay của Cưu Độc.

Mao Cao xoay chuyển dòng duy nghĩ, buột miệng nói :

- Các hạ chẳng lẽ lại là Mộc Vũ Tiễn Triệu Quốc Minh?

Không Ảo đại sư ngẩng đầu cười cuồng vọng, trả lời :

- Không sai.

Mao Cao ngạc nhiên hỏi :

- Chẳng lẽ cừu nhân của ngươi hôm nay...

Chưa dứt lời, đã thấy Không Ảo đại sư bay người lên...

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Đông Phong mặt mày trở nên tái mét, bật ngược người bay ra phía cửa như một cái lò xo.

Không Ảo đại sư quát :

- Thoát đi đâu?

Thân hình bay vọt theo, song chưởng trầm mãnh phát ra đánh vào vùng hậu tâm của Tạ Đông Phong.

Tạ Đông Phong võ công không tồi, liền xuất chiêu “Đãi Đầu Vọng Nguyệt” quay mặt trở tay điểm nhanh vào ba vùng trọng huyệt ở tiểu phúc của Không Ảo đại sư.

Gã ta vốn là danh gia điểm huyệt, lúc này tuy không kịp rút binh khí, nhưng xác định huyệt chuẩn, thủ pháp siêu tuyệt, với một chiêu thức đó cũng đủ đánh chết người.

Không ngờ Không Ảo đại sư huýt một tiếng, xoay chuyển thân hình như thần long uốn lượn, biến chưởng thành trảo chộp nhanh xuống đối phương.

Chiêu “Vân Long Thám Trảo” này vốn ở trong giang hồ cũng thường thấy.

Nhưng sau khi được phái Côn Luân tham nhập vào “Thần Long lục thức”, chiêu thức vô cùng uy mãnh và kỳ diệu hơn nhiều.

Chỉ nghe rắc một tiếng, Tạ Đông Phong kêu lên một tiếng thảm thương khôn xiết.

Hai tay gã đã bị Không Ảo đại sư đánh gãy, thân hình ngã vật xuống đất giãy giụa.

Không Ảo đại sư đáp người xuống, một chân đạp trúng ngay vào cổ gã ta.

Từ khi hai người phát chiêu đến khi Tạ Đông Phong tuyệt mệnh, thời gian chỉ thoáng qua nháy mắt. Trong nháy mắt đó, mọi người đều đứng sững ở đương trường, vì họ không biết giữa Không Ảo đại sư và Tạ Đông Phong lại có mối hận thù gì?

Không Ảo đại sư vừa đáp xuống đất. Úy Trì Văn và Bành Quân cũng hét một tiếng, rút binh khí lao tới.

Bành Quân tay lăm lăm thanh trường kiếm, quát lớn :

- Huynh đệ ta và ngươi không thù không oán, ngươi lại dám ra tay tàn bạo như vậy?

Úy Trì Văn căm phẫn quát :

- Mau đền mạng nhị đệ ta!

Chương 37: Cõi lòng riêng tư

Úy Trì Văn trút cơn phẫn nộ tung chưởng đánh vào Không Ảo đại sư.

Bỗng nghe Mao Cao quát :

- Ngừng tay. Để ta hỏi lại xem!

Bọn Úy Trì Văn quả nhiên không dám động thủ tiếp, vội thu hồi thế chiêu, chỉ biết nhìn chòng chọc vào Không Ảo đại sư với ánh mắt bi phẫn tột độ.

Không Ảo đại sư lạnh giọng hỏi :

- Ngươi muốn hỏi gì?

Mao Cao nói giọng tức giận :

- Hoài Âm tam kiệt đều tận trung với ta, ngươi dùng độc thủ giết chết Tạ Đông Phong, lẽ nào muốn dương uy cho ta xem hay sao?

Không Ảo đại sư tiếp lời :

- Ngươi cùng ta liên kết, thuộc hạ của các hạ cũng là thuộc hạ của ta, giữa thuộc hạ và minh chủ có hận thù, minh chủ vì sao không thể đem hắn giết chết được?

- Có hận thù gì?

Không Ảo đại sư hận giọng nói :

- Ngọc Diện Phán Tạ Đông Phong là tên thông gian với bà vợ dâm đãng của ta vào mười bảy năm trước đây, ta sao không giết chết hắn được?

Mọi người cùng ngạc nhiên, bọn Úy Trì Văn cũng không thể ra tay tiếp, vì tội thông gian với vợ người khác là một điều đại kỵ trong võ lâm, dù sao cũng không thể tha thứ được.

Mao Cao từ từ ngồi xưuống, lại hỏi :

- Câu thứ ba của ngươi là gì?

Không Ảo đại sư chỉ sang bọn Úy Trì Văn, trầm giọng :

- Trước khi bần tăng nói ra câu thư ba, xin thí chủ lập tức bắt hai người này lại.

Úy Trì Văn và Bành Quân đều nhất tề lùi lại một bước.

Mao Cao hỏi :

- Vì sao?

- Tự có nguyên nhân, bắt xong nói sau.

Mao Cao hơi lưỡng lự, bỗng thấy ánh kiếm lóe lên, đèn đuốc tắt sạch.

Bành Quân nhanh như chớp vung kiếm chém tắt đèn.

Úy Trì Văn quát lớn :

- Tính Mao kia, ngươi dùng người không tin, đại gia đi thôi.

Không Ảo đại sư lạnh giọng :

- Ngươi đi được sao?

Trong căn phòng tối tăm, chợt nghe “bình” một tiếng, đã có hai chưởng xáp nhau.

Bỗng ánh sáng bừng tỏa lên, Lương Thượng Nhân tay đã cầm ngọn đèn mỉm cười đứng ở góc phòng.

Chưởng Phong bạt ra vù vù, Úy Trì Văn đã xáp chiến với Không Ảo đại sư mấy chiêu. Chưởng lực gã la trầm mãnh, quả nhiên không thẹn với biệt danh Thiết Chưởng.

Không Ảo đại sư cười gằn một tiếng, nói :

- Ngươi dám thử thêm chưởng nữa?

Rầm! Bốn chưởng của song phương xáp nhau. Mỗi bên đều tung một ngọn chưởng quyết định, khiến cho Không Ảo đại sư chao đảo mấy cái mới đứng lại vững.

Úy Trì Văn bị dội ngược lui mấy bước, người loạng choạng, miệng trào ra một ngụm máu tươi, gục đầu ở trên án thờ.

Chiếc bồn đồng trên án thờ bị hất rơi xuống đất, máu và rượu chảy ra khắp phòng.

Bành Quân tay nắm thanh kiếm đứng ở góc phòng, ngước mắt nhìn quanh với vẻ đầy sợ hãi.

Mao Cao quát lớn :

- Phản đồ, còn chưa buông kiếm chịu chết hả?

Bành Quân toàn thân run cầm cập, như mắc chứng kinh phong, nắm kiếm cũng không vững. Gã ta võ công dù có cao đi nữa, nhưng trong căn phòng chật hẹp lại có nhiều cao thủ võ lâm, gã ta hết cầu mong một con đường sống, từ đó đâm ra khiếp hoảng.

Không Ảo đại sư trầm giọng :

- Tạ Đông Phong mang đại ân Cưu Độc, đương nhiên không tận trung với Mao thí chủ.

Các ngươi là huynh đệ với Tạ Đông Phong, tất nhiên cũng cùng đi theo con đường với hắn ta.

Ông ta sắc mặt trầm lại, sát cơ trỗi dậy, nói như ra lệnh :

- Phản lại lời thệ ước vốn đáng tội chết, nhưng chỉ cần ngươi nói ra người nào phái các ngươi đến đây, ta sẽ tha tội chết.

Bành Quân run giọng trả lời :

- Bọn tôi vốn ngưỡng mộ Mao đại ca mới đến đây. Vừa rồi đại sư giết chết nhị ca nên bọn tôi có phản ứng vậy thôi, chứ có ai điều phái tới đâu.

- Thật không?

Vừa quát, Không Ảo đại sư vừa sấn bước về phía Bành Quân.

Bành Quân mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy nói :

- Thật mà? Giữa nhị ca tôi và Cưu Độc có ân oán gì, huynh đệ tôi đâu có biết. Đại sư đánh chết tôi, tôi cũng chỉ có một lời đó thôi.

Úy Trì Văn đã dần dần tỉnh lại, nói giọng phẫn uất :

- Mao đại ca, lão... lúc này đang cần người, nếu bị anh hùng thiên hạ biết được lão đối xử với huynh đệ ta như thế này, thì có ai đến giúp sức nữa?

Âu Dương Minh và Thiết Bình nãy giờ vẫn đứng trơ ta một chỗ, nét mặt trông cũng rất khó coi. Đến lúc này Thiết Bình mới lên tiếng :

- Sư phụ, sự trung nghĩa của Hoài Âm tam kiệt đối với sư phụ, theo đệ tử xem ra không có vấn đề gì, sư phụ không nên tin lời người khác.

Âu Dương Minh cúi mình tiếp lời :

- Đệ tử cũng có ý như vậy.

Mao Cao sắc mặt thay đổi, đủ thấy trong lòng đang trù trừ bất định, một lâu sau mới nói :

- Ta biết rồi, lùi lại!

Không Ảo đại sư cất giọng :

- Bần tăng thiện ngôn tương khuyến, nghe hay không tùy ở thí chủ.

Bành Quân lớn tiếng :

- Thiện ngôn tương khuyến gì, chẳng qua vì ngươi giết chết nhị ca ta, sợ huynh đệ ta phục thù, bởi vậy muốn giết luôn huynh đệ ta để trừ khử hậu hoạn mà thôi.

Không Ảo đại sư hất hàm hỏi :

- Ngươi nói gì?

Lão ta mới xông lên một bước, Mao Cao liền ngăn cản :

- Đại sư khoan động thủ!

Không Ảo đại sư rít lên từng tiếng một :

- Thà oan uổng mười người tốt, chứ không tha một tên nội gian. Thí chủ nay đang lúc chấn hưng cơ nghiệp, càng phải nhớ lấy điều đó.

Mao Cao mỉm cười tiếp lời :

- Nói tuy như vậy, nhưng tại hạ đang lúc cần dùng người, đâu thể vì một tội danh vô cớ mà tùy ý giết chết huynh đệ đã thề nguyền tận trung.

Không Ảo đại sư hằm chằm tức giận, thả người xuống ghế, nói :

- Không nghe lời thiện ngôn tương khuyến, thí chủ sớm muộn gì rồi cũng sẽ có một ngây hối hận.

Thiết Bình xen lời :

- Ngươi chia một nửa thiên hạ của sư phụ ta, lẽ nào còn chưa đủ, lẽ nào còn muốn khiến cho sư phụ ta bị chúng phản thân ly, để ngươi chiếm lấy một mình mới thỏa lòng hay sao?

Không Ảo đại sư gằn giọng :

- Ngươi nói thêm một tiếng nữa...

Thiết Bình vẫn lên giọng kháng cự :

- Vì sư phụ ta, dù ngươi...

Mao Cao liền quát :

- Câm miệng!

Gã quay sang nói với Không Ảo đại sư :

- Chuyện thuộc hạ của ta khoan nói đến. Đại sư sao không nói tiếp ra câu thứ ba, ta đang rửa tai lắng nghe.

Không Ảo đại sư nói giọng phẫn nộ :

- Ta vốn cho ngươi là anh hùng đương đại bởi vậy mới có lời này, không ngờ ngươi lại có lòng yếu hèn, làm sao có thể thành đại sự được. Lời đó không nói cũng được.Lương Thượng Nhân đi đến cạnh bên, dịu giọng :

- Đại sư chớ nóng giận. Mao đại hiệp cũng tạm thời xin nghe theo lời tại hạ đi.

Mao Cao ánh mắt thoắt động nói :

- Vô luận lời nói đó như thế nào. Lương đại hiệp cứ việc nói ra.

Lương Thượng Nhân đặt nhẹ ngọn đèn xuống hàn, mỉm cười nói :

- Nhị vị tranh luận vừa rồi, song phương đều có lý. Nhưng đại sư không chiu nói ra lời thứ ba, thì tất cả sẽ trở thành vô lý.

Mao Cao gạt đầu đáp lại :

- Lời nói của Lương huynh quả là công bằng chính trực.

Lương Thượng Nhân đánh mắt nhìn sang Không Ảo đại sư, đoạn nói :

- Kỳ thực đại sư muốn tôn Mao đại hiệp làm trưởng bối, để lấy lòng tin đôi bên.

Mao Cao bất giác ngớ người ra, gã không ngờ câu thứ ba lại là như vậy, trong lòng vui mừng không ít, nhưng miệng lại hỏi :

- Thật không?

Không Ảo đại sư bèn tiếp lời :

- Lời của Lương huynh cũng là lời của bần tăng.

Mao Cao thầm nghĩ trong lòng :

- Hắn nếu tôn ta làm trưởng bối, bái làm thuộc hạ của ta, ta để cho hắn cai quản thiên hạ, đâu có phương hại gì, ngược lại còn có lợi nữa là khác Nghĩ vậy xong, gã khiêm tốn mở lời :

- Đại sư nhất đại cao tăng, tại hạ quả không dám đương.

Lương Thượng Nhân cười thầm trong bụng, nhưng vẫn nói giọng nghiêm túc :

- Đại sư đã có ý như vậy, các hạ cũng chớ quá khiêm tốn.

Mao Cao nét mặt tươi hẳn lên, nở nụ cười nói :

- Đã như vậy, không biết câu nói đó của đại sư có muốn đổi lấy gì?

Gã ta thầm nói trong lòng :

- Có được câu nói đó, nếu muốn đổi lấy đầu của Úy Trì Văn và Bành Quân ta cung đáp ứng ngay.

Ánh mắt gã ta nhìn về phía bọn Úy Trì Văn.

Bành Quân đã đỡ Úy Trì Văn dậy, hai người đưa mắt nhìn nhau với bao nỗi hoảng sợ.

Lương Thượng Nhân cười lớn nói :

- Câu này của đại sư chỉ muốn đổi lấy hai chữ.

- Chữ gì?

Lương Thượng Nhân chậm rãi nói :

- Chỉ cần Mao đại hiệp xưng đại sư một tiếng...

Ông ta từ từ nhìn ánh mắt về phía Mao Văn Kỳ đang đứng thầm lặng một chỗ, nhè nhẹ lùi lại hai bước, nói từng tiếng một :

- Xưng đại sư một tiếng nữ tế...

Hai chữ nữ tế vừa nói ra, mọi người đều giật mình kinh ngạc, cũng không biết là đáng giận hay là đáng cười, đứng lặng người với nhau cả.

Mao Cao ngồi ngớ người rất lâu, bỗng vọt mạnh người dậy, may Lương Thượng Nhân đã lùi lại hai bước, nếu không thì sẽ bị gã ta húc trúng.

Gã quát như hổ gầm :

- Ngươi nói gì?

Lương Thượng Nhân sắc mặt vẫn không thay đổi, mỉm cười nói :

- Nhị vị đại hiệp kết thành thân gia, tại hạ là người mai mối, cũng vinh hạnh thay. Điềm tốt võ lâm này ắt sẽ lưu truyền ngàn đời sau.

Mao Cao cố đè nén cơn phẫn nộ, nói giọng lạnh nhạt :

- Không Ảo đại sư vẫn là người xuất gia, e rằng Lương huynh nói đùa đấy chứ?

Lương Thượng Nhân buông giọng :

- Quả phụ có thể tái giá, góa vợ có thể trùng thú. Không Ảo đại sư tuy là người xuất gia, nhưng chỉ cần hoàn tục để tóc, lập tức sẽ trở thành đường đường một anh hùng hán tử.

Mao Cao quét ánh mắt nhìn Không Ảo đại sư hỏi :

- Lời của Lương huynh có thật không?

Không Ảo đại sư vẫn ngồi yên bất động, lạnh giọng :

- Điều kiện này nếu thí chủ không chịu, thì điều kiện thứ nhất cũng khỏi bàn.

Mao Cao hai tay nắm chặt, ánh mắt phát ra những tia hàn quang lạnh lùng, đứng nguyên một chỗ.

Âu Dương Minh vã Thiết Bình nhè nhẹ bước ra chặn ngang cửa Không khí trong lòng lập tức trở nên căng thẳng. Mao Cao cũng thở ra một hơi dài, buông từng chữ một :

- Ngươi muốn ta gả nữ nhi ta cho ngươi, trừ phi nước sông Trường Giang chảy ngược, mặt trời mọc ở phương tây.
Không Ảo đại sư đứng dậy, gằn giọng :

- Ngươi nói thêm một lần nữa.

Mao Cao giận dữ quát :

- Ngươi nghe rõ đây, nếu ngươi...

Chưa nói bết lời, bỗng nghe Man Văn Kỳ chậm rãi cất giọng :

- Tôi ưa lão ta.

Lời nói nàng ta phát ra chậm rãi và lạnh lùng hoàn toàn không có một chút tình cảm nào, nhưng khiến cho mọi người phải sửng sốt cả lên.

Lương Thượng Nhân sắc mặt cũng chợt biến, nụ cười tắt hẳn, Âu Dương Minh và Thiết Bình mặt mày càng tái đi.

Hai người vốn yêu thích Mao Văn Kỳ bấy lâu nay, cuối cùng vẫn không lọt được vào mắt xanh của nàng. Không ngờ thiếu nữ kiêu ngạo này hôm nay lại tự nguyện lấy một hòa thượng.

Mao Cao run giật cả người, gắt giọng.

- Kỳ nhi, vào trong đi!

Mao Văn Kỳ sắc mặt tái nhợt, tợ như người dưới nghĩa đia mới hiện lên.

Trong đôi mắt sáng long lanh lại toát ra ánh mắt kỳ dị.

Nàng vẫn đứng một chỗ, nói.

- Tôi can tâm tình nguyện ưa lão ta.

Mao Cao dạt lùi lại mấy bước, thân hình tợ như sắp ngã.

Gà thốt lên từng tiếng một :

- Kỳ nhi, con không nên vì phụ thân. Phụ thân thà công bại danh hư, vĩnh viễn trốn ẩn thân ở trốn thâm sơn, chứ không thể để con ưa một hòa thượng.

Ánh mắt quét nhìn một lượt, hô lớn :

- Chặn phía cửa, chuẩn bị ra tay.

Âu Dương Minh và Thiết Bình cùng ứng thanh, hoa kiếm chuẩn bị xuất chiêu.

Mao Văn Kỳ từ từ bước lên, nói :

- Tôi dù sao cũng phải lấy chồng, lấy ai cũng đều như vậy cả. Nhưng phải đợi đến khi đại sự đã thành, tôi mới thành thân với lão ta.

Mao Cao buột miệng thốt lên :

- Nhưng...

Mao Văn Kỳ ngắt lời :

- Con đã quyết, phụ thân không nên nói gì nhiều.

Mao Cao sững cả người, than một tiếng, từ từ ngồi xuống ghế.

Mao Văn Kỳ hé nụ cười trên môi, nói :

- Ủa, tôi đáp ứng ưu lão, lão sao không khấu đầu lạy tạ phụ thân tôi?

Không Ảo đại sư bất giác ngớ người, gượng cười ấp úng nói không thành lời :

- Đây.... đây...

Lão vì muốn báo thù nỗi đau mất vợ mười chín năm về trước, vì muốn củng cố quyền uy và địa vị của mình, đã không từ bỏ bất cứ một thủ đoạn nào để cưới cho bằng được với Mao Văn Kỳ. Nhưng lão ta lúc này trên người đang vận áo cà sa, niên kỷ lại lớn như vậy, lại bảo lão ta cúi đầu lạy sát đất nói lên hai tiếng nhạc phụ trước mặt mọi người, thực làm cho lão ta dở khóc dở cười.

Lương Thượng Nhân mỉm cười nói :

- Đại sư lúc này lẽ nào lại còn hổ thẹn nữa sao? Đã định ước nhân duyên, đại sư không những bái kiến nhạc phụ, phải còn trao hai lễ vật nữa chứ.

Không Ảo đại sư ấp úng mở lời :

- Bần tăng...

Lão ta mới nói ta hai chữ bần tăng, chợt phát giác không đúng nên sượng sùng im bặt miệng lại.

Lương Thượng Nhân cười ha hả, nói :

- Hai chữ tiểu tế đại sư lại không biết nó à?

Nếu đại sư mà tự xưng tiểu tế thì quả là một chuyện lạ lùng ngàn năm khó có, thật buồn cười. Nhưng lúc này trên mặt mọi người không có một chút gì gọi là cười cả.

Không Ảo đại sư trong lòng mừng khấp khởi, cũng không nhận ra ý giễu cợt trong lời nói của Lương Thượng Nhân, lão lúng từng giây lát mới nói ra :

- Tại hạ ra đi vội vã nên không đem theo lễ vật.

Lương Thượng Nhân tiếp lời :

- Từ nay về sau nhị vị đã là một nhà, đại sư sao không đem chiếc hài đó dâng làm lễ vật? Vật này vốn là của ân sư Mao cô nương, như vậy càng tuyệt diệu lắm thay.

Không Ảo đại sư trầm ngâm khoảnh khắc, nghe Mao Văn Kỳ cất giọng :

- Lẽ nào không chịu sao?

- Đâu có.

Không Ảo đại sư gượng cười đáp lại, cuối cũng lấy chiếc hài ra cầm hai tay dâng lên.

Lương Thượng Nhân thấy vậy, thầm nói trong lòng :

- Chỉ cần ngươi giao tín vật đó ra, từ nay về sau ta khỏi phải nghe lệnh ngươi.

Âu Dương Minh và Thiết Bình tức giận đến tái mặt, ánh mắt như muốn phun ra lửa. Cả hai dù không nói ra, nhưng nỗi oán hận đã bộc lộ ra rất rõ từ ánh mắt.

Mao Cao sát sơ trỗi dậy trong lòng, nhưng lúc này gã ta không thể trở mặt với Không Ảo đại sư được bèn nhận lấy chiếc hài. Gã đánh mắt nhìn thấy bọn Thiết Bình ném ánh mắt đầy vẻ cảm thù, đôi mày bất chợt nhíu lại, vung tay bảo :

- Hoài Âm tam kiệt một chết một thụ thương, bọn bây không nhanh đi lo hậu sự và trị thương cho Úy Trì Văn, còn đứng đó làm gì?

Cả hai cúi mình ứng thanh, đem Úy Trì Văn và thi thể Tạ Đông Phong, cùng với Bành Quân đi ra khỏi căn phòng.

Mao Cao thầm than một tiếng, lấy từ trong người ra một chiếc quạt xếp bảo :

- Cầm lấy!

Lương Thượng Nhân vỗ vào vai Không Ảo đại sư nói :

- Đó chính là vật mà nhạc phụ trao lại cho ông, nhanh nhận lấy đi.

Không Ảo đại sư đưa hai tay nhận lấy, chợt phát hiện thái độ và cách xưng hô của Lương Thượng Nhân đối với lão ta trở nên khinh mạn vô lễ.

Nghĩ vậy, trong lòng bất giác lạnh đi, lão gượng cười nói :

- Lần này Lương huynh tận lực tương trợ, tại hạ...

Lương Thượng Nhân cười nhạt ngắt lời :

- Ta và Mao đại hiệp thứ bậc ngang nhau, từ nay về sau ngươi cũng nên xưng ta hai tiếng đại thúc mới có lý, nếu không thì trở thành tôn ti bất phân, lớn nhỏ lụn bạt mất.

Không Ảo đại sư nghẹn cả cỏ không nói nên lời.

Mao Cao thấy tình thế giữa hai người chuyển biến, trong lòng thầm mừng :

- Ngươi tuy tài ba, muốn ta chịu sự quản chế của ngươi, nhưng đáng tiếc ngươi cuối cùng lại đi trật một bước, lúc này lại phải chiu dưới sự quản chế của lão phu.

Không Ảo đại sư nhìn thần sắc trên mặt gã ta, trong lòng lạnh đi, nhưng cũng thầm nghĩ :

- “Ngươi chớ có đắc ý, chỉ cần người đối với ta hơi khác lạ một tí, thì phải biết tay ta”.

Lương Thượng Nhân nhìn quanh tả hữu, thầm mừng :

- “Cưu Thứ ơi Cưu Thứ, bọn họ nếu thật sự liên thủ đối phó ngươi, thì ngươi thật sự đáng lo đấy. Nhưng cũng may giữa hai người này có sự hiềm khích với nhau, bởi vậy ngươi cũng bất tất phải lo lắng”.

Mao Văn Kỳ nét mặt vẫn thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng lại nghĩ :

- “Cưu Thứ ơi Cưu Thứ. ta đã không thể cùng kết hôn với chàng thì cũng tuyệt đối không thể kết hôn với người khác. Chàng đã không thể cưới ta, ta cũng muốn chàng không cưới bất cứ ai khác”.

Ngọn lửa tình yêu nồng cháy trong lòng nàng, giờ đầy đã biến thành oán hận. Tính cách đa tình và thuần khiết, giờ đây cũng đã biến thành lạnh bạo vô tình.

Trong phòng, mọi người đều có một nỗi niềm tâm sự riêng tư. Ngân Đao sứ giả Âu Dương Minh và Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình ra khỏi hầm ngầm, càng mang bao nỗi niềm riêng tư nặng trĩu hơn nữa.

Ra khỏi hầm ngầm, bọn Thiết Bình bước lên đại điện đầy bụi trần.

Ngoài trời tối đen như mực, mưa rơi tầm tã, tiếng sét long óc long tai, thỉnh thoáng có những tiếng chớp lóe lên xé tan màn đêm đen tối.

Chương 38: Phép thuật trừ yêu

Đây chính là lúc đen tối nhất trước lúc trời sáng.

Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình vừa bước lên đại điện, liền dừng chân quay lại vái Lôi Điện Kiếm Bành Quân một lễ, trầm giọng :

- Bành huynh giữ miệng kín thật, tiểu đệ cảm kích vô cùng.

Lôi Điện Kiếm Bình Quân hận giọng :

- Thiết huynh chớ nói vậy, huynh đệ ta lâu nay chịu đại ân Cưu tiên sinh, vốn nên tận lực vì lão ta. Huống chi lúc này nhi ca ta bị chết trong tay bọn độc ác kia.

Âu Dương Minh đóng cửa hầm lại, than nhẹ :

- Huynh đệ tại hạ thật không ngờ giữa chừng lại đột ngột xuất hiện tên Không Ảo đại sư đó nếu không thì đâu mời ba bị đến đây, làm Tạ nhị ca bị chết mọt cách oan uổng.

Thiết Chưởng Úy Trì Văn than dài :

- Đây chẳng qua là thiên mệnh mà thôi, đau oán trách được nhị vị...

Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình nói giọng buồn rầu :

- Thiên mệnh, thiên mệnh... hai huynh đệ ta nếu không phải do thiên mệnh thì đâu biết sư phụ, một người mà huynh đệ ta một mực khâm phục lại chính lã cừu nhân đã giết hại cả đại gia đình huynh đệ ta.

Bành Quân ngạc nhiên hỏi :

- Thì ra hai vị cho đến thời gian gần đây mới biết mình là hậu nhân của cừu nhân Mao Cao, thế mà tại hạ cứ ngỡ rằng hai vị vì mang mối hận thù trong lòng nên đầu nhập làm môn hạ của Mao Cao.

Ngân Đao sứ giả Âu Dương Minh cất giọng than :

- Tiểu đệ và Thiết huynh là hai anh em cậu cô, bảy tuổi đã đầu nhập làm môn hạ của Mao Cao.

Bành Quân hỏi :

- Sao phải đầu nhập làm môn hạ lão ta.

Âu Dương Minh trả lời :

- Bấy giờ Mao Cao nuôi hy vọng độc bá võ lâm, đã chuyền lùng tìm những cô nhi có tư chất thông minh anh tuấn, thu nhận làm đệ tử tâm phúc của gã ta.

Thiết Bình hận giọng nói :

- Nhưng gã ta cũng không ngờ đã tìm trúng nam tử của cừu nhân gã ta. Lưới trời lồng lộng thưa mà chẳng lọt, sự an bài của trời xanh có lúc cũng rất kỳ diệu.

Bên ngoài tiếng sét vang dội, càng chứng thực được uy lực của trời xanh.

Bành Quân tiếp lời :

- Thì ra là gã ta tìm các người, chứ không phải các ngươi tìm gã ta.

Úy Trì Văn cũng xao động tinh thần, lên tiếng hỏi :

- Đã hơn mười năm nay không phát hiện điều đó, thời gian gần đầy nhị vị làm sao phát hiện được?

Thiết Bình cười khổ, trả lời :

- Mao Cao nếu không lệnh bọn tôi đi chiêu tập anh hùng thiên hạ, thì bọn tôi sẽ không đi kiếm tìm ba vị. Huynh đệ tôi nếu không kiếm tìm ba vị, thì sẽ không trở về Hoài Âm. Nếu không trở về Hoài Âm, thì sẽ không phát hiện ra chuyện này, và nếu không phát hiện ra chuyện này, thì ôi... Tạ nhị ca đâu có chết.

Bành Quân nói giọng sầu thảm :

- Tạ nhị ca nếu không chết, thì hai vị lại phải chết.

- Vì sao?

Âu Dương Minh ngạc nhiên hỏi.

Bành Quân trả lời.

- Khi hai vị đặt chân vào trang viện huynh đệ ta, huynh đệ ta đã ngầm chuẩn bị độc tửu, cần giết chết hai sứ giả của Mao Cao cũng báo đáp được ân Cưu tiên sinh. Không ngờ...

Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình ngắt lời :

- Huynh đệ ta vừa vào tam trang, khi nhìn mâm yến tiệc đả phát hiện ra trong đó có rượu độc, bởi vậy huynh đệ tôi mới biết Hoài Âm tam kiệt có thù hận với Mao Cao, nếu không thì đâu dám mời ba vị đến đây làm nội ứng, lẽ nào không sợ các vị bán mạng sống bọn tôi cho Mao Cao.

Bành Quân bật cười, nói :

- Thì ra cơ trí của nhị vị cũng thật sâu.

Bốn người cũng nhìn nhau cười. Trong giang hồ, quan hệ giữa người và người có sự biến hóa khôn lường, nhiều lúc chỉ quyết định trong tích tắc, trong tích tắc đó nếu sai lệch một tí, sẽ tạo nên mối họa chết người. Sự phân cách giữa ân oán, tình hận của người trong giang hồ cũng như lưỡi dao mỏng, chỉ cần sai lệch một tí tất sẽ dẫn đến sai lầm lớn.

Úy Trì Văn ho khan một tiếng, nói :

- Nhị vị đặt chân đến Hoài Âm, nhất đinh sẽ có gặp....

Thiết Bình tiếp lời :

- Hoài Âm vẫn là cố hương của bọn tôi, khi đến Hoài Âm, huynh đệ tôi liền đi viếng lăng mộ của tiền nhân, không ngờ...

Trên mặt hiện lên nét bi ai oán hận, anh ta nói tiếp :

- Không ngờ bọn tôi ta đặt chân đến phần mộ, cũng có hai thanh y đạo nhân đến viếng mộ.

- Lúc đó trời về đêm, vì có lòng hiếu kỳ, muốn xem hai vị đạo nhân đó có quan hệ gì với bậc tiền nhân, nhưng huynh đệ tôi lặng lẽ lánh mình để theo dõi.

Trong đêm tối, thấy hai người một cao một thấp, nhưng đều vận áo quần cũ kỹ, đầu tóc bạc trắng, thần tình xem ra cũng rất bi thương.

Ngừng lại giây lát, anh ta nói tiếp :

- Cả hai người cùng cúi người vái trước mộ, lão nhân lùn đột nhiên bật lên than một tiếng, miệng lẩm bẩm: “Cưu Độc ơi Cưu Độc, người quả nhiên nói không sai”. Bọn ta lúc đó cũng thật sự kinh ngạc, nghĩ không ra tiên phụ tiên mẫu sao lại có quan hệ với ma đầu Cưu Độc?

Thiết Bình thở hắt ra mặt cái, đoạn kể tiếp :

- Bọn tôi nghe lão nhân cao lớn cũng cất giọng than: “Cưu Độc ơi Cưu Độc, ngươi bây giờ từng nói Mao Cao gây ra biết bao nhiêu chuyện thấp hèn độc ác ở Trấn Giang đáng tiếc bọn ta đều không tin. Nhưng hôm nay đã là mười bảy năm trôi qua, bọn ta đến Trấn Giang thăm dò, mới biết lời ngươi nói hoàn toàn đúng sự thật. Nhưng đã không còn kịp nữa”.

Bành Quân buột miệng hỏi :

- Phần mộ đó là phần mộ của phụ mẫu thân nhị vị chứ?

Thiết Bình trả lời :

- Đúng vậy.

Bành Quân ngạc nhiên hỏi lại :

- Đã là mộ tổ của nhị vị, vì sao hai đạo nhân kia lại nhắc đến Cưu tiên sinh trước mộ, lại đề cập đến chuyện Mao Cao gây ra ở trấn Giang Nam?

Thiết Bình trả lời :

- Tổ tiên tiểu đệ tuy ở Hoài Âm, nhưng phu mẫu lại đến Trấn Giang thiết lập tiêu cục. Cách đây mười chín năm sau khi phụ mẫu tiểu đệ cùng di phụ di mẫu đều bị sát hại, được nội ngoại thân thích đưa linh cốt về an táng tại quê nhà.

Từ khóe mắt rướm ra hai dòng lệ nóng, anh ta nói tiếp :

- Cái chết đầy bi thảm của tiên phụ mẫu, đã kích động lòng căm phẫn của nhiều bằng hữu giang hồ, nhưng không có người nào biết hung thủ là ai. Tiểu đệ nghe hai vị đạo nhân nói vậy, liền liên tưởng đến lời nói của họ nhất định liên quan đến cái chết của phụ mẫu thân...

Anh ta phải đến đó, cổ họng tắt nghẽn lại, nước mắt chảy dài.

Ngân Đao sứ giả Âu Dương Minh vỗ nhẹ lên vai anh ta, tiếp lời :

- Bọn tiểu đệ trong lòng đang hoài nghi, lại nghe lão đạo nhân than một tiếng, nói: “Linh hồn trong mộ, các người nếu có hay thì hãy nghe ta nói, cừu nhân của các người cuối cùng đã được truy tìm, hắn là Linh Xà Mao Cao.”

Âu Dương Minh thả ánh mắt nhìn sầu muộn, đoạn kể tiếp :

- Lão nhân cao lớn cũng ngậm ngùi nói: “Các người tuy không có hậu nhân để trả thù rửa hận, nhưng...” Nghe đến đó, bọn tiểu đệ không dằn lòng được nữa, cùng lao người ra, quỳ trước mộ khóc nức nở.

Âu Dương Minh đưa tay gạt những giọt nước mắt lăn dài trên má, nói :

- Bấy giờ hai vị đạo nhân cũng lắm kinh ngạc, nhưng được khi hỏi ra bọn tiểu đệ là hậu nhân của người trong mộ, cả hai cùng bùi ngùi thốt lên: “Trời xanh có mắt họ vẫn còn có hậu nhân...” Lão đạo nhân cao lớn nhìn kỹ bọn tiểu đệ, bỗng biến sắc hỏi: “Các ngươi có phải là thuộc hạ của Mao Cao không?” Bọn tiểu đệ kể ra chuyện đầu sư học nghệ, họ càng đau buồn và bi phẫn hơn.

Thiết Bình ngưng khóc, nói giọng hận thù :

- Qua lời của hai vi đạo nhân nói ra, bọn tiểu đệ xác định Mao Cao chính là cừu nhân của bọn tiểu đệ, trong lòng bi phẫn tột độ.

Bành Quân chợt nhíu mày hỏi :

- Mao Cao vì sao không biết nhị vị là hậu nhân của cừu nhân?

Thiết Bình nước mắt vẫn còn đọng trên má, miệng lại hé rạng nụ cười nói :

- Đây chính lã điềm báo ứng của trời đất, vì bọn tiểu đệ khi mới nhập môn, Mao Cao lệnh bọn tiểu đệ phát thệ vĩnh viễn không được đề cập về gia thế của mình.

Âu Dương Minh hận giọng :

- Hắn ta làm như vậy là muốn bọn tiểu đê diệt mất đi nhân tính, đoạn tuyệt tất cả mọi quan hệ, nhất tâm nhất ý phụng sự hắn ta, không tiếc thân vì hắn ta...

Thiết Bình cười thảm nói :

- Nhưng hắn ta đâu có ngờ, trên cõi đời này còn có chủ tế chí cao chí công, khiến cho hắn tự tìm cách để hại lại mình.

Úy Trì Văn và Bình Quân đều than thở, vì không muốn khơi dậy nỗi bi thương trong cõi lòng của Âu Dương Minh và Thiết Bình, nên không dám hỏi thêm gì về phụ mẫu thân họ chết như thế nào?

Nhưng Bành Quân vẫn buột miệng hỏi :

- Hai vị đạo trưởng đó lã ai? Nhị vi có biết không?

Thiết Bình than :

- Bọn tiểu đê tuy thỉnh giáo đến ba lần, nhưng họ vẫn không chịu nói ra tính danh, vừa trao đổi vài lời là họ đi ngay.

Âu Dương Minh tiếp lời :

- Bấy giờ ho chỉ nói một câu duy nhất: “Tính danh của bọn ta vốn đã quên từ mười mấy năm nay”.

Ngoài trời sấm sét làm rung chuyển cả trời đất, mưa như trút nước.

Mọi người trong lòng đều nặng trĩu, đứng lặng nhìn mưa rơi...

Ngoài ánh chớp ra, bốn bề bao trùm một màu đen tối, không có ai nhìn rõ mặt ai, nhưng mọi người cùng chung một mối thù, trong lòng lại rất thấu hiểu nhau.

Bỗng Thiết Bình và Bành Quân cùng nói một lần :

- Tiểu đệ còn có một điều...

Cả hai đều im bặt miệng lại, Bình Quân mỉm cười mở lời :

- Xin Thiết huynh nói trước!

Thiết Bình bồi một nụ cười gượng gạo, hỏi :

- Không biết nhị vị chuẩn bị an táng Tạ nhị ca như thế nào?
Úy Trì Văn nói giọng đau buồn :

- Người chết rồi không thể sống lại được, chỉ cần huynh đệ ta làm sao phải ra tay báo thù cho Tạ nhị đệ, còn việc an táng dù thế nào đi nữa, Tạ nhị đệ ở nơi chín suối cũng không đến nỗi trách cứ huynh đệ ta.

Thiết Bình gật đầu, chợt hỏi :

- Bành huynh vừa rồi định nói gì?

Bành Quân bèn nói :

- Nhị vi lúc nào cũng luôn ở bên cạnh Mao Cao, sao không thừa cơ hội giết chết lão ta đi.

Thiết Bình đáp lại :

- Mao Cao giết phụ mẫu huynh đệ ta chết một cách thảm khốc, dùng thủ đoạn không những tàn độc mà còn...

Anh ta càng nói càng kích động nỗi bi phẫn trong lòng giọng trở nên đanh lại :

- Huynh đệ ta nếu chém một đao giết chết lão ta, thì đâu trút được cơn hận trong lòng, đâu thể để cho lão ta chết một cách khỏe khoắn như vậy được.

- Đã như vậy, nhị vị ngoài chuyện để huynh đệ ta làm nội ứng ra, cũng nên có những dự tính khác mới được, nếu không thì Mao Cao...

Chưa dứt lời bỗng nghe có tiếng vó ngựa từ xa vọng lại. Tiếng vó ngựa và tiếng mưa rơi tuy gần giống nhau, nhưng từ tai người võ lâm nghe ra lại hoàn toàn khác biệt.

Âu Dương Minh mặt thoát biến sắc, nói :

- Có người tới!

Anh ta quét mắt nhìn quanh một lượt, liền đem thi thể Tạ Đông Phong giấu vào dưới án thờ, trầm giọng :

- Ẩn mình để theo dõi tình hình.

Ngôi miếu này tuy đổ nát nhưng rất to lớn, trong đại điện cũng có đến mười mấy tượng thần, án thờ la liệt, nơi nào cũng có.

Cả bốn người cùng tìm chỗ để ẩn nấp.

Nghe tiếng vó ngựa dừng lại ngoài đại điện, giọng một người vang lên :

- Huynh đệ ta cuối cùng cũng tìm được một chỗ trú mưa.

Từ ngoại đại điện bước nhanh vào hai người, một người mặt trắng đôi mắt quắc sáng, tuy toàn thân ướt đẫm, nhưng thần thái vẫn phiêu dật khoáng đạt.

Người kia mình vận chiếc đạo bào màu xám bạc, cử chỉ tuy rất linh lợi, nhưng thần tình lại buồn bã rũ rượi.

Thiết Bình nấp trong án thờ, chưa nhận dạng ra đối phương, bỗng có tiếng sét chớp sáng, làm hiện rõ diện mạo hai người.

Thiết Bình đôi mày giãn ra, thầm nói :

- Thì ra là Thanh Phong Kiếm Chu Bạch Vũ và Ngân Hạc đạo trưởng.

Vừa lúc vào cửa, họ cỡi áo ngoài ra vắt mấy cái rồi đưa lên lau những giọt nước mưa trên mặt.

Chu Bạch Vũ thở dài một hơi, nói :

- Đạo huynh, có đem theo lửa không?

Ngân Hạc đạo trưởng trả lời :

- Dù có lửa cũng ướt hết không dùng được Anh ta phát mấy tiếng cũng có vé buồn bã nặng nề.

Chu Bạch Vũ cười nói :

- Ngồi trong tối vậy cũng được.

Hai người mặc nhiên một hồi lâu, Chu Bạch Vũ nói tiếp :

- Không biết nơi này là Đạo quan hay là Phật tự, nếu trên án thờ có Tam Thanh lão tổ thì chúng ta nên vào tham bái một lễ.

Trong đêm tối, nghe đi nghe lại chỉ có một người nói. Hoa Sơn đạo trưởng cứ ngồi lặng lẽ một chỗ, đã không nói cũng không trả lời.

Bọn Thiết Bình đang cảm thấy kỳ quái, chợt nghe Chu Bạch Vũ cất giọng :

- Đạo huynh, các hạ đã là người xuất gia, phải nên dứt bỏ đi chuyện ân cừu.

Các hạ đã không muốn báo thù, thì chớ có nghĩ đến nó nữa.

Ánh chớp lại lóe sáng.

Ngân Hạc đạo trưởng chợt đứng dậy, bước về phía cửa, lại quay trở lui. Anh ta đi đi lại lại mấy vòng, mới cất giọng than :

- Nếu không báo thù thì làm sao tiêu được mối hận trong lòng ta?

Chu Bạch Vũ nhẹ giọng :

- Ân oán tương báo đâu có được gì.

Ngân Hạc đạo trưởng ngồi xuống lại, trầm mặc một hồi lâu mới nói :

- Chu huynh, huynh có biết gian khổ của ta trong học kiếm, mỗi ngây trời chưa sáng đã dậy, leo trèo khắp núi. Trong lúc mọi người đang ngon giấc, ta vẫn ra núi luyện kiếm, ngày qua tháng lại khắc khổ biết dường nào, chẳng qua cũng chỉ vì báo thù.

Chu Bạch Vũ chậm rãi buông giọng :

- Ta tuy không thù hận, nhưng cũng luyện kiếm như vậy.

Ngân hạc đạo trưởng như không nghe đến, nói lớn :

- Hai mươi năm nay, ta không lúc nào quên được mối thâm cừu ghi xương tạc dạ này, như hôm nay ta học kiếm đã thành, lẽ nào lại quên được mối thù đó hay sao?

Chu Bạch Vũ mở lời khuyên :

- Không thể quên đi cũng phải quên đi. Trên đời này vốn có biết bao nhiêu chuyện xót xa đắng cay, mối thù của đạo huynh dù có ghi xương tạc dạ, cũng không nên báo thù.

Bọn Thiết Bình thoạt tiên nghe Ngân Hạc đạo trưởng có mối hận thù sâu sắc, luyện kiếm gian khổ, đã thầm ngạc nhiên trong lòng, giờ nghe Chu Bạch Vũ khuyên anh ta không thể phục thù, lại cành ngạc nhiên hơn, cùng thầm nghĩ :

- “Cừu nhân của anh ta là ai?”

Ngân Hạc đạo trưởng lại đứng dậy, thả bước đi quanh quẩn trong đại điện, đủ thấy nỗi mâu thuẫn đang giằng xé trong lòng.

Chu Bạch Vũ nói giọng nhỏ nhẹ :
- Đạo huynh, tại hạ có lời trung thực, đạo trưởng chớ để lòng, nghĩ rằng Cưu tiên sinh tuy sát hại phụ mẫu đạo huynh, nhưng chuyện Chư Cát Nhất Bình ức hiếp hương lý, Chư Cát đại nương bức hiếp gái lành vào chốn hư thân, mọi người đều biết. Thù hận như vậy, đạo huynh dù muốn báo thù, cũng không thể nhằm vào nam tử của Cưu tiên sinh được.

Bọn Thiết Bình thầm nghĩ :

- “Thì ra anh ta là nam tử của Chư Cát Nhất Bình, cừu nhân của anh ta cũng là Cưu tiên sinh”.

Ngân Hạc đạo trưởng giậm mạnh chân, ngẩng đầu than :

- Cưu Thứ ơi Cưu Thứ, ta nếu quên đi cừu hận của ngươi, ngươi có quên đi cừu hận của người khác không chứ?

Anh ta lại ngồi bệt xuống đất, hai người từ đó trở đi cũng không nói thêm một lời nào nữa.

Trong cơn mưa gió tầm tã, có tiếng ngựa hí vang, khiến cho cảnh tượng càng thêm rùng rợn.

Chốc lát sau, có hai bóng người xuất hiện bước nhanh vào cửa điện. Đó là hai hán tử trung niên có thân hình cao to.

Họ giũ những hạt mưa trên người, miệng nói :

- Kinh nhiễu!

Rồi cũng ngồi xuống ở góc phòng.

Bốn người cùng ngồi nhưng không nhận ra nhau.

Chu Bạch Vũ và Ngân Mạc đạo trưởng vẫn thầm thì to nhỏ, cũng không biết đang nói gì?

Rất lâu sau, sấm chớp lóe sáng lên Chu Bạch Vũ và Ngân Hạc đạo trưởng chú mắt nhìn đối phương, hai người kia cũng nhìn lại họ, cùng mỉm cười.

Chu Bạch Vũ cảm thấy trong bọn họ có một người có diện mạo rất quen, nhưng nghĩ không ra người đó là ai?

Lão liền ghế sát tai Ngân Hạc đạo trưởng, nói nhỏ :

- Thân pháp hai người này khi lướt người vào đều thuộc loại thân thủ hiếm thấy trong giang hồ, nhất định có lai lịch không vừa, nhưng ta nghĩ không ra họ là ai?

Ngân Hạc đạo trưởng lắc đầu đáp :

- Ta cũng không nhận ra.

Chu Bạch Vũ nôn nóng nói :

- Trời mưa to thế này không biết đợi đến bao giờ mới tạnh?

Mọi người không ai đáp lời, ngồi lặng yên trong đêm tối tợ như những bức tượng trong khám thờ vậy.

Thời gian trôi qua độ tuần trà, bỗng nghe một tiếng quát lớn từ bên ngoài, tiếp theo là hai bóng ngươi lao vọt vào trong đại điện với thế nhanh phàm tốc.

Mọi người giật mình cả kinh, ngẩng đầu nhìn, thấy trong màn đêm đen tối có hai bóng người cao to, tuy không nhìn rõ diện mạo nhưng cùng nhận ra cả hai đều cụt tay.

Hai người này bước vào với vẻ cấp bách, cũng chẳng để mắt nhìn quanh xem thử trong đại điện có ai không, một người đã lớn tiếng :

- Nếu ngươi cứ bám theo ta, ta sẽ đánh ngươi chết ngay.

Giọng nói tuy trầm mãnh, nhưng nghe ra đã già cả.

Người kia quỳ phục dưới đất khóc than :

- Phụ thân... phụ thân...

Giọng của lão nhân phẫn nộ hét lớn :

- Ngươi nếu không lấy được đầu của nam tử Cưu Độc đến gặp ta, thì chớ có gọi ta bằng phụ thân. Làm con nếu không báo thù được cho phụ thân thì không thể chấp nhận làm con được.

Người kia vẫn quỳ sát dưới đất khóc lóc đầy thống khổ.

Chu Bạch Vũ và Ngân Hạc đạo trưởng không cần nhìn đủ biết hai người đó chính là cha con Thần Thương Uông Lỗ Bình. Chu Bạch Vũ cười nhẹ nói :

- Nam tử như vậy mà lão còn không chấp nhận thì quá ngốc.

Uông Lỗ Bình quay phắt người lại quát :

- Ai?

Chu Bạch Vũ cười lớn nói :

- Ta để cho phụ tử các ngươi có dịp trùng phùng, lão lúc này đã không nhận ra ta rồi sao?

Ánh chớp xẹt sáng, song phương đều nhận ra nhau.

Uông Lỗ Bình cười nhạt hỏi :

- Thì ra là vị bằng hữu chuyên đi lo chuyện của người khác, ngươi đến đây làm gì?

Chu Bạch Vũ cười đáp :

- Đợi xem bằng hữu không nhận con mình làm con.

Uông Lỗ Bình phẫn nộ giậm chân một cái gằn giọng :

- Ta nghe trong giang hồ loan tin Mao Cao và gã tính Cưu đều đến vùng lân cận Trấn Giang này, bởi vậy đến quanh đây để lung tìm...

- Tìm làm gì?

Chu Bạch Vũ cắt ngang lời.

Uông Lỗ Bình chằm chằm tức giận nói :

- Ngươi ở nơi này, có phải muốn đợi gã tính Cưu không? Ta xem ngươi giống như một vị thuyết khách của gã tính Cưu vậy, nhưng ngươi nói ra cũng vô dụng.

Chu Bạch Vũ tiếp lời :

- Lão nhất định muốn báo thù hay sao?

Uông Lỗ Bình cười ha hả nói.

- Đương nhiên, mối hận thù hai mươi năm nay, không thể không báo thù.

Chu Bạch Vũ hỏi giọng gắt gỏng :

- Lão đã xưng là Nhân Mệnh Liệp Hộ, sao không tự đi săn lùng nam tử của Cưu Độc, việc gì phải bảo nam tử của lão đi. Cưu Độc đã cứu mạng sống ông ta, lão lại...

- Không mượn ngươi xía vào....

Uông Lỗ Bình phẫn nộ vừa lên tiếng quát, bỗng nghe từ góc phòng có tiếng cười lạnh lùng vang lên :

- Cưu tiên sinh cứu mạng nam tử của ngươi, ngươi lại nhất định muốn giết chết nam tử của Cưu tiên sinh, như vậy há không mất công bằng lắm sao?

Tiếp đó, hai bóng người từ trong góc phòng từ từ đứng dậy, bước từng bước một tiến về phía Uông Lỗ Bình.

Hai người bước đi rất nhẹ, lừ lừ hiện ra tợ như từ chốn u linh hiện về.

Uông Lỗ Bình quát lớn :

- Các ngươi là ai, có quan hệ gì với gã tính Cưu?

Người phía bên trái lạnh giọng :

- Trước khi ngươi tìm gã tính Cưu để phục thù ta cần hỏi ngươi, ngươi từng lấy đi biết bao sinh mạng ở ải ngoại, lẽ nào ngươi không sợ người khác phục thù sao?

Người bên phải nói tiếp theo :

- Ngươi giết chết vô số lữ khách ở sa mạc, những oan hồn không có nơi để trở về đó đều muốn tìm ngươi để đòi mạng.

Giọng nói vang lên lạnh lùng, khiến cho Uông Lỗ Bình phải run sợ thốt lên :

- Ngươi... ngươi là ai?

Giọng nói chưa dứt, quả nhiên có tia chớp lóe sáng, tiếng sấm nổ làm rung chuyển cả mặt đất, lờ đờ tợ như ma quỷ hiện hồn về.

Nét mặt hai người lại rất giống nhau.

Uông Lỗ Bình cơ linh thất thoát, lùi lại mấy bước, chỉ tay nói :

- Ngươi... ngươi...

Người bên trái lạnh lùng cất giọng :

- Ta tìm ngươi bấy lâu nay, ngươi sống trên thế gian một ngày, thì lữ khách trên sa mạc thê ai một ngày không được yên ổn. Ngươi nên đục xuống đất tìm Cưu tiên sinh để thanh toán chuyện ân oán.

Gió lùa từng cơn qua song cửa, Uông Lỗ Bình mở to mắt nhìn, bất chợt có cảm giác những lữ khách bị lão ta giết trước đây giờ như hiện về vờn quanh lão.

Màn đêm bao la vô tận như biến thành một biển máu.

Lão ta sợ đến phát run, hai hàm răng đánh cầm cập, hét một tiếng đâm đầu chạy đi.

Loạn Phát Đầu Đà tuy đã ngừng khóc, nhưng vẫn gục người dưới đất. Lúc này thấy Uông Lỗ Bình đâm đầu chạy cuồng, cũng thất thanh kêu lên :

- Phụ thân!

Lão vùng dậy lao người theo, mất hẳn trong màn đêm.

Chu Bạch Vũ vỗ tay cười khoái chí, nói :

- Hảo, khoái ý thật. Phép thuật của nhị vị tại hạ rất bội phục.

Hai người kia cùng cười, người bên trái nói :

- Từ nay về sau, lão ta e không dám nhìn cừu nhân để phục thù, cũng không dám ra tay hại người. Nhưng nếu lão ta không biết ăn năn hối cải, thì tại hạ quyết không tha thứ.

Chu Bạch Vũ mỉm cười hỏi :

- Vừa rồi ta thấy nhị vị diện mạo anh tuấn, sao chỉ trong chớp mắt đã thay đổi khuôn mặt khác rồi, lẽ nào nhị vị có đem theo mặt nạ bên mình sao?

Chương 39: Pho tượng thần sống

Cả hai cùng cất giọng cười nói :

- Các hạ nhãn lực quả lợi hại.

Rồi đưa tay lột tấm mặt nạ ra.

Chu Bạch Vũ tươi cười tiếp lời :

- Chỉ cần có ánh sét chớp sáng, tại hạ sẽ nhận ra diện mạo nhị vị. Không biết nhị vị có cho biết trước đại danh không?

Người bên trái tự xưng :

- Tại hạ là Thụy Mộc Phương Chính!

Nên biết rằng ba chữ Kim Kiếm Hiệp ở trong võ lâm tuy uy danh hiển hách, nhưng tính danh Thụy Mộc Phương Chính lại rất lạ lùng đối với người trong giang hồ.

Chu Bạch Vũ à một tiếng, thầm ngạc nhiên trong lòng :

- Người này khinh công kỳ diệu như vậy, sao tính danh nghe ra rất lạ?

Lão đưa ánh mắt nhìn sang người bên cạnh, sấm chớp xẹt ngang lưng trời làm cả căn phòng lóe sáng.

Bốn ánh mắt vừa chạm nhau, người kia lập tức cúi đầu xuống, dường như không muốn thấy mặt Chu Bạch Vũ.

Nhưng Chu Bạch Vũ vừa thoáng nhìn qua, trong đầu đã nhớ ra một người.

Lão run rẩy đưa cánh tay ra, thốt lên :

- Ngươi... ngươi là tiểu sư đệ Thạch Lân?

Lão đặt tay lên vai Thạch Lân tuy đã già và tiều tụy đi nhiều nhưng khuôn mặt anh ta, cho đến đôi mắt quắc sáng, vẫn rất quen thuộc đối với Chu Bạch Vũ.

Thạch Lân biết rằng tránh cũng không được, bên than một tiếng nói :

- Sư huynh, lão... lão còn nhận ra tiểu đệ sao?

Những năm trở lại đây Thạnh Lân tâm hàn ý lạnh, cố lánh mặt những huynh đệ đồng môn phái Võ Đương, không muốn để cho họ biết nơi lưu lạc của anh ta.

Chu Bạch Vũ nắm chặt vai Thạch Lân, nói :

- Ta sao không nhận ra lão đệ được. Bao năm nay ta muốn tìm lão đệ, để giáo huấn lão đệ một....

Lời lão ta bị tắt nghẽn ngang cổ họng.

Thạch Lân cúi đầu buông giọng :

- Sư huynh cứ việc giáo huấn.

Chu Bạch Vũ nói giọng ấm ức :

- Mười bảy năm ngươi vì sao phải lánh mặt bọn ta, cũng không hề một lần ghé thăm. Bọn ta đâu cồ lỗi gì với ngươi, ngươi lại tỏ ra như vậy?

Thạch Lân ủ ê buồn bã nói :

- Tiểu đệ có lỗi với chính mình. Cũng có lỗi với sư huynh, chỉ vì...

Anh ta than một tiếng, nói tiếp :

- Chỉ vì tiểu đệ bước chân vào giang hồ, nhất sự vô thành, thực tại không có mặt mũi nào để gặp lại chư vị huynh trưởng. Tiểu đệ giờ đây lòng như sắt đá, bởi vậy càng không thể...

Chu Bạch Vũ quát một tiếng, cắt ngang lời :

- Lòng như sắt đá? Vì sao ngươi phải lòng như sắt đá? Ngươi niên kỷ còn trẻ, tiền đồ đang sáng lạng phía trước, sao lại tự vùi chôn mình như vậy?

Thạch Lân chỉ cúi đầu ngậm ngùi than.

Nỗi thương đau và thất vọng trong tình cảm của anh ta, quả thật không thể nói ra với người khác được Từ lâu anh ta đã cảm thấy cuộc sống mất đi ý vị vì người mà anh ta hết lòng thương yêu đã ra đi.

Chu Bạch Vũ nghe tiếng thở dài não ruột của anh ta, liền nói lớn :

- Ngươi cho dù tình cảm bị dày vò tổn thất cũng không nên quên các đồng môn của ngươi, những huynh đệ cùng sinh cùng tử, càng không nên phụ lòng sư môn.

Thạch Lân ảm đạm nói :

- Tiểu đệ...

Chu Bạch Vũ cắt lời :

- Không cần nói nữa. Từ nay về sau ngươi nhất định phải quyết vươn vai đứng dậy, phải để trên đời này biết Thạch Lân hoàn toàn không phải là một nam nhi chịu kiếp trầm luân.

Thạch Lân vẫn cúi đầu không nói.

Chu Bạch Vũ lớn tiếng :

- Ngươi có gì thua người khác đâu, vì sao phải chịu sự khinh miệt của người khác? Chỉ cần ngươi vỗ ngực vươn vai, thì có ai dám không tôn kính cái tên Thạch Lân.

Thạch Lân mặc nhiên một hồi lâu, cảm thấy toàn thân như phục hồi sinh khí.

Anh ta bỗng vươn thẳng người dõng dạc nói :

- Tiểu đệ tuân lệnh.

Ngân Hạc đạo trưởng nãy giờ đứng lặng yên, cũng vươn người nói lớn :

- Bần đạo Ngân Hạc nguyện kết giao bằng hữu tâm huyết với Thạch huynh.

Thạch Lân rạng rỡ nụ cười, nắm tay anh ta nói :

- Hoa Sơn Ngân Hạc, tiểu đệ vốn nghe danh đã lâu.

Thụy Mộc Phương Chính cười lớn lên tiếng :

- Hảo, hảo, đây là điều vui sướng nhất mà tiểu đệ mười năm nay mới gặp.

Chu Bạch Vũ tiếp lời :

- Chỉ đáng tiếc nơi này không cớ rượu, nếu không thì ta nhất định phải uống một bữa tận hứng mới được.

Thụy Mộc Phương Chính nói :

- Nơi này không có rượu, chẳng lẽ nơi khác cũng không có luôn sao? Đi!

Ngoài trời tuy mưa đã vơi hạt, nhưng vẫn không tạnh hẳn. Chu Bạch Vũ nói :

- Huynh đệ ta vốn vào đây để tránh mưa, giờ phải đội mưa mà đi sao?

Thụy Mộc Phương Chính phấn chấn cất giọng :

- Núi kiếm rừng đao còn không sợ, đám mưa lất phất có hề chi.

Bốn người cùng cười vang, ra đi trong cơn mưa.

Tiếng cười xa dần, bốn bóng người mất hút trong màn đêm yên tĩnh.

Bọn Thiết Bình thở ra một cái, cùng chui người ra. Bành Quân nói :

- Họ đứng lâu thêm nữa e rằng ta chết mất.

Thiết Bình tiếp lời :

- Nếu không có Hoa Sơn Ngân Hạc thì ta đã ra để gặp họ, ta chỉ sợ hắn biết được điều cơ mật của huynh đệ ta nên lưỡng lự không dám ra.

Úy Trì Văn thế thương không nặng lắm, vừa mới bình khí điểu tức một lát, lúc này đã đi lại bình thường. Gã ta vươn người hít một hơi sâu, mỉm cười nói.

- Hoa Sơn Ngân Hạc tuy có hận thù với Cưu tiên sinh, nhưng anh ta tuyệt đối không phải là người muốn đếm xỉa vào chuyện người khác. Ta chỉ sợ họ thấy bọn ta ẩn nấp ở trong này mà sinh ra hiểu lầm.

Âu Dương Minh nhìn về phía tượng Phật ở cửa động nói :

- Lâu thế này e rằng Không ảo đại sư cũng đã sắp lên.

Giọng Thiết Bình cất lên :

- Huynh đệ ta trước hết phải lo hậu sự cho Tạ nhị ca, sau đó bàn tính kế sách hành động từ nay về sau, nhưng nơi này không thể bàn tính được, phải đi thôi.

Bốn người không nói gì thêm, ôm thi thể Tạ Đông Phong đi trong đêm mưa.

Căn đại điện hoang tàn trở nên tịch mịch vắng lặng.

Lúc này ở khoảng trời phương đông đã ửng hồng, ánh sáng chiếu hắt vào trên những tượng Phật ở đại điện. Những tượng Phật nếu có linh, nhìn thấy những điều oán ân rối rắm, tình hận vương vấn giữa những người vừa rồi, cũng không biết nên có suy nghĩ như thế nào?

Đột nhiên, trong đại điện lại có tiếng thở than.

Chẳng lẽ tượng Phật thật sự có linh, than cho bao nỗi mông muội của người đời chăng?

Dưới ánh sáng ban mai mờ nhạt, trong khám thờ ở một góc đại điện có màn che phủ phía ngoài, tư nhiên phát ra tiếng động theo lời than vừa rồi.Trong ánh sáng lờ mờ đó, có thể nhận ra bức tương thần trong khám thờ dường như trên người khoác chiếc đạo bào, nhưng có màn che phủ nên nhìn không rõ lắm.

Trong điện Phật lại có tượng thần đạo gia, đây quả là một điều hết sức kỳ quái.

Nhưng càng kỳ quái hơn là tượng thần này lại biết cử động.

Làn gió nhẹ thoáng qua, bức màn lay động... tượng thần bên trong khám thờ đột nhiên bay ra đáp xuống trong chánh điện.

Tượng thần này trên người vận chiếc đạo bào cũ kỷ, mặt mày xấu xí, nhưng ánh mắt lại rất sáng.

Ông ta đảo mắt nhìn quanh, đoạn trở lại bên khám thầm nói :

- Đều đã đi rồi.

Trong khám thần lại có giọng nói vẻ bực bội vang ra :

- Đương nhiên là đi cả rồi.

Thì ra đó không phải là tượng thần, mà rõ ràng là một người sống.

Nhưng người đó là ai?

Ông ta đã nghe rất nhiều điều cơ mật, những chuyện ân oán vương víu không thể hóa giải được.

Ông ta nếu là đồng bọn với Mao Cao, thì những cơ mưu bí mật của bọn Thiết Bình, Âu Dương Minh, cho đến Bành Quân và Úy Trì Văn không biến thành như bong bóng giữa trời mưa sao? Kể cả tính mạng của họ cũng lâm nguy. Mao Cao đâu thể tha cho họ?

Ông ta nếu là bằng hữu của Cưu Thứ, vừa rồi khi nghe những điều cơ mật của bọn Thiết Bình, sao không dự vào những kế sách của họ, lại phải ngầm nghe lén?

Ông ta nếu là bằng hữu của Cưu Thứ, sao không ra để gặp mặt bọn Thụy Mộc Phương Chính và Thạch Lân, nói cho họ biết ngôi hoang miếu này là nơi ẩn thân của Mao Cao?

Đây quả là điều bất khả tư nghị, không thể giải thích được.

Làn gió ban mai se lạnh, mưa đã tạnh dần.

Trong khám thờ thần bí đó, vọt ra hai bóng người, cả hai đều vận chiếc đạo bào cũ kỹ, mặt mày đều rất xấu xí.

Một người có dáng đi lanh lợi, tay phải nắm chặt lấy thủ uyển của người kia.

Người kia có thân hình hơi cao, nhưng cử chỉ lại chậm chạp.

Anh ta ngẩng đầu lên trời hít một hơi dài, hận giọng nói :

- Ngươi vì sao phải điểm trú huyệt đạo của ta, trên đường đi ta mấy khi có ý trốn thoát đâu, ngươi nếu mãi dày vò ta thế này chẳng bằng để ta chết đi còn hơn.

Người kia lạnh giọng đáp lại :

- Nếu ta không điểm trú huyệt đạo ngươi. Ngươi thấy bọn Thạch Lân đã kêu ầm lên rồi. Trước khi chưa tìm ra Kỳ muội, ta không thể để ngươi đi.

Không cần nói đủ biết hai người đó chính là Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh.

Hôm đó Cưu Thứ sai lầm một bước, đã bị lọt vào tay Mộ Dung Tích Sinh, không thể trốn thoát được, vì Mộ Dung Tích Sinh chẳng kể gì sự cách biệt giữa nam nữ, không xa rời Cưu Thứ một bước.

Hai người đều mang mặt nạ Hoàn Hồn, vận y phục màu xanh. Trên đường đi, đến đâu cũng bị người ta chú ý, do đó Mộ Dung Tích Sinh đã lệnh chàng ta đổi lại chiếc đạo bào, lại đổi bộ mặt xấu xí để tránh sự chú ý của người khác.

Nhưng Cưu Thứ đâu biết nơi trốn ẩn của Mao Cao, đi tìm khắp cũng chẳng thấy Mao Cao đâu cả.

Rồi không biết ai xui khiến đã đưa họ đến tránh mưa ở ngồi hoang tự này.

Họ cũng không ngờ ngôi hoang tự này chính là nơi ẩn thân của Mao Cao.

Khi bọn Thiết Bình chui lên hang động, Mộ Dung Tích Sinh thoáng nghe tiếng động, liền đẩy Cưu Thứ vào trong khám thờ nhìn ra những diễn biến trước mắt.

Đến lúc này mọi người đã đi hết, Cưu Thứ mới được giải khai huyệt đạo.

Chàng trầm giọng :

- Ngươi nghe những lời bọn Thiết Bình nói, ắt cũng biết được Mao Cao ở nơi này?

Mộ Dung Tích Sinh nói :

- Không sai!

- Vậy ngươi sao không nhanh đi tìm lão ta?

- Khi ta định tìm kiếm thì người khác đã đến.

- Ngươi nghe lời người khác làm phản Mao Cao, vì sao không ra tay?

- Ta chỉ cần tìm Kỳ muội, Mao Cao với ta không có quan hệ gì.

Cưu Thứ chớp chớp ánh mắt nói :

- Ngươi tìm ra rồi, sao không nhanh thả ta ra?

Mộ Dung Tích Sinh lạnh giọng :

- Cần phải xem tình hình thế nào đã.

Cưu Thứ thấp thỏm trong lòng, thầm nghĩ :
- “Cô ta tuy rằng nói không quan hệ với Mao Cao, nhưng khi gặp Mao Cao, cô ta nếu vẫn không thả ta ra, thì ta chỉ có con đường chết mà thôi”.

Đang suy ngẫm, Mộ Dung Tích Sinh đã kéo chàng nhảy lên án thờ.

Cưu Thứ nói giọng lạnh nhạt :

- Cửa hang ắt có cài thiết bị ngầm để đóng mở, ngươi tìm có ra không đó?

Mộ Dung Tích Sinh cũng lạnh giọng đáp lại :

- Ngươi khỏi phải phí tâm, đệ tử của Đồ Long Tiên Tử, lẽ nào tìm không ra sao? Hừ bất cứ cái gì đều khó lọt qua mắt ta.

Cưu Thứ thoáng ngạc nhiên, đoạn nói :

- Lâu thế này, dù có lão ta, lúc này e rằng cũng đã đi rồi.

Mộ Dung Tích Sinh đưa tay ấn nhẹ lên bức tượng, chỉ nghe cạch một tiếng nhẹ, tượng thần hạ xuống, hiện ra một hang động.

Cô ta lạnh giọng :

- Chui xuống!

Thị đưa tay kéo nhẹ Cưu Thứ, không ngờ Cưu Thứ lai dùng hết sức vùng ngược lùi về sau, trầm giọng :

- Ngươi đã tìm ra cửa hang. Phía dưới là nơi ẩn thân của Mao Cao, vì sao còn không thả ta ra, nếu thế này thì chẳng bằng ngươi giết quách ta đi.

Mộ Dung Tích Sinh mặc nhiên giây lát, chợt than một tiếng nhẹ, nói :

- Ngươi yên tâm, ta sẽ không...

Cưu Thứ phẫn nộ lớn tiếng :

- Sẽ không cái gì, trên đường đi ngươi hành ta muốn chết. Nữ nhi giống như ngươi vậy có việc gì lại không làm?

Mộ Dung Tích Sinh ánh mắt rực lên, thần sắc toát ra vẻ kỳ dị, cũng không biết là buồn thương hay là oán hận, miệng lại cười nhạt, nói :

- Ngươi nếu cầu ta tha ngươi, cũng nên nói năng khách khí một tí.

- Ai cầu ngươi tha ta? Ta đã bị ngươi chế trú, ngươi ưa tha thì tha, không tha thì thôi, ta chết cũng chẳng cần...

- Đã như thế thì chớ nhiều lời.

Cưu Thứ nghiến răng, bỗng vọt người chui xuống hang động trước.

Trong hang động tối tăm u ám giống như đia ngục.

Mộ Dung Tích Sinh than nhẹ :

- Ngươi dồn bức cha con họ đến nỗi phải vào trú ẩn ở nơi như thế này, đáng ra phải nên ngưng tay. Thế mà ngươi còn cứ rắp tâm ám hại, ngươi lẽ nào chưa thỏa mãn lắm hay sao?

Cưu Thứ hừ một tiếng, lặng thinh không trả lời.

Chàng ta lúc này đã gạt một chuyện ra khỏi lòng, bởi vậy không hề có một chút sợ hãi.

Đi được mấy bước, Mộ Dung Tích Sinh nói :

- Ngươi chỉ biết rắp tâm ám hại cừu nhân của mình, sao không nghĩ lại họ đang muốn tìm ngươi để phục thù? Ngươi lẽ nào không nghe những lại Chu Bạch Vũ nói sao?

Cưu Thứ lạnh giọng :

- Chuyện của ta, ngươi khỏi phải phí tâm.

Mộ Dung Tích Sinh tức giận nói :

- Nhưng ta cần phải xem ngươi phục thù như thế nào?

Cô ta bước nhanh về phía trước. Đi độ một trượng, đường ngầm bẻ ngoặc sang hướng trái, ánh đèn yếu ớt chiếu hắt ra. Trước mặt là bức rèm dày thả xuống mặt đất.

Bức rèm ngăn cách, bên trong là kẻ thù không đội trời chung.

Đặt chân đến đây, Cưu Thứ dù có hùng hồn đến đâu, cũng không khỏi khựng bước.

Không ngờ bước đi của Mộ Dung Tích Sinh cũng ngờ ngợ dừng lại. Cô ta có tâm tìm kiếm Mao Văn Kỳ, lúc này vốn nên xông vào mới phải.

Cô ta lưỡng lự một lát, mới nhẹ giọng gọi :

- Kỳ muội, ngươi có ở trong không?

Trong rèm không có tiếng đáp lại, Mộ Dung Tích Sinh bèn vén rèm bước vào.

Thấy trong căn mật thất bàn ghế ngổn ngang, dưới đất máu me đầy dẫy, lại có những ngón tay bi chặt đứt.

Trên án thờ, ngọn đèn đã sắp tàn, hắt ra những tia sáng khi tỏ khi mờ.

Trong căn phòng không có một bóng người, đâu có bóng dáng cha con Mao Cao.

Cả hai cùng đứng ngây người ra. Cưu Thứ trong lòng không biết đang thất vọng hay cao hứng. Lúc này nếu gặp Mao Cao, điều hung cát đối với chàng quả khó lường được. Nhưng không gặp Mao Cao, chàng lại cảm thấy có phần thất vọng... Cứ cho rằng chàng ta thất vọng vì không gặp được Mao Văn Kỳ.

Cưu Thứ không gặp cha con Mao Cao, vốn nên vui mừng, đằng này lại thất vọng. Mộ Dung Tích Sinh vốn nên thất vọng, ngược lại trong ánh mắt lại không thấy thất vọng bao nhiêu.

Cô ta ngạc nhiên giây lát, miệng lẩm bẩm :

- Lẽ nào họ vốn không ở nơi này sao?

Ngước mắt nhìn quanh, chợt thấy có mảnh giấy đặt dưới chân ngọn đèn.

Thị cầm lên xem, thấy trên mảnh giấy có viết dòng chữ :

“Cứ điểm số ba đã bỏ, chuyển đến cứ điểm số năm.”

Cưu Thứ cười nhạt nói :

- Sao, lão ta vốn ở tại nơi này, có điều ngươi đến quá muộn.

Mộ Dung Tích Sinh không nói không rằng, kéo chàng la tiến vào theo một cửa khác. Bên trong có đặt hai chiếc giường ngắn, đủ thấy đây là nơi cha con Mao Cao trú thân. Chăn màn vẫn còn nhưng không có người.

Băng qua gian thạch thất, hai người đến một đường ngầm khác, cũng không biết thông đến đâu. Mộ Dung Tích Sinh thở dài, nói :

- Họ nhất định đi theo đường này.

Cưu Thứ nói giọng lạnh nhạt :

- Ngươi hóa ra cũng rất thông minh.

Mộ Dung Tích Sinh quay phắt đầu lại, đanh giọng :

- Mỗi câu nói của ta, ngươi đều trả lại một câu mỉa mai mới cam tâm sao?

Cưu Thứ cười nhạt.

- Không dám!

Mộ Dung Tích Sinh hừ một tiếng, nói :

- Ngươi cũng biết nếu ta giết ngươi dễ như trở bàn tay.

- Ngươi vì sao không giết? Xin giết đi!

Mộ Dung Tích Sinh phẫn nộ quát một tiếng, giương chưởng đánh vào ngực Cưu Thứ.

Cưu Thứ liền nhắm mắt lại, không nhìn, cũng không né tránh. Không ngờ rất lâu sau, chưởng cô ta vẫn không đánh được.

Cưu Thứ mở mắt ra, thấy Mộ Dung Tích Sinh đã quay đầu đi hướng khác, dường như không muốn để Cưu Thứ nhìn thấy thần sắc toát ta từ ánh mắt cô ta.

Cưu Thứ nói :

- Ngươi nếu không giết ta, thì nhanh thả ta ra. Nếu ta chết không chết, sống không sống, lẽo đẽo theo ngươi thế này, không bằng chết phức cho rồi.

Mộ Dung Tích Sinh cũng không quay đầu lại tiếp lời :

- Ngươi muốn chết thì tự giết mình đi được rồi.

Chương 40: Tuyệt thế giai nhân

Cưu Thứ phát giận, lớn tiếng :

- Thán thể ta được ân phụ mẫu sinh thành, nam nhi hán tử trượng phu đâu có lý gì đi tự hủy hoại thân mình?

Mộ Dung Tích Sinh bèn nói :

- Vậy ngươi chớ nhiều lời, tìm ra Văn Kỳ ta sẽ thả ngươi ra.

Cưu Thứ gắt giọng hỏi :

- Nếu suốt đời không tìm ra cô ta thì sao?

Mộ Dung Tích Sinh vẫn không quay đầu lại lạnh giọng :

- Ta sẽ suốt đời không thả ngươi ra.

Cưu Thứ bất giác ngớ người, đoạn cất giọng cười cuồng lên, nói :

- Người muốn ta theo ngươi suốt đời, ha ha, ta biết rồi.

Mộ Dung Tích Sinh toàn thân tợ như run lên, hỏi :

- Ngươi biết gì?

Cưu Thứ trả lời :

- Ngươi quá xấu xí, không ai thèm thương yêu ngươi, mới nghĩ ra cách này để tìm một nam nhân áp ủ bên ngươi bởi vậy ngươi cố ý chần chừ không chịu...

Mộ Dung Tích Sinh bỗng quay đầu lại, dang tay đánh vào mặt Cưu Thứ một bạt tai, thế vung rất mạnh nhưng đánh lại rất nhẹ. Miệng quát :

- Ngươi dám sao?

Cưu Thứ thủ uyển bị điểm trú, giậm chân mắng nhiếc :

- Thứ xú bát quái. Mẫu dạ xoa. Xú yêu linh. Ngươi đã không giết ta, lại không thả ta, không phải là muốn tìm một nam nhân sao? Ngươi suốt ngày giữ chặt ta bên ngươi, nắm riết tay ta, kể cả lúc ngủ cũng không chịu buông ra. Nữ nhân không thẹn mặt như vậy, lại muốn ta theo bên ngươi suốt đời. Ngươi...

ngươi đang mộng đấy.

Nên biết rằng Cưu Thứ vốn có tính rất trầm tĩnh, vui giận đều không biểu hiện ra ở sắc mặt. Nhưng chàng ta bị Mộ Dung Tích Sinh chế trú mấy tháng, đến độ ăn không ngon, ngủ không yên, giằng vặt trong lòng không thể chịu nổi.

Chàng dùng đủ mọi cách, nhưng Mộ Dung Tích Sinh vẫn không thả chàng ra.

Lúc này oan ức đã xung lên tân cổ, không thể nhẫn nại được nữa, khiến chàng phải tuôn ra những lời xấu xa ác độc làm thương tổn đến lòng người.

Giọng chàng mắng càng lúc càng lớn, càng độc đia hơn.

Mộ Dung Tích Sinh toàn thân phát run lên, đôi nhãn châu ngấn lệ, run giọng thốt lên :

- Ngươi...ngươi... ngươi...Cưu Thứ vẫn tuôn miệng nhục mạ :

- Ngươi nếu thật sự xấu đến độ chẳng ai thèm ưa, ta sẽ...

- Câm miệng.

Cưu Thứ càng nói to hơn.

- Ta không câm, ta...

Chưa dứt lời, Mộ Dung Tích Sinh bỗng đưa tay lột tấm mặt nạ ra, nói lớn :

- Ta có ai thèm ưa không?

Cưu Thứ mở to mắt nhìn, bất giác giật nảy người, đứng ngây ngất giữa đương trường.

Trước mặt chàng giờ đây không phải là xú yêu tinh nữa.

Mà là một tiên nữ mỹ lệ tuyệt luân, là một mỹ nhân đẹp đến độ khiến người ta bất khả tư nghị.

Không thể có từ ngữ nào để hình dung được nỗi kinh ngạc của Cưu Thứ trong lúc này, cũng không thể có từ ngữ nào để diễn tả hết được cái đẹp mê hồn của Mộ Dung Tích Sinh. Đó là cái đẹp kinh người, cái đẹp không phàm tục, cái đẹp siêu phàm tuyệt tục.

Mỹ nhân trên đời này tuy nhiều, nếu đứng trước mặt cô ta để so sánh, thì đều là bùn đất cả.

Cái đẹp thế tục, nhiều lắm là khiến cho con người trầm mê.

Còn cái đẹp của cô ta, lại phải khiến cho người la cuồng loạn. Đó là một loại đẹp kỳ dị, đẹp thần bí, kèm theo mê lực cuốn hút lòng người. Đẹp không thể so sánh nổi, không thể tả nổi. Nhất là giữa bờ mi, giữa ánh mắt cô ta, ngưng tụ bao nỗi bi ai, oán hận, phẫn nộ, khiến cho cái đẹp của cô ta càng... càng...Không thể hình dung được.

Dung nhan mỹ lệ của cô ta, ngoài những người rất thân cận với cô ta ra, không có ai được chiêm ngưỡng cả.

Nam nhân nào đã nhìn qua, đều phải chết vì cuồng loạn.

Cô ta thừa biết rằng sắc đẹp của mình sẽ làm cho người khác chìm vào bể họa, vì thế cô ta đã dùng một lớp mặt nạ xấu xí để che nó lại.

Sau khi phát nguyện giới sát, cô ta càng không muốn để người khác nhìn thấy dung nhan của mình. Cô ta không muốn người khác cuồng loạn vì cô ta, cũng không muốn nhìn thấy người khác chết bởi cuồng loạn.

Lúc này vì quá uất ức và phẫn nộ nên cô ta đã lột tấm mặt nạ ra.

Thân hình cô ta càng run lên, cửa lòng cũng càng bừng bừng xao động.

Mộ Dung Tích Sinh nghiến răng để cố kiềm chế nỗi kích động trong lòng, nói lớn :

- Ngươi bây giờ đã hiểu rõ, ta làm như vậy là hoàn toàn vì Văn Kỳ. Cô ta là một thiếu nữ thiên chân thuần phát, ta những muốn nhìn thấy cô ta thương tâm.

Mộ Dung Tích Sinh thở dài một tiếng, nói tiếp :

- Bởi vậy ta muốn ngươi đi gặp cô ta, muốn thay các ngươi giải đi mối hận thù. Ta không thể tha ngươi, vì... vì ta không muốn ngươi lâm tổn thương đến cõi lòng cô ta.

Cô ta tuy gắng kiềm chế lòng mình, nhưng lệ châu vẫn rướm ướt hoen mi.

Một nữ nhân lạnh hạo vô tình nhất trong võ lâm, giờ lại phải nhỏ ra những giọt lệ Chuyện này nếu nói ra, bảo đảm trong giang hồ không có ai tin nổi.

Cưu Thứ hạ ánh mắt nhìn xuống, không nói thêm lời nào nữa.

Chàng cảm thấy bàn tay đang nắm mình trên tay đã nới lỏng đi nhiều.

Chàng nếu dung toàn lực có thể vùng thoát ra được, nhưng không biết sao lúc này chàng không có sức để tranh vùng như vậy.

Rất lâu, và rất lâu, chàng mới than dài một tiếng, nghe Mộ Dung Tích Sinh nói :

- Mở mắt ra.

Cưu Thứ mở to mắt ngước nhìn lên, thấy Mộ Dung Tích Sinh đã đeo lại chiếc mặt nạ trên mặt.

Giọng của cô ta trở nên băng giá :

- Hãy quên đi diện mạo vừa rồi của ta, nhớ hình dáng của ta trong lúc này mà thôi.

Hai người cùng trở về trong căn mật thất, cả hai đều không nói năng gì, cứ trầm mặc một cách lạ lùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau