KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Kim kiếm tàn cốt lệnh - Chương 46 - Chương 48

Chương 46: Ngập nguy trong nguy khốn

Mộ Dung Tích Sinh chậm rãi bước theo bên cạnh, lúc này đã đứng trước mặt chàng.

Chàng ngắm nhìn hình dáng tuyệt mỹ của cô ta, trong lòng lập tức trỗi lên một sự thương cảm, trống vắng và bi ai.

Trong lòng thầm tự trách mình :

- Được, ta có thể giải quyết được chuyện này. Ta như đã chết rồi... Ta như đã chết rồi...

Chàng nhắm nghiền mắt lại, không nghĩ gì thêm nữa.

Cũng không biết thời gian trải qua bao lâu, từ sau lưng chàng vang lên những tiếng thở dài ai oán.

Thoạt tiên chỉ có nghe giọng một người, nhè nhẹ, buồn buồn, hòa quyện trong gió buổi hoàng hôn, nghe não ruột làm sao.

Sau đó, nhiêu giọng khác hòa theo, âm thanh càng vang lớn, nghe càng bi ai hơn.

Chàng biết rằng quần hào Cái bang đang tiếc thương cho đồng bạn đã chết.

Chàng cũng biết rằng họ lúc này đang chôn cất tử thi của đồng bạn.

Chàng không dám nhìn lên hàng chữ đề trên chiếc cổng chào: Đồng lạc chi hội... Đồng lạc chi hội...

Đây vốn là ngày hoan hỷ, nhưng kết quả lại bi thảm như vậy.

Đây là vì ai? Vì gì?

Chàng không dám nghĩ, không thể nghĩ, và cũng không muốn nghĩ.

Cưu Thứ quay đầu lại, thấy đương trường sáng rực lên rất nhiều đèn đuốc.

Bên một ngọn đuốc có một nấm mồ mới đắp lên.

Tấm bảng Đồng lạc đã bị mọi người lặng lẽ kéo xuống. Cùng Thần Lăng Long đứng lặng người nhìn những ngọn đuốc chập chờn. Khung cảnh lạnh lùng thê lương.

Cưu Thứ cúi đầu, chàng không phát giác ra Mộ Dung Tích Sinh vẫn một mực chăm chăm nhìn chàng, quan sát kỹ thần tình của chàng để thăm dò nỗi bi ai trong đáy lòng chàng.

Lúc này có hai đệ tử Cái bang lặng lẽ bước tới, nét mặt đầy vẻ bi thống, gọi nhỏ :

- Cưu công tử.

Cưu Thứ nói giọng đượm buồn :

- Tại hạ định đi phúng điếu anh linh những huynh đệ đã mất.

Đệ tử Cái bang tiếp lời :

- Đa tạ công tử, nhưng bọn tiểu đệ đến đây, có chuyện khác muốn cầu công tử.

- Xin cứ tương cáo.

Hai đệ tử Cái bang cúi mình nói :

- Mời.

Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh cùng quay trở vào trong đám quần hào.Mỗi ánh mắt bi thương đều ngưng chú nhìn chàng. Trong mỗi ánh mắt đều bao hàm rất nhiều điều thỉnh cầu và kỳ vọng. Những ánh mắt này đang đều thỉnh cầu ở Cưu Thứ một việc.

Cưu Thứ trong lòng bắt đầu xao động, tự hỏi :

- Chuyện gì?... Chuyện gì?...

Chàng bốc lên một nắm đất, cùng với Mộ Dung Tích Sinh sánh vai quỳ xuống.

Quần hào Cái bang cùng quỳ xuống theo.

Không biết từ góc nào đã vọng lên tiếng khóc than.

Cưu Thứ ngẩng đầu than một tiếng não nề... Sắc trời như mộng, ánh sao cũng như mộng.

Chàng niệm trong miệng :

- Các vị huynh đệ, những mong anh linh của các vị yên nghỉ nơi ngàn thu...

Giọng chàng vang lớn đầy nghĩa khí :

- Anh linh của các vị ở trên trời chứng giám, từ nay về sau chỉ cần Cái bang có điều chi chỉ bảo, Cưu Thứ này sẽ nguyện hết mình làm theo.

Quần hào Cái bang vô cùng cảm kích. Lăng Long nét mặt trĩu nặng, từ từ bước lại gần Cưu Thứ, trầm giọng :

- Cưu công tử, huynh đệ Cái bang chỉ cầu công tử một việc.

Cưu Thứ cúi đầu đáp :

- Xin dạy bảo.

Chàng ta lúc này cảm thấy những huynh đệ Cái bang tuy không phải do chàng giết, lại cũng vì chàng mà chết.

Đứng trước anh linh của những người đã chết, chàng những mong mình có thể đáp ứng bất cứ việc gì.

Cùng Thần Lăng Long ho khan một tiếng nói :

- Huynh đệ Cái bang cầu công tử vung kiếm chặt đứt mối dây tình hận oán ân, không muốn trong giang hồ xảy ra những cuộc tàn sát đổ máu vì...

Lão than dài một tiếng, nói tiếp :

- Vì họ hôm nay đã biết rõ hậu quả đáng sợ của cuộc tàn sát đổ máu.

Cưu Thứ giật thót trong lòng, bên tai nghe giọng của Lăng Long nói lớn :

- Cưu công tử, sinh mệnh của mọi người ở giữa trời đất này đều nên bình đẳng, công tử đâu thể vì một người đã chết đi mà phải khiến cho bao nhiêu sinh mạng khác chết đi một cách oan nghiệt. Chỉ cần công tử đáp ứng chuyện này, những huynh đệ chết đi sẽ được yên lòng nơi chín suối.

Cưu Thứ cúi đầu, trầm giọng :

- Tại hạ nhất định phải nghĩ kỹ...

Một đệ tử Cái bang chợt lên tiếng :

- Trước lúc công tử chưa đáp ứng, huynh đệ Cái bang không có ai đứng dậy, không có ai rời khỏi chỗ này một bước.

Quần hào Cái bang đồng loạt ứng thanh.

Thân hình Cưu Thứ bất giác run lên trong làn gió đêm.

Chàng ta tất cả đều là vì phục thù, những điều suy nghĩ của chàng đều nghĩ đến kế sách phục thù. Từ khi bắt đầu biết nhận thức, chàng không bao giờ quên hai chữ phục thù.

Lúc này nếu muốn chàng gạt bỏ đi chuyện phục thù, thực tại càng đau khổ hơn khi muốn chàng gạt bỏ đi tính mạng của mình. Nhưng trong lúc này chàng làm sao có thể cự tuyệt lời thỉnh cầu này được?

Cưu Thứ không thể quyết định được, càng không thể nói ra được.

Bầu không khí trở nên tịch mịch chết lặng, mọi người đều đang mong đợi câu trả lời của chàng.

Cưu Thứ than một tiếng ảm đạm, chậm rãi nói :

- Tại hạ muốn đáp ứng...

Đám quần hào reo lên đầy vui mừng, nhưng chàng lại chuyển giọng :

- Nhưng tại hạ không biết nên đáp ứng như thế nào?

Đám quần hào ngớ ngườira, bầu không khí trầm lặng trở lại.

Cưu Thứ ngẩng đầu lên, chuyển ánh mắt nhìn quanh, trầm giọng :

- Trong lòng mỗi người đều có một nút chết vĩnh viễn không giải trừ được.

Nút chết của tại hạ là hai chữ “ân cừu”, các vị nếu để cho tại hạ một ngày tĩnh tư...

Cùng Thần Lăng Long ngắt lời :

- Huynh đệ Cái bang đều đang đợi công tử, công tử suy nghĩ đi.

Cưu Thứ quay sang nhìn Mộ Dung Tích Sinh, chàng đang dò tìm trong ánh mắt Mộ Dung Tích Sinh, ánh mắt cô ta cũng đang trông đợi chàng. Trong ánh mắt này cũng hàm ẩn tràn trề bao nỗi đợi chờ và khát vọng.

Cưu Thứ trong lòng càng loạn lên.

Trong khoảng khắc này, bỗng nghe một tiếng nổ lớn phát ra từ cửa hang làm chấn động màng nhĩ.

Tiếp đó, từ trên vách núi xung quanh vang lên những tiếng quát dậy trời.

Theo tiếng quát, vô số đốm lửa từ tứ phía vèo vèo bay xuống.

Quần hào Cái bang tuy đều kinh hãi thất sắc, nhưng vẫn cứ quỳ yên một chỗ trông đợi ở Cưu Thứ.

Cưu Thứ cả kinh kêu lên :

- Các vị, các... các người...

Mộ Dung Tích Sinh lên tiếng :

- Huynh nếu không đáp ứng họ, họ có chết cũng không đứng dậy.

Bất ngờ có vô số những ngọn tên lửa đỏ rực từ trên không bay xuống...

“Bình” một tiếng, lửa bừng cháy lan tỏa cả một vùng, đương trường lập tức trở thành một biển lửa.

Lăng Long hai bàn tay siết chặt, ánh mắt chú nhìn Cưu Thứ.

Ngọn lửa đã cháy lan đến sát bên lưng mỗi người, có một số người áo đã bị lửa bén cháy.

Nhưng tuyệt đối không có người nào đứng dậy.

Cưu Thứ nói giọng đau buồn :
- Lăng bang chủ, sao phải tự làm khổ mình...

Lăng Long sắc mặt trầm lại, nói :

- Đệ tử Cái bang lâu này không nuốt lời, Cưu công tử nếu không đáp ứng thì toàn bộ đệ tử Cái bang đều chôn thân ở tại nơi này.

Mộ Dung Tích Sinh trong khóe mắt đã rướm lệ.

Cô ta không ngờ rằng trong người những hào sĩ Cái bang lại có bầu nhiệt huyết rạo rực như vậy, lại có lòng nghĩa hiệp mãnh liệt như vậy.

Đột nhiên Cưu Thứ vọt người lên, hô lớn :

- Các huynh đệ hãy đứng dậy. Từ nay về sau Cưu Thứ này vĩnh viễn không nhắc tới hai chữ phục thù.

TIếp đó những tiếng vỗ tay reo hò vang dội.

Vô số bóng người từ trong vòng lửa lao vọt lên.

Tiếng hô dậy vang trời khiến cho Cưu Thứ nhiệt huyết phất đằng, hô lớn :

- Tứ phía có mai phục, trước phải đến cửa hang rồi tính sau.

Lăng Long vỗ vai chàng, nói :

- Hảo huynh đệ.

Lão vung tay, cùng đám quần hào lùi lại phía sau cửa hang.

Mộ Dung Tích Sinh ngẩng đầu lên, đặt đôi môi son xinh xắn lên trán chàng hôn nhẹ một cái, nói giọng nhỏ nhẹ :

- Cám ơn huynh.

Cưu Thứ trong lòng xao động, run giọng :

- Nàng... nàng...

Mộ Dung Tích Sinh đôi nhãn châu nhòa lệ, nói :

- Muội hiểu được nỗi thống khổ trong lòng huynh lúc này, muội cảm kích trong lúc lòng đang mang nặng nỗi thống khổ như vậy huynh lại đáp ứng họ.

Muội, muội... muội bây giờ mới hiểu được lòng huynh.

Cưu Thứ giọng xúc động :

- Ta cũng cảm kích nàng.

Hai người không còn cảm thấy lạnh lùng ngăn cách. Bao sự hiểu lầm tồn đọng giữa hai người, giờ đây... qua nhiều lần hoạn nạn, tự dưng đều biến mất hoàn toàn.

Cưu Thứ không còn cảm thấy đơn độc, trong người giờ đây tràn đầy sức sống, nói lớn :

- Đi, vượt ra khỏi nơi này.

Hai người ngưng ánh mắt nhìn nhau, cùng trao nhau nụ cười. Nụ cười tuy thê lương nhưng lại rất ngọt ngào.

Sau đó cả hai cùng lướt người về phía cửa hang.

Nhưng khe núi nhỏ và dài lúc này đã bị đá lấp cao đến hai trượng, khó có thể vượt qua.

Hai bên núi tối tăm mù mịt, Lăng Long lắc đầu than :

- Con đường nhỏ hẹp này vốn đã một người chắn giữ vạn người khó lọt, lúc này tứ phía đều bị mai phục, e rằng... ôi, chúng ta khó thể vượt qua được.

Trầm ngâm khoảng khắc, lão nói tiếp :

- Người đời hành sự, chỉ có hai con đường là nhân nghĩa hoặc thù hận. Cưu công tử, lão phu lúc này cảm thấy... cảm thấy có lỗi với ngươi.

Không đợi Cưu Thứ tiếp lời, lão liền nói :

- Vì ta nhiều lần bảo công tử dùng nhân nghĩa để đối đãi với người, nhưng lại quên đi đối phó với loài độc xà mãnh thú, dùng cách đó không thể được, chỉ có...

chỉ có...

Lão hận giọng :

- Chỉ có lấy máu trả máu.

Đoạn hô lớn :

- Các huynh đệ, xông lên.

Đám quần hào cùng ứng thanh, nhất tề xông lên.

Nhưng chưa đến con đường bị đá chắn lấp, từ trên cao đã có hàng loạt tên bay xuống. Một đệ tử của Cái bang xông lên trước đã bị tên găm trúng vào vai, ngã ngược người xuống đất.

Cưu Thứ vượt lên phía trước, vung tay cất cao giọng :

- Mao Cao, ngươi có ở trên không?

Trên đỉnh núi có bóng người thoắt hiện, kèm theo giọng quát lớn :

- Mao đại gia không có ở đây.

Cưu Thứ phẫn nộ quát hỏi :

- Vậy người đứng đầu các ngươi là ai?

Từ trên núi có giọng nói vọng xuống :

- Phía dưới là Cưu Thứ hả?

Giọng nói rất quen thuộc, lại chính là Thiết Đảm sứ giả Tiền Trác, Cưu Thứ cất cao giọng :- Tiền Trác, ta kính ngươi là bậc hảo hán, nhưng ngươi hành sự thiếu quang minh chính đại, dùng độc kế đê hèn như vậy để ám toán người khác...

Tiền Trác lạnh giọng :

- Trọng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu. Ta nếu không dùng độc kế để đối phó ngươi, thì ta há không bị chết trong tay ngươi sao?

Lăng Long bước lên mắng lớn :

- Nếu như không phải huynh đệ Cái bang hạ thủ lưu tình, ngươi lúc này đâu còn sống sót được? Chỉ đáng trách ta có mắt như mù. Tha ngươi đi, giờ ngươi lại trở mặt như vậy.

Tiền Trác cười lớn cất giọng :

- Ai bảo lão tha ta, cừu địch tương tranh, nếu không thủ đoạn sẽ bị chết trong tay đối phương. Lão lúc này hối hận cũng không được gì.

Hắn ta chuyển giọng :

- Ta vừa rồi ra khỏi cửa hang, liền điều đến mấy mươi cao thủ võ lâm. Lúc này các ngươi đã bị bao vây tứ phía, dù có mọc cánh cũng khó thoát ra được.

Cùng Thần Lăng Long phẫn nộ hét một tiếng, đang định lao người lên, liền bị Cưu Thứ kéo người lại. Lăng Long râu tóc dựng đứng, gắt giọng :

- Cưu huynh, ngươi khỏi phải lo cho ta.

Cưu Thứ ngăn cản :

- Lúc này chúng ta nằm ở thế hạ phong, địch lại không nổi, xin Bang chủ hãy bình tĩnh.

Lăng Long nộ giọng :

- Cho dù địch không nổi cũng phải liều.

Cưu Thứ than :

- Còn mấy trăm huynh đệ thì sao?

Nên biết rằng chúng ta với Lăng Long và Mộ Dung Tích Sinh vốn có thể xông lên được, quyết một phen với địch, thậm chí còn có thể thoát khỏi vòng vây, mở được con đường máu.

Nhưng đệ tử Cái bang kể cả con đường bị lấp đá đó cũng khó vượt lên đường, chỉ còn con đường chết mà thôi, bởi vậy Cưu Thứ mới chần chừ không dám động thủ.

Lăng Long quay nhìn bọn đệ tử, cũng không khỏi cất cao giọng than. Nét mặt đầy phẫn nộ giờ lại trở nên ảm đạm.

Nghe giọng nói của Tiền Trác từ trên núi vọng xuống :

- Sai một nước cờ tất sẽ thất bại. Các ngươi ngoan ngoãn đợi lấy cái chết.

Cưu Thứ lớn tiếng :

- Không sai. Ngươi đã là đệ tử của Mao Cao, đương nhiên phải dùng thiên phương vạn kế để đưa ta vào cái chết, cũng không trách ngươi được.

Tiền Trác tiếp lời :

- Nhưng ngươi yên tâm đi, ta đã kính ngươi là bậc hảo hán, tất không để ngươi bị thuộc hạ lăng nhục, vô luận là sống hay chết đều như vậy cả.

Cưu Thứ nói :

- Ngươi nếu lọt vào tay ta,ta cũng không lăng nhục ngươi. Nhưng ngươi và huynh đệ Cái bang có thù hận gì, vì sao nhất định phải đưa họ vào chỗ chết?

Tiền Trác trả lời :

- Cái bang và ngươi là bằng hữu, tất nhiên là địch của ta.

Cưu Thứ cất cao giọng :

- Ngươi nếu tha toàn bộ huynh đệ Cái bang, ta tự nguyện bó tay chịu chết. Nếu không thì...

Mộ Dung Tích Sinh cả người phát run nhưng miệng lại nói :

- Hảo. Muội nguyện theo huynh.

Hai người đối mắt nhìn nhau, trong lòng hầu như không hề có chút lo sợ nào đối vói cái chết.

Tiền Trác nói lớn :

- Nếu không thì sao?

- Nếu không thì ta sẽ phi thân xông lên, với võ công của ta và Mộ Dung Tích Sinh, các ngươi chưa chắc vây bắt được bọn ta. Ngươi đã là vì ta mà đến đây, việc gì phải làm hại đến tính mệnh nhiều người như vậy?

Quần hào Cái bang cùng hô lớn :

- Cưu công tử, công tử nếu chết, bọn tiểu đệ cũng cùng chết theo công tử.

Giọng của Tiền Trác vang lên :

- Không sai, ta đến đây là vì ngươi, ngươi nếu có trốn thoát, ta giết người khác cũng vô dụng. Nhưng lời ngươi nói có thật không?

Cưu Thứ dõng dạc cất giọng :

- Đương nhiên là thật.

Lăng Long lên tiếng :

- Không thể như vậy được.

Cưu Thứ than một tiếng, nói :

- Lăng bang chủ...

Lăng Long phẫn nộ ngắt lời :

- Công tử nói như vậy há không phải xem huynh đệ Cái bang ta là những kẻ tham sống sợ chết sao? Bọn ta thà cùng bỏ mạng ở nơi này chứ không để công tử chết một mình.

Cưu Thứ tiếp lời :

- Nếu không vì tại hạ, huynh đệ Cái bang đâu xảy ra chuyện như ngày hôm nay. Nếu huynh đệ Cái bang đều bỏ mạng, thì tại hạ có chết cũng không nhắm mắt...

Lăng Long gắt giọng :

- Dù là như vậy, ngươi cũng không thể cưỡng bách huynh đệ Cái bang ta trở thành những kẻ bất nhân bất nghĩa, sống mang ác danh, không bằng chết khảng khái.

Lão nhấn giọng :

- Huống gì chuyện ngày hôm nay cũng không thể trách ngươi.

Cưu Thứ than nhẹ :

- Vậy biết làm sao?

Lăng Long nói giọng quả quyết :

- Xông lên được cứ xông, xông lên không được thì cùng chết ở nơi này để cho người trong giang hồ thấy được nghĩa khí của nam nhi Cái bang ta.

Quần hào Cái bang vỗ tay hô hào làm kinh thiên động địa.

Lăng Long vung tay hô lớn :

- Các huynh đệ xông lên.

Lão cầm lấy thanh trường đao từ tay một đệ tử đưa sang, vọt người lên trước.

Thân hình lão ta lao vút lên như thần long, chỉ trong nháy mắt đã lên đến lưng chừng núi.

Giọng Tiền Trác vang lên từ trên núi :

- Lão thất phu, ngươi muốn tìm cái chết.

Theo tiếng quát, tên bay xuống như mưa.

Lăng Long múa tít ngọn đao, ánh đao tạo thành một vòng tròn lớn che chở toàn thân. Nhưng tên bay xuống với lực đạo kinh người, nếu chống đỡ được làn tên, thì không thể xông lên tiếp được nữa.

Nên biết rằng mai phục trên núi toàn là những tay giang hồ hảo hán, bởi vậy làn tên phát ra mang theo một lực đạo rất mạnh.

Quần hào Cái bang võ công tuy không cao, nhưng dũng khí quả thật kinh người.

Bọn họ có người trong tay cầm binh khí, có người tay không, nhưng họ không kể hiểm nguy đua nhau xông lên, tiếng quát tháo vang dội cả một vùng trời.

Từ trên núi, từng làn tên nối tiếp nhau bay xuống vèo vèo, kèm theo những khối đá cả ngàn cân lăn xuống ầm ầm.

Trong tiếng gào thét rầm trời quần hào Cái bang đã có đến mấy mươi người đổ nhào xuống núi, nhưng những người phía dưới vẫn cứ xông lên, chẳng kể gì sống chết hiểm nguy.

Cưu Thứ nghiên sang nói với Mộ Dung Tích Sinh :

- Nàng...

Mộ Dung Tích Sinh tiếp lời :

- Xông lên.

Chương 47: Đột phá vòng vây

Hai người cùng lao người lên theo triền núi.

Có một tảng đá lớn bằng mặt bàn từ đỉnh núi bay thẳng xuống đầu Lăng Long, tợ như cả ngọn núi Thái Sơn đổ xuống.

Lăng Long đã sắp lên tới đỉnh núi liền quát một tiếng, vung đao đỡ lấy, nghe “keng” một tiếng, thanh trường đao lập tức bị gãy làm hai.

Lão nghiến răng vung song quyền đẩy bật tảng đá lệch ra ba xích, bay dọc theo sau lưng lão ta rơi thẳng xuống núi.

Nhưng người lão ta không trụ nổi, đã bị rơi xuống ba xích.

Cùng lúc có năm mũi tên bay vụt xuống, Lăng Long không kịp trở tay kịp, gượng sức đánh bật đi bốn mũi, nhưng mũi tên sau cùng đã bay trúng vào vai lão.

Lăng Long không gượng nổi, lộn người xuống núi.

Đám quần hào thất thanh kêu lên, nhưng không cứu kịp nữa rồi.

Trong giây phút tính mệnh như ngàn cân kẽ tóc này, bỗng thấy có hai bóng người lướt tới, vụt tay ra chộp lấy thân hình Lăng Long.

Hai người đó chính là Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh.

Bọn họ cùng đáp người xuống đất, Lăng Long bị mũi tên cắm sâu vào tận xương, sắc mặt trắng bệch đau đến toát mồ hôi.

Nhưng vị lão nhân đầy dũng khí này vẫn không hề nhíu mày, nghiến răng cất cao giọng :

- Các người không lần lo cho ta, tiến lên, tiến lên, quyết liều một trận với bọn hắn.

Quần hào Cái bang vốn đã lùi lại để xem thương thế của vị Bang chủ, lúc này nghe vậy liền hô lớn :

- Xông lên, xông lên đi, quyết phục thù cho Bang chủ.

Cưu Thứ trầm nét mặt, quát :

- Hãy khoan.

Đám quần hào dừng chân lại, có người hỏi :

- Cưu công tử có gì muốn nói nữa?

Cưu Thứ trầm giọng :

- Các người không có vật phòng thân, cũng không có kế sách công địch, cứ xông lên như vậy chẳng khác gì đi vào chỗ chết.

Có người lên tiếng :

- Vậy có cách nào hơn?

Cưu Thứ nói :

- Trước hết cần phải nghỉ một lát, sau đó tìm cây trúc bệnh thành tấm chắn, kiếm thêm một số đao kiếm, công địch phòng thân, đến lúc đó xông lên cũng không muộn.

Giọng chàng nghiêm nghị và đầy uy lực, khiến cho đám quần hào đều phải nghe theo. Chợt có người cất giọng than :

- Toàn bộ đao kiếm đều đã đem chôn cùng những thi thể, lúc đó huynh đệ ta đâu còn nghĩ đến chuyện tranh sát, không ngờ lại... phát sinh biến cố này.

Cưu Thứ cũng không khỏi ngầm than trong lòng, nhưng liền trầm giọng :

- Dù không có đao kiếm, cũng phải đẽo trúc làm kiếm, đẽo gỗ làm đao, cũng còn hơn tay không quyền trắng. Các huynh đệ nhanh đi phân công làm ngay.

Nói xong, chàng ôm người Lăng Long thoái lùi về phía sau, dừng chân ở khoảng đất không bị lửa cháy.

Đây tuy là sinh lộ duy nhất mà trời đã lưu lại cho họ, nhưng không lâu sau, lại là một tử lộ vì nếu không bị chết cháy cũng bị đói khát mà chết.

Chỉ cần họ bắt đầu lên cơn đói khát địch phương lập tức sẽ công kích vào, đến lúc đó đâu có sức để chống đỡ nổi.

Cưu Thứ càng nghĩ càng lo, nhưng không hề biểu lộ ra nét mặt.

Chàng cần phải trấn định để níu giữ sự dũng khí của quần hào Cái bang, vì chàng biết rằng trong tình huống này dũng khí rất dễ mất đi.

Cưu Thứ đặt nhẹ người Lăng Long xuống, định nhổ mũi tên ra, nhưng Mộ Dung Tích Sinh vội ngăn cản :

- Không được nhổ, lúc này không có thuốc, cũng không có nước, nhổ tên ra sợ rằng thương thế phát tác, cánh tay của Lăng bang chủ sẽ...

Cô ta thở dài một tiếng, ngừng lời nói lại.

Cưu Thứ trong lòng lạnh đi, nhẹ giọng :

- Lăng bang chủ, tại hạ trước đây từng nói những lời tự kiêu, không muốn Cái bang tương trợ, những lời nói đó lão còn nhớ không?

Lăng Long gượng cười tiếp lời :

- Hôm đó ta vạch rõ hành tung của công tử, công tử đương nhiên khó tránh được cơn nộ khí.

Cưu Thứ nói :

- Có ai biết được tại hạ lúc này đang cô lập vô trợ, chỉ có huynh đệ Cái bang viện thủ vì tại hạ, liều mạng vì tại hạ. Tại hạ thật là...

Chàng xúc động nói không ra lời.

Mộ Dung Tích Sinh nhẹ lời :

- Những lời đó từ nay về sau huynh không nên nhắc lại nữa vì...

Cưu Thứ từ từ cúi đầu xuống, trong mắt lệ đã ứa trào.

Lúc này quần hào Cái bang đã tìm cách đưa về một số trúc và cành cây.

Họ dùng những thanh đao hiện có đẽo gỗ làm đao, đẽo trúc làm kiếm, nói :

- Cưu công tử, kiếm trúc này tuy nhẹ, nhưng lại là một chút lòng thành của huynh đệ ta. Những mong công tử dùng thanh kiếm trúc này để báo thù cho Bang chủ.

Cưu Thứ nhận lấy thanh kiếm trúc, nói giọng cảm kích :

- Đa tạ hảo ý của các huynh đệ.

Quần hào Cái bang tiếp lời :

- Lúc này các huynh đệ đều đã khỏe, đao gỗ kiếm trúc đều đã có đủ, chỉ cần công tử lệnh một tiếng, các huynh đệ lập tức ra tay.

Cưu Thứ từ tốn mở lời :

- Tại hạ tuổi còn non trẻ, sao dám lệnh cho các huynh đệ Cái bang?

Lăng Long gượng mở mắt ra nói :

- Chuyện rất hệ trọng, ta cũng thụ trọng thương, công tử lẽ nào không chịu tạm thời thế vị Bang chủ để dẫn dắt huynh đệ Cái bang cùng vượt qua gian nguy sao?

Cưu Thứ trầm ngâm khoảnh khắc, nói giọng kiến nghị :

- Đã như vậy tại hạ chỉ biết tòng mệnh.

Chàng vươn người đứng dậy, trong mà đêm mờ mịt, ánh lửa chập chờn, thấy quần hào Cái bang đều đứng trước mặt chàng nín thở, chờ mệnh lệnh.

Cưu Thứ trầm giọng :

- Từ đầu đến đuôi báo danh một lượt.

Người đứng trên cùng lập tức hô :

- Một!

Người kế tiếp liền hô theo. Từng người tiếp từng người báo đến con số một trăm bốn mươi bảy.

Mấy trăm hào sĩ Cái bang, lúc này chỉ còn lại một trăm bốn mươi bảy, một điều đáng đau buồn biết dường nào.

Cưu Thứ trong lòng quặn thắt, nhưng cố nghiến răng nói :

- Từ đầu đến đuôi tiếp tục báo danh để đối phương đoán không ra quân số của ta.

Quần hào Cái bang thầm khâm phục cơ trí của chàng, liền báo danh tiếp.

Nghe những tiếng báo danh cứ vang lên mãi, cừu nhân trên núi quả nhiên thầm kinh tâm động phách. Nhưng Thiết Đảm sứ giả Tiền Trác sắc mặt vẫn không thay đổi cười nhạt quát lớn :

- Kế nghi binh của ngươi che mắt được người khác, nhưng không che được mắt ta đâu.

Cưu Thứ hận giọng :

- Không ngờ hắn ta lại tài tình như vậy.

Chàng trầm giọng :

- Một trăm bốn mươi bảy người, mười người một toán, phân thành mười bốn toán, bảy người còn lại trấn giữ nơi này để chăm sóc cho thương thế của Bang chủ.

Lăng Long cựa mình nói :

- Một người đã đủ rồi, những người còn lại đều theo công tử cả đi.

Quần hào Cái bang hô lớn, lập tức phân thành từng toán.

Cưu Thứ ra lệnh :

- Mười bốn toán phân hướng tấn công, không được tụ lại ở một chỗ.

Đám quần hào ứng thanh, Cưu Thứ liền hô :

- Theo ta.

Chàng và Mộ Dung Tích Sinh bay người đi trước.

Thế tiến công lần thứ hai lập tức được triển khai.

Khe núi trầm mặc một hồi lâu bỗng dấy lên những tiếng kêu la thảm thiết.

Công thế của họ tuy lợi hại, nhưng làm sao vượt được địa thế khe núi quá nguy hiểm đó, đối phương lại canh giữ chặt một giọt nước cũng khó lọt, một bước tiến lên là một bước lâm nguy, phải trả đủ cái giá vô cùng đau thương.

Tên bắn như mưa, đá đổ ầm ầm, máu tươi từ khe núi chảy xuống thành dòng.

Tiếng quát tháo phẫn nộ, tiếng rên rỉ của những kẻ thương vong, tạo nên một khúc nhạc ai oán.

Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh bay tả lách hữu để cứu viện đệ tử Cái bang.

Nhưng hai tay họ bị dính làm một, vốn đã bất tiện, huống gì lúc nào cũng phải lo chống đỡ cho huynh đệ họ, sức đâu kham nổi.

Cưu Thứ phóng ánh mắt nhìn, thấy đệ tử Cái bang tử thương la liệt, nếu tái chiến tiếp, dù có thể mở ra được con đường máu, nhưng số còn lại cũng không mấy người.

Huống gì Cùng Thần Lăng Long còn nằm ở trong hang núi.

Chàng chỉ biết hạ lệnh thoái lùi, hai thanh trúc kiếm trên tay múa ngang dọc xuôi ngược để che đỡ cho quần hào Cái bang lùi lại.

Cuộc công kích của họ bị thất bại.

Trên mặt đất, có thêm nhiều thi thể chồng chất. Trong lòng mọi người càng thêm bao nỗi bi thống.

Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh đứng trong màn đêm đầy khói sương bao phủ, nhìn máu và thi thể la liệt trên mặt đất, ánh lửa tỏa chiếu cả vùng đất rộng lớn ánh lên một màu đỏ chói.Bốn bề trở nên trầm lắng, chỉ có tiếng rên rỉ và tiếng thở của đệ tử Cái bang.

Cùng Thần Lăng Long nằm dựa người trong tay một đệ tử, sắc mặt trắng xanh đến đáng sợ, trong đôi mắt nổi đầy những tia máu, lão than một tiếng nói yếu ớt :

- Cưu công tử, Mộ Dung cô nương...

Bỗng kêu lên một tiếng, nằm vắt người hôn mê bất tỉnh.

Đám quần hào kinh loạn hẳn lên, Cưu Thứ trầm giọng :

- Lăng bang chủ chỉ do phẫn nộ quá độ, không sao đâu.

Một đệ tử Cái bang lên tiếng :

- Cưu công tử, chúng ta ngồi đây chịu chết chẳng bằng quyết tử xông lên, dù có một người thoát khỏi nơi này, sau này cũng có hy vọng phục thù, nếu không thì...

Gã ta ngừng lời lại, nhưng ý của đoạn sau không nói ra người ta cũng thừa hiểu.

Cưu Thứ thầm than trong lòng, nhưng vẫn giữ nét mặt trầm tĩnh nói :

- Vào lúc trời rạng sáng, đối phương nhất định sẽ phòng thủ lơi lỏng, lúc đó ta sẽ tìm cách đột phá vòng vây. Giờ các ngươi cứ nghỉ ngơi. Không được loạn tưởng...

Một đệ tử Cái bang cả kinh thốt lên :

- Ý công tử muốn huynh đệ ta đều ở lại đây, công tử xông lên một mình sao?

Cưu Thứ trầm giọng :

- Không sai, các ngươi đi cũng đều thí mạng mà thôi. Ta đi một mình thử xem, chỉ cần ta lên được núi, sẽ đánh bức được làn tên của đối phương, lúc đó các ngươi có cơ hội xông lên...

Gã đệ tử Cái bang cúi đầu nói :

- Nếu như công tử không xông lên được thì sao?

Cưu Thứ tiếp lời :

- Nếu không xông lên được, bọn họ thấy ta chết rồi sẽ không làm khó các người, phòng thủ nhất định sẽ lơi lỏng, thậm chí rút quân về nữa là khác.

Quần hào Cái bang nhốn nháo cả lên, cùng nói :

- Nếu tiến thì cùng tiến, huynh đệ ta đâu thể nhìn thấy...

Cưu Thứ quát :

- Im. Ta lúc này tạm thay vị Bang chủ, lệnh ta ban ra các ngươi không được kháng cự, nhanh đi tìm nơi để nghỉ, trời sắp sáng rồi.

Bọn đệ tử Cái bang răm rắp nghe theo.

Cưu Thứ quay mặt nhìn sang thấy Mộ Dung Tích Sinh sắc mặt lợt lạt trắng xanh và tiều tụy, đôi nhãn châu trong sáng giờ đã đục mờ đi, chàng buông giọng đượm buồn :

- Có điều... ta làm liên lụy đến nàng...

Mộ Dung Tích Sinh gượng cười, nói :

- Muội cùng chết được với huynh cũng đã hạnh phúc lắm rồi...

Cô ta nhè nhẹ nhoài người vào lòng Cưu Thứ, không còn nghĩ gì đến phong cách của lễ giáo.

Trong lúc hoạn nạn, giữa hai người rất dễ bộc lộ chân tình, Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh trải qua nhiều cơn hoạn nạn hiểm nguy, giờ đây tựa người bên nhau, bốn ánh mắt nhìn nhau, hai người cảm thấy vừa đau thương lại vừa ngọt bùi...

Bỗng nghe từ ngoài khe núi có tiếng gọi vọng vào :

- Trên núi là ai? Quần hội của Cái bang có khả năng ở trong này?

Cưu Thứ tinh thần phấn chấn, nghe có giọng của người khác hô lớn :

- Thạch Lân, Chu Bạch Vũ và Hoa Sơn Ngân Hạc đến đây bái kiến.

Cưu Thứ mừng rỡ nói :

- Đúng là giọng của Thụy Mộc Phương Chính, đi nhanh.

Lại nghe giọng của Tiền Trác từ trên núi vọng xuống :

- Đường này đã bị lấp tắt, bước lên một bước sẽ mang họa vong thân.

Giọng của Chu Bạch Vũ vang lên :

- Đại gia muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, ai dám ngăn cản?

Lúc này bọn Cưu Thứ đã lướt người tới, gọi lớn :

- Thụy Mộc huynh, tiểu đệ Cưu Thứ bị vây khốn trong này.

Thụy Mộc Phương Chính kinh ngạc kêu lên :

- Cưu Thứ hả?

Cưu Thứ gọi tiếp :

- Những mong Thụy Mộc huynh giúp tiểu đệ một tay.

Thụy Mộc Phương Chính đáp :

- Hảo.

Cưu Thứ vung kiếm trúc xông lên trước, thấy trước mặt tên đá bay xuống dày đặc.

Lần này chàng chẳng cần kể gì nữa, lướt người như gió xông lên.

Phía bên kia, Chu Bạch Vũ, Ngân Hạc đạo trưởng, Thạch Lân và Thụy Mộc Phương Chính cũng vung kiếm mở đường tiến vào. Những đường kiếm lóe lên đánh tung những khối đá bay tứ phía.

Cưu Thứ quát một tiếng, thừa cơ hội xông lên.

Chàng đang vượt lên trên những khối đá lởm chởm, bỗng thấy có ánh đao lóe sáng bổ xuống trên đầu, sau lưng lại nghe tiếng gió rít lên, không biết có bao nhiêu làn tên đang bay tới.

Chàng nếu tránh được ngọn đao, tất không thể tránh được làn tên. Nếu tránh được làn tên, ắt đường đao bổ ngay xuống đầu.

Ngân Hạc đạo trưởng thấy vậy cả kinh, vội vung kiếm lao tới cứu viện.

Nhưng vừa vung kiếm lên, anh ta sực nghĩ :
- “Hắn ta là nam tử của cừu nhân giết phụ thân ta, ta đã không tìm hắn để phục thù, việc gì phải ra tay tương trợ cứu hắn?”

Nghĩ vậy, ngọn trường kiếm trong tay lập tức ngừng lại.

Thấy Cưu Thứ thanh kiếm trúc bạt lên, đánh bật ngọn trường đao trên đầu, đồng thời vung ngược ngọn kiếm lui sau, gạt bay làn tên sau lưng.

Chàng ta từ thuở nhỏ đã luyện “Hóa Cốt thần quyền” bất truyền trong võ lâm, bởi vậy đã làm nên những chuyện mà người thường không thể làm được.

Bất ngờ, đá và tên từ trên cao bay trút xuống người Ngân Hạc đạo trưởng, trong lúc anh ta đứng yên không hề hay biết.

Bọn Thạch Lân thấy vậy kinh hoảng, nhưng không thể ra tay cứu kịp.

Chỉ có Cưu Thứ ở gần anh ta nhất. Cưu Thứ liền vươn tay phải ra kéo mạnh Ngân Hạc đạo trưởng lui ra sau, kêu lên :

- Lui.

Nhưng Cưu Thứ trong lúc cấp hoảng lại quên rằng tay của chàng và tay của Mộ Dung Tích Sinh dính liền với nhau, do đó khi kéo Ngân Hạc đạo trưởng, Mộ Dung Tích Sinh bị giật mạnh, loạng choạng ngã nhào về phía sau, kéo luôn hai người kia ngã theo.

Từ trên cao có một tảng đá lớn bay nhanh nhằm vào ba người rơi xuống.

Bọn Thạch Lân thấy vậy mặt đều biến sắc.

Nhanh như chớp, Cưu Thứ tung chân đá ngược lên, cú đá của chàng đã vận chân lực toàn thân, tảng đá lớn đang rơi xuống lập tức bị vỡ vụn.

Ngân Hạc đạo trưởng vọt người dậy, tay phải múa kiếm, tay trái kéo nhanh Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh đứng dậy, cả ba người cùng bay người lùi lại ngoài ba trượng.

Chu Bạch Vũ, Thạch Lân và Thụy Mộc Phương Chính bay người theo.

Sáu người này nếu cùng liên kết lại, nhất định sẽ vượt lên được hai bên đỉnh núi, lúc đó với võ công của họ, địch phương mai phục trên núi đâu thể địch nổi?

Nhưng Ngân Hạc đạo trưởng một thoáng suy nghĩ sai lầm, khiến cho bọn họ chuốc lấy thất bại.

Thụy Mộc Phương Chính giậm chân than :

- Đạo huynh, ngươi... ngươi... ôi, cũng không trách ngươi được. Vừa rồi nếu ta là ngươi, thì ngọn kiếm đó e rằng đã chém vào người Cưu huynh rồi.

Cưu Thứ khi ở trong ngôi hoang miếu đã nghe đến chuyện oán ân giữa chàng và Ngân Hạc đạo trưởng, lúc này trong lòng nhiễu loạn, không thể nói lên lời.

Chu Bạch Vũ chợt cười lớn, nói :

- Tốt rồi, tốt rồi. Các ngươi đều nhận ra chuyện vừa rồi là rất sai lầm. Rất đáng tiếc, nếu không xảy ra chuyện vừa rồi thì các ngươi đâu được cùng nắm tay nhau như vậy?

Ngân Hạc đạo trưởng quả nhiên đang còn nắm tay Cưu Thứ, hai người chăm nhìn nhau, trong lòng cảm thấy rạo rực niềm vui.

Ngân Hạc đạo trưởng mở lời :

- Cưu huynh, vãng sự đã qua rồi, thù hận của tiền nhân cũng để cho nó qua đi, đừng khơi lại làm gì.

Cưu Thứ vô cùng cảm kích, nói :

- Đạo trưởng có lòng quảng đại như vậy, tiểu đệ thực tại... thực tại...

Chu Bạch Vũ cười tiếp lời :

- Còn thực tại thực đi gì nữa? Ngân Hạc đạo huynh nếu không phải là người có lòng quảng đại thì đâu kết giao bằng hữu với bọn ta?

Mộ Dung Tích Sinh than một tiếng u buôn, chăm mắt nhìn Cưu Thứ, nói :

- Huynh nghe rồi chứ? Huynh cũng nên có lòng quảng đại mới được.

Mọi người lúc này đều tập trung chú ý cô ta, một trang tuyệt sắc giai nhân, bọn Chu Bạch Vũ tuy là những bậc kỳ nhân dị sĩ, cũng không khỏi chao đảo hồn phách.

Cưu Thứ liền giới thiệu giữa song phương, bọn Chu Bạch Vũ càng sững cả người.

Thụy Mộc Phương Chính chợt cười lớn, nói :

- Thật không ngờ, thật không ngờ, đây thực là chuyện khiến người ta phải ngạc nhiên. Ta và Thạch Lân vốn đang lo cho Cưu huynh, không ngờ hai người lại...

Mộ Dung Tích Sinh bất giác ửng hồng đôi má.

Bọn họ không ngờ Mộ Dung Tích Sinh lại là một vị mỹ nhân tuyệt thế như vậy, thấy tình huống vi diệu giữa cô ta và Cưu Thứ, họ đều mừng cho chàng.

Họ hầu như quên đi mình lúc này đang ở trong đầm long huyệt hổ, nguy hiểm ập đến bất cứ lúc nào.

Nhưng Ngân Hạc đạo trưởng vẫn cảm thấy có phần hổ thẹn với lương tâm, miệng lẩm bẩm :

- Dù sao đi nữa, chuyện vừa rồi...

Chu Bạch Vũ liền ngắt lời :

- Chuyện vừa rồi còn nhắc lại làm gì nữa? Bọn ta vừa rồi không xông lên được. Lần này lẽ nào không xông lên được sao?

Bỗng từ trên núi có giọng nói lạnh lùng vọng xuống :

- Các ngươi lúc này cũng khỏi nghĩ đến chuyện xông lên.

Cưu Thứ thần sắc chợt biến, buột miệng nói :

- Linh Xà Mao Cao đến rồi.

- Không sai, lão phu đã đến đây.

Thấy trên núi có cả trăm tên đại hán nắm cung tên xuất hiện, Mao Cao đứng ở giữa, cất cao giọng :

- Không những lão phu đến đây, mà cả những cao thủ lâu nay lão phu khổ công chiêu tập cũng đến đông đủ. Các ngươi dù có mọc cánh cũng không thoát thân được.

Thụy Mộc Phương Chính cười sang sảng, cất giọng :

- Chưa chắc.

Mao Cao lạnh giọng :

- Ngươi cứ thử xem?

Thụy Mộc Phương Chính nói lớn :

- Hảo.

Anh ta vung kiếm định bay người lên, bỗng nghe Mao Cao quát :

- Khoan.

Gã vẫy tay một cái, hai gã đại hán đứng bên cạnh liền đưa lên hai cái bao lớn.

Mao Cao cười nhạt nói :

- Các ngươi thấy rồi chứ, trong bao này toàn là hỏa dược phát nổ, chỉ cần các ngươi vọng động, lập tức sẽ bị phân thây toái cốt.

Đám quần hào lạnh cả người, Thụy Mộc Phương Chính buộc phải lùi lại.

Mao Cao ngẩng đầu cười cuồng vọng :

- Những vật này vốn đã chuẩn bị từ trước, vì đợi lão phu đến nên chưa ném xuống, nếu không thì các ngươi đâu còn sống đến bây giờ?

Chu Bạch Vũ lớn tiếng :

- Lão thất phu kia, ngươi thật quá cuồng vọng.

Mao Cao nói :

- Ngươi miệng tuy nói vậy, nhưng trong lòng đang nơm nớp lo sợ.

Đám quần hào lúc này tuy nét mặt vẫn giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng thầm lo sợ,vì nghĩ rằng khó thoát khỏi cái chết.

Mao Cao quét ánh mắt nhìn một lượt, cười đắc ý lên giọng :

- Các vị không nên quá kinh hoảng, các vị còn có thể sống thêm được ít khắc nữa...

Gã ngưng nụ cười, nói tiếp :

- Các vị có nghe bên ngoài có âm thanh gì không?

Bọn Cưu Thứ ngưng thần lắng nghe, nghe bên ngoài có tiếng người rộn ràng, tiếng đánh trống khua chiêng, tợ như một lễ hội.

Chu Bạch Vũ buột miệng hỏi :

- Tính Mao kia, ngươi giở trò gì vậy?

Mao Cao cười lớn, nói :

- Các vị ắt sẽ không đoán ra, bên ngoài đang khẩn trương đăng kết thái xây trại dựng đài...

Chu Bạch Vũ ngạc nhiên hỏi :

- Trương đăng kết thái để làm gì?

Mao Cao trả lời :

- Trương đăng kết thái để mở cuộc vui...

Chu Bạch Vũ nói giọng diễu cợt :

- Cuộc vui của ai? Lẽ nào người già cả như vậy lại muốn hôn thú tân nương sao? Ha ha, sợ rằng ngươi chưa vào động phòng, tân nương đã bảo ngươi lập di chúc rồi.

Mao Cao lớn tiếng :

- Lúc này ngươi như cá trên thớt, chờ ta làm thịt, bởi vậy ngươi có mỉa mai lão phu vài câu, lão phu cũng bất tất để lòng.

Gã ngừng lời, đoạn nói tiếp :

- Ngươi nếu muốn hỏi hỷ sự của ai, lão phu cũng không ngại gì nói cho ngươi biết, hôm nay là ngày thành thân của tiểu nữ Văn Kỳ và Triệu Quốc Minh đệ tử Côn Luân...

Đám quần hào đều ngơ người ngạc nhiên. Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh quay mặt nhìn nhau. Trong lòng họ không biết là buồn hay là vui. Mộ Dung Tích Sinh than nhẹ :

- Không ngờ rằng cô ta lại thành thân với người khác...

Chương 48: Giải mối oan cừu

Giọng Mao Cao vang lên :

- Lát nữa đến giờ, lão phu dùng mấy trăm bao hỏa lực này thay tiếng pháo nghênh tiếp tân nhân. Khi họ bái thiên địa, cũng là lúc các ngươi phân thây toái cốt.

Đám quần hào vừa lo hoảng vừa phẫn nộ.

Bỗng thấy có thêm mấy bóng người xuất hiện trên đỉnh núi, một người cất giọng :

- Tân nhân đã đến rồi, sư phụ phải đi chuẩn bị một lát, có bọn đệ tử ở đây canh giữ, nhất định không xảy ra chuyện gì đâu.

Mao Cao nói :

- Hảo.

Gã quay nhìn đám quần hào, cất giọng :

- Hôm nay lão phu lo hỷ sự, lúc này thất bồi. Nhưng các vị cứ yên tâm, chỉ độ lát nữa lão phu sẽ gặp các vị lần cuối.

Dứt lời, gã ta quay người bước đi.

Chu Bạch Vũ than :

- Nguy to... nguy to...

Mộ Dung Tích Sinh mỉm cười nói :

- Các vị chớ lo, cứu tinh của chúng ta đã đến rồi.

Cưu Thứ ngạc nhiên hỏi :

- Ai?

Mộ Dung Tích Sinh tiếp lời :

- Huynh lẽ nào quên Mao Cao còn có hai đồ đệ phản lại lão ta sao?

Cưu Thứ sực nghĩ lại, thốt lên :

- Không sai.

Chưa dứt lời, trên núi đã phát lên những tiếng kêu bi thảm, hơn mười đại hán từ trên núi rơi xuống. Tiếp theo có tiếng gọi lớn :

- Các vị nhanh lên.

Bọn Cưu Thứ không một chút chần chừ, cùng lao vọt người lên.

Thì ra bọn Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình, Ngân Đao sứ giả Âu Dương Minh, Úy Trì Văn và Bành Quân cho đến lúc này mới phát động thế công.

Thiết Bình lừa cho Mao Cao và Tiền Trác xuống núi, bất ngờ đánh úp bọn đại hán rơi xuống khe núi.

Bên ngoài đài trúc đã dựng xong, Mao Văn Kỳ áo hoa phượng, mặt che mảnh khăn hồng, ngồi lặng lẽ trong đài.

Không Ảo đại sư Triệu Quốc Minh cũng đã thay bộ y phục lộng lẫy, đang hớn hở trò chuyện với Mao Cao.

Biến cố phát sinh, bọn họ đều đại kinh tiểu quái, Mao Cao quát lớn :

- Thiết Binh, ngươi cuồng rồi sao?

Chưa dứt lời, Chu Bạch Vũ đã bay người lên, cất giọng oang oang :

- Tính Mao kia, ngươi còn đắc ý nữa không?

Lão bay người về phía Mao Cao, ngọn kiếm trên tay vút nhanh, thi triển chiêu “Ngọc Nữ Xuyên Tâm”, đánh vào vùng ngực Mao Cao.

Mao Cao xoay người lùi lại ba xích, Mao Văn Kỳ đang ngồi bỗng vụt người dậy lao tới, rút thanh Hổ Phách thần kiếm ra.

Nàng ta hầu như rất ít khi rời xa thân phụ, liền quát gắt :

- Ai dám đụng đến phụ thân ta?

Chu Bạch Vũ hét lên :

- Nha đầu, tránh ra.

Ánh kiếm lóe lên xẹt thẳng vào thanh Hổ Phách thần kiếm trên tay Mao Văn Kỳ. Hai ngọn kiếm xáp nhau, Chu Bạch Vũ tợ như bị điện giật, toàn thân rùng mạnh, thanh trường kiếm thoát khỏi tay bay ra xa.

Mao Văn Kỳ vẫn đứng nguyên một chỗ, kiếm trong tay vung lên, Chu Bạch Vũ kinh ngạc kêu lên :

- Kỳ quái... kỳ quái...

Lão bay lùi lại ngoài hai trượng, đứng lặng giữa đương trường.

Lúc này bọn Cưu Thứ đã lao tới, Thụy Mộc Phương Chính múa kiếm lao vào khiêu chiến với Triệu Quốc Minh, chưa phân được thắng bại.

Những người còn lại thấy Chu Bạch Vũ mới một chiêu đã thất bại, đều ngần ngại không ai dám ra tay.

Mao Văn Kỳ tay nắm thanh bảo kiếm, đứng cạnh bên Mao Cao, lạnh giọng :

- Ai dám qua đây?

Cưu Thứ liền phóng người tới, Mộ Dung Tích Sinh nói :

- Huynh lẽ nào quên lời khi nãy rồi, sao lại phải...

Cưu Thứ phẫn nộ cất giọng :

- Ta dù không lấy đi tính mệnh của lão ta, cũng phải phế bỏ võ công lão ta, để trừ mối họa cho người đời. Đây hoàn toàn không phải phục thù, mà chỉ là trừ ác.

Mộ Dung Tích Sinh không làm chủ được buộc phải bay người theo. Mao Văn Kỳ cười nhạt cất giọng :

- Thì ra các ngươi chưa chết.

Thanh bảo kiếm hoa lên kiếm quang loé lên đỏ rực, xẹt thẳng vào người Cưu Thứ.

Cưu Thứ trước đây đã nếm thử chiêu của Hổ Phách thần kiếm, lúc này trong lòng cũng có phần kinh hoảng. Chàng tuy lách người né tránh, khốn nổi Mộ Dung Tích Sinh không thể tránh người kịp.

Chỉ trong nháy mắt, ngọn kiếm đã đến sát.

Cưu Thứ không còn cách nào hơn, liền quán chú chân lực, vung thanh trúc kiếm nghênh tiếp. Chu Bạch Vũ thất thanh kêu lên :

- Thôi rồi.

Không ngờ khi hai thanh kiếm đánh trúng vào nhau, thanh Hổ Phách thần kiếm trong tay Mao Văn Kỳ bị chân lực trên kiếm Cưu Thứ đánh bật tuột khỏi tay bay đi.

Chu Bạch Vũ và đám quần hào đều kinh ngạc, ngay chính cả Cưu Thứ và Mao Văn Kỳ cũng sững người ngạc nhiên, vì Cưu Thứ cũng không ngờ thanh kiếm trúc này có uy lực như vậy. Chỉ có Mộ Dung Tích Sinh đang thầm nói trong lòng :

- Xem ra thiên đạo tuần hoàn, báo ứng không sai. Sư phụ từng nói diệu dụng phương pháp Hổ Phách thần kiếm, duy chỉ có kiếm trúc mới phá được.

Hôm nay Cưu Thứ bất đắc dĩ mới dùng kiếm trúc, đây há không phải là sự an bài của định mệnh đó sao?

Thì ra trong vỏ kiếm của Hổ Phách thần kiếm có bọc một lớp da mèo, mà da mèo và hổ phách cọ xát nhau sẽ phát điện. Đồ Long Tiên Tử trong lúc vô tình đã phát hiện ra điều kỳ diệu này, bèn luyện một loại nội lực để giữ điện ở hổ phách lâu ngày cũng không phát tán.

Đao kiếm thông thường khi tiếp xúc với điện, người nắm kiếm đương nhiên sẽ bị giật.

Nhưng trúc lại là vật thể cách điện, do đó hổ phách sẽ không còn diệu dụng khi đối phương sử dụng kiếm trúc.

Đám quần hào vỗ tay reo hò vang dội.

Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình vung tay hô lớn :

- Các bằng hữu, Linh Xà Mao Cao số mệnh đã tuyệt, các bằng hữu vì một chút kim ngân, chẳng lẽ nguyện cùng chết với lão ta luôn sao?

Bọn thuộc hạ của Mao Cao ngơ ngác nhìn nhau.

Không Ảo đại sư vẫn đang khiêu chiến với Thụy Mộc Phương Chính. Tiền Trác và Mao Văn Kỳ một trước một sau đứng bảo vệ Mao Cao.

Ngoài bọn họ ra, những người còn lại hầu như không phải đệ tử tâm phúc của Mao Cao, đều quỳ sang một bên.
Mao Cao mặt trắng như xác chết, quát :

- Thứ nô tài vong ân bội nghĩa, các ngươi...

Chu Bạch Vũ cười lớn ngắt lời :

- Ai mang ân huệ của ngươi, ngươi nói rõ ta nghe.

Lão liền múa kiếm xông vào, Ngân Hạc đạo trưởng cũng lao theo sau. Chỉ có Thạch Lân vẫn đứng yên một chỗ.

Tiền Trác đón lấy đường kiếm của Chu Bạch Vũ.

Ngân Hạc đạo trưởng thoắt người đã chặn giữ Mao Cao.

Mao Văn Kỳ bỗng quát một tiếng, nói :

- Ta và các ngươi quyết một trận sống chết.

Nàng lao bổ người tới phía Cưu Thứ và Mộ Dung Tích Sinh. Mộ Dung Tích Sinh thốt lên :

- Văn Kỳ... ngươi... ngươi...

Mộ Dung Tích Sinh đâu thể động thủ với Mao Văn Kỳ, liền thoái lùi liên tục.

Cưu Thứ cũng buộc phải lùi lại theo cô ta. Mao Văn Kỳ lao vào tấn công như cuồng, thét lên :

- Các người lùi gì...

Cưu Thứ lên tiếng :

- Ta không làm thụ thương ngươi, cũng không giết phụ thân ngươi, ngươi đi đi.

Mao Văn Kỳ như không nghe thấy, chiêu thức càng cuồng bạo hơn.

Cưu Thứ thầm than trong lòng :

- Lẽ nào cô ta thực sự cuồng rồi sao?

Chưa dứt dòng suy nghĩ, chiêu thức của Mao Văn Kỳ bỗng dừng lại.

Nàng đứng lặng yên, thân hình bắt đầu run lên.

Mọi người thấy nàng ta biến đổi đột ngột như vậy, càng kinh ngạc hơn.

Chợt nghe từ xa có tiếng sáo trúc vọng lại, tiếng sáo não nề như than như oán...

Mọi người thân hình không làm chủ được đều ngừng tay lại theo tiếng sáo.

Mao Văn Kỳ bỗng thoắt người lao nhanh, vỗ nhẹ vai Thụy Mộc Phương Chính một cái. Thụy Mộc Phương Chính đứng ngây người nhìn, thấy nàng ta bay thẳng đến trước mặt Không Ảo đại sư.

Tiếng sáo vẫn vọng lại đều đều, mọi người như bị ai lấy mất hồn, không ai muốn nghênh chiến.

Mao Văn Kỳ chợt đưa tay lên lật chiếc khăn che mặt ra.

Không Ảo đại sư Triệu Quốc Minh mặt biến sắc, thảng thốt kêu lên :

- Ngươi... ngươi...

Mao Văn Kỳ quắc ánh mắt lạnh lùng nhìn Triệu Quốc Minh nói :

- Ta đã hủy hoại dung mạo từ trước, ngươi không biết sao?

Thì ra Mao Cao tuy thấy dung mạo của ái nữ bị hủy hoại, nhưng vẫn một mực dấu Triệu Quốc Minh.

Triệu Quốc Minh kinh hãi tột độ, tiếng sáo đã khiến lão ta không thể động chiến được. Mao Văn Kỳ bất chợt rút từ thắt lưng ra một con đao.

Ánh đao lóe sáng, nàng ra tay nhanh như chớp, ngọn đao đã găm lút vào ngực Triệu Quốc Minh.

Triệu Quốc Minh rống lên một tiếng, lảo đảo lùi lại mấy bước, ngã người trên đất chết tốt.

Đám quần hào hết sức kinh ngạc. Mao Văn Kỳ cười một tràng dài, phóng người lao về phía tiếng sáo phát ra. Mao Cao thất thanh kêu lên :

- Văn Kỳ... Văn Kỳ...

Mao Văn Kỳ vẫn không dừng chân, tợ như hoàn toàn không nghe thấy.

Mộ Dung Tích Sinh hoa dung biến sắc, run giọng :

- Sư phụ đến.

Cưu Thứ ngạc nhiên hỏi :- Nàng sao biết được?

Mộ Dung Tích Sinh trả lời :

- Nếu không phải gia sư dùng lối “Nhiếp hồn mê phách, truyền âm nhập mật” tương cáo, sư muội sao lại đột nhiên biến đổi như vậy được. Ngoài gia sư ra, lại có ai...

Chưa dứt lời, bỗng thấy một ngọn đạo ngân quang xuyên không trung bay tới, thế bay rất nhanh, chỉ thấy ngân quang lóe lên một cái đã bay tới sát ngực Mộ Dung Tích Sinh.

Đám quần hào kinh hoảng thất sắc. Cưu Thứ mặt càng biến sắc hơn.

Không ngờ đạo ngân quang thần kỳ đó vừa đến trước ngực Mộ Dung Tích Sinh đột ngột dừng lại.

Tiếng sáo ngừng hẳn, từ xa có giọng nói trong trẻo vọng lại :

- Triệu Quốc Minh là đệ tử Côn Luân, lại dám lừa gạt tôn trưởng, lấy đi tín vật của ta, ta đã mượn tay Mao Văn Kỳ trị tội hắn thay Diệu sư huynh. Mao Văn Kỳ chịu nhiều thương đau, nay thần trí thất thường, theo ta hồi sơn để tịnh dưỡng. Đồ Long đao tặng cho Mộ Dung Tích Sinh, đao này sẽ chặt đứt được vòng sắt trên tay ngươi. Ngươi cất giữ lấy nó, ba năm sau trở về gặp ta. Trong thời gian này ngươi tùy ý hành sự, kết tóc xe duyên không phương hại. Hải Thiên Cô Yên tiền bối vẫn là người ta rất khâm phục, Cưu công tử sau khi trở về đảo, chuyển lời thăm hỏi thay ta. Mao Cao tuy gây bao tội ác, nhưng Cưu công tử nên rộng lòng nhân từ tha cho lão ta.

Giọng nói phát ra rất xa, nhưng mọi người nghe như đang nói bên tai, biết người đó chính là Đồ Long Tiên Tử. Mộ Dung Tích Sinh quỳ xuống, cung kính đáp :

- Đệ tử lãnh mệnh.

Xa xa thấy một làn khói trắng vút đi, bóng người và giọng nói đều mất hẳn.

Thiết Đảm sứ giả Tiền Trác quay mặt nhìn, thấy quần hào Cái bang vây kín xung quanh, trong lòng thầm than một tiếng, nói giọng thảm thương :

- Sư phụ, đệ tử hổ thẹn không thể bảo hộ sư phụ được, đành phải đi trước một bước.

Cưu Thứ quát :

- Khoan.

Nhưng Tiền Trác đã trở tay tự chém ngọn kiếm vào cổ mình, ngã vật người xuống chết tươi.

Cưu Thứ giọng thoáng buồn :

- Tiền bất giác, ngươi yên tâm, ta sẽ chôn cất ngươi chu đáo.

Chàng quay sang chú nhìn vào mặt Mao Cao. Mao Cao vừa tiếp xúc ánh mắt Cưu Thứ, chòm râu dưới cằm rung lên, mặt cắt không còn giọt máu.

Mao Cao run rẩy lùi lại. Bỗng nghe có tiếng vó ngựa từ xa phi tới, gã ta mừng rỡ gọi to :

- Đỗ Trọng Kỳ, lão đến rồi sao? Mau đến giúp ta một tay.

Chợt nghe có giọng quát :

- Đỗ Trọng Kỳ đã trở về Quan ngoại, vĩnh viễn không quay trở lại.

Mao Cao toàn thân phát run, nghe sau lưng có người quát lớn :

- Cưu công tử tha ngươi, nhưng ta tuyệt đối không tha ngươi.

Theo tiếng quát, ngọn trường đao đã xuyên thẳng vào sống lưng Mao Cao, lão ta kinh hãi rống lên một tiếng, quay người lại, run giọng :

- Là ngươi... ngươi... vì sao...

Đoạt Mệnh sứ giả Thiết Bình tay nắm đao, nói :

- Vì sao ư? Ngươi còn nhớ thảm án diệt môn hủy gia không, ta là hậu nhân của họ. Hôm nay ta ra tay phục thù cho phụ mẫu huynh đệ ta.

Mao Cao toàn thân run giật lên, nói giọng đứt quãng :

- Hảo... rất tốt...

Gã gục đầu rơi bịch xuống đất.

Đám quần hào thấy vị anh hùng đệ nhất võ lâm chết một cách thảm thương như vậy, cũng không khỏi động lòng.

Thiết Bình ngẩng đầu lên trời nói giọng bi thương :

- Phụ thân, phụ mẫu, Bình nhi tuy đã trả được mối thù cho phụ mẫu, nhưng lại phạm đại tội sát sư, cũng không còn mặt mũi nào để sống trên đời này...

Mọi người nghe như vậy sửng sốt kinh ngạc, Thiết Bình đã rút đao tự vẩn.

Ngân Đao sứ giả Âu Dương Minh bước tới, nét mặt sầu thảm, cúi xuống ôm thi thể Thiết Bình lên, chẳng muốn nhìn ai, liền lao người đi, Úy Trì Văn và Bành Quân vội gọi với theo :

- Hãy khoan.

Cả hai cùng lao người theo.

Xoay chuyển biến cố thảm khốc phát sinh cùng một lúc đã cuốn hút ánh mắt mọi người nên không ai chú ý đến người vừa rồi nói ra tung tích của Đỗ Trọng Kỳ chính là Cửu Túc Thần Thù Lương Thượng Nhân. Đi theo ông ta là hai lão nhân vận đạo bào màu xanh - Tống Linh Công và Liễu Phục Minh.

Hai người đã khuyên ngăn Đỗ Trọng Kỳ, cùng đi với Lương Thượng Nhân đến đây, lại đúng lúc phát sinh và kết thúc một tấn thảm kịch đầy bi thương.

Tống Linh Công cất giọng than :

- Oan nghiệt, oan nghiệt...

Hai tay lão bưng cái bao màu đen, đi đến trước hai cái bàn có treo hai ngọn long phụng hao chúc, lão trịnh trọng đặt cái bao xuống.

Quần hào Cái bang không có ai biết lão nhân này là ai, chỉ có Cùng Thần Lăng Long được một đệ tử đỡ dậy, ngước mắt nhìn hai lão nhân, cảm động nói :

- Hai mươi năm không gặp, không ngờ nhị vị vẫn khỏe.

Tống Linh Công và Liễu Phục Minh ảm đạm cười, tiếp lời :

- Bọn ta sống cũng như chết, những mong Lăng huynh chớ nói ra tiện danh.

Lăng Long than thở gật đầu, ánh mắt bỗng chú nhìn vào cái bao trên bàn, sắc mặt biến đổi, run giọng :

- Đây... đây chẳng lẽ lại là... linh cốt của Cưu tiên sinh?

Cưu Thứ trong lòng chấn động, kêu giọng bi thương :

- Phụ thân.

Chàng nhào người tới trước linh án, buông tiếng khóc nức nở.

Mộ Dung Tích Sinh cũng quỳ xuống theo, Tống Linh Công ngẩng đầu than :

- Oan cừu hai mươi năm nay, đến nay mới tạm dứt, Cưu tiên sinh, hôm nay đã đưa linh cốt của người đến tận tay lệnh lang, ta... ta...

Lão than dài một tiếng, mặc nhiên cúi đầu. Đám quần hào cùng cúi đầu theo, cùng san sẻ nỗi bi ai trong lòng Cưu Thứ.

Tống Linh Công ngước mắt nhìn lên, thấy Thụy Mộc Phương Chính, trên nét mặt đau thương của lão hiện lên một nụ cười, vì lão còn nhớ tới vị đại hiệp này chính là chàng trai thiếu niên khinh tài trọng nghĩa mà trước đây lão đã gặp ở Hàng Châu.

Lúc này từ xa có hai lão nhân một mập một gầy đang đi tới, nhưng họ dừng chân ở xa xa, cùng cất giọng than :

- Muộn rồi... muộn rồi...

Ngọn đèn hồng treo cao, tỏa ánh sáng chiếu xuống những thi thể nằm ngổn ngang trên đất.

Trên những vũng máu bầy nhầy, mọi người trầm mặc đứng cúi đầu.

Trước hai ngọn long phụng hoa chúc chưa thắp, một đôi thiếu niên nam nữ đang quỳ bên nhau. Hai người lúc này tuy đang buông tiếng khóc bi thương, nhưng tiếng khóc kia rồi cũng có ngày nguôi lắng.

Đến lúc đó, những mong hai người cùng quỳ bên nhau trước cặp long phụng hoa chúc đã thắp sáng, cố sự đầy bi ai và thù hận này càng tạo thêm cho đôi tình nhân có sự đồng cảm, thấu hiểu nhau, và thương yêu nhau cho đến trọn đời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước