LẠI MÀ XEM NHÓC CON ĐIỀM ĐIỀM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Lại mà xem nhóc con điềm điềm - Chương 16 - Chương 18

Chương 16: Cầu hôn

Edit: Qin Zồ | Beta: Sabi

Khương Điềm Điềm không xúm đến xem hai nhà Trần – Tô đấu khẩu.

Nhưng bao nhiêu tin tức vẫn nghe đủ không thiếu tin nào.

Nghe nói cả một nhà họ Trần hùng hổ kéo đến nhà họ Tô, không chỉ phá tanh bành nhà họ Tô mà còn bắt luôn con gà mái của bọn họ đi, nói là để bồi bổ cơ thể cho Tô Tiểu Mạch. Thế là cả đại đội biết rõ: hai nhà này không phải là thông gia mà là kẻ thù.

Sáng sớm tinh mơ, Khương Điềm Điềm vừa đến chuồng heo thì bị chị Vương kéo đến say sưa thuật lại, kể xong rồi, chị mới cảm khái: “Bởi mới có câu con gái tốt không lấy chồng đi lính, kể ra cũng đúng.”

Khương Điềm Điềm: “Dạ?”

Cô chớp đôi mắt to tròn, có phần ngơ ngác.

Có ai mà không biết bây giờ quân nhân rất được kính trọng, còn nữa nhé, thu nhập cũng không thấp tí nào.

Vì nghĩ như thế nên cô mới ngạc nhiên đến vậy. Có lẽ Khương Điềm Điềm tỏ vẻ quá khiêm tốn, nên chị Vương cũng vui vẻ giải thích cô nghe đạo lý trong đó.

“Đúng là đi lính rất tốt, nhưng làm vợ lính tốt ở đâu? Đàn ông suốt ngày không có ở nhà, chẳng có ai để mình giựa dẫm, dù có khổ sở khó khăn cũng phải kiên trì. Rồi đàn ông không ở nhà thì có thai thế nào? Đã không mang thai thì dù chỉ biến động nhỏ thôi cũng không thể tự gánh vác được. Chưa nói đâu xa, cháu nhìn Tô Tiểu Mạch mà xem, chồng nó chỉ mỗi dịp Tết mới về. Lần này mất cả con, xem ra nó càng khó sống ở nhà họ Trần.”

Nói đến đây, chị sực nhớ đến chuyện Khương Điềm Điềm và Trần Tiểu Lục xem mắt thành công.

Chị ấy nói: “Chị nói thế chứ không có ác ý gì đâu.”

Khương Điềm Điềm tức khắc gật đầu, nở nụ cười tươi rói với chị Vương, đáp: “Em biết chị có ý tốt mà.”

Chị Vương: “Em hiểu là được rồi. À đúng, em…”

Chị thoáng dừng lại rồi hỏi: “Em thích Trần Tiểu Lục thật hả?”

Con gái mà không có người lớn làm trụ cột thì thường rất ẩu, hoàn toàn không hiểu được tìm một kẻ lười làm chồng sẽ vất vả thế nào…

Nhắc đến Trần Thanh Phong, hai mắt Khương Điềm Điềm lập tức sáng rực, xởi lởi đáp: “Đúng ạ, anh Tiểu Phong tốt lắm.”

Chị Vương: “…”

Có nói nhiều hơn nữa cũng không biết nói gì, thế là chị chỉ bảo: “Con gái còn trẻ, sau này đừng hối hận đấy.”

Khương Điềm Điềm ưỡn ngực, vô cùng tự tin: “Không có chuyện đó đâu, bọn em là một cặp trời đất tạo nên á.”

Chị Vương: “… Ờ.”

“Điềm Điềm!”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Chị Vương còn đang muốn nói chuyện thì nghe thấy giọng của Trần Thanh Phong vọng lại, tuy chị Vương coi thường Trần Thanh Phong nhưng vẫn phải cảm khái cậu ta có gương mặt quá điển trai, vừa nhìn mà đã bất giác mềm lòng, thế là chị đưa giỏ cho Khương Điềm Điềm, nói: “Đi đi đi, em đi nhổ rau cho heo đi.”

Tuy ngoài miệng chê bai nhưng động tác rất thành thật, lập tức tạo cơ hội cho đôi nam nữ ở riêng.

Khương Điềm Điềm vui vẻ đáp: “Vâng!”

Cô lập tức xách giỏ nhảy tưng tưng đến cạnh Trần Thanh Phong, Trần Thanh Phong cười hì hì cám ơn rồi cùng đi nhổ rau.

Hai người sóng vai cùng đi vào rừng cây, cậu dáo dác nhìn quanh, thấy không có ai thì đưa một túi giấy dầu cho Khương Điềm Điềm, nói: “Cho em ăn đấy!”

Khương Điềm Điềm ngửi ngay thấy mùi hương thơm ơiiii là thơm, cái mũi nhỏ của cô chun mấy cái, mở to hai mắt hỏi: “Có phải là gà nướng không! Có phải không có phải không???”

Trần Thanh Phong còn chưa mở miệng, cô đã tự khẳng định: “Là gà nướng!”

Khương Điềm Điềm ở “kiếp trước” chưa bao giờ phải lo suy nghĩ vì kinh tế, cũng không bao giờ đau đầu chuyện ăn mặc, có thể nói bao nhiêu sơn hào hải vị đều đã từng ăn. Nhưng ở kiếp này cô lại như biến thành một con mèo nhỏ tham ăn. Một quả trứng gà, một miếng bánh nướng, thậm chí là một ít gà nướng thôi cũng đủ để cô nhỏ dãi thòm thèm, á á không được không được ham ăn!

Cô dè dặt mở túi giấy ra, hai mắt tức khắc sáng bừng, cô cảm thấy, hô hấp của bản thân cũng dồn dập tới nơi rồi.

Trong túi giấy không phải gì khác mà chính là một cái đùi gà nướng.

Khương Điềm Điềm nuốt nước bọt cái ực, hai mắt không rời khỏi đùi gà, mãi mới miễn cưỡng khống chế nhìn sang Trần Thanh Phong, “Anh Tiểu Phong lấy đâu ra thế?”

Đồ sang trọng thế này hiếm có lắm đó.

Trần Thanh Phong cũng không hề giấu giếm lai lịch của chiếc đùi gà, vui vẻ nói: “Quà cám ơn của chị dâu năm đấy.”

Khương Điềm Điềm lập tức sửng sốt, nhìn Trần Thanh Phong với vẻ khó hiểu.

Trần Thanh Phong kéo Khương Điềm Điềm tìm một phiến đá rồi ngồi xuống, giải thích: “Đây là quà cám ơn vì hôm qua em đã nấu nước nóng giúp chị ấy.”
Khương Điềm Điềm: “…”

Thật không ngờ rằng, chỉ làm một xíu chuyện nhỏ như vậy mà đã nhận được quà cám ơn to đùng từ nữ chính! Quả nhiên nữ chính đúng là nữ chính, không keo kiệt tí nào. Hức hức, cô sẵn sàng làm nô tỳ nấu nước cho người ta, đồng ý ngay và luôn!

Khương Điềm Điềm cảm khái từ tận đáy lòng: “Hào phóng như vậy, có nịnh bao nhiêu cũng không thiệt.”

Trần Thanh Phong cũng cảm khái gật đầu, nói: “Đúng thế. Mà em mau ăn đi, nếu không sẽ nguội đó.”

Khương Điềm Điềm cũng không chậm trễ, lập tức giơ tay xé một miếng rồi bỏ tót vào miệng. Đùi gà nướng chín tới, mức lửa thích hợp, nhìn vàng rộm giòn giòn lại lóng lánh, ăn vào một miếng, mùi gà nướng đậm đà lan tỏa trong miệng, đến kẽ răng trong má cũng lưu hương.

Khương Điềm Điềm thỏa mãn nheo mắt, chân thành nói: “Ăn ngon lắm, đây là cái đùi gà ngon nhất mà em từng ăn!”

Biểu cảm của Khương Điềm Điềm quá sung sướng, mùi thơm của đùi gà lại quá hấp dẫn, Trần Thanh Phong không nhịn được nuốt nước bọt.

Khương Điềm Điềm liền đưa đùi gà cho Trần Thanh Phong, nói: “Anh cũng ăn đi.”

Cô cũng không phải là người chỉ biết ăn một mình, hơn nữa, nếu không có Trần Thanh Phong thì cũng không có đùi gà này đâu.

Trần Thanh Phong lắc đầu, kiên quyết không nhìn đùi gà, không chịu dụ dỗ: “Anh không ăn, cho em cả đấy.”

Cậu từ chối quyết liệt, nhường đồ ngon cho cô bạn gái, có điều Khương Điềm Điềm là người rất công bằng, cô xé một miệng thịt rồi đưa luôn đến bên mép Trần Thanh Phong, nói với vẻ đầy cám dỗ: “Anh Tiểu Phong, đùi gà nướng ngon lắm ngon lắm đó! Đùi gà nướng bên ngoài cháy vàng bên trong mềm mềm, đùi gà nướng không ăn là hối hận đó.”

Cô quơ quơ miếng thịt bên miệng Trần Thanh Phong, nói: “Ăn đi ăn đi! Chúng ta ăn chung.”

Cô cười hì hì: “Không ai được ăn mảnh cả.”

Trần Thanh Phong cúi đầu nhìn cô, thấy hai mắt cô sáng bừng, khóe miệng nhếch lên trông thật vui vẻ. Mùi thơm của thịt gà nướng đúng là quá ghê gớm, cậu lại nuốt nước bọt, nói: “Vậy… anh chỉ ăn một miếng thôi đó.”

Khương Điềm Điềm: “Có đồ tốt thì phải san sẻ cho nhau. Hơn nữa, không có anh thì làm gì có thịt gà.”

Rồi cô lẩm bẩm: “Sau này có thứ tốt chúng ta cùng ăn chung.”

Trần Thanh Phong nhìn sườn mặt cô, cô bé trắng nõn mịn màng thế này, cậu nghĩ ngợi rồi mỉm cười gật đầu: “Được.”

Hai người sóng vai ngồi với nhau, anh một miếng em một miếng, chẳng mấy chốc đùi gà đã chỉ còn lại xương gà.

Khương Điềm Điềm chưa thỏa mãn liếm môi dưới, có điều vẫn hài lòng: “Ngon thật đấy.”

Nhưng rồi cô đột nhiên nghiêng đầu, nói: “Tô Tiểu Mạch cho anh đùi gà, người nhà anh chịu hả???”

Dạo này thức ăn quý hiếm lắm nha! Huống hồ là cái đùi gà siêu siêu ngon này!

Trần Thanh Phong: “Bọn họ không biết.”
Cậu rôm rả kể chuyện với Khương Điềm Điềm: “Hôm nay chị ấy xin nghỉ! Không đi làm mà đến công xã, nói là muốn gửi thư cho anh năm của anh. Trước khi ra ngoài, chị ấy lén cho anh cái này, nói là cám ơn chúng mình hôm qua đã lo liệu cho chị ấy.”

Rồi cậu lại nói: “Đây cũng chỉ là một miếng của con gà mà sáng hôm qua chị ấy trộm từ nhà họ Tô, chứ không phải con gà tối hôm qua nhà họ đền. Chị ấy nướng gà rồi đem đến công xã, không biết là để làm gì.”

Lại nói nữa: “Anh cảm thấy chị ấy biết hôm qua anh đã thấy chị ấy trộm gà, đùi gà này không chỉ là cám ơn mà còn muốn anh kín miệng.”

Rồi tiếp tục nói: “Chuyện như thế, chị ấy không nhắc đến thì anh cũng sẽ không nói, dù gì cũng không nói!”

Khương Điềm Điềm bừng tỉnh: “Chẳng trách chỉ nấu nước mà cho nguyên cái đùi to tướng, thì ra cũng là tiền dán miệng.”

Nói vậy thì cô đã hiểu rồi.

Xem ra cái này không chỉ cho cô, mà chủ yếu là cho Trần Thanh Phong.

Quả nhiên, chuyện nấu nước không đáng để đổi một cái đùi to!

Có điều cô gái lạc quan lại nghĩ, cô đúng là may mắn, cô vớ vẩn thế nào mà được hưởng ké của Trần Thanh Phong!

Vui quá đi.

“Có anh thật là tốt.”

Cô mang giày cỏ, mũi chân xỉa mặt đất, từ sợi tóc cho đến ngón chân cũng lộ vẻ vui mừng. Trần Thanh Phong nhoẻn miệng, thấp giọng cười: “Anh cũng nghĩ thế, có em thật tốt.”

Rồi cậu lại thu hết gan chó nhẹ nhàng kéo bàn tay bé nhỏ mềm mại của cô, cô chỉ liếc nhìn chứ không rút tay ra. Trần Thanh Phong được như ý lập tức ngoác miệng cười tới mang tai, mừng không chịu nổi.

Vì mừng quá mà cậu hỏi ra luôn trọng điểm hôm nay muốn hỏi.

“Điềm Điềm, em cảm thấy, bao giờ chúng ta kết hôn thì được?”

Khương Điềm Điềm: “Hở???!!!”

Kết hôn? Cô còn nhỏ thế này mà.

Hũ mật tình yêu quả đúng là khiến lòng ta như nếm phải mật đường, nhưng, nhanh như thế mà đã kết hôn rồi sao?

Có lẽ vẻ mặt ngu ngơ của Khương Điềm Điềm quá rõ ràng, Trần Thanh Phong lập tức nói: “Em em em, em không muốn anh hả?”

Lời này, có hơi, tủi thân.

Khương Điềm Điềm trở tay rút tay mình ra rồi vỗ cậu, nói: “Làm gì có chuyện!”

Cô cũng chẳng hề thẹn thùng, đáp: “Em thích anh nhất!”

Ý cười lập tức thắp lên trong mắt Trần Thanh Phong, cậu chống cằm, hai mắt sáng quắc, cố gắng dùng mặt mê hoặc Tiểu Điềm Điềm, hỏi: “Vậy thì, em cân nhắc chuyện kết hôn đi nhé?”

Cậu nghiêm túc: “Em là con gái ở một mình anh không yên tâm. Tuy người trong thôn đều rất tốt, không có kẻ ác. Nhưng mà biết người biết mặt không biết lòng. Lấy anh làm ví dụ đi, em nhìn anh có cảm thấy anh là kẻ lười không? Nên anh cho rằng nhanh chóng kết hôn mới tốt. Ít nhất là em được an toàn.”

Khương Điềm Điềm dùng vai huých cậu, nói: “Anh đúng là tự biết mình đó.”

Trần Thanh Phong cũng học cô huých lại: “Anh không muốn giấu em.”

Khương Điềm Điềm: “May là em cũng khá lười á anh.”

Hai kẻ lười với nhau, không hề cảm thấy mất mặt chút nào.

Hai người họ như hai con lật đật, em đụng anh rồi anh đụng em, chơi thế mà vẫn rất vui.

“Chuyện này, để em nghiêm túc nghĩ dã…”

“Được!”

Khương Điềm Điềm giả đò đăm chiêu rồi nói: “Thế, ngày mai em sẽ trả lời anh.”

Trần Thanh Phong: “Được!”

“Đồng chí Khương Điềm Điềm, đồng chí Khương Điềm Điềm tới đại đội một chuyến.” Đang ngồi trong rừng thì chợt nghe thấy cái loa duy nhất ở thôn vang lên.

Khương Điềm Điềm: “Ế?”

Chương 17: Sính lễ và của hồi môn

Loa bắt đầu phát thanh!

“Mời đồng chí Khương Điềm Điềm đến ban chỉ huy đại đội.” Âm thanh không lớn, loáng tha loáng thoáng nhưng lại vừa đủ để nghe được. Khương Điềm Điềm ngửa đầu nghe tiếng loa phát, lỗ tai nhỏ rung rung hỏi: “Có phải gọi em không nhỉ?”

Trần Thanh Phong liền gật đầu đáp: “Đúng rồi!”

Khương Điềm Điềm là người hấp tấp nên cũng không hề lề mề, cô kéo Trần Thanh Phong nói: “Đi đi đi, anh đi cùng với em xem sao.”

Dù nói thế nghe không tệ nhưng Trần Thanh Phong lại đè tay Khương Điềm Điềm: “Em đi đi, anh không đi với em đâu.” Cậu chớp mắt mấy cái, bảo: “Nếu để bố thấy anh lại bỏ bê công việc thì sẽ cầm chổi đập cho mất.”

Khương Điềm Điềm phì cười, trêu chọc thật đáng yêu: “Anh còn sợ bị đánh à?”

Trần Thanh Phong làm bộ suy nghĩ lại: “Sợ thì chẳng sợ, nhưng mà trước khi lấy vợ anh phải cố gắng làm người, tranh thủ bịp bợm để ghi điểm tốt trong mắt bố mẹ đã.”

Khương Điềm Điềm không kìm nổi mà cười càng dữ, cô nói với vẻ cực kỳ đáng yêu: “Thôi, để anh Tiểu Phong của em không bị ăn đòn, tự em đi đây.”

Rồi giao phó: “Anh đem cái làn này về chuồng heo giúp em nha.”

Trần Thanh Phong: “Được thôi.”

Anh vẫy tay, Khương Điềm Điềm cười khanh khách chạy chậm tới đại đội. Hai thời điểm người nông dân bận rộn nhất chính là mùa xuân và mùa thu, có rất ít người lười biếng. Cả đoạn đường Khương Điềm Điềm chạy từ khu rừng nhỏ tới ban chỉ huy đại đội cũng không gặp được mấy người. Cô thở hổn hển, vừa vào cổng đã trông thấy Dương Quế Hoa, vội vàng mở lời: “Thím Quế Hoa, cháu nghe loa phóng thanh gọi mình á! Có chuyện gì hả thím?”

Dương Quế Hoa vẫy tay bảo: “Bé Điềm tới rồi, cháu sang đây ngồi nè.”

Thật ra cả đại đội Bội Thu cũng chỉ có bốn người làm việc, đại đội trưởng chính là người quản lý chính. Còn lại kế toán Trần phụ trách việc tính toán sổ sách, Dương Quế Hoa thì chịu trách nhiệm hội chị em phụ nữ, Lý Hướng Dương thì quản lý an ninh trật tự.

Bốn người bọn họ cũng chính là nhóm điều hành cấp cao giữ tiền lương và điểm công. Đến độ mấy tiểu đội trưởng kia tuy cũng phụ trách “chức quan”, nhưng mà vẫn phải tới ruộng làm việc thật đó. Dĩ nhiên chuyện như thế này không chỉ xuất hiện ở đại đội bọn họ thôi đâu, các đại đội khác của công xã cũng sắp xếp y vậy.

Thế nên mấy vấn đề liên quan tới phụ nữ đều do Dương Quế Hoa đảm nhiệm, để tránh làm mấy ông mấy bác khác tranh cãi.

Dương Quế Hoa cũng là một người làm việc mạnh mẽ dứt khoát, bà rút thẳng một phong thư trên bàn ra đưa cho Khương Điềm Điềm, đoạn bảo: “Gọi cháu sang đây là để nhận thư.”

Khương Điềm Điềm bối rối hỏi: “Thư gì ạ? Ai viết gửi đến đây sao?”

Dương Quế Hoa: “Không có ai viết gửi tới hết, là bố cháu gửi đi, kiểm tra không thấy người này mới trả lại.”

Khương Điềm Điềm: “Ớ???”

Cô lật phong thư, thấy trên mặt có chữ viết như học sinh tiểu học.

Người gửi: Ông hai Khương, đại đội Bội Thu, công xã Tiến Lên.

Người nhận: Cát Nhị Đản, đội sản xuất thứ hai, công xã Tam Hà Chủy, đảo Hải Nam.

Khương Điềm Điềm nhìn mấy con dấu bưu kiện, ngạc nhiên: “Hơn hai tháng trước đã gửi đi?”

Khương Điềm Điềm hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, có điều cô còn chưa nói gì thì đã có người chủ động giải thích nỗi nghi ngờ. Lý Hướng Dương ngồi đối diện Dương Quế Hoa nói: “Phong thư này là chú giúp anh hai Khương gửi đi. Khi đó anh ấy đã bệnh nặng lắm rồi, cũng chẳng biết nghe đứa xạo sự thất đức nào bảo là ở đảo Hải Nam có người điều chế thuốc giỏi cực kỳ. Chú mới khuyên ba cái chuyện đó là bịp bợm hết, nhưng có nói thế nào ảnh cũng không nghe. Nói câu như thế nào ấy nhỉ? À đúng rồi, bảo gì mà mà khi tuyệt vọng thì chuyện gì cũng thử được. Anh ấy cũng chỉ muốn chiến đấu vì hy vọng mong manh. Cuối cùng mất trắng tiền gửi bưu điện, tem từ miền Bắc gửi tới miền Nam cũng có thể mua được nửa cân thịt ấy chứ. Cháu thấy đó, rốt cuộc là bị người ta lừa.”

Lý Hướng Dương biết rất tường tận chuyện này, lại mắng đôi câu: “Chả biết đứa nào xấu xa, dám lừa ảnh như thế.”

Khương Điềm Điềm: “…”

Người bố trên danh nghĩa này của cô, hình như không được thông minh lắm đâu!

Cô nhìn bức thư, nói: “Vậy nó bị trả lại, có phải do không có người này không?”

Lý Hướng Dương chỉ chữ trên bì thư: “Cháu nhìn này, ở đây có viết, không tìm được người. Bố cháu bị người ta lừa rồi.”

Khương Điềm Điềm lập tức ngẩng mặt, “Đã xấu xa còn thiếu đạo đức!”

“Đúng thế!”

Dương Quế Hoa: “Người đã không còn, nói mấy lời này còn có ích gì, bé Điềm cầm thư về đi.”

Khương Điềm Điềm dạ rồi cất thư ra ngoài. Cách âm của căn phòng này cũng chẳng ra gì cả, dường như cô còn nghe được loáng thoáng tiếng Dương Quế Hoa và Lý Hướng Dương bàn bạc xem rốt cuộc người nào trong đội lừa ông hai Khương.

Khương Điềm Điềm vừa rời khỏi ban chỉ huy đại đội là lập tức bóc bức thư ra, nhưng chỉ mới lướt qua sơ sơ mà tròng mắt đã xém rớt ra ngoài. Cô khó tin mà dừng bước, vội nhìn xuống phía dưới.

Thế mà bức thư này lại do ông hai Khương viết cho con gái Khương Điềm Điềm.

Đúng thế, không phải gửi Cát Nhị Đản ở đảo Hải Nam gì đó hết, mà là cho Khương Điềm Điềm ở đại đội Bội Thu, đứa con gái của chính ông. Ông hai Khương không đi học nhiều, dù diễn đạt không quá tốt nhưng vẫn thuật lại mọi chuyện tương đối rõ ràng.

Đầu tiên: Hoàn toàn không có ai gợi ý gì cho ông hai Khương hết. Khi đó tình trạng cơ thể ông đã rất xấu, Từ Thúy Hoa lại còn nhìn chằm chằm, ông không dám nhắn nhủ cái gì với con gái cả, tránh cho Từ Thúy Hoa thấy lợi là không màng đạo đức. Bởi thế ông mới nghĩ đến một biện pháp như vậy. Bức thư đi một vòng trời Nam biển Bắc rồi trở về, thể nào cũng phải được vài tháng, đủ cho Từ Thúy Hoa rời khỏi. Toàn bộ địa chỉ với tên người nhận đều do ông hai Khương bịa ra. Ông biết, không tìm được người này thì bức thư sẽ bị trả về. Như thế nó sẽ rơi vào tay Khương Điềm Điềm. Thật ra phong thư ấy chính là di thư ông hai Khương viết cho Khương Điềm Điềm, một phần không muốn để người khác biết được.

Tiếp theo: Sau khi mẹ Khương qua đời, ông hai Khương cưới Từ Thúy Hoa chẳng qua cũng là để chăm sóc con gái. Ông đã nói mọi chuyện rõ ràng với Từ Thúy Hoa, bọn họ chỉ là một mối quan hệ tiền bạc vô cùng đơn giản. Dù không thể coi là Từ Thúy Hoa trông nom Khương Điềm Điềm vẹn toàn, nhưng cũng chẳng có đánh mắng hay bạc đãi gì cả, mọi việc đều ôm hết vào người. Ông hai Khương suy tính mọi thứ cẩn thận như thế, nhưng lại không nghĩ đến chuyện mình không có sức khỏe tốt, chẳng thể chăm sóc con gái mãi mãi. Ông hiểu rằng, chuyện bây giờ cũng nhờ ông còn sống, nếu ông mất đi, Từ Thúy Hoa chắc chắn sẽ bỏ mặc Khương Điềm Điềm. Thật ra ông không sợ Từ Thúy Hoa mặc kệ không trông nom con gái mình, ông chỉ sợ Từ Thúy Hoa sẽ “trông nom” thôi. Dẫu sao thì bà vẫn còn cái danh “mẹ kế” treo trên đầu, muốn giày vò cũng quá dễ dàng. Do đó ông hai Khương mới dùng vài kế, khiến Từ Thúy Hoa tự cho rằng mình đã tìm được toàn bộ của cải của ông, lập tức vội vàng phân rõ giới hạn với Khương Điềm Điềm rồi trốn tiệt. Đánh đổi bỏ ra 200 đồng, với người khác thì chắc là đồ điên, nhưng ông hai Khương lại cảm thấy đáng giá.

Còn nữa: Ông hai Khương lấy một cuộn vải đỏ ngày xưa chuẩn bị cho Khương Điềm Điềm sau này kết hôn chia làm ba phần. Một tấm đưa cho thím Vương nhà bên, để nhờ bà giới thiệu đối tượng cho Khương Điềm Điềm. Miếng thứ hai gửi thím Vương ở chuồng heo, bà mồm miệng thẳng thắn nhưng bản chất không tệ, nhận quà rồi nhất định sẽ chiếu cố Khương Điềm Điềm trong công việc. Còn miếng thứ ba thì giao cho thím mập con dâu đại đội trưởng, nếu có chuyện gì thì thím mập sẽ tiết lộ thêm, đại đội trưởng cũng sẽ bệnh vực cô. Có điều, ông hai Khương cũng nhắc nhở Khương Điềm Điềm rằng mặc dù bọn họ nhận quà, nhưng không phải cái gì cũng đảm bảo tuyệt đối, mọi sự trên đời, phần lớn chính là cố gắng hết sức mình rồi để trời cao an bài.

Cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất, ông hai Khương chuẩn bị cho Khương Điềm Điềm một khoản tiền phòng thân. Số tiền này, cho dù Từ Thúy Hoa có lật tung cả nhà họ lên thì chắc chắn cũng không thể tìm được. Bởi vì ông hai Khương đã gửi vào ngân hàng.

Ông lấy tiền gửi ngân hàng.

Sổ tiết kiệm, đã đốt.

Theo như lời ông nói, chẳng có nơi nào thích hợp để cất tiền hơn ngân hàng cả.

Sau cùng ông hai Khương dặn dò Khương Điềm Điềm, chỉ cần cô sang đại đội làm một tờ giấy chứng nhận tử vong với chứng minh thân phận là có thể tới ngân hàng trong huyện lấy khoản tiền tiết kiệm của ông ra. Số tiền đó dù có kết hôn cũng không nên nói với chồng mình. Đây là khoản phòng thân để lại cho cô, đàn ông chưa chắc đã đáng tin, nhưng tiền thì có thể.

Khương Điềm Điềm cẩn thận đọc hết phong thư, cảm thấy như mới hứng chịu một cơn chấn động lớn cực kỳ.

Đám mây hình nấm(1), cực to, đang điên cuồng bóp nghẹt.

(1) Đám mây hình nấm: Là đám mây có hình nấm ngưng kết bởi đám hơi nước hoặc mảnh vỡ từ các vụ nổ lớn. Chúng thường được liên tưởng tới những vụ nổ hạt nhân.

Thật ra cô chưa từng cảm nhận được thứ gọi là tình thương của bố hay của mẹ, dù “kiếp trước” hai người kia dây dưa nhau thế nào thì cũng chưa từng yêu thương cô! Thế mà đối với bố Khương chưa bao giờ gặp mặt này, cô lại có thể nhận ra tấm lòng tính toán cho tương lai con gái trong từng câu chữ của ông.

Dù đã đến lúc hấp hối, dù đã không đủ sức để làm nhiều việc nữa, nhưng ông vẫn cứ vì con sắp xếp mọi thứ trong khả năng của mình.

Cuối cùng Khương Điềm Điềm cũng đã hiểu: Tại sao Từ Thúy Hoa ra đi vội vàng như thế mà trong nhà chẳng hề bị lục lọi.

Cô cũng đã biết lý do mọi người ngạc nhiên về Khương Điềm Điềm như thế, mấy đứa con gái gia đình bình thường đều phải làm việc, còn cô thì trắng bóc, da dẻ mềm mịn. Đó là bởi từ việc trong nhà cho đến việc ngoài nhà đều không cần cô làm.

Hóa ra, hôn nhân của bố Khương với Từ Thúy Hoa cũng không phải như mọi người vẫn nghĩ.

Bây giờ nghĩ tới nhận xét vừa nãy trong đại đội mà Khương Điềm Điềm cảm thấy thật tự vả.

Bố cô không ngốc chút nào, chẳng những không ngốc mà còn quá tinh khôn.

Khương Điềm Điềm lại nhìn phong thư này một lần nữa, cắn môi rồi vo viên. Dù cô rất muốn giữ bức thư lại làm kỷ niệm, nhưng Khương Điềm Điềm cũng hiểu rằng điều đó là không thể. Nếu bị người khác nhìn thấy thì sẽ có vấn đề ngay.

Cô đi vòng tới hố phân trong thôn, xác nhận không có ai, xé nát bứt thư vứt vào hố.

Phong thư vừa nãy còn nguyên vẹn đã nhanh chóng biến mất.

Khương Điềm Điềm không đứng lại, lập tức đi khỏi.

Trên đường trở về, đầu óc cô rất hỗn loạn, có điều ngoài dự đoán chính là cô không nghĩ về chuyện tiền để dành. Ngược lại chỉ nhớ tới bố và mẹ Khương. Khương Điềm Điềm của thời đại này thật ra rất hạnh phúc đó.

Bố Khương vì để cô có được những ngày tháng tốt lành mới tích cóp tiền phòng thân.

Mẹ Khương vì để cô có được những ngày tháng tốt lành mới lén giấu cái vòng vàng.

Bọn họ đều rất rất thương yêu, cố chăm cho cô tốt hết sức. Chẳng hề giống với bố mẹ ở hiện tại chút nào.

Khương Điềm Điềm trở lại chuồng heo với khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ, Trần Thanh Phong thế mà lại chưa đi, cậu đang băm đồ ăn cho heo nghiêm túc hết sức. Lẽ ra những việc này đều phải do cô làm, nhưng mà hiện tại Trần Thanh Phong không hề chê chút nào.

“Anh Tiểu Phong.” Khương Điềm Điềm khẽ nỉ non.

Trần Thanh Phong vừa nhìn mặt đã hiểu lòng cô không vui, lập tức buông dao phay trên tay xuống: “Sao thế? Đứa nào bắt nạt em?”

Cậu chăm chú nhìn mặt cô nói: “Anh Tiểu Phong đi báo thù cho em.”

Khương Điềm Điềm lắc đầu, mím môi thì thầm: “Em nhớ bố.”

Mặc dù ngay cả bộ dạng bố Khương ra làm sao cô cũng không biết, nhưng Khương Điềm Điềm vẫn cảm thấy chua xót trong lòng, cô ngồi xổm xuống như con bé đang tủi thân: “Nhà em chẳng còn ai hết.”

Trần Thanh Phong bèn ngồi xổm ngay trước mặt cô an ủi: “Không phải đâu, em còn có anh mà!”

Cậu nói rất kiên quyết: “Em còn anh đây, sau này chúng mình chính là người một nhà nha! Hồi nãy em còn bảo em thích anh nhất, không thể nuốt lời được.”

Khương Điềm Điềm bĩu môi, không nói chuyện.

Trần Thanh Phong thấy sắc mặt cô không tốt, khẽ hỏi: “Làm sao? Bên đại đội có chuyện gì à?”

Vào lúc này cậu lại thấy hơi hối hận khi không đi theo Khương Điềm Điềm đây.

Khương Điềm Điềm lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Không có chuyện gì cả, hóa ra bố em gửi một bức thư đi rồi bị trả lại, em nhớ đến ông cũng có hơi khó chịu.”

Nhân khẩu nhà Trần Thanh Phong thịnh vượng, đương nhiên là hoàn toàn không thể trải nghiệm được cảm giác cô đơn trong lòng của Điềm Điềm. Có điều cậu là một đứa biết dỗ dành, giữ chặt bàn tay nhỏ của cô nói: “Anh hiểu em khó chịu, em nhớ bố mình. Nhưng mà người đi rồi thì không còn nữa, anh tin rằng nếu ông có linh thì nhất định sẽ không hy vọng Tiểu Điềm Điềm của mình vì chuyện này mà khó chịu trong lòng. Em thấy có đúng không?”

Cậu lôi kéo tay cô lắc nhè nhẹ: “Không thì anh dắt em tới công xã nha?”

Khương Điềm Điềm: “Ớ???”

Trần Thanh Phong: “Anh dẫn em sang công xã giải sầu.”

Khương Điềm Điềm nhớ lại cái đoạn đường núi kia, lặng lẽ lắc đầu, kiên quyết từ chối: “Em không muốn đi đâu.”

Trần Thanh Phong: “Vậy thì chúng mình lên núi thăm thú? Xem thử coi có con mồi nào không?”

Khương Điềm Điềm chớp đôi mắt to hỏi: “Có mồi thì anh bắt được không?”

Cô thật lòng thật dạ đặt câu hỏi đó nha, Trần Thanh Phong lại nhìn trời lặng im không nói gì, sau đó cười tủm tỉm bảo: “Bắt được hay không cũng không quan trọng, điều quan trọng nhất chính là quá trình, em vui vẻ là được rồi.”

Khương Điềm Điềm là bé ngoan thành thật, chân thành đáp: “Quá trình đặc sắc mà không bắt không ăn được, vậy thì chẳng có tý hứng thú nào mà.”

Trần Thanh Phong: “… Em nói chí phải.”

Hai người ngồi thành hàng chầm chậm nguôi ngoai nỗi buồn lo. Lại còn cân nhắc đến việc làm sao mới có thể bắt được con mồi.

Thật ra chị Vương cũng đang ở đây, chị quét dọn trong chuồng heo nãy giờ, thấy hai đứa kia suy nghĩ chuyện săn thú đơn giản như vậy, không khỏi cảm khái Khương Điềm Điềm đúng là một con bé ngốc. Tuy rằng qua lại với con nhóc này chưa được bao lâu, nhưng chị luôn cảm thấy nó thật ngu ngốc, vô cùng đơn giản. Đến độ chị Vương cũng muốn ra mặt thay cho cô.

Ôi, không phải nghĩ thôi đâu mà làm thật luôn đấy.

Chị ghé vào thành chuồng heo hỏi: “Em Tiểu Lục này, nhà em bao giờ mới tới nhà bé Điềm cầu hôn đấy?”

Chị Vương nghĩ thế này, Trần Tiểu Lục cả ngày đến tìm bé Điềm, cả thôn đều đã biết mối quan hệ của hai người. Nếu chẳng quyết định cho sớm, sau này lỡ đâu có biến cố gì thì không xong mất. Bé Điềm nên làm cái gì đây. Con bé cũng không có tiếng tăm tốt gì.

Cho dù hiện tại chúng nó thật sự đã đính hôn, Trần Tiểu Lục cứ dính sang bên đây cả ngày cũng khó coi! Huống chi còn chưa đính hôn đâu đấy. Thanh danh con gái thật sự rất quan trọng.

“Nếu nhà em có tâm thì nên đến cầu hôn cho sớm, chứ không thì cũng đừng tới tìm bé Điềm nữa.”

Trần Thanh Phong và Khương Điềm Điềm đồng loạt quay đầu nhìn chị Vương. Chị ấy còn bảo: “Em cũng đừng cho rằng bé Điềm chỉ có một mình là có thể tùy tiện, đưa quà tặng cũng không thể thiếu. Bé Điềm thế mà mang theo cả cái nhà quý giá như vậy làm của hồi môn đấy.”

Cái gì quan trọng nhất thời đại này, một căn nhà che gió che mưa chính là thứ tuyệt đối quan trọng nhất.

Trần Thanh Phong chân thành: “Cám ơn chị Vương đã nhắc nhở, chuyện này em sẽ về nhà bàn bạc với bố mẹ.”

Thật ra tối hôm qua Trần Thanh Phong đã “không cẩn thận nghe lén” dưới chân tường, cậu biết rằng bố mẹ mình cũng đang sốt ruột muốn xác định lắm rồi, nhưng nhà Khương Điềm Điềm không có người lớn, tới thẳng tìm một đứa con gái nói chuyện này dù sao vẫn không ổn cho lắm. Thế mới khó khăn vô cùng.

Có điều cậu lại cảm thấy đó đều không phải vấn đề.

Chuyện cưới xin của Điềm Điềm, đương nhiên là phải để tự em ấy quyết định, không có người lớn thì chẳng lẽ còn muốn moi từ dưới đất lên một người à? Nghĩ cũng biết là không thể nào.

“Điềm Điềm, em có yêu cầu gì với nhà bọn anh không? Em cứ việc nói, anh sẽ về nói cho bố mẹ nghe.”

Khương Điềm Điềm: “???”

Sao đề tài tự nhiên vòng sang đây!

Cô mờ mịt nhìn Trần Thanh Phong, cậu cười chọc má cô nói: “Em cứ việc nói đi.”

Khương Điềm Điềm: “…”

Cô cần cái gì ở hôn nhân thập niên sáu mươi nhỉ?

Khương Điềm Điềm nhớ mình mấy ngày gần đây đều phải xực khoai lang nướng, ăn trướng hết cả bụng muốn đánh rắm, cô quả quyết: “Em muốn được ăn.”

Từ tận đáy lòng cô nhớ cái bánh bao nhân thịt muốn chết.

Còn về phần kén ăn, kiêng cữ hay thịt mỡ các kiểu á hả?

Thật xin lỗi, tui quên mất tiêu rồi.

Chị Vương thấy con bé thật thà không đáng tin chút nào, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Em chỉ muốn ăn thì có cái gì dùng được hả, em đi lấy chồng còn không phải sang đấy luôn sao! Em phải đòi vải, làm một bộ quần áo mới, người nào có thể diện mà không làm một bộ quần áo mới!”

Khương Điềm Điềm suy nghĩ, cũng đúng đó!Trong ngăn tủ quần áo cô toàn miếng chắp miếng vá.

“Còn một cái nữa là tiền, nhà ai lấy vợ mà không tốn tiền? Dù để dành làm vốn riêng thì cũng tốt.” Chị Vương cũng không thèm quan tâm Trần Thanh Phong đang ở trước mặt, chỉ thẳng chiêu cho Khương Điềm Điềm luôn: “Đã là con gái thì trong tay phải nắm được chút tiền, như thế người bên cạnh có muốn ăn hiếp em cũng phải suy nghĩ lại một chút.”

Khương Điềm Điềm ồ một tiếng thật dài, nghe chỉ bảo.

Có điều hẳn là cô không thiếu tiền, mặc dù còn chưa biết bố để lại bao nhiêu tiền trong ngân hàng, nhưng chỉ với “khoản kếch sù” 200 đồng mà ông chi để đuổi Từ Thúy Hoa thì có thể đoán được, chắc chắn trong ngân hàng còn nhiều hơn.

Cô nói: “Em không cần tiền.”

Tự cô có mà, hơn nữa, cô còn thông minh đó. Mặc dù tiền rất quan trọng nhưng mà cô không có phiếu. Có nhiều hơn nữa thì cô cũng chẳng dám mạo hiểm đến chợ đen trong truyền thuyết đâu.

Chao ôi, nó đúng là quá đáng sợ ấy.

Cô không thể.

So với mấy cô gái sống lại hay chuyển kiếp khác, Khương Điềm Điềm cảm thấy bản thân chính là một đứa nhát cáy.

Hơn nữa, cô cầm tiền, mọi người đều biết cô có tiền mới không ổn á! Bố cô cũng hiểu chuyện giấu tiền, khiêm tốn hết sức kia kìa, tại sao cô phải phách lối làm gì. Vào thời điểm hiện nay, quá kiêu căng chính là tự đâm đầu vào chỗ chết! Còn không bằng có thứ gì đó thực tế.

Khương Điềm Điềm cảm thấy bản thân thật là thông minh,

Cô rất khẳng định: “Em không cần tiền, đòi tiền em cũng không có chỗ xài. Em muốn một đôi giày mới cơ.”

Cô chỉ có một đôi giày vải, hai đôi còn lại đều là giày rơm, hổng thích!

Đột nhiên cô lại nhớ ra, vội nói: “Em còn muốn một cái áo lót mới nữa.”

Chị Vương: “…”

Trần Thanh Phong: “…” Chíp chíp, đỏ mặt.

Khương Điềm Điềm hình như lại nghĩ tới điều gì, giòn giã bảo: “Em cũng không sợ ở chung với mẹ chồng đâu!”

Chị Vương: “!!!”

Trần Thanh Phong: “!!!”

Khương Điềm Điềm lại phóng khoáng: “Nhà của em lấy làm của hồi môn, tặng cho nhà anh đó!”

Chị Vương phản ứng lại: “Bé Điềm, em điên rồi!!! Không thể nói bừa được đâu!”

Khương Điềm Điềm cười tủm tìm lắc đầu: “Không có đâu mà, em chẳng hề nói bừa.”

Rồi đáng yêu bảo: “Chị không hiểu đâu.”

Cô ngoắc ngoắc ngón tay, nói với Trần Thanh Phong: “Anh tới đây, em nói nhỏ cho nghe cái này nè.”

Trần Thanh Phong tiến về phía trước nhanh chóng, Khương Điềm Điềm không biết ghé vào tai cậu nói thầm cái gì, cậu nhìn cô lóe sáng con mắt, chân thành đáp: “Điềm Điềm, em thật tốt!”

Khương Điềm Điềm: “Hi hi!”

Chị Vương người qua đường nhìn lên trời với vẻ không còn thiết sống nữa, nếu có ai cho chị nhà chị cũng sẽ bảo người đó tốt.

Bé ngốc, thật sự là con bé ngu ngốc mà! Đứa con gái ngốc nhất đại đội Bội Thu này!

Chị Vương quan sát Trần Thanh Phong tỉ mỉ, chị nghi ngờ cái thằng nhóc này biết chút trò tà đạo đấy, nếu không thì làm sao có năng lực lừa con gái nhà người ta như thế chứ.

Còn Trần Thanh Phong cũng không hề biết ý nghĩ của chị Vương. Cậu đang ghi lại hết mong muốn của Khương Điềm Điềm vào trong lòng, đồng thời nhanh chóng cân nhắc làm sao để có lợi cho đôi vợ chồng bọn họ nhất nè. Cậu phải thúc đẩy chuyện này mau lên mới được, để còn được kết hôn với cô thật sớm.

Trần Thanh Phong nghĩ cậu nhất định không thể bỏ lỡ cô bé đáng yêu như vậy được, phải cưới vợ sớm thôi, trên đời này chẳng còn người nào thích hợp với cậu hơn Khương Điềm Điềm được nữa, lại còn tâm đầu ý hợp, trời đất tác thành.

Trần Thanh Phong là người thuộc trường phái hành động, nghĩ gì làm nấy, tựa như bên này vừa nói với Khương Điềm Điềm xong thì lúc cơm trưa bên kia đã đề cập đến chuyện này.

Cậu đi thẳng vào vấn đề luôn, hỏi: “Mẹ, con đã hỏi Điềm Điềm chuyện sính lễ rồi.”

Mẹ Trần đang húp bát cháo khoai sặc luôn một ngụm, bà nhìn chằm chằm thằng con mình: “Con bảo gì cơ?”

Trần Thanh Phong nói như chuyện đương nhiên: “Chính là sính lễ đó! Con với Điềm Điềm xem mặt thành công rồi, chẳng lẽ còn không tranh thủ thời gian đặt lễ đính hôn à? Bỏ qua rồi thì chẳng còn cơ hội như vậy nữa đâu. Nếu ẻm không quan tâm con nữa thì con biết đi đâu kiếm được cô vợ nhỏ xinh xắn như vậy?”

Mẹ Trần gật đầu ngay lập tức: “Đúng là phải tranh thủ, nói đi, con nói mẹ nghe xem con bé cần gì? Mấy đứa làm thế nào lại nói tới chuyện này! Sao con không chờ mẹ với bố bàn bạc xong đã? Nhà con bé không có người thân, vậy là tự mình quyết định rồi à?”

Mẹ Trần như có mười vạn câu hỏi vì sao.

Trần Thanh Phong và cơm, cậu nhìn lướt sang, chị dâu năm còn chưa trở lại, mấy người chị dâu khác đều không nhúc nhích nhìn bà, dựng thẳng tai lên nghe ngóng.

Cậu nhanh chóng động đũa ăn một chút, miệng liến thoắng: “Chuyện này còn phải hỏi nữa à? Đương nhiên là con chủ động nhắc đến. Mấy người đều đã kết hôn làm sao hiểu được nỗi khổ của con!… Á!”

Mẹ Trần lấy đũa nện thẳng vào đầu cậu: “Mày nói chuyện cẩn thận cho mẹ nghe đấy!”

Trần Thanh Phong: “Mẹ nhìn mình đi kìa, hở một tý là đánh, thật không tốt đâu. Sau này mẹ đừng có như vậy, chớ có dọa cô vợ nhỏ của con.”

Mẹ Trần: “!!!”

Lần này không phải đũa mà bàn tay bà đập thẳng lên lưng cậu: “Mày đúng là cái thằng ăn hại có vợ quên mẹ.”

Trần Thanh Phong oan uổng hết sức, cậu vội la: “Anh con đều như thế mà! Sao mẹ đánh mỗi mình con thôi?”

Mấy anh em nhà họ Trần hổng tin được luôn, không ngờ thằng út còn có chiêu gắp lửa bỏ tay người nữa chứ. Ngẫm lại thì thằng này từ hồi bé đã như thế rồi, quả nhiên Trần Thanh Phong lại nhận được mấy ánh mắt khinh bỉ.

Trần Thanh Phong đáng thương: “Mẹ, mấy ảnh dọa con!”

Mẹ Trần: “Bớt nói nhảm đi, nghiêm túc coi! Mau vào chuyện chính!”

Bà thật phải bị thằng con trai này hành cho tức chết! Bà sinh cái thằng lưu manh này ra bằng cách nào nhỉ.

Trần Thanh Phong: “Điềm Điềm muốn có một bộ quần áo mới, một đôi giày mới. Lại còn có thể ăn nữa là được.”

Mẹ Trần bày tư thế chăm chú lắng nghe, tới đây bèn hỏi: “Tiếp tục đi.”

Trần Thanh Phong: “Tiếp tục gì ạ?”

Cậu có vẻ như không hiểu, sau đó mới đột nhiên tỉnh ngộ: “A, mẹ nói còn có gì khác hay không hả! Cái đó Điềm Điềm cũng chẳng nói gì cả.”

Mẹ Trần dè dặt: “Tiền thì sao? Con bé không nhắc đến à?”

Trần Thanh Phong: “Con hỏi em ấy có cần hay không, dù sao nếu em ấy muốn thì đây cũng là tiền riêng hai đứa! Nhưng mà thật đáng tiếc, bé ngốc kiên quyết bảo không cần, đúng là rầu chết con rồi!”

Mẹ Trần: “…”

Tay bà ngứa quá đi! Muốn quất chết cái thằng ranh con này!

Có điều nghĩ tới việc Khương Điềm Điềm không cần tiền, bà Trần lập tức hớn hở ra mặt, có thể tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. Dù sao thì cô vợ thằng con trước đã phải tốn quá nhiều rồi. Mà yêu cầu của Khương Điềm Điềm quả thật chẳng đáng bao nhiêu. Dựa theo tình hình chung, mấy đại đội của công xã Tiến Lên bọn họ đưa sính lễ tương đối bình thường chính là 10 đồng tiền, một bộ quần áo, lại thêm một bao đường và một bao bánh quy cho thỏa đáng.

Đương nhiên có tốt hơn thì cũng có kém hơn.

Khương Điềm Điềm không cần tiền, vậy thì 10 đồng là đã đủ để mua vải một cái quần và một đôi giày. Nếu là người khác thì có lẽ chỉ thừa được 1, 2 đồng. Nhưng mà nhà bọn họ khác biệt! Con gái Trần Hồng của bà làm việc ở hợp tác xã mua bán, có giá của các mặt hàng khiếm khuyết xử lý trong nội bộ, vô cùng thích hợp.

Bà phỏng chừng nguyên liệu vải của hai món này cũng giảm được 5 đồng ấy chứ.

Nói cách khác, một bộ đồ, một cái quần cộng thêm một đôi giày, thật ra cũng xấp xỉ gần 10 đồng tiền.

Có thể tiết kiệm tiền như vậy, mẹ Trần sao mà không vui được cơ chứ?

Bà cảm khái từ tận đáy lòng: “Cái con bé Điềm này đúng là có duyên với mẹ.”

Trần Thanh Phong: “Hơ hơ.”Cậu chàng chẳng chút nể mặt mà vạch trần mẹ mình: “Mẹ thấy em ấy đòi ít sính lễ thì có, còn muốn đem theo của hồi môn nữa kìa.”

Nói tới của hồi môn, con dâu nhà họ Trần lại vểnh tai, không thể trách bọn họ tò mò được. Mấy chị em vào cửa cũng chẳng có gì làm đồ cưới cả, gần như đều là tay trắng gả vào nhà. Vừa nghe Khương Điềm Điềm còn có của hồi môn, lòng mỗi người càng thêm thấp thỏm, cứ cảm thấy cô vợ cậu sáu vào cửa thì e là cuộc sống của bọn họ sẽ không được dễ chịu đâu!

Chị dâu tư không nhịn được mà nói: “Nhà cũng chỉ còn mình em ấy, có thể có thứ gì được? Chẳng lẽ em sáu nói bừa à?”

Trần Thanh Phong không ngẩng đầu, nhanh chóng và nốt miếng cuối cùng, lười biếng nói: “Chị tư, chị chẳng có gì thì không có nghĩa Điềm nhà em cũng như vậy nhá! Đố kị không phải phẩm chất tốt đẹp mà một người phụ nữ nên có.”

Chị dâu tư: “…”

Chị dâu ba Hoàng Mỹ Linh yếu đuối khẽ nói như muỗi kêu: “Nếu em ấy có tiền thì sao còn bán tóc được?”

Trần Thanh Phong: “Ô chị ba, cũng là người một nhà, nếu ở bên ngoài thì chắc chẳng ai để ý đến chị đâu. Ai biết là đang nói chuyện hay nghe tiếng muỗi vo ve chứ! Nghe chị nói lỗ tai em cũng phải mệt chết. Đều là người trong nhà với nhau, muốn nói cái gì thì nói nhỉ? Sao phải học theo kiểu bà Tô làm gì!”

Bà Tô chính là điều bị cấm ở nhà họ Trần, tử huyệt của mẹ Trần đấy, sắc mặt bà lập tức trầm hẳn, lạnh mặt nói: “Lúc nào nói thì nói năng cho cẩn thận, nếu lại để mẹ thấy con học theo bà Tô nhu nhược đê tiện kia, mẹ cắt ngang chân chó con đấy.”

Hoàng Mỹ Linh vội nói lớn: “Con đã hiểu.”

Nói thì nói thế, còn trong lòng thật sự vô cùng tủi thân. Nhưng nhớ tới bản thân sinh con gái, nào dám nói gì nhiều, chỉ có thể giấu hết nỗi đau vào trong lòng. Chị rõ là mệnh đắng như hoàng liên. Chị dâu ba lòng đau đớn, cũng không có ai phản ứng.

Mẹ Trần hỏi: “Tiểu Lục, con nói xem, chuyện của hồi môn bé Điềm là như nào đây!”

Mặc dù bà keo muốn chết nhưng mà không thích chiếm chút lợi nhỏ đâu. Bà cũng là một người biết chừng mực đó.

“Nếu con bé mang theo đồ quá quý giá, chúng ta không thể cho chút sính lễ như vậy được, bộ bố con không cần mặt mũi nữa à? Con giải thích chuyện của hồi môn đi.” Mẹ Trần một miếng cơm cũng không ăn, vội vàng hỏi.

Mấy người lớn nhà họ Trần khác cũng tò mò nhìn Trần Thanh Phong.

Trần Thanh Phong: “Điềm Điềm bảo lấy nhà em ấy làm đồ cưới.”

Cả nhà họ Trần: “Cái gì!!!”

Tuy chọn Khương Điềm Điềm, mọi người cũng đã đoán trước rằng đảm bảo căn nhà này bọn họ sẽ được dùng, nhưng chỉ nghĩ chắc là đồ của thằng sáu thôi. Cái thằng Tiểu Lục ranh ma, lười biếng lại còn lươn lẹo, hẳn không thể cho mấy nhà khác hưởng sái món hời lớn này rồi. 

Sau đó, người đứng đầu gia đình kế toán Trần mở lời, ông nghiêm túc hỏi: “Dùng cái này làm đồ cưới là có ý gì?”

Trần Thanh Phong: “Bọn con không đủ tuổi kết hôn, làm tiệc rượu trước rồi em ấy sẽ chuyển đến ở. Điềm Điềm viết một tờ cam kết cho mẹ. Cùng lúc hai đứa bọn con nhận giấy chứng nhận kết hôn xong thì nhà ẻm sẽ chuyển nhượng thẳng cho mẹ luôn.”

“Đùng!!!” Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn cậu, nếu như vừa nãy chỉ kinh ngạc thôi thì hiện tại chính là nỗi khiếp sợ vô ngần được nâng cấp phiên bản.

Thật lâu sau, mẹ Trần là người trong cuộc mới run rẩy hỏi: “Con con con, con nói cái gì cơ?”

Trần Thanh Phong như đang nói chuyện người ta: “Cái nhà này của gia đình mình không phải bố đứng tên à? Cho nên Điềm Điềm mới thương lượng với con, đợi tới khi hai đứa nhận giấy hôn thú thì em ấy sẽ sang tên nhà cho mẹ. Như thế thì mẹ và bố trên danh nghĩa đều có nhà. Sau này mẹ để lại cho con trai hay cháu trai cháu gái, dù có cho chị cả đi chăng nữa thì cũng là chuyện của mẹ. Bản thân mẹ vui lòng là được. Hai đứa bọn con cũng sẽ không can thiệp.”

Mẹ Trần che ngực, cảm thấy mình không thể thở được nữa rồi.

Bà nghĩ có thể chiếm lợi Khương Điềm Điềm, ít nhất là cái nhà cho thằng út có chỗ dựa. Thế mà chẳng thể ngờ mọi chuyện vượt xa trí tưởng tượng của bà. Cái đĩa bánh lớn từ trên trời rớt xuống này, mẹ Trần cảm thấy đã nện cho mình hôn mê tới nơi.

Bà run rẩy: “Không không không, mẹ không thể nhận thứ quý giá như thế của con bé được.”

Kế toán Trần càng lắc đầu: “Không được, sao bọn ta có thể làm loại chuyện như vậy! Không thể nhận!”

Ông là một người ngay thẳng, rất kiên định.

Trần Thanh Phong: “Làm sao không thể nhận! Bố xem, con là vì cả nhà mà! Thật là vì tất cả mọi người đó, nhà mình cũng không ở riêng, con không muốn phải gánh nhiều trách nhiệm như thế. Nhiều đứa cháu lớn lên, cũng nhiều thằng con trai, tương lai mai sau không phải lấy vợ à! Tất cả đều trông cậy vào việc lợp nhà này, phải tích cóp bao nhiêu tiền, còn không mệt chết! Con nói cho mọi người biết nhá, con là người không có lý tưởng. Kêu con làm việc là không có cửa đâu. Con đã không làm thì chẳng có lý nào kêu vợ con làm việc.”

“Không đúng, chính con còn phải làm cho con trai…” Mẹ Trần phản xạ có điều kiện bảo, thế mà chẳng ngờ Trần Thanh Phong nói tiếp lời bà.

“Con đã nghĩ kỹ rồi, con với Khương Điềm Điềm muốn có một thằng rể. Tốt nhất là ra sức sinh được đứa con gái, tương lai tìm một thằng có tiền ở nội thành cho nó. Tới khi đó con với Điềm Điềm sẽ đến ở nhà con rể.”

Cậu tràn đầy hứng thú: “Mọi người cảm thấy ý định này ra sao?”

“Chẳng ra làm sao cả!!!”

Toàn bộ đàn ông trong nhà họ Trần đều gầm ra tiếng.

Đúng là chưa từng thấy thằng chó nào da mặt dày như vậy!

Kế toán Trần toan tìm cây chổi: “Cái thằng mất dạy này, xem tao có đánh chết mày không!”

Trần Thanh Phong oan quá: “Sao bố còn đột nhiên nổi đóa nữa vậy! Tuổi tác đã lớn thế rồi, nổi giận cũng không tốt đâu!”

“Mày mày mày, mày còn mặt mũi nói câu đấy à! Mày xem mày mới vừa nói tiếng người sao? Cái gì mà chỉ đẻ một đứa, sinh con gái, ăn bám con rể nữa chứ!!! Mấy lời đó của mày, nói ra người ta lại chả moi móc, mắng tao không biết dạy con! Tao làm sao lại sinh ra được cái thằng như mày nhỉ!”

Trần Thanh Phong: “Bố bố bố, bố mau tỉnh táo, bình tĩnh lại đi! Đó chỉ là kế hoạch, thật sự là kế hoạch của con thôi! Bố đừng kích động mà đánh người nha! Hơn nữa chuyện con cái vẫn còn sớm mà! Con không vội sinh đâu! Con định sau 23, 24 tuổi mới tính cơ.”

“Cái gì???”

Cả nhà họ Trần lại một lần nữa choáng váng.

Kế toán Trần vẫn luôn thấy việc học tập là rất quan trọng, thế nên ông bằng lòng cho con mình đi học. Nhưng hiện tại ông đang băn khoăn đây, thằng sáu nhà bọn họ rốt cuộc học được cái gì ở trường mà khiến người tức giận đến thế được nhỉ.

“Tại, tại sao phải 23, 24 tuổi?” Không biết cậu anh nào hỏi như thế.

Trần Thanh Phong dĩ nhiên nhiệt tình, đáp liền.

“Hiện tại cả nhà mình đều thiếu ăn, sao có thể để thằng ranh con ra đời tranh phần nữa? Mọi người cố làm việc, mấy năm nữa cuộc sống trong nhà chắc chắn sẽ tốt hơn chút, khi đó lại sinh cũng không thiệt thòi.”

“Tao quất chết mày! Tao quất chết cái thằng ranh mày!”

Kế toán Trần rút cây chổi vung về phía Trần Thanh Phong, cậu chàng còn nhanh hơn, vèo một cái đã tót ra ngoài, cười ha hả: “Bố, con sang nhà Điềm Điềm nhìn cái đã nhá!”

Nói xong cũng mặc kệ ông bô có đuổi theo không, ba chân bốn cẳng, chỉ một lúc sau đã không thấy bóng dáng đâu.

Kế toán Trần: “Thằng khốn, cái thằng khốn nạn, ranh con! Tao nên đánh chết nó đi cho rồi!”

Vừa quay đầu lại đã thấy mọi người trong nhà ngồi như bức tượng đá trước bàn ăn. Cả đám ngây như phỗng…

——

Trần Thanh Phong thoát khỏi móng vuốt cây chổi của bố mình, nhanh nhẹn vọt lẹ tới nhà Khương Điềm Điềm, cô vừa lúc ăn khoai lang nướng đây.

Ngày ngày ăn khoai nướng làm đầu cô cũng muốn hói.

“Cốc cốc cốc!”

Khương Điềm Điềm: “Ai đó.”

Vừa nhìn đã thấy Trần Thanh Phong, cô vẫy tay: “Vào đi.”

Cô đưa một củ khoai lang nướng khác cho Trần Thanh Phong: “Cho anh ăn nè.”

Trần Thanh Phong lắc đầu: “Trưa nay anh ăn no rồi.”

Còn không phải no căng bụng à? Bố mẹ, còn có mấy bà chị dâu nữa chẳng ăn được miếng nào, sao mà cậu không no cho được?

Khương Điềm Điềm nhìn vẻ mặt anh chẳng giống giả bộ, cũng không ép, tự mình gặm khoai lang bảo: “Quần áo anh lộn xộn ghê, bố lại đánh anh nữa à?”

Trần Thanh Phong nom tự đắc hết sức: “Anh chạy nhanh, từ bé đến lớn đã luyện được cặp giò chạy như bay.”

Khương Điềm Điềm bật cười bảo: “Tự nhiên em muốn gả tới nhà bọn anh quá đi.”

Trần Thanh Phong: “?”

Khương Điềm Điềm rầu rĩ: “Hồi trước sao em lại thấy khoai lang nướng rất ngon nhỉ?”

Hồi cô học cấp hai, mỗi khi đến mùa đông lạnh giá cô đều đứng mua trà sữa và khoai lang nướng trước cổng trường, cảm thấy nóng hầm hập thật là thoải mái đó. Nhưng mà bây giờ, cô ghét khoai lang nướng thấy mồ!

Chán ghét!

Không thích ăn!

Ăn nghẹn phát sợ!

Ăn còn đánh rắm!

Cô nói: “Không muốn ăn tý nào.”

Trần Thanh Phong cười vò đầu cô đáp: “Đúng là con nhóc đáng thương, vậy anh nhất định sẽ chóng lấy em về nhà.”

Cậu nói như kẻ trộm: “Chị cả anh mấy hôm nữa chắc sẽ về, chúng mình lừa chút đồ ăn ngon của chỉ đi, giờ em cứ kiên nhẫn hai hôm đã.”

Khương Điềm Điềm ý tứ sâu xa: “Lừa á…”

Trần Thanh Phong hớn hở: “Người một nhà, hỗ trợ lẫn nhau, không được gọi là lừa gạt.”

Cậu lập tức đổi giọng, Khương Điềm Điềm cũng phì cười.

Trần Thanh Phong nhìn khuôn mặt cười rạng rỡ của cô: “Hôm nay anh đã nói với mẹ chuyện em muốn đưa nhà cho mẹ. Có điều anh bảo đợi chúng mình đi nhận giấy chứng nhận kết hôn rồi mới sang tên.”

Khương Điềm Điềm: “Vì sao?”

“Chuyện này giống như treo một củ cà rốt trước mặt con thỏ vậy, mẹ hài lòng sẽ tốt với em! Mẹ anh không xấu, nhưng dù thế thì từ khi trải qua cuộc sống khổ cực, bà quá dè sẻn quá keo kiệt. Rõ là có thể ăn tám phần no thì lại chỉ muốn ăn sáu phần, tích cóp phần còn lại. Chỉ lo gặp phải mấy thứ thiên tai và nhân họa. Dù là đồ vật hay tiền bạc bà đều như thế. Cho nên anh cảm thấy, chúng mình phải tạo cơ hội để bà đối tốt với em. Anh nói chuyện cùng em rồi hôm nay xông ra biểu diễn trên bàn cơm luôn, ấn tượng của bố mẹ anh đối với em đảm bảo được 100 điểm.”

Khương Điềm Điềm vừa cười vừa ăn: “Ôi cái anh này, ăn cây táo rào cây sung!”

Trần Thanh Phong: “Em là vợ tương lai của anh, anh không đối tốt với em thì tốt với ai nữa. Vả lại em cho gia đình anh nhà ở, vốn là em chịu nhiều thiệt thòi, đương nhiên anh phải ra sức giành nhiều quyền lợi hơn cho em. Bây giờ anh không có nhiều tiền để em ăn ngon, uống say, sống hạnh phúc, nhưng mà ít nhất anh phải giúp em sống thoải mái. Còn những cái khác thì chúng ta cứ từ từ mưu toan!”

Khương Điềm Điềm bóp mặt anh lắc lắc: “Giờ em rất là hài lòng!”

Cô khẽ thì thầm: “Thật ra em chẳng có gì là thiệt thòi hay không cả, có thích hợp không cũng do cách nghĩ của mình. Anh nói xem, hiện tại ăn no mặc ấm sống thoải mái quan trọng, hay là trông coi một căn nhà cũ kỹ mưa dột mới quan trọng? Đương nhiên em hiểu rằng nhà có thể phòng thân. Nhưng 3 năm, 5 năm, 10 năm vẫn là thế thôi mà? Làm sao anh biết được liệu nhiều năm sau chính sách không đổi mới!  Không phải cái gì cũng đã hình thành thì không thay đổi. Muốn một căn nhà còn không bằng nắm chặt những thứ đồ chân thật bên cạnh mình. Loại chuyện trao đổi đồng giá này cũng phải xem nhu cầu bản thân nữa, chính mình thấy không thiệt thì là không thiệt. Vả lại em cảm thấy, được sống cùng anh thật suôn sẻ quan trọng hơn hết thảy! Anh nói xem có đúng không?”

Khương Điềm Điềm cho rằng mình đang hiểu rõ tình hình phát triển thời đại nên phát biểu ý kiến cũng nhìn xa trông rộng hết sức!

Hihi, cô đúng là một đứa con gái biết nói chuyện!

Trần Thanh Phong nhìn Khương Điềm Điềm, ánh mắt đầy vẻ thích thú và ái mộ.

Chân thành, nóng bỏng.

Cậu bảo: “Điềm Điềm, anh thấy mình thật may mắn khi anh với em vừa gặp đã yêu.”

Khương Điềm Điềm nhếch khóe môi, nhưng bộ dạng lại chững chạc đàng hoàng: “Có lẽ cái này gọi là duyên phận á. Ai bảo chúng ta cực kỳ có duyên với nhau! Thời tới không cản được!”

Trần Thanh Phong bật cười, rồi đột nhiên đưa tay chặn cổ Khương Điềm Điềm lại, trán đối trán nhìn chăm chú: “Chúng mình, cực kỳ, có duyên!”

Khương Điềm Điềm thuận theo tay anh mà cũng ôm cổ Trần Thanh Phong, hai người sáp lại rất gần nhau.

Trán đối trán, cảm giác hơi thở cũng hòa quyện cùng nhau.

Cô thì thầm: “Anh Tiểu Phong, em, rất thích anh luôn!”

Nói xong cũng đỏ hết cả mặt, vậy mà cô lại to gan ghê! Cô thấy mình siêu dũng cảm! Cô có gan thổ lộ!

Nhịp tim Trần Thanh Phong đập điên cuồng, dường như cậu có thể cảm nhận được khóe miệng mình đang kéo cao hết sức.

Cậu thiệt là quá may mắn.

“Anh cũng thích em, cực kỳ, cực kỳ thích em!” Vừa dứt lời, Trần Thanh Phong buông Khương Điềm Điềm ra, lùi về phía sau một bước bảo: “Anh thấy bản thân không thể khoanh tay đứng nhìn người mình thích đi gặm khoai lang nướng chẳng ưa được!”

Khương Điềm Điềm: “???”

Đây là cú bẻ lái nhiệm màu gì vậy?

Trần Thanh Phong: “Em chờ đó, anh về nhà ăn trộm trứng gà cho em!”

Khương Điềm Điềm: “!!!”

Chương 18: Cô vợ trẻ đắc ý

Edit: Qin Zồ | Beta: Sabi

Ngày xuân xuống ruộng cày bừa, thu sang gặt mùa bội thu.

Có thể nói đây là hai mùa mà nông dân bận rộn nhất. Nhưng tuy là thế thì trong thôn hôm nay cũng sục sôi khí thế.

Ai bảo… lại có tin đồn mới chớ? Trong thôn không có hoạt động giải trí nhiều, hễ có một tin đồn là có thể buôn chuyện rôm rả đến mười ngày nửa tháng, có thể nói là hình thức giải trí vui vẻ nhất. Đương nhiên, trò tiêu khiển lần này vẫn do nhà họ Trần cung cấp.

Trần Tiểu Lục ở nhà họ sắp đính hôn rồi.

Ầy, bạn nói đây là tin cũ á hả? Thế thì nói chuyện mới ha. Khương Điềm Điềm muốn đưa nhà cửa của mình cho nhà họ Trần, chuyện này đủ mới chưa? Tin tức này hệt như mọc cánh, nhanh chóng lan khắp đại đội Bội Thu.

Khương Điềm Điềm cũng được coi là đứa ngốc vô cùng ngốc ở trong thôn.

Dù ngoài miệng mọi người cứ gọi Khương Điềm Điềm là đồ đại ngốc, nhưng trong lòng lại hối hận không thôi, chỉ biết vỗ đùi nén giận vì sao mình lại bỏ lỡ viên trân châu mang tên Khương Điềm Điềm này chứ! Ở thời đại mà nhà nào cũng thiếu phòng, sao bọn họ lại không nhìn ra giá trị sau lưng Khương Điềm Điềm!

Lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa… Tóm lại, tâm trạng bọn họ lúc này y hệt đít chảo! Bồn chồn lo lắng!

Từng có miếng thịt mỡ bày ra trước mắt mình, nhưng mình cứ nghĩ là đá nên không ăn thử. Đến giờ có tiếc nuối cũng không kịp… Trước sự hâm mộ ghen tị và hối hận vô vàn của mọi người, Khương Điềm Điềm lại chẳng có cảm xúc lớn đến vậy, dù rằng vào thời đại nào thì nhà cửa cũng đều rất quan trọng.

Nhưng, nhưng nhưng!

Đối với Khương Điềm Điềm thì căn nhà đó lại giống như gân gà hơn, ăn thì dở nhưng vứt thì tiếc.

Có lẽ người ngoài cũng không hiểu được hành động của Khương Điềm Điềm, song với bản thân thân Khương Điềm Điềm thì chỗ tốt lại rất dễ thấy. Cô cũng vui vì nhà bọn họ chỉ có một mình cô, không cần giải thích với người khác. Nếu không thì chuyện này đúng là khó mà nói rõ.

Khương Điềm Điềm phải nói sao đây, tui biết quá trình phát triển của thời đại này, tui biết căn nhà này hổng có quan trọng?

Chắc chắn là không thể nói thế được rồi.

Thế là cô nàng Khương Điềm Điềm chịu đựng ánh mắt “nhìn kẻ ngốc” của mọi người trong thôn, huênh hoang khắp chốn.

Kẻ ngốc sẽ không chết ngốc, còn lâu cô mới để tâm! Hứ, ai được lợi rồi sẽ biết thôi!

Khương Điềm Điềm lang thang đến chuồng heo, chị Vương thấy cô ngốc nhà cô thì khóe miệng giật giật, đang định khuyên nhủ thì thấy Trần Tiểu Lục đã hấp tấp chạy đến, thôi, đừng nói gì thì hơn! Có điều tuy ngày nào Trần Tiểu Lục cũng đến đây nhưng không hề làm ảnh hưởng đến công việc của Khương Điềm Điềm, ngày nào cũng có đủ thức ăn cho heo. Mà rau rá các thứ cũng được bằm rất tốt. Tuy… mấy thứ này đều do Trần Tiểu Lục làm, nhưng chị Vương cũng kệ! Làm tốt chuyện của mình là được rồi, rảnh đâu đi quan tâm ai làm!

Để sau hẵng nói!!!

Tư tâm của chị Vương cho rằng, dù Trần Tiểu Lục làm bao nhiêu việc cho Khương Điềm Điềm thì cũng không quá đáng!

Ai mà không biết hồi môn của Khương Điềm Điềm là cả một căn nhà lớn!

Nhà to bự chảng đấy!

Nên nhà bọn họ làm mọi việc là đúng rồi!

Chị nói: “Chị lên lưng núi nhổ cỏ đây, hai đứa vào rừng nhổ nhé.”

Đại đội bọn họ có tổng cộng mười con heo, ăn cũng không ít. Vì vậy mà bọn họ cũng bận lắm, không thanh thản đâu.

Chị Vương dặn dò xong là xách giỏ đi luôn, đợi người đi rồi, Trần Thanh Phong mới lôi ra một quả trứng gà ở trong túi, cười hì hì: “Cho em nè, buổi tối nấu canh trứng ăn nhé!”

Khương Điềm Điềm không xấu hổ chút nào, trái lại còn rất vui: “Anh lại trộm trứng gà hả!”

Trần Thanh Phong hùng hồn: “Anh có trộm đâu, tiền đề của trộm là không được ai biết cả. Nhưng mẹ anh biết mà, vậy thì sao nói là trộm được. Mẹ anh biết mà giả vờ đó.”

Sau “hội nghị gia đình bên bàn ăn” trong buổi trưa hôm trước, Trần Thanh Phong có thể cảm nhận rất rõ sự thay đổi nhỏ trong nhà. Bà già nhà cậu là ai chứ, là người có con mắt tinh tới nỗi miếng bánh thiếu có một mẩu tí tẹo thôi cũng phát hiện ra.

Thế mà cậu trộm trứng ba ngày liên tục nhưng mẹ chẳng nói gì cả.

Trần Thanh Phong cảm thấy, quả nhiên nhà đã làm mờ mắt mẹ già cậu rồi.

Trần Thanh Phong: “Trưa nay em đừng nấu cơm vội, hôm nay chị anh về, anh đoán, có thể mẹ sẽ gọi em qua ăn chung. Vừa hay làm quen nhau luôn.”

Khương Điềm Điềm cười tít mắt: Vâng!”

Không phải tự nấu cơm là quá ngon rồi.

Rồi cô lại hỏi: “Vậy em có cần đem theo quà cáp không ạ?”

Cô lắc lẵng trứng gà trong tay, “Hay là, em đem nó đến làm quà nhé?”

Trần Thanh Phong: “…”

Cậu thuận tay véo mặt Khương Điềm Điềm, nói: “Em đúng là không sợ mẹ già anh nổi giận.”

Khương Điềm Điềm: “Nhưng em không có quà, vậy cũng không đem khoai lang sang được hả?”

Thật ra thì khoai lang trong nhà cũng không còn lại bao nhiêu, ai bảo cô sáng nướng khoai ăn tối cũng nướng khoai ăn.

Trần Thanh Phong: “Không cần đem quà, em đã có hồi môn ghê gớm vậy rồi, làm gì dám đòi hỏi nhiều! Rõ ràng là bọn họ nên chiêu đãi em mới đúng. Nhà bọn anh mới phải nịnh nọt em. Hơn nữa, kiểu gì hôm nay chị cả cũng đem đồ ngon về cho xem. Em chỉ việc đi tay không đến, tự tin lên, em là người có của hồi môn phong phú nhất thôn này đấy! Vì nhà của em nên chắc chắn mẹ anh sẽ cưng em lắm.”

Trần Thanh Phong đúng là đứa ăn cây táo rào cây sung, là thằng con đốn mạt có vợ quên mẹ.

Khương Điềm Điềm: “Vâng ạ.”

Cô vỗ vai Trần Thanh Phong, nói: “Có quân sư là anh tốt quá.”

Trần Thanh Phong đắc ý: “Tuy anh chưa nhận bằng tốt nghiệp, nhưng dù gì anh cũng đã học cấp ba rồi!”

Khương Điềm Điềm cười hì hì.

“Đi thôi, chúng ta đi nhổ rau.”

Dù gì cũng không có ai, thế là hai người cùng nắm tay đi vào rừng cây. Khương Điềm Điềm sợ mình làm bể trứng gà nên rất thận trọng.

Trần Thanh Phong nhìn vóc dáng bẻ nhỏ cẩn thận của cô thì cười như được mùa, rồi bất chợt nói: “Điềm Điềm, hay là, em nuôi hai con gà đi?”

Khương Điềm Điềm ngẩng đầu lên: “Hớ?”

Trần Thanh Phong: “Trong thôn có quy định mỗi nhà có thể nuôi hai con. Dù em chỉ có một mình thì vẫn phù hợp với quy định trên. Nuôi gà rồi thì em sẽ có trứng ăn, nếu không đẻ trứng thì ăn luôn gà! Không lỗ!”

Khương Điềm Điềm chớp mắt, nói: “Nhưng, em còn phải tìm thức ăn cho chúng, còn phải quét dọn vệ sinh… Mà ngày nào em cũng phải đi làm, về nhà lại nấu cơm, mệt lắm. Nếu nuôi gà thì sẽ mệt hơn nữa.”

Khương Điềm Điềm cảm thấy có lời thì phải nói thẳng.

Trần Thanh Phong nở nụ cười sâu xa, mỗi lần cậu cười như vậy là Khương Điềm Điềm lại cảm thấy, cậu bắt đầu muốn tính kế người ta!

Đúng như dự đoán, thần giao cách cảm hiểu rõ đối phương quá, Trần Thanh Phong thấp giọng: “Em có thể để người khác làm mà.”

Khương Điềm Điềm: “???”

Trần Thanh Phong: “Tối hôm qua anh nghe lén…”

Khương Điềm Điềm ngắt lời cậu, xỉ vả: “Anh lại nghe lén nữa rồi!”

Hai bác Trần đúng là quá đáng thương! Cậu con trai này ngày nào cũng chỉ biết nghe lén…

Trần Thanh Phong xòe tay: “Hết cách rồi, ai bảo bây giờ anh muốn cưới vợ, anh chỉ là biết người biết ta thôi mà. Trời đã lạnh mà còn phải nghe lén cũng cực lắm chứ bộ.”

Khương Điềm Điềm: “Xí!”

Trần Thanh Phong cười ha ha, nhờ có gương mặt hòa nhã nên dù có cười đểu như vậy thì cũng không khiến cậu trông khó coi.

Trần Thanh Phong nói: “Còn không phải do chuyện em lấy nhà làm của hồi môn, sau khi đăng ký sẽ sang tên cho mẹ anh bị truyền đi đó à? Mẹ anh sốt ruột lắm, sợ người khác giở trò nên nhanh chân xí trước. Dù gì con gái như em ở một mình, nếu có chuyện thì cũng không ai giúp cho. Nên mẹ anh mới nghĩ, để chị dâu năm nhà anh với hai thằng cháu tạm thời qua ở, coi như cũng trông nom em.”

Khương Điềm Điềm: “!!!”

Trần Thanh Phong nhìn cô ngạc nhiên mở to mắt, mỉm cười: “Anh đoán, có thể mẹ sẽ nói với em trong bữa cơm trưa nay, nếu em không chịu thì để anh nghĩ cách giúp em. Còn nếu em chịu thì…”

“Dĩ nhiên là em chịu rồi.”

Khương Điềm Điềm đáp hùng hồn: “Sao em lại không muốn chứ? Em ở một mình cũng sợ lắm! Buổi tối cũng không dám ngủ ngon. Có người ở với em thì chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều rồi.”

Có điều cô cũng nói: “Mà cháu của anh có quậy không vậy? Nếu quậy thì em không tiếp đâu!”

Bản thân cô vẫn còn là một đứa con nít đây, bắt cô chăm sóc trẻ hả, đừng hòng nhá.

Trần Thanh Phong: “Em yên tâm, có anh đây rồi.”

Khương Điềm Điềm rất tự tin trước sức hấp dẫn của Trần Thanh Phong, “Cũng đúng ha, có anh rồi mà.”

Trần Thanh Phong vẫn đang tiếp tục tiết lộ ý định của mẹ cậu.

“Anh năm không ở nhà, chị dâu cũng là một người phụ nữ, vì chuyện sẩy thai mà gần đây chị ấy ít nói hẳn. Hơn nữa, lần này chị dâu anh nổi giận, mẹ anh cũng không yên tâm lắm. Tuy trong lòng bà không thoải mái nhưng cũng không phải là dạng muốn ép con dâu đến chết, cứ sợ chị dâu năm anh nghĩ không thông mà nổi điên, nên mới tính để chị ấy ở với em. Không tiếp xúc nhiều với mấy chị dâu khác, nói không chừng có thể khá hơn. Mà chỉ hai chị em em ở với nhau cũng không an toàn tuyệt đối, hai đứa cháu nhà anh, một thằng lên bảy một thằng lên sáu, tuổi này phụ việc được mà cũng không làm người khác bận lòng nhiều, nên mới nghĩ, nhà có hai căn phòng, vừa hay để họ tới ở. Dĩ nhiên nếu ăn cơm thì vẫn về nhà ăn, không lãng phí lương thực của em đâu. Mà mấy lời đó là mẹ anh nói chứ bố anh thì không đồng ý. Vì tuy chúng ta đã đính hôn, nhưng dẫu gì cũng chưa kết hôn, sắp xếp cho người đến ở như vậy cũng hơi khó coi. Bố anh rất sĩ diện hảo, lại còn tình cách bảo thủ. Có điều cũng may gió đông áp đảo gió tây, lần này vì nhà mà mẹ anh cứng lắm. Trận này bố anh thua rồi!”

Khương Điềm Điềm: “Ồ ồ ồ!”

Trần Thanh Phong: “Theo hiểu biết của anh về bố mẹ thì chắc chắn sẽ không để chị dâu năm và hai đứa cháu kia ngồi không đâu. Không chỉ không được ăn, mà bọn họ còn có thể làm việc giúp em. Nên anh cảm thấy bây giờ em nuôi gà là rất hợp! Cứ để Đại Hổ Nhị Hổ bới giun cho gà ăn!”

Khương Điềm Điềm mở to đôi mắt long lanh nhìn anh Tiểu Phong của mình, không ngờ người này cũng biết cân nhắc như thế.

Rồi cô nghĩ, nữ chính muốn đến ở với cô đó, Khương Điềm Điềm xòe tay nói: “Có vẻ cũng tốt mà nhỉ!”

Nghe nói nữ chính đã từng làm nhân viên phục vụ ở mấy tiệm cơm nhỏ, còn từng học hỏi đầu bếp, chắc chắn tay nghề cũng phải ra trò. Khương Điềm Điềm cảm thấy mình sắp thoát khỏi cuộc sống nướng khoai ăn rồi.

Vui quá!

Khương Điềm Điềm chà tay, “Thế, chị dâu nhà anh có thể nấu cơm hộ em được không?”

Trần Thanh Phong ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Anh đoán cũng phải đến tám chín phần.”

Khương Điềm Điềm lại càng vui hơn, nói: “Em nôn bọn họ đến quá!”

Trần Thanh Phong lại ủ rũ, nói: “Thật ra anh dọn sang mới thích hợp nhất.”

Khương Điềm Điềm đỏ mặt, giơ tay nhéo cậu một cái, Trần Thanh Phong gào lên nhảy ra: “Má ơi, anh sợ nhột!”

Khương Điềm Điềm bật cười, chống nạnh như một bình trà nhỏ: “Ai bảo anh nói lung tung chi!”

Trần Thanh Phong nhìn lướt qua cô, trong cơn gió nhẹ, lọn tóc rối của cô bay bay vô cùng đáng yêu! Cậu híp mắt nói: “Em đẹp quá, đợi chúng ta kết hôn, nhất định phải chụp một tấm mới được.”

Khương Điềm Điềm hoảng hốt, hỏi: “Không phải kết hôn là sẽ chụp ảnh sao?”

Trần Thanh Phong bật cười: “Đương nhiên không.”

Trong thôn bọn họ chẳng có mấy ai có ảnh. Đến như mấy ông anh cậu khi kết hôn cũng không chụp. Ảnh chụp chung trong nhà bọn họ đều là của quý hiếm có cả.

“Em yên tâm, dù người khác có chụp hay không thì chắc chắn chúng ta sẽ chụp.”

Khương Điềm Điềm vạch trần cậu: “Anh thì có cách gì, lại lừa cha mẹ anh chứ gì!”

Trần Thanh Phong: “Hê hê!”

Đúng là vậy thật!

Quá trưa, hai người trao đổi “tình báo” xong, Trần Thanh Phong giúp Khương Điềm Điềm làm việc, sắp đến giữa trưa thì mới lại xuống ruộng. Thấy cậu hay lười biếng dùng mánh, “không biết” chuồn đến chỗ nào trốn làm, nên mấy ngày nay nhân viên ghi điểm chỉ tính công nửa ngày cho cậu.

Nửa ngày công này là cũng đã nể mặt kế toán Trần rồi đó.

Nếu không thì còn lâu cậu mới được nhé!

Có điều Trần Thanh Phong không để ý đến chuyện này lắm, nếu không có kẻ lười như cậu thì ai làm nền tôn lên sự cần mẫn của người khác đây? Trần Thanh Phong cảm thấy, có cậu ở đây, mấy đứa trẻ trong thôn bọn họ tìm đối tượng cũng dễ dàng hơn.

Vì vậy mà mọi người không nên nói xấu cậu, mà phải cám ơn cậu mới đúng.

Trần Thanh Phong là ai, cậu là người nghĩ gì nói nấy, có lẽ vì cậu quá đúng lý hợp tình nên khiến mọi người cảm thấy nói gì cũng có lý, bởi thế dù cậu có lười thì bọn họ cũng thấy đó là lẽ đương nhiên.

Dù điểm chấm công của cậu không đủ, thì trong nhà vẫn còn nhiều trai tráng có sức lao động mà!

Dù cậu có lười cũng không lười ở nhà, việc nhà vẫn làm đủ nhé! 

Nghĩ như thế, mọi người cảm thấy hình như cũng có thể lý giải được.

Trần Thanh Phong vừa mới về không bao lâu thì đến giờ nghỉ trưa, nghe thấy tiếng cười nói, cậu lập tức lủi thẳng ra ngoài. Đi làm chậm rì rì, tan làm nhanh như gió, chính là để nói Trần Thanh Phong.

Đúng như dự đoán, nghe lén vẫn có cái hay của nghe lén, Trần Thanh Phong vừa vào sân thì thấy chị và anh rể cậu đã ngồi trong sân.

“Cậu út về rồi hả?” Đối với cậu em trai này, Trần Hồng thật sự là yêu hận đan xen!

Nếu nói quan hệ tốt thì chị em hai người họ thân thiết nhất.

Nhưng cậu em này cũng lười đến mức làm chị tức giận. Chưa thấy thằng nào ham chơi như cậu cả. Tìm đối tượng thôi cũng không dễ gì. Mấy tên lông bông trong thành phố cũng không khó bằng nó đâu. Chỉ là bản thân nó tự biết mình nên không bắt bẻ được.

Cậu thì hay rồi, bản thân không ra gì lại còn ngu ngốc, là một đứa chuyên bắt bẻ không tự mình biết mình.

Lần này chị cũng không ngờ lại có thể xem mắt thành công. Chị cũng đoán chắc chắn em dâu tương lai phải đẹp lắm, nếu không thì sao thằng em nhà chị lại nhìn trúng được! Ha ha!

“Nghe nói…”

Còn chưa nói hết câu thì đã thấy bà Trần cắp nồi đi ra, bảo: “Thằng sáu, con mau sang chỗ bé Điềm nói con bé đừng nấu cơm, buổi trưa lại đây ăn.”

Trần Thanh Phong: “Vâng ạ!”

Cậu lại chạy nhanh đến nhà Khương Điềm Điềm, kể ra cũng hay, rõ ràng nhà hai người cách nhau không xa, nhưng trước đây cậu và Khương Điềm Điềm lại không hề đụng nhau. Thậm chí cậu cũng chẳng mấy khi thấy cô.

“Điềm Điềm, lại nhà anh ăn cơm thôi.”
Khương Điềm Điềm vừa về tới nhà cất trứng gà thì thấy Trần Thanh Phong chạy đến, cô vui vẻ đứng lên đáp, “Vâng!”

Lại được cải thiện bữa ăn rồi!

Đúng là hay quá!

Hai người sóng vai đi cùng nhau, chợt Trần Thanh Phong mở miệng: “Em có biết anh ấn tượng về em nhất là lúc nào không?”

Khương Điềm Điềm: “Lần bên đại đội á?”

Trần Thanh Phong lắc đầu: “Không phải, còn trước đó nữa, là một hôm sau cơn mưa, anh nhìn thấy em nghe lén dưới chân tường.”

Đó là hôm đầu tiên cô chuyển kiếp.

Khương Điềm Điềm bừng tỉnh nhớ lại, ngày hôm đó cô còn cảm thấy có người nhìn mình. Thì ra là Trần Thanh Phong.

Quả nhiên duyên phận là thứ không nói trước được!

Cô không hề xấu hổ khi bị bắt quả tang, trái lại còn nói: “Thế anh nấp ở chân tường nghe lén là học em hả?”

Trần Thanh Phong hất đầu, nói: “Làm gì có, anh học trò đó từ nhỏ rồi!”

“Phì!” Khương Điềm Điềm không nhịn được bật cười, hai người cười cười cùng đi vào nhà họ Trần.

Trần Hồng vẫn đang ở trong sân chờ, chị muốn xem em dâu mà thằng sáu em chị đi coi mắt, hơn nữa còn khiến cả nhà muốn giữ chặt trông như thế nào. Chờ rồi lại chờ, cuối cùng người cũng đến.

Chỉ là, mới nhìn sang… “Là em!”

“Là chị hả!”

Khương Điềm Điềm và Trần Hồng cùng đồng thanh mở miệng.

Trần Thanh Phong nhướn mày: “Hai người quen nhau à?”

Khương Điềm Điềm nhảy nhót nói: “Em từng mua đồ ở chỗ chị cả đó!”

Sắc mặt Trần Hồng thoáng thay đổi, có điều vẫn gật đầu: “Đúng thế.”

Chị vẫn có ấn tượng về vị khách Khương Điềm Điềm này lắm. Lúc ấy chị còn nghĩ, không biết sao cô bé này loáng thoáng giống em út nhà mình.

Thật sự không ngờ, đúng là… giống nhau thật!

Hai cái đứa có tính nết hợp nhau chưa gì đã dính với nhau thật rồi.

Nhìn như thế, em út của chị nhắm trúng Khương Điềm Điềm cũng không lạ gì, một chút cũng không!!!!

“Bánh ngọt chị cả bán ăn ngon lắm!” Khương Điềm Điềm vô cùng nhiệt tình.

Trần Thanh Phong hỏi: “Ồ, có phải có mùi ngô không?”

Khương Điềm Điềm gật đầu cái rụp: “Đúng rồi, chính là bánh đó đó, anh cũng ăn rồi hả? Ăn ngon ha?”

Trần Thanh Phong: “Lần nào chị anh về cũng có đem theo, anh cũng được ăn thỏa thích! Có điều mỗi lần mẹ anh đều cất trong ngăn kéo khóa, thỉnh thoảng mới bẻ được một mẩu bé bằng móng tay cho nếm thử. Mẹ anh keo quá…”

“Thằng sáu!” Bà Trần ôm nồi xông đến: “Tao đập chết cái thằng oắt nhà mày!” Nhưng gương mặt hung ác khi đối mặt với Khương Điềm Điềm một giây thì nhanh chóng nở hoa cúc: “Bé Điềm đến rồi hả, mau vào nhà đợi đi, sắp ăn rồi đấy!”

Khương Điềm Điềm không hề coi mình là người ngoài, cười tít mắt: “Vâng ạ.”

Trần Hồng thấy cậu em kéo cô bé vào nhà, do dự một lúc rồi cũng đi theo. Nhưng bà Trần đã vội kéo con gái lại, nháy mắt ra hiệu, thấp giọng nói: “Để hai đứa nó ngồi riêng với nhau một chút.”

Tình cảm là thứ cần phải bồi dưỡng vun vén.

Trần Hồng cạn lời nhìn mẹ, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Mấy người chị dâu đang bận rộn dưới bếp mà cũng không thực sự cần chị làm gì, thế là Trần Hồng dứt khoát sáp lại gần mẹ, thấp giọng hỏi: “Mẹ này, là thằng út nhìn trúng mà mẹ cũng nhìn trúng hả?”

Bà Trần nói ngay: “Đương nhiên! Mẹ vừa nhìn đã nhắm trúng nó, vừa xinh đẹp vừa khôn khéo lại hiểu chuyện, còn đáng yêu hiền lành nữa…”

Bà Trần chỉ hận không thể dùng mọi từ dễ nghe mà mình biết để hình dung Khương Điềm Điềm, ngặt nỗi do kiến thức có hạn nên không khen thêm được nữa. Chung quy lại là một câu: “Mẹ chỉ hận ngày mai con bé chưa thể gả vào nhà ta.”

Trần Hồng: “…”

Mẹ chị thích Khương Điềm Điềm thật đấy, đến cô con ruột cũng được xem là khá được nuông chiều như chị cũng không được khen nhiều thế đâu. Có thể thấy mẹ chị thích Khương Điềm Điềm thật. Chỉ là, không biết thích người hay thích nhà!

Chị chân thành khuyên: “Mẹ à, chúng ta làm người thì cũng nên cầu thị.”

Bà Trần hất nồi, trợn mắt nói: “Con nói ai không cầu thị hả? Mẹ thích con dâu út của mẹ mà không phải cầu thị à? Đi chỗ khác đi, con ra ngoài sân đi, đừng ở đây quấy rối nữa.”

Trần Hồng: “… Được rồi, mẹ là mẹ nên nói gì cũng đúng.”

Thật ra ấn tượng của Trần Hồng về Khương Điềm Điềm không phải là không tốt, nhưng cũng chỉ có thể nói là hơi “một lời khó nói”, dù gì, nhà bọn họ có một cậu em út như thế cũng rất khiến người ta lo âu, nếu như thêm một người nữa thì e cả nhà sẽ lo âu chết mất.

Có điều chị không nói thêm gì nữa.

Bởi dù sao thì chị cũng không muốn em út độc thân mãi!

Hơn nữa, nếu ảnh hưởng đến hôn sự của em út thật thì nhà cũng đi tong. Trần Hồng âm thầm suy đoán, cảm thấy mẹ mình có thể tìm một thanh đao dài năm mét chém chết mình mất. Chị cũng không dám động vào sức hấp dẫn chí mạng của nhà đối với mẹ chị.

Trần Hồng đã biết nhà cửa có sức hấp dẫn chí mạng với mẹ mình, nhưng không ngờ, Khương Điềm Điềm còn chưa qua cửa mà mẹ chị đã muốn sắp xếp cho người ta ở lại rồi!

Bắt đầu giờ cơm trưa, chị mới động đũa gắp đồ thì nghe mẹ mình thông báo như vậy, thế là đồ ăn mắc kẹt trong cổ họng, suýt làm chị bị nghẹn. Chị khó tin nhìn mẹ ruột của mình, rồi lại nhìn sang Khương Điềm Điềm theo phản xạ có điều kiện.

Khương Điềm Điềm chẳng hề có vẻ dừng tay, gật đầu cười tít mắt: “Vâng ạ.”

Thế mà, con bé, không hề, do dự chút nào!!!

Người trên bàn ăn đứng hình tập thể.

Khương Điềm Điềm thuận thế gắp hai miếng thịt, ưm ưm, anh Tiểu Phong nói đúng, nói chuyện là nói chuyện nhưng không thể chậm trễ chuyện ăn uống được!

Cô vừa ăn thịt vừa nói: “Cũng được ạ, có điều phải chuẩn bị chăn nệm nữa… Mà nhà cháu không có.”

Bà Trần tươi cười, bà ngoại sói thì vẫn là bà ngoại sói thôi, có điều ánh mắt nhìn Khương Điềm Điềm còn thân thiết hơn khi nhìn con gái ruột!

Bà cười hiền bảo: “Cứ quyết định vậy đi! Tối nay bọn nó sẽ tự đem qua!”

Khương Điềm Điềm: “Vâng ạ.”

Người nhà họ Trần thề rằng, câu “vâng ạ” luyến láy ngọt ngào của Khương Điềm Điềm là câu bùi tai nhất trần đời này!

Là bùi tai ‘nhất’, chứ không phải là ‘một trong’.

Bà Trần nhìn cháu cả và cháu hai, nghiêm túc nói: “Cho hai đứa sang ở không phải là để hai đứa chơi, nếu có người trèo cửa sổ thì hai đứa nên để ý. Bình thường cũng nhớ giúp thím sáu làm việc đấy.”

Còn chưa kết hôn mà đã bắt đầu gọi thím sáu rồi.

Khương Điềm Điềm còn chưa động đũa, Trần Thanh Phong đã nhanh nhảu gắp một miếng thịt đặt vào bát cô. Tầm mắt của hai người giao nhau, Khương Điềm Điềm lập tức gắp lên ăn, hu hu thơm quá xá! Quả nhiên làm người không thể không ăn thịt!

Cô vui vẻ ăn uống, cười tít cả mắt nói, “Thím yên tâm, cháu sẽ không xem hai em là người ngoài đâu. Chị tính nuôi hai con gà, đến lúc đó hai đứa nhớ cho gà ăn giúp chị nhé…”

“Phụt!” Trần Hồng phun cả cơm ra ngoài, đúng là không có vẻ xem mình là người ngoài.

Mà bà Trần lại rất vui trước điều đó, bà hài lòng gật đầu, bảo: “Đúng thế, bắt chúng cho gà ăn đi! Hai đứa nó làm được mà, nếu không chịu đàng hoàng làm việc thì cháu cứ lấy chổi quất tụi nó!”

Hai thằng bé cúi đầu lùa cơm, cảm khái bà nội mình dữ dằn quá.

“Thím ơi, thím có biết nhà gà ai được được không ạ? Cháu không muốn nuôi gà con, tốt nhất là con nào có thể đẻ trứng luôn ấy ạ.”

Cô muốn ăn trứng gà!

Bà Trần cẩn thận hỏi: “Nếu là như vậy thì cũng không nhiều! Bây giờ hầu hết đều nuôi gà con. Có điều cũng không phải là không có gà như cháu muốn. Hay là cháu cứ giao chuyện này cho thím, để thím xem giúp cháu. Cháu thấy sao?”

Có người giúp cho, Khương Điềm Điềm còn vui gì hơn!
“Quá ổn luôn ấy ạ! Vừa hay cháu không hiểu biết gì nhiều, có thím thì tốt quá. Thím đúng là, đúng là người siêu tốt!”

Bà Trần cực kỳ vui vẻ.

“Thím ơi, thím xem mình cần bao nhiêu tiền để cháu chuẩn bị ạ?”

Bà Trần vung tay, vui vẻ nói: “Tiền bạc tiền công cái gì, sắp là người một nhà đến nơi rồi, nói chuyện tiền bạc ảnh hưởng đến tình cảm lắm. Chuyện này cứ giao cho thím, thím mua cho cháu!”

Khương Điềm Điềm: “!!!”

Dâu hai & dâu ba & dâu tư nhà họ Trần: “Mẹ!!!”

Bà Trần đảo mắt lườm một cái, lạnh giọng nói: “Hét cái gì! Gọi hồn hả? Liên quan gì tới các con?”

Vợ cậu hai như nghĩ đến chuyện gì đó, một giây sau đã thay đổi lời ban đầu, cười bảo: “Không phải đâu mẹ, chỉ là con muốn nói, ở đội sản xuất bên nhà mẹ con hình như có một nhà có lén buôn bán như thế, nếu mẹ thấy được thì để con đưa mẹ đi xem.”

Bà Trần mỉm cười: “Được!”

Năm đó bà dụng tâm chọn dâu trưởng quả không sai, xem đi, chọn được người có vẻ hiểu đại thế hiểu chuyện đây này! Còn mấy cô khác thật sự không được!

Dâu hai phản chiến trong một giây, dâu ba và dâu tư lập tức ấm ức, dâu tư là người có gì nói nấy, thế là bảo: “Mẹ à, vợ cậu sáu còn chưa vào cửa mà mẹ đã thiên vị rồi.”

Dâu ba thấp giọng: “Đúng thế đấy ạ.”

Bà Trần tức khắc đặt đũa xuống cái *cộp*, lạnh lùng nói: “Bà làm gì còn phải hỏi ý các cô trước hả? Năm đó các cô vào cửa, có ai không muốn sính lễ? Vợ thằng tư, nhà cô đòi 15 đồng, một bộ đồ mới thêm một túi hạt bắp. Vợ thằng ba, nhà cô thì ít thật, nhưng lúc đó nhà cô đã đói đến mức treo cổ, là gả cô đi thật hay đá cô ra khỏi nhà? Đấy, lúc ấy nhà các cô ai cũng đòi hai bao lương thực với 10 đồng. Mấy thứ đó không coi là ít chứ? Hơn nữa lúc các cô vào cửa, các cô có đem theo gì không? Nói đi! Cả hai có đem theo cái gì vào nhà này không! Giờ lại còn muốn so sánh với bé Điềm à! Không tự nhìn xem bộ dạng của mình đi. Tôi nói với các cô, cái nhà họ Trần này vẫn chưa đến lượt các cô làm chủ! Đừng tưởng bình thường tôi không nói gì thì tức là cho qua! Giờ còn đòi ăn vạ tôi à, cút về nhà mẹ đẻ đi!”

Bà Trần vừa gầm lên như thế, mấy cô con dâu lập tức co mình lại.

Ngay đến dâu hai và Tô Tiểu Mạch không bị gọi tên cũng cúi đầu, không dám ngẩng đầu nhìn lung tung, thậm chí còn chẳng dám thở mạnh.

Nhà nhọ Trần nhiều người nên lúc ăn chia ra làm hai bàn, có điều cũng ở cả trong một phòng, vì vậy ai cũng nghe thấy hết. Chỉ hiềm nỗi không ai nói gì.

Đúng lúc này Trần Thanh Phong đột nhiên lên tiếng, trong giọng đầy vẻ biếng nhác: “Điềm Điềm nhà em chỉ có một mình, dù mẹ cho em ấy cái gì thì không phải lúc em ấy gả vào đây cũng đem về lại à? Chuyện này không giống chị đâu chị dâu ba. Bên nhà ngoại nhiều người ăn không đủ no, chỉ có thể đánh chủ ý vào nhà mình. Mùa thu năm ngoái, ruộng nhà ta mất đến gần nửa luống, còn không phải là do chị lén lút đưa về ngoại à? À đúng rồi, cả chị dâu tư nữa, hồi dịp Tết em thấy chị len lén vốc đậu phụng đưa cho cháu ngoại mình đấy nhé.”

Sợ nhất không khí đột nhiên yên tĩnh lại!

Dâu ba và dâu tư còn chưa kịp phản ứng lại thì thấy bà Trần mỗi tay kéo một người, cười lạnh: “Thì ra là hai cô!”

Bà biết là người trong nhà làm, nhưng vẫn cứ tưởng là Tô Tiểu Mạch vợ thằng năm. Dù gì thì ai cũng biết chuyện mấy cô con gái nhà họ Tô trộm đồ nhà chồng, dù mình có chết đói cũng phải dâng biếu nhà mẹ và em trai.

Bởi vì nguyên nhân này nên bà mới bóng gió mắng vợ thằng năm.

Nhưng thật không ngờ, thì ra là hai người này!

“Mẹ à, con…”

“Được rồi, ăn cơm đi!” Bà Trần nhìn lướt qua Khương Điềm Điềm và con rể, “cười” nói: “Nhà có khách kìa.”

Hay còn có nghĩa, hai cô cứ chờ đấy đi!

Tôi sẽ trị các cô sau!

Dâu ba và dâu tư không ngờ cậu sáu lại biết hết chuyện của mình! Lúc này trong lòng khổ không thôi, muốn giải thích gì đó, ngặt nỗi quá rõ ràng rồi: bây giờ bà Trần không cho bọn họ cơ hội này.

Lúc này dâu tư mới hiểu ra vì sao vào thời khắc mấu chốt, dâu hai lại xoay nhanh như chong chóng đến vậy.

Cô đúng là đồ ngu mà!

Đang yên đang lành đi chọc cái cậu sáu không sợ trời không sợ đất này làm gì.

Dâu tư hối hận cực kỳ, dâu ba thì bắt đầu khóc trong lòng, số mệnh của cô sao lại đắng như thuốc hoàng liên thế này!

Còn dâu hai lại lấy làm vui mừng, may mà ‘tỉnh ngộ’ sớm nên không bị nói móc, thật ra không phải cô cảm thấy Trần Thanh Phong biết chuyện gì của mình, mà cô chợt nghĩ đến một chuyện, hai thằng nhóc đến nhà Khương Điềm Điềm lần này đều là con trai cô cả. Khương Điềm Điềm lại thề thốt không muốn nhà, vậy con trai cô đến ở bây giờ, nói không chừng có thể chiếm được nhà từ sớm.

Hơn nữa mẹ chồng cô nói cũng đúng, chắc chắn trong năm nay Khương Điềm Điềm sẽ gả đến, như vậy, thứ đó vẫn là nhà của mình mà.

Để con bé ăn trứng gà mấy tháng thì cũng không lỗ lã gì!

Nên cô mới tỉnh ngộ sớm!

May mà tỉnh sớm.

Người nào người nấy có tâm tư riêng, đến khi thật sự chuẩn bị ăn cơm thật thì mới phát hiện ra, á á á, thịt đâu rồi? Sao thịt trong đồ ăn không còn miếng nào vậy?

Trần Hồng im lặng nhìn mấy cô em dâu méo mặt thì cười nhạt, mắng thầm liên tục: Cho mấy người nói lắm này! Cho mấy người ăn vạ này! Đáng lắm!!!

Dù mọi người có nghĩ thế nào, thì Khương Điềm Điềm ăn bữa cơm này rất vui vẻ, “đại tiệc” thế này lâu lâu mới có một bữa đó!

Tuy chẳng có mấy thịt, nhưng Khương Điềm Điềm vẫn chấp nhận nha! 

Hạnh phúc quá đi mất!

Khương Điềm Điềm vui vẻ ăn uống, chuyện tìm gà mái lại được bà Trần bao thầu, cả nhà họ Trần không ai vui vẻ hơn cô! Đến buổi trưa, Tô Tiểu Mạch cùng hai cu cậu Đại Hổ và Nhị Hổ chuyển đến nhà Khương Điềm Điềm.

Bà Trần căn dặn Tô Tiểu Mạch mãi: “Em dâu con còn nhỏ tuổi, nếu được thì con nhớ giúp con bé nhé.”

Tô Tiểu Mạch rất ít nói, lại gầy đến nỗi tưởng chừng một cơn gió lướt qua cũng thổi bay cô đi. Từ lúc “mất con” lại càng ít nói hơn. Có điều bà Trần đã giao phó, cô vẫn nghe lời gật đầu, đáp: “Con hiểu rồi, mẹ cứ yên tâm.”

Cô không phải kiểu người thích soi mói kiếm chuyện, nếu như muốn quậy phá thì chuyện năm đó cậu năm gây ra, cô đã không đồng ý rồi.

Sau khi sống lại Tô Tiểu Mạch cũng hiểu được, cô đã sống lại rồi, hiệu ứng bươm bướm mà, không thể chuyện gì cũng giống nhau được. Không có gì là không thay đổi, nên giờ cô cũng tiếp nhận cô em dâu mà kiếp trước không xuất hiện.

Không thể không nói, Khương Điềm Điềm ăn mặc gọn gàng chải chuốt thế chứ nhà cửa lại khá lôi thôi, đồ đạc toàn để lung tung. Tô Tiểu Mạch vừa vào cửa đã lập tức bắt tay dọn dẹp, việc nên làm đều làm, không chậm trễ lấy một giây.

Khương Điềm Điềm đang ngồi ngoài sân cho tiêu cơm, Tô Tiểu Mạch lại giống như nàng tiên ốc cần cù.

Nhà của Khương Điềm Điềm phân chia như vậy, Khương Điềm Điềm và Tô Tiểu Mạch ngủ ở giường sưởi trong phòng Đông, hai cậu bé kia ngủ ở trên giường trong phòng Tây. Hồi mới chuyển kiếp, Khương Điềm Điềm ngủ ở giường sưởi còn chưa quen, cô đã bao giờ nằm giường sưởi đâu. Nhưng dù là thế, cô vẫn rất kiên quyết không chuyển đến căn phòng có giường.

Dù gì ngày nào cũng phải nấu cơm hoặc nấu nước, ở giường sưởi ấm hơn!

Giữa chăn và ấm áp, Khương Điềm Điềm quả quyết chọn vế sau.

Hai đứa choai choai Trần Đại Hổ và Trần Nhị Hổ cũng không ngồi yên, chúng vừa bày hành lý ra xong là chạy vọt ra ngoài chơi, dù gì ở đâu cũng như nhau cả, với chúng thì cũng chỉ là nơi để ngủ mà thôi.

Tô Tiểu Mạch bận ra bận vào, Khương Điềm Điềm và Trần Thanh Phong thì ngồi ngoài sân, cùng nhau chống cằm nhìn cô ấy, một lúc sau, Khương Điềm Điềm mới không nhịn nổi mà nói: “Chị dâu, chị không ngồi nghỉ một chút sao? Buổi chiều còn phải đi làm mà.”

Cuối cùng Tô Tiểu Mạch cũng dừng động tác, cô nghĩ rồi đáp: “Chị không mệt.”

Tô Tiểu Mạch thật sự không mệt.

Từ khi sống lại, cô phát hiện thể lực của mình đã tăng lên rất nhiều, dĩ nhiên không đến nỗi là nữ hộ pháp nhưng thực sự cô khá khỏe khoắn, bình thường làm việc một ngày là mệt lắm rồi, vậy mà bây giờ lại như không có chuyện gì. Cũng giống như mấy hôm trước đến công xã vậy, cô đi về mấy vòng cũng chỉ hơi oải mà thôi.

Cô nghĩ, ông trời đúng là quá tốt với mình rồi.

Cho cô cơ hội được làm lại, cũng cho cô cơ thể khỏe hơn trước kia nhiều.

“Hai em cứ trò chuyện đi, để chị đi gánh nước.”

Khương Điềm Điềm: “!!!”

Cô nói: “Nấu nước thì khỏi ạ, con gái một mình…”

Còn chưa nói hết câu thì thấy Tô Tiểu Mạch đã đi ra khỏi cửa.

Khương Điềm Điềm trợn mắt: “Chị ấy, làm vậy cũng được hả?”

Trần Thanh Phong gật đầu: “Hồi trước chị ấy cũng như vậy, chỉ lo bố mẹ anh đuổi đi nên chưa bao giờ làm biếng.”

Khương Điềm Điềm: “… Ồ.”

Hèn chi người ta được làm nữ chính!

Còn như cô chỉ muốn làm con cá mặn nằm dài ra thôi.

Không muốn làm việc tí nào!

Khương Điềm Điềm cảm khái nàng tiên ốc mới đến nhà mình, mà ở bên nhà họ Trần, bà Trần và con gái đã bàn bạc xong, để cho chị tích cóp đồ giúp.

“Con xem, thứ này thì bao lâu là góp đủ?”

Trần Hồng: “Ở chỗ con còn có một ít, có điều nhất định con sẽ xong sớm.”

Thật ra từ hai năm trước khi cậu năm kết hôn xong, bà Trần đã bắt đầu kiếm đồ cho cậu sáu, nguyên liệu may mặc đúng là có một bộ. Có điều là màu lam tím, lúc đó cảm thấy đẹp lắm rồi. Nhưng bây giờ cô con dâu này rất rất không tệ. Bà Trần cảm thấy, màu lam tím này không xứng với độ đáng yêu rộng lượng của dâu sáu chút nào cả.

Nên lần này bà muốn một màu sắc sặc sỡ, kết hôn mà, sao không mặc đồ đỏ được.

Bà không cho phép!

Tuyệt đối không cho phép!

Trần Hồng đã nhìn thấu bản chất bị nhà che mắt của mẹ mình, bèn nói: “Con vừa tìm vừa nhờ thêm em chồng chú ý giúp, mẹ cứ yên tâm, chắc chắn sẽ sớm tìm được vải đẹp.”

Bà Trần gật đầu, nói: “Chuyện này giao cho con vậy.”

Trần Hồng: “Được.”

Trần Hồng bị kích thích quá lớn, trên đường về thấp giọng nói với chồng mình: “Nhà đúng là có sức hút! Mẹ em từ mẹ chồng hung dữ cũng có thể hóa mềm.”

Chồng của Trần Hồng tên là Lý Viễn Tề, anh đạp xe đạp, gặp phải khúc đường trơn nên suýt té ngã, ổn định xe rồi mới an ủi vợ: “Nếu là mẹ anh thì có khi cũng như vậy thôi.”

Trần Hồng suy nghĩ, nói thế cũng có lý, nếu con dâu chị đem theo nhà gả đến, đoán chừng chị cũng vậy mà thôi.

“Lát nữa về anh nhớ dặn em gái để ý xem trong huyện có vải đỏ không nhé.” Chị dặn chồng.

Lý Viễn Tề: “Được.”

Trần Hồng thấp giọng: “Không biết có phải em đa nghi không, mà em thấy em dâu út trông không đơn giản.”

Lý Viễn Tề: “Làm gì có, con bé còn nhỏ, nhìn không có tâm tư gì, lại còn thật thà ngây thơ.”

Trần Hồng nhớ đến bộ dạng chỉ muốn ăn của cô bé, nghĩ một lúc rồi cũng gật đầu: “Cũng đúng, chắc là em nghĩ nhiều rồi.”

Lý Viễn Tề: “Hơn nữa, anh thấy em út nhà em còn có tâm tư hơn em ấy thì có. Dù cô bé có làm gì thì chắc cũng do em của em xúi dại.”

Trần Hồng bóp anh: “Có ai nói em vợ như anh không?”

Có điều rất nhanh sau đó, tự bản thân chị cũng cười bảo: “Mà anh nói cũng đúng.”

Chị cảm khái: “Chỉ là, mẹ em tinh như thế, không thể bị lừa được. Anh xem, lần nào em đem đồ về là bà cũng cất tủ khóa lại. Dù có bị nhà che mắt thì em cũng hiểu tính mẹ, vẫn keo kiệt lắm.”

Nhưng lần này, Trần Hồng đúng là không ngờ tới.

Bà keo kiệt mà chị nói đang rón rén như kẻ trộm đi tới chuồng heo, thấy chị Vương ra ngoài nhổ rau cho heo không có ở đây, thế là vội vàng xuất hiện: “Bé Điềm ơi.”

Khương Điềm Điềm đang bằm rau, thấy bà Trần là lập tức nhớ đến bữa trưa thơm ngon.

Cô mỉm cười thật tươi: “Thím, sao thím lại đến đây?”

Bà Trần lập tức kín đáo đưa cho cô một cái bọc nhỏ, thấp giọng nói: “Chị thằng sáu đem ít bánh về, không phải cháu thích ăn à? Thím cho cháu đấy. Mau đem về nhà cất kỹ đi, đừng cho người khác biết ha!”

Khương Điềm Điềm: “!!!”

Mừng quá xá luôn!

Bà Trần: “Giữ lại làm điểm tâm nhé, đừng để thằng sáu biết nó lừa lấy đấy, thằng quỷ đó tham ăn lắm.”

Khương Điềm Điềm cảm động đến nỗi rưng rưng nước mắt, cô trịnh trọng đáp: “Vâng!”

Hức hức, người thời đại này chất phác thiệt mà!

Sao ai cũng đối tốt với cô vậy!

Cô nắm tay bà Trần, nói: “Đợi gà nhà cháu đẻ trứng, thím nhớ ghé nhà cháu ăn trứng gà nhé!”

Bà Trần: “Được!”

Bé Điềm đúng là một đứa bé ngoan mà!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước