LẤY CHỒNG GIÀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Lấy chồng giàu - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

_Tuyết Liên, để anh xách nước giúp em.

_Tuyết Liên, để anh hái vải giúp cho, em ra kia ngồi đi.

_A Liên, uống nước này.....

Cô gái mỉm cười rạng rỡ như bông hoa xinh đẹp tự tin khoe mình dứơi ánh mặt trời đáp lại sự giúp đỡ nhiệt tình của đám trai làng.

Vũ Tuyết Liên_ chính là tên gọi của tôi, người đựơc mệnh danh là hoa khôi của làng.

Tôi như đóa sen trắng nở giữa đầm lầy mênh mông. Làn da trắng, đôi mắt to tròn, mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên, thân hình thon gọn vòng nào ra vòng đấy khiến đám thanh niên không khỏi mỏi mắt ngắm nhìn, ngày đêm tranh nhau mượn cớ giúp nọ giúp kia để có cơ hội tiếp cận tôi làm quen.

Tôi cũng chả ái ngại gì, những lúc đó chỉ vui vẻ cười thật tươi giao đám việc nặng nhọc đó cho đám thanh niên kia. Họ thích giúp thì để họ giúp, dù sao cũng đâu phải do tôi nhờ vả gì đâu, đấy là họ tự nguyện cơ mà, hơn nữa họ khi làm việc họ còn rất vui. Mặc dù đựơc giúp đỡ nhiệt tình nhưng mẹ tôi vẫn luôn cằn nhằn:" Con đó, đừng việc gì cũng ỷ lại vào đám con trai trong làng đi. Con không sợ người ta dị nghị sao"

Những lúc như vậy, tôi chỉ biết cười cười nhìn mẹ đáp" Cũng đâu phải con muốn là họ cứ giành làm đó chứ. Mẹ xem cả làng này có ai được như con không, mẹ không tự hào khi có đứa con gái xinh như con thì thôi, đằng này mẹ còn sợ bị người ta dị nghị"

_ Con đó, con gái con đứa đừng có mà kiêu ngạo như vậy. Nói với mẹ con được chứ ra đường không đựơc nói thế nghe không. Người ta nghe rồi đánh giá không hay.

_ Vâng. Con biết mà, mẹ yêu đừng lo.

Một buổi chiều như thường lệ, tôi cùng với Lượng_ người bạn sát vách, cũng là người bạn cùng tôi đi qua những năm tháng tuổi thơ đến nhà ông chủ Dương làm công việc thu hoạch vải.

Ở cái chốn thôn quê này, ai mà chả biết đến ông chủ Dương chứ. Giàu có nổi tiếng cả một vùng, tiền ăn mấy đời không hết, đất đai nhiều đến độ chim bay mỏi cánh không hết đất.

Dù đã làm việc ở vườn vải này bao năm rồi, ấy vậy mà lần nào cùng Lượng vào đây, tôi đều chăm chú quan sát, suýt xoa khen ngợi, đôi khi chạnh lòng tôi còn thầm nhủ "Ông trời thật bất công. Tại sao một người xinh đẹp như mình lại phải đi làm công cho người khác cơ chứ. Mình nhất định phải tìm cách để đổi đời"

_Ế, Ê... Mày làm gì vậy. Hỏng hết vải rồi.

Tiếng Lượng gọi lớn kéo tôi thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tôi chợt hỏi bâng quơ:

_ Bao giờ tao mới thoát khỏi cảnh làm thuê này nhỉ. Bao giờ hoàng tử của đời tao mới xuất hiện đây.

Bốp

Lượng cầm quả vải rụng dứơi đất ném thẳng vào trán tôi rồi nói:

_Tỉnh chưa. Chưa tỉnh tao tặng quả nữa cho tỉnh hẳn. Hoàng tử mày nghĩ cuộc đời này nó giống truyện cổ tích chắc. Không đâu, thiếu gia, công tử giàu họ đều lấy người môn đăng hộ đối, giúp ích cho việc làm ăn của gia đình họ thôi, chị Hương cũng là một ví dụ điển hình đó, mày lấy đó mà làm gương, đừng vọng tưởng nữa, những người như chúng ta muốn bước chân vào nhà giàu không dễ đâu, làm dâu nhà giàu lại càng khó hơn. Người như chúng ta kiếm đủ ăn, đủ mặc là may lắm rồi, mau ngồi dậy làm việc đi đừng ở đó mơ mộng hão huyền nữa.

Bị Lượng nói, tôi tức lắm liền nổi đóa nói:

_ Không. Tao không giống chị Hương. Tao thông minh, xinh đẹp lại còn là hoa khôi của làng, tao không thể giống những người con gái khác đựơc. Tao nhất định sẽ làm thiếu phu nhân, mày cứ đợi đó mà xem.

Tôi nói chắc nịch, đầy tự tin.

Mẹ tôi thường bảo " Con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa. Người nghèo như chúng tôi thì làm sao mà cứơi đựơc người giàu cơ chứ. Mà có cưới đựơc chắc cũng sẽ lấy phải người không ra gì, không xấu xí, ăn chơi thì cũng bệnh tật ốm đau, vũ phũ. Tốt nhất vẫn là nên lấy người tương xứng, không cần quá đẹp trai chỉ cần chăm chỉ chịu khó, yêu thương vợ con là được"

Tôi thì không nghĩ vậy, tôi luôn tin rằng một người như tối chắc chắn sẽ lấy được một người chồng vừa đẹp trai lại giàu có. Và rồi cơ duyên cũng đến, ông trời quả không phụ lòng mong mỏi cuối cùng cũng cho tôi gặp đựơc hoàng tử của đời anh. Anh chính là Hiếu_cậu chủ của gia đình họ Dương, con trai của ông chủ Dương_ chủ vườn vải mà tôi làm thuê. Trong một lần hái vải về muộn, tôi tình cờ gặp đựơc anh đang bị thương nằm ngất đi trên đường. Trời thì tối, đường đi tối om, vắng tanh không một bóng người, phải gắng sức lắm tôi mới có thể kéo lết anh về đựơc đến nhà.

Tại vườn vải:

_ Tuyết Liên, để anh hái giúp cho.

_Tuyết Liên, uống nước đi. Khăn này.

_Lượng, cậu qua kia đi. Chỗ này có tôi với Tuyết Liên đựơc rồi.

......Sau ngày đựơc tôi cứu, Hiếu bắt đầu tìm cách tán tỉnh tôi. Mặc dù trong lòng đã đổ hắn ầm ầm nhưng ngoài mặt tôi vẫn ra vẻ làm cao, tỏ ra dáng vẻ nửa gần nửa xa, khiến anh ta điêu đứng không ít.

_ Tuyết Liên, em xuống đi để anh lên hái cho. Cao thể em hái sao đựơc, cẩn thận không lại ngã.

_ Sao thế đựơc. Cậu chủ đừng nói vậy ông bà chủ nghe đựơc lại đuổi việc em.

_Được rồi. Không nói, không nói. Tất cả nghe em, em xuống đi. Chúng ta ra kia nói chuyện một lát.

_ có đựơc không. Tôi giả bộ lưỡng lự, nghi ngại nhìn Hiếu.

_ Thôi nào. Làm mãi cũng phải nghỉ ngơi uống ngụm nước chứ. Xuống đi, đừng ngại, anh cho đuổi hết mấy người làm gần đây ra khu vườn phía Tây rồi. Không có ai nhìn thấy em lười biếng đâu mà lo.

_ Vâng.

Vặt nốt chùm vải gần đưa cho Hiếu, tôi cẩn thận leo xuống, phía dưới Hiếu luôn miệng bảo tôi cẩn thận, hai tay đưa lên trước đỡ tôi khỏi ngã. Khi gần chạm đất, tôi cố ý giả bộ trượt chân, hét ầm lên, Hiếu giật mình đưa tay chộp ngay lấy người tôi. Quá bất ngờ, cả hai ngã nhào ra đất, người tôi nằm đè lên người anh, tôi ngại ngùng chống tay muốn đứng dậy. Nào ngờ, Hiếu lại vòng tay qua lưng kéo sát người tôi lại người anh, lực tay tuy không quá mạnh nhưng cũng đủ khiến tôi một lần nữa nằm đè lên anh, lần này khoảng cách giữa cả hai dường như bằng không, môi tôi chạm vào môi anh, mặt tôi đỏ rần rần lên, tim đập thình thịch như trống đánh liên hồi, tôi ngại ngùng đưa tay muốn đẩy anh lần nữa nhưng không đựơc. Tay trái anh đặt sau gáy, cố định không cho tôi nhúc nhích cũng như chạy thoát. Đầu lưỡi anh cuốn lấy lưỡi tôi, nhẹ nhàng mà thành thục từ từ, từ từ hút hết những mật ngọt.

Nụ hôn đầu vụng về mà ngọt ngào, anh buông tôi ra, cười cười nói:

_ Em hôn vụng về quá.

Mặt đỏ ửng vì ngại, tôi đáp:

_ Em... Đây là nụ hôn đầu.

_ Vậy sao. Anh cười lớn.

_Anh cũng là lần đầu đó. Vậy là lần đầu của anh và của em đều dành cho nhau, chúng ta thật là có duyên.

_Thật sao. Sao em thấy anh hôn thành thạo quá.

_Haha. Có những thứ thuộc về bản năng, không cần ai dạy đàn ông bọn anh cũng biết. Không tin em có thể thử.
Nghe cũng là biết điều không đứng đắn. Tôi ngượng ngùng đưa tay đẩy anh ra, không để tôi kịp chuẩn bị Hiếu liền đưa tay nắm lấy tay tôi giật ngược lại về phía anh. Cả người được anh ôm trọn vào lòng.

_Làm người yêu anh nhé.

Giọng nói ấm áp vang vọng trên đầu, ánh chiều tàn rơi trên vai anh, hắt vào gương mặt điển trai càng làm anh thêm hấp dẫn. Trái tim tôi nổ tung lên từng hồi, trong lòng không ngừng gào thét, chỉ muốn hét lên thật to "Em đồng ý. Em đồng ý".

Nhưng lòng tự tôn của một thiếu nữ không cho phép tôi làm điều đó, từ nhỏ mẹ đã dạy tôi là con gái phải dịu dàng, hiền thục, nết na dù có thích ai, ghét ai cũng không đựơc thể hiện ra mặt lúc nào cũng phải dịu dàng, hòa nhã đối xử tốt với mọi người, có như vậy mới không bị người ta đánh giá là con nhà không ra gì. Bởi vậy, dù đã đổ xiêu vẹo trước lời tỏ tình ngọt ngào của anh, tôi vẫn ngượng ngùng, e thẹn nhỏ giọng đáp " Vâng"

Gió hiu hiu thổi, vài chiếc lá trên cây nhẹ nhàng rời cành bay lượn trong không gian.

Dứơi ánh hoàng hôn đỏ rực, vòng tay dịu dàng ôm trọn lấy tôi vào lòng. Ngày hôm đó, tôi cứ ngỡ anh chính là hoàng tử, còn tôi chính là nàng lọ lem trong chuyện cổ tích, chờ đợi 18 năm cuối cùng cũng gặp được người đàn ông của đời mình. Mãi đến sau này khi trải qua tất thảy những vui, buồn, hạnh phúc, cay đắng tôi mới chân chính hiểu ra rằng cổ tích không có thực trong đời thường. Thiên sứ hay ác quỷ khoảng cách rất mong mảnh, chỉ cần xảy chân một cái, chớp mắt vạn vật đều tan biến.

Từ ngày ấy, tình cảm giữa chúng tôi chính thức tiến lên một bước mới. Anh yêu thương và chiều chuộng, tôi muốn gì, thích gì anh đều cố gắng làm hoặc mua về cho tôi. Duy chỉ có tình yêu của chúng tôi, từ đầu đến cuối anh đều giấu giếm không cho một ai biết đến sự tồn tại của nó, ngay cả Lượng, Hiếu cũng không đồng ý cho tôi nói với cậu ý. Những cuộc gặp gỡ vụng trộm, những đêm ân ái cuồng nhiệt khiến chúng tôi ngày càng xích lại gần nhau hơn. Thời gian đầu, mọi thứ vẫn ổn, cho đến một ngày khi nhìn thấy anh tay trong tay, cười nói vui vẻ với người con gái khác, tôi như người say chợt tỉnh giấc, chợt nhận ra mối nguy hiểm đang rình rập xung quanh tình yêu của chúng tôi.

Tối đó, trên đừơng đi đến gặp anh tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nghĩ xem bản thân phải nói sao, phải làm gì để anh đường đường chính chính công khai tình cảm giữa chúng tôi. Tôi không phủ nhận, tình cảm tôi dành cho anh không phải hoàn toàn xuất phát từ tình yêu, bởi đâu đó trong trái tim tôi, điều kiện tiên quyết để tôi để mắt cũng như đồng ý yêu anh chính là tiền bạc và gia sản nhà anh. Tôi không nghĩ việc yêu một người con trai giàu có là gì là sai, cảm giác có tiền bên cạnh thật an toàn. Bởi vậy, dù có ghen tuông nhưng tôi vẫn luôn lý trí, vẫn biết bản thân phải làm gì, ra sao để không tuột mất con cá lớn khỏi tay.

_ Em tới rồi à. Anh nhớ em quá. Vừa thấy tôi, Hiếu liền lao tới ôm hôn tới tấp. Vốn đang giận, tôi khó chịu đưa tay đẩy anh ra, giọng hờn dỗi:

_ Anh đừng động vào em. Em không muốn dùng chung đồ với người khác.

Hiếu khó hiểu nhìn tôi, hỏi:

_ Em nói gì vậy.

_Anh còn hỏi, chiều nay anh đi với ai. Trên phố còn cười nói vui vẻ, bộ dạng thân mật, bây giờ còn tỏ vẻ không biết.

Anh nhìn tôi, rồi như nhớ ra gì đó, Hiếu khẽ "À" lên một tiếng.

_ Em nói Thu sao, cô ấy là Thu, hàng xóm sát vách nhà anh, giống như em với Lượng đó. Phụ huynh hai nhà cũng qua lại thân thiết lắm, nhà lại gần nhau nên bọn anh chơi với nhau khá thân. Tuy nhiên, anh chỉ coi Thu như em gái thôi, người anh yêu chỉ có em. Em không tin à, vậy anh thề cho em xem nhé.

_ Con, Dương Minh Hiếu, xin thề...

Không để anh nói hết câu tôi vội bịt miệng anh lại trách:

_ Đựơc rồi. Em tin anh. Thề độc gì chứ.

_ Anh chỉ muốn em tin anh thôi.

_ Vậy bao giờ anh định công khai chuyện chúng ta, hai đứa mình yêu nhau cũng lâu rồi mà.

_ Giờ chưa phải lúc.

Nghe anh nói vậy, tôi liền nổi đóa lên:

_ Không phải lúc, không phải lúc... Lúc nào cũng không phải lúc. Anh định để em chờ đến bao giờ nữa. Em nói anh biết, em không phải giống mấy cô gái anh từng quen, ngu ngốc để anh xỏ mũi đâu. Anh muốn cưới em thì cứ nói thẳng, đừng có vòng vo.

_Em xem em kìa. Tính cách nóng nảy như vậy mà em đòi làm thiếu phu nhân hay sao. Em cũng biết nhà anh mà, chuyện lập gia đình đâu phải bản thân muốn là đựơc, anh còn phải bàn tính với bố mẹ nữa chứ. Em phải cho anh thời gian, đợi sau này anh tiếp quản cơ ngơi nhà họ Dương, lúc đấy anh có tiền, có quyền rồi, không còn phụ thuộc vào bố mẹ nữa anh nhất định sẽ đừơng đường chính chính dùng xe ô tô 4 chỗ đón em về nhà chồng.

Nghe anh nói tôi cũng xuôi xuôi, gì chứ ở quê tôi, lấy chồng mà đựơc đi xe ô tô là oách lắm. Thời bây giờ đâu có như bây giờ, cả làng may ra mới có một con xe máy, hiếm lắm mới có ô tô về làng. Nói đâu xa, ngay như bản thân tôi, 18 năm sống trên đời mới đựơc nhìn thấy ô tô có hai lần chứ có nhiều nhặn gì đâu, giờ đây nghe thấy người yêu hứa hẹn mai sau sẽ đón tôi bằng xe ô tô nghe nó cứ sướng gì đâu. Bao nhiêu buồn phiền, hờn dỗi tiêu tan sạch. Tôi nũng nịu, áp sát người vào lòng anh, bàn tay mềm mại, lả lướt lượn lờ trên từng thớ thịt rắn rỏi. Đêm đó, lại là một đêm không ngủ, hơi thở hòa vào hơi thở, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc hòa tan, trộn lẫn vào nhau mãi đến khi trời hửng sáng những âm thanh ái muộn khiến người khác phải đỏ mặt kia mới dần biến mất.

Sau trận hoan ái kịch liệt, tôi mỉm cười hạnh phúc dựa vào lòng anh ngủ mà không hay trời cao đang nổi cơn giông tố

Chương 2

Tôi cứ như con ngốc ngây thơ tin vào lời anh nói, ngày ngày chìm đắm trong giấc mộng hão huyền mà anh ta vẽ ra. Mãi cho đến một ngày:

_ Cô ơi mua rau đi. Chị ơi mua rau đi.

_Mua rau đi.

Trong lúc tôi đang bán hàng, chị Mai đứng bán ở kế bên chạy sang, vỗ vỗ vai tôi, chỉ tay nói:

_ Nhìn kia. Trông họ đẹp đôi quá đi.

Đưa mắt nhìn theo hướng chị Mai chỉ, sững sờ trong giây lát, nỗi bực tức trong lòng trào dâng, tôi bực bội đi tới chỗ Hiếu, khó chịu hỏi:

_Anh Hiếu, ai đây.

Hiếu lúng túng nhìn tôi rồi lại nhìn cô gái kia, có lẽ anh không ngờ lại gặp tôi ở đây, anh ấp úng lời nói cứ đựơc nửa lại thôi. Cô gái kia có vẻ cũng nhận ra sự khác thường của Hiếu, không chút khiêng dè Thư đưa tay mình nắm chắt lấy tay Hiếu, đắc ý giơ lên trước mặt tôi nói:

_Tôi là vợ sắp cứơi của Hiếu. Anh Hiếu em nói đúng không.

Lời nói tuy nhẹ nhưng ánh mắt lại mang theo sự uy hiếp không hề nhẹ. Hiếu gật đầu.

_Đúng vậy, vợ sắp cưới. Vợ sắp cưới.

Tôi bàng hoàng, hai mắt mở lớn nhìn chằm chằm vào anh ta. Anh ta nói cái gì cơ " Vợ sắp cưới". Sao anh ta lại có thể nói ra những lời đó, anh ta không thấy xấu hổ sao, mới hôm qua thôi, à không mới vài tiếng trước thôi, anh ta vẫn còn dịu dàng, âu yếm nói những lời yêu thương ngọt ngào, thề thốt sẽ lấy tôi làm vợ, ngoài tôi ra cả đời anh ta sẽ không yêu và cưới một ai khác ngoài tôi. Ấy vậy mà giờ đây, anh ta lại có thể ngang nhiên đứng trước mặt tôi, tuyên bố anh sắp lấy vợ nhưng đáng tiếc người anh cưới lại chẳng phải là tôi.

_Khốn khiếp.

Nỗi uất ức, căm phẫn trong lòng bùng nổ, tôi dồn toàn bộ sức lực bản thân có tát mạnh vào mặt hắn.

"Chát"

_Cô điên à. Thư hét lên, dùng tay đẩy tôi ra.

Lượng và chị Mai cũng nhanh chóng chạy đến bên tôi. Mọi người trong chợ thấy ồn ào cũng nhanh chóng tập trung lại, tiếng người xì xào, bàn tán huyên náo cả một con phố.

_ Liên, có gì từ từ nói chuyện. Chị Mai giữ tay tôi khuyên bảo, bên kia Lượng cũng giữ chặt lấy tôi không cho tôi tiến lên.

Giãy không đựơc, tôi bực bội gằn giọng nói:

_Bỏ ra.

Im lặng hồi lâu, lúc này Hiếu mới lên tiếng:

_ Cô gây sự đủ chưa. Tôi đã nói tôi không yêu cô rồi. Cô đừng bám theo tôi nữa. Trước đây, tôi nể tình cô là con gái, tôi không tính toán, so đo nhưng lần này cô quá lắm rồi. Cô mau đi đi.

_Cô nghe thấy gì chưa. Người như cô mà đòi lấy anh Hiếu sao. Đúng là đũa mốc đòi chòi mâm son.

_ Đi thôi, đi thôi. Nhân lúc tôi vẫn còn sững sờ vì những điều Hiếu nói, chị Mai và Lượng liền nhân cơ hội kéo tay tôi rời khỏi nơi đó.

_ em sao vậy Liên.

_ Hắn ta. Hắn...lừa dối em. Tôi lắp bắp mãi mới nói lên lời.

_Lừa em. Cả hai ngạc nhiên hỏi lại.

Tôi chỉ gật đầu không đáp, nước mắt không ngừng trào ra.

_Vậy hai đứa đã... Đó đó chưa.

Ngày ấy quê tôi vẫn còn lạc hậu lắm, chưa lấy chồng mà đã ăn nằm với con trai quả là một việc tội đồ. Chuyện đã ra nông nỗi, hắn cũng sắp lấy vợ, tôi cũng cần tìm cho mình một người chồng mới, chuyện xấu hổ này nhất định không thể để lộ ra ngoài. Nếu không quãng đời về sau của tôi e rằng...

_Này. Hai đứa đã xảy ra chuyện gì chưa.

Tiếng chị Mai bất chợt kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, tôi ấp úng nói:

_ Chị nghĩ gì vậy. Tất nhiên là chưa rồi. Em đâu phải loại con gái đó.

_Ừ. Vậy thì tốt.

Không để bản thân đau buồn lâu, tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần cùng cả hai quay lại chợ bán hàng, dù sao thì chúng tôi vẫn phải bán hàng kiếm tiền sống qua ngày.

Tưởng chừng, từ bỏ người đàn ông đó là xong. Nhưng không vào một ngày đẹp trời, tôi lại phát hiện ra bản thân mình đang mang thai. Lúc biết mình có thai tôi hoảng lắm, cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay, cả người run rẩy đứng không vững. Tôi không rõ bản thân mình lúc đó vui hay buồn nữa, chỉ biết trong lòng trào dâng lên một niềm hy vọng sáng chói, " có thai" vậy là tôi đã có con với Hiếu, giấc mơ bước chân vào nhà họ Dương hẳn không còn xa vời. Dù biết Hiếu có vợ sắp cưới nhưng lúc đó tôi vẫn quyết tâm giành lấy Hiếu bằng đựơc, khát vọng, giấc mơ về một cuộc sống giàu sang đã che mờ đi lý trí của bản thân. Giờ nhìn lại tôi thấy bản thân mình lúc đó thật ngu ngốc, cứ mải chạy theo những thứ vật chất xa hoa để rồi phải đánh đổi bằng cả tuổi xuân và tính mạng.

Hôm đó, tôi đứng trước cổng đợi tới gần 8h mới gặp đựơc Hiếu.

_Cô tới đây làm gì.

_ Em có chuyện muốn nói.

_Chuyện gì, nói mau đi. Tôi không có thời gian.

_Em có thai rồi.

_ có thai. Cô nói thật à.

_Vâng. Hiếu trầm ngâm nhìn tôi một lát, lạnh lùng nói:

_Phá đi.

_Anh nói gì cơ. Sao anh có thể nói ra những lời độc ác như thế, nó là con anh cơ mà.

_Sao tôi biết đựơc nó có phải là con của tôi hay không. Cô ngủ với tôi đựơc thì cũng ngủ với thằng khác đựơc. Tôi đâu có ngu.

_Anh...

_ Nể tình chúng ta từng có khoảng thời gian vui vẻ, cô cầm chỗ tiền này đi phá thai đi.

_ Khốn nạn. Anh là đồ khốn. Tôi phải giết chết anh.
_Cô điên đủ chưa. Hiếu giữ chặt hai tay tôi quát lớn.

_Cô muốn làm lớn chuyện chứ gì. Đựơc tôi đưa cô tới nhà bác trưởng thôn, chúng ta từ từ nói chuyện. Để xem đến lúc đó ai là người chịu thiệt.Đi, đi. Hiếu kéo tay tôi lôi xềnh xệch.

Đi đựơc một đoạn, hắn liền bất ngỡ buông tay khiến tôi chới với tí ngã.

_ Tiền đây, cầm lấy mà bỏ đứa bé đi.

_ Chuyện giữa hai ta kết thúc rồi. Cô có giữ lại đứa trẻ người chịu thiệt cũng chỉ là cô thôi.

_ Cầm lấy. Không phải cô yêu tiền lắm sao. Tiền đây, cầm lấy đi.

Mặc kệ hắn luyên thuyên, từ đầu đến cuối tôi đều thủy chung với sự im lặng. Hiếu nhìn tôi vậy thì bực lắm, hắn cáu lên cầm xấp tiền ném thẳng vào mặt tôi.

_Mặc kệ cô có đồng ý hay không. Đứa bé này tôi tuyệt đối không nhận, cô cũng đừng mong dùng đứa trẻ để trói buộc tôi. Gia đình tôi chỉ chấp nhận cô con dâu môn đăng hộ đối thôi. Loại người ham hư vinh như cô đừng hòng bước chân vào cửa nhà tôi.

Trong màn đêm tăm tối, tôi đứng im, bất động với đống tiền giấy bay lả tả xung quanh.

Tôi cay đắng cúi xuống nhặt từng đồng, nước mắt như những hạt chân trâu rơi lã chã xuống mặt đất. Cuối cùng cũng nhặt xong, tiền, nhiều tiền vô cùng. Nhiều tiền thì sao chứ, tôi không chồng mà chửa để dân làng biết đựơc tôi chắc chắn sẽ chết chìm trong ánh mắt khinh miệt và những lời nhục mã thậm tệ của họ. Rồi còn mẹ nữa, mẹ đã có tuổi rồi, tôi sợ mẹ sẽ không chịu đựơc trước cú đả kích này mất.

_Liên, sao mày lại ở đây.

Tôi đưa mắt nhìn Lượng. Suốt 18 năm cuộc đời, chưa bao giờ tôi cảm thấy thằng bạn lông nhông của mình đáng tin như lúc này. Tôi đứng bật dậy, ôm chầm lấy khóc tu tu Lượng trong sự ngỡ ngàng của nó:

_Mày sao vậy. Có chuỵên gì từ từ nói. Đừng làm tao sợ.

_Tao có thai rồi.

_Cái gì. Lượng hét lên đầy kinh ngạc.

_ Nó có chịu trách nhiệm không.

Tôi lắc đầu.

_Nó là thằng nào. Mày nói tao biết, tao nhất định sẽ đòi lại công bằng cho mày.

_Bỏ đi. Mình không đấu lại họ đâu.

_Thằng Hiếu đúng không.

_Mày đúng thật là. Tao đã nhắc nhở mày bao nhiêu lần rồi, loại con trai nhà giàu như hắn không đáng tin đâu. Bọn nó yêu chơi yêu bời không sao nhưng lấy vợ lại là chuyện khác. Người vợ mà họ lấy phải là người môn đăng hộ đối, giúp anh cho sự nghiệp phát triển của gia đình.

_Mày nói đủ chưa. Mày thấy tao chưa đủ thảm phải không.

_Tao, tao không có ý đó.

Im lặng hồi lâu, Hiếu lên tiếng

_Mày định làm sao.

_Tao không biết nữa. Giờ tao rối lắm. Mẹ tao mà biết chắc mẹ tao cạo trọc đầu tao rồi bôi vôi mất. Tao sợ lắm mày ơi.

_Đừng lo. Chuyện gì cũng có cách giải quyết thôi.

_ Cách gì. Cái bụng của tao sẽ ngày ngày một lớn ra, rồi mọi chuyện cũng sẽ lộ tẩy thôi. Lúc đó tao chỉ còn con đường chết thôi.

_ Cưới đi._Mày nói gì. Tôi kinh ngạc nhìn Lượng.

_ chúng mình làm đám cứơi đi. Tao sẽ cứơi mày.

_Mày không cần phải làm vậy đâu. Tao không cần ai thương hại mình cả, tao...

_ Tao không có thương hại mày. Tao yêu mày, yêu mày từ rất lâu rồi, mày có hiểu không.

_Mày đừng đùa nữa. Đùa vậy không có vui đâu

_Tao không đùa. Tao thật lòng, thật tâm thích mày. Từ rất nhiều năm về trước tao đã yêu mày rồi, nhưng tao biết bản thân mình không xứng với mày nên tao chỉ còn biết nén nỗi yêu thương vào sâu trong đáy lòng, âm thầm ở bên quan tâm, chăm sóc mày. Mày có hiểu không.

_Như vậy với mày thật không công bằng.

_Nhìn mày ngày ngày đau khổ, hủy hoại bản thân vì một người đàn ông khác mới là điều không công bằng nhất với tao. Tin tao, tao nhất định sẽ chăm sóc tốt cho hai mẹ con mày.

Dù biết bản thân làm vậy là không công bằng với Lượng, nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý. Tôi biết, bản thân mình ích kỉ, gây chuyện ra chuyện lớn như vậy rồi lại để Lượng gánh thay, nhưng quả thực lúc đó tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Ai nói tôi ích kỉ, xấu xa tôi cũng đành chịu thôi.

Quê tôi lúc đó thật sự vẫn rất lạc hậu, họ vẫn mang nặng cái tư tưởng trọng nam khinh nữ. Trong tư tưởng của họ, con gái chưa lấy chồng mà chửa là một nỗi xỉ nhục lớn của gia đình, dòng họ, mọi tội lỗi đều do người con gái khổ mệnh gánh chịu trong khi đó đám đàn ông tệ bạc kia lại hiên ngang, vui vẻ cứơi vợ mới, chìm đắm trong cuộc chơi mới. Nhẹ thì bị người làng chửi bởi lăng mạ, nặng thì bị gia đình đánh đập rồi đuổi ra khỏi nhà, có người không chịu đựơc phải bỏ đi biệt xứ.

Lúc đó, để giữ lại đứa trẻ ngoài cứơi Lượng ra, tôi thật sự không còn cách nào khác.

Bố mẹ hai bên sau khi nghe chúng tôi thưa chuyện, tuy có tức giận nhưng cũng không có làm khó gì cả, nhanh chóng bàn bạc chuẩn bị cho hôn lễ.

Hôn lễ của chúng tôi diễn ra vào ngày 28/08, trước ngày đám cứơi của Hiếu khoảng 10 ngày.

Ngày cưới, tiếng người huyên náo, tiếng pháo đốt vang vọng cả một vùng trời. Càng gần giờ đón dâu, tôi càng hồi hộp, đứng ngồi không yên. Chị Mai thấy vậy cười nói:

_ Gớm. Trông mày cứ như kiểu sắp đi đánh trận ý. Ngồi ngăn ngắn lại cho chị xem nào.

_Em hồi hộp lắm chị. Tim đập thình thịch luôn nè. Chị không tin chị sờ thử xem.

_ Rồi, rồi. Hôm nay em là cô dâu, là nhân vật chính em nói gì cũng đúng hết đựơc chưa.

_Mai à, ra bác nhà chút chuyện con.

_Vâng ạ.

_ em ở đây nhé. Chị ra xem sao rồi vào ngay.

_Vâng.

Chị Mai đi rồi, trong phòng lúc này chỉ còn lại mình tôi, đang miên man suy nghĩ, chợt tôi nghe thấy tiếng ai gọi nhỏ phía sau.

_Liên ơi, Liên ơi.

Quay lại đầu nhìn lại. Tôi dường như không tin vào mắt mình. Người đứng sau song cửa sổ, không ai khác chính là Hiếu.

Mặt tôi lập tức xa sầm xuống, tôi gằn giọng hỏi:

_Anh tới đây làm gì. Nơi này không hoan nghênh anh.

_ Liên, anh biết anh sai rồi. Chúng ta nói chuyện một lát đựơc không.

_Giữa chúng ta không có gì để nói cả.

_ Em không ra thì chúng ta đứng đây nói chuyện cũng được.

Tôi đưa mắt dáo dác nhìn xung quanh, trong lòng không hỏi lo lắng bị ai đó bắt gặp. Không suy nghĩ nhiều, tôi nói:

_ Đựơc rồi. Tôi ra.

Nhân cơ hội không ai chú ý, tôi liền lẻn ra phía sau nhà. Vừa trông thấy tôi Hiếu liền lao vào ôm chầm lấy.

_Anh nhớ em lắm.

_Anh buông tôi ra.

_Không, anh không buông. Anh biết anh sai rồi. Anh thừa nhận bản thân lúc ban đầu chỉ định chơi bời với em, nhưng anh thật không ngờ rằng càng lâu anh càng yêu em nhiều hơn. Lúc nghe tin em sắp cưới, anh như hóa điên, anh nhận ra bản thân đã yêu em thật rồi. Yêu không còn đường lui nữa. Trở về bên anh có đựơc không.

_ Anh nói lời này thì có ích gì. Tôi cũng sắp lấy chồng rồi. Tất cả đã quá muộn rồi, anh về đi.

Anh buông tôi ra, hai tay giữ chặt lấy vai tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào anh:

_Nhìn anh.

_ Em thật sự muốn lấy chồng sao, lấy một kẻ nghèo hèn, lấy một người mình không yêu, lấy một kẻ không phải là cha đứa trẻ trong bụng. Em đang tâm sao.

_ Thì sao chứ. Cậu ấy yêu tôi, cái quan trọng là cậu ấy có thể cho tôi một mái ấm, thứ mà anh không thể nào cho tôi đựơc.

_ Ai nói anh không cho em được. Chỉ cần em từ bỏ đám cứơi này, anh nhất định sẽ cứơi em về làm vợ.

_Anh nói gì. Anh không đùa chứ.

_Anh không đùa. Anh đã thuyết phục đựơc bố mẹ đồng ý rồi, chỉ cần em gật đâu thôi. Anh nhất định sẽ rước em vào nhà.

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, lòng rối như tơ vò, không biết phải làm sao cho phải. Những điều Hiếu nói không sai, thật sự tôi không cam tâm gả cho Lượng, từ nhỏ tôi luôn có mơ ước đựơc gả vào nhà giàu, ngày ngày sống cuộc sống trong nhung lụa, nay có cơ hội đã đến, tôi thật sự không muốn buông tay. Nhưng còn Lượng thì sao, nếu tôi hủy hôn cậu ấy phải làm sao, cậu ấy đã vì tôi hy sinh rất nhiều rồi, tôi thật sự không đang tâm làm tổn thương cậu ý thêm một lần nào nữa.

Chương 3

Phụ nữ đúng là phụ nữ, đàn ông họ chỉ mới nói đôi ba ngọt ngào, bao nhiêu đau đớn, oán hận liền lập tức tan biến.

Tôi nhìn anh, nhìn ánh mắt đầy hạnh phúc kiên định nói:

_ Em đồng ý.

Người cười tất sẽ có người khóc. Tôi vẫn còn nhớ như in cảnh tượng đau đớn ngày hôm đó. Nhớ cảnh tượng mọi người ngơ ngác, hỗn loạn khi nghe tôi tuyên bố hủy hôn ngay trước giờ làm lễ. Nhớ lại hình ảnh bố mẹ Lượng đã tức giận ra sao, chửi mắng tôi thậm tệ ra sao. Nhớ đến ánh mắt đau đớn, bi thương đầy tuyệt vọng của Lượng. Nhớ tới hình ảnh người mẹ già đau đớn, bất lực quỳ xuống chân người ta xin lỗi. Nhớ tới khoảnh khắc mẹ bắt tôi quỳ xuống trước bàn thờ tổ tiên, trước di ảnh cho mà đánh mắng, bắt tôi thề thốt, xin lỗi mọi người.

Giờ phút đôi chân mẹ chạm đất, tim tôi đau như thắt lại. Tôi muốn chạy đến đỡ mẹ dậy nhưng chỉ nhận được cái hất tay đầy lạnh lùng của bà. Không riêng gì mẹ, tất cả mọi người xung quanh đều nhìn tôi đầy lạnh lùng, khinh miệt. Tôi lẻ loi, chới với giữa đám cứơi của chính mình, tôi không trách mọi người, bởi tôi hiểu họ làm vậy là hoàn toàn đúng, trong mắt họ tôi chính là đứa con gái hư hỏng, bỏ chồng theo trai ngay trong ngày cưới của chính mình. Nếu là tôi có lẽ tôi cũng sẽ xử sự như vậy thôi.

Tôi không biết hôm đó mình đã rời nhà ra sao. Tôi chỉ biết rằng, trước khi tôi rời nhà cảnh tưởng rất hỗn loạn, một trận đánh lớn diễn ra giữa hai người con trai. Đám đông xung quanh người la, người hét, người xông vào can.

Cuộc đánh đấm kết thúc, Lượng nhìn tôi, ánh mắt vằn lên những tia máu, nghiến răng nói:

_ Cút. Mấy người mau cút cho khuất mắt tôi.

_Xin lỗi.

_ Xin lỗi. Đến cuối cùng cô chỉ nói đựơc với tôi hai chữ xin lỗi thôi sao. Cút.... Cút hết đi.

Lượng gào lên rồi như người điên mất hết lý trí, Lượng dùng tay hất tất cả mọi thứ trên bàn xuống, tiếng vỡ vụn của chén bát, tiếng thủy loang choang vỡ thành từng mảnh trên mặt đất, tiếng người gào thét điên cuồng. Máu nhỏ tí tách từng giọt rơi xuống đất.

_ Lượng, xin lỗi.

Bỏ lại sau lưng tất cả, tôi theo Hiếu về nhà họ Dương. Đứng trước cửa lớn của ngôi nhà cao tầng rộng lớn, khang trang nhất nhì trong vùng, bao nhiêu nỗi đau đớn bỗng chốc tan theo mây khói. Lúc đó, tôi chỉ ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần có tiền, tôi sẽ có hạnh phúc mà nào có biết rằng sống trên những đồng tiền không phải do mình làm ra nó thật sự rất khó khăn, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất cũng phải dùng máu và nước mắt để đổi lấy.

Ở nhiều Hiêu mặc dù chúng tôi chưa cưới xin gì, chưa chính thức trở thành vợ của Hiếu nhưng trên dưới nhà họ Dương đều đối xử với tôi rất tốt, cung phụng hầu hạ tôi như một nữ chủ nhân thứ thiệt.

_ Cô chủ, mời cô ra ăn cơm.

_Liên, để anh đưa em ra ngoài dạo phố nhé. Nào, đi cẩn thận thôi.

_ Đây. Mẹ sai người hầm cháo cá chép cho con đây. Ăn nhiều vào, ăn nhiều thì cháu mẹ nó mới khỏe mạnh đựơc.

_Ông chủ, tôi mua hai chiếc vòng này.

_ Liên, em xem chiếc vòng cổ này đẹp không. Em đeo lên trông đẹp lắm

Tháng ngày mang thai có lẽ là những ngày tháng hạnh phúc nhất khi tôi sống ở nhà họ Dương, có mẹ chồng quan tâm, chồng yêu thương. Duy chỉ có một điều khiến tôi không khỏi buồn phiền đó là mẹ vẫn chưa tha thứ cho tôi, mấy lần mua quà về thăm nhà vừa trông thấy tôi mẹ liền tức giận đóng sầm cửa lại, thậm chí còn ném hết quà tôi mua tặng ra ngoài cổng rồi lạnh lùng nói "Tao không có đứa con như mày. Con gái tao chết rồi" Nhưng không sao, tôi tin chỉ cần tôi kiên trì rồi sẽ có ngày mẹ hiểu cho tôi thôi.

Thai nhi đến tháng thứ 9, mọi nhất cử nhất động của tôi đều đựơc mọi người quan tâm. Tôi làm gì, đi đâu cũng luôn có người hầu bên cạnh giúp đỡ. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ là Hiếu lần đầu làm bố nên lo lắng cho con thái quá mà không hề biết rằng đối với anh ta và mẹ đứa trẻ này thật sự rất quan trọng, đứa trẻ này không được, nó như tấm bùa hộ thân, bảo đảm cho Hiếu một cuộc sống đầy đủ.

Hôm đó, khi tôi vừa ăn xong bát cháo cá chép, bụng đột nhiên đau dữ dội. Sau đó, tôi cảm nhận đựơc thứ gì ấm nóng đang chảy dài xuống dứơi chân, xuống tận con khoai, là máu.

_Máu.. Tôi lắp bắp nói.

_Máu.... Mẹ... Liên, em ý... Mẹ ơi, mau ra xem. Vợ con có chuyện rồi.

_ Liên, em đừng làm anh sợ. Liên,Liên.....

_Con bé hình như sắp sinh rồi.

_ Sắp sinh rồi. Bác Tiến chuẩn bị xe. Hiếu còn đơ người ra đó à, mau bế con bé ra xe.

Xe chạy đến trạm xá, bác sĩ đã chờ ở cổng từ trước, vừa xuống xe liền đẩy tôi vào phòng sinh.

Bụng đau dữ dội, tôi cắn răng cố gắng hít thở và dặn ra theo lời bác sĩ bảo. Nhưng sao đứa bé mãi vẫn chưa ra, cơn đau mỗi lúc một dồn dập, tôi đau đến mức cả người lả dần đi. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, tôi nghe loáng thoáng bác sĩ nói với nhau rằng "Cứu đứa trẻ. Cứu đứa trẻ. Gia đình bệnh nhân quyết định cứu đứa trẻ. Giữ lại đứa trẻ, bỏ người mẹ"

Cũng may ca mổ thành công ngoài mong đợi, cả tôi và con đều đựơc cứu.

Lúc tôi tỉnh dậy, Hiếu và mẹ chồng đang bế con bên cạnh. Dù vẫn còn mệt nhưng tôi vẫn cố gượng nói:

_Mẹ, cho con nhìn con của con một chút.

_Nào, cu Bon ra cho mẹ nhìn tí nào. Trông thằng bé đáng yêu chưa kìa. Chao ôi trông nó giống hệt thằng bố nó lúc nhỏ.

Kể từ ngày sinh, tôi mơ hồ nhận thấy thái độ của Hiếu đối với tôi dần có sự khác lạ, ánh mắt anh nhìn tôi có những lúc lạ lắm. Đã có những lần tôi không nén nổi tò mò mà hỏi anh nhưng anh đều trả lời qua loa là không có gì.

Mãi đến khi, anh ngang nhiên tuyên bố lấy người khác làm vợ tôi mới hiểu ánh mắt kì lạ đó của anh. Hôm đó, trong lúc đang cho con bú, cái Thu gõ cửa phòng tôi bảo mẹ chồng tôi có chuyện cho gọi. Không hiểu sao, tự nhiên nghe con bé nói, tôi lại cảm thấy bất an, đưa con cho cái Thu tôi chỉnh lại quần áo rồi đi ra nhà chính.

_Mẹ gọi con ạ.

_Ừ. Con ngồi đi, mẹ có chuyện cần nói.

_Xin chào. Tuyết Liên cô nhớ tôi chứ.

Là Thư. Tôi kinh ngạc nhìn Thư, cô ta đang khoác tay Híêu bước đi đầy thân mật, trong đầu xuất hiện vô vàn câu hỏi. Tại sao cô ta lại ở đây? Tại sao cô ta lại khoác tay Hiếu? Tại sao trông hai người họ lại thân mật như thế?_ Hiếu, anh làm gì vậy. Mau buông cô ta ra. Mặc kệ mẹ chồng còn ngồi trước mặt, tôi không nhịn đựơc chạy tới hất tay Thư ra.

_ Tránh ra. Hiếu lạnh lùng xô ngã tôi xuống đất.

_Anh dám đẩy tôi.

_Hừ. Cô nghĩ mình là ai. Có vẻ gia đình tôi cưng chiều cô quá nên cô quên mất thân phận của mình rồi phải không. Mẹ à, con nghĩ đến lúc chúng ta phải phân rõ thân phận với cô ta rồi.

_Liên à, mẹ biết để sinh đựơc đứa cháu cho nhà họ Dương, con đã chịu nhiều vất vả. Mẹ từng mang thai, cũng từng sinh con nên mẹ hiểu rõ điều đó hơn ai khác. Mẹ thương con lắm, nhưng quả thực con không thích hợp với vị trí thiếu phu nhân. Người làm vợ Hiếu phải là người có ăn có học, môn đăng hộ đối, phải biết giúp đỡ chồng trong công việc làm ăn chứ không phải là một người phụ nữ ăn bám như con, ngày ngày chỉ nghĩ đến việc làm sao tiêu thật nhiều tiền của chồng. Đây, con hãy cầm số tiền về nhà làm lại từ đầu.

_ Mẹ nói đúng đó. Người hợp với anh Hiếu chỉ có tôi thôi. Thời gian làm phượng hoàng của chị cũng nên kết thúc rồi,chị nên trở về cái ổ chuột của mình đi. Vở diễn này cũng nên hạ màn thôi.

_ các người lừa tôi. Ngay từ đầu các người đã không có ý định cưới tôi phải không. Anh không muốn lấy tôi, tại sao lại ngăn cản tôi cưới người khác, không yêu tôi tại sao lại đối xử với tôi tốt đến vậy. Tại sao anh cho tôi hy vọng rồi lại nhẫn tâm bóp nát thứ hy vong duy nhất trong tôi. Hiếu, anh nói đi. Tại sao anh lại đối xử độc ác với tôi đến thế. Tôi đã làm gì sai ư. Tôi làm gì sai mà mấy người đối xử với tôi độc ác vậy.

_ Cô tưởng anh ấy muốn gần cô lắm sao, nếu không phải tại vụ tai nạn chết tiệt đó cô nghĩ rằng một đứa nghèo hèn như cô lại có cơ hội bước chân vào gia đình này sao.

_ Liên, nghe mẹ. Cầm số tiền này về nhà làm lại từ đầu. Cu Bon cứ để đây mẹ chăm, mẹ cam đoan sẽ chăm sóc và nuôi nấng nó thật tốt.

_Mẹ ơi. Con không đi. Con không muốn. Con xin mẹ, mẹ cho con ở lại đi. Con của con còn bé như vậy, con không thể xa thằng bé được. Mẹ ơi, mẹ cho con ở lại đi.

_Tiền đây. Mau cầm lấy rồi cút đi. Thư đi tới hất tay tôi ra khỏi người mẹ. Mẹ không nhìn tôi quay đi bước vội vào phía trong.

_Hiếu, em xin anh. Anh cho em ở lại đi. Tôi quỳ gối, lê lết trên sàn nhà ôm lấy chân Hiếu cầu xin.

_ Em xin anh. Em xin anh mà.

Tôi vừa quỳ vừa dập đầu, miệng không ngừng cầu xin.

Từ phía sau, Thư đi lại bên Hiếu, dùng chân đạp mạnh vào người tôi khiến tôi ngã dúi dụi ra phía sau. Ả rít lên.

_ Con đĩ này, mày còn không mau biến. Anh Bình đâu, mau sai người lôi cổ con này ra khỏi đây. Từ nay về sau cấm không cho nó bước chân vào nhà nửa bước.

Mấy người làm trong nhà hùng dũng tiến tới, quá hoảng sợ tôi ôm chặt lấy chân Hiếu, van nài cầu xin.

_ Đừng mà. Đừng mà, tôi xin anh. Cầu xin anh cho tôi ở lại. Cho tôi... Ở lại đi.

Tiếng la hét, van xin vang vọng khắp nhà, không một ai đóai hòai, quan tâm. Hiếu vẫn đứng im không nhúc nhích, bên cạnh là Thư đang mỉm cười đầy đắc ý

Đám anh Bình lôi xềnh xệch ra ngoài, mãi đến khi ra đến gần đến cửa, Hiếu đột nhiên lên tiếng.

_ Thả cô ta ra.

_Dạ.

Tôi ngã khụy xuống đất. Hiếu nhìn tôi:_ Cô ở lại cũng đựơc. Nhưng cô phải nhớ thân phận của cô bây giờ không còn như trước nữa. Cô muốn ở lại thì sẽ giống như những người làm công khác, ăn uống, nghỉ ngơi giống họ. Sống và làm việc theo quy tắc của gia đình tôi.

_ Em đồng ý. Chỉ cần đựơc ở lại, anh bảo em làm gì em cũng đồng ý

_Hiếu, anh làm gì vậy. Thư hậm hực nói.

_Em kệ anh đi.

_Anh. Thư tức giận nhìn Hiếu bỏ đi. Không biết trút cục tức này vào đâu, cô ta liền đi tới tát mạnh vào mặt tôi.

_ Ở lại này. Ở lại này. Mày thích ở lại lắm phải không.

Mỗi một câu, cô ta lại tát tôi một cái.

_ Đem toàn bộ đồ của cô ta xuống nhà kho. Đưa cậu chủ nhỏ sang phòng của tôi và Hiếu.

_ Từ ngày hôm nay trở đi, tôi chính là mẹ cu Bon, tôi cấm cô không đựơc phép lại gần thằng bé. Cô mà trái lời đừng trách tôi ác.

Chát.

_Nghe rõ chưa.

_Rồi.

Chát.

_Ai nghe rõ rồi. Nói lại.

Nén nỗi nhục nhã, tôi cắn răng nói:

_Tôi biết rồi, thưa cô.

Thư hài lòng nói:"Phải thế chứ"

_Giặt đi. Giặt sạch vào. Giặt xong ra kia chẻ hết chỗ củi kia để nấu.

_Nhanh cái chân lên. Khuôn hết đống gạo này vào trong kho.

_ Này, mau giặt hết đống quần áo này đi.

_Đống này vẫn còn bẩn này, mau giặt lại.

_Hết nước rồi, mau gánh đi

_ Cô chủ muốn ăn cua đồng, mau ra ruộng bắt cua về.

Đời người thăng trầm, không ai có thể nói trước đựơc điều gì. Mới hôm qua thôi, tôi vẫn còn là mợ chủ cao cao tại thượng, bên cạnh lúc nào cũng có vài ba người trò chuyện. Hôm nay, bên cạnh tôi cũng là vài ba người nhưng họ đến không phải là trò chuyện mà đến để hạnh hạ, sỉ nhục tôi. A Uyển, cô gái lúc trước luôn tìm cách lấy lòng, nghĩ đủ trò làm tôi vui này liền nhân cơ hội bắt tôi làm đủ việc, dù đúng dù sai vẫn chửi mắng không thương tiếc. Nhiều lúc muốn phản kháng nhưng nhìn dáng vẻ hống hách, ngang ngược của đám người đó, tôi biết chắc cho dù tôi phản kháng kết cục cũng không thay đổi được là bao thậm chí có thể còn thê thảm hơn bây giờ. Nói không ngoa thân phận của tôi bao giờ còn hạ đẳng, thấp kém hơn cả một người giúp việc.

Một lần, trong lúc đi ra đồng với mọi người, tôi vô tình gặp lại Lượng. Thấy tôi, ánh mắt cậu thoáng ngỡ ngàng nhưng rất nhanh liền trở lên tức giận, Lượng nhìn tôi mỉa mai hỏi:

_ Ôi. Tôi có nhìn nhầm không. Thiếu phu nhân mà phải ra đồng gánh lúa sao. Làm dâu nhà giàu hẳn phải sướng lắm đúng không, sướng đến nỗi cô nhẫn tâm giẫm đạp lên tình cảm của tôi, biến tôi thành thằng hề trong mắt mọi người. Cô hành hạ tôi, khiến tôi sống không bằng chết để rồi cô sống thế này sao. Quả báo, đây chính là quả báo của cô đó. Thiếu phu nhân à.

Lượng huých vai tôi, gánh lúa trên vai đổ ập xuống. Tôi cúi đầu nhặt từng bó lúa, nước mắt lã chã rơi. Tôi không trách Lượng, bởi tôi hiểu anh làm như vậy là đúng, nếu là tôi, tôi cũng sẽ hành sự như anh vậy thôi. Nào có ai có đủ bao dung không oán, không hận một người mình đã dốc lòng yêu thương để rồi thứ nhận lấy chỉ là một lời nói hủy hôn ngay trong ngày cưới, là nỗi nhục nhã, nhạo báng của người đời.

Gánh lúa về đến nhà, người tôi như muốn lả đi. Trong cơn mệt mỏi, tiếng con khóc oe oe thảm thiết khiến cả người tôi khỏe lạ thường.

Tôi chạy vội theo tiếng khóc.

Con của mẹ. Đã hơn tháng qua mẹ chưa đựơc gặp mặt con lấy một lần. Mẹ nhớ con nhiều lắm con biết không, biết bao đêm mẹ thức trắng với nỗi nhớ con da diết, biết bao đêm khi nghe tiếng con khóc mẹ chỉ biết ôm lấy bộ quần áo của con vào lòng mà khóc. Nỗi nhớ này, có ai thấu cho tôi.

Con của tôi đang đựơc đặt trên giường, không có ai xung quanh. Tội chạy đến ôm vội con vào lòng, không ngừng dỗ dành:

_ Con ngoan, con ngoan. Mẹ thương, mẹ thương. Mẹ thương nào. Con ngoan đừng khóc.

_Con trai cưng của mẹ, mẹ nhớ con nhiều lắm. Đừng khóc, mẹ thương, mẹ thương.

Ngoài cửa, Thư từ đâu xuất hiện, nhìn thấy tôi bế cu Bon, cô ta tức giận hét lớn:

_ Ai cho cô vào đây. Bỏ cái bàn tay dơ bẩn của cô ra khỏi người con tôi ngay.

Chương 4

Ai cho mày vào đây.

Thư bước vào đầy giận dữ giật lấy cu Bon khỏi tay tôi.

Chát.

_Nói. Ai cho mày vào đây. Mày quên thân phận của mình rồi phải không. Con nhà quê nghèo hèn.

_Tôi... Tôi không có. Ban nãy cu Bon khóc to quá bên cạnh lại không có ai nên tôi mới vào bế con để dỗ thôi.

Chát.

_Mày nói gì. Cu Bon là con ai. Có giỏi mày nói lại xem.

_ Cu Bon... Cu Bon...

Chát. Nói mau. Tao không có nhiều thời gian đâu. Nói nhanh rồi cút, đừng đứng đây làm ô nhiễm không khí, bẩn cả mắt.

_ Cu Bon là con của cô.

_ Cô nào. Nói rõ ra.

_ Cu Bon là con của cô Thư.

_ Tốt lắm. Để cho cô nhớ, lần sau không phạm sai lầm. Ra giữa sân quỳ, nói một trăm câu " Cu Bon là con của cô Thư", mỗi câu dập đầu một lần, bữa trưa này phạt cô không đựơc ăn cơm. Bây giờ thì cút.

Nuốt nước mắt vào trong, tôi nặng nề đi ra. Mới đi đựơc vài bước liền nghe tiếng Thư nói:

_ Đứng lại.

Thư bước tới trước mặt, bàn tay trắng nõn với những ngón tay thon dài bóp chặt lấy cằm tôi, nghiến răng cảnh cáo:

_ Lần cuối cùng tao cảnh cáo mày, tránh xa chồng tao và cu Bon ra. Con nhà quê bần hèn, tốt nhất mày nên an phận... Nếu không đừng trách tao ác. Mày nên nhớ con của mày là do tao chăm, mày mà.... Mày biết rồi đó, tao có nhiều cách để hành hạ nó lắm.

_ Tôi biết. Tôi không dám có ý nghĩ quá phận nào đâu. Xin cô đừng làm hại con tôi.

_Cút ra ngoài kia quỳ.

_Con Thanh đi theo giám sát cô ta đủ một 100 cái mới được thôi. Bảo người dứơi bếp cắt phần ăn của cô ta đem đổ cho chó.

_Dạ.

_ Đi mau, còn đứng đó nhìn cái gì. Đi mau lên. Thanh tiến đến đẩy mạnh tôi về phía trước khiến tôi ngã dúi dụi.

Trời về trưa, ánh mặt trời càng lúc càng nắng gắt, không khí nóng hầm hập như biển lửa. Hơi nóng từ dưới sân tỏa ra tưởng chừng có thể nướng chín bất cứ thứ gì phơi trên nó.

Không một chút che chắn, tôi đơn độc quỳ giữa sân, cảm nhận hơi nóng của da thịt, cảm giác từng thớ thịt trên ngừơi đang đựơc nướng chín lên.

"Cu Bon là con của Thư

Cu Bon là con của cô Thư...

Cu Bon... Là.... Con... của.. cô Thư"

Ánh mặt trời mỗi lúc một gắt, mạnh mẽ chiếu thẳng vào người, cả người mệt lả đi, cổ họng khô khốc, âm thanh phát ra mỗi lúc một nhỏ hơn.

Cuối cùng cũng xong, tôi lê lết, bước từng bước nặng nhọc về phòng. Mệt mỏi thả mình xuống giường chìm vào trong giấc ngủ.

Ào... Ào

Nước lạnh xối xả tạt vào người, tôi mơ màng tỉnh dậy, đầu óc nặng trịch, cổ họng đau rát, muốn nói mà không nói được.

_ Còn nằm ì ra đó à. Mấy giờ chiều rồi, còn không dậy làm việc, tưởng mình vẫn còn là cô chủ chắc.

Cả người khó chịu, trán nóng bừng như lửa, đầu óc lâng lâng như trên mây, có lẽ tôi bị sốt rồi. Gắng hết sức, tôi cố gắng nói thật to " Tôi bị sốt rồi. Có thể nào cho tôi nghỉ một hôm đựơc không"

_Mày tưởng mình mày ốm chắc, tôi cũng đang ốm sắp chết đây. Chăm cậu chủ đã mệt thì chớ đằng này lại còn phải giám sát thêm con điên như mày. Số tao thật là khổ quá mà. Mau mau thay quần áo ra làm việc, không làm thì cút.

_Tôi biết rồi. Tôi sẽ ra ngay.

Bước từng bước loạng choạng ra ngoài. Cũng may mấy anh chị ngòai ruộng nhìn thấy tôi sốt đến độ mặt mũi đỏ ửng nên, chân tay run run đứng không vững cũng thương tình bảo tôi ra gốc cây nghỉ, công việc để mọi người làm cho.

Sau này, khi nghĩ lại, tôi cũng không biết làm sao mình có thể vượt qua được quãng thời gian khốn khó đó, phải chăng tình mẫu tử thiêng liêng chính là động lực to lớn để tôi vượt qua tất cả?

Mỗi ngày trôi qua nỗi đau trong lòng lại càng lớn dần lên. Dù ở chung một nhà nhưng số lần tôi gặp con chỉ đếm đựơc trên đầu ngón tay, nói là gặp nhưng thực chất chỉ là đứng nhìn con từ xa. Tuy vậy nhưng mỗi khi bị ai đó thân cận bên cạnh Thư bắt gặp tôi đều bị lôi ra đánh nhừ tử. Tôi không rõ việc Thư hành hạ tôi, phu nhân và Hiếu có biết không nhưng có lẽ dù biết dù không chắc họ cũng chẳng hơi đâu mà quan tâm đến tôi.

Một hôm, trong lúc hái vải, tôi vô tình nghe đựơc mấy cô gái làm thuê nói chuyện.

_ Biết tin gì chưa. Anh Lượng chính là đứa con trai đã thất lạc của ông chủ Minh đó.

_ Thật sao. Mày nghe tin từ đâu vậy.

_ Thật 100%. Sáng nay ông chủ Châu vừa đứng trước cửa quán tuyên bố sẽ giảm 50% tiền rượu cho mọi người trong 3 ngày liên tiếp xong. Anh Lượng còn đứng bên cạnh tiếp khách cùng cơ mà.

_ Đúng là may mắn mà. Biết vậy lúc trước tao không yêu lão Trung mà tán luôn anh ý có phải giờ tao thành cô chủ rồi không.

Cốc

_Á. Sao mày đánh tao.

_ Bớt mơ mộng đi. Mày nghĩ mày là ai. Thấy con Liên chưa, tấm gương sáng ngời ngời đấy không. Tham phú phụ bần đấy, kết quả rồi sao, giờ không phải thê thảm hại lắm sao, sống không cả bằng một người làm thuê.

_ Ừ....

Tiếng nói xa dần, tôi sững sờ cầm chùm vải trên tay. Nước mắt lăn dài lúc nào không hay, phải rồi tôi rơi vào kết cục ngày hôm nay tất cả không phải do tôi tự chuốc lấy hay sao. Quả thực là đáng đời.Lượng, chúc mừng anh, chúc mừng.

Xin lỗi.

Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi ngày qua đi đối với tôi tưởng chừng như dài cả thể kỉ. Có người hỏi tôi, sống khổ, sống sở như vậy sao không cầm tiền về nhà mở môt quán nhỏ làm bà chủ có phải sướng hơn không.

Về nhà. Tôi còn có nhà để về ư. Ngày tôi bước chân ra khỏi nhà nơi đó không còn là nhà của tôi nữa, mẹ nói đúng mẹ không có đứa con như tôi và tôi cũng khôn xứng đáng làm con của mẹ.

Về nhà. Tôi còn mặt mũi để về sao. Về rồi an nhàn làm bà chủ để rồi ngày ngày đi ra đi vào đều phải đối mặt với gia đình Lượng sao, một gia đình đã vì đứa con gái hư hỏng như tôi mà bị người ta cười chê, nhạo báng, đem ra làm trò cười cho thiên hạ coi.

Tôi đi rồi vậy con của tôi phải làm sao. Ở đây tuy có khổ, có cực, tuy không đựơc gặp mặt con nhưng tôi biết con vẫn bình an. Tôi biết một khi tôi bước chân ra khỏi cửa nhà họ Trần, tôi mãi mãi sẽ chẳng có cơ hội trở lại,chẳng có lấy một cơ hội để gặp con dù chỉ là lén lút nhìn con từ phía xa. Nếu có rời đi, tôi nhất định cũng phải mang con đi cùng.

Những tưởng bản thân chỉ cần an phận, nhẫn nhục chịu được vì con dù có khó khăn vất vả đến đâu tôi cũng chịu đựng đựơc. Nhưng tôi đã sai, một lần nữa tôi lại nhận ra bản thân mình đã sai. Đối với Thư, tôi như cái gai trong mắt, ngày nào không nhổ bỏ là ngày đó cô ta không yên lòng, cô ta không yên tâm về tôi hay về chồng của mình tôi cũng không rõ nữa. Nhưng có một điều tôi rất rõ, nếu tôi không sớm rời khỏi nơi này chắc chắn cái mạng nhỏ này của tôi cũng chẳng thể giữ nổi bởi những trận đòn thừa sống thiếu chết của Thư. Trong đầu chợt ẩn hiện lên một suy nghĩ mơ hồ.

_ Liên, cô ra vườn hái 50 quả bưởi rồi đem lên nhà trên cho ông bà chủ nhé.

_Dạ vâng. Tiếng chị Kim gọi kéo tôi thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

Xuống bếp cầm đồ ra hái bưởi. Cây bưởi tuy không cao nhưng vẫn phải dùng ghế để hái.

Đặt chiếc ghế gỗ cố định trên mặt đất, tôi nhanh nhảu trèo lên ghế, vươn tay ra hái từng quả bưởi.

1 quả, 2 quả, 3 quả.... 30 quả.

Nãy giờ mới đựơc ba mươi quả, đưa mắt nhìn quanh, những quả bưởi có thể dùng ghế xung quanh cũng bị hái hết rồi. Đang không biết phải làm sao, tiếng chị Kim từ trong sân hét lớn:

_ Liên, mày hái xong chưa. Mau đem bưởi lên cho ông bà chủ.

_ Liên. Mày chết ở trong đấy à, có mấy quả bưởi hái *éo gì mà lâu thế. Lề mà là mề, nhanh lên không tao vào tao đánh chết mẹ mày bây giờ.

Nghe chị quát tôi hoảng quá, đáp vội:

_ Em sắp xong rồi, còn vài quả nữa thôi. Chị vào bê giúp em đựơc không.

_Mày trông tao liễu yếu đào tơ như này liệu có vác đựơc thúng bưởi nặng như kia không. Mày bị ngu à, có nhờ cũng mở to mắt ra mà nhìn.

_Hay chị gọi anh Bình vào bê giúp em được không.

_ Không. Cô Thư đã dặn việc này một mình mày làm, không ai đựơc giúp. Không làm xong thì liệu hồn.

Chị Kim nói xong liền ngúng nguẩy quay người đi vào trong.

_ À, còn nữa. Cô Thư bảo 20 phút nữa không có bưởi trên nhà thì mày cứ liệu hồn.

Nghe xong, tôi không dám chậm trễ, vội vội vàng vàng dùng hết sức lực để hái bưởi. Cuối cùng cũng đủ số lượng còn thời gian có lẽ đã qua lâu lắm rồi.

Cắn răng, dùng hết sức lực còn lại bước từng bước nặng nhọc mang thúng bưởi nên nhà. Vừa nhìn thấy tôi Thư đã tru tréo, đưa tay dí mạnh vào trán tôi:

_Mày chết dí ở đâu sao bây giờ mới tới. Sao không để sáng mai rồi mang lên một thể. Mày biết khách người ta đợi lâu lắm rồi không.

_Tôi xin lỗi.

Chát.

Thư định tát cái nữa thì Hiếu lên tiếng:_Đủ rồi. Em đừng gây rối nữa. Khách người ta vẫn còn ở đây em làm cái gì vậy. Cô đi xuống đi.

_Anh bênh cô ta. Anh xót cô ta có phải không. Nhìn cô ta bị đánh anh xót lắm có đúng không. Anh có giỏi thì anh bỏ tôi rồi cưới cô ta về luôn đi.

_Đừng có nói linh tinh.

_Linh tinh hay không anh tự biết.

Chát.

_ Tao đánh chết mày. Đánh chết cái lũ đàng điếm chuyên đi câu dẫn chồng ngừơi ta.

_ Dừng lại. Tiếng ông chủ Trần quát lớn.

Không khí đột nhiên im phăng phắc, không ai dám nói một lời. Bầu không khí căng thẳng tột độ.

_ không thấy nhà đang có khách hay sao mà còn ở đây lớn tiếng quạt nạt nhau, định làm trò cười cho thiên hạ hay sao. Thằng Hiếu đi vào trong rót rượu tiếp khách. Còn Thư con về phòng đóng cửa tự suy nghĩ về việc vừa rồi đi, đợi khách về bố sẽ nói chuyện với con.

_ vâng..

_ còn đứng đực ra đấy à. Muốn bị trừ lương hết phải không.

Mọi người nhanh chóng tản ra, tôi cũng đi theo mọi người về phòng. Vừa vào đến phòng chưa kịp đóng cửa tóc tôi liền bị ai đó kéo mạnh từ phía sau.

_Á. Đau quá.

_ Nhét giẻ vào miệng, tránh để nó làm ồn ảnh hưởng đến mọi người trên nhà.

Ư... Ư....ưm...

Tôi sợ hãi, hoảng loạn nhìn Thư, cả người run lên bần bật.

_Sợ. Mày cũng biết sợ. Hôm nay tao phải cho mày biết cái gì mới thật sự đáng sợ.

_Dám quyến rũ chồng bà này. Hôm nay bà phải dạy cho mày một bài học, con giống đĩ thỏa nhà mày. Mày đi chết đi.

Dứt lời, anh Bình dí mạnh đầu tôi xuống thùng nước bên cạnh.

Cố gắng vùng vẫy nhưng tất cả đều vô ích, sức lực của tôi làm sao so được với sức khỏe của hai người thanh niên. Ngụp lặn trong thùng nước, tôi cứ tưởng bản thân mình sẽ chết, nhưng thật may đến lúc tôi tưởng chừng không chịu đựơc nữa anh Bình lại bỏ tôi ra.

_Đánh.

Từng đòn roi quật mạnh vào người. Từng cơn đau buốt xâm nhập vào tận xương tủy, đầu óc như tê liệt, tôi mơ mơ hồ hồ chìm vào trong giấc ngủ, sáng hôm sau tỉnh dậy trên sàn nhà lạnh ngắt toàn thân đau nhức rã rời, cơ thể như bị đánh ra thành từng mảnh tác rời đau đớn vô cùng. Không đựơc, tôi nhất định phải rời khỏi đây, tôi phải mang con mình rời khỏi đây.

Kể từ ngày đó, tôi luôn tìm cơ hội để cùng con trốn khỏi nơi địa ngục này. mỗi ngày mỗi ngày tôi đều có gắng tích cóp tiền bạc, đồ đạc chỉ cần có cơ hội là đem con trốn đi.

Nhẫn nhịn bao lâu, cuối cùng tôi cũng tìm đựơc cơ hội. Hôm đó, ông bà chủ và Hiếu đi sang làng bên bàn việc làm ăn, Thư ở nhà chăm sóc cu Bon. Mọi người vừa đi, Thư liền bỏ lại cu Bon cho Mai chăm sóc, còn mình quần áo xúng xính đi ra ngoài chơi. Tôi biết cô ta vốn dĩ cũng chẳng yêu thương gì thằng bé, chẳng qua cô ta sợ bố mẹ và Hiếu nên trước mặt họ lúc nào cũng phải niềm nở tỏ vẻ yêu thương. Bây giờ không có họ, Thư cũng chẳng còn phải giả bộ làm gì, vậy cũng tốt nhờ vậy mà tôi mới có cơ hội bỏ trốn khỏi nơi đây.

Tính con Mai thì tôi còn lạ gì, hóng hớt nhiều chuyện thì không ai bằng, mỗi lần đi pha sữa cho cu Bon là cả tiếng mới trở lại. Rình mò, quan sát nó cả buổi cuối cùng tôi cũng tìm đựơc cơ hội, nhân lúc nó đi pha sữa cho cu Bon, tôi liền lẻn vào trong vội vàng bế con men theo khu vườn phía sau bỏ trốn.

Trong thời gian làm ở đây, tôi vô tình phát hiện ra sau lùm cây cao rậm rạp này có một lỗ chó chui, chỉ cần chui qua lỗ đó, chạy thêm một đoạn nữa là ra đến bờ sông rồi lên thuyền bỏ trốn.

Không mất nhiều thời gian để đi tới bờ sông. Chỉ đáng tiếc bây giờ không có thuỳên, lòng lo lắng không thôi, tôi sốt ruột vừa đi đi lại lại vừa dỗ con chốc chốc lại nhìn xem có con thuyền nào sắp cập bến không.

Kia rồi. Có thuyền rồi. Con thuyền to lớn từ từ cập bến. Từ trên thuyền vài người trung niên nhanh chóng đi xuống. Tôi vội vàng bế con trèo lên.

Một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi nhìn tôi quát lớn:

_ Cô kìa. Cô làm gì thế.

_ Cháu đi thuyền.

_Xuống. Xuống. Thuyền này chúng tôi trở hàng không trở khách, xuống mau.

_ Bác cho cháu đi nhà đi mà. Chắc thực sự có việc gấp lắm.

_ Nhờ vả gì. Xuống ngay, chỗ người ta làm ăn không phải chỗ từ thiện đâu mà nhờ. Xuống ngay, thằng Năm lôi con bé này xuống. Mới sáng mùng một đi giao hàng đã gặp con điên này. Thật là hãm tài mà.

_ Cháu xin bác. Xin bác cho cháu đi nhờ đi. Cháu sẽ trả tiền đầy đủ mà, bác cho cháu đi nhờ một đoạn thôi, cháu sẽ không làm phiền đến mọi người đâu. Xin bác hãy cứu giúp mẹ con cháu. Tôi quỳ xuống, ôm con cúi đầu cầu xin.

Phía sau tiếng người, tiếng chân dồn dập kéo đến, tiếng quát tháo ầm ĩ.

_Mau, mau chia nhau ra tìm đi. Tìm không đựơc cẩn thận cái mạng của chúng mày đấy.

_ *ịt mẹ con chó chết. Tao mà bắt được nó tao đánh chết luôn.

_ Còn ở đấy mà chửi à, mau đi tìm đi. Không tìm thấy cậu chủ nhỏ người chết là mày chứ không phải nó đâu.

_Đúng là chó chết mà.

Họ đến rồi. Tôi sợ hãi nước mắt lưng tròng ôm chặt con vào lòng, ánh mắt hoảng loạng nhìn về đám người đang mỗi lúc một tiến gần lại.

_ Thằng kia, còn đứng đấy à. Mau lôi cổ con bé kia xuống để còn đi tiếp.

_Dạ.

Chương 5

_ Dừng lại. Giọng một người đàn ông trung niên vang lên. Cánh tay đang nắm lấy vai tôi cũng buông ra.

_Anh Trung, con bé này...

_Không sao. Tôi biết rồi. Cho thuyền chạy đi

_ Người của chúng ta vẫn chưa về.

_ Ý của cậu chủ.

Người kia nghe bác Trung nói vậy thì thôi không nói gì nữa hô to.

_Mọi người về vị trí. Thuyền bắt đầu chạy. Mau ổn định vị trí nhanh lên, nhanh lên.

Thuyền từ từ rời bến, khoảng cách giữa tôi và người nhà họ Dương cũng xa dần, nỗi lo lắng trong tôi cũng dần tan biến. Thoát rồi, tôi khẽ thở phào. Mọi người cũng đã tản ra hết, chỉ còn lại mình tôi và bác Trung. Bác tiến đến nhẹ nhàng đỡ tôi và con dậy.

_ Không sao chứ.

_ Vâng.

_ Đi theo bác.

_ Vâng.

Lặng lẽ đi theo bác tiến sâu vào trong khoang thuyền. Chúng tôi dừng chân trước một căn phòng nhỏ.

_Đến rồi.

Bác đưa tay gõ gõ lên cánh cửa. Bên trong không có tiếng trả lời. Bác nhìn tôi gật đầu nói:

_ Cháu vào đi.

_ Cháu ạ.

_Ừ. Cậu chủ đang đợi cháu đó.

Đợi tôi. Sao lại đợi tôi, chẳng lẽ tôi và người đó có quen nhau sao. Không đúng, trước nay tôi chỉ quanh quẩn ở vùng quê nhỏ bé này, bạn bè tôi quen toàn là những người bần nông, làm công để sống, ngoài trừ Hiếu ra tôi thực sự không hề quen biết ai giàu có như vậy.

Nghĩ đến đây nỗi lo sợ vừa tan biệt lập tức ùn ùn kéo đến khiến tôi sợ hãi không thôi. Tôi nhìn bác hỏi:

_ Cậu chủ tên gì vậy bác.

_Cháu cứ vào đi rồi khác biết. Không sao đâu.

_ Cháu. Tay chạm vào nắm cửa, trong lòng tôi vừa lo vừa sợ, nếu thực sự người trong kia là Hiếu thì tôi chết chắc. Nhưng những người này thì sao, những người này đều không phải là người của gia đình Hiếu.

Nhắm mắt, đánh bạo một lần tôi đưa tay vặn chốt cửa đi vào.

Tôi như chết sững khi nhìn thấy ai đó.

Là cậu ấy ư?

Phải rồi. Sao tôi lại không nghĩ ra cơ chứ, ngoài Hiếu ra thì còn Lượng cơ mà. Người bố mà cậu mới nhận cũng giàu có thậm chí còn có phần mạnh hơn cả nhà họ Dương.

_ Sao nào. Ngạc nhiên lắm phải không?

Tôi im lặng không đáp.

_ Không ngờ tôi cũng có ngày giàu có đúng không. Tôi cũng không ngờ đó. Nhìn xem, mọi thứ bày trí trong đây đều đắt tiền đó.

_ Không nói đựơc gì có phải không. Cũng đúng thôi cô bỏ rơi tôi trong hôn lễ chạy theo người chồng giàu cô, giờ thì sao.... Hừ... Cô nhìn lại mình xem. Xem bản thân có giống một con ở. À không một đứa ăn mày không. Đáng đời.

Tôi vẫn im lặng không đáp. Lượng cáu, quát lớn.

_ Nói đi. Sao cô không nói.

_ Xin lỗi. Ngoài xin lỗi ra, thật sự tôi cũng không biết bản thân phải nói gì, làm gì để bù đắp những tổn thương mà Lượng phải gánh chịu.

_Xin lỗi. Sau bao nhiêu chuyện cô chỉ nói được hai từ này thôi sao. Cô đi đi. Đây là lần cuối cùng tôi giúp cô. Sao này có gặp mặt cũng hãy coi nhau như người lạ mà nhẹ nhàng lướt qua. Gặp nhau chỉ khiến cả hai thêm đau khổ. À không, người như cô thì làm gì biết đau khổ cơ chứ. Tôi lại tự đánh giá cao bản thân mình rồi.

_ Đi đi. Lượng xoay người, quay lưng về phía tôi. Bóng lưng cao lớn mà cô độc, tôi muốn ôm lấy cậu mà an ủi nhưng tôi làm gì có tư cách đó.

Tôi ôm con quỳ sụp xuống đất, dập đầu rồi lặng lẽ ôm con đi ra ngoài. Sống mũi cay xè, tôi đưa tay sờ lên má, nước mắt đã chảy dài từ bao giờ.

Bác Trung đứng bên ngoài thấy tôi ra thì hỏi:

_ Cháu ổn chứ.

Tôi đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn rồi, cố gượng cười đáp.

_ Cháu không sao.

_ Bến tiếp theo thuyền mình dừng ở đâu vậy bác.

_ Bến Xà.

_Bến của làng Hạ đúng không bác.
_ Đúng rồi. Bến này là chuyến hàng cuối cùng rồi. Sau khi giao xong, thuyền chúng ta lại chạy ngược về làng Hòa An. Bến cháu vừa lên đó.

_ Dạ.

_ Chồng cháu đâu mà không đưa hai mẹ con đi, con còn bé thế này chắc cháu vất vả lắm nhỉ.

Tôi không đáp, bác Trung thấy tôi im lặng chắc cũng đoán đựơc mình vừa hỏi điều không phải liền chuyển chủ đề.

_Thế cháu định đi đâu. Bác có thể bảo người dừng vào bờ cho cháu xuống.

_ Bác cho cháu xuống làng Hạ đi ạ.

Tôi tính sau khi xuống bến làng Hạ sẽ bắt tiếp thuỳên đi đến một nơi nào đó thật xa. Đi đâu cũng đựơc, miễn sao nơi đó không ai nhận ra tôi, không ai có thể tìm được tôi, mẹ con tôi có thể sống vui vẻ bên nhau là tốt rồi. Chỉ là người tính không bằng trời tính, khi tôi đang loay hoay tìm thuyền, từ xa đã nhìn thấy đám người nhà Hiếu, thật không ngờ họ lại có thể tìm được đến đây. Xung quanh không có chiếc thuyền nào sắp chạy, hết cách tôi đành ôm còn liều mạng chạy lên thuyền của Lượng trước sự ngạc nhiên của mọi người trên thuyền.

Lần này không ai can ngăn, hay đuổi tôi xuống cả, thuyền từ từ rời bến, bỏ lại phía sau tiếng hò hét, quát tháo của đám người làm.

Chẳng rõ lúc đó bản thân nghĩ gì. Tôi chỉ nhớ, sau khi lên thuyền, tôi ôm con đi một mạch đến phòng Lượng.

Cửa bật mở.

Người trong phòng ngạc nhiên nhìn tối. Ánh mắt chợt tối lại. Lượng gằn giọng:

_ Còn chưa đi. Cô muốn gì.

Gom góp chút liêm sỉ và dũng khí còn lại, tôi quỳ xuống, ánh mắt tha thiết nhìn Lượng van xin.

_ Cậu có thể cho tôi ở lại đựơc không.

_ Ở lại. Cô nói nghe dễ dàng quá nhỉ. Cô nghĩ tôi là ai, là thằng ngu, là thằng điên hay kẻ thần kinh mà cô thích đến thì đến thích đi thì đi. Cô nghĩ mình quan trọng với tôi đến thế sao.

_Xin cậu hãy giúp tôi. Chỉ có cậu mới giúp được tôi thôi. Nếu cậu không giúp chắc chắn tôi sẽ bị họ bắt lại mất. Tôi sẽ chất mất.

_ Liên quan gì đến tôi. Đây không phải là cuộc sống mà cô chọn hay sao. Tự làm tự chịu.

_ Tôi xin cậu mà. Ngoài cậu ra không ai có thể giúp mình với con cả.

_Cút. Lượng gằng giọng nói.

_ Cút càng xa càng tốt. Trước khi tôi đổi đem cô giao lại cho họ mau biến đi cho khuất mắt tôi.

Tôi hoảng sợ ôm chặt lấy con, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài. Tôi sợ, sợ bản thân nếu tiếp tục ở lại sẽ khiến Lượng tức giận mà giao tôi cho nhà Hiếu. Kết cục ra sao tôi không dám nghĩ đến.

Thuyền từ từ cập bến, từ trên thuyền tôi có thể nhìn thấy có ba bốn người làm nhà họ Trần đang tìm kiếm xung quanh. Người trên thuyền dần xuống hết, tôi ôm con ngồi co rúm lại một góc, người run lên từng hồi.

Đột nhiên, từ phía sau, ai đó khẽ chạm vào vai tôi khiến tôi giật mình, hoảng hốt quay lại.

_ Em gái, em không xuống à.

_ Có.... Em xuống ngay đây. Tôi vừa nói vừa đưa tay khua khua túi đồ.

_ Có cần anh xách giúp không._ Em xách đựơc. Không cần phiền anh đâu.

_ Không sao. Để anh cầm cho. Có anh ở đây mà để em vừa ôm con vừa xách đồ để người khác nhìn thấy anh mất mặt lắm.

Thế là chẳng đợi tôi đồng ý, anh chàng kia liền cầm túi đồ của tôi phăng phăng đi xuống. Hết cách, tôi đành phải run run đi theo anh ta. Mỗi bước chân chậm chạp là mỗi bước đưa sinh mạng tôi đến gần với diêm vương hơn.

Chết chắc rồi. Lần này tôi chết chắc rồi. Cu Bon của mẹ, mẹ xin lỗi. Xin lỗi con nhiều. Xin lỗi vì sinh con ra mà chẳng thể bảo vệ con, chẳng thể cho con một mái ấm hoàn chỉnh như bao đứa trẻ khác. Bon của mẹ, mẹ yêu con.

_ Cháu gái, khoan đã. Tiếng bác Trung gọi.

Tôi giật thót, quay lại nhìn bác.

_ Tiến, cậu chứ xuống trước đi.

_ Dạ.

_ Cháu đi theo bác.

_Dạ. Tôi nhận túi đồ từ tay anh Tiến rồi im lặng đi theo bác.

Lần thứ 3 trong ngày đứng trước cánh cửa gỗ, lòng tôi không khỏi lo lắng, bất an. Tôi khẽ hỏi bác:

_ Bác ơi. Bác có biết cậu chủ gọi cháu vào có việc gì không ạ.

_ Bác cũng không rõ. Chỉ thấy cậu bảo gọi cháu vào thôi. Cháu không phải sợ cậu chủ là người tốt bụng không làm khó cháu đâu. Thôi cháu vào đi.

_ Dạ.

Mở cửa phòng bước vào. Khác với hai lần trước lần này Lượng không còn đứng, hay uống trà, cậu ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh trên bàn làm việc, cả người toát lên sự nghiêm túc. Tôi rụt rè bước vào, khẽ lên tiếng.

_ Cậu gọi mình.

_ Kí đi. Lượng chỉ tay vào tờ giấy trên bàn.

Tôi chẳng hiểu cậu có ý gì, chỉ đứng đực mặt ra, ngây ngốc nhìn Lượng. Cậu khẽ nhíu mày.

_Lại đây. Kí.

À. Ý cậu là bảo tôi kí. Nhưng kí cái gì mới được chứ. Tôi tiến lại gần, cầm tờ giấy trên bàn lên.

" Hợp đồng giúp việc"

_ Hợp đồng giúp việc sao.

_Đúng vậy. Kí hay không tùy cô.

_ Mình có thể đọc qua đựơc không.

_ 3 phút. Không kí thì cô có thể đi.

Bản hợp đồng dài khoảng một trang mà Lượng cho tôi có ba phút. Tôi chẳng kịp đọc hết nhưng cũng kịp nhìn thấy một điều khoản mà tôi mong ước nhất đó chính là "Lượng sẽ đảm bảo an toàn cho hai mẹ con. Sẽ giúp tôi giành quyền nuôi còn".

Đang định đọc ngược lên phần nghĩa vụ thì Lượng nói:

_ Hết giờ.

_ Mình chưa đọc xong.

_ Cô có thể đi đựơc rồi. Bác Trung, tiễn khách.

Trước thái độ lạnh lùng, dứt khoát của Lượng tôi vội vàng đáp.

_Mình kí. Mình kí.

_Bác bế hộ cháu với ạ.

_Nào, bé ngoan ra bác bế nào. Chao ôi, yêu quá cơ. Chu choa... Chụt....

Cầm cây bút trên tay, chậm chạp kí từng nét một. Chẳng mấy chốc một dòng chữ hoàn chỉnh đã đựơc kí ngay ngắn.

Liên.

Vũ Tuyết Liên

Lượng cười, nụ cười nửa miệng đầy đáng sợ. Trong phút chốc tôi thấy được sự thù hận, nỗi căm phẫn lại xen lẫn sự bi ai hiện lên trong đáy mắt cậu nhưng rất nhanh liền biến mất.

Một nét bút, một chữ kí tưởng chừng như đơn giản đã đưa cuộc đời tôi sang một trang mới.

Chẳng thế mà các cụ đã có câu bút sa thì gà chết. Chết đựơc đã tốt, đằng này phải sống mà chịu sự giày vò, đày đọa về thể xác lẫn tinh thần mới là điều khiến người ta sợ hãi, đau đớn hơn cả cái chết

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau