LẤY CHỒNG GIÀU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lấy chồng giàu - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Dừng tay lại. Tiếng ai đó quát lớn.

Chúng tôi đồng loạt cùng quay về nơi phát ra tiếng quát. Là anh Nam cùng bác trưởng thôn.

- Mấy người làm gì đó. Còn không mau buông tay ra. Muốn bị bắt phạt đúng không.

Đám người kia nghe bác trưởng thôn quát liền buông tôi ra. Anh Nam vội chạy lên đỡ tôi hỏi han.

- Em không sao chứ.

- Em không sao.

- Cháu có sao không. Có cần đi bệnh viện không.

- Cháu ổn thưa bác.

- ừ. Nói rồi bác quay sang Híêu quát.

- Cậu lại đây xin lỗi con bé. Còn không mau xin lỗi, muốn ăn đập có phải không. Bác trưởng thôn dùng tay đập bốp vào đầu Híêu.

Hiếu có vẻ bực lắm nhưng không làm gì được đành cắn răng, nhịn nhục xin lỗi.

- Xin lỗi. Hiếu lí nhí nói.

- Nói lại. Nói to lên. Chưa ăn cơm à. Lúc đánh con gái nhà người ta quát to lắm mà. Tao ở xa còn nghe tiếng. Giờ xin lỗi nói lí nha lí nhí, tao ở gần còn chả nghe thấy huống chi con bé ở xa thế kia.

- Xin lỗi.

- Thế còn tạm được. Về đi.

- Vâng.

Hiếu cùng đám người làm rời đi. Anh Nam đỡ tôi rồi cầm túi đồ lên.

- Cháu cảm ơn bác. May mà có bác giúp.

- Việc nên làm thôi. Bác có việc đi trước. Hai đứa ở lại nhé.

- Vâng. Bác đi cẩn thận.

- Em định đi đâu thế. Anh Nam hỏi.

- Mai bảo em mang ít đồ sang nhà bác Tám.

- Ừ.

- Mà sao anh lại ở đây thế. Không phải anh đi cùng mọi người lên thành phố bàn chuyện làm ăn hay sao.

- Ừ. Đúng là anh có đi. Nhưng đi đựơc nửa đừơng thì trong nhà có việc đột xuất nên anh xin phép không đi nữa.

- vâng.

Lúc đó, tôi cứ ngây thơ nghĩ lời anh Nam nói là thật mãi đến sau này tôi mới biết rằng anh Nam vốn là cô nhi được ông Minh nhận nuôi, trong nhà vốn dĩ chẳng có việc gì để giải quyết việc anh ở lại là do Lượng cố tình sắp xếp để bảo vệ tôi.

Chúng tôi dừng chân trước cửa nhà ông Tám.

- Bác Tám ơi. Bác có nhà không. Anh Nam gọi.
Tiếng bà Tám vọng ra từ trong nhà.

- Nam đấy phải không. Đợi bác chút.

Giọng bác mang theo vài phần vui vẻ.

Lúc cánh cửa mở ra, gương mặt bà Tám hiện rõ sự vui vẻ nào ngờ khi vừa nhìn thấy tôi mặt bà lập tức sa sầm lại, giọng nói cũng lập tức đanh lại:

- Cô làm gì ở đây.

- Cháu... Tôi ái ngại cúi đầu không biết phải trả lời sao.

Bà Tám quay lưng đi vào trong, lát sau bà đi ra trên tay còn cầm cái chổi cọ quét sân, bà giơ thẳng chổi vào mặt tôi mà chửi.

- Mày cút ra khỏi đây. Cút về nhà với con mẹ mày. Mày cút ngay ra khỏi cổng nhà tao. Cút...

Ông Tám từ trong nhà cũng lật đật chạy ra. Nhìn thấy tôi, ông liền không vui hỏi:

- Cô làm gì ở đây.

- Ông còn hỏi. Trước đây nghe con Mai nói tôi còn không tin, bây giờ thì rõ rồi nha. Lượng ơi là Lượng, sao con ngu thế hở con. Đời này thiếu gì gái đâu mà con cứ phải đâm đầu vào cái con ôn dịch, cái loại đàn bà rách nát này cơ chứ.

- Kìa. Bác Tám, bác nói gì kì vậy.

- Bác nói cháu nghe. Cháu tuyệt đối phải tránh xa con rắn độc này ra. Đừng có lại gần cẩn thận không bị nó quay lại cắn ngược một phát chết lúc nào không hay đâu.

- Bác bớt giận. Liên em ấy cũng đã phải trả giá cho sai lầm của mình rồi. Các cụ có câu "đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại". Tuổi trẻ ai mà chẳng có sai lầm, hai bác rộng lượng bỏ qua cho Liên đi.

- Hừ. Lọai người như nó mà cũng đòi được tha thứ sao. Lúc trước cũng vì thằng Lượng nghèo mà chấp nhận bỏ nó đi làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người ta. Bây giờ thì sao, bị bọn chúng đuổi ra khỏi nhà, thấy thằng bé giàu có lên liền bám riết không buông. Giờ thằng Lượng nó cũng có vợ rồi, cô còn không mau cút đi. Nếu là người có tự trọng, biết thành tâm hối cải thì đã không hành xử như một con đĩ cứ bám lấy đàn ông như vậy.

- Bác...

Anh Nam định nói liền bị bác Tám cướp lời.
- Thôi nào, chỗ đàn bà nói chuyện cháu xen vào làm gì. Mau đem đồ đi theo bác.

- Nhưng... Anh Nam nhìn tôi.

- em không sao. Anh cầm vào đi. Tôi trấn an.

- Nào. Mang vào đây.

Bà Tám chửi tôi thêm vào câu nữa rồi đi vào trong nhà. Tôi cứ tưởng bà chửi xong, liền buồn bã đứng dựa người vào một góc cửa.

Ào.

Dòng nước lạnh ngắt xối thẳng vào ngừơi. Cơ thể như muốn hóa đá, cả ngừơi đông cứng lại. Trên mái tóc ướt nhẹp, nước tong tong chảy xuống. Cảm giác giá lạnh len lỏi khắp cơ thể, tôi cắn răng đưa tay ôm lấy người cố gắng chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt.

Từ trong nhà anh Nam cũng mau chóng chạy ra nhìn bộ dạng thảm hại của tôi, anh đột nhiên đứng sững lại, lắp bắp hỏi:

- Liên, chuyện gì vậy.

Bà Tám thản nhiên đáp:

- Cổng bẩn quá, bốc mùi cả lên. Bác vừa lấy nước dội sạch mấy thứ dơ bẩn thôi.

Sau phút ngỡ ngàng, anh Nam vội cởi áo khoác lên người tôi.

- Em mặc vào đi không lạnh.

- Cháu xin phép hai bác. Bọn cháu về.

Suốt quãng đường về mặc nhiên tôi đều không nói một lời, cơ thể cứ như ngừơi mất hồn chỉ biết vô thức bước theo anh Nam.

Về đến nhà, Mai liền sai anh Nam ra xưởng giải quyết công việc. Tôi cũng chỉ kịp thay bộ quần áo liền bị Mai lôi ra bắt làm một đống công việc, làm quần quật đến gần 10 giờ tối mới xong. Lúc xong việc, cả người tôi tưởng chừng như đông cứng lại, hai tay như hai tảng băng không còn cảm giác.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, tôi đều phải dậy từ sáng sớm làm đến tối muộn mới đựơc nghỉ. Anh Nam mấy lần muốn giúp nhưng giúp cũng chẳng được bao lâu liền bị Mai điều ra xưởng.

Cuối cùng cũng đến ngày Lượng về. Lần này ông Mạnh không về cùng chỉ có Lượng và Vy trở về.

Lượng trở về chẳng kịp nghỉ ngơi liền vội vàng đi ra xưởng rượu. Nghe mọi người thì thầm to nhỏ với nhau xưởng rượu dạo này gặp vấn đề. Các đơn hàng liên tiếp bị hãng rượu Jiko giành mất. Cái đáng nói ở đây là đối thủ rất thần bí, người của Lượng đã điều tra nhưng không tra đựơc người đó là ai. Một người chủ giấu mặt, đây cũng không có gì đáng nói điều đáng nói ở đây chính là chất lượng rượu loại rượu mà họ cung cấp có chất lượng, mùi vị hệt như rượu Thiên An, giá cả mà họ đưa ra cũng thấp hơn của bên Lượng cơ số. Trên thương trường, chỉ nói đến tiền bạc không nói tình nghĩa. Đám người kia cũng vậy, thấy bên kia cung cấp giá hời hơn không nói hai lời liền chấm dứt hợp đồng.

Quãng thời gian này, xưởng rượu gặp khó khăn. Lượng vất vả chạy đôn chạy đáo, mọi sinh hoạt đều làm hết ở xưởng. Thời gian chúng tôi gặp nhau cũng vì thế mà ít đi. Không có Lượng ở nhà Mai càng đựơc dịp hống hách.

Cũng may là từ dịp Vy lấy Lượng, không hiểu sao tự nhiên con bé hiền hiền hẳn, thỉnh thoảng thấy Mai quá đáng quá cũng nói giúp tôi đôi ba câu. Hay những lúc thấy tôi làm vất vả quá liền sai người phụ giúp tôi. Mới đầu tôi còn tưởng còn bé này bị sốt nên ấm đầu, không nén nổi tò mò liền hỏi.

Con bé liền trả lời. " Lúc trước em ghét chị vì em cảm thấy không an toàn. Bây giờ thì khác rồi, em cảm thấy rất an toàn. Những gì đã qua em cũng không muốn nghĩ nữa đời người đựơc mấy lần 20 tuổi, vui vẻ đựơc ngày nào liền vui vẻ ngày đó. Em thà được sống một ngày vui vẻ hạnh phúc còn hơn phải sống một đời ganh ghét, căm thù mang theo oán hận tới tận lúc chết.

Ghen tuông là gia vị của tình yêu nó khiến tình yêu trở nên ngọt ngào hơn, hạnh phúc hơn. Đã là gia vị chỉ nên cho vừa đủ nhiều quá sẽ khiến món ăn trở nên không ngon nữa trong tình yêu cũng vậy ghen tuông mù quáng chỉ khiến anh Lượng rời xa em mà thôi.

Tình cảm muốn bền lâu cần có sự tin tưởng từ hai phía. Em tin anh Lượng, tin vào tình cảm của hai chúng em.

Mọi chuyện tưởng chừng bắt đầu đi vào quỹ đạo, công việc làm ăn của xưởng rượu cũng ổn định hơn. Cho đến một ngày.

Đùng.

Ông chủ mới của hãng rượu Jiko lộ diện. Ông chủ của hãng rượu là một người mà có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ tới.

Chương 17

Hiếu. Chính là Hiếu.

Lúc nghe mọi người trò chuyện tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm, phải hỏi lại một lần nữa:

- Mấy chị nói chủ hãng rượu Jiko là Híêu, cậu chủ nhà họ Dương làng bên phải không ạ.

- Chẳng hắn thì ai. Mọi người đang đồn ầm lên kia kìa. Không hiểu sao một kẻ suốt ngày chỉ biết chơi bời như hắn lại có thể tạo ra loại rượu giống hệt nhà chúng ta như vậy.

- Còn sao nữa chắc chắn là có nội gián rồi.

- Chuyện này sao có thể chứ. Công thức chế biến rượu ngay cả mấy vị trưởng bối đứng đầu các công đoạn cũng không biết hết được công thức.

- Này, này. Tôi nghe người ta nói hình như là người thân cận bên cạnh cậu chủ lấy trộm rồi bán cho bên kia. Tôi còn nghe người ta đồn hình như lúc phát biểu tên Hiếu còn kêu cảm ơn cậu chủ cơ mà.

- Thật á....

- Mấy người kia, không có việc gì làm hay sao mà ngồi nói chuyện. Muốn bị đuổi việc có phải không.

Tiếng Mai quát lớn, đám ngừơi kia sợ hãi vội tản ra đi làm việc. Mai nhìn tôi nói:

- Chị đi theo tôi.

Nhìn thái độ giận dữ đầy tức giận của Mai tôi chẳng dám ho he nửa lời đành lầm lũi đi theo cô ta.

Mai dẫn tôi tới phòng chính. Trong phòng còn có ông Mạnh, Lượng, Vy đang ngồi.

Thấy tôi đến, ông Mạnh khẽ cau mày.

- Cháu chào bác.

- Vào đi. Ông Mạnh hắng giọng đáp.

Tôi bước vào theo Mai khi khoảng cách giữa tôi và ông Mạnh chỉ còn vài bước chân nữa. Ông Mạnh liền tức giận, rút từ trong túi ra một đống giấy tờ gì đó vứt xuống trước mặt tôi.

- Cô tự mình xem đi.

Đưa tay cầm tờ giấy lên, những gì viết trong tờ giấy không khỏi làm tôi bàng hoàng. Trên giấy là bản hợp đồng trao đổi giữa tôi và Hiếu. Trên hợp đồng có ghi rõ ràng chỉ cần tôi cung cấp công thức chế biến rượu cho Hiếu, hắn sẽ buông tha cho mẹ con tôi, ngoài ra hắn còn cung cấp cho mẹ con tôi một mảnh đất và 100 triệu làm vốn. Đáng kinh ngạc hơn, phía cuối bản hợp đồng đích thị là chữ kí của tôi.

Tôi sợ hãi, lắc đầu nguầy nguậy nhìn mọi người, miệng liên tục phủ nhận:

- Không. Không phải cháu.

- Không phải cô. Chữ ký trên giấy kia không phải của cô thì của ai. Cô xem tiếp đi, còn nữa đó.

Tôi đưa tay cầm tờ giấy còn lại dưới đất lên. Giấy chuyển nhượng đất

Người đứng tên mảnh đất là tôi. Đầu óc tôi quay mòng mong, dù cố gắng đến mấy tôi cũng không thể giải thích đựơc chuyện đang xảy ra.

- Cháu bị oan. Cháu không biết, chuyện này cháu không biết gì hết.

- Bị oan. Nhà này bao nhiêu năm nay công thức nấu rượu bí truyền chỉ tiết lộ cho người thừa kế, không truyền cho người ngoài trước nay chưa từng có ai biết đựơc công thức hoàn chỉnh ngay cả những người có chức vị cao trong xưởng cũng chỉ biết rõ đựơc công đoạn của mình. Trùng hợp làm sao cô vừa đến liền trở thành ân nhân cứu mạng của thằng Lượng, bây giờ công thức chế biến lộ ra ngoài cô lại có tiền, có đất. Chẳng lẽ tất cả đều là trùng hợp.

Tôi đưa mắt lên nhìn Lượng, từ sâu trong ánh mắt cậu tôi có thể nhìn thấy được sự đau đớn, nỗi thất vọng. Cậu không nói, chỉ khẽ quay mặt đi đầy bất lực.

- Cứu vật vật trả ơn, còn cô thì sao. Thằng Lượng nó tốt bụng cưu mang, giúp đỡ cô còn cô chỉ vì chút lợi ích cá nhân nhẫn tâm dùng thủ đoạn bẩn thỉu để tư lợi cá nhân.

- Cháu không có. Lượng, cậu phải tin mình. Mình không có làm. Những thứ này mình không biết, mình không có làm thật mà.

Lượng nhìn tôi ánh mắt đầy chán ghét. Lúc tôi định tiến lên phía Lượng, Vy ngồi bên cạnh lập tức nhổm dậy đẩy tôi ngã nhào ra đất. Vy quát:

- Cô diễn kịch đủ chưa. Đừng cố tỏ vẻ đáng thương nữa, sẽ không ai thương hại cô đâu. Đời này anh Lượng bị cô đâm hai nhát như vậy là đủ rồi.

Lượng nhắm mắt vô tình nói:

- Lòng tốt của tôi thà đặt trên người kẻ ăn mày còn hơn đặt trên người cô. Cô đi đi.

- Không. Lượng nghe mình nói. Nghe mình nói đi.

- Anh Nam đưa cô ta ra ngoài.Anh Nam kéo tay tôi:

- Liên, đi thôi.

Lúc này tôi đâu nghĩ được gì, trong đầu chỉ muốn nhanh chóng chứng minh mình vô tội, tôi vùng ra khỏi tay anh.

Chát

Cảm giác đau rát từ má phải lập tức truyền đến. Mai như một con thú nhào vào tôi mà đánh, mà chửi.

- *ịt mẹ con đĩ này. Mày có cút ra khỏi đây không. Bà là bà nhịn mày lâu rồi nhé. Trước đây nếu không phải anh Lượng nhiều lần cảnh cáo tao đã cho người đánh chết mày từ lâu rồi. Con đĩ này, mày dám bán đứng nhà tao, tao đánh chết mày.

Mọi người có vẻ cũng không ngờ đựơc Mai lại hành động như vậy. Sau vài giây ngỡ ngàng mọi người mới bừng tỉnh lao vào can ngăn.

Lượng giữ chặt Mai kéo ra ngoài. Vy đỡ tôi dậy rồi nói với anh Nam.

- Anh Nam, anh đưa cô ta ra ngoài đi. Cho người giám sát cô ta thu dọn đồ đạc, không đựơc để cô ta lấy đồ nhà mình ra khỏi cửa.

Cố dặn lòng không đựơc khóc nhưng nước mắt tôi cứ trào ra, ướt đẫm hai bên gò má. Mắt tôi nhòe đi, đưa tay cầm đồ bỏ vào túi.

Cuối cùng cũng dọn xong. Tôi cõng con trên lưng, trên tay cầm túi đồ. Ngoảnh mặt nhìn lại nơi tôi đã sống suốt thời gian qua, không một ai đến tiễn, không một ai quan tâm.

Nước mắt tưởng chừng như khô cạn nay lại chảy ròng ròng. Tiếng con nhỏ khóc oe oe càng làm ruột gan tôi đau đến thắt lại.

Đến lúc phải đi thật rồi. Tôi rảo bước đi về phía trước. Đi được mươi bước tiếng anh Nam gọi với.

- Liên. Đợi anh.

- Anh.

- Em định đi đâu.

Tôi thành thật trả lời " Em cũng không biết nữa. Chắc giờ em ra thuê tạm một phòng ở qua đêm, mai rồi tính tiếp"

- Đi theo anh. Anh Nam kéo tay tôi.

- Đi đâu ạ. Tôi ngơ ngác hỏi

- Cứ đi rồi khắc biết.Anh dẫn tôi đi qua những con đường quen thuộc rồi dừng lại trước căn nhà nhỏ của hai mẹ con.

- Anh. Sao anh lại đưa em tới đây.

- Vào đi.

Anh Nam mở cửa bước vào. Bên kia, bà Tám hình như cũng nhìn thấy tôi liền lên tiếng chửi xéo.

- Con chó chứ không phải con người.

Đúng là cái loại mặt dày, cái loại không biết nhục.

- Tao mà có đứa con như này chắc tao xấu hổ nhục nhã lắm. À mà không, có khi người ta lại thấy vui không chừng. Mồi chài hết chồng nhà này đến chồng nhà khác. Con người mà không khác gì con chó gặp ai cũng quấn lấy rồi nằm ngửa ra cho nó chơi để kiếm tiền. Tôi mà có đứa con như thế tôi đâm đầu vào tường chết luôn có đỡ nhục.

Bên trong nhà, tiếng cạch cửa. Mẹ tôi mở cửa bước ra, sắc mặt bà tệ vô cùng có lẽ nhưng lời khó nghe kia đều lọt hết vào tai bà. Dù rằng những lời kia đa phần đều không đúng sự thật nhưng tôi cũng chẳng dám phản bác. Tôi sợ nếu bây giờ tôi nói một câu ngày tháng sau này của mẹ tôi sẽ chẳng thể mà yên ổn. Tôi làm khổ mẹ như vậy là đủ rồi.

Mẹ nhìn tôi không nói gì, quay sang anh Nam nói:

- vào nhà đi.

- Chúng ta vào nhà thôi.

- Em không vào đâu. Tôi nhìn mẹ khẽ trả lời anh.

- Ngoài trời lạnh lắm, em đứng ngoài này nhỡ cu Bon ốm thì sao. Vào đi.

- Thôi em không vào đâu. Anh vào đi, em đi trước đây.

- Ơ cái con bé này.

- Đến rồi thì vào đi.

Mẹ nói xong liền bỏ vào trong nhà.

Tôi ngơ ngác nhìn mẹ, có phải mẹ vừa bảo tôi vào nhà hay không. Sợ bản thân nghe nhầm, tôi xúc động hỏi anh:

- Mẹ em vừa bảo em vào nhà đúng không.

- ừ. Vào thôi. Anh Nam giúp tôi xách túi đồ đi vào.

Trong nhà đồ đạc vẫn như xưa không có gì thay đổi. Thứ thay đổi duy nhất có lẽ là tình cảm giữa hai mẹ con, ánh mặt lạnh nhạt của mẹ khi nhìn tôi.

Vào trong nhà, anh Nam cùng mẹ vào buồng nói chuyện, không rõ anh đã nói những gì mà lại có thể khiến mẹ đồng ý cho tôi ở lại.

Mặc dù sống chung một mái nhà nhưng thái độ của mẹ đối với tôi vẫn rất lạnh nhạt. Cả ngày hai mẹ con không nói với nhau lấy một câu. Khi đến bữa cơm tôi mời mẹ ra ăn mẹ cũng chỉ lạnh nhạt "ừ" một tiếng.

Có một hôm bệnh đau lưng của mẹ lại tái phát, thuốc trong nhà đúng lúc lại hết. Hôm đó trời mưa lất phất, tôi đành để cu Bon cho mẹ trông rồi đội tạm chiếc nón, khoác vội chiếc áo mưa chạy nhanh ra ngoài.

Nhà mà mẹ tôi cắt thuốc ở làng bên. Nhà thầy thuốc sống ở ven sông. Trời thì rét, càng đi gần tới bờ sống gió thổi càng mạnh. Hai tay tôi lạnh ngắt, môi tím tái, hai hàm răng run cầm cập cố gắng chịu đựng một hồi cuối cùng cũng tới nơi. Người xếp hàng mua thuốc đông phải biết, tôi xếp hàng đợi mãi đến khi trời sẩm tối mới lấy đựơc thuốc ra về.

Bước vội trên đường, lúc đi qua đoạn đường vắng tối đen, chợt tôi nghe thấy phía gốc cây đa cổ thụ có tiếng nói nũng nịu. Vốn tôi cũng không phải người hay tò mò nhưng vì giọng nói đó quen thuộc quá khiến tôi phải dừng chân.

Tôi nhẹ nhàng bước tới gần, dưới gốc cây đôi trai gái đang ôm hôn nhau thắm thiết. Trong bóng tối, tôi vẫn kịp nhận ra người con gái có giọng nói mềm mại kia.

Đoàng.

Người con gái kia.

Tôi cứ nghĩ mình nhìn nhầm. Nhưng không đúng là Vy. Giọng nói đó, khuôn mặt đó làm sao tôi có thể nhầm đựơc chứ.

Vy cô ta đang ôm hôn thắm thiết một chàng trai, một người chẳng phải chồng của mình

Chương 18

Vy cô ta đang ôm hôn thắm thiết một chàng trai, một người chẳng phải chồng của mình.

Tôi như không tin nổi vào mắt mình, chớp chớp hai cái, người phía trước đích thị là Vy.

Chuyện này sao có thể. Chẳng phải tình cảm giữa Vy và Lượng đang rất tốt đẹp sao.

Chẳng lẽ cô ta đang lừa dối Lượng. Tất cả những hành động quan tâm, cử chỉ yêu thương đều là giả dối.

Chẳng trách, chẳng trách cô ta đối với tôi lại bao dung như vậy. Nói cái gì là em tin tưởng anh Lượng, tin tưởng vào tình yêu của hai chúng em. Nghe thật buồn nôn.

Nhìn hai người họ hôn nhau say đắm, cả người tôi như tràn đầy lửa giận, hai tay nắm chặt lại, hàm rằng bạnh ra thầm chửi rủa " Con đĩ khốn khiếp"

Ghét Vy bao nhiêu tôi lại thấy thương Lượng bấy nhiêu. Tại sao, một người con trai tốt như Lượng lại luôn gặp phải những người con gái xấu xa như tôi và Vy, người như Lượng xứng đáng gặp được người phụ nữ tốt hơn. Một người toàn tâm toàn ý yêu thương, chăm sóc cậu.

Sau nụ hôn nồng cháy, Vy nép vào lồng ngực chàng trai kia thỏ thẻ nói:

- Anh chuẩn bị giấy tờ đến đâu rồi.

- Em yên tâm. Mọi thứ anh sắp xếp ổn thỏa hết rồi. Chỉ cần em dụ được thằng ngu đó kí vào mọi thứ sẽ thuộc về chúng ta.

- Suỵt. Vy đưa ngón trỏ lên chặn miệng người đàn ông kia lại.

- Cẩn thận không người khác nghe được bây giờ.

Gã trai kia có vẻ không sợ, vẻ mặt lưu manh đưa lưỡi ra liếm nhẹ lên ngón tay trỏ đang để trước miệng. Ánh mắt đầy gian tà nói:

- Sợ gì chứ. Chỗ này đâu có ai. Em đó, em định ở lại nơi này đến bao giờ. Anh nhớ em sắp không chịu đựơc rồi.

- Còn không phải tại anh sao. Anh mau làm cho xong việc đi, có như thế chúng ta mới yên ổn ở bên nhau.

Từng lời đối đáp của cả hai vừa hay đều lọt vào tai tôi không sót một chữ. Trong đầu tôi đột nhiên nhớ đến Lượng, nhớ đến lý do mình bị đuổi ra khỏi nhà. Chẳng lẽ... Không thể nào.

Tôi lấy tay bịt chặt miệng lại. Ký.

Đúng rồi không phải sắp tới Lượng có một hợp đồng quan trọng cần phải kí kết với đối tác trong thành phố sao. Hơn nữa đối tác này lại còn là do bố Vy giới thiệu... Không lẽ.... Không đựơc... Mình phải ra khỏi đây, mình phải ngăn Lượng lại trước khi quá muộn.

Tôi im lặng, cẩn thận lùi về phía sau. Chợt.... Rắc...

Chân tôi xéo phải một vật gì đó. Tôi vội vàng ngồi thụp xuống, gió đông thổi khiến những tán cây chao đảo. Nhịp tim không báo trước mà tăng lên đột ngột, đập dồn dập như muốn rớt ra khỏi lồng ngực.

- Ai. Người con trai kia giữ lấy tay Vy, quay người quắc mắt nhìn về phía tôi.

Nỗi sợ hãi dần xâm chiếm hết cơ thể, tôi ngay cả thở cũng không dám thể mạnh.

- Anh sao thế.

- Hình như có người. Anh vừa thấy chỗ kia có cái gì đó lướt qua.

- Mau qua đấy xem.

Hai người họ từ từ tiến đến.

- Tự giác ra đây. Nếu không để tôi bắt đựơc đừng trách.

Cả người run rẩy, tay phải nắm chặt lấy cành củi khổ bên cạnh, dẫu biết nếu có bị phát hiện cái thứ này cũng chẳng giúp đựơc gì nhưng chí ít nó còn giúp cho tôi an tâm phần nào.

Khoảng cách giữa chúng tôi càng lúc càng gần. Trong đám cây cỏ lùm xùm, bóng dáng hai người cao lớn lù lù xuất hiện.

Ngoa... Meo.. Meo...

Đột nhiên không rõ từ đâu một con mèo đen đột ngột xuất hiện. Nhảy vọt qua người Vy khiến cô ta hét toáng lên. Quả thực lúc con mèo nhảy ra tôi cũng sợ lắm, tim như muốn rớt ra ngoài luôn, cũng may bản thân vẫn còn lý trí mà kiềm chế không kêu.

- Không sao chứ.

- Con mèo chết tiệt.

Vy phủi phủi vạt áo nơi con mèo chạm vào. Mặt mày cau có, khó chịu nói:

- Người của anh đây à. Chỉ là một con mèo.

- Chắc anh nhìn nhầm. Anh xin lỗi mà.

Hai người họ dắt díu nhau ra xa dần. Tôi khẽ thở phào, sau khi xác định họ không còn chú ý đến nơi này nữa tôi mới dám lén lút rời khỏi.Những lời Vy nói cứ văng vẳng bên tai khiến tôi chẳng thể nào ngủ đựơc. Trằn trọc cả một đêm, trời vừa bắt đầu hửng sáng tôi liền nhẹ nhàng ngồi dậy rồi rón rén ra ngoài chuẩn bị đồ ăn sáng.

Cơm nước xong xuôi, tôi vào phòng mẹ. Dẫu biết bà vẫn còn đang giận nhưng những ngày ở chung vừa rồi tôi vẫn cảm nhận được bà vẫn còn quan tâm tôi, quan tâm cu Bon.

- Mẹ ạ, con có việc phải ra ngoài một lát. Tí cháu dậy mẹ trông hộ con nhé. Bữa sáng con cũng nấu xong rồi, mẹ dậy ăn còn uống thuốc.

- Ừ.

Mẹ nói xong thì ngồi dậy, mặc chiếc áo khoác mỏng vắt nơi đầu giường rồi đi ra ngoài. Suốt cả quá trình cũng không nói thêm với tôi câu nào. Dù đã quá quen với sự lạnh nhạt của mẹ nhưng không hiểu sao trái tim nhỏ bé của tôi vẫn nhói đau.

Nhìn mẹ vào phòng nằm với cu Bon. Tôi cũng yên tâm, kéo chiếc mũ chùm kín đầu, quấn thêm cái khăn choàng tôi lặng lẽ đi về phía nhà Lượng.

..........

Từng cơn gió lạnh buốt mạnh mẽ táp thẳng vào da thịt, tôi co ro đứng nép vào một góc tường.

Ban đầu khi tới đây, tôi chỉ định sẽ nói với Lượng vài câu thì về. Nhưng tôi thật không ngờ từ khi tôi rời khỏi nhà đây, Lượng đã ra lệnh cấm không cho phép tôi bước chân vào cổng nửa bước. Mặc tôi đã nói hết lời, hai người gác công vẫn trước sau như một lạnh lùng từ chối, thậm chí một trong hai người con tặng thêm cho tôi ánh mắt đầy khinh miệt,coi thường. Hết cách, tôi đành đứng ở ngoài chờ Lượng đi ra để gặp mặt.

Tôi đợi đến gần trưa mà vẫn không thấy Lượng đi ra. Cũng may, lúc cả người tôi gần như đóng băng thì lại vô tình gặp đựơc anh Nam đang hớt hải từ trong nhà chạy ra.

- Anh Nam.

Anh Nam đang chạy vội nhìn thấy tôi mặt mày tím tái thì dừng hẳn lại, lo lắng hỏi:

- Liên, em làm gì ở đây.

- Em đến tìm Lượng.

Anh Nam nhìn tôi dò xét trong vài giây rồi nhanh chóng kéo tôi lên chiếc xe đang chờ anh gần đó. Đóng sập cửa xe lại, anh trách.

- Em đứng đó làm gì. Tay chân lạnh cóng hết cả rồi.

- Nào mau đeo găng tay vào. Anh tháo đôi găng tay từ tay mình ra rồi đeo vào tay giúp tôi.

Ngồi trong xe một lúc, người cũng ấm lên kha khá, chúng tôi mới bắt đầu trò chuyện.

- Lượng không có nhà sao anh.

- Không có. Cậu ấy đang ở xưởng rượu. Dạo này xưởng rượu gặp khó khăn nên cậu ấy ở lại xưởng làm việc luôn. Anh Nam giơ giơ túi đồ bên cạnh nói:

- Anh còn phải về lấy đồ cho cậu ý đây này.
- Em muốn gặp Lượng. Anh giúp em đựơc không.

- Chuyện này anh không giúp đựơc đâu. Lượng hiện giờ cậu ý vẫn đang giận lắm hay em đợi một thời gian nữa mọi chuyện ổn ổn anh sẽ sắp xếp cho em gặp.

- Em có chuyện quan trọng nhất định phải gặp mặt Lượng. Anh giúp em đi.

- Không phải là anh không muốn giúp em. Nhưng quả thật việc này anh không giúp đựơc. Hay là thế này đi, có chuyện gì em cứ nói cho anh, anh sẽ giúp em chuyển lời đến Lượng.

- Chuyện này...

Tôi ngẫm nghĩ chốc lát rồi gật đầu đồng ý. Dù sao hiện tại ngoài anh Nam ra tôi cũng chẳng còn cách nào để liên lạc với Lượng, thôi thì đành liều một phen.

- Em muốn nói chuyện riêng với anh có đựơc không.

Anh Nam nhìn tôi rồi quay sang nói với người tài xế.

- Bác Trung, bác qua kia đợi cháu chút.

Bác Trung cũng là người hiểu chuyện, thấy anh nói vậy cũng không hỏi nhiều chỉ mở cửa xuống xe.

- Bây giờ em nói đựơc chưa. Có chuyện gì mà trông em nghiêm trọng thế.

- Anh phải tin em đó.

- Anh tin em. Em nói đi.

Nhìn ánh mắt đầy kiên định của anh, tôi cũng chẳng giấu diếm đem toàn bộ câu chuyện nghe đựơc kể cho anh nghe.

Anh Nam nghe xong mặt đầy suy tư, cả người lặng đi, phải mất một lúc sau anh mới lên tiếng.

- Những lời em nói đều là thật sao.

- Vâng. Chính tai em nghe thấy họ nói chuyện với nhau mà. Em mà nói dối sét đánh chết em.

- Chúng ta phải đi mau thôi không sẽ không kịp mất.

- Bác Trung đi thôi.

Nhìn anh khẩn trương như vậy không nén đựơc tò mò tôi hỏi:

- Anh, anh sao thế.

- Hợp đồng mà em nói sẽ được kí vào 10h sáng nay.

- Cái gì. Không phải là ngày mai sao.

- Đổi rồi. Chúng ta phải nhanh lên không sẽ không kịp mất.

- Bác Trung, phiền bác chạy nhanh lên giúp cháu.

Xe chạy đến xưởng rượu, hai chúng tôi vội vàng chạy vào nhưng tôi chỉ vào đựơc đến cửa liền bị bảo vệ ngăn lại.

- Anh Nam, anh lên trước đi. Cứ mặc kệ em.

Anh Nam nhìn tôi gật đầu rồi chạy vội vào trong xưởng.

Đã hơn 30 phút trôi qua, anh Nam vẫn chưa ra. Trong lòng lo lắng, thấp thỏm không yên, mãi một lúc sau cuối cùng anh cũng xuất hiện bên cạnh còn có Vy và Mai. Mặt mày ai nấy lúc này đều khó coi đến cực độ.

Nhìn thấy tôi không nói hai lời Vy đã giơ tay ra cho tôi một bạt tai. Mai bên cạnh cũng định đánh nhưng may thay đã bị anh Nam giữ lại.

- Anh thật thất vọng về em.

- Con chó. Tao không ngờ lòng dạ mày lại thâm độc đến vậy. Mày ghét tao muốn hại tao thì thôi đi đằng này mày còn muốn hại cả cái xưởng rượu này là sao. Mày có còn là con người không.

Tôi nhìn anh Nam, trong đầu xuất hiện hàng ngàn, hàng vạn câu hỏi. Rốt cuộc lúc nãy trong kia đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lúc ra ngoài mặt mày của ai đều khó coi như vậy? Rồi cái ánh mắt anh Nam nhìn tôi đầy thất vọng kia là sao?

Rốt cuộc là có chuyện gì?

Chương 19

- Cút cho khuất mắt tao. Vy lạnh lùng nói rồi bước vào trong, Mai cũng thôi không nói gì đi vào cùng cô ta.

Lúc này chỉ còn lại tôi và anh Nam. Tôi nhìn anh hỏi:

- Có chuyện gì vậy anh.

Ánh mắt anh nhìn tôi đầy thất vọng.

- Em về đi.

- Anh, rốt cuộc anh sao vậy.

- Em thôi đi có đựơc không. Em làm vậy không thấy lương tâm mình cắn dứt hay sao. Mặc kệ mọi người nói em xấu xa, nói em độc ác anh vậy tin em. Còn em thì sao, em lại đi lợi dụng lòng tin của anh. Cũng may là có Mai, nếu không hợp đồng này coi như hủy, xưởng rượu cũng gặp khó khăn. Anh đúng là ngu mới tin em.

- Không phải. Chính tai em nghe thấy mà.

- Đủ rồi. Em về đi. Nơi này không hoan nghênh em.

Anh Nam dứt khoát bỏ vào trong mặc kệ tôi có cố gắng giải thích.

Tôi không dám tin vào những gì đang xảy ra trước mắt. Tôi đau đớn, bất lực, bị oan mà chẳng thể nào giải thích. Quá mệt mọi tôi ngồi sụp xuống đất khóc tu tu mặc kệ những người xung quanh đang nhìn tôi với ánh mắt tò mò.

Không đựơc. Tôi nhất định phải gặp Lượng, tôi muốn nói, tôi muốn giải thích, tôi thật sự không có làm.

Trời tối dần, tôi co ro ngồi lép vào một góc nơi gốc cây. Vậy là tôi đã ngồi đây đựơc nửa ngày rồi, Lượng vẫn không chịu ra ngoài gặp tôi.

Trời đột nhiên đổ mưa. Từng hạt mưa lạnh buốt rơi xuống cơ thể, táp thẳng vào mặt. Ngồi đây nửa ngày cũng là nửa ngày tôi không ăn uống gì, cơ thể vốn yếu nay lại càng yêu hơn.

Tôi co ro ngồi gục xuống nơi mái hiên nhỏ gần đấy. Mưa to cộng với sức gió mạnh mẽ khiến mái hiên nhỏ chẳng đủ sức mà che chở cho tôi.

Đột nhiên, tôi thấy trời im lặng, mưa không còn rơi xuống người tôi. Thế nhưng rõ ràng ngoài kia từng hạt mưa vẫn tí tách rơi xuống mặt đất. Tôi đi mắt nhìn lên, là Lượng cậu đang cầm ô che cho tôi.

- Lượng. Tôi thều thào gọi.

- Đừng giả bộ đáng thương trước mặt tôi nữa. Hai lần là quá đủ rồi, tôi sẽ không tin cô thêm một lần nào nữa. Về đi.

Dùng chút sức lực cuối cùng tôi cố gắng đứng dậy. Nào ngờ cơ thể lại chẳng nghe lời, tôi loạng choạng đứng dậy cả người nghiêng nghiêng rồi dần dần lịm đi.

- Liên.. Liên, cậu sao vậy.

Trong người chẳng còn chút sức lực nào, tôi chỉ kịp nói " Không phải" rồi từ từ lịm đi trong sự lo lắng của Lượng.
Lúc tôi tỉnh dậy đã là chuyện của buổi sáng ngày hôm sau. Không có một ai xung quanh, mệt mỏi, thất vọng tôi ngồi duy vào một góc hướng ánh mắt nhìn ra bên ngoài.

- Chị ơi. Tiếng vị bác sĩ khiến tôi giật mình.

Vị bác sĩ khám cho tôi rồi dặn dò tôi vài câu sau đó quay sang y tá dặn dò cô bé rút kim truyền ra.

Vị bác sĩ kia vừa đi, người y tá liền quay sang tôi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ nói:

- Chị thật có phúc nha. Em ngưỡng mộ chị lắm đó.

Tôi ngơ ngác nhìn con bé, trong đầu tự hỏi. Tôi có phúc ư, phúc gì, chả lẽ nằm viện cũng là một loại hạnh phúc.

- Em nhầm chị với ai chăng. Chị thì có phúc cái nỗi gì, vận đen chăng kín người. Haizzz

- Em không có nhầm. Người hôm qua đưa chị đến đây là bạn trai chị đúng không.

Nhắc đến người đưa tôi tới, tôi mới lân la hỏi con bé.

- Em có biết người hôm qua đưa chị đến là ai không. Hôm qua chị ngất đi chỉ nhớ có loáng thoáng không biết có đúng người không.

- Anh Lượng á, lúc nãy em có vô tình nghe mấy chị làm cùng nói chuyện. Hôm qua lúc đưa chị đến nhìn anh ý lo lắng dữ lắm. Thậm chí còn quát cả bác sĩ cơ. Làm em sợ hết hồn cũng may là anh đẹp trai nên em tha thứ cho đó.

Nguyên một đêm hôm qua đều là một mình anh ý chăm chị đó, mãi sáng sớm hôm nay mới rời đi.

Tôi nghe con bé kể mà trong lòng tự nhiên thấy vui vui. Người đưa tôi đến đây là Lượng. Cậu ấy chắc hẳn vẫn quan tâm tôi, chỉ là giận tôi một chút thôi. Tôi tin chỉ cần tôi không bỏ cuộc Lượng nhất định sẽ tin tưởng tôi. Tôi không cầu Lượng đối với tôi như trước, bởi bây giờ Lượng đã có vợ rồi tôi cũng không dám lại gần chỉ mong sao cậu đừng hiểu nhầm, đừng nghĩ tôi là loại người xấu xa. Ai hiểu nhầm tôi cũng có thể mặc kệ, duy chỉ có Lượng, tôi thực sự không chịu được.Cô bé này hình như mới đến đây làm, kĩ thuật có chút kém.

Rút kim xong tôi ra quầy thu ngân làm thủ tục ra viện thì nghe chị thu ngân bảo viện phí của tôi đã được thanh toán. Chắc là Lượng đã thanh toán giúp tôi. Nghĩ đến Lượng, tâm trạng tôi đột nhiên trùng xuống.

Rời khỏi bệnh viện, tôi nhanh chóng rảo bước về nhà. Số tôi đúng là số con rệp, vừa về đến cổng đã đụng phải bà Tám. Dù đã sống ở đây được một thời gian nhưng mỗi lần thấy tôi bà Tám đều không chịu đựơc vẫn lu loa chửi bởi.

Đã quá quen với cảnh này, tôi chỉ chào bà rồi đi vào trong.

Trong nhà, me đang ngồi bé cu Bon.

- Mẹ.

- Dứơi bếp còn cháo thừa.

- Dạ.

Nhắc đến mới nhớ từ hôm qua đến hôm nay tôi đều chưa có cái gì bỏ bụng, công nhận là đói thật.

Mùi cháo thịt thơm nức bay thẳng vào mũi. Ôi cái cảm giác ấm áp, hạnh phúc này đã lâu rồi tôi không cảm nhận được.

Mặc dù mẹ nói là cháo thừa nhưng tôi biết nồi cháo này là mẹ cố tình nấu bởi cả ngày hôm đó hai mẹ con đều phải ăn cháo trừ cơm.

Vào một buổi tối của vài ngày sau. Đêm đó trong giấc ngủ say, tôi cảm nhận đựơc mùi khói nồng nặc xông thẳng vào mũi. Tôi đưa tay mở cửa sổ, nóng quá. Nhận thấy có gì không ổn, tôi vội vàng bế con ra ngoài. Vừa hay cánh cửa phòng mẹ cũng mở ra.

- Mẹ.

- Mẹ bế cháu giúp con. Tôi đưa cu Bon cho mẹ rồi chạy ra phía ngoài cửa.

Cửa khóa, tôi ra sức đập, ra sức gọi bên ngoài ánh lửa ngùn ngụt vẫn không ngừng bùng cháy. Khói mỗi lúc một dày, hô hấp của tôi dần trở nên khó khăn.

- cầm lấy. Mẹ đưa cho tôi một chiếc khăn đã được thấm nước.

Ngoài kia ngọn lửa đỏ rực đang dần lớn lên, bên trong là tiếng la hét, cầu cứu thảm thiết của tôi trong vô vọng.

Không ai nghe, không ai thấu.

Chương 20

Khói lửa mỗi lúc một lớn, khăn ướt cũng dần mất đi tác dụng.

- Cu Bon, cu Bon.... Liên, mau lại xem cu Bon này. Mau mở cửa.

- Có ai không, cứu cứu....

Nhìn hơi thở con mỗi lúc một yếu, sống mũi bỗng chốc cay xè, nước mắt rơi lã chã. Hoảng loạn, tôi chẳng nghĩ đựơc gì nữa vơ đại chiếc ghế gỗ gần đấy đập mạnh vào cửa. Cánh cửa vẫn sừng sững ở đó, nơi bàn tay bắt đầu ửng đỏ. Mặc kệ sức nóng từ ngọn lửa ập đến, mặc kệ cơn đau rát từ tay truyền đến tôi vẫn điên cuồng dùng ghế đập thẳng vào cửa.

- Cu Bon, cu Bon...

- cứu, cứu....

Bên ngoài có tiếng người xôn xao. Tiếng ai đó hét lớn:

- Mau tránh ra.

Theo phản xạ, tôi nhanh chóng lùi lại phía sau. Tiếng người hô hào dùng nước dập lửa, tiếng búa gõ vào cánh cửa gỗ.

- Mau, mau dập lửa....

Cốp....Cạch...cạch.

Cạch.

Cánh cửa của sự sống cuối cùng cũng được mở ra. Hai bóng người cao lớn nhanh chóng vọt vào dìu mẹ con tôi ra ngoài.

- Không sao chứ.

- Cu Bon, cu Bon. Tôi đưa tay đòi bế con.

- Không sao rồi. Tôi ôm con vào lòng khóc nấc lên. Cơn hoảng loạn qua đi, lúc này tôi mới để ý người cứu tôi là Lượng và anh Nam. Ý thức trong tôi bắt đầu hồi phục, tôi nắm tay Lượng khàn giọng nói:

- Lượng, tin mình. Mình không có làm.

- Chuyện này nói sau đi. Ngoài trời lạnh lắm, chúng ta vào trong nhà nói chuyện. Lượng cùng anh Nam dìu tôi và mẹ vào nhà Lượng.

Bên kia đám cháy đã đựơc mọi người dập xong. Ông bà Tám lần lượt trở về. Tôi cứ tưởng bà Tám sẽ hét um rồi đuổi tôi ra ngoài nhưng không ông bà Tám chỉ ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi thăm.

Lượng không nói gì chỉ lẳng lặng đứng lên đi vào trong phòng. Nhìn bóng lưng cô độc của cậu khuất dần sau cánh cửa trong lòng tôi có chút hụt hẫng, nuối tiếc, muốn cất tiếng gọi lại chẳng dám, đành im lặng cúi xuống chơi với con. Cu cậu đang ngủ ngon lành trong vòng tay mẹ, mặt mũi cũng hồng hào hơn lúc trước.

Một lát sau, Lượng đi ra trên tay cầm cồn và bông y tế. Cậu ngồi xuống trước mắt tôi dịu giọng nói:

- Đưa tay đây.

Tôi có chút ngơ ngác rồi nhanh chóng mỉm cười đưa tay ra trước mặt Lượng.

Cậu cẩn thận tỉ mỉ thấm nhẹ lớp bông đã thấm nước sát trùng lên những vết thương lớn bé trên tay tôi.

Trời đã khuya, sau một trân náo loạn mọi người ai cũng mệt lả. Mẹ giúp tôi bé cu Bon vào phòng ngủ với bà Tám. Ông Tám và anh Nam ngủ ở căn phòng dùng để chứa đồ.

Đêm yên tĩnh, mọi người chìm vào giấc ngủ. Ngoài phòng khách, Lượng vẫn tỉ mỉ từng chút một nhẹ nhàng xử lý những vết xây xát trên tay tôi.

- Xong rồi. Lượng cúi người thu dọn đống bông bừa bãi trên đất.

- Tay cậu bị thương rồi. Tôi nắm lấy tay Lượng.

- Không sao. Vết thương nhỏ, mình tự xử lý đựơc.

Tôi ngang bướng với lấy lọ cồn và túi bông trên bàn, nắm lấy tay cậu tự ý xử lý việc thương. Lượng khẽ nhăn mày, có lẽ là do tôi dùng sức hơi mạnh.

- Đau à. Tôi hỏi.

- Không.

Chúng tôi im lặng. Mãi một lúc sau tôi mới dám rụt rè hỏi:

- Sao cậu lại ở đây. Hỏi xong tôi mới thấy mình ngu. Đây dù sao cũng là nhà của bố mẹ cậu, là nơi cậu đã sinh sống hơn 20 năm qua, cậu ngủ lại đây một đêm cũng đâu có gì là lạ.

Tôi khẽ cười. Lượng có vẻ không quan tâm câu hỏi ngốc nghếch vừa rồi thản nhiên đáp:

- Nhớ nhà thôi.

- Muộn rồi. Cậu nghỉ sớm đi. Lượng đứng dậy định đi vào trong.- Đừng đi. Tôi nắm lấy tay Lượng.

- Cậu có tin tôi không.

- Ngủ đi, đừng nghĩ nhiều. Tôi vẫn không chịu buông tay, cố chấp nói:

- Mình biết những việc lúc trước mình làm đều không đúng. Mình xấu xa, độc ác mọi người không tin mình mình cũng không oán trách. Những chuyện đó là trước kia, bây giờ mình thay đổi thật rồi, mình không còn giống trước kia nữa. Mình không cần giàu có mình chỉ mong muốn có một cuộc sống bình yên và vui vẻ như bao ngừơi là đủ rồi. Mình thật sự không có làm, cậu phải tin mình.

Lượng nhìn tôi, ánh mắt đầy bất lực. Cậu ngồi xuống bên cạnh chậm rãi kể chuyện.

- Cậu nhớ không. Năm đó mình lên 4 tuổi, đột nhiên mắc phải một căn bệnh lạ cả người nổi đầy mụn nhọt, mùa hè mụn nước vỡ ra cả người toàn là mùi tanh tưởi. Ai đi ngang qua cũng phải bịt mũi, bọn trẻ con trong xóm nhìn thấy mình liền tránh xa, đứng tụm năm tụm ba chửi bới, chê cười không thì cũng là cầm đất, cát ném về phía mình để đuổi mình đi. Lúc đó, chỉ có cậu, duy nhất một mình cậu là chịu ở bên làm bạn với mình.

Lúc mình bị chó dữ tấn công, cũng chỉ có cậu không màng nguy hiểm xông vào bảo vệ mình. Lúc đó cậu thật ngốc mà. Kết quả hai đứa mình bị con chó đó cắn rách cả mảng thịt phải vào viện để khâu. Khâu liền một lúc tận mười mấy mũi. Lúc đó mình đã tự nhủ sau này nhất định mình sẽ bảo vệ cậu, nhất định sẽ không để ai làm cậu bị thương.

- Xin lỗi.

Tôi ngạc nhiên nhìn Lượng, thật không ngờ cậu vẫn nhớ còn tôi nếu cậu không nhắc chắc cả đời này tôi cũng không bao giờ có cơ hội nhớ lại. Khóe mắt rưng rưng, hai sống mũi cay xe, nước mắt chẳng kìm đựơc ướt đẫm hai gò mà.

Có lẽ, Lượng chẳng ngờ sẽ làm tôi khóc. Cậu đột nhiên trở lên lúng túng, bàn tay không tự chủ đựơc mà đưa lên lau giọt nước mắt trong suốt đang lăn dài trên má an ủi.

- Đừng khóc

Lượng không nói còn đỡ, cậu vừa nói xong nước mắt như đê vỡ lập tức rơi lã chã. Đêm đông tĩnh mịch, tôi phải cố gắng lắm mới có thể kìm nén khóc bật khóc thành tiếng.

Cậu vòng tay ôm lấy cơ thể đang run rẩy của tôi vào lòng mà vỗ về.

- Đừng khóc.

- xin lỗi. Tôi nghẹn ngào đáp.

Ngoài lời xin lỗi tôi thực sự không biết phải làm sao để đền đáp lại những ân tình mà tôi đã nợ Lượng.

- Đừng nghĩ nhiều. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

- Cậu tin mình đúng chứ.

Lượng khẽ thở dài đáp:

- Mình chưa bao giờ nghi ngờ cậu.

Dứt lời, Lượng cúi xuống hôn lên môi tôi. Nụ hôn đầy bất ngờ nhưng không kém phần ngọt ngạo.Tôi kinh ngạc, hai mắt mở to nhìn Lượng, lắp bắp:

- Cậu.

- Sao. Lượng thản nhiên đáp.

- Cậu...hôn... Cậu như vậy là có lỗi với Vy đó.

- Mình biết.

- Cậu biết sao còn làm. Cậu nghĩ mình là loại người gì vậy. Tôi cáu.

Lượng cười, khuôn mắt góc cạnh từ từ tiến gần về phía tôi. Trong lòng tôi không ngừng ngào thét, mau đẩy Lượng ra, mau đẩy hắn ra. Ấy vậy mà khi khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn một xentimet nữa tôi đột nhiên nhắm tịt mắt lại.

Cảm giác ẩm ướt từ môi truỳên đến, lưỡi cậu cuốn lấy đầu lưỡi tôi dây dưa triền miên không dứt.

- Cậu. Tôi giận dữ, giơ tay định tát Lượng. Thật uổng công bao lâu nay tôi tin tưởng cậu ta, thì ra đàn ông đều giống nhau, đều thích trêu hoa ghẹo nguyệt.

- Đừng giận. Chuyện của mình và Vy không như cậu nghĩ đâu. Hôn nhân giữa mình và Vy là giả.

- Chẳng phải hai người đã tổ chức lễ cưới rồi sao.

- Đúng là có tổ chức lễ cưới nhưng chúng mình không có đăng ký kết hôn. Vốn mình không định nói ra sớm thế này đâu nhưng nhìn cậu đau khổ mình không đành lòng.

- Theo pháp luật mình vẫn độc thân, vẫn có quyền tự do yêu đương. Lượng vừa nói vừa nhìn tôi ánh mắt đầy yêu thương.

- Liên, làm vợ mình nhé.

Trong một đêm Lượng đưa tôi từ hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Trong phút chốc tôi không biết phải trả lời sao cho phải.

- Cậu không cần phải trả lời mình ngay.

- Cậu vội vàng kết hôn với Vy có phải vì chuyện của mình không.

Lượng không đáp, trong lòng trào dâng một cỗ chua xót. Thì ra là vì tôi, vậy mà lúc đó tôi còn trách Lượng vô tình.

Đêm đó, chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều mãi đến tôi quá mệt mỏi mà ngủ gục bên vai anh.

Vy hẹn gặp tôi vào buổi chiều ngày hôm sau. Vy không nói quá nhiều, cô nàng đến chỉ để khẳng định những lời Lượng nói là đúng sự thật rồi cũng nhanh chóng ra về.

Hai ngày sau, Lượng có một chuyến hàng quan trọng phải dùng thuyền vận chuyển. Buổi tối trước khi Lượng đi, anh có đến gặp tôi. Chúng tôi trò chuyện đến tận khuya, lúc tiễn Lượng ra cổng anh đột nhiên ôm chầm lấy tôi.

- Anh yêu em.

- Em cũng yêu anh.

Không lời tỏ tình lãng mạn, chúng tôi cứ thế yêy nhau bởi những yêu thương đong đầy.

Con tàu chầm chậm rời bến.

Một buổi trưa của hai ngày sau đó.

Hôm đó tôi và bà Tám đang ngồi phơi lá thuốc. Vy từ ngoài cổng hớt hải chạy vào, hai hốc mắt đỏ au, nghẹn ngào nói:

- Không hay rồi. Thuyền rượu của anh Lượng đột nhiên bị lật.

- Lượng. Thằng Lượng có sao không.

- Hiện chưa rõ tung tích.

Bà Tám nghe xong cả người đứng không vững, ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh.

- Không rõ tung tích là sao. Tôi gào lên.

- Bên cứu hộ đang tiến hành tìm kiếm. Họ nói... E rằng lành ít dữ nhiều. Vy òa khóc

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau